"Truyện 18+" Em đã lấy chồng chưa? P5

Loading...

Truyện 18+ Em đã lấy chồng chưa? P5
Có hôm trời mưa vào buổi tối.
Cơn mưa nhẹ dịu đi cái nóng của căn gác trọ.

Xua tan đi cả ngày oi ả bứt rứt của tiết trời hanh khô.

Tôi bước hẳn ra hiên mái tôn của nhà bên cạnh buông đàn hát. Lúc này trời chập choạng tối. Nhớ nhà ghê, nhớ những con mưa rần rã suốt buổi chiều, nhớ bọn trai làng cởi truồng tắm mưa. Quê tôi đất đỏ, cứ mỗi lần mưa xuống thì con đường ngoằn nghèo tạo thành rãnh nước bé xíu. Chảy dốc xuống chỗ trũng và hình thành đám nước nhỏ đục ngầu. Hồi còn bé, tôi hay được mấy anh chị lớn đùn đẩy vào đám nước nhỏ đó , trét bùn lên người.

Lớn hơn một xíu, tụi tôi tự hình thành nên những nhóm đi tắm dòng suối đuôi làng, nước trong vắt và có cả con trai, con hến bắt về bằm cháo. Đứa nào không biết bơi cho chuồn chuồn cắn rốn.

Thoắt cái mà đã mười mấy năm, thằng nhỏ nghịch ngợm năm nào đã thành chàng trai cao to vạn vỡ, đi học Sài Gòn…..

“ Quê tôi ai cũng có một dòng sông riêng mình. Con sông quê gắn bó với tuổi thơ đời tôi. Bao năm xa qua ấy, trong mơ tôi vẫn thấy, hôm nay tôi trở về………”

Hôm nọ tôi có hỏi tin tức Trà My, nghe đâu em ở bên quận 9. Dự định ngày nào đó sẽ ra thăm Em. Giả như hôm nào Dì Quỳnh Anh không có đi làm, mượn xe của Dì đi. Cảm giác đó làm tôi khoái trá. Mải theo dòng suy nghĩ miên man, tôi cứ vậy vừa đàn vừa hát một mình.

Đối diện qua khung cửa căn gác trọ là một dãy nhà lụp xụp liên tiếp, rồi đến một ngôi nhà cao ba tầng khang trang. Cũng có một cánh cửa sổ đối diện. Thỉnh thoảng có cô gái ngồi học bài. Nói thật là bản thân mình chẳng lấy gì làm chú ý cho lắm, uhm thì thỉnh thoảng ra nghêu ngao hát cũng thấy bóng một cô nàng đứng dựa bên hiên cửa lắng nghe, ừhm thì cũng ráng đánh đàn hay một chút, không lỗi nhịp. Xem như là có người biết thưởng thức tiếng đàn ghitar của mình. Ngoài ra chẳng muốn tìm hiểu người con gái đó là ai? Xấu hay đẹp?

Nhất là hôm báo với Quỳnh Anh mượn xe được Dì đồng ý, thì hình ảnh Trà My chiếm toàn bộ trí óc…

Hôm nay lại khác….

Khu vực tôi bị cúp điện.

Đáng lý ra tôi chui vào lại căn gác xếp, nhưng ngặt nỗi đông người quá. Bèn nói trỏng vào trong:

– Anh Tùng ơi, lấy hộ em cái đèn pin để trên bàn học với

– Cái thằng này điên à? Không vào nhà lo tắm rửa học bài đi.

– Hihi… Kệ Em, tí em zô, không rảnh vào ngửi mấy cái mùi hôi nách của mấy anh.

Có đèn pin, tôi lại bật đèn chiếu vào sổ nhạc hát….

Ở một chỗ nào đó, bên khung cửa có người soi đèn pin hắt ngược vào cây đàn…

Tôi ngẩng lên nhìn, ra là căn phòng có cô nàng vẫn nghe hát mỗi chiều. Nghĩ ra được trò nghịch ngợm, tôi lấy đèn pin soi thành vòng tròn chiếu thẳng qua nhà bên đó.

Có tiếng cười khúc khích.

Cứ vậy soi qua soi lại. Rồi đột ngột đèn pin ngưng chiếu qua bên này, làm tôi chưng hửng. Chắc cô nàng chán rồi. Đang tính bước lại vào phòng thì lại có ánh đèn lóe lên. Một cái bảng thiệt to giơ lên rồi chiếu đèn vào đó

“ANH TÊN GÌ? ĐÀN HAY GHÊ?”

Tôi thấy vui vui nên kiếm một tờ giấy viết lại – Cũng chiếu đèn lên để người ta đọc cho rõ

“ANH TÊN PHONG – NGƯỜI TA TÊN GÌ?”

Lại thêm một tấm giấy rọi ảnh đèn:

“NHỎ QUÁ – EM ĐỌC KHÔNG RA. EM TÊN TRÂM”

Thiệt tình cái ông trời, làm như trong thế giới của tôi chỉ quanh đi quẩn lại ba cái tên phổ biến là “ ANH” ; “TRÂM” “QUỲNH”… đi đâu cũng gặp hết trơn. Loay hoay chưa biết làm sao để có thể hồi đáp. Tôi không có sẵn bảng to, mấy tờ giấy A4 thì đọc không thấy, khua đại ánh đèn thẳng qua bên đó, múa loạn xạ. Có hồi âm :

“EM HIỂU RỒI – NGHĨ CÁCH ĐI – MAI NÓI CHUYỆN TIẾP “

Chiều hôm sau đi học về, bồi hồi mong chờ cái cảm giác đợi buổi tối, cái khó cũng ló cái khôn, tôi nhớ lại giàn ná của thằng Tiến Mập, viết vào giấy rồi vo viên tròn bé xíu. Tôi vác ná bắn thẳng vào khung cửa. Không phải bắn lúc nào cũng trúng, đâm ra mỗi lần viết phải viết ra ba bốn tờ giấy, mỗi tờ một nội dung ngắn gọn. Bên kia hoạt động theo phương thức truyền thống là giơ bảng và rọi đèn pin. Cứ thế câu chuyện không đầu không đuôi được truyền tải qua lại giữa hai con người nhìn không rõ mặt nhau. Cũng có lần tôi vẽ khuôn mặt cô nàng lên trang giấy hỏi Em có giống vậy không? Cô bé chả lời là xấu hơn thế nữa, kèm theo khuôn mặt cười.

Cô bé đang học lớp 12 của một trường quận Tân Bình.

Cảm giác nói chuyện với một người mình không hề biết người ta là ai, chẳng phải quan tâm đẹp như thiên thần hay xấu như quỷ sứ thật thú vị. Nó kích thích trí tò mò của thằng đàn ông ghê gớm. Mà độc giả biết rồi đó, muốn chiếm được trái tim một người đàn ông có hai cách nhanh nhất: Một là qua cái bao tử, hai là tạo tò mò. Chuyện của cô nàng tên Trâm nằm theo vế thứ hai.

Cũng có hôm vừa bắn được mảnh giấy qua đã thấy phụ huynh cô nàng lòi mặt ra cửa sổ nhìn. Chắc ổng nghĩ tôi tán con gái ổng nên bắn lung tung. Chứ ổng mà đọc mà thấy câu chuyện bọn tôi hỏi thăm nhau, chắc ổng cạo đầu con gái đang học lớp 12 của ổng luôn quá. Tôi hết hồn giả bộ mâm mê cây đàn tích tịch tình tang. Lúc sau cũng có cái đầu nhỏ nhỏ có hai bím tóc lắc lư nhòm qua soi đèn. Viết trên bảng:

“MAY QUÁ – PAPA EM KHÔNG ĐỌC”

Rồi có hôm, chưa kịp bắn phá gì đã thấy đèn pin và bảng viết:

“ANH PHONG ƠI – BÉ ỐM RỒI”

Làm tôi viết luôn một tràng chuyện cười mệt xỉu, gói gém cẩn thận bắn qua dỗ dành cô nàng ngủ ngoan.

Tìm em cũng như tìm Chim.
Chim bay Biển Bắc tôi tìm Biển Nam

Xe đạp không phải là vật dụng quá quý giá vào thời điểm tôi lớn lên, nhưng nó quen thuộc, quen thuộc như những chiếc xe máy bây giờ các bạn đang đi.

Nhà tôi có hai.

Chiếc xe của cha tôi là con ngựa sắt có khung.

Của mẹ tôi là một xe đạp đầm.

Hồi còn bé, vác con ngựa sắt có khung ngang ra tập. Chân cẳng chó. Tức là xỏ cái cẳng chân của mình chui qua khung rồi đạp nửa vòng pedan. Cũng may là chuyện tập tành không lâu lắm, chứ nếu lâu khéo xương sống quẹo qua một bên, chân bên dài bên ngắn.

Thời điểm xuống Sài Gòn, tôi cũng ráng gồng mình mua chiếc xe đạp để đi đây đi đó.

Dì Quỳnh Anh lúc nào cũng sẵn sàng cho mượn chiếc Suzuki. Vấn đề tôi e ngại bởi không có … tiền đổ xăng. Mà đi chùa thì chẳng hay ho gì lắm.

Nắm được tin tức Em ở quận 9. Tôi lập tức lên kế hoạch đi thăm. Đi xe đạp chứ không theo ý định ban đầu…

Người đồng vai sát cánh cùng tôi là đứa bạn mà bản thân ít khi ngờ tới.

Thằng Quân Ngọng.

Chiến trường chiến đầu kề cạnh nhau, nhỏ Thảo Nguyên học chung với cả bọn hồi năm cấp III. Đang theo học đại học ngân hàng – khu Thủ Đức. Ở luôn trong ký túc xá. Một khi chúng ta ở cùng chiến tuyến đi đánh giặc, thì bỗng đâu tất cả quá khứ là quá khứ. Sự tương phản tính cách thời cấp ba biến mất, thay vào đó là sự đồng cảm và hỗ trợ lẫn nhau. Tôi có xe đạp, nó được nhà gửi cho ít tiền gọi là lộ phí. Thế là cả hai nghiên cứu bản đồ thành phố đánh dấu từng đoạn đường.

Nếu ra đường muốn biết ai là sinh viên ở các tỉnh mới lên Xì Phố. Có hai cách. Một thấy thằng nào mặc bộ đồ thật đẹp, quần tây áo sơ mi – đóng thùng – Chân đi đôi giày đen bóng láng – Nhưng đạp xe đạp. Đích thực là sinh viên đang đi làm phục vụ.

Cách thứ hai là bọn đi tới ngã tư thì – Leo Lề – Dừng Xe – Ngó Bản Đồ.

Hai đứa tôi được phân biệt theo cách thứ hai.

Từ lô cốt đạp xe qua bên quận 7 sang nhà cậu của thằng Ngọng. Rồi từ quận 7 đi về hướng cầu nguyễn hữu cảnh ra Xa Lộ Hà Nội. Hai thằng thi nhau đạp. Chỗ nào mệt lại dắt xe leo lề ngồi uống bịch nước mía mua sẵn. Tôi hiểu thằng bạn này nhiều hơn. Đúng là mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Bố mất sớm, mẹ tần tảo nuôi anh em nó vất vả. Thương con như trời như biển, dĩ nhiên là cũng có lúc thái quá. Nhiều trò chơi thả diều bắt cá chỉ nghe qua chứ chưa bao giờ được thử dù chỉ một lần. Niềm hi vọng của mẹ đôi lúc là áp lực học hành khiến hai đứa con chỉ chăm chăm vào sách vở. Bỏ quên đi niềm vui tuổi thơ. Nghe nó kể thấy tội và quý bạn nhiều hơn.

Hai đứa ra tới ngã tư Thủ Đức quyết định ghé Hoàng Diệu thăm cô bạn Thảo Nguyên. À không, nên dùng từ “ Bạn Gái Tương Lai ” của thằng Ngọng mới đúng. Nói “ tương lai ” vì theo như thằng bạn của tôi kể là rất có hi vọng, khả năng 100% là nhỏ cũng thích thằng này. Vấn đề là chúng nó “ Mặt Trong như đã, mặt ngoài còn e ” nên không tiến được với nhau. Khoản này xem ra là tôi có kinh nghiệm. Đơn giản là thằng Ngọng cũng rõ tôi vốn dĩ nhiều gái theo. Tức là phải tỏ tình rành mạch. Khát vọng lớn nhất của nó là ba chữ ” Mình thương Bạn” chạy từ Đan Điền, lên cổ họng rồi phát ra khỏi cái miệng, ngay lập tức cái miệng đối phương cũng phun châu nhả ngọc từng ấy chữ ngược lại. Có điều đời không ai học được chữ ngờ.

Hai thằng lon ton dừng xe trước cổng ký túc xá đại học Ngân Hàng đợi bác bảo vệ rao tên. Đợi mỏi cả giò, đợi đến nóng cả người vẫn… không thấy Thảo Nguyên ra. Thằng Quân đứng như phỗng trường cổng trường. Tôi thì mồ hôi dễ dãi đi tìm chỗ rúc nắng. Đợi đâu cũng tầm cả gần tiếc rưỡi. Nhờ bác bảo vệ thì không dám nhờ nhiều sợ bị la. Câm như hến. Bác bảo vệ thật thà khuyên:

– Hay tụi con đi ăn trưa đi, rồi quay lại.

Tôi thấy đó là ý kiến vô cùng hay, có điều nhìn quá khuôn mặt thảm hại của thằng Bạn nên cụt hứng, ráng động viên nó:

– Hay thôi, tao với mày đợi ở đây. Lỡ Thảo Nguyên ra không thấy mày lại khóc hu hu…

Mắt thằng Ngọng sáng rực… như hai đèn pha ô tô. Chắc nó nghĩ tới cảnh con “Bạn gái tương lai” của nó ra tìm không thấy nó đâu, khóc sưng nước mắt. Lòng thằng bạn tôi như được thổi một luồng gió mát….

Ơn giời! Cuối cùng thì Thảo Nguyên đây rồi.

Nhỏ mặc bộ đồ ở nhà lon ton ra cổng, cầm theo cái cà mem cơm – cạnh nhỏ còn có hai đứa bạn xinh như mộng nữa. Nói chuyện ra chiều rôm rả, có điều tư thế và ăn mặc không có thái độ gì là đón khách hết trơn. Hai đứa tôi chưng hửng. Nhác thấy nhỏ từ xa, thiếu điều thằng Quân muốn xuất phát nhanh chạy vượt rào 100m. Nín nhịn vẫy tay gọi í a í ới.

– Thảo Nguyên, hú…hú…. Quân nè….Thảo…… Uyên…(Vì ngọng nên nó đọc Thảo Nguyên thành Thảo Uyên)

Ba cô tiên đi ra tới cổng, khác với niềm hi vọng của thằng Quân. Tôi thấy nhỏ có vẻ ngại với hai đứa bạn, thẹn thùng khi thấy có bóng dáng nữa. Hai cô tiên kia cười khúc kha khúc khích.

– Sướng nha Nguyên, ngày nào cũng có người tới thăm.

Tôi nghe mà muốn nổ đom đóm mắt, tự dưng thiện cảm mấy tiếng đồng hồ dành cho cô bạn này bỗng chốc biến mất. Ngó về phía thằng Quân. Thì ra ngoài bị “ngọng” nó còn bị “điếc” nữa. Hai bà quỷ dạ xoa kia nói to thế mà đầu nó không lọt vô được chữ nào. Mặt mày hớn hở như sắp tết, lại còn dơ tay vẫy vẫy tôi lại, tôi ể oải rời khỏi chỗ ngồi tới gần cổng trường.

– Ủa, Phong cũng ra thăm Thảo Nguyên hả? – Cô nàng lên tiếng

– Uhm, tiện đường thôi.
Tôi đáp lại, đời tôi ghét nhất cái kiểu “ thân con gái là phải được săn đón” . Tôi tuy nghèo nhưng chưa có đứa con gái nào dám lên tiếng nói hai từ kiểu như “Nghĩa Vụ” vậy, mà vẫn có nguyên đám gái bu quanh.

Thằng Ngọng không hiểu nổi cảm xúc của tôi. Nghĩ chắc do đạp xe nhiều nên mệt. Đúng là đồ dại gái thấy ớn. Ba đứa qua bên hẻm đối diện vào quán cà phê cóc uống ly cà phê. Chuyện thằng Ngọng nhờ tôi dò xét ý Thảo Nguyên thế nào để ba chữ ” Mình thương bạn” đủ dũng khí thoát ra khỏi cổ xem ra không cần làm nữa rồi. Tôi hiểu tỏng kiểu con gái vậy. Sau này mới thấy lúc đó mình nghĩ sai. Nhỏ Thảo Nguyên đúng là không thương tới thằng Quân thiệt, nhưng cũng không nghĩ tới ai. Chuyện gia đình nhỏ cũng là áp lực học hành quá lớn. Nhưng đó là khi trưởng thành, còn thâm tâm tôi lúc đó. Thấy phát ghét cô nàng.

Thằng Ngọng giả vờ đi mua cơm cho nhỏ và cơm cho hai thằng, xách cà mem cơm đi.

Còn lại tôi với Nguyên trong quán. Tôi lên tiếng trước phủ đầu:

– Nguyên nè, tui thấy thằng Quân cũng tội, bà có thích nó không? Nếu không thích thì nói để cho nó khỏi hi vọng. Chứ bà có “ ĐẦY NGƯỜI” theo đuổi rồi – Tôi nhấn mạnh vẻ hằn học

– Thì Nguyên cũng tính nói đây – Giọng nhỏ đầy ngạc nhiên nhưng cũng quyết đoán.

– Uhm, làm vậy được.

Hai đứa không biết nói câu gì hơn ngoài mấy câu hỏi thăm vớ vẩn tình hình học hành, câu chuyện đi vào ngõ cụt. Đâu đó bóng dáng thằng bạn đi từ xa về hí hửng…

Tự dưng thấy thương thằng này ghê. Nó mà bị Nguyên từ chối chắc khéo chở nó đi tới cầu Sài Gòn nó lao mình xuống dưới mất xác. Nếu không thế chắc cũng học hành không đâu vào đâu. Mà trường Bách Khoa thì chương trình căng lắm. Quay qua cô nàng nói vội:

– Thôi, bà đừng nói chi. Cứ nửa nạc nửa mỡ thôi. Tôi sợ Quân thương bà quá hóa điên.

Cô nàng gật đầu đồng ý , khi đó “Ngọng và Điếc” vừa mua cơm về. Ba đứa ăn cơm trong sự vui vẻ nhưng mỗi đứa theo đuổi một tâm trạng riêng.

Suốt lúc ăn cơm, thằng Ngọng cứ quay qua tôi dùng ánh mắt dò xét. Rồi lại ấp a ấp úng với cô gái ngồi bên, Thằng Phong tôi thiếu điều muốn tham khổ. Nghĩ bụng ” thằng dở hơi cá bơi ”.

Đoán chuyện mở lời tình cảm mà nó nhờ, tôi làm chưa xong. Nó rầu rĩ im như hến. Ba đứa ngồi xíu rồi Thảo Nguyên xin phép vào ký túc lại. Đi được nửa đường cô nàng ngoái lại nở một nụ cười thật tươi:

– Ráng học hành tốt nha Quân. Có gì lâu lâu ra thăm.

Mặt thằng Ngọng thêm một lần được đốt cháy rực rỡ….

Hên quá, may mà có câu nói vớt vát đó nên Quân không điều tra tôi vụ dò xét tình cảm đối phương thế nào. Theo mặc định. Nhỏ khuyến khích nó học giỏi và thường xuyên ra thăm. Coi như nhỏ đã chấp nhận nó là “ Bạn Trai “ rồi. Thằng bạn tôi quên mất một điều là Thảo Nguyên chơi chữ. “ lâu lâu ra thăm” có nghĩa là “lâu thật lâu hẵng ra nha – Để yên cho tui học”.

Ngôn ngữ tiếng Việt phức tạp ghê. Thêm phải con nhỏ thông minh nữa, thành ra rất hại não

Xong cái vụ Hoàng Diệu thì đến chiến trường chính .

Lúc này áp lực dồn cả lên não. Theo thông tin lòng vòng của nhỏ Quỳnh, thằng Tiến và mấy đứa bạn trong lớp thì nhà Em trọ đi từ ngã tư Thủ Đức, bên hông coopmart đi xuống tầm đâu 1km. Gặp một cái ngã tư lớn, rẽ trái rồi ngó bên phải có dãy nhà. Số má thì không biết.

Lúc này mới thấy ngu ngu. Cầm súng ống ra chiến trường mà địa chỉ quân thù không có. Hai thằng quay tới quay lui, về không dám về, hỏi không dám hỏi. Nhìn mặt tôi còn tồ hơn cả mặt Quân lúc nãy. Lại thêm gần một tiếng nữa ngồi nghĩ cách giữa trời nắng chang chang…

Hay là tin tức sai lệch. Cả khu này ngoài biệt thự. Nhà cao cửa rộng còn lại toàn Phòng trọ, mà tôi tin chắc ba mẹ em không lý nào để đứa con gái cưng ở phòng trọ cả, nhưng nếu là mấy căn biệt thự kia cũng trật nốt. Không giàu tới vậy.

Loay hoay cũng đánh liều vào dãy trọ đầu tiên. Gõ cửa phòng số đầu tiên, hỏi người đầu tiên bước ra khỏi phòng.

– Chị ơi cho em hỏi thăm. Ở dãy này có ai tên Trà My – người ở Lâm Đồng xuống đi học không ạ?

– Chờ chị xíu nghe – Chị gái lớn tuổi nói rồi quay vào phòng hỏi mấy người trong đó.

– Không có Em ơi, hay Em đi hỏi mấy phòng khác xem ai biết không. Mà chắc là không đâu. Đây toàn công nhân đi làm thôi – Chị đáp lại

Tim tôi như đứt từng đoạn.

Thằng Quân thay tôi đi gõ cửa hai ba phòng nữa rồi lắc đầu quay ra.

Đến dãy trọ thứ hai kết quả y chang.

Qua dãy trọ thứ ba thì bọn tôi chỉ buồn hỏi đúng phòng đầu tiên. Thấy lắc đầu là thôi không tìm nữa.

Thất tha thất thiểu.

Vậy là cả một sự chuẩn bị kỹ lưỡng và tính toán sâu xa cuối cùng ra không gặp.

Trà My ơi, Em ở phương trời nào mà sao một mảnh thông tin về Em không cho anh hay. Em có biết anh nhớ Em lắm không?

“ TÌM EM NHƯ THỂ TÌM CHIM

CHIM BAY BIỂN BẮC – ANH TÌM BIỂN NAM”

Trước lúc về. Tôi nghệch ngoạc cầm gạch viết nguyên dòng chữ to tướng bên lề đường và bức tường : “ TÌM THIÊN LÝ – ĐỒI GIÓ HÚ – THƯƠNG!”

Viết xong hai đứa quay về lại Sài Gòn. Suốt quãng đường đi, tôi chẳng nói nên lời.

Ai ngờ mấy nét nghếch ngoặc đó sau này hóa ra có người đọc được. Duyên số chưa dứt. Em không bay về biển Bắc, Em đã ở rất gần tôi. Ở ngay dãy trọ thứ ba bọn tôi tìm đến. Nhưng không phải trong phòng trọ. Mà là trong nhà ông bà chủ. Em là con họ của chủ nhà. Hèn gì không ai biết.

Bạn tôi có đứa ở ký túc xá bên cao đẳng điện công nghiệp 4.
Bữa lên phòng nó chơi. Thấy không ổn chút nào. Phòng 14 mạng, học thì xuống thư viện trường, nhìn chung là bất tiện. Đủ loại thành phần cô hồn các đảng. Trường tôi học ngày bao gồm hệ cao đẳng, trung cấp 2 năm và trung cấp 4 năm. Nhìn chung so với mặt bằng mấy đứa học sinh từ tỉnh về như bọn tôi là ổn, nhưng đối với dân Sài Gòn lại là nơi chứa chấp toàn thế lực phản động, nhưng học trò hư, không ai quản mới đưa vào hoặc đăng ký học trường này. Có đứa nhà ở quận 8 – 9 xa nên cũng kiếm tạm một chỗ ở ký túc xá. Cách tôi ít năm có biến cố đốt ký túc của mấy anh lớp trên, thành ra xây lại. Thừa chỗ ở.

Phòng thằng bạn có một lão đại “ giang hồ – giang háng ”, nó nhận là đại ca của phòng. Cũng chả hiểu bọn thanh niên mười mấy đứa còn lại trong phòng vì sao không dám đối địch một đứa . Tôi nghe kể lại. Thằng này đúng chất một thằng du côn. Giang hồ tào lao. Nó coi nó là quản phòng. Thích lấy đồ gì, lượm đồ gì bọn kia đều cúc cung phụng vụ mà không dám hó hé lấy một tiếng. Chỗ nó ngủ, không ai bén mảng tới. Đang giặt đồ trong nhà vệ sinh, thằng mất dạy đập cửa yêu cầu bước ra cho nó tắm. Cả đám im re. Ban đầu cũng có đứa phản ứng, thằng này kéo mấy thằng đầu trâu mặt ngựa lên, đóng cửa phòng lại hội đồng thằng phản ứng một trận. Lại còn dọa không được nói bảo vệ. Mấy thằng này toàn bọn mọt sách, nghe thế phát khiếp, miệng câm như hến. Trong đó dĩ nhiên có thằng bạn mình.

Mà cũng phải thông cảm, toàn quê xa vào, đường đi lối bước Sài Gòn còn chưa rõ, lấy can đảm gì ra mà chống với cự……

Hôm đó tôi không đi làm nên tranh thủ đạp xe đi thăm bạn bè. Ghé vào trường gửi xe ở tầm hầm rồi lên phòng B 13. Thằng bạn mình mở cửa mà không nói lấy một tiếng. Im phăng phắc. Thằng Cu kia mặc cái quần cộc , trên người có mấy hình xăm “con giun đất” đi qua đi lại tơn tơn giữa phòng. Nhìn mà ngứa con mắt bên phải, đỏ con mắt bên trái. Không ai buồn nói chuyện với nó, chính xác hơn là không ai muốn dây dưa….

Có vẻ thằng “ma cà bông” buồn… và ngứa chân tay.

Chắc thằng này bê đê hay sao mà ngó nghía tôi hoài.

– Ai cho mày lên đây – Nó bố láo

– Tao lên đây thăm bạn tao, có báo bảo vệ rồi – Tôi đáp cứng, tâm trạng bắt đầu e ngại và suy tính.

– Mày lên đây lỡ mất đồ trong phòng thì sao, tao …tao… là… là… bảo vệ tụi nó – thằng Ma cà bông tính nói là bảo kê phòng nhưng có vẻ ngượng nên nói chệch đi.

– Mày an tâm. Tao không như ai đó không biết điều đâu, mình đi thôi N – Tôi kéo thằng bạn tôi đứng lên ra khỏi phòng và xuống căn tin.

Hai đứa ngồi nói chuyện, chính xác hơn là tôi nói, thằng N mặt như cái mo. Chắc nó sợ. Tôi lên giọng trấn an :

– Mày an tâm, có tao đây. Đố thằng nào dám bắt nạt.

– Nhưng mày không có ở đây thì sao ? Thằng N hỏi trớt quớt.

– Ờ thì… ờ thì. Mà chắc không có gì đâu.

Chẳng biết nên nói thế nào trước câu chất vấn quá đúng của nó, tôi ở tuốt quận 3, muốn gì thì lâu lâu lên thăm bạn bè. Đâu có thời gian đâu mà canh me được, lỡ lúc tôi về, ma cà bông kéo đàn tới quậy bạn, hoặc đêm đêm đấm cho thằng bạn tôi vài phát, chẳng biết ai mà cứu.

Có gì đó sai sai ở đây……

Thằng Ma cà bông nhanh hơn tôi nghĩ. Nó kéo đâu một đám lu xu bu tới gặp tôi. Thằng nào thằng đó nhìn muốn đấm cho vài phát. Thấy hai đứa ngồi căn tin – Nó kéo nguyên ben sáp lại

Chưa gì đã phủ đầu :

– Mày tên gì? Biết tao là ai không? – Giọng lớn lối gớm

– Tao tên Phong, tao không biết mày.

Tôi vừa nói vừa cầm sẵn chai nước ngọt. Ba cái vụ này tôi rành quá, chính chiến nhiều nên có kinh nghiệm, nếu không thủ trước thì có mà ăn nguyên hội . Chả bù cho thằng bạn, run lập cập ngồi bên. Tội cho nó quá

– Mẹ mày, Tao là dân Sài Gòn chính gốc ( Nghe mà phát ói, sau này không chỉ gặp đàn ông, mà tôi còn gặp cả phụ nữ tự hào mấy chữ đó. Đa phần là tôi bấm nút “ Hô biến”)

– Tao nói mày nghe, tao chả biết mày là ai, cũng chả can thiệp gì chuyện của mày, nhưng đây là bạn tao, mày ở chung phòng. Đừng bắt nạt nó. Nó hiền lành. Còn riêng tụi mày thì…

Không hiểu sao lòng tôi can trường đến lạ, giọng nói thép và cứng rắn đến từng chữ :

– Bạn tao có mệnh hệ gì, một mình tao đến tìm mày. Còn ngày hôm nay, tha cho bạn tao về, tao ở lại đây. Bọn mày đông. Tao đíu làm gì được. Nhưng có đánh thì đánh tao chết , mày có chắc ra đường không bị đâm một nhát sau lưng không?
Mặt phừng phừng , tôi thốt lên những lời mang tính đe dọa

– A, mày mày ngon – giọng run run.

Thật ra bản thân tôi cũng đã cân nhắc kỹ. Căn tin trường không phải là nơi dễ uýnh lộn, nếu uýnh thì dễ đuổi học như chơi. Coi như đánh một ván bài liều. Còn ra khỏi trường bằng cách nào…tôi chưa nghĩ tới.

– Mày lên phòng đi… N , để tao lo – Tôi đuổi khéo thằng bạn.

Nó thất thểu rời khỏi chỗ ngồi với vẻ mặt áy náy. Nó ở lại không khéo hại cả tôi, thằng bạn biết điều đó nên rút lui êm. Tôi bình thản ngồi uống hết chai C2 rồi đứng dậy tính tiền. Bọn kia xì xà xì xầm rồi rút nửa quân số đi trước.

Tôi xuống tầng hầm lấy chiếc xe đạp mà trong bụng đánh lô tô. Ngày trước xông pha đánh đấm nhiều, nhưng đó là ở tận miệt vườn. Còn ở đây là thành phố. Đơn độc là cảm giác xâm chiếm tôi lúc đó. Tiến mập ơi, Sơn mụn ơi, Phong Con ơi… tụi mày ở đâu về đây sát cánh cùng tao….

Mải miết suy nghĩ thì chiếc xe đạp cũng ra tới cổng trường. Tôi có thể chạy thoát. Nhưng làm vậy khác nào hại thằng bạn N… của tôi. Trận này không đánh không được. Suy nghĩ rằng mình có thể chết nơi đây.

– Má mày đồ bố láo – Giọng một thằng vang lên.

Chưa rõ từ đâu đã nghe tiếng dép , tiếng thép va vào người. Theo phản xạ tôi giục xe đập qua một bên rồi thủ thế, Lấy tay chạm vào vật tiếp xúc bằng một góc 45 độ từ dưới lên. Vừa đỡ giảm lực vừa hất cây tuýp sắt khỏi người. Khẽ lách người về phía vách tường trường học hạn chế bớt điểm tiếp xúc cơ thể. Mắt đảo nhanh quan sát.

1, 2, 3, 4… 9, 10 thằng khốn nạn đang vây.

Phen này xem như đi xa rồi. Tôi rủa thầm trong bụng.

Ầm….

Keng… keng… tiếng kim loại va vào đâu đó, bụi gạch rơi xuống

Cơ hội là đây. Tôi ráng gồng đau chộm lấy thanh sắt rồi phang túi bụi, võ với chả vẽ, lúc đó không kịp xuất hiện miếng nào, chỉ biết làm theo quán tính.

Mỏi tay… sức cạn dần!

Tôi ngày càng bị đám chó điên vây quanh lôi dần ra khỏi điểm tựa bức tường. Bốn phía lúc này không ngừng bị đập mạnh. Tay tôi tê đến mức không thể nhích lên được. Khi máu đã đổ thì tiết gà tiết vịt cũng dâng lên. Tôi phản kháng thêm được lúc nữa thì buông xuôi…

Mẹ ơi, ba ơi… chắc con chết ở đây.

Có tiếng la hét của mấy cô bán hàng rong.

Có tiếng bô xe máy nổ áp sát……

Có tiếng chửi và la hét nhau.

Tôi chẳng nhớ mình bất tỉnh lúc nào, cũng chẳng nhớ là bao lâu.

Chỉ biết khi mở mắt dậy, trước mắt tôi là một gian phòng màu trắng. cánh quạt trần quay nhè nhè làm dịu mát cơ thể, ngó quanh vì không định vị được không gian thời gian. Thấy mình nằm trên một chiếc giường. Mặt mày đầy những băng bó. Hai cánh tay u tím không cử động được. Liếc xuống phía chân giường…

Ô kìa……

Ngoài hai cái chân ra còn có một mái tóc dài bay lất phất… Khuôn mặt ụp xuống thành giường che dấu.

Đây là ai? Là ân nhân đưa mình tới đây sao? Tại sao lại ở đây cùng mình? Hàng ngàn câu hỏi nảy sinh trong đầu……

Đến khi khuôn mặt đó ể oải ngước lên. Tôi như người trên trời rơi xuống.

“ TRÂM ANH”

Ngày đó……
Tôi gặp lại Trâm Anh.

Vẫn như xưa chinh chiến, mang thương tích đầy mình.

Gặp lại nàng mà lòng xuyến xao đến lạ. Nhớ lại cái buổi hái Phượng sân trường bị phát hiện, quỳ trước sân….

Cuộc đời thật trớ trêu. Người mà mình muốn dâng hiến cả tuổi thanh xuân thì mờ mịt, chẳng rõ ở phương nao. Người mà mình luôn lãng quên thì xuất hiện ngay trước mặt. Có gì đó ngại ngùng và đau nhói.

– Huhm… Anh vẫn như ngày nào. Suốt ngành lo đánh nhau dành gái không. Hên cho anh là bọn đó cũng chỉ là đồ lót dép thôi. Em có nhờ đám bạn em can thiệp rồi. Đúng thiệt là liều quá. Một mình không lo chạy đi còn bày đặt đánh với đấm.

Ôi cái giọng chua ngoa, đanh đá vẫn còn nguyên. Nghe Nàng mắng té tát mà trong lòng lại vui đến lạ, cảm xúc cũ lùa về, gió ngoài sân cũng thổi vào căn phòng sáu giường mát rượi.

– Nhỏ này là ghệ mày hả? – Một thằng thanh niên đi cùng Trâm Anh bước vào cửa ngó nghiêng tôi từ đầu đến chân rồi phán một câu xanh như tàu lá chuối

– Ờ thì, ờ thì …..là ……mà – tôi ấp úng

– Trời đất, mày là con trai mà nhát quá vậy. Không giống ghệ mày tí nào. Cái con nhỏ này đi chơi với tụi tao bao lâu, biết bao nhiêu thằng tán nó. Nó cứ nói là có bồ rồi. Bồ ở xa. Mày bị đánh. Nó vừa thấy mày là ôm hôn như phim Hồng Kông trước mặt bao nhiêu sinh viên cổng trường.

– Anh Khoa nói luyên thuyên quá.
Một cái cấu nhéo vào vai và khuôn mặt ấp úng. Căn phòng như sáng lên bởi khuôn mặt đỏ đó.

Thì ra cậu đó tên Khoa. Chắc là người đứng ra giàn xếp chuyện vừa tôi.

– Tao tên là Khoa. Bọn nó tao dọn xong rồi, mày cứ an tâm lên trường.

– Dạ, em cám ơn anh. Em tên Phong.

– Uhm. Tướng tá đẹp trai, đánh đấm cũng được. Nhập hội ổn. Bữa nào đi chơi thì kêu con nhỏ này kéo mày đi cùng luôn cho vui. Tao về trước đây.

Quay qua bên Trâm Anh.

– Ê, Con nhỏ dại trai. Anh về trước. Tự bảo trọng nha. Ôm thằng ghệ mày vừa thôi, kẻo xương nó từ nứt thành gãy luôn đó…haha….

Cha nội nói một lèo không để cho tôi và nàng kịp lên tiếng nào rồi quay ngoắt đi thẳng tắp. 2 phút xong không còn nghe tiếng dép của thằng chả lết nữa.

– Sao em biết anh ở đây – Ý tôi nói là ở trước cổng trường uýnh nhau.

– Em với bạn tình cờ đi ngang qua. Em học ngay Trần Quý Cáp.

– Uhm. Cuộc sống em bây giờ thế nào.

– Hihi… Em vẫn ổn. Vẫn như ngày nào. Chỉ có tóc dài hơn và đen hơn thôi.

Tôi ngước nhìn mái tóc nàng, ngày xưa tóc ngắn… giờ đã trở nên khác thường đến lạ.

– Anh nghỉ ngơi đi. Em đi về đã. Sáng mai em ghé thăm anh.

– Sao… Sao… nhanh vậy? Ở lại nói chuyện đã

– Mai em ghé, anh Khoa đùa anh đó. Ảnh chở em mà. Ngồi lại em về bằng gì? – Nàng giải thích và nói kèm thêm

– Đừng mua đồ ăn sáng. Mai em mang vào.

Sáng hôm sau, tỉnh giấc

Thấy một tô cháo nóng hổi trên bàn. Nghi ngút khói.

– Em thấy anh ngủ nên không gọi. – Nàng lên tiếng

– Uhm. Ê ẩm quá. Hôm nay không đi học sao?

– Em xin nghỉ rồi.

Lẹ làng đến bên giường đỡ tôi dậy.

– Anh có muốn vệ sinh cá nhân không?

– Anh tự đi được.

Chân vẫn hơi đau đau, chủ yếu bị sưng phần thịt thôi. Ráng nhịn đi vào nhà vệ sinh. Đến khi đánh răng mới nhớ là không có tay để đánh. Đành lòng gọi:

– Trâm Anh. Em đánh răng giùm anh với.

Đã ai từng được một người con gái đánh răng chưa?

Khi hai cơ thể nép chặt bên nhau. Khi khuôn mặt gần nhau đến mức sợ hai cái mũi có thể bị đụng. Tim chắc chắn loạn nhịp. Khoa chấn thương chỉnh hình không có mấy, nên phòng tôi cũng có mỗi ông già bị gãy chân nằm giường xa tôi. Có lẽ Bà cũng phải ngượng khi thấy bọn trẻ quan tâm nhau đến lạ. Nàng vừa dùng bàn chải cọ sát vào hàm răng vừa cười, thỉnh thoảng đưa tay lên má tôi giữ cứng lại cho cái đầu khỏi chạy, rồi múc nước cho tôi súc miệng.

Nhớ hồi còn nhỏ. Mỗi lần sốt mẹ đều rờ đầu:

– Con tôi sốt rồi, để mẹ mua tô phở cho ăn.

Năm món ăn xa xỉ của thời đó : Bánh bao, trứng lộn, phở, cơm tấm và trái măng cụt. Cơm không có ăn nên thèm kinh khủng. Chỉ mỗi khi đau bệnh hoặc cha mẹ đi làm trúng quả gì lớn lớn mới dám mua về cho bầy con. Nghe mẹ nói vậy, chỉ muốn ốm vài ngày nữa.

Hôm nay cũng y chang. Tay chân tuy đau, mặt thì sưng phù. Nhưng vẫn ước ngày nào cũng được thế này, nằm trên giường bệnh có người đút cháo cho ăn.

– Bà trông kia, tụi nó có giống Chí Phèo – Thị Nở không? – Ông già giường bên lên tiếng trêu đùa .

– Cái ông này, đau rồi nói nhảm. Hai đứa nó như tiên đồng ngọc nữ thế kia sao so sánh với Chí Phèo – Thị Nở.

Hai đứa cười to…

Trước cánh cổng phòng, một cái dáng người quen thuộc mang theo ba lô

– Hai đứa bay tình tứ ha. Thằng Chó yếu như sên, mới bị uýnh một trận đã te tua vầy rồi hả?

Trâm Anh ngoảnh lại toét miệng cười.

– Ủa, Tiến lên hồi nào? Đi thăm Phong hả?

Tôi cũng hỏi vội :

– Mày lên đây chi ?

Tiến đáp :

– Nghe giang hồ đồn bị đánh chết, lên coi sống hay chết thật. Xem ra tao phí công rồi. Sống khỏe phây phây cười nói thế này cơ mà – Nó Vừa đặt ba lô xuống giường bệnh vừa móc họng .

Tình bạn là vậy đó. Ngày mà Tiến chết tôi lặng đi bởi thứ tình cảm của hai đứa quá sâu nặng. Thằng Tiến không phải là đứa văn hoa chữ nghĩa. Nhưng cách nó đối đãi với tôi thì còn chí tình chí cốt hơn gấp trăm vạn lần kỳ bảy kỳ quan của thế giới, hệt như Bá Nha – Tử Kỳ .

– Tao có đem cho mày ít quà quê – Tay nó lôi trong ba lô ra một đống đặc sản.

– Cám ơn nhé, ông bà già tao biết rồi à – Tôi lo lắng.

– Làm gì có. Tao đâu có báo. Tiện đi mua ít đồ câu cá xuống thăm mày luôn.

Nó quay sang Trâm Anh đùa tiếu táo.

– Ái Cha. Tui tưởng mất liên lạc hết trơn, ai dè mấy người ở thành phố hú hí với nhau không rủ tui nha. Thất đức quá.

– Đâu có đâu Tiến, Trâm Anh mới gặp ảnh đây mà. – Nàng vội giải thích.

Thêm một tốp nữa vào thăm. Thằng N, Quân Ngọng, nhỏ Nguyên và một số đứa khác. Lúc này thì cái phòng bệnh viện không khác nào cái chợ. Bọn nó mua trái cây đi thăm. Rồi tự xử luôn. Trâm Anh lẽn bẽn như một nàng dâu, đi gọt trái cây. Ai cũng trố mắt nhìn. Không ai còn tưởng tượng ra cô nàng đanh đá, tóc ngắn hồi nào. Thành phố giúp cho nàng thêm phần làn da và sự sang trọng. Nổi bật hẳn lên so với mấy đứa con gái từ quê ra. Có lần tôi đã tâm sự. Cái đẳng cấp là thứ mà không phải ai cũng dễ dàng lấy đi được.

Chuyện tình tay ba giữa thằng Phong – Trâm Anh – Trà My thì hồi cấp ba đứa nào cũng rõ cả rồi, nên bọn nó tự cấu nghóe nhau không nói ra làm chi cho bọn tôi đỡ ngại. Thằng Tiến tâm lý hết sức, đẩy Trâm Anh ngồi lên giường ngồi sát cạnh chỗ tôi dựa. Nó ngồi bên kia. Nguyên đám bu xung quanh. Càng ngày cành chật. Nàng nép vào bên tôi, vai dựa nhẹ sợ tôi đau. Trâm Anh đã rời đi khỏi lớp khá lâu, đâm ra những câu chuyện về bạn bè, về kỉ niệm cuối cấp nàng không có vinh dự tham gia, đâm ra trong câu chuyện nhiều khi chỉ biết mỉm cười.

Tự lúc nào, cánh tay Nàng đã cầm chặt cánh tay tôi.

Tụi bạn tán gẫu chán rồi xin phép ra về. Quân Ngọng khéo léo đưa cho tôi một cái phong bì đựng tiền, tôi không nhận nhưng nó ép mãi. Kêu là mày phải tự lo thôi thì mỗi đứa một ít phụ mày, dây dưa qua lại mãi thì thằng Mập nhanh tay chộp luôn hộ, công nhận nó hiểu ý ghê.

Tiến ở lại với tôi đến trưa, ăn với hai đứa hộp cơm rồi xin phép đi mua đồ. Còn lại hai ông bà già và cặp Chí Phèo bên giường bên này. Bà với ông cũng giàu tình cảm, anh anh em em ngọt sớt. Ăn xong bà nằm khòe lên giường nằm ngủ cùng ông. Bỏ cặp tiên đồng ngọc nữ này bơ vơ…

– Anh ngủ đi – Trâm Anh lên tiếng.

Bẽn lẽn nhường nhau.

– Hai đứa tụi bay leo hẳn lên giường mà ngủ, không có con bé kia qua giường bên cạnh. Tụi bay giành nữa ông bà không ngủ được – Một giọng vừa trêu đùa vừa gắt nhẹ.

Cuối cùng Nàng lên nằm cùng tôi. Đơn giản bởi sợ. Khoa chấn thương chỉnh hình không giống như các khoa khác, cực dơ và tanh mùi máu. Vào những năm đó, bệnh viện không phải là khách sạn.

Hai đứa nằm bên nhau nhớ về kỷ niệm thời xa xưa, cũng từng có một lần ôm nhau trên đỉnh đồi gió hú. Nắm chặt tay để biết rằng chúng tôi sẽ mãi không lạc mất nhau. Mùi thơm của tóc vun nhẹ qua, thỉnh thoản có vài cọng bay phất phơ chọc vào mũi, Mùi bồ kết. bờ vai Trâm Anh run và rung nhẹ, khẽ hỏi :

– Anh có gặp Trà My không?

Chưa bao giờ tôi dấu nàng về tình cảm mình dành cho Trà My. Chỉ riêng có hôm đó, chẳng hiểu sao lại nói dối.

– Lâu rồi anh chưa gặp, mất liên lạc.

Tôi gạt qua buổi đi tìm Trà My.

Tôi với nàng ngủ thật ngon, trong mơ tôi mơ một giấc mơ kỳ lạ. Tôi đứng giữa một cánh đồng chè giữa buổi chiều hoàng hôn. Cả Em và Trâm Anh mặc đầm màu trắng tinh nguyên, trên lưng là đôi cánh bay lượn lờ cầm những mũi tên bạc thi nhau bắn. Chạy khắp cánh đồng để né khỏi những mũi tên đó. Kỳ lạ mỗi lần mũi tên đâm vào người, đều không đau. Chỉ có trái tim nhảy dựng và dòng máu trong cơ thể nóng lên từng chập. Hai nàng hạ gục tôi nhanh chóng. Trên người chi chit những mũi tên cắm sâu vào cơ thể.

Ba ngày sau. Tôi xuất viện

Chi phí hết gần 500 ngàn. Trâm Anh đưa tôi một khoản. Phần còn lại là góp nhặt của cá nhân và thêm chút ít của mấy đứa. Tạm ổn.

Chuyện lo nhất của tôi là việc đám trẻ trâu trong phòng ký túc xá. Thằng Tiến mập theo sự điều động qua bên trường giàn xếp, nó đi cùng anh Khoa bạn nàng. Theo gợi ý của thằng Mập, bạn tôi ra ngoài ký túc kiếm một chỗ ở tạm, đợi tôi lành lặn hẳn rồi sắp xếp thêm một hai đứa nữa về ở cùng.

Vết thương đã gần như lành lặn hẳn. Chỉ có cánh tay là hơi đau nhức, nếu không nhầm thì do khúc túyp sắt phang mạnh vào. Gần như tôi phải hoạt động bằng tam chi, hai cái chân và cánh tay trái. Khốn khó thế này mới hiểu được người nào quan tâm mình thật sự.

Về cái nhà lô cốt, không dám hé răng nửa lời về những chuyện đánh đấm trên trường, tôi chỉ gói gọi mấy từ con vừa về quê, gia đình có chuyện. Mọi người không ai nghi ngờ. Duy có buổi tối hôm đó thì gặp khó. Chả là nhà chật, lại ở thêm mười mấy mạng, nguyên diện tích dưới chen chúc xe đạp và xe gắn máy của Dì. Đi học về thì không tài nào dắt vô được. Bình thường nếu không còn chỗ, chiếc xe được nhấc bổng và cất chồng lên xe khác. Tay đau nên mọi việc khó khăn hơn gấp bội. Hoang mang

– Không còn chỗ để xe hả? – Dì lên tiếng

– Dạ. Không sao Dì. Tay hơi đau tí.

– Đứng đó dắt xe Dì ra rồi cho xe Con vô, chuẩn bị Dì đi làm rùi – Sau một thời gian ở chung nhà, Quỳnh Anh không còn gọi tôi là “Em” nữa mà chuyển qua xưng hô theo vai vế một cách trìu mến.

– Dạ.

Nói thì ngon nhưng làm không có ngon tí nào. Loay ha loay hoay để điều chỉnh thế.

– Cái thằng này hôm nay bị sao vậy?

Á…ui da.

Chiếc xe máy suýt đổ kềnh ra nhà. Dì lao tới vội vàng chộp lấy. Một tay giữ xe một tay vịn vào hẳn cánh tay phải tôi đang có vết thương. Cắn răng chịu đựng. Mồ hôi vã như tắm

Khi xe dựng đứng chân chống thì Quỳnh Anh buông tay.

– Thằng kia. Kéo áo lên xem bị thế nào mà dấu dấu diếm diếm – Giọng điệu như ra lệnh.

– Con không sao thiệt mà – Tôi chống chế.

– Nói dối nữa hả ông tướng con. Đau đến héo cả mặt mà còn bày đặt. Đưa xem nào.

Quỳnh Anh vén áo lên để lộ nguyên cánh tay bầm dập, tím ngắt.

– Khai thiệt đi. Bữa giờ đi đâu mà chân tay thế này, nếu không nói thật, gì kêu bác V gọi điện về gia đình hỏi.

– Dạ… thì… là… mà…

– Thôi Dì để làm đã, sáng mai đi học không? Về rồi nói chuyện

Sáng sớm chưa kịp ngáy ngủ đã bị lay….

– Tỉnh ngủ đi ông tướng, khỏi phải dấu nữa nhé. Lòi đuôi rồi.

Thì ra khi ngủ mặc mỗi quần đùi. Đã bị thấy vết bầm nguyên khúc chân. Thiệt tình cái “Dì” này, tự nhiên như ruồi bu. Con trai người ta mới lớn mặc mỗi quần cộc đi ngủ cũng không tha. Ngó nghiên tự nhiên.

– Đánh răng rửa mặt rồi chở tui đi ăn sáng, nhanh lên.

– Dạ. Con làm liền.

Xuống dưới nhà đã thấy xe máy sẵn sàng. Quỳnh Anh hôm nay mặc cái váy hoa hòe thấy ớn. Công nhận là dáng Dì đẹp, làn da trắng tinh hệt Trâm Anh. Chẳng hiểu sao, những người có tên “Anh” tôi gặp trong cuộc đời, đều phảng phất đẳng cấp giàu sang và phú quý. Chẳng như tôi. Da đen thui. Ngày nhỏ ai cũng kêu là trâu đất.

Hai Dì cháu ôm nhau tỉnh rụi. Cháu chở Dì đi ra quán bánh canh cá lóc ngoài Nguyễn Thông.

Vừa ăn vừa kế nghe câu chuyện mới xảy ra tuần qua. Thỉnh thoảng Dì còn pha trò đánh đấm như kiểu mình biết võ. Phải quơ thế này, đá thế kia. Thiệt tình là hết chỗ nói. Ăn căng bụng kêu qua khu Nguyễn Kiệm mua đồ. Hai Dì cháu lựa thì nhiều mà mua thì không mấy. Đúng thiệt là đàn bà. Cái gì cũng trả giá.

Những ngày sau đó cuộc đời sang một trang khác. Như ông hoàng.

Đi học có Trâm Anh

Về nhà có Quỳnh Anh.

Một người chăm sóc bằng sự tận tụy và hiến dâng.

Nhớ có hôm trời mưa to. Nàng lên đón tôi bằng một chiếc xe Max tím, Đợi ở cổng trường rồi kêu gửi xe đạp lại chở tôi về, hai đứa chạy ra công viên gia đình ăn bò bía. Sài gòn mưa nắng thất thường. Mới tí đã ngưng. Trời nhá nhem tối, nàng ôm chặt tôi và nói lên cụm từ mà trong đời, người con trai nào cũng muốn nghe:

“EM YÊU ANH NHIỀU LẮM”

Bản tính tôi trở lại là con thú hoang, quên mất đi Trà My, quên mất đi tất cả. Ôm chặt nàng vào lòng thổn thức.

Người kia chăm sóc tôi bằng thứ tình cảm chị em và gia đình. Yêu thương đùm bọc.

Tối trước khi đi làm, mua đồ ăn về cho thằng cháu. Làm như kiểu tôi không phải bị đau tay mà cụt chân không đi lại nổi. Bằng lòng với sự chiều chuộng đó của Dì và đón nhận như một đặc ân.

Có tối, chân tay đã lành lặn hẳn. Dì rủ tôi lên quán Dì làm ở quận 3. Tôi vui vẻ nhận lời. trước khi đi, dặn dò thằng cháu mặc bộ đồ sang nhất có thể, mang giày. Quỳnh Anh nói ở đó quy định vậy.

Tự chọn cho mình một bộ cánh bảnh nhất, quần jean áo thun… giầy bata thể thao.

Quỳnh Anh làm quán Bar.

Tôi vẫn còn nhớ rõ khung cảnh đó. Chở Dì tới gần quán rồi dừng lại nghe dặn dò. Kêu ngồi đợi quán nước ven đường. Xíu ra đón.

Khoảng 10h tối.

Ai đó mặc bộ đồ Cúp cánh vẫy tay. Nhìn quanh không có ai. Thằng tôi lẽn bẽn lại gần.

Nếu ai đó nói rằng hình ảnh in đậm tâm trí người đàn ông nhất trong cuộc đời là gì? Xin thưa rằng đó là dây phút ngắm nhìn một người đàn bà đẹp mà bản thân chưa bao giờ nghĩ rằng họ có thể gợi cảm và kiều diễm đến thế. Chưa bao giờ thấy Quỳnh Anh trang điểm son môi má phấn. Thêm bộ váy ngắn ôm chặt hông và đùi. Tim tôi phật phồng.

– Nhìn gì mà kỹ thế hả ông tướng, mặt tui có lọ nghẹ à?

– Dạ. Dì đẹp quá – Tôi thật lòng buột miệng.

– Thôi khỏi khen, tui biết mình đẹp sẵn rùi. Đi vào đây chơi với tui – Quỳnh Anh nắm tay kéo vào trong.

Giọng mấy anh bảo vệ:

– A, ha… nay 302 có kép mới nè.

Bỏ mặc mấy lời trêu ghẹo, kéo thằng cháu vào sau cánh cửa.

Một tiếng nhạc đinh tai nhức óc vang lên. Ánh đèn chớp lóe hoa cả mắt. Bốn góc phòng là bốn bộ chớp chớp , khi chiếu ra thành nhiều hình. Nó không đẹp như những tia nắng chiếu qua khe lá cây mận trước hiên nhà. Nhưng có sức hấp dẫn đặc biệt. Mặt tôi thộn ra… Những chiếc bàn cao cao, ghế cũng phải vướn lên mới tới.

Quỳnh Anh chọn góc bàn trong cùng.

Giờ này chưa có khách.

Dì mang cho tôi hai chai bia xanh xanh mà chưa bao giờ được thấy. Nhỏ giờ ở quê toàn rượu đế, đã bao giờ sang trọng thế này

– Biết uống không ông tướng ? Ngồi đây chơi xíu đi. Dì làm xíu rồi quay lại.

– Dạ.

Thêm nhiều cô gái nữa, người nào cũng bận những bộ quần áo lung linh, khiêu gợi và nhiều màu sắc tiến về phía tôi đang ngồi

– Ui cha… kép của 302 đẹp trai ghê ta. Lại còn trẻ nữa. Anh tên gì vậy anh?

Tôi cảm thấy bội thực, mùi phấn và nước hoa đưa vào mũi, mùi cơ thể đàn bà áp sát, mùi của căn phòng. Mùi của tiếng nhạc đinh tai nhức óc, mùi của lúa mạch trong ly bia. Tất cả tạo thành một hương vị phức hợp và khó chịu. Nó khiến đầu óc tôi quay quay, thăng hoa trong tiếng nhạc xập xình. Vốn dĩ tửu lượng không quá kém, nhưng chả hiểu sao tôi cảm thấy mình như rơi vào cảm giác vô thức.

– Ông tướng sao ngồi thừ ra vậy. Dì nói nhỏ nghe nè. Nếu ai hỏi con là bồ Dì hả thì con nhận nghe chưa? Không được nói là cháu chiếc gì hết.

– Để làm gì vậy ?

– Cứ nghe lời đi, Dì đang có chuyện khó. Vậy nha, ngồi yên đây. Dì đi tiếp khách.

11h30…

Quán bắt đầu lác đác khách vào. Bằng một giọng ngọt như mía lùi và thân hình ẽo ọt. Các cô gái dưới sự điều phối của mấy anh áo đen tiếp cận lấy những thanh niên, những trung niên hoặc ông hói đầu. Đủ mọi thành phần, rồng phượng có, mắt kiếng có, thành đạt có. Tất cả đều Thân mật và xuồng xã. Nhạc được một người điều khiển lúc lên lúc xuống. Lúc vang rền, những thanh thoát và kích âm hết cỡ. Các cô gái , trong đó có cả Dì cũng hùa theo nhạc uốn éo cùng các vị khách.

12h.

Giữa khoảng sân khấu được dọn dẹp lại thành sàn nhảy. Nam thanh nữ tú uốn éo theo điệu nhạc

Tôi bắt đầu mờ mờ mắt. Chẳng mấy khi thức khuya thế này. Hơn nữa cái cảm giác shock khi người mình quý mến làm một cái nghề chẳng ra gì, tự dưng buồn ói. Muốn ói hết những tô bánh canh cua, ly nước mía, ói hết những chăm sóc thương yêu mà người đó dành cho tôi.

12h30.

Tôi bất ngờ gặp anh Khoa và những người bạn của Nàng đi vào Bar. Người nào cũng rồng phượng và đầy man trá. Có cảm giác căm ghét và ghen tị. Trâm Anh không đi cùng nhưng bản thân hình dung ra được. Có lẽ những chỗ này nàng cũng thường xuyên lui tới. Rồi tôi thấy những tờ tiền giá trị cao khi người ta thanh toán bill. Một cuộc chơi này bằng cả mấy tháng lương chỗ làm thêm. Bằng cả tấn chè mà mẹ già ở quê chăm bón suốt thời gian dài. Bất giác tôi móc túi quần ra lấy mấy trăm ngàn đặt lên bàn…

Chắc có lẽ là dư….

Rời khỏi bàn với những bước chân nặng nề như chạy trốn, ghé sát tai Quỳnh Anh đang ở bàn cách không xa tôi mấy nói ;

– Con ra ngoài chờ Dì, đau đầu quá

Không đợi người đó hỏi lại và giải thích, lảo đảo bước ra cảnh cửa chát chúa. Một nàng xinh đẹp mặc áo dài cách tân cúi đầu chào. Mỉm cười lại. Trời Sài Gòn về đêm có mang chút lạnh lẽo, những con gió thổi qua khiến lòng tôi nhẹ lại. Cảm giác như mình vừa thoát khỏi địa ngục về với thiên đàng. Có lẽ tôi không hợp với cách sống thế này. Tôi thích khung cảnh của buổi hoàng hôn, thích sự tĩnh mịch nghe tiếng dế kêu đêm và tiếng con trùng rả rich. Thích những bài nhạc của Jimmy Nguyễn và Khánh Ly. Thích cánh đồng chiều ngào ngạt hương chè xanh. Thích những ánh nắng chiếu qua tia lá thành nhiều màu sắc. Còn những thứ tôi vừa trải qua. Sao mà gấp gáp và sặc mùi tiền đến vậy.

Ngồi dưới gốc cây bàng. Bỏ mặc những ánh mắt kỳ dị của đám thanh niên và bảo vệ. Vẩn vơ nghĩ về Em. Bỗng đâu cồn cào một nỗi nhớ. Giờ này em làm gì? Ở đâu và có nhớ tôi không? Lại hoài niệm về thời xa vắng và những kỷ niệm êm đềm thủa cắp xách tới trường. Nhớ những trận chiến bụi mù của đám trai làng quê. Nhớ giàn thiên lý và cánh cổng có hàng dâm bụt. Nhớ nhiều hơn cả là ngắm hoàng hôn trên đồi gió hú
Ôi. Ký ức ơi. Bao giờ quay lại

Ôi bề trên ơi! Sao để cho con lớn, sao con không mãi là đứa trẻ của lũy tre làng ???

Gần 2h sáng Dì mới ra khỏi quán. Sặc mùi rượu, chân liêu xiêu. Tôi dắt chiếc xe đón

– Anh chờ em lâu không? – Giọng vừa to như kiểu để người khác nghe vừa thánh thót. Õng ẹo leo lên xe dựa hẳn người…..

– Dạ… Ở thì… ờ thì cũng lâu – Tôi đáp lại, bối rối

Có một chàng trai bước tới.

– Đây là bạn trai em à?

Quỳnh Anh ôm lấy tôi thật chặt

– Đúng rồi, bạn em. Em nói rồi, anh đừng có theo em nữa. – Một lời khẳng định chắc nịch

– Hừm… Mày tên gì ? – Giọng thanh niên bắt đầu cà khịa. Đám đông nhân viên hướng ánh mắt về chỗ hai Dì cháu làm tôi ngại quá chừng

– Tôi tên Phong.

Vừa nói vừa giơ tay ra chào. Hoang mang trước người đó. Nhìn bề ngoài, chàng trai này khá ưa nhìn về ngoại hình, nhưng không hẳn là người giàu có. Hơn nữa, chiếc xe máy làm phương tiện cũng không lấy gì là đời mới và đắt đỏ.

– Mày yêu Quỳnh Anh thì yêu đàng hoàng. Nếu tao thấy Quỳnh Anh buồn thì đừng trách tao. Tao sẽ tìm mày.

Im lặng không nói gì trước lời đe dọa đó. Nếu là con gái, lời đe dọa kiểu này mang đầy hoa hồng. Trong thâm tâm, bắt đầu cảm thấy mến anh này, đó là người chân thành và quan tâm thực sự đến người yêu mình, đồng thời cũng là người quân tử

– Anh thôi nha. Không đe dọa bạn em.
Vừa nói Quỳnh Anh càng ôm chặt tôi hơn nữa, dí sát lồng ngực vào lưng. Chắc Dì sợ tôi bị đánh, cảm giác đùm bọc một đứa cháu.

– Mình đi về đi Phong, cả anh nữa, về đi. Em với anh không có duyên, chỉ làm bạn bè được thôi.

Hai người chở nhau về. Mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng. Tôi vẫn chưa dứt được cái hoài niệm và Em ra khỏi đầu. Men bia vẫn còn chếnh choáng. Còn Quỳnh Anh day dứt, nửa kiểu có một bộ quần áo đẹp, quyết định không mua rồi như vẫn mong ướm thử và mặc nó. Trời về đêm lạnh quá, cái ôm chưa buông. Hai tay vẫn quàng qua hông giữ vững. Người dựa hẳn vào, mái đầu nghiêng nghiêng tựa cằm lên vai. Bỗng dưng thấy mình như lớn phồng lên, là người đàn ông thực thụ.

Hai Dì cháu ghé ăn hủ tiếu gõ ngay gần Rạch bùng binh. 2000đ một tô

Leo lên xe ngồi lại

– Phong chạy lòng vòng thành phố đi. Chưa muốn về nhà ngay – giọng thỏ thẻ.

– Dạ.

Trước sau tất cả đều là tiếng “dạ – thưa” theo kiểu gia đình. Nhiều lúc cũng đã từng vu vơ, nếu không có mối quan hệ dòng tộc, liệu tôi với chị Quỳnh Anh sẽ thế nào? Là một người yêu? Một người bạn ? Hay là chị em? Trước khi biết về công việc làm của Dì. Nét đẹp và tình cảm một thằng con trai dành cho Dì là sự biết ơn và kính trọng tuyệt đối. Bất khả xâm phạm.

Sau khi khám phá, sự kính trọng mất đi. Mâu thuẫn kinh khủng. Cách đây hai tiếng đồng hồ khi bước ra khỏi cửa quán, tôi khinh miệt và đau đớn, Còn bây giờ? Khi hai cơ thể ôm chặt nhau trên xe. Tự dưng đồng cảm, mỗi người có một nỗi vất vả riêng, và ắt hẳn người con gái ngồi sau xe cũng đâu có muốn “ Làm dâu trăm họ ” . Từ đó trở đi, khi tôi tiếp xúc với những người con gái trong nghành công nghiệp nhạy cảm, luôn lấy sự đồng cảm và chia sẻ ra để đối xử. Đề phòng vẫn đề phòng, vẫn tôn trọng người ta. Lối suy nghĩ đó bắt nguồn từ hôm nay.

Chạy lòng vòng Cách mạng tháng 8 – Nguyễn Văn Trỗi – Bờ kè.

Gần 3h30 sáng.

– Con tấp vào đây cho Dì, buồn ngủ rồi. – Giờ này về ồn ào.

– Dạ. Nhưng……

– Nhưng nhị gì ông tướng? – Quỳnh Anh quay trở lại là con người chín chắn và bề trên qua giọng nói

Hai Dì cháu book một phòng đơn.

Căn phòng không mấy sạch sẽ, trên tường treo bức tranh thô thiển và gợi dục. Mùi xú uế và ẩm mốc làm tôi hơi khìn mũi. Lăn kệch trên giường. Quỳnh Anh bỏ lại thằng cháu chưa biết phải làm thế nào.

– Dì đưa con cái mền đi. Con ngủ dưới đất

Hai mắt tròn vo như hạt gạo nhìn. Rồi Quỳnh Anh cười to, cười vang khắp căn phòng. Cười theo kiểu chua chát.

– Ôi cái thằng nhóc này, đúng… đúng… phải thế chứ. Thế mới là người đàn ông thực thụ.

Rồi Dì lại ôm bụng cười tiếp. Cười chảy nước mắt mới ngưng.

– Lên đây ngủ trên giường này ông tướng, đừng suy nghĩ bậy bạ. Ôm Dì mà ngủ. Hôm nay “Dì mày” cần một con gấu để ôm.

Lẽn bẽn đi xúc miệng đánh răng rồi trèo lên giường. Người như mộng du. Lúc ở quán buồn ngủ bao nhiêu thì giờ tỉnh ngủ bấy nhiêu. Quỳnh Anh thì cứ vô tư như ruồi. Cởi cả áo ngoài ra nằm bên cạnh. Chắc do nóng. Lấy tay tôi làm gối.

– Dì ngủ chưa? – Tôi chủ động

– Chưa. Có gì nói đi

– Sao Dì lại đi làm nghề này? Con thấy… con thấy… Nó không ổn.

– Nó không tốt thì nói đại cho rồi còn bày đặt văn vẻ – giọng đều đều và thở nhẹ.

Mỗi người có mỗi nỗi niềm riêng. Để giữ cho nhau không sự riêng tư nhất định. Tôi sẽ không kể cho độc giả nghe về lý do, chỉ biết rằng cuộc nói chuyện đêm đó kéo dài tới gần sáng, thông qua đó, những cảm nhận về cuộc sống, về ân oán mắc nợ, cái nhìn về con người của bản thân cũng nhân văn và sâu sắc hơn. Lúc này chẳng ai còn khoảng cách với ai, người con trai và con gái cứ ôm chặt nhau. Cô gái đặt một nụ hôn lên môi chàng trai nhưng chàng trai khước từ. Hôn liền lên trán. Ngoài hành động đó, không xảy ra thêm bất cứ thị phi. Hai đứa giữ đúng được quan hệ dòng tộc và vai trò của mình.

– Phong này, ước gì con lớn hơn vài tuổi và không có họ hàng, Dì sẽ chọn con là người đàn ông của mình. Là người đàn ông tốt đấy, ráng mà giữ nhé.

Tôi cũng hăng say kể về cuộc sống ở quê, về tình cảm, về những trận sống mái đánh đấm. Cô gái im lặng nằm bên cạnh nghe kể, thỉnh thoảng nghịch ngợm cù léc và bông đùa thêm vài câu ba gai. Mùi son phấn lâu lâu đâm vào mũi, kích thích hocmon Nam trong cơ thể. Cánh tay tay đau thừa bứa thỉnh thoảng va chạm những chỗ nhạy cảm trên cơ thể đàn bà, nhưng không dừng quá lâu. Tình cờ. Nghe hết những câu chuyện về Trâm Anh, Phương Anh và Trà My. Dì tặc lưỡi : Hóa ra đứa cháu mình cũng đa tình quá chứ.

Ánh mặt trời chiếu qua rèm cửa phòng. Hai mắt díu lại. Tôi kể chuyện một mình, người còn lại lắng nghe lời kể qua giấc mộng. Say mê…

Ai khi ngủ, cũng phảng phất hồn nhiên của thiên thần, nhất là khi đàn bà đẹp ngủ. (tiếp phần 6)
------------ Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 -----------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon