Loading...

"Truyện 18+" Người con gái giỏi làm tình (full) P2

Loading...
Truyện 18+ Người con gái giỏi làm tình (full) P2
Tôi yêu em, gia đình đã tính đến chuyện hôn lễ chứ không phải chơi qua đường. Tôi cũng cố gắng dành dụm mua nhà, mà nói đúng hơn là mua 1 mảnh đất cất 1 cái chòi. Đó là khả năng của tôi. Tôi cũng không đòi hỏi em phải lên giường với tôi, tôi chỉ muốn mỗi sáng thức dậy, được ngắm nhìn khuôn mặt ấy đang ngủ say. Muốn mỗi khi mệt mỏi, tôi có thể nắm 1 bàn tay thật chặt, ôm 1 người vào lòng mà quên hết tất cả. Sau khi cắt đứt liên hệ với em, em vẫn cố gọi và nhắn tin cho tôi, hằng ngày em vào facebook của tôi xỉa xói, trách móc. Email của tôi em vẫn mở đọc đều đều vì tôi đưa hết pass cho em, em sợ tôi quen người khác, em muốn tôi quay lại…

Thời gian cũng mất hơn nửa năm, tôi đắm chìm trong bia rượu, với những cuộc liên hoan không mục đích, với những chầu nhậu thâu đêm suốt sáng. Nhưng tuyệt đối khi bạn bè hay đồng nghiệp rủ tăng 2, tăng 3 mà có “vui vẻ” thì tôi cự tuyệt. Tôi không thích điều ấy.

Trong quãng thời gian đó, bên chi nhánh có 1 cô bé cũng khá quan tâm tôi. Cô bé ấy có người yêu rồi, nhưng chỉ là trên danh nghĩa, cô bé chia tay anh ta chỉ vì yếu sinh lý, mà phải rất lâu sau này, khi đã lên giường với tôi, cô bé ấy mới nói cho tôi biết. Ở đây, tôi xin phép được gọi em là tiểu thư, vì thực sự tôi chẳng có từ nào khác phù hợp hơn để miêu tả về em, 1 tiểu thư chính hiệu.

Gia đình em là 1 gia đình lao động, với 3 chị em gái, em là út, 2 người chị trước đã lấy chồng Đài Loan, gia đình em thuộc loại khá giả, nhà lại gần nhà tôi. Em không đẹp, nhưng rất trắng, chỉ cao khoảng 1m5, chân ngắn chính hiệu. Điểm đặc biệt ở em là khả năng đọc tâm lý người khác, mà sau này tôi mới rõ. Em rất hay chưng diện, đeo vàng đỏ người, xài iphone. Lúc mới đầu, tôi cũng chẳng ấn tượng gì ở em, chỉ thường xuyên nhậu nhẹt với mọi người chung cơ quan, rồi mọi người đồn ầm lên là thằng đấy thế mà khá, nhậu thì nhậu chứ nhất quyết không gái gú bên ngoài. Em cũng nghe được những điều ấy nên có vẻ chú ý tôi hơn.

Tôi vẫn hay qua lại các chi nhánh vì công việc, 1 vòng xoáy luẩn quẩn với những chuyện không tên không tuổi. Thật sự đập vào mắt tôi, ấn tượng ban đầu là tôi ghét tiểu thư. Cái dáng vẻ ấy không phù hợp với 1 gia đình lao động, không phù hợp với công việc của 1 cửa hàng. Tôi và em hay nói móc lẫn nhau, chọc tức nhau. Tôi nói rất nhiều, nói đùa vui, nhưng với em, tôi nói rất ít, mà câu nào câu ấy, theo như chị làm chung với em nói lại “mày phang nó câu nào câu ấy mà nó thức khóc sáng đêm kìa”.

Chắc có lẽ vậy mà tôi và em dần dần có vẻ thân nhau hơn, khi tôi vắng mặt lâu ngày em hay gọi qua công ty hỏi thăm tôi có đi làm không, dù rằng có số di động nhưng em ít gọi cho tôi. Tôi vốn tính vô tư nên cũng chẳng để tâm. Để rồi khi đã thân hơn, em mượn tiền tôi, tính em xài rất sang, vì 2 chị bên nước ngoài gửi tiền về nên em chẳng màng chuyện tiền bạc, cứ xài thả cửa, tôi thì không đồng ý với điều ấy, nhưng chẳng hơi đâu đi nói người ngoài. Thời gian đầu, em mượn và trả rất sòng phẳng, đúng hạn. Cho đến khi em chính thức chia tay anh chàng kia, tôi thấy em ngày càng lún sâu vô, em mượn tiền nhưng mất khả năng thanh toán, có khi số nợ lên đến 20 triệu đồng. Tôi phải can thiệp, rồi liên hệ với các chị em để có hướng giải quyết. Thời gian ấy em cũng buồn, tâm sự nhiều hơn với tôi.

Em đã từng có bạn trai ở Sài Gòn, anh ta là bác sĩ trong 1 bệnh viện lớn ở trung tâm thành phố. Theo lời em kể thì sau khi chiếm đoạt em, anh ta lại chiếm đoạt luôn cô bạn chung phòng trọ với em, nhưng cô ta thủ đoạn hơn em, cố tình để dính bầu rồi ép làm đám cưới, nên em buồn về quê. Về đây đi làm, em lại quen anh chàng này, nhưng anh ta lại là 1 gay kín, yếu sinh lý nặng, ngoài chuyện nắm tay và hôn môi, anh ta không thể làm gì hơn. Tôi nghe xong phì cười, chứ thật sự em muốn cái gì ở bọn con trai chúng anh, không đụng chạm lại bảo yếu, chừng lên giường xong lại bảo chơi qua đường, no xôi chán chè tìm con khác. Em cãi lại tôi, nói là đàn ông nên thể hiện bản lĩnh đàn ông, trong thời đại này không nên đặt nặng trinh tiết, nhưng đã là đàn ông đúng nghĩa thì phải thể hiện trên giường chứ đừng thể hiện qua mấy trò đánh nhau, nhậu nhẹt.

Tôi nghe trong câu nói của em có ẩn ý, nhưng vẫn vờ như không biết, chỉ khuyên em đừng suy nghĩ nhiều, cái gì không vui cho nó qua đi, đừng bận tâm nữa. Thì em lại hỏi tôi “anh nói chứ có làm được không? Em hỏi anh vì lý do gì mà anh cứ nhậu hoài vậy? Trong khi anh ói ra máu thì ai cũng thấy rồi? Tại sao?” cùng lời nói ấy, em nhìn tôi vẻ cương quyết, cặp mắt nhìn thẳng vào tôi, nhưng tôi thấy long lanh nước mắt trong đó. Tôi bẹo má em rồi chọc “người lớn có nhiều nỗi lo lắm, con nít thì đừng lo chuyện người lớn”.

Những chuyện ấy cứ vô tình kéo chúng tôi gần nhau hơn, em nói muốn mua xe, nhưng thiếu vài triệu, hỏi mượn tôi, tôi đưa nhưng yêu cầu rõ ràng, khi nào em trả, hình thức trả… Tôi không phải thứ ích kỷ, nhưng không muốn những người làm chung vô tình biết được lại nói không hay. Em đồng ý hết. Cho đến 1 ngày, tôi đang ở huyện, cách nơi em làm cũng khá xa, mà lúc đó đã là 6 – 7h tối, em gọi cho tôi vẻ hoảng hốt. Thì ra anh chàng yếu sinh lý ấy lại chỗ em làm, đập phá đồ đạc, yêu cầu em nối lại tình xưa nếu không sẽ cùng chết. Bên cửa hàng, bảo vệ cũng hoảng hốt gọi cho tôi và giám đốc, xin hướng xử lý. Rất nhanh chóng, tôi vạch ra hàng loạt biện pháp, yêu cầu gọi cảnh sát, kiểm tra thiệt hại, cho vài nhân viên hộ tống em về nhà ngay, dù chưa hết giờ làm việc…

Sau đó, dù đã tối, tôi vẫn cố gắng giải quyết công việc, bàn giao cho những người khác rồi quay về ngay. Khi tôi về đến nhà em, có lẽ cũng 10 – 11h đêm rồi. Em đang ngoài đường, tôi biết rõ, vì em yêu cầu tôi về liền, vì nhà em ba mẹ đang đi du lịch với 2 người chị, không có ai ở nhà cả, anh ta lại biết nhà em, em không dám ở nhà 1 mình. Khi về đến nơi, tôi gọi thì em bắt máy ngay, em nhờ bạn em chở em đến gặp tôi, rồi tôi đưa em về nhà em. Đến đầu đường, anh chàng kia vẫn đứng đó đợi, tôi và em lại quay xe đi. Tôi đưa em đi ăn khuya, em ngồi sau ôm thật chặt tôi, gục đầu vào lưng tôi mà khóc nức nở. Tôi chỉ im lặng chạy xe, tìm những con đường đại lộ, đèn vàng hiu hắt, để em quên đi nỗi buồn. Trong giây phút ấy, tôi sờ thấy tay em lạnh cóng, liền dùng tay trái nắm chặt tay em lại, em khẽ cử động mấy ngón tay, đan tay tôi thật chặt, rồi lại khóc. Có lẽ cũng 1h sáng, khi quay lại thì anh ta mới bỏ về, tôi đưa em vào nhà. Em khóc, nói không muốn ở 1 mình, muốn tôi ở cùng.

Nhà em trong 1 khu dân cư nhỏ, hàng xóm kề cận, nhà này liền vách nhà kia, riêng nhà em có thêm 1 sân vườn phía sau, và 1 khoảng đất trống khá rộng bên cạnh nhà, vì ba mẹ em mua liền kề 2 miếng đất với ý định trồng cây cảnh thư giãn. Sau khi dắt xe vào nhà, khóa cửa lại, cũng khá mệt mỏi nên tôi cứ để nguyên bộ đồ nằm trên salon nhà em mà ngủ, còn em đi tắm ở nhà sau. Khi em tắm xong, mặc đồ lại đàng hoàng, em lên nhà trên thấy tôi nằm nuôi muỗi thì giục tôi vào phòng bố mẹ em ngủ, hay vào phòng em ngủ chung có mùng đỡ muỗi. Tôi nửa đùa nửa thật, 2 đứa ngủ chung mà ngủ được mới lạ, không khéo thức sáng đêm ấy chứ, rồi xoay đầu vô thành ghế nhắm mắt ngủ tiếp. Vậy mà trong lúc ấy, không hiểu sức mạnh nào mà 1 cô bé nhỏ nhắn như em, cao khoảng 1m5, nặng chỉ tầm 40kg đã kéo tôi thẳng từ trên salon rơi xuống đất. Rồi lôi xềnh xệch tôi vào phòng ba má em để ngủ. Tôi lướt ngang qua căn phòng, cảm thấy không ổn liền chạy ra, có lẽ tôi không thích những nơi chật hẹp, mà căn phòng ấy thì quả thật, đồ đạc san sát, tôi không thích thế.

Em hỏi tôi tại sao, tôi giải thích như thế, em lưỡng lự 1 lát rồi bảo “thôi anh vào giường em mà nằm, phòng em trống, có gì em qua phòng ba má nằm”. Tôi đảo mắt qua thì thấy phòng em ngoài giường ngủ, tủ đựng đồ trang điểm và vài con gấu bông, tủ quần áo thì khá thoáng mát. Tôi ậm ừ rồi vô wc đánh răng rửa mặt, sử dụng bàn chải đánh răng của em. Xong lại quay sang lục tủ lạnh. Tính tôi hay đói, thường ăn vặt liên tục. Lục tủ lạnh chỉ thấy vài cái bánh ngọt, sữa, nho khô, tôi cho là tạm ổn, chép chép vài cái rồi đi lên nhà trên. Em lục tủ quần áo của ba em, tìm cho tôi cái sơ mi của ba để tôi thay, nhưng tôi từ chối, quả thật tình huống này, tôi sợ anh chàng kia nửa đêm đập cửa thì tôi vẫn bộ đồ ấy tông cửa ra giải quyết cho nhanh, chứ thay đồ này nọ khi đó lại khó nói chuyện.

Sau khi giải quyết cái bao tử, tôi đảo thấy nhà em có cái võng, liền hỏi em nhang muỗi, rồi đốt để dưới võng, định bụng nằm đó ngủ. Em cứ tưởng tôi xem tivi, nên vô phòng nằm, chừng 1 hồi thấy im re mà không nghe tiếng tivi, em ra xem thì tôi đã ngủ thẳng cẳng trên võng. Em liền lay tôi dậy, bắt tôi phải vô phòng em mà nằm kẻo muỗi nó mở hội ăn mừng. Mà nhìn lại đúng thật, nhang muỗi made in china đúng là tín hiệu báo mở màn tiệc của muỗi, nó cứ bu lại chứ chả sợ. Trong lúc ấy tôi cũng còn say ngủ, chẳng suy nghĩ gì được nhiều, liền mắt nhắm mắt mở theo em vào phòng của em, leo lên giường của em rồi lăn vào sát tường, đánh 1 giấc tới sáng mà chả quan tâm em nằm ở đâu.

Khi ánh mặt trời le lói, tầm cũng 6h sáng, tôi bị ánh sáng mặt trời đánh thức, nằm lăn lộn, mở mắt ra thì thấy lạ chỗ, liền tỉnh ngủ ngay. Nhìn sang thì em đã thức nhìn tôi tự lúc nào. Tôi ngạc nhiên hỏi nhìn cái gì, rồi nhìn ngó thật kỹ căn phòng. Cứ nằm như thế 1 lúc lâu, em mới đi đánh răng rửa mặt rồi hỏi tôi có ăn mì gói không để em nấu luôn. Tôi nói không ăn, tính tôi ngủ thức chả ăn gì hết, khoảng 9h mới ăn sáng. Em nói vậy thôi, muốn nấu ăn mà 1 mình làm biếng nấu. Tôi móc lại, chứ không phải tiểu thư không biết nấu ah? Em cũng không vừa, uh em không biết nấu, nhưng nữa chồng nấu em ăn, chồng em phải hầu em. Tôi nghe xong nằm cười haha. Lúc này tôi mới nhìn kỹ em, khi đi ngủ em mặc bộ đồ ngủ, nhưng đồ lót bên trong vẫn đầy đủ. Tôi tròn mắt ngạc nhiên. Em liền lấy 2 tay che ngực, vừa cười vừa la làng lên “nhìn cái gì mà nhìn, làm gì nhìn ngực con gái người ta ghê vậy, tính dê tui hả?”

Tôi nằm lăn lộn trên giường kêu trời trời, làm như báu lắm vậy. Rồi nhẹ nhàng hỏi sao tối ngủ mà còn mấy cái đó nữa, sao không thoải mái đi. Em nói ngủ thì em lột hết á, khỏa thân mà ngủ, chỉ tại có anh, sợ anh dê em nên phải mặc kín vào. Tôi vừa cười khổ vừa lắc đầu, thiệt tôi cũng botay với cô tiểu thư nhà này. Khi tôi ngồi dậy định đi đánh răng rửa mặt thì thấy đầu óc quay cuồng, ngã vật ra xuống giường lại. Nằm trên giường thì đầu óc tỉnh táo, lướt qua các sự kiện, tôi xác định mình bị cảm hay trúng gió do tối qua chạy xe giữa khuya.

Hỏi mượn em chai dầu xanh, tôi xức vào mũi mình, rồi bấm móng tay vào các ngón tay, để lấy cảm giác đau át đi sự khó chịu do bệnh ấy. Em thấy vậy liền đỡ tôi ngồi dậy, bảo tôi không khỏe thì cứ nằm nghỉ đi, chút em đi mua cháo cho ăn. Tôi bảo không cần, kêu em chuẩn bị đi làm, kẻo trễ giờ. Em ra cửa phòng gọi báo cho cửa hàng, xin nghỉ ngày hôm nay, tôi nghe xong cũng yên tâm phần nào. Liền nằm xuống nhắm mắt lại. Em liền sà xuống bên cạnh tôi, nắm chặt tay tôi hỏi han vẻ quan tâm, hỏi tôi có khó chịu lắm không, có đói không, giờ mua thuốc gì, …

Tôi mỉm cười gạt đi tất cả, vẫn cố giỡn “chỉ cần có em ở bên cạnh là anh hết bệnh liền ah, đừng lo”. Em gạt nước mắt nói “tại em, nếu tối qua không phải vì em thì anh đâu có bệnh, em xin lỗi”. Tôi vội xua tay, ai mà chả bệnh, không bệnh này cũng bệnh khác, nhưng tôi cũng thấy ngạc nhiên là bị cảm quá dễ dàng, lý do có lẽ do nhậu nhẹt triền miên nên sức khỏe kém đi nhiều. Tôi nói cho em rõ điều đó, chứ bình thường tôi như trâu bò vậy, dầm mưa tắm mưa liên tục có sao đâu. Tính tôi quái đản, khác người. Khi không vui hay có gì bế tắc, liền dầm mưa, có khi khóc trong cơn mưa, khi mưa tạnh cũng thấy nhẹ nhàng hơn. Còn không có mưa thì mở vòi sen làm mưa. Có khi tôi tắm cả tiếng đồng hồ ấy chứ, hóa đơn tiền nước tháng nào tôi buồn cũng cao ngất ngưởng.

Nói cho em rõ xong, lau nước mắt cho em, tôi vẫn nhắm nghiền mắt, cảm giác chóng mặt thật khó chịu. Em nằm gối đầu lên ngực tôi mà thút thít, tôi bảo em nín đi, chả có gì để khóc, anh chưa chết đâu mà lo. Em bịt miệng tôi lại, bảo tôi nói gở, anh mà chết thì ai lo cho em, ai để em hành hạ, ai chở em đi nửa đêm? Tôi cười cười nói “không có anh còn khối thằng ấy chứ, lo gì”. Thì em nói em không cần người khác, rồi đặt vào môi tôi nụ hôn, chắc em sợ tôi nói gì nữa. Tôi cười đùa với em, chưa đánh răng đó em, ở đó mà hôn. Em cười rồi lại hôn tôi nữa, lần này lâu hơn, sâu hơn…

Khi em dừng lại, tiếp tục gối đầu lên ngực tôi, thì tay tôi và tay em đã đan vào nhau tự bao giờ. Những ngón tay nhỏ nhắn, cả người em cũng nhỏ, với em hầu như cái gì cũng nhỏ hết. Tôi cứ nằm ngửa ở đó, chỉ đong đưa cánh tay mà 2 bàn tay em và tôi đan vào nhau. Tôi hỏi em có đói thì ra ăn đi, nằm 1 hồi 2 đứa đói rồi xỉu hết không ai lo. Em cười nói không đói, anh đói thì ăn, không thì không ăn. Tôi cũng không biết nói sao, chỉ là tôi chưa đói, mà cũng không đủ sức để đi ăn, cứ nằm đó thấy mọi vật xoay mòng mòng. Nhưng chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại nói 1 câu chả ăn nhập gì, tôi bảo em “em thay đồ đi, nếu bữa nay nghỉ ở nhà thì để cho cơ thể thoải mái, chứ gì đâu mà vậy hoài cơ thể nào chịu cho nổi”. Thì em tròn mắt nhìn tôi rồi cười tinh quái “anh muốn nhìn chứ gì, dụ em thay đồ ở đây để anh nhìn chứ gì”.

Tôi cười botay với em luôn, em mang đồ qua bên kia mà thay, không thì vô wc. Em nói đây là phòng em, em chỉ thay đồ ở đây, không quen chỗ khác. Tôi ráng nhổm dậy “vậy để anh ra ngoài cho em thay”, vừa gượng ngồi dậy là gục ngay xuống, chóng mặt khó chịu thật. Em vội vã đè tôi nằm xuống, không cho tôi di chuyển, nói là “giỡn xíu mà anh làm như thiệt vậy, anh nhìn em cũng có chết đâu mà lo, anh nằm đó đi”.

Rồi tôi nằm xuống, em mở tủ lấy đồ. Hiện em đang mặc bộ quần áo ngủ màu xanh chấm bi, nhưng em nói thích mặc đồ ngủ liền quần, dạng như đầm, vì thoải mái hơn. Em lấy đồ ra, hỏi tôi đồ nào đẹp, tôi vừa cười vừa nói không mặc gì đẹp nhất. Em cười tinh quái “đồ dê xồm” rôi quay lưng lại với tôi, từ từ cởi bỏ cái áo ngoài, rồi cái quần ngoài cũng rơi xuống, chỉ còn lại lớp nội y bên trong. Tôi quay mặt vô tường, dù sao tôi với em cũng chẳng có gì. Chừng tôi thấy em nằm trên giường, hỏi tôi anh không nhìn thiệt hả? Tôi nói ừ, không thích nhìn lén. Em lại hỏi tôi có phải đàn ông không vậy?

Tôi trả lời là đàn ông nhưng thích quang minh chính đại, người ta không cho nhìn thì không nhìn. Em nhìn tôi rồi cười haha, tôi cũng cười. Rồi em hỏi chứ nếu em cho nhìn, anh có nhìn không? Tôi nói chắc chắn nhìn, em làm lại đi. Em nhéo tôi rồi nói anh giống dê quá ah. Xong lại cười. Tôi cười nhưng mắt cứ nhắm lại khó nhọc, vì mọi vật cứ xoay liên tục, tôi không chịu được. Em thấy vậy liền bảo tôi ngủ tiếp đi, hay em đi mua thuốc, tôi nói không cần đâu, em nằm đây với anh cho anh ôm là được rồi…

Em im lặng, lăn dần vào cạnh tôi, gối đầu lên tay tôi, tay kia của tôi em lấy để lên bụng em, rồi em ôm tôi, hôn môi tôi nhẹ nhàng rồi nằm đó. Thơm, em thơm mùi sữa tắm, mùi nước hoa đắt tiền, mùi dầu gội đầu cao cấp, còn tôi chắc toàn mùi hôi, đêm qua không tắm rửa mà chui vô ngủ, sáng giờ thức dậy lại lăn lộn trong này. Như bản năng, tôi kéo em vào lòng, ôm thật chặt, 10 ngón tay tôi đan vào 10 ngón tay em, tôi cảm nhận hơi thở của tôi và của em ngày càng khó nhọc hơn. Em nằm lưng em dựa vào ngực tôi, tim tôi đập rất nhanh, 1 phần vì bệnh, 1 phần vì tình cảnh ấy.

Em hỏi tôi sao mà tim nhanh thế, tôi cười, bên cạnh em mà tim không nhanh thì chỉ có đứng tim mà thôi, em cười khúc khích rồi lại dụi lưng thật sát vào ngực tôi. Tôi vòng tay tôi, lúc này đã đan ngón với tay em, ôm em thật chặt, vô tình chạm vào ngực em. Em khẽ giật mình, tôi vội dời tay xuống dưới eo em, cái eo nhỏ nhắn, chỉ 2 gang tay tôi đã hết vòng em eo. Em cười nói “đụng ngực người ta nghen, phạt tiền đó”. Tôi hỏi phạt cái gì thì em cười vang nhà, nói là cưới em chứ gì nữa. Tôi cũng cười, vậy lỡ rồi bóp luôn, rồi kéo tay, mà tay em ở trong, tay tôi ở ngoài, xoa bóp bầu vú em qua lần vải. Em hỏi tôi làm cái gì đấy, tôi bảo tay em chứ không phải tay anh, em cưới em đi, rồi cười, em cũng cười. Tôi gỡ mấy ngón tay em ra, dùng 2 bàn tay mình đo eo em qua lần vải áo. Tay tôi vuốt ve cái bụng ấy, tôi thấy em nhắm nghiền 2 mắt lại, 2 tay em bấu thật chặt vào tấm drap giường. Tôi chợt suy nghĩ, không lẽ em muốn thật?

Để kiểm chứng, tôi xoay em lại, hôn môi em thì em hôn trả lại nhiệt tình nhưng mắt vẫn nhắm nghiền. Tôi kéo em sát vào mình, xoa nhẹ 2 bầu vú em qua lớp áo ngủ mỏng manh ấy, thấy tay em cứ nắm tấm drap giường rồi lại buông ra, rồi lại nắm vào. Tôi cứ mân mê bầu vú, thỉnh thoảng lại hôn lên má em, hôn lên 2 cánh tay để trần của em, bàn tay tôi dạo qua đùi em, bụng em, rồi lại xoa vú em. Cái đầm ngủ liền quần em mặc màu hồng, qua lần vải tôi thấy 2 núm vú đang chỉa lên nhọn hoắc, đầm 2 dây nên khu vực cổ hầu như để trống. Tôi cứ vừa mân mê vừa nhìn em như vậy, da em trắng, nhưng lúc này mặt em đang hồng lên, tôi thấy 2 tay em cứ nắm cái drap giường chả biết làm gì thì đặt tay em lên ngực tôi, để em cảm nhận được tim tôi cũng đang đập liên hồi.

Trong lúc ấy, em vẫn cứ nhắm mắt, 2 tay em lần mở từng nút áo sơ mi của tôi, tay em sở lên ngực tôi, vú tôi. Rồi em khẽ lấy tay tôi chọt theo khe hở cổ áo em, vào 2 bầu vú của em. Biết em đã bật đèn xanh, tôi càng mân mê 2 quả đào ấy nhiều hơn. Vú em khá nhỏ nhắn, nhưng săn chắc, cả bàn tay tôi úp vào bóp trọn bầu vú em. Tôi chỉ bóp được vài cái thì em đã ôm chặt lấy lưng tôi. Tôi nhẹ nhàng đỡ em nằm ngửa xuống giường, kéo 2 dây đầm ngủ xuống, rồi vừa bú vừa xoa, vừa nắn vú em. Em cứ nhắm nghiền mắt lại.

Tay em sờ vào người tôi, ghì ghì cái áo sơ mi như muốn lột bỏ, tôi cởi áo ra bỏ, em vuốt ve khắp người tôi, tới dây nịt quần tôi thì em cứ nhắm nghiền mắt mà nói “cởi ra đi anh”. Tôi liền lột phăng cái quần dài và quần trong ra, khẩu súng đã chĩa ra hùng dũng. Nhưng tôi không vội vàng, trên người em vẫn còn cái đầm ngủ ấy trong khi tôi đã trần truồng rồi. Tôi vừa bú vú em, tay phải tôi lần mò xuống đùi em, tìm đến cái hang động ấy. Đã ướt nhẹp tự bao giờ. Tôi lách 1 ngón tay vào cái khe ấy để nhận định tình hình, nước em ra ướt hết rồi, thậm chí cái đầm ngủ của em cũng đã dính nước ấy rồi.

Khi tôi đút 1 ngón tay vào thì 2 chân em cứ chà sát tay tôi, cứ mở ra khép vào liên tục. Tôi day day cái hột le của em thì em kéo đầu tôi vào môi em, em hôn môi tôi nồng thắm, rồi em kéo tôi nằm sấp trên người em. Tay em nắm mông tôi, cứ nhấn nhấn mông tôi vào. Tôi hiểu ý, nhưng tình hình là không có bcs, làm sao đây? Tôi nói với em điều ấy, em lắc đầu bảo không sao đâu, em vừa hết tháng, đang ngày an toàn. Tôi liền cà tới cà lui trước cái khe thiên thai ấy, mỗi lần tôi cà là em lại ưỡn người ra, xong lại cong người vào như con tôm. Tay em cứ liên tục ấn mông tôi. Tôi canh ngay cửa mình em, rồi nhè nhẹ ấn vào. Rất bót, khó để vào hết. Tôi nhấp nhè nhẹ, đầu khấc tôi vào còn chưa hết đã thấy ở trong có dòng nước nóng ấm trào ra, làm tôi dễ dàng hơn. Tôi để yên ở đấy rồi hôn vú em, hôn môi em. Do em nhỏ người hơn tôi nên khi tôi cúi xuống hôn, khẩu súng lại rớt ra ngoài. Tay em liền quờ quạng phía dưới, mắt vẫn nhắm nghiền…

Tôi liền cầm tay em đặt vào khẩu súng của tôi, thì em vuốt ve, đồng thời kéo tôi lại gần. Xong em canh ngay cửa mình của mình mà đặt khẩu súng vào, lúc này tôi cũng kịp nhìn thấy nước đã ướt lan ra đến lớp drap giường rồi. Liền đẩy nhè nhẹ, nhè nhẹ, vào lút cán… Em nắm chặt drap giường, mặt đỏ hồng rất đẹp, tôi chống 2 tay chổng cằm, nằm yên nhìn khuôn mặt em lúc này. Chỉ 1 cử động nhỏ của tôi cũng khiến em há to mồm ra, hổn hển, rồi lại nằm im. Tôi cứ thế nằm im trên người em, chỉ xoay trở 2 tay chống cằm vì khá mỏi tay. Đến một lúc sau, em nắm mông tôi lại muốn tôi nhấp vào. Tôi nhấp nhè nhẹ vài cái thì ôi thôi, nước trong người em trào ra ướt nhẹp, cửa mình em và cả cái động ấy cứ co thắt như định lấy luôn khẩu súng của tôi. Nhìn lại em, lúc này cả vùng ngực, cổ, đã dần dần chuyển thành hồng hồng trắng trắng, đẹp mê hồn.

Biết cứ thế này thì tôi cũng sẽ nhanh ra, nên tôi vội vàng rút ra, rồi lật ngược em lại, chuyển sang tư thế doggy. Em ở trên giường, còn tôi đứng trên nền nhà, cứ thế mà làm tình với em. Đầu em gục xuống giường, mái tóc xõa tung ra. Cái lưng ong, eo thon, cặp mông tròn lẳng lại trắng, cái khe ấy vừa bót lại nhiều nước, doggy phải nói là rất tuyệt vời. Chả được bao lâu, tôi thấy em đột ngột ngẩng đầu lên, vùng dưới co bóp rất mạnh, tôi vội thụt thật mạnh vài cái rồi rút ra ngay. Em rũ người trên giường, trông chả khác gì 1 con ếch, co giật liên hồi, điều tôi ngạc nhiên nhất là nước chảy ra rất nhiều, như là đái dầm vậy, chảy lan xuống nền nhà.

Tôi vội vàng lật ngửa em lại, thấy mặt em lúc trắng lúc hồng, còn cơ thể em lúc này gần như 1 màu hồng rồi. Tôi hỏi em cảm thấy thế nào, có mệt lắm không? Thì em lắc đầu rồi khóa môi tôi bằng 1 nụ hôn, rồi lại nắm lấy khẩu súng của tôi. Lúc này em đang nằm sát mép giường nên tôi dễ dàng chọc thẳng vào. Khi tôi đưa khẩu súng vào lút cán thì em ngừng hôn tôi, gục đầu vào người tôi mà thở. Tôi nhẹ nhàng đưa ra đưa vào, cố làm thật nhẹ nhàng, em rên lên khe khẽ. Khi tiếng rên chỉ còn là tiếng rù rù trong cổ họng em, tôi liền làm những phát thật nhanh và mạnh, em a a liên hồi rồi bật ngửa người ra, co giật như động kinh, tôi vội rút ra thì nước của em phun ra thành vòi, ướt cả người tôi và em…

Vội vã kéo bộ quần áo mà khi sáng em thay ra còn để đấy lau giường, tôi cũng ngạc nhiên với em. Em cứ nằm há mồm mà thở, cơ thể vẫn còn co giật không ngừng. Tôi nghĩ nên dừng lại nên lau khô người em, lột cái đầm mà em đang mặc ra, dọn giường rồi đắp mền cho em ngủ. Tất cả chiến trường ấy tôi gom vào máy giặt, cho máy chạy rồi vô wc tắm rửa, xong quấn cái khăn tắm của em ngang người rồi ra võng nằm nghỉ ngơi, để em nằm trên giường trong phòng 1 mình. Thỉnh thoảng tôi cũng vào xem em thế nào, có ổn không, nhưng thấy em ngủ rất say, nên tôi cũng không đánh thức. Tôi chỉ ngạc nhiên là khi nãy còn chóng mặt quay mòng mòng, giờ ra mồ hôi và tỉnh rồi, dù rằng này giờ tôi vẫn chưa ra lần nào.

Khi chắc chắn là em ổn và không sao, tôi thay đồ, khóa cửa ngoài rồi đi về nhà tìm bộ đồ khác. Sẵn tôi ghé siêu thị mua vài thứ linh tinh chuẩn bị bữa trưa, chứ kiểu này thì em ngủ không biết khi nào mới tỉnh.

Về đến nhà em, tôi mở cửa vào đã nghe tiếng khóc, vội vã chạy vào xem thì thấy em đang ngồi khóc nức nở trên giường. Em nhìn thấy tôi tay thì giỏ thức ăn siêu thị, tay thì giỏ trái cây, em ôm chầm lấy tôi mà khóc, trên người em không mảnh vải. Tôi vội vã đẩy em vào phòng, dắt xe vào nhà, khóa cửa cẩn thận rồi hỏi chuyện gì vậy. Em không trả lời mà nhảy chồm vào người tôi, phản xạ tôi vội ôm em, em hôn tôi tới tấp, rồi nói trong làn nước mắt “em yêu anh”. Tôi vội hỏi em có chuyện gì mà khóc, em bảo thức lên thấy có 1 mình, không thấy anh đâu, tưởng anh bỏ em đi rồi, nên ngồi khóc. Ai ngờ anh về, lại còn mang đồ ăn về nữa, em vui quá nên khóc. Đến nước này thì tôi thua. Đi ra sâu nhà phơi đống drap giường với quần áo, bật bếp gas nấu đồ ăn sáng, trong khi em cứ ôm lấy eo tôi không rời. Tôi vội bảo em đi tìm cái gì mà mặc vào, kẻo lạnh bệnh nữa. Em cười tinh quái “anh thấy hết rồi mặc làm chi nữa”. Thật tôi không thể nào nói được gì nữa.
Tôi nấu đồ ăn sáng xong, cùng em ăn, rồi lại dọn dẹp đống chén đĩa. Xong tôi ra võng nằm, em cứ lẽo đẽo theo tôi. Tôi bảo em có mệt thì vô nghỉ đi, em lắc đầu, mặt đỏ bừng lên rồi nằm võng với tôi. Tôi hỏi em sáng có phê không? Em nói “sướng lắm anh, anh hay thiệt, mà anh có ra trong người em không?”. Tôi nói có tới đâu mà ra, thấy em quá trời anh sợ em có gì, chừng em ngủ thì lo mua đồ, sao mà ra được.

Em nhẹ nhàng lấy tay tôi để lên bầu vú em, nhắm nghiền mắt lại rồi nói “sao không ra luôn đi anh”. Tôi nói nửa đùa nửa thật “làm nữa thì họa may ra, chứ tự dưng mà ra chắc mệt ah”.

Em nằm trên người tôi, gục đầu vô ngực tôi mà nói “thì anh làm đi, ai nói gì đâu”. Tôi thấy em đỏ mặt hẳn lên, liền nâng mặt em lên, em mở mắt ra nhìn tôi, tôi nhìn thẳng vào mắt em rồi hỏi “em muốn làm nữa hả?”. Em nhắm mắt lại gật gật đầu, rồi hôn môi tôi, tay em lần mò mở hàng nút áo của tôi. Thật tôi thua cô em tiểu thư này rồi.

Em vẫn nằm trên người tôi, nhưng tay em đã nhẹ nhàng tháo hết hàng nút áo của tôi, sợi dây nịt cũng bị tháo bung ra, tôi bồng em vào phòng, tay em đã luồn thẳng vào khẩu súng của tôi mà vuốt ve. Đặt em nằm ngay mép giường cũng là lúc cái quần dài của tôi tuột xuống tới chân, chỉ còn cái quần nhỏ đang cộm lên vì cả bàn tay em trong đó.

Tôi vội vàng tuột hết ra. Xối lên người em những cái hôn, có lẽ dư âm ban nãy còn sót lại, nên rất nhanh người em đã nóng ran lên. Tay em bắt đầu quờ quạng lung tung, tay tôi cũng lần mò đến cái khe ấy, đi móc cua trong hang ra. Khe mình em khá hẹp, 1 ngón tay giữa của tôi cũng cảm nhận được âm đạo em bao quanh hết ngón tay. Tôi chọc ngoáy trong đó, em uốn éo người theo nhịp ngón tay. Rồi tay tôi nhanh dần lên, em cong người ra, co giật, nước tràn ướt hết bàn tay tôi.

Tôi bế em lên, ngực em và ngực tôi chạm nhau, cọ xát vào nhau, đầu vú em chỉa thẳng nhọn hoắt, căng cứng lên rồi. Tôi vừa bế em vừa đút khẩu súng vào, nghe rõ tiếng “ót” cùng tiếng a của em, rồi sau đó chỉ nghe em rên hừ hừ. Em khá nhẹ, tôi bồng em dễ dàng, ở tư thế ấy mỗi khi tôi làm thật chậm, thật nhẹ thì em rên ư ử rồi hôn môi tôi, còn khi tôi nắc thật nhanh thì em lại rũ người trên tay tôi. Khi em lên đỉnh, em cứ co chân lại rồi duỗi ra, khẩu súng của tôi được âm đạo em xoa bóp suốt từ gốc đến ngọn, vào rồi lại ra, cảm giác rất phê, tôi biết mình sắp phọt rồi, không còn cầm cự lâu được nữa.

Do khi xuất tinh, cơ thể tôi cũng co giật rất mạnh, tôi sợ đánh rơi em xuống nền nhà, nên để em nằm trên giường, tôi nằm bên cạnh, giao hợp ở tư thế này tuy không kích thích bằng, nhưng lỡ đến đỉnh cũng không lo ngại. Nhưng em không thích, em lắc đầu bảo không sướng rồi kéo tôi nằm sấp trên người em, về với tư thế truyền thống. Nhìn sang tấm gương trên bàn trang điểm, tôi thấy nền nhà chỗ khi nãy tôi với em làm tình đã là 1 vũng nước. Sợ lại ướt nệm nên tôi nói với em hay là mình xuống nền nhà, em đồng ý. Tôi ôm em xuống nền, nền nhà rất lạnh nên tôi bớt hứng thú 1 phần.

Tôi nằm ngửa ra, em cưỡi ngựa, nhưng ngựa mới phi nước tiểu thì em đã “phun nước tiểu” ướt chú ngựa rồi, rồi em ngã rạp xuống, run lên cầm cập. Rồi em lại ngồi dậy, tiếp tục cưỡi ngựa, lúc này tôi liền cho ngựa phi nước đại, mới phi được vài cú em đã cong người lên, ưỡn vùng hạ bộ về phía mặt tôi, nước phun ra xối xả, bắn ra đến tận hành lang bên ngoài phòng. Rồi em nằm trên người tôi mà thở. Tôi vội lật ngửa em ra, day day cái hột le, vừa day vừa móc cua, bú vú em, thì ôi thôi, nước như đại hồng thủy tràn bờ. Tôi cũng không hiểu cái cơ thể bé nhỏ ấy, nước ở đâu mà tuôn ra nhiều vậy.

Em nằm vật ra trên nền nhà, tay bắt chuồn chuồn, mắt nhắm nghiền lại, miệng thì thở hổn hển. Tôi hỏi em sướng chưa, thì em bảo sướng quá rồi, rồi hôn tôi lia lịa, vừa hôn vừa nói “em yêu anh” liên hồi. Tôi vừa cười vừa mếu, chả hiểu em yêu anh, hay yêu khả năng làm tình của anh đây mà không dám nói ra. Chưa kịp suy nghĩ tiếp thì em đã hổn hển “nữa đi anh” rồi nằm sấp lại, chìa mông ra theo tư thế doggy. Oh my god, tôi quỳ xuống mà đút vào, vừa nhấp vừa day day hột le của em, em lắc đầu kéo tay tôi ra, tôi vẫn cứ day day thật lực. Chưa nắc được bao lâu em đã rú lên aaaaaaa 1 tràng vang nhà, rồi gục măt xuống, âm đạo co giật, 2 chân em xõa ra, lần này khẩu súng của tôi được mát xa xoa bóp thật rồi.

Nhưng sau lần này, em nằm gục xuống không động đậy nổi, tôi rà khẩu súng theo cái khe ấy, vừa chạm vào thì người em giật nẩy lên, rồi lại im lặng, tôi cứ rà rà rồi rút ra, cho em giật mình chơi. Khi tôi rà sang bên này, thì em lại chổng mông, sàng mông sang bên đó để đón khẩu súng, tôi rà sang bên kia em lại làm ngược lại. Biết em đã thèm lắm rồi, tôi canh ngay cửa mình em rồi đẩy 1 phát lút cán. Em rên rỉ không ngừng, rồi tự sàng mông để khẩu súng vào sâu hơn.

Nhìn cảnh ấy, tôi đã dần mất kềm chế, mặc cho cái nền nhà lạnh và ướt, tôi biết mình sắp ra rồi, liền rút ra. Em vẫn nhắm mắt mà nói “nữa đi anh”. Tôi bồng em đặt lên giường, nằm sấp đè lên người em rồi nói nhỏ “anh tới rồi, anh ra nhé”. Em gật gật đầu, hôn môi tôi rồi ôm chặt cổ tôi, nhỏ nhẹ “ra đi anh”. Tôi đút vào người em, xoay qua xoay lại nhẹ nhàng lấy thế, kéo 2 chân em lên vòng qua ngực tôi.

Lúc này hạ bộ em đưa lên thật cao, khẩu súng của tôi vào trọn vẹn rồi. 2 tay em nắm chặt nệm giường. Tôi nhè nhè, nhè nhẹ rồi nhanh dần. Em lắc đầu điên cuồng, rên lên từng tràng, tôi hỏi em “em có sướng không?”. Em đáp lại bằng 1 từ lặp đi lặp lại liên tục nhưng đứt quãng “s… ư… ớ… n… g… s… ư… ớ… n… g… s… ư… ớ… n… g…”. Rồi em trân mình cong lên, cửa mình co bóp lần nữa, lần này mạnh mẽ hơn mấy lần trước, trong lúc em cong lên tôi cứ nắc như vũ bão, nắm lấy 2 chân em kéo lên cao hơn mà nắc, rồi bắn từng dòng tinh, đã dồn nén chắc cũng hơn 6 tháng qua vào người em.

Người tôi và người em cùng co giật như lên cơn động kinh, cửa mình em co giật bóp khẩu súng của tôi, khẩu súng của tôi lại co giật nhả tinh khí ra. Cứ mỗi lần cửa mình em co giật thì cơ thể tôi lại co giật đáp ứng 1 cái. Khi khẩu súng của tôi co giật để phun ra 1 luồng tinh khí thì cơ thể em lại co giật và em lại “a” lên 1 tiếng rõ to. Cứ thế, 2 cơ thể trần truồng, cứ nằm hưởng thụ cảm giác ấy khá lâu. Tôi và em thiếp đi, đến khi tôi thấy lạnh dần, liền kéo chiếc mền ngang qua lưng tôi, lúc này tôi vẫn nằm sấp trên em, ngủ mê lúc nào không biết…


Khi tôi tỉnh dậy thì đã gần tối, em đã thức dậy, đang lau dọn nhà cửa. Em nhìn tôi trêu “mới xíu mà mềm xèo rồi kìa, vô dụng không”. Tôi nhìn lại thì đúng là mềm thiệt, mà vừa ngủ thức đi ra tôi cũng quên mất mình không mặc gì trên người. Trên khẩu súng vẫn còn dấu vết của lần làm tình ban nãy, từng vệt trắng mờ còn bám lại.

Tôi cười với em “vô dụng vậy chứ có người mém chết với nó đó, haha”.

Em cong môi “xí” rồi tiếp tục làm việc. Lúc này em đã thay bộ quần áo kia bằng bộ đồ ngủ khác. Làn da trắng như càng trắng thêm. Em vẫn không mặc đồ lót. Tôi vô wc tắm rửa, rồi ra làm cơm, thấy hơi lạnh lạnh nên khoác chiếc áo sơ mi vào, phần dưới vẫn tự do. Làm vài món chiên xào đơn giản, thêm tô mì làm canh, nồi cơm đã cắm điện, chắc khoảng 30p mới chín. Tôi ngồi nhìn em dọn dẹp nhà mà thấy trong lòng trống rỗng. Cảm giác này khác hẳn cảm giác ấm áp mỗi khi tôi về nhà người kia, thấy người ấy dọn dẹp nhà cửa thì lòng tôi rất ấm áp, cảm xúc dâng trào.

Cứ mãi miên man suy nghĩ, tôi thở dài, có lẽ nên quên đi tất cả thì hơn. Ta không trách người, lỗi có lẽ ở ta, cứ thế thôi. Em nghe tiếng tôi thở dài, hỏi tôi có chuyện gì? Tôi bảo không có gì, rồi nói em coi chuẩn bị ăn cơm kìa. Em dạ thật ngọt ngào rồi quay sang hỏi tôi “nãy anh có thích không?”

Tôi nói thích mới ra được, chứ không thích khó ra lắm, có khi không ra được luôn ấy chứ. Em nói “vậy hả? Nãy anh ra nhiều lắm luôn á, em vừa đứng lên khỏi giường là thấy nó trào ra khỏi người em rồi, em phải lấy 1 tay bụm lại rồi chạy vô wc, chứ nó nhểu đầy nhà”.

Tôi nói “chắc tại em nhỏ con quá nên nó muốn bơm dinh dưỡng cho em bự con lên đó mà”. Em trả lời tinh nghịch “bự con cũng đỡ, sợ bự cái bụng này, với 1 thằng… con trong đó mới vui ah”.

Bất giác tôi thở dài rồi buột miệng “anh xin lỗi”. Em quay sang hôn môi tôi rồi nói “anh đừng suy nghĩ nhiều nữa, em đang ngày an toàn mà, với lại, nếu có bầu em nuôi, em không nói của ai hết, anh muốn qua thăm lúc nào cũng được, em cũng muốn có em bé mà không thích có chồng”.

Tôi mỉm cười mà lòng thấy đắng chát. Người tôi yêu thương, muốn xây dựng gia đình thì lại hết lần này đến lần khác lừa dối tôi. Còn tiểu thư này thì thật sự tôi chẳng biết có mấy phần có thể làm vợ tôi. Ngoài cái khoản quét nhà lau nhà ra, còn lại nữ công gia chánh em mù tịt, được cái xài tiền rất giỏi, tôi cũng phải nể.

Khi ăn cơm mà mắt tôi cứ nhìn đâu đâu bên ngoài, em thì liên tục bắt tôi ăn thêm, lý do là “không ăn thì sức đâu mà chơi” rồi cười tinh quái. Những món ăn tôi nấu, theo nhận xét của bạn bè hay những người từng ăn rồi, là không tệ, chấm theo thang điểm 10 thì có món đạt đến 8 9, bét nhất cũng phải là 6 7 tôi mới cho lên mâm cơm.

Em ăn rất ngon lành, nói ai có phước làm vợ anh sướng nhỉ, khỏi lo nấu ăn. Tôi cười “thế mà có đứa sáng giờ sướng rồi đấy, có muốn sướng nữa không?”. Em cùng tôi cười vang. Ăn xong dọn dẹp, tôi rửa chén, em đứng ôm tôi từ phía sau thủ thỉ “ở lại đây với em đi anh, anh đừng bỏ em 1 mình”. Tôi hỏi nếu ba má em về thì sao? Em nói ba má đi cả tuần mới về, muốn về cũng phải đặt máy bay, chứ không thể đùng đùng xuất hiện, anh đừng lo. Tôi ậm ừ gật đầu, tới đâu thì tới, dù sao ngày mai cũng nghỉ, chủ nhật rồi.

Rửa xong đống chén bát, tôi rủ em đi dạo phố, chứ cả ngày ở nhà chịu không nổi. Em liền đồng ý, vội chọn ra đống quần áo rồi hỏi tôi nên mặc cái nào, tôi cứ “em không mặc gì là đẹp nhất, khỏi lựa mất công”. Em ngắt nhéo tôi rồi nói hỏi anh cũng như không. Xong em chọn ra cái đầm trắng hồng, tủ quần áo của em tôi thấy đa phần là đầm, áo sơ mi và quần dài rất ít.

Tôi cũng tắm rửa thay đồ, mặc vội bộ đồ mang theo, rất may ban sáng tôi có lấy theo vài bộ. Cả 2 cùng nhau đi dạo phố, thứ 7, phố đông người qua lại. Nhưng cảm giác của tôi với em thấy sao vẫn xa lạ, tôi không hiểu nổi. Tôi và em băng qua từng con phố, cho đến khi bóng người thưa dần, cho đến khi sương dần phủ. Chúng tôi quay về, tới đầu ngõ lại thấy anh chàng kia đợi em. Quả thật tôi cũng khó xử, em nói tôi quay đầu xe lại, đi tiếp đi, đừng để anh ta thấy. Tôi vội vã chở em rời đi, để mặc anh ta đứng đợi trong cái lạnh đang dần buông.

Rồi em lại khóc, em khóc nức nở. Em trách anh ta yếu ớt, em trách anh ta tuy rằng chung thủy nhưng lại yếu kém về kinh tế, trách vì cha mẹ, anh chị anh ta mà anh ta sẵn sàng bạt tai em, dù rằng chưa cưới hỏi mà đã động tay động chân như vậy rồi. Trách luôn cả những món nợ vì anh ta mà em phải mang giùm. Trong câu chuyện chắp vá này, tôi chẳng biết phần nào thật phần nào giả nên im lặng, riêng chuyện anh ta là gay thì tôi có biết, nhưng tại sao anh ta lại cặp với em thì tôi chịu.

Đánh bóng mặt đường chán chê, tôi lại đưa em về nhà, lúc này em đã mệt mỏi, hơi lả người đi. Tôi nghĩ chắc do hậu quả của việc “sung sướng quá mức” bộc lộ rồi. May mà lần này không thấy anh ta, đưa em vào nhà, khóa cửa cẩn thận xong tôi thấy em ngồi khóc ở bàn ăn sau bếp. Quả thật em là người nhỏ con nhưng lắm nước: nước mắt và nước kia. Gì đâu mà sáng khóc, tối khóc, lần nào cũng như mưa.
Tôi đánh răng rửa mặt xong thay đồ, em vẫn mặc bộ đầm ngồi đấy khóc. Thật tôi không biết nên làm thế nào với tiểu thư này, lại gần em lau nước mắt rồi bảo em nín đi. Em nhìn tôi, mắt vẫn rơi lệ, chắc là em gái rơi của Lệ Rơi. Biết rằng khuyên can vô ích, tôi kéo nhẹ sợi dây kéo trên lưng áo em, thẳng từ sau gáy đến lưng quần em, lộ ra 1 mảng lưng trắng và cái áo nịt ngực. Tôi tháo bung cái nịt ngực đó ra, mặc kệ em đang ngồi thút thít, tôi lòn 2 tay vào đó, luồn ra trước rồi xoa bóp vú em.

Được 1 lúc, tôi thấy em bớt khóc dần rồi nín hẳn, em xoay người ra ngoài, kéo 2 tay áo đầm ra, tháo luôn cái áo ngực rơi xuống đất, rồi ngồi dựa lưng vào ghế, mắt nhắm nghiền. Tôi thấy 2 bầu vú em căng tròn, săn chắc, rất vừa tay, núm vú đỏ hồng, chắc tại ít “người chăm sóc” nên nó đẹp thế. Nhưng mân mê đầu vú, tôi thấy tay ướt ướt, hình như có sữa. Tôi hỏi em, em bảo rằng thường tới tháng nó thế, có khi chảy sữa ra, nhưng ít à, nay chắc cả ngày tôi bơm sữa cho em nên mới trào ra vậy.

Tôi dở khóc dở cười với lập luận của em. Biết rằng có nói gì em cũng bẻ lại tôi được thôi, nên mút vú em thật lực. Đúng là có sữa thật, đầu môi tôi ươn ướt, tuy rằng không nhiều nhưng đúng là có vị chua chua rồi ngọt ngọt của sữa. Tôi càng mút mạnh hơn, tay tôi vò nắn bầu vú em mạnh hơn. Em ghì chắc đầu tôi vào đó, để sau mỗi lần tôi ngừng lại lấy hơi, rồi lao vào bú thì em lại a lên 1 tiếng rõ to. Cả người em giờ uốn éo khi tôi bú, tôi cầm tay em để vào khu cấm địa của mình, em liền sờ nắn khẩu súng của tôi.

Tôi hướng dẫn em sục khẩu súng bằng tay, em liền làm theo rất nhanh. Khi tôi dùng đầu ngón tay day day đầu vú em, tôi thấy sữa non trào ra, màu trắng, đục hơn nước xíu, nhưng đủ ướt tay tôi. Rồi em gục xuống nút lấy khẩu súng của tôi. Lần đầu tiên em bú chim tôi. Mắt em vẫn nhắm nghiền, em ngậm khẩu súng vào miệng mà tay vẫn không ngừng vuốt ve 2 bên đùi tôi, sờ nắn mông tôi.

Được 1 lúc, tôi thấy chân mình run run biết rằng nếu cứ để em tiếp tục thì tôi sẽ phọt ngay. Tôi liền bế em nằm lên bàn ăn, kéo cái quần nhỏ của em xuống. Em vẫn còn cái đầm giờ đã tuột xuống ngang hông. Tôi thấy cái khe của em đã ướt đẫm, màu đỏ đỏ hồng hồng, có lẽ đỏ nhiều hơn, chắc tại cả ngày nay tôi đã làm nó đỏ tấy lên.

Kéo mông em ra mép bàn, vẫn bú vú em, nhưng giờ tay em tự lòn xuống hông tôi, sục sục khẩu súng rồi kê sát mép cửa mình em, tay kia em vịnh mông tôi mà kéo về phía em. Tôi bú vú em, xong lại hôn ngay mép nách em, bên tay mà em cầm khẩu súng của tôi. Bị nhột, em liền rút tay lên, tôi đẩy 1 phát lút cán, em há to miệng ra, bấu chặt 10 đầu ngón tay vào lưng tôi làm tôi đau rát. Rồi thở hắt ra 1 tiếng.

Tôi nắm tóc em kéo ngửa đầu em ra, để lộ ra cái cổ trắng ngần, cong 3 ngấn rõ ràng. Tôi hôn vào đấy, tôi liếm vào đấy, 2 chân em cặp sát mông tôi, không cho tôi rút ra lấy trớn nữa.

Tôi tìm đến tai em, chỉ hít hít vài cái ở vành tai em đã a a lên rồi, em rất thích tôi phà hơi nóng vào tai và gáy em, cứ ngửa đầu ra cho tôi dễ làm. Khi đã thấy người em nóng lên, tôi rà lưỡi suốt từ sau gáy qua vành tai, rồi lại rà lưỡi quanh vùng cổ em, gáy em. Em “hớ” lên 1 tiếng rồi cả người co giật liên tục. Nước chảy tràn lên mặt bàn rồi, in hình 2 cái mông em lên mặt bàn ăn rất độc đáo.

Tôi liền bế thốc em dậy, dựa em sát tường, kéo 1 chân em lên vai tôi, chân kia của em cũng chẳng chạm đất, cứ quơ quơ giữa khoảng không, 2 tay em quàng chặt qua cổ tôi. Cứ tư thế đó, tôi “xử bắn” em, 1 lúc thì em quặp chân ấy vào mông tôi vì khá mỏi, nhưng lúc sau khi em đã ra thì chân ấy xụi xuống, nước từ cửa mình em theo chân đó tuôn xuống nền nhà đọng lại thành vũng.

Lát sau tôi cũng mệt và mỏi tay, liền bế em để lên ghế ăn cơm. Em ngồi, tôi kéo 2 chân em lên sát ngực em, rồi lấy 2 tay em quàng qua khóa chân em lại, em cứ ngồi như thế, tôi từ trên cao thụt xuống, 2 chân tôi kẹp chặt 2 chân ghế, 2 tay tôi ghì lấy thành ghế, cứ thế mà phang em, em cứ cong người quằn quại, được 1 lúc thì gục hẳn đầu xuống, rồi lại ngửa đầu ra sau thành ghế, mồm há to ra.

Tôi đưa lưỡi mình vào miệng em cho em nút thì em không phản ứng gì nữa, chỉ còn hơi thở yếu ớt. Tôi thụt thêm vài cái rồi rút ra, lo sợ chắc phải gọi cấp cứu cho em, nhưng vừa rút ra thì nước tuôn xối xả, em tỉnh ngay dậy, mắt vẫn nhắm nhưng nhăn nhăn mặt, a lên 1 tiếng rồi rên hừ hừ.

Tôi vội bế em vào phòng ngủ, sợ rằng ngoài này có khi em trúng gió thì khổ. Vừa đặt em lên giường, em đã kéo tôi lên theo, mất thăng bằng, tôi ngã đè lên người em, khẩu súng của tôi nằm ngay ngực em. Em liền dùng 2 tay ôm lấy mông tôi, miệng ngậm chặt khẩu súng của tôi.

Tôi nằm ngửa ra cho em dễ dàng hơn. Em vừa bú cu tôi, vừa dùng tay sục. Tôi sung sướng a lên 1 tiếng, 2 chân cũng co lên gác lên thành giường. Em ngậm 2 hòn bi của tôi, em liếm, em bú tận tình. Rồi em kéo tôi nằm nghiêng qua 1 bên, 1 chân tôi bị em nằm đè lên, chân kia tôi gác lên tường phòng em, để hở khẩu súng với 2 viên đạn tròn ra. Em cứ nhắm mắt mà bú, tay vẫn cứ sục liên hồi.

Rồi em rà lưỡi quanh đầu khấc của tôi, cơ thể tôi không còn tự chủ được nữa, co thắt khi em rà quanh nơi ấy. Xong em lại rà xuống 2 hòn bi, rồi em liếm hậu môn tôi. Rất may ban nãy khi đi chơi về tôi đã tắm rửa thay đồ, vệ sinh rất kỹ, nhưng tình huống này thì tôi không ngờ tới. Khi đầu lưỡi em chạm vào lỗ hậu môn tôi, cả cơ thể tôi co giật, tôi nắm chặt tay em, 10 ngón tay đan vào nhau, bất chợt tôi cũng rên rỉ như em.

Em lại càng làm táo bạo hơn, em liếm thật kỹ hậu môn tôi, sục khẩu súng, bú 2 hòn bi, cứ vần qua vần lại như thế, cho đến khi tôi nói đầu hàng, anh sắp ra em ơi, ngừng lại đi. Thì em kéo cái mền trên giường em, cũng khá dày, trải bung ra trên giường, rồi lật tôi nằm sấp lại. Tôi nằm ở tư thế chổng mông lên, em cứ liếm hậu môn và khẩu súng liên tục, tôi nói anh ra đó em, ngừng lại đi, lỡ dính vào mền thì sao? Em trà lời rằng “thì anh cứ ra đi, mền giặt được mà, em cố tình trải ra đó”.

Tôi giờ thấy mặt mình nóng ran lên, cứ cố chổng mông thật cao lên cho em liếm, tay em vẫn sục khẩu súng đều đều. Và tôi đã ra, khẩu súng trong tay em đã bắn liên hồi xuống cái mền, em vẫn liếm hậu môn tôi liên tục. Trên cái mền có thêu những hoa hồng tuyệt đẹp của em nhầy nhầy những vệt trắng đục của tôi tiết ra, em vẫn không ngừng lại. Khi tôi gục xuống rồi nằm ngửa ra, em đẩy 2 chân tôi lên cao, biết ý, tôi kéo 2 chân mình lên sát ngực rồi dùng tay giữ lại. Lúc đó em bú khẩu súng của tôi, lưỡi em quét qua quét lại vùng kín của tôi, vẫn không ngừng nghỉ, mắt em vẫn cứ nhắm nghiền.

Không biết bao lâu sau đó, khẩu súng tôi dần cương cứng lại trong miệng em, tôi kéo mông em lên để móc cua. Khi cảm giác khẩu súng đã cứng, tôi liền đè em nằm xuống, em nhanh nhẹn kéo cái mền lót dưới mông em, rồi dùng tay đặt khẩu súng của tôi ngay cửa mình em, xong em lại vỗ vỗ mông tôi.

Hiểu ý em, tôi nắc, lần này do đã ra rồi nên tôi nắc như điên cuồng, mỗi khi cửa mình em co thắt, tôi lại làm mấy cái thật lực rồi rút ra, nước của em bắn ra ướt cả bụng tôi và vùng hạ bộ của tôi. Cứ mỗi lần cảm thấy em sắp ra, tôi lại hà hơi nóng vào cổ em, gáy em, tai em, rồi liếm vùng ấy, em cong người đón nhận. 2 tay tôi đặt trên 2 bầu vú em mà nhào nặn, mà xoa bóp, rồi nắm núm vú em kéo ra ngoài xong buông ra… Mỗi lần tôi làm em lại ré lên a a rất to, xong lại rên ư ử trong họng.

Chán chê, tôi nằm ngửa ra, em lần mò lên người tôi cưỡi ngựa, cái mền đã ướt đẫm rồi, tôi quấn nó lại, tìm góc còn khô lót dưới mông tôi, rồi em leo lên cưỡi ngựa. Cả vùng hạ bộ ướt lạnh nên tôi lại càng khó ra. Em cưỡi ngựa nhanh, ngựa chậm, ngựa xuôi, ngựa ngược đủ các kiểu, cứ mỗi lần làm là tôi cứ nghĩ em chết đi sống lại. Mắt em không mở ra, nhưng cơ thể em đã dần rũ rượi. Qua tấm kính bàn trang điểm, tôi thấy cả vùng kín của em, cả cái khe ấy đã sưng đỏ lên rồi, nghĩ rằng nên kết thúc thôi để em còn ngủ. Tôi khẽ hỏi em mệt không? Em lắc đầu mà nói “anh ra thì ra đi, khinào anh mệt hãy nghỉ”. Vậy là cô nàng còn muốn tiếp tục đây.

Tôi kéo em nằm ngửa trên người tôi, rồi đặt khẩu súng vào đúng chỗ, ở dưới tôi cứ chọt lên, tư thế này ít mất sức, lại được nhìn dương vật tôi chạy ra chạy vô cái khe của em qua tấm kính bàn trang điểm nên kích thích vô cùng. Tôi cứ nắc liên tục, em càng ngày càng đưa mình lên cao, tay chân em từ rũ rượi dần dần trở nên cứng lại, em cong người lên, rồi giật nảy mình lên, run bần bật, từ cái khe ấy, nước phun ra có vòi, phun ướt đầu của tôi và em, bắn ướt tấm kính bàn trang điểm, ướt cả cái mùng vẫn đang thả trên giường em.

Em nằm trên người tôi, bò xuống ngậm khẩu súng của tôi, lúc này nó đã ướt nhẹp rồi. Em cứ ngậm, tôi thấy người em như cọng bún rồi, giờ tay em tôi nhấc lên cũng đã cảm giác nó không còn trọng lượng nữa, mềm thật rồi. Mà nhìn em tôi thấy em chỉ còn rên hừ hừ, thở khỏ khè khó nhọc chứ chẳng còn vẻ sung sức như ban nãy nữa. Trên khắp người em, từng đốm đỏ đỏ hồng hồng bằng cỡ bàn tay xuất hiện trên mình, trên lưng, trên ngực, cổ, đùi…

Tôi kéo em lại ngay ngắn trên giường, hôn lên trán em rồi bảo em ngủ đi. Em nắm chặt tay tôi, ghị đầu tôi lại, hôn môi tôi, đè tôi nằm sấp trên người em, em lại đút khẩu súng của tôi ngay cửa mình em rồi thì thào “Anh ra xong mình ngủ luôn như hồi trưa, anh ra lẹ đi”.

Trời ạ, cô nương ơi là cô nương. Tôi lắc đầu từ chối, dù dư biết em chẳng mở mắt nhìn, rồi nói “em mệt rồi em nghỉ đi, anh không cần ra”.

Thì em ấy lại nói 1 câu mà tôi tròn mắt nhìn “mệt thì mệt thiệt nhưng em sướng lắm, anh chưa ra thì làm nữa đi, em thích lắm”. Rồi ok tới luôn. Xong em ấy còn chốt 1 câu “anh còn sức thì tới sáng cũng được nữa”.

Mắt đã nhắm nghiền từ đầu trận, cơ thể bây giờ phải nói là mềm hơn cọng bún, mà vẫn mạnh miệng, được lắm, tôi cho tiểu thư trận này xong, ngày mai tiểu thư đi 2 hàng nhé. Em mỉm cười gật gật đầu “làm đi, nói nhiều quá”.

Độ tinh quái của tiểu thư này thì tôi e rằng ít ai bì kịp. Đạp cái mền đã ướt nhẹp ấy xuống giường, em chỉ tôi, nói trong tủ còn cái mền của chị 2 lúc trước nữa, tôi kéo cái mền đó ra, lót dưới mông em rồi tiếp tục hoan lạc. Cũng không biết là bao lâu nữa, tôi cứ phang tới tấp, nắc như bạo dâm vào khe của em, còn em cũng không biết ra bao nhiêu lần nữa, để khi tôi xuất tinh, em và tôi cùng hưởng lại cái cảm giác khi mà có 1 vật co thắt trong cơ thể em, em co giật cơ thể đáp ứng, rồi cái hang động bao quanh khẩu súng tôi co bóp, tôi lại bị co giật theo.

Tay chân tôi cũng rã rời, gần như không phải của tôi nữa, 2 đầu gối mỏi nhừ, chân đã có triệu chứng run. Còn em thì cả cơ thể gần như cục than, nóng bừng bừng, tôi kéo em sát vào giữa giường, em chẳng màng phản ứng, tôi lại đá văng cái mền thứ 2 cũng đã ướt sũng xuống nền nhà, mở tủ tìm thì thấy còn cái mền thứ 3, nhưng khá mỏng và cũ kỹ, chắc cũng là của người chị của em, liền mang lấy vào mùng. Tôi thấy cửa mình em trào ra nước của em và tinh dịch của tôi, nhưng hình như nó còn co bóp. Tôi thử đút khẩu súng lúc này đã mềm xèo vào, vừa chạm vào thì thấy em rùng mình, nổi da gà đầy người. Cả cái khe của em giờ đỏ ửng sưng tấy lên rồi, tôi thấy thương cho em nên ngừng lại. Kéo em vào sát lòng mình, phủ tấm mền qua người em, rồi cứ như thế mà ngủ…

Sáng hôm ấy đúng là tôi và tiểu thư không thể đi nổi. May mà chủ nhật nên cũng chẳng ai tìm. 2 chân tôi cứ run run, nhưng vẫn phải cố gắng lên giải quyết 2 cái mền hậu quả. Bỏ vào máy giặt xong tôi ngồi bệt xuống đất, mệt mỏi thật. Khi đi tiểu sáng nay tôi cũng bị rát. Chắc là treo súng dài hạn rồi. Ráng bám theo vách tường đi vô wc để đánh răng rửa mặt. Giờ tôi cầm cây bàn chải đánh răng cũng mệt mỏi, 2 tay cũng rã rời. Đầu gối thì cứ mỗi bước đi là lại lụp cà lụp cụp. Kiểu này chắc chết sớm thiệt quá.

Tôi nghe tiếng em la cái á, rồi rầm trong phòng. Vội chạy vào xem chuyện gì thì thấy em nằm lăn ra đất. Cứ ây da ây dui không ngớt. Tôi hỏi sao vậy, thì em nói là bước xuống giường nhưng chân đứng không vững. Tôi đứng cười haha, em chỉ giơ 2 chân lên trời mà giờ còn than đi không vững, còn anh giờ 2 đầu gối kêu cụp cụp nè, chút chắc mua castrol bôi vào quá.

Em và tôi cùng cười, nhưng nhìn cái phòng em thì cười không nổi, dọn phòng chắc điên luôn quá. Em lắc đầu nói em ngán lắm, em không dọn nổi đâu. Tôi nói không dọn dẹp lau chùi chắc nó thúi luôn, lên mốc quá, hôm qua em bắn súng nước từa lưa mà. Rồi tôi đỡ em dậy, dìu em vào wc cho em vệ sinh, xong lại quay ra làm đồ ăn sáng, phơi 2 cái mền, rồi tìm cách giải quyết cái phòng ấy. Em bắt tôi uống sữa, uống bia pha hột gà, đủ thứ mà em nghĩ là bổ, kể cả ăn sô cô la, tôi đến phát cáu lên, làm không xong mà toàn ăn uống thứ tào lao gì không. Em thấy tôi nổi quạo lên, liền ôm chầm lấy tôi rồi nói “anh không ăn sức đâu mà chơi” rồi mỉm cười khúc khích, xong lại ngửa mặt lên nói “em yêu anh”. Tôi cũng chẳng biết phải đối phó thế nào, cứ mặc cô ta, lo dọn dẹp cho xong.

Suốt ngày hôm ấy, tôi chỉ nằm nghỉ ngơi trên salon. Cô ấy ngoan ngoãn nằm cạnh tôi, dù cả 2 đứa trần như nhộng, nhưng chả có hơi sức đâu để chơi trò vật lộn nữa. Em vào phòng bố mẹ em, lôi ra hàng tá thứ thuốc bổ, từ nước yến, kẹo nhân sâm, thuốc bổ sôi, sụn cá mập, mật ong chúa… bắt tôi bồi bổ.

Trời ạ, thấy là ngán rồi, huống chi cùng lúc nuốt hàng đống thứ này vô, nó đánh lộn với nhau trong bao tử, đi lên bàn thờ ngồi sớm ấy chứ. Tôi không chịu uống, em ngồi khóc thút thít, tôi giải thích em cũng không nghe, nói là ba mẹ uống mỗi ngày có sao đâu. Tôi đành nhắm mắt nuốt những thứ hầm bà lằng ấy vào bụng, rồi vơ bộ quần áo mặc vào, nói là lạnh, mà thật sự là lỡ có gì, kêu cấp cứu cũng còn chút danh dự, chứ khỏa thân đi cấp cứu thì mặt mũi nào gặp ai. Em tưởng tôi định bỏ về, ngồi ôm chân tôi, tôi nói chỉ mặc đồ thôi chứ có đi đâu đâu, em lại bắt cởi ra, em nói em không mặc thì anh không được mặc.

Tôi ôm đầu kêu trời, có vụ này nữa hả? Em nói có. Tôi bảo em vậy em mặc đồ vô đi. Em nói không thích mặc đồ, để vậy đó chọc tức anh chơi, thấy gái trước mặt mà không làm gì được cho anh tức ói máu chơi. Thật tình tôi cũng không muốn làm gì nữa, nhìn xuống cái khe giữa 2 chân em, đã sưng lên rồi, không còn đỏ nhưng rõ ràng đã sưng. Tôi nằm trên salon mà suy nghĩ đâu đâu, bất chợt thấy nhột nhạt ở dưới thắt lưng. Thì ra em đã luồn bàn tay qua ống quần ngắn của tôi, bắt đầu vọc khẩu súng của tôi. Tôi bảo em ngừng lại đi, em còn đau không làm gì được đâu, thì em trả lời “em đâu có kêu anh đút vô đâu, em làm cho anh ra như hôm qua đó”.

Tôi mếu mếu “chắc anh chết sớm, em mang xác anh đi chôn nhé”. Thì em cười rồi nói “anh sẽ chết trong tay em”. Em tuột quần ngắn của tôi xuống, tôi liền ngồi dậy trên salon cho em dễ dàng hơn. Em ngồi dưới đất, thổi kèn cho tôi. Dù hồi sáng còn rát, nhưng có vẻ nước miếng và cái miệng trơn tuột của em khiến tôi ngày càng nóng ran.

Em nằm ngửa dưới đất, bảo tôi ngồi chồm hổm ngay miệng em, mặt tôi nhìn về phía chân em, rồi em tiếp tục liếm hậu môn tôi, tiếp tục nút 2 hòn bi và khẩu súng, để khi tôi nói không chịu đựng được nữa, em lại đá lưỡi 1 đường ngay hậu môn, làm tôi phọt tung tóe trên người em, vương khắp từ vú đến rốn em, những giọt cuối cùng lại rơi ngay mặt em. Giờ chỉ còn là 1 màu trắng gần như trong suốt rồi. Em dây dây những tinh khí của tôi ra đều khắp người em, mỉm cười mãn nguyện, tôi lại nằm xuống bên cạnh em, hôn em rồi từ từ lịm dần.

2 đứa ngủ như thế đến chiều, khi đói quá phải mò xuống bếp kiếm ăn. Em cứ để tinh khí khô trên người em thành từng vệt trắng mà không tắm rửa. Tôi cũng chẳng buồn hỏi han, chẳng thể nào cãi lại với em. Rồi tôi cũng làm xong bữa cơm với vài món đơn giản, cả 2 ăn ngấu nghiến vì đói. Mà có vẻ đống thuốc bổ ấy đúng là không bổ bề ngang cũng bổ bề dọc, tôi thấy khỏe hơn hẳn. Tôi về nhà, chuẩn bị cho 1 tuần mới, mà nói đúng hơn là tôi sợ rồi nên phải chạy.
Rồi mọi chuyện cứ đều đều, em dần quen hơi tôi, nên đòi hỏi liên tục mọi nơi. Có khi ngay tại cửa hàng, buổi trưa mọi người nghỉ trưa, em nhắn tin cho tôi kêu qua đi, mọi người ngủ hết rồi, chỉ còn bảo vệ thức thôi. Tôi qua, lên phòng em, cả 2 lao vào nhau trong khi ở phòng bên cạnh, mọi người đang ngủ trưa, tôi và em phải dùng tay bịt miệng nhau lại, tránh phát ra tiếng động…

Cũng có khi, tôi qua bên cửa hàng đó như thường lệ, đang trong wc thì em gõ cửa, tôi vừa hé cửa thì em ào vào. Vì đã chuẩn bị trước nên em thường khóa cửa thông giữa các hành lang, để ngăn mọi người, chỉ còn tôi và em trong wc mặc sức mây mưa…

Có lần, tôi đang đối chiếu hàng hóa, em bất chợt lôi tôi vào góc khuất, hôn môi tôi nồng thắm rồi lại chạy ra làm tiếp. Những trò tinh quái ấy chẳng là gì so với dịp liên hoan cuối năm, cả cơ quan cùng nhau đi ăn chung, rồi karaoke, đến lúc này ai cũng ngà ngà say, chỉ có cánh phụ nữ như em không uống nên không sao. Trước mặt mọi người, chả ai biết tôi và em có vấn đề, vẫn giữ khoảng cách như thường. Ngày hôm ấy em mặc đầm đỏ rất đẹp, để lộ đôi chân trắng ngần thon thả, dù hơi ngắn..

Tôi cũng ngà ngà say, em nhắn tin bảo đừng uống nữa, dù chỉ ngồi cách nhau vài cái ghế. Tôi chấp nhận nên xin ngừng, rồi ngồi đó mà không uống nữa. Nhưng 1 lúc sau do bia ngấm, tôi ói ra. Em nhắn tin hỏi tôi thế nào, tôi nói ói rồi, chắc đi về ngủ. Em nói nãy kêu đừng uống mà không nghe, tối nay khỏi đi chơi luôn. Tôi nói đi chắc không được, nhưng chơi thì được. Em nói tôi hay quá hen, rồi hỏi lại có muốn chơi không? Tôi hỏi em dám không? Mà chơi ở đâu? Em nói đợi em xíu.

Rồi em ra ngoài, xong em nhắn tin hướng dẫn cho tôi, em canh lúc wc nữ không có ai em ra dấu cho tôi vào. Tôi vào trong rồi thì rất may là wc nữ nên rất sạch sẽ, em vội vã thổi kèn cho tôi, lúc này do có men bia trong người nên tôi rất nhanh đã gần tới. Tôi nói với em điều ấy, em hỏi tôi có muốn đút vô không?

Tôi gật đầu, em vén váy lên cho tôi xem, thì ra em đã lột cái quần nhỏ cất vô trong túi xách rồi, may nhờ cái đầm che khuất nên không ai thấy. Em đứng cười hi hi. Tôi ôm chầm lấy em, 1 tay sờ mó vùng kín em, 1 tay xoa bóp vú em, miệng thì không ngừng hà hơi vào gáy em, em bảo đừng kẻo lưu mùi bia người ta biết.

Nước từ cửa mình em từ từ ra ướt tay tôi, bất thình lình tôi và em nghe tiếng bước chân vọng về khu wc nữ, cùng tiếng nói rõ ràng của phụ nữ, những chị chung cơ quan. Tôi và em vội vã vào 1 phòng, đóng kín cửa lại, tôi đã ngừng lại rồi, nhưng mặt em lại đỏ hồng lên, em cầm khẩu súng của tôi cà cà vào cái khe của em, nước ra càng lúc càng nhiều, mà khi em cà như vậy chân tôi càng muốn rụng rời. Trong tư thế đứng ấy, tôi bịt chặt miệng em, em vội dùng tay bịt chặt miệng tôi lại rồi gật đầu, tôi đẩy 1 phát lút cán rồi từ từ nhấp.

Em vội vã dùng tay em bịt thêm vào miệng em, tôi biết em sướng lắm. Ở tư thế đứng ấy, tôi lại có bia nên rất mau ra, chẳng bao lâu sau tôi đã ôm em vào lòng mà phọt rồi run bần bật lên, em cũng run người lên khi dương vật của tôi co thắt trong cửa mình em. May mà trước đó mấy chị kia đã ra khỏi wc hết rồi.

Đợi đến khi khẩu súng của tôi hết đạn ỉu xìu gục xuống, em mới ngồi vào bồn cầu, day day hột le, kéo tôi lại gần để ngậm khẩu súng, chỉ chốc sau nước suối em tuôn ào ạt, em lại móc móc trong khe ấy, tôi thấy bao nhiêu tinh khí của tôi bắn vào khi nãy trào ra, rơi xuống bồn cầu hết. Rồi em lau tay, đi ra ngoài dò xét, rồi báo hiệu cho tôi, tôi lại chạy ra xin phép ra về vì quá mệt. Mọi người vẫn không hay biết gì.

Rồi có những khi, tôi sang nhà em chơi ban tối, ba mẹ em ngủ rồi, em mặc đồ ngủ, không có đồ lót ngồi salon nói chuyện với tôi. Chán chê em gối đầu lên đùi tôi, nhìn trước nhìn sau rồi kéo tay tôi, lòn qua khe hở nơi cổ áo vào ngực em, để ngay bầu vú em, rồi em nhìn tôi cười tinh quái. Hay có những khi, em đang thổi kèn cho tôi trên salon, ba mẹ bất chợt thức giấc đi ra ngoài, em vội vàng quăng cái gối lên người tôi để che khẩu súng đang chĩa ra hùng dũng, mà có kéo vào cũng không thể. Để rồi khi ba mẹ em lại vào phòng ngủ, em lại tiếp tục thổi kèn cho tôi. Đến lúc tôi gần ra, không còn cách nào khác, em liền ngồi hẳn lên đùi tôi, khẩu súng chui tọt vào khe của em rồi phóng tinh trong đó, tôi ra xong em lại lật đật chạy ra sau wc để tránh bị phát hiện.

Có hôm, tôi đưa em về, mà cũng khá khuya rồi, ba má em đã ngủ hết, em có chìa khóa vô nhà nhưng em biết, nếu em vào nhà thì tôi phải về nhà tôi. Em liền kéo tôi ra hông nhà em, nơi có bãi đất trống, nhanh nhẹn, em lột cái quần lót của em cất vào túi xách rồi treo trên xe tôi, rồi lại kéo dây kéo quần tôi lôi khẩu súng ra, giờ em làm rất điêu luyện và nhanh chóng. Em chà xát ngay cửa mình em, nước vừa rỉ ra là em kéo mông tôi lại gần ra dấu tôi nhấp vào.

Tức cười là ở đó lúc nào em cũng quăng vài cục gạch ống, hay cái xô nhựa để đứng, nếu chiều ba em không biết dọn vô thì em lại tìm cách bày ra, có khi là chậu hoa nhỏ, vì em khá thấp người so với tôi. Đứng kiểu ấy 2 chân em khép sát lại, cái khe đã hẹp giờ lại hẹp hơn, nên 2 chúng tôi nhanh ra. Được cái tiểu thư uống thuốc tránh thai theo tháng để điều hòa kinh nguyệt, nên tôi ra trong người em thoải mái. Sau khi ra xong em lại khép nép 2 chân đi mở cửa vào nhà, để tôi phóng nhanh về trong sự sung sướng.

Cũng có những lúc, ở nhà em chơi từ sớm, đến khi ba mẹ em đi ngủ, tôi chào đi về, em lại quyến luyến trước cửa, không muốn tôi về. Nhìn trước ngó sau không thấy ai, em chỉ cho tôi thấy 2 bầu vú đã tràn sữa qua lớp áo ngủ mỏng manh. Tôi liền kéo trễ 1 bên áo của em xuống mà mút, hết bên này sang bên kia, ngay trước sân nhà em. Đến lúc em chịu hết nổi thì em tuột quần tôi xuống, chộp lấy khẩu súng rà rà ngay cửa mình em rồi lại ấn mông tôi vào.

Đè em sát vào tường, 2 tay tôi bấu lấy mông em mà nhấc bổng em lên rồi để cho bản năng giống đực làm chuyện còn lại. Những lúc ấy nói thật, lỡ mà hàng xóm nhà em phát hiện, thì chẳng biết nên giải thích thế nào. Khi vô chỗ làm cũng vậy, mỗi khi tới tháng, em nói căng tức ngực, tôi lại bảo em tìm chỗ nào đó rồi nhắn tin cho tôi, tôi lại bú vú em say mê, em lại được giải tỏa khỏi sự khó chịu.

Tôi với em, gần như là vì nhu cầu 2 bên được giải tỏa, với lại, tôi thích gần gũi với em, vì em có 1 sự ngọt ngào mà nhẹ nhàng, dù rằng tôi biết em đầy tính toán, thủ đoạn, mà chính vì sự tính toán thủ đoạn ấy, tôi lại 1 lần nữa rời xa người tình của mình…

Tôi và tiểu thư quen nhau ngoại trừ gia đình em, cơ quan không ai biết cả. Mới đầu em rất ngoan ngoãn, nhưng sau đó em liên tục đòi hỏi tiền bạc, yêu cầu tôi chu cấp cho em. Em muốn lương tháng của tôi thì em lãnh rồi quản lý chi tiêu, em nói muốn sanh em bé cho tôi, không cần cưới hỏi vì em cũng không thích ràng buộc gia đình. Trong khi tôi thừa biết để nuôi 1 đứa bé phải tốn kém ra sao, tôi trao đổi với em thì em đẩy gánh nặng ấy cho các chị em, bảo rằng mấy chị ở nước ngoài gửi tiền về dư nuôi rồi. Tôi không đồng ý với suy nghĩ ấy. Hơn nữa, tôi muốn nếu đã xác định lập gia đình thì nên cưới hỏi đàng hoàng. Em và tôi bất đồng quan điểm.

Trong thời gian ấy, dù là lén lút, vụng trộm, bất hòa nhưng tôi vẫn im lặng, chỉ khi nào em đòi hỏi tôi mới xuất hiện chứ không vồ dập đưa đón như người khác. Những chị làm chung cơ quan vì không biết mối quan hệ ấy nên vô tình hé ra với tôi những điều bí mật của em. Em xài rất sang dù lương tháng chẳng bao nhiêu, em luôn tự hào có gia đình hỗ trợ kinh tế, nhưng những người làm chung nói thường khi tôi đi công tác xa, luôn có vài anh chàng đi du lịch đến đón em đi làm về. Người thì em giới thiệu là anh rể, người thì anh trai bà con… rất nhiều. Và sau mỗi lần đi chung ấy, em lại có 1 món mới để khoe, khi thì sợi dây chuyền vàng, khi thì cái iphone mới, lúc lại là chiếc nhẫn kim cương, …

Khi món nợ của em giải quyết xong, em úp mở rằng số tiền em mượn tôi từ từ em sẽ trả, vì hiện tại em đang làm từ thiện nên kẹt tiền. Tôi nghe mà dở khóc dở cười. Mượn tiền đi làm từ thiện, khái niệm này tôi mới nghe, nhưng vẫn im lặng xem sao.

Thường ngày, khi em đi làm về, em hay hẹn tôi ở đầu đường nhà em, để cùng em về nhà. Những ngày ba má em có nhà thì tôi hay ở chơi xíu rồi về, nếu ba má em không có nhà thì em càng cố gắng về sớm, chạy thật nhanh về rồi cùng tôi làm tình. Tôi cũng quen dần với điều ấy cho đến ngày kia, tôi đi công tác vừa về tới, em bảo tôi không cần đợi em về, em có hẹn với người anh bà con đi ăn khuya, mà hôm nay ba má em có nhà, về trễ cũng chẳng được gì đâu, anh đừng đợi em nhé.

Tôi vẫn ậm ừ cho qua chuyện, nhưng cứ lang thang mãi chẳng hiểu sao trong đầu tôi lại là những câu nói chắp vá của những người làm chung với em, tôi cứ chạy xe trong vô định thì lại đến nhà em. Tắt đèn, khóa cửa ngoài. Tôi hỏi những người chung xóm thì họ bảo ba má em đã đi du lịch 2 ngày nay với vài gia đình trong xóm đó, chắc vài ba ngày nữa mới về. Vậy mà khi nãy em nói là ba má đang ở nhà? Tôi cảm ơn những người hàng xóm rồi im lặng suy nghĩ.

Tôi gọi cho em, nói là anh đi công tác về có mua quà cho ba má và em, em cố gắng về sớm được không? Em vội vàng từ chối và nói là hồi nãy có nghe ba má nói mệt, muốn đi ngủ sớm, em không muốn ảnh hưởng, có gì để mai mang qua cửa hàng, em mang về cho. Rồi em hỏi tôi đang ở đâu? Tôi trả lời là đang nằm nghỉ, đi về cũng hơi mệt. Em dặn tôi đừng qua nhà em chi, kẻo ba má thức giấc, để mai mốt qua luôn.

Tôi cố gắng nói chuyện nhưng em vội vã kết thúc cuộc gọi rồi tắt điện thoại luôn, nhưng chỉ qua những tiếng ồn vọng lại, tôi nhanh chóng xác định em ở không xa cửa hàng công ty, vì những âm thanh ấy tôi đã quá quen thuộc rồi.

Phóng xe với tốc độ kinh hoàng, tôi nhanh chóng đến gần cửa hàng, rồi tắt hết đèn xe, tấp vào 1 khu nhà dân. Vốn tính cẩn thận, tôi canh sao cho các lùm cây và bóng cây từ đèn đường che hết biển số xe và màu xe, các đặc điểm nhận dạng. Cửa hàng đang đóng cửa, em vẫn đứng đó đùa giỡn với những người làm chung rồi lững thững đi bộ ra giao lộ phía xa.

Truy cập vào hệ thống camera nội bộ, tôi nhanh chóng điều chỉnh góc nhìn, zoom hết cỡ theo con đường em đi thì thấy 1 chiếc 4 chỗ trờ tới, em nhìn quanh quất rồi mở cửa leo lên ghế trước. Thấy chiếc xe ấy sau khi em lên lại đột ngột phóng tới với tốc độ khá cao, đường lại vắng, mà hướng đến là con đường thẳng không nhánh rẽ, 1 khu vực thưa dân cư, khá vắng vẻ, tôi thoáng suy nghĩ rồi quyết định ngồi yên mà đợi. Quả như dự đoán, không lâu sau chiếc xe ấy quay đầu lại, em muốn kiểm tra xe có ai theo đuôi không. Cách cắt đuôi này là căn bản nhất mà tôi đã chỉ cho em khi anh chàng “yếu sinh lý” liên tục kiếm chuyện để theo sát em.

Khi chiếc xe ấy bắt đầu quay về khu trung tâm, tôi liền lặng lẽ bám theo, giữ tốc độ vừa phải. Chiếc xe vào 1 trong những nhà hàng thuộc hạng sang, lúc này đã là gần 11h đêm mà nhà hàng ấy vẫn sáng đèn, thực khách ra vào nườm nượp. Tôi chả buồn ăn uống, lại tìm 1 góc để lặng lẽ quan sát. Khi cửa phía lái mở ra, 1 anh chàng mà theo tôi là khá đẹp trai, dáng người hơi thấp, có vẻ thừa cân, bụng hơi phệ, nhưng ấn tượng là sợi dây chuyền trên cổ, mà từ đằng xa tôi còn nhìn rõ, đủ biết ở khoảng cách gần nó đã to tới mức nào. Chỉ có 2 người xuống xe, đèn báo khóa xe bật chớp lên rồi tắt. Tôi gội thử cho em, không liên lạc được.

Chắc cũng khá lâu, hay tại cảm giác của tôi chờ đợi thấy lâu, em và người ấy đi ra. Lúc này đường phố chỉ còn những tên choai choai phóng xe bạt mạng. Em và người ấy lên xe, chiếc xe nhanh chóng hướng đến 1 vòng xoay lớn. Tôi vẫn im lặng ngồi đó, lại là 1 bài cắt đuôi quen thuộc, cho xe đảo 2 vòng quanh vòng xoay, rồi bất thần nhấn hết ga theo 1 hướng nào đó đã định trước, nếu có đuôi sẽ cắt được ngay ở đó, hoặc nếu xe nào lập tứ rú ga bám theo thì biết ngay, tôi mỉm cười xem có đúng không.

Quả thực chiếc xe ấy đánh lái đúng 2 vòng quanh vòng xoay, rồi lập tức rú ga hướng về 1 khu vực dân cư khá đẹp. Tôi cứ bình thản nổ máy, tà tà theo sau. Khi vào đến khu dân cư, tôi tắt hết đèn xe, giữ khoảng cách xa nhất, tránh xa các đèn đường và thiết bị chiếu sáng. Tôi thấy chiếc xe ấy rẽ vào 1 khách sạn khá đẹp, nằm khuất sau hàng cây. Tôi vẫn không quay về.

Cứ ở đấy đợi, biết đâu chừng người ta vô thăm bà con hay việt kiều gì đó? Cho đến khi chán chê, tôi vào khách sạn ấy, tiếp tân nhìn tôi chào, 1 chàng trai khá nhỏ con nhưng có nụ cười rất tươi. Tôi vui vẻ hỏi 2 anh chị vừa đi vào trên xe ấy mướn phòng nào vậy em, anh ta nhìn tôi dò xét rồi nói là để em gọi lên phòng đó báo anh chị xuống gặp anh.

Tôi bảo không cần, em cho anh gửi, tôi móc ra vỉ thuốc panadol. Khi tôi đi về khá nhức đầu, nên mua theo nhưng chưa uống, may nhờ nó có tác dụng bất ngờ. Anh ta thấy vậy liền nói thôi vậy anh lên đó đi, số phòng… Tôi còn gặn hỏi kỹ anh tiếp tân, phòng đó mới mướn hay có người ở sẵn rồi? Anh ta thật thà cho biết phòng chỉ có 2 người ah.

Tôi cảm ơn rồi lấy lý do thôi vậy mình vô kỳ chết, để anh gọi cho nó nói là giờ này nhà thuốc đóng cửa hết rồi, để nó tự xử. Anh chàng tiếp tân tưởng tôi là bạn thân của cặp ấy nên cũng cười. Xong tôi còn quay lại dặn anh ta đừng nói là tôi có đến đây nhé, kẻo sáng nó ngại, anh ta thật thà hứa không nói rồi còn cười vui vẻ với tôi. Khi tôi ra đến xe, anh chàng tiếp tân đó đi ra đến ngoài để xem, có lẽ anh ta cũng tò mò về tôi. Tôi lên xe nhưng vẫn tắt hết đèn, lặng lẽ thả ra khỏi khu dân cư rồi phóng về nhà ngủ…

Hôm sau, tôi im lặng, đến tận gần cuối giờ chiều em mới hỏi tôi hôm qua nói quà gì đâu sao không thấy mang qua. Tôi bảo rằng chỉ là thức ăn, mà hôm qua định mang qua, ai ngờ sáng ngủ dậy quên dặn, ở nhà làm đồ ăn hết rồi. Em nói vẻ trách móc “vậy mà làm thấy gớm, nửa đêm đòi mang cho mà sáng là hết rồi”. Tôi cười trừ, rồi hỏi em hôm qua ăn vui không? Mấy giờ em về nhà? Em trả lời lấp liếm rồi bảo tôi tốt nhất là lo phần anh đi, mỗi tháng lãnh lương xong đưa hết cho em nghe chưa? Tôi cười rồi vờ như không biết, bảo chút anh qua bên đó chơi nhé. Em đồng ý.

Tôi sang, em đã có thêm 1 đôi hoa tai mới. Tôi chẳng ngạc nhiên, cũng chẳng buồn hỏi. Em nói của anh đó tối đi ăn xong mua tặng em. Tôi mỉm cười “làm quái gì còn cái tiệm vàng nào mở cửa sau 8h tối? Chỉ chỗ anh đi mua với”. Em biết bị hớ nên nói là anh ta mua sẵn. Tôi lại à à rồi thôi. Sau đó, vài ngày đó em cứ nói là lý do này lý do nọ, không muốn tôi đến nhà em hay đưa em về. Rồi khi em đồng ý cho tôi đưa em về nhà ban tối cũng là lúc cha mẹ em đã du lịch về. Tôi chỉ cười chứ chẳng tra vấn em điều gì. Cứ giả vờ như không biết gì.

Chị trong chỗ em làm kể lại, nó quỷ lắm mày ơi, người ta đồn ầm nó cặp cùng lúc 2 3 người toàn đại gia không đó. Tôi nói vậy ah, may mà em là con nhà nghèo nhỉ. Chị ấy nói trời trời, nó chê mày thậm tệ, nói mày nghèo kiết xác, có quỳ gối mà xin nó cũng chẳng thèm. Tôi nghe xong cứ cười, rồi làm như vô tình hỏi thêm về em, chị làm chung bộc bạch, mỗi lần mà nó nói đi với anh rể anh bà con gì đó, là có 1 món mới, tao hỏi mày chứ anh em gì mà cho hoài vậy, mà món nào cũng mắc tiền. Nhưng bằng khả năng của mình, tôi nhanh chóng lọc ra 1 anh chàng trong số những tên “đại gia” đó. Chỉ khoảng 18 – 20 tuổi, nhà rất giàu, và quan trọng là trai tơ, tôi nghĩ tên đó sẽ là mục tiêu bị em bắn hạ.

Và sau này đã chứng minh suy luận của tôi là đúng. Nhà chàng trai đó rất giàu, nhưng quan trọng hơn là anh ta quá khờ, tôi có thử vài lần làm như vô tình đi uống café gần bàn anh ta, rồi vờ nói vu vơ về vài vấn đề gì đó, kết quả là tôi thấy anh ta khờ thật.

Tôi tìm cách cắt đứt với em, rất dễ dàng và nhanh chóng, em cũng không mặn mà với tôi, chỉ nói là muốn có bầu sinh em bé, em ngừng uống thuốc ngừa thai, anh giúp em nhé. Tôi nói không, tôi không muốn có con lúc này, con rơi lại càng không muốn. Em trả treo với tôi “làm như báu lắm, không có anh tôi nhờ người khác, thiếu gì thằng”.

Tôi cũng đồng tình nhưng im lặng không đáp trả, từ ấy chúng tôi ít liên lạc dần. Rồi cuối cùng ngày cưới em cũng đến, em trao thiệp cho mọi người, nhưng không mời tôi. Lý do em đưa ra với mọi người là em đã đến nhà tôi tìm tôi, mời đám cưới 2 lần nhưng tôi không có nhà.

Tôi thấy tức cười, không có tôi ở nhà cũng còn ba má tôi, cơ quan tôi đi công tác thì gửi anh chị chung phòng, chỉ là em không muốn mời mà thôi. Rồi mấy chị kia đi ăn đám cưới về kể lại, nó mạt sát mày thậm tệ luôn, nói mày nghèo mà ham ra gió. Chừng nào có trong tay 1 tỷ đi hãy mơ tới chuyện cưới vợ.

Tôi lặng cười, sau đó bất ngờ em gọi lại, em nói muốn trả nợ cho tôi, số tiền mà trước kia em mượn tôi. Em tính toán sao đó, rồi nói là em trả tôi 1 triệu được không, còn số tiền kia xem như là tôi trả công cho em qua những lần quan hệ. Xong em còn nói nếu tính đúng ra anh phải bù lỗ cho em ấy chứ, quyết định vậy nhé anh. Tôi mỉm cười, thôi anh chẳng lấy làm gì đâu. Em cứ khăng khăng chiều nay em gửi bảo vệ bên anh, anh lấy đi. Mà bảo vệ nói rằng chẳng bao giờ thấy em qua chứ nói chi gửi tiền, xem camera lưu lại, tôi cũng chẳng thấy bóng dáng em qua bên tôi bao giờ…

Những người chung xóm với chồng em, gọi là chồng chứ cũng hơi vui, anh ta làm cha khi 20 tuổi, mới cưới cũng hơn 6 tháng đã sinh. Còn em lớn hơn anh ta những 6 tuổi. Những người đó vô tình kể lại với tôi, không biết rằng tôi làm chung với em, rằng khi nhà anh ta đi du lịch, chàng trai ấy thường hay đi cùng gia đình, nhưng chuyến ấy chả hiểu sao cứ 1 mực không đi, ở nhà giữ nhà.

Rồi khi cả nhà đã đi, người ta thấy em qua nhà anh ta, 2 căn hộ liền kề ở 1 khu dân cư sang trọng. Vội vàng dắt xe vào và khép cửa lại, cả ngày không thấy trở ra. Mà tận 2 3 ngày sau, khi cả nhà anh ta sắp về, mới thấy em trở ra dắt xe chạy về. Sau chuyến du lịch ấy về, độ tháng sau là em loan báo giùm cả xóm là đã mang bầu đứa con của anh chàng đó, rồi nhà trai vội vã đám cưới.

Tôi mỉm cười, có lẽ anh ta cũng chỉ là 1 con cờ trong tay em. Rồi em về lại chi nhánh thăm mọi người, em khoe rằng nhà chồng em rất giàu, mỗi phòng có phòng tắm riêng, phòng xông hơi, … Em khoe rằng mọi ngày, em thay đồ chỉ cần lột quăng đại ngoài đường đi, má chồng em phải đi theo dọn, rồi giặt đồ xong xếp vào tủ cho em. Em rất sung sướng.

Mọi người trong xóm nói về em với vẻ ngưỡng mộ thì ít, mà chê bai thì nhiều, chuyện như vậy mà nó cũng dám khoe. Em khoe trên facebook hình con trai em mới sinh, đứa bé còn đỏ hỏn, vậy mà chỉ ít ngày sau, trên facebook em tràn ngập những lời nhắn “phải con anh không?”, “em đừng nói là con anh đó nha”, “Bữa nào đi xét nghiệm máu hả em?”, “Chồng em biết đó là con anh chưa?”… Tôi đến botay với những tên này. Em vội vàng khóc lóc rồi quy chụp cho những điều ấy là do tôi làm. Em lu loa lên rằng vì em từ chối tôi nên tôi chơi bẩn với em. Nghe xong tôi chỉ nói “con này rảnh”, rồi im lặng. Em vội vàng khóa facebook, hủy kết bạn với tôi và mọi người. Tôi chẳng buồn nói hay thanh minh gì, em muốn nghĩ thế nào về tôi thì nghĩ.

Tiểu thư ơi, tôi biết em chẳng bao giờ lên Tipforpc.com đọc truyện sex đâu, nhưng nếu anh chàng chồng em ấy, chàng trai ngây thơ ấy có vô tình đọc được những dòng này, thì cho anh xin lỗi, anh muốn nhắn với em rằng cô ta nhắm tới em vì gia tài của em, vì căn nhà ấy, và vì em khờ khạo, chứ chưa chắc đứa con ấy là của em đâu em trai ah. Và thật sự, giờ tôi chẳng còn niềm tin vào phụ nữ. Hầu như mọi người đều nói là tôi kén chọn, tôi khó khăn, nhưng thật sự tôi không tin vào bất kỳ người con gái nào cả. Tôi sẵn sàng đi café với mọi người, sẵn sàng lao vào những cuộc nhậu thâu đêm suốt sáng, nhưng không bao giờ tôi chấp nhận chuyện 1 người con gái có thể lừa dối tôi. Quá khứ là chuyện đã qua, tôi sẵn sàng quên đi quá khứ của em, dù em có ăn chơi hay thế nào, nhưng khi bên cạnh tôi, tôi chỉ xin đừng lừa dối tôi, mà em không làm được. (hết)
-------------- Phần 1 - Phần 2 --------------
Loading...