Loading...

"Truyện 18+ ngắn" Chiếc áo vú

Loading...
Truyện 18+ ngắn Chiếc áo vú
Bước lang thang, không bến bờ, không mục đích. Một động lực vô hình nào đó dẫn dắt Tâm đến nơi đây. Trưa mùa Thu lành lạnh, nắng nhàn nhạt không đủ xoá tan màu không gian tê tái. Nhìn những hàng mộ bia thẳng tắp, ngay ngắn mà hồn chợt buồn mênh mang. Ngừng chân, Tâm lặng lẽ ngồi xuống, điếu thuốc ấm áp lạ thường, làn khói mỏng lung linh hàng chữ “… Minh Trâm. “. Tuổi còn trẻ quá, 17, tuổi mộng mơ… Tâm thường đến đây, chỗ này, ngôi mộ này không một lý do. Nhưng mỗi lần buồn phiền, nhớ nhà, Tâm lại đến đây và cảm thấy nguôi ngoai.

Ngày mới đến, Tâm sống trong 1 chung cư có nhiều người cũng mới chuyển đến. Bên cạnh là gia đình Liêm. Liêm cũng còn trẻ, ngày nào cũng có bạn bè rủ anh đi chơi. Vợ Liêm và Tâm thường đi chung đến trường còn anh Liêm thì trốn lớp đi đâu đó không ai biết. Có những hôm về sớm, Tâm và chị hay rủ nhau vào các tiệm quần áo cũ mua sắm. Chị hay mua những đồ lót phụ nữ và đôi khi hỏi Tâm cho ý kiến. Lâu dần Tâm và chị có phần hơi cởi mở trong cách ăn nói nhưng anh Liêm chẳng bao giờ để ý. Anh còn mải mê những chuyện mà có lẽ anh cho rằng Tâm còn nhỏ chưa biết đến.

– Tâm không mua gì cho bạn gái sao ?

– Tâm không biết, vả lại chỉ mới quen nhau thôi chị ạ.

Tâm nói dối, Tâm quen Trinh cũng lâu nhưng chưa bao giờ mở lời vì giữa Tâm và Trinh là một khoảng xa vời vợi. Hôm Tâm đi, Trinh chở Tâm lòng vòng các con đường Sài Gòn quen thuộc. Cơn gió lồng lộng từ bến Bạch Đằng thổi vào làm cho tóc Trinh bay ùa vào mặt thật ngứa ngáy khó chịu, nhưng Tâm vẫn để yên cho mùi tóc thoang thoảng quấn quýt trong khứu giác. Tâm vòng tay ôm ngang eo Trinh, nàng vẫn ngồi yên lái xe như không thèm để ý. Mỗi lần xe qua ổ gà, Tâm lại nhích người vào sát Trinh. Cơ thể nàng ấm áp làm cho Tâm rạo rực. Tâm thở hơi vào cổ Trinh làm cho nàng hơi chùn người.

– Nhột Trinh…

Tâm dạn dĩ hơn xoa nhè nhẹ trên chiếc eo thon nhỏ

– Trinh lạnh…

Tâm vòng tay ôm chặt, hai cơ thể gần nhau như có thêm chất xúc tác. Trinh vòng xe xuống Phan Thanh Giản, hướng về vùng ngoại ô. Con đường vắng vẻ làm cho Tâm thêm mạnh dạn. Tâm lần tay vào trong áo Trinh bóp nhẹ bên ngoài áo lót, dần dần len vào trong… Ngày đó Tâm chỉ dám làm như vậy đã đủ sướng tê cả người…

– Làm gì mà vò cái áo lót dữ vậy.

Tiếng thì thầm của chị Liêm làm Tâm giật mình

– Không… không có gì.

Tâm lúng túng đỏ mặt quay sang nhìn vào góc tiệm. Một chiếc áo lụa bóng có sợi dây thắt mảnh khảnh trông thật hấp dẫn đập vào mắt. Bỗng dưng Tâm thấy thích và muốn mua cho Trinh.

– Chị mua dùm Tâm chiếc áo kia nha chị Liêm.

– Ừ, thêm cả 1 ít quần áo lót nữa. Vừa nói chị vừa liếc Tâm với ánh mắt thật ngộ nghĩnh.

Tiệm quần áo này thực ra là nơi thu nhặt đồ thừa thãi của các nhà giàu có, giặt tẩy xong bán lại cho người nghèo với giá cả tượng trưng nên đủ loại sang hèn, hợp thời, lỗi thời lẫn lộn không nhất thiết.

Về đến chung cư, anh Liêm vẫn còn đi đâu. Chị lại sang phòng Tâm với túi quần áo cồng kềnh.

– Tâm chọn cái nào tùy ý, họ bán rẻ quá.

– Tâm đâu biết chọn cái nào, chị lấy đại đi.

– Đâu được, phải đúng kích thước chứ. Không đúng không mặc được đâu. Bạn Tâm cỡ số mấy?

– Làm sao Tâm biết được

Chị Liêm bỗng nở nụ cười thật tinh nghịch cầm tay Tâm áp vào ngực.

– Cỡ này không Tâm.

Tâm giật thót người trong khi chị vẫn cười cười khẽ nhắm mắt lại. Tâm để yên tay trên ngực chị cho đến khi nghe chị thì thầm:

– Ướm thử đi Tâm.

Tâm lịm cả người, không còn gì ngoài cơn dục vọng đang dâng tràn bừng bừng trong người. Tâm cúi gằm mặt nhưng liếc nhìn khuôn ngực đầy đặn của chị Liêm, phập phồng theo nhịp thở, một ít phần da thịt trắng hồng nõn nà he hé bên mép áo căng chật khiến nước bọt trong miệng Tâm ứa tràn. Tâm ngập ngừng đưa bàn tay còn lại lên phần vú bên kia, bàn tay khẽ bóp vào, một nửa ngực chị mềm mại nóng hừng hực. Nửa phần dưới săn cứng vì lớp vải áo lót chen ngang. Tâm cảm thấy đầu óc bay bổng, quay cuồng, lâng lâng. Một thứ cảm giác nôn nao, lo lắng thật khó diễn tả….

– Tâm mua được cái áo ngủ đẹp quá, Dung thử được không ?

Chị Liêm thay đổi cách xưng hô đột ngột làm cho Tâm càng thêm lúng túng. Tâm đã từng va chạm với đàn bà, nhưng chỉ là thứ ăn bánh trả tiền chứ chưa bao giờ đối mặt với trường hợp như hôm nay.

– Chị Liêm…. Dung… cứ tự nhiên

Dung nhanh nhẹn vớ chiếc áo vào buồng tắm, bước chân nhún nhảy, đôi mông tròn lẳn vươn lên hằn rõ nét quần lót khiêu khích dâm tính con người một cách cuồng bạo mãnh liệt.

– Tâm ơi, xem đẹp không?

Tâm bước đi như 1 cái xác hoàn toàn do ma lực sai khiến, Tâm nhìn Dung bằng cặp mắt của loài sói săn mồi, có lẽ người đàn ông bình thường nào trong lúc này cũng sẽ có cặp mắt thèm khát đó. Dung lồ lộ trong chiếc áo ngủ ngắn ngang tầm đùi, sợi giây nhỏ xíu thắt hình chiếc nơ hờ hững trên đôi vai tròn trĩnh, lửng lơ phần chữ V hằn sâu làm cho hai gò ngực nổi hẳn lên. Hình như Dung cũng đang bị kích thích nên 2 núm ngực căng mọng dưới lớp áo lụa mỏng trơn láng. Dung vươn hai cánh tay ngà ngọc giả vờ sửa lại mái tóc, dáng người cong cớn làm cho chiếc áo như bị vén cao hơn, khoe khoang cặp đùi thon thả, thấp thoáng chiếc quần lót đen tương phản làm nổi bật làn da mịn màng thơm ngát của người phụ nữ son trẻ. Tâm không kềm lòng được nữa, Tâm đứng sát vào Dung, trong gương phản chiếu hình ảnh bàn tay Tâm đang ôm choàng lấy Dung, bàn tay Tâm tham lam xoa bóp ngực Dung.

– Tâm hư qúa…

Tâm không trả lời, bóp mạnh cánh tay Dung rồi lòn tay vào trong qua nách áo, hơi ấm từ bàn tay Tâm làm cho Dung quằn quại thở hổn hển. Tâm được thể trườn xuống dưới, len qua mép vải quần lót. Dung đã ướt đẫm, nàng chống hai tay vào thành tủ chậu rửa mặt, cúi lưng cong xuống, chân giang rộng ra cho Tâm dễ dàng đưa ngón tay vào. Nàng rên nhỏ mỗi khi ngón tay Tâm chạm vào mòng đóc, chân chùn hẳn xuống vì cảm giác đê mê tê dại. Tâm giật nhẹ sợi giây thắt, chiếc áo tụt xuống, Tâm ôm Dung xoay vòng người lại, quỳ gối áp vào má vào ngực Dung, làn da nồng ấm như ấn mạnh thêm vào. Tâm kê môi hôn nhẹ, cắn khẽ trong khi Dung ngửa mặt thở ngắt quãng. Bỗng nhiên Tâm có cảm giác lạnh toát dọc theo xương sống. Ngực Dung cũng lạnh lẽo khác thường, mọi khoái cảm chợt tan biến để thay bằng một thứ cảm xúc lạnh nhạt. Tâm ngừng lại, suy nghĩ miên man. Có lẽ mặc cảm tội lỗi đang trỗi dậy. Gương mặt chị Dung bỗng có vẻ thật đáng ghét, nụ cười lẳng lơ đĩ thõa làm sao thật là chướng mắt. Tâm bỏ ra ngoài để mặc Dung đang thẹn đỏ mặt, lúng túng mặc lại quần áo của Dung. Vắt chiếc áo lụa về chỗ cũ rồi bẽn lẽn trở về phòng của chị. Tâm lặng lẽ ngồi, đầu óc hoang mang, mắt vẫn dán chặt vào chiếc áo lụa một cách khó hiểu…. Văng vẳng tiếng người con gái nào đó cười khanh khách vọng lại từ hành lang chung cư…

Điếu thuốc cháy tàn lụi, Tâm loay hoay châm điếu khác

– Anh quen Minh Trâm?

Cô gái tóc vàng ánh đến từ đâu Tâm không rõ, tay cầm nhánh hoa hồng vàng nhạt. Trông quen quen nhưng Tâm không nhớ.

– Không, tôi không biết Minh Trâm là ai.

– Vậy tại sao anh ngồi đây, mấy lần rồi, tôi thấy anh ngồi đây lâu lắm. Tôi nghĩ anh là bạn của Minh Trâm.

– Cô là thân nhân của Minh Trâm?

– Tôi là Nhi, sinh đôi. Minh Trâm mất hơn 1 tháng rồi. Ngày nào tôi cũng đến đây thăm Minh Trâm. Tại sao anh dấu không muốn tôi biết anh là bạn của Minh Trâm ?

– Tôi không phải là bạn của Minh Trâm thật sự.

– Minh Trâm và tôi thân nhau lắm. Chúng tôi chia sẻ với nhau mọi thứ, kể cả bạn trai, anh đừng ngại. Tôi muốn làm bạn với anh.

– Tôi cũng rất vui được làm bạn với Nhi.

– Anh ở đâu?

– Gần đây

– Anh đi bộ phải không

– Sao Nhi biết.

– Nhi theo anh lần trước, Nhi biết chung cư của anh nữa. Nhi đưa anh về….

Cô gái chở Tâm về bằng chiếc xe Civic xinh xắn. Hai người có dịp trò chuyện thoải mái. Họ như đã quen nhau từ lâu lắm… Ngày vẫn trôi êm đềm, vẫn những bước vô tình đến nghĩa trang và những lần gặp Nhi, chia nhau hút chung điếu thuốc.

Và một buổi tối trời, Nhi đột ngột đến nhà Tâm, trông thấy chiếc áo lụa, nàng có vẻ giận dỗi. Gương mặt Nhi hồng lên như vừa uống rượu.

– Anh là người dối trá, anh quen Minh Trâm, anh có cả áo của Minh Trâm sao cứ dấu Nhi.

– Không phải đâu, tôi mua ở cửa hàng đồ cũ đó.

Nhi nhìn chăm chú vào mắt Tâm dò xét:

– Ồ, có lẽ ba mẹ tôi đã cho nó khi Minh Trâm mất. Chắc Minh Trâm đã dẫn dắt anh đến mộ của Minh Trâm.

Tâm thấy lạnh gáy, nhưng cố trấn tĩnh.

– Vậy thì Nhi cầm áo của Minh Trâm về giùm nha.

– Không, chắc Minh Trâm muốn anh giữ.

Nhi cầm chiếc áo ướm vào người. Nàng đẹp quá, mái dài thật yêu kiều, đôi mắt to và cặp môi phơn phớt hồng tuyệt vời. Nhi đứng yên lặng thật lâu rồi thản nhiên cởi quần áo, nàng cởi hết cả từ chiếc quần jean bó sát, chiếc sơ mi cổ rộng, cả áo quần lót. Dường như nàng không màng đến sự có mặt của Tâm. Thân thể nàng trắng ngần như lớp vỏ trứng gà bóc. Cặp lông mày đậm xếch lên như thách thức khác thường. Chiếc áo lụa trên người như một lớp sương mỏng che đậy hờ hững. Ngực nàng vươn cao nổi rõ hai núm vú nho nhỏ, chiếc eo thắt lại làm cho phần hông như nẩy hẳn ra sau. Đôi chân rất tây phương, thẳng tắp, trần truồng từng đường nét của một thân hình vệ nữ. Nhất là hai cánh tay, thon thon, phơn phớt hàng lông măng vàng óng ánh. Cánh tay của tuyệt mỹ, nuột nà đầy gợi cảm của loài ma nữ chờn vờn mời gọi.

– Minh Trâm muốn anh hôn Minh Trâm !

– Nhi nói gì vậy ?

– Không phải Nhi, Minh Trâm đây Tâm.

Ánh mắt Nhi sáng quắc kỳ lạ, nàng tiến đến Tâm trong khi Tâm lùi dần….. Môi Nhi nóng bỏng, không như Tâm nghĩ, vòng tay Nhi ấm áp. Mùi phấn son thoang thoảng, nhất là bộ ngực của Nhi lồ lộ trắng mịn làm cho Tâm bớt sợ. Tâm hôn trả nhẹ nhàng, vòng tay ôm Nhi kéo sát vào người. Lần đầu tiên tiếp xúc với phụ nữ xinh đẹp như vậy, Tâm thấy khoan khoái là lạ, tò mò và kích thích. Cảm giác lạnh lẽo tan dần, Tâm lòn tay vào mái tóc bồng bềnh xoa trên gáy Nhi, những sợi tóc con mềm mại len vào kẽ tay khiến Tâm ngây ngất. Tâm kéo đầu Nhi ngửa ra, nhìn thẳng vào khuôn mặt kiều diễm của người con gái tuổi xuân nồng. Nàng đẹp quá. Đẹp như tranh vẽ, đẹp như chuyện thần thoại ngàn lẻ một đêm. Chiếc cần cổ trắng phau, cao và tròn lẳn. Vú Nhi tròn đầy với chiếc núm nhỏ xíu đỏ hồng căng cứng. Chiếc áo lụa tụt giây hở 1 bên làm cho Nhi chứa chấp 1 sự lôi cuốn hoang dại, úp mở đầy dục vọng. Nhi không thụ động, nàng ưỡn người khoe tất cả những đường nét cong cớn của thần vệ nữ. Nàng áp mu cạ vào đùi Tâm. Nàng rên nho nhỏ bất chấp xung quanh, nàng thả mặc cho cảm giác lôi cuốn. Bàn tay Tâm bóp mạnh trên ngực, hai ngón tay se nhanh trên núm vú nàng làm cho Nhi sướng tê tái. Nàng khuỵu dần xuống, nằm dài trên sàn nhà. Nàng cầm đầu Tâm ấn vào giữa hai đùi như khuyến khích Tâm, thúc dục Tâm phải làm 1 cái gì đó.

Tâm vuốt ve trên đùi Nhi, hôn từng chút da thịt thơm nồng mùi con gái. Nàng ướt quá. Tâm khe khẽ liếm nhẹ trên mu nàng, nước lại ứa ra làm cho Tâm khao khát lạ thường. Tâm bú thật mạnh, lưỡi ấn sâu vào hai mép thịt đỏ hồng nở to làm cho Nhi cong cả người nẩy lên cao. Tâm tò mò cho ngón tay vào, sâu thẳm, nóng bừng, ướt nhầy nhụa. Tâm cho thêm ngón nữa để ngoáy thật mạnh. Nhi ú ớ thở hổn hển rồi như không chịu đựng được lâu hơn nữa, nàng chồm lên, vật Tâm ngã ngửa. Nàng nhanh nhẹn tuột hẳn quần Tâm, cầm lấy dương vật cương cứng nhìn say sưa thích thú, nàng từ từ le lưỡi nếm những giọt nước trong suốt đang rỉ ra, liếm trên hòn dái căng tròn, phà hơi thở vào rồi bất chợt ngậm chặt lấy, răng Nhi đụng chạm vào đầu khấc, vào da bọc làm cho Tâm ngây ngất, lưỡi nàng như con rắn quằn quện với con mồi làm Tâm trân cứng cả người, muốn ra nhưng tưng tức, kềm hãm lại, hình như vẫn có gì thiếu sót chưa đầy đủ.

Tâm nhớ đến vài hình ảnh xem được trong phim, Tâm muốn thử. Tâm chồm lên nằm úp lên Nhi, chẳng cần chờ đợi, Nhi cầm dương vật của Tâm đút vào. Đầu óc Tâm nóng bừng, không còn phân biệt, Tâm nhấp người như 1 phản xạ tự nhiên để phụ hoạ với Nhi lúc này đang vặn vẹo theo nhịp với Tâm. Mồ hôi Tâm đổ ra như tắm, cả Nhi cũng vậy, lăn lộn quay cuồng trong hoan lạc. Tâm muốn xuất tinh, nhưng cứ mỗi lần như vậy thì hình như có một cái gì đó chặn thắt lại làm cho Tâm đau đớn, rồi lại tiếp diễn cho đến khi Nhi cào mạnh trên lưng Tâm, móng tay nàng bấu chặt vào da thịt, hai chân quặp chặt, đôi mắt Nhi nhắm nghiền trong tiếng rên cắt quãng. Tâm thấy như cái gì đó bóp mạnh dương vật rồi lại thả ra, nhanh dần và nóng khủng khiếp. Tâm hoa mắt, cứng người, từng làn khí xịt mạnh cùng với các bắp thịt như săn cứng lại không thể co duỗi được. Tâm thốt lên những câu nói vô nghĩa, vô ý thức. Cảm giác của trái cấm đã thấm đến tận mức tuyệt đỉnh….

Đứa con gái da trắng ngần vẫn nằm dài, chiếc áo lụa sốc sếch nửa kín nửa hở, tay mân mê những sợi lông vàng loăn xoăn ươn ướt. Tâm nằm cạnh chống tay ngắm nhìn.

– Minh Trâm lúc nào cũng chia sẻ với Nhi hết. Bây giờ anh phải chiều Nhi như anh đã chiều Minh Trâm…..

Dĩ nhiên, Tâm vẫn còn thèm lắm, dương vật Tâm vẫn kiêu dũng vươn mình chờ đợi. Tâm lại vuốt ve cánh tay người con gái đó, Tâm vo tròn trên bờ vai thon thon, mơn trớn lưng nàng, Tâm thích nhìn cặp mắt đờ đẫn của người con gái trong khoái lạc. Thỉnh thoảng Tâm lại vuốt ve xuống dưới, dùng hai ngón tay bấm nhè nhẹ vào núm thịt hồng làm cho đứa con gái vặn người cong cớn. Tâm không phải là người từng trải nên mọi cử chỉ đều chậm chạp, nhẹ nhàng, nửa đắn đo, nửa do dự. Nhi như sốt ruột, căng thẳng. Sức con gái mới lớn không cho phép nàng chờ đợi. Nàng vật vã rên rỉ. Nàng leo lên người Tâm, cầm dương vật của Tâm cọ sát vào cửa mình, nàng ngẩng mặt thở dốc từng hồi, ấn cả người xuống như muốn cho Tâm vào thật sâu. Vẫn chưa đủ để nàng thoả mãn. Nàng tự ôm lấy ngực, bóp vú như kẻ căm thù đầy thú tính. Tâm ôm nàng ghì chặt, cắn vào vai, vào ngực Nhi. Tâm cũng như kẻ đói ăn, ngấu nghiến trong vật vã. Tâm lăn ngang, lăn dọc theo sự hướng dẫn của Nhi, sung sướng tột cùng. Nhi bò người trên sàn nhà, Tâm hiểu ý, thúc từ sau tới, tiếng rên rỉ, tiếng da thịt chạm nhau, hoà trộn bằng thứ nước nhờn tạo thành 1 thứ âm thanh ma quái. Tâm quay cuồng với những dục tính mới lạ, không mỏi mệt dù các bắp thịt của Tâm đã rã rời. Trái táo độc đang chín mùi…. Tiếng thở dài của ai đó bên ngoài cửa, tiếng chân rón rén bước trên thảm hành lang, tiếng khép cửa nhè nhẹ…..

Suốt mùa thu, những cuộc mây mưa cuồng loạn làm cho Tâm nhàm chán dần. Tâm thèm khát một thứ hạnh phúc êm đềm, cổ kính và khép kín hơn thứ hoan lạc mãnh liệt này. Tâm muốn có 1 người bạn để chia sẻ buồn vui hơn là những đam mê đầy thú tính. Tâm quyết định vứt bỏ chiếc áo lụa. Chiếc áo mong manh ma quái đầy cám dỗ. Đứng tựa cửa sổ, Tâm thấy anh Liêm nhặt chiếc áo mang vào. Anh Liêm ngày xưa đã thường vắng nhà, bây giờ có khi anh đi đâu biền biệt nhiều ngày. Nhi cũng đột ngột không còn ghé thăm Tâm cuối tuần như xưa. Có lẽ nàng cũng chán ngấy trò chơi quen thuộc. Những buổi chiều thứ Bảy ngồi buồn tênh, Dung cũng cùng tâm trạng chán nản của kẻ xa nhà và người chồng trẻ hãy còn mải vui với nếp sống mới. Mỗi khi như vậy Dung lại qua phòng Tâm than thở. Nhìn thấy hai mắt Dung đỏ hoe, Tâm cố cầm lòng, có khi Tâm ôm Dung an ủi trong yên lặng. Tâm không thấy khao khát chinh phục nữa. Một thứ tình yêu nẩy nở nhẹ nhàng. Tâm biết anh Liêm đi đâu, nhưng làm sao nói cho Dung nghe được……. một nửa Tâm muốn anh đi mãi đừng trở lại, một nửa Tâm muốn anh trở về mái nhà xưa…. với Dung…. Tâm phân vân….(hết)
Loading...