Loading...

"Truyện Sắc Hiệp" Tân Tiếu Ngạo Giang Hồ 18+ P4

Loading...
Truyện Sắc Hiệp Tân Tiếu Ngạo Giang Hồ 18+ P4
Lâm Bình Chi sốt ruột muốn cứu cha mẹ hắn, nhưng bị Mộc Cao Phong ngắn lại, Lão khuyên Lâm Bình Chi nên bình tĩnh, đi theo lão, không nên manh động. Trong khi đó, tại căn phòng cuối cùng dưới tầng hầm của Quần Ngọc Uyển:

- Lệnh Hồ sư huynh, nếu để người ta nhìn thấy tôi ở đây, chắc sư phụ tôi sẽ không còn mặt mũi nào nhìn ai, chúng ta mau rời khỏi đây có được không? – Nghi Lâm lên tiếng
- Thế này đi, các người trốn trước đi, để ta ứng phó với họ.
- Vậy sao được, huynh đang mang trọng thương mà.
- Cô cứ nghe lời hắn đi, nếu để họ nhìn thấy cô ở đây, thì hắn lại càng thêm một tội lỗi.
- Tại sao?
- Bởi vì ngoài tội ra ngoài trăng hoa còn thêm tội dụ dỗ nữ nhi nữa?
- Ha ha, vẫn là Đổng huynh hiểu rõ ta nhất.
- Vậy được rồi, Lệnh Hồ sư huynh, huynh bị thương rồi, hãy uống hai viên Bạch Vân hùng đản hoàn này trước đi.
- Mau, vào trong lục soát đi – Tiếng Dư Thương Hải hét lớn.
- Bọn chúng đến rồi, mau trốn đi – Tức thì Đông Phương, Nghi Lâm cùng một cô kỹ nữ chui vào sau bức tranh lớn treo trên giá ở một góc phòng.
Cánh cửa phòng mở tung ra, Dư Thương hải cùng tên Nhân Đạt đó chạy vào trong, Lệnh Hồ Xung vẫn điềm nhiên uống rượu, xem như không có chuyện gì xảy ra.
- Người ta cần tìm, thì ra là ở đây. Đúng là đi mòn giày sắt tìm không thấy, chẳng tốn công sức lại tới tay
- Lệnh Hồ Xung, thì ra ngươi vẫn chưa chết. – Tên Giả Nhân Đạt cười khẩy.
- Đương nhiên ta chưa chết, ta còn phải ở lại, từ từ chơi với các ngươi.
- Hoa Sơn phái các ngươi môn quy nghiêm cẩn, thân là đại đệ tử Hoa Sơn, là truyền nhân chính của Quân tử Kiếm Nhạc Bất Quần lại đến kỹ viện thông dâm, hừm, phái Hoa Sơn đã bị hủy hoại thanh danh trong tay tên súc sinh như ngươi rồi. Ha ha ha
- Ha ha ha, Dư quán chủ, ông nói không sai, ta đến đây, thông dâm, nhưng Dư quán chủ cũng đến đây là để thông dâm phải không, ông còn là trưởng môn một phái đó, không thấy xấu hổ sao?
- Khốn kiếp, ta đến đây là để tìm người.
- Ta cũng đến đây tìm người, không biết Dư quán chủ muốn tìm cô nương nào vừa ý với mình đây.
Biết không đấu khẩu được với Lệnh Hồ Xung, Dư Thương hải cầm cốc rượu hất vào mặt chàng, nào ngờ Lệnh Hồ Xung vẫn lên tiếng:
- Xem ra ta đã nhìn thấu Dư Quán chủ rồi, giận quá nên thẹn rồi phải không?
- Tên tiểu tử thối ngươi, ngươi đã giết La Nhân Kiệt đệ tử của ta, hôm nay cho dù ngươi có chết, cũng không có gì sai cả.

Hắn tung chưởng định kết liễu mạng sống của Lệnh Hồ Xung, Đông Phương định bắn ra một cây kim để cứu chàng thì đột nhiên Lâm Bình Chi xộc vào trong lớn tiếng:

- Lớn ức hiếp nhỏ, không biết liêm sỉ, đường đường là Dư quán chủ của phái Thanh Thành, lại đi ức hiếp một vãn bối bị thương, đây quả thật là hành động của kẻ tiểu nhân bỉ ổi. Nhưng cũng khó trách, bản thân ngươi cũng chính là một tên tiểu nhân bỉ ổi. – Nói xong, hắn khoanh tay khiêu khích khiến Dư Thương hải tức giận quát lớn
- Lại là tên tiểu tử thối ngươi, chắc là không muốn sống nữa. – Sau đó hắn đuổi theo Lâm Bình Chi, nhưng Lâm Bình Chi lúc này đã nhanh chân chạy đi, Dư Thương Hải tức tối đuổi theo, không quên dặn dò đệ tử trông chừng Lệnh Hồ Xung.

Dư Thương Hải đuổi theo Lâm Binh Tri được một đoạn, hắn bay người, tung chưởng về phía trước, nhắm thẳng lưng Lâm Bình Chi đánh xuống, đúng lúc nguy cấp đó, Mộc Cao Phong xuất hiện, lão gạt Lâm Bình Chi ra và đỡ lại chưởng lực của Dư Thương Hải, khiến cả hai người lùi lại khá xa kèm theo một tiếng nổ lớn. Dư Thương Hải tức giận quát lớn:

- Mộc Cao Phong, tại sao ngươi năm lần bảy lượt chỉ thị cho tên tiểu tử thối này chống đối ta, rốt cuộc là có ý đồ gì?
- Mộc Cao Phong ta từ trước đến giờ đều không muốn gây phiền phức, chuyện không liên quan đến mình, ta sẽ không nhúng tay. Càng không muốn đắc tội với Dư quán chủ, nhưng tên tiểu tử này đã gọi ta là gia gia, cũng đã bái ta làm sư phụ, chuyện của hắn, đương nhiên ta không thể không quan tâm.
- Tiểu tử, ta và ngươi không quen biết gì nhau, nước sông không phạm nước giếng, tại sao ngươi lại cứ gây phiền phức cho Dư Thương Hải ta???
- Ta không cần phải nói nhiều nhân nghĩa đạo đức với loại bỉ ổi vô sỉ như ngươi. Ngươi hại ta tan nhà nát cửa, cốt nhục phân ly, ta nhất định phải phanh thây ngươi ra thành trăm mảnh – Lâm Bình Chi uất ức nói
- Rốt cuộc ngươi là người của môn phái nào? Ta biết ngươi khi nào, hại ngươi tan nhà nát cửa khi nào? 
- Đương nhiên ngươi không biết ta, bởi vì trong mắt ngươi, chỉ có Tịch tà kiếm phổ của Lâm gia chúng ta mà thôi.
-
Dư Thương Hải ngớ người ra một lúc rồi cười ha hả:

- Thì ra ngươi là con trai của Lâm Chấn Nam.
- Không sai, ta chính là Lâm Bình Chi. Cẩu tặc, mau khai ra, ngươi giấu cha mẹ ta ở đâu.

Trong khi đó, tại phòng của Lệnh Hồ Xung, Giả Nhân Đạt vẫn đang trông chừng nhất cử nhất động của chàng, Lệnh Hồ Xung đang miên man nghĩ kế, đột nhiên chàng nhìn chằm chằm vào hắn khiến hắn cảm thấy bồn chồn:

- Ngươi nhìn ta chằm chằm làm gì vậy? Muốn chết có đúng không?
- Có gì đâu, ta đang nghĩ, cái chiêu Bình xa lạc nhạn mông hướng ra sau của ngươi luyện so với sư huynh ngươi có giỏi hơn không? – Lệnh Hồ Xung vừa nói vừa đứng dậy đi dần qua chỗ Nghi Lâm và mọi người nấp. Bị sỉ nhục, hắn tức giận quát:
- Được, bây giờ ta sẽ móc hai mắt của ngươi để xem ngươi còn huênh hoang được nữa không?

Hắn lao tới trỏ hai ngón tay hướng thẳng hai mắt Lệnh Hồ Xung tấn công, gần đến nơi, Lệnh Hồ Xung nghiêng mình né đòn, bức bình phong bị xé làm đôi, nhưng là do Đông Phương Bất Bại lao ra, nàng dùng nội lực xé toang nó, nhắm thẳng yết hầu tên kia, điểm vào huyệt đạo hôn mê của hắn, nhanh như chớp hắn ngã gục xuống ngất lịm mà không kịp nhìn thấy gì.

- Tự tạo nghiệt không thể sống. 
- Đổng huynh, vẫn là hai chúng ta hiểu ý nhau – Lệnh Hồ Xung khoái trí lên tiếng.
- Ta biết ngươi dụ hắn qua đây là muốn ta khắc chế hắn/ ừm.
- Tôi đúng là đại ngốc, không hiểu được suy nghĩ của Lệnh Hồ sư huynh, chỉ biết sốt ruột sợ hắn sẽ làm huynh bị thương. – Nghi Lâm xấu hổ nói.

Đột nhiên Lệnh Hồ Xung ôm đầu, kêu la dữ dội, hai người xúm lại quanh chàng:
- Ngươi sao rồi? / Huynh sao vậy?
- Không biết vì sao. Uống cái hùng hoàn gì đó của cô, cơ thể ngày càng trở nên yếu ớt. Còn hoa mắt, nhức đầu nữa chứ. – Nghi Lâm nghe vậy giật bắn mình.
- Tôi quên mất, sư phụ từng nói Thiên hương đoạn tục giao và Bạch Vân hùng đản hoàn của bản môn mặc dù hiệu quả cao, thuốc rất tốt, nhưng dược tính rất mạnh, đặc biệt sau khi uống Bạch Vân hùng đản hoàn thường sẽ bị mê man nửa ngày.
- Hả sao cô không nói sớm.
- Xin lỗi, xin lỗi bây giờ hay thoa một ít Thiên Hương đoạn tục giao này đi, huynh sẽ không bị hoa mắt nữa, nào.
- Chúng ta ra ngoài thôi, nơi này không tiện ở lâu, Dư Thương Hai có lẽ sắp quay lại rồi/ Nhưng đi bằng cách nào đây, sư phụ ta đang ở bên ngoài.

Dứt lời, cô kỹ nữ cùng phong chạy đến bàn, xoay bình hoa một cái, tức thì một cách của bật mở, lộ ra một lối đi bí mật.

- Sao lại có địa đạo ở đây – Đông phương ngạc nhiên
- Ây za, những nơi như thế này của chúng tôi, phu nhân các vị xông đến nhiều lắm vì muốn công việc làm ăn tiếp tục được cũng không thể trách được việc tạo một lối để cho đấng phu quân của họ chạy trốn. - Ả vừa nói vừa khúc khích cười.
- Được rồi, đi thôi, đi thôi…

Trong khi đó ở bên ngoài, Dư Thương Hải lúc này lao vào tấn công Lâm Bình Chi, hắn vội và đưa tay ra đở lại, phía sau Mộc Cao Phong đưa tay kia của hắn lên đỡ lại chưởng lực của Dư Thương Hải, Lâm Bình Chi vô tình trở thành vật trung gian chịu một lúc hai người nội lực cực mạnh khác nhau đi vào trong cơ thể:

- Mộc Cao Phong, ngươi hà cớ gì vì một tên tiểu tử thối làm ảnh hưởng đến hòa khí giữa chúng ta?
- Không bảo vệ được tôn tử của mình, thì làm sao có thể đứng vững trên giang hồ đây. – Mộc Cao Phong vừa nói vừa phản đòn
- Tên tiểu tử này giết chết con trai ta, mối thù giết con có thể không báo sao? – Dư Thương Hải vừa nói vừa tức giận tấn công.

Hai nguồn nội lực gặp nhau, bất phân thắng bại vô tình làm cho người ở giữa là Lâm Bình Chi chịu đau đớn nhất, hắn bị hất tung hai chân lên trời, hai cánh tay thì không sao dứt ra được, cơ thể hắn giật giật như bị động kinh vậy. Nhưng cả hai nếu có một người dừng tay tức là sẽ lãnh trọn chưởng lực của người kia, nhẹ thì tàn phế mà nặng thì mất mạng như chơi. Dư Thương Hải lên tiếng:
- Ha ha, ngươi còn không dừng tay, tên tiểu tử thối này nhất định sẽ chết.
- Người phải dừng tay nên là ngươi.- Mộc Cao Phong tiếp tuc truyền lực vào người Lâm Bình Tri còn mạnh hơn lúc nãy.
- Ngươi luôn miệng nói hắn là đồ đệ mình, vậy mà không dừng tay, ngươi vốn không quan tâm đến sự sống chết của hắn. Ngươi hoàn toàn không có ý tốt.

Lâm Bình Tri mặc dù rất đau đớn nhưng vẫn cố hét lớn:

- Mộc Lão tiền bối, tôi thực sự không thể chịu nổi nữa, ông hãy mau dừng tay đi.
- Có dừng tay không? – Dư Thương Hải lại lên tiếng.
- Muốn ta dừng tay à, ngươi đừng hòng.

Hai người bọn chúng tiếp tục ra chưởng, Lâm Bình Chi hét lên đau đớn, cơ thể hắn tưởng chừng như sắp nổ tung, đúng lúc cái chết gần kề thì Nhạc Bất Quần cùng các đồ đệ xuất hiện, ông bay vào giữa, dùng một chưởng đánh văng cả hai người ra xa, nội lực được hóa giải, Lâm Bình Chi rơi xuống và được Nhạc Bất QUần ôm lấy, cả hai người kia không ai bị làm sao. Nhạc Bất Quân ra tay rất khéo để không làm cho ai bị thương mà vẫn cứu được Lâm Bình Chi.
- Dư quán chủ, Mộc huynh, hai vị vì một chuyện nhỏ mà lạm sát người vô tội, không cảm thấy có chút quá đáng sao?
Mộc Cao Phong không nói không rằng, chạy đến kéo Lâm Bình Chi đi, nhưng hắn đã cự tuyệt.
Hắn tức giận hỏi:
- Sao hả, không phải ngươi muốn báo thù sao? Ngươi đã bái ta làm sư phụ, vi sư nhất định sẽ đem toàn bộ võ công truyền thụ cho ngươi. – Hắn xuống nước.
- Nếu như ông thật lòng muốn nhận tôi làm đệ tử, thì vừa nãy ông đã không thể thấy chết mà không cứu. – Lâm Bình Chi uất ức nói.
- Lâm Bình Tri, ngươi nghĩ mình là cái thá gì, bây giờ ngươi có quỳ xuống cầu xin ta, ta cũng sẽ không nhận ngươi làm đệ tử nữa. – Dụ dỗ không được, hắn lật mặt tráo trở rồi tức giận bỏ đi.
- Lâm Bình Chi, ngươi đã bái sư không thành rồi, chi bằng đi theo ta? – Dư Thương Hải lên tiếng nhưng Nhạc Bất Quần đã ngăn lại.
- Dư quán chủ, nói đến vai vế, ông vẫn cao hơn hắn một bậc, luận về võ công ông cũng cao hơn hắn cả trăm ngàn lần, ông làm như vậy chẳng phải để cho người đời cười ông ỷ mạnh hiếp yếu sao?
- E rằng người bị cười chê là Nhạc trưởng môn đây.
- Lời này của Dư quán chủ sai rồi, sư phụ ta quang minh lỗi lạc, sao có thể bị người cười chê được. – Lao Đức Nặc bình tĩnh phản hồi.
- Ha ha ha, Quang minh lỗi lạc, các người đường đường là phái Hoa Sơn, nhưng môn quy rời rạc, dung túng môn hạ làm điều xằng bậy, đi khắp nơi thông dâm.
- Ông nói vậy là có ý gì?
- Ý gì à? Đại đồ đệ Lệnh Hồ Xung của quý phái đang phong lưu khoái hoạt trong phòng kia kìa, ông vào mà xem đi.
- Dư quán chủ, ta thấy ông lầm rồi, Nghi Lâm tiểu sư phụ đã nói tiểu đồ Lệnh Hồ Xung đã bị đồ đệ của ông giết rồi.
- Chết rồi à, hiện giờ hắn vẫn đang ở trong phòng đó chơi hoa thưởng nguyệt, đó mới là sự thật
- Ông…ông nói láo.
- Đại Hữu, vào trong xem/ Rõ, sư phụ.

Lục Hầu Nhi chạy vào trong, hắn luôn miệng gọi đại sư ca, nhưng đi khắp phòng mà không thấy người đâu, đến bên chiếc giường, thấy một người nằm chùm kín chăn ở đó, tưởng là Lệnh Hồ Xung hắn luôn lay lay và luôn miệng:
- Đại sư ca, mau dậy đi, sư phụ đang chờ ở bên ngoài. - Lay mãi không thấy trả lời, hắn lật chăn ra thì phát hiện đó là Nhân Đạt chứ không phải Lệnh Hồ Xung, hắn bế tên đó ra ngoài trong tình trạng hôn mê. Dư Thương Hải giải huyệt cho hắn:
- Nhân Đạt, Nhân Đạt sao rồi Nhân Đạt, Lệnh Hồ Xung đâu?
- Sư phụ, đệ tử vô dụng trúng phải gian kế của Lệnh Hồ Xung, còn bị hắn đánh ngất.

Quá tức giận vì năm lần bảy lượt bắt trượt Lệnh Hồ Xung, Dư Thương Hải đã tát cho hắn một cái bạt tai khá mạnh. Rồi sau đó, cố gắng lấy lại bình tĩnh đến nói với Nhac Bất Quần:
- Nhạc chưởng môn, ông dung túng đệ tử môn hạ làm điều xằng bậy, món nợ này, món nợ này…Dư Thương Hải ta sau này sẽ tính với ông. Nhân Đạt chúng ta đi.
Bóng Dư Thương Hải đi mất rồi, Lâm Bình Chi mới chạy đến quỳ trước mặt Nhạc Bất Quần và lên tiếng:
- Sư phụ.
- Ngươi, ngươi làm gì vậy?
- Sư phụ, đệ tử Lâm Bình Chi khẩn cầu sư phụ nhận làm môn hạ, nhất định sẽ nghe theo lời giáo huấn, tuân thủ môn quy. Tuyệt đối sẽ không có hành vi trái lời sư phụ.
- Thì ra ngươi chính là con trai của phó đô thống cẩm y vệ Lâm Chấn Nam, Lâm Bình Chi
- Dạ đúng, đệ tử là Lâm Bình Chi. Thành tâm thành ý khẩn cầu sư phụ nhận làm đệ tử.
- Được được được, mau đứng lên. Muốn ta nhận ngươi làm đồ đệ cũng được, nhưng vẫn phải có sự cho phép của cha mẹ ngươi.
- Sư phụ đồng ý nhận đệ tử làm môn hạ, cha mẹ đệ tử nhất định sẽ cảm kích muôn phần, tuyệt đối sẽ không từ chối. Chỉ là hiện giờ gia phụ gia mẫu đang ở trong tay tên cẩu tặc Dư Thương Hải, mong sư phụ thay mặt đệ tử đứng ra làm chủ.
- Chuyện này…trắng đen thị phi, giang hồ nhất định sẽ có định luận, có điều con yên tâm đi, vi sư đã nhận con làm đồ đệ, nhất định sẽ đứng ra làm chủ cho con.
- Đa tạ sư phụ./ Tốt, tốt.
- Cha, cha. – Đúng lúc này, Linh San đã tỉnh cơn mê, nàng chạy đến tìm cha mình.
- Linh San, sao con lại chạy đến đây.
- Con nghe nói cha đang ở đây, lập tức đến ngay, sao rồi ạ. Đã có tin tức của đại sư ca chưa ạ? – Nàng sốt ruột hỏi.
- Tiểu sư muội, yên tâm đi, đại sư ca không sao. – Lục Hầu Nhi lên tiếng.
- Không sao? Có thật không, huynh ấy hiện giờ đang ở đâu?
- Này, sao cô lại ở đây. – Lâm Bình Chi nhận ra đó là ân nhân của mình.
- Là ngươi à, sao ngươi cũng ở đây.
- Ta…/ Cha vừa nhận nó làm đồ đệ.
- Sư phụ, thì ra hai người là cha con. 
- Đúng vậy, Bình Chi chuyện này nói ra rất dài, hôm ấy phái Thanh Thành muốn diệt gia đình con thực ra vi sư đã có tin tức từ lâu nên đã bí mật phái ái nữ và nhị sư huynh của con âm thầm đi theo ứng cứu. Nhưng thật không ngờ vẫn tới chậm một bước.

Nói đến đây Lao Đức Nặc khẽ cười và làm động tác vuốt râu, Lâm Bình Tri nhận ra ngay đó chính là ông lão bán nước ven đường. Trong lòng thầm cảm kích Nhạc Bất QUần đã ra tay ứng cứu.
- Thì ra là vậy, đa tạ nhị sư huynh. / Lâm sư đệ không cần đa lễ.
- Đa tạ Nhạc sư tỷ hôm ấy đã có ơn cứu mạng sư đệ. Sư đệ nhất định suốt đời không quên.
- Các huynh nghe thấy rồi chứ? Bây giờ muội đã được làm sư tỷ rồi.
- Được rồi, Đức Nặc, con cùng Đại Hữu mau chóng tìm đại sư huynh về. Vi sư ở Lưu phủ đợi tin của các con. / Dạ. sư phụ.
- Cha, con đi cùng các huynh ấy nhé, con cũng đi tìm đại sư ca?
- Con đó, không được đi đâu hết, ngoan ngoãn ở lại Lưu phủ đợi đi. / Con…

Trong lúc này, ba ngươi kia đã ra khỏi Quần Ngọc Uyển, Họ dìu Lệnh Hồ Xung vào một ngôi miếu đã bỏ hoang và rột nát ở ven đường. Đông Phương lên tiếng:

- Nơi này kín đáo vậy, bọn họ sẽ không tìm thấy đâu, tiểu ni cô, ngươi ở đây chắm sóc cho hắn. – Nói rồi nàng quay ra đi thẳng, để hai người ở lại ngôi miếu hoang. Nghi Lâm vội vã chay theo
- Ngươi muốn đi đâu. Ngươi không thể đi được.
- Nơi này đã an toàn rồi, ngươi chăm sóc hắn cẩn thận, ta còn có việc gấp.

Dư Thương Hải quay về Lưu phủ, hắn đập bàn tức giận:

- Lý nào lại vậy, nửa đường xuất hiện một Nhạc Bất Quần
- Sư phụ, bây giờ đến phái Hoa Sơn cũng nhúng tay vào, sự việc càng thêm khó khăn hơn
- Vi sư còn cần ngươi nhắc nhở sao. Lâm Bình Chi bây giờ được sự che trở của phái Hoa Sơn, Nhạc Bất Quần cũng không phải thiện nam tín nữ gì, sau này chúng ta muốn đối phó với Lâm Bình Chi, e là sẽ khó khăn hơn rồi.
- Sư phụ, dọc đường huynh đệ của chúng ta tra tấn Lâm Chân Nam dã man, còn thay phiên nhau hãm hiếp phu nhân của hắn nữa, thế mà bọn chúng vẫn cứng miệng, không chịu nói ra nơi cất giấu Tịch tà kiểm phổ. Giờ phải làm sao?
- Được rồi, kế hiện nay, chúng ta sẽ chia làm hai đường, dùng kế Dương đông kích tây?
- Ý của người là…
- Một mặt chúng ta ở lại Lưu phủ, mặt khác các con phái người ngày mai ngấm ngầm áp tải bọn chúng về núi Thanh Thành. Như vậy cho dù Nhạc Bất Quần có xảo quyệt đến thế nào, cũng không thể làm gì được ta.
- Dạ, sư phụ.

Trong khi đó ở ngôi miếu hoang kia, Nghi Lâm vẫn đang tích cực chăm sóc cho Lệnh Hồ Xung, nhờ uống và thoa Linh dược của phái Hằng Sơn, sức khỏe chàng đang hồi phục dần dần. Nhưng thỉnh thoảng vẫn còn tỏ ra rất đau đớn. Nghi Lâm bảo chàng cởi áo ra để nàng thoa thuốc Thiên hương đoạn tục giao, Lệnh Hồ Xung nghe theo. Nghi Lâm từ từ thoa thuốc cho chàng ở khắp lưng, nàng vuốt dọc sống lưng và thoa đều, rồi sau đó chuyển lên phía trước. Lệnh Hồ Xung ngồi im, chàng cố gắng điều hòa chân khí. Nghi Lâm thoa thuốc quanh cổ chàng, bàn tay mềm mại bé bỏng của nàng di chuyển xuống ***g ngực chàng, cơ thể săn chắc của Lệnh Hồ Xung khiến nàng không khỏi thấy xao xuyến. Tự dưng tim nàng loạn nhịp, cố gắng lắm, Nghi Lâm mới thoa hết phần trên cơ thể cho Lệnh Hồ Xung. Nàng run run bảo chàng nằm ra để nàng thoa bên dưới, Lệnh Hồ Xung nghe theo, chàng ngã người ra đất, hai tay dang rộng ra, mắt lim dim phó mặc cơ thể mình cho Nghi Lâm. Nàng tay run run từ từ tháo bỏ dây lưng của chàng ra rồi khẽ kéo quần chàng ra khỏi cơ thể. Nàng cũng hay thoa Thiên Hương đoạn tục giao để trị thương cho các sư tỉ trong phái, Thiên Hương đoạn tục giao muốn có công hiệu tốt nhất của nó, thì phải thoa vào toàn bộ cơ thể không được bỏ sót một chỗ nào. Nhưng để thoa thuốc cho một nam nhân thì nàng chưa làm bao giờ. 

Nếu Lệnh Hồ Xung không phải ân nhân cứu mạng của nàng, có lẽ nàng đã không xuống nước mà làm như vậy. Nghi Lâm ngượng ngùng đưa tay ra mà từ từ kéo quần của Lệnh Hồ Xung xuống. Trước mặt nàng là một con cu to lớn, dài ngoằng, tuy không cương cứng nhưng nó nằm ngất ngưởng, vắt ngang qua một bên đùi của chàng. Mắt Nghi Lâm dính chặt vào con cu to bản của chàng mà không biết phải làm gì, quên mất cả việc phải thoa thuốc. Nàng đã thấy con cu đại bác của Điền Bá Quang, nhưng xem ra con cu mà nàng đang nhìn thấy phía trước còn có phần trội hơn. Thấy Nghi Lâm cởi quần mình ra rồi không thấy có hành động gì tiếp theo. Lệnh Hồ Xung giục “ Cô làm cái gì mà lâu thoa thuốc cho ta quá vậy” Nghi Lâm mới giật mình tỉnh giấc mộng tiên, Nghi Lâm đổ một ít Thiên Hương đoạn tục giao ra tay rồi thoa dần vào hai bên đùi chàng, di chuyển xuống đầu gối, thoa đều vào bụng chân chàng, nhẹ nhàng và từ tốn. Sau khi thoa hết sạch rồi, chỉ còn mỗi con cu kia là nàng chưa dám động đến, nhưng hình như nàng không muốn mặc quần lại cho chàng, Nghi Lâm cứ thoa đi thoa lại phần dưới của chàng, nhưng mắt thì cứ dán vào vùng hạ bộ đầy mê hoặc đó. Lệnh Hồ Xung lại giục “Sao lâu quá vậy, vẫn chưa xong à?”. 

Bất chợt, Nghi Lâm làm một hành động mà khiến cho Lệnh Hồ Xung cảm thấy giật mình, nàng vươn tay ra mà sờ lên con cu đó, một đụng chạm chủ ý tới một bộ phận sinh dục con trai lần thứ hai trong đời (trước đó nàng đã nắm và ngậm cu của Điền Bá Quang). Ðưa tay rà dọc theo thân cu của Lệnh Hồ Xung, Nghi Lâm ngạc nhiên bởi sức ấm và hơi nóng tỏa ra từ con cu đó. Nàng mím môi lại, nắm con cu trong tay rồi cầm nó lên, Lệnh Hồ Xung cũng để yên, chàng thở dài một tiếng đầy khoan khoái. Nghi Lâm không thấy chàng có biểu hiện gì phản đối, nàng càng trở nên bạo dạn hơn. Bàn tay nhỏ nhắn, trắng trẻo của nàng trông tương phản hoàn toàn với con cu to bự, nóng đỏ của chàng. Nghi Lâm đưa cả hai tay ra mà nắm lấy nó. Con cu của chàng quá dài khiến đầu cu của chàng lòi hẳn ra một khúc vượt khỏi hai bàn tay của Nghi Lâm. Cầm con cu bằng hai tay, nhớ đến những hành động nàng đã khẩu dâm cho Điền Bá Quang, nàng há miệng ra hết cỡ từ từ ngậm chặt con cu vào miệng, Lệnh Hồ Xung rên lên một tiếng thở dài khoan khoái. Nàng cố nhớ lại những động tác đã từng làm cho Điền Bá Quang và thực hiện nó một cách thuần thục làm cho Lệnh Hồ Xung hết sức ngạc nhiên, con cu của chàng bây giờ chĩa thẳng lên trời, dựng đứng, to lớn, dài ngoằng, ngạo nghễ. Nàng liền dùng hai bàn tay, nắm lấy khối thịt đó mà nhẹ nhàng xoa bóp. Lệnh Hồ Xung nằm yên mà rên lên, hơi thở trở nên gấp rút như chạy đua vậy. Con cặc của chàng khá lớn. Hai bàn tay nhỏ nhắn, thon mềm, êm ái, mũm mĩm, trắng tinh nổi bật trên cái dương vật cương cứng, đỏ hồng.

Vừa bú cu Lệnh Hồ Xung, Nghi Lâm vừa từ từ cởi từng nút áo của mình ra, bây giờ thì cả hai người đều đã trần như nhộng, cảm nhận được điều đó, Lệnh Hồ Xung ngồi bật dậy, mở mắt ra nhìn, Nghi Lâm đang hoàn toàn phơi bày thân thể trước mặt chàng, nàng e thẹn đến đỏ bừng cả mặt. Không hiểu sao hôm nay dục vọng trong người một ni cô như nàng lại nổi lên mạnh mẽ như vậy. Thấy Nghi Lâm xinh tươi thơ mộng quá sức Lệnh Hồ Xung lại không dằn lòng được, đưa hai tay lên mà sờ lên hai má có cái núm đồng tiền của nàng. Nghi Lâm nhìn vô mắt của chàng, thở mạnh lên. Mặt của hai người gần sát vào nhau, bốn con mắt nhìn nhau không rời, hơi thở của nàng như phà cả vào mặt chàng. Thấy mắt nàng xanh thẳm như hồ thu trong vắt, Lệnh Hồ Xung liền ôm luôn má nàng mà kéo mặt nàng tới gần rồi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đôi môi chúm chím, hồng tươi của nàng. 

Nghi Lâm không cưỡng lại, để mặc cho chàng rà rà môi lên môi mình, rồi còn cho chàng mút nhè nhẹ trên đôi môi mọng ướt của nàng nữa. Mắt nàng lim dim, hơi thở dồn dập. Mơn man trên môi nàng một lúc rồi bỗng nhiên chàng ôm lấy đầu của Nghi Lâm rồi vít đầu nàng xuống, dí mặt nàng thật sát vô mặt mình mà hôn thật mạnh lên môi nàng. Một cách cuồng nhiệt, mạnh bạo, chàng bú mút môi nàng, đùa lưỡi vào miệng nàng, hút lấy hơi thở nàng. Bị ghì chặt, Nghi Lâm kêu lên ú ớ trong miệng chàng. Nàng đưa tay đẩy mặt chàng ra, nhưng chàng vẫn cứng tay, giữ chặt đầu nàng lại, tiếp tục bú mút môi nàng, lưỡi nàng - say mê, dính cứng. Sau đó, chàng hổn hển hôn như mưa lên khắp mặt nàng, trên trán, trên mắt, trên mũi, trên miệng, trên má của nàng, liên miên, bất tận. Tiểu Siêu rên lên nho nhỏ trong hơi thở đứt đoạn:

- Sư huynh…Lệnh Hồ sư huynh…

Lúc này, Lệnh Hồ Xung đã bỏ đầu nàng ra, đưa tay xuống ôm ngang eo trần của Nghi Lâm mà xiết chặt, ghì sát vào người mình. Cùng một lúc, chàng bắt đầu hôn hít xuống tới cằm nàng, cổ nàng, rồi dí mặt mình lên ngực của Nghi Lâm mà hít hà, dấm dúi. Bộ ngực căng tròn, trắng ngần của nàng nhấp nhô theo từng hơi thở, tay nàng ghì chặt đầu Lệnh Hồ Xung vào ngực mình, đầu nàng ngửa lên trời, mắt lim dim, miệng nàng phát ra tiếng rên khe khẽ. Lệnh Hồ Xung đẩy nàng nằm ngửa ra, chàng nằm đè lên người nàng, con cặc to tướng nóng hổi lúc này chèn vào giữa háng nàng, làm Nghi Lâm thấy nhộn nhạo khó chịu. Lệnh Hồ Xung di chuyển cái lưỡi của mình dần xuống bên dưới, lưỡi chàng liếm khắp vùng bụng của nàng, di chuyển xuống bắp đùi trắng ngần thon gọn của nàng, cố gắng tránh vùng tam giác vàng ngọc của nàng ra. Chàng liếm từ đùi xuống đầu gối, sau đó lại từ đầu gối di chuyển dần lên, và tiến đến háng nàng. Cái lưỡi nhám nhám của chàng quét đến đâu là nàng giật giật người đến đấy, thật tê dại và ngất ngây, nhất là khi chàng liếm xuống 2 mép *** nàng thì nước nhờn của Nghi Lâm đã rỉ ra khá nhiều. Chàng liếm vào 2 mép, ngoáy ngoáy lưỡi vào trong *** nàng, chàng biết hột le là nơi kích thích nhất nên liếm rất nhiều lần. Nghĩ đến việc mình đang chiếm hữu cái *** trinh trắng của Nghi Lâm khiến chàng say sưa liếm mút không ngừng. Không kiềm chế được nữa, Nghi Lâm rên lớn thành tiếng:

- Ôi sướng quá... aaaaaa...uuuu..." - Soat soatttt.... – Lệnh Hồ Xung vẫn tiếp tục Ahhhh.... sướng quá... ôi.... Lệnh..Hồ…sư..huynh... ôi, muội sướng quá.
-
Nước l ồn trong nàng vẫn chảy ra lênh láng như thác đổ, nhòe nhoẹt khắp cả khuôn mặt chàng. Ngẩng đầu chồm dậy, nhìn đôi mắt Nghi Lâm lim dim trong cơn nứng, Lệnh Hồ Xung bất ngờ dừng lại:

- Nghi Lâm tiểu sư muội, ta nghĩ chúng ta nên dừng lại…
- Lệnh hồ sư huynh…tại sao lại như vậy?? – Nàng mở to đôi mắt tròn xoe, ngạc nhiên nhìn chàng.
- Ta…ta không muốn có lỗi với muội…trong lòng ta đã có người con gái khác rồi. Chúng ta không nên làm như vậy.

Câu nói của Lệnh Hồ Xung như ngàn nhát dao đâm xuyên vào trái tim nhỏ bé, mỏng manh của nàng vậy. Nghi Lâm thần mặt ra, hai hàng nước mắt nàng lăn dài trên má. Lệnh Hồ Xung bối rồi đặt tay lên vai trần của nàng an ủi:

- Nghi Lâm sư muội, hãy hiểu cho ta, ta không muốn có lỗi với muội.

Nghi Lâm bất ngờ gạt tay chàng ra, nàng đẩy chàng nằm ngửa ra, nàng nằm đè lên người chàng, hai chân nàng kẹp lấy hông chàng rồi cúi xuống hôn lấy hôn để miệng chàng, nàng lùa lưỡi vào trong miệng chàng, cuốn lấy lưỡi chàng mà nút thật mạnh. Lệnh Hồ Xung hơi bất ngờ, nhưng chàng cũng hiểu được tâm ý của Nghi Lâm, chàng há miệng nút lại lưỡi nàng, hai tay chàng nhanh chóng vòng ra ôm chặt lấy tấm thân đầy nhục dục của Nghi Lâm, đôi tay chàng không ngừng vuốt ve, mơn trớn rồi xoa bóp lấy cặp mông nhẵn nhụi và tròn trịa của nàng. Con cặc của chàng cứng ngắc và nóng hổi cứ ngọ ngoạy trên bụng của Nghi Lâm khiến nàng khó chịu vô cùng. 

Lệnh Hồ Xung xoay người vật ngửa Nghi Lâm ra đất rồi nằm đè lên người nàng. Môi của hai người vẫn dính chặt lấy nhau không rời. Sau màn dạo đầu hoàn hảo, Lệnh Hồ Xung kê con cặc vào cửa *** của Nghi Lâm, nàng nhắm nghiền mắt, hơi thở phập phồng chờ đợi khoảnh khắc quan trọng nhất trong cuộc đời của mình. Trao thân cho người con trai mà nàng yêu thương nhất. Lệnh Hồ Xung lấy con cặc cọ sát giữa háng nàng, chàng lên tiếng:

- Nghi Lâm sư muội, muội chắc chắn về điều này chứ?
- Vâng…Lệnh Hồ sư huynh…huynh mau…mau cho vào đi… - Nghi Lâm gật đầu thở đứt quãng
- Muội…không hối hận chứ??..

Nghi Lâm lắc đầu, nàng lên tiếng chắc chắn:

- Muội…không quan tâm…huynh sẽ yêu ai, ngay bây giờ…ngay lúc này muội muốn huynh là người đàn ông đầu tiên của muội…
- Vậy được, ta sẽ giúp muội được toại nguyện.

Nói đoạn, Lệnh Hồ Xung từ từ đút cu vào cái *** ướt nhẹp của nàng, vì còn trinh nên khá chật hẹp, *** nàng siết chặt cu chàng làm chàng sướng tê cu. Mắt nàng nhắm nghiền, lim dim chờ đợi. Lệnh Hồ Xung gồng mình nhấp mạnh vào "Phupppp!"

- Áaaaaa !!!! –

Y như sư phụ của mình, Nghi Lâm cũng thét lên đau đớn vì màng trinh bị rách tay hai nàng nắm chặt lại. Đầu nàng lắc qua lắc lại, hai hàng nước mắt lăn dài vì đau đớn.

Chàng biết Nghi Lâm đau vì mất trinh nên chàng không vội vàng, rất từ từ, từng chút một, Lệnh Hồ Xung rút cu ra rồi từ từ đút chậm rãi và từ tốn, khoảng chục cú đầu tiên, Nghi Lâm vẫn còn khá đau đớn, mặt nàng nhăn lại nhưng không dám kêu, Lệnh Hồ Xung bắt đầu đẩy nhanh tốc độ, một lúc sau, khi quen với nhịp nắc của Lệnh Hồ Xung, cơn đau của Nghi Lâm tự nhiên biến mất. Nàng không thấy đau nữa và thay vào đó là niềm sung sướng cực kỳ, hoan lạc và cực khoái. Chàng càng nhấp mạnh, nàng càng thích, Nghi Lâm bắt đầu ưỡn mình lên để cu chàng vào sâu hơn. Lệnh Hồ Xung hì hục trên người Nghi Lâm, nắc liên tu bất tận, không hiểu sao sức khỏe chàng lấy ở đâu ra mà mạnh mẽ đến vậy, không lẽ là do Thiên hương đoạn tục giao. Nhìn nàng uốn éo quằn quại trong vòng tay mình, gương mặt đê mê, hoạn dại, toàn thân đầm đìa mồ hôi bóng lưỡng, Lệnh Hồ Xung càng thấy sướng rên. Lệnh Hồ Xung đang biến nàng trở thành một người phụ nữ khát tình và dâm dật. Địt Nghi Lâm theo kiểu truyền thống chán chê, Lệnh Hồ Xung rút con cặc ra khỏi *** nàng, chàng lật người Nghi Lâm nằm sấp xuống co hai chân nàng lên để mông nàng nhô lên cao, để cái *** đỏ hồng mọng nước của nàng vun ra phía sau.

Lệnh Hồ Xung nhét con cu vào *** nàng rồi địt lia lịa theo kiểu cho, tiếng da thịt của hai bộ phận sinh dục và vào nhau vang lên những tiếng bành bạch khắp ngôi miếu hoang. Cứ như vậy, Lệnh Hồ Xung tăng tốc độ địt nàng phầm phập từ phía sau. Rất lâu sau chàng mới trân mình xuất tinh ồ ạt vào *** nàng, bắn sâu tới tận tử cung của nàng. Sau đó chàng đổ gục xuống, nằm đè trên người Nghi Lâm, con cặc vẫn cắm chặt trong *** nàng, cứ thế ngủ thiếp đi…

Trong khi đó, Đông Phương bất bại vẫn đang trên đường đến nhà của Lưu Chính Phong để xem xét tình hình. Nàng dừng chân ở một con suối nhỏ, lúc này, một người cận vệ được nàng cử đi do thám đã về báo tin:
- Tham kiến giáo chủ
- Có tung tích của Khúc Dương chưa?
- Thuộc hạ đáng chết, vẫn chưa có.
- Ta vốn dĩ không muốn gây xung đột chính diện với nhân sĩ chính phái. Nhưng nếu Khúc Dương thật sự tiết lộ điều gì đó. Vậy thì phiền phức rồi.
Đúng lúc này, một đám người đi ngang qua, trông lối ăn mặc thì hình như là người của phái Tung Sơn đi đến, bọn chúng vừa đi vừa nói chuyện với nhau:
- Đi nào, Lưu Chính Phong này to gan thật, lại dám ngấm ngầm câu kết với người trong ma giáo là Khúc Dương, lần này nhất định phải khiến hắn chết thật khó coi.
- Ha ha, sư huynh nói chí phải, nhưng nghe nói phu nhân hắn khá xinh đẹp, nếu chết thì thật là phí của, hay là huynh để cho đệ…
- Ngươi đó, cái tật háo sắc mãi không chừa, coi chừng hỏng đại sư của Chưởng môn sư huynh ngươi có tán mạng cũng không đến được đâu.
- Đệ…đệ chỉ nêu ý kiến như vậy thôi mà, toàn bộ vẫn là sự sắp đặt của sư huynh.
- Cái đó để ta xem xét đã. Ha ha ha.

Bọn chúng đi khuất rồi, Đông Phương liền ra mặt, tên thuộc hạ thích chí:
- Chúc mừng giáo chủ, giáo chủ chưa ra tay mà bọn chúng đã tự chém giết lẫn nhau rồi, lần này đại nghiệp của NNTG nhất định sẽ thành công.
- Khúc Dương và Lưu Chính Phong cho rằng bọn chúng có thể thoát ly giang hồ. Thậm chí có thể tiếu ngạo giang hồ, lần này cho bọn chúng nếm chút cay đắng cũng tốt. Chúng ta chỉ việc đứng bên bờ nhìn lửa vậy. Đi. / Dạ, vâng.

Nghi Lâm lúc này đã tỉnh giấc, nàng khẽ mỉm cười thỏa mãn. Sau những giờ truy hoan ngây ngất, giờ đây nàng thấy hơi mệt nhưng sung sướng vô cùng. Nàng không ngờ "chuyện ấy" lại thú vị như thế. Đang suy nghĩ miên man thì Lệnh Hồ Xung cũng tỉnh giấc khi nào nàng không hay. Bất ngờ chàng chồm lên người nàng, áp môi vào miệng nàng hôn ngấu nghiến. Nghi Lâm đáp lại cũng thật nhiệt tình, chàng đút lưỡi vào miệng nàng, nàng đón nhận và cũng đưa lưỡi mình sang miệng chàng. Lệnh Hồ Xung bắt đầu hôn xuống cổ nàng, vai nàng, nàng vòng tay vuốt ve tấm lưng trần rắn chắc của chàng một cách đê mê. Chàng úp mặt vào giữa hai bầu vú trắng nõn nà, căng tròn của nàng, hai tay mân mê, xoa bóp đều đều, miệng nút liên tục núm vú đỏ hồng của nàng.
- Ôi, Lệnh Hồ…sư huynh... - nàng rên lên
Lệnh Hồ Xung không nói gì, chàng tiếp tục bú quả đào tiên này thật say sưa. Nghi Lâm thích quá, nàng xoa xoa tóc chàng, ghì đầu chàng vào vú mình như muốn được bú nhiều hơn nữa. Bên dưới, con cặc chàng cọ xát vào đùi nàng làm Nghi Lâm nhột nhạt và thèm khát cảm giác cái ấy đút vào *** mình. Tuy nhiên, chàng chưa nóng vội, chàng muốn tận hưởng từng ngõ ngách trên thân thể nàng, vì cũng một thời gian dài chàng không được làm chuyện đó. 
Quả thật, chỉ mới được bú vú thôi mà Nghi lâm đã rạo rực và sung sướng quá rồi, lúc này nàng cảm thấy toàn thân bồng bềnh như đang ở cõi tiên vậy, như đang say rượu, Nghi Lâm thực sự đã ngây ngất. Sau khi "chăm sóc" vú xong, Lệnh Hồ Xung chuyển xuống bụng nàng bằng những nụ hôn và le lưỡi liếm rốn nàng. Eo thon nên bụng nàng phẳng lì, nhỏ gọn. Bàn tay chàng vuốt ve bắp đùi nàng, bắp đùi trắng phau, mịn màng và thon dài thật tuyệt vời. Lệnh Hồ Xung liếm xuống mu *** đầy lông của nàng, liếm từ hai bên háng xuống mép *** Nghi Lâm vẫn còn đầy tinh dịch của chàng nhưng chàng mặc kệ.

Như có một luồng điện chạy khắp người nàng, Nghi lâm tê tái và ngây dại khi lưỡi Lệnh Hồ Xung chạm vào *** nàng, nó ngoáy ngoáy vào trong khiến nàng nhột nhạt và nứng cực độ. hai bàn tay nàng hết xoa đầu chàng lại dang ra, cố gắng bấu chặt lấy nền nhà nhằm giải tỏa bớt cơn nứng này. Nàng rên rĩ:

- Ôi, sướng quá... ôi sư huynh, huynh làm gì mà muội sướng thế này... tiếp đi, nữa đi... ôi trời ơi... aaa
- Soatttt... soạttttt - Đáp lời nàng chì là những tiếng sột soạt do lưỡi chàng liên lục liếm *** nàng
Biết nàng đã quá nứng và sẵn sàng làm bất cứ điều gì, Lệnh Hồ Xung ngồi dậy, quỳ gối trên giường và chĩa thẳng cu vào mặt nàng và nói:
- Tiểu sư muội, liếm cu huynh đi nào
Nghi Lâm mở mắt ra, thấy cái dương vật không lồ bóng lưỡng, đỏ ửng và đang cương cứng ngay sát mặt mình, chạm vào gò má nàng. Nghi Lâm nhắm mắt, không ngần ngại, nàng từ từ há miệng ra ngậm chặt con cặc của Lệnh Hồ Xung vào miệng rồi mút nhẹ
Lệnh Hồ Xung từ từ ấn sâu cu chàng vào cái miệng nhỏ xíu. Cảm giác ấm ấm, mềm mại bao trùm lấy đầu cu khiến chàng thực sự ngây ngất, chàng muốn xuất tinh lập tức nhưng Lệnh Hồ Xung đã kìm lại được, không thể đầu hàng sớm thế này. Một lúc sau, toàn bộ con cu đã vào sâu trong miệng nàng.
- Ummm ... mmmm – Nghi Lâm ú ớ vì cặc chàng vào gần cuống họng mình, mùi tinh dịch xông lên mũi khiến nàng hơi buồn nôn. Tuy vậy, nàng cũng cố gắng hết sức để phục vụ bạn tình, người con trai mà nàng có cảm tình ngay từ lần gặp đầu tiên. Nghi Lâm mút nhè nhẹ, đều đều

- Ôi... Nghi Lâm tiểu sư muội, muội làm ta sướng quá - Chàng rên rỉ.

Sau đó, chàng đưa 2 tay lên giữ lấy cằm nàng rồi từ từ rút cu ra, ra gần hết lại ấn vào. Lúc đầu còn chậm chạp, sau đó nhanh dần, nhanh dần. Cu chàng ra vô trong miệng nàng như ống bơm xe đạp. Còn Nghi Lâm, khi quen dần nàng cũng cảm thấy không còn khó chịu nữa, mà còn thích thích cảm giác "dâm loạn" này, nàng hưởng ứng khá nhiệt tình, mỗi khi chàng vào sâu, nàng nút vài cái thật mạnh trước khi nó được kéo ra. Nàng chu miệng nút thiệt nhiều đầu cu chàng. Chừng 5 phút sau, Lệnh Hồ Xung giữ chặt đầu Nghi Lâm và rùng mình xuất tinh ào ạt, luồng tinh dịch bắn thẳng vào sâu trong miệng khiến nàng buộc phải nuốt gần hết. Tinh dịch nhiều đến nỗi chảy tràn ra khóe miệng nàng. Nghi Lâm đẩy cu chàng ra, thở hồng hộc và ho sặc sụa vì hơi ngộp, nàng muốn khạc ra nhưng đã lỡ nuốt khá nhiều...

Bất ngờ, Lệnh Hồ Xung nằm trên người nàng, khéo léo điều khiển con cu đút vào sâu trong *** nàng. Chưa kịp chuẩn bị, Nghi Lâm nấc lên trong cơn sướng bất ngờ này. Chàng nhịp đều đặn, liên tục làm nàng sướng mê tơi, nàng uốn éo và ưỡn người, ôm chặt lấy chàng để tận hưởng khoái lạc của cuộc truy hoan mới này. Cả hai quấn chặt lấy nhau và chàng lại xuất tinh ồ ạt vào *** nàng. Mệt nhoài, nàng thấy chàng đã thỏa mãn nên xua tay ra hiệu dừng lại. Nàng đã quá mệt mỏi. Ngoài trời lúc này cũng đã tối xẩm rồi, nàng nhắm mắt thiếp đi trong cơn hoan lạc, sung sướng và rã rời... Lệnh Hồ Xung thấy vậy cũng nằm bên cạnh và ngủ thiếp đi.

Đêm đó, Lưu Chính Phong ra ngoài sân, ngắm nhìn bầu trời đầy sao, trong long ưu phiền thấy rõ trên khuôn mặt ông, ông lo lắng không biết đại hội rửa tay chậu vàng của mình có trở ngại gì không? Tất cả những hình ảnh tốt đẹp của ông và Khúc Dương cùng đàn ca thổi sáo năm xưa ùa về khiến lòng ông lâng lâng những cảm xúc khó tả. Một tấm áo bào choàng lên người làm ông giật mình, quay mặt lại, thì ra đó là người vợ xinh như hoa như nguyệt đã đồng cam cộng khổ cùng ông suốt mấy chục năm qua, Lưu phu nhân Băng Tâm:

- Không phải ta bảo nàng đưa các con về quê sao?
- Đáng lẽ đi được nửa đường rồi, nhưng nghĩ kỹ lại quyết định quay về, cho dù nói thế nào, thì người một nhà phải cùng nhau…
- Nàng biết rõ đời này của ta chưa từng có giây phút nào vui sống thực sự, từ nhỏ sư phụ nói gì thì sẽ làm vậy, gia nhập võ lâm, không phải mong muốn của ta. Là một nhân sĩ võ lâm cũng không phải điều ta muốn. Bây giờ, ta chỉ muốn cùng người tri âm đàn một khúc nhạc thôi, nhưng đến cả ước mơ nhỏ bé như vậy ta cũng không có cách nào thực hiện được
- Ta không biết quyết định này có phải là sai không, lỡ có mệnh hệ gì…/ Không có bất trắc, sẽ tốt thôi, cả nhà chúng ta cùng Khúc sư huynh sẽ ở bên nhau, đó sẽ là điều tốt nhất... – Băng Tâm vội và chặn ngang lời nói của chồng mình. – nếu sông thì cùng sống, còn chết sẽ cùng chết. – Nàng tiếp tục.

Lưu Chính Phong nắm chặt tay vợ mình, lòng đẩy cảm kích:

- Xin lỗi, đời này của ta không phải vướng chuyện võ lâm, thì là say mê với thế giới âm nhạc của bản thân, từ trước đến này chưa tưng thực sự quan tâm đến cảm xúc của nàng, yêu thương bảo vệ nàng, bây giờ lại muốn…
- Đừng nói nữa, tất cả đều là thiếp cam tâm tình nguyện, mỗi ngày được thấy chàng như thế này, suốt chục năm nay trong lòng đã mãn nguyện rồi.

Nàng xà vào lòng ông, ôm thật chặt để cảm nhận niềm hạnh phúc mà nàng có cảm giác nó đang rất xa vời. Hai người dìu nhau vào phòng ngủ với niềm hy vọng ngày mai, mọi sự đều thuận lợi. Do quá mệt mỏi vì suy nghĩ nhiều, chỉ một lúc sau là Lưu Chính Phong ngủ say như chết, nằm ngáy o o, ông không hay biết rằng vợ ông, Băng Tâm đã lặng lẽ đi ra khỏi phòng, theo lối cổng sau âm thầm đi vào trong rừng:

- Băng Tâm, ta ở đây.
- Khúc đại ca, muội…/ suỵt, khẽ thôi, có ai theo dõi nàng không?
- Hình như là không, mọi người ai nấy mệt mỏi, ngủ say hết cả rồi. Muội âm thầm đến đây không ai biết.
- Vậy là tốt, vậy là tốt.. Lưu hiền đệ thế nào, hắn ổn chứ?
- Tướng công muội hiện giờ cũng đã say giấc, có điều muội có linh cảm sẽ có chuyện chẳng lành vào ngày mai, muội sợ…muội sợ..

Nói tới đây, Băng Tâm nước mắt ràn rụa, đưa tay che mặt, khóc rưng rức, hai vai rung động, trong lòng nàng hoang mang rõ rệt. Khúc Dương nhìn thấy thương tâm quá, ôm nàng vào lòng, vỗ về:
- Băng Tâm, muội yên tâm, có ta ở đây rồi, ta nhất định sẽ bảo vệ cho gia đình muội. Chúng ta sẽ an toàn mà.

Hai người rời nhau định quay về, nhưng vừa đi được vài bước Băng Tâm quay lại gọi một tiếng “Khúc đại ca”, Khúc Dương cũng quay lại nhìn nàng như chờ đợi một điều gì. Băng Tâm đối diện chàng, da trắng toát nổi bật trên áo đen, trong xinh đẹp một cách não nùng. Khúc Dương bạo dạn tiến tới nắm lấy bàn tay trong suốt của nàng mà nói khẽ:

- Nàng giận bọn ta lắm phải không?

Băng Tâm đưa cặp mắt long lanh như nước hồ thu mà nhìn chàng một hồi. Rồi nàng mím cặp môi hồng lại và lắc đầu nhè nhẹ. Khúc Dương liền choàng tay ôm lấy thân người yểu điệu đó vào lòng. Nàng không đẩy chàng ra mà còn ngả đầu vào ngực chàng. Ôm người đẹp trong tay, lòng Khúc Dương như bay bổng trên non tiên. Bỗng nhiên chàng thấy cặp vai thon của nàng rung động khe khẽ. Ngạc nhiên nhìn xuống thì chàng thấy mặt nàng nước mắt đầm đìa, làm ướt đẫm cả khoảng áo trước ngực chàng. Chàng hoảng kinh, nâng cằm nàng lên, run run hỏi nhỏ:

- Băng Tâm…đưng sợ, đừng lo lắng…đã có ta ở đây.

Băng Tâm ngước mặt nhìn chàng, vẫn không nói một lời mà chỉ từ từ nhắm mắt lại. Hai giọt nước mắt khổng lồ ứa ra từ cặp mắt phượng, chảy lăn xuống gò má hồng. Khúc Dương nhìn xuống khuôn mặt đầy nước mắt đó mà không dằn lòng được. Chàng nâng cằm nàng cao lên một tí nữa rồi nhẹ nhàng hôn lên đôi mắt đẫm lệ, đẹp tuyệt vời của nàng. Nước mắt mặn chát thấm vào môi chàng làm chàng cảm thấy xót xa, và trong lòng hiểu rõ tại sao nàng lại âu sầu đến như vậy.

Thốt nhiên Băng Tâm mở mắt ra, nàng choàng cánh tay trắng nuột qua cổ chàng mà đặt cặp môi đỏ mọng trên môi chàng. Chàng hôn trả lại. Hai người lại hôn nhau, đắm đuối say mê. Vừa nút lưỡi người con gái đẹp như hoa như nguyệt, vừa ôm gọn trong lòng thân hình diễm tuyệt, Khúc Dương cảm thấy lòng lâng lâng, tim đập thình thịch. Và chàng liền nổi nứng lên, con cu cương lên cứng ngắc. Được Khúc Dương ôm sát vào người, Băng Tâm không thể không nhận thấy miếng gân to lớn đang đội quần của chàng lên mà đẩy vào khoảng thân thể giữa hai đùi nàng. Và ngay lúc đó, tự dưng nàng lại làm một hành động táo bạo khác: nàng đưa tay xuống mà nắm chặt lấy con cu cương nứng của chàng. Được nắm cu, Khúc Dương sung sướng đến độ chàng rùng mình luôn mấy cái. Tuy qua làn vải, nhưng chàng đã cảm thấy rõ cái mềm mại, ấm cúng của một bàn tay con gái bó chặt chung quanh con cu nóng hổi của mình. Coi đó là một dấu hiệu khiêu khích, Khúc Dương liền làm tới luôn. Chàng nhả lưỡi nàng ra rồi cầm hai vạt áo của nàng mà giật tung qua hai bên. Tức thì một khoảng ngực trắng tinh hiện ra ngay trước mắt chàng. Hấp dẫn hơn là giữa vùng ngực đó có hai núm vú đỏ hồng, nếu nhìn vào, không ai tin rằng nàng là phụ nữ đã có chồng con. Vùi mặt vào giữa hai bầu vú thơm tho, Khúc Dương nghĩ ngay tới những việc mà chàng phải làm để thỏa cơn dâm nứng đã lên tới cao độ. Nhưng Băng Tâm hình như còn sốt ruột hơn cả chàng, nàng nhanh chóng đẩy Khúc Dương nằm ra đất, Khúc Dương mỉm cười nhắm mắt chờ đợi. 

Băng Tâm đặt tay ngay lên bụng chàng, bàn tay êm dịu đó từ từ di chuyển lên tới ngực, tới cổ, rồi dừng lại ở môi chàng. Ôi, những ngón tay thật mềm mại và ấm áp, bàn tay rời miệng, xoa lên má chàng và thay vào đó là một cặp môi mềm ấm hơn đặt ngay lên môi chàng. Hoá ra nàng đã cúi sát xuống mặt chàng mà hôn lên môi chàng, hơi thở thơm tho của nàng phà cả vào mặt chàng. Hành động này của nàng thật là kích thích vô cùng. Tuy nhắm mắt không nhìn thấy gì, nhưng cái cảm giác của một bàn tay ấm áp trên má, một cặp môi mèm mại trên môi, một hơi thở thơm tho trên mũi làm chàng ngây người đi, Khúc Dương tưởng tượng bàn tay trắng muốt của Băng Tâm, cặp môi đỏ hồng của nàng, khuôn mặt kiều diễm của nàng, cả ba đang vuốt ve, hôn hít, bao phủ mặt mình thì đầu óc chàng nổ bùng lên với muôn vàn ánh pháo bông. Chàng lịm người, mê say như đang sống trên cõi tiên. Vừa nút lưỡi Băng Tâm, tuy tâm thần Khúc Dương duờng như phiêu diêu nơi miền cực lạc. Khúc Dương ghì sát đầu nàng xuống thêm nữa, để môi chàng dính chặt thêm vào môi nàng, để lưỡi chàng quấn quyện, xục xạo sâu thêm trong miệng nàng. Chàng say mê bú nút bờ môi, cuống lưỡi của người phụ nữ đẹp như tiên này. Sau một màn hôn môi nút lưỡi tưởng như không bao giờ dứt, môi của hai người vừa mới rời nhau ra. 
Chàng xoay người định ôm nàng vào lòng thì Băng Tâm đã ngồi dậy. Chàng nghe tiếng quần áo sột soạt thật nhanh. Và trước khi chàng biết chuyện gì đã xẩy ra thì nàng đã trườn người nằm luôn lên người chàng rồi. Khúc Dương lạnh mình: người nàng hoàn toàn lõa thể! Sự cọ xát với một thân thể trần truồng của Băng Tâm bỗng dưng làm người chàng nóng bừng lên. Bỗng nhiên chàng cảm thấy luống cuống trước hành động táo bạo của nàng. Chính vì vậy mà chàng không dám vọng động, chỉ nằm yên mà không dám sờ mó trên cái thân thể trần truồng đó.

Ngay lúc đó, Băng Tâm làm thêm một hành động táo bạo khác làm chàng nín thở. Nàng đưa tay lần vào người chàng mà cởi bỏ quần áo chàng ra. Phải chăng nàng thấy Khúc Dương vẫn nằm thụ động sau khi nàng tự thoát y nên nàng phải làm tới luôn? Vì thế mà nàng tuột quần áo của chàng một cách vội vã như nàng đã vừa làm với chính nàng. Khúc Dương “ngoan ngoãn” trườn tay cho nàng thoát áo và co chân cho nàng tụt quần mà không nói một lời. Cởi quần chàng xong là bàn tay Băng Tâm lướt nhẹ trên bắp chân chàng, lên tới đầu gối, kéo lên đùi, rồi dừng lại ngay giữa háng chàng. Rồi không ngập ngừng, bàn tay mềm ấm đó nắm ngay lấy thân cu đang cương nứng của chàng mà bóp lại, sọc lên sọc xuống. Nàng mới sọc một vài lần là Khúc Dương đã thấy con cu của mình phồng lớn, cương cứng đến mức tối đa, dường như nó chưa bao giờ cương lớn đến như vậy, đến nỗi chàng cảm thấy nhức nhối đến độ không ngờ.

Và cuối cùng thì việc gì sẽ xẩy đến cũng đã xẩy đến. Nó xẩy đến trong lúc Khúc Dương vẫn chưa hết bàng hoàng. Nó xẩy đến một cách nhanh chóng khiến chàng tưởng mình đang trong mộng. Băng Tâm lại trườn người nằm lên trên người chàng rồi nàng làm một hành động một cách thuần thục, gọn ghẽ làm như nàng vẫn thường làm rất nhiều lần: tay nàng vẫn nắm chặt lấy con cu to cứng mà nhướng người lên mà đút đầu con cu đó vào ngay lỗ *** mình. Rồi nàng bỏ tay ra mà ngồi thẳng dậy khiến con cu cương dài chui thẳng ngay vào ***. Dưới sức nặng của người nàng, con cu đâm sâu tuốt vào lỗ, sâu tới tận gốc, thấu suốt tử cung.

Chỉ một động tác giao cấu tiên khởi đó thôi là cả hai người đều chịu không nổi mà há miệng ra để hét lên một tiếng thật lớn. Nhưng cả chàng và nàng đều vội gằn lại để khỏi phải bật lên tiếng thét trong đêm tối câm lặng giữa rừng sâu thanh vắng. Khúc Dương chỉ nghe Băng Tâm rú lên một tiếng “Ô...” ngắn ngủi rồi im bặt ngay thì chàng biết nàng đã cắn môi ngậm miệng cố dằn lại tiếng la thẳng thốt. Riêng chàng thì chàng phải nghiến chặt răng lại cố chặn tiếng kêu sướng khoái trong cổ họng. Và cũng chỉ có thế thôi là chàng đã sung sướng đến mất hồn rồi.

Sau một cái đụ đầu tiên sâu tuốt vào ***, Khúc Dương biết chắc là Băng Tâm sẽ đau đớn bởi cái kích thước của con cặc đang nong rộng lỗ ***vì chàng cảm thấy rõ ràng con cặc chàng đang bị *** nàng bó chặt lại, vách *** nàng bám chặt vào thân cu, khiến cho chàng cũng cảm thấy nhức nhối lạ thường. Nhưng không! Nàng hình như không màng đến cơn đau đớn vì rõ ràng Băng Tâm không chần chừ để giảm cơn thốn mà nàng còn hẩy mông liên tục, cưỡi lên người chàng dồn dập như đang ngồi trên lưng ngựa vậy. Nàng nằm bẹp trên người chàng, hai thân thể trần truồng chồng lên nhau, mà dập *** xuống cặc Khúc Dương liên miên bất tuyệt. Nàng không để *** nàng nhả hết con cặc ra mà luôn luôn để *** mình bóp chặt vào khúc thịt đó. Khi nàng nẩy mông lên, nàng chỉ cho con cặc rút ra khỏi *** một tí rối nàng lại dập hông xuống ngay, làm cho con cặc lại mất hút đi vào trong lỗ ***. Động tác hẩy lên thì rất ngắn, và dập xuống thì rất mạnh. Nhịp độ đều đặn mà dồn dập, không ngừng. Khúc Dương nằm yên, để mặc cho nàng hùng hục trên người mình. Chàng nhắm mắt mê man hưởng thụ cái sướng khoái đang tăng dần theo nhịp đụ.

Một lúc sau, Băng Tâm không nằm trên người Khúc Dương nữa mà nàng ngồi lên, chống hai tay lên ngực và quì hai chân ngang bên hông chàng mà đụ chàng. Nàng nhổng mông lên mà đụ xuống cặc chàng bằng cả sức nặng của thân người khiền cho mỗi cú đụ xuống là mỗi lần con cặc đâm thật sâu vào ***. Và khác lúc nãy, mỗi lần nàng chổng mông lên cao là nàng cố ý để cho *** mình nhả con cặc của chàng ra gần hết, tới tận đầu cu; vì thế khi nàng đụ xuống, *** nàng lại bắt đầu ngậm hết con cu, bắt đầu từ đầu cu cho tới thân cu, cho tới khi nó lút tới tận gốc cu. 

Nằm dưới, Khúc Dương dường như nghẹt thở. Con cặc của chàng được *** nàng bóp ngặt, chà xát, bú vắt, lúc thì bị kéo dài ra, lúc thì bị bẹp dúm lại khiến cơn khoái lạc cứ càng tăng lên, không biết đến lúc nào mới hết sướng. Ban đầu chàng còn nằm yên cho Băng Tâm chủ động cưỡi, nhưng rồi một lúc sau thì chàng tự động nhồi nhắp, sàng sê theo nhịp độ đụ đéo của nàng. Chàng đưa hai tay lên mà bám vào hai bờ mông của Băng Tâm mà xoa, mà bóp, mà vần, mà đưa đẩy lên xuống, phụ nhịp cho màn hành dâm dữ dội của nàng trên người chàng.

Một lúc sau, dường như đã thầm mệt, Băng Tâm nằm dẹp xuống người chàng, vậy mà nàng vẫn đụ không ngừng xuống cặc của chàng. Bất chợt nàng ôm cứng lấy người chàng Nàng ngừng đụ và kẹp thật chặt hay chân vào hai bên hông của chàng mà thở hổn hển như người sắp chết đuối được cứu vớt lên bờ. Rồi tiếng hổn hển đó được thay bằng một tràng tiếng rên rỉ như kêu than, thổn thức. Nàng đã đạt tới cực đỉnh của sự sướng khoái rồi!

Từ nãy tới giờ Khúc Dương chỉ nằm thụ động, mặc cho Băng Tâm là chủ trong màn làm tình, nhưng khi chàng thấy nàng cứng người mà rên trên người mình thì chàng biết là nàng đang trong cơn cực khoái thì chàng mới bắt đầu hành động. Chàng đưa một tay lên kéo mặt nàng về hướng mặt mình rồi đưa lưỡi mình vào cái miệng đang mở tròn vo mà xục xạo, tìm lưỡi nàng để nút. Một tay kia thì chàng đưa lên ngực nàng mà xoa bóp, vân vê không ngừng trên hai bầu vú căng tròn. Dưới hạ bộ, tuy bị kẹp cứng, nhưng chàng cũng cố hẩy lên xuống, nắc con cặc đang cương nứng đến mức tối đa vào *** nàng.

Khi thấy cơn sung sướng đang dâng lên tới tột đỉnh thì Khúc Dương đưa cả hai tay xuống mà nắm lấy bờ mông trần trụi của Băng Tâm. Ngoài cái ấm áp và cứng cáp của cặp mông, chàng còn cảm thấy hai tay mình trơn nhợt vì dâm khí. Chàng không ngờ nàng lại có thể tiết ra nhiều nước nhờn đến thế. Chàng bám lấy cái mông đít ướt đẫm, trơn lu như được bao phủ bởi một lớp dầu mà nắc không ngừng vào cái lỗ cũng ướt đẫn không kém đó. Và chỉ sau một thời gian ngắn là chàng cũng cứng người ra, xối xả xuất tinh, bơm ngay từng vũng tinh trùng đượm đầy khoái lạc vào trong người nàng.

Hai thân thể trần truồng cuốn lấy nhau mà thở. Cuộc làm tình dai dẳng và dồn dập sau cùng cũng chấm dứt, với cả hai đều sung sướng tột cùng. Có lẽ đây là cuộc làm tình ướt át nhất từ trước đến giờ của cả hai người.

Sau cùng, Khúc Dương cũng nâng nàng dậy, đặt lên môi nàng một nụ hôn nồng nàng rồi ân cần mặc lại quần áo cho nàng, hai người mỗi người đi một hướng, chàng thì đi sâu vào trong rừng còn nàng thì hướng về phủ Lưu gia. Băng Tâm vừa thất thểu đi ra khỏi rừng thì phía sau có một cánh tay rắn chắc ôm chặt lấy eo nàng kéo sát vào người hắn, một bàn tay cầm một chiếc khăn tẩm thuốc mê bịt chặt lấy miệng nàng khiến cho Băng Tâm chỉ kịp kêu ú ớ vài câu rồi ngất lịm…

Sáng sớm hôm sau, Lệnh Hồ Xung giật mình tỉnh giấc, chàng sực nhớ hôm nay là đại lễ rửa tay chậu vàng của Lưu Chính Phong sư thúc, chàng gọi Nghi Lâm đang ú ớ trong cơn mê dậy, hai người mặc quần áo rồi đi ra khỏi ngôi miếu hoang:

- Nghi lâm tiểu sư muội, chúng ta đã ở bên nhau nhiều ngày rồi, cám ơn những ngọt ngào mà muội đã dành cho ta, nhưng muội bỏ đi như vậy, sư phụ muội nhất định rất lo lắng, hay là muội hãy trở về đi, chúng ta tạm thời xa nhau đã, có được không?
- Không được, một mình huynh ở đây, không ai chăm sóc, muội không thể ỏ đi được. Những gì đã giành cho huynh muội không an hận và cũng không cần huynh báo đáp, nhưng muội phải đợi cho vết thương của huynh lành hẳn đã. – Nghi Lâm nói rất rõ ràng.
- Hay là thế này, muội hãy đến nhà Lưu sư thúc đi, lặng lẽ nói với tiểu sư muội của ta và các sư đệ của ta nữa, bọn họ sẽ tới chăm sóc ta.

“Thì ra, huynh ấy muốn tiểu sư muội của huynh ấy tới ở cùng” Nghĩ đến đây, Nghi Lâm thấy tức tưởi, hóa ra trong lòng Lệnh Hồ Xung vẫn chỉ có một mình sư muội của chàng, tủi thân, hai hàng lệ nàng cứ ứa ra, Lệnh Hồ Xung thấy chột dạ:

- Sao…sao muội lại khóc?
- Muội..muội…
- Ta nói thật với muội nhé, thật ra ta chỉ là một nam nhân bình thường, ta có rất nhiều nhược điểm, vừa thích uống rượu, đánh nhau, ngoài ra ta còn rất thích các tiểu cô nương xinh đẹp, nên muội đừng có quá thích ta. Muội nên đi đi.
- Muội không thể đi được, huynh là ân nhân của muội, muội không thể ỏ mặc huynh như vậy được.
- Được rồi được rồi…ta cho muội ở cùng, với một điều kiện.
- Việc gì?
- Từ nay về sau đừng có khóc, chỉ được cười thôi, nghe chưa, còn nữa, muội dâng hiến cho ta, ta rất cảm kích, nhưng lòng ta thực sự vẫn chỉ có một mình tiểu sư muội của ta thôi, ta không muốn nói dối muội, mong muội sẽ hiểu.
- Muội…muôi…
- Muội muội cái gì nữa, đi thôi. Ta đói rồi, tìm chút gì ăn đi.
- Lệnh Hồ sư huynh đợi muội với…

Lưu Chính Phong trở dậy, không thấy vợ đâu, nghĩ nàng đi chuẩn bị vài thứ nên cũng không hỏi gia nhân nữa, ông đi ra đại sảnh, các bậc anh hùng cũng đã có mặt gần hết ở đó, người ra người vào tấp nập. Đại lệ được chuẩn bị rất kỹ càng, mọi thứ đầy đủ, mọi người cũng đã tới đầy đủ. Lưu Chính Phong bước lên đàn, trịnh trọng nói:

- Các vị tiền bối đồng đạo đường xa tới đây, trong lòng Lưu Chính Phong thực sự cảm kích vô cùng, thiết nghĩ chắc các vị đã biết huynh đệ ta hưởng ân huệ của triều đình, làm một chức quan nhỏ, thường có câu hưởng lộc vua phải trung với vua, đi lại trong giang hồ phải nói đến nghĩa khí, việc của quốc gia, nhất định phải tuân theo phép công, sau này hai phía nếu có xung đột mâu thuẫn không tránh được làm huynh đệ khó xử, nên từ nay về sau, Lưu Chính Phong rửa tay chậu vàng rút khỏi giang hồ, đương nhiên các vị ngồi đây nếu như đến thành Hành Dương thì vẫn là bằng hữu của Lưu mỗ, chỉ có điều, ân oán giang hồ, từ nay về sau đều sẽ không liên quan đến Lưu mỗ nữa

Sau khi nói xong, Lưu Chính Phong tạ lễ với mọi người rồi quay về phía bàn thờ tổ tiên của phái Hành Sơn, quỳ xuống và tạ lễ:

- Đệ tử Lưu Chính Phong được ân sư nhận làm môn hạ, truyền thụ võ công chưa thể làm vinh danh phái Hành Sơn vô cùng hổ thẹn, vừa may bản môn có Mạc sư huynh chủ trì, Lưu Chính Phong tầm thường vô dụng thêm cũng không nhiều, bớt cũng không ít, từ nay về sau, Lưu Chính Phong rửa tay chậu vàng nhưng nhất định không dùng võ công được truyền thụ trong con đường thăng quan tiến chức. Nếu vi phạm lời thề, thì sẽ như thanh kiếm này.

Dứt lời, ông đừng dậy rút thanh kiếm ra khỏi bao để trên bàn thờ, dùng nội công truyền vào tay rồi chặt một cái, thanh kiếm nát vụn thành từng mảnh. Một gia nhân bưng một chiếc chậu bằng vàng đựng nước suối trong vắt đến bên bàn, Lưu Chính Phong bình thản đi đến ông vừa định thò tay vào chậu, chưa kịp rửa thì một tiếng nói vang lên “hãy khoan” làm ông có càm giác không an lành, xem ra điều mà ông lo lắng sắp thành sự thật. Từ bên ngoài cổng, ba người của phái Tung Sơn bước vào, một người ở giữa, cũng chính là người vừa cất tiếng nói lên, ông ta là Phí Bân, cầm lá cờ của Minh chủ NNKP Tả Lãnh Thiền và lên tiếng:

- Lưu sư huynh, tiểu đệ nhận mệnh lệnh của Tả minh chủ, mời Lưu sư huynh tạm thời hoãn lại đại lễ rửa tay chậu vàng.
- Hành động này của tả minh chủ rất hay, người tập võ chúng ta trọng nhất là nghĩa khí, tiêu diêu tự tại trong giang hồ, hà tất phải làm quan chứ, nếu như Lưu sư huynh rửa tay chậu vàng thì thực sự quá đáng tiếc rồi. Mong ông suy xét lại. – Định Giật sư thái lên tiếng ủng hộ hành động của Tả Lãnh Thiền mà không biết rằng bọn chúng cũng không có ý đồ gì tốt lành. Lưu Chính Phong lên tiếng:
- Năm đó NNKP chúng ta kết liên minh, ước định giúp nhau công thủ bảo vệ chính nghĩa trên giang hồ, cặp phải chuyện gì liên quan đến NNKP chúng ta mọi người nhất định phải nghe theo lời Minh chủ. Lá cờ này là do NNKP chúng ta cùng làm ra, nhìn thấy cờ như thấy Minh chủ, vốn dĩ không sai. Nhưng hôm nay, Lưu mỗ rửa tay chậu vàng, không hề làm trái đạo nghĩa giang hồ, cũng không còn quan hệ với NNKP nữa, vậy nên không thể tuân theo cờ lệnh, mong Phí sư huynh về chuyển lời với Tả Minh chủ Lưu mỗ không nhận cờ lệnh. Mong Tả minh chủ thứ tội
- Tả Minh chủ đã dặ dò rất kỹ, mong sư huynh tạm hoãn, đây cũng là muốn tốt cho sư huynh. – tên họ Phí đó tiếp tục lên tiếng khuyên can kèm theo hàm ý đe dọa, điều này khiến Lưu Chính Phong cũng rất bất bình.
- Điều này ta có chút không hiểu? Thiệp mời dự lễ rửa tay chậu vàng của Lưu mỗ đã cử thuộc hạ cung kính đưa đến phái Tung Sơn đầu tiên, còn có một bức thư dài. Nếu Tả minh chủ thực sự có ý tốt, vì sao không ngăn cản từ đầu? Đợi đến bây giờ mới đưa người đến cản trở, như vậy không phải khiến ta trước mặt anh hùng thiên hạ xuất ngôn phản ngữ làm trò cười cho mọi người sao?
- Tả minh chủ đã hạ lệnh, đại lễ rửa tay chậu vàng này, ta nghĩ hôm nay không thực hiện được rồi. – Hắn nói giọng đầy thách thức.
- Ngoài cờ lệnh, trước mặt Lưu sư huynh còn có Phí mỗ ta, lẽ nào muốn ta ra tay ngăn cản sao?

Lưu Chính Phong cười khẩy rồi quay lại nói với mọi người:

- Các vị, không phải Lưu mỗ nhất quyết làm theo ý mình, chỉ là Phí sư huynh đây ép người thái quá, nếu như Lưu mỗ ta bị võ lực khuất phục, sau này làm sao còn mặt mũi đứng trong thiên hạ nữa. Lưu mỗ đã tâm định, quyết không khuất phục.

Nói xong, ông tiếp tục thò tay vào chậu vàng định rửa, thấy vậy, gã họ Phí kia Dậm mạnh chân xuống nền gạch một cái, tức thì một nội lực rất mạnh được phát ra làm chiếc bàn đựng chậu vỡ thành mảnh vụn. Chậu vàng của Lưu Chính Phong rơi xoảng xuống đất. Hắn tiếp tục phóng tới, đánh một lực rất mạnh vào ngực ông làm Lưu Chính Phong lùi lại phía sau, cùng lúc đó, một số tùy tùng của hắn dẫn theo vợ con ông vào trong với lưỡi kiếm kề sát trên cổ. Bọn chúng mai phục toàn bộ sơn trang nhà ông, không cho ai rời khỏi đó nửa bước. Lưu Chính Phong uất ức quay lại lên tiếng:
- Phái Tung Sơn các người thật ép người quá đáng, nếu như hôm nay các người dám động đến một cọng tóc của người nhà ta, tất cả đệ tử phái Tung Sơn các người đều phải nát thây, muốn đối phó với các anh hùng hào kiệt ở đây thì hơi đề cao mình rồi đó.
- Phái Tung Sơn tuyệt đối không dám có lỗi gì với phái Hành Sơn, bao gồm cả anh hùng hảo hắn ở đây, bọn ta cũng tuyệt đối không dám đắc tội, bọn ta chỉ vì hàng trăm hàng vạn tính mạng đồng đạo trong võ lâm nên cầu mong Lưu sư huynh đừng làm đại lễ rửa tay chậu vàng. – Phí Bân tiếp tục cuồng ngôn.
- Chuyện rửa tay chậu vàng với tính mạng đồng đạo võ lâm thì có liên quan gì đến nhau, Phí sư huynh có quá lời không? – Định Giật sư thái ngạc nhiên hỏi
- Lưu sư huynh đang ở trong tuổi tráng kiện, địa vị trong võ lâm lại cực kỳ cao quý, sao lại bỗng nhiên muốn rửa tay chậu vàng? Tả minh chủ đã dặn dò mấy câu nhất định phải hỏi rõ, Lưu sư huynh và giáo chủ Ma giáo Đông Phương Bất Bại có âm thầm cấu kết không? – Câu hỏi của Phí Bân khiến mọi người giật mình hoang mang.
- Ngươi ngậm máu phun người, tại hạ cả đời này chưa tưng bao giờ gặp giáo chủ Ma Gáo, lấy đâu ra chuyện cấu kết với ông ta.
- Lời này của huynh e rằng có chút không hoàn toàn đúng sự thật rồi. Trong Ma giáo có mọt tên được gọi là Quang minh sứ giả tên là Khúc Dương. Không biết Lưu sư huynh có quen biết không?
- Không sai, Khúc Dương khúc đại ca, tại hạ không những quen biết hơn nữa còn là tri kỷ duy nhất là bằng hữu tốt trong đời tại hạ. – Lời thừa nhận thẳng thắn của Lưu Chính Phong làm cho mọi người xôn xao bàn tán.
- Bằng hữu tốt đến nỗi đem cả phu nhân của mình dâng cho hắn phải không? – Câu nói này làm Lưu Chính Phong giật mình, chẳng lẽ đêm qua Băng Tâm đã đi gặp Khúc đại ca, ông bình tĩnh đáp lại
- Đây là chuyện riêng nhà ta, huynh không cần phải bận tâm.
- Phải, ta không bận tâm, nhưng đêm qua bọn ta đã bắt được Lưu phu nhân đoan trang tiết hạnh đang tằng tựu với tên Khúc Dương đó trong rừng, có lẽ là hắn cũng sắp xuất hiện ở đây rồi.
- Tả minh chủ cho huynh hai còn đường tùy huynh lựa chọn. Một là hạn cho huynh trong một tháng giết chết Ma đầu Khúc Dương, còn không hậu quả thế nào ta nghĩ huynh tự phân tích được
- Ha ha ha, Phí Bân huynh phí lời rồi, Lưu mỗ ta tuyệt đối sẽ không làm ra những chuyện bán đứng bằng hữu đâu.

- Lưu sư đệ, sao đệ có thể giao du với người trong ma giáo? Đệ có biết hắn ta bụng dạ như thế nào không? – Định Giật sư thái lên tiếng
- Các vị, tại hạ và Khúc đại ca vừa gặp đã quen từ lâu, nhưng những trao đổi của chúng tôi đều là âm luật cầm tiêu, đàn ca thổi sáo, nhưng chuyện phân tranh trong giang hồ, bọn ta tuyệt đối chưa từng nói đến, các không thể có chuyện ta kết cấu với Ma giáo để làm hại đồng đảng võ lâm. Mong các vị minh xét.
- Huynh nói kết giao với Khúc Dương vì âm luật, chuyện này tả minh chủ đã điều tra rõ ràng từ lâu, Tả minh chủ nói Ma giáo ẩn chứa mầm họa, mấy năm gần đây vì NNKP rất hưng vượng, nên tìm trăm cách chống đối, kích động chia rẽ, hoặc dùng tài vật hoặc dụ dỗ bằng mỹ sắc, Lưu sư huynh trước nay ngôn từ hành động cẩn thận, vậy chúng mới sắp đặt đúng sở thích phái Khúc Dương dùng âm luật mà ra tay. Lưu sư huynh nên tỉnh táo một chút, đừng trúng phải gian kế của Ma Giáo.
- Lưu sư đệ, đệ là chính nhân quân tử, gặp phải kẻ tiểu nhân bỉ ổi, ta thấy hay là đệ cứ dùng một kiếm giết chết hắn đi. – Sư thái tiếp tục
- Lưu sư đệ, quân tử phạm lỗi có nhật nguyệt sáng soi, ai nấy đều biết biết lỗi mà sửa chính là điều thiện, NNKP chúng ta như cây liền cành tuyệt đối không thể chịu sự chia rẽ của Ma giáo. Làm tổn thương nghĩa khí đồng đạo. – Thiên Môn đạo trưởng lại lên tiếng khuyên can.
- Nhạc sư huynh, huynh là quân tử hiểu đạo lý, huynh thấy thế nào?
Lúc này, Nhạc Bất Quần mới lên tiếng:
- Lưu hiền đệ, nếu là bằng hữu thì rút đao tương trợ cho bằng hữu, cũng không nên nhíu mày, nhưng người họ Khúc trong Ma giáo rõ ràng là tiểu lý tàng đao, hắn bày mưu tính kế đánh vào sở thích của đệ, hạng người này mời là kẻ địch hiểm độc nhất. Hắn đang hại đệ tan nhà nát cửa thân bại danh liệt, ẩn chứa tâm địa hiểm độc, không thể nói hết được. Nếu hạng người này cũng có thể coi là bằng hữu, vậy hai chữ bằng hữu này há chẳng phải bị sỉ nhục sao?
Hắn tiếp tục:
- Cổ nhân có câu đại nghĩa diệt thân, thân còn có thể diệt huống chi là hạng người này. Đại ma đầu, đại gian tặc không thể làm bằng hữu.
Lưu Chính Phong lúc này bình tĩnh lên tiếng:
- Ban đầu Lưu mỗ và Khúc đại ca có những ngày tháng tương giao thì đã nghĩ đến sẽ có kết quả như ngày hôm nay. Cho nên hôm nay Lưu mỗ lựa chọn rửa tay chậu vàng trước. Chỉ là không ngờ chuyện này lại khó như vậy.
- Lưu sư huynh không cần nhắc khinh trọng, nếu ai nấy cũng như huynh, lâm trận trốn chạy vậy há chẳng phải mặc cho Ma giáo hoành hành trong giang hồ hay sao? Huynh muốn bỏ mặc mọi chuyện, vậy sao tên ma đầu Khúc Dương không đứng ngoài vòng? – Phí Bân lên tiếng phẫn nộ.
- Khúc đại ca cũng như ta, huynh ấy tuy không rửa tay chậu vàng, nhưng đã hạ lời thề độc sau này Ma giáo và NNKP dù xảy ra chuyện gì cũng tuyệt đối không nhúng tay vào, thậm chí đã nghĩ cách bù đắp hiểu lầm giữa hai bên. Đệ tử phái Hoa Sơn Lệnh Hồ Xung bị người ta đả thương tính mạng gặp nguy hiểm, là do Khúc đại ca dã ra tay cứu sống hắn.
- Cái gì, hắn thật đã cứu đại ca sao? – Nhạc Linh San giật mình lên tiếng.
- Chuyện đó có gì lạ, người trong Ma giáo lôi kéo ly gián chúng ta, nên chuyện gì bonjc húng cũng có thể làm được. Hắn bày trăm phương ngàn kế lôi kéo huynh thì cũng làm như vậy với những người khác. Thế nào Lưu sư huynh, tên Khúc Dương đó huynh có giết hay không? – Phí Bân lại lên tiếng giải thích và đe dọa.
- Đối với chuyện của Khúc Đại ca, ta đã nói một lần rồi, Phí huynh không cần phải phí lời.
- Nếu vậy, ta đành phải truyền tiếp lệnh của tả minh chủ, thanh lý môn hộ, diệt cỏ tận gốc, diệt trừ hậu họa, quết không dung tình.
- Ai dám diết sư phụ ta, thì phải bước qua xác ta trước. – Một đệ tử của Lưu Chính Phong bất bình lên tiếng.

Dứt lời, hắn và Phí Bân lao vào đánh nhau, chỉ một chiêu, tên đệ tử đó đã bị Phí Bân dùng kiếm đâm thẳng vào yết hầu lăn ra tắt thở. Lưu phu nhân kêu lên thất thanh:
- Vi Nghĩa, Vi nghĩa…
Lưu Chính Phong chạy đến ôm hắn dậy, nhưng không cứu kịp nữa, hắn đã lăn ra tắt thở. Quá tức giận, ông ném một chiếc ghế đẩu vào hắn, Phí Bân đánh một chưởng, chiếc ghế vỡ vụn ra, nhưng cổ hắn đã bị Lưu Chính Phong bóp chặt, cờ lệnh cũng bị ông cướp khỏi tay từ khi nào. Đủ thấy trình độ võ công của Lưu Chính Phong là vô cùng thượng thừa. Tất cả mọi người nín thở chờ đợi, không ai dám manh động. Đúng lúc đó, một tên nữa ôm con trai của ông đến buông lời đe dọa:
- Lưu Chính Phong, đừng làm bậy. Bằng không kẻ lớn người nhỏ của nhà ngươi đều phải xuống suối vàng. – Trong khi đưa trẻ vẫn luôn miệng gọi tên cha.
- Tên họ Đinh kia, người nào làm người nấy chịu, sao ngươi lại bắt cả nhà người ta làm con tin. – Định Giật sư thái bất bình lên tiếng.
- Lưu chính phong đã gia nhập Ma Giáo, hắn há chẳng phải bắt Phí sư đệ của ta làm con tin sao?
- Ta không bắt cóc ai cả, ta chỉ mong Tả minh chủ đồng ý cho cả nhà ta quy ẩn, tại sao chỉ có nguyện vọng đó thôi, các người cũng không cho ta toại nguyện.
- Tuyệt đối không được, nếu làm như vậy, người trên giang hồ há chẳng phải chê cười phái Tung Sơn của ta chịu sự uy hiếp của Lưu Chính Phong hay sao? Mau thả Phí sư đệ ra, nếu không đứng trách ta ra tay vô tình. 

Đúng lúc hắn rút kiếm nhắm hướng Băng Tâm đâm thẳng thì một bóng người bay vút vào trong, chỉ bằng hai ngón tay đa kẹp chặt thanh kiếm ở ngay trước yết hầu nàng, cứu thoát Băng Tâm khỏi cái chết trong đường tơ kẽ tóc. Người này không ai Khác chính là Khúc Dương, ông đã lao vào cứu nàng đúng như lời hứa đêm qua. Lưu Chính Phong thở phào nhẹ nhõm, lợi dụng lúc đó, Phí Bân thừa cơ hội, thoát ra và đánh lén Lưu CHính Phong một chưởng khiến ông bị thương khá nặng. Khúc Dương lao vút đến, một chưởng đánh hắn văng ra xa. Tên Phi Bân bị văng ra, ngã vào người Đinh sư huynh của hắn. Khúc Dương bất bình lên tiếng:
- Ha ha ha, các người xem, các người có đức hạnh gì, ở đây lạm sát người vô tội, còn nói danh môn chính phái, thật là một lũ khốn kiếp.
- Ngươi là ai? 
- Ta đi không thay tên, ngồi không đổi họ, đệ tử Ma giáo Khúc Dương
- Ha ha ha, ngươi đã đến rồi, cũng tốt, mọi người đã thấy rõ Lưu Chính Phong câu kết với người của Ma giáo như thế nào, hôm nay huynh đệ chúng ta sẽ thay trời hành đạo, trừ hại cho dân.
Vừa dứt lời, thì hai tên cùng hợp lực lao vào đánh nhau với Khúc Dương, cả ba người múa võ đấu trưởng lực suốt mấy chục hiệp mà vẫn bất phân thắng bại. Bọn họ đấu chưởng lực với nhau tiếng nổ vang khắp cả sơn trang. Do quá nửa nội ực trong người Khúc Dương đã truyền cả cho Lệnh Hồ Xung, nên bây giờ ông không còn được như trước, chỉ một lúc sau là ông đã bị bọn chúng đánh cho văng vào tường, ngã ra. Sẵn đà, cả hai tên lao đến định kết liễu tính mạng Khúc Dương, thì ông phóng ra ba cây trâm về phía đó làm bọn chúng sợ hãi tránh xa, ngay lập tức, Khúc Dương đứng dậy, ôm Lưu Chính Phong chạy bay ra khỏi nóc nhà hướng về phía rừng sâu. Bọn người của Phái tung Sơn thấy vậy hô hào mọi người đuổi theo, bỏ mặc những người còn lại ở nhà. Dư Thương Hải cũng đi theo, Lâm Bình Tri thấy vây định đuổi theo nhưng Nhạc Bất Quân đã ngăn cản lại. Dư Thương Hải dẫn đồ đệ đi theo một hướng khác, nhưng không phải là đường về phái Thanh Thành. Đồ đệ hắn thấy vậy hỏi:
- Sư phụ, chúng ta không phải về Thanh Thành sao? Tại sao lại đi về hướng ngược lại?
- Nhạc Bất Quần này mưu kế thâm sâu, hắn thu nhận Lâm Bình Tri, sao lại dễ dàng tha cho chúng ta, chẳng bao lâu nữa sẽ tìm chúng ta đòi người thôi.
- Sư phụ thật là cao minh, bọn chúng chắc không thể ngờ, sư phụ đã cho các sư huynh đệ nhốt hai vợ chồng hộ ở núi Thanh Thành rồi. 
- Đưa chúng dạo quanh các ngọn núi, cho các đồ đệ của ta hưởng thụ phu nhân của Lâm Chấn Nam, không phải rất thú vị sao? Ha ha – Hắn khoái trá cười lớn.

Tiếng cười chưa dứt khỏi miệng thì Nhạc Bất Quần đã xuất hiện:
- Dư quán chủ, xin dừng bước?
- Nhìn xem, người dẫn đường đã tới rồi, Nhạc chưởng môn có gì chỉ giáo?
- Vợ chồng Lâm Chấn Nam, song thân của Lâm Bình Tri tiểu đồ mà tại hạ vừa thu nhận đã bị kẻ gian bắt giữ, nay không biết đi đâu, mong dư quán chủ rộng lòng cho biết.
- Được, ta cho ông biết.
Vừa nói xong, Dư Thương Hải rút kiếm ra lao thẳng về hướng Nhạc Bất Quần, ngay lập tức, Nhạc Bất Quần cũng rút kiếm ra tiếp chiêu, hai người đôi tranh cả trăm hiệp, tung hết cả tuyệt kỹ ra giao đấu với nhau, đệ tử hai bên nín thở đứng nhìn. Căn bản Dư thương Hải võ công không cao bằng Nhạc Bất Quần nên bị đánh bại nhanh chóng. Thổ huyết ra miệng. Lục Hầu Nhi khoái trí nói:
- Dư Thương Hải, lần này ông biết sự lợi hại từ Tử Hà Thần Công của sư phụ ta rồi chứ?
- Dư quán chủ, chỉ cần ông chịu thả vợ chồng Lâm thị, ta có thể tha cho ông, đợi sau này Lâm Bình Tri học thành tài, sẽ tìm ông để trả thù. Không biết ý ông thế nào?
Biết không thể làm gì được, xem ra cũng không thể giữ hai vợ chộng Lâm thị lại, Dư Thương Hải đang định lên tiếng nói ra nơi giam giữ vợ chồng Lâm Chấn Nam thì đồ đệ của hắn chạy đến:
- Sư phụ…không hay rồi, vợ chồng Lâm thị bị Mộc Cao Phong bắt đi rồi, còn hại chết rất nhiều huynh đệ của ta nữa.
- Cái gì, ngươi nói cha mẹ ta… - Lâm Bình Tri chạy đến túm cổ áo hắn tra khảo, Nhưng Nhạc Bất Quần chạy đến can lại
- Bình Nhi, cứu người quan trọng, chúng ta mau đi ngăn lại. Đi

Sau đó ông kéo phái Hoa Sơn chạy theo hướng Mộc Cao Phong, bỏ mặc Dư Thương Hải với sự uất ức lên đến tận cổ.
Lúc này, Lệnh Hồ Xung và Nghi lâm đang dạo bước ở trong rừng, thì bỗng nghe đâu tiếng nhạc vào tai làm cho hai người thấy tò mò, tiếng nhạc do hai người tấu khúc, một người đánh đàn, một người thổi tiêu, vô cùng sâu lắng và truyền cảm. Lệnh Hồ Xung nghe mà vô cùng khoan khoái, chàng nói: 
- Tiếng nhạc này giống như cô dâu xuất giá vậy, thật là hay quá. Một người muốn đem cả cuộc đời minh giao cho người mà mình yêu, đương nhiên là hạnh phúc lắm.
- Vậy..Lệnh Hồ sư huynh, muội có thể đem cả cuộc đời muội giao cho huynh không?
- Không được – Lệnh Hồ Xung giật mình.
- Tại sao? 
- Vì muội không yêu ta, ta cũng không yêu muội, chúng ta hôm qua chỉ là để giải tỏa cảm xúc cho nhau thôi, muội hiểu không?
- Muội hiểu… - Nghi lâm nói mà mặt buồn rười rượi, nàng đã yêu Lệnh Hồ Xung thật lòng mất rồi, chứ không chỉ đơn thuần là cảm xúc xác thịt.
- Lệnh hồ sư huynh, sao âm thanh càng lúc càng lớn vậy?
- Chúng ta đi xem thử?

Hai người dẫn nhau lần theo phía phát ra âm thanh ngây ngất lòng người đó, đến một bãi cỏ trống, hai người nhìn thấy Khúc Dương và Lưu Chính Phong, Lệnh Hồ Xung nhận ra đó là ân nhân của mình còn Nghi Lâm biết người kia chính là Lưu Chính Phong, một người đánh đàn, một người thổi tiều, tâm hồn thật sảng khoái, quên hết mọi sự trắng đen thị phi trong giang hồ, thả hồn vào âm nhạc. Tấu song bản nhạc, Khúc Dương khoái trí lên tiếng:
- Trước đây lúc Kê Khang bị hành hình, dạo đàn than thở, từ đó Khúc Quảng Lăng Tán của y trở thành tuyệt khúc, nhưng dù khúc nhạc này có tinh diệu tuyệt luân đến đâu, so với khúc nhạc hai chúng ta hợp tấu vẫn còn kém xa lắm. Nhưng mà bây giờ xem ra, tâm trạng của đệ và ta lại giống Kê Khang lúc ấy. Lưu hiền đệ, hôm nay với hai chúng ta, đại hạn đã đến, chúng ta sắp xuống suối vàng rồi, đệ có sợ không?
- Đời người ai mà không chết, tiểu đệ có thể cùng Khúc đại ca tấu xong khúc Tiếu Ngạo Giang Hồ này, đời này đã không còn hối tiếc nữa. Đáng tiếc, trên giang hồ này sẽ không còn khúc cầm tiêu này nữa.
- Đệ không cần phải buồn chán hay suy nghĩ quá nhiều, Khúc Tiếu Ngạo Giang hồ của chúng ta hợp tấu sau này nếu có người có thể giúp nó lưu truyền vĩnh cửu, thành khúc nhạc có một không hai, thì ta còn mong chờ gì nữa.

Lưu Chính Phong cười sảng khoái, tiến cười vừa dút thì cũng là lúc tên Phí Bân của phái Tung Sơn đuổi đến chỗ hai người, hắn từ từ đi đến và lớn giọng:
- Nếu không tiếc cũng không ân hận, vậy thì ngoan ngoãn chịu chết đi.
Lệnh Hồ Xung lắc đầu thở dài và nói với Nghi Lâm 
- Xem ra ta lại phải lo chuyện bao đồng rồi. Đợi ta một chút. – Sau đó chàng đi thẳng ra chỗ bọn họ.
- Vãn bối Lệnh Hồ Xung phái Hoa Sơn bái kiến tiền bối. – Chàng hành lễ với hắn.
- Thì ra là đại đệ tử của Nhạc Sư huynh, ngươi đến rất đúng lúc, giết dùm ta hai tên này. – Hắn chỉ vào Khúc Dương và Lưu Chính Phong. Lệnh Hồ Xung nhìn hai người hộ rồi nói:
- Tiền bối à, chúng ta là nhân sĩ chính nghĩa, không phân biệt trắng xanh đỏ đen gì mà giết người hình như không tốt lắm
- À, ta còn nhớ, tên yêu nhân họ Khúc đã từng ra tay cứu mạng ngươi. Ngươi cũng muốn cấu kết với chúng sao?
- Lệnh Hồ hiền điệt, chuyện này không liên quan đến ngươi, ngươi về trước đi. – Lưu Chính Phong lên tiếng nhưng Lệnh Hồ Xung vẫn tiếp tục
- Tung Sơn đại hiệp Phí Bân đỉnh đỉnh đại danh trên giang hồ, vãn bối nghĩ là chắc không bắt nạt người đang bị trọng thương cũng không có một tấc sắt trong tay đâu nhỉ, bằng không chính nghĩa hiệp đạo này với tà ma ngoại đạo có gì khác biệt. 
- Ngươi đừng cho rằng ngươi nói như vậy, ta sẽ không giết chúng. Ta cho ngươi biết ta giết hai người cũng là giết, giết ba người cũng là giết 
- Ô, vãn bối hiểu Phí tiền bối rồi, ý người là cả vãn bối người cũng muốn giết 
- Coi như ngươi thông minh.
- Phí tiền bối, khổ hải vô biên, quay đầu là bờ, vẫn đừng nên làm chuyện khờ dại thì hơn. – Nghi Lâm nghe hắn định giết Lệnh Hồ Xung thì giật mình chạy ra để can ngăn.
- Ngươi ở Phái Hằng Sơn, cũng định câu kết với Ma giáo sao? Vậy ta giết ngươi trước.
Hắn rút kiếm lào về phía hai người, Cả Lệnh Hồ Xung và Nghi Lâm cùng rút kiếm ra đối phó với hắn, tất nhiên cả hai người đều không thể là đối thủ của Phí Bân nên nhanh chóng bị hắn đánh văng ra xa, một người ngã xuống còn người kia bay về phái hai vị tiền bối và được họ đỡ, ngay lập tức cả Khúc Dương và Lưu Chính Phong cũng lao về phía Phí Bân đánh nhau, Lệnh Hồ Xung thì chạy đến bên đỡ Nghi Lâm dậy. Cả Khúc Dương và Lưu Chính Phong đều đang bị trọng thương nên cũng không phái đối thủ của hắn, chỉ vài chiêu thôi, hắn đã đánh cho hai người họ thổ huyết ra miệng rồi ngã sõng soài xuống đất rồi. Hắn lừ lừ đi đến dơ kiếm định kết liễu tính mạng của họ thì đúng lúc đó Mạc đại tiên sinh trưởng môn nhân của phái Hanh Sơn, sư huynh của Lưu Chính Phong đi đến, ông dùng nhị kéo âm thanh ai oán não nũng và đầy tang tóc. Phí Bân thấy vậy quay lại:
- Ta còn tưởng là ai có nhã hứng như vậy, hóa ra là Tiêu Dương da vũ Mạc đại hiệp. – Mạc tiên sinh cười lớn và hỏ:
- Phí huynh đệ, Tả minh chủ có khỏe không?
- Tả minh chủ rất khỏe, Mạc đại tiên sinh, Lưu Chính Phong của quý phái câu kết với Ma giáo bất lợi với NNKP chúng ta ông nói có nên giết hay là không giết?
- Nên giết, nên giết. – Câu nói của Mạc Đại khiến tất cả bọn họ đều ngỡ ngàng, không lẽ một quân tử như ông cũng không phân biệt được thị phi trắng đen, hay là sợ phải đối đầu với Tả Lãnh Thiền. Phí Bân thấy vậy đắc chí lên tiếng
- Vậy thì phiền ông tụ minh ra tay thanh lý môn hộ đi/ Được 


Mạc tiên sinh đi qua Phí Bân đối diện với Lưu Chính Phong và Khúc Dương, hai người cùng nhắm mắt chờ chết, bất ngờ, ông rút thanh đoản kiếm nhỏ giấu trong tay ra, quay ngược lại, một nhát chí mạng đâm thẳng vào tim Phí Bân, nhanh đến nỗi hắn không kịp phòng bị, thanh kiếm nhỏ găm thẳng vào buồng tim của hắn. Trong sự ngỡ nàng của mọi người. Phí Bân đổ gục xuống chết không nhắm mắt, thật đúng là gieo gió thì gặp bão, quả báo đến ngay tức thì. Mạc tiên sinh tiếp tục kéo nhị, đi mất, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì. Lênh Hồ Xung nâng Nghi Lâm dậy, đến bên hai vị tiền bối. Khúc Dương lúc này lên tiếng:
- Lưu Hiền đệ, không phải đệ nói đại sư huynh của đệ luôn bất hòa với đệ sao? Tại sao vào thời điểm quan trọng, ông ấy lại ra tay tương cứu.
- Sư huynh đệ tính cách cô độc, khiến cho người ta khó mà lường trước được.
- Hai vị tiền bối, các vị không sao chứ? – Lệnh Hồ Xung lên tiếng hỏi han.
- Lệnh…Lệnh Hồ hiền điệt lúc nãy hai người ra tay tương cứu, hai người chúng ta bây giờ đã sắp xuống suối vàng, ở đây có một chuyện cần nói không biết cậu có đòng ý giúp bọn ta hay không?
- Tiền bối, xin cứ nói.
- Ta và Lưu hiền đệ rất yêu âm luật, hai chúng ta dùng hết nội công bình sinh hợp tấu một khúc Tiếu Ngạo giang hồ, khúc nhạc này coi như là cổ nhân không có sau chẳng còn ai. Khúc nhạc này nếu như không thể lưu truyền trong giân gian thì thật là đáng tiếc, cho nên ta nhờ cậy Lệnh Hồ công tử đem khúc nhạc này của chúng ta lưu truyền trên thế gian.
- Hai vị tiền bối yên tâm, vãn bối nhất định sẽ hết sức mà làm, quyết không phụ lòng hai vị.

Khúc Dương đem ra một cuốn sách và nói:
- Đây là bản hợp tấu của chúng ta, khúc nhạc tiếu Ngạo giang hồ, mong công tử có thể cất kỹ nó, đem khúc nhạc tuyệt thế này truyền lại cho đời, nếu gặp được người có duyên hiểu được nó. Thì hãy giao cho họ, hai chúng ta cảm kích bất tận. Nhưng mà công tử là đẹ tử danh môn chánh phái ta vốn không nên giao cho cậu, e rằng sẽ gây cho cậu nhiều phiền phức, như tình huống nguy cấp hôm nay. Nhưng không còn ai khác có thể tin tưởng, đành phải làm khó công tử vậy. Lệnh Hồ công tử, xin nhận của hai chúng ta một lạy.
- Hai vị tiền bối, xin đừng như vậy, tiền bối yên tâm, vãn bối nhất định sẽ làm được.
- Lưu hiền đệ, hôm nay tâm nguyện của chúng ta đã hoàn thành, có thể lên đường rồi.
- Khúc đại ca, xuống dưới đó, hy vọng vẫn có thể cùng huynh hợp tấu Tiếu Ngạo Giang Hồ.
Hai người cùng cất tiếng cười ha hả giòn tan, sảng khoái bất tận, tiếng cười của họ tan vào không gian, vang vọng khắp núi rừng, lúc tiếng cười của họ dứt, cũng là lúc họ trút hơi thở cuối cùng, trở về với cõi vĩnh hằng, xa lìa nhân thế. Không chút lo ưu phiền muộn. Lệnh Hồ Xung ngồi giữa thi thể hai người và tự thề với lòng mình, nhất định sẽ đem khúc nhạc Tiêu ngạo giang hồ của họ lưu truyền thiên cổ. 

Cùng lúc đó, Băng Tâm phu nhân chạy tìm đến nơi, nhưng đã quá muộn, nàng đứng nhìn thi thể họ, hai người đàn ông mà nàng yêu thương nhất trên đời đã ra đi mà không khỏi rụng rời. Đau khổ tột cùng, Băng tâm chạy đến bên xác hai người than khóc thảm thiết. Lệnh Hồ Xung và Nghi lâm không dám an ủi nàng vì hộ hiểu nỗi đau mà nàng phải chịu là quá lớn. Băng Tâm nhớ lại nhưng hy sinh của mình hóa ra vẫn không cứu vãn được tình thế mà còn gây cho nàng những vết nhục không thể nào tẩy rửa…'

Đêm đó, sau khi chia tay Khúc Dương trở về nhà, vừa ra khỏi rừng thì nàng bị một bóng đen tẩm thuốc mê bắt đi, những gáo nước lạnh thô bạo đã làm nàng tỉnh thuốc, Băng Tâm mở mắt, trước mặt nàng là một căn phòng rộng lớn, Băng Tâm bị trói chặt ở ghế, xung quanh nàng là những gã đàn ông hô hố mắt nhìn nàng với những ánh mắt thèm thuồng cháy bỏng, bị nước làm cho ướt hết người, bộ quần áo màu đen bó sát người nàng lại, để lộ ra những đường cong nhạy cảm thiêu đốt mọi ánh nhìn. Có tên vừa nhìn nàng vừa cho tay vào trong quần mà xục xục cặc, hành động vô cùng thô bỉ. Băng Tâm cả kinh hét lớn:
- Các người là ai, tại sao lại bắt ta.
- Lưu phu nhân, đêm hôm khuya khoắt, nàng đi vào rừng một mình là có chuyện gì vậy?
- Ta…ta…
- Ha ha, thôi không phải nói nữa, những chuyện xấu hổ của nàng bọn ta biết cả rồi, thật không ngờ Lưu Chính Phong và phu nhân của hắn lại đi câu kết với người của Ma giáo, nguy hại cho võ lâm lần này xem Tả minh chủ trừng trị các người như thế nào đây.
- Các người là người của phái Tung Sơn sao?
- Phải, lần này bọn ta phụng lệnh của Tả Minh chủ đến đay là để tiễn Lưu Chính Phong và Khúc Dương về trời. – Tên nói đó chính là tên dâm thần Phí Bân.
- Các người…các người hiểu lầm rồi, tướng công và tôi chưa từng phản bội NNKP, lần này huynh ấy rửa tay chậu vàng cũng là muốn đoạn tuyệt với giang hồ, tuyệt đối không có ý định làm phản, mong các vị tha mạng. – Nàng sợ sệt van xin.
- Vậy sao, vậy Lưu phu nhân giải thích thế nào về việc nàng vừa gian dâm với tên khốn Khúc Dương của Ma giáo trong rừng đây.
- Huynh ấy…huynh ấy là bạn tri kỷ của tướng công tôi, tuy là người của Ma giáo, nhưng hai người họ chưa từng bán đứng môn phái của mình, lần này họ chỉ là muốn cùng nhau đàn ca thổi sáo, du ngoạn giang hồ không màng thế sự, mong các vị niệm tình.
- Muốn ta tin và tha cho Lưu Chính Phong cũng được, nhưng nàng phải làm giúp bọn ta một chuyện.
- Chuyện gì vậy??

Hắn hất hàm một cái, một tên chạy đến bên ghế, cởi trói cho nàng rồi nâng nàng dậy, nhanh như chớp, hắn nắm lấy đai lưng của nàng kéo tuột ra, chưa kịp định thần thì “xoẹt” một cái, bộ váy màu đen trên người nàng bị hắn xé toạc ra làm đôi, để lộ ra tấm thân trần trắng ngà ngọc, nhanh như chớp, hắn tụt luôn quần của nàng xuống tận chân. Băng tâm lõa thể hoàn toàn, phơi bày tấm thân trần truồng trước một lũ đàn ông đực rựa. Nàng cuống cuồng lấy hai tay che ngực, hai chân quặp vào nhau để che giấu tối đa những bộ phận nhạy cảm trên cơ thể. Hành động xấu hổ cuống cuồng của nàng càng làm Phí Bân mỉm cười tự đắc, hắn từ từ cởi bỏ quần áo trên người ra đi đến trước mặt nàng, con cu của hắn lừng lững chĩa thẳng ra phía trước như thách thức. Một lũ lâu la xung quanh cũng nhanh chóng thoát bỏ y phục của mình ra chờ đợi tới phiên mình. Phí Bân nắm lấy vai nàng, dí người nàng quỳ xuống, con cặc của hắn lúc này ở ngay trước mặt nàng, mùi đặc trung của hắn xộc thẳng vào mũi làm Băng Tâm có cảm giác buồn nôn. Phí Bân cười ha hả nói:

- Muốn bọn ta tha cho Lưu Chính Phong cũng được, chỉ cần Lưu Phu nhân phục vụ bọn ta thật tốt, nếu vừa ý, ta sẽ tha mạng cho cả nhà nàng, nào, mau bú cu cho ta.

Dứt lời, hắn dí sát con cặc đến, chạm vào môi nàng, Băng Tâm không dám quay mặt đi, nhìn con cặc của hắn ve vãn quanh môi mình nàng rất tức giận, nhưng nghĩ tới hoàn cảnh nguy hiểm ngày mai của cả nhà, Băng Tâm đành nuốt nước mắt chịu nhục một lần, nghĩ đến sự hy sinh của mình nếu như đổi được bình an vô sự cho cả nhà cũng làm nàng cảm thấy không phải là không xứng đáng. Nghĩ vạy, Băng Tâm từ từ há miệng mình ra, đón con cặc của Phí Bân từ từ đưa đến. Băng Tâm ngậm chặt con cu của hắn mà mút thật mạnh. Bị sức mút mãnh liệt từ miệng nàng, Phí Bân rướn người lên, rên lên một tiếng, ấn cho cu mình đi sâu thêm vào họng của nàng. Sau đó, Băng Tâm ra sức bú cặc hắn liên tục, không ngừng. Hai tay nàng chủ động lúc thì xoa dái hắn, lúc thì ôm lấy hông hắn mà đẩy vào mặt mình, nàng muốn chấm dứt chuyện này thật nhanh chóng.

Hai tay Phí Bân lúc thì vuốt tóc nàng, lúc thì xiết lấy đầu nàng mà dí xuống hạ bộ. Một lúc sau, trong lúc con cu của hắn nằm sâu trong miệng của nàng, cặc hắn như to thêm ra, Băng Tâm cảm thấy nó chật cứng trong miệng nàng. Băng Tâm vội vã nhấc đầu mình lên để thở. Nhưng hắn đang lên cơn dâm nứng quá sức, ghì đầu nàng lại, đẩy đầu nàng xuống, để cho con cu mình tiếp tục dài ra đâm thẳng xuống cổ họng nàng làm Băng Tâm ú ớ trong miệng. Lũ lâu la thấy nàng đang khẩu dâm cho Phí Bân thì sung sướng vô cùng, nhưng chưa đến lượt nên không dám vộng động, có tên không chịu nổi xục cặc liên hồi, có tên còn xuất tinh xối xả, nhoe nhoét khắp căn phòng, bắn cả lên người nàng rồi thở dốc. Không chịu được nữa, hắn rút cu ra khỏi miệng nàng nghe “Pọc” một tiếng rồi vội vã bế nàng dậy ném “Phịch” một cái vào giường rồi vồ vào Băng Tâm hôn ngấu nghiến lên miệng nàng, bàn tay hắn bóp vú vàng một cách thô bạo, một tay hắn thò xuống móc *** nàng một cách không thương tiếc. Mặc cho Băng Tâm quằn người lên vì đau đớn. 

Hôn môi và bóp vú chán chê, hắn bèn dạng chân nàng ra để lộ ra chỗ ẩm ướt nhất của nàng hiện ra ngay trước mắt hắn. Không cầu kỳ, Phí Bân kê cặc hắn vào cửa mình nàng rồi nhấp mạnh một cú, cặc hắn đi ngập lút cán, vào tận tử cung nàng. Băng Tâm rú lên đau đớn, nhưng Phí Bân dường như không để ý đến hắn cứ nhấp phành phạch vào *** nàng một cách vô cùng thô bạo. Được chừng năm phút, hắn rú lên một tiếng như chó sói rồi xuất tinh xối xả vào *** nàng, trào ra cả hai bên mép. Sau đó, Phí Bân rút cặc ra khỏi *** nàng ngồi phịch ra ghế thở dốc với gương mặt thỏa mãn đê mê, mặc cho Băng Tâm nằm đó ê chề với hai hàng nước mắt lăn dài trên má. 

Thấy Phí Bân vừa rời khỏi người nàng, ngay lập tức có hai tên khác đang đợi sẵn lao tới, ập vào người nàng liền. Hai tên bắt đầu thay phiên nhau bóp vú, xoa ngực nàng. Trong khi tên này mơn man, rờ rẫm trên vú Băng Tâm thì tên kia, bạo dâm hơn, nhồi bóp, xoắn chặt bầu vú nàng, làm vú nàng lúc thì trắng bệt, lúc thì đỏ hồng. Băng Tâm đã quá mệt mỏi, nhắm nghiền mắt lại, để mặc chúng muốn làm gì thì làm. Xoa bóp chán chê trên ngực nàng, hai tên bèn luân phiên nhau liếm bú vú Băng Tâm. Một tên thì bú nhẹ lên đầu vú nàng, liếm chung quanh cái đầu vú hồng hồng rồi mút bầu vú nàng. Tên còn lại thì mạnh bạo hơn, cắn mạnh lên vú Băng Tâm, để lại dấu vết, rồi nhằn nhằn lên đầu vú nàng khiến nàng đau đớn, rên lên. Dầm vập trên vú ngực nàng một hồi, một tên đứng lên, cầm lấy con cu cương cứng mà đút luôn vô miệng Băng Tâm. Nàng không phản kháng mà cũng không còn hơi sức mà phản kháng, để mặc cho hắn đẩy cặc ra vô trong miệng mình. Trong khi đó tên kia không chờ được nữa, hắn kê con cu vào *** nàng mà nắc lia lịa vào đó. 

Trong khi hai tên kia đang dày vò Băng Tâm, Phí Bân đã đứng dạy, mặc quần áo và trở về phòng của hắn nghỉ ngơi, không quên dặn dò lũ kia chăm sóc cho nàng cẩn thận, giữ gìn sức khỏe để mai còn đến Lưu gia trang. Phí Bân đóng của phòng lại đi mất cũng là lúc tất cả bọn chúng vồ vào người Băng Tâm mặc cho nàng la hét van xin…

Trở về với thực tại, ngồi cạnh xác hai người đàn ông mà mình yêu thương nhất, Băng Tâm lúc này vẫn đang khóc nức nở, Lệnh Hồ Xung vỗ lên vai nàng định an ủi thì “Phập” một cái, Băng Tâm đã rút dao ra đâm vào bụng tự kết liễu đời mình. Lệnh Hồ Xung chỉ kịp đỡ nàng rồi hét lớn “Lưu phu nhân” nhìn máu chảy ra từ bụng nàng, biết không thể cứu được nữa, Lệnh Hồ Xung đau đớn vô cùng, trước khi nhắm mắt nàng chỉ kịp trăn trối môt câu “Tiểu đệ, hãy chôn ba chúng tôi bên cạnh nhau, như vậy là tôi đã mãn nguyện rồi” rồi cũng nhắm mắt xuôi tay. Ôm Băng Tâm trong tay, nhìn xác hai vị tiền bối, Lệnh Hồ Xung nhìn lên trời rồi hét lên một tiếng đầy buồn thảm.

Lệnh Hồ Xung và Nghi Lâm đào ba cái huyệt chôn ba người ở chung một chỗ nằm sâu trong rừng, sau khi xong xuôi, chàng dặn dò Nghi Lâm:

- Chuyện hôm nay đừng nói với bất kỳ ai, biết không? 
- Muội biết rồi, Lệnh Hồ đại ca.

Sau đó hai người cùng đi về hướng núi Hoa Sơn, trên đường đi, Nghi Lâm đã không cẩn thận để đánh rơi mất một túi thơm ở bên trong áo mình ra khỏi người, rơi xuống đường. (tiếp Phần 5)
-------------- Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10 - Phần 11 - Phần 12 - Phần 13 - Phần 14 - Phần 15  -----------------
Loading...