"Truyện 18+" Em đã lấy chồng chưa? P6

Loading...

Truyện 18+ Em đã lấy chồng chưa? P6
Tuần lễ sau.
Tôi chuyện trọ về khu cầu Phan Văn Trị ở chung với thằng N cho có đôi có bạn, Quỳnh Anh có vẻ buồn. Dì tranh thủ đi mua cho tôi ít quần áo và một cái ba lô đựng đồ. Giúp chở qua phòng trọ mới ngó nghiên. Dì gặp mặt Trâm Anh và nhận xét. Sau này tụi bay sẽ là ý trung nhân. Câu nói đó khiến cho Nàng đỏ gấc cả mặt. Lúc rời đi, ôm chặt tôi thật lâu và kêu ráng giữ gìn sức khỏe

Còn Nàng, dấu bén đi câu chuyện ở quán Bar .

Chỉ nhắc nhở Nàng cố gắng học hành đừng quá ham chơi đi với Khoa. Trâm Anh gật đầu, hình như hiểu lầm ý rằng có một sự ghen tuông.

Căn phòng trọ nằm trên trên gác sàn gỗ, dán simili ở trên, phòng vệ sinh ngoài. 300 ngàn đồng một tháng. So với lô cốt Trần Văn Đang thì nó tốt hơn nhiều. Cuộc sống tôi thêm một trang mới. Lầu có 4 phòng, đi bằng cầu thang xoắn phía ngoài của căn nhà. Phòng đầu tiên là đứa bạn cùng quê ở với anh chị, phòng thứ hai là một dị nhân, phòng thứ ba hai ông anh học vẽ bên trường Mỹ Thuật, phòng cuối là của bọn tôi.

Dị nhân mang tên một loài hoa : Công Anh.

Bùi Nguyễn Công Anh. Một người con gái xinh xắn và hippi.

Trâm Anh và tôi ngày càng thân.

Lắm khi không học, nàng chạy xe qua tôi rồi lên phòng dọn dẹp giùm cách sống cẩu thả vô tội vạ của hai đứa con trai. Thằng N cũng hưởng lây nhờ đó. Quần áo dơ, nàng hì hục đi giặt. Đồ dùng học tập thỉnh thoảng nàng bổ sung. Thích nhất là bữa cơm. Từ phòng trọ lên chợ cây Thị không xa. Hai đứa cùng đi mua đồ ăn và về cùng nấu, Bếp dầu là phương tiện phổ biến.

Cơm Nàng nấu miễn chê, canh rau cũng đầy đủ. Mâm cơm của sinh viên nghèo luôn được thêm thắt tí cá, tí thịt bởi túi riêng của nàng. Lúc này đi làm thêm một tháng được bốn trăm ngàn, mỗi ngày không chi quá mười ngàn cho phần ăn để sống.

Hai đứa thắp cơm ăn như hai vợ chồng son. Nàng ăn rất ít, chủ yếu là nhìn tôi ăn và gắp thêm thức ăn. Tôi thì ngược lại, ăn như Trư Bát Giới, ăn nhiều vì sợ nàng nghĩ tôi chê nàng nấu dở. Một vài món bị nhược điểm hơi nhiều đường, tôi cũng ráng. Mồ hôi mồ kê vã ra như tắm, Nàng lấy khăn giấy chùi đi. Thằng N đôi lúc hưởng lộc, ở nhà ăn cơm cùng cũng y tâm trạng, ăn như chưa bao giờ được ăn, ăn như nạn đói 1945. Đời mấy ai được như tôi, mấy anh chị phòng bên đi qua chọc ghẹo. Kêu số tôi sướng. Duy chỉ có Dị Nhân là đi đi về về như cái bóng, một cái nhìn cũng không buồn liếc. Khi ngó nghiêng lâu, tôi bị nàng nhéo cho một phát tím cả tai.

Thỉnh thoảng hai đứa đi ăn vặt, quán chè bên Lê Quang Định là địa chỉ ưa thích. Lúc này khả năng chạy xe máy ở thành phố đã thăng tiến, chở nhau ôm eo trên xe Max Tím…..

Thật sự thì không có nhiều dịp như vậy. Đi học về tôi tranh thủ đi làm thêm buổi tối từ 6h đếm 12h đêm mới về, lăn quay ra ngủ .Đa phần là buổi chiều những ngày nghỉ học, nàng mới ghé qua được. Lãnh lương về, ngoài tiền phòng và cơm gạo, tôi vẫn để dành một khoản để mua cho nàng ít quà, có tháng là cái kẹp tóc, có tháng là cuốn sách đắc nhân tâm, có tháng thì sang hơn, mua cho nàng một cái quần zin lửng ( mốt thời đó ).

Cuộc sống ai học chữ ngờ? Ai có thể không dừng từ Nếu?

Nếu ở phòng trọ đó thêm 1 – 2 năm, chắc đã cưới nàng về dinh .

Nếu không đa tình, đèo bồng thêm Dị Nhân. Nàng đâu có khóc hận bỏ đi. Đúng là đàn ông, đa tình.

Nếu hoàn cảnh gia đình bớt khổ, cha mẹ có tiền cho tôi ăn học, tôi đã không nghỉ ngang.

Nếu là bây giờ, một tí phương tiện như điện thoại, liệu rằng có lạc nhau.

Dẫu Trâm Anh không xa tôi mãi, nhưng bọn tôi cách trở gần 5 năm mới gặp gỡ lại. Thời gian đó, nàng cũng có một hai mối tình để quên đi thằng Phong. Tôi quay lại với Trà My. Ruốt cuộc là bản thân đã có lỗi với Trà My hay Trâm Anh hơn, nhiều khi chẳng phân định được.

Dành hẳn một phần để viết cho em – Dị Nhân của anh…
Anh đề họ tên em là loại hoa em yêu thích nhất: Bồ Công Anh.

Giờ Em thế nào! Có ổn không?. Mất liên lạc cũng đã mười năm có lẻ ?

Vài năm trước anh ghé xóm trọ, thăm lại căn nhà ngày xưa bọn mình từng ở, giờ khác lắm rồi. Chủ nhà đã đập căn gác đó để xây một ngôi nhà hoàn thiện và khang trang. Cầu thang xoắn tất nhiên là phế liệu, anh và em đã ngồi cái cầu thang ấy tâm sự biết bao điều.

Nhà bên cạnh cây khế cũng đã héo úa theo thời gian.

Sài Gòn… năm không nhớ…
“Trăm sự nhờ khế.”

Hôm đó đâu tầm 11h30 tối. Anh lóc cóc chiếc xe đạp thần thánh đi làm về. Cả đám lố nhố ngoài sân và cầu thang, trời tháng 3 nóng bức, đã thế còn cúp điện. Bình thường em trói chặt mình trong căn phòng nhưng hôm ấy cũng ra hóng mát, vẫn nhớ mặc một bộ đồ hippi treo loảng ngoảng dây xích, áo thun thể thao.

Quãng thời gian đó. Anh và người yêu vẫn tay trong tay…

Cây khế có sức hấp dẫn kỳ lạ với nguyên đám, nghe đồn trái ngọt và ngứa mắt vì nằm ngay nhà hàng xóm, từ gác trọ chỉ cần cây dài ba mét hoặc leo mái tôn vượt qua. Khổ một nỗi bọn mình làm gì có cây?

Anh làm con chuột bạch leo qua hái về . Dị Nhân vẫn hờ hững. Mái tôn hiên lợp tạm bợ, dưới vài cột chéo ngang không lấy gì chắc chắn, mỗi bước chân lén lút thì tôn kêu rộp… rộp. Như mèo trèo cây cau, những trái khế ngọt vàng bỏ túi.

Quê Hương là chùm khế ngọt.

Cho con trèo hái mỗi ngày…..

Anh mới hát tới khúc đó thì nghe tiếng cửa kẽo cọt, điện bật sáng, ba chân bốn cẳng tụt xuống.

Rách cái quần!

Ráng lết tấm thân tàn nhẹ nhất có thể trên mái tôn.

Rầm… rầm.

Giàn cột không chịu nổi sức thằng sinh viên gãy mất. Kéo theo mái tôn và tấm thân anh, lóp ngóp bò dậy phi thẳng lên bờ rào, chạy ra đường rồi leo vào nhà mình.

Bên kia nguyên đám sinh viên mặt mày tái mét. Em vẫn lạnh lùng.

Ngày hôm đó Bác hàng xóm biết, ngay tối hôm sau có buổi họp nhà em nhỉ? Anh đã chuẩn bị sẵn sàng tinh thần vác ba lô lên đi. Số phận vậy rồi. Thật không ngờ hai bác cán bộ hưu trí dễ thương ghê, mang một mớ khế chín qua nhà, ngược lại đám sinh viên bù cho gia đình hai tấm tôn????

Từ ngày đó mình quen.

Em vẫn bảo anh, điều ấn tượng nhất không phải là hành động can đảm, mà là cái quần rách. Nó làm nhớ lại tuổi thơ của Em.

Xóm trọ có hai cây ghitar. Dị Nhân chơi đàn khéo lắm. Em hát còn hay hơn anh. Người ta nói anh giọng trầm; không hay nhưng có hồn. Em sinh động, tông cao và bài bản. Thỉnh thoảng chiều thứ bảy. Cả đám góp tiền làm nồi lẩu. Anh có gắng kéo em vào cuộc chơi, chẳng phải yêu iếc gì, trong nhà từng ấy người, chẳng muốn ai lẻ loi. Rồi tụi mình vừa ăn; uống và đàn ca.

Vẫn thích bài ” Hà Nội mùa vắng cơn mưa ” Dị Nhân trình bày. Nhớ đến giờ.

Sinh nhật Em.

Sau hơn 10 năm vẫn không rõ lý do vì sao Dị Nhân rủ rê anh đi. So với đám bạn thích rock… người không ra người; thú không ra thú của Em. Anh hoàn toàn đối nghịch. Anh trầm và bình ổn. Em kéo anh đi thổi nến; tu rượu như hèm. Rồi kéo đi hát. Cả đám nam nữ ôm hôn công khai… anh shock toàn tập. Nhìn qua xem em ôm ai?

Cách anh tầm 10cm. Em đang ôm anh.

Bữa đó cả đám say. Anh say. Em chó ăn chè. Anh đấm thằng bạn em xịt máu vì dám mưu hèn đòi đưa em vào đời. Đưa em về. Ai ngờ đâu Em thay thế nó đưa anh vào đời.

Tối đó xảy ra chuyện gì nào anh có hỏi lại, sáng đã thấy tấm lưng trần gối lên tay, ngả vào ngực anh ngủ ngoan như mèo. Nếu anh biết lần đó là lần đầu tiên của Em, nhất định dù không yêu em anh cũng không để em bỏ đi.

Sau đó. Dường như khám phá ra nguyên một mảng đời yếu đuối, lấy bộ quần áo và tính cách ngược ngạo để che đi. Anh từng bước lún sâu… vẫn câu chuyện cũ; hoài niệm cũ. Hai đứa ngồi lan can cầu thang khi mọi người đi ngủ. Em chờ anh đi làm về tâm sự.

Em vẫn là em. Lạnh lùng, ít nói. Thậm chí đưa cả một thằng hippi khác về phòng cố tình đùa giỡn cho người khác nghe khi gác trọ xì xầm mối quan hệ anh và Dị Nhân.

Anh vẫn là anh. Vẫn Trâm Anh. Vẫn giả vờ như không quen khi giáp mặt.

Cả hai đều như hai con dê trắng và đen trên cái cầu. Ít nhất Dị Nhân khiến anh nghĩ vậy.

Nếu không có buổi chiều Em nghỉ học, anh hư xe. Trâm Anh qua nha bắt gặp hai đứa mình trong phòng Em….

Bình thản vô chừng.

Em đuổi anh ra như kiểu quyến rũ xong, vắt chanh bỏ vỏ . Sao em không thật là Em. Sao không níu kéo anh lại?

Anh chạy theo nàng giải thích. Rồi buồn bã trở về như người mất hồn…

Đâu biết rằng đêm đó có người dọn đồ đi, chẳng ai mong chờ mình là người đến sau.

Bồ Công Anh.

Những lời xin lỗi không bao giờ xóa hết được ký ức. Sau này gặp bạn em, được nghe kể về hoàn cảnh gia đình, về tính cách, về tình yêu người dành cho Anh, mới nhận ra anh chỉ là thằng phế vật.

Thật lòng xin lỗi Bồ Công Anh. Anh là chàng trai mới lớn và chưa trưởng thành. Lúc đó bản năng còn quá nhiều.

Anh cũng đã từng hỏi thăm mọi người để tìm lại. Hoặc ít nhất biết rằng em đã ổn. Nhưng đến giờ vẫn bặt vô âm tín.

Thôi thì nguyện cầu cho em một cuộc sống bình an. Bé Nguyệt bạn em gặp nhiều may mắn. Hãy xem anh như một tai nạn trong cuộc đời tất bật của Em.

Mãi nhớ Em.

Cô gái Hippi Dị Nhân.

Sau cái ngày hôm đó…
Trâm Anh biệt tăm.

Nàng gặp lại tôi bất ngờ và bí mật bao nhiêu, ra đi cũng theo cách ấy.

Kênh thông tin kết nối quá ít để đi tìm.

Tôi lên cả quán Bar nơi Dì Quỳnh Anh làm để dò hỏi. Nhận được câu trả lời từ anh Khoa

– Tao chưa đấm mày là may rồi, đừng tìm Trâm Anh nữa. Nó không muốn gặp mày.

Thật ra tôi cũng hiểu Nàng, quá khứ gia đình vốn không mấy vui vẻ. Đùng một cái thêm người mình yêu đi vào lối mòn, cú Shock này đối với người con gái đã lớn, với Trâm Anh còn lớn hơn.

Hiểu được vấn đề đó đâm ra chính bản thân tôi tuyệt vọng trước. Suốt ngày hối lỗi về hành động của mình, chuyện của Dị Nhân không mấy quan tâm, chỉ nghĩ đó là một tai nạn. Cũng chẳng tìm hiểu em đi đâu và làm gì.

Mỗi ngày như một cái bóng.

Sáng sớm dậy cầm đàn ghitar hát nghêu ngao xíu rồi đi học.

Học xong vội vã chạy qua chỗ làm ở Tân Bình hoàn thành công việc.

Tối về tắm rửa cũng ôm đàn ghitar ra hát say sưa :

[Em] Tìm không ra bóng [B7] em tôi tìm lại bóng [Em] tôi
Một đời như ngủ [Am] quên âm thầm trong bóng [Em] đêm
Tôi tìm ai [G] đến dưới chân vỉa [Am] hè
Tôi tìm ai [F#m] trú dưới chân hàng [Em] me
Tôi tìm trong quán [C] rượu tôi tìm trong xó [B7] chợ
Một đời đảo [Em] điên

Trong màn đêm tê [C] tái bóng lăn trên phố [Am] dài
Nghe từng cơn mưa [F#m] đổ nước mắt cơ hồ [B7] cay
[Em] Ðêm làm thân linh [C] thú quắt queo không mái [Am] nhà
Ðôi bàn chân rã [F#m] mòn bước [B7] nặng nề xót [Em] xa

Tìm không ra bóng [B7] em không nhìn lại bóng [Em] tôi
Tìm lời ru dịu [Am] êm vỗ về cho trái [Em] tim
Tôi tìm lửa [G] cháy đốt thiêu cõi [Am] lòng
Cho ngày quên [F#m] tháng ước mơ lặng [Em] câm
Cho đời hương trái [C] ngọt cho người thêm má [B7] hồng
Trọn đời ruổi [Em] rong.

Tìm không ra bóng [B7] em
Không nhìn lại bóng [Em] tôi
Tìm không ra bóng [B7] em
Tôi tìm lại bóng [Em] tôi.

Ca khúc “Tìm Bóng” – Lã Văn Cường

Cuộc đời như một trò chơi. Tôi đã sai. Đã đam mê để rồi trượt lối.

Thỉnh thoảng có dịp vui, đó là đám bạn học cấp 3 cũ tụ họp đi nhậu thịt chó. Đám con trai học vừa cả Biên Hòa và thành phố. Hẹn hò tụ nhau lại. Thời điểm đó, với nhiều người điện thoại di động là xa xỉ phẩm. Bọn tôi tụi họp nhau bằng phương thức chọn quán trước, ghi lại địa chỉ và thông báo nhau trên yahoo. Lúc này gmail mới chỉ trong giai đoạn tiên khởi, chưa phát triển, yahoo messenger là phương thức kết nối chính thức của nhân loại.

Thông báo sẽ đi kèm hẹn giờ và ngày hẳn hỏi. Xong rồi mạnh đứa nào đứa đó đi. Ví dụ hẹn nhau quán thịt cho ngay đường ray Lê Văn Sỹ lúc 2h chiều. Bọn tôi 1h30 có mặt chờ đợi. Lần 1 lần 2 không sao. Lần thứ 3 có thằng lạc lối. Nguyên nhân là tụi tôi chuyển quán từ Lê Văn Sỹ xuống khu Bắc Hải- gần công viên Lê Thị Riêng. Chả hiểu bản đồ thế nào mà cha nội đi tuốt xuống Lý Thường Kiệt. Ấy là ngày sau mới rõ, còn hôm đó thấy thằng Cu không tới. Cả bọn đặc cử ba đứa vác xe đạp lọc cọc đi tìm xung quanh, không có đành buông xuôi. Vừa nhậu vừa tiếc nuối. Dè đâu thằng này tìm không ra, ghé vào tiệm Nét cầu cứu Yahoo nhưng bặt vô âm tín. Trong tin nhắn chửi cả cuộc đời, chửi cả bọn tôi rồi lọc cọc bắt xe buýt về quận 6.

Bản tính tôi trong bàn nhậu vẫn thâm trầm thế, nghe nhiều hơn nói. Nhưng có lần cuộc nhậu ngà ngà say, hình ảnh những cô gái hiện hữu.

Mưa Sài Gòn ào ào như trút nước, đám bạn nhớ quê kể về thời học sinh. Nhắc lại nhau về thời học trò áo trắng. Quân Ngọng nhậu như hũ hèm, là khà kể về lần bị tụt quần trong lớp, treo lên cây Tùng già , thằng Ngọc phải chạy về nhà lấy đồ, không dám đi học mấy ngày. Kể hết câu chuyện thì mỗi đứa lãnh tầm 3 ly. Cười hô hố.

Thằng An kể về kỷ niệm khóa quần đi học bị hư, cả buổi đi về cứ phải lén lén lút lút.

Quang Hói tìm về quê nơi ký ức banh bóng, những trận siêu cúp trên mặt sân đất đỏ mang theo bao nhiêu máu và vết sẹo.

Thằng Tâm điên lại hòa mình vào thời hiện đại, nó học đại học an ninh. Được ra ngoài nhậu với bạn bè thế này là cả vấn đề vô cùng lớn. Số tiền chi để ra ngoài còn nhiều hơn cả tiền trả chầu nhậu. Nhưng vẫn mặc kệ, tiền ông bà già nó chứ phải của nó đâu. Ra hít thở không khí trong lành là hạnh phúc miên man. Đám bạn lại gọi thêm chai nữa chúc mừng.

Cả đám nhắc tên thằng Tiến Mập.

Tôi bắt đầu mất kiểm soát. Lôi đàn ra hát. Cây Ghitar là báu vật vì dành dụm mãi mới mua được.

Bắt đầu lè nhè về kỷ niệm với Em và Trâm Anh. Ngồi kể nghe về đồi gió hú những lần đi cùng nàng. Cả đám ngồi trớ mặt. đã thằng nào biết chuyện này đâu.

Hát bài giàn thiên lý

“Tội nghiệp thằng bé nhớ thương mãi quê nhà……..

Giàn Thiên Lý đã xa thật xa.”

Lại lè nhè về giàn thiên lý nhà Em. Kể tụi nó về mùa hè năm nào đi lượm cát tút.

Cả đám gật gù, lại thêm hai ba ly nữa. Có thằng ra ngoài cho chó ăn chè, gọi tên người yêu.

Khi đàn bài hát “Nhớ về Em” của Jimmy thì nước mắt rơi rơi. Đàn ông đâu phải lúc nào cũng mạnh mẽ. Cả đám chồm khoác vai nhau an ủi. Mỗi thằng theo đuổi mỗi suy nghĩ riêng về cuộc sống. Men rượu khiến tụi tôi cảm thấy chẳng gì hơn tình bạn. Có những đứa cấp 3 xa cách thì giờ khoảng cách không còn.

Quán cũng đông khách. Mấy bàn nhìn qua một lũ thanh niên líu lo kể chuyện. Nhìn cả người nghệ sĩ cầm ghitar. Chẳng ai thấy phiền trước một bọn ngố say rượu. Có chú thợ hồ còn vác ly qua bàn nhờ ghitar đệm bài “Người Yêu Cô Đơn” – Chúc cả đám giữ mãi tình bạn này. 100 phần 100.

Chầu nhậu hết 300 ngàn, trong đó tiền rượu gần phân nửa. Tâm điên cắt nửa vầng trăng, còn lại thì cam – pu -chia. Đứa nào cũng nghèo.

Liêu xiêu bước chân ra ngoài nói lời từ biệt.

Tôi đạp xe lang thang trên con đường Sài Gòn. Thay vì về nhà, chạy liên mạch về ra cầu Bình Lợi. Vứt cả xe đạp trên cầu đi xuống mé sông. Gió thổi vào lồng lộng tan men rượu. Nhớ về Em.

Lúc này mới cảm thấy day dứt. Từ ngày còn bé, Trà My vốn đã hi sinh nhiều. Em chẳng được sự tự do thoải mái trong tình cảm, lúc nào cũng dưới sự giám sát của cha mẹ, nhưng chưa bao giờ bỏ rơi Tôi. Ngày bị đánh ở Bảo Lộc, chẳng phải khóc hết nước mắt đó sao. Ngày đi lượm bọc và cát tút, chẳng phải Em đã hi sinh cả con heo đất cho Tôi? Cái ngày mà đi hái phượng bị quỳ giữa sân trường, ai là người đã đưa chai nước cho Trâm Anh cầm ra? Sao tôi không nghĩ ra những điều này. Từ ngày xuống Sài Gòn cứ mải miết theo những hình ảnh đâu đâu. Đã bao giờ chú tâm đi tìm. Suốt ngày cứ luôn tự hỏi vì sao Em không đi tìm tôi? Em có nhớ tôi không?

Yêu nhau mấy núi cũng trèo, mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua. Yêu nhau chẳng ngại đường xa…

Nghĩ như vậy, Cất cây đàn và leo lên con xe về nhà khi trời đã nhá nhem tối…

Bước lên phòng trọ đã thấy nguyên đám bạn ngồi trong phòng nhốn nháo. Hóa ra nhậu xỉn xong bọn nó theo thằng N về phòng trọ, chẳng thấy tôi đâu. Không liên lạc được tưởng thằng Phong chết ngắc nơi nào. Bèn cử người đi tìm, nhóm còn lại ở phòng trọ chờ đợi.

– Á, thằng chó. Đi đâu mà không báo anh em biết, tụi tao tưởng mày bị sao.

– Hihi….Tao đi lang thang thôi.

– Uhm. Lần sau nói trước nha mày. Anh em bạn bè với nhau lo cho nhau thôi. Giờ thấy mày ổn về được rồi. Tưởng mày nhớ con nhỏ Trà My quá hóa điên…

Bọn bạn tôi là thế, sau này nhóm thuê nguyên căn nhà ở chung, đặt ra nguyên tắc: Vui không cần, buồn hay có chuyện phải tới. Thỉnh thoảng có thằng đi tiếp khách, nhậu xỉn chỉ a lô một tiếng, hai ba đứa bạn chạy mấy chục cây số ra chở về. Có hôm tôi đi nhậu với mấy anh em bên kho bãi ở quận 9. Ra tới xa lộ Hà Nội thì chả biết đường nào về Sài gòn, đường nào đi Biên Hòa. Bốc ngay số điện thoại đầu tiên gọi:

– Tao đang ở xa lộ Hà Nộ cho chó ăn chè, tụi mày rà rà ở khu quận 9 ra, nhìn hai bên đường thấy đứa nào đi xe màu xanh là tao.

Nói được câu đó xong thì dựng xe, cất chìa khóa vào túi thì lăn ra ngủ vệ đường. Sáng hôm sau có thấy mình nằm trong gác trọ.

Mẹ một đứa trong nhóm mất, trong vòng nửa ngày tất cả quy tụ nhà nó ở quê, tiễn biệt rồi vọt xuống Sài Gòn lại. Không đứa nào về thăm nhà. Đến độ người đại diện nói rằng: Đám tụi con có một tình bạn đáng để học.

Quay lại câu chuyện, ngồi tán phép thêm xíu thì giải tán. Mấy thằng đi tìm cũng trở về. Tiễn đám đó ra ngoài cồng, thằng Quang Hói vỗ vai:

– Chủ Nhật ở nhà nghe Phong. Tao sẽ cho mày một bất ngờ.

– Okie. Tao đợi.

Chào thân ái, ôm hôn nhau.

Mỗi đứa lại mỗi nơi học hành…….

Sáng chủ nhật, Dậy lúc sáu giờ rưỡi. Đợi hơn tiếng đồng hồ mới có được vào nhà vệ sinh cá nhân. Căn phòng của Dị Nhân có người thuê lại. Hai ông thần phá về ở, tụi tôi cũng chả quan tâm.

Quang hói là thằng giờ dây thun. Nó làm tôi mỏi mòn chờ đợi đến chiều cũng không thấy bóng dáng. Đói bụng muốn chết. Viết tờ giấy lại dán lên cửa phòng

“ Tao ra ngoài ăn cơm – tới thì đợi xíu. Ký tên Phong”

Ra ngoài làm dĩa cơm sườn thêm chén cơm thêm. No căng bụng. Lết thết bộ đi về. Vừa mở khóa cổng tính leo lên cầu thang thì đứng sững lại. Em chờ bên kia cầu thang xoắn.

Tim như thắt lại. Không dám thở mạnh.

Mái tóc dài ngang vai, vẫn đôi mắt to và đen láy. Dạo này em mập mạp thêm, hai má lúng đồng tiền sâu hoắm. Đầm xòe màu hồng nhật, chân đi đôi giày đen.

Thời gian như ngừng trôi.

– Hihi….Bộ hai đứa mày hết việc để làm rồi hả? Đứng ngó nhau giữa cầu thang thế này – Giọng Quang Hói cất vang tiếng cười

– Tao… tao…

– Trà My…Trà My – Giọng Em vẫn như ngày nào. Nói xong liền quay mặt bước lên.

Chân tôi đá cả vào cầu thang khi bước. Ngồi trong căn phòng , quạt quay vù vù. Tôi nhìn Em, Em nhìn Tôi rồi ngại ngùng vân vê chiếc váy. Thằng Hói ngồi giữa cũng chẳng thoải mái gì cho cam, nó hết liếc bên phải rồi nhìn qua trái, môi mấp máy tính nói gì nhưng lại căng thẳng không diễn đạt được, nó căng thẳng giùm cho cặp tình nhân. Cuối cùng mới thốt được một câu lãng nhất quả đất:

– Phong, mày ăn cơm no chưa?

Trà My gặp lại tôi qua cầu nối Quang Hói.
Sài Gòn lại mưa rả rích… đột ngột…

Căn Phòng quạt vẫn xoay đều.

Em bâng quơ nhìn qua cửa sổ. Vân vê yếm váy nhàu nát. Tôi im lặng. Sau bao năm cách xa; không dễ gợi mở câu chuyện.

– Em…..

– Anh….

– Em nói trước đi – Tôi mỉm cười cảm nhận được sự đồng điệu của con tim.

– Em khỏe không?

– Em vẫn ổn. Anh có ổn không?


Dần dần câu chuyện cũng đi vào khuôn khổ . Bỏ bớt ngại ngùng và xã giao. Thêm sự tinh tế của thằng Hói làm tôi và Em xóa bớt mặc cảm. Quang rút lui mà không ấn định rằng ” Đêm nay Ai đưa Em về?”.

Chiều cũng xẩm xẩm tối. Hai đứa chở nhau trên xe đạp cọc cạnh đi ăn. Em khéo vịn đôi tay ngọc ngà lên lưng. Giống như lần chở Phương Anh . đôi tay mở cầu giao điện cho đôi chân thêm năng lượng. Đạp hăng say; khác xíu về chủng loại. Nguồn điện Phương Anh cấp thuộc về điện giới tính. Của Em là điện tình yêu, mỗi nhịp chân ráng tới nhấn pedan là tim đập phực….

Ngồi nhấp ly chè Lê Quang Định. Mồ hôi ướt vai áo. Em rút chiếc khăn tay ra lau và cười. Răng vẫn khểnh như ngày xưa, mắt vẫn đung đưa mỉm cười. Sau những năm tháng lãng quên rồi lại nhớ, đau khổ rồi lại thôi thì Em lại trở về bên.

Mắt biếc lại mỉm cười
Khẽ rung rinh điệu nói.
Môi buông lơi tiếng gọi
Vành tai nhịp lắng nghe.

Hiên Chè bay lá me.
Rớt lên nền gạch cũ.
Chàng trai bừng tỉnh ngộ.
Về với dấu yêu xưa.

Tôi về nhà cầm Ghitar chở Em ra cầu Bình Lợi. Dắt nàng xuống mé sông. cảm xúc vẫn lâng lâng…..

– Sao Em biết Quang và chỗ anh ở? – Tôi hỏi

– Quang là bạn học của bạn em thời cấp III Bảo Lộc.

Hai tay đệm đàn theo nhịp hơi vô nghĩa.

– Anh chắc nhiều cô theo lắm nhỉ? Đàn hay thế cơ mà. Đệm em bài nghe đi.

” Về đây nghe em, về đây nghe Em. Về đây mặc áo the chân đi guốc mộc….”

Về đây nghe Em – Trần Quang Lộc

Tiếng gió lộng từ sông vào át cả tiếng đàn, coi như hát chay. Giọng phải cố ráng to lên. May mắn là âm vực không tệ nên vẫn đủ nghe.

Hát xong hai đứa lại im lặng.

– Anh có hay gặp Trâm Anh? – Trà My lên tiếng xua bớt tiếng côn trùng.

– Lên đây mới gặp lại. Nhưng thời gian rồi cũng ít thấy. – Tôi dấu biến đi truyện của Dị Nhân.

– Dạ.

Rồi không gian lại lặng im như cũ.

– Sao Anh không tìm Em? – Giọng vừa giận dỗi vừa níu kéo. Dựa hẳn vào người tôi.

Như cơn sóng ùa vỡ bờ. Thằng Phong thao thao giải thích. Nói Em nghe về thời gian lớp 9 Em đột ngột rời xa. Về quãng thời gian cấp III đi tìm Trà My. Quãng hè lên đại học. Thỉnh thoảng bên cạnh có người lúc thở dài, lúc cười khúc khích cổ vũ. Lại hăng tiết vịt lên tả nỗi nhớ nhung khi cách trở. Phóng đại lên sự thèm khát và bóng dáng Em hiện hữu thế nào trong giấc mơ. Bỗng đâu một bàn tay chụp miệng không cho phát ngôn nữa. Một bờ môi mềm mại đặt lên làn da khô ráp. Chiếc lưỡi uốn éo tách miệng ra. Người tôi hâm hấp nóng. say mê theo điệu nhạc mũi tên của thần Cupid.

– Em không tìm kiếm nhưng chưa bao giờ ngưng nghĩ về anh Phong ạ. Em yêu anh từ cái ngày anh đánh lộn để bảo vệ em. Đau đớn khi nhìn anh với Trâm Anh. Khóc khi rời xa. Và bây giờ rất hạnh phúc…

Tôi ngây người và bàn tay chụp để đối phương dừng khóc. Hành động ngược lại những gì nãy đã làm. Đặt lên môi nụ hôn kèm theo gió sông. Chẳng buồn nhằn sợi tóc vương vấn, lấy răng chặt đứt… tóc. Tay bỏ đàn ôm lấy Em.

Mỗi chàng trai khi yêu đều ích kỷ và nhu cầu một lợi ích cá nhân, đều đòi hỏi người ta quan tâm và chăm sóc . Mà quên mất rằng, cần học cách cho đi …

Dắt bộ xe, đi tung tăng từ cầu Bình Lợi về tận phòng trọ. lên gác.

Trời lại chuyển mưa.

– Tối nay Em tính ở đâu. Anh mặc áo mưa đưa Em về – Tôi hỏi

– Anh có áo mưa à? – Em hỏi ngược.

– Ờ thì….không có anh đi mua.

Cúi gằm mặt. Yếm váy lại nhăn nheo dưới đôi bàn tay. Môi Em run run:

– Anh không muốn Em ở bên anh sao?

Chờ đợi sự trách mắng tính cẩu thả nên khi nghe câu hỏi đó khiến bản thân càng lóng ngọng tợn. Chưa kịp định thần đã có bóng ” Tiểu Long Nữ” bước tới ôm chầm kéo thân hình xuống…

Nồng cháy.

Lần thứ hai trong đời chàng trai và lần đầu tiên của cô gái trinh nguyên.

Sáng mai thức giấc.

Trên tường bức tranh cô gái cầm nụ hồng hôm trước người anh phòng kế bên tặng. Nụ hoa trong tranh bung nở thành cánh hồng rực rỡ.

Đám rêu mọc đầy khung cửa sổ phòng trọ.

Cô gái hai má ửng hồng ôm chặt chàng trai ngủ ngoan. Hạnh phúc ngày đầu tiên của đời đàn bà. (tiếp phần 7)
------------ Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 -----------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon