Loading...

"Truyện 16+ ngắn" Rung động đầu đời

Loading...
Truyện 16+ ngắn Rung động đầu đời
Năm đó tôi học lớp bảy, cái tuổi ma cách đây mười mấy năm – những thằng con trai vẫn chưa biết gì về phụ nữ. Thời đó, Việt Nam mới vừa xóa bỏ bao cấp, nhà tôi ở quận 3. Ba tôi làm ở một xí nghiệp quốc doanh sản xuất dép xốp, thời điểm đó – mặt hàng này xuất khẩu đi Nga. Mẹ tôi thi ở nhà,làm công việc nội trợ. Gần nhà tôi, cách hai con đường, là nhà của cô bạn đồng nghiệp của ba tôi, cô ấy làm ở bộ phận văn phòng. Chồng của cô ấy làm bảo vệ cho một công ty sản xuất xe đạp, cô ấy khoảng 30 tuổi, người rất đầy đặn. Cái đẹp của một người phụ nữ có người thân ở nước ngoài, thường có quà là mỹ phẩm, nước hoa, quần áo, bánh kẹo… từ nước ngoài gởi về.

Cô tên là Diễm, làm trợ lý cho Ba tôi, cũng vì muốn lấy lòng xếp, nên cô thường hay mang một ít quà từ nước ngoài sang biếu gia đình tôi. Khi thì lọ nước hoa, lúc thì bộ đồ lót, nhưng lần nào cũng nhất định là phải có bánh kẹo cho tôi. Tình thân hai gia đình cứ thế mà phát triển, có hôm tôi qua nhà cô Diễm chơi rồi ngủ lại luôn bên đó. Hai vợ chồng cô sống với bà mẹ già. Tôi nhớ là lúc đó bà cũng già lắm, khoảng 70 tuổi rồi, chồng cô thì cứ hai hôm thì phải đi trực một đêm. Có lẽ là do cô muộn con hay là do chồng của cô có vấn đề, mà đến giờ vẫn chưa có con. Vậy nên mẹ của cô cũng như cô rất thương tôi, thường tôi sang chơi là được nuông chiều hết cỡ. Thông thường, hễ mà chồng cô đi trực vào cuối tuần là cô gọi tôi sang chơi, rồi ngủ lại đêm ở đó. Cho nhà đỡ cô quạnh, tôi luôn được ngủ cùng với cô Diễm ở trên lầu, phòng ngoài cùng, sát với lan can lầu. Mẹ cô thì ngủ ở bên dưới nhà, tiện cho người già, không thể lên xuống cầu thang nhiều.

Thời gian thấm thoắt trôi đi, một năm sau, khi cơ thể của một thằng con trai đang bùng phát mỗi ngày. Tôi cũng cố gắng kiềm chế những rung động kì lạ trong người, để tiếp tục được ngủ chung với cô Diễm. Không biết cô có cảm nhận đươc điều đó không, nhưng những lần ngủ với cô sau này, tôi thường cố gắng muốn đụng chạm nhiều hơn vào người cô. Mười lăm tuổi, thể hình của người Việt lúc đó hãy còn nhỏ bé lắm. Nhưng cơ thể thì cứ dậy thì, cái cảm giác ngứa ngáy cơ thể khi nằm cạnh một người phụ nữ – không phải là mẹ của mình – nó cứ nao nao như thế nào ấy.

Tôi thường trằn trọc, cựa quậy mỗi khi nằm với cô. Một hôm, sau khi chương trình tivi đã hết, tôi ngồi dậy tắt tivi, rồi nhẹ nhàng nằm xuống cạnh cô. Trằn trọc, khó ngủ, tôi cứ trở mình. Một lúc sau cô giật mình dậy hỏi:

– Khó ngủ hả con?

– Dạ, có lẽ tại hôm nay trời hơi lạnh!

– Vậy đắp mền với cô nha!

Nói rồi, cô mở mép mền quàng qua tôi. Cái váy ngủ của cô có lẽ đã sóc lên do cử động, nên đầu gối tôi chạm vào đùi cô mát lạnh. Dương vật tôi dường như ngay lập tức phồng lên. Sợ đụng vào người cô, tôi quay người ra phía ngoài. Vẫn trằn trọc, nhưng sợ làm cô thức giấc, tôi nằm yên. mộtt lúc sau, nghe tiếng thở đều của cô, biết cô đã ngủ, tôi nghĩ có lẽ mình nên ra ngoài lan can ngắm cảnh phố phường , xe cộ một chút rồi vào thì chắc là sẽ dễ ngủ hơn.

Thế là tôi nhè nhẹ kéo chăn ra, đi ra ngoài, nhưng kì lạ là trong đầu tôi không có tinh thần nào để ngắm cảnh cả. Cái cảm giác đầu gối tôi chạm vào đùi cô cứ lởn vởn trong đầu tôi. Cái cảm giác đó cứ thúc đẩy tôi : ” nào, thử lại lần nữa đi”. “Mình thật sự thích cảm giác đó mà”. ” Nếu cô ấy biết, cô ấy nói với ba mình thì chết”. ” Nhưng mình có thể làm thật nhẹ mà”, ” Sự tò mò của mình có thể làm sức mẻ mối quan hệ tốt của hai gia đình”

Đấu tranh tâm lý một hồi, cuối cùng, sự tò mò cũng chiếm ưu thế. Quay trở vào nhà, thật nhẹ nhàng, tôi khép cửa lại. Ánh đèn ngủ từ góc phòng nhẹ nhàng lan tỏa trong căn phòng, chiếc quạt trần quay trên trần kêu ken két do lâu ngày không vô dầu, nhưng những tiếng động đều đều như thế thì thường làm cho người ta ngủ sâu hơn và ít cảnh giác với tiếng động. Đi vào giường, tôi chợt giật mình, lúc nãy khi tôi kéo mền ra đi ra ngoài, vô tình chiếc mền giở lên. Một nữa người của cô ấy ở bên ngoài chiếc mền, mép chiếc áo ngủ đã tốc lên hơn nữa đùi của cái chân trái đang ở bên ngoài cái mền. Tim tôi đập mạnh, tôi tiến lại gần hơn, ” Có lẽ chi còn khoảng 1 gang tay nữa thôi là mình đã có thể đến được đích”, tôi nghĩ.

Nhưng tối quá, tôi đi đến cái đèn ngủ ở góc phòng, vặn cho sáng thêm một chút. Cái mép mền lại che bóng tối lên nơi đó. Tôi bước lại gần, leo lên giường, một kế hoạch mới đã vạch ra trong đầu. Khi đã nằm trên giường, tôi làm như đang trở mình, co đầu gối lên, cố tình cọ mạnh vào người cô để kéo theo vạt áo ngủ. Và tôi đã được như ý, nhưng lúc này thì tôi không thể ngồi dậy để nhìn, vì nếu như thế lở cô mà thức dậy thì am mưu của tôi sẽ bại lộ ngay.

Trằn trọc một lúc, đợi cho nhịp thở của cô trở lại bình thường, tôi đưa khuỷ tay lên, làm như vô tình, gác lên ngực cô. Thấy cô không phản ứng, tôi đong đưa nhè nhẹ trên đầu ngực cô. Một lúc sau, phần thì mỏi tay, phần thì sợ cô thức dậy, chọn tư thế nằm thoải mái, tôi từ từ chìm vào giấc ngủ với giấc mơ về những cuộc phiêu lưu llạ lùng của những chàng trai mới lớn.

Sáng hôm sau, thức dậy thì cô Diễm đã đi làm. Tôi xuống nhà ăn sáng với bà, sau đó thì về nhà. Trong đầu cứ nghĩ đến chuyện đêm qua, tôi quyết tâm lập kế hoạch cho lần sau.

Một tuần lễ trôi qua chẫm chạp trong nỗi mong chờ. Thứ bảy lai đến, từ chiều – tôi đã tắm rửa, ăn cơm sãng sàng. Đúng 7 giờ tối, tôi xin phép ba mẹ sang nhà cô, theo thói quen – ba mẹ tôi đồng ý ngay.

Sang đến nhà cô Diễm, cô và mẹ cô đang ăn cơm chiều.

– Mới tới hả con? bà hỏi

– Dạ! Tôi trả lời xong đi lai chiếc ghế bành ở góc nhà ngồi

– Uống nước nho không? Xuống dưới bếp pha uống đi! Bà nói tiếp.

– Thôi, để một chút nữ con pha cho nó luôn! Cô Diễm nói.

– Vây con lên lầu xem tivi nha! Tôi nói.

Cô gật đầu. Tôi liền đướng dậy lên lầu, đi thẳng ra phòng, tôi mở đèn, bật tivi, xong lên giường nằm. Với tay lấy tờ báo, tôi đọc để giết thời gian. Hồi lâu sau, tôi nghe tiếng bước chân cô lên lầu, tôi bèn giả vờ nhắm mắt như là đang ngủ. Cô đến bên tủ quần áo, mở tủ lấy đồ đi tắm. Tôi mở mắt hé ra, thấy cô chọn một cái đầm ngủ, xong cô cuối xuống lục ở trong hộc tủ nhỏ lấy đồ lót. Chọn được một cái, cô vò nó trong tay, rồi như vẩn chưa yên, cô liếc mắt về phía tôi xem thật la đã ngủ chưa

Rồi cô nhẹ nhàng đi về phía phòng tắm. Nằm bên ngoài, lắng nghe tiếng nước chảy, lòng tôi nôn nao một cảm giác kì lạ. Sức cuốn hút từ cánh cửa phòng tắm thật mãnh liệt, tôi nhẹ nhàng xuống giường, đi về phía phòng tắm. Qua khe nhỏ bên dưới cánh cửa, một cặp chân trắng mịn hiện ra, vì chỉ nhìn được tới ngang đùi nên tôi luyến tiếc quay về giường. Nằm trên giường, hình ảnh đôi chân trắng mịn bước qua lại, những vệt nước chảy từng dòng trên làn da làm những sợi lông tơ trên bắp chuối bết vào nhau. Tiếng mở cửa phòng tắm làm cắt đứt dòng suy tưởng miên man. Tôi lại nhắm mắt vờ ngủ, cô Diễm đi ra nhẹ nhàng, tôi cảm nhận được bằng mùi hương sữa tắm và dầu gội đầu, khi cô đi ngang qua tôi. Chiếc quạt từ góc phòng đưa mùi hương quyến rủ đi lang thang khắp căn phòng nhỏ. Cô đứng ở phía góc phòng, gần chiếc quạt để hong tóc cho khô, dáng cô nghiêng người hong tóc làm chiếc áo ngủ hai dây trễ xuống, nách áo khoéc sâu, từ phía ngược sáng, hình anh đôi vú căng tròn cứ rõ mồm một trên nền vải ren mỏng. Mở hé mắt, tôi từ từ chiêm ngưỡng cả một tòa thiên nhiên đang lồ lộ trước mắt, tấm lưng cong mượt mà với vòng eo kiều diễm, ẩn hiện sau lớp sương mờ vải mỏng, một chiếc quần lót màu hồng nhạt với dây hông mỏng dính. Ôi! ước gì tôi có thể nắm sợi d6y ấy, chỉ một cú giật nhẹ thì mó sẽ đứt ngay và rơi xuống chân chủ nhân của nó…. Thấy cô Diễm trở đầu quay về phía tôi để hong khô phần tóc còn lại, tôi liền nhắm mắt vờ ngủ tiếp. Tiếng quạt máy quay vù vù, tiếng chiếc đồng hồ quả lắc trên đầu giường thong thả điểm 9 tiếng, thời gian nặng nề chậm chạp trôi qua.

Rồi tôi nghe tiếng chân cô đi ra đóng cửa phòng, tiếng công tắt đèn phòng đánh tách, căn phòng chợt tối, rồi cô bật chiếc đèn ngủ ở góc phòng lên, vặn nhỏ âm thanh tivi, cô nhẹ nhàng leo lên giường. Vì tôi nằm bên ngoài, nên cô buộc phải trèo qua người tôi, nhờ ánh đèn ngủ mờ ảo, tôi mở hé mắt mà cô không phát hiện. Kéo nhẹ chiếc váy ngủ, cô đưa một chân lên trước, ở ngay thời điểm đó, chỉ một giây thôi, tôi đã kịp nhìn thấy vùng tối ở nơi sâu kín nhất, nhưng vì ánh đèn ngủ không đủ sáng, tôi chỉ kịp nhìn thoáng một màu hồng thôi. Rồi một kế hoạch mới ngay lập tức vạch ra trong đầu, làm bộ trở mình, tôi cố tình nhấc chân lên ngay thời điểm cô choàng chân qua tôi. Ôi trời, cái ống quyển hạnh phúc của tôi đã chạm ngay vào vùng êm đềm nhất, làm như là giật mình tôi giả bộ lè nhè ngáy ngủ:”cô chưa ngủ hả?” rồi tôi xoay ngang vào phía trong, nơi mà cô sắp nằm xuống, xong tôi tiếp tục giả vờ ngủ tiếp. Nhưng chiếc mũi của tôi vẫn không ngừng hít lấy mùi hương ngọt ngào từ thân hình quyến rủ kề bên.

Trong sự mỏi mệt vì chờ cơ hội,trong khung cảnh êm đềm đó tôi chạp chờn thiếp đi mơ màng…..

Đêm khuya, tiếng xe máy của một tay lái trẻ nào đó vụt qua ầm ĩ đã vô tình làm tôi thức giấc. Nhè nhàng, tôi kéo chiếc mền ra như là hôm trước tôi đã làm, giả bộ như là đi tiểu, tôi vào nhà tắm, nhưng kì thật là tôi muốn xem cô đã thật sự ngủ chưa. Rồi tôi nhẹ nhàng bước ra hành lang, để lỡ như là sự cử động của tôi lúc nãy có làm cô giật mình thì cô cũng tiếp tục đi vào giấc ngủ.

Đứng một lúc ở ngoài hành lang, tôi nhẹ nhàng bước vào, việc đầu tiên là phải kiểm tra xem cô đã thật sự ngủ say chưa. Nếu không, việc này mà ỡ lỡ ra thì ba tôi chắc sẽ đuổi tôi ra đường. Tôi tiến sát đến bên giường, lắng tai nghe tiếng thở của cô, nếu giai đoạn hít vào, giữ hơi một lúc sau mới thở ra thì đó là lúc người ta ngủ say nhất. Biết được điều này do có lần tôi mất ngủ, không thể nào vỗ giấc được trong khi thằng em nằm kế bên cứ thở đều, không biết làm sao ngủ lại, tôi bèn đếm nhịp thở của nó. Không ngờ, hôm nay tôi có thể đem kinh nghiệm đó ra vận dụng.

Chắc là cô đã ngủ, tôi xoay mũi ngửi mùi thơm trên gương mặt xinh đẹp, ánh mắt tôi đưa dần xuống dưới. Một vùng da trắng của cái đùi hiện ra khi tôi giở mền ra lúc nãy, nhè nhẹ tôi nắm mép mền còn che phủ thân thể cô tiếp tục giở lên. Nhìn lên phía trên, mép trên của chiếc mền chỉ đắp tới bên dưới ngực, đôi núi phập phồng theo nhịp thở, không có áo lót, hai chiếc núm nhỏ cứ nhấp nhô như thách thức. Lúc này, chiếc mền đã được tôi kéo ra gần hết người cô. Do tay cô để ở phía trên, không dằn lên mền nên tôi mới dễ dàng kéo ra. Cả một thân hình tuyệt vời mà từ nhỏ đến giờ tôi mới có cơ hội nhìn thấy, mà lại nhìn ở cự ly gần như thế này. Nước da trắng như càng nổi thêm bởi ánh đèn ngủ màu vàng nhạt.

Tôi đưa mũi hít lấy hít để mùi hương từ thân thể cô, từ ngón chân lên, qua bắp chuối, qua gối, qua đùi. Mép chiếc váy ngủ với những viền ren đang ten nằm hững hờ ngang đùi, tôi lấy tay vén nhẹ váy lên, một chút….. một chút nữa….mắt nhìn ngực cô để xem nhịp thở có bình thường không….

Khi tôi nhìn xuống, mép váy đã vén lên đến ngang lưng quần lót. Chiếc quần lót nhỏ xíu, màu hồng phấn hiện ra, với những hoa văn lưới, tôi có thể nhìn thấy làn da trắng bên trong. Xuống một chút, gần nơi đường may đáy quần lót, một vùng da sậm màu hiện ra cùng những sợi lông xoắn tít. Có vài sợi ló ra ngoài, vì chiếc quần nhỏ quá không thể ôm hết. Tôi đưa mũi xuống hít lấy hít để mùi hương lạ lẫm mà lần đầu tiên trong đời một thằng con trai được biết đến.

Rồi tôi nhẹ nhàng leo lên giường, nằm cạnh cái thân thể thơm ngát đó. Dương vật tôi đã dựng lên tự khi nào, do khong mặc quần lót khi ngủ, dưới lớp vải quần ngắn mặc ở nhà, nó cứ đội lên như cột cờ. Một cảm giác tưng tức ở bung dưới, cảm giác lạ kì, vừa nôn nao, vừa như là mắc tiểu, vừa như là có rất nhiều con kiến đang bò xung quanh dương vật.

Tôi nhẹ nhàng xoay người về phía cô, làm như ngái ngủ, tôi đưa chân gác lên người cô, đã chuẩn bị từ trước, nên cái đầu gối tôi khi gác lên thì đã chạm ngay vào nơi vồng lên cao nhất của chiếc quần lót. Tay tôi quàng lên người cô, dưới ngực một chút. Rồi tôi nằm yên để xem thử cô có phản ứng gì không. Một lúc sau, khi nhip thở của cô trở lại bình thường, tôi bắt đầu day nhẹ đầu gối, tôi cảm nhận được cái mềm của da, cái sượng của vùng da bi kích thích, còn cảm nhận cả tiếng rào rạo của sự cọ sát giữa lớp lông dày và vải nylon hoa văn quần lót. Thấy cô vẫn thở nhẹ, tôi nghĩ:” có lẽ cô đã quen việc này khi ngủ với chồng, tôi mạnh dạn đưa tay lên ôm tron khuôn ngực của cô. Mắt tôi lúc này khép nhẹ, nhưng tai tôi thi mở to, lắng nghe và cảm nhận nhịp thở của cô, đề phòng cô thức dậy thì cô sẽ nghĩ là tôi ngủ mơ. Bàn tay tham lam của tôi trườn lên đến đỉnh núi, cái núm xinh xinh đã bị kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa của bàn tay trái tôi. Nhịp thở cô vẫn bình thường, tôi mạnh dạn ngo ngoe ngón tay, day day nhè nhẹ chiếc núm nhỏ. Gối tôi lúc này cũng đã mỏi, nên tôi gác hờ lên mu cô, không day nữa mà tập trung cảm giác cho bàn tay. Người tôi lúc này vẫn chưa áp sát cô, vì sợ dương vật đang nhịp từng hồi bên dưới sẽ tố cáo tôi.

Sao một hồi day ngón tay trên vú, tôi cảm giác dường như nhịp thở của cô dôn dập hơn, ” dấu hiệu của sự thức dậy” tôi nghĩ trong đầu. Ngay lập tức, tôi ngừng tất cả hành động, giả vờ nằm yên. Một hồi sau, cô trở mình, nhẹ nhàng quay vào trong vách tường. Ở tư thế này, tuy tay và chân tôi vẫn gác lên người cô, nhưng đã không còn nằm ở những vùng cấm địa. Tôi mở mắt ra, nằm yên nghĩ cách… Cô đang nằm xoay lưng vào tường, chân phải ở dưới thì duỗi thẳng, chân trái ở trên thì gập lại, tay phải gối dưới đầu, tay trái vươn nhẹ qua đầu.Đầu gối tôi lúc này gác lên cặp mông căng tròn của cô, tay tôi thi đang ở trên ngực trái của cô.

Nằn yên, dợi nhịp thở của cô trở lại bình thường.Tôi hạ dần đầu gối xuống một chút, ngay giữa hai mông của cô. Lúc nãy, do lưng cô nằm lên áo nên tôi không thể kéo lên cao hơn được, bây giờ, cô xoay người làm chiếc váy tốc lên đến ngang hông. Chân tôi lúc này ở giữa mông cô, tôi thúc mạnh hơn vào đó, mạnh nhưng chậm.

Thấy yên, tay tôi tiếp tục day nhẹ núm vú bên này, hồi sau, toi co cảm giác hơi mát ngay đầu gối. Tò mò, tôi đưa tay xuống thì thấy đáy quần lót của cô có một ítt nước nhờn. Đưa tay lên mũi, tôi nghe có mùi ngai ngái, nếm thử có vị mằn mặn. Thấy cô không có phản ứng gì, tôi đưa tay xuống dự định lòn vào trong thì……..

…..R..Ầ….M…M…M..m..m.Có một tiếng sấm vang lên , cái cơ thể quyến rũ bên cạnh tôi hơi giật nhẹ. Tôi vội vã nằm yên, vờ ngủ tiếp, bất cứ hành động nào trong tình huống này đều có thể đưa đến những hậu quả khó lường. Mở hé mắt, tôi thấy cô ngồi dậy, khẽ kéo mền đắp qua người tôi, cô đưa tay sờ nhẹ bên dưới cơ thể mình rồi bước qua người tôi đi ra ngoài đóng cửa phòng, cô đi rón rén nhẹ nhàng như sợ tôi thức giấc. Cô đâu có biết là gã thợ săn đã nhìn thấy con mồi, con mồi thì cứ đinh ninh là mình nấp được gã…Đóng cửa xong, cô đi lại tủ quần áo, mở hộc tủ nhỏ lấy chiếc quần lót khác, một tiếng sâm nữa vang lên, ánh chớp làm sáng một góc trời – bóng cô chợt co rúm lại, đưa tay bụm miệng như để không thốt ra tiếng hét sợ hãi. Tiếng hét này có thể làm tôi thức dậy, nhưng tôi thì lại mong cô hét lên biết bao nhiêu, khi ấy, ngay lập tức tôi sẽ chồm dậy, ôm cô vào lòng, nói rằng: “không sao, không sao. Chỉ là tiếng sâm thôi mà…” tôi sẽ đươc dịp chứng tỏ mình là 1 gã đàn ông…

Rồi cô bước nhẹ về cuối phòng, liếc nhẹ về phía tôi để chắc rằng tôi vẫn đang say giấc nồng, như đã chắc chắn tôi đã ngủ, cô nhẹ nhàng vén chiếc váy ngủ đã nhàu nát sau giấc ngủ ngắn, đưa tay kéo hai bên hông chiếc quần lót xuống, vẫn không cần xoay lưng lại phía tôi, một chân phải cô nhấc lên – mắt tôi vẫn mở hé không bỏ sót một cử động nhẹ nào của cô. Một vùng tối mịn màng hiện ra khi chiếc váy ngủ nương theo cái đùi thon mịn giở lên. Rầ… m.. .m một tiếng sấm nữa vang lên, cơ hội đã đến – tôi nghĩ trong đầu. Làm như bị giật mình vì tiếng sấm, tôi bật ngồi dậy, với vẻ mặt làm như ngơ ngác, khi mà cái chân trái cô vừa dưa lên ở điểm cao nhất nhằm cởi nốt chiếc quần lót ra. Ánh chớp đi kèm tiếng sấm đủ để tôi kịp nhìn thấy cái mà tất cả đàn ông trên thế giới này mơ ước được thấy. Không kịp mặc chiếc quần lót mới vào, cô cố làm ra vẻ tự nhiên, cô cố tin là tôi vẫn còn bé, chưa biết gì. Hai tay cô vất vội hai chiếc quần lót cũ và mới vào góc khuất nơi đầu giường, bước vội lại ôm tôi (chắc là tôi đóng bộ mặt sợ hãi vì tiếng sấm quá đạt) an ủi:

– Không sợ con à! Có cô đây, giật mình hả?…. Thôi ngủ lại đi con, cô đi đóng cửa phòng thôi. Cô vẫn ở đây, nào …. nằm xuống…

Tôi lợi dụng rúc mặt vào ngực cô, có lẽ vì cô không để ý khi chạy lại ôm tôi. Con chim không áo giáp của cô đã vô tình ( hay hữu ý) đặt ngay cái đầu gối tôi đang xếp tròn trên giường. Không dám manh động, tôi chỉ dám hít lấy mùi thơm từ trên người, trên ngực cô. Dù vậy, tôi vẫn cảm nhận trong phút giây ngắn ngủi đó tiếng lạo xạo của những sợi lông cọ sát với nhau, cảm nhận được cái ấm áp – mềm mại – ẩm ướt của vùng đất bí hiểm mà tôi đang tìm cách khám phá và cố gắng chiếm hữu nó nếu được.

Đỡ đầu tôi nhè nhẹ xuống gối, tôi còn cố liếc nhẹ xuống dưới cơ thể của cô khi đầu tôi rời khỏi ngực cô. Do cô tập trung đỡ đầu tôi, nên khi tôi duỗi chân ra để nằm xuống, cái ống chân tôi đã cố tình cọ sát thật mạnh vào vùng cấm của cô, không một chút nghi ngờ, cô nhón người cho chân tôi chui vào giữa hai chân cô. Lúc nàu đây, ống chân tôi chỉ cách vùng cấm địa không có thủ thành của cô chỉ vài centimet. Chỉ vài centimet thôi mà xa nghìn trùng trong hòan cảnh của tôi hiện nay….Cô khom người thật thấp để đỡ đầu tôi xống gối, cổ của chiếc áo ngủ khoéc sâu rộng mở. Từ vị trí này của tầm mắt, tôi có thể nhìn thấy tòan bộ cơ thể cô từ ngực xuống đến đùi, dĩ nhiên cả vùng tam giác bí hiểm nữa.

Cô ở bên tôi, gãi nhẹ đầu tôi. Trong khung cảnh êm đềm đó, tôi không dám có bất cứ một hàng động nào khả nghi cả, có thể mất cả chì lẫn chày. Tôi chỉ có thể chờ cơ hội từ những sơ xuất vô tình của cô…..Tôi nằm yên cảm nhận sự êm đềm, sự thoải mái… rồi cơn buồn ngủ chợt đến sau những toan tính, những mưu mô và cả sự mệt mỏi của giấc ngủ muộn. Tất cả những gì tôi có thể nhớ là một bàn tay êm đang gãi nhẹ đầu tôi, một khung cảnh mơ huyền, một cơ thể mềm ấm, không có phòng thủ…rồi tôi nhẹ nhàng đi vào giấc ngủ muộn màng trong vòng tay của người phụ nữ đầu tiên mà tôi nhìn thấy tòan bộ cơ thể, người phụ nữ đã chiếm toàn bộ suy nghĩ của một thằng con trai đang trong giai đoạn dậy thì… Người phụ nữ mà…….

Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy thì cô đã đi làm, nằm yên để những hình ảnh tối hôm qua lắng đọng trong ký ức, tôi vẫn còn có thể cảm nhận được làn hơi ấm từ chổ cô nằm, úp mặt vào chiếc gối của cô, tôi hít lấy mùi hương nồng nàn từ da thịt đàn bà còn vương nhẹ…. Lát sau tôi xuống nhà, ăn sáng với bà xong, tôi loanh quanh một lát đợi bà đi chợ, tôi sẽ đi chung với bà vì nhà tôi cùng hướng đi chợ của bà.

Suốt ngày hôm đó, tôi không thể tập trung vào bất cứ việc gì khác, những hình ảnh, những cảm giác lạ kỳ đêm qua đã chiếm hết những suy nghĩ của tôi. Cũng may là đang nghĩ hè, chứ nếu không, có lẽ tôi đã bị bạn bè phát hiện ra những biểu hiện kì lạ, hay là phải ăn một vài điểm xấu vì không thể tập trung học hành. Trong đầu tôi chỉ có những kế hoạch rời rạc mà tôi cứ cố gắng sắp xếp cho chúng liền lạc với nhau. Rồi còn phải đặt ra những tình huống có thể xảy ra để rồi đề ra những phương án xử lý thích hợp….

Chiều hôm đó, sau khi ba tôi đi làm về, ông nói là cơ quan có tổ chức cho cán bộ công nhân viên đi du lịch ở Vũng Tàu, nhân dịp hè, nhằm tạo cơ hội giải trí cho nhân viên cùng gia đình. Nhưng ba tôi cũng nói là ngày thứ Bảy tới này nhà tôi phải đi ăn giỗ, ba và mẹ tôi không thể đi được. Gương mặt đang tươi của tôi bông trở nên hụt hẫng, nhìn gương mặt tội nghiệp của tôi ba tôi nói :

– Con hỏi cô Diễm thử xem cô có trông chừng được con không, nếu được, con có thể đi với cô ấy! Vì ba thấy có tên cô ấy trong danh sách đi của đoàn. Nhưng cô chỉ đăng ký đi có một mình, chắc là chú Hải hôm đó lại trực công ty không thể đi cùng cô.

Tôi mừng như mở cờ trong bụng, Cô Diễm hồi trước giờ chưa từ chối tôi bất cứ việc gì. Thời ấy, được đi Vũng Tàu là niềm mơ ước của tất cả bọn trẻ con. Bởi vì để có được một chuyến đi như thế, không phải có tiền là được. Thời đó, xe không nhiều như bây giờ, mà mướn xe đi phải có giấy giới thiệu của một cơ quan đoàn thể, có kèm danh sách số người đi để chính quyền kiểm soát, vì lúc đó vượt biên đang là phong trào nổi trội. Đặc biệt là những chuyến đi biển, nơi mà người ta có thể từ bỏ tổ quốc mình ra đi, bất chấp mạng sống, và những tài sản hiện có ở nơi chôn nhau cắt rốn. Vì thế, một chuyến du lịch như thế thường là vượt ngoài tầm với của những đứa trẻ khác cho dù nhà chúng có giàu đi chăng nửa…

Ngay buổi chiều hôm ấy, tôi đã không mấy khó khăn để xin cô Diễm cho tôi đi cùng. Mẹ tôi thì sếp quần áo cho tôi vào giỏ xách….Những ngày dài chờ đợi rồi cũng đến. Sáng thứ bảy, khi trời còn chưa hừng sáng, ba đã chở tôi sang nhà cô Diễm, rồi chở tôi cùng cô đến điểm tập trung của đoàn. Trên đường, ba tôi dặn dò cô và tôi thật cẩn thận một lần cuối…..

Rồi thì chuyến đi cũng đến nơi, tôi có thể nghe thấy mùi vị mằn mặn của biển khi xe còn chưa dừng hẳn. Mọi người tranh thủ xuống xe, ai cũng thật bận rộn với gia đình con cái của mình, tay xách, nách mang lỉnh kỉnh những đồ dùng…Cô Diễm bảo tôi ngồi đợi cô đi thay đồ, ngồi trên ghế, tôi cởi đồ ra sẵn vì tôi mặc quần ngắn bên trong nên không phức tạp như phụ nữ. Đợi cô vừa ra khỏi cửa phòng thay đồ, tôi liền vọt trước xuống biển ngay trước mặt cô. Tôi lao mình xuống biển tận hưởng cảm giác bao la của đất trời, cảm giác vỗ về của sóng biển. Quay lên bãi tôi thấy cô chạy theo tôi, cô mặc chiếc áo tắm một mảnh, cặp đùi thon mịn trắng nõn như sáng thêm dưới ánh nắng mặt trời. Bờ eo thon mịn được chiếc áo tắm ôm vừa khít, đôi ngực của tuổi đang xuân nảy nhẹ cùng mái tóc buông dài theo mỗi bước chạy. Cô đã thu hút tất cả những ánh mắt của những người đàn ông ở gần cô trên bãi. Những ánh mắt khát khao dõi theo từng bước chạy của cô cho đến khi nước biển mềm mại ôm lấy trọn vẹn thân thể ấy… Tôi cùng cô nô đùa, lặn hụp…

Biển càng về trưa càng đông người, những trò nghịch phá đã làm tôi và cô từ từ cách xa nhau. Khi tôi chợt nhớ ra, tôi chỉ còn thấy xung quanh mình toàn người lạ. Hơi hoảng sợ, tôi bước lên bờ để có cái nhìn bao quát hơn. Vẫn chỉ là những tấm lưng trần, những mái đầu đen nhấp nhô trên sóng, tôi không thể nào nhận ra được bất cứ người quen nào. Bắt đầu thật sự lo sợ, chưa bao giờ tôi đi xa như thế này mà không có ba mẹ, tôi cũng không để ý đến đặc điểm chiếc xe của đoàn đi, trời ơi, nếu tôi bị bỏ lại đây thì sao nhỉ. Hiện tại, tôi lại không có tiền trong túi để ít nhất thì cũng có thể đi nhờ xe của đoàn khác về nhà…. trong lúc tôi lo sợ thì có một bà bán hàng rong trên bãi đến hỏi:

– Con bị lạc phải không?

Tôi không dám trả lời, vì biết đâu bà có thể gạt tôi. Nắm tay tôi bà lôi đi:

– Đi đến đây với dì!

Tôi đã thật sự lo sợ, cố gắng trì lại sức kéo của bà, gương mặt tôi lúc đó chắc là nhăn nhó tệ. Nhưng bà nói tiếp:

– Đừng sợ, đến đây, đứng trên tảng đá cao này. Ở đây, người nhà con sẽ dễ nhìn thấy con hơn.

Rồi bà bỏ đi, chắc là bà sợ người ngoài nhìn vào sẽ hiểu lầm là bà đang bắt nạt tôi. Từ trên cao tôi dõi ánh mắt vô vọng xuông bãi, nỗi sợ hãi, sự cô đơn … ánh mắt tôi từ từ mờ dần, những giọt nước mắt đã chực tràn qua khóe mắt, những giọt nước mắt có lẽ là cuối cùng của của tuổi dậy thì trong đời người đàn ông. Bỗng từ dưới bãi biển, bóng cô lao về phía tôi, cô ôm chầm lấy tôi, mắt cô đỏ hoe:

– Trời ơi, con làm cô sợ quá. Có gì xảy ra, cô không biết phải ăn nói sao nữa. Cô kiếm con từ nãy giờ, con đứng đây lâu chưa?

Tôi không nói được gì, nỗi vui mừng làm tôi không nói được nên lời. Rồi cô nắm tay tôi đi lên bờ. Cô nói:

– Thôi không tắm nữa, đủ rồi. Mình đi tắm nước ngọt thôi!

Nói rồi, cô đi lấy quần áo, dầu tắm mang về phía phòng tắm nước ngọt. Thời ấy, phòng tắm nước ngọt không có vòi sen hiện đại như bây giờ. Muốn tắm nước ngọt, người ta phải mua từng thùng nước rồi xách vào trong phòng tắm, mọi thứ đều phải tự làm lấy. Cô mang áo quần vào phòng tắm, sau đó trở ra mua ba xô nước. Nơi tắm nước ngọt lúc này thật vắng vẻ, mọi người đang tranh thủ tắm biển vì không mấy khi được đi, có khi phải 2 năm mới được đi một lần. Ở đây lúc này chỉ có tôi và cô, người chủ phòng tắm thì ngồi ở bên ngoài dãy phòng tắm dài dằng dặc. Tôi đứng nhìn bâng quơ,”chắc là cô tắm trước rồi mới tới mình hoặc ngược lại” nhưng không, cô kéo tôi vào phòng tắm, đóng cửa lại. Chắc là cảm giác sợ hãi khi tôi lạc lúc nãy đã làm cho cô không nghĩ gì khác nữa.

Rồi cô cởi quần của tôi trước, lúc này do chổ lạ, tôi cũng không chuẩn bị trước tình huống này nên thằng nhỏ của tôi không cương lên. Tuy nhiên tôi cũng quay lưng về phía cô có lẽ là do ngượng là chính. Cô múc nước xối lên người tôi cho trôi cát rồi đưa chai xà phòng tắm cho tôi để tôi tự tắm, lúc này tôi vẫn đang đứng quay lưng về phía cô. Phía sau, cô bắt đầu cởi áo tắm, tôi biết được mà không cần xoay lại do nghe tiếng thun của chiếc áo tắm bật vào người cô ” tanh tách”, rồi tiếng cô xối nước, rồi cô với tay lấy chai xà phòng tôi đặt ở dưới đất lúc nãy. Tôi vẫn đang chà sát xà phòng khắp người nhưng tất cả các giác quan đều để ở phía sau lưng, chỉ còn chờ cơ hội thuận lợi dể bất ngờ quay ra sau, một lý do thật chính đáng để xoay lại chiêm ngưỡng tấm thân ngà ngọc đang cách tôi không đầy một cánh tay với.

Rồi tôi nhắm mắt lại nhưng mở hé, làm như đang bị cay mắt, tôi xoay người ra sau, đưa tay ra trước như là quơ vào khoảng không nhưng cố tình chạm vào người cô. Bị chạm vào người, cô đang cuối người xoa xà phòng trên đùi, cô ngẩn lên nắm tay tôi hỏi:

– Cay hả con?!

Tôi khẽ gật nhẹ, nhưng mắt tôi vẫn mở hé để được chiêm ngưỡng tấm thân kiều diễm. Tôi đã toại nguyện khi cô đứng thẳng người lại, một thân hình tuyệt vời với những đám bọt xà phòng bám thành từng mảng trên người. Hai trái đào no tròn, hơi trĩu xuống nhưng nơi đỉnh, cái núm hồng vẫn ngẩn lên tự hào. Cái bụng thon mịn không một chút mỡ thừa tiếp nối một vùng rừng rậm đang sũng nước xà phòng, cặp đùi thon khép nhẹ, cong cong ngượng ngùng.

…..Lúc này, do tất cả các giác quan của tôi chỉ tập trung vào thân hình kiều diễm trước mặt nên nguy cơ thằng nhỏ của tôi ngỏng lên là rất cao. Tôi cuối nhìn xuống, thấy hắn đã bắt đầu to lên, tuy chưa chĩa thẳng ra phía trước. Theo ánh mắt của tôi, cô Diễm cũng nhìn xuống, do nước chảy vào mắt tôi vuốt mặt – đồng thời tôi bắt gặp ánh mắt cô nhìn xuống bên dưới cơ thể của tôi.

Một chút bất ngờ, vâng các bạn biết không, chỉ một chút thôi ( chắc cô không ngờ là tôi đang dậy thì), và bằng bản lĩnh của một người phụ nữ đã có gia đình, ngay lập tức cô lấy lại nét mặt bình tĩnh như là không có gì xảy ra, vì vào ngay lúc này đây thì mọi chuyện đã không thể thay đổi được nữa rồi. Tôi cũng ngại, và sợ không dám nhìn thẳng vào mắt cô. Nhưng vì sợ thằng nhỏ biểu tình trước mặt cô ngay lúc này thì chắc là sẽ rất khó ăn nói, tôi bèn ngồi xổm xuống, cố tình khép hai đùi lại che thằng nhỏ lúc này đã rất to hơn bình thường.

Cô Diễm vẫn tự nhiên (hay đang cố làm ra vẻ tự nhiên) xối nước từ trên đầu tôi để tôi rữa nốt những mãng xà phòng còn xót trên người tôi. Tôi cũng cố làm ra vẻ tự nhiên kỳ cọ cơ thể mình, nhưng không thể nào cưỡng lại hướng mắt cứ xoáy vào cái cơ thể khác giới trước mặt. Vấn đề bây giờ là làm thế nào nhìn mà không bị phát hiện…. Đoán là tôi đã sạch xà phòng cô ngừng xối nước, lúc này tôi vẫ cuối mặt xuống làm như chăm chú kỳ cọ cơ thể mình. Mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng, không ai nói chuyện, cả hai đều cố tình giữ kẽ với nhau – mặc dù theo tôi bây giờ nghĩ lại thì chắc là lúc đó đầu óc của cả hai đều mụ mẫm cả rồi, chẳng còn nghĩ ngợi gì được. Một chút lý trí còn sót lại là cố tình trì hoãn, cố tình tránh nhìn vào mắt nhau, cô Diễm thì có lẽ cũng đang cố tình tự an ủi mình là “nó còn nhỏ lắm, chắc là không sao – không biết gì – mà bây giờ chẳng lẽ lại đuổi nó ra ngoài”

Lúc này, làm ra vẽ tự nhiên, cô Diễm bắt đầu xối nước lên người mình. Do mái tóc của cô lòa xòa trước mặt cô không thể nhìn thấy tôi đã ngẩn lên bắt đầu chiêm ngưỡng tòa thiên nhiên bí ẩn. Cố làm ra vẻ tự nhiên, cô đứng thẳng người, xối nước cho chảy từ trên đầu xuống, tuy vậy hay chân vẫn chưa tự nhiên lắm vì vẫn còn hơi khép nép….. Từng dòng nước chảy lan đều trên cơ thể căng tròn nhựa sống mang theo những mảng xà phòng trôi tuột xuống dưới. Vì đang ngồi nên tầm mắt của tôi hướng đến đúng nơi vùng tam giác mịn màng…

Ngước nhìn lên, thấy cô đang nhắm mắt (có lẽ do cay, do sợ nước vào trong mắt, do thói quen tắm nhắm mắt hay do gì khác thì tôi không biết) không cưỡng lại được nỗi ước ao được một lần sờ tận tay vào vùng cấm. Vì tôi hiểu là nếu không bây giờ thì sẽ không bao giờ có cơ hội này một lần nào nữa trong đời. Hoặc bây giờ là khởi đầu cho tất cả, hoặc là đây là thời điểm chấm dứt tất cả.

Ngước nhìn lần nữa, yên tâm là cô vẫn đang nhắm mắt, tôi len lén; nhè nhẹ; chầm chậm đưa tay ra phía trước. Sự hồi hộp càng tăng khi khoảng cách giữ tay và vùng cấm càng gần, trống ngực tôi dồn dập đến nghẹt thở…..Rồi cái khoảng cách ngắn ngủi mà dường như vô tận đó cũng có đích của nó. Tôi chỉ dám chạm vào những sợi lông phồng lên bên ngoài, những sợi lông ấy xẹp xuống mỗi khi dòng nước từ trên chảy xuống nhưng phồng lên ngay khi cô ngừng xối nước.

Ngước lên, an tâm là cô vẫn đang nhắm mắt, hơi mạnh dạn hơn một chút, tôi khẽ chạm vào sâu hơn một chút, hình như cô hơi rùng mình (hay là tôi có cảm giác là cô rùng mình) rất nhẹ, chỉ thoáng qua thôi nhưng làm tôi giật mình nhìn lên, cô vẫn nhắm mắt. Thêm một gáo nước nữa, cô bỏ cái gàu xuống, hất mái tóc lòa xoà trước trán ra sau, cô với tay lấy chiếc khăn treo nơi góc phòng tắm. Đang định rụt tay về, nhưng cô chồm người lấy chiếc khăn tắm nhanh quá làm tay tôi cham mạnh vào vùng cấm. Hoảng hốt, tôi rụt tay về, nhưng cô vẫn không có bất cứ một phản ứng nào( chắc là cô đã biết, đã chuẩn bị tâm lý trước hoặc là cô cố ý, hoặc là trong trường hợp đó cô không còn chọn lựa nào khác – Đến bây giờ tôi vẫn không hiểu được)

Tôi lấy lại vẻ tự nhiên, ngồi im, cô cuối xuống trùm chiếc khăn vào đầu tôi, rồi trùm lên người tôi đồng thời xốc nách kéo tôi đứng lên. Nhờ chiếc khăn tắm khá lớn nên khi đứng lên nó vẫn che phủ thằng nhỏ cho tôi đỡ ngượng. Rồi cô kéo tôi vào gần cô để lau phần lưng cho tôi, lúc đó tôi thật sự không hiểu tại sao cô không xoay người tôi lại để lau, theo đà kéo tôi hơi bị bất ngờ nên mất đà, tôi chúi vào cô, mặt tôi úp vào một bên khuôn ngực thơm ngát, mịn màng của cô, vô tình thằng nhỏ vừa hơi xìu xuống của tôi lại tiếp tục ngỏng lên ở mức độ cao nhất.

Vịn vai cô, tôi đứng thẳng lên, thằng nhỏ không theo sự điều khiển của chủ nhân chạm ngay vào một nơi nào đó bên dưới cơ thể của cô, tôi cảm nhận được sự va chạm nhưng do chiếc khăn lòa xòa tôi không thấy được là chạm vào đâu. Và tôi biết cô cũng cảm nhận thấy sự va chạm ấy, bằng chứng là cô giật mình, cong người, hơi nhích mông về phía sau. Cô hơi hoảng hốt nhưng ngay lập tức cô lấy lại bình tĩnh ngay. Tôi cũng ngại, nhích người ra sau một chút, cô choàng chiếc khăn tắm lên người tôi, rất tâm lý (hay rất nhiều kinh nghiệm) cô xoay lưng tôi lại bảo tôi mặc đồ vào. Tôi trùm chiếc áo thun thùng thình vào người xong cởi khăn đưa cho cô.

Chiếc áo thun dài phủ quá mông tôi, nên tôi yên tâm là cô không thấy thằng nhỏ đang ngẩn đầu của tôi. Khi tôi xoay người lại, thì cô đã lau người xong, cô xoay mặt vào tường để mặc đồ, với tay lên móc, cô nhón lấy chiếc quần lót rồi khom người, co chân xỏ vào. Do cô khom người và xoay lưng về phía tôi nên vô tình (hay cố ý) tôi nhìn thấy được phần còn lại của cái vùng đất bí hiểm của cô. Một vùng thịt hồng hồng, hai mép thịt mũm mĩm thưa thớt lông hơn phía trên hiện ra thấp thoáng. Dù cô cố tình làm thật nhanh động tác mặc quần lót, thì tôi ít nhất cũng đã thấy được hoàn toàn cái nơi mà tất cả đàn ông trên thế giới đều mơ ước được chiêm ngưỡng, được sở hữu, được sờ nắn – mơn trớn…mỗi đêm.

Rồi cô đứng thẳng người với tay lấy cái quần jean, săn ống quần lên cho khỏi ướt khi mặc, hình như cô có liếc về phía tôi, rất khẽ, do tôi đang tập trung vào những vùng da thịt mịn màng của cô nên không bắt gặp ánh mắt dò xét đó của cô, mà tôi chỉ cảm nhận thôi, cảm nhận thì không chính xác phải không các bạn. Rồi cô mặc quần jean vào, tôi nhìn những khoảng da thịt thơm tho đang bị chiếc quần jean từ từ che khuất mà lòng không thôi tiếc nuối. Hương ánh mắt lên phần trên cơ thể cô, phần còn lại cũng không kém hấp dẫn. Đôi đào cứ lúc lắc, nhịp nhịp theo từng cử động của chủ nhân, rồi cô mặc chiếc áo lót vào. Quàng chiếc áo ngang bụng, cô đưa tay ra sau cài khoen, khuôn ngực ưởn lên sau động tác quàng tay của cô, bộ ngực cô nhô ra , ngẩn đầu lên tự hào với hai chiếc núm hồng, từng thớ thịt nung núc, căng tròn nhựa sống thu hút toàn bộ ánh mắt tôi. Quá tập trung, tôi không biết là nãy giờ cô quan sát tôi:

– Con trai không được nhìn vào cơ thể của phụ nữ như thế!

Tôi bẽn lẽn ngó đi nơi khác, nhờ thế thằng nhỏ của tôi mới xìu xuồng chút ít để có thể mặc quần vào. Khi tôi xoay lại thì cô đã xong, chúng tôi dọn đồ rồi mở cửa đi ra…. Biển vẫn xanh, mọi người vẫn nô đùa trên bãi, nắng vẫn trãi vàng trên những thân người… Thế giới vẫn thế, sóng biển vẫn nhẹ nhàng trườn lên bãi từng đợt, từng đợt. Nhưng trong lòng tôi, có một cơn sóng thần đang dâng lên dữ dội. Cơn bão lý trí, lương tâm, ham muốn…đang giằn xé tôi mãnh liệt…..Có một cánh cửa mới mở ra, tôi không biết là sau cánh cửa đó là thiên đàng hay địa ngục…..

Sau chuyến đi chơi Vũng Tàu hôm đó về, giữa tôi và cô như có một khoảng cách vô hình nào đó, cả hai đều cố tình làm ra vẻ tự nhiên trước mặt nhau, nhưng kì thật ai cũng cố tránh nhìn vào mắt nhau. Những giao tiếp thường ngày như có vẽ ngượng ngập, giữ kẽ. Có cảm giác như là chúng tôi giao tiếp với nhau chỉ để che mắt mọi người, chúng tôi hạn chế nói chuyện với nhau bởi thật sự là chúng tôi không biết phải bắt đầu như thế nào… Tôi thì cứ mơ tưởng đến những sự việc đã qua, trong đầu tôi chỉ toàn là những hình ảnh mà tôi đã được tận mắt nhìn thấy, cùng những hình ảnh mà tôi tưởng tượng thêm vào…..

Mong chờ cho đến ngày thứ bảy để có thể được ngủ với cô, được có những cảm giác mà tôi mơ ước,nhưng một mặt – tôi cũng lo sợ khi ngày thứ bảy ấy ngày càng đến gần – có nghĩa là tôi sẽ phải đối mặt với những sự cố ngoài tầm kiểm soát của tôi….Đó có thể là một ngày tôi được lên đến thiên đường nhưng cũng có thể là tôi bị đoạ đày xuống tận cùng của địa ngục và nếu không thì ít nhất mọi việc cũng có thể sẽ phải chấm dứt.

Rồi ngày ấy cũng đến trong sự mong chờ và hồi hộp tột cùng của tôi, có lẽ, cái cảm giác ngượng ngập của tôi thì không thể qua mặt được cô. Như thường lệ, tôi đến nhà cô vào buổi tối, khi cô đang ăn tối, gật đầu chào cô và bà, tôi bước vào nhà. Bà nhìn tôi rôi nói:

– Có bánh ở dưới bếp, cô mới đi đám giỗ ở dưới quê lên hồi nãy! Con xuống lấy mà ăn!

– Sao mặt con xanh vậy, bệnh hả? Mới đi chơi về mà! – cô nói

Tôi nhìn vào mắt cô, cái ánh mắt trìu mến mà tôi đã từng có bao nhiêu năm nay của cô vẫn còn đây. Ôi, vâng, cái ánh mắt mà tôi tưởng là sẽ không có nữa kể từ sau hôm đi Vũng Tàu về. Đến hôm nay tôi mới dám nhìn thẳng vào mắt cô, có nghĩa là mọi chuyện vẫn còn có thể cứu vãn. Tôi cười cười với cô rồi đi ra sau bếp, lấy một cái bánh ít, rót cho mình một ly nước, xong toi đi lên nhà nói với cô là tôi lên lầu xem tivi….

Ăn xong bánh, tôi lên giường nằm xem tivi, một lúc sau thì cô lên. Đi ngang qua tôi, liếc nhìn tôi cô hỏi:

– Đi chơi về mà sao thấy mệt vậy, bộ con bệnh hả?

– Không có, con cũng không biết nữa. – tôi trả lời nhát gừng.

Ngó sơ qua chương trình tivi, rồi cô mở tủ lấy đồ đi tắm. vừu làm cô vừa nói:

– Tắm một cái! Hôm nay chắc là ngủ sớm, đi xe cả ngày mệt quá!

Cái cách cô như là nói với chính mình, nên tôi cũng chỉ ừ hử cho qua. Tôi cũng không dám trộm nhìn cô như trước nữa, sợ cô đề phòng, bắt gặp, tôi chỉ nhìn chằm chằm vào cái tivi. Mắt thì nhìn tivi nhưng đầu thì đang lập kế hoạch để có thể đối phó, rồi mường tượng đến những đường cong tuyệt vời phía trong những lần vải áo quần kia. Miên man suy nghỉ thì cô đã vào phòng tắm từ khi nào, tiếng mở nước, tiếng quần áo sột soạt, và cả tiếng hát nho nhỏ của cô “…..anh đi mà chợt mát, bởi vì em mặt áo lụa Hà Đông…”

Không chịu được không khí ngột ngạt, cũng như sợ phải đối mặt với cô, tôi đi xuống nhà. Đóng cửa giúp bà xong, tôi ra sau bếp phụ bà rửa chén, bà pha cho tôi ly nước sirô dâu, món mà tôi thích:

– Cô Diễm nói là con thích ngọt lắm phải không? Sao, đi tắm biển vui không? Có cái gì hay không kể cho bà nghe với con!

Tôi kể cho bà nghe về những trò vui trên biển, những cảnh đẹp mà tôi thấy trên đường đi…. Vui chuyện, ngó lại thì đã 9 giờ 30, bà nói:

– Thôi khuya rồi, lên lầu ngủ đi con! Cô Diễm chắc là ngủ rồi, cả một ngày đi xe đò chắc là mệt lắm.

Tôi chào bà rồi lên lầu, càng đến những bậc thang cuối tim tôi càng đập dồn nhịp. Tôi càng đi rón rén, tập trung tât cả các giác quan vào căn phòng ngủ trong kia, tiếng tivi đã được vặn nhỏ lại, đèn ngủ đả bật lên. Dưới nhà, bà tắt đèn đi ngủ, tiếng công tắc đèn đánh ” tách ” , cả không gian tối xầm lại. Tôi đứng yên một lúc cho mắt quen với ánh sáng mờ mờ hắt ra từ chiếc phòng ngủ của cô.

Rồi tôi rón rén đi đến cửa phòng, lắng nghe tiếng thở nhẹ đều đều của cô, yên tâm tôi nhẹ bước vào phòng. Tiếng cánh cửa phòng kèn kẹt, tôi vẫn chăm chú nhìn xem cô có giật mình thức dậy không – cô vẫn thở đều. Gài chốt nhẹ nhàng, tôi bước về phía chiếc giường, nhẹ nhàng cởi áo, cởi quần dài, tôi chỉ còn chiếc quần ngắn – tôi nhè nhẹ vén chiếc mềm cô đang đắp ngang bụng, nhè nhẹ trèo lên giường. Đang nằm ngửa, cô trở mình hơi nghiêng về phía tôi, giọng ngáy ngủ( hay làm ra vẻ ngáy ngủ):

– Chưa ngủ hả con! Cô mệt quá, cô ngủ trước đây. Nhớ tắt tivi nha!

Vẫn không mở mắt khi nói, chỉ một lát sau cô lại thở đều. Tôi chồm qua người cô lấy chiếc remost tivi để chuyển kênh, mùi hương quen thuộc xông vào mũi tôi, khựng lại lâu hơn một chút tôi muôn hít lấy thêm vài lần mùi hương đó…. Chuyển sang kênh phim, toi vặn volume lớn một chút, rồi nằm yên. trong đầu tôi tiếp tục lên kế hoạch cho những khám phá đêm nay….. Ngoài trời, những vầng mây đỏ lựng, những cơn gió mang nhiều hơi nước thổi rung mái tôn nhà ai kêu xèn xẹt,. Sợ cánh cửa ngoài hành lang đập vào tường, tôi vén mền bước ra đóng lại….

Khi tôi trở vào, chiếc mền tôi vén lúc nãy đã trễ xuống ngang hông của cô. Chiếc áo ngủ hai dây mỏng manh không che hết những đường cong quyến rũ, do cô nằm nghiêng, gần như một phần ngực bên phải lộ ra ngoài. Hai tay cô đan vào nhau, gối dưới đầu, với tư thế đó khuôn ngực của cô như càng vênh lên khiêu khích. Chỉ cần tôi dùng ngón tay khều nhẹ là chiếc núm vú hồng hồng bé xinh kia sẽ ló ra ngoài….

Tôi nhẹ leo lên giường, nhưng tôi không kéo mền lên lại, tôi chỉ cho hai chân vào trong mền. Đồng thời, để thử phản ứng tôi làm như vô tình gác một chân lên cái đùi mềm mại của cô ở trong mền. thấy cô không có phản ứng gì, tôi nhích dần cái đầu gối của mình lên, chủ yếu là để cái đầu gối vén mép váy ngủ của cô lên cao hơn. Nhích từng chút, từng chút để có thể dừng lại kịp thời khi cô phản ứng. Những đường viền ren bên dưới mép áo ngủ cọ vào chân tôi ran rát… Có lẽ do mệt sau một chuyến đi dài, cô ngũ say hơn bình thường, thấy cô vẫn thở đều, tôi làm như là khoanh tay trên ngực nhưng là để gần với trái đào tiên thơm ngọt của cô một cách hợp pháp… (hết)
Loading...