"Truyện 18+" Em đã lấy chồng chưa? P2

Loading...

Truyện 18+ Em đã lấy chồng chưa? P2
Trâm Anh yêu tôi bằng tình yêu của một thiếu nữ. Nên khác với vẻ cư xử thiếu chín chắn của tôi, nàng hiểu tôi rất rõ.

Mỗi ngày đi học, ngoài chuyện quà vặt mua nhiều hơn để dành phần tôi. Giờ ra chơi nói chuyện với nhau thân thiết. Trâm Anh không bao giờ hành động quá lố, xem tôi như bạn trai. Một phần bởi lễ nghi của làng quê, một phần bởi nàng biết tôi vẫn thương Trà My.

Bọn tôi thỉnh thoảng vẫn âm thầm rủ nhau lên “Đồi gió hú” để ngắm hoàng hôn sau mỗi giờ phụ đạo. Và rồi nắm tay nhau, ôm nhau. Nhưng nó là những cái ôm thánh thiện vô cùng.

Tôi ngồi giang rộng vào tay, Trâm Anh nằm lấy đùi tôi làm gối. Có những lúc nàng ngủ quên cả thời gian

Giai đoạn này tôi cũng chẳng hiểu tôi là thằng thế nào. Trong thâm tâm tôi, vị trí của Em là bất khả xâm phạm, nhưng với Trâm Anh lại luôn tò mò và được cảm giác người khác yêu. Tóm lại, tôi là một thằng ba phải : một cũng phải, hai cũng phải và ba cũng phải………

Trâm Anh hiểu tôi, nên ít khi nào thắc mắc xem tôi nghĩ gì. Dường như nàng biết vị trí của mình luôn xếp sau Trà My, cũng chưa một lần ghen tuông với Trà My.

Gia đình Trâm Anh khá đặc biệt, mẹ Trâm Anh là người con vùng Di Linh, lấy chồng tuốt ở Sài Gòn, hai vợ chồng lục đục nên đưa Trâm Anh và thằng em về lại quê sinh sống, do đó mới có chuyện bất ngờ Trâm Anh đùng cái vào lớp tôi học. Chính vì lý do đó nên tôi cũng hiểu thêm phần nào tính cách đàn ông của nàng, như một sự phản kháng, Trâm Anh cảm thấy căm ghét hành động bắt nạt phụ nữ. Và vô tình cũng cảm mến trước những hành vi lăn xả bảo vệ con gái của tôi.

Cái lần thằng Tiến mập trét hoa mặt mèo. Trâm Anh thấy rõ hành động tôi không cho nó đụng tới bàn của Em và chỗ của nàng. Nên đem lòng cảm mến.

Qua những câu chuyện tôi cũng cảm nhận dần những hành động khó hiểu của Trâm Anh trước kia. Mỗi con người, mỗi số phận và lý do riêng. Nhưng quy chung, gia đình là nên tảng phát triển cá tính, tất cả những gì người ta thấy sợ nhất và thích thú nhất đều hình thành từ gia đình. Sau này tôi mới hiểu, với cá tính ấy, chỉ có những chàng trai thật sự tôn trọng phụ nữ mới được Trâm Anh yêu. Và ngược lại, những chàng trai khôn khéo tỏ lộ ra điều đó, mới khiến trái tim nàng rung động.

Quay trở lại với những lần hẹn hò trên đồi gió hú. Dường như với Trâm Anh, chuyện ngắm hoàng hôn là một việc cực kỳ quan trọng, nhiều khi tôi dẫn nàng lên đó, bỏ mặc nàng rồi đu tuốt lên cây quéo mà tìm hái những trái quéo chín cây. Còn nàng cứ lặng thầm đứng ngắm hoàng hôn buông dần. Có một lần hái được, tôi gọi tên Trâm Anh nhờ hứng giùm mấy tránh bị dập. Trâm Anh mải mê nên không nghe thấy. Nhìn từ phía sau, hình như tóc Trâm Anh đã dài ra, vài sợ tóc mai có thể để gió tung bay….

Chuyện mái tóc Trâm Anh cũng là chủ đề bàn tán của đám con trai lớp tôi. Sau hơn hai năm trời ròng rã tóc ngắn, bỗng dưng mái tóc dài ra, âu cũng là chuyện lạ.

– Phong! Mày có biết sao bà chằn để tóc dài không? – Thằng Tiến mập hỏi tôi

Tôi lắc đầu chịu trói. Không phải vì dấu diếm mà là không biết thật.

Đàn bà có giác quan thứ sáu là chính xác luôn.

Một bữa nọ Trà My hẹn tôi chiều nay đi về có chuyện…

Vẫn như thỏa nào, tôi và em lang thang trên con đường làng. Nắng nhiều quá khiến cho đường làng bụi mù đất đỏ.

– Sao dạo này Phong ít đưa Trà My về buổi chiều vậy?

Tôi giật thót mình, đúng là thời gian qua mải mê đưa Trâm Anh lên đồi ngắm hoàng hôn nên chẳng đưa Em về như mọi khi.
Tôi ấp úng mãi không nên lời và tay bấu chặt vào vạt áo. Tim đánh lô tô.

– Phong không thích Trà My nữa à? Sao nhìn đất hoài vậy? Dưới đó có gì mà nhìn, nhìn Trà My nè…

Tôi ngước mắt nhìn em, Em nhìn tôi, hai môi cắn lại như chuẩn bị ăn tươi nuốt sống. Rỗi bỗng dưng hai hàng nước mắt trào ra, chảy lăn dài trên gò má. Vụt chạy về nhà. Bỏ lại tôi ngẩn ngơ đúng buồn trong gió. Trên tay vẫn là cái cặp xách hộ cho em…

Tôi bước về nhà em để đưa cặp. Dường như em giận tôi, nên mặc dù thấy thấp thoáng dáng em bên cửa sổ, nhưng mà tôi gọi khản cổ không trả lời, mãi lúc sau mới thấy con em Trà My ra mở cửa
– Út cho anh gửi cặp cho chị Trà My với
– Uhm. Mà anh Phong làm gì mà chị Trà My khóc nhiều vậy

Tôi im lặng không nói.

Sáng hôm sau tôi nhận được một bức thư viết tay:

“Phong ơi

Trà My thương Phong.
Ngay từ hồi vào lớp học, Trà My đã có ấn tượng với Phong. Nhưng cha của Trà My rất khó tính, cha rất ghét Trà My đi với con trai, nên mỗi lần đi học về , Trà My phải đứng xa Phong Ra…

Gần đây Trà My thấy Phong với Trâm Anh.

Trâm Anh là người tốt, ráng đối xử với người ta đàng hoàng nha Phong…

Ký tên

Phạm Trà My

P/s: Mãi là bạn tốt của nhau”

Ghen như tôi ghen với thằng Thành. Tức là theo kiểu sỗ sàng đấm cho tình địch một đấm. Thì được gọi là ghen sơ cấp.

Còn ghen theo kiểu Trâm Anh và Trà My đang làm, đáng được gọi là ghen cao cấp. Ghen kiểu đó tôi không biết phải làm sao. Cứ nhường qua nhường lại cho nhau. Ca ngợi đối phương hết lời.

Tôi là thằng ở giữa…

Đem bức thư Em gửi cho Trâm Anh xem, nàng đọc chăm chú rồi phán một câu chắc nịch. “Để đó Trâm Anh lo cho”. Đến giờ nghĩ lại, tôi vẫn thầm phục Trâm Anh, nàng là cô gái duy nhất có thể đem tình cảm mình ra giải quyết một cách minh bạch, dám hi sinh vì người mình yêu. Suốt một quãng đường dài năm lớp chín, tôi chưa bao giờ thấy Trâm Anh buồn khi tôi đi với Trà My, chính trong cách cư xử với Trà My cũng thế. Là một sự tôn trọng và yêu quý bạn bè.

Chẳng rõ hai nằm gặp nhau và to nhỏ gì với nhau. Để rồi vài ngày sau đó. Trâm Anh lại hẹn tôi đi cùng lên đồi gió hú. Có điều nàng nói là tôi tới đó trước rồi tự đi sau. Chắc có lẽ đã hết sợ khung cảnh trên đó nên mới dám đi một mình.

Tôi ngồi trên đỉnh đồi nhìn về phía làng, rồi lại nhìn về ngôi nhà thờ. Làng tôi là ký ức không quên.

Làng có hai bụi tre to tướng chắn ở cuối và trước. Hệt như hai người lính canh.

Vào mỗi buổi hoàng hôn. Điều làm tôi thích thú nhất khi nhìn về làng là khói lam chiều. Cái thứ khói cay xè khi tiếp xúc, khi tôi lớn lên xa gia đình, đi Sài Gòn học chẳng thể kiếm ra… Nó là báu vật của làng.

Em và Trâm Anh cùng nắm tay nhau lại phía tôi khi tôi còn đang ngẩn ngơ nhìn làn khói.

Rồi cả hai chia làm hai ngồi bên cạnh, lúc này tôi giật mình thì đã muộn.

Cái cảm xúc được hai cô gái đẹp ngồi bên khiến tôi bất động. Mãi đến giờ, tôi ước một lần quay về nơi đó và cảm xúc đó. Cảm xúc của một thằng đàn ông đứng trên đỉnh vinh quang.

– Sao Trà My lên đây? Tôi hỏi
– Thì Trâm Anh rủ đi cùng hihi……

Nàng và Em cười khúc khích, bỏ mặc cho tâm trạng rối bời của thằng tôi. Dĩ nhiên nó xảy ra trong thời gian ngắn, khi mặt trời chuẩn bị lặn sau ngọn núi thì cả em và Trâm Anh đều kéo tôi dậy. Hai nàng hai bên khoác tay vào tay tôi, cả ba đứng lặng nhìn hoàng hôn buông xuống.

Thói quen nhìn ngắm hoáng hôn lây nhiễm qua hẳn Trà My. Ruốt cuộc tôi là người bị hại.

Nếu trước đây tôi có thể ôm hôn Trâm Anh một cách thoải mái khi ở trên đồi, thì bây giờ có Trà My, tôi im re… một hành động đuổi ruồi cũng không có. Tất nhiên là phần “Con” thôi, còn phần người thì tôi mừng rỡ hân hoan. Tôi hạnh phúc vì được hai người con gái yêu, tôi nhận được sự quan tâm hơn từ cả hai. Tôi trở thành hotboy của trường vì được hai cô nàng xinh đẹp bên cạnh.

Sân trường tôi bỗng trở nên trơn láng mỗi khi nhỏ Trâm Anh và Trà My khoác tay tôi kéo lên căn tin ngôi. Trơn láng vì mấy chục bãi nước dãi… của bọn con trai rớt xuống.

Ngoài sự thùy mị dành cho tôi, bà chằn vẫn là bà chằn. Vẫn có một cặp mắt sắc lẹm khiến cho đán con trai phải dè chừng. Nhờ đó mà tôi thoát khỏi cái nạn truy vấn truyện tình cảm.

Chắc có lẽ tụi nó ghen tị vì tôi thân thiết được với cả hai con nhỏ học giỏi và xinh đẹp mà thôi, chứ không nghĩ là cả hai cô nàng đều yêu tôi đâu.

Chuyện tình cảm và giới tính của tôi không khai phá được gì thêm cho đến một hôm vào độ tháng 12, nhỏ Trâm Anh bất ngờ rủ tôi cúp học. Nhìn cái vẻ tha thiết của nó, tôi bỏ qua hẳn hai tiết toán lý quan trọng vì đang chuẩn bị ôn thi học kỳ một.

Bọn tôi trốn lên đồi gió hú…

Chạy lên tới đỉnh khi màn sương còn chưa tán hết, các nhánh sương còn vương mắc bên bụi dã quỳ và đám cỏ may…..

Nàng ngồi tựa cả vào vai tôi và khóc ngon lành, khóc rất to. Tôi chỉ biết lặng im cho Trâm Anh khóc. Rồi hai cánh tay dư thừa không biết để đâu ôm chặt lấy Trâm Anh. Một lúc sau, cái sự u uất dần cùng tan theo tiếng nấc. Tôi xoay mặt Trâm Anh lại, lấy hai vạt áo chùi hết đi những khe nước mắt. cả hai hôn nhau say đắm…

Đây là nụ hôn đầu tiên… hôn lâu quá ba phút.

Những nụ hôn trước của tôi và Trâm Anh chỉ là thoáng qua, môi chạm môi. Lần này thì khác, nội công thâm hậu khiến cho nụ hôn ăn sâu vào trong miệng, lưỡi chạm lưỡi. À thì ra món này người ta gọi là món ”Cháo lưỡi”.

Khi ngừoi ta ôm hôn nhau, dường như cánh tay của thằng đàn ông trở nên thừa thãi và hành động vô thức. Tay tôi cũng vậy. Bắt đầu giữ tay ở đùi Trâm Anh. Điều khiến tôi giật mình là hôm nay không phải là buổi chiều hôm qua, hôm kia. Hôm nay là buổi sáng, tức là nàng mặc đồng phục học sinh chứ trong mặc quần áo phụ đạo. Mà đồ học sinh là gì? Xin thưa là váy. Mà váy thì sao? Váy thì cánh tay của tôi được rờ hẳn vào hai cái đùi non tơ mơn mởn của Trâm Anh và có thể di chuyển lên trên bất kỳ lúc nào.

Âu cũng là số trời đã định.

Tay tôi khẽ xích lên trên… chuẩn bị đi vào cung cấm

Tôi chỉ hành động tới đó thì ăn nguyên một cái tát nảy lửa…

– Ai cho Phong dám sờ Trâm Anh?

Trâm Anh không phải là phụ nữ… cái tát đó không phải là cái tát “yêu nè… thương nè” mà là cái tát giáng trời, kinh thiên động địa…

Nó làm cho má tôi in hằn dấu vết.

Điều lạ là… tát xong nàng lại ôm tôi vào lòng thổn thức:

– Ba Trâm Anh về uýnh má…

Nếu một thằng đàn ông nào đó lợi dụng lúc phụ nữ yếu đuối để abc thì đó là thằng đàn ông tồi.

Ít nhất tôi ko phải dạng đàn ông đó.

Ôm chặt nàng vào lòng.
Hôn lên những giọt nước mắt rơi lã chả.
Cái ôm vủa tình yêu và sự cảm thông.
Nàng nằm gọn trong tôi thổn thức.

Rồi chúng tôi nằm xuống trên đám cỏ may… hai đứa nằm ôm nhau ngủ.
Trong giấc mơ, tôi xoay người ôm em, ôm thật chặt và ăn thêm một cái tát:

– Ai cho phép Phong ôm Trà My.?

Giật mình tỉnh giấc, hóa ra đó không phải là giấc mơ, mà là sự thật. Trà My đang nằm gọn trong vòng tay tôi.
Bên kia là Trâm Anh lấy tay tôi làm gối. Ngủ ngon lành…

– Sao em lại ở đây?
Lần đầu tiên gọi “Em” bằng tiếng em.

– Em thấy”hai người” nghỉ học nên đoán ở trên đây.

Quả là đàn bà có giác quan thứ sáu…..

Tôi ôm cả hai vào lòng. Lúc này nắng đã ngang đầu, rọi qua tán lá xoài thành những đốm sàng lia tia.

Cả ba nằm bên nhau ngủ giấc an lành, tất cả nhục dục ở phía sau.

Tôi – Em – Nàng chẳng bao giờ biết ghen sơ cấp.

Đời một thằng đàn ông được mấy khi hai người con gái yêu mình cùng lúc.?

Sau cái ngày ba đứa nằm trên đồi gió hú, tình cảm tăng lên rõ rệt.

Bọn tôi cũng bước vào học kỳ hai của năm lớp chín đầy căng thẳng.

Lúc này, ngoài chuyện thi cử, lớp tôi cũng nhá nhem chuyện tình cảm, rõ ràng gần thời khắc chia tay khiến cho đám học trò bọn tôi cũng mạnh dạn hơn, ráo hoảng hơn trước những người mình thích.

Vì cũng sắp chia tay nên thầy cô đâm ra buông lỏng kỉ cương hơn.

Chỗ ngồi bắt đầu lộn xộn… một vài cặp đôi thỉnh thoảng giờ ra chơi kéo nhau ngồi tụm lại một chỗ.

Mấy đứa khác mạnh dạn hơn đổi luôn vị trí…

Mấy đứa đó có cả Em.

Việc em xách cặp xuống ngồi cạnh tôi khiến cả lớp một phen náo loạn. Bọn con trai không ngờ một đứa con gái kiêu kỳ, xinh đẹp và học giỏi lại chui vào hóc bò tó ngồi, bên cạnh một thằng là tôi…

Ngay cả với thầy cô dạy học cũng ngạc nhiên. Tất nhiên là ngạc nhiên mà thôi chứ không ý kiến, thứ nhất là bởi Em học giỏi, thứ hai là Em là con hiệu trưởng, cho nên ngoài đám con trai nhao nhao, thầy cô không quá phản đối…

Em ngồi bên cạnh tức là ghen ở đẳng cấp cao…

Trâm Anh dạo này buồn hẳn, nhiều tâm tư…

Nàng ít nói và cũng dễ dãi hơn trước những trò đùa nghịch của tôi.

Thậm chí, có lần tôi lén lấy tay sờ đùi Trâm Anh. Nàng thoáng ngạc nhiên giật mình nhưng cũng không hề nói hay tặng tôi cái tát, chỉ có bên kia. Trà My đưa tay nhéo rất mạnh vào bụng tôi đau điếng.

Thỉnh thoảng giờ ra chơi. Tôi lại thấy Em và Trâm Anh ngồi thủ thỉ to nhỏ. Tôi đứng ngoài chơi đùa với đám con trai.

Bọn tôi vẫn thường lên đồi gió hú.

Vào độ tháng ba tháng tư.

Đồi ngoài cỏ may và mấy bụi quỳ xanh tươi. Còn có thêm một bụi cây phong lan dại ký gửi trên thân cây xoài.

Lúc này trời bắt đầu chuyển mùa mưa, hiếm hoi lắm bọn tôi mới có dịp ngắm hoàng hôn rũ xuống, có những bữa tôi và Trâm Anh ngồi co ro dưới con mưa ở gốc quéo….

Có lần, Trâm Anh bắt tôi cõng đi khắp quả đồi dưới mưa. Thiệt là khùng hết sức, tôi vừa cõng vừa la mệt, nàng trĩu hẳn người vào lưng tôi âu yếm.

Hai cánh tay choàng qua, ôm thật chặt, thỉnh thoảng ngoài những giọt mưa lạnh, tôi còn thấy cả những giọt nước nóng hổi như là nước rớt lên vai tôi, lặng im không nói, tôi thôi than vãn cõng em trên lưng.

Dạo này Trà My không như trước… mỗi lần đi lên đồi, tôi đều rủ em đi, nhưng em luôn khước từ như kiểu nhường hẳn tôi cho Trâm Anh.

Sau này, tôi rất hối hận về thời gian đó, đáng lý ra tôi có thể hành động tốt hơn, nhưng dẫu sao tôi vẫn chỉ là thằng con trai lớp chín, tình cảm và suy nghĩ chưa trưởng thành.

Có một lần, trời nổi giông đầu mùa.
Hai đứa co ro dưới đám cây và tôi ôm chặt nàng …
Hôm đó lần đầu tiên cánh tay tôi tự do đi khắp cơ thể, bởi lẽ nhờ con giông, trời mưa nhu trút, sấm chớp ầm ầm khiến cho Trâm Anh dường như hiện nguyên hình là một cô gái nhu mì và đầy nữ tính.

Lần đầu tiên trong cuộc đời hai tay tôi được ép chặt vào bầu ngực một người con gái.
Cảm giác run vì lạnh và run rẩy trong tim. Nàng mặc kệ tôi hay chính xác là kệ cái tay của tôi.
Xét cho cùng. Nàng cũng là con gái.
Hai đứa tôi từ đứng chuyển qua ngồi rồi nằm. Kệ mặc hạt mưa ướt đẫm vạt áo, tạt cả xác cỏ may và cọng cỏ bám đầy…..

Bằng tất cả tình cảm, háo hức và khám phá giới tính, tôi và nàng ôm chặt và hôn nhau ngấu nghiến.
Tay tôi đã luồn hẳn vào trong cặp áo ngực, sờ nắn và vuốt ve.

Chỉ tới khi tay tôi kéo xuống dưới. Trâm Anh mới chụp lại và nói khẽ:

– Đừng Phong ơi. Trâm Anh chưa sẵn sàng….

Nếu bây giờ tôi biết được đó là lần cuối cùng tôi với Trâm Anh lên đồi. Tôi sẽ không bao giờ dừng lại. Bởi tôi muốn tôi và nàng luôn sâu sắc và ấn tượng mãi mãi.

Dẫu sao cũng không quay ngược lại được thời gian.

Không thể sửa hành động.

Tính tôi tôn trọng đàn bà đâm ra hồi đó nghe lời nàng.

Chứ phải khôn như giờ thì có lẽ đã biến nàng thành đàn bà ngay trong chiều hôm đó.

Âu cũng là số phận rồi, tới đó là dừng.

Mưa giông bão hiệu một sự khởi đầu mùa mưa…

Đất cao nguyên này kỳ lạ, cả năm có hai mùa rõ rệt, mùa mưa kéo dài từ tháng tư âm đến tháng chín, còn lại là nắng và lạnh.

Bọn tôi bước vào kỳ thi chuyển cấp đầy những khó khăn.
Không dấu gì với độc giả, ngày ấy bọn tôi thi đậu tốt nghiệp là phước đức ông bà để lại, bởi chất lượng chung giáo dục của huyện, riêng về học sinh, một vài đứa đậu rồi cũng không được đi học tiếp vì nhà nghèo quá .

Cả đời tôi sợ nhất cái mùa ve kêu.

Bởi hai người con gái chia tay tôi cũng phải dịp ấy.

Nhưng thôi hãy khoan khoan kể chuyện đó. Điều tôi muốn kể ở đây là tên một loài hoa “Phượng”…

Trường tôi có ba cây, không hiểu vì lý do gì năm đó chỉ có duy nhất một cây ra hoa, ra ở mức độ đỏ sân.

Ngày đó, đám con gái sắp chia tay hay muốn ép một nhành hoa phượng vào trang vở…

“Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng, em chở mùa hè của tôi đi đâu…”

Khi đám học sinh chuẩn bị thi học kỳ hai, khi Phượng nở đầy sân. cũng là lúc bác Đông bảo vệ cẩn thận rào một vòng kẽm gai trên cây vị trí quá tầm đầu hòng ngăn những thành phần quá khích, phấn khích lên lên hái.

Thành phần ban đầu quá khích đó vốn không có tôi. Vốn dĩ từ ngày biết gái gú. Tôi bỏ hẳn thói quen nghịch mấy trò vớ vẩn của bọn trai làng, tôi cố chứng tỏ tôi đã trưởng thành. Không phải là đứa con nít ham chơi, mê kẹo mút nữa – à không, mê kẹo kéo mới đúng. Tôi muốn bảo vệ em và Trâm Anh.

Nhưng đời không ai học được chữ ngờ… chính tôi là thằng làm cho cây phượng trụi lá.

Chuyện đó bắt nguồn từ câu nói vu vơ của Em giờ ra chơi:
– Trâm Anh. tớ ước gì lấy được nhành hoa Phượng cao nhất và to nhất trên kia.

Tôi thoáng nghe qua và suy nghĩ: Dạo này em và tôi có vẻ xa xôi. Em không lạnh nhạt với tôi nhưng hình như em muốn bỏ cuộc. Cố gắng ghép cho tôi và Trâm Anh. mặc dù thâm tâm tôi không muốn thế. Tôi muốn cả hai cơ. Nếu tôi lấy được nhành hoa đó… biết đâu.

Lẽ dĩ nhiên muốn lấy nó tôi cần ít nhất hai đồng minh.

Đồng minh thứ nhất hỗ trợ tôi leo cây.

Đồng minh thứ hai có nhiệm vụ cao cả hơn là cho bác Đông bảo vệ trường ăn thịt lừa đi lòng vòng ra khỏi tầm mắt.

May mắn cho tôi là đám hoa phượng cũng là cái gai trong mắt của nhiều đứa, nên khi bàn bạc tôi được sự nhất trí lớn của cả đám con trai lớp, tôi cũng nói rõ luôn là tao sẽ hái nhiều, nhưng chùm to nhất, cao nhất và đẹp nhất là của tôi.

Kế hoạch được thực hiện lúc 11h45…..

Rầm… choang.

“ĐM mấy thằng ngu” – Tôi rủa thầm. Ném đá lên mái tôn đếu ném, vỡ mẹ kiếng trường học rồi.

– Đứa nào… đứa nào phá trường – Bác Đông nói như sấm…

Tranh thủ lúc bác lao về phía tiếng động.

Tôi được thằng Tiến Mập cõng lên vai leo qua hàng rào kẽm gai quanh cây.

Cứ vậy bẻ cả cành ném xuống.

Cái nhánh hoa mà Em mơ ước không dễ dàng hái như tôi nghĩ. Nó nằm chễnh ệch trên tuốt đỉnh. Dù rằng tôi chỉ là thằng học sinh lớp chín, nhưng ít ra tôi cũng có ký, mà muốn bẻ cành đó thì chỉ có nước là tôn ngộ không, thổi cộng lông.

Bí quá làm liều.

Tôi đu lên chạng ba bên này rồi rướn lên. hai tay không điểm tựa ráng bẻ mạnh

Rắc…rắc…rắc…
… Bịch…

Tôi lao tự do theo lực hút trái đất, lẽ ra không bị sao vị vốn dĩ té va chạm cành này cành kia cũng giảm được lực. Đồng thời tôi cũng học mấy năm thiếu lâm Bắc Phái.

Nhưng tôi kiên quyết giữ nhành hoa…

Xương bàn tay ê ẩm….

Không có hành động than vãn, ngay lập tức tôi với thằng Tiến Mập nhảy qua bụi cây trốn mất.

Sân trường còn nguyên cả đám phượng bẻ trộm chưa kịp bưng.

Chiều đó đi học phụ đạo tôi hãnh hiện mang đóa hoa to nhất và duy nhất lên lớp…

Khi tôi tung tăng cầm vào trường và đưa tặng em.

Đâu biết rằng cô giáo chủ nhiệm và bác Đông theo tôi sát nút.

Cả lớp tôi phải góp tiền mua kiếng đền cho trường.

Riêng tôi được ôm cột cờ quỳ từ tiết đầu tiên đến hết giờ phụ đạo, tay cầm khúc cây phượng giơ cao khỏi đầu. Dưới chân là cái bảng to tướng:

Kẻ phá hoại khuôn viên trường, ném vỡ kính.

Bọn con trai nhìn tôi kính nể, bọn con gái cười xầm xì. Tôi mải miết tìm Em nhưng không thấy, chỉ có Trâm Anh giờ ra chơi mang cho tôi ít nước uống….

Chuyện bị quỳ giang nắng ở ngay cột cờ chẳng lấy gì làm vinh dự mấy, huống hồ….

Người mà khiến cho mình bị quỳ lại chẳng thấy đâu?

Trâm Anh có vẻ sốt ruột suốt giờ ra chơi.

Đến giờ vào lớp rồi mà nàng vẫn còn nấn ná ở lại bên cạnh, buộc tôi phải nhắc.

– Trâm Anh vào đi, tới giờ học rồi đó.
– Trâm Anh ở đây với Phong chút nữa rồi Trâm Anh vào.

Cái giọng thỏ thẻ, êm nhẹ khác hẳn với ngày thường, dạo này tóc nàng đã dài và có thể búi gọn lên hai bên. Bất giác tôi yêu nàng hơn và lòng thầm rủa Em. Nói gì thì nói, chính vì cái đóa hoa của Em mà tôi ra nông nỗi này, đáng lý ra, đóa hoa đó tôi tặng cho Trâm Anh mới phải đạo, nghĩ thế nên tôi buộc miệng:

– Bữa nào tui sẽ lên hái cho Trâm Anh một chùm hoa phượng thật to.

– Để chi Phong? Trâm Anh đâu thích hoa phượng.
Cô nàng buộc miệng nói. Rồi xem chừng như nói hớ nên vội vàng e thẹn ngập ngừng.

– Nhưng mà nếu là Phong hái – chắc chắn Trâm Anh sẽ thích.

Cái từ chắc chắn đó y như kiểu gượng ép vậy. Dẫu sao nó cũng làm tôi vui và cảm tưởng như trời bớt nắng hơn.

Còn Em, Em đem đến cho tôi nhiều điều bất ngờ kể từ hôm đó. Bất ngờ nào cũng không vui

Bất ngờ đầu tiên là tránh xa tôi 3m. Cứ giờ ra chơi tôi bước vào lớp thì em chạy ra sân. Tôi ra sân thì em vào lớp. Tôi đứng trước hiên lớp thì em đi… toilet. Nói chung ngoại trừ ngồi học cạnh tôi trong lớp là không thể trốn, còn lại các không gian khác em cạch mặt tôi, mang tiếng là ngồi cạnh nhưng em cũng chẳng bao giờ chịu ngó nghiên đến tôi, thậm chí có lần chính cô Hoa dạy kỹ thuật còn phải nhắc:

– Phong! Ngồi xích qua bên Trà My, làm gì mà ngồi sát bên Trâm Anh quá vậy.

Cô đâu biết em để nguyên chồng sách vở bên cạnh mông tôi.

Bất ngờ thứ hai là chẳng cùng tôi đi học về trên con đường làng nắng bụi.

Em xa lánh tôi như xa lánh một đứa bị phòng cùi. Mà đúng rồi, tôi tên “Phong” ghép thêm chữ ” Cùi” nữa là đủ bộ.

Thiệt tình tôi không biết mình phải làm gì để em yêu và cho tôi ở gần.

Thời gian thấm thoát thoi đưa. Thoắt cái kỳ thi học kỳ hai rồi chuyển cấp cũng đến. Tôi bước vào kỳ thi với nhiều điều run sợ. Nếu lần này tôi thi chuyển cấp không vào được trường chuyên, chỉ có nước nghỉ học, mà nghỉ học đồng nghĩa với việc xa Trâm Anh và Em. Lòng tôi không khỏi buồn rầu. Suốt hai tuần sau kỳ thi, tôi cứ lặng lẽ lên đồi gió hú một mình suy nghĩ vẩn vơ….
Ngày mà biết kết quả thi, tôi cũng chả buồn đi xem. Sợ đi xem biết mình rớt, không phải sợ rớt tốt nghiệp mà là sợ rớt trường chuyên…

Có người còn suốt ruột hơn tôi là mẹ tôi. Mẹ tôi đạp chiếc xe đạp cọc cạnh lên tới trường xem danh sách điểm thi, bốn môn tôi được 48 điểm ( toán văn nhân 2) trung bình là 8 điểm, một con số không biết đi về đâu, giỏi không giỏi – dở không dở.

Từ bữa hết thi giờ, tôi chẳng thấy Trâm Anh đâu, thậm chí cả Em cũng lặn mất dạng.

Một bữa nọ, con Quỳnh chạy xe tới nhà tôi đưa tôi thư, không phải một lá mà là những hai lá.

“Gửi Phong.

Quãng thời gian học ở ngôi trường này là quãng thời gian hạnh phúc nhất của Trâm Anh từ nhỏ đến giờ, nhất là ngôi trường này có lớp 6A1 và đặc biệt là có Phong. Phong là người bạn, người yêu nhất của Trâm Anh ngoài trừ mẹ.

Phong biết không?

Mãi mãi Trâm Anh sẽ nhớ Phong. Trâm Anh phải đi theo mẹ về Sài Gòn rồi. Phong ở lại mạnh khỏe, nhớ hàng ngày lên đồi gió hú ngắm hoàng hôn giùm Trâm Anh, nếu thấy thiếu Trâm Anh mà buồn thì nhớ rủ Trà My đi theo, nó cũng thích lắm nhưng vì biết Trâm Anh sắp đi xa nên nhường cho Trâm Anh đi với Phong.

Nếu sau này không còn gặp được Trâm Anh nữa, thì hãy yêu Trà My. Nó cũng thương Phong nhiều lắm…

Ký tên:
Trâm Anh bướng bỉnh”

Bức thư thứ hai là của Em:

“Gửi Phong…

Trà My nhận được kết quả thi rồi, Trà My sẽ chuyển trường xuống Bảo Lộc học, chắc từ nay sẽ cách xa Phong…

Chắc có lẽ mình không có duyên rồi, Trà My cũng muốn học ở đây nhưng cha nói là học ở Bảo Lộc sẽ tốt hơn cho tương lai, nên Trà My sẽ xuống đó ở nhà người quen và đi học dưới đó.

Phong biết không? Nhường Trâm Anh cho Phong là quyết định khó khăn, Trà My biết Trâm Anh sắp đi xa, nên không nỡ để Trâm Anh buồn. Mỗi tối về nhà Trà My đều khóc vì nhớ và không được ở gần Phong.

Nhánh phượng 864 cánh của Phong tặng Trà My luôn giữ. Vì Cha mà Trà My không dám lại gần Phong khi phong bị phạt, đừng giận Trà My nha. Dẫu sao, Trà My cũng đưa nước cho Phong uống rồi đó… hihi…

Nếu có dịp mai mốt đi Bảo Lộc thì nhớ ghé thăm Trà My…

Phong ráng học lên nha, đừng lười học. Trà my nghĩ Phong mà tập trung học sẽ học rất giỏi…

Yêu Phong nhiều lắm.

Nhất định sẽ có ngày trùng phùng,

Ký tên:

Trà My”

Suốt một buổi chiều hôm đó, tôi lang thang trên đồi gió hú để tìm lại những kỉ niệm giữa tôi và hai người con gái. Giờ thì tôi mới hiểu được tình cảm mà cả hai dành cho tôi. Trâm Anh thì đã ở xa xôi phương trời, tôi có đi Sài Gòn mấy lần, nhưng là lúc bé, còn giờ tôi chẳng nhớ gì tới nó chứ huống hồ gì đi thăm Trâm Anh? Mà biết ở đâu mà thăm?

Còn Trà My? Tuy nàng chỉ ở cách xa tôi hơn 40km, nhưng chắc hẳn để gặp và nói chuyện với nhau sẽ rất khó khăn.

Nếu như tôi được quay thời gian trở lại, tôi sẽ ôm chặt cả hai vào lòng, nhất là Trà My. Em sẽ là người anh yêu nhất trên đời.

“Trà My ơi. Nhất định sẽ có ngày anh đi tìm em.”

Ai ngờ đâu, vì cái ý nghĩ đi tìm nhau đó mà tôi vướng nợ vào em, quãng thời gian cấp 3 và cả đại học, những lần đi tìm em ngoài việc gặp nhau, còn là gặp cả giang hồ, đánh nhau và thậm chí bị chém. Để rồi yêu nhau rồi lại xa nhau.

Quãng thời gian sau này đầy biến loạn.

Mùa hè năm đó …
Cũng như bao mùa hè khác. Một mình tôi lặn lội lên đồi gió hú mỗi buổi chiều tìm kiếm những hồi ức xưa…

Vắng bước chân bọn tôi; dường như hoa cỏ dại mọc chen lấp lối.

Cây xoài rừng um tùm cành và trái.

Hoa cỏ may lấn lối đi, thêm cả mấy bụi hoa trinh nữ e lệ cười duyên đón nắng. Mới hôm qua nàng còn chạy tíu tít khắp đồng cỏ, nay cỏ may cao lên rồi mà sao chẳng thấy dáng nàng đâu?

Đất cao nguyên mưa cả ngày đêm, vậy mà mỗi chiều lên đồi tôi vẫn phong phanh cái áo mỏng mà thôi, chiều về trên con đường làng đất đỏ ngập bùn. Tôi lang thang dưới con mưa phùn ngang qua nhà Em.

” Nhà cần bán “

Có lẽ Em dối tôi. Em chẳng ở nhà bà Dì như em nói. Gia đình em đi thật, chứ không chẳng treo bảng bán nhà. Cổng nhà không đóng, tôi bước vào sân u mịch lặng ngắm nhìn giàn thiên lý dưới hiên nhà. Nhớ ngày nào Em dựa vào vai tôi nghe tôi kể chuyện đánh nhau.

Tôi sẽ đi tìm em nhưng muốn thế tôi cần có tiền lộ phí. Mỗi ngày đi làm. Tôi đều để dành 5000₫ làm lộ phí.

40km là khoảng cách thật sự lớn nếu biết rằng ngày đó không có điện thoại, không email, ít xe đò.

Ngày đó giao tiếp con người là sự nhân văn tối thượng, sự giao tiếp đó sau này thế hệ con cháu phải có trường để học ” Trường dạy giao tiếp trực tiếp”. Đổi lại con cháu chúng ta được cái gọi là ” Thế giới phẳng “.

Mùa hè qua đi với bao hoài niệm.

Năm nay không như mọi năm, tôi được mua nhiều quần áo mới. Được mua một chiếc xe đạp cũ đi học, dù sao không thể ngày nào cũng đi bộ gần chục cây số đi học. Chỉ qua mấy tháng mà ria mép tôi đã đen và nhiều. Giọng tôi ồm ồm như một thằng đàn ông thực thụ. Sự biến đổi về sinh lý và cả tâm lý. Tôi không còn là thằng con trai loi choi nữa, tự dưng tính tình trầm lặng và co mình vào cái rọ.

Cấp ba là cấp học của người lớn. Bằng chứng là không chỉ tôi mà đám bạn tôi cũng hổng giò hơn hẳn. Bọn con gái không loắt choắt như cấp hai, tất cả đều mặc áo dài và tha thướt….

Lớp tôi là lớp 10a3.

Có bốn trường cấp 2 ở huyện dồn vào một trường công có 10 lớp mười. Một lớp chọn và chín lớp bình.

Duyên số thế nào chỉ còn tôi và thằng tiến mập ở chung lớp.

Tất cả đều bỡ ngỡ với tất cả.

Bọn con gái lần đầu mặc áo dài trước đông người nên ngó trước che sau hệt như là có bầy chó dưới chân luôn chực sẵn cắn áo dài. Bọn con trai thì đứa nào cũng như ngáo đá.

Tôi lững thững bước vào trường nhìn quanh quất.

Cốp… cốp…

– Mẹ cái thằng này . Đi thế hả?

– Dạ. Em xin lỗi – Tôi ngươc nhìn một thằng đeo bảng tên lớp 11 mặt cực bố láo.

Nó quay mặt bước đi không thèm nói một lời.

Tất cả ấn tượng ngày đầu cấp ba là thế, thêm cả việc đạp xe về nhà thở như bò….

Học được vài ngày thì tôi bắt đầu chuẩn bị kế hoạch đi tìm em, may mắn lúc này bên cạnh tôi còn có thằng Tiến.

– Ê. Tiến. Thứ bảy này tao muốn xuống bảo lộc đi tìm Trà My. Mày đi cùng tao nhé, tao cúp cua một bữa.
– Ơ… Đm cái thằng này, mới học đã đòi cúp học rồi.
– Thứ Bảy này chẳng có môn nào quan trọng. Tao lo được . Mày đi với tao không?.

Thằng Tiến không vô tâm như tôi nghĩ. Nó biết sự thay đổi tính cách của tôi sau mùa hè. Nó biết vì sao tôi buồn. Nó sau này là thằng bạn chân thành của tôi. Nhất là quãng thời gian cấp ba.

– Để tao suy nghĩ. Mai tao trả lời.

– Uhm. Mà mày không phải lo tiền bạc. Tao có tiền . Hè tao đi làm dành dụm được.

Nó gật đầu đồng ý.

Lòng tôi như thoát khỏi gánh nặng, vậy là tôi sẽ đi thăm em, mặc dù chẳng biết em có nhớ tôi không. Có nhớ tôi như tôi nhớ em, có muốn gặp tôi không?

Nhờ đó tâm trạng tôi có thêm mấy ngày vui vẻ.

Thứ bảy tôi lên mua hai ổ bánh mì nhét vào ba lô đi học.

Chờ thằng Tiến ở ngay đầu làng rồi hai thằng đèo nhau đi…

Đó là lần đầu tiên tôi đi xa nhà bằng chiếc xe đạp… đi một mình như một thằng đàn ông, à không có thêm thằng bạn nữa, nhưng đại khái là không phải cha mẹ dẫn đi.

Bảo Lộc ở đâu tôi biết chết liền, thằng bạn tôi cũng đếch biết.

Lên xe rồi mới thấy ngu, lẽ ra tôi không nên rủ thằng Tiến, nên rủ thằng Phong”Con” hay thằng chuột con gì đó, rủ thằng Tiến đi là sai bài. Nó là con khủng long khi leo lên chiếc xe đạp.

May mắn là nó là đứa tâm lý. Nó thỉnh thoảng đổi tài cho tôi…

– Chú ơi chú. Cho con hỏi trường Bảo Lộc ở đâu?
– Con chạy thẳng miết đường này. Khoảng ba cây số nữa rồi nhìn thấy một cái cột thật cao, bên cạnh là trường học đó con.
– Dạ. Tụi con cám ơn Chú.
– Uhm. Mà tui bay đi không nón niếc gì vậy.

Tôi đã sắp biến ước mơ của tôi sắp thành hiện thực. Tôi tưởng tượng ra cái cảnh gặp em trước cổng trường. Em nhìn tôi rôi bật khóc chạy tới ôm chầm lấy tôi. Tôi tự mỉm cười trước viễn cảnh đó.

Sự đời không như ta mơ…

Tới cổng trường tôi thật sự choáng ngợp.

Trường học to vật vã.

Cái cổng trường cũng to hơn trường tôi.

Cả hai trăm cái áo dài lập lờ trước mắt hệt như những cánh bướm.

Tôi không biết vợt con nào vì con bướm nào cũng xinh, cũng trắng trẻo và dễ thương.

Làm sao tìm Trà My trong cả vườn xinh này?

– Hai thằng mày đi đâu đó? – có tiếng nói vọng ra từ đám thanh niên ngồi trước cổng trường uống nước.

– Dạ. Em đi tìm Bạn em.

– Bạn tui mày học trong này à? Tụi mày ở đâu tới?

– Dạ. tụi em ở Di Linh xuống.

Đám thanh niên nhìn một lượt qua hai thằng tôi.

– Hừm… ngồi đây uống nước đã. Tí tao tìm bạn cho .

Thằng mặt Sẹo ấn vai tôi ngồi xuống, thâm tâm tôi linh cảm chuyện chẳng lành.

Tôi gọi chai nước xá xị rồi để chai cạnh bàn…

Thằng Tiến nhìn tôi gườm gườm, có lẽ nó hiểu hành động của tôi, nó dắt chiếc xe đạp quay đầu về hướng đường…

Tôi vẫn nhìn qua cổng trường tìm em.

“Trà My ơi! Em có đi học không? Hãy để anh thấy em!”

Cả đám áo dài túa ra. Có lẽ em học buổi chiều chăng?

” Tìm Em như thể tìm chim, chim bay miền Bắc, tôi tìm biển Nam”

– Tụi mày có tiền không, trả tiền nước đi?

Giọng cái thằng mặt Sẹo đưa tôi về thực tại.

– Dạ. Nước tụi em uống bọn em trả.

– Không. Tụi mày trả hết cả.

– Ơ. Bọn em quen biết gì tụi anh đâu – Tôi cố nói cứng. Thẳng Tiến mập lẻn ra lấy xe.

– A. ĐM. Bọn này. Tao nói trả hết là phải trả hết nghe chưa? – Thằng Sẹo giọng đe dọa.

– Mấy anh lớn rồi bắt nạt, mà anh không được chửi ĐM em. Em không thích – Tôi bắt đầu sôi gan bật lại.

– A… mày ngon – Nó sấn sổ tôi.

Tôi cầm chai nước ngọt phang lên đầu nó rồi bỏ chạy lên xe thằng Tiến.

Hai thằng cắm cổ đạp xe giông thẳng vào trong thị xã Bảo Lộc.

Dẫu biết xứ khác quê người mình xa tới. Nhưng chẳng hiểu sao cứ mỗi lần nghe ai chửi mấy từ đó là tôi như một con người khác. Như một thằng điên. Sẵn sàng bất chấp tất cả.

– Thẳng chó. Sao mày liều thế. Tao tưởng mày tự vệ thôi chứ sao lại phang nó. Bây giờ phải làm sao? – Giọng thằng Tiến hổn hển.

– Thôi mày chạy đi. Tao làm tao chịu. Đíu để liên quan mày – Tôi đáp.

Hai thằng đạp xe vào tận trung tâm, ghé công viên mới dám nghỉ.

– Bây giờ mày tính sao? – Nó hỏi tôi.

– Chiều nay tao quay lại tìm Trà My. Mày ở đây chờ tao.

– Mày Điên hả? Đập tụi nó xong quay lại, muốn chết hả. – Nó hốt hoảng nhìn tôi.

– Lỡ rồi, dẫu sao tao cũng phải tìm Trà My. Chết tao cũng tìm.

– Tao có thằng Em ở đây. Bây giờ vầy, để tao đi tìm nhà nó, tao nhớ mang máng. Mày ở yên đây chờ tao về rồi tao với mày đi, chết thì chết chung, chứ tao đéo phải đứa hèn bỏ bạn bè.

– Vậy cũng được, mày đi đi, cầm ổ bánh mì mà ăn. Tao ở đây đợi mày. – Tôi đồng ý.

– Uhm. Chờ tao ở đây.

Bóng nó rời khỏi công viên cũng là lúc tôi phát hiện ra sự bất thường.

Công viên trưa vắng vẻ bỗng “Trâu” về đầy ăn cỏ. ” Trâu là ” Trẻ Trâu” chứ không phải ” Trâu ” thường.

Thằng nào cũng lăm lăm khúc sắt…

Tim tôi đập thình thịch…

Không kịp suy nghĩ…

Tôi vứt dép bỏ chạy………..

“Tam thập lục kế” – “tẩu vi thượng sách”.

Tôi rời khỏi công viên và chạy băng qua một cái hèm gần nhất.

Leo qua bờ rào vào lao về phía bên kia con hẻm.

Tiếng đằng sau gọi nhau í ới…

Một vài người dân khi thấy tụi nó đuổi tôi thì im lặng hai tay chỉ trỏ đường cho tôi chạy.

Con người bước vào đường cùng đâm ra có sức mạnh kinh người. Hàng rào cao tầm 1m5 mà tôi phi cái vèo là qua.

…thở hổn hển

Ngồi tựa lưng vào một gốc cây mát. Tôi đâm ra giận em, giận luôn cả thằng Tiến Mập, chỉ vì em và vì thằng Tiến đi mà tôi phải ôm bụng đói…..

Tôi chẳng biết có nên quay lại trường hay không, quay lại biết chắc là bọn thằng Sẹo còn quanh quất đâu đó sẽ thấy mặt tôi và cam chắc là tôi bị tụi nó vây, nhưng nếu không quay lại thì tôi không cam tâm, tôi mơ ước ngày gặp em đã lâu, tôi góp tiền mỗi ngày chờ đợi việc đi thăm em, tôi đã đi và tôi không thể về tay không?

Và một điều quan trọng hơn cả là tôi nhớ Em.

Giữa lý trí và con tim đều có lý lẽ riêng. Cuối cùng “Con tim” thắng.

Lóp ngóp đứng dậy và quay về con đường cũ, vừa đi tôi vừa phải đường và canh chừng bọn thằng Sẹo

Ngôi trường em học đã ở trước mắt.

Tôi lén bước tới và đứng ép lưng vào một cây cột điện chờ đợi.

Lúc này trời đã quá trưa. Ánh mặt trời chói chang đỉnh đầu. Từng tia nắng rọi xuống hệt như những sợi chỉ đỏ cột một đầu là những cây kim, đâm vào da đau rát.

Thấp thoáng từng tà áo dài dung dăng đến trường.

Dưới ánh mặt trời, mỗi tà áo dài lại càng thêm điểm nhấn, tôn vinh lên vẻ đẹp của mấy cô thiếu nữ. Ai cũng lung linh và xinh xắn. Duy chỉ có một điều là không thấy Em…

Hãy tưởng tượng một chàng trai với đôi chân không dép, quần áo xộc xệch nép cột điện giữa trời trưa thử xem? – Hệt như một thằng khùng.

Lần lượt từng chiếc áo dài cứ vậy thong thả bước vào cổng trường. Có nàng thì mái tóc dài giống em, có nàng thì dáng xinh giống hệt, nhưng tất cả đều là “ giống…giống “ thôi chứ không có ai tên là “Trà My” cả. Thời gian càng ngày càng ngắn thì tôi càng sốt ruột. Tôi không có đeo đồng hồ, nhưng tôi biết chắc cứ cái tình hình này thì chỉ năm mười phút nữa thôi là bác bảo vệ sẽ đóng cửa cái cốp, và giấc mộng làm cây si trước cổng trường của tôi tan vỡ.

Hay là Em bị ốm không đi học?

Hay trường này còn một lối đi khác?

Trời nắng đâm ra ngớ ngẩn, đôi lúc trong một giây thoáng qua, tôi mường tượng cảnh “Long Nữ” của tôi bay cái vèo một phát qua tường mà không thèm đi bằng cổng.

Đang tính rời khỏi chỗ hỏi thăm xem trường này có cổng nào nữa không thì Em có đáp án cho tôi liền. Em đang được mẹ chở trên một chiếc xe DD đi học. Trên đầu em đội một chiếc mũ đan bằng lá cói rộng vành, nếu không phải tà áo dài mà là một chiếc váy, kết hợp với phụ kiện là chiếc mũ đó, cộng với mái tóc dài thướt tha và một khuôn mặt ưa nhìn, ắt hẳn em sẽ khiến đường dơ khủng khiếp… vì mấy giọt nước dãi của cánh đàn ông.

Em bước xuống xe.

Tôi muốn chạy tới ôm em.

Nhưng có một biến cố khiến tôi khựng lại.

Một chàng trai chạy từ trong trường ra với một nụ cười rất tươi. Chàng trai này áng chừng lớn tuổi hơn tôi và em. Khi ra tới, anh chàng gật đầu chào mẹ em rồi vô tư cầm cặp cho em. Em cũng đáp lại sự hòa hoa đó bằng một thái độ cực kỳ trân trọng, đó là hai tay bưng nguyên cái cặp đi học… giao sân.

Tim tôi như vụn vỡ.

Nếu lúc nãy những tia nắng hệt như những mũi kim đâm vào da thịt thôi, thì bây giờ những mũi kim đó đã chuyển đổi chủ nhân; không ai khác hơn là “Đông Phương Bất Bại”. Từng mũi từng mũi kim đâm sâu vào trái tim tôi… tan vỡ.

Tôi lập kế hoạch rất lâu…

Tôi vất vả 40km…

Tôi hằng ao ước gặp em. Mỗi buổi tối suốt một quãng thời gian hè, tôi đều mơ thấy em.

Tôi chạy bán sống bán chết vào liều mình quay trở lại trường tìm Em.

Để rồi… Em hú hí với thằng khác, một thằng mặt trắng da trơn body đẹp.

Tôi chết đứng như ”Từ Hải”

Khi Em chuẩn bị bước vào cổng trường thì quay lại chào mẹ, và em phát hiện ra có một chàng trai đứng lấp ló sau cây cột điện, một thoáng ngạc nhiên, mừng rõ. Em chạy ùa đến
– Ủa Phong, Phong đi đâu đây?
– Tui…tui…đi thăm bạn bè trên Bảo Lộc.
– Mà Phong đến đây chi vậy? – Em hỏi ngu dễ sợ
– À…tui…tui …nắng quá kiếm chỗ nghỉ mát – Tôi lúng túng.
– Hihi… thiệt hả? Mà dép Phong đâu không mang? Bộ nắng quá mất luôn dép hả?
Tùng…tùng…tùng……tiếng trống báo hiệu giờ học.

Cánh cổng từ từ đóng lại.

– Chết rồi, đến giờ học rồi, Trà My vào lớp đây, Phong còn ở đây tới chiều không? Chiều ghé thăm Trà My.
Tôi lắc đầu…
– Vậy Trà My vào lớp nha? À mà nè. Chờ Trà My xíu.

Em lục cặp lấy ra một cây viết và một mảnh giấy nho nhỏ.

– Địa chỉ nhà Trà My đó… Có rảnh thì ghé thăm Trà My nha – Em vừa nói vừa vén mái tóc.

Tôi gật đầu.

Cánh cổng vừa khép lại khi em bước qua. Tôi nhỉn Em ngẩn ngơ. Thoáng giật mình tôi gọi rất to:

– Trà My… Trà My đợi xíu.

Ở bên này và bên kia cánh cổng. Em nhìn tôi chờ đợi. Khuôn mặt dịu dàng và ánh mắt chớp chớp như muốn khiêu gợi tôi nói ra lời nó từ đáy lòng.

“ Trà My nè, anh nhớ Em”

Đây là câu nói hay nhất trong ngày, cũng là câu nói khởi đầu cho thiên tình sử bọn tôi. Lần đầu tiên việc xưng hô từ bạn chuyển qua tình yêu. Từ”Trà My” qua “Em”

Bạn nào không tin cứ thử yêu một đứa bạn học suốt bốn năm sẽ biết. Đây là ngôn từ của cung bậc tình yêu, nó đánh dấu một sự kiện qua trong.

Em nhìn tôi không chớp mắt. Rồi cúi mặt gằm xuống cổng trường

1…2…3…4…… có 4 viên sỏi ở dưới đường. Đường được đúc bê tông. Nguyên liệu làm ra nó là cát, đá và xi măng.

Tôi chắc hẳn em đang tìm mấy cái kiểu như vậy khi cúi gằm xuống, và khi kiếm ra rồi, hiểu ra cái đường làm từ gì rồi thì “Khuôn mặt” em đỏ bừng lên tỏ vẻ đồng tình.

– Em…Em…cũng rất nhớ Anh.

Tôi cứ tưởng mình nghe nhầm. Thật tiếc rằng nói xong câu đó em quay đầu bước đi thật vội vã, nếu không tôi đã tự tát mình một tát rồi bắt em đánh vần từng chữ cho tôi nghe.

“Đông Phương Bất Bại” đã biết đến “ Thất Bại”. Từng mũi kim , mũi kim được rút ra khỏi lồng ngực tôi sau câu nói đó.

Tôi lại ngơ ngẩn, ngẩn ngơ đứng trước cổng trường.

Khùng lần thứ ba trong ngày.

Đang đứng lơ ngơ láo ngáo nhìn em vào lớp bỗng tôi nghe một tiếng … cốp… dưới chân mình.

Có cảm giác ống khuyển tôi bị phang thật mạnh bởi một vật thể lạ.

Chưa kịp nhìn xuống thì nghe … Cốp cái nữa.

Lần này là ở ngang lưng.

Tôi biết chắc mình đã bị úp sọt

Lần lượt một, hai, ba, bốn… năm … sáu ống tuýp dập vào người. Tôi khụy xuống…
Đáng lý ra tôi phản ứng theo con nhà võ thì chắc cũng thoát khỏi một hai gậy. Có điều trên tay tôi đang nắm chặt mảnh giấy viết địa chỉ em. Đồng thời cảm giác và đôi mắt đang còn nhìn về hướng em vào lớp. Đâm ra phản ứng chậm đi. Mô tả thì nhiều chữ chứ hành động lúc đó chỉ diễn ra trong vòng vài tíc tắc. Hệt như bạn đang chạy chiếc xe trên đường, một cái chớp mắt mở mắt thôi là đã thấy xe nằm lọt lề……

Tôi xây xẩm…

Cảm giác như có ngàn cánh tay bu quanh người đấm đá, điều lạ là khi tôi chuẩn bị khụy xuống, đôi mắt hướng nhìn em qua cổng trường thì bỗng thấy Em nhìn tôi, chắc hẳn ánh mắt Em thảnh thốt lắm?

Tiếng đấm đá được ít phút thì ngưng bặt…

Rồi Tôi nghe tiếng chân người chạy.

Rồi lại đấm đá….

Keng…keng…tiếng của ống tuýp chạm nhau.

Mở mắt ra nhìn thì thấy nguyên một đám đầu xanh đỏ chụp lại ngó tôi…

Ngơ ngác…

– Hô hô… thằng này số vẫn còn đỏ phét, đéo bị trúng chỗ nào hiểm – Có tiếng ai đó lớn tuổi vang lên.
– Không nhờ có Anh tới kịp thì chắc thằng Bạn em toi mẹ rồi – Giọng thằng Tiến Mập.

Mặc dù không hiểu hết câu chuyện nhưng tôi cũng hình dung ra là thằng Tiến đi kiếm bạn, rồi bạn nó dẫn thêm một ông anh và một đám xanh đỏ tím vàng tới cứu tôi.

Tổ cha cái thằng Tiến – Sao mày không dẫn người tới sớm cho tao năm phút – Tôi vừa ngồi dậy vừa rủa thầm.

– Em cám ơn anh nhiều – Tôi gật đầu với anh kia.
– À, tao giới thiệu với Mày – Đây là anh C.V , là anh của thằng Hưng bạn tao.
– Dạ, Em chào anh – Tôi đáp và gật đầu lần nữa.
– Uhm. Thằng mập này có kể anh nghe, tụi em cũng an tâm đi, thằng Sẹo đánh tụi em là mấy thằng bụi đời ma cô thôi, không số má gì cả, để anh về nói đàn em qua bảo bọn nó một tiếng, sau này nó không dám làm gì Em đâu.
– Dạ. Em cám ơn anh – Tôi gật đầu lần thứ Ba.
– Về thôi tụi mày – Giọng anh C.V nói như ra lệnh

Tiếng xe máy móc bô nổ xịch xịch. Cả đám đầu xanh đầu đỏ rút êm.

Tôi nhìn lại bản thân mà phát sợ. Buổi trưa nay cái áo tôi vốn dĩ đã xộc xệch. Bây giờ thì toàn máu với me. Chân tôi sưng một cục tù vù như tổ ong. Quần rách mất hai lỗ to. Hai mắt tôi híp lại. Cũng may nếu thằng Tiến Mập không gọi được đám anh em tới. Chắc tôi chết thật. Đánh nhau năm thì mười họa mới chết, nhưng cũng là hên xui. Thằng Bạn khác của tôi sau này có lần đánh nhau, bên nó năm đứa, bên kia mười mấy đứa. Chạy thục mạng, nó thấy đoạn cây bên đường vứt lại liền cầm ném về tụi kia. Ai ngờ phi trúng mắt thằng chạy đuổi theo. Án 5 năm trong khung 4 – 7 năm. Cuộc đời sau này nó thay đổi….

Giang hồ có nhiều loại giang hồ.

Nhưng với giang hồ Bắc đúng chất là phải bảo vệ kẻ yếu. Quan tâm yêu thương anh em, sống chết như anh em thì mới lên lão đại được. Cũng giống như tính cách của anh C.V. Hai anh em trai C.A và C.V nổi tiếng khắp giang hồ Lâm Đồng nhờ thứ đó. Chính nhờ những ân tình bỏ ra làm vốn mà sau này đàn em phải nghe theo. Đụng chuyện có thể điều động ngay tức khắc trong vòng 5 phút là có tầm mấy chục đứa nếu bọn nó ở gần đó. Cho nên ra giang hồ nếu chịu ơn iếc của đàn anh coi như đã chọn con đường không còn sống cho riêng mình, chết cũng phải theo…

Còn như đám thằng mặt Sẹo. Bọn chỉ biết đâm sau lưng thì đúng chỉ là tôm tép.

Tôi sau này không có theo giang hồ gì cả, nhưng nếu thật sự theo, có lẽ tôi sẽ không như bọn nó. Nếu chiến thì tôi và thằng Sẹo sẽ solo….

Tản mạn xíu với các bạn độc giả về thế giới phù phiếm đó , quay trở lại câu chuyện….

– Tao đưa mày vào nhà bạn tao rửa vết thương đã, hình hài mày như vầy tao éo dám chở mày đi trên đường, Công An nó hốt tao liền – Giọng thằng Mập vang lên

– Chở về nhà thằng Hưng hả? – Tôi đáp

– Không. Nhà thằng khác. Tới rồi mày biết – Nó đáp.

– Uhm. Mày chở tao đi. Tao không đi nổi rồi.

Thế là nó bế tôi bỏ lên chiếc xe đạp như bỏ em bé. Rồi đạp xe đi. Trên đường đi tôi hỏi nó

– Sao mày biết tao ở trường mà tìm.

– Haha… Bố Cái thằng dại gái như mày thì tao biết ngay là chẳng đi đâu ngoài việc quay lại trường. Tao với thằng Hưng ra công viên không thấy là quay về gọi anh em ngay. Mày ngu bỏ mẹ đi Phong ạ

Càng ngày tôi càng thấy thằng Tiến không đơn giản chút nào. Nếu nói về solo đánh nhau – Nó dù không học võ nhưng đấm đá cũng không thua ai. Nói về khả năng xoay sở tình huống cũng không kém. Chỉ tội duy nhất là học dốt. Mà cái học dốt của nó cũng rất kì lạ. Từ năm lớp sáu đến lớp chín chưa bị thi lại lần nào. Học hành cà chớp cà chớp nhưng thi chuyển cấp được những 46 điểm.

Nó chở đưa tôi vào một con hẻm, tới dãy phòng trọ rồi gọi to tiếng:

– Sơn mụn ơi, ra đón Bạn nè.

Tôi xém té từ trên xe xuống…

Thằng Sơn Mụn xuất hiện đột ngột hệt như lúc nó biến mất .

– Má cái thằng khốn nạn, mày liên lạc với thằng Tiến sao không liên lạc với tao, má mày, mày có xem tao là bạn mày không? Thằng khốn nạn, thằng khốn nạn – Tôi vừa bước xuống xe vừa chửi to, làm cho mấy cái đầu đen từ mấy phòng trọ khác nhòm ra tưởng đánh nhau

Họ đâu biết cái từ “ Thằng khốn nạn” là tôi nói yêu chứ chả chửi gì nó. Đó là câu nói của cảm xúc đột ngột khi thấy một thằng bạn thân của mình từ trên trời rơi xuống trước mặt

Thằng Sơn đáp lại tôi bằng cái giọng tỉnh như ruồi:

– Mày mê gái quá nên tao không cho thằng Tiến nói mày biết – Nói xong nó cười hề hề….

Thoát đi có ba năm mà thằng Sơn cao giỏng hơn hẳn, đặc biệt tướng to cao vạn vỡ. Rau ria um xùm. Nó dìu tôi vào phòng cho tôi ngồi chiếu rồi đi nấu nước pha mì. Xong rồi nó với thằng Tiến mua bông gòn bó cho tôi. Bọn này băng bó thiệt tình là không được như … y tá trong bệnh viện. Nhìn tạm nham như kiểu trẻ con dán giấy vào tường. Nhìn phát ớn.

– Mày làm gì ở đây? – tôi cất tiếng hỏi

Nó kể tôi nghe về quãng thời gian đó, sau khi làm con Thúy có bầu thì nhà nó bắt nó nghỉ học, bắt đi theo ông già nó làm vườn. Ông bà già buồn vì có mỗi mụn con trai là niềm hi vọng thì phải nghỉ học vì lý do lãng nhếch , đâm ra đổi tính. Bà già nó thì héo hon. Ông già thì sinh ra cái tật uống rượu say sưa tối ngày, cứ say lên là chửi cuộc đời, chửi nó….

Chịu không nổi nó bỏ lên Bảo Lộc ở với bà Dì họ. Rồi đi tìm việc. Người ta thương nó nên cho nó theo công trình xây dựng làm mấy việc lặt vặt…
Nó kể mà tôi giật mình. So với những gì nó trải qua ở tuổi mười lăm. Tôi còn sướng chán. Tôi ngoài việc học cũng có lao động, nhưng bảo tôi ra ngoài đường kiếm tiền về bỏ miệng. Chắc tôi không đủ khả năng.

Ba đứa nằm nói chuyện đến chiều thì tôi chia tay thằng Sơn. Hẹn ngày gặp lại

Thằng Tiến mập gánh vác một trọng trách vô cùng cao cả là chở tôi về suốt 40km.

Tôi thầm cảm ơn nó lần hai. Nó là đứa bạn rất tốt. Người béo thì hay đổ mồ hôi. Tôi cũng không nhẹ ký gì mấy nên nó đạp xe lên dốc nhiều khi thở phì phò… nhưng cấm có dừng lại. Chắc nó biết tôi chân sưng không đi được nên gồng mình.

– Ê Tiến, lúc nãy trước lúc tao mê man tao có thấy Trà My quay lại, chẳng biết Trà My có thấy tao bị đánh không? – Tôi hỏi vu vơ…

– Có đó. Nó còn chạy tới luồn tay qua cánh cổng rồi khóc nữa – Tao cũng kể nó nghe sự tình của mày rồi…

– Ở, cái thằng khốn nạn. Sao mày không nói tao – Tôi bực mình hỏi…

– Thì mày có hỏi đâu mà tao nói. Với lại lúc đó có anh C.V nên tao không nói.

– Trà My còn nói gì tao không? – Tôi hỏi tiếp.

– Nó nói mày ngu mà dại chứ sao. Kêu mày đừng tìm nó nữa kẻo bị đánh… hihi… Tao nói đùa thôi. Nó bảo là chút nữa chiều về đợi nó ở cổng trường – Giọng thằng mập đều đều như rang lạc

Lúc này Nó đã chở tôi về gần tới nhà…..

– Cho tao xuống xe đi Tiến – Tôi đấm vào lưng nó. – Vậy mà mày không nói tao hay, lỡ Trà My đợi tao ở trường thì sao. Tao phải quay về Bảo Lộc.

– Đm, Mày dại gái vừa thôi. Chân đau đéo đi được mà cũng bày đặt anh hùng rơm. – Giọng nó gắt lên.

Xem chừng không nghe tôi nói gì chứng tỏ vẻ cam chịu. Nó nói một câu làm tôi cảm động hết sức.

– Tao nói với nhỏ Trà My giùm mày rồi, đợi mày bình phục tao sẽ chở mày xuống thăm nó lại.

Sau câu nói đó, thiếu điều tôi muốn xuống xe lạy sống nó rồi bưng nó và cả chiếc xe đạp chạy lòng vòng. Cũng may tôi kìm hãm kịp, nếu không thì không biết phải bưng làm sao con khủng long chúa này…..

Vài ngày sau, cái chân của tôi lành thì thằng Tiến Mập không phải qua chở tôi đi học nữa.
Cảm giác chán học bắt đầu hình thành trong tôi.

Lý do đầu tiên là vì không có Trâm Anh và Trà My

Đó là một cảm giác không dễ chịu tí nào. Ngoài việc ngồi cạnh kề là hai phụ nữ xinh đẹp kích thích giới tính, tôi còn được hai nàng thường xuyên chăm sóc về cái vụ học bài, làm bài. Như tôi đã nói trước. Vốn dĩ tôi không phải đứa ngu. Đầu óc tôi rất sáng và láng. Nhưng cơ bản là lười. Có hai người đẹp ở bên thỉnh thoảng dùng các biện pháp như ngon ngọt, nũng nịu hoặc hơn nữa là cấu nhéo, chuyện học hành tôi không chểnh mảng. Còn bây giờ mỗi ngày lên lớp, tôi ngồi với một đám bạn xa lạ. Bỗng dưng không muốn học.

Cái lý do không muốn học thứ hai nữa là tại cái trường.

Tôi học trên lầu đồng nghĩa với việc tầm nhìn của mình cao và rộng. Với một đứa đang ngất ngây vì tình như tôi thì đó là mầm mống cho sự sao nhãng.

Lúc còn cấp II, dẫu là làng K hay làng G thì cũng quanh quanh bán kính 5 km đổ lại. Bọn tôi có xuất phát điểm giống nhau và cơ bản là nghèo đều, khoảng cách giữa giàu và nghèo không tồn tại. Còn lên lớp mười thì khác. Thành phần học sinh được sát nhập từ bốn trường ghép lại. Tứ xứ đổ về, điều kiện kinh tế gia đình khác nhau một trời một vực. Tôi thuộc dạng “Quê của quê”. Tức là làng tôi cũng nằm ngoại thành của huyện rồi, trong lớp tôi có mấy đứa ở trung tâm huyện, từ miếng ăn giấc ngủ đã khác từ nhỏ. Gia đình kinh thế khá giả. Lớp tôi có 26 bạn nữ. Thỉnh thoảng tôi thấy 1 – 2 cô cũng trang điểm nhẹ đi học. Về có cha mẹ đi ô tô tới đón. Bọn nó nhìn tôi bằng nửa con mắt. Ngược lại thì tôi cũng cóc thèm nhìn tụi nó. Nghèo mà chảnh.

Chính vì mấy lý do lãng xẹt đâm ra tôi không chơi thân ai trong lớp. Bọn con trai thì ngoài thằng Tiến Mập cũng có nói chuyện dăm ba câu với mấy thằng khác. Nhưng thân thiết như kiểu đám con trai đoàn kết lừa bác Đông bảo vệ lên hái phượng ngày xưa thì chắc có lẽ không. Bọn con gái thì như đã nói – Tôi cạch mặt. Nội chỉ nghe cái từ “Mình” với “Bạn” thôi là tôi phát bực rồi. Rõ là khách sáo. “Mày – Tao” cho rồi giống như kiểu đám con gái ngày xưa

Khi một ngôi trường không có tình yêu và tình bạn. Chắc chắn đó là ngôi trường chán nhất đời với một thằng con trai. Tôi không ngoại lệ. Niềm hứng thú học hành vì lẽ đó mà theo gió đi chơi mất.

Thằng Tiến là cái thằng quái gở nhất quả đất.

Chuyện học hành với nó tôi muốn bái làm sư phụ. Mỗi ngày nó chỉ mang một cuốn vở duy nhất để chép tất tần tật các môn học vào. Hình như chuyện ghi chép với nó cực hình lắm. Có lẽ tay nó bị bệnh run gà hoặc viết xấu nên nó không thèm…

Đi học về. Cuốn vở được nó ép cong lại và bỏ vào căm xe rồi nó chở vở về nhà.

Những môn học tự nhiên như Toán – Lý – Hóa nó còn chú ý nghe thầy cô giảng. Ngoài các tiết học đó thì Thời gian còn lại trên lớp của nó là giang cuốn sách trước mặt và ngủ. Hai tiết học đầu tiên nếu rơi vào các môn xã hội nữa thì xác định nó ngủ rất ngon. Có mấy lần thầy cô thấy nó ngủ thì nhắc nhở. Nhắc nhở không được thì ghi vào sổ đầu bài. Ghi vào sổ xếp hạng kiểm xong vẫn tái phạm thì mời phụ nữ. Mẹ nó lật đật lên trường , chẳng hiểu mẹ nó hót líu lo với thầy cô thế nào mà kể từ đó, chẳng thầy cô nào nhắc nó ngủ dậy nữa. Nhờ đó giấc ngủ của nó lâu hơn… và nó ngày càng mập ra.

Đôi lúc tôi chỉ ước được như nó, thỉnh thoảng ý nghĩ về mời ba mẹ tôi lên “uống trà” ở văn phòng giải thích giùm tôi cái vụ ngủ gật cho tôi ngủ nghê phát. Nhưng sợ về ông già tôi cho ăn mấy cái tát vì tôi đi học không lo học, lo ngủ cho nên dẹp hẳn ý nghĩ đó.

Bọn con trai lớp tôi sẽ giữ mãi cái tình bạn dặt dẹo đó nếu không có một biến cố liên quan đến gái. Thằng Ngọc lớp tôi vô tình trêu một con nhỏ lớp A5. Con nhỏ đó đanh đá kinh khủng khiếp, chả hiểu sao thằng Ngọc lại lỡ mồm… Mà con nhỏ đó có bạn trai là học lớp 12 cùng trường. Thằng này là một thằng đầu gấu thật sự. Nó là “4C” con ông cháu cha ở huyện, học hành cho vừa lòng bố mẹ. Nó tên Tâm. thằng này nghe bạn bè nói bồ mình bị trêu ghẹo thì xuống lớp tôi tát cho thằng Ngọc hai tát. Chuyện to ra khi thằng Ngọc không biết thằng đó là ai nên bật lại. Thằng kia một mình thất thế chạy về…

Ngày hôm sau thì dẫn nguyên cả đám bạn xuống nện cho thằng Ngọc một trận, đồng thời mấy thằng con trai lớp tôi vào can cũng ăn mấy đấm. Tôi chả dính vào đám đó nhưng dẫu sao nhìn thấy đám bạn trong lớp bị vậy cũng không can tâm. Thôi thì cũng tới nói điều hay lẽ phải:

– Anh ơi… Bỏ qua cho đám tụi nó. Bọn nó không biết nên lỡ trêu. – Tôi nói bằng cái giọng của con mèo mới ngủ dậy.

– A. Mày là thằng đéo nào mà dám lớn miệng với tao – Thằng đó hùng hổ.

Kết quả tôi cũng bị một phát ngay ngực.

Tiện tay đang cầm thước kẻ … liền quăng về nó hai cái lia mạnh.

Rồi cả đám bay vào đánh nhau. Tất nhiên là bọn lớp 10 nhóc tỳ thua là cái chắc. Lớp 12 ông nào ông đó to như con voi, ai mà chịu nổi. Có điều thua không có nghĩa là đấm đá không được, và thắng chưa hẳn không ăn đòn nào. Bọn thằng Tâm cũng dính đòn. Trận chiến vãn hồi khi có tiếng trống trường vang lên báo hiệu giờ học. Thằng Tâm rút về trong ánh mắt căm thù.

Dẫu sao qua chuyện này tôi cũng nhận ra được một điều là đám con trai không hờ hững như tôi tưởng, và chỉ một hai ngày đó, bọn tôi bắt đầu hình thành nên một nhóm bạn đoàn kết.

Cuộc sống vô vị về nhà – tới trường – về nhà cứ thế trôi qua nếu không có một điều bất ngờ…

Nhỏ Quỳnh cũng học trường tôi nhưng khác lớp .Có một hôm, tôi chưa xách kịp cái cặp vào lớp ngồi cho nóng đít thì thấy nó le te chạy tới kiếm tôi. Vứt cho tôi một trang giấy kẹp đôi rồi hô một tiếng:

– Có người gửi Phong đó.

Xong rồi nó đi thật nhanh. Hình như nó sợ rằng mọi người sẽ nghĩ nó viết thư tán tôi vậy. Xin lỗi mày nha Quỳnh. “Thằng Phong này hiền nhưng không có dễ dãi đâu nha” – Nghĩ bụng vậy tôi mở lá thư. Thư viết rất ngắn, cũng chẳng đề tên là ai viết. Nhưng tôi biết rõ, đó phải là người tôi rất thích. (tiếp Phần 3)
------------ Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 -----------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon