"Truyện sex dài" Gì ghẻ thèm cặc P1

Loading...

Truyện sex dài Gì ghẻ thèm cặc P1
Ông thời lái chiếc ô tô đen láng bóng, đời mới rề tới đậu ngay trước cửa chợ. Một vài cặp mắt liếc nhìn chiếc xe sang trọng không dấu nổi vẻ thèm thuồng.

Từ trong chợ, Hoà đẩy chiếc xe chất nay thực phẩm cao có ngọn đi ra. Như tất cả những người đàn bà tự biết rằng mình đẹp, Hoà làm bộ đứng lại vuốt vạt áo cho thẳng thớm trước khi gắn ặp kiếng mát đắc tiền lên khuôn mặt trái soan lúc nào cũng đỏ hồng như tượng trưng cho sức mạnh sung mãn của người đàn bà mới ngoài 30 tuổi, mà lại sống trong một hoàn cảnh thừa mứa về vật chất.

Không dám để vợ chờ lâu, ông Thời lật đật xuống xe, mở trunk sau, loay hoay sắp xếp đồ đạc vào xe, vừa hỏi một câu lấy lòng vợ:
– Mệt dữ hả em?
Hoà chỉ trả lời cho xong chuyện. Trong khi trên mặt không đấu được vẻ khó chịu:
– Nhìn thấy là đủ biết rồi, còn hỏi gì nữa.

Rồi làm như ra vẻ meat nhọc thật, Hoà mở cửa xe, bước lên ngồi, để mặc cho ông chồng già hì hục với mớ đồ đạc hổn độn phía sau xe.

Mấy lúc gần đây, Hoà thường có những lối ăn nói cộc lốc như vậy với chồng. Lắm khi nằm đêm suy nghĩ, Hoà thấy như vậy là không đúng, nhưng chính Hoà cũng chẳng hiệu tại sao mình lại có thái đọ cùng lới nói khiễm nhã như vậy đối với một người đàn ông hiền lành chất phác, lại là chủ nhân của một cơ sở làm ăn tương đối vững vàng. Và nhất là ông Thời đã đem Hoà về cưu mang từ những ngày nàng mới đặt chân lên xứ Mỹ này.

Nhớ lại 10 năm về trước, thời gian đầu mới được nhận vào định cư tài miền Đông Bắc Hoa Kỳ, Hoà xin được một chân rửa chén cho một nhà hàng Tàu với mức lương tối thiểu. Mỗi ngày nàng phải quần quật từ 10 giờ sáng đền gần 12 giờ khuya chỉ để nhận về 30 đồng tiền mặt. Làm chưa được một tháng, hai cánh tay trắng trẻo mịn màng ngày nào, nay đã bị nước xà bông dơ bẩn ăn lỡ loét. Buổi tối về đến nhà, sau khi tắm rửa leo lên giường, hai cánh tay ngứa ngáy đến mức độ không sao chợp mắt được.

Hoà tủi thân, nhưng không làm thì lấy gì để sống. Mỗi ngày, nhất là vào mùa đông, Hoà vẫn phải đội tuyết ra trạm xe bus để đến chỗ làm. Chui vào nhà bếp nhớp nhúa làm việc như một món nợ truyền kiếp phải trả.

Thời may, một người bạn gái cũng trạc tuổi, gọi Hoà qua Cali. Sauk hi hỏi sơ một vài điều kiện sống Hoà quyết định bỏ job, mua vé máy bay qua miền đất hứa của lòng mình.

Sau mấy ngày nghỉ ngơi, rong chơi cho biết Cali, Hoà được bạn giới thiệu vào làm trong một shop may với mức lương cũng chẳng khá gì hơn nghề rửa chén bao nhiêu.

Nhưng cũng chính tại đây, Hoà được một vị tiên gõ cây đũa thần lên đầu để biến thành một bà chủ trẻ đẹp uy quyền. Vị tiên đó chính là ông Thời, chủ shop may, chỉ tiếc là cây đũa của ông đã yếu.

Lúc đó, công việc làm ăn đang trôi chảy thì đùng một cái, vợ ông chết trong một tai nạn xe cộ, để lại cho ông hai đứa con gái chưa đầy 10 tuổi. Ông Thời quýnh quáng lên. Sau khi chôn cất vợ xong xuôi, ông Thời hưởng được một số tiền bồi thường khá lớn của phía bên kia, cùng tiền Life Insurance mà hai vợ chồng đã mua khá lâu.

Ông Thời phần thì nhớ vợ, phần thong con, đã vậy công việc ở sho không có người quản lý, một mình ông lo không xuể.

Chỉ mới sáu tháng kể từ ngày vợ mất, ông Thời hốc hác, người gay tọp hẳn lại. Ông già đi gần 10 tuổi.

Vào giữa lúc đó thì ông gặp Hoà, người thợ may trẻ đẹp, khoẻ mạnh, và vẫn còn độc thân.

Thế là chỉ sau hơn một tháng đến Cali, một tiệc cưới nhỏ tổ chức trong vònt thân mật, Hoà đã nghiễm nhiên trở thành bà Thời, chủ nhân một công ty may mặc tại Little Sài Gòn, thủ phủ của người Việt hải ngoại.

Tiếng nói của ông Thời vẳng vẳng bên tai làm Hoà phải tạm ngưng cuộn phim quá khứ đang hiện rõ trong đầu.
– Em cần ghé shopping mua thêm cái gì nữa không? Tiện đây anh đưa em đi luôn.
Như để chuộc lại những lời nói cáu kỉnh lú nãy, Hoà dịu ngọt trả lời:
– Em cũng chẳng có gì cần phải mua. Nhưng anh chạy lại đó đi, em phải mua thêm cho anh vài cái áo sơ mi mới.
– Đừng lo cho anh. Anh mặc thế nào cũng được mà.
– Anh nói vậy nghe sao được. Dù sao cũng ông chủ, ăn mặc luộm thuộm để nhân viên họ cười cho.
Ông Thời cười giả lả, nói để khoả lấp cái quê mùa của mình:
– Anh quần quật suốt ngày trong xưởng. Có đi đâu đâu mà phải ăn mặc cho sang.
Hoà lại trở nên cau có tự lúc nào nàng cũng chẳng hay. Nàng nói luôn một hơi:
– Anh không nghĩ đến anh. Cũng được đi, nhưng ít ra anh cũng phải nghĩ đến em chớ.
– Thì anh có cấm em mua sắm gì đâu?
– Anh chậm tiêu quá đi. Nếu như em ăn mặc cho sang, lại để anh luộm thuộm không giống ai, thì thiên hạ còn coi em ra gì nữa.

Ông Thời chợt hiểu. Ông tự trách mình vô ý thật. Ông thì đã 55 tuổi rồi, trong kho Hoà mới 30. Nàng vẫn còn thích ăn mặc chải chuốt. Chẳng thế mà năm ngoái Hoà đã ép ông phải đi mua chiếc ô tô mới, nói là để hai vợ chồng đi giao dịch làm ăn cho ra vẻ, dù rằng chiếc xe củ của ông vẫn còn tốt. Ông đành chiều vợ, cho chiếc xe cũ cho hai chị em Ngọc, Ngà, hai đứa con riêng của ông, để mua chiếc xe mới cho vừa lòng người vợ trẻ.

Chiếc xe ô tô đen bóng của hai người vòng vòng một hồi, vẫn chưa tìm được chỗ đậu. Ông Thời tỏ một cử chỉ lịch sự mà ông mới học được sau này. Ông đậu xe ngay trước cửa cho Hoà xuống, trước khi đạp ga cho chiếc xe đi tới, ông nói vói qua cửa xe:
– Em vô đó trước cho mát, anh đậu xe xong vô sau.

Hoà không thèm trả lời. Mà thật tâm Hoà cũng chẳng thích đi bên cạnh ông chồng già nên nàng đi thẳng một mạch vô cửa shopping.

Đến trước gian hàng bán quần áo, đang loay hoay lựa chọn, bỗng Hoà cảm thấy nhột nhạt phía sau long. Linh tính cho Hoà biết có người đang nhìn mình. Hoà cầm chiếc áo sơ mi làm bộ giơ cao lên xem, rồi xoay người về phía sau như để nhờ ánh sáng bên ngoài để xem cho rõ, thì vừa bắt gặp một ánh mắt đang nhìn lén nàng một cách thèm thuồng. Vừa nhìn thấy Hoà, gã đàn ông kinh ngạc thốt lên:
– Ủa. Tưởng ai hoá ra chị.

Hoà cũng buồn cười trong bụng. Tưởng ai hoá ra là Luân, người em họ của ông Thời mà những ngày đầu mới đặt chân vào làm trong xưởng may Luân đã săn đón nàng hết cỡ.

Thật ra Luân chẳng có họ hàng gì với ông Thời hết. Mà Luân lại là bạn học của bà Thời từ ngày còn ở Việt Nam. Sang đến Mỹ gặp lại nhau, tình bạn càng thêm thắm thiết. Vì lý do đó mà ông Thời coi Luân như một người em. Ngoài việc làm ở sở, Luân vẫn đến shop phụ ông Thời về vấn đề sổ sách, kế toán. Thế rồi bà Thời chết đi, tình anh em cũng không còn thắm thiết như xưa nữa. Mỗi ngày Luân vẫn ghé qua một, hai tiếng đồng hồ, coi như làm part time cho ông Thời vậy thôi.

Lúc Hoà mới vào làm, Luân cũng có ý ngấp nghé, nhưng rồi ông Thời lại phỏng tay trên. Chàng cũng chẳng buồn gì chuyện đó, nhưng trong bụng cũng hơi tiếc. Dù sao, giữa nơi xứ lạ quê người này mà tối tối lại có Hoà cũng đỡ vất vả.
Như đọc được ý nghĩ của Luân, Hoà ởm ờ:
– Tưởng cô nào hả?
– Vâng, thấy người đẹp mà mình hổng nhìn là … mang tội chết phải hôn Hoà.
Đoán là ông Thời vẫn còn đang loay hoay tìm chỗ đậu xe chưa xong, Hoà bạo dạn hơn:
– Thấy người đẹp mà chỉ muốn nhìn thôi sao? Hỏng muốn cái gì nữa hết phải hôn? Thề đi.

Luân thèm Hoà lâu rồi, nhưng lại không muốn phá hạnh phúc của ông anh nuôi, nên chàng cứ phải đóng mặt tĩnh mỗi lần gặp Hoà.

Lần này chàng thấy rõ trước sau gì ông Thời cũng bị Hoà cắm cho mấy cái sừng trên đầu.

Cái giòng đàn bà trẻ, mơn mởn xuân tình mà lại sống với ông chồng già yếu, hom hem như ông Thời thì chuyện ngoại tình chỉ còn là vấn đề thời gian thôi.

Luân nghĩ thầm: “Gặp đàn bà như Hoà mình không chơi thì thằng khác nó cũng chơi…” Chàng trổ ngay cái giọng ăn chơi cho hợp với lối nói chuyện của Hoa:
– Ai thề thì thề. Chớ tui thề chắc thề nào cũng bị bà bẻ cổ chết.
– Sao vậy?
– Tại hễ thấy đàn bà đẹp là tui muốn ăn tươi nuốt sống ngay tức khắc liền tại chỗ.

Hoà cười lên hăng hắc. Lúc cười cặp mắt nàng nheo lại trôg cực kỳ dâm đãng khiến Luân càng nóng mặt hơn. Hoà trả lời Luân:
– Muốn ăn thì thiếu gì chỗ để ăn. Gấp gáp gì mà phải ăn liền tại chỗ. Mà có dám ăn hôn?

Thấy Hoà có vẻ táo tợn, Luân định mồi chài thêm một vài câu nữa, chợt thấy ông Thời đang bước vô cửa, Luân nói một câu thật nhanh trước khi ông Thời tiến gần đến họ:
– Thôi để bữa khác mình tính tiếp cái chuyện ăn uống nhé.
Hoà trả lời lớn cố ý cho ông Thời nghe để khỏi nghi ngờ:
– Anytime.
Nói xong Hoà cười có vẻ khoái chí lắm.

Ông Thời vừa bước tới, thấy vợ đang nói cười vui vẻ với Luân cũng góp chuyện:
– Cái gì mà vui dữ vậy?
Hoà đáp lời chồng:
– Tình cờ gặp anh Luân, ảnh nói bữa nào mời em với anh đi ăn.
Ông Thời vẫn vô tình trả lời một câu thật là hợp tình hợp lý:
– Có ăn thì một mình em đi ăn với chú ấy. Chớ anh bận muốn chết thì giờ đâu mà đi.
Câu trả lời của ông Thời làm cho Hoà và Luân cười muốn té ra sàn.

Ông Thời nhìn hai người một cách ngạc nhiên, Luân lanh miệng giải thích:
– Em muốn mời chị với anh đi ăn. Chị thì nói có đi thì mình anh đi chớ chỉ không thích ăn tiệm. Còn anh thì bảo là có đi thì một mình chị đi chớ anh thì bận…

Câu nói của Luân làm ông Thời cũng bật cười. Trong lòng ông thấy vui sướng vô cùng. Như vậy có nghĩa là vợ ông chỉ thích ở nhà ăn với chồng con chớ không thích ra ngoài. Ông vui vẻ:
– Thôi thì chú Luân đã nói vậy, hôm nào hai vợ chồng mình cùng đi với chú một bữa cho vui.

Luân đứng nán lại, nói qua loa vài câu xã giao rồi cáo từ. Trước khi bước đi thấy ông Thời đang cầm chiếc cà vạt săm soi, chàng nheo mắt một cái với Hoà. Hoà cũng làm một hành động tương tự. Luân nhủ thầm trong lòng: “Coi như xong.”

Ông Thời mở cửa bước vào phòng, thấy Hoà vẫn còn thức. Nàng đang say mê đọc một tạp chí gì đó. Ông chỉ thấy ngoài bìa sách in hình một cặp trai gái không một mảnh vải che thân, trong tư thế như đang làm tình.

Hoà vẫn không chú ý đến ông. Nàng nằm tênh hênh trên chiếc giường nệm bông êm ái. Chiếc áo ngủ trễ xuống một bên vai làm lộ hẳn một bên ngực căng phồng trông thật ngon lành.

Dù được sinh trưởng trong một gia đình chẳng lấy gì làm giàu có, nhưng Hoà may mắn được nhờ trời phú cho một nhan sắc thật mặn mà tươi mát. Cứ đàn bà con gái mà có được làn da trắng nõn nà, một thân hình dong dỏng cao, đều đặn là đủ để đàn ông chết mê, chết mệt rồi. Đằng nay Hoà lại có một gương mặt trái soan, chân mày vòng nguyệt viền trên cặp mắt lá răm, nhìn dâm không chịu được. Chiếc mũi dọc dừa kết hợp với đôi má lúm đồng tiền và chiếc miệng nhỏ xinh xắn. Bao nhiêu đó đủ làm cho đàn ông “lết bánh” rồi, chưa tính tới cặp giờ trường túc bất tri lao, chỉ nhìn là đủ muốn nhào tới, banh nó ra mà cắn xé cho thoả mãn thú tính.

Ông thời nhìn vợ, từ cổ họng ông một chút nước bọt trào lên khiến ông vội nuốt trở xuống đánh “ực” một cái.

Ông nhẹ nhàng nằm xuống cạnh vợ, ghé đầu nhìn vô quyển sách. Một cặp trai gái ngoại quốc đang làm tình được in bự cả trang sách. Trong hình cô gái tóc vàng nằm ngửa trên giường, mắt nhắm nghiền, miệng hé mở, hai hàm răng đang cắn chặt lại như để khỏi thốt ra tiếng rên khoái lạc. Hai chân cô gái banh rộng. Gã con trai úp mặt vào giữa đám lông lồn màu vàng hết sức rậm rạp của cô gái. Chiếc lưỡi hắn thè dài ra, chọt vào giữa lỗ lồn của cô gái mà ngoáy.

Hai tay hắn lòn dưới bắp vế cô gái như để kềm không cho cô gái dẫy dụa.

Từ giữa hai bắp vế gã con trai, con cặc to tướng, cứng ngắc đang vươn dài ra hết cỡ như trái cà tím, đang trong tư thế sẵn sàng.

Ông Thời quay nhìn vợ. Cặp mắt Hoà dại hẳn đi. Gương mặt nàng đỏ bừng như đang lên cơn sốt. Ông Thời chẳng nói chẳng rằng. Ông dằn lấy quyển sách rồi thò tay kéo mạnh cho sơi day áo ngủ tuột ra, phô bài cặp vú căng tròn như hai trái vú sữa của Hoà trước mắt.

Hoà vẫn nằm im, không tỏ một cửa chỉ phản đối. Biết vợ đã nứng quá rồi, ông Thời bước xuống giường cởi bỏ áo quần.

Hoà nhắm mắt lại. Có lẽ nàng không dủ can đảm nhìn ông chồng ốm như bộ xương cách trí, bộ ngực lép kẹp, hai ống chân khẳng khiu và nhất là con cặc mềm èo, nhăn nhúm một cách thảm hại của ông chồng già. Nàng với tay tắt đèn. Căn phòng chỉ còn lại ánh sáng hồng mờ mờ của chiếc đèn ngủ trên đầu giường.

Ở cái lứa tuổi 55 như ông Thời, thường thì mọi người vẫn còn mạnh mẽ về khả năng sinh lý. Nhưng ông Thời thì khác. Phần thể chất ốm yếu, phần thì phải lao tâm lao lực nhiều nên ông hầu như không còn tha thiết đến chuyện gối chăn nữa.

Tuy vậy, biết Hoà vẫn còn trẻ, thân thể lại căng tràn nhựa sống nên ông cũng cố gắng hết mình để cô vợ trẻ khỏi bị ức chế về vấn đề sinh lý.

Ông Thời nhẹ nhàng chồm lên người Hoà. Ông kê miệng tính nut lưỡi, nhưng Hoà đã nghiêng mặt né tránh. Có lẽ nàng không thích cái chuyện này, hay là vì ông Thời hút thuốc nhiều quá, miệng lúc nào cũng nồng nặc mùi khói thuốc khiến Hoà chịu không nổi.

Ông Thời từ từ hôn Hoà ở cổ, ở ngực rồi đi vòng lên hai ngọn đồi trên gò ngực trắng phau của Hoà.

Hoà nằm im hưởng thụ. Dù chẳng một chút hứng thú trong việc gối chăn với chồng, nhưng Hoà vẫn cảm thấy khoái lạc khi chiếc lưỡi ướt lạnh của ông vân vê đầu vú của nàng.

Ông Thời biết thân biết phận của mình nên ông phục vụ Hoà một cách tận tuỵ, hết mình. Ông dùng lưỡi liếm láp khắp thân thể Hoà, khiến nàng cứ phải cong người lên, miệng rên ư ử liên tục. Hoà đã nứng lắm rồi, nhưng ông Thời vẫn chưa chịu đi thẳng vào mục tiêu chính.

Ông Thời là một người nhiều kinh nghiệm sống. Ông biết với khả năng sinh lý chẳng lấy gì làm sung mãn như ông, khó mà có thể chế ngự được người vợ trẻ sung sức như Hoà. Miệng thì nút vú mà tay ông thì đưa xuống dưới xoa xoa chiếc mu cao nhám nhám lông đen của Hoà làm cho nàng muốn điên lên.

Sau gần 20 phút cứ dùng tay vuốt nhè nhẹ trên mu lồn Hoà cho nàng nứng hết cỡ. Ông Thời mới từ từ kéo rê chiếc lưỡi nhám của ông dần xuống rún, rồi xuống nữa. Hoà điên lên vì bị kích thích quá độ. Nàng dùng hai gót chân làm điểm tựa, nay ngược mu lồn vào mặt ông Thời.

Vẫn với quyết tâm chọc cho con mồi điên lên rồi mới thịt, ông Thời chẳng gấp rút gì. Ông cứ thong thả hôn lên mu lồn Hoà thật nhẹ. Nhẹ như một sợi lông gà kéo nhẹ xuống giữa hai mép lồn đỏ hồng của Hoà. Rồi từ sát dưới lỗ đít, ông thè dài chiếc lưỡi, kéo ngược một cái từ dưới trở lên mu lồn.

Động tác này của ông Thời đã khiến Hoà thét lên một tiếng. Nàng thở dồn dập như sắp đứt hơi. Chân tay quờ quạng, đầu ngữa ngược ra sau. Người nàng run lên bần bật, vật vã trong cơn nứng lồn cùng cực.

Biết Hoà đang ngấm thuốc. Ông Thời tiếp tục dùng lưỡi vét từ dưới ngược lên.

Chiếc lưỡi ông kéo tới đâu, người Hoà nẫy ngược theo tới đó.

Ông Thời đổi chiến thuật. Ông ké môi nút một bên mép lồn của Hoà chùn chụt, xong lại đổi qua mép bên kia.

Tới khi Hoà đã nằm lịm người như một cái xác chết thì ông Thời lại vét lưỡi sâu vào giữa lồn Hoà mà ngoáy.

Hoà không thể nào còn chịu nổi nữa. Người nàng vặn vẹo, ướn éo liên tục. Ông Thời dùng lưỡi ấn ấn vào ngay hột le Hoà rồi kê miệng ngậm lấy nó mà nút. (tiếp phần 2)
-------- Phấn 1Phấn 2Phấn 3Phấn 4Phấn 5Phấn 6 --------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon