Loading...

"Truyện Sắc Hiệp" Tân Tiếu Ngạo Giang Hồ 18+ P5

Loading...
Truyện Sắc Hiệp Tân Tiếu Ngạo Giang Hồ 18+ P5
Lúc này, trời đã tối khuya, tại ba ngôi mộ xuất hiện một người, đó chính là Đông Phương Bất Bại, nàng nhìn tấm bia mộ của Khúc Dương mà đau đớn:

- Không ngờ Khúc hữu sứ lại rơi vào kết cục như thế này. Xem ra võ lâm trung nguyên sắp xảy ra một trận gió tanh mưa máu rồi. Về Hắc Mộc Nhai thôi.

Đi được vài bước, nàng dẫm lên một vật gì đó mềm mềm, nhấc chân ra và nhặt nó lên, nàng phát hiện ra đó là một túi thơm, lau bụi đi Đông Phương ngạc nhiên vô cùng, những hoa văn thêu trên túi đó vô cùng quen thuộc đối với nàng. Nàng bần thần nhớ lại chuyện của nàng gần hai mươi năm về trước, biến cố đã làm thay đổi cả cuộc đời nàng...

Đông Phương lúc đó tên thật là Đông Phương Bạch, một cái nên vô cùng nữ tính và xinh đẹ y như con người của nàng vậy. Nàng cùng cha mẹ và em gái cùng với một cậu quý tử mới sinh sống hòa bình trong một ngôi nhà nhỏ, lúc đó nàng mới mười sáu tuổi. Triều đình dột nát, cướp bóc hành hoành một ngày, bọn cướp ập vào ngôi làng của nàng cướp bóc, chép giết người ra và thanh niên, cưỡng bức phụ nữ, tất cả người dân trong nàng chạy đi tán loạn, cả nhà nàng cũng cuống cuồng đi chạy loạn, trong lúc sơ xuất, em gái nàng chạy đuổi theo một con thỏ đi ra khỏi xe, Đông Phương chạy theo để kéo nàng lại trong khi bọn cướp đã cận kề, cha mẹ nàng do sợ chết đã bỏ lại hai chị em nàng rồi quất ngựa chạy mất, Đông Phương quay lại nhìn thấy xe của họ đã mất hút nơi cuối con dường trông khi nàng đã bị bọn chúng nhìn thấy và đuổi theo, nàng dẫn em chạy vào một ngõ bí mật, giấu cô bé ở đó, trong một chiếc vại và dặn dò phải ở lại đây chờ nàng quay lại đón, còn đưa cho nàng một túi thơm là bùa hộ mệnh và không được chạy đi đâu, sau khi cô bé gật đầu, nàng đậy một cái nắp lại che cho nó rồi chạy ra đánh lạc hướng lũ cướp. 

Vừa thấy bóng nàng, bọn chúng hô hoán nhau đuổi theo, Đông Phương dùng hết sức, chạy mãi về phía rừng, nhưng phận đàn bà con gái, sức vóc không thể bằng mấy tên cướp cạn, vào đến giữa rừng, cạnh một hang động thì nàng bị bọn chúng bắt kịp, bủa vây xung quanh. Bọn lố nhố có cả chục tên, vây kín quanh nàng, cả đời chúng chưa bao giờ nhìn thấy một cô gái trẻ và đẹp như vậy, mặc dù chúng đã gặp và hãm hiếp rất nhiều thôn nữ trong những ngôi làng mà chúng cướp bóc rồi. 

Tên thủ lãnh khoái trá cười ha hả, hắn chạy đến bế thốc nàng lên mặc cho Đông Phương dãy nảy, chống cự, đánh thùm thụp vào lưng hắn, hắn đặt nàng vào một bãi cỏ trống ở ngay đó rồi hất hàm một cái, ngay lập tức, có bốn tên chạy tới giữ chặt tay chân nàng lại không cho dãy dụa, hắn không muốn con mồi của hắn sẽ chống cự làm hỏng cuộc vui mà hắn sắp hưởng, nhưng cũng không muốn điểm huyệt nàng vì nếu làm tình với một người bất động thì không khác gì một xác chết, và hắn không thích điều đó. Sau khi khống chế nàng nằm ngửa hắn lừ lừ đứng dậy, nhìn Đông Phương vặn vẹo người trong vô vọng, hắn khoái trí vô cùng.

Tên thủ lãnh đứng trước thân hình của Đông Phương. Hắn là tên cao lớn, to con, mạnh khỏe, dữ dằn nhất trong đám. Hắn nhìn ngắm Đông Phương mà phải thầm công nhận nàng là một người con gái tươi trẻ, xinh đẹp, sắc sảo nhất mà hắn từng gặp từ trước tới giờ. Hắn đã từng làm tình, hãm hiếp không biết bao nhiêu đàn bà con gái trước đó rồi, nhưng bây giờ hằn mới nhận ra là lần này hắn sẽ có một cuộc giao hoan với một nàng con gái nhan sắc tuyệt vời có một không hai trên dương gian này. Chỉ nghĩ vậy thôi mà con cu to lớn của hắn đã đổi lên to tướng như muốn nhảy ra khỏi quần rồi.

Hắn bước tới, nắp lấy vạt áo nàng, xé roẹt một cái, áo nàng bị rách ra hai bên, phơi bày ra một bộ ngực trắng toát, thật to, thật tròn, cơ thể nàng phát triển nhanh hơn hẳn so với độ tuổi 16 của nàng, nhất là bộ ngực, thật không khác gì bộ ngực của một người đàn bà mặn mà sắc sao đang ở độ tuổi hai bảy hai tám, thật không tin nổi nó lại là của một thiếu nữ mới mười sáu tuổi như nàng. Tên thủ lãnh thấy thế thì hắn há hốc miệng ra. Hắn dương cặp mắt thao láo, nhìn thẳng vào bộ ngực nõn nà của nàng mà không nói đươc một lời nào, như bị thôi miên vậy. – chưa bao giờ hắn thấy một bộ ngực đẹp đẽ, trắng phau, tròn quay, phồng lớn và khiêu gợi đến như vậy! và tất nhiên cả lũ lâu la bám xung quanh cũng không phải là ngoại lệ. Rồi như là không dằn được cơn nứng truớc thân hình tuyệt mỹ đó nữa, hắn từ từ đưa tay xuống lần vào nếp áo. Tức thì quần áo hắn tuột ra khỏi người, rơi xuống dưới chân hắn. Tên thủ lãnh đứng ngạo nghễ, thân hình trần truồng, lực lưỡng to lớn, bắp thịt nổi lên cuồn cuộn. Con cặc dài ngoằng, to bự của hắn dương ra, nhổng lên trời, hùng dũng cương cứng trông đến khiếp đảm. Đông Phương nằm vật dưới đất, không cục cựa được, khuôn mặt sắc sảo, xinh đẹp, nằm ngửa người hai tay dang ra, áo cánh bứt tung, hai vú nàng căng phồng, ngà ngọc, nổi bật, lung linh huyền ảo trông gợi dục đến độ không thể tưởng tượng cho được. Hắn nhếch cặp môi mà cười khì, dương mắt nhìn thân thể nàng chăm chăm. Con cu của hắn đã cương cứng đến mức tối đa rồi. Hắn đưa bàn tay xuống mà nắm chặt lấy con cặc khổng lồ, rồi từ từ khệnh khạng tiến tới chỗ Đông Phương đang nằm rũ, phơi ngực trần trắng bóc. Nàng nằm ngửa tênh hênh, lồ lộ, như thách thức, như mời mọc, như dâng hiến, như đón nhận. Tên thủ lãnh nhe răng cười một cách dâm dục, khoái chí…

Đông Phương nhìn lên thân hình vừa trần truồng, cao lớn, bóng lưỡng, vừa đô con, sừng sững của hắn đi tới mà cứng người… kinh hãi… Nàng chưa từng nhìn thấy cái đó của đàn ông bao giờ, lại nhìn thấy lần đầu tiên lại là con cặc khổng lồ nên không khỏi kinh hãi ghê tởm. Tên thủ lãnh nhếch cặp môi cười khềnh khệch, cái mũi to lớn, thở lên phì phì. Hai cặp mắt hắn dương lên, dán cứng trên bộ ngực trắng toát, khiêu gợi đến mức khủng khiếp của nàng. Những đồi núi nhấp nhô, hớ hênh nửa úp nửa mở trên thân thể Đông Phương như là một khối nam châm thu hút mãnh liệt, lôi kéo con người trần truồng, bắp thịt cuồn cuộn của hắn tới gần…

Đông Phương mở to cặp mắt lên… Nàng cảm thấy kinh sợ hãi hùng trước bất cứ một nghịch cảnh nào. Nàng đang sa vào tay một lũ “thú hoang” dơ dáng dạng hình và hắn sắp sửa dở trò nhục hình với nàng. Cái ghê gớm là nàng không biết hắn sẽ vần vò gì trên thân thể nàng và nàng có cam chịu được những hành động dâm ô đó hay không. 

Không chần chờ gì nữa, hắn liền dùng bàn tay mà sờ xoạng, vần vũ ngay trên bầu ngực của nàng. Bàn tay to lớn của hắn đã bao trùm hoàn toàn cả bầu vú nàng rồi dù vú của nàng cũng không phải nhỏ bé gì. Bàn tay đen đủi của một tên cướp tương phản rõ ràng với cái vú trắng muốt của nàng, trông đến rợn người. Khi cái vú thơm đó đã nằm gọn trong bàn tay của hắn rồi thì hắn liền co năm đầu ngón tay lại, bóp mạnh vào. Ngay lập tức, hắn cảm nhận ra ngay cái dai cứng, đàn hồi của khối thịt no tròn khiến hắn ngạc nhiên sung sướng đến độ không ngờ, hắn tiếp tục đưa tay luân phiên xoa bóp hai gò vú nàng, hết vú này sang vú kia, rồi trở lại vú này. Cứ như vậy, không ngừng.

Bị bóp vú liên hồi, Đông Phương hoảng sợ thực sự, nhìn xuống bàn tay đen thui đang nhào nặn đôi vú trắng mịn của mình mà điếng người. Còn hắn thì đã điếu quá, như để gia tăng luồng kích thích, hắn đưa luôn hay tay ra mà nắm lấy hai vú nàng, hắn tha hồ vần bóp cặp vú của Đông Phương một hồi. Hai vú nàng căng cứng như vậy nên hắn ra sức mà bóp, càng bóp càng mạnh, khiến hai vú nàng đỏ hồng lên. 

Sau một lúc dùng hai tay xoa bóp đã đời trên ngực Đông Phương, tên thủ lãnh liền cúi xuống dúi cả khuôn mặt của hắn vào giữa hai gò vú trắng phau của nàng. Hắn day dưa, dấm dúi mặt hắn giữa hai khối thịt to lớn, thơm tho đó là liếm láp, bú mút. Nghe hắn thở phì phò phập phồng giữa hai vú mình, Đông Phương nhắm nghiền hai mắt lại. Đúng là hành động của một con thú đang lên cơn. Điều đó khiến nàng càng sợ hãi hơn nữa.

Dấm dúi khuôn mặt vào ngực Đông Phương một hồi, tên mọi rợ liền há miệng ra chụp lên đầu vú nàng. Khi đôi môi dầy cộm của hắn bao phủ lên cái núm đỏ tươi thì hắn mút mạnh ngay vào miệng. Đông Phương cứng lưỡi lại. Hằn bú vú nàng mạnh quá khiến nàng cảm thấy đau đớn, đầu vú như bị ép chặt trong miệng hắn, rát buốt quá chừng. Sau đó, tên thủ lãnh lại đưa miệng qua cái vú bên kia của nàng mà tái diễn màn bú mút loạn cuồng. Vành môi của hắn bao chụp, quấn hút lên đầu vú trắng hồng của nàng, không nhả. Cứ như thế, hết vú này tới vú kia, khiến hai bầu vú nàng đỏ thẫm lên vì sức bú mút tàn bạo của hắn. Lũ lâu la, cả bốn tên đang giữ chặt nàng và những tên còn lại nước dãi chảy ra ừng ực, thèm thuồng.

Đông Phương bị xốc ngửa người, ưỡn ngực đưa vú cho hắn bú mà không thể nào làm được một hành động nào do hai tay của nàng vẫn đang bị khống chế. Nỗi sợ hãi trong đầu vẫn còn đó, cơn đau buốt trên ngực vẫn còn đây, vậy mà không hiểu tại sao hai đầu vú nàng đã từ từ săn cứng lại trong miệng hắn. Kì lạ hơn nữa là hai bầu vú nàng tự dưng nở lớn thêm ra, ngược lại với ý muốn lúc đó của nàng. Cảm giác nhột nhạt trên đầu vú, mơn man trên ngực trần làm Đông Phương hoang mang, bất định… Như vậy là sao? Trí óc nàng không thể tự chủ được con người nàng. Trong cơn sợ hãi, nàng cảm thấy rõ cảm giác tê dại trên ngực không còn nhiều nữa, và đôi vú nàng tự dưng vun lớn ra, đầu vú nàng se nhỏ lại. Đông Phương bặm môi, nhắm nghiền mắt lại. Nàng cố thở những hơi dài cầu mong sao cho thân thể mình trở về trạng thái bình thường nhưng ôi chao, ở dưới ***g ngực đang bị bú mút đó, con tim nàng đập mạnh hơn như đang bị kích thích tột cùng. Một cảm giác khác lạ đã bắt đầu nhú lên rồi. 

Tên thũ lãnh sành sỏi đương nhiên cũng thấy rõ ràng sự thay đổi đó. Hắn liền nhả vú nàng ra rồi chúm cặp môi mà luân phiên mút hai đầu vú xinh tươi, đỏ hồng của nàng. Trong miệng hắn, cái núm vú càng săn lại, cứng thêm. Rõ ràng là người con gái xinh đẹp vú căng trong tay hắn đã bắt đầu hưởng ứng trước những hàng động xoa bóp, bú mút trên ngực nàng ta rồi. Ý nghĩ đó khiến cho hắn nổi cơn dâm nhức nhối, chỉ muốn cầm cặc to dài của hắn mà dộng đút vào trong người nàng ngay tức thì. Rồi như hiểu được ý nàng, hắn ra hiệu cho bốn tên kia buông nàng ra, quả nhiên, Đông Phương nhũn người, không còn sức mà kháng cự nữa, nàng phó mặc thân thể cho hắn, tên thủ lãnh nhấc bổng nàng lên, ôm nàng ghì sát vào thân thể trần truồng của hắn. Hắn to lớn lực lưỡng thế kia mà nàng thì nhỏ bé thon gọn như vậy cho nên khi bị hắn ôm xiết, con người trắng bóc của nàng đã nằm gọn lõn trong thân người đen nhám của hắn rồi.

Bú mút say sưa thân thể nàng, hắn lại đặt nàng xuống bên cạnh, xung quanh là nhau nhau một lũ cướp đứng ngồi xem màn hiếp dâm của đại ca chúng. Nhìn nàng nằm rũ, đưa cặp vú to tròn ra quá sức hấp dẫn, hắn liền tuột áo nàng ra rồi hắn lột luôn quần của nàng nữa. Bây giờ nàng đã hoàn toàn khỏa thân, không một tấc vải che người. Trong đời nàng, chưa bao giờ nàng bị đối xử một cách thô bạo như vậy. Đông Phương đưa mắt nhìn lên, thấy tên thủ lãnh đứng sừng sững, phơi bày trước mặt mình một con cu y hệt như một thanh củi trước mặt nàng cứng ngắc, to lớn, mập mạp, dài thườn thượt, thì nàng đỏ mặt lên. Căm tức hay kinh hãi? Không biết nữa. Nàng chỉ cảm thấy tim mình đập mạnh lên, hơi thở gấp rút.

Cởi hết quần áo Đông Phương ra xong, hắn ôm nàng chặt cứng vào người. Thân hình trắng muốt, nhỏ nhắn của nàng dính cứng vào thân hình đen nhám, lực lưỡng của hắn. Nàng nhận ra ngay con cu to lớn kinh khủng của hắn đang cọ sát, vùng vẫy giữa hai bắp đùi của nàng. Khi hai thân thể trần truồng dính xát vào nhau thì hắn rên lên một cách sung sướng, thân thể nàng mát rượi, thơm tho và sạch sẽ vô cùng. Người hắn hơn người nàng rất nhiều nên khi bị hắn ôm xiết vào người, mặt nàng úp chặt ngay vào ***g ngực nở nang của hắn làm nàng thở không nổi. Hắn còn ra sức xiết chặt thân thể thơm tho, hấp dẫn của nàng hơn nữa. Sự cọ sát của hai thân thể trần truồng khiến hắn đê mê, rạo rực vô cùng. Nhất là bầu ngực to lớn, vung tròn của nàng bị ghì sát vào ***g ngực rắn chắc, vặm vỡ của hắn, đem đến cho hắn một cảm giác êm ái, ấm áp đến mê hồn. Vừa nằm đè lên người nàng chặt cứng, hắn vừa đưa chân ra khều cho hai chân nàng dạng rộng ra. Rồi hắn đưa một tay xuống cầm con cặc đang cương cứng của hắn mà đặt vào cửa *** nàng. Xong, hắn vận sức vào mông mà nhấn mạnh khúc củi đó vào lỗ *** nàng.

Đông Phương rú lên một tiếng vang khắp rừng, nàng đau và thốn kinh khủng, âm hộ của nàng chưa bao giờ phải chịu đựng một sức công phá lơn đến như vậy, màng trinh nàng bị rách toạc ra, kèm theo đó là một dòng máu tươi chảy ra bám dọc vào cu hắn. Thật không ngờ, người đàn ông đầu tiên trong đời nàng lại là một tên cướp hôi hám và bẩn thỉu.

Tên thủ lãnh nhấp một vài lần là hắn nhận ra ngay là lỗ *** của Đông Phương rất là chật hẹp, tất nhiên, vì nàng là một trinh nữ mà, nhận ra được phá trinh một thiếu nữ xinh đẹp như nàng, hắn sung sướng rú lên liên hồi, rồi cố sức nhấp lia lịa vào *** nàng nhưng hắn ủi một vài cái mà không sao đút được con cu dài ngoằng vào sâu trong *** nàng cho được. Nó chỉ đâm vào tới nửa con cu rồi mắc nghẽn ở đó luôn. Hắn vận sức dập thêm một vài lần nữa. Nhưng *** của Đông Phương vẫn thắt chặt lại, bít kín, như muốn đẩy con cu của hắn ra ngoài, khiến hắn cảm thấy nhức nhối nơi đầu cu. Hắn liền nghiến răng, ôm chặt lấy thân hình của nàng thêm nữa, rồi dùng hết sức mình mà dộng cặc vào *** nàng. Dần dần đã có hiệu quả, con cặc dài ngoằng của hắn đã bắt đầu chui sâu từ từ vào lỗ. Đông Phương nhắm nghiền mắt lại… Rát quá!

Cái hang động đào nguyên giữa hai chân nàng đã có bao giờ bị công phá bởi bất cứ một vật gì đâu, lần đầu tiên trong đời *** nàng bị một con cặc đút vào. Mà cặc của tên thủ lãnh thì quá to lớn nên khi hắn cứ dập nắc vào *** nàng thì *** nàng càng siết chặt lấy cặc hắn, trì kéo, sự kì cọ mạnh mẽ đầy ma sát khiến cả hai người đều cảm thấy rát bỏng cả phần hạ bộ. Đông Phương nằm bẹp ở dưới con người lực lưỡng củ hắn mà thở không ra hơi. Nửa thân người trên của nàng thì bị vòng tay đen thui với bắp thịt nổi lên cuồn cuộn ôm cứng lấy ngực, làm nàng nhức nhối, khó chịu, vú nàng dính sát vào người hắn, hai bầu vú căng cứng to tròn bây giờ bẹp dí. Nửa thân người dưới của nàng thì bị con cặc cương cứng như một khúc củi dài đâm thọc không ngừng vào ***, làm nàng rát bỏng, bứt rứt, âm đạo bao phủ lông tơ măng mịn bây giờ bị dầy xéo, bầm dập, cơn đau rát dưới âm đạo cứ tăng lên dần dần. Và tên thủ lãnh thì cứ dập nắc không ngừng. 

Cứ mỗi lần hắn rên một tiếng là hắn dộng mạnh con cu dài to lớn, dài thườn thượt của hắn vào trong cái *** nhỏ bé, khít khao của nàng. Vũ bão, ào ào, liên miên, không dứt. Con cu của hắn dần dần đã mất hút trong *** nàng. Một lát sau, hình như là chịu không nổi với sự co thắt, bóp chặt quá sức của âm đạo Đông Phương trên dương vật của hắn, tên thủ lãnh rên lên một tiếng rồi phóng đầy tinh khí vào *** nàng. Vừa phóng tinh, hắn vừa đâm mạnh cặc hắn vào *** nàng làm như là hắn muốn chẻ háng nàng ra làm đôi vậy. Đồng thời hắn cũng ghì xiết thân thể nàng như muốn nghiến nát người nàng ra thành bột. Hắn vừa ôm, vừa đụ, vừa bắn tinh, liên tục, không ngớt. Trong lúc tên thủ lãnh sung sướng tột đỉnh trên chín tầng mây thì Đông Phương đau đớn khôn cùng như lọt vào địa ngục. 

Biết là hắn đang lên cơn tuyệt đỉnh, Đông Phương cắn răng cố chịu đựng, chỉ mong cho cơn cực hình mau chấm dứt, cho cơn nhục nhã chóng tan đi. Sau màn xuất tinh đầy dâm bạo, tên thủ lãnh rút cu ra khỏi người nàng, nằm vật ra bên cạnh mà thở phì phì. Đông Phương cố nín thở, chỉ dám nhè nhẹ thở ra… Thế là xong một trận hiếp dâm đau đớn, kinh hoàng.

Tên thủ lạnh vừa ra khỏi người nàng thì một tên khác áp vào nàng liền, có lẽ hắn là kẻ đứng thứ hai của lũ cướp sau tên vừa rồi, Tên này đã cởi quần áo ra từ lâu, cũng xục cặc liên hồi khi chứng kiến đại ca của hắn làm tình trên cơ thể nàng nãy giờ, nên ngay khi tên thủ lãnh nằm vật ra thở dốc thì hắn đã nhao tới, gạt tên kia ra mà thế chỗ vào đó rồi, Đông Phương hoảng hồn nhìn lên hắn, cặc hắn không kém gì của tên kia, mà có phần còn to hơn thì phải, đang bần thần thì hắn nhao tới hôn hít liếm láp khắp cơ thể nàng mặc dù nó nhiễu diệu nước miếng của tên kia nhưng hắn mặc kệ, hắn liếm lắp khắp khuôn mặt nàng trông y như là một con chó liếm mặt chủ vậy, bàn tay hắn cầm cu, khéo léo chỉnh vào *** nàng rồi nhấp mạnh một cái, con cu hắn từ từ chui tọt vào trong. Đông Phương nhắm mắt chịu đựng, tiếp tục trận thứ hai và con cặc thứ hai trong đời nàng. Nàng cảm nhận cu hắn chật nát, nong rộng *** nàng ra, Đông Phương cắn răng, mím môi, nhắm ghiền mắt lại. Nàng đành phải nằm im, chịu trận, cố gắng tiếp tục chịu đựng cơn vùi dập, bão bùng thứ hai trong đời nàng. Nhưng trái lại với tên trước, lần này con cặc to lớn, dài thườn thượt của tên này lại ra vô một cách suông sẻ, không bị cản trở một tí nào. Hóa ra chất tinh khí mà tên thủ lãnh bắn ra đầy ngập *** nàng lúc trước bây giờ tạo thành một chất nhờn khiến con cu của tên này đâm vào, thụt ra một cách trơn lu, mau lẹ. Dần dần, Đông Phương không còn cảm thấy buốt rát nữa. Nàng chỉ cảm thấy *** nàng tự dưng bóp chặt lấy con cu của hắn, mà không còn thấy đau, sự cọ sát giữa vách *** và thân cu tạo nên một cảm giác tê tái, dễ chịu.

Thấy đụ vào *** nàng một cách dễ dàng, hắn liền gia tăng cường độ và vận tốc. Hắn tiếp tục động tác đụ đéo đó, liên tu bất tận, khiến cho đống tinh khí trong *** nàng bị dồn ép bắn tung ra ngoài, nhễ nhại, bao phủ cả cu hắn lẫn *** nàng. Dập một hồi, hắn liền đưa hai tay mà bóp lấy hai vú nàng. Vừa đã cu mà vừa sướng tay. Hắn cứ say sưa kéo dài trò dâm đãng trên người Đông Phương. Vừa bị đụ, vừa được bóp vú, Đông Phương thở lên dồn dập, cũng như là tên khốn nạn đang hì hục trên người nàng vậy. Chỉ một lúc sau, một cảm giác sướng khoái bắt đầu loan xả lên khắp người nàng, bắt đầu từ hai bầu vú đang được xoa bóp ở trên và cái âm đạo đang bị đâm thọc ở dưới. Tim nàng đập mạnh, máu nàng chạy rần rần, người nàng nóng lên.

Đông Phương không biết rằng nàng cũng là con người, cũng đầy những cảm xúc nhục giục ẩn sâu bên trong con người nàng, vừa nãy bị bắt bị hiếp, nàng hoảng sợ nên cơn sung sướng đó đã đến chậm, khác với những cô gái tự nguyện dâng hiến, nhưng bây giờ sau khi qua hai màn hiếp dâm liên tiếp, cơ thể nàng đã quen với việc này, nàng không còn sợ sệt nữa cũng là lúc con quỷ dâm dục trong người nàng trỗi dậy. Cơ thể nàng tự động hòa nhập với màn hiếp dâm của hắn, chống lại ý nghĩ của nàng. Và bọn cướp có lẽ không thể ngờ rằng chúng sắp đưởng hưởng thụ màn hiếp dâm sung sương nhất trong cuộc đời. Đông Phương lúc này mới cảm nhận được tất cả những gì mà tên thứ hai đang đè lên và làm hì hục trên cơ thể mình. Cơn nứng mới nhú lên ngay lập tức bùng nổ bùng ra. Tuy bị nằm đè bẹp dí ở dưới một thân thể to lớn, nhưng nàng lại cảm thấy cái sung sướng được bóp vú và dập *** tăng lên gấp mấy lần. Chưa bao giờ nàng cảm thấy đê mê sướng khoái đến như vậy. Hắn dày vò đục xéo trên người nàng khiến nàng bềnh bồng chơi vơi trên nỗi khoái lạc có một không hai lần đầu tiên trong đời.

Đến lúc này thì Đông Phương buông lơi, để mặc cho cơn dâm tình đưa đẩy hành động của mình. Nàng không còn cảm thấy nhục nhã, kinh tởm như lúc ban đầu nữa. Một cách tự nhiên, nàng vòng tay ngọc lên ôm chặt lấy thân hình đô con, của hắn mà xiết chặt vào người. Nàng giơ hai chân lên quấn chặt vào vào hai chân hắn để cho hắn tiếp tục cái màn đụ đéo mê tơi trong *** nàng. Nàng ghì lấy chân hắn, xiết chặt lấy người hắn. Bây giờ vớ nàng chỉ còn cái sung sướng, đê mê và khoái lạc. Hắn thấy nàng bỗng nhiên nổi nứng, tham gia một cách nồng nhiệt vào cuộc làm tình vũ bão của hắn thì hắn hăng lên. Hắn lại bắt chiếc cái màn rên la của tên đại ca lúc nãy. Vừa bóp cứng lấy vú nàng, hắn vừa kêu rên lên. Và mỗi cái “hự” là một cú đâm cặc sâu tuốt vào *** nàng. Cái âm thanh đó làm Đông Phương càng nứng lên. Nàng liền đồng tình hưởng ứng ngay mà há miệng ra, lim dim cặp mắt, thốt lên với một giọng rên siết tràn đầy say đắm…

Cả hai cùng rên lên, hòa nhịp với nhau trong khoái cảm, tràn đầy nhục dục. Càng được đụ và được bóp vú cùng một lúc, Đông Phương càng sung sướng đến độ không thể tưởng tượng được. Hai chân nàng khoá chặt thêm vào hai chân hắn, hai chân trắng bóc cuộn tròn vào hai chân đen nhám. Hai tay nàng lúc thì thì bấu vào hai vai nở nang của hắn, lúc thì sờ soạng lên khắp tấm lưng vặm vỡ, nhễ nhại mồ hôi trông đến bóng lưỡng của hắn. Rồi sau đó nàng lại còn đưa bàn tay mềm mại lên mà ôm ấp, vuốt ve đầu hắn, đầy vẻ thương yêu. Bây giờ nàng đã tùy thuộc vào tên cướp. Để mặc cho hắn tha hồ muốn làm gì thì làm trên thân thể ngà ngọc của nàng. Nàng chỉ biết ôm ghì lấy hắn mà hưởng thụ mà thôi. Đông Phương quả nhiên đã buông thả hết con người mình trong nguồn sông ân biển ái, ngụp lặn trong làn sóng dâm tình, không biết đâu là bờ là bến.

Đông Phương không ngại ngùng trước mặt bao nhiêu gã đàn ông đang hau háu nhìn thân thể trần như nhộng của nàng, trước mặt chúng, nàng thản nhiên vít cổ tên kia xuống mà đặt luôn đôi môi đỏ mọng đang hé mở của mình lên ngay hai vành môi của hắn. Tức thì hắn liền há miệng chụp lên môi nàng mà đưa ngay lưỡi hắn qua miệng nàng. Đông Phương cũng đút luôn ngay lưỡi nàng vào mồm hắn. Hai người sau đó, mặt kề mặt, môi dính môi, nút lưỡi nhau chùn chụt. Hai khuôn mặt, mặt nàng thì trắng hồng xinh đẹp, mặt hắn thì đen đủi kề sát vào nhau, cả hai cặp mắt đều lim dim, cả bốn cánh mũi đều phập phồng, chỉ có hai cái miệng là dính cứng vào nhau, hai cái lưỡi là quyện chặt vào nhau. Cái mũi của hắn phì phà những hơi thở thổi ngay lên mặt nàng. Ngay lúc đó, mũi nàng lại ngửi thấy cái mùi hắng hắc của mồ hôi trên mặt hắn và cộng thêm cái mùi ngây ngấy trong hơi thở của hắn. Đồng thời, miệng nàng lại nếm thấy cái vị lạ kì trong miệng hắn, trên lưỡi hắn, và cả trong nước miếng của hắn nữa. Chính những cái mùi kì lạ mà nàng đang ngửi đó, chính những cái vị kì lạ mà nàng đang nếm đó, cùng với những cảm giác sung sướng tuyệt vời, đưa tới từ hai bàn tay và dương vật của hắn, đã khiến cho nàng từ nãy đến giờ phải chơi vơi, chới với, ngây ngất tới tận đáy chót khoái cảm của con người. 

Đông Phương và tên cướp quấn chặt lấy nhau, hì hục làm tình vói nhau một cách cuồng nhiệt, như hai con thú hoang tới mùa giao cấu, truyền chủng. Nàng thì ôm chặt lấy người hắn, hắn thì bóp chặt hai vú nàng. Hai người vừa đụ nhau thật kĩ, vừa nút lưỡi nhau thật nồng. Hai thân thể trần truồng của một cô nương xinh đẹp và một tên cướp hôi hám, một trắng toát nhỏ nhắn, một đen nhám lực lưỡng, dính cứng vào nhau, hòa hợp với nhau, cùng san sẻ với nhau cái sung sướng hoang dã, da diết, cùng cực. Họ cùng giúp nhau, trao đổi với nhau, đưa đến cho nhau, giai nhân và quái thú, cái say mê khoái lạc độc đáo của xác thịt mà cả hai đều không ngờ là mình có thể đạt tới được. Hắn xuất tinh xối xả vào người nàng, nàng cong người lên đón nhận như muốn nuốt hết số tình trùng đó vào ***, không để ra ngoài, sau đó hắn phủ phúc nằm đè trên người nàng mà thở dốc. Đông Phương nằm bẹp bên dưới, mỉm cười thỏa mãn.

Lũ cướp còn lại thấy hắn bất động trên người nàng thì không chờ đợi được nữa, nay thấy nhị ca của chúng cũng đã đầu hàng, bọn chúc nhao tới, lật phặt tên kia ra khỏi người Đông Phương nghe “póc” một cái, hắn nằm ngửa ra, ngay cạnh tên đại ca hắn mà thở dốc, trong khi đó, bọn còn lại đang vô vào cắu xé cơ thể Đông Phương. Bộn chúng nhao đến đưa cầm tay, đứa cầm chân dang rộng cơ thể nàng ra, mỗi đứa một bên vú, đứa liếm láp, đứa ngậm mút chùn chụt, đứa vuốt ve đùi nàng đứa thì cho cu vào cái *** ướt nhẹp của nàng mà lắc lia lia, cảnh tượng trông hoang dại vô cùng. Đông Phương không còn biết mình là ai nữa. Nàng không còn nhớ mình đang ở đâu, nơi chốn nào. Nàng chỉ biết vú của nàng đang được biết bao nhiêu bàn tay vuốt ve, đầu ti của nàng đang được biết bao nhiêu cái miệng bú mút, *** nàng đang được biết bao nhiêu dương vật đút vào. Tất cả những hành động đó (của bao nhiêu người, nàng cũng không nhớ nữa) chỉ làm cho cơn sung sướng trong cơ thể cứ dâng cao lên mãi và người nàng, cùng với cái khoái lạc đó, bay vút lên vời vợi, đến tận đỉnh vu sơn. Đầu óc của nàng bây giờ chỉ còn vang những tiếng lùng bùng của từng hơi thở đứt khoãng, của từng nhịp tim dập dồn. Lúc này Đông Phương như bay bổng trên mây. Khắp người nàng, từng khoảng người, từng bộ phận của cơ thể, đều được lũ cướp chăm sóc một cách tận tình, kĩ lưỡng. Ngực nàng được chúng nắn bóp. Vú nàng được chúng bú mút. Tay nàng được chúng hôn hít. Chân nàng được chúng vuốt ve. *** nàng được chúng thay nhau độn đầy. Đông Phương thở dài khoan khoái. Nàng nằm yên lim dim cặp mắt, để mặc cho tình dục dâng lên, buông thả cho khoái lạc lan tràn. Nàng không ngờ trận hiếp dâm đau nhức khởi đầu bởi một đám lâu la chục đứa lại dẫn đến một màn dâm tình đam mê ngút ngàn với cùng từng ấy đứa. Cuộc làm tình đầu tiên cũng là cuộc làm tình hội đồng lần đầu tiên trong đời quả nhiên đã làm cho nàng sung sướng đến mất hồn. Nó đang trở thành một cuộc truy hoan đầy khoái lạc mà cả hai bên, một mình nàng và cả chục đứa, đều không mong đợi nhưng rồi đều cùng mong đợi.

Nàng ưỡn ngực ra như để tiếp nhận những cảm giác đê mê trên dàn ngực trắng. Nàng cong người lên như đón chào những sung sướng trong ***. Đông Phương thở không ra hơi nữa. Nàng như bị nghẹn thở vì máu trong người cứ chạy phi mã trong người. Cảm giác sướng khoái từ hai đầu vú đang được ngậm kín bắt đầu tỏa ra khắp người, lan dần xuống cái âm đạo đang được những con cu cương cứng dập dồn đâm thọc.

Một tên chay đến trên đầu nàng, hắn nhìn nàng say đắm, rồi cảm thấy hình như là nàng đang mỉm cười với hắn vậy, gã chĩa ngay con cu trước mặt nàng, ngay miệng nàng rồi khoái trá lên tiếng:
- Bú đi cưng... Ngậm lấy đi cưng... Sướng lắm...

Dù chưa tưng làm việc này bao giờ, nhưng cơn dâm tình đang kéo đến ngùn ngụt, cộng với bản năng mách bảo, Đông Phương từ từ há miệng lớn ra đòn con cu đó vào trong miệng. Thằng côn đồ không chần chừ mà đẩy mạnh con cặc vào ngay giữa miệng nàng.

Khi con cu đó đi vào trong miệng, Đông Phương chúm môi lại mà bú nó thật mạnh. Nàng nhắm mắt lại, hít một hơi dài để hừi cho hết cái mùi hăng toát ra từ cặc dái đó, ù rằng nó chẳng thơm tho chút nào, mà còn nồng nồng mùi hôi thối nữa chứ, nhưng nàng chẳng quan tâm, không hiểu sao nàng lại thấy thích thích cái mùi vị ngai ngái, nồng nồng và tanh hôi đó của chúng. Nàng còn lấy lưỡi mà liếm láp con cu trong miệng để tìm cái vị chua chua mà nàng đã nếm được trước đó. Đông Phương nhắm nghiền mắt lại, say sưa bú mút con cu đó. Mũi nàng không ngớt thu hít cái mùi nồng khắm, lưỡi nàng không ngớt nhậm nếm cái vị hăng chua. Sau một lúc bú nút, cái mùi vị đó từ từ nhạt phai. Nàng nhả con cu đó ra, nuốt luôn con cu thứ hai đang đưa ra trước miệng. Nàng không cần biết gì khác ngoài cái cảm khoái của một màn bú cu tận tình để nếm lại được cái mùi vị đầy kích thích của đàn ông con trai. Một lần nữa, nàng lại say sưa hưởng thụ cái mùi vị tinh kì toát ra từ con cu thứ hai đó. Mà lần này, cái mùi hăng hăng và cái vị chua chua còn nồng hơn lần trước rất nhiều.

Bọn chúng luân phiên nhau xuất tinh xối xả lên khắp người nàng, vào ***, vào miệng, lên vú, lên mặt…khắp người Đông Phương bê bết tinh trùng của bọn chúng, bọn chúng sau khi thỏa mãn hết lượt, đứa nào đứa nấy vật ra thở dốc, để mặc Đông Phương nằm một mình chìm ngập trong bể tinh trùng của bọn chúng. Thật không ngờ lần đầu tiên trong đời được nếm trái cấm đã đem lại cho nàng nhiều cảm xúc đến như vậy…

Sau một canh giờ nằm im bất đọng vì quá mệt mỏi, tỉnh cơn dục vọng, trở lại với trạng thái bình thường, Đông Phương bừng tỉnh, nhìn bọn chúng trần truồng nằm la liệt quanh nàng, cu cặc đã mềm xèo do bị nàng vắt kiệt khí, Đông Phương mới thấy chúng lúc này thật kinh tởm, nàng vơ quần áo của mình lại, đi ra một hồ nước ở ngay đó tẩy rửa những ô uế trong người mình. Sau khi tắm rửa xong, Đông Phương mặc lại quần áo và nàng muốn chạy trốn khỏi lũ cướp dâm dục, đi được vài bước chân thì tên đại ca lúc này đã tỉnh dậy sau một hồi nghỉ ngơi, thấy nàng định chạy, hắn hô hào lũ đàn em đứng dậy đuổi theo, tức thì cã lũ chúng nó đứng dậy, không mặc quân áo, cứ trần truồng chạy theo để bắt lại nàng, trông thật kinh dị, Đông Phương co chân chạy hết sức, nàng không muốn bị bọn chúng bắt lại một lần nữa, do nàng lo sợ sẽ không thoát khỏi bể ân ái mà bọn chúng đã tạo ra. Nhưng rất nhanh, nàng lại bị bọn chúng bắt kịp và vây quanh, cả chục thằng không đứa nào mặc quần áo cả, chim dái cứ tồng ngồng lủng lẳng trước mặt vây quanh nàng với những tiếng cười dâm dục, Đông Phương hoảng sợ, nàng sợ thật sự liên tục cầu xin chúng tha cho. Nhưng bọn chúng nào để ý tới cảm xúc của nàng. Được nghỉ ngơi nhiều nhất, tên đại ca lúc này đã hồi phục sinh lực, cặc hắn lại dựng đứng lên y như hồi đầu, hình như có phần còn to hơn. 

Đông Phương nhìn khúc củi đó mà cả kinh sợ hãi, còn một đống lúc nhúc đang bao vây nàng nữa chứ, nàng sợ phải phục vụ bọn chúng một lần nữa, nàng sợ mình không đủ trí lực để vượt qua nhục dục mà hòa vào với chúng thêm một lần nữa. Đúng Lúc bọn chúng định nhảy vồ vào người nàng để bắt lại thì bên trong hang động ở gần đó phát ra một tiếng nổ lớn, một loạt kim châm nhỏ như cây kim thêu bên trong hang phi ra, nhằm thẳng hướng lũ cướp đang vây quanh nàng, những cây kim nhằm thẳng thái dương từng thừng mà xuyên thủng qua, chính xác đến không ngờ, bọn chúng đổ gục xuống, chết mà không kịp kêu lên một tiếng, nằm chồng lên nhau la liệt, trần truồng. Một cao nhân bay ra từ trong hang động, đáp ngay trước mặt Đông Phương, nàng biết ra đây chính là ân nhân cứu mạng của mình:

- Huynh…huynh là…
- Cô không cần quan tâm ta là ai.
- Dù sao cũng cảm ơn huynh đã dùng châm để cứu tôi.
- Cái gì, cô nhìn thấy châm của ta. – Đông Phương gật đầu.

Vị đại hiệp đó cầm lấy tay nàng, vuốt mạnh một cái rồi bẻ vặn sang một bên làm nàng đau đớn, đại hiệp lên tiếng:

- Thật đúng là một nhân tài luyện võ, chỉ đáng tiếc lại là một nữ nhi.
- Nữ nhi thì sao chứ? – Thấy phận nữ nhi bị khinh thường, nàng tức giận phản kháng.
- Nữ nhi thì không được, cô không thể cùng ta lên Hắc Mộc Nhai dựng bá nghiệp thiên thu.
- Nếu vậy, tôi cũng có thể là một nam nhân.
- Cô đừng đùa, đây không phải là chuyện một khắc, mà là chuyện của cả đời.
- Để là một kẻ mạnh, sau này không bị người ta ức hiếp nữa, tôi nguyện đóng giả là một nam nhân, cả đời có thể không cần quay về thân phận nữ nhi của mình.

Nghĩ ngợi một lúc, vị đại hiệp quay lại nói:

- Được, vậy ta sẽ thu nhận cô/ Cảm ơn huynh
- Bây giờ chúng ta sẽ lên Hắc Mộc Nhai chứ./ Được, chết rồi, còn tiểu muội muội của tôi. – Nàng giật mình hoảng hốt.

Hai người quay lại nơi Đông Phương đã giấu muội muội của kình, nhưng không thấy cô bé còn ở đó nữa. Đông Phương kêu gọi khắp nơi nhưng ngôi làng hoang tàng chỉ còn lại là một đống đổ nát, không một bóng người. Nàng chạy đi khắp nơi nhưng không hề thấy bóng dáng và tin tức của tiểu muội mình.

- Đừng tìm nữa, tìm không ra đâu, trên đời này, chỉ có kẻ mạnh mới tồn tại được, ngược lại, kẻ yếu chỉ gây phiền phức cho kẻ mạnh, cô hãy nhớ rõ điều đó, ta hy vọng từ nay trở đi cô hãy quên cô bé đó đi, cô phải nhớ rằng cô mới chính là kẻ mạnh.

Đông Phương gạt nước mắt:

- Đúng, tôi chính là kẻ mạnh…

Sau đó hai người lên Hắc Mộc Nhai, và vị anh hùng kia đã dựng lên một Nhật Nguyệt Thần Giáo vô cùng hùng mạnh và thanh thế, tiếc rằng bản thân ông lại bị Nhậm Ngã Hành dùng âm mưu thâm độc hèn hạ để hạ độc thủ và cướp ngôi giáo chủ, thân phận Đông Phương là nữ nhi từ đó trở đi mà cũng không một ai biết…

Đông Phương vẫn đang nhắm mắt hồi tưởng lại quá khứ, thì tiếng của tên thuộc hạ làm nàng giật mình, trở về với thực tại:
- Giáo chủ, tiếp theo chúng ta nên làm như thế nào đây?
- Đi, chúng ta về Hắc Mộc Nhai.

Nàng cầm chạt túi thơm trong tay “Muội muội, thì ra muội còn sống, ta nhất định phải tìm ra muội…nhất định”

Lúc này, Nghi Lâm và Lệnh Hồ Xung cũng đã dừng chân tại một thị trấn nhỏ ven rừng:
- Tiểu nhị, cho chúng tôi hai phòng trọ.
- Hai vị khách quan, tôi khuyên hai vị đừng nên trọ ở đây thì hơn.
- Sao vậy?
- Dạ, hai hôm trước bỗng nhiên có một quái nhân đến quán chúng tôi, dẫn theo một cặp vợ chồng nữa thì phải, hễ đến ban đêm là phát ra tiếng kêu thảm thiết rất đáng sợ, rất nhiều khách quan bị bọn họ dọa bỏ đi hết, tôi muốn vào xem tình hình, nhưng lần nào cũng bị họ đánh te tua.
- Đừng sợ, xưa nay ta không thể thắng chính. Chỉ cần mọi người năng niệm phật, thì ắt sẽ không xảy ra chuyện gì nữa. – Nghi Lâm ngây thơ nói.
- Nhưng mà…/ Các người nghe rồi đấy, vị sư thái này giỏi niệm kinh lắm, cô ấy nói không sao thì nhất định là không sao, được rồi, cho chúng tôi hai phòng đi.
Tiểu nhị kia không còn cách nào khác, đành phải sắp xếp hai phòng gần nhau cho Lệnh Hồ Xung và Nghi Lâm. Quả nhiên đúng như lời tiểu nhị nói, đêm đến, một thứ âm thanh rên rỉ nghe não nùng kinh khủng vang lên, khiến cho cả hai không sao ngủ được, cả Lệnh Hồ Xung và Nghi Lâm đứng dậy, nghe theo âm thanh đó mà tò mò tìm hướng, Nghi Lâm vừa đi vừa niệm phạt, chân nàng run lên bần bật vì sợ. Gặp Lệnh Hồ Xung ở ngoài, nàng chạy đến:

- Lệnh Hồ đại ca, huynh cũng nghe thấy âm thanh đó à.
- Phải, ta nghe thấy rồi, hình như âm thanh phát ra từ căn phòng kia, đi chúng ta qua xem thử.

Lệnh Hồ Xung rón rén đi dần đến, Nghi Lâm nấp ngay sau lưng chàng. Thì ra quái nhân mà tiểu nhị nói tới chính là Mộc Cao Phong, còn hai vơ chồng bị lão bắt chình là vợ chồng Lâm Chấn Nam, lão bắt hai người đến đây, trói chặt tay họ treo lên nóc nhà, chỉ để hai chân thõng xuống đát Mộc Cao Phong tra tấn Lâm Chấn Nam bằng mọi cách và mọi thủ đoạn mà vẫn không hề cạy được một chữ nào từ miệng ông. Tiếng kêu ghê rợn đó chính là tiếng la của Lâm Chấn Nam khi bị hành hạ. Suốt mấy ngày ở quán trọ mà không điều tra ra được tông tích gì của Tịch tà kiếm phổ, lão bèn quay sang Lâm Phu Nhân với miếng sắt được nung hồng trên tay, Lâm Chấn Nam thấy hắn quay sang vợ mình thì cả kinh:

- Đừng động vào phu nhân tôi…đừng động vào phu nhân tôi…

Thấy thay đổi của mình có chút hiệu quả, Mộc Cao Phong mừng rơn:

- Được, vậy ngươi nói Tịch Tà Kiếm Phổ ở đâu, ta sẽ tha cho vợ ngươi.
- Đừng, tướng công, không được nói, nếu không chúng ta và cả Bình Chi đều sẽ chết mà khong có chỗ chôn.
- Khốn nạn, câm mồm ngay. – Sau tiếng quát của lão là một cái tát như trời giáng vào má nàng làm Lâm phu nhân đau điếng, tiếp theo, lão túm lấy cổ áo nàn và giật một cái, không may chiếc áo bị rách làm lộ ra một bên ngực trắng ngần của Lâm Phu Nhân, điều này khiến cả ba người đều không ngờ đến.

Mộc Cao Phong thấy thế thì hắn há hốc miệng ra. Lão dương cặp mắt thao láo, nhìn thẳng vào bộ ngực nõn nà của nàng mà không nói đươc một lời nào, như bị thôi miên vậy. Lão tiến gần tới Lâm phu nhân, hai tay vuốt ve má nàng rồi từ mà xuống đến cổ rồi dừng lại trước khuôn ngực của nàng, mặc kệ cho nhừng lời van xin cũng như chửi bới phát ra từ miệng của Lâm Chấn Nam, tình cảnh trước mắt làm cơn nứng trong người Mộc Cao Phong bùng phát dữ dội, quên cả mục đích của lão là Tịch tà kiếm pháp. Thấy Lâm Chấn Nam chửi bới liên tục, lão nhét luôn một miếng giẻ vào miệng làm cho ông chỉ ú ớ được vài câu trong miệng. Sau đó lão quay mắt về phía Lâm Phu Nhân với ánh mắt cực kỳ dâm dê. Lão lần mò cởi tùng đai lưng và cởi quần áo nàng ra, cởi đến đâu lão đều há hốc mồm đến đó, lão chưa bao giờ thấy một thân hình của người phụ nữ nào lại đem đến cho lão nhiều khoái cảm nhục dục đến vậy, và lão cũng không thể tin một Lâm phu nhân đã có tuổi như nàng lại có một thân hình thiêu đốt mọi ánh nhìn đến thế.

Rồi không chờ đợi được lâu, lão vội và bỏ quần áo của mình ra, cả thân hình gầy gò đầy xương của lão hiện ra trước mắt Lâm Phu Nhân với cái bướu sau lưng giống như của một con lạc đà khiến cho nàng thất kinh sợ hãi, con cu của lão thì không thẳng như bình thường mà cong tớn lên trông vô cùng kinh dị. Mộc Cao Phong thấy Lâm Phu Nhân luôn miệng la hét thì sợ mọi người sẽ tò mò kéo đến nên nhanh chóng điểm huyệt đạo nàng làm cho thân hình trần truồng của Lâm phu nhân mềm nhũn ra như bún khiến nàng không cử động được mà cũng không nói được lời nào. Lão cởi dây trói ra làm nàng ngã ngửa ra sàn nhà phơi bày hoàn toàn vú *** trước mặt lão.

Lão nhìn thấy thân thể trần truồng, nhỏ nhắn và trắng tinh của nàng nằm hơ hớ trong tầm tay của mình thì lên cơn nứng dữ dội. Con cặc của lão cong tớn, cương cứng, nhức nhối. Lão có cảm tưởng là tinh khí trong dái của lão cứ muốn trào ra khỏi đầu cu, xịt ra ngoài. Lão ôm chặt lấy tấm thân mềm dịu của Lâm phu nhân trong tay mà hôn như mưa trên khuôn mặt diễm kiều của nàng. Cùng một lúc, lão lại lùa tay xuống mà sờ soạng, nắn bóp cặp vú tròn mềm của nàng. Dần dần, lão rà rà bàn tay xuống sâu hơn nữa mà mân mê, rờ rẫm tới mu *** nàng. Lâm phu nhân nằm yên, mặt đỏ hồng, thở mạnh lên, tim đập nhanh hơn. Không hiểu vì nàng thích thú hay và nàng tức giận. Lão bế xốc tấm thân mềm như bún của nàng lên, đi lên giường.

Đặt nàng nằm trên dường lão cúi cái mặt lưỡi cày xuống ngực nàng mà bú mút lên hai bầu vú xinh tươi của nàng. Lão há miệng ra mà cắn mạnh lên cái đầu vú nhỏ tí, đỏ hỏn của nàng. Rồi hắn không ngừng day diết mà còn cắn chặt thêm nữa, nghiến đầu vú nàng giữa hai hàm răng mà kéo căng ra ngoài, không nhả. Cùng một lúc, lão bóp mạnh, vò nát lấy vú bên kia của nàng, ngón tay của lão cấu chặt, xoắn tít đầu vú của nàng khiến nó bẹp dí giữa hai ngón tay hung bạo của lão. Lão dày vò tàn nhẫn trên vú nàng một hồi xiết bằng tay, nghiến bằng răng rồi le lưỡi ra mà liếm lần lần xuống bụng và háng của nàng. Lão dúi bộ mặt lưỡi cày và cằm râu dê vào giữa hai chân nàng mà hít hà, dấm dúi. Rồi trong khi hai tay lão vẫn tiếp tục nhào nắn mạnh bạo trên hai bờ vú thì lão đưa lưỡi ra mà luồn lách vào cái lỗ *** nhỏ xíu của nàng. Lão quì xuống bên người nàng, le lưỡi ra thật dài mà thèm thuồng liếm láp mu *** và lỗ *** nàng. Nước miếng lão tiết ra lênh láng khiến cơn liếm bú của lão phát tiếng nghe nhóc nhách, như một con chó đang sừng sực liếm nước vậy.

Vừa bóp vú, vừa liếm *** nàng một hồi chàn chê mê mỏi, lão liền dang hai chân nàng ra, kê con cu vào ngay cửa mình nàng mà nhấp mạnh cột cú, con cặc cong tớn của lão ngập lút cán, chạy sâu tín vào bên trong. Vừa dập cu lão vừa chồm lên mặt nàng mà hôn hít, lùa lưỡi vào miệng nàng mà bú liếm, Lâm phu nhân bị điểm huyệt, không có cách nào chống cự, đành để mặc cho lão muốn làm gì thì làm, miệng nàng vô thức há ra để lưỡi lão lùa vào bên trong. Tưởng là Lâm phu nhân đã đầu hàng dục vọng, Mộc Cao Phong giải huyệt cho nàng vì muốn cuộc vui phải có hai người cùng hưởng ướng, nào ngờ khi huyệt đạo vừa được giải, Lâm phu nhân đạp mạnh vào Mộc Cao phong một cú khiến lão ngã sõng soài xuống giương, quá tức giận,lão gầm gừ chồm lên giường đè nàng ra rồi nắc cu lia lia vào *** nàng, lão xiết chặt lấy người nàng thêm nữa, gia tăng tốc độ nắc vào *** nàng. Cặc của lão thụt ra đâm vô *** nàng như một chiếc pit tông vậy. Sự cọ sát nhịp nhàng tự nhiên khiến Lâm phu nhân rùng mình. Cơn kích thích bất chợt bùng lên khiến nàng tự nhiên vòng tay lên lưng lão ôm chặt lấy, hai tay bấu chặt cái bướu sau lưng lão mà vít chạt xuống khiến cho chính Mộc Cao phong cũng thấy bất ngờ. 

Hai chân nàng dạng ra, đưa lên, quặp lấy hai chân của lão, rồi khóa chặt lại. Sau đó, nàng buông thả lòng mình, để mặc cho tình dục đưa đẩy. Vú nàng căng cứng lên, đầu vú săn lại, *** nàng nóng bỏng, nước dâm rỉ ra tràn trề. Mông nàng nẩy lên, chùng xuống, cùng chung hòa nhịp với lão. Khác với lúc nãy, Lâm phu nhân hầu như thụ động, để mặc cho lão đâm thọc vào cơ thể mình, bây giờ nàng cướp lấy màn chủ động, hoàn toàn lèo lái cuộc hoan dâm. Tuy nằm dưới nhưng lâm phu nhân không ngừng ôm xiết, nhún nhẩy, oằn oại, rên rỉ. Nàng mím môi, nhắm mắt, hẩy mông lên một cách mạnh bạo, dập *** mình lên cặc của lão, nghe bầm bập, thú tính trong con người nàng trỗi dậy đã che lấp hoàn toàn phần người trong nàng. Dén nỗi nàng lao vào cơn nhục dục mà quên mất cả chồng nàng là Lâm Chấn Nam đang đau khổ tột cùng khi liên tiếp phải chứng kiến cảnh đó. Chỉ trong chốc lát, Lâm phu nhân kêu lên một tiếng lớn rồi rồi nằm duỗi ra ... Nàng đã đạt tới cơn tuyệt đỉnh, thân thể thoả mãn tràn trề. Sau đó, Mộc Cao Phong dập thật mạnh một vài cái vào *** nàng rồi cũng xuất tinh luôn, tinh khí của lão xịt ra ào ạt, tung tóe, ứa đầy ra hai bên mép *** của nàng, chảy xuống ràn rụa giữa hai chân nàng.

Hai người nằm ôm nhau, bất động trong một thời gian. Lâm phu nhân thở dài, nhè nhẹ. Thân xác và tâm thần của nàng đang còn ray rứt, dao động bởi cuộc truy hoan giữa hai người. Nàng nhìn lên trần nhà mà vẫn chưa hồi tâm, nàng vẫn còn hoanh mang chưa nhận biết rõ chuyện gì đã xẩy ra. Thì Mộc Cao phong đã đứng phát dậy, rút cu ra khỏi *** nàng mà hầm hầm đi đến Lâm Chấn Nam vặn đầu ông quay lại:

- Ngươi hãy nhìn đi, Lâm phu nhân đoan trang tôn kích của ngươi vì nhục dục đã đầu hàng mà truy hoan cùng ta cả giờ cồng hồ rồi, nếu muốn ta tha mạng cho các ngươi thì hay mau nói ra nơi cất giấu Tịch tà kiếm pháp.

Thì ra sau khi thỏa mãn, Mộc Cao Phong đã tỉnh cơn nhục dục, với hắn lúc này, Tịch tà kiếm pháp vẫn quan trọng hơn, còn đàn bà, lão muốn lúc nào mà chẳng có.
Lâm phu nhân nhìn chồng mình bầm dập, còn bản thân nàng thì đang trần truồng nằm ngửa trên giường cơ thể nàng sặc mùi dâm khí, hồi nãy nàng còn hưởng ứng cuồng nhiệt với lão già người không ra người, ngọm không ra ngợm kia mới kinh khủng chứ. Xấu hổ bao trùm vì hết lần này đến lần khác bị lũ khốn nạn hiếp dâm mà lần nào nàng cũng bị tình dục chi phối. Không dám nhìn mặt phu quân, Lâm Phu nhân lão đến bàn, vớ lấy thanh kiếm kề vào cổ, tự kết liễu đời mình trước mặt Lâm Chấn Nam. Đau khổ tột cùng vì vợ tự sát trong tủi nhục Lâm Chấn Nam liên tục gọi tên nàng trong uất ức, bi kịch của gia đình ông đều từ Tịch tà kiếm phổ mà ra. Lâm Chân Nam dùng nội công tự kết liễu đời mình trước ánh mắt thất vọng và tức giận của Mộc Cao Phong. Lão gào lên:

- Được, nếu vậy ta sẽ đi tim Lâm Bình Chi, con trai của các ngươi rồi hỏi tiếp. – Rồi lão mặc quần áo phóng vút ra cửa sổ bay ra ngoài.

Lúc này, Lệnh Hồ Xung và Nghi Lâm mới xông vào, nhưng đã quá muộn, Nghi Lâm vội lấy quần áo che cho thi thể của Lâm Phu nhân còn Lệnh Hồ Xung vội vã cởi trói cho Lâm Chân Nam để đỡ xác ông xuống. Thật không ngờ, Lâm Chấn Nam vẫn còn thoi thóp dù hơi thở vô cùng yêu ớt, Lệnh Hồ Xung thấy vậy, lay lay ông dậy:

- Tiền bối, người sao rồi?

Lâm Chấn Nam cố lấy hơi tàn nói:

- Thiếu hiệp, ta là phó đô thông cẩm y vệ Lâm Chấn Nam, phu thê ta gặp phải đại nạn này đều do Tịch tà kiếm pháp mà ra, ta có vài lời mong cậu giúp đỡ.
- Tiền bối xin cứ nói.
- Xin thiếu hiệp chuyển lại với Lâm Bình Chi con trai ta Ngõ Hướng Dương, Phúc Châu vật trong ngôi nhà cũ là vật tổ tiên của chúng tôi, báo nó Bảo quản cẩn thận và tuyệt đối không được mở ra xem.
- Xin Lâm đại nhân yên tâm, vãn bối nhất định sẽ chuyển lại lời cho Lâm công tử.

Lâm Chấn Nam nghe vậy mỉm cười rồi cũng trút hơi thở cuối cùng, giã từ thế gian. Đúng lúc này, Phái Hoa Sơn của Nhạc Bất Quần cũng đi đến quan trọ đó, mọi người đang ngồi uống trà thì nghe tiếng kêu lớn “Lâm đại nhân, Lâm đại nhân tỉnh lại đi…” Linh San thấy vậy chạy đến nói với cha:

- Cha nghe xem, hình như là giọng của đại sư ca. Đúng rồi là đại sư ca. – Nói đoạn, nàng chạy theo hướng giọng nói vọng ra. Mọi người cũng đi theo. Vừa đi vừa gọi “Đại sư ca, đại sư ca…”
Lệnh Hồ Xung và Nghi Lâm nghe thấy tiếng gọi thì chạy ra:
- Sư phụ.
- Đại sư ca, đại sư ca, đúng là huynh rồi. – Nhạc Linh San chạy đến ôm trầm lấy chàng. Cả hai ôm nhau da diết. – Nhạc Linh San vui mừng nói trong nước mắt, chỉ có Nghi Lâm và Lâm Bình Chi là cảm thấy không vui, thậm chí có một chút hờn ghen ở trong lòng:
- Huynh biết không, muội cứ tưởng cả đời này sẽ không gặp lại huynh nữa. – Linh San vừa nói vừa lau nước mắt.
- Ngốc à, không sao đâu, chẳng phải ta vẫn bình an vô sự sao?
- Xung nhi/ Sư phụ
- Sao con lại ở đây?
- Sư phụ, lúc nãy bon con gặp Mộc Cao Phong bắt Lâm đại nhân của Cẩm Y Vệ, vốn bọn con muốn ra tay cứu ông ấy. Nhưng Mộc Cao Phong ra tay quá nặng…

Lâm Bình Chi nghe vậy giật mình chạy vào bên trong, luôn miệng gọi “Cha, mẹ”. Lệnh Hồ Xung đang ngơ ngác thì Linh San lên tiếng:

- Hắn chính là con trai của Lâm Đại Nhân đó. Bây giờ cha đã nhận hắn làm đồ đệ rồi.

Lâm Bình Chi ôm thi thể cha mẹ kêu gào thảm thiết, mọi người phải động viên mãi, hắn mới bình tâm trở lại và chôn cất họ rồi nghỉ lại quán trọ, sáng sớm hôm sau họ trở về phái Hoa Sơn. Nhạc Bất Quần phái Lao Đức Nặc đưa Nghi Lâm đi gặp Định Giật sư thái, trả cô về cho phái Hằng Sơn. Sau đó tất cả bọn họ trở về phái Hoa Sơn. Trên đường đi, mọi sự bình an, không có bất cứ một sự bất trắc nào xảy ra.

Tại Hoa Sơn phái, Lâm Bình Chi ra mắt Nhạc phu nhân cũng như làm lễ gia nhập môn quy với tất cả các sư huynh đệ trong sự hài lòng của tất cả mọi người. Đồng thời sai Lệnh Hồ Xung đọc môn quy cho Lâm Bình Chi nghe, sau khi đọc xong Nhạc Bất Quần lên tiếng:
- Được rồi Xung nhi, môn quy bổn giáo con thuộc rất tốt, nhưng lần này xuống núi, con vi phạm bao nhiêu điều môn quy rồi?
Lệnh Hồ Xung biết sư phụ nhất định sẽ trừng phạt mình, không nói thêm câu gì, mặt buồn rầu quỳ xuống nhận lỗi:
- Sư phụ, đệ tử biết lỗi rồi, đệ tử không nghe lời sư phụ và sư nương dạy bảo phạm phải điều luật thứ sáu, tự cao tự đại, đắc tội với đồng đạo, giết chết La Nhân kiệt của phái Thanh Thành trên Hồi Nhạn Lầu của phái Hành Sơn.
- Cha, cha biết mà, đại sư huynh làm như vậy vì bất đắc dĩ mà. – Linh San đứng ra bênh vực.
- Môn quy là môn quy, ở đâu ra nhiều bất đắc dĩ thế/ Nhưng…nhưng…
- La Nhân Kiệt nhân lúc con nguy nan mà sỉ nhục, con thà chết không phục, vốn đó là điều mà nam tử hán đại trượng phu nên làm. Nhưng tại sao con lại nói lời vô lễ với phái Hằng Sơn. Cái gì mà vừa gặp nico cược gì thua nấy, không lẽ ngay cả vi sư cũng sợ nico sao?
Lời nói đó của Nhạc Bất Quần nói ra khiến cho tất cả mọi người đều cười khúc khích, riêng Lệnh Hồ Xung thì không nói câu nào. Ông lại tiếp tục:

- Ăn nói hàm hồ thôi thì bỏ qua, vậy chuyện con dưỡng thương trong Quần Ngọc Uyển lại được Khúc Dương của Ma giáo cứu. Chuyện này con giải thích thế nào đây. / Con…
- Rõ ràng là thủ đoạn mua ơn bán nghĩa, chia rẽ người trong NNKP của Ma giáo. Lưu Chính Phong thân bại danh liệt, nhà tan cửa nát con cũng tận mắt nhìn thấy. Nhưng chúng ta từ Hồ Nam về đến Hoa Sơn, trên đường đi, ta chưa hề nghe con lên án Ma giáo câu nào.
- Xung nhi, ta thấy người ta sau khi cứu con một mạng hình như tà chính trung gian con phan biệt quá ư hồ đồ rồi./ Con…
- Chuyện này là nhân tố quan trong liên quan đến tiền đồ của con sau này, không thể giải quyết qua loa ẩu tả được. Ta hỏi con thêm một câu nữa, sau này nếu con gặp lại người của Ma giáo, con có căm ghét như kẻ thù, đánh chết không tha hay không?

Nghe câu hỏi đó của sư phụ, Lệnh Hồ Xung thực sự thấy phân vân, tuy rằng sư phụ nói Khúc Dương mua ơn bán nghĩa, chia rẽ người của NNKP, nhưng trong thâm tâm chàng thừa hiểu ông không phải là con người như vậy, chỉ là sư phụ không hiểu rõ vấn đề mà thôi. Thấy Lệnh Hồ Xung cứ lặng im không trả lời, Nhạc Bất Quần tiếp tục:

- Lần này con xuống núi, khiến cho thanh danh phái ta bị tổn hại trầm trọng, vi sư phạt con diện bích một năm trên Tư Quá Nhai, con có phục không? Ta muốn con suy xét lại từ đầu đến cuối cho ta.

Linh San thấy đại sư ca bị phạt nặng như vậy thì giật mình xin cha giảm tội, nhưng Lệnh Hồ Xung suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng:

- Sư phụ, đệ tử…đệ tử phục.
- Được, vậy con nghỉ ngơi đi, ba ngày nữa hình phạt sẽ chính thức được thi hành.
- Vâng, thưa su phụ.

Đêm đó, Lệnh Hồ Xung trở về lòng buồn rười rượi, một năm trên Tư Quá Nhai không ai bè bạn, hẳn chàng sẽ buồn lắm đây, sao sư phụ lại nặng tay như vậy. Haizzz. Trời đã về khuya, bên ngoài màn sương lạnh buốt, đang miên man suy nghĩ về những ngày tháng buồn tẻ sắp tới thì đột nhiên có tiếng gõ cửa, Lệnh Hồ Xung đi ra mở cửa và mắt chàng sáng lên “Sư…sư nương…”
Chàng nhìn xung quanh, hình như không có ai, còn mỗi sư nương của mình, chàng kéo Nhạc phu nhân vào trong phòng và đóng cửa lại. Nhạc phu nhân nắm tay chàng ân cần:

- Con có giận sư phụ của con không?
- Dạ không, thưa sư nương, con bị phạt như vậy là đáng lắm. Do vi phạm quá nhiều môn quy mà.
- Không, ta thấy trong ánh mắt con vẫn cong một chút hờn trách gì đó, thôi, con cố gắng ở trên ấy tĩnh tâm tu luyện, để ta thay mặt ông ấy xin lỗi con vậy.

Nói xong, Nhạc phu nhân nhìn thẳng vào ánh mắt của Lệnh Hồ Xung, từ từ tiến tới ôm chầm lấy chàng và hôn lên môi chàng, cái vẻ trang nghiêm và điềm tĩnh ngày thường của nàng đã như biến mất. ..Hai người lập tức hút lấy nhau không rời, Lệnh Hồ Xung thật sự hồi hộp, không sao kiềm nổi lòng của mình nữa lập tức lùa chiếc lưỡi của chàng vào trong quấn lấy lưỡi Nhạc phu nhân, hơi thở bắt đầu dồn dập, phát ra những tiếng nhóp nhép. Dương vật của chàng lập tức phát công ở dưới, nó trở nên nóng và cứng hơn, vươn dậy thật mạnh mẽ, nó dựng đứng đâm chồi ra u lên thành cục choài ra đâm vào bụng dưới của nàng. Chàng thấy rạo rực đê mê, cố rướn thêm để nó có thể vươn dài ra đâm vào bụng dưới của Nhạc phu nhân đồng thời lắc léo hẩy cả thân mình choài hết cỡ để đâm của quý của mình vào khắp bụng, rồi đùi, cạ và miết như thế cho cơn hứng tăng dần. Về phần sư nương Ninh Trung Tắc cũng rạo rực không kém, tiếng thở hắt ra từng đợt từng đợt cứ thế dâng trào và rên lên thành tiếng ú ớ, Nàng cảm nhận được sự thống khoái từ chiếc lưỡi và con cặc của Lệnh Hồ Xung cứ quằn quại không ngừng lên cơ thể mình. Lệnh Hồ Xung ghì thật chặt sư nương của chàng rồi chuyển bàn tay ham muốn của mình xoa nắn lên đôi bồng đảo như tiên như thần, hắn xoa từ nhẹ nhàng đến dần tăng thành mạnh bạo, tiếng rên của nàng cũng theo thế mà tăng lên.

Bỗng nàng đẩy Lệnh Hồ Xung ra làm chàng ngẩn ngơ tưởng nàng đổi ý:

- Sư nương…người…người

Sư nương nhìn chàng vẫn với ánh mắt hoang dại và dâm đảng :

- Con có muốn hôm nay tự tay cởi bỏ xiêm y cho ta hay không Xung nhi, ta hôm nay đến bên con mặc kín đáo như vậy là để con tự tay cởi bỏ xiêm y cho ta đó, con có thích không?

Lệnh Hồ Xung vui mừng ra mặt, hắn rạng rỡ nhanh nhảu đáp: 
- Đương nhiên con muốn, con muốn lắm thưa sư nương.- Vậy mà chàng cứ tưởng sư nương đã đổi ý thì chàng sẽ nứng chết mất.

Nhạc Phu nhân cười trìu mến với ánh mắt không giảm phần đĩ thỏa tí nào : 

- Vậy sao con còn không nhanh lên, lại đứng ngây ra như thế ta sẽ đổi ý và quay về đấy.

Lần này Lệnh Hồ Xung không suy nghĩ thêm mà nhanh chân chạy lại gần sư nương như hoa như ngọc của mình, tuy ham muốn nhưng Lệnh Hồ Xung cũng rất bình tĩnh nhẹ nhàng từ từ cởi nút thắt lưng cho sư nương, cởi thắt lưng của nàng xong Lệnh Hồ Xung không thể không vội, chàng nhanh tay cởi chiếc áo thùng thình của sư nương ra khỏi người, cặp vú núng nính tròn căng, rung rinh, trông mềm mại vô cùng. Rồi chàng đưa 2 tay kéo tuột cái quần nặng nề của sư nương xuống, không phải nói nhiều, đám lông đen nháy nằm sếp phủ lên cái mu của sư nương như đám rêu xanh bám vào bức tường màu trắng tinh khiết, dưới ánh đèn trong vẻ đẹp sư nương lại càng mơ ảo. Không chần chừ Lệnh Hồ Xung liền bế xốc sư nương ẳm lên chiếc bàn mà thường ngày chàng hay ngồi đọc sách. Cây đèn dầu trên bàn nhấp nháy chao đảo ngọn lửa vì bộ mông của Nhạc phu nhân đang nằm cách nó không xa. Chàng hấp tấp đưa miệng hắn ngoạm lấy ngay cái núm vú nàng và mút cái núm có màu giống màu đậu đỏ, chỉ vừa mút thôi mà núm vú sư nương kiều diễm của chàng đã rướn cứng và đội cao, chàng thèm thuồng đưa cái lưỡi rê xoắn xung quanh cái núm cương cứng đó, còn cái tay ở không Lệnh Hồ Xung liền dùng để xoa bóp một chiếc bánh bao còn lại, phải nói bàn tay chàng giờ đây rất dẻo, xoa bóp chiếc vú còn lại của sư nương biến nó thành đủ mọi hình dạng khác nhau. Chiếc lưỡi chàng vẫn đánh liên tục, đánh chán chàng chu miệng mút thật mạnh.."chụt..chụt" một cái nút rồi hai cái nút, chàng nút rất đều đặn, sư nương của chàng hứng quá rên ư ứ trong miệng, quằn quại bởi những cái nút mãnh liệt như của con hổ vồ lấy mồi. Nàng ưỡn thân mình trắng trẻo của mình lên rồi hạ xuống bàn, đầu không ngừng lăn qua lăn lại, miệng thì không ngừng rên u ớ và tiếng thở gấp gáp. 

Lệnh Hồ Xung đưa miệng mút chùn chụt hai bầu vú nàng, chàng tham lam vì chàng thật sự hưng phấn, tay chàng xoa nắn xung quanh bầu vú mềm mại như mây của sư nương, cảm giác vừa mát cũng vừa ấm mà lại còn rất phê tay nữa..chàng xoa dần bàn tay và di chuyển sang bụng, xoa cái bụng phẳng phiu vừa ngoáy ngón tay vào rốn của sư nương làm nàng khoan khoái lại thở gắt. tay chàng tiếp tục phiêu diêu di chuyển bàn tay tự do sờ vào bất cứ nơi nào trên người vị sư nương đáng quý của chàng. đầu óc chàng lâng lâng bay bổng, chàng đưa tay xoa xuống chiếc đùi trơn mịn săn chắc của sư nương, xoa rồi vuốt tay lên xuống trên đùi Nhạc phu nhân, chàng miên mang bắt đầu lần mò ngược lên gần phía bụng, bàn tay mỗi lúc lại một gần đến vùng đầm lầy di chuyển thêm một chút là chàng đã chạm vào đám rêu óng mượt như đúng lộ trình đã liệu. Chàng vuốt lông mu của sư nương bằng ngón tay cái, ngón cái của mình thì cứ vuốt vào lông mu ngược lên phía bụng, người nàng run rấy, tiếng thở đều đặn :" ưm..ưm..ưm"

Quằn quại trong đam mê, quên hết thân phận mình là là sư mẫu một phái, mà đi tìm tên đệ tử để thoả mãn, trong đầu óc của Nhạc phu nhân lúc này chỉ còn có tình dục và tình dục, nàng ham muốn được thỏa mãn và đang được thỏa mãn, vậy thì việc gì phải nghĩ đến những chuyện vớ vẩn khác nữa chứ. Đời người có mấy lần được như vậy đâu, vì sao phải kìm nén những cảm xúc và ham nuốn của mình.

Di chuyển xuống bên dưới, Lệnh Hồ Xung dùng tay banh hai chân rồi banh tiếp hai mép âm hộ của nàng ra, rồi đưa cái lưỡi vào liếm hết số nước nhớt , nghe ra tiếng " sụp..sụp..chép..chép" đưa lưỡi lên rồi xuống mà liếm và húp rất nhiệt tình. Chiếc lưỡi chàng làm nàng muốn điên lên hai chân nàng cứ co lên dãy nãy, nàng banh háng ra hết cỡ, dùng tay ép chặt đầu chàng vô cho chàng liếm..Lệnh Hồ Xung mặt mũi dính tèm lem nước dâm của nàng, chàng đưa ngón cái chà lên hột đậu trắng trên cửa mình sư nương, tiếp theo lại đưa thêm ngón chỏ vào cả hai ngón vê lấy hột le, vê xong lại nắm kéo ra, chàng dùng miệng cắn vào hột le làm cho sư nương của mình ngày càng khó thở hơn:
- Xung nhi ơi…sư nương sướng quá, thật sự không thể ..không thể..á.á.. giữ được..nữa..rồi..ứ...áh...!
Sau tiếng á của Nhạc phu nhân thì toàn thân nàng co giật liên hồi, nàng quằn quại như con giun bị dìm, tiếng rên hỗn hễn, rồi nàng cứng đơ cả người, mông nàng cứ dựt dựt...nàng đã ra ..đã chút hết nặng nhọc kìm nén suốt thời gian Lệnh Hồ Xung đi vắng..Lệnh Hồ Xung bàng hoàng sư nương chàng đã ra hết trên mặt chàng và chàng cảm thấy hãnh diện và tự hào vì điều đó.
Cả hai đang đê mê trong khoái lạc, Lệnh Hồ Xung lúc này định cởi quần áo trên người của mình ra, bắt đầu cho một màn khoan phá thì cánh cửa được đẩy tung ra làm cả hai người giật bắn mình, trước mắt hai người là Lục Hầu Nhi, hắn đã quen đến phòng của sư huynh mình mà không gõ cửa, và hôm nay hắn đã nhìn thấy điều mà mình không bao giờ muốn thấy:

- Đại sư ca…sư nương…hai người…hai người..

Lục Hầu nhi không nói thêm câu gì, chạy băng băng ra khỏi phòng mặc kệ cho tiếng hai người gọi lại. Lệnh Hồ Xung định đuổi theo nhưng sư nương của chàng đã ngăn lại:
- Con cứ ở đây, chuyện này để ta đi giải thích với nó.
- Nhưng con sợ…
- Không sao, con cứ tin ở ta.

Rồi không đợi Lệnh Hồ Xung trả lời, Nhạc phu nhân khoác tạm một chiếc áo choàng mỏng lên người rội vội vã lướt theo hướng Lục Hầu Nhi chạy về phía phòng của hắn. Bóng nàng vừa đi khỏi thì cũng là lúc Nhạc Linh San xuất hiện, ban đầu nàng đinh đến để thăm hỏi sư huynh của mình, nhưng thấy mẹ mình đến trước nên nàng nấp ở bên ngoài và đã thấy hết toàn bộ sự việc. Lúc Lục Hầu Nhi chạy vào, nàng đã định ngăn cản nhưng không kịp, thấy mẹ đã đuổi theo Lục Hầu Nhi, nàng từ từ đi đến phòng của Lệnh Hồ Xung mở cửa, đẩy vào…

Nhạc phu nhân đi đến của phòng của Lúc Hầu Nhi thì thấy đóng chặt cửa, bóng hắn in qua chiếc đèn đang ngồi im có vẻ gì đó rất trầm tư và hoang mang. Nàng từ từ gõ cửa “Cộc cộc cộc” Không thấy động tĩnh gì, nàng liền lên tiếng “Đại Hữu, sư nương có chuyện muốn nói với con” Vẫn không có tiếng trả lời, nàng thở dài và từ từ đẩy cửa ra.
Lục Hầu Nhi đang ngồi trầm ngâm, đẩy vẻ giận rỗi, thấy sư nương mở cửa vào, hắn còn không thèm nhìn, nàng từ từ lên tiếng:

- Đại Hữu à, con đừng trẻ con như vậy nữa được không? Ta đâu có làm gì có lỗi với con.
- Sư nương, người không có lỗi với con, nhưng với sư phụ, tiểu sư muội thì sao, sao người có thể làm ra chuyện đó chứ, người không sợ tất cả các đệ tử sẽ biết chuyện xấu hổ của người hay sao?
- Ta và đại sư huynh của con làm chuyện này từ lâu rồi, từ trước khi các con đến Hoành Dương, San nhi cũng biết và nó không phản đối, còn sư phụ con, ông ấy suốt ngày chỉ biết có võ công và mưu kế, nào đâu có để ý đến ta. Nếu ông ấy quan tâm đến ta một chút thì mọi chuyện đâu đến nỗi.

Nói đến đây, hai hàng nước mắt nàng lăn dài trên má. Lục Hầu Nhi bất chợt cảm thấy thương xót, hắn run run đưa bàn tay đến lau nước mắt cho sư nương:
- Sư nương, chẳng lẽ nhục dục có thể làm mờ lý trí con người ta đến như vậy, bất chấp cả luân thường đạo lý sao? – Hắn thắc mắc.
- Con chưa từng trải qua chuyện này bao giờ đúng không, nên có lẽ con không biết, hôm nay ta sẽ cho con hiểu.
Nhạc phu nhân đi đến giữa phòng thì quay lại nhìn y, một nụ cười mê hồn, bí hiểm. Bằng một động tác duyên dáng nhất, nàng xuôi hai tay ra, chiếc áo choàng từ từ trượt trên người nàng rơi xuống đất. Lục Hầu Nhi “a” lên một tiếng. Nàng bên trong không hề mặc quần áo, nàng đang hoàn toàn khoả thân do lúc nãy vẫn đang mây mưa dở dang với Lệnh Hồ Xung. Ánh nến bập bùng soi lên người nàng. Cả cơ thể nàng trắng như bạch ngọc, đầy đặn như một kiệt tác của tạo hoá. Đây là lần đầu tiên, Lục Hầu Nhi được ngắm nhìn cơ thể một người đàn bà, hơn nữa lại là sư nương đoan chính của hắn. Hồi nãy hắn có nhìn thấy nàng khỏa thân trong phòng của Lệnh Hồ Xung, nhưng do quá bất ngờ và xúc động nên Lục Hầu Nhi không được ngắm nhìn kỹ càng và chiêm ngưỡng cơ thể của nàng, nhưng bây giờ thì khác, sư nương hắn đang hoàn toàn khỏa thân với một mình hắn, tất cả chỉ dành cho hắn mà thôi.. Dương vật của Lục Hầu Nhi theo bản năng truyền giống lúc này đã cương cứng đội lên một cục ở trong quân rồi. Hắn run run giọng:

- Sư nương, thế này là sao....? – Lục Hầu Nhi lắp bắp hỏi.

Nhạc phu nhân mỉm cười dịu dàng: 

- Con không hiểu tại sao ta và Xung Nhi lại làm như vậy, và San nhi tại sao lại chấp nhận điều này, tất cả chỉ vị hai chữ Nhục dục mà thôi, hôm nay ta sẽ cho con hiểu. - Nói đến đây nàng bật cười khúc khích

Rồi không đợi hắn phản ứng, nàng tiến sát lại, luồn hai tay vào trong cổ áo hắn, vuốt ve phần ngực Lục Hầu Nhi trong khi cặp môi của nàng mơn man hon lên da cổ hắn. Lục Hầu Nhi thở khẽ một tiếng, ngửa cổ lên, cảm nhận sự sướng khoái của việc được sư nương như hoa như mộng của mình kích thích, điều mà ngay đến cả việc tưởng tượng hắn cũng không dám nghĩ đến.
Nhạc phu nhân như một nhà ảo thuật, hai bàn tay, đôi môi nàng đưa đến đâu, da hắn nổi gai ốc đến đấy. Nàng mơn trớn trên ngực hắn, dùng lưỡi vê đầu ti của hắn, rồi dần đưa môi xuống thấp. Ngực, bụng, rốn rồi eo .... và rồi.... bằng một động tác mạnh mẽ, Nàng tụt quần Lục Hầu Nhi xuống. Dương vật hắn bật lên, chĩa thẳng ra trước mặt vị phu nhân xinh đẹp, khả kính và cũng đây dâm đãng. Đầu cu nở to ra, bóng lưỡng đỏ ao, trên đó li ti những mạch máu đó đang sôi sùng sục. Lục Hầu Nhi mở to mắt ra, không hiểu sư nương định làm gì nữa.

Hắn chưa kịp hỏi đã cảm thấy đầu cu được bao bọc bởi một không gian ấm nóng. Định thần nhìn lại, thì ra nàng đã ngậm dương vật mình vào miệng. Lục Hầu Nhi vội kêu lên, nhích người ra: “Đừng sư nương, dơ lắm!”. Nhưng chưa kịp rút cu ra, nàng đã ôm eo hắn kéo lại, tiếng nói nàng vang lên, lúng búng vì dương vật hắn đang chật trong miệng: “Thật dơ không, để ta làm cho sạch nhé”. Rồi bất thình lình, nàng mút một cái thật mạnh.

Lục Hầu Nhi kêu lên một tiếng, hai chân y run bắn lên như muốn khuỵ xuống: “Sư nương! Sư nương! Sướng quáaaaaaaaaaaaaaa...”. Nàng liếc mắt lên nhìn hắn, dâm đãng hỏi: “Vậy sao? Ta thôi nhé”. “Đừng sư nương” hắn cuống quít “Đừng dừng lại”. 

Nhạc phu nhân cất tiếng cười khúc khích đầy dâm đãng vì Lục Hầu Nhi đã nhanh chóng đầu hàng nhục dục, vậy là chuyện của nàng vẫn được giấu kín, không lộ ra ngoài. Nàng lại tiếp tục liếm mút cu hắn. Lưỡi nàng như một con rắn, quấn quanh đầu khất, liếm xuống túi ngọc hành, ngậm lấy một hạt vào miệng, rồi lại nhả ra, cắn vào một chỗ khác. Mỗi động tác của nàng đều khiến hắn chết ngất vì sung sướng.

Bất chợt nàng ngoạm lấy dương vật, tọng trọn vẹn nó vào họng mình. Rồi nhanh như chớp, nàng xục thật mạnh. Lục Hầu Nhi rú lên sung sướng, ở phía dưới, mái tóc nàng bị bàn tay hắn vò xé, rối tung lên, đầu nàng rung lên, đẩy đưa theo nhịp điệu càng lúc càng tăng. Dương vật của hắn như đang địt phầm phập vào một cái lỗ đầy nhục cảm. 

Tốc độ càng lúc càng gia tăng. Lục Hầu Nhi mắt càng lúc càng đờ đẫn. Miệng nàng bám chặt lấy cặc hắn, ma sát khắp dương vật, bàn tay nàng không ngừng vuốt ve vật đang căng phồng ấy. Sau chót, hắn gào lên một tiếng thống khoái, từng dòng khí nóng hổi bắn ra từ đầu cu, đi thằng vào họng Nhạc phu nhân. Nàng không dừng lại, tiếp tục mút mạnh cặc hắn.

Những luồng tinh khí liên tiếp bắn ra, nàng nuốt liên tục mà không kịp, trào cả ra hai bên mép, nhễu xuống cổ, xuống ngực trông gợi dục đến không ngờ. Cho đến khi Lục Hầu Nhi xuất tinh đến giọt cuối cùng, ngồi bệt xuống đất, nàng mới dừng lại. Cả khuôn ngực trắng sữa của nàng đã nhoe nhoét tinh khí của hắn. Nàng lấy khăn chùi sạch, sau đó đứng thẳng lên, lại trùm áo choàng lên người, cười bí ẩn: “Đây chỉ là màn khởi đầu. Còn nhiều thứ thú vị khác, những thống khoái trong cuộc đời đang chờ con phía trước, hôm nay chúng ta chỉ nên dừng lại ở đây thôi”. Thế rồi nàng nhón gót, thân hình lướt ra ngoài cửa, biến mất trong màn đêm.

Lại nói, sau khi Nhạc phu nhân đi khỏi phòng, Lệnh Hồ Xung đang chán nản vì cuộc vui bị Lục Hầu Nhi phá giữa chừng thì Linh San mở cửa bước vào:

- Sư muội, nãy giờ muội ở bên ngoài sao? – Linh San không trả lời, chỉ mỉm cười gật đầu rồi khẽ đóng cửa lại.
- Vậy…vậy…muội..

Không để cho Lệnh Hồ Xung nói hết câu, Linh San đã lao vào khóa môi chàng bằng một nụ hôn nóng bỏng. Lệnh Hồ Xung cũng chẳng có thời gian mà suy nghĩ thêm, đang lên cơn nứng thì lại có người đến giải tỏa, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, chàng đáp lại một cách nồng nhiệt và say mê, đồng thời bàn tay di chuyển, chu du khắp cơ thể Linh San cho bõ những ngày hai người xa vắng nhau. Với những động tác nhanh thoăn thoắt, Lệnh Hò Xung đã lột bỏ hết y phục của nàng rơi xuống đất, mà môi vẫn khóa chặt lấy môi nàng, sau đó, chàng rời môi khỏi lưỡi nàng, lúc này Lệnh Hồ Xung mới bắt đầu cởi hết quần áo trên người ra ra, mắt chàng vẫn chăm chú lên thân thể căng đầy nhục dục của Linh San, thật không thua kém gì mẹ của nàng, ở đó còn có phần tươi trẻ của một thiếu nữ đang tuổi chín muồi. Chàng nhìn khuôn mặt đỏ lưng và mê mẫn của nàng, hai mắt liêm diêm đầy mê tình mà lòng không khỏi phấn, chiếc quần chàng vừa rơi xuống, cũng là lúc Linh San thấy một vật mà nàng mà đã thèm khát biết bao nhiêu lâu nay, đã từng thèm khát từ thuở lâu lắm rồi, nàng nhìn chăn trối vào đó và nở một nụ cười đấy mê hoặc.

Lệnh Hồ Xung thì cứ đứng tòng ngòng cho sư muội mình thôi miên, ánh mắt của Linh San cứ nhìn xoáy vào phần hạ thể của chàng, mỗi lần nàng đảo con mắt mê tình kia thì con cặc của Lệnh Hồ Xung cũng phải nhấc nãy lên vài cái, nó như kêu gọi nàng hắn hãy mau lại đây với nó.
Linh San bước từng bước ẻo lả đến bên Lệnh Hồ Xung, mặt đối mặt, chàng nhắm mắt chờ đợi, nàng quỳ xuống giáp mặt nàng là khúc thịt cứng cáp đang chĩa ra dựt dựt của chàng. Linh San thở một hơi thở nóng ấm vào tiểu thủ của hắn, hơi thở ấy vừa ấm nhưng đoạn cuối cũng mát lạnh cả cặc chàng, Lệnh Hồ Xung sảng khoái cũng thở ra một tiếng thở phào ra vẻ thật sung sướng đê mê. 

Linh San liền nhẹ nhàng cuộn tròn bàn tay ngọc ngà, tròn trịa như búp măng của nàng nắm nhẹ lấy dương vật của Lệnh Hồ Xung, nàng nhẹ nhàng vuốt ve rồi đưa bàn tay nhẹ lên nhẹ xuống dọc theo khúc đoản côn của chàng. Lệnh Hồ Xung bậm môi kêu ư ứ trong cổ họng, nghe rất có vị. Linh San tỏ ra rất chuyên nghiệp nàng cứ vuốt chầm chậm, đều đều, rồi ngước mắt theo dõi khuôn mặt của Lệnh Hồ Xung. Rõ ràng chàng đang sướng đến nhăn nhúm cái mặt, hai chân cứ chùn lên chùn xuống ngay đầu gối, có vẻ còn run lẩy bẩy nữa. Linh San tiếp túc nghịch khúc thịt đó, nàng liền há miệng ngoạm ngay lấy khúc thịt đưa vào mà mút, nàng đưa tay xuống rờ hai viên ngọc thô của chàng còn miệng thì đưa ra đưa vào mút đoản côn của chàng. Cái miệng của Linh San rất điệu nghệ làm chàng cứ run bần bật 2 chân :

- Sư muội…ơi…mút..mạnh nữa..lên. muội làm ta…sướng…sướng quá…á..á..

Lệnh Hồ Xung muốn quặn hết cả người, hai chân vừa run mà miệng cứ vừa rên ứ ừ, hư hử..tim thì nhảy đập loạn xạ, cảm giác như thoát khỏi cõi trần, lạc vào cõi mê, sung sướng nào có thể tả nổi bằng lời. Linh San thấy chàng sướng đến vậy lại càng mút chụt chụt, mỗi lúc một nhanh, lâu lâu nàng ngưng lại lấy hơi, rồi lại tọng hết khúc thịt vào miệng nuốt cho đã thèm, đã khát. khúc thịt của chàng ngày càng to và lớn hơn đâm sâu vào họng nàng. Đúng lúc hai người đang chìm trong cõi thiên thai thì cánh cửa một lần nữa lại bật mở làm cho cả hai giật mình nhìn ra, Lệnh Hồ Xung kêu lên:

- Sư nương…người…

Nhạc phu nhân nhìn hai người như vậy, không nói thêm câu gì, khẽ nở một nụ cười dâm đãng rồi bỏ luôn chiếc áo choàng trên người ra, nàng một lần nữa lại lõa thể trước mặt Lệnh Hồ Xung và cả San nhi của nàng, Linh San cũng không hề nao núng trước diễn biến đột ngột này. Nàng từ từ nhả cặc chàng ra, con cặc ướt nhẹp, nhiễu đầy nước miếng và quay lại đưa mắt nhìn mẹ mình với một vẻ thích thú, bí hiểm. Nhạc phu nhân lao vào Lệnh Hồ Xung với một nụ hôn nồng cháy đặt ngay lên môi nàng, thì ra nàng vẫn còn chưa dứt hẳn cơn nứng mà Lục Hầu Nhi thì đã hết xí quách nên nàng lại quay lại chỗ Lệnh Hồ Xung để tiếp tục cuộc mây mưa, vừa mở cửa ra thấy Linh San đang trần truồng bú cu chàng cũng có làm nàng hơi chút bất ngờ nhưng nàng lại thấy đầy kích thích, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh Nhạc phu nhân lao thẳng vào hai người.

Linh San thấy thế, như dành lấy phần mình, xáp tới cầm cặc Lệnh Hồ Xung mà đút vô mồm, tiếp tục bú liếm khiến chàng kêu lên hư hử. Lệnh Hồ Xung sướng quá, vừa được bóp vú một người đẹp, vừa được một người đẹp bú cặc, chàng rên rỉ:

- Ah...sư muội, ta yêu muội...sư nương..con..sướng quá...con yêu hai người lắm...thương cả hai người...

Linh San bú cặc chàng một cái thật mạnh rồi đứng lên ngả đầu lên vai chàng. Nhạc phu nhân cũng ôm Lệnh Hồ Xung mà ngả đầu vào vai bên kia. Cả hai nàng đều hỏi:

- Có thật chàng thương hết cả hai chúng ta không?

Lệnh Hồ Xung thò hai tay xuống sờ vào *** của hai nàng, mân mê trên những gò mu mềm mại, rồi đưa ngón tay mình vô lỗ *** đã nhơm nhớp dâm khí của mỗi nàng mà đẩy vào. Chàng diụ dàng nói nhỏ vào tai hai nàng:

- Ta hứa với sư muội. Con hứa với sư nương là sẽ thương hai nàng mãi mãi. Ta thề là ta sẽ làm hai người sung sướng suốt đời.

Nhạc phu nhân rướn người lên khi nhận được ngón tay của chàng đâm sâu vào *** nàng. Nàng ôm lấy cổ chàng mà nói qua hơi thở dồn dập:

- Ta chịu rồi...Xung nhi sư nương cũng thương con...Miễn con đừng hất hủi chúng ta sau này...hãy làm cho ta sướng…đi..a…aa

Linh San cũng đang đê mê sung sướng. Nàng đưa tay xuống bụm lấy *** mình, đẩy ngón tay chàng lút vào sâu hơn nữa. Nàng nói:

- Nếu đại sư ca và mẹ cũng đồng ý thì ba chúng ta sẽ sống hạnh phúc bên nhau. 

Linh San và mẹ nhìn nhau mỉm cười, hiểu ý nhau, thông cảm nhau.Tự dưng Linh San nổi hứng, cơn dâm tràn tới, mặt nàng nóng bừng lên. Nàng đẩy chàng nằm xuống sàn nhà, ngồi lên mặt chàng cho chàng bú *** mình. Nhạc phu nhân cũng hưởng ứng, cúi mặt xuống, bắt chước Linh San lúc nãy, bú cặc Lệnh Hồ Xung. Một lần nữa, Lệnh Hồ Xung lại được hưởng sướng với hai người đẹp, một nàng thì bú chàng, một nàng thì được chàng bú.

Bú mút một lát không chịu được nữa thì chàng bảo hai nàng nằm lên cho chàng đụ. Hai mẹ con Linh San nhìn nhau cười khúc khích, nụ cười ẩn chứa nét cuồng dâm cực độ. Nhạc phu nhân nằm ngửa người lên, hai tay hai chân dạng ra, chờ đợi. Còn Linh San thì quì lên, chổng mông ra, sửa soạn một tư thế rất kỳ lạ mà nàng vừa mới nghĩ ra. Một nàng quì sấp, một nàng nằm ngửa, hai thân hình trần truồng, trắng buốt, đòi hỏi nằm tênh hênh, loã lồ, song song trước mặt Lệnh Hồ Xung, sẵn sàng trong một tư thế hết sức dâm đãng cho chàng lựa chọn. Chàng địt Linh San trước. Con cặc cương bóng đẫm ướt nước miếng của Nhạc phu nhân bây giờ đang dồn dập ra vô trong cái *** tươi hồng, đẫm khí của con gái nàng. Lệnh Hồ Xung quì sau đít Linh San mà địt phầm phập vô *** nàng một hồi rồi chàng chuyển qua nằm đè lên người Nhạc phu nhân mà địt nàng. Ninh nữ hiệp vắt chân lên ngang hông chàng mà kẹp thật chặt, nhún người lên mỗi lần chàng địt xuống làm cặc chàng vô thật sâu, kêu óc ách. Một lát, chàng lại xoay qua Linh San mà ôm lấy mông nàng rồi đụ kiểu chó, cặc chàng dộng mạnh vô *** nàng kêu bành bạch. Cứ thế Lệnh Hồ Xung luân phiên chơi cả hai nàng. Cảm giác như đang lọt vào cõi thiên thai, tiếng rên của cả ba người vang vọng ra giữa đêm khuya thanh vắng.

Khi biết mình sắp sửa xuất tinh, Lệnh Hồ Xung liền vớ lấy Linh San mà địt. Bây giờ chàng không quì sau nàng nữa mà chàng đứng lên, bế xốc nàng lên mà nắc vô *** nàng. Hai chân của nàng chơi vơi trên không trung, hai tay phải chống xuống đất làm điểm tựa, người nàng chúi xuống đất, tiếng rên của nàng vang cả phòng, Linh San rú lên một tiếng, nàng đã lên tột đỉnh, *** nàng bóp chặt lấy cặc Lệnh Hồ Xung. Chàng cũng không nhịn được nữa bắn tinh trùng vô đầy *** nàng. Vừa rút cặc ra khỏi *** Linh San thì mẹ nàng đã sáp tới liếm nốt chỗ tinh trùng và dâm thủy còn vương vãi trên cặc chàng, cả ba người trần truồng quấn lấy nhau thở dốc, Lệnh Hồ Xung vuốt ve hai tấm thân ngà ngọc mà có cảm giác mình đúng là người hạnh phúc nhất thế gian.

Trong khi đó, Lao Đức Nặc nhận sự ủy thác của sư phụ Nhạc Bất Quần, đưa Nghi Lâm về phái Hằng Sơn.

- Tiểu nhị?
- Có ngay, xin chào nhị vị khách quan, xin hỏi hai người cần gì ạ?
- Cho chúng tôi hai phòng trọ qua đêm, sau đó chuẩn bị một ít cơm chay nữa. 

Lao Đức nặc lên tiếng dặn dò tên tiể nhị, chưa đợi hắn trả lời liền quây về phía Nghi Lâm lên tiếng:

- Nghi Lâm sư muội, chúng ta đi đường vất vả cả ngày trời, có lẽ muội cũng đã mệt. Hãy nghỉ ngơi tại đây, sáng mai chúng ta sẽ tiếp tục lên đường, muội thấy sao.
- Đa tạ Lao sư huynh đã sắp xếp, xin tùy ý huynh. – Nghi Lâm cũng thấy khá mệt mỏi, nên nàng không phản đối.

Tên tiểu nhị lúc này mới lên tiếng:

- Xin lỗi nhị vị khách quan, hiện quán trọ chúng tôi đã trật kín, chỉ còn duy nhất một phòng trên lầu thượng, mong hai vị thông cảm. – hắn vừa nói vừa tỏ vẻ áy náy.
- Việc này…việc này… - Nghi Lâm bối rối.
- Không sao. Phiền ngươi chuẩn bị căn phòng trống đó cho tiểu sư muội của ta.
- Dạ, khách quan, xin chờ một lát, sẽ có phòng ngay đây ạ.

Tên tiểu nhị quay ra chuẩn bị phòng, Lao Đức Nặc quay lại trấn an Nghi Lâm:

- Nghi Lâm sư muội, muội đừng hiểu lầm, đêm nay muội sẽ nghỉ ngơi trong đó, còn ta sẽ ở ngoài cửa canh phòng cho muội.
- Đức Nặc sư huynh, muội thấy việc này không phải với huynh. – Nàng áy náy.
- Không sao, cứ quyết định như vậy đi. – Lao Đức Nặc cương quyết.

Một lát sau, gã tiểu nhỉ bưng vài chiếc bánh màn thầu và một chai nước lên phòng. Lao Đức Nặc và Nghi Lâm mỗi người ăn một chiếc. Sau đó, Lao Đức Nặc lấy chai nước rót ra một cốc rồi mời Nghi Lâm uống. Nàng không hề nghi ngờ gì, uống một hơi cạn sạch, trong khi đó, Lao Đức Nặc khẽ nở một nụ cười dâm tà..

Vừa uống hết ly nước, Nghi Lâm bỗng thấy quay cuồng , nàng trúng thuốc rồi gục ngay xuống bàn. Lao Đức Nặc mỉm cười đắc thắng, hắn cũng không thể ngờ con mồi lại chóng sa bẫy đến vậy. Cẩn thận hắn tiến tới gần, khẽ gọi tên nhưng chẳng thấy Nghi Lâm cựa quậy hắn biết chắc là nàng đã bất tỉnh. 

Lao Đức Nặc ra cửa ngó nghiêng hồi lâu không thấy bóng người mới quay vào, cẩn thận cài chặt then cửa ra vào để chắc trong lúc hắn hưởng thụ tiểu ni cô xinh đẹp nãy sẽ không có kẻ nào quấy phá. Hắn vừa nhìn ngắm nàng đang nằm bất động rũ rượi gục trên bàn, vừa từ từ lột hết quần áo đang mặc trên người ra, sẵn sàng hành sự. Động tác của hắn chậm rãi không chút nóng vội. Khi trên người đã lõa thể, hắn tiến lại phía nàng. Hắn xốc nàng lên vai rồi vác vào trong giường.

Nhẹ nhàng đặt Nghi Lâm nằm xuống giường , hắn bắt đầu lột xiêm y của nàng ra. Trước tiên hắn cởi dây lưng áo nàng chầm chậm banh nó sang hai bên như đang bóc bánh. Gạt hai vạt áo ngoài ra , hắn mừng rỡ khi trông thấy cái yếm trong màu hồng phơi bày trọn vẹn trước mắt. Bầu ngực của nàng căng tròn sau lớp vải khiến hắn chẳng còn cách nào khác mà phải lột ngay cái yếm ra ngắm nhìn cho thỏa. Vứt cái yếm sang một bên hắn hau háu nhìn vào bộ ngực của nàng, nuốt nước miếng thèm thuồng. Hắn thấy cặp vú của nàng đẹp không thể tả nổi, không thua gì so với tiểu sư muội Nhạc Linh San, nó trắng muốt, mịn màng săn cứng. Khẽ lấy ngón tay day day vào bầu vú nàng hắn thấy nó xôm xốp mát rượi khiến cho hắn sướng mê người.

Hắn mân mê, nhào nặn và xoa bóp hai bầu vú nàng một hồi lâu trước khi đưa miệng bú vú nàng. Lao Đức Nặc say mê bú vú nàng còn mãnh liệt hơn cả đứa con trẻ đang đói gặp bầu vú mẹ. Hắn nhai nghiến ngấu tưởng chùng như sẽ có dòng sữa trắng sẽ chảy từ nơi ngực nàng. Lúc này, con cặc của hắn đã cướng cứng lên từ rất lâu rồi, nhưng kinh nghiệm chơi gái lầu xanh thượng thừa khiến cho hắn hết sức bình tĩnh, không vội vàng, cũng không hấp tấp.

Hắn rà rà lưỡi khắp thân trên Nghi Lâm, thỉnh thoảng lại cắn nhẹ vào người nàng, nhất là chỗ hai đầu vú nhô ra trơ trẽn. Nghi Lâm vẫn bất tỉnh, chẳng có lấy một cử động nào, phó mặc thân mình cho hắn muốn làm gì thì làm. Lao Đức Nặc khẽ nhấc nàng lên rồi tuột hoàn toàn cái áo ngoài ra khỏi hai tay nàng. Tuy nãy giờ đã chiêm ngưỡng hết phần núi đồi nơi thân trên của Nghi Lâm song thực ra hắn chưa kịp tuột hẳn cái áo ra khỏi người nàng mà mới chỉ banh nó ra hai bên. Lúc này thì thân trên nàng không còn dính lại mẩu vải nhỏ nào, nó đã phô bày trọn vẹn Lao Đức Nặc chiêm ngưỡng. Hắn khẽ nâng đít nàng lên, tay kia cầm cùng lúc cả quần trong lẫn quần ngoài của nàng rồi tuột mạnh xuống tận chân. Bộ quần áo ni cô trên người Nghi Lâm đã bị lột ra hoàn toàn.

Đặt Nghi Lâm nằm ngửa ra giường, hai tay và hai chân dang rộng, phơi bày toàn bộ vú *** ra trước mặt hắn. Lao Đức Nặc lấy tay banh hay chân nàng rộng ra rồi từ từ le lưỡi vét một đường thật sâu vào *** nàng. Rồi cứ như thế, mặt hắn dích chặt vào *** nàng, lưỡi hắn chui thật sâu vào khe *** nàng mà liếm mút cái *** tơ thơm phức mùi dâm thủy. Nghi Lâm vẫn không có một hành động nào trước sự kích thích sỗ sàng của hắn, ảnh hưởng của thuốc mê quá mạnh khiến nàng không hề hay biết cơ thể mình đang bị Lao Đức Nặc sỗ sàng chiếp đoạt. Dù đang mê man bất tỉnh, nhưng những kích thích của hắn cũng khiến cho *** nàng tự động nhễu dâm tủy, chảy đầy ra mặt của hắn.

Liếm mút *** Nghi Lâm chán chê, Lao Đức Nặc nhổm dậy, chuẩn bị cho màn chiếm đoạt thân xác nàng. Hắn dạng chân nàng ra thật xa rồi bật thẳng dậy. Hắn gác hai chân hắn sang hai bên người Nghi Lâm, bắt đầu đút con cu vào *** nàng trong tư thế trai trên gái dưới cổ xưa truyền thống. Ban đầu hắn nhấp nhẹ, nhưng sau khi phát hiện ra mình không gặp bất cứ một vật cản nào, con cặc hắn cứ thế chạy tuốt vào tận trong, ngập lút cán. Phát hiện ra Nghi Lâm đã không còn trong trắng nữa, hắn điên cuồng tăng tốc độ, địt phầm phập vào cái *** nhỏ bé của nàng, vừa nhanh, vừa mạnh như giã gạo vậy. Cả chiếc giường và cơ thể Nghi Lâm rung lên bần bật theo từng cú thúc của hắn, cứ như vậy một hồi lâu, hắn hung hăng chiếm đoạt nàng. Tuy không còn trinh, cũng không phả là lần đầu bị địt. nhưng cái *** của Nghi Lâm vẫn vô cùng nhỏ hẹp, mỗi khi con cặc của Lao Đức Nặc thúc vào nó kêu phành phạch, tạo cho hắn cái cảm giác thật sướng thật bót.

Lao Đức Nặc thay đổi thế một chút, hắn với tay lấy cái gối trắng phía trên đầu giường chèn xuống dưới đít nàng, nâng mông nàng lên. Ở tư thế này thì mu *** Nghi Lâm cao hơn hẳn ban nãy, Lao Đức Nặc có thể đút vào mà thụt, hắn sẽ đỡ mệt, đỡ mất sức hơn truớc. Lại dạng hai chân nàng ra, Lao Đức Nặc lại nhắp thêm vài trăm cái nữa thì chợt nhận thấy bên dưới, thuốc mê sắp hết tác dụng, Nghi Lâm khẽ trở nhẹ người, miệng rên rỉ không ra tiếng. Như thêm phần phấn khích, Lao Đức Nặc càng nắc mạnh hơn hòng xuất vào trong ***nàng. Nãy giờ Nghi Lâm chẳng cử động khiến cho hắn rất khó đạt tới đỉnh, xuất được ra thế nên hắn càng nắc mạnh hơn. Cảm nhận tinh dịch đã dồn mạnh lên phần thân cặc, Lao Đức Nặc ôm thật chặt lấy Nghi Lâm, nâng đít nàng cao lên sát hơn vào mình rồi tiếp tục đút mạnh. 

Nghi Lâm đã gần tỉnh, mơ màng một cảm giác nôn nao khó tả đã đánh thức Nghi Lâm dậy, một cảm giác gì đó ở bên dưới, bên dưới và sâu tận bên trong. Nghi Lâm có cảm giác như một cái gì đó đang thụt ra thụt vào trong *** nàng, và đặc biệt là nó làm cho nàng sướng. Đây là mơ hay là thực, không cảm giác này rất thực, Nàng đột nhiên mở choàng mắt ra. Điều đầu tiên nàng thấy là tay mình đang bị Lao Đức Nặc gì chặt nhưng hơn hết là cảm giác sung sướng bên dưới cửa mình đột ngột dâng trào làm cho nàng cảm thấy nhôn nhạo ở dưới bụng như khi ăn phải thức ăn thừa vậy, nhưng hơn hết vẫn là sự hồi hộp và lo lắng, đặc biệt là sung sướng, Nghi Lâm buột miệng:

- Đứ.c…Nặc...sư huynh….huynh …huynh làm gì vậy …aaaaa…hù hù…aaaa…huynh…huynh dừng lại ngay …sướng…sướng quá….á á á á á áaaaaaaaa…thôi ngay..dừng lại.

Tất cả những phản ứng của Nghi Lâm không thể làm gì được trước sức lực khoẻ mạnh và khát tình của hắn, nhưng hơn hết là chính Nghi Lâm cũng muốn vậy, con cặc của hắn đâm sâu tận cửa mình của nàng, đâm nút cán. Mỗi nhịp địt của hắn lại làm cho Nghi Lâm như bước thêm một bước nữa lên đỉnh Bồng Lai. Chỉ sau vài cú đẩy đưa của Lao Đức Nặc, Nghi Lâm đã không còn đẩy hắn ra xa nữa mà còn hẩy hẩy mông lên cho con cặc của hắn vào sâu bên trong hơn, Nghi Lâm sướng đến điên lên, nàng không còn biết trời đất gì nữa, giờ đây nàng chỉ còn cái cảm giác sướng khoái đang bùng cháy dữ dội nơi âm hộ. Nước *** của nàng vì thế mà tuôn chảy ra không ngừng. Lao Đức Nặc thấy Nghi Lâm hưởng ứng nhiệt tình như vậy thì thấy kích thích kinh khủng, thấy Nghi Lâm nhắm nghiền mắt lại, miệng há ra sung sướng thì biết nàng cũng sắp lên đến đỉnh Vu Sơn, Hắn càng địt càng hăng, con cặc của Lao Đức Nặc đâm sâu tận cổ tử cung Nghi Lâm làm nàng chới với. Sướng đến cả từng đường gân thớ thịt, nàng bặm môi lại ,hai chân quắp cứng lại rồi nàng gào lên một tiếng sung sướng:

- Áaaaaa..sướng…sướng quá đi mất …địt địt mạnh lên đi Đức…Nặc…sư..huynh…muội ..muội sướng.. aaaa raaaaaaaaaa rồi ..hù hù …sướng quá.

Nghi Lâm hét lên một cái nữa rồi ngắm nghiền mắt lại tận hưởng cảm giác cực khoái này. Hành động dâm đãng của Nghi Lâm khiến Lao Đức Nặc cảm thấy hưng phấn, cửa mình nàng co bóp mạnh như muốn hút hết tinh khí của hắn vậy, càng sướng Lao Đức Nặc càng địt mạnh hơn, Hắn địt như muốn xé rách *** Nghi Lâm ra vậy, được một lúc nữa thì hắn cũng gào lên:

- Nghi Lâm sư muội…ta ra đây .. aaaaa..sướng quá..

Lao Đức Nặc bắn phọt tinh trùng vào sâu hẳn bên trong *** Nghi Lâm, từng đợt ,từng đợt tinh trùng nóng ấm của hắn bắn mạnh vào bên trong *** nàng. Trong khi đó Nghi Lâm cũng cảm nhận được rõ ràng hắn vừa xuất tinh, con cặc cương cứng của hắn hẩy hẩy mạnh lên mấy cái trong *** nàng, một ít tinh khí của hắn không chiu lọt vào bên trong rỉ ra bên ngoài thành một đường rãnh nhỏ chảy xuồng giường. Lao Đức Nặc mệt quá nằm phục lên người nàng trong khi con cặc vẫn còn đút sâu trong đó không chịu tuôn ra. Cả hai người cứ như vậy mà trần truồng ôm nhau ngủ ngon lành sau trận làm tình mê mệt… (tiếp Phần 6)
-------------- Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10 - Phần 11 - Phần 12 - Phần 13 - Phần 14 - Phần 15  -----------------
Loading...