Loading...

"TRuyện người lớn" Hồng Anh (full)

Loading...
TRuyện người lớn Hồng Anh (full)
Cơn mưa chiều làm cho không khí trở lạnh, cái lạnh làm nó cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết… trên con đường gió se lạnh, nhìn dòng người qua lại mà sao nó thấy một chút buồn.

Cứ mùa đông đến là nó lại buồn mặc dù nó thích cái lạnh này, bởi nó có thể vô tư phối trang phục để diện cho mùa này, nó là tín đồ của thời trang… phong cách giản dị nhưng đa phong cách và sang trọng nhiều khi nhiều người cho rằng là hơi sành điệu và có phần diện quá nhưng thực chất nó chưa bao giờ biết điệu đà là gì bởi nó không như bao cô gái khác… trang phục chỉ đẹp khi có sự phối hợp tinh tế từ con mắt của người mặc… nó tự tin mình luôn đẹp và nó thoải mái với trang phục mình chọn… có thể đó chỉ là cái quần jean hơi bụi phủi, áo thun 3 lỗ trắng tinh, một cái áo len choàng ngoài dài qua hông và một cái khăn choàng nhẹ cộng thêm đôi boot thế là nó đã làm nên một con người khác của nó.

Và cũng chính cái phong cách cá tính đó mà anh để ý tới nó.

Có lẽ anh đã chú ý nó ngay từ cái ngày đầu gặp, một cô bé lúc nào cũng trầm tư ít nói ít cười và đôi mắt toát lên một vẻ buồn mà nhiều khi anh tự hỏi “cô ấy đang nghĩ gì?”

Đó là ngày đầu anh mới chuyển về Đà Nẵng công tác, công ty anh thuê một cái văn phòng tại đường Quang Trung làm văn phòng và căn hộ của cô đối diện với công ty anh. Tầng dưới căn hộ là cho thuê kinh doanh, còn tầng trên là có vài sinh viên thuê ở trong đó có nó. Là hàng xóm với nhau anh cũng lân la tới làm quen với cô chủ quán đang thuê căn hộ đó làm kinh doanh và cũng là chủ nhà của Nó, đó là một cô chủ nhỏ sn 84 tuy nhiên đã có 1 đời chồng vì không hợp nhau nên đành phải li dị và một mình cô nuôi con nhỏ. Đó là một cô gái xinh đẹp và khôn khéo nên cả công ty anh lúc đó ai cũng muốn được làm quen và anh cũng vậy.

Điều đáng mừng là anh lại được cô gái ấy chú ý và 2 người trở nên thân thiết với những buổi đi chơi, với những bữa tiệc xa hoa bởi anh là một phó giám đốc của công ty chi nhánh Đà Nẵng vì vậy việc bỏ tiền ra chiều chuộng người đẹp là điều anh không tiếc. Nhưng anh thừa biết cô gái ấy đến với anh cũng vì tiền mà thôi, vì vậy trong mối quan hệ đó dường như anh cũng e dè hơn và không nhất thiết cái gì anh cũng bỏ ra.

Rồi một hôm, khi ngồi trong văn phòng hướng ra cửa sổ vào một buổi chiều se lạnh anh vô tình nhìn ra căn nhà đối diện trên ban công tầng 2 là hình bóng của một cô gái nhỏ, với cái khăn choàng qua cổ rất đẹp màu xanh cốm. Trên tay là cuốn sách và tai đeo phone, không biết lúc đó cô ấy đọc gì mà cứ ngồi cười khúc khích… có lẽ là truyện cười… anh nghĩ vậy.

Đó là khuôn mặt tròn, trắng và mái tóc đen dài xõa xuống 2 bờ vai, đôi mắt đen và lanh lợi lôi cuốn anh, anh tự nghĩ… mình ở đây mấy tháng rồi sao giờ mới gặp cô bé này nhỉ? Lại ở cùng nhà với cô gái mà anh quen, cô gái ấy là ai? Là sinh viên? Chắc chắn rồi vì nghe cô bạn gái anh nói thì nhà có cho một số sinh viên ở…

Mải mê nhìn lén cô gái ấy mà anh quên mất rằng cần phải giải quyết đống hồ sơ còn đang làm dở… và anh cười… có lẽ bữa nào qua và làm quen thử.

Rồi như thường lệ, cứ chiều chiều anh lại nhìn qua ban công ấy xem có gặp được người quen không nhưng rồi anh lại thất vọng bởi có lẽ đó chỉ là ngày duy nhất anh gặp cô bé đó thôi ư? Đang buồn chợt đôi mắt anh chợt bừng sáng khi hình dáng ấy bỗng xuất hiện tại vị trí cũ… cũng phong cách ấy, trên tay là một cuốn sách nhưng lần này không phải là truyện nữa mà là một cuốn từ điển vì nhìn là anh biết, và một điều không không hác biệt đó chính là lúc này cô vẫn đeo phone, trên cổ có quàng một chiếc khăn ấm áp… cơn gió chiều làm cho mái tóc dài đen ấy bay trong gió như muốn gửi tới anh ngàn hương thơm ngát… anh đứng nhìn cô một hồi lâu mà trong suy nghĩ phải làm sao để quen cô bé đó đây trong khi anh đang quen cô chủ nhỏ kia?

Một buổi trưa, khi vừa dẫn cô chủ nhỏ đi ăn về, anh ghé vào quán và ngồi chơi đúng lúc Nó ấy về, có lẽ lúc này quán đông người nên không còn chỗ để xe… đang loay hoay không biết để nơi nào, khuôn mặt ấy bỗng dưng méo xệch, cái miệng chu lên một cách ngộ nghĩnh rồi Nó dừng xe dưới đường và tự tay mình đẩy những chiếc xe khác vào một chỗ cho gọn hy vọng mình chiếm được vị trí hiếm hoi…

– Em để anh…

Nó nhìn lên thì thấy một người đàn ông, Nó nhận ra anh là bạn của cô chủ vì cô đã gặp anh đôi lần khi tới đón cô ấy đi chơi… hơi bất ngờ nên Nó chỉ biết cười rồi nói :

– Cảm ơn anh

Sau khi có chỗ để xe thì Nó bẽn lẽn chạy lên phòng, dường như Nó không muốn nhìn thẳng vào người đàn ông đó bởi Nó không quan tâm mối quan hệ giữa 2 người càng không muốn tiếp xúc bởi Nó biết cô chủ mình là người như thế nào.

Cõ lẽ trong những đứa sinh viên ở trọ, Nó cũng được cô chủ quan tâm và ưu ái nhất bởi bản tính hiền lành và năng nổ giúp cô khi cần, bởi vậy có gì cô cũng kể với Nó nghe như những lời tâm sự mà cô chỉ biết chọn nó để nói và Nó cũng hiểu rằng cuộc sống này có những điều người ta không muốn nhưng cũng phải làm, bởi muốn tồn tại trong xã hội này cần nhiều điều lắm… nó lặng lẽ nghe và lặng lẽ âm thầm hiểu. Vì nó được ưu ái vậy nên trong bữa tiệc nào mà anh mời cô chủ đi cô ấy đều rủ Nó đi cùng nhưng bởi bản tính không thích chơi bời như thế nên Nó đều từ chối bởi vậy đứa bạn cùng phòng nó thường đi với cô chủ… sau mỗi bữa tiệc nó đều nghe con nhỏ bạn về kể về sự hào phòng của anh nhưng dường như nó không quan tâm.

Nhưng từ chỗi mãi thì cũng không được và hôm đó là sinh nhật của cô chủ… và người tổ chức không ai khác ngoài anh, nó miễn cưỡng đi và hôm đó thật là hoành tráng, có lẽ nó hiếm khi vào những nơi xa hoa như thế, nó nhìn xung quanh như muốn khám phá cái gì đó, nó thích không gian sang trọng của nhà hàng đó, lấy dế yêu ra và chụp vài kiểu hình bởi nó thích kiểu kiến trúc và nội thất đó… đang mải mê với không gian đó thì anh tới ngồi cạnh Nó và hỏi:

– Em chụp gì đấy? Không chụp người mà chụp gì cái trần nhà?

– Dạ em thấy nó đẹp anh à, anh không thấy sao? Với kiểu kiến trúc này luôn làm cho người khác phải để ý, hệ thống đèn hòa quyện vào màu sơn tạo thành một không gian đẹp lạ.

– Em cũng am hiểu về kiến trúc xây dựng nhỉ?

– Con nhà nòi mà anh

Con nhà nòi? Câu này dường như anh hơi bất ngờ, chả nhẽ gia đình em cũng làm xây dựng như anh? Vì bản thân anh hiện tại đang làm xây dựng mà rồi anh hỏi Nó:

– Con nhà nòi là sao em? Gia đình em làm xây dựng à?

Đáp trả lại câu trả lời là một nụ cười nhẹ mỉm chi mà có lẽ anh hiểu, đang định xin số điện thoại thì người tình gọi nên anh phải qua, tiếc hùi hụi nhưng nghĩ sẽ còn cơ hội nên anh để sau.

Bữa tiệc kết thúc thì mọi người tiếp tục đi tăng 2 nữa nhưng nó thì từ chối bởi nó không thích đi nữa mà chỉ muốn về nhà vì ngày mai còn phải lên lớp. Vậy là một lần nữa anh chưa làm quen được với cô bé đó.

2 ngày sau, sau chuyến công tác tại Quảng Ngãi anh trở về Đà Nẵng mà trong đầu biết bao suy nghĩ phải làm sao để quen cô bé đó đây? Vẫn ngồi vị trí đó anh hướng ra ban công đối diện nhưng một lần nữa anh cảm thấy trống vắng bởi hình ảnh ấy hôm nay không xuất hiện.

Hôm nay mệt, tâm trạng không được tốt nên anh định sẽ đi bộ xuống Bạch đằng dạo cho thư thái, anh muốn quên đi công việc đang căng thẳng. Bỗng anh giật mình khi nhận thấy Nó đang ngồi trên ghế đá cạnh nhà hàng Hana (Memory ngày nay), không hiểu sao trong lòng anh thấy rộn ràng… và anh tiến tới.

– Chào em, bất ngờ quá gặp em ở đây

– Dạ chào anh, anh đi dạo à? Sao lại đi một mình? Chị H đâu? (Cô chủ nhỏ)

– Anh thích đi một mình thôi, hôm nay công việc mệt quá vì anh vừa đi công tác về, đi dạo cho thư thái, còn em sao lại ngồi một mình?

– Em một mình quen rồi mà anh

– Thế cô bạn em đâu? Không rủ nó đi?

– Bạn em nó không thích đi dạo, em thì chiều chiều cứ đi thế này vừa thể dục vừa thư giãn luôn

Trong suốt buổi nói chuyện ấy dường như anh cảm thấy rất vui bởi từ khi biết Nó thì giờ anh mới được tiếp xúc và nói chuyện lâu như thế này, đó là một cô bé tình cảm sống nội tâm và có chút gì đó khó h iểu nhưng rồi thời gian anh sẽ hiểu nhiều hơn… anh tin như thế. Điều may mắn với anh nhất lúc đó là anh có được số đt của Nó.

Nhưng làm sao để làm quen mà không bị ảnh hưởng đây? Vì anh còn đang quen cô chủ kia… có lẽ lúc này với anh là một điều khó nghĩ vì anh hiểu cô gái kia, cô ta quen anh có thể không vì tình cảm sâu sắc nhưng cũng không muốn anh quen ai ngoài cô ấy nên có chút gì đó kiểm soát anh… nếu anh bỏ cô ta để quen Nó thì sẽ như thế nào? Tình cảm chị em sẽ như thế nào?

Một buổi chiều như mọi khi anh lại nhìn ra ban công ấy, Nó đang nghe điện thoại cười rất tươi và kết thúc cuộc gọi là buổi đi dạo như mọi khi… trông Nó ấy thật khỏe khoắn và năng động với quần shot jean và áo thun 3 lỗ… trời đang se lạnh sao cô ấy mặc thế nhỉ? Nhìn kỹ anh mới thấy hôm nay cô bé đó đi chạy bộ. Một cô bé với phong cách cá tính và năng động… sẽ đi tập thể dục anh quyết định như vậy và cũng quần shot áo thun giày bata anh chạy xuống Bạch Đằng.

Nhưng không biết cô ấy đi hướng nào nữa đây? Đành ngồi chờ vậy… anh tự nhủ. Rồi cũng đứng khởi động nào là lắc hông, chạy đi chạy lại đang hí hứng với bài tập hít thở thì từ xa anh nhận ra cô bé đang chạy tới… anh mừng quá, chạy tới.

– Em, lại gặp rồi (làm như tình cờ ấy nhỉ)

– Anh, cũng chạy thể dục sao? Lạ đấy nhỉ? Chiều chiều anh đi tiếp khách hoài mà

– Ừ, nhưng dạo này anh thấy tầm quan trọng của sức khỏe rồi nên tranh thủ thôi mà… hihi

Khôn khéo thế đấy nhưng đó là cách duy nhất anh có thể tiếp cận được nó mà không bị cô gái kia phát hiện và có thể nói chuyện với Nó nhiều hơn, nhưng thật tâm nó không muốn tiếp xúc nhiều với anh vì nó sợ cô chủ kia thấy và rồi nhiều chuyện xảy ra, nhưng nó biết sao được khi cứ cho rằng đây chỉ là sự tình cờ mà.

Còn với anh lúc này thì tâm trạng phấn khởi hơn nhiều, càng ngày anh càng muốn quen thân với Nó nhưng khó xử quá khi chưa thể dứt được cô gái kia… nhiều khi anh đau đầu vì điều ấy không phải vì anh thay đổi mà đơn giản anh muốn một mối quan hệ đẹp đến với nhau vì một cái gì đó thay vì đến với nhau vì tiền bạc như cô gái kia.

Đúng lúc này thì nhìn cô gái nhỏ nhắn đang đứng cạnh anh mà lòng anh xốn xao… một cơ thể tràn đầy sức sống, những giọt mồ hôi nhẹ nhàng từ khuôn mặt rơi xuống cổ và bộ ngực căng đầy kia, không hiểu sao lúc đó lại gây sức hút với anh như vậy… anh yêu cái khỏe khoắn và săn chắc từ cô thể của Nó, mến cái tính cách cũng như tâm hồn…

Và từ đó cứ mỗi buổi chiều anh và Nó lại hẹn nhau ra BĐ chạy thể dục, cùng cười đùa và kể cho nhau những câu chuyện vui buồn trong cuộc sống, cả 2 như thân thiết từ bao giờ.

Một đêm, lúc 11h anh nhắn tin cho Nó, Nó cảm thấy e ngại và cũng nói thẳng thắn với anh bởi nó biết nếu anh quen nó là điều không nên vì nó không muốn người ta bảo đi cướp người yêu của người khác. Nó chỉ muốn xem anh là một người anh và người bạn mà Nó quen biết. Nhưng làm sao anh có thể khi giờ đây anh đã luôn nghĩ về nó mỗi ngày.
Phải làm sao đây? Anh nghĩ… và rồi anh chợt lóe lên một suy nghĩ… sẽ thuê cho Nó một căn nhà khác? Và anh cũng sẽ chấm dứt tình cảm với cô gái kia. Tuy nhiên điều đó không như anh nghĩ khi nó từ chối tình cảm của anh và dường như nó muốn xa lánh anh vì nó hiểu tình cảm của anh giờ đây đã hướng về nó nhưng nó làm sao có thể nhận khi cô gái kia không dễ buông tha anh vì Nó biết cô ấy đến với anh vì tiền mà một phụ nữ đến với một người đàn ông vì tiền, khăng khít như vậy khi biết nguyên nhân của sự chia tay là do một cô gái sống ngay trong nhà với mình thì chiến tranh sẽ xảy ra, nó hiểu và hình dung ra điều đó nên nó không muốn một cuộc chiến mà chỉ muốn bình yên của cuộc sống mặc dù Nó cũng có chút tình cảm dành cho anh… trong nó lúc đó có anh.

Sự xa lánh của nó làm anh đau lòng, anh không thể hình dung ra một ngày anh lại cảm thấy khó chịu vì sự xa lánh đó, anh cảm thấy nhớ Nó mỗi ngày, vẫn cứ nhìn ra ban công ấy, vẫn theo dõi xxem chiều Nó có đi thể dục không nhưng tất cả làm anh nhói đau khi biết rằng Nó không muốn gặp anh nữa. Anh gọi Nó từ chối cuộc gọi, nt thì không trả lời… anh khó chịu lắm.

Một buổi chiều gió lạnh, quần jean, áo thun+áo len choàng và khăn quàng cổ ấm áp Nó nhẹ bước xuống Bạch đằng như mọi khi, nó muốn đi lang thang cho vơi đi nỗi buồn, có lẽ lúc đó nó muốn mình quên đi một hình bóng ai đó khỏi trái tim và muốn nó tan biến đi mãi để trái tim được thanh thản hơn, Nó tiến bước đến khung cầu chữ T, đứng đó một mình và nhìn dòng sông nhẹ nhàng chảy đi… cuộc đời là những dòng sông đúng không nhỉ? Nó muốn được nhe nhàng trôi như lúc này… không vướng bận không ưu tư sầu lo.

– Em, anh đứng cạnh em được không?

Nó hoảng hồn khi giọng nói đó vang lên và nhìn qua là Anh… tim nó như đập nhanh hơn, cuống quýt nó không thể nói lên lời đứng tái tê lúc đó, 2 tay bỏ vào túi mà cứ run cập cập.

– Sao anh lại ở đây?

– Em ở đâu thì anh ở đó mà

Nó như sợ một cái gì đó và nhìn xung quanh

– Anh không nên gặp em nữa, tình cảm của anh và chị H đang lục đục đúng không? Mấy hôm nay em thấy chị ấy có vẻ không vui và buồn đó

– Em tiếp xúc với chị ấy em cũng biết ngoài anh ra thì chị ấy còn gặp nhiều người mà… đó đâu phải tình cảm thật đâu em.

– Sao anh không biết là thật?

– Một khi anh đã là cái ví của chị ấy thì em cũng thừa biết chị ấy không muốn mất đi cái ví đó, và dù không có tình cảm thì cũng khó lòng chấp nhận. Bởi vậy anh đang dần muốn thoát không hỏi chị ấy để tiến tới một mối quan hệ chính đáng và đẹp hơn thay vì cứ phải trao đổi như vậy.

– Nếu anh không muốn như bây giờ sao hồi đầu anh không quen chị ấy nghiêm túc đi?

– Nếu anh quen chị ấy nghiêm túc nhưng chị ấy không nghiêm túc thì sao hả em? Mình chấp nhận được không?

Câu hỏi đó nó hình dung ra được và nó hiểu, nó cũng hiểu cô chủ đó… đúng là cô ấy chỉ đến với anh vì tiền và Nó biết ngoài anh ra cô ấy còn gặp gỡ nhiều người đàn ông khác nữa.

Lúc này nó không biết phải nên thế nào nữa, nó cảm thấy khó xử, phải chăng nó nhút nhát? Đứng trước mặt nó là người đàn ông nó có cảm tình, nó cũng đã rất nhớ và muốn nói chuyện với anh nhiều thật sự nó không muốn bị người ta đánh giá mình thế này thế nó và nó lại muốn chạy thoát khỏi anh nhưng nó càng làm thế anh càng khổ tâm. Cơn gió chiều nay có vẻ mạnh hơn bởi sóng nước, mái tóc nó tung bay trong gió đôi môi run cập cập vì lạnh và một phần vì sợ nó đứng co ro và bỗng dưng anh ôm chặt lấy nó, nó giật mình và đẩy anh ra.

– Anh làm gì vây?

– Anh thật sự có tình cảm với em… em biết điều đó mà

– Nhưng em không thể, em…

– Em không có chút một cảm tình với anh sao?

Câu hỏi của anh làm nó khó xử, nó không biết nói gì và chỉ muốn chạy đi nhưng anh níu tay nó lại, bỗng dưng nó khóc… những giọt nước mắt long lanh trong đôi mắt ấy và nhẹ nhàng rơi xuống hai gò mà… Nó quay lại và ôm lấy anh… trong cái se lạnh đầu đông… giữa dòng sông lững thững trôi và người dòng người qua lại.

1 tháng sau anh cũng đã chấm dứt được mối quan hệ với cô gái kia và anh chính thức đến với Nó, nó cũng không còn ở chỗ cũ nữa mà chuyển một nơi ở mới cách chỗ cũ không xa bởi nó muốn gần chỗ anh và tất nhiên anh cũng muốn được gần nó để được gặp mỗi khi nhớ.
Suốt thời gian ấy, nó được yêu thương, được hờn ghen làm nũng, được anh ôm chặt, được cảm nhận nụ hôn đầu đời, cái cảm giác vừa vui vừa run vừa khó tả… vừa ngượng nữa nhưng nó thấy ấm áp vô cùng giữa mùa đông cuối năm.

Giáng sinh, nó dạo bước cùng anh trên bạch đằng, hòa mình vào không khí giáng sinh mà bấy lâu nay nó không hề quan tâm tới ngày lễ này… nó hỏi anh:

– Giờ anh đi bên em và nghĩ gì nè?

– Anh nghĩ… giờ này mà ôm em ngủ thì tuyệt lắm

– Óe, anh khôn thế? Thế anh biết em nghĩ gì không?

– Em nghĩ gì?

– Giờ em chỉ muốn ôm thật chặt anh thôi

Anh nhìn Nó và cười cũng không quên ôm nó vào lòng, nó cũng vậy ôm chặt anh, nó cảm nhận hơi ấm từ anh, từ cái hôn nhẹ lên trán.

Và anh hỏi nó:

– Em có muốn ở với anh đêm nay không?

Nó im lặng và suy tư… rồi gật đầu.

Thế là đêm đó, cái đêm mà nó cảm thấy hồi hộp nhất, có quá nhanh không? Có vội vã không? Có sai lầm không? Bao nhiêu suy nghĩ trong đầu nó… nhưng rồi nó quyết định… yêu là không hối tiếc và rồi đêm đó nó trở thành đàn bà.

Cái vẻ ngượng ngùng ban đầu, nó thì thầm với anh:

– Em thấy sợ anh à

– Không sao mà em, em cứ bình tĩnh không sao đâu

Trong căn phòng chỉ có 2 con người, anh giúp nó cởi khăn choàng ra và đôi dày trên đôi chân nó rồi anh ôm nó nằm xuống giường, nó cuộn tròn trong lòng anh, ôm chặt anh mà tim đập mạnh, rồi anh hôn lên đôi môi, nhẹ nhàng ôm cơ thể nó, nó nhắm mắt lại và cũng bắt đầu hôn anh… bàn tay anh từ từ vuốt nhẹ lên cơ thể nó, lúc này tim nó đập nhanh hơn và gạt anh ra… nhưng anh giữ lại, rồi từ từ anh hôn nhẹ xuống cổ, cơ thể nó bỗng run lên, bàn tay anh đặt lên ngực, một bộ ngực căng tròn của cô gái trẻ, anh luồn nhẹ tay vào bộ ngực ấy bóp nhẹ anh cảm thấy ấm áp toát lên từ cơ thể đó, nó trườn lên như muốn đẩy ranh ra nhưng lúc này anh ghìm chặt nó lại và giúp nó cởi áo ra… một cơ thể trắng mịn đầy lôi cuốn.

Lúc này nó cảm thấy một cảm giác khó tả, nó như muốn được ôm chặt anh hơn và anh nhẹ nhàng hôn lên bộ ngực ấy, bỗng nó co giật toàn cơ thể, nó run lên và mồ hôi thấm da. Nó nằm im để anh được cảm nhận mùi cơ thể Nó, anh thích mùi hương này vì đó là mùi da thịt của một cô gái và hương thơm từ tinh dầu nó sử dụng, cái mùi hương ấy lôi cuốn anh mãi, nhẹ nhàng anh gỡ bỏ hết trang phục của Nó… trước mặt anh là một cơ thể tràn đầy sức sống và cuốn hút anh và lúc này 2 cơ thể không mảnh vải che thân đang cuộn vào nhau đầy khao khát, lần đầu tiên nó cảm nhận cơ thể của một người đàn ông, ấm áp và khao khát, nó ôm chặt và cũng bắt đầu hôn anh.

Cái cảm giác đầu tiên nó như thế nào nhỉ? Nó chưa hình dung ra và cho tới khi anh nói:

– Em sẽ thấy hơi đau nhưng đừng sợ nhé, sẽ không sao đâu

Nó cảm thấy hơi lo nhưng cố gắng bình tâm, bàn tay anh nhẹ nhàng đưa xuống… nó khép 2 chân lại, dòng nhựa sống như đang tuôn trào ướt hết bàn tay anh, anh khẽ thì thầm với nó để trấn an tinh thần và động viên, ban đầu nhẹ nhàng bên ngoài… mồ hôi nó toát lên ướt đẫm cả cơ thể, rồi anh nhẹ nhàng đưa vào… một cái gì đó như muốn cắt đứt da thịt nó… nó ôm lấy bờ vai anh và cắn mạnh, nó khóc vì đau, nó ôm chặt lấy anh 2 chân khép chặt vào hông của anh…

– Sẽ không sao đâu mà em, cố gắng lên ban đầu ai cũng thế thôi… anh nhẹ nhàng nói với nó

Lúc này anh cảm nhận như được ôm gọn, một cảm giác như muốn làm anh nổ tung, anh cố gắng từ từ để Nó không bị đau, anh như muốn xuất vào trong nhưng anh cố gắng kiếm chế để cảm nhận sự hưng phấn của cực khoái, anh cúi xuống hôn lên vòng ngực và bờ môi ấy… anh như muốn làm mạnh hơn thì Nó hét lên rồi đầy anh ra nhưng anh cố giữ lại và tiếp tục động viên nó… lúc này thì nó khóc to thật, vì không muốn nó đau nhiều anh cũng nhanh chóng lên đỉnh… bỗng anh rút ra nhanh vì sợ dính vào trong thì nó hét lên một tiếng nhưng anh kịp lấy tay dữ lại. Trước mặt anh là dòng tinh màu trắng đục hòa lận với những giọt máu đỏ… bàn tay anh kẽ run vì sự thật đây là lần đâu tiên anh quan hệ với một cô gái còn trinh, mặc dù chuẩn bị tinh thần từ trước nhưng lúc này anh thật sự run vì thấy dòng máu đỏ anh có vẻ bị choáng rồi anh ngồi xuống giường trấn tĩnh tinh thần một phút rồi lấy khăn lau sạch giúp Nó.

Nằm xuống cạnh nó, ôm chặt vào lòng, lúc này nó cũng đang run sợ, anh hiểu cảm giác của Nó và ôm chặt nó hơn.

Vậy là đã bước sang tháng 3 rồi, đầu năm nên công việc anh nhiều, rồi đi công trình thường xuyên nên nhiều khi anh không được ở bên nó nhiều, chỉ tranh thủ khi rảnh là dẫn nó đi chơi, đi du lịch những tỉnh gần như Hội An và Huế, nó thích đi như vậy và đôi khi anh cũng dẫn nó vào công trình để được nhìn thấy nơi anh làm việc, nó yêu thích không khí núi rừng nơi công trình anh đang thi công…

Và ngày hôm đó là 8 – 3 anh đi công trình không về được, nó buồn vô cùng vì ngày của phụ nữ mà người yêu lại đi công tác như vậy… ai mà không buồn cơ chứ rồi nó ngồi nhắn tin cho anh.

– Tối nay anh không về được sao?

– Ừ, công việc đang bận lắm em à, anh cũng muốn về lắm nhưng mà không thể

Rồi nó im lặng khi nhận được tin nhắn nó, anh biết nó buồn nên gọi lại

– Em đừng buồn, khi nào về anh sẽ bù cho em mà, ngoan nào

– Vâng, không sao đâu anh… chắc em phải chấp nhận và làm quen khi yêu dân công trình thôi anh à

– Anh hứa sẽ bù cho em khi về Đà Nẵng, anh xin lỗi vì hôm nay không dẫn em đi chơi được

– Dạ

Giọng nó có vẻ buồn hơn khi nghe anh nói vậy, có lẽ nó hiểu và nó cũng không muốn anh lo cho nó nên nó cố gắng cười vui cho anh an tâm nhưng sâu thẳm nó vẫn mong anh có mặt ở bên nó ngày lễ đó.

Rồi chiều xuống, nó ẩn mình trong căn phòng, nó sợ ra ngoài vì ngày này ngoài đường đông vui lắm chỉ có nó là một mình. Nó định sẽ lướt net và xem phim cho qua ngày thì anh gọi điện.

– Em bắt taxi vào trong này đi?

Câu nói câu của anh làm nó bất ngờ… sao lại bắt taxi vào? Một khoảng cách khá xa gần 100km.

– 100Km mà đi taxi hả anh? Sao anh lại bảo em vào?

– Vì anh không muốn em buồn trong ngày hôm nay, em cứ bắt taxi vào đi. Thời tiết trong này cũng mát mẻ em à, vào đây em nghỉ ngơi luôn.

– Nhưng giờ mà đi thì tới nơi chắc 9h đêm đó anh.

– Không sao, em cứ đi đi, trên đường đi nhớ mở máy điện thoại là được.

Nó hơi bất ngờ với lời đề nghị của anh, quả thực lúc đó nó cứ hoang mang không biết nên làm thế nào, nhưng nhờ lời động viên của anh vả lại đã hơn 1 tuần không gặp anh rồi nó cũng nhớ và nó quyết định đi.

Lúc đầu gọi taxi nói là đi vào anh Vương mà cả hãng cứ đắn đo vì đi khá xa lại vào vùng hẻo lánh của miền núi Quảng Nam… nhưng cuối cùng thì cũng xe tới đón nó.

Lộ trình bắt đầu, nó ngồi trên xe vừa vui vừa lo lắng vì thật sự đi như vậy nó sợ bị “hấp diêm’ lắm, nhưng vì tin hãng taxi lại được gặp một chú tài xế khá vui tính nên nó an tâm một phần, trên đường đi nó liên tục nhắn tin cho anh và anh cũng vậy…

Chú taxi khi biết nó vào với người yêu thì khá bất ngờ và cứ khen người yêu nó tốt tính và khen nó hạnh phúc khi có anh… ừ thật sự nó hạnh phúc lắm.

Suốt đoạn đường đi là bóng tối, đường quanh co lại toàn ổ gà mà lúc đó tâm trạng nó hơi lo lắng, cứ hồi hộp… nó đã từng đi vào đó một lần rồi nên nhớ đường đi nhưng tối thế này nó cũng không tự tin về trí nhớ lắm nên cứ nói với chú tài xế:

– Chú cẩn thận lạc nhé, cháu chả nhớ lắm

– Cháu yên tâm, đài điều chú đi là vì chú biết đường

Rồi cũng tới nơi nó chờ đợi, được sự hướng dẫn của anh nên tài xế đi đến đúng Ban quản lý nơi anh đón… từ ánh đèn xe chiếu xa nó nhận ra anh đang đứng đó đón nó… nó như vỡ òa hạnh phúc vì thấy anh… xe dừng nó mở cửa chạy ra ôm chồm lấy anh. Anh cũng mừng khi gặp nó, hôn nhẹ lên trán nó rồi lấy tiền trả bác tài… híc một con số không nhỏ nhưng với anh thì điều đó không quan trọng… anh cũng không quên gửi thêm cho bác tài 200k tiền bồi dưỡng.

Xong anh dẫn nó vào nhà nghỉ mà anh đã thuê sẵn, ở đây là vùng núi nhưng vì có dự án xây dựng thủy điện trong này nên từ ngày có công trình thì dân trong đó cũng kinh doanh theo nào là quán nhậu, nhà nghỉ và chợ nhỏ cũng vừa để hoạt động buôn bán cho dân bản địa luôn.
Nhà nghỉ này so với những thành phố thì nó chỉ như nhà trọ thôi tuy nhiên vào đây mà có chỗ thế này thì đúng là khang trang rồi, nó có vẻ hơi mệt nên anh đã chuẩn bị nước ấm cho nó tắm và không quên hỏi nó có đói không… lúc đó nó cảm thấy hơi đói nên anh bảo Nó đi tắm còn anh thì ra mua cho nó bát cháo.

Thời tiết đầu tháng 3 lúc này hơi se lạnh vả lại đây là vùng núi nên không khí lạnh hơn thành phố… tắm xong mặc vội cái váy vào và bước ra thì đúng lúc anh mang cháo về cho nó… một bát cháo vịt thơm phức. Nó nhìn anh và cười hạnh phúc còn riêng anh thì lấy khăn lau hộ mái tóc bị ướt.

– Em mệt không?

– Chút thôi anh nhưng vui lắm cơ… em không nghĩ là đang ở với anh

– Anh nhớ em quá mà nên đành liều thôi mặc dù cũng lo cho em đi trong đêm vào đây hơi nguy hiểm nhưng giờ thì anh hết lo rồi.

Nó cảm thấy hạnh phúc vô cùng vì nó không tin rằng anh đang ở trước mặt nó, một cảm giác vui khó tả.

Chuẩn bị ăn bát cháo thì anh bảo nó nhắm mắt lại… ko biết vụ gì đây nè?

Mở mắt ra… wow một giỏ Lan… đẹp quá.

– Cái này anh nhờ một phu rừng tìm hộ anh đó, định khi nào về Đà Nẵng tặng em nhưng giờ em ở đây rồi nên anh muốn tặng em nhân ngày p hụ nữ.

Bỗng dưng mắt nó rưng rưng nước mắt, anh biết nó thích hoa Lan và giờ thì nó cảm thấy mình là người hp nhất vì có anh lúc này.

Sau khi ăn xong bữa tối, nó và anh nằm nói chuyện. Nó kể với anh đủ chuyện, từ việc học cho đến bạn bè rồi hàng xóm, nhưng hôm nay anh có vẻ trầm tư… quay qua nó hỏi anh:

– Sao hôm nay anh ít nói vậy?

– Đâu có, anh vẫn nghe em nói mà… vui quá nên anh không biết nói gì

– Thế em nói nhiều vậy anh không thấy cơ mặt em nó giãn ra rùi à?

– Có thấy, nhưng bù lại cả tuần em không được nói với anh còn gì vì vậy anh để em nói mà

– Anh khôn thế, vậy giờ anh nói đi… kể hơn 1 tuần qua có gì thú vị không nè?

– Uhm, anh đi công trường suốt, rồi đi nhậu xong thì về ngủ chứ có đi đâu đâu.

– Thế có gặp ai không đấy? Con gái miền núi xinh lắm cơ mà?

– Làm gì có ai nào? Có mỗi em là đủ rồi vả lại làm gì có ai chinh phục được anh ngoài em

– Gúm, khéo nịnh thế. Có thì nói nha không có nói ra xí hổ lắm

Nghe nó nói mà anh cười phì, cũng cái kiểu nói chuyện pha chút tếu mà anh thấy nó nhiều hơn mỗi khi đi công tác xa. Rồi anh ôm nó vào lòng, hơi ấm từ 2 cơ thể hòa quyện vào nhau làm cho 2 con người ấy như muốn được ôm nhau mãi, anh khẽ đưa tay xuống xoa nhẹ bộ ngực căng tròn của nó, đặt lên môi nó một nụ hôn nóng bỏng và anh nhẹ nhàng hôn xuống cổ, cảm giác như có một dòng điện vụt qua nó cảm thấy nổi cả da gà nhưng đê mê lắm, anh luồn tay vào trog váy lân la tới bắp đùi và vuốt nhẹ. Nó co chân lại rồi từ từ giãn ra, 2 ngón tay anh khẽ tiến tới âm đạo và bắt đầu mơn trớn ngoài quần lót. Đã hơn 1 tuần rồi chưa gần người yêu nên anh cảm thấy hưng phấn lắm và nó cũng vậy. Kể từ khi biết đến sex và được sự chỉ dẫn của anh mà giờ nó cảm thấy rất hợp với anh mỗi khi làm tình, nó luôn là người thích tìm tòi để rồi cả 2 cùng đi tới miền sung sướng. Cơ thể nó như run lên khi tay anh khẽ lướt nhẹ tại âm vật, nó cởi phăng cái váy ra cho thoải mái và anh hỏi:

– Em thích anh làm gì nào?

– Anh hôn nó đi… nó khẽ nói

Và anh nhẹ nhàng cởi quần lót nó ra… ướt nhèm nhẹp mà cái từ nó miêu tả mỗi khi hưng phấn. Banh dạng 2 chân ra anh từ từ hôn lên âm vật, cái lưỡi ấm áp đẩy đưa liên tục làm nó chịu không nổi và rên khe khẽ… đôi tay như cố bám vào một cái gì đó và nó cầm lấy tay anh, 2 bàn tay ghì chặt, mông nó ưỡn lên và như muốn được đút sâu vào… anh càng liếm nó càng hưng phấn hơn và muốn như hét thật to vì cảm giác tuyệt đỉnh, nó lên đỉnh ngay lúc đó và cơ thể nó giật giật, đúng lúc đó anh đút 2 ngón tay vào âm đạo, một cảm giác khó tả với anh lúc này vì sự co bóp của âm đạo làm ngón tay anh như được dính chặt, cơ thể nó ướt đẫm mồ hôi rồi anh rút tay ra… nước chảy như suối ướt hết cả miếng ga trải dường… nó khẽ cười và anh nhìn nó đê mê… em lên đỉnh rồi đúng không? Anh hỏi nó

– Dạ, anh làm em chịu không nổi luôn

Rồi nó quay lại anh, ôm hôn thật chặt, nó cũng từ từ hôn nhẹ anh từ cổ xuống bụng, rồi xuống dương vật, hôn nhẹ xung quanh cảm giác tê tê làm anh thích thú vô cùng, rồi nó cầm dương vật của anh đang cứng ngắc, nhẹ nhàng dùng lưỡi liếm quanh như cảm giác mút một cây kem vậy… rồi nó ngậm trọn, lúc này anh cũng như đang chìm vào khoái lạc, anh hít sâu và cũng thở dốc bởi cảm giác tuyệt quá. Chịu không nổi anh ngồi dậy dựa lưng vào thành giường và cố banh rộng chân ra để được thoải mái hơn, nó vẫn ngậm và đưa lên đưa xuống, có lúc nó dùng miệng bóp chặt dương vật làm anh như muốn xuất ra, cuối cùng chịu không thấu anh rên lên “ ôi em ơi, ah… ah” rồi nó thả ra dùng tay xốc lên xốc xuống, rồi lại dùng lưỡi liếm nhẹ trên đầu khấc… cái cảm giác đó tê tê lắm anh bảo vậy rồi chịu không nổi anh đè nó nằm xuống banh rộng chân nó ra đưa dương vật tiến tới và massge ngoài âm vật, lúc này nó còn hưng phấn lắm, nó muốn anh đưa vào trong nhưng nó cũng thích cái màn dạo đầu ở ngoài… thích thú vô cùng. Khi thấy nó rung mình thì anh cũng bắt đầu đút vào trong nó… nó khé kêu lên một tiếng “á” rồi ôm chặt lấy anh, mông nó đưa lên như muốn nói với anh đút sâu vào hơn…

Bót vô cùng làm anh như muốn dập mạnh hơn, cứ thế anh dập liên hồi, nó cũng ôm gọn mông anh và đẩy lên đẩy xuống.

– Em ơi, anh sướng quá, mạnh lên nhé?

– Dạ… nó chỉ biết nói 1 câu rồi tiếp tục nằm xuống 2 bàn tay cố bám vào thành giường

Rồi anh đổi tư thế, nó thích doggy và anh cũng vậy. Mới đút từ đằng sau tới mà anh như muốn xuất vì nó quá tuyệt, anh nhẹ nhàng đưa tới rồi… phập… phấp… cúi xuống 2 bàn tay anh bóp chặt bộ ngực đầy của nó, đúng lúc đó nó lại rung lên sướng tê người và khẽ rên ah… ah… ah, còn anh thì thở mạnh hơn anh muốn dập thật nhanh. Rồi tiếp tục đổi thế cưỡi ngựa, nó ngồi trên anh dập liên hồi. Không hiểu sao tư thế này nó làm amh khoai khoái quá chừng, anh cố gắng thư giãn để đạt được miền sung sướng lâu hơn, dương vật của anh căng cứng và như muốn đầu hàng… anh vội bật dậy và ôm nó vào lòng còn nó vẫn ngồi trên anh, anh áp mặt mình vào bầu ngực trắng nõn nà đó, rồi hít thở đúng lúc này anh cảm nhận âm đạo nó đang co thắt, anh nhận ra nó sắp lên đỉnh… cơ thể nó rung lên rồi bám chặt lấy anh nó vẫn không ngừng dập mạnh và lúc này nó rên lên… ư ư… nhận thấy dấu hiệu đó anh vật nó nằm xuống và bắt đầu đút sâu dập mạnh hơn, cổ tử cung co bóp liên tục làm anh như bị ghìm chặt và không rút được ra, anh cố gắng đút sâu hơn và lúc này dương vật anh cũng bắt đầu co bóp… xong rồi lên đỉnh… á á… cả 2 ôm nhau chặt hơn… nó cảm nhận sự xuất tinh của anh khi dương vật rung lên rồi giật giật, dòng tinh nhầy nhậy làm ướt nhèm nhẹp âm đạo nó, trơn tuột cả dương vật ra… cả 2 bơ phờ và cùng cười trong cái không gian yên tĩnh của núi rừng.

Cơn mưa chiều cuối thu làm cho không khí trở lạnh, cái lạnh đầu đông làm nó nhớ về ngày nào mới gặp anh, biết bao kỷ niệm ùa về như vỡ òa cùng không gian yên tĩnh trong quán café ngày nào 2 đứa còn bên nhau.
Vậy là đã 6 tháng kể từ ngày chia tay, một chuyện tình với biết bao kỷ niệm đẹp hòa lẫn vui buồn. Nó tự hỏi “có khi nào ta sẽ quên đi tất cả để sống một cuộc sống yên bình hơn?”, Đó chỉ là nó nghĩ thôi vì tình yêu đã đến rất nhanh nhưng khi quên nó thì là một khoảng thời gian khó khăn, cũng như nó đây đã 6 tháng rồi nhưng hình ảnh của anh còn mãi trong lòng, nhớ về kỉ niệm mà 2 đứa đã có, nhớ lúc nó nhớ anh đến điên dại, nhớ vòng tay hơi ấm, nhớ lúc anh trêu chọc làm nó tức muốn khóc, nhớ cả lúc anh đi xa và thường call về hỏi thăm nó… giờ thì cũng chỉ là nỗi nhớ mà thôi… nó chợt cười.

Chia tay không có nghĩa là hết yêu thương, anh đã từng nói với nó như vậy. Và nó vẫn sống như vốn nó đã có, nó có hờn trách có giận nhưng sâu thẳm nó không hề hận… tình chỉ đẹp khi tình dang dở và nó chấp nhận một tình tan vỡ này. Nó chấp nhận để anh thấy yên lòng, để anh vui còn riêng nó… biết bao giờ nó quên?

Lang thang bến Bạch Đằng thân quen, con đường nơi có in dấu kỷ niệm mà nó và anh thường lui tới, cơn gió nhẹ thoáng qua làm cho đôi vai nó buốt lạnh, nó chọn cho nó một cái ghế đá và ngồi đó nhìn dòng sông lững thững trôi…

– Em…

Nó nhìn qua, giật mình nó không thể tưởng tượng giọng nói đó lại chính là của anh… người đàn ông đã bỏ rơi nó cách đây 6 tháng. Nó im lặng không thể nói được lời nào, nó như muốn tránh mặt… tất cả là quá khứ sao giờ này anh lại xuất hiện?

– Anh ngồi với em được không?

– Sao anh lại ở đây? Em không muốn gặp anh

– Anh biết, tình cờ đi qua anh thấy em nên muốn ghé vào

– Chiều nào em cũng đi qua con đường này… chắc anh hiểu mà

– Ừ, anh biết em lúc nào cũng rất chân tình… anh xin lỗi

– Xin lỗi gì hả anh? Tất cả là quá khứ rồi giờ anh có bạn gái mới rồi em cũng đâu còn là nỗi nhớ của anh.

– Sao em lại nói vậy? Gần 2 năm quen nhau em cho anh nhiều kỷ niệm lắm chứ, nếu nói không nhớ là nói dối kể cả lúc anh có quen người khác thì em vẫn là nỗi nhớ trong anh mà thôi.

Nó im lặng khi nghe anh nói câu đó, đôi mắt nó ứa lệ, những giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống và rớt nhẹ trên đôi tay đang nắm chặt của nó…

Anh nhìn qua, và muốn ôm nó vào lòng… tất cả là lỗi tại anh, nếu ngày đó anh không sai lầm thì giờ này anh đâu phải nhìn thấy những giọt nước mắt đó. Anh xót xa khi nhìn thấy hình ảnh đó, tình cảm của nó dành cho anh sâu sắc và trong sáng lắm thế nhưng anh đâu ngờ rằng chính mình lại làm tổn thương cô bé ấy, một cảm giác tội lỗi.

– Thôi em về đây, anh ở lại sau nhé

– Khoan…

– Có gì nữa hả anh?

Anh im lặng trong chốc lát, anh định nói điều gì đó nhưng không hiểu sao cổ họng anh cứ cứng lại không thốt lên được lời nào, rồi nó bước đi và anh kéo tay lại.

– Để anh chở em về

Nó nhìn xuống đường… chiếc xe của anh ngày nào anh vẫn chở nó đi chơi đi dạo mỗi chiều, giờ nó nghĩ… mình không còn thuộc về anh nữa và không muốn ngồi lên chiếc xe đó nữa và nó gạt tay anh ra.

– Tất cả kết thúc rồi anh à, giờ chỗ ngồi đó không thuộc về em nữa mà đã thay thế một cô gái khác rồi, anh hãy quên em đi.

– Anh biết em rất hận anh, nhưng anh không muốn như vậy, anh sai và anh biết anh đáng bị em nguyền rủa nhưng sự thật anh muốn được chở em về một lần nữa.

– Anh sai rồi anh à, em chưa bao giờ hận anh cả, cũng không nguyền rủa bao giờ… tình yêu em dành cho anh là thật là duy nhất nhưng khi anh đã không muốn nó nữa thì em đành phải chấp nhận thôi, níu kéo cũng không được gì vì một khi ng ta đã muốn ra đi. Anh đã cho em nhiều niềm vui, cho em động lực và nghị lực sống… giờ anh xa em cũng chính là lúc anh cho em nhận ra cuộc sống này không phải cái gì cũng hoàn hảo, em phải biết sống và vươn lên khi không có anh. Chỉ thế thôi anh à

Những gì nó nói làm anh nghẹn lại, là một GĐ của một công ty, đúng là nhiều cô gái muốn được bên anh và sẵn sàng làm để được bên anh nhưng mà với anh chính Nó lại làm anh cảm thấy trách bản thân mình nhất, anh cũng biết chính anh là mối tình đầu của nó thế nhưng giờ đây anh không biết phải làm sao để có thể nói cho nó hiểu và đành nhìn hình bóng ấy cứ xa dần… xa dần

Bữa tiệc sinh nhật của anh kéo dài tới nửa đêm… lúc này anh cảm thấy mình không thể uống được nữa rồi, anh chọn cho mình một chỗ ngồi và trốn tránh những lời mời chúc rượu từ bạn bè, tiếng nhạc dập xình làm cho anh như muốn nổ tung. Bỗng hình ảnh ấy lại hiện về, anh nhớ sinh nhật năm ngoái Nó bên anh và nấu cho anh những món ăn ngon mà anh thích, đôi mắt ứa lệ anh muốn khóc, anh cảm thấy thương nó vô cùng… hơn bao giờ hết lúc này anh muốn có lại những kỷ niệm xa xưa và rồi anh lấy điện thoại ra gọi… anh mừng vì có tín hiệu bên kia vẫn mở máy… anh chỉ sợ Nó thay số điện thoại vì từ khi xa anh nó đã thay chỗ ở anh không biết tìm ở đâu được, anh muốn nghe giọng nói nó… và đầu giây bên kia vẫn không nghe máy.

Anh bước ra ngoài trời để át bớt tiếng ồn của nhạc, nhưng vẫn nó vẫn không nghe máy, anh như muốn khùng lên… tại sao em không nghe máy hả Hồng Anh? Anh tự nói… rồi anh đứng giựa vào tường lòng đầy nặng trĩu. Rồi anh ra xe, ngồi vào định lái đi đâu đó nhưng sự thật anh quá say rồi nên anh bảo vệ quán bar nhìn ra và chạy tới:

– Anh ơi, anh say rồi đừng lái xe nguy hiểm lắm.

– Xe tôi tôi không lái thì ai lái đây? Chú biết lái không chở anh đi tìm người yêu (anh nói với cái giọng gà gà của một kẻ say)

– Em không lái được, nhưng mà em sẽ nói quản lý chở anh về

– Không, chú gọi bà xã anh tới chở anh về

– Dạ, anh đưa số em gọi chị tới chở anh về

Thế rồi anh đưa cho người bảo vệ số đt của nó.

Đang ngồi nghe nhạc, nó thấy một số điện thoại lạ gọi tới, đã 11h rồi còn ai gọi nhỉ? Nó định không nghe máy nhưng trong lòng thấy bồn chồn nên đành nhấc máy lên nghe, đầu giây bên kia là một giọng đàn ông nói rất hoảng hốt.

– Chị ơi, em là bảo vệ quán bar…, chồng chị anh ấy say quá rồi mà định lái xe, chị tới đưa anh về giúp em.

Chồng ư? Nó làm gì có chồng? Chắc ai nhầm số rồi.

– Xin lỗi anh, anh nhầm số rồi… em chưa có chồng

– Ủa? Sao anh ấy nói số này là của bà xã mà chị

– Anh xem lại giúp em, em chưa có chồng cũng không có người yêu anh à… thế anh nhé

Rồi nó cúp máy làm cho người bảo vệ ngỡ ngàng không biết như thế nào rồi anh ta chạy tới xe và anh đang nằm gục trên vô lăng đúng lúc đó bạn bè anh chạy ra nhìn cảnh tượng trên ai cũng cảm thông với sếp bởi từ tối đến giờ anh uống quá nhiều, có người cũng hiểu anh buồn vì nhớ Nó mặc dù giờ anh cũng có người mới, cô gái đó cũng có trong bữa tiệc sinh nhật anh.

Anh được một anh bạn đỡ ra xe và định dìu anh ra ghế sau ngồi nhưng anh chợt tỉnh dậy, xung quanh là bạn bè… anh chỉ nhìn thoáng qua và rồi gạt tay anh bạn đó ra.

– Sao lại ra đây hết? Không chơi nữa à? Vào uống tiếp nào

– Nghỉ rồi anh à, bọn e tính tiền rồi, nãy ra thấy anh ngồi trong xe em biết anh mệt nên vào tính tiền rồi.

– Còn sớm mà, vào chơi tiếp đi

Rồi anh lững thững bước vào bar, cả đám chạy tới dìu anh lại và cô gái ấy nói:

– Anh say rồi về thôi để hôm khác vào lại

– Say là say thế nào? Say mà anh còn nhận ra em à?

– Nhưng giờ anh mệt rồi, cả tối uống biết bao nhiêu là rượu rồi, thôi để anh em chở anh về

– Không, không ai chở anh về cả… thằng Minh đâu… mày lấy điện thoại gọi cho chị mày tới chở anh thì anh về không thì anh sẽ không về.

Cậu Minh, em họ của anh vào làm cùng công ty và có biết Nó vì đã từng đi chơi cùng nên cậu ta hiểu anh đang nói tới ai nhưng vì giờ anh đã quen người khác lại có cô ta ở đây nếu chị tới sẽ buồn… cậu ấy nghĩ vậy.

– Thôi anh, có gì anh về nghỉ rồi mai gặp chị chứ nếu giờ này anh say chị sẽ không hài lòng đâu… cậu ta vừa dìu anh vừa thì thầm tránh cô gái kia nghe được.

– Không, cậu cứ gọi đi anh tin chị sẽ tới đón anh về… hôm nay sinh nhật anh mà.

Vậy là cậu cũng lấy điện thoại ra, lần này thì Nó nghe vì dù sao nó cũng quý Minh bởi vậy khi nghe điện thoại nghe anh đang say và muốn nó qua chở về… lòng nó cũng xót lắm, nó biết hôm nay là sinh nhật anh và sự thật nó rất yêu anh và cũng không muốn anh tự lái xe về lúc say như vậy.

Cuối cùng nó quyết định tới đón anh về, xuống xe taxi nó thấy rất nhiều người đứng cạnh chiếc xe của anh, đó là những người bạn trong bữa tiệc của anh… cậu Minh chạy tới đón

– Anh ấy không chịu về chị à, em xin lỗi

– Sao bạn gái anh ấy không đưa về được à?

– Cô ấy kia, nhưng anh cứ bảo chị phải tới đón

Nó tiến tới chỗ anh, cô gái ấy vẫn ngồi cạnh anh, nó nói với cô gái:

– Có lẽ anh ấy say quá rồi… bọn mình mới chia tay nên anh ấy vẫn còn làm nũng… bạn không phiền nếu như mình đưa anh ấy về hộ bạn chứ?

Cô gái ấy nhìn Nó với ánh mắt sắc nét, mặt nhăn lại rồi chửi thẳng vào anh.

– Giờ anh quen tôi rồi sao anh còn muốn gặp người cũ? Anh không xem tôi ra gì à? Anh nói đi? Người tình của anh tới rồi đó anh mở mắt ra mà nhìn

Cách nói chuyện của cô ta làm Nó cảm thấy khó chịu… người tình ư? Nó cũng chưa bao giờ la mắng khi anh say xỉn như vậy, nó nhẹ nhàng nói với cô gái kia

– Bây giờ anh ấy say rồi không nghe gì đâu, bạn cứ để mình đưa anh ấy về… yên tâm đi mình không cướp mất anh ấy của bạn đâu. Hãy tin vào người mình yêu ok chứ?

Cô gái ấy vẫn không nói câu gì với nó mà chỉ liếc mắt như căm tức lắm, cậu Minh tới nhắc nhở:

– Thôi, để chị ấy đưa anh về chứ ngồi đó mà ghen tức cũng không được đâu, anh ấy say rồi có gì mai nói

Nó nhìn cậu Minh rồi cười:

– Minh đưa bạn về nhé? Để mình đưa anh ấy về…

– Dạ, làm phiền chị vậy

Nó nhìn anh ngồi đó, dựa vào tường, hình ảnh này nó chưa bao giờ gặp cả, nhìn thê thảm và xấu xí lắm nó nghĩ… và vỗ về anh

– Anh, em nè… về nhà thôi anh

Cái vỗ má nhẹ của Nó làm anh tỉnh dậy, nhìn qua anh thấy đúng là ngươi yêu của mình… anh mừng lắm và ôm chồm lấy nó, cái ôm chặt như sợ nó chạy đi mất, anh khóc… chưa bao giờ nó thấy anh khóc cả thế nhưng hôm nay đây là lần đầu tiên… nó thấy giọt nước mắt đàn ông.

Nó và bạn anh dìu anh ra xe, nó nhẹ nhàng thắt dây an toàn cho anh và chào mọi người. Từ từ lái xe đưa anh thẳng tiến căn hộ nơi anh ở.

Đúng lúc đó thì cậu Minh cũng về tới nơi và cô gái kia nữa, nó hiểu chắc cô ta lo sợ tối nay người yêu cô sẽ ở với Nó nên về theo nhưng không sao.
– Chị để em, đáng lẽ em đưa cô ấy về nhưng cô ta không chịu cứ đòi về cùng

– Ừ không sao đâu em, em đưa anh ấy lên nhà nhé chị về đây

Vừa dứt câu nói thì bàn tay anh kéo tay nó lại

– Em không được về, tối nay em ở lại với anh

Đẩy cánh tay anh ra và nhìn cô gái ấy nó hiểu cảm giác của cô ta và nó từ chối lời đề nghị của anh

– Anh nghiêm túc đi, bạn gái anh đang ở đây đừng làm cô ấy buồn

– Em là bà xã của anh, bạn gái là bạn gái hai cái khác nhau hoàn toàn em hiểu không? Nếu em không ở lại anh lái xe đi tiếp đấy

– Anh trẻ con nhỉ? Anh nghĩ sao mà nói như vậy? Tất cả chưa đủ với anh sao?… nó tức giận to tiếng với anh mặc dù nó không muốn như thế.

– Sao em lại quát anh? Anh sai… anh biết chẳng nhẽ anh không sửa sai được sao?

Nó im lặng và nói với cô gái ấy:

– Thôi bạn đưa anh ấy vào phòng nhé, nhớ giúp anh ấy giải rượu nữa… đừng buồn, do anh ấy say thôi

– Thôi chị về đi, tôi tự biết nên làm gì cho người yêu tôi.

Có lẽ cô ta giận Nó, nhưng không sao cả nó hiểu và thông cảm, xong nó đi ra thì anh vùng tới.

– Em vẫn muốn về đúng không? Được em về đi… anh sẽ để em đi và anh cũng đi, các người đi hết đi.

Nói xong anh đi bộ ra ngoài cô gái chạy theo anh thì bị anh gạt ra

– Em nè, bây giờ anh mệt lắm, em thông cảm. Thôi em về đi có gì mình nói chuyện sau

– Anh làm cái trò gì vậy? Chỉ vì cô ta sao? Đó là quá khứ của anh còn em là hiện tại vậy mà anh lại làm thế với em sao? Cô ta là cái gì mà anh phải như vậy?

– Nè, anh nói em… em không được nói cô ấy như vây với anh nhé? Đó là quá khứ nhưng đã gắn bó với anh gần 2 năm nay và gần như là vợ anh còn em chỉ mới quen anh hơn 1 tháng… em chưa hiểu anh đâu cũng không hiểu cô ấy đâu.

– Vậy giờ anh muốn sao? Anh muốn cô ấy quay lại với anh chứ gì? Anh chọn đi một là em 2 là cô ta…

– Nếu em nói vậy thì em đi đi… anh không lựa chọn gì hết vì cái gì cũng quý nhưng em không nhận ra tâm trạng của anh thì em về đi

Rồi anh bước đi nặng nhọc, đứng chờ taxi… có lẽ anh muốn đi đâu đó.

Nó nhìn anh… chán nản… và bực bội, còn cô gái đó cũng vì bực tức nên đã bỏ đi bộ một mình nên nó nói cậu Minh:

– Lái xe đưa cô gái đó về đi còn mình sẽ lo cho anh

– Dạ.

Minh nhanh tay lái xe đưa cô gái đó về còn Nó tiến lại gần anh… đứng sau nó ôm choàng người anh. Lúc này anh cảm nhận hơi ấm từ nó, bàn tay anh nắm chặt bàn tay nó và quay người lại anh ôm nó vào lòng

– Mình quay lại nha e? Anh sẽ không làm em buồn nữa

Nó vẫn im lặng

– Thật sự anh rất nhớ em, đáng lẽ ngày đó anh không làm em buồn thì giờ không phải như thế này đúng không em?

– Thôi anh à, cái gì qua thì cho qua đi… giờ anh mệt rồi lên nhà ngủ nhé, em không muốn nhìn anh với bộ dạng này được không nào?

– Em ở lại với anh nhé?

Tình cảm của nó giờ vẫn dành cho anh nhiều lắm, nó luôn muốn được bên anh và ở lại với anh nhưng chuyện đã rồi cũng chẳng thế làm được gì nữa, quay lại ư? Nó không dám chắc… giờ nếu về anh lại sẽ mất kiểm soát vì đang trong cơn say rồi nó gật đầu với anh…

Đưa anh lên phòng, căn phòng nó đã từng được ở bên anh, nhìn lộn xộn hơn khi ngày còn có nó, bàn làm việc bề bộn giấy tờ, thuốc lá và cả rượu nữa.

Nó đỡ anh nằm xuống, giúp anh thay đồ. Vào nhà tắm lấy khăn ấm lau người cho anh. Cảm nhận được bàn tay chăm sóc của nó, anh giữ lại và hôn bàn tay ấy rồi thì thầm:

– Vẫn là bàn tay ấm áp của em

– Không của em là của ai? Anh nghỉ đi… mai còn đi làm

– Em nằm với anh thì anh mới ngủ được.

Nó nằm xuống gối đầu lên vai anh, nó cảm nhận hơi ấm ngày xưa, vẫn là bờ vai ấy… chợt nó thấy buồn và muốn khóc, nó không nghĩ hôm nay nó lại được ở bên anh một lần nữa, nó ôm lấy anh, hơi ấm cơ thể anh làm nó ấm áp rồi nó quay qua nhìn anh như định nói điều gì đó nhưng lại thôi.

Còn anh, được ôm nó vào lòng anh thấy vui lắm, anh như muốn ôm chặt hơn, anh cảm nhận hơi thở của nó, vòng ngực ấy cứ áp vào ngực anh làm anh rộn ràng như muốn ôm chặt hơn rồi anh nhìn Nó… anh hôn lên bờ môi ấy nhưng nó đẩy ra. Tuy nhiên anh vẫn giữ lại rồi giữ chặt nó mặc cho nó chống cự.

Như bị bất ngờ nó không phản kháng được gì, nó để mặc anh làm gì thì làm. Bàn tay anh xoa nhẹ nhàng xuống ngực nó bộ ngực ấy vẫn căng tròn như ngày đầu anh mới gặp, vẫn tràn đầy sức sống hơn bao giờ hết, nó ưỡn người lên và bắt đầu cũng ôm hôn anh, dường như nó cũng đang khao khát lắm vì đã lâu rồi nó không được bên anh.

Lúc này có lẽ anh đã tỉnh, anh biết mình đang làm gì và như thế nào. Anh từ từ giúp nó gỡ bỏ nội y, cơ thể nó toát lên vẻ đẹp của một người phụ nữ, bộ ngực ấy vẫn như ngày nào, anh úp mặt mình vào đó và bắt đầu hôn, hơi thở của anh như muốn nói cho nó biết anh đang thèm khát thể xác lắm, anh lăn lê lưới mình trên da thịt nó đôi lúc làm nó dổi da gà và cảm thấy nhột nhưng đê mê lắm. Bàn tay nó vuốt ve hột lệ của mình và như để anh thấy anh nên làm ở vị trí nào, anh lần theo những gì nó làm, cái lưỡi ấm áp cùa anh làm nó đê mê, nó như muốn hét lên vì anh làm nó quá tuyệt… nó mím chặt môi rồi nhắm mắt lại… cảm nhận sự sung sướng của dục vọng.

Lúc này anh cũng như đang chết theo tiếng gọi của khoái lạc, cảm nhận sự hưng phấn anh ngồi dậy và đưa thẳng dương vật của mình vào âm đạo mà không cần nó làm tình cho anh, đã 6 tháng rồi nó chưa làm tình nên dường như âm đạo nó có phần thu hẹp nên khi anh đưa vào bất ngờ nó chỉ biết hét lên một tiếng “á”

Còn anh thì như lần đầu quan hệ vậy, co bóp và khít rịt anh nói với nó “sướng quá em ơi, em lúc nào cũng tuyệt cả”, rồi anh dập liên hồi đồng thời nghe tiếng rên khe khẽ của nó “ ah ah… ”

Rồi nó đổi tư thế ngồi trên, đây là tư thế anh thích nhất và nó làm nhanh và mạnh, anh bật dậy để cho nó ngồi lên đùi rồi anh úp mặt vào bộ ngực của nó… ôm chặt nó hơn xong anh lại đổi thế đằng sau tới, có lẽ vì không thể kiểm chế nổi ở tư thế này nên anh dập liên hồi và xuất thẳng vào luôn.

2 Cơ thể đầm đìa mồ hôi, âm đạo nó ướt nhèm, dòng tinh trùng và tinh dịch thi nhau chảy xối xả, nằm bơ phờ giữa giường không nói một lời nào. Anh nhìn qua và ôm nó vào lòng, bàn tay vuốt ve làn da mịn màng của nó và anh ôm đầu hồn lên trán. Cả 2 chìm sâu vào giấc ngủ

Sáng sớm… tỉnh dậy anh không thấy nó đâu nữa cả. Vội mặc đồ anh chạy xuống nhà và hỏi cậu Minh

– Hồng Anh đâu rồi?

– Chị ấy về rồi

– Về lúc nào? Về bằng cái gì?

– Chị về được 1 tiếng rồi, bắt taxi về

Cảm giác như vừa mất cái gì đó, anh vội chạy lên phòng lấy điện thoại và gọi nhưng “thuê bao quý khách vừa gọi… ” cứ thế anh gọi đi gọi lại mấy lần nhưng rồi anh thất vọng thẫn thờ ngồi xuống giường.

Nhìn qua bàn cạnh đầu giường anh thấy một tờ giấy, dòng chữ của nó và anh vội đọc

“Anh yêu dấu

Quá khứ đã qua hãy để cho nó ngủ yên, bây giờ em đã trở lại với cuộc sống của mình và anh cũng đã có người mới, hãy sống vui vẻ và bình yên anh nhé. Chúng ta nên kết thúc ở đây như vậy sẽ tốt hơn cho cả 2. Em yêu anh nhiều lắm nhưng em không thể quay lại với anh được nữa, hãy yêu người phụ nữ sau này của anh đừng làm họ buồn như anh đã từng làm em buồn.

Chúc anh luôn khỏe và làm việc tốt

Em: Hồng Anh”

Và từ đấy, anh không còn được gặp nó nữa, đã 2 năm rồi cũng không biết nó làm ở đâu và bây giờ ra sao… anh chỉ biết một điều bây giờ dù đã lập gia đình nhưng hình ảnh về cô bé ấy mãi luôn trong anh, tình cảm trong sáng ấy cứ ám ảnh anh mãi cho tới một ngày cũng đúng vào ngày sinh nhật anh nhận được một tin nhắn từ số máy lạ:

“Nobi… Chúc anh sinh nhật vui vẻ và hạnh phúc ”

Nobi… ? Anh chợt đứng dậy và nhận ra… đó là nickname ngày xưa mà Nó vẫn thường gọi anh lúc trêu đùa… và anh cười… nụ cười hạnh phúc thật sự (HẾT)
Loading...