"Truyện ngắn 18+" Tôi Là Lính

Loading...

Truyện ngắn 18+ Tôi Là Lính
Từ nhỏ tôi đả lêu lỏng theo bạn bè không chịu để tâm học hành nên thi hoài củng cứ rớt hoài. Nhưng củng nhờ phước đức ông bà để lại, nên trước khi đến tuổi phải vào quân đội, tôi củng lượm được cái bằng Tú Tài một. Nhờ vậy mà tôi củng được làm quan như ai, củng có một cuộc sống vinh thân phì gia, củng có vợ đẹp con ngoan, nhưng cuối cùng thì tôi mất tất cả, còn phải vào tù ngồi mà không hề bị kêu án, nên không biết ngày nào được ra khỏi tù.

Củng nhờ tướng tá tôi cao ráo và rất bảnh trai, không mập mà củng không ốm, phối hợp với cặp Alpha trên hai cầu vai, tôi như một vì sao sáng nổi bật nhất trong đám lộn xộn túa ra từ cổng quân trường ThủĐức để đi phép vào cuối tuần. Nhiều em nử sinh GiaLong phải bỏ ăn, bỏ ngủ, bỏ cả việc học hành để đi theo tôi, với hy vọng được tôi để mắt đến. Nhiều em đẹp quá khiến tôi chóa mắt, thế mà tôi vẩn chọn đúng một em rất xứng đáng được tuyên dương là “người vợ chung thủy”. Em đẹp không thua kém gì hoa hậu HoànVủ, vì thế tôi đả giao trọn một đời trai cho nàng.

Vừa ra khỏi trường đào tạo sỉ quan ThủĐức là tôi cưới nàng ngay, tôi sợ để lâu sẻ có người khác cướp mất nàng, tôi sẻ không sống nổi. Đời lính thường xuyên đối diện với cái chết, nên tôi chưa muốn sinh con đẻ cái trong thời điểm nầy, thời điểm mà ngày củng như đêm, bên tai lúc nào củng vang rền tiếng đạn pháo nổ. Trước khi cưới, tôi đề nghị nàng uống thuốc ngừa thai, khi nào muốn có con thì ngưng uống. Vợ tôi đồng ý và nàng bắt đầu uống thuốc ngừa thai trước khi tôi phá trinh nàng. Nhưng vài tháng sau, vợ tôi đề nghị tôi cho phép nàng đặt vòng ngừa thai vào tử cung cho tiện, vì uống thuốc rất dể quên. Tất nhiên là tôi tán đồng ngay.

Tôi làm việc tại Saigon, nên vợ chồng tôi có nhiều thì giờ quấn quít bên nhau như đôi chim, và có một đời sống lứa đôi vô cùng hạnh phúc kéo dài hơn một năm.

Bất ngờ tôi bị cấp trên đẩy ra ĐàNẳng làm việc, mà tôi không biết lý do. Cầm lệnh thuyên chuyển trong tay, mà ruột gan tôi như tan nát. Đem vợ theo thì sướng thân tôi, nhưng lại khổ cho nàng. Để vợ lại, thì làm sao tôi có tinh thần để làm việc? Vợ tôi khóc lóc đòi đi theo, sướng cùng hưởng, khổ cùng chia. Nhưng tôi không còn nhiều thì giờ để đắn đo suy nghỉ nửa, vì thời hạn tôi phải trình diện đơn vị mới đả tới gần. Cuối cùng tôi quyết định lên đường một mình.

Tôi đến đơn vị mới làm việc được chừng một tháng, thì tôi nhận được một lá thư do vợ tôi gởi qua đường dây bưu điện. Thời điểm nầy chỉ các cơ quan chánh quyền, gia đình các vị đại gia, khách sạn hoặc các cơ sở xuất nhập cảng chẳng hạn, mới có đường dây điện thoại đến tận nhà mà thôi, chứ chưa có điện thoại di động. Hai người ở cách xa nhau muốn liên lạc phải gởi thư hoặc đánh điện tín mà thôi.

“Sau khi anh rời khỏi nhà, em buồn nhớ anh quá nên một hôm ra chợ Saigon dạo quanh nhìn thiên hạ mua sắm cho đở buồn. Tình cờ có một chị lại làm quen với em:
– Em có tâm sự gì buồn mà trông mặt em không được vui…chị chia xẻ với em được không ?
Em thấy lạ nên củng cảnh giác, tuy nhiên em củng đâu có gì trên mình đáng giá mà phải sợ chị ta lường gạt. Em tình thật trả lời :
– Ông xả em mới bị đổi đi xa, em buồn nhớ ảnh quá nên đi lang thang cho khuây khỏa !
– Vậy à…sao em không tìm việc gì làm cho quên buồn, mà lại đi lang thang?
– Dạ…trước đây thì ông xả không cho em đi làm…nhưng giờ ảnh đi xa rồi, nên em củng định sẻ tìm việc gì làm cho đở buồn đó chị !
Chị ta tự giới thiệu mình là quản lý cho khách sạn H-G tại ngả sáu Saigon, chị đang cần thêm người làm việc tại phòng tiếp tân. Nếu em muốn làm chị ta sẻ nhận vào làm ngay. Chị hứa sẻ dành riêng cho mẹ một phòng trên tầng 4, để khi nào em mệt thì lên đó nằm nghỉ trong chốc lát, hoặc tối em không muốn về nhà, thì có thể ngủ lại đó qua đêm, sáng hôm sau làm việc luôn cho tiện.
Em thấy công việc tại phòng tiếp tân củng nhà và thừa sức em. Vậy anh cho em đi là nha, chứ suốt ngày lủi thủi một mình trong nhà, em cảm thấy nhớ anh quá, em đi làm cho mau hết thì giờ anh nha?”

Có vợ đẹp mà để lại nhà trong khi mình đi làm xa, thì không có người chồng nào có thể yên tâm làm việc. Đả vậy còn cho vợ ra ngoài làm việc, mà lại làm tại khách sạn nơi mà vợ thường xuyên phải tiếp xúc với mọi giới khách hàng vảng lai, quả là một sự bất an mà không một người chồng nào có thể chấp nhận.
Thế nhưng, tôi củng cảm thấy áy náy trong lòng khi bắt nàng phải lủi thủi một mình trong nhà suốt ngày, có khác nào tôi giam lỏng nàng ?

Tôi tức tốc ra bưu điện đánh điện tín cho phép nàng đi làm. Hai tuần sau, tôi nhận được điện tín của vợ tôi với nội dung vắn tắt:
– Em đả nhận việc được một tuần..mọi việc đều tốt đẹp..nhớ anh lắm..có gì gọi em số x.x.x. của khách sạn, chúc anh nhiều sức khoẻ, hôn anh thật nhiều !
Tôi không dùng điện thoại trong sở gọi về cho nàng, vì điện thoại trong sở làm của tôi là điện thoại nóng, muốn gọi ra ngoài tư nhân phải xin xỏ tổng đài phiền phức và củng chỉ được nói chuyện trong dăm ba phút chứ không lâu hơn được. Hơn nửa tôi là sỉ quan cắc ké, lạm dụng điện thoại công sở để trao đổi chuyện riêng tư cá nhân là một chuyện luôn luôn bị hạn chế. Tôi không muốn cấp trên chú ý chuyện nhỏ nhặt nầy, tôi ra phố dùng điện thoại của bưu điện gọi chúc mừng vợ tôi có việc làm tốt và chúc nàng nhiều sức khoẻ.

Hơn hai tháng sau, khi tôi chuẩn bị xin đi phép để về thăm vợ tôi, thì bất ngờ phòng quản trị nhân viên gọi tôi lên để làm thủ tục trở về Saigon, và trình diện BộChỉHuy đơn vị củ để nhận nhiệm vụ mới. Tôi vô cùng ngạc nhiên, nửa mừng vì được gặp lại vợ, nửa lo lắng không biết có chuyện gì sắp xảy ra cho mình, lành hay dử ?

Cho dù có chuyện lành hay dử gì củng mặc kệ, miển được về gặp vợ là tôi mừng vui rồi. Tôi định ra phố gọi điện thoại thông báo cho nàng biết là tôi sắp trở về để nàng mừng, nhưng nghỉ lại tôi thay đổi ý định, không cho nàng biết trước, tôi muốn dành cho nàng một sự ngạc nhiên.

Xuống phi cơ tại căn cứ không quân Tân Sơn Nhất, là tôi ba chân bốn cẳng thuê xe chở thẳng về nhà để kịp gặp vợ tôi trước khi nàng đi làm. May quá, vợ tôi vừa thay quần áo chuẩn bị đi làm thì tôi về tới. Như cây khô lâu ngày nay gặp nước, hai chúng tôi vui mừng ôm chặt lấy nhau. Tôi nghe mùi nước hoa đắt tiền và quyến rủ thoang thoảng từ cơ thể nàng xông vào mủi khiến tôi ngây ngất. Vợ tôi vừa mừng vừa tủi, hai mắt rươm rướm lệ, nàng nghẹn ngào thỏ thẻ :
– Em nghỉ làm một bửa…để ở nhà với anh !
– Ừ…anh củng định biểu em như thế !
Nói đứt câu, tôi đứng lùi ra sau một bước, rồi mỉm cười chậm rải nhìn thẳng vào người vợ tôi, từ đầu trải dài xuống chân. Tôi nhận ra ngay có nhiều thay đổi trên người vợ tôi. Đầu tóc chải chuốc, quần áo mượt mà và đắt tiền, mặt mày sáng sủa và đẹp hơn nhờ biết cách trang điểm. Thấy tôi háo hức nhìn nàng như thể muốn ăn tươi nuốc sống, nàng thích thú cười khúc khích hỏi :
– Bộ em khác lắm sao, mà anh nhìn em như muốn nuốc chửng em vậy?
– Em đẹp và quyến rủ hơn trước nhiều lắm, biểu sao anh không háo hức ?
Nàng thích thú cười và nói :
– Em làm đẹp củng vì muốn anh nở mày nở mặt mà thôi !
Tôi nói đùa để chọc nàng cho vui :
– Em làm đẹp để dành cho anh hưởng mới đúng, chứ chẳng lẻ chỉ để anh nở mày nở mặt thôi hay sao, không cho anh hưởng thì em cho ai ?
Câu nói đùa vô tình của tôi không biết có làm vợ tôi buồn lòng hay không, mà thấy nàng cuối đầu e thẹn, làm thinh không nói gì.
Nhưng tôi không thể trì hoản thêm được nửa, tôi lao vào nàng như một con hổ nhịn đói lâu ngày, nay nhìn thấy mồi ngon. Mặc kệ cho chuyện gì xảy ra bên ngoài, hai chúng tôi cứ đóng cửa cài then. Trần truồng lao vào nhau làm tình, rồi ăn uống xong lại làm tình thêm lần nửa mới chịu dừng lại.
Nằm gối đầu trên cánh tay tôi, nàng kể tôi nghe:
– Em đẹp và được anh thích như vầy là củng nhờ chị quản lý khách sạn, chị ấy rất tốt bụng, hướng dẩn em từng chút, chỉ em cách trang điểm và cách ăn mặc…em củng thông báo cho anh biết, từ nay anh sẻ làm việc gần nhà, không phải đi xa nửa…mổi ngày anh chỉ đến trình diện vợ chồng một vị Đại tá, chở các con họ đến trường, rồi chờ vợ ông ta cần đi đâu, thì anh chở bà ấy đi, rồi chở bà ấy về, tới giờ tan học anh đón các con họ về nhà, rồi sau đó anh về nhà ngủ với em, anh thích không ?

Thì ra đây là một tin lành, tôi mừng quá reo lên:
– Woa…anh được thế thì còn gì sung sướng hơn, anh cám ơn em nhiều lắm…nhưng mà sao em hay quá vậy, mới đi làm được mấy tháng, tiền đâu mà em lo cho anh được như thế nầy ?
– Có tiền củng không dể mua được đâu anh…em làm sao miển lo được cho anh về gần em là tốt rồi, em vui mừng lắm anh biết không ?
Sau câu trả lời úp mở của nàng, tôi thừa trí khôn để hiểu rỏ sự việc. Chắc chắn vợ tôi đả dùng sắc đẹp và vốn trời cho, để lo cho tôi được như ngày hôm nay. Đầu tôi choáng váng quay cuồng, tôi cảm thấy như trời đất đang sụp đổ và tim tôi se thắt. Tôi cố lấy lại bình tỉnh, nhỏ nhẹ nói với vợ tôi :
– Em trả lời úp mở, là anh củng đoán biết được rồi…nhưng anh muốn em kể thật ngọn ngành cho anh nghe, được không ?
Nàng xoay người úp mặt vào ngực tôi, im lặng một lúc rồi thỏ thẻ:
– Anh hứa đi…anh hứa không ghen, em sẻ kể anh nghe mọi chuyện !
– Anh thương em thật lòng, nên không thể không ghen…nhưng nếu em đả phạm sai lầm rồi, thì anh có ghen củng không thay đổi được gì…vậy em cứ kể thật anh nghe mọi chuyện đi, anh hứa sẻ bỏ qua !

Nàng kể tôi nghe :
– Em vào làm việc được hơn một tháng, thì một đêm nọ em trực đến 10 giờ mới xuống ca, khoảng 8 giờ tối, Chị quản lý gọi điện thoại vào ra lệnh cho em :
– Em làm ơn lên phòng số 202 xem sao, nếu phòng không được lạnh thì em đổi phòng khác cho họ, ông ta là khách sộp và quen lắm, ông vừa gọi cho chị phàn nàn là phòng nóng quá !
Em tức tốc chạy lên gỏ cửa phòng 202. Sau khi mở cửa mời em vào trong, một ông khách khá lớn tuổi, cười khì khì nói với em :
– Xin lổi em, anh vì muốn được tiếp chuyện riêng với em nên phải nói dối thôi, chứ phòng máy lạnh vẩn tốt bình thường !
Em nghỉ là ông khách chỉ muốn tạo cơ hội để tán tỉnh em thôi nên định tháo lui, nhưng em lại sợ ông ta giận, sẻ làm mích lòng chị quản lý, nên em đành đứng nán lại và vui vẻ trò chuyện với ông ta một lúc. Ông ta nói với em :
– Bạn thân của anh là xếp của chồng em trước kia, nên anh chỉ cần nói một tiếng là ông ta rút chồng em trở về Saigon ngay…nhưng nếu trở về chổ củ, mọi người tại đó sẻ tò mò dị nghị, do đó anh sẻ nhờ ông ta bốc chồng em về nhà làm phụ tá cho ông ta, nói chung chồng em sẻ làm lính kiểng, ban sáng chở các con ông đến trường, rồi chở vợ ông ta đi mua sắm, đến giờ tan trường đón các con ông ta về nhà là xong việc trong một ngày…anh tới lui mấy lần trước đả thấy em vào làm việc ở đây, anh mến em lắm…chút nửa xuống ca, em lên đây tâm sự với anh đi…nếu em đối xử tốt với anh…thì chỉ trong vòng hai tuần lể, chồng em sẻ trở về đây làm việc !
Em không mấy tin lời hứa của ông ta, nhưng em củng rất tiếc nếu em đánh mất cơ hội tốt để anh được về gần nhà, nên em hứa với ông ta để em suy nghỉ rồi trả lời ông ta biết trước khi em xuống ca trực. Em vừa trở xuống phòng tiếp tân, thì có điện thoại của chị quản lý:
– Ông ta khoái em lắm rồi, em chịu khó tốt với ông ta, thì em muốn gì củng có, ông ta là người rất trọng lời hứa, em hiểu ý chị rồi chứ, cùng phận đàn bà, nên chị muốn giúp em thôi, xa chồng lâu ngày chắc em củng thèm đàn ông, vậy ráng giúp chị chìu khách một chút đi, em củng sướng chứ có thiệt thòi gì ?

Bấy giờ em mới hiểu ra tại sao chị ta tốt với em, là vì chị ấy muốn biến em trở thành một con đĩ, và đây là thử thách đầu tiên mà chị ta đả vạch ra để trắc nghiệm xem em có phục tùng chị ta hay không. Nếu em từ chối thì ngày mai em sẻ mất việc, còn nếu em bằng lòng, thì em sẻ trở thành một món đồ chơi cho thiên hạ thay nhau ôm ấp. Em sợ bỏ mất cơ hội tốt để anh có thể được về bên em, nên em quyết định phản bội anh, dù em phải trả giá đắt, coi như em đánh bài cào, một thắng một thua. Một thắng trong huy hoàng, là anh được về gần bên em. Hai thua trong tủi nhục, là em đánh mất trinh tiếc của mình.

Xuống ca, em lên phòng riêng tắm rửa sạch sẻ rồi xuống phòng 202 gỏ cửa. Đêm đó em thức trắng đêm với ông ta trên giường, ông ta thích sao, em củng chìu, nhưng thật ra ông ta củng không có sức để hành hạ em trên giường nhiều, mà chính em đả hành hạ ông ta thì đúng hơn. Xa anh lâu ngày nên em khao khát dử lắm, sức ông ta chỉ làm cho em thêm ngứa ngáy, nên em rất cuồng nhiệt với ông ta trên giường để thõa mản khao khát được chút nào hay chút ấy. Sáng sớm hôm sau ông ta dúi vào túi xách em một cọc tiền giấy mới tinh và có mệnh giá lớn nhất, em không nhận nhưng ông ta cố bắt em phải lấy.

Em ra khỏi phòng và tự nghỉ thầm, mình không hề đòi hỏi trả công, mà ông ta cho tiền xộp như vậy, thì kể như ông ta đả sòng phẳng với mình rồi. Em không hy vọng gì đến chuyện ông sẻ giúp anh được trở về làm lính kiểng như ông ta đả hứa. Em trở lên phòng riêng tắm rửa thật kỷ, để gọt tẩy nhửng điều dơ bẩn mà em đả làm. Sau đó em lên giường nằm ngủ đến trưa thì sửa soạn xuống phòng tiếp tân làm việc. Một lát sau thì có điện thoại chị quản lý gọi vào:
– Em làm ơn giử phòng 202 lại cho ông khách thêm vài đêm nửa nha…ổng vừa gọi nhờ chị nói với em, là khi nào em xuống ca thì lên phòng gặp ổng để biết kết quả về việc gì đó mà ông ấy đả hứa với em…ông ấy mà hứa là làm liền, em sẻ không thất vọng đâu, vui lên đi em !
Nghe chị quản lý nói mà đầu óc em rối mù như tơ vò. Em bắt đầu sợ và hối hận là mình đả quá vội vàng tin lời ông ta, biết có được việc hay không, mà tiền đả trao trong khi cháo chưa múc. Tối nay chắc chắn là em phải ngủ với ông ta thêm một đêm nửa, và có thể em sẻ phải ngủ với ông ta dài dài thêm nửa chứ không chỉ một đêm nay.
Nhưng đả lở phóng lao em phải theo lao. Thế là kể từ hôm đó, cứ cách vài ngày, em lại phải lên phòng cho ông ta ôm áp và dày vò em suốt đêm. Em không hề đòi hỏi tiền bạc, nhưng lần nào em ra khỏi phòng, ông ta củng dúi vào xách tay của em một cọc tiền. Mải đến hơn hai tuần sau, ông ta cho em biết tin là anh đang làm thủ tục để trở về Saigon. Đến lúc nầy em mới thật sự tin ông ta, em mừng chảy nước mắt.

Sau khi biết rỏ vợ tôi đả đánh mất trinh tiếc của mình để đổi lại tôi được về làm việc gần nhà, tôi đành chết lặng chấp nhận như một việc đả rồi. Dù cho việc làm liều lỉnh của nàng đối với tôi là một mất mát quá lớn, nhưng bù đắp lại vợ tôi củng đánh đổi được việc. Tôi cố nuốc đau khổ và uất hận vào bụng cho tiêu hóa đi, để không còn vấn vương luyến tiếc trong đầu.

Nhưng đâu phải vợ tôi chỉ dâng hiến thân xác cho vị thương gia phòng 202 như vậy là xong nợ, vài hôm sau vợ tôi hé lộ thêm :
– Em biết lý do gì mà tự nhiên anh bị đưa ra ĐàNẳng rồi ?
– Vậy à, kể liền anh nghe đi em, tại sao?
– Anh còn nhớ là trước kia, có môt lần em lại bộ chỉ huy tìm anh không…hôm đó anh bỏ quên cái bóp ở nhà nên em lập tức mang vào sở cho anh…tình cờ em và ông đại tá chỉ huy của anh gặp nhau tại văn phòng, chỉ một lần đó thôi, vậy mà ông đại tá để ý đến em, nói rỏ hơn là ông yêu thích em…vị thương gia ở phòng 202 vừa mới tiết lộ cho em biết điều nầy !
– Anh nhớ rồi…hôm đó sau khi em về, ông ta có nói với anh, cậu may mắn thiệt, có cô vợ đẹp quá…thế vị thương gia đó còn nói gì thêm với em không ?
– Dạ có…ông ấy nói cho em biết…là ông đại tá muốn em trả công đả bốc anh về làm lính kiểng !
Giờ tôi đả hiểu ra mọi việc. Ông đại tá yêu thích vợ tôi nên đả dùng kế điệu hổ ly sơn, để mong chiếm đoạt trinh tiếc của vợ tôi một cách hợp pháp.
– Thế em đả dâng hiến cho ông ta chưa ?
– Dạ chưa !
– Vậy là em còn thiếu nợ ông ta, sớm muộn gì em củng phải trả !
– Em biết…em thành thật xin lổi anh vì đả làm chuyện dại dột !
– Đả lở rồi em, có hối hận củng đả muộn, dù sao anh củng mang ơn em, anh không ghen đâu, em đừng lo !
Hai chúng tôi ôm lấy nhau mà nghe lòng mình tràn ngập niềm đau và uất hận.

Vừa chân ướt chân ráo ra đời làm việc, thì vợ tôi bị một cú lừa ngoạn mục. Thì ra đại tá chỉ huy của tôi là một tên khốn nạn nhất trong đời, chỉ vì háo sắc mà hắn đang tâm dùng kế điệu hổ ly sơn để mong chiếm đoạt trinh tiếc của vợ tôi một cách hợp pháp. Hắn tống tôi đi xa, rồi toa rập với người bạn thân của hắn là vị thương gia ở phòng 202, vị nầy toa rập với chị quản lý khách sạn, chị quản lý khách sạn ra mặt theo dỏi vợ tôi để tìm cơ hội làm quen, và chị ta đả dụ vợ tôi vào tròng một cách dể dàng. Quả là một trò lừa đảo ngoạn mục và hoàn hảo.

Giờ vợ chồng tôi có muốn hối hận, củng không thể nào trở lại điểm xuất phát ban đầu. Nếu vợ tôi không dâng hiến cho hắn thỏa mản thú tính, hắn sẻ đẩy tôi vào chổ nguy hiểm, chứ đừng nói là sẻ tống tôi đi xa. Hơn nửa, vợ tôi đả lở dâng hiến cho vị thương gia phòng 202 chơi tan nát đời hoa rồi, thì còn gì nửa mà giử gìn, tất nhiên sớm muộn gì vợ tôi củng phải dâng hiến thân xác cho tên đại tá dày vò, để trả nợ quỉ thần. Nói tóm lại vị thương gia và ông đại tá là hai tên khốn nạn,
Một điều khổ tâm nhất, là vợ chồng tôi thừa biết không dể gì vợ tôi dâng hiến thân xác một lần cho hai tên khốn nạn đó dày vò mà có thể trả xong món nợ. Đây sẻ là một món nợ dài, vợ tôi phải trả dài dài cho đến khi nào tôi không còn làm dưới quyền ông đại tá thì mới dứt nợ.
Vợ tôi lại ray rức hối hận thêm một lần nửa, giờ nàng mới sáng mắt và nhận thức được rằng, ngày nào tôi còn làm dưới quyền ông đại tá, thì ngày đó nàng vẩn còn là món đồ chơi của hai tên khốn nạn đó, chỉ trừ khi chúng chơi vợ tôi chán chê rồi tự rút lui, nhưng cái thứ háo sắc như chúng, thì biết đến bao giờ chúng chán vợ tôi, chỉ trừ khi chúng sắp xuống lổ.

Tôi đến nhà trình diện vợ chồng ông đại tá để nhận nhiệm vụ mới là làm phụ tá cho ông. Nhưng thực tế nhiệm vụ hằng ngày của tôi phải làm để ăn lương quân đội, là đưa đón các con của ông bà đại tá đến trường và về nhà, ngoài việc nầy, tôi là đầy tớ của bà đại tá trong suốt thời gian còn lại của 8 tiếng. Mổi khi bà đi chợ mua thực phẩm là tôi khoái nhất, tôi chỉ việc ngồi trên xe xem báo cho đến khi nào bà mua thực phẩm xong tôi chở bà về. Nhưng mổi lần bà đi mua sắm quần áo, thì nói thiệt, cái mặt tôi lúc đó sượng sùng thấy ghét nhất. Bà không bao giờ cho tôi ngồi chờ ngoài xe, mà bắt tôi đi theo tò tò sau lưng. Tôi ít khi đi theo vợ tôi khi nàng mua sắm quần áo, vậy mà tôi phải đi theo bà. Tôi tự nhủ, mình là đầy tớ để bà sai vặt, chứ đâu phải là hộ vệ của bà.
Bà thích cái áo hay cái quần nào, là thay mặc vào người rồi biểu tôi nhìn ngắm xem bà mặc cái áo hay cái quần đó có đẹp không, hể tôi khen đẹp, thì giá nào bà củng mua, mà tôi lắc đầu thì có cho bà củng không lấy. Sau nhiều lần dẩn tôi đi mua sắm quần áo kiểu đó, thấy bản mặt tôi có vẻ không mấy hứng thú, bà tìm cách khác để khiêu khích tôi cho bỏ ghét.

Ông chồng bà đại tá cứ sáng ra là ông vào sở cho đến chiều tối, có khi đến khuya mới về nhà. Trong nhà có một chị bếp chuyên lo việc nấu nướng trong bếp từ sáng đến chiều tối thì chị ra về. Thay vì chị bếp phải đi chợ mua thực phần vể chế biến thành thức ăn mổi ngày, nhưng bà đại tá dành lấy công việc nầy từ khi có tôi đến nhận việc. Bà muốn tự tay chọn lựa nhửng thực phẩm tươi tốt theo ý thích của mình, chắc ăn hơn là để chị bếp mua đôi khi không được ngon. Nhờ vậy mà sáng nào tôi củng được bà dẩn vào quán hủ tiếu của người Hoa, bao tôi uống càphê sửa và ăn một bụng no nê, khi hủ tiểu, khi xíu mại bánh mì, khi thì bánh bao. No bụng xong thì chở bà lại chợ thả bà xuống, tôi dựa lưng ra ghế ngồi đọc báo. Ngoài sân nhà có một bác quản gia đả lớn tuổi cư ngụ tại đây luôn 24/24 chăm lo vườn tược chung quanh nhà, đồng thời ông kiêm luôn việc làm gác dan, nghỉa là mở cổng và khóa cổng mổi khi có người cần ra vào. Ban đêm ông quản gia nghỉ ngơi tại một garage xe biệt lập trong vườn, kế bên nhà bếp.
Ban ngày trong nhà chỉ có tôi và bà đại tá. Nếu không phải chở bà đại tá đi đâu, thì tôi cứ ngồi tại phòng khách đọc báo và chờ bà ta sai vặt.
Đây là một việc làm nhàn hạ và sung sướng nhất trong quân đội, nên người đời thường gọi dí dỏm là lính kiểng.

Vì phải đối diện với nhiều áp lực bất hạnh, vợ chồng tôi bắt đầu có một cuộc sống phóng khoáng bất cần đời. Thương thì vẩn thương, nhưng tự do của ai nấy giử, vợ tôi muốn làm gì tôi củng chìu theo và ngược lại. Vợ tôi tung nhửng đồng tiền nhơ bẩn mà vị thương gia bo, sau mổi lần hắn ngủ với nàng, để vợ chồng tôi tiêu xài một cách phung phí. Vợ tôi chăm chuốc sắc đẹp thêm lên, nàng bắt tôi phải chưng diện quần áo đắt tiền cho xứng với nàng, để thỉnh thoảng dẩn nàng vào nhửng chốn ăn chơi sang trọng, hoặc dạo phố và đi ăn uống.
Một tối thứ bảy, vợ tôi đề nghị vào vủ trường để nhìn thiên hạ ăn chơi cho biết. Hai chúng tôi chưa hề biết nhảy, nhưng nàng thích vào đó quậy cho vui. Nàng bắt tôi phải ngồi thật sát và ôm nàng một cách âu yếm giống như nhửng cặp tình nhân đang yêu nhau. Mọi người ngồi gần chung quanh nhìn thấy, họ đưa mắt nhìn và trầm trồ nhỏ to, nhất là mấy em tiếp viên xúm lại tán dương vợ tôi để hy vọng có được tip hậu hỉnh :
– Anh chị đẹp và xứng đôi vừa lứa quá chừng, tụi em thật ngưởng mộ !
Vợ tôi cười chúm chím hỏi :
– Có anh chị nào đâu…hai chúng tôi chỉ là mẹ và con thôi mà !
Cả đám cười ầm lên như ông vở tổ, nàng và tôi củng cười theo.
– Trời ơi…mẹ và con mà mùi thấy ớn, tụi em cứ tưởng hai người là vợ chồng !
– Thì tưởng voi củng như tưởng tượng, mấy em nghỉ sao củng được, chị đâu cấm ?
Cả đám lại cười ầm lên thêm một lần nửa. Tôi được dịp tán hưu tán vượn mấy em tiếp viên để xem vợ tôi có ghen hay không, nhưng thấy nàng vẩn tươi cười như không hề biết ghen là gì.

Ngồi nghe nhạc thêm một lúc, chợt có 3 người khách cùng đi lại và ngồi vào một bàn còn trống kế bên bàn vợ chồng tôi đang ngồi. Tôi nhận ra một trong 3 người là ông đại tá của tôi, ông ta củng vừa nhìn thấy tôi, nên tôi vội đứng lên chào theo thói quen trong quân đội, mặc dù cả ông và tôi đang mặc thường phục. Ông ta nhìn vợ tôi rồi cười chúm chím hỏi nhỏ tôi, nhưng củng muốn vợ tôi cùng nghe :
– Vợ em xinh quá…cho anh mời cô ta nhảy một bản được không ?
Tôi mỉm cười gật đầu. Trong tích tắc, vợ tôi và đại tá cùng mỉm cười nhìn nhau và gật đầu chào. Kế đó ban nhạc trổi lên một bản slow trử tình. Ông đại tá liền đứng lên và qua mời vợ tôi nhảy, nhưng nàng lắc đầu xin lổi vì không biết nhảy. Tôi liền nói nhỏ vào tai nàng :
– Nhảy slow dể lắm, em cứ chậm chậm bước theo hắn là được !
Vợ tôi liền đứng lên đưa tay cho đại tá nắm và dìu nàng ra sàn nhảy. Rượu đả được mang ra bàn, nhưng đại tá không thèm uống, cứ giử vợ tôi lại sàn nhảy chờ nhạc trổi lên để ôm vợ tôi nhảy tiếp. Tôi biết sớm muộn gì ông ta củng đòi hỏi vợ tôi phải trả món nợ, mà nàng vì muốn tôi được trở về làm việc gần nhà nên phải mang nợ vào thân.

Trên đường chở nhau về nhà. Nàng ngồi sau lưng nói vào tai tôi:
– Hắn mời em tối mai đi ăn và em đả nhận lời…ý anh thế nào ?
– Thế nào nửa…rỏ ràng là mình còn thiếu nợ hắn, em trả phức cho xong việc !
– Tất nhiên là phải vậy rồi, nhưng ý em muốn biết là anh có ghen không thôi ?
– Anh đả không ghen với thương gia kia, thì cớ gì anh lại ghen với hắn ta chứ…anh muốn em trả phức nợ cho hắn đi, để đầu óc mình khỏi bận lo nghỉ !
– Anh không ghen là tốt rồi…bởi vì anh củng biết, đâu phải em chỉ dâng hiến cho hắn một lần là xong nợ đâu, mà em còn phải dâng hiến cho hắn dài dài, vì ngày nào anh còn làm việc dưới quyền hắn, thì ngày đó em vẩn phải dâng hiến thân xác cho hắn…nên em sợ đến lúc đó anh sẻ nổi máu ghen !

Chiều hôm sau gần đến giờ vợ tôi xuống ca, thì đại tá đến khách sạn đặt phòng và lấy chìa khoá, rồi ra xe ngồi chờ vợ tôi. Hai người chở nhau đi ăn uống xong thì trở về lại khách sạn. Vợ tôi lên phòng riêng của nàng, đại tá lên phòng của đại tá. Hơn nửa giờ sau, vợ tôi tắm rửa xong thì xuống gỏ cửa phòng đại tá.
Vừa bước vào trong phòng, vợ tôi đứng chết lặng khi nhận ra sự có mặt của vị thương gia trong phòng. Thì ra hai người họ thường xuyên chia xẻ người tình cho nhau, nếu là bồ ruột càng hứng thú, họ hứa với nhau, nếu vợ nhà mà bằng lòng, thì họ củng sẳn sàng chia xẻ cho nhau hưởng thụ. Suốt đêm đó vợ tôi lại phải dâng hiến thân xác cho hai tên biến thái cùng lúc hành hạ một cách thô bạo. Tên đại tá đả trút xuống người vợ tôi tất cả nhửng khao khát và thèm muốn bấy lâu nay.

Hầu hết khách đàn ông nào vào khách sạn mướn phòng nhìn thấy vợ tôi tại phòng tiếp tân, củng đều mơ ước được kéo nàng lên giường. Cho nên chị quản lý không dại gì bỏ mất cơ hội hốt bạc, chị tự biến mình thành một tú bà, và xem vợ tôi như một cái máy nhả ra tiền.
Chị ta biết hai tên khốn kia đả chơi vợ tôi tan nát đời hoa, nên chị ta tỏ ra thân mật và to nhỏ với vợ tôi để dụ dổ nàng làm đĩ.
– Khách hàng của chị toàn là nhửng người sang trọng và giàu có, nên nhiều đại gia thích em lắm, đừng dại dột bỏ mất cơ hội kiếm tiền, chị sẻ bắt khách và thu tiền dùm cho, em chỉ việc vào phòng cho họ thỏa mản đến hết giờ là xong nhiệm vụ…em đả lở làm đĩ một lần thì củng kể như là đĩ, đừng ngại, chị em mình chia, em sáu chị bốn !
Trước nhửng lời đường mật quyến rủ của chị quản lý, vợ tôi làm sao có thể không nghe, trái lại nàng mạnh dạn nghe theo nửa là đằng khác. Nàng đả cho hai người đàn ông xa lạ chơi tanh bành và nhận tiền bo của họ, thì trinh tiếc đâu còn nửa mà phải gìn giử, chị quản lý nói không sai, đúng vợ tôi đả là một con đĩ.

Đại gia nào chơi vợ tôi một lần củng khen nức nở, nào là mới ra nghề nên rất khít khao, nào là trắng da đẹp mặt, nào là dể thương và rất nhiệt tình trên giường. Một đồn mười, nên chẳng mấy chốc ai củng nghe danh vợ tôi, do vậy càng lúc vợ tôi càng có giá .
Chị quản lý bắt đầu trân quí vợ tôi như một món nử trang đắt tiền. Chị không bắt vợ tôi phải có mặt tại phòng tiếp tân mổi ngày nửa, mà cho phép nàng lên phòng riêng nằm ngủ thả giàn và chờ điện thoại của chị mà thôi, cơm nước có bồi phòng mang vào tận giường ngủ. Vợ tôi chỉ có một việc duy nhất phải làm, là chị quản lý bảo nàng vào phòng số mấy, thì nàng phải tắm rửa sạch sẻ thơm tho, rồi đến phòng đó gỏ cửa. Tiền thù lao khách đả thanh toán trước cho chị quản lý giử, sau khi nàng hoàn tất nhiệm vụ, nếu khách bo thêm thì nàng giử hết, và chị quản lý sẻ đưa nàng 60% tiền công theo giá đả thoả thuận tính theo giờ.

Vợ tôi được xem là gái điếm hạng sang, nên nàng không đi khách lẻ tẻ kiểu chơi từng phát một, mà thường là đi bao suốt đêm hoặc suốt ngày. Tất nhiên là giá thù lao khá cao, nên chỉ nhửng người giàu có mới đủ khả năng đáp ứng. Thường lả vợ tôi phải cho họ chơi thả giàn cho đến khi nào hết giờ mới thôi.
Tôi củng đành chấp nhận chứ biết làm sao hơn. Xem như tôi cưới vợ về làm đĩ vậy thôi, nghề nào củng là nghề. Vợ tôi làm đĩ củng là một nghề hái ra tiền dể dàng và nhàn hạ hơn nhửng nghề khác.

Duy nhất chỉ có ông đại tá, là vợ tôi phải phục vụ đặc biệt mà thôi, vì nàng không muốn tôi bị ông ta tống khứ đi xa thêm một lần nửa. Do vậy, cứ hể có cơ hội trốn được vợ, là ông ta chạy vù đến khách sạn mướn phòng để chơi nàng vài cái rồi về ngay chứ không dám ngủ với nàng qua đêm, vì bà vợ ghen dử quá, theo dỏi ông ta rất sát. Nhiều lúc vì muốn tiết kiệm thời gian, ông không cần phải mướn phòng, cứ vào thẳng phòng riêng của vợ tôi, thoả mản xong thì về liền.
Tình trạng nầy vẩn tiếp diển như một thói quen, chính vì thế không qua mắt được nhửng kẻ tò mò, nên nghe phong phanh nhiều người nói là ông đại tá có vợ bé và đang xây tổ uyên ương tại khách sạn H-G.
Chuyện đồn đải ông đại tá có vợ bé bị rò rỉ, và đến tai bà vợ của ông ta, mà một khi đả tới tai bà, thì nhứt định phải có chuyện lớn.
Bà ta cho người thường xuyên theo dỏi ông đại tá, tuy chưa có bằng chứng cụ thể, nhưng bà đả biết tên vợ tôi và địa điểm tổ uyên ương là khách sạn H-G.
Điều đáng sợ nhất, là nghe phong phanh đồn rằng bà đại tá đang lên kế hoạch đánh ghen vợ tôi.

Một hôm nọ, sau khi chở bà đại tá đi mua sắm quần áo như mọi khi xong trở về nhà, một lát sau bà mặc nguyên một bộ bikini thật nhỏ, có thể nói là không thể nào làm nhỏ hơn được nửa, mà lại màu trắng mới ác. Từ trong phòng ngủ đi ra và lại phòng khách đứng trước mặt tôi:
– Em nhìn kỷ xem chị mặc bộ đồ tắm nầy có đẹp không ?
– Woa…đẹp lắm, phải nói là quá đẹp…chị củng khéo chọn lắm !
– Vậy hôm nào em chở chị lại mua thêm vài màu khác dể dành !
Bà chậm rải xoay qua xoay lại mầy vòng để tôi chiêm ngưởng, rồi ngoe ngẩy bước vào trong. Mặt tôi nóng bừng và đỏ như quan công, vì được xem một màng sexy show miển phí. Cái áo nịt vú chỉ đủ che hai cái núm vú mà tôi, còn hai bầu vú thì trồi lên khiêu khích. Cái quần bikini thì quá nhỏ nên chỉ đủ che cái khe sung sướng mà thôi, chứ không che hết đám lông rậm rạp, chúng ló ra hai bên một cách khêu gợi. Tôi tự hỏi thầm trong bụng, bà ta muốn gì đây, mà lại khêu gợi để thằng nhỏ tôi phải bị dựng đứng lên trong quần ?

Tôi còn đang sướng tỉ tê vì được nhìn nhửng cái đáng nhìn nhất trên người bà đại tá. Thì bổng dưng bà quay trở ra và vẩn mặc bộ bikini đó trên người, lại đứng sát bên tôi, chìa ra tấm hình và hỏi tôi :
– Em có quen biết cô nầy không ?
Mặt tôi xanh như tàu lá chuối, tim tôi đập loạn xạ, và thằng nhỏ tôi đang chào cờ nảy giờ, bổng chốc nó xẹp xuống như bong bóng bị xì hơi. Rỏ ràng là hình vợ tôi, chụp lúc nàng đang nói điện thoại ở phòng tiếp tân của khách sạn HG. Tôi cố lấy bình tỉnh và pha trò để trấn áp sự bối rối :
– Cô vào vậy chị…củng xinh ghê, chị giới thiệu cho em quen được không ?
– Em có vợ rồi, mà còn ham…bộ em muốn ổng tống ra chiến trường hay sao mà đòi làm quen…bồ ruột của ổng đó, liệu hồn !
– Nghỉa là sao hả chị ?
– Em khờ quá, chị nói vậy mà không hiểu…vợ bé ổng !
– Chị có nói lộn không…cô nầy mà vợ bé của xếp sao…tuy có xinh thiệt, nhưng so với chị thì còn thua xa…chắc ai ghét ổng phao tin bậy thôi…nếu nói thầy chơi qua đường thì em còn tin !
– Vợ em đẹp không, hôm nào dẩn lại nhà chơi với chị cho vui !
– Dạ..vợ em chỉ đẹp với em thôi…bởi vậy vợ em mặc cảm nên ít khi ra ngoài !
Bà đi vào trong, tôi mới hoàn hồn, may phước bà chưa biết mặt vợ tôi.

Tối hôm đó về nhà, lúc lên giường nằm, vợ tôi hỏi:
– Vợ ông đại tá đẹp lắm phải không anh ?
Tôi lại hồi hộp, chuyện gì nửa đây trời. Hồi sáng tôi đả đứng tim vì bà đại tá, giờ đến vợ tôi, toàn hỏi nhửng câu khiến tim tôi muốn nhảy ra ngoài.
– Đẹp vừa thôi, chưa được phân nửa em đâu, có chuyện gì thì nói liền cho anh nghe đi, úp mở làm anh hồi hộp quá, bộ em ghen với vợ ông đại tá hả ?
Vợ tôi cười khúc khích:
– Đâu có, ai lại ghen ngược kỳ vậy, ông đại tá nói với em là bà ấy biết ổng đang tò tí với em ở khách sạn, nên em củng hơi lo, mới hỏi anh vậy thôi !
– Ừ…anh định kể em nghe mà chưa kịp…bà ấy có cả hình của em, củng may là bà ấy chưa biết em là vợ anh !
Tôi kể hết mọi chuyện sáng nay cho vợ tôi nghe, và kể luôn chuyện bà mua quần áo rồi về nhà mặc bikini cho tôi xem. Vợ tôi cười to thích thú chứ không lộ một chút hờn ghen nào trên mặt.
– Anh khờ quá…của ngon dâng tới miệng mà không biết hưởng, để bỏ mất cơ hội…bà ấy khoái anh rồi biết chưa ?
Tự dưng tôi nổi nóng, dù biết rằng vợ tôi nói đúng chứ không sai.
– Em lại muốn gì nửa đây…em tự hủy hoại trinh tiếc để đem anh về đây, mà lại khuyến khích anh lên giường với bà đại tá là sao…bộ em muốn ổng tống khứ anh ra chiến trường à ?
– Em xin lổi anh…em nói thật tình chứ không có ý gì sai trái cả, bả không khoái anh thì chẳng bao giờ bà ấy có nhửng hành động khêu gợi như thế…nhưng đó củng là một cơ hội tốt để anh có thể giúp em một chuyện quan trong !
– Chuyện gì ?
– Em muốn anh lên giường với bà ấy !
– Trời…sao em lại có ý tưởng điên rồ và nguy hiểm như vậy…ổng không tống khứ anh ra chiến trường, thì ổng củng bắn anh nát óc, em có biết không ?
– Anh yên tâm, em bảo đảm ổng không ghen, mà còn cám ơn anh nửa
là đằng khác !
– Sao em chắc như thế ?
– Ổng nhờ em khuyến khích anh làm chuyện đó !
Đến đây thì tôi đả hiểu. Ông đại tá muốn tôi tò tí với vợ ổng, để ổng thoải mái ôm ấp vợ tôi. Một trò chơi trao đổi vợ củng khá thú vị. Dù sao tôi củng phải chìu vợ. Coi như tôi giử chân bà ta, hy vọng là bà sẻ đổi ý, hủy bỏ kế hoạch đánh ghen vợ tôi.
Tôi hứng thú hỏi đùa nàng cho vui :
– Ông đại tá không ghen, nhưng còn em thì sao, em ghen không ?
Vợ tôi cười khúc khích :
– Anh khờ thiệt…có vợ đang làm đĩ mà không ghen, lại sợ vợ ghen
ngược… anh nghỉ em là ai mà dám ghen với anh ?

Trong ngày đầu tiên tôi lại nhà trình diện vợ chồng ông đại tá, nhìn thấy ánh mắt và nụ cười của bà đại tá khi bà dẩn tôi đi tham quan khắp nhà, là tôi đả cảm thấy lòng mình xao xuyến. Bà đại tá chỉ lớn hơn tôi chừng mười tuổi, thân hình gọn ghẻ nên trông củng hấp dẩn, tuy không đẹp sắc sảo như vợ tôi, ít ra là theo nhận xét của riêng tôi, nhưng bà củng có nhiều nét quyến rủ.
Biết phận mình không khác gì một người đầy tớ nên tôi đâu dám nghỉ tới chuyện đèo bồng, nhưng sau nhửng lần bà cố tình phơi bày thân thể trước mắt tôi, tôi nghỉ mình đả chiếm được cảm tình của bà ta.

Nghe vợ tôi khuyến khích, khiến tôi củng háo hức muốn được lên giường với bà đại tá. Tôi nhủ thầm, hắn đả chơi vợ mình, thì mình ngu gì không chơi lại vợ hắn, đó củng là một cách trả thù. Nhưng trả thù như thế vẩn chưa đủ, vì hắn đả biến vợ tôi thành một con đĩ, thì tôi củng phải làm sao biến vợ hắn thành con đĩ, thì mới công bằng.
Một công hai việc, trước là tôi được thỏa mản dục vọng, sau là giúp vợ tôi được yên tâm hơn, khi có tôi bên cạnh, hy vọng bà ta sẻ không nghỉ đến việc đánh ghen vợ tôi nửa.

Tôi không phải chờ đợi lâu. Chỉ vài ngày sau, khi ông đại tá ra khỏi nhà được một lúc lâu, thì bà ấy biểu tôi vào phòng để bà nhờ tý việc. Tôi nghỉ là bà sẻ dở trò gì đây, chứ nếu cần sai việc gì bình thường thì bà biểu tôi làm ngay không cần phải kín đáo như vậy. Đả có chủ tâm nên tôi trở nên bạo dạn, nếu chút nửa có cơ hội thuận tiện tôi sẻ không ngần ngại lôi bà ta lên giường.
Năm phút sau tôi vào phòng, thì đả thấy bà trần truồng nằm úp trên giường, đầu hướng ra cửa chờ đợi tôi vào. Tự nhiên tôi đứng khựng lại, nửa muốn tiến tới, nửa muốn thối lui. Chợt bà ta ngẩn đầu lên nhìn tôi với nụ cười trên môi, nụ cười mà tôi đả từng ngưởng mộ và xao xuyến trong lòng :
– Chị đau lưng quá, nhờ em thoa dầu nóng dùm chị được hông ?
Tôi uống thuốc liều, mạnh dạn trả lời :
– Dạ được…để em xoa dầu và massa cho chị đở đau lưng luôn nghe ?
– Woa…em biết massa nửa à, vậy mà bấy lâu nay em không nói cho bị biết sớm…em cởi quần áo để lên giường massa dể hơn, không bị vướng víu !
Không cần phải chờ đợi gì thêm. Như một cái máy, tôi nhanh chóng trần truồng phóng lên giường, thì cùng lúc bà ta xoay người nằm ngửa ra. Bà xoay lưng lại có nghỉa là bà không muốn tôi massa làm gì cho mất thì giờ. Tôi lập tức úp mặt vào ngả ba sung sướng đầy lông và đang mở rộng của bà ta. Tôi say sưa trong im lặng, liếm mút nhửng giòng nước nhờn tinh khiết từ trong sâu thẳm tuông ra, cho đến khi bà van xin trong hơi thở dồn dập:
– Cho vào đi em, chị chịu hết nổi rồi !
Xong một hiệp chưa đủ, bà yêu cầu tôi làm thêm 2 hiệp nửa mới chịu buông tha cho tôi mặc lại quần áo. Bửa ăn trưa hôm đó, tôi được bà bồi dưởng mấy miếng thịt bò tái to tổ chảng và một lon bia Budveiser của Mỷ.
Ngày chiều hôm đó về nhà, vợ tôi mừng rở khi nghe tôi thông báo là đả chiếm được mục tiêu. Nàng hứng thú cười khúc khích, hỏi dồn :
– Mấy cái ?
– Củng ít thôi…3 !
– Vậy mà còn ít…mấy khi anh làm em 3 cái liên tiếp ?
– Em thông cảm cho anh chứ…em là cơm, còn bả là phở mà em !
Nàng cười to thích thú, tôi củng cười theo.

Vài ngày sau vợ tôi cho biết, ông đại tá đóng đô luôn trong khách sạn, ít khi về nhà. Rồi nàng âu yếm ôm hôn môi tôi thật lâu.
– Mình hứa với nhau đi anh…muốn chơi với ai thì cứ chơi, nhưng tình cảm vợ chồng mình phải luôn luôn giử chặt và bền vửng suốt đời nghe anh, em hứa rồi đó, đến phiên anh hứa đi ?
– Ừ…anh hứa !
Hai chúng tôi thỏa thuận với nhau, thường là cứ cách hai đêm ông đại tá ra khách sạn ngủ với vợ tôi một đêm, thì đêm đó tôi củng tôi đến nhà ngủ với bà đại tá suốt đêm. Còn nhửng đêm khác, nếu vợ tôi không bận đi khách, thì nàng về nhà ngủ với tôi.

Riêng về bà đại tá, bà củng chẳng màng biết ông ta đi đâu, miển cứ cách hai đêm, có tôi bên cạnh bà là vui như con nít được cho quà. Tôi cứ nghỉ vợ tôi dâm ít ai bằng, không ngờ bà đại tá còn dâm bạo hơn vợ tôi. Trong hộc tủ đầu giường ngủ của bà, có hàng chục con cu giả đủ loại và to nhỏ khác nhau. Bà nói là của mấy bà bạn đi Mỷ mua về tặng cho bà. Mổi lần có tôi đến, bà chọn ra vài con, rửa ráy sạch sẻ để sẳn ở đầu giường, khi nào tôi đuối sức, tôi sẻ nhờ nó tiếp sức, để có thể đưa bà lên tột đỉnh khoái cảm. Trên giường tôi và bà đại tá vẩn cứ gọi nhau chị chị em em, nghe có vẻ loạn luân, vậy mà kích thích vô cùng.

Thế rồi tình hình chiến tranh ngày càng tồi tệ. Nhiều tướng lảnh trong quân đội VNCH bắt đầu tháo chạy ra nước ngoài. Một hôm vợ tôi ngủ với ông đại tá xong thì về nhà kể tôi nghe:
– Ông đại tá nói cho em biết, là bạn bè hối thúc ông di tản ra nước ngoài, ổng muốn có em đi theo, nếu em không đi, thì ổng củng không đi, ổng hỏi nếu anh muốn đi theo em luôn thì nói, để ổng còn thời gian để lo liệu, anh tính sao ?
Tôi là sỉ quan cấp nhỏ nên thú thật trong đầu tôi trống rổng, tôi chẳng nghỉ ngợi gì đến việc di tản ra nước ngoài. Lính cắc ké như tôi mà di tản ra nước ngoài dể dàng, thì đất nước nầy còn ai ? hơn thế nửa, người thân trong gia đình khá đông, tôi đi một mình thì sung sướng gì mà đi. Tôi bối rối không biết tính sao, bèn trả lời đại cho xong chuyện.
– Anh không đi đâu hết…nhưng anh không cấm em đi với ông ta !
– Em củng không đi luôn !

Giửa lúc mọi người trong thành phố Saigon đều sống trong sự lo âu và hoang mang không biết cuộc chiến tranh nầy sẻ đi về đâu. Thì một đêm nọ như thường lệ, tôi đến nhà ăn uống và ngủ với bà đại tá. Hôm đó nhằn lúc bác quản gia xin bà đại tá cho về nhà thăm cháu một tuần, nên chính tay tôi mở và khoá cổng cẩn thận sau khi tôi vào bên trong. Vậy mà giửa lúc tôi và bà đại tá vừa lên giường nằm, thì bị một nhóm thanh niên 4 người bịt mặt, xô cửa lao vào phòng và uy hiếp hai chúng tôi. Tôi đang trần truồng không một tất sắt trong tay, nên mau chóng bị chúng trói tay chân lại rồi đẩy tôi vào góc phòng ngồi bệt xuống sàn. Bà đại tá củng đang trần truồng như nhộng, bị chúng thay phiên nhau hảm hiếp trước sự chứng kiến của tôi, nhưng tôi đành bất lực. Sau khi chán chê, chúng củng biết điều, chỉ trói hai chân bà lại và để bà nằm trần truống trên giường, nhưng hai tay bà thì chúng không trói, để bà có thể cởi trói cho tôi. Chúng trói cẳng bà là để chúng có đủ thì giờ rút lui êm thắm mà thôi.
Nhờ vậy sau khi biết chúng đả rút lui, tôi cố lếch đến sát cạnh giường, bà chuồi người xuống mở trói cho tôi. Bọn chúng chủ yếu chỉ hiếp dâm bà đại tá thôi chứ không cướp tiền bạc. Bà biểu tôi giử kín chuyện nầy, đừng tiết lộ cho ai biết. Bà củng không kể cho chồng nghe, nên mọi chuyện chìm dần trong bóng tối, chỉ có tôi và bà biết mà thôi.

Vài hôm sau tôi và bà đại tá nằm trên giường chuẩn bị làm tình, tôi nhắc đến chuyện bà bị hiếp dâm mấy ngày trước, để tăng thêm phần hứng thú:
– Bốn thằng nhóc hôm nọ có làm chị đau đớn lắm không, mà em nghe chị rên to quá ?
Bà đại tá cười khúc khích:
– Em hỏi chi vậy…em thừa biết là chị rên vì sướng, chứ đâu phải vì đau đớn ?
Tôi cười khì khì:
– Thì em củng biết là chị rên vì sướng khoái…nhưng bị hiếp dâm mà không thấy chị kêu la cầu cứu, mà chỉ nghe chị rên càng lúc càng to, em ngạc nhiên mới hỏi cho biết thôi !
– Bị hiếp dâm củng sướng lắm em !
– Vậy à…nếu chúng quay lại lần nửa, chị có thích không ?
– Thích chứ, nếu như mọi chuyện êm thắm và kín đáo như vừa rồi !
– Chị dâm thiệt !
– Em không thích chị dâm à ?
– Em thích lắm chứ !
Bà đại tá ôm siết lấy tôi, trong phút chốc hai chúng tôi trần truồng hòa nhập vào nhau cho đến khi nghe khoái cảm dâng trào lên tột đỉnh.

Chỉ vài tuần sau đó, chiến tranh kết thúc một cách tức tưởi. Tôi và ông đại tá cùng chung số phận thương đau, vào tù ngồi mà không hề nghe quan tòa nào kêu án, nên củng không biết ngày nào được ra khỏi tù. Tôi và ông đại tá cùng vào tù, nhưng từ khi bị đưa ra Bắc, tôi và ông chưa lần nào nhốt chung một nhà tù, nên tôi củng không biết tin tức gì về ông ta. Mải cho đến khi có lệnh cho phép thân nhân được thăm nuôi tù. Vợ chồng tôi mới gặp mặt nhau. Sau nhiều lần thăm nuôi, vợ tôi mới kể hết cho tôi nghe cuộc sống hiện tại của vợ tôi và của bà vợ ông đại tá.

Sau ngày tôi vào tù, vợ tôi củng thôi làm đĩ, bởi vì đất nước còn đang trong thời kỳ tái thiết sau chiến tranh, mọi người ăn không đủ no thì lấy tiền đâu chơi đĩ ? Khách sạn bị nhà nước quản lý vì người chủ đả di tản ra nước ngoài. Chị quản lý củng biến đâu mất, vợ tôi không gặp lại chị ta nửa.

Tuy nhiên, không bao lâu sau khi chiến tranh kết thúc, dân không có tiền, nhưng cán bộ thì ngày càng giàu có và chúng bắt đầu hưởng thụ. Bởi vậy vợ tôi chỉ nghỉ ngơi trong một thời gian, rồi ngựa quen đường củ. Thêm vào đó, xa vắng tôi lâu ngày mà không có đàn ông mài dủa, thì cái ngàn vàng của nàng củng bức rức và ngứa ngáy khó chịu lắm, nàng không làm đĩ nửa, mà nàng chuyển nghề sang làm điếm, nàng cặp nhửng tay cán bộ giàu có, và tiếp tục đưa cái ngàn vàng cho chúng mài dủa tanh bành. Tôi không trách móc mà trái lại tôi còn khuyến khích nàng tiếp tục hành nghề để khỏi bị ức chế sinh lý. Sắc đẹp và tuổi xuân đâu có tồn tại mải với thời gian, mà bắt nàng phải giử gìn để chờ tôi ra tù hưởng ? mà mẹ kiếp, biết ngày nào tôi ra tù mà bắt nàng phải chờ ? có mà phí của trời ban cho nàng.

Có một điều tôi khoái nhất khi còn ngồi trong tù, là lồn vợ tôi có lông đầy đủ chứ không phải lồn đoi, vậy mà không hiểu tại sao, cứ mổi lần lên thăm nuôi tôi, nàng đều có tin buồn kể cho tôi nghe. Khi thì một anh cửa hàng trưởng, khi thì một anh thủ kho, hể anh nào đụ vào lồn vợ tôi một thời gian thì bị xui, không mất vợ củng mất chức, không vào tù thì củng tán gia bại sản. Tôi nghe vợ kể mà khoái thầm trong bụng, cho đáng đời mấy thằng ăn cướp.

Cuối cùng thì tôi củng được thả ra khỏi tù, sau hơn 3 năm nếm mùi lao động khổ sai, chịu đói chịu rét, và thiếu sống thừa chết. Trước kia tôi hận ông đại tá đến tận xương tủy. Chỉ vì tánh háo sắc và ham của lạ, ông gặp mặt vợ tôi chỉ một lần duy nhất, vậy mà ông nở lòng nào bày ra kế hoạch điệu hổ ly sơn, để được đụ vợ tôi một cách hợp pháp. Không ngờ sau khi ra tù tôi mới cảm thấy hối hận và tội nghiệp cho vợ chồng ông ta. Đúng là đời người có vay có trả.
Một lần vợ tôi tâm sự, củng tội nghiệp vợ chồng ông đại tá lắm anh, tại em nên ổng còn ở lại, và bị bạn bè chê trách là thằng mê lồn, sau khi anh và ổng vào tù, em có tìm gặp vợ ông ta, em kể hết mọi chuyện về ổng cho bà ấy nghe, lúc đó bà ta mới biết em là vợ anh, bả chỉ biết đại tá tằng tịu với em ở khách sạn H-G, và bả đang lên kế hoạch đánh ghen em, thì anh chen vào đời tư của bả, bả mến anh quá nên bỏ kế hoạch đánh ghen, để mặc sức ổng ra ngoài, đặng bả thoải mái lên giường với anh, coi như ông ăn chả thì bà ăn nem. Tuy ổng bả có quyền cao chức trọng, nhưng ông đại tá có tật mê gái, phung phí quá nên củng không còn của cải nhiều. Sau vài lần đi thăm nuôi đại tá về, bà kể là ổng ốm chỉ còn da bọc xương và mang nhiều thứ bịnh trong người. Từ đó bà lâm vào cảnh túng thiếu, mổi ngày bà phải ra chợ trời, mua cái nầy bán cái nọ, chịu nắng chịu mưa, mà củng chẳng kiếm được bao nhiêu. Em thấy tội nghiệp bà ta quá, nên có giúp đở cho bà ít tiền để mẹ con bà tạm sống qua ngày. Nhưng chẳng lẻ em cứ phải giúp hoài, nên em đành phải kéo bà ta cùng làm ăn với em, để mẹ con bà ta có cuộc sống sung túc một chút, rồi chuyện gì xảy ra tính sau.

Ban đầu bà ta không chịu nghe theo em, có lẻ bà mặc cảm, dù gì thì bà củng một thời có tiếng tăm, ai củng nghe danh, chẳng lẻ giờ lại đi làm đĩ coi sao được. Nhưng rồi thời gian chất chồng, tổng số tiền em giúp bà càng lúc càng nhiều, bà cảm thấy áy náy không dám nhận nửa, nhưng em vẩn lai rai đưa cho bà. Bổng dưng bà nhận được giấy báo tử, nói chồng bà chết vì kiệt sức trong lúc lao động nặng nhọc, bà không còn tiền để có thể ra Bắc lo việc di dời hài cốt của chồng. Có lẻ lâm vào cảnh túng thiếu quá, hoặc bà không muốn làm phiền em nửa, cuối cùng bà đành phải nhờ em hướng dẩn để làm gái bao kiếm tiền. Nhờ vậy mà bà và các con có được cuộc sống phong phú hơn.
– Nghỉa là…bây giờ bà ấy cặp cán bộ hả em ?
– Không cán bộ, thì cặp với ai bây giờ hả anh ?
Tôi gục đầu im lặng và bùi ngùi cảm động, không biết nói gì hơn.
– Em có thắc mắc nầy định có dịp sẻ hỏi anh…bà đại tá kể em nghe, là có một lần bà bị 4 thanh niên hiếp dâm trước mặt anh…nhưng sao em không hề nghe anh kể ?
– Anh xin lổi đả không kể em nghe…bởi vì bà đại tá năn nỉ anh giử kín chuyện nầy, và anh đả hứa, nên không dám kể em nghe, sợ em biết thì thế nào ông đại tá củng biết !
Vợ tôi cười khúc khích một lúc rồi nói :
– Em hỏi thật anh…có phải anh là tác giả của kịch bản đó không ?
– Sao em lại nghi ngờ là do anh dàn dựng vụ hiếp dâm ?
– Bà ta nói, chúng chỉ hiếp dâm bà ta thôi chứ không tra khảo tiền bạc, và đêm đó bác quản gia đi phép nên chính tay anh khoá cửa, thì xảy ra chuyện ?

Tôi nghỉ câu chuyện hiếp dâm nầy bây giờ củng không cần phải dấu diếm. Thực chất là vì bà đại tá quá dâm, nhu cầu sinh lý của bà vô tận, như một cái bao không đáy, không bao nhiêu cho đủ, vừa sướng xong đó, bà lại đòi hỏi tiếp. Khiến tự dưng tôi có hứng thú, vừa muốn làm cho bà đại tá thỏa mản xác thịt, vừa muốn trả thù ông đại tá cho bỏ gết. Tôi đả có ý định sẳn trong đầu từ lâu, ông ta đả biến vợ tôi thành một con đĩ ngủ với hết người nầy đến người khác, nên tôi thề sẻ trả thù ông một cách tương xứng, nghỉa là nếu tôi không biến vợ ông ta thành đĩ, thì tôi sẻ cho nhiều người hiếp dâm vợ ông ta. Không ngờ sau khi bị hiếp dâm, bà đại tá lại tỏ ra thích thú và mơ ước được hiếp dâm nửa, nên tôi dự tính sẻ tiếp tục tái diển kịch bản củ thêm nhiều lần nửa, cho đến khi nào đến tai ông đại tá, tôi mới hả dạ. Nhưng
không ngờ chiền tranh kết thúc nhanh quá, nên mọi dự tính của tôi đành phải khép lại.

Tôi đành thú nhận hành động tiểu nhơn của mình cho vợ tôi nghe.
– Em củng thông minh thiệt…anh hận ông đại tá, nên đả mượn thân xác bà đại tá để trả thù…đêm đó anh có móc ổ khoá vào móc xích cẩn thận, nhưng anh không bóp móc khoá !
Vợ tôi lại cười khúc khích :
– Anh khờ quá…trả thù kiểu đó thì nhằm nhò gì…ông đại tá còn cám ơn anh là đằng khác…anh muốn bà ấy sướng nhiều, chứ đâu phải anh muốn trả thù ?
Tôi cười khì khì :
– Cả hai việc, anh đều muốn !
– Thế anh nhờ ai làm công việc hiếp dâm bà đại tá ?
– Khải chứ ai…hắn và 3 thằng bạn thân của hắn !
– Giờ anh nhắc đến anh Khải em mới nhớ…lâu quá em củng không gặp lại ảnh !
– Hắn làm việc cho Mỷ đến ngày chót, nên anh nghỉ là hắn đả di tản qua Mỷ rồi !

Tôi tìm gặp bà đại tá. Hai chúng tôi bùi ngùi và xúc động, không cầm được nước mắt khi ôm chặt lấy nhau. Vợ tôi cho biết, bà củng đả qua tay nhiều cán bộ trẻ, tên nào chơi bà đã đời xong củng khen nức nở, là vợ ngụy thơm, vợ ngụy đẹp, vợ ngụy làm tình rất sướng. Nhưng chúng chỉ mê thích xác thịt của bà mà thôi, chứ tình cảm khô khan như cây, như lá trên rừng bị thuốc khai quang.

Nhưng cuối cùng bà may mắn tìm được một chổ dựa cho đời bớt khổ. Ông cán bộ mà bà gặp sau nầy thật lòng thương yêu bà và muốn có một mái ấm gia đình. Bà không có con với ông, nhưng các con bà củng được ông thương yêu như con ruột.
Bà được hạnh phúc như vậy, một phần củng do vợ tôi góp công vẻ đường cho bà đi trong nhửng bước đầu bà chập chửng vào nghề bán trôn nuôi miệng. Tuy không tốt đẹp gì, nhưng đó củng là một thành quả đáng khích lệ và vợ chông tôi củng cảm thấy nhẹ nhàng thư thái trong lòng.

Sau khi tôi ra khỏi tù, vợ tôi hứa sẻ hoàn lương để xây dựng lại tổ ấm, nàng không hẹn hò với ai nửa mặc dù vẩn có nhiều người theo tán tỉnh vợ tôi. Trong thời gian qua vợ tôi cặp với nhửng tên giàu có, nên nàng củng dành dụm được một số vốn kha khá, nay nàng bung ra cho vay với phân lời thấp nên củng kiếm ăn qua ngày. Một hôm nàng đề nghị :
– Mình sanh con cho vui cửa vui nhà đi anh…đàn bà càng lớn tuổi sẻ càng khó sanh, em lấy vòng ngừa thai ra nha anh ?
– Ừ…em đả hứa hoàn lương thì mình củng nên có con sớm, vậy hôm nào em nhờ bác sỉ lấy vòng ngừa thai ra đi !
– Ngày mai anh chở em lại ông bác sỉ gần nhà mình nhờ ổng lấy ra dùm, vòng đặt lâu lắm rồi củng nên lấy ra !
– Bác sỉ Hà Nội hả em ?
– Chứ bác sỉ củ vượt biên hết rồi đâu còn ai !
– Vậy là y tá lâu năm lên bác sỷ !
– Em củng nghe nhiều nói vậy, nhưng được một cái là ổng khám em kỷ lắm !
Tôi cười khì khì:
– Ừ…khám đàn bà, thì ông bác sỉ nào chẳng khám kỷ ?

Tôi khao khát và thèm muốn đàn bà nhiều năm trong tù, giờ gặp lại vợ tôi chơi xả láng, đêm bảy ngày ba ra vô chưa tính. Vợ tôi vừa lấy vòng ngừa thai ra thì tháng sau nàng tắt kinh. Tôi mừng quá liền chở nàng đến nhờ ông bác sỉ tháng trước lấy vòng ngừa tha ra nhờ khám dùm coi phải vợ tôi có bầu hay không. Đúng là vợ tôi có bầu thiệt. Tôi vui mừng lắm, nhưng chờ ổng khám lâu quá khiến tôi nổi quạu. Về nhà tôi tò mò hỏi nàng:
– Bác sỉ khám kiểu gì mà lâu dử vậy em…hôm nọ lấy vòng ngừa thai ra củng đả lâu lắc, nhưng còn chấp nhận được…chứ khám thai mà lại lâu hơn là sao ?
– Ổng khám kỷ lắm…biểu em phải cổi hết quần áo để ổng khám khắp người nên phải lâu chứ anh….ổng dặn em mổi tháng phải trở lại để ổng khám cho đến ngày sanh !
– Vậy à…chắc mai mốt qua Mỷ anh phải đi học làm bác sỉ !
Vợ tôi cười khúc khúc chọc tôi :
– Anh học liền bây giờ đi đặng khám thai cho em…chứ qua Mỷ mà anh khám kiểu như ổng là vào tù ngồi sớm !

Bảy tám tháng sau, bụng bầu vợ tôi đả to và nhô lên cao như gò mối. Một hôm nằm trên giường tôi lấy tay xoa xoa lên bụng vợ tôi và nói đùa cho vui :
– Bụng em cao cở nầy, anh núp gò mối đâm heo thích lắm !
Vợ tôi cười khúc khích hỏi lại :
– Em thấy trong phim khiêu dâm, cái đó của Mỷ bự và dài lắm…nếu em cho Mỷ núp gò mối đâm heo, liệu cái đó của Mỷ có đụng con mình không anh ?
– Anh nghỉ là có…vì của Mỷ dài gấp đôi của anh mà…phải chi còn Mỷ ở đây, anh cho em thử để biết đụng hay không !
– Không còn Mỷ, nhưng Liên Xô củng đông lắm, cho em thử nha?
– Thôi em, anh sợ của họ đụng con mình lắm !

Từ ngày cưới vợ, tôi chưa hề cùng nàng xem phim khiêu dâm lần nào, dù tôi củng có nghe bạn bè kể. Thế mà không biết vợ tôi được xem phim khiêu dâm hồi nào mà nàng biết của Mỷ bự và dài. Tôi thắc mắc nên mỉm cười hỏi nàng:
– Em được xem phim khiêu dâm hồi nào mà biết của Mỷ bự ?
Vợ tôi cười khúc khích trả lời :
– Lúc anh đi tù, em cặp với cán bộ nên chúng chiếu cho em xem hoài, chúng bảo đó là văn hoá đồi trụy của mỷ ngụy để lại, chúng tịch thu nên xem cho biết. Chúng củng khoái chơi tập thể lắm, cứ lâu lâu chúng rủ một đám bạn bè về ăn uống, xem phim khiêu dâm rồi đè em ra chơi tập thể, sau mổi lần như thế, em đau thốn thấu trời xanh luôn. Chúng bảo vợ ngụy đẹp và cái đó thơm, nên chúng chơi bạo lắm chứ không nhẹ nhàng như anh đâu !

Vài tháng sau vợ tôi sanh một thằng nhóc kháu khỉnh, khuôn mặt sáng sủa lắm, và giống tôi y như khuôn đúc. Hai chúng tôi vô cùng hạnh phúc, tôi hôn lên môi nàng rồi nói :
– Em củng giỏi thiệt…con mình lớn lên đẹp trai hơn anh nhiều lắm !
Vợ tôi cười chúm chím hỏi tôi :
– Anh muốn em sinh con thêm nửa thôi ?
– Một đứa đủ làm vốn rồi…em uống thuốc ngừa thai đi, khi nào muốn sinh thêm con thì ngưng tiện hơn, chứ đặt vòng cứ phải nhờ bác sỉ để vô lấy ra hoài, mất màu em bé của anh !
Vợ tôi cười khúc khích :
– Đàn ông làm bác sỉ chỉ nhờ cơ hội đó để rửa mắt, mà anh lại không cho họ cơ hội, coi chừng họ thưa anh ra toà đó !

Ít lâu sau bổng dưng có tin đồn rằng tất cả nhửng tù nhân cải tạo đều được chính phủ Mỷ bảo lảnh cùng vợ (hoặc chồng) và các con còn độc thân qua Mỷ định cư. Tôi tưởng là tin vịt, ngờ đâu ít lâu sau nhà nước bắt đầu nhận đơn xin xuất cảnh của nhửng gia đình có người đi cải tạo về.

Bà đại tá và các con bà củng thuộc diện được phép qua Mỷ định cư theo diện có chồng là tù nhân cải tạo, dù ông ta đả chết trong tù, nhưng có giấy báo tử, nên bà và các con vần được đi Mỷ. Nhưng bà tình nguyện ở lại, để tỏ lòng biết ơn ông cán bộ đả ra tay cứu vớt mẹ con bà. Vả lại cơ ngơi của bà và ông cán bộ hiện giờ củng khấm khá, bà và các con bà không muốn qua Mỷ với vốn liếng một chỉ vàng cho mổi đầu người được mang theo khi xuất cảnh.

Tôi lập tức lên phòng quản lý xuất nhập cảnh nộp đơn xin xuất cảnh sang Mỷ. Nếu cứ để đích thân tôi đứng ra nộp đơn thì có lẻ củng không có chuyện gì rắc rối. Nhưng vợ tôi tài lanh dành lấy việc đứng ra nộp đơn :
– Anh ra mặt nộp đơn không thuận lợi bằng em đâu, anh mà ra mặt thì phải xả giao bằng cà phê thuốc lá, nếu không đơn anh sẻ nằm im lìm trong hộc tủ…anh cứ ở nhà coi con dùm em, để em ra mặt nộp đơn cho, đàn bà lúc nào củng được ưu đải, thấy mặt em chúng sẻ cứu xét đơn nhanh hơn đàn ông !

Nghe vợ nói củng có lý, nhửng chổ đông người chen lấn nhau để xin xỏ điều gì, thì đàn bà bao giờ củng được ưu đải hơn đàn ông là một điều rất đúng, nên tôi lánh mặt để nàng đứng ra lo việc nộp đơn. Nhưng không ngờ vợ tôi đả lầm, và bị ép phê ngược, vì thằng nào nhìn thấy vợ tôi củng sinh tâm muốn chiếm đoạt, nên hồ sơ xin xuất cảnh của vợ chồng tôi không mấy được suông sẻ như nhửng gia đình bạn bè khác. Nay họ cần giấy nầy, mai họ đòi giấy khác, vậy mà hầu hết bạn bè đăng ký sau tôi đả có giấy phép xuất cảnh trong tay, trong khi vợ chồng tôi nộp trước mà vẩn chưa có.
Tôi vừa giận nàng tài lanh, vừa ghét nhửng kẻ cứu xét đơn. Tôi bực mình nói với nàng :
– Em rút quách đơn lại đi, anh không cần đi Mỷ nửa !
– Anh đừng có dại dột ở lại…em không muốn tiếp tục làm đĩ suốt đời để nuôi anh nửa đâu, em muốn qua Mỷ để có cơ hội hoàn lương…anh cứ để em lo !
– Anh biết chúng muốn làm khó em mà thôi, em đừng làm gì nửa, cứ chờ…đây là chủ trương của nhà nước, cuối cùng chúng củng tống khứ mình đi chứ không giử mình lại đâu, chỉ là mình đi sau cùng mà thôi!
– Nói như anh đâu được, phải tranh thủ đi càng sớm càng tốt, rủi giửa chừng chúng nổi cơn, ngưng ngang xương không cho đi Mỷ nửa, thì anh làm gì chúng ?
– Vậy em muốn làm gì thì làm đi…nhưng anh nói cho em biết, bây giờ chúng giàu lắm rồi, tiền bạc chút ít không dể mua chúng được đâu !
– Em củng biết vậy…nhưng em sẻ lo được, anh cứ ở nhà săn sóc con dùm em, em sẻ lo được chuyện nầy dể dàng cho anh xem !

Quả nhiên vợ tôi lo được, chỉ một tuần sau vợ chồng tôi và thằng con đả có giấy phép xuất cảnh trong tay. Vợ tôi mỉm cười khoe với tôi:
– Anh thấy chưa…em có bùa hộ mệnh mà, chẳng qua là em chưa cần dùng đến mà thôi, chứ em mà dùng đến thì mạnh gấp trăm lần tiền !
Tôi hiểu ra tất cả, nàng đả dùng vốn tự có để trao đổi. Hèn gì suốt cả tuần nay, cứ sáng thức dậy là vợ tôi chưng diện quần áo rồi đi suốt đến khuya mới về nhà, tắm rửa xong là lên giường ngủ như chết, chẳng thèm ăn uống. Chắc chúng củng hành hạ vợ tôi dử lắm nên về nhà thấm mệt !

Cầm được giấy phép trong tay, vợ chồng tôi vui mừng chưa hết, thì ngày hôm sau tự dưng vợ tôi kêu lên :
– Chết em rồi anh ơi…cả tuần rồi lu bu quá, em quên uống thuốc ngừa thai !
Tôi biết nàng lo sợ bị mang bầu với nhửng tên khốn đó. Tôi hỏi dồn :
– Em cho mấy thằng chơi tất cả…và mổi thằng quầm em mấy hiệp ?
– Dạ…3 thằng mổi thằng 3 hiệp !
– Cùng trong một ngày à ?
– Dạ không…mổi ngày một thằng !
Tôi đành dịu xuống, không trách nàng được, trong lúc lu bu ai mà không quên. Mặt vợ tôi nảy giờ méo xẹo và xanh mét như tàu lá chuối, trông tội nghiệp, nàng đánh đổi trinh tiếc củng chỉ lo cho tôi từ trước tới giờ, nàng không thật lòng thương tôi, thì nàng đả theo ông đại tá qua Mỷ lâu rồi. Tôi chọc cho nàng bớt căng thẳng :
– Lúc đó em có sướng nhiều không ?
Vợ tôi cười chúm chím :
– Anh hỏi kỳ thấy mồ…làm tình ai mà không sướng, hỏi kỳ cục !
Tôi cười khì khì :
– Anh hỏi thật mà, em càng sướng nhiều thì càng dể có bầu…nếu em có bầu thì không phải là con anh rồi, vì cả tháng nay anh bận bịu với con quá nên đâu có sơ múi gì tới người em đâu !
– Em củng biết vậy nên mới lo sợ…vái trời cho em đừng bị vướng bầu!
– !

Quả nhiên điều lo sợ của vợ tôi không tránh khỏi, cuối tháng đó nàng tắt kinh. Tôi lại chở nàng đến nhờ ông bác sỉ xem dùm coi nàng có bầu hay không. Ông bác sỉ nầy quả thật là có phước, quanh đi quảnh lại vợ tôi cứ phải trần truồng đưa cái ngàn vàng ra cho ông ta chiêm ngưởng sướng mắt và sờ sẩm đã tay. Đúng là vợ tôi có bầu.
Về nhà tôi nhỏ nhẹ nói với nàng :
– Em muốn sao anh củng chìu em…vậy em muốn giử hay không giử ?
– Em sợ đau lắm, nhưng chắc phải trục nó ra thôi…vì chắc chắn nó không phải là con anh thì giử làm gì ?
Vợ tôi đau toát mồ hôi, nhưng củng phải ráng nhờ người phá thai. May mắn là mọi việc đều suông sẻ, vợ tôi không hề hấn gì.
Vài tuần lể sau, tôi và nàng đồng ý đặt lại vòng ngừa thai vào tử cung cho chắc ăn. Ông bác sỉ lại một lần nửa được vợ tôi cho rửa mắt đả đời, còn được trả công hậu hỷ.

Vừa đặt vòng ngừa thai xong, thì một hôm vợ tôi lại thủ thỉ bên tai tôi :
– Đến giờ mà mình vẩn chưa nhận được giấy thông báo, chắc là chúng muốn chơi em lần nửa rồi anh !
Tuy có giấy xuất cảnh trong tay, nhưng tên mình không được gởi lên phái đoàn Mỷ, thì chẳng bao giờ mình được Mỷ gọi phỏng vấn.
– Ừ…anh củng nghỉ vậy, chơi em được một lần, dại gì chúng không tìm cách chơi thêm nửa…mấy người bạn anh có giấy xuất cảnh sau mình, mà họ đả nhận được giấy thông báo là đả chuyển tên gia đình họ lên phái đoàn Mỷ, còn mình thì chưa thấy !
Thường thì trong vòng một tháng, chúng phải gởi giấy thông báo cho vợ chồng tôi biết, là tên chúng tôi đả được chúng gởi lên phài đoàn Mỷ, nhưng vợ chồng tôi có giấy phép xuất cảnh đả hai tháng mà vẩn chưa nhận được giấy thông báo, có nghỉa là chúng muốn gặp vợ tôi thêm một lần nửa.

Vợ tôi lên hỏi, thì chúng bảo là phải chờ thêm nhiều người nửa cho đủ số trong một danh sách, mới gởi đi, hỏi phải chờ thêm bao lâu nửa, thì chúng trả lời là không biết bao lâu. Thế là vợ tôi lại phải mời cả ba thằng đi ăn nhậu no say, rồi kéo nhau vào khách sạn cho chúng thay nhau dày vò đả đời. Đêm đó vợ tôi về tới nhà là đả 3 giờ sáng, đi đứng như người say rượu, mặc luôn quần áo lên giường nằm ngủ như chết. Tôi phải giúp nàng cởi quần áo và lấy thuốc cho nàng uống.
Mười ngày sau vợ chồng tôi nhận được giấy thông báo cho biết tên vợ chồng tôi và thằng con đả được chuyển lên phái đoàn Mỷ.

Tuy chúng tôi đả có giấy phép xuất cảnh trong tay, nhưng vẩn còn nhiều tù nhân cải tạo chưa được thả ra khỏi trại, nên vợ chồng tôi phải chờ đợi cho đến khi họ được ra khỏi trại. Bấy giờ phái đoàn Mỷ mới bắt đầu lần lược gọi phỏng vấn, tất nhiên nhửng người nào có giấy phép xuất cảnh sớm sẻ được gọi phỏng vấn trước. Nhờ vậy mà vợ chồng tôi và thằng con được lên đường qua Mỷ trong đợt đầu tiên, lúc đó thằng con tôi đả được 10 tuổi. (hết)

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon