"Truyện dài 18+" Dâm Ma Đạo Sĩ P1

Loading...

Truyện dài 18+ Dâm Ma Đạo Sĩ P1
- xem bói đê, xem bói đê, xem bói đê.

Giữa những khu phố đi dạo tấp nập ở Hà Thành có những tên thầy bói dạo đang hồ hào mời khách, trong đó có một tên thanh niên, tuổi mới mười bảy, mười tám mà đã đeo lên một cặp kinh dâm giả mù đi lừa người khác.

- ê ê mĩ nữ dừng bước, dừng bước, vào đây xem bói đảm bảo chuẩn 100%.

Nhưng mà những cô gái đẹp hà thành bĩu môi không thèm để ý đến hắn mà tiếp tục đi dạo phố, hắn ta thấy vậy chỉ đành thở dài ngao ngán không biết tôi nay có gì đút được vào mồn hay không, đang lúc chán chướng thì đột nhiên.

" ồ tại sao nhìn mặt tên này lại có âm khí quấn thể nhề, chẳng lẽ lại bị ma ám... có khả năng lắm à? nhìn mặt tiều tụy thế này chắc là không phải nhà có người chết rồi... hắc hắc lại có dê béo vào chuồng rồi."

- bác trai bác trai, cho cháu gỏi một chút.

Ông bác bị Hắn gọi lại thì cau có nhăn mặt gắt.
- gì,tao đéo xem bói đâu biến ra chỗ khác.

Hắn ta mặc kệ lão đó có giận hay không chỉ lạnh nhạt nói.
- ta xem bác trai trên người có âm khí quân thể chắc là buổi tối thường hay bị âm quỷ trêu đùa tính nhắc nhở một phen nhưng mà bác không muốn thì thôi.

Hắn ta nói xong liền muốn đứng dậy đi về ai ngờ ông bác kia nghe xong giật nẩy người nhìn hắn ta đang thu dọn đồ đặc liền ngồi xuống kéo hắn lại.

- thầy bói, thấy bói bảo nhà tôi có quỷ phải không?

-tùy bác bác tin hay không thì tùy, bây giờ ta có việc phải đi về nhà suy nghĩ lại nếu muốn yên ôn thì lúc khác đến đây tìm ta.

Hắn ta nói xong liền bê đồ rời đi, ông bác kia nghe vậy thì kinh ngạc đứng im ở đó.

Hắn ta lén lén quay lại nhìn, cười hắc hắc thầm nghĩ " con mồi đã cắn câu để xem con cá này nặng được bao cân, hắc hắc ", làm cái nghề này phải tỏ ra cao thâm trắc mặc một chút như vậy mới dễ lừa người.

Tên này là Lê Minh Dương, một thằng không cha không mẹ bị ném vào trại mồi côi, ai ngờ ở trong đó hắn lại gặp được một ông thầy chuyền về âm dương xem bói, nhìn phong thủy, đưa ma cúng cơm gì gì đó nhận hắn làm đệ tử truyền nghề y bát, học xong liền chạy ra ngoài xã hội kiếm sống.

Cung may cho dù thời đại có phát triển thế nào đi nữa thì con người vẫn không thể thoát được khỏi mê tín và không thể sống bất tử được cho lên cái nghề ăn cơm người chết này cũng dễ sống.

Minh Dương không phải là loại thầy bói mù đầu đường só sợ mà là hàng thật đạo sĩ chẳng qua là thuộc về mạch hơi âm tà chút thôi, Nguyên Ma Y Đạo là một nhánh của Huyền Minh Đạo Sĩ.

Nhánh này tạp học cực kì tạp từ xem phong thủy, xem tướng số, xem quẻ, y thuật...đến trừ ma trừ ta, vẽ bùa, luyện khí, thậm chí là cả dưỡng quỷ, không thi, luyện ngải điều chế độc dược.

Kể ra thì cũng dài dòng Nguyên Ma Y Đạo bắt nguồn tử Nguyên Văn Thì là một thầy pháp ở tận thời vua Lê - Chúa Trinh cơ, ông theo học Huyền Minh Đạo chính thống nhưng về sau không biết làm thế nào mà lại học được cả đạo thuật của cản thi nhân lấy vận chuyển thi thể và phù thủ chú văn cùng chơi ngải của người dân tộc tày làm chính kết hợp với Huyền Minh Đạo khai phá ra nhanh mới là Nguyên Ma Y Đạo về sau còn dung vào nhiều nhánh đạo nữa thì mớ trở thành một hệ thống hoàn chỉnh, hoạt động chỷ yếu ở miền trung loanh quanh vùng thưa thiên huế về sau thì chuyển địa bàn ra khắp mọi miền.

Do Nguyên Ma Y Đạo mặc dù chưa phải là tà đạo nhưng cũng coi như là nửa bước âm, nửa bước dương lên khônh được nhiều người đón nhận cho lắm về sau đi qua bao thời loạn lạc lên Nguyên Ma Y Đạo nhanh chóng xuống dộc về sau cách mạng thành công, thống nhất đất nước, nhà nước cho phép tự do tôn giáo thì Nguyên Ma Y Đạo mới quật khởi trở lại, được mấy vị tiền bối tập hợp lại tất cả sách vở của Nguyên Ma tinh luyện chắt lọc mà thành một quyển Nguyên Ma Thuật sách chuyền lại cho hậu thế mà tu luyện về sau thuật sách này lại bị chia ra làm âm và dương.

Dương sách chủ tu phong thủy, thuật số, y thuật, vẽ bùa, luyện khí trừ tà chủ tu theo đường thiên đạo, con âm sách thì luyện quỷ, không thi, chơi ngải chơi bùa, luyện độc... nói chung là đi theo con đường âm đạo.

Minh Dương được sư phụ chuyền lại cho cả hai bản sách nhưng đều bị thiếu khuyết một mảng lớn mất hơn một nửa quan trọng của sách nhưng mà hắn may mắn có sư phụ chỉ dạy lên cũng luyện được chút ít đạo hạnh coi như đủ để ra ngoài lừa rối miếng cơm sống qua ngày.

Trời cũng sắp tối rồi lên Minh Dương chạy thẳng về nhà trọ của mình đang thuê, do hắn chẳng có nhiều tiền lên phải thuê phòng rẻ nhất, vừa về đến nhà đặt mông xuống ghế ngồi thì bà chủ nhà lại mò tới.

- mở cửa mở cửa, nhanh lên, Dương mày chậm hai tháng tiến nhà rồi đó, mở cửa nhanh lên.

Minh Dương cười đểu một tiếng hắc hắc, cở áo ra coi như khoe mấy múi cơ cứng rắn của mình, thân thể tên này cũng coi như cân đối, quan năm suốt tháng tập vĩ lên cơ bụng cơ lưng vẫn phải có.

Hắn ta đi ra mở cửa, trước mặt hắn lúc này là một người phụ nử độ tuổi tầm 35-36 tầm đó ăn mặc một bộ quần áo thể dục bó sát người, khuôn mặt không phải quá xinh nhưng được cái duyên, mắt to lấp lãnh lông mi dài mắt hai mí, tóc dài đen mượt, khuôn mặt bầu bĩnh, môi đỏ như son, bộ ngực thì phải nói là thôi rồi lượn ơi, nó to mà rất tròn cao vểnh cặp mông tròn mà rất chắc, lại còn mặc quần áo bó sát nữa mới chết người.

- bà chủ, tìm em có chuyện gì vậy.

Nguyên Hải Yến nhìn thấy Dương để trần thì đột nhiên đỏ mặt không dám nhìn thẳng vào hắn, nhưng vẫn gắt lên.

- mày chậm tiền nhà hai tháng rồi đó có tính giả hay không.

Minh Dương ngó đầu ra ngoài nhìn xung quanh không thấy có người, ở đây chủ yếu thuê phòng là công nhân bây giờ vẫn chưa đến giờ tan việc thì làm gì có người, hắn ta cười nói.

- bà chủ cứ bình tĩnh có gì phải vội vào nhà uống miếng nước cái đã nào.

Minh Dương kéo bà chủ Yến vào nhà, cô ta còn chả buồn phản kháng thuận tay còn đóng cửa lại, hắn ép cô ngồi lên ghế giót lấy ly nước cho bà chủ uống rồi vòng ra sau từ từ xoa bóp vai cho cô ta, nói nhẹ nhàng vào tai.

- chị Yến, dạo gần đây em làm ăn không được tốt cho lắm, chị có thể cho em khất thêm vài ngày được không.

- làm ăn thì không chịu làm ăn lại còn đi làm ba cái chuyện thầy bói để làm gì.

Chị yến ngồi trên ghế tận hưởng, Mimh Dương đằng sau thì dâm tiện cười, bảo tới đây đòi tiền, có mà đòi tình thì đúng hơn.

Minh Dương không phải loại tốt lành gì, người ta thường nói đạo cao một thước ma cao một trượng đúng thật, mặc dù Dương tu luyện cả hai quyển âm sách và dương sách nhưng cậu lại bị âm sách ảnh hưởng rất nặng, các suy nghĩ đen tối cứ thế mà hiện ra trong đầu cậu lý luận của quyển dương sách nó gần như còn chẳng chui lọt được vào đầu của Dương.

Hắn chọn thuê phòng ở đây cũng chính vì bà chủ này, ngay từ lần đầu tiên gặp hắn đã nhận ra được tướng của bà chủ chính là tướng dục vọng thuộc về dâm đãng, nhưng bên dưới háng khí huyết lại hư thiếu, cô âm bất sinh chứng tỏ chuyện phòng the lãnh đạm loại người này rất dễ dàng dụ dỗ lên giường, dĩ nhiên bả chủ Yến không phải là người đầu tiên bị hắn ta dụ dỗ nhưng chắc chắn là người trụ được lâu nhất.

Minh Dương không phải tự nhiên rảnh hàng muốn đi lái máy bay chẳng qua là hắn nghèo có chó nó yêu, mà trong âm sách có một cách tu luyện phòng the song tu lên hắn mới phải dùng thủ đoạn dụ dỗ mấy máy bay bà già lên giường, dĩ nhiên là không phải tùy tiện tìm một người dùng tạm mà phải là hàng ngon như bà Chủ Yến chẳng hạng, mà ngon bên ngoài còn phải ngon bên trong nữa.

Âm sách còn lưu chuyền một loại tướng thuật tên là tương nữ thuật, tên khoa học gọi là tướng phòng the, nói trắng ra thì là xem lồn phụ nữ, mà ăn nói văn vẻ hơn thì là Tinh quan tướng nữ thuật hoặc tinh quan danh khí thuật.

Người xưa rất mê tín, họ tin rằng lồn phụ nữ và cặc đàn ông là bộ vị rất trọng yếu như kiểu thiên địa giao hòa âm dương hòa hợp lên cần phải xem xét dõ dàng chọn nữa thật kĩ vợ hoặc chồng vì người ta tin chuyện này có thể gia tăng vận khí, khí vận cho gia đình và dòng họ vậy lên mới có chuyện mấy tên phú hào tinh lực thì yếu, địt thì kém, già sắp chết đến nơi vẫn cố gắng lấy thêm mấy bà vợ có cái lồn đẹp nữa.

Nhưng mà thuật này chủ yếu áp dụng cho phụ nữ, đàn ông thì không cần cặc thằng nào to và dài là tốt nhất, chỉ có lồn mới khó xác định được nó có đẹp có tốt hay là xấu bẩn.

chính ra thì thuật này lại bắt nguồn từ hoàng cung, chuyên được các vị thuật sĩ dùng để lựa chọn cho vua hoàng hậu và quý phi để gia tăng khí vận về sau lưu chuyền ra ngoài thì từ quan lại cho đến phù hào chỉ cần có tiền một chút đều muốn tìm răm ba cái danh khí treo trong nhà, đam thuật sĩ gian hồ thấy vậy mới chế ra đủ thứ biến từ một bộ hoàng cung ngữ trở thành một đám tan lưu bàng môn tà đạo chuyên đi xem danh khí cho phú hào kiếm chút tiền.

Dương chả biết danh khí có tác dụng gia tăng khí vận hay không cậu chỉ biết là cái lồn càng tốt thì song tu mới hiệu quả được mà lồn của bà chủ yến thì phải nói là quá tuyệt phẩm.

Dương từ từ luồn tay xuống xoa bắp cặp ngưc của Yến, hăn ta nhẹ nhàng xoa bóp.

- đấy lại táy máy tay chân nữa rồi.

- để hôm nay em chịch cảm ơn chị nha.

- ừ.

Dương vân vê bầu vú, miệng thì cắn nhẹ vành tai của chị, từ từ kéo lớp áo thể dục lên cởi luôn cái áo lót máu trắng để lộ ra cặp vúi cỡ 35 D trắng như trứng gà bóc.

Dương nắn bóp bầu vú to lớn của bà chủ từ từ vân vê lên hai cái đầu ti, hắn cúi xuông hôn môi chị dùng lưỡi cậy hai hàm răng thò vào quấn quýt lấy cái lưỡi hồng hào trao đổi nước bọt cho nhau.

Dương cởi quần ra để lộ con cặc dài 22cm từ từ vòng ra trước mặt chị, bà chủ yến mặc dù đã nhìn thấy nhiều lần con cặc đen xì gần guốc mạnh mẽ với cái đầu khấc màu tím đỏ to như quả trứng gà, cái thân cặc dài mà béo với đám lông đen cứng rê tre nhưng vẫn không nhịn được phải đỏ mặt mê mẩn nó.

Không phải nói khoác chứ Dương cực kì tự hào về con cặc này, không biết bao nhiều con đàn bà đã phải quỳ dưới háng hắn cầu xin tha thứ, đối với một thằng đàn ông thì chuyện này quá là tuyệt vời, dĩ nhiên là làm gì có chuyện cặc của Dương đã to từ bé phải sử dụng y thuật điều chế thảo dược kết hợp với dưỡng sinh cố bản bồi nguyên, cường thân kiện thể, điều hòa dương khí, dưỡng lấy tinh lực kết hợp với song tu điều hòa âm dương thì cặc của hắn mới to được như vậy, tinh lực luôn luôn tràn đầy, sức hồi phục thì phải gọi là luôn luôn cắn rocket 24h.

- nào đến đây làm sạch cặc cho em.

Chị yến e thẹn thò lưỡi ra liếm lấy cái đầu khấc của hắn, không hổ là người từng chải, cái lưỡi của chị như một con rắn nhỏ luồn lách qua lại cái đầu khấc, sườn xuống bên dưới thân cặc, liếm láp nhẹ nhàng hai hòn dái của Dương từ từ nuốt trọn nó vào trong mồm tiết ra nước bọp dùng lưỡi cọ rửa sạch sẽ hai hòn bi ve của Dương.

Chị từ tử nhả hai hòn dái, dùng lưỡi liếm láp thân cặc từ từ đi lên, cái lưỡi điêu luyên sườn qua thân cặc, bôi nước bọt bõng nhẫy cả cặc, cái lưỡi dừng lại ở lỗ tiểu cẩn thận cọ kị, chị vén tóc ra sau tai rồi từ từ đưa toàn bộ cái đầu khấc vào trong mồm.

Chị Yến cố gắng thúc dục mồm tiết nước bọt rồi mới đưa thân cặc vào mồm, đi đến đâu cái lưỡi của chị cũng uốn éo mườn sườn trên thân cặc cực kì kĩ càng, mặc dù không thể nuốt trọn con cặc vào miệng nhưng kĩ thuật bú cu của chị cũng thuộc hàng thượng phẩm.

Đúng là dâm tướng có khác, chỉ mới được Dương dạy cho gần đây mà đã thuần phục như vậy rồi.

Chị Yến vừa bú cặc vừa liếc mắt đưa tình với Dương, thấy hắn đang rất hưởng thụ, tay lại đặt lên đầu gãi nhè nhẹ cổ vũ chị lại càng hăng hơn, tốc độ con cặc ra vào miệng ngày càng nhanh, chị bú mút cái đầu khấc cái lưỡi mườn sườn như một con rắn, bàn tay ngọc ngà mền mại thì lại súc thân cặc làm cho Dương thoải mái giông như đang lên thiên đàng nhưng muốn hắn bắn bây giờ con kém lắm.

- thôi được rồi.

Dương lôi nhẹ tóc của chị Yến lên, ra hiệu cho chị dừng lại.

Chị rất nghe lời, ngay lập tức nhả con cặc đã bóng nhẫy nước nhãi ra, đứng dậy, lúc này cái nóng của mùa hè đã làm cho hai người ướt đẫm mồ hôi tỏa ra cái mùi hăng hăng của sự dâm dục.

Trên cơ thể khỏe khoắn của Dương lăn dài những giọt mồ hôi, chị Yến cúi gầm mặt vào ngực của hắn hít hà cái mùi nam tính mê hồn chị.

Dương cúi đầu vào ngực của chị bú mút lấy đầu ti, một tay nắm bóp ngực bên kia, một tay thì mò xuống vên dưới đưa vào bên trong cái quần đã ướt đẫm nước lồn mà re nhẹ qua lớp quần lót làm cho chị Yến e thẹn không thôi.

Dâm tướng ý chỉ cơ thể nhạy cảm với tình dục, rất dễ dàng kích thích nững tình chứ không phải là kiểu luôn luôn suy nghĩ dâm đãng, cả ngày chỉ nghĩ đến chịch chẹo, đấy là do hậu thiên bồi dưỡng tâm hồn mà thành chứ chả liên quan gì tới tới tướng thuật ở đây cả, nếu không làm sao có chuyện bao nhiêu lăm chị thủ tiết không đi ngoại tình, chính ra Dương cũng phải dùng nhiều thủ đoạn bỉ ổi công thêm thuốc thì mớ đưa được chị lên giường.

- chị có muốn em đút cặc vào lỗ lồn của chị không.

- ừm.

- Đến lúc này rồi vẫn còn e lẹ.

Dương chỉ cười trừ, tí nữa lên giường lại thành con phò ngay ý mà, hắn ngay lập tực cởi hết sạch đồ trên thân thể của chị, cũng phải công nhận nhà Chị Yến có tiền dương da rất trắng, bộ ngực thì to mà căng tròn chứ không dũ xuống, đầu ti đã thâm và hơi to nhưng không sao càng tăng thêm vẻ thành thục quyến rũ.

Mông to, nở nang căng tròn vì chị hay tập thể dục nhưng mà vẫn nhiều vết rạn, bụng cũng có ngấn mỡ nhưng trách làm sao được, chị đã có tuổi lại đẻ hai lứa thì làm sao mà như bọn con gái được, bên dưới đám lông của chị được cắt tỉa cận thận thành hình tam giác chỉ xuống cái lồn hơi thâm với cái môi lồn đã mở ra hai bên, gái hai con chỉ vậy thôi, bên ngoài không thành vấn đề bên trong đẹp là được.

Chị mang dâm tướng trong người nhưng lại ngại đủ đường lên trước để cho lông lồn mọc tự nhiên gần như là che kín hết cả lồn mọc xuống dưới cả lỗ đít, đối với người mang dâm tướng thì chuyện này là bình thường, thuật sĩ ngà xưa cũng phải dựa vào đấy để làm 1 trong các tiêu chí đánh giá danh khí nhưng mà bây giờ cạo cạo tẩy tẩy bố thằng nào biết đường mà lần, Dương thì không thích lông rậm lên chính tay hắn cạo lông cho chị cũng may là chị không phản đối.

Dương áp môi hôn chị từ từ xoay người đổi chỗ ngồi xuống ghế, hắn ta lôi chị lại gần.

- nào ngôi xuống đây.

- đang ghé, chỉ xuốt ngày bắt nạt người ta thôi.

Chị đánh yêu một cái rồi cũng chỉnh thân cặc vào giữa lồn rồi từ từ ngồi xuống, cái đầu khấc chiu tọt vào bên trong, ngay lập tức Dương cảm giác được cái lồn nhầy nhụa, vách thịt thì co bóp dữ rội như muốn bóp nát con cặc đang xâm chiếm lỗ lồn.

Chị ừ ừ nhẹ trong họng, từ từ ngồi xuống, thân cặc dần dần ngập trong lồn, Dương mặc kệ để cho chị tự thân vận động, hắn ta chôn đầu vào ngực của chị mà bú mà mút thỉnh thoảng lại căn nhẹ như muốn bầu ngực đó phải tiết sữa ra vậy.

- ừ ừ ừ.... đừng cắn ngực em... đau.... đau em....

Bất cứ lúc nào con cặc cảu Dương cắm vào lồn của chị Yến thì chị sẽ thay đổi cách xưng hô, đổi ngược lại vai vế cho nhau.

- lo mà làm việc của em đi.

Chị yến vẫn đang cố gắng đưa con cặc ngập hết vào trong lồn mình, đúng là hàng tuyệt phẩm có khác, lỗ lồn sâu mà hẹp, vách thịt mền dẻo mà co bóp rất mạnh mẽ, trên vách lồn lại có rất nhiều thở thịt quấn chặt vào thân cặc chà xát thì phải nói là sướng như lên tiên, bên trong lại toàn âm thủy ấm kiểu như đang ngâm trong bồn tắm nước nòng.

- aaaaa..... thốn quá anh ơi...

Cuối cùng đầu khấc đã đập lên được đỉnh hoa tâm, chị Yến liền dừng lại không chịu hẫy tiếp, Dương phải tét cái mông của chị thật mạnh thì Chị Yến mới chịu hẫy mông nhẹ nhẹ.

- hự hự... cặc to quá.... thốn... thốn...

- nước lồn thì đầy ra đấy vẫn còn kếu thốn.

Dướng tét thêm mấy cái nữa vào mông chị bắt chị phải hẫy mạnh lên.

- thốn... thốn thật mà.... cặc anh to quá... to lắm... làm lồn em thốn... a a a a ....

- sướng bỏ mẹ ra con kêu thốn.

Dương dữ lấy mông của chị Yến hỗ trợ chị dập thẳng xuống con cặc, một phát đỉnh hoa tâm luôn.

- aa a a a....... aaaaaa.... thốn quá....

Dương mặc kệ tiếp tục dập mông chị mặc cho những tiếng gào thét sung sướng, cái lồn như được tiếp thêm sức mạnh, nước lồn chảy ra như suối, vách thịt ra sức mà chèn ép con cặc của dương làm cho hắn phải gừ gừ lên nhưng tiếng kêu sướng.

Chị Yến ôm chặt lấy cổ của hắn, miệng rên liên hồi, con cặc thì ra vào liên tục cái lỗ lồn của chị.

- nhanh... nữa lên... sướng.... sướng quá anh ơi.. a aa a a a.... anh ơi em sướng..... a a a a a.... ự ự ự....

- thế sao vưa nãy còn kêu đau, đã nghiện còn ngại.

Dương tét mông chị cái nào thì chị dập mông càng mạnh phát đó.

- tại... lúc đó thôn thât.... nhưng giờ.... lồn em sướng rồi... sướng lắm....aa a aa a a... cặc anh to quá.... địt lồn em sướng chết mất.... hự hự hự......

Nghe vậy Dương càng nững hơn, hắn đứng dậy vế xốc chị lên trao cho chị một nụ hơn thật nồng nhiệt, để cho cho chân chị ôm vào eo của hắn trong khi đó con cặc vẫn dính vào lồn, hắn ta bế chị đi vào trong giường, vừa đi con cặc vừa trừu sáp vào dâm huyệt của chị làm cho nước lôi lênh láng hết cả đám lông trym.

Dương bế chị Yến vào giường, từ từ đặt chị xuống, rút con cặc ra khỏi lồn chị để lại một cái lỗ sâu khoắn cùng với dâm thủy phọt ra như suối.

- em có sướng không?

Dương cúi xuống hôn lên má, liếm xung quanh vùng tai thỏ the, bên dưới thì dùng tay day nhẹ lồn của chị.

- dùng cặc đi, dùng cặc to lớn của anh đâm vào lồn của em, nhanh lên.

- muốn cắc thì phải nói thế nào.

Dường ngẩn đầu lên, lấy tay cần thân cặc chà sát cửa lồn làm cho chị Yến nững muốn chết.

- xin anh dùng con cặc to lớn đó đâm vào lồn của em.

- ngoan.

Dương bạnh rộng hết cỡ háng của chị ra đâm một phát thật mạnh vào lồn kịch tận hoa tâm.

- A A A... nhanh quá...mm sướng quá.... sướng quá.... a a a a a... cặc to thật là sướng.... lồn sướng...... a a a a a.... 

Dương đâm cặc vài lồn như đóng cọc, phát nào cũng phải kịch đỉnh hoa tâm, hắn ta cúi xuống căn nhẹ núm vú, vân vê bầu vú rồi lấn dần lên môi chị.

Đúng là Cái lồn tuyệt phẩm có khác, địt bao nhiêu rồi mà vẫn cảm giác như ngày đầu tiên, vách thịt co bóp, ép chặt vào thân cặc với các thở thịt mát xa, nước lồn thì ẩm ướt ấm nóng, địt mãi không biết chán.

Dương ngồi dậy, chỉnh lại tu thế, cấm lấy tay chị lôi chị lên con hắn ta thì nằm xuống đổi lại cho chị chủ động.

Chị Yến ngay lập tức vào vai của mình, trở thành một nữ cao bồi cưỡi trên cặc con ngựa bất tuân.

Chị chống tay trên ngực của hắn cố hết sức mà hẫy mông, miệng thì rên lên dâm đãng nhưng Dương vẫn cảm thấy chưa đủ, hắn phối hợp ăn ý với chị, lúc nào chị chuẩn bị đậm lồn xuống thì hắn ta hẫy cặc lên.

- mạnh nữa lên.

Dương liên tục tét vào mông của chị, bắt chị phải hẫy mông mạnh nữa lên mặc dù nước lồn đã chảy ướt hết cả phần bụng dưới của hắn.

- A A A A... không được... không được... em hết sức rồi... sướng quá.... anh ơi.... em sướng..... sướng.... A A A A A.... 

Đột nhiên lồn của chị co bóp thật mạnh mẽ, từ đỉnh hoa tâm phu ra một dòng nước ấm, chị xu lờ ngã khụy xuống người của hắn làm cho con cặc vẫn còn căn cứng thò ra khỏi lồn của chị để lại một cái lỗ lồn đầy nước.

Lúc này không phải là thơi gian tốt để làm tình, bọn công nhân sắp về rồi, Dương lật người chị lại cho chị nằm ngửa còn hắn ta thì quỳ xuống chĩa cái cặc vài mồm chị rồi súc đến khi nào sắp ra thì Dương liền đâm thằng vào trong mồm mà bắn, ép chị uống sạch tinh trùng không chừa một giọt, hằn còn để cho chị làm sạch thân cặc của mình trong lúc đang tận hưởng cái cảm giác thăng hoa mà song tu mang lại.

Sang hôm sau Dương vẫn vác mặt ra chỗ cũ ngồi, hôm nay hắn ta lại không thèm chào khác mà chỉ đọc ngồi đó nắm mắt dưỡng thần tỏ ra cao thâm trắc mạc làm cho mấy vị đồng nghiệp thấy kì lạ bảo Dương Âm Sư hôm nay bị ấm đầu à, mà ai biết được hắn ta cố ý làm như vậy.

Quá đúng như hắn đoán, bác trai hôm qua bị hắn dọa sợi lại mò đến đây, Dương liếc mắt nhìn khuôn mặt vẫn lạnh nhạt nhưng trong lòng lại mừng như điên nghĩ " bò béo, bò béo."

Quả đúng thật bác trai đó nhìn thấy Dương lạnh nhạt tiên phong đạo cốt không giống như mấy tên thầy bói dạo hen mộn bên cạch thì trong lòng cũng sinh ra tin tưởng vài phần.

- Âm Sư...

Không để cho bác trai nói hết hắn đã cướp lời.
- bác trai, nhìn mặt ngươi hôm nay còn tùy tụy hơn hôm qua, có phải quỷ thần về báo mộng hay không?

Bác kia nghe vậy thì sợ hết hồn, dĩ nhiên là không phải Dương chém gió, với đạo hạnh của hắn chỉ cần nhìn sơ qua là biết , da dẻ của bác kia đã có chút khí hư ố vàng, ánh mắt lại vô thần sợ sệt, nhìn thì biết là trong nhà có gì đó không thuận hàng đêm mất ngủ, tinh khí thần lại suy yếu tuổi tác lại cao kết hợp với sự mê muội và âm khí quấn thân mấy ngày khẳng định là nằm mơ thấy quỷ thần.

- đúng vậy Âm Sư hôm qua hai vợ chông tôi bị quỷ mộng ám... con chó nhà tôi cũng vậy, mấy hôm nay cứ đến đêm nó lại kêu ang ẳng như là sắp chết vậy... mà nhà tôi từ trước đên nay ăn ở hiền lành chưa làm gì hại đức cả, mời âm sư đên xem một chút.

- bác trai yên tâm, bác cho ta địa chỉ nhà bác để ta về lấy chút đồ chuẩn bị.

- vâng vâng.

Bác kia ghi cho hắn địa chỉ rồi mới yên lòng đi về, còn Dương dọn đồ đi vào một quán trà đá ven đường ngồi đợi một lúc, hắn ta đã chuẩn bị đầy đủ đồ rồi chẳng qua không muốn để cho người ta biết lên mới giả vờ một phen, chung quy nghề này phải cao thâm một chút thì mới thở được.

Tính toán thời gian cũng đến lúc rồi, Dương vác trên vai một cái túi màu xám bên trong chứa vài loại pháp khí, bùa chú của bọn thuật sĩ hay mang trên người lên được gọi là túi bách bảo, hắn bắt một chuyến xe buýt ra ngoài thành.

Nhà bác trai này ở ngoại thành khu vực mới quy hoạch lên khá là vắng người, nhà cũng coi như là có tiền, nhà gác ba tầng khá to, nhìn chắc là mới xây, trước mà là đường cái to, có một con sống uốn lượn chảy qua, xung quanh cũng khá là thoáng cây cối cũng nhiều phong thủy không tệ nhưng mà Dương vừa bước chân vào nhà đã cạm nhận được một cỗ âm sát lạnh buốt đập vào mặt, thật không bình thường chút nào, thật là có quỷ???

Lại nói nhà này, có hai vợ trồng già cùng hai đứa con, nhưng cả hai đều đi ra ngoài làm ăn phải mấy tháng mới về một lần, mà bác gái khuôn mặt cũng rất bình thường không có gì đặc biệt cũng thuộc loại mê tín lên đã chuẩn bị cơm nước đầy đủ mời Dương, dĩ nhiên là hắn không ngại đánh chén no lê mới bắt đầu làm chinh sự, à quên nói luôn bác trai tên là Trần Văn Đình bác gái tên là Bùi Thị Tính.

Âm quỷ của nhà này chắc chắn không phải từ phong thủy như Dương dự đoán ban đầu, vậy thì từ đâu mà ra, hắn nghó nghiên xung quan xem xét thật kĩ nhưng mà chỉ cảm giác nhà này lạnh hơn bên ngoài mấy độ chứ chả cảm giác được gì khác.

Đừng tưởng nhiệt độ trong nhà và nhiệt độ ngoài trời chênh nhau có mấy độ mà khinh thương, buổi sang nhiệt độ cao như vậy mà ở trong nhà vẫn còn âm lãnh đã làm cho con người ta không thoải mái, đến ban đêm nhiệt độ thấp nhất trong ngày âm càng thêm âm thì lúc đó ở trong nhà lạnh như thế nào, nó ảnh hương nghiệm trọng đến giấc ngủ của con người làm suy sụp tinh khí thần dễ bị yêu ma quỷ quái trêu ghẹo, mà loài vật cảm nhận so với người càng dõ hơn lên con chó mới kêu gào thảm thiết như vậy.

Minh Dương là hàng thật đạo sĩ nhưng mà đạo hành còn chưa cao cường đến mức đó, hắn nhìn ra được nguyên nhân rồi mà chưa tìm ra được nguồn gốc, thấy Dương đột nhiên dừng lại ở giữa nhà, bác trai liền vội vàng hỏi.

- tìm được rồi, bây giờ chỉ cần lập đàn làm phép khu trục âm khí nữa thôi, bác mau đi chuẩn bị một bàn rượu, một bát gạo, một bát tiết gà để cháu làm phép.

Bác trai vội vôi vàng vàng chuẩn bị một cái bàn đặt ở giữa nhà để lên 1 chén rưọu một bát gạo đầy, gà thì đã chuẩn bị từ trước lên, chỉ việc cắt tiết là được, Dương lấy trong túi bách bảo ra một bó hương, vài cây nên nhỏ, vài lá bùa màu vàng, đặt lên bàn.

Hắn lấy ba cây hương đốt lên cắm ở bát gạo, để bốn lá bùa ơt bốn góc, đốt bốn cây nến đè lên lá bùa, cuối cùng Dương lấy ra một cái la ban cực kì đơn giả màu đen sì được làm bằng mộc tâm cây hòe, khắc lên bát quái trận lấy một cây kim màu đỏ làm chủ, đây chinh là một món pháp khí mà sư phụ hắn để lại, không phải loại fake trổi nổi trên thị trường đâu mà là hàng thật pháp khí chuyên dùng để xem phong thủy bố trí trận pháp nhưng mà với đạo hạnh của hắn còn chưa đủ sức để dùng được pháp khí cỡ này, nói đúng hơn thì tinh thần của hắn còn chưa đủ để sử dụng pháp khí cho lên phải đi một vài đường tắt khác. 

Hắn bắt đầu niệm kinh, cỗ chú vu thuật bằng chữ phạn cổ mặc dù hai vợ chồng kia không hiểu cái gì nhưng đột nhiên cảm giác bầu không khí ngiêm nghị lên làm cho tâm thần cũng thanh tịnh theo liền đứng bên cạnh chấp tay thành khẩn.

Cùng lúc niệm chú, Dương lấy bốn tờ phù lần lượt châm lên bốn ngọn nến vứt vào bên trong bát tiết canh gà có một điều lạ là mặc dù bị vứt vào tiết gà nóng nhưng bốn lá bùa vẫn bốc cháy rồi đột nhiên tỏa ra bốn phía hóa thành một ngọc lửa đỏ như cháy trên bát tiết nhưng chỉ tồn tại được có một hai giây gì đó thôi nhưng thế củng đủ làm cho cặp vơ chộng kia kính lể Dương hơn.

Dường lấy bút một cái bút lông cùng một lá bùa trống khác ra, dùng đầu bút điểm vào bên trong bát tiết, ra tăng tốc độ niệm chú tạm thời đẩy tinh thần cùng khí chất lên một tầm cao mới cộng với tinh huyết của máu gà, thứ được coi là biểu tượng của của dương cương hùng tráng tất cả tập trung vào một lá bùa.

Dương đi bút như long xà, bút mạnh mẽ khắc họa lá bùa một loạt các chú văn bằng chữ nôm cổ, ngay khi bút vừa dừng thì niệm kinh cũng ngừng lại, máu trong bát đã hết thất thất bát bát, ba cây thanh tâm hương, thanh tâm nến đã cháy gần hết, lúc này hắn ta mặt đã có chút trắng, nếu như ai ở đây tu hành đạo thuật âm dương nhãn thì sẽ thấy được tinh khí thần quang của Minh Dương đang từ cao chót vót đột nhiên tụt xuống kịch điểm cơ bản so với người thường còn kém, lần nào cũng vậy dùng một chiêu này chả khác nào cắn thuốc kích dục, lúc mới đầu thì hăng lắm làm xong mới biết mệt cỡ nào.


Còn cặp vợ chồng kia chỉ cảm thấy tâm thần một trận thoải mái như vừa rũ bỏ được hết mọi phiền muộn trong lòng , cảm giác như thân thể của mình nhẹ hơn vài phần rất là vi diệu, đây chính là tác dụng của kinh chú vu cổ truyền thừa từ tận thời Hùng Vương đến giờ, dĩ nhiên là không phải nguyên gốc nhưng mà vẫn thuốc về nhanh đó, kết hợp với thanh tâm hương cùng thanh tâm nên được điều chề từ nhiều loại thảo dược trong đó ngải là chủ yếu, nếu mà không làm cho đầu óc của người khác thanh thản được thì tốt nhất Dương Âm Sư lên về quê cuốc đất đi là vừa.

Dĩ nhiên là hai vợ chồng họ không hiểu huyền cơ trong đó chỉ biết hô lên " Dương Âm Sư quả là đại sư, đạo hạnh thật cao thâm" trong lòng lại kính thêm vài lần.

Hội phục được chút ít Dương liền nắt tay vào công đoạn tiếp theo, hắn ta dùng bật lửa đốt lá bùa để vào la bàn rồi rót chém rượu vào trong ngọn lửa " khì khì " một đám hỏa quang bốc lên đầu nhập vào trong la bàn làm cho kim quay vòng vòng như chong chóng rồi đột nhiên dừng lại ở hướng Tây Nam, Dương không nhịn được vui mừng nói.

- Bắt được rồi nha.

Dường cầm la bàn trên tay thầm nghĩ " mẹ mày hại bố mày mệt gần chết, để xem mày là cái giống gì nào " hắn đi về hướng kim la bàn chỉ hai vợ chồng bác Đình cũng chạy theo sau.

Dương dùng chút thần niệm còn lại tập trung vào kim la bàn đi từng bước một, chả biết từ lúc nào đã chạy ra khỏi nhà bác trai đi ra khu đất trống đằng sau nhà , đột nhiên Dương như cảm ứng được cái gì đó chỉ nháy lên một cái rồi biến mất nhưng xác thực là cảm ứng được.

Dường dừng lại, để la bàn sang một bên nhìn xung quanh khu đất này, nhìn sơ qua thì nó rất bình thường nhưng nếu để ý kĩ thì sẽ thấy sự khác thường trong đó đất rất lạnh, người thường sẽ không cảm nhận được, đến cả Dương cũng phải dựa vào la bàn mới có thể cảm nhận được âm khí lượn lờ dưới mặt đất, nó ức chế cỏ mọc, đến cả cỏ dại còn khó mà sống được, đa phần phải tập trung ở ven rìa khu đất.

- bác Đình, khu đất này của nhà bác đã từng khai khoáng dọn dẹp gì chưa?

- Âm Sư từ lúc con trai tôi xây nhà xong thì khu đất trống này đã được dọn dẹp một hai lần gì đó, vợ chồng tôi tính dùng nó để xây vườn, nuôi gà nhưng mà thằng con trai của tôi lại muốn dùng mảnh đất này trồng cây cảnh nên vợ chồng tôi cùng không có làm vườn.

- có phải con bác trồng cây cảnh xong thì chết hết phải không.

Hai vợ chồng bác kia nghe vậy thì sợ hãi nói.

- đúng vậy, cách đây mấy tháng thằng con tôi có mua mấy cây cảnh về trồng nhưng được một thời gian chúng liền chết hết khô chết khéo hết, tiếc đứt ruột cũng đành phải nhổ lên vứt bỏ.

- hai bác thử nghĩ lại xem, có phải chính từ lúc đó mà trong nhà luôn cảm giác không thoải mái phải không?

Nhìn mặt hai bác có điểm ngộ, Dương đã chắc chắn là đúng rồi, nhưng mà.

- cảm giác không thoải mái hình như từ lúc về nhà mới đã có rồi.

Dương nhíu mày nói.

- nhà bác có cuốc, xèng không? Lấy Cho cháu mượn.

Bác gái chạy nhanh đi lấy xẻng ra, Dương đón lấy dùng la bàn cảm ứng dõ dàng lại một lần nữa rồi cắt đứt tinh thần kết nối, hắn sắp chịu không nổi nữa rồi.

Dương bắt đầu đào đất, đúng chỗ hắn đang đứng, đào ra cái hô sâu độ khủy chân thì hắn mới thấy được một vật thú vị.

Dương nôi từ dưới đất một hòn đá màu đen to bằng nắm đấm lên, nó âm lãnh đến lạ kì, Dương lau chùi thật kĩ hòn đà, hóa ra đây không phải là đá mà là một loại ngọc nào đó màu đen bóng, viên ngọc được mãi rũa cẩn thận có hình dáng giống như những viên đá cuội ở suối, có một điều lạ ở đây là viên ngọc này cứng rắn đến lạ thường cứng hơn nhiều những loại ngọc khác, từ tâm ngọc Dương có thể cảm nhận được một luồng âm khí tinh thuần, chỉ mới sờ qua lớp ngoài thôi đã cảm giác được cái lạnh chạy dọc sống lưng , loại ngọc này mà mang đi dưỡng quỷ thì...nghĩ đến đây Dương không khỏi dấy lên một cảm giác thèm thuồng đỏ mắt, nhưng hắn lại nghi ngờ tròng lòng" quả nhiên âm khí phát ra từ đây, mặc dù mạnh thật đấy nhưng bảo thay đổi phong thủy cả khu đất này còn chưa đủ sức, nói chi đến chuyện nó đặt ở ngoài trời kiểu này? Trừ khi đây là một trận pháp."

Dương âm trầm nhìn hòn đá trong tay, nếu đúng những gì hắn đoán thì ở nơi này có người trong huyền môn nhúng tay vào nhưng để có được thiên tài địa bảo dạng này thì làm sao có chuyện là hạng vô danh, làm gì có chuyện họ thèm để ý đến một gia đình bình thường cơ chứ?

Dương cầm hòn đá trên tay suy nghĩ một chút, nếu hắn đoán không nhầm ở nơi này được bày bố tam âm thổ dưỡng trận, chuyền dùng để luyện thi dương quỷ, từ nhỏ Dương đã được sư phụ truyền dạy cho trận pháp này nhưng đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy tận mắt, bày trận này không khó, khó ở chỗ vật liệu, hắn còn đang tự hỏi không biết mình có đang đắc tội với cao nhân nào hay không?

- âm sư có chuyện gì sao.

Thấy Dương ngồi ngẫm một chỗ vợ chồng bác Đình liền vội vã hỏi, sợ nhà mình có chuyện gì khó giả quyết, Dương nghe vậy liền tỉnh hồn quay lại cười nhẹ tỏ ra tiên phong đạo cốt nói.

- không có gì? Cháu đã tìm ra được cội âm khí rồi.

Dương đưa viên ngọc ra phía trước, âm khí từ viên ngọc phát ra làm cho hai người họ khó chịu muốn tránh xa, Dương thấy vậy liền thu về lấy trong túi bách bảo ra một cái khắn lụa được thêu lên một loạt các phù văn cả trong và ngoài bằng chỉ vàng, để viên ngọc vào cái khăn bọc vào rồi đặt xuống đất thầm nghĩ " không làm thì thôi, đã làm phải làm cho tuyệt."

- âm sư vậy là chuyện này xong rồi phải không?

Bác trai lo lắng hỏi, Dương chỉ lắc đầu cầm xeng lên đi sang một chỗ khác đào bới, nếu như hắn đoán không sai, đây là tam âm thổ dương trận thì chắc chắn phải có ba viên ngọc kiểu này tượng trưng cho ba nguồn âm khí tinh nguyên bố chí theo hình tam giác chôn xuống dưới đất tránh đi dương khí từ mặt trời.

Độ sâu được bố chí theo thứ tự là trên - giữa - thấp để cho ba nguồn âm nguyên tụ hội, ba âm theo thứ tự trên - giữa - thấp tụ hợp vào với nhau như vậy âm khí sẽ bị trầm xuống quấn quanh vào một chỗ giống như một cái xoáy nước mỗi khi bỏ cái bịt nắp cống ra, việc còn lại chỉ việc họa lên quan tài hay cái gì đó dùng để dương quỷ vài đạo quỷ văn tụ âm đặt vào giữa trận pháp từ từ dùng âm khí bồi dương thi thể, dương quỷ hồn mà không sợ bị người thường phát hiện.

Nên nhớ dưỡng thi ở đây không phải là dương cương thi các loại trong phim truyện của tàu, trên đời này không có cương thi... không phải là không có cương thi mà là rất hiếm cơ bản đều do người làm ra còn bảo từ tự nhiên sinh ra thì chắc là không có.

dưỡng thi ở đây là dương thi thể trăm năm bất hủ để bố trí đại vận cho gia tộc con cháu sau này muôn đời bền vững.

Quả đúng như Dương đoán đây là tam âm thổ dưỡng trận, hai viên ngọc sau hắn đào được theo thứ tự là giữa- thấp càng xuống bên dưới ngoc âm càng to càng mạnh hơn, đào cả ba lên để vào một chỗ âm càng thêm âm dọa cho vợ chồng bác Đình một trận sợ hãi, âm khí chạy dọc sống lưng.

Dương nhìn ba viên ngọc trong đầu lại có suy nghĩ, làm sao có truyện âm khí từ tam âm thổ dương tràn ra ngoài thấm vào mặt đất toát lên làm thay đổi phong thủy được, trừ khi không có tụ âm phù văn hoặc là đã bị người mang đi, hoặc do con nhà này đào bới lung tung làm sai lệch trận pháp, Dương mong là lý do đầu tiên, hắn không muốn dây vào người bối trí ra trận pháp này đâu, kiểu gì đạo hạnh của người đó cũng phải cao hơn Dương.

Dương tính toán đứng vào giữa trận pháp tiếp tục đáo bới, may quá hăn ta đào quá cả phạm vi trận pháp rồi mà không thấy cái gì, hẳn là đồ vật đã bị mang đi, nhưng mà hắn ta để lại ba viên âm ngọc sa sỉ như vậy chắc là đồ vật ở giữa cũng phải đắt giá lắm nhề, Dương gạt bỏ suy nghĩ đó trong đầu thở phào nhẹ nhõm, quấn khăn vào phong ấn ba viên đá vào bên trong rồi đặt vào túi bách bảo, cái khăn này cũng là pháp khí tên là lụa phong tà chuyên dùng để phong ấm tà khí đồ bẩn gì đó cũng may loại này cũng dễ dùng chỉ cầm dùng chút tinh thần lực kích pháp phong tà văn bên trong khăn lụa là được.

Âm khí bị phong ấn lại làm cho vợ chồng bác Đình thoải mái hơn nhiều, đến giờ Dương mới để ý trời đã về đến chiều tối.

- chuyện này cũng coi như xong rồi, đã đến lúc cháu phải về.

Nghe vậy Vợ bác Đình nhanh nhảu đưa đưa cho Dương cái phong bì coi như tiền nhan đèn, hắn ta không thèm để ý chút nào ném vào túi bách bảo, nhưng mắt hắn đã liếc qua rồi, thấp thỏm đâu đó tờ hai trăm thần thánh, lại còn rât dày nữa chứ, vui thì vui thật phải biêta giữ hình tượng.

- âm sát đã được cháu giả quyết nên hai người không cần phải lo lắng nữa, tối nay hâm canh gà bồ bổ thân thể đảm bảo buổi tối sẽ ngủ ngon giấc.

- cảm ơn âm sư.

- không có gì nghề của bọn cháu mà, mấy viện âm ngọc kia để cháu mang vêc tiêu hủy tránh cho làm hại đến nhân gian.

Có cho hai người họ cũng không thèm đồ sát khí đó, họ cũng giữ Dương lại ăn cơm nhưng hắn nhất quyết từ chối, chỉ nhận lời cảm tạ của hai người rồi đi về, con người phải có giá của nó, nhất là những người như Dương không thể để bữa cơm làm mất hình tượng được.

Dương vừa về đến nhà hắn đã lằm gục ngay xuồng giường chưa đến ba giây đã ngủ chết giấc, ngày hôm nay tiêu tốn quá nhiều tinh thần lực, thân thể chống đỡ không được nữa rồi.

Ngày ngà, lúc nào cũng tầm 6h sáng là Dương đã thức dậy chạy ra công viên gần đấy tập thể dục, thoi quen này hắn được hình thành từ lúc hắn đi theo sư phụ học nghề.

Dương chạy bộ từ phòng trọ ra công viên làm nóng cơ thể, chạy gần 600 m mà hơi thở của hắn vẫn rất nhẹ nhàng không có gì là mệt mỏi ở đây cả, có một cái hay ở đây là hơi thở của hắn rất có quy luật, đây là một bộ thổ nạp thuật yoga giúp hắn điều hòa khí huyết thăng bằng thể năng suy chì sức lực rất đặc biệt, chỉ cần xem mấy bài tập yoga trên mạng là học được.

Lúc Dương chạy đến công viên thì cũng đã có nhiều người chạy ra tập thể dục, hắn chạy vòng vòng tìm một chỗ vắng người, hắn cởi áo ra để trần lộ ra những khối cơ bắp cằn tròn hoàn mĩ, vận động gian gân thêm chút mữa mới bắt đâu bài tập của mình.

Minh Dương đứng tấn, tay lên thái cực, sông lưng như cung, tay chân hợp lực, bắp thịt căn phồng, gân guốc uy mãnh, từ khớp xương vang lên một tiếng phách ly giòn vàng.

Hắn vận kình, Sống lưng lắc một cái, đánh vài quyền dưỡng sinh thái cực chậm như rùa, giống mây ông bà già luyện dưỡng sinh ở đầu công viên làm cho mấy chị chạy bộ đi qua mất hết cả hứng chả thèm xem hắn trộm hắn nữa.

Nhưng nếu nhìn kĩ lạ Bài quyền của rất mền dẻo, không cững nhắc như những người khác luyện dưỡng sinh, Dương chân đạp bát quái, tay du thái long giông như một cái roi quật ra ngoài, từ lòng bàn tay phách một tiếng ' ba ' giòn vàng.

Dương liên tực đánh ra mấy đòn đều phách cho không khí bạo liềt vang lên những tiếng' ba ba ', theo như quyền thuật cảnh giới mà nói thì hắn đã đến mình kình, cũng coi như có chút võ nghệ trong người.

Nhưng mà hắn không chuyên về võ thuật cho dù có mà hóa kình đi chăng nữa vẫn là vô dùng, mua được một bài quyền thì đã bị bọn nó chém cho 16 nhát.

Chung quy Dương dùng võ vẫn chỉ là để dương sinh cương thân kiện thể mà thôi, dĩ nhiên là thái cực nội gia luyện đến uyên thâm một quyền có thể đánh nát cối xay đá, nhưng mà tiếc quá Dương đi theo đan đạo tức là dương sinh thân thể giống như đạo gia tu luyện tam hoa ngũ khí.

Hiểu đơn giản là chỉ luyện quyền thuật để vận động kết hợp với thổ nạp thuật dưỡng tinh huyết, rắn chắc thân thể, sôi nổi lục phủ ngũ tạng khí huyết, Cố Bản Bồi Nguyên, vì vậy bộ quyền Dương luyện chỉ là dương sinh chứ không phải là quyền thuật thực chiến, cho dù có luyện đến mườ năm nữa Dương cũng chả đánh được thằng mới luyện võ ba thắng.

Dương luyện xong thái cực dương sinh, cả người một trận thoải mái liền ngồi thiên tĩnh tẫm hít thở điều hòa khí huyết.


Hắn bây giờ tinh lực dồi dào, cố bản bồi nguyên, cũng coi như đã đạt đến tu đạo tầng thứ nhất trúc cơ cảnh giới, xưng là “Dưỡng tinh”.

Đến tận bây giờ thỉnh thoảng trong đêm hắn lại mộng tinh mặc dù vẫn song tu với chị Yến liên tục, có thể thấy được Tinh nguyên của Dương dư thừa thế nào.

Trong nhiều loại sách cổ có nói Tinh là sinh mạng căn nguyên vì vậy luyện hóa Tinh Nguyên sinh sôi không ngừng đặc đạo thành tiên trường sinh với trời đất, dĩ nhiên đó chỉ là mấy vị cổ nhân chém gió mà thôi làm gì có truyện trường sinh ở trên đời này chứ, đến cả hùng vương được coi là thừa hưởng máu rồng thì người sống lâu cũng chỉ được có hơn 300 năm chứ nói gì đến người thường, chính vì vậy mới có câu 18 đời hùng vương hai ngàn năm lịch sử, nói đúng hơn là 2.622 năm.

Bỏ chuyện này qua một bên nói đến tu đạo.

Tụ đạo tức là tụ tập tam hoa tụ đỉnh, ngũ khí triều nguyên.

Tam hoa, chỉ tinh, khí, thần, tinh chính là Tinh Nguyên, là cơ sở của sinh mệnh là cái móng của tu đạo và là cái cốt của mọi thứ, Tinh Nguyên đạt tới dư thừa Cố Bản Bồi Nguyên ( cố bản tức là củng cố tinh nguyên, bồi nguyên là bôi bổi nguyên khí ), lúc này căn cơ đã được cũng cố, tinh nguyên tràn đầy lên được gọi là dưỡng tinh.

Như tiến thêm một bước, tĩnh tu luyện tâm, hòa vào tự thân, vô vọng vô niệm thì lúc đó được gọi là Luyện tinh hóa khí, hoàn toàn mà không tràn đầy.

Hiểu đơn giản thì là đình chỉ cỗ tinh nguyên này phát triển quá mức tràn đầy đem tinh lực hóa thành ' khí ' của bản thân.

Khí ở đây không phải là trong phim truyện tàu chân khí, linh khí gì gì đó đâu, cũng không phải là khí công trong võ thuật bị chém gió thành ảo.

Luyện tinh hóa khí ý chỉ tâm tình, khí chất, khí tràng, một người tâm ý mạnh mẽ cố định, trong lòng lại hiểu dõ đạo lý của mình, kiên cường, kiên trì theo đuổi đạo lý đó sinh ra thành tự thì tự nhiên khí chất khí tràng của người đó sẽ thay đổi càng mạnh mẽ hơn , tạo thành một cỗ đặc biệt nhân cách quyến rũ, khí chất dưỡng người, đây mới là luyện tinh hóa khí đạo lý.

Còn luyện khí hóa thần chính là luyện tâm chí, tu luyên tinh thần, thần nguyên các loại, hiểu đơn giản hơn nhiều hai cái đầu nhưng lại cực khó.

Dương hiện tại cũng bắt đầu mò vào luyện tinh hóa khí cảnh, thực ra thì, tinh, khí, thần không phải là cảnh giới tu luyện mà là phương pháp tu luyện của cảnh giới tam hia tụ đỉnh, thích luyện cái nào trước thì luyện nó chả ảnh hường gì đến thân thể cả nhưng mà dương vẫn thích đi từ cái cơ sở đi lên.

Tinh là cơ sơ, khí là tu dưỡng, thần là căn nguyên.

Giáo lý của Nguyên Ma Y Đạo được chia ra làm hai phân theo âm sách chủ địa đạo ( đổi từ âm đạo thành địa đạo, nghe âm đạo nó kì kì ) và dương sách chủ thiên đạo khác hẳn với giáo lý ngày trước của Tổ Sư Nguyễn Văn Thì.

Mặc dù đều bắt nguồn từ một quyển nguyên ma thuật sách nhưng giáo lý của hai nhánh lại khác hoàn toàn nhau

' Thiên địa bất nhân, tiên phật bất nghĩa, thái thượng vong tình lấy dân làm chó hóa nhân thành có sao ta phải theo? Mệnh ta Hạo thiên, lấy giận trùng thể, lấy oán làm khí, lấy ác làm thần, nhất phương phong thần, thiện ác nhân quả, địa ngục ma thần ' đây chính là giáo lý của địa đạo ( địa ngục đạo ) quan thấu vào người luộn một tư tưởng phản kháng trời, oán thiên vì sao vô tình, lòng người oán giận làm cho nhân tính nhuộm màu đen tối, luyện âm ty quỷ thần thiệt người lợi mình trả thù thế đời hóa thành thần ma chấn hưng địa ngục.

mà giáo lý lại dám lấy Hạo Thiên làm mệnh đây là làm trái ý trời, Hạo Thiên là dùng để chỉ thượng cổ thiên đế tức ngọc hoàng đại đế mà giáo lý giáo địa đạo lại muốn cướp lấy mệnh của trời tự mình phong thần.

Còn thiên đạo thì lại khác ' ta là Nhân vương ta vâng mệnh trời trấn thủ âm dương, che chở thế đạo, bảo vệ thái bình một phương, nhân đạo thịnh thế, nhất phương phong thần, tụ hương hỏa mà phi thăng lên thiên đình nhận lấy tiên ban. ' nhìn qua thôi đã thấy hai giáo lý này khác nha.

nếu Địa Đạo ủng hộ quỷ thần trách thiên vô tình tự mình cướp lấy mệnh thì giáo lý thiên đạo hướng con người ta đến con đường nhân vương vâng lấy mệnh trời trấn thủ âm dương, bảo vệ cho nhân đạo thịnh thế, tụ lấy hương hỏa mà phi thăng lên thiên đình làm tiên phât.

Sư phụ hắn đã từng nói giáo lý của hai quyển sách thực chất là âm và dương, âm thiếu dương không thể tồn tại, dương thiếu âm cũng không thể sống, chỉ khi nào âm dương điều hòa, quyện vào làm một thì khi đó mới có thể đạt tới thăng bằng của trời đất, tâm trí mới lĩnh ngộ được sự huyền diệu của âm Dương.

Mặc dù Dương không hiểu câu đó cho lắm nhưng Dương đã tự chế ra cho mình một bộ câu đối dựa theo hai giáo lý trên để tu luyện, mà thực chất là rút gọn giáo lý thì đúng hơn " Mệnh Ta Hao Thiên, Địa Ngục Thần Ma- Vâng mệnh Trời, Phong Làm Tiên Phật." Nó đúng như kiểu một âm và một dương, vâng mệnh trời chủ thiên đạo, mệnh ta hạo thiên chủ quỷ đạo, câu đối này đã bị Dương loại bỏ gần hết điều răm dạy, cậu không muồn làm một tên bàng môn tà đạo ác độc như quỷ, cũng chả muốn làm một tên tốt như chúa cứu thế nguyện mạng sống của mình ra bảo vệ cho một lũ chả thèm quen biết, hắn nhớ ai đó đã từng nói một câu " nếu mày giỏi việc gì thì đừng bao giờ làm nó miễn phí " ( trích joker ) hắn không muốn làm nhân vương cũng chả muốn làm quỷ thần, nhưng hắn lại muốn làm thần vậy lên...

Dưỡng niệm lấy câu đối này trong lòng bằng tất cả tâm trí mà mình có, hắn như thể đang tập trung cao độ vào câu đối như muốn chúng hòa vào cơ thể của mình, nếu ai có một giác quan nhạy cảm thì sẽ thấy được khí chất của Dương đang thay đổi liên tục, lúc thì ác độc lúc lại nhân từ, đang từ hèn mọn tự nhiên thành dũng cảm, đá xoáy từ nóng giận thành hiền hòa lúc thì thâm độc rồi lại thành chnh trực rồi đột nhiên hóa thành kẻ ngu dốt nhưng ngay lập tức chuyển thành lẻ thông minh... cứ như thế khí chât của hắn liên tục luân phiên thay đổi không thể cộ định thành một loại khí chất.

Đamg từ hỗn loạn đột nhiên tất cả khí chất hòa vào làm một, ' khí ' của Dương vừa đạt đến một loại trạng thái thăng bằng nào đó rất đặc biệt nó không giống với mấy cái trên nó... bình thản, đúng vậy trên người Dương lúc này như có như không toát ra một loại bìn thản đến lạ thường giống như Địa Phủ Bồ Tát giệt đi ma tính lại giống như thái thượng bỏ đi nhân nhân tính tất cả quy thành bình thàn giống như vong tình.

Không chỉ có khí chất của Dương thay đổi, nếu như có đạo sĩ cao thâm nào đi qua đây dùng âm dương thần nhãn quan sát Dương thì sẽ thấy tinh khí thần quan của hắn đang là một màu trắng như bao người bình thường khác thì đột nhiên nổi lên một màu đen u ám nuốt trọn cả tinh khí thần quang nhưng màu đen vừa hiệm ra thì lại bị một màu vàng từ đâu vọt lên áp đảo, hai màu tinh khí thần quang chém giết nhẫn nhau tranh giành chủ thể thì đột nhiên chùng hòa vào làm một giống như một vầng âm dương đồ án hoàn mĩ.

Dương đang trong trạng tĩnh tâm thì đột nhiên cảm giác đói hiện lên kéo hắn về thực tại, ngay khi hắn mở mắt ra thì khí chất của hắn lại trở về như cũ, tinh khí thần quang cũng vậy, Dương cảm giác được thân thể của mình có chút thay đổi nhưng lại không biết thay đổi ở chỗ nào, hắn cũng kệ không đi tìm hiểu về vấn đê này.

Cám thấy thời gian tu luyện cũng không sai biệt lắm Dương liên đứng dậy mặc quầm áo đi về.

Trên đời này luôn có những người phi phàm và ông lão trước mắt Dương là một trong số đó.

ông lão có đầu đầu đã bạc quá nửa nhưng đôi mắt rất thanh minh, trong suốt, lấp léo lên sự thông thái của các bô lão ở khóe mắt đọng lại những vết châm chim của tuổi già, ông có làn dao hồng hào căng mọng chàn đầy sức sông, dáng của lão hơi cao và gầy mặc lên mình một bộ quần áo luyện công kiểu cổ với ống tay áo rộng để lộ bàn tay chai sạn vì võ.

Mặc dù Dương chư luyện được âm dương nhãn nhưng hắn có thể cảm nhận được Khí thế của ông lão rất mạnh, rất cương mãnh còn hơn cả những anh cơ động trai tráng khỏe mạnh mà Dương thỉnh thoảng nhìn thấy ngoài đường, cái khí chất đó quá thu hút Dương làm hắn không thể không dừng lại quan sát ông lão.

Ông lão chỉ đứng đó luyện võ dưỡng sinh giống nhẹ nhàng giống như Dương, nhưng hắn nhìn ra được trong mỗi độc tác của ông đều rất có lực, chỉ cần nhấc tay nhấc chân thôi cũng mang theo một cỗ cương mãnh tràn ngập lực lượng.

- đây là ý cùng lực hợp.

Dương ngặc nhiên thốt lên, hắn đã đoán ra được ông lão là cao thủ võ thuật.

Ông lão bắt đầy phát lực vào mỗi đường quyền, , ống tay áo huy động mang theo kình lực, chỉ tiện tay đánh ra mà không khí nhiễu loạn phát ra những tiếng 'đùng đùng ' giòn vang, nhưng quyền phong của lão đang từ từ biến đổi, từ cương chuyển thành nhu, Minh Kình giòn vang dần dần lội liễm hóa thành vô thanh.

- đây là ám kình.

Dương đột nhiên như có điều gì đó ngộ ra trong lòng, ' vô thanh đạt hữu thanh, hữu thanh về vô thanh ' đây là câu nói dặn người luyện võ cách chuyển minh kình thành ám kình, mặc dù hắn cũng đã bỏ thời gian ra tìm hiểu về vấn đề này nhưng khộng ngộ ra được điều gì thế mà hôm nay, chỉ mơi quan sát một ông lão tuổi phải trên sáu mươi luyện dưỡng sinh mà hiểu ra được, Dương cảm khái cổ nhân nói không sai ' tai nghe không bằng mắt thấy.'

Đột nhiên ông lão tiến về phía trước, đứng tấn dưới gốc cây to, cơ cắp vận lên, tay hóa thành quyền, trên cổ gân xanh run lên, trợn mắt uy mãnh, huyệt Thái dương gân xanh gồ lên, nộ phát trùng quan, tóc gáy từng cây thẳng đứng.

Ông lão hít một hơi thật sâu, huy quyền về phía trước đánh thẳng vào thân cây, tán lá rung lắc dữ dội thả từng chiếc lá rơi xuống, ông lão đợi cho những chiếc lá rơi xuống tầm mình thì quay người lại tay hóa thành đao bổ vào một chiếc lá tách nó ra làm đôi, để lại một vết nham nhở trên hai mảnh lá.

Tay trái của lão nhanh chóng hóa thành trảo cào vào một chiếc lá đang nằm ngang phân nó ra làm năm phần, tay phải từ đao chụm lại thành đầu rắn bổ vào một chiếc lá trước mặt mổ ra một cái lỗ trên thân lá, tay phải của lão dùng củi trỏ đánh về phía sau đập nát một chiếc lá ra làm mấy mảnh.

Chưa xong, ông lão còn dùng chân, lão huy cước mạnh mẽ đạp nát một cái lá khác rồi bất mình nhảy lên ra cước nhanh như cắt phá hủy chiếc lá trên không, ngay khi chân vừa chạm đất ông lão liền bật về phía trước, mũi chân giơ ra chỉ xuyên qua một chiếc lá đã rơi quá nửa người, không dừng lại ở đó ông lão còn tăng tốc tiến gần lại môt cây cọ rồi bất lên chân hóa thành đao chém đứt đôi lá có.

Ngay khi chân vừa chạm đất ông liền đạp thẳng về phía trước đập thẳng vào thân cây cọ, ' ầm ' một tiếng như tiếng pháo nổ, ông lão rút chân về để lại một vết nõm trên thân cọ.

Ông lão nhìn thân cọ mà thở dài than ' hazzz... ta đã già rồi, nhớ lại cách đây mấy chục năm cùng anh em xông pha chiến trường.... hazzz thời oanh liệt nay còn đâu."

Ông lão hít thở điều hòa lại khí huyết rồi rời đi, để lại Dương vẫn còn há hốc mồn đứng đó thầm nghĩ " có nhất thiết phải mạnh như vậy không ", thật là đáng nể, mặc dù ông lão tuổi già đã già, đã qua thời hoàng kim từ lau rồi mà võ thuật vẫn cao cường như vậy, nhất là cách phát ám kình đầy điêu luyện của lão làm đứng hình mà chăm chú quan sát từng động tác. 

" hình như lão luyện là võ phái Nhất Nam thì phải?"

Dương vừa đi vừa nghĩ, hắn ra về phòng trọ tắm rửa thay quần áo hành nghề, vác đồ đạc đi ra chỗ cũ làm ăn tiện thể suy nghĩ thêm về vấn đề luyện võ, hắn thấy mình cần phải luyện võ thuật thực chiến, ông lão đã cho Dương thấy được sự đáng sợ của võ thuật, lão quá nhanh kể cả khi Dương đã luyện thành đạo pháp cũng không thể đánh trực diện với lão được, chưa kịp dùng thì đã bị đá cho bay xác, kể cả khi hắn có luyện được tà thuật thì cũng chả làm gì được lão, người luyện võ bình thường khí huyết đã rất cương mãnh rồi nói gì đến lão, cơ bản là tà ma bất xâm, càng nghĩ Dương càng cảm thấy mình cần phải luyện võ, không cần tinh chỉ cần đủ để phòng thân là được. (tiếp phần 2)
------------- Phần 1 - Phần 2 -------------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon