Loading...

"Truyện sex dài" Loạn luân tội lỗi P8

Loading...
Truyện sex dài Loạn luân tội lỗi P8
Bước dọc dãy nhà của văn phòng khoa, tôi căng mắt nhìn qua tờ thông báo điểm thi lại dãn trong cái bảng kính khung nhôm để dò tên mình. Càng nhìn tôi càng thấy chán, vậy là chẳng có môn nào thi lại tôi qua cả, nhẩm tính sơ sơ đã thấy số học trình mình nợ vượt quá con số 1/3 đơn vị học trình trong 1 năm từ lâu lắm rồi(đơn vị học trình=số tiết của 1 môn trong tuần vd: toán cao cấp tuần học 5tiết thì môn tóan cao cấp là 5 trình). Vậy là tôi sẽ lưu ban, khóa học tới tôi sẽ học cùng khóa với em và nếu may mắn có thể sẽ ra trường cùng em còn không tôi cũng chẳng rõ mình sẽ thế nào. Nhưng tôi cũng chẳng quan tâm lắm điều đấy, học mãi thì cũng phải ra thôi không ra được thì mở cửa hàng buôn bán cái gì hoặc chạy lấy cái bằng nhờ ông bà bô nhét vào đâu thì nhét. Việc quan trọng bây giờ là phải nghĩ ra lí do nói dối được ông bà già để không bị phát hiện không lại cấm cung với cấm viện trợ thì mệt lắm.

Ngáp một hơi thật dài vì thiếu ngủ bởi những đêm bay không biết mỏi cánh, tôi lắc đầu chán nản đi xuống cầu thang nơi có 1 cô tiểu thư sành điệu đang chờ sẵn trên con Avenis bóng lóang. Trời mùa hè nắng chói chang khiến tôi phải với tay cởi bớt 1 chiếc cúc áo để xua đi cái nóng, đang lẩm nhẩm tính cách nói dối ông bà già thì chợt một cái giọng trong trẻo nhưng rất gay gắt gọi tôi “Anh H!”, quay gương mặt hốc hác và đôi mắt thâm quầng lại tôi thấy em đang đứng nơi đầu cầu thang nhìn tôi nghiêm khắc. Tôi chẳng buồn trả lời quay đầu đi tiếp coi như không biết. Tiếng buớc chân em chạy đuổi theo tôi rồi chặn tôi lại ở chiếu nghỉ cầu thang. Đôi mắt e vẫn nghiêm khắc nhìn vào tôi qua chiếc kính cận ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn. “Anh xem hết điểm chưa?” tiếng em rành rọt từng từ, tôi lơ đãng ngõ lên trần “Rồi! Có vấn đề gì không?”, giọng em bắt đầu gay gắt như quát vào mặt tôi “Anh còn hỏi có vấn đề gì không ah! Anh tăng K rồi đấy! Anh lưu ban rồi! Anh có hiểu vấn đề không đấy”, tôi gằn giọng “Chỉ là học lại 1 năm! Tự lo được”. Em lấy lại giọng bình tĩnh nhìn thẳng vào cặp mắt thâm quầng của tôi “Anh nói thật đi! Anh đã sa đọa đến mức nào rồi! Em không đành lòng cứ âm thầm xem điểm rồi xót xa cho anh thế này nữa!” tôi vẫn cứng giọng “Sa đọa là thế nào! Em hiểu thế nào về sa đọa! Mỗi người có cuộc sống riêng của mình! Em hãy vui vẻ với các chàng trai vây quay em đi! Đừng bận tâm cho anh” rồi nhấc chân định đi tiếp, nhưng em đã đứng chắn trước mặt tôi, đôi mắt đầy chất thép nhìn vào đôi mắt chỉ biết đến bóng đêm của tôi khiến tôi phải ngoảnh mặt đi chỗ khác mà dừng bước.

Giọng em bắt đầu gay gắt trở lại “Em không hiểu nổi sao anh lại đến nông nỗi này! Anh nhìn lại anh xem có giống tí nào ngày trước không? Anh hãy qúy trọng cái bản thân mình một chút được không! Nếu a cứ tiếp tục thế này thì em sợ anh cũng chẳng tốt nghiệp nổi đừng nói là học được tiếp” tôi bắt đầu nổi khùng lên “Để cho tôi yên đi! Việc tôi mặc xác tôi! Cô đừng có ra cái vẻ quan tâm! Tôi không cần” rồi tôi gạt cái bóng hình bé nhỏ đang đứng chắn trước mặt tôi sang một bên để đi tiếp. Nhưng không bóng hình bé nhỏ ấy kiên cường đứng vững nhìn thẳng những tia nhìn sắc nhọn vào mắt tôi, bàn tay nhỏ bé túm chặt lấy tay tôi, giọng nói em vang lên từng chữ rành rọt “Anh nhìn vào mắt em! Nói thật cho em biết! Anh đã dính đến ma túy phải không! Bạn bè anh có bàn tán nhưng e vẫn chưa tin! Em muốn hỏi thẳng anh!”. Đang cảm thấy bồi hồi khi bàn tay nhỏ nhắn ấy lâu lắm mới chạm vào người tôi như ngày xa xưa thì câu hỏi của em như một cái tát thật mạnh vào mặt khiến tôi tỉnh người “Phải rồi! mình bệ rạc quá rồi! làm gì có ai biết mình sa đọa như thế nào! Bạn bè mình ở cái trường này làm gì còn ai nữa ngòai những thằng ăn chơi nửa mùa bị mình bỏ lại ngồi nói xấu và vẽ ra đủ những thứ chúng nó có thể tưởng tượng được ra với người khác. Và em! Người từng hết lòng tin tưởng tôi cũng phải đến bên tôi chỉ vì những cái đấy” Tôi chợt thấy chua chat và cay đắng, đúng là tôi đang đứng ở nhầm chỗ, chỗ của tôi không phải ở đây. Tôi hất mạnh tay em ra với sự uất ức “Phải! tôi bập vào trắng đấy! cô định sao! Làm người tình nguyện giúp tôi cai ah! Nhưng tức cười là tôi không cần sự thương hại và cái tình nguyện của cô! Để tôi yên đi” rồi tôi bước đi dứt khoát.

Em đã không thể đuổi theo tôi khi bị tôi đẩy ngã dúi vào tường, tôi bước đi phăng phăng ra xe chợt tiếng em gào lên “Đứng lại! Em muốn hỏi một câu nữa thôi” tôi lạnh lùng “Việc gì”, em ấp úng nhỏ giọng lại “Chiếc bánh gato… có phải … có phải….” tôi gằn giọng “Có phải cái gì?” em dường như hít thêm không khí vào phổi một lúc rồi mới nói “Có phải anh để lại không?” tôi quay lại nhìn em, tôi nhìn thấy sự chờ đợi cái gật đầu của em, và nếu tôi gật xuống chắc em sẽ chạy đến bên tôi mất. Tôi trả lời từng câu rành rọt trong chất giọng lạnh băng “Anh không hiểu em nói gì? Chẳng có gì là của anh cả? kể cả em”, sự thất vọng hiện lên rõ trên khuôn mặt em nhưng đôi mắt e vẫn cố nhìn vào mắt tôi để tìm sự thật trong lời nói của tôi “Nhưng anh…”, tôi quay đi bược thật nhanh “Chẳng nhưng gì cả! Không phải anh” và tôi chẳng nhìn e lần nào nữa.

Bước ra xe nơi cô người yêu tiểu thư đài các của tôi đang ngồi cầm chiếc điện thoại đắt tiền nhắn tin cho ai đấy, nhìn thấy tôi bèn hớn hở “Xong chưa anh! Điểm thế nào” tôi đáp “Qua nhưng không cao”, “Ôi giời cần gì cao! Sau này xin việc cứ cao tiền là được miễn là có bằng! mà không có bằng chạy cũng được sợ cái gì”, đúng là suy nghĩ của những kẻ quen dùng tiền để có mọi thứ, ngay cả tôi cô ta cũng nghĩ là mua bằng tiền, sao mà rẻ mạt quá. Tôi không buồn đáp lời, lên xe phóng thẳng về nhà, bước vào nhà chẳng buồn tâm tình âu yếm tôi vật thẳng cô người yêu ra giường rồi hùng hục không buồn khởi động trên cái cơ thể chỉ có nửa dưới lõa lồ khoe vùng tam giác tăm tối. Thẳng nhò lao vào vùng tăm tối quen thuộc với tốc độ cao mặc cô người yêu nhăn mặt vì đau nhưng không dám kêu, sợ tôi có thể bỏ bất kỳ lúc nào để chạy theo những người khác. Mỗi lúc ức chế vì cảm giác tội lỗi thế này tôi lại hùng hục lao vào sex, lao vào cái vùng tam giác tăm tối để xóa đi cái mặc cảm đấy. Và lần này cũng thế như bao lần khác, tôi muốn cái vùng tam giác tăm tối đấy sẽ phủ nốt màu đen nên những chỗ nào còn tí ánh sáng rọi đến trong tâm trí tôi.

Mở cửa tiễn cô người yêu đài các về tôi chẳng buồn nói gì khi cô người yêu nũng nịu “Anh đi đâu nhớ bảo em qua đón nhé! Đừng tự đi đâu đấy!” tôi gật cái đầu rồi đóng cửa trước khi chiếc xe máy của cô người yêu kịp khởi động. Vừa đóng cửa bước chân lên cái cầu thang tôi nghe thấy tiếng chuông cửa. Làu bàu trong miệng vì nghĩ cô người yêu qúy hóa của mình quay lại có việc gì, tôi bực tức mở cửa. Cánh cửa nhà mở ra, tôi định mở miệng quát “Có việc gì” thì khững người lại. Ngoài cửa không phải cô người yêu mà là Lan, cháu tôi, người mà tôi thi thoảng mới gặp suốt gần 1 năm nay, đôi mắt to tròn đang sưng mọng và ậng nước mắt, bờ môi cong cong run rẩy hướng về tôi nói “Sao người ta có thể sa đọa và lừa dối cả người ruột thịt hả cậu?”. Tôi giật mình nhìn Lan thảng thốt……

Tim tôi đập lên thình thịch toàn thân cứng đờ nhìn Lan ú ớ “Ch..á..u bả..o g..ì cơ”, Lan không nói gì bỏ mặc chiếc xe đạp để nó đổ xuống nền vang lên những tiếng khô khan rồi lao vào tôi ôm lấy tôi khóc nức nở. Tôi vội trấn tĩnh đưa tay lên vuốt tóc Lan nhẹ nhàng hỏi “Thế có chuyện gì? Không nói cứ khóc thế này thì cậu biết làm sao được?”, cháu tôi vẫn nức nở nói ngắt quãng trong những tiếng nấc “Bố.. ch..áu Bố chá..u”, tôi thở phào nhẹ nhõm vì không phải Lan biết chuyện của mình “Bố cháu làm sao! Cứ nín đi rồi kể lại cho cậu xem nào!” Lan rời khỏi vòng tay tôi, đưa đôi bàn tay thon thả lau những giọt sương mai đang đậu trên đôi mắt to tròn đen láy “Bố cháu có người khác cậu ah”. Tôi giật mình “Con người tinh tế, nhẹ nhàng, đến tỉa cái cây cũng sợ nó đau mà có thể ngoại tình ư? Chắc chắn có nhầm lẫn gì rồi” tôi hỏi ngay “Làm sao cháu biết được! Ai nói cho cháu mà cháu vội tin?”. Cháu tôi buồn bã lắc đầu “Ai nói thì đời nào cháu tin! Sáng nay cháu vừa thấy bố cháu trên này đèo một cô vào khách sạn!” nghe cháu nói tôi cũng thấy hơi hoang mang, trai đèo gái vào khách sạn thì còn cái gì ngòai lên giường đâu nhưng vẫn cố vớt vát “Chắc có việc gì đó thôi! Hoặc là người ta nhờ đèo vào thuê phòng”. Cháu tôi vẫn buồn bã lắc đầu “Không phải đâu cậu! Cháu biết bố cháu mà! Không đời nào bố cháu lên đây mà ko bảo cho cháu biết! Huống hồ lần này bố cháu bí mật lên lại còn đèo người khác vào khách sạn”.

Lòng dạ rối bời vừa nhận tin lưu ban đang nghĩ cách đối phó giờ lại thêm chuyện này tôi thấy đầu bắt đầu nhức nhức. Suy tính một hồi rồi tôi quyết định “Thôi được rồi, bây giờ cháu ở đây, cho cậu địa chỉ khách sạn của bố cháu! Cậu sẽ đến nói chuyện hỏi cho rõ!” vừa dứt lời cháu tôi đã lên tiếng ngay “Không! Cháu phải đi cùng với cậu! Cháu muốn có được câu trả lời rõ ràng từ bố cháu”, tôi xua tay “không được, cháu bây giờ đang kích động gặp không tốt cho cả bố cháu và cháu, hay là thế này cậu đưa cháu đến đấy rồi cháu ngồi quán café ở ngòai chờ cậu! Xong xuôi thì cậu ra báo tin cho cháu”, Lan có vẻ xuôi xuôi rồi gật nhẹ “Vâng ạ! Thế cũng được! Cậu nhớ hỏi kỹ cho cháu nhé!”.

Tôi dắt xe Lan để vào nhà rồi hai cậu cháu lấy xe máy đi đến khách sạn mà bố Lan vừa vào lúc sáng. Để Lan ngồi ở một quán café cách khách sạn gần 200m tôi vào gặp lễ tân nói họ tên của bố Lan và xin gặp. Lễ tân không cho gặp vì tôi không nói được số phòng nhưng tôi phải dùng đủ mánh khóe ra doạ nạt mãi anh chàng lễ tân mới quay máy lên phòng bố Lan để báo tin, tôi dặn lễ tân bảo là cứ nói có cậu H muốn gặp là được. Ngồi ở ghế chờ lễ tân tôi đinh ninh là khi anh xuống sẽ phải mắt la mày lém như bao người khác bị phát hiện khi ăn vụng nhưng không, anh xuống với những bước chân chậm rãi, thái độ rất điềm đạm, cất giọng nhè nhẹ chào tôi rồi mời tôi ra quán café gần khách sạn nói chuyện cho tiện. Thấy thái độ của anh tôi cũng hơi phân vân, chắc là hiểu lầm nên anh mói bình tình như thế chứ nhỉ, nhưng tôi vẫn theo anh bước chân vào quán café liền kề với khách sạn.

Sau khi yên vị chỗ ngồi anh vẫn điềm đạm gọi café cho tôi và anh từ tốn hỏi thăm tình hình bố mẹ tôi, việc học của tôi, hỏi về em, câu nào tôi cũng trả lời qua loa cho xong. Rồi không kiềm được sự nôn nóng của mình tôi cất tiếng chen vào những câu hỏi thăm của anh “Anh biết em đến đây có việc gì không?”, chậm rãi hớp một ngụm café rồi đặt xuống anh trả lời “Tất nhiên là anh biết?” tôi vẫn gay gắt tiếp lời “Anh biết mà anh thản nhiên thế ah? Không buồn giải thích hay sự thật nó hiển nhiên là thế rồi?”, đưa ánh mắt nhìn xa xăm qua cửa kính của quán café anh cất giọng “Em thấy chị em(mẹ Lan) là người như thế nào?”, tôi hơi bối rối trước câu hỏi của anh ấp úng một lúc rồi cũng nói “Thì em thấy chị đấy tháo vát, quyết đóan, và..” chưa hết câu anh đã đột ngột ngắt lời tôi “Đũng rồi! rất quyết đóan! Và thường là quyết luôn hộ cả anh” tôi đưa ánh mắt hơi khó hiểu nhìn anh, dường như anh hiểu tôi muốn nói gì anh lên tiếng giải thích “Thật sự là chị em chưa bao giờ coi trọng tiếng nói của anh trong gia đình, lúc nào cũng chỉ so đo tiền anh kiếm được so với số tiền chị ấy mang về, mở miệng là chê bai anh không bằng người khác trong cơ quan, chỉ lo ôm mấy cây cảnh, người ta doanh nghiệp nó không cho tiền còn vòi bằng được, đằng này anh được cho lại không thèm nhận” tôi vỡ lẽ “Hóa ra anh chưa bao giờ được làm một thằng đàn ông đúng nghĩa”, giọng anh vẫn đều đều và buồn mang mác “Anh từ trước đến giờ vẫn cố gắng nhịn vì hai đứa! Để không ảnh hưởng đến nhân cách của chúng nó! Khi nào đứa thứ hai lớn hơn một tí anh sẽ công khai hơn! Thực chất là hơn một năm nay anh chị chỉ sống chung mái nhà thôi chứ chẳng có quan hệ gì hơn, cái này anh cũng không tiện nói vì em chưa có gia đình” tôi tự nhủ “Có nghĩa là chỉ ở chung nhà chứ không chung giường, anh ko nói thì tôi vẫn tự hiểu chỉ có điều anh ko biết được tôi bây giờ như thế nào thôi”.

Tôi ấp úng hỏi anh “Thế anh định thế nào! Khi mà cả hai đứa biết”. Anh cười nhẹ rồi đáp “Thì thế nào nữa! anh sẽ để lại tất cả cho ba mẹ con để tìm hạnh phúc của mình! Anh chỉ cần hạnh phúc giản dị chứ chẳng cần nhà cao cửa rộng làm gì!”, đến đây thì tôi hiểu tại sao anh có thể bình thản khi gặp tôi đến thế, tôi cố vớt vát “Không còn cách nào hả anh? Sao hai anh chị không ngồi lại với nhau nói chuyện cho rõ ràng” anh nhấp thêm ngụm café rồi trả lời “Không đâu em ạ! Hơn 1 năm rồi chứ có phải là ít ỏi đâu! Em đừng nói chuyện này cho Lan vội! Anh và chị sẽ thu xếp để nói chuyện với 2 đứa cho chúng nó hiểu”. Tôi buồn rầu nói với anh “Anh có biết là nhờ ai em biết anh ở đây không?” anh ngạc nhiên cất giọng khẩn trương hơn “Ai! Ai hả em”, thở ra một hơi dài tôi đáp “Lan anh ạ! Nó muốn vào với em nhưng em không cho! Sợ nó tổn thương hơn”, lần đầu tiên trong buổi nói chuyện tôi thấy anh bối rối, a vò đầu một lúc rồi nhìn tôi bằng một ánh mắt cương quyết “Thôi được! Nếu Lan đã biết thì chắc anh cũng không thể dấu diếm nó! Dù sao anh cũng không muốn đánh mất hình ảnh của mình nơi nó, hôm trước anh gọi điện nó bảo hè này sẽ về quê, hình như là cuối tuần này nó về, em cứ nói qua tình hình với nó, lúc nó về nhà anh và chị sẽ nói chuyện nghiêm túc với nó, còn bây giờ anh hiểu nó, nó đang kích động và chẳng muốn nghe lời nào đâu! Em lựa lời khuyên bảo nó giúp anh đừng để nó hiểu nhầm về anh” Chúng tôi trao đổi thêm dăm ba câu chuyện nữa rồi tôi đứng dậy chào anh ra về.

Quay về quán café để đón Lan, vừa bước chân vào tôi đã thấy cháu tôi ngồi nhấp nhổm ngóng tôi, thấy tôi Lan vội chạy ra níu tay tôi “Thế nào rồi cậu! Sự thật là thế nào”, vuốt những sợi tóc mai lòa xòa bay trên gương mặt kiều diễm tôi nhẹ nhàng “Cứ vào đây ngồi đã! Cậu nói cho”. Hai cậu cháu ngồi đối diện, mỗi lời tôi nói bờ vai cháu tôi lại rung mạnh dần lên, và khi tôi kết thúc thì cháu tôi nức nở. Chắc nó shock lắm gia đình đang đầm ấm tự dưng phụp cái bố mẹ chia ly, mà lại chia ly có dự định từ lâu rồi. Tôi đổi ghế sang ngồi gần cháu, để cháu tựa vào bờ vai tôi mà khóc. Tôi an ủi bảo “bây giờ cháu nên về nhà, nói chuyện cả với bố và mẹ cho rõ ràng, dù sao bố cháu cũng không phải là người có lỗi” cháu tôi gào lên “Không có lỗi! không có lỗi mà bố cháu cặp bồ trước mẹ cháu ah! Mẹ cháu độc đóan thì cũng vì gia đình chứ có vì ai đâu! Giờ bố cháu đi tìm hạnh phúc riêng, thế còn hạnh phúc của cháu, của mẹ cháu, của em cháu thì tìm ở đâu?” tôi bối rối không ngờ cháu tôi lại nhìn nhận vấn đề ở góc độ đấy. “Ôi hạnh phúc và tình yêu của con gái là sự chung thủy hết lòng và cam chịu! Còn hạnh phúc của đàn ông lại là tìm thấy sự thoải mái cho bản thân mình mà không cần biết đến các vấn đề khác! Đúng là người phụ nữ luôn nhận phần thiệt nhất về mình”.

Tôi biết Lan đã bắt đầu hận bố, người mà nó thần tượng, ngay cả người yêu nó tôi cũng có thấy đôi nét giống bố nó về hình dáng lẫn cái phong thái điềm đạm. Giờ không biết nó có gượng lại được không khi chính nó phát hiện ra bố nó ngoại tình, và khi nó phát hiện ra thì gia đình nó cũng đang đứng trên bờ vực thẳm. Nó đã lớn còn em gái nó, đang hình thành nhân cách không biết sẽ vượt qua thế nào. Bống dưng tôi thấy tương lai của nó cũng chuyển màu xam xám như tôi ngày trước. Tôi sợ cháu tôi cũng sẽ sa lầy như tôi, tôi thầm mong cháu tôi đủ can đảm vượt qua chuyện này như tính cách mạnh mẽ vốn có của nó. Ngay hôm sau tôi đưa cháu ra bến xe, dúi thêm cho nó túi bánh và sữa vì tôi biết những lúc như thế này nó chẳng ăn uống gì được. Cầm lấy túi bánh đôi mắt to tròn mang nỗi buồn sâu thẳm nhìn tôi cảm kích, tôi hôn nhẹ lên mái tóc đang lòa xòa trước gió rồi bảo Lan lên xe, về nhà nhớ điện thoại cho cậu. Lan gật đầu rồi bước lên xe, chiếc xe lăn bánh rời bến trong cái nắng gay gắt và bụi bay mù mịt. Rồi tương lai cháu tôi sẽ như nào sau biến cố này liệu có mù mịt như con đường chiếc xe đang đi hay không, tôi thở dài rồi quay xe trở về….

Nhưng tôi không phải chờ lâu, chỉ 2 ngày sau cháu tôi đã điện thoại lên với giọng lạnh như băng báo tôi mai sẽ lên và muốn tôi đón. Tôi nhận lời và cúp máy trong lo lắng, nghe cái giọng nó giống giọng của tôi vào đêm noel khi điện thoại cho thằng bạn và lao vào ăn chơi từ đấy. Sợ nó sẽ thay đổi theo chiều hướng tiêu cực cả đêm tôi nằm nhà thao thức mặc cho các “người yêu” nhắn tin, mặc cho các chiến hữu điện thoại đến cháy máy, tôi tắt máy và chờ trời sáng. Mới 7h sáng tôi đã có mặt ở bến xe tôi đã có mặt ở bến mặc dù cháu tôi bảo phải 8h40 xe mới lên đến nơi. Dựng con bọ ngựa vào một góc tôi ngồi quán trà đá thả những hơi thuốc chờ đợi. Trời mùa hè chẳng mấy chốc mặt trời đã lên cao phả cái nóng như thiêu đốt xuống, mồ hôi đã bắt đầu nhỏ tong tong trên gương mặt hốc hác của tôi nhưng tôi cảm thấy sức nóng của mặt trời không bằng cái nóng trong ruột gan tôi đang ngóng Lan và lo lắng cho Lan.

Cuối cùng thì chuyến xe tôi mong đợi cũng đến Lan bước xuống với khuôn mặt ủ dột, đôi mắt đỏ hoe vì khóc cả chặng đường, hai bên tóc mai bết vào gương mặt trái xoan làm tăng thêm vẻ tiều tụy của cháu tôi. Nó bước từng bước ra khỏi xe như người vô hồn, tôi vội vã chạy đến đỡ chiếc balo của Lan, Lan ngước nhìn tôi rưng rưng như muốn khóc, đôi mắt lại ậng nước chuẩn bị tuôn ra. Tôi vộ vỗ vai an ủi “Thôi không sao! Cứ về nhà cậu nghỉ ngơi đã! Tạm thời mấy hôm nắng nôi ở nhà cậu cũng được”, Lan trao tôi chiếc balo, đội lại chiếc mũ vải rộng vành khẽ “Vâng ạ” rồi theo tôi ra xe.

Bước vào nhà tôi Lan như một cái bóng, đưa nước bảo uống thì uống, bảo vào nhà wc lau mặt và thay quần áo thì vào, bảo vào giường nằm nghỉ thì cũng đi như một cái bóng. Tôi nhìn Lan mà thấy thương quá, cháu tôi nằm xuống giường tôi bèn ngồi xuống bên cạnh tựa vào thành giường vuốt tóc Lan rồi hỏi han. Như không thể kìm nén thêm nó òa khóc nức nở, ôm chặt lấy tôi mà khóc như mưa, những tiếng nói ngứt quãng trong tiếng nấc “Câ..ụ ơ..i! Bố mẹ ch..áu s..ẽ li dị cậu ah! Gia đình cháu sẽ ra sao đây! Còn cái Vân Anh nữa, sau này nó sẽ thế nào! Cháu khổ quá”, tôi thật sự chẳng biết làm gì, với những đứa con gái khác tôi có thể dễ dàng bốc phét về hòan cảnh của mình còn bi đát hơn để chúng nó chuyển qua khóc cho tôi, nhưng với Lan thì tôi thực sự là mình chẳng có cách nào.

Tôi chỉ biết vuốt ve an ủi “Thế thằng Minh đâu! Những lúc như này cháu cần phải có nó bên cạnh” vừa nói lòng tôi vừa đau nhói, cháu tôi nói giọng bất cần trong tiếng nấc “Anh ấy giờ thì biết gì ngoài game đâu cậu! Suốt 2 tháng nay gặp cháu được có vài lần, cháu cũng chẳng nói được anh ấy nữa!” nghe thế tôi cũng chẳng buồn hỏi thêm nữa. Lại tiếp tục tỉ tê động viên, với tay bật những bản nhạc nhẹ nhàng cho cháu tôi nghe, được một lúc do khóc suốt đường đi không ngủ cộng với nằm trong phòng với điều hòa mát lạnh và tiếng nhạc du dương, cháu tôi khóc nhỏ dần rồi thiếp đi lúc nào không hay, bàn tay vẫn bám chặt vào tôi như sợ tôi vuột mất. Tôi cũng không dám rút người dậy sợ cháu thức giấc nên trượt người theo thành giường nằm xuống bên cạnh cháu. Thức giấc cả đêm và dậy sớm chờ tôi cũng chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Ngủ được một lúc tôi tỉnh dậy với cánh tay tê rần vì cháu tôi gối đầu vào, nhẹ nhàng rút tay khỏi chiếc cổ trắng ngần và thay vào đấy là chiếc gối, tôi nằm nghiêng người lại quay mặt vào Lan. Khuôn mặt kiều diễm ngây thơ vẫn đẹp lạ lùng dù có những vệt nước mắt đã khô đi trên mặt, hai gò má ửng hồng, bờ mi khép lại như những nhành liễu đang rủ xuống bên hồ, cánh mũi xinh xắn phập phồng theo từng hơi thở, đôi môi cong cong khép hờ đầy khiêu gợi. Không kìm được lòng mình, tôi vòng tay ôm lấy Lan đặt vào bờ môi ấy một nụ hôn nhè nhẹ. Lan vẫn thở đều đều, bộ ngực no tròn vẫn đang phập phồng dưới lớp áo bằng vải mềm mặc ở nhà. Cặp mông nảy nở vươn thẳng về phía sau đầy khiêu gợi với cái dáng nằm ngiêng của Lan.

Tự dưng người tôi nóng bừng, cổ họng khô rát, tôi cố nuốt nước bọt làm dịu cái cảm giác khô rát nơi cổ họng, bàn tay tôi như bị ma quỷ xui khiến vòng tay ôm eo Lan rồi trượt xuống bộ mông căng tròn vuốt ve nhẹ qua chiếc quần vải mềm mát rượi, tôi cứ như mơ màng, cứ như mình đang nằm với người đẹp nào đấy chứ không phải cháu mình. Bàn tay tôi quen thuộc trườn lên eo thon thả của Lan, vén nhẹ chiếc áo của Lan, tôi trượt vào cái bụng mềm mại, phẳng lì, mát rượi và trườn về đỉnh vu sơn hùng vĩ dưới chiếc áo con xinh xắn. Tôi cứ mê dại trườn tay dần lên trong hơi thở gấp gáp trong cái cựa mình tỉnh giấc của thằng nhỏ dưới chiếc quần, nó như đánh hơi được miếng mồi vội căng mình như muốn thoát khỏi chiếc cũi đang ôm chặt lấy nó. Bày tay tôi đã trượt qua rốn, trên rốn, đã chạm vào mép áo con, hơi thở tôi đang gấp gáp hơn thì đột nhiên một bàn tay thon thả mềm mại nhanh như cắt chụp mạnh vào tay tôi như một chiếc kìm cọng lực kèm theo một giọng nói đanh thép “Cậu định làm gì?”….

Chỉ có cánh tay tôi bị bàn tay Lan túm chặt lấy mà toàn thân tôi cứng đờ, đôi mắt Lan to tròn nhìn tôi đầy tức giận. Mồ hôi lạnh đổ ra như suối, mặt tái dại đi vì lo sợ tôi ấp úng “Câ..ụ câ..ụ…” nhưng không chờ tôi nói hết câu Lan hất tay tôi ra rồi ngồi dậy tránh xa người tôi, co đùi lại hai tay ôm lấy đôi chân dài mien man, khuôn mặt kiều diễm buồn thảm gục xuống hai cái đầu gối. Lan cất giọng buồn buồn “Sao cậu làm thế?”, tôi lúc này đã bình tĩnh hơn bớt sợ hãi hơn nhưng giọng vẫn run run “Cậu xin lỗi! Cậu không hiểu sao không kìm lại được!”, Lan vẫn thu mình ngồi im không nói càng khiến tôi sợ hơn. Tôi sợ Lan sẽ bỏ tôi mà đi, sẽ không bao giờ nhìn mặt tôi và không biết như thế thì hoàn cảnh của Lan sẽ như nào. Đưa đôi mắt len lén nhìn Lan tôi nói tiếp “Cậu cũng không hiểu nổi mình nữa! Cho cậu xin lỗi! Coi như cậu chưa từng tồn tại cũng được”, Lan vẫn im lặng không buồn nhìn tôi, khuôn mặt đã ngước lên không còn cúi gục vào chiếc đầu gối. Đột nhiên Lan cất giọng lạnh lùng “Xuống phòng khách! Cháu và cậu sẽ nói chuyện”, không chờ tôi đồng ‎ y’ Lan cất mình khỏi giường rồi đi xuống nhà để mặc tôi ngồi tần ngần trên giường.

Hít một hơi thật dài tôi vào nhà WC rửa mặt để tỉnh táo hơn và cũng suy nghĩ phương án trả lời Lan, những giọt nước máy mang mùi clo thốc vào mặt làm tôi tỉnh táo hơn, tôi quyết định sẽ nói hết sự thực, tôi không thể vòng vo tìm cách lấp liếm nữa, dù sao thì cũng nói ra hết suy nghĩ của lòng mình trước khi Lan có thể mãi mãi không nhìn mặt tôi nữa. Với lấy chiếc khăn khô lau qua mặt, đưa chiếc lược chải qua mái tóc rối bời vì vò đầu bứt tai tôi xuống nhà với tinh thần sẵn sàng đón nhận những lời xỉ vả thậm tệ nhất từ Lan.

Lan đang ngồi trên chiếc salon khuôn mặt kiều diễm mang nét buồn mang mác, đôi mắt tròn xoe long lanh hướng vào tôi nhưng có cảm giác là ánh mắt Lan đang để ở nơi nào xa lắc lơ. Tôi cất giọng trước “Chuyện vừa nãy cậu không có ‎ y’ gì! Tại cậu không kiềm chế được bản thân”, Lan chuyển ánh mắt sang lọ hoa đang cắm để đầu bàn cất giọng “Tại sao cậu làm thế! Cháu là cháu cậu cơ mà”. Tôi hít thật sâu để lên tinh thần rồi trả lời “Cậu biết! nhưng cậu …” tôi hơi ngập ngừng dừng lại, Lan vẫn đều đều tiếp vào giọng tôi “Cậu làm sao?”. “Cậu… Chẳng biết nói thế nào cho cháu hiểu nhưng cậu có tình cảm với cháu từ ngày đầu gặp mặt. Cậu đã cố lấy lòng cháu, cố kiếm cớ chụp ảnh để đứng cùng với cháu, cậu để ‎ y’ từng cử động của cháu, có lẽ cái đấy cháu không nhận ra”, Lan vẫn im lặng như để tôi nói tiếp, “Cậu có cảm giác là cậu rất hiểu cháu! Cậu nhớ khi cháu chạy ngang qua cậu và hát khe khẽ “I’ve never wana hear you say” cậu biết là cháu thích BSB, và cậu cũng biết là câu hát đấy cháu muốn dành cho mẹ cháu khi mà mẹ cháu vừa mắng cháu(cái này tự dưng tôi nghĩ ra lúc nói chuyện với Lan)”, dường như câu nói này có tác động đến Lan, Lan quay sang nhìn tôi đôi mắt đã bớt hờn trách cất lời “Thế còn chị! Chẳng lẽ cậu có tình cảm với cả cháu và chị?”

Tôi thực sự bối rối với câu hỏi này mặc dù nó xuất hiện là điều tất nhiên, tôi không thể nói là tôi yêu cùng lúc cả Lan và em được, tôi không thể nói là những đường cong chết người gương mặt kiều diễm tính cách ngây thơ giọng nói ngọt ngào của Lan làm tôi không muốn Lan thuộc về ai cả. Tôi cố nặn cho mình một khuôn mặt sầu thảm rồi nói tiếp “Khi cậu gặp cháu! Cậu và chị vẫn chưa yêu nhau! Tình cảm cậu dành cho cháu là thật nhưng cậu biết nó sai trái! Cậu muốn dập tắt sự sai trái đấy bằng một tình yêu khác, và cũng không thể phủ nhận là cậu cũng rất yêu chị, nhưng trong tâm trí cậu chưa bao giờ phai nhòa hình bóng cháu. Cháu thấy lúc nào cậu cũng tìm cách ở bên cháu, sợ cháu sẽ yêu ai đấy mặc dù cậu biết là cậu không có cơ hội”. Cháu tôi vẫn im lìm không nói chỉ có cánh mũi nhỏ phập phồng trên gương mặt trái xoan thanh tú. Tôi nuốt nước bọt xuống cái cổ hong đang khô khan nói tiếp “Ngày noel cậu tìm đến cháu cũng là ngày cậu và chị chia tay” Lan ngước mắt nhìn tôi như có y’ kinh ngạc, tôi vẫn tiếp lời “Lúc đấy cậu định đến bên cháu, tâm sự hết mọi thứ với cháu, nhưng khi nhìn thấy cháu và Minh cậu đã dằn lòng lại mà nói dối. Cậu đã rất đau lòng khi biết cháu thuộc về người khác! Cậu đã bia rượu cả đêm và chìm trong ăn chơi từ hôm đấy! Cậu tránh gặp cháu cả năm nay vì không muốn thấy cháu hạnh phúc bên Minh. Chiếc dây chuyền cậu tặng cháu cũng chỉ muốn là cậu luôn ở bên cạnh cháu để che chở cháu, muốn ở sát với trái tim cháu nhất”

Không nhìn vào lọ hoa trên bàn Lan quay mặt nhìn ra phía cửa ra vào như muốn tâm hồn thoát khỏi căn phòng này để không phải day dứt trong những khó xử. Tôi đưa lưỡi liếm bờ môi khô khốc “Chuyện hôm nay cậu mất kiểm soát là do cả năm nay cậu được gặp cháu ít quá! Cậu nhớ cháu lắm! Cũng từ lâu rồi cậu cũng chưa biết đến tình yêu thực sự là thế nào! Cậu xin lỗi cháu! Đấy là tất cả những gì cậu muốn nói với cháu”. Lan thu đôi mắt đen láy dưới hai hàng mi cong vút đang nhìn ra cửa để hướng về tôi “Cậu biết cháu đang ở hoàn cảnh nào không”, tôi bối rối mấp máy môi định trả lời thì Lan đã không để tôi nói tiếp “Cháu đang từ một người sống vui vẻ yêu đời thành người chẳng thiết sống. Gia đình cháu cứ tưởng hạnh phúc là thế hóa ra là hạnh phúc giả tạo. Nếu cháu không phát hiện ra thì cái hạnh phúc giả tạo này kéo dài bao lâu nữa” ngừng một lúc lấy hơi Lan tiếp trong cái giọng bắt đầu lạc đi “Bố cháu! Người luôn dạy cháu điều hay lẽ phải, dậy cháu cách phải biết làm gương cho em cháu, khuyến khích cháu tự tin và tự vẫn động trong mọi công việc, người mà cháu luôn thần tượng giờ lại thành, cháu xin lỗi phải gọi bố cháu như này nhưng cháu vẫn gọi, “kẻ ngoại tình””

Bờ vai Lan đã bắt đầu rung lên “Đúng là mẹ cháu chỉ biết tiền và tiền, chỉ suốt ngày đay nghiến bố cháu! Nhưng mẹ cháu cũng cốt sao đem lại cuộc sống tốt cho gia đình, mẹ cháu tuy bề ngòai chê bai, bất cần bố cháu nhưng trong sâu thẳm cháu biết mẹ cháu cũng yếu đuối lắm. Bố cháu bảo sẽ để lại tất cả cho mẹ con cháu nhưng cái cháu cần là một gia đình, cháu không muốn chia li thế này cậu hiểu không. Cháu cảm thấy vừa thương bố cháu vừa hận bố cháu. Cháu khó xử lắm cậu ah” những giọt nước mắt đã lăn dài trên gương mặt kiều diễm của Lan, tôi không cầm lòng lại được ngồi dậy tiến đến bên Lan để cho Lan dựa vào tôi khóc nhưng Lan đã xua tay “Cậu cứ ngồi yên đấy” làm tôi hụt hẫng ngồi lại ghế với trái tim đau nhói. Ngừng một lát để bớt những cơn nấc Lan nói tiếp “Còn anh Minh! Cháu yêu anh ấy vì cháu tìm thấy ở anh đấy nét nào đấy giống bố cháu nhưng càng ngày cháu càng thất vọng. Suốt gần năm trời yêu nhau anh ấy chỉ được 2 tháng đầu là quấn quyt còn từ khi bập vào game thì chẳng thấy mặt đâu, ăn uống thì thất thường, đến nhà tìm toàn phải ra quán game gọi. Cứ gặp là hỏi cháu có tiền không để trả nợ chú quán game. Yêu cháu mà gần năm mới cho cháu đi xem phim được một lần. Yêu cháu mà cháu ốm cũng không hay, khỏi rồi mới bảo là sao không bảo anh ấy, để anh ấy nhờ bạn cháu mua thuốc với mua đồ ăn cho. Những lúc cháu cần anh ấy thế này thì anh ấy lại bận ở những hàng game nào rồi, cháu chẳng thể nào bảo được, có lẽ game đã ngấm vào máu anh ấy rồi.”

Tiếng khóc đã trở lại với Lan từ lúc nào “Sao những người cháu tin tưởng, những người cháu đẳt trái tim, đặt hy vọng, đặt sự ngưỡng mộ vào lại như thế hả cậu, chẳng lẽ cháu không xứng đáng có được một hạnh phúc nhỏ nhoi thôi ah? Chẳng lẽ từ trước đến giờ cháu sống xấu xa lắm sao mà ông trời bất công với cháu thế”, tôi vội vã xua tay lắc đầu “Không! Hòan tòan không phải vậy! cháu còn xứng đáng hơn gấp 100 gần 1000 lần ấy chứ”, “Vậy sao giờ cháu thế này! Cháu suy sụp cháu chỉ còn biết đến có cậu! cháu nhìn thấy bố cháu chở tình nhân vào khách sạn cháu như người mất hồn, cháu chỉ biết theo bản năng là tìm đến với cậu. Dường như cháu chẳng còn có ai nữa”, hơi ngừng lại rồi Lan đưa ánh mắt u óan nhìn tôi “Vậy mà cậu! Cậu làm cháu muốn thất vọng về cậu lắm cậu biết không! Cháu buồn lắm cậu biết không! Cháu không muốn làm tổn thương cậu tí nào cả! Giờ cháu chẳng biết thế nào nữa! Cháu thấy bối rối lắm”. Tôi thẫn thờ nhìn cô cháu gái xinh đẹp nhưng bị nhiều nỗi đau đổ xuống đầu cùng lúc như thế tôi không biết là mình có chịu nổi được không khi từng đấy tai họa ập xuống đầu như thế. Nhìn cháu tôi vẫn có thể ngồi phân tích nói chuyện mà tôi thấy cháu mình bản lĩnh thế. Nhìn lại mình sao tôi thấy một thằng làm cậu mà không có được bản lĩnh bằng một nửa cô cháu mình thế. Chỉ biết chạy trốn cảm xúc bằng những đêm bay không biết mệt, bằng những lần nhấp nhô trên cơ thể nõn nà của không biết bao cô gái. Một cuộc sống đầy vô nghĩa.

Cả hai cậu cháu cứ ngồi im mỗi người dường như theo đuổi y’ nghĩa riêng của mình cho đến khi tiếng cháu tôi vang lên phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng nhưng căng như dây đàn “Thôi cậu lên phòng nghỉ đi! Cháu cũng không muốn như thế này để tâm trạng mình xấu đi nữa cậu ah”, tôi gật đầu như cái máy ngồi dậy “Cháu cũng lên luôn đi, vào nằm nghỉ ngồi dưới này không có điều hòa khó chịu lắm, cậu sẽ ngủ phòng ông bà, cháu cứ nằm phòng cậu!” Lan gật đầu khe khẽ rồi bước sau tôi lên càu thang.

Lên đến tầng 2 tôi quay lại nhìn Lan với ánh mắt buồn bã đày ân hận nhưng cũng chứa chan tình cảm rồi bước về phòng bố mẹ, tôi mở cánh cửa phòng định lao vào giừờng vùi đầu vào chăn đệm và hơi lạnh của máy điều hòa để quên đi cái khoảnh khắc này thì một vòng tay thon thả từ phía sau vòng lấy ôm vào tôi, cùng với một bộ ngực mềm mại áp mạnh vào lưng tôi. Bản năng của một thằng con trai từng trải cho tôi biết rằng đấy là vòng tay của Lan, đó là cái ôm của một người con gái dành cho một người con trai chứ không phải là cái ôm của đứa cháu dành cho người cậu họ. Cánh cửa thiên đường dường như vừa mở ra trước mặt tôi. Tôi nở nụ cười hạnh phúc và từ từ quay người lại…

Gỡ bàn tay thon thả đang ôm ngang eo, tôi quay đầu lại. Lan với gương mặt đẫm lệ đang cố ôm lại tôi rúc vào ngực tôi khe khẽ thốt trong làn nước mắt “Đừng bỏ Lan, Lan cô đơn lắm”, cách xưng hô kỳ lạ của Lan khiến tôi biết rằng những lời nói tôi dành cho Lan lúc nãy là không hề vô nghĩa. Tôi cúi xuống nâng khuôn mặt kiều diễm đang nhòa đi bởi những giọt sương mai, âu yếm nói “Anh yêu em, Anh sẽ không đời nào bỏ em đâu”. Lời nói yêu từ tôi, một người cậu nói ra với cháu gái, dù có sự chuẩn bị trước nhưng tôi vẫn nhìn thấy sự thảng thốt trong Lan, ánh mắt Lan có gì đó sợ hãi nhìn tôi, bờ môi Lan run run như muốn nói điều gì đó nhưng không kịp bởi đôi môi khô khốc của tôi đã áp vào đôi môi Lan. Bàn tay Lan đang ôm chặt lấy tôi bỗng muốn đẩy tôi ra khỏi người Lan nhưng đời nào tôi chịu rời xa Lan, người mà tôi đã khao khát bao lâu nay, tôi vòng tay ômg chặt Lan vào lòng, những cái giãy của Lan lặng dần theo những nụ hôn của tôi dành cho Lan. Đôi môi tôi cứ áp vào môi Lan rồi lại rời ra rồi lại áp vào, chiếc lưỡi của tôi không dám luồn vào miệng Lan như bao lần tôi hôn các cô gái khác. Tôi hôn lên gương mặt trái xoan, hôn lên hàng mi cong như liễu rủ vẫn còn đọng những hạt sương mai mặt chát, tôi hôn lên mái tóc rối bời của Lan, tôi hôn lên chiếc mũi dọc dừa thằng tắp, dường như đôi môi không bỏ sót một chỗ nào trên gương mặt kiều diễm của Lan.

Tòan thân Lan cứ run lên nhè nhẹ trong vòng tay tôi, bờ mi khép hờ vẫn thi thoảng có những hạt lệ trong vắt tuôn ra. Tôi vòng tay bế Lan lên rồi đi về phòng mình, đôi mắt Lan vẫn nhắm nghiền, hơi rúc mặt vào ngực tôi, đôi bàn tay Lan đã bắt đầu chuyển động ôm lấy cơ thể tôi. Đặt Lan lên giường tôi nằm xuống bên cạnh ôm chặt Lan vào lòng bàn tay vuốt những sợi tóc rối, đôi môi vẫn không ngừng hôn lên khuôn mặt đẹp không tì vết ấy. Lan hơi cựa mình rúc sâu vào ngực tôi như muốn trốn tránh đôi môi tham lam của tôi “Từ từ nào” giọng Lan trống không vang lên nhẹ nhàng. Tôi mỉm cười dừng đôi môi tham lam của mình lại “Anh không muốn dừng đấy”, Lan lại úp mặt vào ngực tôi như muốn che đi sự ngại ngùng “Đừng bỏ cháu nhé! Đừng rời xa cháu nhé!”, tôi bật cười vì câu nói ngô nghê của Lan, vòng tay xiết chặt bờ eo thon thả của Lan vào lòng tôi trả lời “Phải là đừng bỏ em chứ!” Lan đấm nhẹ vào ngực tôi nhỏ giọng “Chưa quen”.

Tôi và Lan nằm bên cạnh nhau suốt cả chiều hôm ấy, tôi như được viên ngọc qúy đã ao ước từ bao lâu nay nên tôi nâng niu Lan lắm, tôi chỉ ôm, chỉ thơm lên môi lên má, ôm bờ eo thon thả tôi không dám đi xa hơn sợ hạnh phúc bất ngờ vừa đến với tôi sẽ tan biến. Tôi và Lan chẳng buồn ăn uống cứ nằm bên nhau thủ thỉ tâm sự. Vuốt sợi tóc mai lòa xòa trên gương mặt dễ thương tôi nhẹ nhàng hỏi Lan “Anh cứ tưởng em sẽ không bao giờ nhìn mặt anh và hận anh lắm” Lan nhỏ nhẹ “Em cũng không biết nhưng khi nhìn bóng anh bước vào phòng chuẩn bị đóng cửa em có cảm giác em sắp mất đi cái gì lớn lắm và em lao vào ôm anh như bản năng”, tôi nhìn Lan ánh mắt hơi tò mò “Thế tình cảm của em với anh nó có từ bao giờ”, Lan thẹn thùng cúi mặt giọng hơi ngượng ngùng “Từ lúc anh choàng cho em cái áo khoác em đã cảm thấy có một cảm giác rất lạ, một cảm giác rất khó nói vừa gần gũi vừa tình cảm, khi em thọc tay vào áo chạm vào mấy chiếc kẹo em đã rất hạnh phúc. Lúc anh về Hà Nội em đạp xe chạy về tiền anh nhưng xe tuột xích nên em đã phải bỏ xe đạp giữa đường để chạy cho kịp tiễn anh. Tờ giấy đưa anh em đã chuẩn bị từ đêm hôm trước đấy” dừng một chút Lan lại tiếp “Nhưng khi anh lên HN không thèm điện thoại hay gửi cho em một lời nhắn trên nick nào em đã nghĩ anh không có chút tình cảm gì với em! Và anh là cậu em nên em cũng sợ lắm!”

Tôi bồi hồi để tâm trí quay trở lại ngày xưa, ngày Lan bước những bước dọc lối vào nhà ông nội với gương mặt chói lòa, ngày Lan ôm tôi đặt nụ hôn phớt lên má tôi khi nhận quà sinh nhật, ngày Lan bảo muốn đứng cạnh người yêu ngắm hoàng hôn bên cánh đồng vàng trĩu bông lúa chín. Giờ tôi đã có thể là người đấy rồi, giờ tôi đã dành lại được bóng dáng yêu kiểu ấy rồi, tôi thấy vui và hạnh phúc quá. Lấy được lại cái tưởng như đã mãi mãi mất làm lòng tôi phấn khích khôn tả. Chợt tiếng Lan lại ngọt ngào vang lên cắt đứt luồng suy nghĩ của tôi “Ngày em biết anh có người yêu cháu cũng hơi buồn, nhưng nhìn ánh mắt anh say sưa khi kể về chị ấy em cũng thấy vui lây và em cũng muốn gặp chị” giọng tôi buồn buồn “Ngày ấy tuy yêu chị nhưng anh cũng luôn sợ có ai đó đến gần em, thế nên anh mới tìm mọi cách để bên em, anh không muốn em có thời gian để ai đó tán tỉnh cả”, “Vậy sao chị và anh lại chia tay?” tôi ấp úng đáp “Anh cũng không thể trả lời chính xác chỉ biết rằng anh và chị đã ở hai thế giới khác nhau lắm rồi”, và không để Lan hỏi thêm nữa tôi ghì chặt Lan vào ***g ngực “Anh sẽ không để mất em đâu! Không bao giờ”.

Những ngày Lan ở nhà tôi Lan vui như một con chim sáo nhỏ, suốt ngày líu lo mọi phiền muộn dường như đã rời xa Lan từ bao giờ. Lan đặt cho tôi một cái nick là “Anh già” để có thể gọi trước mặt mọi người và xưng trống không. Mẹ tôi hỏi sao lại gọi thế thì Lan cong môi vào mặt tôi mà nói “Tại cậu ấy như một ông già! Suốt ngày triết lí với suy tư”, tôi tất nhiên là chấp nhận cái tên vô điều kiện và không quên gọi Lan là Nhím vì động tí là xù lông bật tôi như Nhím. Những ngày bên Lan tôi gọi cho những chiến hữu thông báo đang bị cấm cung, nhắn tin cho “người yêu” báo tôi về quê chơi mấy tuần rồi tắt máy cất kỹ vào tủ. Sáng sáng tôi thức dậy chơi PS kệ cho Lan giặt giũ, lau nhà, nấu nướng trong tiếng hát líu lo vọng lên cả ba căn gác vắng người. Tôi nâng niu Lan lắm, tôi chỉ dám ôm, hôn vào đôi môi căng mọng, ôm lấy bờ eo tròn lẳn để ghì bộ ngực căng phồng áp vào ngực. Thi thoảng tôi có để tay mình trượt xuống bộ mông nảy nở đằng sau lớp váy bằng vải mềm mát rượi. Sau những ngày đầu ngại ngùng và tránh né những nụ hôn kiểu pháp Lan cũng dần đáp lại với những lầy quấn lưỡi đầy cảm xúc, những cái ôm chặt tôi đầy phấn khích.

Hơn 10 ngày ở bên tôi Lan gần như lấy lại được phong thái vui vẻ, yêu đời, mơ mộng như ngày nào, tôi cũng thấy mình như trẻ lại được vài năm bởi sự nhí nhảnh trên khuôn mặt đẹp kiểu diễm pha lẫn với sự ngây thơ trong sáng. Tuy tôi vẫn nhớ những đêm rú ga dọc bờ hồ, nhớ những li rượu tây nốc ừng ực trong tiếng cười khóai trá, nhớ những câu tán tụng của những “người yêu” chân dài da trắng với khuôn mặt ngây thơ giả tạo bởi son phấn nhưng Lan cũng giúp tôi phần nào tạm quên đi nỗi nhớ ấy. Một buổi sáng đang ngồi chơi PS thì Lan bước vào phòng nhìn tôi với ánh mắt lưỡng lự như có gì muốn nói. Đặt chiếc tay cầm xuống nền nhà mát lạnh tôi mỉm cười nhìn Lan “Sao thế Nhím! Có việc gì hả! hay làm cháy nồi gì rồi” khuôn mặt đang ưu tư liền giãn ra ngay bởi câu trêu của tôi, Lan tiến vào ôm cổ tôi rồi nói “Mai em về quê “Anh già” ạ”, tôi ngớ người “Nhà lại có việc gì nghiêm trọng hả” Lan lắc khẽ cái đầu đáp lời “Không em về để nói chuyện lại với bố mẹ thôi! Hôm trước em bỏ đi không thèm nói gì nên thấy hơi áy náy! Với lại về để kèm cái Vân Anh học nữa! giờ gia đình đang như thế sợ nó biết nó bỏ bê học hành thì khổ”. Tôi cảm thấy hơi hụt hẫng nhưng vẫn cố ra giọng động viên “Uhm thế cũng được em về bảo ban với nói chuyện lại với bố mẹ. Cố gắng xem có thay đổi được gì không. Thế định về sáng hay chiều?”, Lan bỏ tay ra khỏi cổ tôi rồi nói “Em định trưa mai ăn cơm xong về! Anh già đưa em ra bến xe đấy” Tôi cười nhìn Lan “Tất nhiên rồi! sao dám để thằng nào đèo nhím của anh”. Chúng tôi nói chuyện thêm dăm ba câu nữa rồi Lan xuống nấu ăn để mặc tôi bên chiếc PS.

Tối hôm ấy tôi đưa Lan đi lên bờ hồ ăn kem, chọn mua cho Lan vài cuốn sách để Lan về quê đọc đỡ buồn chưa hết tôi còn đưa Lan ra hàng điện thọai chọn cho Lan một cái điện thoại để luôn giữ liên lạc với tôi. Lan nhất định chỉ chọn cho mình chiếc điện thoại có chức năng nghe, gọi và nhắn tin rẻ nhất trong cửa hàng và không chịu để tôi mua cái nào tốt hơn một chút “Chỉ dùng liên lạc với mỗi anh già thôi không cần cái đẹp! bao giờ liên lạc với anh khác sẽ chọn cái thật oách” Lan lè chiếc lưỡi hồng hồng ra trêu tôi. Tôi bật cười rồi cũng đồng ‎y’ để Lan chọn cái đó rồi thanh tóan tiền. Về đến nhà cũng đã hơn 10h bố mẹ tôi đã ngủ cả, tôi thơm nhẹ lên má Lan rồi về phòng dành cho khách ngủ, để Lan vào phòng tôi ngủ như mọi hôm.

Buối sáng khi còn đang mơ màng trong giấc ngủ bỗng nhiên có một cơ thể mát rượi nâng cái vỏ chăn trườn vào rồi rúc vào ngực tôi. Mắt nhắm mắt mở tôi mở ra định ú ớ nói gì thì Lan đã cất tiếng “Nằm gọn vào nào! Nằm với anh già tí không chiều về rồi nhớ lắm” tôi bật cười bởi cái giọng trẻ con đấy, nghiêng người lại để Lan có thể rúc sâu vào lòng tôi, mùi hương hoa trên tóc xộc vào mũi làm tôi tỉnh cả ngủ. Hôn nhẹ lên mái tóc tôi vòng tay qua lưng ôm Lan kéo vào lòng mình, cả bầu ngực tròn trĩnh sau lớp váy ngủ áp vào người tôi rõ rệt “Chà không mặc áo con” tôi tự nhủ. Lan vẫn cứ rúc sâu vào người tôi mà hít hà mùi cơ thể tôi như một con nghiện chính hiệu, bờ môi cong cong cứ cù vào cổ làm tôi vừa buồn vừa phấn khích. Tôi cúi xuống nâng guơng mặt đẹp như nắng sớm lên để ngăm nhìn, đôi mắt tôi như chết chìm vào đôi mắt to tròn đen láy, liếm nhẹ đôi môi khô khốc tôi áp thẳng môi mình vào hàm răng trắng ngần lấp ló sau bờ môi cong nũng nịu. Chiếc lưỡi tôi nhè nhẹ trườn qua hai hàm răng như con rắn trườn vào hang cửa tìm bạn tình. Cái lưỡi mềm mại của Lan quấn nhẹ lấy lưỡi tôi âu yếm, tôi tham lam ấn lưỡi vào sâu hơn để ôm trọn lưỡi Lan, bàn tay vòng qua chiếc eo tròn lẳn ấn sát vào người. Thằng nhỏ hàng sáng bình thường chưa gọi đã thức nay lại có cơ thể mềm mại đang áp vào càng khiến nó mạnh mẽ hơn, tòan thân tôi đã nóng bừng từ bao giờ dù chiếc điều hòa vẫn chạy ro ro trên đầu.

Để mặc lưỡi mình dãy giụa trong cái miệng xinh xắn của Lan, tay tôi vuốt dọc theo cái lưng mềm mại của Lan trượt xuống hai quả đồi nảy nở nằm san sát nhau dưới thắt lưng. Lan như muốn dãy khỏi đôi bàn tay đang mơn trớn hai quả đồi nằm kề bên cái vực thẳm đam mê nhưng tôi đã xiết chặt Lan hơn làm Lan cứng người không dãy dụa được trong lòng tôi. Cái lưỡi tôi đã rời khỏi tổ ấm nơi có bạn tình để trườn xuống cằm, rồi cà nhẹ lên cổ, thi thoảng lướt qua mang tai kèm theo những lời thì thào khàn khàn “Anh yêu em”. Cơ thể Lan nóng dần lên sau mỗi lần chiếc lưỡi trườn dọc cổ, tòan thân Lan nổi gai ốc. Bàn tay tôi tự bao giờ đã rời bỏ hai quả đồi mơn mởn tìm về với đỉnh vu sơn hùng vĩ đang áp vào ngực tôi. Chỉ là vuốt ve qua lớp váy ngủ thôi tôi đã cảm nhận được sự hùng vĩ của nó, hơi lạnh từ nó tỏa ra khiến bàn tay tôi mát rượi, tòan thân tôi thư thái. Cái ti nhỏ xinh đã cứng lên tự bao giờ tạo lên điểm nhấn trên đỉnh vu sơn ấy. Người tôi nóng hơn, khao khát hơn, tham lam hơn, tôi để mặc cái ham muốn dâng cao vào mỗi sáng thức giấc cuốn mình đi.

Tôi không kiềm chế nổi bản thân mình, bày tay tôi đã tự động như cánh tay robot được lập trình trườn xuống đôi chân dài thon thả trắng ngần tìm đến mép váy kéo lên. Lan ngỡ ngàng rút tay xuống chặn lại “Đừng mà anh! Em sợ…” nhưng Lan chưa kịp nói hết câu bờ môi tôi đã kinh nghiệm lấp vào cái miệng xinh xắn đang run rẩy mấp máy để cái giọng ngọt ngào run rẩy thành những tiếng kêu ú ớ. Những tiếng ú ớ của Lan hòa với hơi thở gấp gáp của tôi như tiếng rên rỉ bởi khoái lạc và phấn khích càng làm tôi ham muốn hơn, tôi lại thì thào vài vành tai Lan “Anh chỉ ngắm thôi! Chiều em xa anh rồi! Nhớ lắm!” và chiếc váy ngủ rời khỏi người Lan khi bờ môi tôi dứt lời.

Chiếc chăn mỏng đắp hờ lên thân thể tôi và Lan rời khỏi chúng tôi kèm theo chiếc váy ngủ, căn phòng chạy điều hòa giường như đã nóng hơn lên khi cơ thể Lan lộ ra trắng ngần với chiếc quần chip nhỏ hồng ôm chặt lấy vùng tam giác huyền bí, vùng tam giác của đam mê, của cả tội lỗi. Tôi ngây người nhìn Lan cố co mình trước đôi mắt si dại của tôi, đôi chân dài thẳng tắp, trắng muốt không hằn một vết sẹo kéo dài lên bờ eo thon thả nhỏ nhắn, cái bụng phằng lì không một lớp mỡ gợn xuôi dần lên hai đỉnh vu sơn hùng vĩ sừng sững trên cơ thể trắng hồng như ngọc bích được cắt gọt cẩn thận bời tạo hóa. Gương mặt Lan kiều diễm e ấp toát lên vẻ ngây thơ trong trắng khiến lòng tôi phơi phới.

Đôi bàn tay run run bò dần lên đỉnh vu sơn hùng vĩ, tay tôi đã run nhưng người Lan còn run rẩy hơn như ngọn cỏ lau trước gió, bàn tay thon thả tìm về với bộ ngực no tròn ôm lấy để bảo vệ trước đôi bàn tay tham lam của tôi. Hôn vào má Lan cái giọng thì thào quyến rũ của tôi lại vang lên “Để kệ anh đi! Em là của anh mà! Đừng sợ! Sẽ quen thôi” và tôi gỡ đôi bàn tay thon thả đang ôm lấy hai đỉnh núi hùng vĩ ấy mà leo lên. Dường như bàn tay tôi trở lên nhỏ bé trước bầu ngực to tròn, săn chắc đến một cách kỳ lạ ấy. Tay tôi leo lúi như lạc trong một cánh đồng mềm mại và mát rượi, tay tôi run run như lần đầu được chạm vào cơ thể của người khác giới, cứ như chẳng phải cái bàn tay đã vày vò không biết bao nhiêu cơ thể của đủ các loại con gái. Và như kìm nén bởi sự run rẩy và phấn khích quá lâu, tay tôi như con hổ đói xổng chuồng tham lam mân mê, xoa bóp với tốc độ tăng dần bầu ngực no tròn ấy. Chiếc lưỡi đã trườn khỏi khuôn mặt kiều diễm tìm về với cái đầu ti hồng hồng nho nhỏ như hạt lạc. Những cái đánh lưỡi điệu nghệ, những cái xoa nắn đầy nhục dục chẳng mấy chốc đã hâm nóng hai đỉnh vú sĩ mát rượi, tôi đã cảm nhận được những cái ưỡn người để bẩu ngực lan vào sâu rong miệng tôi. Những tiếng rên nho nhỏ đang thoát dần với tốc độ nhanh hơn từ bờ môi cong cong nũng nịu, đôi mắt to tròn đen tuyền đã khép chặt lại tự bao giờ, chỉ còn cánh mũi dọc dừa thẳng tắp đang phập phồng với nhịp điệu nhanh dần.

Đỉnh vu sơn của Lan quả là hùng vĩ tôi phải huy động cả đôi tay ôm dọc lấy sườn núi, ấp cả cái miệng tham lam lên đỉnh mới che gần hết được một quả núi đang nóng rẫy vì bị kích thích ấy. Tay tôi vận động như một nhà leo núi chuyên nghiệp, cái lưỡi tôi như lưỡi rắn hổ mang thò ra thụt vào viên hồng ngọc nơi đỉnh núi. Những tiếng rên của Lan đã lớn dần hơn bởi cảm xúc đang lấn dần cái lí trí và sự ngượng ngùng, cơ thể Lan nóng như người đang sốt cao, thi thoảng là những lần cong lưng ưỡn ngực lên làm tôi muốn nghẹt thở bởi trái đào tiên đột biến ấy. Những tiếng rên lớn dần của Lan như nhịp bước cho bàn tay tôi duyệt binh xuống tam giác hồng huyền bí còn chưa được khai phá. Lách nhẹ miếng vải hồng đang che đậy tam giác huyền bí, bàn tay tôi đầy kinh nghiệm để Lan không nhận ra sự có mặt của nó trong vùng cấm. Những cú trượt lên ngực rồi trượt xuống eo làm miếng vải hồng rời xa vùng tam giác mỗi lúc một xa. Chẳng bao lâu miếng vải hồng đã đến đầu gối Lan và bàn tay tôi ra đòn quyết định nhanh như chớp với cái kéo mạnh để miếng vải cuối cùng trên người Lan trườn khỏi đôi chân dài tìm đến với chiếc váy ngủ nơi cuối giường.

Cảm giác lạnh lẽo nơi vùng cấm khi nó không còn được che đậy khiến Lan như tỉnh khỏi cơn mê, bật người dậy mở mắt to tròn nhìn tôi hốt hoảng, nhưng chưa kịp nói gì tôi đã ôm Lan vào lòng “Không sao đâu em! Mình yêu nhau cơ mà! Em đừng sợ nhé! Anh hứa sẽ luôn bên em không rời xa em đâu! Anh hứa!”, lời nói trong tiếng thì thào và hơi thở ngắt quãng của tôi khiến cơn mê của Lan quay lại, đôi mắt nhắm lại hơi miễn cưỡng rồi lại nằm xuống bởi bờ môi tôi đang đè lên gương mặt đẹp kỳ lạ ấy. Bờ môi Lan run run lên trong những hơi thở ngắt quãng “Anh đừng bỏ em nhé! Em không muốn mất anh đâu! Đừng đi đâu nhé!” tôi trả lời Lan ngay bằng một nụ hôn dài bất tận và vòng tay ôm chặt Lan vào lòng để hai đỉnh phú sĩ áp vào ngực tôi.

Vùng cấm đã thoát khỏi sự bao bọc của miếng vải hồng như trở thành miếng mồi béo bở dưới đôi mắt thèm thuồng đang đỏ dần lên vì khao khát vì đam mê vì ham muốn tội lỗi. Bàn tay tôi đã nhanh chóng tiến vào khu rừng với những bụi lau mọc đan xen nhau không theo một quy luật nào, từng cây lau đủ hình dạng xoăn, thẳng, cong nhưng rất mềm mại cọ nhẹ vào bày tay khiến người tôi đang nóng càng nóng hơn, dường như chiếc điều hòa bó tay trước hai cơ thể nóng rẫy đang áp vào nhau. Đôi chân dài với hai cái đùi trắng hồng khép chặt vào nhau cố khép lại cánh cửa vào chốn bồng lai phía sau hàng lau sậy rậm rì, bàn tay tôi kinh nghiệm không vội vàng thám hiểm vào vùng sâu, nó điêu luyện vuốt dọc từ rốn xuống vùng rừng rồi lại vuốt lên, chiếc lưỡi vẫn cứ như con rắn độc cắn vào những điểm yếu của Lan để khơi dậy đam mê xác thịt. Vành tai, vùng cổ, bờ vai, gáy, quanh bầu ngực và viên hồng ngọc nơi đỉnh núi. Bàn tay còn lại không ngừng mơn trớn bờ eo thon thả. Tôi như một cao thủ đã luyện không biết bao bí kíp của các hàng sách dọc Đường Láng, trải không biết bao nhiêu lần chinh chiến trên các cơ thể nõn nà khác đang điểm huyệt khắp thân thể mơn mởn của Lan.

Cuối cùng đôi chân Lan cũng đã rời xa nhau bởi những tiếng rên rỉ ngày càng lớn, bởi nhiệt độ cơ thể ngày một tăng, bởi ham muốn của người con gái trinh nguyên được kẻ cao thủ như tôi đánh thức. Hai múi bưởi dài và căng phồng vẫn còn ép chặt vào nhau như chưa được khai phá bao giờ, hàng lau sậy buông xuống như tấm màn thưa nơi lối vào động tiên. Đưa bàn tay đã không biết bao lần tìm về với cội nguồn, tôi tham lam úp cả bàn tay mình vào chiếc mu, từng ngón tay ép nhẹ vào hai múi bười căng phồng. Đưa một ngón tay lách cửa động tiên vào tôi cảm nhận ngay được dòng suối phía trong đã ướt sũng từ bao giờ, Lan cong người lại vì cảm giác đau nơi phía dưới “Á đau em”, tôi cho ngón tay của mình rời khỏi khe suối ấy để làm dịu cơn đau của Lan. Chiếc lưỡi lại quen thuộc quấn lấy đỉnh phú sĩ làm cảm giác đam mê kèm tiếng rên rỉ của Lan trở lại, rồi bất ngờ tôi trượt dọc lưỡi mình như một vận động viên trượt tuyết trượt từ đỉnh núi xuống vùng tam giác đen tối ấy. Lan hốt hoảng bật người dậy nhưng muộn rồi, chiếc lưỡi nóng ấm ram ráp đã vào đến động đào, bày tay Lan vừa chạm đến đầu tôi để kéo lại thì cũng là lúc những cú đánh luỡi ngang dọc trên miếng thịt nhỏ hồng hồng như mào gà nơi đỉnh động khiến Lan cong người lại. Bàn tay run rẩy như không còn đủ sức để kéo đầu tôi ra, tay tôi chỉ cần vươn lên bầu ngực tròn trịa đẩy nhẹ là Lan đã nằm lại giường với những tiếng rên rỉ phát ra từ miệng.

Mùi ngai ngái và cái vị mặn chát nơi suối tiên tuôn ra không làm tôi ngừng phấn khích, nó càng khiến sự ham muốn của tôi cao hơn, khẽ nhấc mình để chiếc quần đùi và cái sịp con thoát ra khỏi cơ thể, thằng nhỏ bật ra đầy hùng dũng với cái đầu vạm vỡ bóng lừ như lực sĩ thể hình vươn thẳng ra phía trước, miệng nó đã rỏ ra những giọt thèm khát từ bao giờ. Áp nhẹ thằng nhỏ vào cái đùi trắng ngần mát rượi của Lan để xoa dịu nó tôi tiếp tục công việc luyện lưỡi của mình, những cú quét dọc từ dưới lên liên tục rồi đột ngột dừng lại chỉ để thở mạnh vào khe suối khiến Lan hưng phấn tột độ, Lan cong hẳn chiếc mu xinh xắn không kém gì khuôn mặt kiều diễm của Lan như muốn ấn vào miệng tôi khiến tôi mỉm cười hài lòng bởi sự từng trải của mình. Ngón tay tôi đã phối hợp dần với con rắn hổ mang trong miệng tôi để mở đường, kẻ tiến vào người vuốt ve làm những cái oằn mình vì đau đớn xen kẽ với sự rên rỉ của phấn khích.

Chẳng bao lâu ngón tay tôi đã mở đường dễ dàng trong tiếng nhóp nhép bởi dòng suối tiên dường như mỗi ngày chảy mạnh hơn những dòng nước mặn chát ngai ngái. Khuôn mặt yêu kiểu đã si dại đi trong tiếng rên rỉ không ngớt. Tôi nhẹ nhàng nằm lên người Lan áp bộ ngực mình vào hai đỉnh vu sơn hùng vĩ nóng rẫy như miệng núi lửa. Tôi hôn lên mắt Lan thì thào “Em sẽ là của anh từ giờ phút này! Anh yêu em! Mãi mãi là như thế”. Cái gật đầu khe khẽ trong tiếng rên nho nhỏ như một lời đồng ‎y’. Tôi tách chân Lan ra xa nhau hơn để múi bưởi đã đỏ au vì lưỡi tôi lộ ra đường vào động tiên róc rách nước. Kê thằng nhỏ đầy thèm khát vào hai múi bưởi đấy tôi nhè nhẹ đi vào…

Tiếng chuông đồng hồ điểm 11 tiếng báo 11h trưa đã đến, tôi cố gắng mở đôi mắt díp tịt của mình ra, Lan vẫn trắng ngần đầy khiêu gợi trước mặt tôi, đôi mắt to tròn đen láy đang nhìn tôi, những giọt lệ long lanh như những viên ngọc trai chảy trên gương mặt kiều diễm. Tôi hốt hoảng choàng dậy ôm Lan vào lòng “Sao thế em! Sao em lại khóc!”, Lan đã thổn thức chứ không còn câm lặng khóc nữa “E..m, E..m đ ã… An..h đ ã… Có phải mì..nh đ..ã phải không anh” tôi bối rối ôm Lan vào lòng khẽ “uhh” một tiếng rồi lại im lặng trong tiếng nức nở của Lan. “Em đã dành trọn cho anh rồi! Em luôn muốn dành trọn cho chồng mình anh ạ! Em sẽ chỉ biết có mình anh thôi” câu này tuy ngôn từ hơi khác nhưng cùng một nội dung như bao nhiêu cô gái đã từng nói với tôi mỗi khi giây phút ấy kết thúc. Nhưng lần này tôi không thể trơn miệng mà nói dối được, tự dưng tôi cảm thấy ân hận, tôi chỉ biết im lặng ôm chặt Lan vào lòng mình hơn, đưa đôi tay run run lên vuốt tóc Lan. Lan vẫn nói trong tiếng nấc “Em sẽ không lấy ai hết đâu anh ạ!” người tôi lại run lên như bị sốt rét ác tính tôi lắp bắp “Sao lại thế! Em phải có gia đình chứ”. Giọng Lan đã cương quyết hơn “Không em sẽ không lấy ai đâu! Sau này nếu anh lập gia đình cứ lập em không lấy ai hết nữa! Em sẽ xin anh một đứa con rồi vào Nam sống” tôi không còn run rẩy mà tôi thảng thốt, tôi hoảng sợ “Em làm sao làm thế được! Em làm sao mà một mình sống cả đời được!” nhưng giọng Lan đã cương quyết hơn “Không! Em sẽ cố gắng học thật tốt để có được thu nhập nuôi mình và con”, tai tôi như ù đi bởi quyết định rồ rại cực đoan của Lan. Nhưng tôi không biết rằng con gái chỉ trao trái tim cho một người, không phải như ‎y’ nghĩ của tôi là Lan sợ không còn sự trinh trắng cho người sau mà sự thật là trái tim Lan đã dành cho tôi rồi không còn ai có thể vào được nữa, tình yêu đã làm Lan nói những câu đấy chứ không phải sự rồ rại. Tình yêu giúp Lan có thể hy sinh mọi thứ vì tôi.

Nhưng tôi đã không nhận ra điều đấy tôi chỉ nghĩ là Lan muốn dọa tôi, Lan muốn tôi có trách nhiệm, muốn tôi đảm bảo một cái gì đấy với tương lai của Lan nếu không muốn Lan như thế. Và cái miệng đểu giả của tôi lại cất lên những lời dối trá với Lan “Em đừng làm thế! Anh sẽ cùng đi với em! Mình sẽ rời xa nơi này để vào Nam cùng sống với nhau! Anh sẽ cố gắng học để mình cùng nuôi con! Chúng mình chỉ cần có nhau không cần phải kết hôn” và Lan như bao người con gái đang yêu đưa đôi mắt long lanh nhìn tôi hạnh phúc “Thật hả anh! Anh nhớ nhé! Em sẽ cố hết sức để chăm sóc cho anh! Em yêu anh lắm”, Lan sà vào lòng tôi hạnh phúc còn tôi rối bời trong lòng không biết nên thế nào cho phải. Nhìn đồng hồ tôi khẽ bảo Lan “Đến giờ ra bến rồi Nhím! Chuẩn bị đi để anh tiễn Nhím yêu của anh nào”. Lan như không muốn rời khỏi lòng tôi vẫn cố rúc vào lòng tôi một lúc rồi mới để cơ thể không tì vết như khối ngọc trắng muốt rời khỏi tôi, ngượng ngùng với chiếc váy ngủ bảo tôi “Anh già quay mặt đi! Để em mặc quần áo”, tôi bật cười bởi vừa mới đấy thôi còn sà cơ thể không mảnh vải ấy vào tôi, giờ đã ngượng ngùng như với người xa lạ “Con gái thật là lạ” tôi thầm nghĩ và quay mặt vào tường. Năm phút sau đã thấy giọng nói thánh thót vang lên “Em xuống nhà chuẩn bị đồ đi! Anh già mặc quần áo đánh răng đi nhé! Chưa đánh răng mà dám kiss người ta! Hư quá” và Lan thả người xuống dường định chạy xuống nhưng khựng người lại kêu “Á” lên một tiếng, tôi hốt hoảng quay lại tưởng có chuyện gì “Sao thế em! Bị sao ah?” Lan nhăn mặt “Rát lắm anh ạ! Bước đi đau lắm” . Tôi nhẹ nhàng an ủi “Không sao đâu em bước từ từ thôi! Mấy hôm nữa là đỡ hơn thôi”, Lan lườm tôi “Tại ai đấy!” rồi bước từng bước nắn nót rời khỏi phòng tôi.

Chiếc xe chở Lan đã rời khỏi bến giáp bát trong cái nắng gay gắt, má tôi vẫn còn đọng lại chút hơi ẩm của nụ hôn tạm biệt của Lan cùng lời cảnh báo “Anh già cẩn thận nhé! Có ai là liệu hồn! Không được lừa dối em đâu đấy!”. Tôi quay xe về ngủ nốt giấc ngủ còn dang dở. Nhưng ngủ nhiều quá khiến tôi chỉ ngủ thêm một lúc, rồi thức giấc. Giờ căn nhà lại trống vắng, chỉ còn mình tôi, gần 10 ngày Lan ở đây tôi đã không được giọt rượu nào, rượu dường như đã hòa với máu tôi mà chảy trong cơ thể tôi. Tôi thèm thuồng cảm giác phấn khích khi vặn ga hết cỡ không dùng đến phanh quanh bờ hồ hoặc dọc phố Huế nửa đêm. Tôi nhớ những trận hò hét đập phá trên sàn, nhớ những câu ca tụng của các cô “người yêu” luôn bám chặt lấy tôi khi ngồi sau xe. Bật chiếc điện thoại di động lên tôi gọi cho chiến hữu “Đêm nay tập trung điểm cũ nhé! Tao tháo cũi rồi! nhớ báo đông đủ! Hnay phải hết mình hơn mọi hôm đấy!” và mỉm cười cúp máy…..

Hơn 1 tháng rưỡi Lan về quê, tôi lại trở về với con người của mình, với dòng máu pha với rượu tây, với cái thắt lưng quen được ôm ấp bởi những cô gái chân dài da trắng chịu chơi. Cả ngày tôi ngủ nhà lấy sức và nhắn tin với Lan, tối đến kiếm cớ ngủ sớm để chúc Lan ngủ ngon, đợi bố mẹ say giấc liền ôm bộ quần áo bóng đá và đôi giày thể thao mang theo để sáng về sớm mặc, tránh bị nghi ngờ.

Việc có được Lan làm tôi vơi đi nỗi buồn bị lưu ban, giúp tôi phấn khích hơn trong những đêm lượn lách đánh võng khắp các phố phường.Còn với Lan từ khi yêu tôi Lan tỏ ra yếu đuối lạ thường, những dòng tin nhắn đầy nhớ nhung và buồn bã khi phải xa tôi liên tục được gửi đến. Nhiều khi tôi thấy phát mệt vì những tin nhắn dày đặc kiểu như thế. Có lẽ Lan quá cô đơn trong ngôi nhà chẳng còn là tổ ấm, và cũng có lẽ Lan sợ tôi sẽ bay mất khỏi Lan vì tôi bây giờ như một niềm hy vọng nhỏ nhoi còn sót lại đối với Lan. Nhưng những tin nhắn của Lan dường như không thay thế được những thú vui ăn chơi đã ngấm vào máu. Tôi như một người nghiện, chỉ cần vài ngày không được uống rượu, không được rú ga lạng lách, không được nghe những câu tán tụng từ các “người yêu” chịu chơi là tôi cảm thấy bứt rứt trong người đến khó chịu. Thế nên tôi vẫn như một con dơi đen bay khỏi nhà mỗi khi màn đêm buông xuống.

Những ngày hè cũng nhanh chóng trôi đi, Lan đã trở lại cùng tôi với gương mặt kiều diễm rạng rỡ, đôi mắt sáng ngời khi nhìn thấy bóng tôi chờ đợi nơi bến xe. Lan chạy ra với tôi như trẻ đón mẹ về chợ, leo lên xe là ôm chặt lấy tôi mặc cho chiếc balo vẫn trĩu nặg trên vai. Gương mặt đỏ gay gắt vì nắng, tóc mai bết lại vì mồ hôi nhễ nhại không làm Lan ngừng líu lo và nở nụ cuời hạnh phúc liên tục. Lan vòng tay ôm chặt lấy tôi áp cả người vào lưng tôi, dụi khuôn mặt vào vai tôi mà hít hà mùi cơ thể tôi như kẻ nghiện chính hiệu. Tôi tất nhiên là vui khi đón Lan lên nhưng cũng sợ hãi bởi sự quấn qúyt của Lan, vừa phóng xe tôi vừa phải nhìn ngó xung quanh sợ rằng ai đó nhận ra chúng tôi trong khi Lan vẫn vô tư líu lo bên vành tai tôi.

Hơi mát lạnh của căn nhà 3 tầng xua đi cái nắng gay gắt bên ngòai, tôi đỡ balo cho Lan để lên phòng, bảo Lan lên phòng nghỉ nhưng Lan đã chạy vào gian bếp pha hai cốc nước chanh mát lạnh mang ra “Anh già uống đi này! Thưởng cho công đón” Vẫn cái giọng nhí nhảnh khiến tôi buồn cười. Ngửa cổ uống một hơi hết cốc nước mát lạnh để xua đi cái nóng vẫn còn bám vào người, đặt cốc xuống thì đã chẳng thấy Lan đâu chỉ có tiếng vòi nước hoa sen hòa với tiếng hát của Lan từ phòng tắm tầng 2 vọng xuống. Tôi rửa qua mặt mũi tay chân, khóa cửa nhà và lên phòng. Bước ngang qua phòng tôi đã thấy Lan nghiêng người buông mái tóc dài ướt sũng để sấy khô trước gương, cái miệng xinh xinh vẫn không ngừng tiếng hát. Tôi tiến đến phía sau Lan vòng tay ôm chặt lấy bờ eo tròn lẳn, áp người vào bộ mông săn chắc mây mẩy đang cong ra phía sau.

Lan hơi giật mình rồi cũng cười khúc khích “Anh già hư nhỉ?”, tôi mặc kệ Lan chẳng nói gì xoay người Lan lại, mùi dầu gội và sữa tắm phả vào mũi tôi, da thịt Lan mát rượi áp vào người làm tôi phơi phới. Đôi mắt tôi nhìn vào khuôn mặt đẹp không tì vết của Lan mà ngắm nhìn không say sưa khiến Lan thẹn thùng “Nhìn gì mà ghê thê”, tôi kéo Lan vào sát mình hơn “Anh nhìn nhím xinh của anh! Nhớ em quá”, và đôi môi tôi đã tìm đến đôi môi Lan, hàng mi Lan nhắm lại khi chiếc lưỡi nóng hổi của tôi tách cái bờ môi xinh xắn đi vào. Lan như ngã hẳn vào người tôi, mùi cơ thể Lan khiến tôi nóng ran cả người, nhẹ nhàng tôi đặt Lan lên giường rồi nằm xuống trong tiếng điều hòa ro ro…

Lan cũng chỉ ở lại nhà tôi có 1 ngày rồi về lại nhà trọ với đứa bạn dọn nhà sửa soạn cho một năm học mới. Tôi qua nhà giúp Lan dọn dẹp rồi cũng lên trường làm thủ tục tăng ca để còn có danh sách trong lớp mới mà học. Làm xong thủ tục với văn phòng khoa tôi lặng lẽ rời khỏi trường như cái bóng, thi thoảng cũng gặp những đứa bạn cùng lớp năm ngoái cất tiếng chào hỏi, tôi cũng chỉ biết gật đầu cười buồn rồi cố gắng bước nhanh hơn ra khỏi trường.

Rồi năm học mới cũng bắt đầu, những ngày đầu tôi cố gắng chép bài đầy đủ nhằm cứu vãn lấy việc học của mình nhưng đôi mắt tôi cứ hoa lên theo từng dòng chữ và phép tình dài đằng đẵng, đôi mắt đã quen với những ánh đèn laser trên sàn, quen với những hóa đơn tính tiền xanh đỏ chứ làm sao có thể quen với những kiến thức mà tôi đang cảm tháy vô nghĩa này. Đầu óc tôi không tài nào tập trung để học được cái gì, tôi luôn nghĩ về những cú vỉa, những đôi chân dài miên man đầy dâng hiến, chỉ sau 1 tháng “cố gắng” như thế tôi đã thành cái bóng mờ cuối lớp chỉ ngủ và phả khói thuốc với số lần thầy giáo mời ra khỏi lớp ngày một nhiều. Không có gì lạ với thành tích như thế thì số môn bị cấm thi học kỳ đầu tiên của tôi nhiều hơn số môn được thi, và khi kết thuc học kỳ I thì tôi chỉ qua duy nhất môn tiếng anh chuyên ngành.

Buồn bã bởi 1 học kỳ gần như vứt đi tôi qua nhà đón Lan đi chơi với hy vọng sự nhí nhảnh ngây thơ trên bóng dáng yêu kiều ấy sẽ giúp tôi lấy lại thăng bằng. Gần mấy tháng nay tôi và Lan vẫn đi chơi với nhau tuần 2 buổi chủ yếu là vào rạp xem film, ngồi quán café, tôi không dám dưa Lan lượn phố, không dám dẫn Lan đi đâu cả vì đơn giản mọi người quen với việc Lan là cháu tôi và tôi cũng sợ nếu dạo phố mà Lan cứ ôm cứng lấy tôi thì sớm muộn cũng bị bắt gặp. Lúc đấy thì không biết chúng tôi sẽ ra làm sao.

Dừng xe trước cổng nhà Lan tôi thấy Lan đang đứng tranh cãi với một dáng người cao ráo nhưng gầy nhom bên chiếc xe cào cào. Tiếng Lan gay gắt vọng tới “Em đã bảo em không còn tình cảm gì với anh nữa! Anh về đi”, tiếng người con trai yếu ớt vang lên “Em cho anh một cơ hội đi anh hứa sẽ từ bỏ tất cả” tôi nhìn kỹ người con trai dưới ánh đèn đường đang hắt xuống từ chiếc cột điện. Phải cố gắng lắm tôi mới nhận ra đấy là Minh người yêu của Lan, trông nó tiều tụy quá, đôi mắt thâm quầng vì thức khuya cả đêm bên máy tính, gò má hốc hác cả người xanh xao tiều tụy bời những bữa ăn thất thường và chủ yếu là bánh mì để tiện cày game. Đầu tóc rối bù vì lâu ngày không gội đang cố gắng thuyết phục Lan cho nó một cơ hội. Nhưng trái tim Lan đã có hình bóng người khác rồi một kẻ yếu ớt cả về thể xác lẫn tinh thần, một kẻ đã làm Lan thất vọng như Minh thì làm sao có cơ hội nữa. Lan đã nhìn thấy bóng tôi đứng xa liền gay gắt hơn nữa để kết thúc câu chuyện “Anh hãy về với những chiến hữu M.U của anh đi, về với cái account của anh đi! Đừng năn nỉ vô ích! Em mong anh hãy cố mà giữ lấy cơ hội được học tiếp của mình ấy” nghe đến đây tôi lại nghĩ đến cơ hội học tiếp của mình, liệu rằng cái học kỳ tiếp theo tôi có vượt qua để mà trụ lại hay không. Hay rồi cũng sẽ tiếp tục lưu ban và với 2 năm lưu ban liên tiếp đồng nghĩa với việc tôi sẽ kết thuc việc học của mình.

Bóng dáng gày gò của Minh khuất dần vào bóng tối, tôi khẽ thở dài thương cho một gương mặt thông minh sáng sủa, một con người phong thái điềm đạm cũng chỉ vì đam mê không thể dừng lại bây giờ cũng đang cận kề với bóng tối. Rồi cũng cảm thấy chua xót cho mình khi mà mình cũng chẳng khác gì cái bóng vừa khuất ấy, chỉ khác mình ăn uống đầy đủ hơn vận động nhiều hơn có sức sống hơn còn bên trong mục nát hơn cả bóng người vừa khuất ấy. Tiếng Lan trong trẻo cất lên làm tôi giật mình “Anh già đâu! Đi thôi em thay đồ xong rồi! Hôm nay hơi lạnh em thích ăn gì nóng nóng một tí cho anh già chọn đấy”. Tôi cười khỏa lấp dòng suy tư đáp lời “Được chứ! Nhím yêu lên đây nào” một vòng tay thon thả ôm lên phía trứoc để vào túi chiếc áo da tôi và áp người vào lưng tôi “Đi thôi anh yêu”.

Thời gian vẫn cứ thế trôi đi, tôi tuy yêu Lan, hạnh phúc khi có Lan nhưng lại không thể thỏa mãn khi có Lan được. Tôi không thể đem Lan ra khoe với đám bạn ăn chơi của mình rằng đây là người yêu tao được cả mà tôi thì vốn không bao giờ chịu lép vế chúng nó khi mà mỗi tuần chúng nó lại trưng ra một cô người yêu xinh như mộng để mà thách thức nhau, vênh mặt lên với nhau. Thế nên tôi vẫn lao vào chinh phục những bóng hồng khác (tất nhiên là dấu diếm không để Lan biết) và không khó với một kẻ sát thủ tình trường như tôi, các em từ tiểu thư đài các đến mọt sách đầy chữ trong đầu đều không thoát khỏi tay tôi. Với những chiến lợi phẩm hòanh tráng tôi lại trở lại vị trí độc tôn trong mắt những thằng bạn ăn chơi chỉ biết đong đám gái “đú” không có được những “hàng” chất lượng như của tôi được. Mất công chăn thì tôi cũng không dại gì mà không thịt để mà có cái làm bằng chứng để ngồi quán khoe với nhau rồi phá lên cười hô hố đầy khóai trá.

Một chiều đông lạnh căm căm, uể oải nhấc mình khỏi cái chăn bông tôi đưa đôi tay sang lay một thân thể trắng nõn nà đang nằm bên cạnh “Dậy đi em! Chuẩn bị về đi ông bà già anh sắp về rồi”, cô nàng tiểu thư mới chăn được của tôi ngáp ngắn ngáp dài đáp lời “Sớm thế anh! Em muốn nằm tí! Kệ bố mẹ em đi! Tí em ở lại nấu cơm cho cả nhà luôn” tôi ngao ngán nghĩ thầm “Cho mẹ này nấu có mà cả nhà con gọi cơm bụi ăn mất” nhưng vẫn cố ngọt nhạt “Thôi để hôm khác! Hôm nay chưa bảo gì trước với lại để chủ nhật cả nhà quây quần ăn uống vui vẻ hơn” rồi kéo cái thân thể lõa lồ yểu điệu ấy dậy khỏi chăn. Làm nũng mãi cuối cùng cô tiểu thư đài các cũng ưỡn ẹo đứng dậy mặc quần áo ra về. Ngán ngẩm tiễn cô tiểu thư ra cổng “kiểu này sang tuần phải kiếm cớ mà đá cho rảnh nợ! mệt quá”. Tôi mở cổng để “người yêu” ra về, cô “người yêu” không quên bá cổ tôi thơm chụt một cái lên má rồi dắt xe ra “Em về đây! Hôm nay anh khỏe quá bắt nạt em đau dừ cả người” tiếng cô người yêu hờn dỗi vang lên khi dắt xe ra khỏi cánh cổng đang mở. Tôi cất bước theo để tiễn lấy lệ, chợt có tiếng xe đạp đổ ngay trước cổng tôi vội vàng chạy ra trước xe cô tiểu thư để xem có chuyện gì.

Tôi hốt hoảng như người nhìn thấy ma quỷ giữa ban ngày, mặt tôi tái dại đi vì sợ chiếc xe đạp quen thuộc đổ giữa đường bánh trước của nó vẫn còn đang quay dở những vòng tròn vô nghĩa. Lan đang đứng sững đấy khuôn mặt chuyển từ thảng thốt rồi sang cay độc căm hận nhìn tôi. Tôi cứng lưỡi ú ớ “Nhí…m a..nh a..nh…” nhưng tôi chỉ nói được đến đây thôi thì Lan đã ôm mặt bỏ chạy để mặc tôi đang đứng như trời trồng bên chiếc xe đạp. Tiếng cô “người yêu” vọng ra “Có việc gì thế anh” làm tôi như choàng tỉnh tôi dồn hết sức xuống đôi chân sải những bước thật dài vừa đuổi vừa gào lên những tiếng vô nghĩa “Lan! Chờ anh giải thích đã! Lan” nhưng muộn rồi tôi chỉ còn kịp nghe tiếng Lan vọng lại khi chiếc xe ôm phóng đi “Đi! Đi nhanh! Đi đâu cũng được! Muốn bao nhiêu cũng được! Muốn gì cũng được”….  (tiếp phần 9)
---------- Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10 ----------
Loading...