Loading...

"Truyện dài 18+" Dâm Ma Đạo Sĩ P2

Loading...
Truyện dài 18+ Dâm Ma Đạo Sĩ P2
Dưới những ánh đèn đường soi sáng Dương mặc quần ngố áo cộc dạo bước trên con phố của hà thành về đêm, hắn cầm trên tay một viên ngọc màu hồng nhạt tròn như quả trứng gà vân vê không biết đang suy nghĩ cái gì?

Đây không phải là một viên ngọc bình thường... đối với người thường thì nó không đáng giá nhưng đối với những người như Dương thì nó lại rất có giá trị, đây là một viên âm ngọc tinh thuần tự nhiên mà Dương chỉ mấy có 50 chục mua ở hàng dong.

Đâu tiên Dương chỉnh tính chạy ra cầm cho sướng tay ai ngờ khi cầm viên này lên một luồn âm lãnh chạy thẳng lên não, một mảnh thanh minh hiện ra trong mắt của hắn, thấm vào ruột gan thanh tâm dễ chịu, ngay lập tức hắn liền mua viên ngọc này chỉ tiếc là ở đó chỉ có một viên không còn viên thứ hai.

Đôi với những người như Dương thì họ không thèm để ý đến chất liệu của Ngọc mà chỉ quan tâm xem nó có linh khí hay không mà thôi, dĩ nhiên linh khí ở đây không phải là linh khí trong mấy bộ phim truyện của tàu mà là khí tướng của viên ngọc, cái này không phải phàm phu tục tử có thể thấy được, đến của Dương kẻ đã tu ra đạo hạnh cũng không thể thấy được khí tượng của linh ngọc.

Còn âm ngọc hình thành có chút khác, cái này có thể do con người bồi dưỡng một viên linh ngọc thành âm ngọc cũng có thể do phong thủy địa thế mà tạo ra, ba viên âm ngọc âm lãnh hại người mà Dương lấy được ở nhà bác Đình là do người tạo ra còn viên ngọc này là do tự nhiên hình thành, chắc là cũng mới lên viên ngọc còn yếu nhưng được cái tinh thuần nếu như quanh năm suốt thăng đeo ngọc này trên người nó có thể bồi dưỡng thân thể khỏe mạnh dưỡng cho tâm tình của mình tỉnh tảo thanh minh.

Dương không tính dùng viên ngọc này dưỡng người, hắn tính dùng để dưỡng quỷ.

Năm sưa sư phụ Trần Đình Thuyên của hắn cũng nổi danh một phương nhờ thuật dưỡng quỷ tài ba của mình, ông mạnh đến mức kể cả cao nhân phản hư cũng phải né ba phần, từ đó có thể thấy được thuật dưỡng quỷ của ông cao minh như thế nào.

trước khi mất sư phụ đã để lại cho Dương rất nhiều bảo vật nhưng cứ đồ nào liên quan tới ' âm ' là phải bị tiêu hủy không thể giữ lại, sư phụ sợ là hắn còn quá nhỏ đạo hành còn kém không điểu khiển được tà vật mà tự hại mình thì nguy, Dương lúc đó cũng tiếc đứt ruột nhưng cũng biết tự lượng sức mình không đi cầu sư phụ.

năm trước hắn cũng tình nghĩ đến truyện dưỡng quỷ nhưng mà còn chưa chắc với lại cũng còn thiếu nguyên liệu bây giờ thì nguyên liệu đã dủ Dương cũng đã đủ tự tin để khắc chế được quỷ vật.

Mải suy nghĩ chạy về phòng trọ lúc nào không hay, dẹp mẹ suy nghĩ trong đầu đi, chuyện dưỡng quỷ này không phải một sớm một chiếu có thể làm được cứ từ từ mà tính.

Dương đang bước lên trên gác thì thấy chồng chị yến dắt xe đi ra ngoài, Dương cười hắc hắc dâm tiện đi về phòng thầm nghĩ, " lão này đi muộn thế này kiểu gì tôi nay cũng không về, tý xuống tâm sự với chị yên một lúc mới được. " Dương về phòng cất viên ngọc đi, lấy trong túi bách bảo ra một lọ tinh dầu thảo dược có tác dụng kích dục bôi một chút lên cổ rồi đi ra khỏi phòng đến nhà của chị yến.

Nhà của vợ chồng chị ở ngay sát khu nhà trọ này, đây không phải lần đâu Dương vào đây lên hắn cũng có chìa khóa của nhà chị.

Nhà chị Yến có hai tầng bên dưới là phòng khách và phòng ăn thêm cả cái nhà vệ sinh nữa là hết, còn tầng hai có mấy phòng để đồ, nhà tắm cùng phòng của hai vợ chồng chị, Dương vào bên trong không thấy chị ở dưới nhà, thò hắn liền bước lên gác tự tiện vào phòng của chị nhưng cũng không thấy ai chỉ thấy trên giương có bộ quần áo ngủ cùng cái điện thoại hắn đoán là chị đang tắm lên cũng không đi tìm chị.

Dương cầm điện thoại nhảy lên giường nằm cầm điện thoại lên google tìm hiểu về mấy môn võ thực chiến, hắn không tính học võ cổ truyền vì trên mạng chỉ có mấy bài chém gió biểu diễn chả có tý thực chiến nào trong đấy cả học cũng vô dụng, muốn học võ cổ truyện tinh hoa, thành tài thì phải đi bái sư mà Dương đã thề trên đời này hắn chỉ có một người thầy cho lên hắn chọn mấy môn võ hiện đại có thể dễ dàng học được trên mạng cùng với những trận đấu thật để học hỏi.

Một lúc sau thì chị Yến trần chuồng đi vào, thấy có người đang nằm trên giường thì hét lên chói tai rồi còn vớ lấy mấy cái quần áo treo trên mọc che người nữa.

- thét gì mà thét, em đây.

Dương không thèm quan tâm nói, chị Yến nhận ra giọng của hắn lên cũng bình tĩnh lại.

Chị thở phảo một hơi, mắng yêu hắn.

- lúc nào cũng thế, em vào chả bao giờ chịu báo cho chị một câu nào cả.

Chị treo lại mớ quần áo trên tay vào móc rồi tiến lại gần giướng tính lấy quần áo ngủ mặc vào thì bị Dương phá.

- mặc vào làm gì tý lại phải cởi.

- chỉ được thế là tài.

Chị Yến lườm hắn nhưng vẫn để quần áo lại chỗ cũ leo lên giường giúc vào trong người hắn, ngửi được mùi hương thảo dược thoang thoảng trên người hắn làm chị nững hết cả lồn, mặt bắt đầu đỏ lên, hai đầu ti cũng có chút căng cứng.

- em xem gì vậy?

- một vài thứ linh tính, chồng chị bao giờ thì về.

Mắt hắn vẫn đang dán chặt vào màn hình điện thoại thì một tay đã luồn xuống người chị, lườn qua khe ngực sâu khoán xuônga cái bụng hơi ngấn mỡ và đi qua đám lông đen mỏng để đến được cái lồn đang rỉ nước từng ti từng tí một, bàn tai chai sạn của hắn chà nhẹ lên mu lồn của chị, đầu ngón tay lướt qua miệng lồn, qua những thở thịt môi, nắn nhẹ âm hạch làm cho lồn chị bắt đầu tiết nước chảy ra ngoài.

- em chỉ đượ cái đấy là tài.

Chị Yến đánh yêu hắn một cái, rồi lại u ám nói.

- đi đâu? Còn đi đâu được nữa ngoài chơi bồ, đến sang mai lão mới về.

- vậy để anh an ủi em đêm nay.

Hắn dạo gần đây rất thích gọi chị là em, cái cảm giác bắt một con mụ đàn bà đẹp quỳ dưới chân rên rỉ gọi một thằng nhóc đáng tuổi con làm em thì sướng phải biết, ngày trước Dương không thế này đâu, hắn vẫn có sự tôn trọng nhata định đối với chị nhưng mà bây giờ thì hắn coi chị không khác nào là đồ của mình, có lẽ là do tham ngộ địa đạo lên bị anh hưởng tà tính từ nó.

Chị Yến không nói mà đỏ mặt vứt cho hắn ánh mắt quyến rũ rồi dúc vào ngực hít hà từng mùi dâm dược trên cơ thể của hắn.

Dương liếc mắt nhìn chị, không khỏi hiện lên một tia kiêu ngạo, rồi nhìn lên bức ảnh cưới tô dùng của vợ chồng chị treo trước giường không khỏi hiện lên sự khinh thường.

khóe mắt của chị ướt át uốn lên sự vui sướng, khuôn mặt có vội vàng hồng nhạt lộ ra vài phần động tình , lại có mấy phần ngượng ngùng dè dặt, đây là chính “Hồng Loan thiên hi” tương nữ, ăn nói văn vẻ vậy thôi chứ nói trắng ra chính là thiếu nữ hoài xuân, nảy sinh tình cảm với một ai đó, nhìn tướng của chị thì nó phải rất là sâu đậm.

Hắn chỉ cần nhìn ảnh của vợ chồng chị cũng thừa biết lúc đó tình cảm hai người sâu đậm như thế nào thế mà bây giờ anh mắt của chị truyền thần với ánh mắt của hắn, khí tức hai người hòa vào nhau như một cặp tình nhân với Dương, chứng tỏ tướng vợ chồng của chị sắp bị phá, hai người chỉ cần 1 lực tác động nhẹ nữa thôi thì chắc chắn là phải ky hôn.

Nghĩ đến đây Dương không khỏi ra tương lực tay ma xát lồn chị, làm cho chị rên lên vài tiếng nho nhỏ, ngày trước chị vẫn còn chút ngăn cách với hăn nhưng bây giờ chính thức chị Yến đã quy phục hắn, cái cảm giác này quá thực rất là phê, dĩ nhiên là Dương chả có tí cảm giác tội lỗi nào trong lòng cả, nói đúng hơn là hắn không thèm quan tâm tới những chuyện khác ngoài hắn ra.

Dương vuốt ve bồ mông căng mọng của chị, vỗ đét một cái nói.

- xuống lấu cho anh ăn lót dạ đi.

- hưmmm

Chị lườm nguýt hắn một cái rồi cứ thế trần chuồng đi xuống nhà, Dương nhìn lên bức ảnh cưới nhếch mép cười nhẹ.

Thế giới phát triển, xã hội phát triển thì tất cả mọi thứ đều phát triển theo, không một thứ gì bị loại bỏ nó chỉ phát triển theo một hướng khác với mục đích khác hoặc thay đổi với ban đầu, như võ thuật chả hạn.

Võ thuật ban đầu dùng để giết người thì bây giờ bị xã hội rằng buộc, phát luật khóa chặt, vũ khí nóng xoái ngôi vũ khí lạnh, Võ thuật đã trở thành một thứ dùng để tự vệ, cương thân kiện thể, một môn thể thao, một thứ để biểu diễn và một cách để kiếm tiền... nhưng theo cách nào đi nữa võ thuật vẫn phát triển và đạo tạo ra những võ sư tài năng, những trường phái võ thuật mới vẫn luôn được khai sinh theo thời gian, võ thuật chưa bao giờ chết, kể cả trong một xã hội mà vũ khí nong đã lên cầm trùm.

Karate hay Không Thủ Đạo, khởi nguồn từ okinawa của Nhật Bản, có người lại bảo môn võ này được tổng hợp từ những trường phái võ thuật phía nam trung hoa, cũng có người nói karate là một bản cải cách của võ thiếu lâm... giả thiết thì nhiêu lắm nhưng ai biết được đâu là thật, chỉ cần biết Okinawa là cội nguyền của karate là đủ.

Rất may karate đã được trải dài ra khắp thế giới, xuất hiện hàng đống video dạy kĩ thuật luyện karate chi tiết, những trận đấu của võ sư karate, những cuộc thi
...trên youtube,Dương hoàn toàn có thể tự tập mà không cần phải đến các trường dạy karate tốn tiền.

Sau một hồi tìm hiểu với vốn kiến thức võ thuật vừa đủ và trình độ y thuật tầm trung Dương bước đầu có thể xác định con đường luyện karate của mình, cơ bản thì karate có ba cách luyện.

"Kihon" kĩ thuật cơ bản, luyện tập các kĩ thuật cơ bản của karate gồm những kỹ thuật tấn công, phòng thủ bằng các bộ phận của cơ thể, kỹ thuật di chuyển và tấn pháp.

" kata " bài quyền, chính là các bài mẫu vận động và chiêu thức thể hiện các nguyên lý chiến đấu trong thực tế. Kata có thể là chuỗi các hành động cố định hoặc di chuyển nhằm vào các kiểu tấn công và phòng thủ khác nhau. Mục đích của kata là hệ thống hóa lại các đòn thế cho dễ nhớ dễ thuộc và những bài kata đi từ dễ đến khó, từ đơn giản đến phức tạp tùy theo trình độ của mỗi người.

" Kumite " luyện tập giao đấu, là hình thức mà hai võ sỹ đối mặt tập luyện với nhau các kỹ thuật tấn công, phòng thủ và di chuyển. ( lưu ý tất cả các thông tin trong truyện đều do tác giả tổ hợp từ wiki hoặc một số sách vở, manga... chứ tác giả éo biêt gì đâu chém gió đó.)

Cũng như những trường phái khác, karate cũng có những nhanh khác nhau nhưng vẫn chỉ có 2 lưu phái chủ yếu là karate truyền thống và karate hiện đại, nói nôn là là một cái trọng cổ truyền và một cái cải cách theo xu hướng xã hội, Dương thì Dương không quan tâm, hắn chủ yếu học là để giết người chứ không học để biểu diễn, nếu học để biểu diễn thì học mấy môn võ cổ truyền Việt Nam nhìn oắt hơn nhiều.

Dĩ nhiên là không phải võ cổ truyền thua kém gì karate, chỉ là võ cổ truyên lâu nay rất ít được truyền ra ngoài, muốn học tinh phải bái thầy giỏi hoặc vỗn dĩ đã được sinh ra trong gia đình võ thuật, còn bảo bỏ tiền ra học, thì ngồi đấy mà mơ đi cưng, mấy chục năm hoành hành giamg hồ của họ chả lẽ chỉ đắng mấy trăm một tháng, chỉ có những môn võ hiện đại, đã được coi là một môn thể thao của thế giới thì mới lưu chuyền rộng như vậy.

Ngoài ra karate có rất nhiều luật lễ kể ca hiện đại hay truyền thống đều bị quy định bởi lễ nghi và đạo đức, dĩ nhiên là Dương không có ý định tôn theo một đống lễ nghĩa đau đấu đó, bây giờ Dương chỉ cần mở video và làm theo là được, với một kẻ đã luyện thái cực mười năm và có thể phát kình thì mấy bài đơn giản như tấn, đấm, đá, đỡ, chặt... cũng khá là đơn giản, nhưng mà Dương cũng nhận ra hệ thống của karate cực kì phức tạp nhưng cũng mang đầy tính thực chiến.

mà người tạo ra hệ thống karate phổ biến nhất bây giờ là ông Gichin Funakoshi là người sáng lập hệ phái Shotokan Karate-Do, người được coi là cha đẻ của karate hiện đại.

Cảm giác mình đã hiểu được thất thất bát bát, Dương để điện thoại sang một bên đi xuống nhà, hắn đã ngửi được mùi thơm của mì đãlan tỏa trong không khí.

Dương đi vào trong bếp thì thấy chị Yến trần chuồng mặc mỗi cái tạp dề che phần thân trước để lộ cái mông căng tròn cùng tấm lưng trắng bóc đứng lấu ăn, nếu thằng đàn ông nào không cứng khi nhìn cảnh tượng này thì chặt chim đi là vừa.

Dương liếm môi một cái, hắn tiền lại gần tét vào mông chị.

- a... đau, anh làm cái gì vậy.

Một bữa no nê, chị Yến nấu ăn ngày càng ngon, Dương ngồi trên ghế, nhìn chị lắc mông rửa bắt, vừa nãy đang ăn lên chưa làm được gì bây giờ lại thèm, thằng em của hắn lại ngóc đầu lên rồi.

Dương nhanh chóng cởi phăng cái quần ra một cách im nặng, giả thoát con cặc dài 20 cm đang gào thét trong điên cuồng, hắn ta lặng lẽ tiến lại gần chị yến, đứng từ đằng sau thì chị kém hắn tận 1 cái đẩu, con cặc chia trên cả mông chị, quá vùa tâm để đút vào từ đằng sau, Dương liếm mồi chuẩn bị săn mồi.

- A.

Dương bất ngờ tập kich chị Yến, một tay hắn ôm lấy eo chị, 1 tay thì nhấc bổng 1 chân chị lên, nhanh chóng căm con cặc đang căng cứng vào cái lồn của chị, một phát đâm kịch lồn chọc thẳng vào cổ tử cung cứng rắn.

Cũng may là Dương đã đùa nghịch lồn chị từ lúc đang ăn lên mới có thể cắm vào dễ dàng như vậy.

- A A.. . Thốn... anh tính làm cái gì vậy tính giết em sao?

- yên tâm đi, phụ nữ là động vật bất tử, dù cho có đâm chục nhát cũng không chết đâu mà lo.

Dương bắt đầu hẫy mông, đút cặc vào lồn chị mặc cho chị vẫn đang làm ra vẻ mặt nhăn nhó.

Lồn chị bắt đầu tiết nước nhiều hơn, các thở thịt bắt đầu quấn chặt vào thân cặc, vách lồn ép chặt vào làm cho Dương cảm giác như đang ở trên mây, hình như lồn chị bé hơn thì phải, hắn ta cảm giác y như lần đầu địt vào lồn chị.

- Aa a a a, mạnh nữa lên anh, địt nát lồn em đi.... a a a a a...

Tiếng rên của chị yến kéo hắn về với thực tại, không suy nghĩ nhiều Dương tiếp tục cắm cặc vào lồn, từng cú đâm đêu chàn đầy sức mạnh đâm kịch lồn, đầu khấc liên tục va chạm vào hoa tâm làm cho chị yến sướng đến phát đien.

-chết em... cặc anh to quá... cặc anh thật là tuyệt vời... uuuuu... nát hoa tâm mất rồi... bòng lồn... thốn... nhẹ nhẹ... anh ơi thốn quá... thốn lồn em...a a a a.

Dương mặc kệ những tiếng rên đấy mà tiếp đụ lồn chị với hết công suất của cặc, do Dương quá cao mà cặc lại dài lên cú nào cú đấy đều đâm kịch hoa tâm của chị làm cho chị rất thốn, chị yến cũng cố kiễn chân lên nhưng có vẻ như không có quá nhiều tác dụng.

Hắn ta để một chân chị lên bệ bếp, rồi dùng cái tay đó bóp ngực, nghịch đầu vú, tay đang ôm éo cũng bỏ ra mò xuống cái lồn mà re hột lè.

- anh ơi dừng lại... chết em mất... aaaaa... ra mất... ra mất... aaaaa... sướng qua... sướng... địt chết em rồi.... a a a a a.

Cái lồn của chị co bóp dữ rội, vách lồn ép chặt con cặc không cho nó di chuyển, cổ tử cung mở ra bắn một dòng nước ấm lên thân cặc, chị mệt mỏi qua lần bắn đầu tiên nhanh chóng, cái chân trên bệ bếp tuột xuống đất, chị phải chống tay vào thành bệ mới có thể đứng vững được.

Con cặc của Dương vẫn được giữ nguyên trong lồn, vách lồn vẫn đang ép chặt vào thân cặc, từng giọt nước nhờn tanh tưởi chảy ra khỏi lỗ lồn bị thân cặc bịt kín thấm vào lông lồn chảy xuống đất.

Nhìn chị Yến mệt mỏi nhưng Dương không mệt mỏi, hắn vẫn còn muốn làm tiếp, hắn cởi cái áo ướt đẩm mồ hôi ra, cái mùi của đàn ông lam tỏa trong không khí sốc thẳng vào mũi của chị yến , cái lồn của chị lại bắt đầu co lại.

Dương hứng lên, lôi người chị ra xa tạo thành thế doggy, một cú cắm hết sức.

- A A A A... anh ơi tha em... làm ơn tha em... em mới ra không cón sức nữa đâu... A A A...

Dương liên tục địt vào lồn chị yến không màng đến lời cầu xin kia, hắn ta như một con quái vật đang cố gắng địt chết chị.

- A A A... sướng chết mất... sướng quá anh ơi... dừng lại đi... dừng lại đi... em chết mất... A A A.....

Người chị mệt mỏi khụy dần suống, hai tay đang bấu vào bệ bếp bắt đầu thấp dần xuống, cơ thể thì ngày càng thấp hơn làm cho Dương khó mà đút cặc vào lồn, hắn ta khó chịu cắn răng gầm nhẹ lên, túm lấy cái tóc đuôi gà lôi người chị dậy lấy đà ra sức mà địt vài cái lồn ẩm ướt kia.

- A A A A... chết em anh ơi... dừng lại... dừng lại.... a a a a ... thốn.... aaaaaaa.... hự hự hự hự...

Phách.

- A A A... đau em... đau em anh ơi...

Dương liết tục dùng bàn tay đánh vào mông chị, những vết hằn đỏ hình 5 ngón bắt đầu hiện lên.

- đứng thẳng lên, hép cái lồn lại.

- em... em không còn đủ sức nữa đâu, tha cho em đi anh... a a a a

- nhanh.

Dương quát lên kèm theo đó là một cú tét mông đầy uy lực, chị đã phải run run đứng thẳng lên, cái chân khép lại cái bụng hóp vào cái lồn ép chặt.

Đột nhiên vách lồn đè thâb cặc mạnh hơn làm cho Dương rất sảng khoái, hắn ta gầm lên mạnh mẽ ra sức mà địt vào cái lồn ẩm ướt gó bó kia, chỉ cần chị một giây thả long sẽ bị ăn hàng chục cú tét vào cặp mông căng mọng thế lên chả mấy chốc mà hai bờ mông từ một màu trắng thuần khiết đã trờ thành một màu đó đẹp mắt.

- em ra... ra... aaaaaaa....

Lần này chị ra nhanh hơn lần trước, như một con rối bị rút hết sức, chị khụy xuống, Dương đỡ lấy chị xoay người đặt xuống đất mà địt kiểu truyền thống, chạy gấp rút mà phóng hết tinh vào lồn chị, đợi đến lúc hắn rút ra thì một đống mước nhờn hòa với tinh trùng chảy ra khỏi cái lỗ lồn sâu rộng mở sâu khoắn nhìn thấy được cả cổ tử cung, còn chị thì hết sức để mà rên lên, con cặc của dương vẫn còn rất cứng rắn và dính đầy chất nhờn và rinh trùng, hắn ta kề dương vật vào mồn cho chị dọn sạch.

- nhớ dọn dẹp sạch sẽ chô này.

Hắn ta đứng dậy đi ra ngoài ngồi ghế sopha xem tv đợi chị hồi sức để r chơi ca 2.

Dương đi ra ngoài phòng khách, ngồi trên ghế sopha ngồi xem tivi đợi chị yến, không lâu sau hắn lại nghe thấy tiếng rửa bắt, Dương mỉn cười liến môi, công nhận là hôm nay hắn có hơi sung, nhưng chị mà gục ngã nhanh như vậy thì thật uổn cho cái danh dâm tướng.

Dương bật ti lên, xem mấy cái tin tức thời sự tối xem có việc gì vui không.

Bản tin thời sự tối ngày 12 tháng 4 sẽ có những tin tức đặc biệt sau đây... bão số 3 tiếp tục kéo đến... Hà Nội ngập úng nghiêm trọng... quốc phong gia tăng ngân sach... iran có những động thái... mĩ và nga đang có những bước phát triển... thủ tướng đức... những ngày vừa qua giới khảo cổ một lần nữa lại sôi nổi lên khi tìm được một kim tự tháp ẩn dưới lòng đất... đó là bản tin cuối của ngày hôm nay chin chào và hẹn gặp lại.

Tin cuối làm Dương có chút hứng thú rồi đó nha, kim tử tháp, ai cập luôn luôn là thứ huyền bí với tất cả mọi người kể cả Dương hay đúng hơn là sư phụ Trần Đình Ngộ của hắn, nhất là thuật ướp xác và thuật bói bằng bọ phân của câc thầy tế ai cập, sự phụ cũng đã từng đi sang ai cập nghiên cứu về những điều huyền bí trong nhưng năm 1995-2000 nhưng không tìm được gì nhiều vì sự kín tiếng của dân ai cập và sự phá hủy của người phương tây nói chung và người anh nói riêng.

- kim tự tháp dưới lòng đất à... vị pharaon trong kim tự tháp đó tính hướng tới địa ngục à? Thường thì các kim tự tháp được xây dựng là để các pharaon có thể đi lên thiên đàng sau khi chết... chắc chắn có điều thú vị ở đây, có dịp phải chạy sang đó một lần mới được.

Trong lúc Dương đang ngồi lẩm bẩm một mình, thì chị Yến đã dọn dẹp xong, cơ thể lại một lần nữa căng chàn sức sống, trên người không có lấy một giọt mồ hôi, làn da trắng hồng căng mọng, Cái lồn đã được dọn sạch tinh trùng và nước nhờn, ánh lên màu hồng đẹp mắt.

Khác xa với đàn ông, sau khi làm tình phụ nữ hồi phục rất nhanh, họ có thể xuất khí cả chục lần trong ngày, chứ không như đàn ông xuất được một hai lần thì hết đát.

Điều này chỉ áp dụng được đối với đàn ông bình thường, còn đối với Dương người luyện võ, kẻ được ăn toàn sơn hào hải vị, những vị thuốc quý hiếm từ bé thì lại khác.

Nhớ lại thời trước những năm 1990-2000 ở Viêt Nam xã hội còn nghèo, mê tín dị đoan, sư phụ hắn lúc đó thật sự rất có tiếng và nhiều tiền, nói bảo ông giàu hơn cả chủ tịch nước không phải là nói phét.

Ngoài tiền làm ăn với quan lại ra thì vàng bạc châu báu sư phụ kiếm được từ thời chiến tranh phải gọi là chất đầy nhà.

Nhưng mà ông là người tu đạo lên không để ý nhiều đến mấy thứ tiền tài đó, lên có bao nhiêu mua hết vào nhâm sâm, linh chi, cao hổ, cốt hổ, rượu rắn, gỗ tốt, ngọc linh... nói chung là có bao nhiêu đốt hết sạch, để đến lúc ông chết đi cũng chẳng còn bao nhiêu tài sản, thực ra thì là hết sạch, chỉ còn để lại được một số linh vật và pháp bảo.

Dương ăn nhiều linh vật đến mức cơ thể không thể hấp thụ hết được, sư phụ còn phải sử dụng thuật trâm cứu phong ấn dược lực vào một góc từ từ tản ra bồi dưỡng cơ thể, cũng chính vì vậy mà cắc hắn mới to đươc như thế, tinh lực mới dũng mãnh như vậy.

Chị yến ngồi cạnh hắn, một tay vuôt ve lấy thân cặc có hơi mền, một tay vân vê đầu ti của Dương nói.

- anh bắn vào lồn em nhiều như vậy, chắc em có thai mất thôi.

- hắc hắc, có thì đẻ, hay em không thích.

Dương cười xỏa quyệt hỏi, hắn ta rất ít khi bắn tinh vào lồn phụ nữ vì sợ họ có thai, nhưng bây giờ đã khác kể từ lúc luyện khí tấm tình của Dương đã thay đổi, hắn không sợ, Vong tình đã là bản chất của hắn, chỉ chờ khi nào tháo được lớp mặt nạ giả tạo thì còn người hắn mới thực sự hiện ra.

- em sẽ sinh con cho anh, nếu là con gái em sẽ dạy nó phục vụ anh.

- hắc hắc em đúng là một con điếm.

- em là con điếm của anh.

Chị yến cúi xuống đưa đưa con cặc đã căng cứng trở lại vào mồm bú mút, cái lưỡi điêu luyện liếm quanh đầu khấc, con cặc biến mất dần vào sâu trong mồm chị, nước bọt làm ướt hết thân cặc.

Dương túm tóc ấn đầu chị xuống, con cặc vào sâu tromg cửa họng cạ vào họng làm cho chị ho sặc sụa nhưng Dương không có dấu hiệu dừng lại, hắn ấn đầu chị kịch gốc cặc.

- liếm đi.

Chị yến nghe lời cố gắng liếm lắp cacr thân cậc đang trong miệng, mặt chị đỏ dần lên, hết sức thì Dương mới chịu bỏ đầu chị ra.

Hụ hụ hụ, khặc khặc... chị yến ho sặc, thở gấp gặp, Dương lôi người chị ngồi vào lòng mình, chỉnh con cặc vào đúng cửa lồn rồi ấn vào, địt kịch thân cặc, đầu khấc chạm tận đỉnh hoa tâm.

Tôi hôm đó Dương ra ba lần làm đến tận 3 giờ đêm mới nghỉ, còn chị yến xuất không biết bao nhiêu lần, nằm vất vơ ở trên giường với cái lồn xưng tấy.

Cái nóng của tháng sáu thật là khó chịu, nhất là những kẻ ở trọ như Dương phải vận lộn với cái nắng nóng như thiêu đốt vào buổi trưa he, do trời quá nóng lên Dương đã chuyển thời gian làm việc sang buổi tối cho mát, dù sao làm nghê này chỉ ăn tiền cá nhân chứ ngày bình thường kiếm được bao nhiêu còn chả đủ tiền sống qua ngày, cũng may là hắn có bà chủ nhà trọ giàu có làm tình nhân, căn bản là muốn gì được đấy, dĩ nhiên là Dương chả ăn khômg của ai bao giờ, có đi phải có lại.

Mấy tháng nay Dương cũng gọi là có tiến bộ chút ít, học võ thì đơn giản rôi, do đã có căn bản từ trước lên học karate cũng đơn giản, nhưng mà đa phần các môm võ đều dễ học khó tinh, mặc dù có youtube và google trợ giúp nhưng hiện tại Dương vẫn khá là chật vật với môm võ karate hiện đại, ngoài ra do quan sát cao thủ ám kình luyện tập lên hắn cũng đã học lỏm được ám kình cũng coi như là có chút thành tựu.

Luyện võ còn dễ, khó nhất là phải tu đạo, Dương Tinh thì không nói làm gì nhưng luyện khí mới khổ, dạo gần đây Dương lại phải học viết chũa thư pháp để rèn người, mấy năm rồi hắn không động vào cái món này, nó vẫn vất vả như ngày nào.

Ngày trước hắn ghét học đạo nhất là lúc sư phụ dạy viết thư pháp, nhưng bây giờ không muốn cũng phải học, người ta vẫn thường hay nói luyện nét chữ rèn nết người mà, học thư phá, đọc sách, luyện võ là ba cách nhanh nhất dùng để bồi dưỡng khí chất của con người.

Ngoài ra cũng đến lúc Dương phải luyện đạo thuật rồi, không luyện chữ khó mà thi triển được đạo thuật.

Muốn làm chân chính đạo sĩ thì phải có pháp lực, mà pháp lực chính là thần thông và đạo thuật chứ không phải chân khí, linh lực, pháp lực cái gì gì đó của người tàu chém gió.

Thần thông rất đơn giản, nó chính là năng lực có thể thi triển của cơ thể, nghe nói tu luyện đến cảnh giới cao thâm, thân thể con người có thể thi triên ra đủ loại năng lực, lực đại vô tận, Âm Dương Nhãn nhìn thấu thiên địa, Thuận Phong Nhĩ nghe cả thiên hạ.

Mấy cái này cao siêu quá lấy vị dụ đơn giản là cử tạ, người bình thường cũng có thể nâng vật nặng nhưng so với vận động viên chuyên nghiệp có thể cử tạ lên đến 300 kg thì thật quá là bình thường, hay như người tập võ luyện lâu năm có thể đậm vỡ đá, chém đứt đạn thì trong mắt người bình thường họ không khác nào những siêu nhân mặc dù họ cũng có khả năng đó, đó mới chính là thần thông, phát triên khả năng của cơ thể con người lên một tầm cao mới.

Còn Đạo thuật nói đơn giản cũng phải mà bảo cao thâm cũng đúng, đạo thuật có ba loại cơ sở không chia âm chính tá là Chân Ngôn, Pháp khí và phù lục, nếu như chỉ là mấy tấm giấy lộn, mấy cấy kiếm gỗ, mấy câu nói bình thường thì đúng thật là đạo thuật rất đơn giản, nhưng nếu chúng được khai quang hiển linh thì thật sự rất cao thâm.

Đạo Gia chính là tu tập tinh khí thần, tinh khí thần vốn là hư vô mờ mịt, không hề tồn tại trong mắt thường, không thể nhìn thấy không thể sờ được vậy muốn thi triển thì phải làm sao?

Đúng vậy phải thông qua ngoại vật, đó chính l pháp khí và phù lục, đó có thể gọi là một cách để thể hiện tinh khi thần ra bên ngoài.

Bây giờ con người bị anh hưởng bởi phim truyện, tác phẩm tiên hiệp của tàu lên thường hay nhầm tưởng muốn thi triển đạo thuâth thì bên trong cơ thể phải nội lực Chân Nguyên gì đó, đương nhiên đó chỉ là phim truyện lên bị người đời phủ nhận hoàn toàn truyện có pháp thuật ở ngoài đời.

Nhưng vốn dĩ đạo sĩ là tu tập tam hoa tụ đỉnh, ngũ khí triều tiên, đạo thuật chính là tinh khí thần biến thành, mà pháp khí và phù lục chính là cách thể hiện đạo thuật.

Mà đạo thuật ở đây là ảnh hướng tới âm dương khí tràng, cùng với thân thể con người tinh khí thần, chứ không phải trong ti vi pháp thuật có thể khai thiên diệt địa cái gì gì đó, dù cho đơn giản nhất là gọi ra ra lửa, nước cũng không được.

Phù lục không phải là tiện tay vẽ linh tinh, muốn vẽ được phù lục thì phải lĩnh hội được ý cảnh của chú văn rồi lại phải thể hiện ý cành của chú văn đó lên tấm bùa, mà tinh khí thần chính là năng lượng của ý cảnh, không có ý cảnh thì tinh khí thần có mạnh đến đâu cũng không thể làm gì được, nói cách khác dù cho bạn có nhiều xăng đến đâu mà xe không có động cơ thì cũng vứt,.

Ngoài ra vẽ bùa cần phải có thư họa làm môi giới, vì vậy yêu cầu chình độ thư họa ít nhất phải gọi là có căn cơ, đủ để bút lực họa lên ý cảnh,cho dù thiên phú lạ thường người , mà luyện cái này lâu lắm, Dương luyện sau năm rồi vẫn chưa ăn thu gì, mà không luyện được bút lực họa ý làm cho vô hình tinh khí thần tụ mà không tan đủ sức in vào trên giấy thì dù có mạnh nữa cũng vô dụng.

Đạo thuật chân ngôn hay còn gọi là thần chú , niệm kinh , ca xướng... tùi theo quốc gia vùng miên mà có cách gọi khác nhau, nếu phù lục cần phải thông bùa chú để thể hiện tinh khí thần thì thần chú chỉ cần thông qua ngôn ngữ để thể hiện, so với phù lục thì đơn giản hơn rất nhiều, nhưng mà ngôn ngữ ẩn chứa tinh khí thần quá ít, muốn đạt hiểu quả thì phải tích trữ dài dài không thể thuấn phát như phù lục được, cũng chính vì lý do này mà bài niệm văn nào cũng dai tận mấy trang luyện đau hết cả họng.

Đạo thuật còn lại chính là pháp khí thông qua điêu khắc, thư họa, viết thơ... để cho tinh khí thần ngưng tụ trên vật phẩm , khai quang hiển linh thì liền hóa thành pháp khí nhưng mà làm pháp khí này tốn tiền mua nguyên liệu, tốn thời gian làm sản phẩm và cuối cùng tùy theo chất lượng, vật liệu mà khai quang hiển linh vất hay nhẹ.

Chân ngôn thì Dương đã có thể sử dụng còn hai môn đạo thuật còn lại vẫn đang trong quá trình nguyên cứu.

Nắng thì nóng, mưa thì ngập, tại sao cái Hà Nội này lại chó đến vậy nhỉ? Vừa hôm qua vẫn còn nắng to thề mà hôn nay thiên đã xả nước làm ngập úng hét cả các lẻo đường Dương cũng chả buồn ra ngoài vào cái thời tiết này, thôi thì tý đi ăn ké chị Yến, còn bây giờ ở nhà chuyên tâm học đạo thuật thì hơn.

Hắn đang tính thử vẽ một tấm bùa xem sao, trước tiên Dương phải tắm rửa sạch sẽ cái đã, để cho tinh khí thần đạt đến ngưỡng cao nhất, hắn chuẩn bị cho mình tờ giấy vàng hình chữ nhật, một cái bút lông, một cái nghiên mực, một thỏi mực tàu, một con dấu được khắc chữ 'trừ' để lên một cái bệ toàn dung dịch màu đỏ và cuối cùng là một nhúm bột chu sa.

Để kiếm được mấy thứ này vào thời đại bây giờ cũng vật lắm đó chứ, trên thị trường trôi nổi toán hàng giả, hàng nhái bới đâu ra mực tàu thật, muốn mua được hàng thật Dương cũng bỏ ra không ít công sức để đi lựa hàng, chỉ tiếc năm sưa sư phụ hắn không giỏi cho lắm về mấy vụ bùa chú này lên cũng chả có pháp bảo nghiên mực.

, ngoài ra để kiếm được chu sa ở Việt Nam là một chuyện không hề dễ, Chu sa hay Còn gọi là châu sa, đơn sa, xích sa, Tên khoa học Cinnabaris, chính là các khoáng vất của thủy ngân,

Chu sa chính là khoang chất chuyên dùng để tinh luyện thủy ngân thứ chất cực kì độc hại chỉ có thể kiếm được ở núi nửa hoặc các suối nước nóng có kiếm tính, chính vì vậy mà chu sa nhiễm dương khí rất nặng có thể dùng trong việc trừ tà của đạo sĩ và kiêm tra trinh tiết phụ nữ, ở đây không biết có ai biết đên thuật Thủ Cung Sa? Chính là cái chấm đỏ trên cỗ tay của cô cô đó, thuật này chủ yếu dùng để kiểm tra trinh tiết của phụ nữ, mặc dù thỉnh thoảng nó có không hoạt động nhưng độ chuẩn xác vẫn lên đến 90%.

Cách luyện thuật này cũng khá đơn giản, chỉ cần nuôi một con thằn lằn đã được yển bùa trong một cái bình được đúc bằng chu sa cũng được yển bùa, việc còn lại chỉ chờ xem đến khi nào con thằn lằn ăn hết cái bình đó thì đem đi giã nhuyễn rồi bôi lên tay hoặc chân một cô gái để lại một vết màu đỏ quanh năm không phai, kị mãi không hết, Chỉ khi nào cô gái bị một người đàn ông giao hợp mất trinh thì vết màu đỏ này tự nhiên biến mất, dĩ nhiên người đã bị mất trinh tiết thì bôi lên thủ cung sa có thể bị tẩy sạch được.

Trong y học cổ đại, các khoáng chất cũng có chút công dụng còn bây giờ thì Dương chịu, ngoài ra ở bên trung quốc cổ đại các vị thuật sĩ giả kim trong hoàng cung còn cho rằng chu sa chính là thứ làm lên thứ thuốc trường sinh bất tử, phi thăng thành tiên, dĩ nhiên là thằng nào ăn vào loại thuốc đó đều chết vì ngộ độc thủy ngân.

Ở Việt Nam do không có núi lửa và suối nước nóng lên kiếm vật này khá là vất nhưng không phải là không có, nhưng mà nói chung kiếm vẫn khá vất, Dương phải đặt hàng trên deep web mới có đấy, có thể nói deep web chính là chợ trời của huyền môn, muốn thứ gì là có thứ đó, chỉ cần mày có tiền và biết được địa chỉ của huyền môn.

Dương từ từ mài mực ra nghiên, cùng lúc hắn niệm lấy Thành Tầm Kinh tập chung Tinh Khí thần lại, nâng cao tinh khí thần quang, hắn để thỏi mực tàu sang một bên, bỏ ít chu sa vào bên trong dùng bút quấy đều lên, để tờ giấy vàng ra trước mặt, lúc này Dương mới dừng niệm kinh lại, tinh khí thần quang tỏa sáng mãnh liệt.

Hắn bắt đầu vẽ, chỉ thấy bút như Long Xà, họa lên tấm búa những đường vẽ nghệch ngoạc,Tinh Khí Thần Quang theo bút chuyền vào từng nét chữ, trôi nổi trên mặt bùa, đợi đến khi Dương hoàn thành nét vẽ cuối cùng, Tinh Khí Thần Quang kết lại giống như một con dấu trong nháy mắt in vào phù lục lamd cho những nét vẽ nghệch ngoạc của Dương đột nhiên toát lên vẻ gì đó rất huyền diệu.

Nhưng chưa xong, Dương cầm cái con dấu lên, thứ dung dịch đỏ kia chính là máu chó, máu của chó ngao có tác dụng trừ tà, hắn chuyền tinh khí thần quan vào con dấu đóng vài lá bùa một chữ 'trừ', tinh khí thần thần quan tụ hợp in vào lá búa lúc này mới tính là hoàn thành, thực ra đây chỉ là bước thêm để gia tăng công hiệu của trừ tà phù mà thôi.

Dương mệt mổ để con dấu lại vị trí cũ, vẽ một lá bùa đã là cực hạn của hắn còn hiệu quả hay không còn phải thử cái đã.

Mấy ngày nay làm ăn thất thoát làm cho Dương có chút chán nản, trong lúc rảnh rỗi hắn dùng nhãn lực nhìn tướng của kẻ qua người lại, trên đời này không bao giờ có hai huyên mặt giống nhau hoàn toàn, tưỡng mạo của mỗi người đều có những nét riêng biệt, mỗi lần Dương nhìn tướng cho người khác đều có linh cảm rất đặc biệt kiểu như giác quan thứ sáu trong mấy bộ tiểu thuyết viễn tưởng vậy, gương mặt mỗi người giống như một dãy những chữ cái lộn xộn, chỉ cần ta tìm ra được những điểm riêng biệt sâp xếp chúng lại thành những chữ cái hoàn chỉnh thì bí mật của mỗi người sẽ lằm trong tay ta.

- Cô gái này khóe mắt ươn ướt, có đau khổ trong lòng... là khắc mệnh, là chồng hay là người thân? Người này xương gò má nhô cao, chửng tỏ gặp chuyện gì đó rất tốt nhất thời đắc ý , nhưng ánh mắt đục ngầu thiển cận, không có sự sáng suốt nhìn xa, tiền đồ mai sau kho mà phát triển được... Người này chân mày uể oải, mặt mũi u buồn, cặp mắt lờ đờ... chứng tỏ gần đây làm việc không thuận... hai người này thật kĩ quái mặc đu có tướng vợ chồng, nhưng mà nam thì lạnh nhạt, gái thì lại hồng loan tinh giấc hướng về nơi nào đó, hắc hắc ngoại tình rồi... Còn có người này vầng trán cao... Người này xấu xí...

Quả nhiên tướng mạo con người thật thú vị, lúc trước hắn xem tướng luôn thiếu một phần nhãn lực, nhưng dạo gần đâu tu đạo lên một cảng giới mới cảm giác mắt nhìn người ngày càng thông thuận, không chỉ nhìn tướng mà nhìn phong thủy, vận khí cũng được tăng cao rất nhiều, không lẽ luyện thêm tí nữa ta có thể bấm độn tính toán trời đất, Dương cười hì hì vì sự ảo tưởng của mình.

Đang mải luyện nhìn tướng số đột nhiên chuông điện thoại reo lên, Dường cầm con 1280 của mình mà buồn, thở dài một hơi hắn bấm nghe máy.

- Alo.

- Alo Dương phải không? Bác Khải đây.

- Bác Khái, cháo chào bác, nhưng mà không biết bác gọi cháu có chuyện gì.

- Cháu đến trường của ta đi rồi nói tiếp, nói qua điện thoại không tiện.

- vâng, cháu đến ngay, bác đợi một chút.

Dương tắt máy nhanh chọng dọn hàng lại chịu tốn tiền bắt lấy một chiếc tre taxi đến trường cấp ba công lập Hoa Mai ( tất cả đều là do tác giả tưởng tượng ra, mặc dù là người Bắc Ninh nhưng tác giả chưa 1 lần lên Hà Nội )

Hiệu trưởng trường cấp 3 hoa mai chính là người quen của sư phụ hắn, nghe bảo năm sưa cả nhà bác Khải nợ ơn sư phụ một mạng đến nay vẫn còn nhớ, đúng hơn thì là bố bác ây nợ ơn sư phụ, lúc sư phụ chết rất nhiều người quen của sư phụ muốn chu cấp cho hắn nhưng bị Dương từ chối, hắn đã quyết trí phải tu đạo lên bỏ quê lên thành phố để nếm trải hổng trần, do ở gần lên thỉnh thoảng hai bác cháu có gặp nhau uống rượu ôn chuyện cũ, nhưng mà lần này dọng của bác khải có chút không đúng.

Lúc này trời đã chập tối, đám học sinh đã về hết, trường học phá lệ tĩnh lặng, Biết hắn là khách của hiệu trưởng, lên bảo vệ trực tiếp cho và, còn dẫn hắn lên tận phòng làm việc của hiệu trưởng.

Bác khải là một ông chú có cáibụng phệ, trên đầu tóc đã bạc quá nửa, đúng kiểu phúc hậu tướng.

- Bác tìm cháu có việc gì, Dương tự ngồi xuồng bán mà rót nước trà uống.

bác khải mệt mỏi bỏ kính xuống ngồi đối Diện với Dương.

- Bác có quỷ ám?

- Đúng vậy? Hazzz mấy hôm nay đột nhiên trong trường nổi lên vụ ma ám, cái gì mà bóng ma trong phòng vệ sinh, có người bị dọa ngất, có tiếng khóc của phụ nữ, bác tưởng rằng đó chỉ là mấy trò đùa, không để ý tới thế nào trưa nay bác có ngủ quên một lúc thế mà mơ thấy ác quỷ đòi mạng, từ lúc tỉnh dậy cả người lúc nào cũng uể oải lên mới gọi cháu đến xem sao.

Dương âm trầm, làm quái gì có quỷ ở trường học, văn khí bốc nghi ngút thế này bố ma quỷ nào mà sông được, không nhẽ...

Dương đột nhiên đứng dậy nói.

- bác đi lấy cho cháu cái xẻng, đứng dưới sân đợi cháu

- được để bác gọi bảo vệ.

Bác khải đi ra ngoài còn Dương chạy lên hẳn từng ba, hắn không quên mang theo một cốc nước lọc cùng hòm dụng cụ, cũng may lúc nào đi làm việc hắn đều mang đủ đồ nghề đề phòng trường hợp khẩn cấp, nếu không lại phải tốn công chạy về phòng trọ lấy.

Hặn chạy lên tận gác ba lấy trong hòm ra một tấm bùa có một chữ vọng ở trên, đây chính là vong khí bùa chuyên dùng để xem sét khí tượng, hắn phải vất vả nắm mới vẽ ra được hai tấm, Dương đột nhiên có chút hứng khỏi trong lòng, đây là lần đầu tiên hắn dùng phù lục mà.

Dương cần lấy bật lửa đốt phù lục, hỏa diễm bay lên, tay niết đặc thù Ấn quyết, hướng về phía hỏa diễm cầm lên, ấn vào trong cốc nước, khì khì một tiếng, thủy hỏa quyện vào vào nhau, linh quang mượn lửa hiện hình, kết thành một đạo phù văn trong nước, ánh lửa chợt lóe lên nhưng trong nháy mắt tản đi.
Người sưa có câu không gì không hòa tan lửa, không gì không hòa tan nước quả không sai.

Thành cồng, Dương lấy hai ngon tay chấm vào cốc nước bối lên mắt, nhanh hiệu lực của phù lục có hiểu lực, hắn nhìn ra ngoài ban công lúc này chỉ thấy văn khí màu trắng của trường học bốc lên nghi ngút, ở dưới sân còn có hai người, một kẻ có khí huyết cực thịnh nhưng tinh khí thần quan hơi yếu đây hẳn là bảo vệ đã được trai qua huấn luyện, một người khí huyết hơi kém nhưng tinh khí thần quan phi thường mạnh mẽ, không khác nào một ngọn lửa giữa bầu không khí trắng xóa này còn ai khác chính là bác khải, tinh khí thần quan mạnh như thế này sao còn có ma quỷ ám bác ấy được? Dương nghi hoặc tự khỏi, ở phía trước không có gì Dương nhìn sang bên trái, đập vào mắt hắn chình là một đám khí đen bốc lên cao đẩy hết văn khí sang hai bên, oán khí Nguyền rủa? đúng lúc này thì vọng khí hết tác dụng, mắt của Dương đã trở lại bình thường nhưng hắn đã có thu hoạch, đám oán khí mạnh mẽ kia đến từ sân bóng cạnh nhà đa năng.

- tìm được rồi bác, ở trân bóng cạnh nhà đa năng.

Dương đi xuống, hắn mang theo cái hôm có vẻ hơi mệt mỏi nói với bác Khải, hăn không phải mệt vì chạy, không phải mệt vì thi triển đạo thuật, mà mệt vì đám oán khí nguyền rủa kia, thật sự nó quá mạnh mẽ.

- Vậy chúng ta đi luôn, giải quyết nhanh vụ này đi cháu, để vụ này càng lâu bác càng mệt.

Bác Khải thở nhẹ trong lòng nói, ca ba người đi ra sân bóng nhưng Dương chưa thể xác định hoàn toàn được vị trí nơi oán khí nguyền rủa bốc lên.

Dương nhìn xung quanh, cố gắng cảm nhận lấy khí tượng ở đây, phong thủy có chút lạ, nó lạnh, rét lạnh đến tận linh hồn, Dương dùng mình một cái.

- anh hộ em bỏ lớp cỏ nhân tạo ra cái.

Dương nhờ bảo vệ gỡ lớp cỏ nhân tạo ra khỏi sân quận tròn lại để lộ ra một khoản đất chống cực kì bằng phẳng, hắn đi vào chỗ đất chống sờ tay xuống lên đất, bảo vệ đứng ngay cạnh dùng con mắt kì là nhìn Dương nhưng có xếp ngay cạnh lại không tiện lên tiếng.

Dương đi một vòng quanh sân, xác định được vị trí thì đánh dâu ba vết thẳng hàng hình chữ nhật dài khoảng 1m6 rối lại gần chỗ bác khải lau mồ hôi trên trán nói.

- ở ngay chỗ đó bác cho gọi thêm người đi đào lên, nếu việc trong tầm giải quyết được thì để cháu nếu không chỉ sợ...

Bác khải không nói gì chỉ nhẹ nhàng hỏi bảo vệ bên cạnh.

- còn bao nhiêu bảo vệ trức ở đây nữa.

- có năm người tính cả tôi nữa thưa hiệu trưởng.

- cậu đi gọi thêm hai nữa lại đây tôi có việc cho các cậu, nhớ mang thêm xẻng.

- vâng.

Anh bảo vệ nhanh chân chạy đi gọi người.

- thật sự là khó thế sao Dương.

- chau chưa thể biết được nếu như chưa nhìn nhận được sự việc.

Dương ngồi xuống mệt mỏi nói, bác khải gật đầu một cái, ông vẫn tin tưởng Dương có thể giải quyết được vụ này, vì chính mắt ông đã nhìn thấy sư phụ của hắn thi triển đạo thuật trừ ma, người ta thường nói trò giỏi hơn thầy mà...

Một lúc sau bảo vệ mang thêm hai ngườ nữa đến, cả ba đều cầm theo xeng, Dương liếc nhìn cả ba người, tất cả đều khỏe mạnh khí huyết bừng bừng nóng lửa đốt, chắc là cả ba đã qua huấn luyện bài bản nếu không khí huyết cũng chả mạnh thế này, cả ba đứng cùng nhau bố ma cũng chả giám động vào... nhưng vào lúc này... mong thế này là đủ.

- ba anh ra đào chỗ đánh dấu giup em.

Cả ba được cái gật đầu của Hiệu Trường liền vung cánh tay cầm lấy cái xẻng mà đào đúng vị trí Dương đã xác định.

Ngay từ đầu bọn họ rất nhiệt tình, muốn trước mặt Hiệu Trường trước biểu hiện tốt một chút, lấy lòng xếp biết đâu lại được tăng tiền lương thì sao, thế nhưng là rất nhanh, bọn hắn liền cảm giác được có cái gì đó không bình thường.

bọn họ phát hiện, càng đào xuống không khí chung quanh hình như càng thấp thì phải, cả ba không hỏi rùng mình một cái.

- Đừng bảo gặp ma vào lúc này nhá.

Ca ba có chút sợ hãi trong lòng, mấy hôm nay nghe bảo có chuyện ma quỷ, thậm chí có đồng nghiệp còn nghe thấy tiếng khóc mà vẫn không tin chỉ cười xùy cho qua chuyện... nhưng mà lúc này... bọn họ bắt đầu cảm thấy sợ, tóc gáy, lông tơ dựng hết cả lên, sống lưng như có viên đá sườn qua sườn lại.

- Yên tâm đi, có em ở đây vật kia sẽ không ra đâu, các ánh cứ việc đào là được.

Dương nói bằng chất giọng trầm trầm để cho bọn hắn tự nhiên vững vàng lên tiếp tục đào xuống.

Đột nhiên, có người lớn tiếng hô.

- hình như có cái gì đó.

Cả ba người đột nhiên hưng phấn lên, nghĩ bụng móc ra được cai gì biết đâu lại được xếp thưởng tiền, thế là cang thê sức mà đào, cố đem đồ vật bên trong đào ra.

Bất quá rất nhanh, bọn hắn liền ỉu xuống, bởi vì có một mùi hôi thối từ chỗ bọn hắn đào bốc lên.

Mùi này thật sự là quá thối, thối đến khó mà chịu được, còn hơn mùi chuộc chếtm

Cả Ba vội vàng vứt xẻng xuống chạy qua một bên hít thở không khí trong lành, chẳng qua Hiệu Trường ở bên mặt vẫn rất tỉnh chỉ có chút mồ hôi hột trên mặt, giống ý như là hắn lăm đó đào ra một cái mùi hôi thôi này, nghĩ lại hiệu trưởng không hỏi run lên một cái.

Bọn hắn đồng loạt quay đầu nhìn về phía Dương, hắn vẫn phi thường bình tĩnh, chẳng qua đôi mắt thật sự quá mức ảo diệu, hắn ta đang vui nhưng rất nhanh bị che dấu bởi cặp mắt nghiêm nghị.

- ba anh Tiếp tục đi, đem vật kia đào ra thì sẽ biết truyện gì đang sảy ra ở cái trường này.

Nhìn ba người không có ý muốn đào, vẻ mặt do dự thì Bác Khải lên tiếng.

- chỉ cần tiếp tục đào tôi sẽ tăng lương gấp đôi cho các anh.

Nghe như vậy, cả ba cắn răng tiếp tục chịu thôi mà đào, Ba người hít sâu một hơi, nhịn thở cầm xẻng tiếp tục làm.

Tốc độ của bọn họ nhanh vô cùng, chỉ mong có thể nhanh chóng làm xong, thật sự mùi này quá thôi, đứng thêm chút nữa chỉ sợ bị hun chết.

Ngay khi đào ra được đồ vật cả ba người sắc mặt trắng bệch, ca ba chạy ra ngoài bụng dạ nôn nao chỉ muốn nôn một bãi, cái mùi thối đã lên đến đỉnh điểm.

Bác khải mặt cũng trắng bệch, lần này còn thôi hơn cả lần trước, chẳng nhẽ... bác nhìn về phía Dương với con mắt lo lắng, nhưng nhìn hắn vẫn rất bình tĩnh trong lòng lại nhẹ xuống.

Nhưng ba người kia mặc đu đã là người trưởng thành thậm chí còn qua huấn luyện tự vệ, thế nhưng là giờ phút này cả người của bọn hắn đều không ngừng run rẩy, bờ môi đều có chút tím bầm.

Dương không đứng dậy lại gần chỗ của bọn hắn cầm lấy một lọ nước thuốc, dùng lông công đã được cắt tỉa nhúng vào bên trong phẩy lên ba người họ, trong nháy mắt cái đám khí đen không thể nhìn thấy bao quanh người họ bị tan biến đi hết.

Đột nhiên cả ba cảm thấy bớt lo hơn trước, Dương cất lọ thuốc đi, hướng về cái hang đã đào nhìn vào bên trong, đột nhiên mặt hắn trắng bệch nhưng rất nhanh liền bình tĩnh lại.

Bác khải thấy vậy cũng ngó đầu vào xem thiếu chút nữa thì bị dọa cho nhảy dựng lên.

Bên trong là một cỗ quan tài thời cổ, không biết từ bao giờ nhưng chiêc quan tài đã rách nát, lấp lóe bên trong một thi thể vẫn còn nguyên vẹn nhưng đang mục ruỗng với tốc độ chóng mặt tỏa ra cái mùi thật kinh tởm.

Dương nhăn mặt vì mùi hôi thối bốc lến, hắn nhìn cái xác đang phân giã với tốc độ chóng mặt, ko cần ròi bọ cứ thể từng mảng thịt thối bóc ra khỏi xác chết, cái mùi thối ngàng càng nặng làm cho người ta phải nôn mửa tất cả đã chạy hết ra xa chỉ còn một mình Dương đứng đó.

Hắn quang sát một lúc liền lui ra ngoài, nếu đúng như những gì Dương đoán thì đây là thuật chôn cất bảo địa, thời xưa trong nhà quyền quý, những kẻ có tiền khi chết sẽ chôn cất người chết sẽ đặt vào quan tài chút ít tiền bạc của cải cái này không phải là lạ nhưng hắn đã quan sát thật kĩ trong cỗ quan tài rách nát kia không chỉ có xâc chết và tiền đồng, mà còn có cả nhân sâm, linh chi... các thảo dược quý hiếm đã khóe khô theo năm tháng, chúng được đặt xung quanh xác chết cùng nhét vào trong bụng, ngoài ra vàng bạc châu báu không thiếu, chủ yếu là vàng và ngọc được đặt trong hốc mắt và ngưch của xác chết, đây rõ rằng là thuật chôn cất bảo địa.

Thuật chôn cất bảo địa là loại thuật thấp kém bậc nhất trong Nguyên ma thuật sách quyển âm, nó đơn giản đến mức người thường cũng có thể làm được nếu có đầy đủ tiền bạc, thuật này chủ yếu lợi dụng đặc tính của thiên tài địa bảo mà bảo quản xác chết, sau khi mổ bụng moi ruột, nội tạng cùng móc mắt bỏ não người ta bắt đầu nhồi nhét cái loại thảo dược, chấu báu vào trong cơ thể dường dược để duy trì sự tươi sắc của xác chết, lợi dụng sự bất hủ của vàng và ngọc để giảm thiểu thời gian thôi rữa của xác chết kết hợp với phong thủy chôn cất thì chuyện bảo quản trên trăm năm không phải là khó.

Nhưng chôn cất bảo địa có một cái hạn chết, chính là không được cho xác chết tiếp thu với không khí nếu không dược và kim báu sẽ bay mất không còn thứ để duy trù xác chết bất hủ.

Dương mật âm trầm quay lại chỗ bác Khải, chuyện này hắn thật không ngờ, bình thường chôn cất bảo địa là làm gì oán khí với mùi thối, chôn cất bảo địa lúc mở quan tài ra phải rất là thơm vì nó chứa đầy mùi của thảo dược mà "chuyện này... chẳng nhẽ người kia bị hại chết? Không đơn giản như vậy... kệ mẹ nó chết mấy trăm năm rồi đéo ai thèm quan tâm, để bần đạo siêu thoát cho ngươi... nhưng mà oán niệm đã hóa ma không biết chốn đi đâu, mấy trăm năm lấy địa bảo bồi dường liệu mình có chơi được với nó không nhỉ ." Dương oán thầm không thôi.

- Dương có giải quyết được không cháu?

Bác Khải luốn cuống chân tay, cái này cũng đúng thôi việc này mà lưu chuyền ra ngoài thì ảnh hưởng không nhỏ đến thanh danh của trường.

- Được bác, nhưng để an toàn cháu sẽ hỏa thiêu tiểu hủy cái xác ở ngay tại đây... khả năng cháu sẽ ở lại đây vài ngày.

- Ừm, cảm ơn cháu.

Bác Khải vui mưng cùng lúc quay sang nói với ba anh bảo vệ kia.

- các anh sẽ được tăng lương 30% kể từ bây giờ, nhưng tôi mong chuyện này không lên chuyền ra bên ngoài.

Ba người kia vui mừng, có cho vàng họ cũng chả giám nói ra ngoài, ngôi trường này không đơn giản đâu.

Cả ba người nghe vậy liền cam ơn chạy ra ngoài, Dương không nói gì lấy trong hòm ra hai tấm trừ tà phù đơn giản láy bật lửa đốt lên vứt vào trong cái hố ngọn lửa bùng cháy lên vượt ra cả bôn ngoài nhưng cũng chỉ tồn tại hai ba giây gì đó thôi liền tắt, lúc này mùi thối đã hết, trong khố cũng không còn cái xác nào chỉ còn một đống thảo dược khóe khô, cái quan tài rách nát cùng một đồng vàng thỏi ngọc ngà.

Ba anh bảo vệ nhìn thế thì khá khốc mồn không biết lên nói cái gì, còn bác Khải như đã biết trước cũng khong có vẻ gì là ngạc nhiên.

Ngọn lửa của trừ tà phù chỉ ảnh hưởng đến vật âm còn đồ vật khác thì vô dụng, nhìn đám tiền tài trong cái hố, Dương hai mắt tỏa sáng nhưng ngay lập tức trầm lại nói.

- đống này đã bị nhiễm âm khí để cháu mang đi trừ tà.

Nói xong liền nhảy vào nhặt hết vàng bạc châu báu cho vào hòm rồi mới trờ lên, cái đống thảo dược khô khéo kia quý thì quý thật nhưng đã mất hết tác dụng mang về cũng chả dùng được, cái hố nhanh chóng bị lấp lại, cỏ nhân tạo đươch sải ra, Bác Khải muốn mới về hắn về nhà dùng cơm nhưng Dương tư chối mà ở lại trường hôm, hắn ngồi trong phòng nghỉ của hiệu trưởng có giường chiếu đầu đủ cả, nằm trên giường Dương ngắm nhìn đồng vàng bạc không biết đang nghĩ cái gì.
------------- Phần 1 - Phần 2 -------------
Loading...