Loading...

"Truyện 18+ ngắn" Cuộc tình trên bãi biển

Loading...
Truyện 18+ ngắn Cuộc tình trên bãi biển
Phải chăng đó là định mệnh? Năm nào Trinh cũng đến với bãi biển ấy. Bãi biển đời con gái của Trinh đã để lại, bãi biển đã cho Trinh hiểu thế nào là hạnh phúc và đau khổ. Đau khổ đến tột cùng …

… Vừa cùng con đi tắm biển về, đang ngồi ở sân thượng của khách sạn để uống nước, thả hồn theo những dòng kỷ niệm một thời nơi bãi biển, nơi ghi bao dấu ấn đời con gái của Trinh, thì bất ngờ Long xuất hiện …

Một giây lúng túng, Trinh sững người, không ngờ Long lại xuất hiện, vẫn dáng thư sinh ngày nào, vẫn cái nhìn đắm đuối, vẫn cái nhìn đầy hấp dẫn. Vượt qua cái lúng túng Long chủ động:

– Trinh ! Bao lần anh tìm mà không thấy …

Không trả lời ngay vào câu nói của Long, Trinh quay lại khẽ nói với đứa con:

– Con ra ngoài chơi để mẹ nói chuyện với Bác một lúc.

– Vâng ! Cháu chào bác ạ.

Đứa trẻ ngoan ngoãn khoanh tay chào Long rồi vô tư chạy ra ngoài.

Còn lại mình Trinh và Long. Vẫn cái nhìn đắm đuối, vẫn cái nhìn đầy hấp dẫn thuở nào, mân mê ly nước giọng Long trầm nhỏ:

– Trinh ! Bao lần anh tìm mà không thấy ….

– Muộn rồi anh ! Níu kéo mà làm gì ! Mình chẳng còn gì để níu kéo ….

– Còn đấy em ! Hãy cho anh được gặp con, được gọi tên con trong vòng tay người bố …

– Không ! Không ! Anh không có quyền gọi nó là con – Trinh giận dữ.

– ….

– Anh hãy quay về với người vợ của anh đi, quay về với khoảng trời của anh, quay về với người đã mang đến cho anh hạnh phúc và thành đạt ngày hôm nay …

– Anh biết ! Anh có lỗi với mẹ con em nhiều lắm !

– ….

– Em hãy mở rộng cửa, mở rộng vòng tay cho anh được chuộc lỗi, được bù đắp những thiệt thòi, những mất mát quá nhiều mà em phải gánh chịu !

– Không ! Anh hãy về đi ! Hãy để trong tâm hồn nó hình tượng người Cha trong sáng, hãy để nó sống bằng niềm kiêu hãnh: Cha nó đã ngã xuống như một người anh hùng ….

Ký ức ngày xưa trong Trinh lại trỗi dậy….

Ngày đó, họ cùng là sinh viên, tình yêu đến với họ bằng một cái gì đó thật trong trẻo, theo từng trang giáo án giảng đường, theo những buổi sinh hoạt tập thể. Tình yêu của họ cứ thế lớn dần theo năm tháng của giảng đường đại học với tất cả những gì tinh túy nhất, với tất cả những gì trong trắng nhất của một thời sinh viên.

Thế rồi thấm thoát cũng đến ngày họ ra trường.

Những ngày chờ quyết định phân công công tác, họ cùng nhau đi nghỉ tại một bãi biển. Bãi biển mà giờ đây với Trinh là một bãi bãi biển đầy ắp dấu ấn của kỷ niệm, dấu ấn của đau khổ, đau khổ đến tột cùng – Bãi biển đời con gái của Trinh đã để lại.

Bãi biển ngày ấy, bây giờ vẫn thật thơ mộng, thật đẹp, đẹp đến nao lòng, nơi ấy có tình yêu, có sóng nước rì rào vỗ về, có ánh trăng chênh chếch đầu ghềnh, có những roi cát và bước chân họ để lại, có những câu chuyện về tương lai hạnh phúc, về tất cả những gì mà bây giờ với Trinh là kỷ niệm, là đau khổ.

Bước chân vui, đưa họ dọc theo roi cát đến bên ghềnh đá.

Một ghềnh đá thoai thoải có tán lá, trăng khuya nghiêng che có muôn trùng dải đá nhấp nhô trong tiếng sóng áp bờ, vỗ về mơn man. Cảnh đêm tuyệt vời, Trinh như lạc vào cõi mộng, lạc vào chốn thiên đường đầy huyền ảo thi vị.

Cũng như bao đôi lứa yêu nhau, trong câu chuyện của họ có hương vị ngọt ngào đắm say của chiếc hôn, có ánh mắt đắm đuối si mê, có bàn tay Long mơn man. Ngồi bên Long, Trinh không một chút hoài nghi, Trinh thấy thật hạnh phúc, một hạnh phúc đầu đời mà mình đã có được với Long.

Với Trinh, Long là một người yêu tuyệt vời, một người đàn ông đích thực mà Trinh có thể gửi gắm cả cuộc đời.

Lửa tình thúc giục, bên ghềnh đá ấy Trinh đã trao cho Long tất cả, tất cả sự trinh trắng của đời con gái.

Phút giây ấy thật hạnh phúc, phút giây ấy Trinh đã cảm nhận được vị ngọt ngào, vị hạnh phúc, cái thi vị của tình yêu trong cái đau lần đầu, trong cái đau của sự dâng hiến. Và trong niềm hưng phấn ấy, tử cung âm đạo Trinh đã đón nhận trọn vẹn lượng tinh dịch của Long đang thời sang mãn.

Với Trinh, đây là dấu ấn thiêng liêng, dấu ấn hạnh phúc. Thấm máu trinh hòa trộn tinh dịch của Long nơi cửa mình trong chiếc khăn tay, gấp gọn lại, Trinh đưa cho Long với ánh mắt si mê không một chút hoài nghi:

– Anh hãy cất giữ kỷ vật này ! Xin anh đừng quên, đừng phũ phàng với người con gái đã yêu anh, đã trao anh tất cả, tất cả sự trinh bạch, tất cả sự trinh tiết, trao anh tất cả đời con gái …

Ra trường Trinh nhận quyết định về một cơ sở vùng ngoại thành ven đô. Còn Long nhận quyết định về một viện nghiên cứu. Ngày ấy khoảng cách tuy không phải là xa, nhưng việc đi lại thật là khó khăn vất vả, những ngày nghỉ cuối tuần khi thì Long xuống khi thì Trinh về. Vì tình yêu họ vẫn đến với nhau bằng chiếc xe đạp cà tàng để trao nhau trọn vẹn những gì thơ mộng nhất của tình yêu, những gì mà tạo hóa đã ban tặng.

Thế rồi ! Vâng thế rồi những ngày nghỉ cuối tuần họ được sống bên nhau cứ thưa dần, thưa dần khi mầm sống của Long cứ lớn dần, lớn dần trong Trinh.

Để Trinh sống trong thấp thỏm, sống trong lo âu. Ngày ấy chuyện yêu đương, chuyện chửa hoang là cả một vấn đề đầy tai tiếng, đầy sự khinh miệt của mọi người.

Thế rồi, Trinh nhận được tin: Long đã nhận lời yêu một người con gái cùng cơ quan, người con gái là con một vị thủ trưởng Bộ chủ quản và họ đã cùng nhau chuyển vào thành phố Hồ Chí Minh để lập nghiệp với bước đường công danh đang rộng mở trước mắt Long, khi Long là con rể của vị thủ trưởng trên bộ.

Còn Trinh, Trinh lúc này tất cả đều sụp đổ. Cơ quan kiểm điểm, bạn bè khinh rẻ khi Trinh là một kẻ chửa hoang với mầm sống của Long đang lớn dần, lớn dần trong sự mất mát, trong phũ phàng của tình yêu bị phụ tình.

Còn Long từ một kẻ tay trắng, nhờ vợ Long đã có tất cả: Có công danh, có sự nghiệp, có tiền tài … Tất cả đều là từ sự nâng đỡ của ông bố vợ và cả từ sự linh hoạt trong quan hệ của vợ Long, một sự linh hoạt mà khi cần vợ Long sẵn sàng lên giường với người đó miễn là đạt mục đích của mình, miễn là có tiền. Cuộc sống của Long cứ thế trôi qua, Long bằng lòng với những gì mình có.

Dù đau khổ, đau khổ đến tột cùng, Trinh vẫn gắng gượng để sống, để giữ lại tình yêu đầu đời của mình. Trời không phụ lòng Trinh, bằng chính đôi bàn tay, Trinh đã có một cơ nghiệp thành đạt, một đứa con ngoan trong mái nhà hạnh phúc dù ngôi nhà đó thiếu vắng bàn tay của người đàn ông.

Còn Long, công danh thành đạt tưởng rằng sẽ là hạnh phúc, hạnh phúc trong nhung lụa. Nhưng rồi, Long chợt hiểu và biết mình là kẻ bị cắm sừng, cắm sừng để có công danh ngày hôm nay, khi Long từ một kẻ tay trắng đi lên không chính bằng đôi bàn tay của mình và đau đớn hơn khi Long biết rằng mình chỉ là kẻ tráng men, tráng men cho sản phẩm của mình, đứa con mà Long đang nuôi đâu phải là con của Long. Tất cả sụp đổ, sụp đổ để Long hiểu thế nào là phụ tình, là một kẻ cơ hội.

– Đừng to mồm ! Anh phải biết những gì anh có hôm nay là do ai ! Là thằng con trai chỉ biết bám váy vợ mà tiến thân thì phải biết chấp nhận, đừng to mồm …

Lời tuyên bố của vợ như một gáo nước lạnh dội xuống.

Ôi ! Tất cả, tất cả đã sụp đổ trong Long.

Phải chăng đó là quả báo. (hết)
Loading...