Loading...

"Truyện ngắn 18+" Ảo tưởng dâm dục

Loading...
Truyện ngắn 18+ Ảo tưởng dâm dục
Năm 2023, có sự kiện lớn chấn động cả thế giới đó là một khối thiên thạch lớn hơn cả một tiểu bang Mĩ rơi vào trái đất,Nasa không thể phát hiện ra vì nó là dạng thiên thạch bị phủ bụi đen nên các thiết bị của nasa không phát hiện được,đến khi phát hiện thì nó đã bắt đầu tiếp cận vào khí quyển rồi.

Mọi thứ vũ khí bảo vệ của các cường quốc trở nên vô dụng vì thiên thạch bay với vận tốc 1200 km/h ,với tốc độ này thì nó có thể xuyên phá cả trái đất,nhưng đúng lúc đó, một thanh niên 24 tuổi ở Việt Nam đánh tan tảng thiên thạch bằng một chưởng plasma như trong phim 7 viên ngọc rồng,lúc đó khắp người cậu ta tỏa ra vầng hào quang màu vàng chói,tóc cũng màu vàng dựng ngược, trạng thái này y hệt như trong phim 7 viên ngọc rồng,sau khi chưởng đúng vào khối thiên thạch,và thấy nó vỡ ra thành nhiều mảnh thì thanh niên ấy cũng gục ngã tại chỗ,lời trăn trối cuối cùng của cậu ta trước khi lìa đời mà những người gần đó nghe thấy là:”Ta…bất tử…”

Tảng thiên thạch bị đánh nổ trên không trung khoảng 40 km đã gây ra một áp lực cực lớn xuống mặt đất khiến cho những căn nhà không kiên cố bị sụp đổ,rất may thiệt hại về người là rất ít.

Khi vỡ ra các mảnh vụn của thiên thạch bị bốc cháy thành sao băng và tiếp tục rơi,khi chạm đất thì các sao băng đã nhỏ lại nên không gây ra tổn hại nào với các khu dân cư.
Với công lao bảo vệ trái đất khỏi nạn diệt vong nhiều tổ chức và các quốc gia bắt đầu tìm thông tin về thanh niên bí ẩn kia, và rồi cũng tìm thấy…

Đó là một người mang quốc tịch Việt Nam Tên là ‘Nguyễn Mạnh Tuấn’ sinh năm 1999 và đang sinh sống tại việt nam.

Họ đến nhà tìm hiểu thì cũng có được một thông tin là Một bức di thư của thanh niên ấy để lại.

Mẹ của cậu ta choáng váng ngất đi khi nghe tin con trai đã không còn, bố cậu ta không nói gì nhưng ánh mắt đã ánh lên sự đau thắt trong lòng,cũng phải thôi bố mẹ nào mà chả thương con,vậy mà bây giờ…người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, ai chịu cho thấu…
Biết lí do con trai mình là người đã cứu cả thế giới giúp cho họ được sống, bố mẹ của tuấn dù đau lòng nhưng vẫn tự hào.

Nội dung thư viết:’ Chào tất cả! Ta là Tuấn Kamê, khi mọi người đọc được bức thư này cũng là lúc ta đã Thăng rồi, hãy chăm sóc cha mẹ của ta …còn việc thiên thạch rơi ta đã biết trước nhưng tại sao ta không nói …vì có nói thì ai tin,chả ai tin,mà dù có tin thì với mấy cái vũ khí cùi bắp của các người cũng chẳng đủ gãi ngứa cho cho cái khối thiên thạch đó đâu. ước nguyện của ta là khi chết được chôn trên đỉnh núi Nậm Khẩu Hú, còn nếu không biết nó ở đâu thì cứ hỏi bạn ta, nếu bố mẹ ta không cho ta được chôn trên đó thì chí ít các người cũng nên đúc một bức tượng chân dung ta chứ,dù sao cũng chỉ vì bảo vệ cho trái đất một trận diệt vong mà ta toi mạng mà ..các người cũng nên làm gì đó cho ta chứ,thôi đúc tượng đi,ta yêu cầu nó phải cao trăm mét chân dung của ta từ đầu đến chân ,phải khắc thật tinh xảo giống thật và không để nó bị gỉ khi thời gian trôi đi,không được xây bằng bê tông và tốt nhất làm bằng vàng đi,nó phải quay về hướng lòng trảo điện biên, thôi ta dừng bút đây, À nhầm!…ta đang viết bằng World …hềhề..’

Nội dung bức thư nhanh chóng được nhiều người biết, họ cũng đóng góp vàng để đúc lên một bức tượng bằng vàng ròng tinh khiết chân dung của một bậc vĩ nhân.
Bức tượng một trăm mét đứng sừng sững trên đỉnh núi,khoanh tay nhìn rất ngầu đứng trên một bệ đá hình vuông rất rộng. Để dựng lên bức tượng này đã mất gần 2 năm…

và tốn khá nhiều vật chất để hoàn thành.
Sau hôm ấy xác của Tuấn Kamê vẫn còn nằm ở đó, không phải người ta để ở đấy mà vì không ai có thể đến gần để đưa xác đi. Ở đó như có một bức tường vô hình ngăn mọi thứ tiến vào.

Màn đêm buông xuống,xác Tuấn Kamê lạnh lẽo nằm trên đất mianma,dù vắng vẻ nhưng vẫn có một cặp vợ chồng đứng đó,họ không thể đến gần nên đành từ xa nhìn.
Một tia sáng từ trên trời chiếu thẳng xuống đúng vị trí của xác tuấn đang nằm, rồi mặt đất rung chuyển một cái có một con rồng đứng ngay bên cạnh xác của tuấn nhưng nhìn kĩ mới thấy con rồng không phải rồng thật mà chỉ như máy móc.
Con rồng đó há miệng ra hướng về phía của tuấn và mắt nó sáng lên rồi thân xác tuấn kamê tan ra như khí rồi con rồng hút hết vào mồm và đập cánh bay đi mất,không rõ là bay đi đâu.

Cũng vào lúc đó một bóng người đứng trên tầng mây nhìn con rồng bay đi sau đó mỉm cười bay đến chỗ một cô bé tầm 17,18 tuổi vừa đi xuống
từ một chiếc xe khách ở bến thanh bình điện biên việt nam.

“Xin chào!…” người vừa bay đến mỉm cười chào cô bé.
cô bé thấy người trước mặt ăn mặc kì dị nhưng vẫn đáp:”chú là ai? sao chào cháu?…”
người kia đáp:”chỗ này khá đông người không tiện nói chuyện, để ta đưa ngươi đến nơi yên tĩnh …”
Nói xong người lạ mặt kia bế cô lên tay và bay đến một ngọn đồi yên tĩnh để…trò chuyện.
“chắc ngươi đang thắc mắc ta là ai đúng không? hèhè ta là Wish,ngươi có tư chất rất tuyệt để có thể thay ta bảo vệ hình tinh nhỏ bé này,có muốn bái ta làm sư phụ không?…” người bí ẩn kia lên tiếng trước.

Cô bé thiếu nữ vẫn chưa hết bất ngờ và kinh ngạc khi cái người tự xưng là Wish kia vừa cho cô bay như chim trên trời,sau một hồi cũng nói ra được một câu:”chú vừa đưa.. tôi bay…đấy hả?…”
“Đúng! có vấn đề gì không?…”Wish đáp lại.
“….” cô bé kia nghĩ đến việc một mình anh tuấn kamê phá tan được khối thiên thạch khổng lồ rồi đến một kẻ bí ẩn mang mình bay như chim, toàn là chuyện không tưởng.
Nghĩ mình đang mơ cô véo một cái thật mạnh vào tay mình rồi rên lên vì đau, cô nghĩ thầm:’Đau vãi! là thật sao?’

Rồi Wish đứng trên không cách mặt đất nửa mét, cô bé lại trố mắt:”Bay …là thật…”
“Có muốn nhận ta làm sư phụ không? ta sẽ dạy cho ngươi những gì ta biết …” Wish hỏi cô bé.
“Vậy tôi đồng ý nhưng trước đó tôi còn việc cần làm xong đã,mà xưng hô với chú thế nào đây?…”
Wish cười mỉm nói:”Tốt! cứ gọi Ngài xưng con đi vì ta nhiều tuổi hơn”
Nhi nhí nhảnh hỏi:”Vậy ngài bao nhiêu tuổi..”
Wish xoa cằm trả lời:”Ừm! ..chắc khoảng 100 nghìn năm..ta cũng không nhớ rõ.”
“Hế…!” Cô bé trợn mắt ngạc nhiên.
“Thôi.! mà chuyện ngươi cần làm là gì vậy? có cần ta giúp không? kể ta nghe đi” Wish nhớ ra liền hỏi.

“sư phụ!…người biết anh tuấn không? tuấn kamê ấy?” cô bé rưng lệ.
“Có biết chút” Wish đáp.
cô bé nức nở nói tiếp:”anh ấy chết rồi! lời anh ấy hứa với con còn chưa làm mà ảnh…đi rồi!…hức..hức..”
Cô bé ôm mặt nức nở khóc …
Wish thấy đứa đệ tử của mình đau mà thương rồi ngài quyết định nói ra bí mật.
“Con…” Wish nói nhẹ nhàng.
“Dạ..hu..hhu..” cô bé vẫn nức nở không thôi.
“Nếu ta nói ta có thể hồi sinh cho cái tên kamê hay cơm khê gì đó…thì con có học chăm chỉ những gì ta dạy không?…” Wish hỏi.
“Người nói thật không? sư phụ!!! người có thể hồi sinh cho anh ấy sao? nếu được bảo gì con cũng làm!!”

cô bé mừng rỡ chảy nước mắt ôm chầm lấy wish nhưng cô bé xinh xắn cao 1m60 cũng chỉ đứng đến ngực wish đủ thấy ông wish này cao vãi nhái.
Wish nhìn đứa đệ tử của mình rồi nói:”Ta là thần dương nhiên lời nói là thật rồi”
“sư phụ! người là thần gì vậy?” cô bé hạnh phúc hỏi sư phụ mình.

“Trước tiên con cần biết vũ trụ này có một dạng năng lượng đặc biệt gọi là linh lực, linh lực có 3 loại cơ bản,linh lực thông thường, linh lực thiên địa và linh lực thăng hoa, linh lực thăng hoa là loại hiếm gặp nhất và kẻ nào may mắn gặp được thì tu luyện tăng với tốc độ cực nhanh vượt xa các loại linh lực khác,tuy nhiên nó cũng không có nhiều và cực kì khó tìm, trái đất này thuộc dạng tồn tại của linh lực thiên địa và cũng khá đậm đặc,có linh lực là có tu luyện, về cấp bậc tu luyện thì chia thành 15 cấp là:-vô thường-siêu nhân-linh sĩ-linh úy-linh tá-linh tướng-linh trưởng-linh vương-linh đế-linh tiên-chúa tể-thần-tối thượng-đấng cai quản-Đấng sáng tạo. vô thường chính là những kẻ không biết tu luyện linh hồn.ngoài ra kèm theo các cấp tu luyện thì lại có những cảnh giới đối với việc tu luyện bắt đầu từ tạo khí-nhập thể-phóng xuất-kết tinh-hữu hình-bành trướng-hữu ý-thăng thiên-thành tiên-bất bại-hóa thần-tái tạo-hoàn mĩ.riêng đấng sáng tạo không có cảnh giới…”

Từ đó cô bé ấy chăm chỉ tập luyện cả việc học cũng bỏ vì không có thời gian để tập luyện, việc cần làm cũng đã làm được, việc tập luyện đã làm cho cô bé ngày nào có thân mảnh mai trở thành bốc lửa,đến nỗi mà không giấy bút nào có thể tả được.
Thấm thoát đã qua hai năm…

Wish bỗng nhiên nói với đệ tử của mình:”Đến lúc
rồi…làm thôi…”
Wish nói lấp lửng rồi dặn đệ của mình không nên để lộ
thực lực của bản thân xong rồi bay đi đâu đó.
Đáp xuống bệ đá nơi đặt tượng vàng của tuấn kamê
cũng là lúc hoàng hôn bao trùm lên mảnh đất điện biên.
Đến độ nửa đêm thì trời nổi gió và sấm chớp đùng đùng
báo hiệu cho một thứ gì đó sắp xảy ra.

Từ trên đỉnh ngọn everet cao nhất của dãy himalaya có một con rồng nhân tạo phá lớp tuyết bay lên và bay về hướng đông nam,nó đang hướng thẳng về việt nam.
Đáp xuống bệ đá nơi đặt tượng của tuấn kamê con rồng há miệng ra thì một luồng khói đen bay ra lơ lửng giữa không trung,con rồng đến gần wish thì biến mất,thần wish giơ tay ra về phía luồng khói và thực hiện một pháp thuật nào đó.

Vũ trụ này là Vô giới và có năng lượng để tu luyện linh hồn,đương nhiên để sử dụng hoàn hảo thì ngoài cách thức và công pháp người ta còn sáng tạo ra các loại Linh thuật,ảo thuật,bí thuật,pháp thuật,…

Pháp thuật là dạng sử dụng linh hồn của bất cứ kẻ nào để làm điều gì đó ví dụ như: nhập hồn vào xác,đánh hồn rời khỏi xác hoặc gọi hồn, pháp thuật mà thần wish đang thực hiện là thuật gọi hồn.(khi chết đi linh hồn bị tiêu tán ra khỏi thể xác,chỉ còn trí nhớ ký ức là tồn tại ở não nên một số người dù đã chết nhưng khi được cứu kịp thì sống tiếp và vẫn giữ được ký ức.)

Sau một lúc sử dụng thuật gọi hồn và thể xác cũng được tái tạo Wish đã hồi sinh được cho hắn.
Sấm chớp vẫn nổ đùng đùng những tiếng xẹt điện chói tai vang lên khắp bầu trời điện biên nhưng tuyệt nhiên không có bất kì giọt mưa nào.
“A..A.Aa….a……” một tiếng gào to đau đớn trong đêm tối.

Gào một lúc thì ngừng lại, một tiếng nói vang lên khắp vùng:”Ta Đã Trở Lại”
Chênh lệch áp suất làm hắn không chịu được nữa ..gồng người lên phát tiết năng lượng và một lần nữa hắn biến hình thành trạng thái kia…
‘UỲNH…’ năng lượng quá lớn phát ra làm bệ đá sụp xuống thành một cái hố to tướng ..còn bức tượng quá kiên cố không thể lay chuyển.
Hắn cảm nhận được một nguồn sức mạnh khủng khiếp từ cơ thể của mình vượt xa lúc trước, cảm thấy cơ thể biến đổi hắn tự nhìn mình rồi nhận ra hào quang bao quanh đã trở thành màu trắng,cả tóc cũng dài ra và cũng màu trắng trông ngầu kinh khủng,rồi hắn chợt nghĩ ra điều gì xong trợn mắt:”Áđù!!…mình ngủm rồi mà nhể…hay là…mình bất tử”.
Lúc này hắn mới để ý có cái tượng to đùng bên cạnh,còn có cả một người ăn mặc phá cách đứng đối diện với hắn khoảng vài chục mét đang nhìn hắn.

“Chào ngươi! ta tên là wish, chắc ngươi đang tò mò vì sao ngươi đã chết mà có thể hồi sinh đúng không?,để ta giải thích cho ngươi!”Wish lên tiếng trước.

Rồi ngài nói tiếp :”Loài người trái đất đa số vẫn không tin là có những thế lực siêu nhiên đúng không? nhưng thực sự là nó tồn tại đấy,nó vẫn ở ngay cạnh các ngươi, nó là Thiên Địa,dù không hoàn toàn tốt cũng không hoàn toàn xấu nhưng đôi lúc nó giúp các ngươi và rồi nó lại hại các ngươi bằng những thữ như Cuồng phong,bão,động đất,…vì vậy nếu loài người các chịu tin và tu luyện nhờ những mặt lợi của nó và áp chế những nguy hại của nó gây ra thì sẽ không còn cái cảnh nhà nhà sụp đổ người người bỏ mạng khi chúng mất kiểm soát nữa…việc của ngươi đã xong giờ thì ta muốn ngươi dốc toàn lực dù sống dù chết cũng phải bảo vệ được tiểu hành tinh trái đất này”

“Ta hiểu..ta hứa với ngài, dù sao cũng có những người mà ta cần bảo vệ,cảm ơn ngài đã giúp ta sống lại” hắn đáp với vẻ quyết tâm.

Wish lấy ra hai thứ một thứ hình tròn sáng chói,một thứ nhìn như con rôbôt đồ chơi và đưa cho hắn rồi nói:”ta hỗ trợ ngươi 2 bảo vật mà ta tâm đắc nhất,thứ hình tròn là biết tuốt,hỏi cái gì nó cũng biết nên rất tốt cho ngươi,còn con rôbôt này sẽ giúp ngươi kha khá đấy, thôi ta đã đi quá lâu cũng phải về rồi,ngươi cẩn thận đấy,vũ trụ này không ít kẻ mạnh cho nên ngoài dùng sức cũng phải dùng cái đầu nữa…Tạm biệt!…” Wish nói xong rồi bay đi.
Tuấn kamê vẫn đứng đó một lúc lâu rồi trời sáng hắn mới trở về nhà…

Trước khi về nhà vào buổi sáng,hắn đã đứng dưới màn đêm lạnh lẽo mấy tiếng,trong lòng dâng lên một nỗi hoài niệm…
Hắn nhớ lại 24 năm qua…
Năm ấy hắn cất tiếng khóc chào đời trong cơn buốt giá nhất của mùa đông năm 1999…
“…con sẽ tên là ..Tuấn…” Hắn đã được đặt tên và một hình ảnh tiếp nối…
“haizzz.. chả có ai cùng tuổi ở đây để chơi cả…” Hắn buồn lòng thầm than thở…
…chia tay cấp một hắn bước lên cấp hai và gặp một thằng tên biên …ở cùng lớp khiến hai thằng nhanh chóng thân hơn,rồi cũng xuýt choảng nhau vì một cái bút ghẻ …. không đánh không phải vì hắn sợ mà vì từ nhỏ hắn đã sống trong bình yên nên tư tưởng khác với những đứa cùng tuổi…

…..giờ đây hắn đã học lớp 8,trái tim bé nhỏ của hắn rung động khi thấy một cô bé cũng tầm tuổi hắn bước vào từ cổng trường cùng đoàn của trường cô bé ấy….hôm đó là cuộc thi văn nghệ giữa ba trường nhưng cũng đồng thời đã tạo cho tuấn một ý chí mới..Đó là …Tịnh.
….rồi cũng đến lúc phải tạm biệt cấp hai …và vào cấp ba..một ngôi trường mới xa lạ nhưng sau ba năm học nó vẫn xa lạ như vậy vì hắn đã có vài thứ rồi lại mất đi, thứ duy nhất hắn còn là Ảo Tưởng, hắn tạo cho mình sự ảo tưởng trong đầu để rồi.. nó đã có được những thứ nó cần mà trong Thực Tại hắn không bao giờ có được…
… Năm 2018, hắn đã không còn là bóng dáng của một thằng trẻ trâu nữa, sự xô bồ vội vã của cuộc sống đã làm cho hắn trở nên trầm tư hơn,hắn không có bạn bè,từ khi rời khỏi đất điện biên về thái bình kiếm sống hắn thực sự cô độc…

Vào một buổi sáng mùa xuân năm 2018 hắn cuốc bộ trên đường thì gặp một đám thanh niên hơn chục thằng đang xúm lại đấm đá túi bụi vào một người đang nằm dưới đất ôm đầu chịu đòn..còn có một cô gái hình như là người yêu của người đang bị đánh ,cô ấy nước mắt ràng dụa van xin…

Trước giờ chỉ thấy cảnh bất bình trong video hay trên báo cũng đủ làm tuấn kamê nóng máu huống chi hiện tại nó đang diễn ra ngay trước mũi hắn..thử hỏi làm sao hắn nhịn được. Sau đó hắn nhẩy vào đánh bọn kia nhưng “Mãnh hổ nan địch quần hồ” dù khỏe thật nhưng hắn cũng không thể chống lại số đông,thế là cũng đành nằm lại cùng người kia lãnh đòn.

Sau hôm đó hắn quyết tâm học võ công để mạnh lên…,bắt xe về bình định,nơi có truyền thống tinh hoa võ học lâu đời và rồi hắn được nhận làm đệ tử, với sự quyết tâm tuyệt đối hắn nhanh chóng trở thành một cao thủ,Người ta gọi hắn là vô diện vì hắn luôn mang mặt nạ cho nên trừ sư phụ của hắn thì không một ai biết được khuôn mặt của hắn.
Hắn còn muốn mạnh hơn nữa…thế là hắn thách đấu một vị Thập Đẳng Huyền Đai karate bên nhật

Trận đấu diễn ra rất cay cấn và dù bị chèn ép liên tục nhưng hắn đã chiến thắng và trở thành Siêu Cấp Cao Thủ mang danh Vô Diện.
Năm 2023, Giật mình tỉnh dậy vì giấc mơ kì lạ vừa xuất hiện, trong mơ hắn thấy trái đất bị thiên thạch rơi ở vị trí ấy,trái đất bị diệt vong…
Cảm thấy khó hiểu về giấc mơ nhưng hắn nghĩ đây là một điềm báo nên cũng viết một lá thư để lại và đi đến cái nơi mà trong giấc mơ hắn thấy.
Hắn nghĩ nếu giấc mơ là thật thì hắn có thể cứu được bằng cách ra một chưởng khí plasma toàn lực. (Chưởng khí plasma là do tình cờ hắn luyện được khi đang đấu quyền với đại trưởng lão của vô lực bang bên trung quốc, hắn thực hiện bằng cách vận khí lực trong cơ thể ra hai bàn tay và đốt không khí giữa hai bàn tay ấy nóng đến cả một ngàn độ và phóng nó ra khỏi bàn tay với tốc độ cực nhanh là cực xa)…

Khi vừa đến được nơi đó thì bầu tròi biến động dữ dội, hắn nhìn lên thì nhận ra có cái gì đó….là..là thiên thạch,giấc mơ đó là một điềm báo.

Vận dụng toàn bộ khí lực mà hắn đang có ra hai bàn tay hắn đã tạo được một quả cầu plasma cực nóng,thiên thạch đã đến gần,hắn vận hết sức để phóng xuất nó ra khỏi bàn tay cơ thể của hắn sắp chịu không nổi vì quá nóng, những người đứng xem không dám lại gần cũng vì nóng,cả bộ quần áo chịu nhiệt hắn đặt từ bên mĩ cũng bắt đầu xun lại.

chưởng chạm thiên thạch,cả hai vỡ tung và hắn cũng gục xuống ra đi…

Và rồi trở lại được với sự sống, dù khó tin nhưng hắn đã thực sự sống lại với một nguồn sức mạnh khủng khiếp trong cơ thể …

Mở mắt..hắn ra khỏi dòng hồi tưởng trời đã mờ mờ sáng hắn mới nhìn rõ bức tượng chính là chân dung hắn, mỉm cười rồi hắn chạy xuống núi.

Với sức khỏe siêu phàm chỉ độ 30 phút hắn đã đứng trên đường chính,rồi hắn chạy tiếp, ngó vào nhà thằng bạn cười một cái và chạy được hơn ba cây thì hắn đã đứng trước cổng.

“hai năm rồi sao?…haizz…con về rồi đây!” rồi hắn bước vào, nhẩy qua cánh cổng đang khóa một cách nhẹ nhàng hắn thấy mẹ đang đun thứ gì đó dưới bếp.

Nhẹ nhàng tiến đến hắn bật công tắc đèn lên cho sáng, mẹ hắn nhìn ra rồi đứng bật dậy lao đến chỗ hắn rồi một lúc sau bà mới mở miệng được:”Tuấn!…”

“Con đây…!” hắn đáp nhẹ nhàng.

Sau đó hắn kể lại những chuyện đã xảy ra lại cho mẹ hắn nghe và trời đã sáng hẳn tất cả đã thức giấc ai cũng có một biểu cảm như mẹ hắn,nhưng rồi thật bất ngờ, một cô gái đi xuống rồi ánh mắt của nàng và hắn chạm nhau…

Trong mắt nàng là sự xúc động,thương nhớ còn ánh mắt hắn là sự lạnh lẽo vô cảm. Cũng phải thôi, để bước lên vị trí Siêu cấp cao thủ hắn đã đánh đổi cảm xúc để đổi lấy sự quyết tâm cho mình cho mình, cuộc sống khắc nghiệt đã làm cho hắn không tin ai ngoài bản thân…

Thấy không khí trầm lặng mẹ của tuấn lên tiếng:”Nó là Nhi..con nuôi của mẹ,giờ là em gái mày đấy tuấn!”

“Em chào anh!” nhi nhìn vào tuấn.

“hùhù…em tên gì?…” Với bản chất là ‘Trai zin hám gái’ tuấn nhanh chóng quên mất vẻ lạnh lùng của mình và nhăn nhăn nhở nhở như con khỉ hỏi nhi,đứa em gái hắn mong chờ.

Đã từ lâu hắn luôn mong có một đứa em gái để che chở bảo vệ, giờ thì tốt rồi, con bé xinh thật đấy…

Sau đó gia đình làm bữa cơm đãi tuấn trở về, nhìn nhi nấu ăn khéo léo tuấn thầm khen nhi đảm quá còn xinh như thiên thần nữa.

Sau bữa cơm tuấn và nhi đi dạo trên con đường đầy nắng….

Rồi bất chợt hắn hỏi nhi:”em có người yêu chưa?…”

“Chưa anh ạ!…” nhi đáp.

“Thế em từng thích ai chưa?…” tuấn hỏi tiếp.

“Có một người rồi anh…!” Tim nàng đập mạnh dần.

Quay sang nhìn nhi rồi hỏi:”Ai thế??..”

Nhi chạy về rồi nói vọng lại:”Em Không Biết…”

sao nàng nói được chứ,cái kẻ trong tim nàng đang vừa hỏi nàng câu đó…

Tuấn cười nhìn em gái chạy về mà đâu biết rằng người em ấy thích lại chính là hắn.

Một tuần sau hắn đi tìm việc làm,dù nhà hiện tại được bảo trợ đặc biệt tiền không thiếu nhưng tuấn nghĩ kiếm vài tỉ rồi nghỉ cũng không muộn, đó là một công việc khá khó nhưng lương cao,ai dè…

Ngay cái ngày đi phỏng vấn đã bị bao vây bởi vài trăm người.

***

Trở lại hôm hắn chết,đêm đó có hai vợ chồng nhìn thấy một con rồng mang xác hắn đi, sáng hôm sau do không còn thấy xác của hắn nên người ta điều tra và được hai vợ chồng kia kể lại,một điều khó tin nhưng thấy vài dấu chân khá giống thì cũng tin.

Một số thì nghĩ rằng xác của hắn bị con rồng hút sạch, một số khác thì nghĩ tích cực hơn là con rồng mang hắn đi cứu chữa và rồi sẽ có ngày hắn ta trở lại.

***

Họ nhận ra hắn nên xúm lại hỏi đáp các kiểu khiến hắn không chạy được nên đành trả lời vài câu.

“..Anh có thể kể lại tại sao anh……..Có người nói anh bị con rồng ăn thịt có đúng không?…”

“….tôi muốn………Ờm anh có bạn gái chưa??…”

“…………….”

Cứ thế người nọ nhẩy vào mồm người kia, hắn đứng giữa như nghe một trăm người cãi nhau vậy, chịu hết nổi hắn biến hình thành Siêu Khí Lực.

(Đây là trạng thái mà khi hồi sinh lại hắn biến thành, khí toát ra rất uy lực hơn nữa sức khỏe cũng tăng lên rất nhiều ,khá là giống với mấy thằng xayda,nhưng hắn không muốn đặt như vậy nên hắn gọi luôn là Siêu khí lực cho oai)

Tuấn Kamê biến hình xong thì đám người xung quanh cũng im bặt, tuấn nói mỗi câu rồi phóng đi:”Ta bất tử”

“Đậu má! mới ló mặt ra đã bu vào như kiến…hừm!” Tuấn thấy hơi cay cay.

Vào đến nhà thấy nhi đang ngồi cạnh cửa sổ mắt đeo kính, người mặc bộ váy ngắn đến đầu gối và đang chăm chú đọc một quyển sách dầy cộp.

Lại si dại trước vẻ đẹp của em gái tuấn buồn bã nghĩ thầm:’em xinh quá,đẹp quá,ngon quá….haizzzz…em rất tốt nhưng anh rất tiếc, anh thích người khác và coi em như em gái thôi nhi ạ ,ánh mắt em nhìn anh lúc đó rõ ràng là có tình ý chứ có phải là nhìn anh trai đâu…haizzzzzzz’

Chán trường hắn lấy hai món bảo vật mà thần wish cho hắn ra nghiên cứu, một là thứ hình tròn sáng chói.

“Dùng thế cứt nào đây?” Tuấn tự hỏi mình.

“Dùng tay đập ta vỡ ra là được…”

“À! đơn giản vậy sao?….ơ thằng nào đang nói đấy…?”

“Tao đây! trên tay mày ấy”

Tuấn nhìn vào quả cầu rồi hỏi:”biết nói cơ à? thế tên chú mày là gì…?”

“Chủ nhân gọi ta là ‘biết tuốt'”

“Giờ chú là của tao..biết chứ?” Tuấn hỏi.

“Ờ! biết!”

“Vậy tao đặt lại tên cho chú mày là….Google” Tuấn cười nhăn nhở.

Biết tuốt đáp:”Được đấy! chủ nhân đặt ta cái tên Biết tuốt củ chuối vãi!”

“Cũng củ chuối thật! ..HỞ….cách nói của ngươi..sao giống bọn ta vậy?…” Tuấn trợn mắt lên hỏi.

“Ai biết! ta thích thì ta nói thôi!” Google đáp.

Tuấn đáp lại:”Thích mà được à!…”

“Ờ!! thích là được đấy!..vấn đề gì?…” Google trả lời.

Tuấn:”………”

Không nói được nữa hắn động tay đập vỡ quả cầu thì một luồng vật chất như khói chui tọt vào đầu làm tuấn choáng váng khụy xuống…

Một giọng nói vang lên trong đầu hắn:”Xong! từ giờ muốn hỏi gì thì cứ truyền suy nghĩ cho ta,khỏi cần phải hỏi thành tiếng, mà ta nhắc cho ngươi nhớ, dù trong bất kì trường hợp nào cũng không được để lộ ta ra hiểu chưa!”

“Tại sao?” tuấn hỏi.

Google mắng:”Bảo thế thì cứ nghe thế đi,hỏi nhiều”

“Có thật là ngươi cái gì cũng biết không?” Tuấn hỏi tiếp.

“Mọi thứ ta đều biết” Google đắc ý trả lời.

“Thế chim thằng biên bạn ta dài bao nhiêu?” Tuấn hỏi.

Google đáp:”11 cm”

Tuấn bật cười:”Hahaha…..thế mà nó còn tự hào khoe chim dài hơn tao,haha…có 11 cm, tao đây hẳn 15 cm cơ mà, hahaha…!”

“Có 13 cm mà cười cái gì?” Google khinh bỉ nói.

“Áđù! xem ra ngươi là hàng thật!”

Nhi đang đọc sách thấy anh trai cứ cười một mình mà khó hiểu nhưng cũng chăm chú đọc tiếp quyển sách cổ có tựa đề:”Những điều cơ bản của vô giới”

Đang đọc thì nhi nghe thấy tiếng động dưới sân liền chạy ra ban công ngó thì thấy một con rôbôt to vãi chưởng, chắc nó cũng phải cao đến 5 mét.

Chạy xuống tầng bằng cầu thang thay vì nhẩy xuống từ ban công vì wish đã nói không được để lộ thực lực ra.

Nghĩ đến lại buồn vì quãng thời gian được ngài wish dạy võ,hỗ trợ tu luyện, Nhi đã coi ngài như người cha của mình mà giờ ngài đi rồi.

Hôm tuấn hồi sinh nhi cũng nhìn thấy vì wish hồi sinh cho tuấn trên bệ đá của bức tượng đặt trên đỉnh nậm khẩu hú mà ngọn núi này khá cao cho nên mọi người quanh khu vực có thể nhìn thấy.

“Ta đặt tên cho ngươi là……..Autobots được không?” Tuấn cười hà hà.

“Vâng lệnh chủ nhân”Con rôbôt kia nói.

“Còn biết nói nữa sao, thật thú vị!” Tuấn cảm thán.

“Cái gì đây anh?” Nhi nhìn vào con rôbôt rồi hỏi tuấn.

Tuấn đáp:”Là con rôbôt mà ngài wish cho anh, cứ gọi là autobots”

“A! nó biến hình được này!” Nhi bất ngờ vì autobots vừa biến thành chiếc lamborghini màu vàng oai vệ.

Cuộc sống của họ vẫn trôi mà họ chưa biết rằng trái đất sắp phải chịu một nỗi khủng khiếp lớn.

Năm 2026, trên bề mặt trái đất bắt đầu xuất hiện khá
nhiều vết nứt, kèm theo đó là động đất nước biển dâng cao và núi lửa phun trào.

Chỉ qua một tuần bầu trời trái đất đã bị khói bụi nhấn chìm,trái đất bắt đầu chìm vào u tối.

Nhờ thông tin của google tuấn biết được đây là sự tự hủy của các tiểu hành tinh.

Trở lại vài tỉ năm trước, khi lục địa vẫn chỉ tồn tại trong một mảng, bất chợt một ngày biến động xảy ra, các lục địa trở nên tan vỡ và trôi dạt theo nhiều hướng, lẽ ra lúc đó là trái đất phải bị hủy diệt nhưng có một tối thượng đã dùng thanh đao của mình để tạo ra một phong ấn ngăn việc trái đất tự hủy,chính vì vậy mà trái đất đã kháng lại được quy tắc của tự nhiên.

Còn về phong ấn,đây là dạng dùng linh lực để chặn hay làm cho một thứ gì đó ngừng hoạt động cho đến khi được phá bỏ, bảo vật ở đây chính là những thứ được tạo ra từ những nguyên liệu tốt và cách thức đặc biệt kết hợp với linh lực và có các chức năng riêng tùy mục đích của kẻ tạo ra.

Hiện tại bảo vật được chia làm chín cấp, Vô Bảo-Siêu Bảo-Linh Bảo-Tiên Bảo-Thánh Bảo-Thần Bảo-Tối Thượng Bảo-Kim Bảo-Siêu Cấp Bảo Vật. Trong đó Vô Bảo là bảo vật loại cùi bắp nhất và từ cấp Kim Bảo trở xuống lại được chia thành bốn cấp nhỏ Hạ cấp-trung cấp-cao cấp-siêu cấp, thanh đao của vị tối thượng kia chính là Cửu Thiên Huyền Đao tối thượng bảo trung cấp.

Nhưng bây giờ sự tự hủy lại diễn ra dù phong ấn vẫn còn,hỏi google thì tuấn mới biết, đã vài tỉ năm trôi qua bảo vật cũng sẽ có lúc suy yếu hư hỏng và Cửu thiên huyền đao cũng không ngoại lệ, và cũng biết luôn được rằng nếu rút ra thì phong ấn sẽ tan vỡ và trái đất sẽ phát nổ ngay lập tức,nhưng google quá lợi hại không cần tháo bảo vật ra xem mà vẫn biết nó hỏng chỗ nào.

“Thế bây giờ đến đó bằng cách nào đây?” Tuấn hỏi google khi biết được rằng Cửu thiên huyền đao chỉ có viên kim tiêm bị cạn năng lượng, chỉ cần thay viên khác là tối thượng bảo lại hoạt động như thường.

Nơi có kim tiêm vạn năm đó là hành tinh namek,một hành tinh lẻ nằm gần rìa thiên hà lonto cách trái đất khá xa.

Nghe việc sửa chữa tối thượng bảo có vẻ dễ vì chỉ cần kiếm viên kim tiêm thay vào nhưng đó cũng là cái hên vì nó chỉ cạn năng lượng chứ nó mà vỡ thì hắn khổ rồi, thường thì cấp độ bảo vật càng cao thì nguyên liệu lại càng hiếm có khó tìm.

“Dùng thử Dịch Chuyển Tức Thời xem sao” Nói xong rồi google truyền vào đầu tuấn cách dùng pháp thuật này.

Cách dùng đó là tưởng tượng rằng mình đang ở nơi muốn đến là được, nghe thì có vẻ đơn giản nhưng thật ra vì nó đơn giản nên ít ai dùng được.

Cảnh vật thay đổi, google phấn khích lên tiếng:”thật không ngờ ngươi chỉ thử một lần mà đã làm được”

“Là sao hả mậy”

“Ngươi nghĩ Dịch chuyển tức thời muốn dùng là dùng sao, rất nhiều kẻ luyện cả đời mà cũng không dùng được trong khi ngươi chỉ thử mỗi một lần mà lại được,dù ngươi có tư chất bá thật nhưng không ngờ bá đến vậy” Google giải thích.

“Thế còn tư chất,nó là cái méo gì?”

“Là xếp hạng của linh hồn,chia thành chín loại, Vô sắc-hồng thiên-thiên thanh-phỉ thúy-bình minh-xích diệm-thuần bạch-ngũ sắc-hắc ám ,vô sắc là dạng không thể tu luyện, mỗi tư chất lại tỏa ra sắc khí của chính tư chất ấy,ví dụ hôm ngươi hồi sinh sắc khí của ngươi là màu đen vì vậy tư chất của ngươi là tư chất hắc ám,một tư chất đứng đầu vũ trụ và ngươi cũng nên biết ngoài ngươi cũng chỉ có một kẻ có hắc ám tư chất” Google đều đều giải thích.

“Hờ hờ…ta là ai chứ,Tuấn Kamê đấy, ta không bá còn ai bá hơn” Hắn cười vẻ mặt đắc ý.

“thôi thôi,không có nhiều thời gian đâu,đi lấy kim tiêm về nhanh” Google nói xong thì truyền vào đầu hắn vài chỗ có kim tiêm vạn năm.

Thứ nhất là một lâu đài của vua mamek,thứ hai là cánh rừng kim tiêm và ở đó có một con quái vật to lớn cấp linh trưởng ngự trị.

Nghĩ một hồi rồi hắn dần bay lên khỏi mặt đất và bay về hướng lâu đài,còn tại sau hắn bay được mà chưa cần lĩnh ngộ cảnh giới thăng thiên, đó là vì hắn học từ google thuật khinh công.

Đến gần lâu đài tuấn thấy ở cửa vào có vài tên xanh lè canh gác và đều là linh tá.

(Do ở hành tinh namek không có mặt trời như trái đất nên da của họ có màu xanh như lá cây, còn tại sao hành tinh này không có sự quang hợp mà vẫn có oxi,đó là vì có một loài thực vật tạo ra ôxi,loài cây này sống nhờ linh lực tự nhiên và cũng mọc tự nhiên nên khỏi lo về việc hít thở, còn trái đất thì lại khác, nếu không còn cây thì chỉ có ngủm)

Tuấn nghĩ thầm:”Hừw! lâu đài to vãi ra,biết tìm nó ở đâu bây giờ? mà lẻn vào kiểu gì đây?”

“Vào nhanh lên còn chờ gì nữa” Google quát.

“Áđù!! quên mất mình có thằng mặt lợn google”

“Mặt lợn cái đầu ngươi,dịch chuyển vào chỗ này ngay cho ta” Google vừa nói vừa truyền vào não hắn nơi có kim tiêm.

Thoắt cái tuấn đã đứng giữa phòng rồi nhìn thấy trên giường có hai người xanh lè đang ôm nhau ngủ,bất chợt google cất tiếng trong đầu làm hắn giật mình:”Đó là quốc vương của namek tên là etsxxcac dịch ra nghĩa là To bự,còn người nằm bên cạnh là ntngonxx nghĩa là Hân muội”

“Kim tiêm đâu?” Tuấn hỏi.

“Dưới gối quốc vương” Google trả lời.

“Đù! thế lấy làm sao lấy đây?”

Google đáp:”Đó là chuyện của ngươi”

Không thèm hỏi nữa tuấn rón rén tiến đến gần cạnh giường quốc vương thì tí xịt máu mũi vì nhìn thấy vú của vợ ông ta…

Lắc lắc cái đầu quên đi cái vừa nhìn thấy rồi tuấn nghĩ cách để lấy được mà rút đi an toàn,rồi hắn cũng nghĩ được một cách.

Nghĩ là làm,hắn dùng tay túm cổ quốc vương quăng ra ngoài cửa sổ,rồi túm luôn vợ lão tiện tay bóp vú một cái,tuấn thầm nghĩ:’mềm vãi lìn’ rồi cũng quăng đi luôn,sau đó hắn lật gối lên ôm cái hộp và biến mất.

Mở được chiếc hộp với mã khóa từ google tuấn kinh ngạc vì trong hộp là những viên hình tròn cỡ ngón tay tỏa ra khí chất làm người ta sảng khoái …

Google chợt lên tiếng thúc giục:”Đến chỗ cửu thiên huyền đao nhanh,không còn nhiều thời gian đâu”

Dịch chuyển đến ngay bên cạnh cửu thiên huyền đao rồi theo hướng dẫn từ google tháo lớp vỏ ra đặt kim tiêm vào rồi đóng lại.

Hiện tượng xảy ra,mặt đất rung chuyển một lúc thì ngừng lại khắp thân đao được bao phủ bởi ánh sáng màu lục…

Xong rồi,cuối cùng cũng ngăn chặn được hắn từ từ bay lên rồi gặp nước biển.

(Phong ấn này đặt ở tọa độ kinh tuyến 0 độ đường xích đạo vùng vịnh Ghinê và tối thượng bảo được cắm ở dưới đáy biển ngoài ra nước biển cũng không thể tràn vào được do phong ấn ngăn cản)

Vừa lên khỏi mặt biển chợt trước mặt tuấn biển động rồi một thứ đen sì to lớn trồi lên kèm tiếng gầm to khủng khiếp,gầm xong nó nhìn về phía tuấn…

Tuấn lắp bắp hỏi google:”Con…gì vậy..?”

Google đáp:”Nó là …”

Google đáp:”Nó là…Karen, thủy quái dạng khổng lồ duy nhất còn tồn tại”

“Nó nhìn ta làm gì!? có phải nó muốn ăn thịt ta?” Tuấn run run hỏi.

“Không phải! chỉ là nó muốn cảm ơn ngươi thôi!”Google đáp.

“Vì sao?”

Google không đáp mà truyền trực tiếp thông tin vào đầu tuấn…

…Từ thời cổ sinh kỉ cacbon khí hậu trái đất đã thích hợp cho nhiều loài xuất hiện và loài hùng mạnh nhất đó chính là loài bò sát cổ…

…chúng có kích cỡ khổng lồ và sức mạnh ghê gớm trong đó có hai loài mạnh nhất thống trị cả hình tinh,đó là Xích Diệm Bá Long cai quản bầu trời và Thủy Quái Karen ngự trị đại dương…

Rồi một ngày chúng đánh nhau,số lượng Bá Long giảm đi nhanh chóng vì sức mạnh vô đối của Karen cho dù chúng chỉ có hai con…

Chúng đánh mãi cho đến khi chỉ còn lại một con bá long nhưng nó là con đầu đàn cực kì nguy hiểm,lửa của nó không phải lửa thường,một khi trúng phải thì nó sẽ cháy mãi cho đến khi chỉ còn tro thì nó mới ngừng…

Trận chiến không cân xứng giữa hai Karen và một bá long,dù là vậy nhưng lợi thế vẫn thuộc về bá long nhiều hơn do chúng biết bay và phun hỏa.

Bá long động trước,nó vỗ đôi cánh khổng lồ bay lên rồi co đầu ra sau rồi phun ra một đường lửa cực nóng về phía hai con Karen nhưng chúng kịp lăn thân né được, sau đó liên tục là những cú phun lửa của Bá Long rồi một trong hai con Karen dính lửa,rồi nó lan ra khắp cơ thể của con Karen ấy…,biết chắc sẽ chết nên nó nhún chân dậm nhảy thẳng lên không trung chỗ con Bá Long đang bay…

Không kịp tránh và bị Karen ghì một chi vào cổ ,chi còn lại giữ chặt cách nên Bá Long không bay được nữa và rơi xuống…

Hai cái thây khổng lồ cũng ngót ngét triệu tấn rơi xuống làm cho mặt đất rung chuyển khói bụi tung mù mịt, một tiếng gầm vang lên từ chỗ Bá Long rồi lịm hẳn,con Karen đó triệt để biến mất…

Nhận ra…con Karen cuối cùng lao đến,nó vung một chi trước mạnh hết sức vào đầu Bá Long khiến đầu Bá Long nát vụn…

Chiến Thắng…Karen trở thành kẻ mạnh nhất của trái đất lúc đó.

Xác của Xích Diệm Bá Long đầu đàn rữa ra rồi ngấm vào đất khiến cho vùng đất đang tươi tốt trở thành một vùng đất chết rộng lớn,hiện nay nó được đặt tên là xa mạc…SaHaRa.

Trước lúc đi Bá Long đầu đàn kịp để lại một quả
trứng,khi nở ra rồi trưởng thành nó đã giao phối với loài khác và tạo ra một loài có gen của chúng dù không biết bay,đó là Khủng Long.

Khủng Long tồn tại được đến đại trung sinh kỉ Jura thì tuyệt diệt cũng do thiên thạch rơi vào trái đất…

Google nói:”Karen có cảm xúc như con người vậy! ngươi nên biết điều đó!”

“Thế tại sao nó có vẻ cảm ơn ta” Tuấn hỏi.

“Ngươi bảo vệ được phong ấn thì nó biết ơn ngươi
,còn tại sao nó liên quan đến phong ấn và trái đất thì ngươi không nên biết” Google đáp.

Karen nhìn hắn một lúc rồi lặn xuống và mất hút…

….Trở về nhà nhi nhào tới ôm hắn làm hắn phê pha vì cặp đào tiên cứ cọ cọ ở ngực hắn,chắc nhi cũng nhận ra nên cũng xấu hổ buông hắn ra,nàng lảng sang truyện khác:”Trái đất bị sao vậy? anh có biết không?”

Rồi tuấn kể lại toàn bộ đến đoạn ăn trộm kim tiêm thì nhớ ra cái hộp nên định quay lại chỗ phong ấn để tìm thì nhi nắm tay kéo lại rồi nhõng nhẽo nói:”anh đi đâu cho em theo với”

“Hừm! cho đi cũng được,thể hiện một tí cho em gái lác mắt” Tuấn nghĩ thầm.

“Nắm lấy tay anh” Tuấn nói với nhi.

Khi nhi vừa nắm tay anh trai cũng là lúc cảnh vật thay đổi từ trời sáng sang tối om thứ duy nhất sáng trong bóng tối là cửu thiên huyền đao.

“Woaa!!!!” Nhi nhìn vào thanh đao đang tỏa ánh sáng màu lục đẹp mê hồn trong bóng tối.

Cầm được cái hộp Tuấn đưa Nhi trở về nhà làm nàng tiếc nuối …

Tặng Nhi một viên Kim tiêm vạn năm,Tuấn giữ một viên, số còn lại sẽ đem đi trả vì google bắt trả.

“Hình như em không ngạc nhiên lắm…!” Tuấn hỏi khi thấy nhi chẳng có vẻ gì bận tâm chuyện dịch chuyển.

Nhi cười cười đáp:”A! em ngạc nhiên lắm…haha!”

“Lạ lắm nha! em có dấu anh chuyện gì không?” Tuấn nghi ngờ hỏi.

“Dấu gì anh!”

Tuấn nghĩ thầm:”Hừw!! biểu hiện thật lạ mà!” Rồi hắn hỏi google thì biết rằng Nhi là một kẻ luyện hồn,đạt đến đại tướng,tư chất ngũ sắc.

(Đại tướng là cách gọi khi linh hồn đã đạt đến mức tối đa trong giới hạn của linh hồn cấp tướng,cũng tương tự như đại đế,đại tiên,…ngoài ra trong một cấp còn chia thành nhiều cấp nhỏ hơn từ cấp một đến cấp mười, ví dụ siêu nhân cấp một,siêu nhân cấp hai,….đến siêu nhân cấp mười gọi là đại nhân…)

“Đại…tướng sao!!! thế còn ta ..ta cấp nào rồi?”

Google đáp:”Ngươi chỉ là Linh sĩ nhưng năng lượng của ngươi ngang một linh vương cấp năm, một sức mạnh không nhỏ chút nào,có thể nói là mạnh nhất trong hệ mặt trời này”

“Áđù! ai là sư phụ nhi vậy…!” Tuấn hờ hững hỏi.

“Chính là vị thần…Wish Sama” Google giọng hiên
ngang tự hào.

“Bảo sao…” Nhớ ra điều gì tuấn hỏi tiếp:”Ủa ngươi nói ta là linh vương hả?”

Google đáp:”Không! là linh sĩ nhưng năng lượng quá lớn và ngang một linh vương cấp năm!”

“Ấy dà! kiểu gì thì kiểu chứ, Tuấn Kamê ta bá đạo thì vẫn là bá đạo mà thôi,hahaha….” Hắn sung sướng cười to.

“Bá đạo mà một năm chỉ vượt qua hai cảnh giới,bá thật,quá bá…” Google khinh bỉ nói.

Google nói tiếp:”Cảnh giới cao mà như ngươi tu luyện như vậy thì ta không nói, nhưng đây là những cấp độ đầu tiên là cơ bản,ngươi cứ với tốc độ này thì còn lâu mới trở thành linh vương được ,chưa kể đến tuổi thọ loài người khá ngắn ,chỉ là 3.14 trên thang cấp độ sinh tử,nếu không đột phá thành tiên được thì chỉ có chết…!”

“Là sao?” Tuấn tò mò hỏi.

Google đáp:”Khi đột phá thành Linh Tiên sinh mệnh sống tăng vọt,tuổi thọ tăng lên,thời gian đó nếu có duyên ngươi cũng có thể lĩnh ngộ Bất Bại và trở nên bất tử”

Tuấn nhíu mày suy nghĩ:”Lĩnh ngộ cảnh giới Bất Bại,ý ngươi là đột phá lên Chúa Tể sao?”

“Đúng”

“Thế sao lại bất tử được?” Tuấn hỏi tiếp.

Google đáp”Vì khi đó linh lực trong linh hồn chuyển hóa thành một dạng khác,đó là Bất Tử Linh Hồn,cả cơ thể lẫn linh hồn trở nên bất tử, ngoài ra từ cấp Chúa Tể trở lên Linh hồn sẽ được định hình theo hình dáng cơ thể, cho nên nếu bị đánh nát cơ thể thì linh hồn vẫn có thể tồn tại được trong hình dạng y hệt cơ thể”

“Hừm!!!…” Tuấn gật gù.

“Trả cái hộp kim tiêm về namek đê! Rồi làm công trừ nợ cho người ta,ngươi lấy hẳn ba viên đấy” Google nói.

“lấy có ba viên,làm gì mà căng”

“Chỉ ba viên nhưng nó đã cứu cả hành tinh của ngươi đấy,giờ còn định chiếm đoạt làm của riêng sao! mà người namek điều tra được rồi đem quân đến trái đất thì ngươi đi đời,hahaha…” Google hưng phấn cười to trong đầu hắn.

Nghĩ đến cái viễn cảnh đoàn quân namek đến trái đất rồi việc hắn làm sẽ bị lộ, đường đường là Siêu Cấp Cao Thủ Vô Diện vậy mà đi ăn cắp ăn trộm thì mặt mũi biết giấu đi đâu, lúc đó thì hối cũng không được.

***

Nhi đem viên kim tiêm về phòng ngắm ngía nâng niu, bất chợt một xung lực cực mạnh phát ra ở gần đó, Nhi vội chạy ra ban công ngó thì thấy một bóng người quen thuộc đang đứng trên trung hai tay dang rộng, khắp người sáng lên rồi bầu trời biến đổi nhẹ và lặng yên hẳn…

Tuấn Kamê vừa dùng một gần hết sức mạnh của mình để tạo bẩy tầng kết giới lên trái đất.

(Kết giới cũng là một dạng khác của phong ấn,cũng có chức năng báo động hay ngăn chặn gì đó tùy mục đích của kẻ tạo ra)

Bẩy tầng kết giới,mỗi tầng lại có chức năng khác nhau, tầng thứ nhất ngăn chặn thiên thạch,tầng thứ hai ngăn trẻ trâu quấy phá,ví dụ như bọn ngáo ngáo ngoài hành tinh tu luyện được tí rồi đi ra oai, tầng thứ ba ngăn chặn công nghệ ví dụ các con tàu phương tiện vũ trụ,tầng thứ tư có tác dụng ngăn sinh vật sống tiến vào hoặc những thứ có linh hồn, tầng thứ năm có tác dụng phản bệ ,bất kì thứ gì dùng linh lực đánh vào đều bị tầng này đánh bật lại, tầng thứ sáu có tác dụng hạn chế việc dùng linh lực ,còn tầng cuối cùng tầng thứ bẩy,nó sẽ xuất hiện khi sáu tầng kết giới bị phá, khi xuất hiện nó tồn tại từ mặt đất đến hết tầng khí quyển và vô hiệu việc sử dụng linh lực từ linh vương cấp năm trở xuống, đây là một lợi thế lớn vì trong trường hợp Tuấn Kamê không ở trái đất mà phong ấn bị phá bởi kẻ nào đó,thì việc vô hiệu linh lực sẽ làm cho kẻ đó chỉ như một người bình thường, muốn diệt dễ như trở bàn tay.

“Mịa! hết sức rồi,khỏe thì đi vậy!” Nghĩ xong rồi tuấn bay về,mặc kệ cả đám người đang há mồm đứng dưới.

“Sao anh bay được vậy,dạy em với…” Nhi nhảy từ ban công xuống sấn vào trưng ra bản mặt đáng thương khi tuấn vừa đáp xuống sân.

Nhìn em gái đang trưng khuôn mặt đáng thương xinh đẹp ra,thì trái tim bé nhỏ của tuấn rung lên một chút….”Em ăn gì xinh thế…?” Tuấn hỏi trong buồn bã.

(Ngay từ thời còn đi học phổ thông tuấn đã hận, hận rằng hắn không có được những thứ cần có,điều này làm hắn thấy buồn hơn là tức, hắn không giữ được những thứ ấy, đó là những mảnh cảm xúc của hắn)

“Em ăn cơm!” Nhi chu mỏ trả lời,trong lòng sương sướng.

Gạt cảm xúc tuấn nói:”Anh bay được là dùng thuật khinh công,điều kiện là đủ năng lượng trong cơ thể để bay,em là Linh Tướng cấp mười thì có thể dùng, nào ra đây anh dạy cho…”

…” Đầu tiên em…………”…

“…………..”

Một ngày trôi qua Nhi đã có thể lơ lửng được trên mặt đất.

“Anh mạnh thật ha! hôm trước năng lượng của anh lớn thật,em cảm thấy mạnh hơn em nhiều..” Nhi đứng trên không nói với tuấn đang nhắm mắt đứng dưới.

Tuấn mở mắt rồi đáp:”Nguồn sức mạnh đó chỉ ngang một linh vương cấp trung bình, hiện tại thì anh vẫn chỉ là linh sĩ mà thôi, vẫn còn bốn cảnh giới cần lĩnh ngộ mới có thể trở thành Linh Vương được, cho nên so về sức mạnh thì anh mạnh hơn, còn về kĩ năng chiến đấu thì em hơn anh!”

“À anh làm một thanh kiếm cho em được không? linh bảo hay tiên bảo cũng được, chả may mà có chuyện thì cũng phải có vũ khí dùng chứ,tay không đánh sao lại!”

Tuấn suy nghĩ một giây rồi đáp:”Được rồi! em thích kiếm màu gì?

“Màu gì cũng được anh ạ!”

“Màu hồng nhá!”

“Không! nhìn yếu ớt lắm”

“Màu đen thì sao?”

“Ưm! nhìn âm u lắm,không được”

“Thế màu xanh”

“Em không thích màu xanh”

“Thế em thích màu gì?” Tuấn mất dần kiên nhẫn.

“Màu gì cũng được!” Nhi đáp.

“Cạn lời…!!!” Tuấn đơ đơ phát ra hai từ.

“Anh thích màu gì thì lấy màu ấy…!” Nhi khúc khích cười,vốn dĩ định trêu tí mà không ngờ hack não tuấn đơ luôn.

“Rồi! đợi nha,để anh làm,cứ luyện khinh công cho thành thục đi” Nói xong thì tuấn biến mất.

Vừa đi vừa hỏi google trong đầu nguyên liệu để tạo được một bảo vật tấn công thì ở một nơi khác trong vũ trụ có một thanh kiếm màu trắng vừa được tạo ra và nó nhanh chóng bị vứt đi,kẻ tạo ra chỉ có thể là Shenron Xman ,một con rồng đột biến với trí tuệ tuyệt đỉnh chuyên chế tạo bảo vật rồi đem đi vứt…

Tìm suốt bốn ngày cũng đã đủ nguyên liệu để có thể tạo được một bảo vật cấp thánh cho nhi, tuấn bắt tay vào làm ngay…

Trong thời gian đó nhi cũng đã có thể bay như chim trên trời.

Suốt bốn ngày tìm nguyên liệu mệt rã rời, về đến nhà tuấn nằm vật ra giường ngủ chục tiếng mới dậy.

Ngáp ngáp cái mồm tuấn đi xuống bếp tìm đồ ăn rồi mới nhận ra bộ quần áo mặc trên người hôm qua nay đã là một bộ khác.

“Hừm!!!! google,là kẻ nào,kẻ nào,thay quần áo cho ta?…” Tuấn thở phì phò hỏi thầm trong đầu.

Google đáp giọng nín cười:”..Em gái của ngươi đấy…”

“Thế nó có sờ soạng hay gì không?

Google không nhịn được nữa và bật cười:”Haha …Có sờ và còn vạch ra xem nữa haha….”

“Thế sờ chỗ nào?”

“Ngươi nghĩ còn chỗ nào để sờ…”

“Ý ngươi là chim…”

Google đáp:”Chính nó!”

Tuấn thất thểu:”Xong! bây giờ ta cần tìm một cái lỗ để chui, biết dấu…,à mà lúc đó ta đang ngủ mà nhể? cứ giả vờ không biết mà xong! hàhàhà…”

Rồi tuấn lôi ra một cái bao sắt vụn lớn nặng trịch, rồi thầm hỏi:”Giờ làm thế nào?”

Google truyền vào đầu tuấn các cách chế tạo bảo vật cùng với cách sơ chế nguyên liệu để có thể dùng được.

Tất cả bảo vật từ Linh Bảo trở nên không thô sơ như Vô Bảo nên chất lượng nguyên liệu cho chế tạo cũng phải tốt hơn,khi đó nguyên liệu phải được tôi luyện để tăng chất lượng, còn cấp thánh bảo thì khỏi nói, nguyên liệu phải thật tốt thì khi làm xong mới dùng được chắc chắn và lâu dài,nếu làm qua loa thì dùng một tí là hỏng,vừa mất vật chất vừa mất công.

Đem đống sắt vụn trong bao đổ ra,tuấn lấy ra cái chiếu và ngồi đó làm luôn,qua một ngày tuấn gọt rồi dũa những khối nguyên liệu thành hình dạng mong muốn rồi ghép chúng với nhau, với sự hỗ trợ của linh lực,mọi việc cũng không quá vất vả lắm, nếu bình thường một người cầm được một vật nặng khoảng ba mươi cân thì khi vận linh lực vào cơ thể có thể cầm vật nặng đến trăm cân là bình thường.

Đến sáng ngày thứ tư thanh kiếm đã hoàn thành,Nhi bên cạnh vẫn đang ngủ,suốt mấy ngày chế kiếm Nhi luôn bên cạnh Tuấn không rời nửa bước.

Vuốt nhẹ mấy sợi tóc trên khuôn mặt nhi,tuấn dừng lại rồi ngắm nhìn vẻ đẹp ấy….Trái tim bé nhỏ của hắn lại rung lên, một năm qua sống với nhi cùng một nhà hắn đã nhận ra ngoài vẻ đẹp bên ngoài của nàng đã rất đẹp rồi nhưng vẻ đẹp tâm hồn còn đẹp hơn nhiều, vẻ đẹp ấy thể hiện rõ nhất ở sự sinh hoạt hàng ngày,hắn chưa từng thấy một lời tục tĩu nào từ miệng nhi,cả sự thánh thiện của nàng nữa,đến một con kiến mà nhi cũng không dám giết trong khi tương lai sẽ có những kẻ đến trái đất để đoạt Tối Thượng Bảo Cửu Thiên Huyền Đao hay là một thứ nào đó, lúc đó sẽ ra sao,nhi sẽ làm thế nào nếu hắn ngã xuống một lần nữa, trái đất sẽ do ai chống đỡ,….

“Hưmmm!” Tuấn thở dài khi nghĩ đến lúc đó.

Bỗng nhiên nhi đang nằm cạnh dẫy dụa như đang gặp ác mộng, miệng thỉnh thoảng phát ra vài từ “…chạy đi……..không………KHÔNG….”

Nhi bật dậy hai hàng nước mắt lăn xuống hai gò má trắng mịn, thấy tuấn đang ngồi bên cạnh nhi nhào tới ôm chặt hắn,ngồi trên đùi hắn ,miệng run run “Anh…em sợ…sợ lắm….”

Tuấn vòng tay ra sau ôm nhẹ nhi vào lòng tuấn nói nhỏ nhẹ:” Đừng sợ nữa,vụ hỏa hoạn đó đã qua rồi mà em, còn em gái của em thì chắc chắn vào một ngày nào đó em cũng sẽ tìm được thôi mà”

“Sao anh ..biết chuyện của gia đình em” Nhi hỏi trong khi mặt nhi bây giờ cách mặt tuấn có một gang tay.

Tuấn không đáp mà nói:”Đừng lo,mấy tuần nữa em sẽ được một bất ngờ lớn…”

Tuấn Kamê nói mà vẻ mặt bí ẩn gian trá càng làm nhi tò mò nhưng nàng cũng không hỏi thêm, nhưng chợt nhận ra điều gì nhi đỏ mặt nói với tuấn:”Cái…gì nó đang giật giật ở dưới vậy anh?”

Hiện tại tư thế nhi đang ngồi giống y hệt đôi jav đang …..

Tuấn cũng mặt đỏ không kém:” Ai bảo em ngồi như thế!”

Nhi cảm thấy có cái gì to to cứng cứng cứ cọ cọ vào âm hộ nàng,rồi hình như nhi cảm nhận được cô bé của nàng đang ươn ướt khi cái thứ kia cọ vào.

Cả hai rời nhau trong hụt hẫng….rồi tuấn đưa thanh kiếm cho nhi vừa khom người vì cái của nợ trong quần nó độn lên một cục…

“Em truyền linh lực vào kiếm đi,phải là linh lực vô thuộc tính đấy!” Tuấn lên tiếng.

(Trong trời đất có linh lực,còn linh lực thì lại có thể kết hợp với các thuộc tính,nguyên tố, ví dụ linh lực kết hợp với lửa thì gọi là linh lực hệ hỏa,linh lực kết hợp với sấm sét thì gọi hệ lôi,…
Như Nhi là mang linh lực hai hệ Phong – Thủy, phong là gió thủy là nước,còn tuấn thì mang một hệ khá đặc biệt,hệ Phong Quang, tức là hai nguyên tố Gió và Ánh sáng hòa làm một tạo ra hệ này.

Nhi truyền linh lực của nàng vào kiếm rồi dị biến xảy ra, ánh sáng từ thanh kiếm tỏa ra chói mắt,bất chợt giọng google phấn khích vang lên trong đầu tuấn :”Siêu thánh bảo …..chính là Siêu thánh bảo…”

“Có vấn đề gì à,google?” Tuấn hỏi thầm.

Google trả lời:”Khi chế tạo một bảo vật nào đó thì sẽ có một tỉ lệ rất nhỏ để bảo vật đó trở thành một trạng thái mới,cao cấp hơn đó chính là trạng thái ‘Siêu’.

Google nói tiếp:”Khi đạt trạng thái này bảo vật tạo ra dù chỉ là hạ cấp nhưng cũng sẽ ngang với siêu cấp, thậm chí còn có thể vượt qua cấp bậc của bảo vật,một ví dụ cho dễ hiểu ngươi muốn chế tạo một linh bảo hạ cấp nhưng sinh dị biến và trở thành Siêu Linh Bảo thì nó sẽ là Linh bảo siêu cấp hoặc trở thành Tiên Bảo, như thanh kiếm ngươi tạo ra lúc trước là Thánh bảo trung cấp hiện tại đã trở thành Thần Bảo rồi, từ cấp Thần Bảo trở lên thì bảo vật còn có suy nghĩ và nếu tạo ra được Siêu Cấp Bảo Vật thì chúng còn như một bộ não vậy,muốn gì chỉ cần nghĩ là nó phục vụ ngay”

Tuấn há mồm hỏi google:”Thế trên đời này có siêu cấp bảo vật không?”

“Có một thứ duy nhất đang tồn tại”

“Là gì nói lẹ lên” Tuấn thúc giục.

Giọng google đều đều:”Siêu cấp bảo vật duy nhất đang tồn tại chính là con tàu của Đấng Sáng Tạo… Master Zeno”

“Master Zeno” Tuấn nói.

Google nói tiếp:”Vạn vật trên Vô giới từ hành tinh,con người,quái vật,… đều do Master Zeno sáng tạo ra, ngài là tồn tại vĩnh hằng của vũ trụ, không ai,không một kẻ nào có thể đánh bại”

Google vừa nói xong thì ánh sáng của thanh kiếm trên tay nhi cũng tắt…

“Em đặt cho nó cái tên đi!” Tuấn nói với nhi.

Nhi đáp:”Anh tạo ra nó mà,anh đặt đi…”

Tuấn sờ cằm suy nghĩ:”Đặt tên là…Phong Tình đi!”

“Vâng!! hihi…cảm ơn anh nha!” Nói xong Nhi tiến đến hôn chụt lên mũi tuấn hai phát làm hắn nhìn thấy dưới cổ áo rộng lộ ra hơn nửa bầu vú trắng nõn to tròn.

“Không có gì đâu! định làm một tiên bảo nhưng trái đất cũng dồi dào vật chất quá thế là anh chế luôn cái thánh bảo,ai ngờ sinh dị năng,thứ em đang cầm chính là Thần bảo hạ cấp, nó có suy nghĩ riêng và em chính là người thân thiết nhất với nó” Tuấn từ từ nói.

Không biết nói gì nhi chỉ biết ôm chặt anh trai thay lời cảm ơn người anh của mình….

“Anh…” Nhi mở miệng sau một lúc.

“Gì em…”

“Em… em…….em thích anh!” Nhi rúc vào ngực tuấn nói nhỏ.

“HẢ…?”

“Em thích anh!!!” Nhi nói to hơn,trên mặt hiện rõ sự ngượng ngùng.

“Em thích anh!!!” Nhi nói to hơn,trên mặt
hiện rõ sự ngượng ngùng.

“Anh biết chứ,biết từ hôm đó rồi cơ,ánh mắt em lúc ấy nhìn anh có vài tia tình ý rõ ràng mà,nhưng em cần biết rằng,anh có thích em nhưng anh rất đa tình,anh không thể chỉ thích một người được, chỉ cần có nét đẹp mà anh thích thì anh có thể lập thích người đó,…em rất tốt,rất đẹp nhưng có lẽ em không hợp với anh đâu, khi thành vợ chồng mọi việc sẽ biến đổi phức tạp hơn,anh thì không muốn thay đổi điều gì cả,anh theo chủ nghĩa cố định,điều này có thể làm em khó chịu…” Tuấn ôn tồn nói với nhi.

“Vậy nói cho cùng anh cũng…không thích em,không muốn sống với em hức hức…,anh biết em đọi bao năm rồi không, 10 năm đấy, từ lúc anh cứu em khỏi đám người đó hình bóng anh,khuôn mặt anh đã in sâu vào tim em rồi,anh còn nhớ không….. hức…”

Tuấn thẫn thờ, vào năm 2014 hắn đang học lớp tám, vào một ngày đi chơi ở một nơi khá vắng vẻ thì hắn vô tình gặp một đám người thiếu niên đang vây quanh và sờ soạng một cô bé khá xinh đẹp, tức giận làm người hắn nóng lên rồi hắn nhẩy vào đấm đá một lúc thì đám thiếu niên kia nằm xuống hết,rồi chính hắn cũng mệt mỏi mà khụy xuống đất thở hồng hộc,cả người của hắn cũng không nóng nữa…

Còn cô bé đó đã giữ chặt trong ký ức hình ảnh cậu con trai tóc vàng dựng ngược với khuôn mặt tuy còn nớt nhưng rất anh tuấn tiêu sái phong lưu mà không kém phần lạnh lùng…

Rồi việc hôm đó cũng nhanh chóng bị tuấn lãng quên đi,còn cô bé đó vẫn giữ riêng cho mình cái hình ảnh và và tên của người đó trong ký ức…

Cô bé đã kịp trao cho người con trai ấy một nụ hôn đầu đời…

Ký ức trở lại từ quá khứ….

Không! nó vẫn tồn tại,chỉ là…

Chỉ là ta không nhớ ra…

Nhưng bây giờ …Nó…đã trở lại, Ký ức của ta…

“Phải rồi! em chính là cô bé năm nào trao anh nụ hôn,…Nhi….là em sao?” Tuấn tiến tới ôm chặt nhi vào lòng.

“Anh còn nhớ huhu…,anh vẫn còn nhớ em….!!!” Nhi khóc trong niềm vui tột độ.

Tuấn đưa tay lên gạt nước mắt trên mặt nhi rồi thủ thỉ:”Ngốc! Những ký ức của anh không dễ mất đâu,nhất là những ký ức về những người con gái!”

“Thế sao mãi anh mới nhớ ra…em mà không nói chắc anh cũng không nhớ nổi đâu nhỉ?” Nhi đấm thùm thụp lên ngực tuấn.

Tuấn cứng họng vì đúng như vậy.

Phong tình trên tay nhi rung lên một cái khiến cả hai nhìn vào và khoảnh khắc yên lặng trôi qua….

“Để anh làm cho em cái gì đó đựng kiếm” Nói xong thì tuấn lại biến mất.

Còn một mình,nhi ngồi ngẫm nghĩ, “sao anh biết được chuyện gia đình mình mấy năm trước, bất ngờ ấy sẽ là gì , lẽ nào ảnh cầu hôn mình ,vậy thì trước tiên mình sẽ từ chối và khi anh ấy năn nỉ cầu xin mình mới đồng ý…ây da mình phục mình quá,vừa xinh đẹp vừa thông minh hihi”

Trong khi đó tuấn chật vật đào một quả núi ở dãy nêpan để tìm một kim loại dùng để chế tạo tiếp một bảo vật có chức năng chứa đồ.

Nhờ linh lực nhập thể mà chỉ sau ba mươi phút đào sâu vào trong núi, tuấn đã lấy ra được một cục đen thui, cho vào một cái bao và tuấn dịch chuyển đến một nơi khác để tìm vật liệu tiếp theo.

“Hả! nam cực sao? ngươi đùa ta à tên google kia?” Tuấn trợn mắt.

“Tin hay không tùy ngươi! trái đất dù nhiều tài nguyên và vật chất thật nhưng nó toàn tồn tại ở những nơi hiểm hóc khó lấy” Google giọng đều đều.

“Nhưng đó là nam cực, ta đến đó sẽ bị chết cóng đóng băng ngay” Tuấn lo sợ.

“Biến hình thành Siêu khí lực sẽ không lo bị đóng băng” Google nói.

“Thế mà không nói sớm,đù pạc”

Gồng người vận năng lượng,tuấn biến hình thành Siêu khí lực cấp hai và dịch chuyển thẳng đến phía tây của châu nam cực,nơi có vật chất thuộc tính không gian.

Cầm trên tay cái xẻng to đùng,tuấn đào sâu xuống lớp băng dày,…sau độ chục phút đào hì hục và vị trí do google cung cấp ,thì cuối cùng tuấn cũng đã tìm được nó.

Nguyên liệu đã đủ,tuấn dịch chuyển về nhà và lăn ra ngủ…

Một tuần sau năng lượng trong cơ thể tuấn cũng đã khôi phục đến hơn nửa,cái bảo vật cũng làm xong và đưa cho nhi, nó là tiên bảo trung cấp Dây Chuyền Không Gian, với chức năng chứa đựng được đồ vật mà không gây cảm giác nặng nhọc vướng víu.

“Hừm! khôi phục đủ năng lượng thì đi đến namek sau vậy!” Tuấn nghĩ thầm.

Đứa bé gái nằm trên tay mở đôi mắt tròn nhìn tuấn chăm chăm,tuấn cũng nhìn nó rồi nới nhẹ nhàng:”Con à! Khi con lớn lên và trở lên xinh đẹp thì cũng là lúc con phải về nhà ta làm dâu đấy, vì sao ư? …haizzzz….”

Thở dài một hơi tuấn nói tiếp:”…chuyện này phải kể từ khi ta và cha của con còn đang học lớp mười hai, khi đó cha con khổ lắm,túng thiếu đến nỗi một nghìn không có ăn kem thấy người ta ăn cũng phải nhịn thèm, ta lúc đó tuy không quá giàu nhưng nhà cũng chẳng có gì ngoài điều kiện nên cũng thường xuyên giúp đỡ cha con,….rồi một hôm cha của con có vay ta năm mươi nghìn để mua quà cho bạn gái nhân cái ngày tình yêu tình nhân gì đó, thương bạn không có tiền ta cũng cho vay, với người khác thì tiền lãi là rất cao nhưng ta biết hoàn cảnh của cha con nên lấy rất rẻ, chỉ có lãi năm triệu một ngày thôi con…..ấy thế mà…..đã mười năm rồi, tiền gốc cha con đã trả đủ nhưng cũng là ta dọa thuê giang hồ đòi nợ cha con mới trả đấy không thì chắc giờ vẫn chưa trả mất, nhưng tiền lãi thì vẫn còn đó, mười năm tính ra là có hơn tỉ tám mà thằng cha của con vẫn Chẩy Bửa không chịu trả làm bác buồn lắm con ạ…”

Nhìn xuống thấy đứa bé ngủ tự khi nào mà bao công kể lể than thở trôi hết, nhi ngồi bên cạnh thì khúc khích cười, trông họ như đôi vợ chồng trẻ và đứa con, trông hạnh phúc vô cùng….

***

Trở lại hồi sáng, khi trời vừa ló ánh nắng ban mai thì có người đập cổng nhà tuấn ầm ầm….

“Hừ!! thằng nào to gan dám đập cổng phá hoại giấc ngủ của tao, có tin tao thông đít mày chết không??!!” Tuấn đang nằm trên giường lẩm bẩm.

“Có chuyện gì mà anh gọi cửa sớm vậy?” Nhi mở cổng rồi nói với Biên,bạn của Tuấn.

Biên đáp:”À! anh có tí việc muốn nhờ ấy mà, em càng lúc càng xinh đấy, thằng không mặt có nhà không em?”

Nhi hơi đỏ mặt đáp:”xinh gì đâu anh,việc anh nhờ là gì đấy à mà thằng không mặt anh nói là ai?”

“Là thằng tuấn chứ còn ai nữa,em không biết sao?” Biên cười nói.

Nhi nhíu mày đáp:”Em chả hiểu gì cả! anh nói rõ đi”

“Sau khi ra trường nửa năm thì thằng tuấn đi học võ rồi nhanh chóng trở thành cao thủ, anh nghe nó kể nó từng làm trùm giang hồ đất việt một thời gian,và nó lấy hiệu là Vô diện đồng thời luôn đeo mặt nạ nên trừ anh và sư phụ dạy võ cho nó thì không ai biết Vô diện chính là thằng tuấn đâu em…mà Vô diện là không mặt nên anh gọi thế cho vui thôi…”

“À! ra là vậy, em hiểu rồi, à anh vào nhà đi trò chuyện nãy giờ quên mời anh,em xin lỗi nha,hihi” Nhi nói.

“Em cười còn đẹp hơn nữa,anh mà chưa vợ chắc cũng theo đuổi em rồi,à nhi trông giúp anh cái Ban được không? vợ chồng anh định đi hâm nóng tình cảm chút mà con bé vướng quá” Biên tỏ ra buồn buồn mà thực chất đâu có buồn.

Nhi ngại ngùng đáp:”Đừng khen em nữa mà, mà anh chị cứ đi đi,để con bé cho em,em trông được mà em cũng thích trẻ con lắm”

“Vậy cảm ơn em nhé, hehe…” Biên nói xong chạy ra xe và chở vợ đi.

“Bye anh!…” Nhi nói với theo.

Rồi nhi nhìn vào đứa bé trên tay mà nghĩ một lúc “Con của mình và anh tuấn chắc cũng như này, hihi xấu hổ quá!!!” Sau đó Nhi bế nó vào trong nhà.

***

“Anh này!” Nhi quay sang tuấn.

“Hả!”

Nhi nói tiếp:”Tên đứa bé này có liên quan gì đến hoa ban ở Tây Bắc mình không?”

Tuấn cười cười với vẻ mặt gian gian:”Hàhà! em thắc mắc cái tên sao? để anh kể cho cái này hay lắm!”

“Kể đi anh, tò mò sắp chịu không nổi rồi..”

Tuấn hắng giọng rồi bắt đầu kể từ từ:”Ngày xửa ngày xưa, ở tỉnh điện biên của chúng ta…có một chàng trai trẻ tên là biên, biên đem lòng yêu một cô gái tên là hương……dần dần hương cũng có tình cảm với biên và hai người trở thành người yêu của nhau”

“Hay quá!!! kể tiếp đi anh” Nhi vỗ tay tán thưởng.

“Nhưng rồi một hôm hương nói chia tay, biên thực sự đau khổ và từng có ý định tự tử nhưng may mà anh cản lại…
…vào lúc thất tình ấy,buồn chán chiếm giữ tâm trí biên làm nó chả thiết làm gì,nhưng khi nó tâm sự qua facebook với một cô gái có nickname Hoa Ban Trắng thì nó cũng vượt qua được thời kì khó khăn đó”

“Cả hai trò chuyện qua lại rất vui vẻ rồi tình cũng tỏ,cả hai người họ chính thức yêu nhau…
…..cô gái đó tên là……..Ban,Đỗ Hoa Ban”

Tuấn tiếp tục kể:”Yêu nhau được gần một tháng thì ban biến mất khỏi thế gian,,,
….một lần nữa biên thất tình,đúng lúc đó biên đã gặp yến và cả hai đã kết hôn luôn sau một ngày gặp mặt, họ sống hạnh phúc được nửa năm thì anh chết, khi sống lại thì họ đã sinh con”

Nói đến đây tuấn cười với vẻ mặt rất bí ẩn rồi nói:”Hàhà….cô gái có nick Hoa Ban Trắng đó chính là anh tạo ra, nói cách khác thì cô gái Ban là do anh tạo ra hahaha….!”

Nhi cũng cười:”Hihi…..thì ra là anh troll anh ấy hả…hihihaha…!”

“Chắc đó cũng là lí do nó đặt tên con nó là Ban” Tuấn cười ngoắc cả mồm. (hết)
Loading...