Loading...

"Truyện 18+" Em đã lấy chồng chưa? P1

Loading...
Truyện 18+ Em đã lấy chồng chưa? P1
Gặp em sau 9 năm trời đằng đằng.

Tôi dắt con trai 5 tuổi đi thăm hang đá.

Em khăn cuốn cổ… áo choàng lặng lẽ đi một mình.

Em là mối tình đầu của tôi. Là người duy nhất tôi thấy hối tiếc vì mình đã làm sai, hay chính xác hơn là đã sai khi cướp đi sự trinh tiết của em.

Tôi vẫn nhớ hôm chia tay, nằm trên giường em đã khóc và nói:
– Anh có thấy nó càng ngày càng rộng không? Em chỉ biết có anh. Giờ chia tay làm sao sau này em dám lấy chồng.

Quan điểm này có vẻ không hợp với giới trẻ bây giờ phải không? Ngay cả thời gian đó tôi cũng không chắc có nhiều người con gái nghĩ như Em. Thậm chí là cả Em. Tôi cũng không mấy tin. Thời gian sau chia tay, thỉnh thoảng tôi vẫn gặp một vài người bạn của em, hỏi em có chồng chưa? Tất cả thông tin như là một dấu chấm hỏi không có lời đáp. Dĩ nhiên tôi biết rõ nhà em, chí ít ra tết về quê tôi có thể hỏi thăm gia đình về em, nhưng tôi ngại và sợ, sợ không dám đối mặt, sợ em vẫn còn suy nghĩ quá nhiều. Thôi thì gió thoảng mây trôi. Sau vài năm tôi lập gia đình thì lại càng không muốn tìm hiểu, phần cũng vì vợ tôi biết ít nhiều về mối tình Em và tôi. Trong thâm tâm vẫn thắc mắc : Giờ Em đã có chồng chưa?

Cao nguyên Di Linh, năm… không nhớ…

Quê tôi trong ký ức học sinh có bốn thứ rất ấn tượng

Một là đồi trà xanh ngát

Hai là dã quỳ mùa nở hoa thơm lừng

Ba là tiếng chuông nhà thờ

Bốn là cả xóm nghèo đều như nhau.

Dọc quốc lộ hai mươi, đi từ hướng Sài Gòn lên Đà Lạt tầm 230km. Có một con đường đất đỏ bazan. Dọc hai bên đường là hai hàng hoa dã quỳ đi vào một xóm đạo nhỏ. Nếu tính từ ngoài lộ vào nhà tôi chỉ tầm 200m. Còn muốn vào nhà em thì đi lút vào trong sâu. Ngoằn nghèo và bui mũ. Đất đỏ bazan có một đặc tính rất … bẩn. Mùa mưa thì nhơ nhớp một lớp sình trên bề mặt, mùa khô thì cũng một lớp bui mù. Đám con trai chúng tôi đi học lúc nào cũng quần sắn tới đầu gối.

Nhà tôi có năm chị em. Tôi thứ tư. Nổi tiếng trong làng vì tất cả đều được đi học, và con cái học rất giỏi. Ba anh chị tôi học giỏi nổi tiếng đến nỗi tôi đi học cũng được ăn ké, nhất là chị cả nhà, là học sinh giỏi tỉnh ( Với một vùng đất nghèo và đa phần là dân di cư ngoài bắc vào thì nhất rồi ) thế nên khi tôi đi học cấp 1, cấp 2. Luôn được thầy cô ưu ái đặc biệt vì là em của chị T. Bất kể cô giáo chủ nhiệm nào mới nghe tôi là em chị đều nhất trí bổ nhiệm tôi là lớp trưởng, chi đội trưởng hay lớp phó học tập. Không phải bàn cãi. Mặc dù về thành tích học tập thì tôi là trùm dốt và lười. Nhà cũng không có tiền bạc ( Lớp trưởng thì thường bố mẹ sẽ là hội trưởng hội phụ huynh, mà hội trưởng hội phụ huynh đồng nghĩa nhà phải kinh tế khả, đặng đi quyên góp và đóng góp cho quỹ lớp ).

Khác với anh chị em trong nhà, Tôi cảm giác từ nhỏ mình đã có một hocmon Nam cực cao. Nhà nghèo, ai cũng siêng học còn riêng tôi thì siêng cúp hoặc và ham chơi. Thích những trò cảm giác mạnh như kiểu đi bắt rắn ngoài nghĩa địa chẳng hạn…

Điều đặc biệt là rất thích gái, ngay từ khoảng lớp 4 là khái niệm giới tính đã rất rõ ràng. Tôi thích con gái và lúc nào cũng muốn bảo vệ chúng nó, nhất là gái đẹp. Chỉ cần một đứa con gái khóc vì bất kể lý do gì, thì cái thằng Phong – tôi sớn tới liền, ra chiều nâng niu chiều chuộng. Vãi thật.

Trường tôi học cấp hai là một ngôi trường có 32 lớp nằm vắt vẻo trên một quả đồi. Bọn trẻ làng K bọn tôi đi học cấp 2 rất sợ. Tất nhiên là với mấy thằng chuyên nghịch phá và thích đánh lộn kiểu như tôi thôi. Nguyên nhân là vì vùng tôi ở chia làm hai làng rõ rệt. Làng K ( dân Hà Nội ) và làng G ( Dân Nam Định) . Dân làng G và làng tôi không ưa gì nhau mấy, có lẽ là do phong tục văn hóa khác biệt. Thường thường có vấn đề gì tranh chấp xảy ra, làng G luôn có lợi, vì xét về mặt địa lý thì làng G đi lên trung tâm huyện sẽ gần hơn. Đám thanh niên khi choảng nhau thì làng G luôn chiếm ưu thế, vì chỉ cần canh me bọn thanh niên làng K đi lên huyện, chặn đường đánh thì chỉ có nước là tèo thôi. Đi bọc rừng mà về. Ngôi trường lại nằm thiên về bên làng G.

Năm tôi vào lớp 6, từ nhà tới trường cũng tầm đâu 1.5 km. Cha mẹ tôi mua cho tôi hai cái áo sơ mi và một cái quần tây, ngày đi học đầu tiên dặn dò đủ điều, nào là đi đường nhớ cẩn thận, đi học nhớ về sớm không la cà. Anh chị cũng ùa vào nói về vấn đề học tập thế này thế kia. Nhưng dù bao nhiêu lời dặn dò thì cái mặt tôi vẫn rất lo lắng và căng thẳng. Nguyên nhân là bởi lí do khác.

Năm học lớp 5, đám con trai làng K của tôi có ùa đánh một thắng tên Nam làng G. Bọn con nít đánh nhau cũng chả có gì to tát nếu không có một thằng liệng cục đá trúng đầu nó, dĩ nhiên câu chuyện sau đó đã được người lớn nói chuyện cả rồi, đám tụi tui đứa nào cũng bị bố mẹ cho ăn vài cái roi vào mông. Riêng bọn thằng Nam làng G thì tuyên bố một câu chắc nịch. Qua năm tụi mày đi học sẽ biết. Lời tuyên bố tưởng sẽ lãng quên theo thời gian thì giờ đến ngày tựu trường đám con nít làng K tụi tôi xanh mặt vì có đứa nhắc lại. Trong đó có tôi.

Suốt đêm trước ngày tựu trường. Cả đám trong đó có tôi nằm lo âu suốt đêm. Hi vọng ngày mai sẽ bình yên vác thân mà về.

6h sáng, sau khi ăn cơm và được các bậc phụ huynh căn dặn đủ điều, tôi ba chân bốn cẳng chạy ù, nói là sợ đi khai giảng trễ phải đi sớm. Tụi tui chạy tới chỗ hẹn.

Bọn kia như thằng lợi mập, tèo híp. Sơn mụn, Phong con, Chí – Đình, Cần – tước … cũng đéo khác gì tôi. Mặt thằng nào thằng đó như cái mâm xôi. Không có một tí háo hức gì của buổi khai giảng đầu tiên của cấp 2. Đi tới cuối đường mấy thằng giả bộ ngồi nghỉ ven đường bàn chuyện.

Thằng Sơn mụn hỏi:

– Ê. Phong ruồi, mày tính sao? Tao sợ tụi nó chặn đường éo cho tụi mình về.

Tôi cũng hoang mang

– Tao cũng éo biết tính sao mày ạ. Bọn nó chắc chưa quên thù đâu. Năm ngoái đã tuyên bố xanh rờn như thế, dễ gì bỏ qua cho tụi mình

– Hay bọn mình trốn khỏi khai giảng – thằng Lợi mập lên tiếng.

– Mày điên hả? Trốn nay nó tìm không được mai nó cũng tìm bọn mình dợt à.

– Hay bọn mình chuẩn bị hàng đi. – Tôi lên tiếng

Cả bọn đồng ý và coi đó như một phát mình khủng khiếp.

Kết quả là tụi tôi đi khai giảng mang theo được 3 cây cà phê dài tầm 80 cm. Một đống đá 5 – 7 và tàng trữ được một vũ khí nóng là cái liềm cắt chè của nhà thằng Sơn mụn ( Mẹ nó mà biết thì chỉ có nước nhừ tử) . Xong xuôi cả đám mười mấy đứa lò dò lên trường khai giảng.

Mọi việc không như bọn tôi nghĩ, lúc lên trường đi vòng vòng. Đụng trúng bọn thắng Nam. Thấy tụi tôi tụi nó cười tươi như hoa, tay bắt mặt mừng. Cả đám thờ phào. Riêng tôi có cảm giác bất an…

Sau buổi lễ khai giảng kéo dài gần hai tiếng, nghe các đấng xì là xì lồ. Cả đám tan rã.

Khác hẳn với đám con gái tươi như hoa dã quỳ khi gặp trời nắng. Tôi mặt buồn xo. Để tránh tình trạng làng bên làng tôi. Nhà trường yêu cầu chia lớp … tức là bọn làng K chúng tôi sẽ không được học cùng nhau nữa mà phân đều cho các lớp, cả trai lẫn gái. Danh sách có dán sẵn ngay văn phòng. Tôi xuống xem danh sách mà mặt buồn so. Đám bọn tôi tan đàn sẻ nghé hết trơn. Tụi con vân, Hiền… không ở lớp tôi, ngược lại toàn là con gái làng G, làng tôi sót hai đứa là Em và nhỏ Thúy. Hai đứa con gái không lấy gì làm thân thiết cho lắm.

Con trai thì ngoài thằng Sơn mụn thì éo có đứa nào nữa. Lớp tôi là lớp chọn nên vậy. Trong khi bên lớp 6A2, 6A3 và mấy lớp khác thì cả đám tụi thằng Lợi mập. Cần – Tước, Phong – Con tụ vào một lớp. Thật không thể tin nổi. Xui quá là xui. Em gặp tôi ở văn phòng cũng nói với tôi một câu xã giao:

– Vậy là tui với ông qua năm chung lớp. Có gì mai mốt rủ tui đi học nha.

” Hứ…ai mà thèm rủ bà đi ” – Tôi nghĩ bụng

Chuyện buồn và xui chưa dừng ở lại đó. Vừa tan trường lò dò ra cổng trường tìm đám thằng Lợi . Éo thấy tụi nó đâu thì Tôi và thằng Sơn mụn đụng ngay nguyên bên thằng Nam – mười mấy đứa. Nhìn mặt rất nham nhở. Tôi liếc qua thằng Sơn mụn thì ôi thôi, mặt nó không còn tí máu rồi. Nhưng mà bế đường. Chả biết làm sao tôi cũng cười lại băng qua tụi nó đi thằng. Cái cảm giác mình đi trước có một đám lố nhố theo sau éo vui tí nào. Tôi nói nhỏ với Sơn mụn.

– Tao với mày chuẩn bị chạy nha. Khi nào tao nói một hai ba là chạy liền. Tới ngã ba thì đằng trước thì chia ra hai hướng. Mày về thẳng nhà luôn đi.

– Còn mày thì sao? – Thằng Sơn hỏi

– Cứ kệ tao.

Muốn về nhà tôi thì chạy đường hướng nhà thằng Sơn sẽ dễ hơn. Nhưng mà tính anh hùng nên tôi muốn làm bia đỡ đạn, thu hút sự chú ý và rượt đuổi của đám thằng Nam nên quyết định như vậy. Với hướng đó đồng nghĩa việc tôi chạy theo một đường cong elip vòng vo mới về đến nhà. Thằng Sơn mụn thì dễ rồi, thoát qua được ngã ba đó, chạy mấy trăm mét nữa rẽ phải là vào ngõ nhà nó. Ngoài lý do muốn làm anh hùng cứu bạn thì trong đầu tui còn có ý nghĩ táo bạo hơn, là dụ bọn thằng Nam và sâu trong làng tôi. Đặng thằng Sơn kêu bọn mình quây bọn nó lại dợt cho một trận. Nghĩ vậy nên tôi nói thằng Sơn – mụn một câu làm nó cảm động gần chết:

– Mày chạy thoát nhớ gọi bọn kia đi cứu tao nha, chứ tao lần này chết chắc rồi. Có gì nhớ lo cho ba má tao nếu tao mệnh hệ gì.

– Tao thoát tao gọi tụi nó liền.

Nói tới đó thì cũng đi khỏi trường một quãng đường khá xa, tức là thoát khỏi ánh mắt của thầy cô giáo và các anh chị lớp lớn. Tôi bấu tay thằng Sơn 1.2.3… rồi té chạy thiệt nhanh. Éo có dám nhìn sau xem tụi nó có rượt hay không. Chạy hết sức bình sinh và như chưa bao giờ được chạy. Sau này tôi mới biết, nếu lúc đó bấm đồng hồ, khả năng là 100m đầu tôi chạy khoảng 9’58 thôi. Qua ngã ba tôi với thằng Sơn tách làm hai hướng. Lúc này đường vắng hẳn vì không phải là đường chính về làng. Tôi cảm nhận được sức nóng lan tỏa từ phía sau. Tiếng hò hét, chửi thề bắt đầu vang lên, to mồm nhất vẫn là thằng Nam. Và khoảng cách tiếng hét mỗi ngày một gần. Bỗng dưng phựt… Một tai nạn khủng khiếp xảy ra. Bước chân tôi loạng choạng.

Đứt dép

Như vậy là đôi dép không chịu nổi sự ép gió quay cuồng đã đứt một chiếc, đồng nghĩa với việc tôi loạng choạng và chậm hơn. Nguyên cả đám vây lấy tôi reo hò như bắt được tù binh. Sau một hồi hoảng hốt thì tôi cũng bắt đầu bình tĩnh lại. Xác định là chết chắc rồi. Thằng Nam bắt đầu vênh cái mặt:

– Ê Phong, mày nhớ cái này không? – Nó đưa tay lên trán vuốt tóc lên. Nguyên một cái sẹo to tướng nằm trên mặt.

– Có phải tao ném mày đâu mà nói chỉ. – Tôi đáp

– A, thằng này ngon, mày đéo ném nhưng mày xúi mấy đứa kia ném.

– Mày có ngon thì bật co một mình với tao, bữa nay có mình tao mà cả đám tụi mày thì tao không phục. – Tôi mạnh miệng.

– Địt mẹ mày, ngon nhở. Thích thì tao chiều mày.

Vừa nghe câu nói đó xong thì máu tôi dồn lên não ngay, mặt đó phừng phừng. Ở đời tôi ghét nhất ai nói câu đó với tôi, vì nó đụng chạm đến tình yêu của tôi dành cho mẹ tôi. Tôi bấp chấp tụi nó bao nhiêu đứa. Lao thẳng vào thằng Nam làm cho nó một đấm.

– Thằng khốn nạn, mày nói gì… nói… gì… tao đập mày chết…

Sau một giây sững sờ giật mình vì bất ngờ, thì nguyên một đám bay vào tôi. Lúc đó mất phương hướng tôi chỉ biết khua chân tay loạn xạ. Càng ngày tỉ lệ đấm trúng của tôi càng ít, riêng đá thì chân không đưa được lên quá đầu gối vì vướng. Tôi ăn mấy quả vào ngực và mặt. Tôi xây xẩm. Lúc này thì máu trên não cũng hạ xuống rồi, tôi chỉ biết lấy hai tay ôm đầu chịu trận. Ngồi bệt xuống. Mặt mày bắt đầu choáng váng vì bị tụi nó sút vào phần mềm. Tôi tưởng tôi chết ngay lúc đó rồi

Bỗng từ đằng xa vang lên tiếng reo rò dữ dội. Rồi tôi cảm nhận đám bọn thằng Nam cũng ít đánh tôi hơn và lúc sau thì nghe tiếng binh binh… Không phải là tiếng đạp vào cơ thể mình mà tiếng này cộng với tiếng la oai oái từ cái mồm to của thằng Nam.

Tôi đoán là tụi thằng Lợi mập tới cứu tôi. Nhưng lúc đó sức lực không còn để mà đứng dậy chiến đấu nữa. Mắt thì sưng vù đéo thấy đường luôn. Trận chiến sau một hồi cũng vãn. Tôi được thằng Lợi với Phong – Con bế xốc vào lề đường. Quần áo thì đứt cúc và tơi tả. Mũi thì xịt sirô. Hai mắt sưng húp. Nhìn không khác gì thằng tàn phế. Tôi nói với tụi nó:

– Má… giờ sao tao về nhà, ông già tao uýnh tao chết…

Thằng nào thằng đó ra vẻ đăm chiêu, vì éo thằng nào dám dẫn tôi về nhà tụi nó trị thương, đơn giản vì thằng nào cũng sợ bố mẹ biết, cho ăn cháo mây. Nói gì thì nói, ngày đầu tiên đến trường mà đã uýnh lộn thì tội chắc chắn sẽ to hơn tội uýnh lộn ngày thường.

– Hay ông về nhà tui, nhà tui có một tui với đứa em à, ba mẹ tui đi vắng hết rồi. – Một giọng con gái vang lên.

– Quái nhỉ – nghe như giọng “Em”. Bấy giờ tôi mới sực nhớ ra là từ chỗ này tới nhà em chưa tới 50m. Chắc thấy đánh nhau em chạy ra xem, không ngờ là gặp tui.

Không còn cách nào khác, đành phải theo hoàn cảnh dựa dẫm vào đàn bà. Đây cũng là lần đầu tiên và lần thứ nhất dựa vào đàn bà, và vào nhà một đứa con gái. Cuộc đời tôi còn vào nhà con gái nhà người ta rất nhiều lần. Thậm chí vào nhà ”Vợ người ta”. Vì nhiều lý do, trong đó có cả việc làm tình…

Thằng Sơn mụn xung phong đưa tôi về nhà em. Chắc có lẽ nó cảm thấy áy náy trước hành động “ hi sinh nghĩa hiệp ” của tôi. Nói về thằng này, thật ra không phải nó không phải tông của tôi hồi cấp một, không thân thiết lắm. Một là nó gầy gò ốm yếu, biệt danh Sơn ”Mụn” là do có quãng thời gian nó bị ghẻ. Mụn ghẻ đầy người. Do người ốm vậy nên ít đi la cà phá làng phá xóm với đám tụi tôi. Bù lại nó học rất giỏi. 5 năm liền là học sinh giỏi . Hồi đó không như giờ, học điểm 5 là trung bình. Tỉ lệ học sinh giỏi của lớp chỉ có một hai đứa. Giờ thấy con cháu đi học mà ham, học sinh giỏi gì mà tới 10 đứa một lớp. Chắc con cháu giỏi hơn chúng ta?

Sơn mụn học giỏi đều các môn, nhất là môn văn. Nó có những câu văn rất hay. Ví dụ như cô giáo ra đề bài tả cảnh ông nội em. Tôi và mấy đứa hay viết kiểu: “Nhà em có nuôi một ông nội…” còn Nó tả là: Ông nội em có hàm râu quắc thước, trắng phau phau. Hệt như ông tiên trong giấc mơ mà em thấy, mỗi lần ông mỉm cười, tụi răng không còn như rất hiền từ… tình cảm em dành cho ông là vô bờ bến” .

Qua những gì xảy ra ngày tựu trường, tình bạn của chúng tôi đã dầy thêm chút đỉnh. Tôi cũng quý nó hơn một tí. Một tí thôi nhé. Quay lại vấn đề chính, nó một bên và em một bên xốc tôi về nhà. Cũng may là nhà Em không xa lắm.

Nhà em trồng một hàng dâm bụt làm hàng rào, kỳ lạ là cây dâm bụt hoa sặc sỡ, nhiều màu chứ không chỉ một màu đỏ chói như mấy cây hoa xóm tôi. Và lại được cắt tỉa nghiêm chỉnh. Chứng tỏ người trồng nó đã bỏ rất nhiều tâm sức.

Tôi bước vào nhà em chăm chút, soi mói từng ly từng tí. Tất cả bày biện đều khác so với căn nhỏ tôi đang ở. Nhà xây tường nhưng được ốp bằng gỗ, không phải gỗ bìa như nhà tôi mà là gỗ miếng vuông vắn, vỏ ngoài láng trơn chứ không sần sùi. Phòng khách có một bộ bàn ghế salon – Khác với nhà tôi là bộ ghế gỗ. Trên tường treo hai bức tranh, một bức là “ thất mã cuồng phong ” một bức thiếu nữ bên hồ. Các phòng cũng được chia ra ngăn nắp. Chỉ có điều cái cảm giác của là nhà em lạnh lẽo và không ấm áp như nhà tôi.

Cho tới thời điểm vào nhà em, tôi vẫn là một cậu bé đúng nghĩa, tôi có khái niệm giới tính chứ chưa có khái niệm dục tính. Em để tôi nằm rồi lăng xăng chạy lấy khăn, nước ấm rửa cho tôi. Đi học về nhà em mặc một bộ đồ thun dày. Tóc búi lọn đơn giản. Thằng tôi lúc đó nhận xét là em dễ thương. Ngoài ra cũng chưa có ấn tượng nào khác. Thằng Sơn mụn và Em thay nhau rửa vết thương cho tôi, em may lại cho tôi cúc áo bị đứt. rồi chúng tôi đi về.

Nhờ anh chị dấu diếm bố mẹ mà tôi thoát khỏi cảnh roi vọt.

Ngày khai giảng rơi vào thứ 6 nên nhà trường quyết định cho học sinh khối 6 qua đầu tuần mới học, thay vào đó là đi vệ sinh lớp, quét vôi tường và nhỏ cỏ sân trường.

Sáng trời bắt đầu lạnh và sương muối. Tôi tỉnh giấc bởi tiếng chuông đồng hồ báo thức. Đêm qua là một đêm ác mộng. Tôi mơ thấy cảnh rượt chém nhau, cảnh thằng Nam bổ dao vào đầu tôi, cảnh máu me đầm đìa. Và mơ cả em. Em trong bộ đồ “ Long nữ” ôm tôi thắm thiết vào lòng. Tất nhiên tôi là “Dương quá” rồi.

Tỉnh giấc thấy mình đau ê ẩm. Buồn cười vì giấc mơ đêm qua, lần đầu tiên tôi mơ thấy “gái”….

Nhà tôi thì từ lớn đến nhỏ, càng nhỏ có quyền ưu tiên. Chị cả tôi giờ đang học đại học Đà Lạt rồi, còn anh trai và chị hai tôi sáng sớm thức dậy thổi cơm. Mẹ tôi dạy anh chị tôi rất hay. Vì đám củi mà tụi tôi đi mót về hầu hết là cành nhỏ, nên để có thể lấy than cho cơm chín rất khó, nên mẹ kêu tụi tui lấy một miếng sắt vuông lót dưới đáy nồi, khi cơm vừa sôi xong là bỏ vào, lửa vẫn đun bình thường, cơm vẫn chín mà không bị khê. Nói chung công việc dọn dẹp nhà cửa buổi sáng do anh chị tôi đảm nhận. Tôi và nhóc út chỉ việc ngủ dậy đánh răng rửa mặt, ăn cơm rồi đi học.

Mẹ tôi cũng không có thói quen cho tiền con cái đi học, lí do đơn giản là không có tiền. Nuôi năm đứa con đi học là cả một sự vĩ đại với bậc cha mẹ hồi đó. Nhà tôi là do có truyền thống và sự quyết tâm mà thôi, các nhà khác hầu như trong đám anh chị em đều có một đứa phải hi sinh việc học.

Ở quê tôi, khái niệm ăn sáng ngoài đường hồi đó không có. Tính từ đầu quốc lộ tới đuôi làng, chỉ duy nhất có một quán cháo lòng tiết canh của bà Tư mập. Mà chỉ có người lớn và đám thanh niên ngồi. Con nít tụi tôi chẳng bao giờ lớ rớ tới. Trường cấp 1 giống như một hình thức phổ cập chữ. Trước đây trường đó là một cơ sở của tu viện, sau đó tu viện cho nhà nước mình để trưng dụng làm trường học, trường xây trước năm 1975 nên xuống cấp trầm trọng. Đám con nít quê nghèo cũng chẳng gia đình nào có điều kiện mà quyên góp xây lại. Chủ yếu là hư hỏng, ví dụ như bữa mưa quá bị dột, thấy kêu tụi tui nói mấy ông bố lên sửa lại…

Trước cổng trường ngoài một xe kẹo kéo của ông Thắng thì cũng chả ai tập trung buôn bán. Ông Thắng có một món mà đám con trai tụi tui rất nghiền. Đó là kẹo kéo. Trước khi kéo mỗi đứa phải đưa ông 200 đ hoặc 500 đ. 200đ 2 phát còn 500đ thì được 6 phát. Súng là một ống đồng thật dài , cò kéo mang tính cơ học, Đạn làm bằng nhựa cao su có gắn sợi dây để khỏi văng mất. Bia đạn là một vòng tròn trong đó có các vòng tròn nhỏ, tùy độ khó hay dễ mà ghi điểm. Nói chung lớn lên mới biết ông Thắng “lừa tình”. Thằng nào bắn được tổng số điểm lớn hơn thì ông kéo cho một khúc kẹo dài ra, còn ít điểm thì ngắn hơn, chung quy là vẫn từng đó kẹo. Nhưng lớn mới biết, còn hồi nhỏ, ngoài chiến lợi phẩm là kẹo dài hay ngắn nó còn là chiến tích để mà đi khoe khoang với bạn bè.

Trường cấp 1 với những kỉ niệm đẹp vậy, thế mà ngày đầu tiên lên cấp 2 tôi đã bị dợt tơi bời. Thật là thảm cảnh. Thế nên tinh thần siêng học vốn dĩ háo hức được một tí trong thời gian nghỉ hè vô tình theo trận đánh nhau với bọn thằng Nam hôm qua đi mất. Nó không chỉ đi trong tôi mà còn đi luôn trong đám thằng Lợi, Sơn, Phong, Cần,…

Thay vì đi dọn dẹp vệ sinh trường, chúng tôi cúp cua. Mà chưa hẳn là vì nản học, lí do nữa là trận chiến hôm qua. Chúng tôi thắng trận oai hùng ( dĩ nhiên trừ thằng hi sinh dẫn địch và đồn) , đám tụi thằng Nam bị ăn mấy cây gậy và đám đá tơi bời – không khác gì tôi. Nói như một vị doanh nhân nào đó: Trận chiến nhỏ đã thằng, trận chiến lớn thì bại. Không sớm thì muộn, tụi thằng Nam sẽ trả thù, và thằng nó thích nhất chắc chắn là tôi rồi. Do đó, không ai bảo ai, bọn tôi lại tập trung một chỗ bàn tính. Nếu cứ đề tình trạng này kéo dài thì tụi tôi no đòn. Hôm qua địch dám qua làng K, tức là ở làng G bọn nó sẽ không xem tụi tui ra cái quái gì.

Mấy thằng trốn lên ngọn đồi đối diện với trường nhìn về tương lai với trạng thái ảm đạm. Thực sự mà nói. Đây là điều rất khó. Nhìn tới nhìn lui một hồi thì cũng thấy đám học sinh lớp 6 ra về, tụi tui cũng phải về thôi, nếu không bố mẹ biết. Thằng Lợi, Phong đi một đường tắt từ đỉnh đồi về nhà, Tôi với thằng Sơn, Cần về theo đường hôm qua đi. Không ai nói ai câu nào.

Đi một quãng ngoái lại, không thấy Sơn và thằng Cần đâu. Tôi giật mình. Thì ra đến ngã ba về nhà, tôi đã không rẽ mà đi thẳng – theo hướng mà hôm qua đổ máu. Chân đá vào đám cỏ ven đường, lững thững…

– Phong ơi Phong, Chờ tui xíu. – Có tiếng con gái vang lên.

Thì ra là Em, tôi ngoái lại thấy Em từ đằng xa chạy tới, khuôn mặt nửa rạng rỡ nửa lo lắng.

– Phong ơi, đám hôm qua lên lớp tìm đó. Chắc tụi nó sẽ trả thù. Cũng may bạn không đi lao động. Mà sao hôm nay bạn nghỉ zậy?

– À, tui còn đau nên bố mẹ cho nghỉ ở nhà. – Tôi đáp.

– Vậy hả? Ủa mà sao nghỉ ở nhà còn đi tới đây chi? Mặc đồ lao động nữa.

Tôi đơ lưỡi ra không nói gì, hông lẽ nói mình sợ.

Em nhìn tôi đăm chiêu rôi sau vài giây mặt mày giãn ra như khám phá ra điều gì đó. Mỉm cười không nói, ánh mắt lộ vẻ tinh lanh. Tôi tránh nhìn vào mắt em hệt như kẻ tù tội bị bắt quả tang vậy. Tay bỏ túi quần thủng thẳng đi. Em chạy vội theo, níu tay tôi và nói:

– Ông vào nhà tui chơi uống nước rồi về.

Chả hiểu sao tôi lại gật đầu…

Nhà em không có ai ở nhà, tôi hỏi thì Em nói là ba mẹ đi làm hết rồi.
Gia đình em vốn dĩ không phải người gốc Bắc như chúng tôi. Chỉ mới chuyển đến đất khỉ ho cò gáy được hơn 10 năm. Và sống cũng khá tách biệt với xóm làng xung quanh, Trong khi đa phần người dân ở đây làm vườn thì ba mẹ em lại là công nhân viên chức nhà nước. Mẹ làm ở hội phụ nữ huyện DiLinh. Ba em làm giáo viên dạy học.

Chúng tôi ngồi thềm hè nói chuyện, dưới giàn hoa thiên lài mát rượi.

Em mang cho tôi một cốc nước mát lạnh.

Bỏ qua những e ấp ban đầu.

Câu chuyện ngày càng trở nên sinh động và đi sâu vào tìm hiểu thân thế gia đình. Tôi kể cho em nghe về gia đình tôi, về chị cả tôi học giỏi cỡ nào, về những trò đánh đấm và nghịch phá xóm làng. Em ngồi nghe và cười khúc khích trước những tình huống hài hước tôi kể. Em có một khiếu bẩm sinh về nghệ thuật lắng nghe và kích thích người khác nói, chỉ bằng đôi mắt chớp chớp… môi mỉm cười . Nó thôi thúc chàng trai phải tuôn ra những bí mật thầm kín. Tôi cũng không ngoại lệ, tôi kể cho em nghe những bí mật chưa bao giờ kể với ai… như kiểu quần không khóa kéo đi học. Tôi cứ kể miết kể miết cho đến khi phát hiện em ở gần tôi hơn bao giờ hết. Tay đang quàng qua khoác tay tôi, đầu hơi gục nhẹ vào đầu tôi ngủ gật.

Hây… da… Thật là cụt hứng quá đi.

Tôi ngồi im một lúc ngắm lũ ong hút mật trên giàn hoa.

Mỏi tay nên khẽ rung lay em dậy.

Buổi thăm nhà em lần thứ hai kết thúc như vậy đó.

Không rõ em thế nào chứ tôi biết là tôi đã thân em hơn rồi, ngang bằng tình cảm dành cho Sơn mụn chứ không ít.

Tôi về mà lâng lâng, quên cả việc phải giải quyết hậu quả đánh nhau hôm qua.

Buổi thứ hai.

Không khí lớp học không rôm rả như hồi cấp một.

Thằng Sơn mụn tới lớp trước tôi. Cầm theo một cuổn sách to cộm ngồi một mình đọc.

Em với nhỏ Thúy ngồi một bàn đang rỉ tai nhau.

Tôi lững thững vào kiếm đại một bàn. Em dường như không thấy tôi.

Rồi cô chủ nhiệm cũng bước vào ổn định lớp. Cô giới thiệu cho cả lớp biết là cô tên Vân. Cô cũng mới từ trường khác chuyển về. Năm nay sẽ dạy môn Toán và chủ nhiệm 6A1 của tụi tôi. Buổi làm quen và nói chuyện rất dài. Cô nói về sự khác biệt giữa chương trình học cấp 2 và cấp 1, cách đứng tiết và hướng dẫn ghi sổ đầu bài.

Đến phần đứng lên giới thiệu từng tên một cho các bạn trong lớp biết.

– Dạ, thưa cô, em là Vũ Đình Phong.

Thay vì ra hiệu cho tôi ngồi xuống thì cô nhìn tôi thật lâu.

Tôi khá lúng túng. Cả lớp cũng đưa hết cặp mắt về phía tôi. Bắt đầu có tiếng xì xầm

Cuối cùng cô cũng cho phép ngồi và nói to rõ ràng:

Các em chú ý nghe cô dặn, nhất là mấy bạn nam. Các em lên cấp hai phải chăm chỉ học hành, không được quậy phá và đánh nhau. Ai cũng là học sinh của trường, không phân biệt làng K hay làng G.

Cô nói chung chung vậy mà tôi tưởng cô nói tôi chứ. Có cảm nhận là cô biết hết cả rồi, rất rành rẽ y như có ở đó chứng kiến trận đánh nhau của bọn tôi.

Đến phần phân chia chỗ ngồi, Đang phân vân giữa việc ngồi cạnh thằng Sơn mụn bàn đầu hay xuống cuối lớp thì cô Vân chỉ đạo rõ ràng:

– Phong, em xuống ngồi giữa Thúy và Trà My đi.

Trà My là tên Em.

Chuyện bọn thằng Nam qua đi một cách bất ngờ.

Thứ 3 khi lên lớp tôi giật mình bởi lớp học khá đông. Nguyên một đám con trai làng G tập chung ở lớp tôi.

Đáng lý tôi bỏ chạy nhưng nhắm chạy cũng không thoát nên tôi phớt lờ tiến thẳng vào lớp trên tinh thần thủ thế.

Nam tiến thẳng đến chỗ tôi. Bàn tay tôi nắm lại chờ đợi.

Thật bất ngờ là cánh tay thằng Nam xèo ra và phát biểu xanh rờn:
– Tao xin lỗi mày nha, từ nay tao với mày là bạn.
Tôi đưa cánh tay bắt lại trong sự nghi ngờ. Chỉ sợ nó nắm chặt tay tôi rồi bọn kia xông vào cho tôi vài đấm.

Suốt quãng thời gian dài sau đó, việc em ngồi bên cạnh tôi giúp ích cho tôi rất nhiều trên con đường học hành. Em ngồi bên cạnh nhưng không bao giờ nói chuyện cùng tôi trong tiết học, ngược lại, trước mỗi tiết em đều kiểm tra bài vở cho tôi.

Tôi vẫn là tôi, một thằng con trai cứng đầu, ương ngạnh. Vẫn phá làng phá xóm, vẫn tham gia đủ các trò chơi trên trời dưới đất. Duy chỉ có một điều, là trước Em, tôi không còn là tôi. Tôi như một Tôn ngộ Không với vòng kim cô vô hình trên đầu để mặc em la mắng và cấu xéo.

Cha mẹ tôi cũng ngạc nhiên khi lần đầu tiên trong đời thấy đứa con trai thắp đèn học bài mà không cần ai nhắc.

Tôi cũng ít gặp đám tụi thằng Lợi, Cần… trên trường, lý do là tụi nó có bạn mới trong lớp nên không thèm chơi với tôi. Ngược lại người cạnh tôi là thằng Sơn mụn, em và nhỏ Thúy thì càng ngày càng thân. Mỗi giờ ra chơi, đám tụi tui luôn tụm năm tụm ba ngồi nói chuyện hay đùa giỡn. Vô hình chung, chúng tôi chia thành hai cặp. Em và Tôi. Sơn mụn và nhỏ Thúy. Hai đứa tôi không tính nhưng hai đứa nó thật là đẹp đôi. Xấu đều và học giỏi như nhau. Nhỏ Thúy là chi đội trưởng. Thằng Sơn là tổ trưởng tổ tôi kiêm lớp phó học tập. Đây là năm học mà tôi thoát khỏi các chức danh cán bộ.

Đơn giản vì cô Vân không biết chị tôi mà thôi.

Học kỳ một lớp sáu trôi qua bình yên. Tôi theo kịp chương trình trên lớp. Bản thân tôi không ngu, chỉ là lười biếng và thiếu kỷ luật nên suốt cấp 1 học hành không ra gì.
Tôi và Em thì như cặp bài trùng rồi, ngoài việc đi học tôi còn kiêm luôn nhiệm vụ đưa đón em về, chính xác là cuốc bộ về cùng đường, dù rằng đường đó tôi về nhà xa hơn. Mỗi ngày mỗi khi em bước vô cánh cổng vào nhà, tôi như mất đi một cái gì đó, khi cách nhà em chừng 100m tôi cố bước thật chậm, kéo dài thời gian.

Biến cố lớn đến khi học kỳ II bắt đầu được hơn một tháng.

Cao Sỹ Trường mang một cuốn sách dày lên lớp. Thì thầm to nhỏ với cả đám con trai hẹn là trưa nay sau khi học xong thì ra vườn chè cách trường mấy trăm mét. Tôi cũng nhận được thông báo đó và tò mò đi ra.

Cao sỹ Trường học ngu nhất lớp. Nhưng nhà giàu nhất lớp. Ba nó là bí thư xã.

Mặt trời đứng nắng trên cao nguyên. Mùa này hoa giã quỳ không nở rộ như tầm trước tết, thay vào đó là cây chè xanh ươm lá, những đọt chè ngày hôm qua mới là múp nay đã nở mạnh, sự sống và sinh tồn mạnh mẽ vươn chờ nắng.

Tôi tò mò bước vào vườn và thấy một đám lố nhố đã tụ tập lại.

Giọng Cao Sỹ Tường đọc to rõ ràng:

“Lúc giảng bài, Thảo thường cố chồm qua Nam cạ hai vú vào người Nam, hơi thờ ấm áp của Thảo phà vào gáy Nam gây sự đê mê…..”

Cả đám há hốc miệng, tai giỏng lên nghe trên.

Giọng Trường vẫn đều đều.

Tôi cảm thấy cổ họng khô khan. Tất cả những lời văn đều được hình dung trong đầu tôi. Hình ảnh một cô giáo bên cạnh đứa học trò mê trớn giúp dục tính trong tôi lâu nay bục ra khỏi bao.

Hồi đó đám con trai chưa mặc Sịp mà hầu hết chỉ là quần đùi ở trong, Đứa nào đứa đó một cục dầy cộm.

Trên đường về nhà trong đầu vẫn hiện lên hình ảnh đó. Khuôn mặt thay thế bằng khuôn mặt của cô Vân xinh xắn, thướt tha trong bộ áo dài. Tôi cởi trần mặc cái quần đùi ở bên cạnh.

Chuyện học hành tốt đẹp quên sạch. Về nhà ăn cơm xong đi ngủ. Tự dưng tôi có cảm giác vừa sợ vừa muốn nằm cạnh bà chị hai của tui. Bình thường hai chị em trưa vẫn nằm ngủ cạnh nhau, chân gác búa xua mà sao bỗng dưng nay tôi thấy chị tôi như một sinh vật lạ. Nhìn lén ngực phập phồng và cái quần chị đang mặc, ở nhà cũng khá thoải mái nên chị tôi chị mặc đồ bộ không có quần trong.

Nói chung mọi thứ suy nghĩ đều biến đổi thành những thứ như trong câu chuyện, kể cả mẹ tôi, tôi lén nhìn ngực mẹ tôi mỗi khi bà cúi xuống. Thật khủng khiếp.

Sau này tôi vẫn thừa nhận. Nếu có một cuốn sách hay nào ảnh hưởng đến đời bạn. Đó chính là cuốn sách “cô giáo Thảo” . Các cuốn sách như Đắc Nhân Tâm… dạy con làm giàu… dạy cho chúng ta về phần “Người”. Còn cuốn sách này dạy chúng ta về phần “ Con ”. Nếu như tôi là nhà giáo dục. Học sinh nào lớp 6, nhà trường sẽ phát miễn phí cho cuốn sách”Cô Giáo Thảo” về tham khảo, làm tư liệu. Đồng thời đưa vào chương trình giảng dạy luôn. Có người minh họa càng tốt….

Vài tháng sau.
Giọng tôi bắt đầu trở nên ồ ồ như con vịt.
Lông chân lông tay và cả lông “…”mọc lên lún phún.

Mặt tôi mọc lên một hai cái mụn.

Trong giấc ngủ của tôi, xuất hiện thêm nhiều đàn bà con gái.

Tôi có một giấc mơ lập đi lập lại rất kì lạ. Đó là tôi nằm mơ mình có một căn hầm, ở trong căn hầm đó gồm rất nhiều diễn viên người mẫu cả tây ta tàu như Kate moss, claudia schiffer, trương ngọc ánh, Trịnh Tú Văn , lúc nào cũng mặc bikini hai mảnh chờ sẵn. Các cô người này được nuôi dưới căn hầm mà tôi làm chủ nhân, cứ mỗi tối tôi lại xuống dưới đó là làm tình. Và các cô đều chiều chuộng tôi hết mức, mặc dù nhiều khi tôi chỉ đứng cao tới cặp nhũ hoa thôi. Tiện nhỉ??

Dĩ nhiên là cái quần đùi tôi mặc sáng nào cũng phải dấu béng đi không cho ai biết. Tôi mất zin từ dạo ấy…

Ở trường, tôi và Em vẫn vậy. Thật khó tả về giai đoạn cảm xúc này. Hỏi rằng tôi có thích em không? Chắc chắn rồi, rất thích. Nhưng không hiểu sao, vẻ đẹp lạnh lùng và sự nghiêm chỉnh của em khiến mối quan hệ giậm chân tại chỗ. Em làm tôi sợ hãi và rụt đi ý chí khi muốn bày tỏ tấm lòng. Vả lại, tuổi đó tôi vẫn ngây thơ. Hình tượng em trong tôi là thần thánh, như kiểu “Tiểu Long Nữ” nên cũng chẳng khi nào có suy nghĩ bậy bạ về em.

Lắm khi tôi muốn “nắm tay em thật chặt, giữ tay em thật lâu” nhưng mà bất lực. Em đối xử với tôi rất tốt. Nhưng đối xử với bài vở và chuyện học hành còn tốt hơn vạn lần. Ngoài chuyện kiểm tra bài vở, nói chuyện phiếm với tôi. Em chẳng thể hiện gì là thích hay thương tôi cả, nên tôi đành chịu trói.

Con Thúy và Sơn mụn dính chặt nhau như sam, nhất là vào độ cuối năm học. Nhìn tụi nó mà phát thèm, nắm tay công khai luôn trước mặt bạn bè mà hổng ai nói hết trơn. Tất nhiên là thế, một phần vì tụi nó học rất giỏi , không để tình cảm trai gái làm giảm việc học, đấy là đối với thầy cô và người lớn. Còn đối với tụi tôi, không quan tâm chỉ đơn giản vì tụi nó xấu quá. Chí Phèo với Thị Nở một cặp. Quan tâm làm đếch gì…

Năm lớp 6 trôi qua nhanh. Cuối năm đó tôi xếp hạng 8 của lớp về học lực. Hạng kiểm khá. Điều mà tôi nằm mơ cũng không nghĩ tới .Top 3 của lớp, Vị trí đầu tiên là của Sơn mụn, thứ hai là Giáng My. Thứ ba là nhỏ Thúy rồi đến mấy đứa khác. Cuối năm cô Vân họp lớp khen “đôi bạn cùng tiến” trước mặt toàn luôn . Chính xác là khen Em, chứ khen tôi cái quái gì. Vì em giúp tôi tiến chứ nếu mà tôi mà giúp thì chắc em sẽ nằm đâu đó ở hạng 35 – 36… Em có vẻ rất vui vì được khen như vậy

Cô Vân tổ chức cho lớp một tiệc liên hoan cuối năm ở nhà Cô. Trong buổi liên hoan, Cao Sỹ Trường thủ sẵn một lít rượu lén lén đem tới. Mấy bạn nữ méc cô nhưng vì ít và vui vẻ nên cô Vân bỏ qua. Chính nhờ lít rượu đó mà có hai sự cố nho nhỏ xảy ra.

Sự cố thứ nhất liên quan đến ông chủ rượu. Cao Sỹ Trường sau khi uống vài tớp rượu thì hứng chí lên tỏ tình với cô Vân. Kể về cô Vân, năm cô chủ nhiệm lớp tôi mới có 23 tuổi, rất xinh xắn và dễ nhìn, tuy rằng dạy toán nhưng cô không khô khan, cô thường xuyên đem những câu chuyện tình cảm và dạy nhân tâm ra nói chuyện với chúng tôi trong tiết học, có những điều cô nói, mãi đến sau này bọn tôi mới nhận ra. Còn lúc đó, hình như học sinh lấy sự dễ dãi của Cô để mà cười đùa mà thôi. “Đàn gảy tai trâu” dẫu sao thâm tâm chúng tôi luôn coi cô như một người mẹ hiền thứ hai trên trường. Tất nhiên đó chỉ là phần “Người”.

Phần “Con” chỉ thể hiện trong đám con trai, Kể từ ngày thằng Trường đọc cho nghe “Cô Giáo Thảo” thì ít nhiều hình tượng các cô giáo cũng không vẹn toàn như trước. Mỗi khi mấy cô giáo vào lớp, dường như ánh mắt của mấy thằng con trai khát khao hơn hẳn, cận thị hơn hẳn nên đứa nào cũng chăm chăm… nhìn mông, nhìn ngực các cô. Cô Vân lại càng nhìn tợn, đơn giản vì cô xinh đẹp và cô mặc đồ mỏng. Ngấn silip và màu sắc của nó luôn rất dễ nhìn ra, có lẽ vì chưa có người yêu hay chồng con nên đôi khi cô cũng chưa quan tâm đúng mức đến trang phục. Có bữa có mặc cả sillip vàng trong bộ áo dài quần trắng áo cánh sen.

Quay lại buổi liên hoan, rượu vào lời ra, Cao Sỹ Trường hứng gió đứng lên trước mặt cả lớp nói rằng “Em yêu Cô”. Cả lớp được một trận cười nghiêng ngả. Riêng cô cũng cười nhưng tinh tế hơn.

Sự cố thứ hai liên quan đến ban cán sự lớp. Cô Vân có thuê một ông thợ chụp hình tới chụp cho cả lớp một tấm hình, nhưng đến khi chụp thì mất đi hai nhân vật là nhỏ Thúy và Sơn mụn. éo biết chúng nó đi đâu.

Ở cái làng quê yên bình này.

Ở cái trường học nông thôn này.

Chuyện một thằng con trai làm con gái có bầu thì 100% là nhà trai đem trầu cau tới nhà gái mà lo cưới xin nhé. Không thì thằng đó bị nhà gái bổ ra làm đôi. Tất nhiên là năm thì mười họa mới có trường hợp như thế, hoặc giả sử có mà cưới liền tay, cưới chạy nên không ai để ý. Người lớn còn không biết chứ nói gì đến con nít chúng tôi.

Nhưng nếu một đứa học sinh lớp bảy làm bạn gái có bầu thì sao nhỉ?

Đó là chuyện động trời, long trời lở đất và thật khủng khiếp. Thật không thể tin nổi.

Với Trường học thì đây là trường hợp đầu tiên. Không rõ quãng thời gian 9x, 10x sau này thì sao. Nhưng ở giai đoạn đó chắc là trường hợp duy nhất kể từ khi thành lập trường. Chuyện xảy ra ở một lớp chọn mới ghê gớm chứ.

Câu chuyện như sau……

Một ngày nọ vào giờ ra chơi, Sơn mụn kéo tôi ra một góc nói chuyện
– Phong này, tao kể chuyện này cho mày nghe, nhưng tuyệt đối mày phải giữ bí mật cho tao.
– Ơ, cái thằng chó vớ vẩn, kể mẹ cho rồi đi còn bày đặt, không kể tao đi chơi tiếp ráng chịu – Tôi lên tiếng
– Ờ thì…ờ thì… chuyện tao với con Thúy. Hình như con Thúy có bầu rồi mày ạ. Tao sắp làm bố.
– Đm, cái mày vớ vẩn, mày rảnh kể chuyện nhảm phải không?
– Không, tao nói thật đấy – Sơn thanh minh

Tôi mới lớp bảy, chưa qua một lớp giới tính hay lớp học tâm lý nào, lớp bảy bây giờ nghe chuyện này còn đệch mặt ra, huống hồ gì tôi lúc đó. Hoang mang cực độ.

– Mày kể rõ tao nghe coi Sơn..
– Thì mày còn nhớ hôm cắm trại 30 – 4 năm ngoái không, tao với con Thúy lo chuẩn bị đồ trại cho lớp, tao về nhà nó, nhà nó không có ai, tao làm liều ôm nó, ai dè nó cũng ôm tao. Rồi tao với nó… chịch nhau.

Thằng Sơn kể chuyện chịch nhau mà y như chuyện phối giống bò heo vậy. Tôi vừa bị kích thích tò mò nên rặn hỏi
– Thế có một lần rồi bầu à?
– Không sau đó còn phải lần nữa, lúc ở nhà cô giáo, lúc ở trên đồi đối diện trường, khi thì ở nhà Thúy luôn.

Lúc này tôi mới đực mặt ra. Móa ơi thì ra hôm bữa tụi nó liên hoan tụi nó không liên hoan mà… hoan lạc cùng nhau. Vừa buồn cười, vừa tức tối… vừa… tò mò.

Còn cái đỉnh đồi, dù rằng tụi tôi ít lên đó nhưng không phải không có, tôi thấy mấy lần thằng Sơn mụn đi lên cùng tôi rồi biến đi đâu mất. Hóa ra có cả con Thúy đi nấp trước ở đâu đó, rồi chúng nó đi … chịch nhau

– Giờ mày tính sao? – Tôi hỏi
– Tao cũng không biết tính sao nên hỏi mày – Nó buồn rầu

Tôi khẳng định là nó hỏi nhầm người 100%. Vì tôi nắm tay còn chưa nắm thì làm sao hiểu được chuyện chịch nhau có bầu. Ngoài việc nghe lóm mấy bà cô trong xóm nói chuyện, tôi chưa bao giờ được tiếp cận gần thế đến chuyện này như bây giờ…

Thằng Sơn mụn làm ra việc tày đình.

Tày đình thứ nhất là làm cho con người ta có bầu.

Tày đình thứ hai là vô hình chung ngăn cấm luôn em và tôi.

Cô Vân thay đổi vị trí ngồi của cả lớp, với mấy đứa không rõ thì nhao nhao. Còn tụi tui thì im hơi lặng tiếng chuyển đổi.

Tôi bị tách ra khỏi Em, chuyển lên chỗ thằng Tú – Người làng G.

Ngồi cạnh em là con nhỏ cũng ở làng bên.

Em cũng không dám về chung đường với tôi như trước, thời gian đầu với tôi là cả một sự bế tắc cao độ. Lúc này chuẩn bị thi học kỳ II lớp bảy. Con nhỏ Thúy nghỉ học với lý do chuyển trường, chỉ tôi , Em và thằng Sơn mụn biết lí do thật sự. Tôi nghe kể gia đình hai bên nói chuyện, mẹ thằng Sơn phải bán cả đàn lợn đi đền bù cho gia đình con Thúy hòng yên chuyện, Được sự can thiệp của hội phụ nữ huyện và nhà trường, nên gia đình nhỏ Thúy cũng không làm lớn chuyện mà sắp xếp cho con nhỏ về nhà bà cô ở, nghe đâu ở Bảo Lộc – Cách chúng tôi tầm 40km.

Quay lại chuyện em và Tôi, cũng may là có kì thi học kỳ II áp lực tâm lý , chứ không tôi nghỉ học rồi. Rời xa bàn học thân quen và Em, tôi thấy rõ một khoảng trống mênh mông trong lòng. Ở gần em, tuy chỉ là những câu hỏi bài vở và học hành, nhưng luôn có một sự quan tâm đầy đủ. Bây giờ dù rằng em có thể đến bên tôi hoặc tôi xuống bàn em nhờ em kiểm tra, nhưng chuyện thằng Sơn mụn khiến cả tôi và em e ngại, không dám chạm mặt nhau.

Các bậc phụ huynh dù rằng không nói rõ ràng lí do, nhưng sau đợt thằng Sơn mụn và con nhỏ Thúy, cả làng quan tâm hơn hẳn đến đám học sinh, kể cả giờ đi chơi của bọn tôi. Cả đám con trai đi chơi thôi thì không sao, có một đứa con gái vào y như rằng cả đám bị bắt gặp thì ông bố bà mẹ cho một trận. Sợ cũng phải, nếu không phải chính thằng Sơn nói, tôi cũng đíu hiểu làm sao , ở địa điểm nào mà chúng nó có thể xích lại gần và… chịch nhau. Huống hồ gì bố mẹ.

Đường về nhà, thời gian đầu tôi đi hẳn con đường khác, đường nhà thằng Sơn mụn, đi vì sợ ai nhìn thấy em và tôi. Sau một thời gian ngắn chịu không nổi. Tôi đi lại con đường cũ ngang qua nhà em, chỉ có điều, em luôn đi trước tôi tầm 50m, tôi lững thững theo sau. Ngó lơ như chưa từng quen nhau. Vào đến cổng, Em cũng đi thẳng vào nhà chứ không như trước chậm lại hay ngoái lại nhìn rồi mới bước…..

Lúc này, bọn thằng Lợi , Cần… và tôi thân lại nhau.

Chủ yếu là do tôi chủ động chơi lại. Bọn nó vẫn thế, vẫn vô tư như thủa nào. Với bọn nó thì làm đếch gì có yêu đương nhăng nhít, trong đầu vẫn bi, vẫn quay, vẫn thả diều. vẫn ném shit vào cửa sổ nhà người ta, vẫn đi rình trộm đàn bà con gái tắm.

Có một chuyện suýt nữa ngút trời và giai đoạn này, mà đứa đầu têu là thằng Phong Con. Đặt biệt danh cũng đúng với người, khác với tôi to lớn vạn vỡ. Thằng Phong Con người nhỏ thó như con chuột nhặt, hai thái dương nhô cao, mắt sâu, mũi rậm, đặc biệt là lún phún râu quai nón. Sau này nó nghỉ học sớm và nghiện ma túy… cũng sớm. Hai lần vào tù ra khám. Đối với ai tôi không rõ, nhưng đối với tôi, nó không dữ dằn như cái thành tích bất hảo của nó. Sau này nó chơi với anh em cũng rất hiền lành, chứ không phải ma cô chính hiệu. Chỉ có giai đoạn nó nghiện nặng, tôi lúc này ở Sài Gòn nghe anh em kể lại là chả thằng nào dám cho nó vào nhà vì sợ mất đồ. Lúc ấy nó không phải là nó, nó là con ma rồi.

Dĩ nhiên những câu chuyện đó thuộc về sau, còn cái tội của nó lúc đó là tội phát minh và nghịch dại. Xém nữa thì cả làng ra đường mà ở. Mô tả sơ về làng chúng tôi, mỗi gia đình được cấp một diện tích đất ít nhất là 500 m2 . Nhà nào cũng có chuồng trại và vườn tược. Trong nhà ai cũng có ụ rơm mặc dù không có trồng lúa, rơm khác với rơm ngoài Bắc là ụ rơm bằng cỏ tranh. Một bữa nọ…

Thằng Phong kêu bọn tôi tới nhà nó và khoe rằng mới bắt được một ổ chuột đồng. Sau khi được đám bạn khen về tài nghệ săn bắn và hái lượm. Nó cười tít mắt. Vào nhà đem ra một nhúm vải và một chai dầu lửa. Nó bảo chơi trò này vui lắm nè. Cả bọn tôi nghe nó miêu tả cũng rất thích. Cột vải nhúng dầu lửa vào đuôi chuột rồi châm lửa đốt. Chuyện không có gì nếu đốt cũng ở trong lồng. Đíu hiểu sao thằng Phong Con lại nổi hứng bưng nguyên lũ chuột 5 – 6 con ra ngoài đường đốt. Một con chạy về hướng cánh đồng mất xác, một con lao xuống mương, tắt lửa và trốn mất. Ba con còn lại xung phong tiến thẳng vào nhà dân, con đầu đàn sung sức chạy miết tới trung tâm làng, lao và nhà bà Hòe ở trong đó.

Cả bọn cười hô hố…

Năm phút sau bỗng dưng nhà bà Hòe khói lên mù mịt. Lúc này các bậc phụ huynh hầu hết là đi làm vườn rồi. Ban đầu là khói còn vì sau là lửa……

Cả đám không còn tí máu …

Cháy nhà bà con ơi, cháy nhà…

Bớ người ta cháy nhà.

Rồi tiếng chân người chạy rần rật. Người thì lo vác đồ mình ra đường, người lo cứu hỏa. Tôi cũng giật mình, bởi từ nhà tôi tới nhà bà Hòe cũng chưa đầy 100m. Vội vã chạy về nhà.

Nhờ có tiếng nhà thờ giật liên hồi. Giật bất thường cộng với khói tỏa lên cao nên người dân làng đổ xô về nhà nhanh chóng. Cả làng giờ không khác trại tị nạn gặp bính lính tuần, chạy loạn cào cào. Tiếng la hét khản cổ. tiếng gọi nhau í ới.

Khu nhà bà Hòe cháy lửa đã bắt qua nhà bên cạnh.

Lại thấy khói ở ụ rơm nhà ông Châu.

Lúc này khung cảnh bấn loạn thật sự. Không ai hiểu chuyện gì xảy ra.

Cũng may là tinh thần đoàn kết của dân làng và thời tiết ủng hộ, nên không có thiệt hại về người. Về của thì nhà bà Hòe còn đống tro, hai nhà bên cạnh cháy xém. Nhà ông Châu phát hiện sớm không sao.

Nếu không có bố thằng Phong Con là công an viên tìm cách dấu diếm chuyện này, thì cả bọn chắc đi giáo dưỡng cả rồi.

Thằng Phong Con cũng bị chuyện này mà xém bị ông già nó cắt chân. Lết đi học không nổi….

Kỳ thi học kỳ II kết thúc, cuối năm tôi đứng thứ 12/46 về học lực. Nhất là Trà My. Sơn mụn đứng thứ 4.,có lẽ chuyện tình cảm ảnh hưởng tới nó ít nhiều.
Ve sầu kêu và nhánh phượng đơm bông, cây điệp vào trước nhà thờ cũng nổi một màu óng ánh.

Mùa hè năm đó không bao giờ quên.

Ba tôi xảy ra tai nạn lao động, gãy xương chậu.

Mẹ bán 2 sào vườn và chiếc máy may, chạy đi sài gòn lo cho ba.

Bốn anh em bơ vơ.

Một hôm anh Ba gọi tôi và bà chị tôi lại. Mong muốn mỗi đứa tìm một công việc phụ giúp ba mẹ trong mùa hè.

Anh trai tôi chọn đi phụ hồ. Tôi còn nhớ rất rõ. Công một ngày phụ hồ là 12.000₫, anh tôi phụ được 10.000

Chị tôi đi hái chè thuê cho người ta dù rằng người chị thấp bé chỉ cao hơn cái gùi một tí.

Còn tôi. Tôi xác định đi lượm cát tút.

Cát tút là đầu đạn nổ rồi. Miêu tả rõ hơn xíu đó là vỏ ngoài viên đạn làm bằng đồng(Cu). Tôi đi lượm lon và mót đồng…

Số tiền mẹ để lại nhà cho chị tôi đi chợ bọn tôi quyết không đụng tới.

Ở xóm tôi. Chuyện lao động phụ giúp gia đình không hiếm, nhà đứa nào chả nuôi ít heo hay thỏ, nên đi cắt rau cho heo ăn là việc bình thường, còn việc anh em tụi tôi làm có hơn khác biệt xíu.

Mỗi ngày sau bữa ăn sáng, tôi lại vác trên mình một bao 50 ( bao đựng gạo hoặc cafe bây giờ ) di dạo khắp đường làng…

Trời thương và xóm làng biết, nên tôi lượm được khá nhiều đồng.

Duy chỉ có một thứ tôi hơi ngại. Đó là ngại với đám bạn học và em. Nghèo thì nghèo đều rồi. Nhưng tôi không muốn bạn bè biết tôi phải đi” nhặt ve chai”. Nhất là em. Dù sao trong lòng tôi, em cũng là ” Tiểu Long Nữ ” và tôi là chàng Dương Quá. Mà theo tôi biết trong chuyện, Kim Dung không mô tả Dương Quá nào đi nhặt ve chai….

Mấy ngày đầu vì ngại, tôi chỉ dám đi quanh quanh xóm. Nhưng càng ngày càng ít đồ sắt gỉ và cát tút để tôi lượm. Thế nên tôi càng đi ngày một xa. Thậm chí qua cả làng G, cũng chính nhờ quãng thời gian này mà tất cả mọi thù hận, xích mích giữa tôi và đám con trai làng G được xóa sạch. Tụi nó rất quý tôi, thậm chia có đứa biết hoàn cảnh nhà tôi còn lén gom lon sữa bò ( hồi đó chỉ có sữa ông thọ) bỏ vào túi ni lon trước. Mỗi lần thấy tôi tới là xách ra đưa.

Tất nhiên trong đó cũng có một vài đứa giàu có . Sướng từ trong trứng sướng ra, nhìn tôi khinh miệt. Thôi thì kệ mẹ tụi nó… tôi bất cần đời.

Duy chỉ với Em.

Tôi vẫn sợ…

Tôi sợ em biết tôi đi móc bọc, lượm ve chai. Mỗi lần đi ngang qua nhà em. Tôi cố gắng đi thật nhanh, mặc dù thỉnh thoảng lén nhìn vào khung cửa sổ xem em học bài, khi bốn mắt chạm nhau thì y như rằng sau đó tôi chạy thật nhanh trốn tránh, có lúc em ra tới cổng nhà thì tôi đã chạy được quãng xa ngoái nhìn em. Trong lòng đau xót….

Chỉ riêng một bữa. Tôi bước qua con đường nhà em thì thấy em ngồi trước giàn thiên lý. Em bận một bộ đồ bà ba già hơn tuổi. Hai bên là ly nước đá và một bọc xốp nhỏ.
Vừa thấy tôi. khuôn mặt em rạng rỡ như kiểu đã chờ tôi rất lâu và chạy ùa ra cổng.

Em chạy, tôi cũng chạy.

– Phong ơi. dừng lại Trà My nói này đã.
– Ừhm. Có gì hông? Nói lẹ đi cho tui còn công việc – tôi nói trống không .
– Phong đi làm mệt không? Uống nước đã. – Em đưa cốc nước mắt cho tôi.
– Mệt chi đâu. Mà tui cũng đâu có khát. Đưa tui chi.

Ánh mắt em long lanh giọt nước mắt.

Tôi xấu hổ và ái ngại. Thật sự lúc đó tôi muốn nói với em rất nhiều điều nhưng không hiểu sao tôi không thốt ra lời ngọt ngào mà chỉ toàn lời cay độc.
– Không có gì tôi đi đây. Ở đây nóng bỏng da.
Mặc dù lúc đó tôi nép sát vào rặng dâm bụt. Em mới là người phơi nắng.

Em đưa tôi bọc đồ. hai hàng nước mắt chảy dài.

– Bữa nào Phong rảnh cho Trà My đi với nha.

Tôi gật đầu rồi đi thẳng. Mỗi bước càng gấp gáp và rồi chân cuồng lên chạy. Chạy để trốn đi thực tế. Nhà tôi nghèo, nhà em có điều kiện, em xứng đáng kiếm được thằng Dương Quá tốt hơn tôi.

Chạy một quãng xa tôi còn nghe tiếng em vọng theo…

– Về nhà Phong nhớ mở cái bọc ra nghen.

Tôi chạy mãi… chạy mãi ra tới đỉnh đồi đối diện trường. Mở cái bọc ra xem. Và tôi khóc như một như một con nít bị bố đánh đòn.

Trong bọc là một con heo đất….

Mùa hè rồi cũng trôi qua.
Ba tôi về trong sự vui mừng của đám con.

Mẹ lại tất bật chuẩn bị cho mấy anh em đến trường, cũng nhờ công việc làm thêm của ba anh em mà chúng tôi có thêm đồ mới và dụng cụ học tập.

Ngày tựu trường lớp 6a1 nhận được tin buồn là cô Vân thôi chủ nhiệm lớp tôi. Cô chuyển công tác dạy học.

Cũng hơn một tháng rồi tôi không gặp được em. Em về nhà ngoại ở Nha Trang. Lẽ dĩ nhiên tôi hồi hộp chờ đợi. Tôi đợi Tiểu Long Nữ của lòng tôi.

Ngày nào trời cho tôi biết. Biết yêu thương là tôi biết tương tư.

Lời bài hát cũng là lời của cõi lòng tôi. Chỉ qua một mùa hè, tôi không còn là tôi của lớp 7. Ngoài sự rắn rỏi. Tôi mang thêm tính đa sầu đa cảm của mấy ông nghệ sỹ. Thỉnh thoảng đọc thơ và nghe mấy bài nhạc thất tình của mấy ông nhạc sỹ qua radio.

Tôi thay đổi và em cũng thay đổi. Nhưng sự thay đổi của em lại nằm ngoài trí tưởng tượng của tôi.

Em đã ra dáng một cô thiếu nữ. Chỉ qua một tháng thôi mà sao em cao hơn hẳn. Nếu cuối năm lớp 7 em chỉ cao tới khoảng mang tai tôi. Thì bỗng dưng bây giờ tôi có cảm giác tôi đứng phải nghiễng chân. Lẽ dĩ nhiên là em không cao tới mức ấy, nhưng đàn ông nếu đứng với người nữ bằng mình, luôn thấy họ cao hơn mình. …

Điều khác biệt lớn nhất là ngực. Nếu cô gái của ngày hôm qua còn hay mặc đồ bộ, mặc áo lá hoặc đôi khi không có, thì cô gái hôm nay đứng trước mặt tôi có ngực nhô cao theo từng hơi thở, thay cho chiếc áo lá là coocxe hai dây đeo, tôi ngây người nhìn…

Khuôn mặt cũng mất đi sự ngây dại của tuổi thơ. Thay vào đó là cặp má lúm đồng tiền. Hay mắt to và đen láy. Cặp môi hơi dầy và khiêu khích.

Em nhìn tôi và tôi nhìn em. Ánh mắt em nhìn tôi trìu mến còn tôi ngoài vui mừng còn thêm nửa con mắt của dục vọng và giới tính …

Lớp tôi năm nay vắng đi một hai thành viên và ngược lại tiếp nhận thêm hai thành viên mới. Một nam và một nữ. Chính nhờ hai người bạn mới này mà chuyện tình em và tôi thêm thi vị. Các bạn đã từng có một tình địch mà khiến bạn phải sợ hãi chưa? Người mà hơn hẳn bạn về cái đầu. Sự thông minh. Đẹp trai và cao ráo? Riêng tôi thì tôi có rồi đó…..

Người con trai vào lớp tôi tên Thành. Võ Hoàn Thành. Hiện tại cậu này đang ở bên Canada.

Thành khác hẳn chúng tôi từ cách ăn vận đến làn da. Trường học tôi ngày đó quy định. Tất cả các học sinh Nam không được tóc bổ luống và đi dép lê. Dĩ nhiên là không ai dám vi phạm. Đa phần chọn cho mình một đôi xăng đan ( dép có quai hậu) nhưng có một người mới vào lớp. Chân đi một đôi giày nike.

Đó là đôi dày mơ ước của bọn con trai thời đó.

Ngoài đôi giày hàng hiệu. Thành còn khác chúng tôi ở cái quần, cái áo và làn da. Thực sự là một chàng trai hấp dẫn chính hiệu, lúc cô chủ nhiệm mới giới thiệu. Cả đám con gái nhao nhao lên. Đứa nào cũng nhìn Nam Sinh mới với vẻ mặt đầy tà đạo và ăn tươi nuốt sống con mồi, nhất là mấy em cá sấu. Tôi có liếc nhìn em xem em thế nào. Tiểu long nữ của tôi có khác, có vẻ không quan tâm mấy… lòng tôi mừng rỡ hân hoan.

Nhưng sự vui mừng ấy chưa được bao lâu thì tắt ngấm khi nghe sự bố trí chỗ ngồi của cô chủ nhiệm. Anh tràng đẹp trai được xếp ngồi cạnh em. Còn tôi ngồi cách đó hai bàn lùi xuống phía dưới. Cạnh tôi là Thy răng hô. Bên kia là nhỏ Trâm Anh, một trong hai học sinh mới gia nhập lớp…

Nói về nhỏ Trâm Anh. Cô gái này cũng là một cục nam châm hấp dẫn đối với bọn con trai. Trâm Anh mang nét đẹp Nam Tính. Nhỏ bước vào lớp với một cái cặp Tap, tóc tém và quần tây áo sơmi, tất nhiên là chỉ ngày đầu tiên mà thôi, vì đồng phục trường tôi là váy, nhưng chừng đó cũng chứng tỏ Trâm Anh không phải là cô gái dễ bị bắt nạt. Thú thật tôi không quan tâm mấy đến cô gái này. Vì lúc đó cặp mắt và trái tim tôi đang hướng lên trên. Nơi bàn học Trà My ngồi cạnh một anh chàng đẹp trai…

Bàn học của tôi dưới bàn học Em.

Ban đầu Tôi mừng rỡ khi thấy em không đoái hoài gì đến người cạnh mình. Có lẽ em giống tôi. Chưa quen được cái cảm giác khi có tôi ngôi bên cạnh chăng? Sự phỏng đoán của tôi chỉ chính xác được trong thời gian một tuần đầu.

Thành học rất giỏi và có một thói quen là không bao giờ rời khỏi chỗ ra chơi như mấy thằng con trai lớp tôi. Thay vào đó là lấy bài vở ra học. Người khác tôi đếch quan tâm. Nhưng Thành ngồi gần em. Đặc biệt em cũng có thói quen y chang vậy… đâm ra vô tình em với Thành là một cặp

– Ê. Tụi mày nhìn thằng Thành với con Trà My kìa, hai đứa nó bồ bịch rồi. – Thằng Quang xóm G lên tiếng.
– Đúng rồi đó. Khéo tụi nó còn đi chơi riêng nữa. Bữa tao đi trên đường thấy một cặp giống tụi nó lắm
– Không có đâu mày ơi. Trà My hiền lành thí mồ. – Một đứa con gái xen vào giải thích.

Tai tôi lù bù và tâm hồn rối loạn. Tôi phản ứng theo tự nhiên. Tới lại gần bàn em và Thành nhìn chòng chọc.
– Thành. Con trai gì kì vậy mày? Giờ ra chơi thì ra ngoài chứ ai rú rú như con gái… – Tôi cất giọng cà khịa
– Thành có bài chưa học Phong ơi.

Nó nhìn tôi và tôi nhìn nó. Bỗng dưng tôi đưa tay thành nắm đấm và tặng Thành một quả.

Cả đám con gái xì xào nhìn tôi. Đám con trai reo cười thích thú. Lâu rồi lớp tôi không đánh lộn. Hơn nữa bọn nó ủng hộ tôi. Tất nhiên vì tôi hòa đồng hơn và học ngu hơn Thành…

Em nhoài người ra giữ tay tôi lại.

– Phong làm gì zậy? Thả Thành ra ngay.

Lúc này tôi bắt đầu bình tĩnh lại. Và nhận ra sai lầm của mình. Máu từ mũi Thành chạy ra ướt hết cả áo. Có lẽ cú đấm của tôi vô tình làm một mạch máu vỡ bung. Máu chạy ra nhiều hơn so với một cú đấm khác.

Thành vội vã ngả người ra đằng sau.

Bọn con Gái thấy máu hét toáng lên.

Bọn con trai cũng im bặt…..

Kết quả sau đó tôi vinh dự được quỳ trước lớp gần hai tiết cuối. Cộng với một giấy mời phụ huynh họp mặt.

Thật ra ghen không vấn đề, xấu hay tốt ở cách hành xử khi ghen, và tôi chắc chắn mình nhận được một điểm O tròn trĩnh.

Kể từ ngày đó. Lớp tôi lờ mờ đoán ra chuyện tôi thích con nhỏ Trà My. Càng nghe tới lời xì xầm to nhỏ. Em lại càng lánh xa tôi. Em chẳng còn thỉnh thoảng nói chuyện với tôi. thay vào vị trí tôi là một thằng đẹp trai hơn.

Mỗi ngày trên con đường làng, vẫn em đi trước và tôi lững thững theo sau… chỉ có điều khoảng cách tăng rõ rệt. Trước là tầm 50m… giờ hóa tầm 200.

Nhỏ Trâm Anh ngồi cạnh tôi cũng là một tay học xuất sâc. Ngoài ra nó còn có khả năng bảo vệ mấy đứa con gái trước mấy trò nghịch ngợm của bọn con trai.

Một ngày nọ, chẳng hiểu từ đâu thằng Tiến Mập mang lên lớp một nhúm hoa mắt mèo trét lên ghế mấy đứa con Gái. Hoa mắt mèo là thứ hoa gây ngứa nhất trần đời. Nó còn trét cả lên ghế giáo viên. Lẽ dĩ nhiên, chính nhờ việc đó mà bọn con Trai được dịp rửa mắt…

Chuyện là cô Hoa khi dạy văn vô tình ngồi khai trương ghế đó. Kết quả cô vừa dạy học vừa gãi. Ban đầu vì tế nhị nên cô gãi rất khéo, sau chắc do không thể chịu đựng được sự ngứa ngáy khó chịu, cô quên cả lịch sự. đứng trên bục giảng vén tà áo dài lên, xoay người lại mà kiểm tra có sâu róm dính không. Bọn con trai nuốt nước miếng ừng ực. Nguyên hai bờ mông và cả quần lót hiện rõ đập vào mắt …

Dĩ nhiên không chỉ mình cô giáo ngứa, ở dưới lớp bọn con Gái bắt đầu có vài đứa nhấp nha nhấp nhỏm. Nhỏ Trâm Anh may mắn không bị do tôi không cho thằng Tiến trét mắt mèo lên. Tôi sợ nó quá tay trét cả chỗ tôi ngồi. Ghế của Em tôi cũng cấm hẳn thằng Tiến rớ xớ tới…

Sau ít phút thì cô Hoa cũng phát hiện ra điều bất thường nơi bọn học trò.
Cô thét lên như sấm:
– Trò nào. Trò nào đã bày ra việc này?

Bọn con trai câm như hến. Thằng Tiến tái mét mặt.
– Trà My. Em là lớp trưởng. Em nói xem trò nào nghịch vầy? Mà em có ngứa không?
Trà My đứng lên lắc đầu và nói không biết. Cô Hoa lại đảo mắt nhìn quanh lớp. Và cô phát hiện ra có thêm một đứa con gái không ngọ ngậy gãi ngứa nữa là Trâm Anh.

– Trâm Anh. Em biết ai không?

Nhỏ Trâm Anh chỉ thẳng về hướng Tiến Mập.

Kết quả Thằng Tiến được đi uống trà trên văn phòng với cô Hoa.

Nhỏ Trâm Anh quay qua Tôi khẽ nói:
– Cảm ơn ông nha. Tôi thấy thích thích ông rồi đó.

Mặt tôi bỗng đỏ ửng lên và thắc mắc không hiểu sao Trâm Anh biết. Liếc lên bàn em. Em cũng ngoái nhìn tôi trìu mến. Phải chăng em hết giận tôi.

” Em à. Anh nhớ Em. Không phải vì tình yêu, mà vì anh với em đã có một ký ức rất đẹp. Cuộc sống của anh không phải chỉ vì anh, mà còn vì bà xã và nhóc nhỏ. “

Đến năm lớp 8 có thêm vài điều bất ngờ khác.
Điều bất ngờ đầu tiên là Thành em họ Trà My. Mẹ Em với Thành là hai chị em. Thành ngại sợ bạn bè trêu nên không cho Trà My nói…

Điều bất ngờ thứ hai là Trà My là con thầy Bình hiệu trưởng. Thảo nào mà đám con trai xóm G qua xin lỗi làm huề với tôi sau trận đánh nhau nảy lửa năm lớp sáu…

Điều bất ngờ thứ ba là tôi và em nắm tay. Lý do là nhờ một đám du côn vườn. Chuyện này tôi xin phép kể vì nó là kỷ niệm tôi và Em không thể quên.

Ở trường tôi. Khối bảy tám học buổi chiều. Khối sáu chín học buổi sáng. Sự kiện xảy ra vào cuối năm học. Khi bọn lớp 9 học phụ đạo ôn thi tốt nghiệp. Thằng Thụy trùm phá lớp 9a4 tình cờ ngang qua lớp tôi và say Em….

Chuyện đéo có gì nếu nó tán Em kiểu lịch sự. Nhưng nó là thằng Thụy khùng. Nên cách nó chọn cách gây ấn tượng với phụ nữ bằng hình thức làm cho người ta sợ. Ban đầu nó bắt một con rắn hoa cỏ. Khâu miệng lại và ném vào chỗ em ngồi rồi đứng ngoài cửa sổ cười hề hề. Bọn con trai trong lớp không dám phản ứng lại vì dù sao nó cũng là lớp trên và anh trai nó là du côn đích thực ở huyện Di Linh nhỏ bé này.

Tôi cũng ngại nên không phản ứng ra mặt mà chỉ dám ném con rắn ra ngoài sau khi nó bỏ đi.

Nhưng sức chịu đựng là có hạn. Tôi chỉ máu điên lên vì lần thứ hai. Hôm đó tôi và em bước trên con đường làng về. Tôi đi cách em một khoảng cách xe. Em và thằng Thành đi cùng trước( thời điểm này tôi đã biết Thành là em họ và thầy Bình là cha em. )

Kể tiếp chuyện là tôi đi đằng sau em bỗng thấy em và thằng Thành đi trước bị một đám con trai chặn đường. Thằng Thụy cầm một đám hoa cứt lợn kết thành đóa tiến tới tặng em. Em không nhận, giằng co qua lại thì thằng khùng mới vứt đóa hoa và ôm chặt em. Hai tay bóp… hai nhũ hoa. Lúc đó tôi tới và thấy hành động mất dạy đó. Điên đéo chịu được lao vào nó đấm một đấm.

Thằng Thụy loạng choạng ít lâu rồi bất ngờ cả đám lớp chín bay vào tôi liên hoàn cước.

Tôi chỉ có một mình phải chiến đấu với cả đám to con hơn. Tất nhiên là tôi thua, máu từ mũi và từ miệng chảy như suối, ướt hết cả vạt áo trắng.

Cuộc chiến tàn cuộc nhanh chóng. Đầu óc tôi choáng váng vì mất nhiều máu, chỉ nhớ rằng em lay tôi dậy, tôi không trả lời nổi nên mỉm cười. Em ôm tôi, nắm tay tôi và nói một câu nhớ mãi:
– Phong ơi. Đừng bỏ Trà My.

Nụ cười của tôi hôm đó là nụ cười của kẻ chiến thắng và hạnh phúc.

Thấm thoắt đã thêm mùa hè nữa trôi qua.

Lớp bọn tôi đã trở nên thành tập thể thân thiết, dẫu sao bọn tôi đã học chung nhau ba năm. Tất cả nét văn hóa làng K – Làng G cũng chẳng còn mẩy tồn tại trong đám học sinh tụi tôi.

Qua những câu chuyện người lớn và cô giáo kể, bọn tôi cũng hình dung ra phần nào được một điều rằng chỉ qua một năm học nữa, bọn tôi sẽ xa nhau.

Năm học lớp chín tôi ngồi xa em, Em ở bên dãy bàn đối diện. Trời xui đất khiến thế nào bên cạnh vẫn là Trâm Anh…

Về Trâm Anh tôi đã từng kể cho các bạn nghe, đó là một cô gái cá tính đàn ông trong hình hài phụ nữ, Trâm Anh không nhường nhịn trước bất cứ một hành vi nào đụng chạm đến mình và các bạn gái, sẵn sàng đứng ra bao che cho đám con gái chân yếu tay mềm, nhẹ thì thằng trêu sẽ bị mắng cho một trận xối xả, nặng thì bị Trâm Anh thoi cho một quả vào bụng, đã có đứa ôm bụng nằm gục rồi, chính vì đó nếu hầu hết đám con trai thấy Trâm Anh đều tránh né cho xa…

Dĩ nhiên có một người ngoại lệ, đó là Tôi. Trâm Anh đối xử với tôi nhẹ nhàng và êm đềm hơn, tất nhiên sự êm đềm đó khác hẳn em hay các cô gái khác, sự êm đềm của Trâm Anh mang tính cố gắng và gượng ép, nên có đôi lúc không giống ai. Giống như có một lần, Trâm Anh cố gắng dùng tay vén tóc mai, nhưng rồi sực nhớ rằng mình tóc tém, thế nào chân tay líu quíu.

Ngoài chuyện đó ra, Trâm Anh là một đứa bạn tốt. Tôi nói chuyện với Trâm Anh rất thoải mái, không chút e ngại và suy nghĩ dấu diếm. Thỉnh thoảng còn đùa chọc giỡn nhau. Ở khía cạnh nào đó, mức độ thân tình giữa tôi và Trâm Anh còn hơn cả tôi và Em…..

Tôi thích Em đâm ra nhiều khi hành động không được như ý muốn, hơn cập rập và lăn tăn nhiều chuyện, trước mặt em, tôi như con cừu non để mặc sói hung ác thích chỉ bảo gì thì chỉ bảo. Ngoài cái lần ôm tôi máu me đầy mình, thì hình như, ngoài bài vở. Tôi và em không có thêm kỉ niệm về giới tính nữa. Có mấy lần, đi học về cùng em trên con đường làng vắng bóng người, tôi mạnh dạn nắm lấy tay em, em không hét toáng lên nhưng cũng rụt tay về. Thỉnh thoảng tôi tự hỏi? Tôi và Em là ai trên con đường đời ?

Một hôm vào giờ ra chơi……

– Phong thích Trà My hả? – Trâm Anh hỏi tôi.
– Uhm… Thương.
Tôi đáp cụt lụn, dù rằng tôi và Trâm Anh nói chuyện thoải mái, nhưng nói tới tình cảm em và tôi thì đây là lần đầu.

– Trà My có thích Phong không? – Thêm một câu chất vấn
– Tui không rõ nữa. – Mặt ỉu xìu tôi đáp.

Câu chuyện chỉ dừng lại ở đó. Vào giờ học. Trâm Anh ghi vào cuối vở và đưa qua tôi một dòng chữ

“ Phong thấy Trâm Anh thế nào? Nếu Trâm Anh tán Phong thì Phong có thích như thích Trà My không? ”

Đọc xong tôi xém bật ngửa ra ghế… và phòng y tế trường sẽ tiếp nhận thêm một ca bệnh học sinh bị nhồi máu cơ tim.

Tôi bỗng bâng quơ, trong suốt tiết học đó. Tôi không tài nào tập chung học nổi, thỉnh thoảng liếc nhìn trộm lên bàn em, rồi lại nhìn trộm cô nàng bên cạnh. Quả thật Trâm Anh có những nét đẹp riêng, nếu Trâm Anh để tóc dài và dịu dàng một chút, chắc chắn sẽ khối anh theo. Nghĩ về Em tôi thoáng buồn. Tôi và Em ngoài sự động viên nhau học, hình như không có nhiều kỷ niệm. Cứ trưa học chiều trên con đường làng về. Tôi lại đi cùng em, lấy vở che nắng cho em . Rồi sáng sáng lại qua nhà em rủ em đi học, nhưng chưa một lần được cầm lấy bàn tay thon gọn, mịn màng đó. Hay là được em “ban ơn” cho một lời nói yêu thương ngọt ngào. Tất cả chỉ là im lặng và hàm súc.

Còn tôi của ngày hôm nay có một cô nàng xinh xắn bên cạnh theo đuổi. Tôi là một thằng đàn ông mang máu dê trong người ( sau này mới hiện hình rõ) . Cái cảm giác được một người con gái yêu thương mình, thích và sẽ “Tán” mình thật vinh hạnh. Nó làm tôi ngột ngạt và mông lung. Dẫu sao, tôi cũng là chàng trai lớp chín đang tò mò về giới tính. Tôi cũng muốn cái ôm hôn và đụng chạm giữa hai phái. Lúc này trong đầu tôi hình dung rằng: nếu tôi thích Trâm Anh lại. Chắc hẳn cái ôm hôn sẽ đến nhanh hơn là với Em. Em như một “ Thánh cô”. Tôi không dám.

Toan tính được lợi về mình, và tìm ra lý do bào chữa xong . Tôi viết lại trên trang giấy

“ Nếu Phong thích Trâm Anh và muốn ôm hôn Trâm Anh – Có chịu không? – Nói đùa ” Tôi viết và gài thêm hai chữ “Nói Đùa” vì sợ rằng với tính cách của Trâm Anh, rất có thể nàng cho tôi một cái tát ngay mặt ngay trong lớp. Lúc đó chỉ có nước chui gầm bàn tự tử. Viết xong những dòng ấy tôi hồi hộp chờ đợi.

“ Trâm Anh sẽ hôn môi, vì chưa một lần được hôn. Trâm Anh thích Phong từ hồi lớp tám… ”

Nhận được dòng tin nhắn đó, tim tôi như vụn vỡ, hóa ra Trâm Anh thích tôi từ thưở nào. Vậy mà tôi không biết. Lúc này tôi quên hẳn em, trước mặt tôi chỉ có Trâm Anh và sự hồi hộp ôm hôn nhau giữa đàn bà và đàn ông. Thật tuyệt vời khi nghĩ đến.

Tôi chính thức bắt cá hai tay từ ngày hôm đó. Hay nói cách khác hơn. Hôm đó là tiền lệ để sau này tôi đểu cáng hơn với đàn bà. Khái niệm chung tình “only one” là dĩ vãng rồi.

Nhất định tôi sẽ được ôm và hôn, thậm chí là sờ sạng một đứa con gái……..

Đồi gió hú đối diện trường không nhiều người biết – Hoặc biết mà ít ai dám tới, nhất là lũ học sinh.

Đơn giản vì nó có một vài ngôi mộ từ rất lâu rồi, có thể đã cái táng cũng nên. Ngoài vài cái cây bóng mát, nó còn mang thêm một chút gì đó tâm linh là hiu hắt. Nếu tôi là con gái, tôi sẽ không ở đó một mình…

Nơi đó đã được tôi nhắc đến hai lần trong câu chuyện…

Lần thứ nhất là lần tập họp hiệu lịnh để chuẩn bị chiến đấu với bọn con trai làng G năm lớp sáu…

Lần thứ hai là chuyện Sơn mụn hẹn hò làm cho con người ta có bầu…

Tôi đang suy tưởng về lần thứ hai hơn, vì dự định của tôi cũng là dụ Trâm Anh lên “ Đồi gió hú”

Lẽ tất nhiên tôi không giống như thằng Sơn mụn, tôi sẽ không làm người ta có… bầu. Tôi chỉ muốn được ôm và hôn, được một đứa con gái quan tâm chăm sóc sau một thời gian miệt mài yêu và không được nhận.

Ngày hôm sau là một dịp đúng với ý đồ tôi, bọn tôi được chia cặp để chuẩn bị cho tiết thực hành lập bảng điện tử – Giờ vật lý. Tôi và Trâm Anh được chia thành một cặp. Tôi bèn rủ Trâm Anh chiều hôm đó sau giờ phụ đạo lên “Đồi gió hú” ngồi làm. Nàng gập đầu cái rụp.

Nói là đồi nhưng nó không cao như mọi người tưởng tưởng, nếu xét từ mặt đất, nó chỉ cao độ tầm 70m là tới đỉnh. Nói nó là một ụ đất to cũng đúng. Trên đỉnh là một nhúm cây bạch đàn thổi lá xào xạc. Còn có thêm cả một cây “quéo” . Cây quéo là cây có trái giống như trái xoài, chỉ có điều nó chua hơn mà thôi, trái cũng nhỏ hơn một chút. Nhờ có cây đó mà ngọn đồi cũng bớt phần nắng. Duy nhất một đường lên và một đường nữa đi tắt qua rừng về lại làng…

Bốn ngôi mộ ở vị trí lững thững sườn đồi. U quạnh cô tịnh

Trâm Anh hình như chưa lên đồi này bao giờ, nên có vẻ háo hức. Suốt dọc đường đi bộ lên, nàng bứt hoa nhìn lá. Mùa này là mùa hoa cỏ may, cả một ngọn đồi rợp hoa cỏ may. Ánh mặt trời chiếu xuốt hệt như một cái thảm to, cảm tưởng như nằm sẽ rất êm ái.

– Đẹp quá Phong ơi

– Nếu thích Phong sẽ dẫn lên chơi hoài.

Một tay cầm hoa cỏ may, một tay nắm lấy tay tôi kéo chạy thật nhanh.

Cái kéo tay của Trâm Anh khiến tôi quên mất mục đích chính là lên đây để “ Ôm” . Tôi như bị cuốn hút theo Trâm Anh. Bị nét hồi nhiên của nàng hớp hồn mất. Trái tim tôi cũng tăng mức độ tình cảm, thêm một level và một mức mới hơn.

Hai đứa ngồi trên thảm cỏ bày biện ra đủ thứ, nào là ốc vít, cầu chì, bản mạch… và say mê ráp. Có ai đó nhìn cảnh đứa một nam một nữ trên một đỉnh đồi tràn ngập hoa cỏ may ngồi ráp mạch bảng điện sẽ cho là bọn khùng, nhưng chắc sẽ có người thầm nói rằng lãng mạn. Trâm Anh là một thanh niên nghiêm túc khi làm việc. Chơi ra chơi, làm ra làm. Nàng rất tập chung chú ý vào sách, rồi lại loay hoay, hệt như một kỹ sư chính. Còn tôi như thằng học việc, không phải tôi không biết mà vì đơn giản mải mê nhìn nhắm đối phương làm mà thôi.

Chỉ có thứ duy nhất thiếu đó là điện, lắp bản mạch xong cũng không biết thử thế nào. Cuối cùng cái bản mạch đành xếp xó. Lúc này trời cũng đã chuẩn bị khuất sau rặng núi.

Cả một bầu trời được tô điểm thêm màu đỏ, Trâm Anh đứng sững ra, nhìn ngắm hoàng hôn. Tôi ban đầu dọn dẹp thiết bị mang theo, rồi cũng đứng. Trước sự hùng vĩ của thiên nhiên, đôi bạn trẻ đứng lặng nhìn, cảm giác như tâm hồn và thân xác bé lại. Gần đó, gió heo may thổi những chiếc lá bạch đàn quay quay trong gió hệt như cái chong chóng

Từ lúc nào, tay Nàng nắm chặt tay tôi. Và đứng dựa hẳn vào bờ vai. Tôi trở nên trưởng thành hơn trong phút giây đó. Cảm thấy như che chở được cho một người con gái

Tiếng chuông nhà thờ vang khiến cả hai đứa giật mình. Quay lại nhìn nhau.

Tôi nhìn vào cặp mắt đen láy và cá tính – Trâm Anh nhìn tôi mỉm cười.

Trước khi đi, trong đầu tôi bàn tính thế nào để hôn nàng, còn giờ khi hai môi chạm môi chẳng cần lý do. Tôi bị cuốn hút giới tính, còn Trâm Anh chắc hẳn là tình yêu.

Sau này tôi biết tình cảm Trâm Anh dành cho tôi nhiều hơn tôi nghĩ. Năm lớp chín đó, Trâm Anh đã yêu tôi bằng tình yêu của một người thiếu nữ… Còn tôi chỉ là một đứa trẻ con mới lớn. (tiếp phần 2)
------------ Phần 1Phần 2Phần 3Phần 4Phần 5Phần 6Phần 7 -----------
Loading...