"Truyện dài người lớn" Dòng máu dâm P2

Loading...

Truyện dài người lớn Dòng máu dâm P2
Cả Long và bà Linh cùng nhìn nhau, hai người chẳng biết nên vui hay nên buồn khi thấy Gia Hân như vậy. Ai cũng muốn con bé hòa đồng với thế giới con người, chính vì vậy khi thấy Gia Hân cứ quẩn quanh chơi với cây cảnh và nuông thú thì mọi người lại càng tỏ ra lo lắng thêm.

Hai người ngồi chơi với Gia Hân khoảng độ nửa tiếng thì bà Linh đứng lên về trước vì hiện giờ gia đình bà đã sống ở một thành phố khá xa Berlin. Long cũng đứng lên tiễn bà mẹ vợ ra đến tận ngoài cổng trường, vừa đi hai người vừa nói chuyện.

– Các con nên để ý đến Gia Hân một chút. Tội nghiệp con bé quá. Lúc con chưa đến, nó cứ hỏi mẹ là ” bà ơi, cháu sinh ra để làm gì hả bà? “. Nghe con bé hỏi câu đó mà mẹ không kìm được nước mắt, chẳng biết trả lời thế nào, chỉ biết thương nó vô vàn. Bà Linh nói đến đó thì đôi mắt đỏ hoe như đang rơm rớm nước mắt.

Long cũng thương con gái anh lắm chứ, nghe bà Linh nói như vậy thì anh chỉ biết thở dài rồi nói :

– Con bé đúng thật là tội nghiệp. Con nghĩ con bé sinh ra như là để gánh hết cái họa cho mọi người trong gia đình hay sao ý. Nhà mình, tất cả mọi người chẳng ai sao cả, thế mà không hiểu sao mỗi mình Gia Hân lại như vậy.

Long dừng lại, im lặng một hồi rồi anh nói tiếp cái điều mà anh đã nghĩ bấy lâu :

– Đôi lúc con có cảm tưởng hình như trong con người Gia Hân đã biết hết những chuyện của mười mấy năm về trước.

Bà Linh cũng im lặng, cái quá khứ hiện về, cái quá khứ mà bà đã cố quên trong suốt mười mấy năm qua. Giờ nghe Long nhắc lại, bà Linh bỗng rùng mình nhói hết cả người khi nhớ lại ngôi nhà mà đã diễn ra những cảnh loạn luân vô cùng dâm dục của cả mấy người, trong đó bà cũng là một diễn viên chính.

– Sao con lại nghĩ vậy?

– Con có cảm nhận như thế. Cái quá khứ luôn hiện về trong con hàng đêm.

” Vậy là nó vẫn luôn nhớ đến mình!” bà Linh nghĩ thầm về câu nói của Long. Bà đi tiếp như để lảng tránh cái tình cảm có lẽ đang bùng phát trong con người cậu con rể.

Long định nói cho bà Linh biết chuyện Gia Bảo sắp lấy chồng, nhưng anh thấy dáng đi của bà hơi vội vã, như thể bà đang trốn chạy điều gì đó nên anh không muốn níu kéo mà cứ để cho bà bước đi.

– Mẹ về đây, thôi con đi vào trong với Gia Hân đi. Bà Linh nói xong liền nổ máy cho xe chạy.

Long vẫy tay chào. Mười mấy năm rồi mà cứ mỗi khi nhìn thấy nhau là cảm xúc lại lùa về. Đó có lẽ chính là lý do mà bà Linh ngại gặp lại Long. Càng ngày Long càng tỏ ra trưởng thành và chín chắn hơn.Anh không còn hành động hồ đồ và thiếu suy nghĩ như ngày xưa nữa. Quá khứ đã là quá khứ! Long vẫn luôn nhủ thầm với lòng mình : Hãy để cho bà Linh được yên ổn và hạnh phúc với người bà đã chọn.

Long trở lại với Gia Hân sau khi đã tiễn bà Linh đi về. Hai bố con ngồi trò chuyện với nhau về trường học, về bạn bè nơi đây. Bỗng Gia Hân quay sang hỏi Long :

– Hình như nhà mình sắp có thành viên mới hả bố?

Ban đầu Long không hiểu sao Gia Hân lại hỏi như vậy, nhưng nghĩ đến đúng là Gia Bảo sắp lấy chồng thì anh bỗng giật mình thảng thốt :

– Ai nói cho con biết vậy?

Gia Hân tay cầm bông hoa, mắt cô vẫn mải mê ngắm vẻ đẹp của chúng, miệng thì trả lời tỉnh bơ như không có gì là bất ngờ :

– Không ai nói cả. Tại con cảm nhận được như thế.

” Con bé có cái giác quan thật kỳ diệu!”,Long nghĩ thầm như vậy.Đã rất nhiều lần rồi, Long và Thảo đều ngạc nhiên về cái giác quan thứ sáu của Gia Hân. Con bé có thể dự đoán được nhiều thứ chính xác trong tương lai mà người bình thường không thể có.Đôi lúc Long gọi đó là ” Giác quan của đàn bà “, nhưng thỉnh thoảng anh lại nghĩ rằng có thể Gia Hân cảm nhận được là bởi cô hay tiếp xúc với thiên nhiên và các loài nuông thú, cô có khả năng nói chuyện với chúng mà người khác không thể.

Sau chuyến đi đến trường thăm con gái là Gia Hân, Long trở về nhà với tâm trạng trấn tĩnh hẳn ra. Sự trong sáng và thánh thiện của Gia Hân khiến anh không còn quá quan tâm đến sự đời,kể cả việc Thảo có tình nhân hay là yêu ai đi chăng nữa. Mấy ngày hôm sau sự nghi ngờ của Long về việc vợ có tình cảm đặc biệt với chàng rể tương lai ngày càng rõ khi anh thấy cô không còn cau có nữa. Từ hôm Phan Hải bắt đầu chính thức là người của Loth Company, Long thấy Thảo sáng nào cũng hào hứng khi chuẩn bị đồ đi làm. Cô ăn mặc đẹp hơn, trang điểm lâu hơn và hay mỉm cười một mình.Trong ngôi nhà bây giờ ngoài Gia Hân ra, có lẽ Long là kẻ cô độc nhất khi mà Gia Kiên vẫn thỉnh thoảng đi lại với Minh Thư, còn Gia Bảo và Thảo thì lại cùng yêu một người là anh chàng Phan Hải.

Hôm nay trước khi bước vào cuộc họp của hội đồng quản trị, Thảo kéo Phan Quân lên trên tầng thượng của tòa nhà để bàn kế hoạch quan trọng trước khi hai người bước vào cuộc họp.

– Thảo, hôm nay em đẹp quá. Như một bức tranh! Ông Quân không ngần ngại khen vẻ đẹp của Thảo.

– Cám ơn anh. Thảo luôn sung sướng mỗi khi ai đó khen mình xinh đẹp.

– Có chuyện gì mà em kéo anh lên trên này vậy? Ông Quân bắt đầu vào vấn đề chính.

– Anh đã chuẩn bị mọi thứ như em đã dặn chưa?

– Rồi. Nhưng anh thấy không được ổn lắm. Ông Quân tỏ ra thận trọng.

– Sao không ổn vậy anh? Mấy hôm vừa rồi Phan Hải thế nào?

– Rất tốt. Ông Quân thừa nhận. Anh ta đúng là người rất thông minh và có chuyên môn cao. Ông Quân ngập ngừng rồi nói tiếp. Nhưng anh phải nói để em biết là các thành viên hội đồng quản trị chẳng thích thú gì việc này đâu.

– Em cũng chẳng chờ đợi là họ sẽ thích thú . Trong những thời điểm như thế này, Thảo thường rất cứng rắn và kiên quyết. Em hy vọng là anh sẽ thu xếp xong hết việc đó.

– Tất nhiên. Bao giờ em cũng có thể tin tưởng ở anh Thảo ạ….Ông Quân lại ngập ngừng. Nhưng anh vẫn thấy mọi thứ quá dễ dàng.

– Anh lo ngại điều gì mới được chứ? Anh nghĩ em là một con ngốc ư?

– Gia đình Loth chẳng bao giờ có người ngu ngốc cả. Em có thể điều hành Loth theo ý em muốn. Ừ, cứ cho là anh ta có tài và sẽ là chồng của Gia Bảo trong mấy tháng nữa. Nhưng về con người của anh ta thì hầu như chúng ta vẫn chưa biết gì. Đó là điều anh rất lo lắng và thấy rằng em đang quá vội vã. Mọi khi em vẫn hay thận trọng trong mọi vấn đề cơ mà?

Nghe ông Quân phân tích một tràng dài, Thảo biết ông nói đúng. Nhưng cô không thể nói cho ông biết được rằng là cô đã yêu anh ta ngay từ cái nhìn đầu tiên. Giờ đây cô chỉ muốn hàng ngày được ở bên cạnh anh ta, vì anh ta mà cô có thể làm mọi thứ nếu như anh ta muốn.Việc Thảo muốn bổ nhiệm Phan Hải vào chức Giám Đốc điều hành là cô muốn một luồng gió mới, trẻ trung hơn thổi vào công ty. Và sâu xa hơn thì cô coi đó như một món quà trước để kéo anh ta về với mình….cô đã quyết định rồi….Phan Hải phải thuộc về cô.

– Không phải anh ta sắp là con rể của em mà em làm như vậy đâu. Thảo đang cố giải thích cho ông Quân hiểu. Em cần một người trẻ trung và có tài năng như anh ta.Em cần một luồng gió mới với những ý tưởng táo bạo hơn. Và cuối cùng em cần một người tin tưởng để chia sẻ bớt công việc cho em.

Phan Quân nghe Thảo nói xong, ông cảm thấy hơi tự ái vì vỗn dĩ mười mấy năm nay Thảo chỉ tin tưởng mình ông. Giờ đây thấy Thảo chia sẻ sự tin tưởng cho một người khác khiến ông hơi hụt hẫng.Mười mấy năm trung thành và lăn lộn với Loth, bây giờ lại để cho một kẻ kém mình đến hai mươi tuổi và chưa có đóng góp được gì ngồi vào cái ghế mà chức vụ ngang hàng với mình thì không thể nào chấp nhận nổi. Ông Quân nhìn thẳng vào mặt Thảo và nói :

– Loth Company bây giờ có lẽ đã trở thành một đế chế vững chắc. Anh thấy mình cũng đã già rồi và chắc em không còn cần sự giúp đỡ của anh nữa.

– Anh Quân! Anh đừng bao giờ nói vậy. Em thực sự lúc nào cũng cần anh. Thảo kịch liệt phản đối ý kiến của ông Quân khi muốn rút lui. Anh phải biết rằng mười mấy năm nay nếu như không có anh thì Loth đã không thể có được như ngày hôm nay.

Rồi Thảo mỉm cười ngượng ngịu, cô tiến gần đến ông Quân, vẫn còn bài cũ quen thuộc là chinh phục đàn ông bằng sự gợi cảm của mình. Với Thảo, tất cả đàn ông phải nằm dưới chân cô và biết nghe lời. Chỉ có cô mới là người có quyền muốn ai đi thì đi, ai ở thì ở….đó là quyền lực tối thượng mà Thảo luôn muốn có.

– Từ trước đến nay em mới chỉ bay bằng một cánh, giờ em muốn mình có đủ hai cánh để bay được xa hơn. Có anh và Phan Hải bên cạnh thì em tin là Loth sẽ trở thành số 1 của nước Đức trong 10 năm tới.

Ông Quân cảm nhận được bàn tay của Thảo đang mơn trớn ngực mình, mùi thơm của cơ thể cô tỏa ra, ngực cô thật là mềm mại ép nhẹ vào cánh tay ông….ông Quân hoàn toàn gục ngã trước người đàn bà đẹp mê hồn như Thảo, và một lần nữa ông phải đồng ý tiếp tục đi bên cạnh cô để trung thành với Loth.

– Thôi được, có thể là em đúng. Nhưng anh nghĩ sẽ hợp lý hơn nếu… hừm… nếu em cho anh ta một chức vụ gì đấy cũng được. Hội đồng quản trị rất phản đối việc kết nạp anh ta vào BQT.

Thảo mỉm cười, đôi môi gợi cảm của cô cố gắng rót mật vào tai ông Quân :

– Em biết điều đó chứ. Em còn biết là anh cũng đang ghen với anh ta nữa đấy. Anh không hiểu hết suy nghĩ của em rồi. Em muốn anh ta trở thành một con ngựa chiến chung thành và làm hết mình vì Loth. Muốn anh ta thể hiện được hết khả năng thì phải cho anh ta cái quyền.

– Em đúng là một người đàn bà nguy hiểm! ông Quân bắt đầu cảm thấy sợ khi thấy Thảo không tha cho bất cứ ai, kể cả là con rể của mình. Ông cảm nhận ngày mình rời xa Loth cũng không còn bao lâu.

– Cả thế giới này phải là của em. Thảo nói xong hôn nhẹ lên má ông Quân rồi cô quay người bước đi.

Ông Quân nhìn chằm chằm vào dáng đi của Thảo, ông cố gắng trấn tĩnh và nén cơn tức giận. Vậy là ông đã hiểu, Thảo coi ông cũng chỉ là con chó chung thành giúp cô ấy đạt được tham vọng. Hôm nay là lần đầu tiên ý kiến riêng của ông đã bị cô bỏ ra ngoài tai. Nhưng rồi ông cũng nhớ ra trước mặt mình cô ấy là bà chủ tịch của Loth và cô ta đã ra tối hậu thư. Ông Quân mỉm cười một mình, ông không có cách nào khác ngoài việc phải nghe lời và từ bây giờ ông phải chia sẻ quyền lực cho Phan Hải.

Phan Hải tự tin bước vào phòng Thảo, anh đoán chắc phải có việc gì đó rất quan trọng bởi cuộc họp của Hội Đồng Quản Trị vừa mới kết thúc. Nhìn thấy bà mẹ vợ vừa xinh đẹp, vừa uy nghi ngồi ở bàn làm việc nơi có tấm biển để hai ” Chủ Tịch” mà anh lại càng muốn chinh phục. ” Không biết sẽ tuyệt vời như thế nào khi mình được ở trên giường với bà ta nhỉ?”, Phan Hải đứng nhìn và suy nghĩ.

– Cậu ngồi xuống ghế đi. Tiếng Thảo cất lên làm đứt dòng suy nghĩ của Phan Hải. Thảo biết nó đang ngắm nhìn mình.

– Dạ vâng. Có việc gì mà cô gọi cháu vào phòng riêng thế ạ? Phan Hải ngồi xuống chiếc ghế salon và hỏi.

Thảo đứng lên đi ra chiếc ghế rồi ngồi xuống cạnh anh ta. Trước khi thông báo tin quan trọng thì cô hỏi :

– Chuyện của cậu với Gia Bảo vẫn tốt đẹp chứ?

Mùi nước hoa của Thảo thơm phức làm Phan Hải hơi lúng túng, anh bình tĩnh quay sang mỉm cười trả lời :

– Dạ vẫn tốt cô ạ. Nếu cô chú đồng ý thì ba tháng nữa cháu xin phép được cưới Gia Bảo làm vợ.

Thảo có lẽ chẳng thích thú điều đó cho lắm, bằng chứng là cô không thể hiện niềm vui trên khuôn mặt, thay vào đó cô cứ biết là vậy và nói luôn vào ciệc chính :

– Hội đồng quản trị vừa thống nhất đề bạt cho cậu vào chức Giám đốc điều hành công ty.

Phan Hải hơi bất ngờ, anh nhìn chằm chằm vào Thảo như không tin vào lời nói của cô. Anh không tin là mọi người tán thành cho một kẻ mới vào làm được vài hôm nếu như không có sự bảo lãnh của bà mẹ vợ tương lai này. Phan Hải có vẻ đã hiểu lý do, anh mỉm cười hỏi lại :

– Đó là ý của Hội Đồng hay là ý của cô?

Thảo rơi vào thế bí, cô không ngờ anh ta lại hỏi thẳng mình như vậy. Cô có cảm giác mỗi khi đối diện với người đàn ông này, cô luôn rơi vào trạng thái của người cửa dưới….đó là điều mà chưa một người đàn ông nào làm được, kể cả Long.

– Cậu hơi thông minh đấy, không có gì là qua được con mắt của cậu. Thảo trả lời lấp lửng.

Phan Hải cười đắc ý, vậy là anh đã đoán đúng. Tuy Thảo là mẹ vợ tương lai, và cũng là bà chủ tịch đầy quyền lực, nhưng anh vẫn ngửi thấy được ở nơi cô toát ra sự thèm muốn thể xác đến mãnh liệt.Chính vì lẽ đó, Phan Hải luôn luôn tự tin và ngạo nghễ mỗi khi đối diện với người đàn bà này.

– Cậu đã sẵn sàng cho thử thách mới chưa?

– Cháu luôn sẵn sàng với bất cứ thử thách nào. Phan Hải nhìn chằm chằm vào Thảo và trả lời đầy tự tin.

– Tốt. Thảo thấy anh ta thật tự tin và cô thích điều đó ở một người đàn ông bản lĩnh như vậy. Đừng làm cô thất vọng nhé. Thảo vỗ nhẹ tay lên đùi anh ta.

Phan Hải như có phản xạ, anh cầm luôn bàn tay mềm mại đó và tấn công :

– Cháu đã nói rồi. Cháu chưa bao giờ làm cho người phụ nữ nào thất vọng cả.

Ý đồ của anh ta quá rõ ràng và trắng trợn đến phát tởm, Thảo rụt tay lại xấu hổ, cô đã thua anh ta. Khi vừa rụt được bàn tay lại, Thảo đỏ mặt nhìn lên, vậy là anh ta đã cho quả bom nổ trước, đã tỏ ý muốn gì..bốn mắt nhìn nhau đầy dục vọng. Thảo đang cảm thấy khó chịu ở giữa háng thì bất ngờ Phan Hải nhích đầu lại gần, anh ta hôn lên môi cô rất nhanh nhưng cũng rất nhẹ nhàng. Tim Thảo đập thình thình, anh ta hôn hơi lâu và Thảo tránh nụ hôn thèm khát đó, cô đứng lên.

– Cậu đang làm cái quái gì thế hả Hải? Thảo ra vẻ chống cự.

Hải đứng lên, anh ta vẫn bình tĩnh đến đáng sợ, nhìn thẳng vào đôi mắt to lấp lánh của Thảo rồi trả lời thẳng :

– Cháu đang làm cái điều mà cả hai đều muốn.

Anh ta nói đúng, chân Thảo như muốn quỵ xuống, môi cô vẫn đang còn dư vị của nụ hôn vừa rồi. Chưa biết khống chế ra sao thì rất may có tiếng gõ cửa bên ngoài. Thảo như vớ được chiếc phao cứu sinh, cô đi luôn về bàn ngồi và trả lời :

– Vào đi!

Cánh cửa mở ra, người bước vào chính là Phan Quân. Nhìn thấy Phan Hải cũng đang ở bên trong, ông Quân như có linh cảm ở đây vừa diễn ra một cuộc chiến vì nhìn thần sắc của hai người ông thấy có điều gì đó ko bình thường.

– Chúc mừng cậu nhé. Cố gắng phát huy. Ông Quân xòe tay ra bắt với Phan Hải.

– Cám ơn chú đã tin tưởng và ủng hộ cháu. Phan Hải bắt tay lại.

Nhìn thẳng vào mắt Phan Hải, ông Quân nói thẳng cho cậu ta hiểu :

– Người tin tưởng nhất là bà chủ tịch. Vậy cậu đừng để bà ấy thất vọng.

– Chắc chắn rồi. Phan Hải tự tin trả lời và đưa mắt nhìn Thảo mỉm cười. Đây là sự kiện lớn trong đời cháu,vậy có lẽ chúng ta nên uống cái gì để cho có khí thế chứ nhỉ. Thế này nhé, tối nay cháu sẽ mời tất cả mọi người đi ra nhà hàng để ăn mừng cho việc này. Chú và cô Thảo thấy thế nào?

” Chẳng có gì phải ăn mừng cả “, với ông Quân là như vậy vì ông chẳng ưa gì cậu ta.

– Mọi người cứ vui vẻ, tôi có việc bận không đến được. Mong cậu thông cảm và hẹn khi khác. Ông Quân lấy lí do để từ chối.

– Không có chú thì thật là điều đáng tiếc. Phan Hải cũng cảm nhận được sự khó chịu của ông Quân.

– Anh đi cho vui. Thảo nói cho có lệ chứ cô cũng biết lý do vì sao ông Quân từ chối.

– Anh có cuộc hẹn mất rồi. Để anh bảo Minh Thư, cho nó đi để vui cùng Gia Bảo.

– Nếu anh đã có hẹn thì thôi không ép anh nữa vậy. Anh nhớ bảo Minh Thư đi nhé.

– Ở Berlin cháu không biết nhiều lắm, cô Thảo có thể giúp cháu chọn nhà hàng được không?

Thấy Phan Hải nhờ tìm nhà hàng, Thảo suy nghĩ một hồi rồi trả lời :

– Thôi đến nhà hàng làm gì, ăn món tây cũng không ngon cho lắm. Thế này đi, chiều nay về sớm chút rồi tụ tập ở nhà cô nướng thịt.Cả cái vườn rộng, mấy chục người cũng chứa được hết. Để cô gọi điện bảo mọi người ở nhà chuẩn bị nhé.

– Thế thì tuyệt vời quá rồi. Để cháu gọi điện báo cho vợ tương lai của cháu biết trước một câu. Như vậy nhé cô, giờ cháu về phòng làm việc cái đã.

Phan Hải đi ra ngoài, anh nháy mắt rất tình ý với Thảo. ” Người đàn bà này coi như đã thuộc về anh, quan trọng là khi nào thôi “, Phan Hải vừa đi vừa nghĩ để lên kế hoạch.

Phan Hải đi rồi, ông Quân nhìn Thảo nói :

– Anh linh cảm có điều gì đó không ổn. Cậu ta có một sự tự tin thái quá.

Thảo mỉm cười đi lại gần về phía ông Quân đang đứng, cô trả lời nhỏ nhẹ như không có vấn đề gì :

– Rồi thời gian sẽ chứng minh cho anh thấy rằng em đã lựa chọn đúng.

Ông Quân vẫn không thể hiểu tại sao lần này Thảo lại quá mụ mị như vậy, ông hy vọng là mình sai để không có chuyện gì xảy ra. Ông tự ái nói một câu rồi đi luôn ra ngoài :

– Có vẻ mọi thứ em đã chuẩn bị và quyết định hết rồi. Anh giờ như người thừa khi em không còn nghe anh.

Trên đường từ công ty về, Phan Hải lái xe chạy theo hướng về nhà Gia Bảo. Nghĩ đến mọi việc đã đạt được, anh ta liền lôi điện thoại ra gọi cho một người. Khi đầu máy bên kia co người đã nghe máy thì Phan Hải liền hớn hở thông báo :

– Kế hoạch đang tiến triển một cách hoàn hảo. Sắp tới Loth sẽ có nhiều biến động nhé.

– Tốt! Đầu máy bên kia một giọng nói hài lòng cất lên. Cứ theo kế hoạch mà làm. Nhưng nhớ không được nôn nóng và đặc biệt là không được dính quá sâu vào chuyện tình cảm đấy nhé.

– Em biết em phải làm gì. Có gì em sẽ thông báo sau. Bye!

Phan Hải tắt máy, mỉm cười sung sướng vì đã làm cho hai mẹ con bà Thảo như một con rối trong tay mình. Nhưng nghĩ tới đoạn sắp tới phải lấy Gia Bảo làm vợ thì anh ta thoáng buồn rầu. ” Cuộc sống gia đình hoàn toàn không phải dành cho mình..” Về khoản này, Phan Hải thấy sợ, anh luôn luôn sợ một ngày nào đó mình sẽ bị mất sự tự do. Nhớ tới lời dặn vừa nãy là không được lún quá sâu vào chuyện tình cảm, Phan Hải liền nghĩ ngay đến bà Thảo. Vừa nghĩ bà ta, tâm trạng Phan Hải phấn trấn hẳn lên và anh cảm thấy sự thèm muốn mãnh liệt. ” Nếu như ông Quân không xuất hiện lúc đó thì sẽ thế nào nhỉ? “, Phan Hải hồi tưởng lại cái lúc hai người đã dành cho nhau nụ hôn chớp nhoáng. “Rõ ràng bà ta đã bị mất kiểm soát và cũng thèm muốn
như mình “,Phan Hải mỉm cười khi nghĩ đến điều đó. Nhưng giờ đây anh ta đã có Gia Bảo và cô ấy luôn ở bên cạnh. Phan Hải suy nghĩ về điều đó và anh ta thấy mình phải thật cẩn trọng không hỏng hết việc.Không được quên nhiệm vụ chính của mình là gì nên anh ta dừng xe ở một cửa hiệu bán hoa,mua một bó to tướng cả hoa hồng đỏ lẫn hoa hồng trắng để lát tặng cho Gia Bảo.

Mặc dù đã 6h chiều nhưng thời tiết mùa hè vẫn tỏ ra khá nóng nực. Trong ngôi vườn là những tiếng nói cười hết sức sôi động. Ngôi nhà này Thảo và Long đã mua từ hơn mười năm trước, tất nhiên nó to và hoành tráng hơn nhiều so với ngôi nhà cũ mà bốn người đã từng chung sống thời còn có ông Hùng và bà Linh. Ngôi vườn được trang trí toàn những cây cảnh, những bộ bàn ghế bằng gỗ quý mà Thảo cất công nhập từ Việt Nam sang. Ngay gần đó là một bể bơi lớn để thỉnh thoảng mọi người xuống tắm cho mát. Gia Kiên và Minh Thư như hai đứa trẻ, hai người mải mê đùa nghịch dưới nước. Còn Thảo và Phan Hải đứng gần bệ nướng thịt, hai người nhâm nhi rượu vang và nói chuyện về công ty. Thảo say sưa đứng nghe cậu con rể tương lai và cũng là giám đốc điều hành của Loth vẽ ra các kế hoạch để mở rộng công ty phát triển hơn nữa. Gần đó là Long và
Gia Bảo ngồi ghế cũng nói chuyện về nhiều thứ. Hôm nay Gia Bảo vô cùng hạnh phúc vì nghe tin mẹ đã cho chồng sắp cưới của mình vào hẳn vị trí giám đốc điều hành. Như vậy là chuyện cô với Phan Hải thành vợ chồng chỉ còn đếm từng ngày. Nghĩ đến mình sắp sửa lấy chồng, Gia Bảo hỏi dò bố :

– Bố này, sống gần hai mươi năm liền với một người thì như thế nào nhỉ?

Long mỉm cười với câu hỏi ngây thơ đó, anh biết cô con gái rượu của mình đang tò mò về việc lập gia đình.

– Điều đó có mặt tốt và mặt hạn chế của nó. Không có cái gì là hoàn hảo con gái ạ. Long trả lời dè dặt.

– Thế bố và mẹ thấy như thế nào? Có bao giờ hai người tỏ ra là chán nhau chưa? Gia Bảo hỏi điều đó là bởi cô đã thấy mẹ ngoại tình với người đàn ông khác.

Cũng muốn nói cho con gái mình biết chuyện quá khứ của hai người nhưng lại thấy chưa phải là lúc nên Long chỉ trả lời câu hỏi của Gia Bảo với cái bề nổi bên ngoài mà ai cũng có thể thấy được :

– Nhiều gian nan và thử thách lắm con gái ạ. Nhưng dù sao sống với mẹ con bố cũng thấy vui và không buồn chán. Muốn hạnh phúc thì mỗi người phải nghĩ cho nhau, đừng bao giờ tỏ ra ích kỷ.

– Ích kỷ? Bố nói rõ cho con nghe xem nào?

Long cười khà khà vì thấy Gia Bảo đang hơi đi quá sâu, anh trả lời khéo :

– Con gái. Khi nào con lấy chồng, có va vấp thực tế thì con sẽ hiểu.

Nhìn mẹ trông vô cùng vui vẻ, cười luôn miệng khi đứng nói chuyện cùng bạn trai, Gia Bảo cũng vui không kém vì mấy hôm trước cô cứ nghĩ mẹ không thích anh ta.

– Mọi chuyện trong gia đình mình có vẻ đang tiến triển tốt bố nhỉ. Gia Bảo quay sang Long nói. Con rất mừng là mẹ hợp và thích anh Hải. Thế mà mấy hôm trước con cứ lo mẹ không còn thích anh ấy.

– Con cứ lo hoài sức. Long lạnh nhạt nói.

Từ hôm Phan Hải bắt đầu vào làm cho Loth, Long thấy Thảo tỏ ra tươi tỉnh hẳn và vui vẻ một cách lạ thường. Anh biết lý do không phải nơi anh, và chắc chắn cũng không phải từ nơi Gia Bảo.Nhưng Long cũng không thể phát hiện điều gì khả nghi ở cậu con rể tương lai của mình, không thể nói rằng thái độ của Hải vượt quá sự lịch thiệp bình thường.

Sau khi nói chuyện với nhau về công việc, Phan Hải bắt đầu chuyển sang đề tài khác mà theo anh nó sẽ thú vị hơn.

– Cháu chưa thấy một người phụ nữ nào ở cái tuổi gần bốn mươi mà vẫn giữ được vóc dáng đẹp như cô. Phải nói là thật hoàn hảo. Chắc cô cũng phải hay chơi thể thao đúng không?

Thảo cười tươi,cô biết thừa anh ta đang nịnh mình, nhưng cô cũng không phủ nhận là mình thuộc dạng người đàn bà đẹp.

– Thể thao cô cũng thích nhưng hầu như không có thời gian để chơi.

– Thời gian là do mình sắp xếp cô ạ. Phan Hải nói. Ngồi nhiều bàn giấy cũng không tốt cho sức khỏe đâu cô. Như cháu đây, dù bận đến mấy nhưng cháu vẫn thỉnh thoảng dành thời gian đi đánh quần vợt.

” Thảo nào người trông chắc và đẹp thế…” Thảo thầm nhận xét về anh ta.

– Quần vợt cô cũng thích chơi lắm, nhưng lâu lắm rồi cô không chơi.

Phan Hải như vớ được điều gì đó, anh ta nắm lấy ngay cơ hội có một không hai để rủ rê :

– Ồ thật là thú vị. Không ngờ là cô cũng thích quần vợt đấy. Quan trong là có thích hay không thôi. Còn nếu lâu không chơi thì cháu sẽ dậy cô. Nếu cô đồng ý thì cháu sẽ làm huấn luyện viên riêng cho cô.

Nhìn Hải nói và đôi mắt lại hay háy, Thảo hiểu ngay ngụ ý của anh ta. Bên trong người cô, hai đầu ti tự dưng cương lên sẵn sàng cho cuộc phưu lưu mạo hiểm này. Mặc dù chỉ nhìn lướt qua, Thảo vẫn thấy rõ cái đùm đang nổi lên ở giữa háng. Cố gắng kìm chế sự ham muốn, cô trả lời :

– Tốt thôi. Vậy hôm nào chúng ta sẽ đi chơi vài trận nhé. Nhưng có điều là có định lấy phí của bà mẹ vợ này không đấy hả anh con rể?

Hải nhìn vào ánh mắt và nụ cười của Thảo, anh đã thấy sự đồng ý ngầm, thấy được cái đĩ đĩ trong con mắt của bà mẹ vợ đáng kính. Không ngần ngại, Hải liền vào đề luôn mà không cần úp mở :

– Có chứ. Không những phải lấy mà còn lấy rất đắt. Hải nói ra câu đó rồi cười tự mãn. Nhưng bảo đảm chất lượng cực cao. Rồi mẹ sẽ thấy.

Cái câu ” rồi mẹ sẽ thấy ” được Phan Hải ghé miệng vào sát tai thì thầm,người Thảo bỗng nóng bừng và thấy kích thích ghê ghớm với trò tán tỉnh bẩn thỉu của anh ta.

– Nào mọi người ăn tiếp thịt nướng nữa đi. Thảo quay ra và đi về phía chồng và con gái tươi cười nói to. Cô sợ không thể kìm chế được ham muốn trong người nếu vẫn tiếp tục đứng nói chuyện về người đàn ông này. Anh ta quá hấp dẫn và cũng quá nguy hiểm.

Trời đã gần tối, không khí cũng đã mát mẻ hơn và mọi người cũng hơi ngà ngà vì men rượu vang. Tiếng nhạc nhẹ vang lên,Thảo vì ngấm men rượu nên cô thấy hứng tình một cách khủng khiếp. Còn Gia Bảo và Minh Thư thì yêu đời, hai người cứ nhí nhảnh hát theo lời bài hát. Chỉ có Long là lặng lẽ, anh vừa thấy cô đơn và vừa thấy ghen khi vợ tỏ ra thân mật với bạn trai của Gia Bảo. Một lúc sau mọi người đều im lặng. Long đứng dậy lên tiếng khi thấy đồ uống đã hết :

– Có ai muốn uống nữa không?

– Chú cứ ngồi xuống và để cháu vào nhà lấy cho ạ. Cô chú từ nay có thể coi cháu là thành viên trong nhà được không?

Long bắt đầu thấy được sự giả tạo nơi con người này,chưa kịp trả lời thì Gia Bảo đã lên tiếng cổ vũ cho chồng sắp cưới của cô :

– Bố cứ để anh Hải vào lấy cũng được. Để cho anh ấy quen với mọi thứ trong nhà đi.

Long ngồi xuống ghế. Phan Hải thì cười đắc ý. Anh quay sang hỏi mọi người :

– Cô chú uống tiếp rượu vang trắng phải không?

– Ừ, cho chú vang trắng của Úc nhé. Long trả lời.

– Anh pha cho em một cốc captain Morgan lẫn coca nhé. Minh Thư cũng đồng thanh nói.

– Ok sẽ có ngay cô em thân mến. Phan Hải trả lời và nở nụ cười thân thiện.

” Anh ta thật tuyệt vời và biết cách chiều lòng tất cả “. Gia Bảo tự hào về người yêu của cô. Đúng lúc đó Hải quay về phía cô với nụ cười thật đặc biệt.

– Em có uống không, em yêu?

– Anh pha cho em một cốc như của Minh Thư nhé. Gia Bảo mỉm cười sung sướng.

Hải đi vào trong nhà và đi xuống dưới bếp nơi mà các loại đồ uống đã được những người giúp việc chuẩn bị sẵn trên bàn.

– Ngày hôm nay nhà mình vui quá. Gia Bảo tươi cười nói. Con hy vọng nhà mình lúc nào cũng được như thế này.

– Bà chị đúng là đang yêu có khác. Cái gì cũng toàn thấy mầu hồng..hihi…Gia Kiên châm chọc chị mình.

– Mày đừng có mà trêu chị nhé. Gia Bảo cười vang. Thế không đúng là hôm nay mọi người ai cũng vui à?

– Thôi hai đứa không cãi nhau nữa. Thảo thấy khó chịu trong người, cô đứng lên và nhìn Long nói. Chắc Hải không biết em thích uống loại vang nào. Để em vào tự lấy vậy.

Long thấy nóng người khi vợ nói vậy.

Thảo bước vào trong nhà, cô đi thẳng xuống dưới bếp nơi mà ánh đèn không được sáng cho lắm. Trông thấy Thảo, Hải nhướng mày như hỏi rồi mỉm cười một mình. Mặc dù về bản chất là một con thú và kẻ săn gái, anh ta vẫn có thể tự hào là suốt đời anh ta chưa ép buộc một người đàn bà nào. Họ luôn luôn tự nguyện đến. Riêng về Thảo thì ngay từ lúc đã hôn nhau trong phòng làm việc, anh ta đã biết là cô sẽ tự đến cho dù cô biết anh là chồng sắp cưới của Gia Bảo. Hải tiếp tục rót chai rum captain morgan vào cốc của Minh Thư,nhấm nháp cảm giác về ưu thế và chiến thắng của mình.

Khi quyết định đi vào bếp, Thảo biết mục tiêu mình phải làm gì, cô không muốn hai người chơi trò mèo vờn chuột nữa. Giờ đây khi đã đứng trước mặt anh ta, tự dưng cô đỏ bừng mặt khi nghĩ đến việc mình chủ động muốn Hải làm chuyện ấy. Lòng cô háo hức ước anh ta cũng thích mình. Phan Hải im lặng nhìn thẳng vào mắt Thảo, cảm thấy mùi cơ thể, hương thơm từ tóc cô và nhìn thấy những đường nét thân thể cô hiện rõ qua chiếc áo mỏng để trần vai. Nhìn khoảng ngực trắng ngần, phía dưới phập phồng hai bầu ngực căng mọng, Hải bắt đầu rạo rực. Cả hai đều biết mình đang muốn gì và quan trọng là ai chủ động trước mà thôi.Phan Hải thấy thời cơ không thể nào thuận tiện hơn được nữa, nuốt nước bọt đánh ực rồi anh không ngần ngại chìa tay vuốt mấy đầu ngón tay lên ngực cô.

Phan Hải vừa chạm vào, hai nụ hoa đã lập tức cương nhanh. Anh ta nhanh chóng cảm thấy bị kích thích, còn Thảo thì bắt đầu vừa thở hổn hển vừa hơi ưỡn ngực về phía trước…cô đã đồng ý. Cả hai nhìn nhau và cảm thấy căng thẳng. Thảo không đủ sức chống lại sức hút từ phía Phan Hải, toàn thân cô bắt đầu run giật vì hồi hộp. Là một cô gái sống theo phong cách tây âu từ bé, Thảo coi sex là chuyện bình thường và nếu ai đó làm cô thích thì cô luôn là người chủ động. Nhưng lần này với Phan Hải, có lẽ trong đời chưa bao giờ cô trải qua cảm giác lo sợ, hồi hộp, kích thích và thèm muốn đến như vậy.

Phan Hải mở chai nước coca, một tay rót vào cốc rum, tay kia liều lĩnh tụt hẳn chiếc quai áo khỏi vai Thảo, rồi kéo tuột luôn cái nịt ngực, lột trần đôi vú cô ra. Hơi thở của Thảo gấp gáp, cô không phản đối, đôi mắt đen hơi nhắm lại rồi cô tự mình kéo tuột hẳn cái nịt vú xuống chút nữa và nhìn Hải đầy ham muốn và khiêu khích.

Thời điểm nguy hiểm, Phan Hải cảm thấy một cơn thèm muốn dâng trào. Cái kiểu vừa muốn lại vừa lo sợ ai nhìn thấy càng khiến anh ta kích thích hơn. Tất cả các sợi lông trên tay dựng đứng lên,Phan Hải nhanh chóng đưa một tay lên chộp lấy một bên ngực no tròn, anh bóp hơi mạnh chút khiến Thảo ứ lên nhè nhẹ trong cổ họng. Đặt chai nước coca xuống bàn, Phan Hải kéo ngay đầu Thảo lại gần và ngay lập tức hai cái miệng phủ lấy nhau. Nụ hôn thèm khát này cả hai đã chờ đợi quá lâu rồi, Phan Hải cảm nhận được cái lưỡi mềm mại và ướt át của Thảo đang chủ động lùa vào miệng mình khoắng khoắng và anh mút nó thật mạnh trong cái sung sướng tột đỉnh. ” Thế này mới gọi là hôn chứ..” Hải nghĩ thầm như vậy và thích thú khi được hôn cái đôi môi gợi dục nhất hành tinh.

– Anh phát điên vì em lên mất! Phan Hải thốt lên điều đó để cho Thảo biết là anh ta thèm muốn cô như thế nào.

– Em cũng vậy. Anh có biết, anh đã làm em phát rồ lên không? Anh làm em ướt nhẹp cả chiều nay.Thảo cũng lao theo tiếng gọi của nhục dục, cô cũng xưng anh em với chàng rể của mình. Có lẽ trong mắt cô, Phan Hải chưa bao giờ là chồng của con gái mình.

Chưa có người đàn bà nào mà lại dâm và bạo như Thảo khi nói toẹt điều đó ra, Phan Hải thích thú áp ngay một tay xuống háng cô miết mạnh rồi vừa hôn môi vừa luồn lách bàn tay sao cho chui thẳng vào bên trong để kiểm tra. Chạm vào những đám lông mượt mà, Phan Hải sung sướng trườn nhẹ xuống dưới thì đã gặp những miếng thịt mềm mại và vô cùng ướt át.

– Hừ…Hải…ui…Anh làm em chết mất! Thảo thốt lên nhỏ nhẹ khi bàn tay anh ta đã chạm vào âm đạo của cô.

Đúng lúc đang cao trào thì hai người vội buông nhau ra khi nghe thấy tiếng bước chân đi vào bên trong nhà. Thảo vội vã kéo quai áo về vị trí cũ, gương mặt cô lộ vẻ hoảng sợ.

– Hai người sao lấy rượu lâu thế? Tiếng Long đang bước đến gần hai người.

– À, bọn em đang nói chuyện về những loại vang nổi tiếng trên thế giới mà anh. Thảo nghĩ ngay ra được một lý do để bào chữa.

– Sao không ra ngoài ngồi mà nói chuyện. Mọi người đang đợi kia kìa.Long nói vậy để hai người nhanh nhanh đi ra, anh không muốn Gia Bảo phải buồn khi biết mẹ đã ngoại tình với chính bạn trai của cô. Chỉ cần nhìn lướt qua thái độ lúng túng của hai người, đặc biệt là hai bờ môi của Thảo không còn tí son nào cũng đủ cho Long biết họ đã hôn nhau.

Phan Hải thở phào khi thấy đã thoát nạn. Người anh ta toát mồ hôi vì sợ. Sự căng thẳng tan biến khi Gia Bảo vẫn tươi cười mà không có chút nghi ngờ.

Long biết con gái anh không có chút hoài nghi bởi cô không bao giờ có thể ngờ rằng mẹ mình sao lại có thể làm như vậy.

Ngày vui kết thúc. Long gọi một chiếc taxi để đưa Minh Thư về và anh thoáng thấy khuôn mặt tiếc rẻ của cậu con trai Gia Kiên. Thấy ngoài trời càng về tối càng hơi lạnh lạnh, mấy lần Long có ý định kéo Thảo vào nhà để đi ngủ nhưng cô cứ lơ đi như là không biết gì. Giờ đây cô lại còn khơi chuyện với ý đồ rõ ràng mà Long không thể ngờ tới :

– Hôm nay Hải ở lại đây ngủ cũng được. Giờ cả nhà cũng coi con như là một thành viên trong gia đình rồi, phải không anh? Thảo quay sang nhìn Long nói.

Long như bị vợ dồn vào thế bí, vì giữ thể diện nên anh đành gật đầu. Gia Bảo thì sướng nhẩy cẫng lên, cô không ngờ là hôm nay sao mẹ lại tuyệt vời như vậy….nhưng tất cả đều là một âm mưu. Trong cái vui sướng, Gia Bảo không biết có bốn con mắt vừa nhìn nhau rất nhanh và họ đã hiểu sẽ phải làm gì.

Đêm buông xuống mỗi lúc một dầy đặc. Tất cả cảnh vật đều im lìm để mọi người chìm vào giấc ngủ. Cô bé Gia Hân nằm mà bỗng cô nghe văng vẳng đâu xa tiếng những con quạ kêu bên ngoài trên những ngọn cây phi lao. Cô bé trở dậy, đi về phía cửa sổ nhìn ra bên ngoài nhưng tuyệt nhiên không nhìn thấy gì cả. Tiếng quạ kêu vẫn dội vào tai, Gia Hân cảm thấy cái buốt từ tai chạy ngược lên óc khiến cô đau đớn ôm lấy đầu nhăn nhó…

Long ngáy nhè nhẹ như là đang ngủ rất say. Rồi tiếng ngáy dần im bặt và anh mở mắt ra khi thấy bóng dáng vợ mình đã trở dậy đi ra ngoài. Tiếng bước chân và tiếng khép cửa rất nhẹ nhàng trong màn đêm của Thảo không làm Long thấy ngạc nhiên, tất cả đều đã được anh dự tính trước rồi và anh biết là nó sẽ diễn ra như vậy.

Thảo đi qua các phòng một cách nhẹ nhàng. Không một tiếng động nào trong đêm tối.Toàn bộ ngôi nhà chìm trong giấc ngủ.Tiếng chiếc cửa lớn được mở ra, bóng một người đàn bà lẻn thật nhanh ra ngoài, nhẹ nhàng đi về phía vườn. Rồi tiếng chân ai đó lại vang lên. Một người đàn ông xuất hiện ở cửa. Anh ta ngừng lại ngó nghiêng một lúc rồi đi sâu vào trong bóng tối.

Dừng lại ở giữa các lùm cây trong khu vườn rộng lớn, Thảo đứng quay mặt về phía cửa nhà như chờ đợi ai đó. Một lúc sau, người đàn ông đã xuất hiện ở đó không biết từ bao giờ. Anh ta nhẹ nhàng lẻn đến sau Thảo rồi bằng một động tác nhanh nhẹn và thô bạo ôm lấy cô ghì vào mình thật chặt.

– Ái! Hải…Thảo thở ra với một tiếng rên.

Trong đêm tối, một con quạ đen đang đậu trên cành cây cao nhất trong khu vườn bỗng bị đánh thức bởi những tiếng rên và tiếng sột soạt quần áo của hai con thú đang đói khát và phải mò mẫm đi ăn đêm. Đứng cách đó không xa, một bóng người cũng đang lấp ló trong bóng tối, anh ta nhìn rất rõ Hải đang ghì Thảo vào mình. Thấy mọi chuyện đã rõ như ban ngày, anh ta nhẹ nhàng lẻn đi. Trong khu vườn bây giờ chỉ còn lại con quạ đen là đang chứng kiến tấn bi kịch vĩnh cửu của quan hệ loài người.

Từ phía sau, hai tay Phan Hải tóm lấy bầu ngực Thảo, sờ nắn nụ hoa cương cứng vì ham muốn. Giằng khỏi Phan Hải, Thảo quay mặt lại và gắn chặt vào môi anh ta một cái hôn thèm thuồng.

– Ôi..mẹ vợ của anh! Phan Hải rít lên trong cơn khoái cảm!

Phan Hải bỗng dừng hôn, anh ta bế Thảo lên rồi lựa một bãi cỏ phẳng mượt và đặt cô xuống. Thảo vươn hai tay ôm lấy mặt Hải, cô thèm khát phủ đầy miệng anh ta bởi những chiếc hôn dịu dàng.

Thời gian như ngừng trôi, Thảo bắt đầu cảm thấy ngứa ngáy khó chịu, hai chân cô tự động dang rộng hết cỡ rồi nhắm mắt lại để chờ đợi điều mong ước mấy hôm nay. Âm đạo của cô dần nóng bừng lên khi được bàn tay của Phan Hải chạm vào và xoa nhẹ nhàng. Cảm nhận được các ngón tay của mình ướt sũng vì dâm thủy, Hải cười thầm nghĩ ” đúng là mẹ nào con nấy…cả hai đều dâm như nhau “.

Khi Phan Hải đẩy mạnh bảo bối của mình vào sâu bên trong nghe ” bực ” một cái thì Thảo đã thấy điều mong ước đã đến với mình. Không uổng công đánh đổi cả danh dự của một người mẹ khi mồi chài người yêu và cũng là chồng sắp cưới của con gái, Thảo chỉ biết là phải mười mấy năm nay cô mới có lại cái cảm xúc sung sướng tột độ của tình dục như thế này. Người cô như co giật liên hồi khi Phan Hải bắt đầu nhấp, mắt cô trợn trừng rên lên thành tiếng :

– A..A..A..Hải..Hải…A..A..A…

– Con đang làm cho mẹ sướng à? Phan Hải cố tình xưng hô mẹ con để trêu Thảo.

– Ừ…a..a…mẹ…sướng.

Phan Hải cũng thấy tê tái, thấy sướng khi được địt cái lồn thơm ngon giá trị nghìn tỉ của bà chủ tịch công ty Loth. Gần bốn mươi rồi mà sao anh ta vẫn thấy nó khít và nóng ấm quá. ” Mày thật đúng là có số hưởng Hải ạ..” anh ta thầm sung sướng nghĩ như vậy.

Tiếng hai cơ thể va đập vào nhau kêu phành phạch, tiếng rên rỉ dâm đãng của người đàn bà trong màn đêm đều được con quạ đen đang đậu trên cành cây trông thấy hết.Bỗng nó sải cánh bay vút đi trong màn đêm và cất tiếng kêu to. Cả hai kẻ háu đói không một chút quan tâm đến tiếng kêu đó, họ vẫn mải mê làm tình đầy cuồng nhiệt. Cơ thể quyến rũ của Thảo như chiếc đàn piano, còn Phan Hải như là một nghệ nhân với đôi bàn tay khéo léo trong từng nốt nhạc. Sự kết hợp của hai kẻ đều đam mê tình dục khiến cho cuộc ân ái như con sóng vỗ vào bờ, nó thật mạnh mẽ làm sao.

Cả hai cùng tận hưởng giây phút khoái lạc vô biên mà họ đã mong đợi từ lâu. Sau đó, khi đã mệt mỏi, hai người nằm rất lâu, vẫn ở trong nhau.

Một lúc sau, khi đã hồi tỉnh lại, hai người bắt đầu nói chuyện trong cái hổn hển như vừa mới chạy Marathon.

– Em biết không, em gợi tình kinh khủng. Mỗi lần nhìn thấy em là con cặc của anh nó cương lên ngay được. Em đúng là một người đàn bà đặc biệt, anh chưa từng gặp ai như vậy cả.

Thảo mỉm cười sung sướng khi biết anh ta cũng thèm khát mình đến mức độ như vậy. Cô vừa trả lời vừa mơn man cái đầu ti của anh ta.

– Ôi, anh, hôm nay em đã không thể kìm lâu hơn được nữa. Em chưa gặp người đàn ông nào mà lại làm em thèm thuồng đến như vậy.

– Anh cũng thèm muốn em đến phát điên lên.

Thảo lúc này đã biết cô yêu Phan Hải nhiều quá rồi, cô chỉ muốn anh ta là của riêng cô. Tình dục và tình yêu đôi khi gắn liền với nhau, và do vậy nó tạo nên sự ích kỷ rất lớn trong con người.

– Nhưng chuyện này sẽ kéo dài bao lâu khi anh cưới Gia Bảo? Em không muốn anh thuộc về bất kỳ ai ngoài em. Thảo không ngần ngại nói thẳng điều đó cho Phan Hải biết.

” Người đàn bà này tham lam quá…cô ta đúng là người phụ nữ quyền lực khi muốn có tất cả mọi thứ phải thuộc về mình, kể cả có là ai đi chăng nữa…thật đáng sợ….nhưng cũng thật ngu ngốc…” Phan Hải đang nghĩ về con người của Thảo. Anh ta bắt đầu lập kế hoạch nhanh trong đầu.

– Em có yêu anh không?

– Không yêu mà em lại bất chấp tất cả để đến với anh như thế này sao.

– Được rồi. Hãy tin anh, cô bé. Chỉ cần em tin anh. Vậy nhé!

Thảo được nghe một người đàn ông kém mình đến chục tuổi gọi là cô bé thì sướng cười quên đi hết mọi khó khăn trở ngại phía trước. Cô trườn lên người anh ta và tìm môi để tiếp tục lấy lại cảm giác như lúc ban đầu.

– Cái nữa anh nhé!

– Cái gì?

– Địt!

– Ôi, Thảo, anh chắc chết vì em mất thôi. Anh thích người phụ nữ như em.

Ở trên ban công, Long cũng thấy con quạ đen vừa bay qua vừa kêu to như muốn xé tan cái yên tĩnh của màn đêm. Long bất giác thấy có điềm không lành sắp xảy ra với gia đình anh. ” Lẽ nào câu chuyện của mười sáu năm về trước đang trở lại, và sẽ còn xảy ra chuyện gì nữa đây…Gia Bảo…Gia Kiên…”

Katherine, một cô gái người Đức ở cùng phòng trong trường nội trú. Đang ngủ nghe thấy tiếng động, cô liền tỉnh giấc và bật chiếc đèn ngủ cho sáng để xem chuyện gì.

– Gia Hận! Cậu sao vậy? Sao lại máu mũi chảy dòng dòng thế kia?

– Mình không biết. Tự dưng thấy máu chảy ra. Gia Hân đưa tay lên quyệt mũi và bàn tay cô đỏ hoe vì dính máu.

– Cậu nằm xuống đi để cho máu chảy ngược vào trong. Cô gái người Đức cũng chỉ biết làm như vậy là tốt nhất nên bảo Gia Hân nằm xuống giường để máu không chảy nữa.

– Cậu có nghe thấy tiếng con quạ kêu bên ngoài không? Gia Hân nhìn cô bạn hỏi.

Katherine nhìn ra phía cửa sổ, cô chẳng nghe thấy cái gì ngoài sự im lặng đến đáng sợ.

– Làm gì có tiếng con nào kêu đâu. Cậu bị hoang tưởng hay là vừa nằm mơ vậy?

– Vậy à? Có lẽ tớ nằm mơ.

Gia Hân nói dối. Rõ ràng cô nghe thấy tiếng quạ kêu, thậm chí kêu rất to đến nỗi nhức cả tai. ” Không phải là ảo tưởng, đó là sự thật…con quạ như muốn nói điều gì đó cho riêng mình.” Gia Hân suy nghĩ rồi cũng chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Phan Hải sướng phát điên. Anh ta vừa lái xe vừa nghĩ lại sự việc đêm qua.Thật sự chưa một người đàn bà nào mà làm tình hoang dại như Thảo. Cô ta đã đem đến cho Hải những cảm xúc sung sướng tột độ, đến bây giờ hương vị của cuộc ái ân vẫn đang còn chảy trong người anh ta. ” Cả hai mẹ con thật tuyệt vời..”, Phan Hải mỉm cười tự đắc khi nghĩ lại lúc ban sáng Gia Bảo ân cần chiều chuộng anh như một ông hoàng. Ông trời như ủng hộ anh ta. Đêm qua sau khi tàn tiệc Gia Bảo thông báo là cô đang đến ngày kinh. Theo như cô ấy nói thì lần này kinh nguyệt của cô đến sớm hơn hai ngày so với các tháng trước.Vậy là cơ hội đã đến, anh ta chỉ việc chờ cho Gia Bảo ngủ say rồi lẻn ra ngoài, nơi mà trong bóng đêm đã có Thảo đứng chờ sẵn.

Khi gần đến công ty, Phan Hải chợt nghĩ đến Phan Quân.Anh ta giận dữ nhớ lại vẻ không đồng tình trong thái độ của lão ta khi biết Thảo có cảm tình với mình. Giờ đây thì tất cả mọi người phải coi anh đã là thành viên chính thức của Loth.

Phan Hải đến gặp Phan Quân với tâm trạng phấn chấn của kẻ ngang cơ. Khi vừa mới bước chân vào tòa nhà 20 tầng của Loth Company thì anh ta đã thấy ông Quân đang đứng như chờ mình từ lâu rồi.

– Chào chú! Sáng hôm nay thời tiết thật tuyệt vời phải không chú? Phan Hải vừa chào vừa đưa bàn tay ra bắt.

Ông Quân biết anh ta đang ở trên mây, biết anh ta đang thỏa mãn mọi thứ khi được cả gia đình Long Thảo yêu quý và coi trọng. Với thành viên của gia đình Loth, ông không có quyền…

– Có vẻ cậu đang nhìn mọi thứ đều tốt đẹp? Ông Quân mỉa mai. Giờ cậu đã là Giám đốc điều hành của Loth, những ngày tới sẽ là những ngày cực kỳ khó khăn và vất vả cho cậu đấy. Cậu nên nhớ Loth là công ty kinh doanh ở nhiều lĩnh vực, do vậy một Giám đốc điều hành phải quản lý tất cả mọi thứ.

– Nếu cháu sợ, cháu đã từ chối! Phan Hải nhìn ông Quân trả lời đầy thách thức và kiêu ngạo.

” Được, để xem mày trụ được bao lâu ở vị trí đấy…” Ông Quân nghĩ thầm và cũng đã lên kế hoạch hạ bệ Phan Hải.

– Tốt! Tôi và tất cả mọi người trong ban quản trị tin tưởng cậu. Trước khi đưa cậu đi gặp các giám đốc phụ trách từng lĩnh vực thì tôi sẽ đưa cậu đến phòng làm việc mới dành cho một giám đốc của công ty.

– Cám ơn chú! Chú thật là chu đáo.

– Đó là lệnh của bà chủ tịch và tôi chỉ làm theo nhiệm vụ.

– Nhưng dù sao vẫn cám ơn chú. Chắc chắn cháu còn phải nhờ một người kinh nghiệm như chú chỉ bảo cho nhiều thứ.

– Cậu là người thông minh mà! Tôi già và cũng sắp về hưu rồi.

– Ai dám nói đến chuyện về hưu của chú. Cháu cho rằng “Loth Company” còn cần ở sự lãnh đạo của chú trong nhiều năm nữa.

– Tất nhiên rồi, thôi chúng ta lên phòng đi. Tôi sẽ chỉ cho cậu phòng làm việc của cậu ở đâu.

Phan Hải khoan khoái trong lòng khi nhìn thấy tấm bảng treo bên ngoài cánh cửa có đề dòng chữ ” Giám Đốc Điều Hành “. Bước vào bên trong, anh ta hài lòng khi thấy căn phòng thật rộng rãi với đầy đủ tiện nghi.

– Cậu thấy thế nào, Hải? Ông Quân đứng đằng sau hỏi.

– Tuyệt vời. Cám ơn chú.

Ông Quân nhận thấy vẻ hài lòng và thích thú trên khuôn mặt Phan Hải. Anh ta chăm chú ngắm nhìn mọi thứ rồi đi ra phía cửa sổ. Từ căn phòng trên tầng thứ hai mươi của tòa nhà Loth mở ra một trong những cảnh đẹp nhất nước Đức. Từ đây có thể nhìn thấy toàn bộ thủ đô Berlin hiện đại và cổ kính.

– Cậu thấy phong cảnh thế nào? Ông Quân hơi mỉm cười hỏi Phan Hải lúc này không rời mắt nổi khỏi bức tranh trải rộng.

– Thật kinh khủng! Quá đẹp!

– Thôi cậu ngồi xuống ghế đi chúng ta nói chuyện qua một chút về công việc. Giờ phòng này đã là của cậu, cậu có thể tha hồ ngắm bất cứ khi nào cũng được. Tôi còn rất nhiều việc phải làm.

Phan Hải quay lại đi ra chiếc ghế sofa ngồi xuống. Khuôn mặt anh ta ra vẻ chăm chú lắng nghe ông Quân nói về các lĩnh vực kinh doanh quan trọng của Loth như khách sạn, nhà hàng và bất động sản…v..v..Nhưng ko một chữ nào của ông lọt được vào đầu anh ta. Phan Hải đang mường tượng lại hai bầu ngực đung đưa của Thảo dưới đám cỏ xanh…sự thèm muốn lại trỗi dậy.

Đúng lúc đó có tiếng gõ cửa và một người phụ nữ xinh đẹp trong chiếc váy đắt tiền mà chỉ dành cho các quý bà bước vào. Cả Thảo và Phan Hải đều cố kìm nén cảm xúc, họ lại xưng hô cô cháu trong cái xã giao bên ngoài. Tuy không thể hiện ra điều đó, nhưng con mắt tinh tường của ông Quân dường như đã phát hiện ra điều gì đó không bình thường trong con mắt của họ. ” Chắc chắn hai người đã có gì với nhau…” Ông Quân nghĩ thầm như vậy.

– Khoảng một tiếng nữa tôi sẽ đưa cậu đi đến các chi nhánh của Loth trong thành phố. Có nhiều thứ cậu cần phải biết. Ông Quân nhìn Hải dặn dò. Còn việc này nữa. Việc tuyển một thư ký thì cậu có quyền chọn lựa và đăng tuyển nếu như cậu muốn. Nếu như không tìm được ai thích hợp thì tôi sẽ giúp cậu.

– Cám ơn chú. Chú lúc nào cũng chu đáo và tỉ mỉ.

– Thôi giờ tôi phải đi có chút việc. Quay sang Thảo ông nói tiếp. Mọi thứ anh đã dặn dò cậu ta rồi, em yên tâm.

– Em luôn tin tưởng ở anh. Thảo mỉm cười rồi nhìn ông Quân đi ra ngoài.

Khi cánh cửa vừa được đóng lại thì ngay lập tức Phan Hải lao đến như một con hổ, anh ta vồ lấy người đàn bà xinh đẹp để hôn lên khắp bờ môi gợi tình.

– Ai vào lại thấy bây giờ. Thảo hổn hển cố nói.

– Anh nhớ em kinh khủng!

” Mình cũng vậy ” Thảo nghĩ thầm và cơn dâm cũng nổi lên ngay lập tức. Với anh ta, cô luôn thấy mình hứng tình và đòi hỏi được thỏa mãn cho dù đêm qua hai người đã quần nhau đến tận 3h sáng.

Bàn tay Phan Hải dời hai bầu vú căng mọng đưa ra đằng sau để kéo khóa phéc mơ tuya sau lưng và chậm rãi kéo tụt hai quai áo xuống khỏi vai cô.Sau đó, anh ta dịu dàng hôn lên cổ, lên vai cô, dùng tay gạt mớ tóc dày rồi khẽ lướt đầu lưỡi quanh vành tai cô, liếm dái tai. Anh ta dùng cả hai tay từ từ tụt chiếc nịt ngực để đôi vú của cô lộ ra.

– Ôi anh làm em chết mất Hải ơi! Thảo thì thào với tay bám lấy gáy anh ta khi hai bầu vú được bóp nhẹ.

– Em nhìn chúng này. Anh ta thì thào. Chúng đẹp làm sao!

Tay anh ta bắt đầu ve vuốt, âu yếm đôi bầu vú mượt như lụa của cô. Anh ta sờ tìm đôi nhũ hoa, khẽ bóp chúng, làm cho chúng cương lên, nhô hẳn ra ngoài quầng màu nâu nhạt. Cúi đầu xuống, anh ta ngậm lấy một đầu ti và dùng đầu lưỡi lượn quanh. Khi hàm răng của anh ta day day nhẹ chỗ đầu nhũ hoa thì Thảo bủn rủn chân tay, khuôn mặt cô đã trở nên đờ đẫn. Ở bên ngoài mọi người vẫn đang hối hả làm việc cho một ngày mới bắt đầu….

Gia Bảo tức giận khi nghe Phan Hải thông báo rằng ngày mai anh ta có chuyến công tác bên Áo tận ba ngày. Hai người đã có kế hoạch là ngày kia đi xem đua ngựa rồi, như thế có nghĩa mọi dự định đều bị hủy bỏ. Một điều nữa khiến Gia Bảo không thích thú là bởi chuyến công tác của Phan Hải chỉ có mẹ cô đi cùng. Có điều sự khó chịu đó cô không thể nói ra thành lời.

– Em phải hiểu và thông cảm cho anh chứ. Phan Hải ngồi bên cạnh dỗ dành. Mình còn nhiều thời gian để đi chơi cùng nhau mà. Anh vừa mới lên chức Giam đốc được có một tuần, và bây giờ anh càng phải cố gắng chứng tỏ cho mọi người thấy năng nực của anh như thế nào. Anh ko thích mọi người xì xào chức giám đốc của anh là do anh là chồng sắp cưới của em. Anh muốn mọi người thấy rằng anh xứng đáng là một thành viên của Loth.

– Thôi em hiểu rồi. Tại em thấy hụt hẫng nên mới vậy. Mọi thứ đã được chuẩn bị xong hết rồi và anh biết rằng em rất háo hức chờ đến ngày kia để đi. Gia Bảo phụng phịu.

– Anh sẽ bù cho em bằng một chuyến du lịch bên Pháp vào một ngày cuối tuần nào đó. Phan Hải cố gắng xoa dịu bằng cả lời nói lẫn hành động. Tay anh ta như một con rắn luồn lách vào trong áo Gia Bảo. Phan Hải luôn biết điểm yếu của người phụ nữ nằm ở đâu.

Gia Bảo đã bị kích thích, cô chủ động đẩy Phan Hải nằm ngửa ra giường. Mấy hôm nay cô chưa được ân ái. Nằm lên người Phan Hải, Gia Bảo cởi chiếc áo phông trên người mình ra. Hai bầu vú đẹp tuyệt trần của cái tuổi trăng tròn khiêu khích trước mắt người tình. Phan Hải nhìn chúng bằng cặp mắt hau háu. Ngay lập tức anh ta ngầng đầu lên và úp mặt vào đó để ngoạm.

Long cởi trần mặc đúng chiếc quần sịp nằm trên giường đọc báo trong khi chờ Thảo đang tắm. Phải gần mười lăm phút sau Thảo trong chiếc áo ngủ hai dây mở cửa phòng tắm bước ra bàn trang điểm. Long vẫn cầm tờ báo chăm chú đọc, nhưng mắt anh hé nhìn vợ đang ngồi soi gương và chải lại mái tóc.

” Công nhận càng có tuổi thì cô ấy càng quyến rũ hơn…” Long nhìn thân hình bốc lửa của vợ với sự gợi cảm giống y chang bà Linh ngày xưa. Mùi thơm cơ thể của Thảo bay đến giường làm Long xao xuyến. Một tuần nay Long chưa được làm tình nên đâm ra sự thèm muốn trong anh trỗi dậy một cách mạnh mẽ.

Khi Thảo bước lại gần bên giường, Long nhỏm người dậy, anh ôm vợ với sự âu yếm và thèm khát. Hai quai áo trên vai dần được Long kéo xuống. Bầu ngực bắt đầu lộ ra, Long nhẹ nhàng đặt tay lên đó rồi mơn man và bóp nhè nhẹ. Bỗng Thảo bất ngờ nói cho Long biết một tin mà anh chẳng lấy gì làm thú vị :

– Ngày kia em có việc phải sang Áo ba ngày.

Long vừa mới cúi đầu xuống để ngậm một đầu ti, nghe thấy vợ nói vậy thì anh nhả ra để nói :

– Chắc ông Quân sẽ cùng đi với em chứ gì? Nói xong Long lại tiếp tục ngậm lấy cái đầu ti để mút.

– Không. Em đi với Phan Hải.

Suýt chút nữa thì hàm răng của Long cắn đứt cái đầu ti khi nghe được câu trả lời đó. Rời miệng khỏi bầu vú trắng nõn, Long ngẩng đầu lên và hai tay cũng buông tấm thân kiều diễm ra. Sự ham muốn bỗng chốc biến mất. Long ngồi dựa vào thành giường, hai tay khoanh trước ngực như vị thẩm phán nghiêm khắc nhìn vợ mình :” Mọi thứ đã đi quá xa rồi!”

– Em với cậu ta dạo này có vẻ thân mật trên mức cần thiết! Long bắt đầu muốn nói chuyện nghiêm túc. Anh không muốn gia đình tan nát bởi những đứa trẻ đã lớn. Chúng nghĩ gì khi mẹ mình hành động điên rồ như vậy. Long muốn ngăn Thảo lại trước khi quá muộn.

– Ý anh là gì vậy? Thảo giả đò bị oan. Em với cậu ta tất cả chỉ là công việc. Phan Hải tuy rất giỏi nhưng dù gì cậu ta cũng là lần đầu đảm đương chức vụ to lớn, em cần phải giúp đỡ.

– Em không cần giải thích. Anh biết hết rồi. Long thấy khó khăn khi nói ra câu đó.

Thảo nhìn kỹ chồng mình, cô muốn biết Long đang bắt nọn mình hay không. Cô chống chế đến giây phút cuối cùng :

– Anh biết cái gì? Anh đừng nghĩ linh tinh. Phan Hải là chồng sắp cưới của con gái chúng ta đấy anh biết không? Sẽ như thế nào nếu như cái suy nghĩ điên rồ của anh được mọi người biết?

Long nhếch mép trong sự tức giận mà anh đang cố kìm nén. Anh muốn hét vào mặt người đàn bà này, cũng là vợ anh về sự giả dối kinh tởm. Vì trong nhà còn có những đứa con nên Long vẫn phải bình tĩnh nói một cách nhẹ nhàng như kẻ không hề ghen tuông.

– Đúng! Anh ta sắp là chồng của con gái chúng ta. Anh biết điều đó, nhưng có lẽ người cố tình không biết chính là em.

Lúc này Thảo cũng đã bắt đầu lo lắng. Cô nghĩ rằng chuyện tình vụng trộm của cô với Phan Hải có lẽ đã không qua được con mắt tinh tường của Long. Thảo bây giờ mới nhớ ra một điều rằng ” chồng cô có quá nhiều kinh nghiệm trong những chuyện như thế này”. Cô đã quá coi thường Long và bây giờ anh ta đã biết.

– Em đã không kìm chế được bản thân- Thảo đành thú nhận và cúi đầu xấu hổ. Nhưng em đã quá yêu anh ta! Cô ngẩng mặt lên nhìn Long chờ phán xử khi thốt ra sự thật đau lòng.

Long cảm thấy ù tai, trống ngực đập mạnh hơn. Anh nhìn chằm chằm vào vợ mình và nhận thấy dường như không có sự ân hận. ” Sự ương bướng và mạnh mẽ trong con người cô ta thật đáng sợ “, Long nghĩ thầm và tìm cách khuất phục người vợ của mình. Anh biết Thảo từ trước đến nay làm gì chưa bao giờ biết sợ ai. Nếu có sợ thì người đó chắc chắn không phải là chồng cô. Biết tính vợ mình như vậy, Long không muốn căng thẳng, anh tìm cách khuyên nhủ nhẹ nhàng để mọi chuyện được chấm dứt êm xuôi.

– Sẽ nguy hiểm như thế nào nếu Gia Bảo biết được? Em hãy dừng lại ngay từ bây giờ, đừng để mọi chuyện xảy ra rồi thì lúc đó đã quá muộn. Em biết hậu quả như nào rồi đấy.

– Em biết! Thảo nhìn Long mắt rớm lệ. Cô khóc thực sự. Nhưng em không thể sống thiếu anh ta được. Em yêu Phan Hải!

Tim Long nhói đau khi nghe vợ mình nói yêu người khác như vậy cho dù mười mấy năm nay anh biết cô không còn yêu anh như trước.

– Em không nghĩ đến anh, điều đó không sao cả. Nhưng em nên nghĩ cho Gia Bảo. Long vẫn cố gắng làm điều gì đó để ngăn chặn mối tình cấm này.

– Em chấp nhận làm người thứ ba trong bóng tối. Chỉ cần hàng ngày được gặp và nhìn anh ta là em cũng mãn nguyện rồi.

– Và em muốn anh im lặng?

– Mười sáu năm nay anh đã như vậy. Thảo nói xong cúi đầu xuống không dám nhìn.

– Vậy là anh đã rõ. Em chỉ biết nghĩ cho bản thân mình thôi. Long nói xong đứng dậy ra khỏi giường.

– Sẽ có một ngày em sẽ nói cho con biết và em tin nó sẽ hiểu và thông cảm cho em. Thảo nói nhìn Long đang mặc chiếc áo khoác lên người.

– Với em có lẽ chuyện gì cũng được giải quyết dễ dàng. Em nghĩ đơn giản vậy thôi sao? Một đứa trẻ mới mười tám tuổi làm sao có thể chịu đựng nổi cú sốc này đây. Long vẫn cố gắng bình tĩnh nói một cách nhỏ nhẹ như sợ ai nghe thấy. Nói xong anh đi ra ngoài và nhốt mình trong phòng làm việc riêng.

Thảo nằm vật ra giường khóc khi Long đã đi ra khỏi phòng.Lương tâm cô bắt đầu dằn vặt khi nghĩ đến những lời nói của chồng ban nãy. Cô bắt đầu thấy lo sợ khi nghĩ đến cảnh tượng Gia Bảo la hét, tức giận….

Khoảng nửa tiếng sau từ khi Long đi ra ngoài, Thảo đi đến quyết định khó khăn mà cô không hề muốn. Với chiếc điện thoại, cô nhắn tin cho một người với vỏn vẹn đúng bốn từ : ” Mình dừng lại nhé!”

Nút Send đã được bấm, tin nhắn đã được gửi đi, Thảo ôm khư khư chiếc điện thoại rồi khóc một mình trên giường. Trong đầu cô luôn văng vẳng câu hỏi ” Tại sao lại là chồng của Gia Bảo?”

– ” Có chuyện gì thế em? Em bình tĩnh đi. Mình cần nói chuyện. Anh chờ em ở trong phòng bếp nhé! ” Thảo đọc dòng tin nhắn mà Phan Hải vừa gửi lại cho cô.

Phan Hải ngồi trong phòng bếp chờ đợi. Căn phòng tối đen như mực vì anh ta không dám bật điện. Đã hơn ba mươi phút rồi mà vẫn không thấy Thảo xuất hiện nhưng anh ta vẫn cố gắng chờ. Chắc chắn đã xảy ra chuyện gì nghiêm trọng thì mới khiến một người đàn bà xi mê anh muốn dừng lại. Phan Hải ngồi cố nghĩ xem đã xảy ra chuyện gì với Thảo. Cũng may khi nhận được tin nhắn thì Gia Bảo đã ngủ say sau khi trải qua một trận cuồng phong đến mệt lả.

Cái mùi thơm đặc trưng quen thuộc của giống cái phảng phất trong căn phòng làm Phan Hải quay người lại. Thảo đang đứng dựa ở tường từ lúc nào không hay. Phan Hải nhìn thấy, anh ta mừng rỡ đứng lên và lao ngay đến bên người tình. Trong bóng đêm, không ai nhìn thấy rõ nhau, hai người chỉ cảm nhận được hơi thở của nhau vì họ đứng rất gần.

– Đã xảy ra chuyện gì vậy? Phan Hải thì thầm hỏi.

– Không có gì. Thảo trả lời thật khẽ và không muốn nói cho anh ta biết chuyện là Long đã biết.

– Không có gì sao em lại muốn dừng? Chắc chắn đã xảy ra chuyện gì với em.

– Em không muốn Gia Bảo phải buồn. Thảo nói ra câu đó nhưng bắt đầu lại rung động khi thấy Phan Hải đã nhích sát vào người mình. Mùi đàn ông của anh ta khiến cô có dấu hiệu rạo rực.

– Nhưng chúng mình yêu nhau mà. Phan Hải đã chạm được vào người Thảo. Anh ta cảm nhận được cơ thể của cô đã mềm nhũn, cảm nhận được cái cơ thể này lại đang đòi hỏi.

– Anh sẽ luôn yêu em chứ? Thảo không hiểu mình đang nói gì. Mọi sự dằn vặt hình như đã biến mất. Giờ đây cô lại thấy mình không muốn mất người đàn ông mà cô đang yêu.

Đứng đối diện nhau, mặt chạm mặt. Mùi thơm cơ thể của bà mẹ vợ tương lai, cái mùi của con cái đang nứng tình mà có lẽ chỉ có Hải mới cảm nhận được, kích thích lên tận não. Hải không trả lời. Thay vào đó anh ta ôm ghì lấy Thảo ép vào ngực mình. Chẳng cần nhìn thì hai cái môi cũng tự dính chặt vào nhau. Có lẽ quá thèm khát nên hai cái lưỡi quấn lấy nhau ngay lập tức, họ trao cho nhau những nụ hôn nóng bỏng đầy gợi dục.

– Cuộc sống sẽ thật là vô nghĩa nếu như anh không được yêu em. Phan Hải thì thào những lời mật ngọt để đưa Thảo tiếp tục cuộc phiêu lưu tình ái thú vị.

– Sssuỵt !!! Thảo chặn lời Phan Hải bằng một nụ hôn cháy bỏng.

Hải đáp lại nụ hôn của Thảo bằng cái ghì đến nghẹt thở. Bàn tay anh ta lần mò xuống mông nàng xiết chặt. Thảo ngửa cái cổ cao trắng mịn lên chờ đợi. Như hiểu ý, Hải đưa lưỡi liếm từ từ xuống duới và dừng lại nơi yết hầu, gã dùng môi ngoạm lấy cái cổ mà mút nhè nhẹ làm Thảo rên ư ử..

Thảo cũng bắt đầu chủ động khi đưa tay xuống dưới tìm dương vật của Hải đang cứng đơ trong quần. Sự đụng chạm đó ngay lập tức khiến Hải thích thú, anh ta cũng luồn tay vào trong váy kéo cái quần lót của bà mẹ vợ xuống chân.

Thảo quay người bám hai tay vào tường rồi chổng mông chờ đợi Hải trong cơn nứng cao độ:

– Yêu em luôn đi anh. Em không thể chờ lâu hơn được nữa. Thảo muốn nói từ địt nhưng với Hải cô vẫn ngại nên thay từ địt bằng từ yêu.

Phan Hải ngay lập tức tụt chiếc quần của mình xuống, anh ta vừa cầm dương vật đập lên mông Thảo và hỏi :

– Thế có muốn dừng nữa không?

– Không! Không bao giờ! Thảo quay người lại trả lời nhanh như một cái máy. Cho vào đi anh! Thảo thể hiện sự dâm đãng đến tột cùng.

Hải không dám làm mạnh vì sợ cả nhà chẳng may nghe thấy, anh ta chỉ ôm lấy mông Thảo mà nhấp nhẹ nhàng. Nhưng chừng đó cũng quá đủ cho cả hai, cảm giác hồi hộp nơm nớp lo sợ làm tăng thêm kích thích của sự khoái cảm.

– Dập mạnh nữa đi Hải! Em sướng quá!

Phan Hải cũng đang trong tình trạng nứng cao độ cho dù cũng vừa mới làm tình với con gái của Thảo. Cơn sướng lan tỏa chạy khắp cơ thể, không e dè hay sợ sệt gì nữa, Hải bắt đầu dập nhanh và mạnh hơn khiến cái đầu của Thảo dúi về phía trước.

Trong cơn sướng của khoái cảm nhục dục, Thảo không còn nghĩ được gì nữa. Đầu cô liên tục lắc lư vì cái sướng đến dồn dập, cô muốn hét lên cho cả nhà đều biết rằng cô với Phan Hải đãng yêu nhau. Dù đang trong tình trạng mê man của dục vọng, bỗng Thảo vẫn thấy xa xa sau bức tường đằng kia có cái đầu đang nhìn hai người mây mưa. Nghĩ chắc đó là Long, Thảo biết anh sẽ im lặng như mười sáu năm qua anh đã làm như vậy nên cô không hề tỏ ra sợ hãi.Thậm chí cô muốn trêu tức người chồng của mình, bởi mười sáu năm trước Long rất thích như vậy khi nhìn thấy người khác địt vợ.

– AAAAA…Ư..Ư..Ư…Sao anh địt sướng thế này. Thảo mạnh dạn rên rỉ những từ dâm dục và mắt cô hướng về cái đầu đang thậm thụt nhìn trộm.

Thấy Thảo cũng đã bắt đầu dâm loạn, Phan Hải không còn ý tứ gì nữa, anh ta cũng thể hiện mình là tay chơi ái tình :

– Thảo ơi! Anh thích địt em lắm ! Anh thích cái lồn của em!

– Vâng, cứ địt em đi anh, đâm buồi anh sâu vào, em thích thế lắm, sướng vô cùng anh ạ. Địt nhanh lên nữa đi anh.

Lần đầu được nghe chính miệng người đàn bà cao sang và quyền lực nói dâm tục, Phan Hải kích thích cùng cực, anh ta không thể kìm chế được cơn sướng và xuất luôn những dòng tinh khí vào sâu bên trong âm đạo người tình.

Hai cơ thể ôm ghì lấy nhau đầy thỏa mãn, vừa hôn Thảo vừa nhìn về phía bức tường thì không còn thấy cái đầu lấp ló ở đấy nữa. Cô mỉm cười, vậy là Long đã chấp nhận im lặng để vợ ngoại tình với cậu con rể như anh đã từng làm với mẹ cô là bà Linh.

Gia Kiên nằm vật ra giường thở hồng hộc vì vẫn không thể tin được những gì mà nó thấy khi nãy. Về phòng rồi mà Gia Kiên vẫn thấy trống ngực mình đập thình thịch, quá bất ngờ nhưng cũng vô cùng kích thích đối với một chàng thanh niên đang ở độ tuổi mười sáu. ” Sao mẹ và anh ta có thể như vậy được?” Gia Kiên lẩm bẩm trong mồm vì vẫn chưa hết ngạc nhiên cho cái chuyện đã chứng kiến bà Thảo quan hệ tình dục với chồng sắp cưới của chị gái. Gia Kiên đã chứng kiến từ đầu đến cuối và một điều nó nhận ra là không có bất cứ sự ép buộc nào, tất cả đều là sự tự nguyện lao vào nhau như một con thú khát mồi.

Suy nghĩ của Gia Kiên chuyển hướng về cơ thể của mẹ mình. Nó thấy bà quá đẹp, đẹp từ mọi góc độ mà thằng đàn ông nào cũng phải thèm muốn. Thực ra Gia Kiên đôi lúc cũng đã hay tò mò và để ý đến cơ thể của bà Thảo rồi, nhưng hôm nay mới là lần đầu nó được nhìn cơ thể của bà mà trên người không một mảnh vải. Nhớ lại những động tác khiêu dâm, những câu rên rỉ dâm dục của mẹ mà Gia Kiên thấy trong người nóng ran. Nó thèm muốn được ân ái với mẹ, muốn được như Phan Hải đã làm với bà. Vừa nghĩ về mẹ thì Gia Kiên vừa lôi dương vật của mình ra thủ dâm. Sự kích thích trong người nó có lẽ đã lên đến đỉnh điểm nên chỉ vừa mới sóc chưa đầy một phút thì những dòng tinh trùng đã bắn tung tóe lên bụng và áo. Khi xuất tinh, Gia Kiên không thể kìm nén được cảm xúc của mình nên rên to : ” Mẹ ơi con sướng! “

Một bóng người đứng ngoài cửa lẻn đi thật nhanh về phòng sau khi đã nhìn thấy tất cả hành động mà Gia Kiên đã làm!!! Bất ngờ nối tiếp bất ngờ!!!

Tranh thủ giờ nghỉ trưa, Phan Hải lái xe đi lòng vòng quanh mấy con phố. Chiếc xe dừng lại tại một quán cà phê nhỏ nhưng vô cùng kín đáo. Bước vào trong, anh ta đã thấy một người đàn ông trạc tầm hơn năm mươi tuổi ngồi đó đợi mình. Phan Hải ngồi xuống nhìn ông ta rồi nói luôn :

– Có chuyện gì ông nói nhanh đi. Tôi không có nhiều thời gian đâu.

Người đàn ông mỉm cười mà không hề tỏ thái độ tức giận trước thái độ sấc xược của Phan Hải. Ông ta luôn bình tĩnh trước mọi vấn đề, đó chính là lý do vì sao ông đã thành công trong nhiều lĩnh vực : Tiền và gái.

– Đúng là lên Giám đốc có khác. Người đàn ông bình thản nói. Giờ muốn gặp giám đốc vài phút mà có vẻ khó khăn nhỉ. Nhưng dù sao cũng phải chúc mừng chú đã leo lên được vị trí đó nhé.

Nhìn Phan Hải, lão ta cười khả ố rồi nói tiếp thật nhỏ mà chỉ hai người nghe thấy :

– Theo kinh nghiệm thì tôi dám cá là cậu đã đưa được bà ta lên giường rồi phải không?

– Ông im cái mồm lại đi. Phan Hải cáu. Anh ta chưa bao giờ tỏ thái độ tôn trọng người đàn ông đang ngồi trước mặt mình.

– Khà..khà..khà…sao lại cáu vô cớ với tôi thế? Đừng quên rằng cậu có được như vậy là nhờ công tôi đấy nhé. Người đàn ông vẫn bình thản nói.

– Thôi được rồi. Phan Hải dịu giọng. Kế hoạch tiếp theo như nào thì ông nói nhanh lên. Tôi phải về công ty ngay bây giờ.

Người đàn ông ngó nghiêng xung quanh, bản tính ông ta như vậy khi luôn thận trọng và đề phòng sợ ai nghe thấy. Lão ta nhích người lên rồi nói nhỏ vào tai Phan Hải.

– Được! Việc đấy ông cứ để tôi lo. Còn việc của ông ở nhà hãy làm cho thật hoàn hảo vào. Tôi sẽ giữ chân cô ta 3-4 ngày ở bên Áo.

– Tốt. Cậu yên tâm mọi việc ở đây. Tôi đã làm việc gì thì chưa bao giờ thất bại.

” Lão ta còn tự tin và nguy hiểm hơn cả mình “, Phan Hải nghĩ thầm rồi đứng dậy cáo lui đi về công ty. Khi vừa kéo chiếc ghế ra thì người đàn ông ngẩng mặt lên nhìn rồi nói tiếp :

– Cậu nên nhớ Chị gái cậu ở nhà rất trông ngóng và hy vọng vào cậu đấy. Ván cờ này có thành công hay không là do cậu quyết định. Chị em cậu vừa giải quyết được mối thù cá nhân, còn tôi thì cũng đạt được những thứ mình muốn. Tất cả ba chúng ta đều được hưởng công bằng, tôi hứa là như vậy.

– Tôi không phải là thằng trẻ con nên ông không phải nói nhiều. Phan Hải đốp xong câu đó thì lập tức quay người bước ra khỏi quán.

Cuối cùng thì máy bay cũng hạ cánh an toàn, Phan Hải và Thảo bắt xe đi thẳng đến thành phố Hallstatt của Áo, nơi có cái hồ được coi là đẹp nhất châu âu. Khi đến nơi, cả hai người cảm thấy mình như đang đi nghỉ tuần trăng mật ở một nơi có phong cảnh đẹp tuyệt vời.

– Em có hối hận khi đi ” công tác ” ba ngày với anh không? Phan Hải cười hỏi Thảo khi hai người đứng trong thang máy để lên phòng.

– Thằng ngốc mới hỏi vậy! Thảo trả lời và ngước mặt lên lườm yêu. Cô cảm thấy cái thang máy sao đi chậm quá.

– Uh, anh biết anh là thằng ngốc nên mới yêu một người phụ nữ đã có chồng và cũng là mẹ vợ của mình. Phan Hải hóm hỉnh trêu làm hai người phá lên cười.

Ngay khi chiếc thang máy dừng lại, cả hai lao nhanh ra ngoài vì họ đang cùng háo hức một điều : làm tình. Phan Hải không thể chờ được cho dù cái phòng chỉ còn cách vài bước chân. Hai người dừng lại ở hành lang và để vali xuống đất, họ dính chặt vào nhau để hôn, để mút lưỡi. Hai cái môi thèm khát quấn lấy nhau, họ hôn vội vã, hôn một cách cuồng nhiệt, vì họ đã chờ cái giây phút được làm tình một cách thoải mái mà không sợ ai biết, chờ được làm tình trên chiếc giường với tấm đệm vừa êm vừa sa hoa.

– Ưm..chụt..ưm…yêu em đi anh…ưm…em không kìm được nữa…chụt..chụt…

– Anh yêu em, người tình nóng bỏng và quyến rũ của anh.

– Thôi mình vào phòng đi anh. Thảo cố kìm chế cơn dục vọng đang trào dâng trong người.

Mới có một ngày không được làm tình mà cả hai thấy đói cồn cào, họ vội vã mở cửa phòng rồi lại đứng ôm chặt lấy nhau không dời. Họ đứng thưởng thức từ từ gia vị thèm khát trên đôi môi của nhau. Vừa hôn Thảo vừa tháo từng chiếc cúc áo sơ mi của Hải, cô phanh chiếc áo ra rồi nhìn anh ta, rồi từ từ hôn nhẹ vào 2 bên ngực vạm vỡ, lưỡi cô di chuyển quanh hai đầu ti nhỏ bé khiến Hải cảm thấy đê mê khó tả. Anh ta vứt chiếc áo sơ mi vào một chỗ rồi dìu Thảo lại bên giường, biết cô đang hứng tình nên anh ta trêu :

– Em như kẻ chết đói vì lâu không có đàn ông vậy. Chồng không làm em thỏa mãn bao giờ à?

Thảo nhìn và không ngần ngại nói thật lòng :

– Có nhưng hai người đã hết cảm xúc với nhau từ mười mấy năm rồi.

– Sao lại thế? Phan Hải tò mò muốn biết.

– Vì em không thích kẻ hèn nhát và yếu đuối.

– Thế anh thì sao?

– Anh là một thằng khốn, một thằng làm cho em luôn nhớ nhung và đòi hỏi chuyện ấy. Đã mười mấy năm nay em chưa có cái cảm xúc thèm thuồng với ai như là với anh. Em yêu anh và muốn được ở trên giường với anh cả ngày để làm tình mà không biết mệt.

– Vậy bây giờ mình làm tới sáng luôn nhé! Phan Hải nhìn Thảo cười khúc khích.

Ngay sau câu nói đó thì hai người lập tức đè lên nhau, họ hôn, họ khám phá cơ thể của nhau đầy hoang dại. Và cứ thế, cứ thế, hai người quần nhau cả tối, cả đêm với sự thỏa mãn tột cùng. Phan Hải tỏ ra là con trâu đực khi anh ta thể hiện sức lực chiến đấu dẻo dai trước một người đàn bà luôn mồm ” nữa đi anh…mình làm cái nữa nhé…anh, em vẫn đói…”

Ánh nắng khi bình minh đã lên báo hiệu trời đã sáng, nhưng hai cơ thể vẫn ngủ say li bì vì cả đêm họ bận rộn làm công việc của một con đực và một con cái. Tiếng điện thoại kêu vang đánh thức hai người. Thảo nhăn nhó dụi mắt, nhìn đồng hồ thấy đã điểm 11h sáng nhưng cô vẫn muốn ngủ tiếp.

– Ai gọi vậy hả em? Phan Hải nằm bên cạnh, tay mân mê một bầu ngực của Thảo và hỏi khẽ.

Thảo nhìn điện thoại rồi trả lời :

– Ông Quân gọi từ Berlin. Không biết có việc gì quan trọng không mà ông ấy lại gọi.

– Thì em phải nghe máy mới biết được chuyện gì chứ. Phan Hải tỏ ra hồi hộp và hối thúc Thảo nghe máy.

Thảo nghe lời, cô đưa tay lên dụi mắt cho tỉnh rồi bấm máy nghe.

– Thảo đấy à? Anh Quân đây! Em nghe nhé, anh rất lấy làm tiếc phải làm phiền em một chút. Ông Quân nói có chút giễu cợt cứ như thể ông biết hai người đang ở trên giường.

– Không sao đâu, anh ạ. Có chuyện gì thế, anh nói đi.

– Có thể xảy ra chuyện tương đối nghiêm trọng. Anh gọi để muốn em nắm được tình hình. Anh cần các chỉ thị của em phải hành động thế nào. Anh nhận được một số thông tin thú vị từ một người bạn đang làm việc cho một hãng môi giới về cổ phiếu: Một số lượng lớn cổ phiếu của ” Loth ” sắp bị tung ra thị trường.

– Tung cổ phiếu của chúng ta ra thị trường à? Vì lẽ gì?

Liếc mắt, Thảo thấy Phan Hải chồm tới dí tai sát vào điện thoại của cô để muốn được nghe xem chuyện gì đang xảy ra.

– Anh cũng đang không hiểu tại sao lại như vậy. Có lẽ chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên của hoàn cảnh thôi. Mà như thế thì sẽ không ảnh hưởng đến giá của cổ phiếu. Ông Quân trấn an cô. Nhưng anh nghĩ bây giờ không phải là lúc để cho cổ phiếu của chúng ta lang thang trên thị trường.

– Không. Dĩ nhiên là không. Thảo bắt đầu phân tích tình hình, gương mặt cô trở nên đăm chiêu. Bây giờ điều cực kỳ quan trọng đối với chúng ta là giữ gìn lòng tin đối với hãng, bởi hai dự án lớn của chúng ta vẫn còn đang ở giai đoạn xin phép và lập kế hoạch.

– Chính xác là hai dự án khổng lồ xây hai trung tâm thương mại lớn nhất nước Đức của chúng ta vẫn chỉ đang trên bàn giấy và chờ phê duyệt từ chính phủ và các ngân hàng.

– Theo em hiểu thì anh định mua những cổ phiếu đó?

– Đúng vậy. Mặc dù điều đó sẽ ngốn mất nhiều vốn của chúng ta vì cổ phiếu của Loth đang được giá. Nếu em muốn, anh có thể cung cấp cho em những số liệu cuối cùng, nhưng chúng ta có thể chịu đựng được, nếu điều đó là cần thiết.

– Còn sau đó, nếu muốn, chúng ta có thể lại đưa chúng ra bán từ từ và như thế hoàn lại vốn mà không bị nguy cơ tụt giá cổ phiếu và Loth không bị mất uy tín, đúng không nào? Anh nghĩ phải đấy anh Quân ạ.Chúng ta sẽ mua vào. Anh cứ làm như vậy đi, em hoàn toàn đồng ý.

– Ok, anh sẽ làm ngay. Có vấn đề gì anh sẽ gọi cho em ngay lập tức để thông báo tình hình.

– Vâng, bye bye anh.

Thảo vừa tắt máy thì ngay lập tức Phan Hải với khuôn mặt lo lắng nói với cô :

– Thảo, em để anh lo vụ này nhé.

Mắt anh ta long lanh, đây là lần đầu tiên Thảo thấy Phan Hải có vẻ sốt sắng và quan tâm đến Loth như vậy.

– Anh định làm như thế nào?

– Vấn đề về chứng khoán là chuyên môn của anh vì anh đã được tôi luyện ở bên Mỹ. Và em cũng đã trao cho anh cái chức vụ Giám Đốc điều hành thì em hãy tin anh và để anh lo được không? Đây là cơ hội đầu tiên để anh chứng tỏ chuyên môn của mình với mọi người trong Loth. Hãy cho phép anh được quyết định thay mặt em.

Thảo rơi vào thế khó xử. Đây là việc nghiêm túc chứ không phải là công việc giường chiếu đơn thuần. Trên giường anh ta thật tuyệt vời, nhưng còn chuyện kinh doanh thì cho dù có giỏi đến mấy cũng không thể nào có kinh nghiệm bằng cô và ông Quân được. Trong khi Thảo còn đang đắn đo thì Phan Hải bực tức vì thấy cô không coi trọng anh. Đùng đằng Phan Hải đứng dậy leo xuống giường và tuôn ra những câu nhằm cố ý ép Thảo :

– Ok, anh bây giờ đã hiểu anh là gì trong mắt em. Anh chỉ là một con trâu giúp em thỏa mãn chuyện giường chiếu thôi đúng không? Em chẳng bao giờ tin anh bằng ông Quân.

– Anh Hải! Không phải như vậy. Anh không hiểu là…

– Anh không hiểu là tại sao anh mù quáng tin vào tình yêu của em.

– Em yêu anh thật mà.

– Yêu anh? Vậy hãy chứng tỏ tình yêu đó cho anh xem đi.

Thảo như sợ mất báu vật, cô lưỡng lự vài giây rồi bấm số ông Quân và đưa điện thoại cho anh ta.

– Chú Quân! Cháu Phan Hải đây. Cháu sẽ lo vụ này. Chúng ta sẽ không mua cổ phiếu, tránh đổ vào đấy một lượng tiền lớn mà đang cần để lo cho hai siêu dự án. Cháu đã có sẵn phương án đây. Việc này không quá nghiêm trọng như chú nghĩ đâu. Ở bên Mỹ nó là chuyện hết sức bình thường. Chúng ta hoàn toàn có thể để cho thị trường tự định giá cổ phiếu của chúng ta. Nhu cầu đối với cổ phiếu của “Loth Company” sẽ không giảm đâu: vị trí của chúng ta đang vững chắc. Còn nếu người ta mua ồ ạt thì giá của chúng sẽ tăng lên.

Một khoảng im lặng như nhà mồ. Ông Quân bực mình vì thằng nhãi nhép nói mà như đang giảng dậy vấn đề kinh tế cho ông.

– Cho tôi nói chuyện thêm một chút với Thảo. Ông Quân đề nghị.

Phan Hải nghe vậy liền cáu lên :

– Cháu là ai? Chú nên nhớ rằng cháu là Giám Đốc điều hành của Loth đấy. Thảo đã đồng ý cho cháu giải quyết chuyện này và chú cứ việc làm theo yêu cầu của cháu đi.

– Thằng khốn! Tao bảo mày đưa máy cho Thảo cơ mà! Ông Quân gầm lên trong điện thoại.

Phan Hải bị ông Quân chửi, anh ta cũng tỏ ra e dè và sợ cái uy của ông đã gắn bó với Loth từ mười mấy năm nay. Đưa điện thoại cho Thảo, anh ta ghé sát miệng vào tai cô thì thầm ” Em hãy ủng hộ ý kiến của anh nhé…”

Thảo biết rằng những lời của Phan Hải rất đúng, nhưng chỉ đúng trong sách vở. Cô thấy đó là ý kiến thật ngu ngốc, chỉ đơn giản muốn làm trái ngược với cô và ông Quân để bằng cách đó chứng tỏ sự độc lập và năng lực của mình trong việc giải quyết công việc của Loth. Nhưng nhìn vào ánh mắt như muốn cầu cứu của anh ta, Thảo lại hơi động lòng, sự mạnh mẽ thường thấy trong con người cô bỗng biến mất.Thay vào đó là cái sợ mất người tình mà mười mấy năm nay cô mới gặp được, cô muốn chiều anh ta, tất cả mọi thứ…

– Anh Quân à! Anh cứ làm theo ý kiến của Phan Hải đi. Em thấy anh ta nói cũng đúng.

– Đúng cái cứt! Ông Quân nổi điên trong điện thoại và hét lên. Em làm sao vậy? Một cô gái thông minh đâu rồi?

– Anh cứ làm theo anh ta đi. Thảo chốt vấn đề và tắt máy luôn.

Ông Quân chẳng biết làm gì khác ngoài việc phục tùng. Ông chỉ là một người điều hành, trong khi Thảo là chủ công ty và là chủ tịch hội đồng quản trị. Vậy nên một khi cô ta đã quyết định như vậy thì tất cả những gì ông có thể làm là thực hiện quyết định của cô ta. Về lý thuyết thì Phan Hải đúng, nhưng linh cảm nghề nghiệp mách bảo ông rằng cần phải lựa chọn phương án thận trọng hơn.

Sự việc xảy ra đột ngột làm chuyến ” công tác” của Thảo mất vui khi cả ngày cô chỉ lo lắng cho Loth. Còn Phan Hải luôn luôn bên cạnh, anh ta cố gắng xua đuổi công việc trong đầu cô để không nghĩ đến vấn đề đó.

Ông Quân làm đúng theo như Phan Hải, và chưa đến một ngày sau, sự việc xảy ra đã khẳng định sự đúng đắn của ông. Khi cổ phiếu của Loth xuất hiện trên thị trường. Vì số lượng quá lớn và đột ngột, chúng cộng với cơn sốt kèm theo trên thị trường chứng khoán đã gây ra sự khủng hoảng lòng tin đối với công ty. Thêm vào đó, không biết do đâu, những tin đồn thất thiệt gây ảnh hưởng xấu đến việc kinh doanh của Loth xuất hiện trên mạng khiến các nhà đầu tư hoảng hốt, vội vã bán tống bán tháo cổ phiếu của Loth, và cuối cùng giá của chúng tụt xuống rất nhanh khiến ông Quân và mọi người không thể ngờ và cũng không kịp trở tay.

Phan Hải đứng một mình bên hồ, không phải anh ta thích thú ngắm phong cảnh nơi đây, mà bởi anh ta có cuộc điện thoại riêng tư.

– Bà ta đang phát điên lên…kaka…không ngờ mọi việc tiến triển rất tốt đẹp như chúng ta mong đợi. Phan Hải nói chuyện với người đàn ông hôm nọ gặp ở quán cà phê.

– Cậu làm tốt lắm. Người đàn ông bí mật lên tiếng. Nhưng Loth là một công ty tầm cỡ và có rất nhiều người giỏi, đặc biệt là lão Quân. Vì vậy sự việc này chắc chắn vẫn chưa thể làm cho Loth lao đao được đâu.

– Cái lão chết tiệt! Phan Hải gầm gừ cay cú. Ngày nào lão đó còn làm cho Loth thì lão ấy còn cản trở chúng ta.

– Đúng vậy! Lão ấy không những giỏi mà còn là một con cáo già nguy hiểm. Phải loại bỏ!

– Ý ông là….

– Đúng. Phải tìm cách loại lão ta ra khỏi Loth, bằng bất cứ giá nào. Có như vậy thì chúng ta mới dễ dàng chiếm được Loth.

– Nhưng bằng cách nào? Loại lão ta ra khỏi Loth là điều quá khó. Ông cũng biết rằng lão Quân là cánh tay đắc lực của mụ Thảo, không có ông ta thì Loth cũng không được như ngày hôm nay.

– Cậu là người thông minh cơ mà! Người đàn ông khích tướng Phan Hải. Tôi nghĩ cậu sẽ biết cách xử lão ta như thế nào. Giờ chỉ có mình cậu là tay trong của Loth, cho nên chỉ có cậu mới giải quyết được việc này.

Phan Hải thấy được khen nên cũng máu và bản thân anh ta cũng rất ghét ông Quân nên nhận lời ngay.

– Nhưng ông có cách nào giúp tôi không?

Bên đầu điện thoại bên kia im lặng hồi lâu rồi trả lời :

– Tình!

– Cái gì? Tình là sao? Phan Hải không hiểu.

– Hãy dùng chữ ” Tình ” thì mới mong gạt lão ấy ra khỏi Loth.

– Ý ông là…là…tuyệt! Tôi hiểu rồi. Được lắm! Tôi sẽ dùng chính bà ta để loại bỏ lão ấy.

– Haha, cậu đúng là thông minh như tôi đã nghĩ. Chờ tin của cậu. Người đàn ông cười vang rồi tắt máy.

Thông báo cho Thảo về những điều xảy ra tại Berlin, ông Quân không cần phải giải thích chi tiết. Với kinh nghiệm dày dặn của mình, cô lập tức hiểu tất cả. Đối với cô việc nghe hãng chịu những thiệt hại không những về tài chính mà còn cả về uy tín là một điều cực hình. Nhưng Thảo còn đau lòng hơn khi thấy Phan Hải bị bẽ mặt vì đã ra một quyết định sai lầm chỉ để thỏa mãn cái ý muốn thể hiện trình độ của của mình. Cả buổi nhìn anh ta ngồi im trên ghế không nói câu nào đâm ra Thảo thấy mình cũng có lỗi trong chuyện này. Thảo coi thất bại của Phan Hải cũng như là thất bại của chính mình.

– Thôi anh chuẩn bị đồ đạc đi. Chúng ta phải về Berlin sớm trước một ngày. Hủy hết các cuộc gặp ngày mai vậy.

Phan Hải tự nhiên giận dữ vô cớ, anh ta giận cả Thảo và ông Quân.

– Tại sao lại có thể như vậy được? Chắc chắn có kẻ nào muốn hại chúng ta, muốn Loth phá sản.

– Anh nói rõ ra được không?

– Sao em ngu ngơ vậy hả Thảo? Sao em không tự hỏi rằng tại sao tự nhiên cổ phiếu của chúng ta bị tung ra thị trường một số lượng lớn như vậy? Vô tình ư? Anh không tin vào cái trùng hợp ngẫu nhiên như vậy. Rồi tại sao lại có người rình đúng sự việc như thế này để tung tin đồn xấu về Loth? Chắc chắn phải có kẻ phá đám chúng ta.

Thảo ngồi thưỡn ra ghế, cô suy nghĩ và thấy Phan Hải nói cũng có lý. Nhưng có một điều cô nghĩ mãi không ra kẻ muốn phá hoại Loth của cô. Ai có thể?

– Người Việt Nam bên này em có thù hằn với ai không?Kể các các bạn hàng cạnh tranh. Phan Hải muốn phân tích chi tiết và muốn tìm ra kẻ đứng đằng sau vụ việc.

– Em không có thù hằn với ai cả. Nhưng người làm được việc này không những phải có tiền mà còn phải am hiểu chuyên môn.

– Nếu vậy thì đúng rồi. Phan Hải giả vờ lấp lửng.

– Anh nghĩ được ra người nào rồi à? Thảo tò mò muốn biết cái tên đó ngay lập tức.

Phan Hải ra vẻ trầm ngâm suy nghĩ rồi nói :

– Người này không có thù hằn với em, nhưng lại không ưa anh. Hắn ta muốn loại anh ra khỏi Loth.

Thảo vô cùng ngạc nhiên khi Phan Hải nói vậy. Cô hỏi luôn :

– Anh đang nói ai? Ai muốn loại anh ra khỏi Loth?

– Còn ai ngoài lão Quân. Phan hải trả lời xong rồi liền nhìn Thảo dò xét thái độ. Cái khó nói nhất cuối cùng anh ta cũng thốt ra được.

Thảo lại lần nữa bất ngờ, cô không tin những gì Phan Hải nói. Cô vội xua ngay cái ý nghĩ điên rồ của anh ta ra khỏi đầu:

– Anh đừng có nói linh tinh. Anh Quân không đời nào làm vậy. Em biết tính của anh ấy nên em luôn luôn tin tưởng. Không bao giờ anh Quân đánh đổi sự thù hằn cá nhân để làm hại Loth. Anh ấy luôn coi Loth là xương máu của mình.

– Nhưng ngoài ông ta ra thì làm gì còn ai có khả năng. Phan Hải cố gắng giải thích. Ngay từ đầu ông ấy đã không thích anh và anh còn biết ông ấy cũng là người phản đối em bổ nhiệm anh vào Hội Đồng Quản Trị và chức vụ giám đốc như bây giờ.

– Đúng là anh ấy có phản đối. Thảo thừa nhận sự thật. Nhưng em vẫn tin anh Quân không bao giờ làm như vậy.

– Tin..Sao em cứ hay tin người như vậy nhỉ? Phan Hải ghắt lên. Em không biết hay là em cố tình không biết vậy? Có cần anh phải nói rõ thì em mới hiểu không?

– Anh nói rõ ra đi.

Phan Hải tu một hớp nước rồi chậm rãi nhìn Thảo, anh ta bắt đầu luyên thuyên hòng làm lay chuyển suy nghĩ của Thảo về ông Quân :

– Ai cũng thừa biết Loth được gây dựng lên như thế này là nhờ có công của lão Quân. Chính vì lẽ đó, ông ấy nghiễm nhiên mặc định mình cũng là chủ một phần của Loth.Anh tin không đời nào ông ấy dám bỏ Loth đâu, em cứ thử mà xem. Việc anh cưới Gia Bảo, sẽ là con rể của em và là thành viên chính thức của gia đình Loth sẽ gây cho lão ấy lo sợ rằng tương lai anh sẽ chiếm đoạt miếng bánh của lão ta. Thêm một vấn đề nữa, việc em bổ nhiệm anh vào chức vụ Giám Đốc, có nghĩa là từ nay lão ấy phải chia sẻ quyền lực cho anh. Đó là điều anh nghĩ ông ấy không muốn một chút nào. Chính vì vậy anh chính là kẻ lão ấy muốn hại chứ không phải là Loth.

– Thôi anh im đi đừng nói nữa! Lần đầu tiên Thảo lớn tiếng với người tình của mình để bảo vệ ông Quân, người trung thành với cô suốt mười sáu năm qua.

Thảo hai tay ôm đầu đau khổ, cô không muốn tin vào sự thật đó. Thiệt hại hàng triệu đô cũng không làm cô đau khổ bằng việc mất niềm tin vào một người mà cô vẫn tin tưởng.Những phân tích của Phan Hải càng đúng thì Thảo càng đau đớn, cô cảm thấy như ai đó đang cầm dao đâm vào tim mình.Cho dù có thế nào, Thảo vẫn luôn tin tưởng ông Quân. Mười sáu năm qua cô tin ông như thế nào thì bây giờ niềm tin của cô vẫn như vậy. Cô không hiểu tại sao, cô chỉ biết là cô cảm nhận được như thế.

– Anh biết em rất đau khổ. Nhưng em phải nhìn vào thực tế một chút. Phan Hải dịu giọng. Đừng yếu lòng mà có ngày để Loth rơi vào tay kẻ khác.

– Em không tin anh Quân lại làm như vậy. Thảo vẫn cố gắng bảo vệ ông Quân.

Phan Hải bực mình vì vẫn không thuyết phục được người đàn bà thép này, anh ta đứng lên lớn giọng :

– Sao em khù khờ vậy. Được rồi. Anh sẽ cá với em là chỉ trong vòng 2-3 ngày lão ấy sẽ đưa Loth trở về vị trí an toàn. Tuy thiệt hại chút ít nhưng mục đích của ông ta nhằm vào anh đã thành công mỹ mãn. Ông ta muốn anh bị mất mặt. Ông ta tức giận khi phải làm theo ý kiến của anh, và chính ông ta là người vừa đá bóng vừa thổi còi.

Thảo đứng lên, cô đẩy Phan Hải ra rồi chạy một mạch ra hồ. Ở đó cô ngồi trấn tĩnh tinh thần, nhớ lại những năm tháng vui vẻ và tốt đẹp khi cô và ông Quân sát cánh bên nhau.

Đúng như Phan Hải nói. Giá cổ phiếu của Loth tụt dốc không phanh chỉ kéo dài được hai ngày. Nhờ uy tín khá vững chắc của công ty trong giới làm ăn bao năm qua khi ông Quân đứng lên phát biểu để trấn an các nhà đầu tư và nhờ đầu óc nhanh nhạy khi ông tự quyết định mua cổ phiếu qua những nhân vật trung gian. Sự tụt giá cổ phiếu được chặn lại, hãng qua khỏi cơn lao đao. Tuy nhiên Loth phải chịu những thiệt hại nặng nề về thời gian và tiền bạc, nhưng điều chủ yếu là uy tín của công ty bị giảm sút, mà uy tín là điều quý giá nhất đối với họ. Cái giá phải trả lớn đến mức ông Quân sẽ thấy sung sướng hơn nếu ý kiến của mình sai lầm.

Hết mình vì Loth là vậy, vui mừng vì Loth đã qua khỏi cơn bão giá, nhưng ông Quân đâu biết rằng giờ đây cô thận trọng với tất cả, kể cả là ông.Vì mọi chuyện diễn ra mà Thảo thấy như được ai đó sắp đặt và lên chương trình.

Phan Hải lái xe lòng vòng trên phố không biết đi đâu. Thảo đang đau đầu về công ty và về ông Quân nên tạm thời cô không có hứng thú chút nào về tình dục. Suy nghĩ của Phan Hải liền chuyển sang Gia Bảo. ” Dù gì cô ấy cũng sẽ là vợ mình cơ mà”, Phan Hải tự dưng thấy tội nghiệp cho cô bé, anh dừng xe mua một bó hoa để tặng cô như là chuộc lỗi trong lòng.

Gia Bảo đang ngồi học trong lớp. Thấy người yêu nhắn tin rủ đi chơi, cô vui sướng và không ngần ngại trốn học. Phan Hải lái xe thẳng đến khách sạn, anh ta đưa một cô gái vẫn trong bộ đồng phục học sinh lên thẳng phòng. Gia Bảo hạnh phúc và sung sướng khi thấy người yêu lao vào mình như con hổ đói, thích thú khi thấy anh ta thèm khát mình đến điên cuồng. Nhưng cô đâu ngờ rằng, cô chỉ là nơi trú thân tạm thời cho anh ta xả stress.

– Mấy hôm nay anh có chuyện gì mà sao anh trông cau có vậy? Gia Bảo trần truồng nằm ép vú vào ngực Phan Hải hỏi sau khi hai người đã thỏa mãn dục vọng.

– Công việc. Phan Hải trả lời cộc lốc. Đối với anh ta, tất cả đàn bà dù có cao sang đến đâu nếu mà đã ở trên giường thì vẫn luôn luôn chỉ là đàn bà mà thôi.

– Công việc không trôi chảy hả anh? Chắc tại anh mới lên làm giám đốc nên vẫn chưa quen.

– Không phải vậy. Vấn đề là mẹ em không tin tưởng anh. Phan Hải tự dưng muốn giãi bầy cho Gia Bảo biết.

– Sao lại thế? Em thấy mẹ rất quý anh mà. Hai người trông cũng rất hợp nhau nữa. Nhiều lúc nếu không phải là mẹ thì chắc em đã phát ghen lên rồi khi hai người đi với nhau.

– Em chẳng biết gì. Ông Quân không thích anh, ông ấy muốn hãm hại anh. Nhưng vấn đề là mẹ lại tin lão ấy mà không tin những gì anh nói. Cứ như là thằng cha ghen với anh vậy.

Những lời nói vô tình của Phan Hải khiến Gia Bảo phải suy nghĩ, bởi cô cũng có chút nghi ngờ.

– Bác ấy ghen với anh là đúng rồi..hihi…chồng em chẳng biết gì cả.

– Sao em lại nói vậy? Phan Hải ngạc nhiên quay sang, anh muốn tìm hiểu thông tin từ chính Gia Bảo.

– Em nói cho anh biết nhưng anh không được nói cho ai biết nữa đâu nhé.

Phan Hải mỉm cười, anh ta hứa ngay tức khắc.

– Anh không biết thôi. Gia Bảo nói từ từ. Đã có lần em và Minh Thư nhìn thấy bác ấy và mẹ quan hệ tình dục ngay tại nhà bác ấy đấy. Hai người chắc cũng có tình cảm và chắc cũng đã đi lại với nhau lâu rồi. Thật buồn là bố em vẫn không biết gì.

” Còn nhiều cái bố em vẫn chưa biết lắm..” Phan Hải nghĩ đến đó liền cười nhẹ thích thú. Anh ta trả lời Gia Bảo :

– Thảo nào mẹ em cứ tin ông ấy đến chết thì thôi. Anh đã giải thích các kiểu, và thực tế đúng như anh nói nhưng mẹ em vẫn nhất quyết không tin anh. Hừ!

– Thì anh phải hiểu là hai người thân thiết với nhau suốt mười mấy năm qua mà. Cả nhà em đều quý bác ấy. Nhưng thật em không ngờ là họ lại yêu nhau.

– Mèo nào mà đi chê mỡ bao giờ đâu. Phan Hải vô tình châm biếm.

Nhưng ngay sau đó anh ta lẩm bẩm ” mèo nào mà đi chê mỡ “. Đúng rồi, đã có cách, Phan Hải mừng rõ khi nghĩ ra được một kế nhằm hạ gục ông Quân. “Tại sao ta không dùng chữ ” Tình ” nhỉ? “

– Sao tự nhiên anh lại cười trông vui thế? Gia Bảo không hiểu gì khi thấy Phan Hải tự dưng cười một mình.

– Em có coi anh là chồng em không? Phan hải laiij làm Gia Bảo bất ngờ khi hỏi câu hỏi đó.

– Thế mà anh còn hỏi. Em không coi anh là chồng thì còn coi ai nữa.

– Được rồi anh tin em. Thế giữa ông Quân và chồng em thì ai quan trọng hơn?

– Tất nhiên là chồng em rồi. Gia Bảo véo nhẹ lên má Phan Hải vì câu hỏi ngu ngốc.

– Thế em có nhận lời giúp chồng em không? Phan Hải bắt đầu vào việc chính.

– Tất nhiên là có, nhưng em phải biết giúp cái gì mới được chứ? Mà sao tự dưng từ nãy anh hay hỏi những câu ngu ngốc thế nhỉ?

– Hihi, việc này chắc chắn em làm được. Anh chỉ sợ em không làm vì anh thôi.

– Nếu em làm được thì chắc chắn em sẽ làm giúp chồng em chứ. Gia Bảo ngu ngơ từ từ đi vào cái bẫy mà Phan Hải đang răng ra.

Phan Hải ngừng lại trong giây lát rồi ghé sát đầu vào tai Gia Bảo thì thầm điều gì đó rất lâu. Gia Bảo nghe xong hoảng hốt lắc đầu nguầy nguậy từ chối :

– Không được, việc này em không giúp được và em cũng không muốn làm như vậy với bác Quân.

Phan Hải đã biết trước được sự việc, anh ta biết Gia Bảo sẽ không sẵn lòng làm theo. Sự ranh ma quỷ quyệt lại được Phan Hải thể hiện, anh ta ngồi dậy nói cộc lốc và khuôn mặt biểu hiện sự thất vọng.

– Anh biết ngay là em có muốn giúp anh đâu.

– Nhưng với ai thì được, với bác Quân thì em không thể. Bác ấy luôn tốt với mọi người trong gia đình Loth.

– Nhưng ông ta vẫn lên giường với mẹ em!

– Việc đó…

Khi Gia Bảo còn đang ấp úng thì Phan Hải tiếp tục tấn công :

– Ông ta là kẻ đạo đức giả. Ông ta đã lừa mọi người trong gia đình Loth mười mấy năm qua mà không ai biết gì. Đầu tiên là ông ấy từ từ gạt bố em ra và chiếm mẹ em. Sau đó sẽ là Loth, khối tài sản kếch sù mà một thằng điên cũng không thể bỏ qua được. Khi anh xuất hiện, ông ta đã lo sợ và coi anh như là cái gai trong mắt cần phải nhổ. Chính vì vậy mấy hôm nay ông ta liên tục lập kế hãm hại anh.

– Có chuyện đó thật ư? Gia Bảo sững sờ bán tín bán nghi.

– Chuyện quan trong như vậy anh sao nói đùa được. Mà cái việc anh bảo em làm là làm cho cả gia đình mình chứ không phải cho riêng mình anh đâu. Em có muốn một ngày Loth rơi vào tay kẻ khác không? Giờ em chọn đi, ông Quân hay là chồng? Nếu không loại bỏ được ông ta thì chính chồng em là kẻ phải cuốn gói khỏi Loth.

Khuôn mặt Gia Bảo thẫn thờ, một cô gái cá tính nhưng mới mười tám tuổi chưa va chạm với cuộc sống bon chen thì làm sao có thể nhận biết đâu là kẻ lừa dối. Bây giờ Gia Bảo chỉ biết rằng Phan Hải nói đúng và cô chỉ có một lựa chọn, và tất nhiên gái nào mà chẳng phải theo chồng.

– Được rồi, em đồng ý. Nhưng em thấy có lỗi với Minh Thư lắm. Em với cô ta chơi thân với nhau từ bé.

Nghe câu ” đồng ý ” thì Phan Hải mừng rỡ khôn xiết. Lần này anh ta nhẹ nhàng ôm lấy Gia Bảo vào lòng, vuốt ve cô như vuốt ve một con mèo. Tất cả đàn bà đều có nhược điểm, Phan Hải biết điều đó và anh ta biết phải làm thế nào để Gia Bảo không bị lăn tăn dằn vặt. Những cái mơn chớn ở vùng nhạy cảm của người phụ nữ, vừa vuốt ve anh ta vừa thủ thỉ :

– Tất cả những người ngoài cho dù có thân thiết đến mấy cũng không bao giờ quan trọng bằng gia đình của mình em ạ. Hãy quên cô ta đi. Em đã có anh phải không, em yêu? Chúng mình sẽ có một cuộc sống hạnh phúc với những đứa con xinh đẹp. Em không phải làm gì cả, đã có anh lo hết. Anh sẽ là người chồng tuyệt vời của em. Những lời yêu thương được rót vào tai khiến Gia Bảo cảm thấy hạnh phúc. Cô quay mặt lại, hai người nhìn nhau trìu mến rồi những cái hôn lập tức quện vào nhau. Phan Hải đặt Gia Bảo nằm xuống, anh ta hôn lên khắp cơ thể cô, hôn đến đâu Gia Bảo phải ưỡn người lên vì bị kích thích…

– Ui…anh….cho vào đi…địt em đi…em không chịu nổi nữa rồi….

” Đúng là mẹ nào con nấy…”, Phan Hải mỉm cười nghĩ thầm so sánh hai mẹ con. Anh ta vẫn chưa đút dương vật vào, muốn cho Gia Bảo phải cầu xin, và cái đầu tiếp tục cúi xuống giữa hai chân cô để liếm….Lần này Phan Hải cảm thấy hứng thú thật tình bởi anh ta đang vui mừng khi nghĩ ngày ông Quân rời Loth không còn bao lâu.

Minh Thư hớt hải đi đến rạp chiếu phim vì sợ muộn. Đến nơi, thấy có mỗi mình Gia Kiên đang đứng chờ thì cô hỏi :

– Gia Bảo đâu cu?

Gia Kiên hừ một tiếng, nó không thích Minh Thư lúc nào cũng gọi mình là Cu. Gia Kiên tự cho mình là đã lớn, nó bắt đầu biết thích đàn bà, biết nhớ nhung và luôn thèm khát ái ân. Với Gia Hân, nó biết rằng cô vẫn coi nó là thằng trẻ ranh, coi nó là thằng đàn ông chỉ để giải tỏa sex trong người. Thực sự nó không thích như vậy chút nào.

– Đã bảo đừng bao giờ gọi như thế nữa cơ mà. Gia Kiên nhăn nhó cằn nhằn.

– Hihi, sorry nhé. Tại chị quen mồm. Con bạn của chị đâu mà sao không thấy vậy? Nó không đi cùng em à?

– Có đi cùng. Nhưng đi được nửa đường thì ông Hải gọi rủ đi chơi nên bà ấy té rồi.Giờ có mỗi hai chị em mình thôi.

– Có người yêu cái là quên hết bạn bè. Con ôn này hôm nào phải trị tội mới được. Thôi mình vào trong đi.

– Thế xem phim thật hả chị? Gia Kiên bỗng dưng ỡm ờ thật đáng yêu.

Minh Thư mỉm cười hiểu ý. Cô thấy Gia Kiên mới mười sáu nhưng lúc nào cũng đòi hỏi chuyện ấy. Nghĩ giờ này con bạn và anh chàng đẹp trai chắc đang trong khách sạn để mây mưa nên cô cũng thấy chút rạo rực.

– Thôi mình đi nhà nghỉ đi. Vào đây sờ mó nhau khó chịu lắm.

Gia Kiên thích thú cười hềnh hệch trêu :

– Bà chị dâm phết. Nhưng mà em lại thích điều đó.

Minh Thư đỏ mặt lườm Gia Kiên, cô mắng yêu :

– Thế có đi không? Đi thì đi nhanh lên vì chị về muộn là hay bị bố mắng.

– Đùa chút xíu mà đã giận rồi. Gia Kiên vô tư khoác vai Minh Thư như người yêu rồi hai người thẳng tiến kiếm một cái nhà nghỉ để làm chuyện người lớn.

Khi Minh Thư vừa ra khỏi nhà được mười phút thì Gia Bảo xuất hiện trước cổng nhà cô. Vì như là người nhà nên cô không khách sáo tự mở cổng đi vào bên trong. Đã đến nhà Minh Thư nhiều lần, nhưng hôm nay Gia Bảo cảm thấy hồi hộp khi bấm chuông cửa, cô cảm thấy không được tự nhiên. Nghe thấy tiếng bước chân trong nhà đang đến gần, Gia Bảo hít một hơi dài lấy khí thế rồi chỉnh sửa cúc áo để làm sao cho…hở thêm một chút.

– Cháu chào bác. Gia Bảo mỉm cười nhìn ông Quân chào.

– Gia Bảo à? Ông Quân cũng mỉm cười với cô cháu gái yêu quý.

– Minh Thư có nhà không bác?

– Ơ, bác tưởng nó đi cùng cháu? Ông Quân ngơ ngác. Không phải hai đứa hẹn nhau đi xem phim ở rạp à? (tiếp phần 3)
------------- Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 --------------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon