Loading...

Truyện 18+ Đi Ở Vú Phần 2

Loading...
Truyện 18+ Đi Ở Vú Phần 2
Kể ra nuôi cụ dễ hơn lo cho trẻ mỏ rất nhiều, song ngược lại thì tính nghịch tinh của cụ đến cả chục trẻ mỏ cũng không so sánh bằng. Cụ không khóc nhè ban đêm, không đái dầm, ỉa đùn, không ré lên bất tử, nhưng cả đêm cụ hết mò lại mẫm, vê vê xoe xoe làm nhỏ chẳng ngủ nghê gì được.

Hai vú nhỏ cụ làm như hòn sỏi, hòn cuội gì không bằng, dùng ngón tay khảy thét đến sưng vón lên mà khiếp. Cụ vò vò cả hai núm vú như vò bánh trôi, vò xíu mại, nhỏ nhột khiếp đảm, uốn éo vặn hết người. Cụ nghịch đến khi tưởng cả hai đầu vú toét loét ra thì lại hít thơm và ngậm bú tịt tịt.

Lúc đầu nhỏ hơi bực nên gắt gỏng, than trách : cụ làm thế này con làm sao nhắm mắt, lấy sức đâu mà hầu hạ cụ ngày mai. Cụ giả lơ giả điếc và vần nhỏ tiếp tục. Cụ xoắn cái đầu vú nhỏ như xoắn ốc vít, nó thốn vào tận phổi, tận gan. Cụ chăm chút cái vú giống như tay sửa ô tô mằn mò vặn chốt con bù loong gì xoành xoạch.

Nói mãi cũng chẳng được yên, nhỏ để mặc cụ nghịch đến bao giờ chán thì thôi. Thấy nhỏ lơ lơ là là, cụ thét lên : nhà chị chán bỏ bố, người ta nựng một tí mà ngây ra như khúc gỗ thì còn sướng cái đéo gì. Cụ có lối ăn nói bỗ bã như thế mỗi khi phật lòng. Cụ khua bằng được, bắt nhỏ phải tỉnh dậy, mở mắt thao láo ra xem cụ vê nắn cái vú mới ưng.

Mỗi lần cụ vê kỹ quá, nhỏ xốn xang lên, hai chân mài miết, lưng ì ạch dịch xê, xem chừng cụ rất thích. Cụ hỏi : tớ làm thế, đằng ấy thấy nứng hả. Chuyện, vậy mà cũng hỏi, có người đàn bà nào bị vằn vê cái vú liên tục mà chẳng nổi nứng, các ông biết mười mươi còn vờ vịt hỏi.

Ấy tâm tính các bố đều y hệt nhau. Phải bắt các mụ rên lên kêu sướng, kêu nứng thì hình như các bố mới lại gan, hãnh diện vì mình đã làm được con bé kích động. Cụ hôn oàm oạp, cụ mút lia chia, cụ nhằn tấm tách, các đầu dây thần kinh ở đầu vú xoắn rối cả lại, chao ôi ! tựa như gai, kim gì bị ai đem châm hết vào, gây nhức nhối khủng khiếp.

Nhỏ phải van nài cụ : con nứng quá, xón ra ướt hết trơn, cụ leo hộ lên người con mà nắc cho con hạ bớt cơn dâm dục. Cụ loay hoay đến tội, trụt vội trụt vàng quần ra và bò lổm ngổm lên bụng nhỏ. Khốn nỗi khúc gậy không nở giãn nổi, nhỏ nhìn như một mẩu xì gà hút dở bị tắt lửa, trông nham nhở hết biết.

Thế là nhỏ đâm thương xót cụ, chẳng nghĩ đến thân phận hẩm hiu mình bị phá mà không được thỏa mãn cái nứng đang lên. Trái lại, thấy cụ ậm ọe, nôn chẳng nôn ra được, mà giụi cũng chẳng giụi vào xong, nên nhỏ phải bày cho cụ cách thức tự giải tỏa cái dồn nén trong lòng.

Nhỏ ân cần mời cụ nằm ngửa ra. Nhỏ xoay người trịn cái bim lên mũi cho cụ ngửi lấy trớn. Nhỏ khề khà bảo : cụ ráng tập trụng hôn hít, thơm thiếc gì tùy ý và nghĩ duy nhất đến cái triện, còn để con lo phần của con. Cụ có vẻ thờ ơ, song vì nể nhỏ nên cũng sờ sờ mó mó.

Kinh nghiệm cả năm trời bán quán và những bài học nhỏ thu được khi sống với thằng mặt địt nên nhỏ biết cách gây cho cụ phấn khích. Nhỏ cầm lấy khúc dồi mềm của cụ mà ve vuốt nói đả đớt : ngoan, ngoan đi cưng. Cố cứng tí ti rồi chị cho ăn kẹo. Cụ đang nắn nắn nót nót cái hoa của nhỏ cũng bật phì cười : nghe đằng ấy dụ dỗ con nít, tớ cũng bắt êm tai nữa là nó.

Nhỏ mặc cụ vi vút, nhỏ hết ngửi lại hôn lên khúc gậy trơ và cho tọt luôn vào mồm thổi phù phù. Nhỏ thấy nó oặt oẹo chả ra làm sao. Thế này thì đến chừng nào nó mới gồng sức chui được vào hũ mắm mà thưởng thức món ba khía ram mặn.

Nhưng trên đời có thứ gì không đạt tới nếu trì chí. Thằng nhỏ đã ươn ngạnh thì mụ bà cũng trị đến nơi cho nó biết tay. Nhỏ bụm nguyên con dưới bìu dái cụ và lắc vẩy cho khúc dồi lặc lè búng tứ tung. Xong, nhỏ ghé miệng vào xoay ngang khúc gân như tấm mía, nhỏ xước, nhỏ gặm, nhỏ xiết một hồi. Nó hơi sửng sửng, nhỏ nhét luôn vào mồm, cố cóp má lại mà nút te te.

Nhỏ thấy nó ngọ nguậy đụng tùm lum trong đốc họng. Nhỏ giúi sâu thêm vào và chà quanh chà quẩn cho cái đầu nó nhợt phải bật chui ra. Nhỏ nghe cái miệng cụ đâm uỳnh uỳnh vào cái lỗ của nhỏ, biết là cụ bắt đầu phê. Có lúc nhỏ thấy cụ chà đi chà lại cái bản lưỡi đầy gai lên mu, nháo nhào trong lỗ làm nhỏ muốn quíu.

Hai tay cụ vừa bấm vừa bành hai mông đít nhỏ làm nhỏ lợn cợn tệ. Nhỏ mút và dùi dùi khúc mía làm cụ chổng người lên liếm sặc sụa bim nhỏ. Đúng là hai tay chơi nhạc đang hòa tấu khúc du dương.

Cụ xàng xẩy ắc ê, nhỏ cũng là đà điệu múa háng. Một lúc thấy coi mòi cụ cũng dựng cờ lên được thì nhỏ vội nắm giữ chặt lấy cột và ngồi tót lên. Cụ chới với tưởng nhỏ bỏ đi kêu ơi ới : sao tớ đang sướng, đằng ấy lại di tản đi thế. Nhỏ lình xình kiễng chân sang hai bên người cụ, nhắm cho cái triện của nhỏ khớp với tầm khúc mía và nhỏ vừa bóp lấy bìu dái cụ vừa đẩy thun thút cái khúc dồi xật xừ vào hang rùa.

Nước của nhỏ dính láp nháp quanh miệng lỗ, mấy sợi lông cũng ướt sũng nên trơn, nhỏ đút từ từ cho lõi mía không trệch ra ngoài. Nhỏ nghe u u khúc dồi ngọ nguậy lơ thơ tơ liễu buông mành như gọng dù, cọng cỏ gì đó lao xao rất nhẹ. Nhỏ nhìn cụ đang nín thở theo dõi việc nhỏ làm. Hai bàn tay cụ khoa khoa chờn vờn trước mặt và ập luôn vào hai vú nhỏ mà bóp nghiến.

Nhỏ mài tới mài lui củ triện cho cái cán ngập đúng khuôn và nhỏ bắt đầu ịn từng tờ từng tờ một. Cụ kêu ú ớ, nhưng lại bạnh hai chân ra. Nhỏ vẫn sợ khúc mía mềm xèo bất tử, bật tọt ra ngoài, nên vẫn phải giữ khư khư cái bìu như giữ kho vàng mà ủi, xô, lết tới tấp.

Nhỏ nghe cụ la : hay hay, đằng ấy giỏi. Và lần đầu tiên nhỏ thấy cụ thở phì phò đẩy đưa thân người theo với nhỏ. Tội nghiệp mấy ông già, thèm thì thèm mà cái sự nó cứ nửa đới nửa đoạn. Nhỏ phải bò nhoài người ra, chống hai tay xuống giường giữ không để đè phải cụ ngộp thở, rồi như tay thợ xẻ, nhỏ cưa đứt tiện khúc gỗ trơ.

Cụ cũng lơ huơ hai tay giữ lấy nề để tay thợ cưa khỏi đổ kềnh. Nhỏ cưa rất khéo, đường lẹm thẳng băng, bụi túa ra bay đầy và cụ la ơi ới. Nhỏ thật mỏi, phần phải trịn cái húm cho thật sát vô, phần phải lổm xổm như người ngồi tránh ổ kiến nên trông dị dạng hết sức. Thế mới đọa. Nhỏ phịt phịt chừng vài lần thì cụ trợn mắt lên, bíu đeo nhỏ cứng ngắc, rặn như người táo bón.

Nhỏ phải tăng thêm mấy thành công lực, cụ mới quào quào lung tung thiên và trợn trừng trợn trạo nôn thôn nôn tháo. Người cụ giựt đùng đùng, cụ mắm môi mắm lợi, cố đùn rặn cho cái mớ mỡ nhớt lâu ngày bị đóng cứng phun được ra. Trông cụ lúc này quá thảm, nấc nấc lên từng hồi, hai tay múa vung vít, ho khù khụ và xì xì ệt mặt ra.

Nhỏ giúi thêm mấy cái nữa, cụ há mồm lặc lè, hai đùi giãy như lò xo và thở rổn rổn. Nhỏ giữ chặt củ triện ngoáy cho mực đổ tùm lum và ịn tờ giấy cho nhòe nhoẹt ra. Cụ chới với phải la : tao đái rồi, đừng bào nữa, tao bể mẹ nó mất. Nhỏ cũng đang sướng nên làm mặt dầy xủi cho cụ thêm một hồi nữa. Cụ tựa cái xe lăn qua đoạn đường xóc ổ voi, nghiêng lênh khênh tưởng đổ xuống vực, may sao nhỏ kềm giữ cụ lại được.

Nhỏ từ từ rút củ triện ra, mực dính thành sợi nhỏ nhỏ giọt. Cụ nhìn lơ làng và thở rốc lấy hơi lên, nhỏ nhìn mẩu xì gà của cụ, vốn đã cụt giờ lại càng thun cụt vào thêm nữa. Nhỏ lau chùi mãi mới sạch, trong khi cụ ngáo mất đất từ lúc nào. Cả đêm hôm ấy, chả thấy cụ xục xịch mò mẫm gì đến nhỏ. Lắm khi nhỏ định khua cụ dậy, song nghĩ lại thấy tội, đành để cụ ngáo cho yên.

Rồi một hôm cô chủ rủ nhỏ đi đặt bánh và mua sắm quà mừng sinh nhật cụ. Nhỏ vừa tắm táp và thay quần áo cho cụ xong nên chần chừ không biết phải làm thế nào. Không dè cụ góp ý luôn : em nó rủ thì nhà chị cùng đi cho vui. Đừng lo gì ở nhà, ta vừa tắm mát xong, đánh một giấc thì chị em về liền, nhớ ẵm theo thằng cún cho nó xem phố xá tiện thể.

Vậy là hai chị em sửa soạn cùng đi. Khốn nỗi nhỏ lình xình quá, ở nhà suốt ngày tuềnh toàng nên việc thay đổi xiêm y xem ra quá nhiêu khê, cô chủ phải góp tay vào phụ. Thôi thì cô lột áo, chọn cái xú thật đẹp và màu sắc để mặc cho nhỏ. Loại áo nịt cỡ 4D mà vẫn không che hết cặp vú phì nộn của nhỏ. Cô chủ vén nhét vào cái lúp mà vẫn còn dư một nạm chè bè ra xung quanh.

Cụ ngồi nhìn chị em xoay vần cho nhau mà miệng chép chép trông hay đáo để. Nhất là khi tay cô chủ vờn vờn cặp vú nhỏ, nựng nịu sơ sơ, khen tới khen tấp : chao, chị có cặp vú đẹp quá, nhỏ thấy cụ nuốt nước miếng ực ực. Mặc xong, nhỏ định choàng cái áo ngoài vào thì cụ gạt đi : nỡm, cứ để thế thay nốt đi rồi hãy mặc, kẻo lại lấm bẩn phải thay cái khác, dềnh dàng mất thì giờ.

Nhỏ biết cụ mại hơi muốn nhìn vú viếc nhỏ cho thỏa nhãn, lại thêm cụ cà khịa muốn thưởng thức nốt cái món nhỏ lột thay quần nên bỗng dưng mặt nhỏ nhuốm hồng vì thẹn. Nhỏ vơ vội mớ xống áo, định vào phòng tắm thay thì cụ lại cản ngăn : vẽ, ở đâu chẳng thay được, cứ gì phải chui vào trong ấy cho tối. Rồi cụ lại thêm thắt : dào, của nhà chị thì tớ còn lạ lẫm gì mà che với đậy.

Chả là gần đây khi tắm cho cụ, nhỏ đều vào lo cho cụ. Chà lưng, cọ tay, rửa chân và cả nâng niu săn sóc cái mẩu xì gà của cụ nữa nên quen thuộc nhau hết. Đã thế, cụ lại nghịch ranh dùng vòi nước xịt ướt nhỏ, làm nhỏ mặc cái áo mỏng mà như không. Nước xối xả làm cặp vú nhỏ in mồn một nơi ngực áo, chất nước lạnh khiến hai đầu vú săn tít lại, cụ tấm tắc khen : nó vón giống quả nho mỹ và tay cụ vờn vờn xoe xoe làm hai đầu vú ồm oàm coi cũng hay.

Cụ nằm thả nổi trong bồn, hai chân bập bềnh trong nước ấm. Mẩu mía cụt lềnh bềnh trên mặt nước, mớ lông trôi bập bềnh. Nhỏ lấy cái khăn lau vòng vòng, cụ nhột nên ríu cả chân, cả tay và cả lưỡi nữa.

Cụ bắt nhỏ lột áo ra nên hai vú xập xình mỗi khi chùi rửa cho cụ. Chỉ nghe cụ rên ư ử bợ hai tay vào mân mê và nặn cái núm vú đến kinh. Có lúc cụ nặn đau quá, nhỏ phải kêu lên, cụ lại phê phán : gớm, vú với viếc, rắn đanh như hòn sỏi, tớ cứ đụng vào là y như chúng cứng lại.

Rồi cụ tạt nước văng lênh láng ra nền, quần nhỏ cũng ướt lây ướt lắt. Cụ hét toáng lên : lột bố nó ra quẳng nốt đi cho được việc. Ừ, thì lột, nhỏ có “ khe “ gì ba cái món ăn chơi này. Nhỏ còn đùa hỏi lại : thế cụ muốn tự em lột hay để cụ lột hộ em. Chả hiểu sao nhỏ lại xưng em với cụ và thấy cụ hí hửng ra phết.

Cụ trầm ngâm một lúc thì bảo : để tớ lột e lý thú hơn. Và cụ bắt nhỏ cúi sấp người vào bồn, chổng mông lên cho cụ mò thắt lưng quần mà gỡ. Cụ làng xàng nào chịu lột ra ngay, còn cố đi một đường xoa vòng mông nhỏ đã chứ. Cụ khen : nhà chị có cặp mông kinh tế, của này đem xuất khẩu chắc lắm kẻ đặt hàng. Thế nhưng cụ nhanh nhẩu gạt phăng : mà tớ cóc cho nhà chị đi đâu hết, tớ độc quyền khai thác món đít đoi này.

Cụ vừa nói vừa xoa, tay cụ như con thằn lằn bò rồn rột trên da thịt nhỏ. Lắm lần nhỏ nhột rần rần, chỉ muốn đổ nhào đầu vào bồn tắm. Cụ sợ nhỏ chết đuối nên một tay bóp vú nhỏ, một tay xoa hết bên ngoài lại tuồn vào bên trong rờ rờ rẩm rẩm từ cái khe đít lên tới phía đằng trước.

Cái ngón tay ngọ nguậy của cụ tinh giàn trời, chả thấy tí mắt mũi nào mà sờ đâu trúng đó. Nó luồn lách vạch lông nhỏ ra, cà cà nơi hai mu, đằn đằn mấy cái rồi vớ luôn cái nút chuông điện mà nhắm mắt nhắm mũi nhấn kêu inh thiên địa. Chao ơi ! đang tắm với rửa cho cụ mà nhỏ quên tiêu dên hết trơn, cứ tưởng mình đang bị chồng đòi ăn nằm.

Nhỏ chới với phải nằm lấy cái phao câu của cụ để giữ cơn nôn nao đang bùng vỡ. Cụ móc nhỏ thì nhỏ cũng đẩy bật cái cần hết bên này sang bên kia. Cụ mò đúng cái lỗ móc sột sột thì nhỏ cũng kéo căng lớp da nhăn nheo ra để đầu con rùa thập thò trong nước mới chịu.

Cụ rít lên từng hồi : cha con đẻ mẹ nhà nó, ăn cái giống gì mà no ung úc, sờ sướng run cả tay. Tớ có ngâm nước cả ngày mà sờ thế này thì cũng không còn muốn ra khỏi nữa. Nhỏ sướng vì cụ yêu, cụ quí củ triện của nhỏ, nhưng ngặt là cụ làm nhỏ bức bối quá. Cụ cố rướn ngón tay cho thật dài khoắng sâu vào phía trong, lúc lại châm thêm vài ngón và bịn chặt lấy mà húc bành bạch.

Ba hồn chin vía của nhỏ lâng lâng hết cả. Nhỏ tưởng gan ruột đang bị cào và chỗ giữa háng nghe nhưng nhức như ai đang dùng dùi, dùng cưa đục đẽo mới sợ. Nhỏ đã cố banh giò ra, thiếu điều giống anh nhảy dù biểu diễn lộn tự do trong không trung mà ruột gan vẫn lạo nhạo khó chịu.

Cụ vớ đúng cái mội nước thì cứ thế cố thủ thúc không cho cửa thành bị bỏ hổng, còn nhỏ thụt súng cụ muốn vỡ toác nòng ra mà cơn sướng vẫn tản mát đâu đậy. Cụ kêu to : ôi thích thì nhỏ cũng hét lớn : sướng quá, đã quá. Nước nôi lợn cợn ướt dầm dề, nhỏ chỉ muốn hét và vác cụ lên nhét đến nhét để cái củ lẳng vào hũ mắm mới hạ cơn dâm đang ào ạt phá nhỏ.

Khốn nỗi cụ chỉ lình phình thế thôi, nhỏ thụt mấy cái, mẩu xì gà cũng không dài ra được thêm. Nhỏ phải làm đại đút nó vào mồm mà nút, trong khi cụ quíu cũng xục xoành xoạch nơi cái hoa loét choét của nhỏ. Đến khi cụ cháu lột được quần nhau ra thì nhỏ xác xơ như giàn mướp héo. Nhỏ ngả phịch ra nền nhà, rặn è è, đùn hết mớ nhớt, mỡ, xì dầu, bơ, ma ga rin cho trào ra mới chống đỡ nổi cơn kinh phong ập đến.

Cụ cũng nằm thở hơi ra, trông khúc mía gặm dở dang nát toe mà thảm ôi là thảm. Cụ đổ tội cho nhỏ, nhỏ quặc lại ai biểu cụ ham hố làm chi, cứ như hai đồng chí kiện nhau ra tòa án quốc tế vì ai cũng hô hoán là địch xâm chiếm lãnh thổ mình trước.

Sau đó, cụ phẻ re, nhỏ đỡ ra thì nằm ườn thiêm thiếp. Còn nhỏ lo lau, lo dọn, lo chùi vết dơ dính bê bết trên nền nhà, thân đã rã rời mà phải bỏ sức làm cho sạch, nhỏ mệt mỏi thiệt sự. Đến muốn thay cái quần, cái áo khác cũng chẳng giở nổi tay chân lên.

Đứ đừ nhỏ mặc quách sự đời cứ để tô hô như vậy nhào lên giường nằm cạnh cụ ngáo một phát cho lại sức, rồi sau đó tính sao mới tính. Nhỏ ngủ như chết, gió lạnh phất phơ cũng chẳng hay chẳng biết. Chỉ khi nghe vú xột xột mở mắt ra đã thấy cụ miệng ngậm, tay vê bú tì tì. Đúng là nuôi trẻ cũng không mệt như vầy.

Chỉ khi hai chị em ngồi vào xe do cô chủ lái chạy phom phom trên phố, nhỏ mới nghe lời khen tíu khen tít của cô : chèn ơi, chị đẹp như vậy, trách gì thày em chẳng mê chị như điếu đổ. Nhỏ sung sướng vô cùng, nhưng vướng chung cái tật của các cô gái liền bãi buôi : chị quá lời khen, chứ em nào có đẹp gì đâu. Cô chủ vội vàng đính chính : ấy chết, sao chị xưng em với em, cụ nghe được mắng em chết. Thế rồi cô chủ lơ lửng nói gì đâu khiến nhỏ mù tịt không đoán được : chị đừng hạ mình thế, có khi sau này em phải gọi chị cách khác đấy.

Nhỏ trở lại việc cô chủ phẩm bình sắc đẹp của nhỏ. Chả là nhỏ thiệt tình không hiểu cô đề cập cái khoản đẹp của nhỏ ở chỗ nào. Nhỏ bộc bạch thì cô nói sát rạt cho nhỏ nghe : chị nghĩ xem đến em là nữ mà nhìn đôi vú chị em còn ước ao thèm muốn nữa là. Chúng như hai mâm xôi đầy ú, như hai phẩm oản lênh khênh, như trái mít thơm lủng lẳng, múi dầy, cơm to, em nói thật nhìn chỉ muốn cắn cho vỡ toét cái chất mật tươm đầy răng, đầy lợi cho thỏa.

Nhỏ thẹn quá, không ngờ cô chủ để ý tẩn mẩn đến vậy, nên cố chống chế : ấy cũng vì cho bé bú nên vú căng do sữa đầy, chứ mai kia cháu lớn ngưng thì vú lại xẹp ngay thôi. Nhỏ không dùng chữ em nữa để cô chủ khỏi lôi thôi đẩy đưa, trách móc. Nhỏ thấy cô chủ tủm tỉm cười, lâu lắm mới nghe cô lao xao : chị lo gì kia chứ, bé hết bú thì có người khác bú, vú cũng nhong nhỏng bự ắp lên thôi.

Nhỏ thẹn dữ, len lén nhìn cô chủ, nghĩ bụng : của này cũng đáo để ra giàn. Cô nói thế là ngụ ý cái mồm cụ rúc rích bú vú nhỏ chứ ai. Nhỏ phải ra dáng dửng dưng, nào hay cô chủ lại tán tới : ấy là em mới nói về cặp vú chị, chứ còn ui chao, lúc chị cởi quần em càng ngất ngây luôn.
Tới mức này thì nhỏ dị quá, ai đời lại tự lột quần ra trước cụ lẫn cô chủ là thế nào. Cụ thì đành rồi, dù là đàn ông cũng chỉ riêng tư có hai người, đằng này lại thêm có cô chủ mà nhỏ đành đoạn cởi truồng có chết không chứ. Nhưng cái cảnh đi ở vú, chủ bảo sao chẳng phải làm, nhỡ cụ bực cho nghỉ việc thì ăn cám xú cả mẹ lẫn con.

Nhỏ phải chống chế cho qua : chứ phải làm sao bây giờ, cụ một hai buộc rịt như thế, dẫu có muốn cưỡng e cụ giận. Cô chủ phải vội vàng trấn an nhỏ : em hiểu, em hiểu tính khí thày em mà, em đâu dám trách chị đâu. Và như sực nhớ ra, cô ghé nghiêng đầu sang phía nhỏ hỏi khẽ : sao cái khoản lông của chị nó mướt rụp vậy. Hai múi nở to phình đành rồi, còn mớ cỏ trông như nhung mịn mà hết xảy. Rồi cô than thở bâng quơ : chả bù với em, nó rối tung rối mù, y như bãi sậy khô kém tưới.

Thằng cún nãy giờ ngồi ghế sau, chả biết có nhận ra cảnh vật bên ngoài gì chăng mà ré lên chíu chit, gỡ rối cho nhỏ. Cô chủ lại giục và hỏi : chị có cách nào chỉ vẽ cho em để cái khoản ấy nó bớt rối hóc không. Chỗ này thật khó nói vì cô chủ độc thân, có những điều dù giữa bạn gái có thể xuềnh xoàng kể cho nhau nghe, nhưng vẫn phải ké né. Giả như cô chủ có một tấm chồng, nhỏ sẵn sàng chỉ khôn chỉ khéo vì đàn bà ai chẳng từng bị chồng quẩn chân quậy phá như nhau. Đằng này đề cập đến những sự tả chân tả cẳng, huỵch toẹt, phũ phàng, e cô chủ chưa tới mức thượng thừa để lĩnh hội nổi.

Với nhỏ, chuyện muốn lông mượt dễ ợt vì nhỏ đã thử và có kinh nghiệm so sánh với thực tế rồi nên nắm vững kỹ thuật. Chị nào lông xoắn, lông xoe, rối nùi, rối cục cứ kháy khó, nhăn nhó nhờ anh chồng đêm nào cũng căng lưỡi ra rà quết chỉ trong vòng một tuần là thẳng băng, êm mịn. Dường như cái nước miếng đàn ông nó là thứ keo, thứ xì prê, xì prót gì ủi thăng bằng mọi gai góc của lông háng vợ.

Nhớ hồi còn bán quán, nhỏ dù bị sờ, bị vuốt đến ói nhớt ra mà lông vẫn vô trật tự dã man. Đến khi thằng chó chết cù rủ dỗ dành đưa nhỏ dzìa dinh, đêm nào cũng mò mò, liếm bú, chả mấy hồi lông liếc giãn ra rất ngộ. Hắn khen rầm lên khoe tài : nọ, mụ thấy hôn, nhờ tui mà tóc tai bảnh bao, lại còn rẽ đương ngôi, đường nghiếc, đáng lẽ mụ phải thưởng tui mới đúng.
Nhỏ chả thưởng là gì, cái thằng mặt dầy hôn hít bim vợ như hôn trẻ, còn xòa xòa nắn bóp tứ tung, chưa kịp cho đã nhảy quách lên ngồi cầm cương nắc tới. Công lao thằng chó chết chải vuốt mớ lông chưa kịp nằm ẹp một chỗ thì lại bị khúc lõi ngô của hắn quậy tưng bừng, đâm nháo nhào phọp phọp.

Nó hùng hục như trâu, ủi càn ủi bậy, háng giập, tay bóp, miệng ê a kêu om củ tỏi. Cái thằng chơi vợ mà cứ muốn la toáng lên cho hàng xóm biết. Nhỏ bắt mệt vì nó xóc chân, bẹt giò lại ôm vật, đánh đu, xô đổ kềnh bò lê cho hắn chơi kiểu, chơi cọ. Nó làm nhỏ bã cả người, khi thả ra nhỏ quần quần chóng mặt. Đú họ, nhớt nó gớm òm, tuôn từng cục, từng cục tanh ròm mà khiếp.

Hắn lôi cái khúc dồi ra còn tiếc rẻ chà ì chà ạch lên lỗ nhỏ, nghe lép chép thất kinh. Nhỏ mệt bằng chết, nằm xải lơ, nó mằn nó mò, phết phết, lau lau, nhỏ nhột tổ chảng, hai môi lạch bạch, nó la rùm : ăn vậy còn kêu đói, bộ muốn thiếm xực hả. Nhỏ muốn chửi vô mặt bặm trợn của nó mà còn sức đâu cất ra tiếng. Thằng ông mãnh lợi dụng nhỏ hổn hển cứ giặm cái khúc mía tòe đầu bắt nhỏ găm tì tì. Sao mà nó thốn, hai môi cứ giẩu ra chực chờ nó dọng cái mả cha nó vào ấm ách.

Nhỏ lơ đãng thả hồn nhớ gì đâu, nên cô chủ phải giục : ủa, sao em hỏi mà chị không bày cho em. Nhỏ láo liên phải nói trớ : em mua mấy món keo về xịt sau khi tắm và lấy tay đè giữ cho nó ăn vào nếp, lần lần sẽ giống như chị thôi, có khi còn đẹp tuyệt với hơn nữa.

Cô chủ xem chừng chưa tin nên phản kháng : chị nói coi bộ dễ ợt mà sao em với con bạn xịt đủ thứ vẫn rối nùi. Nhỏ quính à nghe, phải bày làm sao đây. May sao nhỏ chợt nghĩ ra nên nói : tại cô lo công việc làm ăn quá nên bị ảnh hưởng. Muốn làm đẹp, phải thư giãn bớt đi, để đầu óc thảnh thơi, đi đây đi đó, kiếm chút bồ bịch, tất sẽ giải quyết được cái mớ bòng bong vô trật tự đó.

Có lẽ cô chủ nghĩ ra nên gật gù không nói. Nhỏ cũng lặng im. Chợt cô chủ lại hỏi giật phắt nhỏ : này chị, lấy chồng có sướng không, sao em thấy ngại quá. Gì đâu các ông đeo bám mình hết còn làm ăn gì được, đi đâu cũng kè kè bên cạnh, sợ ai cướp vợ mất. Nhỏ phì cười nghĩ bụng : nó đeo thế là phước, chứ nó xà lơ xà bát, bỏ nằm chỏng trơ, lúc đó có mà chổng mông lên gào. Mẹ họ, đã được chấm mút chút đỉnh rồi mà bắt nhịn có nước tức ói cơm. Có chồng thì bị dằn bị vặt, bị bóp, bị ôm, bị đè, bị chọt mà để nó chạy rông thì húm lẻ húm loi. Ôi, thứ nào phận đàn bà cũng nắm phần thua là cẳng.

Bất giác nhỏ kê một mạch : sướng hay khổ là tự mình. Chớ lấy chồng được mặt này mất mặt khác. Một mình, muốn ăn thì ăn, muốn ngủ thì ngủ; có ảnh mình hết tự chủ nữa rồi. Cả ngày mệt bỏ bu mà vừa vào buồng là ảnh lôi huỳnh huỵch. Chưa kịp cởi áo, ảnh đã níu kéo tuột quần. Còn đang co ro thì ảnh đã hất bật ngửa ra bất kể đâu, giường, bàn, tủ,ghế đòi xin một tí. Cả hai lằng nhằng một cục, người tấn kẻ xô, tóc tai rũ rượi, áo xống rớt ùng, chả nắn chả mó, chả khìa chả đẽo. Dòm cái tướng ảnh lủng lẳng một khúc lặc lè, thấy mà kinh, nó tím rịm như gà bị cắt tiết. Mình đạp vung, ảnh đè chặn lên người, mình ú ớ la, ảnh khóa miệng bằng cái hôn ấp úng.

Nhỏ nói thao thao bất tuyệt, đến nỗi cô chủ là người đặt câu hỏi cũng đành ngồi ngẩn tò te nghe nhỏ thuyết. Dường như cái sự ẩn ức bị dồn nén lâu năm chưa có dịp vẩy vung ra được nên giờ có trớn, nhỏ nói khiếp đảm. Nhỏ nhớ tới những cú vuốt ve , móc máy, những cái hôn dồn dập, những cú giập tưng bừng mà thấy thèm.

Hồi này có cụ bên cạnh, thỉnh thoảng cũng được cụ đè ra thơm thiếc, liếm láp, hít ngửi, bú mớm chỗ đây chỗ kia, nhưng làng xàng chỉ có vậy thì còn ra cái đếch gì. Cỡ nhỏ phải là tay thanh niên nào thật khỏe mạnh, thuộc loại “ đêm bảy, ngày ba, vào ra không kể “, họa may mới trị nổi nhỏ, và gãi cho nhỏ hết ngứa.

Đàn ông đàn ang là câu chuyện nghìn đời không nói hết. Có họ bên cạnh, nhiều khi bực bội đến nơi, mình buồn ngủ bỏ bu, lủy cứ lầm lỳ lôi thốc dậy. Mình mắt nhắm mắt mở, lão cứ lay như lay đổ cột nhà. Mình lử đử lừ đừ thì hắn xốc bê lên, lắc như lắc con vụ. Mình ấm ớ hỏi : gì đó thì nó bảo : cho nhờ một tí.

Ối chao ôi ! cái một tí của him sao mà dài ớn ợn. Nó vặt, nó kéo, nó lôi, nó nhá, nó phết, nó lăn, thịt da cũng tưa ra, xoài, sầu riêng gì cũng hột văng tóe lóe, nó cạp như chó cạp cứt, nó nút thình thịch như mèo gặm xương, nó vần mình thôi thì đến nơi đến chốn. Nó bắt mình đủ trò đủ chuyện, từ chổng mông đến bật nẩy háng lên, rồi măn măn mó mó, nặn hột nặn hòn, nó quay mình như dế, đảo như đảo miếng thịt thăn.

Nó trèo, nó với, nó bóp, nó giện, mình muốn điên cái đầu. Nó ì ạch hết vác lại lôi, hết ngồi lại đứng, hết nằm lại bò, hích thùi thụi một hồi lại chuyển sang kiểu này kiểu nọ. Nhỏ rối beng cả lên, chả biết gì với gì, chỉ nghe uỳnh uỳnh như đại liên bắn. Chả nghe kẹt đạn, hóc cò hay bị lép, bị thúi gì hết trơn. Đạn tích trữ ở đâu mà lắm thế, nó bắn vung bắn vít, bắn đến nòng súng nóng rực cả lên, nhỏ rát cả bệ súng phải năn nỉ ỉ ôi, kêu xin hắn xối nước cho nguội trơn bớt, hắn gạt đi mắng nhỏ làm hắn chia trí lơ mất chuyện nạp đạn rỉa tiếp theo.

Hắn lóp ngóp bò lên, trụt xuống, nắm chắc hai điểm trên, pháo oành nành vào điểm dưới, người nhỏ nhảy xóc hết lên, nhìn cái giường nhăn nheo như vú bà lão. Nhỏ dơ cao hai tay xin hàng, nó chẳng cho, cứ pháo liên tục. Nhỏ há mồm, dãi nhớt ứa ra, nó hăng tiết càng giập tan tành xí quách thân nhỏ.

Lắm lần nhỏ nghĩ : bỏ mẹ, nó pháo liên chi hồ điệp thế nào nhỡ bệ pháo nhỏ vỡ toác ra thì làm sao. Nó chừng như hiểu nên đít giập mà miệng kêu nheo nhẻo : ở đó mà bà nổ bể, chưa chừng nòng súng của tớ vẹo trước đằng ấy thì có.

Quả thật vậy, sau khi ngưng bắn, hắn dõng dạc chỉ hô được vậy là lăn kềnh ra, cơm cháo gì ứ xổ hết. Nhỏ nhìn họng súng của hắn, quả thật nó chỉ thun còn một tẹo gớm òm. Nhỏ khích nó : này leo lên mà bắn nữa đi, cho hết số đạn dự trữ. Hắn lơ là chửi nhỏ : mệt bỏ bố, còn đòi bắn với pháo. Ấy đấy, lấy chồng nó bát nháo như thế đấy. Cho nên, chẳng nghĩ đến thì thôi, nghĩ đến lại thấy tội cho thằng mặt địt. Nó hoang tàng chi địa chứ chơi vợ rất có ngón có nghề. Đàn bà nhẹ dạ, chồng la liếm ở ngoài, vậy chứ nó bò về chỉ cần ỏn ẻn mấy câu là lại nằm dạng chân ra cho nó leo lên bụng. Thế mới đoảng !

Với nhỏ, cụ dăm thì mười họa cũng được nhỏ đưa vào xiếc. Nhỏ làm cụ bấn xúc xích lên, song tiếc là mẩu xì gà của cụ lắt la lắt lẻo, chẳng ra sao cả. Nhỏ có hướng dẫn giúp cụ mấy lần, cũng nhét được ngọn mía ngắn vào và nhỏ xàng cật lực. Cụ xục xà xục xịch như cỗ xe hỏng nhíp, bíu với tùm lum, nó chà lết một hơi thì cụ kêu ơi ới thé là hết. Nhỏ vừa kịp nghe cái sướng chớm chạm đụng khìa khìa thì đã nghe cụ báo : xong rồi, gọn ơ, khiến nhỏ bị hẫng.

Cụ có vẻ thương nhỏ nên tâm sự : nhà chị đừng ép lão, mệt thân lão lắm. Để khi nào chị thèm, lão giúp liếm láp và bú thay, nghe người ta dùng miệng mồm, lưỡi cũng chẳng kém gì cái mẩu gân kia đấy. Nhỏ nghe mà sốt ruột : nói như cụ thì trời sinh ra cái gậy thịt để vứt cho chó nhai à.
Loáng thoáng nghe cô chủ than thở : lấy chồng cũng hay chứ nhỉ, vậy mà nào giờ em đâu có biết. Nhỏ mới sực nhớ ra là đang đi mua quà mừng cụ, nên nhỏ phải vội vàng xin lỗi. Cô chủ một mực : hổng có chi, chị kể nghe rành mạch lắm, đận nào em phải nhờ chị luyện cho một cua để còn biết đường đối phó khi lấy chồng chứ.

Nhỏ ngồi im, đè lắng sự nôn nao xuống vì nhỏ cảm thấy hai mu đang giật giật liên tục. Cô chủ vô tình vẫn vồn vã hỏi thêm : thế vợ chồng lấy nhau, mục đích chỉ có thế thôi à. Nhỏ hơi lúng túng à nghe, chả lẽ lại quặc vào mặt cô chủ : chứ không có thế thôi, thì còn muốn gì khác. Thế nhưng nhỏ kịp dằn được, nói vớ nói vẩn : còn nhiều thứ khác nữa chứ.
Cô chủ bám theo hỏi dồn dập : thứ gì nữa chị. Nhỏ quính quáng, lần xần trong đầu. May sao nhỏ vớ được cái ý vừa lóe ra : nếu không ưa dính lẹo nhau thì nằm cạnh nghịch ngợm nhau cũng thú.

Cô chủ tròn xoe mắt, có vẻ lý thú, nhong nhóng cái mỏ. Nhỏ nghĩ bụng : mụ này đang thèm thì bà cũng gáy cho mày chết. Nhỏ thủng thỉnh bảo : em nghĩ coi, hai đứa lột hết nhau ra, mình nhìn nó, nó nhìn mình, tủm ta tủm tỉm. Nó liếc dọc liếc ngang, mình dò lui dò tới. Nó nhìn vào vú mình, miệng đớp đớp như chó chực cứt thì mình cũng a hèm tấm tắc xoáy mắt vào khúc gân kia.

Nó xê dịch gần lại ôm mình vào lòng thì mình vờ kêu : hôm nay em mệt. Chẳng mong thằng nào nó tha mình đâu, song đó là cái chước dụ khị cho nó chết dấm chết dúi trong đó. Thế nào nó cũng xin xỏ : cho anh giỡn chút mà. Mình lại véo von : em van rồi, đừng làm khổ em.

Đố thằng nào bỏ đi cho nổi. Vậy là nó bưng ngay hai vú mình mà đả đớt nói : tẹp wá, chu choa tẹp, tẹp hít xảy. Mình giả vờ lắc như tránh né, quả thực là mình rung cho cặp vú nhảy đùng đùng để cột chưn thằng nhỏ không cho chạy. Nó ôm ôm ấp ấp, hít hít hôn hôn, mình cứ vờ tru tréo lên : đã nói em mệt mà anh cứ quầy quầy cặp vú thì em làm sao thở.

Mình phải cố giãy giụa để khua động cái củ lẳng của nó uỳnh uỳnh. Chém cha nó cũng bấu lấy mình, gác chân lên để cái dùi cọ vào bắp vế mình mới ổn. Nhỏ thấy cặp mắt cô chủ sáng lên, tay giật thót, xe loạng quạng vẹt sang bên, ý chừng cô phê lời nhỏ nói. Nhỏ phải lưu ý : thôi để về kể itếp, chứ đang lái xe, nói nhăng nói cuội, lỡ lơ đễnh xảy cọ quẹt không vui.
Nào dè cô chủ rối rít : không sao đâu, em tập trung tư tưởng rồi, tại vội tránh cái vật cản nên xe lắc một chút, chị nói tiếp em nghe đi.

Nghe cô chủ háo hức thiệt sự muốn biết rõ những vấn đề “ nhạy cảm “, nhỏ nghĩ cũng chẳng tiếc hay làm eo gì mà không bộc bạch hết cho cô. Thế nên nhỏ thẳng thắn biết đến đâu, giãi bày cặn kẽ đến đó để cô rút kinh nghiệm.

Nhỏ nói : ối, chuyện vợ chồng may may rủi rủi, biết đâu mà nói chắc rụi cho được. Có điều ai cũng biết lấy nhau là chuyện nhiêu khê, có khi xấc bấc xang bang, đau đầu đau óc, vậy mà ai cũng lăn vô hết ráo, chớ có ai né hoặc trốn đi đâu. Bởi vì thứ gì cũng có 2 mặt đan quyện vào nhau, được mặt này mất mặt khác. May mắn lắm mới có vài người được hưởng cả hai, đó là những người tạm gọi là đẻ bọc điều.

Nhìn chung thì khổ sướng lẫn lộn. Đói thì sướng sao được, nhưng hai người yêu nhau chết bỏ thì gọi là khổ cũng sai. Lấy tỉ dụ như nhỏ đây nè, cái thằng chết đâm nó dùng lời ngon lẽ ngọt, tán tán tỉnh tỉnh, dụ dỗ kéo lôi, hết sức dè chừng, mà rồi cũng bị sập bẫy.

Hỏi rằng giờ nhỏ có bực không, chắc là không mà cũng có nữa. Không là vì nhớ những ngày đầu dzìa dzới nhau, ôi thôi lu bù chi xác. Hai đứa đã quên ăn, quên ngủ, đeo cứng nhau một cục, đâm giầm nhau thiếu điều nát nước, chả biết đói, biết khát là gì. Cái thằng sức khỏe như vâm, nó giập nhỏ cú nào cú nấy tan tành ứ cháo, vậy mà vật vừa xong, nó hỏi ớn chưa thì nhỏ hỏi lại ai nào biết ai sợ.

Nói thiệt hồi đó nó đã hăng mà nhỏ cũng hăng. Hai đứa suốt ngày ở lỗ, chồng lên nhau chí chát. Nó đeo nhỏ, nhỏ quặp nó, nó lè lưỡi, nhỏ cũng thốn rút xương. Hai vú nhỏ đâu có rảnh rang như bây giờ, chèn ơi, nó bóp, nó chà, nó cắn, nó dứt còn hơn mèo tha, chó gặm. Nhiều khi nhỏ tưởng cái vú là thứ chi chi vì lở sứt tùm lum, đau thấy ông bà ông vải.
Nó thấy nhỏ nhăn nhó, còn chọc quê : đau lắm hả. Nhỏ mắng nó như mắng chó : cái vú mà làm như miếng thịt bò, cắn giựt như vậy biểu không đau sao được. Coi nè, nhỏ chìa cái vú đầy dấu răng của nó ra, nó xuýt xoa kêu : trời ơi, bậy quá. Nhưng rồi nó trút lỗi sang nhỏ : ai biểu bà có cặp vú quá ngon chi cho tui cắn.

Nhỏ chửi nó : ở đó mà ngon với dở. Mẹ họ, mặt ó đâm mấy cha mà chê vú nào, nói xin lỗi, tui có lấy lọ nghe hay trét cứt vô mấy cha cũng gặm cũng mút. Rồi nhỏ kể tình kể tội nó : bú được rồi, bày đặt chi lại cắn cho sứt da trầy thịt ra, bộ có nhỏ máu mới ngon sao chớ.

Chẳng hiểu sao, cô chủ cắt ngang ý nhỏ, xọt miệng vô hỏi : em nghe nói đàn ông bú nút vú làm mình nhột lắm mà sao chị chịu được giỏi vậy. Nhỏ hơi nực, song cũng ôn tồn trả lời cho cô nghe : em nói rất đúng, vì trời sanh mọi dây thần kinh đều qui về nơi đầu vú tất cả, nên đừng nói là bú nút, lần đầu đàn ông họ đụng sơ vô mình cũng nhột dữ dằn. Phương chi là mười cha thì hết chục dư (12) đã đụng là mò mò, xoa xít, bóp nắn, cha mẹ ơi, nó mới thốn làm sao. Chả còn xoe xoe cái núm, thú thiệt nhỏ muốn đạp một cái vô cu thằng chả cho nó hết xí xa xí xọn. Ấy nhưng một hai lần quen đi, nó để tay yên mình còn thấy chờn vờn nín thở, chỉ muốn nó măn đại măn đến cho mình sướng lên liền.

Nhỏ thấy cô chủ rùng mình, e bộ cổ tưởng tượng đang bị mò vú có thể. Nhỏ bèn lả lướt bồi vô : chính mình gạ đàn ông chớ mấy chả còn bẽn lẽn đâu đã dám sỗ sàng ngậm nút ngay. Nhỏ bị chả măn đầu vú thốn quá nên phải rít róng kêu lên, tựa như cha bị đau lậu, đái rặn è è mà nước hổng ra. Nhỏ nài nỉ : anh xe núm vú làm tui chịu hết nổi, anh ghé miệng vô ngậm bặp và nút dùm tui mấy cái đi.

Cái thằng bóp vú thì hăm hở mà biểu ngậm nút thì mại hơi. Nhỏ phải lật áo ra, trật luôn cái áo nịt lên, thằng chả nhìn xoáy vô cái đầu vú lăn răn, ứ hừ mãi mới thè lưỡi ra rà rà mới tức. Nhỏ cáu hét lên : tui biểu bú nút chớ có biểu quét sơn gì đâu mà tha tha. Chả phân bua mới dễ giận : làm gì cũng phải lớp lang chớ. Bà ngó coi hai bầu vú nó lì lì, biểu tui ngậm đại vô để nó khô queo trong họng sao. Phải tha chút keo cho nó láng lẫy, trơn tru rồi nút mới có căn.

Nhỏ nghe cũng có lý, thằng chả một tay vê, miệng há lớn gặm phập liền. Chu choa sao nghe ngon ớn ợn, cái đầu vú bị cái lưỡi hắn quyện tròn, nhằn nhằn và nút nghe chóc chóc thiệt đã. Nhỏ thấy cô chủ buông một tay chặn lấy ngực như đè cơn rạo rực xuống. Nhỏ hỏi nhóng : nghe kể bắt sướng ngang hả. Cô chủ gật đầu xác nhận.

Nhỏ cà rà kể thêm : mình cho chả ngậm vú là y như chả tìm cách đòi thứ khác liền. Ai đời mình nhức cái đầu vú muốn ngất ngư, chả còn lòn xòn thọc tay vô quần nữa chớ. Chả luồn lách, như thằn lằn, con nhông, cắc kè gì đào cát, mấy ngón tay khìu khìu, nghe rõ chui qua quần ngoài, xỏn vô quần trong và mò mò vô mớ lông lạo xạo.

Nhỏ đang sướng từ từ thì hay đâu mấy ngón tay thổ tả đó đã măn được hai cái mu. Nào chả có để yên mà như vạch lá tìm sâu, vạch lông tìm lỗ vậy. Nhỏ sướng rần rần, tim phổi gì bay bổng lên và dập dồn xẹp xuống. Nhỏ quơ quơ hai tay muốn kéo mấy ngón mất dạy đó ra, nhưng khốn nỗi chưa kịp thì đã nghe có ngón chui tọt vào cái lỗ.

Nhỏ nóng hết người, hai chân lìa khìa không vững. Nhỏ nghe chả chỉ vẽ : đu lấy cổ tui mà nhắc bớt một giò lên, quặp vô bắp vế tui giữ cho chắc. Nhỏ đâu còn sáng suốt gì để phản kháng nên răm rắp làm theo. Nhỏ đu chả như con đeo mẹ, cái chưn xật xừ, cà nhún cà nhắc, chả đâm ngón tay vô ra và cà miết lí lắc. Nhỏ cứng người, áp sát vô dính lẹo đánh đu. Chả khen : coi bộ sướng dữ và nghiến răng ngoáy ục ục làm nhỏ thở hổng kịp.

Cô chủ thở dài từng hồi, miệng tróc tróc như gọi chó. Hai tay cô đè mạnh xuống tay lái, bất đồ đụng cái còi xe kêu toáng lên, cô cũng hổng nhớ đường cất tay ra nên kèn kêu không dứt. Nhỏ phải chỉ : nhấc tay ra để cảnh sát phạt chết. Bấy giờ mới nghe cô chủ : ouff ! ghê quá, sao mà dã man dữ vậy.

Nhỏ cười hích hích : đó là chiện thường. Bởi đâu phải thằng nào cũng trư mà ngừng tại đó đâu cô. Nó ngoáy, nó móc, mình càng kêu nó càng khoái, nó móc muốn lòi kèn, muốn rớt hột, mình có giúi vô thì hắn cũng hổng tha. Hắn móc tới chừng mình kêu cha kêu mẹ và phải hét rinh lên : sướng quá, nứng quá mới thấy hắn bặm môi trợn mắt, bụm nguyên con mà lắc như lắc bầu cua, hột chạy nghe rổn rổn.

Cô chủ phải la : tốp, tốp, chị tốp ngang đó dùm, chớ em xón bậy ra quần rồi. Thiệt vậy, ngó mặt cô đừ câm, nhỏ mới biết cô đang cực kỳ sướng. Nhỏ phải nhỏ nhẹ bảo : kiếm chỗ nào ghé vô, lấy giấy lau đi, chớ để nó ám tanh rình, chịu gì nổi. Cô chủ ì ạch như bình điện hết hơi, lái ngặt ngoẹo mới xìa vô cái đường tránh kế bên.

Nhỏ thấy cô thản nhiên thọc tay vào quần lau rột rột. Thương biết mấy mà cũng giả vờ hỏi : còn muốn nghe nữa hay ngưng. Cô chủ thở khào khào : em mệt hung rồi, chị để qua bữa khác, kể tiếp.

Cuối cùng rồi những điều ấp úng, rào trước đón sau cũng được cô chủ nói hết ra với nhỏ. Thực ra, việc rủ nhỏ đi mua quà mừng sinh nhật cụ chỉ là cái cớ để chị em gặp riêng tư nhau thôi, chứ mục đích là cụ muốn nhờ cô chủ hỏi xem nhỏ có bằng lòng nhận làm hầu thiếp cho cụ không.

Nhỏ nghĩ bụng bắt tức cười, đàn ông có những việc nhiêu khê quá đáng, già xọm rồi, có chút việc hỏi lấy làm vợ cũng không tự ý làm được, phải nhờ vả đến con cái. Nhưng cô chủ rất mực bênh vực bố : thày em trước nay chả biết tán gái bao giờ, lấy mẹ em là cũng do gia đình sắp đặt, về ăn ở với nhau lâu dần mới quen đi.

Nhỏ tủm tỉm cười, cô chủ ngăn lại hỏi cho ra lẽ. Nhỏ định kể lể các việc cụ làm tẩn mẩn như ma xó với nhỏ, nhưng nghĩ sao lại nói trệch đi : tưởng gì, có thế mà cũng bày dềnh dang mất thì giờ.

Nhỏ nhớ lại hết những lần cụ nghịch ngợm nhỏ. Mặt cụ thuỗn ra trông vô cùng thiểu não. Nhỏ giả vờ không chịu, không cho, cụ hạ giọng nỉ non van nài đến giỏi. Miệng cụ tru ra, tay cụ loèo khoèo, cụ da diết nói : giời ơi ! ta còn sống được bao lăm nữa mà em hành ta dữ thế. Em không thương ta tẹo nào sao. Em xem tay chân lẩn thẩn dần, sờ soạng đâu cũng trở thành chậm chạp, vậy mà em còn làm khó làm khăn.

Nhỏ tội quá đi chứ, nhìn miệng cụ đớp gió, nhỏ chỉ muốn tốc lột áo ra cho cụ ngậm vú cho rồi, nhưng nhỏ lại thích đùa thêm tẹo nữa. Nhỏ trả lời : em có thương mới dè dặt cản ngăn, cốt giữ cụ đừng hồi hộp có hại cho sức khỏe. Mỗi tuần cụ chỉ nên nghịch em một hai lần thôi, còn để sức mà nghỉ. Chứ nào em có tiếc gì.

Cụ trả lời lấy đến lấy để : nhà chị nói tầm phào. Sách vở người ta nói già cả mà được hả hê, muốn gì có nấy, phủ phê sẽ lợi vô cùng. Nhờ đó, đầu óc thảnh thơi mới thấy tuổi thọ kéo dài, nhà chị nói ngược lại là không trúng đâu cả.

Thế rồi đà đưa qua lại, nhỏ cũng phải vạch áo đưa vú cho cụ. Nhỏ vờ nói dỗi : này đây, táp mút gì thì làm ngay đi. Vậy mà cụ cóc giận nhỏ, trái lại nhìn thấy hai bầu vú nhỏ căng phồng, mắt cụ mở tròn xoe và hít hà sung sướng.

Cụ bợ hai tay vào hai vú, nhún nựng tưng tưng, răng xiết lên rả rích. Cụ xòe rộng bàn tay vo lên quầng bầu vú làm nhỏ lào khào như bị chạm điện. Cụ thử trọng lượng tựa người cân đo đong đếm khối vàng, rít ra rít róng tấm tắc như trẻ được mẹ cho ngậm vú. Cụ ấp mũi vào hít, thơm lấy thơm để vào cái núm vú màu nâu non và khen tới tấp : cha mẹ mày, làm tao bấn xúc xích lên đây này.

Vậy là cụ hôn, cụ ịn, cụ xàng qua xàng lại, mũi cụ quẹt lều phều lên vú nhỏ, nó nhợn nhợn như bị que chọc liền liền. Nhỏ bỗng dưng vít đầu cụ xuống để giữ cho mặt cụ dính vào vú nhỏ, cụ thè ngay lưỡi ra liếm láp đến hay. Đầu vú nhỏ như bị chiếc đũa thần bà tiên chấm phải, chúng vểnh lên nhao nhác nhìn. Cụ liếm qua loa và chả cần ý kiến ý càng gì của nhỏ, cụ ngậm ngayt bú tì tì. Nhỏ chỉ muốn phát cho cụ một cái, ấy thế mà lại cúi xuống hôn chụt cụ mới chết.

Cụ nũng nịu bú mút mà miệng rên nhỏ nhỏ, tay lại vê đầu vú khác làm nhỏ điếng hồn. Cụ nằm ngửa, còn nhỏ hơi nghiêng người, lâu thấy mỏi chứ ít à. Cụ bú rất lâu, đầu vú nào cũng kênh xểnh lên như quả nhót, quả xơ ri. Cụ khen tấm tắc : cha con đẻ mẹ nó, sao mà nó làm tớ ham đếch chịu được.

Cụ bú một hồi, thấy nhỏ xục xà xục xịch, nhấp nhổm nhiều lần, vậy là cái bàn tay đang về núm vú được cụ dùng thọt vô lưng quần nhỏ mằn mằn khó chịu. Bữa đó, nhỏ mặc cái sịp, cụ la toáng lên : ta đã dặn không lót liếc gì hết, sao lại cãi ta, lằng nhằng mất cả hứng.

Nhỏ cũng chớm lên cơn nên phải vội vàng co tay tụt tất tật để cụ nguôi giận. Cụ vẫn bú, mặt vẫn cau có mà tay nhanh đáo nhanh để, dứ dứ đẩy nhỏ dạng đùi ra. Chưa thấy ai ranh mãnh như cụ, miệng bú mà tay chọc đâu trúng đó. Nhỏ thuộc hạng bén nhạy, ai vừa đụng vào là nước muốn trào liền, nhưng cụ còn bén nhạy hơn chạm vào là y như ngón tay lọt đúng lỗ.

Cụ vờn nhỏ giống mèo vờn chuột, làm cho bim nhỏ nhộn nhạo lên hết trơn. Ngón tay cụ ấn sâu vào rồi khoắng ùng khoắng oàng, khoắng đến cặn bã gì cũng bắn tung bắn tóe ra. Cụ úm nguyên một nạm và lắc triền miên, lắc đến nỗi nhỏ vặt vẹo chực ngã.

Bấy giờ cụ mới nhả vú ra, hét nhỏ ngồi dạng chân cho cụ bú. Giời ạ, miệng mồm cụ dẻo ơi là dẻo, nó như cái mõm chuột chù rúc rỉa cái hoa của nhỏ muốn rụng tả tơi. Nhỏ sướng quá kêu ông ổng : con nứng quá, con nứng quá, cha mẹ ơi !

Cụ điên tiết lên nên nút liên tục và cắn vào một bên mu lôi giựt đùng đùng. Cái sướng âm ỉ tỏa đầy khắp bim làm nhỏ giãy đùng đùng vì không chịu nổi. Nhỏ hét cụ : giúi mõm vào nút cái cục nhảy cầng cẫng hộ đi, nó cấn quá, cắn mạnh cũng được mà giật đứt phăng đi cũng xong.

Cụ đang hì hục bú nút, cũng cố phều phào nói : đồ điên, tớ mà cắn rớt bố nó thì bận sau lấy gì để bú. Phải giữ nó đó, chỉ bú chụt chụt thôi. Nhỏ tức quá, lúng túng ngồi lấy tấn và dí hết cái nhụy choèn nhoẹt lên mồm cụ mà xẩy xàng như xẩy thóc, xẩy hạt. Nhỏ nghe cụ hào hển nút băng băng, lách chách lẫn tiếng mở nhớt gì dây choe choét.

Nhỏ bực lắm rồi nên chả đợi cụ ưng, nhỏ tụt quần cụ ra, vớ ngay khúc gậy giữ lấy thế. Cụ bú nhỏ thì nhỏ phải bíu chắc lấy để giữ không bị lật gọng. Cụ hành nhỏ không ngừng, nhỏ lật bật muốn đổ. Sau nhỏ phải há miệng ngậm lấy khúc gậy để đừng hét oang oang vì nứng. Nhỏ cũng mút dái cụ, mút tụt tụt chớ sao. Cụ ưỡn ẹo cứng người, nhỏ tuốt vào tuốt ra lình phình và lâu lâu lại kìm chặt trong mồm hít sâu vô một đợt.

Cụ ấm ới kêu : nhà chị mút mạnh đi, tớ thích đấy. Nhỏ dồn sức vào bàn tay đẩy khúc gậy vào sâu trong miệng và nút từng từng. Cụ oằn người lên, cố giúi người cho nhỏ nút bặp sâu thêm. Nhỏ vừa bú vừa vần khúc gậy đến tưa nhão ra và cắn nhè nhẹ vào đầu nấm khiến cụ phải giãy lên đành đạch mới vơi.

Đấy cụ nghịch nhỏ như thế mà lại phải cậy nhờ con nói hộ cái tâm sự lòng thòng của cụ thì có chết cười không ? Tuy vậy nhỏ ỡm ờ bảo : thì biết thế đã, vội gì, thời gian còn dài, gấp gáp chi cho khổ. Cô chủ lại nghĩ nhỏ doãi ra, nên hết lời ca cho bố : chị thương em, các cụ giờ như ngọn đèn phất phơ trước gió, biết còn mất lúc nào, chị hãy ban cho thày em một thời gian sống thoải mái để lỡ thày em có đi, em cũng đỡ ân hận. Em biết chị còn trẻ, xểnh ra khối anh thèm thuồng, nhưng chị thương hộ cụ em và nhất là tội cho em.

Nhỏ mừng chứ, nhưng cứ phải từ tốn, a vào ngay e lại bị phê phán hám tiền. Nhỏ đâu ngờ lại có ngày nhỏ được gặp may lớn vậy.

Thế là nhỏ thành thiếp của cụ, công việc thảnh thơi, chỉ hơi cực lúc cụ nổi cơn bất tử. Nhưng ngẫm ra nào nhỏ có kém gì, lắm khi cơn nứng ùn ùn kéo đến, ừ thì không có ai làm cho nhỏ quíu tay chân thì miệng mồm cụ cũng giúp nhỏ giải quyết tí ti cái sự dồn nén lâu ngày thiếu gặm.

Từ đó, nhỏ hết là chị em với cô chủ mà đã nghe cô gọi nhỏ bằng tiếng “ mợ “ ngọt ngay !Hết

------------------ Phần 1 - Phần 2 ------------------
Loading...