"Truyện 18+" Em đã lấy chồng chưa? P4

Loading...

Truyện 18+ Em đã lấy chồng chưa? P4
Cuối năm lớp 10.
Chuyện con nhỏ Phương Anh biết tôi đàn ghita bởi một sự tình cờ.

Nhỏ xuống nhà Bạn của con Quỳnh.

Không hiểu vì dây mơ dấy má kiểu gì mà nhỏ kêu con Quỳnh dẫn xuống nhà tôi cho biết.

Tôi đang bổ ít củi khô đằng trước nhà. Trên thân tôi chỉ độc một cái quần xà lỏn.

Củi cũng không lớn lắm. Chỉ việc lấy dao chẻ nhỏ ra để đun nước tắm hoặc nấu cơm.

Đang làm gần xong thì nghe tiếng gọi í ới ngoài cổng.

– Phong ơi, Phong có nhà không?

Tôi ngước nhìn lên thì thấy một cô gái trong chiếc đầm màu xanh nhạt đang dựng xe mini trung quốc trước cổng. Nói là cổng cho oai chứ thực tế nó không có cánh cổng rào. Ba mẹ tôi vốn dĩ là người hiền lành ở xóm, đâu có sợ ai vào đánh, còn ngăn trộm cũng không nhất thiết, vì dù có cái cổng thì trộm cũng vạch ngay đám dâm bụt đi vào được tuốt. Vả lại, chính yếu hơn cả là nhà tôi không có gì để trộm. Tài sản lớn nhất của bố mẹ tôi là năm đứa con đang ăn học tử tế. Chính xác là bốn đứa, vì thời điểm này chị gái đầu của tôi đã ra trường và làm việc tại Đà Lạt.

Tôi nói vọng ra:

– Ai đó, chờ Phong xíu nha. – Chạy vội vào nhà mặc cái áo

Bước ra tới cổng tôi bỗng rối. Một phần bởi từ xưa giờ chưa có đứa con gái nào tới nhà tôi chơi hết trơn. Tôi luôn tự nhủ thân phận mình là chàng trai nghèo kiếp xác, nên ngại với đám bạn bè. Trâm Anh mấy lần đòi dẫn xác tới, tôi từ chối thẳng. Trà My thì lại càng không, Em chẳng được bố mẹ cho đi đâu một mình, con đường tới trường luôn là Thằng Tôi đi tới nhà Em rồi dẫn em đi, không bao giờ có chuyện ngược lại. Thế nên cái con nhỏ Quỳnh bữa trước đứng ở cổng gọi tôi đưa thơ đã làm tôi ngại rồi. Nay còn dám dẫn cả một “Cô Gái” vào tận nhà.

– Phương Anh đi đâu đó? – Tôi ấp úng.

– Phương Anh ghé nhà bạn Quỳnh, rồi kêu Quỳnh dẫn qua đây nè – giọng nhỏ tròn ve.

– Uhm. Mà qua đây chi? – Tôi bắt đầu run run.

– Thì qua thăm nhà Phong cho biết chứ chi? – Nhỏ cười nhẹ.

– Phong…Phong……

– Bộ ông tính để tui với Phương Anh đứng ngoài này chết nắng hả? – Con Quỳnh tía lia.

– Tui….tui…mời hai bạn vào nhà… – Miệng tôi thoát ra một câu lịch sự nhất quả đất.

Nhà tôi có một bộ ghế gỗ đằng trước hiên, dưới một cây Mận đã hơn 20 năm. Mận nhà tui kỳ lắm, nó sai trái và đỏ vô kể, nhưng ăn thì không ra cái thể thống gì, Mẹ tôi mấy lần đòi chặt trồng cây khác, tôi nhất quyết không cho vì thích leo lên cây ngồi vắt vẻo nhìn về … Bảo Lộc. tưởng tượng ra hình tượng Em ở đâu đó phía Tây bầu trời……

Hơn nữa, Cây Mận còn có bóng mát ….

Tôi không dám dẫn nhỏ Phương Anh và Quỳnh vào nhà, tui sợ nó thấy cái cảnh phòng ốc nhà tôi … Đẹp quá. Nên mời hai nhỏ ngồi ở hiên rồi tự mình đi rót nước.

Vừa mang hai cốc nước lên đã thấy hai nhỏ trò chuyện vô tư như không có chủ nhà.

– Phong lên hái Mận cho tụi này ăn với – Con Quỳnh này chắc chỉ biết ăn suốt ngày. Đúng là môi dỉnh ham ăn quá chừng.

– Tui không có biết leo.
Tôi đáp lại. Thiệt tình là tôi cầm tinh con khỉ. Leo trèo là cái nghề của tôi. Khổ nỗi hiện thời giờ tôi đang mặc một cái quần sà lỏn. Nếu tôi leo lên hái mận giùm tụi nó. Ở dưới tụi nó sẽ ngó thấy cả “Chùm mận hai trái” của tôi chứ chẳng chơi.

Chuyện hai đứa con gái tự dưng sọc vào nhà đã khiến tôi ngại rồi, câu nói vừa rồi bồi thêm cho tôi một cú, khiến tôi mặt đỏ gay, đỏ còn hơn trái Mận trên cành. Cũng may có người giải cứu.

– Thôi Phong khỏi leo – Phương Anh không ăn đâu.

Vừa nói, nhỏ Phương Anh vừa cấu tay con Quỳnh cá sấu.

Câu chuyện cứ nhát gừng nhát gừng một hồi, theo kiểu “Yes No – Question “. Đa phần là Phương Anh hỏi và tôi trả lời.

Con Quỳnh có vẻ nản chí ăn uống trước kiểu cách nói chuyện của bọn tôi nên xin phép về trước, kêu nhỏ Phương Anh khi nào xong thì chạy qua nhà bạn nó ăn cơm trưa.

Thiệt tỉnh cảm tạ trời đất hết sức!

Lúc này chỉ còn Tôi và Nhỏ.

Nhỏ nhìn quanh quất nhà rồi nói tôi:

– Phong biết đàn ghita không? – Nhỏ lên tiếng khi nhìn thấy cây đàn tôi dựng ở góc tường.

– Phong biết chút chút à – Mới học được có sáu tháng.

– Hay Phong đàn cho Phương Anh nghe nha – Giọng nói vừa năn nỉ vừa như ra lệnh. Cái giọng đó không khác nào giọng của Em. Nó có thể sai khiến bất kì chàng trai nào

Nên Nhỏ nói vậy tôi đâu thể từ chối. Hơn nữa đó cũng là cách để tôi thoát khỏi ngại ngùng nãy giờ.

Tôi mới học Ghita hợp âm cũng chưa học đầy đủ , tay đè dây còn ngượng ngập. Do đó lúc nào cũng mang một cuốn sổ chép lại tất cả các bài mình tập. Có cả những bài tôi tự sáng tác.

Tôi căng lại dây đàn cho đúng Cung rồi nói nhỏ lựa chọn bài trong cuốn sổ tay tôi viết. Cũng may hai đứa có khá nhiều sở thích giống giống nhau. Hát một hồi mấy bài thì Nhỏ chỉ vô bài “ Mùa Hạ cuối cùng” của Ngọc Linh.

“Dưới hàng cây anh ngước nhìn về phía em.

Nhớ da diết năm tháng vụng dại sắp qua.

Mai thời gian sẽ xóa nhạt màu dấu chân, những bạn thân trên phố gặp lại sợ không nhận ra nhau.

Những lời nào chưa nói, mai đã xa em rồi

Nhánh hoa nào cầm tay anh vẫn chưa tặng em.

Mai sau này sẽ khác khi đã xa nhau rồi.

Xin giây phút này mãi se lòng chúng ta.

Sẽ nhớ mãi khi mai ta về nằm như mây trắng giữa trời ấu thơ.

Những ánh mắt trao nhau tha thiết gợi về ký ức mùa hè đã qua…”

Tôi hát cùng nhỏ rồi lúc sau nhỏ tự hát, tôi chỉ đàn theo. Nhỏ từng sinh hoạt ở nhà văn hóa nên xem ra cách hát rất có bài bản. Đàn tôi không phải đuổi. Nhịp phách nghỉ rất rõ ràng không bị vội.

Tiếng hát của nhỏ cất lên giữa buổi trưa oi ả của tiết trời gần hè.

Ánh nắng gắt trên đầu xuyên qua những kẽ lá soi xuống cuốn sổ thành những đốm nắng nhiều hình dạng, hình viên kẹo, hình lục giác và nhiều hình khác. Mắt tôi như mờ đi. Khuôn mặt Nhỏ tự dưng biến mất thay vào đó là khuôn mặt Trà My. Em đang ngồi đối diện tôi hát lên giai điệu của tình yêu.

“ Những lời nào chưa nói – Mai đã xa em rồi . Cánh hoa nào cầm tay – Anh vẫn chưa tặng Em”

Lời bài hát sao mà đúng quá. Ngày trước Tôi cũng đã từng leo lên bẻ nhánh phượng chưa kịp tặng Em. Tôi còn bị quỳ ngay dưới cột cờ. Suốt cả một cấp học bốn năm, có biết bao nhiêu lời tôi muốn nói với Em nhưng chưa kịp nói. Em đã xa tôi rồi. Cả gần một năm học, tôi chỉ kịp đi thăm em mấy lần, Nhưng thời gian để bọn tôi có thể thông thả ngồi nói với nhau có đâu. Em vẫn yêu tôi và yêu sách vở, tôi vẫn một lòng với Em. Nhưng cái bức bối của tình yêu xa thật khó chịu.

Những hình ảnh Tôi và Em có được suốt bốn năm học cấp 2 cứ dồn dập dồn dập hiện về, Đâu đó gần đây là tiếng hát trong veo của một nàng ca sỹ, rồi tiếng Đàn, tiếng Hình Ảnh nơi đồi gió hú năm nào quyện vào nhau. Một tiếng khe khẽ vang lên

– Phong… phong…

Bóng Em chợt biến mất thay vào đó là bóng Phương Anh dần hiện lên.

– Dây đàn đứt rồi kìa… Phong ơi

Tôi giật mình tỉnh giấc mộng đẹp…

Tôi và Phương Anh lặng im không nói. Không gian tĩnh lặng. Ngoài vườn đám ve sầu con kêu rích rích , tiếng chim sâu nhảy síu xít trên cành. Xóa tan đi cảnh vật đó – Phương Anh lên tiếng:

– Bộ Phong nhớ tới Trà My hả?

Tôi thêm một lần xém xỉu trước câu nói của nhỏ.

Thời tiết năm nay kỳ lạ.
Mới có tháng tư âm lịch.

Mà lất phất mưa phùn suốt đầu mùa.

Chãi hiên nhà không đủ để ngăn những hạt mưa đong đưa trong gió vào tận cửa. Nhà đóng cửa im ỉm suốt ngày. Năm nào còn nhỏ. Bốn anh chị em tôi chẳng có việc gì làm, buổi trưa chị tôi xuống bếp lấy mấy hạt ngô vàng ( Ngô cho gà ăn) rồi rang lên , bỏ ít tóp mỡ và đường. Bốn chị em ngồi trên giường đắp chăn ấm thưởng thức từng hạt ngô nóng hổi, giòn tan.

Người lớn thì chẳng ai vui với kiểu mưa phùn này. Ngoài đồng ngập tràn cỏ và thực vật ký sinh, nấm cây hoành hành. Công việc thì chẳng có gì làm . Đám đàn ông tụ tập ngoài quán bà Tư cháo lòng chè chén. Các bà mẹ ngồi khâu áo hoặc may áo ấm cho mấy đứa nheo nhóc.

Đám rêu thi nhau mọc phủ kín tường nhà.

Sức học tôi càng ngày càng giảm sút. Tôi đuối dần với mấy môn học tự nhiên. Họa hoằn lắm mới được lên con xe 6 – 7 còn lại toàn đi thi Club 50 . Cho nên tổng điểm trung bình chỉ hơn 5.0. Đối với trường tôi, thành tích từ xưa giờ đã thành thông lệ. Nếu có điểm trung bình là 8.0 thì hầu như ba trường : Đại Học Y – Bách Khoa – Tự Nhiên là vô chắc. Dưới điểm đó đến tầm 6.5 thì mấy trường làng xàng cũng vô tuốt. Khoảng cách từ 5.0 đến 6.0 thì coi chừng rớt tốt nghiệp. Thế nên tôi nằm trong tầm ngắm của “Tiến Sỹ Gây Mê – Cẩm Vân” . Tôi với thằng Tiến Mập

Năm đó tôi đi làm chung với thằng Tiến Mập.

Mẹ nó sắp xếp được một công việc sơn cửa. Ông thợ chính sẽ có hai thợ phụ nhóc tỳ là tôi và nó. Ban đầu ổng có vẻ càm ràm trước hai đứa. Đơn giản vì cửa sắt nặng, với sức bọn tôi có thể là không lẹ làng bưng được. May mắn sao hai đứa tôi mau lẹ, nên dần dần ổng cũng vui vẻ trước bọn tôi.

Sơn cửa sắt không khó lắm, pha sơn theo tỉ lệ với xăng thơm rồi dùng máy phun lên. Tôi và thằng Tiến thừa sức làm. Có điều không phải dễ dàng để làm công việc đó. Bọn tôi chỉ được phụ dựng cửa. Bưng bê máy móc và sơn kẻ chỉ. Tức là sơn những vết sơn sót khi máy phun không đều. Sử dụng bằng cây cọ dầu. Có điều vì thời tiết hay mưa, nên công việc cũng không lấy gì đều lắm, thất thường.

Không ngày nào về hai đứa tôi sạch sẽ.

Người ta kêu quả không sai: Càng thợ kém càng dính lem. Mấy ngày đầu tôi với nó còn đổi quần áo. Sau áo dính quá đi làm về toàn vứt bỏ đó mai mặc vào đi làm tiếp. Tôi với nó trở nên thân thiết đặc biệt. Nhất là thời gian nghỉ trưa. Tôi cùng nó vác cà men cơm ra. Lấy thức ăn san sẻ cho nhau. Có hôm nhà tôi là món đậu phộng rang muối – nhà nó là thịt kho trứng. Khi nhà tôi là con cá khô – Nhà nó là trứng chiên. Việc đổi thức ăn cho nhau cũng là làm phong phú thêm khẩu phần ăn của mình. Thói quen này tôi lớn cũng không bỏ được. Từ thời sinh viên cho đến khi lập gia đình. Hai vợ chồng đi ăn tiệm cũng gọi món khác nhau. Sau đó chia ra đổi món.

Giờ nghỉ. Gặp nhà nào tốt và nhà cửa rộng rãi thì cho bọn tôi nằm ngoài hiên. Tất nhiên là mời vào nhà ngủ bọn tôi cũng không dám vào vì sẽ dính sơn. Gặp nhà nào chỉ biết thuê thợ làm, không quan tâm “ Bọn Nó” là ai thì tôi với nó chạy đại ra vườn. Kiếm một gốc cây thật to để ngủ cho mát. Dưới tán cây – Gió hiu hiu, bọn tôi chuyện trò đủ thứ.

Thằng Tiến tâm sự tôi rất nhiều, ngay từ hồi đụng độ với đám Bảo Lộc ở trường Em. Tôi đã thấy nó không hề đơn giản. Nghe nó kể, tôi còn khám phá thêm sự phức tạp trong gia đình. Mẹ nó một thời là đau khổ. Sau này về già có một mụn con duy nhất là thằng Tiến. Tính ra hai mẹ con như hai bà cháu. Nó không có bố chính thức trên sổ. Mẹ nó sau khi sinh thằng Tiến ra vài năm thì đi bước nữa. Nó bơ vơ. Ở với ông bà ngoại. Chính vì không có cha từ nhỏ nên tính cách nó cũng định hình theo kiểu tưng tưng bất cần đời.

Nó vốn dĩ thông minh nhưng lại không khoái học, muốn lấy những trò nghịch phá trong lớp để che dấu đi khiếm khuyết tuổi thơ của mình. Mẹ nó không phải không thương yêu, thậm chí là yêu quá trời luôn. Có điều ảnh hưởng còn phải lo mấy đứa con nheo nhóc của đời chồng sau. Nên chẳng có thời giờ quan tâm. Thảo nào khi mẹ nó lên gặp cô chủ nhiệm. Cô để cho thằng Tiến thích ngủ trong lớp sao thì ngủ.

Đối với một đứa con trai, mất cha là mất đi cả một khoảng trời tuổi thơ. Dẫu biết rằng được trải nghiệm cuộc đời theo cách khác, nhưng có cần thiết cần trải nghiệm thế không? Ba tôi đi nằm viện Sài Gòn mấy tháng. Tôi đã trải nghiệm vui buồn, huống hồ vắng Cha cả mười mấy năm???? Tôi lấy làm thương cho nó.

Thỉnh thoảng tôi với nó cuối tuần lấy lương mua ít rượu và mồi về hai đứa nhậu với nhau. Nghe nhậu cho oai thực ra là bập bẹ cho vui. Rượu vào lời ra. Tôi hỏi nó:

– Tiến, sau này mày tính làm gì?

– Tao không biết – Nó trả lời gọn gẽ.

– Tao sẽ đi Sài Gòn. Tao không muốn nhà tao đói khổ mãi.

– Mày đi đi, kéo tao theo với. Tao chẳng biết rồi tao sẽ ra sao. – Nó tâm sự với ánh mắt xa xăm.

– Uhm. Tao với mày quyết định vậy. Sau này có cơ hội tao sẽ kéo mày cùng đi

Lời hứa đó tôi chưa bao giờ thực hiện được. Bởi khi có đủ khả năng, thì tôi không thể kéo đi Sài Gòn một người Chết. Chết đúng nghĩa. Chết bất đắc kỳ tử. Tôi có lỗi với nó nhiều.

Quay lại với câu chuyện.

Mùa hè năm đó Nhỏ Phương Anh đến nhà ba lần.

Tất nhiên là Nhỏ đi thăm bạn rồi bắc kèo qua thăm tôi.

Lần đầu, Tôi đi làm nên quê độ đi về.

Lần thứ hai là vào giấc buổi trưa. Nhỏ được ăn cơm bằng cái cà men cơm của tôi san sẻ. Tôi ăn bằng cách lấy lá chuối đựng. Hôm đó nhỏ xuống nhà, được mẹ tôi chỉ cho chỗ bọn tôi làm.

Lần thứ ba Phương Anh tới. – Tôi có nhà.

Tôi chở nhỏ đi ăn chè bằng chiếc xe đạp mini. Vẫn còn nhớ rõ là hôm đó tôi ăn một chén chè thưng. Phương Anh ăn chè trôi nước. Suốt dọc đường, không biết vì lẽ sợ té hay lẽ gì mà Phương Anh lấy hai bàn tay cặp vào hông tôi, giữ chặt. Cảm giác ấm áp và nhẹ nhõm. Hình như chân tôi đạp xe bằng cách lắp điện nên khi tay Nhỏ vịn thì ngay tức khắc một dòng điện truyền từ đôi tay – Qua hông – lên trái tim – rồi truyền xuống đôi chân. Đạp hăng hẳn.

Cảm thấy thích thích…

Bọn tôi dắt bộ suốt quãng đường từ quán chè về nhà. Dắt nhau trên con đường làng. Dắt nhau dưới ông trăng hình lưỡi liềm soi bước….

Dưới hiên nhà, chúng tôi đàn và hát.

Tôi hát nhỏ nghe bài “Dòng sông lơ đãng” của Việt Anh

“[Fm] Từng ngón tay khép như [Cm] nụ hoa trắng [Bb]
Bỏ lại hàng cây ngơ ngác sau [Eb] lưng [Fm]
Và nỗi đau rơi trong [Cm] lòng đêm vắng [G7]
Nỗi đau ta nhận riêng [Cm] mình

Ở chốn [Fm] nào dòng sông [Bb] đã hòa cùng đại [Eb] dương
Cạn bến [Fm] bờ chiều nay [Bb] thẫn thờ nhìn hoàng [Eb] hôn [Fm]

Rồi chúng ta sẽ đôi [Cm] lần nuối tiếc [Bb]
Để một dòng sông lơ đãng trôi [Eb] qua [Fm]
Một sớm kia xuôi theo [Cm] dòng anh đến [G7]
Cớ sao em chẳng đứng [Cm] chờ

[Fm] Rồi sớm mai sẽ không [Cm] còn vết dấu [Bb]
Một bờ phù sa quên bước chân [Eb] qua [Fm]
Chỉ có mưa bâng khuâng [Cm] về trong mắt [G7]
Khóc đi cho thoả dỗi [Cm] hờn”

Nhỏ chống tay vào hai cằm, môi mỉm cười nhìn tôi say mê.

Rồi tôi đàn cho nhỏ hát bài “ Khúc hát chim trời” . Nhỏ cũng hát say sưa không kém, tôi cũng nhìn nhỏ y chang nhỏ nhìn tôi.


Gót xuân về âm thầm người tìm sao ta lúc vui lúc buồn người thất thường mưa nắng

Đôi khi vì một vài chuyện không đâu nước mắt ngắn dài người trách ta thờ ơ

Những cơn buồn lắm lời vẫn thường qua mau bước chân ra về người như chừng quên khuấy

Có bao giờ dù vội vàng trong mơ trái tim ơ thờ người nhớ thương cùng ta…

Tôi buông lơi tiếng đàn. Giọng hát vẫn trong trẻo giữa bầu trời đầy sao.

Tôi vẫn yêu cái giọng hát của Nhỏ đến đến bây giờ.

Tiếc là sau này, Phương Anh quá đam mê nghiệp “Cầm Ca” mà tôi với Nhỏ lỡ hẹn tình duyên. Lỡ một chuyến đò.

Âu cũng là số phận!


Cũng giống như hôm nào. Ánh Trăng hôm nay cũng chiếu qua tán lá mận, hắt xuống mái hiên soi lên cuốn sổ thành nhiều hình thù đa dạng. Hình lục giác, Hình chiếc lá, hình viên tròn vo, hình cái dù che mưa và còn có thêm một hình : Hình Trái Tim

Sau cái buổi thăm đó thì Phương Anh biệt tăm.

Ngồi ngẫm nghĩ lại, hình như hồi đó tôi thích nhỏ, rồi quãng thời gian tạm chia tay Em. Tôi quay ra cặp bồ với Nhỏ, tính cả chuyện cưới xin. Ruốt cuộc bởi vì Nhỏ có nét giống em và Trâm Anh mà thôi. Nhỏ giống như vật thay thế khi trái tim đa tình của tôi thiếu thốn cảm giác được yêu. Ở đâu đó Bình Dương và Sài Gòn, Phương Anh vẫn miệt mài đi hát phòng Trà… bar… đám cưới. Có lần tôi cũng tình cờ thấy giọng hát đó ở một tụ điểm. Trên Sân Khấu Phương Anh vẫn hát say mê như lần ở mái hiên nhà. Rồi lần lượt cũng có người kẹp tiền lên tặng hoa. Nhìn nhỏ với ánh mắt thèm thuồng. Tự dưng tôi có cảm giác khó chịu. Bỏ về.

Những cơn mưa rả rich chỉ chấm dứt vào những ngày tôi sắp tựu trường.

Số tiền kiếm được không tệ. Tôi chuẩn bị bước vào năm học mới.

“Đồi gió hú” không còn hoang vắng như ngày xưa. Người ta đã mua nó bằng cách nào đó và trồng lên đó những hàng chè xanh thẳng tắp. Cái ngày mà xe ủi tới san bằng đám cỏ may. Tôi lặng lẽ nhìn từ sáng đến chiều. Gàu xe ủi đi đám cỏ may rồi hùng dũng tiến lên đỉnh đồi hạ cây Xoài Rừng. Tôi chết lặng. Khi chặt đi đám bạch đàn xào xạc. Tôi nhớ tới năm nào cùng Trâm Anh và Em nằm bên cạnh nhau. Đa tình và duyên phận.

Giờ mỗi đứa mỗi phương trời.

Trà My ơi. Em có biết ngày hôm nay anh ở đây nhớ tới Em ?

Trâm Anh ơi. Em ở Sài Gòn có biết đồi gió hú đã không còn? Chẳng lẽ những kỉ niệm chúng ta cùng nhau trải qua đã là dĩ vãng không hồi cứu?

“NẾU CHO ANH MỘT LẦN LẠI ĐƯỢC YÊU
ANH SẼ YÊU BẰNG TÌNH YÊU DUY NHẤT
YÊU EM BẰNG TRÁI TIM CHÂN THẬT
BỎ QUA NHỮNG GIAN DỐI – ĐA TÌNH”

Năm lớp 11 là năm học kinh khủng nhất mà tôi phải trải qua.
Không nhiều chuyện để nói ngoại trừ việc thằng Ngọc bị cho ngưng học vì hạng kiểm cuối năm lớp 10 kém, buộc chuyển trường.

Kiến thức học thì nặng vô kể, bọn lớp tôi đua nhau đi học thêm, nhất là các môn tự nhiên Toán – Lý – Hóa. Hầu như cả đám tập trung vào chuyện học hành, sáng cũng học, ra chơi cũng học, chiều đi học nốt. Trừ một vài thành phần như Tôi – Thằng Tiến và nhỏ Phương Anh.

Tôi với thằng Tiến không đi học vì không có tiền.

Nhỏ Phương Anh không đi học vì nó giỏi bẩm sinh, cách học của nó khác xa với đám đông.

Ba đứa trở nên thân thiết và cô độc trước lớp.

Chuyện tình của tôi và Em chẳng đi tới đâu.

Lần đầu tôi tới thăm Em thì Em có nhã ý là tôi nên tập trung vào việc học, không nên đi xa thăm em thế này, thế nọ. Chốt hạ bằng một câu là : Tránh Xa Em ra

Lần thứ hai xuống thì nhận tin Em đang thi học sinh giỏi cấp tỉnh môn Lý.

Bọn Tôi biệt tăm.

Dần dần hình như tôi nhận ra, tất cả những kỷ niệm em và tôi có đều đã là một thời xa vắng. Em không còn là “Tiểu Long Nữ” thơ ngây và dịu dàng như hồi nào, bây giờ đã trở thành “Nhạc Linh San” trong tác phẩm Tiếu Ngạo Giang Hồ. Còn tôi là chàng Lệnh Hồ Xung quanh quẩn bên Em, Lúc này “ Lâm Bình Chi” chưa xuất hiện, nhưng mơ hồ tôi cảm nhận được ra bóng dáng của một người trong bóng tối.

Có gì đó đau nhói nơi trái tim.

Thằng Tiến thỉnh thoảng hỏi:

– Phong. Sao mày không đi thăm Trà My?

Tôi im lặng cười khổ một mình, đôi lúc tôi muốn nói huỵch toẹt ra cho nó nghe là bị nàng xa lánh, nhưng rồi lại ngưng. Nó dường như hiểu ra tâm trạng buồn tôi đang trải qua nên lặng lặng rút lui. Tình bạn là vậy. Đâu cứ nhất thiết chia sẻ hết mọi chuyện. Chỉ cần hiểu là đủ.

Có hôm nhỏ Phương Anh ngồi cùng tôi ở ghế đá …

– Phong, Phong còn thương Trà My không? – Nó hỏi

Tôi lại im lặng. Trà My là mối tình đầu của tôi. Không phải muốn quên là quên, muốn ngưng nhớ là được. Ai trên đời không có sẹo trong trái tim?

– Sao Phương Anh lại hỏi zậy? – Tôi ngước lên nhìn nó cắc cớ.

– Thì… thì… tại Phương Anh thấy Phong buồn nên nghĩ……

– Sau này Phương Anh đừng hỏi vậy nữa. Chuyện của Phong để Phong lo

Nói xong câu đó tôi rời khỏi ghế đá, bỏ mặc Nhỏ bên hàng lá phượng theo cơn gió tấp xuống những cánh lá nhỏ xíu như lá me bay. Thẫn thờ trước sân trường.

Ngày còn nhỏ, tôi được mấy anh chị dạy một bài:

Chim Ri là dì sáo sậu – Sáo Sậu là cậu Sáo Đá – Sáo Đá là bác Sáo Đen – Sáo Đen là em Tu Hú – Tu Hú là chú Bồ Các – Bồ Các là bác Chim Ri – Chim Ri là dì Sáo Sậu…

Cứ như vậy bài hát được lập đi lập lại và xoay vòng tròn…

Tình Ái cũng thế. Nó là một vòng lẩn quẩn và rối rắm, không đầu không đuôi. Một ngày nào đó lang thang trên phố, thấy một cô gái đẹp. Bỗng dưng trái tim nhảy dựng và rồi có chút gì yêu yêu, rồi lãng quên. Cũng có khi bên giàn hoa thiên lý. Bóng dáng một ai đó đã ngự lãnh trái tim mà không dùng bút gì xóa được. Cũng có người một đời yêu và chỉ yêu một người. Dù rằng người ta tệ bạc đến thế nào.

Nghe thì có vẻ triết lý, nhưng ứng vào chuyện của tôi, xem ra là đúng.

Cấp hai có Trâm Anh thích tôi dù biết Em mới là người …

Cấp ba Nhỏ Phương Anh thích tôi .

Thích như Tôi thích Trà My.

Đám bạn tôi thấy.

Thằng Tiến cũng thấy.

Tôi cũng ít nhiều nhận ra được tình cảm của Nhỏ.

Nhưng vấn đề là bản thân chỉ xem Phương Anh như một người Bạn, một đứa em gái. Thế nên mới có chuyện “Nhỏ” gọi tôi là Anh. Bởi có hôm tôi kêu Phương Anh ra và quyết định nhận làm Em Gái kết nghĩa. Chưa cần biết có sự đồng ý hay không. Nhỏ nhận lời. Nhận lời với một vẻ mặt đưa đám…

Năm lớp 11, Nếu không nhờ “Đứa Em Gái” bất đắc dĩ đó chỉ cho vài đường về các môn học, khéo Tôi đã ở lại lớp, thỉnh thoảng còn cả gan ném đáp án cho tôi trong mấy môn kiểm tra.

Thằng Tiến mập tự lo thân mình. Tuyệt kỹ “Cóp Py thần Chưởng” của nó đã đạt cảnh giới tối cao. Hai ngón tay nó mang trong mình một bí kíp võ công vô đối hệt “ Linh Tê Nhất Chỉ ” Lục Tiểu Phụng của tác giả Cổ Long. Nếu anh chàng kia chỉ dùng mỗi hai ngón tay kẹp được tất cả mọi ám khí trên đời, thì hai ngón tay của thằng Tiến Mập cũng có thể kẹp giấy, kẹp sách, giở sách khi đi thi. Đồng thời chỉ bằng diện tích hai ngón tay trỏ và giữa đã có thể chép toàn bộ công thức cơ bản của môn Lý –Hóa. Âu cũng là khả năng thiên phú.

Nếu không có mấy thứ đó, chắn gì điểm trung bình các môn học của Tiến Mập đã khá hơn ?

Cuối năm lớp 11. Tôi với thằng Nó đội sổ.

May thay là ít khi xuất hiện ở sổ đầu bài.

“Học bạ” ghi: “HỌC TRUNG BÌNH – ÍT PHÁT BIỂU TRONG LỚP – TRẦM TÍNH” . Tôi làm Ba Mẹ buồn nhiều.

Năm học 12.
Học kỳ I không có thay đổi gì mấy. Đồng bọn cũng say mê học như năm ngoái.

Đầu học kỳ II có thiên hướng thay đổi tí xíu. Đó là việc các môn không quan trọng được đám học sinh bỏ bứa. Ví dụ như Giáo Dục Công Dân chẳng hạn. Gần như tất cả không thèm chép bài. Học để thi cho lấy lệ. Cả lớp tập trung vào những môn có khả năng thi tốt nghiệp và định hướng thi đại học. Trường cung cấp cho bọn tôi hồ sơ đăng ký thi. Cả lớp bàn tán xôn xao. Trừ một vài thành phần đã được bố mẹ ra quyết định, ví dụ như con có bố mẹ làm nghành ngân hàng thì thi đại học Ngân Hàng. Đứa nào có bố Công An thì thi An Ninh. Còn lại một đám y như gà mắc tóc.

Ở cái thời mà công nghệ thông tin chưa phát triển, tất cả chỉ trông chờ vào cuốn định hướng nghề nghiệp do thư viện trường cho đọc tham khảo. Bây giờ ngẫm lại toàn là nói láo. Nào là thừa thầy thiếu thợ, nào là công nghệ thông tin, nào là ngành hót thiết kế đồ họa. Rốt cuộc sau này khi bọn tôi ra trường toàn phải làm trái nghề.

Tôi chọn một ngành mà tôi cho là có thi cũng không đậu : Cơ khí chế tạo máy của đại học sư phạm kỹ thuật. Năm ngoái lấy 22 điểm ba môn, vơ vét thêm cao đẳng công nghiệp 4 và trung cấp Cao Thắng ngành sửa chữa ô tô. Cả ba đều thi riêng lẻ từng trường.

Vào độ tháng ba.

Ngoài sức nóng của kỳ thi tốt nghiệp và đại học, còn là sức nóng của sự chia ly.

Đám học sinh được đám thầy cô truyền bá tư tưởng ” Yêu nhau gấp đi – Nếu không là vài tháng nữa chia tay trong mưa ” . Bọn chúng bắt đầu tiếc nuối thời gian ba năm học với nhau. Có đứa thì tiếc về tình yêu, có đứa thì suy ngẫm tìm cách nào tạo ra thật nhiều những kỉ niệm cuối cùng của đời học sinh.

Bỗng chốc lắm tình huống buồn cười.

Lớp trưởng thích Nhỏ Phương Anh từ lâu.

Một hôm đúng vào sinh nhật Nhỏ, len lén đem lên lớp một giỏ hoa hồng để chỉnh ình lên bàn nhỏ với dòng chữ: “ Anh yêu Em” . Không chú thích, không phụ đề và P/s.

Ban đầu Phương Anh vui vẻ trước lẵng hoa, có mấy đứa con gái được như Nhỏ? Nhưng rồi bị đám bạn trêu đùa không ngớt đâm ra ngại ngùng và khó chịu. Nhỏ tính vứt ra sân thì được mấy bạn nữ khuyên để lại. Nhỏ nhìn quanh quất khắp cả lớp xem anh chàng nào dám cả gan tặng hoa? Nhìn cả qua chỗ tôi. Tất nhiên Tôi làm gì có đủ tiền để mua cho từng ấy bông.

Không một chàng trai nào đủ dũng khí để nhận.

Kết quả giỏ bông đó được gửi lên văn phòng trường trong sự tiếc nuối đứt ruột của chủ nhân.

Nhằm kỉ niệm ngày 8 – 3 quốc tế phụ nữ. Trường tôi phát động phong trào cắm hoa. Mỗi lớp đại diện ra một nam sinh để làm việc này. Các cô trong trường thành lập hội đồng ban giám khảo để đánh giá chung. Điểm sẽ cộng vào điểm thi đua lớp. Đây là phong trào chưa từng xảy ra trước đây nên hầu hết các lớp đều háo hức tìm ra ai khéo tay nhất và đầu óc nghệ thuật nhất.

Nói tới nghệ thuật thì lớp tôi không thằng nào qua được tôi. Cả đám con gái nghĩ vậy bởi tụi nó biết tôi đàn ghita. Mà trong trí tưởng tượng của tụi đó: Cắm hoa cũng giống như đàn ghita, đều là một bộ môn nghệ thuật.

Từ hồi cha sinh mẹ đẻ đến giờ, ngoài chuyện đi hái hoa cỏ may kết thành bó cho nhỏ Trâm Anh. Tôi chưa bao giờ kết một loại hoa nào khác.

Ắt hẳn đám con gái lớp tôi chọn nhầm chăng?

Thật ra không phải vậy. Bằng cái máu nghệ sỹ của mình, giỏ Hoa tôi cắm tạo ra sự độc nhất vô nhị tại cái trường học này, tạo ra sự tranh cãi giữa cô phụ trách công đoàn trường và cô hiệu trưởng khi trao giải, tranh cãi về nghệ thuật gay gắt tới mức cãi nhau tay đôi trước mặt toàn học sinh để bảo vệ quan điểm chấm thi của mình. Tạo ra sự bàn tán xôn xao giữa đám học sinh. Tạo ra một không khí vô cùng phấn khích. Tạo ra một “ Hot Boy “ chính hiệu suốt ba tháng sau đó, mà chủ nhân nhận được quá trời hoa và thư tỏ tình, nhiều đến nỗi “ Cô em gái ” Phương Anh ghen cả lên.

Sự tình như sau.

Tôi nhận lời sẽ thay mặt Nam Sinh đi thi, với điều kiện sẽ không cần quỹ lớp, không cần làm nháp cho tốn tiền, đồng thời bí mật kiểu dáng của bình hoa cắm được tôi giữ đến phút cuối. Đám ban cán sự lớp đồng ý. Tụi nó hiểu tôi. Thằng Phong tôi nói được làm được.

Sáng mùng 8 – 3

Tiếng Loa rộn rã kêu gọi :

A Lô… A Lô… Thân mời tất cả các Em học sinh các lớp tập chung tại khu vực chào cờ, các bạn Nam yêu cầu đi lấy ghế cho bạn nữ, đồng thời phụ nữ được ưu tiên xếp trên… a lô… a lô…

Cả đám rục rịch ra trước sân trường.

Sau lễ phát biểu dài chừng 15 phút ca ngợi mấy thành tích của chị em phụ nữ, Mirco cũng nhường lại cho cô phụ trách công đoàn công bố thể lệ cuộc thi: Mỗi bình hoa được chuẩn bị trong vòng tối đa 20 phút. Có 5 phút thuyết trình về nội dung mình cắm.

Thời gian bắt đầu…

Tích tắc… tích tắc…..

Xung quanh tôi là cả một đám nam sinh lôi ra nào kéo, cây cảnh phụ, hoa từng chùm, từng chùm.

Tôi khẽ khàng hành động. Cắm hoa lên. Bỏ đá lên. Chưa đầy 5 phút bình hoa đã hoàn chỉnh. Tôi hùng dũng bước lại về lớp. Tất cả thành phần ban giám khảo đều sửng sốt và đứng lên ngước nhìn, họ sợ học sinh này bị đau bụng hay gì đó mà kết thúc phần thi sớm.

Sau ba mươi phút tiếng gọi vang lên: Hết Giờ.

Một số Bình Hoa vẫn chưa cắm xong, cô phụ trách phải ra tín hiệu ngắt lại lần thứ hai.

Lần lượt từng nam sinh trình bày ý tưởng của mình. Đến lượt tôi cầm Mirco:

– Dạ, kính thưa cô hiệu trưởng, Cô Phụ trách. Em tên Phong lớp 12a3. Trước khi trình bày về bình hoa, Em xin phép đàn và hát một bài.

Tôi vừa đàn vừa hát một đoạn của trường ca ” Hòn Vọng Phu ” của Lê Thương.

Cả hội trường im phăng phắc. Khi tôi ngưng, cả hội trường vỗ tay rần rần.

Tôi giải thích: Em chỉ cắm một bông hoa hồng tượng trưng cho người phụ nữ chờ chồng. Đá tượng trương cho hòn núi. Nước tượng trưng cho sóng biển…

Cả Hội Trường vỗ tay vang dội lần nữa.

Kết quả là Chậu hoa tôi cắm đoạt giải nhì, giải nhất thuộc về chậu hoa lu xu bu của một lớp khác.

Tôi nổi tiếng đến mức không ngờ kể từ khi đó.

Tất cả các chương trình văn nghệ dự kiến cho cuối năm học đều lôi kéo tôi vào.

Thỉnh thoảng bàn học tôi lại xuất hiện một thư làm quen. Không đầu không đuôi. Tôi toàn đưa cho Phương Anh giữ giùm.

Âu cũng là một thời để nhớ.

Bọn tôi rục rịch chuẩn bị thi tốt nghiệp.

Rồi thi đại học.

Mỗi đứa mỗi phương trời.

Lưu những kỷ niệm với nhau bằng những dòng chữ trên áo

Cô Em Gái vẽ lên áo tôi một trái tim bằng bút đỏ thật to.

Cả đám dành cho nhau những lời chúc tốt đẹp cho tương lai.

Tôi được thêm những dòng địa chỉ của mấy cô gái hâm mộ tiếng đàn.

Cuối cùng rồi cái gọi là cấp III đã trôi qua trong kí ức đời tôi. Những kỷ niệm êm đềm ngày mới lon ton vào trường. Hệt như bầy chim non nháo nhác. Những kỉ niệm về vụ “ Quần treo cây tùng ” . Tất cả những hồi ức về trận đánh nhau kinh điển ở Bảo Lộc. Những lần hát cho Cô Em Gái nghe dưới ánh trăng. Tất cả đều chiếm một phần trong trái tim tôi đến giờ. Dẫu rằng có một vài điểm khiến tim tôi tan nát. Kỉ niệm không thơ mộng và đẹp như hồi cấp II. Tôi vẫn thầm ước rằng, giá như tôi có thể có túi thần kỳ của Doremon để bay về quá khứ, ngồi lại chỗ ngồi cũ của mình, thăm lại thằng Tiến, thăm lại Tiến Sỹ Gây Mê – Cẩm Vân.

Thỉnh thoảng Tôi ngang qua ngôi trường yêu dấu. Nhìn lại đám cây Tùng và hàng Phượng vỹ trổ hoa. Nhìn lại đám học sinh đi học.

Nhắc nhớ một thời không quên.

Cuộc đời tôi sau khi rời khỏi mái trường cấp III, rời xa nhà, xa gia đình, gặp lại Em và Trâm Anh. Tất cả đều đầy biến loạn. những Biến Loạn bị ướp bởi một mùi hương của đồng Tiền.

Tháng 9 năm đó . Tôi xách ba lô một mình xuống Sài Gòn nhập học vào một trường ở tại quận Gò Vấp.

Ngoại truyện về thằng Tiến
Sài Gòn, Ngày… Tháng… Năm…

Đang đi trên đường. Chuông điện thoại kêu ing ỏi…

Số điện thoại 0633…

– Dạ. A lô. Phong nghe đây ạ

– Quỳnh đây. – Giọng một người con gái.

– Quỳnh nào vậy? – Tôi ngạc nhiên.

– Quỳnh học chung cấp 2. Thằng Tiến chết rồi Phong ơi.

Tôi im lặng một hồi. Tính từ ngày nhận được tin báo đổ về trước, tôi chỉ quen với một thằng tên Tiến, và một con nhỏ cá sấu tên Quỳnh.

– Phong… Phong còn đó không? – Nhỏ Quỳnh lên tiếng

– Thằng Tiến mất lâu chưa? – Tôi hỏi ngược.

– Mới sáng nay, tranh thủ về với nó Phong nhé.

– Uhm. Tui cúp máy đây. – Tôi tắt máy cái rụp.

Hoang mang đi một đoạn đường từ Lê Hồng Phong về tới vòng xoay Lý Thái Tổ. Chuông điện thoại lại reo lần nữa. Một số máy quen thuộc. Một giọng nói trong nghẹn ngào. Tim tôi rung lên bởi đoán chừng chuyện thằng Tiến đã là sự thật rồi. Số máy này đã gần một năm nay không còn gọi cho nhau:

– Anh ơi, Em đây. Tiến nó đi rồi.

– Uhm. Anh vừa mới biết. Em có về với nó không? Anh qua nhà lấy đồ rồi đón.

– Dạ. Khoảng 30p nữa anh qua nhá.

Tôi lật đật về soạn mấy bộ đồ rồi dông xe qua đón em. Vừa tới cổng đã thấy người đợi sẵn, hai mắt sưng húp và đỏ mọng. Chất đồ lên xe – thẳng tiến.

Thành phố Sài Gòn có nhiều nét đẹp, ngược lại cũng có những vấn đề nhức nhối. Đó là ngập nước và kẹt xe. Gần hai tiếng đồng hồ tôi mới thoát ra được khỏi cầu Sài Gòn giữa giờ cao điểm. Lúc này con ngựa sắt đã sẵn sàng cho một chuyến đi tốc hành 200 km về quê.

Vút…vút…
Ào…ào…
100km/h… 120km/h…. khi phố thị lên đèn.

Em ngồi sau ôm tôi chặt cứng.

Cái ôm này đã không hiện hữu hơn một năm nay, kể từ ngày em phát hiện trái tim tôi có quá nhiều ngăn đựng…

Tôi vẫn lao vào những cuộc chơi như con thiêu thân, vẫn lao vào đồng tiền một cách mù quáng. Bỏ rơi Em ngẩn ngơ, bỏ rơi như hồi còn bé, Tôi trốn tránh khỏi nhà Em khi sợ Trà My biết mình đi lượm cát tút, trốn chạy khi em ngồi bên giàn thiên lý mát lạnh chờ đợi tôi ngang qua. Em chấp nhận rời xa tôi một thời gian để suy nghĩ nghiêm túc về chuyện hai đứa.

Xe vẫn lao đi với vận tốc lớn.

Điện thoại tôi đưa cho em cầm sẵn tiện liên lạc.

Gió ngược chiều thổi lên mang theo tiếng nói thỏ thẻ của Em với ai đó.

– Trâm Anh có về không? Trà My với anh Phong đang chạy về

– Abc… xyz…

– Uhm. Gặp nhau ở nhà Tiến nhé.

Tôi mường tượng được câu chuyện. Cám ơn thằng Tiến nhiều. Ngày còn sống nó cũng đã là sợi dây liên kết để nối tôi với hai cô gái. Giờ Tiến mất, vẫn sẵn lòng giúp tôi tìm lại người thương.

Hai đứa dừng xe bên chân đèo Bảo Lộc, mệt mỏi rã rời, tôi bật lửa châm điếu thuốc Jet phì phèo

– Anh hút thuốc à ? – Giọng Em vang lên.

– Uhm. Anh mới nghiện thời gian gần đây.

– Anh hút ít thôi, hư phổi đó. –Lời khuyên răn thốt ra.

Gần 9h đêm, gió lạnh buốt hết cả hai tai, tim tôi thắt lại. Phải chăng âm hồn của thằng Tiến dẫn lối hai đứa về thăm ? Nghĩ lại những kỷ niệm nó cùng tôi trải qua suốt một thời gian dài. Lòng không khỏi bồi hồi và nuối tiếc. Lời hứa một ngày nào đó thành danh ở Sài Gòn rồi kéo thằng Tiến theo, chưa kịp thực hiện. Giờ đã bên kia thế giới, kéo thế nào đây? Còn nhớ ngày nào thằng Sơn và thằng Tiến giả làm cặp tình nhân anh anh em em ẽo ợt trước mặt tôi và Trà My trước cổng trường. Chẳng rõ thằng Sơn có biết tin thằng Tiến chưa?

Trà My lục lọi trong mớ đồ mang một cái khăn choàng rồi lại gần tôi cuốn khăn lên cổ. Hai đứa gần nhau hơn bao giờ hết. Nhìn nhau. Rồi em nép vào người tôi thổn thức. Chẳng rõ vì thương tâm một đứa bạn ra đi hay vì thương tâm cho mối tình chia tay ? Đoán chừng cả hai.

Đèo Bảo Lộc ngoằn nghòe gần 10 cây số. Chiếc xe chậm chạp bò lên đỉnh. Tiếng côn trùng , tiếng dế kêu, tiếng u tịch của cánh rừng khiến cho không gian và thời gian ngưng tụ, thỉnh thoảng một vài chiếc xe ford tốc hành chạy ngược chiều hắt hết cả ánh đèn vào mặt.

Về đến nhà thằng Tiến cũng gần 10h đêm.

Đèn sáng choang. Bên ngoài cột báo có người ra đi…

Tôi dựng xe xuống , bước vào nhà.

Mẹ nó khóc nấc từng cơn, có lẽ khóc vì ân hận vì không lo được cho thằng Tiến. Bà ngoại quá đau buồn và mệt nên nằm trên gường cách quan tài khoảng gần 2 mét.

Thằng Tiến ngủ ngon quá !!!

Môi khẽ mỉm cười, khuôn mặt thanh bình và mắt nhắm lại. Chân tay không động đậy, thằng Tiến ngủ mãi mà không tỉnh. Mặc cho tôi rờ vào má nó tát nhẹ.

– Tiến ơi, tỉnh lại đi. Tao là Phong nè. Tao về thăm mày nè, mở mắt ra nhìn tao.

Hai chân tôi như rịu xuống bên quan tài. Khóc hu… hu thật to. Em nắm cổ tay tôi giữ lại

– Mẹ mày, Tiến ơi. Sao mày đi mà đéo nói tao một tiếng… hu… hu…

Trong đám tang mà chửi tục thì không hay, nhưng người nhà nó, làng xóm láng giềng. Đám bạn tôi ngoài sân không ai cản tôi. Bởi họ hiểu, tôi và nó thân thiết nhau. Những lời đó là những lời đau buồn và đầy nước mắt. Giàn dụa. Tôi đứng bên quan tài lảm nhảm những câu vô nghĩa. Rồi lại ngắm nhìn khuôn mặt nó trong quan tài. Chỉ đến khi em và thằng Sơn Mụn tới dìu tôi ra ngoài…

Điếu thuốc làm tôi trấn tĩnh lại.

Tôi hỏi thằng Phong Con.

– Thằng Tiến bị sao mà đi?

– Tai nạn khi đi rà cá mày ạ. May mà thân thể còn nguyên lành, chỉ bị điện giật dưới nước chứ không nổ bình. – thằng Phong Con giải thích cặn kẽ.

Tôi biết khá rõ tính thằng Tiến, nó là đứa “ Quê của Quê” . Tuổi thơ đã mang đầy những nét của làng. Sau này lớn vẫn duy trì thói quen những trò câu cá bắn chim. Nó đi rà cá về đãi bạn bè, chứ không phải làm kinh tế. Thời gian trước khi mất, nó đi sẻ gỗ rừng, cuộc sống chắc cũng không đến nỗi.

Gần hai tiếng sau thì có tiếng xe ô tô đỗ lại, người bước xuống xe là Trâm Anh.

Cắm cho thằng Tiến nén nhang rồi lặng lẽ ngồi vào bàn cạnh Em và Tôi. Mấy thằng vẫn giữ nguyên tâm trạng im lặng. Đáng lý bạn bè lâu ngày gặp cũng đủ chuyện để hỏi han. Nhưng trong buổi đêm hôm đó. Chẳng ai nói ai câu nào cho ra hồn, tất cả đều ngắt quãng, không đầu không đuôi xen kẽ với những tiếng nấc của người trong gia đình.

03 h giờ sáng , đóng nắp quan tài.

Tất cả đều rơi nước mắt, Em đứng cạnh dựa hẳn vào tôi nghẹn ngào. Bên cạnh trái là Trâm Anh nắm chặt tay tôi, nước mắt lăn từng giọt. Vẫn một tính cách cứng rắn và bản lĩnh.

4h 30 phút , thân thể nó được di chuyển lên nhà thờ.

Tôi – Em và Trâm Anh cùng vài đứa khác ở nhà lo dọn dẹp rồi phóng ra nghĩa địa chờ sắn.

6h 30 phút sáng.

Quan tài hạ huyệt tiễn đưa thằng bạn chí cốt về bên kia thế giới.

“Vĩnh biệt mày nha Tiến. Qua đó có buồn thì về thăm tao.”

Khi mọi người đã rời khỏi nghĩa trang, tôi lôi đàn ghita trước mộ. Ngày trước, có lần nó nói thích bài ” Ơn Cha” của nhạc sỹ Y Vân, kêu tôi đàn cho nó hát. Lúc đó lắc đầu do chưa biết đệm đàn. Giờ tôi sẽ vừa đàn vừa hát thay thằng Bạn nằm dưới đất.

Ơn cha như Thái Sơn cao bao từng
Ngoài tuy cương quyết, mà lòng thương mến
Ơn cha như đuốc soi ca trên đường
Đuốc soi tâm hồn, dắt con chuyền hướng

Ơn cha như bóng cây xanh trên ngàn
Tình cha tha thiết, lòng cha âu yếm
Ơn cha như mái hiên trên nông trường
Gió mưa xa gần nắng mưa không sợ

ĐK:
Nào những khi con buồn người đến bên vỗ về
Bàn tay xoa trên mái tóc mến thương
Đôi lúc khi cha khuyên con trong những khi sai lầm
Thì còn bàn tay cương quyết nào hơn

Ơn cha như nắng soi trên đường
Người cho ánh sáng, người cho lẻ sống
Ơn cha, hai tiếng thương yêu vô vàn
Sẽ không phai tàn, với bao năm trường.

Thằng Tiến chưa một lần thấy mặt bố, chẳng biết trước khi chết có kịp gọi lên hai tiếng “Cha ơi ?”

Thằng Phong, nhỏ Quỳnh, Em , Trâm Anh, thằng Sơn hát lại những bài hát thủa học sinh đi học, hát những bài về tình bạn, tình yêu đôi lứa. Thằng Tiến chắc ở dưới đất sẽ rất vui. Nó chết khi chưa có một mảnh tình vắt vai.

Em một bên, Trâm Anh một bên đi cạnh tôi lặng lẽ trở về.

Chiều cùng ngày, bọn tôi ngắm hoàng hôn lần cuối cùng trước khi về lại Sài Gòn.

Năm nào trên đồi gió hú, đôi lúc hai người, đôi lúc ba người. Nay thêm thằng Tiến nữa là bốn.

Nguyễn Bạch Đằng Tiến
Sinh ngày: xx/yy/bbcc
Mất ngày : yy/ss/abcd
MẸ VÀ GIA ĐÌNH LẬP MỘ

Tháng 9 năm đó tôi một mình vào Sài Gòn.
Tính tôi quen vậy.

Mà không quen cũng phải quen. Cha mẹ đã có tuổi, nặng nợ nuôi con. Nếu có người đi cùng tốn thêm chi phí. Có đắn đo suy nghĩ mấy cùng đành mặc cho thằng Con tự lập.

Tiễn tôi là hai đứa bạn thân, bọn nó vác ba lô rồi ngồi chờ xe cùng hút điếu thuốc, Thằng Sơn quyết định theo cái nghề xây dựng. Tiến ở nhà lo cho ông bà ngoại già yếu. Trong ba đứa chỉ có tôi được vinh hạnh khám phá hòn ngọc Viễn Đông.

Ngày trước khi đi. Tiến đi câu được mấy con cá chép về làm gỏi, ở nhà nó, ba thằng nhậu say một trận quên trời quên đất, tạm biệt đời học sinh. Nó tiễn tôi đi bằng mấy con cá, sau này vĩnh biệt tôi cũng vì mấy con cá. Chẳng rõ ông trời đã có ý chỉ định từ lúc đó chăng?

Chiếc xe từ từ lăn bánh… thoắt cái tới Sài Gòn.

Tôi không quá mơ mộng viển vông vể chốn hoa lệ, nhưng trong tâm tư luôn mặc định, rời mảnh đất khỉ ho cò gáy này xem như đã là một bước tiến. Ra khỏi bóng tre đầu làng cánh chim sẽ cất cao và hót rảnh rang. Ai sợ hãi Sài Gòn chứ tôi không sợ. Trước khi đi, mẹ may cho một túi áo nhỏ bên trái rồi bỏ mấy củ tỏi vào, sợ ai bắt cóc thằng con trai của bà. Thật lạc hậu. Tôi to cao thế này sợ gì chứ? Sợ lạc lối sao? Bà căn dặn đủ điều, hàng xóm láng giềng qua cũng kể rành rọt về ma túy, về thói ăn chơi, về tệ nạn trộm cướp giữa đường y như thấu hiểu thành phố lắm. Tôi trộm nghĩ. Có cái mạng rách không? Chẳng biết ai thèm đụng.

Uhm. Thì đúng rồi, có cái mạng rách không hà. Mấy ông cướp, ông ma”túy” không đụng nhưng đàn bà đụng quá trời.

Cư trú nhà bà Bác được hai ngày đi ra đi vào, thấy không tiện, tôi xin ra ngoài tìm nhà trọ ở cho thoải mái.

Những ngày đầu vất vả ở Sài Gòn tìm nơi ăn chốn ở, không xe máy, cầm trong tay hơn một triệu rưỡi thì đóng tiền học phí hết 1.100.000 vnđ. Tôi bắt đầu lo lắng. Ngay lúc đó “ Cứu tinh” xuất hiện . Dì đó có tên “ định mệnh”. Quỳnh Anh. Cả đời tôi mắc nợ với ba cái tên kiểu “Anh “ đó. Thiệt tình không tránh được. Oan gia.

Gọi là Dì vì theo họ hàng. Đến giờ tôi chưa có ngẫm ra họ hàng kiểu gì. Đơn giản là trong hai ngày cư trú nhà Bác Tôi. Có đám giỗ. Ngồi cùng mâm, Ai nói gọi sao thì mình nghe vậy. Có giải thích cũng hông có nhớ .

– Em xuống đây ở nhà bác V à? – Giọng Dì lên tiếng

– Dạ không, “ Con ” tính đi tìm chỗ ở mới cho thoải mái, khỏi làm phiền Bác .

– Vậy tìm được chỗ ở chưa? – Một thái độ quan tâm thật sự.

– Dạ, Con chưa có thời gian, cũng hông có xe đi.

– Vậy số điện thoại của địa chỉ của Dì nè, có gì khó khăn thì qua hỏi. Nhưng nhớ buổi sáng tới chiều thôi nghen. Tối Dì đi làm.

Tính hỏi đi làm gì mà đi suốt đêm? May chặn kịp suy nghĩ.

Ngồi cùng mâm, mỗi tôi với Dì Quỳnh Anh là con nít. Còn lại toàn ông bà già, hai đứa tôi nói chuyện rôm rả. Tự dưng thấy gần gũi ghê, mến mộ.

Dì Quỳnh Anh có một làn da trắng, khuôn mặt hơi vuông . Lông mày xăm rồi nên nhìn hơi dữ dằn, đúng chất của người thành phố . Nếu mặc một bộ đồ đẹp, leo lên một cái xe đẹp . Tôi chắc chắn Dì trông giống một con nhà nòi, nhà mặt phố – bố làm to. Ít nhất trong trí tưởng tượng của tôi cũng là vậy. Còn sau này, ngẫm lại thì Quỳnh Anh cũng là một kiếp khổ. Không ai có thể đánh giá nhau qua nét bề ngoài.

Ý định của tôi khi muốn ở riêng là vì mấy đứa bạn học đã hẹn nhau từ trước, đi xuống dưới này tìm nhau ở trọ cùng. Ai ngờ lên trường mới tá hỏa. Trường có hai cơ sở. Thằng học chung cấp ba với tôi, thi cùng ngành thì xuống mãi ở Đồng Nai học. Mấy đứa còn lại thì ổn định hết rồi. Cô Dì Chú Bác và người quen nhận tất. Thằng bạn nữa thì ở ký túc xá chứ không thuê nhà riêng. Xem như các phương án tìm phòng trọ gần trường phá sản

Lang thang bằng xe buýt khắp phố phường ngõ hẻm. Để tiết kiệm tiền xe bus, tôi quyết định lội bộ, đi từ hẻm này qua hẻm kia, ròng rã cả buổi sáng mà không tìm được chỗ ưng ý. Tình cờ Ngang qua Tô Hiến Thành. Tôi nghe thấy tiếng gọi:

– Phong… Phong. – Ai đó uống nước mía bên đường vẫy tay tôi

Nhanh chân chạy qua.

– Ủa , Dì Quỳnh Anh . Dì đi đâu đây?

– Chứ Em đi đâu đây? – Dì vẫn ngại khi gọi tôi là Cháu

– Con đi tìm phòng trọ. Tìm mãi mà không có phòng trọ nào một người.

– Trời đất cái thằng này, đâu ra mà có phòng trọ một người mà tìm.

– Hihi… thì Con tìm đại. hên xui.

– Thôi qua nhà Dì mà ở, chật chội nhưng mà vui. Nhà thuê nguyên căn cả nam cả nữ chung với nhau. – Quỳnh Anh đề nghị với thằng cháu

– Thôi, Con ngại lắm.

Tôi không dám làm phiền nên đáp thế chứ thú thực là muốn lắm rồi, ít nhất cũng có chỗ tối đặt lưng, chứ lang thang kiểu này đuối quá sức đuối. Khuôn mắt tôi ít nhiều thể hiện điều đó. Bà Dì xem chừng có khả năng đoán tướng số nên phán luôn câu xanh rờn:

– Nỡm, Ông cụ ạ. Nghèo mà còn eo. Mang nhiều đồ đạc xuống nhiều không? Dì chạy xe qua chở cho.

Biết từ chối không xong. Hai Dì cháu uống nước no bụng rồi hung hăng chạy xe về nhà Bác V lấy đồ, trên đường Quỳnh Anh dặn không được để bác V biết qua ở chung, kẻo hỏng. Tôi tâm lý cũng biết vậy. Buồn cười nhất là lúc lên xe. Lúc đó Dì chạy một chiếc Suzuki Smach gì đó. Tính giành nhưng mà Quỳnh Anh không cho. Nói để chị chở Em không quen đường. Thế là ngồi đằng sau ôm eo con gái. Nghĩ ngợi lung tung…

Qua nhà Dì mới biết đó không phải là cái nhà. Chính xác gọi nó là cái lô cốt thì đúng hơn. Ngang 3m rộng 3.5m, mỗi gác có 1 toilet. Gạch bông bẩn kinh khủng, ngổn ngang xe đạp. Gác đầu tiên là lũ con gái ở. Gác thứ hai là đám thanh niên. Tôi bưng đồ lên ngang qua phòng đám con gái. Cửa không khóa. Trong nhà líu tíu nhí nhố cũng phải 5 mạng nữ chứ không ít. Cảm thấy hơi sợ. Lên đến gác gỗ trên thì xém té xíu. Giờ ngẫm lại vẫn không hiểu vì sao mình ở được. 3m x 3.5m là chưa đầy 12 m. vậy mà còn có một cái bồn nước 1000 lít. Xung quanh là mái tôn hai nhà hai bên hắt vô. Nghe đây bảy tám anh. Loay hoay không rõ tối nay mình ngủ thế nào.

Chắc có lẽ bắt gặp được nét mặt lo lắng đó của tôi nên Dì trấn an.

– Em đừng lo. Nhà này chia làm hai ca. Đi học ca sáng. Tối một số đi làm.

Tôi mường tượng ra được chút xíu.

– Nhóc đẹp trai ơi. Nếu mà không có chỗ thì xuống chỗ Dì Quỳnh Anh với lại chị ngủ nè… hihi…

Giọng ai đó õng ẹo vang lên.

– Con Quỷ này, để yên cho Em tao học hành nha mày. – Dì lớn tiếng nạt nộ.

Vậy là tôi ở với Dì tại căn lô cốt khu TVĐ. Dì chở tôi đi mua xà bông, mua khăn tắm. Thậm chí nhiệt tình mua có hai cái quần con. Chẳng hiểu bà Dì nghĩ sao chứ thằng cháu thì mồ hôi túa cả ra khi được con bé gói cho hai cái quần rồi Dì ngồi sau, tập cho tôi chạy xe ở đường thành phố, lái riết cũng quen, mấy ngày sau lên trường nhập học, có thể tự tin đi bằng cái xe xịn đó. Dĩ nhiên là tạm thời, vì không bao lâu sau đó, tôi ra bưu điện gọi về nhà tạm ứng 400.000vnđ mua cái xe đạp để đi làm.

Tôi chẳng bao giờ hỏi Quỳnh Anh làm gì, đối với tôi, sự mang ơn và khái niệm họ hàng khiến tôi rất rất quý trọng Dì, nhưng không hỏi chứ không phải không lo lắng. Mỗi buổi tối Tôi đều mong bình an đến cho Quỳnh Anh. Sáng ngủ dậy, đi xuống dưới đánh răng chỉ mong nghe được tiếng Dì trò chuyện.

Những ngày đầu với tôi ở cái đất Sài Gòn là vậy. Sáng lên trường đi học, chiều lang thang ngoài đường nhớ về thời học sinh, ghé công viên Gia Định, ghé công viên Lê Thị Riêng. Được Dì hoặc mấy anh chị trong phòng dẫn đi ăn chè cháo. Nói chung với một đứa quê mùa chưa được ăn : Hột Vịt Lộn – Cơm Sườn – Hủ Tiếu thường xuyên như tôi. Cảm thấy cái gì cũng ngon miệng. Đêm về, thế giới tốt đẹp bắt đầu từ khung cửa sổ trên gác phòng trọ….

À thì ra đối diện có cô bé dễ thương đang học bài.

Ai đó hát vang bài mặt trời bé con của Trần Tiến:

“Ngoài kia có chú bé trèo cành me mắt xoe tròn lắng nghe
Đàn tôi hát câu gì mà sao cô bé cười ngộ ghê
Đàn tôi hát câu gì mà sao cô bé ngồi mơ màng
Hạnh phúc quá đơn sơ, đời tôi đâu có ngờ
Từng đêm cô bé chờ như chờ từng giấc mơ” (tiếp phần 5)
------------ Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 -----------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon