"Truyện dài 18+" Hiếp dâm Cô Giáo Cà Mau 2017 P4

Loading...

Truyện dài 18+ Hiếp dâm Cô Giáo Cà Mau 2017 P4
Thằng Miên thực cũng tính rủ cô ngủ lại qua đêm với nó rồi mai hãy về, nhưng thấy cô nói vậy, hắn không dám ép, vả lại hắn nhớ là cậu chủ chỉ cho hắn chịch cô hôm nay, giờ không chở cô về, rủi cậu ta qua kiểm tra không thấy thì chết hắn. Miên cuối cùng cũng phải nghe theo. Nhưng hắn kêu cô ở lại ăn cơm với hắn rồi mới hãy về, lúc nãy hắn đi như vậy là đi mua cơm cho cô luôn, vì mắc bận hai thằng ăn trộm nên treo hai hộp cơm ngoài xe nãy giờ. Cô thấy cũng đói bụng nên đồng ý. Cả hai để trần truồng vậy đi ăn cơm. Ăn xong, lúc cô ra ngoài lu nước rửa mặt mũi lại cho sạch thì thằng Miên mò theo, nó lại đòi chịch cô cái nữa, không nỡ từ chối, để hắn chịch xong rồi rửa lồn lại mới đi vào. Hắn ngồi đó ngắm cô mặc lại cái áo dài. Lúc cô mặc xong bộ đồ, xoay người thước tha, thằng Miên đứng đó chưa mặc lại quần áo, dương vật hắn lại ngóc ngóc lên. Cô nuốt nước miếng cái ực, đành chỉ tuột tạm cái quần, bò ra để hắn xả tinh dịch nữa. Cô để hắn chơi cái nữa lại đi ra lu rửa lồn, lần này cô cầm cái quần, không cho hắn đi theo, sợ hắn lại hứng lên chịch nữa.

Lúc thằng Miên chở cô đi, tụi nhân viên còn lại mới lục đục về, thằng nào thằng nấy say bí tỷ, chắc cả lũ mới rủ nhau đi nhậu quắc cần câu đây, kiểu này tối nay không biết lấy ai canh chừng đầm tôm nữa. Chỗ đầm tôm khá xa thị trấn trời cũng đã tối lắm rồi, dường như chỉ còn có cô Phương và thằng Miên băng băng trên đường trên chiếc xe cà tàng. Cô không còn ngại ngùng như cái lúc hắn chở cô đi nữa mà trên đường về, cô ôm hắn sát rạt, ép cặp vú vào lưng hắn. Đường đi tối thui, mắt không tỏ dám đâm đầu xuống ruộng, thằng Miên chạy xe mà nhấp nhấp mấy lần. Cô nghĩ thấy cũng nguy hiểm quá, biết vậy hồi nãy cô ở lại chỗ hắn luôn, sáng mai hãy về. Nhưng như thế thì ngại lắm, rủi có chuyện gì thì chết. Cả hai chạy một lúc mới đến thị trấn, đèn đuốc mới sáng sáng được một chút. Trời tối thui rồi nên hắn không ngại nữa, chở cô thẳng đến cổng khu tập thể luôn. Cô bước xuống xe. Lúc chia tay, mặt hắn chù ụ:
– Thôi… em về nha…

Cô Phương quay đi nhưng chợt nhớ ra gì rồi quay lại nói với hắn:
– Thực ra thì… khi nào rãnh… anh có thể ghé em chơi…
Thằng Miên nghe vậy thì mừng lắm. Nhưng hắn còn sợ sợ vì tính ra cô giáo vẫn là ‘ghệ’ của cậu chủ hắn, không biết lần sau cậu chủ có hào phóng để hắn chịch vậy không. Hắn ngần ngại:
– Làm vậy? Có tiện… tiện cho cô không?

– Ờ… hổng sao… chỉ cần anh báo em biết trước thôi… đừng đột ngột như bữa nay được rồi…
Thằng Miên muốn nhảy khỏi xe, nghe cô nói vậy cũng có lý. Bữa sau rủi thèm thèm, hắn có thể chịch lén cô cũng được mà. Cậu Cường nghe nói cũng nhiều mối, đâu phải chỉ có mình cô, đâu chơi với cô miết được, nghĩ đi nghĩ lại thì hắn cũng có cơ hội. Cô nói:
– Anh về cẩn thận… em thấy trời khuya… không đèn đường tối thui hà…

– Không sao… ơ – Hắn tính nói gì, nhưng chợt nhìn thấy mặt cô Phương đỏ đỏ, cứ liếc nhìn xuống đất, tự dưng hắn nãy ra một ý định táo bạo. Thằng Miên nói – Ờ… tính ra cũng nguy hiểm lắm… chạy không khéo cả người lẫn xe đâm đầu xuống ruộng luôn. Chắc anh… ơ…
Cô nói tiếp cái ý của hắn:
– … sao anh không kiếm chỗ nào nghĩ tạm… chờ sáng đường nhìn rõ rồi về…
– … vậy cũng hay… nhưng thị trấn này… anh đâu có quen ai…
– Vậy… vậy cũng khổ… thôi hổng ấy… lại… lại chỗ em nghĩ đỡ đi… sáng mai dìa…
Cù cưa nãy giờ cũng trúng ý, nhưng hắn vẫn sợ, hắn hỏi:
– Cũng được… nhưng liệu có phiền em không? Thằng học sinh đó…
Biết ý thằng Miên nói đến Cường, cô nói cho hắn an tâm:

– Hổng sao đâu… dạo này… nó… ý quên… ảnh cũng ít ghé ban đêm lắm… Tối nay chắc cũng đi chơi đâu đó rồi… chắc hổng sao đâu.
Thằng Miên nhớ đến cái mặt gớm gớm của Cường, cũng đúng, chắc cậu ta đêm nay không đến đâu. Nghĩ vậy nên hắn nói:
– Vậy thôi… cho anh làm phiền em một bữa nghen…
– … phiền hà gì… khách sáo quá hà…

Vừa nói, cô vừa quay đít ỏn ẻn đi lên. Thằng Miên vất đại cái xe máy vào bụi rậm rồi hí hửng chạy theo cô giáo. Lúc cô đi đến chân cầu thang là hắn đã chạy theo rồi. Không có ai, hắn sờ mông cô một cái. Cô Phương không nói gì để yên cho hắn sờ. Giờ thân hơn rồi, cô mới hỏi thăm hắn tên gì, hắn kể tên nhưng nói cô cứ gọi hắn là Miên như mọi người vẫn gọi hắn, vì nghe vậy hoài cũng quen rồi. Biết thằng Miên nhỏ hơn mình vài tuổi, nhưng vóc dáng hắn cao lớn, vượt trội nhìn cũng đàn ông lắm nên cô Phương gọi hắn là anh, xưng em cũng đỡ ngại hơn khi xưng hô vậy với Cường. Cô không kể chuyện của mình và Cường cho hắn nghe nhưng dặn hắn đừng nói ai nghe. Thằng Miên hứa với cô mà cười trong bụng, hắn ngu gì kể, kể ra thì cậu Cường chắc thủ tiêu hắn luôn. Mang tiếng là ở tạm nhà cô nghĩ ngơi đến sáng về nhưng thằng Miên và cô Phương có ngủ miếng nào đâu. Vô tới nhà là hắn nhào vô, bốc hốt cô liên tục. Thằng Miên nghĩ phận mình biết chừng nào mới có cơ hội được ăn nằm với một vóc dáng yêu kiều thướt tha như vậy nên giờ có cơ hội hắn phải tranh thủ từng phút từng giây. Nếu như là Cường, lúc trước khi ngủ lại chỗ Phương thì chịch cô chừng hai ba cái trong đêm là cùng, rồi hai cô trò mệt quá ôm nhau ngủ. Thằng Miên này khoẻ như trâu, hắn chịch liên tục, lật qua lật lại bắt cô chịch mọi tư thế. Nhiều khi mệt quá, cô ngủ thiếp đi, giựt mình dậy vẫn thấy hắn hì hục trên thân thể mình. Từ lúc bị ăn hăm doạ ở cổng trường, cô đi với hắn chưa đầy 24h đồng hồ mà không đếm nổi hắn đã chịch mình bao nhiêu lần.

Thằng Miên chịch cô đến gần sáng, thấy bất tiện nên tờ mờ sáng là mặc đồ bỏ đi. Cô nằm trên giường đơ ra như cái mền rách, thân thể bầm dập với sự cuồng nhiệt của hắn suốt đêm qua. Từ đó đến giờ chưa có bao giờ như đêm qua, Cô cứ nghĩ mình thức trắng đêm để chịch luôn đó chứ. Phải đến lúc mặt trời lên cao, cô mới nhỏm người dậy, dọn dẹp sơ mọi thứ rồi đi vào nhà tắm. Cô Phương tắm rửa chút xíu thì thấy máu bắt đầu ra từ trong người. Cô cũng tính được ngày mai là đến ngày đèn đỏ của mình nên mới để thằng Miên nó chơi dữ vậy, thoải mái vậy. Chắc có lẽ tại nó dọng cô mạnh quá làm rung tử cung nên kinh nguyệt nó đến sớm hơn. Cô tắm rửa sạch sẽ, mặc quần lót và băng vệ sinh lại, tìm cái gì ăn được chút xíu là hai mắt híp lại. Cô lên giường ngủ, cả ngày thứ bảy không đi đâu nổi luôn.

Lúc thằng Miên chạy xe về đến đầm tôm, loay hoay một chút là có điện thoại của Cường gọi xuống chỗ bàn của thằng quản lý. Cậu gọi hắn đến hỏi chuyện. Cường hỏi thăm ngày hôm qua hắn phục vụ cô giáo mình thế nào, thằng Miên không dám kể chi tiết, chỉ nói chung chung là phục vụ nhiệt tình, làm cô sướng lắm. Nghe cậu hỏi hắn vậy, hắn hí hửng chắc mẩm là chuyện tối qua hắn ngủ lại nhà cô giáo cậu không hay biết gì. Cường hỏi hắn có mang bao cao su như cậu dặn không, hắn ngập ngừng rồi thưa là có. Hắn nói nguyên có dãy bao cao su cậu cho hắn, hắn xài hết luôn. Cường nhẩm tính cả dãy cũng cỡ 12 cái, nghĩ thằng này sức trâu hay sao mà chơi nhiều dữ. Thằng Miên nó cũng nghĩ bụng, 12 cái thì nhầm nhò gì, tính kỹ suốt buổi hôm qua, hắn chịch cô giáo còn nhiều hơn thế, cô nằm đơ, te nòng luôn còn gì. Cuối câu chuyện, hắn không quên rối rít cảm ơn cậu chủ của hắn:
– Thiệt con cảm ơn cậu nhiều lắm, đã không trách phạt con còn cho con chịch ‘ghệ’ cậu nữa. Cậu biết không, còn mắc đụ cả tháng nay, thèm gái đau cả cặc nên bữa mới đánh liều hãm hiếp cổ. May nhờ cậu thương cho một bữa xả cạn láng sướng quá.

– Đụ mẹ… cái thằng… Tao biểu mày phục vụ ghệ tao mà mày nói làm như tao kêu mày đi đái, đi ỉa không bằng mà nói mắc này mắc nọ. Đúng là thứ vô học…
– Dạ… con lỡ lời… xin lỗi cậu… mà cậu ơi… sao tự dưng cậu cho con…

– Mày hỏi làm gì… tao làm gì có tính toán của tao. Phận mày biết khôn thì an phận, chớ có mà bép xép này nọ là chết với tao nghen…
– Dạ con biết… con không dám…
– Mày làm tốt… mai mốt tao có chuyện cho mày làm nữa… an tâm…
– Vậy hả cậu… con cảm ơn cậu nhe…
Nghe cậu Cường nói vậy, chắc tương lai hắn còn được sướng dài dài, quả là may hơn trúng số, chẳng những vậy, Cường còn nói:
– Tháng này tao nói ba tao tăng lương cho mày… coi như tao thưởng… vậy nghen…
Thằng Miên thiệt diễm phúc, cậu Cường chơi quá xộp. Hắn vừa sướng thân mà còn có tiền nữa, thiệt không còn gì bằng, hắn thiếu điều muốn lạy Cường luôn nhưng nói qua điện thoại nên không thể làm thế thôi.

Cúp máy xong, Cường ngẫm nghĩ, cậu cũng hứng quá. Đêm qua giờ đi chơi gái, cậu toàn lấy cái đoạn clip quay cảnh cô Phương chịch với thằng Miên ra coi, cậu ta cũng hứng, mà chịch gái xung quá trời. Giờ cũng định bụng qua nên cho cô giáo vài gậy nhưng Cường nghĩ lại. Thằng Miên có một bữa mà chịch cô đến 12 cái, chắc giờ cô ê càng, nó qua làm ăn chắc cô cũng mệt mà chả sướng gì. Thôi, nhịn một bữa đã, để thứ 2 đi học thêm rồi tính.

Cô Phương ngủ đến chiều tối thứ bảy mới dậy nổi, rệu rã cả người, cô ăn uống nghĩ ngơi ngày chủ nhật thì sáng thứ hai mới đi dạy nổi. Làm như thằng Miên chịch cô nhiều quá hay sao mà kỳ này tới tháng, cô ra máu nhiều hơn, làm lắm khi xay xẩm, mệt mõi luôn. Cô ước chừng với điệu này chắc phải bị gần tuần lễ mới xong. Cô không hiểu nổi mình nữa, chưa bao giờ cô thấy mình hoang dại mà… dâm dục… như cái bữa đi với thằng Miên. Đó giờ cô sống khép kín, dấu nhẹm bản thân mình sau lớp áo đạo đức của nghề giáo, giờ đây khi gặp Cường, rồi gặp thằng Miên, hai thằng đó, cô gọi là thằng cũng được vì ai cũng nhỏ hơn cô mà, cả hai bóc từng lớp, từng lớp cái gương mặt đạo đức giả tạo của cô, để lòi ra bên trong là hình tượng một cô gái cô đơn, luôn thèm khát nhục dục. Điều đó, với cái xã hội này là điều sai trái, nhất là ở địa vị của cô khi làm chuyện đó với Cường, hay cả với thằng Miên nữa. Đến giờ chưa có chuyện gì đáng tiếc xảy ra, nhưng rủi một ngày, tai vạ bất ngờ ập tới, cô biết tính làm sao. Ngày nghĩ không có ai bên cạnh, cô lại nghĩ ngợi lung tung này nọ, tự hù doạ bản thân mình.

Sáng thứ hai cô lên lớp, nhưng không dạy lớp thằng Cường mà là một lớp khác. Mọi khi vào lớp cô không chú ý gì đâu nhưng hôm nay cô liếc liếc vì cô biết lớp này thằng Dương đang học. Cô nhanh chóng nhận ra nó. Mặt mũi nó nhìn vẫn còn bầm bầm do hậu quả mấy cú đánh của thằng Miên. Bữa nay cô dạy không được tự nhiên, mồ hôi cứ đổ, mặt cứ đỏ đỏ. Cái ánh mắt thằng Dương nó nhìn cô, thằng nhóc đó như nhìn xoáy vào bộ áo dài của cô, làm cho cô thấy nhồn nhột một cách khó tả. Cô biết thằng này từng ngắm được cô lúc cô trần truồng, giờ nhìn cô chắc nó đang tưởng tượng ra cái cảnh ấy. Nó cũng thừa sức biết chuyện cô đã làm với thằng Miên, không biết nó nghĩ cô như thế nào nữa. Cô vẫn nhớ lúc cô biểu thằng Miên tha cho nó, nó vẫn nhìn cô thèm thèm, thằng Miên đoán chắc nó cũng muốn cô, lúc đó cô không tin đâu, bữa nay lên lớp, nhìn cái kiểu nó địa mình, dần dần cô nghĩ chắc chuyện đó là sự thực. May mà cuối cùng thằng Dương nó chỉ nhìn thôi, nó cũng lễ phép chả dám làm gì, cô cũng đỡ sợ, dạy học kiểu này làm cho cô căng thẳng quá, căng hơn lúc dạy kèm cho Cường nữa.

Buổi chiều thứ hai Cường đến lớp học thêm khá sớm, biết chuyện cô giáo tới tháng, cậu ta có vẻ thất vọng lắm. Nhìn thấy cậu ta thèm, tự dưng cô cũng ngài ngại, cô hẹn với cậu ta khi nào hết cô sẽ cho cậu ta hay, lúc đó tha hồ cho cậu ta thoả mãn. Thằng Cường thấy dường như trời cũng trả báo công bằng, tuần trước là cậu ta chủ động cho cô thèm, tuần này đến phiên cậu ta hứng thì cô lại phải để cậu ta thèm. Dù là hơi khó chịu nhưng Cường vẫn học, không bỏ về. Suốt buổi học, cô trò không khoả thân, chỉ mặc hơi gợi cảm chút xíu thôi. Cậu ta không chịch được cô thì bắt cô quỳ đó cứ bú cho cậu ta lúc cậu ta trả bài. Cô Phương giờ không ngần ngại, cô tỏ ra cũng thích thú lắm, cô bú mút dương vật cậu ta cả buổi rất say sưa, và dĩ nhiên khi cậu ta xuất ra, cô mút rất sạch, nuốt trọn vẹn không sót tý nào, mút xong còn liếm sạch cho Cường nữa. Cường không nghe cô nhắc đến chuyện bị thằng Miên uy hiếp, cậu ta nghĩ chắc cô cũng muốn dấu cậu ta. Ý cậu ta cũng hơi giận. Đúng là đàn bà con gái, thèm cái gì không biết chứ thèm đụ là cái chắc. Kiểu này chắc cũng thích thích thằng Miên rồi nên mới dấu không cho cậu ta hay. Cường chống mắt để yên coi thế nào. Cậu ta tỏ ra bình thường, cuối buổi học còn tiếp tục đóng tiền học cho cô nữa. Không mần ăn gì được nên Cường học tới chiều là về không nấn ná lại thêm.

Mấy ngày Phương bị đèn đỏ là mấy ngày Cường học hành khá nghiêm túc. Mỗi ngày Cường đến khoản tầm giờ chiều, học chừng 2h là về. Không biết cậu ta có khó chịu không chứ cô Phương thì thấy cũng vui vui, đến giờ cô mới sống trọn vẹn được với cái nghề giáo. Mấy bữa dạy sau cô ăn mặc bình thường, Cường cũng vậy, chỉ lắm khi nóng quá thì cậu ta cởi áo ra thôi. Thi thoảng Cường cũng có sờ vú cô này nọ, hoặc giả cậu ta kêu nứng quá nhờ cô sục và uống tinh trùng dùm, cô thấy đến giờ đó chỉ là chuyện nhỏ. Cậu ta thăm chừng cô rất dữ, ngày nào cũng hỏi Phương chỗ đó còn ra máu không, rất háo hức chờ đến ngày Phương được giải phóng khỏi cái miếng băng chết tiệt kia.

Nói về công việc của Phương. Cô chuyển đến trường dù chỉ hơn một tháng nhưng thành tích của cô cũng khá nổi bật, thầy cô trong trường ai cũng khen ngợi cô. Cô có chuyên môn tốt, dạy học sinh dễ hiểu và nói thì học sinh nghe lời, điển hình như chuyện thằng Cường Đô La, từ hồi cô dạy, cậu ta không quậy phá trong trường nữa, bắt đầu học hành khá nghiêm túc. Người ta có hỏi cô bí quyết, cô không dám nói ra, không dám nói là có dạy Cường học thêm ở nhà. Cũng có người để ý Cường hay đến nhà cô, cô chỉ bảo thi thoảng cậu ta cũng tới hỏi bài thôi. Cô cũng dặn Cường đừng khoe cái chuyện có học thêm với cô, nhiều khi không được lợi ích gì còn mang rắc rối. Lúc đầu Cường khó chịu, cậu ta không thích dấu dấu diếm diếm này nọ, nhưng cô năn nĩ quá Cường cũng phải nghe, hứa không kể chuyện có học thêm với cô.

Dạo gần đây ngoại trừ Cường, cô Phương còn hay chú ý đến một thằng học sinh nữa, là Dương. Tự nhiên chả hiểu sao cô tò mò hỏi thăm cô chủ nhiệm của nó. Gặp ai hỏi thăm về thằng Dương, cô đều nhận được lời khen, trái với chuyện khi hỏi thăm về Cường. Có vẻ như ai cũng có ấn tượng tốt về thằng Dương, nói nó ngoan, nhà nghèo, nhưng chịu khó học tập, phấn đấu vương lên. Ấn tượng ban đầu của cô về thằng Dương chỉ có từ cái hôm nó đi ăn trộm tôm, sau nghe mọi người nói về nó, cô cũng dần dần thay đổi suy nghĩ. Nó cũng cao ráo, tuổi nhỏ nhưng chắc do có lao động cực nhọc nên tướng tá cũng phát triển. Thằng Dương dù nhỏ tuổi hơn cả Cường luôn nhưng nhìn nó sương gió, khắc khổ, đen đúa hơn Cường nhiều, không thể bì với một cậu công tử con nhà giàu về cái khoản nhan sắc được. Ai cũng nói nó ngoan, Phương công nhận là bề ngoài nhìn thằng nhóc này nó hiều hiền, nhưng ở nó cô vẫn thấy có cái gì đó kỳ kỳ, là cái ánh mắt của nó. Từ hôm đó trở đi, cô luôn cảm thấy nó hay địa địa nhìn mình, nhìn trên lớp không chán, mỗi khi ở trường, lắm khi lơ đãng quay qua quay lại Phương lại thấy nó kiếm cớ tò tò đứng gần cô. Cường thân với cô vậy nhưng trên trường chỉ hay liếc nhìn cô chút xíu thôi, chứ chưa bao giờ nhìn cô, theo cô đến cái kiểu si mê, say đắm như nó được.

Mọi chuyện cứ diễn ra như vậy đến cái hôm cô Phương bắt đầu dứt kinh. Sáng sớm, kiểm tra thấy không còn ra máu nữa, cô định bụng lúc đi dạy sẽ tìm cách nói cho Cường biết. Đến khi giáp mặt cậu ta trên lớp, cô lại thấy mình dở hơi đến nhường nào. Cô tự nghĩ không lẽ bây giờ tự dưng khi không lại đến bảo với cậu ta là cô đã hết kinh rồi, nó… nó kỳ cục thế nào ấy. Nghĩ đi nghĩ lại cô quyết định không nói, dù sao thì chiều nay lúc đến nhà cô học, thể nào thằng Cường kiểm tra một phát là biết ngay, không chừng lúc đó cậu ta… cậu ta còn cuồng dâm lên ấy chứ. Cô tự trách mình sao thấy hư hỏng quá. Hôm nay cô tan tiết sáng muộn, cũng là lúc tan trường. Khi ra về thằng Cường còn nhân lúc không ai chú ý ở cổng, vỗ nhẹ mông cô một cái làm cô giật cả mình vì xấu hổ, may mà không ai để ý. Cậu ta phóng xe về còn cô định đi bộ thì cô trưởng bộ môn đã gọi với theo. Hôm nay có một giáo viên nghỉ đột suất nên định nhờ cô dạy thế cùng môn học vào đầu giờ chiều. Cô thấy không bận bịu gì từ trưa đến chiều nên đồng ý. Giờ chuyển từ lớp sáng sang lớp chiều chỉ có mấy tiếng thôi, cô mà về nhà ăn cơm, thay đồ cũng chẳng nghĩ ngơi được bao lâu nên bữa nay cô ăn tạm gì đó rồi quay lên trường sớm luôn. Cô lên thẳng trường vào phòng giáo viên ngồi chơi tý xíu đến chiều là dạy luôn. Suốt khoản cách từ lúc ra khỏi cổng trường, đi ăn rồi quay về trường, Phương dường như cảm thấy điều gì đó lạ lạ. Không biết có lầm lẫn không chứ Phương nghĩ hình như có ai đó theo dõi mình. Vào phòng giáo viên ngồi nghĩ, cô cứ loay hoay qua lại nhìn ngó xung quanh. Linh cảm của phụ nữ rất nhạy, cô không biết rõ nhưng đoán chắc có ai đang theo dõi mình. Điều đó làm cô thấy sợ sợ vì lúc này ở trường khá vắng, chẳng có ai. Thấy khó chịu quá, cô Phương nghĩ ra một cách. Cô rửa mặt rồi ra khỏi phòng giáo viên đi dạo một vòng quanh trường. Trường này được nhà nước mới đầu tư xây lại nên cũng khá khang trang. Cô đi thong dong một hồi rồi leo lên mấy phòng học ở tầng trên. Cả trường có 3 tầng, cô leo đến tầng trên cùng thì bất ngờ rẽ ngoặc vào một lớp học rồi nấp ở cửa. Quả nhiên cô không phải chờ lâu, một bóng áo trắng học sinh hớt hãi chạy từ phía sau lên ngó dáo dác. Bất thần cô nhảy ra từ lớp học, vỗ vai rồi hỏi:
– Ai đó!?

Học sinh mặc áo trắng quay lại, ánh mắt cũng hơi hoảng, ánh mắt quá quen thuộc.
– Em… Dương… em… sao em theo dõi cô?
Đó là thằng Dương, thằng học trò ngoan trong mắt mọi người. Bị cô bắt gặp, nó hoảng hốt nhưng giờ cô đã đứng ngay sau lưng nó, nó chẳng chạy đi đâu được, nó lắp bắp:
– Em… em…
– Dạo này có cứ thấy ai theo dõi mình… đừng nói là em nha…
Cô hỏi đến đó, thằng nhỏ tiu nghỉu xoa tay cúi đầu:
– Dạ…
– Em… tại sao em lại làm vậy? Cô nghe mọi người nói em là đứa ngoan mà…

Thằng Dương mặt đỏ lựng, đứng cúi đầu xấu hổ, thành thực nói:
– Em… em xin lỗi cô, em không cố ý. Nhưng cái bữa gặp cô ở đầm tôm… vô tình nhìn thấy cô… em cứ thấy sao sao ấy. Mấy ngày nay ngày nào cũng vậy, em học hành, ăn ngủ đều không được, suốt ngày cứ mãi nghĩ đến… đến cái cảnh lúc… lúc cô trần truồng… nên hổm nay… em… em hay đi theo sau cô… để… để tìm lại cái cảm giác ấy. Em muốn nhìn…
Thằng nhóc nói thật lòng, làm cô cũng thấy sao sao ấy khi nó nhìn vào ngực cô. Cô xấu hổ muốn đỏ mặt, cô lắp bắp nói:
– Em… em… sao em dám nói vậy?

– Dạ… em… em biết vậy là hỗn… Cô tốt bụng… bữa hổm đã cứu em rồi… em… em không nên có những ý nghĩ đó… nhưng… nhưng sao em kềm chế không được…
Nó nói mà cô Phương có để ý thấy nó cứ lấy tay che che chỗ cái đũng quần. Theo kinh nghiệm ít ỏi mà cô mới học được mấy tháng nay, chỗ đó của nó chắc đã u lên một cục rồi. Cô đứng đó, buông vai nó ra, giờ đến phiên cô đứng cúi đầu xấu hổ. Thằng Dương nó cứ rối rít xin lỗi, nhìn có vẻ rất tội nghiệp, nó nói:
– Cô… cô đừng nói chuyện này cho ai nghe… em… em xin lỗi…

Vừa nói nó vừa lách người qua khỏi cô, tính bỏ chạy đi. Cô thấy cái mặt nó cũng tội tội, chẳng hiểu sao, cô lại nghĩ ra một ý nghĩ điên rồ, cô gọi nó:
– Dương… em đứng lại…
Thằng nhỏ nghe cô gọi dựt dọng thì khựng lại, nó líu ríu: – Dạ… cô…
Cô Phương xoay lại, bạo dạn hỏi nó: – Em muốn nhìn… nhìn cô thiệt sao?
Thằng nhóc chưa hiểu ý cô, nó trả lời đầy sợ hãi:
– Xin lỗi cô, từ rày em không dám nữa!
Thấy nó chưa hiểu ý, cô mở đường nói:
– Nếu… nếu cô cho phép em nhìn thì sao?
– Em… em…
Thằng nhỏ lắp bắp, hình như không tin chuyện mình vừa nghe thấy. Cô nhìn quanh rồi nói:
– Đi theo cô vào lớp… nhanh…
Nói xong cô xoay đi. Thằng nhóc luống cuống đi theo sau lưng. Vào chỗ phòng học, tim cô đập thình thịch, cô chẳng hiểu mình đang làm gì nữa. Hổm rày lúc đèn đỏ, người cô lúc nào cũng khó chịu, ngực thì cứ sưng lên, cô không còn dấu diếm nữa mà luôn khát khao ham muốn. Cô nói:
– Em khép bớt cửa lớp rồi lại đây… cô… cô cho coi!

Thằng Dương nữa tin nữa ngờ nhưng vẫn quay ra khép cáicửa lớp lại. Nó leo lên cái bục trên bàn giáo viên, nơi cô đang ngồi. Cô Phương nhìn quanh thấy không có ai thì từ từ cở cái hàng nút bên hông cái áo dài mình đang mặc. Nãy giờ cô không bật cái quạt trong phòng làm trong này nóng nực, cả cô và nó đều đổ hết cả mồ hôi. Cô nghĩ thằng nhóc cũng tội, chắc cái kiểu mới thấy con gái đẹp như cô khoả thân một lần nên giờ ham. Cô không giúp nó kiểu này, nó cứ tò mò, rình rập rồi không khéo có ngày cũng có chuyện. Nó là đứa học ngoan, chịu khó, lỡ có gì thì lại khổ cho ba mẹ nó. Cô tự bào chữa cho hành động điên rồ mình đang làm. Cô cởi hàng nút ra, rồi vén tà áo dài sang một bên, lộ nguyên cả vùng ngực đang được cái lót nó đẩy lên. Hai mắt thằng Dương muốn lòi ra ngoài, miệng nó há to. Cô bấm cái nút giữa áo ngực làm hai bầu áo bung ra, vú cô sổ ra ngoài. Trong lòng cô rạo rực như đang có lửa đốt, dâm thủy hình như cũng ra tự nãy giờ mà không cần kích thích như mọi khi. Thằng Dương đứng chết trân như Từ Hãi. Cô đỏ mặt lên tiếng hỏi nó:
– Đó… thích thì nhìn cho đã đi… mai mốt đừng đi rình mò người ta nữa… biết hông?

Thằng Dương đứng xáp lại, đứng yên nhìn chằm chằm vào vú cô. Bất giác, nó đưa tay lên chưa đợi cô cho phép đã dùng tay rờ vào cặp vú đang săn cứng của cô. Lúc nó bóp vú cô, cơ thể cô như bùng nổ, dâm thủy ứa ra chảy ướt cả quần sịp. Cô nói:
– Em… em…
Nó hoảng hồn giật tay lại. Nhưng cô quay mặt đi, lại nói:
– Thôi… lỡ sờ rồi… sờ đại đi… nhẹ tay thôi đó… đừng bóp mạnh cô đau…
– Dạ!

Thằng nhóc tiếp tục đưa hai tay lên thưởng thức vú cô. Tay của nó hơi chai giống như bàn tay thằng Miên, lúc sờ hơi nhám, không mịm màng như Cường. Nhưng thằng nhóc này nó sợ cô, nên sờ vú nhẹ, nó mân mê như thể cái gì đó trân quý lắm. Nó sờ một hồi thấy hai vú cô cứng lại, đầu ty săn thít lên thì ngạc nhiên lắm, nó có vẻ thích thú khi khám phá. Nó làm một hồi cô thấy nhột quá, cô lấy tay đẩy nhẹ nó ra:
– Thôi được rồi… nhột quá…

Thằng nhóc không dám chống cự, cô đẩy tay nó ra thì nó cũng rút tay ra. Nó cúi đầu cứ cảm ơn cô, hai tay nó che che chỗ đũng quần. Cô định cài áo ngực lại nhưng nhìn cái đũng quần nó, tự dưng cô nuốt nước bọt cái ực, cô không kiểm soát nổi mình, cô chỉ vào đó và hỏi nó:
– Cái đó… em… em có muốn cô giúp không?
Thằng nhóc nghe vậy thì mắc sáng rỡ, nó nói:
– Thiệt hả cô… được vậy thì mừng quá… hổm rày… nó cứ… cứ thấy này… em… em khó chịu.

Cô đoán thằng học sinh tội nghiệp chắc cũng nứng rồi, cô ngăn không cho nó ca cẩm cái điệp húc cảm ơn nữa mà kéo nó lại gần. Cô rời khỏi ghế giáo viên, quỳ xuống ngay chân nó. Cả nó và cô cùng nhau kéo cái khoá quần, rồi cô giúp nó lôi cái khúc thịt kia ra khỏi quần nó. Dương vật của thằng Dương không bự bằng thằng Miên, chắc là cũng dài cỡ cái của thằng Cường thôi, nhưng hình như bề rộng của nó hơi bự tí xíu. Cô cầm nó bằng tay thì thấy nó nóng nóng, đầu khất rĩ chút nước nhờn, ở gốc dương vật cũng có lông nhưng cũng lưa thưa thôi. Cô cầm dương vật nó vuốt nhè nhẹ. Thằng Dương sướng quá ngữa cô rên rĩ, cái rên giống như của thằng Cường khi cô bú cu cho cậu ta. Thấy tội tội, cô cũng há miệng ngậm dương vật cho nó. Cô thực hành cái kiểu bú mà thằng Cường dạy cho cô, nhưng lần này là trên mẫu vật thí nghiệm khác. Cô vừa bú, vừa sục nhẹ ở gốc. Cô bú, sục chừng ít phút thì người thằng Dương giật mạnh. Nó lấy tay ôm đầu cô, chà vào hạ bộ nó. Cô biết chuyện sắp xẩy ra nên sục nhanh, mút mút dương vật nó chờ đợi. Thằng Dương cứng người, thở mạnh, tinh dịch nó xịt xối xả vào miệng cô giáo. Nó ôm cứng bắt cô cúi xuống bú. Cô không chỉ ngậm dương vật nó trong miệng, tinh dịch xịt vào cô cũng nuốt ừng ực, như đang uống nước, như một thói quen. Xuất tinh xong, cô nhả dương vật nó ra khi chỉ nó đang thun lại. Nó ngã ra dựa lưng vào cái bảng thở hổn hển. Cô chùi sạch vết tinh dịch dính trên mép miệng mình rồi từ từ cài áo ngực, áo dài lại. Nó có vẻ sướng, hào hứng nói:
– Cảm ơn cô… em sướng quá… thích quá cô ơi… nào giờ chưa bao giờ sướng vậy?

Cô chỉ bú cho nó thôi mà làm như là đã ban cái ơn nào lớn lắm vậy. Thằng Cường mỗi lần cô bú xong chỉ nhếch mép khen cô vài câu là cùng, đâu có cái kiểu hàm ơn khủng khiếp như nó vậy. Cô nhắc nhở nó:
– Thôi… lo mặc quần lại đi kìa…
Hai cô trò mặc quần áo lại chỉnh tề. Rồi cô hỏi nó:
– Sao hả… đã thoải mái chưa?
– Dạ… em thích lắm… cảm ơn cô…
– Thôi em đừng nói vậy. Nhớ là đừng làm vậy nữa… mai mốt lo học hành đi nhe chưa…
– Dạ… em biết rồi cô.
– … và đừng… đừng nói ai hay đó nhe…
– … dạ… chuyện này là dĩ nhiên…
– … uhm… ráng học ngoan… mai mốt có gì cứ nói cô hay… đừng núp núp ló ló vậy…
– Dạ… cô tốt bụng quá… cô đẹp… dạy giỏi mà còn tốt bụng nữa…

Nó tâng bốc cô mà làm cô thấy ngượng quá chừng. Hai cô trò mặc quần áo bình thường rồi nên không ngần ngại nữa, cả hai cùng nhau tản bộ xuống lầu. Trên đường đi, cô cũng tranh thủ hỏi thăm hoàn cảnh nó. Nhà nó nghèo ở tận trong xã lận, ba má nó đi làm thuê trên thị trấn, cũng ít khi về cái chòi xiêu vẹo. Nó cũng lang bạt ở trên thị trấn với ba mẹ nó, thi thoảng thì đi phụ việc, góp tiền cho gia đình, lâu lâu cả nhà nó mới trở về căn chòi ở dưới xã. Cô hỏi thăm nó rồi cũng đến lượt nó hỏi thăm cô, nó không còn ngần ngại nữa nên hỏi thẳng:
– Thằng Miên hồi bữa ở trại tôm của thằng Cường… cô quen nó hả cô?
Cô mắc cỡ đáp:
– Ơ… thì quen… là bạn cô thôi… em… em cũng thấy rồi đó… còn hỏi nữa…

Đang nói tự dưng cô sựng lại, cô đứng lại quay qua hỏi nó:
– Em nói trại tôm… trại tôm của ai… trại tôm nào…
– Thì cái trại mà hôm bữa em gặp cô chứ trại nào?
– Em… em nói nó của ai…?
– Thì… thì của nhà thằng Cường…
– Cường nào?
– Thì thằng Cường Đô La, hình như cô cũng dạy lớp nó mà…
– Trại tôm đó là của nó hả?
– Ừa… của ba nó… ba nó là chủ mấy trại tôm lớn, mẹ nó bán vàng, bộ cô không hay hả…?
Nhận thông tin đó của thằng Dương cô hơi hoang mang. Cô ngẫm nghĩ, nếu chỗ đó là chỗ của ba thằng Cường, thằng Miên làm ở đó lâu vậy không lẽ không biết. Nếu thằng Miên biết, thì nó chính là người làm của thằng Cường… sao mà hôm đó khi hãm hiếp cô, hắn không nhận ra. Hắn và thằng Cường cũng giáp mặt nhau rồi, không lẽ không biết. Cô ngờ ngợ và thấy điều gì đó không hợp lý ở đây, giống như kiểu đang bị vào tròng bởi một âm mưu nào đó… âm mưu của thằng Cường. Cô mãi lo suy nghĩ mà đi xuống đất hồi nào không hay.

Chia tay thằng Dương một hồi là học sinh bắt đầu vào trường, cô lại dạy tiếp lớp chiều. Suốt cả tiết dạy đầu óc cô cứ đâu đâu, nghĩ ngợi mãi mọi chuyện, thấy hình như bị thằng Cường xí gạt hay sao ấy. Cô ấm ức quá, cả buổi chiều không yên.

Đến đầu giờ chiều, thằng Cường đến nhà cô học như mọi khi. Hôm nay cô mở cửa đợi hẵn cậu ta, cô mặc quần áo chỉnh tề và nhìn mặt có vẻ nhăng nhăng. Cường đi vào nhà vô tư hỏi:
– Chào em… chuyện gì mặc mày chù ụ vậy?
Cô giận quá, hỏi thẳng cậu ta:
– Cường… em… hỏi anh… chuyện thằng Miên… là anh sắp đặt phải không?
Cường hơi ngạc nhiên, cậu ta lắp bắp:
– Thằng Miên… thằng Miên nào…

– Thì thằng Miên ở trại tôm của ba anh chứ thằng Miên nào… anh… anh xếp đặt cho nó hãm hiếp em… rồi chơi em phải không?
– Ơ… không có… ơ thì… cũng đúng…
– Anh nói sao em không hiểu?
– Ơ… mà ai nói em nghe chuyện này… bộ thằng Miên nói hả?
– Không… không phải nó… anh đừng hỏi… vậy đúng là chuyện thằng Miên… anh là tác giả?
– Ơ thì phải?
– Sao anh dám làm vậy?
– Ơ anh…
– Sao anh gạt em?

Thấy cô có vẻ giận dữ, thằng Cường cũng sợ, cậu ta nói:
– Em bình tĩnh… tại anh thấy em thích… nên anh mới biểu nó chơi em…
– Anh… sao anh dám nói vậy? Anh nghĩ em là loại người nào… sao lại tuỳ tiện kêu người ta chơi em… anh biết… anh biết làm vậy em sợ lắm không…
– Thôi em đừng xạo… anh thấy em bị thằng Miên chơi cũng sướng quá trời…
– Làm gì có chuyện đó… lúc nó hãm hiếp em… em sợ lắm anh biết không?
– Em xạo quá đi… coi nè…
Vừa nói Cường vừa lấy máy ra cho Phương coi cái đoạn mà cậu ta quay khi thằng Miên nắc cô rồi xịt tinh dịch lên mặt mũi của cô. Cô giận hơn:
– Anh… anh quay phim em ah…?

– Thì quay làm kỹ niệm thôi… em làm gì dữ vậy?
– Sao anh nỡ đối xử với em như vậy?
– Đối xử sao… anh cho em sướng quá rồi… anh còn chưa nói… em nói làm gì?
– Anh… anh nói vậy mà nghe được hả… anh nghĩ em là loại người gì… bộ cho ai chơi em cũng được sao. Hay là… anh thấy em vậy rồi… anh coi thường em đúng không?
Thằng Cường bực bội:
– Không… trời ơi… hôm nay em làm sao vậy… em nói chuyện gì đâu không vậy?

Cả hai tranh luận dữ dội, cô Phương mắng Cường, lúc đầu cậu ta còn nhịn, về sau nóng gà chửi lại cô. Cô mắng Cường nói dối, Cường bảo cô đạo đức giả, dâm lắm mà còn bày đặt. Lúc Cường nói vậy thì cô không nói gì nữa, chỉ ôm mặt khóc nức nở. Cô khóc dữ quá làm thằng Cường nhìn cũng bực bội. Cậu ta định chạy lại ôm cô an ủi nhưng cô xô cậu ta ra. Cường tức tối mắng cô thêm vài câu rồi quay ra bỏ đi, để lại cô một mình khóc lóc trong phòng.

Từ hồi về Miệt Thứ dạy học, gặp thằng Cường đời cô như bước sang một trang mới. Những đam mê, dục vọng cô có được đều do cậu ta khai phá. Cô lớn đầu lớn tuổi nhưng vẫn ngây thơ khờ dại, cô thấy mình thật ngu ngốc, như món đồ chơi trong tay Cường vậy. Hổm rày vừa dạy học, vừa thoả mãn sinh lý cho cậu ta, cô không nghĩ ngợi gì cả, nhưng điều đó là sai trái, là nhơ nhớp so với đạo đức nhà giáo. Chính cô cũng sai nên mới trượt dần vào đam mê không lối thoát. Giờ biết mọi chuyện, rõ ràng là Cường coi thường cô, chỉ chơi đùa với cô thôi. Cô mắc cỡ quá, cô xấu hổ quá, một nhà giáo mà lại đi làm ba cái chuyện như vậy.

Cô ngồi trong phòng khóc lóc tý thì mấy cô giáo tầng dưới chạy lên. Họ nói nghe tiếng cô cãi nhau với ai, rồi chạy lên thấy cô khóc nên hỏi thăm. Cô không dám nói ra với ai, bảo họ không có chuyện gì để họ về nhà. Cô thấy ở trong phòng thế này không tiện nên cô khoá cửa đi ra ngoài. Trời bên ngoài đang về chiều, gió thổi mát mẻ không còn nóng nực nữa. Cô đi vòng quanh vừa tự suy nghĩ. Cô cứ tức cái chuyện Cường nói cô thích lắm mà làm bộ, chắc cậu ta coi thường cô lắm, nghĩ vậy mà nước mắt cô cứ ứa ứa ra. Cô đi một hồi đến chỗ con sông lớn của thị trấn, chỗ này có cái cầu dây văng đẹp nên chiều chiều người ta hay ra đây ngắm cảnh. Cô đứng đó xớ rớ một hồi thì nghe tiếng ai gọi:
– Cô Phương… cô Phương…
Cô quay qua thì thấy thằng Dương đang vẫy vẫy tay chào cô. Thằng nhóc đang cầm một cái rổ trái cây, lại gần thấy cô thì hỏi:
– Ủa… có chuyện gì vậy? Cô khóc hả?

Cô quệt nước mắt chối rồi hỏi lại nó:
– Đâu có… chắc bụi nó bay vô mắt cô thôi… Còn em… làm gì ở đây vậy?
– Dạ… em phụ ba mẹ bán hàng ở đây… chỗ này người ta hay tới chơi nên bán được lắm…
Cô chào rồi lướt qua nó vì thằng Dương hình như còn bận bán hàng. Cô đi đến chỗ cái cầu treo, đứng đó ngắm nhìn dòng sông. Cũng lâu rồi từ hồi đến đây dạy, thứ bảy chủ nhật cô không đón xe về thăm mẹ, chắc bà nhớ cô lắm. Nghĩ đến mẹ, cô lại ứa nước mắt. Đang lúc đó đột nhiên thằng Dương lại xuất hiện, chìa khăn giấy cho cô. Cô lấy lau tạm rồi nói:
– Cảm ơn em. – Nhìn không thấy cái rổ của nó cỏ hỏi – Ủa… em không bán nữa hả?

– Em để mẹ em bán rồi… lại hỏi thăm cô thôi. Cô có chuyện gì buồn hả? Nói em nghe đi…
– Thôi ngại lắm… cô không nói đâu…
– Cô cứ nói đi… nhìn cô vậy em không yên tâm. Hay là… em chở cô đi vòng vòng cho mát nhé.
Cô nghe vậy thì xua tay nói:
– Thôi không cần đâu… để cô một mình được rồi…
Thằng Dương không thèm nghe, nó chạy một nước đi lại chỗ gần đó của người quen, nói một hồi rồi lấy chiếc xe đạp ở chỗ đó chạy lại cầu. Nó nói:
– Cô lên đi!

Thấy thằng nhóc nhiệt tình, cô không nỡ từ chối làm nó quê mặt. Cô leo lên xe đạp ngồi sau cho nó chở. Cái thằng coi ốm yếu vậy mà khoẻ, nó đèo cô trên xe đạp mà chạy băng băng. Xe chạy làm gió thổi mát, lòng cô lại dịu trở lại. Lúc đầu cô còn ngại nhưng khi thằng Dương nó chạy qua khỏi chỗ đông người, cô cũng vịn eo nó, rồi sau ôm nhẹ nó luôn. Nó chạy một vòng quanh thị trấn nhỏ bé, xung quanh những con đường. Nó chạy xe đạp chở cô mà nó làm thinh cũng không quay qua hỏi hang gì cô, cô cũng không nói gì với nó. Đột nhiên, nó hỏi:
– Cô ơi… em chở cô ra chỗ bờ sông ngồi hóng gió cho mát nghen!

Cô nhìn lại thấy thằng nhóc nãy giờ chở cô cũng nặng, mồ hôi vươn trên trán nó, ướt đẫm cả lưng nồng nặc. Nghĩ nó cũng tội, cô gật gật đầu. Vậy là nó quay xe hướng về phía bờ sông. Đoạn thằng Dương chở cô đi nó nằm ngoài rìa thị trấn, nó chạy xuyên qua đám ruộng của người ta đến bên dòng sông, chỗ này có cái mô đất cao cũng sạch sẽ. Nó dừng xe lại cùng cô ngồi xuống ngắm trời chiều tà trên bờ sông. Nó thao thao giới thiệu:
– Chỗ này là Xẻo Rô, chạy mấy chục km nữa là ra biển…

Thằng nhỏ có vẻ tự hào kể về nơi mình sống. Trong lúc nó kể cô nhìn xung quanh, chỗ này thiệt yên tĩnh, cây cối rậm rạp cao vút, cũng kín đáo và lãng mạn. Giờ cô mới lên tiếng:
– Dương à… cô hỏi em cái này?
– Dạ… cô nói đi!
– Em thấy cô ra sao?
– Dạ… thì cô đẹp… trong trường ai cũng nói vậy hết đó…
– Không phải chuyện đó… ý cô là… em thấy con người cô sao?
– Dạ… cô hỏi vậy em không hiểu?
– Thì… thì lúc ở trại tôm… em nhận ra cô… em thấy cô ra sao…
– Dạ nói thiệt… lúc đó em sợ bị đánh… nhưng… nhưng nhìn cô em quên hết trơn… tướng cô đẹp quá chừng… em chưa thấy ai đẹp như vậy…
– Em có nghĩ cô là người không đàng hoàng không?
– Không có… sao cô lại nghĩ vậy?
– Cô không biết… cô sợ em nghĩ vậy…
– Em đâu dám đâu cô. Hôm bữa cô giúp em mà… rồi hồi trưa nữa… cô thương nên cô mới giúp em… em đâu dám nghĩ xấu về cô đâu…

Thằng Dương luôn thiệt tình, nói chuyện thật thà. Cô nghĩ nó không biết gì cả nên hỏi hang nó cũng chẳng được gì, vậy nên cô không nói mấy chuyện đó nữa mà chỉ tán gẫu với nó thôi. Tự dưng giờ này cô thấy mình can đảm lắm, không nhút nhát như mọi hôm nữa. Ngồi đây với thằng Dương, mùi mô hôi của nó nồng nực làm cô thấy khắp người rạo rực luôn. Mới đầu nó không dám ngồi sát cô quá, về sau hai cô trò nói chuyện, ngồi sát rạt lúc nào không hay. Cô nhìn qua nó, thấy nó có vẻ mắc cỡ lắm, nhìn cũng dễ thương. Chợt, cô nói với nó:
– Dương à! Em ôm cô được không?

Thằng nhỏ quay lại nhìn cô, nhưng mắt nó sáng rỡ, nó gật gật đầu: – Dạ được!

Nó chủ động ôm choàng cô theo yêu cầu. Cô ngã người, nằm nghiêng nghiêng lên đùi nó. Cô kéo đầu nó cho cúi xuống, hôn lên môi nó. Thằng nhóc có vẻ bất ngờ, nhưng nó rất thích thú với nụ hôn cháy bỏng của giáo nó, nó không ngại ngùng gì mà hôn lại cô luôn. Nó nhắm mắt tận hưởng sự sung sướng khi lưỡi cô đi xuyên qua miệng nó và chui tuốt vào bên trong rà rà tìm lưỡi. Thằng nhỏ coi vậy chứ cũng thông minh, lúc cô hôn nó thì tay nó đâu chịu ở không, nhè nhẹ đặt lên một bên vú trái của cô và xoa nhè nhẹ. Cô không hiểu nổi nữa. Hôm nay cô cảm giác thèm khát làm chuyện đó lắm. Hôm nay cô chỉ muốn làm chuyện đó với thằng Cường thôi, nhưng chuyện gây gổ làm cho nó giận, bỏ đi. Cô khóc, cô buồn lắm. Giờ gặp thằng Dương như cái phao trong lúc buồn, cô nhắm mắt, chắc sẽ làm càng với nó luôn quá. Nó vừa hôn cô, vừa được bóp vú cô, cô cũng phê quá. Tay nó tự dưng lần tìm cúc áo của cô, cởi nút áo cô ra. Cô giật mình, chợt nắm lấy bàn tay nó. Nó mê say, nhả miệng cô ra. Nó nài nĩ:
– Cô ơi… cho em sờ vú cô giống hồi trưa nữa đi!

Cô mĩm cười rồi gật đầu, đoạn bỏ tay nó ra. Thằng nhỏ được thể cởi từng cúc áo sơmi của cô, rồi cái nút bấm của áo ngực, hồi trưa nó thấy cô làm rồi nên rành lắm, nó bấm một cái là vú cô sổ ra. Ngực cô trắng ngần, hai vú to mềm mại, sờ sướng cả bàn tay, đầu vú hồng hào khiêu gợi. Nó sờ vú cô mân mân tý thôi là đầu vú lại săn cứng. Tay nó đỡ đầu cô xuống gác lên đầu gối, để hai tay của ở không mà sờ sẫm ngực cô. Xung quanh vắng vẻ chẳng có ai, nó thoải mái đặt hai bàn tay của lên cả hai bầu vú căng cứng của cô xoa rồi bóp rồi nắn. Ôi trời! Bóp vú cô sướng thiệt, sướng hơn hồi trưa nữa. Hồi trưa vừa bóp vừa hồi hộp, sợ có người thấy, giờ ở đây chẳng có ai, không có gì phải sợ hết. Nó nhẹ nhàng sờ mó làm khắp người cô rạo rực, người như có dòng điện di chuyển búa xua từ bàn tay nó truyền quá. Bàn tay thằng nhỏ nghịch ngợm, sờ đã rồi lại di chuyển xuống phía dưới, trườn xuống phía bên dưới nữa, rồi xuống nữa, chạm cái quần dài của cô. Nó thấy cô vẫn nhắm mắt, không nhìn nó nên nó hít một hơi thọc bàn tay chui tọt vào trong cái quần dài của cô. Cô mở mắt nói:
– Em coi vậy mà nghịch quá… không hiền tý nào hết…
Nó nài nĩ van xin cô:
– Cô cho em coi ở dưới luôn nghen. Đi mà cô… ở trên không thì không đã…

Nói thì nói vậy thôi hôm nay cô cũng thấy hứng lắm nên cũng đâu có định từ chối nó. Cô đưa tay xuống tự mở khoá quần dài, thằng nhỏ đẩy cái quần ra dùm cô nó, lột luôn cái quần silip ra theo cái quần dài. Cô xếp gọn cái quần, để dưới đất rồi ngồi lên cho sạch sẽ. Nó ngồi cạnh cô, để co dang hai chân, đưa mắt ngắm kỹ cái vùng giữa háng cô. Hai mắt nó sáng rỡ, như đang tìm được vàng vậy. Hồi bữa nó cũng thấy cô khoả thân rồi nhưng lúc đó lộn xộn, đâu có thư thả mà ngắm nghía kỹ từng chút như vậy. Nó buột miệng:
– Đẹp quá… lồn cô đẹp ghê!
Cô mắc cỡ nói: – Ai lại đi nói ra cái chuyện đó! Cái thằng…

Nó cười le lưỡi. Nó vươn tay tới đặt nhẹ lên và xoa nhè nhẹ trên bờ mu cô, nơi có hàng lông được cắt tỉa gọn gàng. Cảm giác khoái thiệt. Dưới ánh dương chiều, lồn cô nó trông đỏ hỏn như hai miếng thịt bò ép lại, nó lấy hai tay kéo hai mép lồn ra hai bên rồi nhìn vào tận trong. Hổm rày chỗ này của cô bị bịt kín mít, giờ mới được tự do ngắm ánh mặt trời đây. Nó đút một ngón tay trỏ vào thử vô lồn cô. Ngón tay nó thô, hơi xót xót nhưng lồn cô cũng nhanh chóng rịn nước ra, bôi trơn cho nó. Nó ngoáy nhẹ, làm cô phải rên lên, rên “ư hử” nghe tai lắm. Thấy cô sướng, nó cứ thọc ra, thọc vô trong lồn cô. Nó bạo dạng trườn xuống phía dưới lồn cô rồi kê miệng vào lồn mà hút. Đó giờ nó cũng nghe mấy ông hay nói bú lồn sướng lắm, chả biết đúng không. Hồi sáng rồi cả trưa nay, biết đã hết kinh nên cô tắm rửa kỹ lắm, kỳ cọ sạch sẽ nên thằng nhỏ lập tức ngửi được cái mùi nồng nàng quyến rũ, chứ không ngai ngái thum thủm. Nó thử lè lưỡi liếm từ dưới lên trên, một vòng quanh mép lồn cô. Dừng lại ở giữa lồn, nó nhè nhẹ đi sâu vào, rồi sâu vào chút nữa, dùng lưỡi ngoáy lồn cô. Cô giáo nó sướng, rên lên

– Hư… hư… hư… em giỏi quá. Cô sướng quá Dương ơi!
Nó chỉ liếm chút thôi, rồi ngồi lên, để cho cô dựa một bên đùi nó, một tay nó thọc thọc lồn cô, tay kia nó bóp vú cô. Tay cô Phương quờ quạng, chợt rờ vào chỗ đũng quần nó thấy u lên một cục. Thằng nhỏ nãy giờ chặc dương vật đã chào cờ thẳng đứng trong quần rồi, tội nghiệp. Cô đưa tay, vuốt ve dương vật nó qua lớp vải quần. Cô hỏi nó:
– Em lại bị rồi… Có muốn cô làm giống hồi trưa không?
Thằng Dương lắc đầu lia lịa. Cô hỏi: – Sao vậy? Em không thích hả?

– Cô cho em đụ cô đi… đụ sướng hơn bú nữa đó cô…
Cô nghe vậy lý ra bình thường đã nổi giận mắng nó rồi, nhưng hôm nay nhìn thấy nó dễ thương, cô tha cho nó. Cô cười rồi nói:
– Cái thằng… dám đòi đụ cô giáo mình nữa nha! Đó là hỗn đó… biết chưa?
Cô chọc vậy mà nó không hiểu, tưởng cô la nó thiệt, mặt nó đỏ ke. Thấy nó mắc cỡ như vậy thì cô lại phì cười, cô nói tiếp:
– Thôi được rồi ông tướng. Đứng lên coi!

Thằng nhỏ thiệt ngây thơ, vọc lồn cô ra nước ướt cả tay rồi mà còn chả biết gì, cô hù một tiếng là đã sợ, hỏi sau này sao nó ‘ăn’ được đứa con gái khác chứ. Cô đỡ nó đứng dậy. Mở cái khoá quần nó, tuột cái quần của nó ra. Thằng nhỏ không mặc quần sịp nên dương vật thẳng tưng, đầu tù ướt ướt nhìn cũng hấp dẫn lắm. Nó có vẻ cũng kích thích lắm rồi, nãy giờ bóp, sờ cô vậy mà hỏi sao không nứng cơ chứ. Cô quay lại thấy chỗ cỏ cao kia thì lại đó, chà chà cho cỏ rạp xuống, lấy cái chỗ mà ngã ra trên mặt đất, hai chân cô dang ra, chĩa thẳng về phía nó đầy khiêu khích:
– Nè! Làm cái gì thì làm đi… nhưng nhẹ thôi… đừng làm cô đau đó!

Thằng nhỏ gật đầu hào hứng. Nó lồm cồm bò lên trên người cô. Nó ngồi giữa hai chân cô, chĩa dương vật tồng ngồng của mình thẳng vào háng cô và dò dẫm tìm vị trí để thọc vào. Cô Phương nhẩm tính, thằng Dương này là thằng thứ ba ở Thứ Mười Một được vinh dự chơi cô. Cái thằng hôm bữa đi với nó ở đầm tôm thì không tính, nó mới nhét vào một cái thôi đã bị thằng Miên đánh nhừ tử, không tính là đã từng chơi cô. Cô nức lên thổn thức khi thằng nhỏ từ từ nhét dương vật ngập vào trong người cô. Dương vật nó mập mập, chắc không dài nhưng hình như bự hơn thằng Cường chút xíu. Không biết nó chơi gái được bao lần rồi mà lúc nó đâm cây hàng vào cô, nhìn có vẻ háo hức lắm. Cô Phương buột miệng kêu khẽ mấy tiếng khi cái dương vật cứng ngắc của thằng nhỏ từ từ chui tụt đến ngập lút vào trong cô. Thằng nhỏ thích lắm, suýt xoa:
– Trời ơi sướng quá… đã quá… đút vào trong trong… nó sướng… nó ấm quá cô ơi…
– Hic… uhm… nói nhỏ thôi… em la làng lên chi vậy… bộ chưa từng làm bao giờ sao?
Thằng nhỏ gật đầu, đôi mắt nó trong veo đáp:
– Dạ… lần đầu tiên đó cô…

Đôi mắt ngây thơ của nó làm cô thấy xuyến sao vô cùng. Vậy là lần này kẻ diễm phúc không phải nó mà chính là cô, cô mới là người may mắn hôm nay vì cô đã phá trinh của nó. Cô hạnh phúc quá, không còn nói gì nữa, chỉ mĩm cười rồi vuốt ve má nó. Cô gật đầu để kêu nó bắt đầu làm cái chuyện mà nó nên làm. Thằng nhỏ cũng gật đầu, rồi nó bắtđầu nhịp nhàng dập. Dương vật nó đều đều chui ra chui vào vào cái lỗ ướt nhờn đó của cô giáo nó. Mấy bữa nay đâu có được nhét dương vật vào nên giờ cô cảm thấy sướng đê mê, cô Phương nhắm mắt lại dạng rộng đùi, để mặc cho dương vật thằng học trò tha hồ muốn thọc vào âm đạo cô với tốc độ thế nào thì thọc. Thằng nhỏ mới đầu nhịp đều đều, về sau mới từ từ tăng tốc độ dập. Nó dập phăm phăm vào bụng dưới cô Phương, bụng nó dập bụng cô kêu bạch bạch. Nó chống tay, gương mặt nhìn không còn ngây thơ nữa mà khá cương nghị. Thằng nhỏ vẫn còn mặc áo, cô đưa tay vuốt ve ngực nó khi nó nắc cô. Lần sờ qua lớp áo thun, cô thấy nó cũng không cơ bắp lắm. Hôm bữa gặp ở đầm tôm, nó cởi trần, cô cũng đâu nhìn thấy hấp dẫn gì. Coi vậy mà hôm nay, khi nó nắc cô, nhìn cũng khá đàn ông. Mới mười mấy tuổi đầu mà cái mặt nhìn sương gió thấy thương quá chừng. Về sau, thằng Dương không chống tay nữa mà vòng ra sau ôm hẳn lấy lưng cô, cho ngực nó áp vào ngực cô, chỉ có mỗi phần hông nó là nhấc lên hạ xuống liên tục để dương vật chọc ra chọc vào người cô. Nó có vẻ gắng sức, khúc sau cô thấy mồ hôi bắt đầu rịn ra trên người nó, khắp lưng nó và tráng nó ướt nhem. Cô há hốc miệng, mặt đỏ lựng, buột ra một tiếng kêu nghe rất đáng yêu, đầy nữ tính trước cái dáng vẻ đàn ông của thằng học trò… Nó cứ xuýt xoa:
– Ư… sướng quá cô ơi… chịch cô sướng quá cô ơi…

Cô giáo nó cũng sướng đâu có kém gì nó, cô cũng rên rĩ, kêu gào mấy tiếng vô nghĩa như nó thôi. Người cô và thằng nhỏ đều đầm đìa mồ hôi, ướt cả áo thun nó và áo sơ mi của cô. Cả hai hưng phấn tột độ. Thằng nhỏ có vẻ sắp ra nên dồn sức nắc cô giáo mình mạnh kinh khủng. Nó cứ dập mạnh, chà chà dương vật vào háng cô. Miệng nó kêu gào van xin:
– Cô ơi… em… em sắp… em chết mất…

Cái thằng ngu ngốc, xuất tinh là sướng chứ ở đó mà chết gì, nó làm cô Phương lại muốn phì cười. Cô vuốt ve lưng nó, động viên nó:
– Mạnh lên em… đập mạnh nữa đi em… bắn vào trong người cô đi… không sao đâu!
Hai tay nó ôm chặt lấy cô, ghì chặt phần háng của mình vào háng của cô, để dương vật ngập sâu trong người cô, nó gồng cứng người, hai hàm răng nghiến chặt:
– Ư ư… em ra… em ra… ra cô ơi!!!!!!!!

Nó cắm dương vật thiệt sâu, xuất tinh ào ạt vào lồn cô giáo nó. Tinh dịch nó nóng hổi, sưởi ấm cho cái lồn mấy bữa nay lạnh lẽo, thiếu hơi nóng của tinh binh. Thằng Dương xuất tinh mạnh mẽ, người nó giật giật hối hả từng nhịp. Xuất tinh xong, nó phủ lên người cô luôn. Nó nằm lên ngực cô, để đầu kê trên vú cô. Miệng nó rên rĩ:
– Chết rồi… em… em xuất tinh vào người cô rồi…
– Rồi thì sao hả?
– Lỡ… lỡ có bầu thì sao cô…

– Sao em biết?
– Thì lúc học giáo dục giới tính… thầy có nói… lúc làm cái này phải dùng bao cao su nếu không thì bạn gái sẽ có bầu…
– Hi hi… biết vậy sao hồi nãy không mang bao vô đi…
– Dạ… lúc nãy đi bất tử… em đâu có mang theo…
– Vậy mà cũng ham… em làm vậy… mai mốt cô có bầu… cô bắt đền em!
Thằng nhỏ nghe nói vậy thì mặt tái mét. Nó run run:
– Em… em…

Cô không đùa với nó lâu… sợ nó hoảng, cô không cho nó ngồi dậy, ôm lấy nó:
– Cô giỡn thôi… không sao đâu… bữa nay cô mới dứt kinh… không có bầu đâu mà sợ…
– Vậy hả cô?… Cô làm em hết hồn…
– Nằm im… ôm cô đi… em làm cô sướng lắm…
– Dạ…

Thằng này tính cũng hiền, cỡ như thằng khác đã hõi cô nó là nó chịch cô sướng hay thằng Miên chịch cô sướng. Nhưng nó biết cô buồn, chắc có chuyện nên nó không dám hỏi ba cái chuyện đó, nó cũng đang an ủi cô mà, vậy nên nó nằm im, ôm lấy thân thể cô nó, cả hai thở mạnh, nghe nhịp thở của nhau, cảm nhận dòng tinh đang chảy giữa hai người. Bây giờ giữa nó mà cô giáo nó đã kết nối với nhau bằng một khúc thịt ở giữa rồi.

Cô Phương và thằng Dương quay trở về thì trời đã sụp tối. Thằng Dương tiễn cô giáo đến gần chỗ trường học thôi, còn lại để cô tự đi bộ lên nhà. Cô hỏi nó:
– Em đi với cô như vầy, liệu ba má có nói gì không?
Thằng nhóc gãi đầu cười:
– Cô an tâm, hồi nãy em nói ba má là đi công chuyện với cô nên không sao đâu.

– Vậy thì được… em biết đó… đừng để ba má em biết chuyện vừa rồi… không hay đâu…
– Cô không cần nhắc em cũng hiểu mà. Ai lại đi mang ba cái chuyện này ra khoe khoan bàn tán chứ. Hi hi… nhưng cho dù em em có nói ra chắc cũng chẳng ai tin đâu… làm sao mà người ta tin nổi là một cô giáo xinh đẹp, giỏi giang như cô lại để mắt đến một thằng học sinh nghèo, xấu trai như em được chứ.
Cô Phương xoa đầu nó mỉm cười:
– Cái thằng… sao lại nói thế. Nhìn em cũng đâu đến nổi tệ. Em cũng được lắm mà… ngoan, học giỏi, tướng tá cũng ngon lành và… làm tình cũng… cũng được lắm chứ bộ.

Chia tay nó, cô đi một đoạn thì nó chạy theo hỏi:
– Cô ơi… mai mốt rãnh… mình… mình đi chơi giống vậy nữa nha cô.
– Ừa… nhất định mà!

Thằng nhỏ mừng như bắt được vàng, nhảy cỡn lên, hát ca líu lo. Nhìn thấy cái dáng nó chạy đi mà Phương cầm lòng không đậu. Hôm nay tưởng sẽ có một ngày vui vẻ bên thằng Cường, aid è lại xảy ra cái chuyện này, làm cả hai căng thẳng mất cả vui, may nhờ gặp nó làm cô cũng đỡ tủi thân, đỡ buồn bã. Cãi lộn với nhau như vậy dự là tối nay thằng Cường chẳng mò lên nhà cô đâu, chắc phải ngủ một mình rồi. Lúc nãy cô cũng tính rũ thằng Dương nó ghé nhà cô nhưng nghĩ lại thằng Dương không phải thằng Cường, nó không ngủ nhà chắc ba má nó lo lắng lắm nên cô thôi. Cô tản bộ lên nhà, gặm nhấm đêm dài buồn bã chỉ một mình.

Đúng như Phương nghĩ buổi tối Cường không quay trở lên nhà tìm cô. Lúc chiều cãi nhau, cô giận nên mắng rồi trách cậu ta cũng nhiều. Cường còn trẻ lại có tự ái của con nhà giàu nên cô nghĩ chắc cậu ta giận lắm. Chả hiểu giận đến thế nào mà sáng hôm sau cô cũng không thấy Cường lên lớp đi học. Cô còn ngại chả biết giận nhau vậy rồi, lên lớp dạy học sao nhìn mặt cậu ta, vậy mà không thấy cậu ta, cô cứ ngóng ngóng, nhiều lúc ngó ra cửa, mong rằng hôm nay cậu ta chỉ đi trễ thôi chứ không bỏ học. Bữa nay cũng là thứ sáu, nghĩ cũng lâu rồi không về thăm mẹ nên buổi sáng dạy xong, cô về thu xếp nhà cửa rồi ra bến xe đón xe về Cần Thơ.

Ở Cần Thơ với mẹ mà tâm trí cô cứ nghĩ ngợi về Miệt Thứ. Hồi nhận được tin phải tạm chuyển công tác về đó dạy, cô hoang mang lắm, nghĩ thấy ngán vì cho là mình bị ‘đì’. Mẹ cô cũng lo cho cô lắm, nhưng khi cô về thăm nghe con kể dạy học ở Miệt Thứ cũng vui, cũng cơ sở vật chất khang trang, mẹ Phương lòng cũng an tâm phần nào. Về với mẹ có hai đêm hai ngày mà Phương thấy ngày dài dằng dặc, cứ nghĩ lại chuyện của mình và Cường, về mối quan hệ giữa cô và cậu ta. Thực chất trên lớp học thì cô là cô giáo của cậu ta, khi về đến nhà thì nói xin lỗi gần cả tháng nay cô sống với cậu ta chả khác gì vợ chồng. Đến với nhau bằng một dịp tình cờ, bỏ qua cái lỗi của cả hai bên, cứ coi như đó là duyên nợ đi, cả hai ăn ở với nhau khá hồn nhiên, không tính toán gì cả. Cô thì nhút nhát, sợ sệt sợ đổ bể chuyện sẽ ảnh hưởng đến thanh danh nhà giáo, cậu ta thì quá hồn nhiên, quá vô tư, quá nghịch ngợm đến nỗi bày cái trò… cái trò kêu thằng khác đến hiếp dâm cô. Chả hiểu cậu ta nghĩ gì, cậu ta có ý định sao khi làm vậy. Cậu ta làm cho Phương phải sợ chết khiếp, phải khóc cũng nhiều. Gây nhau rồi, không nhìn mặt nhau luôn cũng được, nhưng nghiệt ngã là cô và cậu ta sẽ còn gặp nhau dài dài, gặp hầu như mỗi bữa, không biết tương lai sẽ phải đối mặt nhau như thế nào đây.

Phương trở về Miệt Thứ chiều chủ nhật. Sáng thứ hai lên trường có tiết dạy thì nghe tin sét đánh từ lớp thằng Cường. Thì ra từ bữa chiều thứ năm cãi nhau với cô xong, thằng Cường đi nhậu, đi quậy với đám bạn đến tối, trên đường về do say xỉn nên đụng xe gây tai nạn. Cô nghe tụi bạn nó bàn tán thì chắc cũng không bị gì nghiêm trọng đến mức gãy tay gãy chân nhưng cũng xây xát ghê lắm, phải ở nhà nằm tịnh dưỡng mấy bữa nay. Lúc gây với thằng Cường thì cô giận lắm, chẳng muốn nhìn mặt cậu ta nữa, không thấy cậu ta đến xin lỗi này nọ thì cô ngóng, chừng hồi nghe Cường gặp tai nạn, tự nhiên lòng cô như bị lửa đốt. Cô không dám hỏi thăm tụi bạn trong lớp của cậu ta nhiều hơn nữa vì ngại không tiện. Cường cũng thuộc dạng quậy phá có tiếng nên bị cái chúng bạn cũng ‘thương’ lắm. Nghe cậu ta bị tai nạn mà tụi nó cứ vui ra mặt, không đứa nào chịu đứng ra vận động, tổ chức cho bạn bè đi thăm nom nên cô cũng không có cơ hội ‘đi ké’. Đến giờ trưa, tan trường rồi mà cô vẫn nấn ná ở lại chưa muốn về nhà. Cô cứ tần ngần suy nghĩ mãi chẳng biết phải làm gì. Lòng cô có gì đó cứ thôi thúc, biểu cô phải đến chỗ thằng Cường ngay. Cô thấy cũng lo lắm vì… vì dù sao nghĩ cho cùng cậu ta cũng là… là học trò của cô mà. Vắng mặt hôm thứ sáu, đến hôm thứ hai là tận hai buổi rồi, là giáo viên bộ môn của cậu ta, cô thấy mình có trách nhiệm phải hỏi thăm coi thế nào. Sau khi suy nghĩ thiệt hơn, cô quyết định sẽ đi thăm cậu ta. Muốn biết thằng Cường ở đâu hình như không khó lắm ở thị trấn này. Cô nghe thằng Dương nó nói mẹ Cường bán vàng có tiếng ở chợ. Cô lân la ra đó, hỏi thăm mấy người bán hàng, hỏi thằng Cường thì ít người biết chứ hỏi Cường Đô La thì ai cũng hay. Theo lời chỉ dẫn của người ta, cô lại trước cửa một căn nhà lầu khá khang trang. Chỗ này là trung tâm thị trấn, chắc toàn là nơi mấy người giàu có ở, nhà ai cũng to đẹp lắm, mà to nhất đẹp nhất thì đúng là chỉ có nhà của cậu ta thôi. Cô tần ngần đi qua lại, nữa muốn nhấn chuông nữa ngại ngùng chỉ muốn về thôi. Lát sau có một người đàn bà xách giỏ mở cửa từ trong nhà đi ra, thấy cô đi qua đi lại nhòm nhòm thì kêu cô lại hỏi:
– Cô tìm ai vậy?

Mặt cô đỏ lựng, ấp a ấp úng hỏi thăm:
– Chị cho hỏi… nhà này là nhà của anh… à không… của em Tiểu Cường phải không?
Bà kia nhìn cô một lượt, thấy cô vẫn mặc áo dài nhìn như kiểu cô giáo, bà ta ngờ ngợ:
– Đúng rồi… mà cô là… bộ là cô giáo của Cường hả?
Phương sẵn tiện gật đầu, cô nói:
– Dạ… nghe tụi nhỏ nói Cường bị tan nạn giao thông, nên em đến hỏi thăm…

– À vậy sao… trời đất ơi… cô giáo đến nhà sao không gọi cửa…
Nói rồi bà ta đon đả mở cánh cửa sắt mời cô vào nhà. Nhà cậu ta rộng và đẹp thật, nhà cao mấy tầng, trang thiết bị nội thất khá mới và hiện đại. Bà kia dẫn cô đi qua căn phòng khách để lên lầu, thẳng đến chỗ của Cường. Đến cánh cửa phòng, bà ta gõ cửa mấy cái, cô Phương đứng hai tay cứ mắc cỡ giữ cái cặp của mình. Thấy gõ cửa không mở, bà ta nói: “Chắc còn ngủ!” rồi tiếp tục vặn nắm cửa đẩy vào. Bên trong căn phòng không bật đèn tối thui, cửa sổ thì đóng kín mít nhưng hình như có máy lạnh nên phòng mát lắm. Bà ta với tay bật đèn lên rồi gọi:
– Cường ơi… dậy… có cô giáo đến thăm nè!

Cậu ta hình như đang ngủ mơ màng được người phụ nữ kia đỡ dậy ngồi dựa lưng vào gối. Cường dụi dụi hai mắt, rồi mở tròn khi nhận ra là cô, Cường lắp bắp:
– Em… à… à không… cô… cô Phương.
Cô mắc cỡ gật đầu chào cậu ta chứ không nói lời gì. Người phụ nữ kia đon đã:
– Cô ngồi chơi, để tôi đi rót nước!

Hình như thấy không tiện, Cường nhăn mặt đuổi khéo người phụ nữ kia:
– Thôi… bà đi lo công chuyện của bà đi… để tui rót nước cho cô giáo được rồi…
Người phụ nữ kia nghe vậy chỉ ờ một cái rồi chào cả hai mà đi ra, cửa vẫn để mở. Thấy vậy Cường nhăn mặt nói:

– Nói bao nhiêu lần rồi… phòng máy lạnh… ra vào đóng cửa dùm cái.
Cô Phương nghe vậy thì với tay đẩy nhẹ cho cánh cửa sập lại. Cô ngần ngừ hỏi:
– Mẹ em hả?
Cường cười rồi lắc đầu:
– Ha ha ha… mẹ em bận buôn bán cả ngày… rãnh đâu mà ở đây… người làm thôi…
Cô Phương ngẩn mặt ‘ờ’ lên một cái, thì ra là kẻ ăn người ở trong nhà, chứ cô cũng không nghĩ Cường hỗn tới mức ăn nói với mẹ mình trống không như thế. Cường nói xong thì cũng ngần ngại, cậu ta tằng hắng rồi chuyện giọng:
– Em… uhm… em tới thăm anh hả?

Phương mắc cở vẫn đứng ngay cửa, đỏ mặt gật gật đầu rồi lí nhí hỏi:
– Anh… anh có sao không?
Cường nở nụ cười tươi rói. Cậu ta tung mền đang đắp, giơ hai cánh tay, một cánh tay trái đang bó, cánh tay còn lại cùng hai chân rồi mặt mũi của cậu ta nữa, trầy trụa tùm lum.
– Hi hi… không sao… chỉ bị mấy miếng khô bò này thôi…

Phương thấy vậy mới để cái cặp xuống, rồi lại giường xem kỹ:
– Đâu… để coi coi…
Câu ta chìa tay chân ra cho Phương xem, cô tặc lưỡi:
– Trời đất… trầy trụa hết rồi, còn gãy tay nữa chứ ở đó mà nói không sao…

– Không sao thiệt mà… tay này anh chỉ bị trặc, bó lại vài bữa là hết àh… em coi nè…
Vừa nói Cường vừa chìa tay tới. Cô Phương vừa xem vừa nắm, rồi sờ nhẹ vào mấy chỗ bị thương của Cường lúc nào không hay. Mấy chỗ trầy trên tay chân đã ra máu khô đông cục lại, mặt mũi thì cũng bị sơ sơ thôi, không ảnh hưởng ‘nhan sắc’ lắm. Lúc cô đang xem xem vế thương thì Cường nhân đó giơ tay phải ra chụp lấy bàn tay cô. Cô mắc cỡ, quay mặt lại nhìn ra cửa, định rụt tay lại nhưng thôi để yên đó, chỉ quay mặt đi chỗ khác, lấy mái tóc che lại thôi. Cường lấy cánh tay đang băng bó của mình, vuốt mái tóc loà xoà của cô hỏi:
– Em… còn giận anh không?

Cô vẫn quay đi im lặng. Cường nài nĩ:
– Thôi mà, chuyện đâu có gì đâu, đừng giận anh nữa mà…
Nghe cậu ta nói ‘không có gì đâu’ Phương bực lắm, cô quay lại:
– Anh… anh nói vậy mà nghe được…

Nhưng thấy cậu ta đang thương tích thế này, nhìn tội tội cô không nói thành lời được, im lặng luôn. Cường đổi chiều, hôm nay cậu ta không nổi nóng mà nói giọng khá tình cảm:
– Anh… cho anh xin lỗi… chuyện đó… anh không cố ý…
Bao nhiêu giận hờn mấy bữa nay, khóc lóc bao nhiêu nước mắt, nghe cậu ta nói câu ‘xin lỗi’ nhẹ nhàng vậy Phương như được thở hắt ra, trút hết được bao nhiêu gánh nặng. Cường tâm sự:

– Anh biết lỗi của mình rồi, tại cái bữa thằng Miên nó hiếp em… anh thấy… thấy em cũng thích… nên anh mới nghĩ ra chuyện… cho nó phục vụ em…
– Anh nghĩ em là loại con gái nào… bộ cho ai… cho ai… chơi… cũng được hả?
– Ừ thì anh biết… anh xin lỗi mà… em đừng giận anh nữa… mai mốt anh không dám vậy nữa.

– … còn nữa… sao tự dưng… anh kêu thằng Miên… nó… nó hiếp em…
– Không có… cái đó không phải anh kêu… cái đó là tình cờ thiệt mà…
– Anh đừng có xạo em nha…
– Thiệt mà!
– Nó là người làm của ba anh, không lẽ anh không biết nó!
– Em ơi, ba anh là chủ mấy trại tôm, nhân viên hàng trăm, thậm chí cả ngàn… làm sao anh biết hết, nhớ hết tụi nó được…
– Vậy hả!

– Ừa… chuyện tối đó là tình cờ thiệt mà… tại cái thằng đó nó lên thị trấn chơi về khuya mới mò đại chỗ nào đó ngủ qua đêm… ai dè gặp em không khoá cửa thôi…
– Cái đó là tại anh… anh biểu em để cửa chờ anh!
– Ừ thì cũng tại anh… để anh kể nghe tiếp. Sau đó anh nhận ra cái áo nó bỏ lại… rồi anh mới hỏi thăm chỗ trại tôm ba anh… mới tìm ra nó… anh tính đánh nó một trận…
– Rồi sao nữa?

– Thì… tự nhiên… anh lại nghĩ ra cái chuyện đó nên mới…
– Nên mới kêu nó đến hù em… rồi… rồi… ghét anh quá… anh xấu lắm biết không?
Vừa nói cô vừa quay qua đấm đấm vào ngực thằng Cường. Thằng Cường không chống cự, chỉ cười cười rồi dang cả hai cánh tay ôm cô vào lòng. Cậu ta thủ thỉ:
– Thôi biết rồi… Trăm ngàn lỗi cũng là tại anh… anh xin lỗi em nha…

Phương nức nở, chắc suýt tý nữa lại mít ướt rồi:
– Hic… mai mốt đừng làm vậy nữa nghe chưa?
– Rồi rồi… mình bỏ qua chuyện đó đi… hôm nay em tới thăm anh là anh vui lắm… mấy bữa nay không gặp nhớ em muốn chết luôn hà…

Hai tay Cường ôm cô chặt vào lòng, mũi cậu ta hít hà nơi cô, như muốn hít hết cả cái mùi thơm cơ thể đang lẫn với mùi mồ hôi nồng nàng của cô. Tay bị băng bó không nói, còn cánh tay còn lại của Cường hoạt động dữ dội lắm, xoa xoa tấm lưng của cô. Ấn tượng ban đầu của Cường về cô giáo là hình ảnh cô thướt tha trong tà áo dài khi lần đầu gặp nhau trên lớp, cô xinh đẹp, dịu dàng và luôn đáng yêu. Từ lúc biết nhau đến giờ hình như giữa cậu ta và cô toàn chỉ có tình dục thôi nhưng tận sâu trong đáy lòng Cường, dần dần cậu ta thấy không chỉ đơn giản vậy, nó còn có cái gì đó nữa, một cảm giác gì đó rất lạ. Cô Phương được cậu ta ôm một hồi cũng thấy đầu nặng trĩu, đôi mắt lim dim, đôi môi khép hờ. Cường xoay lại hôn lên cô ngấu nghiến. Cô cũng ôm cậu ta, cũng vuốt ve cậu ta như cậu ta đang vuốt ve cô vậy. Cường hôn chán che rồi nhà môi cô ra, thủ thỉ vào tai cô nhồn nhột:
– Em àh… chịch cái nha…

Cô đẩy cậu ta nằm ngữa ra giường, mắc cỡ nói:
– Cái anh này… đang bệnh hoạn thế này… đòi… đòi hỏi gì nữa…
Cường nhăn nhó, chỉ chỉ vào cái chỗ đang chĩa lên giữa háng mình cho cô thấy:
– Đi mà… anh đang thế này… khó chịu lắm…

Bữa nay thú thực thì tự nhiên cô cũng ham muốn ghê lắm, nhưng ở đây lạ chỗ, cô ngại. Cô nhìn quanh như muốn nói với Cường gì đó. Cậu ta động viên:
– Em bấm dùm anh cái chốt cửa lại đi… yên tâm… phòng anh cách âm… bên ngoài không nghe thấy gì được đâu mà lo.

Cô không hiểu sao Cường nói gì cô luôn dễ dàng nghe theo cậu ta. Cô đứng dậy ra cửa bấm cái chốt cửa lại. Lúc quay vô thì thấy Cường đã nhích mông, tự tuột cái quần cụt mình đang mặc ra đến đùi rồi. Đùi cậu ta đang trầy từng miếng lớn, để cái quần đó không tiện nên cô giúp cậu ta tuột nó ra khỏi chân luôn. Thằng Cường đang nằm một chỗ rồi, không có ai nữa nên khi cởi quần cậu ta xong, cô Phương bắt đầu tự lột quần áo mình. Nhưng Cường ngăn lại:
– Em lại bú cho anh trước đi… khoan cởi đồ đã…

Phương thấy yêu cầu của cậu ta cũng lạ, nhưng đã trót rồi thì đành chìu cậu ta hết mức vậy. Hồi bữa lén núp coi thằng Miên chịch cô lúc cô bận áo dài, Cường thấy hứng thú ghê lắm, nó khám phá ra rằng bắt cô làm ba cái chuyện này trong khi vẫn mặc bộ áo dái đạo đức đó trên người, thậm chí còn mang lại phấn khích nhiều cho nó hơn nữa. Vậy là để nguyên quần áo, cô lại bên giường hôn thằng Cường. Cậu ta chỉ cần ngồi dựa đó, cô tự vác cái mỏ lại hôn cậu ta. Cô hôn môi rồi lần xuống đến cổ, rồi ngực thằng Cường. Cô vén áo thun cậu ta lên, xoa xoa ngực, mơn trớn phía bụng dưới, rồi tới cái dương vật. Lần này cô không vội nuốt cây hàng của cậu ta ngày mà bắt đầu bằng việc dùng lưỡi liếm hai hòn dái, tay mân mê phía trên. Một lát sau cô liếm doc chiều dài thân dương vật rồi và dừng lại ở quy đầu. Thằng Cường nhảy nhổm lên, nhổm xuống mấy lần. Cô giáo của Cường hay quá, tháng trước còn ngây thơ chả biết gì, được cậu ta ‘huấn luyện’ có một thời gian ngắn mà kĩ năng chiều chuộng đàn ông đã khá thuận thục, có thua gì tụi gái ở quán bia ôm đâu, mà tụi nó chưa chắc đã bú cu ‘cuồng nhiệt’ như cô đây. Cường tự hào, rồi sướng quá, đã quá! Nhìn xuống phía dưới, cái gương mặt cô thiệt hiền hậu xinh xắn, cái miệng kia ở trên lớp thao thao bất tuyệt, truyền thụ kiến thức cho học trò nè. Cô để mái tóc dài của mình lòa xòa một bên vai, lưỡi của cô thè ra dài thật dài liếm liếm đầu khất. Có thằng học trò nào trên đời được hạnh phúc như Cường không nè trời, cậu ta bay bổng trên chín từng mây xanh. Cô Phương thấy thằng Cường đang bị thương vầy, nghĩ rằng để nó ‘động dục’ chắc không tiện, dù rằng âm hộ của cô cũng đang khát khao được nó đâm vào lắm, vậy nên có cứ chăm bẵm bú cho cậu ta, định bụng để cậu ta bắn tinh vào miệng luôn như mấy bữa rày. Nhưng cô đang bú giữa chừng thì thằng Cường kéo đầu cô ra, rên rĩ:
– Mình chịch đi em ơi, đừng bú nữa. Em làm anh hứng quá nè!

Cô nhà cây hàng của thằng Cường ra, ngước nhìn nó ngần ngại:
– Anh như vầy rồi… làm ăn được không đó!

– Thì tay chân bị thương, chứ cái đó có bị gì đâu mà sợ. Em cứ cưỡi ngựa là được chứ gì.
Cô thấy thằng Cường nói có lý, đó cũng là cách hay để cô giúp cậu ta giải toả, cũng là giúp cho chính bản thân của cô nữa. Cô toan cởi bộ áo dài ra thì thằng Cường lại ngăn:
– Em đừng cởi… cứ mặc áo dài đi… nhìn kích thích lắm…
– Ơ… không cởi thì mần ăn gì được nè trời…
– Thì chỉ cởi quần thôi… ở trên đừng cởi…

Cô nghe cái giọng cậu ta nói rồi nhớ lại sao giống cái kiểu hôm bữa thằng Miên nó chịch cô quá trời. Đích thị là vậy rồi chứ còn gì nữa, cái ông tướng này hồi bữa chắc đứng ngoài ngắm cô và thằng Miên chịch nhau rồi hôm nay thấy thèm, bắt cô làm y chang như vậy. Lớn đầu rồi mà như trẻ con, thấy người ta chơi gì cũng bắt chước theo hà. Cô không thích cái kiểu làm tình đó chút nào. Nó làm cho thân trên của cô vẫn bị gò bó, khó chịu lắm, nhưng thằng Cường cứ nói cái kiểu vừa nài nĩ như thằng học trò, vừa ra lệnh như thằng người yêu thì cô đành tuần theo. Cô chỉ tuột cái quần dài rồi cái quần lót ra thôi, nhìn kì cục quá cỡ. Thằng Cường ngắm cô tuột quần mà dương vật cậu ta vẫn cương cứng. Nó dựng thẳng lên, coi bộ hùng dũng lắm. Từ nãy đến giờ mà nó vẫn chưa xìu xuống, cái thằng học trò này bệnh vậy chứ mà vẫn còn khoẻ ghê ta. Cô ngồi xuống vén tà áo dài che che hạ bộ lại. Cường không nói gì, chỉ ngắm thôi, hôm nay cậu ta thích cái kiểu che che dấu dấu của cô hơn. Cô cầm cây hàng cậu ta vuốt nhẹ, tay kia khẽ bóp bóp hai hòn dái. Tay thằng Cường lát hồi cũng thò ra, thọc thọc ‘check hàng’ cô mình, ngón tay cậu ta ướt nhẹp, Cường cười khoái chí, cô giáo thì e lệ, mắc cỡ muốn chết. Nhìn cái mặt hiền lành vậy chứ nãy giờ cũng ‘mắc đụ’ lắm rồi đây nè. Dâm thủy đã chảy ra ướt đẫm hai mép thịt. Cô giáo thôi không nhìn cậu ta nữa mà bắt đầu ngồi lên hạ bộ cậu ta. Vén tà áo dài sang một bên, cô cầm dương vật quét lên, quét xuống giữa cái khe âm hộ. Cho đầu khất cọ cọ vào mép thịt. Sự cọ sát đem lại khoái lạc cho cả hai cô trò. Thằng Cường hít hà chờ đợi, hổm rày từ hồi bị tong xe đến giờ, cậu ta mới thấy sướng như vậy. Cô giáo ngồi xuống, cho đầu khất nhấn vào âm hộ. Cô đẩy nhẹ, dương vật chui cái ọt ngọt xớt, nằm gọn gàng trong âm hộ cô. Ư… cô hất mái tóc ra sau thở hắt một cái, Cường khoái chí bấu vào hai bên eo cô. Cô giáo khởi sự nhấp nhấp nhẹ, mới đầu sợ sự va chạm làm thằng Cường sẽ đau. Về sau chính cậu ta khuyến khích, cô bắt đầu nhịp mạnh hơn. Cường thích cho cô giáo cậu ta đóng vai chủ động lắm, cô như kị sĩ, còn cậu ta thì như con kị mã, cứ nằm yên mà hưởng sướng. Cô dập mông mạnh nghe phạch phạch. Tà áo dài bay lên bay xuống nhấp nhô, vướng víu. Cô giáo nắc như thế, cũng khá lâu, cũng chừng gần được mười phút. Thằng Cường khoái chí thở hổn hển:
– Chu cha… bữa nay mạnh dữ ha… dẻo dai hơn thường bữa nhiều heng…
– Hic… mệt muốn chết luôn nè… ở đó mà chọc nữa – Mặt cô đỏ lựng, mồ hôi vã ra khắp người.

Cô nhấp nhiêu đó thôi cũng thấy hai bắp đùi mình mõi nhừ, sướng thì sướng thiệt mà mệt muốn đứt hơi. Bữa nay thằng Cường như ông chủ, cứ kê tay lên gối ngắm cô phục vụ, chả thèm sờ mó gì thân thể cô cả, làm đầu vú cô cương lên, ngứa ngáy thấy bà nội trong cái lớp áo vú. Cô nhấp hết nổi nên mấy cú sau chỉ dập dập, rồi chà sát hạ bộ mình vào háng cậu ta, chà chà qua lại, rồi lại nhấp nhấp tiếp. Biết Cường bị thế này rồi, kiểu gì chắc không thể thay phiên nhau làm tình được rồi nên cô chỉ còn cách tung hết sức thôi. Thấy cô giáo mệt, mồ hôi vã ra như tắm mà Cường cũng ‘thương’. Cậu ta tập trung tư tưởng, cô gắng hưởng thụ thêm vài phút nữa thì bắt đầu muốn xuất tinh. Cường gồng cứng người rên rĩ:
– Anh… anh ra rồi… anh ra rồi… em ơi…

Cậu ta báo hiệu cho Phương để cô rút ra, hoặc bú cho cậu ta nhưng hôm nay Phương không làm vậy, cô nắc nhanh hơn, rập rập vài ba cho thằng Cường bắn tinh ra thằng vào trong âm hộ mình. Cô cảm giác tinh khí cậu ta nóng thật, hôm nay Cường ra nhiều, bắn xịt xối xả, chắc kiểu mấy bữa nay không mần ăn gì thiệt rồi. Cô dựa vào ngực thằng Cường, hở hào hển. Cường ôm lấy thân hình đang toả nhiệt của cô, mồ hôi ướt đẫm áo dài, cậu ta chọc:
– Bữa nay gan, dám cho vô trong luôn ta ơi…

– Mới hết kinh có mấy bữa… anh quên rồi sao?
– Àh… anh không để ý ba cái vụ đó… em nói nó ra trong khoản một tuần mà, đúng không…
Cô gật đầu: – Ừa… sau đó một tuần nữa thì vẫn an toàn… anh cứ thoải mái…
– Hi hi… cô giáo có khác… rành cái môn “Giáo dục giới tính” ghê… àh… nếu vậy… mấy bữa nay… mình tranh thủ chơi nhiều nhiều cho sướng nghe…

Cô cười ngất, đánh nhẹ vào ngực cậu ta:
– Thôi đi… lo mà tịnh dưỡng… ở đó mà chơi… chiều anh bữa nay thôi đó…
– Vậy thiệt sao???
– Ừa… lo ăn uống… nghĩ ngơi gì đi… rồi đi học – Nói đến đó cô đỏ mặt – rồi hãy tính…
– Chu choa… vậy chắc phải mau khoẻ để đi học quá… nứng… ý lộn… nóng lòng quá…

Phòng Cường có toilet riêng, cô vào đó rửa lại âm hộ, mặc quần áo vào rồi hỏi thăm cậu ta thêm chút nữa. Bà giúp việc lúc nãy chắc là đi mua đồ cho cậu ta. Hai cô trò vừa mần ăn xong thì bà ta cũng về. Cả hai lại đổi giọng, nói với nhau vài câu rồi để bà giúp việc tiễn cô ra cửa. Làm lành lại với Cường xong tự dưng lòng cô Phương thấy vui lắm. Cô đi từ chợ về nhà mà tung tăng phấn khởi, khác với cảm giác nặng nề lúc nãy khi qua nhà cậu ta.

Theo mức độ thương tích của thằng Cường, cậu ta cứ nói không có gì nhưng cô Phương nhìn thấy cái kiểu này chắc độ cũng phải ở nhà hơn tuần lễ chứ chẳng chơi. Vậy là tiếp tục phải đợi một tuần lễ nữa chắc cậu ta mới đi học được, hai cô trò mới gặp lại nhau. Cô thấy mình làm giáo viên mà cũng ‘hư’ lắm. Ngày thứ hai đã đi ‘gặp’ thằng Cường thì không sao, mới sang đến ngày thứ ba mà đã đã thấy hơi khó chịu rồi. Cô nghĩ mình không lẽ dạo này mất nết đến thế sao, bộ sống không thể thiếu cái đó của cậu ta à, từ trước đến giờ cô vẫn sống vậy có sao đâu. Bởi thế người ta mới kêu tình dục là ‘trái cấm’ cái thứ trái đó mỗi lần đã nếm qua rồi là sẽ thèm, sẽ ghiền sẽ còn muốn ăn mãi thôi.

Sáng thứ ba cô Phương có tiết ở lớp thằng Dương. Sau lần nó dắt cô ra bờ sông chơi, ngoại trừ nhớ đến Cường, rãnh rãnh cô cũng hay nghĩ đến nó. Cô thầm trách bản thân sao lại có thể buông thả đến vậy, bây giờ cứ nghĩ ngợi lung tung về tụi học trò, mà toàn nghĩ về cái chuyện thể xác không thôi. Cô gọi thằng Dương lên bảng làm bài tập, không lo nhìn chữ nó viết trên bảng, cô toàn nhìn cái tướng nó trong bộ đồng phục học sinh thôi. Bữa nay không đến lượt nó ‘địa hàng’ cô mà đến phiên cô giáo cứ liếc liếc nhìn nó. Cái thằng gì mà thiệt ngoan, hiền, thiệt dễ thương hết sức, bữa nay không đến lượt nó mà đến phiên cô cũng thèm muốn nó quá. Dù sao thì tuần sau cô mới gặp được thằng Cường, không biết thằng Dương có rãnh rãnh mà lấp cái khoản trống này dùm cô không nữa. Đến cuối buổi, tan tiết cũng là tan trường rồi, cô nhìn xa xa nhưng mắt cứ địa thằng Dương miết, muốn nói gì với nó mà chẳng nên lời. Cảm giác cứ âm ỷ thúc giục cô, khiến cô luống cuống tay chân cả. Cô thu dọn sách vở trên bàn giáo viên mà quơ tay làm đổ cả mấy quyển sách xuống đất. Cô Phương đang định bước xuống bục để lượm lên thì thằng Dương đã nhanh nhẹn bước đến, gom sách lại dùm cô. Cô thấy vậy cũng bước xuống, cùng gom lại với nó. Thằng Dương giúp cô nhưng mắt nó ngó láo liên, bạn bè nó thấy tan học rồi ai cũng như ong vỡ tổ, chạy bay ra ngoài, chẳng để ý gì nữa. Thấy vậy nó bỗng thủ thỉ:
– Cô ơi!

Tư nhưng nó đổi giọng nói, cô thấy cũng ‘có vấn đề’ nên ngước mắt nhìn nó:
– Bữa nay… bữa nay cô rãnh không?
– Có chuyện gì vậy? Sao tự dưng hỏi cô vậy?
– Tại… tại em tính rủ cô đi chơi… như hồi bữa đó cô…

À… lòng cô như muốn reo lên, như người thiếu đói thấy được bữa cơm ngon vậy. Thằng nhỏ hỏi vậy cô mừng muốn chết, nhưng vẫn giả bộ làm cao, cô đáp:
– Chuyện đó… ơ… chắc không tiện đâu em… cô sợ người ta để ý…
Thằng Dương nghe vậy thì tiu nghỉu thất vọng. Cô sợ nó đổi ý nên vội nói tiếp ngay, giọng cô lúc này hơi ấp úng một tý, mặt thì đỏ:
– Nhưng… lát nữa… em có thể đến nhà cô… nếu em muốn…
Thằng Dương hiểu ngay ý cô. Nó mừng rỡ lắm, phấn khởi lắm:
– Dạ được… dạ được…
Sách vở đã dọn xong, cô đứng lên chất lên bàn. Cô đưa tay bảo nó:
– Nói nhỏ thôi… la lớn quá làm gì… Ờ… – Cô hạ giọng thì thầm – thôi về tắm rửa đi… rồi lát qua nhà cô… cô chờ.

Thằng nhỏ cúi đầu cảm ơn rối rít, chào cô rồi ba chân bốn cẳng chạy đi. Hẹn được thằng Dương xong, cô như trút được cái gánh nặng ngàn cân. Cô cũng hứng như nó lắm, nhưng không dám lộ ra ngoài. Cô nhanh chóng trở về nhà, dọn dẹp phòng ốc, ăn cơm, và dĩ nhiên là không quên tắm rửa sạch sẽ. Lúc dọn dẹp cái giường của mình, cô thấy áy náy quá. Cô nghĩ mình dù sao cũng là giáo viên, rồi thì bị thằng Cường hãm hiếp cho là tai nạn đi, sau đó là những ngày trượt dài trong dục vọng với nó, và thậm chí là với cả thằng người làm của nó. Giờ đây, cô lại sắp sửa đón một cậu học trò nữa, thằng nhỏ này ngoan, ngây thơ và hiền hơn Cường nhiều. Sao với thằng Dương, cô thấy mình… mình là cô giáo kỳ quá… toàn bài đầu cho nó trong chuyện dục vọng thôi. Cô Phương tặc lưỡi, thôi lỡ sai rồi, chỉ sai thêmlần này nữa thôi. Tuần sau thằng Cường đi học bình thường, cô sẽ khéo khéo mà từ chối thằng Dương.

Cô Phương chuẩn bị xong mọi thứ thì thằng Dương đến. Cô mở cửa cho nó vào rồi ngượng nghịu nhìn quanh như cảnh giới. Thằng Dương nói nhỏ:
– Không sao đâu cô… nãy giờ em không gặp ai hết á…

Cô gật đầu rồi cho nó vào nhà, không quên đóng cửa lại cẩn thận. Vào trong nhà, nhìn thấy dáng cô giáo trong bộ đầm ngủ thằng Dương tròn xoe mắt, nó khen cô giáo nhìn đẹp quá, nhìn khác với lúc trên lớp học. Thằng nhóc khen mà làm cô xấu hổ quá. Thằng Dương hiền chứ không manh động như Cường, nó vào nhà vẫn lễ phép, chờ đợi cô chứ không vội vã bốc hốt như thằng Cường chút nào. Ngoan vậy nhưng cũng có cái dở của nó, cô là con gái mà nó không chịu chủ động thì cô biết làm sao, thành thử ra cả cô lẫn nó cứ đứng giữa nhà mà lúng túng như vậy hồi lâu. Cô nghĩ, chẳng nhẽ cứ như vầy thế mãi, đằng nào thì cũng đã hẹn thằng nhỏ đến rồi. Cô Phương đành lấy hết can đảm nói với nó bằng giọng gần như lạc hẳn đi:
– Thôi… lại đây với cô!

Cô đi thẳng lại giường, nó đi sát phía sau cô. Lần này cô quyết định sẽ thật táo bạo, cho thằng nhỏ hứng thú nhất có thể. Đứng ngay cạnh giường, trong lúc nó đang lớ ngớ thì cô cong người lột chiếc đầm ngủ của mình ra một bên. Thằng nhóc này không ‘nhạy’ như Cường, hình như lúc này nó mới nhận ra cô giáo nó nãy giờ chỉ khoác có cái đầm ngủ bên ngoài, bên trong chả có miếng đồ lót nào hết. Trước sự ngạc nhiên của nó, cô hồn nhiên ỏn ẻn leo lên giường nằm. Cô nằm ngửa phơi bày ngồn ngộn cơ thể trần truồng thơm tho sạch sẽ của mình ra cho thằng học trò ngắm nghía. Thằng nhóc này cũng không đến nỗi quá khờ, nó nuốt nước miếng cái ực rồi ngồi xuống giường cạnh cô, không chờ ‘chỉ thị’ nữa. Mắt nó tròn xoe, hai tay nó rụt rè bắt đầu ve vuốt sờ nắn. Bàn tay nó làm người cô nổi gai lên hết cả. Nó vuốt dọc, ngắm nghía từng đường cong trên cơ thể cô giáo xinh đẹp của nó. Rồi thằng nhóc cúi mặt sát xuống ngực cô nơi hai bầu vú khoẻ mạnh của cô đang chĩa lên, nó từ từ há miệng ra ngậm lấy một bên đầu vú cô. Miệng thằng nhỏ ươn ướt, chạm vào đầu vú cô khiến cô sướng rợn cả người, nó cứ vừa mút mát tình cảm âu yếm luân phiên hai bầu vú của cô. So với lần trước, lần này thằng nhóc có vẻ tiến bộ hơn một bực nữa trong cái khoản làm tình. Cô phải công nhận tụi nhỏ ở Miệt Thứ này giỏi, đứa nào đứa nấy mới mười mấy tuổi đầu mà liếm, bú con gái con nứa coi rành quá cỡ. Không biết tự khi nào, nó cũng đã đưa tay xuống mân mê chỗ bướm của cô, đánh thức bản năng tình ái của cô giáo nó. Cô không thể kềm chế nữa, uốn éo rồi buột miệng khen nó:
– Úi trời ơi… bữa nay khéo quá đó nha…
Thằng nhỏ đang bú vú vội ngẩn đầu hỏi:
– Vậy hả cô…? Em làm vậy cô thích không?
Cô gật đầu: – Giỏi… làm vậy con gái nào chả thích! Thôi… tiếp tục đi em!

Cô không khen nó lấy lệ mà khen thiệt vì nó đã làm côhứng lắm rồi. Tay nó nóng hổi, vuốt ve trên cơ thể cô mát rượi khiến cô sướng một cách khó tả. Chẳng cần nhìn xuống, cô cũng biết ở chỗ đó của cô nước nhờn đang ứa ra dính đầy cả vào tay nó. Thằng Dương bắt đầu liếm láp rộng ra xung quanh bầu vú của cô Phương, liếm láp lên cổ, xuống bờ vai, vòng ra ngực rồi xuống bụng, xuống dần tiếp bên dưới… cho đến khi bờ môi ướt át của nó chạm vào hai cái môi thịt mềm mềm nơi cửa mình của cô. Wow… nó bắt đầu liếm khi rút ngón tay ra, người cô như bùng nổ, mặt cô nóng hổi, hơi thở mạnh hẳn lên, người ưỡn ngửa hẳn ra vì thèm khát. Thằng nhỏ làm cô thích quá, giờ cô đã lột được bộ mặt đạo đức nhà giáo vức qua một bên rồi, chỉ còn trước mắt thằng Dương là một cô gái đang khát tình thôi. Cô bật dậy trước sự ngạc nhiên của nó, hối hả giúp nó cởi quần áo ra. Nãy giờ thằng nhỏ vẫn còn ăn mặc chỉnh tề, cô muốn chết với nó thiệt, cô muốn nó nhét cái khúc thịt của nó vào người cô lắm rồi. Thằng nhỏ không làm cô thất vọng, khi vừa tuột cái quần của nó ra, dương vật của nó cũng đã bật tưng sẵn sàng rồi.
– Chịch nha cô!
– Ừ… đồ quỷ… quậy cô tơi tả rồi… không làm thì cô đánh chết à…

Thằng nhỏ nghe vậy thì bật cười. Cô nằm trở lại. Nó nhẹ nhàng leo lên nằm đè lên người cô. Thằng nhóc ngồi chống đầu gối, tay cầm dương vật tồng ngồng chĩa thẳng vào háng cô giáo nó, dò dẫm tìm vị trí để thọc vào. Mặc dù đã làm chuyện này với cô một lần rồi nhưng thằng nhỏ xem chừng vẫn háo hức lắm. Đầu khất của nó ướt nhờn, cọ cọ vào ngay mép thịt thật kích thích khó tả. Nó dùng hai ngón tay banh hai mép âm đạo cô ra, dí cái đầu dương vật vào, ấn mạnh một cái. Cô Phương buột miệng kêu khẽ khi cái dương vật thằng học trò lại chui tụt đến ngập lút vào tronglồn cô. Thiệt đã gì đâu, thân dương vật của thằng Dương mập mập. Thằng nhỏ khôngc ơ bắp lắm, bị cái cây hàng nó mập thôi, chắc tinh tuý nó dồn hết vào đây. Thằng nhóc háo hức lắm, nhấp vào một cái là nhịp thôi, không suýt xoa như lần đầu tiên nữa. Nó nhịp nhàng dập, dương vật nó đều đều chui ra chui vào vào cái lỗ ướt nhờn đó của cô. Cô Phươngsướng đê mê, cô nhắm mắt, dạng rộng đùi, để mặc cho dương vật thằng học trò tha hồ thọc vào âm đạo cô với tốc độ nhịp nhàng. Nó nhịp một hồi rồi thì không chống tay nữa mà vòng ra sau ôm hẳn lấy lưng cô, áp cái ngực lép của nó ngực cô, chỉ có mỗi phần hông là nhấc lên hạ xuống liên tục để dương vật chọc ra chọc vào người cô. Thằng nhỏ mạnh mẽ, nhịp nhàng. Lần này chắc nó cũng quen rồi nên dương vật không dễ xuất tinh như cái lần đầu nữa. Cái thằng có lao động thường xuyên, bởi nó khoẻ lắm, nó nhịp mạnh lắm, những tiếng bạch bạch cứ phát ra liên hồi. Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên người nó, nhiễu nhão xuống thân thể cô. Đó đó, cái lồn xấu xa của cô đó, nó thèm hàng đàn ông lắm đó, giờ cho mày chết, cái đồ mất nết, cho mày ăn cho đã luôn, cho mày ăn no nê thừa mứa những cú dập của thằng Dương luôn. Cô Phương sướng quá, lần này dù xấu hổ cũng phải công nhận, thằng nhỏ đã làm cơn cực khoái của cô ào ra không sao kìm lại được. Người cô ưỡn cong, hai tay xiết lấy nó, phần hông cô co thắt ưỡn âm đạo lên như muốn níu chặt lấy cái dương vật của nó không cho sổng ra. Cô há hốc miệng, mặt đỏ lựng, xiết lấy nó buột ra mấy tiếng kêu nghe rất đáng yêu, đầy nữ tính:
– Úi… chết cô rồi… nằm im… nằm im đi em… đừng nhịp nữa…

Thằng nhỏ nghe thế thì dừng ngay, nó đâm dương vật nó vào cái bụp. Cô Phương hết chịu nổi, tinh khí tuôn ra xối xả, ướt nhoè tinh dương vật nó. Thằng Dương tự dưng nghe xè xè, kiểu như cô nó đang đái vậy, nó nước gì đó tươm ra từ trong lỗ của cô làm dương vật nó mát mát, người cô nó run run, ôm nó cứng ngắt. Nó thắc mắc:
– Sao… sao… vậy cô? Chuyện gì vậy?
– Im… nằm im… ư… cô sướng…

Giờ nó mới hiểu, thì ra đàn bà con gái sướng là như vậy. Nó thích lắm khi nghĩ rằng mình đã làm cho cô giáo phải như vậy. Nó nằm ôm cô, thi thoảng vuốt ve, hôn hít cái cổ cô. Cô Phương phải lịm đi một chút trong cơn nứng như vậy. Đến khi trở lại mặt đất sau chuyến ngao du thiên đàng, cô Phương tình cảm hôn môi nó thật sâu rồi khen nó:
– Giỏi… làm cô sướng quá trời luôn!
– Em làm vậy được thiệt hả cô… trời ơi… mừng quá…

Nhưng cô thấy dương vật nó vẫn cứng ngắt cắm trong lồn cô, thằng nhỏ vẫn chưa được khoái lạc, nghĩ thiệt tội cho nó. Cô thủ thỉ:
– Cô… cô… xin lỗi… bữa nay sao cô lên đỉnh nhanh quá…trong khi em chưa sướng nữa…
Thằng nhóc mỉm cười:

– Không sao… làm cô thích là em vui rồi. Cô… cô mệt không? Mình nghĩ chút nha…
Nói rồi nó định nhóm hông nó dậy rút dương vật ra. Cô quắp chân giữ mông, ôm nó lại rồi nói:
– Ưm… thôi khỏi… em cứ nằm đè lên cô vậy cũng được… cứ để nó ở trỏng đi… đừng rút ra… ấm lắm… cô thích lắm… đừng rút ra… nằm yên đi…
– Dạ cô! – Thằng nhỏ lễ phép gật đầu, rồi ôm cô giáo nó, tay vuốt ve thân thể cô.

Cô Phương để cho nó được thoải mái ôm ấp sờ soạng người mình. Thằng nhóc này có vẻ luôn luôn háo hức trong việc khám phá khắp thân thể trần truồng nõn nà của cô giáo nó. Sờ soạn không đã, lát sau nó còn hứng chí vừa sờ vừa hôn hít khắp mặt cổ ngực cô, tay thì đưa cả hai tay lên nắn bóp không biết chán hai bầu vú của cô, khiến cho cô rạo rực hết cả người hết cả người. Cô nhìn nó đăm đăm, hình như nó hiểu ý cô, nó bắt đầu cho dương vật mình tới lui trong lồn cô trở lại. Nãy giờ nó đang nắc mà bắt nó dừng lại, bao nhiêu năng lượng dồn nén, đến khi bắt đầu nắc trở lại, thằng nhỏ đạp mạnh vũ bão. Nó hình như không còn nể nang, nhẹ nhàng tình cảm với cô giáo nó nữa rồi mà bắt đầu mạnh lên để tìm kiếm khoái lạc. Thằng nhóc lại nhanh chóng vã mồ hôi, cô sờ thấy tươm ướt nhèm lưng nó. Lần trở lại này nó làm có vẻ nhanh và hình như cũng trụ không được lâu như hồi nãy. Nó đạp mấy cái mạnh vô cùng như kiểu sắp về đích vậy. Rất nhanh chóng, chỉ độ mươi phút sau, giờ đến phiên nó kêu sướng:
– Em… em sướng quá cô ơi… chắc em ra… em ra cô ơi…
– Ưm… ra đi em… cứ bắn hết vô người cô đi… đừng ngại.

Thằng nhóc dập mấy cú cuối cùng thật mạnh nghe chan chát, như đang dùng háng của nó để hành hung cô vậy. Nó gồng cứng, hai tay ôm chặt lấy cô. Nó thở mạnh, phọt thẳng dòng chất lỏng ấm nóng của nó khắp mọi ngóc nghách trong âm hộ cô. Nó rên rĩ:
– Sướng quá… thích quá cô ơi…
– Uhm… ấm quá… ư… cô thích quá… xịt cho đã đi… hết hôm nay thôi… mai phải xài bao đó.
– Dạ…

Thằng nhỏ nghe cô nói nó mừng lắm, vì cô có nhắc đến ngày mai, vậy là hình như cô giáo nó cũng muốn ngày mai nó ghé chỗ cô hay sao ấy.
Cô nằm im cho thằng nhóc xuất hết vào trong, đến khi dương vật nó thun lại, rớt ra khỏi âm hộ mới thôi. Tinh dịch của nó trào ra làm cô phải ngồi dậy, đi vào nhà tắm rửa lại. Cô ngồi ở trỏng móc móc chim một hồi lâu, đến khi thiệt sạch mới trở ra. Cô đi ra thì cũng bảo thằng nhóc vào tắm, rửa lại dương cụ cho sạch sẽ.

Lúc thằng nhóc tắm xong đi ra, cô hỏi nó bữa nay có cần đi buôn bán phụ ba mẹ không. Thằng nhóc nó gật đầu, nhưng nó nói chắc đến chiều nó mới cần phụ ba mẹ nó, giờ vẫn còn sớm. Vậy là hai cô trò leo lên giường, nằm cạnh nhau nói chuyện. Cô Phương khoác lại cái đầm ngủ, vẫn không mặc đồ lót bên trong vì cô hơi ngại nếu cứ khoả thân vầy trước mặt nó. Cô không để cho nó mặc quần áo mà kêu nó cứ để như vậy. Gọi là có mặc cho đỡ ngại chứ cái đầm ngủ mỏng lét, ánh mắt thằng Dương có thể nhìn xuyên qua đó, lúc nói chuyện với cô tay nó vẫn thò qua, luồn tay vào đầm cô sờ soạn người cô, cô không phản đối mà vẫn cho phép nó làm vậy. Cô hỏi thăm về chuyện học hành của nó. Thằng Dương có vẻ tự lực, từ nhỏ đến lớn nó chưa từng để ba mẹ phiền lòng chuyện học hành của nó, mỗi khi đi học về là nó nhanh chóng hoàn thành bài tập về nhà, để chiều tối rãnh đi phụ ba mẹ kiếm tiền. Cô nói vậy là bữa nay nó vẫn chưa làm bài tập, nó gật đầu le lưỡi cười nhưng bảo không sao, buổi tối nó ráng thức khuya làm bù.

Hai cô trò nói chuyện một lúc thì rồi thì cũng ôm nhau hôn hít, quấn lấy nhau làm tình lần nữa. Cô để cho thằng nhỏ cởi phăng cái đầm ngủ cô ra, quăng đi. Lần này sợ nó mệt, cô chỉ nó cách chơi cưỡi ngựa. Cô cho nó nằm ngữa trên giường, còn cô thì cưỡi trên nó, xoay lưng về phía nó. Cô giáo nó chủ động nhịp nhàng thân thể trắng trẻo trên người nó, mang cơn sướng khoái phục dịch cho nó. Thằng Dương cứ ngồi đó, thoải mái sờ nắn hai bờ mông tròn căng của cô,ve vuốt phần eo thon gọn mịn màng của cô trong khi cô nhịp nhàng lên xuống như giã gạo. Nó cảm thấy sướng đê mê cả người, cô giáo nó dạy giỏi mà làm tình thì ‘đĩ’ quá, làm nó sướng quá. Khúc sau nó còn chồm lên, thoải mái bóp bóp hai vú cô nữa, tự do khám phá mọi thứ của cô giáo. Cô giáo nó làm vậy được một lúc chứ không giữ lâu được, về sau khi thấy mồ hôi cô ra dữ quá, chắc cô mệt, nó đỡ cô nằm xuống. Lần này cô nằm sấp, chỉ chồng cái mông lên thôi, nó đè úp lên, chịch vào lồn cô từ phía sau. Làm vậy phần lồn của cô kẹp dương vật nó mạnh lắm, nó đâm cô giáo nó cũng gần chục phút thì lại phọt tinh trùng ra, tung toé khắp âm hộ cô, khiến lồn cô lại được ăn no nê tinh trùng thêm một lần nữa. Cô nằm sấp, nhắm mắt lại, mỉm cười, thở dài một cách đầy sung sướng. Hôm nay thằng nhóc này nhẹ nhàng, làm tình đầy cống hiến làm cô đã quá. Xuất tinh xong chắc là đã trễ, cô bảo nó vào tắm trước để còn đi về. Cô giáo ra mở cửa để nó ra ngoài. Cô xoa đầu nó âu yếm hỏi:
– Sao … mệt không em … còn đủ sức làm việc gì nữa không.

Thằng nhỏ mắc cỡ nói:
– Dạ… cũng hơi đuối… à cô ơi… ngày mai… ngày mai em ghé được không cô…

Cô mĩm cười gật đầu. Rồi nó chợt nhìn qua, thấy chỗ lồn cô giáo, tinh trùng chảy ra trắng đục, chắc là cái đống mà hồi nãy nó mới xịt vào. Hai cô trò cùng nhìn mà bật cười sung sướng. Tiễn nó về xong, cô thoải mái hơn, tiếp tục hoàn thành công việc còn lại trong ngày.
Suốt tuần lễ không có thằng Cường, thằng Dương thay thế vị trí của cậu ta hầu hạ phục dịch nhu cầu sinh lý cho cô giáo. Thằng Dương có vẻ tiếc vì cái ngày đầu tiên đến nhà cô phải hối hả đi về nên bữa sau hình như nói nói dối ba mẹ nó cái gì ấy, nó nói phải qua nhà bạn học nhóm nên không phụ mấy bữa, ba mẹ nó thấy con siêng học nên thương, có dè đâu nó dong thẳng qua nhà cô giáo, mỗi ngày đều đặng mấy lần, đóng góp tinh trùng cho cô giáo. Cô sợ nó bỏ bê chuyện học nên mấy bữa sau bắt nó mang tập sách quá, dành cho nó thời gian hoàn thành bài tập rồi mới nói chuyện nhục dục. Thằng này nghiêm túc hơn thằng Cường nhiều, nó học đàng hoàng, xong rồi mới xin phép làm tình với cô. Bữa đầu nó còn lễ độ này nọ, bữa sau nó chứng tỏ sự cuồng nhiệt của mình chẳng kém thằng Cường chút nào. Cái thằng này coi hiền hiền chớ cũng hành cô ra bã. Cô cho tiền đó mua mấy hộp bao cao su, mỗi hộp mười mấy cái mà gần hết tuần đã xài hết veo. Nhưng thằng Dương vẫn không may mắn bằng thằng Cường, nó không dám ngủ lại nhà cô giáo nên dù trễ, mỗi ngày nó vẫn phải về nhà. Đến hết tuần, biết cũng sắp hết thời hạn, cô lấy cớ là sợ mấy giáo viên ở tầng dưới phát hiện nên biểu nó từ tuần sau đừng đến nữa. Mặt nó buồn như bánh bao chiều. Thấy nó cũng thương nên cô hứa khi nào tiện sẽ kêu nó qua, hoặc cuối tuần rãnh sẽ đi chơi với nó, đối với thằng Dương vậy cũng đủ làm nó thoả mãn rồi.

Tuần tiếp theo thằng Cường bắt đầu trở về vị trí của mình. Cậu ta đi học lại bình thường và dĩ nhiên cũng đi học thêm đều đặng. Ba mẹ Cường giàu lắm, mua chiếc xe khác mới cáu cho cậu ta đi liền. Cô thì sợ cậu ta nghĩ lâu ngày, mất căng bản nên lo lắm, định bụng dạy bù cho cậu ta, còn Cường thì lại chẳng lo lắng gì, vắng cô lâu ngày rồi gặp lại cậu ta cuồng nhiệt hơn, chỉ lo làm tình, chẳng lo học hành gì cả. Có bữa cô hỏi:
– Không lo học, rủi ở lại lớp thì sao?
Thằng Cường đáp tỉnh queo:
– Càng tốt chứ sao… anh sẽ tiếp tục được học với em nữa.

Cô giận lắm, mắng cậu ta quá chừng. Doạ không cho cậu ta chơi nữa, doạ không gọi cậu ta bằng anh nữa, lúc đó thằng Cường mới chịu ngoan ngoãn học hành trở lại.

Không biết có phải do cái tuần vắng thằng Cường, cô chơi với thằng Dương nhiều nên giờ càng lúc đòi hỏi sinh lý của cô càng mãnh liệt. Thằng Cường sung sức chịch cô mạnh mẽ cũng được vài buổi đầu, đến mấy bữa sao, ngày nào cô cũng đòi hỏi vậy. Cường cũng bắt đầu hơi sợ, cậu ta thấy cô giáo mình càng lúc càng sung mãn, rất mạnh. Mồi lần chịch cô, cậu ta phải xuất hai ba lần cô mới đạt khoái cảm. Nhiều lúc Cường vừa đập cô xong, quay qua chưa kịp thở thì cô lại hỏi cậu ta ‘Có mệt không?’ rồi lại ‘đòi’ nữa. Chưa bao giờ Cường mê cô giáo mình như lúc này và cũng chưa bao giờ cậu ta thấy mình lâm vào cảnh yếu thế như vậy. Cường ngẫm nghĩ nếu cứ tiếp tục như vậy sức cậu ta không chịu nổi, và Cường rành về sinh lý nên biết rõ, nếu không đáp ứng đủ cho đứa con gái, nó sẽ mau chán cậu ta, kể cả cô giáo cũng là con gái thôi.

Nói về địa điểm học, một thời gian sau Cường thấy bất tiện nên rủ cô giáo về nhà cậu ta dạy học. Cậu ta bảo làm vậy kín đáo hơn, khỏi làm cho các thầy cô ở chung với cô nghi ngờ vì càng độ sau, Cường nó ghé cô ngày càng nhiều. Cô cũng lưỡng lự, sợ không tiện nhưng thằng Cường động viên. Nhà cậu ta rộng, ba mẹ cậu ta cũng sắm sẵn một góc trong nhà làm không gian học tập cho Cường từ lâu, chẳng qua cậu ta cứ bỏ bê đi chơi đấy thôi. Chỗ đó thoải mái, dễ cho cô trò học hành, thậm chí… còn làm chuyện khác nữa. Cô còn ngại ba mẹ cậu ta thì Cường bảo cứ an tâm, ba mẹ cậu ta nhiều khi chiều tối mới về, ít ở nhà lắm, về phần cái bà giúp việc cậu ta nói cô cứ an tâm, bà này làm cho nhà Cường lâu lắm rồi, chứng kiến bao nhiêu chuyện động trời của cậu rồi, kín miệng lắm, không bép xép gì đâu. Vậy là cô bắt đầu dọn qua nhà Cường, chuyển địa điểm dạy học ở đó. Cô thấy vậy cũng tiện vì lúc này cô chủ động hơn. Bữa nào thấy tội tội thằng Dương thì buổi trưa sau khi đi học về, biểu nó ghé qua thăm cô độ vài tiếng. Xong thì cho nó đi làm phụ ba mẹ, còn cô thì xách lồn qua dạy cho thằng Cường, tiện cả đôi bề. Nhờ ông trời thương nên càng lúc đời sống tình dục của cô giáo càng thoải mái, được thằng Dương và thằng Cường thay nhau phục dịch mình. Thằng Dương khoẻ mạnh thì không nói, thằng Cường là công tử nhà giàu có vẻ yếu hơn. Lúc sau để khoả lấp cái thiết hụt về sức khoẻ, Cường bày nhiều trò chơi cho cô và cậu ta cùng chơi. Cậu ta chẳng biết mua ở đâu về một đống đồ chơi tình dục, từ mấy con cu giả, trang phục, còng tay rồi mấy bộ độ kích dục nữa. Cường biết cô thích cái trò bị đánh roi nên hay bày ra đánh cô. Cậu ta hành hạ cô vậy mà lại thích, khoái cảm nhiều hơn. Cấp độ càng lúc càng tăng nhiều hơn, lúc sau thì trói cô, bịt mắt, đành đòn cô nhiều hơn. Cường rất thông minh, cậu ta thấy không đủ sức đáp ứng nhu cầu của cô giáo mình thì sẽ nhờ người khác giúp. Nhưng rút kinh nghiệm lần trước, lần này cậu ta không manh động nữa mà phải qua ý kiến của cô giáo trước. Để chuẩn bị tâm lý cho cô, mấy bữa sau Cường hay rủ cô giáo coi phim sex. Cô giáo cậu ta chưa coi bao giờ nên mới đầu mắc cỡ lắm, về sau mới chịu hào hứng xem. Một bữa nọ, lúc hai cô trò đang trần truồng ôm nhau coi phim trong phòng, cậu ta dò hỏi cô:
– Anh thích nhất là cảnh hai nam một nữ làm tình chung… còn em… em thích cảnh nào nhất?

– Thì… thì cũng vậy!
– Sao em thích… nói thử anh nghe…
– Em thấy lạ lạ… nó… sao sao đó…
– Hi hi… nhưng mà hay mà… em có muốn thử hông… tụi mình chơi thử…
– Thôi… cái đó trong phim thôi… thử gì mà thử… kỳ thấy mồ…
– Kỳ cái gì mà kỳ… thì kỳ kỳ nó mới phê chứ!

Cường chỉ trao đổi sơ qua thôi chứ không nói thêm. Cậu ta để ý mỗi lần nói chuyện đó xong, mặc dù cô phản đối nhưng cô làm tình nhiệt tình hơn, mạnh mẽ lắm. Cường thấy vậy nên tích cực download từ trên mạng xuống nhiều phim sex khác nhau, từ Nhật, đến Hàn, đến Mỹ, đến Âu, toàn là cảnh làm tình tập thể thôi, cho cô coi ghiền luôn. Một hôm, bất chợt Cường lại hỏi:
– Hay là anh biểu thằng Miên… cùng chơi tay ba với tụi mình nha…
– Nữa… anh lại nhắc đến thằng Miên làm gì… hổm cãi nhau chưa đủ sao?

– Thì anh sợ em giận… mới hỏi em nè… sao… em thích cho nó chơi tay ba chung không?
Cô úp mặt vào ngực cậu ta im lặng thật lâu để suy nghĩ. Tình thực đã lâu cô chưa ‘gặp’ thằng Miên, cũng ‘ghiền’ hắn ta quá cỡ. Thằng này tướng tá đẹp, cao, to đen, hôi, làm tình lại ‘ác’ nữa, cô sợ lắm, sợ đến chảy cả dâm thuỷ hoài. Cô không dám nói Cường nghe bữa giờ, giờ lại bị chính cậu ta hỏi. Cô hỏi cậu ta:
– Anh cứ biểu nó chơi em hoài… không sợ em ghiền sao?

– Ha ha ha… em chẳng phải đã ghiền nó rồi sao… còn gì sợ nữa…
– Cái anh này…
Cô đấm ngực cậu ta mấy cái, mắc cỡ quay đi… Cường quay sang ôm tồn hỏi:
– Sao… vậy là thích… là chịu phải không? Anh biểu nó à nha…
– Thôi đi… em… em mắc cỡ lắm… ai lại… với cả hai người con trai lận… em ngại…
– Không sao đâu… anh biết cách làm em sướng mà… yên tâm… vậy đi… anh tính vầy… cuối tuần này rãnh anh chở em xuống chỗ đầm tôm chơi với nó nghen…
Thằng Cường cứ luyên thuyên, cô giáo không dám nói tiếng nào, không phải là hoàn toàn đồng ý nhưng hình như cô cũng chẳng quyết liệt từ chối.

Buổi sáng thứ bảy, cô Phương rời khỏi nhà đi đến điểm hẹn với thằng Cường. Lúc đi xuống cầu thang khu tập thể để đi ra ngoài, một vài thầy cô nhận ra cô, ai nấy đều khen cô khá xinh xắn trong cái áo đầm trắng đó, họ hỏi thăm cô đi đâu thì cô bẽn lẽn chỉ bảo đi với bạn rồi từ chối đi rất nhanh. Từ bé đến lớn ít khi cô mặc đầm cái kiểu nữ tính vậy để đi ra đường lắm nên cũng khá mắc cỡ. Nghe mấy anh chị đồng nghiệp khen cô cũng vui nhưng sợ họ cứ hỏi miết chẳng biết trả lời sao nên cô đành lẹ làng dong thẳng. Cô đi bộ ngang qua trường, đến chỗ ngã tư đầu đường là thằng Cường đang ngồi trên xe máy đợi. Cường thấy cô thì vồn vã chào:
– Chu choa… hôm nay em đẹp quá nha…

Cô Phương mắc cỡ nhìn quanh ra dấu cậu ta im lặng.
– Thôi… đi lẹ đi… người ta thấy bây giờ…
– Ha ha ha… làm gì em sợ dữ vậy?
– Kỳ lắm… lỡ ai nhận ra em…
Cường cười rồi lấy trong giỏ đồ ra hai món, một cái kính râm và một cái khẩu trang to bản. Cường để cho cô đeo vào rồi nói:
– Đó… thấy chưa… giờ đố ai nhận ra em đó…
Bất chợt, Cường nhìn cô một lượt lại. Hôm nay cô mặc cái áo đầm ren trắng của Cường cho. Cái áo cổ thuyền, có hai bâu áo ở hai vai, nhìn thanh khiết mà dịu dàng lắm. Cường hỏi:
– Em mặc đúng như anh dặn phải không?

Cô không đáp mà mắc cỡ đứng gật đầu. Bất ngờ Cường bước lại giật mạnh cái đầm lên, cô hoảng hồn chẳng kịp ngăn cậu ta, chỉ kịp kéo cái đầm trở lại thôi. Cô mắng:
– Anh làm gì kỳ vậy?
Cường không đáp mà nói:
– Sao em vẫn mặc… anh nói em đừng mặc quần lót mà…
– Thôi… không mặc kỳ lắm… nó trống trống sao ấy…
– Sao em lại cãi anh…?

– Đâu có… thì… thì em cũng mặc cái quần lọt khe thôi… che… che có tý xíu hà… không mặc không được anh ơi… em không quen…
Cường lúc lật cái váy lên thì đúng là chỉ thấy cái quần lọt khe tam giác tý xíu thôi, thôi kệ, dù sao lúc đầu như vậy cũng được. Cường nói:
– Thôi lỡ bữa nay thôi… bữa sau anh dặn không mặc là không được mặc nghe chưa…
– Được rồi… thôi đi đi… đứng đây hoài người ta để ý nữa…

Vậy là cô leo lên xe cho cậu ta đèo đi. Nhìn cả hai nói chuyện, rồi kiểu cách ứng xử với nhau đố ai nhận ra được bình thường trên lớp họ là cô giáo và học sinh. Cô không hiểu nữa, trên lớp thì cô có quyền, còn bình thường thằng Cường nói sao cô như bị ma quỷ xiu khiến vậy, phải nghe theo cậu ta nhất nhất. Cậu ta có là gì của cô đâu mà cô sợ như vậy. Đến nỗi chuyện cô quan hệ với thằng Dương cũng lén lén lút lút dấu cậu ta, như kiểu… như kiểu vụng trộm vợ dấu chồng vậy, thiệt sự là oái oăm hết sức. Xe chạy một đoạn thì ra khỏi thị trấn đông đúc, lúc này cô Phương mới an tâm hoàn toàn, ôm eo thằng Cường tình tứ. Cô thủ thỉ:
– Mình… mình đi ra đó thiệt hả anh?
– Ha ha… chứ sao nữa… em sợ àh…
– Hay là thôi đi… em… em thấy nó sao sao ấy…
– Thôi là thôi làm sao… đã nói hết rồi… em đừng nghĩ lung tung nữa. Bữa nay đi chơi cho đã… chơi cho vui đi…

Cường chở cô xuống dưới các xã. Trên đường cậu tỏ ra rành rẽ, giới thiệu cho cô rất nhiều về Miệt Thứ. Trên lớp học hành không ra gì chứ chuyện ở Miệt Thứ cái gì Cường cũng biết. Cậu ta nói cho Phương nghe cách lý giải tên gọi nè, các con sông… rồi lúc đi ngang qua mấy đầm nuôi tôm, cậu còn nói cái nghề này phải làm sao. Cô khen Cường hiểu biết. Cậu ta bảo cậu ta chán học hành lắm, thích theo ba đi làm ăn thôi mà ba cậu bắt cậu phải học hết lớp 12 mới cho cậu đi làm ăn buôn bán. Lúc này cô mới thấy mến mến thêm chút xíu thằng học trò mình. Nhìn thấy cậu ta ra vẻ công tử, ăn chơi như vậy chứ cũng biết làm ăn buôn bán ghê quá, không phải là dạng ‘phá gia chi tử’ như mọi người vẫn nghĩ. Cô khuyên cậu ta ráng học hết mấy năm đi, rồi lúc đó tha hồ ra ngoài làm ăn buôn bán, nghe vậy cậu ta chỉ cười. Cả hai nói chuyện hăng say chứ không phải chỉ im lặng như cái hồi cô đi với thằng Miên, nhờ vậy hình như đoạn đường đi xuống chỗ đầm tôm nó ngắn hơn rất nhiều. Thằng Cường xuống đến nơi, cậu ta bấm kèn mấy cái là mấy người làm mở cổng ra liền, cậu ta phi thẳng xe vào trong, vào sâu trong trại, đi thẳng về chỗ căn chòi của thằng Miên. Xe vừa dừng lại thì thằng Miên đã chạy từ trong chòi ra tiếp đón cả hai. Thằng Miên cúi đầu chào khi thấy Cường:
– Dạ… chào cậu…

Rồi hắn quay qua chào cô khi thấy cô mở khẩu trang ra:
– Chào em… – Thằng Cường nghe vậy thì tằng hắng, trừng mắt nhìn hắn, thằng Miên hoảng hồn vội thay đổi cách xưng hô – Dạ… chào cô…
Cường cười tươi rồi quay qua nhìn cô nói:
– Bữa nay mình đi rừng U Minh chơi nhe em…

Cô còn thắc mắc thì thằng Miên đã nhanh nhảu chỉ đường, thằng Cường dắt cô đi từ sau. Lúc thằng Miên đi phía trước, cô hỏi thằng Cường:
– Anh làm gì dữ với người ta vậy?
– Uhm… nó là kẻ ăn người ở trong nhà anh… anh không dữ vậy cho nó leo lên đầu àh…
– Biết vậy… nhưng anh hiền tý có sao đâu… dù sao thì…
– Thì sao… cũng là kẻ từng… ấy ấy với em àh…
– Anh này… lại nói chuyện đó nữa… em giận đó…

– Hi hi… vậy thôi… nhưng em cứ để nó gọi vậy đi… nó chừng 20 tuổi àh… em gọi nó bằng em là được rồi, xưng cô hay chị gì đó là được rồi…
Phương nghe vậy thì mĩm cười nói với cậu ta:
– Anh… anh nói người ta sao không nhìn mình… anh bi nhiêu tuổi rồi…
– Thì… thì 17 rồi… mà… mà em so sánh làm gì… anh khác… nó khác… cứ gọi vậy đi…

Cả hai xì xầm với nhau một tý thì thằng Miên đã dẫn họ đi tới một bến nhỏ. Ở đây có đậu sẵn chiếc xuồng ba lá, Miên nói đây là phương tiện tốt nhất để khám phá rừng U Minh. Chỗ cầu tàu nhỏ nhưng khá cao, thằng Miên xuống trước, hắn đỡ cho cô Phương xuống sau, thằng Cường đi sau cùng. Cô ngại hết sức, bến thì cao, cô phải cúi cúi mới leo xuống xuồng được. Cô cũng ở Cần Thơ nên chuyện xuồng bè là chuyện nhỏ, bị có cái là cái đầm cô mặc ngắn quá, leo xuống thì thằng Miên ngồi ở dưới, hắn địa thấy hết. Mà quả nhiên khi cô chu chu cái mông leo xuống, hắn ngồi dưới nhìn như đứng tròng, mắt nhìn xuyên vào váy của cô. Thằng Cường ở trên thấy vậy thì khoái chí lắm. Cậu ta cũng biết vậy nên lúc đều kêu Phương cứ ở truồng thôi, mà không sao, lúc này cô mặc cái quần lọt khe, nhìn càng hấp dẫn, thằng Miên chắc hứng lắm.

Xuống xuồng, thằng Cường ngồi một đầu, thằng Miên một đầu, cô ngồi ở giữa, xoay lưng về phía Cường, quay mặt về thằng Miên. Thằng Miên cầm mái chèo, cho chiếc xuồng nhẹ nhàng đưa cả ba đi qua mấy con lạch nhỏ, vào khu vực rừng ở gần đó. Càng vào sâu trong rừng, mấy cây tràm càng um tùm, che phủ cả bầu trời phía trên, nhiều khi chỉ có ít ánh sáng rọi xuống phía dưới, chắc nó u tối vậy nên người ta mới gọi là rừng U Minh. Dòng nước dưới xuồng càng lúc càng đen, nhưng nó bốc cái mùi gì đó thơm thơm. Thằng Miên nói tại chỗ này nước tù đọng không thoát đi được, lá tràm nó rơi không thoát được nên mới ra màu đó. Nhưng cái này từ lá tràm nên nó mới thơm vậy, khắp rừng U Minh nước đều đen như thế. Thằng Miên kể ngày xưa khu này nước đều đen vậy, người Khmer gọi là Tuk Mâu (nước đen), người Việt từ xứ khác tới không biết dịch nên mới gọi là Cà Mau, ra cái tên của địa danh. Hôm nay đi với thằng Cường rồi có cả thằng Miên làm hướng dẫn viên, cô Phương như biết thêm nhiều về vùng đất này.

Chèo xuồng một đoạn khá xa, cả ba tắp vào một ngôi nhà xây ngay trên vùng nước, nhà xây theo kiểu nhà sàn, bằng xi măng khá chắc chắc, len lõi giữa những hàng cây tràm. Cường nói cũng đói bụng rồi nên ghé chỗ này ăn trưa nghĩ ngơi. Cả hai dắt cô len lõi theo cái hành lang xi măng, chạy loanh quanh dưới mấy tán cây tràm rồi ra đến một căn chòi. Chỗ này để mái lá, vách xi măng xây cao chỉ ngang ngực, nhìn quanh có thể ngắm cảnh được. Bên trong không có bàn ghế chi hết, chỉ trải mấy tấm chiếu chắc để người ta ngồi chơi ăn uống. Nhà bếp của gia chủ nằm cách xa, thằng Miên nói cô và Cường ngồi trong chòi chơi nghĩ ngơi, hắn ta đi kêu người ta làm đồ ăn thức uống. Cường dặn thằng Miên mấy món ăn rồi để hắn chạy đi.

Thằng Miên vừa đi khuất, cô Phương đứng xớ rớ trong chòi định ngắm cảnh xung quanh một tý liền bị cậu ta ôm chầm lấy. Cậu ta vòng tay ôm quanh eo cô, hôn lên môi thật lâu, rồi hỏi nhỏ:
– Hôm nay đi chơi vui không em?

Cô không còn lạ gì cậu ta nữa, để mặc cho Cường ôm hôn mê say, cô gật gật đầu. Mới đầu đi chơi cô chưa biết thằng Cường tính làm gì, tưởng cậu ta chỉ chở cô xuống đầm tôm rồi làm này nọ thôi, ai dè cũng đưa cô đi chơi trong rừng, vui quá trời quá đất luôn. Thấy cô giáo gật đầu tỏ ý bằng lòng, Cường vui lắm. Cậu ta đỡ cô ngồi xuống, gác một chân cho cô dựa vào, tiếp tục hôn cô thật nồng nàng. Tay Cường đưa lên áo cô, xoa bóp vú cô từ bên ngoài. Bóp nhẹ cái áo một cái, Cường thích thú cười nói:
– Ngoan đó! Không mặc áo ngực luôn…

Thì ra thằng Cường có dặn, nhưng thấy cô vẫn mặc quần lót, không nghĩ là cô nghe lời cậu ta không mặc áo vú. Cô bẽn lẽn:
– Thì anh biểu mà… chỉ dán miến dán để che… che cái đầu ty thôi…
– Hi hi… thì vú em bự mà… không mặc áo có sao đâu… thấy chưa, giờ bóp đã dễ sợ…
– Ứ… ghét quá… nói gì mà nói thẳng tưng vậy hà…

Cậu ta hôn hít lên cổ, lên tai, tay vẫn bóp bóp vú cô qua lớp vải ren mềm thiệt thích thú. Liếc thấy cô giáo sung sướng co chân lên Cường nhanh tay lòn tay vén cái váy lên, xoa xoa mu lồn cô qua cái quần lọt khe bé xíu. Cái quần chỉ có miếng vải tam giác, che không đủ chùm lông trên mu của cô, nhìn hấp dẫn vô cùng. Cường thọc ngón tay vô đó không thấy đã bèn vén cả cái đầm lên luôn, đẩy cho cái quần lót ra khỏi chân cô. Cô cầm tay Cường lại, nói thật nhỏ trong hơi thở:
– Đừng anh… để vậy đi… cởi ra… mắc cỡ lắm…
Cường thủ thỉ: – Mắc cỡ gì?
– Rủi… rủi thằng Miên thấy thì sao?
– Hi hi… nó đứng đó nhìn nãy giờ rồi… em lo gì…

Cô hoảng hồn quay mặt qua, ngước nhìn lên thấy quả nhiên thằng Miên đã đứng ngay phía trước cô, lặng thinh nhìn hai người nãy giờ. Cô mắc cỡ quá, lấy tay che che chỗ cái váy bị thằng Cường lật lên nhưng cậu ta đã gạt tay cô ra. Thằng Cường vẫn ôm hôn cô ở phần trên, tay cậu ta không thọc thọc bên dưới nữa mà búng tay ra dấu cho thằng Miên. Hắn đứng nãy giờ hình như chỉ chờ cậu chủ ra hiệu thôi là vội xà xuống ngay. Hắn quỳ vào giữa hai chân đang mở rộng của cô Phương, đưa mặt vào chỗ cái váy đã bị lật lên. Thằng Miên úp mặt vào mu lồn cô, hít một hơi dài. Cô Phương trân mình, kêu ứ lên một tiếng. Cường cười khoái chí ôm xiết cô thiệt mạnh. Cậu ta quay sang hất hàm kiểu như ra lệnh cho thằng Miên:
– Mày đó… bú lồn cho cô đi… bú cho đàng hoàng nghen mậy… làm cô sướng nha…
– Dạ… con biết rồi cậu chủ…

Cô Phương đỏ mặt tía tai, trừng mắt nhìn Cường. Cậu ta nhìn cô tỉnh queo. Cả hai khoan hôn nhau mà quay sang nhìn thằng Miên coi hắn làm ăn sao. Thằng Miên mới đầu chưa lột cái quần lót lọt khe ra, bởi cái quần này dễ lắm, chỉ cần lật qua một cái là cái mu lồn cô lộ ra mồn một thôi hà. Đang nằm kiểu này nên mu lồn cô hơi khuất. Hình như thằng Miên đang dùng ngón tay cầm hai mép thịt dầy dầy mềm mại của cô banh ra một chút. Cô ngửa đầu ra chân thằng Cường, khoan khoái nhắm mắt lại, mặt cô hơi ửng đỏ lên. Rồi cô giật mình khẽ một cái khi thằng Miên bắt đầu hun vào đúng giữa phần mu mềm mềm ở chính giữa háng cô. Thằng này người Khmer, môi hắn dầy, hôn rát lắm, lại hình như đúng vào giữa hai cái môi âm đạo đầy đặn của cô. Cô có cảm giác hình như hình như nước nhờn của cô đã ứa ra rồi thì phải. Thằng Miên nhiệt tình lắm, hắn cứ hôn hít, liếm láp mơn man ở chỗ đó mãi, khiến cô càng lúc càng sướng không chịu nổi …nước ứa ra dầm dề, chảy dọc theo khe háng. Hơi thở cô mỗi lúc một dồn dập hơn, người cô nóng bừng hẳn lên. Cô quờ quạng, liếc sang một bên thấy thằng Cường đã móc dương vật ra khỏi cái phec mơ tuya từ nào giờ, đang chĩa chĩa lên khiêu khích cô. Chưa bao giờ cô Phương có cảm giác mình lại dâm đãng khao khát nhục dục như bữa nay. Lúc đầu cô còn mắc cỡ này nọ khi thằng Cường đề cập đến chuyện này, rồi khi thực tế diễn ra, cô mê say lúc nào chả hay. Thằng Cường cứ chĩa chĩa dương vật trước tay cô nhưng không cho cô nắm lấy. Cậu ta thủ thỉ:
– Thích không em?
Cô mắc cỡ gật đầu. Cường tiếp:
– Vậy bò ra… bú cho anh coi…

Cường nói đồng thời ra lệnh cả cho thằng Miên. Cô Phương như người say, rời khỏi chân cậu ta, lồm cồm bò lên. Thằng Cường tuột luôn cái quần ra cho thoải mái, ngồi dựa vách chòi, cô quỳ bò lại, cúi đầu bú cho cậu ta, trong khi đó thằng Miên ở phía sau thì vén váy cô lên. Lần này hắn tuột cái quần lọt khe của cô ra đến đùi luôn, bắt đầu bú cho cô khi cô đang quỳ bò. Thằng Miên làm như thích liếm lồn cô lắm vậy, hắn thích thú liếm khắp âm hộ và cả hậu môn cô luôn. Cũng mấy làm tình với hắn một lần rồi nhưng chưa bao giờ thằng Miên liếm tới lỗ đít cô Phương như lần này. Cảm giác cũng lạ quá, cái lưỡi dầy của hắn cứ đánh trên lỗ đít cô nhiệt thành. Hắn làm cô nhột, cũng sướng quá đỗi, cô sụp đầu xuống háng thằng Cường luôn, banh rộng cặp mông cho hắn được bú liếm thoải mái hơn. Hết bú đít rồi hắn lại dùng lưỡi thụt ra thụt vào ngóc ngách trong sâu thẳm âm hộ cô, nước nhờn trong âm hộ Phương tuôn ra liên tiếp. Cô không còn mắc cỡ nữa, phải nhả dương vật thằng Cường ra, rên rĩ. Cô đang ở tư thế bò chổng mông nên hậu môn không khít mà hơi hé mở. Thằng Miên không biết sạch dơ còn thọc sâu lưỡi vào vùng cấm địa này. Phương chỉ biết thở dốc từng hồi. Miệng hắn gắn chặt vào đít cô, lưỡi hắn thụt sâu trong trực tràng của Phương. Kể cả Cường cũng chưa bao giờ xử sự với cô thèm khát như vậy. Cô đang say sưa thì chợt nhận ra nãy giờ Cường đã cởi dây kéo sau lưng cô ra, cho nguyên tấm lưng trần lộ ra, gần như cở cái đầm ở phía trên ra rồi. Cậu ta thấy hai vú cô thòng xuống hần dẫn nên thọc vào bóp bóp như người ta vắt sữa bò vậy. Giờ bị giáp công hai đầu, Phương không biết bám vào đâu, đành há miệng, ngậm lấy dương vật thằng Cường. Cô ngửi thấy mùi háng thằng Cường bữa nay đặc biệt nồng và kích thích hơn. Cả ba hoạt động tích cực vô cùng.
– Cậu ơi… cậu cho tui chịch cô nha…

Phương đang say sưa thì nghe thằng Miên hỏi. Cô quay lại thấy hắn đã ngừng bú từ nào giờ, hắn đã tuột quần ra như Cường, đang khoe dương vật thẳng tưng. Cường cười nói:
– Thì mày hỏi ý cô giáo nè… sao cô… cho nó chịch nha…

Cô mắc cỡ không dám trả lời, cứ vùi mặt vào bú dương vật thằng Cường. Cậu ta nói:
– Im lặng vậy là đồng ý nha… thôi mày chịch đi… mở túi tao lấy bao cao su kìa…
Thằng Miên lại mở túi Cường ra, hắn xé bao nghe xoẹt xoẹt, chắc là tròng bao vào. Hắn kê dương vật vào người Phương nhưng lạ thay, lần này hắn kê hình như sai chỗ, đến khi cô kịp nhận ra thì phải nhả dương vật Cường ra hét lớn:
– Ơ …….. a…………… a..aa………
May mà thằng Cường kịp bịt miệng cô nếu không thì tiếng la chắc vang động khắp rừng luôn.

– Á… anh làm gì vậy… sao lại đâm vào đó! – Cô giật tay thằng Cường ra, quay lại nhìn hắn.
– A cái thằng… bữa nay dám thông lỗ nhị của cô tao luôn nha… – Cường đùa…
Phương hình như đau, nước mắt trào ra khoé. Cô rên rĩ:
– Trời ơi… thốn quá… sao anh lại làm vậy?
Cường ra vẻ quan tâm, nhưng không chút gì nóng lòng:
– Thằng này kỳ nha… hình như lỗ nhị của cô tao còn trinh đó nha…

Cô thấy thằng Cường nháy mắt với thằng Miên, cô đoán hình như thằng Cường kêu thằng Miên làm vậy. Cô quay qua mắng Cường:
– Anh… anh kêu nó làm phải không?
Cường cười xuề xoà: – Hi hi… ừa… thôi bữa nay khám phá cái mới… không sao đâu… để nó để yên một tý, rát rát tý thôi…

Thằng Miên nhét vào xong thì để yên, cô thấy Cường nói cũng đúng, mới đầu thì đau xé, nhưng sau thì cũng ê ê thôi. Cô Phương cảm giác như thể mình bị tách làm hai vậy. Rồi thằng Cường gật đầu, thằng Miên bắt đầu thúc từng nhịp. “Ứ… Ứ…..” cô Phương kêu lên. Cảm giác, cảm giác cũng lạ lắm, kiểu như là cô đang đi đại tiện… đại tiện mà cái thứ đó nó chui ra xong… lại chui vào… cảm giác thiệt là kỳ quái. Thằng Miên thúc rất đều, cô oằn người khi lỗ đít khép lại siết lên khúc thịt bên trong. Cây hàng thằng Miên sau khi chui vào lại bắt đầu hành trình trở ra rồi lại chui vào. Bữa nay hắn làm không nhanh như mọi khi vẫn đâm vào lồn cô, nhưng khoái cảm nó đem lại thì cũng… cũng được lắm. Lát sau, mông cô tự động chuyển động rất khớp với từng cú dập của thằng Miên. Thằng Cường không cần phải bịt miệng cô Phương nữa, đôi bàn tay cậu ta dịch chuyển sang mò mẫm đôi vú của cô đang thòng xuống lúc lắc theo những cú địt của thằng Miên phía sau. Thằng Miên hơi nặng, hắn đè lên mông cô một hồi lâu làm hai đầu gối Phương mỏi nhừ khụy xuống. May mà Cường chú ý ôm kịp. Cậu ta hỏi:
– Em mệt hả… đau hả?
Phương lắc đầu: – Không đau… nhưng… ảnh nặng quá!
– Thôi mình đổi tư thế nhé!
Cường hỏi, cô Phương gật đầu. Cậu ta nói với thằng Miên:
– Mày rút ra, rồi nằm xuống đi Miên…

Thằng Miên bữa nay đúng kiểu nô lê tình dục, thằng Cường sai sao hắn làm vậy. Hắn rút dương vật ra, nằm ngữa ra chòi. Cường quay sang, đỡ cô dậy. Phía trên cái đầm đã bị cởi ra rồi, nên giờ cô đứng dậy, thằng Cường tuột một cái là cô trần truồng ngay. Cô Phương hình như hết sợ rồi, cô chỉ còn để ý đến dương vật của hai thằng đàn ông này thôi, không quan tâm đến chuyện gì xung quanh nữa. Thằng Cường bày kiểu mới để cả ba cùng chơi, cậu ta cho Phương ngồi xuống dương vật thằng Miên, quay lưng về phía hắn. Lần này, vẫn cho thằng Miên thông lỗ nhị nhưng cô Phương đã quen nên vào đít cô thuận lợi hơn. Đến khi dương vật thằng Miên vào hết, cô ngồi bẹp xuống háng hắn ta, Cường hỏi:
– Sao… được chưa em?
Cô gật gật đầu. Cậu ta nói tiếp:
– Rồi… vậy giờ em ngã lưng ra dựa vào nó luôn.
Phương không hiểu lắm, nhưng cũng làm theo. Té ra khi cô dựa ra, cái lỗ lồn cô bành ra phía trước. Thằng Cường chỉ chờ có vậy, cậu ta quỳ lên, canh ngay lỗ đó mà nhét vào. Lúc Cường banh banh cái mép ra, cầm hàng định nhét vào thì Phương mắc cỡ hỏi:
– Anh… anh mang bao đi…!

Cường gạt đi nói: – Thôi… lát có gì anh bắn ra ngoài… được chưa… im đi… để anh chơi…
Cậu ta nói có vẻ quyền lực, cô không dám cãi. Cường đút hàng mình vào, cảm giác giờ cả hai lỗ của Phương để được thông luôn. Dương vật hai thằng đàn ông giờ cọ cọ vào nhau trong người cô, chỉ còn cách nhau có miếng thịt dầy giữa âm hộ và hậu môn thôi. Cả ba rên rĩ sướng khoái, chỉ cần biết gì nữa. Cô Phương sướng thấu cả trời, tay chân quờ quạng, nước nôi bắn ra tè le ướt hết cả cái chỗ giáp với dương vật Cường. Ở cái thế này cả hai thằng phải nhịp nhàng, đụ cũng nhẹ thôi, nhưng bị cái là được cả hai cây nó đâm lận, cảm giác sướng hơn nhiều nên dù chậm, Phương vẫn thấy rất nhiều khoái lạc. Thằng Cường được lợi nhiều nhất, cậu ta nằm trên, vừa hưởng cái lồn, vừa thoải mái bốc hốt hai trái vú sữa của cô, chỉ tội cho thằng Miên, hắn nằm dưới cùng, gồng mình chịu đựng cả hai. Chuyện tưởng chừng như trôi dài bất tận nếu không có tiếng tằng hắn của người đứng ngoài chòi. Phương hoảng hồn nhìn ra ngoài thấy hai ba cô gái mặc áo bà ba đang mang thức ăn. Cả ba nhìn hai thằng cùng chơi cô mà nãy giờ vẫn đứng ngoài ngần ngại. Phương hốt hoảng, mắc cỡ che mặt lại, xấu hổ bật dậy ôm lấy thằng Cường. Cường xuýt xoa vì khi cô xấu hổ, lồn cô thắt lại, xiết cây hàng cậu ta trong lồn. Thằng Miên cũng bật dậy ngồi, giờ hắn và Cường ngồi đối mặt nhau, cùng ôm cô Phương ở giữa. Cường thấy có người vào, quay lại nói với mấy cô gái thản nhiên:
– Vào đi tụi em… cứ mang đồ ăn lên…

Mấy cô gái cùng gật đầu rồi mang thức ăn vào. Cường thúc cho Phương nhấp nhô lên, để hai cây thịt cùng đâm vào cô từ bên dưới, cô thấy người ta đang ở đó mắc cỡ quá không dám làm gì, thằng Cường có vẻ thản nhiên, cả ba cứ thế làm, mặc cho người ta cứ bày thức ăn. Mãi đến lúc mấy cô gái đi khỏi, Phương mới hú hồn. Ở tư thế này, chơi cũng vui vì cả ba cùng chơi được, nhưng cứ cọi quẹt mãi chẳng sướng. Cường đề nghị:
– Thôi… nghĩ chút… giờ từng thằng chịch em nha…

Cô Phương mắc cỡ ôm cậu ta không nói gì. Cường lại nói:
– Vậy để thằng Miên chịch em trước nha…
Cô cũng chẳng nói gì. Cường cười ha hả, đẩy cô ra. Cậu ta ra một góc ngồi rồi gật đầu ra hiệu cho thằng Miên. Hắn để cô nằm ngữa, định đâm cô thì cô ngần ngại nói:
– Anh… à không… em… em thay bao cao su đi…

Thì ra cô sợ dơ, vì nãy giờ thằng Cường đang chịch lỗ đít cô. Cường cười ha hả, kêu thằng Miên nghe lời cô. Hắn thay bao cao su xong, mới bắt đầu hành sự tiếp. Thằng Miên để cô nằm ngữa banh hai đùi rộng ra rồi bắt đầu chịch nhịp nhàng. Nhìn thằng Miên chịch cô, Cường thấy cái thằng này thiệt lì lợm. Cậu ta nghĩ cũng xứng, nếu có mời ai đó cùng chịch thì kêu thằng này chịch cô mới đáng giá. Hàng hắn to, chịch không mệt mõi, làm cô giáo sướng ngất ngây. Cô Phương rên rĩ kêu sướng khi hàng thằng Miên chạy ra vào lồn cô. Thằng này chịch bạo thiệt, chịch cô như người ta giã gạo. Cường nghĩ: ‘Đụ má… thằng lồn này làm như của chùa, chơi cho đã hay sao đó trời. Đã nói nó rồi mà cũng vậy hà.’ Nhưng bị cái hình như cô cũng thích, chứ nếu không sao cô cứ kêu rên lên liên tục như vậy. Thằng Miên vừa chịch vừa bóp hai vú cô như nhồi bột, tay hắn bóp mạnh làm Cường nhìn cũng thấy xót xót dùm cô. Thằng Miên chịch miệt mài vẫn chưa ra, hắn còn gác chân cô lên hai bên vai, luồn tay xuống cầm cây hàng hắn nhét vào lồn cô. Hắn dùng hết sức giã liên tu bất tận xuống lồn cô, mãi một lúc mới chịu ngước mặt lên trời rên lên một tràng dài như bò rống. Hình như hắn xuất tinh, hắn bắn mạnh kinh khiếp, còn chịch thêm chừng mấy cái nữa mới chịu rút ra. Tinh dịch hắn xuất ra đọng lại ở đầu bao cao su một đống. Nãy giờ Cường ở ngoài nhìn cũng nứng lắm rồi, hắn vừa ra là cậu ta vào liền. Cường biết mình không mạnh bằng thằng Miên, nhưng lực cô giáo ép quá, làm cậu ta cự cũng vất vả. Cường trân người rang ra sức phục dịch cô, vừa nhồi bóp hai vú cô, vừa hôn môi cô. Cường ráng lắm nhưng chừng chục phút cũng co giựt. May mà Phương còn sức đẩy cậu ta ra, cô tận tình cúi xuống ngậm dương vật cậu ta, cho cậu ta bắn vào miệng mình.

Giờ cô Phương, và cả hai thằng mình mẫy đều lấm tấm mồ hôi. Thằng Cường kêu thằng Miên cùng cởi áo ra để cả ba cùng trần truồng luôn. Sợ thức ăn bị nguội, Cường kêu cả hai cùng ăn trước. Bữa ăn đồ ăn dọn khá hoành tráng. Cường chỉ có cô mấy món thuộc về đặc sản của U Minh như Rùa nè, Sáp ong lăn bột chiên giòn nè, còn lại toàn của ngon vật la, lần đầu trên đời cô được thưởng thức. Chỗ này hình như phục vụ quen nên khá chuyên nghiệp, Cường gọi thức ăn, kêu phục vụ ra vào mà người ta hình như chả ngại ngùng gì chuyện cả ba đang trần truồng cả. Lúc đầu cô còn mắc cỡ, riết sau rồi cũng thành quen luôn. Ăn đã đời xong, đợi xuống cơm, Cường và thằng Miên lại thay phiên nhau chịch cô. Lần này hai thằng chia làm hai đầu, hễ đứa này chịch thì đứa kia cho cô bú. Thằng Cường ra vẻ chủ cả, hình như muốn chứng tỏ mình với thằng Miên nên cứ để trần vậy, chịch xong thì xuất tinh ngoài, chứ nhất quyết không mang bao cao su, chỉ có thằng Miên là bị bắt mang bao cao su khi chịch thôi. Hai thằng thi nhau dần cô giáo dữ lắm, hết thằng Miên rồi đến thằng Cường, mang lại cho cô biết bao khoái cảm. Rừng U Minh tối tăm, che dấu biết bao lạc thú của cả ba con người, một thằng người Miên đam mê dục vọng, một thằng học trò mất dạy dám chịch cô giáo, một cô giáo thì dâm đãng, mất nết để cho cả hai thằng cùng chơi mình… Cô Phương với hai thằng cùng chịch mấy cái không biết nhưng một hồi mệt quá, lăn ra ngủ ngay trong chòi luôn.

Đến khi cô Phương chập chờn thức dậy thì trời cũng dần ngã về chiều. Nãy giờ chơi mệt quá ngủ thiếp đi lúc nào chả hay. Cô quay sang nhìn thấy thằng Cường đang nằm gần đó ngáy khò khò. Cậu ta ngủ dáng điệu thoả mãn lắm, cô biết chắc vậy vì lúc này dương vật cậu ta ỉu xìu, rũ xuống nhìn như một đống thịt bùi nhùi, không còn nét hùng dũng như lúc nãy. Cô thấy trống trãi cũng lành lạnh nên lục cái đầm trắng của mình mặc lại. Cũng may bữa nay thằng Miên toàn chơi bao, xuất tinh xong mới rút ra, vứt đầy quanh chòi, thằng Cường chơi trần nhưng toàn bắt cô bú hết, nhờ vậy nên dù chơi cả buổi mà người cô chẳng hề dơ bẩn dù chưa tắm rửa gì lại cả. Mặc cái đầm xong, cô lục tìm cái quần lọt khe nhưng không thấy đâu, cái quần nhỏ xíu hồi nãy hai thằng lột ra rồi quăng đâu chả biết, nó chỉ là miếng vải nhỏ thôi nên tìm cũng khó lắm. Lục mãi chẳng thấy đâu, cô bực quá bỏ luôn. Phương tằng hắng thấy khô cả cổ, trong chòi không còn tý nước nào. Hồi nãy cô uống tinh chắc nhiều hơn uống nước nên giờ khát nước quá. Cô ngồi dậy, nhắm hướng theo hành lang đi xuyên rừng, ngược lại hướng hồi nãy mấy con nhỏ phục vụ mang thức ăn ra, chắc nhà bếp ở chỗ đó, đến lấy chút nước uống. Cô đi một hồi thì đến chỗ nhà bếp, đi lại gần thì chợt khựng lại vì từ hướng nhà bếp vọng ra một mớ âm thanh khác lạ, phạch, phạch, phạch đều đều rồi cả tiếng rên khe khẽ đáp lấy tiếng phạch, tiếng kêu rất rõ vì không gian khá tĩnh lặng, xung quanh cũng chẳng có ai. Cô lại gần, chỗ nhà bếp này có bức vách cao chỉ đến ngang hông, còn bên trên để khung cửa nên dễ dàng quan sát. Bên trong là một cảnh tượng cũng khá thú vị. Cô nhìn thấy thằng Miên, hắn ta đang để mình trần ướt đẫm mồ hôi, quần hắn tuột đến đùi và đang chịch một cô gái. Cô này hình như là một trong số mấy cô phục vụ thức ăn khi nãy. Cô ta vẫn mặc áo bà ba, nhưng bị thằng Miên nó phanh hết ngực áo ra rồi, quần đen thì bị nó tuột xuống và đang chịch cô ta từ sau lưng. Cô gái này chống hông xuống bếp, có vẻ thích thú lắm. Trời đất, không biết thằng Miên có bày cái trò hiếp dâm như hồi lần đầu gặp cô không, mà sao lần này nhanh vậy, chưa gì đã dụ dỗ, chịch được cái con nhỏ phục vụ này rồi. Con bé này nhìn cũng ngon, chắc nhỏ tuổi hơn cô và thằng Miên luôn. Thằng Miên chịch con nhỏ chắc sướng, hắn vã hết mồ hôi, hông ra sức dập, mông anh nhấp nhô… Bỗng cô Phương nghe tiếng thằng Miên gầm lên,hắn đập mạnh liên tiếp, chắc đã xuất tinh. Hắn không có biểu hiện bắn ra ngoài, mà để yên trong lồn con nhỏ kia luôn. Cô thấy không tiện, vì chỗ này lỡ thằng Miên chỉ cần quay lại là thấy cô liền, cô ngồi thụp xuống, thấy gần đó hình như có cái toilet cửa đang khép hờ nên chui đại vào. Cô Phương cứ tưởng vậy là xong, ai ngờ đâu cô nghe lục đục bên ngoài vài tiếng rồi bất thần thằng Miên kéo cửa toilet ra chui vào. Gặp cô đang đứng như trời tròng trong toilet, thằng Miên hơi bất ngờ, còn cô thì hơi lúng túng. Thằng Miên đã lột luôn cái quần đùi cầm trên tay. Cô thấy cũng ngại nếu đẩy hắn ra nên ra dấu biểu thằng Miên đóng cửa toilet lại luôn để cô gái kia không thấy cô. Thằng Miên vẫn để dương vật sừng sững, cái bao cao su hắn vẫn đeo dính chưa tháo, đầu bao còn đọng mớ tinh dịch trắng đục mới xuất xong. Cô hỏi nhỏ hắn:
– Giỏi quá ha! Chưa gì đã mần thịt được con gái người ta rồi!

Thằng Miên gãi gãi đầu cười nói:
– Hên thôi… con nhỏ này hồi nãy thấy anh chịch em nên thèm hay sao ấy. Lúc nãy ngủ dậy đi tìm nước thì thấy nó đứng đứng đó… chắc thèm… anh làm đại… ai dè nó chịu luôn…
Cái thằng này cũng gian lắm, vắng Cường một cái là đổi cách xưng hô với cô ngọt xớt, cô Phương cũng không để tâm gì với chuyện đó. Cô buột miệng hỏi hắn:
– Ngon không?
– Hi hi… cũng ngon… nhưng không bằng em…
Nhìn cái bao còn tòn teng, cô tặc lưỡi rồi cúi xuống nắm lấy dương vật hắn:
– Mần xong sao không chịu tháo ra… thôi để em giúp cho…

Cô tụt tháo bao cao su ra giúp thằng Miên. Dương vật hắn vẫn ướt đẫm, nồng mùi tinh khí:
– Người đâu mà khoẻ như trâu ấy… nãy giờ mần quá trời rồi… mà còn vậy nữa…
Thằng Miên hứng chí:
– Nhiêu đó nhằm nhò gì… giờ chịch em nữa vẫn được…

Cô đang cúi cúi nắm dương vật hắn, nghe vậy thì buông ra, mắc cỡ quay đi:
– Thôi đi… ở đây mà làm ăn gì…
Thằng Miên chồm tới ôm cô, một tay tốc váy cô lên sờ soạn vào háng cô, hắn nài nĩ:
– Đi mà… cho chịch cái đi… hồi nãy giờ có cậu chủ đó… chịch em mà cậu ta cứ dòm dòm… làm ngại muốn chết… chả thoải mái gì…
– A… em méc Cường nha…
– Méc gì mà méc… nào… cho anh chịch cái lẹ đi… em cũng ướt rồi nè…

Thằng Miên giơ tay lên, ngón tay hắn ướt nhem. Cô thiệt chả hiểu mình, cái lồn cô làm như để bị vỡ hay sao ấy, lúc nào cũng ướt nhẹp ướt nhem, toàn bị mấy thằng này đánh giá không hà. Thấy cô im lặng, thằng Miên lấn tới. Hắn ôm cô, gác một chân cô lên tay. Xung quanh chẳng có chỗ nào dựa cô đành bám vào hắn. Hai chân cô đã dang rộng, hắn lúi cúi một chút là đút dương vật trở vào lồn cô ngọt xớt. Cô ôm hắn, người hắn vẫn đẫm mồ hôi, nồng nàng cái mùi đàn ông quá sức. Thằng Miên mạnh thiệt, giờ có mình cô, hắn chơi đại luôn. Sáng giờ thằng Cường cứ bắt hắn mang bao, trong khi cậu ta thì để trần làm hắn cứ ganh tỵ, giờ phải chơi trần một cái cho đã mới được. Chịch lén nên đút vào là thằng Miên nắc mạnh lắm, làm cô giật cả người lên. Cô phải ôm lấy hắn, rên rĩ vào tai hắn:
– Cái gì mà mạnh vậy… thủng thẳng từ từ thôi… đau chết người ta nè…

Nói thì thôi vậy thôi chứ cô thở nghe sướng lắm. Thằng Miên giờ đã thoả được ước ao sáng giờ. Hắn chịch như vũ bão, đâm nghe rột roạt. Cô ôm lấy hắn, hứng quá cũng lại hôn hắn. Thằng Miên cười khoái chí, biết cô giáo cũng thích rồi. Lần này hắn hơi sướng nên ra cũng nhanh, hắn ôm cứng cô, bất thần gồng cứng người, xịt tinh dịch từa lưa thẳng vào lồn cô. Bị hắn xịt bất ngờ, cô giẫy nãy lên nhưng lớp thì chân cô bị hắn giở cao lên nãy giờ tê quá, lớp thì hắn mạnh quá nên không làm gì được, phải để yên cho hắn bắn vào. Tinh dịch hắn xịt ra cũng mạnh, chảy xuống cả đùi cô luôn. Thằng Miên xuất tinh xong, mới thả lỏng người, buông cô ra. Cô loạng choạng xuýt té. Cô đấm ngực hắn mắng nhỏ:
– Làm cái gì vậy… ai cho bắn vào trong nè trời… bữa nay không an toàn… rủi có gì…

Thằng Miên cười giả lả:
– Thôi mà… sợ gì… xịt có cái làm gì có bầu dễ vậy… đừng lo mà… cho anh sướng trọn vẹn đi.

– Muốn sướng sao hổm rày không ghé thăm em…
– Tại dưới này mắc nhiều việc nè… mà lên em nhiều khi cũng sợ, mắc công lúc đó cậu chủ đang ngủ trong phòng em… lúc đó chắc chết.
– Ờ… sợ thì thôi… ráng chịu nha…
Thằng Miên chưa kịp rửa dương vật mình, loay hoay mặc quần xong mở cửa đi ra, nói:
– Thôi anh ra đó trước, mắc công cậu ấy nghi…

Thằng Miên đi rồi, cô ngồi trong đó sẵn đi vệ sinh, rửa mặt rồi rửa lại lồn. Thiệt, cả ngày không sao, cuối cùng cũng bị bắn một phát. Hôm nay là ngày dễ có thai theo chu kỳ của Phương, hắn làm ẩu ghê hết sức. Phương ráng xối nước rửa cho thiệt sạch, lẹ lẹ không chừng tinh trùng của hắn chưa bơi vào quá sâu trong lồn cô.

Lúc cô đi ra trở lại chòi thì thằng Miên và thằng Cường đều mặc quần áo chỉnh tề rồi. Trời lúc này sắp sụp tối, Cường nói sợ tối muỗi nhiều nên cả ba lục đục rửa mặt rửa tay rồi lên xuồng đi về luôn. Xuồng chèo về đầm tôm cũng xa, đoạn cuối trời tối mịch, cô phải ngồi vào lòng thằng Cường cho nó ôm mình cho đỡ sợ. Thằng Cường không nói gì, chỉ vừa ôm vừa bóp vú cô quá lớp áo thôi. Cậu ta có vẻ thoã mãn với chuyến đi chơi này. Thằng Miên cứ ngó lơ lo chèo xuồng, nhưng cô biết hắn cũng thèm. Phương giận cái chuyện hồi nãy hắn bắn vào trong mình, cô cố tình ngồi dạng háng, khoe hàng cho hắn thấy, mà xung quanh tối thui, không biết hắn có nhìn gì được hay không nữa.

Ở đầm tôm không có chỗ ngủ tiện nghi nên dù tối, Cường vẫn cố chở cô về nhà. Chia tay thằng Miên, cô lên ôm xiết eo thằng Cường cho chiếc xe tay ga lao đi trong màn đêm. Cả hai trở về thị trấn thì cũng trễ, giờ cả khu tập thể chắc cũng ngủ hết nên chẳng ai thèm để ý, cô để thằng Cường ngủ lại với mình luôn.

ĐOẠN KẾT………………………………………………

Phương chia tay Cần Thơ về Miệt Thứ dạy học tưởng mấy năm đi tăng cường này sẽ trôi qua ảm đạm lắm. Ai dè chính ở Miệt Thứ này cô mới tìm được niềm vui, dần dần lấy được bản ngã, sống thật với đam mê dục vọng của mình.

Chuyện của cô, thằng Cường với thằng Dương may mắn không bị ai phát hiện trong cả năm học. Cô được hai thằng thay nhau phục dịch tình dục no đủ, thi thoảng Cường còn dắt thêm thằng Miên lại tăng cường nữa kìa. Trước mặt thằng Cường, nhiều khi sau này cô Phương cứ buột miệng khen thằng Miên. Cô nói với Cường thằng này chịch giỏi, nào là hàng hắn dài, bự, cầm bú đã tay, nào là chơi dai làm cô sướng. Nghe cô khen quá về sau Cường cũng hơi chột dạ. Từ dạo ấy, Cường nghĩ ra một cách, sau này cậu ta tạo điều kiện cho thằng Miên chịch cô nhiều hơn nữa. Cho thằng Miên tự do giao lưu với cô ngày đêm. Thằng Miên ỷ sức mình khoẻ nên hăng lắm, ai dè dính kế hiểm của cậu chủ. Hắn dính với cô đâu chừng hai tuần là chịu không thấu với đòi hỏi của cô. Hắn chỉ có sức trâu, đâu có nhiều mưu hay, kiểu tốt, cách chơi bạo dâm như Cường nên đấu với cô đâu lại. Bởi vậy sau này hắn chủ động rút lui, an phận, mỗi lần Cường rủ hắn thì hắn đều kiếm cớ từ chối, lắm khi còn trốn biệt rất lâu mới ló dạng lên.

Nói về chuyện học hành thì nhờ có cô Phương chỉ bảo tận tình nên thằng Cường dễ dàng vượt qua lớp 8. Lúc sau cậu ta học cũng đàng hoàng, cô gắng bằng thực lực thôi nên kết quả dù chỉ đạt trung bình, tệ nhất lớp nhưng vẫn đủ để lên lớp 9. Cô hơi bất ngờ là dù cô không dạy lớp 9, thằng Cường vẫn bắt cô tiếp tục kềm cặp và dạy thêm cho cậu ta. Một ngày đẹp trời trong hè, lúc cô đang về nhà mẹ ở Cần Thơ thì cậu ta lặn lội lên tận đó, dẫn cô đi Phú Quốc chơi. Trong chuyến đi đó, Cường tổ chức một tối lãng mạn, chính thức tỏ tình với cô, nói cô làm bạn gái cậu ta.

Cô Phương cười ngất:
– Trời… thôi đi… bạn gái gì mà bạn gái… sến quá hà…
Cường hơi quê khi bị cô cười vậy, nhưng vẫn chân thành:
– Anh thiệt lòng mà… đừng từ chối anh phũ phàng vậy chứ!
– Nhưng… nhưng anh còn… em xin lỗi là… còn nhỏ… phải lo học chứ…
– Nhỏ gì nữa em… anh lưu ban 3 năm, lên lớp 9 là anh 18 tuổi rồi… đâu còn nhỏ gì nữa đâu…
– Anh… anh nghiêm túc hả…

– Thiệt mà em…
– Nhưng… chuyện tụi mình… anh biết đó… mình
– Cũng bình thường mà… chuyện ăn chơi với anh là hết sức bình thường. Trước khi gặp em… anh cũng ăn chơi quá trời đó…
– Em biết vậy… nhưng em ngại lắm… em là cô giáo…

– Anh suy nghĩ rất lâu rồi… anh nghiêm túc mà… em đừng ngại gì cả… anh rất thoải mái… không chấp nhất gì cả, kể cả chuyện em hay lén chịch với thằng Miên… rồi thằng Dương nữa…
– Hả… cái gì… chuyện đó… anh cũng biết hả…
– Thằng Miên thì anh biết lâu rồi… thằng Dương thì có bữa anh đón em buổi trưa… thấy nó đi ra từ phòng em… anh mới theo dõi…
– Anh… anh biết sao không nói với em…

– Nói làm chi… anh phải để em tìm lạc thú chứ. Nói thật thì thằng Miên không sao, còn thằng Dương anh hơi nóng, anh cũng tính xử nó… nhưng nghĩ lại nên thôi… em thấy đó… đối với anh chuyện tình dục là chuyện nhỏ. Sau này có yêu nhau… em muốn làm gì với ai cũng được, miễn là mình vẫn yêu nhau thôi…

– Sao… sao anh lại yêu em? – Lúc này cô mới chùn giọng hỏi cậu ta nghiêm túc.
– Anh… anh chưa thấy ai đẹp như em. Mới đầu đến với em là vậy. Rồi dần dần, anh yêu cái ngây thơi, cái nũng nịu hay mắc cỡ của em… con gái gì hai mươi mấy tuổi đầu rồi… học hành giỏi giang mà vẫn khù khờ hết sức… anh… anh yêu lắm…
Nói vậy chả biết cậu ta đang chê hay đang khen cô nữa. Cô suy nghĩ thật lâu rồi lại hỏi:
– Chuyện ăn chơi không nói nữa… nhưng anh không thấy là em… em lớn hơn anh nhiều lắm sao. Đến… – Cô nhẩm tính – Đến 6 tuổi lận đó…

Thằng Cường gạt đi:
– Nhiêu đó nhằm nhò gì…
– Rồi em còn là cô giáo của anh… người ta dị nghị…
– Hết năm lớp 8 là hết rồi nha em… dị nghị gì nữa… nhưng anh hứa sẽ giữ bí mật… chừng nào anh học xong, ra trường mới công khai… chịu chưa?

Phương không còn đường chống cự, cậu này nhỏ tuổi, nhưng quả thật cũng để một vết hằng trong tim cô lâu rồi, cũng khá lâu rồi cô quen với sự có mặt của cậu ta, chắc không có gì có thể thay thế được. Phương không đáp lời cậu ta mà nhận lấy món quà, rồi nũng nịu gật đầu. Cường mừng quá, nhảy cỡn lên, ôm chầm lấy cô. Trong vòng tay cậu ta, cô giáo nói:

– Nhưng… mai mốt em lớn… em già… anh không được chê em đó nhe!
Cường nghe vậy thì cười ranh mãnh nói:
– Trời… mình quen chơi thôi mà… có lấy nhau đâu mà em lo…
Cô nghe vậy thì nổi xung, giật khỏi vòng tay cậu ta rồi nổi nóng la:
– Cái gì… anh dám nói vậy hả?
Rồi cô rượt theo cậu ta đánh tới tấp, Cường che đầu chạy đi, vừa cười vừa nói:
– Em ơi… tha anh… anh nói giỡn mà…

Cường có lẽ yêu cô giáo cậu ta thật, không chỉ vì chuyện nhục dục mà thôi. Để cô giáo nhận lời yêu của cậu ta, Cường hứa này hứa nọ, bỏ qua vòng lễ giáo, cách biệt tuổi tác, rồi chưa kể đến phản ứng của cha mẹ cậu nữa. Nếu thực sự yêu cô Phương, chắc Cường còn vượt qua một quãng đường khá dài, nhưng dẫu sao… đó vẫn là chuyện của tương lai… ai mà biết được! (hết)
------------- Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 ------------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon