"Truyện 18+ dài" Chịch gái Thảo cầm viên P2

Loading...

Truyện 18+ dài Chịch gái Thảo cầm viên P2
Ðến bây giờ cậu học trò mới để ý. Trăng hôm nay thật là đẹp. Trăng rọi xuống mặt hồ lấp lánh, gió gợn tí nước làm ánh trăng lung linh thật sinh động, quả là một bức tranh hồ thủy. Cậu lặng lẽ ngồi xuống bên trái cô gái mắt nhìn bâng quơ phía xa xa ánh đèn đường mờ ảo, nói bâng quơ để tạo sự thân mật.

– Thủy Tiên sống ở đâu dzậy ?

– Em ở gần đây thôi … Ðã hơn một năm rồi.

– Ủa, em sống ở đây chỉ mới một năm thôi ? Dzậy trước kia Thủy Tiên ở đâu ? Em hông phải dân Sài Gòn hả ?

– Hông! Trước kia em vẫn sống ở đây … ở Sài Gòn này … ý em nói em mới dời nhà đến gần đây thôi.

– À, thì ra dzậy ! Nghe giọng nói của em thì anh cũng đoán dân Sài Gòn.

Im lặng một lát, cậu học sinh cảm thấy trơ trẽn sao sao đó bèn lên tiếng. Trong tiếng vo ve của bầy muỗi, cậu bỗng thốt lên một câu triết lý hông biết học từ sách vỡ nào.

– Thủy Tiên nghĩ sao về cuộc đời này.

– Cuộc đời nào … là sao ? Ý anh … ?

– Ý anh nói em thấy cuộc đời này đẹp tốt hay là xấu xa, đời đối xử với em như thế nào ?

– Tại sao anh hỏi dzậy, chắc anh đọc được ý nghĩ gì trong đầu em phải hông ? Em không phải đã lộ vẻ ưu sầu để anh hỏi một câu triết lý sống thế sao.

– Không, cho đến bây giờ anh vẫn còn thắc mắc vì sao em dễ thương mà lại gặp phải hoàn cảnh như dzậy … thế thôi chứ không có ý gì khác. Hổng lẻ hồng nhan bạc phận như người ta nói hay sao.

– Anh cũng biết ăn nói lấy lòng đó chứ. Em mà hồng nhan nổi gì … tàn nhan thì có … Tuy nhiên, anh nói không phải là không có lý, sự quan sát của anh cũng tinh tế ghê …! Quả thiệt, trước kia cuộc sống của em có thể nói là nhìn qua khung kính màu hồng …

– Còn bây giờ ?

– Bây giờ giống như kẻ mù mang kính râm … tối thui! … Anh biết không, gia đình em trước kia thuộc hạng khá giả, em là một đứa con gái được cưng nhứt trong nhà. Ba má em làm nghề bán các loại đinh vít, sắt thép vụn. Trong một chuyến đi buôn gặp trở ngại mất hết vốn liếng. Lúc đó em lại gặp phải cơn bạo bệnh rồi vào nhà thương … Tiền mất, gia đình xào xáo … Nhưng mà thôi, chuyện dài dòng lắm anh. Ðể hôm nào có dịp em kể đầu đuôi cho anh nghe. Mình còn hẹn nhau dài dài nữa mà, đúng không?

– À … đúng … đúng chớ ! Bỗng nhiên anh thấy …

– Thấy gì sao ấp úng dzậy … ?

– Thấy … như thân thiết với em hơn bất cứ người nào trên đời này. Sao ngộ thiệt, chẳng lẽ đây là cái số gì đó sao. Anh hông tin dị đoan lắm nhưng bây giờ thì tin.

Thủy Tiên không đáp lời, nghiêng người qua trái, cho đầu tựa lên vai cậu học trò như để thỏa mãn sự giải thích dễ thương đó. Trong thoáng bàng hoàng xúc động, cậu học trò do dự rồi nâng nhẹ cánh tay mình gác qua vai phải cô gái. Những ngón tay cậu theo từng nhịp thời gian mon men chui vào những lọn tóc mỏng như tơ của cô gái. Cái cảnh hồ nước gương trăng với một đôi trai gái mới lớn tựa vai nhau như lâng lâng trong lòng ai một tí gợn óc của xúc cảm!

Thời gian từng khắc, từng khắc … gõ nhịp đôi trái tim mới biết yêu. Hai thân thể dần dà xáp chặt vào nhau, tìm hơi ấm áp của da thịt. Sự cọ sát bỗng thấy mềm mại hơn. Gió hiu hiu thổi những tán lá trên đầu. Lao xao tiếng xì xào. Cậu học sinh bỗng lên tiếng:

– Da em mát rượi lại mịn …

– Anh cười em đó hả ? Em đâu có được như anh nói …

– Không. Anh nói thiệt … sao anh bỗng nhiên thấy run …

– Chắc là lần đầu tiên anh chạm vào người con gái … Anh lạnh à ?

– Không … hông biết sao nữa … thấy hồi hộp … thì đúng hơn … anh nói thiệt trong đời anh chưa bao giờ run rẩy như lần này, ở cạnh bên Thủy Tiên thấy gì đó … khó nói quá.

– Bộ anh chưa bao giờ có bạn gái sao ? Sao nhút nhát quá dzậy ?

– Chưa ! Tính anh là dzậy … từ nhỏ tới lớn rồi đó. Nhát lắm! Người ta gọi anh là Vũ thỏ đế đó.

– Hèn chi thấy anh có vẻ công tử sao sao đó, hiền như cục đất dzậy, nhưng em thích những người giống như anh, ít ra cũng dễ hòa đồng, không như mấy đứa khác thô bạo tục tằn quá … À mà nè … chắc anh học giỏi lắm phải hông ? Ðeo cặp kính dày cui hà! Học dữ lắm ha !

– Không dám khoe khoang với em nhưng anh cũng có chút thành tích. 3 lần học sinh tiên tiến, 2 lần dự thi học Toán toàn quốc đó nghen!

– Dzậy là khoe khoang rồi mà nói không dám khoe khoang. Anh khôn thiệt … Em thì hông được cái phước được học cao như anh … nhưng thôi con người ai cũng có số phải không anh. À, mà anh có tin số mạng hông ?

– Anh không tin lắm, nhưng ba má anh thì tin lắm.

– Dzậy anh có tin dị đoan hông ?

– Không tin lắm. Xóm anh luôn khuyến khích bài trừ mê tín dị đoan.

– Dzậy anh có tin ma hông ?

– Anh sợ ma lắm, chưa bao giờ gặp. Nếu có người cùng đi với anh thì anh không sợ, còn một mình thì sợ lắm. Nhứt là coi phim ma là tối hông ngủ được. Chuyện này thì hông tin cũng phải tin … vì sợ mà!

– Hi hi … nói anh nhát mà, Vũ thỏ đến đúng rồi. Con trai gì mà … Em thì không sợ ma đâu, từ nhỏ là em đã hông sợ. Em thuộc dạng con gái lì lợm đó … Dzậy nghĩ anh ngồi đây với em chắc là không sợ ?

– Có em thì anh không sợ, nhưng nếu để anh ngồi một mình thì hơi sợ.

– Còn nếu … nếu em nói em là ma thì anh có sợ hông ?

Cậu học trò hơi giật mình quay qua nhìn cô gái. Nét dễ thương huyễn hoặc của cô gái được soi dưới ánh trăng vàng bạc làm cậu trở nên mềm nhủn. Trong một thoáng chìm dưới ánh mắt long lanh của cô, cậu như chết lặng đi trong sự đam mê. Cậu lắp bắp, nói mà hông dám nhìn thẳng vào mặt cô gái.

– Không … anh sợ, sợ ma …, nhưng anh không sợ em là ma … anh cũng không tin em là ma.

– Anh không tin là chuyện khác. Em chỉ hỏi anh: Nếu em là ma thì sao ?

– Hông, em không là ma mà!

– Em chỉ nói “nếu” thôi!

– Nếu thiệt em là ma … thì anh cũng vẫn quen em.

– Anh nói xạo, em biết, nếu em là ma chắc anh chạy mất tiêu rồi.

– Có thể không. Không chừng, anh ở lại rồi sao.

– Anh nói hay lắm … để coi anh có dám ở lại hông!

– Biết tại sao anh dám ở lại hay không ?

– Tại sao ?

– Tại vì anh sợ quá chạy sao được. Không ở lại thì làm gì ?

– Hi … hi … anh nói … nói dzậy ai nói cho lại anh.

Trong lúc đó. Tại Bảo Tàng Viện Sở Thú, trong khung cảnh u ám với vài chiếc đèn pin quơ quơ đủ sáng. Tiếng ồn của đám thanh niên càng lớn hơn. Ba gái bảy trai chụm nhau thành tụ đụng nhau những ly rượu rót ra từ những bình nhựa nước suối.

– Ê, dzô thêm một lần nữa chúc tình bạn bền vững nghen …

– Dzô! … dzô …

– Bền vững mẹ gì … mầy văn chương quá … dzốt văn thấy mẹ …

– Mầy cũng đâu có hơn tao he … he …

– Thôi dzô đi … nói nhiều làm gì … tao cấm tụi bây nhắc tới chữ “học” ở đây nghe chưa … ở đây chỉ có chữ “chơi”, phải không mấy em. Chơi xả láng luôn … chơi cho c… rát l… ê mới chịu về mà …

– Anh này nói chuyện tục tỉu quá – một cô gái bỡn cợt chọc ghẹo – l… em ê chứ c… nào mà anh rát … thứ cứng mà đâm dzô đồ mềm thử hỏi cái nào đau … em đau chứ anh nào đau.

– Em nói hay lắm … c… anh sắt nhọn, l… em lá non. Cu vào l… nở phình ra. Xăm soi một lúc đẫn đờ cả hai …

– Mầy lại trỗ thở con cóc ra nữa … Thôi, bắt con cóc mày bỏ lên nhậu … mầy! Dzô đi ! … Ðang thiếu mồi nè … thằng Khanh nói mang khô bò dzô ăn có thấy con Mẹ gì đâu.

– Nhậu cóc mà ngon lành gì. Nhậu rượu nhắm môi người đẹp … tửu lại càng tửu …

– Mẹ nó … nói thơ đã rồi nói nho … “Tửu lại càng tửu” là con khỉ gì … đừng tưởng tụi này học dở văn rồi muốn nói gì nói đó nhen … Tửu lại càng tửu … sao mày không nói Ð… lại càng muốn đ…, đ… nữa đ… mãi như nhà vĩ đại nào nói luôn đi! Nghe đã con ráy hơn …

– Mầy nữa … đã nói rồi … cấm nói chữ “học” ở đây mà mầy … hic … vẫn nói … đ… má phạt mầy, mầy! Uống hai ly cho tao.

– Phạt thì phạt … tao ngán ai … thằng này dân chơi thành phố cảng mà … rót hai ly cho tao … nốc một lượt …Trúc Lan ngồi xích lại đây coi … uống hai ly này anh phải nhắm môi em ngọt mới chịu nổi. Tụi này nó định chơi chết người yêu của em hay sao mà … Ðêm nay chắc anh chết vì say men hay chết vì yêu em … (hát)

Cô gái có cái tên Trúc Lan nghe gọi tên ngoan ngoãn xích lại gần. Cô chỉ trạc tuổi đôi mươi. Má thắm môi hồng. Mái tóc suông bỏ lững ngang vai. Trên người mặc chiếc áo nách hai dây, quần Jean năm túi bó sát. Về sắc đẹp, cô thuộc hạng khá với khuôn mặt má miếng bầu trông xinh xinh nhí nhảnh. Ðặc biệt, tánh tình cô vui vẻ nên bọn học sinh ai nấy cũng mến. Nghe kêu tới tên, cô sà ngay vào lòng cậu thanh niên đó. Một tay cậu đón lấy cô gái, ghì sát bên hông, một tay cậu bưng ly rượu bọn bạn rót đưa lên uống. Ực…Uống hai ly liên tiếp, cậu chặc chặc lưỡi nhăn nhăn mặt như dân nhậu thứ thiệt. Chưa kịp để ly xuống đất, cậu choàng người qua, đè lên người Trúc Lan. Cô gái điệu nghệ nghiêng người đón lấy vòng tay của cậu. Thế là từng giọt rượu từ trong miệng cậu ta nhỏ giọt qua miệng cô gái, lan tràn qua hai mép môi. Trúc Lan nuốt nhẹ nhàng hết sạch. Hai người bỗng tự nhiên ôm ghì lấy nhau nút lưỡi say mê trước mặt của chúng bạn.

– Ê, tụi bây coi … nứng quá chịu hết nổi … đè ra hưởng liền tại chỗ kìa … ghê quá!

– Coi nó nút lưỡi kìa … dzâm quá … bóp vú luôn đi !

– Ê, tụi bây xúm nhau lột quần áo tụi nó ra dùm … tay chân tụi nó bận bóp rồi đâu cởi được.

– Ê, đang vui chung … mầy lại nghĩ tới vui riêng … thằng mất dạy kia

– Mặc kệ nó … một phút xuân tiêu đáng ngàn vàng mà … cho tụi nó hưởng thụ đi … tụi mình uống tiếp … còn mấy chai làm luôn đi rồi mình chơi qua thuốc …

– Mấy viên tất cả ?

– Mỗi người một viên. Viên nào là đáng viên đó … hàng mới … chơi phế lắm … hưởng không biết mệt mỏi đó mầy …

– Tụi em cũng uống nữa hả – một cô gái khác trạc tuổi 25 nhưng vẫn xưng mình là em một cách ngọt xớt cất giọng trước đám thanh niên trẻ.

– Sao không, ở đây chơi đồng đều … phê là phê hết. Tụi anh phê … mấy em tỉnh thì coi sao được. Lỡ như tụi anh thăng trước mấy em đè ra hiếp dâm rồi sao …

– Hiếp dâm tụi anh ? Làm sao hiếp được khi con trai không hợp tác … mềm èo à !

– Mềm thì chọc lên cho cứng. Chắc em không biết … lúc đang ngủ, bọn con trai anh vẫn cứng được như thường.

– Ý anh nói, con trai tụi anh có thể làm tình trong giấc ngủ à ?

– Nếu muốn thì được thôi. Bọn anh có thằng nào không nằm mơ mà xuất tinh.

– Thiệt sao ? Mơ gì mà xuất tinh ghê dzậy ?

– Thì mơ chuyện trai gái … nhắc tới chuyện này mới nhớ nghe … lúc mới dậy thì tao nằm mơ thấy làm tình với chị hàng xóm, thức dậy thì ướt quần …

– Còn tao nằm mơ … nói ra chắc tụi bây hông tin đâu, còn cho tao là thằng bần tiện … nhưng tao nhớ tao nằm mơ làm tình với cô giáo dạy mẫu giáo của tao …

– Mầy bần thiệt … cô giáo dạy mẫu giáo mà mày cũng hông tha …

– Cổ đẹp thiệt chứ bộ …

– Ðẹp thì đẹp chứ, phải có vai vế hẳn hòi chứ. Phạm thượng như mầy coi chừng trời đánh…

– Ê, ê … nói chuyện đàng hoàng mày! Nhổ nước miếng nói lại … coi chừng anh em chém giết à nhen …

– Thôi đi, hai đứa bây cải hoài cái chuyện chỉ nằm mơ làm như thiệt … Tao cũng xuất tinh lúc nằm mơ nè … thằng nào mới lớn mà không dzậy nhưng tao quên mẹ nó rồi chỉ nhớ là làm ướt mẹ cái mền của nhỏ em gái tao …

– Mầy nói dzậy tao mới nhớ … tao mới nói … coi như đây là một sự chia sẻ thôi, hông đứa nào được lên án tao và nhứt là giữ kín điều này.

– Mầy muốn nói gì thì nói mẹ đi … rào đón lòng vòng hoài.

– Tao muốn nói chuyện nằm mơ xuất tinh đó … tao mơ thấy con em gái tao …

– Với mầy ?

– Làm chuyện đó !

– Mầy ghê thiệt. Chúa trùm dâm đãng.

– Mầy loạn luân.

– Nhưng chỉ là mơ thôi mà …

– Mơ thì mơ chứ …!

– Thôi đi, tụi bây bàn cải chửi bới nhau hoài … nó nói đúng chỉ là giấc mơ thôi. Thằng con trai nào mới lớn mà không nứng c… đâu đem tao ra bắn đi! Ðừng nói chi lúc mới lớn bây giờ thỉnh thoảng tao cứ mơ làm tình với dì út tao hoài.

– Dì út Hương đó hả ?

– Trời!

– Dì đẹp thiệt chứ bộ … sắp lấy chồng rồi mày ơi!

– Tao biết … tao tiếc …

– Tiếc gì ?

– Tiếc thì tiếc thôi … Ai biểu dì đẹp làm chi ! Thôi bỏ qua chuyện nằm mơ này đi … đưa thuốc qua chơi thử đi … xả láng nghen!

– Em nghe nói phi thuốc này dzô chơi ba lần hông biết mệt có phải hông ?

– Thuốc chỉ là phụ thôi … tụi anh mới là chánh nè … em muốn chơi ba lần anh chơi cho em coi, bảo đảm vừa ý …

– Mấy anh tham lam quá … con gái người ta cũng có chút … con gái chứ.

– Hè … hè … con gái cũng có hiền thục … cũng có dâm … ai chứ em … anh nghĩ em xưng đệ nhị dâm nữ thì hông ai dám xưng là đệ nhứt.

– Em dâm ? Dâm chỗ nào ?

– Ừ, em hông dâm đâu … hông dâm mà hôm qua chơi ba lần còn đòi chơi nữa. Mỗi lần chơi em là em ra nước ướt nhẹp … lần nào em cũng rên như …

– Như bò hả … ?

– Dzô dzuyên mầy … rên như …

– Như heo hả … ?

– Mầy nhảy dzô miệng tao hoài dzậy … rên như mấy con ghệ trong phim heo … đúng rồi mầy nói heo là tao nhớ tới phim heo … em rên như mấy em phim dâm dzậy … sao mà không kêu em dâm cho được.

– Mấy anh xúm nhau ăn hiếp em sao dzậy … Rên thì em có rên … ra nước thì có ra … chơi ba lần cũng đúng … nhưng tại ai! Tại tụi anh dùng thuốc kích dzâm hay sao đó … thấy khó chịu quá … càng làm càng hứng càng hăng … phê quá luôn!

– Thuốc với hông thuốc … kệ nó … em hăng là được rồi … ra đây chơi chỉ đòi hỏi có bấy nhiêu thôi … Ðời thanh niên có trăm lần vui có vạn lần sầu … không chơi cho mau rồi tiếc … rồi nuối …

– Mầy lại nổi hứng bất tử hát ca um trời nghe muốn ói mầy ơi. Mai dẫn mầy chơi karaoke … Thôi, dzô một trăm em ơi đi … rồi mình một trăm phần trăm luôn. Thuốc đâu ? Lấy một thằng một lóng đi !

– Ð… má coi hai đứa nó nèo nẹo như bọn rắn dzậy bây! Nảy giờ tụi mình bàn chuyện um trời mà hông ảnh hưởng gì tới tụi nó … Nó coi tụi mình như pha mà ! … Tưởng nói chơi ai dè nó làm thiệt. Mầy thiệt định “làm” tại chỗ này sao … bú vú nghe chụt chụt thấy phát ghét … Ê, ê … nói có nghe hông ?

– Thôi kệ nó đi. Tụi nó kết nhau rồi thì cho tụi nó hưởng trước đi, một hồi rồi cũng tới mày có chạy đi đâu … mà sợ!

– Sợ thì hông sợ … đưa thuốc đây tao uống liền … nhìn hai đứa nó thấy nứng c… rồi nè. Chị Hồng xích qua đây sờ … cái coi !

– Em xích qua đây đi rồi chị cho … nhưng làm cái “lắc” trước đi – người con gái trạc tuổi 28 có vẻ điềm đạm, tới bây giờ mới cất giọng lên. (tiếp phần 3)

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon