"Truyện dài người lớn" Gái miền quê P3

Loading...

Truyện dài người lớn Gái miền quê P3
Xuân Hà chạy phía sau há hốc mồm khi tận mắt chứng kiến cảnh Tuyết Trinh bị tai nạn mà chính nàng cũng hiểu bạn mình là người có lỗi khi đã vượt đèn đỏ. Đến khi chạy tới nàng thấy tái cả mặt mày khi Tuyết Trinh đang nằm ngay đơ trên đường chưa biết sống chết thế nào vi khuôn mặt bê bết máu. Một người đi đường tốt bụng đã gọi cho xe cứu thương và chỉ trong ít phút chiếc xe đã trờ tới. Trong khi Xuân Hà còn đang lóng ngóng chưa biết làm gì thì những người đi đường tốt bụng đã cùng ê kíp ya tá trên xe khiên nạn nhân lên xe và phóng vụt đi trong tiếng còi hú inh ỏi. Đến lúc chiếc xe đã khuất trong dòng người đông đúc , Xuân Hà mới hoàn hồn khi một người phụ nữ đứng tuổi vỗ vai , nhỏ nhẹ bảo :

_ Cô là người nạn nhân hả ? Mau về nhà báo cho gia đình biết rồi tới bệnh viện gấp nhé.

Xuân Hà nói như người mông du :

_ Người nhà hả ?! Phải rồi , thằng Dũng …

Sực nhớ tới thằng Dũng con Tuyết Trinh , Xuân Hà leo lên xe và quay đầu lại nhằm hướng nhà thằng Dũng thẳng tiến…

Thằng Dũng thấy thời gian càng lúc càng về chiều mà sao mẹ nó đi đâu mãi vẫn chưa thấy về. Nó thấy sốt cả ruột mà không biết phải làm sao. Nó muốn đi tìm Tuyết Trinh nhưng nó đâu có biết nàng đi đâu mà tìm ? Gọi điện thọai cho nàng thì tổng đài cứ báo ngoài vùng phủ sóng không liên lạc được. Thử hỏi như thế làm sao cậu chàng không lo cho được.

Mà thật ra , cái ly do duy nhất mà nó chờ đợi Tuyết Trinh thì hẳn ai cũng hiểu là vì sao … Bởi lẽ 1 thằng thanh niên sức dài vai rộng như nó lại đang trong tình cảnh ” ăn quen .. nhịn không quen ” đã thế lại mới bén mùi với mẹ nó … vậy nên mới sáng nay thôi , vừa tranh thủ xào chẻ một tí đã bị kì đà cản mũi. Thật là bực mình.

Lại nữa , cái con kì đà cản mũi ấy … lại cũng là 1 trang giai nhân tuyệt sắc và có lẽ cũng lắm chiêu nhiều trò. Nó biết tỏng Xuân Hà cũng không phải là 1 người phụ hiền lành hay nhu mì gì cho cam. Bằng chứng là lúc trưa khi nó nhìn ngực cô , cô đã chẳng ưỡn ra cho nó mãn nhãn là gì. Uhm .. rồi có ngày chết với anh em ạ !!! Nó nghĩ bụng .

Có lẽ mãi lo lắng về chuyện mẹ nó đi đâu chưa về nên cậu ta không thấy đói dù bây giờ đã gần 7 giờ tối. Tiếng xe máy quen thuộc vẫn chưa thấy đâu mà bóng người vẫn bặt tin cá nhạn. Nó sốt ruột lắm rồi nên không thể ngồi chờ nữa. Chạy nhanh lên phòng , nó thay đồ rồi chạy nhanh xuống tầng trệt định dắt xe ra thì chợt ngoài cổng có tiếng chuông kéo dài. Nó thấy lòng dạ mừng rơn như trẻ nhỏ được quà khi mẹ đi chợ về. Nó nhảy chân sáo ra mở cổng .. nhưng không … cái người đang đứng trước mặt nó không phải là Tuyết Trinh mà là một người khác. Xuân Hà _ bạn của mẹ nó.

Không đợi Xuân Hà lện tiếng , thằng Dũng hỏi ngay :

_ Sao cô lại đứng ở đây , mẹ con đâu rồi ??

Xuân Hà ấp úng , có lẽ nàng không biết nên bắt đầu từ điều gì :

_ Mẹ con … mẹ con ..

Thấy cô ấy cứ ấp a ấp úng mà không nói nên câu , thằng Dũng sốt ruột hỏi dồn :

_ Mẹ con bị sao hả cô , hả cô ??

Vừa hỏi nó vừa nắm lấy cánh tay Xuân Hà lay mạnh.

Thái độ của thằng Dũng bỗng chốc làm Xuân HÀ đâm ra khó xử. Cô biết nó đang rất lo lắng cho mẹ nó. Nhưng nếu bây giờ cô nói thẳng ra là mẹ nó đang nằm trong bệnh viện chưa biết sống chết ra sao liệu nó sẽ phản ứng thế nào. Biết đâu nó vì sốt ruột mà chạy sảng như mẹ nó lúc chiều .. rồi lại gặp tại nạn … eo ôi .. chỉ mới nghĩ tới thôi mà Xuân Hà đã nghe lạnh cả sống lưng.

Chính vi thế , cô dùng chiêu ” câu giờ ‘ với nó :

_ Từ từ đã nào , chàng trai trẻ không định mời cô vào nhà sao ?

Thấy mình cứ mãi lo cho mẹ mà quên cả mời khách vào nhà đến nỗi người ta phải lên tiếng nhắc nhở , thằng Dũng chợt thấy mình hôm nay sao đoãn tính quá. Những hôm khác nó đâu có như thế. Có lẽ do cậu chàng đang bị ức chế tâm sinh lý chăng ?!

Nở 1 nụ cười thật tươi , nó mở rộng cánh cửa rồi đưa tay ra dấu mời Xuân Hà vào nhà. Cô nhoẻn miệng cười rồi lặng lẽ dắt xe theo sau lưng nó với tâm trạng rối như tơ vò. Đến phòng khách , nó kéo tay Xuân Hà lại chiếc ghế sofa nơi mà buổi trưa cô đã ngồi đợi mẹ nó để đi công chuyện và ấn cô ngồi xuống đấy , đoạn nó hỏi khẽ :

_ Cô dùng bia nhé !?

Xuân Hà xua tay :

_ Thôi Dũng … cho cô 1 ly nước lọc nhé !

Nó đến bên tủ lạnh lấy chai nước suối rồi bước vào bếp lấy cái ly thuỷ tinh để rót nước cho khách. Và rồi , trong lúc Xuân Ha còn đang ngó nghiêng khắp căn phòng thì thằng Dũng đã len lén bỏ vào cái ly ấy một ít chất bột màu trắng đục. Nó dùng muỗng khuấy đều cho chất bột ấy tan hẳn trong nước rồi mới bưng ra nhẹ nhàng đặt trước mặt Xuân Hà :

_ Mời cô dùng nước !

Đang lúc tâm trạng rối bời bởi đến giờ cô vẫn chưa tìm ra được lời nào khả dĩ thích hợp nhất để nói với thằng Dũng. Từ lúc vào đâu cô cứ mãi mím môi và nuốt nước bọt đến khản cả cổ. Thấy ly mước mát lạnh , Xuân Hà vội đưa tay bưng lên uống và không quên nói lời cám ơn theo phép lịch sự tối thiểu. Ly nước nhanh chóng cạn đi trên đôi môi nồng thơm của Xuân Hà. Ánh mắt thằng Dũng chợt sáng lên 1 tia ma mãnh. Nó biết chẳng mấy chốc con mồi sẽ ngấm thuốc.

Đợi Xuân Hà uống xong và đặt ly xuống bàn , nó liền ngồi kê bên cạnh cô miệng hỏi mà mắt nó nhìn chăm chăm vào đôi gò ngực căng đầy của cô :

_ Cô uống thêm nhé , dường như cô đang khát ?!

Thấy nó cứ chăm chăm nhìn vào ngực mình với vẻ thèm muốn , bỗng dưng Xuân Hà thấy có chút tự hào vê mình. Ít ra cô vẫn còn hấp dẫn với bọn đàn ông con trai lắm chứ. Chẳng phải thằng Dũng đang chê mê vùng đồi núi nhấp nhô này hay sao ? Trong phút chốc cái bản tính nghịch ngợm lại tràn về trong cô. Khẽ nhắm mắt và lắc nhẹ đầu ra dấu từ chối lời mời của nó , cô vô tình lặp lại động tác lúc ban trưa : nhẹ nhàng gác đầu lên thành ghế và từ từ .. ưỡn ngực ra phía trước.

Tuy nhiên , nếu hành động này lúc ban trưa chỉ là để trêu chọc thằng Dũng thì lúc này đây , cũng với hành động ấy , thì chẳng khác nào cô đang châm dầu vào lửa. Cái ngọn lửa dục tình đang thiêu đốt thăng Dũng khiến nó thấy bứng ngẩn ngơ. Và cũng bởi lúc này trong nhà chỉ có nó với cô , lửa đang gần rơm và lửa đang bung cháy thì lẽ nào rơm chẳng hề chi ??

Ngay cái lúc Xuân Hà vừa ưỡn ngực ra , nó nhanh như con sóc nhảy chồm tới đưa tay chộp ngay vào gò ngực vun tròn bóp một cái và miệng nó kề sát miệng Xuân Hà.

Còn đang nhắm mắt mơ màng tận hưởng cảm giác tự hào không tên ấy , bỗng Xuân Hà giật nẩy mình khi cảm nhận ngực mình đang bị xoa nắn mãnh liệt , cô mở choàng mắt ra thì tha61y thằng Dũng mắt đỏ ngầu dục vọng đang ngồi kề sát bên cô. Miệng ú ớ định hỏi nó muốn nhưng vừa há miệng thì thằng Dũng đã nhanh hơn một bước , nó ngậm vành môi cô nút mạnh và lùa lưỡi vào trong vòm miệng cô khua khoắn.

_ Ứm .. ứm .. ưm .. ưh …

Xuân Hà không thể thốt nên lời bởi lẽ cái miệng cô giờ đây đang bận hôn nhau với thằng Dũng. Nó vừa mút mút đôi môi mềm ngọt vừa dùng lưỡi đá vào 2 bên hàm răng trong của Xuân Hà làm cô thấy thinh thích. Và rồi nó lấy lưỡi kéo lưỡi cô ra và ngậm lấy , mút mút … bên dưới hai bàn tay nó không ngừng hoạt động trên những vùng nhạy cảm. Thò hẳn bàn tay vào tận bên trong coocse , nó sướng tủn mủn khi bàn tay gân guốc chạm vào vùng da thịt mềm mại và săn chắc ấy. Đôi gi bỗng đảo chẳng mấy chôc săn cứng lên dưới đôi bàn tay điệu nghê của thằng Dũng , nó dung ngón trỏ khảy khảy lên đầu ngực cô khiến Xuân Hà sướng muốn phát điên. Mặt cô đỏ lựng lựng như con tôm luộc , cả cơ thể căng ra như sợi dây đàn mà bên duới ngay vùng tam giác chẳng hiiểu sao nước tư bên trong cứ liên tục chảy ra , đến mức cô cũng cảm nhận được dòng nước ấy chảy tràn cả 2 bên đùi non. Có lẽ sẽ chẳng bao giờ Xuân Hà lại nghĩ rằng thằng Dũng dám bỏ thuốc kích thích vào ly nước của cô. Thật sự cô biết mình là tuype phụ nữ đa tình và hơi mạnh mẽ , quyết liệt trong tình dục nhưng vẫn nghĩ có lẽ do thằng Dũng tấn công quá nên em bé của cô mới khóc nhiều như thế.

Còn thằng Dũng sau một hồi tấn công những vùng trọng yếu , nó nhanh chóng đẩy Xuân Hà nằm dài trên ghế sofa rồi nằm đè lên trên người cô. Cái lưỡi nó đá tanh tách trên 2 đầu ti bé xíu và hồng non ấy. Mỗi lần lưỡi nó chạm vào đầu ngực mình là Xuân Hà cong người lên như mặt trăng hình lưỡi liềm. Nó vừa bú ngực cô vừa trồi xuông phía duới. Đến khi mặt nó ngang tầm háng cô , nó dừng lại dùng tay hất tung cái gấu váy lên ngang bụng. Cả vùng da thịt trắng ngần nơi hai bắp vế non hiện ra trước mắt thằng Dũng như một vùng đất hứa : nơi có 2 mép thịt vun đầy căng tràn nhựa sống. Một chòm lông đen tuyền nằm lấp ló trong chiếc quần chip bé nhỏ và mỏng manh. Cái chip dường như chỉ mặc cho có chứ nó không có tác dụng che đây gì một vùng hạ thể căng đầy như thế này.

Sau một hồi thị dâm mãn nhãn cái hình ảnh đầy khiêu khích ấy , thằng Dũng vội đưa nguyên cái miệng của nó ngậm cả 2 mép thịt ấy mà mút thật mạnh. Xuân Hà rũ người lên trong cơn khoái cảm càng lúc càng trào dâng trong cơ thể , nàng nhắm nghiền mắt và siết chặt 2 tay vào thành ghế để tận hưởng cảm giác sung sướng khi thằng Dũng dùng miệng khẩu dâm cho cô. Mỗi khi thằng Dũng mút âm hộ Xuân Hà thì những tiếng xì xụp , sộp soạp lại vang lên khiến bất cứ ai nghe thấy cũng phải ngỗng đâu rồng. Lại nữa Xuân Hà tỏng cơn phấn khích cứ luôn miệng rên rỉ : ưh.. ưh .. ưhm .. ua … !!!

Một lúc sau thằng Dũng nhân thấy cái hạt thịt bên trong con sò đã sưng mộng lên thì nó biết Xuân HÀ đã nứng lắm rồi. Mà nó thì cũng có khác chi khi mà trong quần cái dương vật đã cứng ngắt tự khi nào. Chỉ mất có mấy giây nó đã trút bỏ bộ đồ trên người và trần truồng như nhộng. Nó nắm 2 chân Xuân Hà giang ra rồi kề đầu dương vật vào cái hang tình cong mông ấn tới. Ngay lập tức khúc thịt nóng hổi ch5y tọt vào cái hang sâu ẩm ướt của Xuân Hà.

_ Ối.. ôi … ôhhhhh….

Xuân Hà sướng ngất ngây khi nguyên khúc thịt nóng hổi và cứng sừng sững đâm sâu vào cửa mình cô. Thằng Dũng nghe Xuân Hà rên rỉ càng hưng phấn tợn. Nó liên tục thục sâu dương vật vào âm hộ cô và kéo ra rồi thọc vào. Những âm thanh phành phạch vang lên khi tiếng da thịt chạm vào nhau bôm bốp. Có lẽ do quá phấn khích nên vừa nhịp khoảng dăm phút , thằng Dũng đã thấy hoa cả mắt và sướn run người. Nó nhanh chóng gia tăng tốc lực dùng hết sức mình dập dương vật vào sâu trong âm hộ Xuân Hà rồi bắn vào trong đấy 1 dòng tinh đặc quánh.

Sau màn cụp lạc , nó mệt mỏi nằm dài trên người Xuân Hà để lấy sức. Còn cô thật sự cô cũng chẳng hiểu tại sao mình lại dễ dãi với thằng nhóc như vậy. Nhưng thật tình mà nó ở nó cô thấy có rất nhiều những nét đàn ông và nam tính , chỉ tiếc nó là con của Tuyết Trinh , bạn cô.

Chợt nhớ đến Tuyết Trinh . Xuân Hà ngồi bật dậy như cái lò xo và nói 1 câu mà chẳng phải hỏi cũng không phải trả lời , có lẽ là cô đang tự nói với mình :

_ Thôi chết , con Trinh …. nó đang nằm trong bệnh viện !!

Thằng Dũng đi đi lại lại trước cửa phòng mỗ với vẻ mặt sốt ruột. Thật tình nó không hề nghĩ rằng mẹ nó đang bị tai nạn đến nỗi phải nhập viện thế này. Lúc ra mở cửa cho quý cô đỏng đảnh kia , nó cứ nghĩ rằng mẹ nó bận đi công chuyện đâu đó 1 lát sẽ về. Chính vì thế mà nó yên tâm ” làm việc ” với người bạn thân của mẹ mình.

Ai ngờ đâu sau khi màn cụp lạc vừa hạ xuống , Xuân Hà đã vô tình buột miệng nói ra 1 câu mà ngay từ khi mới theo chân thằng Dũng vào nhà , cô không biết nên ăn nói thế nào cho nó khỏi thấy shock . Nhưng chuyện xảy ra cũng đã xảy ra , lời đã nói cũng đã nói rồi. Thằng Dũng sau khi trố mắt nhìn Xuân Hà như một người từ hành tinh xa lạ nào đó vừa ghé thăm trái đất thì nó không hỏi han gì thêm mà nhanh chóng mặc quần áo chinh tề rồi nắm tay cô lôi xềnh xệch ra cửa , nó bước ra mở cổng rồi trèo lên chiếc SH chạy vù ra cổng. Sau đó nó chở cô phóng ra đường với tốc độ chóng mặt và chỉ hỏi Xuân Hà 1 câu duy nhất :

_ Bệnh viện nào thế ?!

Sau khi Xuân Hà nói tên cái bệnh viện ấy , thằng Dũng không hỏi han gì thêm mà chỉ mím môi và siết chặt tay ga. Với nó lúc này sự an nguy của mẹ là trên hết. Xuân Hà ngồi sau lưng nó chỉ thấy gió thổi ào ào tạt qua rát cả da thịt nên cô vội vòng tay ôm sau eo ếch nó chặt cứng rồi gác đầu lên vai nhìn như đôi tình nhân đang dạo phố. Cặp bưởi căng tròn ướm vào lưng nghe mát lạnh , tuy nhiên nếu là lúc khác thì thằng Dũng đã hừng bấn người … nhưng lúc này nó không có tâm trạng đâu để nghĩ tới chuyện ấy nữa. Có lẽ khi người ta lo lắng một điều gì đó thì ái tình cũng có lúc nhạt phai.

Sau khi vào bệnh viện , nó để mặc Xuân Hà loay hoay với việc gởi xe và chạy như bay vào phòng cấp cứu với hi vọng mẹ mình sẽ không bị thương tích gì. Nhưng đôi khi ông trời cũng chẳng chiều lòng người như người ta mơ ước. Vị bác sĩ sau khi nghe nó hỏi thăm và cung cấp tên tuổi bệnh nhân , ông báo cho nó biết mẹ nó đang bị hôn mê sâu vì mất khá nhiều máu , phải làm cuộc tiểu phẩu và truyền thêm máu thì mới mau bình phục. Và ông nói rằng ê kíp y tá đã đưa mẹ nó vào phòng mổ khá lâu rồi.

Cho nên bây giờ nó không biết làm gì ngoài việc đi đi lại lại trước cửa phòng. Thỉnh thoảng cu cậu ngồi bệt xuống ghế đá ở hành lang ôm mặt buồn bã. Xuân Hà ngồi kề bên tự nhiên cũng cảm thấy lòng dạ xót xa. Cô không nghĩ thằng Dũng lại thương yêu và lo lắng cho mẹ nó như thế. Thật là 1 chàng trai hiếu thảo , ước gì mình cũng có được 1 đứa con hiếu thảo thế này. Xuân Hà nghĩ bụng.

Thời gian vẫn cứ lặng lẽ trôi trong dòng đời vô định , mặc cho những người hờ hững chẳng muốn níu kéo thời gian hay những người đang lo nghĩ chỉ muốn thời gian trôi qua thật mau như trường hợp thằng Dũng bây giờ. Cứ chốc chốc nó lại đưa đồng hồ lên xem giờ nhưng sao nó thấy thời gian hôm nay chạy chậm quá chừng… mãi mà chỉ có hơn 30 phút thôi !!!

Thời gian trôi qua rồi cũng trôi qua , cái gì đến cũng sẽ đến. Sau hơn 4 tiếng đồng hồ hết đứng lại ngồi thì cánh cửa phòng mổ cũng bật mở. Hai cô y tá đẩy ra ngoài chiếc băng ca trên đó có 1 người nằm im lìm không động đậy , phía trên phủ tấm khăn trắng xoá. Thằng Dũng tự nhiên thấy điếng hồ và gai ốc nổi đầy mình khi nghĩ đến tình huống xấu nhất có thể xảy ra với mẹ nó. Vị bác sĩ bước theo sau dường như đã đoán biết nó đang nghĩ gì nên ông liền bước nhanh đến bên cạnh , vỗ vai nó và nói thật khẽ như rõ ràng , dứt khoát :

_ Mẹ cháu đã qua cơn nguy kịch rồi. Cũng may là những người đi đường đã mang mẹ cháu vào đây kịp lúc , nếu không ….

Ngưng lại một chút , ông tiếp :

_ Mẹ cháu chỉ bị chấn thương phần mềm nên cũng không nguy hiểm lắm. Tuy nhiên cô ấy mất khá nhiều máu lại bị hòn đá chém vào gáy nên phải khâu vài mũi. Chỉ vài mũi thôi chàng trai ạ.

Thằng Dũng hỏi với vẻ lo lắng :

_ Thế bây giờ mẹ cháu thế nào ạ ?

Vị bác sĩ mỉm cười đôn hậu :

_ Bà ấy không sao đâu , cháu đừng lo. Bây giờ y tá sẽ đưa bệnh nhân vào phòng chăm sóc đặc biệt cho mau hồi sức. Cháu cầm cái hoá đơn này đi đóng tiền viện phí nhé !

Nói xong ông vỗ vai nó thêm lần nữa rồi đi thẳng. Thằng Dũng đứng tần bần trông theo bước chân 2 cô ý tá với nét mặt lo âu. Xuân Hà thấy vậy liền đưa tay lấy cái hoá đơn trên tay nó rồi nói :

_ Thôi cháu vào phòng với mẹ đi , để cô đi đóng tiền cho.

Thằng Dũng gật nhẹ đầu và hơi mỉm cười thay cho câu cám ơn rồi nhanh chân bước theo 2 cô y tá nọ.

Sau khi đưa bệnh nhân vào phòng , 2 cô y tá căn dặn người nhà không được hỏi han gì bệnh nhân sẽ không tốt cho sức khoẻ của họ.. rồi lui ra. Thằng Dũng đứng lặng bên chiếc giường nệm trắng tinh tươm ngắm nhìn mẹ nó đang thiêm thiếp ngủ. Trên gương mặt mẹ nó còn hằn sâu vẻ mệt mỏi sau cơn phẫu thuật. Thằng Dũng bỗng thấy thương mẹ nó vô ngần. Nó ước chi có thể thay mẹ chịu đựng những cơn đau ấy , ước chi người nằm đây là nó chứ không phải là mẹ … càng nghĩ nó càng thấy buồn bã và nước mắt cứ chực trào ra 2 bên khoé mắt.

Trên giường , Tuyết Trinh vẫn nằm im lìm và bất động không hay biết gì về sự có mặt của thằng Dũng ở đây .

Thằng Dũng đứng nhìn mẹ nó nằm thiêm thiếp trên giường mà lòng dâng lên một niềm xúc động không thể thốt nên lời. Nó lặng lẽ đến bên chiếc giường và nhẹ nhàng ngồi xuống rồi cầm bàn tay trắng bệch của Tuyết Trinh lên xoa nhè nhè. Những ngón tay nó miết nhẹ nhàng trên bàn tay với những ngón thon dài vốn đuợc mẹ chăm sóc rất kĩ nên cực kì sạch sẽ và mềm mại. Nó nhìn Tuyết Trinh với đôi mắt ngấn ngấn lệ.

Trên giường , Tuyết Trinh vẫn im lìm trong giấc ngủ đầy mệt mỏi và ưu tư.

Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu , thằng Dũng vẫn cứ ngồi cạnh bên mẹ nó và nắm bàn tay ấy như để truyền thêm hơi ấm và sức mạnh cho nàng. Chỉ đến khi Xuân Hà bước đến bên cạnh và đặt bàn tay lên vai nó thì nó mới sực tỉnh :

_ Thôi nào chàng trai , hãy để cho mẹ nghĩ ngơi một chút nào !

Lúc ấy thằng Dũng mới hay sự có mặt có mặt của Xuân Hà trong phòng .. nơi mà vốn dĩ nó chỉ nghĩ rằng là nơi chỉ có nó và mẹ mà thôi.

_ Dạ , cháu biết rồi cô ạ.

Thằng Dũng cười gượng và đưa tay ra hiệu mời Xuân Hà ngồi xuống chỗ cuả mình sau khi đã đứng lên. Tuy nhiên cô chỉ mỉm cười và lắc đầu thật nhẹ :

_ Thôi được rồi Dũng .. giờ cô cũng phải về đây , cháu ở lại chăm sóc cho mẹ nhé .. sáng mai cô sẽ qua đây sớm với mẹ cháu …

Rồi cô tiếp :

_ À , cái hoá đơn thanh toán viện phí cho ca mổ cô đã thanh toán rồi , cháu yên tâm nhé. Còn cái này _ Xuân Hà mở ví lấy ra 1 xấp polyme mới cứng đưa cho thằng Dũng _ cháu cầm tạm để lo cho mẹ . Thôi cô về nhé.

Trước khi tạm biệt , Xuân Hà kín đáo quay sang cửa phòng xem có ai vào không rồi mới vòng tay qua eo thằng Dũng kéo nó sát vào người đến mức cặp ngực căng tròn như áp sát vào người thằng Dũng. Cô nhìn nó với ánh mắt thật đắm đuối :

_ Cô sắp về đấy , cháu hôn tạm biệt cô đi !

Bất giác , thằngDu4ng quay sang nhìn Tuyết Trinh một cái rồi như tạm yên tâm khi thấy mẹ vẫn đang ngủ say , nó dùng tay nâng cằm Xuân Hà lên rồi cúi xuống áp môi mình vào môi cô với 1 nụ hôn thật nóng bỏng trong khi phía dưới 1 chút , bàn tay nó đang mân mê cái gò ngực tròn căng của người thiếu phụ trẻ đẹp nhưng cũng rất đa tình.

Một lúc lâu sau , dường như thấy như thế cũng đủ mang đến thật nhiếu cảm xúc cho cả 2 người , Xuân Hà đẩy nhẹ thằng Dũng ra rồi nháy mắt với nó :

_ Vậy là được rồi chàng trai ạ , còn để dành cho những sau nữa chứ ?

Nói xong cô đưa tay xuống dưới vuốt nhẹ cái hạ bộ đang cương cứng trong quần thằng Dũng với vẻ thích thú rồi quay lưng bước ra cửa. Thằng Dũng đứng nhìn theo cái dáng lả lướt của Xuân Hà với cặp mông căng tròn đong đưa theo nhịp bước mà nghe thèm dãi. Nếu là ở nơi khác thì dễ gì thằng Dũng dễ gì đề cho cô ra về dễ dàng thế , nhưng ở đây thì khác ! Nó cố nén sự ham muốn tột độ của mình vào sâu trong tận đáy lòng rồi tiện tay nhấc cái ghế kê sát nơi Tuyết Trinh đang nằm , tay nắm chặt tay mẹ và mắt nhìn nàng đăm đăm.

Thời gian vẫn cứ chầm chậm trôi qua trong thinh lặng …

Không biết thằng Dũng đã ngồi nhìn mẹ nó đã bao lâu rồi , chỉ biết rằng khi Tuyết Trinh vừa cử động nhẹ các ngón tay và từ từ mở mắt ra thì nó đã gục đầu lên thành giường mà ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Về phần Tuyết Trinh , sau khi được y tá đưa ra khỏi phòng mổ và chuyển về phòng chăm sóc đặc biệt này , nàng nhận biết được tất cả bằng trực giác của mình nhưng dù cố gắng đến mấy nàng vẫn vẫn không mở mắt ra được. Có lẽ do mất sức quá nhiều lại thêm tác dụng của thuốc mê nên nàng vẫn cứ như đang say ngủ. Lúc thằng Dũng với Xuân Hà thì thầm nói chuyện với nhau , nàng vẫn nghe loáng thoáng bên tai nhưng không nhận ra ai đang nói chuyện với ai. Đầu óc của nàng cứ bồng bềnh và lơ lửng trong đám mây dày đặc.

Chỉ đến khi nàng thấy thật tỉnh táo và từ từ mở mắt ra , Tuyết Trinh nhìn lên trần nhà chỉ thấy một màu vôi trắng xoá. Nàng nhắm mắt lại rồi lại mở ra và nhận ra ngay đây không phải là căn phòng quen thuộc của nàng và nàng cũng biết đây là đâu và vì sao mình lại nằm đây. Tuyết Trinh cố gượng người ngồi dậy nhưng không thể , tuy nhiên cử động của nàng cũng đủ đánh thức thằng Dũng choàng tỉnh sau giấc ngủ đầy mệt mỏi :

_ Mẹ tỉnh rồi à ? Mẹ thấy trong người sao rồi mẹ ?

Nó thấy Tuyết Trinh tỉnh dậy nên mừng quá cứ hỏi dồn dập mà quên cả lời dặn của cô y tá khi nãy.

Tuy nhiên Tuyết Trinh không trả lời câu hỏi của nó mà hỏi ngược lại :

_ Đây là đâu thế .. sao mẹ lại ở đây ??

Thằng Dũng liếm môi đáp nhỏ xíu :

_ Đây là bệnh viện mẹ ạ !

Tuyết Trinh tỏ vẻ ngạc nhiên :

_ Bệnh viện à , sao mẹ lại ở đây thế ?

Thằng Dũng thấy mẹ mới vừa tỉnh lại mà đã có nhiều điều để lo lắng như thế nên nó sợ sẽ ảnh hưởng đến sức khoẻ cũa nàng nên nó vội nắm bàn tay nàng như muốn truyền thêm nghị lực :

_ Không sao đâu mẹ , mọi việc ổn rồi , mẹ nghĩ ngơi một chốc sẽ khỏi ngay ấy mà.

Nói xong nó lấy khắm lau những giọt mồ hôi lành lạnh đọng trên trán Tuyết Trinh với vẻ rụt rè dường như nó sợ làm mạnh sẽ khiến nàng đau thêm vậy. Thấy hành động của nó như thế Tuyết Trinh dù đang bệnh cũng phải phì cười :

_ Mẹ khoẻ rồi , con đừng lo lắng. Giờ rót cho mẹ miếng nước nhé.

Sau khi uống chút nước , Tuyết Trinh nhắm mắt lại và dần dần hồi tưởng những việc đã xảy ra trong chiều nay … buổi tiệc ở nhà Mỹ Linh … những bước nhảy và những giai điệu rộn rã … những lon bia và những viên thuốc màu hồng … gương mặt thằng con trai bằng tuổi con nàng với những cử chỉ vuốt ve mơn trớn những chỗ nhạy cảm trên người nàng … rồi xe cộ tấp nập trên đường và 1 chiếc xe băng ngang tông vào bên hông xe nàng … Tuyết Trinh mơ hồ nhớ lại tất cả những việc ấy như đang tua lại một thước phim được quay bằng cái đầu thông minh tuyệt đỉnh. Khi đã nhớ lại tất cả , Tuyết Trinh tự nhiên thấy mủi lòng và những giọt lệ cứ lặng lẽ tuôn rơi trên mắt đẹp …

Thằng Dũng thấy tự dưng mẹ lại khóc trong lặng lẽ như thế thì lấy làm lo lắm , nó nghĩ có lẽ Tuyết Trinh đau đớn lắm nên mới khóc không thành tiếng như thế. Nó hỏi với vẻ lo lắng :

_ Mẹ đau lắm phải không ? Con thương mẹ quá !

Nói xong nó cầm bàn tay Tuyết Trinh áp lên má biểu lộ sự yêu thương. Nàng thấy xúc động vô cùng khi con nàng lo lắng cho nàng nhiều như thế. Khẽ đưa bàn tay xoa nhẹ má nó , nàng trấn an :

_ Mẹ không sao đâu , cám ơn con. Giờ con đi ngủ đi cho khoẻ. À , mai con gọi điện về quê của bà ngoại hay con Dung lên nuôi mẹ nhé , con là con trai không biết chăm sóc người bệnh đâu.

_ Dạ , con biết rồi !

Nó đáp khẽ khàng rồi nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Tuyết Trinh mắt nhìn nàng nửa như âu yếm nửa như lo lắng. Tuyết Trinh như muốn lịm người trong đôi mắt ấy .. cái đôi mắt rất giống một người .. trong quá khứ !

Về phần Xuân Hà sau khi ra khỏi bệnh viện , cô chạy thẳng về nhà với nét mặt vui tươi hớn hở. Nụ hôn vừa rồi với thằng Dũng mang lại cho cô thật nhiều cảm xúc. Khi vào nhà thì ông chồng nàng đã đi trực đêm từ lúc nào. Là vợ một bác sĩ giỏi , đôi khi Xuân Hà cũng thấy hãnh diện khi ra đường những người quen cứ gọi cô là bà bác sĩ … nhưng cũng có lắm khi cô thấy buồn bã và trống vắng … như lúc này đây … cái cơ thể phơi phơi xuân tình đang thèm được vuốt ve và mơn trớn .. nhưng chồng cô lại chẳng ở kề bên …

Và không phải ngẫu nhiên mà cô nghĩ tới thằng Dũng thật nhiều khi từ bên trong sâu thẳm người nàng , như4một săn cứng hơn và cái âm hộ cũng đang bắt đầu ươn ướt. Xuân Hà buông người nằm dài ra nệm rồi đưa tay vuốt ve vùng tam giác của mình với sự thèm khát vô tận. Phải chi có thằng Dũng ở đây thì hay quá !! Cô lặng lẽ đưa tay mở khoá quần rồi kéo xuống tận đùi , sau đó những ngón tay bắt đầu len lỏi vào bên trong cái chip mỏng manh để đi tìm vùng đất mang tên cõi hoang lạc …

Từ ngày thằng Dũng theo mẹ về lại sài gòn , út Dung bỗng chốc thay đổi thành 1 con người khác hẳn với bản tính thường ngày của nàng. Nếu trước kia nàng vui tươi và tinh nghịch bao nhiêu thì bây giờ nàng lại ưu tư và sầu muộn bấy nhiêu. Mà thằng Dũng về sài gòn mới có 3 ngày thôi chờ mấy ?? Vậy mà với những người đang yêu , như út Dung , thì 3 ngày ngắn ngủi cũng chẳng khác chi ba năm trời đăng đẳng.

Là một cô giáo trẻ và có ăn học , dĩ nhiên út Dung cũng thừa biết mối quan hệ giữa nó & thằng Dũng là mối quan hệ không bình thường và không được mọi người chấp nhận .. nhưng chẳng hiểu sao trái tim của nàng vẫn luôn đầy ắp hình bóng của đứa cháu ruột thịt … từng ánh mắt , nụ cười , những nụ hôn và vòng tay ấm áp .. những lần ân ái tuyệt vời cùng nhau lên đỉnh vu sơn làm sao nàng có thể quên được. Tình yêu là không biên giới và nỗi nhớ cũng chẳng bình yên.

Khi người ta yêu , người ta luôn nhìn đời bằng một cái nhìn chỉ toàn màu hồng rực rỡ và lãng mạn .. nhưng khi buồn người ta lại chỉ thấy bên mình một màu u ám , buồn bã và cô đơn. Út Dung cũng thế. Từ ngày thằng Dũng đi rồi , nàng cứ ra vô thơ thẩn như người mất hồn , đôi mắt nặng trĩu 1 nỗi buồn và trái tim luôn thổn thức gọi tên một người .. một người mà nàng đang rất nhớ nhung và mong gặp mặt .

Bà bảy vốn là một phụ nữ từng trãi , nhiều kinh nghiệm và rất tinh tế trong nên bà chẳng khó khăn gì để không nhận ra những thay đổi ở đứa con gái út của bà. Con nhỏ trước nay có ưu tư và sầu muộn thế đâu ? Hay là nó đang yêu một anh nào nên đâm ra lơ ngơ như thế ? Bà dám chắc rằng nàng út đang yêu một ai đó nhưng có cho vàng bà cũng thể nghĩ ra chàng bạch mã hoàng tử của cô út lại là .. thằng Dũng _ cháu ngoại của bà.

Chỉ có ông bảy là cảm thấy thoải mái từ khi thằng Dũng về trên đó , lúc còn ở đây tối ngày nó cứ quấn qúit bên út Dung làm ông đôi lúc chợt thấy thèm thuồng cái body tươi mát của út Dung cũng chẳng dám bén mảng tới gần nó mà tìm cơ hội đụng chạm hay sờ mó tí chút cho đỡ thèm. Mà cũng lạ , kể từ cái đêm ông làm tình với con Dung trong phòng ngủ của nó , giây phút hoan lạc trôi quá tuy ngắn gủi nhưng cũng khiến cho cái máu dâm đãng cũa một lão nông lực điền ngày càng trỗi dậu mạnh mẽ hơn. Lúc nào lão 7 cũng cảm thấy thiếu thốn và mỗi ngày .. cứ phải giương mắt ếch ra mà nhìn con út ngon lành và tươi hơn hớn dạo qua dạo lại trước mặt với cặp bưởi căng tròn trắng mịn và cái mông vun đầy là ông bỗng thấy tứa nước miếng đầy mồm nhưng phải cố nén lại , nếu chẳng có ai ở nhà có khi ông đè con út ra mà làm bậy như hôm truớc cũng nên.

Buổi tối khung cảnh miền quê vốn đã buồn lại càng buồn hơn với tiếng ếch nhái côn trùng kêu ra rả suốt năm canh. Thoảng hoặc trong đệm tối im ắng vang lên tiếng chó sủa ma ăng ẳng. Ngoài cánh đồng xa lâu lâu lại có ánh đèn pha của 1 tay soi cá nào đấy quét ngang nền trời đen mịt làm ánh lện 1 tia sáng hiếm hoi .. rồi vụt tắt , trả lại cho màn đêm một màu đen quen thuộc & vĩnh hằng.

Mỗi tối , khi còn thằng Dũng ở đây hai dì cháu thường hay cùng nhau đi dạo vòng vòng ngoài con đê mát lạnh bởi những cơn gió thổi lộng từ ngoài con sông rộng. Và cũng lắm khi thằng Dũng nghịch ngợm siết chặt nàng trong vòng tay mạnh mẽ của nó và hai người trao cho nhau những nụ hôn thật dài đầy mật ngọt. Kỉ niệm còn tươi nguyên như thế mà nay người ở nơi đâu ?! Lối mòn kỉ niệm vẫn còn đầy những dấu chân quen thuộc mà hơi ấm người yêu vẫn như phảng phất quanh đây. Bây giờ tuy không có thằng Dũng bên cạnh nhưng buổi tối út Dung vẫn một mình đi tha thẩn trên con đường đầy kỉ niệm mà nghe nỗi nhớ nhung cứ cồn cào trong tâm khảm. Lang thang một mình bằng nhưng bước chân không định hướng , nàng cứ thế bước đi lặng lẽ trong đêm tối mà không hề hay biết có một người luôn lặng lẽ theo sau và theo dõi từng bước chân của nàng như con hổ theo dấu chân con nai tơ vậy. Ngày thứ 1 .. ngày thứ 2 .. rồi ngày thứ 3 … đêm nào con mãnh thú cũng phát hiện con mồi của mình cứ đi thơ thẩn trên 1 cung đường quen thuộc , với 1 tâm trạn quen thuộc , và .. con nai tơ ấy không hề phát hiện ra mình đã bị theo dõi từ 3 ngày trước.

Tối hôm ấy .. cũng như hai hôm trước .. sau khi cố nuốt chén cơm mà bày bảy và con Mai cố ép .. út Dung lại để mặc cho con Mai loay hoay thu dọn bát đĩa .. nàng vào phòng lấy cái áo khoác lên người rồi bước ra con đường thẳng tới triền đê. Lúc này tuy mới hơn 7h tối nhưng vì đây là miền thôn dã quê mùa nên ngoài đường rất vắng vẻ. Những người nông dân lam lũ sau một ngày làm việc cực nhọc giờ đây họ đang quây quần bên gia đình và mâm cơm hạnh phúc. Hiếm khi có ai ra đường vào lúc này. Mà có đi thì họ cũng đi trên đường lộ chứ chẳng ai lại ra triền sông. Hoạ chăng chỉ có những kẻ đang thất tình mới thế.

Và lúc này , cũng trên con đường ấy đang có 2 kẻ đang đi cùng 1 hướng với 2 mục đích khác nhau. Một kẻ ngẩn ngơ đi tìm kỉ niệm còn 1 kẻ gian manh đi tìm cơ hội. Hai người này là ai chắc các bạn cũng đã đoán ra được rồi !!

Vẫn như hai hôm trước , sau khi con út vừa ra khỏi nhà là ông bảy cũng làm kiếm cớ làm bộ sang nhà hàng xóm uống trà tám chuện thời sự , rồi ông nhanh chóng bám theo con út sát nút. Con nhỏ đi trước chẳng hề hay biết cha nó đang đi theo sau như con hổ đói rình con nai tơ thơm ngọt. Nhưng hai đêm trước .. mỗi khi con hổ đói định vồ mồi thì lại bị hụt vì lý do khách quan. Chính vì thế đêm nay nó quyết định phải hạ đo ván con mồi đề bù đắp cái công lao cực khổ theo dõi mấy ngày qua.

út Dung đi lang thang mãi cũng cảm thấy cuồng chân nên nàng ngồi bệt xuống triền đê và nguớc nhìn bầu trời cao thẳm không một vì sao mà không lòng trống vắng. Rồi nàng xăn quần lên ngang bắp chân và thọc hai chân xuống nước vung vẫy nhưng tia nước mát lạnh làm bắn tung toé khắp nơi. Dòng nước mát lạnh khiến tinh thần út Dung cũng phần nào cảm thấy thoải mái hơn. Nàng hít một hơi dài làn không khí trong lành rồi thả người nằm dài lên bờ cỏ êm mượt , hai chân buông thỏng dưới nước và mắt nhắm nghiền mơ cõi hư vô không tồn tại.

Ngay lúc đó , con hổ _à không , chính xác hơn là ông bảy _ nhanh như cắt chạy như bay đến nằm đè lên người út Dung … một tay lão bịt miệng nàng cho nàng khỏi hét lên còn tay kia lão thộp ngay cái gò thịt vun đầy giữa háng nàng mà xoa nắn. Quá bất ngờ truớc sự tấn công của kẻ lạ , lại giữa chốn đồng không mộng quạnh , út Dung sợ muốn chết điếng. Thôi chết , mình bất cẩn quá ! Nàng thầm tự trách mình. Ban đêm ban hôm đi ra ngoài 1 mình thế này thì biết bao nguy hiểm rình rập xung quanh. Mà khốn nỗi mấy hôm trước trong lòng nàng chỉ có hình bóng thằng Dũng nên nàng không còn tâm trí để nghĩ tới điều khác. Và hôm nay .. khi nàng nghĩ đến thì đã quá muộn rồi.

Dường như ông bảy cũng đã nhận ra út Dung đang rất sợ hãi vì cả người nàng cứ run lẩy bẩy cả lên. Mà khốn nỗi , đã mấy hôm nay phải nhịn thèm nay may mắn vớ được con mồi ngon lành thế này làm sao lãi bỏ qua dễ dàng như thế. Khẽ nới lỏng tay ra khỏi cái miệng nhỏ xinh cũa út Dung rồi lão trườn lên dùng lưỡi liếm dài vào ngấn cổ trắng nõn nà và kéo dài vào tận vành tai nàng. Cái lưỡi nhám nhúa của lão làm út Dung nổi gai ốc đầy người. Càng lúc lão càng liếm láp bạo liệt hơn. Lão gồng cứng cái lưỡi lại rồi thọc vào trong lỗi tai út Dung mà ngoáy khiến nàng vừa nghe nhồn nhạt mà lại vừa thấy hơn thích thích. Khốn nỗi kẻ lạ lại là một nguời có quá nhiều kinh nghiệm trong việc đưa nàng út nhà ta từ từ lên cõi thần tiên đào mộng. Những chỗ nhạy cảm và kín đáo nhất trên người nàng giờ đây dang bị lão tấn công dồn dập.

Bên dưới mấy ngón tay lão cứ xun xoe cái gò thịt non mềm căng mịn đằng sau lớp vải quần tây mỏng dính. Cái dây kéo được lão kéo xuống một cách nhẹ nhàng rồi mấy ngón tay cứ mon mne theo cái khe hở của cái khoá quần mà đi vào vùng tam giác cấm. Cái quần chip nhỏ xíu ôn chặt 2 bờ mu vun đầy lạo xạo những sợi lông nhuyễn mịn. Lão dùng ngón tay vạch cái đáy quần chip út Dung sang một bên rồi lấy ngón tay quẹt quẹt vào cái khe rãnh ươn ướt giữa hai gò thịt mềm mại. Nước nhờn từ bên trong cửa mình út Dung cứ theo ngón tay ấy mà tuôn ra mãi. Lão 7 bất ngờ rút ngón tay ra khỏi cái cửa mình út Dung rồi đưa lên miệng mút sạch.

Vô tình lão buột miệng kêu lên :

_ Ngon thật !

Đến lúc này út Dung mới nhận ra giọng nói của người đang sàm sỡ cô từ nãy tới giờ không ai khác chính là ông bảy ! Hèn chi ngay từ lúc đầu nàng đã nghe cái mùi mồ hôi này quen thuộc lắm nhưng do quá sợ hãi nên nàng không biết là ai.

_ Trời ơi , ba … sao ba lại …

Út Dung ngẩng cao đầu cố kêu lên những tiếng kêu đã bị chẹn lại khi lão bảy đã như con rắn trườn xuống dưới chân nàng và nắm cái quần tuột xuống rồi vục đầu vào cái mu non mềm ướt át bú chùng chụt..

Lúc này cũng hơn 8 giờ đêm rồi.

Trên đường lộ hầu như vắng hẳnbóng người qua lại , con đường phủ một màu đem tăm tối như đoang đồng loã với hành vi loạn luân của lão 7 với đứa con gái ruột của mình.

Là một lão già dâm đãng và có quá nhiều kinh nghiệm trong tình trường , lão biết mình cần phải làm gì để cho con Dung nhanh chóng đi vào cõi thần tiên hoan lạc. Những cử chỉ phản đối lúc đầu lão biết rõ sẽ chỉ là thoáng qua thôi. Hoạ có là thánh thì mới chịu nổi màng vét máng tận tình của lão thế này chứ người phàm , mà lại là đứa con gái non tơ và sung mãn như con Dung đây , thì chỉ có nước nhắm mắt trân mình đón nhận những đợt sóng khoái cảm mà thôi.

Con đường dẫn tới bờ đê ban ngày vốn đã ít người qua lại , thảng hoặc chỉ có 1 vài người đi làm đồng tạt qua rửa ráy tay chân , rồi về. Hay những đứa trẻ chăn trâu lâu lâu cũng nhảy đùng đùng xuống dưới tắm táp , nhưng đó là ban ngày. Còn ban đêm thì có là điên mới ra đây giờ này. Bây giờ .. nằm trong nhà với chăn êm nệm ấm có phải là sướng hơn không !?

Vậy mà nơi đây bây giờ lại đang có hai kẻ như điên như dại. Lão bảy càng bú cái âm hộ mềm nhuyễn của con Dung và nuốt từng ngụm tinh thơm ngọt và béo ngậy mà nghe lòng già hứng hừng hực. Cái cổ lão khô ran dù lão cứ liên tục nuốt tinh út Dung liên tục. Bên dưới háng , cái củ lẳng của lão nở tương lên như khúc cũi , và thẳng đuột. Tuy nhiên lão vẫn chưa muốn sử dụng tới cái này mà muốn vờn con nhỏ thêm một chút nữa.

Lại nói về út Dung , lúc này hầu như nàng chẳng còm một chút sức lực nào để phản ứng hay chống đối nữa. Sau khi biết rằng người đó là cha mình , nàng tự dưng cũng cảm thấy hơi yên tâm vì ít ra người đó sẽ không làm gì để nguy hiểm cho tính mạng của nàng. Nhưng mà … cứ cái kiểu đè nàng ra mà rúc vào háng và nút âm hộ chùng chụt thế này thì làm sao nàng chịu nổi đây ?? Đã hơn 3 ngày qua không có thằng Dũng bên cạnh nên lúc nào cái hạ thể của nàng cũng nghe râm ran ngứa … cái cảm giác thiếu thốn một vật tròn dài và nóng hổi của đàn ông đi vào. Chẳng phải vì thế mà nàng cứ ra vào như người mất hồn ấy hay sao.

Nhưng bây giờ , cái cảm giác thèm khát và thiếu thốn bấy lâu nay lại đang được cha nàng chăm sóc rất nhiệt tình như thế này thì thử hỏi làm sao nàng chịu nổi. Cái lưỡi nhám nhúa đầy gai của ông cứ quét qua quét lại trong cái khe tình mềm ấm ấy khiến nàng cứ như muốn điên lên. Và nữa , cứ một chút ông lại gồng cứng lưởi lại rồi lần tìm ngay cái lỗ nhão nhoét trơn ướt mà thọc vào bên trong làm nàng sướng muốn ngất ngây. Một cảm giác tuyệt vời và phấn khích mà sau cái ngày cung thằng Dũng đi nhà nghĩ trên chợ huyện về , hôm nay nàng mới lại được đón nhận. Và thật sự ngay lúc này đây , hình bóng thằng Dũng chỉ là một chấm mờ nhỏ xíu trong góc nhỏ trái tim út Dung mà thôi.

Thay vào đó là hình ảnh ông bảy với thân hình rắn chắc của mợt lão nông tri điền. Cái cảm giác mà ông mang lại cho nàng quả thật hơn hẳn những lần ân ái cùng thằng Dũng mà chính nàng cũng không hiểu vì sao mình lại so sánh như vậy nữa. Nếu như những lần làm tình vơí thằng Dũng nó nhẹ nhàng bao nhiêu thì ông bảy bây giờ lại mạnh mẽ và quyết liệt bấy nhiêu. Cái miệng nóng hổi của ông há to ra và ngoạm hết cái mu vun tròn vào miệng mà nút miết như người ta mút tép cam. Bao nhiêu nước nhờn từ cửa mình út Dung cứ trào tuôn vào miệng ông làm ông không kịp nuốt. Út Dung hứng quá nên trong vô thức ưỡn người lên khiến cho cái mu của nàng như áp sát hơn vào miệng lão 7. Lão già thừa kinh nghiệm để hiểu rằng con nhỏ đã hứng lắm rồi nên bắt đầu chuyển từ màn khẩu dâm sang … cưỡng dâm.

Lúc út Dung con người lên , lão cũng nhanh chóng ngồi nhỏm dậy theo kiểu chồm hổm và 2 tay ghịt lấy vòng eo mướt rượt của con nhỏ mà rấn miệng vào cái mu ướt nhoét đó nút thật mạnh. Những sợi râu mới cạo vừa ra nhu nhứ trên miệng và cằm của lão cạ cạ vào vùng da thịt non hồng ở 2 bên đùi non út Dung mang đến cho nàng một cảm giác vừa nhột nhạt vừa thích thú. Và rồi , khi mà cái miệng tham lam của ông lão cứ ngậm lấy cái âm hộ nàng và nút mạnh như thế thì út Dung đã không còn kiềm chế được cơn khoái cảm nữa. Nàng run run người và nẩy lên như con cá mắc cạn rồi từ sâu trong cửa mình một dòng tinh đặc quánh tia thẳng vào miệng lão bảy. Con nhỏ ” ra ” rồi … con sướng rồi thì bây giờ tới ba nhé , lão nghĩ thầm.

Một cách nhẹ nhàng , lão hạ cả cơ thể mềm nhũn của con Dung xuống &cởi cái áo ra trãi dài lên mặt đất rồi kéo con nhỏ nằm lên đó. Út Dung bây giờ trong người nàng cơn sướng vẫn chưa tan biến nên nàng vẫn như đang lơ lửng tận chốn tiên cảnh bồng lai nào đó , để mặc nơi hạ thế lão bảy mặc tình muốn làm gì với cơ thể nàng cũng được.

Ông bảy nằm xuống bên cạnh con Dung và đưa tay bóp bóp cái gò ngực căng cứng của nó rồi mỉm cười khoái trá. Đúng là gái tơ có khác , cái vú thì trắng mịn thơm phức và săn chắc thế này bóp mới đã tay chứ ai như của bà bảy ở nhà vừa mềm xuội và nhão nhoét. Bóp ngực con Dung một hồi , lão khẽ đẩy người nó nằm quay mặt qua bên kia và lão nằm phía sau lưng nó cũng nghiêng mình theo rồi đưa tay móc cái dương cụ ra vuốt ve mấy cái , sau đó lão kề đầu rùa vào giữa 2 bờ mông út Dung cạ lên cạ xuống và nhanh chóng tìm ra cái hang tình giữa 2 bờ môi đang run rẩy , lão nhanh chóng đút cái của nợ vào đó rồi ưỡng người rấn tới .. nguyên khúc thịt nóng hổi đi vào cửa mình út Dung một cách ngọt sớt.

_ Ối ..ôii..ohhh….

Út Dung bật tiếng rên khe khẽ khi ông bảy đưa hàng vào trong người nàng. Cái khúc thịt cứng ngắt ấy cứ liên tục được ông kéo ra kéo vào đâm sừng sực vào lỗ âm đạo làm nàng sướng quá cứ lấy tay siết chặt cái vạt áo ông bảy trãi dướí đất và miệng rên y ỷ như con mèo cái khát tình. Ông bảy cứ liên tục nẩy mạnh mông cho cái của lẳng của lão đi sâu vào trong người con Dung. Cái âm hộ của con nhỏ bót khìn khìn khiến lão mấy lần muốn phun tinh như lão cố nén lại và tiếp tục nắc phành phạch vào cái mu con nhỏ.

Không biết trãi qua thời gian bao lâu , lão mớí chịu buông con nhỏ ra rồi lật nó nằm úp xuống đưa cặp mông tròn lẳn lên trời rồi lão ngồi xổm đưa tay banh hai cái mông út Dung ra và nhét thằng nhỏ vào lỗ âm đạo nàng ấn mạnh xuống. Lại một lần nữa caí ấy của lão đi vào trong người út Dung thật dễ dàng vì âm hộ nàng đang ướt nhoè tinh khí … cái kiểu chơi thế này sao mà đã quá .. lão bảy dập mạnh mấy cái thì bỗng thấy cả người sướng bấn lên và biết lão sắp ra nên dồn hết sức nắc mạnh mấy cái rồi rủn rủn người bắn thẳng dòng tinh vào trong người út Dung và nằm luôn lên người con nhỏ mà bên dưới , cái củ lẳng vẫn nằm yên bên trong âm hộ nàng .. và chưa xìu xuống.

Một lúc sau , ông mới từ từ rút cây hàng ra khỏi người con Dung. Những giọt tinh còn dính trên đó nhiễu xuống mông út Dung khiến nàng bỗng nghe lành lạnh. Tuy nhiên khi ông bảy vừa đưa tay vuốt ve chòm lông âm hộ mềm mại và xoăn tít của nàng rồi cầm cái củ lẳng còn sượng sần ấy định làm thêm phát nữa thì nàng liền dùng hết sức đẩy ông ra , và nói nhỏ :

_ Thôi ba , con mệt rồi , mình về thôi !

Nói xong không đợi ông phản ứng nàng lật đật đứng dậy kéo quần lên rồi ú té chạy thật nhanh về huớng nhà mình không cần biết ông bảy ở phía sau đang làm gì.

Một lúc sau khi nàng vừa đặt chân lên bậy cửa thì đã nghe tiếng bà bảy khóc thút thít khiến nàng thấy hoảng hồn và nghĩ không lẽ bà bảy đã biết chuyện vừa rồi giữa nàng với ông bảy ?! Nhưng sau khi nghe bà bảy nói rõ lý do thì nàng mới cố nén tiếng thở dài và không còn lo lắng nữa :

Bà bảy mếu máo khi nhìn thấy út Dung :

_ Út ơi . con Trinh chị của con , nó bị đụng xe và đang nằm trong bệnh viện….

Út Dung chưa kịp mừng vì chuyện giữa giữa cô và ông bảy chưa bị phát hiện thì lại thêm 1 phen hoảng hốt khi những lời nói của bà bảy chẳng khác nào sấm nổ bên tai. Cô nhìn mẹ , giọng thảng thốt :

_ Mẹ nói gì cơ ??? Chị Trinh …. bị xe đụng ??

Bà bảy mếu máo :

_ Ừ .. thằng Dũng mới điện về cho hay nè. Ngày mai má với con lên đó coi liệu mà chăm sóc cho con Trinh chứ thằng Dũng đàn ông con trai làm sao mà biết chăm sóc người bệnh là phụ nữ !

Út Dung đứng tần ngần như muốn nói thêm điều gì thì bà bảy đã vội lấy tay đẩy lưng cô vào nhà trong rồi bảo :

_ Thôi con đi ngủ sớm đi .. mai mình còn về sài gòn sớm nữa.

Nghe mẹ nói cũng có lý , vả lại mới một phen ngây ngất trời mây với ông bảy ngoài đồng bây giờ cô cũng thấy mệt đứ đừ và đang muốn ngả lăn ra nệm mà ngủ cho khoẻ. Vì vậy không chờ bà bảy nói gì thêm , Út Dung chỉ hơi gật nhẹ đầu rồi quay lưng đi vào nhà trong. Và khi cô vừa khuất bóng sau phòng khách thì ông bảy cũng từ nhà sau đi lên và 2 người lập tức đối mặt nhau trước cửa phòng Út Dung. Cô định mở cửa phòng và lẻn vào đấy trước khi ông bảy kịp giở trò nhưng cô đã không nhanh hơn ông lão đang sung sức vì tình. Một tay nắm tay Út Dung kéo ghịt về phía mình , tay kia lão chộp ngay vào cái mu vẫn còn ướt đẫm nước nhờn và tinh khí của lão bắn vào khi nãy mà bóp lấy bóp để. Hơi bất ngờ và hoảng hốt nhưng cô không dám la lên mà chỉ oằn mình chịu trận và nhỏ giọng :

_ Buông con ra đi ba … má ở nhà trên kìa !

Mặc kệ cho cô con gái nói gì , lão nhanh tay mở chốt cửa rồi lôi Út Dung vào trong và bấm chốt lại. Lúc này Út Dung đứng tựa lựng vào cửa và ông bảy đứng trước mặt cô. Chưa kịp hiểu ông sẽ làm gì tiếp theo thì ông đã ngồi thụp ngay xuống trước mặt cô và nắm cái quần tuột mạnh xuống. Theo phản xạ cô đưa tay ngăn lại và cong người để che cái hạ thể đang phơi bày trước mắt ông bảy như miếng mồi ngon béo bở. Nhưng mà sức cô gái trẻ chẳng thể nào địch lại lão nông ấy trong khi ánh mắt của lão đang long lên sòng sọc trước cái gò mu vun đầy với chòm lông đen mượt. Không chần chờ lâu hơn , lão vòng tay ra sau ôm 2 bờ mông Út Dung ghịt về phía trước rồi há miệng đớp ngay cái mu non mềm nút chùng chục. Cái lưỡi của lão liên tục khua khoắn trên khắp con sò lông vẫn còn dầm dề nước. Những chiếc gai lưỡi nham nhám cứ quét lên quét xuống vùng da thịt đầy nhục cảm khiến Út Dung lại một phen sướng đê mê.

Khuôn mặt cô đỏ lựng lên như người say rượu , hơi thở dồn dập và 2 tay cứ kéo đầu lão bảy mà ghịt vào háng mình. Cái sướng làm cô thấy như đang bảy bổng giữa 9 tầng mây. Bên dưới lão bảy cứ lấy môi mà ngậm hạt đậu nhỏ kéo ra nhè nhẹ rồinhả ra , rồi ngậm , rồi nút. Cái lưỡi gồng cứng lên và chọt liên tục vào cái hang tình khiến cô sướng run lẩy bẩy. Và lúc này dẫu cho bà bảy có xuất hiện sờ sờ trước mặt thì cô cũng chẳng chịu dừng cái trò chơi ái tình này nữa. Biết cô đã hứng tình , lão liền đứng lên và xoay người cô úp mặt vào vách chìa mông ra ngoài. Chẳng nói năng gì lão đưa tay kéo cái eo cô về phía sau cho cái mông hơi bạnh ra rồi cầm củ lẳng quét nhẹ vào cái rãnh giữa 2 bờ mông. Cái đầu rùa bóng lưỡng vào nóng hổi nhanh chóng tìm ra cái hang tình ướt át vả nhẹ nhàng chui vào khi lão ưỡn người đẩy nó tới trước. Cái âm hộ ướt át của cô chợt ấm lên khi dương vật ông bảy đi thẳng vào và cứ thục lấy thục để trong hang tình. Út Dung sướng quá muốn rên lên cho sướng nhưng không dám nên phải khổ sở vừa lấy tay bụm miệng vừa rên khe khẽ. Ônng bảy thấy thái độ ấy thì càng thấy kích thích và hưng phấn tợn. Lão dùng hết sức dập phành phạch vào mông Út Dung rồi rủng rủng bắn tinh vào âm hộ cô gái trẻ.

Tuy đã ra nhưng ông bảy vẫn chưa chịu buông cô ra mà vẫn ôm chặt vào dập thêm mấy cái cho vắt hết những giọt tinh cuối cùng rồi mở chịu thả con mồi. Một cách tự nhiên , lão khom xuống nhặt cái quần Út Dung đằng nằm dưới đầt lên chùi dương cụ rồi nhanh chân lẻn ra ngoài. Đến lúc này cô mới lếch thếch bước lại bấm cái chốt cửa rồi leo lên giường nằm với vẻ mệt mỏi. Ông bảy tuy già nhưng còn sung sức quá thể , 2 cú làm tình double vừa rồi khiến cô gái trẻ thấy mệt lả người. Út Dung định nằm nằm nghĩ mệt một chút rồi sẽ ngồi dậy lấy viên thuốc ngừa thai ra uống , vì dù sao đề phòng vẫn hơn. Nhưng không ngờ vì quá mệt mà cô đã thiếp đi lúc nào không hay.

Và chính vì sơ suất này mà về sau , cuộc đời Út Dung bước sang một lối rẻ mà không ai ngờ trước được !

Sáng hôm sau trong khi Út Dung còn đang ngủ vùi trong phòng thì bà bảy đã thức dậy từ sớm và chuẩn bị đâu vào đấy sẵng sàng. Thấy con gái hôm nay ngủ muộn hơn mọi ngày nên bà bảy cũng hơi lo lo. Chẳng biết con bé có bệnh hoạn gì không. Nhẹ nhàng đưa tay gõ cửa phòng , bà bảy hỏi khẽ :

_ Dung ơi Dung .. con dậy chưa ?!

Tuy đã thức nhưng dường như nét mệt mỏi vẫn còn phảng phất trên gương mặt cô gái. Út Dung lừ đừ ngồi dậy gấp lại chăn màn rồi bước ra ngoài làm vệ sinh cá nhân mà không trả lời câu hỏi của bà bảy một tiếng nào khiến bà càng thêm lo lắng. Nửa tiếng sau , Út Dung đã quần áo chỉnh tề với chiếc quần jean ôm sát cặp chân dài thon thả và chiếc áo thun cổ lọ kèm theo áo khoác ngoài cho đỡ nắng. Cô đẩy xe ra và leo lên ngồi trước rồi mới lấy kiếng mát và khẩu trang ra đeo vào. Bà bảy bước lên ngồi sau lưng và bảo Út Dung chạy đi sau khi đã căn dặn con Mai ở nhà lo cơm nước cho ông ngoại đàng hoàng …

Trong lúc đó nơi bệnh viện thằng Dũng cứ đi đi lại lại trên hàng lang trước cửa phòng Tuyết Trinh đang nằm với vẻ sốt suột , chốc chốc cu cậu lại ngó ra cổng xem bà bảy với Út Dung đã lên tới chưa. Và cái sự chờ đợi quá lâu làm cu cậu phát cáu :

_ Làm cái gì mà lề mề thế không biết .. đã gần 10h trưa mà chưa thấy bóng dáng đâu ??

Và nó chờ đợi cái gì , chắc là ai cũng hiểu !!!

Thời gian vẫn cứ chầm chậm trôi qua trong sự chờ đợi sốt ruột của thằng Dũng. Nó cứ đi đi lại lại trước hành lang và thỉnh thoảng đưa mắt nhìn ra cửa rồi thở dài thường thượt ra chiều ta đây đang suy nghĩ lung lắm vậy !

Và rồi , thời gian trôi qua vẫn cứ trôi qua vẫn cứ trôi qua .. cái gì đến thì cuối cùng vẫn đến. Khoảng tầm gần 11h trưa mắt thằng Dũng bỗng sáng lên khi nó nhìn thấy cái bóng dáng quen thuộc mà nó chờ đợi từ tối hôm qua tới bây giờ vừa quẹo đầu xe vào cổng bệnh viện. Nhanh như mũi tên bắn , nó ba chân bốn cẳng chạy ra cổng vừa đưa tay đỡ bà bảy xuống xe và xách mấy cái balo quần áo , mấy cái túi nhựa đựng trái cây là món quà quê dân dã mà bà bảy mang lên gọi là có chút hương vị cây nhà lá vườn. Nó mở miệng hỏi bà bảy mà mắt nhìn Út Dung chằm chằm :

_ Hai ngoại với út lên trễ vậy ?!

Thoáng nhìn ánh mắt nó , Út Dung hiểu ngay cậu chàng đang hờn mát nhưng cô vẫn lờ đi rồi lặng lẽ dắt xe ra bãi gởi , bỏ lại thằng cháu đứng trông theo cái dáng thắt đáy lưng ong cùng cặp mông căng đầy mà thèm nhỏ dãi ! Bà bảy đáp câu hỏi của thằng Dũng vì bà nghĩ nó hỏi bà , chứ không phải con út :

_ Lẽ ra ngoại lên từ sớm rồi , nhưng tối qua con út nó mệt nên ngủ muộn rồi sáng nay dậy trễ. Không biết con nhỏ có bệnh họan gì không nữa ?!?

Thằng Dũng định giở trò tâm lý chiến với Út Dung và giở bộ giận hờn vu vơ để xem cô nàng sẽ đối phó ra làm sao , nhưng nó thấy dì út có vẻ không quan tâm gì đến nó thì cu cậu cũng hơi chột dạ. Chẳng lẽ cái tiểu xảo của nó đã chẳng có tác dụng gì ư ? Đang phân vân chưa biết sẽ làm gì tiếp theo thì những lời của bà bảy đã như một nguồn sáng mở lối con đường cho một kẻ đang đắm chìm trong bóng tối mênh mông. Bỏ mặc bà bảy đứng một mình , thằng Dũng lật đật chạy theo Út Dung và gọi to :

_ Út ơi .. út !!!

Đang dắt xe với vẻ mệt mỏi , nghe thằng Dũng gọi nên cô dừng lại và chờ nó :

_ Gì vậy , Dũng ??

_ Út bệnh hả ?

Thằng Dũng hỏi dì nó mà ánh mắt nó chiếu 1 tia nhìn Út Dung từ trên xuống dưới và dừng lại thật lâu nơi gò ngực căng đầy như muốn vuớt ve , âu yếm nó với ánh mắt ngây dại khiến cô nàng thoáng thấy nhột nhạt cả người. Khiếp , cái nhìn gì mà như muốn lột trần người ta ra vậy ! Vốn đang mệt mỏi vì đường xa nắng gió , lại thêm chuyện lâm trận double tối qua cùng ông già ở quê nên sáng nay cô nàng còn nghe đấu óc váng vất. Mặc dù hiểu rõ thằng Dũng đang muốn cái gì ở cô nhưng tự nhiên bây giờ với cô , thằng Dũng không còn đáng yêu và đáng nhớ như mấy hôm trước nữa.

Kể từ tối hôm qua , khi mà cô bị ông bảy 2 lần cưỡng dâm và mặc dù cô rơi vào thế bị động , nhưng rõ ràng những gì mà ông bảy mang lại cho cô tuyệt vời hơn nhiều so với thằng Dũng. Nếu thằng Dũng khi vào cuộc với sự hiếu thắng , sung mãn của tuổi trẻ thì ông bảy lại lâm trận với kinh nghiệm của 1 người tình trãi chuyện gối chăn. Nếu thằng Dũng làm cô thấy sướng 1 thì ông bảy mang đến cho cô gầp nhiều lần hơn thế. Ông biết cách làm thế nào để dìu cô đắm chìm vào cõi thiên thai với sự đê mê hoang dại , ông biết cách làm cho cô phải xuất ra nhiều lần trong một cuộc giao hoan. Và hơn hết , nếu cái âm hộ căng đầy của cô với thằng Dũng chỉ là đĩa thức ăn dành cho chú mèo chỉ ưa liếm láp chiếu lệ , thì ngược lại , với ông bảy nó là một bữa tiệc thịnh soạn của 1 kẻ hành khất đang đói khát. Và so với thằng Dũng thì cái khoảng vét máng của ông bảy làm cô thấy kích thích hơn nhiều.

Làm như không nhìn thấy ánh mắt nó , Út Dung vừa tiếp tục đắt xe đi , và cô không trả lời nó mà hỏi tiếp 1 câu :

_ Ai nó dì bệnh ?!

_ Bà ngoại chứ ai !

Thằng Dũng trả lời dấm dẳng.

À , ra thế. Có lẽ sáng nay bà bảy thấy cô dậy trễ nên nghĩ rằng cô sắp bệnh mà nào có biết tối qua cô cùng ông bảy đã làm cái chuyện mà lẽ ra ông chỉ làm với bà. Nhưng chính cô cũng không hiểu vì sao , khi cái lạc thú trần gian ấy đã được khơi dậy thì đạo lý luân thường lại biến đi đâu mất. Thôi , chuyện gì tới sẽ tới , hạ hồi phân giải vậy ! Bụng nghĩ vậy nên cô trả lời cho thằng Dũng khỏi thắc mắc :

_Út chỉ thấy hơi mệt chứ có bệnh hoạn gì đâu , thôi mình vô thăm chị Trinh đi , ngoại chờ kìa !

Nói chưa dứt câu thì cô đã bỏ đi về phía bà bảy , mặc kệ thằng Dũng nhìn theo với vẻ mặt ngẩn ngơ cùng câu hỏi to tướng trong đầu : chuyện gì xảy ra thế nhỉ !?

Ở trong phòng , Tuyết Trinh vừa mới uống thuốc xong nên nàng nhắm mắt mệt chút cho đỡ mệt mỏi. Hôm nay khuôn mặt của nàng đã có chút hồng tươi chứ không nhợt nhạt như hôm đầu tiên vào đây. Đôi môi son giờ đây cũng hồng hào chứ không còn tai tái. Trên trán những sợi tóc mai buông loà xoà rũ mềm đọng trên những giọt mồ hôi lấm tấm. Khi cả 3 bước vào phòng thì Tuyết Trinh mắt vẫn nhắm nghiền. Út Dung bước tới , lắc nhẹ tay nàng và gọi khẽ :

_ Chị ơi .. chị !!!

Nghe tiếng gọi , Tuyết Trinh mở choàng mắt dậy và nàng bỗng mừng rỗ khi nhìn thấy bà bảy cùng con út đang đứng trước mặt.

_ Má .. út Dung .. mới lên hả ?!

Nàng định hỏi thăm nhiều hơn nhưng chỉ nói có bấy nhiêu đã thấy mệt nên dừnng lại và thở dốc. Biết chị đang bệnh không thể nói nhiều nên Út Dung vội đưa tay lên miệng ra dấu bảo chị cô đừng nói nữa rồi đưa tay đỡ Tuyết Trinh ngồi dậy dựa lưng vào thành giường , miệng nói nhỏ :

_ Chị còn mệt hãy nghĩ ngơi cho khoẻ , em với má còn ở đây lâu mà !

Bà bảy nhìn thấy con gái nằm trên giường với cái băng trắng trên đầu và nét mặt mệt mỏi thì lòng xót cả lòng. Bà hỏi mà như không phải hỏi :

_ Sao mà ra nông nỗi thế này hỡ con ?

_ Không sao đâu má , con khoẻ rồi !

Tuyết Trinh đáp lời bà bảy rồi tiếp tục im lặng. Căn phòng rơi vào không khí im ắng đến mức tiếng chú thạch sùng tắc lưỡi trên trần dường như thanh âm cũng to hơn mọi ngày. Rồi , như không chịu nổi sự ngột ngạt , thằng Dũng lên tiếng phá tan sự yên tĩnh :

_ Thôi , có ngoại với út lên rồi , giờ con về nhà tắm rửa nghĩ ngơi đây hôm qua thức cả đêm rồi !

Út Dung với Tuyết Trinh chưa kịp nói gì thì bà bảy đã tiếp lời thằng cháu :

_ Hay là con chở dì út về nhà cho nó nghĩ ngơi luôn đi , để ngoại ở đây với mẹ được rồi. Nhớ lấy thuốc cho dì út uống nghen , nó sắp bệnh đó.

Thằng Dũng nghe bà bảy kêu chở út Dung về nữa thì mừng thầm trong bụng vì như thế có khác chi vẽ đường cho hươu chạy. Mừng thì mừng nhưng ngoài mặt nó vẫn làm bộ nghiêm nghị với khuôn mặt khó đăm đăm :

_ Dì Út có về thì ra cổng lẹ nha không là con về trước ráng chịu à !

Nói dứt câu nó bước ra cửa và đi thẳng ra bãi gởi xe với nụ cười nửa miệng nở trên môi. Trong phòng lúc này chỉ còn ba người phụ nữ và út Dung hiểu rằng nếu về nhà chắc chắm nàng sẽ không yên với thằng cháu nên vẫn còn ngần ngừ chưa chịu bước đi. Thấy con út ngần ngừ bà bảy vội giục :

_ Về nghĩ cho khoẻ đi con , chiều vô đây chơi với chị cũng được.

Cực chẳng đã , cô nàng đành bước ra cửa với vẻ mặt xuôi xị và đi về phía chiềc xe của mình ngoài bãi xe.

Khoảng mười phút sau 2 người với 2 chiếc xe dừng lại trước cổng nhà. Thằng Dũng bước xuống mở cửa rồi cả 2 cùng dắt xe vào. Sau khi khoá cửa cẩn thận , thằng Dũng lật đật đẩy 2 chiếc xe vào nhà trong rồi ra mở cửa phòng khách. Út Dung buông người trên chiiếc ghế nệm êm ái và thấy sảng khoái vô cùng. Cô ngồi bắt chéo 2 chân và nhìn thằng Dũng :

Làm gì mà cái mặt bí xị vậy ?

Thằng Dũng đang lấy nước suối trong tủ lạnh rót ra 2 lý đầy rồi mang lại bàn , nghe dì út hỏi vậy thì liền trả lời với vẻ không vui :

_ Biết rồi còn hỏi !

Dứt lời nó ngồi xuống bên cạnh dì nó rồi đưa ly nước cho dì với ánh mắt chứa chan yêu thương. Chỉ mới đưa ly nước lên miệng uống một hớp nhỏ chưa kịp vơicơn khát thì thằng Dũng đã đưa tay lấy ly nước đắt xuống bàn rồi nắm tay út Dung kéo một cái làm cô ngã dúi vào người nó. Không để dì út kịp phản ứng , nó khom xuống hôn lên mái tóc mượt mà thơm mùi hương lài thoang thoảng rồi nâng khuôn mặt út Dung lên áp môi nó vào môi cô. Thằng nhỏ muốn ăn cháo lưỡi đây mà ! Biết vậy nên cô mím chặt môi không cho đầu lưỡi thằng Dũng đi vào miệng mình. Thấy hôn hoài mà dì Út không chịu mở miệng nên thằng Dũng thấy hơi bực bội. Bàn tay nó lần xuống đặt ngay cái gò ngực căng đầy bóp bóp rồi lần vào trong coocse lần tìm đầu ngực se se. Những ngón tay của thằng Dũng làm Út Dung thấy rởn người. Cô biết rằng nếu để lâu chắc cô sẽ không thể chịu nổi và lại 1 lần nữa buông thả với thằng cháu mất thôi.

_Để dì đi tắm cái đã , nóng quá !

Nói rồi cô xô mạnh thằng Dũng và đứng dậy chạy lên lầu vào phòng Tuyết Trinh và đóng cửa lại rồi buông người nằm dài trên giường nệm suy nghĩ mông lung. Rõ ràng cô không muốn tiếp tục làm chuyện này với thằng cháu , nhưng chẳng hiểu sao khi bàn tay nó vuốt ve những chỗ kín đáo trên người thì cô lại thấy ham muốn kinh khủng. Nếu để lâu chắc cô sẽ không nổi đâu.

_ Á …á …. !

Đang nằm suy nghĩ miên man thì út Dung chợt giật mình khio nghe tiếng thằng Dũng la hớt hải. Tưởng có chuyện gì nên cô vội chạy ra mở cửa rồi chợt há hốc mồm khi nhìn thấy thằng Dũng đang trần như nhộng đứng trước cửa phòng. Cái tay nó vuốt ve cái dương cụ cương cụ nổi những sợi gân ghồ ghề với cái đầu rùa đỏ au. Một thoáng đỏ mặt với hình ảnh ấy , cô hỏi mà mắt cứ nhìn xuống đất :

_ Trời ơi .. gì mà ghê quá vậy ?

Vừa dứt câu cô vội rút vào trong phòng định khoá cửa lại nhưng không kịp khi thằng Dũng đã đưa tay đẩy mạnh cửa phòng rồi bước vào trong. Cứ thằng Dũng 1 bước tiến thì út Dung một bước lùi như con thú săn mồi dồn con mồi vào thề bí. Phút chốc út Dung đã chạm vào thành giường và cô nhè nhẹ ngồi xuống. Không chịu nổi cái cơ thể căng đầy sức sống của út Dung , thằng Dũng nhào tới đẩy cô nằm dài ra giường rồi nằm đè lên trên , miệng hôn lấy hôn để trên khắp mặt mũi rồi thục xuống dưới vục mặt vào cặp nhũ săn chắc và trắng mịn mà hít hít mũi. Sau đó nó nắm lấy cái vạt áo thun của cô kéo lên trên và lột ra khiến trên người cô chỉ còn chiếc coocse bé nhỏ mong manh như không ôm hết bộ ngực căng tròn thiếu nữ. Với vẻ thèm khát lâu ngày , thằng Dũng lấy tay lật ngược cái coocse lên rồi há miệng ngậm hết bầu ngực nút mãnh liệt. Cái lưỡi nó đá kiên tục lên đầu ti khiến Út Dung nổi da gà từng lớp. Bên dưới dương cụ nó cứ chỉa ngay vào cái gò mu căng cứng khiến cô thấy bấn loạn. Định bụng hôm nay sẽ khôg cho nó nhưng cứ kiểu này chắc chỉ có chết thôi, cô than thầm trong bụng.

Bú liếm một hồi , thằng Dũng tiếp tục trượt về phía dưới để cho cái miệng nó ngang tầm cái háng út Dung rồi dừng lại. Trước mắt nó là cái mu vun đầy và thơm mùi rất .. đàn bà ! Không để lâu hơn , nó dụi mặt vào cái mu ấy hôn tới tấp rồi nhanh chóng cởi khoá quần dài Út Dung kéo xuống rồi kéo luôn chiếc quần chip màu tím mận xuống ngang gối rồi há miệng ngậm hai mép thịt đầy lông nút mạnh. Cái lưỡi nó cứ đẩy đưa trong cái khe âm ướt khiến Út Dung thấy sướng bấn lên. Hai tay cô ôm đầu nó ghịt vào háng mình một cách vô thức, bên dưới thằng Dũng cứ tiếp tục khẩu dâm cho dì út làm nàng sướng run lẩy bẩy. Đôi mắt đờ đẫn vì dục tình và hơi thở đã nặng nề gấp gáp :

_ Ố.. ôi .. ui …da …. !

Nghe tiếng rên của út Dung , thằng Dũng càng thêm phấn khích. Nó bú tới lúc hai mép thịt sưng mộng lên và đỏ lựng thì mới dừng lại rồi đứng lên nắm 2 chân út Dung giang ra định kề dương cụ vào lỗ như ngay khi đó bất chợt út Dung rụt người lại làm cái khúc thịt ấy rơi ra ngoài cửa hang tình. Với vẻ hấp tấp , út Dung vội vã đứng lên kéo quần và mặc lại áo rồi nói với thằng Dũng , giọng năn nỉ :

_ Thôi bữa khác nha Dũng … hôm nay dì thấy mệt !

Rồi không để thằng Dũng nói gì thêm , cô lấy quần áo đi vào toilett trong phòng chị cô khoá cửa lại xả nước ào ào như muốn xoá tan cái hoả dục đang bốc cao trong người. Ở bên ngoài thằng Dũng vẫn đứng chôn chân tại chỗ như trời trồng. Cái quái gì xảy ra thế nhỉ ? Nó tự hỏi mình và nó cũng không biết trả lời câu hỏi của nó như thế nào , trong khi giờ đây cả người nó đang hừng hực lửa dục của con đực với cái dùi cui to nầng nẫng.

Nó chẳng hiểu sao hôm nay út Dung lại cứ từ chối nó như thế. Đã mấ hôm không làm tình khiến nó cứ thấy bức rứt cả người , hôm nay cứ mong út Dung lên để thoả mãn cơn khát tình , nhưng bây giờ thì thế này đây !! Làm sao để hạ hoả bây giờ , chẳng lẽ lại dùng ” chị năm ” ??!

Bất giác , trong đầu nó nghĩ tới Xuân Hà , bạn của mẹ nó. Phải rồi , bây giờ mình tới nhà bà cô này , đây sẽ là chỗ cho mình hạ hoả lúc này….

Một buổi trưa tháng 08 trời sài gòn vẫn hầm hập nóng , khí trời oi bức đến ngột ngạt. Trên cao những áng mây cứ chầm chậm trôi ngang một cách bình thản và dường như nó chẳng quan tâm đến những con người đang muốn tan chảy bên dưới nó.

Lúc ấy khoảng 2h chiều … tại nhà Xuân Hà.

Nếu như mọi hôm có lẽ bây giờ Xuân Hà đã đánh 1 giấc trưa cho khoẻ người … nhưng chẳng hiểu sao hôm nay nàng thấy trong người khó chịu và bứt rứt đến kì lạ. Một cảm giác vừa khó chịu bên trong lẫn bên ngoài làm cho nàng càng thêm bực bội. Lý do thì cũng dễ hiểu thôi … mấy hôm nay mỗi lần ông chồng bác sĩ của nàng đi làm vể thì cứ vùi đầu mà ngủ , chẳng thèm quan tâm gì đến cô vợ trẻ trung của mình. Mỗi tối nàng cũng hay xích lại gần chồng và vuốt ve , mơn trớn ông ấy .. nhưng đáp lại cử chỉ gợi tình ấy là cái gạt tay mạnh bạo cùng tiếng quát :

_ Thôi anh mệt lắm , em để cho anh ngủ đi !!!

Nói xong ông quay mặt vào vách và tiếp tục giấc ngủ mà không hề biết rằng có một người đang nằm kế bên với khuôn mặt bí xị và buồn hiu. Có lẽ không cần phải nói thì chúng ta cũng biết lúc ấy Xuân Hà giận chồng tới mức nào nhỉ ?! Và cơn giận vô hình ấy cứ đeo đuổi bên nàng suốt thâu đêm làm nàng cứ chập chờn trong giấc ngủ muộn màng và những giấc mơ không đầu không cuối cứ nối tiếp nhau trong sự khao khát ái ân cuồng nhiệt … và đâu đó trong giấc mơ thầm kín ấy thoáng hiện lên hình bóng thằng Dũng , cháu của bạn nàng , với sự trẻ trung và mạnh mẽ….

Sáng nay ông xã nàng thức dậy và đi làm từ sớm. Khi nàng dậy thì lúc ấy cũng đã hơn 8h sáng. Đúng là nhà giàu có khác .. ăn no ngủ kĩ chứ không như những người nghèo phải thức khuya dậy sớm một nắng hai sương. Bữa ăn sáng thì đã có chị bếp để sẵn trên bàn từ lúc nào. Tuy vậy hôm nay Xuân Hà cảm thấy không đói nên nàng chỉ làm vệ sinh cá nhân rồi thay trang phục và xách xe ra phố định tìm bạn bè làm cốc cafe sáng cho tỉnh người , nhưng tiếc 1 nỗi là gọi phone cho ai thì người ấy lại bận không đi tám với nàng được. Mà cafe 1 mình thì chẳng vui vẻ gì ! Một mình chạy lòng vòng ngoài đường cũng chán , nàng định ghé bệnh viện thăm nhỏ Trinh một chút coi nó hôm nay thế nào rồi nhưng khi vừa quẹo và con đường dẫn đến bệnh viện thì … kẹt xe. Cái nóng buổi trưa vốn đã khó chịu nay lại thêm khói bụi thế này thì có chết người ta không chứ ?! Xuân Hà vừa lầu bầu trong miệng vừa quay xe quay về nhà với ý nghĩ ” thôi để tối mình vô thăm nó cũng được ”.

Về tối nhà loay hoay một lúc thì cũng đã gần 1h chiều. Có lẽ với những người đi làm và trông cho hết giờ thì dường như thời gian là một kẻ lười cứ nặng nề chậm chạp lê từng bước chân mệt mỏi thì với những kẻ ở không .. nó là một vận động viên maratong có hạn. Và cô nàng Xuân Hà của chúng ta đang ở trường hợp thứ 2 này.

Sau một buổi dọn dẹp phòng ngủ cho tươm tất , Xuân Hà cảm thấ nóng bứt nên nàng lấy quần áo đi tắm. Cái toillet rộng rãi và sực nức mùi thơm của các loại mỹ phầm hảo hạng. Trên tường ốp những viên gạch men màu trắng tinh trông rất sạch sẽ. Tất cả mọi thứ trong nhà dường như cũng đủ nói lên cái giàu sang của chủ nhân ngôi nhà ấy , dù là cái toilett !!

Sau khi trùt bỏ bộ đồ trên người , Xuân Hà với tay lấy chiếc vòi sen và mở nước rồi mắt nhắm lim dim nàng để cho những tia nước mát lạnh mơn man trên da thịt mát rượi của người thiếu phụ đương xuân , dòng nước cứ chảy nhẹ nhàng từ trên cổ xuống vai , xuống bụng rồi xuống cái vùng tam giác đen tuyền và vun đầy nhục cảm. Một chút ngần ngừ rồi Xuân Hà hạ tay cấm cái vòi sen xuống ngang tầm âm hộ và vặn tia nước hơi mạnh một chút sau đó kề sát cái gò mu vu đầy ấy cho những tia nước bắn thẳng vào 2 bên mép thịt với 1 cả giác lâng lâng ngây ngất. Những thớ cơ trong âm hộ nàng cứ nhịp nhàng co thắt và cảm giác thèm khát cái vật ấm nóng to dài của đàn ông đi vào cửa mình cứ mỗi lúc 1 dâng lên trong Xuân Hà khiến nàng thấy đầu óc như chao đảo , ngã nghiêng. Bàn tay còn lại vuốt nhẹ lên cái gò ngực căng phồng và trắng muốt với cái đầu ti đỏ au và bé xíu như đầu đũa. Một ngón tay gãi nhẹ lên đầu ti cũng đủ làm nó săn cứng lại và cũng đủ khiến chủ nhân nó phải cất tiếng rên khe khẽ.

Nếu như lúc này chỉ cần có 1 người đàn ông ở đây thì hay quá. Nàng sẽ cho người ấy tất cả sự tươi mát của nàng mà không đòi hỏi gì cả .. cũng không cần người ấy phải giàu có hay danh tiếng .. chỉ cần người ấy có thể đáp ứng thoả mãn cái nhucầu xác thịt đang mỗi lúc một bốc cao trong cơ thể của nàng mà thôi. Xuân Hà tự mình nghĩ thế rồi cũng tự mình thấy thèn thẹn với chính mình bởi cái suy nghĩ có phần đa dâm ấy.

Sau khi tắm xong , Xuân Hà vận chiếc váy khá ngắn mà nàng hay mặc lúc ngủ cho thoải mái và chiếc áo dây hơi trễ cổ làm lộ ra cái khe căng đầy giữa 2 gò bồng đảo thật hấp dẫn. Một chút nước hoa làm cho người nàng thêm quí phái.

Đâu đó xong xuôi , Xuân Hà trèo lên giường và định làm 1 giấc thì chợt nghe tiếng chuông ngoài cổng đổ dồn. Ai lại đến giờ này thế nhỉ ? Hơi thắc mắc nên nàng mở cửa bước ra ban công và nhìn xuống đường. Ôi .. ra là thằng Dũng , con Tuyết Trinh. Nó tìm mình có việc gì thế nhỉ ? Hay là ???

Vừa trông thấy thằng Dũng , ánh mắt Xuân Hà bỗng sáng lên một tia tinh nghịch như tính cách của cô nàng … chẳng chút đắn đo , nàng luồn tay vào trong chiếc váy rồi nhẹ nhàng cởi cái chip nhỏ xíu ra khỏi 2 chân và vất vào góc giường rồi mới đủng đỉnh đi xuống phòng khách ngồi chở chị bếp dắt thằng Dũng vào.

Lại nói về thằng Dũng , sau khi bị Út Dung nhất quyết từ chối không cho nó thoả mãn nên cậu chàng cứ thấy cả người rấm rứt không yên. Nếu không tìm chỗ mà xả bọng thì có lẽ cái dương cụ của nó cứ biểu tình thẳng đuột thế này mãi thôi. Và trong lúc ấy nó chợt nghĩ tới Xuân Hà và thay đồ lấy xe chạy qua nhà nàng.

Khi nó đến thì Xuân Hà cũng vừa tắm xong và định đi ngủ nhưng nghe tiếng chuông cửa và biết là nó tới nên đã sẵn sàng cho 1 buổi đón tiếp anh bạn trẻ. Chị bếp sau khi dắt thằng Dũng vào nhà thì liền lui để chủ nhà tự nhiên tiếp khách. Thằng Dũng vừa bước chân vào phòng khách đã trông thấy Xuân Hà ngồi bắt tréo chân trên sofa nhìn nó rồi nheo mắt :

_ Có gì mà tìm cô lúc này vậy , chàng trai ?!

Vừa hỏi nàng vừa nhìn nó 1 cái như dò xét và chẳng khó khăn gì để nàng không nhận ra cái ấy của thằng Dũng đang nổi cộm trong chiếc quần jean chật cứng. Chẳng lẽ nó đang muốn ư ? Xuân Hà tự hỏi mình.

Thằng Dũng thấy ánh mắt chủ nhà cứ chiếu ngay hạ bộ mình và hơi cười cười thì nó cũng thấy hơi ngường ngượng nên cứ lắp ba lắp bắp :

_ À , cháu , à không , ở nhà buồn quá nên Dũng… tới thăm cô thôi !

_ Dũng tới thăm Hà , thiệt không đó ?

Xuân Hà vừa cười vang vừa lấy đầu hất hất về phía hạ bộ thằng Dũng làm nó thấy hơi ái ngại. Nhưng khỗ nổi cái dương cụ vốn đang cương cứng nay lại phải tận mắt chứng kiến một Xuân Hà với bộ trang phụ không kém phần sexy và quyến rũ. Cái váy ngắn dù đã được chủ nhân kéo xuống và lấy mông đè lên nhưng nó vẫn làm lộ ra đôi chân dài trắng muốt. Phía trên chiếc áo dây với cái cổ khoét sâu càng làm cho 2 gò ngực như muốn đập vào mắt làm nó càng thêm hừng hực hừng. Dù cố gắng không nhìn vào những chỗ đầy nhục cảm ấy nhưng không hiểu sao mắt nó cứ như muốn dán chặt vào vùng ngực căng đầy của Xuân Hà.

Đến lúc này thì Xuân Hà cũng đã đoán biết lý do mà thằng Dũng tới đây và có lẽ , nó đến ngay đúng lúc mà nàng chờ mong nhất. Chẳng phải đêm qua nàng đã thấy nó trong gíâc mơ hoang dại hay sao ? Và quả thật cái cục cồm cộm trong quần thằng Dũng cũng làm nàng thấy thinh thích.

_ Dũng uống gì không , bia nhé !

Vừa nói Xuân Hà vừa đứng dậy đi lại tủ lạnh lấy hai lon ken , và , một cách cố ý , nàng đứng xoay lưng lại phía thằng Dũng và hơi khom người xuống. Cái váy bị kéo lên trên làm lộ ra 2 bờ mông săn cứng và trắng mịn. Bên dưới , giữa 2 cái mông là 1 cái khe ươn ướt với những sợi lông đen tuyền , nhuyễn mịn. Chỉ một chút khom lưng của nàng thôi cũng đủ cho thằng Dũng thấy nguyên con sò lông mướt rượt. Trời đất , cô ấy không mặc quần lót ư ? Thằng Dũng chợt thấy cổ họng khát khô và trái cổ cứ chạy lên chạy xuống liên tục.

Khi Xuân Hà quay lại bàn thì thằng Dũng vẫn còn đang như ngây như dại với ánh mắt chiếu thẳng vào âm hộ Xuân Hà đến nỗi nàng đưa lon bia đến trước mặt mà nó còn chưa biết. Chỉ đến khi nàng vỗ mạnh vào vai thì nó mới bừng tỉnh :

_ Dũng , Dũng … bộ mơ ngủ hả ?

Xuân Hà vừa hỏi vừa ngồi xuống chiếc ghế đối diện với thằng Dũng rồi đưa lon bia cho nó. Lúc này nàng không ngồi tréo chân nữa mà để 2 chân song song và nhìn nó nheo mắt. Rồi , như để khiêu khích thằng Dũng , Xuân Hà từ từ dang rộng 2 chân ra 1 góc tuy nhỏ nhưng cũng đủ để cho thằng Dũng thấy cái nhúm lông mu đen mượt của nàng.

Đến lúc này thì thằng Dũng chẳng còn chịu đựng nổi với cái hình ảnh quá kích thích ấy. Nó vất lon bia vừa uống dở xuống bàn rồi bước nhanh qua chỗ Xuân Hà ngồi nhưng nàng đã nhanh chân hơn nó một chút. Nàng đứng bật dậy rồi nhìn nó vừa cười vừa lui dần lại phía chân cầu thang. Một cuộc đuổi bắt diễn ra mà kẻ chạy trốn dường như cứ muốn người kia bắt mình càng sớm càng tốt. Sau một lúc nhấp nhứ , Xuân Hà quay lưng chạy vụt lên lầu để lại thằng Dũng đứng ở dưới nhìn lên thấy rõ ràng cái vật giữa 2 chân nàng cứ he hé như mời gọi. Chợt trong đầu thằng Dũng hiện lên hình ảnh mẹ nó cũng với chiếc váy ngắn ngủn và không quần chip rồi chạy lên cầu thang dạo nọ. Một sự trùng hợp ngẫu nhiên chăng ?!

Ngay lập tức thằng Dũng băng mình chạy vụt theo sát Xuân Hà và bắt được nàng khi nàng vừa lách mình qua cánh cửa phòng ngủ nhưng không có ý gì là đóng cửa. Nó nắm tay Xuân Hà và kéo mạnh làm cả người nàng ngã dụi ra phía sau và đôi mông căng tròn áp ngay hạ bộ làm nó thêm hưng phấn. Không chần chở , nó ngồi thụp xuống sau lưng nàng rồi vòng tay qua eo ôm chặt cái mông nàng dụi mặt vào đó. Cái cảm giác mát lạnh và êm êm khiến nó thấy ngây ngây. Lúc ấy Xuân Hà dường như cũng hiểu ý thằng nhỏ muốn gì nên nàng hơi khom xuống một chút và đặt 2 tay lên thành giường như chờ đợi. Thằng Dũng dùng tay hất cái váy lên trên lưng nàng rồi kề miệng vào cái khe háng nàng nút chùng chục. Hai mép thịt của nàng cứ bị nó ngậm vào rồi nhả ra trong khi cái lưỡi chà sát vào hạt thịt và liên tục quát vào cái khe ẩm ướt. Mặc dù biết rõ thằng Dũng sẽ làm như thế , nhưng khi nó khẩu dâm cho nàng , Xuân Hà phút chốc thấy sướng ngây người và cơn hoả dục khi nãy trong nhà tắm từ từ bốc lên cao và thiêu cháy cơ thể khiến nàng cứ rên ư ư như con mèo cái khát tình. Chẳng phải cái nàng cần là như thế này hay sao ?

Trong khi ấy bên dưới thằng Dũng cứ dùng lưỡi chọt vào lỗ âm đạo của Xuân Hà làm nàng sướng muốn điên lên. Khuôn mặt đỏ bừng vì nứng và hơi thở cứ nặng nề , gấp gáp :

_ Ố .. ôi…. izz….dzaaaaa !!!

Tiếng rên rĩ của Xuân Hà làm thằng Dũng thấy phấn khích quá. Nó liền đứng dậy cởi phắt cái khoá quần rồi tuột xuống lôi cái dương cụ cứng như khúc gỗ ra định kề vào hang tình của Xuân Hà nhưng lập tức bị nàng đưa tay ngăn lại. Chưa kịp hiểu lý do vì sao thì vị chủ nhà xinh đẹp đã quay mặt lại rồi một cách tự nhiên , nàng đưa tay vuốt nhẹ thằng nhỏ của nó và từ từ đưa miệng vào sát cái đầu rùa. Đôi môi xinh xắn của nàng hé mở ra để ngậm cái đầu rùa ấy cắn nhè nhẹ. Thằng Dũng bỗng thấy sướng vô cùng , nó không ngờ nàng lại chịu thổi kèn cho nó như thế. Nhìn cái miệng nhỏ xíu của Xuân Hà mân mê trên dương cụ là nó thấy chịu hết xiết rồi , chắc là phải ra mất thôi !

Thằng Dũng không để cho Xuân Hà thổi kèn nó lâu hơn vì có khi nó sẽ ra trước khi làm tình với nàng. Nghĩ vậy nên vội đứng lên và kéo nàng lại giường và cả hai cùng nằm xuống. Thằng Dũng leo lên nằm trên người nàng và hôn lên mặt , lên mũi và từ hạ xuống thấp. Tới cái háng , nó dùng tay hất váy lên bụng rồi dùng miệng ngậm âm hộ nàng mút mấy cái và nhả ra rồi cầm 2 chân nàng khẽ giơ lên cao trong khi phần hạ thể của nó từ từ áp sát hạ thể của nàng. Chẳng mấy chốc cái đầu rùa đã lấp ló ngoài cửa hang. Xuân Hà lập tức cảm nhận ngay được cái vật ấm nóng đang từ từ đi sâu vào cửa mình cô.

_ Ối….. ôiiiiii !!

Nàng cất tiếng rên đầy khoái cãm khi thằng Dũng cong mông thọc sâu dương cụ nóng hổi của nó vào âm hộ nàng rồi nhịp phành phạch. Da thịt cả 2 chạm vào nhau vang lên những tiếng bôm bốp trong tiếng rên rỉ mỗi lúc một lớn của Xuân Hà. Dâm thuỷ từ trong cửa mình nàng cứ trào tuôn theo mỗi nhịp thọc ra thọc vào của dương cụ thằng Dũng làm cho cuộc giao hoan càng thêm thuận lợi. Chính thằng Dũng cũng không ngờ dâm thuỷ của nàng lại nhiều đến vậy. Mỗi lần nó rút dương vật ra khỏi người nàng là những dòng dâm thuỷ cứ chảy xuống 2 bên đùi nàng.

Chưa được năm phút , thằng Dũng bỗng thấy hoa mắt và run cả người. Thôi chết , chắc là mình sẽ ra mất thôi ! Nó sợ ra sớm sẽ không làm cho Xuân Hà thấy sướng nhưng nó không thể kiềm được … để rồi khi thấy mình sắp ra .. nó dồn hết sức nắc vào mông nàng nhiều cái thật mạnh và bắn dòng tinh đặc quánh vào thật sâu trong cửa mình của bạn tình.

Cuộc truy hoan diễn ra tuy chưa đầy 10 phút nhưng cũng đủ để cho cả 2 thấy nhẹ nhõm cả người. Những bứt rứt và bực bội nhanh chóng được xoá tan. Thằng Dũng lí nhí :

_ Xin…. xin lỗi cô !

_ Về chuyện gì ?

Xuân Hà vừa hỏi vừa đang tay vuốt ve cái dương cụ vẫn chưa chịu xìu xuống của nó.

_ Dũng .. Dũng ra nhanh quá phải không ??

_ Chỉ nhiêu đó là muốn chết người ta rồi ông ạ … Lâu nữa chắc chết tui quá !!!

Trong khi miệng nói thì bàn tay Xuân Hà cứ sục sục thằng nhỏ của nó làm nó cứ như muốn cứng lên lần nữa vậy… Ngay khi ấy Xuân Hà đã lật nó nằm thẳng lên giường rồi từ từ bò lên ngồi xổm áp cái âm hộ vào miệng nó và cười cười :

_ Chuẩn bị hiệp hai nhé !!!

…….

Cùng thời điểm ấy tại nhà thằng Dũng , Út Dung sau khi tắm xong bước ra thì chẳng thấy bóng dáng nó ở đâu cả. Gọi mãi mà chẳng nghe trả lời trả vốn gì cả càng làm cho cô thêm lo lắng. Thôi chết , có khi nào mình cự tuyệt nó nên nó đi chơi gái không ? Mà chơi gái thì dễ bị …. sida lắm ! Rồi nàng chợt thấy hối hận vì nghĩ rằng chính mình đã đẩy thằng cháu vào bước đường cùng. Nếu mình cho nó làm chuyện ấy thì đâu ra nông nỗi.

Và có lẽ không bao giờ Tuyết Dung nghĩ rằng thằng Dũng là 1 phi công có hạng khi đang lái 1 chiếc máy bay tình cảm cực vip. Nàng lấy điện thoại điện cho nó và chỉ nghe hững tiếng ò í e cùng dòng tin nhắn thông báo :

_ Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang nằm đè lên một thuê bao khác , xin vui lòng gọi lại sau … !!

Bây giờ TC mời các bạn cùng theo dõi tiếp diễn biến của câu chuyện này nhé !

_______________

Sau màn cụp lạc thứ 2 của thằng Dũng với người đàn bà trẻ trung phơi phới xuân tình tại căn phòng mà đã lâu lắm rồi , vợ chồng cô chưa hành lạc … Xuân Hà nằm dài trên nệm lấy tấm chăn mỏng phủ ngang người vừa nhìn thằng nhóc đáng tuổi con mình , nheo mắt hỏi :

_ Bữa nay làm gì mà sung dữ vậy , làm 2 shot 1 lúc muốn chết người ta luôn !

Trong lúc đó mặt thằng Dũng vẫn cứ câng câng , dường như nó không quan tâm lắm đến câu nói ấy. Với nó giờ đây Xuân Hà là người phụ nữ như thế nào nó đã hiểu rõ mười mươi , vậy thì những lời nói kia cũng chẳng khác chi 1 lời khen tặng bạn tình sau buổi giao hoan. ” Làm người ta muốn chết ư ” _ nó nghĩ thầm trong bụng và cười khẩy _ muốn chết mà lúc làm tình miệng rên muốn bể nhà còn phần hạ thể cứ áp sát vào gốc dương cụ cho vào sâu thêm tận cùng cửa mình , còn nước nôi thì ôi thôi .. như lũ về !

Tuy nghĩ vậy nhưng thằng Dũng ngay lập tức nở 1 nụ cười nửa miệng kiểu vừa khinh khỉnh nửa muốn cầu tài .. nó ngồi bên cạnh đưa tay vuốt ve bờ vai trần thon thả của Xuân Hà vừa hỏi lại :

_ Chứ không phải cô cũng đang thèm muốn hay sao ? Cháu đến đúng lúc quá phải không ?!

Nói chưa dứt câu nó lập tức đưa tay chộp ngay cái gò ngực căng đầy và còn săn chắc xoa xoa. Mặc dù biết trước thằng nhỏ sẽ không tha cho cái đôi nhũ hoa ấn tượng của mình nhưng cô vẫn nghe nhột nhạt và vội lấy tay đẩy nó ra :

_ Thôi tha cho cô đi nào , như thế chưa đã thèm hay sao mà còn …

Rồi cô tiếp :

_ Thôi Dũng xuống nhà dưới chờ cô 1 chút .. cô tắm rửa xong rồi mình vô bệnh viện thăm con Trinh nhé !

Thằng Dũng xuống nhà dưới ngồi chờ khoảng 15 phút thì Xuân Hà mới bước xuống trong bộ trang phục khá trẻ trung. Chiếc quần jean ôm sát đôi chân dài trường túc cùng chiếc áo sơ mi dài tay kiểu công sở cùng chiếc áo cánh dơi đi kèm. Sau đó cả 2 dắt xe ra cổng. Hôm nay Xuân Hà không đi xe riêng mà cô đi cùng thằng Dũng , có gì lát nữa nó sẽ đưa cô về.

Rồi cả 2 lên xe và thẳng tiến về hướng bệnh viện , bỏ lại sau lưng người giúp việc với ánh mắt ngạc nhiên không hiểu bà chủ với chàng trai làm gì trên lầu mà lâu ghê mới xuống ?!?

Lúc đến bệnh viện thằng Dũng đứng bên ngoài đợi cho Xuân Hà vào trước 1 lúc rồi mới vào sau , có vẻ như anh chàng muốn chứng minh rằng mình với Xuân Hà không hề đi chung với nhau vậy. Khi vào phòng thì lúc ấy đã có đông đủ mọi người : bà bảy , út Dung , Xuân Hà .. và cả cô bạn gái Mỹ Linh của Tuyết Trinh nữa.

Sau khi gật đầu chào mọi người theo phép xã giao và không quên liếc nhìn út Dung 1 cái như vẫn còn hờn giận vu vơ , nó tiến đến bên giường và hỏi nhỏ Tuyết Trinh :

_ Mẹ thấy trong người thế nào rồi ? Có đỡ chút nào không ?

Tuyết Trinh cười :

_ Mẹ đỡ nhiều rồi , có lẽ sáng mai mẹ xin bác sĩ cho xuất viện con ạ.

_ Nhưng mà , con thấy mẹ còn xanh xao lắm _ giọng thằng Dũng không giấu vẻ lo lắng.

_ Ưhm , để mai ngoại xin bác sĩ cho con Trinh về nhà cho tiện chăm sóc , ở đây bất tiện nhiều thứ lắm_ Bà bảy tiếp lời.

Biết không thể làm gì khác hơn , thằng Dũng nói xụi lơ :

_ Thôi tuỳ mọi người vậy !

Lúc này Mỹ Linh mới lên tiếng :

_ Cháu Dũng đây là con của con Trinh đấy hả ? Hình như cô mới gặp cháu lần đầu ?

Thằng Dũng quay sang nhìn người phụ nữ dáng vẻ sang trọng và quý phái trước mặt rồi khẽ gật nhẹ đầu thay lời chào. Vừa lúc đó Tuyết Trinh cũng lên tiếng trả lời cho cô bạn :

_ Ừ , nó là con mình. Thằng nhóc mới 18 tuổi thôi Linh ạ. Còn con nít lắm !

Ngau lúc đó Xuân Hà cũng lên tiếng như muốn trêu chọc thằng Dũng :

_ Cháu Dũng đã 18 tuổi rồi à ? Thế đã có bạn gái chưa nhỉ ?

Thằng Dũng nghe Xuân Hà nói vậy thì biết ngay là cô nàng đang muốn trêu mình nên nó cũng không vừa , miệng trả lời mà mắt nó liếc nhìn cái gò mu vun đây của cô :

_ Cháu xấu xí vô duyên nên chẳng có cô nào để ý hết , có gì nhờ cô giúp cho ạ !

Nó nhấn mạnh 2 chữ giúp cho làm mặt Xuân Hà bỗng đỏ bừng vì nghĩ tới chuyện hồi trưa. Thôi chết , không khéo 1 lát nữa thằng nhỏ mở miệng khui ra chuyện ấy thì chỉ có chui xuống đất mà trốn thôi. Nghĩ thế nên Xuân Hà làm bộ bước tới lấy quả cam gọt vỏ mời Tuyết Trinh nhưng út Dung đã ngăn lại :

_ Thôi chị cứ ngồi chơi , để em làm cho.

Dứt lời Tuyết Dung lấy quả cam gọt vỏ và mời mọi người trong phòng mỗi người 1 miếng nhưng ai cũng lắc đầu. Chỉ có Tuyết Trinh là cố gắng ăn hết 1 miếng do mọi người ép quá.

Mọi người vẫn tiếp tục những câu bông đùa cho Tuyết Trinh cảm thấy vui vẻ và thoải mái. Thời gian vẫn lặng lẽ trôi qua trong tiếng tắc lưỡi của con thạch sùng trên mái nhà. Khoảng gần 10h đêm , cô ý tá bước vào nhắc nhở đã hết thời gian thăm bệnh thì mọi người mới lục đục ra về. Chỉ có 1 mình bà bảy ở lại bệnh viện với con gái mà thôi. Lúc chiều khi đến đây Xuân Hà định tối nay sẽ cùng thằng Dũng dạo phố đêm vì ông chồng bác sĩ của nàng lại bận trực đêm trong bệnh viện. Nhưng khi đến đây thì nàng hơi bất ngờ khi thấy Mỹ Linh cũng có mặt , nếu bây giờ ra về cùng thằng Dũng thì kì quá ! Bởi thế nàng mới nói với Mỹ Linh :

_ Mày chỡ tao về nhà dùm nhé , hồi nãy tao tới bằng taxi !

Mỹ Linh tròn mắt :

_ Thế xe mày đâu ?

Xuân Hà nói dối tỉnh ruội như chú Cuội trên cung trăng :

_ Xe tao hư rồi , chưa sửa !

Nói xong nàng nhảy lên sau lưng Mỹ Linh ôm eo bạn chặt cứng mặc cho cô bạn vừa la oai oái vì nhột vừa siết nhẹ tay ga. Chiếc PS màu trắng sữa bóng loáng nhanh chóng đưa 2 người đẹp hoà vào dòng người đông đúc đang xuôi ngược trên phố phường trong ánh đèn đêm sài gòn muôn màu sặc sỡ.

Lúc này trước cổng bệnh viện chỉ còn lại thằng Dũng và út Dung. Nó nhìn dì út , nheo mắt hỏi :

_ Mình về nhà chứ ??!

Út Dung vừa trèo lên xe , vừa nói :

_ Sao cũng được !

Nghe giọng nói của cô thằng Dũng hiểu ngay là cô vẫn giận nó chuyện hồi trưa bỏ đi mà không nói gì. Nó biết mình có lỗi nên vội quay sang nắm tay út Dung , miệng nở nụ cười tươi như đoá hoa hàm tiếu :

_ Thôi đừng giận nữa mà , giờ mình đi bar chơi nhé , về giờ này buồn lắm !

Vừa nói nó vừa nắm hai tay út Dung vòng qua eo nó như muốn nói cô hãy ôm chặt nó như hôm ở quê cả 2 cùng phố huyện. Tuyết Dung áp sát người vào lưng thằng Dũng rồi kề chiếc cằm xinh xắn lên vai nó , miệng vẫn câu nói cũ :

_ Sao cũng được !

Ngay khi ấy thằng Dũng lập tức cảm nhận ngay 2 quả núi mềm mại đang đè nặng trên lưng. Thằng nhỏ trong quần nó lập tức đứng dậy biểu tình đòi quyền tự chủ. Nó chạy xe bằng 1 tay còn tay kia đưa xuống đặt lên đùi Tuyết Dung vuốt nhẹ , thấy cô không phản đối nó mừng thầm trong bụng và biết rằng đêm nay nó sẽ cùng cô có 1 đêm tuyệt vời trên đỉnh cao hoan lạc.

Buổi sáng ở miền quê vốn luôn thanh bình và yên ả. Tờ mờ sáng , đó đây trong các ngôi nhà quanh xóm tiếng gà gáy vang lên như báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu. Khi những giọt sương còn long lanh trên đầu cành cây ngọn cỏ thì các bác nông phu đã trở dậy chuẩn bị ra đồng chuẩn bọ cho một ngày làm việc mới.

Buổi tinh sương , những chú chim nhảy nhót trên những cành cây và hót líu lo khiến bé Mai đang say giấc cũng phải giật mình thức dậy. Nó đưa tay dụi dụi hai con mắt còn sưng húp sau giấc ngủ dài và đưa mắt nhìn lơ đãng lên chiếc đồng hồ hình trái tim màu hồng đặt trên bàn học rồi chợt giật mình khi thấy cây kim giờ đang chỉ ngay con số 8 ! Thôi chết , sao hôm nay mình dậy muộn thế nhỉ ? Nếu là những hôm khác thì lúc này nó đang quét dọn nhà cửa chứ đâu có nằm nướng đến khét lẹt thế này. Mày hư quá Mai ạ ! Nó tự nghị vậy rồi tự lấy tay cốc đầu mình 1 cái như để phạt cái tội … ngủ dậy trễ !

Sau khi làm vệ sinh cá nhân , nó lấy cây chổi và bước ra sân bắt đầu những nhát chổi đầu tiên. Tiếng sột soạt vang lên giữa không gian tĩnh lặng nghe khá vui tai. Vừa quét sân con bé vừa khe khẽ hát những bản tình ca một cách say mê và thích thú. Nó mãi mê với công việc mà không nhìn thấy ông bảy đang ngồi uống trà trên chiếc bàn con kê sát cây ổi sau nhà và nhìn nó lom lom. Mãi một lúc lâu sau khi con bé lên tiếng gọi :

_ Út ơi , Út .. Út dậy chưa ?

thì ông bảy mới lên tiếng :

_ Con Dung với ngoại bây về sài gòn rồi ! Mẹ bây bị té xe nằm bệnh viện nên ngoại với dì Út bây về trển nuôi bệnh chứ thằng Dũng đàn ông con trai biết gì …

Bé Mai nghe ông ngoại nói vậy thì liền quăng cây chổi chạy lại chỗ ông bảy ngồi vừa mếu máo vừa hỏi :

_ Rồi mẹ con có bị sao không ông ngoại ? Sao bà ngoại với Út về trển mà không cho con đi ?

Ông bảy đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài chấm lưng của con bé rồi an ủi :

_ Không sao đâu con , mẹ con khoẻ rồi , chỉ ít hôm nữa là xuất viện thôi.

Nói xong ông bảy đưa tay kéo con bé ngã vào lòng và vuốt ve bờ vai nó như muốn an ủi con bé chóng qua cơn xức động. Bé Mai ngã đầu lên vai ông ngoại thút thích khóc. Khi hai cơ thể một già một trẻ ngồi sát lại bên nhau thì ông bảy chợt nghe mùi hương thơm dìu dịu từ con bé phát ra khiến ông thấy lòng lâng lâng. Khẽ liếc nhìn xuống duới , bất chợt ông nhận ra con bé nay đã trở thành 1 cô thiếu nữ với một cơ thể căng đầy nhựa sống. Tấm lưng ong đầy đặn với cặp mông no tròn ẩn hiện thấp thoáng trong bộ đồ ngủ bằng vải hoa may khá rộng. Đôi nhũ hoa của con bé áp sát vào ngục ông bảy khiến ông cứ thấy xốn xang trong dạ. Chao ôi cái ngực con bé mới săn chắc và mềm mại làm sao ! Bụng nghĩ thế nên bất giác con lợn lòng trong người ông bùng dậy khiến cho cây gậy trong quần bất giác nhỏng cao lên. Làm bộ an ủi con bé , ông lão vừa vuốt ve tấm lưng thon thả của nó rồi hạ dần xuống dưới lướt nhẹ qua cái mông căng đầy để rồi lão chợt nhận ra con bé sáng nay không mặc quần lót !

Mặc dù rất tiếc khi phải đầy con bé ra nhưng lão cũng chẳng còn cách nào khác hơn , vì nếu để lâu lão sợ mình sẽ chẳng thể kiềm chế được , rồi mọi sự lại rối tung lên. Mà con bé ấy , vẫn ở chug một nhà với lão đấy thôi. Có chi mà vội.

Vừa đẩy con bé ra ông bảy vừa nói :

_ Thôi con đi nấu cơm đi rồi hai ông cháu mình ăn , lát ông lấy xuồng ba lá chở con đi hái sen chịu hông ?

Từ hồi về thăm quê tời nay thấm thoát cũng đã hơn hai tháng , nhưng con bé vẫn chưa một lần được ông ngoại chở đi chơi bằng xuồng bao giờ. Hôm nay nghe ông ngoại nói vậy con bé chợt nhảy cẩng lên như đứa trẻ vừa được mẹ cho quà bánh. Nó khom xuống hôn đánh chụt vào cái gò má đầy vết chân chim của ông ngoại rồi nhảy chân sáo và bếp chuẩn bị nấu cơm. Và , con bé vẫn còn quá nhỏ để không biết rằng khi nó khom xuống hôn ông bảy thì ông cũng lia nhánh ánh mắt cú vọ vào khoảng ngực trắng ngần lấp ló sau chiếc hở cổ với vẻ thèm khát dâng đầy trong cuống họng lão.

Khoảng một giờ trưa , sau khi cơm nước xong xuôi ông bảy bước ra sau nhà lấy cây dằm làm mái chèo rồi hối thúc con bé Mai :

_ Nhanh đi con ơi , đi sớm về sớm kẻo nắng !

Ngay lập tức con bé xuất hiên trên bậc cửa với chiếc quần short jean bó sát khoe cặp mông căng tròn và đôi chân trắng mịn với chiếc áo thun ôm làn cho bộ ngực càng thêm vun đầy. Nó hỏi :

_ Con mặc vầy đi được không ông ngoại , mặc vầy cho dễ lội sình , hí hí !

_ Sao cũng được !

Ông bảy đáp nhanh rồi lật đật quay lưng bước xuống con rạch sát nhà mở khoá kéo chiếc xuồng ra giữa dòng rồi khua nhẹ mái chèo. Ông quay đi một cách vội vã để con bé không nhận ra thằng nhỏ của ông đã ngỗng cao tự lức nó mới xuất hiện trên bậu cửa rồi ! Ăn mặc kiểu đó thì có chết người ta không chứ , nhìn sexy chịu không thấu…

Lúc lên xuồng , ông bảy ngồi một đầu vừa nhẹ nhàng dùng cây dằm rã nước đưa chiếc xuồng tiến xa về phía con sông rộng sau nhà. Con bé ngồi đằng mũi tinh nghịch đưa tay vốc nước hất tung toé lên trời rồi cười vang như nắc nẻ. Lần đầu tiên được đi dạo bằng xuồng ba lá trên con con sông bao la khiến tâm tư con bé cứ thấy hưng phấn và yêu đời. Nó đứng dậy quay người về phía ôpng bảy rồi nhắm mắt vươn vai làm vài động tác như một vận động viên bơi lội trước khi nhảy xuống nước. Khi nó ưỡng ngực về phía ông , cái áo bị kéo trễ lên làm lộ khoảng da thịt tươi mát ngay cái eo thon thả cùng cái gò mu vun đầy khiến ông bảy suýt chút nữa làm rơi mái chèo vì cứ há hốc mồm nhìn vào chỗ kín con bé.

Sau một hồi lướt nhẹ trên mặt sông , ông bảy bắt đầu rẻ quạt ngoặt cua đưa chiếc xuồng con tiến vào con lạch nhỏ hai bên rậm rạp những ngọn cây bần cây sú. Buổi trưa đã vắng mà trên con lạch nhỏ này còn vắng vẻ hơn. Một nơi thật lý tưởng để cho các đôi lứa đang yêu tha hồ tình tự. Nhưng ông bảy và conbé đâu phải tình nhân mà kiếmchỗ ” núp lùm ” ??? Và nếu như chúng ta thắc mắc như vậy thì con bé cũng có 1 câu hỏi y chang như thế , nó hỏi ông bảy :

_ Sao mình không đi hái sen mà vô đây chi vậy ngoại ??

Ông bảy không trả lời con bé mà lấy tay kéo mũi chiếc xuống ghé sát vào bờ rồi cột chặt nó vô gốc cây sung lão sát mé nước. Sau khi cột chặt chiếc xuồng ông mới quay lại nhìn con bé , rồi cười :

_ Vô đây bắt chim , trong này nhiều tổ chim lắm !

Nói rồi ông bảy đưa tay chỉ lên những ngọn cây xung quanh. Con bé đưa mắt nhìn lên rồi bất chợt nó reo mừng khi nhìn thấy những chiếc tổ chim nhỏ xíu nằm rãi rác trên các cành cây sát bờ. Chẳng biết những chú chim nào đã làm ra những chiếc tổ bé xíu và xinh xinh bằng những sợi rơm khô vàng ươm thế này nhỉ ? Nó nói với ông bảy với đầy vẻ háo hức :

_ Bắt cho con đi ông ngoại !

Không đợi con bé nói thêm , ông bảy nhảy xuống lội bùn bì bõm rồi nhanh chóng trèo lên một ngọn cây gần nhất lấy cái tổ chim xuống đưa cho con bé. Trong tổ là 2 chú chim non mới nở còn đầy những sợi lông tơ cứ há mỏ ra chờ đợi mẹ mớm mồi. Con bé chăm chú nhìn và nói :

_ Nó đói kìa ngoại , mình đem nhà nuôi đi !

Ông bảy cười :

_ Nó còn non lắm , đem về bây giờ nó sẽ chết con ạ. Để đó ít bữa bắt về cũng được. Ở đây còn nhiều tổ chim lắm.

Nói dứt câu ông bảy đưa tay chỉ cái tổ chim thấp nhất nằm trên chạc ba cây tràm nước ven bờ. Cái tồ chim nằm khá thầp , nếu một người lớn thì chỉ cần nhón chân là lấy được ngay cái tổ mà không cần phải trèo lên cây. Thấy cái tổ chim nằm sát mặt đất , con bé hí hửng nói với ông bảy :

_ Để con lấy cho !

Rồi nó xăng xái lội bùn tiến sát gốc cây và với tay lên cái tổ chim nhưng vẫn không với tới. Còn thiếu một tí nữa thôi là nó sẽ chạm được vào cái tổ chim rồi , nhưng thiếu thì vẫn thiếu. Nó quay lại nhìn ông bảy đang đứng sau lưng , lên tiếng nhờ vả :

_Đỡ con lên đi , ông ngoại !

Từ nãy giờ ông lão cũng chỉ đợi có thế mà thôi. Không để con bé nhắc lại câu nói ấy , lão lập tức bước tới đưa hai tay vào nách con bé xốc nó lên cao và lúc này cái mông con bé đang nằm ngay trước mặt lão. Trời ơi cái mông con bé mới ngon lành làm sao ! Lão bảy chỉ muốn vùi mặt vào đó mà hôn hít cho đã thèm.

_ Chưa tới ngoại ơi , cao chút nữa đi !

Con bé quay sang nói nhanh rồi cố với tay lên chiếc tổ chim kia. Ông bảy lập tức vòng tay ôm ngang đùi con bé nâng nó lên cao thêm tí nữa. Cặp đùi non tơ phơi bày lộ lồ trước mắt khiến ông bảy thấy người bắt đầu hừng hực nóng. Lão đưa tay vuốt nhẹ đùi con bé khiến nó cứ thấy nhồn nhột :

_ Cái gì vậy ngoại ???

_ Kiến ! Con bắt chim đi để ngoại phủi kiến cho.

Rồi không để con bé phản đối , ông bảy đưa tay vuốt ve mơn trớn đôi chân trần trước mặt và bên dưới củ lẳng đã ngỗng cao tự bao giờ. Lúc đầu con bé cứ vô tư nghĩ chắc ông đuổi kiến cho nó thật , nhưng sau một hồi cứ thấy lão vuốt ve chân mình và lại còn hôn nhè nhẹ vào đùi nữa khiến con bé cứ thấy nhột nhạt cả người. Một cảm giác là lạ bắt đầu len nhẹ vào người nó như con gió thoảng qua trong buổi sớm mờ sương. Nó còn quá nhỏ đề hiểu rằng những gì lão bảy đang làm là .. kích dục cho nó !

Lúc đầu con bé còn cố với tay lên cao để bắt tổ chim nhưng chỉ độ mươi phút sau , nó bắt đầu hạ dần cành tay xuống rồi gác tay lên cành cây trước mặt mắt lim dim tận hưởng cảm giác mà ông bảy mang lại cho nó. Thỉnh thoảng từ khoé miệng con bé nấc lên rên nhè nhẹ càng làm ông bảy thấy người hừng hựng hứng. Biết con bé đã bắt đầu chịu đèn , lão bảy càng thêm hứng chí. Bàn tay lão vuốt nhẹ bờ mông non mềmcủa con bé rồi xoa nhè nhẹ. Cái miệng lãi cứ áp vào chân nó hônmiết từ đầu gối lên tới cái mông rồi dừng lại. Bàn tay lão vòng ra phía trước nhẹ nhàng cởi cái nút quần nó ra rồi kéo khoá xuống cho bàn tay vào trong xoa nắn cái mu vun cao sột soạt những sợi lông mềm nhuyễn sau lớp vải lụa mỏng manh của cái chip bé xíu. Ngón tay lão như một nghệ sĩ lành nghề cứ miết nhẹ miên man trên bờ mu đầy nhục cảm làm con bé cứ thấy người lâng lâng trong cảm giác đê mê ngây ngất. Từ trong cửa mình nó , những giọt dâm thuỷ đầu tiên bắt đầu rịn ra và thấm ướt tay lão bảy. Không để phí những giọt xuân tình , lão vội rút tay ta và cho nhanh vào miệng mút lấy mút để. Cái mùi trinh nữ làm ông bảy thấy đầu óc quay cuồng , giờ đây ông chẳng còn thiết tha gì đến những thứ xung quanh , tiền tài hay vật chất , ruột rà máu mủ hay nước lã người dưng. Giờ đây trước mắt lão là một con mồi thơm phức mà lão chẳng thể nào bỏ qua được.

Nhanh tay thả con bé xuống và khi hai chân nó chưa kịp chạm đất thì lão đã xoay người nó lại rồi hôn tới tấp lên má , lên cổ nó. Những sợi râu tua tủa quanh miệng lão đâm vào da thịt non khiến co bé cứ con rút người như đĩa phải vôi. Cái miệng tham lam của lão cứ ngoạm từng khoảng da thịt mềm mại mà mút làm cho con bé càng lúc càng thấy rạo rực xốn xang trong dạ. Bên dưới cửa mình nó nước nhờm đã túa ra ướt cả cái chip nhiỏ xíu và chảy xuống đùi non thành dòng. Lão bảy cũng đã nhận ra điều đó nên ngay lập tức lão ngối thụp xuống kéo mạnh cái quần short con bé xuống ngang đầu gối. Con bé Mai theo phản xạ vội lấy tay ngăn lại nhưng sức nó làm sao cản nổi ông lão lực điền lại đang sung mãn như con trâu nước. Chẳng mấy chốc cái quần short đã bị kéo xuống và trước mặt lão là cái chip dính dầy nước bết cả vào mu con bé. Thấy ngăn ông bảy tuột quần mình không được , nó đưa haui tay che cái mu của mình lại rồi nói lí nhí :

_ Đừng , ông ngoại …

Mặc kệ con bé nói gì , lão bảy dùng tay gỡ hai tay nó ra khỏi chỗ kín rồi thè lưỡi liếm một phát ngay cái đũng quần. Cái đầu lưỡi chạm ngay hạt thịt mềm đầy nhục cảm khiến con bé sướng quắn cả mông. Nó lim dim mắt lại rồi không hiểu sao nó lấy tay ôm đầu ông bảy kéo ghịt vào sát hàng mình. Con này nhỏ mà cũng dâm lắm đây ! Lão vừa tự nhủ vừa nhè nhẹ dùng tay vạch cái đấy quần cháy qua môt bên làm lộ ra cái khe tình ướt át.

Ngay lập tức lão kề miệng vào cái khe ấy mút chùng chụt và nuốt hết những giọt tình từ âm hộ con bé ứa ra. Những giọt dâm thuỷ thơm nồng và béo ngậy chảy vào miệng lão như những giọt sữa thơm ngon. Cái lưỡi của lãi cứ đẩy vào bờ khe và nong 2 mép thịt sang 2 bên và chà xát cái hạt đậu hồng hào bé xíu lám nó cứ săn cứng lại. Con bé Mai thở hổn hển trong cảm giác hung phấn tột độ. Lần trước nó cũng từng đuợc út Dung làm thế này nhưng cảm giác không đã bằng ông bảy làm hôm nay. Cái mu nó sưng phồng lên kho lão bảy vét máng nó mà như muốn kéo cả cái âm hộ ra khỏi háng nó.

Sau khoảng mươi phút , lão đứng lên xoay người nó đứng trước mặt mình rồi lão tự tay tuột quần mình xuống và móc khúc thịt cương cứng chỉa chỉa vào mông con bé làm nó cứ nhảy nhổm khi cái đầu khấc nóng hôi hổi chạm vào người. Lão đưa tay kéo con bé ngã vào người mình rồi lấy tay con bé bắt nó vuốt ve dương cụ lão. Lần đầu tiên cầm cái của đàn ông mà lại là lúc nó cương hết cỡ , con bé Mai lóng ngóng nửa muốn thả ra nửa muốn tóm chặt cái khúc thịt trong tay. Biết ý nó , lão bảy liền lấy tay cầm bàn tay nó thật chặt rồi lão bắt đầu sục nhẹ. Một lúc sau lão buông tay ra mà con bé vẫn chưa hay nên cứ tự dùng tay nó sụt hàng cho lão. Cả giác được gái tơ mò mẫm mới sướng làm sao. Lão bảy nứng cứng người liền bước tới kề đầu rùa vào giữa 2 bờ mông con bé chuẩn bị đút vào thì con bé liền nhắc mông về trước khiến cái đầu rùa rơi ra ngoài. Hơi bực bội , lão liền kéo mạnh con bé về phía sau đồng thời ấn cái lưng biểu nó khom xuống. Khi con bé vừa cuối xuống thì hai bờ mông cũng nở rộng ra làm cái cửa mình hiện ra như mời gọi. Nhanh như cắt , lão bảy kề cái đầu rùa vào ngay cửa mình con bé cong mông đâm lút cán.

_ Ót …..

Cái âm thanh vang lên nhè nhẹ khi cây hàng của lão đi hết vào cửa mình con bé. Đang lâng lâng trong cảm giác sung sướng đê mê bất giác con bé nhảy nẩng lên khi khúc thịt nóng hổi và cứng ngắt đâm sâu vào người. Một cảm giác đau nhói làm con bé bất chợt thấy sờ sờ. Nó mếu máo nhìn ông bảy :

_ Đau quá ngoại ơi !

Sau khi phá trinh con bé bằng cú fuck đầu tiên , lão bảy dừng lại ngâm luôn cây hàng trong người nó cho cái âm hộ con bé quen dần với sự có mặt của kẻ lạ trong cơ thể mình. Lão vừa đưa tay vuốt ve cái vành tai đỏ hồng của nó rồi nhẹ nhẹ rút ra đâm vào thật chậm rãi. Chỉ độ vài phút , con bé Mai chợt thấy cảm giác đau nhói kia bắt đầu hạ xuống và cảm giác sung sướng cứ càng lúc càng dâng lên khi lão cứ liên tục fuck bồm bộp vào mu nó. Những cú dập lúc đầu còn nhẹ nhưng càng về sau lão càng fuck mạnh hơn và cái dương cụ đã bóng loáng tinh khí con bé nở to như cườm tay đứa trẻ. Hai mép thịt con bé con thắt dữ dội bóp chặt lấy dương cụ lão và vuốt ve khiến lão thấy đầu óc cứ ong ong. Con bé Mai cứ luôn miệng rên rỉ : ui dza … ui … dza …. làm lão càng hừng tợn.

Chưa tới mười phút , lão thấy cơn sướng rờn rợn kéo vế ngang háng nên lão vội dập thêm vài cái thật mạnh vào mông con bé rồi rút dương cụ ra sụt mạnh. Một dòng tinh khí trắng đục và đặc quánh bắn ra khỏi đầu rùa rơi xuống vũng bùn đen làm thành 1 vệt trắng kéo dài.

Quay sang nhìn bé Mai , lão bảy thấy từ cửa mình nó một dòng máu đỏ tươi chảy lan xuống đùi. Cái máu của lần đầu phá trinh đấy mà. Lão bảy cười thầm trong bụng vẻ sung sướng rồi lấy cái khăn tay trong túi áo chùi sạch những giọt máu hồng kia rồi bế con bé bước lên xuồng mở khoá cái mũi xuồng quay ra con sông rộng thẳng tiến về nhà. Lúc quay về cả 2 ông cháu không ai nói với ai câu gì.

Về đến nhà , con bé Mai chạy một mạch vào phòng và đóng cửa lại , để mặc ông bảy loay hoay với cái xuồng ngoài bờ lạch…

Ngay sau khi vừa chạy vào nhà , con bé thẹn thùa biến nhanh vào phòng riêng và khoá chặt cửa lại , mặc cho ông bảy gọi mãi mà nó vẫn không lên tiếng. Ở trong phòng , nó lấy tấm chăn quấn chặt cứng và nằm thở hổn hển. Gìơ đây trong người nó có mang rất nhiều tâm trạng : vừa sung sướng đê mê vừa thẹn thùng e ngại. Lẫn trong đó là 1 chút lo sợ mơ hồ , nó còn quá nhỏ để hiểu rằng kể từ bây giờ nó đã trở thành 1 người đàn bà đúng nghĩa chứ không còn là 1 cô bé mới lớn nữa khi mà cái trinh tiết đáng giá ngàn vàng kia vừa bị ông ngoại nó lấy đi 1 cách không thương tiếc.

Tuy nhiên , với bản chất còn trẻ con và chưa hiểu hết sự đời , thêm vào đó đây là lần đầu tiên con bé đựơc đón nhận một cảm giác vô cùng lạ lẫm nhưng lại rất khoan khoái và đê mê …vì thế dần dần những lo sợ và hồi hộp lúc đầu rồi cũng qua đi nhanh như cơn gió thoảng. Thay vào đó là sự tò mò và háo hức của 1 người mới được bước chân vào cõi thiên thai với nhiều đam mê và lạc thú. Rồi thì , cái cảm giác rạo rựt lại bắt đầu len lõi bên trong cái cơ thể tươi mát và tràn trề sức sống của cô gái trẻ. Nó vẫn còn nghe hơi ấm từ cơ thể hừng hực lửa của ông bảy phảng phất bên mình , vẫn nghe cái khúc thịt to nẫng như cái dùi cui và nóng hổi đang kề sat mép âm hộ khiến nó cứ thấy run bấn lên khi những thớ thịt nơi vùng kín chạm vào đầu rùa của ông lão. Bàn tay nó trong vô thức cứ miên man vào vùng kín với cảm giác lâng lâng khó tả… rồi nó rơi vào giấc ngủ đầy muộn phiền từ khi nào cũng không ai biết nữa !!

Ở bên ngoài gọi mãi mà con bé vẫn im ru bà rù , lão bảy liền nở 1 nụ cừơi kiểu nửa miệng rồi đi vào nhà bếp dọn cơm ngồi ăn một mình. Đối với lão , ngày hôm nay như thế đã là quá đủ rồi. Cảm giác được phá trinh gái tơ mới tuyệt làm sao. Gìơ đây ngồi nhớ lại cảm giác sung sướng lúc ban trưa mà lão vẫn còn nghe khoan khoái trong dạ. Và đối với con bé kia , lão quá già dặn để hiểu rằng nó chỉ có thể né tránh lão tối đa là vài ba ngày thôi , khi mà cái gò mu non nớt kia bắt đầu lên da non và râm ran ngứa thì …. có khi mỡ lại tự dâng lên miệng mèo ấy chứ !?!

Cơm nước xong , lão bảy khoá cửa nẻo cẩn thận rồi đi lên giường nằm. Hôm nay lão muốn đi nghĩ sớm vì biết đâu mấy hôm nữa lão lại chẳng đủ sức với con bé thì sao. Cái thứ gái tơ mới lớn coi vậy mà cũng ghớm mặt lắm , không khéo là rớt đài với mấy nàng như chơi.

Bụng thì nghĩ vậy nhưng khi lên giường rồi thì lão lại cứ lăn qua lộn lại mà không sao chợp mắt được. Mỗi khi nghĩ đến con bé là lão lại thấy cả người nóng ran mà thằng nhỏ thì cứ vươn cái cột cờ thẳng đứng. Đầu óc của lão càng lúc càng mê mụ hẳn đi , cái sự thèm khát càng ngày càng dâng cao như cơn lũ dữ tràn qua bờ đê mỏng manh và yếu ớt. Đã hơn 1 lần lão định nhảy xuống giường và nhảy bổ vào phòng con bé làm ẩu nhưng rồi lão cố nén lại. Nếu làm quá con bé sợ hãi thì hỏng việc hết. Bụng nghĩ vậy nên lão vẫn cố nằm im và bắt đầu lấy tay sụt thằng nhỏ nhè nhẹ. Những ngón tay ghồ ghề và ghân guốc cứ sụt lên sụt xuống khúc thịt nóng hôi hổi và chỉ dăm phút , lão thở ồ lên và bắn 1 dòng tinh lên tận nóc mùng.

Sáng hôm sau , lão dậy sớm để ra đồng thì ở phòng bên con bé vẫn khoá cửa chặt cứng và nằm im thin thích nên trong. Nở nhẹ một nụ cười theo kiểu ngạo mạn của 1 kẻ chiến thắng , lão bảy nhanh chân bước ra cửa và ra đồng khi bên ngoài sương đêm vẫn còn ướt đẫm trên đầu cây ngọn cỏ.

Lúc này thật ra con bé đã thức dậy và đang nghe ngóng tình hình bên ngoài xem ông ngoại nó đã dậy chưa. Chẳng biết sao hôm nay nó cứ thấy ngài ngại khi đối mặt với ông lão và nó muốn hạn chế gặp mặt càng nhiều càng tốt. Vì vậy đợi cho đến lúc mặt trời đã lên cao quá ngọn sào và nó biết chắc chắn ông lão đã đi làm đòng thì nó mới thức dậy , bước ra khỏi phòng và chuẩn bị dọn dẹp nhà cửa.

Lúc mới bước nhà dưới , nó nhìn thấy cái mùng của ông ngoại ngủ tối qua vẫn chưa dọn dẹp nên nó bước tới lấy tay tháo mùng để gấp lại. Bỗng nhiên mũi nó xộc lên cái mùi tanh tanh và hăng hắc. Cái mùi tinh dịch của lão bảy xịt ra tối qua đến sáng nay vẫn chưa khô hẳn mà vẫn còn ươn ướt , dinh dính. Con bé lấy tay quẹt ngang cái vệt dơ đó rồi đưa lên mũi ngửi. Ngay lập tức nó chun mũi lại khi nghe cái mùi nồng nồng của tinh khí. Ghớm quá _ con bé nhăn mặt _ chắc tối qua ông ngoại thủ dâm đây mà ?? Con bé thầm tự hỏi mình rồi nhanh tay dọn dẹp nhà cửa đồng thời thảy cái mùng vô thau nước ngâm xà phòng để lát rãnh nó gịăt sạch và phơi phóng cho khô ráo và tinh tươm. Tánh con bé vẫn luôn ưa sạch sẽ từ lúc nhỏ đến giờ ấy mà.

Buổi trưa khi đi làm về ông bảy nhìn thấy cơm nứơc đã dọn sẵn trên bàn nhưng bóng dáng con bé thì chẳng thấy đâu. Lão biết nó đang tránh mặt lão và trong nhà này chỉ có duy nhất 1 chỗ con bé có thể ẩn náu. Đó là phòng riêng của nó ! Tuy biết nó không muốn gặp nhưng lão vẫn bước lại cửa phòng , đưa tay gõ nhẹ rồi nói :

_ Bé Mai ơi , ra ăn cơm với ông ngọai nè con.

Từ bên trong , con bé đáp lại , giọng lí nhí :

_ Thôi ngoại ăn đi , hồi nãy con ăn rồi …

Cả hai chỉ trao đổi với nhau có bấy nhiêu rồi ngay lập tức không gian rơi vào sự im ắng đến vô cùng. Ngoài kia , trên những tán cây cao vút và râm mát , tiếng hót ríu rít của những chú chim xanh nghe vui tai nhưng dường như vẫn không làm xua tan cái khoảng lặng bất thường giữa 2 ông cháu.

Ăn trưa xong , ông lão để mặc chén bát bề bộn trên bàn rồi đi ra chiếc võng mắc dưới góc ổi sau vườn nằm đòng đưa hóng mát. Khoảng nữa tiếng sau , lão nghe tiếng cửa phòng mở lách cách rồi con bé xuất hiện nơi nhà bếp với 1 sự rụt rè và lấm lét đến là tội. Nó vừa dọn dẹp chén bát mà mắt cứ liếc nhanh về phía ông bảy để xem ông sẽ làm gì , nếu thấy ông đứng dậy chắc nó sẽ quăng cái chồng chén bát trên tay mà chạy vô phòng khoá cửa lại quá !

Nhưng rất may cho nó là ông ngoại đã ngủ say. Thật ra ông có ngủ đâu. Chẳng qua ông sợ con bé biết ông còn thức chẳng chịu ra nên mới làm bộ nhắm nghiền mắt như đang ngủ ấy chứ ! Để rồi trong lúc con bé loay hoay dọn dẹp , ông lại hé con mắt cú vọ ra nhìn cái nét lóng ngóng của con bé với sự thích thú đến lạ lùng. Từ trong sâu thẳm tâm trí ông .. những dòng kí ức cứ lần lượt hiện về như một thước phim dĩ vãng đang tua lại.

Ngày đó , lúc ông bảy vừa mới chuẩn bị bước sang tuổi 4x và một buổi xế chiều với thật nhiều cảm xúc khó quên đang hiện lên rõ mồn một như câu chuyện mới vừa xảy ra hôm qua thôi.

Ngày đó , con bé Tuyết Trinh chỉ vừa mới bước vào cái tuổi dậy thì và đang chập chững lớn , giống như con bé Mai bây giờ …

Và cái chiều hôm ấy là như thế này đây ….

Sau hơn một tuần lễ nằm ở bệnh viện với cái băng trắng toát trên đầu cùng đủ thứ mùi tạp nham của một nơi công cộng như thế này , cuối cùng Tuyết Trinh cũng được bác sĩ cho xuất viện. Không cần nói nhiều người ta cũng biềt được rằng nàng vui mừng như thế nào. Một tuần lễ tuy không phải là dài nhưng cũng đủ cho một người phụ nữ _ vốn ưa sạch sẽ và hay làm dáng _ như Tuyết Trinh cảm thấy nơi đây thật tù túng và ngột ngạt.

Sáng thứ 02 đầu tuần , thằng Dũng lấy chiếc xe của mẹ nó chở út Dung lên bệnh viện sau đó nhanh chóng gọi 1 chiếc taxi đậu sẵn ngoài cổng. Thằng Dũng đủ khôn ngoan để hiểu rằng mẹ nó cần 1 chiềc taxi đưa về chứ người vừa ốm dậy như mẹ nó làm sao có thể ngồi xe máy. Và trong lúc nó vào phòng trực ban làm thủ tục xuất viện cho Tuyết Trinh thì hành lang , bà bảy với út Dung đang dìu mẹ nó bước những bước chân khập khiễng và mệt nhọc.

Sau khi lắng tai nghe vị bác sĩ căn dặn đủ điều về cách chăm sóc cho người bệnh cũng như những liều thuốc mà người nhà sẽ cho bệnh nhân uống sau này , thằng Dũng vội gật đầu lia lịa theo kiểu như ta đã hiểu , thôi ta đi đây … rồi thì nó nhanh chân tót ra ngoài chỗ mẹ nó đang tập tễnh bước đi và đưa cánh tay rắn chắc của nó xốc vào nách mẹ nó bên chỗ bà bảy để thay thế bà. Hiểu ý nó , bà bảy liền buông tay ra cho nó dìu Tuyết Trinh ra xe. Và có lẽ nãy giờ bà cũng chỉ chờ có thế , nếu nó không ra chắc bà gãy cánh tay luôn quá.

Bên trong phòng trực ban , vị bác sĩ bỗng nở 1 nụ cười thật khó hiểu. Phải chăng ông đã biết cái hành động vội vã của thằng Dũng khi làm thủ tục xuất viện là vì cái gì !?

Ngoài cổng bệnh viện nắng đã lên cao , những tia nắng lấp lánh như đang nhảy múa trên mặt đường bóng loáng bỗng chốc làm út Dung thấy lóa mắt , cô vội nheo nheo mắt lại cho đỡ chói. Và trong phút chốc nhắm mắt ấy , cô không nhận ra bàn tay thằng Dũng đang xốc nách mẹ nó bỗng xòe hẳn ra ôm trọn bộ ngực căng đầy và vu tròn của Tuyết Trinh. Cái hành động ấy chi diễn ra không quá 3 giây nhưng cũng đủ khiến cho Tuyết Trinh thấy bất ngờ và choáng váng. Không lẽ nó đợi mình về là để làm thế này ư ??? Nãy giờ mình thấy nó sốt sắng quá , có lẽ nào …. Vừa nghĩ thầm Tuyết Trinh vừa len lén đưa mắt nhìn thằng Dũng xem thái độ nó như thế nào nhưng nàng thấy thằng con mặt vẫn tỉnh bơ như không có chuyện gì.

Chẳng mấy chốc 3 người đã ra tới chiếc taxi màu trắng đang chờ sẵn. Anh tài xế còn khá trẻ , chắc chỉ lớn hơn thằng Dũng một hai tuổi gì đó , lịch sự trong bộ đồ tây áo trắng quần đen bước xuống mở cánh cửa sau rồi vội leo lên chiếc ghế dành cho bác tài và chờ sẵn. Thằng Dũng dìu mẹ nó vào chiếc ghế phía sau và đỡ nàng ngồi xuống đấy. Nó lấy tay cầm 2 bàn chân trắng trẻo của Tuyết Trinh đặt xuống gầm sàn xe hơi rồi trong khi bà bảy và út Dung đang loay hoay bên ngoài với đủ thứ đồ đạc lỉnh kỉnh , thêm một phần là cánh cửa xe taxi đang bị thằng Dũng lấy thân mình che lấp nên chẳng ai biết thằng Dũng , lại một lần nữa đưa bàn tay vuốt 1 cái thật dài từ bàn chân Tuyết Trinh người lên phía trên tới tận cái eo thon thả rồi vòng ra đằng trước , mấy ngón tay nó vuốt ve cái gò mu căng đầy của Tuyết Trinh với ánh mắt nhìn nàng chứa đầy lửa dục vọng. Cử chỉ ve vuốt của thằng Dũng chỉ là thoáng qua nhưng chỉ bấy nhiêu cũng khiến cho Tuyết Trinh thấy nhột nhạt cả người. Nàng vội nhắm mắt lại để ngăn dòng cảm xúc bất chợt dâng trào như con sóng lớn bị ngăn cách bởi hai chữ luân thường. Bàn tay nàng hất vội tay thằng Dũng ra khỏi vùng nhạy cảm của mình và quay mặt sang bên kia để che giấu nỗi thẹn thùng và ngần ngại vì cử chỉ quá táo bạo của thằng con.

Nhìn nét mặt của Tuyết Trinh , thằng Dũng thừa hiểu mẹ nó đang nghĩ gì. Một người phụ nữ còn trẻ trung và tràn đầy sức sống như mẹ nó mà mỗi đêm không được làm tình thì đã là khổ sở lắm rồi , huống chi cả tuần nay mẹ nó lại nằm dài trong bệnh viện , cho dù thân xác có đau đớn nhưng những cảm xúc thuộc về sinh lý vẫn không thể vơi đi. Nó biết Tuyết Trinh cần lắm một người đàn ông nằm kề bên mỗi đêm để xoa dịu nỗi cô đơn vắng chồng lâu ngày và lại dìu nhau lên đỉnh vu sơn đắm chìm trong hương tình rực cháy.

Chẳng bao lâu chiếc taxi đã đỗ ngay trước cổng nhà thằng Dũng.

Nó để mặc bà bảy với mấy cái giỏ xách trên tay , để mặc út Dung với việc trả tiền cuốc xe nọ , thằng Dũng bước xuống xe máy mở rộng cánh cổng rồi vòng tay mẹ nó qua vai và dìu nàng bước qua khoảng sân nhỏ đầy sỏi trắng để bước lên bậc tam cấp vào phòng khách.

Ngoài sân bà bảy khệ nệ khiên đồ đạc vào nhà còn út Dung thì vội đẩy xe vào trong và khóa cửa lại.

Sau khi vô nhà , út Dung để mặc 3 người ở nhà dưới rồi vội vã đi lên lầu. Chỉ có thằng Dũng mới biết Tuyết Dung vội vã như thế là vì lẽ gì. Chẳng là đêm qua nó đã cùng cô vào ba ra bảy và bây giờ trong cái âm hộ của Tuyết Dung vẫn còn khá nhiều tinh khí của thằng Dũng ứ đọng trong đó ! Lẽ ra sáng nay cô nàng đã đi tắm rữa sạch sẽ rồi , nhưng vì thằng Dũng khi nghe tin mẹ nó được xuất viện thì cu cậu mừng quá .. vì vậy nó liền lôi cô bật dậy và thay vội bộ đồ rồi cùng nó chạy lên bệnh viện , đến mức không kịp tắm rửa gì.

Thấy thằng Dũng nhìn con út với nụ cười khó hiểu , Tuyết Trinh liền hỏi , giọng nhỏ xíu :

_ Con cười gì vậy Dũng ??

_ Có gì đâu mẹ … thằng Dũng lấp liếm , rồi chợt nó đổi sang giọng nịnh hót , nghe dẽo quẹo … con thấy mẹ về con mừng nên con cưòi vui đó mà !

Thiệt không đó ông tướng ?

Tuyết Trinh mặc dù biết tỏng bụng dạ thằng Dũng muốn gì nhưng cũng làm bộ nghiêm mặt hỏi một câu chiếu lệ rồi cả hai mẹ con cùng cười vang cả nhà.

Bà bảy lúc này đang loay hoay dưới bếp chuẩn bị món cháo cho con gái chợt nghe hai mẹ con Tuyết Trinh cười lên thì liền quay sang :

_ Con Trinh mới về còn mệt thì đi nghĩ sớm đi , má nấu chén cháo cho bây ăn rồi uống thuốc , thằng Dũng đưa mẹ lên phòng nghĩ đi con. Đừng có giỡn nữa !!

Từ lúc bước vào nhà đến giờ có lẽ thằng Dũng chi chờ đợi câu nói của bà bảy mà thôi. Cho nên khi ngoại nó vừa dứt lời thì nó đã bước tới ngồi cạnh Tuyết Trinh trên chiếc tràng kỷ êm ái , đưa mắt nhìn mẹ nó một cách si mê , miệng nói mà mắt nó cứ chiếu thẳng vào đồi ngực nhô cao khiến Tuyết Trinh mặt mày đỏ gay như quả gấc chín :

_ Con đưa mẹ lên phòng nhé !

Tuyết Trinh nhắm nghiền mắt lại , nàng không gật đầu cũng chẳng phản đối , hai tay nàng đưa lên cao trước mặt như muốn nói thằng Dũng muốn làm gì thì làm. Nó thấy vậy là biết ý mẹ muốn gì nên liến vòng tay nàng qua vai nó rồi dìu nàng lên phòng. Căn phòng ngủ của hai vợ chồng Tuyết Trinh mấy hôm nay là vùng đất đầy hoan lạc của thằng Dũng với út Dung. Trên giường chăn mền gối nệm vẫn còn nhăn đùn và dúm dó.

Tuyết Trinh nhăn mặt :

_ Cái phòng của mẹ sau mà dơ bẩn và bừa bộn thế này ??

Thằng Dũng cười cười , mặt nhăn như khỉ :

_ Tối nào con cũng ngủ trên giường mẹ hết .. nhưng mà … con làm biếng dọn !!

Tuyết Trinh nghiêm mặt :

_ Sao con không ngủ phòng con mà ngủ phòng ba mẹ ? Con có phòng rei6ng mà ?

Thằng Dũng cười cầu tài :

Con ngủ ở đây cho đỡ nhớ ” mùi ” của mẹ …

Nó nói đến cái chữ mùi mà giọng kéo dài cả thước làm Tuyết Trinh đang bực bội cũng cảm thấy tức cười. Nàng quay sang nó , dịu giọng :

_ Thôi con xuống nhà phụ ngoại dọn dẹp đi , mẹ nằm nghĩ một chút sẽ khỏe ngay.

Thằng Dũng cố nài nỉ , và dĩ nhiên nó không muốn ra khỏi phòng lúc này :

_ Để con phụ mẹ dọn dẹp căn phòng này trước nhé !

Nói rồi không để mẹ kịp phản đối , thằng Dũng nhanh tay kéo cái ra giường cho phẳng phiu bốn góc rồi lấy cái chăn xếp lại một cách vụng về. Tuyết Trinh đứng nhìn thằng Dũng dọn phòng mà không nén được cười vì cử chi không chuyên nghiệp của nó :

_ Thôi đề tôi làm cho ông tướng ạ. Giờ thì quét dùm tôi cái phòng với nào !

Nói xong Tuyết Trinh quay người lại và cầm cái chăn giũ bung ra trước khi xếp lại cho thẳng thướm , nàng không nhìn lại sau lưng và dĩ nhiên không biết thằng Dũng đang làm gì.

Thật ra thì thì Dũng nó không làm gì cả. Nó chỉ cầm lấy cây chổi cho có lệ rồi đứng sát cửa phòng nhìn mẹ nó một cách si mê. Mặc dù chỉ nhìn từ phía sau lưng nhưng thằng Dũng vẫn thấy nóng cả người khi ngắm vòng mông căng đầy của mẹ nó. Cái bờ mông đầy thịt và mềm mại ẩn bên trong chiếc quầy tây may hơi bó càng khiến cho Tuyết Trinh quyến rũ bội phần.

Một cách cố ý , nó đặt tay lên chốt cửa và khóa lại.

Tuyết Trinh vẫn không hay thằng Dũng đã khóa cửa phòng và đang nhìn nàng với ánh mắt ngây dại.

Nàng vẫn chăm chú dọn dẹp cái đốngbề bộn trên giường mà không nghe tiếng bước chân của thằng Dũng nhẹ như mèo đang bước tới đứng sát sau lưng nàng.

Bàn tay thằng Dũng từ từ đưa ra phía trước và đặt vào cái mông mẹ nó , bóp nhẹ ….

Lúc này Tuyết Trinh mới quay lại và bắt gặp đôi mắt đỏ ngầu của thằng Dũng đang nhìn mình :

_ Gì vậy , Dũng !?

Tuyết Trinh hỏi mà chính nàng cũng biết sẽ không có câu trả lời.

Thằng Dũng không trả lời thật. Nó tay đẩy nhẹ Tuyết Trinh nằm dài xuống nệm và vuốt nhẹ lên đùi nàng rồi vuốt dài từ gối trở ngược lên eo , rồi lên tới cổ.

Nó vuốt ve mấy sợi tóc lòa xòa trên trán của nàng rồi đi ngược trở xuống .

Đến vùng ngực vun cao và săn chắc , nó xòe bàn tay ra phủ đầy lên đó. mấy ngón tay cứ xum xoe trên bầu ngực mềm mại và lần tìm đầu ngực.

Tuyết Trinh đưa mắt nhìn thằng Dũng nhưng không nói gì , có lẽ nàng biết trước sẽ có cảnh này xảy ra , khi mà ở bệnh viện nơi đông người thằng Dũng vẫn tìm cách chạm vào người nàng.

Thì ở đây , trong căn phòng vắng chỉ có hai mẹ con , làm sao nàng ngăn nó được.

Mà nữa , cái nhu cầu thể xác của nàng cũng không cho phép nàng phản đối nó.

Bằng chứng là bộ ngực vun đầy ấy thằng Dũng chỉ mới vuốt ve một chút mà nó đã săn lại rồi.

Phía dưới hai gò thịt ẩn trong chiếc chip mỏng manh đang lay đọg như hai cánh bướm.

Run rẩy và chờ đợi.

Hai bên mép thịt đầy đặn đang mấp máy nước nhờn , từng chút một.

Thằng Dũng lấy tay đặt ngay cái mu nóng hổi của Tuyết Trinh , xoa xoa.

Bên ngoài hành lang căn phòng vẫn im ắng không có dấu hiệu của ai đó sắp xuất hiện.

Tuyết Dung sau khi tắm xong đã vội xuống nhà dưới phụ bà bảy nấu ăn. Nghe nói trưa nay ông Đức _ anh rễ cô và là ba thằng Dũng _ sẽ về nhà sau một tháng dài đi công tác nước ngoài.

Bà bảy vẫn loay hoay với mấy món ăn trưa chuẩn bị cho thằng rể quý.

Trong phòng , thằng Dũng vẫn dùng tay bóp bóp cái gò thịt nơi đũng quần mẹ nó .

Tuyết Trinh mắt nhắm nghiền , hai tay nắm thành giường và lắng nghe cảm giác đê mê từ từ dâng lên trong huyết quản.

Bàn tay thằng Dũng đã mở khóa quần tây của nàng từ lúc nào , cái phẹc mơ tuya cũng được kéo sát xuống dưới.

Mấy ngón tay nó thọc vào bện trong và đặt lên cái chip mỏng manh và trơn ướt.

Mẹ dâm thật _ nó thầm nghĩ và từ từ kéo tượt cái quần dài lẫn quần lót của Tuyết Trinh xuống tận dưới gót chân.

Trước mặt nó , một vùng rừng rậm đen tuyền đầy khiêu khích .

Khẽ cúi xuống , nó lấy tay vạch hai mép thịt ra rồi há miệng hạt thịt của mẹ nó nút mạnh.

Tuyết Trinh cong người lên như con tôm luộc , hai tay ôm đầu thằng Dũng ghịt vào háng mình , giọng đứt quãng :

_ Trời ơi .. Dũng !!

Nghe tiếng rên rỉ đầy dục vọng của mẹ , thằng Dũng chẳng những không dừng lại mà còn tấn công vùng cấm của Tuyết Trinh mạnh mẽ hơn. Và nó cũng quá già dặn để thừa hiểu rằng những tín hiệu phát ra từ đôi môi xinh xắn của mẹ nó là những tín hiệu đồng tình cho những việc mà nó đã , đang và sẽ làm với nàng .. ngay bây giờ.

Mặc kệ Tuyết Trinh rên rỉ , thằng Dũng vẫn liên tục dùng cái lưỡi nhám nhúa của nó lướt đi lướt lại trên vùng đùi non của Tuyết Trinh khiến nàng cứ nổi gai ốc từng hồi. Mồ hôi trên trán nàng tuôn ra ướt đẫm làm bết những dợi tóc mai lòa xòa bên thái dương nhưng có vẻ như nàng vẫn không bận tâm gì đến điều đó. Cái mà nàng đang quan tâm chính là những cảm xúc khoái lạc ngày một dâng cao trong lòng , một cảm giác mà đã lâu rồi nàng chưa được hưởng thụ…

Một sự khao khát ngày một dâng cao trong lòng Tuyết Trinh như con sóng vỗ nhẹ mênh mang ghềnh đá , chờ đợi một cơn bão lớn kéo về để xô ngã con thuyền đạo lý mong manh và nhỏ bé kia.

Ở bên dưới , thằng Dũng vẫn miệt mài chăm sóc vùng thịt non mềm ấm và ướt nhoét của mẹ. Nó lấy 2 tay vạch 2 mép thịt ra rồi gồng cứng lưỡi lại , kề vào cái khe ẩm ướt mà đẩy tới như người ta đưa cái xẻng xúc vào vũng cát ướt.

Tuyết Trinh bỗng thấy cả người nóng ran như người sắp lên cơn sốt , mồ hôi càng lúc càng đổ ra ướt đầm chiếc cổ cao nỏn nà. Khuôn mặt nàng đỏ lựng lên một sắc đỏ mà nhìn qua ai cũng biết nàng đang trong trạng thái say men tình. Hơi thở ngày càng dồn dập và đứt quãng khi thằng Dũng cứ đưa cái lưỡi nham nhám đầy những gai kia chạm vào 2 mép thịt non mềm khiến cho nàng cứ nghe chới với.

Hai tay nàng bỗng đưa lên cao trên khoảng không trước mặt rồi như muốn bắt cái gì đó trong vô hình nhưng đôi tay không chạm được vật gì nên bỗng rơi xuống khoảng da bụng trắng trẻo và nằm yên trên đó. Thằng Dũng biết mẹ nó đã hứng tình lắm rồi , cái âm vật của nàng đã se cứng từ lâu mà lúc mới để đầu lưỡi vào , thằng này đã cảm nhận rõ rệt điều đó.

Lúc mới ở bệnh viện về , thằng Dũng không nghĩ nó sẽ có dịp may được ở bên mẹ như lúc này. Nó cứ nghĩ rằng bà ngoại hay út Dung sẽ là người kề cận mẹ nó. Ai dè …

Đúng là ở đời đôi khi không ai học được chữ ngờ và có khi ông trời cũng giúp Lý Thông chứ không phải Thạch Sanh.

Sau một hồi vét máng và hấp tinh mẹ nó , thằng Dũng nhẹ nhàng cỡi bỏ nút quần của nó rồi tuột nhẹ cái dây khóa xuống , lôi từ bên trong chiếc quần con ra khúc dương cụ cương cứng , căng tròn và nóng hổi.

Từ hồi nãy tới giờ , thằng nhỏ của nó tuy đã ngốc đầu dậy biểu tình nhưng vẫn chưa được ló mặt ra với đời mà còn bị chiếc chip ngăn chặn sự bùng lên khiến cậu chàng tức anh ách. Nay đời chủ nhân cởi bỏ và giải phóng , cái dương cụ ấy bỗng vương ra hùng dũng như thanh bảo kiếm chỉ chực chờ đưa vào âm động của dâm lão sư nương đanng nằm trước mặt.

Ngay lúc này đây , thằng Dũng thừa biết nếu nó cầm 2 chân mẹ nó mà gác lên vào rồi nhích người tới 1 cái là chỉ trong một khoảng thời gian không quá 1 nốt nhạc , cái dương cụ của nó sẽ nằm gọn trong cửa mình của mẹ mà không có một sự kháng cự nào. Bởi lẽ đây không phải là lần đầu tiên nó làm tình với mẹ.

Mà nữa , ngay từ khi còn ở bệnh viện , nó đã nhận ra ở mẹ một ánh mắt đồng tình với những hành động của nó…

Vì vậy ngay lúc này đây .. nó không cần gì phải vội vã mà cứ vờn tới vờn lui như mèo vờn chuột.

Chính vì thế nên sau khi móc vũ khí ra , nó đứng thẳng lên và bước tới một bước và canh vừa tầm cái đầu rùa láng bóng ngay miệng Tuyết Trinh thì dừng lại rồi khẽ ấn ấn cái đầu dương cụ ấy ngay miệng nàng. Ngay lập tức Tuyết Trinh hiểu ngay ý định của thằng này nên nàng vội mím chặt môi không để thằng con thỏa mãn ý định.

Thấy ẹm nhất quyết không chịu ngậm đầu kèn của mình , thằng Dũng hơi cáu , nó gắt :

_ Kìa mẹ , há miệng ra nào !

Tuyết Trinh không vừa , nàng lắc đầu :

_ Không !

Thấy có nói gì cũng không lay chuyển được mẹ , thằng Dũng bỗng thay đổi chiến thuật. Nó bước tới một bước nữa rồi xoay người lại , từ từ bò ngược trên mình mẹ nó từ đầu đến chân. Hai đầu gối nó chống ngang hông Tuyết Trinh rồi cái đầu từ từ hạ xuống vùng cỏ mượt như nhung và xoăn tít. Cái miệng tham lam của nó lập tức nuốt hết hai múi thịt căng đầy .. rồi nút từng chút , từng chút …

Đến bây giờ thì Tuyết Trinh đã hưng phần lắm rồi…

Vừa nút âm hộ mẹ , thằng Dũng vừa cố tình hạ thấp cái hông xuống trước mặt mẹ rồi ấn ấn cái dương cụ vào mặt nàng. Cảm giác nóng ấm từ cái dương cụ to tròn và căng cứng khiến nàng bỗng thấy lâng lâng trong nỗi đê mê khoái lạc …

Rồi dường như không kiềm chế nỗi , khi mà giờ đây trước mắt nàng là cái vũ khí của con đực đang trong trạng thái sung mãn …

Mà nàng …

Thì cũng chỉ là một con cái đang khát tình và thèm biết bao nhiêu cái vũ khí kia đâm sâu vào cửa âm hộ mình …

Vậy thì , nó ở trước mặt kia rồi , có chi mà không dám hưởng thụ !

Nghĩ vẫy nên Tuyết Trinh sè sẽ lấy mấy ngón tay thon dài vuốt nhẹ dọc theo thân dương cụ thằng Dũng rồi bỗng nhấc cao đầu lên , há miệng to ra và ngậm hết khúc thịt ấy vào miệng mút mút.

Thằng Dũng bỗng nghe sướng lạ. Cái miệng mẹ nó thổi kèn mới đã làm sao.

Ở đầu này , thằng Dũng cật lực dùng cái miệng tham lam và đôi môi nóng bỏng của nó vét từng milinet trên vùng da thịt non tơ úớt át của mẹ … Bao nhiêu dâm thủy ứa ra nó đều nuốt hết vào bụng .

Cái vị mằn mặn và beo béo kia cứ kích thích đầu lưỡi nó mãi mà trên đầu , các dây thần kinh thì căng ra như dây đàn ….

Nó nghe hừng hực hực.

Ở đầu kia , mẹ nó càng ngậm dương cụ nó thì nàng thấy có vẻ như vũ khí thằng này càng lúc càng nở to hơn trong miệng mình. Vừa mút nàng vừa dùng tay sụt sụt dọc thân cây bảo kiếm , thỉnh thoảng nàng dựng đứng nó lên rồi há miệng ngậm lấy hòn bi thằng Dũng mà đá lưỡi vòng quanh khiến hòn bi nó săn quíu lại …

Ở bên trên , cái đầu rùa thì giật giật như người mắc bệnh động kinh.

Không được rồi , nếu để mẹ làm thế này mãi có khi mình out cũng nên .

Chưa ra tời chợ đã lo hết tiền thì mất mặt lắm.

Bụng nghĩ vậy nên thằng Dũng liền xoay người lại , nằm đè lên mẹ nó theo chiều xuôi rồi dùng tay cầm thằng nhỏ của mình cọ cọ lên cái gò mu đầy thịt….

Ấn nhẹ vào cái khe ẩm ướt.

Cây thịt của nó chạy lên chạy xuống trong cái khe ấy cho đến khi cái đầu rùa vừa tìm được cái hang tình và dừng lại.

Thằng Dũng mím môi đẩy người tới trước một cái … nguyên khúc thịt của nó đi sâu vào người Tuyết Trinh …

_ Ối .. ôii .. ôiii !

Tuyết Trinh cất tiếng rên khi thằng Dũng cho vũ khí của nó đi sâu vào người nàng ….

Ở trên thằng Dũng bắt đầu nhịp những nhịp đầu tiên vào bờ mông căng tròn của mẹ.

Ở dưới , Tuyết Trinh bỗng dưng tự đông giang rộng hai chân mình ra theo chữ V cho cái khung chậu nở rộng ra …

Thằng Dũng mới nhịp đến cái thứ 3 thì bỗng tai nó nghe có tiếng gõ cửa , rất nhẹ :

_ Cốc ! cốc … !

Thành thật mà nói thì bất cứ ai trong chúng ta , khi đang trên đinh cao hoan lạc mà có ai đó phá đám thì có lẽ sẽ thấy bực bội lắm.

Và khi đang sung sướng thì dù có sấm sét trên đầu hay đại bác kề tai ta cũng mặc kệ …. không ai có thể hoãn cái sự sung sướng đó lại.

Và nhân vật chính của câu chuyện này cũng vậy.

Mới vừa đút thẳng nhỏ vào cửa mình mẹ và nhịp mấy phát , bỗng dưng nó nghe tiếng gõ cửa lộc cộc bên ngoài. Mà có lẽ mẹ nó cũng đã nghe thấy rồi thì phải ?!

Bất giác , hai mẹ con đưa mắt nhìn nhau rồi cùng nhìn ra cửa.

Bên ngoài , hai tiếng lộc cốc lại vang lên , kèm theo câu hỏi khẽ :

_ Trinh ơi , con còn thức hay ngủ rồi vậy ?!

Nghe tiếng bà bảy gọi , Tuyết Trinh vội lấy hết sức đẩy thằng Dũng xuống khỏi người mình :

_ Thôi đi Dũng , má lên kìa !

Trong lúc bối rối , Tuyết Trinh quên mất người ngoài cửa là má nàng chứ không phải má thằng Dũng. Và thằng Dũng cũng không phải chồng nàng.

Tuy nàng không để ý câu nói của mình xem nó sơ hở chỗ nào , nhưng thằng Dũng đã nghe thấy. Nó nhìn nàng , nheo mắt :

_ Kệ ” má ” đi …. mình tiếp nha …

Nó rất muốn nói ” kệ má đi em ” … nhưng không hiểu sao đến khúc cuối nó vẫn không dám ăn nói như vậy , mặc dù cái kiểu nó làm thế này với nàng còn nặng tội hơn gấp mấy lần nói hỗn.

Rồi mặc cho mẹ nó cố hết sức đẩy ra , thằng Dũng vẫn như con sam bám chặt trên bụng Tuyết Trinh. Cả thân người nặng nề của nó đè nặng trên người khiến Tuyết Trinh không thể nào hất xuống được.

Mà có khi , cử chỉ phản đối kia cũng chỉ là cho có mà thôi.

Bằng chứng là mỗi khi thằng Dũng dùng hai chân nó ép mạnh vào đùi non của non , ở khoảng giữa đầu gối và cửa mình , khiến Tuyết Trinh không thể khép đùi vào được. Và khi đó , mỗi lần thằng con thọc sâu dương vật của nó vào âm hộ , Tuyết Trinh lại rên rỉ liên hồi : ” ố….. ôh … ôiiii ” làm cho thằng con càng lúc càng sung tiết vịt và dập liên hồi vào cái mu tươm nước nhão nhoét.

Bên ngoài , tiếng gõ cửa lại vang lên dồn dập , bà bảy hỏi dồn :

_ Con ngủ chưa Trinh , dậy ăn miếng cháo đi con !

Thì ra bà bảy đã nấu cháo xong và mang lên cho con gái ăn rồi uống thuốc theo lời dặn của bác sĩ. Nhưng bà có biết đâu lúc này con gái bà đâu có cầm ăn cháo do bà nấu ?!?

Và có nằm mơ thì bà cũng không thể hình dung nổi chuyện gì đang xảy ra bên trong căn phòng đang khoá cửa kín mít kia.

Gọi mãi mà không thấy con gái trả lời trả vốn gì , bà lặng lẽ quay gót bưng tô cháo còn bốc khói nóng hổi trở xuống tầng trệt sau khi đã bỏ lại trước cửa phòng cái lắc đầu than vãn : ” khổ thân con nhỏ , mới ở bệnh viện về chắc nó còn mệt nên ngủ mất tiêu rồi ” !

Trong khi đó ở bên trong căn phòng.

Tuyết Trinh đâu biết là bà bảy đã bỏ xuống nhà sau khi gọi mãi mà chẳng thấy nàng trả lời. Nàng cứ vừa đẩy thằng Dũng ra , vừa nhìn về phía cửa , giọng như van xin :

_ Thôi Dũng ơi …. ngừng đi … ngư…ư..ừng điiii co.. o ..con !

Phải khó khăn lắm nàng mới nói hết câu vì mặc cho nàng nói gì đi nữa , thằng Dũng vẫn để ngoài ta và ra sức cong mông dập vào cửa mình nàng từng cú chắc nụi khiến cả người Tuyết Trinh sướng muốn điên lên. Rồi nó lấy hai tay kéo thẳng hai cảnh tay nàng lên cao như người đang đầu hàng vô điều kiện , cái miệng tham lam của nó bắt đầu lướt trên vành môi thơm ngọt của Tuyết Trinh nhưng nàng vẫn mím chặt không cho nó hôn mình.

Thấy vậy nó quay sang tấn công chiếc cổ cao nõn nà , rồi miên man nhẹ sang vành tai hồng hào của mẹ và mút nhẹ. Cái cơ quan cảm giác này thật ra khi làm tình nó rất nhạy cảm. Đã thế thằng Dũng cứ dùng lưỡi mà thọc ngoáy trong lỗ tai nàng khiến Tuyết Trinh càng thêm hứng tình và bên dưới , nước nhờn cứ ứa ra từng đũm , trơn ướt cả hai bên đùi.

Bên trong âm hộ , những sợi cơ cứ liên tục co thắt khiến thằng Dũng thấy đầu óc như mụ mị hẳn đi. Mỗi khi dương cụ nó đi sâu vào thì nó cảm nhận rõ ràng các thớ thịt trong âm hộ của mẹ đang vuốt ve khúc thịt nóng hổi của nó khiến cho nó mấy lần muốn phụt ra …

May mà nó ráng kiềm để giữ nhịp cuộc giao hoan.

Bất chợt Tuyết Trinh thấy thằng Dũng ngưng lại không dập nữa mà đứng thẳng lên. Mặc dù biết thằng con muốn đổi sang kiểu khác , nhưng trong lúc nó buông tay ra , bất ngờ Tuyết Trinh vùng dậy và nhảy xuống khỏi giường với cái quần dài và quần chip nằm ngang đầu gối. Một cảnh tượng không có gì kích thích máu dâm của đàn ông hơn nữa !

Thằng Dũng hơi bất ngờ khi thấy mẹ nhảy xuống giường. Và nó cũng không để cho nàng kịp kéo quần lên nên ngay lập tức nó cởi phẳng cái quần dài đang vướng víu trên người rồi trong trang phục ” trần như nhộng ” , nó tót nhảy xuống và nhảy ào tới ôm chầm lấy mẹ từ phía sau như con thú ăn thịt ôm gọn con mồi của mình.

Khúc thịt nó hơi giần giật khi cạ vào mông Tuyết Trinh. Rõ ràng nó rất thích thú với cảnh này. Cái cảnh vừa chơi vừa hiếp thế này mới thú vị làm sao.

Còn Tuyết Trinh nàng cũng thừa hiểu thằng Dũng sẽ không buông tha cho nàng lúc này. Mà nàng thì cũng suýt ra mấy lần rồi , con người chứ có phải thánh đâu ?!

Mặc dù thằng Dũng đang cố ôm eo nàng ghịt lại phía sau nhưng Tuyết Trinh vẫn cố gắng lết ra tới cửa và áp tai vào cánh cửa nghe ngóng.

Bên ngoài mọi thứ vẫn lặng im như chưa hề có tiếng gõ cửa trước đây vài phút.

Lúc này không có gì có thể ngăn cản cuộc tình dâm loạn này nữa. Tuyết Trinh bỗng hơi khom người xuống và ưỡn cái mông tròn lẳng về phía sau nhu mời gọi. Giữa hai bờ mông , cái hang tình nở rộng ra làm thằng Dũng mừng húm. Nó vội ngồi thụp xuống lấy tay banh hai cái mông ra rồi há miệng ngậm bờ mu đầy lông mút mạnh. Tuyết Trinh không ngăn nỗi sự sung sướng nên tiếng rên rỉ ngay lập tức thoát ra khỏi miệng. Mặc dù nàng đã đưa tay bụm miệng nhưng vẫn không kịp :

_ Ôh… ôi … ôi …. da … !

Ngay lập tức thằng Dũng đứng lên tay cầm dương cụ kề vào hang tình của mẹ ưỡn mông đẩy tới. Nó dùng hết sức để dập phành phạch vào người mẹ mặc cho mẹ nó cố gắng lấy tay bụm miệng để ngăn tiếng rên đầy khoái cảm.

Dăm phút sau , nó thấy đầu óc hoa lên và từ đâu cơn sướng bất chợt kéo về làm rủng rủng cả đầu rùa. Tuyết Trinh dường như cũng cảm nhận được rằng thằng con sắp ra vì nàng thấy nó dập những cú chót thật mạnh. Rồi không đê thằng con bắn tinh vào người , nàng vội đứng thẳng lên để cái dương cụ rời khỏi âm hộ mình và xoay người lại , ngồi xuống.

Chưa kịp dùm miệng ngậm cái đầu rùa đỏ au thì thằng Dũng đã rùng mình bắn dòng tinh đặc sệt lên mặt mẹ nó.

Hơi bất ngờ , Tuyết Trinh vội ngã người ra phía sau một chút nhưng vẫn không kịp.

Lực phóng tinh của thằng con khá xa , và mạnh.

Trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng , dòng tinh vẫn còn nóng hổi.

Thằng Dũng buông mẹ nó ra , nằm dài xuống sàn nhà hổn hễn thở. Nó nói không ra hơi : ” mẹ tuyệt quá ” !

Nói dứt câu nó định kéo mẹ nằm xuống bên cạnh để vuốt ve , vì nó biết nàng vẫn còn bồng bềnh trong cơn sướng chưa không như nó , lên cũng nhanh mà xuống cũng nhanh.

Nhưng Tuyết Trinh liền gạt tay nó ra , nàng đứng dậy cởi chiếc quần dài ra khỏi chân cho đỡ vướng. Liền đó nàng đưa chiếc quần lên chùi những vệt tinh trên mặt mình , nàng chỉ nói 1 câu ” con ra ngoài đi ” rồi bước lại toillet và khoá cửa lại , bỏ mặc thằng Dũng nằm dài trên sàn không một mảnh vải che thân.

Trong nhà tắm , những dòng nước mát lạnh mơn man trên da thịt làm cho Tuyết Trinh thấy cả người nhẹ lâng lâng. Một cảm giác thư thái và dễ chịu tràn về làm nàng thấy giảm bớt căng thẳng và mệt mỏi. Trên người nàng vẫn còn in đậm những nụ hôn cuồng nhiệt của thằng con vào da thịt mềm mại khiến nó cứ đỏ au.

Khẽ nhắm mắt lại , nàng liên tuởng tới cuộc giao hoan vừa rồi và giật mình thì không ngờ mình dễ dãi và buông thả đến vậy.

Mặc dù đây không phải lần đầu nhưng lẽ ra nàng phải cự tuyệt nó. Nhưng vì sao ? Chính nàng cũng không hiểu được.

Cái cảm giác cực kì đê mê mà thằng con đem lại cho nàng rõ ràng vẫn còn đây.

Nhìn xuống dưới , cái mu vẫn còn trơn ướt và sưng mộng. Hai múi thịt vẫn căng tròn và đầy khiêu gợi.

Lúc này trong con người nàng diễn ra một cuộc đấu tranh tư tưởng dữ dội. Một bên là đạo lý làm người và tình cảm mẹ con. Một bên là sự đòi hỏi của xác thịt mà từ lâu nàng đã thiếu thốn.

Nghiêng về bên nào bây giờ ? Thật khó mà quyết định !

Thôi đành buông xuôi theo số kiếp , tới đâu thì tới .. dù sao cũng lỡ rồi !!!

Bụng nghĩ vậy nên Tuyết Trinh cũng hơi yên tâm với lý lẽ tự mình bào chữa cho mình. Nàng cầm vòi sen xịt nước lên người lần cuối rồi lấy cái khăn trắng tinh treo trên vách quấn ngang người rồi mở cửa bước ra ngoài.

Lúc Tuyết Trinh mới vừa bước ra từ nhà vệ sinh , nàng hơi hốt hoảng khi thấy thằng Dũng đang nằn ngủ say trên giường với cái thân hình trần như nhộng. Cái dương vật của nó tuy không còn cương cứng như lúc nãy nhưng cũng không phải xụi lơ như người khác. Cái khúc thịt ấy không chỉa thẳng lên trời mà hơi cong cong và trong trạng thái mà người ta gọi là ” sần sần ” …

Từ lúc bước ra , Tuyết Trinh nhìn thấy nó trang tư thế như vậy thì đâm hoảng. Rồi nàng bước nhanh ra cửa. Cửa vẫn khoá trong. Hú hồn ! Nàng đưa tay đặt lên ngực như muốn ngăn chặn sự hồi hộp nơi con tim của mình. Khẽ xoay người lại và bước tới bên cạnh giường , ánh mắt nàng vẫn cứ nhìn chằm chằm vào bộ vũ khí thằng con , không rời.

Khẽ nhắm mắt lại và đưa 2 tay lên xoa đôi gò má của mình , Tuyết Trinh tự rủa mình trong dạ. Sao mày lạ thế Trinh ơi ! Nó là con mày đó. Sao mày không nhìn chỗ khác mà cứ nhìn vào chỗ đó hoài vậy ?

Mặc dù tự nói với mình như thế nhưng Tuyết Trinh vẫn không thể nào bắt ánh mắt mình nhìn đi chỗ khác được. Dường như có một ma lực vô hình nào đó cứ bắt ánh mắt nàng nhìn về 1 điểm , cố định.

Khẽ lắc lắc cái đầu một cách mệt mỏi , nàng bước tới lấy cái chăn định đắp cho thằng con , không phải vì sợ nó lạnh , mà vì không muốn nhìn thấy nó nằm tênh hênh thế này. Cũng may cửa phòng đã khoá kín , nếu không thì nàng chắc chỉ có nước tự tử mới hết ô nhục khi mẹ và em gái phát hiện cảnh lạc luân này.

Không biết thằng Dũng ngủ say thật hay giả vờ mà lúc Tuyết Trinh đứng bên cạnh giường lom khom đắp cho nó thì bỗng nó mở mắt ra rồi nắm tay nàng kéo nhẹ một cái. Có lẽ Tuyết Trinh không bao giờ nghĩ tới cảnh này , cho nên nàng không đề phòng gì. Thằng Dũng chỉ kéo hơi nhẹ nhưng do mất đà , cả người Tuyết Trinh bỗng chốc ngã dài xuống nệm và nằm vắt ngang trên mình thằng Dũng. Cái dương cụ nó chỉa vào bụng nàng , hơi cưng cứng.

Thằng Dũng vòng tay ra sau lưng mẹ nó để giữ không cho nàng đứng dậy. Ánh mắt nó nhìn Tuyết Trinh đầy dục vọng , bàn tay đang giữ yên trên lưng Tuyết Trinh bắt đầu di chuyển nhẹ nhàng xuống dưới và dừng lại ở bờ mông no tròn ẩn sau lớp vải satin bóng loáng màu mỡ gà mà mẹ nó vừa thay ra. Một cảm giác êm ái nơi bàn tay khiến nó thấy hơi phấn khích. Khúc thịt của nó lại giật giật.

Sau vài giây hơi bất ngờ , Tuyết Trinh vội hất tay thằng Dũng ra khỏi cái mông của mình rồi nàng đứng nhanh dậy , gắt nhẹ _ thôi đủ rồi , con thay đồ rồi về phòng đi. Nói dứt câu nàng bước nhanh ra cửa , mở chốt rồi ra ngoài , bỏ mặc thằng con nằm gác tai lên trán thở dài vì không hiểu mẹ nó đang nghĩ gì trong đầu nữa. Mặc dù vậy thì nó cũng không dám nấn ná ở đây lâu , lỡ có người lên thì khổ. Bụng bảo dạ , nó đứng dậy mặc vội bộ đồ rồi rón rén ra cửa. Hàng lang vắng ngắt , may quá. Nó thở phào nhẹ nhõm rồi phóng như bay về phòng riêng của mình.

Lúc này cũng đã gần 11h trưa. Lúc Tuyết Trinh xuống dưới nhà thì bà bảy đang loay hoay nấu nướng trong bếp. Mặc dù nhà có máy lạnh nhưng trên khuôn mặt bà bảy vẫn nhễ nhại mồ hôi do sức nóng từ trong bếp lửa toả ra. Bên sàn nước , Tuyết Dung nhìn trẻ trung trong chiếc quần short jean ngắn khoe cặp đùi thon dài với chiếc áo dây dài không quá rốn đang ngồi nhặt rau. Vừa mới nhìn thấy em gái ăn mặc khá thoáng , Tuyết Trinh đã nhăn mặt khi chưa bước hết các bậc cầu thang :

_ Con út ăn mặc mát mẻ quá nhỉ ?

Nghe tiếng Tuyết Trinh , bà bảy liền quay lại :

_ Con dậy rồi à , ngủ có ngon không con. Thôi bây lại ghế ngồi đi để má hâm lại chén cháo cho mà ăn, Nãy giờ nguội ngắt rồi.

Nghe bà bảy nói vậy , bất giác Tuyết Trinh thấy hơi thèn thẹn trong dạ. Lúc nãy bà bay mang cháo lên cho nàng nhưng nàng ngủ đâu ??

Nghe chị hỏi giọng mát mẻ , út Dung mặt quạu đeo :

_ Có sao đâu chị hai , em mặc ở nhà chứ có ra đường đâu !

Tuyết Trinh nghiêm giọng :

_ Em lớn rồi , ăn mặc phải giữ ý một chút. Ở nhà không phải chỉ có đàn bà con gái.

Khi nói câu này , Tuyết Trinh muốn ám chỉ đến thằng Dũng , bởi lẽ , nàng không muốn ngoài nàng ra , lại có thêm 1 mối quan hệ bất chính nào nữa , từ thằng Dũng. (tiếp phần 4)
---------- Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 -----------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon