Loading...

"Truyện 18+" Em đã lấy chồng chưa? P3

Loading...
Truyện 18+ Em đã lấy chồng chưa? P3
Chiều hôm đó. Tôi đi lên đồi gió hú.

Cỏ May bị tiết trời se lạnh mùa đông xơ xác lá.

Hàng cây bạch đàn cao ngỏng lên, xào xạc xào xạc lá bay.

Cái lối mòn do Em – Tôi – Trâm Anh vẫn còn đó.

Từ đầu năm học tới giờ tôi không lên đó. Tôi sợ lên đó tôi sẽ nhớ Em và Trâm Anh.

Hình như có ai đó tóc dài đang đợi tôi.

Trên con đường đi, Tôi nghĩ về quá khứ, nghĩ về Em. Tôi thầm ước ngày hôm nay người đợi tôi là người bạn, người yêu mà tôi thương nhất. Tôi hình dung cả lý do Em quay về, có lẽ em nhớ làng, nhớ bạn bè. Hoặc cũng có khi là gia đình việc đột xuất.

Hoặc Em nhớ Tôi?

Tôi không lựa chọn phương án là Trâm Anh, vì tôi biết chắc Nàng đang ở Sài Gòn , mà Sài Gòn trong trí nhớ của tôi thì xa xôi lắm, ắt hẳn Nàng đi và đi mãi rồi, chẳng bao giờ gặp được nhau nữa. Điều gì mà đã cảm thấy qua tầm với, lòng con người cũng nhẹ nhõm và bớt nhớ nhung. Nhưng đời không như những gì mình mơ mộng.

Ngồi dưới gốc cây xoài rừng là Trâm Anh.

Mái tóc Trâm Anh đã dài hẳn ra. Hôm nay nàng mặc một chiếc áo màu hạt lựu. Kiểu nửa áo len nửa áo thường. Cái quần sọc Kaki sọc kẻ ô khiến cho đôi chân nàng dài và tôn vinh vẻ thon gọn. Tóc Trâm Anh được cài bằng một cái lược nhỏ đơn giản, chắc hẳn Nàng đã chờ đợi điều này rất lâu.

Khi nhìn thấy Trâm Anh.

Lòng tôi bỗng đâm mâu thuẫn. Nàng về thăm tôi khiến tôi vui, nhưng chẳng hiểu sao tôi cứ đinh ninh rằng Em mới là người quay về thăm tôi. Có một chút thất vọng hiện lên trong đôi mắt.

Khi Trâm Anh biết đến sự hiện diện của tôi ở ngọn đồi, và tôi đứng rất gần Nàng thì cô nàng bật dậy. Nhún nhẹ chân và ôm tôi. Cái khoảnh khắc ôm đó khai thông ”huyệt sinh tử huyền quan” của nỗi nhớ. Nỗi nhớ tưởng đã biến mất trong cơ thể Tôi hóa ra chỉ lẩn quẩn đâu đó. Nàng ôm tôi – khai thông huyệt đạo, khiến cho dòng nỗi nhớ và tình cảm tôi dành cho Nàng lan chảy lại khắp cơ thể. Sau vài giây hững hờ, tôi ôm nàng thật chặt. Rồi bằng một sức mạnh siêu nhiên, tôi kiễng chân tạo đà xoay nàng mấy vòng. Môi chạm môi ướt át.

Lúc nắng Mặt trời chuẩn bị khuất sau rặng núi…

Ở trên đồi, có hai đứa khù khờ ôm hôn nhau quên thời gian…

– Phong cõng Trâm Anh đi một vòng đi……….

Tôi vâng theo mệnh lệnh cõng Nàng đi lòng vòng quanh đồi. Nếu ở bên Em, tôi cố gắng nói thật nhiều , chiếm lĩnh thật nhiều không gian. Nếu ở bên Em lòng tôi luôn rộn ràng và xao động, thì ở bên Trâm Anh là sự thanh thản, tĩnh lặng và bình an. Tôi với Trâm Anh chả mấy khi nói. Tình cảm của Trâm Anh dành cho tôi ngay từ hồi lớp 9 đã là tình yêu của một cô thiếu nữ già dặn trước tuồi. Đó là tình cảm của một “Hoàng Dung” dành cho chàng”Quách Tĩnh” . Ngay lúc này, tôi với nàng cũng chẳng thốt một lời giải thích vì sao bọn tôi gặp được nhau. Tôi cứ vậy cõng nàng, nàng cứ vậy choàng tay qua vai tôi, ép chặt lồng ngực của cô thiếu nữ vào lưng tôi. Ôm chặt lấy tôi. Chỉ đến khi cánh tay rã rời. Tôi mới cõng nàng về phía rừng bạch đàn…

– Trâm Anh tặng cho Phong một món quà nè…

– Đâu ? Quà đâu? – Tôi đáp lại bằng sự ngạc nhiên và chắc mẩm nếu có quà thì món quà đó sẽ rất nhỏ, vì nàng không cầm bất kỳ cái gì trên tay.
Khác với sự chờ đợi của tôi, Trâm Anh lạnh lùng đáp

– Phong quay người lại đi, khi nào Trâm Anh nói “Được” mới được quay lại nha. Cấm nhìn lén

Tôi mỉm cười quay lại chờ đơi…

– Được rồi đó… – giọng Trâm Anh khẽ nói

Tôi quay lại và ngạc nhiên đến đỏ cả mặt, hai má nóng phừng phừng.

Em cũng xoay lưng lại với tôi… để lộ nguyên một bờ vai và tấm lưng trắng muốt. Đồng nghĩa với chiếc áo ngoài đã được vứt bỏ. Trên vai trái là hai ký tự “P – A” được xăm cách điệu theo kiểu La Mã. Hai chữ đó tôi đọc và hiểu, đó là tên viết tắt của tôi với Nàng. Xem lẫn cái cảm giác xúc động là một chút gì đó sinh lý. Tôi tiến lại gần nàng và vuốt ve bờ vai.

Người Trâm Anh run bần bật khi tôi đụng chạm, không quay lại.

Tôi ôm chặt và vòng tay ra xoay Trâm Anh vòng về đối diện tôi. Đặt lên môi Nàng một nụ hôn. Hai bàn tay siết chặt ép đôi gò bồng trinh nguyên vào sát trái tim tôi. Chẳng cần một sợi dây nối nào cả , Trâm Anh cũng thừa biết tim tôi đập thịch thịch cỡ nào….

Khi hai đứa ngả lưng xuống rừng bạch đàn với đám lá dầy êm ái. Thì bàn tay tôi đã lần xuống dưới. Môi vẫn chạm môi say mê. Đã quá lâu rồi tôi không được ôm hôn ai đó. Cái bản năng của một thằng con trai mới lớn vùng dậy mạnh mẽ và vồ vập…

Áo khoác của tôi lót dưới đất, cái áo thun mặc cũng cởi ra từ khi nào rồi. Tôi chẳng nhớ. Những kiến thức hỗn độn của những câu chuyện người lớn đã đọc tôi đem vào ứng dụng. Hai tay tôi cởi cúc… quần nàng ra. Sự chống cự của Trâm Anh là sự e lệ. Lúc này người tôi cũng run. Lần đầu tiên luôn khiến người đàn ông phát điên. Tôi không có ngoại lệ. Với một ít kiến thức về giới tính của những giờ sinh học. Tôi loay hoay không biết bắt đầu từ đâu và đi đâu? Điều gì nên làm trước và sau? Làm thế nào để Nàng không đau đớn? Cả cơ thể tôi hành động hỗn tạp và không theo ý mình.

Nàng lóng ngóng còn hơn tôi, bởi nàng là phụ nữ, mạnh dạn tới đâu thì cũng không giống được như tôi giúp nàng trút bỏ y phục.

Đang loay hoay thì… tôi nghe tiếng cười đùa và tiếng gọi nhau đi lên hướng đồi gió hú.

Cả tôi với nàng đều giật mình kinh hãi.

Hai đứa vội vàng túm quần áo mặc vội lại.

Thấp thoáng dưới đồi đi lên là hai đứa học sinh trường cũ cấp II tôi với Trâm Anh học, một nam và một nữ. Cô nữ học sinh giống hệt như cái ngày đầu tiên Nàng cũng tôi lên đồi, cũng líu lo và tung tăng chạy khắp nơi. Chàng Trai thì tay xách hai cái cặp thủng thẳng đi theo, thỉnh thoảng toét miệng cười. Đôi bạn trẻ cũng giống bọn tôi ngày xưa. Chàng trai cũng leo lên cây hái những quả xoài rừng chua ném xuống.

Cô Gái nghịch ngợm bứt hoa cỏ may thành một chùm lớn hệt hoa cô dâu.

Tôi và Trâm Anh núp trong rừng bạch đàn nhìn ra và mỉm cười.

Vậy là sẽ có những bạn tiếp nối “truyền thống” vẻ vang của tôi và Nàng. Lẽ dĩ nhiên, kể từ bây giờ, đồi gió hú đã chẳng còn là cõi riêng, nhưng bọn tôi chẳng hờn dỗi. Rất có thể ngày mai Trâm Anh về lại Sài gòn và biết bao lâu mới quay laị? Liệu tôi vào Nàng còn có cơ hội găp nhau nữa không? – Thật tình tôi không biết.

Đôi bạn trẻ ngồi dưới gốc Xoài rừng ngắm hoàng hôn. Đâu biết rằng trên ngọn đồi này còn có hai anh chị nhìn ngắm cùng đôi bạn.

Tôi và Trâm Anh ngồi lặng im xem ánh mặt trời khuất sau rặng núi……

Rất lâu … rất lâu rồi tôi mới đi học với một tâm trạng vui vẻ như vậy.
Bình thường tôi luôn dắt xe bộ với những đoạn dốc cao. Thì hôm nay tôi đạp băng băng hệt như những chiếc xe đua về đích.

Nếu mọi ngày 6h40 tôi mới có mặt ở cổng trường, thì hôm nay là lần đầu tiên trong lịch sử tôi đi học sớm.

Nguyên nhân bởi Trâm Anh hẹn tôi sẽ tranh thủ lên thăm trường tôi trước khi về lại Sài Gòn. Có lẽ nàng thăm dò xem bên cạnh ghế tôi ngồi có cô gái nào không? – Nàng đâu biết anh chàng Phong của cấp ba trái tim đã ngừng rung động, đồng thời nếu có rung thì cũng không có con ma nào rung lại giùm.

Cả đám con trai lớp tôi trố mắt nhìn khi Trâm Anh tung tăng cùng tôi vào trường.

Dẫu sao nàng cũng là một cô gái của Sài Gòn hoa lệ, ngay từ cách ăn vận đến làn da đều toát ra sự khác biệt của con gái thành phố. Cái “Đẳng cấp” đó dù giàu có cũng không phải muốn là tạo ra được.

Không chỉ con trai lớp tôi dỏ nước giãi… mà mấy sư huynh lớp 12 cũng nhìn Nàng với ánh mắt thèm thuồng. Mọi việc càng trở nên phức tạp hơn khi Trâm Anh hiên ngang khoác tay tôi vào lớp và yên vị bên cạnh tôi lấy bài vở tôi ra tra khảo…

Bình thường trước giờ học, ít khi đám học sinh chịu vào lớp ngồi. Hôm nay bỗng dưng tất cả đều lạng đi lạng lại trong lớp. Đứa thì cười đùa ra mặt, đám con gái xúm lại chụm năm chụm ba nhìn lén lén tôi và Nàng rồi xì xầm bàn tán. Thằng lớp trưởng lớp tôi chạy lại bàn đặt tay lên vai tôi nói một câu :

– Phong ghê nha.

Thằng Tiến Mập bố láo hết sức. Nó cầm tờ báo cuốn lại giả bộ làm loa rồi rêu rao:

– A lô, a lô. Đề nghị mấy chị em lớp 10A3 ngăn chặn quân thù, nếu chị em không cố gắng thì anh chàng Phong lớp ta sẽ bị địch cướp mất… loa…loa..loa…loa.

Đám con gái cười khúc khích…

Có mấy cô gái “Sang mà chảnh” lớp tôi cùng nhìn tôi với ánh mắt bực mình.

Trong đó có một cô nàng nhìn Tôi với ánh mắt đặc biệt hơn cả, tên cũng đặc biệt không kém, nhưng thôi, để Tôi kể câu chuyện về Tôi và Cô Bé đó cho các Bạn nghe sau. Quay lại câu chuyện đã.

Thời gian trôi qua thật nhanh. Thoắt cái đến giờ học….

Tôi tiễn Nàng ra tận cổng trường mới quay lại. Lầm lũi vào lớp.

Ôi! Sao Nàng không ở Sài Gòn mãi luôn. Nàng về sưởi ấm trái tim nguội lạnh của tôi chốc lát rồi lại bước ra đi. Tôi như bệnh nhân si tình bấy lâu; cách ly hoàn toàn với môi trường ”Gái”. Giờ em đem cái dịu dàng, xinh đẹp và chiều chuộng về, nhưng chỉ phát cho tôi mỗi liều thuốc uống hai ngày xong bỏ bứa.

Hụt hẫng…

Nếu là các Bạn độc giả là Tôi có chịu được không?

Nỗi buồn theo tôi mãi nếu không có tình thần nghịch phá đoàn kết của bọn con trai lớp Tôi.

Trường tôi có hai lầu.

Sân trường tôi ngoài đám cỏ dại, ba cây hoa hòe nhỏ còn trồng thêm năm cây Phượng Vỹ và một hàng dài cây Tùng gần khu lớp học.

Giờ ra chơi bọn con trai thường hay tụm năm tụm ba dưới sân trường chơi đá bóng hoặc đá cầu. Nhưng đó là chuyện của bọn con trai học phía dưới. Còn như bọn lớp tôi ở trên, giờ ra chơi nếu xuống sân cũng không có chỗ mát, đồng thời tốn giờ, nếu bọn tôi cứ đến khi đó là ra hành lang lớp nhìn xuống ngắm gái tung tăng đi lại hoặc nhìn mấy thằng lớp khác chơi. Nhìn riết cũng chán thì kiếm trò nghịch. Nhưng với một hành lang rộng có hai mét thì nghịch kiểu gì đây???

Trường tôi có sân rộng nên các tiết học thể dục được ghép chung với các môn khác, nếu ngày nào có tiết thể dục thì bọn tôi mặc đồng phục thể thao chứ không sơ mi quần tây. Trò nghịch dại bắt đầu từ chuyện này. Giờ ra chơi, thằng Ngọc nghịch ngợm lén lén đi sau thằng Tình Lùn rồi tụt quần nó xuống, may cho thằng Tình là nó mặc thêm cái quần đùi ngoài.

Bọn con trai cười hô hố,

Đám con gái đứa thì đỏ lựng mặt, đứa thì cười tếu táo.

Cái trò nghịch dại do thằng Ngọc phát minh đâm ra phổ biến dần, Bọn tôi lập hẳn một danh sách đen, cứ mỗi ngày sẽ tiến hành lột quần một đứa. Thời gian đầu mất cảnh giác, các đồng chí bị lột truồng hoài, sau này do biết trước nên thằng nào thằng đó lo gia cố, nếu danh sách đen đến phiên mình, thì y như rằng chạy biến đi chỗ khác chơi hoặc đi đâu hay tay cũng khư khư giữ cái quần đang mặc. Hoặc cột dây ràng … Quần hẳn hoi.

Tất nhiên là có kẻ quên, tiêu biểu là mấy ông mọt sách trong lớp. Lo học hành nhiều quá nên chẳng để ý. Hôm nay đến phiên thằng Quân Ngọng. Nó đang cầm cuốn sách đi hiên ngang thì ngay lập tức bị bọn tôi kéo tới … tụt quần, thằng Quân la choi chói. Tay quơ mạnh.

“ Nhưng chống thế nào được với sức mạnh quần chúng. ”

Thằng Quân vừa khép đùi che bộ phận nhậy cảm vừa cầm quần kéo lại. Cái quần được ném từ tôi qua thằng Ngọc – thằng Minh rồi lại thằng Ngọc như như banh truyền. Thằng Quân vội chạy tới, thằng Ngọc ném cái quần về tôi một cái véo….

Nó ném lỡ tay, vượt quá tầm đầu của tôi rồi rơi rụng đâu đó ngoài sân….

Cả đám tụi tôi không còn một tí máu. Người mất máu nhiều nhất chính là thằng ném và thằng bị ném.

Trên Ngọn cây Tùng một cái quần thể dục treo lơ lửng.

Cây Tùng già cách hành lang trường học tầm khoảng 2.5m. Nhưng nó là cây Tùng. Một loại cây lá kim và không có cành. Nếu rớt ở tầm ngang ngang còn được. Chứ rớt ở ngọn thì chỉ có con kiến mới leo được.

Bọn con Gái lớp tôi cũng ùa ra hết hành lang chỉ trỏ.

Sự tò mò của đám học sinh ngày một lớn, lan rộng dần ra xuống phía lầu 1. Tất cả đều nhìn thấy sừng sững trên ngọn cây tùng là một cái… Quần. Lúc này cái Quần hai ống không khác gì mấy so với một con diều thật đẹp… quá trời người chiêm ngưỡng.

Tiếng Trống vang lên báo hiệu giờ học.

Thằng Quân Ngọng được bọn tôi bố ráp và dìu vào lớp ngồi.

Đám con Gái lẳng lặng lấy vở ra học bài, lâu lâu vờ như vô tình ngước nhìn xuống cho thằng Quân ngồi.

Nếu ở đó có một cái xẻng, chắc chắn nó sẽ đào một cái lỗ chui xuống.

Bây giờ là tiết hóa của cô Vân Anh.

Giọng lớp trưởng vang lên:

– Tất cả nghiêm. Chào cô Vân Anh.

Cô khẽ vẫy tay cho bọn tôi ngồi xuống, nhắc nhở lấy vở học bài.

Mồ hôi lấm tấm trên áo thằng Ngọc và thằng Quân Ngọng

Suốt một tiết học, không có thằng con trai nào còn tâm trí để nhét chữ vào đầu. Tất cả chỉ ao ước và hồi hộp cầu nguyện cho cô Vân Anh đừng gọi gì đến tên thằng Quân.

45p trôi qua chậm chạp và dài ngoãng…

Được nửa tiết, dường như không chịu nổi áp lực. Thằng Ngọc giơ tay xin phát biểu

– Thưa Cô, Em đau bụng quá. Cho em xin phép ra ngoài. Em chịu hết nổi rồi

Nhìn vẻ mặt đau thương, nhăn nhỏ, mồ hôi chảy ròng ròng của nó, trên tay cầm sẵn một tờ giấy .Cô gặp đầu đồng ý.

Nhanh như cắt, thằng Ngọc lao ra khỏi lớp.

Sau này tôi mới được nghe kể lại, thằng Ngọc chạy tới khu vệ sinh rồi khẽ leo rào chạy như bay về nhà thằng Quân cách đó đâu tầm 3 cây số. Tờ giấy nó cầm là tờ giấy ghi địa chỉ nhà của thằng Quân.

Đáng lý ra mọi việc yên ả nếu không có tình thương yêu dạt dào, vi diệu của mẹ thằng Quân.

Thằng Ngọc bước vào nhà nói với mẹ thằng Quân là nó trên lớp nghịch rách quần, đành phải nhờ tụi con chạy về nhà lấy, mẹ nó tin ngay. Có điều xót con và thương thằng Ngọc phải chạy bộ tới nhà nên bà quyết định lấy xe máy cầm quần thể dục mang lên.

Âu cũng là số phận!

Thằng Ngọc hết lý do để trốn tránh…

Kết quả là toàn bộ bọn con trai lớp tôi được vinh danh cột cờ vào thứ hai tuần sau.

Thằng Quân được mẹ nó cấp cho cái giấy phép “ Nghỉ học ” mấy ngày; chắc mẹ nó sợ con mình lên trường bị trêu ghẹo.

Tôi – thằng Minh – Thằng Ngọc được cho là cầm đầu tổ chức, lao động nhặt lá và vệ sinh toilet trường.

Riêng thằng Ngọc được vinh dự nhận thêm một “ giấy mời uống trà ” ở văn phòng gửi phụ huynh.

Chắc hẳn cha mẹ thằng Ngọc lần đó được uống trà ngon lắm !

Trong thời đi học, hôm đó là ngày vui nhất trong mọi ngày…
Sáng sớm, thằng Ngọc lót tót lên lớp thông báo.

“ Tiến sĩ gây mê – Đinh Cẩm Vân bị ốm”

Mà lớp tôi ngẫu nhiên được những hai tiết “tiến sĩ” dạy. Ôi sao sướng quá là sướng. Hạnh phúc quá bà con ơi.

Đứa nào cũng mừng ra mặt. Cả lớp xôn xao. Cô Vân dạy bọn tôi môn Lý, đồng thời là chủ nhiệm của lớp bọn tôi. Cô rất yêu thương học sinh, chỉ có điều không hiểu sao trời sinh cho cô một giọng giảng bài đặc biệt. Nó đi theo một hàng ngang. Giọng cô đều đều như rang lạc. Không lên không xuống. Mỗi giờ cô giảng dạy thì tỉ lệ đám học sinh lớp tôi ngủ tăng hẳn. Mấy đứa lười học gáy khò khò, mấy đứa siêng năng ngủ chập chờn, loại mọt sách thì tranh thủ học bài trước qua sách giáo khoa rồi đến tiết học của cô thì mang môn khác ra học. Do đó tất cả đều ngán môn Lý. Không chỉ đám lớp tôi, học sinh nào học tiết của cô cũng than phiền về chuyện đó. Tụi nó cũng “thích ngủ” y chang.

Thế mới biết là hôm nay Cô bệnh tụi học sinh hạnh phúc thế nào. Chẳng đứa nào nghĩ đến việc cô bị ốm ra sao. Đau nặng không?

– Lớp mình tranh thủ tiết 4, 5 đi chơi đi – Có đứa đề xuất.
– Nhưng mà đi đâu.
– Đi ăn kem ở công viên.
– Thôi, hay mình đi thác – có đứa ý kiến
– Theo tớ là mình đi lên Chùa chơi. Chùa có khoảng không đẹp lắm, nhiều hoa và cây nữa.

Có vẻ ai cũng xiêu lòng với ý kiến này. Nói chung được nghỉ học , đi đâu đó là một niềm phấn khích rồi, tự dưng tôi cảm giác lớp của tụi mình đoàn kết hơn hẳn. Chùa cũng không xa lắm nên phương án đó là tối ưu. Suốt ba tiết đầu tiên, đám học sinh nhấp nhổm như ngồi trên đống lửa, chực chờ tiếng trống trường vang lên.

Điều chờ đợi cuối cùng cũng tới. Bọn tôi lục rục chuẩn bị sẵn sang cặp vở và cả lớp đi về.

Bác bảo vệ hỏi bọn tôi:

– Mấy đứa đi đâu?
– Dạ, tụi con được nghỉ hai tiết cuối nên lớp về sớm.

Bác nhìn bọn tôi và không nghi ngờ gì.

Cả lớp tôi cũng thế. Ai cũng nghĩ đây là một dịp đi chơi công khai, đường đường chính chính.

Nếu cả đám bọn tôi biết đây chỉ là một câu nói đùa của thằng Ngọc – có an gan hùm cũng không dám hô hào cả lớp cúp tiết của cô giáo chủ nhiệm.

Nhưng đó là ngày hôm sau. Còn lúc đó, ai ai cũng vui vẻ.

Bác bảo vệ cũng vui vẻ mở cổng cho bọn tôi dắt xe ra…

Tôi đi như một cái bóng, Tôi đã thân thiết với đám con trai trong lớp, nhưng thật sự vẫn có chút ít khoảng cách. Đám con gái đối với tôi thì vẫn vậy, Tôi chẳng xem bọn nó ra cái gì. Y như vô hình mà thôi. Cảm giác mình chỉ cố gắng hòa đồng vào đám đông.

Con nhỏ bữa nhìn tôi bằng ánh mắt đặc biệt tỏ vẻ quan tâm tôi hơn hết.

– Phong chở mình đi với. – Nó lên tiếng

– Thôi Bạn kiếm khác đi, xe tui xe khung. Khó ngồi lắm – Tôi lịch sự đáp lại. mà cũng là sự thật. Chiếc xe Khung ngang Thống Nhất ngồi lâu đau mông.

– Nhưng không có ai chở Phương Anh hết.

Thì ra con nhỏ tên là Phương Anh. Bây giờ tôi mới biết tên nó, mặc dù học chung với nhau cũng đã gần ba tháng.

– Uhm, thích thì tui chở thôi. Té ráng chịu.

Nó có vẻ lần đầu ngồi xe đạp. Tôi phải chỉ cho nó cách để lên xe. Ngồi vắt chéo lên chiếc xe Khung không dễ gì mấy đối với một đứa con gái mặc áo dài. Ngồi đằng trước có nghĩa là con nhỏ ngồi gọn trong vòng tay của tôi. Mỗi lần tôi đạp Pê – Đan. Con nhỏ phải hơi nhấc giò lên mới đạp được. Hai cánh tay của nhỏ vịn vào Ghi – Đông xe, mắt chăm chú.

– Ngồi đau mông không, nếu đau xuống dắt bộ nghen – Tôi nói khi thấy nhỏ dường như cựa quậy trên cái xe .
– Uhm. Mình xuống nói chuyện cho vui. – Nhỏ đáp lại.
Tôi xuống xe dắt bộ, nhỏ đi bên cạnh tôi. Nhỏ làm tôi nhớ Trâm Anh. Nhỏ có cái tên ghép gần giống tên của tôi và nàng. Nhỏ có đôi mắt giống Nàng. Tôi ước gì ………

– Bạn bữa trước là bạn Gái của Phong à? – Nhỏ lên tiếng hỏi

– Uhm. Bạn gái. Mà đi xa rồi, không gặp nữa.
Tôi kể chuyện bằng mấy câu vắn tắt. Có lẽ nhỏ hiểu được tâm trạng qua cách nói nhát gừng của tôi nên im lặng.

Tôi với Nhỏ đi cùng nhau trên một đoạn đường dài tới Chùa. Xung quanh Tôi là những bạn bè trong lớp, nhưng hình ảnh không rõ ràng. Như một bức tranh sương mờ mờ ảo ảo. Chỉ có cái cảm giác hiện hữu rõ rệt. Đó là cảm giác Em và Tôi đang đi học về trên con đường làng năm nào….

Nhớ da diết…

Tiếng hô vang và tiếng cười khúc khích của đám bạn đưa tôi về thực tại. Bọn tôi đã đi tới cổng chùa. Sau khi con bé Chi Đội trưởng vào xin phép thầy Trụ trì thì bọn tôi cũng được phép vào tham quan.

Ngôi chùa này không phải nổi tiếng và nhiều phật tử đến cúng bái. Đơn giản vì nó nằm trên vùng đất của người Thiên Chúa giáo. Nhờ đó mà nó mang vẻ hoang sơ, giản dị và buồn.

Tôi không rõ đám bạn Tôi thích thú chỗ nào, có lẽ là nhiều cây ăn trái, có lẽ là khoảng sân rộng giữa chùa. Riêng tôi, Bỗng thấy buồn bã…

Chùa rất giống làng tôi vì sự yên bình và có một giàn hoa thiên lý….

Dưới giàn hoa mát rượi…

Em ngồi chờ tôi đi ngang qua với một cốc nước lạnh trên tay, rồi Em dựa vào vai tôi trìu mến. Em ngồi nghe tôi kể những câu chuyện hài hước.
Tôi thật không hiểu nổi mình, đi bất cứ đâu, làm bất cứ việc gì. Chỉ cần đâu đó có những điều giống kỉ niệm Tôi và Em đã trải qua ngày xưa, y như rằng tôi lại mộng mơ vê quá khứ…

Con nhỏ Phương Anh hòa mình vào đám bạn. Thỉnh thoảng ngước nhìn tôi rồi quay phắt đi.

Một tiếng rưỡi đồng hồ trôi qua nhanh chóng.

Tôi từ chối chở Nhỏ về, kêu không chung đường. Con nhỏ có vẻ buồn…

Sáng hôm sau…

Tôi lên Lớp và nhận thấy thái độ lớp khác hẳn…

Ban cán sự lớp mặt như đám tang.

Thằng Ngọc được mọi người nhìn với ánh mắt khinh bỉ.

Hỏi ra mới biết. Chuyện cô Cẩm Vân nghỉ là chuyện đùa của thằng Ngọc. Cô không ốm, Cô vẫn lên lớp dạy học, chỉ có điều cô vô tình lên muộn khoảng 10 phút, và Cô lên dạy học cho cái bàn và ghế. Đám học sinh đã bỏ trốn cao chạy xa bay. Sự tức giận lên tới tột đỉnh. Ngay lập tức cô ghi vào sổ đầu bài bốn chữ ngắn gọn:

“ CẢ LỚP CÚP TIẾT”

Đánh giá tiết học loại E – loại thấp nhất trong các loại

Nói về cái sổ đầu bài trường tôi, ngoài phần nhận xét thì cô giáo sẽ đánh giá tiết học theo A – B – C – D – E.

Mà theo tôi biết trong lịch sử trường chưa từng có tiết học nào xếp loại E.

Loại E sẽ ảnh hưởng đến thi đua của lớp trong tuần, tháng và hạng kiểm của học sinh và năm.

Ban cán sự lớp đi họp chắc biết điều này nên mặt đám tang là phải.

Thằng Ngọc nhận hết sự khinh bỉ của bạn bè trong thái độ cam chịu. Tôi bước tới an ủi nó. Kêu nó đừng buồn nữa.

Một ngày nặng nề trôi qua với cả đám

Ngày hôm sau thì phát hiện sổ đầu bài bị mất.

Ban cán sự lớp nhốn nháo như cái chợ. Cả lớp hí hửng vì nếu sổ đầu bài mất, xem như cái xếp hạng “E” cũng biến mất. Đúng là tuổi học trò ngu ngơ. Sau này, cả lớp họp vào dịp tết, đứa nào cũng kể về kỉ niệm đó và tự trách mình ngu như Cờ Hó. Giả sử sổ mất, cấp lại sổ mới cả đám vẫn bị phân loại”E” bình thường. Cái việc mất sổ đầu bài là tình tiết tăng nặng.

– Bạn nào dấu sổ đầu bài thì yêu cầu trả lại nha – Lớp trưởng lên tiếng và nhìn quanh lớp.

Mặt đứa nào cũng ngơ ngơ tỏ ra vô tội.

Tôi biết rõ là ai, nhưng không nỡ tố cáo.

Giờ học trôi qua, tôi viết giấy qua thằng Ngọc.

– Hết giờ mày gặp tao.

Nó chờ tôi trước cổng trường. Tôi chụp mũ:

– Mày cất sổ đầu bài đâu thì trả đi. Cô chủ nhiệm nói rồi đó. Nếu không tìm thấy sổ đầu bài là cả lớp bị kỉ luật nặng lắm.

– Tao… tao……

– Cất ở chỗ nào, tao với mày lén sáng mai đưa lên lớp nộp lại. An tâm đi, tao không nói mày lấy – Tôi thông cảm với nó.

– Tao… đốt rồi… – Nó rầu rĩ lên tiếng

– Thôi chết rồi, mày hại cả lớp rồi Ngọc ơi. Cô Cẩm Vân mà biết thì có nước đi ăn mày

Tôi thật không ngờ nó liều hết sức. Dấu đi được rồi ai dè nó cầm sổ đầu bài đốt luôn, tiêu hủy bằng chứng.

Chuyện sổ đầu bài đốt chỉ có tôi và nó biết. Giữ đúng lời hứa tôi không nói với ai. Có điều vì sự việc này mà cô Cẩm Vân cũng bị vạ lây. Bị ra trước hội đồng giáo viên kỷ luật. Tôi không rõ về tội danh lắm. Riêng ban cán sự lớp được mới họp bên chi đoàn trường. Thằng Ngọc thì bị mời phụ huynh uống trà lần hai trong năm vì phao tin bậy. Cũng may ông bà già nó không biết chuyện tày đình, nếu không chắc chắn nó bị đánh què giò.

Mất một thời gian bọn lớp tôi mới dám nghịch ngợm lại.

Đúng là Nhất quỷ – Nhì Ma – Thứ Ba học trò!

Học kỳ đó điểm trung bình tôi được 5,9. Yếu nhất trong lịch sử từ lớp mẫu giáo đến lớp 10. Cha mẹ tôi có vẻ phiền lòng vì kết quả này. Riêng tôi, tôi không bất ngờ. Tôi nhớ Em và Trâm Anh. Hai hình ảnh này theo tôi miết, khiến tôi không tập chung học được.
Cũng may mắn, trong học kỳ này tôi kịp lên thăm em lần thứ hai. Tình cảm em và tôi tăng thêm một cung bậc mới.

Nếu Bạn đi 40km để gặp một người mà không thể hẹn trước. Bạn có ngại không? Riêng tôi thì không ngại. Nhất là đi chung với mình là một thằng bạn ” Dở hơi cá bơi “.

Có điều, thỉnh thoảng Nó làm tôi phát bực.

– Ê mày, có khi nào tao với mày xuống đó con nhỏ Trà My hôm nay nghỉ học không?

Suốt quãng đường, nó hỏi tôi không dưới ba lần câu hỏi này.
– Tao tin là sẽ gặp Trà My
– Ờ, mày đúng là thằng dại gái – Nó đáp lại tỉnh rụi.
Tôi tin ở duyên số, tin ở số phận, vả lại nếu không tin thì làm gì được, handphone không – thư từ không. Giả sử có muốn báo em biết thì báo bằng niềm tin chăng????

“Thánh nhân đãi kẻ khù khờ”

Tôi với thằng Tiến chạy xe xuống tới Bảo Lộc đâu cũng tầm 11h trưa. Dĩ nhiên giờ này Em chưa đi học, cho nên tôi với nó quyết định ghé vào phòng thằng Sơn Mụn. Mới bước chân vào xóm trọ đã nghe tiếng la oai oái.

– Bà là con mụ thối tha… Cả chồng mà cũng đánh.
– A, cái ông này nay ăn gan hùm à. Được lắm. Bà cho mày chết…

Một cặp vợ chồng trung niên, ông chồng gầy nhom như que củi, bà vợ thì hệt như khủng long, mập ngang cỡ thằng Tiến bạn tôi đang đuổi đánh. Thật là nghịch cảnh.

Ơn giời là thằng Sơn mụn có ở nhà. Nó mừng rỡ khi tôi với thằng Tiến ghé thăm.

Bọn tôi trò chuyện vui vẻ và tâm sự, thằng Sơn mụn kêu tôi với thằng Tiến chiều hãy ghé thăm Em. Trưa nay nhậu ở nhà nó đã.

“ Nhậu” là một danh từ hoàn toàn xa lạ với một đứa học sinh lớp mười như tôi.

Hồi còn nhỏ, tôi có thấy cha nhậu với mấy ông hàng xóm vài lần, cha hay kêu mẹ:

– Bà rang cho tôi ít đậu phộng …

Mẹ tôi nghe lời cha tôi rang đậu phộng, tôi với con em chực sẵn ở bếp, mẹ tôi vừa rang vừa nhìn bọn tôi trìu mến, khi đậu phộng chin, mẹ bỏ đậu phộng cho hai anh em tôi một cái chén nhỏ. Đó là một trong hai món hạnh phúc của tuổi thơ. Món kia là tóp mỡ pha muối. Nếu có độc giả nào cùng thế hệ tôi thì chắc sẽ biết rõ món này. Xảy ra vào cái thời chưa có ”Dầu ăn”.

Tôi với thằng Tiến Mập chưng hửng như nhau

Thằng Sơn lon ton chạy đi mua rượu và mồi. Tôi còn nhớ rất rõ, rượu hồi đó là 3000đ một lít. Thằng Sơn mang về cho hai đứa tôi một lít rượu. Đặc biệt trong bịch đồ mang về còn có một gói thuốc Philip đỏ.

Ba thằng bày bàn tiệc xong rồi chiến đấu

Thề với cuộc đời, đây là lần đầu tiên tôi nếm vái vị cay cay của rượu, chỉ sau vài ly, lưỡi tôi ríu lại. Bầu trời quay cuồng xung quanh tôi, ban ngày nhưng tôi tưởng tượng có ngàn vì sao hiện hữu. Bọn tôi lôi hết tất cả những câu chuyện từ ngày xửa ngày xưa, kể cho nhau nghe về những kỉ niệm mà chưa một lần dám nhắc tới. Thằng Tiến hứng chí kể tôi nghe về những lần ăn trộm ở nhà bà Hai Lượng. Tôi hùa theo bởi câu chuyện hái khế nhà ông Năm. Còn thằng Sơn. Nó lặng lẽ uống và ngồi nghe bọn tôi thao thao bất tuyệt. Sau này tôi mới biết, nó đi làm công trường, thỉnh thoảng có uống rượu nên chưa say như hai thằng tôi.

Rượu vào tôi chợt nhớ đến em rồi khóc hu hu như một đứa trẻ. Thằng Tiến vỗ vai tôi ra chiều an ủi.

Cả xóm ngó ra nhìn ba thằng độ tuổi học sinh xỉn rượu

Tôi nói với hai thằng nó:

– Cả đời tao sẽ không bao giờ quên được Trà My, dù Trà My có không yêu tao.

Thằng Sơn mụn gật gù ngậm điếu thuốc. Làn khói từ miệng nó thở ra thành một vòng tròn nhỏ ngộ nghĩnh. Tôi cũng hứng chí rít theo. Ai ngờ……thuốc lá không dễ hút như tôi nghĩ. Cộng với chút men rượu, nó làm tôi sặc sụa, ho ra nước mắt.

Dẫu sao nó cũng là điếu thuốc đầu tiên trong đời.

Gần 6 năm sau, tôi mới thật sự là nghiện thuốc. Nhưng khi nghiện rồi, cái cảm giác say say, lâng lâng không bao giờ còn hiện hữu nữa.

Ba thằng cưa hết gần lít rượu mới nghỉ. Tôi với thằng Tiến Mập nằm ngủ chèo queo trên cái chiếu mặc kệ thằng Sơn Mụn lo dẹp hậu trường.

Chiều gần 4h ba thằng tôi cuốc bộ ra trường chờ Em.

Ngồi quán nước mía nghêu ngao và hồi hộp, chờ tiếng trống trường vang lên.

Tất cả đều chờ đợi Em bước ra ngoài cổng. Chỉ có điều người tính không bằng trời tính. Cái thằng Đẹp Trai, mặt láng, da trơn, body đẹp cùng em song hành bước ra trường.

Thằng Sơn Mụn vẫy tay em báo hiệu cho ngồi của ba đứa.

Tôi ngồi im nhìn em, Em cũng lặng nhìn tôi và tiến tới thật nhanh.

– Anh xuống khi nào? – Em hỏi tôi

Thằng Tiến và thằng Sơn mụn chưng hửng. Nhìn quanh xem ngồi gần ba đứa tôi có ông “Anh “ nào không? Sau khi tin chắc là không; bọn nó mới phì cười hiểu ra. Miệng thằng Tiến bô bô:

– Thì anh nhớ Em quá , mới xuống thăm em nè …

Thằng Sơn lúc đầu lịch sự cười hi hí, sau đó nó ôm bụng cười to, cười đến nỗi sạc nước mía phun lung tung. Em có vẻ ngại nên nhéo cho thằng Tiến một phát làm nó la oai oái…

– Anh mới xuống – Tôi cắt ngang giọng cười khả ố của bọn nó.

Thằng Tiến đứng dậy giả vờ làm con gái õng ẹo:

– Anh mới xuống … nè… cưng – Nó vừa nói vừa vuốt má thằng Sơn …

Thằng Sơn cũng không kém cạnh, ôm eo thằng Tiến nói to cho nguyên quán nước mía nghe:

– Anh nhớ cưng… quá… chừng… chừng … luôn nè.

Hai thằng nó nói xong câu đó ù té chạy. Cũng may nó chạy nhanh chứ không tôi cho mỗi thằng ăn nguyên cái ly thủy tinh vào mặt.

Chỉ còn lại Tôi – Em – thằng body đẹp. Tôi lịch sự.

– Đây là ai vậy Em?

Em đáp lại:

– Đây là Nam, nhà cách nhà em hai căn. Giới thiệu với Nam, đây là bạn trai của Trà My, tên là Phong ở dilinh xuống

Nghe em giới thiệu mà tôi bay tuốt lên cung trăng ở, “ Bạn trai của Trà My”. Câu nói thật ngắn gọn và súc tích. Thằng body đẹp có vẻ không thích câu nói đó nên lẳng lặng xin phép Em và Tôi đi về.

Trà My thiệt tình là con nhỏ dễ thương hết sức.

– Anh đạp xe xuống đây có mệt không?

Tôi lắc đầu thay câu trả lời

– Hai đứa mình ra bờ hồ ngồi đi. – Em rủ tôi.

Nằm giữa trung tâm Bảo Lộc có một cái hồ trong vắt. Nó chỉ cách trường em tầm 200m, xung quanh hồ mọc lên những bụi cây và đám cỏ xanh mượt mà. Tôi và Trà My lựa chọn một góc khuất sau lùm cây dại.

Em mặc một bộ đồ áo dài trắng tinh, thỉnh thoảng mái tóc bay lất phất trong gió được em vén vào mang tai… Tôi ngồi im nhìn Em.

Mặt trời buổi chiều soi xuống lòng hồ thành một vệt dài đỏ thắm.

Bọn tôi ôn lại kỷ niệm ngắm bầu trời như hồi em còn ở quê – trên đỉnh đồi. Hai đứa mải mê nhìn ngắm hoàng hôn buông xuống. Chỉ cho đến khi cái vòng tròn mặt trời khuất hẳn sau dãy núi, thấp thoáng những tia nắng hắt còn lại bắn ra, rồi từ từ biến mất. Tôi và em mới đứng dậy. Chẳng hiểu sao tôi hỏi em một câu…

– Trà My này, Em có yêu anh không?

– Em… Em… có. Còn anh? – Em e ấp, tay vân vê tà áo…

– Anh yêu Em! – Tôi ngọng ngịu đáp lại.

Vậy đó, chuyến đi thăm Em chẳng có gì khác ngoài những câu nói đó. Nhưng tôi cảm nhận được, chuyện tình tôi và Em đã qua một nấc thang hoàn toàn mới. Bọn tôi chính thức ngỏ lời yêu nhau.

Tôi và Em cùng hai đứa đực rựa kia hộ tống Em về. Có điều lạ là hình như hôm nay Em biết trước tôi ghé nên không để mẹ em chở em về thì phải? Tất nhiên đó là suy đoán nên tôi không hỏi.

Thằng Tiến chở tôi về tới nhà là gần 8h tối.

Tiếng xon trùng, tiếng ếch ương kêu rền rĩ khắp làng báo hiệu một buổi tối yên bình nơi thôn dã.

Mùa mưa năm nào tôi cũng không nhớ…
Tôi quay về làng sau những ngày vất va vất vưởng ở Sài Gòn.

Cảnh vật thay đổi nhiều quá. Lũy tre đầu làng đột ngột biến mất, trám vào vị trí của nó là một bảng to sừng sững bằng bê tông ” THÔN VĂN HÓA…”

Ở quê tôi, trước cái thời của kẽm gai là thời của dàn hoa dâm bụt. Mỗi nhà đều trồng một hàng hoa dâm bụt quanh nhà làm hàng rào, bọn con nít tụi tôi muốn qua nhà nhau chơi, chẳng cần phải đi ra tới cổng chính, chỉ cần vén vén đám dâm bụt rồi chui người qua. Chính vì đám chân của tụi trẻ con mà vô hình chung, mỗi nhà đều có những con đường hẻm tắt nhỏ xíu rẽ lối trong vườn nhà mình. Tôi gọi những con đường hẻm tắt nhỏ xíu đó là”LỐI VỀ”

Đi bất cứ nhà nào, muốn chạy về nhà, đám con nít bọn tôi cứ lao đại vào những hẻm ngoằn nghèo chỉ có độ rộng bằng gang tay, cỏ cây rạp qua tránh cho đôi chân trần của bọn tôi khỏi phải đinh hoặc miểng chai. Cảm giác thật an toàn.

“LÀNG TÔI” cũng được xem như một “LỐI VỀ” của cuộc đời tôi.

Tôi như một chú chim sống ở vùng đất “ Quê của Quê ” . Cứ bước ra khỏi lũy tre làng là cả một thế giới bên ngoài vẫy gọi, nhiều tò mò, nhiều cám dỗ và đầy rẫy những thứ để khám phá. Ai cũng muốn thử sức mình bay xa và cao tới đâu? Nhưng cũng có những lúc cánh chim bay mỏi cánh, thì “Làng” là “Lối về” như ngày còn nhỏ, chạy vội về để tìm sự bình yên.

Cái ngày mà thằng Phong”Con” phóng hỏa đốt làng.

Mọi người bắt đầu sợ hãi chặt bớt hàng dâm bụt, thay thế bằng hàng rào thép gai.

“Lối về” biến mất.

Những tờ tiền giá trị cao nơi đất Sài Gòn cuốn lấy đám thanh niên làng rời xa quê nhà đi tìm miền đất hứa. Đứa học giỏi thì đi học đại học. Tất cả ra đi, rồi rào một hàng kẽm gai vô hình quanh làng. Đứa nào cũng sợ về quê bởi sự nghèo túng và cô đơn. Thậm chí có đứa đi Sài Gòn thì quên mất luôn ở nhà có hai đấng sinh thành ngày đêm ngóng trông bóng dáng bọn nó về thăm.

Tết làng mới rộn ràng được sắc xuân.

Đám con tha hương cầu thực ào ào kéo đàn kéo đống về hưởng một kì nghỉ . Nhưng hàng rào kẽm gai vô hình chẳng được gỡ bỏ. Bọn nó chẳng xem làng là “Lối về” nữa. . . Làng giờ là “xóm trọ” cho “kỳ nghỉ” của đám xa quê. Mấy ai còn tìm sự bình yên bên cảnh vật và những con thú quen nuôi trong nhà???

Đàn Gà cũng thôi gáy buổi đêm.

Đâu đó đống vật liệu xây dựng cất lên những căn nhà mới toanh, kiến trúc hiện đại.

Con đường làng bụi đỏ mù cả năm thay bằng con đường nhựa …

Thời gian trôi qua …

Làng chỉ còn những ông bà già ở trong những ngôi nhà to, phòng rộng nhưng thiếu sinh khí.

Năm tôi lên lớp sáu…
Tôi quen Trà My.

Năm tôi lên lớp tám…
Tôi quen thêm Trâm Anh.

Cả ba đứa đều chưa vương vấn bởi cái hào nhoáng của thế giới bên ngoài. Cả ba đều thích những khung cảnh êm đềm và đẹp diệu vợi của bức tranh quê. Mỗi lần ngắm hoàng hôn rớt trên đồi gió hú. Những lần ngửi mùi thơm của đám cỏ may. Những lần lén lén ra dòng suối đuôi làng nghịch ngợm. Những lần đứng trên đồi nhìn về tháp chuông nhà thờ và ngắm khói lam chiều từ những mái nhà tranh thổi lên.

Thói quen từ ngày đó ảnh hưởng đến tính cách của bọn tôi sau này. Trâm Anh đến giờ là cô gái về làng theo chồng…

Trà My dù chọn ẩn mình bởi mối tình dang dở đâu đó, nhưng tôi tin Em vẫn sẽ yêu làng.

Làng tôi còn có một nét đặc trưng rất riêng. Đó là Ấm Trà tươi buổi sáng.

Chè trồng quanh nhà nên mỗi sáng sớm mẹ tôi cũng như các bà mẹ khác đều ra hái ít lá trà già. Rửa sạch qua nước rồi bỏ vào ấm.

Những chén trà hậu vị có thể khiến người ta mất ngủ….

Tôi và Em đều thích uống ngay từ thời còn học sinh. Những buối sáng tới rủ em đi học, em bưng cho tôi tách Trà Xanh Tươi, tôi xoa đều trên đôi tay để đuổi đi cái lạnh heo may sáng sớm. Em cầm tách trà cho riêng mình cũng xoay xoay quanh lòng bàn tay rồi lấy tay nắm chặt hai tai truyền nhiệt
Càng lớn, những đồi chè xanh càng teo tóp lại nhường cho những hàng cà phê – Một loại cây công nghiệp giá trị cao hơn.

Làng lại mất đi một nét đẹp nữa.

Nhưng dù có thế nào, Tôi cũng đã kể một phần nào về làng cho độc giả nghe. Nếu ai đã từng ở một nơi như tôi từng ở, Trải qua tuổi thơ êm đềm chăn trâu, thả diều, bắn bi, tạt lon. Mừng cho Bạn. Các Bạn đã được sống một tuổi thơ trọn vẹn và đầy hạnh phúc.

Nhỏ Phương Anh chính là biến thể hòa trộn tính cách của Trà My và Trâm Anh.
Nhỏ giống Trà My ở cái ngây thơ và khờ dại, thêm một chút nhút nhát. Chính cái ngây thơ và khờ dại này lắm phen làm tôi khốn đốn. Đại loại như kiểu:

– Phong. Cho Phương Anh hỏi xíu?

– Uhm. Hỏi gì hỏi đi? – Tôi vừa cầm sách vừa nói

– Con quay là con gì? Chơi làm sao? – Hai mắt nhỏ mở to và hỏi.

Dĩ nhiên là tôi chưng hửng….

Tôi biết con quay từ hồi nhỏ, nó được lưu truyền từ đời các anh chị. Muốn chơi quay à? Dễ ẹc. Tự nguyện đem một con quay tiện tới. Bỏ vào một cái vòng tròn nhỏ như miệng giếng. Để cho mấy ông anh thi nhau quạt quay, bổ quay mình “Hầm” đến chiều . Khi con quay sứt mẻ trên thân từng miếng một, hoặc có khi bị bổ đôi thì sẽ biết chơi.

Hình dáng nó thế nào, đầu Tu ra sao, dây cuốn thế nào? Làm sao để đóng đinh vào con quay? Làm sao để bổ quay cho chính xác, làm sao ru quay ngủ cho ngon? Tôi biết tất tần tật.

Nhớ có lần hồi nhỏ…..

– Anh Phong. Anh Phong đẽo cho em con quay đi – Thằng Nhóc gần nhà tôi năn nỉ.

– Huhmm… Có gỗ chưa? – Tôi khinh khỉnh…

– Gỗ là sao anh Phong? – Nó hỏi lại

– Trời, cái thằng này ngu thế. Mày phải đem cho Tao một khúc bằng tầm này nè… to tầm này nè… thì Tao nói đẽo được cho Mày. – Tôi hoa chân múa tay lên nói, vừa mô tả cho nó cái tầm quan trọng và kích thước của khúc gỗ.

– Em…Em…không có, làm sao bây giờ – Nó ngây thơ…

– Huhm….

– Anh giúp em đi… – Nó kéo tay tôi năn nỉ…

Tất nhiên là tôi mủi lòng, tôi kêu nó về vườn nhà tìm lấy gốc cà phê hoặc gốc ổi nào có kích thước như tôi nói, mang tới đây, tôi sẽ đẽo cho nó một cái quay thiệt đẹp.

Thằng nhóc có vẻ hí hửng lắm.

Một lúc sao, nó chạy vù về hiên nhà tôi. Ngay cái ghế gỗ tôi ngồi học bài. Kéo theo là cả một cành ổi to có đầy đủ lá, hoa và cành xum xuê. Tôi phát hoảng

– Mày lấy đâu ra vậy thằng kia? – Tôi quát.

– Em chặt ở nhà bà Sáu… Chứ vườn nhà em không có… – Vừa gãi đầu gãi tai nó vừa nói.

Ơn trời là giờ này nhà bà Sáu đi vườn hết, nếu không thì chắc bả sẽ chặt chân nó, thậm chí là cả chân tôi chứ chẳng chơi. Cái tội “Hạ” nguyên cây ổi xá lị đang ngon lành ở vườn nhà Bả. Tôi cắn răng chặt phi tang cành ổi thật nhanh, rồi hì hục đẽo cho nó một con quay. Đóng đinh xong đem ra đồng hồ xem , quay “Ngủ” được những tầm hơn một phút rưỡi. Thế là đủ chơi rồi đối với một thằng Nhóc như nó…

Nhưng chuyện ”Biết” so với chuyện đem cái “ Biết” đó mô tả cho một đứa chưa bao giờ ngó thấy con quay như Nhỏ Phương Anh quả thật còn khó hơn lên trời.

Mặt tôi cứ đực ra như ăn phải giấm chua.

Môi tôi tính mấp máy mấy lần rồi lại phân vân không nói…

Rồi có lần, đang giờ ra chơi, nhỏ chạy ra chỗ tôi ngứa ngáy hỏi :

– Phong. Phương Anh hỏi cái này nè?

– Gì nữa trời. Nói lẹ đi…

– Chơi Năm mười dẫm cứt là chơi làm sao? Bữa nào chỉ mình chơi với.

Tôi xém té xíu ngay trong lớp.

Cái trò “ Năm – Mười – Mười Lăm – Hai Mươi” này mô tả không khó như trò chơi quay. Nhưng nó khó mô tả ở hai chữ sau. Một là từ ngữ nhạy cảm. Hai là nó không phải là cách chơi. Nó đơn giản chỉ là hậu quả khi đi trốn. Ở quê tôi, nhà ai cũng nuôi chó mèo. Mà các Bạn biết rồi đó, Chó Mèo toàn chạy ra vườn để “ Giải quyết nỗi buồn” . Bọn tôi cứ tối tối tập họp nhau xong chơi trò “ Năm – Mười”. Oẳn tù xì cho có đứa nào bị đứng úp mặt vô tường. Đám còn lại chạy toán loạn vô … Vườn trốn …

Trong vườn có Bãi… của bọn chó mèo. Nên tối nào cũng có đứa… thối um. Bọn quê tôi gọi đó là trò “Năm Mười Giẫm Cứt”…

Thiệt tình là hối tiếc ghê khi chở Nhỏ đi Chùa, khiến nhỏ quen thân Tôi. Giờ hại Tôi bằng mấy câu hỏi quái gở hết sức. Tôi vừa bực vừa ngạc nhiên không hiểu sao Nhỏ chẳng biết gì hết trơn? Hông lẽ tuổi thơ của Nhỏ không giống như Tôi?

Hay Nhỏ giống Trâm Anh?

Cả hai đều có tuổi thơ chưa trọn vẹn ?

Trâm Anh cũng hay hỏi tôi cắc cớ, tất nhiên là nàng biết chút chút, nên tôi nói xíu là hiểu ra liền. Còn như Nhỏ Phương Anh. Mặc cho tôi miêu tả cỡ nào, viết ra giấy ra sao. Hoa cả chân, múa cả tay thì nhỏ vẫn lắc đầu nguây nguẩy. Hại não … hại não…

Nhỏ hay Trâm Anh học giỏi đều như nhau. Nhất là môn tiếng Anh – Tôi gọi nhỏ là cuốn từ điển sống. Từ nào Tôi hỏi Phương Anh cũng biết và trả lời trong vòng 5 giây – Tất nhiên tôi chưa loại trừ khả năng rằng nhỏ… nói phét. Vì có nói phét tôi cũng chẳng biết vào đâu mà kiểm chứng ngay. Thời đó làm gì có “smartphone”

Nhỏ còn có một biệt tài là hát hay như ca sĩ.

Thủa mà Nhỏ mặc đầm , đứng trên sân khấu trường trong ngày 20 – 11 năm lớp 10 hát bài “ Bụi Phấn “

[C] Khi thầy viết [Am] bảng
Bụi [F] phấn rơi [G] rơi
Có [Dm] hạt bụi nào
Rơi [F] trên bục giảng
Có [G] hạt bụi nào
Vương trên tóc [C] thầy

Em yêu phút giây [G] này
Thầy [Am] em tóc như bạc [G] thêm
Bạc [Em] thêm vì bụi [F] phấn
Để cho [G] em bài học hay

Mai [C] sau lớn nên [G] người
Làm [Am] sao có thể nào [G] quên
Ngày [C] xưa thầy dạy [F] dỗ
Khi [G] em tuổi còn [C] thơ

Tôi cũng đang tập tành đàn ghita bập bẹ…

Tự dưng tôi thấy tim mình khó tả…

Đây có lẽ là điểm hòa quyện – Cân bằng sự bực mình và sự hài lòng của tôi đối với Nhỏ.

Tôi thích đàn – Nhỏ hát hay.

Năm lớp 12, ở cái đêm trại cuối cùng trước khi chia tay trường học. Tôi đàn cho Nhỏ hát vài “ Tình thơ” của Minh Thuận. Cả lớp buồn buồn, rồi song ca thêm bài “Sống Chết Có nhau” của jimmy Nguyễn thì y như rằng cả đám học trò ôm nhau khóc như mưa…

Dần dần tôi với nhỏ Phương Anh ngày một thân thiết.

Hình ảnh Trâm Anh trong trái tim tôi ngày một phai dần…..

Em vẫn chiếm một vị trí đắc địa trong trái tim tôi.

Nhưng độc giả đừng thất vọng vì tôi, lúc đó tôi cũng chỉ mới là cậu học sinh lớp 10 thôi, tâm tính còn thay đổi liên miên, huống hồ sau này Trâm Anh lấy chồng về quê ở… GẦN nhà…

“Âu cũng là số trời. Đàn ông đào hoa rõ là khổ

Trâm Anh chưa đi khỏi – Phương Anh đã tới rồi…”

Hại não… hại não… thiệt là hại não hết sức !!!

Không liên quan: Bà xã ơi, chẳng may em đọc thấy truyện anh cũng đừng ghen tuông với hai ba người này làm chi nhé, huống hồ bà xã cũng biết Trà My…

Bây giờ tôi mới biết ngoài thân thiết với tôi, Phương Anh còn kết bạn với ai?
Đó chính là thằng Tiến mập…

Thảo nào thỉnh thoảng nhỏ mới nhờ tôi giải đáp thắc mắc bằng mấy câu hỏi hại não. Thằng Tiến kể cho nhỏ nghe tất tần tật về bọn tôi, về những trò chơi mà ngày xưa tôi với nó chơi, kể luôn vê Trâm Anh và Em cho Phương Anh nghe hết.

Đúng là thằng “ Bán bạn cầu vinh ”…

Nó không những kể tiểu sử huy hoàng, mà còn đưa ra cả những góc đen tối bêu rếu tôi. Nhiều khi giờ ra chơi, nhỏ Phương Anh đùng đùng chạy tới chỗ tôi đứng, đang lúc tôi mơ màng về Em hoặc hoài niệm cũ. Nhảy tưng lên vỗ vào vai tôi nói:

– Haha… Phương Anh biết rồi nha …

Rồi bỏ chạy cười một mình…

Tôi giật mình chẳng hiểu đầu đuôi.

Thằng Tiến mập ngoài cái hại não tôi, còn hại luôn tấm thân trinh trắng của đám con gái.

Một bữa nọ. Nó vác lên trường một đống dây thun rồi kết với nhau, kẹp vào đầu ngón tay cái và trỏ làm ná, Lấy giấy cuốn lại và bắn. Ngay lập tức, trò chơi này được cả đám con trai lớp tôi hưởng ứng nhiệt liệt. Ban đầu là chia phe bắn nhau, rồi phân làm bang phái….

Qua mấy ngày chán chơi đạn giấy thì đến đạn mơ bắn bằng ná thiệt.

Ná là một trạng ba hình chữ “Y”. Dây thun được cột chắc từ hai đầu chữ.

Cây mơ hay dùng để ăn với thịt chó… Thân của nó dai và chắc, đồng thời nhựa mơ khi bắn vào vết thương thì mang cảm giác tê tê nhức nhức…

Chỉ sau một ngày triển khai súng mới và đạn mới… cả lớp đầy vỏ đạn.

Lúc đầu đám con trai nã nhau. Sau rồi bắn bừa qua đám con gái. Rồi mục tiêu dần dần nhằm vào đúng mông… đám nhỏ.

Một thằng bắn được thì mấy thằng cũng bắn nốt.

Đám con gái phát hoảng

Có đứa con gái vừa vô lớp kéo tà áo dài chưa kịp ngồi xuống thì làn mưa đạn đã tới. Một màu xanh xanh in lằn trên cái quần dài trắng tinh. Bọn con trai phấn khích cười hô hố. Đứa bị bắn thì vừa đau về xấu hổ, muốn nhìn xem bị gì cũng không dám vì vốn dĩ quần dài khá mỏng, vén lên thì sẽ in hằn Doremon, xuka, nobita… hoặc màu xanh, màu đỏ.

Trò chơi chỉ kết thúc khi đám “ Cờ Đỏ” đi chấm điểm thi đua lớp. Lớp tôi được nhận loại C cho vấn đề vệ sinh lớp. Đồng thời lớp trưởng lên tiếng nghiêm cấm hành vi phản động trên. Cả bọn con trai dọn dẹp phòng le lưỡi.

Bọn con trai không thiếu trò để chơi. Trong đó trò “Đồng Phục” được tổ chức thường xuyên. Trường quy định cụ thể học sinh Nam như sau:

“ TÓC CHẺ MỘT BÊN – KHÔNG BỔ LUỐNG
QUẦN TÂY XANH – ÁO SƠ MI
GIẦY HOẶC DÉP QUAI HẬU ”

Đội cờ đỏ có nhiệm vụ đi kiểm tra đồng phục vào 15 phút trước khi vào học và trước khi học về vào tiết năm, trường hợp ngày đó có bốn tiết học thì được bỏ qua.

Nhỏ Quỳnh bạn Trà My làm trong đội cờ đỏ là bạn của tôi và thằng Tiến Mập. Do đó tôi với nó vi phạm suốt vụ “ Đồng Phục”. Hôm thằng Tiến đi dép tổ ong thì tôi bỏ áo ngoài Quần. Tất nhiên với điều kiện là hôm đó “đồng bọn” mình đi kiểm tra, xui cho bữa nào thay đổi lịch trực thì tôi hoặc nó sẽ được ghi vào nhật ký Nam Tào.

Song song với việc kiểm tra của đội Cờ Đỏ là việc kiểm tra của chi đội trưởng lớp. Thỉnh thoảng bọn tôi cũng nhảy vào sổ đầu bài ngồi ngó cho vui nhà vui cửa.

Nhờ việc làm thường xuyên của hai đứa tôi mà đám con trai được góp vui cùng. Sự việc cứ diễn ra trong một thời gian dài và mức độ tăng lên. Ban đầu là hai, ba đứa… rồi đến bốn, năm… sau đó thì nguyên bọn mười sáu đứa con trai đều đi dép lê. Ăn nguyên một quả lao động trực nhật toilet trường gần một tuần.

Học kỳ I trôi qua nhanh.

Học kỳ II tới …

Có những ngày học như trâu như bò nên hổng có kỷ niệm gì hết trơn.

Nhưng cũng có những ngày cười bể bụng bởi những trò nghịch phá của đám học sinh.

Dẫn đầu lớp vẫn là nhân vật cũ. Tiến Mập

Đám con gái giờ ra chơi tụm năm tụm ba nói chuyện.

Nó nấp sau lưng cột hiên lớp rồi âm thầm cột bốn tà áo dài làm một.

Hết giờ ra chơi giản tán.

Đám con gái xém rách nguyên tà.

Thật là dại dột hết sức, ngoài việc bị chọc quê còn là chuyện kinh tế, không phải đứa nào cũng có điều kiện kinh tế tốt, lỡ mà rách tà áo thì bố mẹ bỏ tiền may lại cũng khó khăn. Nhưng làm gì bọn con trai lớp tôi nghĩ được sâu xa vậy, nghịch là nghịch thôi.

Tôi vẫn là thằng Phong của cấp 2.

Vẫn chỉ đang cố gắng hòa mình vào đám đông.

Vẫn đang hoài niệm về kỉ niệm thời xa vắng.

Giờ này Em ở Bảo Lộc có vui không Em?

Em có nhớ đến Tôi.

Có nhớ đến giàn thiên lý?

Có nhớ đến con đường làng ngoằn nghèo đầy nắng bụi.

Có còn nhớ đồi gió hú?

Mỗi lần tương tư, tôi ôm đàn chạy trốn lên đồi ngồi hát nghêu ngao.

“Tình là những lúc khi ta đang gần bên nhau

Mà đời thì lắm lúc mang đến nỗi âu sầu

Vết nhớ ngậm ngùi,

Với những tháng năm dài bao cô đơn trong lòng

Đời đâu hiểu thấu cay đắng cho tình

Đời là những lúc khi ta không còn nhau nữa

Mà tình thì lắm lúc mang tiếc nuối ban đầu

Nói chẳng nên lời, những ước muốn cho người,

Ôi cơn đau trong lòng, tình sao hiểu thấu, chua xót cho đời

…”

Tôi đau khổ với nỗi đau tôi tạo ra? Khoảng cách 40km quá xa xôi khiến cho tôi không thể đi thăm Em thường xuyên. Tất cả nỗi nhớ và niềm mong ước đành gửi theo tiếng đàn ghita. Ngày đó nhà tôi có một cái máy cattste. Tôi ghi âm vào những cuốn băng lời của trái tim mình và thầm mong một ngày gặp em sẽ trao tận tay Em.

Chị gái tôi đi Đà Lạt về tặng cho tôi một cuốn truyện tựa đề “ Mắt Biếc ” của Nguyễn Nhật Ánh. Tôi đọc say mê và ngấu nghiến. Tôi sợ chuyện tình tôi cũng giống như trong truyện. Tôi sẽ phải yêu Em như nhân vật ” Hà Lan”. Tôi tưởng tượng cái cảnh phải đợi đến đời Con “ Trà Long” là con của nhân vật. Nghĩ tới cảnh đó tôi phát nản. Mỗi khi đi ngủ – Trong giấc mơ, tôi mơ Em và tôi khôn lớn và sẽ có một đám cưới, rồi Em sẽ sinh cho tôi một bầy con ( Tôi không mơ đoạn “Tạo Con” nhé anh em) Những giấc mơ tử tế và đầy lãng mạn.

Mà nếu có con tôi sẽ đặt tên nó là gì nhỉ?

Phải chăng đặt tên là Trà Dinh? Tên một loại cá…

Mơ tới đó tôi giật mình tỉnh giấc và xém rớt khỏi giường. (tiếp Phần 4)
------------ Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 -----------
Loading...