Loading...

"Truyện sex dài" Loạn luân tội lỗi P6

Loading...
Truyện sex dài Loạn luân tội lỗi P6
Sau buổi trưa định mệnh ấy đã biến tôi từ một con cừu non lột xác thành con cáo già, lươn lẹo, dối trá và đầy toan tính. Tôi không còn ra mạng để đắm mình vào những câu truyện ảo, những thước phim rẻ tiền. Tôi ngụp lặn bên cơ thể nõn nà, luôn sẵn sang dâng hiến của Hồng bất kỳ lúc nào tôi muốn.

Hồng chăm sóc chiều chuộng tôi như một ông hoàng, hàng sáng Hồng đi chợ chọn những món ngon và tươi nhất rồi mang về xào nấu thật cẩn thận. Khi tiếng xe tôi phanh két ngòai cổng, Hồng líu lo chạy ra đón lấy chiếc khăn mặt đã xấp nước được vắt thật kỹ lau mồ hôi cho tôi, mặc cho tôi không cảm ơn lời nào nhiều khi còn gắt lên “Để mặc anh đi! Có phải trẻ con đâu”. Nhìn những bữa cơm thịnh soạn, bắt mắt và ngon lành nhưng tôi chẳng bao giờ dành lấy 1 câu khen cho Hồng vì tôi đến với Hồng không phải trông chờ bữa ăn. Tôi chỉ ăn qua loa rồi lại vật Hồng xuống sàn, mặc kệ Hồng yếu ớt kêu lên “Kìa anh! Từ từ em dọn mâm đã”, “Sao a gấp thế! Mình tâm sự tí đi anh”…rồi nhấp nhô cái lưng trần bóng nhẫy trên cơ thể nõn nà ấy trong tiếng thở ngứt quãng của em, riếng rên rỉ vì sung sướng của tôi, tiếng quạt kêu ro ro trong phòng , tiếng ve kêu râm ran và tiếng hàng rong bên ngoài. Và khi đã thỏa mãn như con ong hút xong nhụy hoa tôi lại kiếm lí do để về sớm mặc cho Hồng năn nỉ van xin tôi ở lại cho e đỡ buồn và cô quạnh.

Được một thời gian tôi cũng chẳng buồn đến nhà Hồng nữa, khi cần tôi lại điện thoại cho Hồng để Hồng đến nhà phục vụ cái khao khát tội lỗi của mình. Hồng bước vào nhà tôi luôn trong tâm trạng sợ hãi và đề phòng có ai đi qua nhìn thấy đơn giản bời vì khi chiếc cổng nhà còn đang được kéo dần lại tay tôi đã luồn vào khắp thân thể Hồng khám phá, nhiều khi chiếc cổng mới đóng được một nửa thì tôi cũng đã cởi xong quá nửa quần áo của Hồng. Những câu truyện ảo trên mạng dường như có ích với tôi vào lúc này, tôi làm tình với Hồng mọi tư thế, mọi vị trí trong nhà, từ ngòai sân, rồi phòng khách, phòng tắm, phòng bếp, phòng ngủ bố mẹ, rồi cả sân phơi trên sân thượng cũng được tôi trưng dụng mặc cho Hồng cúi mình bám người vào song sắt của sân thượng vừa oằn người trước những cú thúc từ phía sau mông Hồng của tôi vừa hốt hoảng nhìn ra xung quanh và van xin tôi vào phòng kín. Mỗi khi không hài lòng điều gì tôi chỉ cần trợn mắt lên quát nhẹ là Hồng lại co rúm và lao vào lòng tôi nức nở xin lỗi tôi. Tôi lấy thế làm hài lòng lắm, tôi tự bảo mình bây giờ bảo Hồng nhảy lầu chắc Hồng cũng làm rồi nhếch mép cười khả ố trong khi Hồng vẫn úp mặt vào lòng tôi xin lỗi tôi rối rít.

Chưa thỏa mãn, tôi còn bắt Hồng đọc những mẩu truyện khiêu dâm tôi copy từ trên mạng, bắt ngồi xem những thước phim dâm ô mà tôi có được. Hồng lúc đầu sợ hãi phản kháng nhưng khi tôi khẽ trợn mắt và tỏ ‎ý không hài lòng thì Hồng lại riu ríu làm theo. Tôi bắt Hồng làm theo những đôi trai gái trong phim, tôi nâng thằng nhỏ lên ngang mặt Hồng và khẽ nói âu yếm “làm cho anh đi! Như trong phim ấy” Hồng đưa đôi tay trắng trẻo mềm mại cầm lấy cái vật không biết đã bao nhiêu lần ra vào cơ thể Hồng run run nói “Hay là để lúc khác đi anh! Em chưa quen kiểu này”. Đôi mắt tôi khẽ trợn lên và gắt “Lúc khác là lúc nào! Em không chiều anh thì chiều thằng nào!” và Hồng rưng rưng hé đôi môi căng mọng cho thằng nhỏ đi vào. Tôi từ hài lòng chuyển sang phấn khích đưa tay giữ chặt lấy tóc Hồng rồi nắc vào nhanh dần, mặc cho Hồng cứ ú ớ muốn tôi dừng lại, hai bàn tay thì đặt lên háng tôi thi thoảng chặn lại để tránh tôi vào quá sâu trong miệng Hồng. Chẳng mấy chốc tôi đã cứng người và xuất ra những giọt đam mê nóng hổi vào miệng Hồng. Hồng nhăn mặt bụm miệng và chạy vào nhà vệ sinh, còn tôi thì thỏa mãn nằm dài xuống giường trong tiếng nôn ọe của Hồng vọng ra từ nhà vệ sinh.

Những bỡ ngỡ ban đầu với Hồng về sex dần qua đi, Hồng ngày một chuyên nghiệp và bạo dạn hơn trong việc chăn gối với tôi. Dường như sự hài lòng, những lời khen ngợi của tôi trong hơi thở gấp gáp “Em tuyệt quá”, “Anh thích lắm”, “Sao miệng em tuyệt thế”,

”Đi vào em sướng lắm”… làm Hồng rất hạnh phúc.

Tôi chỉ có thể gặp Hồng mỗi khi cơ thể tôi đòi hỏi, thế nên có thể nói là cứ gặp là sex là ngụp lặn trên cơ thể của Hồng dù nhiều hôm Hồng mệt mỏi căng thẳng vì học hành vì phải đạp xe mấy cây số giữa trời nắng chang chang sang nhà phục vụ tôi rồi lại tự đạp xe về. Cũng có đôi lần Hồng ấm ức khóc nức nở và trách móc tôi “Chẳng lẽ a chỉ muốn gặp em để thế này thôi sao” nhưng khi tôi vòng tay ôm Hồng và cái miệng dẻo quẹo cất lời “Anh có muốn thế đâu! Nhưng chúng mình đang giữ bí mật, không thể để người khác biết được cho đến khi a dứt khoát được với chị e chứ! Em không tin anh ah” thì Hồng lại lặng đi trong tiếng “em xin lỗi” nho nhỏ.

Gần 2 tháng hè tôi cứ đam mê nhấp nhô trên thân thể của Hồng như thế, Hồng chưa bao giờ từ chối tôi cả và đôi khi tôi thắc mắc mình có gì mà Hồng đam mê và dâng hiến đến thế nhỉ, tuy Hồng nói chuyện hơi kém duyên 1 chút nhưng với nhan sắc của Hồng thì có kém em mấy đâu mà lại chỉ biết có một mình tôi.

Thắc mắc nhiều cuối cùng tôi cũng đem vấn đề này ra hỏi chính Hồng. Hồng cười tươi rồi lấy ngón tay trắng hồng ấn vào trán tôi mà nói “Anh ngốc lắm! Anh không biết anh có điểm gì để người ta mê muội ah?” tôi trố mắt “Anh thì có gì chứ! Ngòai kia kiếm đâu chả ra thằng hơn anh” Hồng cười bẽn lẽn rồi giải thích “Chắc anh không biết thật, em thì thấy anh rất đàn ông khi anh quát tháo chỉ huy đội bóng của mình, thấy anh dũng cảm trong những pha lăn xả tranh cướp bóng, sẵn sang gây gổ khi đồng đội bị chơi xấu, có một trái tim dũng cảm trong người anh” tôi vẫn ngơ ngác “Đấy chỉ là bóng đá, và nó là thói quen của anh từ trước rồi mà” Hồng vẫn tiếp “Không chỉ có thế! Giọng nói của anh rất trầm ấm! Cái cách anh nói chuyện thì vô cùng hài ước dí dỏm và không kém phần thông minh, nói chuyện với anh cả ngày không biết chán”

Tôi vẫn giả bộ để khai thác thêm “Cái đấy thì chỉ là tài lẻ thôi cũng không có gì cả” Hồng bĩu môi rúc vào lòng tôi cười “Thêm vào đấy là anh rất đẹp trai đấy! Anh ăn mặc chỉn chu hơn một chút! Và nếu a đi trên 1 cái xe máy đẹp đẹp chứ không phải cái xe cào cào kia nữa thì em chắc với anh là không thiếu gì gái theo đâu” tôi như vỡ ra được điều je đó trong đầu “Chẳng lẽ con gái chỉ cần có thế thôi ah! Nếu thế thì con gái tán có khó đâu nhỉ? Nhưng sao tôi không tự nhận ra điều này?” vừa nghĩ đến đây thì tiếng Hồng lại vang lên “Với lại anh ở cạnh chị em! Một ngôi sao của trường, một con người hòan hảo, thì a không thể tự nhận ra những ưu điểm của mình được! Đom đóm làm sao mà sáng được dưới mặt trời” lời nói này của Hồng như khai thông đầu óc tôi nhưng không phải để cho ánh sáng tràn vào mà cho những điều tối tăm ùa thêm vào cái đầu óc đang đón nhận những thứ tội lỗi.

Tuy trong lòng phấn khởi vì phát hiện ra điều này nhưng tôi vẫn giả bộ “Em đừng có tâng bốc anh làm gì! A tự biết thân mình ra sao! Với em đừng nhắc đến chị em, giờ này khéo đang ở cái bản nào rồi, chẳng thèm gọi cho a 1 cuộc” Hồng khẽ im lặng “Vâng” nhẹ một tiếng, tôi lại tiếp lời “Thôi em về đi không mẹ a sắp về rồi đấy!”, mặt Hồng buồn buồn “Mới có 3h mà anh e mới đến được 30’ thôi mà” nhưng khi ngước lên nhìn vào khuôn mặt đang sa sầm xuống của tôi thì Hồng lại rời khòi lòng tôi lặng lẽ như 1 cái bóng dắt xe ra về.

Đóng cánh cửa nhà tiễn Hồng về nhưng đầu tôi lại mở ra nhiều cánh cửa khác, tôi thấy Hồng nói đúng tôi đã đứng quá lâu bên ánh mặt trời rồi, không ai nhận ra được những phẩm chất của tôi. Tôi cứ náu mình mãi làm gì, những lời nói của Hồng khiến tôi như bừng bừng trong người, muốn được thể hiện, muốn được ngưỡng mộ như em và cháu. Tôi như chú dễ mèn của tô hòai đang háo hức thể hiện mình mà không biết rằng rồi chú dễ ấy cũng khốn khổ vì những tự tin quá thái đấy. Tôi lên phòng nằm suy tính một hồi rồi bắt đầu vạch kế hoạch để lột xác…..

Mẹ về, vừa mở cửa tôi đã bảo mẹ cứ vào nhà để tôi dắt xe vào, mẹ hơi ngạc nhiên nhưng cũng mỉm cười để đấy rồi đi vào. Dắt xe đưa thức ăn vào nhà xong, tôi thấy mẹ đang ngồi thả người trên ghế để quạt số to nhất thẳng vào người nhằm xua đi cái nóng ngòai trời vẫn đang bám lấy mẹ. Tôi lấy cốc nước cam đã pha từ trước để trong tủ lạnh mang ra “ Mẹ uống nước đi cho đỡ mệt! Con vừa vắt 30’ trước xong đấy” mẹ tôi trố đôi mắt đã có vết chân chim bên khóe nhìn tôi “Ai thế này! Con trai mẹ đấy ah!” tôi cười hì hì “Chẳng con mẹ thì con ai” rồi ngồi xuống bên ghế gần mẹ. Mẹ tôi thong thả lấy chiếc thìa khuấy nhẹ cốc nước cam vàng ươm uống một hơi nửa cốc rồi đặt nhẹ xuống bàn.

Nheo đôi mắt đã có vết chân chim hằn bên khóe nhìn tôi rồi cất giọng hài ước “sao nào ông tướng hết tiền tiêu vặt rồi ah! Hay cần cái gì nào” tôi bẽn lẽn gãi đầu “Năm nay năm thứ 4 rồi mà con chưa có….” Mẹ tôi cướp lời “Xe máy chứ gì hay là điện thoại” tôi cười hì hì “Dạ xe máy ạ! Để con đi học với thực tập cho tiện thôi chứ điện thoại ra trường đi làm rồi mua cũng được mẹ ạ” mẹ ngẫm nghĩ rồi bảo “Không được! bố mày đã nghiêm cấm mua xe cho mày trước khi tốt nghiệp rồi! tao mà mua bố mày chửi cả mẹ lẫn con” tôi vùng vằng “giời ạ! Bố cứ lấy thời xa xưa của bố ra mà áp vào con! Bọn bạn con mẹ không thấy chúng nó có xe từ năm thứ 1 ah! Con đi xe đạp 3 năm thề là được lắm rồi! Với lại xe phục vụ việc học với lại thực tập sau này chứ có phải đi chơi đâu!” rồi tôi tiếp “Không mua con chả muốn học nữa đâu đấy! nắng nôi đạp xe suốt thế này! Mẹ không xót ah” mẹ tôi khẽ ghắt lên “Ơ cái thằng này! Học cho cái thân mày chứ học cho tao ah” nhưng rồi cũng thờ dài và dịu dọng xuống “Thôi được tối tao sẽ nói chuyện với bố mày vậy” tôi yeah lên một tiếng xông vào ôm mẹ một cái “mẹ tuyệt vời” rồi tót lên nhà. Mẹ tôi đỏ mặt vì ngượng và sung sướng “Cái thằng này! Bé lắm đấy”

Tối hôm đấy tôi ở nhà ngoan ngoãn sau khi ăn cơm, rình ở cầu thang thấy bố mẹ đang nói chuyện về việc xe cộ tôi vội chạy tót lên phòng, dọn dẹp lại, cất kỹ cái đầu ps và cả đống truyện tranh vào gầm giường, bật đèn bàn sáng trưng lên rồi giả vờ đặt mấy cuốn sách ra học. Khi tiếng chân bố bước vào phòng cũng là lúc tôi đang cắm tai nghe vào tai vờ ê a học tiếng anh. Bố tôi tiến đến sát tôi vẫn giả bộ khôgn hay biết, khi bố lên giọng hỏi “Thế ông tướng cần xe gì!” thì tôi gần như muốn nhảy cẫng lên nhưng vẫn vờ bỏ tai nghe ra hỏi “Bố bảo gì ạ?” bố tôi tiếp lời “Thế muốn mua xe gì! Tao thấy mẹ mày ép tao ghê quá! Không hiểu mày vòi vĩnh mẹ mày kiểu gì” lúc này tôi mới nhảy cẫng lên ôm lấy bố “Ôi bố tuyệt quá, còn hơn mẹ” bố tôi xoa đầu “Thế muốn xe gì nào để chủ nhật đi chọn” tôi khẽ thấp giọng “FX bố ạ”(ngày đấy FX chẳng khác Dylan bây giờ) bố tôi tròn mắt “Sao lấy xe đắt tiền thế! Lấy xe vừa vừa thôi sau này đi làm thì đổi xe khác”

Tôi gân cổ lên “Mua kiểu đấy tốn tiền hơn! Bố cứ mua con cái xe này con chạy đến khi nào đi làm luôn chứ sao phải mua hai lần xe!” Bố tôi ngẫm nghĩ rồi gật miễn cưỡng “Tao sợ mày xe đẹp thì đua đòi chơi bời theo chúng nó hư hỏng thôi chứ tiếc gì” tôi đạp lời “Bao nhiêu lâu con đi xe đạp có chơi bời đua đòi gì đâu! Con cần xe để đi lại cho 2 năm học cuối mới đòi chứ đua đòi con đã muốn lấy xe từ đàu rồi” Bố tôi ngán ngẩm “Thôi được rồi mai chủ nhật tao dẫn đi mua xe! Mày mà nghịch ngợm tao tịch thu xe! Mà đi dăng k‎y’ thi lấy bằng luôn đi” tôi nhảy cẫng lên “Vâng”. Vậy là mai tôi đã có xe rồi tôi tự hài lòng với mình, các bước đầu để tôi trở thành con người khác bắt đầu, giá mà tôi biết con người tôi sắp trở thành tồi tệ đến mức nào thì có lẽ tôi đã không háo hức như bây giờ.

Chiếc xe FX mới cóng, được ông chủ cửa hàng trao cho tôi trong tiếng xu nịnh “Xe này là nhất rồi! Cậu quy tử nhà a đẹp trai cao ráo lại xe đẹp thế này thì đắt giá phải biết” tôi vẫn giữ vẻ mặt lạnh lung như không có chuyện gì nhưng thực ra trong lòng sướng đến phát điên vì những câu nói đấy. Chỉ có bố tôi ngao ngán lắc đầu “Quan trọng là phải biết quy’ đồng tiền chứ đắt giá với thấp giá gì cái xe! Bản chất con người là quan trọng! Người làm ra xe chứ có phải xe làm ra người đâu” “Xì đúng là ông già cổ hủ! phát ốm” tôi thầm nghĩ trong khi ông chủ tiệm xe lại cất giọng khúm núm “Anh nói chí phải! Dạ đây là hóa đơn và giấy tờ xe ạ! Bàn thanh tóan ở đằng kia ạ”. Bố tôi khuất bóng trong phòng thu ngân của cửa hàng thì tôi cũng bắt đầu ngắm nghía con chiến mã mới của mình, tôi run run cầm chía khóa bật cái công tắc lên xuống, bóp côn, vặn ga, bật đèn đạp phanh… Tôi sung sướng nghĩ đến cái cảm giác tốc độ được lướt trên đường phố với con bọ ngựa mới của mình, tôi cũng không biết rằng tốc độ của chiếc xe cũng là tốc độ của tôi đang lao mình xuống những vũng bùn đen của cuộc sống.

Có xe rồi tôi mới nghĩ đến những phụ kiện cần thiết, tôi không thể lướt mình trên những con phố xa hoa với cái bộ dạng chân chất thế này được, tôi cần phải khoác lên mình những bộ cánh bắt mắt hơn. Tôi cần tiền để nâng cấp mình, tôi bịa ra những lí do khác nhau để xin tiền mẹ và bố, nào là học thêm tiếng anh, phụ đạo, đi thầy hay nghiêm trọng hơn 1 chút là làm mất đồ của bạn cần phải đền. Bố mẹ luôn tin tưởng tôi từ bé nên không nghi ngờ gì mà xuất hầu bao cho tôi cả. Có được những đồng tiền từ cái miệng chưa từng biết nói dối bố mẹ, tôi phóng xe trên những con phố ngập tràn những tiệm quần áo, tôi bước vào trong sự ngại ngùng ban đầu nhưng khi bước ra tôi đã oai phong vênh váo hơn với những ánh mắt của các cô gái bán hàng đang nhìn theo đầy ngưỡng mộ.

Tôi đã thay cho mình những chiếc sơ mi mộc mạc bằng những chiếc áo sơ mi cách điệu, đủ mỏng để khoe được cơ thể cường tráng của mình và những chiếc áo phông nhiều màu sặc sỡ. Chọn mua những chiếc quần bò ống mài vừa chất chơi vừa sành điệu. Rồi những đôi giầy thể thao của nike, adidas, đồng hồ rolex, thắt lưng da cá sấu, keo bọt, nước hoa cho đàn ông, chiếc dây chuyền bạc trắng sợi to như những chiếc xích nhỏ với cái mặt là cây thánh giá to oạch mặc dù tôi vẫn còn nhầm lẫn giữa adi đà phật với amen là chung 1 đạo. Tôi đã lột xác hòan tòan từ một anh chàng với nụ cười hiền với những bộ cánh đơn sơ trên chiếc xe đạp cào cào, đầu tóc thi thoảng rối bời và trắng xóa gầu vì quên không gội thành 1 kẻ đầu tóc bóng lộn, quần áo là lượt, chiếc sơ mi mỏng tang cách điệu chưa bao giờ cài hết cúc, người sực nức mùi nước hoa, tất nhiên là rạp mình trên con FX biển còn chưa kịp lắp, cái mặt luôn tỏ ra lạnh lùng kiều hàn quốc có phần hơi vênh váo.

Người ta vẫn bảo “áo khoác thì không làm nên thầy tu” nhưng quần áo là lượt và chiếc xe hàng hiệu có thể làm nên một a chàng lãng tử hào hoa và chịu chơi. Những thằng con trai những đứa con gái trong xóm tôi đã nhìn tôi nguỡng mộ và kính nể hơn trước mỗi khi tôi phóng con xe vụt qua chúng để lại mùi hương nước hoa đàn ông thoang thoảng đầy quyến rũ. Những con phố thơ mộng với những hàng cây hai bên đường nghiêng bóng lãng mạng giờ chẳng còn thú vị với tôi vì nó thiếu ánh sáng để làm tôi nổi bật, thiếu những người biết đánh giá những thứ tôi khoác lên người để trầm trồ chỉ trỏ và ngưỡng mộ. Ngay như Hồng sà vào lòng tôi không biết bao lần khi nhìn tôi với bộ dạng mới cũng không dám lại gần vì “Anh hôm nay sang trọng và bảnh bao quá! Cứ như diễn viên ấy” làm tôi càng hứng chí. Tôi tự nhủ “Phải dành cho em 1 điều bất ngờ mới được! Chắc e sẽ sướng phát điên với hình ảnh mới mẻ của tôi”

Để thể hiện là người có “Trái tim dũng cảm” như Hồng nói, tôi sẵn sang gây gổ với bất kỳ ai, va quẹt nhẹ trên đường, đánh võng vượt mặt xe tôi hay đơn giản chỉ là 1 cái nhìn khiến tôi khó chịu là tôi có thể phóng lên chặn xe người ta lại để “hỏi thăm”, khi cần thiết tôi có thể rút cặp côn trong cốp xe mua kín ở chợ trời ra dọa nạt hoặc hành hung. Nghe những tiếng van xin, xin lỗi thậm chí là bỏ chạy với quần áo te tua sau khi bị tôi dằn mặt tôi khóai chí lắm và lại lên xe lao đi như tên lửa. Cũng có đôi lần tôi bị rượt đuổi đánh hội đồng vì cái “Trái tim dũng cảm” tôi lại lao mình vào những đồn công an nói ra tên và chức vụ bố mình(bố tôi là cán bộ trong ngành) là tôi lại được sự che chở và bảo vệ của các chú các anh.

Ngày e và Lan về cũng đến, nghe e điện thoại thông báo trong cái giọng tuy còn hơi mệt vì những ngày xa nhà vất vả nhưng vẫn vô cùng trong trẻo và hạnh phúc. Tôi mỉm cười vui vẻ và sửa soạn tối qua nhà em dành cho em điều bất ngờ tôi đã dày công chuẩn bị. Tôi sẽ đưa e trên những con phố đầy ánh đèn chiếu sáng, cho e vào những tiệm quần áo chọn cho e những bộ cánh sành điệu để e sánh vai bên tôi. Và tôi sẽ không còn là cái bóng bên e nữa, ánh mắt người ta nhìn tôi sẽ không kém những ánh mắt những thằng con trai trong trường vẫn thầm đuổi theo em.

Soi lại trước gương một lần nữa trước khi qua nhà em tôi gật gù nhìn ngắm bản thân. Chiếc áo sơ mi sặc sỡ để hở 1 cúc cổ làm lộ ra cái dây chuyền mặt thánh giá bằng bạc trắng trên bộ ngực vạm vỡ, mái tóc được vuốt keo một cách điệu đà, mùi nước hoa đàn ông tòa ra ngào ngạt, chiếc quần jeans ống mài màu xanh nhạt và đôi giầy nike trắng tinh làm tôi như một chàng lãng tử hào hoa trong truyện bước ra.

Xuống nhà dắt con bọ ngựa(FX) thân thuộc đang để cạnh con chiến mã cùng tôi chinh chiến suốt 3 năm đại học, tôi kéo chiếc xe máy ra để dắt ra nhưng cái ghi đông xe đạp cứ vướng vào cái yếm của con xe máy làm tôi điên tiết lấy chân đạp 1 cái làm chiếc xe cào cào đổ rầm vào góc tường, vành trên méo lại như miệng của trẻ con mếu máo chực khóc. “Mày làm cái gì ầm ầm thế hả H” tiếng mẹ tôi gắt từ trên phòng xuống, tôi nén giận “Dạ không có gì mẹ ạ! Cái xe đạp con dựng không cẩn thận nó đổ vào tường thôi ạ” rồi tôi dắt xe ra lòng thầm nghĩ “Hôm nào vào học dắt ra cổng trường bán quách đi làm bữa thịt chó khao bọn bạn xe mới”.

Gió trên con đường quen thuộc đến nhà em lùa vào thân thể tôi qua những chiếc cúc áo tôi mở sẵn khiến tôi cảm thấy thư thái, tôi tăng tốc trên con đường sáng ánh điện của những bóng đèn đường chiếu xuống, những chiếc xe máy lách tránh tôi với ánh mắt đầy khó chịu khi tiếng còi inh ỏi, tiếng rú ga vọt qua ko quên kèm theo cái nhìn đầy hăm dọa của tôi. Đến ngõ nhà em tôi tắt máy nhẹ nhàng dắt con bọ ngựa dựng phía ngòai, tôi rón rén đi vào nhà em, em đang líu lo cất giọng hát mặc chiếc váy hoa tim tím và phơi quần áo. Như một cái bóng đến phía sau em, tôi ôm chầm lấy bờ eo thon thả áp thân thể mình vào lưng em, tay khẽ nâng người em lên 1 chút rồi đặt vào gáy em một nụ hôn.

Em giật mình quay ngoắt người lại chưa kịp thốt lên vì ngạc nhiên hạnh phúc đã kêu “Á” lên một tiếng tôi giật mình buông tay em ra ngạc nhiên. Hóa ra do quay lại hơi nhanh tay em bị cọ vào cái đồng hồ mới tinh tôi đang đeo. Em vừa xoa tay vừa xu‎yt xoa “Ai thế này! Hôm nay a đi dự lễ hội hóa trang ah?” tôi bật cười “Hóa trang gì? Tòan đồ a mới mua đấy e thấy thế nào” rồi hơi lùi lại để e ngắm nhìn, e tròn mắt nhìn tôi một lúc rồi thấp giọng “Đẹp nhưng mà… không hợp với phong cách của anh” tôi trùng lòng xuống như trẻ được điểm 10 mà bố mẹ chẳng thèm khen, chưa kịp nói thêm câu gì e đã tiếp “Anh ăn mặc đứng đắn thì hợp hơn! E thích cái phong cách giản dị chững chạc của anh từ trước đến giờ, cái này mặc nói anh đừng buồn chứ e thấy hơi sở khanh, mà a xịt nước hoa cơ ah con trai mà điệu thế” e bụm miệng cười.

Tiếng cười trong trẻo của em không làm tôi thấy vui vẻ nó như mũi khoan xoáy vào tâm can tôi, đánh sập cái háo hức lẫn hy vọng làm e bất ngờ và sung sướng. Có cái gì đó chèn lên cổ họng làm tôi nghèn nghẹn. Nuốt nước bọt để đẩy cục nghẹn vì ấm ức xuống, tôi vớt vát “Cái này dần sẽ quen thôi em! Phong cách cũng phải có lúc thay đổi tí chứ em! Em ra đây đi rồi mình đi dạo a có cái này cho em xem”. Em tò mò bước theo tôi ra cổng nhà, chiếc xe FX dưới ánh đèn điện nhờ nhờ dựng kiêu hãnh bên bức tường loang lổ vì rêu xanh và những tờ rao vặt dán chằng chịt trên tường. Em trố mắt hỏi “Xe ai đây anh” tôi hơi uỡn ngực giọng cất cao “Xe anh chứ ai! A vừa mua đấy! Tối nay a sẽ cho e đi dạo một vòng khắp hà nội chứ không phải chỉ 1 con đường nữa”. Em tiến lại gần chiếc xe một cách chầm chậm, khi đã nhìn kĩ chiếc xe em chậm rãi cất giọng “Sao lại mua xe này hả anh! Vừa đắt mà vừa không đẹp! A lấy con dream thái sau này ra trường đi làm luôn vừa lịch sự vừa công chức! Chứ xe này chỉ đi chơi hoặc lượn phố cho mấy công tử nhà giàu thôi” tôi tái mặt người run lên vì giận định phát tác thì em đã vội đính chính “Em không bảo anh công tử, e chỉ nói cái xe thôi” rồi e sà vào lòng tôi vòng đôi tay thon thả qua eo ôm tôi “Để xe ở nhà mình lấy xe đạp của em đi dạo đi anh! Em muốn a đèo e trên con phố vắng người và yên tĩnh”. Tôi hít 1 hơi thật dài để cơn giận dỗi trong người qua đi “Đi xe đạp làm gì! Mỏi chân lắm! Đi xe máy lượn phố thích hơn mình đi được nhiều chỗ hơn em ạ” e giận dỗi vùng vằng ra khỏi người tôi “Em thix xe đạp hơn! Lúc khác xe máy cũng được! Không đi là e ở nhà đấy cho a tự mà đi”.

Đến lúc này thì tôi không còn kìm nén được nữa, thói quen được sai bảo, quát tháo Hồng suốt 2 tháng hè đã làm tôi trở nên thiếu kìm chế, những cái nhìn ngưỡng mộ của mấy đứa trong xóm đã làm tôi tự cao tự đại hơn ngày e đi rất nhiều. Thế nên thay vì nói trêu e vài câu để e bật cười mà đồng ‎y’ như bao lần khác, tôi lạnh lùng đáp lời “Tùy em! Em không đi thì ở nhà cũng được! Em đi khắp nơi chán chê rồi về mà lên lớp hả! Sao không đi luôn đi đừng về nữa” em bàng hoàng lắp bắp định nói gì đó nữa nhưng tôi đã lên xe và phóng vút đi để lại khói xe và tiếng gọi trong ngỡ ngàng của em “Anh H”. Lạng lách trên con đường về nhà tôi vừa ấm ức vừa giận dữ, lần đầu tiên tôi cảm thấy em xa lạ và đáng ghét đến thế…

Vòng xe từ nhà em tôi lại rạp mình trên con bọ ngựa phóng bạt mạng trên đường, gió thốc vào mặt làm tôi bớt dần cơn giận dữ và chợt nhớ ra là Lan cháu tôi cũng đã về. Tôi lượn xe vòng lại phóng về hướng nhà Lan lòng thầm nghĩ “Không biết bôn sê vích đệ nhị phản ứng thế nào”. Mới đỗ xe ngòai cổng dã nghe tiếng cháu tôi trêu đùa mới mấy đứa bạn cùng phòng trong trẻo vọng ra. Tôi dựng xe rồi cất tiếng gọi, cháu tôi vừa đùa mấy đứa bạn vừa chạy ra, thấy tôi nó kêu lên “Á xe mới” rồi mở cổng nhảy tót lên xe rồi đấm đấm vào lưng tôi “Cậu chạy đi! Mau lên không bọn nó tóm cháu lại rửa bát bây giờ”. Tôi ú ớ rồi làm theo như 1 cái máy phóng đi, cháu tôi ngồi sau cười khúc khích “May mà cậu đến kịp! Không thì chết với mấy con quỷ cái ấy” Tôi bật cười bởi cái giọng điệu ngô nghê của cháu.

Tôi chở thẳng Lan lên tràng tiền ăn kem, cầm 2 chiếc ốc quế mát lạnh hai cậu cháu vòng xe ra trước cổng nhà hát lớn ngồi ăn, lúc này cháu tôi mới nhìn tôi từ đầu đến chân, nó thốt lên “Ái chà! Nhìn như công tử hà thành chính hiệu nhé! Sành điệu và đầy chất chơi” tôi đỏ mặt gãi đầu “Chất chơi với sành điệu gì! Quần áo bình thường thôi mà”. Lan đi một vòng nhìn ngắm xung quanh tôi rồi lắc đầu, cậu mặc thế này cũng được nhưng chưa phải là hay. Với tay tháo sợi dây chuyền khỏi cổ tôi “Cậu khỏe khoắn sẵn rồi không cần thứ này! Đeo dây sợi to chỉ cho ai mảnh khảnh để nhìn khỏe khoắn hơn”, chỉ tay vào cái áo sơ mi “Sơ mi thì không cần loại mỏng như này ẻo lả lắm, cậu phải mặc sơ mi vải dày hơn tí loại nào bó sát người hoặc áo phông bó sát mới tôn cái cơ bắp của cậu lên được”, cúi xuống nhìn cái quần nó phán tiếp “Bò mài bụi lắm không hợp với đầu tóc vuốt keo, cậu chỉ mặc quần bò hơi bạc 1 tí thôi” rồi nó ngắm nghía lại thêm 1 lượt và phán câu cuối “Với lại nước hoa thì dung loại thoang thoảng thôi và thi thoảng lắm hãy dung tránh để người đối diện nghĩ mình đồng bóng, thế là ổn đấy cậu ạ. Cậu cứ nghe cháu”.

Tôi há hốc mồm nhìn cô cháu mặc cho kem sắp chảy ra tay “Ở đâu ra những thứ cháu vừa nói thế” nó bật cười khoe hàm răng trắng bóc “Ở đâu! ở xung quanh cháu chứ đâu! Cậu không thấy là hàng ngày cháu phải tiếp bao nhiêu cái đuôi ah! Quan sát cách ăn mặc của những cái đuôi ấy là phương pháp giúp cháu xua đi sự nhàm chán và nâng cái gu thẩm mĩ của mình lên đấy” Tôi gật gù thầm nghĩ “Phải rồi đến tán nó thì có bao anh chàng luôn muốn mình hòan hảo trong mắt người đẹp không có gì lạ khi nó có gu thời trang chuẩn đến thế” chợt cháu tôi xen ngang vào dòng suy nghĩ “Thế chị không góp y’ gì cho cậu về cái này hay sao mà cậu ăn mặc thế” lòng tôi chợt trùng xuống khẽ đáp “Cậu đã gặp chị đâu! Hnay chị bận nên cậu đóng bộ qua chỗ cháu luôn đấy chứ” nó khẽ ah lên 1 tiếng rồi lại đưa mắt ra nhìn đường phố.

Bây giờ tôi mới quan sát nó, những ngày tháng vất vả đi xa dường như không làm ảnh hưởng gì đến nét đẹp kiều diễm pha với chút mộc mạc và trong sáng. Vẫn hàng mi cong vút trên đôi mắt to tròn đen láy đang ngắm nghía người qua lại, cái áo phông bó nó mặc ôm chặt bầu ngực căng tròn có phần săn chắc hơn trước khi nó đi. Lao động nhiều có lẽ làm cho cái eo nó nhỏ lại làm cho đôi mông săn chắc vốn đã to càng to hơn. Chiếc quần lửng tối màu nó mặc như làm nền để nổi bật lên 2 chiếc chân dài thon thả trắng hồng một cách kì lạ. Mái tóc dài nó để xõa bay bay trong gió, cánh tay thon thả đang cầm chiếc kem ngang miệng để cái lưỡi đỏ hồng mềm mại chạy ra chạy vào giữa 2 bờ môi cong cong quệt nhẹ lấy chiếc kem lạnh. Dường như mỗi lần nó im lặng thả hồn như này nó đẹp hơn bao giờ hết, tôi tự nhủ với mình.

Hai cậu cháu ăn kem xong bèn gửi xe đi mua sách, nó chọn mua vài cuốn tiểu thuyết dầy cộp toàn chữ là chữ tôi mới nhìn qua đã thấy váng đầu, còn tôi thì mua vài cuốn truyện tranh làm nó cứ bò lăn ra cười “Khéo cháu là mợ còn cậu là cháu cháu ấy chứ”. Mua xong tôi lại đưa cháu dạo phố để hóng mát, có vẻ như hôm nay mọi người ngoái nhìn tôi nhiều hơn, không phải vì tôi sành điệu hay cái xe đẹp tôi biết là vì bóng hình kiều diễm với nụ cười nhu thiên thần đang ngồi sau tôi thi thoảng áp cái ngực mềm mại nảy nở vào lưng tôi mỗi khi xe phanh. Và cũng có đôi thằng thanh niên đi qua buông lời trêu ghẹo cháu, tôi nóng mặt đuổi theo thì cháu đã đưa đôi bàn tay mềm mại đặt nhẹ vào eo tôi và khẽ thì thào trong hơi thở thơm mùi kem sữa “Kệ bọn nó đi cậu!” tôi bực tức “Nhưng mà…” “Cháu biết cậu muốn bảo vệ cháu mà! Những kẻ như thế chưa trêu quá trớn để cậu phải bận tâm! Thằng nào quá trớn cháu sẽ bắt cậu đuổi theo ngay”. Tôi ngỡ ngàng vì những lời nói như đọc thấu tâm can tôi vậy, lần đầu tiên tôi cảm thấy cháu tôi hiểu tôi đến thế và cũng là lần đầu tiên từ ngày biết cháu tôi muốn cháu là người yêu bé nhỏ của tôi…

Hai ngày sau tôi không thèm liên lạc gì với em, tuy lối ăn mặc tôi đã đổi theo những lời góp ‎y’ của Lan nhưng lòng tự cao tự đại cộng với tính gia trưởng đang hình thành dần trong tôi nhờ sự cam chịu của Hồng khiến tôi chẳng buồn nhấc điện thoại gọi em để làm lành như những lần cãi nhau trước. Buổi chiều sau khi lượn phố mua thêm mấy cái quần jean theo lời cháu tôi bảo tôi dừng xe trước cửa hàng net bước vào. Chị chủ quán với dáng người thấp đậm và béo tròn nhoẻn miệng nhìn tôi cười đon đả “H ah! Lâu lắm mới thấy mặt! Dạo này đẹp trai phong độ thế! Mới lấy xe hả em” tôi cười lấy lệ “Vâng ạ! E vừa đi nghỉ mát về” rồi chọn 1 cái máy trong gần 20 cái máy xập xệ để vào net.

Đăng nhập vào yahoo tôi thấy báo có mail, click theo thói quen vào góc phải màn hình để vào mail. Nhiều thư rác quá tôi tặc lưỡi di con chuột cũ mèm lên để xóa, chợt nhận thấy có một bức thư được gửi từ hòm thư của em với tiêu đề “Anh ah”, tôi click vội vào để xem. Những dòng chữ hiện ra dần trên cái màn hình CRT 14’’ cũ rich

“Anh ah! Cho e xin lỗi việc buổi tối hôm vừa rồi! Em biết là em không nên nói những lời như thế! Nhưng thực sự e chỉ muốn tốt cho anh, em biết a đang cố để hòan thiện để nâng cấp mình. Anh có biết anh đã hòan hào lắm rồi không, e yêu anh vì sự chân thành trong cái phong thái giản dị không thiếu phần dí dỏm và thông minh của anh. Những thứ a khoác lên người không làm e yêu a hơn được đâu vì e đã quá yêu anh rồi, những kẻ mặc đẹp xe đắt hơn anh e có bao giờ để y’ đâu. Em không biết vì sao a lại muốn thay đổi mình khi a đang hòan hảo như thế, có nhiều người muốn được như a lắm a biết không, không phải vì là người yêu em mà vì họ muốn có được phong thái và tính cách của anh a ah. Những tháng ngày xa cách anh e nhớ a lắm, nhiều khi e chỉ muốn bỏ lại tất cả để được về với anh, ở bên anh e có thể mềm yếu, vòi vĩnh, hờn dỗi, được anh vỗ về rồi tròng ghẹo để e cất những tiếng cười xóa đi những áp lực e phải chịu khi làm một người lớp trưởng, một bí thư đoàn trường. Ai cũng bảo e mạnh mẽ và cá tính nhưng là một người con gái chẳng có ai mạnh mẽ cả anh ạ chỉ có người cố dấu đi sự mềm yếu và người không dấu nổi thôi. Em không ham quền lợi và danh vọng chỉ có điều e là con người sống có trách nhiệm với bản thân và tập thể từ bé nên e mới không thể để tập thể mình, chi đoàn mình thiếu đi sức sống được. E chỉ có mỗi anh để có thể an ủi em còn bố mẹ, họ hàng thì ở xa sao a không hiểu nhỉ. Em nhớ a lắm! và e rất yêu anh! Em cũng sợ mất anh như bao người con gái sợ mất đi người mình yêu thôi a ạ! Đọc được những dòng này a hãy đến với em anh nhé! Em cần vòng tay rắn chắc của a bao bọc em! Em yêu và nhớ anh!”

Bức thư e viết chỉ có sau này đọc lại tôi mới thấm từng từ từng chữ còn lúc này đây tôi đọc khá là nhanh và lướt qua chỉ để biết được rằng “Em yêu tôi” , “Em cần có tôi”, “Em nhớ tôi” và cũng như Hồng em cũng “Sợ mất tôi” và không có gì hơn được rút ra ngòai những điều đấy khi mà tôi vẫn đang ấm ức với em. Lần đầu tôi được em viết thư xin lỗi, lần đầu tôi không phải chạy theo em để năn nỉ mong e làm lành, lần đầu tôi biết là e cũng yếu đuối như thế và lần đầu tiên tôi thấy được rằng chẳng việc gì phải mãi chạy theo em làm gì tôi hòan tòan có thể khiến e chạy theo tôi bi lụy vì tôi. Ôi cái suy luận nông nổi của con người tôi lúc đấy đã khiến khoảng cách giữa e và tôi nới rộng dần hơn.

Tôi đến với em! E sà vào lòng tôi cười hạnh phúc trong đôi mắt rơm rớm nước mắt, tôi không hề cảm thấy vui vì làm lành được với em, tôi vui vì tôi biết em muốn được làm lành với tôi hơn là tôi muốn. Và cứ như thế mỗi lần có việc gì không vừa lòng tôi lại gây gổ rồi rạp người trên con xe phóng đi để lại e nước mắt ngắn dài gọi theo. Còn tôi chỉ ở nhà vểnh râu nghe nhạc chờ điện thoại của e trong những tiếng nấc nghẹn ngào giải thích phân trần với tôi. Tôi không biết e đã phải mất bao nhiêu nước mắt từ cái ngày tôi nhận thấy là “Em sợ mất tôi” nhưng nghĩ lại tôi thấy chắc phải nhiều lắm lắm. Với việc e bi lụy với tôi như vậy băt đầu làm tôi suy nghĩ đến việc có thể chiếm đoạt em như làm với Hồng. Tôi tham lam hơn trong mỗi lần âu yếm em, bàn tay cứ đi chu du khắp cơ thể em, nhưng e nhất quyết không cho tôi đi quá xuống thắt lưng em, dù tôi có giận dỗi đến mấy e vẫn giữ vững quan điểm này. Sự vững vàng của e làm tôi cũng dần chán nản và không còn nghĩ đến việc chiếm đoạt em nữa.

Những ngày bên em tôi vẫn 1 tuần đều đặn dành vài buổi để tiếp Hồng tại nhà, nhấp nhô tạo sóng trên cơ thể nõn nà đầy cam chịu của Hồng. Hồng bây giờ đã bạo dạn trong chuyện sex rất nhiều, đã biết rên lên những tiếng nhục dục đầy khóai cảm “Nữa đi anh” “Em sướng lắm” “Nhanh vào anh”… Có những lần Hồng chủ động vật tôi xuống kê cái khe suối đầy nước vào thằng nhỏ của tôi mà ấn xúông như vũ bão mà rên rỉ. Chiếc miệng của Hồng cũng điêu luyện hơn rất nhiều, những cú cà răng cắn nhẹ để tôi không quá phấn khích mà ra quân sớm, chiếc lưỡi mềm mại vuốt ve khắp thân thằng nhỏ đôi khi còn tách môi thằng nhỏ lùa lưỡi vào làm tôi sướng dại cả người, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại chu du khắp vùng háng rồi xuống dưới hai hòn bi ve mà xoa bóp khiến tôi cứ tê dại . Không lần nào Hồng để tôi xuất quân ra khỏi cái miệng xinh xinh ấy, Hồng say sưa nút ngay cả khi tôi trân người xuất quân ồ ạt vào miệng Hồng. Có đôi khi tôi còn cảm thấy ghê ghê giùm Hồng.

Quan hệ nhiều với Hồng tôi nhận thấy có những hôm Hồng khá là miễn cưỡng nhưng có những hôm Hồng tự tìm đến tôi hung dữ thèm khát như con sư tử đói mồi lâu ngày, những hôm như thế mặc dù tôi vừa ra vào cơ thể Hồng cả 20’ rồi xuất vào miệng Hồng nhưng 5’ sau Hồng đã tìm mọi cách đánh thức thằng nhỏ để tiếp tục cưỡi lên tôi chinh chiến. Tôi ngạc nhiên hỏi Hồng thì Hồng cũng chẳng giải thích được chỉ biết thẹn thùng đáp lời “Em cũng không biết! Trong tháng thì có khoảng mấy ngày như thế! Em thèm khát kinh khủng! Nước nó cứ ra đầy ở phía dưới rất khó chịu và em chỉ muốn đến bên anh ngay lập tức! Muốn được làm tình với anh điên cuồng”.

Không tìm được câu giải thích xác đáng ở Hồng tôi lê la khắp các hàng sách ở đường Láng để tìm câu trả lời(ngày đấy các thông tin ở mạng chẳng có mấy), tôi chúi mũi vào những cuốn sách nói về phụ nữ, rồi nói về thời kì dậy thì, về cấu tạo cơ thể phụ nữ, về hoocmon. Cuối cùng tôi cũng tìm ra câu trả lời, hóa ra ở Phụ nữ có những ngày người ta gọi là ngày rụng trứng cách ngày tắt kinh từ 10-15 ngày tùy vào từng người, vào những ngày này thì ham muốn của phụ nữ lên rất cao, thường khó kiềm chế với những người đã từng quan hệ, và nếu chưa quan hệ thì rất dễ xiêu lòng vào những ngày này. Gấp lại cuốn sách trả cô bán hàng tôi mở ra toan tính mới trong đầu với em, người yêu của tôi trong cái nhếch mép đầy khả ố………

Cái đầu đen tối của tôi bắt đầu lên kế hoạch và rình rập chờ thời cơ. Không quá khó với một thằng học chuyên tóan suốt 3 năm cấp 3 để biết được ngày đèn đỏ của em bởi e hay đau lưng và đau bụng râm ran ở 1,2 ngày đầu tiên. Tôi thường giúp e xoa lưng để vợi bớt đi cơn đau nên tôi nắm rõ điều này. Đèn đỏ của e thường kéo dài 5-7 ngày thế nên tôi cộng thêm 10 đến 15 ngày vào tôi có được khoảng thời gian rụng trứng của e rơi vào từ 15-22 ngày kể từ ngày có kinh. Vẫn là 1 khoảng thời gian quá dài để đóan biết được ngày rụng trứng. Tôi dùng thêm biện pháp loại trừ bằng cách trong khoảng thời gian 15-22 ngày kể từ khi có kinh tôi hay đưa em đi chơi những chỗ vắng vẻ để âu yếm, để khám phá em. Và tôi nhận thấy em tỏ ra rất phấn khích vào khoảng 17-19 ngày kể từ khi có kinh. Em dễ dàng để tay tôi đi chu du trên cơ thể em, chiếc lưỡi em cuốn vào lưỡi tôi đầy mạy bạo và khao khát, bàn tay em luồn hẳn vào chiếc áo của tôi mà vuốt ve bầu ngực tôi, người em nóng ran lên nhanh chóng trước những cái vuốt ve của tôi. Tôi đã cho tay mình xâm nhập được xuống cái khe nứt tự nhiên của em dễ dàng với những mơn trớn của mình, nó nóng rẫy và ướt sũng đúng như những gì tôi đọc được và rút ra từ Hồng. Tôi cứ vuốt ve trên đỉnh khe nứt nơi có hòn đá nho nhỏ đính trên khe, chẳng bao lâu e quắn người lại khép chặt đùi bởi những cơn co thắt, 2 bàn tay em ôm cứng lấy người tôi. Còn tôi khẽ nở một nụ cười man trá khi giải xong bài tóan này.

Song song với việc tìm hiểu ngày rụng trứng, tôi dẫn em về nhà ra mắt bố mẹ. Ngày dẫn em về tôi cũng nói trước với bố mẹ nên 2 ông bà ở nhà cả, mẹ tôi thì mua sẵn đồ ăn nhưng không làm vội chờ tôi dẫn em đến rồi mới làm. Em đến nhà trong bộ váy nho nhã và lịch sự không quá kín để làm người đối diện có cảm giác nghiêm trang mà cũng không quá hở để người ta tưởng mình phóng khóang. Tóc em cặp gọn gàng sau lưng, bờ môi cất giọng trong trẻo đầy lễ phép chào bố mẹ tôi, bô tôi mới gật gù e đã xắn tay lăn vào bếp với mẹ tôi chuẩn bị các món và tíu tít trò truyện như thân từ bao giờ. “Đúng là người của quần chúng! Đi đâu cũng hòa vào được” tôi tự bảo mình rồi kệ e với mẹ lên gác bật nhạc nằm dài. Chẳng mấy chốc bữa cơm của mẹ và em chuẩn bị đã xong xuôi, nhìn bữa cơm tươm tất bố tôi gật gù khen 2 bác cháu nấu giỏi còn tôi thì đế vào “Thế này là làm dâu được rồi mẹ nhỉ?” mẹ lườm tôi còn em thì mặt đỏ như gấc cúi xuống ngượng ngùng. Cả nhà rôm rả ăn uống nói chuyện, em tíu tít với bố mẹ tôi còn tôi chăm chăm vào ăn thi thoảng chỉ ngước lên phân trần những tội mà em kể với bố mẹ tôi. Bữa ăn kết thúc mẹ cũng bảo tôi đưa e đi chơi không hết mất buổi tối bát đĩa để mẹ rửa nhưng e đã nhanh nhảu “Dạ bác cứ để đấy! Để cháu dọn rửa! Anh ấy chỉ thix đi chơi điện tử chứ thix gì đưa cháu đi chơi” rồi không chờ mẹ tôi nói thêm e lại xắn tay xông vào dọn rửa tươm tất không quên gọt túi cam em mang đến ra mời bố mẹ tôi. Bố mẹ tôi hài lòng ra mặt mẹ thì cứ quát tôi không đưa em đi chơi đi suốt ngày điện tử điện teo cái gì. Tôi ngán ngẩm “Khéo hôm nay là mình ra mắt ấy chứ chẳng phải em! Toàn bị soi mói quát tháo”.

Rồi chúng tôi cũng ra khỏi nhà lượn trên những con phố sáng đèn, em vòng tay qua eo tôi hai áp má vào lưng tôi(em mặc váy nên ngồi bắt chéo chân)”Bố mẹ anh dễ tính và tâm lí nhỉ” tôi đáp trêu “Tâm lí dễ tính gì có mà e khéo quá nên bố mẹ a qúy, đến thằng con quy’ tử còn quát cho ầm ầm” em cong bờ môi “Có mà do anh hư thì có! Nói chuyện với mẹ mới biết a ở nhà là hư lắm đấy!” tôi hì hì cười “Con hư là tại mẹ! tí anh về bảo mẹ e nói thế! Chắc mẹ a sẽ càng qúy em hơn” em nhéo mạnh vào mạng sườn “Này! Thích đùa kiểu đấy hả! Định để em không dám ló mặt đến nhà anh nữa hả” rồi vòng tay ôm chặt lấy tôi hơn khe khẽ hát. Tôi đưa em lên tràng tiền ăn kem mua cho e vài cuốn sách rồi ra lăng bác xem hạ cờ. Em đứng nghiêm trang bên cạnh tôi cất tiếng hát theo điệu nhạc “Đêm nay trên đường hành quân ra mặt trận, đường trường ta bước tiến bước theo con đường của bác…” đôi mắt long lanh nhìn theo những bóng áo trắng đang duyệt binh đến gần. Tôi cũng đứng im nhìn theo chiếc lá cờ đỏ đang hạ dần xuống. Trên đường đi về em lại ôm tôi áp má vào lưng và khe khẽ nói “Hôm nay e vui lắm a ạ! Em thấy mình hạnh phúc!” tôi trêu em “Làm dâu xem còn hạnh phúc không! A cho giặt giũ, lau nhà quét dọn cả tháng tha hồ mà hạnh phúc” em lại cấu tôi “Ai cho phép anh cứ làm người ta mất hứng thế hả! không thèm nói chuyện nữa”

Nói đến đây thì cổng nhà e cũng đã thấp thóang hiện ra, tôi dừng xe cho em xuống không quên đặt lên môi em một nụ hôn thật dài với lời nói thì thầm “Anh yêu em”, em hạnh phúc đôi má đỏ bừng cũng khẽ thì thào “Em cũng yêu anh” rồi chạy vào nhà để vang lại tiếng cười khúc khích tràn đầy hạnh phúc. Bóng em khuất rồi tôi mới nở nụ cười đắc thắng “Vậy là ổn rồi! Bước tiếp theo để em quen thuộc với ngôi nhà và gia đình tôi đã xong” tôi chỉ cần lựa đúng ngày và làm em mất cảnh giác thì em sẽ thuộc về tôi mãi mãi mãi mãi. Tôi phóng đi như một bóng ma trên đường, bóng tối lặng lẽ bao trùm lên con đường về nhà của tôi nhưng dường như nó không thể tối hơn cái đầu óc tôi bây giờ được.

Vào một buổi sáng thứ năm tôi uể oải vươn mình tỉnh giấc trong tiếng đồng hồ báo thức đầu giường reo vang. Với tay tắt đồng hồ, vào nhà wc đánh răng rửa mặt, thay quần áo sửa soạn qua nhà đón em rồi cùng đi học(từ ngày có xe tôi đón e và đưa em đi học về). Mẹ đã đi làm bố đi công tác mấy hôm chưa về nên nhà vắng hoe, dắt con bọ ngựa ra để đi học vô tình liếc lên cuốn lịch tôi giật mình khi nhìn thấy cái dấu đỏ chói tôi đánh ở góc lịch. “Suyt quên hôm nay là ngày “nhạy cảm” của em” tôi tự bảo mình rồi dắt vội xe vào nhà thay lại quần áo ngủ rồi leo lên giường ngủ tiếp. Chẳng mấy chốc tiếng chuông điện thoại đã reo vang, chắc mẩm là e không thấy tôi đến đón nên lo lắng gọi điện tôi cố để cái giọng mình thật mệt mỏi nhấc máy “alo”, giọng e lo lắng bên đầu dây “Anh bị sao thế! Không đi học ah!” tôi cố bịa lời trong cái giọng không thể yếu ớt hơn “Anh thấy mệt quá! Người cứ bải hoải! Họng đắng ngắt chẳng hiểu bị sao”, em hốt hoảng “Chết! hay anh bị cảm rồi! cặp nhiệt độ chưa? Ăn gì chưa? Uống thuốc chưa..” và một lọat câu hỏi quan tâm khác mà tôi không thể nhớ hết được vì tôi chỉ trả lời 1 câu duy nhất “Chưa”. Em tiếp lời “Anh nghỉ đi một tí, xuống nhà ăn tạm cái gì với cặp nhiệt độ trước đi nhé! Lát em kiểm tra xong sẽ xin phép về sớm rồi qua với anh! Chắc lại cảm rồi! Cứ phong phanh cho lắm vào” rồi em cúp máy. Tôi cúp máy nở nụ cười khóai chí “Vậy là xong rồi! Bây giờ chuẩn bị kịch bản cho phần tiếp theo”. Kéo lại rèm che kín phòng, lấy cốc nước với vỏ thuốc để sẵn đầu giường không quên kèm theo cái cặp nhiệt độ, chưa hài lòng tôi còn dán thêm 2 miếng salopas vào thái dương. Soi lại vào gương tự hài lòng với bộ dạng bệnh tật của mình tôi xuống nhà ăn sáng rồi bật tivi xem phim trong lúc chờ em đến.

Bộ phim tình cảm sướt mướt đang chiếu dở thì tiếng chuông cửa nhà vang lên, tắt vội cái ti vi bật người khỏi sa lông tôi bước đi trong bộ dạng không thể thểu não hơn ra mở cửa. Em đứng ngòai khuôn mặt đầy lo lắng, mái tóc bết lại vì mồ hôi, hơi thở gấp gáp vì phải đạp xe hết tốc lực, chiếc áo phông e mặc cũng lấm tấm mồ hôi làm tôi cũng thấy hơi áy náy. Em chạy vội vào sờ tay lên trán tôi “oh mát đấy chứ! Chắc không bị sốt” tôi liếm môi “chắc do anh vừa uống hạ sốt” em dắt xe vào kéo vội cánh cửa sợ gió lùa làm tôi ốm lại “Anh lên phòng nằm đi để e pha nước cam với nấu cháo cho”. Tôi bước xiêu vẹo lên phòng trong giọng nói đầy lo lắng của em “Đi cẩn thận! Thanh niên gì mà dễ ốm thế”.

Tôi vào phòng nằm vắt tay lên trán suy tính các bước tiếp theo “Em cứ lo lắng chăm bẵm thế này thì tinh thần đâu mà “chiến” bây giờ” đang nằm vắt óc thì em đã bước vào phòng trên tay là tô cháo hành ngào ngạt. Nhìn bát cháo hành mà tôi ngán ngẩm nghĩ “Trước chí phèo “chén” thị nở rồi mới chén cháo, còn mình giờ thì phải ăn cháo mà còn chưa rõ ăn xong có được ăn gì nữa không”. Bát cháo nóng bỏng mồm mà e cứ ép tôi ăn nóng thì mới ra mồ hôi nhanh khỏi ốm, cố gắng mãi cũng xong cái bát cháo hành nóng bỏng miệng. Chưa kịp thở tôi đã thấy e đưa cốc nước cam to uỵch bắt tôi uống hết. Lại há mồm dốc sức uống cho hết cốc nước cam thấy nước cam sao hôm nay đắng thế. Chưa hết em còn đưa cho tôi mấy viên thuốc bắt uống khiến tôi phải chối đây đẩy bảo em là thuốc vừa uống rồi vỏ thuốc còn trên bàn kia kìa em mới tha cho tôi. Xong xuôi e dọn dẹp mọi thứ rồi ra cửa định kéo rèm làm tôi phải bật dậy nhanh hơn cả người khỏe “Đừng đừng! anh sợ gió lắm, với lại đang sốt để nắng vào người nó dễ ốm lại lắm” em mới thôi.

E vào giường ngồi bên mép giường lấy khăn mặt ướt lau trán cho tôi, rồi với tay lấy cái cặp nhiệt độ đưa vào miệng tôi. 5’ sau e lấy ra nhìn ngó rồi bảo “Anh hạ sốt rồi đấy! A nằm nghỉ đi chiều là khỏe rồi! E về đây” nhưng đời nào tôi để em cho về khi đã dày công đến thế tôi níu tay em lại “Ở lại đây với anh đi! Nhỡ trưa sốt lại a biết kêu ai! Sốt kiểu này a sợ sốt lại lắm” em lưỡng lự 1 lúc rồi cũng gật đàu ngồi lại bên mép giường. Để đôi chân thon thả trong chiếc quần jean lên giường người tựa vào thành giường e nâng đầu cho tôi gối vào chiếc đùi êm ái mềm mại rồi vuốt tóc tôi “Thế anh ngủ đi! E ngồi đây theo dõi anh vậy”. Tôi giả vờ nhắm mắt được 15’ rồi mở mắt nói “Em nằm xuống cạnh anh đi! Anh muốn ôm em ngủ cơ, gối kiểu này em vừa mỏi đùi mà a cũng đau cổ lắm” rồi không chờ e nói gì tôi đưa cái gối cho em rồi kéo em nằm xuống bên mình. Em nằm xuống bên cạnh tôi hơi ngượng ngập và ngại ngùng khiến tôi phải dùng tài ăn nói pha trò rồi thủ thỉ vào tai em thi thoảng là hôn nhẹ lên chiếc má bầu bĩnh e mới quen dần và nằm sát vào người tôi, nghiêng người tay vòng qua ngực mà ôm tôi.

Tôi luồn tay vào lưng em ôm nhẹ rồi gãi lên chiếc lưng mịn màng phẳng phiu của em, cùng với những lời thủ thỉ vào tai e chẳng mấy chốc e đã chìm sâu trong giấc ngủ, tôi để e ngủ say rồi luồn tay qua lưng bật cái khóa áo nịt ngực của em ra, sau đấy tôi lại luồn nhẹ xuống chiếc quần jean e đang mặc mở sẵn cúc và kéo chiếc khóa quần đủ để lộ ra cái quần lót hồng hồng xinh xinh đang ôm lấy chiếc mu nhỏ nhắn căng phồng. Mọi thứ đã chuẩn bị xong tôi nằm im ngắm em ngủ. Bờ môi nhỏ nhắn khép hờ vào nhau, cánh mũi nhỏ phập phồng theo hơi thở, đôi mắt cương nghị đã khép chặt đằng sau cặp kính cận. Tôi với tay tháo chiếc kính cận rồi để trên đầu giường. Những sợi tóc mai bay lòa xòa trên chiếc má bầu bĩnh. Trông e dịu dàng quá, nết na quá, nhìn em tôi như thấy mình không xứng đáng với vẻ đẹp thánh thiện ấy. Nhưng đã đến đây tôi biết mình không thể dừng lại được, chờ cho e ngủ thêm 30’ nữa tôi mới bắt đầu vuốt bàn tay run run lên má em, áp chiếc môi mình vào môi em. Em đã bắt đầu tỉnh lại hơi mở đôi mắt dại dại vì đeo kính nhiều nhưng vẫn toát lên vẻ cương nghị cất giọng còn ngái ngủ “Mấy giờ rồi anh! Anh đỡ mệt chưa” tôi không trả lời mà áp luôn bờ môi thô ráp của mình vào đôi môi chin mọng như chùm dâu ấy. Chiếc lưỡi luồn qua kẽ răng trắng như ngọc của em cuốn lấy cái lưỡi mềm mại nho nhỏ.

Em hơi ú ớ nhưng rồi cũng hòa vào nụ hôn của tôi, bàn tay em ôm chặt lấy tôi để đẩy chiếc lưỡi xinh xắn vào sâu trong miệng tôi như muốn đáp trả, chiếc lưỡi tôi rời khỏi cái miệng nhỏ nhắn của em tìm đến tai em thì thào “Anh yêu em! Em là của anh”, em rên lên tiếng nho nhỏ rồi run rẩy khi chiếc lưỡi tôi trượt dần từ mang tai xuống cổ em xóay mạnh vào làn da em. Em cong người và tôi cảm nhận cơ thể e đang nóng bừng lên “Một dấu hiệu tốt” tôi thầm nghĩ.

Tôi bắt đầu luồn chiếc tay vào áo phông em, bàn tay trườn lên bầu ngực đã được chiếc áo con của e thả lỏng vì tháo khóa. Tay tôi mơn trớn dần lên đỉnh vu sơn mềm mại trắng trẻo như con tắc kè đang trườn lên. Đầu ti nhỏ nhắn như hạt đậu của e đã cứng lên tự bao giờ, tôi mân mê nhè nhẹ lên hạt đậu trên đỉnh núi bên này rồi trượt xuống thung lũng giữa hai đỉnh núi và lần mò sang bên kia thám hiểm. Em ngây dại đi vì những cái quét lưỡi vào cổ vào mang tai thi thoảng trườn ra sau gáy trong tiếng thì thầm gấp gáp “A..nh yê..u e..m” cộng với đôi bàn tay điêu luyện đang trèo lên trèo xuống hai quả núi phập phồng. Không chờ thêm được nữa tôi cúi đầu kéo chiếc áo e lên qua ngực để lộ ra 2 quả núi trắng ngần săn chắc, đỉnh núi đỏ hồng, còn hạt đậu chồi lên cứng nhắc như muốn nảy mầm. Chiếc lưỡi tôi từ tốn quét nhẹ từ chiếc rốn lên cái bụng phẳng lì mịn màng rôi bất ngờ quét mạnh vào bầu ngực căng tràn nhự sống. Em cong người rên lên 1 tiếng đầy khóai cảm và khẽ kêu tên tôi. Chiếc lưỡi và bàn tay tôi cứ phối hợp với nhau nhịp nhàng lúc chậm rãi từ từ làm em đê mê khi mạnh mẽ và ào ạt khiến em phấn khích chẳng mấy chốc tôi đã lột hết được áo phông và chiếc áo trong của em.

Tay tôi bắt đầu rời khòi tiền tuyến trườn dần về hậu phương nơi có chiếc quần lót hồng hồng nho nhỏ đang ôm lấy khe suối thần tiên, nhẹ nhàng và điêu luyện tôi kéo được chiếc quần jean của e ra một cách êm ái và nhẹ nhàng trong những tiếng rên rỉ, những cú oằn người của e vì chiếc lưỡi ram ráp nóng hổi của tôi làm việc. Khi chiếc quần jean được cởi bàn tay tôi lại trườn ngược theo đôi bàn chân thon thả mát rượi của em tìm về với miếng vải tam giác hồng hồng đang ôm lấy vùng tam giác đam mê, cả miếng vải ấy đã ướt sũng đũng từ bao giờ. Bàn tay tôi ôm lấy chiếc quần lót mềm mại mát rượi mà xoa lên chiếc mu nổi cộm của em. Thi thoảng tôi lấy ngón tay chọc nhẹ qua lớp vải mát rượi ấy vào cái khe thần tiên và em lại rên rỉ cong người lại.

Bàn tay tôi không còn lởn vởn ở ngòai nữa nó bắt đầu tách chiếc quần lót trượt xuống con đường thoai thoải hẹp dần về phía dưới nơi có những hàng lau mọc san sát vào nhau như muốn cản bước tiến của nó. Lúc này em mới mở mắt giật mình nhìn tôi ú ớ “kìa anh! A cởi lúc nào của e thế!” nhưng tiếng ú ớ lại nghẹn lại bởi tôi đã kịp chèn cái lưỡi của mình vào bờ môi xinh xinh ấy. Em ú ớ dãy giụa rồi lại lặng người đi, bàn tay tôi đã đi đến khe suối giờ đã óc ách vì nước của em ra nhiều quá “Ngày rụng trứng có khác! Nhiều quá” tôi thầm nghĩ. Tôi kéo mạnh chiếc quần xuống ngang đầu gối em để lộ ra 1 khoảng tam giác màu đen mượt mà, của em rậm rạp quá, hai chiếc múi bưởi mơn mởn căng phồng tuy hơi nhỏ nhưng vô cùng khiêu gợi. Tôi cúi rạp người áp mặt mình vào cái mu ấy, em như giật mình gập đầu gối lại để chặn tôi lại nhưng chiếc đầu tôi đã kịp chèn vào khoảng giữa bụng và đùi khiến em không khịp co lại. Bàn tay e ôm chặt lấy đầu tôi cố kéo ra “Đừng mà anh! Em sợ lắm”. Nhưng e chỉ kéo được một lúc thì e lại oằn người vì chiếc lưỡi của tôi đã như con rắn độc trườn đến đỉnh khe suối của em rồi. Chiếc lưỡi tôi quét nhẹ vào đỉnh khe nứt ấy, có mùi hơi ngai ngái xông lên mũi nhưng tôi kệ, vẫn để lưỡi tôi quét lên quét xuống đầu khe ấy thi thoảng ấy lưỡi vào di mạnh.

Tiếng rên rỉ của e vang lên không ngớt, bàn tay e đã rời khỏi tay tôi lúc nào đầu gối em tôi gạt nhẹ là hạ xuống, khi đầu gối em vừa hạ xuống cũng là lúc chiếc quần lót hồng của e rời khỏi thân thể em bay xuống cuối giường. Em bây giờ đã hòan tòan lõa lồ trước ánh mắt của tôi, đôi mắt vẫn nhắm nghiền đam mê, cái miệng xinh thi thoảng rên lên những tiếng đầy xúc cảm. Cái khe nứt màu hồng hồng tạo bởi 2 cái múi bưởi xinh xinh đã hiện ra trước mắt tôi, những chiếc lông phủ xuống hai bên như những hàng lau sậy mọc dọc con đường tiến đến cảm xúc thần tiên ấy. Tôi đánh lưỡi nhẹ vào khe lồn đang chảy nước ấy, một vị mằn mặn nơi đầu lưỡi khiến tôi hơi nhăn mặt, nhưng tôi vẫn đẩy chiếc lưỡi quét nhanh dần, thi thoảng đột nhiên ngừng lại phả làn hơi nóng hổi vào nó khiến nguời em run rẩy, rồi bất ngờ quét mạnh vào từ phía dưới quét lên dọc theo cái mép thịt đỏ hồng khiến em bắn người rên lên những tiếng vô nghĩa.

Thấy em đã để mặc cái cảm xúc dẫn lối và để cho cái lí trí rắn rỏi hàng ngày lạc lối trong những tiếng rên ngắt quãng. Tôi dẫy chân mấy cái kéo chiếc quần sooc và sịp ra thả lỏng thằng nhỏ đang thèm khát đến gần chết ngạt trong cái sịp của mình. Nó bật căng ra đầy tức giận và ham muốn chĩa thẳng ra phía trước, bờ môi thằng nhỏ đã rỏ những giọt nước rãi thèm thuồng. Tôi kê cạ thằng nhỏ vào mu em cho nó bớt căng thằng và thèm khát trườn lên phía trên người em, rồi ghé chiếc lưỡi nóng hổi vào tai em thì thầm “Em là của anh nhé! Để anh yêu em nhé!”. Em mở đôi mắt đam mê trên khuôn mặt đẹp dịu dàng và nết na rồi cất giọng run run trong trẻo “Vâng ạ”. Và nhắm mắt lại như sẵn sàng chịu đựng.

Ngắm kỹ khuôn mặt em một lần nữa trước khi xâm nhập, đột nhiên tôi thấy sao em đẹp thánh thiện đến thế, e dịu dang nết na và yêu tôi thế, e vất vả bỏ học đến đây trong cái nắng gay gắt, còn tôi thì giả ốm nằm điều hòa để mặc e lo lắng đến bần thần cả người. Tôi bỗng thấy mình bỉ ổi quá, lần đầu tiên từ ngày tôi lạc lối tôi nhận ra mình đối xử quá tồi tệ với em. Tôi chỉ biết đòi hỏi mà chưa làm gì cho em cả. Giờ đây em lại gật đầu để tôi lấy đi thứ qúy giá nhất của đời con gái trong sự sắp xếp đầy toan tính chứ không phải trong tình yêu. Tôi nhận thấy mình đang chuẩn bị cho sự chiếm đoạt chứ không phải yêu em. Lần đầu tiên và cũng có lẽ là duy nhất trong suốt thời gian yêu em tôi có một việc làm có ý nghĩa với em, tôi dừng lại. Thằng nhỏ của tôi như được cái tâm trí vừa thức tỉnh tác động, nó từ từ thu người lại rồi xẹp dần. Còn tôi, tôi ôm chặt lấy em thì thầm vào tai em những câu nói thật lòng đầu tiên trong cả ngày hôm nay “Anh yêu em! Anh sẽ giữ gìn cho em! Anh sẽ chờ em đến ngày mình cưới”. Em mở mắt nhìn tôi, từ ngạc nhiên ngỡ ngàn rồi e nở nụ cười hạnh phúc vòng tay nhỏ nhắn ôm lấy tôi và nước mắt em lăn khẽ trên bờ má có lẽ vì cảm động và hạnh phúc. Và suốt thời gian sau này tuy tôi hối hận về mọi thứ nhưng chưa bao giờ tôi hối hận về ngày hôm đấy. Nó có lẽ là điểm sáng duy nhất trong cuộc đời đen tối của tôi……  (tiếp phần 7)
---------- Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10 ----------
Loading...