"Truyện ngắn 18+" Hối hận

Loading...

Truyện ngắn 18+ Hối hận
– Con không muốn làm ở chỗ đó!

– Ơ cái thằng này, chứ giờ con muốn làm ở đâu? Ba đã nói sẵn bên kia rồi, bác K. sẽ sắp sẵn công việc cho con. Đúng chuyên khoa mà con thích luôn nhé

Bác K. , đúng là nó không lạ gì bác K. , vì là bạn thân của ba nó ngày xưa. Hai ông tuần nào chả gặp nhau “hàn huyên tâm sự” ở quán Dê bên khu quận 2. Bác K. giờ đã là giám đốc 1 bệnh viện cấp I ở cái đất Sài gòn này. Ngày mà nó nhất quyết đòi học Y, theo cái nghề “nghiệp” của ông nó, bác K. đã cười hớn hở: ráng học cho giỏi, sau này hai bác cháu ta làm chung 1 bệnh viên

– Mẹ, con muốn đi xa 1 thời gian… – Nó thu hết can đảm

– Ơ, con lại muốn đi đâu nữa? Cái thằng này thật là, trái tính trái nết giống hệt… – Mẹ nó rầy

– Ơ e hèm.. – Ba nó hắng giọng – Con tính đi đâu nữa? Tốt nghiệp rồi, vừa đúng đợt ở bên bác K. đang tuyển bác sĩ…

– Con tất nhiên vẫn muốn làm bác sĩ, nhưng con muốn làm ở đâu đó khác Sài gòn, tạm thời là vậy. Hiện có đề án luân chuyển y bác sĩ về vùng sâu vùng xa, 3 năm là về. Con muốn đi …

– Cái gì, vùng sâu vùng xa, 3 năm. Nhà này có thiếu cái gì, có cần cái gì, tự dưng con lại muốn về 1 nơi…

– Ngày xưa không phải ông con cũng vậy sao – Nó lại lôi ông nó ra làm bia đỡ đạn. Như 6 năm về trước, nó cũng lôi ông nó ra, để xin ba nó cho nó học Y – Con muốn ra ngoài tự vùng vẫy 1 thời gian, rồi con sẽ về. Khi đó con vào bệnh viện kia làm cũng không muộn – Nó “trả giá” với ba nó. Nó biết “một cuộc trả giá là hoàn hảo, khi cả hai bên cùng cảm thấy thất vọng 1 chút”. Nó quay sang mẹ nó, mỉm cười. Nó thương mẹ nó, không muốn mẹ nó lo lắng.

Ba nó nhăn mặt, chả biết nói gì. “Nó lại lôi ông nó ra làm bia đỡ”. Thằng này thật … Giờ có nói sao nó có lẽ cũng chả nghe đâu. Nhìn sang vợ, ông thấy trong vợ niềm lo lắng, nhưng cũng vui mừng vì thằng con nay đã muốn tự đương đầu với sóng gió, muốn tự bước chân đi mà không phải tựa hơi ba mẹ. Vợ ông nhìn ông, xưa giờ chuyện lớn trong nhà, bà toàn để ông quyết định…

– Ừ, con muốn làm gì thì làm.

………….

Nó được phân công về 1 bệnh viện tuyến huyện tít xa mù tắp. Không đến nỗi hẻo lánh biên cương, núi non trập trùng, nhưng cũng là 1 nơi đủ hiu quạnh để khiến cho nó xua tan đi những muộn phiền trong lòng. Bỏ đi ánh sáng của hòn ngọc viễn đông, nó về đây. Là sự trốn tránh, hèn nhát. Nó cần thời gian để nguôi đi những …

– Cháu là Phương? – 1 bác sĩ già bước vào phòng làm nó giật mình

– Dạ cháu chào bác, dạ đúng là cháu – nó vội đứng dậy bắt tay – bác là bác Ba ạ?

– Ừ – Bác Ba, giám đốc bệnh viện huyện niềm nở – Là cháu thầy Trung đúng không? Nhìn cháu là ta nhớ thầy liền

– Ơ, dạ dạ…

– Ngày xưa hồi ta còn học ở dưới, thầy cứ quở ta hoài. Rõ là khó tánh… Có lần đang mổ, quên mất thầy đứng bên cạnh, bỏ chân lên tựa ghế, thế là ăn chửi té tát… – bác Ba hoài niệm

– Ơ dạ dạ

– Ha ha, ta không ngờ cháu cũng chọn con đường chông gai này đấy, bảng điểm của cháu nào có thua kém ai vậy mà lại về nơi này, thầy ở dưới chắc mừng lắm đây… Thôi không nói nhiều nữa, ta dắt cháu đi giới thiệu 1 vòng

Bác sĩ Ba là bác sĩ chuyên khoa 1, kinh nghiệm có thừa, chỉ là không có thời gian đi học tập nhiều, bác cũng lớn rồi, bác vừa đi vừa giới thiệu 1 lượt hết cả bệnh viện, phân công lao động, công việc như thế nào. Nó vừa cố ghi nhớ, vừa trả lời những câu hỏi của bác. Cảm giác ban đầu của nó, về bác Ba, là 1 người thoải mái và vui tính. Không có điều gì chê trách được…

Công việc ở 1 bệnh viện tuyến huyện, ở 1 nơi như thế này, đúng là không có gì nhiều. Nó dần dần quen các anh chị trong đội ngũ ở đây, đúng ra, là cũng không nhiều nhặn gì. Ai cũng quý nó, một là nó giỏi, hai là nó khiêm tốn, ít nói nhưng được việc, ba là nó biết lấy lòng người khác, và bốn, nó có mối quan hệ thân thiết với giám đốc.

Nó lựa mướn 1 căn nhà bé bé 2 tầng ở thị trấn, nằm khuất trong ngỏ hẻm, nó ngán ngẩm sự xô bồ của sài gòn lắm rồi. Yên tĩnh nhưng tiện nghi, nhất là sau khi nó xin tiền mẹ nó sửa sang lại ngôi nhà. Mẹ nó lo lắng cho cậu quý tử, chả ngần ngại gì chuyển khoản 1 đống vào tài khoản nó. Sơn sửa nhẹ nhàng, mua sắm 1 số đồ đạc, nó mang theo 1 ít hoa lan để trồng ở tầng trên. 2 tuần xong xuôi đâu đấy, nó gọi điện facetime cho mẹ nó. Bà mẹ nào cũng coi con mình luôn là đứa trẻ bé bỏng, nhưng ngặt nỗi những cơn say xe khiến bà khó mà lên thăm nó được. Ngoài xe đạp, xe máy và máy bay, thì bà không sử dụng được những phương tiện di chuyển khác. Để thoả nỗi nhớ con trai, ngoài facetime lúc rảnh hay gọi điện cho con, thì bà không còn cách nào khác.

Như bao đứa con trai khác, nó thương mẹ. Không hẳn là trước kia nó không thương, nhưng nó biết thương mẹ như 1 người trưởng thành, từ khi nó nhìn thấy những sản phụ phải cố gắng và liều lĩnh đến mức nào để sinh con trong bệnh viện Từ dũ, những tiếng rên của những thai phụ không còn sức để rên nữa, những giọt nước mắt và nụ cười méo xẹo khi được ẵm đứa con mới sinh vào lòng, những lo lắng khi đứa trẻ gặp những vấn đề nhỏ bé. Nó biết, ngày xưa mẹ nó cũng chăm bẵm nó như vậy . Nó cũng không hiểu với trình độ y tế của 23 năm về trước, làm sao mẹ nó đủ dũng cảm để sinh đứa thứ 3 – là nó – sau khi sinh hai chị nó… Sẵn sàng bỏ công việc như mơ, bỏ cả những chức vị chờ đợi mẹ nó trong tương lai… để sinh đứa thứ 3 – là nó. Nó hiểu và luôn ghi nhớ… Làm sao 1 người đàn ông có thể thật lòng yêu thương 1 người con gái, nếu họ không biết yêu thương mẹ – người đã hy sinh cả đời vì họ.

>2210. Nó hoàn thành những ghi chép trên máy tính. Nó có thói quen ghi record trong ngày. Tắt laptop, nó thở dài và chìm vào giấc ngủ. Nơi đó, những mộng mị của nó tràn ngập

(ghi chú, theo thói quen của Phương – Giờ sẽ được ghi theo kiểu >xxxx, >2210 có nghĩa là 22 giờ 10 phút tối. Phương rất thích đeo đồng hồ và chú ý thời gian, mặt dù cấm kị của bác sĩ ngoại là đeo nhẫn/vòng/đồng hồ… trên tay, vướng khi thao tác và dễ bẩn, khó mang găng tay…)

Gần 1 năm sau

>0105 (1 giờ 5 phút sáng), thứ 2

– Bác Phương ơi, cấp cứu

Nó bừng tỉnh, hình ảnh miếng vải lụa đen chập chờn trong đầu nó, mắt nó cay đi vì ánh sáng dọc hành lang, nhưng chân nó vẫn chạy đúng, là bản năng…

chấn thương do tai nạn giao thông, mùi rượu nồng lên trong phòng cấp cứu lạnh lẽo.

– Bác Chi đâu? – Nó hỏi

– ở phòng D1 (đang mổ) – chị điều dưỡng la thất thanh

– để tôi…

>0220 (2 giờ 20 phút sáng)

– Bác Phương ơi…

– Bác sĩ cứu ba tôi

Nam, khoảng 70 tuổi, bụng trướng da vàng, bệnh án cũ, sỏi…

– Trên kia trả về ngày hôm qua, nhưng còn nước còn tát… Xin bác sĩ…

Nó nhắm mắt lại, cay cay, nắm lấy tay của người con – người đáng tuổi cha tuổi chú nó – cắn răng … “Gia đình chuẩn bị lo hậu sự đi”

Bác người thân ôm chầm lấy nó, khóc… Đến tuổi này, nước mắt thật sự chỉ để dành cho những ai có ý nghĩa nhất với bản thân mình. Liệu có ai sẵn sàng chấp nhận người mà mình yêu thương, rồi một ngày sẽ không còn ở bên mình nữa…

– Tôi cứ nghĩ cố gắng chạy chữa, rồi ổng sẽ khoẻ lại. Ai ngờ đâu… Ba tôi thương tôi lắm…

Nó vòng tay vỗ về, sinh ly tử biệt trong phòng cấp cứu, như là chuyện thường ngày, phải chăng cảm xúc chai sạn, hay là nó phải cố gắng bỏ qua cảm xúc, để giành sức chiến đấu với tử thần. Bởi lẽ, bác sĩ yếu đuối cho ai coi? Tử thần chăng…

>0700 (7 giờ sáng) thứ 2

Tan ca

Phương có 30 phút để ăn sáng, và sau đó là chuẩn bị vào khám bệnh

Ở cái bệnh viện này, số nhân viên y tế quá nhỏ bé, và một người phải kiêm nhiệm rất nhiều nhiều việc. Nó dần quen với nơi này, thị trấn này. Không có những soi mói, ghi âm, gài bẫy từ bệnh nhân, không phải đề phòng đồng nghiệp, chỉ chăm chú vào chữa bệnh. Bạn bè nó đã bắt đầu khoe ảnh học lên chuyên khoa, về bệnh viện này kia… An phận chưa từng là điều nó nghĩ, nhưng giờ đây, nó đã bắt đầu thích cái yên ả ở thị trấn này. Cái hạn 3 năm kia… liệu…?

Mùi cà phê thơm lừng làm nó như say đi. Hít một hơi thật dài, cái lạnh và trong lành buổi sớm làm cho mùi cà phê càng thêm nồng và bén. Nó thích cà phê lề đường, nhưng những thứ cà phê bột bắp rang cháy hay tinh chất cà phê từ Kim Biên ở SG làm nó muốn choáng váng sau vài ngụm. Nó nhớ những ngày học thi, những đêm dài không ngủ, chỉ đơn giản là làm bạn với cà phê, và bò húc…

– Tối qua trực đêm hả bác Phương? – Bác Quyên bán cà phê trước cổng bệnh viện cười hiền khi thấy vẻ mặt bơ phờ của nó

– Dạ vâng ạ, lâu lâu con lại làm 2 ca liên tiếp

– Hôm qua nghe nói ông Long dưới ấp 2 mất hả con… Ừ tội nghiệp, chạy chữa mãi mà không khỏi, tiền để đống thì có ích gì nhỉ…

Không tán gẫu được với bác Quyên lâu, cú điện thoại từ chị Linh điều dưỡng làm nó chạy vội lên phòng

>0720

Nữ, khoảng 25 tuổi, trật khớp thái dương hàm

– Được rồi không sao hết, bình tĩnh tôi sẽ nắn lại cho chị nhé. Cho em đôi găng chị Linh, và ít bông gòn nữa.

Không có gì quá khó với bác sĩ như Phương, nó làm cái này khá là nhuyễn. Một phần cũng nhờ tay nó khoẻ, nhiều bác sĩ nữ, biết kĩ thuật nhưng tay không khoẻ thì cũng khó nắn lại được…

Nhưng bỗng nó hơi chóng mặt, là do cà phê, hay là do đôi môi của bệnh nhân quá quen thuộc… Những hình ảnh như thước phim chạy chậm trong đầu nó. Những dây lụa trắng mềm mượt, màu đỏ nó thích…

Nó lắc đầu, như đánh tan đi hình ảnh kia, nó tập trung vào bệnh nhân, lèn bông gòn dưới 2 ngón cái rồi ép lên răng, 4 ngón tay ôm chặt cành ngang xương hàm dưới, nó nhấn mạnh rồi đẩy

– Á

– Ngậm miệng lại, đừng há ra! – Phương rút vội ngón cái và gòn ra trước khi ép hàm dưới của bệnh nhân lại. Chỉ cần bệnh nhân há miệng ra, nguy cơ trật khớp lại rất cao…

– Chị Linh, đỡ bệnh nhân nằm xuống giường nhé – quay sang bệnh nhân – chị vẫn giữ nguyên vậy nhé, đừng há miệng ra, trật lại liền đấy. Nằm nghỉ 30 phút. Xong lấy phiếu khám bệnh nhé.

Nói xong. Nó quay trở lại phòng khám, trễ giờ của nó rồi, và nó rất ghét trễ giờ.

Có gì đó thôi thúc?

>1015

– Xong hồ sơ chưa hả chị? – Nó quay trở lại phòng cấp cứu, chị Linh vẫn cặm cụi

– À rồi nè bác Phương? Khám xong rồi à?

– Dạ, hôm nay vắng lạ – Quay sang bệnh nhân lúc nãy – Sao rồi chị?

– Dạ đỡ đau rồi bác sĩ, cảm ơn bác sĩ

– Sáng ngủ dậy ngáp nên bị vầy phải không? – Nó cầm bệnh án lên

– Dạ

– Chị làm vầy được không? Nó hướng dẫn bệnh nhân ép ngón cái vào cẳng tay. Không ngoài dự đoán, bệnh nhân làm được – Uhm không sao, dây chằng của chị khá lỏng, phim cho thấy 1 bên lồi cầu của chị nhỏ hơn bên còn lại…. blah blah… Chị hạn chế há lớn. Tập các bài tập sau để giảm nguy cơ nhé… Và giờ tôi kê cho chị 1 số thuốc kháng viêm, giảm đau, 1 tuần sau tái khám…

– Dạ vâng, cảm ơn bác sĩ… à tôi… uh tôi là giáo viên ấy, chiều tôi có tiết…

– Chị nên nghỉ ngơi thì tốt hơn…

– Dạ vâng …

Mặt nó lạnh tanh, nhưng trong nó có cái gì thôi thúc mãnh liệt. Chị 28 tuổi, nhưng khuôn mặt như chỉ 24 25 tuổi, có lẽ do là cô giáo, cứ tiếp xúc với học trò thì ai cũng cứ trẻ vậy. Chị đẹp, đẹp một cách hớp hồn, kiêu kì và quyến rũ dù vào lúc vào viện chị ăn mặt thật kín đáo, đầu tóc rối bù xù chưa kịp chải, chỉ có đôi môi kia, như trêu ngươi Phương. Bản năng của Phương gào thét nó vẫn phải giải thích và hướng dẫn những bài tập và 1 số cách thư giãn cơ cho chị…

– Chị cầm đơn này xuống dưới đóng tiền rồi nhận thuốc nhé. Tập bài tập đủ và đúng, chườm nước nóng sẽ giúp thư giãn và giảm đau hơn. Có gì thắc mắc thì liên hệ tôi. Tái khám đúng hẹn.

– Ơ dạ, cảm ơn bác sĩ – có lẽ vẫn còn hơi đau nên chị ấy chỉ nói được lí nhí…

– Ơ bác sĩ ơi, ơ muốn liên hệ với bác sĩ thì bằng cách nào ạ?

– Đưa điện thoại chị đây…

Là 1 con ip 5s. Nó ấn số đt của nó rồi gọi, và trả lại cho chị.

– Dạ em cảm ơn bác sĩ – Vẫn bằng cái giọng lí nhí, chị cuối gập người. Và nó cũng lịch sự chào lại. Cố lảng mắt đi nhìn vào đống giấy tờ trên bàn, dù thật tâm nó muốn nhìn vào 1 nơi khác…

>2105

Làn nước xối xuống người làm nó dễ chịu, nó buổi nhậu ban chiều với mấy bác sĩ làm nó hơi mệt. Bỗng nó nhớ về chị bệnh nhân lúc sáng. Đôi môi quyến rũ lạ thường đó… Làm nó cảm thấy bức rức hơn. Lại những ảo ảnh hiện về từ trong quá khứ. Như một thước phim phóng sự. Tiếng lạch cạch, và cả thở gấp, ướt át…

Không, nó cố lắc đầu, cho xua đi những ảo ảnh đó, nó cố gắng quên đi rồi mà. Những thứ nó không nên khơi dậy nữa, mà phải chôn dấu thật sâu, thật sâu…

Ở nơi đó, đôi môi ướt át đó lướt ngang dọc trên cơ thể nó, giữa đôi môi ấy, là 1 chiếc lưỡi uốn éo nhẹ liếm lên da và lông. Môi và lưỡi kết hợp nhuần nhuyễn, làm cả người nó nổi da gà. Tiếng hôn chụt chụt nhẹ nhàng vang lên. Rồi hạ dần xuống, thấp dần, thấp dần. Thấp đến tận mu bàn chân, rồi ngón chân. Bỗng, chiếc lưỡi gõ nhẹ lên con cặc đang vươn vai hùng dũng, nó giật mình, hơi lùi người lại…

Tiếng thở ra nhẹ vang lên, đó là 1 nụ cười… Cười vì cảm thấy đối phương bị kích thích cao độ, để rồi đôi môi kia áp sát vào cặc, chui vào vùng lông rậm rạp và xoăn tít, hít một hơi thật dài để cảm nhận được hương vị đặc trưng, như một dấu hiệu xác nhận chính xác. Rồi từ đó, nhẹ nhàng hôn dọc lên thân cặc từ gốc đến đầu khấc. Chiếc lưỡi lại uốn éo đưa ra, chạm nhẹ vào đỉnh nơi có 1 giọt nước trong đục và mằn mặn, đầy mùi nam tính. Chiếc lưỡi không phí phạm 1 chút nào, nhanh chóng cuốn lấy giọt nước tinh tuý đó, đưa sâu thật sâu vào miệng, và nhấm nhấp cái mùi vị thống trị, khiến cho cảm giác được khuất phục trào dâng lên. Để rồi lưỡi cuốn chặt lấy thân cặc, bờ môi được son cẩn thận để nổi bật hình dáng và độ dày từ từ ép chặc lại, rồi nuốt lấy thân cặc dài, đầy gân guốc vào trong bằng 1 hành động dứt khoát …

*tin* (âm báo sms của điện thoại)

Nó choàng tỉnh…

Bước ra khỏi phòng tắm, nó vẫn đang khoả thân. Nó thích cảm giác không bị vướng víu và thoải mái như vậy. Nằm lên giường và chộp lấy điện thoại, nó mở tin nhắn ra xem. Số lạ?

– Em cảm ơn bác sĩ (8 phút)

Theo thói quen lịch sự, nó nhắn lại: “Xin lỗi, ai vậy?”

– Dạ em là Trân, là bệnh nhân lúc sáng ạ – Tin nhắn trả lời chỉ vài giây sau đó

– Lúc sáng còn đau nên lí nhí trong miệng, giờ mới sực nhớ gửi lời cảm ơn tới bác sĩ – Tin tiếp theo

Thiệt, hồi sinh viên nhiều lần nó đi tán gái, dù chỉ tán tỉnh cho vui thôi, nhưng mấy em lớp 10 cũng đều bảo mặt nó nhìn thư sinh. Má này hơn nó tận 4 tuổi, cứ anh anh hoài phát mệt. Bỏ qua tin nhắn cảm ơn kia. Nó lên mạng, lướt lướt coi tình hình bạn bè như thế nào. Toàn chuyện lặp đi lặp lại, đứa bạn thân cùng cấp 3, giờ đã sang mẽo định cư khoe bằng tốt nghiệp, chúc mừng 1 câu cho 1 đứa bạn sợ sau này sẽ không gặp lại. Con bé ngày xưa cùng bàn trong lớp, giờ đã thành cô dâu xinh đẹp điệu đà, còn ai nhớ ngày xưa đanh đá chua ngoa mắng nó như mắng con… Nó nhớ lại những hình ảnh tối tăm và nhạt nhoà trong nhà tắm lúc nãy, tự dưng quyết định thử tìm facebook số điện thoại của chị bệnh nhân ban sáng… Quá đơn giản, nickname hiện ra: Nguyễn Thị Huyền Trân.

Lướt lướt xuống dưới, khá là ít ảnh hiện ra, chắc chủ yếu là chia sẻ với bạn bè có kết bạn, chỉ có tấm ảnh avatar khá dịu dàng và nồng thắm. Huyền Trân, tên 1 vị công chúa với sắc đẹp nghiêng thành nghiêng nước, nhưng nó tự hỏi, liệu có xinh đẹp bằng người bệnh nhân lúc sáng nó gặp không? Tấm ảnh avatar như trêu ngươi nó, nó muốn xem thêm nữa. Muốn thêm nữa, nhiều nhiều nữa. Có cái gì đó truyền động lực vào tay nó. Nó ấn kết bạn…

Ôi không? Chuyện gì xảy ra vậy? Y đức ở đâu? Những điều gì nó được học ở đâu. Không được quan hệ với bệnh nhân, không được lợi dụng mối quan hệ thầy thuốc bệnh nhân để mưu đồ bất chính. Mình đang làm gì thế này !!!! – Nó thầm nghĩ trong lòng

Không. Phải ngừng lại ngay!


Và người tính có lẽ không bằng trời tính

Cũng là ngay lúc đó, số phận đã cho nó 1 ngã rẽ sang trang khác

*tin * You and Nguyễn Thị Huyền Vân become friend……

“Chị ta cũng đang online fb???”

“Chị ta sẽ nghĩ gì”

Không cần phải nghĩ quá lâu, mà thật ra, là không cần nghĩ, vì ngay lúc đó

– Em chào bác sĩ – Tin nhắn từ messenger của Huyền Trân

– Bs có nhận được tn cảm ơn của em không ạ?

– Mà ơ sao bác sĩ biết fb của em?

… nó nghĩ rất nhanh

– À, nãy mình thấy số lạ, nhắn tin lại xong dùng máy bàn để check số đt. Ai dè người quen. Điện thoại mình cắm sạc nên không để ý. – Trót lọt!

– Dạ. Tại nó còn hơi đau với mỏi, khiến em hơi khó ngủ. Có cách nào giảm đau không thưa bác sĩ? – Huyền Trân

– Thật ra em chỉ mới 25 tuổi thôi. Chị không cần gọi em là anh đâu. Chị đã uống thuốc em kê lúc sáng chưa? – Phù, như vậy đã, 3 tuổi, có lẽ là … an toàn. Mình không làm điều gì sai hết, chỉ là…

– Hèn gì *mặt cười*

– Sáng thấy bác sĩ mặt thư sinh thấy ơn, mà lúc đó đau quá nên chị chả bận tâm

– Dạ rồi chị uống thuốc chưa? – (phải tỏ ra coolboy, cơ mà chị nói đúng keyword em thích rồi đấy. ha ha ha =))

– Chị uống rồi nhưng vẫn khó chịu quá. Cứ rêm rêm ở chỗ tai

– Chị có nước ấm không, nhúng khăn vắt đi rồi áp lên vùng sưng đau. Sẽ giảm. Nếu mai không hết đau. Chị quay lại bệnh viện nhé – Nó cố tỏ ra “chuyên nghiệp”

– Uhm chị quên khuấy mất lời em dặn. Để chị đi nấu nước

Nó im lặng. Bình thường nó không thích kiểu nói chuyện với bệnh nhân kiểu như vậy. Nó không hiểu vì sao nó lại nói dối. Chỉ là…

Nó mở fb chị. Kéo dần dần xuống. Những bức hình chị chụp với học sinh tiểu học. Có lẽ là lớp của chị chủ nhiệm. Chị thật xinh đẹp trong bộ áo dài. Có vài tấm chụp chị đi du lịch,.. cùng với chồng chị.

“Xong nhé con”, nó nghĩ. Người ta có chồng, tơ tưởng gì đến bờ môi gợi cảm kia nữa. Nó uể ỏi lại mở laptop. Viết lại 1 số thông tin. Tra cứu dữ liệu từ vài web nước ngoài về mấy vấn đề nó thắc mắc. Nó làm việc, chú tâm làm việc, và làm việc như cho quên đi cái cảm giác kia.

Ủa, mà cảm giác kia là gì? Tự cho bản thân có sức hút hơn người, tưởng chị đang tán tỉnh nó, hoá ra là đớp thính hụt à? Không không phải, nó đâu thèm thuồng đàn bà đến vậy. Đâu phải loại công tử ăn chơi sa đoạ, vung tiền mua gái. Hơi kì, lạ là đằng khắc. Nó không thích kiểu đụ đéo mà mấy thèn bạn thân của nó hay làm, dù lắm lúc, cũng phải chiều tụi nó, nhắm mấy giao thân cho mấy con cave, coi như là lấy thân mua vui cho tụi bạn. Mấy lần tụi nó rủ đi chơi gái xả rượu, nó toàn từ chối, rồi mấy thèn giận nó. Anh em hoạn nạn có nhau, tới giờ chơi gái mày về nhà quay tay 1 mình à? Nhưng thôi, thời đó qua rồi. Một năm qua. Nó đã làm gì ở thị trấn này. Nói trắng trợn ra là ăn mặn nhưng … ngủ chay. Ngày nó quyết định rời khỏi thành phố. Nó bỏ lại sau lưng rất nhiều thứ. Bỏ lại cả 1 quãng thời gian đầy cảm xúc đằng sau. Tụi bạn nó không hiểu rõ đầu đuôi, nhưng lời hứa chắc nịch “3 năm tao về lại”, làm an dạ mấy đứa chí cốt. Lâu lâu tụi nó đi công tác, tạt ngang qua vài lần thăm hỏi, rượu chè có đủ. Chỉ có gái gú là không dám nhắc đến, vì… vì cái lẽ đó. Mấy thằng đều hiểu

Nó lưu lại công việc rồi tắt máy. Cảm giác đòi hỏi dâng trào. Đàn ông nhịn 1 tháng như đàn bà nhìn 1 năm, ăn quen rồi nhịn sao quen. Nhưng nó không ưa kiểu chơi đĩ giải toả như mấy thèn bạn nó hay làm. Nó nghĩ rằng, chả có việc gì phải trả tiền cho đĩ chơi mình cả. Thú thật, nó nghĩ đĩ phải trả tiền vì được chơi với nó cơ.

Mai không đi làm sớm. Nó mở tủ lạnh ra. Hơi lạnh phà ra làm nó thấy thoải mái hơn. Với tay lấy chai bia lạnh, nốc thẳng 1 hơi. Nó muốn có cái gì đó làm nó ngủ. Ngủ thật sâu.

.

.

Nó tận hưởng cái sự ngấm dần của cồn vào máu, chảy đi khắp người nó. Người nó bỗng nóng bừng lên và hưng phấn. Giác quan của nó không hề mờ nhạt đi, mà trái lại, có vẻ tăng lên không ngừng. Bằng chứng, là không quay lưng lại, nhưng nó vẫn cảm thấy, trong bóng tối, có cái gì đó đang tiến lại, gần nó hơn

Tạch, tạch…

Nghe như tiếng bước chân trên nền gạch lạnh. Nhưng không, nó biết, đó không phải là chân.

Hừng hực

Rồi nó cảm thấy sự ướt át và nóng bỏng bao trùm con cặc của nó. Cặc nó, dưới sự kích thích, từ từ to dần, to dần trong miệng em. Nó nhìn xuống, cười nửa miệng

– Thèm anh rồi hả

– Ư ư – đôi môi xinh đẹp bọc lấy con cặc gân guốc và đang ngày càng quá khổ trong miệng, chặn lấy đường thở của mình, em ấy chấp nhận sự bất lực trong việc phát âm, tuyệt đối không muốn nhả thứ thịt đầy quyến rũ và nồng mùi nam tính kia ra khỏi miệng, mắt rưng rưng ngước lên nhìn Phương. Vị mặn từ con cặc của Phương làm em kích thích vị giác cực độ, nước miếng ứa ra liên tục như muốn trào ra từ khoé miệng. Em cố gắng nuốt bớt đi nước miếng của mình, vô hình chung lại làm hẹp đi khoang miệng, tạo ra 1 sự ma sát đáng kể lên con cặc của Phương, sự co giật đó giống hệt 1 nơi sâu thẳm trong em, cũng đang ứa nước, nhớp nhát và bẩn thỉu hệt như miệng em bây giờ vậy.

*Đàn bà không nên nuông chiều họ quá, họ sẽ được đằng chân, lân lên đằng đầu. hư mất. *- nghĩ vậy, Phương hơi khom nhẹ người, lùi mông ra đằng sau, rút con cặc ra khỏi miệng em như rút một thanh kiếm ra khỏi bao. Từ nơi rút ra nước miếng ứa ra nhễu nhão và đặc queo, cặc Phương chĩa thẳng lên 12h giờ, làm nước miếng từ từ chảy xuống dần, xuống thân cặc, qua đám lông rậm rì, rồi tới hai hòn vi. Em hiểu ý, không cố gắng bú lại cặc Phương, nhưng nhanh chóng đưa lưỡi quét những dòng nước miếng quyện với nước nhờ từ cặc Phương ứa ra cho vào miệng. Xong áp sát mặt vào đám lông ướt nước, hít một hơi dài như thưởng thức 1 thứ gây nghiện. Em thích chùm lông rậm rạp đó. Em nói rằng: nó làm em cảm thấy anh đàn ông kinh khủng.

– Dạ em thèm anh lắm

– Thèm anh, hay thèm cặc anh? – Phương hỏi

– Dạ, em thèm cả hai – Em ngoan ngoãn đưa lưỡi, liếm láp 2 hòn mi, mặt cho đám lông kia tua tủa đâm vào mặt em, em thích cảm giác đó. Nó gần giống như khi em hôn lên người PHương, rà lưỡi ở bụng Phương, nơi đám lông kéo dài lên tới tận rốn. Nhưng, ở cặc luôn là địa điểm hấp dẫn nhất, lý do ư, đó là mùi. Mùi của sự nam tính, và thống trị.

– Ngoan vậy? Uống sữa chua nhé? Của TH true milk

– Dạ

Nó với tay mở tủ lạnh lần nữa, lấy hộp sữa chua uống ở ngăn mát. Ánh sáng trắng mờ từ tủ lạnh hắt ra làm nó nhìn rõ cơ thể đàn bà của em hơn. Có lẽ không cần nói về mông hay vú, chỉ đơn giản bảo là ngon, là đủ rồi. Nhưng cách ăn mặt của em, mới là điều làm cho Phương cảm thấy thích thú. Chân em quỳ xếp ngay ngắn trên mặt đất, ở dưới mặt 1 cái quần lót đen đơn giản vừa đủ nhỏ để khoe cặp mông ngoại cỡ nhìn muốn đánh, vừa đủ lớn để khiến em e ấp gọi mời. Ở trên mặt 1 áo 2 dây đen nốt, có lẽ em nên thay hai sợi dây kia bằng dây thép, vì Phương thấy tội nghiệp chúng khi phải cố đỡ hai quả ngực đầy đặn đung đưa lên xuống theo nhịp thở mê người kia. Phương thích, đơn giản là vì dù lúc nào Phương muốn làm tình, cũng chỉ cần cởi 1 lượt áo 1 lượt quần là em sẽ hoàn toàn trần truồng trước mặt Phương. Hoặc giả không cần, chỉ cần vén quần lót em sang 1 bên, đút con cặc to khoẻ của Phương vào, bàn tay luồn mò bên dưới lớp áo căng, cũng là 1 cảm giác thích thú. Hôm nay em để xoã ngang lưng, còn có chút ẩm ước, có lẽ là do vừa tắm xong, miệng em vẫn đang mơn trớn cho hai hòn bi, mắt em long lanh nhìn Phương như van nài.

Phương nào có phải sắt đá, nhất là với người đàn bà đẹp mà Phương yêu như vậy. Ngoan thì có thưởng. Phương lắc đều rồi mở hộp sữa chua. Rồi đổ chậm chậm lên cặc mình

Như bị bất ngờ, em không kịp phản ứng, tưởng được Phương đổ thẳng vào miệng. Nhưng ngay đó, em lập tức kiểm soát tình hình, ngửa cổ đưa miệng há to xuống dưới hai hòn bi của Phương. Sữa chua uống khá lỏng, chảy chậm chậm từ đầu khất qua thân cặc, xuống dưới hai hòn bi căng bự, nhập lại sau cùng ở hòn bi bên phải, rồi chảy xuống miệng em. Nhưng, cũng có 1 số chảy lên lông cặc, nhỏ từng giọt lên má, mũi và cằm. Em không hề cuống quít, đưa chiếc lưỡi như lưỡi rắn, uốn éo liếm trọn sữa trên mặt cuốn vào trong miệng, rồi liếm dần lên cao, nuốt cặc Phương vào miệng 1 lần nữa. Lần này mạnh bạo hơn, em đưa lưỡi cố gắng chà sát đầu khất, như muốn dùng lưỡi mình đánh bóng đầu cặc phương thật sạch, thật trơn láng. Sữa chua lạnh, lưỡi em nóng, sự ma sát và tận tình của em, cùng ánh măt dâm đãng em ngước lên nhìn Phương cầu xin, làm Phương cảm thấy rất thoả mãn.

Phương mỉm cười, nhìn con đàn bà đang quỳ dưới nhà lên cơn động tình, thèm khát điên cuồng. Nhưng không, không phải bây giờ. Nó còn cả đêm cơ…

– Há miệng ra a xem nào

Em há miệng ra, một miệng đầy nước dãi em và sữa chua trộn lẫn, nhìn như 1 bãi tinh trùng nhầy nhụa. Một phần tràn ra, lướt nhẹ nhàng trên cái cổ trắng của em, để rồi đọng lại nơi bầu ngực.

– Ngon không?

Em nuốt ực xuống bụng cái bãi nhầy nhụa đó, rồi liếm mép cực kì gợi tình. Chà, mua cho em mấy cây sọn xịn không trôi (loại này em bảo là dùng để đi bơi cũng được) thiệt là 1 sự đầu tư đúng đắn.

– Dạ ngon lắm. e cảm ơn anh.

Phương cuối xuống hôn, rồi xoa đầu. Rồi cùng với động tác xoa đầu, Phương ướn cặc lên, kéo đầu em lại gần, vẫn cười và nói: làm sạch nó đi.

Không hề có 1 giây chậm lại, miệng em vồ lấy con cặc nhễu nhão cùng chùm lông bết đi vì sữa chua. Và có lẽ em quá có kinh nghiệm trong việc này, em nhanh chóng làm sạch con cặc bằng cách nhễu nước miếng rồi bú sạch nó. Tất nhiên, không quên dùng lưỡi kì cọ từng ngó ngách trên con cặc yêu quý của em

Phương cười. Rồi bỏ mặt em ở đó. Phương đi bộ lại chiếc ghế bành, ngồi xuống và dạng chân ra như 1 ông chủ.

– Bò vào phòng, lấy cây roi ra đây

Em mỉm cười, người em hơi run lên, nhưng là vì hứng thú, chứ không phải sợ. Em biết, đêm nay Phương muốn chơi trò chơi. Và em khát khao chính bản thân em là trò chơi. Em biết những khoái cảm nào, có thể được mang lại từ cây roi đó. Em muốn chạy ngay vào phòng lấy cây roi, nhưng mệnh lệnh đưa ra rất rõ ràng. Em biết, Phương thích nhìn bò, nhìn cặp mông trắng của e nhịp nhàng lên xuống. Em bò như biễu diễn trên sàn catwalk, cho Phương xem, em muốn làm Phương thật nứng, vì đó là nhiệm vụ của em. Rồi Phương sẽ thưởng cho em những khoái cảm xứng đáng, làm em ngất ngây và tê dại

Em bò vào phòng, đi qua chỗ Phương ngồi, lúc lắc cặp mông dâm đãng gợi tình của mình, vào phòng ngoặm lấy cán cây roi đen tuyền rồi bò ra. Bò trước mặt Phương, em ngước cổ mình lên như dâng roi, rồi không đợi Phương yêu cầu, em quay người lại, nâng mông thật cao lên chờ đợi… (hết)

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon