Loading...

"Truyện người lớn" Nếu còn có ngày mai​

Loading...
Truyện người lớn Nếu còn có ngày mai​
Quê em vùng núi lối nhỏ vào nhà quạnh quẽ quanh co , hai bên lối vào là hai hàng xoan nhỏ khẳng khiu . Tháng ba đến hoa xoan rơi đầy ngõ nhỏ , cánh tím nhạt nhòa mong vương tóc quyện vai, hoa xoan là người bạn duy nhất của em . Khi em chín tuổi không lớn cũng không nhỏ , nhưng đủ để em hiểu về cay đắng kiếp người. Tên em là gì ư ? Em cũng có tên đấy cái tên khá đẹp, mà ở vùng quê núi xa xôi này ít được đặt , tên em là Lan Anh một bông hoa Lan vùng sơn cước . Nhưng từ bé không ai gọi em là như vậy cả , người lớn gọi em là “ con hoang ” còn trẻ con be bé gọi em là “ con điên ” . Bởi em là con của một người điên , em lúc đó cũng không biết cha em là ai cả , mẹ khi điên khi tỉnh khi khóc khi cười . Mẹ xinh lắm đúng như người ta hay nói “ ..chè Thái gái Tuyên …”, mẹ người con gái Tuyên Quang dịu dàng xinh xắn . Mẹ tên mộc mạc cùng tên với hàng cây trước ngõ , “Xoan ” một cái tên đơn giản hơn cuộc đời mẹ …

Mẹ xinh đẹp nhất thị xã phố núi này , mười bốn tuổi mẹ sinh ra em trong cay đắng của miệng đời . Mẹ sinh em ra không biết khi ấy là mẹ điên hay tỉnh , nhưng có lẽ điên vẫn hơn là tỉnh để mẹ phải nghe những lời đắng cay . Ngoài từ điên ra họ còn gán thêm cho mẹ từ “ đĩ ”, và dù là “ đĩ” hay “điên” đứng trước vẫn là chữ “ con ” . Phải “ con” chứ không phải người , vì phần người của mẹ bị người ta tước đoạt lâu rồi . Chỉ còn lại phần con mà thôi , không phải “con gái” mà là “ con cái ” một con cái đơn thuần trong mắt người cha . Mẹ xinh lắm nên mới dậy thì mười hai thôi , trai phố đã vây quanh rất nhiều tán tỉnh . Hồng nhan một kiếp truân truyên , không ai biết trinh trắng ngàn vàng kia mẹ mất bởi tay ông ngoại . Người là cha đẻ của cả hai chúng em tức là em và mẹ , trong bất lực của bà ngoại chỉ biết nước mắt lưng tròng . Không làm gì hết căng mắt ra nhìn, khi đứa con gái nhỏ tội nghiệp gào khóc khi bị chính cha đẻ hiếp . Mẹ cũng có bạn trai người trai mẹ thích ngoan hiền học giỏi , ngày ấy cũng tháng ba mùa hoa xoan nở, mưa phùn nhạt nhòa lối nhỏ ngoài kia . Mẹ nghẹn nghào trả lại hộp kẹo cho bác ấy , nước mắt mẹ tràn mi khi nói :

- Tùng về đi đừng tìm Xoan nữa , chúng ta có duyên mà không phận ! Xoan chỉ là cánh hoa nhỏ cho người ta giày xéo …Tùng đi đi và đi thật xa vào sang bên Hàn với gia đình ấy , quên Xoan đi nhé….!

Mẹ lê bước vào nhà trong cái ê ẩm đau rát bên dưới , thành đàn bà khi còn quá nhỏ và trong nỗi đau ê chề . Mẹ và bác Tùng từng là thanh mai trúc mã , thủa nhỏ bên vui đùa tận khi lớn vẫn như vậy . Ngõ nhỏ hoa xoan rơi đã từng phủ kín những “ô ăn quan ”, những màn đánh chuyền với quả bòng hay chơi bán đồ hàng của mẹ và bác . Nhà bác Tùng giàu có do có họ hàng bên nước ngoài , hai nhà ban đầu chỉ cách nhau một rặng cúc tần . Nơi mà đôi trẻ thường thụt thò qua lại với nhau , mẹ thích chocolate nên bác hay dấu cho mẹ . Ngày ấy thị xã còn lạc hậu không như bây giờ , trẻ con không biết đến smart phone hay những đồ ngon vật lạ .Bởi thế kẹo Chocolate từ Hàn Quốc là món rất hớp dẫn … Lần nào cũng vậy bác lấy một ít kẹo bôi vào miệng và bôi ra tay , rồi đưa tất cả cho mẹ số kẹo có được . Lần nào cũng thế bác cười hì hì nói :

- Xoan ăn đi nhé Tùng có nhiều mà , ngày nào có Tùng cũng mang cho Xoan ăn được…

Mẹ cứ vô tư ăn và hồn nhiên cười tươi tắn , một nụ cười xinh xắn với hàm răng trắng ngần . Có lẽ đó là thứ bác muốn đánh đổi chăng , mẹ mang hộp kẹo đi vào nhà bác mới nhặt vỏ kẹo lên liếm láp . Cũng chỉ là trẻ con khó cưỡng nổi thèm thuồng , không ngờ mẹ quay lại bắt gặp . Mắt tròn xoe mẹ hỏi ngạc nhiên :

- Tùng sao bạn lại ăn vỏ kẹo bỏ đi thế ….!

- Hì hì …thật ra Tùng chỉ muốn thử xem Chocolate như nào , mà Xoan thích và ăn ngon lành thế …!

Bác gãi đầu gãi tai thú thật trong ngượng ngập , chỉ bởi bác luôn hy sinh cho mẹ hết thảy mọi thứ bác có . Mẹ ngượng ngập xòe bàn tay nhỏ bé trắng muốt ra, trong đó còn một chiếc kẹo mà mẹ chưa kịp ăn . Mẹ bóc hẳn ra ngậm một nửa rồi mớm vào miệng bác , khi thanh kẹo ngọt ngào tan đi thì môi chạm môi . Bác ấy run lên khi chạm vào nụ hàm tiếu hồng xinh ấy , nụ hôn đầu đời tuổi mười ba của cả hai . Nhưng mà con số mười ba có lẽ là con số của quỷ , hôm ấy cũng thứ sáu ngày mười ba định mệnh . Nụ hôn đầu đời trắng trong ấy đã bị một con ác quỷ trông thấy , ác quỷ mang tên người cha . Ông ta tức tối ôm hận khi nhìn đứa con gái mình hôn con của kẻ thù , nhưng chỉ là kẻ thù của ông ta chứ đâu phải của mẹ của bà . Ân oán từ đời trước nữa khi bà ngoại là người yêu của cha bác Tùng , nhưng bà ngoại xinh xắn lại nhu nhược yếu đuối . Thay vì đến với người mình yêu để cho hạnh phúc trọn vẹn , bà lại đi kết hôn với kẻ cưỡng hiếp mình và sinh con cho hắn, chứ không đủ dũng cảm tố cáo hắn ra pháp luật . Ngày cưới cận kề với cha của bác Tùng , thì bà ngoại đã đùng đùng trả lại lại lễ hỏi . Sau đó bà đi cưới ông ngoại con ác thú hình người , chỉ vì ông ta đoạt trinh trắng của bà trong một đêm tối trời vài tháng trước , khi bà ở nhà một mình trong khi cha mẹ đi viếng đám tang . Tình yêu khi xưa thánh thiện và không nhục dục , nên bà chắc đã chẳng bước qua nổi định kiến đường đời . Một tấm thân không còn trinh trắng sẽ là nỗi nhục vô bờ , lại vô tình bị mang cốt nhục của hắn ta…rồi bà ngoại sinh ra mẹ “ thiếu tháng ” trong con mắt của người đời . Ai ai cũng hiểu ra bà ngoại đã “ ăn cơm trước kẻng” rồi , mà khi còn đang yêu cha của bác Tùng . Nhưng ông ấy cũng là người đàn ông độ lượng như bác Tùng , ít năm sau ông hiểu ra sự thật thì tha thứ cho bà . Hai gia đình vẫn sống cạnh nhau thân thiết , là hàng hàng xóm tối lửa tắt đèn có nhau…

Là kẻ chiến thắng dù là chiến thắng bằng thủ đoạn đê hèn , nhưng ông ngoại là kẻ âm hiểm thâm độc khôn lường . Bề ngoài ông vẫn ngọt nhạt với cha của bác Tùng , để xã hội nhìn vào không nhận ra bộ mặt khốn nạn ấy . Còn cha của bác Tùng ông đã quá độ lượng và tốt bụng , hay là ông nhịn nhục đi để cho bà ngoại hạnh phúc . Bác Tùng sinh sau mẹ tận chín tháng tuy là cùng năm , bởi ban đầu hận bà ngoại cha của bác Tùng đã cưới ngay một cô gái khác . Nay thấy con gái mình yêu con của kẻ thù , kẻ mà đã làm bà ngoại yêu tha thiết , còn ông ấy chỉ đoạt được xác chứ không đoạt được hồn . Cha của bác Tùng lại giàu có hơn hẳn ông ấy , làm ông ta căm hận đến thấu xương dã tâm ác độc của ông ngoại nảy sinh . Ông ấy không muốn mẹ trao trinh trắng cho bác Tùng , ông ta sợ “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén” mẹ sẽ trao nó đi . Sự ghen tuông làm ông ngoại mù quáng , hay lương tâm ông thực sự chẳng hề có , điều này em không biết vì em khi ấy còn quá bé . Ngay đêm đó ông ngoại đã hiếp mẹ , trước mắt cả bà ngoại mà lẽ ra bà nên phản kháng . Thì bà chỉ biết quỳ cạnh giường nhỏ nhẹ van xin ông , bà cũng không dám nói to sợ hàng xóm biết . Bà giữ cái sĩ diện hão đê hèn để làm gì , khi đời bà có vì nó mà điểm phấn tô son lên được đâu . Bà sinh ra mẹ đủ cân đủ lạng như vậy ai người ta cũng đoán ra đâu phải đẻ non , nhưng bà gạt qua xì xào cố sống trong cái huyễn ảo thanh cao đó …

Danh dự để làm cái gì khi con gái nhỏ bị tước đoạt trinh trắng , bà chỉ biết khóc lóc mà nhìn từng mảnh vải rời khỏi cơ thể nó mà bất lực trong nhu nhược . Đến khi mẹ một thân tuyết bạch trần truồng trong tay ông ngoại , kẻ mẹ gọi là cha đẻ và mẹ ú ớ đến tuyệt vọng bởi bàn tay to lớn thô ráp của ông bịt miệng . Không thể kêu la lấy nữa lời cho thành tiếng, đến khi ông cầm đôi chân trắng ngần nhỏ bé của mẹ xoạc rộng ra . Thì cũng là lúc mẹ cố gắng đã nhè ra được cái quần lót, lúc ông chuẩn bị cho tay giữ chân mẹ đã nhét vàomiệng và định la lớn . Thì ông ngoại gầm gừ rít lên bảo bà ngoại :

- Con kia bịt miệng nó lại cho tao , mày có muốn cả làng cả xóm biết không ? Hay để tao kể nốt cả vụ ngày xưa hiếp mày nhỉ …!

Tình mẫu tử trong bà ngoại không cao hơn cái sĩ diện đê hèn ảo ảnh , bà chồm lên bịt miệng mẹ không cho mẹ kêu la . Thế mẹ đã oằn lên đau đớn cùng con tim vỡ , khi khúc thịt nóng bỏng to lớn của con thú ấy xuyên vào trong . Cái lồn mong manh của đứa con gái mười ba ứa máu , bởi chính cái buồi gớm ghiếc kia từng phá trinh bà ngoại . Để sau cái đêm oan nghiệt đó mẹ được sinh ra , rồi lịch sử lặp lại em sinh ra trong đêm oan nghiệt này . Trong những tiếng giường chiếu cọt kẹt rung rung , tiếng “ ..bạch.. bạch…” kinh hoàng nện xuống tấm thân yếu ớt của mẹ . Rồi sau đêm đó mẹ trầm cảm và u uất , nhưng ông ngoại không buông tha mẹ ông tối nào cũng chơi mẹ hết . Bởi mẹ trẻ xinh và non nớt hơn bà ngoại , hay vì nỗi hằn thù trong kẻ chó má như ông chưa nguôi . Phát hiện ra mẹ có thai với mình , ông ngoại đã âm hiểm bày đặt quỷ kế , ông ép mẹ phải dụ dỗ bác Tùng cho được . Không thành ông ấy dùng hạ sách lột truồng mẹ ra nhốt trong phòng , đúng lúc bác Tùng sang chơi thì lu loa ăn vạ . Và rồi ông đổi trắng thay đen bằng tiền , và đúng là mẹ đã mất trinh và còn có thai . Nhưng khi xưa lạc hậu lại không có giám định ADN , còn người thực thi bị đồng tiền làm tha hóa , minh bạch không còn nên bác Tùng bị xử tội hiếp dâm. Nhiều sự can thiệp nên bác đã không bị rơi vào vòng lao lý lâu , tránh dư luận cả nhà bác đã di cư sang Hàn sinh sống . Sau vụ ấy mẹ phát điên thật sự , dù là khi tỉnh khi điên nhưng mẹ không thoát khỏi cay đắng miệng đời . Nên tên mẹ thành “con điên” hay “ con đĩ” vừa nứt mắt ra đã dụ trai , còn em tên thành “con hoang” dù kẻ làm cha của em vẫn sờ sờ ra đó . Người ta còn gọi là “con của người điên ” dần dần ngắn gọn hơn em cùng một tên với mẹ là “ con điên”…

Tên “con điên” của em xuất phát từ hai cái chết liền kề, đầu tiên là ông ngoại kẻ đốn mạt đã phải trả giá . Hay là lương tâm trong bà ngoại thức tỉnh , một bữa ông say rượu bà đã chồm lên bóp cổ ông đến chết , ông chết đi trong dư luận miệng đời : “ … uống say quá cảm mà chết…” . Đám ma ông đi qua ngõ nhỏ hoa xoan rơi , hoa rắc lên quan tài ông tím ngắt đó là chút ân huệ cho ông . Hay là sự khinh bỉ căm thù xoan ném nhị quăng hoa lên thi hài kẻ đốn mạt, mấy ngày sau đó bà ngoại cũng chết do bị cảm ngã ngoài sân . Trời trừng phạt sự nhu nhược của bà ngoại , hay linh hồn quỷ dữ của ông vẫn ở lại ám ảnh gia đình em . Ông bắt bà đi theo chăng ? để cùng ông xuống bảy tầng địa ngục , hai đám tang liên tiếp trong lối nhỏ quanh co u uất . Bà mất khi ấy em mới ba tuổi không biết thiệt hơn , em chẳng ai chăm sóc cứ lê la hết chỗ này chỗ kia . Mẹ thì lúc tỉnh lúc điên như người ta vẫn nói “ rồ hoa mướp” , cơn điên lên theo mùa của những cánh mướp vàng rực trên giàn . Cùng tiếng vo ve của đàn ong lấy mật , mẹ điên nhưng mẹ vẫn xinh nên nhiều người đàn ông dòm ngó .

Giống những cánh hoa mướp rực rỡ kia vẫn có ong bướm vo ve , nhà còn hai mẹ con nên đêm đêm thi thoảng vẫn có kẻ xuất hiện . Họ đè mẹ ra và làm việc đó trước mắt em , nhưng em chỉ nghĩ như là một trò đánh vật mà thôi . Còn em ai cho gì thì ăn nhặt được gì thì nuốt , ba tuổi không ai dạy em đâu là cứt đâu là cơm, cái gì ăn được cái gì không cả . Người em vấy bẩn hôi hám lấm lem , mái tóc em vàng khè xơ xác như lá ngô ngoài ruộng . Mẹ bị hiếp đến có thai rồi vẫn bị hiếp , băng huyết và trụy thai mẹ chết trong một đêm mưa gió cũng tháng ba . Đám ma của mẹ một “ con điên” không mấy người đưa tiễn , chỉ có rặng xoan u uất nghẹn ngào trong mưa bụi tháng ba . Mẹ đi trong hoa xoan tím biếc ngõ nhỏ , cánh trắng mịt mù trộn lẫn mưa rơi . Mẹ ơi trời khóc cho mẹ đấy ! một kiếp hồng nhan bạc mệnh éo le … Mẹ chết em thành con điên trong xóm , không ai dạy em học chẳng mấy người cho em ăn . Chỉ một vài phụ nữ đứng tuổi thương hại cho em gì đó , em bẩn thỉu lê lết nên chẳng ai nhận ra em xinh xắn cả . Mặc dù em thừa hưởng mọi vẻ yêu kiều , thậm chí em còn đẹp hơn cả mẹ và bà ngoại , để rồi em lại kiếp hồng nhan bạc phước đường trần …

Rồi em bị đưa vào trại tâm thần nơi em cứ nghĩ là nhà của em , em vào đấy ở cạnh những cô chú kẻ thét người gào . Họ như những cuốn băng bị lỗi , dừng lại ở khoảnh khắc nào đó trong đời , có thể là phẫn uất hay bi ai hoặc thơ thẩn . Năm năm sau em tám tuổi tự lê la khắp trại , họ không nhốt em như các cô chú khác vì em không phá phách . Em chỉ thẩn thơ lang thang mọi chỗ , thật ra đơn giản là em chơi mà thôi thú vui con trẻ . Hơn nữa em cũng được việc em có thể đổ rác , nhặt lá quét sân một “ con điên ” có ích , mà thật ra ở cái trại điên này mọi “con điên” đều có ích cả . Những tên bác sĩ y tá xấu xa khi say rượu thường tụm năm tụm ba lại , lùa những chị còn xinh còn trẻ chút rồi lột truồng họ ra . Để họ đi lại ngắm nghía thỏa mãn cơn dục vọng của họ , đôi lúc họ còn sờ soạng các chị ấy chỉ có làm tình thì không . Xem ra khoác lên màu áo trắng y đức những tên ấy đỡ đốn mạt hơn , so với những kẻ mà đã hại mẹ chết trong vũng máu ngay trước . Rồi năm em chín tuổi cơ thể em , đang dần chuyển mình thành thiếu nữ . Em chưa có ngực có mông nhưng hóc môn nữ trong em , đã kêu gọi người con gái trong em tỉnh giấc …

Em soi gương thấy mặt bầu bĩnh hơn mắt to hơn , và người em cũng mềm mại dần ra . Em không biết thế nào là xinh cả , nhưng các kẻ đốn mạt khoác áo trắng thì nhận ra điều đó . Nhưng may cho em Viện trưởng mới của trại , cô ấy là nữ nên đồng cảm chăng , mới thay thế ông viện trưởng cũ vài ngày xem xét hồ sơ cô ấy không cho rằng em điên . Mà em chỉ như con thú hoang không được dạy dỗ mà thôi , bà có chuyên môn cao từ nước ngoài về nên có tiếng nói . Mấy tay bác sĩ bệnh hoạn cũ cũng bị cấm mấy trò dơ bẩn kia , thế là viện tâm thần trở về đúng nghĩa của nó . Cô chính thức thăm khám cho em , dạy em học hành phân biệt cái gì phải trái , để sau giờ đây chính em mới có thể viết được lại những dòng ký ức ai oán này … Ở đời cái gì càng cấm càng mạnh mẽ , càng kìm hãm nó càng phát triển khủng khiếp . Em được viện trưởng cho ở phòng riêng , bà nói em không tâm thần cần trả cho em quyền của thiếu nhi . Được ăn mặc sạch sẽ chải chuốt tử tế , em lột xác từ “ con điên” hóa ra công chúa nhỏ . Nhưng Vịt con xấu xí nó lột xác hóa ra thiên nga thì hạnh phúc , còn em lột xác là chính em… lại là bắt đầu một kiếp hồng nhan đa truân….

Từ khi đó em nhận ra ánh mắt soi mói , của những tên bác sĩ y tá bệnh hoạn đó . Họ nhìn em khác hẳn khi xưa lúc em nhem nhuốc bẩn thỉu , em không biết em xinh mà chỉ biết qua lời cô Lan Nhi viện trưởng :

- Con gái ạ con rất xinh đấy , nhưng sao số kiếp con lại ra thế này …

Họ sợ bà nên không dám ho he gì nhiều , nhưng em luôn thấy ánh mắt họ rực sáng khi nhìn em đi đái . Vì em sống hoang dại không biết gì là xấu hổ , từ trước đến nay em cứ bạ xó nào tiện là ngồi xuống tè . Chỉ khi những dòng nước trong em "xè xè" tuôn hết , em mới đứng dậy thản nhiên bước đi ra chỗ khác . Nhưng gần đây em thấy đám người đó luôn để ý em , dù cô Lan Nhi có dạy em nên tìm đúng nhà vệ sinh mà tè . Nhưng bản tính hoang dại chưa hết em vẫn như vậy , em không hề biết rằng hai múi thịt nhỏ nhắn của em nó khiêu khích họ đến vậy . Nhưng mà cái ánh mắt họ sáng rực lên như muốn đốt cháy lồn em , em đâm ra sờ sợ không dám chọn chỗ quang đãng trên sân trong viện . Mà em tự tìm những chỗ khuất hơn tránh ánh mắt của họ , nhưng họ vẫn luôn rình rập dõi theo em , có người còn lén vỗ mông em hay sờ vào háng em qua lớp vải quần. Một buổi tối cô Lan Nhi không trực cô ra sân bay đón chồng con , thì ông Toán viện phó trực tối hôm đó gọi em vào , ông ta ngồi trong phòng trực vẫy vẫy em :

- Ê con kia vào đây !

Em ngơ ngác không hiểu gì hết , ở đây họ gọi người điên theo số bệnh án . Em thì lại có số là 2422 , tức là “con điên” thứ hai ngàn bốn trăm hai hai . Mọi bệnh nhân đều đã vào phòng khóa lại , chỉ riêng em cô Lan Nhi cho em ở ngoài . Nhưng gọi thế thì em không biết thật , em ngơ ngác mặc kệ thẩn thơ cầm quyển sách cô cho xem tranh . Gọi mãi không thấy em vào lão điên tiết sai chị Hoa hộ lý lôi em vào , trong căn phòng ánh đèn neon sáng trắng . Lão nheo nheo mắt nhìn em trầm trồ :

- Mày xinh đấy nhỉ con nhóc con , lớn chút nữa thì ngon phải biết . Ở ngoài chắc mày đắt giá phết đấy , khối giai nó thèm nhỏ dãi ra , tiếc là ở đây mà chỉ là một con điên ha..ha..

Rồi lão chậm chạp đứng dậy đi vòng quanh em ngắm nghía , đột nhiên lão ra lệnh với em :

- Cởi quần áo ra nhanh !

Em như một cái máy tụt luôn bộ đồ bệnh nhân ra , ở viện tâm thần mãi rồi việc quát tháo khi khám em biết . Không cởi nhanh họ sẽ lấy thước đánh vào đầu vào người , trong khi chị Hoa thảng thốt bảo :

- Anh Toán anh định làm gì đấy ? Nó còn bé lắm vả lại chi Nhi có nói mấy hôm nữa lập hội đồng giám định bệnh án cho con bé, nó không có biểu hiện tâm thần đâu mà chỉ là diễn biến tâm lý vô thức do thiếu giáo dục . Anh làm thế chị Nhi biết không hay đâu…làm gì có kiểu khám ấy , lại giờ buổi tối ca trực này có mấy người bận việc . Chỉ có anh và em như vậy có gì chị Nhi sẽ nói cho đấy …

- Cô im ngay ! Có muốn vào biên chế không đấy ? Chưa kể hôm cô đi với tôi ở khách sạn tôi đã ghi lại rồi , tôi hứa sẽ cho cô vào biên chế là sẽ cho được . Nhưng đừng quá đáng quá ! không tôi sẽ gửi băng video cho chồng cô hiểu không ?

- Thôi em kệ anh đấy ! Có gì anh đi mà nói với chị Nhi , còn anh nói giúp em là phải giúp chứ . Anh chẳng bảo là anh chỉ cần một đêm sao , em đáp ứng rồi nhé không ngờ anh lại….

- Cút ra ngoài nhanh …!

Lão Toán gằn lên đuổi chị Hoa ra ngoài , rồi đóng “ sầm” cửa một cái khiến em giật bắn mình . Lão trở lại nhìn xoáy vào thân thể trần truồng của em , rồi nhếch mép nói một cách đầy dâm dật :

- Dáng ngon đấy chín tuổi mà đã cao mét rưỡi , mỗi tội mày vẫn thẳng đuột thế này , nhưng được cái da trắng ngọc trắng ngà mặt lại xinh . Để vài năm nữa mày lớn hẳn có mông có vú chắc hết xẩy , nhưng tới lúc đó e rằng biết đâu có thằng xơi mất . Ăn quả non mà con trinh vẫn cứ sướng hơn khà khà …!

Em không hiểu những gì lão nói chỉ sau này va vấp lớn hơn em mới biết , còn hiện tại em chỉ như tờ giấy trắng tinh . Vô thức hoàn toàn về tình dục dẫu là em thấy cảnh đó nhiều , lão quát em ngồi lên bàn rồi hô em dạng chân ra . Em làm theo như cái máy mà không phản ứng gì , nhưng đây là lần đầu tiên em thấy ngượng khi có người săm soi lồn mình . Của em chưa lớn cái mu vẫn xẹp xuống chỉ có hai múi múp míp , nó khít rịt hồng hào che kín hai lá thịt xinh xinh bên trong . Nhưng mắt lão sáng rực dán vào háng em , miệng lão lẩm bẩm khoái trá :

- Lồn mày vẫn chưa lớn hết , hơi bé thật nhưng trắng hồng như này thật hiếm . Chứ bình thường lồn con nào nó cũng hơi sẫm màu hơn ở đó , mày thì khác hẳn đã thế lại cực xinh . Nhìn thế này là muốn địt rồi , sao tự nhiên có con rồ xinh đẹp như mày ở đây nhỉ …!

Chín tuổi em ngây thơ lắm vì em lớn lên trong hoang dại , không ai dậy nên ăn gì uống gì cả chứ đừng nói gì phân biệt tốt xấu . Em lớn lên trong viện tâm thần như cây cỏ dại ven đường , tự do phát triển chẳng khuân khổ nào hết . Em không có khái niệm về tình dục vì có ai dạy em đâu , em sắp bị lão ấy hiếp mà em cũng chẳng hay biết . Với em nó chỉ là trò thăm khám quái dị mà em phải đón nhận , em có xấu hổ thì đó là bản năng con gái trong em . Nên khi lão ấy tự tụt quần lão ra để lộ ra cái buồi to lớn gân guốc , em vẫn chỉ tròn xoe mắt ra mà nhìn trân trối . Về sau này em biết thêm một điều vật ấy của đàn ông sẽ làm em đau , thậm chí rất đau đớn là khác khi nó lần đầu , mà chọc ngoáy trong cái khe hẹp bé nhỏ của mình . Em đã từng thấy rất nhiều cái như vậy rồi ! … khi em lê la khắp chốn trong trại tâm thần này . Gặp các tên y sĩ bác sĩ đi đái bừa bãi ở góc xó nào đó , em không hiểu và cũng chẳng đủ suy nghĩ để hiểu . Vì trước khi cô Lan Nhi đến em chỉ sống như cỏ dại , không ai dạy con điên như em hết . Chỉ có một vài cô y tá hộ lý tốt bụng , họ thấy em bốc cứt bỏ vào miệng , thì nói em rằng : “ …đấy là thứ không ăn được …”. Sau đó em không cho những thứ hôi thối ấy vào miệng nữa , các cô nhận ra em không điên chút cả chỉ là không ai dạy em . Họ cay đắng chép miệng nói :

- Tội nghiệp con bé quá mẹ chết bơ vơ , hình như nó không tâm thần chút nào chỉ thiếu đi sự dạy bảo ….!

Nhưng họ cũng chỉ là những y tá hộ lý thấp cổ bé họng , họ chẳng thể làm gì hơn cho em . Ngoài ngừng tiêm thuốc an thần cho em , và dạy em quét sân nhặt lá đổ rác giúp họ . Em thành một con điên có ích từ khi đó , giờ đây chín tuổi em sắp “có ích ” nữa rồi . Đấy là thành công cụ tình dục cho bọn y tá bác sĩ nam xấu xa này , em giờ đây lần đầu đối diện với việc người ta lạm dụng em . Nhưng ngây thơ đón nhận nó như cỗ máy mà thôi , khi mà lão lừng lững tiến đến em chĩa cái buồi gân guốc vào mặt em quát :

- Quỳ xuống ! …ngậm lấy nó vào miệng và mút đi con ranh con !

Em liếc cây thước gỗ trên bàn làm việc của lão , theo năm tháng cây thước đã hoen ố màu thời gian . Nó thấm bao nhiêu mồ hôi thậm chí máu của bệnh nhân , khi thăm khám lão thường đánh họ khi họ không nghe lời . Tất nhiên với những người điên vừa phải còn nhận thức được nỗi sợ hãi , còn với những người nặng hơn không biết sợ và chống trả điên cuồng . Họ xích lại như xích một con chó dại mà thôi , những người điên là người vô thức họ chết khi đang sống . Bởi tâm hồn và lý trí đã lụi tàn hẳn về nhận thức , chỉ còn những hành vi lặp đi lặp lại vô thức hoàn toàn . Có lẽ ở nơi khác họ sẽ được đối xử tốt hơn chăng ? còn ở cái trại này thì cuộc sống thật u tối , khẩu phần ăn hay thuốc thang bị bớt xén đã đành . Họ trục lợi trên lợi ích và cả thân xác của người điên , điều mà phúc lợi xã hội dành cho họ được hưởng . Xã hội vốn tốt và quan tâm đến họ nhà nước không bạc đãi họ , nhưng có những kẻ đốn mạt núp dưới áo lương y lại cố tình làm trái đi . Em không điên và chưa từng điên , em không thuộc về họ chỉ là em bị ép thuộc về họ . Nên em đủ nhận thức để sợ đánh đòn và sợ cây thước to đùng ấy , nó được làm từ cây xoan già xuôi thớ loại cây em yêu . Nhưng khi nó thành công cụ hành hạ thì ghê gớm lắm , bầm dập tím ngắt và đau đớn mấy ngày… điều mà em đã từng bị khi mới vào ….

Em sơ ăn đòn nên vội quỳ xuống ngậm nó vào miệng , nhưng miệng em bé bỏng mà nó thì to phải há hết cỡ mới nuốt vào được . Em thấy nó căng nóng trong miệng mình thọc sâu vào tận cuống họng , ngạt khó thở buồn nôn không thể chịu nổi . Em đã từng vô thức mà ăn cứt gà, cứt chó hay cả cứt người thứ hôi hám nhớp nhơ đó không làm em nôn . Nó chỉ đẩy em vào trại tâm thần này mà thôi , khi ấy em ba tuổi có ai bảo em cứt là thứ không nên ăn đâu . Còn giờ đây cái buồi to lớn của lão dộng vào miệng em khó chịu gấp vạn , em nhè vội ra khỏi miệng ho sặc sụa, nhưng vội vàng em đã cắn nhẹ vào của lão ….và …

- Ái…đau…!

Lão rít lên nhăn nhó nhảy đon đót như con chó phải đòn vậy , lão ôm cái buồi nhảy lùi lại có rúm ró kêu lên nhăn nhó thảm hại . Em thấy lão mắc cười quá nên bật cười nắc nẻ , nào ngờ lão nổi đóa lên xông lại đánh em . Lão túm tóc em giật ngược và tát thật mạnh , bàn tay to lớn hộ pháp của lão giáng thẳng cánh , vào mặt con bé chín tuổi nhỏ bé yếu ớt là em đây . Em chỉ gần mét rưỡi thôi chính xác là mét bốn tám, em khẳng khiu gầy yếu chứ mãnh mẽ gì đâu . Còn lão to béo nặng cả tạ thịt cao đến một mét bảy mươi năm …

- Bốp… bốp…. bốp….!

- Bốp… bốp…. bốp….!

Năm sáu cái tát nảy lửa làm mặt mày em xa xẩm , miệng em hộc máu đỏ tươi phun xuống cái bàn trải khăn trắng . Chưa nguôi giận lão ghì đầu em dùng cùi trỏ , giáng mạnh xuống tấm lưng mảnh khảnh yếu ớt của em ….

- Hự….ự….hự… ự …..!

Em thổn thức kêu lên đau đớn bởi cú thúc nhoi nhói trên lưng , em không biết lão Toán này là loại vũ phu đến như vậy . Lão tung chân đá em em văng vào tường rơi “ bịch” cái xuống đất , em lại hộc máu ra lần nữa đau đớn rũ xuống như tàu lá héo . Lão còn chưa nguôi vớ cây thước xoan già đó định lao vào đập em , tiếng gió rít từ cây thước vù vù lạnh tai giáng xuống ….Em chỉ biết trần truồng co quắp lại để đỡ đòn , em biết sẽ rất đau đớn vô cùng khi bị đánh . Điều mà người điên họ đau một con bé tỉnh táo như em đau mười , nhưng ở nơi này làm gì có biết mà che chở cho em . Cha em không có mẹ không còn thân em vạ vật với đời , nên em chỉ biết nhắm mắt chịu trận mà thôi ….

- Bụp …..bụp….!

- Hự….ái ….ui……

Tiếng con gái thét lên đau đớn nhưng không phải em , mà là chị Hoa chị đã chắn đòn cho em . Cái thướng hung hãn giáng lên lưng chị hằn đỏ , chị quay lại mếu máo nhìn vẻ sợ sệt và van xin lão :

- Anh Toán tha cho con bé đi anh ! Nó chỉ là đứa trẻ thôi mà sao anh nỡ đánh nó thế , nó đã điên không thật người rồi lại yếu ớt thế . Anh đánh thế này thì nó chết mất , em xin anh tha cho nó lần này đi anh ….em cầu xin anh đấy ….!

Chị khóc thật sự đôi vai chị rung lên từng chặp , lúc này chị quay lưng lại phía em nên em nhìn rõ vết thước tím lằn . Nó nổi bật khỏi cái áo blu trắng của chị và còn rớm máu , chứng tỏ cú đánh rất mạnh mẽ vô cùng mới gây ra như vậy . Em không biết vì gì mà chị bênh em , có thể vì em tội nghiệp hay là bản năng làm mẹ trong chị sống dậy . Em không phải con của chị vì con của chị còn nhỏ lắm , nhưng chắc chị không đành lòng nhìn em bị hành hạ và đã em nợ chị ân tình . Lão ấy vẫn chưa hết cơn điên sừng sộ sấn tới , có lẽ ở đây sau viện trưởng lão là kẻ uy quyền nhất . Đánh đập con bệnh đã quen tay nên lão đã thành hung thần , lão gạt chị ra gào nên nói rít qua kẽ răng :

- Tránh ra ! …cô để tôi đánh chết con ranh con này , nó dám hỗn láo cười nhạo tôi à …tôi đánh chết nó …đánh chết nó …!

- Anh….đừng mà ! Nó là con bé tâm thần nó biết cái gì đâu anh, đánh nó chả may nó chết ra sẽ không hay đâu ….!

- Đi ra …không tôi đánh cả cô đấy ! Chết thì sao chứ thằng Toán này đã từng đánh chết vài đứa rồi , những đứa tâm thần chết thì sao nào làm cái bệnh án xác nhận tử vong là xong . Đứa bình thường chết xã hội chưa chắc đã quan tâm đến hết nổi , nói gì mấy con dở người thần kinh ở đây ai quan tâm….Chết đi đỡ tốn cơm tốn gạo ….cô cút ra cho tôi ….

Hóa ra mạng người điên ở đây nó rẻ rúm vậy , thua cả con chó ở ngoài đường chết còn có chủ để tâm . Em run rẩy sợ hãi sau lưng chị chả biết làm thế nào , chị thì vẫn hiên ngang che chắn cho em không lùi . Chị có vẻ căng thẳng lắm thì phải , em thấy chị cũng đang run lên đôi bàn tay nắm chặt lại . Chị vẫn không lui bước chị thổn thức nói :

- Hoặc là anh đánh chết cả em lẫn con bé , còn không anh tha cho nó về đi ạ . Chẳng phải anh bắt nó vào cũng chỉ là muốn chơi gái sao ? Nó bé bỏng thế người thẳng đuột có cảm xúc gì , nếu không có cái lồn thì nó khác gì con trai . Lại bé thế không có thể ra nước được đâu chơi như vậy anh đâu phê , giờ em đồng ý cho anh chơi em mà không cần điều kiện gì cả . Miễn là anh tha cho con bé đi để nó được sống thoải mái chút , em xin anh đấy anh ơi ….nó chỉ lớn con gái em ở nhà mấy tuổi . Em không đành lòng được …anh tha cho nó nhé anh ….!

Chị nói trong đau khổ tự tay tháo nút áo ngực , em nhìn thấy vạt áo bay phấp phới dang rộng theo làn gió quạt trần . Lão ấy thấy bầu vú căng đầy của chị trắng muốt , như muốn xổ ra khỏi áo ngực thì nuốt nước bọt . Cơn dâm đãng bốc lên làm lão bớt giận , lão thèm địt chị Hoa lâu rồi chả gì chị cũng là y tá xinh nhất trại này . Chị có chồng đang nuôi con nhỏ hơn một tuổi ở nhà , mà gái một con thì trông mòn con mắt đã khiêu khích con mắt tà dâm của lão . Mưu mô chước quỷ rồi lão cũng khiến chị cho chơi , nhưng tự nhiên được chị cho thế này thật không dễ . Lần trước được một lần lão rất thèm thuồng nhưng chị cự tuyệt , nói rằng khi nào lão hoàn thành lời hứa đã . Còn bây giờ mỡ dâng tận miệng mèo thế này , không chén thì họa là lão điên như những con bệnh của mình mới chối từ . Lão quăng cái thước vào góc nhà nhào đến ôm chị , hối hả lột quần áo chị ra "roàn roạt " trước mắt . Chị hình như ngại người thứ ba nên chị khẽ khàng bảo em :

- Bé con em được tha rồi còn không mau chạy đi….!

Em không điên nên em hiểu ở lại lão sẽ đánh em đau , em vội vã mặc lại đồ đang định đi ra cửa thì ngang qua lão . Lão túm tóc em giật lại gầm gừ bảo :

- Con này phải ở đến khi mà cô cho tôi chơi thỏa mãn đã , nếu không nó đi rồi cô dở mặt thì sao ? ….ha…ha….

Lão nói xong cười khùng khùng khục nhìn chị , người chị lúc lúc này đã gần như lột truồng hẳn ra . Thân thể trắng muốt mịn màng phơi ra trước mặt lão , bầu vú to núng nính căng đầy do đang cho con bú . Đầu ti to hơn chút nhưng vẫn đỏ hỏn nổi bật trên làn da trắng thật hấp dẫn , chỉ còn mỗi cái quần lót nhỏ che đi chỗ tế nhị ấy . Nhưng quần khá mỏng và bé lộ rõ đám lông lồn đen loăn xoăn rậm rạp , chị nhiều lông lên nó mọc loăn xoăn chờm lên phía trên . Bởi thế mấp mé mép cạp quần lót làm đám lông đen mềm mọc xoắn lấy nhau , nhìn càng gợi dục trong mắt kẻ dâm dê như lão . Chị sinh con rồi lên ở cái bụng dù sau một năm đã thon gọn lại như cũ , vẫn còn những vết rạn nâu mờ quanh rốn xếp vòng tròn . Chúng mờ mờ lan tỏa trong như một hoa đóa hướng dương vậy , cái đó ở chị lại tạo nên một vẻ quyến rũ lão đến kỳ lạ . Lão đã sướng lắm rồi muốn địt chị ngay , liền tung chân đạp em bay vào góc tường vừa nói :

- Vào xó kia ngồi con ranh không tao đánh chết mẹ mày đấy !

- Hự …ự….!

- Bịch !

Em kêu lên lên đau đớn văng vào tường rớt xuống , mặt mày sa sầm lại mắt mũi hoa lên choáng váng . Khi em ngẩng lên nhìn lại đã thấy chị bị cởi truồng như em lúc trước , chị ngồi trên bàn chân bị dạng ra hết cỡ . Còn lão ta đang gục mặt vào háng chị liếm mút xoàn xoạt , em chưa biết cảm giác đó ra sao cả nên nhìn cái bộ mặt xinh đẹp mặt nhăn nhó của chị . Đôi lông mày thanh thoát như lá liễu của chị nhíu lại , chị liên tục ưỡn lên ưỡn xuống liên tục đôi môi hồng mím chặt . Trông chị rất thống khổ và man dại vô cùng , tay chị tự bịt miệng mình cố ngăn cho tiếng rên khỏi bật ra …

-Soạp …soạp….chụt….chụt….!

- Ư…ứ….ư….ư…..!

Những âm thanh ấy cứ xoáy vào tai em dù, em muốn nhắm mắt cũng không được . Nên em đành mở mắt ra mà nhìn ngó trong tò mò , đây không là đầu em biết đến người ta làm tình với nhau . Em nhìn họ hiếp mẹ nhiều rồi nhưng chả thấy ai gục mặt vào liếm láp thế , họ chỉ cho vào mẹ và thúc lấy thúc để cho bõ thèm . Nhưng có một điều em chưa biết là bởi họ nghĩ mẹ em điên , không tắm rửa vệ sinh cẩn thận nên không liếm láp thế kia . Em khôg hiểu lão làm trò đó để làm gì nữa , chắc nó giống như lão bắt em “nuốt” của lão vậy . Liếm láp một lát lão rời chị ra với cái miệng bóng nhờn nước của chị , lão quệt mép cười khùng khục bảo với chị :

- Hà…hà…cô cứ hay làm bộ làm tịch nhỉ ! Cô cũng dâm lắm cơ nước lồn ra lênh láng thế này , mà cũng đúng thôi con gái mà lông lồn rậm như cô rất dâm . Được tôi phang cho chả sướng hơn thằng chồng cô gấp vạn , nó chắc gì đã trụ nổi mươi phút nhất là nhìn nó có vẻ ốm yếu thế . Hôm trước tôi địt cô ở nhà nghỉ cô chả quằn quại rên ăng ẳng ra đó thôi , chắc hôm nay lại thèm địt mới bày trò thế này ….nỡm ạ …!

Chị xấu hổ mặt đỏ gay đỏ gấc như vầng dương , càng làm chị thêm xinh đẹp và khiêu khích cực độ . Chị ngượng lắm nhưng có một bí ẩn sâu thẳm trong lòng chị , đó là lão nói đúng phần nào về điều đó thật . Chị lấy anh một kỹ sư công nghệ về phần mềm , anh yêu máy tính hơn yêu chị thì phải suốt ngày anh ôm máy tính . Anh không vận động nhiều thể trạng yếu đuối , anh lại cũng nhanh ra chỉ được vài phút . Và cuộc làm tình diễn ra chóng vánh ,chỉ đủ để chị thụ thai sinh co cho anh mà thôi . Nhưng chị chưa bao giờ thực sự thỏa mãn cả , ngày mất trinh với anh hôm đó vụng trộm lén lút dưới bếp nhà mình . Chị đã rất đau nhưng nó chỉ xảy ra chớp nhoáng , nên thấy hạnh phúc vô cùng vì điều ấy cho là anh tâm lý . Nhưng cưới nhau rồi sinh hoạt tình dục nhiều hơn , anh thì vẫn vậy nên nhiều đêm anh ngủ chị vẫn nằm co ro thổn thức khát khao . Mà dăm bữa nửa tháng anh mới chơi chị một lần , còn lại ôm máy tính mà thôi làm chị buồn . Nhiều khi chị cay đắng nghĩ thầm : “ …cái máy tính là vợ cả , còn chị thì chỉ là vợ hai mà thôi …” . Sự thèm thuồng khát khao ấy của chị chỉ thỏa mãn khi gặp lão , tuy miễn cưỡng thật nhưng lão địt mạnh và lâu chị sướng lắm . Lần này chị cũng muốn cho lão chơi nên cố tình làm ra thế , chứ chị cũng chẳng đại nghĩa thánh thánh thiện hoàn toàn như em nghĩ . Nhưng dù thế là chị cũng cứu em khỏi bàn tay dâm dê của lão , và trinh trắng của em không mất bởi kẻ không xứng đáng …

Nên khi lão ấy cầm cái buồi to tướng rê rê vào mép lồn chị, gạt những đám lông loăn xoăn bên mép lồn chị . Tách cái khe lồn đỏ rực của chị chui vào thì chị ưỡn hông lên áp sát vào lão , mắt chị đỡ đẫn cặp mội xinh căng mọng mím chặt lấy nhau ….chị sướng …..

- Ót….!

Buồi lão mạnh mẽ phóng thẳng ngập sâu lồn chị trơn ướt , chị đó nhận đó trong đam mê nhục dục của con cái thèm khát . Và tự biện minh cho lương tâm của mình rằng, làm thế là để cứu con bé khốn khổ là em đây . Nhưng vì em ở góc này em nhìn rõ mặt chị , còn lão quay lưng về phía em khiến em chỉ thấy, cái lưng như tấm phản nung núc thịt của lão . Lão dập rất mạnh và hăng máu những tiếng “ ..bạch …bạch…” chạp háng chị vang lên liên tục . Còn chị một tay tự bịt miệng mình , tay kia bấu chặt vào tấm lưng béo mầm ấy mà rên lên hổn hển . Đôi mắt chị ướt át ngây dại trong đam mê , dưới lồn chị nước ứa ra nhễ nhại tạo nên những tiếp nổ “ ..bọp…bọp…” khi lão ấn vào chị . Cái bàn cũ kĩ yếu đuối rung lên bần bật cót két bởi sức nặng và sự xô đẩy , rồi lão bỏ tay khỏi hông chị để cầm cặp chân trắng muốt của chi dạng rộng ra . Lão nhún mông cứ thế dập hết cỡ thẳng vào lồn chị , em ngồi dưới sàn lên nhìn rõ qua đám lông dái lờm sờm . Cái buồi gân guốc to đùng của lão đang nong mạnh lồn chị căng ra , nó thụt ra thụt vào như bão táp điên cuồng ….

Tự nhiên em thấy rùng mình nổi gai ốc lên , chân em khép chặt với nhau run rẩy . Em cảm thây như có luồng điện chạy từ háng lên dọc sống lưng , ở lồn em âm vật như tụ máu xưng lên căng tức co giật . Cơn sướng đầu đời đến với em mà em không biết , vì em không ở ngoài cuộc sống thật em mà biết . Một con bé chín tuổi như em cao mét rưỡi đã đang dậy thì sớm , để không bao lâu sau cơ thể em đã thành hình dáng thiếu nữ . Nó đến sớm chỉ mang cho em đăng cay tủi hận kiếp người mà thôi , nhưng giờ đây em chỉ lạ lùng với cảm giác của chính em , sao nhìn họ làm thế mà em thấy thích thú được nhỉ . Đang ngây ra run rẩy như vậy thì lão kéo chị khỏi bàn , mái tóc dài của chị xõa xượi rối bời . Lão kéo chị ra gần em rồi bảo chị vịn vai em , chổng mông để lão địt chị từ đằng sau . Ở tư thế này em nhìn chị sát sát thấy cả hơi thở chị nóng rực , cặp vú tròn rủ xuống lắc liên tục đu đưa theo nhịp thúc . Vì phải vịn vai em nên chị không che miệng được nữa , những tiếng rên của chị cuồng loạn vang lên bên tai em ….

- Bạch….bạch…..

- Ớ….ớ …ứ ….Á….á ….ư……ư…..hư…..!

Này này gần nhất khi em chứng kiến cảnh làm tình , cảm thấy từng hơi thở từng hay từng nét mặt ngây dại đôi lông mày nhíu lại của chị . Người con gái đang ma dại trong đê mê của dục tình lẫn dằn vặt , rồi họ cũng kết thúc chuyện đó nhưng em chẳng hiểu , nhiều đơn giản là họ thôi không làm trò đó . Khi chị mặc lại quần áo cái thứ nước trắng đục vẫn không ngừng tuôn ra, nó chảy từ mép đùi chị xuống lăn dài theo kheo chân . Họ dừng đồng nghĩa em được thả thoát khỏi bàn tay lão Toán ấy , cơ bản lão cũng đã quá thỏa mãn không thiết gì đến em nữa …Khi em ba tuổi người ta hiếp mẹ thì ấn tượng nó quá nhạt nhòa , nhưng bây giờ thì khác cơ thể em đang lớn dần , đứa con gái trong em đang thức tỉnh vì vậy em bị ám ảnh nặng nề về chuyện đó . Lúc cũng trong đầu hình ảnh họ chơi nhau , rồi em thấy rạo rực nó xuất hiện cả trong mơ lẫn lúc tỉnh , …em điên thật rồi sao ? giờ em trở thành con người khác hẳn . Em đâm ra để ý bọn nam y tá bệnh hoạn đó đi tè , rồi thầm so nó với cái của lão Toán . Nhưng riêng lão Toán thì em tránh xa , chắc vì những trận đòn cục cằn từ lão khiến em sợ…

Chín tuổi em hoang dại hay em trở nên dâm em không biết , nhưng trước kia em đi tè em còn ngại mấy tên đó ngó , còn giờ đây em lại cố tình để họ xem của em . Không hiểu sao các cảm giác ánh mắt đàn ông , khi họ nhìn vào lồn mình làm em rạo rực . Em cũng không phản đối chuyện họ sờ mó vào lồn em nữa . Dù qua lớp vải cũng khiến em thích thú , có lẽ bởi em tò mò ham muốn bởi không ai dạy em đó là sai trái . Sau trận đòn thù tơi tả em ốm va cô Lan Nhi cũng biết , không hiểu cô có biện pháp gì hay không nhưng không ai đánh em nữa . Nhưng hôm họp hội đồng giám định cho em , thì đa số ý kiến đều bác bỏ chuyện em không tâm thần . Đơn giản số nam y tá bác sỹ nhiều hơn gấp ba nữ , họ lại ít nhiều dụ hoặc bởi khuân mặt xinh xắn và cái lồn bé nhỏ non tơ của em . Phải để em điên thì mới ở lại trại và họ còn có cơ hội chiếm đoạt em , nhưng em thì cứ ngây thơ giữa bầy sói mà khoe thân , chẳng biết gì tai họa cận kề rằng mình có thể bị hiếp bất cứ lúc nào .Tuy là bị phủ quyết việc minh chứng cho em là không tâm thần , cô Lan Nhi không chịu thua cuộc quyết đưa em đi khỏi nơi tồi tệ này…Cô bảo bác Tùng chồng mình đến nhận em về làm con nuôi , dù em điên nhưng cô là bác sỹ chuyên khoa nên việc nhận nuôi em đã được chấp thuận ….

Thế là em gặp người đàn ông đầu đời của em , người mà em trao đi trinh trắng trong ngây thơ , để rồi mãi yêu người ấy một cuộc tình không lối thoát . Đó chính là chồng cô Lan Nhi cũng là bác Tùng người tình thiếu thời của mẹ , mẹ chết đi oan nghiệt nên mẹ trở ép uổng em phải nối nghiệt duyên chăng ? Để em phải trả thay mẹ cho bác cả trái tim lẫn sự trinh trắng , bữa ấy em đang tha thẩn trong sân ngồi dưới gốc cây bàng già cỗi ngắm xem đàn kiến . Việc mà người thường sẽ bảo em là tâm thần ,nhưng em người thường ở phải trại tâm thần thì không vậy . Kiến còn hơn các cô các chú đang bị điên gào thét hay khóc mếu kia , kiến vẫn hoạt động chăm chỉ làm việc đi đúng hàng lối . Và nó nghe tất cả những gì em nói mà không bao giờ phản đối , đang chăm chú thì em nghe tiếng ai đó rất lạ :

- Bé con đang làm gì đấy ?

Em quay lại thì thấy bác Tùng nhưng em đâu biết bác , chỉ trong trái tim vụn vỡ của mẹ là biết . Em ngoảnh mặt lại chỉ thấy một người đàn ông trông độ gần ba mươi tuổi , trẻ đẹp trai với khuân mặt phong trần ưu tư . Trái tim em tự nhiên thổn thức rung động …chắc ông trời cố tình trớ trêu trong duyên phận này . Bác nhìn em thì thần người ra nói , trong giọt nước mắt đàn ông lăn vội khóe mi :

- Xoan ! Sao em có thể ở đây sao? …không em chết rồi ..không….không ….!

Em không biết em giống mẹ như đúc nên làm bác đau đớn , em chả ấn tượng gì về bác ngoài vẻ đàn ông đầy sức hút ấy . Vô tình bác nhìn xuống em mặc cái váy bệnh nhân , mà em lại không mặt quần lót nên vật con gái phơi bày ra cả . Nó hé lộ hồng hào đỏ rực ẩm ướt , bác thoáng ngại ngùng rồi bước vội đi luôn . Chỉ có em ngơ ngẩn ngó theo, trong sắc đỏ của lá bàng cuối thu se lạnh …
Loading...