Loading...

"Truyện sex dài" Ông bác sĩ dâm tà P2

Loading...
Truyện sex dài Ông bác sĩ dâm tà P2
Chiều hôm đó, cô mang đồ đến nhà ông để ở. Cũng giống như bao bệnh nhân khác, đều ở chung trong một phòng không mấy tiện nghi lắm. Mãi đến hơn 8 giờ tối, cô mới tắm rửa và ăn uống được.

Cô đi lang thang trong khu phòng khám hòng tìm ra những bằng chứng. Ông Nam khám bệnh đến 10 giờ đêm, đó là theo những lời nói lại của những bệnh nhân. Cô cố khái thác từ những bệnh nhân, nhưng xem ra không có kết quả. Những bệnh nhân lớn tuổi, đều ghi nhận ở ông một y đức tốt, một chuyên môn giỏi, chỉ có những cô gái, chỉ cười cười rồi lẽn lẽn bỏ đi. Họ muốn bảo vệ ông, vì họ muốn được ông khám bệnh. Với những cô chưa có chồng thì khi được ông ân ái, như là gặp được một vị vua. Còn với những chị đã có chồng, khi qua tay ông, họ như được đến chín tầng mây. Chồng của họ phần lớn chỉ là những anh nông dân quê mùa, khi lên giường, chỉ biết lột quần vợ ra rồi đút dương vật vào, họ không thèm biết âm hộ của vợ mình có ra nước hay chưa, thậm chí có những ông chẳng thèm cởi áo để xem vú của vợ, chỉ cần cởi quần ra là đủ. Đến với ông bác sỹ, ông dùng hết những thủ thuật của giới ăn chơi thành thị, bao giờ ông cũng bú, cũng liếm đến khi họ không chịu được thì mới vén áo blouse lên, kéo dương vật dài sọc ra để đút vào.

Ngang qua cửa sổ phòng khám, cô nghe tiếng lụp cụp bên trong phòng. Cô đi đến gần thì nghe tiếng rên của người con gái. Cô biết tiếng rên này, biết cái cảm giác này, cô ta đang trong cơn đê mê. Cô ghé mắt nhìn vào trong. Một cảnh tượng thật khủng khiếp đập ngay vào mắt. Cô gái đang nằm trên giường nệm trần truồng như nhộng, cô ta quằn quại theo từng nhịp từng nhịp. Cô ta sướng như điên, nhưng không thể nhìn thấy được, vì ông ta đã kỹ lưỡng đặt một bức màng ngang qua bụng, chính vì vậy, người bệnh chỉ có thể cảm nhận được cái cảm giác, chứ đâu ngờ rằng phía bên kia bức màng, ông ta không hề tuột quần xuống. Dương vật ông ta cương cứng, đẩy cả cái quần và cái áo blouse, nhưng ông không hề đút dương vật của mình vào cửa mình cô gái. Cái lạ là ông ta vẫn nhịp nhẹ nhàng, còn cô gái thì vẫn rên hư hử. Nhìn kỹ hơn, thì ra ông ta đang cầm một dương vật giả, đang thụt miệt mài, 100% là cô đang nằm bên dưới không hề hay biết. Chỉ là cái dương vật giả mà cô bệnh nhân lại oằn oại sao? Cô ta thở dốc rồi sủi thẳng hai chân tay. Ông bác sỹ vội vàng rút dương vật ra, ngâm ngay vào ly nước. Ông thản nhiên đến bàn tính tiền, còn cô gái thì nhanh chóng mặc lại quần áo. Cô bẽn lẽn nhìn ông, nhưng ông cứ thản nhiên viết.
– Em có phải tái khám nữa không bác?
– Tùy cô thôi, nếu muốn thì đến như mọi khi.

Hà bám theo cô gái, thì mới biết cô ta không đẹp, không hấp dẫn lắm, vì vậy có thể ông bác sỹ phải sử dụng đến dương vật dởm, để khỏi phải sử dụng cái riêng của mình vào những chuyện vô bổ. Tàn nhẫn quá. Nếu phải kết tội ông ta, cô còn ấn thêm một tội danh là lường gạt phụ nữ, lường gạt trên sự sung sướng của người khác, vì dám sử dụng đồ giả. Cô tâm đắc với ý nghĩ của mình. Nói gì đi chăng nữa, cô cũng chưa tìm ra được chứng cứ. Nói làm sao khi chưa tận mắt chứng kiếng ông ta dùng dương vật của mình để đút vào âm hộ của người bệnh? Việc ông ta dùng đồ giả, không thuyết phục được khi kết tội ông ta. Bác sỹ có thể dùng dụng cụ y khoa khi ông ta cần. Dương vật giả được dùng, có thể để chữa bệnh vô sinh chi chi đó thì sao?

Ngày hẹn tái khám cũng đến. Cũng như lần trước, Hà được ỵêu cầu phải cởi bỏ hết quần áo ra. Cô đã quen với việc này, nên cũng không còn ngượng ngùng nữa. Bác sỹ Lê Nam thấy xao xuyến trước thân thể tràn đầy sức sống đang phơi ra trước mắt. Ông biết cô gài này không phải là người địa phương, cũng không khải là cô gái quê mùa như những người con gái khác, chỉ có điều ông chưa biết rõ được ý đồ của cô ta. Ông nhớ lại cách đây nhiều năm về trước, cái thủa mà ông chân ướt chân ráo cầm cái mảnh bằng Y đi khắp nơi trong thành phố xin việc, nơi đâu cũng lắc đầu. Ông liền theo một đám bạn đi vùng kinh tế mới, và lập nghiệp ở một vùng quê xa xôi hẻo lánh. Một chàng trai trắng nõn trắng nà, vì hận cái chốn đô thành mà phải lặn lội về cái vùng quê không có đường xe chạy. Người dân bệnh hoạn thì chỉ biết cạo gió, giác hơi, bệnh nặng thì chết, mà không hề có một cơ sở y tế nào. Mãi những năm sau, một cơ sở y tế của cả một khu vực rộng lớn hình thành, và dĩ nhiên, anh mới có đất vụng võ. Chuyên ngành của anh là nhi, nhưng một bác sỹ như anh không chỉ yêu cầu là nhi, mà có phải đảm nhận tất cả mọi thứ. Cái ngày đầu anh nhận một ca đẻ, làm cho anh nhớ suốt đời. Sau này anh mới biết, đó cũng là ca đẻ đầu tiên ở vùng quê được đem đến trạm xá, vì trước giờ, họ chỉ nhờ vào tài nghệ của những bà mụ vườn.

Lần đầu tiên anh nhìn lồn thật của người phụ nữ trưởng thành, thì chính là lúc anh nhìn thấy của một sản phụ, anh không biết mình phải nên vui hay nên buồn nữa. Anh không dám nhìn thẳng vào cửa mình, nhưng anh cũng thấy được âm hộ sưng phồng lên, bự chành bành, tím sậm. Không may cho anh, thấy chim sản phụ là chuyện thường ngày của một bác sĩ sản, tức là không cho phép dương vật của họ cương. Còn đằng này, anh chỉ là một bác sỹ nhi, nên thấy chim như vậy mà anh vẫn cương lên được. Anh thấy xấu hổ vô cùng, cũng may là chỉ có sản phụ và anh. Lúc đó anh phải dùng lưỡi lam cạo hết lông của cô ta. Phải công nhận một điều, bên ngoài có quê mùa đi chăng nữa, thì âm vật gần như nhau. Cũng lông rậm, cũng hai mép, cũng hột le, cũng màng trinh,… sản phụ nhìn anh, ngượng ngùng, ngượng đến nổi anh kêu cô ta rặn, nhưng rặn hòai vẫn không được.

Sản phụ cũng làm, các cái anh đều đảm trách. Riết rồi anh trở thành một bác sỹ giỏi và nổi tiếng của cả một vùng quê rộng lớn. Anh được phép mở phòng mạch tư ngay sau đó. Những năm đầu, cái lợi của anh không phải là tiền, mà là được chiêm ngưỡng rất nhiều cơ thể phụ nữ. Trước mặt anh, không ai dám cãi lời khi anh yêu cầu họ cởi bỏ quần áo. Họ kính nể, họ say mê. Những cô gái đang tuổi trăng tròn thì lấy anh làm hình tượng cho người chồng lý tưởng. Có bà mẹ, đưa con gái của mình đến khám, nhưng khi anh đã là vua của một vùng, thì việc ấy coi như là tiến cung. Theo kinh nghiệm, anh chỉ chơi những người con gái tự nguyện đem thân xác tới, và họ đã có chồng càng tốt. Khi họ đã có chồng, họ không phản đối việc anh làm, vì họ muốn học thêm kinh nghiệm, nhưng với những cô bé chưa chồng, nhất là chưa một lần ăn nằm với ai, màng trinh còn nguyên vẹn, họ rất đắn đo khi anh làm chuyện đó, và thường họ có những phản ứng mà anh sẽ không ngờ. Nhưng nói chung, khi họ chịu cởi quần áo ra, thì y như rằng họ đã chịu để cho anh chơi.

Anh chơi không biết bao nhiêu người, không còn nhớ bao nhiêu lần, chỉ biết rằng có những bệnh nhân cứ tái khám, tái khám, mặc dù anh kết luận không có bệnh gì cả…

Hà nằm đó chờ đợi, và tất nhiên cô chẳng đoán ra được ông ta sẽ làm gì mình. Dương vật giả như cô gái kia ư? Không, cô đâu cần dương vật giả. Cô cần chính cái của ông ta đút vào để làm bằng chứng. Ông Lê Nam cũng rất đắn đo trước thân thể mỹ miều của cô gái đang nằm trần truồng trên giường khám, thân thể của cô gái không phải chịu sương chịu khó mà lần đầu tiên ông được chiêm ngưỡng. Qua khỏi đầu gối trở lên trên, làn da trắng mịn dần làm cho chùm lông chính giữa hình tam giác nổi cộm, đen ngòm.. ông chưa động tay động chân mà những sợi lông đã sững lên, nhớt bắt đầu rịn ra. Ông nhớ rất rõ cái lần ông chơi bệnh nhân đầu tiên là một cô bé độ chừng 17 –18 gì đó. Tình cờ ông đi từ trạm xá về, trời chuyển mưa đen kịt. Đi ngang qua một cái chòi lá nằm trơ trọi giữa cánh đồng thì nghe tiếng rên đau đớn của một bé gái.

– Dạ con đau lắm
– Đau chổ nào?
Cô bé chỉ vào bụng, hơi chệch xuống dưới. Lê Nam không nghĩ là cô bé lừa mình. Anh ngỡ ngàng, bối rối. Anh lập tức dìu cô bé về nhà mình, vì nơi đó có đèn điện sáng thì anh mới khám được. Khuôn mặt bầu bĩnh của cô gái làm cho anh động lòng. Lần đầu tiên được nằm trên giường nệm trắng tinh, cô gái không dám nhúc nhích. Nó nằm co ro, lại càng co ro hơn khi anh ấn tay vào bụng nó. Anh lần tay về bên dưới. Anh chạm phải mớ lông xù xì bên trong lớp vải quần cũ kỹ, nó không hề mặc quần lót. Anh cảm thương cho số phận của phụ nữ nông thôn. Không phải nó dâm tặc đến nổi không mặc đồ lót, mà dưới nông thôn lúc bấy giờ, chuyện này là thường tình. Con gái lớn, không được sự giáo dục kỹ càng của cha mẹ, nên không chú ý bản thân cho lắm. Cũng may, đa phần họ mặc quần màu đen hoặc sậm màu, nên khó thấy. Anh ấn bên phải, anh ấn bên trái, nó đều nhăn mặt, nhưng khi anh sờ ngay chính giữa, thì sắc mặc nó chuyển sang đỏ bừng.
– Chổ này có đau không?

Nó lắc đầu. Thực ra, con bé không bị bệnh gì nghiêm trọng cả, mà do nó bị đau bụng kinh nguyệt. Nó chưa ra được nên nó hành con nhỏ. Anh biểu nó cởi quần ra cho ông khám, nó chần chừ. Những miếng bợn trắng kèm với nước nhớt, làm cho cửa mình con bé nhầy nhụa. Anh đưa tay quẹt vào một chút rồi quay người ra sau, anh đưa ngón tay lên mũi. Chu cha ơi, nó nồng nặc mùi dâm thủy. Dương vật của anh từ từ cương lên, nó kích thích anh dữ quá. Anh banh hai mép âm vật ra, đỏ hỏn bên trong, màng trinh còn nguyên vẹn. Cón bé thở gấp. Anh hứng tình thọc nguyên ngón tay trỏ vào trong, nó oằn người. Anh cũng giả bộ khám đi khám lại bằng cách cọ xát bàn tay lên vùng mu. Con nhỏ rên hư hử.
– Bộ đau lắm hả?
– Dạ không ạ.
– Sao lại rên?
– Tại bàn tay bác sỹ…

Anh khoái chí với việc làm của mình mà quên rằng mình đang đứng trước con bệnh. Ngón tay anh ướt nhẹp do nhớt trong âm hộ con bé. Anh muốn lắm. Anh nhớ cái lúc anh đỡ đẻ cho một sản phụ, nhìn cái lồn sưng múp, tím bầm mà anh còn nứng, nói chi là âm vật của một con bé còn trinh thế này. Lông con bé dựng lên như nghiêng người chào đón, mời mọc anh. Anh đưa tay ép dương vật của mình xuống, nhưng khi anh buông tay ra, nó bung ra mạnh, to và dài hơn. Anh co chân con bé về phía trước, âm hộ mở ra tạo thành một khe lớn, mà anh có thể nhìn vào trong được.
– Ráng chịu đau, anh sẽ chích cho.

Con bé nhìn anh chờ đợi. Nó đâu có biết là anh chích, mà chích thuốc gì, và chích bằng kim gì, nên nó có vẻ vui lắm. Anh kéo áo lên để lôi dương vật to đùng ra ngoài, một chút dâm thủy của đàn ông đọng lại trên đầu khất, trong suốt. Anh kéo nó nằm xích ra ngoài mép giường, vẫn đang tư thế hai chân gấp lại, ép sát vào đùi, khe hở vẫn to như ban nãy. Anh kéo tuột quần ra khỏi để không còn vướn víu nữa. Dương vật của anh ngóc đứng lên, anh đè nó xuống cho ngang tầm với cửa mình con bé, lúc này nó đang mơ mơ màng màng, chứ chưa thấy ông bác sỹ đang định đút vào. Tâm trạng của anh cũng hồi hộp lắm, vì đây là lần đầu kể từ ngày anh nhận nhiệm vụ của một bác sỹ ở vùng quê. Trước kia thì cái chuyện chơi gái, anh cũng thường làm lắm, nhưng những lúc ấy thường xảy ra trong bóng tối, cứ mò mẫm, ôm nhau, rồi đút vào, nắc hồng hộc, chớ không nhìn rõ mặt nhau, chơi xong lặp tức đứng dậy mặc vội quần áo vào là mạnh ai nấy đi. Còn bây giờ, anh phải đối mặt với sự thật, là cái mà anh sắp làm, người đời gọi là hiếp dâm. Anh tự cho mình có cái quyền được ngắm, được chơi bệnh nhân, vì so với công sức anh bỏ ra cho mảnh đất này thật vô cùng to lớn, còn cái chuyện anh có đút dương vật vào âm vật của người phụ nữ nào đó, thì có đáng gì đâu. Nhưng bây giờ, tự dưng anh cảm thấy thương con nhỏ, không biết nó có chịu nổi cái dương vật to lớn này không? Anh rà dương vật vào cửa lồn của con bé, một chút cảm giác truyền sang thân thể, đít nó nhíu lại, khe hở lập tức cũng bị khép một chút. Anh dùng đầu dương vật mình chà vào âm hộ, chừng như quen dần, âm hộ của nó giãn trở lại, mở càng to hơn. Hứng quá, anh ấn dương vật vào một chút, con bé có cảm giác là âm hộ của mình bị một vật gì đó nông bự ra, đau điếng, bất giác nó đưa tay sờ xuống chim, chạm ngay vào dương vật của anh. Anh cầm tay nó cho vuốt dọc theo dương vật. Con bé cũng chẳng biết đó là dương vật của người đàn ông, mà cứ tưởng đó là ống chích của bác sỹ.
– Anh chích vào nghen, ráng chịu đau, đừng có la
– Dạ…

Anh ấn mạnh vào một cái ót, con bé đau quá, nước mắt ràng rụa, mà chẳng dám la to. Máu đã chảy dọc theo hai bên háng, xuống ngay lổ đít. lồn con nhỏ bót quá, cứ như ngậm chặt lấy dương vật, nó không cho anh rút ra. Vẫn biết là con bé đang còn đau, nhưng anh không dừng lại được. Anh bắt đầu nắc, nước nhớt trong lồn con bé đã thấm trọn dương vật của anh. Anh di chuyển dễ dàng hơn, nhanh hơn, và dứt khoát hơn. Cơn đau dịu dần, con bé thấy có cái gì đó cứ thụt ra thụt vô trong chim của mình, lại còn có cảm giác sương sướng nữa, nó cố gắng nằm yên cho ông bác sỹ chích, nhưng nó chẳng nằm yên được, thân thể của nó cứ phải trườn tới trườn lui theo nhịp nắc của anh. Anh đã quá quá, anh sướng quá, anh thõa mãn quá, vì anh đâu có ngờ rằng mình nói chích thuốc mà bệnh nhân nằm yên cho anh chích như vậy. Ống chích của anh cứ phầm phập ra vào. Từ chổ nằm yên cho anh chích, con bé cũng rên hư ử theo nhịp nắc của anh. Anh nhủ rằng mình sẽ dùng chiêu này cho những bệnh nhân khác. Anh sướng, anh rung lên, dương vật của anh giật giật trong người con bé, tinh khí tràn ra ngoài… anh dịu dần.
– Hết đau bụng chưa?
– Dạ, đỡ rồi ạ
– Có cần, thì ngày mai đến anh chích nữa nghen
– Dạ…
Ngày hôm sau con bé đến thật, anh cũng chích, và lần này nó sướng, nó rên dữ lắm. Nó đã biết không phải anh chích, mà anh đang làm cái chuyện vợ chồng với nó, nó sung sướng vì được hầu hạ, được làm vợ bác sỹ, dẫu cho đó chỉ là cái miếng chớ không có tiếng, nhưng người đời, khối người thích có cái miếng đó… (tiếp Phần 3)
---------- Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 ----------
Loading...