"Truyện Sắc Hiệp" Tân Tiếu Ngạo Giang Hồ 18+ P2

Loading...

Truyện Sắc Hiệp Tân Tiếu Ngạo Giang Hồ 18+ P2
Lệnh Hồ Xung trở về phòng, miên man suy nghĩ, chàng không ngờ tiểu sư muội xinh đẹp của mình lại có suy nghĩ phóng khoáng về tình yêu tình dục đến như vậy. Còn cả sư nương của chàng nữa, sao nàng lại dễ dàng làm chuyện đó với chàng nữa. Ôi, thật đau đầu quá đi, mải miết suy nghĩ, chàng chìm sâu vào giấc ngủ lúc nào không hay với những giấc mơ khoái lạc với cả hai mẹ con Linh San. Mấy ngày sau, Lệnh Hồ Xung và Linh San cứ quấn quít với nhau như hình với bóng, cứ lúc nào có cơ hội là hai người lại dính chặt vào nhau với những tiếng rên khoái lạc của cả hai, có lúc họ còn lôi nhau xuống cả dưới nước để làm tình, hai người luôn tìm tòi những cách làm tình mới lạ để thỏa mãn cho nhau. Lệnh Hồ Xung lôi cuốn sách dâm ra và bảo Linh San làm theo những tư thế trong đó. Nàng nhìn và vui vẻ làm theo sự hướng dẫn của chàng. Chàng tranh thủ mấy ngày còn ở nhà, hành để hưởng sung sướng trên tấm thân kiều diễm của cô tiểu sư muội xinh đẹp với mọi tư thế và kiểu cách làm tình. Nhạc Linh San ngất ngây với những tư thế mới lạ mà Lệnh Hồ Xung mang lại, hai người chìm đắm trong nhục dục và ham muốn.

Ngày mai là Lệnh Hồ Xung lên đường đến Hoành Dương để dâng lễ vật lên Lưu sư thúc Lưu Chính Phong của chàng rồi, giờ này, có lẽ Linh San cũng đang say giấc. Lệnh Hồ Xung đang chuẩn bị hành lý thì có tiếng gõ cửa: “Cộc cộc”, chàng nói vọng ra “mời vào” Cánh cửa hé mở, một người phụ nữ bước vào, Lệnh Hồ Xung ngỡ ngàng, miệng run run “Sư…sư nương”

- Phải, là ta đây.
- Vâng, sư nương đến tìm đồ nhi có chuyện gì không ạ. Mời người ngồi.
- Xung Nhi, mai con phải lên đường đi Hoành Dương rồi, đường dài xa xăm giang hồ lại hiểm ác, con phải hết sức cẩn thận đấy.
- Dạ vâng, cảm ơn sư nương, tiểu sư muội không đến cùng người ạ.
- Nó nằng nặc đòi đi cùng con, nhưng ta không cho nên giận dỗi lăn ra ngủ rồi.
- Vậy…vậy người còn gì để nói với con không ạ. – Lệnh Hồ Xung ấp úng

Hai người ngồi nói chuyện với nhau, cả hai tất nhiên đều nhớ đến hoàn cảnh của mình đêm hôm nào, Lệnh Hồ Xung thì ngập ngừng còn Nhạc phu nhân thì cảm thấy e thẹn xen lẫn cảm giác tội lỗi, nhưng cả hai không sao giấu được sự đê mê sung sướng mà mỗi người đã mang đến cho nhau ở đêm hôm đó. Nhìn Lệnh Hồ Xung một lúc là nàng lại thấy rạo rực, từ hôm đó đến nay cũng đã một tuần rồi nàng không làm chuyện đó với chồng nữa, trong giấc ngủ, thỉnh thoảng trong cơn mơ, nàng vẫn mơ thấy mình và Lệnh Hồ Xung cùng làm chuyện đó. Nay lại cùng Lệnh Hồ Xung trong căn phòng vắng, khung cảnh hữu tình lại chỉ có hai người khiến cho cơn ham muốn bao ngày qua hôm nay bỗng bùng phát dữ dội. Nàng toàn đứng dậy định đi về vì sợ nếu còn ngồi đây nàng sẽ có lỗi với Linh San một lần nữa:

- Không, ta…ta chỉ có vậy thôi, con ngủ sớm đi mai còn lên đường. – Nàng đi ra ngoài mà bước chân lảo đảo

Nhạc phu nhân vừa bước ra đến cửa thì hai cánh tay săn chắc của Lệnh Hồ Xung lao đến ôm chặt lấy nàng với lời nói hấp tấp trong vội vã như thể sợ nàng sẽ bỏ đi mất:

- Sư nương, người đừng rời Xung nhi đêm nay. Con biết, người cũng rất muốn điều đó mà, phải không? – Lệnh Hồ Xung ôm chặt lấy vòng eo của nàng lại như thế sợ rằng chàng sẽ đánh mất nàng.
- Xung nhi, bỏ sư nương ra, chúng ta làm như vậy là tội lỗi lớn lắm đấy, con biết không? – Nhạc phu nhân nói mà tim nàng đập thình thịch.
- Sư nương, người thích con, con cũng thích người, chúng ta hoàn toàn không có tội.
- Con…con..ta – nàng ấp úng.
- Sư nương, Xung nhi biết người cũng là con người, không phải thánh nhân, người cũng có những ham muốn rất đời thường, mà sư phụ con thì lại suốt ngày chìm đắm trong công, lúc nào cũng mưu đồ làm minh chủ mà hoàn toàn không quan tâm tới người, vì vậy ông hoàn toàn không để ý đến những cảm xúc của người, người hãy yên tâm, Lệnh Hồ Xung hứa sẽ không nói chuyện này với ai đâu, chỉ cần chúng ta và biết với nhau là được.
- Nhưng…nhưng ta không thể có lỗi với San nhi thêm một lần nữa, con hiểu chứ.
- Chuyện tiểu sư muội, sư nương không phải lo, nàng đã biết hoàn toàn mọi chuyện rồi, đêm đó muội ấy định đến thăm con và đứng bên ngoài nhìn thấy hết rồi.
- Trời…vậy…vậy..nó không phản ứng gì sao?
- Có, tiểu sư muội lúc đầu rất giận, nhưng cũng kịp thời hiểu và thông cảm cho sư nương nên người không phải lo lắng gì đâu. Tiểu sư muội hoàn toàn không phản đối gì thì người việc gì phải ái ngại.

Vừa nói Lệnh Hồ Xung vừa đặt một nụ hôn lên gáy nàng hai tay bắt đầu di chuyển chu du trên khắp cơ thể nàng khiến Nhạc phu nhân run bắn người, ở bên dưới, nước nhờn của nàng đã bắt đầu rỉ ra. Lệnh Hồ Xung xoay nàng lại, Nhạc phu nhân đỏ bừng mặt quay đi chỗ khác, nàng không nghĩ mình lại ham muốn đến mức như vậy. Lệnh Hồ Xung dùng tay quay miệng nàng lại và đặt lên môi nàng một nụ hôn say đắm Nhạc phu nhân xấu hổ nhắm mắt lại và không có phản ứng gì, nàng đứng im như chịu trận. Lệnh Hồ Xung làm tới, luồn luôn lưỡi mình vào miệng vị sư nương đáng kính mà xục xạo liên hồi, hai tay không ngừng kích thích những vùng nhạy cảm trên cơ thể nàng. Đến đây, Nhạc phu nhân không thể chịu được nữa, nàng mở choàng mắt nàng choàng cánh tay qua cổ chàng mà đáp lại nụ hôn của chàng. Chàng sung sướng hôn trả lại. Hai người lại hôn nhau, đắm đuối như đêm hôm nào.

Vừa nút lưỡi nàng, vừa ôm gọn trong lòng thân hình diễm tuyệt, Lệnh Hồ Xung cảm thấy lòng lâng lâng, tim đập thình thịch. Và chàng liền nổi cơn nứng lên, con cu cương lên cứng ngắc. Được Lệnh Hồ Xung ôm sát vào người, Nhạc phu nhân không thể không nhận thấy miếng gân to lớn đang đội quần của chàng lên mà đẩy vào khoảng thân thể giữa hai đùi nàng. Và ngay lúc đó, tự dưng nàng lại làm một hành động táo bạo khác: nàng đưa tay xuống mà nắm chặt lấy con cu cương cứng của chàng. Lệnh Hồ Xung sung sướng đến độ chàng rùng mình luôn mấy cái. Tuy qua làn vải, nhưng chàng đã cảm thấy rõ cái mềm mại, ấm cúng của bàn tay nàng bó chặt chung quanh con cu nóng hổi của mình. Coi đó là một dấu hiệu khiêu khích, và đồng tình Lệnh Hồ Xung liền làm tới luôn. Chàng nhả lưỡi nàng ra rồi cầm hai vạt áo của nàng mà giật tung qua hai bên. Tức thì một khoảng ngực trắng tinh hiện ra ngay trước mắt chàng, nổi bật trên hai bầu vú trắng tròn ẩn hiện dưới làn da trong suốt.

Tuy rằng chàng đã từng trông thấy nàng trần truồng, lõa lồ thân thể và mây mưa với Nhạc Bất Quần, và dầu rằng hai người đã từng trần truồng ôm ấp nhau, trần truồng làm tình với nhau, nhưng đây là lần đầu tiên chàng được nhìn thấy da thịt trần trụi của nàng một cách thật kỹ càng, chàng có thể ngửi được mùi thơm da thịt toát ra từ hai bầu vú tròn trĩnh, trắng bóc, gợi dục đến mê hồn. Chàng thật sự không dám tin là ở tuổi của nàng mà Nhạc phu nhân vẫn còn giữ được một thân hình mảnh mai và gợi dục đến chết người như vậy. Chàng liền gục mặt vào cặp vú nõn nà đó mà dấp díu, hôn hít một cách cuồng vã. Được hôn ngực, bú vú, nàng bỏ cu chàng ra rồi ôm lấy đầu chàng. Nàng ưỡn ngực lên dường như muốn dâng trọn hai bầu vú cho chàng, dường như muốn chàng vần vũ mạnh bạo hơn trên bầu ngực trắng bóc đó. Nàng ngửa cổ, hé môi, thốt lên một tiếng rên khoái cảm, trộn lẫn với hơi thở dồn dập. Vùi mặt vào bầu ngực nàng bú mút một hồi, Lệnh Hồ Xung đứng dậy, chàng tuột bỏ hết quần á của mình ra, tức thì con cu hùng dũng của chàng lại chĩa thẳng lên, một lần nữa đập thẳng vào mắt Nhạc phu nhân như thách thức, như mời mọc. Lệnh Hồ Xung tiến lại gần nàng, chàng mạnh dạn cởi hẳn áo nàng ra, hai tay run run, hơi thở dồn dập chàng cúi xuống từ từ kéo quần nàng xuống, Nhạc phu nhân nhấc chân lên, Lệnh Hồ Xung bỏ hẳn chiếc quần đó ra khỏi người nàng và ném nó về một góc. 

Một tấm thân diễm tuyệt hiện ra: da nàng trắng mịn, eo nàng thon nhỏ, mông nàng vung tròn, đùi nàng chắc nịch, chân nàng thuôn dài. Ngay giữa những khoảng thịt kì ảo đó là một vùng âm đạo đen tuyền. Âm mao của Nhạc phu nhân óng mượt, thấp thoáng giữa đó là một mép *** đỏ hồng thật không còn có lời nào để bình phẩm nữa. Nghĩ tới hoàn cảnh sắp tới mà cửa lốn nàng đã ướt đẫm nước nhờn rồi. Lệnh Hồ Xung bình tĩnh bế xốc nàng dậy, đi phăm phăm về phía giường và đặt nàng nằm ngửa ra, Nhạc phu nhân mỉm cười nhắm mắt chờ đợi, hai bàn tay chàng vân vê nhà nhẹ trên cơ thể trần truồng nõn nà của nàng khiến nàng cảm thấy nhột nhạt và khó chịu vô cùng, cả cơ thể nàng vặn vẹo như con rắn trước đòn tấn công quyết liệt của chàng. Lệnh Hồ Xung trèo lên giường, nằm đè lên người nàng, con cu chàng ngọ ngoạy giữa hai đùi làm nàng thấy nhột nhạt và khó chịu vô cùng. Chàng đưa tay ra mà hứng lấy đôi gò bồng đảo mà bóp nhẹ. Nhạc phu nhân rên lên một tiếng khẽ rồi đưa mặt tới, ngậm lấy môi chàng mà bú. Lệnh Hồ Xung say mê hôn trả lại nàng, lùa lưỡi mình vào miệng nàng, vừa mân mê cặp vú rồi lấy hai ngón tay mà se se đầu vú của nàng. Vò bóp một lúc, chàng đưa một tay rà rà xuống bụng nàng, rồi tới vùng cấm địa với đầy đủ khe nguồn cây lá mà rờ rẫm. Vừa xoa bóp cái vú săn cứng, vừa mò mẫm cái *** mềm mại với lông tơ, dâm khí, vừa say sưa nút lưỡi, Lệnh Hồ Xung sung sướng như lạc vào non tiên. Y liền đút hai ngón tay vào cái lỗ *** trơn nhớt của nàng. Sau một lúc, Nhạc phu nhân nứng bạo, nàng nút lưỡi chàng mạnh hơn, hai đầu vú se cứng lại, nước nhờn rỉ ra nhiều hơn, lỗ *** co thắt chung quanh hai ngón tay của chàng. Nàng bèn xoay người lại, bò trên giường, nàng dúi *** mình vào mặt Lệnh Hồ Xung. Chàng không chần chờ, ngồi ôm lấy mông nàng mà bú liếm *** nàng. Nàng sướng muốn tê người. Liếm cả vành trong lẫn vành ngoài, trên mu, dưới đít. Nhiều lúc Lệnh Hồ Xung còn banh mông vạnh mép của Nhạc Phu Nhân ra để y có thể đút lưỡi sâu thêm vào cái lỗ *** ẩm ướt của nàng khiến nàng phải rên lên:

- Chao ôi…sao lại sướng…sướng quá Xung nhi ơi..con liếm mạnh..a…a…aa mạnh nữa vào.

Khi cảm thấy con cu của mình căng cứng quá sức chịu không thấu nữa, Lệnh Hồ Xung bèn quỳ lên, cầm con cu đỏ sững mà đút vào *** nàng hai người địt nhau theo kiểu chó. Nhạc phu nhân rú lên một tiếng. Nàng cảm nhận rõ ràng con cu nóng hổi của chàng đi sâu cái ọt vào cái lỗ giữa hai đùi mình. Quì chổng mông trên bàn, nàng dúi cả người ra sau để con cu của chàng đụ sâu vào *** nàng. Chàng nhìn xuống thưởng thức hình ảnh con cu cứng đỏ của y nằm giữa cái mông tròn lẳn của nàng, thụt ra thụt vô trong cái lỗ *** hồng hào. Một lúc, chàng lại muốn đổi thế, lật ngửa Nhạc phu nhân lên chàng đứng thõng xuống giường, vắt hai chân nàng lên vai mà đụ, con cu dập ra dập vô trong cái *** xinh xắn bao phủ bởi đám lông đen mun. Lệnh Hồ Xung ôm lấy hai chân nàng mà ủi mạnh háng mình vào mông nàng như đẩy xe lôi, hăng hái, miệt mài. Một lúc sau, chàng xoay người nhào lộn, nằm ngửa trên giường, lúc này Nhạc Phu nhân lại nằm đè lên người chàng, con cu vẫn cắm chặt trong *** nàng không rời. Nhạc phu nhân sẵn đà nàng bắt đầu dập xuống như cưỡi ngựa vậy. Nàng vẫn còn sung sức và muốn kéo dài cơn khoái lạc mê ly này. Cu Lệnh Hồ Xung vẫn cương cứng, vẫn đâm sâu vào *** nàng. chàng ôm chặt lấy người nàng, ép sát vào ngực nàng vào ngực mình, hai người vừa địt nhau vừa nút lưỡi nhau một cách say mê. Nàng dộng *** mình xuống cu chàng cho đến khi cả hai người lên tột đỉnh, dâm thủy và tinh trùng xuất ra tràn trề. Hai người ngồi ôm nhau thở dốc. Con cu của chàng mềm dần.

Lệnh Hồ Xung ôm chặt lấy nàng, tay vuốt ve thân thể ngà ngọc của nàng. Nhạc phu nhân thỏa mãn xong, nàng đứng dậy, mặc quần áo lại và đi về phòng ngủ với Linh San, hôm nay nàng nói với Nhạc Bất Quần là sẽ qua phòng của Linh San ngủ. Lệnh Hồ Xung vẫn còn tham lam bóp nghiến mông nàng:

- Thôi nào, bỏ ta ra, không có San nhi lâu không thấy ta về lại sinh nghi đấy.
- Sư nương đừng về có được không? Con muốn người ở lại đây với Xung nhi đêm nay. – Chàng níu kéo.
- Không được, nhỡ có ai nhìn thấy thì ta biết ăn nói làm sao. Thôi, bỏ ta ra đi, giữ sức mai còn lên đường, nhớ là đừng có léng phéng với nữ nhân nào bên ngoài đấy. – Nhạc phu nhân véo mũi nàng để trêu đùa, như thể họ là một đôi vợ chồng trẻ vậy.
- Ôi, ngày mai đi rồi, không biết bao giờ ta mới được trở về để vui vầy cùng hai người con gái mà Lệnh Hồ Xung yêu thương nhất đây.
- Thôi, chịu khó đi, khi nào con về ta sẽ bù đắp, được chưa.

Nhạc Phu nhân mở cửa đi ra ngoài, ở bên ngoài, Linh San nhún chân chạy về phòng mình với một nụ cười đầy ẩn ý trên môi.

Sáng sớm hôm sau, Lệnh Hồ Xung đã khăn gói lên đường đến Hoành Sơn để dâng lễ vật lên Lưu sư thúc Lưu Chính Phong của chàng, cùng thời điểm đó, Nhạc Bất Quần sư phụ của chàng cũng đã khám phá ra Tịch tà kiếm pháp mà ông đang điều tra có nguồn gốc từ vị cao thủ Lâm Viễn Đồ năm xưa. Và bộ pháp đó trải qua mấy đời đang được hậu duệ sau này của ông là Lâm Chấn Nam đang làm cẩm y vệ của triều đình cất giữ. Tịch tà kiếm phổ là một bí kíp võ công mà bất cứ một ai học nghệ đều muốn sở hữu. Dù cỉ nghe qua lời kể, nhưng ai cũng có thể mường tượng ra Lâm Viễn Đồ năm xưa oai phong lừng lẫy thế nào khi ông dùng 72 đường kiếm của bộ môn võ công này, đánh bại toàn bộ cao thủ võ lâm trên giang hồ. Vì vậy mà không chỉ có Nhạc Bất Quần, mà còn có cả Dư Thương Hải của phái Thanh Thành cùng rất nhiều cao thủ khác muốn có bộ võ công này. Nhạc Bất Quần biết phái Thanh Thành của Dư Thương Hải trước đây cũng có mối thù với Lâm gia và đang tìm cách chiếm đoạt bộ kiếm pháp đó. Nên ngay khi Lệnh Hồ Xung vừa xuống núi, ông lại tiếp tục sai nhị đồ đệ của mình là Lao Đức Nặc cùng con gái của mình là Nhạc Linh San lên đường âm thầm bám theo Lâm gia để ứng cứu nếu chẳng may họ bị phái Thanh Thanh truy sát, nếu để bộ kiếm pháp đó rơi vào tay Dư Thương Hải thì ông sẽ mất cơ hội phát quang hưng đại phái Hoa Sơn.

Lâm Chấn Nam lúc này tuổi cũng đã cao, ông xin hoàng thượng cho về quê an dưỡng và được chuẩn tấu, cả gia đinh đang trên đường về quê trên một chiếc thuyền lớn, con trai của Lâm Chấn Nam là Lâm Bình Chi do bản tính tò mò, ở trên thuyền, y luôn tìm cách để biết bí mật mà cha mẹ đang giấu mình, nhưng không tài nào thấy được, những cái bẫy mà Lâm Chấn Nam giăng ra vô cùng tinh xảo, nếu không có mẹ cứu, hẳn là Lâm Bình Chi đã mấy lần phải trầu diêm vương rồi. Bà hoảng hồn:

- Bình Chi, mẹ đã dặn con bao nhiêu lần rồi, đây là khoang cấm, bất cứ ai cũng không được vào, tại sao con cứ không nghe lời vậy hả?
- Mẹ, con lớn rồi, những bi mật của các người, cho dù bây giờ con không biết thì sớm muộn sau này con cũng biết, tại sao hai người cứ phải giấu con mãi như vậy? – Hắn gằn giọng tức giận.
- Có báu vật dễ rước hoạ vào thân, cha mẹ không cho con biết, cũng là muốn tốt cho con mà thôi.
- Con mặc kệ, tóm lại con sẽ không dừng lại đâu, nếu hai người cứ nhất định không chịu nói, sau này nếu chẳng may hai người thấy con trai mình chết trong những bánh răng kia, con mong mẹ đừng hối hận.
- Bình Chi, Bình Chi đứng lại đã…thật cứng đầu. – Lâm phu nhân chán nản.
- Tiểu công gia, người đã tìm ra bí mật đó chưa vậy? – Mấy tên nô bộc nhao vào hỏi?
- Ngươi hỏi gì mà hỏi ngu vậy, trông vẻ mặt của tiểu công gia như vậy, thì chắc là không khai thác được gì rồi. Tiểu công gia đừng buồn, sơm muộn gì người cũng sẽ biết thôi mà.
- Thôi được rồi, hai ngươi cứ mặc kệ ta, lo mà làm việc đi.

Lâm Bình Chi trầm ngâm ngoài thuyền một lát, chợt hắn nhìn ra xa, thấp thoáng có một cô gái đang bơi trên mặt nước và nhìn về phía thuyền của mình. Đoán là đang bị theo dõi, Lâm Bình Chi nhảy lao vút xuống nước đuổi theo cô gái đó trong khi mọi người thì ngơ ngác không hiểu hắn xuống nước làm gì. Cô gái đó chính là Nhạc Linh San, nàng đang theo dõi động thái của nhà họ Lâm, nhưng thật không may do đến quá gần nên để Lâm Bình Tri phát hiện, thấy mình bị đuổi Linh San quay đầu chạy. Lâm Bình Chi đuổi rất nhanh, chỉ một lát hắn đã bắt kịp Linh San, nàng vừa chạy vừa thầm nghĩ “làm sao đây, nếu để hắn biết mình có võ công thì biết giải thích như thế nào bây giờ, trong khi cha lại dặn không được manh động”. Bơi được một quãng nữa nàng quay người lại, đúng lúc đó Lâm Bình Chi một chưởng phóng tới giữa ngực nàng làm nàng bắn ra xa rồi ngất lịm dưới nước.

Hắn hoảng hốt “Cô ta không biết võ công à. Rồi hắn hốt hoảng bơi đến bế nàng lên bờ. Lâm Bình Chi đặt nàng nằm ngửa trên một phiến đá phẳng, hắn liên tục gọi “cô nương, cô nương, cô không sao chứ” nhưng Linh San vẫn nằm im bất động, Lâm Binh Chi hốt hoảng bóp chặt lấy mũi nàng rồi sau đó hô hấp nhân tạo cho nàng và dùng tay ấn mạnh vào ***g ngực nàng liên hồi. Linh San giật người một cái rồi nôn ra cả một vũng nước, lúc này Lâm Bình Chi mới thở phào nhẹ nhõm:

- Cô nương, cô không sao chứ?
- Ngươi là ai, tại sao lại đi theo để bắt ta.
- Cô còn mắng người được như thế là không sao rồi. Câu đó ta phải hỏi cô mới đúng chứ, tại sao cô lị theo dõi thuyền của nhà ta vậy?
- Ai thèm theo dõi thuyền của nhà ngươi, ta là người đi mò ngọc, ngươi không thấy ta đang mò chân trâu hay sao? – nói đoạn nàng đưa ra mấy viên chân trâu làm bằng chứng.

- Cô nương, ta thật có lỗi, là ta đã hiểu lầm cô rồi.

Lúc này hắn mới để ý kỹ Linh San, nàng thật xinh đẹp, bộ quần áo mỏng tanh nàng mặc bơi đã bị ướt sạch sẽ, nó bó sát vào cơ thể nàng để lộ ra những đường cong gợi cảm chết người, lúc nãy hô hấp cứu nàng hắn đã được chạm tay vào bộ ngực no tròn và gợi cảm qua lớp vải mờ ảo kia, nhưng do tình thế lúc đó quá nguy cấp nên hắn không kịp hưởng thụ, bây giờ nhìn lại mới thấy nó thật đẹp và hấp dẫn. nếu được lại, có khi hắn phải bóp cho đã điếu bàn tay của hắn mới thôi. Nhìn thấy hắn cứ dán mắt vào ngực mình mà không nói một lời nào, Linh San giật mình tát cho hắn một cái như trời giáng làm hắn tỉnh cơn mơ ngủ. Linh San cuống quýt dùng tay che đi những phần nhạy cảm trên cơ thể mình. Nhận ra sự thất thố của mình, Lâm Bình Tri chữa thẹn:

- Cô nương, xin lỗi, ta không cố ý nhưng thực sự cô quá đẹp, ta chưa từng gặp một cô gái nào xinh đẹp như cô cả. – Dù rất tức giân nhưng những lời ngon ngọt của hắn cũng làm nàng thấy thích thú.
- Nhà cô ở đâu, để ta cõng cô về. – Hắn tiếp tục.

Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, Linh San quyết định trèo lên lưng hắn và chỉ đường cho hắn đi. Lâm Bình Tri cõng nàng trên lưng, cả bộ ngực mà hắn ao ước được bóp bây giờ đang ốp thẳng vào lưng hắn, dù qua lớp vải nhưng hắn có thể cảm nhận rõ là nó thật êm ái và mềm mại. hai cách tay hắn thì ôm chạt lấy bộ đùi trần của nàng mà ép sát vào hông mình. Cõng nàng đi mà người hắn vã mồ hôi ra như tắm vậy, nhưng không phải là vì mệt.
Hai người đi đến một căn nhà lá ở sâu trong rừng, đây là căn nhà mà Lao Đức Nặc dựng lên bán nước cho người đi đường, chủ yếu để dò la tin tức và theo dõi thuyền của Lâm gia. Ở đây Lao Đức Nặc giả danh là cha của Linh San. vừa đến nơi thì một ông lão chạy ra chỗ Lâm Bình Chi và hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
- Cha, con gái cha bị người ta nghi là đạo tặc đó, suýt chút nữa thì không về nhà được rồi.
- Chuyện này là như thế nào vậy.
- Lão trượng, thật xin lỗi tôi sơ ý đã làm tiểu thư bị thương, lão xem có cần bồi thường gì, tôi xin trả đầy đủ
- Ấy. công tử quá lời rồi, nha đầu này được tôi nuông chiều từ nhỏ, nên tính tình ngang bướng, xem ra vừa rồi cậu phải chịu thiệt thòi rồi.
- Cha, cha chỉ bênh vực người ngoài thôi, không nói chuyện với cha nữa, con vào trong nhà thay quần áo đây.

Nói rồi Linh San quay người bức đi trước ánh mắt ngỡ ngàng vè thèm thuồng của Lâm Bình Chi và khách đi đường, số là do nàng mặc chiếc quần quá ngắn để bơi dưới nước, mà nó lại bị ướt nên bó sát vào mông, để lộ ra cặp giò trắng ngần như vậy thử hỏi có nam nhân nào chịu nổi chứ. Nhận ra điều đó Linh San thích thú mỉm cưởi bức vào trong trước ánh mắt tiếc nuối của lũ đàn ông đực rựa. Bóng nàng khuất rồi, Lâm Bình Chi mới hoàn hồn trở lại, hắn nói: 

- Lão trượng, nếu không con việc gì nữa thì tôi xin phép về nhà đây kẻo cha mẹ tôi lại lo lắng.
- Ấy, công tử, cậu đã mệt rồi, hay là ở lại uống chén trà cho ấm người đã.
- Thôi, lão trượng cho tôi xin phép để khi khác. – Nói rồi quay lưng đi thẳng.

Lâm Binh Chi vừa khuất bóng thì có hai người thanh niên tuấn kiệt cưỡi trên hai con ngựa lao vút vào nhà Lao Đức Nặc, một con có vẻ bất kham còn phá tung cả hàng rào. Tên đó tức tối:

- Con ngựa này sao lại khó dạy bảo đến như vậy, thật là ngang bướng
- Không sao, cú từ từ rồi sẽ quen thôi mà, chúng ta đi thôi
- Phải đó.

Hai người đó toan quay lưng ra đi thì Lao Đức Nặc giả vờ chạy ra chặn ngựa lại:

- Hai vị khách quan, hai vị khoan đi đã, hai vị vữa phá tan mất hàng rào của lão, không thể nói đi là đi như vậy được.
- “Bốp” lão già khốn kiếp, ai cho lão mở quán ở đây hả. Đại gia ta không đền đấy, lão làm gì được nào. – Những người khách qua đường thấy có đánh nhau thì sợ liên luỵ chạy cuống cuồng hết cả. Đúng lúc đó thì Linh San thay quần áo xong và đi ra ngoài, nhìn thấy Lao Đức Nặc nằm sõng soài trên cỏ, nàng giả vờ hét lớn:
- Cha, cha có sao không vậy, mấy người có phải là người không vậy sao lại đánh một ông già ốm yêu như ta ta vậy cứ? – Nói xong nàng mới nhìn mặt chúng, Linh San nhận ra một trong hai tên chính là Thanh Thành Tứ Tú đã suýt nữa hãm hiếp nàng thành công đêm nọ, nếu giờ chúng nhận ra nàng thì nguy to. Nhưng thật may là tên kia có lẽ cũng do hắn đã hại đời rất nhiều cô gái hơn nữa đêm đó lại là đêm tối cộng với nơi này cách Hoa Sơn rất xa, nên dù có nghi ngờ khi nhìn khuôn mặt xinh đẹp, hắn cũng không dám chắc đó chính là Linh San.
- A ha, con bé này cũng xinh đẹp ghê nhỉ, hay là về làm vợ bé của đại gia ta đi, ta sẽ làm cho nàng sung sướng cả đời. – Nói đoạn hắn vuốt mà nàng.
- Khốn kiếp, buông ta ra. – Linh San đinh tá hắn nhưng hắn đã tóm đước cánh tay và kéo sát nàng vào người hắn. Lao Đức Nặc cũng giả vờ kêu lên:
- Buông con gái tôi ra. – Tức thì bị tên còn lạo dùng lực đá cho một cú nữa văng ra xa. Hắn chưa kịp bò dậy thì lưỡi kiếm đã kề sát cổ.

Trong khi đó tên kia chính là con trai của Dư Thương Hải, ngay khi hắn thấy Lao Đức Nặc bị sư huynh khống chế, biết không ai ngăn cản được mình nữa, hắn thích thú ép sát người Linh San vào mình rồi hôn ngấu nghiến như mưa lên khuôn mặt diễm kiều của nàng mặc cho nàng chống cự rất quyết liệt, hai tay nàng đấm thùm thụp vào lưng hắn trong khi miệng cứ ú ớ không nói lên lời. Lao Đức Nặc thấy vậy giả vờ kêu van:

- Nhị vị công tử, xin hãy tha mạng cho con gái lão đi..
- Câm mồm lại, rồi ông sẽ thấy, con gái ông sẽ thích ngay cho mà coi. – Nói đoạn, hắn khoái trá cười ha hả nhìn sư đệ mình đang vần vũ trên người Linh San.

Thấy tư thế đứng hôn nàng trong khi Linh San lại đang chống trả quyết liệt làm hắn khó khăn, hắn bèn đẩy nàng ngã xuống cỏ rồi đè lên nàng dùng đùi kẹp chặt hông nàng lại để Linh San không cựa quạy được, sau đó hắn dùng tay khống chế hai tay nàng và sau đó tiếp tục hôn như mưa lên mặt nàng. Linh San không còn cánh nào khác là cố gắng chịu đựng cơn hành hạ của hắn, rời khỏi tay nàng, nhanh như chớp hắn dùng hai tay tóm lấy cổ áo nàng xé mạnh một cái, áo nàng bị rách ra làm đôi rời khỏi cơ thể nàng, bộ ngực trắng phau của nàng phơi bày ra ngoài vun cao ngạo nghễ đập thẳng vào mắt hắn, hắn thích thú vạch tiệp lớp ao rộng ra, bên dưới là cái bụng phẳng lì không một vết gợn. Mặt hắn đỏ như gà chọi, Linh San la lớn vừa đưa tay lê che ngực thì hắn lại tóm lấy lôi ra rồi vục mặt vào khoảng ngực trần đó mà hôn hít bú mút. Tên kia thấy vậy cất tiếng cười ha hả như để cổ vũ. Lao Đức Nặc rất tức giận nhưng không dám hành đọng vì sợ bị lộ nên đành cố nằm im. 

Tên kia một tay tóm lấy hay tay nàng giữ chặt phía trước, tay còn lại thì bóp nghiến lấy bộ ngực no tròn của nàng khiến nó biến dạng. Một bên vú thì hắn dùng miệng nút chặt lấy rồi há miệng ra hết cỡ để cố nuốt trọn một bên vú vào miệng mình, nhìn bộ ngực của nàng ướt đẫm nước miếng của hắn khiến hắn cảm thấy kích thích vô cùng. Linh San lúc đầu chống cự khá quyết liệt, nhưng một lúc sau thì cơ thể nàng mệt mỏi rã rời, có lẽ do bị hắn khoá tay, chân, hông mà nàng thì cố vùng vẫy nên bây giờ gần như không còn sức để chống cự. Linh San cố nhắm nghiền mắt, nàng mong sao cho cơn bĩ cực này sớm qua nhanh. 

Nhưng thật không may, hình như cơ thể nàng đang chống đối lại cảm xúc của nàng, cảnh mình bị hãm hiếp lại được một nam nhân khác đang chứng kiến khiến cho cảm xúc nàng đang dâng trào mãnh liệt, hơn nữa từ khi Lệnh Hồ Xung xuống núi, đã mấy ngày nay nàng không gần gũi đàn ông nên những kích thích kia nhanh chóng làm nàng gục ngã. Vú nàng cương cứng lên, ngực nàng phập phồng theo từng hơi thở. Nhận ra sự thay đổi đó, tên kia khoái trá bỏ tay đang giữ hai cánh tay nàng ra mà hoà nhập vào tay kia cùng nhau xoa bóp cặp vú của nàng. Linh San lúc này hoàn toàn có thể đứng dậy để chạy, nhưng hình như nàng không muốn chạy nữa, cái bản chất dâm đãng trên người nàng bị trỗi dậy nhanh chóng vì những kích thích của hắn khiến nàng muốn cái cảm giác đê mê này kéo dài mãi mãi. Tên kia úp mặt vào vú nàng mà cắn mạnh một cái khiến Linh San bật lên tiếng rên nho nhỏ đầy khoái cảm. Bàn tay nàng chả hiểu từ bao giờ đang xoa xoa lên đầu hắn để giải toả cảm xúc của mình. 

Hắn di chuyển dần xuống dưới, bằng một động tác rất nhanh gọn, hắn kéo phăng chiếc quần của nàng ra đồng thời kéo luôn cả quần lót của nàng ra nữa. Linh San còn khẽ ưỡn mông nên như để giúp hắn cởi quần mình được nhanh hơn, lúc này nàng đã hoàn toàn khoả thân, trần truồng phơi bày vú *** giữa ánh mắt hau háu của mấy tên dâm tặc. Linh San nhắm nghiền mắt để che giấu đi sự thẹn thùng của mình, rõ ràng nàng đang rất hồi hộp chờ điều kế tiếp sẽ đến. 
Tên kia nhìn thân hình của trần trùi trụi của nàng, không chịu được nữa, hắn nhanh chóng cởi bỏ quần áo của mình ra, con cu hắn chĩa lên oai phong hùng dũng. Sau đó hắn tiếp tục vồ vào Linh San, hắn hôn dần từ đầu gối lên bẹn nàng và liếm dần lên mu *** nàng, chiếc lưỡi nhám nhám của hắn thật điêu luyện, hắn liếm đến đâu thì nàng cảm giác như có điện chạy đến đấy vậy, thật kích thích và tê tái vô cùng. Hắn dùng hai tay banh đùi nàng ra và liếm một đường thật dài vào khe rãnh *** nàng. Linh San cong người hẩy mông lên để cho lưỡi của hắn có thể vét sâu vào âm hộ nàng. Nước nhờn trong *** nàng tuôn ra như suối, nhoè nhoẹt lên khắp mặt hắn khiến hắn càng thấy thích thú:

- Ha ha, tưởng là con gái nhà lành, ai dè mới bị kích thích có một chút mà đã không chịu nổi rồi à. Nàng yên tâm, hôm nay ta sẽ cho nàng lên đỉnh vu sơn.
- Ha ha, sư đệ nhanh lên, để ta hưởng cùng với. – Tên kia phụ hoạ.
- Lão xin hai người, hãy tha cho con gái của lão đi. – Lao Đức Nặc vừa lên tiếng thì bị hắn nhồi thêm cho một cú đá nữa khiến Lao Đức Nặc nằm sõng soài ra nền đất cỏ.

Vét lưỡi vào âm hộ nàng một lúc, hắn nhổm người dậy kê con cặc vào *** nàng chuẩn bị cho một màn công kích dữ dội. Linh San nhắm mắt chờ đợi. Đúng lúc hắn định nhấp cặc vào *** nàng thì “Bốp”, hắn lĩnh trọn một cú đã như trời giáng vào mạng sườn, cả thân hình của hắn bắn ra khỏi người Linh San cả chục thước và đập mạnh vào một gốc cây đau điếng. Chưa kịp định thần thì hắn bị người thanh niên lạ mặt kia đè lên người và dùng con dao găm đâm liên tiếp vào ***g ngực khiến hắn chưa kịp phản ứng thì máu trong miệng đã ứa ra như suối mà chết không nói được một lời nào. Người thanh niên đó chính là Lâm Bình Chi, số là Bình Chi đã về được nửa đường rồi, nhưng hình ảnh của Linh San cứ mãi in vào trong đầu hắn nên hắn quyết định quay lại để ngắm nhìn nàng thêm một lúc nữa, ai dè vừa quay lại thì đâp vào mắt Bình Chi là cha nàng đang bị khống chế bởi một lưỡi kiếm kế sát cổ. Nàng thì đang bị tên kia lột sạch quần áo chuẩn bị hãm hiếp. Không chịu nổi, hắn rút con dao ra và đâm liên tiếp vào người hắn vừa đâm vừa buông lời chủi rủa thoá mạ hắn. Sự việc diễn ra quá nhanh đến nỗi tên còn lại không kịp phản ứng gì, chứng kiến sư đệ của mình chết trong tư thế trần truồng thật là thê thảm. Lúc Bình Chi bĩnh tĩnh lại thì tên kia đã đầy máu trên người rồi, còn bắn đầy cả lên mặt hắn. Linh San lúc này đã ngồi dậy, bừng tỉnh cơn nhục dục, nàng vơ vội đống quần áo rách để che đi những phân nhạy cảm trên cơ thể mình.

Tên kia thấy vậy mặt xanh tái mét, không còn một hột máu vội thu kiếm chạy lên ngựa phóng mất tích, trước lúc đi hắn không quên lời đe doạ Lâm Bình Chi. Lao Đức Nặc lúc này cũng chạy đến chỗ Linh San ôm lấy nàng ra vẻ sợ sệt. Lúc này, Lâm Bình Chi mới đứng dậy đi ra chỗ hai người và nói:

- Nam tử hán đại trượng phu, giữa đường thấy chuyện bất bình thì ra tay tương trợ, người nào làm người đó chịu, quyết không liên luỵ đến ai, lão trượng, hai cha con người hay cầm nấy số vàng này rồi đi nơi khác làm ăn đi, cứ coi như không có chuyện gì sảy ra là được. - Nói đoạn đưa cho Lao Đức Nặc một đĩnh vàng rồi chạy về thuyền của mình. Bóng hắn đi khuất rồi, Linh San mới mỉm cười:
- Thật không ngờ người này cũng có trách nhiệm ghê.
- Đáng lo là ở chỗ người chết là con trai của Dư Thương Hải, xem ra lần này tai hoạ sẽ ập xuống đầu Lâm gia rồi.

Lao Đức Nặc nói mà bàn tay vô tình đang xoa xoa lên cặp mông nõn nà của nàng. Linh San đỏ mặt gạt tay hắn ra, mắt nàng liếc xéo hắn và đi về phía căn nhà. Nhìn cặp mông trần trụi của nàng nhún nhảy theo từng bước đi mà Lao Đức Nặc như muốn phát tiết, con cu hắn đã dựng đứng như cột cờ từ bao giờ.

Lâm Bình Chi trở về thuyền mà lòng phiền ưu suy nghĩ, đầu hắn cứ liên tục suy nghĩ về hành động của mình hồi chiều:

- Sao mà đần mặt ra như vậy?
- Dạ, mẹ, không có gì đâu ạ, con đang mải suy nghĩ một chuyện, không biết là mẹ đến.
- Vẫn còn giận mẹ chuyện hồi chiều à. Thôi, đừng giận mẹ nữa, cha con quyết định sẽ nói hết sự thật cho con rồi.
- Mẹ, thật không vậy? Cha, cha nói thật chứ ạ.
- Thật vậy, mẹ con đã chuẩn bị rượu thịt đầy đủ cả rồi, cả nhà ta vào trong kia, vừa ăn vừa nói chuyện. – Lâm Chấn Nam lên tiếng

Cả ba người ngồi vào bàn ăn uống và nói chuyện, một lúc Lâm Chấn Nam đưa cho Lâm Bình Chi một cuốn sách, hắn mở ra xem:

- Tịch tà kiếm phổ, cha đây chính là thứ mà cha đã cất giấu bên trong mật thất phải không ạ? Đây không phải võ công gia truyền của Lâm gia ta sao?
- Tằng tổ phụ của con là Viễn Đồ công năm xưa dùng kiếm pháp này mà đánh bại rất nhiều người trong võ lâm. Sau này, nhà chúng ta làm việc cho triều đình, không màng đến giao tranh trong giang hồ nữa. Thế nhưng kẻ thù vẫn còn sở dĩ mấy năm nay, ta không đưa kiếm phổ cho con nguyên nhân chủ yếu nhất chính là sợ kẻ thù đến báo thù, dẫn đến thương vong không cần thiết. Đặc biệt là tên Dư Thương Hải của phái Thanh Thành. Do Trường Thanh Tử sư phụ của hắn đã bại dưới kiếm pháp của tổ phụ con. Con người này tâm địa hiểm độc, vốn là một mối họa lớn nhưng bây giờ thì ổn rồi. – Ông nói một hồi, Lâm Bình Chi chỉ biết lắng nghe.
- Bây giờ thì ổn rồi? – Hắn hỏi cha mình
- Bây giờ cha con cáo lão hồi hương, cho nên đặc biệt dâng lễ vật cho Dư quán chủ của phái Thanh Thành mong mọi người hoá can qua thành bạn ngọc, và Dư quán chủ cũng đã nhận lễ vật rồi. Và bảo là tất cả đều có thể thương lượng, ân oán mấy mươi năm qua xem ra có thể hoá giải rồi, cho nên cha con cũng mong con có thể kế thừa Tịch tà kiếm pháp, phát hưng quang đại Lâm gia chúng ta.
- Chỉ tiếc rằng cuốn Tịch tà kiếm phổ này không phải bản đầy đủ, ngoài 72 đường kiếm, nghe nói tằng tổ phụ của con còn cất giấu một mật quyết nữa, nhưng lại không nằm trong quyển sách này. 
- Cha, vậy mật quyết đó bây giờ ở đâu, cha có biết không? 
- Cha mẹ không biết, năm xưa lúc tằng tổ phụ của con truyền kiếm pháp này lại cho tổ phụ của con Lâm Chấn Hùng thì nghe nói mật quyết này đã thất truyền rồi. Đến đời cha, thì không còn biết tí gì.
- Cha yên tâm, sau này con sẽ siêng năng khổ luyện, nhất định sẽ ngộ ra khẩu quyết tâm pháp đó. 
- Lâm đại nhân, không xong rồi, A Trịnh bị giết trong nhà tắm rồi. – Một tên nô gia mặt mày xám ngoét chạy vào cấp báo.
- Cái gì???

Cả ba người vội vã rời bỏ bàn ăn, để quên cả quyển sách mà chạy vào bên trong khoang thuyền. Ở bên trong, một xác chết nằm sõng soài trên mặt sàn mà không để lại một vết tích gì của cuộc ẩu đả, tên sát nhân thật vô cùng thần bí.

- Tim gan tan vỡ, nhưng bên ngoài lại không có thương tích gì e rằng đây là Thôi tâm chưởng của phái Thanh Thành. – Lâm Chấn Nam nhận xét. Mặt ông lộ vẻ lo lắng rõ rệt
- Không thể như thế được, rõ ràng Dư quán chủ đã nhận lễ vật của chúng ta rồi, còn hồi âm nữa mà. – Lâm phu nhân nói.
- Không lẽ có liên quan đến hai tên hồi sáng?
- Hai tên nào, hồi sáng đã xảy ra chuyện gì? – Cả hai người đồng thanh hỏi.

Lâm Bình Chi thuật lại chi tiết chuyện hồi sáng đến việc mình không kìm chế được bình tĩnh đã giết chết tên đó. Lâm Chấn Nam hoảng hồn hỏi qua cách ăn mặc thì đoán đến tám phần là người của phái Thanh Thành, ông bắt Lâm Bình Chi dẫn đi tìm đến đó, quả nhiên cái xác chết vẫn còn trần truồng nằm giữa cánh rừng bên cạnh căn nhà lá của Lao Đức Nặc. Xác chết đến giờ đã cứng đơ lại, có lẽ do sương lạnh. Quay mặt xác chết ra, Lâm Chấn Nam giật mình, toát mồ hôi hột:

- Cha, hắn là ai vậy, sao cha lại sợ đến như vậy.
- Không xong rồi, đây chính là con trai độc nhất của Dư Thương Hải, phen này nhà ta gặp họa lớn rồi. 
- Không được, con không thể để chuyện này liên lụy đến mọi người, bây giờ con sẽ đi tìm người của phái Thanh Thành, con không tin họ không biết nói lý lẽ. 
- Dừng lại, dù là chính phái hay tà phái, thì họ đều là người trong giang hồ. Người trong giang hồ là phải dựa vào công phu mà nói chuyện con muốn giải thích, nhưng họ đâu có chịu.
- Vậy, vậy cha bảo phải làm thế nào?
- Nếu đã bị theo dõi rồi, e rằng muốn thoát cũng rất khó, chi bằng bây giờ cho thuyền chạy, chỉ cần đến chỗ ông ngoại con Kim Đao vương gia, thì có thể mời người có danh vọng trong giang hồ ra giải quyết rồi. 
- Vâng, vậy tất cả nghe theo sự sắp đặt của cha.

Nói xong mấy người bọn họ kéo nhau về thuyền. Nhưng thật kỳ lạ, đêm đó gia nhân của họ cứ lần lượt bị ám sát, họ chạy lên đầu này thì đầu dưới kia lại xảy ra chuyện, hành tung của tên đó xuất quỷ nhập thần, thật không biết đường nào mà lường trước được. Đến lúc trên thuyền gia chỉ còn lại ba người nhà họ Lâm. Không có cách nào để tìm được hung thủ Lâm Chấn Nam tức giận hét lớn:

- Ai, thật ra là ai? Là bằng hữu của phái Thanh Thành phải không? Có giỏi thì ra đây, cùng Lâm Chấn Nam ta phân cao thấp. Ra đây đi, ra đây đi…
- Lão gia, người tuyệt đối đừng như vậy, bọn họ không dám đối đầu trực diện, có thể là sợ kiếm pháp của người, người tuyệt đối đừng trúng kế họ.

Lúc đó Lao Đức Nặc cũng bám theo thuyền của họ, hắn bám sát vào bên dưới mạn thuyền thấy hoàn cảnh như vậy hắn cũng âm thầm lặng lẽ bơi vào trong rừng:

- Nhị Sư huynh, muội ở đây. Sao rồi?
- Trên thuyền giờ chỉ còn ba người nhà họ thôi. Những người còn lại đều chết không rõ nguyên nhân
- Không ngờ bọn người của phái Thanh Thành lại độc ác đến như vậy. Bây giờ phải làm thế nào?
- Bây giờ có lẽ bọn tạm thời vẫn chưa bị hại đâu, muội dùng bồ câu truyền tin cho sư phụ, chúng ta về lều nghỉ ngơi rồi chờ chỉ thị tiếp theo.
- Được, chúng ta đi thôi.

Hai người bọn họ đi vào rừng, tới một căn nhà khác mà Lao Đức Nặc dựng lên ở cách thuyền của Lâm Chấn Nam một đoạn không xa. Về đên nơi, hắn bảo Linh San vào bên trong nghỉ ngơi trước còn Lao Đức Nặc ở bên ngoài nghe ngóng tin tức. Hằn cởi bộ quần áo ướt đẫm nước của mình ra để vắt cho khô. Toan mặc bộ quần áo vào thì những hình ảnh trần truồng của Linh San ban hiện lên trong óc hắn, chiếc khố đã tụt ra từ bao giờ, hắn một tay vuốt dọc con cu của mình nhắm mắt tưởng tượng. Ôi, cái miệng xinh xắn, bộ ngực phổng phao cặp gió đó âm hộ đó, vừa nghĩ hắn vừa xục cu mạnh hơn, bỗng có một tiếng rên nhẹ phát ra từ bên trong làm hắn choảng tỉnh, tiếng rên đó là của tiểu sư muội, nhưng không phải đau đớn mà là có một chút gì đó đê mê khoái cảm. Hắn lén lút mò mẫm nhún nhẹ bước chân đi về đó như một thằng ăn trộm vậy. Vừa nhìn vào bên trong hắn đã há hốc mồm, Linh San đang thủ dâm dưới ánh đèn cầy mờ mờ ảo ảo, một tay nàng đang mâm mê bầu ngực của mình còn một tay thì đàng dùng ngón thụt ra thụt vào âm hộ của mình, nàng uốn éo người, cả thân hình nàng lúc này đã không còn mảnh vải.

Số là vào bên trong, nằm xuống giường nhưng Linh San không tài nào chợp mắt nổi, nàng nằm ngửa trên giường, hai chân dạng ra, phơi ngực trần mà tưởng nhớ tới hoàn cảnh ban chiều cùng những hành động nút lưỡi, bú vú, sờ *** vừa rồi của tên xấu số kia. Một cách tự nhiên, nàng từ từ đưa tay lên mà tự nắn bóp hai bầu vú của mình. Bỗng nhiên người nàng nóng rang lên, máu chạy rần rật. Cùng một lúc, hai bầu vú của nàng phồng to thêm ra, hai núm vú chai cứng lại như đá. Còn hai mép *** của nàng cũng sưng lên, nở ra khiến nước dâm trong âm đạo rỉ tuôn ra lênh láng. Linh San cởi bung hết quần áo của mình ra để giải toả cơn nóng bức đang bừng bừng kéo đến. Nàng lần một bàn tay xuống phiá dưới bụng của mình, bàn tay kia vẫn tiếp tục xoa nắn cái vú còn lại. Tức thì nàng chạm phải ngay một vùng rêu phong rậm rạp, ấm êm đầy đặn, nhưng lại trơn tuột, uớt đẫm. Nàng để bàn tay đi xâu xuống nữa. Lần này, tay nàng luồn tới một khe rãnh, hai bên vách, thịt sưng lên, căng mọng. Nàng mơn man rè rè ngón tay dọc theo khe *** đó. Cái cảm giác rờ rẫm trên vách *** nhèm nhẹp đó khiến cho nàng sung sướng đến độ không ngờ. Linh San phát ra tiếng rên lớn mà không biết rằng tất cả những hành động đó của nàng đang bị Lao Đức nặc ghi lại bằng trí nhớ. Nàng rút tay ra khỏi *** mình, đưa hai tay lên ngực ép sát hai bầu vú đó vào nhau, chân nàng co lên. Bất chợt Linh San thấy hai chân mình khẽ bị bành sang hai bên, giật mình nàng mở choàng mắt lúc này nhị sư huynh của nàng đang trần truồng ngồi trước mặt hai tay đang đẩy hai chân nàng dạng ra, cái *** mũm mĩm ướt át hiện ra trước mặt hắn:

- Nhị sư huynh, huynh làm gì vậy, buông muội ra, chúng ta không thể…
- Ta ....hãy để ta giúp muội ...chiều ta đi tiểu sư muội ....ta biết muội cũng đang rất khát khao mà, cả ta cũng vậy..ta..hãy để ta giúp muội, giúp cả ta nữa. 

Hắn kêu lên rồi gục mặt vào lồn nàng, lè lưỡi liếm những giọt nước còn đọng lại trên lông mu nàng . Lưỡi hắn thật nhám, thật tài tình. Linh San lúc đàu còn cố rẫy dụa ,miêng kêu không ngừng. 

- Nhị sư ca...không được đâu ...cha muội mà biết ông sẽ giết cả hai chúng ta đấy...a...a.....đừng mà..a..a..
Mặc cho nàng gào thét Lao Đức Nặc vẫn đè ngửa nàng ra mà bú ***, Linh San gào thét một hồi thì bắt đầu rên rỉ, quặn người qua lại. Hắn liếm tới mồng đốc của nàng bất chợt ngoạm cả vào miệng nút chùn chụt. Thỉnh thoảng, lại cắn nhè nhẹ vào mép âm hộ khiến Linh San quằn quại rên xiết vì sướng. Nàng cong người lên, run rẩy, hai chân cứng đơ, mông đít hẩy lên hẩy xuống liên hồi. Cái cảm giác khoái cảm càng lúc cang tăng làm nàng buông dần chống cự. Nàng rên thành tiếng, dí sát lồn vào miệng Lao Đức Nặc . Hắn chậm rãi nút và bú sạch hết nước lồn nàng chảy tuôn trên mặt. Khi Linh San bắt đầu thấy nhột, nàng đẩy đầu hắn ra. Hắn ngồi lên, quỳ gối bạnh hai đùi nàng ra, cắm thanh sắt nóng hổi vào lồn nàng và nắc thật mạnh. Linh San rú lên, bấu chặt lấy cánh tay hắn, thở hổn hển. Hắn dập cặc vào lồn nàng thật mạnh. Hắn cảm thấy trời đất quay cuồng, vì chưa bao giờ hắn được sướng như vậy, cô tiểu sư muội xinh đẹp cuối cùng có ngày nằm ngửa cho hắn địt. Hồi xưa có ở trên núi thỉnh thoàng hắn cũng có trốn xuống núi để chơi gái và hay tưởng tượng ra khuôn mặt xinh đẹp của Linh San, mấy lần hắn rình trộm nàng tắm và trong một lần âm thầm đi theo nàng, hắn vô tình phát hiện ra bí mật động trời của Linh San và Lệnh Hồ Xung, từ đó, mỗi khi nàng và Lệnh Hồ Xung trốn đi là hắn lại đi theo rình rập và xem trộm hai người làm tình. Đóa hoa tươi thắm duy nhất của núi Hoa Sơn đã thuộc về Lệnh Hồ Xung, hắn căm tức nhưng không làm gì được, vì Lao Đức Nặc hiểu rõ hắn thua kém Lệnh Hồ Xung về mọi mặt, nên không dám làm gì mà chỉ ngậm ngùi nhìn Linh San âu yếm trong vòng tay Lệnh Hồ Xung, từ đó hắn ao ước có một ngày được làm chủ tấm thân nõn nà của nàng một lần, ông trời không phụ lòng người, cuối cùng cũng có ngày hôm nay để Linh San nằm gọn trong tay hắn. Bây giờ thì cô tiểu sư muội của hắn bằng xương bằng thịt đang dạng háng ra để cho hắn chơi đây, thật không ngòi bút nào có thể diễn tả hết cảm xúc sung sướng của hắn cả.

Lao Đức Nặc ấn mạnh cặc vào lồn nàng, dập lên dập xuống liên hồi, thỉnh thoảng lại ngừng lại đổi kiểu. Hắn vắt hai đùi nàng lên hai cánh tay lực lưỡng, để con cặc của hắn ấn thật sâu vào trong âm đạo nàng. Có lúc hắn ngồi chồm hổm lên mặt giường, banh hai đùi nàng ra thật xa . Do cũng là một tay chơi gái lão luyện, hắn có rất nhiều kiểu, hắn đút cặc vào thật sâu, rồi lại rút ra thật xa, nhiều lúc chỉ còn có đầu cu hơi vướng lại trong nàng, rồi lại ấn vào thật mạnh. Linh San càng sướng. Một lúc sau, hắn lật úp nàng xuống giường, đưa dương vật từ đàng sau đưa tới,cũng nắc thật mạnh khi ấn vào . Linh San lại rú lên vì sướng, tóc tai mồ hôi nhễ nhại. Hắn thỉnh thoảng lại đưa tay kéo mông đít nàng lên cao, ấn đầu nàng xuống thấp để cặp mông tròn và đều đặn của nàng chổng lên cao hơn. Hai tay hắn ôm lấy mông đít nàng, tác động ra vô thật đều đặn. Cu hắn chạm vào lồn nàng, cảm giác lạ lùng của những làn da mỏng trong lồn xiết chặt chung quanh làm hắn chịu không nổi, nhiều lúc sướng quá rên lên ầm ĩ. Người hắn nhễ nhại mồ hôi, những giọt mồ hôi nhiễu giọt xuống lưng Linh San, tăng thêm phần khoái cảm. Cảm giác của nàng bây giờ là thật ướt, ướt từ lưng, xuống đến đít, xuống đến lồn . Đột nhiên, Lao Đức Nặc gầm gừ như một con hổ dữ dằn, mắt trợn lên, răng nghiến chặt, hai chân run rẩy. Và hắn bắn tinh trùng ra như suối . Hắn bấu chặt lấy mông đít nàng, kêu gào như một con hổ sắp vồ mồi, rồi gục cả khối thịt nặng nề lên lưng nàng, không kịp thở. Linh San nằm yên khi thấy hắn nằm rạp trên người nàng, thở dốc ra? Cả hai nằm im lặng để hưởng thụ, để nghe niềm sung sướng dâng lên cao độ, và để lắng nghe những cảm giác kỳ lạ, vừa kích thích, vừa thỏa thuê như vừa ăn xong trái cấm trong vườn địa đàng. Linh San nở một nụ cười thoả mãn, hai người ôm nhau trần truồng ngủ thiếp đi trong đêm khuya tĩnh mịch.

Trong khi đó ba người nhà họ Lâm bị phục kích vây quanh thuyền, Lâm Chấn Nam đã dùng đủ mọi cách mà không sao thoát được, cuối cùng ông nghĩ ra một cách, thu gom tất cả số thuốc nổ trên thuyền vào giữa khoang, sau đó chuẩn bị ba chiếng thùng gỗ chắc chắn rồi từng người chiu vào từng chiếng thùng, ông ở bên ngoài, vừa thấy đám tiểu tốt đột nhập từ dưới nước lên khoang thì ông châm ngòi nổ rồi chui nốt vào thùng còn lại, bọn lâu la cỡ phải gần ba chục tên vừa lên đến thuyền định chạy đến bắt Lâm Chấn Nam thì “bùm” một tiếng nổ long trời ở đất vang lên khắp cả khu rừng, chiếc thuyền của nhà họ Lâm bị vỡ tan, mấy tên khia bị thuốc nổ xé tan thân thể bắn ra lung tung khắp hồ, ba chiếc hòm gỗ kia thì văng đi khá xa rồi cũng vỡ tan thành từng mảnh, nhưng những người trong thùng thì không bị làm sao. Lâm Chấn Nam cùng Lâm Bình Chi lên bờ nhưng không dám chạy lung tung, sáng sớm hôm sau, chạy hai cha con họ vào rừng và tìm thấy nhau, nhưng tuyệt nhiên không thấy Lâm phu nhân đâu cả. Bọn họ đang ráo riết đi tìm xung quanh:

- Bình Chi, con ngửi thử xem, tại sao lại có thứ mùi gì kỳ lạ như vậy?
- Vâng, hình như là trên người chúng ta bốc ra.
- Chết rồi, nhất định là người của phái Thanh Thành sợ chúng ta trốn chạy, nên lúc ở trên thuyền đã rắc thứ hương gì đó, cho nên mới có mùi này. Tiêu rồi, bọn chúng sẽ đuổi đến đây ngay bây giờ thôi, mau cởi bỏ áo ngoài ra và bôi bùn đất lên người.

Họ vừa cởi sáo và vơ lấy bùn đất bẩn bôi vào người thì Lân Chấn Nam phát hiện bọn chúng đã đến gần, ông nói:

- Bình Chi, không kịp rồi, mau nấp đi.

Đúng lúc đó thì có hai thanh niên dẫn theo một người phụ nữ bịt kín đầu đi tới, chính là hai tên Thanh Thành tứ tú đã bị Lệnh Hồ Xung day cho một bài học đêm nào, một tên nói lớn:

- Sư đệ à, khu rừng này không lớn lắm, chúng ta mau lục soát đi. 
- Sư huynh không cần phải tìm nữa, có nữ nhân này ở đây, ta không tin hai cha con chúng không chịu xuất đầu lộ diện. Lâm Chấn Nam, ngươi nghe rõ cho ta, vị phu nhân xinh đẹp của ngươi đang ở trong tay Thanh Thành tứ tú bọn ta, nếu ngươi không chịu xuất đầu lộ diện, đừng trách ta hành hạ phu nhân của ngươi. Ha ha ha.

Bọn chúng đợi năm phút trôi qua mà vẫn không thấy có động tĩnh gì, một tên nói:

- Hai cha con ngươi cũng thật vô tình, thấy vợ, mẹ mình bị bắt mà cũng không chịu ra cứu.
- Sư huynh, huynh đợi mà xem, dẫn bà ta đi.

Hai tên khốn đó trói tay người phụ nữ đó lại, rồi treo lên cây, đầu bà ta vẫn bị bịt kín. Tên sư đệ dùng roi mây vụt liên tiếp vào đầu bà ta, hành động thật ác độc. Lâm Bình Chi thấy mẹ mình bị hành hạ như vậy, tức giận vô cùng, mấy lần định xông ra cứu nhưng cha hắn đã ngăn hắn lại.

Thấy như vậy mà cha con họ vẫn không chịu xuất hiện tên sư huynh nói:

- Sư đệ, xem ra đánh người cũng vô dụng rồi. Vậy chơi trò gì đây nhỉ, à có rồi

Dứt lời hắn rút kiếm ra, cắm ngược mũi kiếm chĩa lên trên trời, thẳng đúng chỗ người kia bị trói. 

Một đầu dây hắn dùng lửa đốt dần và nói:

- Sợi dây này có thể cháy được một lúc, cha con ngươi hãy suy nghĩ kỹ cho ta, có ra đây không thì bảo? Nếu sợi dây này đứt, thanh kiêm dưới đất sẽ đâm chết nữ nhân này. Thì đừng trách bọn ta. Ha ha ha.

Nói xong thì bọn chúng đứng dẹp sang một bên chờ sợi dây cháy hết, Lâm Bình Chi nhìn sợi dây cứ bị cháy dần mà lòng như lửa đốt. Trong khi đó hai tên khốn kia vẫn ung dung chờ đợi.

Thấy tình thế quá nguy cấp, hắn cắn tay Lâm Chấn Nam rồi lao vút ra để cứu người, đúng lúc sợi dây bị đứt, không kịp cứu người, nữ nhân đó rơi thẳng xuống đất và bị thanh kiếm cắm phập vào người và chết ngay tức khắc. Lâm Bình Chi đau đớn chạy đến bên cái xác và lật khăn trùm đầu ra, nhưng người chết không phải mẹ hắn mà là một nữ nhân khác, biết mình bị trúng kế, Lâm Bình Chi định toan chạy trốn nhưng không kịp nữa, cổ hắn đã bị một bàn tay bóp chặt. Tên sư đệ hắn vừa bóp cổ Bình Chi vừa nói lớn:

- Sư huynh thấy chưa, không phải bắt tên nhãi ranh này rất đơn giản hay sao. 

Sau đó bọn chúng luân phiên nhau đánh đập Lâm Bình Chi cốt để dụ nốt hai người nhà kia ra khỏi chỗ ẩn nấp. Lâm Chấn Nam cắn răng đứng dậy chạy ra định cứu Lâm Bình Chi thì đúng lúc đó Lâm phu nhân cũng chạy tới, hai tên Thanh Thành tứ tú nhanh chóng kề gươm vào cổ, khống chế Lâm Bình Chi, đúng lúc đó thì phái Thanh Thành chạy tới bao vây và khống chế cả ba người nhà họ. Sau một hồi thoá mạ doạ nạt, bọn chúng giải ba người bọ đi mất, đúng lúc đó Nhạc Linh San cùng Lao Đức Nặc xuất hiện âm thầm bám theo bọn họ. 

Bọn chúng đưa bọn người nhà họ Lâm đi đến tối, đến một quán trà nhỏ, nơi đây có các thiếu nữ đang ca hát nhảy múa, cảnh tượng thật an bình và thanh thản. Tên chủ quán thấy bọn người kia đến liền chạy ra ân cần chảo hỏi:

- Chào khách quan, khách quan từ phương xa đến đây, các vị hãy ngồi đây uống rượu, rồi xem màn biểu diễn đặc sắc của chúng tôi.
- Đi đi, tránh ra một bên. – Tên sư đệ nói.
- Sư đệ, lần này đệ lập công đầu rồi, sao không cho chúng ta uống một chút rượu rồi xem hát múa chứ. 
- Ha ha, ý của sư huynh là, muốn nghỉ ngơi ở đây à. Vậy các ngươi có tiến mục gì hay không.

Dứt lời, một cô gái bịt khăn uốn lượn vài vòng mua uyển chuyển rồi phất tay một cái, bốn con chim bồ câu sau lưng cô bay vút ra mất. Tên kia khoái trá cười lớn: 

- Hoá ra các ngươi còn biết làm ảo thuật à.

Cô gái đó đáp lại:

- Chuyện đó thì có đáng gì, ta còn có thể làm cho người sống biến mất nữa. Nhưng muốn biểu diễn tiết mục này thì cần một người trong số các vị ra chui vào đây để chứng minh không có lại bảo ta gian lận.

Nói đoạn cô gái đó chạy đến bên một cái hòm gỗ và mở nó ra. Cô gái đó chỉ trỏ một hồi rồi dừng lại ở chỗ Lâm Bình Chi và nói:

- Ngươi, chính là ngươi đó.
- Không được. – Tên sư đệ cẩn thận
- Sư đệ, chẳng qua chỉ là một trò ảo thuật thôi mà, chẳng lẽ họ có thể qua mắt đệ được sao. 

Tên đó đang do dự thì cô gái kia đã kéo Lâm Bình Chi tới và đẩy vào bên trong chiếc hòm. Rồi cả hai người cùng ngồi vào đó, bên ngoài tên chủ quán múa may biểu diễn một hồi rồi mở hòm ra, chiếc hòm trống không trước sự ngỡ ngàng và thán phục của mọi người. hắn tiếp tục chạy đến bên Lâm Chấn Nam và Lâm phu nhân:

- Các vị còn ai muốn thử nữa không vậy?
- Khoan đã, chuyện này nhất định có man trá, trước tiên hãy trả người về cho ta đã. – Nói xong hắn túm cổ tên chủ quán rượu.

Tên chủ quán đang ngơ ngác thì hắn chạy đến bên chiếc hòm và phát hiện ra bên dưới là một mật thất, biết Lâm Bình Chi đã được cứu thoát, hắn vội hô bắt chủ quán lại, nhưng đã không còn kịp nũa, tên chủ quán lôi ra một quả pháo, sau tiếng nổ, khói bụi bay mù mịt, đến lúc khói tan thì bên trong quán đã không còn một bóng người ngoại trừ người của phái Thanh Thành.
- Ta đuổi theo bắt hắn về.
- Không được, huynh trông chừng đôi vợ chồng này, những người khác theo ta đuổi theo Lâm Bình Chi/ Rõ.

Cô gái cứu Lâm Bình Tri chính là Nhạc Linh San, còn tên chủ quán hồi nãy chính là Lao Đức Nặc cải trang thành, sau khi chạy khá sâu vào trong rừng, Linh San mới bỏ khăn ra, ngay lập tức Lâm Bình Chi nhận ra cô gái đó:

- Thì ra là cô, hoá ra cô là người biết võ công sao?
- Biết võ công thì không thể mò Ngọc trai sao.
- Đa tạ cô đã ra tay tương trợ.
- Tất nhiên ta là người không thể thấy chết mà không cứu. Sao đây, ngươi hoài nghi ta hả, nếu ta là người xấu thì việc gì ta phải cứu ngươi chứ hả? hả?
- Cô hiểu lầm rồi, ta không có ý này. Chết rồi, bọn chúng đã đuổi tới.

Hai người nhanh chóng tìm một lùm cây to và ẩn nấp vào đó. Đúng lúc đó thì bọn chúng đã đốt đuốc và đuổi tới. Thì ra bọn chúng đã rắc lên người Lâm Bình Chi mùi vạn lý hương của phái Thanh Thành, vì vậy cho dù có chạy đến đâu thì Lâm Bình Chi cũng không thoát được trừ khi hắn có thể loại bỏ hết mùi hương kỳ lạ đó. Nhạc Linh San bèn lấy chiếc áo mà Lâm Bình Chi mặc khoác vào người rồi chạy vút lên phía trước để thu hút sự chú ý của chúng, đúng lúc đó bọn chúng cũng nhìn thấy và đuổi theo. Linh San chạy nhanh và lập vào một gốc cây to. Bọn chúng cũng dừng lại ở đó, đang loay hoay tìm kiếm thì tên sư đệ kia bị một ám khí bắn thẳng vào đầu làm cho hắn ngã sõng soài trên mặt đất, hắn vội đứng dậy hét lớn : “Ai, rốt cuộc là ai” thì có một giọng nói văng vẳng vang lên: 

- Tiểu bối vô sỉ, thật là không biết tốt xấu, có gan dám bước tới một bước, ta sẽ cho các ngươi tan thành tro bụi.

Tên kia thấy vậy bị trúng đòn mà không biết người đánh mình đang đứng ở đâu thì biết ngay là mình đụng phải thứ dữ rồi, hắn vội co giò thu quân chạy mất. Lúc này Nhạc Linh San mới bước ra, nàng đang ngơ ngác nhìn quanh thì thấy có một toán người đi tới, thì ra đó là cha nàng, Nhạc Bất Quần:

- Cha, cha tới rồi sao?
- Ta vừa tới, tình cờ gặp Đức Nặc, mới biết con gây ra nhiều chuyện như vậy, may là chỉ có mấy tên vô danh tiểu tốt đến, chứ là Dư Thương Hải thì phải làm sao hả? Vậy không phải con làm cho phái Hoa Sơn ta và Thanh Thành kết oán với nhau hay sao.
- Nhưng nữ nhi cũng chỉ vì cứu người thôi mà
- Hừm, vậy Lâm Bình Chi đâu?
- Con vì giúp hắn đánh lạc hướng người của phái Thanh Thành nên lạc mất rồi ạ.
- Xem ra chuyện này náo động không nhỏ. – Nhạc Bất Quần thở dài.

Sau đó phái Hoa Sơn dựng lều trại ở gần đó nghỉ ngơi, mọi người ngủ hết rồi, Nhạc Bất Quần mới gọi Lao Đức Nặc đến và bảo hắn dẫn tới chỗ con thuyền nhà Lâm gia bị đánh đắm. Vừa đi gần đến nơi thì hai người bọn họ đã thấy Dư Thương Hải cùng đám đệ tử đang tìm bới những gì còn sót lại trên đó. Hắn tìm thấy tới mấy cuốn Tịch tà kiếm phổ, nhưng đáng tiếc, tất cả đều là giả. Quá bực bội vì không tìm thấy báu vật, lại còn hi sinh mất đứa con trai độc nhất. Dư Thương Hải như muốn phát điên. Nhạc Bất Quần thấy vậy lên tiếng nói với Lao Đức Nặc:

- Xem ra Dư Thương Hải lần này hao người tốn của chính là vì Tịch tà kiếm phổ, vì kiếm phổ này mà khiến Lâm gia tan nhà nát cửa, hắn cũng thật thất đức. 
- Chẳng trách bị báo ứng lên con trai mình. 
- Đức Nặc, con mau trở về, hội họp cùng San nhi, sau đó mau chóng đến Hoành Sơn cùng Xung nhi tham gia đại lễ rửa tay chậu vàng của Lưu sư thúc con, còn ta sẽ đi trước con một bước, một là nghe ngóng tin tức của phu phụ Lâm thị hai là cũng tìm thử tên Lâm Bình Chi đó. 
- Vâng, thưa sư phụ, đệ tử sẽ lên đường ngay.

Trong lúc đó, tại cung điện Thừa Đức của NNTG, Đông Phương Bất Bại cũng được mật thám về cấp báo tin tức đại lễ rửa tay chậu vàng của Lưu Chính Phong, đồng thời nàng ta cũng đã điều tra ra Khúc hữu sứ Khúc Dương của bổn giáo có giao tình rất thân thiết với Lưu Chính Phong, nghi ngờ bổn giáo bị bán đứng, Đông Phương âm thầm lên kế hoạch theo dõi để bắt một mẻ lưới tiêu diệt NNKP. 

Trong số rất nhiều người đến tham dự đại lễ rửa tay chậu vàng của Lưu Chính Phong trong đó có cả một ni cô trẻ tuổi của xinh đẹp của phái Hằng Sơn có tên là Nghi Lâm cũng được sư phụ của mình là Định Dật sư thái phái tới tham dự. Cô gái trẻ tuổi này lên núi được Định Dật nhận nuôi từ nhỏ và dạy dỗ, nàng mồ côi cha mẹ trong một cuộc loạn lạc khi mới chỉ được vài tuổi, từ nhỏ đến giờ đã mười mấy năm trên núi nàng chưa từng xuống núi, dịp này được sư phụ phái đi, Nghi Lâm tỏ ra rất bất ngờ với thế giới phồn hoa bên ngoài. Hôm nay nàng do đi được một đoạn đường khá dài, Nghi Lâm tỏ ra mệt mỏi, nàng đang ngồi nghỉ trên một phiến đá lớn bên cạnh một con đường núi, mệt mỏi, lại thấy phiến đá khá rộng nên Nghi Lâm nằm luôn ra và nhắm mắt thiu thiu ngủ mất. Đúng lúc đó Lệnh Hồ Xung cũng đi gần đến nơi, chàng nhìn từ xa đã thấy bóng Nghi Lâm đang nằm nghỉ mát, chàng thầm nghĩ “Xem cánh ăn mặc như vậy, chắc là tiểu sư muội của phái Hằng Sơn, nhưng sao lại dám nằm nghỉ ngay bên vực núi như vậy, nhỡ gặp đạo tặc hay trượt chân ngã xuống núi thì có phải là oan uổng một đời không?” Đang mải nghĩ ngợi mấy chuyện linh tinh thì bỗng Lệnh Hồ Xung nghe thấy tiếng hét thất thanh của Nghi Lâm, nàng ta đang rơi xuống vực như một cục đá vậy, bây giờ có thi triển khinh công thì cũng chưa chắc cứu được ccoo gái này, nhưng thật may mắn đúng lúc đó thi một bóng đen bay vút từ dưới vực lên ôm lấy cô gái và bay trở lại phiến đá. Lệnh Hồ Xung thở phào nhẹ nhõm, chàng trai kia ân cần:

- Cô nương, cô không sao chứ.
- Đa tạ thí chủ tương cứu. – Nghi Lâm chắp tay cảm ơn
- Cô nương không cần khách sáo 
- Đa tạ. – Nghi Lâm định tiếp tục lên đường thì cánh tay của hắn đã chặn nàng lại
- Cô nương, ta đã cứu cô, cô cứ như vậy mà bỏ đi sao. Ta thấy cô nương xinh đẹp như vậy, sao lại phải xuất gia. Thế này đi, cô gả cho ta được không. – Câu nói của hắn làm Nghi Lâm ngỡ ngàng
- Ngươi…ngươi nói bậy gì vậy? – Lệnh Hồ Xung đã định lên đường tiếp, nhưng nghe câu nói thô thiển của hắn, biết là tiểu sư muội kia lại gặp phải phường lưu manh rồi, chàng đành phải nán lại.
- Ha ha ha vạn lý độc hành Điền Bá Quang ta trước nay nói một là một, hai là hai. Ta nói cô gả cho ta thì tức là cô sẽ là của ta vậy.

Nghi Lâm tức giận đánh hắn một chưởng và nói “ngươi vô sỉ” nhưng Điền Bá Quang nhanh chóng đỡ lấy tay nàng rồi vòng ra phía sau ôm chặt lấy nàng, đồng thời điểm luôn mấy huyệt đạo của Nghi Lâm khiến nàng không sao cử động được cả tấm thân nàng dựa vào người hắn, lợi dụng cơ hội đó, một tay hắn vòng xuống xoa xoa lên cặp mông nàng cánh tay còn lại thì bóp bóp lấy bộ ngực của nàng qua lớp quần áo, hắn đưa mũi ngửi mùi hương thơm toát ra từ cơ thể nàng mà lòng ngất ngây miệng lẩm bẩm:

- Thơm quá, không ngờ nàng còn trẻ như vậy mà lại xinh đẹp và gợi cảm thế này, nếu không để cho ta thì để cho ai đây, nàng yên tâm, ta sẽ cho nàng hưởng những khoái cảm đời thường mà những ni cô như nàng chưa bao giờ được hưởng. – Hắn vưa nói, ban tay vừa khoái tra luồn vào trong mâm mê bộ ngực thơm nồng của Nghi Lâm. Nàng đang trân người, vẻ mặt chịu đựng bàn tay hắn đang xục xạo trong ngực nàng.

Hắn rút tay ra, vòng qua bế nàng lên tay đi phăm phăm lên phía trước, vừa đi vừa nói: 

- Nào, chúng ta vò động phòng.

Lệnh Hồ Xung nhìn thấy, toan định lao ra cứu giúp, nhưng lại suy nghĩ “tên dâm tặc này, xem ra võ công cũng rất cao cường, ta có lẽ không phải là đối thủ của hắn, không thể liều mạng được, phải nghĩ cách khác”, nghĩ vậy chàng đứng bên trong và nói vọng ra:

- Cuồng đồ to gan, ban ngày ban mặt mà dám bắt cóc con gái nhà lành cưỡng đoạt dân nữ 
- Là ai, lén lén lút lút thì sao coi là anh hùng hảo hán được, có giỏi thì ra đây cho ta. – Điền Bá Quang miệng nói lớn nhưng cũng có phần run sợ, vội thả Nghi Lâm xuống để thủ thế xung quanh
- Ha ha, ta vốn chẳng phải là anh hùng hảo hán gì, ta là Dư Thương Hải của phái Thanh Thành.
- Thật, thật hay giả đây??
- Nếu ta gạt ngươi, Dư Thương Hải không phải là người mà là đồ khốn kiếp. Ngươi không phải là Hái hoa đại đạo thiên lý độc hành Điền Bá Quang sao?
- Hái hoa thì lại là sở thích của tại hạ. Ha ha ha
- Dư tiền bối, vãn bối vốn là đệ tử của Hằng Sơn ngũ nhạc phái xin tiền bối cứu giúp. – Lúc này Nghi Lâm mới lên tiếng
- Dư Thương Hải ta tuy không phải là anh hùng hảo hán gì, nhưng vốn cũng không quen nhìn hành vi bỉ ổi của Điền Bá Quang ngươi, ta sẽ không thấy chết mà không cứu.
- Vậy ngươi muốn cứu thì mau ra đây, cứ núp ở đó mà nói làm gì. Ngươi còn không ra, cứ ở đó mà nói suông, có phải là không dám ra không?
- Lão phu tướng mạo xấu xí, không dám gặp người ta.
- Không muốn gặp à, ta thấy ngươi không dám gặp thì có, nếu vậy thì ta có lẽ cũng không cần vì hạng người giấu đầu giấu đuôi như ngươi mà trễ nải chuyện vui của ta. Nếu ngươi còn không ra, thì ta đi đây. – Nói đoạn hắn lại bế Nghi Lâm lên và đi tiếp

Bóng Điền Bá quang chạy nhanh thoăn thoắt, hắn vừa khuất dạng cùng với Nghi Lâm thì lệnh Hồ Xung cũng chạy ra, chàng thầm nghĩ “tiêu rồi, không gạt được hắn phải nghĩ cách khác thôi” rồi tiếp tục đi lên lần theo giấu vết của Điền Bá Quang. 

Lại nói, Điền Bá Quang bế Nghi Lâm vào một căn nhà, có lẽ đây chính là nhà của hắn. Điền Bá Quang bế Nghi Lâm vào thẳng căn phòng ngủ của hắn, đặt nàng nằm ngửa ra giường dùng hai tay giữ chặt lấy tay nàng và hôn như mưa lên khuôn mặt kiều diễm của nàng, Nghi Lâm rất tức giận, nhưng nàng cũng rất sợ, cánh tay rắn chắc của Điền Bá Quang làm cho nàng không sao cử động được, nàng lắc đầu qua lại để tránh những nụ hôn vỗn vã của hắn, thấy hãm hiếp nàng rất khó khăn, Điền Bá Quang liền dùng tay điể vào huyệt đạo của Nghi Lâm làm cho cơ thể nàng tự nhiên mềm nhũn ra, không còn một chút sức lực nào cả, chỉ có ý thức của nàng là tỉnh táo, không mất đi, sau khi Điền Bá Quang điểm huyệt nàng rồi, hắn từ từ đứng dậy, ngắm nhìn Nghi Lâm mà thầm công nhận nàng thật xinh đẹp, Hắn nuốt ực nước miếng rồi đưa tay xuống gạt hai vạt áo nàng ra. Tức thì một bộ ngực trắng bóc, to tròn, căng cứng hiện ra trước mắt, Điền Bá Quang thở mạnh, đặt tay lên hai bầu vú của nàng mà bóp nhẹ. Quả nhiên vú của nàng trơn mịn, cứng cáp, khiêu dâm hơn tất cả những bộ ngực mà hắn đã từng bóp. Nghi lâm không cử động được, đầu óc nàng tưởng tượng ra cảnh mình sắp bị cưỡng đoạt mà muốn ứa nước mắt. Điền Bá Quang không để ý tới cảm xúc của nàng hắn le lưỡi, liếm môi, nuốt nước miếng cái “ực”, nhìn bộ ngực trần mà dằn luồng dâm nứng đang xuất phát từ cái bầu vú no tròn truyền qua lòng bàn tay lan xuống con cu cương nứng của hắn.

Hai tay run run, hơi thở dồn dập, Điền Bá Quang lần tay kéo quần Nghi Lâm xuống tới đùi. Một tấm thân diễm tuyệt hiện ra: da nàng trắng mịn, eo nàng thon nhỏ, mông nàng vung tròn, đùi nàng chắc nịch, chân nàng thuôn dài. Ngay giữa những khoảng thịt kì ảo đó là một vùng âm đạo đen tuyền. Âm mao của Nghi Lâm óng mượt, thấp thoáng giữa đó là một mép *** trinh nguyên đỏ hồng. Hắn như bị thôi miên, mắt dán cứng vào thân thể trẻ đẹp, quá sức gợi dục của nàng, mắt đờ cả ra. Không thể chần chừ được nữa, hắn liền tuột hết áo quần của Nghi Lâm ra luôn, mở màn cho một cuộc hãm hiếp mà hắn nghĩ là sung sướng có một không hai trên đời. 

Điền Bá Quang từ từ lột bỏ y phục của mình ra, con cu hắn được giải phóng, dựng đứng lên như cột buồm, hiên ngang hùng dũng. Nghi Lâm nhìn thấy cu của hắn, nàng đỏ bừng mặt, nhắm nghiền mắt lại, nàng không nghĩ rằng thứ đó của đàn ông lại to lớn đến như vậy, cả đời nàng trên núi Hằng Sơn nên chưa từng nhìn thấy cặc dái của đàn ông bao giờ cả.

Điền Bá Quang tiến tới, đưa hai tay lên tóm lấy bộ ngực trần thơm tho của Nghi Lâm và bóp mạnh. Và rồi hắn thay đổi cách sờ nắn, lúc thì xoa, lúc thì bóp, luân phiên trên hai vú của nàng. Bóp vú Nghi Lâm đã đời một chập xong thì hắn cúi xuống hôn lên bộ ngực của nàng. Đôi môi hắn bú mút loạn cuồng trên vùng ngực nhấp nhô, nung núc. Hắn le lưỡi ra đánh liên tiếp trên hai đầu vú son đỏ của nàng, rồi chúm môi mà mút chùn chụt lên hai cái đầu vú đó. Tuy đang bị điểm huyệt không thể cử động chân tay được mặc dù thân thể nàng đang mềm nhũn ra, nhưng phản ứng sinh lí tự nhiên khi được bú vú khiến hai đầu vú Nghi Lâm bỗng dưng săn cứng lại, như là nàng đang thực sự sướng khoái vậy. Khi thấy nó se cứng lại thì hắn liền nhe răng mà cắn luôn hai núm vú đó mà nhằn nhằn. Rồi hắn lấy môi mà chụp lên đầu vú mà bú thật mạnh hai đầu vú son hồng của nàng trở nên đỏ chót.

Xục xạo, nhồi bóp trên ngực nàng xong hắn di chuyển cái lưỡi xuống vùng bụng phẳng lý của nàng và dùng hai tay banh hai chân nàng ra rồi cúi đầu xuống dùng lưỡi vét một đường thật sâu xuống vùng âm hộ của nàng khiến Nghi Lâm rùng mình như bị điện giật, cơ *** nàng ngậm chặt lấy lưỡi của hắn như không muốn nhả ra làm hắn thấy thích thú vô cùng. Điền Bá Quang vét mạnh lưỡi lên khe *** nàng thêm một hồi nữa rồi đứng dậy với khuôn mặt nhoè nhoẹt nước dâm chuẩn bị cho một màn khoan phá động tiên. Khi đâu dương vật của hắn kế sát vào mép âm hộ của nàng thì Nghi Lâm vận hết sức mình nói:

- Điền thí chủ, xin thí chủ thương tình, bần tăng là người xuất gia, không thể thất tiết như vậy được.

Mọi lần với các cô gái khác, hắn luôn bỏ qua những lời cầu xin của các nàng mà chinh phục bọn họ bằng con cặc vĩ đại của mình để cho họ từ thế cầu xin mà quay ngoắt lại hưởng ứng của giao hoan với mình. Nhưng hôm nay, chỉ một câu nói đó của Nghi Lâm đã làm hắn dừng lại, bản thân hắn cũng không hiểu tại sao lại như vậy nữa, nhưng con cu của hắn lúc nay đang cứng như một thanh sắt và nóng hổi như một hòn than rồi, nếu không thể xuất ra thì hắn làm sao mà chịu được. Thôi thì hôm nay không xâm phạm Nghi Lâm, nhưng phải thoả mãn được cho hắn đã. Hắn nói với nàng:

- Nương tử à nàng thật là xinh đẹp, trước giờ ta chưa gặp một cô gái nào xinh đẹp như nàng, hôm nay ta sẽ không cướp đi sự trong trắng của nàng, nhưng nàng phải cho ta hưởng thụ toàn bộ cơ thể của nàng trừ chỗ đó, nếu nàng dồng ý, ta sẽ giải huyệt cho nàng.

Nghi Lâm đắn đo một hồi, biết rằng không cách nào thoát khỏi tay hắn, thôi thì cứ nhận lời tước cái đã, giữ gìn được trinh tiết rồi thì sẽ tính tiếp. Nghĩ vậy nàng lên tiếng “ta đồng ý”. Nghe câu nói đó của nàng, Điền Bá Quang sung sướng như mở cờ trong bụng, ngay lập tức hắn giải huyệt cho nàng. Huyệt đạo được giải, kinh mạch đả thông, Nghi Lâm không còn cảm thấy tứ chi mềm nhũn nữa, nàng cảm thấy thoải mái vô cùng, có thể cử động chân tay một cách hoàn toàn bình thường. Nàng bật người dậy, chợt tá hoả thấy mình trần truồng phơi bày *** vú trước mắt gã nam nhân xa lạ, Nghi Lâm co rúng người lại lấy tay và quắp chân rút chạy vào góc giường cốt sao để che đi những phần nhạy cảm trên cơ thể mình. 

Điền Bá Quang mỉm cười đứng dậy, thân hình hắn cao lớn trần trùi trụi, những cơ bắp nổi cuồn cuộn trông thật hấp dẫn phụ nữ, cặc hắn lúc này đã chổng vót lên trời, cao lớn ngão nghệ chĩa thẳng về hướng Nghi Lâm như thách thức, như mời mọc. Nghi Lâm đỏ mặt khi nhìn thấy bộ phận sinh dục đó của hắn, nó bóng lưỡng và gân guốc, trông thật đáng sợ, lại con ở ngay cạnh nàng nữa, khi hắn từ từ bò lại gần nàng cái mùi hăng hắc đặc trung của giống đực xộc thẳng lên mũi làm cho nàng muồn nôn oẹ. Điền Bá Quang ngồi xuống nhẹ nhàng tóm lấy tay nàng rồi từ từ tách nó r khỏi người nàng, bộ ngực của nàng hiện ra ngay trước mắt hắn, Điền Bá Quang liếm nhẹ lên vành tai nàng khiến Nghi Lâm rùng mình gạt hắn ra. Điền Bá Quang thấy vậy tức giận nói “Sao đây, không phải nàng muốn bội ước với ta đấy chứ” Nghe hắn nói, Nghi Lâm thở dài, nàng từ từ buông tay, dang rộng đôi chân mình ra để lộ cái *** nhung mượt trước mặt hắn trông thật hấp dẫn. Điền Bá Quang từ từ dìu nàng nằm ra giường, hai người trần truồng hắn nằm đè lên Nghi Lâm. Nàng khẽ rùng mình khi bàn tay Điền Bá Quang sờ vào khe *** nàng. Không hiểu sao đến giờ này Nghi Lâm lại như mụ mẫm trước đòn tấn công rất nhẹ nhưng cũng không kém phần quyết liệt của hắn. 

Không vội vàng hấp tấp Điền Bá Quang thừa kinh nghiệm để từ từ bắt nàng phải quy phục hoàn toàn truớc hắn, bắt nàng phải hòa theo những đam mê nhục cảm tưởng chừng như vô tận . Làm sao hắn có thể bỏ lỡ cơ hội khi Nghi Lâm ngoan ngoãn hợp tác như vậy, thật là cơ hội quá tốt rồi còn gì, nếu không thể chinh phục được nàng thì chỉ trách bản thân hắn quá kém mà thôi. Hai mắt Nghi Lâm nhắm nghiền , nàng như tê liệt người bởi đòn tấn công của Điền Bá Quang. Hắn gục đầu xuống âm hộ nàng đưa lưỡi rà khắp chốn trong khi nàng hai tay vò đầu hắn để giải toả ham muốn. Miệng nàng ú ớ mấy câu , nàng cảm nhận cái sướng mạnh mẽ hơn rất nhiều lần hết lớp này tới lớp khác tràn tới nàng như sóng sô bờ vậy. Điền Bá Quang vẫn tấn công không ngớt , bằng lưỡi , bằng tay. 

Hắn vân vê hai bầu vú đẹp tuyệt trần của nàng miệng không ngừng mút cái cục thịt nơi hạ thể nàng rồi húp lấy dòng nước trào ra từ bên trong. Chợt hắn thấy lạnh toát nơi dương vật mình, té ra Nghi Lâm đã lấy tay chạm nhẹ vào nó theo bản năng ham muốn của mình, rồi từ từ kéo ra dọc theo cái thân cặc hắn, nàng thấy như vậy dễ chịu hơn là hai tay của phải buông lỏng mà chịu đựng. Điền Bá Quang nhoẻn miện cười tình tứ khi ngước mặt lên trông thấy điệu bộ rụt rè, đôi má ửng hồng vì xấu hổ của Nghi Lâm. Lúc này dâm thủy của nàng rịn ra rất nhiều đến nỗi tràn cả hai bên khóe miệng của hắn. Con cặc của hắn, đỏ hỏn. Nó chỉa ngược lên hùng dũng , đầu cặc áp sát vào bụng nàng, đầu khất rỉ nước làm ướt khắp chỗ rốn nàng. Nghi Lâm bị kích thích đến nỗi đầu óc mụ mẫm, nàng hứng tình lắm rồi, Điền Bá Quang thấy cơ hội đã chín muồi lắm rồi hắn từ từ đặt con cặc của mình chà nhẹ lên mu nàng rồi đẩy nhẹ vào. Nhưng chưa đến được nơi cửa động trinh nguyên đang đóng của nàng đột nhiên hắn thấy Nghi Lâm lấy tay đẩy mạnh hắn ra. 

Thì ra trước lúc định phó mặc thân mình theo nhục dục nghĩ tới lờ dạy của sư phụ rằng không được thất tiết với bất cứ ai. Đoạn lại nghĩ thân mình còn trắng trong thì thấy sợ hãi mà đẩy hắn ra. Điền Bá Quang dường như cũng hiểu Nghi Lâm không muốn mất đi sự trong trắng của mình nên hắn dù rất muốn nhưng cũng không ép nàng. Hắn đỡ Nghi Lâm ngồi dậy, rồi từ từ đứng lên đối diện trước mặt nàng, con cặc của hắn lủng lẳng đung đưa ngay trước mặt Nghi Lâm, dù không muốn nhưng công nhận nhưng thực sự nàng đang bị con cặc của hắn cuốn hút khi mắt nàng cứ nhìn xoáy vào nó không rời, nàng còn đang ngơ ngác thì Điền Bá Quang đã lên tiếng:

- Tiểu nương tử, ta tôn tọng lời hứa với nàng, nhưng lúc này ta cũng đang rất hứng tình, không có cách nào giải toả được, ta sẽ không lấy đi sự trong trắng của nàng khi chưa được cho phép, nhưng nàng hãy giúp ta được không?

Nghi Lâm đắn đo, hình như nàng hiểu hắn muốn gì rồi, nhưng nhìn dương vật đỏ ké và to lớn của hắn thế kia, mà miệng nàng thì nhỏ như vậy sao mà nàng có thể nuốt hết nó được nàng còn đang ngần ngừ thì Điền Bá Quang đã cầm con cặc của hắn dí vào môi nàng. Théo phản xạ tự nhiên Nghi Lâm hé môi đưa lưỡi ra mà liếm nhe nhẹ trên đầu cu hắn. Cảm giác đầu tiên khi lưỡi nàng chạm vào đầu nấm đó là sao mà nó dai dai, cứng cứng, trơn trơn, như là nàng đang liếm trên một trái táo vậy. Lưỡi nàng thì mềm mại, còn đầu cặc hắn thì cứng dai, vì thế mà nàng nhận ra ngay cái trái ngược của hai khoảng thịt với hai độ cứng khác nhau. Nghi Lâm đánh liều làm tới, nàng nhấn mạnh đầu lưỡi lên cái đầu cu hắn thì lưỡi nàng dừng lại mà đầu cu hắn thì vẫn cương cứng! 

Sau đó, nàng bắt đầu đưa cái lưỡi rà rà trên cái đầu khấc rồi lại le lưỡi dài ra thêm để mà liếm luôn trên cái thân cặc của hắn. Con cặc của hắn quá dài, mà nàng bắt đầu liếm từ đầu cu tới gốc cu nên lưỡi nàng lăn tăn lướt trên thân cu hắn một lúc lâu mới đi hết được khoảng cách đó. Mặt nàng đưa qua đưa lại, theo chiều của cái lưỡi đang lấn lướt lên xuống dọc theo khúc gân lê thê đó. Đầu nàng lắc lư theo chiều dài của nó. Điền Bá Quang đứng dạng chân, cầm cặc cho Nghi Lâm liếm khiến cho con cặc đó từ từ phồng to ra, dài ngoằng thêm. Sung sướng quá, hắn liền cầm khúc gân đó mà dơ lên để nàng liếm luôn phiá dưới con cặc của hắn. Rồi sau đó hắn bỏ tay ra, con cặc đó lập tức bung lên, nghều nghệu, thẳng đứng, chống tuốt lên trời. Nghi Lâm dí mặt gần thêm nữa vào háng của hắn. Nàng liền nghiêng đầu liếm luôn một bên cái bìu dái sù sì có chứa hai hòn dái đó. Nhưng vì bị con cặc quá khổ đã che đi gần hết nên nàng không thể liếm hết cái bìu dái đó được. Điền Bá Quang nhìn thấy con cặc của hắn được bàn tay trắng bóc, ngà ngọc của nàng nắm lấy, còn cái đùm dái của hắn cũng được môi đỏ lưỡi hồng của nàng liếm láp thì hắn sung sướng ghê hồn. Hắn ngó xuống khuôn mặt xinh đẹp kiều diễm của nàng mà khe khẽ nói với một giọng hết sức là mơn trớn, dâm dục:

- Ừ... Liếm đi tiểu nương tử... Chỗ đó đó... Trên kia nữa... Ừ... Ừ... Liếm... Liếm đi...ôi… nàng làm ta..sướng..chết mất.

Tự nhiên bị nàng tấn công mãnh liệt, Điền Bá Quang sướng ghê người, hắn ôm lấy đầu nàng rồi nhét con cặc đó vào miệng Nghi Lâm, nàng cũng mở ra hết cỡ, cốt đẻ ngậm hết khúc gân đó vào miệng. Điền Bá Quang ôm lấy đầu nàng kéo tới, Nghi Lâm cũng ôm chạt lấy đít hắn kéo vào, nàng khẩu dâm cho hắn thật chân thành và nhiệt tình, như để trả ơn hắn vậy. Điền Bá Quang chơi miệng nàng mà thấy khít như chơi vào *** thì hắn sung sương vô cùng, mà cứ thế gia tăng tốc độ dập mạnh cu vào miệng nàng nhanh như vũ bão vậy. Một lúc sau, không chịu nổi, hắn giật giật người mấy cái rồi xuất tinh xối xả vào miệng Nghi Lâm khiến nàng không kịp phản ứng mà nuốt trọn số tinh trùng đó. Số còn lại tràn ra cả khoé miệng nàng. Xuất xong một cú đã đời, Điền Bá Quang ngả người ra thở hổn hển với vẻ mặt đầy thoả mãn. Nghỉ ngơi một lúc, hắn dìu nàng dậy và mặc quần áo vào cho nàng rồi bảo nàng nghỉ ngơi, còn bản thân hắn thì đi ra ngoài uống rượu, cũng không quên khuyên nàng đừng nên chạy trốn vì nàng có chạy đi đâu hắn cũng sẽ tóm được. Nghi Lâm ngồi một mình trong phòng, nàng cảm thấy ê chề tủi hổ, những giọt nước mắt đã lăn dài trên má, may sao tên dâm tặc này hình như cũng là người quân tử, hắn đã không lấy đi sự trong trắng của nàng. 

Bỗng nàng thấy lạch cạch mấy viên ngói trên nóc nhà bị dỡ ra, một giọng nói trầm ấm vọng xuống:

- Tiểu sư muội phái Hằng Sơn, ta là Lệnh Hồ Xung của phái Hoa Sơn ta đến cứu muội đây.

Nói đoạn rồi chàng dỡ bỏ một lớp ngói nhảy xuống và đưa Nghi Lâm an toàn ra khỏi căn nhà đó. Thì ra Lệnh Hồ Xung bị Điền Bá Quang làm mất dấu vết, phải khó khăn lắm chàng mới tìm được nhà của hắn, nhân lúc hắn không có nhà phải đưa nàng đi ngay mới được. Nghi Lâm vừa được Lệnh Hồ Xung đưa ra ngoài và chạy mất thì lúc đó Điền Bá Quang cũng đi trở vào. Hắn há hốc mồm ngạc nhien khi thấy trước mặt mình không phải là Nghi Lâm mà là một gã đàn ông lạ hoắc xuất hiện, vai đang vác sẵ một thanh đao thủ thế. Điền Bá Quang vừa nhìn là hắn hiểu ngay chuyện gì đã xảy ra, không nói không rằng, hắn rút thanh đoản đao trong người ra giao chiến với Lệnh Hồ Xung, cả hai người đấu với nhau cả trăm hiệp trong căn phòng đó, tiếng đao kiếm va vào nhau leng keng cả một góc trời. Đao pháp của Điền Bá Quang thiên biến vạn hoá, ảo diệu vô cùng, vì vậy mà chỉ sau một hồi giao tranh thì Lệnh Hồ Xung bị trúng đao, Điền Bá Quang tức giận vì nữ nhân mà mình bắt chưa kịp hưởng thụ hết thì đã bị tên khốn này cứu mất nên tức giận vô cùng, hắn đánh mấy chưởng vào người Lệnh Hồ Xung làm cho chàng thổ huyết, nằm im bất động. Điền Bá Quang không giết chàng, hắn cũng không phải là kẻ giết người tàn bạo, chẳng qua chỉ háo sắc mà thôi. Bóng Điền Bá Quang mất dạng thì lúc đó Đông Phương Bất Bại cũng đi tới nơi, nàng nghe thấy tiếng đánh nhau vang lên từ khi ở rất xa, chạy đến nơi thì Điền Bá Quang cũng đã bỏ đi tìm Nghi Lâm rồi, chỉ còn lại một người đang nằm thoi thóp, lại gần đó nàng nhận ra đó là Lệnh Hồ Xung đã đánh nhau với hai tên Thanh Thành để cứu nàng đêm hôm nào. Nàng dìu Lệnh Hồ Xung dậy và truyền một chút nội lực vào người chàng. Lệnh Hồ Xung được đả thông kinh mạch đã tỉnh táo hơn một chút:

- Đa tạ công tử.
- Ngươi làm gì mà để bị đánh cho thê thảm đến vậy
- Ta vì cứu một vị cô nương bị hắn ép làm vợ.
- Cô nương đó là bằng hữu thân thích của ngươi à.
- Bằng hữu gì đâu chứ, cô ấy là tiểu sư muội phái Hằng Sơn, ta chỉ không muốn muội ấy bị chà đạp thôi. 
- Chỉ là bèo nước gặp nhau mà lại liều cả tính mạng, ta thấy ngươi thật là thiên hạ đại ngốc.
- Ê, ta trông ngươi rất quen, hình như đã găp ở đâu rồi. Đâu nhỉ, à đúng rồi, ngươi có phải là cô kỹ nữ ở Thuỵ Hoa niên đêm nọ? – Lệnh Hồ Xung nhìn thật kỹ khuôn mặt Đông Phương
- Có phải ngươi bị đánh cho ngốc rồi đúng không, ta là nam nhân tên ta là Đông Phương. Sao ngươi nam nữ cũng không phân biệt được vậy?

Sau đó, không đợi Lệnh Hồ Xung trả lời, Đông Phương dìu chàng đứng dậy rồi đưa đến một đại phu để khâu vá và chữa trị vết thương. Rồi sau đó Đông Phương còn đưa Lệnh Hồ Xung lên đường tới Hoành Dương, hai người vừa đi vừa nói chuyện, tâm đầu ý hợp, tự nhiên nàng thấy yêu quý anh chàng này ghê ghớm, một quân tử trong giang hồ mà bây giờ rất ít người có tính cách phóng khoáng đến vậy. Chỉ có Lệnh Hồ Xung là không phát hiện ra nàng là phụ nữ mà thôi.

Đông Phương đưa Lệnh Hồ Xung đi thêm mấy ngày nữa, thấy sức khoẻ chàng đã hoàn toàn bình phục, nàng đã âm thầm bỏ đi trong một đêm tĩnh lặng mà Lệnh Hồ Xung không biết. Đông Phương cũng đi đến Hoành Dương để điều tra xem có phải Khúc Dương đã bán rẻ NNTG của nàng hay không. Đi được một đoạn thì có một hộ pháp chạy tới:

- Tham kiến Giáo chủ.
- Thế nào, có tin tức gì không?
- Khởi bẩm giáo chủ, Khúc Dương đến rất âm thầm e là ở lại khách điếm sẽ làm người ta để ý vì vậy đã bao trọn ca vũ phường Quần Ngọc Uyển nổi tiếng nhất trong thành để trú lại, trước mắt vẫn chưa tiếp xúc với Lưu Chính Phong, phải làm thế nào, xin giáo chủ ra lệnh.
- Đi, đến Quần Ngọc Uyển.

Sáng sớm hôm sau, Lệnh Hồ Xung tỉnh giấc, nhìn quanh không thấy Đông Phương đâu chàng mải miết gọi nhưng không thấy trả lời, chàng tặc lưỡi lên đường tiếp. 

Lại nói, Lâm Bình Chi sau khi được Linh San cứu đang đi lạc vào một thị trấn nhỏ, đang dò tìm tung tích của cha mẹ, hắn thất thểu đã mấy ngày nay, không biết đi đâu, bụng đói meo mà không có cái gì để bỏ vào miệng, đang vật vờ trên đường, đi gần tới một quán rượu, Bình Chi nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên, đến lại gần thì phát hiện ra đó chính là hai tên của phái Thanh Thành, chúng đang bàn tán to nhỏ với nhau, vì ở rất xa nên không nghe rõ, Lâm Bình Chi rón rén lại gần để nghe xem bọn chúng nói gì:

- Sư huynh, mấy ngày hôm nay chúng ta mệt lắm rồi, chúng ta đã vớt những gì phải vớt từ bên trong hồ lên rồi, chỉ có một quan tài đá huynh nói xem bên trong đó có tịch tà kiếm phổ không?
- Đệ đừng nhắc nữa, vừa mở hòm ra, có bốn sư đệ bị mấy mũi tên độc trong đó bắn chết rồi, kiếm phổ đúng là có một quyển, nhưng lại là giả, vả lại vương sư đệ còn vì chuyện này mà gãy hai tay 
- Sao Lâm Chấn Nam lại làm một quyển kiếm phổ giả để hại người vậy? Thật là quá đáng.
- Sư phụ cũng vì chuyện này mà rất tức giận, có lẽ giờ này ông ta cũng đang cha tấn phu phụ Lâm Chấn Nam, mà vị Lâm phu nhân đó xinh đẹp và mặn mà như vậy, sư phụ mà không biết hưởng thụ thì thật là phí. Ha ha ha.

Lâm Bình Chi nghe lỏm câu chuyện bên ngoài, lòng bàn tay đã nắm chạt lại từ bao giờ. Hắn trộm nghĩ “Thì ra Thanh Thành phái không phải vì báo thù, mà là thèm muốn Tịnh tà kiếm phổ của Lâm gia ta, chết rồi, giờ này có lẽ cha mẹ đang bị Dư Thương Hải hành hạ, ta phải làm sao đây” 
Lúc đó tại một căn nhà bí mật của Dư Thương Hải, hắn đang trói Lâm Chấn Nam cùng phu nhân của ông tại một góc nhả trên hai cây cột hình chữ thập, rồi dùng dây thừng tẩm dầu vụt liên tiếp vào người Lâm Chấn Nam, cú nào cú nầy vang lên chan chát, đến nỗi mặt ông đỏ hằn từng vết lên vì đòn ròi và thấm buốt vì dầu hoả ở đó. Mỗi một lần vụt hắn đều kèm theo một câu hỏi “Ngươi để Tịnh tà kiếm phổ ở đâu? Không nói này? Cho ngươi chết…” Lâm phu nhân thấy chồng bị đánh thảm thiết nhu vậy thì lòng xót xa vô cùng, không chịu nổi, nàng liên tục khóc lóc van xin “Dư quán chủ, xin người thương tình tha cho vợ chồng nhà tôi, chúng tôi thực không biết bí kíp Tịnh tà kiếm pháp ở đâu cả”. Thấy đánh đau như vậy mà Lâm Chấn Nam vẫn nhất quyết không mở lời. Dư Thương Hải tức giận vô cùng, nhưng chưa biết phải làm thế nảo cả, chợt hắn để ý tới Lâm phu nhân, nàng đang giàn dụa nước mắt khẩn thiết van xin hắn, trông thê tham vô cùng. Ánh mắt hắn loé lên một tia sáng, môi nở một nụ cười đầy hàm ý, hắn đến gần bên Lâm Phu nhân, nàng hoảng hốt, thân tâm nàng linh cảm hắn sắp sửa giở trò với mình, sống lưng nàng thấy lạnh toát. Dư Thương Hai bước đến gần bên Lâm phu nhân, ánh mắt hắn liếc về phía Lâm Chấn Nam và nói:

- Nếu ngươi không chịu nói đã giấu cuốn Tịch tà kiếm pháp ở đâu thì đừng trách sao ta độc ác với phu nhân ngươi. Bây giờ ngươi hối hận vẫn còn kịp đó.

Sau câu nói đó thì “Roẹt” một tiếng, cả bộ quần áo của Lâm phu nhân bị hắn xé rách ra làm đôi, cả áo yếm lẫn quần lót của nàng bị thôi tâm chưởng lực của hắn làm cho vỡ vụn ra thành từng mảnh. Lâm phu nhân hoàn toàn trần truồng, phơi bày tấm thân ngà ngọc trắng ngần ra trước mặt Dư Thương Hải trong ánh mắt ngỡ ngàng của hắn. Hắn không tin nổi ở tuổi của nàng mà vẫn còn giữ được một thân hình cân đối cũng làn da mịn màng đến như vậy, nàng bị trói cả hay tay hai chân, không có cách nào để che đậy những phần nhạy cảm đó khiến nó cứ vươn ra đập thẳng vào ánh mắt rực lửa của D Thương Hải như thách thức, như mời mọc. Lâm phu nhân hoảng hốt la lên:
- Á..a..a, khốn kiếp, ngươi định làm gì vậy, thả ta ra..
- Dư Thương Hải, ta mới là người có ân oán với người, muốn trả thù ngươi cứ nhằm vào ta đây này, hãy thả phu nhân ta ra, đồ khốn kiếp.
- Ha ha ha, các ngươi mắng chửi xong chưa. Nếu không muốn ta làm nhục phu nhân của ngươi thì hãy mau nói ra chỗ cất giấu bí kíp mau. – Vừa nói hắn vừa đưa tay lên xoa bóp bộ ngực trần trụi của Lâm phu nhân. Lâm Chấn Nam hốt hoảng:
- Ta…ta nói..nhưng ngươi phải thả phu nhân ta ra và cho nàng đi trước.
- Không được, tướng công, nếu chàng nói ra, cả nhà chúng ta sẽ chết ngay lập tức mà không rõ lý do. – Ánh mắt nàng cương quyết và như kèm theo một lời nhắn nhủ.

Dư Thương Hải thấy Lâm Chấn Nam thay đổi quyết định, không nói một lời thì tức giận vô cùng. Một bàn tay hắn tóm lấy vú Lâm phu nhân bóp mạnh, bên còn lại hắn há miệng lớn hết cỡ ngậm lấy núm vú rồi cắn mạnh một cái, Lâm phu nhân phát ra một tiếng rên đầy đau đớn và xấu hổ. Lâm Chấn Nam cố nhắm chặt mắt lại và tưởng tượng sang chuyện khác để quên đi những hình ảnh vừa rồi, thật là cảnh tượng này còn đau đớn hơn bản thân ông bị tra tấn gấp trăm ngàn lần. Lâm phu nhân thì cố gắng nhúc nhích thân thể mình để tránh khỏi những nụ hôn vồn vả của hắn trên ngực mình, nhưng hình như nàng càng nhúc nhích người thì càng ma sát với miệng lưỡi của Dư Thương Hải nhiều hơn, điều đó làm hắn cảm thấy vô cùng thích thú. Một tay hắn tham lam sờ soạng vuốt ve vào vùng bẹn non của nàng, xoa xoa bóp bóp, vuốt dần lên mu *** khiến nàng rùng mình một cái, ngón tay hắn ngoáy ngoáy vào bên trong lỗ *** nàng, thụt ra thụt vào liên tục và nhanh như chớp. Miệng hắn vẫn luân phiên chăm sóc hai bầu vú của nàng. Hôn vú và móc lốp chán chê, hắn đứng thẳng người dậy, bằng một động tác rất nhanh gọn, thoắt cái, hắn đã cởi hết quần áo trên người ra, con cặc hắn đã chĩa lên hiên ngang hùng dũng, hắn mỉm cười dâm đãng lừ lừ đi tới chĩa thẳng nó chạm vào rốn nàng rồi giật giật vài cái như mời mọc. 

Lâm phu nhân kinh ngạc vô cùng, mặc dù không muốn so sánh, nhưng nàng cũng không thể không thừa nhận cái bộ phận đó của Dư Thương Hải to và dài hơn của chồng mình rất nhiều, đã vậy còn gân guốc nữa, trông thật kinh khủng. Nàng cố nhắm mắt lại khi hắn di chuyển con cặc đó xuống dưới háng, đung đưa ngọ ngoạy vào giữa hai đùi nàng.

Dư Thương Hải đến sát Lâm phu nhân, hắn quỳ xuống, lấy hai tay ôm chặt lấy hai bờ mông nàng mà ép chặt bộ phận sinh dục của nàng vào mũi mình mà hít hà một hơi thật dài để hưởng thụ. Mùi *** nàng toả ra thơm ngát làm hắn ngật ngây, không chần chừ, hắn đưa lưỡi liếm một đường dài từ đầu gối lên đùi nàng tấn công vào khe rãnh bên dưới lên đến mu *** nàng, cả người Lâm phu nhân sởn gai ốc. Liếm như vậy một lúc, hắn dừng lại ở mu *** nàng. Đoạn hắn dùng hai tay đang ôm mông nàng ép chặt lại, cố để ngoạm hết múi thịt đó vào miệng, đồng thời khoét sâu lưỡi vào khe rãnh suối tiên đó của nàng. Dù không muốn, nhưng Lâm phu nhân cũng không thể thừa nhận cảm xúc đang lấn át lý trí của mình, âm hộ nàng đã bắt đầu rỉ nước. Hơn nữa Lâm Chấn Nam lại bị trói ngay cạnh đó chứng kiến. Hình như cảnh đó đang kích thích cả hai người, Lâm phu nhân đỏ mặt cố quay đi chỗ khác để che giấu cảm xúc của mình. 

Khi cái cái miệng Dư Thương Hải ngậm chặt lấy múi thịt đó mà cắn mạnh một cái thì Lâm phu nhân khẽ rên lên một tiếng nho nhỏ như kiên cắn vậy, hai chân nàng như vô thức rang dộng ra để cho cái lưỡi hắn vét sâu vào *** mình hơn, cặp mông nàng ngoáy ngoáy liên tục để ma sát với mặt hắn, dâm thuỷ nàng tuổn a như suối vậy, trào hết cả vào mặt hắn. Dư Thương Hải sung sướng tê người uống sạch chỗ mật ngọt đó không để sot một giọt. Giá như lúc này hai tay được thả tự do, có lẽ nàng đã ôm chạt lấy đầu hắn mà dí sát vào *** mình hơn nữa rồi. Bao nhiêu năm làm vợ Lâm Chấn Nam, nhưng chưa bao giờ nàng được sung sướng như phút giây vừa qua cả, cảm xúc thật kỳ lạ vô cùng. Dư thương Hải khoái trí quay mặt lại nói với Lâm Chấn Nam:

- Ha ha, ngươi thấy chưa? Rõ ràng ta đang làm cho phu nhân ngươi sướng mê hồn đây này, Thật là không biết suy nghĩ, ta mà có một vị phu nhân xinh đẹp như vậy thì còn thiết gì trên đời nữa.

Nói đoạn rồi quay ngoắt lại tiếp tục bú liếm *** nàng. Lâm phu nhân nghe những lời nói đó,nàng thấy xấu hổ vô cùng, thật không tin nổi nàng lại bị cảm xúc lấn áp đi lý trí để hùa vào hợp tác với kẻ đã đánh đập dã man chồng mình và bây gờ đang hành hạ cơ thể nàng. Nàng cố gắng nghĩ sang chuyện để quên đi cảm xúc mãnh liệt của mình. Bỗng nàng cảm thấy trống trơn nơi hạ bộ. Mở mắt ra thì thấy khuôn mặt ướt dầm của Dư Thương Hải ở ngay trước mặt mình. Chưa kịp định thần thì hắn đã dùng hay tay tóm lấy hai đùi nàng dang rộng ra rồi nhấc bổng lên. Lâm phu nhân lơ lửng trên không dựa người vào cột, hai tay nàng bị trói sang hai bên, háng nàng bị dang rộng ra *** nàng banh ra phơi bày trước mắt hắn. Lâm phu nhân nhắm nghiền mắt quay đi chỗ khác, bỗng nàng hét lên một tiếng rên lớn “Á..Á..a..a..a..a..a.a” Dư Thương Hải đã nhét con cặc của hắn ấn mạh vào *** nàng. Lâm phu nhân nhắm mắt, một giọt nước mắt lăn dài trên má, nàng đã bị cưỡng đoạt thật sự rồi, con cặc hắn thụt ra thụt vô liên tục trong *** nàng Con cặc thứ hai trong đời ngoài chồng nàng. Một lúc sau, Dư Thương Hải càng làm dữ. Hai tay hắn bấu chặt vào mông nàng, hông hắn hẩy mạnh lên. Rồi hắn vừa kéo mông nàng tới, vừa đẩy cặc mình lên, ra sức đâm con cặc vô sâu thêm vào lỗ *** nàng. Cơn đau lại bắt đầu tăng lên, nàng cắn chặt đôi môi, thở hổn hển mà cam chịu cơn bầm dập, cùng lúc, cơn nắc cặc càng trở nên mạnh bạo. Lâm phu nhân có cảm tưởng như mình bị chẻ làm đôi, đau nhức, buốt rát. Cơn đau càng tăng lên mà cơn thốn cũng càng nhiều. Tốc độ nắc dập tăng lên gấp mấy lần. Dư Thương Hải vừa phang àm ầm con cặc hắn vào *** nàng, vừa quay ra nhìn vẻ mặt đau khổ đang nhắm chặt mắt của Lâm Chấn Nam mà khoái chí cười lớn.

Lâm phu nhân rên rỉ, đến lúc nàng chịu không nổi nữa thì la lên một tiếng. Cùng lúc đó thì Dư Thương Hải cũng gầm lên một tiếng lớn, phóng tinh ào ào, tung tóe. Tinh khí của hắn bắn ra quá nhiều, vương vãi lên bụng và *** của nàng. Xuất tinh xong một cú đã đời chưa từng có, Dư Thương Hải nằm duỗi người ra, hai mắt nhắm liền, thở một hơi dài, thân người rã rượi, thỏa mãn cùng cực, sung sướng đến độ xuất thần. Màn xuất tinh dai dẳng đó làm như là tiêu hao hết cả chân khí trong người hắn. Vất vả lắm hắn mới bò dậy mặc quần áo đi ra ngoại và để mặc Lâm Chấn Nam bị trói và Lâm phu nhân vẫn đang trần truộng bị trói ở đó, những giọt tinh trung trong *** nàng chảy ra, rơi vãi xuống thành một đống.

Dư Thương Hải vừa ra bên ngoài đóng của lại thì cũng là lúc hai tên Thanh Thành tứ tú đi về đến:
- Thưa sư phụ, không biết người đã tra hỏi ra tung tích của Tịch tà kiếm phổ chưa vậy?
- Bọn chúng thật ngoan cố, ta đã dùng mọi thủ đoạn, mà chúng vẫn khong chịu mở miệng, thật là đáng chết. Bây giờ ta mệt rồi, về nghỉ ngơi chút đã, hai ngươi hãy ở bên ngoài căn nhà này canh phòng cẩn mật cho ta, nếu không có lệnh của ta, bất cứ ai cũng không được ra vào, rõ chưa?
- Rõ, thưa sư phụ. – Bọn chúng đồng thanh hô. Bóng Dư Thương Hải khuất đi rồi hai tên đó mới nói chuyện với nhau:
- Này, huynh có thấy sư phụ hôm nay khác lạ không?
- Khác là khác thế nào. Ta thấy sư phụ vẫn thế mà
- Huynh đúng là ngốc, bộ huynh không thấy dáng đi của sư phụ hôm nay hơi dạng người ra không, với lại chân khí của sư phụ hồi nãy không đều.
- Phải rồi, đệ nói ta mới để ý tới. Nhưng nhu vậy thì có liên quan gì tới chúng ta.
- Ta nói huynh đúng là thiên hạ đại ngốc mà. Ta hỏi huynh trong này đang giam giữ ai?
- Thì là vợ chồng Lâm Chấn Nam?
- Đấy, huynh có thấy Lâm phu nhân đó xinh đẹp như tiên nữ không, mà sư phụ chúng ta lại là một kẻ háo sắc, hơn nưa mũi ta rất thính, vừa rồi ta đã ngửi thấy trên người của sư phụ có mùi tinh trùng và thoang thoảng mùi dâm thuỷ của đàn bà, có lẽ vị Lâm phu nhân kia đã…
- Á à, đúng rồi, đệ nói ta mới nhớ, xem qua hành động vừa rồi có lẽ sư phụ chỉ vừa mới xong thôi. 
- Nào, bây giờ tới phiên chúng ta thôi.
- Đệ muốn chết à, bộ đệ không sợ sư phụ giết sao, sư phụ đã nói là không ai được vào mà.
- Nếu huynh sợ thì cứ ở bên ngoài mà chông chừng, đệ vào hưởng một mình đây. Sư phụ sau khi hưởng thụ giờ có lẽ đã thấm mệt rồi, giờ thì ông ta đang ngủ say như chết thì có, với lại chúng ta vất vả bắt họ về đây, lẽ nào lại không được hưởng

Nói đoạn, tên kia mở cửa bước vào căn phòng, tên còn lại thấy vậy cũng chạy vào theo. Hai tên vào trong, dóng cửa lại, vừa quay đầu lại thì chúng há hốc mồm sửng sốt. Lâm Chấn Nam bị ngấm đòn roi của Dư Thương Hải cũng như tủi hổ vì nhìn vợ bị cưỡng hiếp mà không làm gì được nên đã chết ngất từ khi nào. Lâm phu nhân hai tay bị trói, ngủ gục xuống tóc nàng xoã sượi, phơi bày vú *** ra trước mắt hai tên vãn bối cắc ké, ngực nàng nhấp nhô theo từng hơi thở đều đều. Tên sư huynh đi sau nhìn thấy đó, vội nhao lên trước, thì bị tên kia chặn ngay lại:

- Làm gì mà nôn nóng giữ vậy, lúc đệ bảo vào thì huynh bàn lùi, bay giờ nhìn thấy người ta trần truồng như thế thì lại hống lên như ngựa vậy, huynh mau lôi tên Lâm Chấn Nam kia xuống dưới hầm và trói chặt hắn lại để tránh lát nữa hắn lại kêu gào rồi phá cuộc vui của chúng ta. 

Tên sư huynh hậm hực đi ra bên chỗ Lâm Chấn Nam bị trói đang chết giấc ở đó mà ánh mắt cứ dán vào thân thể trần truồng vệ nữ kia. Hắn cởi trói cho Lâm Chấn Nam rồi kéo ông xuống tầng hầm của căn nhà, sau đó thấy ông đang chết ngất vì đòn roi nên hắn bỏ mặc ở đó mà tranh thủ quay lên trên. Lúc này, phía trên, tên kia đã cởi trói cho Lâm phu nhân và bế bổng nàng lên đi về phía chiếc giường. Lâm phu nhân lúc này có lẽ do đã quá mệt vì trận cưỡng hiếp hồi nãy nên thiếp đi mà không hay biết rằng một cuộc hãm hiếp nữa sẽ lại tiếp tục đến với mình. Tên sư huynh vừa lên đến trên nhà thì cũng vội nhao tới…

Lại nói, Lâm Bình Chi sau khi nghe lén được cuộc nói chuyện của Thanh Thành tứ tú, hắn quyết định bám theo bọn chúng để dò tìm tung tích cha mẹ, nhưng thật kỳ lạ, sau khi khong nghe thấy chúng nói chuyện nữa hắn thò đầu ra nhìn thì thấy chiếc bàn đã chống không, bọn chúng bốc hơi nhanh như chưa từng ngồi ở đó vậy. Lâm Bình Tri mải miết nhìn quanh nhưng cũng không thấy, thất vọng tràn trề, hắn lại thất thểu đi lang thang trên phố, mặt cúi gằm xuống đường. Không biết làm sao để tìm thấy cha mẹ mình. Chợt hắn nảy ra một ý nghĩ, hắn đi mua một bọc pháo rồi gài vào lưng với rồi sau đó lại đi tiếp, bọc pháo làm cho lưng hắn gồ hẳn lên trông như người gù vậy. Bỗng từ phía sau một chiếc xe ngựa chạy nhanh với tốc đọ kinh hồn, người dân hai bên đường phải dạt hẳn vào, chiếc xe ngựa lao rất sát đến Lâm Bình Chi, chỉ cách vài tấc nữa là lao vào hắn thì bên trong xe ngựa, một ngón tay phóng vút ra và điểm vào huyệt đạo của hắn, người đó lôi Lâm Bình Chi lên xe trong khi chiếc xe vẫn chạy nhanh như ăn cắp vậy, hành động thật mau lẹ. Lâm Bình Chi bị bắt, trói chặt trong xe ngựa mồm kêu lớn:

- Thả ta ra, ngươi là ai, tại sao lai bắt ta?
- Tên lưng còng kia, mau nói cho ta biết lão lưng còng đang ở đâu?
- Lão lưng còng gì, ta không biết ngươi đang nói gì, nhưng hình như ngươi nhầm người rồi. 
- Đừng có giả ngốc với ta, ngươi chờ đó, đợi ta bắt được lão rồi, ngươi sẽ biết ngươi thê thảm thế nào. - Nói xong hắn phóng xe cho ngựa chạy thẳng đến một ngôi miếu hoang.

Trong khi đó, tại ngôi nhà kia, hai tên cắc ké đó đã đặt Lâm phu nhân xuống chiếc dường đó, nàng trần truồng, nằm xuôi lơ, dang rộng hai chân ra, cửa mình hé mở như mời mọc chúng. Một tên vuốt ve lên khuôn mặt của nàng, tên còn lại thì đưa tay lên xoa xoa cái *** vẫn còn ẩm ướt nước nhờn của nàng hoà lẫn với tinh trùng của Dư Thương Hải. Đúng lúc này, Lâm phu nhân từ từ mở mắt, nàng thấy mình không bị trói nữa, mà đang nằm ra giường, nhưng lại thấy cơ thể mình đang bị bốn bàn tay sàm sỡ, giất mình, Lâm phu nhân mở mắt, nàng tá hoả khi thấy hai tên đó đang vuốt ve âu yêm cơ thể mình nên vội vàng thu người lại rồi đạp chúng ra để chống cự. Hai thằn thấy nàng tỉnh giấc và chống cự, một tên nhanh chóng lấy ngay mớ quần áo của nàng bị Dư Thương Hải xé nát còn vương vãi trên nền nhà làm dây trói, nhét một miếng vải vào mồm để nàng không kêu lên được. Chúng trói hai tay lên đầu để hai bầu vú của nàng vốn đã căng tròn nay lại bị căng ra bởi chính tay nàng .Nó làm cho hai cặp tuyết lê của nàng càng vun cao ngạo nghễ ,càng rắn chắc làm cho hai thằng thích chí nắn bóp hoài không chán. 
Chúng dùng bốn bàn tay nhồi vú nàng còn mạnh hơn cả nhồi bột, cái cảm giác tuyệt vời khi được nắm hai cái vú tuyệt mĩ trong tay khiến cặc của cả hai thằng cương cứng trong quần. Hai thằng sau khi trói đựơc hai tay và bịt được miệng nàng rồi thì bắt đầu cởi quần ra. Từng thằng một thay phiên nhau, đứa cởi quần áo thì đứa kia đè chặt người nàng xuống không cho cựa quậy.Chốc lát hai thằng đã trần như nhộng , con cặc đã sẵn sàng lâm trận. Lâm phu nhân xấu hổ đỏ mặt khi thấy hai thằng hau háu đưa cặp mắt khắp người nàng thích thú. Hai thằng trầm trồ khen ngợi cặp mông trắng bóc, cặp vú cao , hai đầu vú đỏ mịn của nàng. Hai đứa sờ mó vuốt ve khắp thân thể nàng, nơi chỗ eo vừa thon , lại vừa lẳn mỡ rất vừa độ của nàng mà khen ngợi nàng giữ dáng vóc thật khéo. Hai thằng cho ngón tay vào cửa mình nàng rồi bàn tán với nhau về độ sâu của thâm cung động kín của nàng khiến nàng ê chề nhục nhã muôn phần. Nàng hoảng sợ thực sự, như một con dê cái bị hai con sói đực sắp sửa ăn tươi nuốt sống. Nàng không muốn mình bị làm nhục thêm một lần nữa nhưng lại không có cách nào phản kháng. Một thằng cúi mặt vào *** nàng mà làm cái việc không biết bao nhiêu thằng đàn ông đều muốn làm với phụ nữ mặc kệ cho tinh trùng của sư phụ hắn vẫn còn rất nhiều trong *** nàng. 

Vốn tính hấp tấp tên sư huynh đè ngay nàng xuống mà đút cái cu vào cửa mình nàng để xâm chiếm, hắn banh rộng hai chân nàng ra và kê dương vật của gã vào và thọt thật mạnh không ngần ngại. Lâm phu nhân đau đớn nhắm mắt lại, nước mắt trào ra trên mặt nàng, chân tay mệt mỏi để yên mặc cho gã gia nhân chiếm đoạt thể xác. Tên sư đệ bên dưới vẫn giữ chặt cho hai chân nàng ở vị trí dang rộng nhất có thể ,trợ lực cho tên kia đang cưỡi nàng ra vào *** nàng được dễ hơn. Hai bàn tay nham nhám của hắn vuốt ve hai bên đùi non mát rượi của nàng còn tên còn lại thì đè trên người vừa chơi *** nàng vừa bóp vú nàng , lại chực hôn chùn chụt vào môi nàng hệt là gã thô tục. Lâm phu nhân hai tay bị trói quặp lên trên, hai chân bị ghì chặt dạng ra thành thử trông nàng như con sao biển dang cả tứ chi ra cho con cu nhắp vào chỗ kín. 
Nàng kinh hoàng cảm thấy một vật mạnh mẽ đang thô bạo tách đôi hai môi âm hộ của nàng ,nàng mở mắt thật lớn nhìn hai con đực đang chiếm đoạt mình nhưng không hề kêu thành tiếng. Từng chút từng chút một,lúc nhanh lúc chậm thay đổi, khúc dương vật béo múp kia thọc vào sâu hơn. Nàng thực sự đã bị cưỡng đoạt thêm một lần nữa chỉ trong một thời gian rất ngắn, đáng thương thay hai tên này chỉ đáng tuổi con nàng, toàn thân nàng tràn ngập một cảm giác vừa đau đớn, nhục nhã và đê mê khó tả. 

Thể xác nàng bỗng thấy sung sướng. Trong đầu nàng hiện lại rõ mồn một cảnh tượng mình bị Dư Thương Hải làm cho đê mê ban nãy. Nghĩ thế người nàng run lên vì thỏa mãn với những cú dập không vào sâu bên trong nhưng rất hoang dại và thô tục của thằng đang nhấp nhô trên bụng nàng. 
Thế nhưng lí trí của nàng vẫn bắt nàng chống lại cơn khoái cảm đến một cách hoàn toàn tự nhiên và bản năng, nàng vẫy vùng trông vô vọng, càng vùng nàng càng chỉ khiến cho hai con quỷ râu xanh dâm dục sung sướng hơn mà thôi. Mọi thớ thịt trong người nàng như tan ra, nàng quằn mình và âm hộ của nàng xiết chặt, chấp nhận cái dương vật chiếm đoạt lấy cái *** nàng. Nàng khóc nấc lên, thở hổn hển. Hai thằng khốn đó lại càng thấy hứng thú khi trông thấy những hàng nước mắt đang chảy trên mặt nàng, được nghe những tiếng nấc bất lực khi bị chiếm đoạt của nàng. Với chúng, vị phu nhân đáng kính kia bị chúng làm nhục khóc càng nức nở thì chúng càng sướng. Cái sướng lan tỏa khắp cả thân người hai thằng. 
Lâm phu nhân chỉ biết nhắm nghiền mắt khóc và trân mình chịu đựng trước hai gã to khỏe chẳng thể chống cự gì, tên sư đệ lúc này đã leo lên giuờng thế chỗ sư huynh hắn nhảy xuống vì sợ phọt tinh sớm .

Hắn vừa xoa bóp vừa nút chùn chụt cặp vú mũm mĩm khêu gợi của nàng. Cặc hắn không to nhưng dài hơn gần gấp đôi cặc sư huynh hắn nên nó thọc vào được tới tận sâu trong cùng nơi kín đáo của nàng.*** nàng lúc này không còn bị nong rộng ra nhưng lại bị thốn với cái con cặc dài của hắn cố tìm cách mò mẫm vào thật sâu. Hắn vẫn đóng rất mạnh vào *** nàng, lúc này cử động của gã rất trơn tru vì *** nàng theo bản năng cũng đã bắt đầu tiết ra nước nhờn. Nàng có thể che giấu cảm xúc của mình nhưng cơ thể nàng thì không thể bởi nãy giờ bị hãm hiếp , nàng như ruộng đất nứt nẻ nay gặp cơn mưa rào. Cửa mình nàng lúc này đã đẫm nước nhờn tiết ra, nàng mở mắt nhìn nhưng rồi phải nhắm lại ngay bởi không dám nhìn vào hai cái khuôn mặt của hai con chó đực đang thỏa mãn mà nàng bắt gặp.
Hai thằng thay phiên nhau hãm hiếp nàng đến cả mấy canh giờ rồi mới chịu xuất tinh xối xả vào *** nàng trước khi gục người đè lên thân thể nàng mà thở hổn hển… (tiếp Phần 3)
-------------- Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10 - Phần 11 - Phần 12 - Phần 13 - Phần 14 - Phần 15  -----------------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon