Loading...

"Truyện sex dài" Gì ghẻ thèm cặc P6

Loading...
Truyện sex dài Gì ghẻ thèm cặc P6
Ông Thời vừa bước vào nhà thì bà Hòa cũng vừa về tới. Nhìn thấy nàng đang mang đồ đạc lủng củng trên tay, ông Thời xăn xái chạy lại đỡ lấy và hỏi Hòa một cách âu yếm:
– Mua cái gì mà nhiều dữ vậy em?
Hòa tươi cười nhìn chồng hỏi lại:
– Đó anh biết cái gì?

– Thì chắc cũng ba cái áo quần thời trang của em chứ gì phải không?
– Áo quần. Nhưng mà hỏng phải của em.
Ông Thời trố mắt ngạc nhiên:
– Chớ của ai?
Hòa vừa lôi từng món hàng trong túi ra vừa giải thích:
– Mấy bộ dồ này em mua cho anh nè. Cái sơ mi xanh nhạt này anh mặc coi nhã lắm. Phải mặc với cái quần xanh dương đậm này coi mới sang.
Ông Thời sung sướng vô cùng khi thấy người vợ trẻ lo lắng cho ông. Nhưng ông cũng nói một câu khách sáo:
– Đồ anh nhiều rồi. Em hỏng lo cho em đi, lo cho anh làm gì.
– Nhiều gì đâu mà nhiều. Có mấy bộ cũ anh bận tới bận lui Hòai. Em mà hỏng lo cho anh chắc 10 năm nữa anh cũng còn bận ba bộ đồ cũ đó.
– Em là đàn bà, cần phải ăn mặc đẹp. Chớ anh là đàn ông sao cũng được. Mua chi tốn kém.
– Dù sao anh cũng là chủ cả. Phải ra vẻ một chút chớ. Lỡ vợ chồng mình ra đường, em thì ăn mặc sang trọng còn anh thì lè phè người ta cười em chết.

Ông Thời sướng run trong bụng. Từ lâu nay, lúc nào ông cũng lo người vợ trẻ chê ông, ruồng bỏ ông. Nhưng bây giờ sự thật bày ra trước mắt là Hòa vẫn thương yêu, lo lắng cho ông từng chút như vậy làm sao ông không cảm động cho được. Ông ngồi xuống bên cạnh Hòa, lôi phụ nàng các món đồ nàng vừa mua, bày ra đầy dưới thảm.
Hòa sửa soạn sành vừa nói huyên thuyên:
– Cái cà vạt này anh phải mặc chung với bộ này coi mới hạp. Còn bộ vest này là hiệu nổi tiếng lắm đó. Bữa nay nó hạ giá em mới dám mua chứ bình thường mua hỏng nổi đâu.
Còn bộ này em thấy nó dễ thương, trẻ trung nên mua cho Ngọc. Còn Ngà thì bộ này.
Ông Thời cắt ngay lời nàng:
– Còn em có mua cái gì không?
– Không. Em không thiếu, khỏi cần mua. Chỉ lo cho anh với Ngọc và Ngà thôi.

Ông Thời rơm rớm nước mắt, ông thật sự quá cảm động. Xưa nay thiên hạ thường nói:
Mấy đời bánh đúc có xương
Mấy đời mẹ ghẻ mà thương con chồng

Nhưng bây giờ, ông Thời thấy rõ là thiên hạ sai Hòan toàn. Bằng chứng sờ sờ trước mắt đó. Hòa chẳng những lo cho ông mà nàng còn lo cho cả hai đứa con riêng của ông nữa. Nàng đúng là mẫu người đàn bà lý tưởng mà ông cần.

Ông Thời âu yếm đến Hoàng tay qua vai Hòa bảo nàng:
– Thôi, em gom hết lại bỏ vô tủ đi mai tính. Tối rồi, vô ăn uống rồi đi ngủ sớm.

Hòa ngoan ngoãn làm theo lời chồng y như một cô gái ngày đầu tiên về làm dâu. Nàng thừa biết là ông Thời muốn cái gì rồi.

Thường thường sau khi ở shop về, ông lại loay hoay tính tiền, tính bạ, tính đến khuya, mặc cho Hòa nằm một mình nứng lồn, ông không hề nghĩ đến. Hôm nào ông kêu nàng vô ngủ sớm nghĩa là ông động cỡn, chỉ vậy thôi, chẳng có gì lạ hết.

Hòa đi thằng vào phòng tắm. Sau khi tắm xong nàng vào giường. Nàng bảo với ông Thời là nàng đã ăn trong khi shopping rồi, không thấy đói.

Ông Thời cũng chỉ mong có vậy. Ông ăn qua loa một chút rồi chui vào phòng nằm ôm Hòa mà vuốt ve, nựng nịu, hôn hít.

Hòa nằm nhắm mắt, để mặc cho ông chồng già muốn làm gì trên thân xác mình thì làm. Trong khi ong Thời đang hùng hục một cách say sưa mê mệt trên tấm thân trần truồng của người vợ trẻ, ông đâu có biết rằng chính ngay sáng hôm nay, sau khi ông đi làm, Hòa gọi điện thoại cho Luân ngay trong sở làm của chàng.

Gặp Luân, nàng nói như van xin:
– Luân. Em nhớ anh quá. Làm sao gặp anh bây giờ đây?
Luân giựt mình. Chàng không ngờ người đàn bà mà chàng cho là đa tình lại cũng đa dâm dữ vậy. Luân chỉ nghĩ la hai người vui với nhau được phút nào hay phút ấy. Có ngờ đâu Hòa lại trổ mòi mê chàng như thế này. Luân thối thác:
– Luân đang làm việc mà. Thôi…có gì Hòa đi rồi cuối tuần mình gặp lại.
– Không, Hòa cần gặp lại anh hà. Phải gặp lại Hòa ngay mới được.

Luân than khổ thầm trong đầu. Chàng nghĩ: “Thôi thì em muốn chết thì mình cũng cho chết chứ biết sao. Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.” Chàng bèn miễn cưỡng trả lời:
– Thôi thì trưa nay em chờ anh ở chỗ cũ đi. Giờ ăn trưa anh sẽ chạy ra đó gặp em.

Nói xong, không kịp từ giã, Luân gác máy. Chàng lật đật thu xếp mọi việc cho đâu vào đó trước giờ đi ăn trưa. Vì chàng biết chắc, Hòa chẳng dễ gì buông chàng ra để chàng trở lại sở khi nàng chưa Hòan toàn thoả mãn.

Sauk hi hẹn hò với Luân xong, Hòa tắm rửa sạch sẽ, trang điểm qua loa rồi lựa một bộ đồ đen, cHoàng thêm chiếc khăn đen lên đầu và mang thêm một cặp kính mát to bản che mặt khỏi sợ người quen nhận diện.

Hòa lái chiếc xe gởi trong một parking nhiều tầng, kín đáo để chắc ăn không có ai để ý đến rồi thả bộ xuyên qua một khu thương mại sầm uất trước khi bước vào một nhà hàng Nhật sang trọng, bên trên là khách sạn mà Luân đã đưa nàng đến đây hai lba lần rồi.

Hòa vừa theo người hầu bàn vào chưa kịp kéo ghế ngồi đã thấy Luân xuất hiện ở cửa. Hòa đưa tay làm dấu cho Luân thấy rồi tảhn nhiên ngồi xuống. Luân bước đến ngồi đối diện với Hòa. Hai người kín đáo đưa mắt nhìn chung quanh xem có ai quen không.

Cũng may đây là khu thương mại của người Nhật, khách hàng đa số là người Mỹ thích món Shushi của Nhật mới vào đây. Nhưng vào cái giờ ăn trưa, chẳng mấy ai lại chui vào đây ăn Shushi nên nhà hàng vắng vẻ. Ngoại trừ Luân và Hòa ra, chỉ có hai bà già người Mỹ ngồi ở góc bên kia đọc báo giết thì giờ. Luân hỏi nhỏ vừa đủ cho Hòa nghe:
– Có chuyện gì mà em hẹn anh gấp vậy?
Hòa liếc Luân bằng ánh mắt có đuôi rồi lẳng lơ nói:
– Nhớ anh quá. Muốn gặp một chút hỏng được sao?
– Hỏng phải là hông được. Nhưng mình phải biết giới hạn. Chứ lỡ ra đổ bể là chết hết.
– Xí. Làm cái gì mà bể. Chuyện ai làm nấy biết. Ai thèm để ý tới nhà mà anh lo dữ vậy.

Luân bắt đầu sợ trước cái nước liều của Hòa. Đàn bà đã có chồng rồi mà mê trai, chẳng còn biết sợ dư luận gì cả. Chàng đành phải stop bớt Hòa lại:
– Em đừng có chủ quan. Thiên hạ nhiều người kỳ lắm. Họ hay ghen tương, ganh tị. Nhứt là đối với những người đàn bà đẹp, hấp dẫn như em người ta thích bới móc, nói xấu lắm đó.

Hòa tỉnh bơ. Nàng chẳng coi chuyện đó vào đâu cả. Nàng trả lời dứt khoát:
– Em chấp hết. Cùng lắm là ly dị. Có gì đâu mà sợ.

Luân bấn lạon tâm thần. Chàng nghĩ: “Thoi chết mẹ rồi. Hay là em tính bỏ rơi ông Thời để đeo theo mình. Đúng là nghiệp báo.” Chàng đành phải xuống giọng:
– Em đừng nói vậy. Dù gì anh Thời cũng là anh kết nghĩa của anh. Tụi mình như vầy cũng là quay lắm rồi. Nên kín đáo một chút.

Chợt thấy người hầu bàn đến đứng bên cạnh, Luân đành cắt ngang câu chuyện. Chàng hỏi Hòa:
– Em dùng gì?

Hòa lắc đầu. Nàng đến để gặp Luân chứ đâu phải để ăn. Nàng chỉ cần con cặc của Luân thôi.

Luân cũng biết rõ là Hòa muốn cái gì rồi. Chàng quay sang kêu người bồi mang cho hai ly rượu mạnh rồi bảo Hòa chờ một chút. Luân đi thẳng lại quay đưa thẻ credit ra để thuê phòng.

Cốc rượu mạnh có tác dụng làm cho Hòa càng thêm bạo dạn. Hai bò má của nàng ửng hồng. Hòa đứng dậy nắm tay Luân lôi lên phòng một cách ngang nhiên như một cặp vợ chồng hạnh phúc nhất trên đời này.

Khi cánh cửa phòng đóng sập lại là bao nhiêu nhung nhớ, khát khao của Hòa vùng dậy mãnh liệt.

Không kịp đợi cho Luân cởi bỏ quần áo, Hòa tự động tháo dây nịt của Luân để chiếc quần tuột xuống dưới mắt cá càhng. Rồi tiện tay, Hòa kéo tuột luôn chiếx xì líp của Luân xuống tận đầu gối.

Nàng bắt Luân cứ đứng yên như thế ngay giữa phòng rồi nàng quỳ gối xuống, ngậm lấy con cặc còn đang mềm èo của Luân mà mút say sưa, ngon lành như đứa bé mút cà rem.

Luân không quen chơi cái kiểu chụp giựt như Hòa. Nhưng thấy lạ, chàng cũng đứng yên, trân mình chịu đựng cho Hòa vừa lòng.
Sau một hồi trổ hết tuyệt kỹ mà nàng đã học lóm được. Hết đánh lưỡi vào dưới hai hòn dái của Luân, Hoa Liếm vòng vòng đầu cặc Luân, rồi nút rồi bú đủ kiểu. Con cặc của Luan bắt đầu cứng từ từ, và chỉa thẳng lên một cách ngổ ngáo.

Tới lúc đó Hòa mới chịu tự cởi bỏ áo quần trên người của cả hai trước khi nàng đè ngữa Luân ra giường.

Hòa đúng là một người đàn bà dâm đãng. Nàng gần như lúc nào cũng cảm thấy chưa thoả mãn. Nàng cứ muốn thêm, thêm nữa thêm Hòai mà vẫn cảm thấy chưa đủ cho nàng. Hòa bắt Luân nằm quay đầu ngược lại với nàng. Hòa nằm trên ngậm lấy đầu con cặc của Luân vừa liếm hai tay nàng vừa thụt thụt cho cặc Luân nứng lên hết cỡ. Trong khi đó, hai chân nàng dang rộng, ịn nguyên cái lồn ướt nhẹp khí của nàng vào miệng Luân cho chàng bú.

Hai người cứ chơi cái kiểu 69 đó đến mức độ Luân chịu hết nổi. Con cặc chàng giật mạnh từng chập trong miệng Hòa rồi từng tia khí nóng ấm đặc seat bắn ào ạt vào tận đốc họng của nàng.

Luân sướng quá. Chàng siết chặt lấy đầu của Hoa để cố ấn sâu con cặc to bự dài thong còn đang bắn giật liên tục trong miệng nàng để đầu cặc lút sâu tận cuống họng. Hòa cũng hầu như quên hết mọi chuyện, khi những tia khí ngon lành của Luân bắn sâu vào miệng. Nàng nuốt hết vào như muốn hút hết tinh khí từ người Luân.

Đàn ông khác đàn bà ở chỗ là sau khi xuất tinh xong thì mệt rã rời, hết muốn cựa quậy. Bắn tinh xong, Luân nằm soãi hai tay thở dốc. Trong khi đó thì miệng Hòa vẫn tiếp tục liếm sạch những giọt khí còn sót trên cặc Luân. Xong nàng liếm khắp người Luân trong khi tay nàng cầm lấy hai ngón tay Luân thọt sâu vào lồn mình.

Đã biết cái máu dâm của Hòa từ lâu. Luân chẳng ngạc nhiên chút nào. Chàng vẫn cứ nằm yên nghỉ cho lại sức, trong khi ngón giữa của chàng cứ tiếp tục đâm ra đâm vào giữa hai mép lồn Hòa. Còn ngón tay cái thì cứ rà ngay hột le của Hòa mà ấn vào.

Hòa càng lúc càng sướng. Chính nàng cũng chẳng hiểu vì sao mà nàng có thể xuất khí Hòai cả 2, 3 tiếng đồng hồ liên tục mà vẫn chưa hết. Cứ còn chơi là khí nàng vẫn còn ra. Mà còn ra là Hòa vẫn còn sướng, còn muốn chơi nữa, chơi hoài.

Từ ngày đi với Luân về, nàng lại càng thèm con cặc to và dài của Luân nhiều hơn. Đôi khi nằm một mình Hòa lẩn thẩn tự nghĩ: “Đàn ông cũng có 5, 87 hạng đàn ông. Thì cặc cũng có 5, 7 loại cặc khác nhau chớ.” Đàn ông có người ốm, người mập, người cao, người lùn, người hiền, người dữ. Cặc cũng có cặc to, cặc nhỏ, cặc dài, cặc ngắn, cặc hiền, cặc dữ.

Nếu lỡ lấy trúng anh chồng dữ thì khốn khổ cả một đời. Nhưng nếu lấy trúng một con cặc hiềnthì uổng phí cả một thời thanh xuân. Chồng thì càng hiền càng tốt. Nhưng cặc thì phải càng dữ chơi mới sướng.

Cặc dĩ nhiên là loại cặc như của Luân chẳng hạn. Khi nó sừng lên thì to như đầu con rắn hổ, xông xáo không biết mệt, biết sợ hãi là gì. Mà dù có nằm xuống thì cũng chỉ năm mười phút là dựng lên ngay. Nó lại phùng mang trợn mắt lên như cũ.

Sau những đêm dài mơ tưởng, nghĩ ngợi mông lung, Hòa cảm thấy rất hài lòng khi chọn được một cái tên rất sát nghĩ để đặt cho cái loại cặc như của Luân là “cặc bất khuất”.

Quả là không phụ lòng mong đợi của Hòa, chỉ sau 15 phút, con cặc của Luân đã hiên ngang hùng dũng đứng thẳng lên như cũ. Nó vẫn to con, bề thế, cứng cáp như xưa. Bây giờ mới là giờ phút để cho Hòa hưởng thụ. Nàng nằm xuống bên cạnh Luân, đổi phiên.

Luân đã bắn xong một lần rồi, chẳng còn cái gì háo hức, nôn nóng khi nằm cạnh một người đàn bà đẹp. Chàng cứ từ từ. Dù sao chàng cũng muốn hoãn binh để đủ sức xáp chiến với cô nàng dâm đãng này đến chiều tối. Luân cứ thong thả, đem những chiêu thức, kiểu cọ, cốt lào sao cho Hòa đê mê rã rời thoả mãn mà chàng vẫn bảo toàn lực lượng.

Luân nhẹ nhàng lòn tay lật sấp Hòa lại. Chàng dùng hai tay ôm ngang eo nàng nhấc lên cao khiến cho Hòa ở trong tư thế như người đang quỳ lạy. Hai đầu gối Hòa co lên đụng vú. Vì thế mông đít nàng nhổng cao lên phía sau, đưa hết lồn đít ra cho Luân chọc phá. Luân ngồi trên hai gót chân của chàng, sau lưng Hòa. Một tay chàng vuốt ve trên sóng lưng nàng. Ngón tay cái chàng cứ ấn sâu vào khoảng xương cụt trên mông Hòa mà vuốt ngược lên. Bàn tay kia chàng cứ xoa nhẹ nhẹ vùng da thịt mềm mịn giữa âm hộ và hậu môn của Hòa. Trong kho đó con cặc cứng ngắc của Luân cứ chà nhẹ vào chỗ hột le của nàng. Hai người trong tư thế sẵn sàng làm tình như kiểu chó đéo.Nhưng Luân chẳng vội vàng gì. Chàng cứ ở tư thế đó. Đầu con cặc cứ ấn nhè nhẹ vào mép lồn Hòa mà chẳng chịu cho nó nhập vào vùng cấm địa. Còn bàn tay đang vuốt ve ở hậu môn nàng thì Luân lừa lừa đút cả ngón út sâu sâu vào để xem phản ứng của Hòa ra sao.

Thấy Hòa vẫn rên ư ử một cách sung sướng, chẳng có vẻ gì đau đớn. Mà làm sao Hòa đau đớn được vì ông Thời, chồng nàng, cũng đã từng đút cả ngón tay vào mỗi khi ông chơi với nàng kia mà. Luân kéo ngón tay trở ra, rồi lại đút vào. Càng lúc chàng thấy hậu môn Hòa càng nở rộng. Chẳng khác chi miệng lồn của nàng. Lúc này Hòa đã nứng quá rồi. Khí lồn từ trong tuôn ra làm ướt nhẹp cả mớ lông lồn đen xoắn trên chiếc mu cao. Hòa đã chịu hết nổi rồi. Nàng lòn tay ra sau, nắm con cặc đang cứng ngắc mà đút ngập vào lồn.

Bình thường như những lần trước, khi Luân mới đút cặc vào lồn Hòa thì bao giờ cũng bout, cũng chật. Nhưng sau một hồi nắc như máy thì lồn nàng mới nở rộng ra. Cộng thêm với dâm thuỷ trong người tiết ra làm Luân có cảm tưởng như con cặc chàng nhỏ lại. Đôi khi Luân còn có mặc cảm là cặc chàng chưa đủ to để vừa với lỗ lồn của Hòa.

Có lẽ vì thế mà lần này Luân nảy ra một ý nghĩ ngộ nghĩnh. Thay vì tiếp tục thụt ra thụt vô côn cặc trong lồn Hòa như mọi lần, Luân lại rút hẳn nó ra. Rồi chàng cầm con cặc to tướng đang ướt nhẹp nước lồn của Hòa mà ấn ngay vào hậu môn của nàng.

Hòa đang trong tư thế chờ đợi Luân đút cặc trở vào lồn như mọi lần thì bỗng thấy lỗ đít mình bị đầu cặc của Luân ấn vào. Nàng hoảng hốt định phản đối thì cả con cặc đã vào sâu trong lỗ đít nàng một cách dễ dàng vì trơn nhớt nhờ chính khí của nàng tiết ra. Hòa cảm thấy hơi thốn, nhưng đồng thời một cảm giác lạ lùng mới mẻ tràn ngập toàn thân. Cảm giác mà từ xưa đến giờ nàng chưa được hưởng qua.

Đã nhiều lần ông Thời, chồng nàng, cũng như Luân đã từng vừa đụ vừa thọc ngón tay vào hậu môn nàng. Nhưng đó chỉ là một ngón tay bé nhỏ. Lần này thì nguyên cả một con cặc với cái đầu như trái chanh ấn sâu vào làm sao mà nàng không hoảng. Hòa rên lên:
– Thôi. Đừng anh. Đau lắm. Em sợ lắm.
Luân trấn an nàng:
– Không sao đâu. Em không thấy tụi Mỹ nó chơi như vậy sao?
– Tụi Mỹ khác. Lỗ đít nó to. Vả lại làm sao sướng bằng chơi lỗ lồn được?
– Anh thấy mấy con nhỏ Mỹ khoái chơi kiểu này lắm đó. Hỏng sướng sao tụi nó khoái. Mình thử cái coi.

Hòa quá say mê Luân. Nàng không muốn làm phật ý chàng. Phần nữa chính nàng cũng tò mò muốn thử qua một lần cho biết nên nàng không phản đối nữa.

Thấy Hòa im lặng có vẻ khứng chịu, Luân cứ từ từ ấn sâu con cặc của chàng vào cái lỗ đít nhỏ xíu của Hòa.

Bình thường khi mới nhìn vào ít ai nghĩ là hậu môn nhỏ như vậy thì lại chịu được một con cặc to cứng như trái chuối của Luân chui lọt. Nhưng có lẽ nhờ các bắp thịt ở hậu môn cũng được cấu tạo bằng những cơ vòng như ở cửa mình nên khi con cặc của Luân đút vào tới đâu thì các bắp thịt ở hậu môn Hòa bóp chặt đến đó. Nhưng đầu cặc vào đến đâu thì bắp thịt lại nở ra đến đó. Và con cặc của Luân đã đâm vào sâu hết cỡ.

Hòa vừa thốn, vừa sướng lạ lùng. Chính nàng cũng không ngờ là chơi lỗ đít lại sướng đến như vậy. Có thể nói là sướng không thua gì chơi lỗ lồn. Mà lại còn có phần sướng hơn là đằng khác. Đối với Luân, đây cũng là lần đầu chàng bắt chước tụi Mỹ chơi kiểu đụ vào lỗ đít lạ lùng này. Nhưng chàng cũng không ngờ là nó sướng tuyệt vời. Như vậy, lỗ đít vừa nhỏ vừa bout vừa co thắt cái đầu cặc làm Luân sướng một cách kỳ lạ. Rồi như một cái piston, từ phía sau Luân nắc ành ạch vào mông đít của Hòa như chó nắc. Hòa rú lên từng hồi. Nàng sướng muốn điên người lên vì những cú nắc dã man của Luân vào lỗ đít. Tuy thế, Hòa vẫn như chưa hài lòng. Nàng vẫn còn thèm thuồng cái cải giác tê dại khắp nơi khi được Luân đút cặc vào lồn. Và Hòa tự động chồm người tới để con cặc của Luân tuột ra khỏi đít. Xong Hòa lòn tay ra sau nắm lấy con cặc trơn nhớt của Luân đút sâu vào lồn nàng như lúc đầu.

Luân là một gã đàn ông có đầu óc sáng tạo. Lúc nào chàng cũng nghĩ và nghiên cứu các cách làm tình sao cho thật lạ, thật hấp dẫn. Nếu cần, chàng cũng có thể làm tình một cách dã man, tàn bạo. Miễn sao cho người đàn bà phải la hét lên vì sung sướng là chàng khoái. Chàng đẩy Hòa nằm sấp xuống. Rồi Luân đứng thẳng người trên giường, hai tay bợ cao bắp vế Hòa lên khiến nàng phải chịu hai tay xuống nệm để làm điểm tựa. Đầu Hòa áp sát xuống mặt gối, tóc tai rũ rượi xoả dài trên tấm trắng trải giường.

Luân cứ giữ tư thế đó, cho hai bắp vế của Hòa kẹp chặc hai bên hông chàng, đầu chúi ngược tới rồi chàng đứng sỏng lưng, đót sâu con cặc vào lồn Hòa và từ phía sau nắc tới như cho đéo. Cứ mỗi cú nắc của Luân là hai trái vú của Hòa lati được chà sát lên tấm nệm êm ái như có hai bàn tay vô hình đang xoa nắn theo từng nhịp nắc. Luân áp dụng đúng theo sách vở. Chàn nắc hai cái thật nhẹ rồi tiếp đến một cú thật mạnh. Đít chàng xoay vòng vòng khiến con cặc chàng như một cái mũi khoan xoắn sâu vào lồn Hòa. Đít chàng xoay bên phải thì đầu cặc công phá thành âm đạo bên phải. Thế rồi Luân cứ vừa nắc vừa xoay tròn cái mông đít làm con cặc của chàng lúc qua trái, lúc qua phải, lúc chỉa lên, lúc đâm xuống òng ọc trong lỗ lồn đầy ắp nước khí của Hòa.

Từ lúc hai người bước chân vào phòng đến giờ đã ba tiếng đồng hồ. Luân đã ra một lần. Còn Hòa thì cứ âm ỉ ra mãi không ngừng. Đã nói Hòa là một người đàn bà thuộc loại đặc biệt ở chỗ là càng ngày nàng càng đa tình và đa dâm. Chỉ cần Luân hôn nàng trên mắt, trên môi hay hôn nơi hai vành tai thì lồn nàng cũng đã tuôn nước khí ra ướt nhẹp. Luân chỉ cần vuốt ve nàng thì dâm thuỷ cũng đã ra đủ để ướt chiếc quần xì líp, đừng nói chi Luân đi đường lưỡi, hết liếm tới bú, hết bú tới liếm hột le. Đã vậy chàng còn dùng tay kích thích hậu môn, mồng đốc, rồi dùng mấy ngón tay thọc sâu vào lồn Hòa mà ngoáy đã khiến nàng điên loạn lên. Vì thế mà Hòa không còn rên ư ử như lúc đầu nữa. Hòa la hét, cào cấu mỗi khi Luân nắc dồn dập từ phía sau tới. Hòa đã lên đến tuyệt đỉnh của ái ân. Nàng sướng như chưa bao giờ được sướng đến như vậy.

Luân cũng muốn xuất tinh cho rồi, vì chàng đã thấy quá đủ cho Hòa. Nhưng vì khi nảy Hòa vừa bú cặc chàng xong. Bao nhiêu khí của chàng đã bị Hòa hút sạch. Bây giờ chàng có muốn ra nữa cũng khó. Cuộc chiến kéo dài gần cả tiếng đồng hồ nữa thì cũng đã đến lúc Luân phải xuất tinh. Hai người nằm dài bên nhau, hai thân thể trần truồng, rã rời, đê mê.

Buổi chiều, trước khi về nhà để đóng vai người vợ hiền, Hòa không quên ghé qua shopping mua mấy món đồ cho ba cha con ông Thời làm quà. Nàng cứ việc mua thoải mái, cứ móc thẻ credit ra mà trả. Bill có gởi về thì ông Thời ký check, tội gì nàng phải lo cho phí tuổi xuân.

Thường thường, trong cuộc sống vợ chồng, một trong hai người bỗng dưng thay đổi, lo lắng chìu chuộng người kia hơi khác thường là phải coi chừng. Điềm may thì ít mà rủi thì nhiều. Điển hình là Hòa mà ông Thời không thấy. Trước kia, lúc nào Hòa cũng có vẻ khó chịu, gay gắt với chồng. Nhưng từ ngày tìm được niềm vui xác thịt với Luân, Hòa thay đổi hẳn. Nàng tỏ ra là một người vợ hiền thục. Lúc nào nàng cũng lo lắng chăm sóc cho chồng, đã vậy nàng còn lo luôn cho con riêng của chồng nữa.

Ông Thời vừa đem hết tàn lực để phục vụ người vợ trẻ, vừa lâng lâng trong niềm hạnh phúc mà ông đang … bị hưởng.

Từ sau hôm Ngọc và Ngà bị mất trinh. Hai chị em đã biết thế nào là đàn ông, đã biết cái cảm giác mới lạ khi nằm trần truồng, banh háng ra cho một người đàn ông cũng trần truồng đút cặc vào lồn mà nắc. Hai chị em không còn thiết gì đến chuyện học hành nữa. Suốt ngày đầâu óc cứ mơ tưởng đến cái giây phút thần tiên khi được con cặc to cứng đút ngập vào lồn mà thụt đê mê.

Hình bóng Hoàng lúc nào cũng ám ảnh trong đầu Ngọc, nhưng lại phai nHòa dần trong đầu Ngà. Tội nghiệp, một cô gái trong trắng ngây thơ, lúc nào cũng tỏ vẻ lanh lợi hoạt bát, khôn ngoan như Ngà. Nhưng khôn ba năm mà dại chỉ một giờ là đã đủ để cho Luân làm thay đổi cả một cuộc đời.

Ngà cũng chẳng biết tại sao nàng lại để Luân cướp đi cuộc đời con gái của nàng một cách dễ dàng đến thế. Nàng chỉ nhớ lại có lẽ vì quá ghen tức với Hoàng và Ngọc mà nàng đã liều lĩnh hiến thân cho Luân. Hớ Ngà không hề biết gì về gói bột trắng kích thích mà Luân đã lén bỏ vào ly nước ngọt đã khiến nàng đờ đẫn, mất hết lý trí.

Thế nhưng Ngà cũng chẳng hối hận gì. Dù sao Luân cũng là một người đàn ông đẹp trai, hào hoa, bặt thiệp. Một người đàn ông ở tuổi trung niên rất chững chạc, và nhất là biết làm thế nào để nàng sung sướng, bay cao lên tận trời xanh, đem lại cho nàng những giây phút thần tiên mà người con gái nào cũng thèm muốn.

Từ cái ngày định mệnh đó, Ngà không còn tha thiết gặp Hoàng nữa. Tình yêu không thể cứ hẹn với nhau đi uống sinh tố hoài được. Tình yêu là phải trọn vẹn, phải dấn thân vì nhau. Phải trao hết cho nhau. Phải trần truồng quấn quit nhau mới đã. Mà những điều đó thì Hoàng không có. Năm khi mười hoạ thì Hoàng mới có tiền để mời hai chị em đi ăn phở, hủ tiếu. Hoàng làm gì có tiền để đưa nàng đi đến những nơi lãng mạn, tình tứ. Hoàng làm gì có đủ điều kiện để dẫn nàng vào những khách sạn tối tân, lịch sự, kín đáo cho hai người mà khỏi sợ người quen bắt gặp. Càng suy nghĩ, Ngà càng cảm thấy là nàng đúng. Thôi thì để cho Hoàng yêu Ngọc cũng được. Nàng cũng chẳng cần vì đã có Luân.

Cũng giống như Ngà, từ hôm được Hoàng cho nếm mùi vị của con cặc, Ngọc thay đổi hẳn tính neat. Nàng đã tự coi như là vợ của Hoàng rồi. Ngọc chẳng còn e ngại với Ngà như trước nữa. Nàng công khai tìm đến Hoàng, ở riết trong phòng với Hoàng cả ngày. Hai người tha hồ đụ đéo đủ kiểu, chừng nào chán chê mới xách tập ra về. Đối với Ngọc bây giờ chuyện học là chuyện phụ, mà đụ mới là việc chính. Tất cả những thay đổi của Ngà không qua được mắt Hoàng, người thanh niên thông minh, lém lĩnh. Tuy không hay biết gì về chuyện Ngà đến tìm mình, bị Luân phục thuốc rồi đè ra hưởng, nhưng Hoàng vẫn nhận biết ở Ngà bây giờ có điều gì lạ lạ.

Chỉ mới tháng trước đây, Ngà đã tìm đủ mọi cách để được gặp chàng. Mỗi lần gặp nhau là Ngà nhìn chàng bằng ánh mắt ngây dại, long lanh. Vậy mà từ hôm chàng đến chở Ngọc đi, rồi hai người chơi nhau ở công viên đến nay, tự nhiên Hoàng thấy Ngà thay đổi hẳn. Bây giờ, gần như Ngà chẳng còn một chút tình cảm gì đối với chàng cả.

Hoàng nghĩ ngợi mông lung rồi tự hỏi: “Hay là Ngọc đã kể hết cho Ngà nghe về chuyện Ngọc mất trinh với chàng?”

Càng nghĩ, Hoàng càng cảm thấy vô lý. Không có người con gái mới lớn nào đủ can đảm kể cho người khác nghe là mình mới bị kép phá trinh. Nhất là kể cho em gái của mình. Vậy thì tại sao Ngà lại thay đổi rõ rệt như vậy. Càng nghĩ Hoàng càng thắc mắc. Chàng quyết tâm điều tra cho biết rõ sự thực.

Từ ngày chàng phá trinh Ngọc, cô nàng cứ gọi phone cho chàng ngày đêm. Nào là:
– Sao em thấy đau rát quá. Em sợ em dính bầu. Tới bữa nay mà em chưa có kinh.

Rồi nàng đòi Hoàng phải lo lắng cho nàng nhiều hơn. Ngọc đòi Hoàng phải hứa hẹn là sau khi ra trường xong hai người sẽ làm đám cưới, và đủ thứ chuyện phiền phức cho Hòa.

Mỗi ngày Hoàng phải vừa làm vừa học, chỉ mong đến ngày cuối tuần để nghỉ ngơi, thì sáng sớm Ngọc đã mò đến, nằm lì trong phòng. Cũng may là phòng Hoàng có một lối ra vô riêng nên Ngọc yên tâm, không sợ Luân nhìn thấy.

Cái dòng con gái mới lớn vừa bén hơi trai thì phải biết. Ngọc vừa mới bị phá trinh, vừa mới hưởng khoái lạc xác thịt, biết thế nào là sướng ngất ngây, cộng thêm với cái ngứa ngáy trong âm đạo sau khi mang trinh bị rách, giống như vết thương đang kéo da non. Tất cả những điều đó đã khiến Ngọc không còn tâm trí nào học hành nữa. Lúc nào nàng cũng thèm cái cảm giác được Hoàng vuốt ve, hôn hít và cuối cùng là cắm cặc vào lồn mà đụ.

Bây giờ cứ mỗi cuối tuần là mỗi lần Hoàng sợ. Chàng biết chẳng có cách gì trốn tránh được Ngọc. Sáng dậy chưa kịp ra sân đánh tennis như thông lệ thì đã nghe tiếng xe của Ngọc đến. Thế rồi nàng ào vào nhà như một cơn lốc. Bao nhiêu nhớ thương ham muốn tuôn trào. Hai người lại quấn lấy nhau không rời. Đến lúc Ngọc thoả mãn mà chịu ra về thì Hoàng cũng đã rã rời thân xác, hết còn muốn ra đường.

Chàng đành phải nằm lại nhà, vừa xem lại bài vở, vừa nghỉ dưỡng sức để mai lại phải vào trường cả ngày. Rồi chiều tối còn phải đi làm thêm để kiếm sống. Chơi gái thì ai lại không ham. Nhưng ham chơi thì coi như hết học, mà ham học thì đừng chơi. Hoàng phân vân. Chàng biết mình là dứt khoát phải chọn một.

Riêng Luân. Mối tình của chàng và Hòa càng ngày càng chìm sâu vào tội lỗi. Chàng lơ là hết muốn ghé vào shop may của ông Thời như trước nữa. Dù là ông anh hờ này chẳng mảy may hay biết gì về chuyện người em nuôi của ông nỡ nhẫn tâm bắt vợ ông bú c8ạc. Nhưng mặc cảm tội lỗi vẫn dày vò lương tâm của Luân. Ai đời vừa chơi vợ của ông lại vừa hiếp dâm con gái của ông luôn.

Nếu như mọi việc trôi chảy êm xuôi thì chẳng có gì đáng nói. Đằng này Hòa càng ngày càng mê Luân. Nàng hết gọi điện thoại đến nhà lại tự động mò đến sở tìm chàng. Hòa bất cần dư luận. Đã một vài lần thấy Hòa đến sở tìm Luân, một vài đồng nghiệp đã nhìn chàng bằng ánh mắt ranh mãnh diễu cợt. Luân có thấy nhưng vẫn giả bộ phớt lờ cho đỡ ngượng.

Đã thế Luân lại còn phải lo đối phó với vấn đề của Ngà. Mấy hôm nay Ngà gọi chàng liên tục, báo biết là tháng này Ngà chưa có kinh. Ngà nghi là mình đã dính bầu.

Luân là một gã đàn ông từng trải. Chàng nghĩ đó chẳng qua là mánh khoé non nớt của các cô hầu trói chân người đàn ông mà thôi. Chàng đành trả lời lấp long:
– Để từ từ coi sao. Có kinh trể là chuyện bình thường. Có gì đâu mà Ngà quýnh lên như vậy.

Sau mấy lần gọi điện thoại báo tin đều nghe Luân nói với cái giọng như vậy, Ngà tự ái. Nàng không đá động gì đến chuyện đó nữa. Cứ mỗi tuần 1, 2 lần Luân lại đón Ngà ở trường. Hai người đưa nhau vào khách sạn chơi nhau tơi bời. Chuyện rất kín đáo. Cả hay nghĩ là không có ai có thể biết được chuyện này. Nhưng không ai ngờ có một người biết rõ. Đó là Hoàng.

Mang mỗi thắc mắc trong đầu về việc Ngà tự nhiên thay đổi tình cảm cách rõ ràng. Hoàng quyết định tìm hiểu cho ra lẽ. Trong đầu chàng cứ nghĩ là Ngà biết rõ chuyện chàng với Ngọc nên thù ghét chàng. Hoàng cũng cảm thấy một chút hối hận, vì dù sao chàng cũng đã lỡ bóp vú Ngà trong rạp hát. Bây giờ chàng lại quay ra cặp bồ với chị của nàng. Hoàng dự tính một hôm nào đó, gặp Ngà chàng sẽ hỏi cho ra lẽ. Nếu như Ngà có xỉ vã thì Hoàng đành xuống nước xin lỗi nàng để lương tâm khỏi cắn rout.

Mang tâm trạng đó, một chiều sau giờ học, Hoàng lái xe thẳng đến trường Ngà học. Hoàng định đón nàng để phân bày thì chàng thấy chiếc xe của Luân đã đậu ở đó tự bao giờ.

Hoàng nghĩ là Luân đến vì một việc gì đó. Hoặc cũng có thể là để chờ một cô bạn gái hay bồ bịch của Luân. Hoàng đành đậu xe xa xa, khuất sau một hàng cây để đỡ phải chạm mặt Luân. Không ngờ khi tan trường, Hoàng thấy rõ dáng Ngà ôm tập đi thẳng đến xe Luân, mở cửa vào ngồi tự nhiên. Rồi chiếc xe Luân vọt nhanh đi. Hoàng hối hả đuổi theo cho kịp, để rồi cuối cùng Hoàng ngỡ ngàng nhìn hai người đi vào một khách sạn sang trọng bên ngoài thành phố.

Hoàng đem câu chuyện đó nói lại với Ngọc.

Tối hôm đó, chờ đến lúc hai chị em vào phòng xong, đóng cửa lại, Ngọc mới đem vấn đề ra hỏi thẳng Ngà. Lúc đầu Ngà còn chối quanh. Nhưng Ngọc cứ kiên nhẫn dịu dàng hỏi:
– Em cứ nói thật đi để chị tính. Câu chuyện bắt đầu làm sao. Nói chị nghe đi?

Ngà rấm rức khóc một hồi rồi mới nói khẽ:
– Lúc trước em cũng có để ý đến anh Hoàng. Đến chừng thấy ảnh đến chở chị đi, em mới lấy xe chạy đến nhà ảnh, tưởng là chị với ảnh ở đó.
– À. Bữa đó chị định xuống Los mua đồ. Nhưng chị không dám lái x era ngoài xa lộ nên phải nhờ anh Hoàng đưa đi.
– Đến nhà anh Hoàng, không thấy xe ảnh, em định quay về thì gặp chú Luân.
– Rồi sao nữa. Kể rõ chị nghe đi.
– Em theo chú Luân vào nhà ngồi chơi. Đến lúc định ra về thì em cảm thấy chóng mặt, xây xẩm, đi hỏng vững nên … Vào phòng chú Luân nghỉ đỡ.
Ngọc cảm thấy có một điều gì đó không ổn. Nàng hỏi vội vã:
– Tự nhiên mà em bị vậy sao? Buổi sáng đó em có ăn uống gì không?
– Thì sáng hôm đó em cũng ăn trứng gà ốp la như chị đó. Đâu có ăn gì khác đâu?
– Sao chị cũng ăn như em mà đâu có bị cái gì đâu. Hay là em có ăn uống gì của chú Luân đưa cho không?
Ngà nhớ lại. Nàng hoảng hốt:
– Có. Chú Luân có đưa cho em một ly nước ngọt.
– Rồi em có uống không?
– Có. Em uống xong một hồi mới thấy chóng mặt.
Ngọc đã đoán được phần nào câu chuyện. Nàng tiếp tục hỏi em:
– Rồi sau đó thế nào? Em cứ kể thiệt cho chị nghe, đừng có mắc cỡ gì cả. Chị em mình với nhau em đừng có sợ.
– Luân đến vuốt ve em.Rồi … chú lột quần áo em ra.
– Em không phản đối à?
– Em mơ mơ màng màng như người say rượu, có biết gì đâu mà phản đối. Mà dù có phản đối cũng không có nổi, vì người em rã rời tay chân dỡ không lên. Em đành để chú muốn làm gì thì làm.
Ngọc nói một cách quả quyết:
– Vậy là em bị thuốc rồi. Chị sẽ nói với ba, thưa chú về tội hiếp dâm.
Ngà cuống cuồng lên. Giờ này nàng biết đượ sự thật thì đã muộn rồi. Vì sau cái lần đó, Ngà cảm thấy ghiền cái cảm giác được làm tình với Luân. Chính nàng đã gọi điện thoại đến để hẹn với Luân đến trường đón nàng để vào khách sạn đụ nhau với nhau kia mà. Ngà năn nỉ chị:
– Thôi. Lỡ rồi. Chị đừng nói với ai hết. Em xấu hổ. Vả lại, bây giờ em cũng cảm thấy không thể sống thiếu Luân được. Vì em đã có thai với Luân gần 3 tháng rồi.

Ngọc giận tái mặt. Thì ra Ngà quá ngây thơ. Em nàng chẳng biết gì về thủ đoạn của Luân, lại còn quay ra say mê Luân nữa. Ngọc cương quyết:
– Không thể được. Chú ấy đã cướp mất cuộc đời trong trắng của em. Nếu chú muốn yên thì phải đến tính chuyện cưới hỏi đàng Hoàng. Còn bằng không chị quyết định phải đưa ra toà.

Ngà thấy chị nói cũng có lý. Nếu Luân cứ chơi cái tình hờ hoài, chừng một tháng nữa cái bầu lớn lên, thì Ngà biết nói sao với ông Thời, và với bạn bè. Ngà nói một cách rụt rè:
– Chị muốn tính sao thì tính chứ em không biết làm sao bây giờ.

Buổi sáng hôm sau Ngà cứ nằm lì trong phòng. Chỉ có một mình Ngọc ra ăn sáng với ông Thời và Hòa. Ngọc đem hết đầu đuôi câu chuyện ra kể cho hai người nghe, hầu bàn bạc, tìm cách để giải quyết câu chuyện về cái bầu của Ngà. Sau những giây phút căng thẳng, cuối cùng ông Thời chọn giải pháp êm đẹp nhất là tổ chức một tiệc cưới thật lớn cho Luân và Ngà là xong.

Ông Thời quyết định là ngày mai sẽ mời Luân đến gặp ông để tính chuyện cưới hỏi, nếu như Luân không muốn vào tù về tội hiếp dâm. Mặc cho ông Thời và Ngọc bàn bạc, Hòa chỉ ngồi yên, thẩn thờ, không hề hé môi.

Buổi tối hôm đó, ba cha con ông Thời ngồi chờ mãi mà chẳng thấy Hòa về dùng cơm. Ông Thời nóng ruột chẳng biết Hòa đi đâu.

Đến khoảng chín giờ tối thì có tiếng chuông điện thoại reo. Ông Thời hối hả chạy đến bắt máy. Ngọc cũng chạy đến ấn nút speaker cho cả nhà cùng nghe. Từ đầu giây bên kia, giọng Hoàng run run trong máy:
– Thưa bác hỏng biết tại sao dì Hòa tới đây, xách súng bắn chú Luân chết tại chỗ rồi.
Ông Thời lắp bắp hỏi:
– Rồi dì Hòa ở đâu. Cho bác nói chuyện coi.
– Dạ. Cảnh sát đến còng tay dì, đẩy lên xe rồi.

Cả ba cha con ông Thời đều sửng sờ. Ngà bắt đầu suit sịt khóc, vừa thương cái bào thai trong bụng không có cha, vừa thương cho thân mình.

Ông Thời và Ngọc cũng vậy. Mắt hai người đều đỏ hoe. Trong đầu họ cứ nghĩ là không ngờ một người mẹ ghẻ như Hòa mà lại thương con chồng đến mức độ như vậy. – Hết –
-------- Phấn 1 - Phấn 2 - Phấn 3 - Phấn 4 - Phấn 5 - Phấn 6 --------
Loading...