Loading...

"Truyện dài người lớn" Hệ thống khoái lạc

Loading...
Truyện dài người lớn Hệ thống khoái lạc
Câu chuyện nói về một tên sinh viên đang chơi cave thì lên cơn đau tim mà chết. Linh hồn hắn xuyên không nhập vào Huỳnh Khải Minh, phế vật Huỳnh gia. Đặc biệt nơi hắn ở không phải Trái Đất mà là Lam Tinh Cầu. Ở đây con người tu luyện hồn lực để nâng cao thực lực. Ở thế giới “cá lớn nuốt cá bé này” làm sao một phế nhân như hắn có thể sống sót. Đừng lo, vì hắn đã có Khoái Lạc Hệ Thống.
“Hệ Thống, ta muốn trở thành kẻ mạnh nhất.”
“Kệ mẹ mày!”

Việt Nam, 11 giờ khuya…
Trong một phòng trọ nhỏ, có một đôi nam nữ đang quấn quýt nhau trên giường. Cô gái đang bú liếm “chùn chụt” dương vật của tên thanh niên một cách điêu luyện, trong khi tên thanh niên đang ngồi hưởng thụ, mặt hắn phê như con tê tê.

Tên thanh niên này là Lê Khôi Vĩ, hiện đang là sinh viên đại học năm nhất. Hắn là một tên nghiện sex, thích xem jav, hentai. Từ lúc chín tuổi hắn đã tò mò về sex, lên 10 tuổi thì đã biết quay tay và kể từ đó hắn quay tay như cơm bữa. Quay tay mãi cũng chán,thứ hắn đang cần bây giờ là cảm giác thật khi làm tình. Và thế là hắn liền chạy xe đến một con “phố đèn đỏ” gần đó thuê một em cave về để thử cảm giác cực khoái khi làm tình mà quay tay không đáp ứng nổi.

“Sướng không cưng”. Cô nàng cave ngẩng mặt lên hỏi hắn.
“Sướng, sướng lắm … chị ơi!” Khôi Vĩ trả lời một cách đê mê.

Cô nàng nhoẻn miệng cười với hắn cùng với ánh nhìn dâm đãng vô cùng khiến hắn sôi máu cực độ. Sau đó cô cuối xuống liếm nhẹ vào hai hòn bi của hắn, tiếp đến cô vẫn dùng lưỡi của mình liếm dọc phần thân dưới của dường vật cho đến đầu khấc. Rồi cô nàng há to miệng ra ngậm hết cái dương vật của Khôi Vĩ, mút mạnh khiến hắn rên nhẹ lên “Ư… ư…ư.”
Đôi môi của nàng cave trượt dài trên dương vật hắn, cái miệng ấm nóng cùng cảm giác mềm mại của chiếc lưỡi khiến dương vật hắn như muốn nổ tung. Nàng cave càng ngày càng bú mạnh và nhanh hơn khiến hắn không kiềm nổi cảm giác muốn xuất tinh.

“Em… em ra mất.” Hắn vội la lên, nàng cave nghe vậy cũng dừng lại rồi dùng bàn tay bóp mạnh vào dương vật để giảm ham muốn xuất tinh của hắn.

“Chưa được ra bây giờ nghe chưa! Phải làm cho chị sướng nữa” nàng cave nói rồi sau đó lấy trong cái bóp đang nằm lăn lóc trên giường một cái bao cao su và đeo vào cho hắn.
Sau đó nàng chổng mông lên, một tay chống lên giường còn một tay thì đang banh cái âm đạo đang đỏ hồng hào: “Đút vào đi cưng!”

Khôi Vĩ liền dí sát dương vật của mình vào mép âm đạo. Ngay bây giờ, chỉ một chút nữa thôi thì hắn được thưởng thức cảm giác khi đút vào cái lỗ kia. Tim hắn đập thình thịnh liên hồi.
Ngay khoảnh khắc Khôi Vĩ định đẩy mạnh dương vật vào thì bỗng tim hắn đau thắt lại, hắn vội nắm chặt ngực trái của mình lại, mặt nhăn lại trông thấy. Ý thức hắn về mọi thứ xung quanh dần trở nên mơ hồ.
“Rầm”
Khôi Vĩ ngã từ trên giường xuống, đầu hắn đập mạnh xuống đất khiến hắn chết tại chỗ.
…………………………………………………………………………………………….

“Tao chưa muốn chết, tao muốn được chịch.” Một thiếu niên vừa tỉnh dậy trên giường hét lớn. Cậu thiếu niên này chính là Khôi Vĩ, chính xác hơn thì thân xác thiếu niên này sở hữu linh hồn của Khôi Vĩ, tên này thật may mắn vì không biết bằng cách nào mà linh hồn hắn đã xuyên không nhập vào thiếu niên này, khiến hắn có thể sống lại lần nữa.
Hắn vẫn chưa biết rằng mình đã xuyên không nên tâm trạng đang khá bực tức vì chỉ một chút nữa thì hắn đã có thể thoát kiếp trai tân.
“Đây… là đâu?”

Khôi Vĩ bắt đầu chú ý đến những thứ xung quanh, hiện tại hắn đang nằm trong một căn phòng có kiến trúc cổ xưa, tuy đơn sơ nhưng vô cùng tao nhã. Đặc biệt hơn khi hắn nhìn vào tấm gương ở cạnh giường thì hắn vô cùng kinh hãi: “Quào, mặt mình hết mụn rồi, da cũng trắng hơn nữa.”

Nhưng ba giây sau hắn nhận ra một điều vô cùng nghịch lý.
“Củ lạc giòn tan, khuôn mặt này là thế nào?”

Khôi Vĩ ngạc nhiên cũng phải vì khuôn mặt trong gương bây giờ không phải là khuôn mặt đẹp trai (hắn tự nhận) mà hắn nhớ, thay vào đó lại là khuôn mặt của một thiếu niên khá trẻ.
“Đây là ai?”

Vừa tự hỏi xong thì bỗng nhiên đầu hắn đau nhức dữ dội, Khôi Vĩ ngất đi. Hiện tại trong đầu hắn đang dung hợp hai mảng kí ức của hắn và thân xác này.

Tỉnh dậy tập hai, Khôi Vĩ đã hiểu hắn xuyên không đến thế giới khác gọi là Lam tinh cầu. Cả tinh cầu này chỉ có 2 đại lục- Đông phương đại lục và Tây phương đại lục. Nơi mà hắn đang sống là Diệp Lục đế quốc, một trong 3 quốc gia ở Đông phương đại lục. Ở nơi đây khác với trái đất, sinh vật có thể tu luyện khiến mình mạnh hơn, và thứ được tu luyện gọi là hồn lực.

Hồn lực chia thành 8 cảnh giới: Hồn Sĩ, Hồn Sư, Hồn Tướng, Hồn Vương, Hồn Hoàng, Hồn Đế, Hồn Thánh và Hồn Thần. Ở mỗi cảnh giới lại chia thành 12 tầng. Khi đã đạt đến tầng 12 ở một cảnh giới thì có thể đột phá để tiến đến cảnh giới tiếp theo. Muốn đột phá được thì cần có một lượng lớn hồn lực để đột phá, cảnh giới càng cao thì cần càng nhiều, khả năng thành công ngày càng thấp. Vì thế nên trên tinh cầu này chỉ ghi nhận được sự hiện diện của Hồn thánh, còn Hồn thần cũng chỉ là truyền thuyết, chưa ai thấy sự hiện diện của họ.

Lại nói về thân thế của hắn hiện giờ tên là Huỳnh Khải Minh, 15 tuổi, là người thuộc Huỳnh gia- một đại gia tộc ở đế quốc. Tên này sinh ra vô cùng bất hạnh. Cha mẹ hắn mất sớm, từ nhỏ hắn đã không được hưởng tình yêu thương của cha mẹ. Lớn lên thì linh hồn của lại không thể sản sinh hồn lực được, khiến hắn không thể tu luyện. Sống trong một đại gia tộc như Huỳnh gia, hắn bị xem như phế vật, chịu đủ mọi sự khinh bỉ của mọi người. Đại trưởng lão Huỳnh Gia Long luôn muốn tống khứ hắn khỏi gia tộc, nếu không có tộc trưởng Huỳnh Văn Nghĩa- chú ruột hắn ra sức bảo vệ thì có lẽ giờ hắn đã chết ngoài đường rồi. Nhưng bất hạnh của hắn không chỉ có thế, hắn luôn bị anh em họ của hắn bắt nạt. Lúc nhỏ hắn bị bọn chúng bắt làm trâu làm ngựa cho bọn chúng chơi đùa. Lớn lên một chút, khi bọn chúng biết tu luyện Hồn lực thì hắn bị đem ra làm bao cát để bọn chúng luyện tập. Có một lần hắn bị một người anh họ đánh trọng thương thập tử nhất sinh, tuy may mắn còn sống nhưng linh hồn của hắn bị tổn thương nặng khiến hắn không còn bình thường, từ đó trở nên chậm chạp, cư xử như thằng ngốc. Mãi cho đến khi lũ anh em họ của hắn đã nhập học vào các học viện hết thì hắn mới tạm thời có cuộc sống bình yên.

Thế nhưng hôm qua, không biết xui xẻo thế nào mà hắn vô tình ngã vào người đại trưởng lão. Vị trưởng lão ấy không tiếc tặng hắn một cước làm hắn bay xa cả chục mét. Tuy cước ấy không chứa hồn lực nhưng đủ khiến một tên yếu đuối như hắn hồn lìa khỏi xác, tạo cơ hội cho Lê Khôi Vĩ xuyên không nhập vào.

Sau khi dung nạp toàn bộ kí ức về chủ cũ của thân xác này, hắn cảm thấy thương xót vô cùng. Điều này cho thấy hắn cũng không phải là người vô tâm.
“Thật tội cho hắn quá!” Một giọng nói vang lên trong đầu hắn.
“Ừm… Hể? Ai nói vậy?” Hắn hét lên.
“Là ta đây.” Giọng nói bí ẩn lại tiếp tục vang lên.
“Ngươi… ngươi là ai?”
“Ta là Khoái lạc hệ thống.”
“Khoái lạc hệ thống…? Là cái quái gì?” Khôi Vĩ nghi vấn hỏi.
“Khoái lạc hệ thống là Khoái lạc hệ thống.”
“Ặc.” Khôi Vĩ tặc lưỡi.
Hắn tiếp tục gặng hỏi: “Ngươi đến từ đâu?”
“Méo biết.”
“Ta có thể trở về trái đất không?”
“Méo biết.”
Hỏi mãi không được, hắn mệt mỏi thử lại lần cuối: “Ta có thể thấy ngươi không?”
“Ngươi chỉ cần nói “khoái lạc hệ thống muôn năm” rồi nghĩ ý niệm trong đầu thì ta sẽ tự khắc đưa ngươi vào không gian tinh thần.”

“Khoái lạc hệ thống muôn năm.” Khôi Vĩ nói theo lời của hệ thống. Sau đó hắn nhắm mắt lại, tập trung ý niệm. Ý thức của hắn bắt đầu chuyển đến không gian tinh thần.
Hiện tại Khôi Vĩ đang đứng ở trong một không gian khá tối, trước mặt có 2 cánh cửa đang phát ra những ánh sáng yếu ớt. Trên 2 cánh cửa lần lượt viết: Cửa hàng và nhiệm vụ.
“Giống game nhỉ?” Khôi Vĩ nghĩ thầm.

“Hiện tại ngươi chỉ có thể sử dụng 2 công năng này của hệ thống.” Hệ thống nói với hắn.
“Vậy còn nhiều công năng nữa hả? ”
“Còn rất nhiều công năng nữa, nếu ngươi muốn sở hữu thì phải nâng cấp hệ thống.”
“Vậy à.”
Khôi Vĩ sau đó liền thử chọn cánh cửa có chữ cửa hàng. Trước mặt hắn bỗng xuất hiện một màn hình 3D lớn. Trong màn hình có 3 mục: Vật phẩm, Kĩ năng và Huyết thống. Trong đó 2 mục Vật phẩm và Huyết thống đều có biểu tượng ổ khóa, chỉ có mục Kĩ năng là không bị.
Hắn nhấn vào mục Kĩ năng, màn hình liền biến đổi. Đập vào mắt hắn là hàng tá tên các kĩ năng đang hiển thị trên màn hình.

Khôi Vĩ chọn thử kĩ năng Cầu lửa lập tức thông tin về kĩ năng truyền vào não hắn:
Cầu Lửa (lv1): Dùng Hồn lực hệ hỏa nén lại trên tay tạo thành quả cầu lửa rồi ném đi, gây sát thương cực lớn. Có thể gây hiệu ứng thiêu đốt. Tiêu hao: 50 Hồn lực.
Giá: 200 điểm khoái lạc.
“Hiện tại điểm khoái lạc của ngươi là 0. Không đủ để giao dịch.” Giọng nói hệ thống vang lên đều đều.

“Điểm khoái lạc là cái gì? Làm sao có được?” Khôi vĩ thắc mắc hỏi.
“Mọi giao dịch với hệ thống đều sử dụng điểm khoái lạc. Điểm khoái lạc có thể kiếm từ các hành động: làm tình, làm nhiệm vụ,…”
“Hừm vậy nghĩa là chịch thì sẽ có điểm khoái lạc ư?”
“Đúng vậy, khi làm tình ngươi và đối tác càng sướng thì càng được nhiều điểm khoái lạc.”
“Vừa chịch sướng mà còn được điểm khoái lạc, đúng là một mũi tên trúng hai con sên.” Khôi Vĩ cười hắc hắc.
Sau đó hắn thử chọn cánh cửa nhiệm vụ. Hệ thống liền thông báo: “Méo có nhiệm vụ nào bây giờ.”

“Hmmm, hệ thống này chả lịch sự chút nào.”
“Ý kiến ý cò, ta cắt luôn quà của ngươi bây giờ.” Hệ thống đáp lại lời hắn.
“Ặc, có quà à.”
“Xác nhận mở làm quen?”
“Có, mở quà làm quen. Là gì chứ quà thì anh không bao giờ từ chối hehe.”
“Mở quà tân thủ thành công, nhận được: Giáp da cá x 1, Thuốc trị thương sơ cấp x 3, Thuốc hồi phục Hồn lực x 3, Túi không gian sơ cấp x 1, Kĩ năng Tinh Thông Nhãn (lv1), Dâm Thần Huyết Thống.”
“Quào.” Khôi Vĩ mừng rỡ thốt lên.

Ngay lập tức, hắn nghiên cứu về những thứ vừa nhận được.
Giáp da cá: Loại giáp làm từ da của loài cá hắc ám. Nhẹ và độ bền cao. Phòng ngự: 30-50.
Thuốc trị thương sơ cấp: Hồi phục 10Hp/s tác dụng trong 30 s.
Thuốc hồi phục Hồn lực: Hồi phục 15 Hồn lực/s, tác dụng trong 10s.
Túi không gian sơ cấp: Bên trong là không gian hình lập phương có thể tích 2 mét khối đã triệt tiêu trọng lực (Bỏ qua trọng lượng đồ đạc trong túi). Dùng để chứa đồ vô cùng tiện lợi.
Kĩ năng Tinh Thông nhãn (lv1): Biết được thông tin về vật thể đang quan sát, cấp càng cao càng được nhiều thông tin.

Dâm Thần Huyết Thống: Giúp người sở hữu huyết thống tăng hồn lực khi làm tình, đối tác cấp càng cao, làm tình càng sướng thì sẽ nhận được nhiều hồn lực.
“Hàng ngon quá.” Khôi vĩ hét lớn lên, mặt hắn lộ rõ nét vui sướng.

Mấy món hàng trên thì không cần bàn, chỉ riêng Dâm Thần Huyết Thống là đủ làm hắn phê rồi. Đối với một kẻ không thể tu luyện hồn lực như hắn thì Dâm Thần huyết thống đích thị là một cứu tinh. Không, đúng hơn khoái lạc hệ thống mới chính là cứu tinh thật sự.
“Không tu luyện hồn lực theo cách bình thường được thì sao, ta sẽ tu luyện bằng cách chịch gái, đâu ai cấm đâu chứ.” Khôi Vĩ đứng chống nạnh ngẩng mặt lên trời cười lớn.

Rời khỏi không gian hệ thống, hắn thấy xung quanh mình là những món đồ khi nãy nhận được. Cất từng món vào túi không gian, sau đó hắn quay sang tấm gương lúc nãy. Mặt lộ vẻ suy tư.
“Tất cả coi như đã kết thúc, sẽ không còn Lê Khôi Vĩ nữa. Từ bây giờ ta chính là Huỳnh Khải Minh. Những kẻ mắc nợ ta trước giờ ta đều sẽ đòi lại cả gốc lẫn lãi.”

Từ phía ngoài bỗng bước vào một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, trên người đang bận bộ váy có vài nét giống với đồ hầu gái phương Tây. Tay cô đang bưng một thau nước cùng với một chiếc khăn. Khi nhìn thấy Khải Minh đang ngồi trên giường, cô gái hết đỗi ngạc nhiên, đến nỗi làm rớt thau nước xuống đất.
Một luồng thông tin bất ngờ truyền vào não hắn.
Tên: Mai Quỳnh Anh
Tuổi: 22
Sinh lực: 120/120
Hồn lực: 0/0
Cảnh giới: không có.
“Chắc đây là kĩ năng Tinh Thông Nhãn.” Khải Minh nghĩ thầm.
Quỳnh Anh nói với giọng nức nở: “Cậu chủ… cuối cùng cũng tỉnh rồi.” Sau đó nàng vội chạy đến ôm hắn.

“Ặc… Bưởi, bưởi to quá.”
Mặt hắn bây giờ đang úp vào cặp vú to như bưởi năm roi của Quỳnh Anh. Nàng vừa khóc vừa ôm chặt hơn, mùi hương cơ thể cùng 2 trái bưởi mềm mại khiến hắn đê mê.
Theo như trí nhớ của hắn thì cô nàng Quỳnh Anh này là người hầu của hắn. Cha mẹ hắn lúc xưa từng là ân nhân của nàng, vậy nên nàng nhất quyết theo làm người hầu cho Khải Minh, coi như đền đáp công ơn. Mặt khác, khi thấy tình cảnh đáng thương của hắn nàng lại càng yêu thương hắn hết mực.

“Số ta đúng là hên, người hầu đẹp, lại còn ngực bự nữa chứ hí hí.” Khải Minh nghĩ thầm.
“Cậu chủ thấy trong người có khỏe không.” Quỳnh Anh vừa lau nước mắt vừa hỏi hắn .
“Khỏe, ta đang rất khỏe.” Hắn vừa trả lời trong khi đang cố gắng dùng mặt cảm nhận cặp ngực nàng. Bỗng nàng nắm vai đẩy hắn ra, nét mặt ngạc nhiên.

Khi thấy nàng nhìn mình như vậy Khải Minh sực nhớ là mình bị ngốc mà khi nãy lại trả lời lanh lẹ như vậy. Hắn vội vàng làm nét mặt ngố hết cỡ, lúng túng trả lời: “Khỏe lắm… khỏe lắm.”

Hắn còn dùng hai tay quơ quơ lên như đứa con nít để thêm phần thuyết phục. Thấy vậy Quỳnh Anh cũng hết nghi ngờ. Nàng cười một cái rồi thả hắn ra, sau đó quay lại dọn dẹp thau nước lúc nãy.

Trong đầu hắn lúc này bỗng vang lên âm thanh của hệ thống:
“Hệ thống giao nhiệm vụ: Làm tình với Mai Quỳnh Anh. Thời hạn: 2 ngày. Ban thưởng: 2000 điểm khoái lạc, thuốc hồi phục hồn lực x 5, kĩ năng Ẩn Hồn Lực. Nhiệm vụ thất bại: Hệ thống chia tay vĩnh viễn.”
Khải Minh: “……………………..)”
………………………………………………………………………………………..

Tại một căn phòng có kiến trúc sang trọng. Một người đàn ông tuổi khoảng trung niên đang ngồi đọc sách. Vị này chính là Huỳnh Văn Nghĩa, tộc trưởng Huỳnh gia.
“Nó tỉnh rồi à?” Văn Nghĩa điềm tĩnh vừa đọc sách vừa hỏi tên người hầu đang đứng đối diện.
“Vâng ạ!” Tên người hầu đáp lại.
“Được rồi, ngươi lui ra đi.”
Cúi đầu lễ phép chào một cái, tên người hầu xoay gót bước ra khỏi căn phòng. Khi bóng lưng của hắn khuất hẳn, ánh mắt của vị tộc trưởng có xuất hiện một chút u sầu. Ngài gấp cuốn sách lại rồi thở dài một tiếng…

…………………………………………………………………………………………….

“Hmmmm làm sao chịch được đây…” Khải Minh ngồi trước sân căn tiểu viện của hắn thở dài.
Nãy giờ hắn đang tìm cách nào để chịch được Quỳnh Anh, hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng mãi mà chả tìm được. Bỗng hắn nghe có tiếng Quỳnh Anh gọi từ phía sau.
“Đi tắm thôi cậu chủ.” Nàng cười một cách hiền lành rồi nói với hắn.
“Tắm!?… A! Có cơ hội rồi.” Nhanh như một luồng điện, hắn nghĩ ra một cách có thể thịt được Quỳnh Anh. Vội đi theo nàng, hắn vừa ngắm nhìn cặp mông đang ngúng nguẩy theo từng bước của nàng vừa đắc chí cười thầm.
Bước vào căn phòng tắm được lót bằng gạch trắng vô cùng sạch sẽ, Khải Minh ngó nhìn xung quanh rồi trầm trồ trong lòng: “Đù, phòng tắm lớn vãi, lại còn có bồn tắm nữa chứ.”
“Cậu chủ cởi đồ ra nào.” Quỳnh Anh nói trong khi tay nàng đang cởi chiếc áo mà hắn đang mặc.
Huỳnh Khải Minh- chủ cũ của thân xác này là một tên ngốc, vì thế nên chuyện đi tắm hắn phải nhờ đến Quỳnh Anh. Như thường lệ, hôm nay nàng vẫn làm công việc tắm rửa cho cậu chủ mình. Nhưng nàng không biết rằng bên trong con người hắn bây giờ không còn là một tên ngốc nữa mà là một con quỷ dâm dục đang thèm khát được thịt nàng.
“Chị cũng cởi đồ ra đi.” Khải Minh làm bộ mặt ngây thơ nói với Quỳnh Anh trong khi nàng đang chuẩn bị cởi cái quần cho hắn.

“Hả!? Cái đó không cần đâu.” Nàng đáp lại.
“Đi tắm là phải cởi đồ ra chứ.” Hắn vẫn tiếp tục nói với nàng bằng bộ mặt ngây thơ trong sáng mà gây án trong đêm của mình.
“Nhưng tôi đâu có tắm, chỉ mình cậu chủ tắm thôi.”
“Vậy mình tắm chung đi.”
Hắn sấn đến toan cởi đồ của nàng nhưng bị nàng ngăn lại: “Không được đâu.”
“Đi mà.” Khải Minh giở giọng nài nỉ.
‘Không được.”
“Đi mà!!”
“Không được!!”
Sau một hồi có gắng năn nỉ thì Quỳnh Anh cũng đành đồng ý. Nàng chỉ nghĩ hắn cũng giống như một đứa trẻ thôi nên không sao.
Từ từ tháo bỏ bộ quần áo trên người, nàng chỉ để lại duy nhất một chiếc quần lót. Giờ đây cơ thể trắng nõn nà của Quỳnh Anh đã được phơi bày trước mắt của Khải Minh. Cặp vú to căng tròn, núm vú nhỏ hồng hào, vòng eo thon gọn, cặp đùi trắng. Những hình ảnh đó làm Khải Minh muốn xịt máu mũi. Thằng nhỏ của hắn cương cứng lên trong quần.
Hắn vội chạy lại tóm lấy cặp vú nàng mà xoa bóp. Bất ngờ trước hành động đó, nàng vội đẩy hắn ra. Khải Minh liền sử dụng tiếp chiêu giả ngu nói với nàng: “Oa! Cái gì đây? Ta… ta muốn sờ thử.”

Nàng ngượng ngùng lấy tay che ngực lại nói: “Không được, cái này không được.”
“Đi mà!!!”
“Không là không mà.” Quỳnh Anh quát lên.
“Hic hic…” Khải Minh liền giả vờ khóc. Quỳnh Anh thấy vậy liền lại dỗ:
“Cậu chủ nín đi mà!”
“Ta muốn sờ.”
“Nhưng cái đó không được.” Nàng thẹn đỏ mặt nói.
“Hu hu hu….” Hắn lại khóc to hơn. Thấy thế Quỳnh Anh cũng đành chiều theo ý hắn.
“Thôi được rồi!! Chỉ một chút …thôi nhé!”
Nghe vậy hai mắt hắn liền sáng rực lên, lòng thầm cười: “Khà khà, làm thằng ngốc cũng không quá tệ.”

Khải Minh tiến đến sát Quỳnh Anh, đôi bàn tay hắn nhẹ nhàng đặt lên ngực nàng.
“Oa mềm quá!” Khải Minh thầm nghĩ trong bụng.
Là một tên xem sex thâm niên, hắn đã tích trữ cho mình một bụng kinh nghiệm về việc làm tình. Và giờ đây chính là lúc hắn thể hiện. Khải Minh nhẹ nhàng nắn bóp cặp vú của Quỳnh Anh. Tay hắn điệu nghệ như một nghệ sĩ làm đồ gốm.
“Ư…ư.” Quỳnh Anh rên nhẹ lên.

Bàn tay Khải Minh xoa quanh bầu vú đang dần căng cứng lên của nàng. Sau đó nó tìm đến hai đầu ti hồng hào kia. Hắn ve ve hai đầu ti nàng sau đó véo mạnh một cái. Quỳnh Anh lại rên lên: “Ư… ư… đừng.”
Khải Minh tiến sát mặt lại gần rồi há miệng ra ngậm lấy vú Quỳnh Anh rồi mút lấy mút để. Quỳnh Anh thấy vậy định đẩy hắn ra nhưng cái cảm giác tò mò khi được hắn bú vú làm nàng đẩy một cách nửa vời.
Mắt nàng nhắm nghiền lại miệng vẫn nói lên vài tiếng “đừng mà” nhưng vẫn để cho hắn ngấu nghiến cặp vú. Cái lưỡi của hắn liếm quanh đầu ti nàng, sau đó liếm lên cái cổ cao của nàng rồi hắn hôn vào môi nàng một cái. Lưỡi hắn mạnh bạo tách môi nàng ra tìm đến khoang miệng Quỳnh Anh.

Bị hôn bất ngờ nàng vùng vẫy đẩy hắn ra nhưng bị hắn dùng hết lực đè xuống. Tay phải của hắn thọc vào quần lót của nàng tìm đến mảnh đất cấm đang ướt đẫm kia. Khải Minh xoa xoa quanh âm đạo nàng trong khi vẫn giữ chặt lấy môi nàng. Bị khóa môi, Quỳnh Anh chỉ có thể rên lên bằng cổ họng.
“Ư… ư…ừng…ại.”

Khải Minh xoa ngày càng mạnh hơn trong khi môi vẫn giữ chặt lấy môi nàng. Sau một lúc, Quỳnh Anh khẽ run người lên, dâm thủy của nàng tuôn ra như suối ướt đẫm tay hắn.
Rời khỏi bờ môi nàng, hắn liền đưa tay kéo phăng chiếc quần lót kia ra. Khải Minh móc dương vật đang cương cứng trong quần ra. Vừa nhìn thoáng qua hắn cũng hết hồn. Cái dương vật này dài và to như một cái chày, trên thân dương vật nổi những đường gân xanh trông vô cùng uy phong. Khải Minh mừng thầm vì có được cái dương vật to hơn cái trước kia của hắn.

Nhân cơ hội Quỳnh Anh mới ra vẫn còn đang nằm thở hổn hểnh, Khải Minh tiến đến banh háng nàng ra. Đập vào mắt hắn là khe âm đạo đang đỏ hồng hào của Quỳnh Anh cùng với một chớm lông đen tuyền ở mu âm đạo. Tạm thời không quan tâm đến việc đó, điều mà hắn muốn làm nhất bây giờ chính là đút thằng nhỏ đang biểu tình dữ dội của mình vào cái âm đạo kia.
Không chần chừ, Khải Minh dí sát dương vật hắn vào mép âm đạo. Quỳnh Anh thấy vậy biết Khải Minh đang định làm gì với mình nên ra sức chống cự mãnh liệt.
“Đừng… Đừng mà cậu chủ.”

Nàng phản kháng vô cùng mãnh liệt khiến Khải Minh chật vật. Cơ thể tên này vốn yếu đuối nên rất khó khăn để giữ được Quỳnh Anh.
“Ặc, không khéo mỡ dâng tới miệng lại không đớp được như lần trước.” Khải Minh lo lắng trước sự kháng cự của nàng.

“Bình tĩnh… bình tĩnh đi nào Quỳnh Anh.” Hắn cố gắng trấn an nàng.
Quỳnh Anh vẫn tiếp tục vùng vẫy mặc kệ hắn nói gì.
“Phải đánh lạc hướng thôi.” Khải Minh định bụng.
“Từ từ… nghe ta nói đã… Bình tĩnh đi nào Quỳnh Anh… ta… ta có chuyện muốn nói với nàng… thật ra ta…TA YÊU NÀNG.”

Bất ngờ trước những gì hắn nói Quỳnh Anh hơi khựng lại. Khải Minh liền tiếp tục: “Nàng biết đó, ta sinh ra đã không có cha mẹ, lớn lên lại không thể tu luyện. Mọi người ai cũng coi ta như phế vật, luôn luôn khinh bỉ ta. Nhưng nàng lại khác, nàng đối xử rất tốt với ta, cứ như là người một nhà vậy. Ta… ta không biết từ bao giờ đã đem lòng yêu nàng. Lại còn rất sâu đậm nữa.”

“Nổi hết da gà.” Khải Minh thầm nghĩ. Nhưng thật không ngờ những lời nói này của hắn lại làm nàng có một chút rung động. Nhìn vào đôi mắt Khải Minh, nàng lại có cảm giác hắn đang nói sự thật. Quỳnh Anh thẹn thùng bất giác nhìn về phía khác. Thấy vậy khóe môi Khải Minh cong lên một nụ cười, nhân lúc nàng không chú ý, hắn liền đẩy mạnh dương vật của mình cắm sâu vào âm đạo nàng. Dương vật hắn xé rách màng trinh chạy thẳng đến tử cung Quỳnh Anh.

“AAAAAAAA…..” Nàng rên la đau đớn vì bị mất trinh. Khóe mắt ứa lên vài giọt lệ.
“Đù móa, gái trinh nha!!” Khải Minh cười thầm đắc chí vì được phá trinh. Khoái cảm trong hắn tăng cao. Ngay lúc đó hệ thống lại vang lên.
“Cộng 100 điểm khoái lạc.”
Cảm giác ấm nóng của âm đạo làm hắn đê mê, không thèm quan tâm tới hệ thống nói gì.
Quỳnh Anh cố sức đẩy hắn ra nhưng mà hiện giờ cái dương vật to khủng khiếp kia đang cắm sâu vào âm đạo của nàng khiến nàng như bị tê liệt, không còn một chút sức lực.
“Dừng… dừng lại đi.” Nàng nói như van xin hắn. Hiện giờ dù là ông trời thì cũng đừng mơ hắn chịu dừng. Khải Minh bắt đầu hẩy mông nhấp, Quỳnh Anh rên lên: “Uh…uh… uh… uh… ư….không!!”

Mặc kệ nàng rên la, Khải Minh vẫn cứ nhịp nhàng đưa dương vật mình ra vào. Sau mỗi cú nhấp hệ thống lại vang lên.
“Cộng 15 điểm khoái lạc.”
“Cộng 15 điểm khoái lạc.”
“Cộng 15 điểm khoái lạc.”
Âm thanh da thịt chạm vào nhau cùng tiếng rên rỉ của Quỳnh Anh tạo nên một bản hòa âm đầy nhục dục vang dội khắp phòng tắm.
Dương vật Khải Minh cứ ra vào âm đạo nàng liên tục. Dần dần, cảm giác đau thốn lúc ban đầu đã biến mất. Thay vào đó là cảm giác sung sướng mỗi lần hắn nhấp. Quỳnh Anh dần không còn vùng vẫy nữa, nàng chỉ nằm yên chịu trận.

“Sao mình lại thấy sướng chứ?” Quỳnh Anh tự hỏi. Mắt nàng nhắm nghiền lại như đang hưởng thụ. Cổ họng phát ra những tiếng rên rỉ không ngừng.
Khải Minh ngày càng nhấp nhanh hơn, trong khi tay hắn đang nhào nặn đôi vú Quỳnh Anh. Khải Minh dừng lại, hắn đưa lưỡi liếm lên má nàng rồi đặt lên môi nàng một nụ hôn. Sau đó, hắn rút dương vật ra, chỉnh người Quỳnh Anh thành tư thế bò. Quỳnh Anh bây giờ đã bị khoái lạc làm lu mờ lý trí nên dễ dàng bị hắn khống chế.

Đưa dương vật mình tiến sát lại khe âm đạo nàng, hắn từ từ đẩy nó vào sâu bên trong. Những âm thanh hệ thống tiếp tục vang trong đầu hắn sau mỗi lần nhấp . Khải Minh tăng tốc dữ dội khiến Quỳnh Anh rên la thảm thiết hơn nữa. Hắn dồn sức đẩy một cú thật mạnh rồi bắn tinh xối xả trong âm đạo nàng.
“Hoàn thành nhiệm vụ: Làm tình với Mai Quỳnh Anh. Ban thưởng: 3000 điểm khoái lạc, thuốc hồi phục hồn lực x 5, kĩ năng Ẩn Hồn Lực.”
“Chúc mừng đột phá cảnh giới Hồn Sĩ. Cảnh giới hiện tại của ngươi là Hồn Sĩ tầng 1.”
Khải Minh vui mừng nghe hệ thống thông báo. Cuối cùng thì hắn cũng đã đặt chân vào giới tu luyện hồn lực. Khải Minh nằm đè lên lưng Quỳnh Anh thở dốc.
Một hồi lâu sau…

Khải Minh xoay người Quỳnh Anh lại.
Mắt nhìn mắt. Môi hắn tiến lại gần rồi đặt lên môi nàng một nụ hôn. Bất ngờ, lưỡi của Quỳnh Anh tự động tìm đến lưỡi hắn. Cả hai hôn ngày càng mạnh bạo hơn. Rời nhau một chút. Mắt lại nhìn mắt. Quỳnh Anh mặt đỏ như trái cà chua, né tránh ánh mắt hắn. Khải Minh liền cười một cái rồi kéo nàng vào bồn tắm.
Trong làn nước mát lạnh, Quỳnh Anh nép sát vào ngực Khải Minh. Còn hắn thì đang nhẹ nhàng vuốt mái tóc nàng. Sau một hồi lâu im lặng, Quỳnh Anh thẹn thùng ngước lên nhìn hắn nói:
“Chàng… đúng là đồ bỉ ổi, dám giả vờ ngốc.”
“Đâu có, ta ngốc thật mà hihi.” Hắn giả vờ chống chế.
Nàng bỉu môi một cái đáng yêu rồi lại nép vào ngực hắn khẽ nói:
“Những điều chàng nói lúc nãy… là thật chứ?”
Khải Minh liền trả lời bằng giọng quả quyết: “Đương nhiên là thật rồi!” Chả lẽ hắn lại nói không.
Nghe được vậy Quỳnh Anh liền cười một cái mãn nguyện. Cả hai lại trao cho nhau nụ hôn nồng cháy.

Tắm xong, cả hai cùng ra ăn cơm. Khải Minh bắt Quỳnh Anh đút cho mình ăn trong khi tay hắn mân mê vú nàng. Sau khi ăn xong, Quỳnh Anh thì đi rửa bát còn hắn thì tiến vào không gian tinh thần. Vừa vào hệ thống Khải Minh lập tức điều tra kĩ năng Ẩn Hồn Lực.
Ẩn Hồn Lực: Làm cho mọi vật thể không thể cảm nhận được hồn lực của người sử dụng. Kĩ năng không thể thăng cấp.
“Hmmm, cũng được đấy.” Hắn trầm trồ, sau đó hỏi hệ thống:
“Khoái lạc hệ thống, làm sao ta có thể xem thông tin bản thân?”
“Ngươi chỉ cần nghĩ “thông tin cá nhân” là được.”
“Thông tin cá nhân.” Hắn nghĩ thầm. Ngay lập tức, một màn hình 3D xuất hiện trước mặt hắn.
Tên: Huỳnh Khải Minh.
Tuổi: 15.
Sinh lực: 100/100.
Hồn lực: 50/100.
Cảnh giới: Hồn Sĩ tầng 1.
Điểm khoái lạc: 3035.
“Quào, nhiều điểm dữ.” Khải Minh thích thú cười. Hắn liền thử vào cửa hàng kiếm vài kĩ năng.

“Quát đờ phắt??” (What the fuck?) Khải Minh phẫn nộ hét lên. Sau một vòng lướt quanh cửa hàng kiếm kĩ năng, hắn thực sự bị sốc bởi giá cả của cửa hàng, kĩ năng nào giá cả cũng cao hơn 2000. Ngay cả kĩ năng Cầu Lửa lúc nãy hắn xem bỗng từ 200 điểm khoái lạc trở thành 2000 điểm khoái lạc.
“Hệ thống, chuyện này là thế đéo nào??”
“Lúc nãy hệ thống bị lag một chút nên hiển thị nhầm giá, giá chính xác của kĩ năng Cầu Lửa là 2000 điểm khoái lạc.”

“Gian thương, ngươi đúng là gian thương mà.” Khải Minh túc giận chửi hệ thống.
“Ý kiến gì không, nói nhiều ta đóng cửa luôn đó!” Hệ thống liền lên giọng uy hiếp hắn. Khải Minh đành nuốt giận, nếu hệ thống mà đóng cửa thì hắn lại phải trở về cuộc sống phế nhân như xưa mất.

“Hmmmm, hiện giờ ta nên mua kĩ năng nào bây giờ?” Khải Minh đắn đo không biết nên chọn cái nào cho phù hợp. Phải biết giá của một kĩ năng trong đây gần bằng số điểm khoái lạc hắn có hiện tại. Vì vậy hắn phải cẩn thận lựa chọn kĩ năng phù hợp.
Hệ thống lại nói với hắn: “Ngươi nên chọn kĩ năng Điều Khiển Hồn Lực.”
“Điều Khiển Hồn Lực??” Khải Minh thắc mắc hỏi. Hệ thống liền đưa thông tin về kĩ năng vào đầu hắn.

Điều Khiển Hồn Lực: Kĩ năng khống chế hồn lực trong cơ thể. Là thứ cơ bản đầu tiên người tu luyện hồn lực học.
“Hmmm chắc phải học thứ cơ bản trước đã.” Nói rồi hắn vào cửa hàng để mua kĩ năng.
“3000 điểm khoái lạc. Đắt thế.” Khải Minh than vãn. Tuy tiếc đứt ruột nhưng hắn cũng đành mua. Vừa mua kĩ năng xong, ngay lập tức một luồng thông tin về cách thức sử dụng kĩ năng chạy vào não hắn. Chỉ trong chốc lát Khải Minh đã am hiểu tường tận về kĩ năng này.
Điều Khiển Hồn Lực (lv1): Ở cấp độ hiện tại chỉ có thể đưa hồn lực vào một bộ phận nhất định trên cơ thể.

Thoát ra ngoài, hắn ngay lập tức sử dụng thử. Khải Minh đưa hồn lực đến bàn tay sau đó đấm thật mạnh vào cái cột nhà to tướng bên cạnh.
“Rầm.”
“Ui da đau quá.” Hắn vội ôm tay la lên. Tay của hắn sưng đỏ lên trong khi cái cột nhà thì chả trầy sướt chút nào.
“Ặc, sao nó không hề hấn gì vậy.”
Hệ thống nói lại với hắn: “Ngươi hiện giờ chỉ mới là Hồn Sĩ tầng 1 nên thực lực chỉ đến đây thôi.”
“Vậy nếu cảnh giới càng cao thì càng mạnh ư?”
“Tất nhiên rồi.”
“Hmmm, vậy đành phải luyện hồn lực tiếp thôi.” Khải Minh nói xong vội chạy xuống sân sau của tiểu viện. Ở đó Quỳnh Anh đang đứng rửa bát trước một cái bồn khá giống với bồn rửa bát ở thế giới của hắn.

Khải Minh tiến sát lại vén váy Quỳnh Anh lên, đôi bàn tay hắn chui vào quần lót nàng tìm đến bờ mông mềm mại kia. Quỳnh Anh hơi giật mình, sau đó nàng nói: “Em đang rửa bát mà.”
“Khà khà, thì nàng cứ rửa đi.”
Mặc kệ Quỳnh Anh nói gì, tay Khải Minh vẫn mạnh bạo nắn bóp mông nàng. Sau đó hắn kéo quần lót nàng xuống đến đầu gối rồi móc thằng em đang cương cứng của mình ra đẩy vào âm đạo nàng.
“Uh…uh…uh từ từ.”
Quỳnh Anh rên rỉ lên khi cái thứ to khủng kia một lần nữa đi vào âm đạo nàng. Khải Minh vịn lấy eo nàng rồi bắt đầu nhấp một cách mạnh bạo khiến Quỳnh Anh rên la thảm thiết: “Á…á…á…ư…ư… nhẹ… thôi.”
Âm thanh thông báo lại tiếp tục vang trong đầu hắn.

Quỳnh Anh không thể tập trung rửa bát nữa, nàng nhẹ nhàng để cái dĩa đang rửa lở dở xuống, sau đó chống hai tay vào thềm bồn, ưỡng mông cao lên để hắn dễ dàng ra vào.
Được một lúc sau, hắn vội rút dương vật ra rồi kéo nàng ngồi xuống. Khải Minh đưa dương vật chỉa thẳng vào mặt nàng rồi nói: “Bú cho ta đi nào.”
“Em không biết bú thế nào cả!” Quỳnh Anh ngây thơ trả lời.
“Được rồi, vậy để ta chỉ cho, nàng há miệng ra đi.”

Quỳnh Anh làm theo hắn. Ngay lập tức Khải Minh đẩy mạnh dương vật vào miệng nàng. Dương vật hắn chạy thẳng đến cổ họng Quỳnh Anh khiến nàng có cảm giác buồn nôn. Vội đẩy hắn ra, nàng ho sặc sụa mắng hắn:
“Đồ đáng ghét, tính hại chết người ta hả.”

“Hi hi, ta xin lỗi mà.” Nói rồi hắn liền hôn vào môi nàng. Sau đó cả hai cùng kéo nhau lên giường. Khải Minh cùng Quỳnh Anh lột sách quần áo trên người ra, rồi hắn nhanh nhảu nằm lên giường để dương vật mình chỉa thẳng lên vô cùng hùng dũng, cứ như một cây cột chống trời vậy. Khải Minh ra dấu cho Quỳnh Anh ngồi lên. Nàng hiểu ý, tiến sát lại để âm đạo mình chạm vào dương vật của hắn rồi từ từ ngồi xuống. Dần dần dương vật Khải Minh bị nuốt trọn bởi âm đạo của nàng.

Khải Minh nhắm mắt dang rộng hai tay hai chân tận hưởng. Quỳnh Anh chống hai tay lên bụng hắn, sau đó nàng nhẹ nhàng di chuyển lên xuống. Dương vật hắn từ từ trượt ra gần hết rồi lại chạy vào trong, cứ như thế lặp lại liên tục.
“Nàng thấy sướng không?” Khải Minh nhìn Quỳnh Anh hỏi.
“Uh…uh sướng lắm ạ.” Nàng trả lời trong khi đang cố gắng nhấp nhanh nhất có thể. Khoái cảm trong Khải Minh ngày càng dâng trào mạnh mẽ. Hắn phải cố cắn răng để kiềm hãm cảm giác xuất tinh. Bỗng âm thanh báo cộng thêm điểm khoái lạc trong đầu hắn dừng lại một chút, thay vào đó là giọng hệ thống vang lên như trêu chọc hắn: “Yếu sinh lý thế.”

Bị hệ thống trêu, Khải Minh xấu hổ vô cùng. Hắn vội kéo Quỳnh Anh xuống ôm hôn trong khi tay hắn tìm đến bóp mạnh dương vật để giảm ham muốn. Hôn nhau được một lúc lâu, Khải Minh vật nàng nằm ngửa ra sau đó lấy dương vật ve vãn quanh âm đạo.
“Cho nó vào đi chàng.” Quỳnh Anh dang rộng hai chân hết cỡ nói.
“Được thôi, nếu nàng cầu xin ta.” Khải Minh vẫn tiếp tục trêu nàng.
“Uhm, xin chàng hãy đút nó vào đi, xin chàng đó.” Quỳnh Anh như gần khóc vì bị hắn trêu. Thấy vậy Khải Minh cười đắc chí rồi đẩy mạnh dương vật vào trong. Sau đó hắn làm những cú ra vào vô cùng mãnh liệt, mạnh và nhanh hơn những lần trước.

“AAAA…Uh…Uh…sướng quá…uh…uh… mạnh lên… nữa đi… chàng…uh…uh.” Quỳnh Anh rên la vì sướng khoái. Nghe được vậy hắn liền nắm lấy cặp đùi mát lạnh của nàng ra sức tăng tốc hết cỡ.
“Ah…a…a…em ra mất…em ra … EM RA ĐÂY…ah ah ah.” Cơ thể Quỳnh Anh uốn éo liên tục, từ trong âm đạo nàng dâm thủy tuôn ra như suối.
“Vậy ta cũng ra đây.”
Khải Minh nhấp thêm vài ba cái nữa rồi phun những đợt tinh dịch ấm nóng vào thẳng tử cung Quỳnh Anh.
Cả hai hôn nhau rồi thiếp đi…
Hai ngày tiếp theo kể từ khi hắn xuyên không. Khải Minh cảm thấy đây mới chính là cuộc sống đích thực. Hắn cùng Quỳnh Anh làm tình mọi lúc, mọi nơi. Lúc nào cũng dính chặt với nhau bằng dương vật và âm đạo. Nhờ thế mà cảnh giới hiện tại của hắn đã đạt đến Hồn Sĩ tầng 2.

Ngày thứ ba…

“Chụt chụt…”

Những âm thanh giống như tiếng một đứa trẻ đang mút cây kem phát ra từ một căn tiểu viện. Ở đó, có một thiếu niên trẻ tuổi đang đứng dựa lưng vào cây cột phía sau. Mắt hắn chăm chú nhìn vào một cô gái có mái tóc đen dài, mặc chiếc váy dành cho người hầu của Huỳnh gia đang quỳ dưới hắn và ngậm bú dương vật của tên thiếu niên. Tên thiếu niên ấy không ai khác chính là Huỳnh Khải Minh, được biết đến với biệt danh phế vật Huỳnh gia. Còn cô gái đang bú liếm dương vật cho hắn kia chính là Quỳnh Anh, người hầu của hắn.

“Nàng làm tốt hơn rồi đấy.” Khải Minh lên tiếng khen ngợi Quỳnh Anh. Nàng đưa mắt lên nhìn hắn thể hiện sự vui mừng. Sau hai ngày được Khải Minh chỉ dạy, Quỳnh Anh cuối cùng cũng bú liếm dương vật khá tốt. Cảm giác buồn nôn khi ngậm dương vật đã không còn. Bây giờ, nàng còn khiến cho Khải Minh rên lên vài tiếng vì sướng.
Bỗng Khải Minh đưa hai tay giữ chặt đầu Quỳnh Anh lại. Hắn đút sâu dương vật vào cổ họng nàng, sau đó gồng mình phun toàn bộ tinh dịch vào đó. Quỳnh Anh ho sặc sụa vài cái, sau đó nàng nuốt hết mớ tinh dịch của hắn.

“Ngon quá!”

“Ngon?” Khải Minh thắc mắc. Cùng lúc đó tiếng hệ thống vang lên trong đầu hắn:
“Nhờ Dâm Thần huyết thống nên tinh dịch của ngươi mới có vị ngon như vậy.”

“Ồ ra là vậy.” Hắn trầm trồ.

“Uhm, thứ này của chàng rất ngon.” Quỳnh Anh vừa nói xong liền liếm khóe môi, nơi còn đọng một chút tinh dịch của hắn khi nãy tràn ra. Thấy hình ảnh dâm đãng đó, thằng nhỏ Khải Minh lại một lần nữa ngóc đầu dậy.

“Đù, sao nhanh vậy, lẽ nào cũng do Dâm Thần huyết thống.” Khải Minh hỏi thầm hệ thống.

“Đúng vậy, ngươi làm tình càng nhiều thì khả năng sinh lý càng cao, đó là một tính chất của Dâm Thần huyết thống.”

“Quả thực là cái huyết thống này rất hợp với ta nha.” Khải Minh thầm cười. Hắn tiến đến sát Quỳnh Anh, xoay người nàng lại định làm vài nháy nhưng ngay lúc đó lại có tiếng người ở trước tiểu viện của hắn. Quỳnh Anh vội chỉnh trang y phục lại rồi chạy ra xem, Khải Minh cũng lẻo đẻo theo sau.

Đứng ở sân trước căn tiểu viện là một người đàn ông tuổi trung niên sở hữu một thân hình cao to lực lưỡng. Người đàn ông này toát ra một khí chất vô cùng sang trọng. Quỳnh Anh vừa nhìn thấy người này liền kính chào lễ phép: “Chào buổi sáng, tộc trưởng.”

Người đàn ông liền gật đầu một cái tỏ vẻ hài lòng, sau đó ông ta nhìn sang Khải Minh đang đứng đằng sau Quỳnh Anh.

Tên: Huỳnh Văn Nghĩa.

Tuổi: 40.

Sinh lực: 480000/480000.

Hồn lực: 652990/697940.

Cảnh giới: Hồn Đế tầng 1.

Thông tin của người đàn ông được Tinh Thông Nhãn truyền tải vào não Khải Minh. Hắn há hốc mồm: “ Vãi, Hồn Đế.”

Ngoài thông tin có được từ Tinh Thông Nhãn, Khải Minh còn biết được đôi chút về người này nhờ những kí ức cũ của thể xác. Huỳnh Văn Nghĩa là tộc trưởng của Huỳnh gia, cũng là chú ruột của hắn, người luôn ra sức bảo vệ hắn trước sự ức hiếp của mọi người trong gia tộc. Tuy thế nhưng cũng chỉ bảo vệ được một phần bởi vì gia tộc này không phải một mình ông quyết định mà còn hội trưởng lão năm người nữa. Đặc biệt là Đại trưởng lão lại luôn chống đối ông.

“May mà thằng nhóc không sao.” Văn Nghĩa sau một hồi im lặng liền lên tiếng.
Quỳnh Anh liền đáp lại: “Vâng ạ, cậu chủ không những tỉnh dậy mà còn… Á”
“Mà còn??” Văn Nghĩa thấy Quỳnh Anh đang nói giữa chừng mà dừng lại nên thắc mắc hỏi. Sở dĩ Quỳnh Anh đang định nói việc Khải Minh không bị ngốc và hắn cũng biết như vậy nên mới bóp mông Quỳnh Anh một cái, nàng cũng hiểu ý liền đáp lại:
“Dạ không có gì đâu ạ.”

“Hmmm” Văn Nghĩa nhíu mày nghi hoặc nhưng sau đó ông liền nói đến chuyện khác: “Quỳnh Anh, còn 3 tuần nữa là đến đợt kiểm tra của gia tộc. Như ngươi biết thì mọi đứa từ 15-18 tuổi đều bắt buộc tham gia. Vì thế nên ta nhờ ngươi đưa Khải Minh đi đâu đó một thời gian để tạm tránh. Nếu để nó bị bắt tham gia thì quả thực nguy hiểm quá.”

Nói rồi Văn Nghĩa rút ra một cái túi nhỏ đưa cho Quỳnh Anh rồi nói tiếp: “Trong đây là 10 triệu phang để ngươi lo cho nó đến hết kì kiểm tra này. Nhờ ngươi đấy.”

“Oa nhiều quá, quả là tộc trưởng có khác.” Khải Minh khi nghe được số tiền đo vội trầm trồ.

Lại nói đến tiền tệ ở Diệp Lục đế quốc. Đơn vị tiền ở đây gọi là “phang” được làm với hình dáng và chất liệu khá giống với tiền Việt Nam. Nói đến số tiền mà Văn Nghĩa đưa cho Quỳnh Anh, với 10 triệu phang thì đủ để một người sống sung túc trong vòng một năm. Từ đó có thể thấy Văn Nghĩa quan tâm đến Khải Minh như thế nào. Đưa ra một số tiền lớn như vậy chỉ để lo cho hắn. Khải Minh biết tuy số tiền này không đáng là gì với Văn Nghĩa nhưng cũng khiến hắn ấm lòng.

Quỳnh Anh vội nhận lấy cái túi sau đó hứa với Văn Nghĩa sẽ làm tốt công việc. Văn Nghĩa cười một cái rồi quay sang xoa đầu Khải Minh, ông nhìn hắn với ánh mắt vô cùng trìu mến, khác hẳn với ánh mắt nghiêm nghị của một vị tộc trưởng thường ngày. Ngoài ra trong mắt ông còn có một chút thương xót.

Khải Minh khi được xoa đầu cũng cảm thấy ấm áp vô cùng, chắc đây chính là tình thương gia đình. Tuy không phải chú ruột hắn nhưng cũng là chú ruột của thể xác này. Có lẽ những cảm xúc của “Khải Minh đã khuất” cũng đã ảnh hưởng lên hắn ít nhiều.

Văn Nghĩa lặng lẽ rời đi. Quỳnh Anh liền đưa cái túi nhỏ đó cho Khải Minh. Hắn cầm lấy rồi hỏi:

“Nàng hiện giờ có nơi nào muốn đến không?”

Quỳnh Anh đưa ngón trỏ lên cằm suy nghĩ rồi trả lời lại: “Hiện giờ em đang muốn về thăm lại cô nhi viện lúc xưa em ở.”

Khải Minh nghe vậy liền lấy một nửa số tiền trong túi đưa cho Quỳnh Anh rồi nói:

“Nàng cầm số tiền này về thăm cô nhi viện đi.”

Thấy hắn đưa số tiền lớn như vậy, Quỳnh anh ngay lập tức lắc đầu từ chối:“Cái này nhiều quá, em không dám nhận đâu… Ủa? Vậy còn chàng thì sao?”

Khải Minh đưa mắt nhìn sang hướng mà Văn Nghĩa đi lúc nãy. Hắn quả quyết nói: “Ta định sẽ đi tu luyện một chuyến.”
…………………………………………………………………………………………

Bình Minh thành, nơi mà Khải Minh đang sống, được xem là trung tâm kinh tế và thương mại lớn nhất ở Diệp Lục đế quốc. Nơi đây được bao bọc khép kín bởi một vòng tường thành kiên cố. Trong thành, đường xá vô cùng rộng rãi, được lót bằng những loại gạch bóng bẩy và sạch sẽ. Hai bên đường là những dãy nhà san sát nhau, mỗi căn nhà đều toát lên vẻ sang trọng của thành thị.

Về đêm, ở trong thành khá là nhộn nhịp. Trên đường người dân đi chơi đêm vô cùng đông đúc. Đặc biệt là một con phố nằm gần cổng Tây không khí rất náo nhiệt, nơi đây được xem là phố ăn chơi bậc nhất của Bình Minh thành này. Ở đây hội tụ đủ các nơi để ăn chơi như quán nhậu, sòng bạc và một thứ không thể thiếu đó là lầu xanh.

“Ực đẹp quá.” Khải Minh mắt dõi theo bóng những kiều nữ thướt tha trên phố trầm trồ. Ở con phố này, nữ nhân ăn mặc khá khiêu gợi, không kín đáo như những nơi khác. Khải Minh chỉ mới đi một chút mà thằng em đã cứng lên biểu tình. Đi tiếp một đoạn, hắn dừng bước lại nói: “Cuối cùng cũng đến.”

Hiện tại hắn đang đứng trước một nơi có tên là Lệ Xuân Viện, được biết đến là lầu xanh bậc nhất của Bình Minh thành. Nơi đây hội tụ vô vàn những kỷ nữ xinh đẹp, chất lượng cao nhất cả nước. Cũng vì thế nên lầu xanh này chỉ là chốn dành cho đại gia lui tới.

Mục đích Khải Minh đến nơi này dĩ nhiên là… chơi gái! Nhưng mà chơi để tu luyện. Khi nghe Huỳnh Văn Nghĩa nói về kỳ kiểm tra gia tộc, hắn bỗng nảy lên một ý tưởng to lớn là sẽ đứng đầu kỳ kiểm tra nhằm chứng minh bản thân. Và thế là hắn quyết định đi tu luyện Hồn Lực. Với một kẻ tu luyện bằng cách chịch gái thì còn nơi nào thích hợp hơn ở đây.

Bước vào trong đại sảnh Lệ Xuân Viện, Khải Minh liền nhìn ngó xung quanh. Nơi đây khá giống một quán bar cổ đại, có một quầy dài đựng đủ các loại rượu, ở sâu bên trong lại có một sân khấu nhỏ dành cho các kỷ nữ trổ tài múa hát.

Đang mải ngắm nhìn xung quanh thì bỗng Khải Minh cảm nhận được một cảm giác mềm mại ở tay trái. Quay sang thì thấy một nàng kỷ nữ dễ thương đang khoác tay mình. Cô nàng này nép chặt ngực vào tay hắn hơn rồi tươi cười nói: “Công tử có muốn tối nay… với em không?”
Khải Minh nhìn chằm chằm để lấy thông tin từ cô nàng.

Tên: Mộng Lê.

Tuổi: 21.

Sinh Lực: 160/160.

Hồn Lực: 10/100

Cảnh giới: Hồn Sĩ tầng 1.

“Cảnh giới thấp quá.” Khải Minh nghĩ thầm, sau đó hắn thò tay vào túi quần lấy ra khoảng 100 phang rồi nói với Mộng Lê: “Ta sẽ cho cưng số tiền này nếu cưng tìm cho ta cô nàng có cảnh giới cao nhất ở đây.”

Mộng Lê thấy tiền mắt liền sáng rực lên, cô nàng liền chạy đi đâu đó một lúc. Sau đó quay lại kéo theo một cô gái xinh đẹp khác.

“Đây là chị hai em, Mộng Đào, chị ấy là người có cảnh giới cao nhất trong đám kỷ nữ ở đây đó ạ.” Mộng Lê chìa tay giới thiệu về cô gái kia. Khải Minh liền soi thông tin.

Tên: Mộng Đào.

Tuổi: 25.

Sinh lực: 1501/1501.

Hồn Lực: 3150/3150.

Cảnh giới: Hồn Sĩ tầng 10.

“Hồn Sĩ tầng 10 nha! Được đó.” Hắn liền gật đầu tỏ vẻ đồng ý. Đào thấy vậy liền nở một nụ cười dâm đãng tiến đến khoác tay Khải Minh. Hắn đưa số tiền lúc nãy cho Lê rồi dẫn Đào lên lầu, nơi dành cho khách làm tình. Khải Minh để tay xoa vào cặp mông tròn trịa của nàng trong khi đang đi trên cầu thang. Cô nàng cũng để yên cho hắn thỏa thích xoa bóp.

Hắn và nàng phải lên tận tầng 5 của Lệ Xuân Viện vì mấy tầng dười đã kẹt phòng. Chọn đại một căn phòng còn trống ở cuối dãy, Khải Minh cùng Mộng Đào dắt nhau vào. Căn phòng này cũng khá rộng và sang trọng. Có một chiếc giường được trải một chiếc nệm màu trắng, ở giữa phòng có một chiếc bàn đựng đủ mọi loại hoa quả.

Bỗng âm thanh hệ thống vang lên: “Hệ thống giao nhiệm vụ: Làm tình với Mộng Đào. Thời hạn: 1 giờ. Ban thưởng: 2600 điểm khoái lạc, Kĩ năng Gia Tốc (lv1). Nhiệm vụ thất bại: Hệ thống chia tay 1 tháng.”

“Ồ đúng lúc lắm.” Khải Minh vui mừng vì hệ thống trao nhiệm vụ dễ dàng này cho hắn.

“Kéttt…”

Mộng Đào kéo cánh cửa phòng lại. Nàng tiến lại vòng tay lên cổ Khải Minh khẽ nói:
“Nghe nói chàng tìm người có cảnh giới cao. Tại sao vậy?”

“Sở thích của ta thôi.” Dứt lời hắn liền kề môi vào bờ môi đỏ mộng của Đào. Mùi hương da thịt của nàng làm hắn đê mê. Lưỡi của cả hai quấn lấy nhau. Tay Khải Minh nhẹ nhàng vuốt ve vòng eo thon gọn của nàng trong khi tay Đào thoăn thoắt cởi bỏ y phục cho hắn. Rời khỏi môi hắn, Đào quỳ xuống cởi luôn quần ngoài của hắn. Khải Minh hiện giờ đã bị lột trần chỉ còn lại duy nhất chiếc quần sịp trên người.

(Nói thêm về nội y ở đây, chúng có kiểu cách giống với thế giới cũ của Khải Minh.)
Đào kéo chiếc quần sịp của hắn xuống, dương vật đang cương cứng của Khải Minh được giải thoát khỏi lớp quần sịp liền chĩa thẳng vào mặt nàng một cách ngạo nghễ. Đào hơi kinh ngạc vì dương vật to tướng của Khải Minh. Nàng tưởng tượng nếu để cái thứ này vào âm đạo nàng thì chắc sướng chết mất.

Đào ngưng tưởng tượng rồi quay sang nhìn Khải Minh một cách quyến rũ. Đôi môi nàng nhẹ nhàng hôn lên dương vật nóng hổi của hắn. Cái lưỡi nàng nhẹ nhàng liếm quanh dương vật, không chừa bất cứ một chỗ nào. Đào một tay cầm dương vật đưa lên cao cúi sát xuống tấn công hai hòn bi của hắn, nàng há miệng ra ngậm lấy chúng, lưỡi nàng liên tục đánh hai hòn bi qua lại khiến hắn sướng tê dại.

Sau một hồi chơi đùa hai với hòn bi, Đào nhẹ nhàng đưa dương vật của hắn vào miệng rồi sục. Khải Minh bước lùi về phía cái giường, Đào cũng bò theo trong khi miệng vẫn đang bú dương vật hắn. Nhẹ nhàng ngồi xuống giường, Khải Minh đưa tay xuống mân mê ngực trái của Đào. Nàng có mặc áo ngực bên trong khiến hắn
khó cảm nhận được. Đào thấy vậy liền đứng dậy cởi bỏ quần áo ra.

“Màu đen!!” Khải Minh thốt lên khi nhìn thấy đồ lót Đào đang mặc. Phải biết rằng tên này cực kỳ thích màu đen.

Đào để ngực sát lại mặt hắn. Một tay nàng nhẹ nhàng kéo áo ngực xuống để lộ đôi nhũ hoa hơi thâm nhưng cũng không kém phần quyến rũ. Tay còn lại nắm lấy tay hắn rồi đặt lên ngực của mình. Khải Minh nhẹ nhàng xoa bóp bầu vú Đào. Vú nàng tuy không to bằng Quỳnh Anh nhưng lại rất săn chắc và vừa tay. Khải Minh đưa tay nắn bóp cùng lúc hai bầu vú. Hắn đưa lưỡi liếm vào đầu ti vú bên phải trong khi tay vẫn đang nắn bóp không ngừng vú bên trái. Khải Minh mút lấy mút để. Hắn cắn nhẹ đầu ti Đào một cái khiến nàng rên lên: “Uh…uh”

Sau một hồi bú liếm, Khải Minh thả hai trái vú kia ra. Hắn chống hai tay, người hơi ngã ra đằng sau rồi ra hiệu cho Đào. Nàng hiểu ý liền cởi quần lót của mình xuống để lộ ra hai mép âm đạo màu hồng cùng chùm lông được cắt tỉa khá gọn gàng. Đào quỳ trước mặt Khải Minh, tay nàng chỉnh dương vật hắn đúng vào cửa âm đạo rồi nhẹ nhàng ngồi xuống.

Khi đầu khấc của dương vật đã chui lọt vào bên trong thì Khải Minh sực nhớ lại một chuyện: “Khoan đã nàng, không dùng bao à.”

“Bao? Là gì vậy ạ?” Đào thắc mắc hỏi.

“Thì là bao cao su đó.”

“Em không biết thứ đó.”

“Vậy lỡ bị bệnh sao.”

“Chịch nhau thì bệnh gì chàng.”

Khải Minh nghi ngờ: “Lẽ nào ở đây chưa có HIV à.”

Hắn tiếp tục hỏi: “Vậy lỡ nàng có thai thì sao.”

Đào liền tinh nghịch trả lời: “Thì chàng nuôi chứ sao.”

Nói rồi Đào nhấn xuống một cách nhanh chóng. Dương vật to khủng kia ngay lập tức xâm chiếm từng centimet trong âm đạo của Đào. Nàng rên lên: “Ah…ah…ah”

“Đệt, lỡ có thai cái chết mịa… nhưng mà sướng quá. Đành phải cố gắng xuất tinh ra bên ngoài thôi” Khải Minh tự nhủ trong đầu. Cùng lúc đó hệ thống liền nói với hắn:

“Chỉ xuất tinh bên trong hệ thống mới tính hoàn thành nhiệm vụ.”

“Đệt.”

Cảm giác ấm nóng nơi âm đạo được những dây thần kinh ở dương vật truyền tải đến não Khải Minh. Dương vật hắn bây giờ đã hoàn toàn bị nuốt trọn bởi âm đạo của Đào. Khải Minh có thể cảm nhận được đầu rùa của dương vật đang chạm vào tử cung của nàng. Sau một hồi chịu đựng cơn đau thốn, Đào bắt đầu di chuyển lên xuống. Những âm thanh hệ thống vang lên:

“Cộng 15 điểm khoái lạc.”

“Cộng 15 điểm khoái lạc…”

Khải Minh vừa lo sợ lại vừa sướng. Nếu hắn không xuất tinh bên trong thì làm sao hoàn thành nhiệm vụ. Nếu không hoàn thành thì phải chịu 1 tháng không có hệ thống. Mà kì kiểm tra chỉ còn ba tuần nữa là tới.

Thấy Khải Minh mặt mày lo lắng Đào liền phì cười nói: “Chàng này thiệt là, tụi em làm việc ở đây đều bị bắt uống thuốc tránh thai hết rồi. Vì thế chàng đừng có lo nữa.”

“Thiệt hả?” Khải Minh nghe được vậy vui mừng thốt lên.
Đào chỉ gật đầu một cái rồi tiếp tục nhấp. Khuôn mặt xinh đẹp kiêm dâm đãng của Đào dần đỏ ửng lên vì sướng. Cổ họng nàng không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ: “Uh…uh..uh…sướng quá!!”

Khải Minh yên tâm ngồi tận hưởng khoái lạc. Hắn thích thú ngắm nhìn cặp vú Đào đang đong đưa. Tay hắn sờ lên cặp đùi mát lạnh của Đào, sau đó tìm đến cặp mông đang rung lên mỗi khi nàng hạ xuống. Khải Minh mạnh bạo bấu véo, cặp mông trắng tròn của nàng bị hắn nhào nặn thành đủ mọi hình hài.

Vài chục phút sau, cả hai đổi sang tư thế khác. Đào nằm sấp trên giường ưỡng mông lên khoe đôi môi dâm đang đỏ lên. Khải Minh đặt tay lên mông nàng sau đó đẩy mạnh dương vật vào âm đạo nàng.

“Đau…q…quá…a…a….aaa..a…a….a” Bị một cú đâm trời giáng vào âm đạo, Đào rên la thảm thiết, bàn tay nàng nắm chặt tấm ra giường. Các căn phòng ở đây đều được cách âm cẩn thận, vì thế nên nàng mới thoải mái rên la mà không sợ ai nghe thấy. Mà nghe thấy cũng chả sao!

Khải Minh sau một hồi tận hưởng âm đạo Đào ở tư thế này liền đưa tay nắm lấy eo của nàng rồi nhẹ nhàng cho dương vật ra vào liên hồi.
“Uh…uh…uh… mạnh nữa lên đi chàng…uh…uh.” Đào lí nhí nói với hắn trong lúc rên rỉ. Khải Minh nghe vậy cũng chiều theo ý nàng, hắn vịn chặt eo nàng rồi ra sức nhấp mạnh.

“Bạch… bạch… bạch.” Âm thanh da thịt cả hai chạm vào nhau ngày càng dồn dập. Đào rên la mãnh liệt: “Ah…ah….ah… đúng…r…rồi…ch…àng… sướng…quá…ah…ah… chết…e…m… mất…ah…ah.”

“Chúc mừng ngươi đã đạt đến Hồn Sĩ tầng 3.” Hệ thống lên tiếng thông báo với Khải Minh. Nghe được vậy, hắn như có thêm động lực hì hục nhấp mạnh hơn. Khải Minh vừa nhấp vừa đưa tay vỗ vào mông Đào. Hắn có vẻ thích thú khi nghe những âm thanh “bép…bép” mỗi lần đánh vào chúng.

“Uh…uh…ah…ah… mạnh thêm…nữa…đi…chàng…mạnh…uh…uh… nữa đi …chàng!” Có vẻ tốc độ bậy giờ vẫn chưa đủ với Đào. Nàng vẫn còn muốn hắn làm mạnh và nhanh hơn nữa. Khải Minh lắc đầu cười khổ. Hắn gần đạt đến cực khoái rồi trong khi Đào thì chưa có dấu hiệu muốn ra. Khải Minh lại sợ bị chê yếu sinh lý nữa, hắn cắn răng kìm hãm cảm giác xuất tinh, sau đó dồn hết sức bình sinh công phá âm đạo nàng.

“Ah…ah… ah… gi…ã… nát… tử…c…cung… e…em… đi..i… chàng….ah…ah…” Đào la lên thích thú. Khải Minh nghe những câu này cũng bị kích thích không kém.

“Ráng một chút nữa thôi, vì danh dự của một thằng đàn ông.” Hắn tự nhủ với mình. Cầm cự hơn chục cú nhấp nữa, cuối cùng Đào cũng đã đến cực khoái.

“Ah… uh… uh… e…m…. chịu… hết… n..ah….nổi…uh…uh…rồi…em…e… m… EM RA ĐÂY..Ah…Ahhhhhhh!!” Đào rên rỉ mãnh liệt, cơ thể nàng uốn éo qua lại như một con rắn. Dâm thủy từ âm đạo nàng tuôn ra ào ạt. Thấy vậy mặt Khải Minh mừng như trúng vé số vậy. Hắn đẩy mạnh dương vật mình vào sâu trong tử cung Đào rồi phun tinh xối xả.

“Phù hên quá.” Khải Minh thở phào nhẹ nhõm. Cùng lúc đó âm thanh hệ thống vang lên trong đầu hắn:

“Hoàn thành nhiệm vụ: Làm tình với Mộng Đào. Ban thưởng: 2600 điểm khoái lạc, kĩ năng Gia Tốc (lv1).”

Gia tốc (Lv1): Tăng 30% tốc độ. Tiêu hao 30 hồn lực.
Thông tin về kĩ năng mới được não Khải Minh hấp nạp.

“Cũng được đấy.” Hắn nghĩ thầm sau đó nghĩ ý niệm để xem thông tin cá nhân. Vì hắn không vào không gian tinh thần nên hệ thống đưa trực tiếp thông tin vào não.

Tên: Huỳnh Khải Minh.

Tuổi: 15.

Sinh lực: 200/200.

Hồn lực: 399/400.

Cảnh giới: Hồn Sĩ tầng 3.

Điểm khoái lạc: 9084.

“Đù, còn một điểm hồn lực nữa là lên tầng 4 rồi. Quả là chịch với Hồn Sĩ tầng 10 có khác.” Khải Minh trầm trồ trong lòng. Sau đó hắn rút dương vật đã mềm nhũn của mình ra khỏi âm đạo Đào. Dâm thủy cùng tinh dịch ào ạt tuôn ra chảy dài xuống cặp đùi trắng thon thả của nàng. Hắn nằm ngửa lên giường rồi để Đào bú dương vật cho mình. Sau một hồi bú liếm, thằng nhỏ của hắn nhanh chóng lấy lại sức sống, cương lên uy dũng. Và thế là hắn và nàng lại cùng nhau làm tình…

Hồn lực là năng lượng được sinh ra từ linh hồn. Một người bình thường khi đủ 15 tuổi thì linh hồn sẽ bắt đầu sản sinh hồn lực và người đó có thể tu luyện. Bản chất của việc tu luyện là rèn luyện linh hồn. Con người đa phần đều rèn luyện bằng cách dùng chính hồn lực của mình để mở rộng linh hồn của chính mình. Linh hồn càng rộng thì năng suất, tốc độ sản sinh hồn lực sẽ tăng theo.

Ngoài ra có một số ít tu luyện theo cách khác, chẳng hạn như thằng mờ lờ main.

“Chúc mừng ngươi đã đạt đến Hồn Sĩ tầng 9.”

Giọng hệ thống vang lên đều đều trong đầu Khải Minh. Hắn nghe được vậy hết sức vui mừng, hẩy mông đưa dương vật ra vào âm đạo Đào liên hồi.

“Ah… ah… ah… chết… chết… em mất.”

“Um… um.”

Khải Minh gồng mình đẩy mạnh dương vật vào sâu trong tử cung nàng rồi bắn tinh ào ạt. Ngay sau đó, hắn rút dương vật ra rồi đưa đến trước mặt Đào. Nàng hiểu ý liền ngậm lấy thằng nhỏ của hắn rồi bú liếm.

Một tuần đã trôi qua kể từ khi Khải Minh đến Lệ Xuân Viện. Hắn quyết định cắm 24/24 tại đây. Ngày nào hắn cũng cùng Mộng Đào quần nhau mấy chục hiệp. Cũng nhờ vào sự lao động chăm chỉ ấy mà hắn đã đạt đến Hồn Sĩ tầng 9 chỉ trong bảy ngày. Phải biết một người bình thường kể từ khi bước vào tu luyện cũng phải mất gần một năm mới đạt được đến đó.

Đang hưởng thụ cảm giác được thổi kèn sau khi xuất tinh thì âm thanh hệ thống lại vang lên:

“Hệ thống hiện giờ có thể nâng cấp. Ngươi có muốn hay không?”

“Được được, đồng ý nâng cấp.” Không cần suy nghĩ Khải Minh chấp nhận ngay.

“Xác nhận nâng cấp. Tiêu hao 50000 điểm khoái lạc. Nâng cấp sẽ hoàn tất trong 10 giây nữa.”

“Ơ đệt, tưởng nâng cấp miễn phí chứ.” Khải Minh sốc nặng khi tốn đến 50000 điểm khoái lạc.

“Trong từ điển của Khoái Lạc Hệ Thống ta không có từ miễn phí nhé!!”
Số điểm khoái lạc mà hắn “cực khổ lao động” trong vòng bảy ngày chỉ có 73336 điểm. Vậy mà chỉ trong một chốc đã bị ngốn hết hơn một nữa. Bảo sao hắn không tiếc.

“Ten tén ten tèn. Hệ thống nâng cấp hoàn tất.”

“Cộng 5 điểm khoái lạc.”

“Cộng 5 điểm khoái lạc.”

“Ủa? Sao lại được cộng điểm?” Khải Minh khi thấy mình được cộng điểm khoái lạc liền thắc mắc. Trước giờ chỉ khi hắn đút dương vật vào âm đạo thì mới được cộng điểm nhưng giờ chỉ để Đào bú liếm dương vật thôi mà cũng có điểm. Hệ thống không để hắn đợi, ngay lập tức trả lời:

“Hệ thống sau khi nâng cấp sẽ mở thêm tính năng cộng thêm điểm khoái lạc khi
được thổi kèn.”

“Hô hô, nghe hay rồi đó. Để xem còn gì mới không.”

Khải Minh vội kết nối với không gian hệ thống. Nơi đây ngoài việc sáng sủa hơn lúc trước một chút thì chẳng thay đổi gì nhiều. Hắn vội chọn vào Cửa Hàng xem thử. Như thường lệ một bảng chọn 3D lập tức xuất hiện trước mặt hắn. Trong bảng chọn đã có sự đổi mới, ở mục Vật phẩm và Huyết thống, biểu tượng ổ khóa mà hắn thường thấy đã được gỡ bỏ. Hiện tại Khải Minh có thể vào xem các mặt hàng trong hai mục này.

“Haha, đúng là tiền nào của nấy. Á nhầm, điểm nào của nấy. Hahaha” Khải Minh đứng cười to trong không gian hệ thống. Bất chợt hắn nghe thấy tiếng Đào gọi mình.

“Chàng ơi! Chàng ơi!!”

Vội thoát ra ngoài, Khải Minh liền hỏi Đào: “Chuyện gì vậy??”

“Hôm nay cho em nghỉ được không?”

“Sao vậy?”

“Tại… tại hôm nay em phải về thăm mẹ.”

“Hmmmm…”

Vì Khải Minh đã bao trọn giờ làm việc của Đào trong vòng ba tuần nên chỉ khi hắn
cho phép thì Đào mới được nghỉ thôi.

“Được không chàng!!”Thấy Đào năn nỉ như vậy, Khải Minh cũng đành gật đầu đồng ý. Dù gì hắn cũng “bóc lột quá sức lao động” của nàng trong một tuần qua rồi nên cũng để nàng nghỉ ngơi một chút.

“Hmmm. Thôi được rồi, nàng cứ đi đi. Nhưng tối nay phải có mặt ở đây nghe chưa.”
“Dạ. Hì hì.” Đào gật đầu một cái rồi ôm quần áo chạy ra khỏi phòng, nét mặt nàng có vẻ gì đó hí hửng.

Khải Minh ngoài việc muốn cho Đào nghỉ ngơi thì cũng nhân cơ hội này để dạo phố một tí. Ở mãi trong Lệ Xuân Viện khiến hắn thấy ngột ngạt quá.

“Trước tiên phải đi tắm cái đã nào.”

Lệ Xuân Viện có một khu vực dành riêng cho khách tắm rửa. Ở đây có một dãy phòng tắm riêng và một bể nước lớn để tắm chung. Khải Minh quấn quanh hông một chiếc khăn màu trắng bước đến bể tắm đang bốc lên những làn hơi nước ấm áp.

“Phê. ~~”

Nhẹ nhàng thả người xuống bước xuống bể nước ấm, Khải Minh dựa lưng vào thành bể, mắt nhắm nghiền hưởng thụ. Tranh thủ lúc này, hắn vội vào không gian hệ thống điều tra mấy mục mới trong cửa hàng.

Đối với Khải Minh, Khoái Lạc hệ thống là một tên gian thương và luôn luôn là như vậy. Sau khi dạo một vòng quanh cửa hàng Vật phẩm và Huyết thống, hắn chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Thứ gì cũng mắc mỏ, tốn hàng chục nghìn điểm.

“Ơ, mấy cái này quen quen.”

Khải Minh nhận ra một vài món đồ ở thế giới cũ của mình như: Bật lửa, Quạt máy mini, Pin… Đặc biệt rằng giá mấy món này khá rẻ, chỉ khoảng vài trăm điểm khoái lạc.

“Ui có cả sì mát phôn nè!!” Hắn giật mình khi nhìn thấy trên màn hình là chiếc Iphone 8 mà hắn hằng ao ước. Ở thế giới trước, Khải Minh luôn muốn sở hữu chiếc điện thoại này, nhưng hắn đào đâu ra tiền mà mua. May mắn thay, ở thế giới này hắn dư sức mua được nó vì giá của nó chỉ có 969 điểm khoái lạc. Không cần suy nghĩ gì nhiều, Khải Minh mua luôn chiếc điện thoại ấy. Ngay lập tức, chiếc điện thoại xuất hiện ngay trước mặt hắn.

“Khà khà, cầm nó đúng là giúp mình sang chảnh lên…Ơ, nhưng sao mình thấy có cái gì đó sai sai.”

Theo như những gì Khải Minh biết thì thế giới này không có thứ gọi là điện thoại. Càng không có thứ gọi là wi-fi hay internet. Vậy hắn mua điện thoại làm gì?

“Ahihi, đồ ngốc.” Tiếng hệ thống vang lên như trêu tức. Khải Minh cố kiềm cảm xúc để không quăng cái điện thoại trên tay đi.

“Hic, thôi để dành chụp hình tự sướng cũng được.”

Tắm rửa xong xuôi, Khải Minh mặc vào một bộ y phục màu đen sau đó bắt đầu chuyến dạo phố. Đường phố Bình Minh thành lúc nào cũng nhộn nhịp bất kể ngày đêm. Khải Minh mém tí chết ngạt trong dòng người tấp nập này.

Hắn vội tách khỏi dòng người và rẽ vào một khu chợ nhỏ. Nơi đây có vẻ gì đó khá yên tĩnh. Hai bên đường khu chợ là những gian hàng bán đủ mọi thứ từ thịt cá, hoa quả đến vải vóc, quần áo. Ngoài ra còn có một số bán vũ khí nữa. Khải Minh tranh thủ mua sắm một số thứ. Vì dư tiền nên hắn thỏa thích mua sắm, chủ yếu mua quần áo cùng thức ăn là chính.

Đang nhấm nháp ổ bánh mì trên tay bỗng Khải Minh nghe tiếng kêu la:

“Cứu tôi với, cứu cứu.”

Tiếng kêu bắt nguồn từ một con hẻm nhỏ. Ở đó có ba tên thanh niên mặt mày hung tợn, xăm tay xăm chân đủ kiểu con đà điểu. Ba tên này đang vây quanh một đứa bé gái chỉ tầm 12 tuổi. Nhìn qua cũng đủ biết mấy tên này đang có ý định xấu với cô bé này rồi.

Khải Minh nhìn ngó xung quanh, mọi người ở đây vẫn đi lại thản nhiên mặc dù thấy tình cảnh của cô bé. Có vẻ chẳng một ai có ý định cứu lấy bé gái này.
“Đừng, ĐỪNG MÀ…” Bé gái kêu la lớn khi bị một tên thanh niên sờ vào chỗ nhạy cảm.

“Khà khà, ngoan đi cưng.” Tên thanh niên sấn tới cởi đồ bé gái một cách thô bạo. Khải Minh đứng ở ngoài nghiến chặt răng lại, ném thẳng ổ bánh mì trong tay vào mặt một tên trong đám thanh niên.

“Thằng chó nào ném tao vậy!” Tên bị ném bánh mì vào mặt tức giận quát.

“Là tao nè!” Khải Minh bước tới chỗ đám thanh niên nói.

Một tên đứng cạnh tên bị ném bánh mì đưa tay chỉ vào mặt Khải Minh nói.: “Mày là thằng nào mà dám đụng đến đại ca của tao!”

“Hừ, không cần nói nhiều. Cho nó một bài học đi.” Tên đại ca của bọn chúng quát lớn. Ngay lập tức hai tên kia sấn lại chỗ Khải Minh.

Khải Minh cũng không có ngốc chỉ biết lao đầu vào mà không suy nghĩ. Hắn tất nhiên đã điều tra thông tin về mấy tên này trước khi ra mặt.

“Hmmm, Hồn Sĩ tầng 4 và Hồn Sĩ tầng 3 sao?” Khải Minh vẫn đứng ung dung không hề tỏ vẻ sợ sệt. Một trong hai tên đó khi áp sát đến chỗ hắn ngay lập tức vung nắm đấm.

“Gia Tốc.”

Cứ tưởng cú đấm sẽ trúng thẳng vào mặt Khải Minh, nào ngờ hắn đã né sang một bên từ bao giờ. Ngay sau màn né tránh, hắn lập tức tung chiêu đánh trả lại đối phương.

“Bát Chưởng.”

Khải Minh tung liên tiếp tám chưởng vào người tên vừa nãy. Hắn sau khi dính trọn đòn đánh trả liền bị hất văng về phía sau.

“Lợi hại quá.” Khải Minh trầm trồ khi thấy điều mình vừa làm.

Bát Chưởng là chiêu hắn vừa mua cách đây vài ngày. Chiêu này tung ra tám chưởng liên tiếp. Mỗi chưởng đều chứa hồn lực gây sát thương khá lớn.

Tên còn lại còn bất ngờ trước việc bạn mình bị đánh văng ra không chú ý đến việc Khải Minh đã áp sát hắn từ bao giờ. Khải Minh dồn hồn lực vào chân sau đó tung cước vào giữa hai háng của tên đó.

“Á..”

Tên đó la lên một tiếng thất thanh sau đó gục xuống đất ôm hạ bộ. Hai hàng lệ chảy dài trên má.

“Thằng khốn, lúc đầu là ném bánh mì vào mặt tao, sau lại còn đánh đàn em tao. Không cho mày bầm dập tao thề không làm người.” Tên đại ca tức giận phóng tới Khải Minh. Cô bé kia nhân cơ hội không ai để ý liền dọt lẹ. Trước khi đi còn quay lại nhìn Khải Minh với ánh mắt cảm kích.

Khải Minh vẫn đứng ung dung bình tĩnh nhận xét:

“Hehe, Hồn Sĩ tầng 7 sao. Còn thua ta hai bậc. Méo s…”

“Bốp.” Khải Minh hưởng trọn một cú đấm từ tên đại ca.

“Cái gì chứ, sao… sao hắn?”

“Bốp.” Lại thêm một cú đấm nữa vào người Khải Minh. Lần này hắn té lăn quay xuống đất.

“Ui da, thằng này… xài hack tool hay sao vậy?” Khải Minh bàng hoàng trước sự áp đảo của tên này. Đang gượng dậy thì tên đó lại đánh tiếp.

“Này thì trẻ trâu.” Tên đại ca liên tục tung đòn vào Khải Minh khiến hắn chỉ biết ôm đầu chịu trận.

“Đại ca, cho tụi em đánh nữa.” Hai tên kia cũng tiến lại hợp sức cho Khải Minh một trận nhừ tử. Hắn cố gượng dậy nhưng cơ thể đau nhức dữ dội không thể làm gì được.

“Được rồi, đánh nữa nó chết bây giờ.”

Tên đại ca ra lệnh cho bọn đàn em ngừng lại. Sau đó bọn chúng quay lưng bỏ đi, để lại dưới đất là Khải Minh bầm dập te tua. Khải Minh cố gắng lết người đến bức tường cạnh đó. Hắn ngồi dựa vào tường sau đó hỏi hệ thống:

“Hệ thống… sao ta lại thua hắn. Rõ ràng ta mạnh hơn hắn mà.”

“Hừ, có ba lý do khiến ngươi thua.” Hệ thống nói với giọng bực dọc.

“Là gì?”

“Thứ nhất ngươi chỉ mạnh về hồn lực nhưng thể chất lại quá yếu kém. Đơn cử là sức chịu đựng của ngươi, dính một đòn là ngủm liền.”

“Ta tưởng cảnh giới cao thì thể chất cũng tăng theo chứ.”

“Đương nhiên là vậy nhưng ngươi chỉ là Hồn Sĩ. Thể chất bây giờ tăng mỗi lần lên tầng đều rất thấp.”

“Có cách nào khắc phục không?”

“Đương nhiên là có, ngươi có thể tăng các thông số thể chất cũng như các thông số khác bằng điểm khoái lạc.”

“Ừm, lẽ ra ngươi nên nói ta sớm hơn.”

“Lý do thứ hai là ngươi còn thiếu kinh nghiệm chiến đấu. Điều này có thể khắc phục bằng cách luyện tập.”

“Luyện tập sao?? Luyện tập như thế nào?” Khải Minh thắc mắc.

“Cái đó tự ngươi suy nghĩ.”

“Hmmm, vậy còn lý do thứ ba?”

“Lý do thứ ba là ngươi… NGU.”

“Ặc…”

“NGU vì ngươi quá khinh địch.”

“Haizzz, ta biết rồi. Ngươi không cần nhấn mạnh chữ ngu như vậy đâu.”

Rừng Ám Dạ, khu rừng nằm ở hướng tây, bên ngoài Bình Minh thành.

Ở bìa rừng, có một thiếu niên đang đứng, tay cầm một thanh kiếm dài, đôi mắt nhắm chặt lại. Bỗng tên thiếu niên mở mắt ra sau đó hét lớn:

“Liên Hoàn Trảm.”

“Bạo.”

Thiếu niên vung kiếm chém liên tiếp vào một cái cây to trước mặt hắn. Sau hàng chục nhát chém, hắn thu kiếm lại rồi hít một hơi thật sâu. Sau đó đứng nhìn cái cây.

“Crắc…Ầm…”

Vài giây sau, thân cây lìa gốc đổ xuống tìm đến mặt đất. Âm thanh tiếng đỗ ngã vang dội khắp rừng khiến chim chóc bay tán loạn. Tên thiếu niên nhìn cái cây bị mình đốn hạ dễ dàng liền cười lớn:

“Ha ha, quả không uổng khi bỏ điểm khoái lạc ra mua chiêu này.”

Quay lại một ngày trước, cái ngày mà Khải Minh bị ba tên côn đồ đánh bầm dập, te tua.

“Hiện tại sinh lực của ngươi đang ở dưới 20, mau điều trị.” Hệ thống thông báo với Khải Minh.

“Hmmm, điều trị?… A!”

Khải Minh la lên như nhớ ra cái gì đó. Hắn lập tức đưa tay vào Túi không gian đang đeo phía sau hông. Khải Minh lấy ra vài viên Thuốc trị thương sơ cấp nhận được từ hệ thống sau đó cho vào mồm.

“Hồi 10 sinh lực.”

“Hồi 10 sinh lực.”

Khải Minh ngốn hết số thuốc hiện có mới hồi phục đủ số điểm sinh lực. Hiện tại cảm giác đau đớn của hắn đã biến mất. Các vết thương cũng có dấu hiệu dần tan biến.

“Hmmm, thuốc gì bá đạo vậy.”

Khải Minh trầm trồ khi thấy công dụng của loại thuốc này. Khi vết thương đã tan biến hết, hắn liền xách mông quay về Lệ Xuân Viện. Trên đường vừa đi hắn vừa lên kế hoạch tập luyện cho bản thân.

Tối hôm đó, Khải Minh gồng hết sức bình sinh chịch Đào để hồi phục lượng hồn lực vừa tiêu hao sáng này. Ngoài ra còn để kiếm thêm điểm khoái lạc. Hắn cũng mua cho mình thêm một thanh kiếm, cùng với hai kĩ năng Liên Hoàn Trảm và Bạo.

Kiếm mẻ: Thanh kiếm bị mẻ, dài 1m. Sát thương: 50- 60.

Liên Hoàn Trảm (Lv1): Chém liên tiếp 10 nhát. Mỗi nhát tiêu hao 30 hồn lực.

Bạo (Lv1): Tăng 15% sát thương.

“Hệ thống, làm sao để nâng thông số của ta.” Khải Minh thắc mắc hỏi. Hiện tại hắn đang ở trong không gian hệ thống.

“Ngươi chỉ cần nghĩ “bảng thông số”, sau đó nhấn vào thông số muốn nâng. Rồi nâng cấp thôi.”

“Bảng thông số.” Khải Minh làm theo lời hệ thống.

Ngay lập tức hiện ra trước mặt hắn một bảng 3D, ở trên đó có chứa tất cả thông số của hắn như sức tấn công, độ bền, sức chịu đựng, trí lực, may mắn, tốc độ…

“Hmmm được rồi để nâng thử vài cái.”


Sáng sớm hôm sau, Khải Minh mang theo thanh kiếm vừa mua trong cửa hàng tiến vào rừng Ám Dạ luyện tập. Hắn cũng chả biết phải luyện tập như thế nào cho đúng nên lúc đầu chỉ là thử mấy chiêu mới mua thôi.


“Ầm…”

Lại thêm một cái cây xấu số bị Khải Minh đốn ngã. Hắn ngã lưng xuống một gốc cây gần đó nghỉ một tí. Bất ngờ, một giọng nói từ xa vang đến:

“Có thằng cưa trộm gỗ kìa, bắt nó mau.”

“Ặc.”

Khải Minh quay đầu lại thì thấy có hai người đàn ông đang chạy đến chỗ mình. Có vẻ họ là kiểm lâm ở khu vực này. Hắn sau khi soi thông tin liền biết được hai ông này đều là Hồn Sĩ tầng 10.

“Không phải đâu, nghe ta giải thích đã.” Hắn cố giải thích nhưng hai người này chả có vẻ gì quan tâm. Mà có giải thích cũng vậy, rõ ràng hắn là người làm sai mà.

“Ặc, đành chạy thôi.”

Khải Minh phóng thẳng vào rừng, hai tên kiểm lâm cũng đuổi theo. Hai tên này là Hồn Sĩ tầng 10, hơn hắn một bậc. Vì thế nên muốn chạy khỏi cũng hơi bị khó a.

“Gia Tốc.” Khải Minh dù đã tăng tốc độ nhưng vẫn không thoát khỏi sự đeo bám quyết liệt của hai người này.

“Đứng lại!!” Hai tên kiểm lâm càng ngày càng rút ngắn khoảng cách với hắn.

“Hệ thống, có kĩ năng nào giúp ta chạy thoát không?”

“A di đà phật. Ngươi đã làm chuyện sai trái, không lo sám hối mà còn muốn trốn tránh ư.”

“Ặc, hệ thống, ngươi…”

“Nếu muốn thoát thì hãy mua Đặng Gia Bộ Pháp.” Hệ thống tuy nói vậy nhưng vẫn đưa ra lời khuyên cho hắn. Chắc lúc nãy hệ thống chỉ muốn trêu hắn mà thôi.

“Đặng Gia Bộ Pháp?” Khi thấy Khải Minh thắc mắc, hệ thống ngay lập tức đưa thông tin vào não hắn.

Đặng Gia Bộ Pháp: Bộ pháp của Đặng gia tộc. Tuy khó học nhưng vô cùng lợi hại. Khi sử dụng giúp bạn bốc như mới, lướt nhẹ như bay. Ngoài ra còn tốn ít hồn lực. Giá:7000 điểm khoái lạc.

“Nghe hay đó. Mà sao đắt thế. Hệ thống, ngươi thương tình giảm giá cho ta được không.” Khải Minh trả giá với hệ thống và sau đó chỉ nhận được sự im lặng.

Hai tên kiểm lâm ngày càng sát nút với Khải Minh. Nếu cứ như vậy chẳng bao lâu nữa hắn sẽ bị tóm gọn.

“Thôi được rồi, ta mua, ta mua.”

“Xác nhận mua Đặng Gia Bộ Pháp. Tốn 10000 điểm khoái lạc.”

“Ặc, sao lại là 10000?”

“Giá cả thị trường lên xuống thất thường mà bạn trẻ.” Hệ thống bình thản trả lời. Khải Minh càng ngày càng nhận rõ bản chất gian thương của hệ thống, lần này là lộ mặt luôn.

Đang định phàn nàn thì bỗng luồng thông tin về kĩ năng ùa vào não hắn. Ngay lập tức Khải Minh lĩnh hội được Đặng Gia Bộ Pháp, việc mà người ta phải bỏ công tận vài năm mới làm được.

“Xài luôn cho nóng… Đặng Gia Bộ Pháp.”

Khải Minh đạp mạnh chân xuống đất đưa cơ thể lên cao. Rồi hắn đáp lên trên một cành cây, sau đó lại chuyền sang cành cây khác. Cứ thế hắn chạy thẳng vào sâu trong rừng bỏ lại hai tên kiểm lâm đứng ngơ ngác. Hai tên này không đuổi theo không đơn giản vì chúng không bắt kịp hắn mà nguyên nhân chính là…

“Tên đó đi vào khu vực cấm rồi, đừng đuổi theo nữa.”


Nhẹ nhàng đáp xuống đất, Khải Minh quay đầu lại đắc chí cười: “Bộ pháp này quả là lợi hại, cắt đuôi được bọn chúng rồi…Cơ mà ta đi cũng hơi bị xa rồi.”
Lúc nãy hắn chỉ biết cắm đầu chạy mà không để ý gì xung quanh. Hiện tại hắn đang ở trong khu vực cấm. Nơi đây thường xuyên xuất hiện ma thú. Đa phần đều là các ma thú hung dữ, chuyên tấn công con người.

“Soạt.”

“Ai đó?” Khải Minh giương kiếm lên thủ thế khi nghe thấy tiếng động ở bụi rậm gần đó. Từ trong bụi rậm, một bóng đen bất ngờ xuất hiện.

“Một con heo rừng sao?” Hắn vừa dứt lời thì thông tin của con heo được đưa vào não hắn.

Tên: Heo rừng.
Tuổi: 3.
Sinh lực: 1500.
Hồn Lực: 98/10000.
Cảnh giới: Cấp 1 sơ kỳ.

“Là ma thú sao?”

Ở Lam Tinh Cầu, con người không phải là sinh vật duy nhất biết tu luyện và sử dụng hồn lực. Còn có ma thú và các chủng tộc khác như tinh linh, cự nhân, yêu tinh, thú nhân,… Con người cùng các chủng tộc khác đều có hình dạng và cấu trúc linh hồn khá giống nhau. Nhưng ma thú thì lại khác hoàn toàn. Vì thế không thể sử dụng chung cảnh giới để đo lường cho chúng. Bởi vậy nên người ta phân cấp ma thú thành 12 cấp độ. Mỗi cấp lại phân thành sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ và đỉnh phong.

Con heo rừng kia hiện đang ở cấp 1 sơ kỳ, tương đương với Hồn Sĩ tầng 1. So với Khải Minh thì nó còn thua xa. Nhưng đó là so về linh hồn. Còn về thể chất thì ma thú luôn trội hơn con người. Con heo rừng kia cũng không phải ngoại lệ.

“Khịt…khịt.” Heo rừng trừng mắt nhìn Khải Minh, nó hơi cúi đầu xuống, đưa cặp răng nanh nhọn hoắt chỉa vào hắn. Có vẻ nó đang có ý định tấn công.

“Nên đánh hay chạy bây giờ hệ thống?”

“Méo biết.”

“Ặc. Ngươi thật là…”

Hắn chưa kịp nó hết câu thì con heo rừng đã xông tới tấn công.

“Hừ, chơi luôn.” Khải Minh cũng xông tới đối đầu. Khi cả hai chỉ còn cách nhau một bước chân, hắn liền dẫm mạnh chân xuống đất đưa cơ thể lên cao, sau đó xoay người nằm ngang trên không trung. Tay hắn nắm chặt kiếm rồi ra sức chém mạnh vào lưng con ma thú.

Da của ma thú heo rừng này khá dày nên vết cắt của hắn không được sâu cho lắm, tuy vậy cũng đủ gây một chút đau đớn cho nó.

“Écccc…” Con heo la lên vì đau. Nó xoay người lại đâm đầu thẳng đến Khải Minh, có vẻ như muốn trả thù. Khải Minh lần này bình tĩnh đứng im một chỗ đợi con heo rừng tiến sát lại mình.

“Chính là lúc này!” Hắn xoay người sang một bên né tránh đòn của con heo rừng. Sau đó vung kiếm thật mạnh vào gáy con ma thú.

“Bạo.”

Khác hắn với cú chém hồi nãy, lần này thanh kiếm dễ dàng đi qua lớp da của con ma thú sau đó cắt bay đầu nó. Máu phụt ra tứ tung dính đầy lên áo hắn.

“Hmmm, cũng dễ quá nhỉ.” Khải Minh lấy một chiếc khăn lau vết máu dính lên người. Bỗng hắn lại nghe tiếng động đằng sau lưng. Quay lại thì thấy… cả một đàn heo rừng đang trừng mắt nhìn hắn. Con nào con nấy đều hung tợn.

“Ực, hôm nay có tụi mày đi đóng phim hay sao mà nhiều thế này.”

Bỗng Khải Minh nghĩ ra một điều gì đó. Nếu đây là phim hoạt hình thì có lẽ sẽ có một cái bóng đèn sáng ở trên đầu hắn.

“A! Luyện tập. Phải rồi. Để có kinh nghiệm chiến đấu thì không phải đây là cách
luyện tập hay nhất sao.”

“Cách gì?” Hệ thống bất ngờ lên tiếng hỏi.

“Khà khà, farm quái.”

Nói rồi Khải Minh lao thẳng vào bầy heo rừng hung tợn.
Loading...