"Truyện sex dài" Con đại gia P3

Loading...

Truyện sex dài Con đại gia P3
Duy ngồi trầm tư nhìn ra ngoài cửa sổ, làm một hơi thuốc dài, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Mọi thứ xung quanh cứ rối tung tất cả, chuyện công ty, chuyện gia đình, tất cả khiến cho Duy càng cảm thấy cảm giác cô đơn lạc lõng không biết chia sẻ cùng ai. Duy đã suy nghĩ cả đêm qua, tất nhiên là rất khó khăn hắn mới có thể quyết định mình sẽ không đứng về phía ai, dù đó là ông Long ba hắn hay hai ông anh.Việc ông Long công khai đưa Uyên về nhà sống ngay sau đám cưới của Dũng đã khiến cả ba anh em hắn hoàn toàn bị bất ngờ. 
Cũng may là Dũng, anh cả của hắn đã cùng vợ đi nghỉ tuần trăng mật sau đám cưới tuần trước nên mọi chuyện đỡ ầm ĩ, nhưng Duy biết là khi trở về tất nhiên ông anh mình sẽ chẳng khi nào chịu đồng ý để ông Long lấy một cô vợ mới, nhất là khi Uyên quá trẻ. Ngay bản thân Duy cũng thấy hơi ngượng nghịu khi phải gọi nàng là mẹ vì dù hắn là đứa út trong nhà nhưng vẫn hơn Uyên một tuổi. Cũng may là nàng cũng ý nhị biết được suy nghĩ của hắn nên Uyên chủ động xưng hô tên riêng của hắn và nàng nên việc tiếp xúc cũng đỡ gượng gạo hơn. Đã hai hôm nay Duy không trở về nhà vì hắn không muốn lâm vào thế khó xử khi bị kẹt giữa một bên là ba, một bên là hai anh.

Thực ra Duy nghĩ ba mình cũng đã có tuổi, việc có một người đàn bà ở bên kề cận cũng không có gì là xấu, chỉ trừ việc ông Long lại đưa về một cô vợ trẻ như Uyên cùng với một đứa con gái mới chào đời. Duy bất giác cười, đã bao năm nay hắn lại có một đứa em gái mới sinh cùng với một bà mẹ kế còn kém cả tuổi hắn, hắn không thể không đắn đo dù trong thâm tâm hắn hơi bí mật ngả về phía ông Long. Một phần cũng là vì hắn thực sự bị rung động bởi bà mẹ kế trẻ đẹp, ngay lần đầu tiếp xúc hắn đã có những cảm giác rất lạ, cảm giác của một gã con trai khi gặp gỡ một cô gái cùng trang lứa, quên mất rằng đó là vợ của ba mình. Hắn quyết định bỏ đi ít nhất cũng để tránh những suy nghĩ đầy tội lỗi, mặc dù hắn cũng không muốn tự trách mình về điều đó, hắn có quyền thấy thích một cô gái trẻ đẹp như Uyên, đó là tự do của hắn, miễn là hắn không bộc lộ những suy nghĩ của mình ra ngoài.

Duy dập điếu thuốc mới cháy nửa vào gạt tàn, giờ điều hắn thấy bực tức giờ là việc hắn mới phát hiện ra những khoản tiền đã bị bí mật chuyển ra khỏi tài khoản của công ty. Trước nay việc này thuộc về quản lí của Danh, anh thứ của hắn nhưng thời gian gần đây Duy có kiểm tra qua và phát hiện những giấy chuyển tiền rất mập mờ. Hắn bồn chồn đứng ngồi nãy giờ, hắn đã nhắn cho cô kế toán lên gặp hắn để giải trình mà giờ vẫn chưa thấy. Điện thoại để bàn của hắn réo vang, Duy chộp lấy, tiếng cô thư kí từ phòng tiếp tân gọi vào

– Thế nào, cô đã liên lạc được với cô Ly chưa. Tại sao hôm nay cô ta không đến công ty làm việc.

– Dạ, em đã gọi được vào cell phone của chị Ly nhưng…

– Cô có nói là tôi muốn gặp mặt cô ta gấp hay không – Duy cắt lời, hắn không còn đủ kiên nhẫn chờ đợi được nữa, sự bức bội của hắn như dồn ứ chỉ chờ có cơ hội phát tiết ra.

– Dạ, em có nói rồi ạ, nhưng chị Ly nói có việc gia đình hôm nay không tới làm được, chị ấy xin nghỉ phép vài ngày. Hơn nữa bây giờ cũng đã cuối giờ làm việc hôm nay rồi ạ….

Duy chỉ nghe đến thế, hắn cúp máy đến cạch một cái phũ phàng, thế là đủ, rõ ràng cô ta có dính dáng đến chuyện này, hắn định ngày mai sẽ gọi điện sang bên công an kinh tế để điều tra cho rõ ràng, số tiền bị mất đâu có phải nhỏ. Có điều Duy hơi băn khoăn vì muốn rút được số tiền kia ra thì làm sao một mình Ly có thể làm được, cho dù cô nàng có là kế toán và biết các số tài khoản của công ty bởi mọi thứ vẫn cần có chữ kí của một trong ba anh em hắn thì ngân hàng mới chấp nhận giao dịch cơ mà.

– Anh phải làm gì đi chứ, anh Duy đã biết mọi chuyện rồi. Cả ngày hôm nay anh ấy cho thư kí đi tìm, em phải trốn ở nhà tìm cách lần lữa đấy. Em sợ lắm……

– Cô làm ăn thế nào mà để cho nó phát hiện ra, ngay từ đầu tôi đã biết cô không được tích sự gì àm tại sao lại còn đi tin tưởng cô cơ chứ. Chuyên này tự cô gây ra thì tự cô giải quyết lấy, tôi đã dặn phải huỷ toàn bộ chứng từ mà cô có thèm nghe đâu. – Giọng gã đàn ông khô khốc lạnh lùng trái ngược hẳn đầu dây bên kia tiếng khóc thút thít của cô gái.

– Nhưng em làm mọi chuyện đều vì anh mà, tất cả tiền lấy được em cũng đâu giữ lại cho mình. Anh không thể đối xử với em như thế được. Em sợ lắm, nhỡ anh Duy báo cảnh sát thì sao, họ sẽ phát hiện tất cả số tiền ấy đều là do em rút. Anh nói với anh Duy mọi chuyện để anh ấy không……

– Tôi chẳng gọi gì cho nó hết, mặc xác cô, chuyện lão già nhà tôi cũng đủ khiến tôi đau đầu lắm rồi. Đêm nay cô cũng đừng qua chỗ tôi, tôi bận rồi.

– Anh bận gì, chả lẽ…chả lẽ – vẫn là tiếng nức nở đến tội nghiệp – Đừng bỏ rơi em lúc này, anh biết em yêu anh….

– Tôi chán cô rồi, tối nay tôi đã có người khác để làm tình cùng khỏi phiền đến cô, chuyện thằng Duy cô tự gặp nó mà thương lượng đừng có lôi tôi vào. À mà có khi cô chịu khó mời mọc nó ngủ với cô, biết đâu nó chả cho cô gấp mấy lần số tiền cô bán cái lồn cho tôi ý chứ. Cô biết là nó quản lí tất cả tài sản của công ty mà, cô muốn bao nhiêu chả được, miễn là cô làm cho nó thấy sướng giống như làm với tôi đó.

– Anh..anh..khốn nạn….

Ly úp mặt, hai hàng nước mắt đã chảy ướt đầm cả vạt áo, chiếc mũi nhỏ xinh giờ cũng sưng đỏ lên vì xúc động, tai nàng như ù đi dù vẫn còn nghe thấy những tiếng châm chọc khả ố của người yêu, nàng còn nghe thấy ở bên kia có cả tiếng cười khúc khích của phụ nữ, nàng hiểu hắn đang làm gì trong lúc nàng gọi điện cho hắn. Mọi lần đang làm tình với nàng mà có điện thoại gọi đến, không bao giờ Danh ngừng lại, thậm chí hắn còn vừa nghe điện thoại, vừa nhắp vào lồn nàng một cách mạnh bạo hơn. Đó là thói quen mà cũng là sở thích của hắn, đã bao nhiêu lần hắn làm như vậy trước mắt nàng rồi, Ly đâu còn lạ gì. Chắc chắn là hắn đang làm chuyện thích thú đó với một ả nào đó bỏ mặc nàng bơ vơ trong cảnh khốn nạn thế này. Ly muốn khóc thật to nhưng sự căm hận bừng lên chợt ngăn cản nàng tiếp tục yếu đuối van vỉ một gã đốn mạt như hắn, vậy mà nàng đã từng yêu hắn, yêu hắn đến mức ngu dại làm theo tất cả những gì hắn bắt nàng làm, kể cả chuyện rút cắp tiền ở công ty đến những chuyên dâm ô tột cùng lúc ở trên giường với hắn. Giờ thì nàng đã mất cho hắn tất cả, danh dự, nhân cách, cả sự trong trắng một đời con gái cũng đã bị hắn huỷ hoại không thương tiếc. Ly có thể nghe thấy rõ mồn một tiếng rú của một con đàn bà ở đầu điện thoại bên kia, hai kẻ họ đàn hưởng lạc thú tột cùng còn nàng thì ở đáy cùng của ê chề và vô vọng. Ly từ từ buông tay, mặc cho bên kia Danh vẫn không ngừng khiêu khích, dường như càng hành hạ làm cho Ly đau khổ, hắn càng cảm thấy sung sướng hơn khi đang được địt một ả đàn bà khác tươi mới với hắn hơn.

– Nhưng có điều này tôi khuyên cô chân thành, lên giường cô nên biết cách nồng nhiệt hơn chứ không thằng em tôi nó không thích cô đâu. Làm tình với đàn ông mà cứ ườn ra như cô thì thà tôi thủ dâm với cái gối còn thấy thích hơn, chịu khó lăn lộn một tí đi cô em……

Những tràng cười vẫn không dứt trộn lẫn những tiếng hổn hển, Ly đã bỏ đi khỏi nên nàng không nghe được những lời đó, Ly quyết định đi làm một việc mà tự bản thân nàng thấy cần thiết phải làm.

Duy quay về nhà lấy vài thứ quần áo để thay, đã hai ngày nay hắn không về nhà nên cũng cảm thấy hơi bứt rứt. Duy đang tính chuyện có lẽ hắn sẽ thuê một căn hộ nhỏ bên ngoài để ở chứ đâu thể ở lại cả ngày nơi công ty như thế này được. Lúc ra khỏi nhà hắn gặp Uyên ở tầng dưới, hắn thấy bần thần bởi nụ cười như hoa của bà mẹ kế trẻ trung, nàng thật đẹp trong bộ váy ở nhà bằng sa tanh ôm gọn lấy thân hình săn chắc tuyệt mĩ. Hắn chỉ dám chào hỏi qua loa rồi bước ngay ra khỏi nhà, những cám dỗ từ phía Uyên với hắn quá lớn đén mức khó có thể cưỡng lại. Duy tạt vào quán ăn vội tô phở cho qua bữa để rồi trở về công ty, hôm nay hắn làm kèm thêm mấy ly rượu đế, cái cảm giác lâng lâng giờ thật quý giá với hắn khiến hắn như vô thức, bỏ dở tô phở mà ngồi rót hết chén này qua chén khác. Khi Duy đứng dậy thì mới nhận ra mình hắn tì tì đã cạn cả một chai, lần đầu tiên hắn uống nhiều đến thế, cũng là lần đầu hắn thấy thật khó khăn để lái xe về công ty trong lúc nửa say nửa tỉnh. Vẫn như mọi khi, giờ này công ty đã không còn ai, ngoài mấy người bảo vệ dưới tầng trệt, Duy thản nhiên bước về phòng làm việc của mình cho đến khi hắn sững người vì đã có người chờ trước cửa phòng của hắn. Là Ly, hắn kiếm cô nàng cả ngày đến giờ này lại thất cô ả chờ hắn trước cửa phòng. Duy hơi chột dạ, có lẽ cô ta đã chờ hắn một lúc khá lâu và có vẻ rất mỏi mệt và không còn chút sức lực nào.

– Anh có thể cho tôi được vào phòng anh được không, tôi …tôi muốn trình bày với anh mấy việc mà có lẽ anh cũng đã biết rồi.

– Hay lắm, mời cô vào, cô làm tôi hơi bất ngờ một chút. Đúng là tôi rất muốn nghe cô nói lí do tại sao cô lại làm việc đó.

Hắn mời Ly vào phòng, hơi bối rối vì quả thực hắn quá ư bất ngờ bởi việc này, mới rồi hắn vẫn định sáng mai sẽ báo cho công an làm rõ việc của Ly vậy mà bây giờ vào lúc đã gần nửa đêm cô ta lại tự động đến gặp hắn. Ly hiểu những suy nghĩ của hắn, nhưng ngay bản thân Ly cũng không biết bắt đầu mọi việc như thế nào. Có lẽ là cô ta cũng đã phải trăn trở rất nhiều mới dám đến gặp hắn, Ly đứng trước mặt hắn vân vê nẹp áo trong lúc vẫn chưa biết vào đề ra sao. Duy phá vỡ sự yên lặng trong phòng, hắn không muốn hai người đứng đây nhìn nhau trân trối như vầy.

– Sáng nay tôi đã kiểm tra những chứng từ và tôi phát hiên ra….

– Tôi…không phải tôi làm…Không, là do tôi làm nhưng không phải chủ định của tôi. Đó là anh Danh bắt tôi phải làm việc đó. Tôi xin anh, anh phải tin tôi, tôi không làm. – Ly ngắt lời hắn với một sự sợ hãi xen lẫn phẫn uất, chẳng khó để Duy nhận ra đối mắt to tròn của Ly đang đỏ hoe ngân ngấn nước. Thoạt đầu thì hắn thấy hơi ngại, có lẽ có đôi chút mủi lòng vì thái độ đó của Ly, nhưng rồi lí trí lại trỗi dậy xua đi mọi cảm xúc, cô nàng đang lấy nước mắt để làm mềm lòng mình, Duy thầm nghĩ.

– Nếu cô ở địa vị tôi thì liệu cô có thể tin được không, cô nói anh trai tôi lấy tiền từ chính công ty của anh ấy thì làm sao có ai tin nổi

– Đó là sự thực…

– Thôi được,tôi cứ thử tin cô vậy. Nhưng cho dù đó là sự thực đi nữa thì tôi cũng không hiểu vì lí do gì mà cô lại răm rắp làm theo lời anh tôi. Tôi không biết mình có đang được cô kể cho nghe một câu chuyện do cô hư cấu hay không đây.

Duy ngừng một lát, trả lại sự yên tĩnh cho căn phòng, bản thân hắn cũng có cảm giác nào đó khác lạ khi Ly đứng trước hắn, ngần ngừ hồi lâu trước khi ngước mắt lên nhìn thẳng vào hắn

– Anh có muốn biết lí do tại sao tôi làm như vậy không, tôi sẽ cho anh biết cái lí do ấy ngay lúc này.

Hai gò má của Ly đỏ bừng, đôi mắt, khuôn mặt nàng, tất cả đều thể hiện một sự bối rối. Nhưng hành động của nàng thì lai hết sức thành thục, ngay trước cặp mắt kinh ngạc của Duy, Ly từ từ cởi bỏ lớp quần áo trên người, nàng đang từ từ tự lột truồng bản thân ra trước mắt hắn. Tất cả những điều này vượt quá mọi sự tưởng tượng của Duy, theo phép tắc thì hắn biết mình phải làm gì. Hắn phải chạy lại, dằng lấy cánh tay đang thoăn thoắt cởi bỏ những hàng cúc áo, khép lại cái ngực áo đang dần mở toang khoe hết tất cả những gì mơn mởn trên thân thể kia. Nhưng có một sức mạnh vô hình bản năng nào đó như níu lấy chân Duy, khiến cho hắn chỉ còn biết đứng đó, ngây người ra quan sát tấm thân mà giờ đã không còn gì che đậy kể từ phần thắt lưng trở lên.

– Cô, cô….cô ngừng ngay những việc đó lại cho tôi…- Duy lắp bắp gần như van vỉ Ly đừng tiếp tục làm cái điều đó nữa, cho dù thực sự hắn không muốn cô nàng ngừng lại một tẹo nào. Hình như đến lúc này rượu mới bắt đầu ngấm vào máu, hắn mới thực sự thấy mất hết cả tỉnh táo ban nãy còn sót lại chút ít. Trời ơi hắn cũng chỉ là một thằng đàn ông, một con đực giờ đang đứng trước một con cái sẵn sàng dâng hiến, thử hỏi hắn còn biết làm thế nào hơn ngoài một chút lí trí cuối cùng. Giờ trong đầu hắn đã hoàn toàn không còn dấu vết gì của những tờ hoá đơn, những chứng từ mà hắn định tố cáo với cảnh sát Ly làm sai lệch để biển thủ tiền, cũng chẳng còn mối bận tâm nào về nguyên nhân hay lí do. Giờ đang ở với hắn không phải là một cô kế toán mà là một người đàn bà, đang đứng run rẩy chờ đợi phản ứng chấp nhận của hắn, hai tay đang đặt trên váy chỉ chờ cái gật đầu hay một cử chỉ ưng thuận của Duy là sẽ sẵn sàng kéo khoá cho cái váy tụt xuống chân.

Duy hiểu mình chỉ cách thiên đường một khoảng nhỏ nhoi, một cái vẫy tay, một cái gật đầu hay đơn giản một nụ cười mỉm của hắn là sẽ khiến cho Ly tự lột truồng bản thân, sẽ cho hắn được thoả thích đánh giá cơ thể nẩy nở của nàng. Nhưng hắn cũng không khỏi băn khoăn, chả lẽ để chạy tội cho mình cô nàng lại sẵn sàng làm mọi việc, kể cả chấp nhận ngủ với mình để đổi lấy số tiền cô ta ăn cắp hay sao. Dù cặp vú trắng nõn và vòng eo thon mảnh tuyệt diệu giờ đã phô bày ra cho Duy nhưng hắn chỉ chăm chú nhìn vào khuôn mặt của Ly mà không để ý đến những bộ phận bên dưới đầy nhục cảm. Khuôn mặt ấy quá thánh thiện, những giọt nước mắt đầm đìa kia lẽ nào là giả dối, Duy không thể tin điều đó cho dù thoạt tiên hắn cũng có cảm giác khinh bỉ một người đàn bà tự mình sỗ sàng tuột quần áo ra trước hắn.

– Anh không cần ngại, chỉ coi như đây là một buổi anh kiểm tra độ chân thực những lời nói của tôi thôi cũng được. Có điều tôi xin được khẳng định lại, việc tôi làm hoàn toàn là do anh trai của anh ép buộc. – Nàng ngừng lại một chút để lấy hơi – Tất cả những điều tôi đang làm trước mặt anh, tôi đã làm nhiều lần trước đây với anh Danh rồi. Anh coi tôi là một con đĩ cũng đúng thôi, tôi là một con đĩ sẵn sàng làm tất cả vì người đàn ông mình yêu…cho dù là yêu mù quáng…..anh cứ coi đêm nay anh…anh làm cái việc kiểm tra một con đĩ cũng không có sao. – Ly nức nở nói, nàng cắn chặt vào môi nhìn hắn.

Chút tỉnh táo cuối cùng của Duy bị hạ gục khi Ly quyết định kéo cái váy nàng đang mặc ra khỏi người, Ly cúi xuống cởi nốt đôi tất mỏng, nàng hất đôi giày cao gót về phía trước. Ly khẽ rùng mình khi đôi chân trần của nàng chạm phải nền nhà mát lạnh, từ gót ngọc trở lên trên, tất cả những gì còn giúp nàng đỡ ngượng ngùng khi đứng trước Duy chỉ là cái mảnh vải tam giác bé xíu mầu đen. Ly đặt tay lên mép quần si líp định tụt nốt ra khỏi háng nhưng Ly lại rụt tay không dám khi bắt gặp cái nhìn toé lửa Duy ném về phía nàng. Những gì xảy ra với hắn trong mấy ngày qua khiến cho Duy như trở thành điên loạn, hình ảnh bà mẹ kế trẻ trung cứ ám ảnh hắn đầy tội lỗi, rồi những ly rượu ban nãy càng khiến cho Duy lên cơn động tình không thể nào cưỡng lại nổi. Ly đứng đó, gần như loã lồ gợi cho hắn cảm giác kì lạ mà hắn không giải thích nổi, Duy có cảm giác người phụ nữ đứng đó là Uyên, nàng đang sắp sửa dâng hiến tất cả hoa thơm của người đàn bà cho hắn. Duy chỉ còn biết hình dung hắn sắp làm tình với một người đàn bà mà hắn tự tưởng tượng ra là người đàn bà của riêng ba hắn. Ly không phản ứng khi hắn nhào tới vồ vập lấy nàng, ít nhất bởi vì nàng đủ kinh nghiệm để hiểu những tiếng thở gấp gáp hổn hển của hắn khi Duy ôm chặt nàng vào lòng mà chiếm hữu có ý nghĩa gì. Ly hiểu hắn đang điên, giống như Danh, mà có lẽ là giống tất cả đàn ông trên đời này, Duy chỉ còn biết áp má, áp môi vào cái hẽm sâu giữa hai bầu vú của Ly để ngửi mùi da thịt nồng nàn của nàng. Ly để yên khi hắn dần dần chuyển cái miệng tham lam lên bầu vú trái của nàng, chính vào cái núm thịt nho nhỏ màu nâu. Ly biết cái bộ phận đó của nàng có sức mạnh thế nào, theo bản năng nàng tự ưỡn ngực lên cho hắn mút, trong lúc hai bàn tay của nàng ấn đầu hắn vào sâu hơn, áp chặt hơn vào chỗ thịt nhô cao mềm mại nơi ngực nàng.

Duy lần xuống dưới, hắn kéo cái quần lót của Ly xuống đầu gối trong lúc cả hắn và nàng vẫn đang đứng giữa phòng, hơi thở đầy mùi rượu của hắn phả vào mặt Ly khiến nàng khẽ nhăn mặt. Ly cũng đã từng phải làm tình với Danh nhiều lần sau khi hắn uống rượu say nhưng với Duy, Ly vẫn thấy hơi sợ, nàng biết đàn ông khi say rượu thì điều gì cũng có thể làm, nhất là làm với đàn bà. Quả thật không biết có phải do rượu hay không mà Duy tuột, phải nói là gần như tự xé quần áo của mình ra rất nhanh, nhanh hơn nhiều so với lúc tỉnh táo, hắn hấp tấp xô Ly xuống nền nhà. Lúc này Ly mới nhận ra khúc thịt đàn ông nóng hổi của Duy đang chọc vào bụng nàng, hắn vừa hôn hít nàng, vừa lột áo quần ra điệu nghệ và khéo léo đến mức nàng không ngờ, mà có lẽ cả Duy cũng không ngờ bởi vốn dĩ hắn đâu có phải là loại sành sỏi trong chuyện này. Duy kéo dạng hai chân của Ly ra rồi tụt cái quần lót của nàng ra khỏi một bên chân, mảnh vải khổ sở ấy cũng chỉ còn biết bãu víu vào cái chân còn lại của nàng để chờ đợi. Không thêm thắt mào đầu, hắn thọc ngay com chym cứng nóng giữa hai chân mình vào lồn của Ly, âm thanh từ hai bộ phận sinh dục kêu lép nhép. Duy cứ thế nhắp, con cặc hắn chạy ra vào, trong cơn say, hắn không màng đến Ly nằm bẹp dưới bụng hắn đang rên rỉ khổ sở, nước mắt dàn dụa. Nàng gần như đang bị hãm hiếp,bị chà đạp, khổ sở, tủi nhục. Còn Duy, trong đầu hắn lại đang nghĩ nằm đó cho hắn địt là Uyên, bà mẹ kế trẻ trung của hắn chứ không phải là bất kì người đàn bà nào khác, vừa làm tình với Ly, hắn vừa khe khẽ rít qua kẽ răng những tiếng gọi “Uyên, Uyên” một cách vô thức.

Lại một hàng nước mắt nữa chảy dài trên mặt Ly, nàng chưa bao giờ chịu đựng sự khổ sở nào hơn thế. Nàng nằm đó chịu đựng sức nặng, chịu đựng mọi sự dày vò của Duy một cách nhu thuận mà cũng chẳng hiểu tại sao lại cam tâm làm như vậy. Duy mặc nàng khóc, hắn say, hắn chỉ còn biết mỗi việc địt nàng, ngoài ra hắn không còn đủ tỉnh táo để làm điều gì khác nữa. Ly biết hắn say, nàng chấp nhận đến đây gặp hắn, chấp nhận mặt dày mày rạn làm cái việc này với hắn , để làm gì, mục đích gì thì nàng cũng không biết. Có lẽ không chỉ mình Duy say, nàng cũng say cho dù không uống giọt rượu nào. Thực ra cũng một phần là do nàng sợ, nếu giả dụ Duy có tố cáo nàng với cảnh sát thì nàng cũng chẳng biết thanh minh cho mình bằng cách nào. Không ai ngoài nàng có thể tin những gì nàng nói là sự thực, lúc nãy Duy nói có lí, họ sẽ nghĩ nàng ăn cắp chứ ai đời lại nghĩ Danh tự rút tiền từ công ty nhà mình. Ly nằm im cho Duy dập mạnh từng phát vào lồn nàng từ bên trên hẩy mạnh xuống, bụng dưới của hắn va vào bụng nàng kêu chót chét, cộng thêm những tiếng lạch phạch phát ra từ bên trong lồn nàng khiến cho Ly không tài nào có thể mặc kệ được. Nàng sợ cái viễn cảnh bản thân mình bị còng tay, bị người ta tống vào tù vì một cái tội danh mà nàng không phạm phải, nếu kết tội nàng thì chỉ có thể là cái tội quá yêu, quá tin một gã đàn ông đốn mạt như Danh mà thôi.

Ly thấy Duy dừng nhắp, hắn day mạnh bụng trên người nàng với một động tác dứ dứ rất tức cười. Nàng hiểu hắn đã leo lên tới đỉnh cao nhất, Ly nghe thấy tiếng hắn khẽ rên rỉ, rồi khi một dòng khí bắn sâu vào trong người mình thì Ly mới nghe rõ được tiếng hắn, hắn đang gọi tên một người đàn bà nào đó trong lúc hành hạ nàng.Trong lúc xuất tinh khí vào Ly, Duy gọi tên Uyên, hắn đang mơ mình ngủ cùng mẹ kế, cùng cô nàng ấy làm những việc mà có lẽ giờ Uyên cũng đang làm với ông Long ba hắn. Ly đau đớn gạt hắn khỏi người, dòng khí trắng đục nóng hổi trào ngược từ trong lồn nàng ra ngoài. Nàng muốn chạy trốn, ít nhất là cũng để thoát khỏi cảnh phải làm đồ chơi cho một gã đàn ông nữa. Ly thấy nhục nhã quá, tự mình dẫn thân đến đây chạy tội, tự mình cho hắn chơi thì giờ nàng còn có quyền gì trách cứ. Nhưng khi lồn nàng ngập đầy tinh khí của Duy thì cũng là lúc mà Ly mới thực sự buông xuôi tất cả, nàng thấy mọi lo lắng sợ hãi tan biến nhanh chóng, cái cảm giác ê chề của một thứ đồ chơi hạ cấp cũng không còn nữa. Ly hiểu mình có thể chạy trốn, có thể làm một điều gì đó để thoát khỏi cái vũng lầy nhớp nhúa ma nàng đang sa vào. Nàng chợt lắng nghe Duy nghiến răng kèn kẹt, hắn vẫn đang trong cơn say, cái vật ấy hắn vẫn ngâm trong người nàng chưa thèm kéo ra, nàng thấy hắn đang thiếp đi ngay trên bụng nàng, hắn ngủ khì sau khi phải mệt mỏi làm nhục nàng. Có điều Ly thấy hắn trông thật hiền lúc ngủ, khi nhắm mắt, nàng không thấy hắn có cái vẻ đểu đểu mà nàng mới nhận ra ở Danh, quả tuy là anh em ruột nhưng hình như Ly thấy hắn không có quá nhiều điểm giống với hai anh mình.

Nàng không thể trách hắn, Duy làm chuyện đó với nàng lúc hắn say, và nàng cũng chẳng phải tỉnh táo gì, nàng đã tự cho hắn đấy chứ. Lúc đầu Ly làm chuyện đó chẳng có lí do, cũng không phải là nàng làm thế để đánh đổi cái lồn mình lấy việc thoát khỏi sự trừng phạt, có thể nàng khi đó muốn Duy địt nàng để trả thù anh hắn đã rũ bỏ nàng dễ dàng như một thứ thực phẩm hết hạn sử dụng. Ly không thể nào trả lời nổi câu hỏi tại sao nàng chấp nhận làm cái chuyên vừa rồi, trong đầu nàng chứa quá nhiều những mâu thuẫn, trong khi bên dưới cái lỗ ấy của nàng cũng chẳng trống trải gì hơn khi phải mở toang cho cái khúc thịt của Duy chui vào nằm ngủ luôn bên trong. Ly cảm thấy nó đã mềm và thu nhỏ hơn nhiều so với cái lúc tác quái hành hạ nàng ban nãy, tự dưng cái cảm giác nằm gọn trong lòng Duy tạo cho Ly một cảm giác rất bình yên mà mọi lần làm tình xong Danh không mang lại cho nàng. Duy mới là người đàn ông thứ hai trong đời nàng, Ly cũng không có nhiều điều để so sánh một cách phong phú nhưng cái cách ban nãy Duy “làm” nàng cũng khiến cho Ly cảm thấy một sự rạo rực nhất định. Nàng cứ nằm vậy cả đêm trằn trọc không nhắm mắt được mà cũng chẳng thể thoát ra khỏi cả thân hình Duy siết chặt lấy tấm thân mềm như bông của mình. Mãi cho tới khi gần sáng, mệt mỏi, Ly mới có thể thiếp đi, nàng nằm gọn lỏn trong lòng, vô tình nép sát vào người Duy trong khi ngủ say. Cũng may hắn và nàng nằm đè lên đống quần áo cả hai tụt ra lúc đêm thành thử nàng cũng không thấy lạnh dù ngủ ngay trên nền phòng, cảm giác rã rời dần dà qua nhanh trong giấc ngủ của Ly.

Sáng hôm sau, chính Ly mới là người lười biếng ngủ vùi, nàng cũng chẳng thể tỉnh giấc nếu không bị Duy đánh thức. Vừa mở mắt nàng đã bắt gặp sự hoảng hốt bất ngờ trong mắt Duy, Ly hiểu hắn đâu còn nhớ gì những việc mà hắn đã làm với nàng đêm qua. Nàng thấy tủi thân vì chính sự bất ngờ của hắn, chẳng lẽ sau tất cả những gì xảy ra mà đều không còn đọng lại chút gì với Duy hay sao.

– Tôi xin lỗi, không hiểu sao tôi lại làm vậy, tôi say quá, tôi không cố ý

Ly chợt thấy tức cười trước điệu bộ lúng túng của Duy có điều nàng không dám bộc lộ nó ra ngoài, hai mắt Ly vẫn díp cả lại sau một đêm gần như là bị mất ngủ hoàn toàn. Có lẽ Duy cũng vừa mới tỉnh dậy, Ly thấy anh chàng cũng mới kịp mặc lại cái quần cụt, còn thân hình vẫn y nguyên lúc đêm qua anh ta làm tình với nàng. Ly vẫn kịp nhận ra sau lớp vải, bên dưới cái quần đội lên một lớp thịt cộm ngay ở háng. Vì anh ta đứng trước mặt nàng trong lúc Ly vẫn nửa nằm nửa ngồi thành thử cái chỗ đó đập ngay vào mắt nàng. Ly không biết có phải là anh ta cương cặc lên khi tỉnh dậy trông thấy nàng đang loã lồ nằm ngay bên cạnh hay không. Chỉ có một điều, dù lí do là gì đi chăng nữa thì nó cũng khiến cho Duy càng thêm ngượng ngập, Ly thấy anh ta cứ phải đứng lom khom rất tội nghiệp. Nàng nháy mắt với anh ta như một cách trêu đùa, cũng là một cách để Duy đỡ cảm thấy lúng túng

– Những gì cần làm thì anh đã làm cả rồi, còn ngượng ngập gì nữa. Anh có biết đêm qua anh làm cho tôi phát sợ như thế nào không, chẳng ngờ bề ngoài thì nho nhã mà hoá ra lúc làm cái chuyện ấy thì anh…..

Ly chợt ngừng lại, nàng thấy vẻ mặt sa sầm lại của Duy, tự dưng Ly lại thấy hối hận vì mấy lời bông đùa hơi vô duyên của nàng. Quả thực nàng mới ngủ dậy vẫn còn ngái ngủ thành thử không suy nghĩ nhiều khi nói, hơn nữa nàng cũng chỉ muốn cho Duy cảm thấy tự nhiên hơn mà thôi, dù gì hai người cũng đã đâu còn khoảng cách xác thịt sau khi đã làm cái trò đó đêm qua. Chẳng ngờ những câu nói có phần lơi lả của nàng lại khiến cho Duy dấy lên sự ác cảm hoàn toàn với Ly, có lẽ anh ta giận dữ, khinh bỉ nàng vì cả việc nàng tự nguyện hiến dâng đêm qua lẫn những câu nói không khác gì của một con điếm hồi rồi của Ly lắm – nàng nghĩ thầm, hơi thấy run run. Mà quả thực là trong đầu Duy đang nảy ra những suy nghĩ giống như mường tượng của nàng:

– Tôi đã nói là tôi say rượu, không biết gì, cũng không cố ý làm nhục cô như vậy mà. Hơn nữa, hình như tôi nhớ không nhầm, chính cô chủ động đến đây tìm tôi để bày ra cái chuyện đó. – Ly thấy ngay là anh ta không cần dấu diếm sự khinh thường nàng qua giọng điệu cũng như lời nói, anh ta khinh nàng đã là người của Danh rồi lại tìm đến anh ta để chim chuột. Duy không nói ra nhưng Ly hiểu anh ta nghĩ nàng là một thứ đồ chơi truyền tay của hai anh em nhà hắn, mà quả thực anh ta nghĩ như vậy cũng đúng thôi. Mới hôm qua nàng còn yêu tha thiết anh trai hắn, còn sẵn sàng làm tất cả những gì Danh muốn, sẵn sàng thoả mãn tất cả mọi nhu cầu về mọi mặt của anh ta. Nàng chua chát.

– Tôi biết anh không cố ý, giống như tôi cũng không cố ý lấy tiền từ cái tài khoản của gia đình anh. Nhiều lúc người ta làm những chuyện không cần thiết phải làm, giống như chuyện anh đè tôi ra cái sàn nhà này để chơi vậy. – Ly vừa nói vừa chỉ tay xuống cái nền nhà nơi đêm qua là tổ uyên ương của nàng và Duy. Ly biết nói ra như thế sẽ chỉ càng khiến Duy khinh bỉ nàng hơn nhưng nàng thây kệ phó mặc, ngay bản thân Ly cũng tự thấy khinh bỉ chính bản thân mình nữa là.

– Cô yên tâm, nếu mục đích của cô đến với tôi đêm qua chỉ là vì cái chuyện đó thì cô đạt được mục đích của mình rồi đấy. Tôi cũng không có ý định làm khó dễ cho một người đàn bà khi mà cô ta đã hiến thân cho cả hai anh em tôi đâu. Có điều cô chỉ cần nói cho tôi biết về mối quan hệ giữa cô và anh Danh thì tôi cũng không làm chuyện gì gây hại cho cô đâu, chẳng cần thiết cô phải bày ra cái chuyện ấy làm gì cho khổ ra.

Đã đến nước này thì ngay bản thân Ly cũng thấy chẳng còn điều gì để nói, nàng vơ lấy đống quần áo vứt chỏng chơ dưới nền nhà mặc lại vào người, vừa xỏ cái quần lót vào ống chân, nàng thấy hơi ngượng vì mình lại đi làm cái việc này một cách sỗ sàng. Dù Duy và nàng đã làm tình với nhau nhưng giữa nàng và hắn vẫn gần như là một mối quan hệ xa lạ mà thôi.

– Dù sao cũng cám ơn lòng tốt của anh, ít nhất thì anh cũng đã không che dấu sự khinh bỉ của anh dành cho tôi.

Ly thốt ra mấy lời đó một cách nặng nhọc, trong lúc đó thì Duy vẫn mặc độc chiếc quần xà lỏn đứng quay lưng về phía Ly trong lúc nàng mặc lại quần áo. Ly không nhìn được khuôn mặt của hắn nhưng nàng biết là hắn đang đỏ mặt khi chứng kiến nàng không có gì che đậy. Ly vén lại mái tóc, nàng búi tóc cao lên khác với mọi hôm để trông nàng đỡ thảm hại, Ly biết vậy vì Duy và nàng cả đêm hôm qua lấy ngay quần áo làm nệm, làm chăn nên giờ quần áo của cả hai nhàu nhĩ đến thảm hại.

– Anh quay mặt lại được rồi, tôi còn gì để mà giữ gìn nữa đâu – Ly nghẹn ngào – Tôi mặc xong quần áo rồi, quần áo của anh tôi vắt trên bàn này nhé, thôi tôi xin phép về đây….

– Kìa cô đứng lại đã… – hắn nắm lấy tay Ly giữ lai khi nàng bước về phía cửa rồi dè dặt buông tay. Cho dù cả đêm qua đã hùng hục trên thân thể trần truồng của Ly nhưng giờ hắn lai không dám nắm tay nàng, Ly cũng không biết hắn đang nghĩ gì trong đầu nữa đây.

Duy bước lại phía bàn rồi mở ra lấy một chiếc phong bì khá dày đưa cho Ly khiến nàng rất đỗi ngạc nhiên, nhưng rồi khi mở nó ra thì nàng chỉ còn biết tái mặt, nàng tức giận thực sự, chưa bao giờ nàng lại bì khinh thường đến thế. Lúc này đáng lẽ theo phản ứng thì nàng sẵn sàng ném toẹt cái phong bì tiền này vào mặt Duy để hắn biết nàng không phải là một con điếm nhận tiền công sau khi ngủ với khách làng chơi. Nàng muốn tát cho hắn một phát, tay đàn ông đểu cáng đang đứng trước nàng. Có điều Ly cố kìm nén cho dù điều đó quá khó khăn với nàng, cuối cùng thì nàng cũng chỉ cười khổ với hắn, nàng cười mà gần như khóc bởi nỗi ê chề quá lớn khi Duy địt nàng rồi sau đó hắn coi nàng là loại gái làm tiền hạ đẳng thế này đây.

– Cám ơn anh, số tiền này anh cứ giữ lại để trả cho cô gái khác, với tôi, thế là đã đủ rồi. – Nàng ấn cái bọc tiền trở lại tay của Duy, nàng kìm nén nhưng rồi trong đầu Ly đột ngột tái hiện lại những cảnh thằng anh hắn hành hạ nàng. Đã có những lúc nàng thực sự nghi ngờ Danh khi hắn bắt nàng làm đủ trò trên giường, những trò làm tình mà nàng vẫn cùng với hắn. Hắn địt nàng ở công ty, ở khách sạn thậm chí là ở cả vệ đường hay trong nhà vệ sinh. Gần như lúc nào thú tính nổi lên là hắn phone gọi Ly tới và nàng phải có trách nhiệm phục dịch hắn. Ly chỉ còn biết tự trách chính mình, nàng yêu hắn đến cả tin, đến nỗi nàng lại nghĩ những đòi hỏi dâm ô của Danh chính là biểu hiên tình yêu hắn dành cho nàng. Trong đầu này chợt nghĩ lại cảnh Danh bắt nàng quỳ ngang người bú cu hắn, cảnh nàng bị bắt quỳ như con chó để hắn chơi từ đằng sau, cảnh hắn bắt nàng phải nuốt bằng hết khí hắn xuất ra. Cộng thêm cả thước phim đêm qua trong cơn say, Duy đã hiếp đáp nàng khiến cho Ly đã vượt qua mọi giới hạn của sự kìm nén. Giờ thì nàng hận Danh, hận cả cái danh gia vọng tộc của hắn bao gồm cả đứa em đêm qua đã thay hắn làm tình với nàng, càng yêu giờ nàng càng căm thù hai anh em hắn.

– Anh…anh coi tôi đê tiện thế sao, anh là đồ đểu. Anh đểu không khác gì anh anh, tôi căm thù cả nhà anh. Anh đừng tưởng các người có tiền thì muốn làm gì đàn bà con gái cũng được đâu, nhất định các người sẽ gặp báo ứng đấy – Ly cầm lấy gói tiền ném thẳng vào mặt Duy, nàng bỏ chạy thật nhanh ra ngoài trong tiếng nức nở – Cầm lấy tiền của các người này…

Duy đứng ngẩn ra một lúc dù Ly đã bỏ đi được khá lâu, cũng đã đến lúc hắn phải mặc lại quần áo vì trời đã sáng rõ rồi. Duy bước lại ghế với tay mặc lại áo quần, hắn nhận ra quần áo mình được Ly gấp lại rất cẩn thận. Tuy là đêm qua hình như hai người hắn đè lên hằn nhiều vết nhưng giờ trông bộ cánh của Duy đã khá hơn nhiều, có lẽ là nhở khi nãy Ly mặc quần áo đã tranh thủ vuốt lại đồ của Duy cho phẳng. Hắn không ngờ cô nàng lại chu đáo thế, cũng không ngờ khi nãy phản ứng của Ly lại gay gắt đến mức dữ tợn như vầy. Thực ra giờ hắn cũng đang tự trách mình đã sỉ vả xúc phạm Ly quá đáng, một phần vì hắn bực sẵn chuyên gia đình, cộng thêm việc ông anh lại càng như đổ thêm dầu vào lửa để rồi giận cá chém thớt hắn lôi Ly ra làm vật trút giận. Duy định chạy với theo Ly nhưng không kịp, hắn thấy có lỗi vì đã coi cô ta là gái điếm, chính hắn đêm qua say rượu đã……cơ mà, giờ hắn cảm thấy thật có lỗi với Ly.

Mặc xong xuôi, Duy ngước nhìn đồng hồ, còn sớm, có lẽ hắn sẽ tạt qua căn hộ của Danh để hỏi cho ra nhẽ chuyện về cô Ly này. Duy mở ngăn kéo lấy địa chỉ, vì Danh mới chuyển ra sống riêng kể từ vụ ông Long đưa Uyên về nhà sống nên Duy cũng không nhớ được địa chỉ chính xác. Tự dưng Duy thở dài, việc đêm qua hành lạc với Ly tự dưng như khiến cho hắn tỉnh táo hẳn ra thoát khỏi u mê, hắn đã biết minh phải làm gì. Hắn cũng so sánh thân hình của Ly, dù mập mờ vì hắn không nhớ kĩ vì tối qua thì say đến sáng lại ngượng không dám ngắm Ly lúc nàng trần truồng. Nhưng hắn chỉ thấy cái thân thể ấy có gì khiến hắn gợi nhớ đến bà mẹ kế trẻ trung vẫn ám ảnh hắn dạo gần đây, Duy đỏ mặt khi nghĩ tại sao đêm qua với hắn lại không phải là Uyên – mẹ kế hắn nhỉ. Duy sợ hãi vội dẹp ngay cái suy nghĩ đen tối đồi bại ấy, hắn chỉnh lại quần áo một lần nữa rồi dứt khoát cất bước, Duy thấy chán cái cảnh nhà lắm rồi, hắn giờ chỉ muốn làm rõ tất cả việc này.

Danh ngáp ngắn ngáp dài, cô nàng nằm bên cạnh hắn vẫn say sưa giấc nồng, cũng phải thôi, cả đêm qua bị hắn hành như thế thì mệt mỏi cũng phải. Có điều giờ Danh đã thấy cái của nợ ấy của hắn lại cứng lên rồi, nó ngóc đầu mạnh mẽ dâm lung tung vào cái mền hắn đang đáp trên người khiến hắn đành kéo cái chăn tuốt ra khỏi cho đỡ vướng. Bao giờ cũng thế, sáng nào hắn cũng khổ sở vì cái dương vật cương lên không ngừng, thực ra buổi sáng sớm hắn cần địt đàn bà còn hơn cả ban đêm, nhu cầu sinh lí của cơ thể mà. Danh quay sang thấy cô ả vẫn đang ngủ, hai chân dạng cả ra khiến cái lỗ đỏ hỏn đập ngay vào mắt hắn mời mọc.

– Đàn bà mà chả giữ ý tứ gì hết, cứ toang hoác hết cả ra thế kia. – Danh nhăn nhó trách móc trong khi tai vẫn nghe tiếng ngáy nhẹ của cô ả. Tự dưng hắn nghĩ đến Ly, cô nàng không bao giờ để cho hắn lâm vào cái tình cảnh như cô ả này. Mọi lần qua đêm với Ly bao giờ nàng cũng để đồng hồ báo thức để thức dậy sớm hơn gã, khi Danh thức dậy là mọi thứ đã xong xuôi, bữa sáng đã chuẩn bị đâu vào đấy. Lúc đó thì hắn chỉ có mỗi việc là vật Ly xuống địt một phát nữa rồi xong là có thể ra ăn uống ngon lành. Hắn thích sự chu đáo ấy, ít ra Ly khi nằm ngủ dù có trần truồng cùng Danh thì cũng luôn khép chặt chân, che lồn lại kín đáo chứ không tơ hơ vô duyên như cô ả này.

Danh kéo hẳn cái chăn ra khỏi người cô nàng vứt ra, định nhờ hơi lạnh buổi sáng sớm đánh thức hộ hắn cô nàng dậy. Nhưng cô ả vẫn lăn ra say sưa khiến hắn phát bực, lúc nãy định đút luôn cặc vào cái lồn đang tự mở kia kệ cô ta đang ngủ nhưng nghĩ lại thì Danh đành thôi. Hắn không thích địt đàn bà lúc cô ả ngủ hay mê man vì như thế có khác gì làm tình với một cái xác chết vô hồn, khi địt phải nghe con đàn bà rên rỉ kêu gào mới sướng chứ. Hắn đành phát đến tét một cái vào cặp mông trắng ngồn ngộn đang ở truồng của ả để gọi ả dậy, đã đến lúc hắn cần ả để làm tình rồi. Cô nàng bị đánh vào đít lồm cồm mở mắt, dụi mắt mấy cái, đưa nhìn về Danh như trách móc hắn phá tan giấc ngủ đang ngon của cô nàng.

– Mới sáng sớm đã đòi rồi, anh là người hay là voi đấy mà khoẻ thế, chẳng cho người ta ngủ tẹo nào.

Danh phì cười vì cái điệu bộ nũng nịu rẻ tiền ấy, cô ả ngồi dậy sát vào hắn vuốt ve cái buồi hắn đỏ ửng.

– Chắc em lại phải bú rồi đúng không, cái này hư lắm, đêm qua hì hục đục đẽo cả đêm mà hôm nay mới bảnh mắt ra đã biểu tình thế này rồi.

Cô nàng hất tóc về một bên, cúi xuống há miệng gặm ngay lấy cái khúc gân giữa đùi Danh, hắn khoan khoái hít một hơi thật dài, cô ả này bú cặc quả là nghệ thuật thật, làm hắn sướng từ gốc lên tới tận đỉnh. Những tiếng chót chét phát ra không ngừng trong lúc Danh để ý bên dưới háng, cô nàng bú cu hắn đến mức sùi cả bọt mép, chắc là nước nhờn của cu và nước miếng bị cái lưỡi của cô ả đánh lên đến sủi bọt trào hết cả ra hai bên mép trông rất kích động. Danh cứ mặc cho cô ả thổi kèn, hắn cũng chẳng kìm nén cái sự khoái lạc vô cùng khi được chăm sóc tận tình đến như vậy. Cho đến tận lúc Danh cảm thấy bụng dưới mình căng cứng, dương vật căng to lên hết cỡ và cái đầu khấc bắt đầu giật nảy lên từng cái một thì hắn hiểu là đến lúc sắp sửa phọt nước ra đến nơi rồi.

Mọi lần như vầy Danh đều đẩy người đàn bà ra cho khỏi bị xuất, nghỉ một lát để địt nhưng lần này thì hắn cứ mặc buông thả mình cho khí xuất ra một cách thoải mái không bị kìm nén gì. Danh hiểu nếu cứ cố chấp nín nhịn để địt thì cũng chẳng giữ được lâu, thôi thì đành chơi chiến thuật hy sinh phát đạn đầu để phát sau trúng đích. Thà cứ phọt ra thế này thì tí nữa địt cô ả phát thứ hai sẽ được lâu và sướng hơn. Nghĩ thế nên không những không xô cô ả ra mà hắn còn lấy tay ấn đầu cô nàng sâu hơn xuống bẹn để đón nhận cái thứ nước kì diệu của hắn.

– Ấy đừng làm thế chết em anh ơi – Cô ả sợ hãi cố đẩy hắn ra khi biết ý định xuất khí của hắn nhưng khi đó thì Danh đã xuất ra vùn vụt vào miệng cô nàng rồi, hắn thấy hai mắt cô nàng trợn ngược có lẽ là do bị sặc vì hắn xuất ra nhiều quá. Danh biết buổi sáng khi hai bọng dái căng cứng thì hắn sẽ xuất rất nhiều nhưng cũng không ngờ là hôm nay hắn lại “dào dạt” đến thế. Hắn vẫn giữ chặt đầu cô nàng úp vào cái đó của hắn, chờ đến khi xuất ra bằng hết rồi thì hắn mới nới lỏng tay giữ để cô ả ngẩng cổ lên thở hổn hển. Cái nước trắng đục đàn ông của Danh trào re cả hai bên mép môi, chảy thành từng dòng xuống cằm, xuống cổ khiến cho cô ả nhân tình lúc này trông thật bê bết thảm hại. Đó là Danh biết cái số trào ra chỉ là một phần cái số khí hắn xuất vào miệng cô nàng, có lẽ một phần lớn còn lại đã chui tọt xuống cổ họng chảy vào bụng cô ả rồi cũng nên. Cô nàng nhìn quanh bốn phía có lẽ là tìm giấy để lau cái bầy hầy trên mặt trên cổ, giờ đã chảy cả xuống tận ngực tận vú, bốc mùi lờm lợm thì Danh đưa mắt về phía ả lắc đầu.

Hắn đưa hai ngón tay đặt lên miệng mình, không nói, nhưng hẳn là cô nàng hiểu hắn muốn cô ả làm gì. Cô nàng nhìn Danh, nhăn nhó lắc đầu nhưng khi gặp vẻ mặt đanh lại của hắn thì chắc là cô ả hiểu không gì vào giờ này có thể lay chuyển được ham muốn của hắn. Hai bầu má của cô nàng đỏ bừng có lẽ là vì tưởng tượng trong đầu ra cái cảnh mình sắp phải làm phục vụ Danh. Cô nàng cũng đôi chút ngần ngừ rồi mới đưa năm đầu ngón tay lên quệt hết cái thứ nước bầy hầy đang dính trên người trên mặt, vừa quệt vừa cho ngón tay vào miệng mút chùn chụt bằng hết tất cả không sót chút gì. Danh cười sung sường khi thấy cô ả làm việc đó, nhất là khi hắn thấy cô nàng cau mày lại bởi cái mùi ngái beo béo của khí, cái cảnh cô ả đang làm giống như một đứa trẻ sau khi ăn que kem còn thèm thuồng lấy tay vét nốt chỗ kem còn sót lại . Chứng kiến cái trò ấy Danh còn thấy khoái hơn cả khi phọt oé ra, cái nghệ thuật chơi gái là ở những lúc giở mấy cái trò này ra chứ đâu phải cái lúc đút đút đâm đâm, Danh tự nhủ.

Một lúc thì cô nàng đã lấy tay mút hết số sót trên người, thân thể cô ả giờ trông sạch sẽ một cách đáng ngạc nhiên, cứ như thể năm phút trước chưa từng có bợn khí nào dính bết trên cả.

– Thôi được rồi, thế là xong rồi. Giờ hai đứa mình ra ăn sáng thôi….

Danh kéo tay cô ả ngồi dậy thì cô nàng lại gạt ra vùng vằng, có điều cô ả không nói gì mà chỉ lấy tay chỉ chỉ vào miệng mình ra hiệu. Mãi cho đến khi cô nàng mở miệng ra thì Danh mới thấy là tất cả tinh khí cô nàng quết trên người cho vào miệng nãy giờ cô ả vẫn chưa nuốt mà giữ tất cả lại thành một vốc trong miệng. Cô nàng mở miệng cho hắn nhìn thật kĩ rồi mới tươi cười khép miệng lại nuốt ực, nuốt xong cô nàng lại mở miệng ra cho hắn kiểm tra. Quả là cô nàng nuốt hết, trong miệng giờ trống không, Danh không ngờ cô ả lại táo tợn như thế.

– Anh thấy em có giỏi không, nước đó của anh ngon lắm đó nha, lại còn bổ nữa đó.

Cô ả cười, Danh thấy ở hai hàm răng cô nàng vẫn dính khí, như một lớp kem đánh răng trắng đục đang đọng trên hai hàm răng trông rất……một cảm giác mà hắn cũng không biết mô tả ra sao, có điều cái khuôn mặt, nụ cười lúc này của cô ả khiến cho hắn đã lại cảm thấy cần… Lồn rồi.

Danh đưa cô ả đi vào nhà vệ sinh, hắn đứng cùng đánh răng súc miệng với cô nàng nhưng cô ả làm mọi việc đều kĩ hơn hẳn hắn, cũng dễ hiểu thôi vì cô nàng đâu có muốn cái mùi khí của hắn theo cô nàng cả ngày. Chờ mãi vẫn không thấy cô ả súc miệng xong Danh sốt ruột, hắn lấy tay cầm con cặc mềm vác đến bồn cầu đứng trút bỏ hết chỗ nước thừa trong thận. Đang vậy chợt hắn thấy có cái gì mềm mềm mát lạnh áp vào lưng hắn, Danh quay ra thì thấy cô nàng chắc là đã xong xuôi giờ đứng sát ngay sau lưng hắn. Cô ả áp hai bầu vú vào lưng, hai cái núm vú căng cứng chọc vào da thịt khiến Danh sướng đến rợn người. Hắn hít một hơi thật sâu, phọt nước tiểu ra nhanh hơn trong lúc cô nàng vẫn ở ngay đó say sưa nhìn hắn đứng đái rồi sung sướng khi hắn đái xong, bế thốc cô nàng đem ra ngoài nhà chuẩn bị địt.

Danh cùng người yêu đứng làm tình ngay ở giữa phòng, ánh nắng hắt từ ngoài cửa sổ vào chiếu đúng chỗ hai người đang đứng làm trò con heo. Hắn bắt cô nàng gác cao một chân lên cái bàn, chân kia vẫn phải đứng dưới đất để hắn áp sát vào mà thúc cái khúc thịt ấy vào cái lỗ đỏ hồng mở rộng của cô nàng. Cái tư thế này làm tuy có hơi mệt nhưng hắn lại có thể dễ dàng điều chỉnh độ nông sâu của cặc khi đút vào lồn cô ả,ngay chính cô nàng cũng rú lên với những cú nắc từ sau của Danh như một con vật đang trong mùa sinh sản. Hắn vẫn thì thụt ra vào cái lỗ ấy một cách rất từ tốn và điềm tĩnh, gần như bỏ qua tất cả những tiếng rên rỉ lúc nhỏ lúc to, có lúc hét lên, rú lên điên loạn của con đàn bà đang bị địt. Một tay Danh vòng qua ôm lấy bờ eo thon nhỏ của bạn tình làm điểm tựa để địt, tay kia hắn leo lên tra tấn cặp vú nõn nường của ả một cách phũ phàng, hai núm vú hết bị hắn ấn tịt vào thì lại bị kéo căng ra như một kiểu chơi mới. Hắn ghì chặt lấy lưng cô nàng trong khi vẫn bắt cô nàng phải gác chân lên bàn dạng rộng hết cỡ ra để hắn chơi cho thoải mái.

– Kêu to lên, anh muốn nghe thấy em hét lên khi làm tình cơ, chứng minh cho anh thấy em muốn được anh địt thế nào đi.

Danh ghé sát miệng vào tai cô nàng ra lệnh, giờ hắn bảo gì mà cô ả chả phải nghe, hắn có bắt cô nàng phải chửi rủa cả mười họ của chính cô ả thì cô nàng chắc cũng làm, cốt là để hắn không ngừng làm cho cô nàng sướng cực điểm như thế này.

– Địt em đi anh, hành hạ em đi anh……Úi chao, anh đang xé toác lồn em ra đó nha Danh ơi, anh giết em mất thôi…..Em cần cặc anh, mạnh lên anh ơi, xé toác nó ra đi anh ơi……..

Cô ta rú làm Danh cũng muốn rú theo, làm tình ầm ĩ thế này thích thật, Danh thúc mạnh dần lên vào lồn cô nàng.

– Đinh đong, đinh đong….

Đúng lúc cả hai đang phiêu diêu quên hết tất cả để chú tâm vào việc làm tình thì tiếng chuông cửa vô duyên phá đám mất những giây phút riêng tư nồng nàn. Cô nàng nhân tình rướn người quay lại nhìn ra cửa, định bỏ chân xuống khỏi mặt bàn nhưng Danh không cho, hắn mặc xác ai bấm chuông vẫn bắt cô ả đứng nguyên tư thế cũ cho hắn địt tiếp

– Chắc người ta thu tiền điện nước gì đó thôi, kệ họ đi, anh đang địt em dở dang sao ngừng lại được.

Miệng nói Danh chứng minh bằng cách thúc một cú thật mạnh vào sâu tít bên trong lồn, có lẽ thúc cả vào tử cung của nhân tình khiến cô ả gào lên, vừa sung sướng vừa đau đớn. Chính tiếng rên đó khiến Duy ở bên ngoài cửa nghe được, hắn biết bên trong đang có người mà nãy giờ không chịu mở cho hắn. Sẵn cơn bực bội vì chuyện với Ly, hắn không suy nghĩ nhiều đạp tung cửa bước vào. Đập vào mắt hắn dĩ nhiên là cảnh chả hay ho gì, ông anh quý hoá của hắn đang cùng một cô gái trần truồng đứng làm tình, trong lúc Duy vừa bất ngờ, vừa tức giận đến tím mặt thì hắn thấy Danh vẫn thản nhiên cắm cu vào địt cô gái kia chẳng ngượng ngập. Duy đứng như trời trồng, hắn hơi ngại vì quả là mình có mặt ở đây không đúng lúc chút nào, chẳng ngờ đến đây hắn lại phải đứng ỳ ra xem ông anh địt gái thản nhiên thế này. Cô nàng kia có lẽ cũng xấu hổ khi đứng trần truồng biểu diễn trước mặt một gã đàn ông khác thành thử lấy hết bình sinh xô Danh ra nhưng hình như hắn đã đoán biết được trước, thành thử lại càng siết chặt hơn không cho cô ả chạy ra, thân dưới lại càng nhịp mạnh hơn, nhanh hơn như để thể hiện bản lãnh của mình trước thằng em.

– Đừng anh ơi, ngừng lại đi đừng địt em nữa, người ta nhìn em ngượng lắm.

– Có gì đâu, là thằng em ruột của anh chớ ai mà ngại, em nhấc chân cao lên đừng nhấp nhổm như thế khó chịu lắm. – Danh mặc kệ thằng em đứng đó, chỉ chú tâm vào cái việc đụ đéo đang làm dở.

– Anh giải thích cho tôi về việc người ta bảo anh lấy tiền của công ty xem nào, tôi không hiểu anh đang làm cái gì nữa. – Duy chịu hết nổi rồi, giờ thì hắn tin hoàn toàn vào bản chất đê tiện của ông anh mình mà đêm qua Ly nói cho hắn biết. Thoạt đầu thì hắn không tin anh mình lại có thể tha hoá dâm ô như lời Ly nhưng giờ được nhìn thấy tận mắt thì hắn nghĩ có lẽ anh mình còn tệ hại hơn những gì Ly tố cáo đêm qua nhiều.

– Ra là có người đã nói tôi với cậu rồi đó, cô Ly phải không – Danh quay về Duy nhếch mép, hắn vẫn đang say sưa địt cô nàng người yêu trong lúc cô ả chắc vì thấy nhục quá khi bị địt trước mặt Duy nên hắn thấy cô nàng vừa đứng phỗng người ra cho Danh địt vừa khóc.

– Đêm qua cô ấy đã nói hết cho em biết rồi – Đột nhiên Duy thấy mình hơi lố, hắn định nói “tối qua”, không hiểu sao lại đi buột miệng thành ” đêm qua”, nghĩ lại chuyện hắn làm nhục Ly đêm qua bất giác Duy thấy ngượng chín mặt.

Danh tinh ý nhận ngay ra điều này, hắn châm chọc

– À ra là đêm qua cậu cũng được hưởng không ít tiện nghi đâu nhỉ. Tuy không bằng cô nàng tôi đang chơi nhưng Ly làm đàn bà cũng không tệ đâu, nước nôi phong phú lắm, tôi thử qua rồi. Thế cậu có sướng không….

Danh cao giọng, hắn lại thụt một phát nữa thực mạnh vào lồn cô ả nhân tình ngay trước mắt thằng em.

– Anh im đi, để rồi tôi sẽ nói cho ba biết mấy chuyện này. Anh quá quắt lắm rồi đó, chuyên tiền nong của công ty anh làm thế đâu có còn ra gì nữa.

– À, cậu lại lôi cả ông già ra doạ tôi nữa đấy. Tôi chỉ sợ ổng cũng đang vui vầy với bà mẹ kế đâu có thời gian để ý đến ba cái thứ vặt vãnh mà cậu nói đâu. – Danh địt dấn thêm mấy cái nữa rồi mới nói tiếp – Mà nếu cậu có định chơi tôi trước ông già thì cậu phải cẩn thận, cậu không phải là đối thủ của tôi đâu, tôi sẽ cho cậu mất tất, khỏi có tình anh em gì nữa luôn đó.

Danh thách thức Duy, hắn vỗ mông cô nàng nhân tình đẩy cô ả nằm dài ra đất.

– Em quỳ ra sàn đi, nãy giờ đứng mỏi chân rồi phải không. Quỳ xuống rồi mình làm tình tiếp.

Khuôn mặt Duy chuyển từ màu đỏ sang tím ngắt vì tức giận, hắn thấy mình ở đây nhìn cái trò này thế là quá đủ để hiểu ông anh mình, trước khi bỏ đi ra cửa hắn thêm vào

– Anh sẽ biết đó, tôi sẽ không để yên chuyện này đâu.

– Tôi không tiễn cậu nha, đang kẹt mà, cậu thấy đó. Tôi chờ xem cậu làm được gì nha, tôi thách cậu đó Duy à. – Danh cười ngạo nghễ đầy thách thức, cánh cửa chính đóng sầm lại bỏ mặc hắn tiếp tục việc gieo giống vào lồn cô ả nhân tình đang quỳ mọp người như một con chó cái trên sàn nhà . Lại những tiếng rên rỉ, của cả đàn bà và đàn ông vọng ra từ căn hộ của Danh, mới sáng sớm nhưng cảnh đang diễn ra trong căn nhà đó đã phong lưu trụy lạc lắm rồi.

Tô hủ tiếu trước mặt đã nguội ngắt, Duy ngồi ở đây đã hàng giờ đông hồ mà vẫn chưa thể ăn hết một tô. Thực ra hắn đâu có đụng đũa vào, hắn gọi một tô chỉ như một cái cớ để ngồi lại cái quán ăn nhỏ lụp xụp ven đường này, thử hỏi hắn làm gì còn tâm trạng nào để ăn uống lúc này. Trời Sài Gòn mùa này chiều rất hay bất chợt đổ mưa, những cơn mưa xối xả, nước mưa khiến cho mấy tấm bạt của cái quán ăn cũng nghiêng ngả chống đỡ một cách vô vọng. Có mấy người qua đường ghé xe vào quán ăn, chắc là để trú mưa. Tự dưng Duy lại thèm cái cảm giác được đi dưới mưa, đi một cách vô thức, hắn chỉ muốn nước mưa như cuốn trôi đi tất cả những nỗi muộn phiền trong người. Hắn đứng dậy trả tiền trước con mắt ngạc nhiên của tất cả mọi người, có lẽ họ nghĩ hắn điên khi ngồi đây nãy giờ, đến lúc ngoài kia mưa to thế này thì lại đi trả tiền bước ra ngoài trời. Duy chợt sững người khi nhận ra trả xong tiền tô mì thì trong ví chỉ còn có mấy đồng lẻ, cái ví hắn giờ lép kẹp thảm hại. Hắn đã bỏ nhà lên Sài Gòn lang thang hình như được hơn hai tháng rồi thì phải, trong thời gian đó chỉ có tiêu tiền, giờ Duy mới nhận ra mình sắp chỉ còn trơ lại hai bàn tay trắng. Hắn tặc lưỡi, có lẽ cũng phải kiếm việc gì đó làm ở đây thôi, nếu không muốn có ngày nằm chết đói trên đường.

Duy lấy tay gạt nước mưa trên mặt, vỉa hè vắng tanh hình như chỉ có mỗi hắn, tự dưng Duy thấy những giọt nước mưa trôi vào miệng hắn có vị mặn chát. Chẳng lẽ cuộc đời lại đói xử bất công với hắn đến mức vậy sao, tất cả những gì xảy ra với hắn đã hai tháng nhưng như vừa mới ngày hôm qua. Mọi thứ cũng nhanh thật, mới đó mà hắn đã trở thành một kẻ không có gia đình hai tháng rồi – Duy chua chát nhận ra giờ hắn đang bước những bước lạc lõng trong màn mưa Sài Gòn, những con người xung quanh, cây cối, nhà cửa, ngay đến những con đường hắn đang bước đi cũng quá đỗi xa lạ với hắn. Chưa bao giờ trong đời hắn lại có thể nghĩ rằng có một ngày mình lại lâm vào cảnh này, mà hơn thế chính những con người ruột thịt thân thiết nhất với hắn lại chính là những người đẩy hắn đến cảnh khốn nạn này. Duy không hiểu tại sao Danh lại có thể đặt điều vu khống trắng trợn hắn như thế trước mặt ông Long, chính ông anh hắn là người rút tiền của công ty nhưng giờ thì Duy lại mới là kẻ làm việc này trong mắt tất cả mọi người.

Hắn không thể tưởng tượng ra việc Danh lại có thể nghĩ ra trò bỉ ổi như thế để hại chính em ruột mình. Danh cho người gửi vào tài khoản của Duy một số tiền từ tài khoản chung của công ty, để rồi chính cái khoản tiền chết người ấy đã khiến cho Duy chẳng có lấy nổi một cơ hội để thanh minh cho chính bản thân mình. Giờ Duy không chỉ thấy hận thằng anh khốn nạn mà hắn còn cảm thấy căm ghét ngay chính ba ruột của mình. Trước giờ hắn đinh ninh ông Long luôn yêu quý hắn nhất trong ba anh em vậy mà khi xảy ra chuyện ba hắn chẳng thèm để mắt đến lời hắn nói đùng đùng đuổi hắn ra khỏi nhà. Đùng một cái từ công tử con nhà danh gia, thoáng chốc Duy phải bỏ Cần Thơ lên Sài Gòn làm một kẻ lang thang vô công rồi nghề như vậy đây. Hắn chẳng quen biết ai ở cái chốn phồn hoa này, mà như thế có khi lại là may mắn vì bản thân Duy lúc này cũng chẳng muốn gặp gỡ bất kì ai, không phải hắn ngượng, hắn có làm gì sai trái đâu mà thấy ngượng. Có điều giờ thì hắn không tin tưởng vào bất kì một ai khác nữa ngoài bản thân mình. Chính những người thân mà hắn yêu quý nhất đã giết chết lòng tin vào con người của hắn.

Mưa đã tạnh hẳn, Sài Gòn là vậy, mưa to đến bất chợt để rồi cũng đi nhanh chóng đến mức người ta không thể ngờ. Có điều Duy vẫn đi, hắn đi ngược hẳn lại phía cái nhà trọ mà hắn đang ở, hắn cũng không biết mình đang đi đâu, chỉ biết cắm mặt vào mà đi thôi.Quần áo hắn ướt sũng dính bết vào người, Duy có thể cảm thấy cái lạnh đã bắt đầu chạy vào da thịt, hắn đã bắt đầu húng hắng ho. Đường phố lên đèn, người ta đổ ra đường mỗi lúc một đông,nửa đêm mới là lúc để người ta bắt đầu những cuộc vui,giờ hắn như kẻ tâm thần đi hoà lẫn vào dòng người.

– Anh Duy, có phải là anh Duy không…..- một giọng phụ nữ nhẹ nhàng có phần dè dặt từ phía sau vọng lại.

Đang đi Duy chợt giật mình khi nghe thấy tiếng gọi từ sau lưng, hắn sững sờ quay ngoắt người lại. Hai mắt Duy lúc này mờ đi, có lẽ hắn bịnh thật rồi, nhưng hắn có thể nhận ra người đàn bà vừa gọi hắn rất xinh đẹp. Tất cả mọi bộ phận trên khuôn mặt, trên thân thể nàng đều vô cùng cân đối, những đường cong đàn bà được tôn lên nhờ chiếc váy trắng bó sát người tuyệt đẹp. Chắc chắn là khuôn mặt ấy hắn đã gặp, hình như còn rất quen thuộc với hắn trước đây nhưng giờ thì hắn không còn có thể nhớ được gì nữa rồi, hắn không thể nhớ nổi người con gái đó là ai mà lại gọi tên hắn giữa nơi xa lạ này. Duy cố mở to mắt ra ngắm nàng thật kĩ trong lúc người con gái ấy đứng yên nhìn lại hắn, hình như nhìn thấy hắn nàng vô cùng xúc động, hắn thấy nàng lén đưa tay lên lau nhẹ qua mắt. Trước mắt Duy vào lúc này không hiểu sao mọi thứ cứ tối sầm hết cả lại, càng cố nhớ xem người con gái ấy là ai thì hắn lại càng cảm thấy mệt mỏi mất hết tất cả mọi giác quan. Cho đến lúc hắn gục xuống, hắn chỉ còn thấy mình ngã vào vòng tay của người đàn bà yếu đuối trước mặt, còn sau đó tất cả với hắn chỉ là bóng tối hoàn toàn.

Duy tỉnh lại, hắn thấy đầu đau nhức toàn thân ê ẩm như thể vừa trải qua một trận ốm liệt giường vậy. Mà chắc là hắn ốm thật, Duy sờ lên trán thấy nóng bừng cho dù đang có một chiếc khăn lạnh đặt lên đó để hạ nhiệt. Duy nhận ra mình hoàn toàn trần truồng bên dưới tấm mền, hắn bâng quơ đưa tay sờ khắp thân, cảm giác sạch sẽ vô cùng như thể hắn vừa được lau rửa một cách rất cẩn thận. Hắn tự lần xuống bên dưới, toàn thân hắn đang nóng bừng nhưng cái chỗ đó thì mát lạnh khi bàn tay hắn chạm phải, cái đàn ông hắn lúc này teo lại không còn hùng hổ như mọi ngày khi hắn ở truồng. Hắn giật mình không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình, hắn đang ở trong một căn phòng xa lạ, Duy bật người ngồi dậy nhìn quanh. Bất giác hắn phát hiện ra bên cạnh hắn có một người phụ nữ đang ngủ gục trên ghế bên giường hắn, có lẽ nàng đã săn sóc hắn trong lúc Duy xỉu đi hôm qua. Hắn chỉ nhớ lại được một cách mờ mờ, hôm qua hắn đi hàng giờ dưới mưa, hắn cảm thấy hoa mắt, hắn bịnh, rồi hắn gặp một người phụ nữ thoạt trông rất quen, rồi hắn không còn nhớ được gì nữa. Bỗng người đàn bà trở mình thức dậy, khẽ vươn vai mệt mỏi sau một đêm thức trắng, chợt đỏ bừng má xấu hổ khi trông thấy Duy đang nhìn chằm chằm vào mình. Giờ thì Duy đã nhận ra người con gái ấy, hắn không bao giờ nghĩ lại có lúc gặp gỡ nàng ở nơi này.

– Anh nằm xuống nghỉ đi, anh vẫn sốt cao lắm – nàng đặt tay lên trán hắn dịu dàng nói – để tôi pha ly sữa anh uống tạm nhé, tôi sẽ qua chợ mua ít đồ về nấu cháo cho anh.

– Cô đừng đi – Tự nhiên Duy đưa tay nắm lấy cánh tay thon nhỏ trắng muốt của nàng, hắn làm chuyên đó một cách tự nhiên, hắn có cảm giác lo sợ khi nàng đi để hắn ở lại một mình.

– Anh lúc nào cũng chỉ biết đòi hỏi người ta làm mọi chuyên theo ý mình thôi, ở Cần Thơ thì được chứ đây là nhà tôi thì anh phải biết nghe lời tôi chứ. – Nàng nheo mắt cười với hắn, khẽ gạt tay hắn ra. – Nằm xuống giường nghỉ thêm chút đi, tôi đi không lâu đâu, sẽ quay lại nhanh thôi.

Nàng với hắn giờ như một người mẹ chăm lo cho đứa con, hết sức ân cần nâng niu, nàng làm cho hắn cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Duy như đang được sống những ngày đẹp nhất cuộc đời, cho dù đạm bạc nhưng mỗi khi ở bên nàng, hắn luôn cảm thấy thời gian sao trôi quá nhanh. Hắn chỉ có một ao ước níu thời gian đi châm lại mỗi lúc nàng ở bên chăm sóc cho hắn. Vậy mà đã hơn một tuần kể từ cái buổi hắn ngất đi được nàng dìu về nhà chăm sóc, Duy đã thấy khá hơn nhiều, hắn cảm thấy khoẻ mạnh hừng hực nhờ sự săn sóc của Ly cho dù tâm trạng buồn bã vẫn tiếp tục đeo dẳng hắn. Nhớ lại những hành động hắn đã làm với nàng, Duy bỗng nảy sinh những mặc cảm nhất định, hắn đã đối xử với Ly theo kiểu tệ bạc, nàng vì hai anh em hắn mà phải chịu nhơ nhớp. Vậy mà giờ này nàng như đang cứu sống hắn, đem lại cho hắn những ánh sáng soi sáng cuộc đời đang trở nên vô cùng tối tăm của Duy. Hắn mang ơn nàng quá nhiều, nhưng cũng vì thế mà dường như hắn càng có nhiều tâm sự hơn. Khi hắn nhận ra những tình cảm mà mình dành cho Ly cũng là lúc hắn quyết đinh sẽ rời khỏi nàng, hắn không thể nương tựa thêm nữa ở nàng, cho dù bây giờ thì hắn chỉ muốn ở lại mãi mãi.

– Có lẽ ngày mai tôi sẽ đi Ly ạ, tôi không thể ở lại đây mãi thêm. Tôi đã cảm thấy khoẻ hẳn rồi, tôi…tôi rất biết ơn những gì cô làm cho tôi. Tôi chẳng biết lấy gì để báo đáp cô, Ly biết đấy, giờ thì tôi đã trở thành kẻ trắng tay, không có cả gia đình rồi. – Hắn buồn rầu nói với Ly, hai người vừa ăn xong bữa cơm tối, hắn đang giúp nàng dọn dẹp chén bát.

– Anh..anh đi đâu. Ở đây anh có quen ai đâu – trong giọng nói của Ly chất chứa sự sợ hãi lo lắng, chẳng lẽ nàng lại mặt dày lần nữa nói toạc cho hắn biết nàng không hề muốn hắn rời bỏ nàng. Nàng ngại, đúng ra chính bản thân nàng cũng mặc cảm bởi quá khứ thành thử Ly cũng chỉ biết ngại ngần níu kéo hắn – Anh chờ thêm mấy ngày nữa cho khoẻ hẳn rồi hẳn đi được không, ở đây tôi…tôi cũng chỉ có một mình, cô đơn lắm anh biết không.

Duy quay mặt đi cố tránh cái nhìn đầy u uất của Ly, hắn linh cảm thấy giữa nàng và hắn đã có điểu gì đó nảy sinh nhưng hắn không dám thừa nhận, hắn đã đối xử không ra gì với Ly trong khi chính nàng cũng là một nguyên nhân khiến hắn trở nên mất hết như bây giờ. Giữa hai người có hố sâu khoảng cách như vầy thì sao có thể đến được với nhau.

– Tôi khoẻ hẳn rồi, không dám phiền cô thêm nữa…Mai tôi sẽ chuyển về nhà trọ, cũng phải đi kiếm một việc gì đó để làm thôi – Duy ngập ngừng. Tối hôm đó hắn và Ly ngồi cùng xem tivi nhưng cả hai đều không nói với nhau câu nào, cả hai như đang lo sợ đến sáng mai khi hắn ra đi. Ly nói muốn đi ngủ sớm, nàng về phòng trước, Duy nhìn dáng đi thất thần của nàng mà cũng không khỏi ái ngại, hắn giận mình đã đem lại cho nàng những muộn phiền không đáng có. Thở dài, Duy ngồi nán lại xem một kênh tấu hài trên ti vi một lúc rồi cũng về phòng hắn, tâm trạng của hắn cũng rầu rĩ không kém.

Hắn nằm mãi vẫn không ngủ được, mỗi lần trở mình hắn lại càng cảm thấy nặng nề hơn, hắn chợt muốn sang phòng của Ly nói cho nàng là hắn đã đổi ý, nếu được sự cho phép của nàng thì hắn rất muốn ở lai đây cùng nàng. Nhưng nghĩ mãi hắn lại ngại, từ nhỏ hắn được giáo dục để làm một câu trai con nhà, hắn không muốn làm những việc như vậy, nhưng việc mà Duy chưa chuẩn bị tinh thần để làm. Nếu như trước đây thì hắn có thể đến nói với Ly suy nghĩ của hắn đang chất chứa nhưng giờ hắn thấy mình đâu còn chút tư cách nào nữa, hắn đã là kẻ ở đáy cùng của xã hội.

Chợt hắn nghe thấy tiếng lách cách, cửa phòng hắn khẽ mở, trong bóng tối hắn thấy bóng dáng một người đàn bà bước vào, là Ly, chỉ có nàng và hắn đang ở với nhau. Duy giả vờ nhắm mắt cho dù hắn vẫn cố lắng nghe tiếng động dù là nhỏ nhất, hắn cảm nhận thấy Ly đứng ngắm hắn hồi lâu, đã rất lâu hắn vẫn thấy nàng đang đứng bên giường ngắm nhìn hắn. Bên tai hắn chợt nghe thấy những tiếng khóc nức nở của nàng, không dằn được lòng Duy ngồi dậy vồ lấy Ly ôm chặt nàng vào vòng tay. Nàng úp mắt vào ngực hắn, khóc rấm rứt không nói nổi thành lời, dụi vào hít thở lấy mùi đàn ông từ cơ thể để trần của hắn.

Đây cũng là lúc mà Duy nhận ra lòng mình, hắn cảm kích bởi những gì Ly dành cho hắn, cũng không thể phủ nhận được, hắn đã yêu nàng mất rồi. Hắn nâng mặt nàng lên, đặt nụ hôn nhẹ lên đôi môi chín mọng đang run rẩy, hắn hôn lên mắt liếm những dòng lệ vì sung sướng chảy dài trên mặt Ly trong lúc nàng vẫn không ngừng khóc trong tay hắn

– Đừng khóc nữa em, anh sợ mình đã không còn có gì để yêu em nữa rồi….

Ly lấy tay bụm miệng hắn lại, nàng đã nín khóc ngước mắt nhìn hắn say đắm, nàng đáp trả lai hắn bằng cách nhoài người hai tay choàng qua cổ hôn hắn đắm đuối. Nàng hôn hắn một lúc lâu, cắn nhẹ lên đôi môi hắn hai bàn tay nàng cào lên tấm lưng trần của Duy một cách cuồng nhiệt. Nàng đã sẵn sàng dâng hiến cho hắn, lần trước hắn làm tình với Ly lần đầu tiên khi hắn say rượu, hắn làm việc đó như đơn thuần như một loài động vật, giờ mớ là lúc để Duy cảm nhận được hết nét quyến rũ đa tình toả ra từ Ly, một thứ quyến rũ chết người mà hắn không tài nào có thể cưỡng lại được. Cũng như lần đầu, đêm nay Ly cũng là người chủ động dâng hiến, chủ động trao thân cho Duy, nhưng có điều đêm nay nàng làm việc ấy một cách tự nguyện, như một người đàn bà đang trong thời kì ngọt ngào nhất.

Nàng đã từng ngộ nhận tình cảm mình dành cho Danh, nhưng giờ Ly biết con tim nàng không lầm lẫn khi thổn thức bên Duy, nàng và hắn như hai kẻ lữ khách cô độc chợt gặp nhau, tìm đến an ủi nhau như một lẽ hết sức tự nhiên. Ly cũng đã phải suy nghĩ rất nhiều để dám làm thêm việc “muối mặt” này thêm một lần nữa với Duy, thực ra mấy ngày nay linh cảm của đàn bà cho nàng biết là nàng đã chiếm được trái tim của hắn, nhưng nàng cũng biết hắn quá nhút nhát để tự mình vượt qua những hố sâu khoảng cách giữa hai người. Ngoài mặt là vậy thôi nhưng Ly biết anh là người yếu đuối, nhất là khi bị ở thế đường cùng hiện giờ. Nàng muốn dâng cho anh thân thể mình, trái tim mình đêm nay như một cách duy nhất lúc này nàng có thể nghĩ ra để níu chân anh.

Ly đã tắm rửa sạch sẽ để làm một người đàn bà trọn vẹn, nàng xức nước thơm khắp người, thứ hương nhẹ nhàng không quá nồng nhưng cũng đủ để khiến Duy chết người, đó là thứ mùi hương của một con cái lúc động tình, thứ mùi làm cho mọi con đực đều chỉ còn biết quy hàng. Ly ngồi dậy, rồi nàng từ từ đứng lên, hai tay đặt lên bờ vai trắng ngần mịn màng tần ngần hồi lâu, nàng tự lấy tay ve vuốt thân thể mình trước mắt Duy. Không phải nàng làm những động tác dâm dật của một vũ nữ thoát y, Ly chỉ muốn người yêu của mình thật thoải mái trước khi hai người làm tình với nhau, thâm tâm nàng hy vọng vũ điệu nàng đang múa trước mặt Duy có thể khiến anh quên hết tất cả phiền muộn chỉ còn nghĩ đến việc giao hoan sắp tới với nàng.

Duy muốn tới ôm lấy thân hìn nuột nà mũm mĩm đang hiện ra mồn một sau làn váy ngủ mong manh, hắn biết nàng chỉ có vậy, bên dưới cái váy ấy chắc chắn nàng đang ở truồng, đang sẵn sàng hiến thân. Trong bóng tối, hắn vẫn nhìn thấy hai núm vú của Ly hằn lên rất rõ qua lớp áo ngủ của nàng, hắn biết hai núm vú của nàng giờ chắc cũng căng cứng như khúc thịt đang đội lên dữ dội qua cái quần sịp của hắn. Hắn cũng không tìm thấy chút dấu vết gì của vải vóc hằn len trên đôi mông tròn trịa của nàng qua lớp váy ngủ, nàng không mặc quần lót, không có gì đang che đậy nơi đó của Ly. Duy chỉ muốn bước tới tốc ngay cái váy ấy lên để được nhìn lại chỗ thịt đỏ hỏn của nàng, chỗ mà hắn biết có lớp lông mu rất dày đen nhánh như mái tóc Ly. Có điều mỗi lần Duy định thực hiện ý định đó thì nàng lại gạt tay hắn ra tỏ vẻ không hài lòng. Ly ra hiệu cho hắn ngồi yên để xem trọn vẹn màn biểu diễn của nàng dành riêng cho gã. Hai tay nàng lần lượt rút những nút buộc dây trên hai bờ vai, khi nàng buông tay cũng là lúc cái váy ngủ bằng sa tanh tuột đến tận gót chân nàng, toà thiên nhiên bằng da thịt ấy ngồn ngộn phơi bày cho Duy, cổ họng hắn giờ khô khốc, hắn nuốt nước bọt, trời ơi hắn còn biết làm sao bây giờ. Ly cười, nàng như một thiên thần đến với hắn khi hắn tưởng mình đã đặt chân đến địa ngục, thiên thần ấy giờ đã là của riêng sở hữu của Duy. Bầu vú nàng no tròn, ngạo nghễ với hai núm thịt mọc lên chính giữa đỏ hồng, cặp đùi thon dài mà khi đứng nó khép chặt hơn rất nhiều so với khi nàng dạng ra để làm vui lòng người đàn ông của nàng. Cánh cửa thiên đường đang chờ Duy một cách nhiệt thành, Ly dành riêng chỗ đó để cho Duy lát nữa có thể thoả sức tai quái với cái đàn ông khủng khiếp của hắn bên trong âm đạo nàng.

– Anh sẽ không chê bỏ em chứ – Nàng nháy mắt với hắn trong lúc bước lại gần sà vào hắn, như một mèo con, da thịt mịn màng áp vào Duy, hắn cảm thấy như mình đang ôm một khối bông mềm nhũn mát rượi. Hắn nào có thể chê bỏ một người đàn bà tuyệt vời như nàng, nhất là trên giường trong chuyện trai gái thì Duy biết hắn chỉ đáng là học trò của Ly. Hắn thể hiện với nàng rằng mình hết mực tôn thờ nàng bằng cách xiết chặt thân thể loã lồ của nàng, hắn hôn lên tất cả mọi bộ phân trên cái cơ thể ấy, trong nửa tiếng đồng hồ, không có ngóc ngách nào nhỏ nhất trên người Ly là hắn chưa thám hiểm. Duy muốn bù đắp lại cho Ly những gì hắn thiếu nợ nàng, khi hắn bú lồn nàng, Duy hài lòng khi nghe thấy tiếng rên sung sướng nho nhỏ thoát ra từ kẽ răng nàng, hắn biết mình muốn làm cái việc đang làm với Ly suốt cả một đời.

Lần đầu tiên trong đời Duy mới có được cảm giác tuyệt vời khi nhấm nháp tấm thân trần truồng nõn nà của một người đàn bà, với hắn đêm nay mới là đêm đầu tiên hắn làm tình thực sự với Ly. Nàng ngoan ngoãn nằm đó, nhướng cặp mắt nhu thuận nhìn Duy khi hắn hôn lên cặp vú nàng, vuốt ve khắp từ cổ lướt qua hẻm vú tồi xuống rốn, lần mò tới mọi hang cùng ngõ hẻm trên cơ thể đàn bà đang run rẩy vì dục tính của Ly. Nàng bật cười khúc khích khi hắn tạo ra những âm thanh chùn chụt từ trên hai bầu vú nàng, hai bàn tay nàng khẽ khàng tự nâng hai bầu vú lên cao dí vào miệng hắn mới mọc, hai quả đồi vun cao săn chắc hoàn toàn thuộc về Duy cũng như mọi bộ phận khác trên người Ly cũng vậy. Nàng nhìn Duy đang làm những việc để thảo cơn thèm khát của hắn và cả của nàng nữa, ánh mắt Ly gởi vào đó mọi tình cảm nàng dành cho hắn.

– Đừng anh, đừng thế, em không có chịu nổi anh làm vầy đâu – Nàng lấy tay đẩy hắn ra khỏi háng nàng nhưng giờ hắn quá khoẻ để cứ mặc nhiên úp mặt vào chỗ kín nàng, thoạt tiên hắn chỉ vạch hai mép lồn nàng ra để ngửi, để hít lấy mùi đàn bà toả ra từ cái chỗ đó. Dần dà hắn đặt cả miệng, cả cái lưỡi nham nhám ẩm ướt vào lồn nàng làm cho Ly cong người lên, nàng nhột nhạt, nàng sung sướng, nàng đang bị Duy nhấn chìm vào một cảm giác quá đỗi khó tả với nàng.

Duy lấy tay hướng cho cái dương vật căng cứng của mình vào vị trí ngay trước cửa mình của Ly, hắn từ tốn khác hắn sự hung bạo trong đêm hắn và nàng làm tình lần đầu nơi văn phòng của hắn. Duy cẩn thận đặt Ly nằm ngay ngắn trên giường, hắn ngắm nhìn nàng, gật đầu hài lòng khi hai cẳng chân của Ly đã được nàng chủ động dạng ra rất xa làm lỗ lồn vốn rất chật hẹp của nàng mở rộng ra đón chờ thằng bé của Duy vào chỗ đó. Ly thấy hắn hơi vướng víu để tìm một tư thế chơi nàng, Duy đang nửa nằm nửa ngồi ở mép giường loay hoay tìm cách hẩy cái của nợ ấy vào lồn nàng. Ly khúc khích lấy tay che miệng cười, nàng co chân lên cao để Duy có thêm khoảng trống trên giường cho việc làm một con đực

– Đã rộng rãi chưa, đủ rồi thì đừng bắt em chờ đợi nữa anh ơi, em sắp chết mất thôi – Nàng không những tạo mọi thuận tiện cho hắn mà thậm chí suýt nữa đã chủ động cầm lấy cái của nợ ấy của hắn mà tự đút vào lồn mình nếu Duy vẫn còn ngần ngừ không dấn sâu thêm vào cơ thể nàng. Có điều Duy vẫn nhanh hơn một bước, hắn đã đút lọt cái khúc gân của mình chui hết vào lồn nàng trước khi Ly kịp vơ tay lấy cái đó khiến cho Ly bị chới với. Tay nàng không những vồ hụt con cặc to dài kinh khủng của Duy mà lúc đó cũng là lúc mà hai mép lồn nàng bị banh ra đến phũ phàng. Lần trước nàng đã phải chịu cái vật đó một lần rồi nhưng hình như lần đấy do say rượu mà nó không to được lên hết cỡ, lần này thì quả nó như một cái chày sắt đang giã nàng ra làm đôi khiến Ly cảm thấy đau suýt thì bật khóc.

– Em chết mất anh ơi, cái ấy to quá em không chịu nổi..

– Để anh cứu sống em vậy nhé – Duy tinh nghịch hôn lên môi khoá chặt miệng nàng lại, hắn nhịp cặc vào lồn nàng chậm dần rồi ngừng hẳn lại, chỉ ngâm cái đó trong lồn nàng một cách yên tĩnh, không phá phách gì nữa. Trong khoảng thời gian bên dưới Duy ngừng tác quái với cái lồn của nàng thì hình như hắn bù lại bằng cách tra tấn cái miệng xinh xắn của Ly bên trên liên tục không ngừng nghỉ bằng những nụ hôn cuồng loạn. Hắn cứ hôn nàng hồi lâu, cho đến khi cả hắn và nàng cảm thấy cái lỗ nhỏ xíu của Ly đã quen với cái của nợ to dài của hắn thì Duy mới dập lại vào lồn nàng, hắn chậm chạp từ tốn đưa nàng vào Cõi Thiên Thai, siết chặt lấy tấm lưng thon thon của nàng cho đến tận lúc hắn trút vào nàng tất cả thứ nước tình yêu của hắn mới chịu nới lỏng tay ra đôi chút. Chưa bao giờ Ly lại phải đón nhận nhiều cái đó đến như thế, cả âm đạo cho đến tận tử cung nàng có lẽ giờ không còn khoảng không nào nữa bởi nó đã bị lấp đầy bởi tinh khí của Duy, hắn không kìm nén mà cứ để cho con cặc của mình thoải mái bơm vào lồn Ly cái thứ sền sệt trắng đục của hắn sản xuất ra. Ly không thể kìm được sung sướng, hình như chính nàng cũng đã xuất ra không ít cái dung dịch đàn bà trong lồn nàng, hoà lẫn vào cái nước chết tiệt ấy của hắn. Duy cố ấn con cặc đã bị mềm đi sau khi xuất thêm mấy phát nữa vào cái lồn ngập ngụa của Ly, cả hắn và nàng đều phải bật cười khi nghe thấy những tiếng nước lõm bõm phát ra từ bên trong cái chỗ đó. Hắn ghé sát vào tai nàng rên rỉ, tiếng rên rỉ rất đặc trưng của một con đực sau khi đã được một con cái toàn tâm toàn ý giúp cho thoả mãn.

– Xong rồi thì buông ra cho em thở một chút chứ, hay là anh hiếp em xong thì đinh giết em bịt miệng phi tang tội lỗi hả. – Ly làm vẻ dữ tợn chồm lên cắn vào ngực hắn đau điếng.

– Không, sao anh lại có thể giết em được, phải giữ em sống để hiếp em hàng ngày chứ, anh sẽ hiếp em cho đến khi nào chết mới thôi. Chắc phải năm sáu chục năm nữa quá. Mỗi năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, kể ra thì anh sẽ phải cưỡng hiếp em hơi bị nhiều đó nha. – Duy cười xoà, hắn ve vuốt hai núm vú Ly, khẽ nhấc mông lên để con cặc tuột ra khỏi lồn nàng.

– Hứ, ai cho anh hiếp đáp vậy, đừng tưởng em yêu anh thì anh muốn làm gì em cũng được nha, anh mà làm em dỗi thì em cấm vận anh luôn đó.

– Tức là nếu anh không làm em giận nữa thì em sẽ…sẽ chiều anh mỗi ngày phải không – hắn cũng chẳng vừa châm chọc lại nàng làm Ly đỏ bừng mặt, nàng nhận ra mình bị hắn làm lố, dúi mặt vào ngực hắn.

– Anh có sức làm vậy thì em cũng làm gì có cách nào thoát được nữa. – Ly cúi gằm mặt lí nhí, chợt nàng ghé vào tai hắn tủm tỉm cười.

– Chả có ai như anh, làm người ta mà đến cái xà lỏn cũng chẳng chịu cởi hẳn ra, trông cái mặt hăm hở hành người ta thấy mà ghét.

Giờ Duy mới sực nhận ra ban nãy hắn mải bú liếm cơ thể Ly, đên lúc nứng quá không chịu nổi thì vật luôn nàng ra mà địt, đến quần cũng chưa buồn tụt hẳn ra thật. Hắn chỉ kéo cho quần tụt đến đầu gối, lộ ra con cặc đê đút vào người Ly thôi. Duy cũng thấy hơi ngượng vì sự đòi hỏi thiếu kìm nén khi nãy, hắn đạp chân để tuột hẳn cái quần ra khỏi hai chân nhưng đạp mãi chỉ tụt được một bên còn cái quần vẫn mắc lại ở bên chân kia. Hắn càng đạp mạnh cái quần càng dính lại vào chân trêu tức hắn, mãi cho đến khi Ly dịu dàng trườn xuống bên dưới chân hắn giúp Duy cởi ra thì hắn mới thực sự trần truồng cùng với nàng.

– Người đâu mà nóng nảy quá đi, hành hạ người ta nãy giờ chưa thảo giờ lại còn sừng sộ với cả cái quần. Đạp thế thì vải nào chịu nổi mà không rách đây – Ly chợt đỏ mặt, nói thế hoá ra nàng so sánh cái quần xà lỏn của hắn với cái thầm kín đó của nàng hay sao. Nàng mím môi nhu mì cầm cái quần cụt của Duy quăng ra xa, tiện thể lúc ghé mặt qua hạ thể hắn, Ly cúi xuống hôn lên cái vật làm cho nàng sung sướng để cảm ơn. Nàng để mặc cho Duy vuốt tóc nàng hơi đẩy nàng xuống chỗ cặc hắn, nàng không dợi hắn nói mà đã ngậm chặt lấy cái đàn ông của Duy trong miệng nàng rồi. Ly mới chỉ liếm sơ qua mà con cặc dính bết khí của Duy đã lại ngỏng đầu, nó gầm gừ lột tuột lộ ra cái đầu khấc tím sẫm như đe doạ Ly nếu nàng không bú cho nó sướng thì lát nữa nó sẽ cho nàng chịu đau đớn ghê gớm khi hành lạc. Bỗng Duy nhổm dậy, hắn nằm dài ra rồi bế Ly đặt lên trên người hắn ngược lại, Ly bị hắn đặt một cách thụ động vào tư thế sáu chín, giờ cả nàng và hắn đều có bổn phận bú chỗ kín của người yêu trong lúc cũng được làm một điều tương tự. Âm thanh chóp chép của hai cái miệng bú lồn bú cặc khiến cho căn phòng kín trở nên ngột ngạt những tiếng hoan lạc. Cảm giác sướng tê rần bên dưới khiến cho bên trên, cả hắn và nàng đều nút mạnh hơn, bạo dạn hơn chỗ đó của bạn tình như để đền đáp lại những khoái cảm nhận được.

Hắn xoay nàng trên giường nằm song song với mình rồi mới làm tình với nàng, vừa nhẹ nhàng thúc cặc vào lồng Ly, hắn vừa lấy răng cắn nhẹ vào vành tai của nàng, Duy từ tốn dịu cả hai đi hết từ đỉnh cao này đến đỉnh cao khác. Đừng nói Ly mà ngay chính bản thân Duy cũng không nghĩ mình lại bền bỉ đến vậy trong chuyên làm tình, hắn gần như không biết chán chường chuyên ái ân, đến mức mà có lần chính Ly phải thổ lộ là nàng cũng khiếp cái sức khoẻ của hắn.

Duy ở luôn lại với Ly, nàng đang quản lí một tiệm cà phê nhỏ ở quận 5, công việc ổn định, đủ sống. Vốn dĩ đó là quán của bà cô Ly cho nàng khi bả sang Mĩ định cư với mấy đứa con, mình nàng làm thì vất vả, nay có Duy thì cũng đỡ, nhất là cả hai rất yêu thương nhau nên quên hết mọi khó khăn. Hàng ngày nàng đứng quán còn hắn lo việc nhập hàng, tính toán thu chi, quán mở từ sáng đến tầm chín giờ tối là đón cửa, vốn dĩ nếu mở đến muộn hơn thì sẽ kiếm được khá hơn, nhưng Ly không muốn vì nàng định dành hết quãng thời gian sau đó cho Duy.

Đóng cửa quán xong là cả hai dắt nhau vào buồng tắm, Ly thích kì cọ lưng cho Duy, hắn khoan khoái lắng nghe cảm giác nhột nhạt trên da thịt khi bàn tay nàng lướt qua. Đêm đó Duy đứng ngắm nhìn mình trước gương, Ly đứng cạnh, nàng chăm chú cần mẫn cạo râu cho hắn, những đám râu lởm chởm biến mất trả lại cho hắn vẻ thư sinh vốn có.

– Đó, bây giờ mới xứng đáng làm chồng em chứ, hôm nọ trông anh như gã ăn mày, thấy mà ghê vậy đó

– Là ăn mày mà có cô xinh ơi là xinh cứ bám riết đòi hiến thân đó biết không, chỉ sợ trông xinh trai thế này thì lại thêm mấy cô nữa, đáp ứng mệt lắm.

Ly chỉ cười bẽn lẽn đỏ mặt, hắn nói đúng, ai bảo nàng vồ vập lấy hắn làm chi để giờ há miệng mắc quai, cũng đỡ là hắn ôm lấy nàng siết vào lòng an ủi, rồi bế thốc nàng vào bồn tắm rửa.Duy ngồi lên thành bồn xối nước lên người còn nàng nửa quỳ nửa đứng trong bồn bú cặc cho hắn, nàng cắn nhẹ lấy hai bìu dái săn chắc của Duy rồi lấy shower xả nước lạnh toát lên chỗ đó khiến cho Duy buột miệng thoát ra những tiếng ư ử quen thuộc mỗi khi động tình.

– Anh thấy sướng không, mình xả nước lau người rồi vào giường nhé – Ly âu yếm ngước lên hỏi hắn

– Thôi, mình làm luôn ở đây đi, anh nứng lắm rồi không chịu nổi nữa – Hắn đinh vồ lấy nàng làm liều nhưng Ly đã nhanh chân chạy ra ngoài bồn tắm, nàng chạy vào buồng ngủ ngã ra giường, hai tay vươn lên mời mọc.

– Hôm qua anh bắt em làm tình ở trong bồn tắm rồi, em chả thích thế đâu, ở trên giường rộng rãi vẫn sướng hơn chứ. À dạo này quán của mình đông khách lắm, kiếm cũng khá, hay em giành tiền để mua cái giường khác bự hơn cho hai đứa nhé.

– Ý kiến hay quá, anh cũng đang tính rước thêm mấy cô nữa về ngủ chung vì thấy mình em đáp ứng anh hơi vất vả…hì hì

Hắn mặc cho Ly cào cấu khắp lưng tức giận, nàng tát yêu vào má hắn trách móc trong lúc Duy đã bắt đầu gác chân lên bụng nàng và địt.

– Em sẽ không để anh thiếu thốn chi hết, nhưng anh mà đi tìm cái này khác thì em sẽ giết anh luôn đó – Nàng chỉ tay về phía cái lồn của mình ra hiệu chọc hắn, hẩy mạnh háng lên cao khiến hai hòn dái của hắn đập vào người nàng kêu lạch bạch. Nàng mặc cho hắn tha hồ hành động, Ly đồng loã với gã bằng cách quặp hai chân nàng vào sát hai đùi hắn, nàng kêu khe khẽ trong lúc Duy thì rống lên như một con bò đực.

Hắn muốn vứt bỏ tất cả, vứt cái mác công tử danh gia, vứt hết những lễ nghĩa hắn được nhồi nhét vào đầu từ nhỏ. Giờ hắn chỉ muốn được làm một gã trai bình thường thất học nhưng có một gia đình nhỏ, một cô vợ hiền thục, một bầy con ngoãn ngoãn bụ bẫm, vậy là đủ. Hắn đã từng có tham vọng này kia, làm một ông chủ lớn có trong tay một công ty tầm cỡ hay làm chính trị, hiển hách gia đình. Nhưng giờ hắn bằng lòng làm chủ một quán cà phê nhỏ, hàng ngày được kề cận với cô vợ đáng yêu. Hắn thậm chí còn cảm thấy giờ hạnh phúc vui vẻ hơn hẳn những lúc trước phải sống bon chen. Duy đã không còn hằn thù gì hai ông anh đã cướp đi những tài sản đáng lí hắn có phần trong gia đình nữa, hắn còn phải cảm ơn họ vì đã cho hắn cuộc sống tuyệt vời hôm nay mới đúng chứ. Thâm tâm, Duy đã hoàn toàn quên hết cái danh gia vọng tộc của hắn, hắn không bao giờ muốn bước chân vào cái gia đình ấy một lần nào nữa, cho đến khi những biến cố mới cứ cố tình kéo hắn vào vòng xoáy của nó. (tiếp phần 4)
---------- Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 -----------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon