Loading...

"Truyện Sex" Cha con ông bảo vệ dâm tà P1

Loading...
Truyện Sex Cha con ông bảo vệ dâm tà P1
Scandal tại Trường Xuân Mai làm cả nước sửng sốt trong suốt một tháng. Ngành báo chí cũng bận rộn biết bao nhiêu giấy mực. Các nhà tâm lý học nổi tiếng nhăn mày, bóp trán phân tích. Và đặc biệt là các bậc phụ huynh đứng ngồi không yên lo lắng.

Scandal to lớn là thế. Nhưng một trong những nhân vật chính lại đang bị bỏ quên. Trong một góc tối của gian phòng giam ẩm mốc dơ bẩn, một tấm lưng gầy còm cong vòng co ro, thỉnh thoảng lại ho lên sù sụ. Ông Lâm đã ngót ngét 57 tuổi, cái tuổi mà con thưa cháu gửi của người ta. Còn ông, đơn thân lẻ bóng đã hơn 10 năm, từ cái ngày mà vợ con ông dứt khoát bỏ đi, để lại ông và sự túng quẫn tột cùng.

Ông được nhận vào làm bảo vệ tại Trường Trung học Xuân Mai. Sáng sáng quét sân, mở lớp học, chiều tối lại nhường ấy công việc đảo ngược lại. Mỗi đêm, ông quay lại với thế giới riêng nhỏ bé của mình. Một gian phòng gỗ xiêu vẹo sau góc sân trường. Mỗi đêm như một, thân thể gầy gò của ông co rút trên chiếc giường gỗ ọp ẹp, mong giấc ngủ nhanh đến và vĩnh viễn không tỉnh lại.

Mọi chuyện cứ tưởng như thế cho đến hết đời, nếu không có chuyện xảy ra đêm đó.

Đó là một đêm khó ngủ. Mưa gió rít gào qua ô cửa sổ. Mưa lớn như trút nước làm mái tôn oằn xuống cót két than khóc. Ông Lâm trùm chăn kín qua đầu, cố ru giấc ngủ. Nhưng lòng ông cảm thấy nôn nao bất an lạ kì. Ông chợt nhớ đến chuồng con Vàng và bầy chó con không đủ che chắn. Ông Lâm hối hả bật dậy, khoát tạm chiếc áo mưa, lao ra ngoài.

Đúng như ông nghĩ, mẹ con con Vàng ướt sũng, run rẩy thật tội nghiệp. Ông Lâm kéo tấm tôn cũ chắn ngang cửa chuồng, thay tấm giẻ ướt sũng nước trong chuồng, thật chắc chắn. Chợt ông thấy một bóng trắng đang nép người tại mái hiên buồng bảo vệ trước cổng trường. Ma sao? Với tuổi ông Lâm đã sớm chẳng thèm nghĩ đến chuyện vớ vẩn đó. Nếu trên đời quả thật có ma, thì ông cũng chẳng quan tâm.

– Ai đấy ? – Ông dụi nước mưa trên mặt, bước đến.
– Chú… Chú Lâm… Con nè… con Vi, 11A7 nè chú… – Giọng một đứa con gái yếu ớt, run rẩy vang lên.
– Con Vi…. Vi…

Ông Lâm lẩm bẩm cố nhớ, chân tiếp tục bước, đến khi nhìn rõ gương mặt trắng nhợt ướt đẫm của con bé ông mới nhớ ra. Con Vi, một trong những đưa học giỏi nhất Khối 11, cũng thuộc dạng xinh xắn nhất. Không hiểu sao, nó lại ở đây, co ro run rẩy trong chiếc áo dài trắng ướt sũng nước.

– Con nhỏ này… Mày làm gì ở đây ? Mưa gió… Khuya khoắt thế này hả ?
– Chú cho con vào với… Con ướt hết rồi… – Con bé run rẩy, đôi môi run lên nài nỉ.
– Mày… Ừ… Vào đây…

Ông Lâm mở cổng. Con bé không kịp nói gì, vứt xe đạp chỏng chơ trên sân. Nó kéo vạt áo mưa sau của ông, trùm lên đầu. Cơ thể nó lạnh lẽo, chạm nhẹ làm ông rùng mình. Ông Lâm chậm chậm bước đi, cho nó bám theo phía sau. Đến hành lang lớp học, ông dừng lại.

– Mày đọc số điện thoại ba mẹ… Chú gọi tới đón cho…
– Không… Con tự về được… Con không muốn họ đón… Hết mưa là con về…
– Mày biết giờ này là mấy giờ đêm không ? Còn đòi về một mình… còn bộ dạng như vậy…

Ánh mắt ông Lâm chợt dừng lại trên người con bé. Lớp vải áo dài trắng sũng nước dính sát vào thịt da. Ngực nó phập phồng, căng tràn sức sống. Cổ áo dài bung cúc gài. Chiếc cổ trắng ngần không ngấn. Gương mặt con bé thất thần nhìn ra ngoài mưa, mặc giọt nước chảy dài qua khoé môi đỏ hồng hé mở. Ông chợt thấy xấu hổ vì ánh mắt của mình.

– Mày phải đi về thôi… Phải có người đón… – Ông quả quyết bước đến Phòng Giám thị, nơi có điện thoại bàn.
– Không… Chú… Chú đừng đuổi con về… hết mưa con tự về được mà… – Con Vi chợt nghẹn ngào.
– Chú có gọi họ cũng không đi rước con đâu… Họ đâu cần con nữa… Hu hu… – Nó ngồi bệt xuống sàn, bưng mặt nức nở.
– Này… Này… Có việc gì ? Tại sao khóc ? – Ông Lâm lúng túng, ông ngồi xuống bên nó, nhưng chẳng biết làm gì.

Ông Lâm chậm chậm vỗ vỗ đầu nó. Đó là hành động an ủi duy nhất ông có thể nghĩ đến, như ông vẫn hay xoa đầu con Vàng.

– Chú… Hu hu… – Con bé khóc lớn hơn, khóc như bị dồn nén từ rất lâu.

Nó lao vào lòng ông, cả người run rẩy. Hơn ai hết, ông biết mình đang là điểm tựa tâm lý cho nó. Nhưng… con gái, dù sao cũng đã lớn, lại không phải ruột thịt, rưng rức trong lòng ông… Có gì đó rất không ổn. Ngực ông cảm nhận một sự mềm mại êm dịu từ rất rất lâu, ngỡ như đã quên mất. Tay nó chống dưới sàn lại vô tình cọ vào khối u lủng lẳng dưới quần ông. Ông Lâm không biết làm gì… ông cũng chẳng dám mong gì hơn. Có lẽ giây phút này được kéo dài mãi mãi đã làm ông mãn nguyện.

– Ba mẹ con làm sao ? Sao lại không cần con chứ ? – Giọng ông chợt nhẹ nhàng hơn nhiều.
– Họ… Họ ly dị rồi… Mỗi người đều có người khác… Hu hu… Con như của thừa… Chẳng ai muốn nhận con để làm kỳ đà cản mũi…
– Sao lại thế… Không phải vậy đâu…
– Con.. nói… hát xì… – Con bé nhảy mũi, cả người run lên.

Ông nhìn qua vai con bé. Vạt áo dài mở rộng một bên, màu da thịt của bờ mông căng tròn cong vòng nảy nở. Ông thấy cơ thể mình nhộn nhạo lạ kì.

– Haizz… Con cảm lạnh rồi… cũng phải có người rước con thôi… mưa tới bao giờ mới dứt đây… – Ông thấy hơi thở mình dồn dập gấp gáp, ánh mắt không thể rời khỏi bờ mông của con bé.
– Không… Con không muốn về… Con gọi con Hạnh… Con gọi con Hương… Không đứa nào nghe máy… hu hu… Không ai cần con nữa hết…
– Thôi bây giờ thế này… Con vào phòng chú… hong quần áo cho khô đi… Chờ hết mưa rồi về…

Ông Lâm thấy tim mình đập nhanh, thật nhanh. Cảm giác hồi hộp như lần đầu rủ con gái đi chơi, thời niên thiếu. Sẽ không có gì xảy ra… Nó còn nhỏ hơn tuổi con mình. Bất cứ người nào cũng sẽ hành động như ông vào hoàn cảnh này. Không ai để một con bé ướt nhẹp ngồi đó đến đổ bệnh, có thể còn viêm phổi. Ông luôn tự nhẩm như vậy suốt quãng đường ra sau trường. Nhưng bước chân bì bõm, bàn tay lạnh buốt của con bé níu chặt áo ông, lại làm ông chờ mong. Chờ mong gì đó…

Cánh cửa phòng xiêu vẹo khép lại. Ông Lâm túm lấy cái chăn vải nhàu bẩn phủ qua sợi dây kẽm góc phòng, nơi ông thường dùng phơi quần áo.

– Con qua đó thay đồ ra…

Con bé líu ríu vén màn chui vào trong. Tiếng xột xoạt vang lên trong tai ông Lâm rõ mồn một, còn rõ hơn cả tiếng mưa gió thét gào bên ngoài. Từng mảnh vải trắng sũng nước vắt lên sào. Ông Lâm bước đến, tay đưa lên toan nhận lấy. Chợt thêm hai mảnh vải trắng nữa đưa lên, làm tim ông thắt lại. Hai mảnh đồ lót trắng tinh mỏng manh làm ông ngẩn ngơ thất thần.

– Chú hong dùm con… Con…

Con bé lí nhí chợt ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt của ông Lâm. Ông đang đứng sát bức màn, mặt nhô lên khá nhiều. Bức màn không che được bờ vai trắng hồng của con bé trước ánh mắt nóng bổng của ông.

– Ahh…

Con bé la khẽ. Mặt đỏ bừng, con rụt người xuống. Ông Lâm sực tỉnh, mặt nóng lên vì xấu hổ.

– Ah… Chờ chú chút nhé… Cũng nhanh thôi…

Ông Lâm vụt ôm lấy đống quần áo, chạy ra giường. Ông vắt thật mạnh. Hai bàn tay ông run rẩy cầm hai mảnh đồ lót. Thật nhỏ, thật xinh. Vô thức, ông đưa lên mũi ngửi. Một mùi hương con gái trinh nguyên thoang thoảng vương vấn trong mũi làm ông lặng người đi.

– Chú…

Con bé mặt đỏ gay gắt, quay mặt qua chỗ khác, nhưng hành động của ông Lâm nó đã thấy rõ. Nó cũng chẳng biết việc đó là gì, nhưng có gì đó rất kì cục, làm nó ngượng chín cả người. Nó trùm chiếc chăn qua vai, kéo lên thật cao, phô bày gần hết cặp đùi thon dài bóng loáng.

– Hả ? Ah… Ờ… Chú phơi lên đây… Dùng cái đèn này… Nóng lắm… Chút là khô thôi…

Ông Lâm vừa trải quần áo lên sào, kéo cái bóng đèn tròn mắc vào vách sát bên. Căn phòng chợt tối đi thấy rõ. Ánh sáng mập mờ soi qua hai lớp vải áo dài, hằn cả hình ảnh dây áo lót lên vách gỗ đối diện. Căn phòng thật im ắng, tiếng mưa mờ nhạt như từ rất xa, chỉ còn hai hơi thở ngượng ngùng ấp úng.

– Con ăn tối chưa ? Mà… Chú chỉ có mì gói thôi… – Ông Lâm lên tiếng trước.

– Dạ chưa… Con đói lắm…

Ông Lâm đun nước nấu mì, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn gương mặt xinh đẹp của con bé. Nó ngồi ngay trên giường ông, nhìn xung quanh tò mò. Dưới ánh đèn vàng leo lét. Đôi mắt nó sáng long lanh, hàng mi dài cong vút, đôi môi đỏ mọng hờ hững như cố tình khoe những chiếc răng sáng bóng như ngọc. Bên dưới chiếc chăn trùm kín là một cặp đùi non mơn mởn thẳng dài khép hờ mời mọc. Ông tự hỏi phía trên nữa là gì ? Hỏi như thể ông chưa từng biết qua cơ thể phụ nữ bao giờ…

– Cẩn thận… Nóng đấy…

Ông Lâm nhìn con bé cúi gập người trên giường hít hà bên tô mì nghi ngút khói. Chiếc chăn kéo xệch sang một bên, một bên vai và nửa bầu ngực căng tròn đang phơi bày trước mắt ông. Chợt con bé bưng cái tô lên húp xì xụp, cánh tay buông lỏng. Mép chăn rơi xuống. Ông Lâm chết sững người. Ngay trước mắt ông trọn vẹn hai bầu vú căng tròn, mơn mởn, hai chiếc nhụy đỏ hồng chúm chím xinh xắn. Ông thấy cổ họng mình khô khốc, hạ thể lạnh lẽo bao năm chợt nóng bùng lên.

– Ahh…

Con bé vừa phát hiện trước ngực mát lạnh, liền hoảng hốt la lên, vung tay, tô mì tung toé khắp trên giường.

– Con… Con xin lỗi…

Nó mếu máo, tay giữ mép chăn, tay lau lau chiếc chiếu bị vấy bẩn. Chợt bàn tay thô ráp, nóng hổi của ông Lâm nắm lấy tay nó.

– Vi… Con đẹp lắm… – Ông siết chặt, như muốn bàn tay nhỏ xíu của nó tan chảy.
– Con… – Vi hơi bất ngờ, nhìn lên.
– Chú… Chú tội nghiệp lắm Vi ơi… – Khóe mắt ông Lâm long lanh ngấn nước. – Con… thương chú… con cho chú…
– Con… – Nó có vẻ hơi ngờ ngợ hiểu ra lời ông Lâm nói.
– Chú biết… Chú biết mà… Nhưng con… con cho chú… nhìn… nhìn chút thôi… – Tay ông run rẩy, gỡ tay giữ ngang ngực của Vi. – Chỉ một chút thôi…
– Ơ… Chú… không được… – Tay con bé cố níu giữ lấy mép chăn đang tuột ra khỏi người.
– Con thương chú… Con cho chú nhìn chút thôi… Con đẹp lắm Vi ơi…

Con Vi cúi gằm mặt, má nó đỏ lựng đến mang tai. Chiếc chăn đang chậm rãi tuột ra khỏi người nó. Ông Lâm thấy tim mình đập nhanh như muốn nổ tung ra khỏi lồng ngực. Tay ông run run siết chặt tay con bé, kéo nó đứng dậy. Con bé run rẩy khép chặt hai chân, bàn tay nhỏ bé vặn vẹo không biết bỏ vào đâu.

Căn phòng nín lặng, chỉ còn hơi thở của hai người. Một cơ thể con gái trinh nguyên căng tràn nhựa sống run rẩy trước ánh mắt nóng bỏng của ông Lâm. Mắt ông tham lam cắn nuốt lấy hình ảnh lõa lồ của con Vi, tham lam như không muốn bỏ qua một chi tiết nào. Làn da trắng muốt này, hai bầu vú căng tràn nhựa sống, chiếc bụng thon gọn, cái rốn bé xinh, cặp đùi thon dài tròn lẳng và cả vùng tam giác đỏ hồng phơn phớt vài sợi lông tơ. Bàn tay ông run rẩy đưa lên. Ngón tay thô ráp của ông chạm nhẹ lên cơ thể con bé. Nó co rúm lại, thở hổn hển.

– Đừng… Chú… Chú nói…

Nó đang ú ớ phản đối, chợt cả cơ thể bị ôm gọn trong cánh tay ông Lâm. Bàn tay ông tham lam bóp nghiến lấy cặp mông mềm mại, mát rượi của nó, ghì chặt.

– Ơ… Chú… Đừng… – Con bé rít khẽ.

Cái miệng lởm chởm râu của ông Lâm áp lên ngực con bé, mũi ông hít hà thõa mãn. Cảm giác mềm mại như thấm vào từng lỗ chân lông trên mặt ông.

– Chú… Con sợ… Chú đừng…
– Không sao… Con thương chú… Chiều chú chút nữa thôi…

Ông há miệng, lưỡi ông đưa ra, liếm nhẹ lên đầu vú con bé. Cơ thể nó chợt run lên. Đầu lưỡi ông nhẹ nhàng vờn quanh chiếc núm, rồi há môi ngậm choàng lấy nó.

– Ôi… Con… chú…

Bờ môi khô khốc của ông mút chặt bên núm vú con Vi, đầu lưỡi đánh ngang dọc thật nhanh. Cơ thể con bé con rút lại, tay nó bấu chặt lấy vai ông. Nước miếng ông ứa ra đầy cả khoang miệng. Tay ông bóp nghiến lấy bầu vú nó cho vung lên, mút chùn chụt như một kẻ sắp chết khát. Bất chợt, ông đổi bên. Bầu vú bên kia đã săn cứng lại, hòa nhịp cùng cảm xúc của con bé. Ngực nó hơi ưỡn ra, hai bàn tay bấu véo vào cổ ông đau rát.

– Ưm… Ôi… Chú… – Con bé rít lên thật dài, thật yếu ớt.

Ông không trả lời nó. Ông đang bận bịu bú nút hai bầu vú non tơ tròn trịa của con bé. Chưa bao giờ ông thấy có thứ gì ngon và tuyệt vời như thế. Ngay cả vợ ông thời con gái. Trong ký ức ông, bà ta xuất thân từ gia đình nông dân, không thể có được sự mềm mại thơm ngon như vậy được. Ông chợt dừng lại, hai mắt mở to nhìn hai bầu vú đỏ bừng của Vi méo mó dưới bàn tay thô ráp của mình. Hơi thở dồn dập của con bé thơm ngát phà vào mặt ông. Nó cúi gằm mặt, mắt nhắm nghiền, cơ thể run nhè nhẹ theo nhịp tay ông Lâm bóp nắn ngực nó.

– Chú… Chú hôn ngực con tiếp nhé… – Ông nuốt nước miếng hỏi nhỏ.

Con bé khẽ gật đầu, rồi chợt lắc đầu, miệng nó lí nhí:

– Con… Con không biết…

Con gái nói không được là bật đèn xanh, còn nói không biết là không cần đèn, muốn đi thế nào cũng được. Ông Lâm kéo con bé sát vào người mình, hai chân ông chen vào giữa đùi nó, tách ra. Con Vi hoảng hốt che vùng mu đỏ hồng, ướt đẫm nước nhờn của mình đang phơi bày trước mắt ông.

– Không sao… Phản ứng tự nhiên của con người mà…

Ông kéo nhẹ tay nó ra, đè nó ngồi vào lòng ông. Cơ thể nó chợt giật bắn lên khi chạm vào thứ cứng ngắt nóng hổi đội lên trong quần ông. Ông hít hà hương thơm trên tóc nó. Tay ông vòng ra trước bóp nghiến mông nó, kéo vào.

– Ưm… Chú ơi… Con sợ…
– Ừ… Đừng sợ… Chú còn mặc quần mà… Chú không làm hại con đâu… Chỉ chút nữa thôi…

Dương vật ông Lâm cứng ngắt, độn lên khỏi lớp vải quần cộc mỏng tanh, miết dọc âm hộ ướt đẫm mềm mại của con bé. Hai tay nó vít chặt lấy cổ ông, cơ thể nhấp nhỏm, hổn hển. Hạ thể hai người dính chặt vào nhau, chỉ còn một lớp vải ngăn cách. Từ ngượng ngùng, sợ sệt đến nhịp nhàng, phối hợp. Cảm giác sung sướng đầu đời đã làm con bé thích thú.

– Ưm… Ưm…

Ông đẩy người nó ưỡn ra sau. Miệng ông bú mút hai bầu vú nảy tưng tưng. Hai bàn tay ông bóp nghiến cặp mông con bé, ghì chặt. Để âm hộ nhoè nhoẹt của nó cọ sát lên khối u dưới quần ông. Hơn ai hết, ông muốn cởi phăng cái quần và nhét dương vật mình vào âm hộ con bé. Nhưng ông không dám. Cái quần là bảo hiểm duy nhất còn lại khi lý trí ông đang mê muội dần. Con bé đã mềm nhũn, hai tay buông lỏng, miệng rên rỉ thật khẽ. Cơ thể nó méo mó trong tay ông Lâm, âm hộ nó ướt đẫm cả chiếc quần cộc của ông. Ông ôm ghì lấy nó, hai chân ông giang rộng để dương vật ép cứng lên âm hộ nó. Chợt ông run lên, từng đợt tinh nóng hổi tuôn trào trong quần ông. Miệng ông hổn hển, mặt ông chà sát trên hai bầu vú nó. Cảm giác này quá tuyệt vời, tưởng chừng đã lãng quên bao nhiêu năm.

Sau giây phút sung sướng là cảm giác xấu hổ khôn cùng. Ông Lâm lúng túng không dám nhìn mặt con bé. Con Vi lại càng ngượng ngùng hơn, nó chỉ biết cúi gằm mặt, thay quần áo thật nhanh, chạy biến ra ngoài. Ông Lâm thất thần một chút, rồi chỉ kịp thay quần, đuổi theo con bé. Khuya thế này, ông không thể để nó về một mình.

Hai chiếc xe đạp kẽo kẹt chầm chậm chạy dọc con phố vắng tanh. Không một lời nói, không một ánh mắt trao đổi. Mãi đến gần nhà, con Vi mới lí nhí nói nhỏ:

– Con về… Chú về trường đi…
– Vi… Con… Con… – Ông siết chặt ghi đông xe, miệng lúng túng.
– Con… biết mà… Chuyện này… sẽ không nói cho ai biết hết…

Con bé bỏ lại một câu. Để ông Lâm thất thần nhìn theo bóng lưng nó khuất sau con hẻm nhỏ.

Sau ngày hôm đó, Vi vẫn đi học như bình thường. Vài hôm đầu, con bé còn cố tình né tránh chạm mặt ông Lâm. Nhưng có muốn tránh cũng không được, khi ông Lâm là người biên phiếu gửi xe của trường. Sự ngượng ngùng chỉ tồn tại vài ngày trên gương mặt con bé. Nó lại tiếp tục hồn nhiên vui vẻ trước mặt ông Lâm. Điều đó làm ông vui, nhưng đâu đó trong lòng lại mất mác tiếc nuối.
Mọi chuyện có lẽ chỉ dừng lại đó. Nhưng ông trời lại cố tình trêu chọc trái tim già cỗi của ông Lâm. Hai tháng sau, trong một đêm trăng sáng, con bé Vi lại tìm đến ông. Lần này, nó mang theo cả túi xách quần áo. Chưa kịp hỏi điều gì, con bé đã lao vào lòng ông khóc lóc như mưa.

– Lão già đó… làm sao hắn có thể làm như vậy… Hắn là cha dượng của con mà… Hu hu… Làm sao hắn… Còn mẹ con… Bà ta… Hu hu…
– Vi… Con nói… Hắn làm gì con ? – Lòng ông chợt sôi lên một sự giận dữ không tên, ông dằn hai cánh tay nhỏ bé của nó, rít lên.
– Hắn… Hắn… rình xem con tắm… – Vi cúi gằm mặt lí nhí.

Ông Lâm thở phào nhẹ nhõm.

– Con mách với mẹ… nhưng… – Con bé nức nở. – nhưng mẹ không tin… Mẹ còn la con,… Đánh con… Tại sao như vậy… Tại sao ?

Ông Lâm ấp úng mấy lần, nhưng không biết nói gì. An ủi con bé bằng cách nói tốt cho mẹ nó hoặc bằng cách chê trách sự vô tâm mù quáng của bà ta. Ông quả thật không nên nói gì.

– Con sẽ không về nữa… Con sẽ ở đây với chú… Chú…
– Không được… Con không thể ở đây… – Ông Lâm hoảng hốt la lên.
– Được mà… Con nghĩ kỹ rồi… – Con bé nhìn ông trân trối. – Sáng con đi sớm rồi đạp xe vòng vòng quay lại trường học… Chiều con lại giả vờ đi về… đi vòng vòng quay lại đây sau khi mọi người về hết…
– Không… cách gì cũng không được… – Trong đầu ông Lâm không khỏi nghĩ qua phương án của con bé, nhưng lý trí của ông vẫn không dám nhận.
– Con năn nỉ chú mà… Chú đừng bỏ con… Con không còn chỗ nào để đi hết…
– Chú sẽ đưa con về nhà… Nói chuyện với mẹ con…
– Không… Hu hu… Con không muốn gặp bà ta… Con… Con… Chú cho con ở đây… Chú muốn con thế nào cũng được mà…

Ông Lâm vò tóc, đầu óc ông rối tung. Ông không nhận ra mặt con bé đang đỏ lên. Nó cởi áo váy và cả hai mảnh đồ lót. Nó trần truồng hồi hộp đứng đối diện ông như phạm nhân chờ phán quyết.

– Con…

Ông Lâm ú ớ, mặt đỏ bừng nhìn cơ thể mảnh mai căng tràn nhựa sống của con bé. Thân thể lõa lồ này đẹp đến mức hàng đêm ông đều mơ tới, nhưng lại xa lạ vì nó chắc chắn không thuộc về ông. Ông biết mình không xứng.

– Chú… Chú muốn… hôn ngực con không ?

Con Vi đưa núm vú đỏ hồng của nó cọ lên bờ môi khô khốc nức nẻ của ông Lâm. Ông thoáng sững người, miệng hé mở ngoạm chặt lấy vú nó.

– Ưm… Chú… Chú cho con ở đây đi… Tối nào con cũng cho chú hôn… Nhé chú… Ưm… Con… Thật ra… Thật ra… Con nhớ lắm… Nhiều khi con muốn được chú hôn lắm… Nhưng… con sợ… Ưm…

Ông Lâm ôm ghì lấy cơ thể run rẩy của con bé. Hai bàn tay ông nắn bóp cặp mông tròn trịa, vuốt ve vòng eo nhỏ nhắn của nó, rồi chồm lên nhào nặn hai bầu vú mơn mởn của con bé. Ông bóp chúng vun lên, nhét hết vào miệng, lưỡi ông rà quét điên cuồng mặc nước dãi chảy dài ra cả ngực nó. Con bé ôm ghì lấy đầu ông, miệng nó há hốc, hít hà mái tóc râm bù xù đầy mùi mồ hôi của ông. Chợt ông kéo nó ngã xuống giường. Con bé chưa hiểu ra chuyện gì, thì ông đã quỳ xuống đất. Ông nâng hai chân nó đặt lên giường, mở rộng sang hai bên.

– Ah… Chú… Kì lắm… – Con bé ngượng đỏ mặt, bàn tay che kín giữa hai chân đang mở rộng trước mặt ông.
– Không sao… Không kì đâu….

Ông gỡ tay nó thật nhẹ, từng ngón tay run rẩy giở lên lộ ra phần da thịt đỏ hồng ẩm ướt bên dưới. Con bé bưng kín mặt, cặp đùi nó run rẩy nữa muốn khép, nữa muốn mở rộng ra. Ông Lâm cúi thấp xuống, mũi ông căng lên hít hà. Đúng là mùi này. Mùi hương con gái trinh nguyên, thoang thoảng tanh tanh, nhàn nhạt hương xà bông tắm. Mùi này ông đã từng được ngửi, nhưng không làm ông quyến luyến, khao khát như thế này.

Âm hộ con bé thật đẹp. Da thịt trắng hồng hé mở ra hai mép môi đỏ mọng, cân xứng. Phía trên là một hạt đậu nhỏ, nhô lên như nhụy trong một cái hoa Phong Lan. Khe hở giữa hai mép thịt dưới thật khít khao, đang rỉ ra một giọt nước trong trong, óng ánh. Hoàn mỹ, chỉ có từ này mới mô tả được nét đẹp của âm hộ con bé. Có lẽ không nhà khoa học nào nghiên cứu chứng minh, nhưng ông Lâm lại biết rằng rất hiếm có người phụ nữ nào có hai mép âm hộ cân xứng. Âm hộ cũng như hai bầu vú, phần lớn đều lệch đi một ít, do tác động cơ thể hoạt động thường ngày.

Con người luôn như thế, chỉ có thể thuận tay trái hoặc phải, đó là khiếm khuyết. Ông cúi xuống hôn nhẹ lên mép thịt mềm mại bên cạnh. Tay ông giữ nhẹ hai chân con bé đang run bắn lên từng đợt. Bên này, lại bên kia, phía trên cái mu mềm mại ấm áp, lúng phúng vài sợi lông tơ mảnh mai. Từng nụ hôn của ông Lâm thật chăm chút, trân trọng như nâng niu một vật quý giá nhất thế gian. Lưỡi ông liếm thật chậm từ dưới, vét cạn giọt nước long lanh vừa ứa ra giữa hai mép âm hộ con bé.

– Ưmmmm….

Con bé trân cứng người, bật rên lớn. Miệng ông Lâm ngậm lấy một bên cánh hoa, môi ông mím lại, nhay nhay, mút nó dãn ra, rồi lại mút lấy cánh bên kia. Mái tóc ông rối xù lên vì hai bàn tay con bé ghì chặt. Miệng ông khô khốc như thể có nuốt bao nhiêu nước nhờn của con bé vẫn không đủ.

– Ưm… Ưmmmm…. Chú ơi… Con… Con sướng quá…. Chú làm gì vậy… Ôi…

Căn phòng tràn ngập tiếng rên rỉ của con Vi và tiếng hít hà xì xụp của ông Lâm. Đến lúc con bé mềm nhũn, cơ thể lõa lồ của nó đỏ gay lên như say rượu. Ông Lâm nhỏm dậy, lau miệng thõa mãn nhìn thành quả của mình đang thiêm thiếp đê mê. Ông thoáng chần chừ, cởi hết quần áo mình ra. Dương vật ông to lớn tím bầm như sắp nổ tung. Ông mím môi cầm dương vật mình, tưởng tượng có thể đem nó lấp kín cái âm hộ nhoè nhoẹt đỏ hồng trước mặt. Vậy thì sao chứ ? Dù ngày mai… bắt ông chết đi, ông cũng không còn gì nuối tiếc. Nhưng còn con Vi… Đời nó sẽ ra sao ? Dù ông đã cho nó biết cảm giác sung sướng đầu đời, nhưng vẫn chưa quá xa. Ông lắc lắc đầu, xua tan ý nghĩ đó.

– Chú…

Con bé mặt đỏ lựng nhìn ông, khẽ liếc nhìn vật to lớn ông đang cầm trong tay. Ông Lâm thở dài nằm xuống bên nó, ông tự biết điều cấm kỵ của mình. Ông lấy nước nhờn từ âm hộ con Vi, thoa đều lên thân và đầu dương vật. Ông nắm tay con Vi, kéo sang cầm lấy dương vật mình. Con bé nhắm tịt hai mắt, cánh mũi phì phò hồi hộp. Tay ông Lâm đang hướng dẫn nó vuốt ve dương vật ông. Từ lỏng lẻo, đến chặt dần, từ nhẹ nhàng, đến nhanh dần. Con Vi bắt đầu hé mắt nhìn vật to lớn nóng hổi nó đang đùa nghịch trong tay. Bàn tay con bé chỉ ôm được bao quanh nó. Ông Lâm nhắm mắt lim dim, tận hưởng cảm giác khoan khoái dễ chịu này. Bàn tay nó thật đẹp, từng ngón tay thon dài nhỏ nhắn, mềm mại như không xương. Nó vuốt dọc dọc dương vật bóng lưỡng của ông. Phải chi…

Đột nhiên con bé trườn người leo lên nằm sấp trên người ông. Hai chân nó quỳ xuống chíu, mặt đỏ lựng cúi gằm, nhìn thứ to lớn đang chọc ngoáy lung tung giữa hai chân nó. Nó cầm lấy dương vật ông khẽ cọ vào hai mép âm hộ nhoè nhoẹt của mình.

– Đừng con… Con không sợ sao ? – Ông ngăn Vi lại.
– Con… Con không biết…

Câu trả lời của con bé lại là một ngã tư không cần đèn đỏ. Hơn ai hết, ông mơ ước được nhìn thấy dương vật mình khai phá bông hoa đỏ hồng kia. Nhưng… dù là mong muốn của ông hay của con bé, ông Lâm cũng không thể chấp nhận. Ông thở dài kéo dương vật mình nằm xuống dọc lên bụng, hướng dẫn con bé ngồi lên nó, trượt lên xuống thật chậm.

– Ưmmm….

Con bé rên rỉ, tay bấu chặt ngực ông. Từ trên nhìn xuống ông thấy cái mu mềm mại của con bé đang phủ lấy thân dương vật ông. Đầu dương vật ông tím bầm vì ứ máu, cũng có lẽ vì uất ức. Nó lẽ ra phải được xâm chiếm trong kia, không phải bị đè đầu cưỡi cổ ngoài này. Hai tay ông mân mê hai bầu vú non mơn mởn của con Vi, chọc phá hai chiếc núm đến đỏ bừng lên ray rức. Cơn sướng khoái ồ ạt dâng lên, ông Lâm bấu chặt mông con bé, ghì chặt lấy cơ thể nó. Dương vật ông căng lên, co giật từng hồi, một dòng tinh dịch tuôn trào khắp cả bụng ông.

Đêm đó có thể nói là đêm hạnh phúc nhất của ông Lâm trong suốt mười năm qua, từ ngày vợ con ông bỏ đi. Ông tắm cho con Vi, ông vuốt ve cơ thể lõa lồ bóng lưỡng xà bông của con bé. Con bé lại kỳ cọ rửa sạch dương vật cho ông. Nhưng ánh mắt nó nhìn dương vật ông không còn sự ngượng ngùng mà thêm vào đó là sự tò mò, ao ước khám phá. Ông biết đã đến lúc dạy nó một bài học mới.

– Con quỳ xuống…

Con Vi thoáng ngạc nhiên nhìn ông, nhưng vẫn răm rắp tuân theo. Nó ngạc nhiên nhận ra, cái đầu dương vật to lớn của ông đang dí sát miệng nó. Ông Lâm cầm thứ nóng bỏng đó, cọ vào đôi môi nhỏ nhắn của nó. Cảm giác ấm áp, mềm mại làm ông lâng lâng. Đầu dương vật của ông lách qua môi nó, trượt dài trên cái lưỡi ẩm ướt của nó. Đến lúc con bé muốn trợn lên vì ngạt thở, ông lại rút ra. Mặt con bé đỏ bừng vì hụt hơi, cũng có lẽ vì gì đó làm nó phấn khích. Đôi môi nó bắt đầu hợp tác, lưỡi nó cũng tò mò khoáy động khắp đầu dương vật ông.

– Ah…

Ông Lâm giữ chặt đầu nó, hạ thể nhấp chậm rãi. Thề có trời, con bé có năng khiếu bẩm sinh. Ông ao ướt được lấp đầy khoang miệng nó với tinh dịch của mình. Nhưng ông lại sợ, sợ con bé kinh tởm rồi tránh mặt ông. Hai thân thể lại dính lấy nhau trên sàn nước ẩm ướt. Hai bộ phận sinh dục cọ sát vào nhau, nhưng không giao hợp. Tiếng rên rỉ, tiếng thở hổn hển lại vang lên đều đều.

Tối đó con Vi trần truồng nằm ngữa trên giường, ông Lâm ngáy khò khò trên ngực nó. Miệng ông mở rộng bên cái núm vú đỏ hồng còn ướt đẫm nước miếng, tay kia của ông thỉnh thoảng lại mân mê bầu vú căng tròn của nó. Nhưng con Vi chưa ngủ. Ánh mắt nó nhìn lên trần nhà có một chút mâu thuẫn, có một chút hụt hẫng.

Chuyện con bé Vi lén lút ở chung với ông Lâm chỉ kéo dài 2 ngày. Mẹ nó lên tới trường tìm, bắt nó ra nói chuyện trong giờ học. Hai mẹ con tranh cãi, rồi lại khóc lóc một lúc lâu thì giải quyết mọi chuyện. Mẹ nó kiên quyết dứt tình với người đàn ông đó, để rước con gái về nhà. Về việc nó ngủ đâu trong vòng 2 ngày, con bé chỉ nói dối là tại một nhà đứa bạn gái chung trường.
Mọi chuyện có lẽ sẽ kết thúc tại đây, hoặc cùng lắm là tiếp diễn thêm vài lần trò chơi giữa ông Lâm và con Vi. Nhưng hai ngày sau, ông nhận được tin từ con trai. Vợ ông chết.

Ông Lâm xin phép nghỉ về quê một tuần. Nghĩa tử là nghĩa tận. Dù vợ con đã bỏ ông mười năm, nhưng ông vẫn thấy mình có trách nhiệm với gia đình.

Mười ngày sau, ông quay lại trường, với tâm trạng an ổn lạ kì. Vợ ông đã an nghỉ yên ấm. Thằng con trai hai mươi mốt tuổi cũng nhận lại cha. Và nó bằng lòng lên ở cùng với ông. Ông Lâm gọi ngay lên trường trình bày mọi việc. Ban Giám hiệu đồng ý cho con ông ở chung với cha, ít nhất cho đến lúc nó tìm được việc làm ổn định. Thế là ông lên Sài Gòn trước, để thằng con lại lo thu xếp và gửi gắm nhà cửa.

Mái trường vẫn như vậy. Lá bàng vàng úa rơi vương vãi cả sân. Mấy con chó nhỏ ăng ẳng quấn quít dưới chân ông như mách lẻo ăn không đủ no. Thời gian ông xin nghỉ về quê, nhà trường thuê tạm 2 thanh niên Phường đội thay phiên trực giữ trường. Thanh niên thì mãi là thanh niên, không thể chăm chỉ, tỉ mỉ như người lớn tuổi được.

Ông đi dọc hành lang lớp học, chợt một cánh cửa lớp làm ông chú ý. Giờ này trường đã tan học hơn một tiếng, lẽ ra cửa lớp học đã phải khóa lại hết. Tại sao cánh cửa này vẫn hé mở. Ông lắc đầu ngao ngán kiểu làm việc của hai gã Phường đội. Khi ông vào cửa trường không buồn khóa, ngay cả mặt mũi hai đứa nó cũng không thấy đâu. Đột nhiên ông nghe một âm thanh kì lạ, nữa không hợp hoàn cảnh, nữa kia lại quen thuộc vô cùng. Ông đẩy cửa ra. Tim ông như thắt lại.

Trên chiếc bàn giữa lớp, một cơ thể phụ nữ lõa lồ trắng muốt đang oằn người rên rỉ dưới những bàn tay, những cái lưỡi của hai gã đàn ông trần trụi. Dưới chân bàn ngổng ngang những mảnh áo dài trắng và quân phục Phường đội. Đứa con gái đó chính là Vi. Con bé mà hơn mười ngày trước còn rên rỉ trong vòng tay ông. Nhìn nó với đôi mắt nhắm nghiền, đôi môi tê dại quấn quýt lấy miệng lưỡi gã đàn ông, ngực nó ưỡn lên, tay kéo ghì mái tóc của một gã khác đang bú mút chùn chụt hai bầu vú, hai đùi nó vặn vẹo kẹp lấy bàn tay đàn ông hì hục bới móc, ông thấy máu mình sôi lên vì giân dữ. Ông dập mạnh cánh cửa phòng.

– Rầm…
– Ahhh… Ah… A…

Sáu con mắt đỏ ngầu vì dục vọng, ngơ ngác nhìn ông. Con Vi hoảng hốt hét lên, lồm cồm nhảy xuống bàn, co rút người lại. Hai gã Phường đội vừa hậm hực, tiếc nuối, vừa lo lắng nhìn ông Lâm. Hai gương mặt này cũng không xa lạ với ông, mỗi lần trường có lễ lớn, hai gã thường được cử xuống phụ giúp.

– Hai cậu cút ra ngay… Tôi sẽ báo cáo việc này với Phường… – Ông Lâm nắm chặt hai nắm đấm, mắt long lên giận dữ.
– Chú… Chú Lâm… Con… Bọn con… Em nó đồng ý mà… Không phải tụi con làm bậy… – Một thằng ấp úng, tay che khối u nhô cao dưới đũng quần.
– Mày còn nói nữa… Tụi mày dụ giỗ con gái nhà lành làm chuyện đồi trụy trong trường… Nó đồng ý thì sao ? Tôi cũng sẽ mách ba mẹ nó… – Ông không buông tha.
– Chú… Chú…

Thằng nhỏ lúng túng đến phát khóc, quay sang nhìn đồng bọn, rồi nhìn con Vi. Nhưng con nhỏ đang bưng mặt run rẩy, co ro dưới bàn.

– Thôi được rồi… Hai đứa mày về ngay đi… Lần này tao sẽ không báo Phường… – Ông biết dọa nạt nhiêu đó là đủ. – Nhưng lần sau còn dụ giỗ con bé, cho dù không phải trong trường, tao sẽ gom luôn chuyện này báo luôn một lượt. Nghe chưa ?
– Dạ… Con về… bọn con không dám nữa…
– Con…

Hai thằng nhỏ quá sợ hãi, mau chóng gom quần áo lao ra cửa. Căn phòng im ắng, chỉ còn lại con Vi co ro sụt sịt dưới gầm bàn và ông Lâm thất thần đứng ngay cửa. Sau một lúc, lấy hết can đảm, con Vi ngẩng đầu nhìn lên thì phát hiện ông đã đi tự lúc nào.

Ông Lâm vừa về đến phòng, thì một thân hình mềm mại đã ôm chầm lấy lưng ông.

– Con xin lỗi… Con không nên như vậy… Nhưng… Con thật sự… – Con Vi nức nở.

Ông Lâm gỡ tay nó, quay lại nhìn con bé quần áo xộc xệch đang co rút vì sợ hãi. Cổ áo nó hở ra, vết dấu răng mẫn đỏ phập phồng trên bầu vú. Khoé miệng nó đỏ hồng vì miệng lưỡi hai đứa nhóc kia. Ông chợt thấy lòng mình nóng lên như lò lửa. Bao nhiêu cố gắng giữ gìn cho con bé, ông làm đều vô ích. Tại sao ?

Ông thở dài ngồi xuống mép giường, môi ông mấp máy như muốn nói nhưng không thốt được thành lời.

– Chú không hiểu ? Con rất ngoan mà Vi…
– Con… Con chỉ là nhớ cảm giác đó… Con rất muốn được… chú yêu thương… – Con bé nức nở, nó nắm tay chặt tay ông.
– Không thể được… – Ông Lâm lắc đầu áy náy. – Chú và… con là chuyện khác… Chú thừa nhận sai lầm của chú… Chú không nên… nhưng ít ra chú chưa bao giờ hại đời con… Hai kẻ kia không phải như vậy… Chúng nó…
– Tuổi con… Con có thể yêu… có thể làm chuyện đó… Nhưng đây là hai người… hai người… đây là hành vi… dâm loạn… là… là trụy lạc… Con hiểu không ?

Con bé mím môi, mắt ngấn lệ nhìn ông Lâm. Bàn tay nó lạnh lẽo rụt lại.

– Tại sao chú như vậy với con từ ban đầu ? Rồi tại sao lại ngừng lại… không tiến xa hơn ? Vì con sao ? Vì như vậy thì đầu óc con mới trong sáng vô tư sao ? – Càng nói nó càng hét lớn giận dữ.
– Chú… còn lớn hơn tuổi ba con… với con còn được mà… Hai anh kia thì sao ? Sao … không được ?
– Con nhỏ này… Mày có im đi không ? Mày muốn sao ? – Ông đẩy nó ngữa ra giường.

Ông chồm lên người nó, mở phanh mảnh áo dài, nịt ngực, quần lót… từng mảnh bị ông lột sạch bóng. Con bé nhìn ông với ánh mắt hoảng sợ, nhưng nó không kháng cự. Ông Lâm kéo tuột quần áo mình, tay ông nhào nắn cặp vú căng tròn của nó. Hai chiếc núm xinh đẹp ông vẫn nâng niu thường ngày, nay đỏ lựng những vết răng ngang dọc. Ông bóp nghiến chúng, hai ngón tay kẹp lấy, se mạnh. Con Vi oằn người la lên vì đau, nhưng tiếng nó lại xen lẫn cả khoái cảm. Ông Lâm lồm cồm leo lên giường, dương vật ông chĩa thẳng hướng vào cái miệng há hốc của con bé.

– Ahh… ưm…

Ông bế thốc đầu nó lên, thúc dương vật vào miệng nó. Nước miếng nó trào ra, lưỡi nó ngọ ngoạy như phản đối, nhưng mắt nó vẫn mở lớn nhìn ông như thách thức. “Rồi ông sẽ làm gì nữa ?” Ông Lâm gầm gừ, nghiến răng ken két. Ông nhận ra mình như không phải là kẻ chiến thắng, mà đang mắc mưu con bé. Tay ông nới lỏng, nhưng con bé vẫn không nhả dương vật ông ra. Chiếc lưỡi nhỏ bé của nó vẫn đánh quanh quanh đầu khấc của ông. Đôi môi nó vẫn mút chặt, nuốt vào, nuốt vào.

– Ahhh…

Ông Lâm rên khẽ. Cơn khoái cảm buột ông phải đẩy con Vi ra. Ông thở hổn hển, nhìn cơ thể trần truồng tênh hênh của con bé mời gọi. Ông thở dài vì biết đây là kết quả không tránh khỏi. Nếu không phải là ông, thì có thể là một gã xe ôm, một thằng bán cháo lòng sẽ được con bé ban phát đời con gái của mình. Ông biết mình đã sai lầm ngay từ bước đầu tiên. Một bước trượt dài không đường quay lại.

Ông cầm dương vật mình chậm rãi cọ dọc hai mép âm hộ đã ướt đẫm của con bé. Ánh mắt ông không rời đầu dương vật mình chậm rãi khai mở đường vào cửa mình con bé. Từng chút, từng chút một. Đầu khất vừa lọt vào cảm giác bóp nghẹt đã làm ông sung sướng muốn điên lên. Ông chậm rãi đẩy tới. Giữa thân, gần cuối, cuối cùng ông cũng chạm bước vào cuối cùng. Nó là khoảng cách từ mép mu con bé hai ngón tay đến gốc dương vật của ông.

Ông Lâm cặp hai ngón tay quanh gốc dương vật như cột mốc cuối cùng. Dương vật ông lại rút ra chậm chậm, rồi đút vào…. Cảm giác lúc này của ông thật khó tả, như một đêm tân hôn khác nhưng còn sung sướng hơn. Âm hộ con bé khít chặt như tất cả các cơ đều quá căng, có thể đứt bất cứ lúc nào. Nó mím môi, hai mắt nhắm nghiền, nhưng ông biết nó đang chịu đựng cảm giác đau rát. Nhưng không quá lâu, chỉ hơn nửa phút, âm hộ nó hoàn tất quá trình làm quen với vật thể lạ. Nó tiết ra thật nhiều âm dịch, bao lấy dương vật ông.

– Ưm… Ôi…

Con bé rên rỉ theo từng động tác của ông Lâm. Ông bỏ tay ra khỏi gốc dương vật, nín thở, thúc mạnh.

– Ahhh…. Đau quá… Con… Con…

Ông Lâm ôm chặt con bé, để dương vật mình thật sâu trong cửa mình nó. Hai hàng nước mắt nó ứa ra, đôi môi nó run rẩy. Ông cúi xuống trao cho nó một nụ hôn. Có lẽ đây là nụ hôn đầu tiên ông chủ động. Thế hệ của ông không thích hôn hít với cái lưỡi ngọ ngoạy trong miệng người khác. Với ông hôn kiểu đó không có gì ngoài cảm giác mắc ói. Nhưng lần này lại khác. Chiếc lưỡi nhỏ bé thơm tho của con bé len qua đôi môi tho dầy của ông như tìm một điểm tựa xoa dịu cơn đau đớn đầu đời. Cảm giác ấm áp mỹ diệu nhất trần đời bắt đầu. Từng nhịp chậm rãi ra vào của ông làm con Vi đờ đẫn tê dại. Âm hộ nó thật ấm, óc ách nước, cứ trào ra theo mỗi cú thúc của ông. Ông Lâm chống hai tay lên, hạ thể nhấp nhanh hơn. Từng tiếng bành bạch vang lên theo hơi thở đứt quãng của hai người.

– Chú ơi… Con thích quá…. – Con bé tự vò nắn hai bầu vú mình, miệng há hốc la thật to.
– Không… đau nữa sao ?
– Không… Không đau… Mạnh nữa chú ơi… Ưmmm…

Ông Lâm gầm gừ như bò tót bị trùm vải đỏ. Ông nắm chặt hai bắp đùi con bé, mở toạt thật rộng. Cả người ông chồm lên làm chiếc giường rung lên cọt kẹt liên hồi. Dương vật ông căng tức như sắp bùng nổ, ra vào nhanh như piston lao hết vòng tua. Nhìn con bé há hốc không thốt ra được lời nào làm ông cảm thấy đắc thắng, tự hào. Tuổi 57 của ông, không mấy người còn sử dụng được dụng cụ này, chưa nói đến việc chiến thắng áp đảo một con bé 17 tuổi. Cơn sướng khoái dâng lên tột đỉnh. Ông nghiến răng, chợt rút phăng dương vật ra.

– Ahhh… Ôi…
– Ahhh…

Từng dòng tinh dịch nóng hổi xối xả phun trào trên bụng con Vi. Ông Lâm gục xuống trên người nó, mặc giữa bụng mình nhớp nhúa vương vãi.

Hai người dính chặt lấy nhau thở hổn hển, không hề biết ngay tại cửa phòng, một người thanh niên đang chết sững đánh rơi cả túi đồ trong tay. Thằng Thiên, con trai ông Lâm, năm nay vừa 21 tuổi. Mẹ nó vừa chết. Nó theo lời ông Lâm lên Sài Gòn lập nghiệp. Nghĩ đến Sài Gòn là nó nôn nóng không chịu được. Ông Lâm phải đi sớm để lo công việc, nó liền khóa trái nhà đuổi theo ông. Nó chỉ chậm hơn ông một chuyến đò, có lẽ ông trời đã tính sẵn, để cho nó chứng kiến cảnh khó tin này. Hai thân thể trần truồng dính chặt lấy nhau. Một nhăn nheo, đen đủi, mông đít teo tóp, một lại căng tròn, mơn mởn, hồng hào như tiên nữ. Tương phản, một sự tương phản trái luân lý thông thường làm cơ thể nó rạo rực khó chịu đến cùng cực.

Bên dưới thân cha nó là một cô gái mặt mày đỏ hồng xinh đẹp, từng giọt mồ hôi lăng dài trên trán. Hàng lông mi cô bé cong vút, cánh mũi phập phồng tê dại, bên bầu vú căng phồng đè ép dưới ngực của cha nó. Thằng Thiên là trai miền Tây chính hiệu, mười tuổi biết táy máy, mười hai biết mùi đời. Nếp sống của dân miền Tây phóng thoáng đã ăn vào trong máu. Bạn gái chơi bời qua tay nó muốn liệt kê ra danh sách chắc mất cả ngày. Nhưng trong trí nhớ nó, những con bé chơi trò cụp lạc với nó, không có con nào trông bằng nửa con bé đang nằm dưới thân cha nó. Số trời cho… Quả thật là có số trời sao ? Nó đang thầm ghen tức với chính cha nó.

Chợt con bé sực tỉnh, hai mắt mở tròn nhìn thằng Thiên. Trong ánh mắt đó là sự hoảng hốt, xấu hổ vô cùng.

– Ahhh…

Con bé giật bắn người, đẩy ông Lâm ngã ngữa sang bên cạnh. Dương vật ông ỉu xìu còn vương vãi tinh trùng và máu tươi đỏ chói mắt. Con Vi chui đầu vào tấm chăn, cặp mông trắng muốt tênh hênh đưa ra trước mặt thằng Thiên. Nó nín thở nhìn hai mép âm hộ múp căng tấy đỏ của con bé.

– Mày… Mày sao… lên sớm vậy ?

Ông Lâm ấp úng đỏ mặt. Ông kéo chiếc áo dài phủ lên mông con bé. Ông vội mặc lại chiếc quần cộc, kéo thằng con lôi ra ngoài, không quên khép cửa lại.

– Người trong đó… là mợ của tui ? – Thằng Thiên nuốt nước miếng hỏi.
– Không… – Ông lắc đầu, chợt gật đầu lia lịa.. – Cũng có thể xem là vậy… Mà tao hỏi mày… Sao lên sớm vậy ?
– Ông đi là tui phóng theo liền… Vậy mới biết ông già cao tay… dụ giỗ gái tơ… học sinh của trường… Hắc hắc… – Nó cười đểu, mắt vẫn lén nhìn qua khe cửa nơi có một thân hình trắng muốt đang mặc quần áo.
– Mẹ mày… Mấy dạy hả ? – Ông cốc đầu thằng nhỏ rõ đau, mặt thoáng đỏ lên.
– Ui da… Tui nói sai chỗ nào ? Con bé kia còn nhỏ hơn tui vài tuổi đó…
– Mày…

Ông Lâm đang tức giận bừng bừng với thằng con, chợt cánh cửa bật mở. Con Vi cúi gằm mặt, mang tai nó đỏ bừng, không dám nhìn cậu thanh niên lạ mặt. Nó lí nhí chào ông Lâm, rồi mím môi đi nhanh. Ánh mắt thằng Thiên nhìn theo dáng đi cứng đờ của con bé, nó như hiểu ra điều gì.

Hai cha con ông Lâm mười năm không ở chung với nhau, giống như chó với mèo, hở chút là to tiếng. Ông Lâm vừa lầm bầm chửi, vừa dựng tấm màn chia đôi căn phòng. Từ giờ căn phòng được kê thêm một cái giường bằng mặt bàn học sinh cũ, đối đầu với giường ông, ngăn cách một lớp màn.

Qua vài hôm sau, thằng Thiên bắt đầu quen với cuộc sống mới. Sáng đọc báo, đi tìm việc. Chiều trông xe phụ ông Lâm, quét sân, khóa cửa lớp học. Nhưng ngay từ hôm đầu tiên nó đã phát hiện ra một thú vui đặc biệt chỉ có ở nơi này. Đó là ngắm các em gái nữ sinh cấp ba trong bộ áo dài trắng. Con gái được đi học dưới miền Tây cũng mặc áo dài trắng, da cũng mịn màn, mặt mũi cũng xinh xắn nhưng vẫn còn thiếu gì đó. Không thướt tha, không mềm mại, kiêu sa như vậy.
Công việc giữ xe là khoái nhất. Nó có thể ngồi chặn ngay cửa ra vào, vừa ghi thẻ, vừa lén nhìn những tà áo dài kéo xệch sang một bên, khoe hẳn bờ mông tròn lẳng ngồi trên yên xe của những cô gái. Phần lớn là quần lót ren trắng, thỉnh thoảng có em mặc chấm bi nhỏ, còn có màu hồng, màu vàng nhạt, làm nó gai hết cả người. Thằng Thiên lên đây cũng được một tuần, chưa được xả phát nào. Lúc còn dưới kia, một tuần, doanh số tệ nhất của nó cũng là ba cái, mà ba với ba em gái khác nhau. Còn phải chịu đựng cảnh chỉ được nhìn, chỉ được ngửi, không được ăn, nó thấy người mình dồn nén như muốn nổ tung.

– Này… Anh gì ơi…

Một giọng nói êm ái vang lên bên tai, thằng Thiên chợt nhận ra tự lúc nào mình đang lơ lửng giữa trời. Dưới mông nó là một cụm mây trắng bồng bềnh mềm như bông gòn. Nó ngẩng đầu lên, miệng chợt há hốc. Trước mặt nó là một nàng tiên nữ xinh đẹp như bước ra từ tranh vẽ. Nàng mặc một bộ trang phục hồng nhạt tha thướt, dây vải mềm mại trôi nổi giữa trời như bao quanh lấy nàng. Đôi mắt nàng sáng như hai ánh sao, đôi mi cong dài đen láy, đôi môi đỏ hồng hé mở như cười với nó. Dưới chân nàng là một con thỏ trắng, thoắt ẩn thoắt hiện, núp sau gấu váy, nhìn Thiên với đôi mắt tò mò. “Là Hằng Nga sao?”. Thằng Thiên chợt nhớ ra những hình vẽ trên hộp bánh trung thu.

Nó đờ đẫn không biết làm gì, ánh mắt cứ tuột dần trên cơ thể nàng ta. Một chiếc cằm nhỏ xinh xắn, một chiếc cổ dài không tỳ vết trắng ngần, hai khối u no tròn dưới lớp voan mỏng nổi lên mờ nhạt hai điểm nho nhỏ. Cổ họng nó đánh ực một tiếng rõ to.

– Anh gì ơi… Anh… – Hằng Nga ấp úng, mặt thoáng đỏ lên.
– Anh… – Nàng như cố hết sức, nói thật nhanh. – Anh có muốn bóp vú em không ?
– Hả ? – Thằng Thiên há hốc, lắc lắc đầu, tai nó lùng bùng như vừa nghe tiếng nổ của bom nguyên tử.
– Ah… Không muốn thật sao ?

Hằng Nga chợt buồn bã thở dài. Nàng quay người bay đi, miệng còn lẩm bẩm như tự hỏi:

– Thật là không có ai muốn ta sao ?
– Tôi… Tôi…

Thằng Thiên chợt nhận ra nó vừa phạm phải một sai lầm khủng khiếp. Nó vùng vẫy toan đứng lên, chợt cả cơ thể nó trầm xuống chìm nghỉm trong cụm mây. Xung quanh một màu trắng xóa, nhưng nó vẫn nghe được giọng nói mê man của Hằng Nga ngày càng xa:

– Thiên Bồng Nguyên soái nói chỉ có hắn mới miễn cưỡng chịu bóp vú ta… Là hắn nói thật sao ? Chắc ta phải tìm hắn thôi…
– Không… Tôi muốn… Đừng đi… Đừng tin lời thằng Trư Bát Giới đó… Tôi…

Mây trắng cứ trào vào miệng nó, làm âm thanh gào thét của thằng Thiên như tắt nghẽn trong cuống họng. Nó vùng vẫy hết sức mình, hai tay vung vẫy kịch liệt.

“Chát”

Thằng Thiên choàng tỉnh ra khỏi giấc mơ. Nó thấy mình đang nằm trên ghế đá trước cổng trường. Trước mặt nó là một con bé mặt áo dài trắng, hai bím tóc thật dài đung đưa trước ngực, khuôn mặt nó thật xinh đẹp, có khá nhiều nét giống Hằng Nga. Con bé chắc đang bước ngang qua chỗ Thiên ngủ, nhưng sao nó lại đang nhìn mình với ánh mắt uất ức. Thằng Thiên chợt nhận ra cánh tay mình vùng vẫy trong giấc mơ vẫn còn đang đưa lên, bàn tay lại vô thức đặt lên mông con bé. Bàn tay truyền đến cảm giác mềm mại, co dãn tuyệt vời, không chịu được nó khẽ bóp nhẹ một cái.

– Ahh… Anh… – Con bé vung tay gạt thằng Thiên ra, mắt đã ngấn nước.
– Tôi… Xin lỗi… – Thiên ấp úng.
– Đồ vô duyên… – Con bé mím môi giận dỗi, quay người bỏ đi thật nhanh.

Thằng Thiên lồm cồm ngồi dậy, dụi dụi mắt nhận ra mình đã ngủ quá giờ trưa. Ánh mắt nó lén nhìn theo dáng người thướt tha, cặp mông tròn trịa của con bé đó đang đưa đẩy theo từng bước chân. Thiên nhìn xuống bàn tay mình, rồi vô thức đưa lên mũi, một mùi hương thơm mát còn vương vấn.

– Hứ…

Không ngờ, hành động của Thiên lại bị chính con bé đó quay lại, từ xa nhìn thấy. Con bé mặt đỏ tới mang tai, dậm chân giận dỗi đi mất.

Ông Lâm chợt xuất hiện, tay túm quần, vừa chạy vừa la.

– Cái thằng này… Mày làm cái gì ở đó mà không ra giữ xe hả ? Tao đau bụng quá mà ngồi chờ mày… Ra ngoài ngay… Mẹ mày…

Thằng Thiên ra tới cổng trường thì đã xuất hiện ùn ùn một đống học sinh chờ nhận thẻ xe. Xe đạp không ghi số, nó tranh thủ làm trước. Xe máy một đàng í ới um tỏi, nhức cả đầu. Chợt nó nhận ra một khuôn mặt quen thuộc. Con bé đã chơi trò cụp lạc với cha nó trong phòng. Con Vi cũng ngượng ngùng quay đi, tránh ánh mắt tò mò của nó. Phải nói, nhìn con Vi trong chiếc áo dài thẳng thóm, kín đáo, Thiên mới nhận ra con bé rất đẹp. Đôi môi đỏ thắm hơi mím lại, gò má hồng hồng mịn màng, đôi mắt lảng tránh chớp chớp hàng mi dài cong vút. Dáng người con bé thì nảy nở hơn hẳn những nữ sinh khác, chắc tốn không ít công phu của cha nó. Nó chợt nảy ra một ý nghĩ táo bạo. Thằng Thiên đứng lên, cầm xấp phiếu giữ xe, lần lượt ghi cho từng đứa, từng đứa, duy chỉ có con Vi là nó chừa lại sau cùng. Con bé nhận ra điều bất thường, càng lúng túng, lo lắng.

– Chào mợ…

Con Vi sững người, nheo mắt nhìn thằng Thiên khó hiểu. Nó không ngờ câu chào đầu tiên của thằng Thiên lại xưng hô kì lạ như vậy. Chợt nó nghĩ đến chuyện hôm đó, nghĩ đến mối quan hệ cha con của Thiên và ông Lâm, mặt con bé chợt chuyển từ đỏ sang tái mét.

– Anh… Anh đừng gọi tôi như vậy… Tôi không phải… – Con Vi thu hết can đảm phản bác.
– Ah… Không phải ah ? Sao kì vậy ? Sao cha tui nói hai người sắp làm đám cưới ? – Thằng Thiên ngơ ngác ra vẻ không hiểu.
– Không… Điên rồi… Anh điên rồi… Làm sao có chuyện đó được… – Con Vi mếu máo muốn nhảy dựng lên.
– Sao không có được… Mợ với cha tui… Hai người… đã làm tới như vậy… mà không cưới sao ? Haizz… – Thằng Thiên thở dài ra vẻ ngán ngẩm.
– Không có mà… Chuyện hôm đó… Là hiểu lầm thôi… Anh không được gọi tôi như vậy nữa… – Con Vi gấp đến mặt mũi đỏ bừng.
– Tui cũng không muốn ah… Mợ còn nhỏ hơn tui vài tuổi… Nhưng ai biểu tui sinh ra làm con ổng… Tui chịu thôi… – Thằng Thiên bấm thẻ xe lên chiếc xe đạp con bé, lắc lắc đầu.
– Tôi… Tôi không muốn làm… mợ anh…. – Con bé rít lên.
– Thật sự không muốn… ? Tui không tin lắm ah…
– Không muốn… Không muốn…
– Vậy… Khoảng 10 phút nữa… Mợ trốn ra khỏi lớp, đi ra nhà cha tui… Chứng minh lời nói của Mợ đi… – Thằng Thiên nói chuyện hờ hững, xoay lưng đi về chỗ ngồi.

Con Vi sững người một lúc, rồi mím môi đẩy xe vào trường. Đi ngang qua Thiên, con bé nói nhanh:

– Được… Lát nữa nói chuyện.

Ông Lâm từ xa thấy con Vi đi vào trường. Con bé từ ngày đó đã hơn tuần không đến tìm ông. Không phải nó và ông không muốn mà vì sự có mặt của thằng Thiên. Ông bắt đầu lo lắng. Đôi lúc ông hy vọng nó tìm được một thằng con trai nào đó, tốt nhất là con nhà giàu, để trao thân gửi phận. Chuyện đời bây giờ đã thoáng hơn ngày xưa rất nhiều. Một đứa con gái mất trinh trước khi lấy chồng cũng chẳng hiếm. Sài Gòn này tuy phát triển về kinh tế, nhưng nói về sự phóng khoáng giữa nam và nữ thì thua các tỉnh miền Tây xa. Hai đứa cặp bồ, gần như chín phần là có chuyện đó với nhau. Ở huyện còn đỡ, chứ dưới xã không có gì giải trí. Xung quanh toàn đồng không hiu quạnh, trai tân nữ tú không làm chuyện đó, thì làm chuyện gì ? Đôi khi ông thấy quê ông sống thoáng như Mỹ. Có điều bên kia vì văn minh mà thoáng, còn quê ông lại vì lạc hậu mà thoáng. Ông Lâm thở dài, nhặt cây chổi lên quét lá.

– Ông già… Ông nấu ăn kiểu gì… mà ông đau bụng xong là tới tui nè… – Thằng Thiên nhét xấp thẻ xe vào túi áo cha nó, chạy ra sau trường.
– Mẹ… Mày ngon quá… Chiều nấu đi con…

Ông Lâm vẫn xẹt xẹt đều tay, chẳng buồn nhìn thằng Thiên chạy tơn tơn chẳng có vẻ gì giống đau bụng.

Mười lăm phút sau, thằng Thiên đang chờ nhấp nhỏm trong phòng thì có tiếng gõ cửa. Nó hít thở một hơi thật sâu, dằn nén cơn động dục trong người, đứng dậy mở cửa. Cửa vừa mở ra, con Vi đã gấp đến không dừng được:

– Tôi không đi lâu được đâu… Tôi chỉ muốn làm rõ với anh là…
– Thôi không cần giải thích nữa… Mợ đi học đi… Con đi ngủ đây… – Thằng Thiên dửng dưng bỏ dép ngồi giường.
– Anh… không được gọi tôi là… Mợ… Tôi… – Con bé nghẹn ngào muốn khóc, bước vào nhà.
– Tôi hết cách ah… Tui cũng biết quê mà… Nhưng ổng dặn, sau mỗi lần gặp, dù ở trường, hay trước mặt ai cũng phải gọi mợ là Mợ… – Thằng Thiên nhúng nhúng vai, cởi áo như chuẩn bị ngủ thật.

Con bé đứng sát cửa, hai tay vặn vẹo gấp như cháy đến đít.

– Anh muốn tôi chứng minh làm sao ?
– Thật ra không phải không có cách… – Thằng Thiên nhìn con Vi nuốt nước miếng. – Người ta nói mợ ghẻ không thể ngủ với con chồng… Mợ chịu… ngủ với tui… thì được rồi…
– Ah… – Con Vi muốn nhũng cả hai chân ra, nghe lời đề nghị trắng trợn của thằng Thiên.

Nó thoáng nhìn cơ thể săn chắc, làn da đen bóng của thằng Thiên, mặt nó nóng lên. Nhưng nghĩ đến mối quan hệ cha con của ông Lâm, con bé thấy có gì đó không ổn… Nó lại nghĩ, nếu mình cảm thấy với anh ta không được, mà được với ông Lâm, vậy chẳng khác thừa nhận mình là mợ anh ta.

– Được… Nhưng chuyện này anh không được nói với ai hết… cả cha anh cũng không được nói… – Con Vi đưa tay mở nút, vẫn không quên đặt điều kiện cuối cùng.

Nhìn con bé cởi quần áo, từng lớp, từng lớp rơi xuống, cơ thể trắng muốt mơn mởn của nó làm máu Thiên như sôi lên. Hai bầu vú căng tròn thật lớn, hai cái núm đỏ hồng xinh xắn, cặp đùi tròn lẳng thon dài khép chặt lấy vùng mu thịt phơn phớt lông tơ. Con bé mặt đỏ như gấc, cơ thể run rẩy hồi hộp. Nó vừa liếc nhìn lên thì thấy thằng Thiên tuột phăng chiếc quần xuống đất. Con Vi tim muốn rớt ra ngoài, nhìn cái thứ đen đủi cong cớn giữa hai chân thằng Thiên.

– Nó… Nó…

Con bé lúng búng, tay che miệng, nhìn thứ đó chĩa thẳng lên trời như họng pháo đung đưa theo bước chân thằng Thiên.

– Ngon không ? – Thằng Thiên dương dương tự đắc.
– Ừ… Không… – Con Vi vô thức gật đầu, chợt lắc nguầy nguậy.
– Cầm chơi đi…

Thằng Thiên lấy tay con bé nắm dương vật mình. Trong khi nó vòng tay ôm ghì chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn của con Vi, cảm nhận hơi thở dồn dập thơm ngát của nó phà vào mũi. Bàn tay thô ráp, đầy chai sạn của thằng Thiên chậm rãi kháp phá, trong khi mũi nó hít hà, môi lưỡi nó rà soát khắp thân thể con bé. Mái tóc của con bé còn ẩm ướt, thơm ngát mùi xà bông gội đầu. Da thịt mịn màn, trắng mềm như đậu hũ, đầu lưỡi chạm vào mát lạnh tới tim. Tay nó bợ nhẹ bên dưới hai bầu vú, rồi bóp nhè nhẹ xung quanh cảm nhận sự co dãn đàn hồi của thiếu nữ. Ngón tay cái nó miết nhẹ lên hai núm vú, gạt qua, gạt lại cho chúng nẩy lên liên tục.

Bàn tay con bé đang siết chặt dương vật nó. Mặt con bé đỏ ửng, gục đầu lên vai nó, miệng ư ử thật nhẹ. Nó cúi xuống, hôn phớt thật nhẹ, nhưng môi con bé vừa mở ra, đầu lưỡi vừa khao khát đưa tới, Thiên quay đầu đi. Tiếp tục trò chơi nghịch phá của mình. Con Vi bắt đầu vặn vẹo, mũi phì phò khó chịu. Thằng Thiên quá chậm. Nó cúi xuống hôn ngực, nhưng lưỡi toàn đi quanh quanh, đến khi con bé dí đầu vú vào miệng nó, thì nó lại tránh đi. Bàn tay kia của thằng Thiên vuốt ve khe mông con bé, đi xuống giữa đùi non lại bỏ lơ chỗ cần được chăm sóc.

– Ưm… Anh làm gì vậy… Em khó chịu quá…

Bỏ lơ lời nói của con bé, thằng Thiên quỳ xuống, há miệng ngậm lấy một bên đầu vú. Con Vi vừa ưỡn ngực ra thì miệng thằng Thiên đã bỏ ra, để lại núm vú con bé đỏ hồng chưa kịp ướt nước miếng. Miệng nó tiếp tục đi xuống, hôn hít khắp vùng bụng, liếm quanh cái rốn nhỏ, rồi hôn lên vùng mu mềm mại phơn phớt lông tơ.

– Ưmmm… Ah…

Con bé vừa rên khẽ một tiếng, thằng Thiên lại đứng lên, mặt dửng dưng như mới đi dạo đâu đó một vòng. Con Vi mím môi, mặt đỏ bừng tức giận, cánh mũi phập phồng như muốn lao vào nó cắn xé.

– Đừng nôn nóng…

Thằng Thiên bế con bé mang đến giường cha nó. Nó nằm ngữa xuống trước, ra hiệu cho con bé nằm úp lên người nó, nhưng đối đầu lại. Con bé chưa hiểu ra chuyện gì, tay vẫn ngượng ngùng che âm hộ. Thiên kéo tay con bé ra, đắc ý nhìn cái âm hộ non tơ đã bóng nhẫy nước nhờn ngay trước mặt. Tay nó chậm rãi miết nhẹ hai mép âm hộ như mátxa, hai ngón tay viền quanh mồng đốc, khẽ kẹp lại day day. Tiếng ư ử của con Vi vang lên đều đều, con bé cũng rất tự giác bắt đầu bú mút cái dương vật to lớn trong tay. Cảm giác sung sướng lâng lâng, Thiên tách hai mép âm hộ con bé ra, le lưỡi thật dài liếm sâu vào.

– Ưmmm…

Tiếng kêu nấc tắt nghẽn của con bé vang lên làm đầu dương vật Thiên tê tê như bị rung động âm thanh trong cuống họng. Lưỡi Thiên càng quét sâu vào, nước nhờn càng tuôn ra mãnh liệt như khoan phải mạch nước ngầm. Như muốn biểu hiện sự sung sướng của mình, con bé càng nuốt dương vật Thiên sâu hơn, sâu hơn, liên tục, mặc nước miếng nó trào ra ướt nhẹt cả hạ thể nó.

– Ahhh… Ôi…

Thiên tê dại, đưa tay ghì chặt đầu con bé. Hơn tuần nay nó bị ứ đọng không lối thoát, tinh trùng gần tràn lên tới não. Nó muốn giải thoát thật sướng khoái cái đã, mọi chuyện khác tính sau. Mà tích tụ cả một tuần đối với cơ thể thanh niên rắn chắc như thằng Thiên là một khối lượng khổng lồ. Dĩ nhiên không nên để nó vung vãi phung phí. Tay nó ghì chặt đầu con Vi, giữ dương vật nó thật sâu trong cuống họng con bé. Cơn sướng khoái lao đến như một cơn sóng thần, Thiên rùng mình miệng há ra tê dại.

– Ah…

Con bé muốn phản kháng nhưng đã muộn. Vật to lớn trong miệng nó giật giật từng dòng, từng dòng nóng hổi tanh tanh lấp đầy cuống họng nó. Nó chỉ biết nhắm mắt mà nuốt, một đợt, rồi một đợt, liên tục… Đến khi thằng Thiên rên hừ hừ, tay buông lỏng, con bé mới nhả được thứ đó ra, ho sặc sụa.

– Cái anh này… Ghê tởm… Oẹ…

Con Vi tức giận, lồm cồm toan bò xuống giường. Bất chợt hai cánh tay cứng như gọng kềm bóp chặt lấy eo nó.

– Đi đâu… Chưa xong mà… Hề hề… Thông cảm… Bây giờ mới tới phiên em…
– Không… anh buông tôi ra…

Con Vi vùng vẫy nhưng không thoát được. Con bé quay lại bắt gặp ánh mắt đắc ý của thằng Thiên đang cầm dương vật to lớn quệt quệt lên cặp mông to tròn nảy nở trước mặt. Thằng Thiên nhìn dương vật căng bóng còn bê bết tinh trùng của mình, rồi nhìn xuống âm hộ nhoè nhoẹt ướt đẫm của con bé. Nó nhíu mày suy nghĩ. Nó kéo lớp chăn của ông Lâm, vuốt vuốt qua dương vật mình. Có lẽ đây là biện pháp ngừa thai tạm thời. Ném mép chăn sang một bên, nó giữ chặt eo con bé bằng một tay, tay kia cầm dương vật luồn vào cửa mình con Vi.

– Ưm… Ôi…

Thằng Thiên nghiến răng đẩy tới thật chậm, nó đắc ý nhìn nửa thân dương vật mình nông toẹt cửa mình con bé ra. Nó chồm lên, đè lưng con bé cong oằn xuống, thúc mạnh.

– Ahhh… Ôi… Ôi… to quá… em…

Thằng Thiên vòng tay xuống bóp nghiến cặp vú căng cứng của con Vi, hông nó thả lỏng để hạ thể bắt đầu nhịp nhàng ra vào.

– Chát… ưm… Ôi…

Tay Thiên phát mạnh và khoan khoái nhìn một bàn tay thật đỏ in rõ mồn một trên mông trắng nõn căng tròn của con bé. Con Vi đang mê mẫn tê dại chợt bị nó lật ngang, giở chân qua người, dương vật nó vẫn giữ nguyên trong người con bé. Thằng Thiên đỡ ngang eo con Vi, ngồi bệt xuống giường để con bé ngồi trong lòng mình. Con bé có vẻ lạ lẫm với những tư thế này, cứ lóng ngóng bị động như búp bê đồ chơi, thích làm gì thì làm, miễn đừng rút cái đó ra là được. Thằng Thiên thở dài ngao ngán. Tác phẩm được ông già nó dạy giỗ thật chán. Nó đành bợ mông con bế nhấp nhỏm lên xuống.

– Ưm… Ưm…

Miệng thằng Thiên há to tham lam bú mút hai bầu vú con Vi. Việc này nó không làm trước đó, vì có mục đích riêng. Con gái như con Vi, mới vào nghề kinh nghiệm non nớt, nhập đề không cần làm chuyện kích thích quá nhiều. Vì làm như vậy con bé sẽ không bám nổi theo nó trên đoạn đường dài. Đặc biệt khi thằng Thiên đã ra trước một lần, giờ đây nó như ngựa Xích Thố, đường càng dài càng xung. Miệng nó mút mạnh, kéo núm vú con bé ra thật xa, bên này rồi lại bên kia. Con Vi rít lên cao vút, móng tay muốn bấu chảy máu cả vai Thiên.

Mặt con bé đỏ hồng, rịn ướt mồ hôi, mắt lim dim tê dại, đôi môi mấp máy tê dại. Nhận được dấu hiệu con bé sắp lên đỉnh. Thằng Thiên gầm gừ đẩy ngữa con bé ra, đầu nó rũ ngược ra ngoài mép giường. Nó chồm lên, hai tay chống cứng hai bên, dập xuống. Hai chân con bé co rút, quắp chặt lấy mông nó, âm hộ nó co bóp mãnh liệt, rồi buông lỏng. Một dòng nước ấm tuôn trào ra, ướt cả chiếu trên giường. Thằng Thiên thở hổn hển, lùi người lại. Dương vật nó đỏ bầm, căng cứng như sắp nổ tung. Nó lồm cồm chạy ra sau giường. Đầu con Vi ngữa ra sau, hai mắt đê mê, thở dốc, nó nhét ngay dương vật mình vào miệng con bé.

– Ưm… Đừng mà… Em… – Giọng nói con bé tắt nghèn, sợ hãi.
– Ngoan đi… Ngoan thì sau này… Ngày nào anh cũng cho cưng sướng… Ahh…
– Ưm…

Thằng Thiên kẹp đầu con bé giữa hai chân mình, dương vật ra vào miệng nó. Cuống họng con bé thật ấm áp, thêm cái lưỡi ẩm ướt ngọ ngoạy, làm Thiên sướng muốn điên lên. Hai tay nó nhào nặn cặp vú to tròn đến chán chê, hai ngón tay kẹp lấy núm vú con bé se se đến thích. Hạ thể nó tiếp tục nhấp vào, nhanh dần, nhanh dần.

– Ahhh… Ôi… Đã quá… Mút đi cưng… Mút hết đi… Bổ lắm đó… Anh cho em hết… Ahhhh….

Nó thõa mãn nhìn xuống hai bầu vú con bé đã đỏ bừng lên, cuống họng con bé lên xuống liên tục, nuốt hết mỗi đợt tinh trùng của nó.

– Ahhh…. Ôi…

Thằng Thiên rút dương vật ra, bắt gặp khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng xấu hổ của con Vi. Đôi mắt đẹp con bé đang nhìn nó với chút hờn dỗi, xen chút mê luyến.

– Chơi mợ sướng thiệt đó… – Thằng Thiên cười hề hề, kéo mép chăn của ông Lâm lau cu.
– Hứ… Mà… Sao anh còn gọi tôi như vậy… Tôi giận thiệt đó… – Con Vi bĩu môi, tay che ngực quay mặt đi giận dỗi.
– Hề. Hề… Không mợ thì là vợ… Được chưa ? – Thằng Thiên kéo con bé vào lòng, tay vòng lên trước mân mê hai bầu vú.
– Hứ… Ai thèm làm vợ anh… – Con bé mắc cỡ, dúi mặt vào ngực nó.
– Thiệt là không thèm… Vậy tui đi kiếm người khác ah…
– Hứ… Anh đi đi… Ai thèm chứ…

Sau hai phút vừa đùa giỡn, vừa lau người mặc quần áo cho nhau, chợt mặt thằng Thiên nghiêm lại:

– Chuyện này… Như em giao kèo trước… Chỉ có hai đứa mình biết, ngay cả ông già tui cũng không biết…

Con Vi gật gật lia lịa.

– Ý tui là không chỉ không biết. – Nó gằn giọng. – Mà còn không được nghi ngờ…

Con Vi vẫn gật đầu lia lịa.

– Haizz… Ý tui là… Mọi chuyện vẫn xảy ra bình thường giữa em và ông già tui… Đó sao… Bây giờ vẫn vậy… Hiểu không ?

Con Vi toan gật đầu, chợt nó sững lại, ánh mắt thoáng chút xấu hổ, chút e ngại nhìn thằng Thiên.

– Là… là… Em vẫn tới… Rồi rồi… với cha anh ? – Con bé ấp úng.
– Ừ… Phải vậy… Mới không bị nghi ngờ.
– Nhưng… Em…
– Không nhưng nhị gì hết… Đây là mệnh lệnh… Nếu không… Em đi tìm thằng khác đi… – Thằng Thiên kiên quyết.
– Không… Không… Em hiểu rồi… Em sẽ như vậy mà… Nhưng… – Con Vi gấp gáp lo lắng.
– Đã nói là… có muốn phát mông không hả ? – Thằng Thiên hùng hổ quay lại.
– Ah… không… không… Em chỉ muốn nói là anh không được gọi em là mợ nữa… Nhớ đó…

Con Vi co giò chạy mất. Thằng Thiên nhìn xuống chỗ nhô lên trong quần, mỉm cười đắc ý. Dương vật nó còn lâng lâng tê dại vì cuộc giao hoang vừa rồi. Đúng là con gái Sài Gòn thơm ngon hơn hẳn gái quê.

– Nè… Mày đi đâu nảy giờ vậy thằng nhỏ ? – Ông Lâm chợt bước vô nhà, mắt láo liên nhìn quanh nghi ngờ.
– Tui… ngủ quên mà… – Thằng Thiên dửng dưng nhúng vai, nhưng mắt thấp thỏm nhìn cha nó đi lại đống chăn hỗn độn trên giường.

Ông Lâm cầm tấm chăn lên mũi, ngửi ngửi. Ông nghiến răng ken két tức giận quay lại hỏi:

– Mày ngủ hay mày vừa làm cái gì ?
– Tui… Tui ngủ thôi mà… – Thằng Thiên chột dạ, ấp úng.
– Mày… – Ông Lâm cầm chiếc chăn vấy bẩn, tay run run chỉ vào nó.

Chợt ông thấy vẻ mặt ngượng ngùng, thấp thỏm của thằng con, ông thở dài:

– Mày 21 tuổi rồi con ơi… Thủ dâm không tốt cho sức khoẻ đâu, biết không ?
– Thủ… – Thằng Thiên ú ớ, rồi mặt đỏ bừng như gà nuốt phải dây thun.
– Tìm bạn gái mà… mà lo cho mày… Cũng không trách mày được… haizz… Tuổi mày, tao đã biết được mùi đàn bà… Cũng không bức xúc như vậy… – Ông Lâm, ngồi xuống giường hồi tưởng.

Thằng Thiên cố nén cười, nó quay lại bịt miệng ho khan liên tục. Bắt đầu chịu không nổi, nó bước nhanh ra ngoài như chạy trốn.

– Này… Mày phải giặt cái chăn đó… Mẹ nó… Lần sau thủ dâm đừng có lấy cái chăn của tao sài… Biết chưa ?

Hai hôm sau, ông Lâm cũng còn lải nhãi chuyện thằng Thiên thủ dâm trong chăn. Dĩ nhiên, chỉ khi hai cha con ở chung với nhau. Nhưng chuyện tốt của sự hiểu lầm này là ông để cho nó có thời gian riêng tư nhiều hơn. Điều đó là tối quan trọng để thực hiện kế hoạch “chiêu hoa” của nó.
Con bé có mái tóc thật đen và dày thắt hai bím, trên mặt có nét xinh đẹp của Hằng Nga, tên là Tuyết Nga. Không biết có phải tình cờ hay không, mà tên và nét mặt con bé đều liên quan đến giấc mơ của thằng Thiên. Mỗi lần nhớ đến Tuyết Nga, bàn tay phải của nó cứ ngọ ngoạy không yên. Để biết tên con bé, nó cũng mất ba bò chín trâu. Nó không thể tìm một đứa học sinh hay thầy cô giáo mà hỏi. Với thân phận của nó, làm như vậy chẳng khác nào tự làm lộ ra ý đồ “cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga”. Thằng Thiên lập kế hoạch ghi sai thẻ xe cho con bé, cuối ngày thì lập biên bản để lân la làm quen.

Thế là, nó dành công việc của ông Lâm, ngồi cả ngày ghi phiếu gửi xe, cuối cùng lại thấy, con bé đi bộ thong thả đến trường. Không sao. Nó lại theo dõi lớp học của con bé và tìm thời khóa biểu của lớp 11A5. Gần đến giờ thằng Thiên đi ra trước trường uống cà phê ngồi hóng. Lần này kết quả khả quan hơn một chút, nhưng lại mang đến bất ngờ lớn. Con bé bước xuống từ một chiếc Mercedes đen bóng lộn, đậu cách trường khá xa. Người ngồi trước lái xe là một người đàn ông mặc vest đen như đồng phục tiếp tân khách sạn. Con nhà giàu, không, với hoàn cảnh của thằng Thiên bây giờ thì phải nói là nhà con bé rất giàu. Thằng Thiên bắt đầu hơi chùn ý chí, thì bàn cafe bên cạnh có tiếng trò chuyện của hai thằng học sinh của trường.

– Tuyết Nga ngon thiệt mày…
– Ngon thì làm đéo gì… Nhà nó giàu như vậy… Đi học có tài xế đưa rước… Không có cửa chen vô đâu cu… Đừng mơ…
– Ha ha… Tao nói vậy thôi… Chứ mày xem tạp chí, nhìn người mẫu… Mày cũng nói con này con kia ngon… Thì sao ? Cũng có ăn được đéo đâu… Chép miệng, nuốt nước miếng là quyền của tất cả đàn ông nha.

Bước đầu tiên thành công, nhưng lại mở ra một con đường xa vời vợi trước mặt thằng Thiên.

Hai cha con ông Lâm đang ăn cơm, thì cánh cửa vang lên tiếng gõ thật khẽ. Ông chỉ thoáng ngạc nhiên, rồi đi ra mở cửa. Sau cánh cửa là khuôn mặt xinh đẹp, ngượng ngùng của con Vi, giống như ông dự đoán. Vì nhà ông Lâm trong khuôn viên trường, lại xa cổng, ông lại không dùng điện thoại, chỉ có cách là ông giấu thêm một cái chìa khóa bên ngoài cho người cần tìm ông tự mở. Nơi giấu khóa đến hiện nay ngoài ông chỉ có thằng Thiên và con Vi biết. Đã hơn một tuần con bé không tới tìm ông. Ông còn nghĩ rằng nó tìm được bạn trai hay ít ra là một thằng đàn ông chăm sóc nhu cầu đó. Nhưng giờ đây, thấy khuôn mặt đỏ bừng, hai bàn tay vặn vẹo e ngại của nó, ông mới thở phào nhẹ nhõm.

– Vào đi… Con ăn cơm chưa ?

Câu hỏi khách sáo của ông Lâm, làm thằng Thiên đang muốn gắp miếng đậu hủ chiên cuối cùng trên đĩa phải khựng lại. Nó ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt e ngại của con Vi.

– Con ăn rồi… Chào anh… – Con bé lí nhí.
– Anh gì nó… Ăn lẹ đi ra ngoài uống cà phê đi… – Ông Lâm kéo con bé ngồi xuống mép giường, coi bộ sắp không nhịn nổi.
– Ông… với mợ… làm gì thì làm đi… Tui còn ăn mà… – Thằng Thiên dửng dưng như không.
– Mẹ… hết cơm rồi… còn gì để ăn… Lẹ đi mày… – Ông Lâm lén hít hà mùi tóc ẩm ướt của con Vi.

Con bé hơi rụt người lại, mặt cúi nhìn hai bàn tay lúng túng thừa thãi. Bàn tay ông Lâm lén lút vòng ra sau lưng, mân mê cặp mông nó. Chiếc váy thật mỏng, gân quần lót cũng nổi rõ ràng trong tay ông.

– Êh… Mày còn không đi ? – Ông Lâm bắt đầu gắt lên.
– Haizz… Ông già này… Đã nói đừng để ý đến tui mà… – Thằng Thiên vừa dọn chén, vừa nói. – Tui còn rửa chén, còn giặt đồ, còn…
– Mẹ nó… Lát đi rồi làm…
– Không… Sống phải có nếp… Ông nói tui vậy mà… Tui phải làm xong mới uống cà phê được…
– Để đó đi… Lát tao làm hết…
– Chắc nha… Ông nói đó… – Thằng Thiên đưa tay ra đếm. – Rửa chén nè… Giặt đồ nè… Đóng lại mái tôn… Sửa cái cái khóa cửa sổ… Chùi rửa bồn cầu…
– Mẹ mày… Mày muốn chết ah… – Ông Lâm gầm lên, chụp cái gối ném thằng con.

Thằng Thiên co giò chạy mất, nhanh như hỏa tiễn. Ngay cả con Vi cũng phải bật cười. Nhưng khi ông Lâm ra đóng cửa, quay lại, con bé lại thấp thỏm không yên. Ông Lâm dìu con bé đứng dậy, ông ngồi trên giường ôm ghì lấy nó. Mũi ông hít hà hai bầu vú nó, bàn tay ông chui vào váy nó mân mê cặp mông tròn mát rượi dưới lớp vải quần mỏng manh. Ông chậm rãi cởi dây, chiếc váy rơi xuống chân con bé. Cơ thể nó vẫn như vậy, hoàn mỹ đến mức làm ông hít thở khó khăn. Ông cởi nịt ngực, tuột quần lót con bé xuống, rồi lặng người nhìn ngắm cơ thể trần truồng run rẩy trước mặt. Con bé nhắm nghiền hai mắt, gò má đỏ hồng, ngực phập phồng hồi hộp. Ông há miệng nhẹ nhàng ngậm lấy bên núm vú đỏ hồng của nó. Bàn tay ông mân mê, ngón tay gãy nhẹ lên núm vú bên kia. Con bé run lên, miệng hé mở thở ra nhè nhẹ.

– Ư…

Ông đỡ nó nằm xuống giường. Hai tay ông nâng niu bợ đỡ dưới mông, mặt ông vụt vào giữa cặp đùi non mở rộng của nó. Tiếng lưỡi ông xì xụp vang lên cùng hơi thở nặng nề của con bé mỗi lúc một lớn hơn.

– Ưmmm… Anh… chú ơi… Con…

Con Vi hôm nay có gì đó khác, ông cũng không nhận ra. Nhưng ông nghĩ có lẽ vì con bé đã thành đàn bà, nên mùi hương mang theo vị chính chắn, thành thục hơn. Ông chậm rãi chồm người lên, mắt nhìn dương vật mình nông rộng cửa mình con bé từng chút một. Từng chút một. Vẫn cảm giác khít khao quen thuộc, vẫn cảm giác ấm áp trơn tru quen thuộc. Ông Lâm bấu chặt cặp đùi con bé, dang rộng sang hai bên, hạ thể ông nhịp nhanh, nhanh dần.

– Ưm… ưm… Ôi… Sướng quá anh ơi…

Ông Lâm nhận ra con bé đã đổi xưng hô với mình. Ông cũng không quen lắm. Nhưng cách xưng hô này có lẽ sẽ phù hợp hơn với mối quan hệ của hai người. Cảm giác sung sướng lâng lâng đang làm ông chật vật kềm nén. Đàn ông ở tuổi ông, có lẽ rất khó khuất phục phụ nữ đang thời kỳ xuân sắc như con Vi. Ông chợt nghĩ đến thằng Thiên. Tội nghiệp thằng nhỏ, đến tuổi này rồi mà còn thủ dâm. Ông nhìn xuống khuôn mặt há hốc đê mê của con Vi, nhìn xuống hai bầu vú căng tròn nảy nảy từng nhịp theo cơ thể ông. Hay là… Không được… Không ổn lắm… Không phải ông ích kỷ. Dù ông có cảm tình với con Vi, nhưng làm sao so được với máu mủ ruột thịt của mình. Dù ông chấp nhận nhưng chắc gì con Vi đã chịu thằng Thiên. Thằng nhỏ chỉ được cái to xác, chứ còn non nớt lắm. Va chạm với đàn bà đang tuổi lớn như con Vi, chắc nó chào thua sớm. Lúc đó thì mất mặt chết. Ông không khỏi tự hào một chút, nhìn xuống dương vật mình hùng dũng ra vào làm cửa mình con bé phát ra tiếng óc ách liên tục.

– Ưmm… ưmmmm… Ưm… Nhanh chút chú ơi… Nhanh… Ôi…

Ông Lâm nghiến răng thúc mạnh. Mồ hôi chảy dài trên mặt ông, nhỏ giọt xuống hai bầu vú tưng tưng của con bé. Bàn tay ông xoa đều đều trên ngực nó, làm hai bầu vú nó bóng lưỡng dưới ánh đèn.

– Em sướng quá… Chú ơi… Mạnh lên…

Không còn tâm trí nào để ý cách xưng hô lộn xộn của con Vi, ông Thiên đang chật vật chống cự với bản thân mình. Ông thấy dương vật mình như sắp nổ tung, tinh trùng đã dồn nén đến đỉnh điểm. Ông không muốn chịu thua trước con bé, nếu điều đó xảy ra, ông không bảo đảm thú vui nho nhỏ của ông sẽ còn được tiếp tục. Không chỉ như vậy, ông còn áp lực khác còn lớn hơn chuyện sĩ diện với con bé. Chuyện con Vi có thể có bầu, nếu ông thiếu kềm nén xuất tinh trong người nó. Không phải ông chưa nghĩ đến biện pháp phòng ngừa, nhưng bản thân ông là dân nhà quê đúng nghĩa, lại lớn tuổi. Chưa nói đến không biết mặt mũi cái thuốc ngừa thai ra sao, dù có biết ông cũng không dám vác mặt đi mua. Ông há hốc tê dại, toan lùi người lại, thì hai chân con Vi đã kẹp cứng mông ông.

– Anh ra đi… em… Em có uống thuốc…

Con bé thì thào yếu ớt, nhưng làm ông Lâm vui mừng thật lớn. Đừng nghĩ chỉ một chút hơn thua. Đối với ông ra ngoài và ra bên trong là hai cảm giác sung sướng khác biệt thật lớn. Giống như cái sướng của tự xử so sánh với có phụ nữ giúp đỡ. Ông đè sấp lên người con bé, miệng ngậm chặt núm vú nó, hạ thể đè nghiến vào thật sâu. Dương vật ông co giật từng hồi, từng hồi. Cảm giác đê mê chạy dọc xương sống như một dòng điện cực mạnh. Cảm giác ấm áp bao quanh dương vật, nhồi nặn, co rút như muốn vắt cạn tinh dịch của ông đến giọt cuối cùng. Ông Lâm hổn hển, hai mắt lim dim trên bầu ngực mềm mại của con bé. Ông đang cố tận hưởng từng giây cuối cùng, cảm nhận dương vật mình co lại, lỏng dần, tuột ra ngoài.

– Chú… cảm ơn con…

Không hiểu sao ông Lâm nói vậy, khi đưa con bé ra khỏi cửa phòng. Con Vi mím môi, mặt đỏ bừng nhìn ông như muốn nói gì đó, rồi lại thôi. Nó chỉ cúi đầu, thay cho lời chào, rồi quay người đi ra ngoài.

Con bé đang suy nghĩ lung tung đi dọc qua hành lang lớp học. Chợt một bóng đen chồm đến, bưng kín miệng nó, kéo vào trong lớp tối đen.

– Ahh…
– Anh đây… Anh Thiên đây…

Con bé nghe thấy tiếng thằng Thiên liền im lặng. Hai đứa không nói gì, chỉ có những nụ hôn cuống quít như điên loạn. Thằng Thiên kéo váy con bé qua đầu, ném xuống đất. Áo ngực, quần lót giật tung ra. Con bé cũng ngồi thụp xuống, tuột quần nó, miệng há lớn đón dương vật nó, mút say mê.

– Ahhh… Wah… Ngon quá hả ? – Thằng Thiên hỏi.

Trong bóng tối, không thấy gì, nhưng nó biết dương vật mình gật gật. Nó mỉm cười, hỏi tiếp:

– Ngon hơn của ổng không ?

Lại gật gật không chút chần chừ.

– Cứng hơn hay to hơn ?
– Ư…

Thằng Thiên tự cười mình ngu ngốc, con bé đang bận không trả lời được, chỉ gật hoặc lắc thôi.

– Cứng hơn ?
– Cũng to hơn ?

Thằng Thiên hài lòng vì nhận được liên tục hai cái gật đầu. Nó kéo dương vật ra, giở cao lên, dí bìu dái vào miệng con bé. Con nhỏ hiểu ý, le lưỡi liếm quanh. Cảm nhác nhột nhột ướt ướt dưới gốc bìu dái, gần hậu môn, thật sướng tê dại.

– Ừ… Đúng rồi… Nhẹ nhẹ thôi… Ahhh… Sướng quá… Em giỏi lắm Vi ơi… Sau này, thằng nào lấy em là phước ba đời tổ tiên nhà nó… Ôi…

– Hi hi… Anh kì cục quá đi…

– Em mút cu anh tiếp đi… Ôi… ừ… Nuốt sâu vào… – Tay thằng Thiên nắm tóc con bé, cho dương vật nó ra vào đều đều.

– Ôi… Chút nữa… Anh ra nhé… Anh ra trước nhé… Lát nữa anh cho em sướng sau… Anh…

Con Vi nhắm mắt, gật gật đầu chờ đợi.

– Ahhh… – Thằng Thiên ghì chặt đầu con bé, hai chân gồng lên cứng ngắc.

– Ôi… Em mút cu sướng quá… Vi ơi… Ôi… Em nuốt hết đi… Anh cho em hết đó… Ahhhh…

Thằng Thiên thở hổn hển, dựa lưng vào tường. Cảm giác sung sướng còn âm ỉ theo cái lưỡi con Vi đang vệ sinh sạch sẽ khắp dương vật nó. Cái lưỡi ấm áp mềm mại của con bé hăng say đến mức thằng Thiên sợ mòn vẹt cả đầu dương vật nó. Đừng nói tinh dịch, đến ghét bẩn cũng bị con bé vét bằng sạch. Thằng Thiên lim dim tưởng tượng đến cảnh sau này tắm không cần cọ rửa cu. Cảm giác sướng lâng lâng bắt đầu quay lại, nó mau chống kéo con Vi đứng lên, chống tay lên bàn, hai chân mở rộng ra hai bên. Nó một tay cầm dương vật cương cứng của mình, một tay mò mẫm âm hộ con bé, định bụng làm một cú lút cán. Chợt tay nó chạm vào thứ gì đó nhờn nhờn, đặc quánh như kẹo bạch nha… Không phải nước nhờn của con bé… Đây là…

– Chát…

– Ai ui… Sao anh đánh em… Đau chết mất… – Con Vi xoa xoa mông, mếu máo.

– Trời ơi… Sao em để ổng ra trong đó… ghê chết được… Ra ngoài rửa ngay…

Con bé lò mò trong bóng tối mở cửa ra. Vừa ra đến ngoài, nó chợt muốn quay vào để mặc đồ.

– Đi… Rửa ngay đi… Khỏi mặc đồ… Không có ai ở đây hết…

Thằng Thiên xách tay con bé kéo đi, mặc nó khép nép, ngượng chín người vì trên thân không mảnh vải. Hai đứa cứ thế tênh hênh đi ngang qua sân trường, vừa đi, thằng Thiên vừa làu bàu:

– Thiệt tình… ông già… Ăn uống mất vệ sinh… Xả đâu không xả…

Đến bên bể nước, thằng Thiên bắt con Vi đứng im, để nó vốc nước rửa chim. Con bé vặn vẹo người, vừa hồi hộp, vừa thinh thích lạ kỳ. Ánh mắt nó nóng bỏng, hơi thở dồn dập nhìn xuống mái tóc rối xù đang hì hục ngoáy móc. Thằng Thiên chợt nhìn lên con bé. Dưới ánh trăng mờ ảo, thân thể con bé láng bóng, lồi lõm rõ ràng. Đỡ con Vi ngồi lên mép hồ nước, nó chậm rãi vốc nước rửa hai bầu vú, cảm nhận nó run rẩy nhẹ nhẹ. Thằng Thiên cúi xuống ngậm lấy cái núm vú lạnh lẽo săng cứng, dùng lưỡi mình sưởi ấm cho nó. Hai tay nó xoa nắn, bóp vung hai cái núm lên sát nhau, lưỡi nó chà sát, liếm mút như muốn vùi cả mặt mình vào.

– Ưmm… Anh ơi… Cho em đi… Em muốn…

Con Vi ôm ghì lấy đầu thằng Thiên, hai chân nó mở rộng, tay cầm dương vật nó cọ cọ vào cửa mình. Thằng Thiên bợ mông con bé, đẩy tới.

– Ưmmm… Ôi…

Dương vật thằng Thiên bị bóp chặt, uốn ngược lên theo âm hộ con bé. Không dễ, nhưng cảm xúc tăng lên gấp bội. Nó hít hà, hôn hít quanh chiếc cổ mịn màn của con bé, hạ thể ra vào đều đều.

– Ưmmm… ôi…

Con bé rên rỉ không kiêng nể gì, đằng nào cũng đang làm chuyện động trời, có khuấy đục thêm chút cũng chẳng chết ai. Cứ thế, giữa sân trường hai thân thể trần truồng bóng loáng dưới ánh trăng mờ ảo cứ cuốn chặt lấy nhau. Không biết vì thiếu thốn với ông Lâm hay vì hoàn cảnh phiêu lưu hoang dại, mà con Vi biểu hiện thật mãnh liệt. Cũng may người trị nó là thằng Thiên, cái thằng non nớt, chứ để gừng già kinh nghiệm như ông Lâm chỉ có nước van xin chào thua. Thằng Thiên biểu diễn hết mình, cứ như xung quanh nó có rất nhiều khán giả. Nó gác chân con Vi lên bồn, từ phía sau dập tới. Chốc sau lại đổi thành, con bé ngồi lên bồn, hai chân và thân mình gấp đôi trong vòng tay thằng Thiên, chỉ chút nữa là dương vật nó gãy ngang. Con Vi đờ đẫn, tâm phục khẩu phục, chỉ biết răm rắp làm theo lời. Nghe lời thì được sướng, không phải sướng bình thường, mà sướng điên người liên miên bất tận.

Đột nhiên, có tiếng xèn xẹt như tiếng dép ông Lâm vang lên từ xa. Thằng Thiên vội vàng bế xốc con bé lên, hai đứa núp xuống sau bồn nước.

Ông Lâm nheo nheo mắt, lò dò đi tới gần. Ông vừa nghe âm thanh kêu gào gì đó ở đâu đây. Chợt ông thấy một bóng trắng thất thểu đi xuống cầu thang, tim ông muốn rớt ra.

– Ủa… Cô Lan… Sao cô còn ở đây ? – Ông Lâm thở phào, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi lo khác.
– Cháu… Cháu đi về đây…

Tiếng mở cổng, tiếng xích xe đạp vang lên, rồi xa dần. Ông Lâm lắc lắc đầu khó hiểu, rảo bước về phía bể nước. Thằng Thiên ló đầu ra nhìn, thấy cha nó tới gần. Nó cũng căng thẳng, nhưng dương vật vẫn giữ trong người con bé, ra vào chậm chậm. Con Vi bưng mặt, cắn tay, ngăn tiếng ư ử không thể nén trong miệng. Tiếng bước chân mỗi lúc một gần. Thằng Thiên túng quá làm liều, nó vơ đại nắm trái bàng ném vung lên trời.

– Ai da… Mẹ nó… Tự nhiên mò ra đây làm gì để bàng rụng lên đầu…

– Cái thằng nhỏ trốn đi đâu rồi kìa… Đã nói là đừng thủ dâm nhiều… Haizz… Hay là… nói con Vi cho nó giải quyết… Không biết nó chịu không ?

Tiếng ông Lâm lầm bầm và tiếng dép xèn xẹt đi xa. Thằng Thiên nhe răng cười với con Vi. Con bé vừa hiểu ra lời ông Lâm nói, thấy mặt mình nóng bừng lên.

– Mợ ơi… Mợ giúp con với… Con thủ dâm riết, mòn hết vân tay… Ưm – Thằng Thiên vừa nói, vừa mở rộng chân con bé, thúc mạnh.

– Ơ… ôi… Không … không được… gọi em như vậy mà… ưmm…

– Sao không thích… vừa làm mợ, vừa làm vợ… Sướng thấy mồ… Anh sẽ rủ ổng… ba đứa mình chơi tay ba… Trước sau, trên dưới đều có cu… Thích nhé…

– Ưmmm… không thích mà… Ôi… Trời ơi… Ôi… Em sướng quá…

Thằng Thiên bịt kín miệng con Vi, gồng người lên dập xuống như trời sập. Ánh mắt con bé mở to, đờ đẫn, hai bàn tay vô lực buông lỏng, mặc hai bầu vú tưng tưng liên tục, mặc lưng cấn đau mấy trái bàng khô cứng. (tiếp Phần 2)
---------- Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 -----------
Loading...