Loading...

"TRuyện người lớn" Khoái cảm loạn luân P2

Loading...
TRuyện người lớn Khoái cảm loạn luân P2
– Á… há.. sướng quá… á… sướng…. a… sướng lồn mẹ… a.. con ơi…. A… a….a.a…a..

– hừ… hừ… con… cũng… sướng lắm… hừ.. hừ… sướng quá… hừ.. .hừ…

– a… sướng… lắm… a… to thế… ối… thủng lồn mẹ… mất…ư…a…a….

– con.. suất…. hà… con sắp xuất… rồi…hà..hà..hà…

– a… vào lồn mẹ.. a..a….

Những giọt tinh ít ỏi còn xót lại nhả vào sâu trong lồn cô. Cô đã tới trước nó 1 bước. Đợi nó thỏa mãn mà rút ra, cô mới vô lực mà ngồi bệt xuống thở. Hai mẹ con thu xếp xong xuôi mới bước xuống.

– Không được tiết lộ chuyện mẹ con mình nhé

– Dạ

Khuôn mặt đầy ánh nắng xuân của Mai làm ông Hải vẫn tưởng là cô đau lòng trước cảnh biệt li nên không nhìn nhiều mà quay đầu đi. An ủi vài câu nữa mắt Mai lại ngấn đầy nước, nhưng lần này cô cố kìm lại những giọt nước mặn chát.

Xe lăn bánh, mẹ đứng ở cổng cười vẫy tay với nó như lời hẹn, hắn cũng thò đầu ra cười đáp, vẫy bàn tay cho lời tạm biệt. Chiếc xe tăng tốc đi xa. Dũng ngồi vào, khoác dây bảo hiểm đón chờ cuộc sống mới. Ở đằng xa, từ tuyến lệ của Mai phun ra như đê vỡ, cô không thốt lên tiếng khóc… Ông hải liếc nhìn qua gương hậu mấy giây, đó là cái bóng nhỏ nhắn mà ông hằng yêu thương đang thất thiểu chạy theo như cố níu giữ lại. Đôi mắt ông cũng không kìm được mà chảy ra một giọt nước…

Dũng ở nhà ông bà nội mấy năm. Cái thỏa thuận luân phiên đổi nuôi con giữa bố mẹ nó đã không còn hiệu lực. Những vấn đề người lớn này chẳng ai nói với nó cả. Ở đây, với tính cách của ông, nó tiêp tục ăn ngủ học theo giờ giấc cứng ngắc, mọi thứ nó cần đều được cung cấp đầu đủ, kể cả gia sư. Trong hai năm này, Dũng tưởng mình sẽ biến thành cái máy, chỉ hoạt động theo sự chỉ dẫn của cái đồng hồ. Bố và « cô » Hạnh thi thoảng đến thăm, ăn hai bữa cơm, xoa đầu nó, động viên nó rồi cuối ngày hai người xoay người đi. Bố thi không nói rồi, dù gì thì cũng là bố mình, nhưng cô Hạnh thì nó không có chút ấn tượng tốt nào cả. Mặt cô đối mặt với nó luôn thảm nhiên, it nói. Những lời nói, cử chỉ quan tâm của cô rất hữu hạn. Hầu hết trong lúc bố con trò chuyện cô đều đứng sau bố giữ con mắt trong veo nhìn nó. Đó là cảm nhận của nó thôi, chứ cô Hạnh đâu phải mẹ nó đâu mà nó quan tâm, mà chắc cô cũng nghĩ thế, nó đâu phải con của cô. Mà kì ghê, ngần ây năm rồi mà cô Hạnh với bố chẳng có mụn con nào, chắc cô bị tịt quá.

Vào một ngày đầu năm học mới, khi mà không khí tựu trường đang khẩn trương chạy những bước nước rút, ông và bà đều ở nhà cả ngày, hai người bước ngược đi xuôi chuẩn bị đồ đạc cho Dũng. Nó sẽ lại đổi đơn vị sinh hoạt lần nữa. Cái số ăn ở của nó thật là gian nan. Nó cũng chẳng vui lên tí nào vì nơi nó sẽ tới không phải nhà mẹ. Nhưng ít nhất, nó cũng thoát khỏi cái nếp sống dựa vào cái góc nghiêng của kim đồng hồ này.

Cõng một valy đồ nặng tổ bố với một niềm bất đắc gĩ, không biết ông bà nhồi vào đó những thứ gì nữa, mấy thứ này bỏ tí công mua là được, làm khổ cái lưng quá. Như mọi khi, Bố và « cô » Hạnh trong bộ vec đứng nghiêm chờ nó, Dũng biết không phải bố ít yêu nó bằng mẹ, mà do tính của bố thôi. Chỉ một cái xoa đầu, cái vỗ vai Dũng cũng thấy hết mọi thứ rồi. Một nụ cười miễn cưỡng được nó bày ra để đón trào cuộc di cư này. Cô Hanh đứng sau bố cũng chỉ mỉm cười rồi gật đầu một cái.

Nơi cư ngụ mới của nó cũng chỉ như nhà mẹ, không lớn, có 3 phòng riêng trên lầu. Bố và cô hạnh ở phòng ngay đối diện. Sự mừng vui duy nhất là nó thoát khỏi cuộc sống như trong quân đội khi ở nhà ông bà, thời gian đó nó còn tưởng mình dần sẽ biến thành cái cây nữa chứ.

Sau ngày tựu trường cùng bố và cô Hạnh, rồi những ngày tháng mài mông trên ghế nhà trường tiếp tục. Đời học còn dài, đồng chí vẫn còn phải phấn đấu nhiều.

Mặc dù bố và cô đã cố gắng hết sức nhưng ở đây nó vẫn không có được cảm giác ấm cúng của gia đình. Bố là giám đốc, cô là thư kí luôn nên hai người ít khi có mặt ở nhà. Dũng không hề oán trách chút nào về cuộc sống của mình, sự tự do mà nó vẫn cho là mình thiếu thốn thì giờ vô cùng dư dả.

Nhưng cái Dũng vẫn luôn chờ mong nhất lại không phải là sự có mặt của bố trên bàn ăn mà là những cuộc gọi của mẹ. Nơi những hơi ấm của gia đình còn bấu víu lại. Gần như mỗi lần mẹ gọi điện là phải cả nửa tiếng đến hơn tiếng đồng hồ, lần nào cũng chan đầy nước mắt nhưng không vì vậy mà Dũng khó chịu. Biết mẹ không có nhiều thời gian nên những cuộc gọi với mẹ nó rất quý trọng, thậm trí nó còn xin nghỉ cả tiết để cùng mẹ buông ra những câu chuyện đó đây.


Chào bố, thơm đôi má phấn của dì một cái Dũng cự tuyệt việc bố và dì đòi đưa đến trường nhanh chóng chạy đi đón xe bus. Giờ trước cổng trường mà từ xe nhiều bánh bước xuống, cái mặt nó quê lắm. Chưa kể tới việc chúng nó xì khói « này chúng mày nhìn thằng kia kìa… », mặt hắn mỏng, chịu không được, thôi tốt nhất cứ làm sao cho giống đồng bào cho nó đoàn kết.

Học kì đầu, Dũng gần như chỉ làm bạn với căn nhà vắng lặng, đa phần thời gian bố và dì đi làm, đi công tác, đi gặp đối tác, đi ăn cùng đối tác, đã xã giao, đi lung tung. Hắn thấy cuộc sống lại giống như hồi ở với mẹ vậy, đa phần là hắn tự phải lo cho bản thân. Dũng không lấy làm buồn mà con vui nữa, thích ăn lúc nào thì ăn, ngủ lúc nào thì ngủ. Một tháng may thì bố với dì ở nhà phần ba thời gian, cái bàn ăn luôn sạch bóng, lạnh lẽo. Cái tuổi ăn tuổi chơi của hắn thì miễn sao ít bị hỏi đến là tốt rồi, còn lại sao cũng được. Nghĩ lại thời gian ở với ông bà nó như trong quân đội vậy, giờ đúng như chim xổ lồng.

Lại một năm học mới. Dũng đã bước vào lớp 11. Tính ra hắn đã xa mẹ được 3 năm rồi. Những hình ảnh và cảm xúc với mẹ đã mờ nhạt nhiều nhưng không vì vậy mà niềm vui khi nhận được điện thoại của mẹ giản xút. Suốt 3 năm, giọng nói, hơi thở của mẹ vẫn chưa từng thay đổi. mẹ ở xa nhưng hầu như mỗi một hoạt động, tình huống xoay quanh hắn mẹ vẫn tường tận. Dù đó là do hắn kể nhưng cũng sát đến 8 phần rồi, còn 2 phần giữ lại cho mẹ đỡ buồn và cho cái tai nó đỡ ngứa.

Một hôm đẹp trời…

– Dũng này

– Dạ !

– Bố và dì đã bàn với nhau rôi

Dũng dựng tai, nghiêm túc lăng nghe, hắn có linh cảm về môt sự thay đổi lớn. Dụi điếu thuốc ông Hải tiếp

– Từ giờ dì sẽ ở nhà nhiều hơn

– Là sao hả bố

– Thời gian vừa rồi bố với dì bận bịu, bố cũng không trách gì con cả nhưng thành tích học tập của con kém quá, cứ như thế này là không được.

Sướng quen rồi, giờ có người cứ kè kè kèm mình ai mà thích nổi ? Bố nói ít, nhưng rất quan tâm tới hắn, cái gì không nói chứ tiền thì đủ. Cũng may hắn cũng không phải loại phá phách, chỉ là xổng sự quan tâm của người lớn lên học hành nó giảm sút thôi. Ngay mấy hôm sau ngày học đầu tiên hắn đã vác cái máy tính về rồi, mà có dùng để học được bao nhiêu

Bố kết thúc câu chuyện, ông đứng dậy

– Bố hi vọng nhìn thấy kết quả trong lớp 11 này của con sẽ khiến bố vui vẻ

– Vâng !

Đó, kết thúc quãnh thời gian « tự lập ». Bố tuy ít nói, ít hỏi nhiều, ít nói lải nhải nhưng qua hành động, ánh mắt của bố hắn cảm nhận được nhiều sự yêu thương.

Đón chào một ngày mới bằng tiếng la gọi cửa của dì. Đêm qua chiến mấy hiệp mãi khuya mới ngủ, giờ đôi con mắt nó như gấu mèo vậy. Lết một thân rã rời thứ dậy vs cá nhân, phải chống đẩy 3 hiệp mới hơi hơi tỉnh được tí xíu

– Dạo này yếu quá, chống cái thứ 3 mà còn có 30 là xịt mất rồi… i a lực sĩ

Đứng tự sướng trước gương xong Dũng mới khoan khoái mở cửa chào ngày mới. Dì đã thức dậy trước để lo cơm sáng cho hắn rồi. Bắt đầu từ hôm nay hắn sẽ quay lại cuộc sống giờ giấc rồi. Cụ thể là hôm nay, 7h giờ đã đập cửa rồi.

– Ăn xong nghỉ ngơi một lát, khoảng 8h30 con lên học bài, không được đi lung tung đâu đấy

– Dạ…………

– À… dì tính mời và gia sư….

– Dừng! con lên học đây ạ

“thôi, mai mua cái máy tính về nhà”

Thời gian như ngựa thoát cương, không cho người ta có thời gian đứng lại mà xả hơi. Thoáng đó, một tháng đã qua, dì ít khi ra ngoài, cứ chăm chăm nhìn vào hắn nên dần dần hắn cũng quen với nếp sống này. Mà cũng không có chuyện gì to tát cả, dù sao thì trước giờ hắn cũng ít bạn, cũng chẳng đàn đúm với ai.

Có một lần 1 h sáng dì bắt được hắn đang chiến game, thế là lại mất nửa tiếng nghe dì giảng kinh, đến khi thấm nhuần tư tưởng mới được ngủ. Bố thì ít khi về, nghe dì nói nhiều khi việc nhiều bố thường hay thức làm việc khuya nên ngủ tại đó luôn. Cái đầu của hắn lại nghĩ bố chắc có nơi nào cần an ủi nên không về thì có.

– Có gì con nói đi, ấp úng cái gì? Con trai phải mạnh mẽ lên, lúc nào cũng dè dặt

– à… ừm…. con thấy dì… hình như không thích con lắm

– Sao nghĩ thế? Tính tình của dì con nó như vậy, dì không hay biểu đạt cảm xúc của mình lắm

Ông giải thích sơ sơ cho nó thôi, chứ thật ra tính của Hạnh trở lên như vậy là từ hồi 8 -9 năm về trước. Nghĩ lại ông cũng thấy đau lòng, nhiều khi muốn một đao hạ mạnh xuống nhưng cô cương quyết quá, với lại… ông cũng không nỡ.

Với hắn, chỉ mỗi thái độ của dì lạnh nhạt quá thôi chứ dì chăm bón hắn tốt lắm. Đúng là phải nói là từng li từng tí một. Không có ai để tâm sự nhưng… cũng không phải vậy. Những cuộc điện thoại của mẹ vẫn luôn sưởi ấm cho hắn. chẳng hiểu sao ông bà nội không cho hắn về ở với mẹ, lạ kì. Thôi kệ, lúc nào thi đại học chọn trường nào gần với mẹ là được

– Chào dì con đi học

Dũng vách bao lô chạy xuống

– Ừ. Còn tiền không?

– Còn

“chụt”

Hôn dì cái hắn vọt đi.


– Tuần vừa rồi nó có học hành tốt không em ?

– Cũng không biết thé nào nữa, để lúc nào em nói chuyện với giáo viên, nhờ cô để ý nó

Hạnh nhìn quanh, nhẻm miệng chọc ông

– Thư kí mới của anh cũng đẹp quá

– Ừ

Hạnh có chút hối hận về câu nói vui của mình. Cô ôm đầu ông Hải, đôi mắt đỏ hoe. Có đẹp hơn cũng chẳng để làm gì. Ông Hải vỗ vỗ bàn tay cô an ủi.

– Tối có hẹn với ông A bên công trình B, em đi không

Hạnh lau nước mắt lắc đầu

– Thôi, em về đây

Hạnh bước xuống. Cô đi qua vài phòng, đôi mắt đã hết đỏ, cô trở lại với vị trí phu nhân chủ tịch của mình. Đi tới một phòng cô gõ cửa rồi nhanh chóng lẻn vào….

– ư..hự…ư…

– Sướng không chị

– hứ… sướng… ư….hứ…hứ….

– há há… bằng anh nhà không ?

– Đừng …hứ… nói… ư…ứ….ư..ư…

Bên trong một góc khuất của căn phòng, Hạnh đang chống tay, váy tốc ngược, quần lót được vạch sang một bên. Cái bờ mông căng mọng, tròn trịa của cô đang vểnh lên cao, con sò đang há miệng ngậm lấy khúc gân của nam chiến sĩ phía sau, đón từng cú thúc tối.

Mười phút sau, chỉnh lí lại cho tốt, Hạnh nhanh chóng bước ra về. Trên phòng chủ tịch, ông Hải đứng trước bức tường kính nhìn những đám mây xám kéo tới. Hôm nay có lẽ sẽ có mưa ? Buông tiếng thở dài, ông quay lại

– Gọi cậu Nam bên lên đây

Vào một ngày đẹp trời, Dũng thoải mái vác bao lô vào nhà. Hôm nay được về sớm, do ít bạn lại không thích tụ tập nên hắn bước thẳng lên xe bus về nhà. Chiều này chắc dì không đi làm, cửa ngoài không khóa mà. Dưới nhà không có chắc trên phòng. Thường thì hầu như chẳng bao giờ hắn mở cánh cửa phòng dì và bố nhưng hôm nay ma nó sui thế nào mà hắn mở tung ra.

– Chào dì con mới….. ớ…………….

Trắng tinh.

Dì đang tập cái gì đó. Đứng thẳng, một chân nhấc lên đầu được hai tay giữ. Cái đó không quan trọng, quan trọng là dì… không có bất cứ tấm vải nào trên người. Giật mình, dì mất trọng tâm mà ngã huỵch một cái

– Ui da1

Mất mấy giây hắn mới gọi được hồn của mình còn đang dính ở cái… lồn của dì về. Lúc đó, nguyên một cái lồn của dì đang há miệng hướng về phía hắn làm hắn sáng tạo ra rất nhiều hình ảnh độc đáo và ướt át. Bất ngờ qua đi hắn mới lúng túng. Theo bản năng hắn chạy tới muốn đỡ dì, nâng dì dậy nhưng… dì còn trân truồng nên bước chân hắn nhíu lại không sao nhấc được.

Dì thì điểm nhiên như không. Dì với tay lấy tạm cái miếng vải của cái gì đó khoác lên vai, phủ qua những điểm lồi lõm của mình. Sửa lại mái tóc một chút dì nhìn hắn một cái rồi kệ. chắc với ý nghĩ chuyện nhỏ như con thỏ. Nhưng trong hắn thì sóng đánh ầm ầm.

“không chỉ cái kia nó đẹp mà chỗ khác cũng đẹp, chỗ khác nữa cũng đep… chỗ nào cũng đẹp”

Và có một cái cũng im hình đâm như cái con sò kia là cặp vú của dì. To thật, trắng thật, tròn như trăng 16.

Mải đưa hồn du ngoại, đến lúc nhận được cái cốc đầu hắn mới tỉnh.

– ui!

– Lồi cả con mắt rồi…

– Dạ…

Giữ chặt tấm vải dì hỏi

– Chưa thấy con gái bao giờ à?

– Là con gái… trần truồng… – Dũng lí nhí tiếp lời, đầu cúi gằm

– Dì tưởng con còn con nít cơ đấy

Cúi cái đầu không dám đối mặt với dì. Nhưng như vậy hắn lại phát hiện ra đại lục mới. Dì khác cái tấm vải hình như là của cái áo thì phải và… nó ngắn, đùi dì đặp thật, đầy nhựa. Hắn thấy máu mũi mình hình như đã chảy rồi thì phải, cay xè. Vòng ba của dì lớn, quan trọng nhất là trung tâm. Cái mu lồn cao cao như quả đồi, cây cối thưa thớt lắm, cái chất đất thì trắng trẻo, nõn nà lắm.

– Này!

Dì như con thú đang tỉnh bơ xơi những nhánh cỏ non chợt phát hiện con hổ dữ đang chăm chăm nhìn. Dì dật ngay cái miếng vải xuống che đi bộ phận thầm kín của mình. Nhưng… che được con sò thì hở ra con thỏ. Gần quá, hắn còn hít ra mùi hương sữa nữa. Đôi thỏ béo mũm, trắng như thỏ của Hằng Nga. Hai cái núm hồng tươi nhỏ như hạt đậu xanh nổi lên trên nền một cái quầng như đồng xu. Những hình ảnh chớp giật hiện ra trong đầu nó là một con sói hung ác với cái miệng đầy răng, nước miếng nhiễu nhãu ra, nó đang gầm gừ cắn xé đôi thỏ đáng thương này.

– Này!

Dì lớn tiếng kéo hồn nó quay trở về thân thể. Một tay dì nắm lấy cái miếng vải kéo che lại khuôn ngực của mình, bên dưới nó lại thò ra. Nhưng hắn thấy dì không luống cuống nữa mà lườm hắn cái sau đó xòe một tay che đi cái chùm lông ít ỏi của mình.

Hắn gãi đầu cười cúi hẳn xuống đất, không nhìn nữa.

– Mới nứt mắt ra mà dê!

– Dì này… đâu có

– Còn đứng đó? Về phòng đi cho dì thay quần áo. Lần sau vào phòng dì phải gõ cửa nghe chưa

– Dạ………

Hắn ở lì trong phòng mà không dám ra gặp dì cho đến khi dì goi xuống ăn cơm. Hắn lúng túng khi đối diện với dì nhưng hắn nhìn ra dì hoàn toàn tỉnh bơ sau chuyện vừa rồi. Chắc dì coi hắn là thằng nhóc con quá. Dũng hơi bực vì điều này.

Ăn xong hai dì cháu ngồi xem ti vi như mọi ngày, thực ra là ngồi nghỉ ngơi chút chứ trên phòng dì có ti vi mà. Dì vẫn vậy, ít nói, ít hỏi. Có hỏi thì chỉ hỏi vấn đề cốt lõi không nói chuyện tầm phào với nó bao giờ. Cũng may là bố giải thích rồi chứ không hắn lại nghĩ dì ghét hắn nữa.

Kể từ cái sự kiện nhiều nước đó dì đã trở thành đối tượng để hắn luyện mắt. Từng cử chỉ, từng hành động của dì được hắn để ý kĩ hơn, tiếc rằng dì ăn mặc kín đáo quá, chẳng có cái gi cho hắn tia ngắm cả. Nhưng không vì vậy mà hắn buông lòng, cái thứ gì cũng vậy càng không ăn được lại càng ham.

Một ngày đẹp trời nắng tốt…

– Dì con đi học

Như mọi hôm, Dũng lao xuống như cơn lốc. Khổ, sao phải hành minh, chỉ cần đi sớm 5 phút là được thôi mà.

– Chậm thôi, ngã! Hôm nào mua xe mà đi

– Kệ đi dì

– Chiều dì về dì đón

– Dạ, ở chỗ ngã ba con nói nhé. Đừng tới gần quá… ngại lắm

– Hừ, có gì….

Dũng qua dì mấy bước rồi nhớ ra, cười quay lại.. Dì đưa má ra

– Mà này…

“chụt!”

Vừa quay đầu thì môi nó đã đáp đúng môi dì. Thấy dì ngớ ra hắn ngượng ngùng gãi đầu cười hì hì.

Hạnh sờ sờ cái môi rồi nhìn nó

– Lai nào

Dì đưa má lên, hắn nhắm tịt mắt

“chụt”

Rồi lao đi. Nhưng được mấy bước hắn sững người. Vừa rồi rõ ràng dì đưa má tới sao lại “thơm” trúng môi rồi. Quay đầu thấy dì cười vẫy vẫy tay cười với nó.

“đây là mùi… phụ nữ sao?”

Mang cài dùi dựng thẳng lên xe bus, hồi lâu hắn còn chưa hết thất thần.

« tuyệt quá ».

Phía trước là đám con trai con gái đanh oanh oanh yến yến líu lo gì đó mà hắn chẳng rõ mà cũng chẳng quan tâm. Chợt một mùi hương thơm ngát truyền đến mũi hắn, một cái lưng nhỏ nhắn đụng vào hắn. Dũng còn chưa kịp hoàn hồn thì

– á !

– Ui !

Cô gái phái trước có cái mông mẩy quá. « bé gái » hai tay bưng mông lùi xa ra nhìn hắn chằm chằm bằng con mắt bàng hoàng, sợ hãi và nghi hoặc nhìn tới nhìn lui xem cái gì vừa chọc mình. Như nghĩ ra cái gì, mặt cô bé ban đầu hồng phấn như búp bê dần dần từ đâu kéo tới những rặng mây màu hồng rồi dần rực đỏ lên. Nhìn cái tai cũng đỏ như màu cà chua Dũng thầm mắc cười.

Hắn thì giơ cái bàn chân lên xuýt xoa, mắt nhìn dưới bàn thân cô gái đó. Nhọn thế !

– Xin lỗi em.. à bạn !

– A. Không sao !

Cô gái nhìn hắn như sợ cái gì đó sẽ trích cô cái nữa, như sợ hãi mà cô lùi thêm mấy bước nữa mới cảm thấy an toàn. Cô bé này cũng dễ thương đó chứ. Liếc thêm mấy lượt nữa hắn đưa thêm một câu nhận xét “nhưng không bằng mẹ, không bằng dì, người… mỏng quá”. Chắc biết hắn nhìn trồm mà cô gái càng thêm lúng túng tìm chỗ sau bạn mình núp. Xa như vậy không biết có phải cô vẫn sợ bị trích nữa không. Thấy ánh mắt của mình bị phát hiện Dũng gũi mũi quay người đi.

Một tối, học xong thì nhận được điện thoại của mẹ. Khổ, mẹ ở một mình chắc buồn lắm. Ngặt nỗi cái ở xa quá, không thì hắn cũng muốn chạy tới với mẹ. Đôi câu chuyện về cuộc sống thường ngày, đôi câu chuyện về việc học hành của hắn, tưởng thế là hết…

– Mà… con có bạn gái chưa?

– Gái gú gì? Thèm vào

– Ồ.. mẹ tưởng lớn rồi?

– Mẹ lại không biết con lớn chưa à? Khà khà…

– Nhóc con!

– Thế mẹ… sau này con mà con lại đến ở với mẹ… mẹ có cho con làm cái kia nữa không?

Lâu rồi, hôm nay thằng Dũng mới mở mồm nói với mẹ về cái này. Bên đầu dây bên kia cũng im lặng, hình như là người mẹ đã biết con mình đã lớn. Hồi lâu hai người không cúp máy cũng không nói và một tiếng nói dịu dàng từ đầu máy bên kia cắt đứt tình trạng này:

– Muốn chơi mẹ à? Tút… tút… tút….

Hỏi xong thì phải đề người ta trả lời chứ. Nhưng lời mẹ nói là người hắn nóng rực lên, ngực phầng phồng nén những dòng khí rồi phụt ra từng luồng hơi nóng như lửa. Trong đầu hắn lại lóe lên hình ảnh của dì, hình ảnh vô cùng nóng và ướt. hắn lập tức mở máy tính lên giải trí…

– Cô gái này đẹp thật đó

– Chứ còn gì, ngon phết… hử?

Dũng cực nhanh giấu đao kiếm đi, quay phắt người lại.

– Dì! Sao dì lại vào đây?

– Sao mọi ngày không hỏi như thế?

Trên màn hình, những hình ảnh sống động vẫn đang được phát, dì cúi đầu gần nhìn

– Ừ, đẹp thật đấy

Dũng nhanh tay tắt màn hình đi rồi cúi đầu gãi gãi.

– Sao xem mấy cái này?

Hắn lúng túng cười trừ cho qua nhưng dì cứ nhìn chăm chăm đọi hắn đành nói

– Tại con tò mò…

– Tò mò cái gì?

Vẻ mặt lạnh nhạt của dì đã có sự biến hóa. Trên khuôn mặt trẻ trung của dì, đôi môi tách ra, cong lên, đôi mắt hơi híp lại. Dì cười, nụ cười của dì thật gian sảo nhưng có nhiều ý vị. Hắn thấy hơi dâm dâm thì phải, hay là người trưởng thành ai cũng thế. Nhịp tim vẫn còn chưa tĩnh lạng lại từ lúc nói chuyện với mẹ, Dũng hít mấy hơi sâu, bụm môi rồi liếm liếm cho hết khô. Hôm nọ, dì nhìn quá là đẹp nhưng… mới được có chút xíu phải về phòng rồi, chưa kịp nhìn kĩ. Đến giờ hắn vẫn nhớ không nổi dì trông thế nào nữa. Liều xem… dì là người lớn chắc sẽ không trách nó đâu, mà… cùng lắm thì ăn một hai cái tát thôi. Nghĩ tới đây Dũng thấy mình gan dạ hơn rồi

– Hôm nọ nhìn dì… con thấy dì đẹp lắm, nhưng mà… mà.. con không nhớ nổi nên… thử xem…

– Sao dì nghe lại thấy có cái gì đó không đúng vậy?

Dì giơ tay lên. “đến rồi”. Nhưng dì không hạ xuống mà chuyển thành nắm lấy cái tay nó vặn một cái rồi kéo ngược lên.

– Ngủ ngay!

Dì hằm giọng rồi về phòng.

Tim hắn vẫn còn lơ lững, nghị lại thấy mình liều quá. Chưa kể tới việc dì mà nói với bố thì… ôi không biết bố sẽ nói gì nữa. Nằm mãi mà không sao ổn định được những dòng suy nghĩ của mình. Hăn với bật cái đèn bàn cho sáng, ngồi lên một tí cho mỏi mỏi tí rồi ngủ. Sực nhớ ra máy tính chưa tắt, hắn bật dậy mở màn hình lên, thế là cảm xúc lại lên cao

– Lần này thì sao đây?

Dũng nhảy dựng lên như vừa trông tháy ma

– Dì… chưa ngủ à?

Dì nhìn vào cái màn hình. Hình ảnh cô gái dạng chân banh háng, cái lồn thêm xì há to miệng đập to tướng trên màn hình. Hán quay lại vội tắt màn hình đi. Dì thở dài nhìn nó

– Không ngủ đi. Xem cái này làm gì? Con còn nhỏ… mấy cái này hư người ra

Dũng cúi gằm mặt, hai tay bấu lấy nhau không nói. May mà lúc nãy nhanh tay cất súng chứ không dọa dì mất

– Tò mò là tốt nhưng cái này không nên tò mò.

– Vâng

– Xem thấy sao?

– … đẹp… nhưng không bằng dì – càng nói càng nhỏ nhưng trong buổi đên tĩnh lặng thế này giọng nó vang khắp phòng, tất nhiên không thể thoát khỏi lỗ tai của dì rồi

– Có phải con còn xem mấy thứ bậy bạ hơn nữa không?

Không nói, một lúc hắn mới gian nan gật đầu thừa nhận

– Haizzz được rồi. Con phải hứa với dì mấyi điều thì dì sẽ bỏ qua và…

Hắn thấy dì đang nhìn hắn thăm dò. Chẳng nghe rõ dì nói gì nữa, cứ gật đầu đại

– Thứ nhất là phải trong phòng, không được mang chuyện này ra ngoài

Gật gật đầu

– Thứ hai phải dừng khi dì không muốn

Nghi hoặc gật đầu

– Thứ 3… là.. phải tuyệt đối giữ bí mật… được không?

Dũng mang cái mặt viết rõ hai chữ khó hiểu ngẩng lên nhìn dì. Ồ! Dì mặc váy ngủ. Trên thì vai và khuôn ngực trắng tinh phơi ra, hai bầu vú đội cao lên… có hai núm vú kìa. Chà chà… chưa bao giờ thấy dì mặc đồ như thế này. Tiếc là đồ ngủ nhưng ngoài cái vai và một khoảng ngực ra thì chẳng thấy mẹ gì. Cùng là đồ ngủ mà sao nó chênh nhau thế.

– Nhìn gì nữa? Có đồng ý không nào?

Ôi… mẹ ơi… giọng dì ngọt như đường… nhớt như nước vậy. Nhưng mà nghe vào cái tai nó sướng quá

– Có hay không?

– có có. Đồng ý

Dì với hai tay cởi cúc. Cái áo ngủ này mà lại có cúc à. Nhì kĩ thì có 3 cái. Sao dì cởi cúc làm gì?

Dì cởi một lần 3 cái luôn.

– Nhớ! Phải tuyệt đối giữ bí mật nhé. Không thì…

Dì cầm cổ chiếc váy kéo sang hai bên. Hai con thỏ béo quá, béo nung núc với hai cái mũi nhỏ tí xinh lắm. Thằng Dũng nghệt mặt, hai mắt lồi ra, miệng nhễu cả dãi. Trên nền trắng tinh còn có vài đám mây màu hồng nữa, càng làm khuôn ngực dì thêm đẹp. Dũng liễm liếm cái môi khô khốc.

Để nguyên hai vạc váy đang mở ra, dì cầm lưng váy kéo lên. Mắt thằng Dũng sấng lên, đôi đùi của dì cũng đẹp nữa, thẳng tưng xuống dưới y như người mẫu. Ô kìa, còn kéo lên nữa.

“không quần lót”

Dũng hét lên trong lòng. Váy đã được kéo đến eo

Cái mu lồn căng phồng, phía cuối là mấy sơi lông thưa thớt, thiếu phân bón, giữa chỗ đó có một đường nứt xẻ xuống tút bên dưới.

– Dì thật là đẹp

Nuột mãi mới xuôi được ngụm nước miếng, giọng hắn cũng khàn cả đi rồi.

Hết. Dì thả vảy xuống, rồi lấy tay che đi hai con thỏ. Khuôn mặt dì rất đẹp, hồng hào như say rượu, mắt dì long lanh như có nhiều vì sao trong đó. Đôi mắt đó lườm nó cái.

– Nhớ! Những gì dì nói

– Dạ… mà… còn được xem nữa không?

– Đồ tham lam.

ÔI, đôi mắt ấy…

Nhìn cái vòng 3 của dì lắc lư về phòng mà Dũng vần chưa hoàn hồn được. Dì thật thương yêu hắn mà. Thân thể nóng rực, đôi mắt đỏ ngầu, sức khỏe sung mãn, nhưng hắn… quyết định nhịn xuống. Chống đẩy, bật nhảy, gập eo… đến khi người mệt lử mới bình ổn được con lợn.

Hạnh – Đứng tựa lưng vào cửa thở dốc. Trò chơi này kích thích quá, nhìn thì cô có vẻ bình tĩnh được đó nhưng ai biết được quả tim của cô phải chịu tải lớn thế nào. Chuyện này đúng là không dành cho người có bệnh tim mạch mà. Vỗ vỗ bầu ngực bình ổn cảm xúc, đôi vú của cô sau lớp vải nhảy tưng tưng. Cô dừng tay nhìn xuống, bàn tay chuyển thành nắm. Cách vải cô thử độ đàn hồi của bộ ngực, nơi đã làm cho ông Hải mê mệt. Tiếc là từ sự kiện kia đến giờ nó đã thiếu đi hơi ấm của bàn tay đó. Không nhìn nổi cái nóng trong người, Hạnh nhảy bổ lên giường, dạng chân tốc cao váy thò tay xuống

– ư…………ừm……………


Hôm nay hắn dậy ăn uống được một lúc thì bố về. Bố động viên một hồi rồi dì xếp đồ cho bố đi công tác.

– Sao dì không đi với bố?

– Thế ai lo cho con

– con cần gì chứ

– bố không muốn thấy kết quả như vừa rồi. Mặc dù bố tin tưởng con nhưng bên cạnh con vẫn phải có người chăm lo rồi thì động viên con nữa.

– Ôi dào…

– Mà… em kêu gia sư cho con chưa?

– Thôi bố ơi, con học cũng khá mà

– Biết vậy nhưng như vậy con mới khá hơn được.

– hay là thế này… tháng nữa thi giữa kì xong rồi bàn cái này được không bố

Ông hải cười có vẻ nham hiểm

– Thế cũng được. Tháng tới bàn chuyện này

Dì ngồi bên ghế bố đang gọt hoa quả. Nghe bố nói dì cũng liếc bố cười đúng giống như bố hắn. Tiếng sau xe đến đón, ông Hải dặn vài chuyện chăm lo nữa rồi bước đi

Thường thì vài ba ngày bố mới ở nhà một ngày, giờ thì cả tháng… bố khỏi ở nhà rồi. Dũng vươn vai như vừa thoát khỏi cái gì đó. Đang sảng khoái thì cái tai bị xếch lên

– 9h rồi, học bài thôi

Tiếp đó là một bữa trưa không như ý khiến cái miệng của hắn không có vừa lòng lắm.

– Hày là dì ơi… đến bữa dì gọi cơm nhé

– Sao? Khó ăn à?

– Không. Con lo gì vất vả

Dì cười nhìn hắn bỏ qua cái câu quan tâm của hắn.

– Lát trước khi đi học phải tắm rửa đấy nhé

– Dạ… người con mòn hết cả rồi

Tới giờ rồi… hắn lại phải hộc tốc chạy đi học, chậm tí là trễ xe bus.

– Chào dì con đi học

– Dì ở dưới này rồi

Dì đứng sẵn ở cửa đợi nó phi ra. Chạy ngang dì, dì không đưa má ra làm hắn đứng ngập ngừng. Dì cười rồi chúm môi ra phía trước lấy tay chỉ vào môi mình. Hắn nhìn đôi môi đỏ thắm của dì mà ngập ngừng. Không phải vì hắn ngại mà có điều suy nghĩ khác…

– Sao ngượng à? Hay má nhé – Hạnh cười nhìn nó

– Môi môi… nhưng… lâu lâu một chút được không?

Hắn hỏi thử thôi, ai dè sau khi đôi môi cong lên nụ cười, dì đưa đầu tới. Đây là nụ hôn. Cũng không phải lần đầu hắn chạm môi dì nhưng mấy lần trước chỉ có 0,2s thôi, chưa đủ thấy cái mẹ gì cả. Đôi môi dì mềm quá, thơm quá. Cái dính dính ướt ướt mang hương hoa hồng đặc trưng nơi dì như cho đối phương biết được sự nồng thắm của dì vậy. Hắn chẳng cả dám thở nữa, thi thoảng lắm mới kín đáo thật nhẹ nhàng trao đổi dưỡng khí. Đột nhiên, đôi môi non mọng của dì tách ra phủ lên môi hắn.

“ầm”

Đó là tiếng nổ trong đầu hắn, không phải tiếng xúc động xốn sang của tuổi thành niên mà là tiếng một cánh cửa, một vách ngăn chợt nổ tung, mở ra khoảng không mới, bầu trời mới.

Đã vượt qua 10 giây rồi. Hắn đã hài lòng về sự “lâu lâu” mà hắn nói. Đôi môi dì mở ra thật sự khác biệt, cảm giác mềm mại ướt át thật sự tuyệt diệu, cái hương hoa hồng đã nhạt đi nhưng cái hương… phụ nữ nó nồng nàn làm sao, ngọt ngào làm sao. Hăn chưa từng hôn người yêu, vì chưa từng có người yêu nên không hiểu nụ hôn trong tình yêu nó như thế nào, nhưng thực sự trong hắn đôi môi của dì nó… tuyệt quá, chẳng miêu tả sao được như tuyệt lắm.

Thời gian trôi qua, chẳng biết bao lâu nhưng chắc là lâu lâu rồi, dì mới nhả ra.

– Đi đi không muộn

Đên khi dì đẩy hắn ra khỏi cửa hắn mới hoàn hồn sau cơn say.

Ngồi trên xe bus mà người hắn vẫn lâng lâng chưa tỉnh hẳn…

– Chào bạn

– Á.. ừ.. chào. Ồ là bạn à?

Là cô gái nhỏ hôm bữa đã dùng cả sức nặng thân con gái dí lên cái ngón tay tội nghiệp của hắn.

– Tình cờ thật. Bạn học lớp nào vậy ?

– hi hi… phải không vậy ?

Tiếng cười trong trẻo như một luồng gió thanh mát thổi đi cái nóng giữa ban trưa. Dáng người nhỏ nhắn, cô cũng khá thanh tú. Nhìn cái mặt nghi hoặc của hắn cô mới khẳng định là cậu chàng không phải áp sát làm quen

– Mình ngồi ngay trước mặt bạn. Là bàn ngay sát phía trên

– Á. ừ… mà bạn tên gì ?

– Hiếm khi có người hỏi mình câu này khi đã học chung một năm học

– Ừ

– Dạo này bạn tiến bộ hẳn lên đó. Trước mình cứ tưởng bạn được xếp chung với nhóm bạn hạng C nữa. Ai ngờ đùng một cái là nổi tiếng. Thành tích của bạn khác hẳn hồi lớp 10 đó. Trước do bạn chưa quen à ?

-ừ

– Mình tên Lan

Cô nghi hoặc hết sức, anh chàng này cứ như trên trời rơi xuống vậy. Cô cũng không biết. chưa kể đến việc cô còn con cô Hoa, con cô chủ nhiệm nữa. Không biết anh chàng này đến lớp ngoài nhìn bảng thì còn quan tâm đến cái gì nữa. Mà hắn là gay sao mà cô ngồi cạnh chủ động bắt chuyện mà hắn chỉ có ừ thôi, chẳng thèm nói gì với cô nữa làm cô còn tưởng mình xấu lắm khiến hắn không muốn nhìn nữa. Lan nhìn một lượt mình từ trên xuống dưới như để xác định xem mình lớn hơn một chút liệu có xấu đi chút nào không

– Bạn có vẻ ít nói nhỉ ?

– À.. đâu có. Tại mình đang mải nghĩ thôi

Dũng đâu có tâm trạng tán phét với cô gái này, trong đầu hắn toàn hình ảnh về dì đâu có tâm trạng mà nói chuyện phiếm.

– mình tên Dũng

– ừ, biết rồi. Biết từ lâu lắm rồi

– à… hì hì…

Câu truyện ngắn ngủi trên xe bus khiến Dũng đã hòa đồng hơn với 1 bạn nữ cùng lớp và trở lên ít hòa đồng hơn với toán con trai xung quanh đang dùng con mắt trinh thám, hóng cái tai lên nghe từng câu đối thoại của hai người với tâm thế đề phòng. Cái xe bus này chật nhưng cái ghế cùng băng với Lan không ai có dũng khí ngồi vào lại bị cái tên này vừa lên sau không khách khí tí nào mà ướm mông ngon lành. Nhiều tên thầm hận mặt mình mỏng quá, gan bé quá

Dũng bước thẳng tới lớp, bước thẳng tới vị trí ngồi đặt mông xuống, được một lát thi trước mặt hắn một cái bóng màu trắng chắn đi.

« ồ, cô bé Lan ban nãy… »

– Chào Dũng

– Chào bạn! – Dũng cười gật đầu đáp rồi hết

Cô bé này hình như cũng không bất ngờ về cái ngoan ngoãn này của hắn. Nay còn đỡ, một năm mà hắn chưa từng nhìn cô một cái kia mà. Cô đâu có xấu?

Tiết học đầu là của cô Hoa, cũng là GVCN luôn. Dân chúng im phăng phắc, không phải vì cô nghiêm mà vì cô “đẹp”. Cô Hoa như nàng tiên lượn trên bục giảng, chiếc áo dài mềm mại làm cái dáng của cô nó thướt tha lắm. Dũng cũng tấm tắc khen cô đẹp, rồi hắn nghiêng đầu nhìn cô rồi nhìn cô bé phía trên.

“đây đâu phải hai mẹ con? Là hai chị em mới đúng”

Thật sự giờ nếu cơ hội đến hắn muốn hỏi cô Hoa một tiếng xem cô bao nhiêu tuổi rồi.

Suốt từ đầu đến giờ Lan ngồi nghe giảng nhưng tâm vẫn để 1 phần chú ý tới hắn, biểu hiện vừa rồi của hắn là cô tưởng hắn sau một năm ngủ say giờ đã chú ý đến cô rồi. Nghĩ cũng lạ, cả năm trời ngồi ngắm cái lưng của mình là hắn còn không có nhớ tên mình nữa.

Còn cô Hoa, do Hạnh đã nhắn với cô chú ý tới thằng Dũng nên cô đặc biệt lưu ý đến hắn. Biểu hiện của hắn vừa rồi cũng làm cô nghi hoặc, nhưng sau đó nhìn con gái mình cô hơi nhíu mày, bụng thầm nghĩ hai đứa này hơi gian.

Cùng là mẹ con nhà này. Buổi tối hai người cùng ngồi cùng một bàn, người thì học, người thì làm việc.

– Hôm nay có gì mới không con ?

– Nay ? Không, có gì đâu mẹ. À mà có chuyện này hay lắm. Cái bạn ngồi ngay sau lưng con đó

– À. Dũng

– Đúng ạ. Cái bạn này, mẹ có tin không ? Nguyên một năm con ngồi trước mặt mà cậu ta nói là không biết tên con nữa.

– Rồi sao ? – Hoa cười nhìn con

– Sao gì hả mẹ ?

– Con thấy cậu ta thế nào ?

– Là sao mẹ ?

– Con gái còn nhỏ lắm. Con nhớ nhiệm vụ giờ của mình là học tập nhé. Sau này lớn lên con để ý ai thì nhớ phải nói ngay với mẹ để mẹ âm thầm đánh giá

– Mẹ rỗi quá… – Lan hậm hực

– Mà con thấy cậu ta thế nào ?

– Con nói là cảm nhận thôi nhé, mẹ không được gán ghép con đâu đấy

– ừ……….

– Đúng 1 câu : khúc cây mọc trong lớp

– Đừng nói là người ngồi ngay trước mặt, giờ mà hỏi tên người ngòi cạnh cậu ta xem cậu ta có biết tên không ? Không biết 1 năm hắn ngồi trong lớp là làm cái gì nữa

Hoa không tiếp lời con mà tự nói

– Thời gian gần đây cậu ta bỗng dưng học tốt hẳn lên…

– Vâng, con cũng thấy thế

– Con lưu ý cậu ta kĩ ghê nhỉ? – Hoa quay đầu nhìn con phán

– Thật sự là do hôm nay ngồi cùng xe bus….

– À.. còn có người như vậy đó? Hay ghê nhỉ?

– Sao mẹ cứ nhìn chằm chằm con mà nói thế?

Hạnh ngồi trên giường lướt lướt, đã khuya mà cô chưa muốn ngủ, chưa thấy buồn ngủ tí nào, chỉ thấy nóng. Một lúc chưa hết nóng cô bực bội vứt cái điện thoại xuống một bên bực mình thở dài. Ông Hải đi công tác mang theo vài nhân viên nên trụ sở ở đây vắng quá. Đồng hồ đã điểm 11 h, sáng mai cô sẽ đi tới trụ sở sớm, nhưng cố mãi mà không thể nào mà ngủ được. Nóng quá!

Cô bật dậy đi ra ngoài. Tới cửa chợt cô dừng lại. Nhìn một lượt lại mình, cô như đạt được sự quyết tâm nào đó mà quay đầu lại, cô đổi cái váy ngủ như hôm trước. Miệng nhẻm lên nụ cười ngượng ngùng, rất nhanh cô đã ổn định được. Chỉnh lại dáng vẻ nghiêm túc cô bước tới căn phòng đối diện.

– Còn học à

– Dì

Dũng đứng bật dậy. Không phải vì dì vào phòng hắn, mỗi hôm dì vẫn vào phòng hắn kiểm tra mà, cái xúc động của hắn là vì dì mặc cái váy ngủ… như hôm trước. Lần thứ 2 được nhìn dì trong bộ váy ngủ.

Đôi mắt hắn lập tức lướt tới vú dì, nơi ngã ba của dì để kiểm trứng về cái bên trong. Hai cái núm chọc lên trên nền vải mỏng, thấy vậy là hăn đã lập tức có cái suy đoán về bên dưới rồi. Cái váy này khá kín dáo, mỏng manh mềm mại nhưng đặc như nhựa đường, đừng nói là nhìn xuyên, nhưng không vì vậy mà che được cái quyên rũ của dì. Nhất là cái khuôn mặt trắng hồng với nụ cười nhẹ nhàng kia. Người hắn lập tức nóng lên hừng hực, cùng đua cái nóng với dì

– Có gì mà kích động vậy?

– Không… à có…

– Chuyện gì thì nói đại đi, con trai gì mà yếu đuối, ấp úng vậy

– dạ là… con.. cho con … nhé? – Dũng dè dặt

– gì ?

– Gì cũng được ?

Dũng khí bốc lên, Dũng ưỡn thẳng lưng nhìn dì. Trong đêm vắng, hoạt động của những chú dế chú ve cũng bị ngăn cách bên ngoài lớp cửa, chỉ còn hai người mang hai ngọn lửa nóng bỏng

– dì… cởi váy ra… nhé

Nói xong người hắn xẹp xuống như quả bóng xì hơi, ánh mắt nhìn dì chờ mong mà lo lắng

Câu nói của nó làm Hạnh nóng ra người, mặc dù không biểu hiện ra nhưng sâu trong cô đã sóng cả ầm ầm. Cô không nói gì mà đưa tay cởi cúc, ba các cúc duy nhất trên ngực áo váy. Dưới con mắt mở to tròn xoe của hắn cô lao vụt tới tắt đi cái ánh điện duy nhất trên bàn, trả lại sự đen tối cho buổi đêm.

– Ơ dì ?… sao lại…

– Đưa tay đây

Nghi hoặc, Dũng bước vài bước đưa tay ra. Dì đưa cho hắn cái gì mềm mềm, nhẹ bẫng.

– Cái gì đó hả dì

Dì không trả lời. Hắn sờ sờ nắm nắm. « là cái váy của dì ». Hắn hét thật to trong lòng, sự kích động đến phát điên nhưng lập tức hắn tỉnh lại. Cởi váy mà tắt đèn mất rồi, thấy cái gì hả trời ?

Hay là sờ ? Dũng lần nữa dấy lên sự kích động, nhưng lần này pha nhiều lo lắng nữa. Dũng bước tới, tim hắn vì căng thẳng mà đập dữ dội, đầu hắn ngoài những suy nghĩ lung tung còn mang cả tiêng tim nổ bùm bùm nữa. Bàn tay vừa chạm tới làn da của dì hắn như chạm phải điện mà giật bắn người, dụt tay lại. Dì không động, không kêu gì cả, vậy là sao, giờ nên làm sao ? Đầu hắn điên mất thôi

Hai hơi thở nóng rực đã rất gần nhau, khoảng cách ban nãy hắn ướm chắc chỉ chưa tới một cánh tay, mà chắc còn gần hơn vì hắn thấy hơi thở của dì phả vào hắn nữa. Mũi hương « phụ nữ » làm hắn mê say, bản năng khiến hắn lật người mà chủ động đưa tay tới lần nữa.

Đúng ngay một bầu vú. Nó mềm quá, ấm nóng. Dì chắc là giật mình vì hắn thấy dì như hơi nhấc người lên, cái bầu vú hắn đang úp tay lên nó phập phồng lên xuống dữ lắm. Tay hắn không yên mà bóp vào

– hừ

Tiếng dì làm hắn dừng lại một thoáng nhưng lập tức trở lại mà mạnh bạo hơn. Bóp, vuốt ve, siết lấy, bấu véo… đủ mọi hành động mà hắn nghĩ là hành động dùng để thưởng thức bầu vú, chỉ thiếu đường há mồm cạp một miếng nữa thôi.

Mang theo lòng thỏa mãn khoan khoái đến tê tay, hắn mải miết một lúc không để ý đến những hô hấp dồn dập đến tắc nghẽn của dì. Dì đứng yên không chạy mất là được rồi. Đồng thời hắn cũng bắt đầu nghĩ tới một nơi khác nữa, nơi mà sự sung sướng sẽ bùng nổ như một quả bom to bự

– hư… hừ. hừ…. con có muốn hôn dì không ?

Hạnh kìm không nỏi mà phát ra tiếng rên nhẹ. Cô phải ngay lập tức mở mồm nói che đi cái tiếng kêu xấu hổ của mình. Cái tay nó lập tức dừng lại

– Nhưng.. dì.. con có được sờ nữa không

– Không ! Muốn không nào

– Vẫn muốn

Cái thân nóng như lửa của dì lập tức ập vào lòng hắn, hắn cũng nóng lên mà chủ động ôm ngang lưng dì mà đưa môi tới

– ưm……………..

Không biết là cái tiếng ngân khiến người ta mềm nhũn cả xương kia là của ai nữa. Sau 5 giây làm quen với hơi thở của nhau lập tức không hẹn mà cả hai cùng hé môi ra ngậm sâu đối phương. Tiếng chóp chép, tiếng chút chít.

Lân này hắn thấy môi dì còn thơm nồng và ngọt hơn nữa. Thân thể dì mềm quá, ấm áp quá. Bàn tay sau lưng không nhịn được mà ôm siết vào. Một bàn tay bỗng nhiên trở lên gian sảo mà có sư hướng mò xuông dưới nhưng mà cứ ngập ngừng mãi không quyết. Dì đang nằm gọn trong lòng hắn, yên lặng mặc hắn chiếm đoạt, không có chút xíu phản ứng ngăn cản hay cảnh cáo nào, đôi vú vẫn cách khuôn ngực hắn bởi đôi bàn tay nhỏ nhắn kia. Ngoan như một con mèo. Bỗng nhiên con mèo như giẫm phải đuôi mà nhảy dựng lên, da gà sần lên

– Ứ….ưm…….

Lúc đó hắn đã quả quyết một lần buông hai tay sau lưng dì vồ lấy đôi mông dì, mỗi bàn tay nắm một bên mông.

– ư….hừ. ư… hừ

Dì bỗng nhiên không còn yên ổn trong lòng hắn nữa mà lấy hai tay ôm cổ hắn, áp chặt nụ hôn, dì hôn hắn mà như ngấu nhiến lấy,

Mông của dì mềm quá, cái đàn hồi trong hai bàn tay hắn thật tuyệt diệu. xoa xoay, nắn nắn, bóp bóp. Mông dì mẩy khiếp. Trên đôi mông tròn xoe của dì, từng minimet, không chỗ nào mà bàn tay, ngón tay cua hắn chưa chạm tới cả. Trong đầu hắn đã phác họa cái hình ảnh bờ mông săn chắc này cong tỡn lên mà đón từng cái thúc tới của hắn cả trăm lần rồi.

Có một hơi ấm nóng ở gần đó đang thôi thúc hắn tiến thêm. Hắn miết ngón tay xuống cái khe mông làm dì rùng mình thở phì phò, lương lự cò cưa mấy lần hắn xộc tay xuống. Nóng, âm và ướt. Cái ngón tay của hắn vừa cảm nhận được những thứ đó thì dì đẩy hẳn ra.

– Thôi ngủ đi

Hắn nắm cánh tay của dì như một sự níu kéo, nhưng miệng không nói nổi cái lý do gì.

– Thôi, để dì về, ngủ sớm đi

Đã qua sự diễn tập của buổi sáng trước nên hôm nay dì tỉnh bơ, tuyệt không có thái độ cảm xúc ngại ngần gì cả, Dũng cũng vậy, được một lúc hắn cũng che đi được cái xúc động khi ở nhà cùng dì.

– Nghỉ giải lao một chút, ăn trái cây này con

– Dạ

Giọng của dì cũng nhẹ nhàng hơn, không hiểu lắm nhưng không biết đây có phải là sự dịu dàng mà người ta vẫn nói không. Dũng đẩy cái ghê tới chỗ dì đặt trái cây, cầm một miếng vươn vai ăn, dì tò mò lại bàn học của hắn xem hắn đã có những gì. Khác với những ngày thường, nhìn dì hắn thấy hình ảnh của một cô gái nhỏ chứ không phải là vai mẹ kế. hắn nhận thấy hình như bản thân đã có cái nhìn khác với dì rồi, có vẻ hắn hơi thích thích dì thì phải. Hắn nhìn kĩ từ đầu đến chân dì xem cái dấu vết của buổi tối hôm qua còn xét lại gì trên thân thể dì không, những bộ phận đẹp tuyệt vời mà mình đã sờ nắm, vuốt ve giờ tình hình nó như thế nào rồi.

Nay dì mặc bộ đầm dài rất kín đáo, cổ áo kín mít, phía trước ngực hai quả bưởi phồng căng lên. Nghĩ lại cái con thỏ béo múm ấy trong lòng bàn tay mình mà méo đi tròn lại làm tay hắn giờ cũng bắt đầu thấy ngứa ngứa. Một cái eo nhỏ bược bên hồng thắt lại cái vòng eo nhỏ nhắn của dì. Eo dì nhỏ bao nhiêu thì vòng 3, phía sau bờ mông của dì nó vểnh cao bấy nhiêu. Không biết với mẹ thi hai người này ai có bờ mông đẹp hơn nhỉ ? Lâu quá rồi, hắn chẳng nhớ mẹ thế nào nữa

Tỉnh lại, nhìn lên thấy dì đang nhìn mình chăm chăm và tất nhiên, đôi mắt mờ ám kia là dì đang nói cho hắn biết dì đã phát hiện ra hắn đang nhìn chăm chăm vào mông của dì rồi. Dũng tĩnh bơ xoay ghế, cắn một miếng to, làm như không hiểu gì cả.

Buổi trưa đi học, hắn chậm rãi xuống cầu thang đi ra cửa, dì đã đứng đó tiễn hắn chứng tỏ dì đã ở nhà dưới chờ hắn từ lâu rồi. Dì chờ mong gì sao ?

– Dạ con đi học ạ

Dì cười gật đầu. Dũng cũng cười đáp dì. Vừa bước qua dì, Dũng chợt xoay ngoắt người dướn tới hôn thẳng vào môi dì. Tưởng dì bị dọa nhưng chỉ có nửa giây sao hắn đã bị dì vít lấy đầu mà hôn sâu rồi. Hơi thở của dì đã trở lên nặng hơn rồi, dì nhạy quá, dễ kích động quá. Trước khi ra khỏi cửa hắn thấy được sự lưu luyến trong mắt dì.

Hôm nay nắng đẹp, cái lạnh lúc của buổi sáng đã bị mặt trời chói chang quét sạch. Dũng khoan khoái đứng chờ xe bus, mặc cho mặt trời đang bẻ cong mái tóc của mình, cũng không nhìn xem có bao nhiêu người cùng đứng chờ xe nữa. Lên xe, số lượng người không ít hơn, cũng chả nhiều hơn mọi hôm, xe đón học sinh mà. Nhìn lướt qua cái ghế hôm nọ đã ngồi chung với cô bế tên Lan, hăn ngại bị chú ý nên cũng không tiến tới ghế đó nữa mà đứng gần cửa, hòa mình vào đám học sinh cố tạo một sự hòa đồng, hay hòa mình, hắn cũng không muốn vì cái ghế kia mà cả chặng đường bị ánh mắt của đám đực này đâm vào. Nhưng dù đã giấu mình kĩ lắm rồi hắn vẫn bị đôi mắt bồ câu kia mang sự tò mò mà quan sát hắn.

Sớm được vài phút Dũng cũng không nghĩ nhiều mà lấy sách vở môn đầu tiên ra chờ sắn, không muốn ra ngoài cửa nhảy nhót.

– Bạn Dũng này…

– ừ ?

– Bạn hình như muốn tránh mình à ?

– Đâu có – Dũng chau mà nghi hoặc

– à. Không. Bài này Dũng làm như thế nào ?

Cô cầm vờ quay xuống, hắn cũng không ngại mà mất vài phút với cô…

– ồ.. thế thôi à ? mà bạn có học thêm hay… có gia sư không ?

– Không, chưa tìm được

– ờ… hay là…

Lan ngập ngừng rồi thôi.

Cô bé này cả năm không quay mặt xuống, thích hắn rồi hay sao? Tất nhiên tự sướng thế thôi chứ hắn cũng phải minh tinh mà người ta vừa nhìn đã thích.

– Sắp tới ngày 20/11, Dũng có hát được không mình đăng kí một tiết mục dự thi?

– Cái này khỏi đi Lan, mình không có tài năng gì đâu

– Thử xem thôi mà. Được thì mới chính thức biểu diễn

– Thôi… chịu. Mất công làng nước phải tìm bò

– hi hi… ví von hay ghê

– Tóm lại là bạn tìm nhân tài khác đi, mình chịu thôi

– ừm… 50 nghìn ủng hộ bão lụt – lan chìa tay

Hắn gật đầu móc túi ra, rồi tiếp tục móc túi khác, lại túi khác.

– Sao ? hay mai nhé ?

Dũng lắc đầu lần nữa vạch balo, mở 1 ngăn ra. Lấy 1 buộc rồi rút một tờ

– Đây

Lan tròn mắt ngạc nhiên, nói nhỏ

– Mới cướp ngân hàng nào à ? Tờ này… không có tiền thối (tiền giả lại).

– Cầm đi, có bao nhiêu đưa trước, sau thu của các bạn khác rồi thì đưa lại cho mình

– Thế… được rồi

Cô bé còn thằm dò từ đầu đến chân hắn mấy lượt xem hắn có dấu vũ khí nữa không. Từ đầu đến chân đều viết chữ « bình thường » chẳng có chỗ nào khác người cả, không phải thái tử vi hành đó chứ.

– mà… bạn mang nhiều tiền thế… không sợ à ?

– Sợ gì ?

– Cướp

– Hì hì…có, nên có bỏ túi đâu. Mà mình không sợ cướp tiền, chỉ sợ… cướp sắc thôi

Dũng vẫn thế, không có thay đổi gì nhưng cô bé Lan thi từ lúc thấy hắn thâm tàng bất lộ thì không cả giám ra chơi nứa, ngồi lì ở chỗ của mình tâm thần đặt cả vào cái balo của hắn. Hắn thì vụng trộm tạt vào một góc làm mấy khói.

– Còn không, cho bạn điếu

– ừ. – Dũng lấy 1 điều nữa rồi đưa cả cho dân chúng đói khát đang nhìn chằm chằm – Cần cả đi, mỗi bạn 1 diếu hút đi

– ừ xin ! – Khói lại bay…

Vào lớp về chỗ…

– Vậy mà bạn còn.. bỏ đó ra chơi được

– ờ.. mọi hôm vẫn vậy mà

– Mình lo chết đi được, bạn chủ quan quá

– Mình có thấy sao đâu

– Bạn thật là, từ nãy đến giờ mình lo chét mất.

Lan vỗ vỗ ngực chấn an con tim bé nhỏ tội nghiệp làm ngực rung rung lên. Mắt Dũng sáng lên, không ngờ cô bé nhỏ này lại hung dữ thế, nhưng cơ mà nhìn xẹp lắm mà ? Dũng để ý kĩ mới phát hiện ra là cái áo nịt chứ không phải bra như chị em bốn phía. Lan đang đang vỗ về con tim thì nhìn theo ánh mắt hắn, vội láy tay che đi

– Nhìn gì thế ?

– Đâu có…

– Còn dám chối ?

– Thật mà…

Cái mặt Lan đã như quả cà chua, bỏ cho hắn lưng không dám quay xuống nữa. Hồi lâu sau có tờ giấy được búng xuống

« đồ dâm tặc »

Dũng nãy ý nghĩ trêu chọc bèn búng lại tờ giây đó, kèm theo khuyến mại

« đồ xinh đẹp »

Tưởng được câu xin lỗi cơ. Lan đọc xong không phản ứng gì mà cẩn thận thủ tiêu chứng cứ, nét đỏ hồng kiều diễm đã thêm nụ cười. Lớp 11 trai gái đã biết yêu biết thích rồi, chăng phải đâu xa lạ, trong lóp cũng đầy đôi tình tứ, chưa biết chừng dân chúng còn vợ chồng với nhau rồi. Cô cũng không phải là không biết có những anh chàng nào thâm yêu trộm nhớ nhưng cô không đáp lời, giờ vờ như không biết không nghe, không hiểu, không muốn gây cho đám đực niềm hi vọng. Ở điểm này cô coi như cũng được, không giống như một số đứa mới nứt mắt ra đã biết câu trai rồi, không yêu người ta mà lại không dứt khoát, cứ muốn đưa đẩy mãi. Ai thì không biết, riêng loại này…

Giữa lúc học bồ câu xà xuống

« Dũng nên để ở nhà thì hơn »

« quen rồi, ở nhà cũng chẳng biết để đâu »

« đưa cho bố mẹ giữ đi »

« bố mẹ đưa cho, giờ đưa lại ? »

Dũng cũng không muốn tỉ mỉ, số đó dì dúi vào balo của hắn từ bao giờ nữa. So với hồi ở với mẹ thì nhiều hơn mấy lần, mà hắn có tiêu hết đâu ? Để thì cũng chẳng có chỗ để nữa

Dũng thả thêm một con bồ câu tới

« Haizzz vốn mình đang tìm một cô gái tốt để quản lí cái này, hôm nào cũng vác theo mệt lắm, nhưng khổ quá, xấu trai không người nào cần »

Lần này thì không có hồi âm, con bồ câu bị thịt rồi.

– Dũng, em lên bảng làm ý 1

Đó là cô Hoa – mỹ nữ của tổ toán. Hành động mờ ám của hắn và Lan đã không qua mắt cô. Một người được gửi găm, một người là con gái , cả hai luôn là tâm điểm của cô sao mà thoát ?

Tối…

– Cậu Dũng học thế nào ?

– Sao con biết được.

– À… cậu ta thích con à ?

– Không ! Mà con cũng không thích cậu ta. – Lan bực dọc trả lời luôn

– Có thì có không thì nói không, có gì mà hung dữ với mẹ

– Mẹ biết không, hôm nay con phát hiện ra trong balo của hắn có rất nhiều.. tiền

– Thì nhà người ta khá giả nên cho con cái nhiều tiền tiêu vặt chứ sao. Mà sao con biết

– Không. Nhiều lắm. Trong 1 ngăn có mấy cái buộc to như hòn gạch đó. Con bảo hắn nộp tiền ủng hộ hắn lục khắp người không có nên hắn mới mở balo ra. Mấy buộc liên, hắn rút 1 tờ ra mẹ biết không, con mới thấy toàn là tờ 500.

– Khiếp

Ở nhà, thoát đi cái áo sơ mi trắng tinh, dưới là áo phông đôi thỏ của Lan đã có những tầm vóc đáng nể phục đang cùng đua tiếng với mẹ cô.

Tuy đã cố tạo không khí vui vẻ nhưng tác dụng không nhiều, hai mẹ con lại trầm với những mối lo toan. Trong căn nhà nhỏ đơn sơ đã từ lâu không còn sự vui vẻ, không khí lúc nào cũng u buồn, mang thật nhiều lo toan.

Hôn nay hắn còn nhát như hôm trước nữa thì cắt mẹ đi. Bóng tối không che được ánh sáng phát ra từ cơ thể nóng bỏng của dì. Hắn dễ dàng tìm được dì đang đứng cách hắn không xa. Nay sau khi dì vào, việc đầu tiên là hỏi hắn chuẩn bị ngủ chưa, việc thứ 2 vụt tới tắt cái đèn bàn của hắn. Bàn tay hắn kiên định chậm rãi tiến về phía trước, nơi đó là trái tim của dì. Vẫn là sự mềm mại, ấm nóng nhưng… còn cách một lớp vải. Hắn vừa bóp một cái là cái thân thể mềm mại như không xương của dì đã ập lọt vào lòng hắn rồi. Một trận hôn dữ dội, mật đường văng tung tóe lập tức diễn ra

Cách lớp vải mỏng dính, đôi tay hắn vẫn dính lấy vú của dì mà « thưởng thức ». Dì tựa một vai vào hắn nên bên trái tim dì vẫn không hề bị cản trở.

« ực » tiếng hắn nuốt nước miếng

– Sao dì… không cởi váy ra ?

– Cởi làm gì nữa…

Giọng dì ngọt lịm, xương hắn mềm nhũn cả ra. Hắn nhận thấy bàn tay dì đang với tự cởi ba cái cúc phía trên áo váy, thé thôi rồi dì lại buông tay xuống. Bàn tay hắn dừng lại một chút, không phải hắn muốn buông tha cho con thỏ tội nghiệp này mà hắn cầm vạc áo vạch ra, mở cái khuôn ngực của dì ra. Bàn tay đầy trai của hắn úp nhẹ lên bầu vú mịn màng mềm ơi là mềm, y như người đẹp vào quái thú ý.

– ực. vú của dì to thật đấy, mềm ơi là mềm

– ừ.. hừ

Đột nhiên hắn cúi đầu há miệng cạp ngay vú của dì.

– ư…….. hư hư hư

Dì nấc lên.

Chỉ một lát thôi là hai vú của dì đã ướt nhoét nước miếng của hắn rồi. Cứ một bên nằm trong mồm hắn thì bên kia lại méo mó đi trong bàn tay trai sạm. Nó to như quả bóng bay vậy, to hơn mẹ, to hơn cô Hoa, cô hơn tất cả cô gái mà hắn từng gặp. Nhưng nó không vô cảm, không căng mặt ngoài rỗng phía trong như quả bóng bay, không vô cảm như thế, không lạnh giá như vậy. Ngoài hơi ấm « con người » còn có hương sữa từ sâu trong bản năng của hắn, còn có hương vị nhục cảm, còn nữa… bóp rất đã tay

– ư……. Hư. Hư.. hơ… – hạnh ngửa người há miệng rên hừ hừ

Mặc dù đang say mê trên đôi vú của dì nhưng thằng em bên dưới vẫn rất cảnh giác, nó lập tức phát hiện ra có một bàn tay thi thoảng cứ như giả vờ đụng quệt vào nó. Và Dũng đã thể hiện một sự sảng khoái như một chàng trai thực thụ. Lập tức một tay bỏ bên vú của dì ra mà đưa xuống nhanh như cắt mà kéo quần đùi xuống, đạp nó bẹp hẳn xuống nền nhà mới thôi. Lần này bàn tay đã quệt vào cái trần truồng của hắn, nó bị cái mỏ của con chim hung dữ mổ trúng hôt hoảng bỏ chạy.

Bản lãnh đàn ông đã được khẳng định qua hành động dẫn đường chỉ lối, bàn tay mềm mại của dì nằm yên trong tay hắn, hơi hốt hoảng khi đối mặt với con chim hung ác kia. Nhưng chỉ trong chốc lát nó nhận ra con chim kia mặc dù tướng tá tuy có hung dữ nhưng thiện lương và dễ gần lắm.

Dũng trợn mắt, tí nữa thì phụt ra. Bàn tay của dì mát rượi à. Tê tái đến tận đỉnh ngọn tóc

– A. đau

trong giây phút đó tí nữa hắn cắn đứt mấy vú dì nữa. Dì biết làm quá, chỉ cử động chút xíu mà phê quá. Nấm lấy cái nòng súng dì liên tục lên đạn, cứ như thế nào lát nữa súng bóp cò chắc bung nòng mất

Bàn tay rảnh rỗi kia bắt đầu ngó nghiêng lung tung. Phủ lên bờ mông dì, kiểm tra lại tính đàn hồi, độ đàn hồi, tính phì nhiêu chán rồi hắn kéo váy dì lên. Vừa kéo vừa nghe ngóng, có động là rút ngay. Kéo mãi lên tận eo hắn mới yên tâm mà đưa tay xuống, trần trụi trực tiếp mà sờ vào mông của dì. Vừa xoa vừa bóp, hắn nhả vú dì ra. Hai người thở như đứt hơi tới nơi. Hắn thì do ấy ấy lâu nên ngộp, còn dì là do hắn hành hạ nãy giờ nên mới thế.

– Mông dì cũng to nữa dì ơi

– ừ..

– Vừa to vừa tròn, thích thế

– ừ… đừng nói nữa

Hắn còn định hỏi nữa thì dì đã với lấy mồm hắn mà bịt kín lại bằng cái hôn dài và ướt rồi. Người hắn cứng cả lên trước trận sục như vũ bão của dì. Chim cò căng phồng lên. Hắn sắp bắn đến nơi rồi

– hừ.hừ.hừ.hừ.

Trong giây phút chuẩn bị bóp cò. Dũng đã buông tha cho bờ mông dì mà xộc xuống lồn dì, hai ngón tay như một đòn hiểm mà đâm vào lồn dì ngọt xớt

– Ư.

Dì trân mình, hắn rùng mình. 10 giây sao, dì đẩy bật hắn ra chạy mất. Dũng ngồi bệt xuống thở ồ ồ, hồi lâu mới khoan khoái thỏa mãn mà bật cái đèn bàn lên. Dì đã biến mất, nhưng hai cái ngón tay ướt của hắn vẫn còn đây như một sự mình chứng,

Buổi sáng hôm sau, chỉ có mỗi bữa sáng còn bốc khói ra thì dì đã mất tăm rồi. Dì không đi làm, vì dì vừa gọi hắn mà, chắc là trốn trong phòng rồi. Dũng cười đen tối, con bướm kia chắc bị hắn dọa rồi. Cái cảm xúc đi vào trong lồn dì tối qua đã cái tay ghê. Bốn bề bó sát, không biết nếu đưa con chim nhỏ rúc vào đó thì không biết tư vị nó thế nào nữa, còn cái bờ mông chắc nịch, căng tròn của dì nữa, từ phía sau đẩy tới nó… sướng lắm đây.

….

Dũng là Lan thân thiết hơn do cái tính trong sáng của cô mà phần quan trọng trong việc cô không ngại tiếp xúc với hắn là vì hắn chẳng thèm chú ý đến cô tức là chẳng tán tỉnh lấy lòng cô. Đôi với 1 cô gái vốn là tâm điểm chú ý, điều này rất quan trọng, sự quan tâm ân cần cô có nhiều rồi, cô thấy phản cảm trước những thái độ xum xoe nịnh nọt của đám đực này. Những ngày có thể tặng quà cô luôn phải tìm cách trốn chạy có khi còn xin nghỉ học nữa.

– Mình thấy Lan lúc nào cũng không được vui?

– Nhà mình nhiều việc để lo lắm, không như bạn

– ừ, cũng phải. Có thể nói cho mình biết không? Có khi mình lại giúp được gì đó

– Thôi, đừng để ý, kệ mình

Một hôm đang giờ học hắn xin ra ngoài cho tỉnh ngủ, tiện thể hít vài khói. Chỗ nào ngon nhất, tất nhiên là phòng VS của giáo viên rồi, danh chính ngôn thuận mà hút. Vào 1 buồng nhỏ Dũng nhẹ nhàng đóng cửa lấy thuốc định châm.

– … … anh thư thư cho em vài hôm nữa được không?

– … … nhưng giờ… vâng vâng… em biết… như vậy gấp quá… em…

– … … anh! Đồ… tôi nói cho mấy người biết… tôi không phải loai đó… anh cứ thử xem…

– … … nhưng anh xem có thể thu xếp thư thư cho em vài hôm nữa được không?… 1 tháng… 1 tuần gấp quá… anh cố gắng tạo điều kiện cho em được không ạ…

– … … 150 triệu, sao mà nhiều thế?… các người tính giết người à? … được. 1 tuần, không thì bỏ luôn căn nhà. Thế nhé.

Giọng cô Hoa, đang định bật lửa hắn phải cố nín vì phòng VS nam và nữ sát nhau, cách nhau 1 bức tường cao nhưng không phải gắn chặt lên trần nên có thể nghe rõ mọi động tĩnh. Chẳng biết thằng ngu nào thiết kế cái này nữa hay do đàu nó nhiều muội quá không, đợi cô ra rồi châm nhưng câu chuyện gì đó sao mà như phim hành động vậy?

… Cô đã cố hết sức rồi, những nơi có thẻ vay đều vay rồi, chỉ còn 100 cuối cùng. Hết nơi rồi hết chỗ rồi. Người đã khuất đáng trách nhưng dù gì thì cũng qua rồi, chỉ khổ cho mẹ con cô. Nhà ngoại cô còn túng quẫn hơn cô, cô cũng là người gọi là có tài sả nhất rồi. Đứng ở cuối hành lang, ngẩng đầu nhìn những đám mây nhỏ lang thang trên bầu trời, cô thấy mình nhỏ bé quá. Hai hàng nước mắt yên lặng chảy xuống như dòng suối nhỏ mát lạnh muốn rửa đi nỗi niềm của cô.

Vây nợ à? Khổ thân cô quá. Dũng quyết định vì Lan là người bạn mà giúp đỡ cô một chút. Không biết nhiều không, nhiều thì phải mở mồm với dì vậy. Nhưng mà mơ mồm hỏi cô? Hay hỏi Lan? Mình giúp nhưng người ta chắc đã nhận. Dũng lặng lẽ lui khỏi chỗ núp, điếu thuốc cũng cất đi không châm.

“có rồi, mình cũng thông minh đó chứ?”


– Gì thế cháu?

– Dạ. Cháu muốn hỏi tin tức gì đó cần điều tra thì hỏi anh được chú nhỉ?

– Tính làm điệp viên à? Mà tin gì ?

– Tin về chủ vay nợ và con nợ ạ

– ừ… Nhưng không hỏi không được đâu. Có cò vạc hết đấy. Mà có hiểu không ?

– Cháu chi được

Ông này là chủ hiệu cầm đồ. Thực ra Dũng tìm ai đó có thể hỏi được tin tức nhưng không biết từ đâu, thấy lão này mặt cũng gớm nên thử thôi, ai ngờ người ta cũng là người có đường có lối. Ông ta rút điện thoại ra

– Mà người ở đâu ?

– Cháu không rõ nhưng hình như gần khu xx, không xa lắm. Đại khái nếu đi xe bus thì là xe số 8, nhưng qua trạm x

– Có biết chủ nợ hay con nợ không ?

– Có, biết con nợ

Ông quay lưng thao tác một lúc…

– 2 triệu ?

– Dạ được ạ

– Chắc không

Dũng gật đầu. Ông quay đi thao tác lúc nữa rồi kêu hắn ra bàn uống nước ngồi đợi

– Cháu là người ở đâu ?

– Dạ, cháu học trường này

Ông chủ cũng không hỏi gì nữa, hình như cái nghề này người ta kiêng hỏi nhiều thì phải. Chẳng bao lâu sau 1 xe exc hạ cánh ngoài cửa

– Anh Hà

– Đây đây vào đi

1 người đàn ông mặc áo da màu đen, đeo kính đen, để tí râu ở cằm bước vào, tay còn xách cái ca táp nữa. Hắn liếc Dũng cái rồi quay ra với ông chủ.

– Là cậu nhỏ này

– ồ

Hắn giờ mới nhìn đến Dũng. Ngồi xuống ghế hắn dướn đầu tới

– Em là người cần tin tức ? Nãy Anh Hà có nói giá cả chưa ?

Dũng gật đầu

– Tiin tức đảm bảo chính xác tận ngọc tóc. Nhưng giá không thương lượng được, giá cứng rồi. Em không trong ngành nên anh nói thêm một chút, cái giá này là đủ mềm rồi.

– Vâng 2 tr nhưng phải kiêm dắt mối tận tay.

– Là sao ?

– Là em muốn tiếp xúc tận nơi. Anh phải dẫn em tới hẹn, để em làm việc với họ

– Được. Xong.

Hắn lục lọi rồi đưa giấy bút cho Dũng.

– Không. Làm việc trong ngày, xong việc anh với em công trừ là xong luôn. Không giấy tờ

Nhe cái răng hắn cười

– Anh thích chú rồi đấy. Được. Cọc 500 đi

Dũng sáng khoái móc 1 tờ đưa cho hắn. Giờ hắn mới hỏi han về đối tượng, ghi chép tường tận

– Được rồi. Giờ là… 2 rưỡi rồi. Trong ngày

– Sớm nhất là bao giờ ?

– ờ… cái này khó trả lời. Cái ngành này nó có nguyên tắc…

– Sớm nhất. kể cả 1 phút nữa cũng được. Anh ra giá đi nhưng phải trong khả năng em trả được.

Hắn cười xáu xa. Dũng bắt trước phim hình sự bổ xung

– Nhiều quá sợ anh không tiêu được

Hắn không cười nữa, cũng giả lớ lời Dũng nói mà đi vào nhà. Ông Hà cầm tờ báo đọc, không nhìn, không nghe, không hỏi.

– 3 triệu. Giờ anh bấm máy

– Được

.. … … …

Là 120 triệu. Dũng lấy số điện thoại rồi giao tiền. Hắn thì tươi như gái 16, nhìn mặt mà phát ghê. Cái gì mà nghề chứ, chăc mỗi 2 nghìn tiền điện thoại thì có. Ông chủ lật một trang báo khác cũng là lúc Dũng nhấc mông lên đi ra. Hắn rút 1 tờ đưa cho ông chủ, hàn huyên lúc nữa mới về. Có lẽ nay hắn đủ cơm nước rồi.

« không biết mình có bị hớ không nữa »

Dũng tìm một chỗ đếm tiền. Thiếu nhiều nhiều à. Gặp cô Hoa xin nghỉ trước. Cô đang ở trong văn phòng, mắt vẫn còn chút đỏ, cô hỏi chút rồi cho về ngay. Dũng cắn răng đi tìm dì. Dì đang ở phòng bố làm việc. Phòng này là phòng riêng của bố nhưng dì kêu người khiêng đồ ngồi cùng ông luôn.

– Gì thế ? Không đi học à ?

– Con xin nghỉ lên thăm dì

Hạnh hơi đỏ mặt lườm nó rồi cúi đầu làm tiếp không hỏi nữa. Việc chính trước, Dũng dựng balo móc 4 cục ra phơi trước mặt dì. Dưới con mắt ngạc nhiên của dì hắn đi vào luôn

– Con tích góp được 4 chục. Con còn thiếu 8 chục nữa

– Làm gì mà cần nhiều tiền thế ?

– Con không khai đâu nhưng con cam đoan là việc chính đáng, việc tốt.

– Lấy gì đảm bảo là việc chính đáng với việc tốt.

– Con thè, nếu sai sẽ tự cắt chim

Dì mấy cái thước cho nó cái vào đầu. Lườm nó thêm cái nữa.

– Được rồi. Dì tin tưởng, con mà làm gì vớ vấn thì dì cho 2 bố con tự ở nhà với nhau. Dì ở đây. Lát xuống phòng yyy đi dì gọi trước

– Dạ. Cảm ơn dì

– Mà tiết lộ một tí đi. Đầu tư cái gì ?

– Không dì ạ. – Dũng cảm khái nói thấm thía – Con làm người tốt

« Alo… lát có cậu thanh niên xuống đó. Cô giao cho cậu ta 100 tr chẵn nhé. – Dạ chị, dạ ghi chi vào khoản nào ạ ? – Chi vào khoản thiếu gia phá hoại »

Dũng gãi cái mũi.

– Đi đi

– Dạ

Dũng chạy tới cửa thì…

– Này… balo

– Dạ

Dũng định chạy vào thì bụng chợt có ý xấu lấy tay bấm khóa cửa. Dì xếp vào balo rồi tới đưa cho hắn.

– Tối tự ăn đi nhé

– Dạ

Trong bộ vec người dì lồi lõm chật mê. Đôi thỏ như muốn xộc nhảy bổ ra vậy. Vòng eo nhỏ đến kinh người, chân váy đến gần gối, cái mông kia nó vểnh quá, muốn vỗ một phát vào đó quá. Ôi. Như thế này nếu dì chống tay chổng mông lên thì như thế nào nhỉ ? Mắt bố tinh phết.

Dũng không nhịn được mà dướm môi muốn hôn dì, dì ưỡn cổ ra sau tránh nó làm bộ ngực của dì nó ưỡn lên càng thêm sung mãn ở lứa tuổi đẹp nhất này..

– Này… ở đây không được, về nhà

– Con khóa cửa rồi mà

Dì lườm hắn, đôi mắt đã như muốn chảy nước

– hừ… vớ vẩn là giỏi… vào đây

Dì tách ra quay đầu bước đi. Ôi cái bờ mông kia nó đảo làm hắn say mất thôi. Dì dẫn hắn vào căn phòng nhỏ phía hông. Nhỏ nhưng to hơn phòng hắn rồi. Trong này có đủ giường tủ ti vi, chắc là phòng bố hắn thường nghỉ lại khi không về nhà. Cửa sổ được phủ phông nên phòng không được sáng sủa lắm, cái không khí này lại càng tăng cái sự ám muội, làm tăng cái nhịp tim đang xốn xang của hắn.

Hắn bước vào đóng cửa nhìn dì. Dì đang đứng cuối giường nhìn hắn.

– Còn nhìn gì nữa, lại đây

Dũng thả balo xuống lo ton chạy tới như đứa trẻ muốn quà. Nụ hôn thật nồng nàn, hai đôi môi gặm nhấm nhau nước nôi tung tóe. Chợt cái lưỡi dì nó vợt vạch mà xông vào. Trong miệng mình có thêm cái lưỡi, Dũng không tả được cái xúc động muốn nuốt cả dì vào miệng mình nó như thế nào. Có lẽ đây là nụ hôn của người lớn ? Lâu thật lâu cho tới khi cả hai thiếu dưỡng khí mới hổn hển tách ra. Cái bàn tay của hắn đã ở trên ngực dì mà nắm bóp từ lúc nào rồi. Còn tay kia đã đỡ lấy bờ mông tròn xoe của dì mà dày vò từ lâu.

– Thôi về đi

Dì dịu dàng nói trong nhịp thở hồ hập

– Đằng nào… nữa đi dì

– Còn gì nữa trời, về đi cho dì làm việc, ai vào thì…

Dì dịu dàng thương lượng với nó. Dũng bỏ hai tay ra trong sự tiếc nuối… của dì, không về mà câm áo vec của dì muốn cởi ra.

– Thôi… đi về đi

Hắn đã về nhưng Hạnh chưa xong việc. Cô đóng cửa cho hắn rồi quay lại căn phòng nhỏ đó. Cô tốc ngược chân vay ra, phía dưới quần nhỏ của cô đã như ngâm trong nươc rổi. Hồi lâu trong căn phòng đó vẫn còn vang tiếng rên rỉ nhỏ xíu nhưng đầy khao khát.

Cuộc gặp mặt kiểu như trong phim, Dũng hồi hộp thấy mẹ nhưng vốn con nhà nên hắn cũng trụ vững được đến phút cuối. Ngoài giao giấy vay nợ, còn 2 bản cam kết có sự chứng kiến của tên cò kia : cam kết cô Hoa đã trả đủ cả lời và lãi, cam kết hắn đã thanh toán nợ cho cô khoản tiền 120 tr. Tên cò vẫn còn vui, nay được chú em xộp, hắn con rủ Dũng đi tảy trần cái nhưng Dũng chối, chỉ nhận card rồi đuổi hắn đi. Hóa ra chồng cô Hoa làm ăn thua lỗ, phải cầm cố cả căn nhà để lấy vốn nhưng cuối cùng vẫn phá sản. Hắn bỏ trốn để loại khoản nợ lớn, sau khi bán toàn bộ sản nghiệp vẫn còn 700tr. Cô Hoa một mình xoay sở, cuối cùng chỉ còn 120 tr. Cô cũng giỏi đó chứ. Cũng tội cô thật, khoản đó cô cũng xoay được nữa. Không biết thời gian vừa rồi cô sống thế nào nữa. Tên chủ nợ sau khi thu hồi hết nợ xấu còn tươi cười tặng hắn vài tin ngoài luồng nữa. Đó là lý do ông chồng cô Hoa làm ăn đổ bể…

Tìm cô Hoa báo tin thôi, chắc cô vui chết mất. ha ha. Ô cô kia, đi đâu vậy ?

Dũng ngoắc một tên xe ôm đang bay trên yên xe.

– 1 cây 10 k đi thì theo đuôi cái xe kia, mất dấu thì thôi, làm được bo 50 k

Tên xe ôm nghe xong như hít được thước kích dục mà chồm lên như trúng điện.

Hoa bước ra khỏi cái nơi kia. Cô lờ mờ biết được gì đó rồi. Nhưng cô thà chết không nghe, cô cũng không phải loại người ấy.

Dũng đội cái mũ chùm mũ áo lên ngồi ngay sau lưng cô mà cô không biết, ai mà biết được chứ, quán ngấn ấy người mà. Dũng bí mật lấy điện thoại chụp toàn cảnh cái bàn phía sau, bụng nghẹn một ngụm căng tức. mẹ nó thằng chó biến thái. Hắn thầm để ý chuyện này, sau này có điều kiện sẽ cho thằng chó này nến mùi thất bại. gieo nhân nào đón quả đó.

Gần xong chuyện, Dũng chuồn êm. Thằng cha xe ôm vẫn đứng đố hí hửng đêm tiền, mong một sự phù hộ nào đó nữa. Nay về lại có cái kể cho đám anh em rồi. Vừa rồi hắn phấn khích quá, hắn thấy mình đúng là có tố chất là việc này đó chứ.

– Anh xe ôm

– Có có. Đi đâu nữa

– Không đi. Mà anh có nhìn thấy cái xe màu đen kia không?

– đâu? ừ. Sao?

– Anh có chọc thủng được cả 4 cái bánh không?

– Có gì đâu? Mượn bà bán trái cây kia con dao, đi ngang xiên một cái là xong. Mà làm gì? Anh không làm đâu

– 200k

– Được được


Hoa đi như người mất hồn, không biết có chiếc xe ôm đang đi phía sau như hình với bóng. Đến cửa nhà cô đưa chìa khóa vào mãi không được. “reng”. Chiếc chìa khóa rớt xuống, cô gục đầu vừa cửa khóc. Chỉ còn chút nữa thôi, cô kiệt sức rồi

– Anh lái xe cẩn thận, lộ chuyện này thằng cha kia nó không xiên lốp xe anh đâu. 200 này là tiền anh lủi cho cẩn thận. Được không? Cho em sđt thi thoảng có vụ nào căng em kêu

– Được được chuyện nhỏ

– Không phải mỗi thằng cha xe thủng lốp kia đâu, còn em nữa đó. Lộ ra anh sẽ thủng nhiều chỗ lắm đó

Tên xe ôm rùng mình xoay đầu vọt mất

– Cô Hoa.

– À. – Hoa lau nước mắt

– Có gì không?

Hoa mời nó vào nhà

Căn nhà tăm tối u ám, không khí không dễ chịu tí nào. Mới có 3 giờ à. Dũng không nói mà đưa tờ vay nợ của cô. Cô Hoa cầm lấy đọc trong nghi hoặc rồi nhìn hắn trong nghi hoặc

– Để em nói. – Dũng nói từ lúc nghe trộm cô nói chuyện Đt đến lúc nhờ cò tìm người, thanh toán nợ, viết giấy như thế nào. Chuyện cô gặp thằng chó dâm dật kia thì… cho next

– Đừng nói. Để em nói tiếp. Sau này Lan đi học, cô và bạn Lan trả nợ dần cho em. 5 năm đi.

– Tại sao? – Nghi hoặc và cảnh giác

– Đất cao bù chỗ chũng, coi như em nhìn ngứa mắt đi. Nhà em cũng có chút điều kiện, việc này với em cũng không thiệt tí tẹo nào cả. Cũng không phải em thích Lan, cô cứ coi như đây là em muốn giữ nụ cười của cô đi. Để cô yên tâm đón từng lứa học sinh, tiếp tục cố gắng trong sự nghiệp trồng người.

Đù mẹ! Lòng Dũng khoan khoái đến tê cả người, không ngờ chuyện này cũng sướng đến thế

Hoa không nói được gì? Thấp thỏm, ngạc nhiên, cảnh giác, lo lắng… và vui mừng. Cô đã còn muốn đưa ra quyết định bỏ nhà đi ở trọ hoặc… bán rẻ thân thể… Tỉnh dậy thì đã thấy thằng Dũng đứng lên định đi về rồi.

– Khoan đã…

Hoa chặn nó lại.

– Với em không đáng gì nhưng với cô nó như cứu mạng. Cô không thể nhận không như vậy được. Chưa kể đến gia đình em nữa…

– Cô đừng lo, tiền em tích góp thôi. Bố mẹ cho nhiều quá, em lại chẳng muốn tiêu gì cả nên để không thì cho cô mượn thôi mà. Đâu có mất cọng lông nào đâu

– Cô cũng không thể nhận được như vậy.

Cô Hoa lúng túng mà chân cứ nhấp nhổm nhưng cứ chặn đường hắn, không cho về. Dũng có hiểu cho sự vui mừng của cô, hắn cũng vui lây mà cười. Trong bộ áo dài, cô đâu còn cái vẻ nghiêm khắc ngày thường, hoàn toàn như đứa trẻ được kẹo mà không biết làm sao để biểu lộ sự biết ơn. Nhìn đôi vú của cô nhảy nhót trên nền vải tâm Dũng cũng bắt đầu động động

Cô nghiêm người lại

– Tóm lại cô không nhận được.

Cô nói là sự thấp thỏm hiện rõ.

– Được rồi. Thế này đáp ứng em chuyện này là được

Đến rồi. Cô không ngần ngại mà gật đầu không chút chần chừ

– Một là hôm nay phải ăn mừng… – Hai là từ giờ cô phải cười thật nhiều, nhìn cô cứ u sâu em lại đau lòng

– Thế thôi à?

– Thêm nữa, cô tuyệt đối không được chấp nhận chuyện mà thằng ch… ở quán café kia nói

Cuối cùng hắn cũng lộ. Thôi kệ. Nhìn cô tươi ngon mọng nước thế này, mẹ nó thằng chó kia định gặm bụi này à? Ông còn chưa… e hèm.. hư quá hư quá. Nhưng cô đẹp thật đấy, dù không trang điểm

Hoa cũng xấu hổ khi nó biết những chuyện như vậy. Nhưng không sao, cô đang vui mà.

Cái bụng của hắn nhìn cô mà dần xấu xa đi. Nghĩ lại lúc nãy mới hôn dì… đôi môi của cô…

– Còn không?

– ừm… hết rồi… nếu…

Dũng nín hơi ưỡn thẳng lưng:

– Em muốn hôn cô

Xèo……….. Dũng xẹp xí, Bao nhiêu sức chỉ đủ nói mỗi câu đó thôi. Mệt quá, phải đi ăn cơm thôi

Hoa rung người một cái nhưng cô không tránh nó, mím môi cô gật đầu

– Được. bao…

– Mỗi ngày 1 lần cho đến khi cô thanh toán hết. Bù lại thì cô nợ bao lâu cũng được

Không hiểu sao Hoa lại không thấy phản cảm, không thấy ghét nó như cái thằng ôn kia. Có lẽ là ở vai trò khác nhau, một người hại còn một người cứu. Trong sự kích động khi vừa hết nợ. Cô không ngần ngại gì cả, thậm chí giờ nó mà nói muốn cô cô chắc cũng gật đầu quá

– Được. Mỗi ngày một lần thôi sao. Có gì đâu

Cô lên tiếng đồng ý mà còn mà nụ cười. Cô cười có lẽ vì vui mừng này giờ nhưng có lẽ là biết được giới hạn kia của nó. Nó không đòi quá nhiều. (thằng kia còn muốn cô là tình nhân mới chịu)

Dũng ngẩn ra vì chuyện nó thử thôi mà dễ dàng quá. Máu nó xung lên hắn bổ xung thêm

– Một lần không phải ngắn đâu cô, cô đừng chấp nhận vội thế, em hỏi thử thôi, cô không muốn thì em cũng thôi mà, em có đòi gì đâu…

– Bao lâu. Hôn thôi mà

Nói xong mà mặt cô nóng rực cả lên. “hôn thôi mà” nhưng đó là học sinh của mình mà

– Em… hôn nhé

– À… vậy…

Hoa nhìn ra cửa, hơi lúng túng.

– Ngoài này… đi với cô… đi…

Dũng theo cô mà lòng hươu chạy loạn. Cô dẫn hắn vào phòng ngủ luôn. Đóng cửa lại mà tai hắn cứ i i…

Cô đứng ngay trước mặt miệng còn mỉm cười chờ nó.

« chụt » Xong !

– Xong rồi à ?

– Dạ. Em chỉ cần thế thôi.

Môi cô thơm quá, không phải mùi son phấn mà là mùi… phụ nữ. Dũng hít sâu tỉnh người lại, cúi đầu chân thành

– Thực ra tại nãy cô kích động quá, em cũng kích động nữa nên nói đại thôi. Ai dè cô đồng ý. Thực ra em đâu có cần thế này đâu. Em sẽ giữ bí mật chuyện này, cô đừng lo lắng về việc sẽ đối diện với em trên lớp nhé.

– a thế à ?

– Lúc ở quán cafe, cô mà đồng ý… chuyện kia. Em sợ mình sẽ không làm chủ được mình là xông lên đập cho thằng kia một trận quá.

Cô hơi xấu hổ vì mình bị lộ chuyện này. Lúc đó tí nữa cô cũng an chịu rồi

– Thật ra… nữa… em cũng không phải người tốt như vậy đâu. Lúc đó, em còn có suy nghi xấu là lợi dụng cô… như vậy nữa.

Cô không nói gì mà nhìn nó

– thật sự. Ban nãy cô đồng ý cho em.. hôn em thấy đủ rồi. Cái này quá đủ. Thừa lắm rồi

Miệng cô nhếch dần lên thành nụ cười

– Ban nãy em nói sẽ hôn lâu. Sao nhanh vậy?

– Dạ

Cô bước tới ôm hắn làm hắn thật bất ngờ mà cứng người chốc lát. Người cô mềm quá, thơm nữa. Cô nhắm mắt đưa môi tới hôn hắn. Không phải như nụ hôn ghê gớm như của dì lúc nãy mà dịu dàng ngọt lịm cơ. Bốn cánh môi cứ in vào nhau, mút nhẹ rồi thả rồi lại dính lấy nhau. Dũng không dám thở mạnh nữa, thi thoảng lắm mới cố gắng hít hà thật nhẹ để duy trì sự sống thôi.

Hành động tiếp theo của hắn thì hắn xin thề không phải cố ý, là thói quen với dì thôi. Cái tay nó hư quá, cứ ngửi thấy mùi gái mà lại táy máy. Đợi hắn thấy cô rùng mình tách môi hắn ra thì ôi thôi, chúa ơi. Một tay một tay hắn đã bóp cái vú của cô nó méo mó đi rồi. Tay kia trốn đây rồi? Ôi mẹ! Nó từ khi nào đã úp lên mông cô mà bóp rồi.

– a. Xin lỗi cô… tại.. cô … tại … đẹp quá.. em không cố ý.. đâu

Cô hé miệng, người căng cứng mắt tròn xoe như đang ngạc nhiên. Nó nói cô đẹp ? Cô từ lâu đã quên mất mình là phụ nữ rồi chứ nói gì đên để ý xem mình đẹp hay xấu.

– Đủ… lâu chưa ?

– Chưa… a… đủ

Cô lại hé miệng cười

– Thế ra là đủ hay chưa ? Đủ rồi thì thôi, chưa thì…

Dũng như chảy dãi ra. Hai thân thể vẫn đang dán vào nhau, vòng tay cô ôm hắn vẫn được giữ nguyên. Không biết cô có phát hiện ra cái giống của hắn phồng tướng lên đang dán lên bụng cô không. Mắt hắn thì đang dán lên đôi đỉnh núi của cô chưa quyết tâm mà dứt ra được

– Chưa. Nữa đi cô

Cô lại đưa môi tới. Cái ngọt lim vừa gián đoạn lại được nối kết. Người cô nóng thế, không biết là hắn run hay cô đang run nữa.

– ư !

– a… em xin lỗi, em không cố ý. Tay em…

Kích động từ chuyện ban nãy, lại kích thích bộc phát từ sâu trong người, chứ thật nếu bình thường chắc cô đã giáng mấy cái bạt tai rồi. Hoa thấy người mình nóng quá, trong người xốn sang lạ thường. Dù gì nó cũng là thằng nhóc mới lớn, cô thấy mình cao lớn hơn, cô thấy mình như đang ban phát. Trước đây hai vợ chồng sinh hoạt cô cũng không bảo thủ, cô là phụ nữ mà, có thể nói hai vợ chồng cô trước đây đằm thắm lắm. Đển nổi ông nhà còn phải bố trí lại cái cách âm của phòng này nữa. Cô thấy hứng quá

– Sao run thế? – Cô chọc

– Em… run quá

– Lên đây

Hoa ngồi xuống rồi dun dun dần ra giữa giường. Dũng cắn môi cũng run rẩy mà theo ngồi sát cô. Hắn hôn cô nhưng cô tránh được bằng động tác nằm xuống.

Mỹ nhân nằm trên giường duỗi chân thẳng ra. Chiếc áo dài thướt tha giờ đã thành chiếc áo dài… quyến rũ. Giữa ngã ba vun cao lên, đó là mu lồn của cô. Phía trên, ngực cô làn cái làn vải nó căng lên. Không biết căng quá có rách vải không nữa. Dũng cúi xuống hôn cô rồi dần khom người nằm bên cạnh cô. Cái bàn tay lại định đặt xuống phủ lên vú cô nhưng nhịn được, cứ ở trên không mà nắm bóp. Hắn không thấy được cô đang cởi mấy cái cúc ở một bên chếc áo dài. Cô ngưng lại nụ hôn, trước mặt nó mỹ nhân giáo viên môn toán vẫn đang hé miệng, cô thở hồ hập trong cơn xúc động

– Sờ đi, cô cho sờ đó

Dũng mặt đỏ gay hạ tay xuống lặp tức bóp mạnh

– ư….

Hoa bặm môi phun một hơi nóng từ mũi ra

Dũng ngớ ra. Bàn tay có cảm xúc lạ, đã bớt đi một tầng vải. Hắn nhìn xuống cái bra đang bị méo mó trong lòng bàn tay hắn rồi lại nhìn cô. Cô cười rồi nhắm mắt. Dũng vạch áo lót xuống bóp trực tiếp vào vú cô

– A.

Hoa nhắm mắt thốt lên. Không đau gì mà cô tê dại cứng cả người. Lâu quá rồi thân thể cô không có bàn tay đàn ông sờ vào nó nhạy quá. Nó hăm hở bóp, chẳng biết là mạnh hay nhẹ gì, bóp hết bên này rồi bên kia. Sướng thật, mềm quá. Cái mùi “phụ nữ” xộc vào mũi hắn ngày càng đậm.

“rẹc.”

– ô. Xin lỗi cô

Hoa mở mắt nhìn, tội nghiệp cái áo dài đẹp đẽ, nó máu quá rách cả rồi. Nó nói mà một bên vú cô vẫn bị nắm chặt, cô nhìn tới hắn mới bỏ ra. Cô không thấy ngượng ngùng chút nào, bên trong cô chỉ có sự hưng phấn, khát khao, thận chí lúc nó dày vò vú cô, cô còn liên tục tự hỏi sao nó không làm gì nữa. Cô liếc sơ rồi kệ, cầm đầu nó cô ấn vào ngực mình

– ha…

Nó có kiêng nể gì đâu, chắc nó cũng đang nóng như mình. Đôi đùi cô siết lấy nhau, ở giữa cô ngứa quá. Thật sự chỉ mông có cái gì đó thật cường tráng thục thật mạnh vào. Trong im lặng cô đã bí mật kéo cái khóa ở bên hông xuống rồi. hành động của cô đã bị con mắt của nó bắt được. Nó càng như điên lên mà bóp vú cô rõ mạnh. Miệng há rộng ngoạm một miếng lớn rồi mút ra “chụt” một cái.

– ừ.. hư…

Những tiếng nức nở nhỏ xíu của cô vang ngay bên tai hắn. Dũng Chồm lên đè lên người cô

– Hự!

Không biết cô có thấy hắn nặng không nhỉ?

Cô mở mắt nhìn nó thì môi đã bị phủ kín. Cô ôm luôn đầu nó cũng điên cuồng mút môi nó ý như nó bây giờ. Tóc cô rối tung cả, hơi thở nóng rực, người đầy mồ hôi. Cô ôm siết lấy nó, lật nó mà đè lên, hướng sức nặng của mình cô áp chặt miệng nó. Và lần thứ 2 miệng nó có cái thứ gì đó lẻn vào. Hoa dường như đã quên mất nó là học sinh rồi. Người cô thèm khát quá.

Một tay nó đã tha cho một bên vú cô mà chuyển tới mông rồi. Bóp bầu véo. Hai người lồng lên người nhau đảo pha mấy lần. Không có tiếng nói, chỉ thi thoảng có tiếng nấc lên nghẹn ngào.

– Ứ!

Chợt Hoa mở trừng mắt, nhưng đầu bị cánh tay nó giữ phía sau. Cô đang ở trên nó nhưng bàn tay trên mông cô đã không còn ở đó nữa. Nó đã luồn vào từ bên dưới rồi. Vào quần to quần nhỏ cô đã trôi xuống giữa đùi từ khi nào rồi. Cô tỉnh táo tức khác nhưng chỉ 1s sau, người cô như bị sét đánh

– Ưm……………………….

Có 1 ngón tay của nó đã xuyên qua hàng lau sậy, xuyên qua cái con kênh mà chui vào lồn cô rồi. Kẹp chặt háng, cô lấy cả hai tay kéo tay nó ra, mông nhổm lên nhưng đầu không thoát, bị nó giữ cứng. ngón tay nó như cái lưỡi câu móc vào lồn cô không nhả ra được, cô kéo mạnh đến mấy cũng không ra được. Chột nhiên trong quá trình tranh đấu, ngón tay nó chợt lỏng như muốn tuốt ra. Mang theo sự tiếc nuối, lực giằng ra của cô có phần nhẹ hơn. Chợt thêm một ngón tay nữa ướm vào rồi chợt nó sọc mạnh một cái. Hai ngón tay lao tút vào lồn cô

– A

Môi tách ra cô nhìn nó chằm chằm.

– Em… rút tay ra đi – Cô nhỏ giọng thương lượng

Nó cứ im lặng giữ im ngón tay trong âm đạo cô, cứ cử động một cái là người cô tê tái mềm nhũn lại. Gục đầu xuống không còn sức giằng nữa

– Em rút tay ra đi, chỗ này không được đâu

– Nhưng… đằng nào em cũng… cho … vào rồi

– Phải giữ bí mật cho cô nhé

– Dạ

– Một lần này thôi đấy nhé

Cô nói rồi cô kéo quần xuống hắn, đẩy tụt xuống. Xoay người cô nằm xuống, mặc cho đôi vú của mình phơi ra, tách đùi ra.

Dũng mừng rơn, rút ngón tay ra làm người cô run lẩy bẩy. Bất chợt hắn đâm mạnh vào

– Á…. A.. a… nhẹ thôi

Đưa đẩy cái ngón tay. Lồn cô trơn thật khẽ chọc vào là tuột sâu vào trong ngay.

– ưm..ư…ưm..ư….

– Em làm… nhé?

– ư…ơ… không…ơ..ư..

Bàn tay cô chơi với. Hắn nắm lấy tay cô cho ngay xuống con cu mình, lập tức cô như vớ được cái cọc mà nắm lấy. Dũng vừa thọc tay vào lồn cô vừa tự cởi dây lưng, cởi cúc, kéo khóa của mình xuống. nhanh như cắt móc cái gậy thịt to tướng của mình ra. Vừa ra cái cô đã nắm lấy nó rồi và chẳng cần chỉ cô đã bắt đầu sục xuống lia lịa rồi.

– Hố.. hố…hố…

Sướng thấy mẹ. hắn càng bóp mạnh đôi vú của cô, ngón tay đâm vào lồn cô cũng thêm mạnh thêm nhanh.

“ọp ọp ọp…”

Nhiều nước khiếp.

– ư..ưm..ưm… a..a…a…á..á….a…á…á………………….

Tiếng rên dần khó kìm nén rồi cũng tới, cô dạng rộng háng, banh cái lồn rộng toác ra đón từng tiếng ì ộp của nước nổi. Trong tiếng ngân nức nở, cô cong người giật lên rồi ngã xuống. Một bàn tay từ đây đó đã xộc lên đỡ lấy gáy cô kéo vào lòng, hai cái ngón tay kia vẫn cắm sâu trong lồn cô nhẹ nhàng đong đưa an ủi.

Tỉnh mộng, phát hiện tình trạng của mình cô giấu kín mặt không dám lộ diện với nó nữa. Trời ơi, nãy giờ là chuyện gì? Cô điên mất thôi. Giờ phải làm sao? Tôi chết mất. Phía dưới cô vẫn đang truyền đến cái cảm giác tê tê, hai cái ngón tay vẫn đang đưa đẩy bên trong, cô chẳng dám nhúc nhích nữa. Mà chết nữa, một bàn tay vẫn đang nắm lấy… cái gì đây nữa. Mà nó sao mà… to khiếp quá. Cô không tưởng tượng được ban nãy nó mà hăng lên nó đâm cái nà vào người cô thì… rách mất.

– Thôi.. bỏ tay ra đi

Cô lười biếng xoay lưng về phía nó nhưng khổ, cái ngón tay của nó cứ lưu luyến mãi không chịu bỏ ra, nó cứ móc chặt lấy lồn cô. Cô không dám nhìn nó nữa. Cô lôi lôi cánh tay nó mà nó chăng bỏ ra. Đã vậy nó còn áp sát lưng cô, dạng chân như ôm cả cổ vào lòng nữa. Lưng cô rạn lên như cái của nó trích vào rồi áp thăng lên lưng cô nữa. Nó nóng như thanh sắt đỏ vậy. Làm thế nào bây giờ.

– Bỏ ra đi Dũng

Cô bất lực nói thêm.

– Bỏ ra đi, mai lại… hôn nữa

Nói vậy nó mới lưu luyến mà rút ra

« ọp »

Lồn cô nhiều nước thật. Cái mùi dâm khi nó nồng nặc làm sao. Rút ra rồi đâu thôi, nó lại ôm lấy cô mà kéo vào, không chút khách khí mà úp luôn lên hai vú của cô mà nhẹ nhàng nắm nữa. người cô tê lên, cô dựa lưng vào nó. Vai nó to lớn quá, tự dưng cô thấy mình nhỏ đi.

– Cái đó… em có còn được.. được… sờ nữa không ?

Cô với cái quần phủ lên lồn mình, che đi cái thầm kín nó hớ hênh nhưng đôi đùi sáng loáng chắc nịch đầy nhựa thì không che được hết, cô bất lực buông thõng tay. Cô mệt quá. Thời gian vừa rồi cô mệt mỏi trong cô đơn, nhiều đêm cô tủi thân mà khóc. Cùng là một đám cưới linh đình, thời gian chung sống ngọt như mật. Cô con gái lớn dần trong yêu thương. Cô có người chồng tốt, ăn đủ mặc đủ, cô có bí quyết giữ chồng tốt, cứ rời giường là chồng cô chỉ còn tấm rẻ rách không còn hơi sức đâu mà ra ngoài tìm em út nữa. Cô hài lòng lắm. Ai ngờ hơn năm trước, chồng cô không dám gọi điện thoại, chỉ để lại 1 tờ giấy rồi… bỏ trốn. Cô và con đã sống những ngày lo toan, vất vả. Khụy lịu từng người, lạy bái từng người. Cô không quan tấm tới mình, chỉ lo cho con, con cô đáng thương quá. Chỉ thiếu chút nữa cô đã phải bán mình rồi. Nhiều lúc cô còn nghĩ, nếu giờ mà chồng cô xuất hiện một cái ông ta sẽ phải đối mặt với một con dao sắc với tốc độ cực nhanh hướng thẳng đến trái tim máu lạnh của hắn mà đâm vào.

Hôm nay trong sự vui vẻ phấn khích khi được giải thoát, cô ngược lại lại bị đâm, nhưng là cô bị đâm trong sướng khoái. Tuy chưa đủ lắm…

Đang miên man, cô chợt giật mình nắm chặt cánh tay của nó. Cái bàn tay kia gian xảo quá, nhân lúc cô không chú ý tí nữa đã định đâm cô rồi.

– Em.. chỉ… định sợ chút thôi

Cô nhẹ giọng dịu dàng nói.

– em mà tới chỗ đó…. Chỗ này chỉ chồng cô mới được…

Dũng ngưng lại, lưỡng lự nhưng không rút tay về. hắn chưa xuất, người vẫn còn đang thèm lắm.

Người Hoa rạn rạn lâng lâng, miệng cô không biết ai điêu khiển mà nói :

– Tới đây là… em phải chịu trách nhiệm đấy nha

Nói xong Hoa ngớ người như không tin những gì mình vừa nói nữa. Đang bàng hoàng thì nó đã vít lấy cô mà hôn rồi, cô buông, lồn cô lại bị tấn công. Được một lúc, Hoa dứt khoát kéo nó ra. Đón cô là

– Cô Hoa. Cô thật đẹp. Em thấy mình yêu cô mất rồi

Người Hoa mềm nhũn lại

– Thôi….. về đi nhé. Cái Lan sắp về rồi, nó mà gặp thì… chết

Hoa đẩy nhẹ một cái

– Đi, ra cho Hoa thay quần áo

Dũng ra đến ngoài mà lòng còn chưa hết lâng lâng bàng hoàng. Mà vừa xong Cô vừa nói gì ?

Cô xuất hiện trong bộ thun xanh thẳm, cô đã chải lại tóc chứ không nãy giờ nó quần thì có giống cái bang.

– Sao chưa về ?

Giọng cô dịu dàng quá. Dũng tổng kết ra được, người phụ nữ nào bị bấm cái công tắc kia là sẽ trở lên ngọt ngào dịu dàng ngay.

– Về đi không cái Lan nó về nó thấy nó lại hỏi

Dũng còn luyến tiếc mà nhìn đôi môi của cô. Từ chiều tới giờ hôn cô nhiều quá, đôi môi của cô đã mọng chín như tô son rồi.

– Hôn một cái nữa… – Dũng dè dặt nói

Cô bịu môi lườm nó cái liếc nhìn phía cửa rồi cúi đầu đi lại vào phòng. Dũng ngay lấp tức lon ton chạy theo. Cánh cửa vừa đống một cái là nó ôm chầm lấy cô. Cô mặt đỏ hồng mỉm cười nhưng chỉ 1 giây sau là khỏi cười gì nữa. Nó đã chiếm lấy môi cô rồi. Người cô hơi cứng lại khi một tay nó bóp mông cô, 1 tay nó bóp vú cô. Cô im lặng kệ nó, chỉ chăm chú hôn nó thôi. Cái của nó cứng ngắc đang chọc vào bụng cô, nó vẫn nóng như ban nãy. Nó cường tráng quá, bên dưới cô lại rỉ nước ra nữa rồi

Bàn tay nó đã luồn vào trong quần cô mà sờ mông cô rồi. Nó vừa chạm vào chùm lông của cô thì cô đã dừng hôn mà giữ tay nó lại.

– Thôi về đi nhé, muộn rồi... (hết)
------------- Phần 1 - Phần 2 -------------
Loading...