"Truyện sex dài" Loạn luân tội lỗi P7

Loading...

Truyện sex dài Loạn luân tội lỗi P7
Trời cuối thu, những hàng cây dọc theo con đường trong trường lay mình trước những cơn gió thu xào xạc. Từng chiếc lá úa màu rời cành bay lả tả trong không khí buông mình xuống đường, xuống hành lang của các cửa lớp rồi xuống những mái tôn của các khu nhà gửi xe nhuộm cho nó một màu xám xịt. Cũng có những chiếc lá bay xa thật xa theo cơn gió vượt ra khỏi cổng trường nhè nhẹ buông mình xuống mấy quán cóc gần trường nằm san sát bên bờ sông đen kịt.

Một chiếc lá như thế đang hạ cánh dần xuống 1 cái quán cóc nhỏ bỗng một bày tay thô ráp vươn ra chụp lấy khiến nó nát vụn “Hôm nay tóm được 5 cái như này rồi! chiều quất con lô 05 thôi” một giọng nói kèm khói thuốc phả ra vang lên. “Phải đấy “sếp” thả 50 điểm đi để tối a em ra ngõ thái thịnh giải sầu tí! Tháng này đen quá rồi” tiếng nhao nhao của mấy anh chàng ngồi gần đấy hướng về anh chàng vừa vò nát chiếc lá.

Anh chàng đấy trông khá điển trai, chiếc áo phông cọc tay tối màu bó sát người tôn lên cái vẻ vạm vỡ, khuôn mặt sáng sủa thông minh nhưng ánh mắt có gì đấy hơi gian dối, mặc chiếc quần bò xám với đôi dầy nike trắng xóa, miệng phì phèo điếu ba số thi thoảng phả ra những hình tròn rồi mỉm cười đầy tự mãn. Tôi đấy! vừa trốn 2 tiết cuối ra ngồi với đám cá biệt ở lớp, những kẻ cũng có xe đẹp, ăn chơi có số má và quan trọng là chúng nó tôn tôi làm sếp của nhóm. Vì sao vậy? vì tôi chẳng kém cạnh về mảng ăn chơi so với bọn nó nếu không muốn nói là có phần hơn vì chi mạnh tay! Vì tôi có vẻ ngòai ăn đứt chúng nó! Vì tôi có người yêu nổi tiếng ở khóa dưới! Và vì thi thoảng tôi ghi vài chục điểm lô chẳng buồn xem trúng hay trượt quẳng luôn cho chúng nó đọ, được thì vác tiền đi ăn chơi tụ tập không được thì chúng nó cũng chẳng mất gì.

Làm người tốt đúng là khó thật nhưng để thành kẻ ăn chơi và được nể phục trong lớp thì chẳng có gì là khó! Với cái xe mới cóng hôm vào năm học mới và một lọat phụ kiện trên người kèm với lời mời tất cả anh em trong lớp ai có thời gian ra quán làm một bữa hòanh tráng, ánh mắt bạn bè trong lớp dành cho tôi đã khác hẳn. Kẻ nể phục, kẻ trố mắt, có kẻ ái ngại không dám lại gần dù mới năm học trước còn sát cánh điện tử và đá bóng bên nhau. Những chiếc xe đạp cà tang không còn đạp cạnh tôi cười đùa được bởi tốc độ của con bọ ngựa của tôi và cũng bởi tốc độ biến đổi con người của tôi. Thay vào đấy là những chiếc xe ngang cấp hoặc thấp hơn 1 tí sát cánh bên tôi cùng đánh võng lượn lách, bình phẩm những đứa con gái trên đường bằng những lời lẽ thô tục rồi cùng nhau cất những tiếng cười khả ố dứoi ánh mắt khó chịu của người bị trêu ghẹo.

Hòa mình vào được với bọn nó tôi cũng phải thay đổi nhiều, tôi đã biết đến thuốc lá, biết đến rượu tây, biết đến những tay vịn trong quán karaoke với ánh đèn mở ảo. Tất nhiên những cái thói quen đấy phải duy trì bằng tiền và tiền, không thể ngửa tay xin bố mẹ mãi vì lí do xin đã cạn, tôi chuyển qua lấy trộm tiền của bố mẹ. Ban đầu là lục ví lấy 1 vài trăm nghìn nhưng sau mẹ tôi kêu ca là hay mất tiền vặt tôi cũng chẳng dám làm nữa. Tôi tìm những mánh khóe khác để lấy được nhiều hơn. Ở nhà tôi khách đến xin xỏ nhờ vả bố mẹ tôi rất nhiều, kẻ xin được giảm tội để miễn án(bố tôi làm an ninh), kẻ muốn được quyết toán công trình nhanh hơn để không đọng vốn(mẹ tôi kế toán trưởng của một công ty xây dựng) mỗi lần như thế họ đều có quà và phong bì. Bố mẹ tôi để gọn vào 1 chỗ trong phòng khi nào đi ngủ mới kiểm, tôi lợi dụng khoảng thời gian trước khi bố mẹ ngủ lẻn vào phòng mở phong bì ra rút ruột, cái nào 1 triệu tôi rút 500k, cái nào 10 triệu tôi rút 2 triệu. Sau này tôi cũng chẳng buồn rút mà nhìn phong bì ước lượng tiền rồi thay hẳn bằng 1 cái khác của mình bỏ tiền sẵn vào rồi tráo luôn cho nhanh.

Có tiền dễ dàng nên tôi vung tay còn dễ hơn cả lấy tiền trong ánh mắt nể phục của bọn bạn, tôi nhanh chóng được bọn nó tôn làm sếp sòng của nhóm. Đổi lại tôi được bọn nó cho biết những chỗ ăn chơi, những chỗ nào nhiều gái đẹp, các mánh khóe tán gái dùng tiền, phân biệt gái làng chơi với những e thỏ non mới ra đồng. Tôi biết đến những tay vịn chân dàn miên man, biết dúi tiền bo vào những bầu ngực căng phồng nhựa sống của các cô gái mắt xanh mỏ đỏ. Nhưng tôi vẫn chỉ dừng lại ở chữ biết, tôi vẫn giữ được cho mình cái đầu tỉnh táo để không quá lao vào những cuộc ăn chơi trác táng với nguyên tắc riêng của mình “Không qua đêm” “Không quá đà” “Không sex với gái nhà hàng”, tôi vẫn thủy chung ngụp lặn trên cơ thể của Hồng, lả lướt bàn tay chu du trên cơ thể của em mặc dù bàn tay tôi cũng lả lướt trên cơ thể không biết bao nhiêu cô gái khác nhưng chỉ có em làm tôi thấy mình có cảm hứng.

Tôi biết vận dụng giữa đồng tiền, khả năng nói chuyện dí dỏm thông minh với khuôn mặt đầy nam tính để tán tỉnh bông đùa những cô gái nhưng cũng chỉ dừng lại ở chỗ gieo vào lòng người ta 1 cái gì đó để người ta nhớ mình, để mình được thần tượng, được ngưỡng mộ như một ngôi sao mới nổi.

Tiếng chuông reo hết giờ như cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi, hớp nốt ngụm trà đá trong chiếc cốc thủy tinh cáu bẩn, tôi vứt lại vài tờ bạc 100k cho bọn bạn “Bọn mày trả tiền với ghi lô 05 nhé! Tao ra đón con vẹo đã” những cánh tay khẳng khiu với vội ra tranh nhau lấy tiền “Sếp cứ đi đi, để đáy bọn này lo! Tối trúng thì bọn tao alo cho”, tôi không buồn đáp lời khoác chiếc áo khoác da đen lên người rồi ra với con bọ ngựa đang dựng gần đấy. Con FX giờ đã được trang trí xanh đỏ khắp mình như một gã giang hồ với các vết hình xăm trổ, rút cuốn vở trắng quăn tít cài sau lưng vứt vào côp xe tôi nhai vội chiếc kẹo cao su để phi tang mùi thuốc lá, rồ ga phóng về phía lớp em.

Chuông reo đã lâu mà mãi chưa thấy bóng em đâu tôi bắt đầu bực tức và khó chịu. 10’, 20’ rồi 30’ khi tôi bắt đầu không chịu nổi mới thấy bóng e hớt hải chạy từ lớp ra, chưa kịp thanh minh tôi đã quát ầm lên “Làm cái gì mà lâu thế? Hôm nào cũng bắt người ta chờ thế này ah? Lần sau tự đi mà về nhé!” em khững người lại mặt buồn xo giải thích “Em xin lỗi! tại e có việc với cán sự lớp…” “Suốt ngày lớp với trường đòan với đội có việc thì cũng chạy ra đây bảo anh 1 câu rồi hãy vào chứ, bắt chờ thế này ah” tôi cắt ngang lời. Em chỉ biết cúi đàu xin lỗi thêm mấy câu rồi lên xe vòng đoi tay thon thả ôm nhẹ lấy ngang eo tôi.

Phóng như bay trên đường mặt tôi vẫn sa sầm vì giận dỗi em phải ôm tôi, cù tôi rồi nịnh nọt đủ kiểu tôi mới nguôi ngoai mà nói chuyện bình thường lại với em. Từ cái ngày tôi cao thượng với em đã khiến em càng yêu càng bi lụy tôi hơn, trong mắt em tôi bây giờ là người tuyệt vời nhất người đã vượt qua được cái ham muốn xác thịt để thể hiện tình yêu đích thực. Em thủ thỉ “Anh ơi! Hôm nay qua chỗ cái Loan nhé! Hnay sinh nhật nó mà nó muốn cả anh cùng đi đấy” Loan là bạn thân thời cấp 3 của em học ở 1 trường thuộc khối xã hội, thi thoảng Loan sang nhà em chơi tôi cũng có gặp, tuy không xinh như em nhưng nhìn cũng khá duyên. Tôi lưỡng lự “Sang trường đấy cơ ah! Thế có đông không! Đông người quá mà toàn con gái cũng ngại lắm” em cười giòn tan “Anh mà cũng nhát gái thế cơ ah! Chỉ có hơn 10 đứa bạn cả trai và gái thôi anh yên tâm”. Để em đi trời tối và cũng hơi xa nên tôi không an tâm với lại dạo này tôi cũng thích tiếp xúc với con gái để trêu ghẹo nên gật đầu đồng y’.

Chiều tối ăn cơm xong tôi chọn bộ ưng ‎y’ nhất leo lên con bọ ngựa rồi phóng đến nhà em, xe đỗ ở cổng nhìn đồng hồ đã 7h30 tôi cất tiếng gọi. Tiếng gọi chưa dứt đã thấy em ăn mặc gọn gang mang theo gói quà chạy ra, chắc e sợ tôi chờ lâu nên mặc sẵn ngồi chờ tôi gọi. Tôi bật cuời “Đúng giờ gớm nhỉ? Khéo tối nay mưa em mang theo cái áo mưa hộ anh nhé”, e bĩu môi len lên xe rồi cấu nhẹ một cái “Trêu này! Chỉ thế là nhanh! Đi đi anh không muộn”. Tôi rạp mình phóng đi trong tiếng gió vù vù bên tai, em nhắm tịt mắt ôm chặt lấy tôi thét lên “Từ từ thôi anh” nhưng tôi vẫn phóng đi như gió. Đến nơi e mới hòan hồn mở mắt kêu ầm lên “lần sau đi từ từ thôi a! em sợ lắm”, chúng tôi bước vào phòng trọ của Loan, căn phòng tầm 20m2 lợp mái tôn trần làm xốp để chống nóng, mọi người đang quân quần ngồi thành vòng tròn giữa nhà, ở giữa vòng là một chiếc bánh sinh nhật trắng muốt cắm những chiếc nến xanh đỏ đủ màu. Xung quanh là một lọat các đĩa hạt dưa, hoa quả, bánh kẹo. Loan nhìn thấy tôi và em bước vào liền hớn hở “Khiếp vợ chồng nhà này lâu thế! Chờ dài cả cổ đúng là cán bộ có khác vip thật” em dúi món quà vào tay Loan nói vài câu chúc rồi kéo tôi ngồi xuống bên cạnh.

Loan bắt đầu giới thiệu tôi và em với mọi người, lúc này tôi mới để ý quan sát bạn Loan đa số là con gái vì Loan học ở trường thuộc khối xã hội, ai cũng ăn mặc hết sức điệu đà và bắt mắt. Mỗi người có vẻ đẹp riêng biệt nhưng tóm lại khá là xinh “Đúng là khối xã hội có khác! Con gái nhiều và đẹp thật” tôi tự nhủ. Bữa tiệc sinh nhật nhanh chóng mở màn, mọi người cười nói rôm rả. Ngồi giữa cả tá con gái xinh đẹp tôi thấy ngứa ngáy bởi hàng ngày trêu ghẹo con gái đã quen miệng nên tôi bắt đầu cất lời pha trò tán tỉnh những cô bạn của Loan. Những tiếng cười trong trẻo vang lên liên tục, những câu khen ngợi tôi vui tính dễ thương làm tôi càng hứng chí trổ tài ăn nói tán tỉnh và nhiêu khi còn buông những câu quá lố khiến Loan ngỡ ngàng và em thì giận tím mặt. Tôi lại không để y’ đến thái độ của em và Loan vẫn say sưa tròng ghẹo những bóng hồng xinh đẹp ngồi bên cạnh hoặc đối diện tôi mặc cho e thi thoảng cấu vào đùi. Mãi cho đến khi e đứng dậy xin phép Loan về và quay cái mặt sa sầm xuống bảo tôi đến giờ về tôi mới luyến tiếc đứng dậy chào mọi người không quên buông lại vài câu trêu ghẹo vớt vát.

Lên xe về nhà tôi đi chầm chậm để em bớt sợ, thấy em chỉ im lặng không nói gì bàn tay nhỏ nhắn không ôm tôi như mọi lần tôi liền cất giọng hơi khó chịu hỏi “Em làm sao thế! Có việc gì mà im như thóc vậy?”. Câu hỏi của tôi như giọt nước làm tràn ly, e nói gần như quát với tôi một tràng dài “Anh còn hỏi làm sao ah? Anh xem cái thái độ của anh trong bữa sinh nhật ra làm sao? Nhìn anh có giống thằng hề không” tôi tái mặt quát lại “Anh làm gì sai mà e nói anh thế” em vẫn cao giọng quát “Còn làm sao ah! Anh trêu trọc bạn Loan theo cái kiểu tán tỉnh rẻ tiền thế ah! Anh coi như không có em ở đấy hay sao thế! Em bấm vào người anh anh cũng kệ! Loan nó nhìn em ái ngại cho em mà anh cũng không hay là sao! Anh học ở đâu cái kiểu ghẹo gái rẻ tiền thế! Hay là anh coi em như đứa nào đi nhờ anh đến đấy chứ không phải người yêu anh” và một lọat các từ giẫn dữ khác của em. Tôi cũng giận điên người mà vặc lại em, vừa đi vừa quay lại hai đứa cãi nhau nảy nửa không ai nhịn ai.

Mải cãi nhau vô tình đến đèn đỏ tôi phanh chậm xe tông nhẹ vào một chiếc xe máy khác ở trên, một đoi trai gái quay lại lườm chúng tôi “Đi kiểu gì thế” em vội vàng cất giọng “Dạ em xin lỗi ạ! Tại em nhìn thấy đèn đỏ muộn quá” rồi quay sang “Anh đi đứng cẩn thận tông vào người ta kìa” tôi chưa kịp nói gì thì thằng con trai ở trên đã nói vọng lại “Lần sau mở to mắt ra mà nhìn nhé!” và cũng là lúc đèn xanh nên nó phóng đi.

Một thằng chuyên gây gổ trên đường như tôi, lại đang cãi nhau với em vì cái lí do mà e đổ riệt cho tôi là rẻ tiền, là trăng hoa giờ lại thêm cái câu “mở to mắt ra mà nhìn” của một kẻ nhìn qua còn thấp bé hơn tôi chỉ được cái mặt dữ dằn hơn một tí khiến tôi như hóa dại. Tôi im lặng không đáp lời em rú mạnh con FX phóng theo. Chẳng mấy chốc tôi đuổi kịp chiếc xe phía trước, không nói không rằng tôi ép xe nó vào lề, chờ xe dừng lại tôi xuống xe tiến đền gần hỏi “Mày vừa bảo ai mở to mắt ra” em sợ hãi kéo tay tôi lại nhưng tôi đã gạt tay em ra xẵng giọng “Bỏ ra”. Thằng đối diện tôi cũng không vừa đáp “Tông xe phải người ta rồi còn định làm gì! Muốn đánh nhau ah?” Tôi không nói thêm câu nào nữa, tôi xông vào đấm, đá, lên gối, tát… miệng tôi tuôn ra những từ ngữ mà dân đầu đường xó chợ cũng phải thua. Bất kỳ kiểu đánh nào, những lời tục tĩu nào tôi có được tôi đều mang ra trút hận lên kẻ xa lạ đó. Thằng đấy cũng không vừa đánh trả tôi quyết liệt, tôi ăn một cú đạp vào người bắn lại về phía xe của mình, em gần như hóa đá vội giữ chặt lấy tay tôi giọng run lên vì sợ “Đừng anh! Dư..ng lại đi”. Tôi hăng máu lên thì làm gì có ai bảo tôi nghe nữa, tôi hất mạnh tay làm e mất thăng bằng ngã ra đường bật cốp xe lấy chiếc côn sắt bóng lóang quen thuộc lao vào kẻ xa lạ quật túi bụi, những giọt máu của kẻ xa lạ đấy bắn vào áo vào mặt tôi khiến tôi như một sát thủ vừa đội mồ đứng dậy, tôi cứ quật túi bụi trong tiếng gào thét, van xin của em của bạn gái thằng đấy và cho đến khi có 2 người đi đường giữ chặt tay tôi lại và kéo tôi ra xa thì cơn hăng máu của tôi mới lắng xuống.

Nhìn lại tôi thấy em đang quỳ xuống đường hướng về phía tôi mà van xin tôi trong nước mắt mong tôi dừng lại, cánh tay em sứt sát vì ngã ra đường. Nhìn qua bên kia thấy thằng đấy máu me bê bết quần áo rách tươm tả đang cố nhảy qua phía tôi nhưng bị mọi người và bạn gái nó giữ lại. Mấy bác trung niên quát thằng kia lên xe đi tiếp và nhìn tôi lắc đầu ái ngại. Kẻ xa lạ lên xe đi rồi tôi mới bình tĩnh lại nâng em dậy, xé chiếc áo rách tơi tả buộc vào tay cho em nhưng e giật tay ra “Tôi không cần! Anh biến đi” tôi lắp bắp “Sao em nói thế”, em gào lên trong nước mắt “Tôi không ngờ anh là kẻ máu lạnh thế, anh đánh người còn hơn người ta đánh gà đánh chó, miệng a thì tuôn ra những từ ngữ kinh khủng nhất, anh là ai thế, anh là người hay là quỷ vậy! có tí nào con người trong anh nữa không” cơn giận dữ vừa lắng xuống lại bùng lên “Anh cậy mình quần áo là lượt, anh oai hùng, anh đánh người rồi a trêu ghẹo con gái trước cả mặt tôi! Tiéng nói của tôi với anh có còn có ‎y’ nghĩa hay không! Tôi là gì của anh thế”.

Lúc này thì tôi cũng chẳng kiềm chế được tôi lạnh giọng “Phải rồi! cô giỏi giang! Cô tốt đẹp! tôi chỉ là cái bóng bao năm nay bên cạnh cô thôi! Cô chỉ thích kẻ làm nền chứ làm gì thích người chói sáng phải không! Cô ghen tị khi thấy bạn cô yêu quy’ tôi. nói chuyện cười đùa với tôi ah? Thế khi cô đi lên các miền xa lạ với bao nhiêu thằng khác thì sao? Sao cô không hỏi tôi là tôi có thấy cô rẻ tiền không ah! Hay là cô cũng có tình y’ với chúng nó! Làm điều gì mờ ám nên thấy tôi như vậy cô suy bụng ta ra bụng người cô chỉ là…” “Bốp” một cái tát từ đôi bàn tay hàng ngày vẫn ôm ấp tôi, một cái tát của người con gái tôi yêu nó đau về thể xác thì ít mà tâm hồn tôi đau đớn thì nhiều hơn. Bàn tay em run run chỉ vào tôi “Anh nghĩ về tôi thế ah! Sao a không nói ngay từ đầu! Để giờ mới nói ra điều này! Để tôi quá yêu anh rồi anh mới nói! Anh cút ngay đi” tôi tuy có ân hận 1 chút nhưng nó chỉ là thóang qua “Được tôi cút! Tôi nói cho cô biết! từ giờ tôi cũng chẳng bao giờ xuất hiện mà van xin cô làm lành đâu! Cô cũng đừng có điện thoại gửi thư làm gì! Tôi coi như cô đã biết mất khỏi đời tôi! Coi như tôi đã chọn lầm cô” Và tôi rồi ga vụt đi trong tiếng nức nở đầy uất hận của em.

Và từ bữa ấy chúng tôi đã là những kẻ xa lạ như bao kẻ xa lạ khác. Có đôi khi vô tình gặp nhau trên trường tôi chỉ khẽ thả ra những hơi khói thuốc và khoác vai những thằng bạn đi tiếp và để lại những nụ cười mỉa mai sau lưng, mặc em cúi gằm mặt che đôi mắt đỏ hoe đã bắt đầu rớm lệ. Chia tay rồi mà nước mắt e vẫn chưa thể ngừng rơi, những giọt nước mắt do tôi, vì tôi……..

Tiếng chuông reo báo hiệu giờ thi đã hết, vò vụn tờ giấy nháp trắng xóa trong tay tôi nộp bài thi trong tình trạng gần như tờ giấy nháp, khá hơn tí là nó không vò nát và có vài dòng nguệch ngọac. “Thêm một môn nữa vứt đi” tôi chua chát tự nhủ, dãy bàn bên kia mấy thằng trong nhóm hay chơi với tôi đang hỏi nhau lịch thi lại môn này, có lẽ chúng nó cần lịch thi lại cho tất cả các môn thì phải.

Nộp bài xong chuẩn bị ra về thì lớp trưởng thông báo mọi người ở lại chờ 1 lát sắp có điểm thi môn thi trước. Tiếng nhao nhao nộp bài vừa lặng xuống lại rộ lên bàn tán, những câu phỏng đóan về điểm thi không ngớt trên các gương mặt đỏ au, những cái đầu rồi bời vì vò tai bứt tóc. Tôi phả khói thuốc trong cái khoác tay của thằng bạn “Liệu môn sắp biết điểm này mày qua không? Tao thì chắc tạch rồi vừa bị đánh dấu vừa nộp giấy trắng” nó hỏi tôi, đảo đôi mắt qua nhìn thằng bạn, bộ dạng nó hốc hác vì chơi đêm nhiều, cái cổ áo sơ mi đen kịt ẩn hiện sau cái áo khoác vài tháng chưa biết đến giặt là, mấy chiếc răng ố vàng lấp ló đằng sau bờ môi thâm sì vì thâm niên thuốc lá lâu năm, phong cách điển hình của những thằng bạn của tôi. Tôi thờ ơ đáp lời “Cũng chẳng rõ, 5 ăn 5 thua, tao làm bài chán lắm”. Vừa dứt lời thì thằng lớp trưởng cũng mang bảng điểm từ trên khoa về, hơi thở ngứt quãng vì chạy cả đoạn đường dài, ánh mắt nó vô tình chạm phải ánh mắt tôi đang nhìn về phía nó, tôi thóang thấy sự ái ngại và tiếc nuối trong đôi mắt ấy có lẽ nó được dành cho tôi. Chỉ năm trước thôi nó còn là thằng hay đạp chiếc xe cà tàng bên cạnh thôi, sát cánh đá hậu vệ với tôi, thi thoảng làm trận đế chế với nhau. Và cũng chỉ năm trước thôi tôi chẳng quan tâm đến đỗ và trượt đơn giản là điểm của tôi thường trên 7.

Vậy mà bây giờ tôi đang ngồi phả khói thuốc chỉ với suy nghĩ là đỗ hay trượt, thi lại hay không thi lại. Hất hàm bảo thằng bạn “Lên xem đi mày! Xem luôn cho tao đấy! Xem môn này thế nào”, nhấc bày tay khẳng khiu gầy guộc ra khỏi người tôi, thằng bạn lách người giữa đám đông tiến về cái bảng điểm, nó dễ dàng gạt đám đông ra bởi cái bộ dạng bặm trợn và dữ dằn của nó để chạm bàn tay với những móng tay cáu bẩn vào tờ giấy thông báo điểm. Cặp mắt nó láo liên đảo lên đảo xuống tờ giấy rồi hơi nhíu mày, vứt lại tờ giấy nó lại tách đám đông quay về với tôi. Vẫn phả khói thuốc vào không khí tôi chẳng buồn nhìn đến mặt nó cất giọng lãnh đạm hỏi “Thế nào?”, “Tao tạch rồi! đúng như dự đóan” tôi nhìn sang nó với ánh mắt đã lạnh hơn “Tao hỏi tao? Mày tạch từ trước khi nộp bài rồi còn gì?”, nó nhe răng cười như tìm được đồng minh “Mày 4! Tí nữa là qua! Không quay bài mà khá phết nhỉ? Mấy thằng kia cũng tạch cả! Có khi đi làm bữa thịt chó vừa tránh rét vừa giải đen nhỉ? Hôm nay cũng qua mồng 10 âm rồi”

Vậy là biết điểm 3 môn thì 2 môn 4 một môn 5, rượu tây, thuốc lá, những cái tay vịn với chân dài miên man đã lấy đi một phần điểm cũng như cái kiến thức ít ỏi trong đầu tôi. Lắc đầu ngao ngán “Thôi hôm nay nghỉ một hôm! Nhà tao có việc phải về không bà già lại cằn nhằn! Dạo này bị cằn nhằn nhiều quá rồi”. Không chờ nó đáp lời tôi lững thững khoác cái áo da lên vai đi ra cửa lớp trong cái gọi với theo “Ơ Thế thôi thật ah! Thế mai nhé! Được không! Hoặc ngày kia! Dạo này anh em mình …” và tôi chẳng nghe thấy gì nữa.

Lặng lẽ bước từng bước trên cái hành lang lát đá hoa trải dài đến tận phía cầu thang đi xuống tôi vừa bước vừa thấy hụt hẫng như mất mát cái gì đó trong người. Thi thoảng lại gặp một đứa bạn đi ngược chiều nhìn tôi e dè hỏi thăm điểm giả, tôi chỉ biết cố nặn ra một nụ cười buồn mà trả lời “Tạch rồi” và nhận vài câu động viên khách sáo. Chắc chúng nó cũng tiếc cho 1 kẻ như tôi lắm, còn tôi tôi lại không hề tiếc nuối tôi chỉ cảm thấy trống trải và hụt hẫng.

Cơn gió lạnh lùa dọc hành lang vào người khiến tôi rung mình nổi gai ốc khoác vội chiếc áo da vào người, rít thật sâu một hơi thuốc để xua đi cái giá lạnh mùa đông. Tôi bước thật nhanh xuống nhà gửi xe, giờ tôi chỉ muốn về nhà nằm dài trên giường nghe những bản nhạc quen thuộc để tạm xua đi cái cảm giác chán nản này, để ngày mai tôi lại là tôi, anh chàng lãng tử, phong lưu chịu chơi với nụ cười nửa miệng luôn hiện hữu trên bờ môi khô cằn vì khói thuốc. Gần đến nhà gửi xe vô tình nhìn lên thông báo hội diễn văn nghệ đêm noel chợt nhớ ra là sắp noel rồi thảo nào mấy thằng con trai tấp nập thế, nhìn lại bảng thông báo thấy tên em nằm trong ban tổ chức tôi chợt chạnh lòng. Giờ này chắc em lại tất bật bàn ghế, khách mời, tài trợ, quên góp, tập dượt…không biết có còn nhớ đến tôi là ai khi mà ngày một nhiều kẻ vây quanh em hơn từ ngày em lẻ bóng. Cất cụ cười chua chat tôi đến thẳng nhà gửi xe, con bọ ngựa vẫn nằm im một chỗ, các vết xăm trổ trên người nó ngày một nhiều hơn mỗi khi tôi lượn qua Phố Huế hay phố Cao Bá Quát.

Ngồi lên xe rú ga phóng ra đường, gió lạnh đập ngược vào người làm tôi co ro hơn, không khí noel bắt đầu tràn ngập đường phố, những chiếc mũ ông già noel, bóng bay, hộp quà, băng rôn khuyến mại của các cửa hàng… trải dọc theo dãy phố mà tôi lướt qua. Nhìn gói quà bày trên phố tôi nhớ năm ngoái tặng e một chiếc khăn len, em nhận quà quàng nó ngay vào cổ “khăn ấm lắm nhưng không bằng vòng tay anh được” rồi nở nụ cười hạnh phúc. Tôi chở em dọc phố để chọn quà cho Lan, hai đứa cãi cọ nhau mãi rồi cũng chọn được một món quà theo ‎y’ em, khi em bắt đầu giận dỗi. Mang quà về để tối qua rủ Lan lên bờ hồ chơi em áp má vào lưng cho đôi chân thon nhỏ đặt vào chiếc pê-đan xe đạp cùng nhịp bước đạp với tôi rồi thủ thỉ “Anh ơi! Năm sau mình mua 1 cái bánh gato rồi sang nhà cháu anh cùng đón noel nhé!” tôi nắm bàn tay em xiết nhẹ “Rồi năm sau mỗi đứa 1 cái thật to! Tha hồ mà noel”. Em reo lên trong cái giọng trong trẻo thường ngày “Anh nhớ nhé! Năm sau noel em sẽ bắt anh đi mua từ sớm đấy”. Giờ đã là noel năm sau vậy mà chỉ có tôi lẻ bóng với con bọ ngựa trên đường.

Tiếng còi oto xin đường sau lưng làm tôi thoát khỏi dòng suy tư, quay người đưa ánh mắt sắc lẹm nhìn vào cái oto như muốn dằn mặt rồi tôi rồ ga phóng đi. Về đến nhà bật chiếc đìều hòa số to nhất, tôi thả mình lên chiếc đệm với tay bật nhạc để cố vùi mình vào giấc ngủ. Nhưng tôi không tài nào chợp mắt được, tôi thấy buồn, thấy hụt hẫng, tôi muốn có ai đó bên cạnh thủ thỉ những lời nói dễ thương để xua đi cái cảm giác trống trải này. Và tôi nhớ đến Hồng, người luôn sẵn sang đến bên tôi, phục vụ tôi, an ủi, ca tụng, khen ngợi tôi nhu một ông hoàng, như một ngôi sao sáng giúp tôi lấy lại tinh thần để tiếp tục trượt dài trên con dốc.

Hồng chưa bao giờ từ chối tôi và lần nãy cũng thế, cúp máy điện thoại tôi nở một nụ cười thỏa mãn và lại lăn ra giường chờ tiếng chuông cửa, tiếng chuông của sự phục tùng, tiếng chuông của cam chịu và tôn thờ. Chẳng mấy chốc tiếng chuông cửa tôi mong đợi đã vang lên, nhảy chân sáo dọc theo cầu thang tôi mở cửa đón Hồng. Hồng dắt xe vào với khuôn mặt buồn rười rựoi, đôi mắt như có gì muốn nói nhưng tôi chẳng bao giờ buồn để ‎y’, kéo chiếc cửa sắt đóng lại bàn tay lạnh giá tôi luồn thằng vào quả núi ấm áp mà tìm hơi ấm. Hồng co người lại vì lạnh nhưng chẳng buồn kêu lên oai óai và ôm tôi như những lần khác khiến tôi hơi ngạc nhiên “Chắc hôm nay lại cãi nhau với ai” tôi tự đóan rồi kéo Hồng lên phòng luôn.

Chưa kịp đứng vững trong phòng, đôi bàn tay tôi đã thô bạo đẩy Hồng xuống giường thám hiểm, nó quen thuộc trèo lên hai cái đỉnh đồi ấm áp mềm mại, rồi đi xuống khe suối với những đám cỏ lau mọc rậm rì. Đang hào hứng thì Hồng gạt mạnh tay tôi ra “Anh! Em muốn nói chuyện” tôi ngỡ ngàng “Chuyện gì! Để tí nói sau anh đang thèm quá! Làm tí đã” rồi lại lao vào Hồng. Nhưng Hồng không cam chịu gạt mạnh tay tôi ra thêm lần nữa “Em không thích! Em muốn nói chuyện đã”. Hai lần bị từ chối khiến tôi từ ngạc nhiên chuyển sang tức giận “Sao! Muốn nói chuyện gì! Thích bỏ xừ cứ lắm chuyện”. Hồng cất giọng buồn buồn “Anh nghĩ em thế sao! Anh nghĩ em thich lén lút đến bênh anh phục vụ anh để rồi lặng lẽ chờ a kiếm lí do tống cổ em về sao”, tôi vẫn cao giọng “Thế muốn nói chuyện gì!”. Hồng vẫn cái giọng buồn buồn tiếp tục “Anh và chị em đã chia tay! Vậy còn lời nói hôm nào của anh với em anh có định thực hiện không”, “Ôi con này hôm nay giở quẻ rồi!” tôi thầm nghĩ, đang tính cách trả lời thì Hồng đã tiếp “Anh không cần trả lời em đâu! Em biết anh trước giờ chỉ coi em như 1 con búp bê để anh cần thì anh gọi đến vui đùa, không thích thì anh cũng mặc phải không” tôi không đáp lời “Em biết e đã trao cho a đời con gái nên em không thể đến với ai khác ngòai anh! Nhưng e cũng mong anh nói thẳng cho anh biết tình cảm của anh với em chứ” giọng Hồng đã bắt đầu nức nở.

Những câu nói của Hồng nghe thật đau lòng và bi thương nhưng với tôi lúc này thì tôi chẳng để ‎ý, mục đích của tôi là được thỏa mãn thú vui xác thịt nên tôi đến lại gần ra chiều an ủi. Đưa bàn tay vuốt nhẹ lên khóe mi đã rơm rớm nước mắt, tôi ôm Hồng vào lòng “Em cũng phải cho anh thời gian chứ” Hồng lại rưng rức “Thời gian! Lúc nào cũng thời gian! E tin là chẳng bao giờ có đâu”, tôi vẫn vỗ về “Chỉ nhanh thôi! Anh thi xong là được” vừa nói tay tôi vừa luồn qua lên lưng Hồng bật chiếc khuy áo lót, tay còn lại thì nhanh chóng đưa lên 2 quả đồi mơn mởn mềm mại. Hồng giật mạnh người lại như muốn thóat khỏi tay tôi “Em không muốn thế này nữa! em cần tình cảm chứ không phải tình dục”. Đến lúc này thì tôi hết chịu nổi, tôi chẳng buồn nhường nhịn an ủi vỗ về nữa, tôi gằn lên “Thế muốn thế nào! Lúc sướng lên cô tìm tôi cho bằng được để thỏa mãn! Giờ tôi cần thì cô giở quẻ hả” rồi không chờ Hồng phản ứng tôi lao vào Hồng vật xuống giường ngồi đè len hai chân để hồng không dãy dụa.

Bàn tay tôi không buồn thám hiểm phía trên nữa, ấn mạnh hai tay vào chiếc cúc quần của Hồng để cởi, Hồng dãy dụa lấy tay phản kháng “không! Không! Đừng mà! Em không muốn thế này nữa” tiếng Hồng gào lên trong nước mắt, tôi mặc kệ sức thanh niên với thể hình gấp rưỡi Hồng nên chẳng mấy chốc tôi đã giật một cách thô bạo tòan bộ quần jean và chiếc quần lót nho nhỏ ra khỏi người Hồng. Khe nứt tự nhiên thấp thóang giữa hai bờ lau sậy hiện ra trước mắt tôi, cởi vội chiếc quần thể thao mặc trên người tôi lao vào Hồng như con hổ đói vồ mồi. Nước mắt Hồng tuôn ra trong tiếng gào thét, tiếng chân đập vào người tôi vào giường khi giãy dụa, Hồng nhất định không để tôi thâm nhập như một cô gái còn trinh nguyên khiến tôi càng ham muốn tợn. Cảm giác được phục tùng và cam chịu lâu nay đã khiến tôi nhàm chán thế nên sự dãy dụa của Hồng càng làm tôi phấn khích, tôi đè mạnh thằng nhỏ xuống tiến về cái khe nứt tự nhiên ấy. Dãy dụa nhiều cộng thêm cơ thể tôi đè mạnh phía trên khiến Hồng khó thở và mau xuống sức chẳng mấy chốc Hồng đã nằm yên thở dốc, giương đôi mắt bất lực nhòa lệ nhìn tôi.

Tôi không buồn nhìn đến Hồng, thò tay chỉnh hướng cho thằng nhỏ không lạc lối, tôi ấn mạnh cho nó tiến vào. Dòng suối Hồng hôm nay cạn khô vì chẳng có bàn tay mơn trớn khiến thằng nhỏ hơi đau rát, nhưng tôi vẫn cứ cho nó tiến vào thô bạo tôi biết là Hồng sẽ đau nhưng tôi muốn trừng phạt sự ương bướng của Hồng. Tôi dồn sức ấn xuống cơ thể Hồng trong tiếng lạch bạch của bụng tôi va vào bụng Hồng. Mặt Hồng lộ rõ vẻ đau đớn khi tôi đi vào, mỗi cú dập xuống lồn nàng là nước mắt Hồng lại trào ra chảy ngang dọc trên khuôn mặt nhăn nhó vì những cơn đau. Nhìn thấy thế tôi hả hê lắm, càng dập xuống tợn, chẳng mấy chốc thằng nhỏ đã căng phồng như lực sĩ thể hình, rút vội thằng nhỏ tôi đưa lên miệng Hồng như mọi khi nhưng cái miệng quen thuộc ngậm chặt và lắc qua lắc lại kiên quyết không khuất phục. Tức mình tôi đưa bàn tay thô kệch nhưng đầy sức mạnh bóp chặt vào hai bên má khiến cái miệng Hồng từ từ mở ra trong hai hàng nước mắt, tiếng ú ớ van xin của Hồng như méo xẹo dưới cái bóp của tay tôi. Thằng nhỏ tiến vào cái miệng ấm áp quen thuộc và tôi trân người dập thêm vài cái nữa rồi xuất quân.

Những dòng nước trắng đục sền sệt trào khỏi miệng Hồng như dung nham núi lửa hòa quyện với nước mắt Hồng vẽ lên những đường nét nguệch ngoạc trên khuôn mặt méo mó vì đau đớn và uất ức của Hồng khiến tôi không dám nhìn vào. Tôi thấy phát sợ khuôn mặt méo mó ấy, ghê tởm những dòng nước trắng đục bò ngang dọc như những con bọ lẹt trên mặt Hồng. Tôi thấy ghê tởm cả chính mình, kẻ tạo ra tác phẩm ấy.

Chạy như bay vào nhà wc tôi mang thau nước cái cốc và chiếc khăn mặt ra lau đi những nét vẽ ghê rợn ấy, Hồng giật mạnh lấy cái khăn từ tay tôi lau nốt những thứ ghê tởm sót trên gương mặt, súc miệng nhổ nha chất trắng nhờ nhợ kèm nước bọt. Tôi quay người lại không dám nhìn cho đến khi tiếng Hồng yếu ớt vang lên “Anh hài lòng chưa! Anh thỏa mãn chưa?” tôi quay lại, mặt Hồng vừa lau khô đã đẫm nước mắt trở lại từ bao giờ, tiếng Hồng tiếp tục đều đều trong tiếng nấc “Tôi biết chẳng đời nào anh chịu cưới tôi! Tất cả chỉ là giả dối để tôi tiếp tục phục tùng cái ham muốn thể xác của anh. Nhưng tôi đã trao cho anh đời con gái của mình nên tôi bắt buộc phải nhắm mắt đưa chân mong một ngày anh đổi ‎y’” ngừng một lúc để lấy hơi và những tiếng nấc nghẹn bớt lại Hồng tiếp tục “Có lẽ anh chẳng bao giờ đổi y’ cả, con người như anh chẳng bao giờ biết trân trọng bất cứ cái gì thì một kẻ như tôi đời nào anh ngó tới”, “2 tháng nữa tôi sẽ tốt nghiệp, tôi sẽ về quê tìm cho mình sự bình yên và thanh thản bên gia đình, mặc dù cả sự bình yên và thanh thản cũng bị anh tước mất từ lâu rồi”

Tôi bàng hoàng lắp bắp “Có cần thiết phải thế không?” Hồng gào lên trong nước mắt “Anh còn hỏi có cần phải thế khong ah! Ở đây tôi còn có thể ngẩng mặt lên không! Tôi có thoát khỏi sự dày vò của bản thân không!”. Tiếng khóc Hồng chợt to hơn bao giờ hết tiếng khóc của uất ức, của sự tổn thương và mất mát nó còn hơn cả những tiếng khóc trong đám tang mà tôi thi thoảng được nghe. Tôi chỉ biết trân mắt nhìn Hồng khóc, cả người tôi như hóa đá, Hồng bớt khóc hơn nhìn tôi đầy phẫn uất và rít qua kẽ răng “Tôi ước tôi có thể hận anh! Tôi ước tôi có thể cầu mong anh chết đi” rồi Hồng lại nức nở khóc “Anh có biết tại sao tôi không thể không? Đấy là vì chị tôi! Chị tôi vẫn còn yêu anh và quá yêu anh anh biết không! Anh có biết chị tôi tối ngày lao vào công việc và học hành chỉ để quên anh không! Anh có biết khi màn đêm buông xuống chị ấy ôm lấy tôi và khóc cho đến tờ mờ sáng không!” “Tôi thì sao! Tôi cũng muốn khóc muốn hơn chị tôi rất nhiều nhưng tôi phải nuốt nước mắt vào trong để an ủi chị tôi! Để nói rằng anh vẫn là 1 con người tốt chỉ là anh bồng bột thôi! Rằng anh sẽ quay trở lại với chị! Để chị dịu đi và chìm trong giấc ngủ! Còn tôi thức nốt đến sáng để những giọt nước mắt vừa chảy ngược của mình trào ra ngòai”

Nhìn tôi qua những giọt nước mắt đã cạn dần “Tôi không thể hận anh được! suốt đời này không thể! Tôi chỉ hận tôi đã quá dại dột và mù quáng! Cả đời này tôi không tha thứ cho tôi! Tôi đã làm hỏng bản thân tôi rồi làm anh thay đổi bởi sự dễ dãi và cam chịu của mình để rồi bây giờ chị tôi phải khốn khổ vì anh”, “Tôi mong anh hãy thay đổi con người anh! Quay lại với chị tôi và mang cho chị ấy điều chị ấy xứng đáng được hưởng! Đừng để nước mắt chị tôi tiếp tục lãng phí vì anh” Hồng nói câu cuối cùng rồi cất bước ra về.

Hồng về từ lâu mà tôi vẫn ngồi hóa đá, lần đầu tiên bị mắng chửi mà tôi không thấy uất ưc, giận dữ. Chợt nhận ra tôi đã gây ra quá nhiều tai họa em dịu dàng, Hồng cam chịu, tâm hồn của cả hai người con gái, hai chị em gái đã bị hủy đi dưới bàn tay tội lỗi của tôi. Thêm một người con gái nữa tiếp tục khóc vì tôi do tôi dù tôi chưa hề chết……..

Buổi văn nghệ chuẩn bị bắt đầu, tiếng thử loa thử đàn thi thoảng vọng từ trong hội trường vọng ra. Ngoài cổng hội trường sinh viên các khóa đang cố gắng chen chúc để kiếm cho mình một chỗ ngồi, tôi đứng lặng lẽ phía ngòai quan sát thi thoảng rít lên những hơi thuốc thật dài để cố xoa đi cái lạnh bên ngoài hội trường. Quan sát chủ yếu là các sinh viên năm 1,2,3 còn chỉ lác đác sinh viên năm thứ 4 và năm cuối, cũng phải thôi trẻ thì thường háo hức mà.

Kéo chiếc khóa áo da cao lên 1 chút tôi đứng tách biệt hẳn ra phía bên ngòai hội trường, tôi không thích chen chúc vào đám đông đang hào hứng cho những tiết mục văn nghệ chuẩn bị diễn ra. Từ hôm Hồng gào thét đay nghiến vào cái bản mặt đểu giả của tôi đã khiến tôi nhận ra em yêu tôi đến như nào, tôi đối xử với em chẳng ra gì mà hàng đêm em vẫn dành nước mắt để nhớ đến tôi mặc cho bao công việc học tập bộn bề. Em vẫn dành tình yêu cho kẻ không biết trân trọng tình cảm như tôi dù bên em không thiếu những anh chàng tài giỏi và bảnh bao. Tôi chợt thấy quy’ những giây phút được bên em, nhớ em đến lạ thường và tôi đã có mặt ở đây. Tôi muốn chờ e như bao lần khác dù lần này tôi không còn ngồi ở ghế vip mà vất vưởng tít bên ngòai hành lang hội trường. Tay cầm túi đựng chiếc bánh gato kem xinh xinh tôi vừa mua, tôi sẽ tặng em khi tiết mục của em kết thúc như một món quà noel. Em sẽ nhận quà sẽ ngỡ ngàng nhìn tôi, nụ cười em sẽ nở to hết cỡ trên gương mặt đẹp đến thánh thiện. Giọt nước mắt vì hạnh phúc của em sẽ lăn và em sẽ lao vào vòng tay tôi, tôi sẽ ôm em thật chặt sẽ không bao giờ làm tổn thương em nữa. Tôi cứ tự tưởng tượng tự suy nghĩ bàn tay nắm chặt vào cái túi đựng bánh như sợ đánh rơi nó giống như tôi đã đánh rơi tình yêu của em. Ngoài hành lang chỉ có những tiếng rít ngắt quãng của những cơn gió lạnh lùa dọc hành lang, tôi không hề thấy lạnh, không hề thấy cô đơn khi đứng một mình dưới những cơn gió lạnh, chiếc bánh kem nhỏ bé dường như là cái lò sười liên tục truyền cho tôi hơi ấm.

Chẳng mấy chốc tiết mục của em đã đến, người dẫn chương trình giới thiệu tên em, cái tên tôi đã nghe không biét bao nhiêu lần. Em cất giọng trong trẻo chào mọi người rồi bắt đầu hát, tiếng hát em vẫn hay như mọi ngày nhưng sao hôm nay tôi thấy hay thế, thấy ấm áp thế mặc dù tôi đứng tít ngòai phía hành lang chứ không phải ngồi hàng ghế đầu. Rướn ngừoi qua cái cửa hội trường đang đông nghịt người tôi thấy em trong trang phục áo bà ba, khuôn mặt đánh phấn đỏ hồng, bở môi nhỏ bé hôm nay đẹp kỳ lạ. Tôi háo hức chen mạnh lên trong những cái nhìn khó chịu của những người đứng trước, tôi muốn gần, gần em hơn nữa.

Sau một hồi luồn lách tôi đã đứng gần sát cánh gà sân khấu, đủ để nhìn thấy em với vẻ đẹp dịu dàng nết na gần hơn bao giờ hết, tiếng hát e đang nhỏ dần xuống báo hiệu bài hát sắp hết, tôi cầm chặt túi đựng bánh để chuẩn bị tặng em. Khi bài hát kết thúc cũng là lúc tôi lao mình lên nhưng không chỉ có tôi, có nhiều, nhiều lắm những anh chàng khác, to con có, mảnh mai có, nhỏ bé có… lao lên với những bông hoa tươi thắm, những câu chúc mừng và khen ngợi, có ai đấy còn choàng cho em 1 vòng cổ kết bằng hoa. Em chỉ biết nhận và cảm ơn trong đám đông ấy và hình như em không có thời gian để nhận ra ai cả. Nhìn đám đông và nụ cười e liên tục nở trên môi, tôi thấy mình nên dừng lại, bởi vì tôi sợ tôi tặng em cũng chỉ cười, chỉ cầm lấy rồi gật đầu mà không biết ai đã tặng trong đám đông ấy. Tôi lặng lẽ xách chiếc bánh ra ngoài, tôi sẽ chờ buổi văn nghệ kết thúc, tặng em và đèo em về.

Nhưng dự tính này của tôi cũng không thành, khi buổi văn nghệ kết thúc, tôi nán nạn chờ em, đứng như một cái bóng phía ngoài hội trường, điếu thuốc lá trên môi thi thoảng lại đỏ rực lên sau mỗi cái rít thật dài của tôi trong bóng tối. Tôi đã nghe thấy tiếng em ríu rít từ xa “Hôm nay vui quá! Cám ơn mọi người nhé!” tôi lao ra chuẩn bị đón em với chiếc bánh trong túi, nhưng giọng nói thánh thót lại vang lên và lần này nó làm tôi khựng lại “Cường ơi! Nhớ cầm cả túi hoa nhé! Tớ muốn mang hết về! Chịu khó giúp tớ nhé” tiếng người con trai đáp lại “Rõ thưa người đẹp” và tiếng em cười khúc khích trong trẻo thay tiếng trả lời. Hóa ra em đã có người đưa về, hóa ra những bó hoa được những người con trai tặng em không muốn bỏ đi bó nào, hóa ra không hề có nước mắt và sự buồn rầu của em như Hồng nói. Tôi đang thấy em hạnh phúc vui vẻ với một người con trai không phải là tôi. Lòng tôi chợt nhói đau, tôi muốn vứt chiếc bánh rồi bỏ về nhưng tôi không đành lòng.

Di chuyển chầm chậm và giữ khoảng cách với chiếc xe cub 50 đang chở em, tuy giữ khoảng cách tôi vẫn thi thoảng nhận được những tiếng cười khúc khích của em theo cơn gió lạnh đập vào người tôi. Tiếng cười trong trẻo như những chiếc kim chich vào ***g ngực trong thời tiết giá rét làm tôi cảm thấy vừa đau đớn vừa lạnh buốt. Chiếc xe máy đã dừng ở cổng nhà em, tôi dừng xe cách một đoạn đủ an tòan để e không nhận ra. Lúc này tôi mới quan sát anh chàng đưa em về, một anh chàng cao ráo tuy hơi gầy một chút, gương mặt sáng sủa, trông rất là thư sinh và có phong thái điềm đạm. “Cường về nhé! Hôm nay cảm ơn cường lắm! Không có Cường tớ chẳng biết xoay sở thế nào với đống hoa và quà này” tiếng anh chàng trầm ấm đáp lại “Không có gì! Bạn vào nghỉ đi! Ngủ ngon nhé! Tớ lúc nào cũng sẵn sang giúp bạn mà!”, em lại cười nói câu cám ơn rồi đi vào nhà.

Chiếc xe Cub đã lăn bánh từ lâu, cổng nhà em cũng đã đóng lại rồi mà tôi vẫn bần thần bên con bọ ngựa và chiếc bánh gato không biết đã bao lần nâng lên hạ xuống. Tôi chợt nhận ra tôi đã không còn trong thế giới của em nữa, tôi không còn là anh chàng lãng mạng sẵn sang đưa em đi khắp các con phố hàng cây từ ngày biết đến mùi sex. Tôi đã sa sút ngay cả trong học tập khi mà em vẫn luôn nhận học bổng. Giọng nói tôi giờ đã không trầm ấm mà khan đi bởi những chai rượu tây, thuốc lá. Tôi đã lừa dối em, lấy đi đời con gái của em gái em dù người đấy hàng đêm đã đưa bờ vai nhỏ nhắn cho em khóc. Lần đầu gặp em tôi đã làm em khóc và suốt thời gian sau này cũng chỉ là nước mắt. Tôi về với em thì tôi sẽ lại làm em khóc, nước mắt e chỉ khóc thêm vì tôi cùng lắm 1 thời gian nữa rồi sẽ nguôi. Còn nếu tôi đến bên em, van xin để e quay lại có lẽ tôi sẽ làm nước mắt em lăn suốt phần đời còn lại khi con người tôi đã biến chất. Thế giới của tôi giờ đã khác của em mất rồi. Tôi quyết định quay xe ra về để xa em, để mãi mãi rời khỏi thế giới của em, chợt nhớ đến chiếc bánh gato tôi liền quay lại cổng nhà em cài chiếc túi bóng vào phía trong chiếc cổng sắt. Dắt ra một đoạn đủ xa, tôi chọn vài hòn sỏi trên đường liệng vào cái cổng nhà em để nó vang lên những tiếng cạch khô kha. Đến khi nghe tiếng gọi ai đó của em và tiếng dép lê quẹt lên nền xi măng tôi rồ ga phóng đi để lại chiếc bánh, để lại em, để lại mối tình đầu…

Về nhà với một tâm trạng đau khổ và chán chường, tôi chẳng buồn thay quần áo cứ thế leo giường thiếp đi với những cơn ác mộng, hình ảnh em tươi cười bên người con trai dáng vẻ thư sinh ấy, vòng tay em ôm chặt eo người con trai ấy trên chiếc cub cứ lặp đi lặp lại trong những giấc mơ của tôi. Khi tiếng chuông điện thoại reo tôi mới thức dậy, uể oải vươn người với lấy cái điện thoại trong giọng làu bàu khó chịu “Đéo gì sớm thế! Mới sáng đã gọi”, giọng thằng bạn vang lên trong máy “Hey sếp, tối nay tổ chức noel nhà thằng Long nhé 10h có mặt ăn uống đến 11h30 thì tàu lượn đến sáng luôn, nhớ mang xèng nhé! Chương trình đêm mới hay đấy” tôi gắt lên “Điên hả! Tao không chơi đêm, nếu chơi thì chỉ chơi đến 12h đón noel xong về thôi! Chúng mày biết thừa tao còn gì” giọng thằng bạn cười khanh khách “Thôi đi ông khốt ơi! Không đi đêm thì uống rượu trước noel làm đéo gì cho thừa ra! Ở nhà ôm chăn đi” tôi không thèm để ‎y’ đến câu khích tướng của nó xẵng giọng “Okie ở nhà thì ở nhà! Thế nhé” rồi cúp máy.

Đang định vùi đầu vào chăn ấm ngủ tiếp tiếng chuông lại vang lên, tôi nhấc máy vẫn là thằng bạn bên đầu dây kia “Ơ kìa làm gì giận dỗi thế! Vậy đi đến 2h sáng thôi được không?” tôi lạnh lùng “Không! Tao ở nhà” rồi cúp máy. Tiếng chuông lại reo lên lần nữa khi tôi chuẩn bị ngả người xuống giường. Bật người dậy tôi vồ lấy cái máy và tức giận hét lêt “Tao đã bảo không! Mày đừng có lắm mồm” nhưng không phải giọng thằng bạn bên kia mà là giọng cháu tôi ú ớ “Cháu mà cậu ơi! Cậu cãi nhau với ai mà giọng nghe ghê quá”, giọng nói thánh thót của Lan làm cơn giận của tôi biến mất và cũng tỉnh luôn ngủ tôi nhẹ nhàng “Ơ không! Thằng bạn nó cứ nháy máy trêu cậu từ sáng rủ đi chơi ấy mà” giọng Lan như tiếng chuông tiếp tục “Hix thế ah! Thế tối nay cậu có kế hoạch gì chưa! Đón chị qua chỗ cháu nhé! Tối cháu có cái này hay lắm”.

Phải rồi tôi còn có Lan, còn có cô cháu yêu kiều xinh đẹp luôn hiểu tôi, thời gian thi bận rộn của tôi và Lan khiến chúng tôi không có thời gian gặp nhau gần 2 tháng nay. Tôi sẽ không phải buồn nữa, tôi sẽ đến bên Lan tâm sự với Lan là tôi cô đơn lắm, tôi sẽ nói cho Lan biết tôi đã chia tay em chứ không dấu diếm nữa. Lan sẽ an ủi tôi, đi bên tôi, đôi bàn tay thon thả sẽ bám vào tôi, bóng dáng yêu kiểu ấy sẽ tựa vào tôi. Tôi sẽ vòng tay ôm Lan đi dạo quanh bờ hồ giữa trời đông lạnh giá. Như tìm được sức sống mới tôi vội vàng đồng ‎y’ với Lan qua điện thoại, đánh răng rửa mặt để tỉnh táo, tôi dắt vội chiếc xe lao lên Hàng Bạc chọn một sợi dây chuyền bạc để làm quà noel. Nó sẽ giúp Lan tránh khỏi những cơn gió độc, và giúp tôi nhắc nhở Lan là tôi luôn bên Lan, luôn ở ngay gần trái tim Lan.

Cứ lẩn quẩn trong nhà hết xem phim, nghe nhạc, tắm rửa, chọn quần áo mãi mà trời chưa tối, tự dưng tôi thấy thời gian trôi chậm thế. Mãi rồi cũng đến giờ, tôi chẳng buồn ăn cơm chào bố mẹ rồi phóng xe ra khỏi nhà khi kim đồng hồ mới là 7h trong khi Lan hẹn tôi 8h. Cố gắng đi thật chậm và chọn đường dài nhất để giết thời gian nhưng tôi vẫn đến sớm nửa tiếng. Ngồi phía đầu ngõ nhà Lan tôi rít một điếu thuốc để giết thời gian không quên nhai thêm cái kẹo cao su để phi tang mùi thuốc lá trước khi vào.

Lan tươi tắn chạy ra đón tôi mái tóc dài được tết cẩn thận thả đằng sau lưng, chiếc áo len màu xanh nhạt bó sát người vẽ lên một đường cong quyến rũ với điểm nhấn là bộ ngực nảy nở và chiếc eo thon thả. Chiếc quần bò trắng sữa ôm sát lấy đôi mông căng tròn và đôi chân dài mien man thẳng tắp. Gò má ửng hồng vì bếp dầu, khuôn mặt Lan vẫn thanh tú và kiểu diễm như ngày nào. Nhìn Lan mà tôi thấy mùa đông dường như đã ở rất xa nơi này, chỉ còn những ngọn lửa đang bập bùng tóat ra từ cơ thể Lan làm tôi nóng người dần lên. Tôi hôn nhẹ lên mái tóc thơm mùi hương hoa của Lan và đưa hộp quà noel nho nhỏ cho Lan “Chúc mừng noel cháu nhé”, lè cái lưỡi hồng hồng sau hàm răng trắng tựa ngọc trai Lan cong môi “Quà bé thế! Thế chị đâu mà cậu đi một mình”. Tôi chợt trùng lòng xuống “Chị hôm nay đang có việc đoàn đội tí, lát cậu về đón sau”, lại một câu nói dối trơn tru, cái miệng tôi dạo này quá quen với việc này thì phải. Tôi tự nhủ sẽ đợi khi hai cậu cháu dạo bước quanh bờ hồ sẽ tâm sự với Lan.

Lan kéo vội tôi vào nhà ra vẻ bí mật “Cậu vào đây đi! Cháu có điều này bất ngờ cho cậu”tôi bật cười “Gớm gì mà bí mật thế! Chắc quà to lắm nhỉ?” cháu tôi cười ngất “Không! Cái này không phải quà”. Câu trả lời của Lan khiến tôi tò mò rảo bước nhanh hơn theo cái bong dáng yêu kiều ấy. Bước vào phòng tôi thấy có 1 đứa bạn ở cùng cháu đang nấu ăn phía sát cửa phòng, trong góc phòng nơi kê giường và bàn máy tính có một cậu con trai đang ngồi chúi mặt vào máy tính quay lưng lại. Lan cất một cái giọng dễ thương hơn bao giờ hết gọi “Anh! Cậu em đến rồi này”. Thằng con trai quay lại, một gương mặt thư sinh, đẹp trai, trắng trẻo đôi mắt sang ngời dưới cặp long mày khá rậm, chiếc kính cận đặt trên sống mũi làm toát lên một vẻ rất thông minh và trí thức. Nó đứng lên với một chiều cao gần bằng tôi bẽn lẽn chào “Dạ! Em chào anh”.

Tôi ngơ ngác quay sang Lan định hỏi thì cháu tôi đã lao vào đứng cạnh anh chàng đó níu tay thân mật giọng trịnh trọng “Giới thiệu với cậu! Đây là anh Minh! Bạn trai cháu” rồi khuôn mặt trái xoan hơi đỏ lên một chút. Tôi từ ngỡ ngàng kinh ngạc chuyển sang bàng hoàng lắp bắp “Bạn tra..i chá…u ah” cháu tôi hơi ngạc nhiên nhưng vẫn đáp lời “Vâng ạ! Sao thế cậu”, tôi nuốt nước bọt để làm tan cái cảm giác nghẹn đắng nơi cổ họng “Không cậu trông thấy quen thôi!” và tiến đến bắt tay anh chàng đó.

Bàn tay tôi đưa ra bắt mà chỉ muốn nắm chặt 5 đầu ngón tay thành quả đấm để trao cho anh chàng đấy. Cái bắt tay kèm cái vỗ vai thân mật và nụ cười thân thiện như trái ngược với sự đố kỵ ghen ghét của tôi dành cho thằng đấy. Hai tháng không gặp mà cháu tôi đã có người yêu rồi ư, sao tôi không hề biết thế, sao tôi cứ mải mê với những bữa tiệc rượu, với những cái tay vịn để rồi khi biết được tin tôi bàng hoàng thế này. Cháu tôi yêu kiểu, xinh đẹp, đã là của anh chàng ấy rồi.

Cả buổi tối ngồi nói chuyện và ăn uống, Lan và Minh bá vai bá cổ nhau trong cái nhìn tuy âu yếm bên ngoài nhưng muốn tóe lửa bên trong của tôi. Lan và Minh kể cho tôi nhiều lắm, nào là gặp nhau như nào, những lần đến tán ra sao, vượt qua những anh chàng nào, rồi kể xấu nhau, cấu véo nhau, thân mật với nhau…. tôi không thể nào nhớ hết vì đầu óc tôi cứ bơi đi theo những lời nói những ánh mắt của Lan và Minh dành cho nhau. Tôi như một kẻ đau đớn đến tận tim gan mà không thể kêu.

Và tôi xin phép về sớm với lí do đón em để thoát khỏi cái cảm giác chơi vơi ấy, Lan cứ bắt tôi đưa em đến đây rồi cả 4 cùng đi bờ hồ chơi nhưng tôi tìm mọi lí do để từ chối. Lan cũng nài them mấy câu rồi cũng đồng ‎y’ để tôi về. Hai đứa đi bên nhau tiễn tôi ra ngõ, tôi nhìn Lan lần nữa như muốn mãi khắc ghi hình bóng Lan vào tim và dằn cục nghẹn đang lên dần trên cổ phóng xe đi. Tiếng Lan và giọng cười khúc khích vang lên sau lưng “Anh! Cõng em vào nhà xem nào”.

Trời mới 9h tối mà tôi thấy mọi thứ cứ mờ hết dần đi trong đôi mắt tôi, trời có sương mù hay đôi mắt tôi bắt đầu có sương đọng lại. Tôi mất hết rồi, tôi mất em trong nuối tiếc ân hận, mất Lan trong đau đớn, xót xa ngay cả Hồng cam chịu cũng rời bỏ tôi trong nước mắt và căm hận. Tôi còn gì nữa đây! Tôi đặt ra các nguyên tắc “Không chơi đêm” “Không quá đà” “Không sex với gái nhà hàng” là vì ai? Là vì tôi muốn em không thấy những dấu hiệu của sự bệ rạc hiện lên gương mặt sáng sủa của tôi, là vì tôi muốn mình vẫn là một thần tượng trong mắt cháu và vì tôi có Hồng luôn đáp ứng nhu cầu Sex của mình. Giờ tôi còn gì không! Không tất cả đi hết rồi! trôi theo dòng nước hết rồi! theo những phương trời riêng hết rồi! Không còn gì níu giữ tôi trên con dốc đang trượt xuống nữa rồi! Lạng mình vào bốt điện thoại, cắm chiếc thẻ gọi vào bốt, tôi quay số nhà thằng Long với giọng lạnh lùng “Tiệc đã bắt đầu chưa”….

Từ đêm noel đấy tôi đã thành một con người khác, những buổi nói dối sang nhà bạn làm đồ án với bài tập lớn rồi ăn ngủ lại đấy trở thành những đêm bay không biết mỏi ngòai phố, ngòai các quán nhậu, rồi các bàn BiA, các bàn điện tử xèng xanh đỏ với lũ bạn.

Dấn thân vào ăn chơi thực thụ tôi mới biết những thằng bạn trên lớp luôn miệng gọi tôi là sếp hóa ra cũng chỉ là đám ăn chơi nửa mùa. Chúng chỉ biết luẩn quẩn ở những quán tầm tầm, chơi gái loại trung bình chỉ phục vụ các quán karaoke mà chúng biết. Rủ cả bọn làm 1 vòng đua tốc độ thì chúng nó vừa vặn ga vừa nháo nhác ngó xung quanh, thấy bóng áo xanh là lặn vào ngõ cả. Đi đâu cũng khoe cái trí thức nửa vời của chúng nó, lấy cái mác đại học ra lòe thiên hạ mặc dù đầu chúng nó nhiều khi cũng rỗng tuếch chẳng kém gì dân ít học. Những buổi chơi đêm của chúng nó cũng rất hạn chế với nhiều lí do khác nhau như ông bà già không cho đi nhiều, ôn thi, làm bài tập, nhà có việc riêng… Với nhiều lần lấy lí do của chúng nó như thế tôi nhận ra rằng hóa ra chúng nó chỉ chém gió với tôi về những lần chúng nó bay đêm, chơi em nọ, phang em kia, khi có tôi thì chúng tìm cách để tôi trả tiền.

Vậy nên tôi chẳng mấy chốc chẳng còn vui vẻ tí nào khi đi với chúng nó, tôi tự bắt sóng với những thành phần khác máu mặt hơn. Không thể tìm được trong trường tôi tìm trong khu phố nhà tôi vốn không thiếu đám ăn chơi đua đòi. Với tính cách lạnh lùng, khuôn mặt dễ coi, tiền vung không tiếc, lăn xả đánh nhau tôi không khó gia nhập vào hàng ngũ của chúng những đám dân chơi này nhiều khi chúng còn có vẻ kính trọng những kiến thức mà tôi có được. Tôi bắt đầu biết đến sàn, gái sàn, rượu tây và những cô gái tiếp rượu và chập chững biết đến những buổi tối rú ga quanh bờ hồ đua xe chỉ để lấy 1 vài triệu tiền cược.

Tôi ngập ngụa trong rượu tây và gái những cô gái chân dài da trắng, không chỉ là chỗ để tôi vịn vào khi hát, thọc tay vào ngực để bo như những lần khác. Giờ tôi không buồn vịn mà tôi vật thẳng ra nhấp nhô tạo sóng đầy thỏa mãn trên những cơ thể nõn nà ấy. Những khuôn mặt phía dưới thân thể tôi luôn thay đổi về cả hình dáng lẫn trạng thái, khi là cười thỏa mãn và dâm đãng, khi im thin thít chịu trận, khi lại có những giọt nước mắt nhỏ lăn ra vì tủi nhục nhưng chẳng bao giờ làm tôi không phấn khích cả. Tôi trở thành kẻ sống về đêm lúc nào không hay, những buổi sáng tôi vật vờ như một cái bóng trên lớp khi thì ngủ lúc phả khói thuốc. Đêm đến tôi như một con người khác đầy sức sống hò hét phấn khích lạng lách trên đường với những cánh tay dài thon thả ôm chặt phía sau lưng.

Tôi thay người yêu nhiều hơn cả quần áo tôi có trong tủ, số người yêu tôi có cùng một lúc nhiều khi hơn cả số quần áo tôi mặc trên người. Những thằng như tôi thường có người yêu ban đêm, có nghĩa là ban ngày chẳng bao giờ gặp nhau mà có gặp thì cũng coi như chẳng quen biết, chỉ đêm xuống là bám lấy nhau lạng lách, lên sàn, uống rượu, cuối cùng là nhà nghỉ. Sáng dậy thì nhà ai người nấy về, có khi tôi về trước để mặc “người yêu” mình ngủ tiếp cũng có khi tôi dậy mà chẳng thấy “người yêu” đâu.

Chơi gái yêu đương cái kiểu đấy mãi tôi cũng chán tôi bắt đầu tự sáng tạo ra những kiểu chơi khác phấn khích và trí tuệ hơn khiến nhiều thằng trong nhóm phục sát đất. Tôi chia gái thành 2 loại. Loại 1 là những cô gái làng chơi, rót rượu có thể ngã giá và bay đêm ngay được. Loại 2 là những cô gái trí thức, ngoan ngoãn còn gọi là hàng sạch.

Với loại 1:

– Như trước kia thì tôi thường bỏ tiền ra để chơi những loại như này, nhưng dần tôi không thích bỏ tiền, không phải là tôi không có tiền mà tôi thích bỏ sự ranh ma, xảo trá của mình ra nhiều hơn. Những loại gái hết date với chẳng còn chút lương tâm nào có thể đánh động được thì tôi chẳng bao giờ chơi, vừa nhão nhoẹt vừa giả tạo, son phấn thì lòe lọet vừa chơi vừa phải tắt điện và ngoảnh mặt ra chỗ khác, cố gắng lắm thì mới xuất quân được, còn không thì tòan nhờ các em thổi kèn để cho xong.

– Tôi thích những cô gái mới vào nghề vẫn còn mặc cảm tội lỗi, vẫn còn có chút gì đó ngây thơ và tin tưởng vào những câu chuyện cổ tích nơi mà hoàng tử hoặc hiệp sĩ luôn từ trên trời rơi xuống đem đến cuộc sống ấm no và đầy vinh quang như câu chuyện Tấm Cám mà ngày xưa mẹ kể. Với những cô gái như này tôi tự nhận biết qua sự quan sát lọc lõi và cái nhìn đầy kinh nghiệm của mình. Tôi đề nghị họ đi “tâm sự” nhưng vào nhà nghỉ tôi không vồ vập, tôi vỗ về an ủi, hỏi thăm về cuộc sống trước kia, và tôi không cần những cái này, tôi chỉ muốn có ai đó để nói chuyện. Tôi kể về hòan cảnh của tôi thật lâm li bi đát, rằng không ai hiểu nổi tôi, rằng tôi bị bỏ rơi trong nhung lụa. Và đến 80% các cô kiểu như này bị tôi lừa dễ dàng, gục vai vào tôi mà khóc lóc kể lể hoản cảnh trong cái nhếch mép đểu giả của tôi. Và các cô coi tôi như cái phao cứu sinh, hi vọng vào lúc nào đấy tôi sẽ mang điều tốt đẹp đến, cho họ đi học, xin việc cho họ và có thể là 1 gia đình đầm ấm như câu truyện cổ tích. Với mánh khóe lừa lọc này tôi có được sự vục vụ vô điều kiện, miễn phí của họ đôi khi tôi còn được tặng những món quà nho nhỏ bằng tiền họ bán thân cho những người khác. Tất nhiên là sớm muộn gì tôi cũng bị từng người phát hiện nhưng với tôi không quan trọng vì tôi vẫn tiếp tục đi lừa các cô gái khác như thế và loại này thì lúc nào cũng có rất nhiều. Chỉ có điều là khi họ nhận ra được sự đểu giả của tôi cũng là lúc họ không còn tin tưởng vào cuộc đời này, không tin là họ có thể quay đầu lại với cuộc sống bình thường được để rồi cay đắng dầm mình xuống sâu hơn cái vũng bùn họ đang đứng. Còn tôi tất nhiên là trơ tráo nói thẳng vào mặt họ và bỏ đi tìm cho mình con mồi khác trong nụ cười khóai trá, độc ác.

Với loại 2: loại này là những cô gái tri thức có, gái quê có, bán hàng có, phục vụ có nhưng đều có điểm chung là ngoan, hiền và không phải những cô gái bán thân để nuôi miệng. Tôi cũng tự chia loại này ra làm mấy loại khác nhau để tìm cách chinh phục.

– Những cô gái thuộc dạng tiểu thư cành vàng lá ngọc được chiều chuộng từ bé:

Dạng như này tôi rất thích chinh phục vừa bõ ghét cái thái độ kênh kiệu. Những cô tiểu thư dạng như này thì từ bé vốn quen đòi gì được nấy, muốn cái gì là muốn cho bằng được, thế nên tôi chọn cho mình chiến thuật riêng. Những lúc xuất hiện cùng những thằng bạn tôi luôn cố ăn mặc và tạo cho mình một vẻ ngoài ấn tượng nhất khi gặp những cô gái kiểu này. Lúc bắt chuyện tôi chỉ chào hỏi gọi là biết tên cho có rồi quay sang những đứa con gái khác tỏ vẻ quan tâm tạo ra cái sự ấm ức. Những loại con gái như này khi gặp mặt nói chuyện là tôi tỏ vẻ thích người khác, thích nói về em này hay, em kia xinh. Và cứ lặp đi lặp lại như thế chẳng mấy chốc tôi nhận ra sự ghen ghét đố kị của các em dạng này, rồi tìm mọi cách lấy lòng tôi, cố gắng tỏ ra nổi trội trước mặt mọi người khi có tôi.

Khi đã đạt đến mức này thì chẳng khó để tôi đưa các em tiểu thư lên giường. Những e này trông có vẻ sành sỏi nhưng thực ra lại rất ngố về giới tính, đưa lên giường thì sợ hãi bảo không dám nhưng tôi dọa bỏ thì lại cun cút nghe theo. Chiều tôi rồi nhưng vẫn sợ có mang tôi phải giải thích là con trai cũng như con gái không phải dễ dàng mà có thai được, nó cũng phải theo ngày giống như đến tháng con gái ấy, không phải ngày nào cũng có tinh trùng mà có thai đâu, anh lựa ngày anh ko có tinh trùng để quan hệ rồi em cứ chiều anh đi, nếu mà ngày nào cũng có thì thế giới này phải 500 tỉ người chứ làm gì 5 tỉ người như bây giờ. Thế là các em sái cổ gật gù, nằm xuống nhắm mắt cắn răng chịu đau để tôi hùng hục trên thân thể lõa lồ. Các em tiểu thư dạng này thì nhà cũng rất có điều kiện nên khi bám lấy tôi thì chẳng biết dùng gì ngòai tiền, quà và thân xác để chiều chuộng tôi nhằm giữ tôi lại thế nên cứ vài tuần tôi lại vứt cho 1 cái giấy cắm xe, cắm điện thoại(tôi cũng đã dùng di động), chứng minh thư thậm chí là cả thẻ sinh viên cho những buổi tiệc rượu trên sàn. Em nào đáp ứng chậm dù chỉ vài tiếng là tôi kiếm cớ bỏ không thương tiếc để mặc những giọt nước mắt dàn dụa chạy theo tôi van xin.

– Những em thuộc dạng ngoại tỉnh về hà nội học và làm việc với cái ‎y’ định bám trụ cái đất này không phải bằng nội lực bản thân mà muốn nhanh đổi dời bằng cách tìm anh nào giàu có, nhà hà nội, con một, chịu chi, cao ráo đẹp trai và có học thì càng tốt để yêu và hy vọng vào một đám cưới hoành tráng, rồi sẽ tay hòm chìa khóa cả cái nhà đấy, nở mày nở mặt với họ hàng, không phải chui rúc nhà thuê và cật lực kiếm tiền. Loại này tôi lại đặc biệt ghét và vô tình tôi lại có gần như tất cả các điểm loại con gái này cần, thế nên chỉ tán tỉnh không quá 2 tuần là tay tôi mơn trớn khắp cơ thể. Dẫn về nhà gọi là chào bố mẹ 1 câu cho tưởng là đã được ra mắt, lựa hôm nào rụng trứng gọi qua nhà có việc dẫn lên phòng mân mê rồi đè ngửa ra cái giường của tôi mà thịt. Con gái loài như này thì rất là ảo tưởng, cứ tưởng là dâng hiến cho tôi rồi thì sẽ làm vợ tôi đến nơi nên khi tôi đá thì nhiều đứa gần như phát điên dọa tự tử, dọa quyên sinh cùng tôi nhưng tôi vẫn mặc kệ, để cuối cùng họ phải khốn khổ đi tìm hạnh phúc riêng cho mình, khố khổ lao vào học tập việc mà họ nghĩ không cần thiết lắm khi sắp làm vợ tôi.

– Những em có thể là hà nội, có thể là ngoại tỉnh nhưng có cái kiểu là thích “đú”(ăn chơi đua đòi) loại này thì cực dễ có lẽ là dễ nhất, tôi chỉ mất ít tiền cho đi ăn, đi xem phim, sắm cho váy áo, phụ kiện đẹp, em nào xinh thì tôi mua cho cái điện thoại, em nào khá thì tôi mua cho cái máy nhắn tin. Ăn sung mặc sướng lại được đưa đón bằng xe xịn bởi anh chàng đẹp mã bóng lộn thì mặt lúc nào cũng vểnh ngược lên trời. Loại này thì chẳng phải dẫn về nhà thịt ở đâu cũng được và địa điểm tôi thích thịt là ở chính nhà các em này. Những em này thường khi bị tôi bỏ chỉ đau khổ khóc lóc chạy theo tôi được vài ngày, rồi không chịu nổi sự thiếu thốn do đã được tôi cung phụng quen liền nhanh chóng trở thành gái bao rồi gái vũ trường và kết cục có thể là đứng phố vẫy kết thúc ở trại phục hồi nhân phẩm.

– Những em thuộc dạng chăm chỉ học hành, không màng tiền bạc và quà cáp, sống giản dị là loại tôi rất thích chinh phục. Nó thể hiện đẳng cấp của tôi hơn cả. Những em như này thì không thể bằng tiền bạc và sự hào nhóang hay lời lẽ dẻo quẹo được, không thể chinh phục ở vũ trường, ở rạp chiếu phim ở ngòai đường được mà thường là ở thư viện các trường. Tôi phải tạo cho mình vẻ trí thức cần thiết, khuôn mặt sáng sủa cộng với cái kính cận không số khi đeo vào khiến tôi trông mọt sách một cách kì lạ. Với việc sành sỏi đời nên trí thức của tôi so với các em mọt sách lại rất rộng về chiều ngang còn đi sâu vào trong thì tôi chẳng bằng cái móng tay của các em này. Nhưng tôi đủ khôn ngoan để khong bao giờ nói quá sâu về một vấn đề. Khi tán những em này tôi rất hạn chế gặp, hạn chế liên lạc, thường thì xuất hiện bất ngờ rồi biến mất cả tuần có khi cả tháng rồi lại đột ngột xuất hiện nói vài câu rồi biến luôn không để các em này kịp nói gì. Điều này tạo ra sự nhớ nhung của các em ngày một lớn, và khi chín muồi thì tôi ra tay bằng những màn tỏ tình lãng mạng, tốn ít chi phí, chủ yếu là sức lực độ gian xảo. Các em thừong gật đầu trong nụ cười sung sướng hoặc giọt nước mắt hạnh phúc. Còn tôi ôm các em vào lòng với niềm vui như vừa qua được một cửa nào đấy trong game. Những em này thì tôi thường không đưa lên giường và nếu có đưa thì rất hãn hĩu có thể nói là 90% là tôi chỉ ôm hôn sờ soạng mang đi chơi để khoe bọn bạn xong là kiếm cớ chia tay. Nhưng thế cũng đủ khốn khổ cho các em này rồi vì họ rất lụy tình, có những em khóc ngày đêm, bỏ cả học hành đi tìm tôi, nhận ra bản chất tôi thì câm lặng và chỉ lao vào học tập và làm thêm suốt đời khinh rẻ bọn con trai, luôn luôn đề phòng với những thằng đẹp trai hào nhóang.

Đấy là một số loại điển hình tôi kể ra còn thực tế tôi không nhớ hết tôi đã yêu bao nhiêu người lên giường với bao nhiêu em. Tôi chỉ kể ra được môt số đại diện. Nhưng các cụ dạy chẳng bao giờ sai, ở đời chẳng ai cười được mãi, chẳng ai không phải trả giá và những cái giá phải trả đã dần đến với tôi…. (tiếp phần 8)
---------- Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10 ----------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon