Loading...

"TRuyện dài 18+" Kết thúc của một sự bắt đầu P2

Loading...
TRuyện dài 18+ Kết thúc của một sự bắt đầu P2
Thoại và vợ đến với nhau cũng đã gần 4 năm, trong 3 năm đầu mặn nồng, đời sống vợ chồng, đặc biệt là chuyện giường chiếu thực sự hòa hợp hơn cả những gì họ mong đợi. Việc trao cho nhau những ái ân nồng nhiệt diễn ra hàng ngày, đương nhiên không thiếu những cảnh cao trào.

Tuy nhiên, Thoại nhận ra chuyện tình dục cần phải có những đổi mới, thêm chút phá cách để không bị nhàm chán cho cả hai. Thế rồi anh nhiều lần cố ý tạo ra những hoàn cảnh kích động khiến cho Quỳnh phải lên tiếng trách móc. Thoại trong lòng hiểu rõ, nàng ngoài mặt thì trách móc như vậy, chứ trong lòng lại đang thầm mong anh bày thêm nhiều trò dâm dật hơn nữa ấy, nhìn vẻ mặt thích thú của nàng trong mấy lần đó là hiểu. Anh biết rõ nhu cầu tình dục của vợ mình lớn thế nào. Cũng may hiện tại anh vẫn còn đủ sức chiều nổi cô vợ lúc nào cũng hừng hực lửa tình này, nhưng tương lai thì chỉ nghĩ đến cũng thật ám ảnh, chỉ mong sau này không phải nuôi con thằng khác là anh mừng rồi. 

Tuy nói vậy, Thoại vẫn hiểu, Quỳnh có một giới hạn rạch ròi giữa tình yêu và tình dục đơn thuần, không có chuyện nàng làm việc bất lợi với chồng mình, và cả anh cũng cảm thấy kích thích khi vợ được người khác dòm ngó. Thậm chí đã có lúc anh còn ngầm tạo điều kiện cho vợ ăn vụng nữa, đối với chuyện tình dục ngoài lề của vợ, anh chỉ có một yêu cầu duy nhất- sạch sẽ. Nhưng đó lại là một vài câu chuyện khác, một lúc nào đó em sẽ viết lại hầu các bác sau J

Hôm nay là một ngày bình thường cũng như mọi ngày. Chín giờ rưỡi tối, sau khi những công việc cuối cùng trong ngày đã thu xếp đầy đủ, Thoại và vợ dắt nhau về phía phòng ngủ để tập thể dục cuối ngày. Vừa đóng cừa cài then, Thoại như một con sói hoang lao vọt vào phòng ngủ của vợ chồng anh, tỏ rõ ý định đánh phủ đầu để chiếm thế thượng phong. Quỳnh thoáng giật mình, nhưng nàng cũng không phải lần đầu bị anh tập kích nhanh gọn vậy. Thoại khẽ kéo nhẹ nút dây buộc, “bựt…” chiếc váy ngủ mỏng tang rớt xuống nền nhà, tiếp theo là chiếc quần lót ren màu hồng nhạt cũng rời khỏi khe đùi nàng, lướt qua đôi chân thon dài mịn màng trượt xuống mắt cá chân. Quỳnh khẽ “ưm…” lên một tiếng, đôi tay đầy manh động của chồng nàng đã ướm lên trên vùng ngã ba khiêu khích. Một vài giọt dâm thủy đặc quánh nhễu xuống cặp đùi mềm mại no tròn. Cổng chính đã thất thủ, tiếp theo là thế tiến công mãnh liệt của anh chồng háu đói vào tiền đồn căng tròn của người vợ xinh đẹp…


Chiến cuộc chưa ngã ngũ, trong đầu Thoại đã lấp ló một ý tưởng mới lạ. Bất thình lình ngừng lại, Thoại buông đôi tay đang vần vũ cặp đào tiên nảy nở của Quỳnh, một tay ôm thắt lưng, một tay bóp lấy mông nàng mà từ từ đứng thẳng dậy, trên điểm tiếp xúc giữa hai người, dương vật của anh vẫn còn ngập sâu bên trong âm đạo ẩm ướt của nàng.

"Ui chồng… anh làm gì thế?". 
Quỳnh hơi bất ngờ, tư thế sắp tới của chồng có vẻ lạ.

"Ui đừng mà chồng, gần cửa sổ quá kìa! Để…để em đóng lại…ưm…" 
"Kệ đi em…đang sướng mà…!" 
Thoại thêm kích thích khi thấy vợ anh dù bối rối nhưng vẫn tận hưởng con quái vật của anh đang ngấu nghiến bên trong lồn của nàng. Hai bắp đùi trắng muốt của nàng từ bao giờ đã kẹp chặt lấy hông anh, những thớ cơ mềm mại trong mật huyệt dần co bóp và thít chặt dương vật, thân thể ẩm ướt lõa lồ của Quỳnh cũng đã dán chặt vào người Thoại, đôi nhũ hoa đỏ hồng vểnh lên trước mặt làm đôi mắt Thoại bây giờ như tóe lửa.

“Vậy để anh đem vợ sang chỗ xa cửa sổ nè”. 
Quỳnh lim dim đôi mắt nai quàng tay vào cổ chồng, hai chân nàng quặp chặt bên dưới của Thoại như sợ anh đi mất, Thoại nhanh nhẹn kẹp chặt lấy thân hình kiều diễm của vợ mình trên người, đôi chân chuyển bước chậm chạp về phía cửa phòng. Có lẽ đích đến là gian phòng rộng rãi đang chìm trong không gian u tối bên ngoài. Nói thì dễ nhưng làm mới biết vất vả thế nào, đôi chân ngọc của vợ anh khẽ rung lên theo mỗi bước đi vững chãi của Thoại, các thớ cơ trong cái huyệt mê người kia mỗi lần như thế là lại một phen co thắt lấy khúc thịt của Thoại khiến anh khổ sở kìm nén để khỏi vỡ trận giữa chừng. Trên cặp đùi nõn nà của vợ anh đã loang lổ vết dâm thủy, vài giọt rơi xuống nền nhà trên đường đi. Đôi mắt nàng nhắm nghiền khe khẽ rên nhẹ.

Hình như lão chồng nàng đã đưa nàng đi ra khỏi phòng ngủ rồi. Cặp mắt nai nãy giờ nhắm nghiền che dấu nội tâm đầy khoái cảm của Quỳnh đột nhiên hé mở, chỉ thấy xung quanh một màu tối tăm. Ánh đèn hắt ra phía phòng ngủ chỉ đủ để soi sáng một góc gian phòng rộng lớn này. 
“Ai da…chồng hư quá đi…ở ngoài này thì làm sao…ui ui…còn lộ liễu hơn trong kia nữa…ưm…ui…” Quỳnh mắng yêu chồng một câu xen lẫn tiếng rên rỉ vì những kích thích bên dưới không ngừng truyền đến. 
“Vợ ngoan…Nhà này là nhà mình…hự…chứ có phải ở chung với ai đâu mà…hự…ngại này, làm bộ…” 


Thoại bây giờ bắt đầu gia tăng nhịp nắc,tay anh bợ lấy bờ mông cong cớn của Quỳnh lấy điểm tựa. Dương vật không ngừng tống vào cái lồn hư hỏng đang nhễu nước kia những nhát mạnh mẽ dứt khoát. Trên khuôn mặt thanh tú của Quỳnh lúc này hiện rõ vẻ sướng khoái nhục dục. Nét mặt đỏ bừng, đôi mắt nai hơi mở lớn, đồng tử bên trong mở to đờ đẫn, bên ngoài phủ một lớp sương mờ diễm lệ, đôi môi anh đào khẽ há ra tìm thêm dưỡng khí phụ cho hai cánh mũi thon nhỏ đang phập phồng từng hơi gấp gáp. Nàng đang hoàn toàn thả mình trong nhục dục.

Thoại vẫn giữ nguyên tốc độ ra vào bên trong nàng, hôm nay anh cảm thấy hứng thú lạ lùng… 
“A …ư…Chồng…em…không muốn…” Trong cơn mê loạn, Quỳnh vẫn mấp máy đôi môi xinh đẹp. 
“Tư thế này khó chịu à. Vậy để chồng kiếm góc khác nha.” Thoại liền chộp lấy cơ hội.
Dứt lời, anh liền vác thân thể lõa lồ xinh đẹp đang mềm nhũn trên người mình mà bước đi, nhắm hướng cánh cửa bên hông phòng khách mà thẳng tiến…

Ngôi nhà của vợ chồng Thoại được thiết kế như một biệt thự nhà vườn một tầng với đầy đủ không gian kiến trúc bài trí đi theo. Cánh cửa bên hông phòng khách thông thẳng ra ngôi vườn trong khuôn viên gia đình. Nền nhà được làm cao hơn so với khu vườn bên ngoài để tăng vision, một lối đi có lan can men theo bên hông dẫn đến bậc thang nơi cửa chính hoặc bậc thang phụ phía sau nhà.

Bên hông căn nhà là một hoa viên thoáng mát, buổi chiều dân quanh đây hay đến đi dạo cũng như tham gia hoạt động thể thao. Khá là tiện lợi khi hai vợ chồng muốn dạo mát. Tính ra thì Thoại thỉnh thoảng cũng ra đây ngồi địa hàng mấy em gái tuổi teen cùng mấy bộ quần áo thể thao lộ cả mu ra ngoài...Dù vậy, trong mắt Thoại (và mấy anh hàng xóm khu này), cơ thể cao ráo nhưng sở hữu những thung lũng núi đồi căng tròn ngồn ngộn của vợ anh vẫn là nhất.

Ban ngày nhộn nhịp là vậy, tuy nhiên vào giữa đêm thì lại là chuyện khác.

Ngăn cách giữa căn nhà của vợ chồng Thoại với hoa viên đó là chiếc hàng rào gỗ nhân tạo với dây leo cao hơn chút tầm mắt người và một con đường nho nhỏ. Con đường lát gạch hoa chỉ thích hợp để tản bộ nên khu nhà hai vợ chồng khá thanh tĩnh, sự riêng tư của họ cũng được đảm bảo vì hàng trắc bách diệp trước sân che lấp phần lớn những ánh mắt soi mói từ bên ngoài. (*Nói vậy chứ cố ý thì không gì là không thể)


Lúc này Thoại đã ôm thân hình nóng bỏng không mảnh vải che thân của Quỳnh đứng dựa vào thành lan can, mặt anh hướng về phía khu vườn bên ngoài. Thoại mừng ra mặt, làm thịt vợ anh ở đây thì thật tuyệt vời, khung cảnh mờ ảo vừa gây hứng thú mà còn rất thoáng đãng.

Trước mặt anh, cơ thể Quỳnh khẽ run lên, từng cơn gió nhẹ đang phả vào tấm thân trắng muốt đang ướt mồ hôi của nàng.

“Ơ…chồng. Sao lại mang em ra đây…”.

Lúc này Quỳnh đã tạm qua cơn mê luyến, khi cảm thấy làn gió mát mơn trớn trên thân mình, tâm trí nàng tỉnh táo lại. Khi mắt nàng dần quen với khung cảnh thiếu sáng xung quanh, vẻ mặt nàng không khỏi bất ngờ khi tấm thân mình đang lõa lồ ngoài hành lang. Cả vùng đồi núi non cao lẫn vực sâu thung lũng bên dưới đều phơi ra trọn vẹn với đất trời. Ở bên dưới, lấp ló thứ gì đó từ đằng sau giữa kẽ chân nàng trườn lên rồi bất ngờ biến mất giữa vùng thung lũng ẩm ướt đó…

Chính xác thì nó vừa bị nuốt chửng vào bên trong nàng, không đơn giản vậy, con vật gớm ghiếc đó trườn sâu đến tận cùng của mật huyệt rồi thì bắt đầu tập kích tử cung nàng bằng những cú ra vào không biết mệt mỏi. Quỳnh khẽ ré lên một tiếng, khuôn mặt mới giãn ra một chút đã bắt đầu ửng hồng trở lại…

- “Hự…Lỡ như có ai thấy em… thì anh lỗ à nha! Hự…ưm…”.

Thoại lúc này vẫn còn rất sung sức, kết hợp với không gian xung quanh khiến anh thêm hứng tình, cứ thế ôm cứng lấy thân thể vợ mình mà đưa thằng nhỏ không ngừng nhồi vào âm hộ nàng, nện xuống từng phát một mạnh bạo. Dù nghe mấy lời càm ràm bên tai của bà xã xinh đẹp, anh cũng đoán ra được vợ mình miệng nói vậy nhưng nhìn cách cơ thể nàng phản ứng lại khác hoàn toàn, chắc đang sướng muốn điên lên rồi nói gì mà phản đối. Bên trong các thớ thịt nơi vách âm đạo của Quỳnh ngày càng bóp chặt lấy khúc thịt của chồng nàng, dâm thủy tiết ra ngày càng nhiều, tràn ra khỏi nhục huyệt, theo bắp đùi trắng nõn rơi vương vãi xuống thềm nhà.

Hai vợ chồng trao đổi chiêu thức được một hồi thì Thoại quay mặt vợ cùng với bầu ngực vĩ đại hướng về phía hoa viên, xoay bờ lưng trần thon thả về phía mình, bàn tay lần xuống mu nàng mà đẩy nhẹ, lập tức bờ mông cong vút của Quỳnh hẩy lên hưởng ứng, để lộ cửa động đào đang nhễ nhại dâm thủy với hai mép đỏ hồng. Từ phía sau một lần nữa khúc thịt hung hăng của Thoại lại hùng hổ xông vào bên trong tìm kiếm chiến lợi phẩm. 
“Chồng…ư…ư…hư quá à…Em sắp ra…ui…”

“Vợ ngoan…yên lặng nào…lỡ ai nghe thấy…hự…”

Lúc này nếu ai đó có thể đứng phía ngoài hoa viên nhìn vào mà không bị hàng rào che khuất, chắc hẳn sẽ nhìn thấy một cảnh thú vị. Ánh sáng le lói từ phía căn nhà Thoại hắt ra bóng người phụ nữ với những đường cong kiều diễu trên cơ thể không ngừng uốn éo khêu gợi đang đưa cặp mông no tròn của mình ra cho một bóng người đàn ông từ đằng sau nện tới như vũ bão. Nếu đứng ở hàng rào vểnh tai nghe, chắc chắn sẽ nghe rõ từng hơi thở nặng nề của người đàn ông xen lẫn với tiếng rên rỉ của con mèo cái động tình.

Thoại đang vào giai đoạn nước rút, từng nhát một tăng dần tốc độ tương ứng với nhịp thở đang gấp gáp dần. Khúc thịt nóng hổi mỗi lần ra vào cửa mình lại kèm theo tiếng ọc ạch của dâm thủy đang ngập ngụa trong lồn Quỳnh. Đôi chân ngọc nõn nà bên dưới sắp không trụ nổi, từng đợt từng đợt rung lên khiến dòng dâm thủy nổi bọt chảy dài trên bắp vế văng lung tung xuống nền gạch.
“Thoại ….ôi sướng…em…a…ra…a!” 
Bờ môi xinh như ngọc không còn phát ra tiếng rên rỉ nữa, cả cơ thể mỹ miều gồng cứng lên trân trối, bên trong nàng các thớ cơ gào xiết như hút lấy cây gậy thịt của Thoại vào bên trong, sau nhiều lần chạm đỉnh khoái lạc rồi lắng xuống, giờ nàng lại ra thêm một lần nữa.

“Ửm? Bỏ anh lại mà sướng một mình hả…Anh còn chưa ra.” Có vẻ như chồng nàng vẫn còn muốn nện nàng thêm vài lần nữa…

Khóe môi Quỳnh không còn tự chủ được mà phát ra những tiếng rên đầy bản năng, đôi mắt nửa khép nửa hở, ánh mắt nhìn về vô hướng. Miệng nàng cất lên những tiếng rên đầy nhục cảm, thân hình mềm nhũn gục xuống hai cánh tay săn chắc của người chồng mặc cho hai bầu vú no tròn đang bị bàn tay tham lam thao túng dày vò biến thành đủ hình dạng. Thoại xối toàn bộ tinh dịch chất chứa bên trong vào vách lồn người vợ xinh đẹp, hòa trộn với dâm thủy của nàng thành thứ dung dịch nổi bọt trắng xóa trào ra ngoài hai bên mép lồn. Hai tay anh vừa vò nắn nhũ hoa vừa tranh thủ khi dương vật chưa mềm đi đâm chọt thêm vài cái nữa.

Một lúc sau…
Hai tay Thoại bây giờ vẫn còn bóp chặt đôi bầu vú vun cao mềm mại của nàng, ngón cái lại bắt đầu chơi đùa với nhũ hoa đỏ tấy đang vểnh lên khiêu khích, dựa vào trong lòng gã, Quỳnh lại bắt đầu thở dốc... Đôi môi khẽ phụng phịu hờn trách

“Sao anh hư quá vậy… lỡ như có ai đứng ngoài kia nhìn lén em thì sao…ui…nhột em!” 
Nàng lại rên lên khe khẽ, dương vật của chồng nàng nãy giờ vẫn còn chui rúc trong mật huyệt chưa chịu ra ngoài, bây giờ lại bắt đầu cục cựa, công nhân đào cống lại bắt đầu hành động rồi, khóe môi nàng không kiềm chế được phát ra những âm thanh rên rỉ

”ưm..ôi da…ôi…”

Nàng buông thõng toàn thân nhường cho Thoại kiềm kiểm soát cơ thể. Hai trái tuyết lê đầy đặn vun tròn lại nảy tưng tưng lên theo từng nhịp dập. Bầu ngực của Quỳnh vốn là hàng cực phẩm, Thoại đã bao lần chết mê vì nó, đến khi sở hữu rồi vẫn không ngừng lạm dụng bầu sữa đó để thỏa mãn mình. Dù đã nện Quỳnh không biết bao nhiêu lần, nhưng khi đặt bàn tay lên bầu vú này anh vẫn cảm giác nhiêu đó là chưa đủ…

Dương vật của Thoại vẫn không ngừng mạnh mẽ tác nghiệp bên trong lỗ lồn xinh đẹp của Quỳnh, đôi tay khẽ banh rộng hai đùi nàng ra cho thằng nhỏ dễ dàng hoạt động. Bên dưới Quỳnh đã có vẻ thấm đòn rồi, nàng không còn hơi mà than thở nữa, đôi mắt đẫm lệ thủy hướng về Thoại với vẻ trìu mến vô ngần. Dương vật của anh liên tục ra vào, cày bừa bốc xới bên trong khiến thành âm đạo co bóp liên tục, Cơ thể Quỳnh không tự chủ mà giật lên từng hồi, nàng vặn ưỡn toàn thân, rên rỉ như mèo, toàn thân như được tắm với mồ hôi và dâm thủy của cả hai người.

“Thôi…thôi anh ơi…em…hết hơi rồi… ” 
Tiếng rên của Quỳnh ngày càng to, nàng rướn người lên hết cỡ thành một đường cong đẹp mê người khiến cho đầu dương vật của chồng dễ dàng đâm sâu vào tận trong cùng cơ thể nàng, Thoại có vẻ như cũng đã tới giới hạn, từng đợt tinh dịch bắn mạnh vào bên trong cơ thể, thớ cơ trong âm đạo nàng như cũng co thắt phối hợp để hút dòng tinh khí đó vào bên trong tử cung. Nếu không phải trước đó vẫn duy trì uống thuốc tránh thai hàng ngày thì khả năng lớn nàng sẽ đậu thai đêm nay. Nàng và chồng vẫn chưa muốn có con vào lúc này…


Một lúc sau, ân ái đã thõa, hơi thở đã điều hòa hơn, Quỳnh từ từ chồm tới bên chồng mình mà ôm ấp, mồ hồi thấm đẫm trên da thịt trắng bóc của nàng như sương mai buổi sáng. Thoại cúi đầu xuống hôn nhẹ lên trán nàng rồi tiếp theo là một nụ hôn sâu nơi khóe miệng. Quỳnh chìm đắm trong sự êm ấm bên trong vòng tay chồng nàng.

“Vợ có thích như thế này không?”. Thoại dịu dàng nói vào tai nàng, các ngón tay khẽ lướt nhẹ trên tấm lưng thon mà vuốt ve mơn trớn. Quỳnh thầm kêu khổ, biết mình mẫn cảm nhưng ông chồng vẫn cố tình khêu gợi đây mà. Lại tính dở trò để làm nàng thêm một hiệp đây.

“Ứ thích, ghét chồng quá! Ai lại đè vợ ra trước sân nhà mà…làm thế này, người ta đi qua nghe thấy hết trơn”.

Dù trong ngữ điệu trách móc nhưng nàng lại trao cho Thoại một nụ cười mê hoặc, tâm ý nàng như thế nào đã hiện rõ lên hết rồi.

Thoại khẽ cười hiền, dang hai tay ra kéo nàng vào lòng, đôi bàn tay tinh nghịch vuốt dọc bờ lưng nhẵn nhụi của Quỳnh, lần ngược đến khe hở giữa mông mà trườn ra trước, một lần nữa bao lấy âm hộ của nàng mà mơn trớn.

Quỳnh cười khúc khích vì sự nghịch ngợm đó,vội lấy tay ngăn cản đôi bàn tay phóng túng đó lại, đứng hẳn lên dựa người vào lan can, bộ ngực phập phồng khẽ nở ra, nàng hít một hơi sâu vào trong lồng ngực luồng không khí trong lành của đêm vắng. Toàn thân buông lơi, Quỳnh như thả lỏng thân thể mình vào trong màn đêm thanh tĩnh lúc này. Bên dưới thân hình khêu gợi và mĩ lệ ấy, một dòng dâm thủy vẫn âm ỉ chảy ra khỏi mép âm hộ, từng giọt men theo đôi chân thon thả mà chảy dài nhễu xuống gót chân nàng.

Thoại mỉm cười.

“Anh đi vệ sinh cái, lát nếu em muốn nữa thì…hehe.”

Nói rồi anh xoay bước vào trong phòng, để lại Quỳnh ở đó thưởng thức không gian yên tĩnh một lúc.

Quỳnh bất giác mỉm cười, đêm nay chồng nàng thật háu ăn, nhưng nàng cũng cảm thấy thật thoải mái, thậm chí còn chưa…thỏa mãn.

“hồng diện đa dâm thủy, trường túc bất chi lao…”

Không chỉ hai câu này, những câu sau trong bài thơ phúng đó đem ra đối chiếu cũng đúng với nàng. Nghĩ thế, Quỳnh bất giác đỏ mặt, cười thẹn với chính mình.

Đúng lúc đó, có tiếng Thoại trong phòng khách, chắc là gọi gì nàng đây. Xoay người lại, nàng mang tấm thân rực lửa vẫn còn đang lõa lồ cất bước thư thả vào trong phòng.

Quỳnh định rẽ vào trong phòng vợ chồng nàng để lấy chiếc váy ngủ mà lúc nãy chồng nàng quăng dưới nền nhà lên mặc tạm. Bỗng nàng giật mình, cửa sổ phòng khách đang in bóng một ai đó. Một luồng hơi lạnh xông thẳng từ cột sống lên đỉnh đầu nàng…

Quỳnh la lên, lùi mấy bước về phía cửa phòng ngủ. Từ phía phòng tắm nghe động, Thoại vội vàng ba chân bốn cẳng phóng về phía nàng. Miệng la lớn

“Quỳnh! Em sao vậy Quỳnh. Chuyện gì vậy…”

Sau giây phút hoảng sợ, Quỳnh vội vàng trấn tĩnh mình. Vẫn còn có chồng nàng ở đây. 

“Em..em thấy đằng kia có bóng người”. Nói rồi Quỳnh chỉ tay về phía rèm cửa đằng xa.

Ngay lập tức, chồng nàng chạy ra phòng khách. Không gian vẫn yên tĩnh như mọi ngày, nhưng bây giờ trong đầu Thoại cảm thấy thật căng thẳng. Tối quá, không thể nhìn rõ, ánh sáng trăng mờ hắt từ bên ngoài vào khung cửa sổ hoàn toàn không đủ để anh nhận diện hết những thứ xung quanh mình. Công tắc đèn phòng khách lại gần ngay phía khung cửa mà vợ anh chỉ tay. Phải thật cẩn thận!

Thoại cảm thấy lồng ngực trống đánh liên hồi. “Không lẽ… không lẽ là trộm? » Anh trên người không một mảnh vải, cả vợ anh cũng… nếu gặp phải trộm thì xử lý thế nào. 

Từ từ từng bước một tiến đến công tắc, tai anh vẫn nghe ngóng xung quanh như chờ đợi thứ gì đó. Nhưng không, hoàn toàn yên ắng, có chăng chỉ là tiếng tim đập của bản thân và…tiếng thở dốc của Quỳnh ở ngay sau lưng anh.

Tay Thoại vớ lấy chai rượu đặt sẵn trên bàn làm thứ tự vệ, dù anh không chắc nó là vũ khí thích hợp lúc này hay không. Các khung cửa sổ phòng khách hoàn toàn không có bóng dáng nào in trên đó. Xung quanh gian phòng cũng không phát hiện điều gì bất thường. Tuy nhiên không thể lơ là trong tình huống này, anh hiểu điều đó. 

Bình thường Thoại khá chủ quan vì sống trong khu dân trí cao, anh không mấy mặn mà trong việc tăng cường an ninh ngôi nhà. Từ trước đến nay chưa từng nghe đến vụ mất cắp nào trong khu anh sống. Bình thường Thoại còn không thèm đóng cửa sổ phòng khách khi ngủ dù khung cửa kính không có chấn song, chỉ cần đóng cổng và cửa chính là đủ. Đến bây giờ anh bắt đầu cảm thấy hối tiếc vì điều đó. 

Từng bước một đến bên công tắc bóng đèn mà Thoại cảm thấy dài như cả quãng đời trôi qua vậy. Trộm cắp thời nay rất manh động, lỡ như có hung khí thì mình đối phó thế nào. Cả sự an toàn của vợ mình nữa… Nhưng không lẽ bây giờ lại la làng để hàng xóm trợ giúp. Trong tình trạng này ư? Không được!

Cuối cùng, ánh đèn phòng khách cũng được bật lên. Thoại nhìn dáo dác xung quanh, nhất là đằng sau rèm cửa. Không có một bóng người! Khắp căn nhà hoàn toàn bình thường, phòng vệ sinh trở ra vẫn sáng đèn, còn phòng ngủ? Quỳnh mới từ trong đó chạy ra mà, không thể nào có ai lẻn vào đây mà Thoại không biết được.

”Không có gì đâu vợ! Em có nhìn nhầm không?” Thoại quay lại trấn an nàng.

“Ưm. Để em nghĩ. Có thể…em nhìn nhầm á.” Phương bắt đầu ngờ vực về con mắt của mình, cả nàng và chồng đều biết là nàng…sợ ma. Thế nên Thoại cũng chẳng mấy bất ngờ với cô vợ của mình. Anh chỉ thầm than trời vì tình thế dở khóc dở cười khi nãy thôi.

Chuyện đến đây là xong, Quỳnh quay gót trở lại phòng vệ sinh. Nàng tính gột rửa cơ thể mình rồi ngủ cho hết đêm nay vậy. Ngày nào cũng có cảnh hú hồn thế này chắc tổn thọ luôn quá !

Bất chợt cánh tay chồng nàng kéo lại, thì thầm vào tai nàng

“Vợ ơi, anh muốn nữa cơ…”

“Trời đất, vừa mới đứng tim xong đã hồi sức lại nhanh vậy”, Quỳnh khẽ liếc mắt xuống dưới háng Thoại đã thấy con quái vật đó ngóc đầu tỉnh lại từ khi nào rồi. “Ôi thôi, vợ chết mất hihi…” 

Thoại đẩy nàng ra xa một chút để một lần nữa nhìn ngắm thân thể tuyệt đẹp của vợ mình. Lúc này Quỳnh vẫn đang lõa lồ phơi bày thân thể ra trước mặt anh, bên trên là một cặp tuyết lê trắng nõn vươn cao đầy kiêu hãnh, cái eo thon cùng làn da bụng phẳng lì mịn màng. Giữa hai chiếc đùi ngọc mảnh mai khẽ khép hờ là chòm lông đen nháy, thấp thoáng hai mép thịt ửng hồng vẫn còn ướt nhẹp nước nôi của hai vợ chồng sau cuộc mây mưa vừa rồi.

Căn phòng lại vang lên những âm thanh quen thuộc từ cặp vợ chồng trẻ.


“Ui chồng…từ từ, tắt đèn đi đã…”

“Cứ để vậy đi, mất công tắt đèn lại có đứa nào đó lẻn vào như lúc nãy nữa hehe”

“Hứ…chọc em hoài, em xin lỗi rồi mà…em nhìn nhầm.”

“Chớ nếu có ai vào thật thì sao, em có…thích không.”

“Thích là sao?”

“Thì… thích họ nhìn mình làm tình ấy.”

“Á…chồng em đúng là biến thái quá hihi…”

“Còn cười nữa…vậy để anh…ngày mai phải mời vài thằng trộm vào phòng để em vui ha, hí hí!”

“Hic…chọc người ta này…không có vui đâu, hứ…ui da nhẹ thôi anh…” Tay Quỳnh khẽ véo vào lưng Thoại một cái nhưng không ảnh hưởng đến nhịp ra vào của anh vào trong âm đạo nàng. Toàn thân nàng đổ lên mặt bàn, hai cẳng chân yêu kiều vươn ra kẹp chặt lấy hai bên hông như trợ lực thêm cho những cú dập của Thoại vào âm đạo mình. Hai trái đào tiên đầy đặn càng thêm căng tròn trong bàn tay Thoại, làn da trên hai bầu vú đã bóng lưỡng nước nhờn do bị liếm láp. Thỉnh thoảng Thoại cúi xuống dùng răng khẽ cắn nhẹ lên nhũ hoa của nàng, mỗi lần như vậy là Quỳnh lại rên lên một tiếng đầy khoái cảm. Có vẻ như nàng thích đàn ông làm những trò mạnh bạo trên thân thể mình.

“Ưm…được rồi, để anh đi tắt đèn. Đêm khuya bật đèn thế này người ta dễ soi vào, lại dẫn lối cho trộm nữa.” Thoại bật dậy đi đến chỗ công tắc.

Ánh đèn phòng sau đó vụt tắt, không hiểu sao trong lòng Quỳnh lại thấy dễ chịu hơn. Có lẽ trong bóng tối bản chất dâm dục của nàng mới dễ dàng thể hiện ra chăng?

Vẫn nằm ngửa trên mặt bàn với tư thế khêu gợi, đến lượt Quỳnh đảo ánh mắt hiện rõ sự thèm muốn nhìn về phía chồng, rồi liếc nhìn quanh không gian tĩnh mịch bên trong căn phòng. Nàng thích được tự do hòa vào khoái cảm trong màn đêm, nó tạo cho nàng một cảm giác an toàn. Những ánh mắt phán xét của người đời, phẩm giá, đức hạnh đều bị che mờ trong một màu đen huyền bí.

“Mình tiếp tục nhé vợ yêu!” Thoại chầm chậm mò mẫm về phía nàng.

Đang định cất tiếng trả lời, ánh mắt của Quỳnh vô tình chững lại khi quay về phía chồng. Mắt nàng căng tròn, khuôn mặt tái lại. Nàng nhìn thấy thứ đó, một lần nữa !

Đằng kia, bên trong phòng ngủ, ngay bên dưới gầm giường mà lúc tối nàng còn quần nhau với Thoại trên đó, có một bóng đen đang im lặng theo dõi cảnh hoan lạc của hai vợ chồng nàng !

!...

“Em sao vậy? Tự nhiên im lìm rồi.” Không thấy vợ mình trả lời mình, Thoại đơn giản nghĩ nàng đã hết hứng ái ân, mặt anh lộ vẻ thất vọng.

Quỳnh vẫn nằm đó, cặp đồng tử giãn nở hết cỡ để nhìn về phía cửa phòng ngủ. Tại sao? Chồng nàng và nàng đã kiểm tra hết một lượt rồi, tại sao lại bỏ qua chỗ đó? Đôi môi nàng khẽ mấp máy điều gì đó qua kẽ răng không rõ tiếng, Thoại không để ý vì ánh sáng từ phòng ngủ hắt ra quá yếu để nhìn ra cử chỉ nhỏ của vợ. Anh đưa tay đặt lên cơ thể đang đơ ra như khúc gỗ của nàng với vẻ khó hiểu. 

Lúc này nơ ron thần kinh trong đầu Quỳnh đang hoạt động cật lực để lý giải việc trước mắt. Thì ra lúc còn đang bật đèn phòng khách, vì ánh sáng nơi nàng và chồng đứng gắt hơn trong phòng ngủ nên hai người không thể nhìn rõ những góc khuất bên trong căn phòng ấy, lại thêm tâm lý tập trung vào phòng khách và không gian bên ngoài nên vợ chồng nàng đã bỏ sót một nơi quan trọng !

Khi con ngươi trong mắt Quỳnh giãn nở đủ to để thu những ánh sáng yếu ớt từ phòng ngủ hắt vào, nàng mới nhìn rõ chiếc bóng bên dưới gầm giường mang hình hài một con người. 

Khoan đã, hình như về kích thước có vẻ hơi bé hơn so với người trưởng thành! Trẻ con? Ăn trộm ư? Sao liều lĩnh quá vậy?

Có lẽ cảm thấy gì đó, bóng đen phía dưới gầm giường bắt đầu nhẹ nhàng di chuyển, luồn ra phía đầu giường, men theo góc tối hướng cửa sổ phòng ngủ đang mở mà nhanh lẹ nhảy ra không một tiếng động. Đương nhiên chỉ có nàng nhìn thấy.

Đôi mắt Quỳnh chợt sáng lên! Nàng đã rõ điều gì đó.

Trong đầu nàng dần sáng tỏ mọi việc, bóng đen ấy không ai khác là thằng cu Hàn con ông bác sĩ Phong hàng xóm nhà Quỳnh. Nàng khẽ thở phào, thằng bé không phải một tên ăn trộm, nàng biết thằng bé, có lẽ chỉ là sự bất ổn tâm lý của tuổi vị thành niên - ít ra thì nó tốt hơn là một tên trộm. Nhưng liệu mình có nên nói cho anh Thoại biết không ?

Chuyện là quan hệ giữa chồng nàng và ông Phong đó không được tốt lắm, nói thẳng ra là khá tệ. Bình thường chồng nàng không ý kiến khi người đàn ông khác ngắm nhìn vợ mình. Nhưng đối vỡi lão Phong, Thoại lại lồng lộn lên với nàng, lại còn dặn không được tiếp xúc nhiều với lão bác sĩ dâm dê ấy. 

“Hừ, đàn ông ai chả có máu dê trong người, chẳng qua ông chồng mình cay vụ bị lão Phong bóc phốt hôm nọ.” Nghĩ tới đó, Quỳnh lại một phen ngứa ngáy trong lòn…g.

Chuyện là hồi đó, dù đã có Quỳnh, lão Thoại vẫn còn tòm tem với một em y tá trên bệnh viện quận. Khoảng thời gian Quỳnh về quê, lão ở nhà tự xử hoài, cũng không thích ăn hàng công nghiệp, thế là kiếm một em xinh xắn tính làm kép phụ dù đương nhiên nhan sắc không thể bì được với Quỳnh. 

Đàn ông là một lũ tham lam mà, cả lão Thoại nhà nàng cũng là một dạng điển hình nữa. Không biết thế nào mà chuyện đến tai bác sĩ Phong. Hàng xóm thỉnh thoảng vẫn gặp nhau chào hỏi xã giao. Chuyện không có gì cho đến một ngày nọ lão bổng nổi hứng mà tiết lộ với nàng mối quan hệ ngoài luồng của Thoại. 

Tuy nhiên, vì cả nàng và Thoại đều đã có lúc ăn vụng nên hai vợ chồng đóng cửa bảo nhau chứ không đến nỗi tan cửa nát nhà như ai đó (lão Phong mới li dị vợ được hơn năm). Và thế là khi biết lão Phong là ngọn nguồn, chồng nàng từ đó đến giờ coi lão như “kẻ phản bội đồng loại” vậy. Haizz… 

Lại nhắc đến thằng cu Hàn, con lão, nàng cũng có chút nhộn nhạo trong người. Mới mười mấy tuổi đầu thôi nhưng mà dáng cũng tốt mã lắm, lại có tính… dê giống bố nó. Tính nàng lại hay thích trêu ngươi mấy con đực bất kể độ tuổi. Thế là…ahihi ! 
...
Muốn xơi chị lắm phải hông ? Từ từ sẽ đến lúc thôi cưng!

Bỗng bị Thoại lay mấy cái, Quỳnh dứt dòng suy nghĩ, hướng về phía người chồng đang tỏ vẻ lo lắng. Nàng quyết định không nói cho Thoại biết điều này để vẹn cả đôi đường, còn thằng bé ấy, ừm… 

“Em mệt rồi hả vợ, vậy…thì thôi, đi ngủ vậy.” Thoại khẽ lay nàng dậy, giọng nói có chút buồn.

“À, ừm…em, không sao đâu hihi.” 

Quỳnh ráng lấy lại vẻ mặt lúc đầu. Nàng thoáng nhìn lên khuôn mặt lờ mờ trong ánh sáng chập choạng. Khuôn mặt chồng nàng xoay ngoắt 180 độ cười tươi rói, đúng là mặt dày làm bộ như thật ấy, lòng nàng thoáng nghĩ .“Hừm, lão chồng biến thái…dâm dê cho cố vào, hàng họ người ta bị hàng xóm nhà anh địa hết cả rồi.”


Trong phòng khách lại vang đến những tiếng rên kích tình. Hai thân hình lõa lồ thêm một lần nữa đè lên nhau, Thoại ôm chặt lấy vợ, hai bàn tay vẫn ngấu nghiến đôi nhũ phong vạn người mê của Quỳnh, bên dưới dương vật nhễu nước đâm như piston vào âm hộ nàng. Có vẻ như chuyện thằng bé nhà bên đột nhập vào phòng không những khiến Quỳnh mất hứng, trái lại nó như thứ gì đó kích thích khiến nàng lúc này còn cuồng nhiệt hơn trong cuộc tình với chồng.

“Hự…hôm nay em ăn gì khỏe quá vạy… hự…” Thoại vừa nắc vừa thở dốc.

“Ăn gì đâu… tại chồng…yếu chứ bộ”. Quỳnh cười lẳng lơ như nửa đùa nửa thật, hông nàng vẫn không ngừng sàng qua đẩy lại để đầu khấc đánh lung tung bên trong hang động chật trội đó tạo thêm khoái cảm.

“Thôi anh xin. Từ từ thôi không anh chết mất…hộc…hộc…” Thoại đang gồng mình lên để phục vụ nàng, lòng thầm kêu khổ, bà xã anh lúc này bắt đầu hiện hình thành một con quỷ cái lẳng lơ rồi. 
Đang hưởng thụ khoái cảm, bỗng Quỳnh lại một lần nữa xém giật mình. “A…cửa…”

Nàng vội đưa tay che miệng, nhất định không thể để chồng nàng biết thứ gì vừa lọt vào mắt nàng.

Lần này là ở phía ngoài căn nhà, một ánh mắt xuyên qua khe cửa sổ nhìn thẳng vào giữa phòng, nơi nàng đang ngồi đó nhấp nhô chiếc hông đầy đặn trên mình chồng. Cơ thể nõn nà của nàng đang phô bày ra cho Thoại hưởng thụ, và cho cả ánh mắt đó…

Bỗng chồng nàng từ dưới hẩy mạnh mông lên một cái lút cán.
“Em…em kêu gì đó...đầu hàng rồi thì anh làm cú chót nè.” Thoại lại tưởng bở, nhưng đâu dễ dàng như vậy.

Đột nhiên Thoại thấy thân thể cuả nàng bắt đầu mềm nhũn, uốn éo qua lại. Anh không hề biết nội tâm vợ mình đang chuyển biến mãnh liệt. 

Trong người Quỳnh lúc này như có ngàn con kiến đang nghe theo sự sai khiến của ánh mắt lẩn trong bóng đêm ngoài kia. Chúng không biết từ đâu đến, trườn lên khắp hang cùng ngõ hẻm trong người nàng, bu lại rồi tỏa ra khắp các thớ thịt bên trong nàng mà châm chích, dày vò. Nhưng lúc này, nàng không hề thấy đau đớn mà chỉ có cảm giác ngứa ngáy, nhột nhạt bội phần. 

Lũ kiến manh động giờ đã bò đến mọi ngóc ngách bên trong người nàng, mọi chỗ mà dây thần kinh xúc giác của nàng có thể chạm đến. Ngay cả những nơi sâu thẳm bên trong nàng chúng cũng không tha. Lũ kiến từ khi nào bắt đầu tập hợp lại, từ kinh mạch tứ chi đổ về, luồn theo dương vật đang nhịp nhàng ra vào của Thoại mà tiến ngược vào trong tận cùng tử cung nàng. Mọi chỗ, từ những khúc ngoặt, ngã rẽ bên trong những thớ thịt đang co bóp đó, chúng tha hồ khám phá, bò trườn, rồi lại châm chích lên thành tử cung đang nở rộng của nàng. Quỳnh rên rỉ, rít lên như con mèo hoang tìm bạn tình, nàng muốn được tiếp xúc da thịt nhiều hơn nữa, mạnh bạo hơn…

Bên dưới Thoại ngỡ ngàng khi thấy vợ mình bằng một sức mạnh nào đó chồm lên lật ngửa mình lại, đem toàn bộ sức nặng của cơ thể nàng dồn lên cặp mông căng tròn mà giáng xuống con chim non đang sợ hãi của anh như thể không có ngày mai vậy.

“Mẹ ơi, vợ mình ăn nhầm cái gì thiệt rồi…” Thoại thoáng sợ hãi trong lòng dù bên ngoài vẫn ráng chịu đựng cơn động cỡn của vợ.

“Không ổn… không ổn rồi, tiếp tục thế này thì chết sớm”. 

Anh lật đật xốc ngược nàng lại thay đổi tư thế. Thả thân thể nóng hừng hực của vợ mình xuống chiếc ghế gần đó, Thoại xoay người đè lên trên, không cho nàng chiếm vị trí chủ động nữa. Anh để ý thấy vợ mình hơi căng thẳng, thỉnh thoảng lại lén nhìn về phía cửa chính, hay cửa sổ gì đó. Không hiểu nàng đang lo lắng điều gì, nhưng khuôn mặt bây giờ thực sự rất.. lẳng lơ. Anh tính quay đầu lại nhìn về phía cửa.

Bỗng Quỳnh chộp lấy đầu anh, vùi sâu vào ngực mình.

“Yêu em đi chồng, bên trong em khó chịu quá, chịu hết nổi rồi…” Vừa nói nàng vừa xoa bóp hai trái đào đang vùi lấp khuôn mặt anh rồi nhẹ nhàng ấn đầu nhũ hoa đang vun cao vào khóe miệng chồng.

Giọng nói của Quỳnh vang lên trong đêm tĩnh mịch nghe thật ngọt ngào. Thoại cứ như được tiếp thêm sức lực, vội ôm lấy thân hình mềm mại của vợ mình, ngậm lấy bầu vú đang căng tròn mà điên cuồng bú mút. Quỳnh rên lên khe khẽ xen lẫn với hơi thở hổn hển của nàng. Tay nàng vẫn thủy chung ôm chặt lấy đầu chồng mình như không muốn miệng Thoại rời khỏi hai đầu vú lúc này đang bị kích thích cực độ. 

Đưa tay thử luồn xuống bên dưới, lách vào khe hẹp giữa hai chân vợ, Thoại không khỏi bất ngờ. Dâm thủy bên trong nàng chảy ra nhiều, nhiều quá… 

Anh không chờ đợi nữa, kê dương vật ngay cửa mình trơn ướt của nàng mà tiến vào. “Phụp…” 

Dương vật to dài của chồng cắm lút cán vào bên trong người Quỳnh, chạm tới cả tử cung. Miệng nàng ré lên thỏa mãn cực độ, khuôn miệng mở lớn ra thích thú, mắt vẫn lén hướng về khung cửa sổ đó mà tìm kiếm. 

Bóng đen đã không còn ở đó, nhưng nàng biết, thằng bé vẫn đang núp trong góc tối nào đó mà ngắm nhìn cảnh hoan lạc của nàng. Nghĩ tới đó, Quỳnh lại quíu cả chân tay, đàn kiến quỷ quyệt đó lại từ đâu bò về, chết tiệt… mình thích cảm giác này, mình muốn, muốn nữa... Tha lỗi cho em, chồng ơi !

Tiếng rên rỉ của nàng càng ngày càng to hơn, miệng không ngừng đòi hỏi chồng nàng tìm cách thỏa mãn cho nàng. Thoại bày đủ tư thế, chiêu trò để hãm lại nhịp độ nhưng không ăn thua với con vợ dâm đãng nhà này. Dâm thủy trên hai mép âm hộ đã nổi bọt trắng xóa vì ma sát với dương vật, nhưng nàng chưa có dấu hiệu gì của sự thỏa mãn.

“A…ư…sướng chết mất chồng ơi…mạnh lên anh…”

Cuối cùng thì, trong một nỗ lực đáng khen ngợi, Thoại gồng người lên ôm lấy mông Quỳnh mà giáng những cú thần sầu vào bên trong cái nhục huyệt ấy, chỉ nghe thấy một tiếng “ứ..ứ…” trong cổ họng nàng phát ra, toàn thân vợ anh giật phăng lên từng đợt rồi ngã nhoài vào trong lòng anh, không gian sau đó trở về với yên lặng. Thoại mừng gần chết, hi vọng sau đợt này nàng cho anh được giải lao một chút.


Bỗng trong không gian thanh vắng vang lên một câu lanh lảnh khiến Thoại sởn tóc gáy

“Tiếp nữa đi anh…em thương…moa…” Quỳnh vươn mình dậy chu mỏ hôn một phát vào môi chồng rồi lại tiếp tục nũng nịu.

Thoại thở dài ”Chắc ngày mai phải đưa vợ đi khám…”


Sau khi thương thảo vài phút hoãn binh. Thoại bò dậy, đưa nàng đến gần một cửa sổ phòng khách, quay lưng nàng về phía mình còn anh từ phía sau công đến. Đôi bàn tay anh lao ra trước bóp ngấu nghiến hai bầu sữa nõn nà như trả thù cho sự tra tấn mà cái khe thịt dưới kia đang làm với thằng nhỏ của mình…

Ánh đèn phòng ngủ và phòng vệ sinh vẫn chưa hề tắt, nếu như ngoài vườn có người nào đó, chắc hẳn họ sẽ dễ dàng quan sát nhất cử nhất động của hai vợ chồng Quỳnh. Họ sẽ thấy tất cả, từ hai múi thịt đỏ hồng đang bao lấy cái côn thịt mà cắn nuốt dưới kia cho đến bàn tay tham lam đang ngấu nghiến cặp nhũ hoa anh đào của nàng. Cả cơ thể lõa lồ của nàng bây giờ đang phơi trọn trước màn đêm bí ẩn ngoài kia.

Cảm giác ngại ngùng tác động không ít tới nàng. Thoại để ý chân trụ của vợ mình đang run lên từng hồi, toàn thân nàng uốn éo giãy dụa. Anh biết nàng đang phản ứng với vị trí hiện tại, thân thể nàng bây giờ rõ ràng là đang bị kích thích rất mạnh. Nước nhờn từ âm đạo đọng thành vũng dưới chân nàng, cặp mông xinh đẹp càng lúc càng ép sát người Thoại như trợ lực cho dương vật anh vào sâu hơn, hai tay không bám nơi thành cửa mà cứ che chắn trước ngực. Thoại bật cười với vẻ ngượng ngùng kì lạ của vợ.

Bên dưới thân người Quỳnh, dòng dâm thủy hòa với tinh khí cô đặc lại kéo thành từng giọt đặc quánh nhỏ tong tỏng xuống nền nhà. Hai chân nàng có lẽ đã thấm mệt, không khép nép lại nữa mà rạng hẳn ra để Thoại thao túng đồn bộ bên trong. 

Anh thuận thế, đưa tay gác một chân vợ lên thành cửa sổ để gia tăng điểm tiếp xúc với dương vật. Với tư thế này, hình hài con ngao hồng tuyệt đẹp của Quỳnh đã hiện rõ ra mồn một, nhưng không phải trước mắt anh, mà với kẻ đang ẩn trong bóng tối ngoài kia.

Thoại nào có biết nãy giờ có một cái bóng ẩn nấp ngay sát bên cạnh nơi hai người làm tình, Quỳnh có lẽ cảm nhận được gì đó nên nãy giờ nàng đưa tay ra che ngực theo thói quen khi đối mặt với những cái nhìn không thiện ý. Dù sao với tư thế này hàng họ của nàng cũng bày hết ra cho kẻ kia rồi.

“Lão chồng đáng ghét, có biết vợ anh đang bị người khác thị dâm ko…”

Tiếng va chạm ngày một nhanh hơn, tiếng thở lấy hơi ngày càng dồn dập, Thoại biết mình gắng gượng lắm cũng chỉ được đến mức này. Anh đóng những cú cuối cùng thật sâu vào bên trong nàng rồi cứ thế bắn hết đợt tinh này đến đợt khác vào đáy lồn Quỳnh, may sao nàng cũng vừa kịp đạt cực khoái, thân thể nàng lặng đi, mềm nhũn trong vòng tay anh. Cả hai vợ chồng vô lực nằm chồng lên nhau trong phòng khách. Bên dưới, chiếc dương vật mềm nhũn trông đến thảm hại đang từ từ trượt ra khỏi cửa mình. Hai mép âm đạo nhầy nhụa bọt trắng đục vẫn đang co bóp không ngừng.

Một lúc sau…

«Dựa vào anh này. » 

Thoại dìu vợ về phòng vệ sinh, giúp nàng làm công tác dọn dẹp trên cơ thể. Nói là vậy nhưng một lúc sau những tiếng rên của Quỳnh lại bắt đầu vọng ra từ trong phòng tắm. Dù vô tình hay cố ý, chắc hẳn nàng biết kẻ ngoài kia có thể nghe thấy rõ ràng. 

Một hồi sau hai vợ chồng quấn quít ôm nhau hướng về phía phòng ngủ, cảm xúc mỗi người một khác, hưng phân có, thỏa mãn có, sợ hãi? Chắc cũng có đôi chút (hỏi Thoại thì biết), nhưng riêng Quỳnh, còn có một cảm giác rất khác. 

Đi qua phòng khách, nàng kín đáo nhìn ra bên ngoài khung cửa sổ. Bỗng nàng nhận ra gì đó.

« Không thể nào… »


Sau khoảnh khắc ngây người, Quỳnh làm bộ không biết gì, tiếp tục quay mặt bước đi. Trên miệng nàng khẽ nở một nụ cười khó hiểu.

Về đến phòng ngủ, Quỳnh nhặt tấm váy ngủ rơi trên nền nhà mà lúc tối bị Thoại lột ra, choàng vào người. Bên trong nàng cũng đã thay chiếc quần lót khác. Quỳnh khẽ nhìn chồng mình, Thoại mới vừa đặt đít xuống giường đã nằm bất động như trúng bả rồi. Hôm nay nàng khiến chồng mình lao động quá sức rồi, chắc anh mệt lắm, nàng chỉ biết thầm xin lỗi chồng. Quỳnh vươn tay ra, giảm độ sáng ngọn đèn ngủ trong phòng xuống mức thấp nhất, rồi nhẹ nhàng tới nằm bên cạnh Thoại.


“Kính coong…kính coong……” Tiếng chuông đồng hồ chuyển 2 giờ sáng. Bỗng có tiếng động gì đó khiến Quỳnh thức giấc. Đó là tiếng gió rít qua khe cửa sổ nào đó mà nàng chưa chốt lại. Tiếng gió lùa nghe lạnh lẽo nhưng lại khiến lòng nàng nhộn nhạo. Quay sang bên cạnh chồng, Thoại vẫn vùi đầu vào gối ngủ say, trông vẻ mặt anh lúc ngủ thật hiền hòa…

Tiếng cánh cửa sổ đập vào vách bởi gió lùa lại vang lên trong đêm vắng. Quỳnh khẽ hôn lên mặt chồng, nhẹ nhàng kéo chiếc chăn lên phủ kín thân người anh rồi lặng lẽ ngồi dậy. Chiếc quần lót ren mỏng đẫm nước của nàng đã tuột ra từ lúc nào. Hít một hơi thật sâu vào trong lồng ngực, nàng khẽ nhón chân hướng về cửa phòng ngủ, có lẽ Quỳnh đi đóng lại những khung cửa sổ mà vợ chồng nàng quên đóng chăng? 


Trên tường, đồng hồ đã điểm 3 giờ. Trong gian phòng khách không ánh đèn, một người đàn bà với thân hình hoàn mỹ đang nằm dài trên mặt bàn. Miếng vải cuối cùng đã sớm không còn trên cơ thể trắng muốt đó nữa. Nàng nằm đó, vẻ mặt ra chiều mỏi mệt nhưng thỏa mãn với đôi hàng mi nhắm nghiền. Đôi chân thon dài mở rộng sang hai bên. Bàn tay nàng đặt hờ lên một bên bầu sữa căng đầy vẫn còn hằn lên những dấu răng ửng đỏ, tay còn lại khuất dưới khe nhỏ giữa hai bắp đùi mềm mại. Chất dịch trắng đục bên trong thỉnh thoảng lại theo kẽ ngón tay nhỏ từng giọt xuống mặt bàn. Cơ thể lõa lồ của nàng run nhẹ, chốc chốc lại khẽ rùng mình ưỡn lên cao.

Cửa chính căn nhà chỉ khép hờ. Nơi chiếc bàn rộng rãi, Quỳnh vẫn lõa lồ nằm trên đó, một mình với đôi mắt nai nhắm nghiền. Có lẽ thằng Hàn đã rời đi, nhưng nàng biết, đàn chuột không chỉ có một con…

Ngoài kia gió vẫn thổi vào khung cửa sổ từng cơn lạnh lẽo. Trên chiếc giường ngủ ấm áp của hai vợ chồng, Thoại vẫn ngáy đều… (tiếp Phần 3)
------------- Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 -------------
Loading...