Loading...

Truyện 18+ Giặc Bên Ngô Cô Bên Chồng Phần 2

Loading...
Truyện 18+ Giặc Bên Ngô Cô Bên Chồng Phần 2
Tôi bây giờ cũng ví như con heo được đặt lên bàn mổ để cho hai mụ cô đồ tể tha hồ vọc nắn, phân lạng. Con Nụ giữ đằng đầu, con Chanh giữ đằng đít, sờ mó nghịch ngợm, bóp biếc tôi lung tung, làm tôi nổi da gà. Tôi hét lên : thôi, hai đứa để tao nghỉ chứ, nghịch đã đời rồi còn gì nữa. Nhưng chẳng đứa nào chịu nghe lời dừng tay lại. Chẳng những thế, con này thay con kia cấu véo, thọc ngoáy tùm lum, làm tôi quặn người lên vì rức buốt và nhột nhạt.

Con Nụ hết dùng tay lại dùng miệng nhéo kéo lôi hai đầu vú tôi giãn hết ra, vê hai cái núm thiếu điều muốn tàn rữa rồi nó mới chịu lấy lưỡi ngoáy vào cái lỗ sữa mà khoắng như thả lăng quăng cho cá. Cha mẹ ơi, hai đầu vú tôi dầy đơm lên, có lúc tôi nghe nặng chịch cả khoảng ngực. Thấy tôi vặn người nhúc nhích, con bé còn hỏi xỏ lá kềnh tôi : thế nào anh ấy mút cũng như tao hay hơn. Tôi cáu tiết chửi văng mạng, con bé chỉ nhe răng cười.

Con Chanh thì rọ rạy banh miết cái lông tôi, chả hiểu nó định bắt ve, bắt rận gì ở đó. Nó vành hai môi *** tôi ra như người trị lông quặm, banh mắt mà rửa và dứt cho đứt những sợi lông đâm vào. Thỉnh thoảng nó lại lấy ngón tay gạt thứ mả mẹ gì ở *** và kêu nhắng : mày đái gì đái lắm thế, đợt nhớt này chưa khô đã chảy đợt nhớt khác ra. Tôi chẳng còn kiêng nể gì nên mắng nó như tát nước : mẹ, mày vọc như thế thì đến sành sứ cũng đái ra nước nữa huống gì là thịt con người. Tao xón đái là may, chứ vô phúc tao có xịt ra tối tăm mặt mày thì cũng đến ráng chịu thôi. Sư hai đứa mày, học lóm ở đâu được ba cái món làm bà nhức mình nhức mẩy, *** muốn bã ra hết trơn.

Hai con nặc nô chẳng một xí xấu hổ gì hết, chỉ rống lên cười sằng sặc tựa lũ điên. Chúng thay đổi con này đến con kia chia phần nhau nên con nào cũng được bóp bú vú và bóp bú *** kìn kìn. Tôi uốn người trên cỗ giường mà nghe ê ẩm cả chim, cả cò, cả ngực cả bụng. Chúng hí hửng khen : mày sướng hơn bọn tao, được khúc gân thật nhét vào khi nứng, còn bọn tao có khát thì cũng chỉ biết há mõm chờ sung.

Con Chanh chúa là bầy têu, nó lật *** tôi ra rồi hớt hãi kêu : bỏ mẹ, cái cục nứng của mày chả giúi lận mất tiêu rồi, bây giờ cái trống trơn, khéo mày đi đâu đứng đâu, nước đái cũng tự động chảy ồ ra thì bỏ bố. Tôi cho là con nhỏ xạo, hù tôi chơi nên chẳng thấy lo, nhưng nó nói đi nói lại làm tôi cũng hơi ớn ớn. Tôi hỏi nó : thiệt dao mày. Nó vét một đường giữa cái khe cho tôi cảm ra trống huơ trống hoác rồi nó mút chụt chụt ngón tay dây khí nhớt của tôi mà phán như trạng : không ư, mày thử móc vào xem tao nói có sách mách có chứng không ?

Tôi hoảng lên, đang mệt bỏ bu cũng vội nhét luôn một ngón giữa vào *** mà khoắng. Hai con ngựa rượt cười tồ tồ, tôi biết mình bị mắc lỡm chửi vung mạng. Hai đứa ôm xoắn lấy nhau cười chông chênh, bổ ngửa. Tôi tức quá càng chửi dữ : chúng mày có nín không hay là muốn tao trịn cái *** dơ dán miệng mới tịt. Con Na vội vặt hai vú tôi trong khi con Chanh cù vào những nơi nhạy nhột nhất làm tôi bủn rủn hết còn cử động gì nổi.
Hai con đằn tôi ra giường, đứa cù đứa lôi ở đâu ra cái món đồ chơi rất lạ. Nó bật tách một cái nghe kêu rè rè và nó chìa cho tôi xem cái đầu nhựa tròn nhẵn như thỏi son và rà rà quanh mép *** tôi. 

Tôi làm gan xem hai đứa định giở trò gì, nhưng chưa kịp thì đã nghe hai mu giựt giựt như bị ai nắm véo. Lúc đầu nó còn để chạm sơ sơ, dần dần thấy tôi thở mạnh thì nó dí sát vào làm rùng hết cả người lên. Tôi quăng quật chống trả, con Chanh hét con Nụ nằm đè giữ hai tay tôi và chân tôi lại để nó ấn cái món đồ chơi vào hẳn *** tôi.

Con Chanh banh hai mu *** tôi ra cho miệng há rộng, nó đặt rà cái máy lên cục thịt lồi day đi day lại. Tôi như bị trăm nghìn mũi kim châm chích vào ***. Nó để một lúc thì xê dịch lên sát cái hột le và ấn mạnh tay. Chu choa, *** tôi rần rần như bị nhiều bàn tay thọc vào mân mó. Tôi nhăn mặt, nước mắt ứa ra, con Chanh nghiến răng chà mạnh cái đầu nhẵn vào khắp *** tôi, vùi vùi như lùi hột mít vào tro bếp, tôi nổ đom đóm mắt.
*** tôi giựt lia lịa, hai giò tôi quắp vào nhau lăn lộn ào ào. Con Chanh bám theo ôm cứng lấy đùi tôi mà day cái máy làm tôi tức ngộp thở. Tôi như bị cả một ổ sâu đục khoét làm cho cái *** nhão vữa dị dạng ra, nước đổ tháo từng đợt. Con Chanh kêu rú lên : bà nứng tột độ rồi, vậy còn làm eo, làm dáng. Tao nói thật mày không sướng được lão địt mày thì tao dám bú *** mày cả đời.

Con nhỏ nói bạo chẳng kể, mà thực vậy tôi sướng muốn điên lên. Đã vậy, con Nụ còn được con Chanh nháy nhó ra hiệu sao đó cứ nhè vú tôi mà liếm, nút, nhay càng làm tôi điêu đứng dữ. Tôi bật người lên, ưỡn ngực thì bị miệng con Nụ cắn lôi đầu vú ra còn chống chân lên thì vô tình ưỡn *** cho con Chanh nó rà cái máy rộn rạo.

Tôi chửi thầm trong bụng, bạn bè đéo gì hai con mặt *** này. Sau bữa nay, tôi đéo cho chúng bén mảng lại nữa và có thể tôi sẽ quay lại với anh sớm. Chúng nó làm tôi tức rực ***, không được địt tôi cóc chịu nổi. Giá bây giờ có ai là đàn ông, tôi bất chấp, sẵn sàng để cho anh ta đụ tôi cho hạ cơn nứng *** đi.

Chẳng hiểu sao tôi đang bị bức bách như vậy mà cũng hỏi con Chanh được : quỉ nhà trời ạ, có phải mày sắm cái đồ chết tiệt này để khi nào mày nứng thì gỡ cho *** sướng một tẹo chăng ? Con bé chẳng nói chẳng rằng, chỉ ậm ừ bảo : mày đừng ngắt quãng để tao làm cho mày cóng chân, lạnh xương sườn mày mới biết đàn bà khi nứng như thế nào.

Hai con vẫn nhẫn nại phá phách tôi đến *** bã ra ê chề, nệm dính be bét thứ nước bệt như cứt mũi, tôi như ngọn sóng biển đâng cao hằng mười thước xô giạt vào bờ sau rút đi nhanh để lại rong rêu, rác rến đầy trên bãi. 

Đến khi hai con ngựa chán chê mê mải, thấy tôi đổ oạch ra, người nhớp nháp, chúng mới chịu tha. Tôi nằm cục cựa không nổi, tay chân như bị băm bị vằm, miệng mồm khô quéo, mắt đổ hào quang, dãi ứa cả ra. Còn nói chi ở *** tôi, giờ như một ổ cứt mũi đầy ặc và dính lệt bệt.

Tôi mệt nằm há mồm há mõm, thở rốc từng hơi mà miệng không ngớt chửi lẫn rủa hai con nặc nô : mẹ bố chúng mày làm tao chết đứ đừ. Tôi gào lên : bạn bè cái chó gì mà chúng mày vắt tao đến cạn hết nước nhớt, kiểu này tao về với anh, dầu mỡ khô cạn cả, lão lại nghĩ là tao ăn vụng thì bỏ bố, dám bị gọt đầu bôi vôi.

Hai con đĩ ngựa cười như nắc nẻ : dào, bà cứ làm màu làm mè, tụi tao vần sướng bỏ bu còn làm vẻ “ em chả “. Tôi càng tức tối hơn, tôi rủa dữ thêm : sướng cái ***, sướng đéo gì mà liệt hết trơn, chúng mày cúi xuống mà xem chỗ đó có giống cái mụn nhọt đầy mủ lặc lè trong đó. Chúng mày có làm cũng một vừa hai phải thôi, có đâu dùng đồ chơi vật tao thê thảm như thế.

Con Chanh ra vẻ sành đời nên đía vào : thôi đi mụ cô, tại mày không xem ba cái phim quỉ quái, chứ bọn Nhật, Hàn, đàn ông nào cũng xài cái món đồ chơi này hết, dăm bảy thằng đè nhét vào cửa mình con bé, nhấn nút, mở máy kêu rè rè, đến nỗi con bé đái vọt ra từng vòi mà chúng vẫn chưa tha. Đã thế sau đó hết thằng này địt, thằng kia bắt bú, *** miệng nhảy rần rần, trông thảm lắm nhỏ ạ.

Tôi nghe bắt ớn cũng chỉ biết than van : chúng mày bệnh hoạn thế nên cái đầu mới đặc chuyện dơ dáy. Con người phải điềm đạm, văn vẻ, có đâu hành nhau như hành thú vật. Con Nụ cười rất đểu chọc tôi : dào, chỗ chị em chúng tôi sờ soạng một tí thì bà tru tréo lên, còn lão ấy mần thịt bà thì êm ru bà rù.

Tôi đã định câm mẹ nó cho xong, nhưng nghĩ có yên cũng chẳng được với hai con bán trời không mời thiên lôi nên cũng cố chảnh chẹ nói cho chúng hiểu : mày nói đúng, đàn ông người ta có bóp vú cũng nhè nhẹ ngón tay, se se, nắn nắn, vuốt vuốt, lôi lôi, hai núm vú cứ choãi dần ra, chứ có đâu hớp tớp vặt như vặt lông vịt kiểu tụi mày. Chồng vê vú vợ xong thì cứ nhọn hoắt ra, trông sừng sỏ như trâu chọi, còn chúng mày xem mới vồ vặt một tẹo, hai vú tao đã xơ mướp như vú lép.

Hai con ranh cười khì khì. Chúng chống chế : tại chị nào được chồng bóp vú trông cũng đẹp hay phải biết, chúng tao ghen nên vặt cho hả có được không. Nói xong, hai đứa vênh mặt lên thấy ghét, tôi chỉ muốn vả cho chúng mấy cái mới hả.

Tôi lại quặc chúng nữa : còn nghịch *** thì cũng có chừng, có mực. Đàn ông người ta cũng sờ, cũng soạng, cũng vạch, cũng móc nhưng người ta làm khéo biết dường nao. Người ta xoa lông như mẹ gội đầu cho con, âu yếm, nâng niu, lầu bầu kể lể. Anh ấy ve vuốt như làm đẹp cho tao, rẽ ngôi, đè dợn chứ có đâu giống chúng mày bứt như nhổ cỏ sậy um tùm.
Con Chanh cố xen vào hỏi : ừ thì bọn tao làm mày đau, nhưng cái gì có khác mới nhớ lâu. Tao hỏi mày mấy lão đàn ông dùng mãi *** vợ cũng ngán nên thỉnh thoảng mấy bố có đem gậy đi chọc bậy *** thiên hạ thì cũng tại vì ăn mãi một món ớn lên tận cổ. Mày được lão nâng niu thì cũng để tụi tao vần mày một chút chứ. Phương chi mày còn có cây gậy thịt để xỏ vào khi buồn, còn tụi tao thèm, có lấy cái món đồ chơi thay vào thì cũng phải tưởng tượng kinh khiếp đến mệt bỗ bã người mới đổ tháo nước ra, con ạ.

Tôi điếc con ráy, nói chuyện với ba cục gỗ mục chán chết. Nhưng tôi cũng ráng nói cho hết ý : tao thú thực, chúng mày đè tao ra móc và cạp chỗ đó, tao chẳng thấy thích mà còn bực giàng trời. Răng chúng mày bựa đầy, chẳng rửa chẳng chà, bặp vào tao e thối mẹ *** tao ra. Có đâu như anh ấy, hôm nào muốn gặm, bú là lo chà răng cẩn thận, lại xúc miệng bằng nước sát trùng và tẩn mẩn tần mần bơm tí nước hoa vào rồi mới liếm la, bú nút.

Hai con ranh trố mắt ra như nghe chuyện gì lạ lẫm lắm. Chúng văn tôi : mày nói thật chứ. Đàn ông đàn ang lạ nhỉ, bú *** vợ mà cũng phải đánh răng. Tôi cười khục khục ra vẻ khoái chí tử.

Con Chanh tò mò hỏi cho rõ ngọn ngành : mày kể tiếp đi, nghe hay hay đấy. Tôi được thả lỏng nằm nghỉ một lúc nên cũng đỡ mệt, hơi thở cũng trở lại đều hòa, nhưng còn muốn hành hai con ngựa hoang nên dấm da dấm dớ chẳng ra sao. Chúng giục liên hồi như trống trận, mãi mãi tôi mới phán : muốn nghe thì hai mụ làm ơn lấy nước ấm rửa sạch *** tớ đi đã, để ướt mẹp ngứa bỏ bu. Hai con bé riu ríu lo làm, tôi được thể nằm phạng chân ra cho hai con ô sin lau chùi, rửa ráy thật tỉ mỉ.

Chúng rửa xong, ý chừng còn e tôi hoạnh nữa nên bảo : này cấm kiếm chuyện nhé. Kể thì kể ngay, không bà lại khoắng cho một hồi nữa thì chớ trách *** đoi bị xiêu lệch, méo mó. Tôi cũng ớn chứ bộ.

Tôi hắng giọng nhẩn nha kể : hôm nào tự dưng tao thấy anh xun xoe, hỏi tới hỏi lui tao có mệt mỏi gì không là tao biết y như bố muốn gì. Tao vờ hỏi chứ lão không sợ và e dè bà chị sao thì lão tủm tỉm cười duyên.

Con Chanh nạt tôi : bà nội, thôi đừng lòng vòng quanh quẩn nữa, người ta sốt ruột bỏ mẹ mà mợ cứ ê a nhập đề, thân bài với kết luận lâu lắc. Dẹp bố nó chuyện hoa lá cành đi, nhập thẳng vào đề như kiểu trực khởi ấy. Con bé nôn mà cũng còn nhớ được chuyện tập làm văn ngày còn đi học, kể cũng lạ.

Tôi ậm ừ : thì nói phải có đầu có đuôi, chứ tuồn tuột đi vào thì có khác gì chán nhàm. Lão nói rồi lơ làng xòe rộng bàn tay như cái bàn là xủi vào vú tao một phát. Dạo này tao cóc mặc lót liếc gì hết nên lão vồ vào thì vú tao nổi cứng ngay. Lão thấy cái núm vú của tao răn rắn như hòn sạn thì cứ xốc miết và bóp tin tin dễ nhột.

Mắt tao lóe như sao băng, lão lại bóp thêm vài cái và lôi tao vào buồng. Tao sợ bằng chết vì bà chị lúc nào cũng lấm la lấm lét cú vọ chỉ chực xà xuống đớp con gà nên vùng vằng đẩy lão ra. Lão ôm rịt lấy tao, ghé vào tai thủ thỉ : mẹ mày cho anh nhờ tí, anh nhớ quá. Ban ngày ban mặt tao sợ xanh mày mà lão thì lên cơn nên cóc sợ chi ai. Lão cứ lôi tao sền sệt và chưa gì đã vật tao ra giường. 

Tao kêu ú ớ, vung tay vung chân. Lão gác đùi giữ tao chặt và hai tay nắm lấy ống quần tao cởi tuột. Tao láo liên nhìn ra ngoài cửa buồng, lão nho nhoe : kệ họ, ai nhìn ráng chịu. Lão hết còn biết trên đời là gì, cứ hùng hục lôi quần vợ

Con bé Nụ tru cái mỏ nhọn như mỏ chuột ách lời tôi : con lạy bà nội, người ta sốt ruột bỏ mẹ mà mẹ cứ cà kê dê ngỗng, xin mẹ tóm gọn gọn lại cho con nhờ. Tôi nghĩ trong bụng : mẹ kiếp, hai đứa mày vần bà chẳng kịp thở, sao lúc đó mày chẳng hối chẳng than, bây giờ lại đòi tao nói nhanh nói chóng.

Mặc kệ chó nó, tôi cứ đủng đỉnh kể : mày muốn nghe chuyện mà giục thì tao cũng quên bố nó mất. Mày xem con Chanh nó có nhèo nhẹo đòi hỏi như mày không. Tao cóc thèm kể nữa, kệ cho chúng mày tưởng voi tưởng tượng gì thì tưởng.

Con Chanh huých cái Nụ một cú nên thân, càm ràm như con mẹ bị giựt chồng : mày lộn xộn tổ, có câm cha miệng lại để nghe bà ấy kể không. Xong nó nịnh tôi, ngọt ơi là ngọt. Tôi vờ như không nhớ gì nữa nên hỏi trỏng : tao kể đến đâu rồi nhỉ. Cả hai con đĩ hớp tớp tranh nhau nhắc.
Tôi khề khà : lão lôi mà tao thì cố rị, hai đứa như đánh vật. Trông mặt lão dài thuỗn ra như cán cuốc, còn tao thì đánh đeo năn nỉ lão mệt nghỉ : đừng mà anh, để tối đi, mẹ và chị chần vần ra đó, anh níu kéo, lỡ các bà gọi bất tử thì em làm sao thưa. Lão gạt đi tắp lự : mẹ có gọi thì để tớ lo, còn đằng ấy mà cấm thì tớ điên lên mất.

Con Chanh, con Nụ tròn xoe mắt, miệng đớ ra như chực hỏi, tôi đưa tay ra hiệu bắt chúng im rồi tiếp : tao không giận lão mà thấy đôi mắt lão dại đi, tao thương quá cỡ. Mảng lo ra, tao lơi bớt tay, thế là lão lôi cái xoẹt quần rời ra liền. Tao kẹp chặt đùi giữ không cho lão tuột cái sịp. Lão lùng bùng nhìn rồi lừ lừ nắm tiệt lấy miếng lụa xé nghe cái ót. Tao nghe rõ mười mươi tiếng lụa xé đanh, hết cả hồn vía, chỉ lo bà cụ nghe tế cho cả nút.

Lão thấy tao ruồng ruỗng để mông ra thì liếm mép liếm môi, xô tao ngã lăn ra giường và thu cả hai chân lên đè giữ không cho tao cựa quậy. Lão sợ tao chống trả nên một tay nhè vú tao mà bóp, còn một tay thì lão thọc vào giữa háng quậy như mò hang cua. Tao mệt đứ đừ, nhưng nhột nên ấm a ấm ách làm sao ấy. Lão cù cù, vuốt vuốt, bành mép bành môi ra, lục xục lạo xạo hay đáo để. Tao chống mãi cũng chán nên dạng bố chân ra cho lão hưởng thụ cho rồi.

Tôi ngừng nuốt nước bọt, hai con đĩ cũng ực ực nuốt theo, làm như cả ba vừa nhấm nháp món gì hay ho lắm. Con Chanh đẩy con Nụ, song chẳng mụ nào dám giục tôi. Tôi cũng bắt muốn cười, lại tội bọn chúng nên lựa mựa : lão vớ được tao nằm yên thì lôi thêm hai chân tao rộng ra và chăm bẵm nhìn như nhìn hũ vàng nhà lão. Lão dùng cùi tay chùi mép rồi hí ha hí hửng tìm chai nước hoa đổ lênh láng lên háng tao. Cha mẹ ơi, nó xót cách gì, lại mát mát, dấm dứt nữa.

Lão vừa đổ, vừa xoa, vừa bành hai môi *** tao ra mà ngắm cái gì không biết. Tao thấy ngón tay lão vét vét như vét nõ điếu, tao nhột phải kễnh người lên mới yên thân. Lão ngoáy kỹ quá, cửa mình tao bị thấm nước hoa, giờ lại bị chọc vì ngón tay của lão nên ran rát như ghẻ tầu. Lão mon men khen và a thần phù liệng ngay miệng xuống đớp luôn một phát như phi cơ phóng bom vào mục tiêu.

Tao kêu toáng lên : đã chà răng, xúc khử trùng gì chưa mà đớp vội vậy. Ý tao chỉ muốn ghẹo lão thôi, ai ngờ lão chân chỉ hạt bột khai ngay mọi việc : ở đó mà không làm để bà chửi thối đầu chịu sao nổi. Tao nổi cục thương nên hơi tự xê dịch hai chân ra, có lẽ cái miệng hĩm nở to nên tao thấy lão xục vô lia lịa.

Chúng mày biết sao không. Hai con nỡm như đang đổ xe xuống đèo, bỗng bị tôi vặn hỏi nên ớ ra tắc tiếng. Tôi khoái chí vô cùng, thế cho chúng mày biết lễ nghĩa. Tôi tằn mằn kể nữa : lão mút xục xục, hai mép *** nát bấy bầy hầy, đến tao còn nhận ra sự ọp ẹp, xộc xệch của nó.

Lão mút mát, lại thè lưỡi liếm chà, cái cục nứng của tao bị đẩy lên đẩy xuống, nhộn nhạo như người đi biển. Lão nút ục ục, nước nhớt tao đổ kềnh ra như cống tháo. Lão hứng chí bành rộng ra mà húp xụp xụp. Vừa húp lão vừa khen : béo, ngậy, ngọt tưng bừng.

Thú thật là tao nứng vô cùng. Lão tẩn mẩn như ma xó, vạch vạch, chọt chọt, miết miết, măn măn, cơ hồ *** tao muốn nhão hơn cháo vữa. Lão bú tài thật mày ạ, tao nghĩ *** nào mà để quên năm chầy tháng tận mà gặp lão bú không thấy nứng không ăn tiền.

Tôi thấy cái Chanh rùng mình liên tục và rặn è è tựa người bị bón. Mặt nó đỏ lưng, run run như “ run thần tử thấy long nhan “. Tôi không nói ra nhưng biết con bỏ mẹ đang xón khí trong quần, nhìn cái mặt thuỗn ra của nó không đúng thế thì tôi đích là con trẻ.

Còn con Nụ thì đang cố nín nên trông còn thảm hại hơn. Nó giống như anh gà cồ đang áp sát chị mái tơ mà bị “ cấm vận “ nên nhăn nhó, đực ớ ra trông kỳ cục hết sức. Tôi chợt nảy ý phá thối : thôi, tao kể thế đủ rồi, để bận khác tao kể tiếp. Cả hai con ngựa đều chưng hửng, thảm hại làm sao.

Con này huých con kia ý nạy nhau xin xỏ tôi. Được nước, tôi nói toạc lời ra : mẹ kiếp, tao mới kể mà đứa thì xón nước ra quần, đứa thì bí xị như nghẹn hột thị, nghe thêm có mà điên lên cả lũ.

Con Chanh bị tôi nói đúng tim đen nên chẳng thẹn thùng gì cất lời than : cái lão chồng mày làm thế thì bố ai chịu được. Tao nghe đã rùng mình, chắc mày ở trong cuộc còn phát xung lên là cái chắc.

Tôi vênh mặt lên vì hãnh diện, cũng đem hết tâm sự ra nói tỉnh bơ : lão không bảnh thì còn ai hơn. Bởi thế kế tiếp, lão bò lên bụng tao bơm phịt phịt như bơm mỡ vào ổ máy, mẹ kiếp, khi lão bơm xong, mỡ thừa, dầu dư đâu mà tèm lem khắp chỗ. Còn cái vú mỡ của tao thì ứ đặc chất nhờn. Tao mệt bỏ cha mà thích vô ngần.

Tôi lại nghe cả hai con ranh nuốt ực ực cái cục nứng nhanh như chớp. Tôi chọc con Chanh bằng cách thọc tay vào quần nó, con bé kêu trời kêu đất, tôi hò con Nụ phụ với tôi, đè con Chanh ra. Hai đứa tôi lột quần con Chanh và hẳn nhiên quanh đùi háng và hĩm nó đầy cái thứ đục ngầu như cứt mũi.

Con Chanh kêu tựa heo bị chọc tiết. Tôi một bên, con Nụ một bên khoắng vào *** con Chanh vét lấy vét để cái món khí dâm và bôi đầy lên lông, lên bụng con ngựa. Cho mày chết, để hết hành hạ tao.

Con Nụ đang bị ẩn ức, được tôi hò đè con Chanh ra thì nó làm thật tích cực. Mặc cho con Chanh kêu oe óe, hai đứa tôi cứ đè, cứ cù, không cho nó chạy thoát. Tôi lục bục khoắng ở giữa háng con nhỏ, còn con Nụ thấy con Chanh giãy đùng đùng thì nhanh như cắt nó lột ngay áo con nhỏ ra, trật luôn cái chuối chiên, rồi cứ vậy hai tay nó bóp vú con Chanh như người ta vo bột.

Con Chanh tức, đổ nước mắt nước mũi, nhưng càng quẫy thì càng chóng mệt lử cò bự. Thế nên, nó giận dỗi nằm ì ra mặc cho hai tụi tôi vần đành vậy. Tôi chẳng khác bà mụ thọc luôn cả bàn tay vào *** nó mà khám, vọc tứ tung, con nhỏ quặn người lên vì tôi chạm phải thứ gì ở trỏng.

Sẵn nhác thấy cái món đồ chơi bọn nó còn vất vương ra đó, tôi hét con Nụ bật nút pin lên. Con bé thích thú vì sắp được xem trò tiêu khiển miễn phí. Con Chanh nghe tiếng máy xè xè thì rống lên như cha chết : tao lạy cả làng cả nước chúng mày, tha cho tao, muốn nghịch gì thì nghịch bằng tay thôi, tao đang vãi hết nước ra mà chúng mày lại chơi bằng máy thì bỏ bố tao còn gì.

Tôi cười hì hì phán : cho mày chết, ai bảo hồi nãy mày hành hạ tao. Nói xong, tôi gác luôn hai cái chân nặng như lòng cà nông lên chặn giữ con Chanh, tay tôi vẫn khoắng trong *** nó, cốt cho nó nhột quíu lại. Tôi nhẩn nha đưa cái món đồ chơi đang chạy pin, cái đầu ngúc nga ngúc ngoẻo như con giun đất, gân nổi thành hạt, to tựa cái chầy cho con Chanh tưởng nghĩ một chút.

Con nhỏ rùng mình mấy lượt. Tôi hối con Nụ : mày ngồi đè lên vú nó giữ chặt hai chân cho tao để tao xử con ranh này một trận. Con Nụ ơn ớn mà phải nghe theo vì nó biết tôi đã hành con Chanh thì cũng sẽ đến lượt hành nó (vì hai đứa lúc nãy hành tôi mà).

Con Nụ như cái cối ngồi phịch lên hai cái vú lõng bõng như bong bóng heo của con Chanh thì ả ngộp, há toác miệng ra thở lấy hơi mới chịu nổi. Tôi vẫn thọc ngoáy nơi *** và rà rà cái đầu giun ngọ ngoạy vào mép rậm đầy lông của con Chanh mà lả lướt dạo chơi.

Tội nghiệp, con bé đang sung mãn có khác, thấy cái đầu nấm ni lông kè rè chọc chọc thì giựt người lên rầm rập, trông nó giống như sóng cuộn dập dềnh, hay đáo để. Tôi bảo nó : mày lúc này trông như cái bập bênh, chổng lên chổng xuống, gật gù như ngủ gục.

Mắt con Chanh giá có thể mở rộng thêm chắc nó chẳng từ nan vì tôi thấy nó tóe ra tia sân hận dữ dội. Ai bảo, đời có ăn có trả mà cưng. Mày hành chị thì giờ chị hành mày, để biết thế nào là lễ độ. Tao từng thiếu điều lạy chúng mày mà có được tha cho đâu. Tôi nghĩ bụng còn con ranh Nụ nữa, chả thế mà tôi nhìn chiếu tướng thì con bé vội giúi mặt dấu vào cánh tay ngay.

Nó thấy con Chanh đang bật cao lên như lẫy nỏ rồi lại xẹp uỵch xuống như quả bóng xì hơi thì nó nghĩ đến phiên nó bị hành cũng chẳng khác. Cái *** con Chanh bị kích thích hết bằng tay lại bằng máy thì nở phình lên, lông dựng tua tủa tựa hàng rào ấp chiến lược, nó vặn mình bên này bên kia, như cuộn thừng bị nén chặt.

Hai cái vú của nó bị nén và thở rốc lên tựa có tảng đá vứt oạch lên ngực vậy. Tôi rút bàn tay ra, dùng banh hai môi *** cho rộng rồi nhét đầu máy vào, nhấn nút mạnh nhất cho máy xục ọc ọc. Hai chân con Chanh đảo ngang đảo dọc, đảo lên đảo xuống, cái máy càng chui thụt sâu vào trong, cào xới gì trong đó làm nhớt dãi đùn ra thấy mà ghê.

Con nhỏ y người bị sốt rét, uốn cong người, trợn trừng mắt, rặn ì ì, đỏ cả mày cả mặt, lết bết trên cái giường chẳng khác bà đau đẻ gặp ca sinh khó. Tôi hỏi đùa nó : sao mày được địt như thế, thú chứ. Nó lều phều nói gì chẳng ra hơi vì mỗi lần tôi giúi cái máy thì nó ưỡn giật người lên như bị đâm nọc.

Hai chân nó tấn xuống giường, xỉa người cao lênh khênh, mẹ cha nó, miệng thì rên hư hử mà *** thì ngoáy tít theo vòng máy uốn eo. Con Nụ mấy lần thương bạn định năn nỉ tôi tha cho con ranh, nhưng thấy tôi lầm lì nhìn lại im re.

Tôi vừa hành con Chanh vừa giục con Nụ : mày quay lại bóp vú nó để nó vừa hưởng ở dưới vừa bị kích động ở trên mới thấy đã. Con Nụ sợ tôi nên răm rắp làm theo, nó nhồi hai vú con Chanh thiếu điều vắt chảy thành nước. Con này vú lớn nên khi tôi xục máy, con Nụ bóp thì nó cuốn người nhịp nhàng rất là tình.

Tôi quậy một hồi thì mồ hôi mồ kê con Chanh vã ra. Tôi ngưng, tắt máy, bỏ chân đè nó xuống. Tôi cũng hét con Nụ đứng dậy để con ranh thở. Trông con Chanh thê thảm cách gì, ví nó với miếng giẻ rách e miếng giẻ còn có giá hơn. Người nó bèo nhèo như mớ mẻ thiu, vú vê lẹp xẹp, *** thì ứ ự đầy sợi dài sợi ngắn, khí đậm đặc nhây nhớt khắp nơi.

Tôi gạ chuyện, con nhỏ há hốc mồm ngáp ngáp không nói nổi. Tôi kết luận khơi khơi : đấy mỗi lần lão nhà tao địt tao xong thì cũng y như mày lúc này. Lấy chồng sướng thế đấy, chúng mày hết còn đòi kể cho nghe kinh nghiệm nữa hay thôi. Chả thấy đứa nào nhúc nhích. Chỉ nghe con Nụ thở dài sườn sượt.

Tiện thể, tôi hỏi đùa con này : sao giờ tới lượt mày chứ. Con nhỏ khiếp vía chắp tay lạy như tế sao. Tôi cười khì khì. Bà cụ tôi nghe lục đục nãy giờ hỏi nhóng vào : chứ bọn mày làm cái gì mà huỳnh huỵch như đấu võ, lại chí cha chí chóe cười cười nói nói như lũ điên, đúng là no cơm rửng mỡ. Tôi nhanh nhẩu thưa : lâu quá chị em con không gặp nên vui tâm sự mà mẹ. Tôi nghe bà cụ lầm bầm : tâm sự mà ru rú với nhau trong buồng đóng kín cửa, cũng may chúng mày cùng là gái, chứ lẫn thằng trai nào thì thiên hạ chửi rống lên đồ đĩ cả nút.

Tôi về với mẹ vậy rồi cũng đến cả tuần. Mải vui tôi cũng chẳng nghĩ gì đến lão già của tôi. Cho đến một hôm, vừa rủ bọn con Chanh đi chợ thì mở cửa thấy lão lù lù ở đó. Tôi hỏi lão chẳng nói năng, mặt rầu rầu như bị bỏ đói. Tôi biết lão nhớ tôi, muốn tòm tem lắm rồi. Tôi vã lả xin lão đi chợ, lão tạt ngang bảo có việc cần gấp nên đùn hai con ranh biến lẹ. 
Bọn nó cũng thừa biết việc gì nên riu ríu cút ngay. Lão lôi tôi vào nhà, chưa gì đã soạng lùm xùm. Tôi lết đến cửa buồng thì lão ào ào trật áo ra bú lấy bú để lên hai vú tôi, nhay cắn ra rít. Tôi sợ bằng chết, e bà cụ vào. Lão hung hăng đè cởi quần tôi ra và xô tôi ngã lên giường rồi hùng hục leo lên địt. Lão bơm dữ quá, ban ngày ban mặt mà nghe rõ tiếng chách chách thịt hai bẹn rập vào nhau.

Lão nắc, lão ngoáy, lão đâm, lão giụi, *** tôi mềm xèo như cối. Lão chồm lên, lão ngồi xuống, lôi chân, kéo đùi, dựng cao, quặp sát, lão đẽo còn hơn đẽo gỗ, chà còn hơn chà rêu, bào còn hơn bào láng. Hai vú tôi lóc nhóc bị bóp, bị vần, cái *** kêu lọp xọp, có dây có nhợ.

Lão nắc đứ đừ đến khi bắn phọt phọt thứ nhớt nóng hổi thì lăn đùng ra, hích hích ứ thêm. Tôi thấy ấm trong ***, hai vú nhức lăn tăn mà thương cho lão. Tôi nằm im thụ hưởng hạnh phúc, trong khi lão lầu bầu : ở chi mà ở lâu thế, có cái *** xách đi thì lấy gì tớ đéo.

Tôi quàng tay qua xiết lấy đầu anh giúi vào vú tôi, nói như mẹ với con : em nhận lỗi rồi, anh đừng rầy em nữa. Đây em đền, anh ngoan bú đi rồi ngủ. Lão gặm ngay và nút chụt chụt dù chẳng có giọt sữa nào…

Cụ tôi xem ra hồi này có phần nghễnh ngãng. Tuổi già ai chẳng thế, tôi nghĩ vậy. Mắt mũi kèm nhèm, tai nghe luễnh loãng, miệng nói líu ríu. Nhưng này bạn chớ có hoàn toàn tin cụ kém sút mà không coi chừng sẽ bị nhầm to. Chính tôi đã bị rơi vào cái chỗ xem thường cụ mà bị hố thê hố thảm đấy, bạn ơi.

Chả là cụ đang nghe mấy con ranh chí chóe, giỡn hớt với nhau rồi bỗng im bặt thì cụ tò mò muốn vào xem thử thế nào. Cụ đâu có ngờ là hai con nhãi lỉnh mất khi anh đến và vợ chồng tôi lâu ngày chẳng tơ hào gì với nhau nên vừa gặp là anh xủi tôi long trời lở đất.

Đấu ván cờ người xong, tay nào tay ấy nằm ngủ há mồm há mõm, ngồng ngỗng cả ra, có biết trời trăng mây nước gì đâu. Cụ lẳng lặng vào thấy con gái để *** để đoi một đống, lại có cái thằng mặt mo nào đang tênh tênh ngậm vú con nhỏ, ngây thơ mút chùn chụt, cụ nghĩ là con cụ hư rồi. Thế là chẳng nói chẳng rằng sẵn có cái chổi chà dựa gần đó, cụ vác lên cứ thế mà phang túi bụi.

Hai đứa đang ôm nhau du dương bị đập búa xua nên hét lên như còi hụ, cụ càng đập tanh bành té bẹ, mãi anh phải la lên : con đây mà cụ. Nghe tiếng thằng rể quen quen cụ mới ngưng tay, giụi mày giụi mắt cụ nhìn thấy cả hai thầng lẫng mà kinh. Cụ hơi thẹn nên càm ràm : sao mày đến mà êm ru bà rù, tao nào hay, cũng may mà mày lên tiếng sớm chớ nếu có dao chắc tao lụi mày chết phứt rôi, con à.

Tôi thẹn quá, ai đời mẹ đứng đó mà đứa thì lông lá rậm rì, vú vê thõng thện, còn đứa thì lủng lẳng cái dùi cui, đen như mõm chó, lòng thòng như dái ngựa. Tôi còn kịp bụm tay che đôi vú mà sực nhớ hạ xuống úm lấy háng thì đâm hở trên hở dưới, còn anh thì xốn xang đứng đực người ra. Tội nghiệp cụ nhìn con rể rồi bỗng dưng phàn nàn : trông mà khiếp, cứ như cái gậy ai vứt bậy ra đường.

Tôi đang hồn bay phách tán mà cũng suýt phì cười. Anh thấy tôi nhơn nhởn nhếch mép thì quắc mắt lên chừng muốn sửng cồ làm tôi phải nín re. Cụ nói xong lẳng lặng bỏ đi, anh giá tay định tát tôi một cái, nhưng thấy tôi nức nở làm hai vú rung lên thì cụt hứng, chỉ lải nhải : bị bắt tại trận mà còn nhăn răng ra cười được, rõ vô duyên. Tôi nghe anh mắng phải quá nên sượng còn hơn sầu riêng chưa tới độ.

Tôi lẳng lặng định mặc quần áo vào thì anh lại nạt : lúc nãy chẳng mặc, giờ cụ thấy mười mươi cả rồi mặc làm gì. Đàn ông như anh độc tài có sách, thà nói quách ở lỗ cho anh ngắm còn chính đính hơn, vẽ vời ra cái điều ngây thơ nghe mà lộn ruột.

Tôi chưa kịp phản ứng gì thì anh đã ôm chầm lấy đòi thiếm xực. Tôi nạt lên : mẹ bắt gặp còn chưa dơ sao mà gạ gẫm vậy cha. Anh cười cầu tài : thì vợ chồng xa nhau lâu ai chả thế, các cụ xưa còn hơn là khác. Lão nói xong cứ ôm tôi chặt cứng mà giụi miệng vào bú nút hai cái vú của tôi.
Tôi bực cách gì mà lão nút chăm quá làm hai vú cương cứng lên, lão nhận ra ngay nên tay thì bóp, miệng thì xục. Tôi đứng hết vững, loạng choạng mấy lần. Lão vòng tay bế lấy tôi, xốc đặt lên giường, loay hoay bẻ giò bẻ cẳng tôi như vặn giò gà. Tôi hét choi choi : bẩn lắm, nhìn thôi, đừng bậy bạ kinh người.

Lão chẳng nói chẳng rằng cứ thôi miên nhìn cái sẹo không chớp. Tôi vùng vằng hai chân dấu không cho lão bị kích thích hơn. Nhưng lão giữ chặt cổ chân tôi, bẻ chìa ra chỗ sáng rồi khề khà chép chép cái miệng như thèm thuồng. Tôi rùng cả mình, thằng cha nhớ “ cái đồ vừa nhọ vừa thâm “ nên không cách gì cản hắn được.

Y như rằng, gã nhìn và đột nhiên cắn một phát vào mu làm tôi giật nảy mình. Lão chùi chùi cái đầu mỏ lên cái sẹo, day qua day lại như chùi lư. Tôi co quắp hai đùi không cho lão cắn nghịch thì lão vận dụng hết sức lực banh rộng chân tôi ra. Tôi như miếng thịt luộc nhồm nhoàm mỡ bày ra trước mặt hắn.

Lão giúi giụi mồm vào vừa cù vừa mút kêu sột sột. Người ở đâu bẩn thế không biết. Cái chỗ lão vừa đút chim vào xọc ọc ọc, khí nhớt còn dính đầy, bên ngoài dù khô khô nhưng bên trong thịt xếp lớp làm sao khô kịp mà lão tòm tèm như ăn bún ốc hay gỏi khô bò không bằng.

Tôi cất tiếng nhõng nhẽo van vỉ lão : đừng mà anh, em bẩn lắm, hôn tạm thôi, cho em đi rửa cái đã. Lão gạt phắt đi : rửa với ráy làm gì, nó là của tớ trút ra chứ của ai mà vẽ, mất thì giờ. Nói rồi, lão xục da diết, cái múi thịt ở mu bị đằn lên giập xuống kêu chanh chách, lão có vẻ thú vị mới sợ.
Lão vọc còn liếm lết và dùng đầu lưỡi đâm mới kinh. Lão làm như đang dùng chim lão xọc vào hang tôi vậy. Tôi đến bất lực, cản thì cản ngay từ đầu chứ giờ nước bọt lão trộn lùm xùm với khí nhớt của tôi thì cản làm gì cho nhọc xác. Bởi thế tôi nằm banh ra, mặc cho lão cắn cấu gì xong thì thôi.

Lão được thể lấn tới, cái lưỡi lão dẻo nhẹo lau lia khắp làm tôi cộn cạo. Lông dính bệt vào nhau, cửa khe nở rộng và cục thịt lồi chỉ chực muốn nhảy chồm ra ngoài. Lão thích nhé nên dùng ngón tay khảy khảy lên cục thịt, miệng lẩm nhẩm theo như dạo nhạc. Tôi gồng cứng người lên, hai chân chống đẩy đưa như xô võng, phần háng tôi lượn vòng cầu, coi hay tận mạng.

Lão bú mút đã đời thì lấy tay nâng cái gậy thịt của lão lên rê rê chỗ hai mu xọp xọp nước. Lão bú đã nghe tức, giờ lại bị cái đầu trơn nhẵn như cổ rùa dạo lạo xạo trên miệng *** làm tôi muốn bứt hơi luôn. Lão đâm, lão chọt, lão quết, lão đơm, hai mu *** xọc xạch như tát nước. Có lúc lão miết lấy miết để cái đầu nấm nở chành bành làm hai mu tôi phải vén khéo mới nuốt chửng nó được. Vậy mà lão nào có chịu nhét vô nắc cho rồi, cú chờn vờn cho tôi nứng nực mới dị.

Tôi cong ưỡn người lên, đớp đớp lấy chim anh, như đứa bé bị vờn cái kẹo treo trên sợi dây khỏi tầm với mà lão cứ đủng đỉnh cưỡi ngựa xem hoa. Tôi cáu nên nạt to : địt đéo địt, cứ khùa khùa làm em nứng bỏ bố. Lão gật gù ra cái điều kẻ cả gia ân nên căng mạnh cùi chim mà ngoáy tòm lòm vào lỗ khiến tôi tưởng muốn ngất vì sao nó nứng ơi là nứng cứng cả người.

Anh đèo tôi phía sau chiếc xe Vespa thổ tả, đời cà cộ của anh. Tôi mệt bổ bã, tưởng chừng các khớp tứ chi chỉ cần đụng nhẹ là rã rời, rụng lả tả ngay lập tức. Thấy mặt tôi sửng cồ, nhăn nhó như cái bị rách, anh ôn tồn dặn dò âu yếm : đằng ấy bấu chặt vào thắt lưng tớ kẻo ngã. Tôi xì một tiếng gắt ỏm : đã bảo thư thư chờ về nhà mà cóc chịu nghe, cứ đè tới đè tấp, bơm xịt xịt muốn xẹp bố nó bọng đái, giờ còn ỡm ờ nhỏ nhẹ. Anh biết lỗi nín khe.

Trách thì trách mà lòng tôi vẫn thương. Anh có yêu, có quí mới lăn xả vào băm vằm thậm tệ, chứ nếu anh sẵn có món này món nọ thì ngó ngàng gì đến mình. Mệt mà cái lỗ được lấp đầy, độc quyền sử dụng còn hơn là nằm để mốc như bọn con Nụ, con Chanh. Mà anh xài cũng có nét đấy chứ, cái chỗ ấy ngậm ra ngậm vào như cơm bữa, thế mà anh nông vào vẫn khăng khít, xít xao. Cái miệng nó há ra toang hoác ngậm củ lẳng anh gọn và ngon ơ, lại mút, lại nhún làm anh cũng chộn rộn người chứ nào ít.
Thế nên có bao nhiêu sức, lão đem ra tố hết, hai tay rào rào bóp đôi vú như mưa sa, cái dùi chui thun thút nơi cái khe xâm xấp nước, lông cọ quẹc hà rầm, có lúc chúng chổng ngược vào cạ hai bên mu rột rột làm vừa ngứa, vừa sướng.

Lại nữa, khi anh chở tôi ra khỏi xóm, hai con ranh đã thấp thoáng đứng nhìn. Chúng thấy tôi thì tươm tướp đưa ngón tay giữa lên khoắng khoắng trong không. Cha mẹ hai con đĩ, ý chúng trêu tôi được anh địt tối tăm mày mặt, sướng nhé. Tôi gằm trong bụng rủa thầm : sư chúng mày, bà để đó hôm nào bà về sẽ moi *** chúng mày lộn mề ra, xem còn ngúng nguẩy được không. Con ranh Nụ còn lấy tay xoa xoa cổ tay của chính nó, ý nói con buồi anh chắc to cỡ vậy, rồi nó uốn éo mông như sàng cho buồi ngoáy tít thò lò nơi *** vậy. Đúng là con mất dậy.

Anh thấy tôi lầm bầm rủa hai con bạn, lại ngỡ tôi nói hành nói tỏi gì anh nên càng nhũn hơn nài nỉ : thôi mà, đừng càm ràm nữa. Cũng tại mình cả, nói về mẹ độ hai hôm ai dè ở lì cả tuần. Tớ thèm bằng chết, cặc dái chứ có phải sắt đá gì đâu mà lì lì nín chịu. Bởi vậy mới phải bò sang địt một phát cho đỡ nứng. Ai ngờ nhịn lâu, suýt đổ nhào trước cửa ải thế nên anh mới ham hố xin đợt thứ hai. Mà này mình ăn cái chó gì mà vú vê câng câng mây mẩy lên, lại *** đoi coi ngọt nước quá thể.

Tôi đỏ cả mặt, giữa phố xá mà anh nói năng nhăng nhít. Tôi gạt phắt : hay nhỉ, đi phố mà đem của vợ ra khoe. Anh câu mâu cãi lại : thì vú *** nhà có đẹp anh mới tấm tắc, chứ anh có khen *** vú vợ ai đâu mà cự. Tôi lại nói : đành vậy nhưng về nhà hãy kể, ở chốn phòng riêng nói sao cũng được, ngoài đường ngoài ngõ, nhỡ ai nghe kỳ. Anh cười khục khục : cười bố gì, tay nào nghe lỏm mà không sáng mắt, tớ cứ là bú… Tôi tốp ngay lại : khiếp, lại sắp sửa nói bậy. Anh còn cố ngoái cổ lại tán : thì bú *** mình chứ sao. Tôi lắc đầu sợ ba ông trời thần đất hỡi.

Như chợt nhớ ra, anh nhắc : này mình ôm chặt lấy anh kẻo ngã. Điều này thì anh kinh nghiệm quá trời. Chả hồi mới quen nhau, hai đứa chuyên trốn nhà chở nhau đi chơi, cũng bằng cái xe này. Dạo ấy, xe còn khá, chứ không bể pô, nhả khói khét lẹt như nay. Bởi vậy được tôi ngồi sau ôm eo ếch, dựa đôi vú mềm mềm vào lưng anh, lão quên luôn mọi sự. Lão lạng, lão lách, tay rú ga, miệng nói dẻo queo, tôi cũng thả hồn theo mây gió. Đùng cái nghe mình bị gió hút rơi cái bịch xuống đường, lão còn đang phiêu phiêu nên chạy mất hút. 

Tôi thốn cái xương cụt, đến không đứng lên được. Cũng may thời đó đường phố vắng xe, lão nói huyên thuyên, chừng không nghe tôi ừ hử mới quay nhìn lại, bỏ mẹ con gà của mình xổng mất rồi. Lão vòng xe lại, hớt hơ hớt hải, nhìn thấy tôi bị rị ngồi như rặn ị không ra, lão nhanh chân thắng cái rốp, bánh sau quay đúng nửa vòng tung bụi mù, chà lết rồi mới chịu ngừng. Lão hốt hoảng đạp chân chống, để mặc xế nổ, đến xun xoe hỏi tôi : có sao không, cưng ?

Tôi đang đau nên sửng cồ : đau gãy bố nó tĩ ra còn hỏi giăng với sao. Chưa chừng cả cái húm cũng giập là cái chắc, lão khiếp quá, tay vung loạn xạ định bốc hốt vô háng tôi, mằn xem cái sẹo có bị xô lệch chăng, tôi phải hét : đừng vớ vẩn, lão mới thả uỵch tay xuống.

Hôm đó lão chở tôi vào khách sạn, cứ đòi khám xem thương tích ra sao. Tôi đã cởi cho lão nhìn lần nào đâu, nên phăng phăng từ chối, lão lăng xăng cuống cả lên, tôi lại vờ ôm lấy bẹn rên y ỷ, lão thất sắc thấy rõ. Tôi hành lão mãi mới buông tha. Bây giờ nghĩ lại còn tức cười.

Nghe tôi rich rich sau lưng, lão khật khưỡng hỏi : cười gì thế. Nhân đang nghĩ đến hai con ranh và cái món đồ chơi chết tiệt của chúng, tôi ấp úng nói với anh : em không ngờ trên đời lại có ba cái món quỉ quái ấy. Anh đoán ra ngay : mình lại mới học ở đâu mấy thứ vớ vẩn chứ gì. Rồi như ông cụ non, lão bình phẩm : đàn bà có chồng, có con, chớ dại vướng vào ba cái món đó là hư bột hư đường hết.

Tôi vặn anh : đằng ấy biết cái gì mà bình với phẩm ngậu xị cả lên. Anh không trả lời thẳng vào câu hỏi mà ra vẻ giảng giải : tớ còn lạ gì mấy thứ ngo ngoe, ngúc ngắc đó. Các nhà sản xuất họ phát minh ra mục đích để đánh lừa các bà thiếu cái dùi cui, chứ bì thế nào được với của thật.
Tôi định câu mâu song nghĩ hé ra anh lại hét inh lên nên vờ vịt ngây thơ : nào em có biết nhăng cuội nó ra thế nào, chỉ nghe mấy con bạn bảo không có xài đỡ cũng tới lắm. Anh hẩy vai ra trò chống đối : đấy tớ biết mà, cứ thả lỏng mự về mẹ vài hôm là lại học được ba điều ấm ớ.

Tôi rùng mình xoành xoạch khi nghĩ đến cái đầu ni lông nho nhoe cù cưa ở khe *** và cái món rạo rực nó khoắng lôm côm trong lỗ làm phún nước ra, tôi nghe ươn ướt ở sịp và ấm ấm khắp háng. Anh lại nghĩ tôi đang yếu người ra gió bị cảm nên mồm năm miệng mười thúc : để tớ chở mình về nghỉ, chứ cảm thì ê đời.

Tôi gián tiếp cám ơn bằng cách láy đôi vú húc uỳnh uỳnh vào lưng anh, lão thích bỏ bu nên lim dim mắt. Tôi thoáng nhìn thấy nên hét : mở mắt ra, phê nhắm bố nó lại huých vào xe người ta thì vú cũng rách và *** cũng bể, lấy gì chơi hả tía. Lão tỉnh rụi ngay, khen : mẹ mày thế mà được việc, ấy tớ có lơ mơ thì mự nhắc cho một tiếng, tớ hoàn hồn ngay.

Nói xong anh kéo bàn tay tôi xê dịch gần buồi anh, chưa gì tôi thấy nổi một cục ớn ợn. Tôi nghĩ của này vừa về đến nhà lão lại đè phéng ra thụi, chứ chẳng để nghỉ ngơi gì sất. Chả lão đang nứng rêm lên còn gì…(hết)

----------------- Phần 1 - Phần 2 -----------------
Loading...