Loading...

"Truyện 18+" Em đã lấy chồng chưa? P7

Loading...
Truyện 18+ Em đã lấy chồng chưa? P7
Bình Dương, ngày… tháng… năm… tôi cũng không nhớ rõ nữa…
Ngồi quán Dê Lái Thiêu giải quyết giùm cho đứa bạn bên xây dựng.

Tranh chấp thầy thợ thầu xem ra cũng lắng xuống, câu chuyện bớt căng thẳng.

“Khách” đề nghị qua bên Biên Hòa , khách mời.

Hơi chột dạ.

Nhấc điện thoại gọi cho ông anh tên Hưng – một người Bắc

– Anh à, Em với bạn cùng “khách” đi qua đó. Thấy hơi chột dạ nên điện báo anh trước, sợ mình bị úp. Chuyện làm ăn của thằng bạn thôi

– “Khách” đó ra sao? Tên gì ?

– Dạ, tên ABCD…làm xây dựng

– Thằng đó anh biết, láo phết. Chú cứ qua đi. Ở đâu thì điện, anh bố trí cho…

– Sự thường chắc ổn anh ạ. Nhưng có mỗi hai đứa em, đề phòng cho chắc

– Cái thằng này, mày còn câu nệ thế à. Đấm cho phát giờ. Cứ qua đi vui chơi thoải mái

– Cám ơn anh trai.

Cúp máy cái rụp.

Hai đứa bỏ xe máy lại quán, lên chiếc HD của đối tác ( cũng chả hiểu đối tác kiểu gì – Nhìn giang hồ quá ) phi thẳng về hướng 1K. Thằng bạn chếnh choáng say, ngả cả ghế ngủ. Tôi cũng vờ lim dim quan sát. Xe chạy như ăn cướp, tỉnh lộ 43 hiện ra trước mặt, vèo thêm cái nữa đã thấy ngay trung tâm Biên Hòa. Bước xuống xe.

– Hôm nay hai đứa chơi vui vẻ nhé. Bên anh mời

– Dạ. Ok anh

Liêu xiêu bước vào. Nhạc đùng đùng, vẫn như ngày xưa, chẳng thể nào quen nổi âm thanh chúa chát thế này. Quán chưa đông lắm. Kỷ niệm thời sinh viên hiện về, địa điểm gần chợ Sặt. Lay thằng bạn dậy và nhắc khéo.

– Ngọc, mày còn nhớ chuyện ngày xưa ăn “cháo chạy” ở gần đây không?

Hồi đó, một lũ sinh viên ăn cháo vịt cà kê vỉa hè.

Đàn ghitar hát hò.

Tự dưng đùng đùng bên kia đường túa ra một đống tuýp Sắt, Mã Tấu phi thẳng qua. Nhắm hướng mấy đứa mà lao tới. Bọn sinh viên bỏ chạy mỗi thằng mỗi hướng.

Cả đời chưa bao giờ thấy cái gì sáng mà có khả năng làm gãy đôi cái bàn nhựa nhanh vậy.

Thằng Quang Hói bắn về hướng phòng trọ, cách đó tầm 500m.

Thằng Ngọc chạy tuốt vào khu dân cư lẩn trốn.

Tôi với Quân Ngọng phi về hướng Sài Gòn rồi lách vào đường có công ty sản xuất. Chạy mà quên luôn cây đàn. Một thằng nữa chui thẳng vô quán, leo xuống rạch nước. Cả đám không có cơ hội giúp nhau. Vẫn nhớ rõ công ty mà hai đứa nhảy tường leo vào là công ty gốm sứ. Đằng sau lưng có tiếng hò hét lùng sục, mặt hai đứa không còn tí máu nào. Cắn răng chịu đựng. Đám công nhân pha đèn khi nghe tiếng chó sủa.

– Mấy thằng kia làm gì đó ?

– Dạ. Em lạy tui anh cho tụi em trốn. Bọn nó ngoài kia chém em chết – Quân Ngọng lên tiếng.

– Chạy nhanh vào lán núp đi. – Một anh nhân công lên tiếng

Hai đứa túa vào trại. Chui vào mấy bình gốm to đùng trong góc. Mã tấu leo tường chui vào trong tìm kiếm

– Đm tụi mày có thấy đứa nào vào đây không? – Tuýp sắt lên tiếng

– Dạ. Tụi em nghe tiếng chó sủa cũng ra tìm nhưng không thấy ai – Một giọng thanh minh.

Tôi thầm nể phục, ngay lúc đó nếu nói không thấy thì bọn kia mấy khi tin, lí do vô cùng hợp lý. Mã tấu – Tuýp sắt ngó nghiêng một hồi rút êm. Bỏ mặc hai con chuột núp lu gốm run bần bật. Tất cả những kỷ niệm đánh đấm, những lần hùng dũng hiên ngang trở thành vô nghĩa. Ở đây đất khách quê người, cũng không hiểu lý do bị dọa chém, hoang mang.

Gần 1h sáng mới dám mò ra lại đường lớn tìm bạn. Ghé quán nhậu đã thấy tụ tập đông đông. Lén bẽn lại gần. Hóa ra là Quang Hói về xóm trọ kéo nguyên dãy chừng gần trăm đứa thanh niên. Đa phần đeo kiếng trí thức nhưng mặt đứa nào đứa đó cũng phừng phừng thánh chiến, nói năng om sì tỏi. Ngồi dưới ghế là đứa bạn chui từ dưới cống lên hôi rình. Đếm đi đếm lại vẫn thiếu một thằng tên là Ngọc

– Có khi nào nó bị bọn kia xử hay không?

– Chắc không có đâu, tao thấy nó chạy vào khu dân cư. Cả đám đuổi theo hướng tao với Quân chứ đâu có về hướng đó – Tôi trấn an mặc dù cũng hãi

– Bọn mình chia làm 3 tốp tìm đi. Gặp bọn kia thì bang luôn. Chia điện thoại di động ra mà thông báo

Một đám sinh viên và một ít công nhân Nghệ An ở chung phòng trọ với thằng Ngọc phân chia công việc đi tìm. Tôi theo nhóm đầu tiên. Quanh quất chừng hơn 30p thì thấy một đứa loắt choắt chui từ bụi rậm ven đường.

– Tao Ngọc nè. Móa, muỗi cắn gần chết – Vừa nói vừa phủi quần áo lấm lem

Cả đám cười hô hố rút êm.

Mặt thằng Ngọc dãn ra khi hồi tưởng hết câu chuyện thời sinh viên thăm nhau. Chuông điện thoại vang lên số anh Hưng.

– Phong hả? Ở đâu? Tao cho thằng Phong nhỏ qua bên mày, nó mới HP vào, nhìn mặt tươi lắm, trong đây không ai biết nó đâu. Bảo là em mày học trên đây nhá

– Dạ. Cám ơn anh.

15p sau có đứa chạy tới, thư sinh trói gà không chặt

– Vào đây với tụi anh luôn

– Dạ

Giới thiệu sơ sơ các nhân vật cùng bàn cho thư sinh nghe, nó chìa tay xin phép nắm từng người. Công nhận anh H chọn lính khéo ghê. Tôi nhắm chừng chắc chả có gì, hơn nữa lớn rồi, đi kinh doanh nữa, ai rảnh giơ nắm đấm ra trước, mà người ta xèo thì mình rút thôi. Nhưng nghĩ tới tình cảm một người anh nên vui vui chào đón.

Cả đám xập xình theo điệu nhạc “ Trouble is a friend” – Một bài Hit.

“Khách” vai trò chủ nhà rỉ tai với Mama gọi mấy em tới. Chắc cũng quen. Gọi lấy tiếng. Tôi im lặng quan sát. Chưa đầy 5p đã váy ngắn váy dài quây quần. Khui chai Chivas ra tiếp. Trong tiếng bass ồn ào. “Khách” nói giọng hăm dọa:

– Anh bảo mấy chú này, công việc làm ăn bên đó với bên này rất vui vẻ. Nhưng các Chú phải nể anh chứ. Mấy chú làm thế khác nào tát vào mặt anh.

Thằng Ngọc cười đưa ly lên cụng. Cả bàn hưởng ứng.

– Thôi thì thằng em có gì sai, mấy anh chỉ bảo cho – Nó lên tiếng.

Mấy cô em tíu tít lại rót rượu, tôi xin chai Cocacola pha vào. Ngại uống set. Có em dí miệng sát tai, mặt khá ổn. Chỉ có mùi nước hoa hơi nồng, lỗi make up :

– Anh tên gì?

“Thư Sinh” kéo tay cô bé lại, nói nhỏ vào tai. Con nhỏ giãn mặt ra , cười cười rút lui. Tôi khéo léo đưa ly mời bốn năm ông khách tiếp rượu. Uống xong bắt tay thật chặt. Thằng em thư sinh biến mất. Cũng xin phép ra ngoài hưởng chút gió. Ra ngoài thấy Thư Sinh đang xì là xì lồ với Mama và mấy đứa bảo vệ.

– Trời, anh là em anh H mà sao vào quán không nói? Có gì anh bỏ qua nha – giọng nghiêm trọng.

– Anh đi chơi vui thôi, không sao đâu Em.

Quay qua thằng Phong Nhỏ.

– Em vào lâu chưa?

– Dạ, bộ đội đang trong quân trường anh ạ – Ai đã từng trải nghiệm sẽ hiểu từ ngữ này nhé.

Châm điếu thuốc hút, gạt tay bật lửa của Thư Sinh ra, nói là tự lo được. Nó có vẻ thích trước hành động này của mình. Dặn dò Phong Nhỏ vào trong quán, tôi ở ngoài hút xong điếu thuốc cho thư giãn rồi vào.

Biên Hòa về đêm mang vẻ huyền hoặc.

Mưa cũng rơi rơi như Sài Gòn.

Một nhóm đi xe hạng sang chuẩn bị đổ bộ. Ba bốn ông khách tầm 40 – 50 và hai cô gái trang điểm đậm đà, đồ mặc diêm dúa theo kiểu biểu diễn. Không phải đồ công sở cũng không phải đồ mặc của dân chơi. Một Lão mở cửa cầm tay kéo ra.

Tài xế mặt hầm hố không khác gì vệ sỹ.

Tôi rớt điếu thuốc xuống.

Khuôn mặt này không chạy đi đâu được. Khuôn mặt của “Cô Em Gái” bất đắc dĩ Phương Anh.

Người tôi như ngớ ra. Sự việc diễn ra trước mắt khiến tôi bay bổng lên mây. Miệng tính buông mấy tiếng gọi nhưng không hiểu sao nghẹn lại không thốt ra được. Có ai đó vỗ vai

– Anh quen mấy con nhỏ này à, ca sỹ hát phòng trà HQ đó anh. Thằng lái xe em quen.

– Thế à ? – Tôi đáp lại với Thư Sinh

Hai anh em bước vào quán tiếp tục cuộc vui, chắc có lẽ nhờ sự nhanh nhẹn và khéo léo của thằng Ngọc mà không khí vui vẻ trở lại. Đám “ Khách” không còn hằm hè nữa. Tạm thời an tâm, có điều tất cả sự chú ý của tôi đều hướng về bàn bên kia, nơi có cô em đang đứng.

Trên sàn, Bikini xuất hiện múa máy.

Tôi ngây nhìn, vẫn khuôn mặt đó, vóc dáng đó nhưng sao chẳng còn tinh anh và hồn nhiên, hai má trét phấn dầy, mi tóc giả. Son môi hồng. Chẳng biết có nên làm quen lại hay không

– Phong này, Em có thể nhờ ai đó mời cô bé mặc váy hồng ra ngoài có người gặp được không? Đừng lộ diện trực tiếp – Bạn cũ của anh thời cấp III.

– Dạ, để em thử.

Ra ngoài hít thở không khí thêm lần nữa. Ít phút có giọng nói sau lưng.

– Anh tìm Phương Anh ạ?

Tôi ngoái lại. Lần này người giật mình là cô gái đối phương.

– Em nhận ra anh không? Phong – ghitar đây.

– Em…..Em…..

– Anh biết rồi, lúc nãy vào anh thấy trước – Tôi xua tan nghi vấn.

Hai đứa im lặng , chẳng ai nói ai. Có một cái gì đó vô hình ngăn cách. Thằng Tài xế ngó nghiên tìm kiếm

– Chị Phương. Anh Bình hỏi chị, vào quán đi cho mọi người khỏi đợi

Em khẽ gật đầu.

– Em vào trước nhé, có gì nói chuyện sau. Điện thoại anh đâu? Đưa cho em

Tôi móc túi quần ra , Nokia huyền thoại. Em bấm lấy bấm để

– Đây là số điện thoại của Em. Anh ở Biên Hòa đi. Sáng mai em điện thoại

Cuộc chơi cũng tàn lúc gần 1h. Thằng Ngọc say như chó con. Nhóm “Khách” nhã ý điều đào nhưng tôi không đồng ý, há miệng mắc quai. Vả lại, từ xưa giờ không có thói quen đó. Điện thoại tính qua nhà anh Hưng với Thư Sinh nhưng điện thoại tút tút tút… Phong Nhỏ bảo giờ này chắc anh đang ở Lều say máu rồi. Ai chứ ông đó tôi tin là thật. Thằng nhỏ đưa đón về phòng rồi cũng nhanh chóng rời đi.

Men rượu làm bồi hồi nhớ chuyện lúc nãy, trước khi rời đi. Nhỏ Phương Anh còn lấy tay mi gió khéo léo. Mở điện thoại lấy số nhỏ tính nhắn cái tin nhưng nghĩ sao lại thôi. Ai dè vừa đi tắm đã có tiếng reo:

– Anh ngủ chưa? Say rồi à? – Kèm theo hình trái tim

– Uhm….Anh đang tắm – Tôi nhắn lại

– Úi…úi…cho em tắm ké với.

– Ngon thì chạy qua đây, đang ở khách sạn nè… haha. Dạo này liều gớm nhỉ?

– Thôi Em nói đùa. Em về nhà rồi. Mai đi ăn sáng và uống cà phê với em nha.

– Good nice

Sáng dậy vệ sinh cá nhân. Thằng Ngọc vẫn bia rượu nồng nặc. Tôi rời khỏi khách sạn đứng ra hiên chờ người tới đón. Nàng đến trên chiếc xe Ebicuro đầu nhỏ. Quần bó, chân đi giày ca bồi nhung đen, áo khoác đen, mắt đeo kiếng đen. Không khác gì vệ sĩ. Thấy tôi ngó nghiên liền tấp xe xém chút tông trúng

– Woow… Dạo này nhìn Em giang hồ quá

– Hihi……

Hai đứa chạy hướng cổng chào thành phố rồi tấp vô quán cà phê sân vườn. Hỏi thăm em thì biết công việc hiện giờ là đi hát, chủ yếu hát cho phòng trà và các tụ điểm ca nhạc nhỏ, hát lót chương trình lớn và đi tỉnh xa hội chợ. Cũng có khi hát đám cưới. Tôi đùa:

– Chà… nghệ danh là gì đó?

– Anh đoán thử đi. – Cô nàng cười khúc khích

– Anh chịu thôi. Có ngàn cái tên lấy gì mà đoán

– Nghệ Danh của em là “Phương Đình”

Nếu các Bạn ghé Bình Dương và đâu đó tụi điểm còn nghe tên này, hãy ủng hộ nhiều nhé. Vì độc giả biết không? Trong nghệ danh đó có một nửa tên tôi.

Nhưng chắc có lẽ giờ Nhỏ cũng giải nghệ rồi

Quay lại câu chuyện.

Hiểu ra ý nghĩa cái tên, tôi khẽ đỏ mặt. Cũng không ngờ sau bao năm nhỏ còn nghĩ tới người anh bất đắc dĩ này. Hai đứa bắt đầu chuyển qua miền ký ức. Nhỏ tả lại tôi nghe về cái cảnh đàn hát dưới gốc cây mận già nhà tôi. Nhỏ kể cho nghe về tình cảm của Nhỏ dành cho tôi thời cấp III, về mối tình chôn chặt trong tim của Phương Anh đằng ấy năm. Giọng kể không than oán, không trách móc cũng không níu kéo. Chỉ là đầy chân thật. Tôi kể nhỏ nghe về quãng thời gian xuống Sài Gòn, về người vợ tương lai dự định cưới. Nhỏ bảo đúng là Anh không thoát nổi số mệnh. Trong nụ cười của nhỏ có gì đó chua chát và cay đắng.

Rồi cũng tâm sự qua nghề nghiệp, qua công ăn việc làm, qua những mặt trái của kiếp cầm ca. Thật ra Việt Nam có bao nhiêu ca sỹ? Chắc cả vạn. Có bao nhiêu người nổi tiếng? – Đếm trên đầu ngón tay được. Số còn lại phiêu diêu và bấp bênh. Cả về danh tiếng và tài chính. Bọn Nhỏ đi hát phải có người lo lót, phải phe cánh đấu đá. Phải ưng chiều khách VIP thuộc cơ quan nhà nước hoặc đại gia. Lắm người cũng sa đọa vào cuộc chơi không hồi kết. Tôi cảm thấy ngộp thở trước cuộc sống của Nhỏ. Với sự thông minh và tính cách đó, lẽ ra Phương Anh có nhiều chọn lựa hơn. Nhưng nàng thích ca hát. Thích như kiểu mục đích sống, được lên sân khấu, được cất giọng và được nghe những tràng pháo tay, đối với Nhỏ là cả cuộc đời. Như con thiêu thân sinh ra, lớn lên để lao vào bụi mận gai.

Hai đứa tôi mải miết tới trưa thì thằng Ngọc điện thoại. Phương Anh kêu không muốn Ngọc gặp. Nó bảo rằng chẳng muốn ai biết Nhỏ làm nghề gì. Tôi tôn trọng quyết định đó nên ra về bằng taxi. Nhỏ nhìn tôi tiếc nuối.

Ngủ vùi trong khách sạn đến chiều đợi thằng chó đi công việc. Trời ngả về chiều thì nhận được điện thoại của thằng Phong Nhỏ:

– Anh ơi, hình như bạn gái của anh, cô hôm qua bị đánh ở quán cà phê.

– Trời đất, mày cứu ngay bạn anh.

– Anh điện anh Hưng đi, người đánh là vợ ông Bình…..tụi em không can thiệp nổi.

Tôi gọi cho lão Hưng, điên không thể tả, giây phút thế này mà gọi không bắt máy. Gần 5 – 10p sau mới điện thoại được. Xong rồi phi thằng tới địa chỉ quán cà phê Thư Sinh đưa. Người đánh đã đi. Chỉ còn một mình em ngồi trong quầy với bộ quần áo tơi tả. Váy nhàu nát, tóc tai bù xù. Hai mắt sưng húp và má còn in nguyên dấu tay. Tôi lặng lẽ bước tới

– Em ổn không?

Hai dòng nước mắt chảy dài. Tôi ôm Nhỏ vào lòng cho Nhỏ bớt sợ hãi. Lão Bình Hói quay lại đang tính tiến tới. Tôi nổi điên chỉ thẳng mặt:

– Thứ người như Ông cũng dám quay lại à? Ông là gì tôi đếch cần biết. Nhưng Em Gái tôi không phải thứ để cho đàn bà khác muốn đánh thì đánh, tát thì tát. Ông biến ngay đi.

Thằng Thư Sinh và thằng đệ nữa tái hết cả mặt. Cha già đó cũng tái. Có điều ngay thời điểm đó lão không còn cách nào khác trừ việc rút lui. Tôi đưa em về khách sạn, khóa trái cửa rồi bước qua đường, vào shop mua cho Nhỏ bộ đồ mặc. Nhỏ ôm mềm nằm khóc rấm rứt. Tôi cũng không biết nói gì hơn, bật điếu thuốc hút. Ngồi coi ti vi

– Em bỏ nghề đi Phương Anh. – Tôi lên tiếng

Mềm kéo ra khỏi đầu, lắc cái đầu ngoày ngoạy. Nhìn bộ dạng của Nhỏ. Tôi bật cười. Rồi Em cũng bật cười thật tươi. Ra soi gương hốt hoảng và lao vào nhà tắm.

– Anh Phong lấy cho em khăn với.

Tiếng nước chảy cộng tiếng tivi ồn nên chẳng nghe. Nhỏ điên tiết không thèm mặc đồ lao ra quấn khăn, giây phút đó rất nhanh nhưng cũng đủ để ánh mắt thoáng qua. Cơ thể Nhỏ thiệt đẹp. Tôi ngây dại.

– Bộ bà xã tương lai không cho anh nhìn sao? Nhìn em kỹ vậy? – Giọng tơn tơn

– Ờ thì…ờ thì…..

Cười khúc khích rồi nhảy bổ lên người, rơi cả khăn tắm.

Tôi nuốt nước miếng ừng ực. Người chứ đâu phải thánh.

Nhỏ im lặng, tôi im lặng bỏ mặc cả cơ thể đàn bà dựa vào lưng. Phòng nghe được tiếng ruồi bay.

Giọng Phương Anh quay trở lại như hồi bên hiên nhà tôi:

– Chẳng lẽ từ bé đến lớn, không lúc nào anh có tình cảm với em sao?

Tôi vẫn ngồi trên giường, hai mắt dán vào màn hình tivi dù cho tai ù ù, chẳng nghe rõ bình luận viên nói gì. Em khẽ xoay người tôi lại và nói:

– Cho Em một lần làm đàn bà của Anh.

99% Lý trí trong tôi bị câu nói đó cướp đi mất. Hai đứa ngả người xuống tấm nệm trắng tinh. 1 % còn lại là ý nghĩ Em đã trải nghiệm nhiều, đã là đàn bà khi cùng tôi mặn nồng. Hóa ra cái phần trăm nhỏ nhoi đó cũng lầm nốt.

Sáng mai, trên nệm.

Một vải khăn trắng nhuộm máu hồng.

Tôi ân hận cả đời không hết.

Tôi vẫn chưa từng có bằng đại học.
Cũng đôi lúc nghĩ mình nên bổ sung, rồi cũng thi lại, rồi cũng đậu. Nhưng ruốt cuộc chẳng kiên trì. Thỉnh thoảng đọc báo thấy tranh luận của các tiền bối và các bạn trẻ về câu chuyện ”Bằng Cấp” liền tặc lưỡi lảng xa. Biển học mênh mông, thôi thì xem như học ở trường đời. Bài học tuy đắt nhưng xắt ra miếng. Mà nghĩ lại cũng lạ. Cái giấy phép “ Cho ra trường sớm” cũng cắc cớ lắm….

Mùa hè của Sài Gòn đầu tiên.

Gia đình báo lên, ba tôi tái phát bệnh, chữa trị tỉnh tìm không ra nguyên nhân. Ban đầu ai cũng ỷ y không nghĩ tới, nhưng dấu hiệu ngày một nặng. Cả nhà sắp xếp tiền bạc cho Ba xuống thành phố. Tô lo làm và thi học kỳ, có nghe tin nhưng chỉ nghĩ là khám bệnh thông thường nên gọi điện về động viện mẹ, thôi thì ba xuống con lo. Ba đi khám ngày thứ bảy hẹn rồi về phòng trọ anh tôi ở tại Bình Dương( Anh xuống Dĩ An học tiếng Trung)

Quãng thời gian này, Tôi và Trà My tìm mọi dịp để có thể thăm và gần gũi. Em hẹn với tôi như sau: Tối thứ 7, Anh chạy xe đạp ra em, gửi xe ở siêu thị Coopmart rồi rông bộ xuống, sống chết gì em cũng ở nhà. Bằng hẹn ước vậy nên ” Thứ bảy máu chảy về Tim”. Khi thì cuốc bộ ngược lại tới siêu thị hóng máy lạnh, Em mua tôi ít đồ dùng cho cuộc sống hàng ngày như Xà Bông, dầu gội, Sữa tắm hoặc có khi là bình siêu tốc. Ít có khi nào xảy ra tình trạng giành trả tiền, Khi hiểu nhau đâu còn câu nệ điều đó. Khi thì nắm tay ra công viên quận 9, ngồi ngắm trời đất. Nói chung, vấn đề nằm là khi “Tình Yêu”, còn lại chuyện đi đâu, làm gì, ở đâu cóc có quan trọng. Đi chung, làm chung và thậm chí là ngủ chung là được. Tôi xin nghỉ việc giữ xe. Ngày cuối tuần khách đông, buộc phải chọn công việc làm thêm thích hợp hơn để có thời gian ra thăm Em. Một kỉ niệm vui khi đi tìm chỗ làm mới. Ngày đó các trung tâm giới thiệu việc làm cho sinh viên nở rộ. Tôi ngu dính phải, lấy mất 50.000đ rốt cuộc dẫn đi một công ty đa cấp mỹ phẩm Thụy Điển.

Bốn tuần đầu tiên khá thuận lợi. Em luôn chờ đợi và tôi luôn đúng giờ

Tuần thứ 5 là tuần ba tôi xuống, để tranh thủ ngày mai về Bình Dương. Tôi làm đúp ca nhưng lại quên báo cho Trà My biết. Lúc ở chỗ làm mới nhớ, vậy là đành tặc lưỡi thôi kệ, hi vọng rằng Em chờ đợi và không giận tôi. 8h tối mới hết giờ làm. Tôi co giờ lên chạy.

Ra đến Siêu Thị, Chú bảo vệ nói:

– Gửi xe rồi mua đồ nhanh mà ra nghen con. Sắp đến giờ đóng cửa rồi.

– Dạ. Cảm ơn chú

Chạy bộ về hướng nhà Em đang ở. Ghé nhà đã thấy đứa con gái ngồi tu lu trước sân, hai mắt đỏ hoe. Tay đang cào cấu mấy bông hoa mọc vội.

– Anh xin lỗi nghen, Anh mắc công việc đột xuất

Em ngước nhìn rồi lại cào cấu. tội nghiệp cây ghê!

– Tui tưởng Ai đó tông xe chết ngoài xa lộ rồi chứ – Giọng hờn dỗi

– Anh nói thật mà, Ba anh xuống, anh làm ca gãy……v.v….

Lúc đó hoa mới thoát khỏi thảm cảnh:

– Anh mệt hông?

Thấy tình hình đã xuôi, tôi xởi lởi rồi cười hì hì:

– Không mệt, không mệt

Em vào nhà rót cốc nước và mang bịch xốp đen đựng ổ bánh mì thịt nướng. Ngồi ngoài hè trò chuyện, cảm giác như vợ chồng mới cưới, có người mua đồ ăn cho khi đi làm về mệt. Khác nhau mỗi chỗ. Mấy ông chồng đi làm mang tiền về cho vợ. Còn tôi đi làm, lo thân chưa xong. Thỉnh thoảng Em còn viện trợ nhân đạo.

Ngày còn bé, tôi đã kể cho độc giả nghe về năng khiếu của Em phải không? – Đó là khả năng lắng nghe và khiến đàn ông thôi thúc kể chuyện, hai đứa tôi cũng thế, mỗi câu chuyện đều có một chàng trai ba hoa chích chòe, hoa chân múa tay. Một cô gái ngồi chống cằm, mắt chớp chớp, môi mỉm cười, thỉnh thoảng khúc khích. Và câu chuyện là dài bất tận. Hiếm khi nào được nghe em nói về Em. Nhiều lúc tôi cũng tự hỏi: Chẳng lẽ cuộc sống bình lặng đến thế sao?

Khi đứng dậy chào tạm biệt và khẽ hôn môi em thì đồng hồ đã chỉ 22h20 phút. Hoảng loạn chạy thật nhanh về nơi gửi xe. Điện đóm tối thui lui. Kết quả là đi bộ từ ngã tư Thủ Đức về tới Dĩ An. Gần 20 cây số. Ba với anh chờ cửa.

Chủ nhật hai cha con bắt xe Bus đi khám tại phòng khám tư ĐBP, chỉ xuống Chợ Rẫy. Bác Sỹ làm xét nghiệm máu, nhiệt tình kêu nhập viện gấp. nói nếu nhập trễ thêm một hai ngày thì tính mạng ngàn cân treo sợi tóc. Mẹ đòi xuống chăm Cha, tôi kêu thôi từ từ, để con xin nghỉ nghỉ học vài ngày xem tình hình thế nào rồi tính.

Ngày thứ 2 ở bệnh viện.

Nhịp tim Cha rối loạn, những cơn sốt cao xuất hiện, Bác Sỹ ra vào liên tục.

Ngày thứ 3

Cơn sốt đổ về chiều tới đêm, bác sỹ tiêm kháng sinh liều cao. Người cha tôi rạc hẳn, hai khóe mắt sâu và sụt ký. Tôi tất bật chạy ào về phòng trọ lấy quần áo chuẩn bị cho mấy ngày sắp tới, trong đầu cũng hình thành những suy nghĩ không hay.

Ngày thứ 5.

Bác Sỹ gọi vào phòng hỏi về tuổi tác, rồi đưa tờ giấy ký, Đại loại như giấy cam kết trị bệnh, nói rằng nếu không điều trị theo phương án đó, thì không cứu được. Ngược lại có khả năng shock thuốc kháng thể. Tỉ lệ bình quân khoảng 20-30%. Tôi ký lụi. Mẹ điện thoại hỏi sao. Dấu biếng, dặn dò bà an tâm ở nhà chăn nuôi, do bệnh phải điều trị lâu nên không cha sẽ về trễ.

Ngày thứ 12 tại Chợ Rẫy

Chị hai nhờ bạn đưa điện thoại di động cho tôi cầm, tiện liên lạc. Cha nói về mafia Ý, về luật im lặng. Tôi gật đầu. Mẹ suốt ruột đòi xuống, hai chị em thông đồng với gia đình, nói giờ xuống chả giải quyết được gì đâu. Mỗi lần nghe cuộc gọi, cha ráng gồng mình – Nói bằng giọng vui vẻ và tỉnh táo nhất có thể. Thời gian này, chuyện tình cảm và học hành quên béng.

Ngày thứ 21 tại lầu 7 bệnh viện

Hai phe đối địch là đề kháng cơ thể và thuốc đấu tranh mạnh mẽ, Anh trai có mặt hóng từng giờ. Mỗi đêm tôi ngủ không quá 4 tiếng đồng hồ. Người cũng rạc như que củi. Bà con nội ngoại điện thoại liên tục, nghe mà phát mệt. Lần đầu tiên thấy tác dụng phụ của công nghệ. Bệnh viện yêu cầu đóng tiền viện lần thứ 2. Bảy triệu đồng, một con số quá ư là lớn. Kiên quyết không để nhà quê bán thứ gì, tôi gồng mình chống đỡ. Chạy lên chỗ làm xin nghỉ và nhận lương. Được khoảng năm trăm. Bà chủ cho thêm một triệu nói rằng cứ an tâm mà chữa trị, bao giờ muốn làm lại cứ báo. Mỗi nhân viên góp cho thêm 50.000đ nữa. Tổng cộng được một triệu tám. Đám bạn vào gần hai mươi đứa, lại thêm chút đỉnh.

Ngày thứ 23

Em vào thăm.

Đi một mình, tay lệ khệ xách giỏ.

– Sao anh không báo em hay? – vừa bỏ đồ vừa mắng yêu

Tôi im lặng, tính khí mình vậy rồi. Ít khi nào tôi than vãn về khó khăn đang phải, sống để bụng, chết mang theo. Còn Em, Lần đầu ra mắt cha chồng mà mặt tỉnh rụi, tay bóc trái cây ngon lành. Nằm giường bệnh, cha mỉm cười run run. Cả gia đình biết hết đám con trai bè bạn, nhưng con gái thì không. Ngoại trừ một lần Phương Anh vào nhà. Ba mẹ tôi vẫn bảo, chắc thằng này sẽ ế. Thế nên, đây là cô gái mà cha tôi nhắc đến giờ. Hai đứa dạo lang thang bệnh viện, Em thành người khác. Lần đầu tiên, em là người bắt chuyện và tíu tít kể đủ thứ. Ra về, Trà My dúi cái phong thư dầy, đủ các chủng loại tiền.

Ngày thứ 29 trong tháng.

Mọi sự an lành, Kháng sinh liều cao đè nén hết được tế bào K. Cha cũng thôi không còn sốt buổi chiều, bác sỹ cũng mỉm cười , bệnh viện không có nhiều ca bệnh tiêm kháng sinh với liều lượng quá độ như vậy, thông báo gia đình chuẩn bị đồ cho bệnh nhân xuất viện.

Chợt nhớ, mình bỏ học cả tháng.

Nhà trường cấp cho tôi giấy phép đặc biệt “ Thôi Học”. Cảm thấy cuộc sống vô vị và chán đắng. Thằng Phong tôi vác ba lô về bên gia đình và thằng bạn nối khố.

Mấy ngày đầu, ngoài chuyện ngủ tôi không làm gì khác. Ngủ đúng nghĩa như heo. Thậm chí là hơn vì Lợn còn ăn xong mới ngủ, riêng tôi ngủ 100%. Ba ngày ba đêm thì tỉnh táo. “ Cơn bệnh “đi qua cũng giúp không khí gia đình thêm yên ả, Cha thôi chửi mắng mẹ và ngoan ngoan dễ chiều hơn, cho gì ăn nấy. Anh em ở xa góp về mắc điện thoại bàn để tiện liên lạc. Tối nào cũng có người gọi. Có hôm hai đứa đi câu cá ngoài suối:

– Phong, Mày tính về đây thật à? Sao không nói bà già là đã nghỉ học rồi ?

– Tao chưa biết nữa mày ơi. Ở đó không biết làm gì.- Tôi lên tiếng đáp lời Tiến

– Uhm. Tùy mày, có khi về lại hay. Tao với mày có rau ăn rau, có cháo ăn cháo. Mày ở Sài Gòn tao cũng buồn – Giọng đầy nghiêm túc

– Hihi…thằng chó, lòi đuôi rồi nhé. Muốn bố về chứ gì?

Không hiểu sao lời thằng Tiến như làm tôi bừng tỉnh. Không thể cái cảnh” Có rau ăn rau, có cháo ăn cháo” xảy ra nữa. Nhất định mình phải giàu lên, nhất định phải trở thành thủ lĩnh. Nhất định phải thành công vượt trội.

Nghĩ vậy nên hai ngày sau đó tôi vác ba lô đi. Tiễn ra xe vắng mất Sơn Mụn. Nó đang xây nhà cho thầu tuốt Đức Trọng.

Sài Gòn chào đón đứa con hoang về bằng một cơn mưa tầm tã từ chiều đến tối, Hàng Xanh, Bà Triệu, Nguyễn Hữu Cảnh tơi bời vì ngập. Tôi về lại lô cốt TVĐ xin ở tạm vài ngày trong khi đi tìm nơi ở mới. Bà Dì tươi cười, hớn hở dọn chỗ. Hình như đang yêu thì phải, yêu một anh chàng bác sỹ miền Tây. Nghe bảo tốt lắm. Tôi lấy làm mừng cho Quỳnh Anh. Người như thế đáng được hưởng. Ở nhà suốt chẳng làm gì, tôi bắt chuyện với cô bé mới từ Đồng Nai lên Sài Gòn bán quán cà phê, mười tám tuổi, xinh xắn ở gác đầu nơi mấy chị và Dì đang cư ngụ. Có bữa trèo lại lan can đàn hát, chợt nhớ cô bé hàng xóm chẳng biết giờ thế nào. Lấy đèn pin ra rọi lung tung. Không có hồi âm. Chắc đã chuyển nhà hoặc yêu thằng khác.

Cuối tuần, tranh thủ ra thăm Em. Chẳng hiểu sao, tình cảm trong tim cạt kiệt. Xem như chìm tàu nắm lấy phao để bơi. Em thì vẫn vậy, vẫn nghe tôi tâm sự, vẫn mỉm cười, vẫn quan tâm lo lắng. thỉnh thoảng mua đồ rồi hai đứa đi cà phê. Còn mua đồ cho tôi nữa. Cũng quãng thời gian này, lần đầu tiên mượn tiền đàn bà một cách chính thức. Có hôm, hai đứa nhớ kỷ niệm căn gác trọ Phan Văn Trị. Trà My chủ động bỏ tiền thuê nhà nghỉ. Bước vào mà chân run lập cập, sợ bị đuổi ra. Bước lên cầu thang tim đập thình thỉnh. Nhưng rồi vẫn Lao vào nhau như con thiêu thân, say mê và cuồng dại. Tiếc là hành động của tôi không còn nâng niu chiều chuộng, mà đơn giản thỏa mãn tính thú hoang. Thêm một hai lần như thế, tôi đâm nghiện – Có chuyện gì buồn bực, tìm việc không ra. Tôi lại muốn gặp mặt Em, muốn xả Stresst vào tấm thân Em. Trà My cũng mơ hồ nhận ra sự thay đổi đó, nhưng dường như nàng mặc kệ, miễn sao để tôi vui vẻ và ra thăm. Ai ngờ chàng trai năm ấy ngày thành một con người khác, ham phú phụ tình.

Ba của tôi là người tuyệt vời.
Ngày xưa, do quá quậy phá và thành tích học tập tệ hại, nên trong gia đình, dường như tôi luôn bị phân biệt đối xử. Cha mẹ không thương mình như những anh chị em khác. Mỗi khi làm rách áo vì những trò chơi nghịch ngợm của con nít. Mẹ la rầy lớn tiếng. Còn Ba thì tay sẵn một cái roi mây hoặc cây cọ than. Bắt nằm úp trên giường hoặc quỳ giang tay giữa nhà – Phết mạnh. Tôi thầm than khóc và oán hận hai ông bà.

Lớn hơn một tí, chầu nhậu vĩnh biệt thời học trò áo trắng năm lớp mười hai. Nguyên đám con trai về nhà tôi thả ga. Ba xuống nấu mì cho từng đứa ăn khi quá nửa đêm. Kể cho bọn tôi nghe về lá thư ” Tiễn Biệt ” ngày đầu cầm súng ra chiến trường. Nhắc cho bọn tôi nhớ giữ tình bạn thắm thiết này, bởi cuộc sống là vô chừng. Nay còn mai mất. Cảm nhận được xíu nào sự tâm lý của người Cha.

Khi Tôi sửa soạn đồ vào ba lô lên thành phố học, Ba tới gần, nhét vào túi mảnh giấy nhỏ ghi địa chỉ nhà bác V , vẽ luôn hai tuyến xe Bus lên đó để tôi hình dung. Không lời động viên, không đưa đón. Có cảm giác như chẳng quan tâm. Khi lớn mới hiểu, Tôi là đứa con cá biệt trong gia đình, mang sẵn trong mình một “lãng tử” và xã hội. Các anh chị em khác cần được bao bọc nhiều hơn, riêng thằng Phong thì mở cửa. Đánh đau vì làm hư quần áo chứ chẳng bao giờ nói con thôi nghịch. Sẵn sàng để đứa con trai tự do lựa chọn theo cách mà nó nghĩ là đúng. Lũy tre làng không giữ được con thú hoang bao giờ. Con Chim muốn bay thì cột sợi dây níu chân cũng vô ích.

Vậy mà suốt quãng thời gian dài, Tôi luôn nghĩ cha mẹ không yêu mình

Cái ngày gia đình nhận được thư báo của trường cho “Thôi Học”. Mẹ gọi điện xuống với giọng buồn và ấm ức.Than khóc đủ điều. Con đã không học thì về đây làm vườn, có rau ăn rau, có cháo ăn cháo. Bà vẫn sợ đứa con không đủ sức bơi trong cái biển lớn chật chội và nhiều cá mập. Tư tưởng của bà khiến tôi phát chán. Cúp máy. Riêng Ba, ông lặng lẳng cung cấp thêm một địa chỉ. Căn nhà sắp giải tỏa của họ hàng xa, nơi tôi ở mà không mất tiền thuê trọ. Tôi rủ thêm Quân Ngọng cho có đôi có bạn.

Càng ngày tôi càng xa dần vòng tay Em. Trước đây những nũng nịu, nâng niu của Em làm tôi hạnh phúc, thì giờ quay ngoắt lại. Trước cuộc sống bộn bề lo toan, tôi trở nên cáu bẳn. Trước đây, Trà My hay chăm sóc cho tôi từng cái nhỏ, khi thì bàn chải đánh răng, lúc mua cho ít dầu gội đầu, thỉnh thoảng sắm cho vật dụng. Nhưng giờ hóa vô ích, Thứ cảm giác của tôi là tự cao tự mãn, tự có thể kiếm tiền lo cho bản thân. Hình như một người con gái trầm lắng không còn là cái gu hợp thời đại. Trà My hiểu nhưng em cam chịu. Đối với nàng, chuyện tình yêu trải nhiều khó khăn, xa cách khiến Em mất khả năng tự vệ và phản kháng. Mỗi lần gặp nhau, tôi gắt gọng thì Em lại xoa dịu, dựa đầu vào vai. Mỗi lần thèm khát cơ thể đàn bà thì nàng chiều tôi. Trong đam mê dục vọng, chúng tôi vẫn có những phút giây thăng hoa, chỉ là sau đó. Em quay về một hướng, còn tôi lặng lặng đi chỗ khác. Tôi không có ai, nhưng vai trò cũng như trái tim của thằng Phong dành cho Trà My không còn nguyên vẹn như xưa. Những lọc lừa, gian manh ngoài xã hội được đem cả vào trong tình cảm. Có lần trễ hẹn chiều thứ bảy

– Sao nay Anh đến muộn? – giọng Trà My trầm buồn

– À, anh có hẹn xin phỏng vấn em ạ – Giọng tôi đều đều giải thích, đôi mắt không chớp lấy một giây phút nào

Thực ra ngày hôm đó do mải miết ngủ vùi, tôi quên mất cuộc hẹn. Nghĩ cho người khác dường như là thứ xa xỉ. Công việc mỗi ngày thăng tiến, bắt đầu từ những công việc chân tay, rồi đầu óc. Ý chí phải chứng minh bản thân không là thằng đàn ông vứt đi giúp tôi vượt qua khó khăn thử thách. Thu nhập trang trải được cho cá nhân, để dành ít tiền tiêu vặt cho bố mẹ ở quê. Cái Tôi cũng theo đó ngày một lớn. Bản tính này một phần cũng do đi làm sớm hơn bạn bè, tụi nó còn ăn bám gia đình trên ghế nhà trường, có thằng Bạn đã bước ra ngoài kiếm tiền nuôi thân.

Lâu lắm rồi không gặp lại Trâm Anh – Cô nàng cá tính. Nàng biến mất khỏi đầu tôi lúc nào không hay. Quanh quẩn suốt ngày chỉ là tiền và tiền, là thăng tiến để thoát khỏi đáy xã hội. Mua được một chiếc xe gắn máy – Cứ tưởng mình là số một. Cũng lâu rồi , tầm hai tháng, nhớ ra có người đang ở nơi nào đó đón chờ. Lên yahoo tràn ngập tin nhắn hỏi thăm tin tức và lo lắng vì sao không ra. Tôi quyết định làm điều gì đó mang tính chất dỗ dành.

– Cô ơi, bán con bó hoa hồng. Bao nhiêu vậy cô?

– Chín mươi tám ngàn cháu ạ – Cô bán hàng trả lời.

– Dạ. Cô gói cho Con đẹp tí nhé

Cầm trên tay và tượng tượng ra cảnh Em sẽ khóc sướt mướt.

6h45’ tại quận 9. Dắt xe vào nhà.

Trà My đang học bài bên cửa sổ căn phòng. Tôi cầm đóa hoa dấu sau lưng, đi lẻn ra đằng sau bên cánh cửa sổ

– Hú, à – Giọng trêu ghẹo

– Anh à? Ra hồi nào – Ánh mắt thoát ra một tia hi vọng

– Uhm. Anh mới ra. Thay đồ đi, anh dẫn đi ăn tối. Đợi cửa trước nhé – Tôi rủ rê

– Dạ.

Em thoáng giật mình khi thấy chiếc xe Dream. Vẫn im lặng lên ngồi

Tôi tặng Trà My bó hoa rồi chở nàng đi, chạy trên đường, thao thao bất tuyệt về chiếc xe. Về công năng và tính mượt mà của nó. Về cái gọi là sự vất vả để có được. Nàng ngồi sau lặng yên. Hai tay ôm chặt lấy tôi, khẽ dựa đầu vào vai nương tựa. Lần đầu tiên, chúng tôi lựa chọn một quán cà phê sân vườn khá rộng và mắc tiền bên khu đại học Ngân Hàng, gọi cho Em một ly sinh tố Bơ. Riêng mình cà phê đá.

Lại thao thao bất tuyệt về cuộc đời.

Nước mang ra, anh chàng sinh viên phục vụ đặt nước xuống.

– Chúc anh chị ngon miệng.

Tôi gật đầu lại như kiểu đại gia. Định bụng sẽ bo cho một ít lúc về, như hồi mình còn làm phục vụ. Trà My mỉm cười trìu mến cảm ơn cậu bé.

– Anh này? – Giọng nàng vang lên ngắt đi tiếng hát cô ca sỹ trên loa

– Gì hả Em? – Một thoáng giật mình

Nàng nhìn thẳng vào mắt tôi.

– Anh biết em không ăn được Bơ chứ?

Ngột ngạt, chẳng bao giờ Trà My bắt bí như vậy.

– À, thì, à thì…….Anh quên mất. Để anh đổi Em lý khác

– Không cần anh ạ. Em muốn nói với anh một chuyện.

– Hôm nay lạ thế, Có gì cứ nói đi

Ngập ngùng trong giây lát, vén mái tóc qua hai bên. Dường như để lấy can đảm

– EM MUỐN CHIA TAY.

Tôi ấp úng

– Vì sao chứ? Có phải do hai tháng qua anh không ra thăm Em? Em biết mà, công việc anh bộn bề quá. Hôm nay tặng Em hoa cũng chỉ vì muốn xin lỗi…..abc…. – Giọng ngày một khẩn khoản

– Không phải lý do này Anh ạ? Anh muốn nghe thật sao? – Hơi gắt gỏng

– Em cứ nói đi, để anh biết .- Tôi lẽn bẽn

– Hai đứa mình yêu nhau cũng lâu rồi, Em thích Anh ngay hồi còn bé, những lần anh đánh nhau đã tạo cho em ấn tượng không phai. Rồi cái lần anh bảo vệ em trước một Thụy. Tất cả đã khiến Em say mê. Có quãng thời gian, tưởng rằng Anh đã quên mất dù trong Em không một ngày vắng đi hình bóng của anh chàng Phong. Đến khi nghe Quang kể về tình cảm, về nỗi nhớ mà Anh dành cho Em. Em ngỡ như tìm được tình yêu đích thực. Gia đình Em khó, Em cũng không thuộc dạng con gái “Dễ Dãi” nhưng vẫn muốn ở bên anh hôm gác trọ. Bởi Em không còn xem anh là người yêu, Em xem anh như một người chồng tương lai của mình rồi. Nhưng càng ngày, càng không được như trước. Anh chỉ nghĩ đến tương lai của bản thân. Em mệt mỏi quá rồi, thật sự mệt rồi. Đêm nào cũng khóc, nhưng biết làm sao, Em yêu một Phong của ngày xưa, dẫu rằng chàng Phong đó còn Trâm Anh bên cạnh. Nhưng Phong bây giờ em không cạnh tranh được, vì bên cạnh Anh là một thứ vô hình, Tiền làm anh lạc lối rồi – Phong ơi.

Nàng nói một hơi. Tôi như thấm từng lời. Quả đúng là cuộc sống đã đưa tôi đi quá xa. Lúc nào cũng chỉ tiền với tiền, công việc với công việc. Nhưng đó là cái để tôi phấn đấu cho tương lai, cũng một xíu bực mình vì có người ngăn cản “ Đường thăng tiến”

– Uhm. Anh tôn trọng quyết định của Em. Để anh chở Em về

Hai đứa dắt xe rời khỏi quán. Giọng cô ca sỹ vẫn vang đều đều

“Lệ xóa cho em được không những kỷ niệm đắng
Lời nói yêu thương ngày xưa có trở về tìm?

Đếm cho em giây phút mặn nồng
Giữ cho em mái tóc bồng
Lời anh nói sẽ còn mãi đấy
Truyện mai sau xin gửi trên tay”

Chiếc xe máy lúc nhanh lúc chậm, hệt như tâm trạng người tài xế nửa níu kéo nửa buông xuôi. Khi ai đó nói về bạn quá đúng, dù cho tổn thương Bạn, chắc hẳn Bạn cũng không phản kháng?

Nàng thốt một lời từ phía sau.

– Em muốn làm đàn bà của Anh lần cuối cùng trong đời.

Xe tạt ngang qua một căn Hotel.

Lần duy nhất của tôi, Nước mắt ướt đẫm nệm giường, nhiều hơn giọt mồ hôi rơi rớt. Có giọt biểu hiện cho đau khổ tột cùng. Có giọt trong hình hài sự chua xót, tiếc thương cho mối tình đầu tiên, Có giọt như níu kéo tình yêu trở về, thỉnh thoảng cũng có những giọt mang màu sắc của sự tự trọng, sự tự tôn bị tổn thương, còn lại đa phần giọt nước mắt của sự buông xuôi từ hai phía.

Nhớ mãi lời Em nói khi mặc lại chiếc váy màu hồng:

“Anh có thấy nó càng ngày càng rộng không? Em chỉ biết có anh. Giờ chia tay làm sao sau này em dám lấy chồng ?”

Đời là thế, đàn ông là thế các bạn ạ. Mấy thằng được như câu:

“Đã là thằng đàn ông một khi dám cởi hết quần áo của một người con gái xuống..
Thì hãy… xác định là sẽ cố gắng mặc cho người con gái đó cái váy cô dâu.”

Tôi đã cởi của em chiếc váy Hồng

Nhưng chẳng bao giờ mặc lại cho em váy trắng.

Mối tình đầu tan vỡ khiến tôi như người điên. Điên đến độ Quân Ngọng cũng phải lên tiếng :
– Dạo này mày hâm à Phong?

Cũng có lúc, tính rủ tôi ra ký túc xá Thảo Nguyên đang ở, nhưng thấy tâm hồn tôi để đâu đâu nên lặng lẽ xách xe đi một mình. Cuộc sống của tôi là đi làm, học hành ngoài bổ sung kiến thức. Mọi thức chôn chặt bốn góc phòng. Sau lần chia tay, có hôm chạy xe ra nhà Em ở trọ tìm kiếm, nhưng hệt như Trâm Anh – Em chẳng để cho Tôi một tia hi vọng. Hỏi người nhà thì nhận được cái lắc đầu. Hỏi đám bạn đứa nào cũng kêu.

– Trà My không muốn gặp. Đừng tìm vô ích

Bạn bè sau những năm tháng vụng dại thủa sinh viên, đứa nào cũng có đôi có cặp. Duy còn mình Tôi lẻ bóng. Nhiều khi tụ họp bàn luận tán gái này nọ. Ai cũng hăng say. Riêng có một người thu gọn mình trong xó. Uống rượu thay lời. Cứ mỗi lần uống lại say. Say đến độ quên trời quên đất. Lắm khi đi bộ vác đàn từ khu Thủ Đức ra tuốt cầu Bình Triệu hát vu vơ.

Muốn quên em, quên đời, quên người
Mới lang thang như kẻ tha phương
Trời cho anh con số không may
Để yêu em mang lấy chua cay
Anh chiếc ga nhỏ cho chuyến tàu em qua

Bước lang thang như kẻ điên cuồng
Biết đêm nay đi về nơi đâu
Vẫn lang thang như kẻ không nhà
Biết đi đâu đêm dài bơ vơ
Muốn quên em mới lang thang
Biết đêm nay về nơi đâu ?

Thời gian còn lại. Lao vào công việc để tiến thân. Học ngoại ngữ. Lắm khi mai mối.

– Phong, có Em này đẹp lắm. Để tao giới thiệu mày nha.

Miễn cưỡng đi xem mặt, toàn nhìn những điểm giống Trà My, Trâm Anh hay khuôn mặt Phương Anh ngày xưa. Kết luận một câu.

– Chắc tao không hợp mày ạ.

Đi làm có khách hàng tuốt miền Tây. Một điều Anh , hai điều Anh. Nhớ nhớ thương thương. Chối phắt đi khiến cho hợp đồng đổ bể tùm lum. Chú Giám Đốc cũng thông cảm.

– Sống thể cũng tốt Con ạ. Nhưng nhiểu khi phải biết “Cương – Nhu”

Tôi gật đầu rồi cho qua. Thật tình cũng rõ làm thế không phải, cũng chỉ vì người ta thương mới thành sinh sự, nhưng thà gồng mình kiếm khách hàng khác, còn hơn cho họ tia pháo sáng ảo. Sau này thất vọng thêm.

Có lần về quê.

– Thằng Phong có bạn gái gì chưa?

– Chưa Mẹ ạ, Con lo làm suốt.

– Cũng phải tranh thủ kiếm đi chớ, còn lập gia đình con cái. Công việc cũng ổn định rồi còn gì – Mẹ vừa khâu áo vừa tỏ lộ

– Duyên số mẹ à, khi nào có con báo – Tôi đáp lại cho bà an tâm

Cuộc sống cứ mải miết trôi qua. Cho đến ngày đám tang thằng Tiến mới gặp lại nhau. Hai đứa chở nhau trên chiếc xe về tiễn đưa người Bạn. Xác về lòng đất, ba đứa nắm tay tìm lại nhau trong khung cảnh hoàng hôn ngoài nghĩa trang. Buồn không tả xiết. Trà My chủ động lên ô tô của Trâm Anh về lại Sài Gòn. Cả hai như chạy trốn tôi, chạy trốn mối tình ngang trái. Nhiều khi nằm vắt tay lên trán, đáng lý mình có thể làm tốt hơn. Cơ hội được quay trở về tìm nhau trong hôm đó, vì sao mình không nắm giữ? Vì sao không chủ động?. Nhưng suy nghĩ đó chỉ dành cho người ngoài cuộc. Còn bên trong, ngày mà về tiễn đưa thằng Tiến. Nửa linh hồn tôi đã mất. Y như kiểu hồi nhỏ thỉnh thoảng gặp mẹ thằng bạn. Bà trêu đùa:

– Hai thằng mày lớn lên cưới nhau luôn đi. Cặp kè vầy chi tội. Tao thấy tụi bay sắp như vợ chồng – Dính như Sam rồi.

Hai đứa quần cụt, áo ba lỗ cười hô hố dông đi chơi. Chả nghĩ ngợi.

Lần đầu tiên khi về tới Sài Gòn. Tôi chủ động

– A lô. Anh Phong đây. Gặp em cà phê nhé

Em mặc bộ váy hồng thủa nào lúc chia tay. Mắt kiếng đen đi tới điểm hẹn. Hai đứa nhìn nhau chẳng biết nói gì. Bỏ mặc ly cà phê chảy tong tong tan hết đá. Tính tiền rồi ra về mỗi đứa một hướng.

Hôm Trâm Anh gọi điện

– Anh à, tối mai rảnh không? Em có chuyện muốn nói với Anh. ở quán ABC…quận 8 nhé

Tôi gật đầu.

Bảy giờ ba mươi phút mới tới.

Tưởng sẽ đông người hóa ra chỉ có mình Nàng. Hai đứa ngồi kêu ít mồi và mấy lon bia. Dường như hôm nay Trâm Anh có tâm sự. Nàng uống ly nào cũng cạn. Tôi im lặng làm theo. Chẳng vì cái gì cả. Chẳng buồn nói với nhau câu nào. Tâm hồn coi như đồng điệu sẻ chia qua ly rượu ly bia. Mọi thứ ổn đến lon thứ năm cho hai phía.

– Sao anh không hỏi Em nay uống nhiều vậy? – Giọng hơi lè nhè, cà khịa

– Tùy Em, Em biết tính Anh

Rồi cạn thêm ly bia nữa, gần hết lon thứ sáu. Tôi chủ động gọi thêm. Nàng làm một hơi dài dằng dặc.

– Anh là thằng đàn ông khốn nạn Phong ạ. Một thằng đàn ông khốn nạn chính nghĩa. Anh để Em chờ đợi biết bao lâu rồi biết không? Ngày bắt gặp Anh trên giường với cô bé đó. Uhmmmm…khốn nạn thiệt. Uống với Em ly nữa nào. Trăm phần trăm nhé

Giọng Nàng to đến nỗi mấy bàn xung quanh ngoái nhìn. Chẳng cần trước sau cũng nhìn tôi với ánh mắt căm giận. Vừa giận vừa tiếc cho một thằng đàn ông không biết trân trọng người phụ nữ xinh đẹp bên cạnh. Đạp lên một đóa hoa. Giọng lè nhè lại vang lên

– Em gặp cảnh đó mà tim như tan thành từng mảnh. Tình yêu và tuổi thanh xuân của Em dành hết cho anh mà. Em có xinh đẹp không? Hỏi thật anh đấy. Anh đánh giá Em thế nào? Chẳng lẽ ba vòng của em không đủ để thôi thúc anh sao? Không đủ để anh lên giường với anh Sao?

Nguyên đám phục vụ quán hóng cả lại nhìn. Tôi vẫn bất cần đời cầm ly cạn tiếp. Chai thứ chín.

– Anh xin lỗi – tôi vừa đáp lại Nàng vừa châm điếu thuốc.

Trâm Anh bắt đầu rơi nước mắt.

– Em đã tha thứ cho Anh, đã tha thứ cho Anh và mong anh đến với Em. Tìm lấy Em. Nhưng rồi chẳng bao giờ Anh cất công tìm kiếm. Vậy mà cứ ngu ngốc chờ đợi. Chỉ đến hôm rồi về quê. Em mới nhận ra mình là cô gái ngốc. Trái tim anh dành cho mỗi Trà My. Con bé kia lên giường với Anh – Em có thể ghen. Nhưng anh nắm tay Trà My. Em tuyệt đối không thể ghen. Thật đấy Phong ạ. Em đau lắm.

Hai mắt nhìn nhau không nói. Tôi chẳng biết phải làm gì trong giây phút ấy. Năn nỉ hay xin lỗi lần nữa chăng? Hay là rủ Nàng đi khách sạn. Chìm đắm vào nhau rồi không lối thoát.

Kết quả là gửi xe lại quán, chở nhau về. Hay chính xác hơn là đưa Trâm Anh về. Tới tận cổng vẫn nhớ mãi câu nói:

– Em sẽ lấy chồng, lấy một người để anh ân hận suốt đời. Thằng đàn ông đểu cáng. Còn Anh. Ráng mà tìm thấy Trà My. Nó là đứa con gái tuyệt với. Yêu anh hơn cả Em. Bởi Em còn tìm được lối thoát ra, riêng Nó chưa bao giờ hết tình cảm cả. Ráng mà giữ lấy Phong ạ. Uhmmm…. thằng khốn nạn.

Đoạn rồi ói, cho chó ăn chè ngay cồng nhà. Tôi gọi Bác ra dìu vào. Xin phép ra về

Dĩ nhiên, tôi chỉ nghĩ Nàng trong cơn say nói vậy. Ai ngờ Trâm Anh làm thiệt. Gần ba tháng sau đó về quê, mới biết Nàng lấy một người bạn của tôi. Xin phép được dấu tên. Cưới chọn ngày đúng vào sinh nhật.

Cô Dâu: ….Trâm Anh

Chú rể: Phạm Vũ…

Ngày kết hôn: 02-05 Năm 20xx

Bến xe miền Đông, Ngày….tháng….năm…

Thoáng có khuôn mặt quen quen bên cạnh

– Xin lỗi, Em có phải tên Phượng không?

Có người ngoái nhìn, rồi tìm trong ký ức

– Em Phượng đây, Anh Phong phải không? Dạo này anh khác quá.

– Uhm. Mập lên nhiều rồi.Em giờ thế nào?

– Hihi…Em ổn. Giới thiệu anh đây là ông xã em. Tên Vinh

– Chào anh nhé. – Tôi giơ tay bắt lấy người đàn ông trung niên, có nụ cười hiền hòa và dễ mến

Phượng là bạn Dị Nhân – Bồ Công Anh.

Suốt một chuyến xe từ Sài Gòn đi ra Nha Trang. Tôi có dịp ngồi lại ôn kỷ niệm thời còn phòng trọ. Chồng cô gái này rất lịch sự. Nhường hẳn không gian, những câu hỏi đưa ra luôn có gắng xoáy vào người con gái năm nào. Chẳng biết em ra sao, giờ tốt không? Còn những câu trả lời luôn lấp lửng, nửa kiểu muốn tiết lộ, nửa muốn thôi?.

Xe sắp đến bến xe Bắc Nha Trang mới có người nói:

– Anh này, Bồ Công Anh hiện giờ đang ở Mỹ. Nó đang có đứa con trai. Nhìn giống anh lắm. Hay anh liên lạc thử xem.

Nhà văn hóa lao động.

Có cô gái biểu diễn trà đạo Nhật Bản. Câu lạc bộ mà tôi có một người anh trong đó.

Cô gái có hai mắt to như bồ câu. Đôi mắt của Trà My.

Làn da cô gái ấy trắng muốt và không tỳ vết. Giống Trâm Anh

Môi chúm chím cười, bồ câu của Phương Anh.

Sau cũng biết giọng nàng như một ca sỹ.

– Anh nhìn Em xinh quá. Đói bụng không? Đi ăn với anh.

– Dạ. Chắc 9h em mới đi được. Anh đi một mình đi kẻo đói

– Nhớ nhé, anh đợi.

Tôi chở em ra khu Bến Thành, hai đứa ăn miến gà. Giá siêu mắc với một quán lề đường.

Rồi xin số điện thoại, làm quen nhau. Thỉnh thoảng hẹn hò đi cà phê. Được thời gian mới biết thì ra nàng còn yêu một chàng trai trong quân đội, vẫn ngày nhớ đêm mong về mối tình. Cảm giác như thằng đàn ông đang bị dắt mũi xỏ đi chơi. Quyết tâm tán em bằng được. Dụ dỗ dẫn em về nhà. Mẹ khoác luôn cho cô con dâu tương lai một chuỗi hạt trong lần đầu gặp gỡ. Chắc sợ con mình ế. Xem như xong.

Hai năm sau tôi bắt đầu cuộc sống mới, cũng còn phảng phất nét lãng tử, thích phiên lưu của thủa thanh xuân. Cũng vẫn còn nhớ về Em, về Trâm Anh. Cũng vẫn còn bay bướm xém chút bay nóc. Nhưng rồi mọi việc cũng cũng yên. Đủ nếp đủ tẻ. — Hết —
------------ Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 -----------
Loading...