Loading...

Truyện 18+ Gò Ô Môi Phần 4

Loading...
Truyện 18+ Gò Ô Môi Phần 4
Bà già đỏ mặt. Miệng cười chúm chím. Chữ đụ trần tục của Hạnh nói ra, phá tan cál không khí nghiêm trang giả tạo tự nãy giờ. Cả ba cùng cười xòa. Hạnh nói tiếp.
- Con muốn mọi người tự nhiên và thành thật. Ăn cơm thì bảo là ăn cơm, bày đặt nói dùng bữa. Đi đái thì gọi là tiểu tiện. Đụ nhau thì né thành tiếng gần nhau. Nói cho ra vẻ văn hoa, rốt cuộc cũng làm một hành động. Như vậy có ích lợi gì? Mà còn làm mất thú vị. Nhưbữa nay, mẹ gặp Sảnh là để quen nhau, và sau đó, nếu hợp hai người sẽ đưa nhau vô phòng đụ nhau.

Đến lượt thằng Sảnh đỏ mặt. Nó không quen với lối tự nhiên quá trớn như vậy của Hạnh, mặc dù đã nhiều lần ân ái tơi bời với nhau, và mặc dù tối nay Sảnh đến đây cũng chỉ với mục đích tìm đụ Hạnh đứng dậy nhường chỗ cho Sảnh đến ngồigần mẹ Hãnh:
- Anh sang đây ngồi cho kề với giai nhân của em.

Sảnh đến ngồi cạnh bà, chưa kịp nói năng gì thì con Hạnh cầm tay mẹ nó đặt lên tay Sảnh. Dù đã dày dạn với xác thịt, bà Vân cũng thẹn thùng rút tay lại:
- Từ từ Hạnh. Con làm nạp quá mẹ sợ... Rồi bà Vân quay sang nhìn phản ứng của Sảnh. Anh chàng nhà quê hiền lành lần đầu dấn bước giang hồ với bà già bằng tuổi mẹ. Lòng Sảnh rộn ràng một nỗi vui khó tả. Cái tình bất ngờ này có pha lẫn chút gì là lạ, vui vui thú vị. Sảnh nhớ đến vẻ mặt say đắm của thằng Hoạch đêm qua, khi nó bú *** bà Khởi ngây ngất. Phải là tay chơi mang nhiều máu lãng mạn, đa tình lấm mới hạnh phúc được với mối tình trái cựa như thế.

Hơi nóng từ bàn tay mẹ Hạnh đang chuyền qua tay Sảnh. Sảnh chú ý đặc biệt để tìm biết sự khác lạ với những lần va chạm xác thịt trẻ măng của Hạnh. Một yếu tố nữa làm lòng Sảnh rộn ràng, là hắn sắp được làm tình với mẹ ruột của con bồ dâm ngoại hạng, thông minh, tinh quái. Hạnh đã nghĩ ra cái lạ lùng là giới thiệu bồ của mình ngủ luôn với mẹ ruột. Một cách trả hiếu và cũng là cách làm cho Sảnh dày thêm kinh nghiệm trước khi trở thành một Tư Đát thứ hai.

Không khí căn phòng khách trở nên yên lặng. Ngồi thật gần nên Sảnh tha hồ ngắm nhan sắc bà Vân. Bà có vẻ đẹp của một người đàn bà miệt vườn Hậu Giang. Tóc đen dày rậm bao bọc khuôn mặt chữ điền. Cặp lông mày không tô điểm mà đen như hai con sâu róm, làm cặp mẩt bà trở nên đa tình, dễ thương hơn. Cặp chân mày đó cho Sảnh biết được dưới kia lông *** của bà cũng rậm rạp không khác gì *** của mẹ nó. Sóng mũi thẳng, nằm trên cặp môi hạt đậu, gần như lúc nào cũng mĩm cười. bà Vân hỏi:
- Tuổi thật của Sảnh là 17 hả?
- Đúng, nhưag Sảnh lớn hơn tuổi đó, và thành thạo mọi chuyện của người lớn, nhờ Hạnh...
Bà Vân quay sang nhìn con gái rồi nói:
- Trời. Tưởng nó chỉ làm thầy cho.. cho... em. Ai dè...

Bà tự động xưag em với nụ cười thật duyên dáng, trong vẻ thẹn thùng của một người đàn bà miệt vườn, khiến Sảnh không tin bà là người luôn luôn thèm xác thịt như lời Hoạch nói.
Hạnh bảo:
- Hai người hun nhau một cái cho con khoái cái coi.
Giọng của Hạnh nhưmột bà thầy mở đường cho Sảnh và bà Vân tự nhiên hơn. Sảnh ấp một bàn tay nữa lên mu bàn tay bà Vân, rồi kề sát mặt vào hôn nhanh lên má bà. Sảnh cốhết sức tự nhiên, nhưng cũng chỉ làm được có thế. Con Hạnh lại phải đến cầm hai tay bà mẹ để lên vai Sảnh, rồi bắt Sảnh ôm mặt bà Vân:
- Con muốn mẹ tự nhiên, hôn Sảnh một cái thật lâu và bằng môi.

Sảnh hơi nghiêng mặt, nhìn thật sát môi bà, và bà Vân đã kéo Sảnh sát vào tìm môi nhau. Hai người ngã đầu vào thành ghế sa lông, thật lâu với tiếng rên âm ư tội tình của cả hai. Con Hạnh len lén nhẹ bước ra khỏi đó. Tiếng đóng cửa nhẹ nhẹ. Chỉ còn lại hai người trong phòng khách, ôm quyện nhau như đôi sam, chất ngất, hoang đường...

Có thể như thế chăng? Sảnh tự hỏi. Một hình thức hạnh phúc mà lâu nay, Sảnh cM nghe, và thấy ở cạnh buồng ngủ của nó. Những cơn sướng tột cùng đã khiến mẹ nó rên la, có khi gào thét làm Sảnh cũng bị kích thích.

Rồi hứng tình quá, Sảnh cũng nhiều lần bò qua, nhìn xuyên lỗ phênh để thấy mẹ nó trần truồng, điên dại, cuồng loạn, ôm những nhân tình trẻ như nó hoặc ít tuổi hơn mà bú cặc, mà đụ tơi bời. Có khi trận mây mưa kéo dài cho tới sáng. Những pha làm tình nổi sóng đó đã làm Sảnh mệt chí tử. Vì bàn tay Sảnh đã thế một nhân tình, khiến con cặc trân quý của Sảnh đã trào bọt ra thê thảm.

Cái đau khổ là với những lần thủ dâm như thế, dĩ nhiên Sảnh đã phải nhìn thân hình trần truồng của bà Khởi. Nhìn cặp vú no tròn trắng như bông bưởi. Nhìn bộ lông *** sum sê, mà hấp dẫn nhất là gương mặt đam mê, dâm đãng của mẹ nó, mỗi lần Lộc hay Hoạch bú ***. Mắt nó dán chặt vào hình ảnh đó. Lòng nó đã nghĩ gì khi thủ dâm? Chỉ có trời biết.

Và cái gì làm cho Sảnh nổi lên cơn sung sướng tuyệt cùng để bắn ra hàng loạt các tia tinh khí trắng đục sền sệt như nước hồ? Có lẽ chỉ có Sảnh mới biết. Những hình ảnh dâm dật như thế, những tiếng la gào ngất sướng hằng đêm của mẹ nó, vô tình đã in sâu vào tiềm thức của thằng nhỏ từ năm nó mới 14 tuổi...

Đời sống vật chất của Sảnh mỗi ngày có rất nhiều khoảng im lặng. Nhất là khi sự nẩy nở sinh lý bắt đầu hành hạ thân xác nó, thì tiềm thức nó dậy lên sôi sục, khuấy động tấm lòng nó, đẩy nó miên man nghĩ tới một hành động táo bạo. Nhưng rồi Sảnh cũng không dám. Vẫn cứ phải đêm đêm bò qua nhìn lén những trận làm tình của mẹ nó chỉ cách căn buồng nó có hai thước, để rồi phải tự
thủ dâm, rồi ngủ la cà đâu đó ngoài hành lang... hay giữa kẹt tủ, vân vân.

Có một đêm, trời sáng trăng, Sảnh nghe ai đang xối nước tắm ngoài giếng. Nhìn ra Sảnh thấy bà Khởi đang trần truồng kỳ cọ. Sảnh bò ra như thằng du kích thật êm, nầm rạp chỗ bụi môn gần cây khế ngọt xem lén. Con cặc nó cương dậy đòi hỏi cái gì đó cấp bách lắm. Rồi Sảnh lại nhìn ***, nhìn vú trắng tươi đó dưới ánh trăng để lại thủ dâm và sướng tê tái nhưng không dám ra, vì mỗi lần ra là miệng của nó phải la oang oang giống hệt bà già.

Rồi Sảnh đứng lên đi vào buồng ngủ, thủ dâm tiếp Bà Khởi tắm xong đi vào. Lúc nảy bà có nhìn thấy Sảnh từ bụi môn lóp ngóp đứng lên. Khi đi vào bà ngang qua hành lang thì nghe tiếng rên của Sảnh. Bà nhìn qua bức tường gỗ. Thằng Sảnh đang trần truồng nằm trên giường, hai chân thòng xuống đất, tay thì thụt cặc say sưa và miệng thì la:
- Sao cáicho con thấy cảnh này hoài vậy trời đất? Chắc thế nào con cũng bỏ nhà đi. Đi cho đừng nghe mẹ con rên rỉ. Đi cho đừng thấy mẹ con cổi truồng tắm giếng. Đêm nào cũng thấy, cũng nghe như vầy làm sao con sống nổi hả Trời?

Miệng Sảnh nói nhưthằng điên, mà tay thì thụt cặc liên tu bất tận. Lần đầu tiên bà Khởi thấy con cặc của đứa con trai nở to như của người lớn. Lòng bà xôn xao, rung động một cảm giác là lạ không tên. Không phải bà, mà chính con quỷ dâm dục trong người bà làm các nhục cảm của bà khởi lên sự thèm muốn xác thịt một cách thúc bách.

Nhưng cũng như Sảnh, bà không dám đứng đó lâu hơn nữa, vì phần đạo đức còn lại đã làm bà chạy trốn. Bà về phòng ngủ, trèo lên giường đắp chăn, nhắm mất cố xua đi sự cám dỗ dễ sợ đang cố bắt bà bước vào con đường tội lỗi. Nhưng hình ảnh con cặc của Sảnh. Hình ảnh Sảnh đang thủ dâm cứ hiển hiện sờ sờ ra đó.

Bất giác, bà đến khóa cửa phòng, trở lại giường, tuột quần, banh *** ra sờ mó, rồi hai ngón tay bà thọt vào cửa mình xoắn, thụt, chà hột le... Tiếng bà rên to lên:
- Đụ má thằng chồng tôi nó khốn nạn bỏ tôi một mình để cho tôi thèm quá chừng là thèm! hông có ai đụ, tôi phải làm một mình như vầy có khốn nạn không hỡi Trời?

Bên này đang nằm thụt cặc, thằng Sảnh nghe vậy bò ra hành lang nhìn vào. Bà Khởi cũng thòng hai chân xuống đất, chàng hãng ra, hai ngón tay kẹp hột le. Ngón tay của bàn tay mặt chà nhanh lên như cái máy. Miệng bà ú ớ không thành lời. Gương mặt thì đanh lại, hằn lên nỗi khoái lạc, da mặt hừng đỏ như con mẹ điên...
- Bú em đi anh. ở đây không có ai. Anh cứ banh ra nút hột le em thiệt mạnh đi. Đó, em sướng vô cùng tận anh ơi? 

Rồi bà im lặng một lúc để lắng nghe xem phòng bên kia Sảnh còn la không. Hoàn toàn không. Như vậy là Sảnh đã ra xong. Hoặc Sảnh đang nhìn lén ở hành lang. Bà làm như vô tình, xoay *** ra hướng hành lang, banh rộng hai mép ***, và miệng thì nói như nói với người tình:
- Em banh rộng ra cho anh thấy hết cái *** đẹp của em nè. Làm sao mỗi đêm anh tới đây đụ em cho em ra bốn năm cái đi anh. Thèm quá mà không có cặc. Lấy gì đút vô cho sướng đây hả anh...

Ngoài này, thằng Sảnh bóp cứng con cặc, nghiến răng, ngồi trân mình, ríu mắt chịu đựng.

Sảnh hứng tình đến ngộp thở Nó muốn đứt hơi cheat cho rồi, bởi vì thèm lấm mà không có *** để đụ một cái cho hả dạ.

Trong kia, hai mép *** bà Khởi được banh ra toang hoác. Cái hột le của bà sừng lên như hột đậu Lông quăn đen láy, xồm xoàm bao phủ khắp mu ***. Lại thêm hai cái mông đít dày múi trắng tươi cứ hẩy khơi khơi lên. Và gương mặt dâm dật hơi thấm ướt mồ hôi, cứ la bài hãi mời mọc...

Sảnh không dám nhìn vào nữa, nó bụm cặc chạy trở lại về phòng. Hai bàn tay Sảnh vò, rồi thụt con cặc thục mạng. Lần này con cặc nó bắn ra hàng loạt những tia khí đục ngầu, đặc sệt và la lớn:
- Con ra nè. Uống đi. Nuốt cho hết đi. Chết con. Đêm nào cũng thủ dâm như vầy thì sống làm sao nổi. Chết con, chết con...

Bên này bà Khởi đã cho hai ngón tay vào đụ một mình. Bà cũng đụ chí chát, đụ dữ dội. Cuối cùng hai :bấp đùi bà kẹp chặt bàn tay, đít hẩy lên liên tu và cũng la lớn: 
- Em cũng đang ra nè. Anh nuốt hết đi anh. Chết, chết, đêm nào con cũng thủ dâm như vầy thì làm sao sống nổi? Chết em, chết em... 

Bà cố tình lặp lại câu Sảnh la hồi nãy. Sảnh giật mình. Mẹ nó đã nghe hết những gì nó đã gào lên trong cơn sung sướng tuyệt cùng. Sảnh nằm dật dờ, mơ hồ miên man với hằng triệu ý nghĩ kỳ quái lạ lùng hiện lên từ ngoài giếng cho tới trong phòng ngủ. Cả ngày, hai mẹ con chỉ gặp nhau có một lần ở dưới bếp buổi sáng rồi nó vội vã lùa vịt đi ăn. Có nói chuyện với nhau thì chỉ nói chuyện làm ăn buôn bán, như vịt, như trứng rồi thôi. Mỗi người có một đời sống riêng tư. 

Nhưng ban đêm như đêm nay, có cái gì đó làm cả hai cùng xích lại gần nhau hơn như rơm kề với lửa. Mà cũng xuyên qua vách phênh, hay những kẻ hở của tường gỗ. Lửa chưa hề làm rơm phực cháy. Và rơm cũng chỉ đứng bên ngoài nhìn vào, chảy nước miếng... 

Cho đến hôm Sảnh chứng kiến thằng Hoạch, anh em bạn dì, bú đít và đéo mẹ nó lâu cả tiếng đồng hồ... Tự nhiên Sảnh thèm một bà lớn tuổi như thế để nó được ân ái, và để giữ chân nó lại không bò sâu hơn vào phòng bà Khởi, lúc nửa đêm, dở mền tung chăn, mò mẫm làm chuyện loạn luân.

Sáng hôm sau nhìn cặp mắt đa tình, lả lơi của bà Khởi, thằng Sảnh không có can đảm đứng thêm đó phút nào nữa. Vì nó sợ rơm sẽ phực cháy, nên đã mạnh dạn lấy sào, lùa vịt đi ăn, cố xua đuổi những ý nghĩ rắp tâm vượt biên cương trong đầu nó. 

Bây giờ, tối nay, Sảnh đang thỏa nguyện ôm nút lưỡi một bà già bầng tuổi mẹ nó. Lòng Sảnh không những thỏa mãn dục tình, mà phần chính là được thơ thới thoát khỏi vòng vây hãm của sự thèm khát xác thịt, suýt chút nữa nó đã làm một chuyện vô luân lý...

Bà Vân, mẹ Hạnh đang tha thiết ôm hôn Sảnh, cậu con trai, bé mới 17, sau hai năm bà nằm không, với nỗi thèm da diết một người đàn ông. 

Chân bà bỗng gác qua hai bắp vế Sảnh. Làm như bà sợ Sảnh sẽ gỡ bà ra rồi chạy mất. Tay bà tự động cổi hết nút áo ra cho Sảnh nhìn hàng họ của bà :
Bà Vân bảo Sảnh: 
- Sảnh nhìn vú em đi.

Thằng Sảnh rời môi bà, cúi đầu ngoạm ngay một đầu vú mà nút mạnh. Quái dị, hình ảnh lõa lồ của bà Khởi vẫn lờn vờn trong đầu óc Sảnh. Rõ ràng Sảnh đến đây là để chạy trốn sự khiêu khích, mời mọc, dẫu vô tình của bà Khởi, mà sao nó vẫn không xua đuổi được hoàn toàn. 

Sảnh cúi đầu vào vú bà Vân bú ngất ngư, tay thì bóp mạnh, mắt mở trừng trừng, cố tận hưởng cho hết cặp đào to vừa phải của bà Vân. Nó điên cuồng thoa tay vào chỗ háng của bà, và nghe lông *** bên trong khua xào xạc. Sảnh như con trâu điên làm đủ mọi động tác để không còn nhớ những gì trước đây đã xảy ra cách phòng nó có hai thước. Bà Vân lại tưởng Sảnh muốn sờ *** bà.

Bà xoay người lại, tuột luôn cái quần lãnh đen. Chòm lông *** sừng lên rậm rạp. Hơi thở Sảnh mạnh hơn, đứt quãng:
- Vân ơi! Sao em biết ý Sảnh mà chiều đúng quá vậy? Anh ẩm Vân vô phòng em nhen? 

Bà Vân gật đầu. Sảnh đặt bà nằm ngửa ra, lột áo, để bà trần truồng. Rồi Sảnh chống tay ngắm, nó cố quay phim hết: cái đẹp, cái hấp dẫn này để xua đuổi cái hấp dẫn ở nhà nó. Trông Sảnh thật tội nghiệp. Cử chỉ của Sảnh vẫn còn lúng túng, ngỡ ngàng làm sao. Không phải nó mắc cở mà vì trí óc còn đang bị phân tâm bởi một hình ảnh, mà chỉ có Sảnh mới biết được... 

Bà Vân hoàn toàn không để ý gì hết. Bà chỉ nghĩ cậu bé Sảnh mới lớn lên, gặp của lạ thì hăng say như sư tử gặp mồi ngon. Bà chồm dậy, cổi áo quần cho Sảnh, rồi vật Sảnh nằm xuống trên người bà, hôn nồng nàn: 
Sảnh yêu cầu bà Vân:
- Vân phải cho Sảnh bú *** ngay lập tức.
Bà ôm cứng Sảnh lại, nói với giọng nhõng nhẽo:
- Không Em không cho đâu. Anh phải nằm trên mình em một lát. Cho em nhìn khuôn mặt anh. Cho em đỡ thèm da thịt đàn ông. Và nếu bú, thì em xin anh cho em bú cặc của anh trước. 

Sảnh chịu không nổi nữa, vùng dậy, nhảy xuống đất banh hai đùi bà Vân rộng ra, rồi chúi đầu vào mà táp, ngoạm, bú nhưheo đói ăn cám. Sảnh hành động như một tên thổ phỉ. Nó đã quên hết bài bản mà Hạnh đã dạy:
- Phải trân quý êm đềm khoan thai mà bú cửa mình của đàn bà. Phải gợi cho họ thèm chảy nước miếng. Và để cho chính tay họ nhấn đầu mình vào. Chính họ bảo cho mình biết lúc nào thì mình phải ào ạt tấn công. 

Thực ra không phải Sảnh quên. Nó hùng hục bú bà Vân như thế là cố tình xua đuổi hình ảnh và những cám dỗ vô luân đang chập chờn trong đầu óc nó.

Bà Vân thì hoàn toàn không biết những suy nghĩ đó trong đầu óc Sảnh. Bà cứ tưởng ngựa non háu đá nên cứ nằm phành hai cái đùi ra mà tận hưởng để cho thằng bé con cứ tha hồ mà húc, bú liên miên. 

Nhà chẳng có ai, nên bà Vân tha hồ la, tha hồ gào thét. Cả khuôn mặt của Sảnh bây giờ đã loang đầy nước *** của bà Vân. Sảnh đang điên thật sự. Sảnh đã cơn thèm, say sưa túy lúy với thân hình tròn trịa trắng hồng, đẹp phơi phới của bà Vân. Bỗng nhiên, Sảnh hỏi: 
- Có phải em tên là Vân không?
- Phải. Tại sao? 
- Ừ, Sảnh hỏi để biết chắc mình không đụ lầm một người khác.
- Bộ anh thấy em giống ai lắm hả? 

Thằng Sảnh cười giả lả. Vì nó biết nó đang lên cơn điên. Điên quá, đến độ nhìn gà hóa quốc. Bú *** say sưa xong, thằng Sảnh nằm truởn lên người bà Vân bưng mặt bà nhìn đắm đuối thật lâu một lần nữa. Rồi Sảnh cầm cặc đút ngay vô *** bà Vân bắt đầu đụ tàn canh gió lốc. Đụ như mưa bão trên rừng. Đụ như sóng dập gềnh đá. Sảnh đổ hết sức trai vào trận đụ chứa chan ngút ngàn dục vọng.

Bà Vân co hai chân đưa cao lên không trung. Hai tay bà ôm chặt vai Sảnh. Đầu tóc xỏa dài xuống chiếu. Mồ hôi trên người bà vã ra như mưa bụi dính vào. Mồm há hốc ra mà la. Bà la dữ tợn như heo bị thọc huyết. 

Chưa có ai đụ bà dã man, tàn bạo như thế này bao giờ. Đầu óc bà quay cuồng theo với cái sướng đầy khoái cảm xác thịt, nên không có phút nào bà có thể tự hỏi vì sao mà Sảnh mở màn bằng một chiến dịch đánh phủ đầu kinh khiếp đến như thế. Rồi bà ngước cổ lên gào to:
- Mình ơi! Cưng ơi. Em đang ra đó mình ơi! Đừng chê em nhen. Cả hai năm rồi mới được đụ, nên em... ra nữa... đó... mình ơi!

Sảnh vừa thở vửa nắc. Mắt Sảnh vẫn mở thao láo nhìn gương mặt bà Vân. Nó nghe bà đang ra, mà không làm sao ngưng đụ được. Sảnh còn cho hai bàn tay lòn xuống bợ đít bà Vân lên cho sát mà nắc. Rồi Sảnh sàng, xay lúa. Bà Vân phục Sảnh quá sức. Trên nửa tiếng đồng hồ rồi mà nhịp nấc của Sảnh vẫn còn hung hãn, say đắm. Thỉnh thoảng Sảnh lại hỏi: 
- Có phải em là Vân không?

Sảnh thơ ngây sợ chính hắn là Hoạch, hoặc bà Vân là bà Khởi. Sảnh mê man ***g lộn giữa thực và mộng. Ký ức suốt ba năm sống cạnh bà mẹ dâm đãng, sự dằn co giữa đạo đức và luân lý cùng sự thèm khát xác thịt bất Sảnh phải dè chừng.

Có lần Sảnh đã nằm mơ những giấc chiêm bao táo tợn, đã sướng ngất, đã đạt tột đỉnh. Khi thức dậy chiếc quần đùi ướt dầm dề những tinh khí trong lúc mộng tinh... với cõi lòng ăn năn, mệt mỏi nghìn trùng...

Sảnh chưa thực sự tin người đàn bà đang nằm dưới thân hình nó là bà Vân, nên đảo mắt nhìn quanh căn phòng. Cuộc sống khá giả nên bà Vân bày biện phòng ngủ khá sang trọng, gợi tình. Chợt Sảnh ngừng đụ, ôm cứng bà Vân mở lớn đôi mắt nhìn trân trối:
- Anh tên là Sảnh con bà Khởi bán trứng vịt.
Bà Vân cười cười, nhìn người yêu trẻ tuổi:
- Ừm. Em biết rồi. Rồi sao nữa? Người ta đang sướng muốn chết, sao tự nhiên anh ngưag ngang vậy? 
- Anh muốn luôn được nằm kề bên Vân.
- Chuyện đó dễ thôi. Sợ anh không thèm người yêu lớn tuổi như em mà thôi... Rồi anh chán, rồi em lại sống một mình...
- Không. Chính anh là người đang mặc cảm sợ em không thèm người yêu làm nghề chăn vịt như anh mà thôi...

Bà Vân ôm ghì Sảnh, hôn môi Sảnh nồng nàn. Bà không cần chuyện đó. Bà chỉ cần một người đàn ông, biết yêu thương cuồng nhiệt, biết làm tình say đắm. Bà lật Sảnh nằm bật ngửa ra, le dài lưỡi liếm hết thân hình nở nang lực lưlỡng của Sảnh, rồi rà xuống ngậm cặc Sảnh mà bú ngất ngây, say nồng.

Đột nhiên đèn trong phòng tắt ngấm. Tối như mực. Bà Vân ngừng bú một khoảnh khắc, rất ngắn, rồi lại tiếp tục. Nhưng động tác dìu dặt hơn, nồng nàn hơn. Đê mê quá, Sảnh không để ý đến những gì xảy ra trong khi đèn tắt ngấm. Roi bà Vân chồm người lên, nằm trần truồng trên mình Sảnh, bà cho tay xuống cầm cặc Sảnh bỏ vào *** mà nắc khoan thai và nói nhẹ bên tai Sảnh:
- Dì đây Hoạch? Đêm nay hai dì cháu mình sẽ ái ân suốt đêm. Dì với Hoạch đừng ai ra vội. Hãy giữ cho nhau khoái lạc thật lâu, cho đến khi mặt trời mọc, nhen Hoạch!

Không biết nghĩ sao, Sảnh dạ. Hình ảnh thằng Hoạch đụ bà Khởi lại hiện ra thật rõ ràng trong bóng đêm. Tiếng bà Vân thì thào bên tai nó bằng hơi gió, nghe mơ hồ, hoang đường như trong mơ. Hình ảnh bà Khởi banh *** hướng ra phía hành lang, đút hai ngón tay vào *** thủ dâm... Mẹ Sảnh cũng nằm trên người thằng Hoạch đụ y chang như bà Vân đang đụ nó đây. Bà Vân nắc êm đềm, rồi hỏi nhỏ:
- Con có sướng không? Sướng thì ráng giữ lại đừng có ra sớm. Hai dì cháu mình sẽ ra cùng một lượt nhen Hoạch. 

Sảnh lại dạ. Hắn đang du vào một giấc mơ vừa kỳ quái lãng mạn, vừa dễ sợ, vô luân. Nhưag lý trí Sảnh vẫn vắng bóng. Con tim đã nổi lên ngự trị cơn tình dục, dâng ngút ngàn lên vì tiếng bà Vân vừa gào thật nhỏ bên tai hắn:
- Hoạch ơi! Dì nói vậy mà không sao dì cầm cự được con ơi! Dì lại muốn ra. Hoạch ra với dì đi Ra cùng một lúc mới sướng Hoạch ơi? Em... ra.. nè. Ra với... em... đi!

Sảnh hẩy đít lên bần bậc. Hai tay hai chân ôm cuộn lấy thân hình bà Vân. Hắn nhắm mắt, rít môi, nút bả vai bà Vân một lúc, rồi bắn khí ra, mồm thì la ngất ngây: 
- Con ra đó, con... ra... đó. Ra xong mình đụ tiếp dì ơi!
Tuyệt đỉnh thần tiên kéo dài trong một khoảnh khắc Bà Vân nói: .
- Sướng tuyệt trần Hoạch ơi? Hoạch có sướng không? 

Vừa dạ xong, Sảnh rùng mình vì hắn vừa tỉnh cơn mê. Hắn là Sảnh chứ không phải là Hoạch. Chết! Hắn đã ra. Ra thật nhiều... Vậy thì người nằm trên hắn là ai và tại sao đèn lại bỗng tắt tối thui như mực vậy? Bỗng dưng Sảnh sợ quá. Sợ như mình vừa trót làm một hành động loạn luân. Sảnh hỏi khẩn cấp:
- Ai đây? . . ..
Vừa hỏi, Sảnh vửa sờ soạng trên thân hình lõa lồ đang nằm ấp nó, và con cặc nó đang nằm trong *** người đó.
- Em không phải là Vân. Em là Khởi đây anh Sảnh?
Giật mình thảng thốt, Sảnh đẩy người đàn bà trên mình nó xuống, rồi la thất thanh như giặc dậy:
- Chết con, chết con. Mẹ đến đây lúc nào? Sao không cho...

Đèn trong phòng bỗng sáng rục lên. tnlớc mặt nó không phải là bà Vân, mà là... Hạnh, đang trần truồng ngồi cười tươi như đóa hoa. mặt mày Sảnh ướt đẫm mồ hôi và xanh mướt như tàu lá chuối ánh mắt vẫn còn khiếp sợ, hai giọt nước mắt bỗng ứa ra một cách tội tình. Sảnh vẫn ngơ ngác bần thần, thì chợt nhìn thấy bà Vân đang ôm đụ Tư Đát trên giường cách đó vài thước.

Như vậy là thế nào? Tại sao tự nhiên lại có một màn hỏa mù y như cảnh trong phim trinh thám như thế này?

Đầu đuôi chuyện này là do Hạnh. Hạnh từng nghe Sảnh kể nỗi lo âu của Sảnh về một hoàn cảnh có thể đưa Sảnh đến một hành động loạn luân. Sảnh khiếp sợ vì đôi khi chính Sảnh cũng không tự chủ được. Nên phải cố tìm cho được một bà lớn
tuổi mà ân ái để quên đi sự cám dỗ dễ sợ hàng ngày, đang cố đẩy Sảnh làm chuyện vô luân. Hạnh đã giới thiệu với mẹ nàng.

Để cho hai người đang ngây ngất với cơn sướng, Hạnh tắt đèn dẫn Tư Đát vào, đánh tráo bà Vân bằng Hạnh. Còn bà Vân thì xuống đụ với Tư Đát. Mục đích của Hạnh làm là để Sảnh có cảm giác như đang gần bà Khởi, để xem phản ứng của Sảnh như thế nào. Chỉ có thế. Nên khi thấy Sảnh thấthần ngồi bàng hoàng ngơ ngác, Hạnh nhào đến ôm hôn và nói:
- Em đùa chút chơi. Đừng có giận nhen cưng.
Dù giận lắm, nhưng Sảnh cũng không nở lòng nào la Hạnh mà chỉ nhìn cặp mắt Tư Đát và bà Vân đang đụ nhau tỉnh bơ. Hạnh giải thích:
- Lâu lâu cho họ tái hồi Kim Trọng một chút cho đỡ thèm đỡ nhớ mà. Nhưng mà mẹ em vẫn là người tình của anh, đừng có lo...
Rồi Hạnh vọt qua giường bên kia bảo bà Vân qua với Sảnh. Bà Vân âu yếm hỏi Sảnh:
- Xin lỗi đã bỏ anh, qua ngoại tình với thằng con nuôi một chút. Anh có giận em không? 
Vẫn chưa hết bàng hoàng, Sảnh nhìn bà Vân và hỏi:
- Tư Đát là con của Vân à?
- Phải. Mà là con nuôi. Thỉnh thoảng tụi em vẫn còn hẹn gặp nhau, đụ lừng trời. Cho vui mà. Đời sống đâu có bao nhiêu lâu. Không đụ, không chơi, không hưởng rồi sẽ có ngày mình có muốn cũng không được. bây giờ em muốn anh thế thằng
con nuôi của em.) tiếp tục đụ em nhen anh. 

Sảnh lừng khừng như cái xác không hồn. Đầu óc hắn muốn nổ bung ra vì tiếp nhận không biết bao nhiêu cảm giác lạ lùng, kỳ quái. Bà Vân lại đè sảnh nằm ngửa ra mà bú cặc. Bây giờ bà mới tung hết các chưởng các chiêu quái đãn ra phục vụ cho Sảnh ngất ngư. Bà lấy hai trái vú kẹp chặt con cặc Sảnh lại mà đụ. Đèn sáng trưng. Sảnh không những tay cầm chặt hai bắp đùi bà Vân, mà mắt chàng cũng không rời bà nửa giây.

Sảnh sợ lại có màn đánh lận con đen nữa. Giữa lúc đó Hạnh lại trần truồng chạy qua ngồi vắt trên người Sảnh, dí *** vào miệng bắt Sảnh bú. Dưới kia bà Vân đụ. Thế là cùng một lúc Sảnh hưởng luôn cả hai mẹ con.

Con Hạnh cố tình làm cho Sảnh phải thoát xác, phải trở nên con quỷ không còn giữ chút đạo đức liêm sĩ trong người nữa. Để mai kia, Sảnh có nhúng tay vào việc gì phi đạo đức, thì không còn phải ăn năn ngần ngừ. Con Hạnh là loại thiếu nữ đã dâm ngoại hạng, lại luôn luôn có khuynh hướng xô đẩy người khác vào các vũng bùn nhơ. 

Hai mẹ con Hạnh thay nhau đụ Sảnh đêm đó đến gần sáng. Sảnh rũ liệt tay chân. Xương cốt nhừ tử. Sảnh như một cái xác mỏi mệt rã rời. Hắn về nhà lùa vịt chậm chạp ra Gò Ô Môi. Một ngày nữa buồn bã lê thê kéo qua.

Tối đó, Sảnh về nhà ăn ba hột, rồi lăn đùng ra ngủ thiếp. Lúc nửa đêm, mẹ nó lại rên la, quằn quại với Hoạch. Nếu như mọi lần thì Sảnh đã bò ra ngoài hành lang để xem phim khiêu dâm. Còn đêm nay, Sảnh như cái cây hết nước, héo úa, thê
thảm. 

Bỗng Sảnh nghe chân mình như có ai sờ. Quái lạ. Phòng bên kia mẹ nó với Hoạch vẫn đùa giỡn rên la rậm rật. Vậy thì ai vào đây mà sờ chân nó như vậy? Sảnh hơi ớn lạnh. Rồi nó nghĩ: 
- Hay lại cô nhân tình rấn mắc, thích đùa dai tên Hạnh.
Sảnh hỏi khẽ: 
- Ai đó vậy? 
- Dì đây. 
- Lại Hạnh hả? 
- Không. Dì Hai đây. Dì là má của Hoạch đây! 

Sảnh tức khắc rút chân, vùng dậy. Cái buồng tối thui, Sảnh chẳng thấy gì hết. Thì ngay lúc đó người đàn bà đã nhảy đến ôm Sảnh, dùng mũi hôn mà nó một cái. Hơi người đàn bà này thơm mùi dầu hoa lài. Bàn tay bà để trên mu bàn tay Sảnh mát rượi, mềm mại. Sảnh hỏi khẽ:
- Dì Hai? Má của Hoạch?
- Phải rồi. Nói nho nhỏ, không bên kia mẹ con nghe thấy bây giờ.
Bà nói thật nhỏ, rồi kề mũi hôn má Sảnh một cái nữa
- Ủa. Dì đến đây hồi nào vậy, không ai biết à?
- Không. Dì đến đây thật bất ngờ, và bí mật. Dì muốn đích thân rình xem có phải Hoạch đã ăn nằm với mẹ của con không? Từ đầu hôm tới giờ, hai người đó đã bú đụ nhau không ngừng. Như vậy thì sự nghi ngờ của dì là đúng. Với dì, chuyện đó
cũng chẳng ăn nhám gì. Sinh lý mà, thèm thì tìm nhau, cho nhau, ai mà chẳng được.

Sảnh nhớ, năm ngoái sang ăn giỗ bên Lạc Thiện, nó thấy dì Hai giàu hơn, đẹp hơn mẹ nó nhiều Chồng bà cũng mê vợ bé và cũng đã bỏ nhà đi khi thầng Hoạch mới có 10 tuổi. Nhà Sảnh nghèo, thắp đèn dầu phọng. Muốn sáng, Sảnh phải đốt đèn, mà bị dì Hai ôm nó chặt cứng, không cục cựa, nhúc nhích gì được. Làm sao bây giờ? Giọng nói thì quả là dì Hai rồi. Nhưng Sảnh muốn chấn chắn đó là dì Hai, mẹ của anh Hoạch. 
- Dì muốn con đừng đốt đèn, đừng làm tiếng động. Nhất là nói năng thật nhỏ. Cứ để cho họ hưởng. Dì với cháu đắp mền, ôm nhau ngủ... 

Gió khuya ngoài kia làm các tấm phênh quanh nhà khua phần phật. Tiếng dế, tiếng ếch nhái kêu vang quanh vườn là tiếng động che lấp nhiều tiếng động khác. Lòng Sảnh rơi vào một cái hố tràn đầy những cảm xúc lạ lùng, chưa từng có. Giữa giấc ngủ ngon lành, bỗng có dì Hai trèo lên giường ôm nó mà tình tự!

Đã có một vài lần, sau khi mục kích Hoạch đụ bú *** mẹ nó, Sảnh cũng rấp tâm mưu có một ngày, Sảnh sẽ tìm cách ái ân lại với dì Hai để trả thù. Mà cái cách đó ra sao thì Sảnh chưa biết, và cũng chưa vẻ ra trong trí. Thì hôm nay tự động dì Hai lại dấng thân đến để tự hiến mình. 
- Nằm ở đây nghe phòng bên kia bà già với Hoạch ái ân và la lên ầm ầm như thế Sảnh có bị kích thích không? 
- Dạ... có.
- Có khi nào bò qua xem lén họ du dương với nhau không? 
- Dạ... có. 
- Rồi Sảnh im lặng như vậy mà chịu được à?
- Nếu dì là Sảnh, xem những cảnh đó dì sẽ làm gì?
- Dì nói con đừng cười nhen. Dì phải tự sờ ***, làm sao cho mình cũng sướng, cũng ra, cũng khoái như họ mới được..: Nghĩa là, lúc nãy, dì đã ra hết một lần ngoài hành lang rồi...

Dì Hai vừa dứt lời, con cặc Sảnh sừng lên, cương cứng. Phần vì bà cứ kề tai, kề ót Sảnh mà thì thào và thở nhẹ. ốc trâu của Sảnh cũng nổi lên khắp người. Hai tay Sảnh nãy giờ bất động, bỗng nó ôm ghì siết thân người dì Hai, ch~a thẳng con cặc
vào bắp vế của bà. Dù tối như mực, tín hiệu đó của Sảnh đã cho dì biết mặt Sảnh đang đỏ gay vì anh chàng đang dúi dúi cái mặt vào hôn đôi má bà một cách đầy ân tình tha thiết. Rồi cũng trong bóng tối dày đặc của nhà quê, môi Sảnh va phải
môi dì Hai lúc nào không biết, ng ừng đó, nồng nàn, da diết...
Bên kia, mẹ Sảnh rên lên từng hồi: 
- Cháu ơi! Đó, dì ghiền món đó nhứt. Bú nhẹ thôi con. Cứ rà lưỡi nhè nhẹ như vậy mà nó sướng hơn là bú đó con. ở đây luôn với dì, làm chồng dì nghen Hoạch? 

Nghe thế, bỗng Sảnh nút lưỡi dì Hai càng cuồng bạo hơn. Hình như nó đang trả thù. Dì Hai hỏi: 
- Con đang trả thù cho mẹ con đó hả? 
- Dạ. Tự nhiên con muốn làm một cái gì cho đã nư. Anh Hoạch đang bú *** mẹ con. ảnh đang liếm mồng đốc của mẹ con...
- Nó làm chuyện đó, mà con lại nút lưỡi dì để trả thù à? 
- Chớ làm sao hả dì?
- Người ta làm sao thì mình làm vậy chớ. Ăn miếng phải trả miếng chớ!
- Biết dì có cho phép không? 
- Không cho phép mà dì tự động vào phòng con, mò con à? Và đang ôm con hôn như hôn một nhân tình? Dì cũng muốn trà thù...

Bỗng bà gác chân qua ôm Sảnh. Thằng Sảnh bỗng nghe cái đùi của bà mát rượi, không mặc quần. Chòm lông *** dày cộm đang cạ sát vào bắp vế nó. Sảnh hỏi một câu thật nhỏ: 
- Dì cổi quần từ lúc nào vậy? 
- Từ phút dì muốn trả thù, nghĩa là lúc mẹ con la bên kia... 

Sảnh đưa tay lên sờ đôi vú bà, thì những khuy áo cũng đã được cổi ra tự bao giờ. Nó dí mũi vào hôn, dí mồm vào bú như con bê con đang khát sữa. Tiếng dì Hai rên lất khẽ mà Sảnh vẫn nghe rất rõ. Bà đang trần truồng trong bóng đêm, bàn tay bà đang mân mê khúc gân nóng hổi của thằng Sảnh một cách thân thương. Sảnh đang ngất ngư say theo mối tình lạ lùng hơi vô đạo đức này.

Nếu không có đêm qua, chấc đêm nay Sảnh cũng chẳng dám nằm ôm bà dì Hai mà tình tự được Dì Hai hỏi:
- Con có biết trả thù cho mẹ con không? 

Sảnh im lặng tụt người xuống hôn nhẹ cái *** của dì Hal bằng mũi một cái hơi lâu. Sảnh nghe mùi dầu hoa lài, pha lẫn mùi nước *** hãng hăng. Mùi da thịt đang nồng nan đòi hỏi, bốc lên từ cái háng ướt nhẹp nước ***. Sảnh lấy một cái gối kê cao mông đít dì lên. Và cũng bằng mũi, Sảnh hôn rất nhẹ, hành hạ bà dì đang chết thèm, uốn éo. Hai tay luôn ghì mạnh đầu Sảnh vào sát *** bà. Bà nói thật nhỏ:
- Trả thù đi con? Bên kia Hoạch nó đang bú *** mẹ con dữ lắm đó...

Sảnh không thèm nghe, cứ lấy lưỡi liếm chỗ bấp vế non, hai cái khe chỗ bắp đùi. Lâu lâu nó ghé liếm một tí nước ***, rồi lại lang bang ra đầu gối, lỗ rốn... 
Dì Hai phải chồm dậy, nói thật gần, giọng như năn nỉ:
- Dì Hai lạy con. Muốn cái gì dì cũng cho hết. Bảy năm rồi con ơit Nước *** của dì ứa ra ngập hết rồi. Cho lưỡi vô đi? 

Những ngón tay của Sảnh banh *** bà ra. Nó đá lưỡi thật nhẹ vào đầu hột le, xong móc mồng đốc Dì Hai nằm bật ngửa ra nghe cái bịch, rồi quằn quại như con trùn bị lát cuốc xắn làm hai. Nghĩa là bên kia, mẹ nó nói gì, thì bên này Sảnh làm cho aì Hai như thế. Bà bịt thật chặt miệng lại cho tiếng la đừng vang ra, mà nó vẫn nghe rõ mồn một thật thê thiết, tội tình.

Lúc Sảnh nhấn cái cằm với mớ râu lởm chởm vào *** bà, thì bà hẩy cái đít lên thật cao, lắc lư, hai tay vả vào mặt Sảnh bem bép. Sảnh nghĩ, nếu được tự do la, có lẽ cái nhà tranh này sẽ vỡ tung ra từng mảnh.

Và dì Hai diễn xuất cuồng mê lắm. Lần đầu tiên Sảnh biết đã. Vì nửa sướng nửa trả thù. Những sợi râu lởm chởm ở cằm Sảnh như cái cào, phá nát hết *** bà dì. Trời đất quay cuồng. Màu đen của đêm tối cũng sáng rục những hình ảnh muôn màu đang nhảy múa. Sảnh nhớ lời Hạnh dặn:
- Có những thứ khác thế con cặc mà vẫn có thể làm cho người đàn bà ra được.

Chỉ nội hai ngón tay của Sảnh móc tận trong xa đáy *** mà dì Hai đã muốn chết, còn nói chi đến cái cằm với râu bàn chải dũa qua dũa lại trên hột le. Rồi một tay kia, Sảnh đưa lên bóp vú. Đã vậy bà Khởi bên kia lại la lên: 
- Ông bà đất nước ơi? Nhìn xuống đây coi thằng chồng nhỏ của con nó ăn khí *** của con đây nè.

Nó đẩy hai ngón tay vô móc, rồi lấy ra mút. Vậy thì còn nước non đâu nữa mà chơi với đụ. Sảnh làm y chang bên này. Dì Hai la lớn không được nên bà Khởi bên kia đã la giùm. Dù vậy, dì Hai vẫn gào lên thật nhẹ những câu tình tự hơn làm Sảnh vô cùng khoái:
- Mình ơi! Lên nằm trên em, cho em hôn môi mình chút đi. Nếu bên kia họ thành vợ chồng. Sao hai đứa mình không ở với nhau? Gia tài của em ăn làm sao cho hết. Đừng chăn vịt nữa mình ơi? 

Sảnh bò lên, hôn túi bụi lên cổ, lên tai, lên tóc dì Hai. Rồi nó nút lưỡi ngon lành, ngút ngàn, ngất ngây. Sảnh cứ để con cặc nằm ơ hờ trên mu *** bà dì. Dưới kia, đít dì Hai sàng qua sàng lại, cố canh sao cho con cặc Sảnh đâm vội vào *** cho bà tưyệt cùng sung sướng. Mà thằng Sảnh lại tai ác lúc dì canh đúng ngay miệng *** thì nó lại lách con cặc đi chỗ khác. Làm bà dì càng điên cuồng, táo bạo, chịu hết nỗi bà thò tay cầm lấy con cặc của Sảnh đút ngay vào ***: 
- Đừng giết em mình ơi! Làm gì rồi cũng không sướng bằng cái đụ. Đâm sâu cho lút hết vô đi mình ơi? Anh không cần nắc. Để em sàng cho em ra trước một cái nhen mình. Anh giữ lại cho em nhen. Anh đừng có ra sớm. Em phải tắt hơi lìa đời tối hôm nay thôi...

Bỗng Sảnh thấy lòng chợt yêu dì Hai một cách dữ dội. Nó hiểu ở dì Hai, có cái gì giống hệt hình ảnh hằn sâu trong ký ức nó suốt ba năm nay, từ ngày nó rình xem mẹ nó với Lộc, rồi với Hoạch làm tình, và những đêm bà tắm dưới trăng ngoài giếng. Đã có lần Sảnh định bỏ nhà trốn đi. Đó là thời gian Lộc bỏ về quê cưới vợ. Mẹ Sảnh thèm đàn ông đến trở thành con mẹ điên. Thấy đứa con trai nào đi ngang trước nhà, bà cũng đứng nấp sau líp cửa nói nho nhỏ:
- Đẹp trai quá vậy? Sao không vô đây đụ giùm em một cái? 

Sảnh muốn trốn đi vì sợ... sẽ có ngày, nửa đêm, bà Khởi không dằn được cơn thèm, sẽ mở cửa buồng nó, và...

Sảnh đã ở lại, vì bà Khởi đã không hết lương tâm. vẫn còn có cái gì đó níu bà lại, mặc dầu nhà chỉ có hai mẹ con, nửa đêm nửa hôm chang có ai nghe thấy. Thỉnh thoảng có lúc nửa đêm, bà nằm một mình bên kia, mà cũng gào la như đang làm tình với ai. Sảnh lại bò ra hành lang, nhìn xuyên qua lỗ phênh. Thấy bà Khởi cầm một trái dưa leo sần sùi, tự tay thụt vào *** đụ thê thiết để tưởng tượng...

Sảnh lại muốn bỏ nhà trốn đi, vì chính nó, hay con quỷ dâm dục trong đầu óc nó, đang lấy tay bịt lương tâm Sảnh lại. 

Nhưng đêm nay, đang khi ôm đụ dì Hai, một hành động bất ngờ, không cố ý, đã giải tỏa những lo âu như nó đang đứng khập khiểng trên bờ miệng giếng. Chỉ cần một cơn gió nhẹ thì toàn thân nó sẽ rơi đánh tỏm xuống đáy giếng sâu. Sảnh đang đụ dì Hai với nỗi mừng lẫn sự khoái lạc lạ kỳ, thích thú. 
- Tại sao em cứphải cần có một con cặc ở trong *** em? Tại sao em cứ phải hạnh phúc với xác thịt, phải có sức đè nặng trên người em, thì thào bên tai em, hôn em? Em không biết. Đã nhiều lần em làm việc, làm thật nhiều để quên đi sự đòi hỏi của xác thịt. Hay em đã dùng những vật khác như hai ngón tay, như trái chuối, như củ từ để thay thế. Mà rồi chẳng có toa thuốc nào làm em dịu được nỗi thèm khát có được một người đàn ông sống, nói, đụ, bú... và một quả tim biết rung động theo sự đòi hỏi của em... 

Dì vừa sàng đít, vửa thỏ thẻ bên tai Sảnh như thế Sảnh nghe du dương, êm đềm nhưbài tình ca mùi mẫn. Sảnh đang đắm đuối chìm sâu vào khoái lạc thần tiên trên thân hình thơm tho, đầy đặn của dì Hai, rồi nó tình tự với dì: 
- Đêm nay, nhờ dì, Sảnh quyết định ở lại nhà này. .
- Bộ Sảnh tính bỏ đi à? 
- Dạ. Nếu không... thiên hạ không biết, thì lương tâm Sảnh cũng đày đọa Sảnh đến chết. 
Nói xong Sảnh ôm đụ dì Hai để nghe tiếng dì rên trầm thống bên tai. Rồi cả hai đã ra trong nhau khoảng một giờ sáng. Sau đó cứ trần truồng ôm rOLPngủ say sưa như một đôi tình nhân.

Bà Lý vào phòng. Lòng bà rộn lên một nỗi vui lạ lùng. Nỗi vui như ai sắp mang biếu bà một món quà gì to lớn lắm. Mỗi lần sắp được đụ một con cặc mới là bà vui, và rộn ràng như hoa nở mùa xuân. Một bê thui, một dê hàng nàm. Chắc chắn là bé lắm, và ngon tuyệt chứ không phải là tầm thường.

Gần nửa giờ sau, bà Khởi mở cửa, bước vào với một thằng bé, mà thoạt nhìn bà Lý nghĩ chắc nó chỉ mới có 11 tuổi.
- Thưa chị đây là Quân, một xích mi lão tổ của Gò Ô Môi, Bà chị nào đã qua tay em này rồi cũng ngợi ca... Còn kia là chị Lý, chị của chị. Rồi, hai người cứ tự nhiên. Trước lạ sau quen. Chị Lý rất giàu. Quân đừng ngại. Cứ xổ những chiêu tuyệt vời Phần thưởng sẽ rất huy hoàng... Chị ra phía ngoài, xem qua vách ván...

Bà Khởi rút êm ra, đóng cửa. Căn phòng trở nên im lặng, hữu tình. Vì cả bà Lý, lẫn Quân đang ngập ngừng nhìn nhau. Tim bà Lý phập phồng vì sắp được đụ với một thằng bé nhỏ tuổi thua con bà. Mà nhỏ như thế thì làm sao biết gì để mà bà Khởi ngợi khen. Bà hỏi Quân: 
- Em bao nhiêu tuổi? 
- Dạ hết năm nay em 16 tuổi.
- Sao 16 mà tác của em như 13.
- Thân hình em thì nhỏ nhưng của quý thì lại to lớn bạo à chị. 
- Em biết làm tình hồi bao nhiêu tuổi? 
- Hồi 11, 12 gì đó quên rồi, mà đụ toàn con nít không à.
- Em có chơi người lớn lần nào chưa?
- Cái đó thì nhiều rồi. Cả năm nay. Chị nào đụ em rồi cũng kêu lại cho đụ tiếp. Nhất là chị Khởi nhà này. Có khi em với chỉ lên tuốt Gò Ô Môi, ôm nhau đụ nguyên ngày trong cái chòi của anh Sảnh Bữa nay chỉ giới thiệu em cho chị. Thấy chị là em khoái liền. Vì người chị, nước da chị, coi sang với đẹp hơn mấy bà miệt vườn ở đây. Nên hồi nãy giờ ngồi nói chuyện với chị mà con cặc của em nó nứng lên cứng như khúc củi. 
- Em biết nút lưỡi không? Nút lưỡi là hôn môi đó
- Mèn ơi! Đi chơi mà không biết nút lưỡi, họ cười sao? 
- Đâu lại ôm hôn chị đi. Thử coi tài nghệ em tới đâu.

Thằng Quân hơi rụt rè, vì bà Lý có vẻ sang trọng quá. Nó bê bê cái đít ngồi xích gần lại, cầm bàn tay bà Lý ngắm những ngón tròn trắng nuột, móng dài sơn đỏ, rồi nói: 
- Nội nhìn bàn tay chị, cũng đủ khoái rồi. Bàn chân nữa. Một lát nữa chị cho em hôn hai bàn chân chị nhen?
- Hôn liền bây giờ đi. Cho em tự do, muốn làm gì thì làm.
Quân quỳ xuống đất, nâng một bàn chân bà lên hôn. Lần đầu tiên bà Lý được cảm giác này. Vì chưa từng được ai hôn chân bà. Thằng bé liếm nhẹ cái mu bàn chân. Nó liếm một cách thiết tha. Vì với nó cũng là lần đầu tiên được hôn bàn chân của một bà sang trọng, sạch sẽ như thế. 

Cảm giác tê rần chạy khắp toàn thân bà Lý, rồi bà nằm bật ngửa ra thưởng thức. Lưỡi Quân liếm rất nhẹ ở khe các ngón chân, rồi ngậm luôn ngón chân mà bú. Quân làm thật chậm rãi thiết tha. Chưa gì bà thấy nó đã vượt điểm của Sảnh rồi. Bà nhắm mắt mơ màng sống với ảo mộng. Sao thế giới tình dục có thiên hình vạn trạng? Mỗi một người tình mới đều mang đến cho người một khoái lạc đặc biệt khác nhau. 

Quân đang liếm lên cổ chân và dọc luôn lên bắp chân. Hôn đến đâu, nó vén cái ống quần soie trắng của bà Lý lên tới đó. Bà rên rất khẽ. Tiếng rên mang mang vời vợi, như tiếng gió êm của rùng thổi qua lá thông. Bà đang mê mang tàn tịch. Nó khác với những lần Sảnh bú *** hùng hục. Những lần đó bà gào thét, khàn cả cổ, nước mắt chan hòa. Còn bây giờ, từng sợi lông nhỏ trên da thịt bắp chân bà đang chổng dậy, đang đã ngứa... 
- Em tiến mau lên phía trên cho chị chút được không? 

Thằng Quân càng chậm và rỉ rả hơn ở chỗ đầu gối. Không biết sao, khi nó hôn ở đó, thì bà Lý vặn mình, hai chân đều giật, và bàn chân triển thẳng ra. Các ngón chân thon đẹp chúm lại với nhau. Một ống quần đã được bà Lý tự động vén lên thật cao, ngang chỗ cál bẹn. Quân thoáng thấy tí quần xì líp màu hồng, ôm không hết ***, để lông đen chỉa ra. Quân vẫn tà tà đưa lưỡi quét bắp vế, nhưng bàn tay mặt của nó đã đặt lên mu *** bà Lý mà sờ soạn.
- Em chậm quá. Chị khô môi hết rồi Quân ơi!

Bóp mạnh *** chị đi em. Liếm dưới kia không bằng chỗ em đang bóp đâu. Tay Quân bóp ***, lưỡi Quân rà bắp vế. Bất giác hắn luồn bàn tay qua ống quần đã được vén cao, xuyên qua luôn xì líp mỏng, chạm ngay *** bà Lý mà bóp. Bàn tay Quân ướt chẹt nhẹt. Hắn rút ra liếm sạch, rồi lại cho tay vào sờ tiếp. Bà Lý chịu hết nổi, tự động tuột hai cái quần một lúc xuống phía dưới, trưng cái *** đầy lông ra và mời Quân:
- Nhìn *** chị đi Quân. Chị phục đường lưỡi của em quá.

Thằng Quân trườn người lên nhìn chăm bắm vào cái *** mọc tràn đầy lông quăn, đen thui. Nó ngắm thật lâu, trong khi bà Lý tưởng thế nào lưỡi Quân cũng tràn ngập vào quậy phá. Bà hẩy rất nhẹ cái mông đít. Hai chân dang rộng ra. Hai bàn tay còn banh hai mép *** để mời Quân. Thằng bé cứ ngắm. Bực quá, bà Lý đè đâu Quân vào và nói như khóc:
- Tội em quá anh Quân ơi? Phút này mà anh còn để cho em mỏi cổ chờ nữa thì thà chết còn sướng hơn. Nhanh đi anh?

Quân phải vạch lông bà sang hai bên mới thấy được khe *** và hột le, Khi miệng Quân ngậm hột le vào mà nút thì bà Lý ưỡn toàn thân lên cao, ré lên một tiếng. Bà Khởi ngồi ở ngạch cửa nhìn vào, tay bà cũng đang xe hột le. Nghe bà Lý la lớn, ở ngoài kia bà Khởi cũng la theo:
- Coi đã con mắt hết sức. Chưa bao giờ nó làm cho em như vậy đâu chị Hai ơi! Đụ mẹ anh, bất công lắm nghe anh Quân.
- Dì Ba ơi! Cám ơn em đã cho chị người tình thật tuyệt diệu? Nó ngậm hột le mà không bú. Chỉ lấy đầu lưỡi đánh ở trên đầu hột thôi. Trời ơi?Tại sao không cho con gặp người này trước chồng con. Sướng như vầy còn ngoại tình làm gì nữa hả Trời? 

Bà chỉ nói được có chừng đó rồi im luôn, vì hàm răng trên cắn chặt môi dưới, chịu trận, mắt trợn trắng.

Quân banh miệng *** ra, dùng hai cái môi thổi re re vào đó. Món này làm cho *** bà Lý vừa mát lạnh vừa tê tê. Cái sướng lạ lùng này cả đời bà chưa hưởng qua. Đã vậy hai ngón tay Quân tăng cường, xe hột le bà ngất ngư. Thỉnh thoảng, Quân đâm trọn cái lưỡi dài vào xa tận đáy ***, nhúc nhích, rồi nằm yên, rồi lại nhúc nhích tiếp. Cái sướng không liên tục. Làm bà Lý nằm chờ, rồi được sướng. Nhưag lúc lưỡi Quân móc cái mồng đốc thì chỉ được có năm phút, bà Lý cong mình ưỡn đít, la bể nhà: 
- Cha mẹ ơi? Con dâm lắm mà không chịu nổi thằng nhỏ quá nửa tiếng. Cho con ra, con ra nè, cha mẹ nhìn đi. ối, Sảnh ơit Em ở nhà đụ bậy nè. Đó Ra nữa đi con... ra... đi.

Rồi bà hạ cái mông đít xuống kêu cái bịch, nằm bất động như thây ma. Quân trồi lên cổi luôn cái áo lụa trắng cho bà, để đùa ngịch với hai trái vú no tròn. 
- Đụ mẹ, ngoài này em cũng ra nè. ối, sướng, sướng lắm. Ông thiên thần, thổ địa ơi? Ướt hết bàn tay con rồi ông ơi!

Bà Khởi nằm lăn quay ra dưới đất mà thở. Trong này Quân đang bú say mềm cái vú của bà Lý, mà bàn tay vẫn xoa xoa lông ***. Nó vờn bà như mèo vờn chuột. Bà hỏi: 
- Cặc anh đâu, em không thấy hả Quân? Cổi quần ra cho em cầm đỡ chút được không? Anh bú *** sướng cỡ này chắc em cũng cưới anh làm chồng luôn quá, Quân ơi. 

Quân cổi truồng. Bà Lý thò tay xuống cầm con cặc nghiến răng bặm môi, ngây ngấy mơ màng, khen:
- Mười sáu tuổi mà con cặc quá sá như vầy, tiên cũng phải mê. Làm cách nào mà con cặc anh to quá sá vậy hả Quân?
- Tại bị mấy bà mấy chị ngày nào cũng ngậm bú nên nó nở. Với lại em giống hết ông già. Cặc ổng còn to dễ sợ hơn... Mỗi lần ổng đụ bà già là bả xé quần xé áo, xé gối xé mền...
- Vậy bữa nào rảnh, anh mang ổng tới đây đụ em luôn đi.

Thằng Quân khoái quá. Nó chưa gặp người đàn bà nào ăn nói tự nhiên như vậy. Nó hỏi lần nữa cho chắc:
- Có thiệt muốn đụ ông già em không?
- Muốn, muốn lấm. Hai cha con anh ráng đụ cho em khoái, em nuôi luôn, khỏi đi làm gì hết cho mệt. 
- Bây giờ để em đụ chị trước một cái xem chị có chịu không?
- Khoan đã anh. Cho em ngắm con cặc anh một chút đã.

Bà Lý ngồi dậy, trong khi thằng Quân nằm ngửa ra, phơi con cặc không dài lắm, nhưng bề tròn thì to hơn con cặc của Sảnh. Bà trố mắt nhìn không chớp. Con cặc của chồng bà hồi đó cũng chưa chắc đã lớn bằng. Bà cắn môi, nựag yêu thương khúc gân to quá cỡ của Quân, rồi hít hà:
- Như vầy đã quá bự rồi. Cặc ông già anh còn bự hơn sao? Phải nhớ bữa nào mời cha anh tới đây chơi, làm quen...

Nói xong bà Lý le lưỡi liếm đầu cặc của Quân một cái, rồi lại cầm, ngắm say mê. Xong bà ngậm vô rồi lại nhả ra. Bà dùng mũi hôn khắp con cặc, chòm lông thưa và nhất là hai hòn dái của Quân. 

Bà bắt chước Quân dùng lưỡi hành quân, vì cái lưỡi là vũ khí lợi hại nhất của tình dục. Nó cử động được lúc mềm, lúc cứng và còn nhám, nóng, và trơn ướt lên đụ, để nhìn Quân:
- Em phải làm hết sức cho anh ra mới được.

Mặt Quân tỉnh bơ. Nó đang luyện khí công, đang phân tán, đang suy nghĩ đến việc khác, cho bà Lý tha hồ tấn công. Bà sàng cái đít xay lúa, đụ xéo, đụ xiêng, đến cả thân hình ướt đẫm mồ hôi, mà thằng Quân vẫn trơ trơ như tượng đá. Bà sà xuống hỏi:
- Bộ đụ với em, anh không sướng hả?
- Đụ với ai em cũng vậy thôi. Phải kéo dài vài ba tiếng đồng hồ. Phải để cho phái nữ ra trước ba bốn lần, rồi mới tới phiên mình. Mình ra trước, cặc mềm xèo, họ đâu còn đụ được. Bà Lý khoái quá, nằm sát trên người Quân, hôn sát môi chuẩn bị ra cái thứ hai. Quân cứ mặc kệ, để cho bà chị muốn thụt, muốn cuồng nộ cỡ nào cũng được. Bà la không lớn, nhưng tiếng rên thoát ra nghe não nùng, chất ngất lắm. Bà sướng quá bởi cặc của Quân to thật. Nó chật chội cửa mình bà dù nước *** đã ứa ra ướt đẫm:
- Quân ơit bóp mạnh cặp vú giùm cho em sướng thêm một chút. ừ, bú cũng được. Anh ơi, nghe em ra nè. Đụ con nít sướng như vầy thì việc gì phải tìm đàn ông chi cho nó mệt. Em đang tắm cho con cặc của anh bằng nước *** em đó Quân
ơi? Nghe không... đó... nghe không?

Thằng Quân nằm trân mình toàn thân cứng ngắt. Mặc kệ cho bà Lý sàng mạnh cỡ nào. Nó nhắm mắt nhớ đến những bó lúa, những thúng mạ, những bó củi đước ở ngoài đìa mỗi ngày nó chèo xuồng nhặt được... Bà Lý ra xong, cứ nằm ì trên người nó nặng trì mà thở dốc. Mồ hôi ướt nhẹp từ người bà chảy dọc xuống làm cả thân người nó cũng ướt theo:
- Chị cứ chơi cho đã đi. Em chưa ăn thua gì hết. Cứ đụ cho tới chiều tối cũng được. Chừng nào hết sức thì nằm ngửa ra cho em lên đụ. Em muốn làm cho chị phải phục tài của em bữa nay sát đất mới được.
- Em... phục... quá rồi còn gì nữa. Em phải lấy anh luôn chớ không làm vợ thằng Sảnh nữa. Em muốn đụ hoài mà Sảnh thì hai ba đêm mới cho em một lần, Thèm chết được! Sao anh dai quá chừng vậy hả anh Quân?

Ngoài kia bà Khởi đang dọn cơm, bà nói vọng vào:
- Mời anh chị ra ăn vài ba hột rồi vô đụ tiếp.
Hai người không mặc quần áo, ra ngoài bếp ngồi ăn cơm. Bà Khởi hỏi:
- Chắc chị Hai quên thằng Sảnh mất tiêu rồi còn gì?
- Còn phải hỏi nữa. Chị phải phát lương cho Quân, để ngày nào nào nó cũng phải qua đây làm việc Đã quá dì Ba ơi? là dì Ba. Khoái nhất là đã gần hai tiếng đồng hồ rồi mà Quân chưa có bắn ra cái nào hết.

Bữa cơm xong, cả ba đang ngồi nói chuyện thì Hoạch và Sảnh về, tay xách một xâu cá và một con chồn hương còn sống. Mặt Sảnh hơi đổi sắc khi thấy bà Lý trần truồng ngồi bên cạnh cậu bé quen cùng xóm. Bà Lý nói ngay cho Sảnh yên tâm:
- Đây là Quân, người thay thế anh, làm cho em thỏa mãn những đòi hỏi mà anh không thể thỏa mãn hết cho em.
Sảnh thở hắt ra, lòng đau quặn thắt khi nghe bà Lý nói ra một câu trắng trợn như thế. Nhưng sau một lát, nghĩ lại Sảnh thấy bà có lý. Vì chính đôi lần Sảnh cũng tự cảm thấy mình bất lực trước con ngựa xích thố này, lúc nào cũng đưa cao bốn vó chạy nước đại, chạy băng đồng, chạy băng rùng không biết mệt.

Ăn nằm với nhau gần hai tháng, có lúc Sảnh uể oải mệt nhoài, chán ngán, lừ đừ không còn hăng hái như đêm đầu tiên khi bà Lý mò vào phòng sờ chân Sảnh. Sự thật vẫn khác với mộng. Đời hết vui khi đã vẹn cáu thề. Dù bà Lý chẳng nói ra
nhưng những tiếng thở dài trong đêm tối của bà khi nằm ôm Sảnh gát chân qua cà mu *** thật sát vào bắp đùi Sảnh... Sảnh hiểu là cơn khát tình của bà trổi dậy, mà người chàng thì yếu hẳn. Tâm trí không còn thấy hứng thú... "

Bây giờ chứng kiến cảnh cả hai đang trần truồng ngồi bên nhau, Sảnh đành mỉm cười: Cười cho bà Lý và Quân an tâm là Sảnh đã hiểu lý do về sự hiện diện của Quân. Và cười để miễn cưỡng chấp nhận, không phải là sự phản bội, mà là một sự thật phủ phàng của cuộc tình chàng đang có với bà Lý.

Thằng Hoạch nhìn mẹ nó đang choàng tay qua vai Quân nói cười một cách tự nhiên, nó hỏi Sảnh bằng giọng xẳn:
- Anh im lặng được với cảnh này hả Sảnh?
Rất từ tốn, Sảnh ngồi xuống trả lời: 
- Không chấp nhận cũng không được. Cũng may bữa nay tụi mình về sớm. Nhưng đó là lẽ tự nhiên, Sảnh không thắc mắc.
Rồi Hoạch quay sang hỏi bà Khởi:
- Còn dì Ba, dì có thể như thế không?
- Có lẽ còn hơn gấp trăm lần là khác. Em cũng muốn anh hiểu em như Sảnh đã hiểu chị Hai. Em cũng muốn anh hiểu, một đàn ông không đủ thiếu gì cho một đàn bà. 
Tới phiên thằng Hoạch ngồi phịch xuống ghế, và tâm trạng nó cũng diễn ra y hệt sự suy nghĩ của Sảnh về bà Lý. Cả hai cậu bé Sảnh và Hoạch bây giờ mới thấy mặt thật của đàn bà. Họ không phải là những đóa hoa, hay phái yếu mà sách vở đã nói. Họ là phái mạnh, ít ra là trên phương diện tình dục. Hai cậu ngồi nhìn nhau, ngầm đồng ý và phải đành buông cương cho hai con ngựa dì Hai, dì Ba muốn làm gì thì làm.
Bà Khởi chạy vô xóm, khoảng mười lăm phút sau, dẫn về ông Mộc, cha của Quân, rồi giới thiệu với bà Lý:
- Lát nữa chị đổi món. Đây là ông Mộc, người đã huấn luyện cho Quân thành một xích mi lão tổ. 

Bà Lý vẫn trần truồng tự nhiên, ngồi ngắm ông Mộc. Ông Mộc khoảng ngoài 40. Tóc muối tiêu, da ngăm ,mặt chữ điền, quắt thước. Bà Khởi làm cho ông một tô cơm thật lớn, và ông ăn không đầy năm phút là hết sạch. Mọi người nhìn ông với cặp mắt kinh ngạc.

Nhìn tướng tá to cao của ông Mộc, bà Lý mừng thầm trong lòng là sẽ được đụ với một ngươi nông dân tràn đầy sinh lực. Bà gác một cái chân lên bàn, phô bày bộ lông *** rậm đen cho ông Mộc nhìn, và bà hỏi:
- Em nghe thằng con anh bảo bửu bối của anh dữ lắm hả? 

Ông Mộc không trả lời, đưa mắt ngắm thân hì nh nẩy lửa của bà Lý, rồi từ từ cổi áo, đưa bộ ngực nở nang ra. Rồi cổi quần cho cả nhà nhìn khúc gân to kỳ cục, dài thòng, bung lên chỉa ngang ra phía trước. Thằng Hoạch bấm tay Sảnh như thầm thán phục. 

Ông Mộc xin bà Khởi một quả trững vịt, rồi cầm con cặc cứng ngắt đó đập vỡ quả trứng cho mọi người xem. Xong ông lại cầm con cặc gõ lên mặt bàn nghe cụp cụp. Tất cả nhà tròn xoe mắt xem phần biểu diễn sơ khởi của ông Mộc, rồi nhìn nhau, không nói với nhau được một tiếng.

Ông Mộc đứng vòng tay ngang ngực, bằng một giọng oang oang, ông nói:
Phải mất mười năm luyện tập công phu, uống máu rắn liên tục mỗi ngày một chung vớl rượu đế. Mườl năm ròng rã, không gần một người đàn bà nào. tập trung tinh khí, quỳ trên đá ong, luyện cho mình một thần lực siêu phàm, để gặp bất cứ một nữ dâm nào mình cũng thắng. Một người đàn ông bình thường thì không cách chi trị nổi một người đàn bà bình thường. Hai cháu Hoạch và Sảnh muốn có một nội công thâm hậu, mỗi sáng lúc năm giờ qua nhà bác, bác luyện cho. 

Nghe ông Mộc nói xong, bà Lý đứng dậy, tiến đến gần ông Mộc, quỳ xuống, hai tay bợ con cặc nặng ký của ông mà ngắm say sưa. Quả thật bà chưa từng thấy qua một con cặc nào dễ sợ như thế. Đầu nó to như quả chanh. Thân dài một tấc rưỡi, da đen, sần sùi mà độ cứng thì vô địch. Làm như con cặc được đẻo bằng gỗ lim không bằng. Ông Mộc vẫn vòng tay đứng nhìn dáng dấp say sưa của bà Lý. Bà dùng mũi áp sát con cặc vào hôn nồng nàn thật lâu.

Lúc đó thằng Quân ngồi một mình trên ghế, bà Khởi chạy lại cũng quỳ xuống đất cầm con cặc của Quân lên và hôn giống hệt bà Lý đang hôn cặc của ông Mộc. Dù nóng mặt lắm, nhưng hai cu cậu Hoạch và Sảnh đành thúc thủ, im lặng. Cả hai đều cảm thấy mình không giống ai hết cả về thể chất lẫn sức lực...

Bà Lý dẫn ông Mộc vào phòng trước. Bà Khởi dẫn Quân vào phòng bà sau. Hoạch và Sảnh chỉ còn là hai khán giả xem cọp, nghĩa là nhìn qua lỗ phênh.
Vừa vào phòng, ông Mộc hỏi bà Lý: 
- Một ngày em đụ được mấy lần? ' 
- Em làm hoài được hoài, ngoại trù hai bữa ăn.
- Vậy là thuộc loại dâm nặng. Ai giới thiệu anh cho em? 
- Thằng con anh chớ ai.
- Nó nói sao? Nó có diễn tả đúng những gì anh có không?
- Nó bảo với em mỗi lần anh đụ chị bên nhà, là bả xé quần xé áo, xé gối xé mền. Có đúng như vậy không?
- Mới đúng có một phần. Còn nhiều thứ nữa thì nó chưa nói. 
- Còn phần khác? Phần khác là những gì anh nói thử em nghe coi. 
- Phần khác là bả tắt ngủm, chết mất mấy giây, rồi sống lại và khóc như cha chết mẹ chết. Không phải khóc vì đau. Mà khóc vì quá sướng, quá khoái lạc Và đòi đụ tiếp. Ông Mộc cầm tay bà Lý hôn một cái rồi hỏi:
- Hỏi thật. Lúc nào em cũng dâm, hay có một thời gian đặc biệt nào đó thôi? 
- Em cũng trả lời thật. Là hình như lúc nào trong em cũng nổi lên cơn thèm khát xác thịt. Và nếu gặp một đối thủ cừ khôi em có thể bỏ luôn bữa ăn để miệt mài truy hoan. Anh, anh hãy bắt đầu với em đi, em sẵn sàng chờ đây...

Ông Mộc đứng thẳng người, kéo bà Lý đứng lên theo, Bà ngước mặt chờ đợi. Ông Mộc không hôn môi, mà dùng môi lẫn mũi ông hôn xuống cổ bờ vai, roi lên ót bà Lý. Hai gót chân trắng nỏn của bà nhón cao lên cho ngang với tầm con cặc ngổ ngáo của ông Mộc. Bà thoa hai tay lên hai trái ngực nở nang của ông Mộc, bóp nhè nhẹ và ngất ngây theo hơi thở từ mũi ông Mộc phà trên làn da non của bà. 

Ngoài kia thằng Sảnh xem phim mà lòng vô cùng cảm phục ông Mộc. Ông quả là sư phụ. Ôngquả là Vô Thượng Sư về làm tình. Ông phà gió nhẹ để tạo nên cơn bão dữ trên đất đai bà Lý. Hãy nhìn gương mặt đê mê sầu mộng của bà. Hai cái môi như sưag lên, cong tớt. Hai mí mắt sụp hẳn xuống, nhắm lờ đờ, chìm trong ảo mộng. Tất cả da thịt bà nổi hàng triệu ốc trâu.

Đã thế hàm râu trên của Mộc đã đánh thức hết bao nhiêu thần kinh dục vọng trong bà. Chưa gì, bà Lý cho tay xuống cầm cứng lấy con cặc to xù xì của ông Mộc mà cà vào miệng ***. Hai chân bà đứng dang rộng ra. Ông Mộc vẫn miên mang với cặp môi thần sầu trên bờ vai đầy đặn trắng bóc của bà Lý.

Thằng Sảnh xem mà răng thì nghiến trèo trẹo. Hai bàn tay nó nắm cứng lại. Sảnh cố học hết nghệ thuật tân kỳ mới lạ của ông Mộc. Trong này bà Lý đã đâm cặc của ông vào cửa mình, và hẩy đít tới Khúc gân tiến vào dinh, vào hang Bắc Pó, vào lăng Bác. Râu Bác với lông dái của ông Mộc xáp khít lại nhau, là lúc bà Lý co hẳn hai chân lên, bắt ông Mộc ảm bà lên mà đụ, và hôn môi ngất ngư.

Ông Mộc quả là cao tay ấn, ông không thèm nắc. Ông để cho bà Lý tự động hẩy, nhấn, muốn làm gì thì làm tùy ý. Bà Lý chỉ im lặng được có mấy phút, rồi phải la lên: 
- Cặc của anh đã to mà lại còn cứng nữa, ai mà chịu cho thấu? Chưa ai đụ em như vầy hết anh Mộc ơi! Em không cho anh về nhà nữa. Anh phải ở đây làm chồng em luôn. Em sẽ cung phụng tiền bạc, nuôi anh như nuôi một ông vua, chịu không?
Không nghe ông Mộc nói gì hết. Ông im lặng hành động. Mặt khác ông như một thiền sư, lòng không dấy lên một xúc động, hay một tín hiệu nào cho thấy ông đang khoái lạc. Mắt ông mở hồn nhiên, gương mặt bình tĩnh, hơi mỉm cười. Rõ ràng ông đang vận dụng nội lực để dẫn hồn đi chơi nơi một cõi khác. Ông bước tới, bước lui trong phòng bằng những cử động thật nhẹ nhàng, êm ái. Trông ông cứ như một lão trượng đã dày công tu tập, bước nhẹ trên cỏ rừng buổi sáng. Ông không nghĩ mình đang đụ.

Cái xác thì đang làm chuyện phàm phu tục tử, mà hồn thì lại đang thanh thoát bay vào một cõi hư vô, không màu sắc, không tiếng động, không mùi vị. Nơi đó Có như KHÔNG. Tuyệt đối ông không đối thoại. Trong khi bà Lý như con vật bị thọc huyết, la gào thê thảm. Sướng quá, bà nắm tay đấm vào ngực ông Mộc nghe bịch bịch. Bà muốn thức ông dậy để cùng bà nghe cái sướng ngất trời đang lan dần khắp toàn thân. cái mông đít dày múi của bà nắc phành phạch vào bộ đồ đồng của ông Mộc.

Ngoài kia, Sảnh vừa xem vừa phục ông Mộc vô cùng. Ông Mộc vẫn im lặng ẵm bà Lý như một người bố ẵm đứa con gái. Ông vẫn nhẹ nhàng bước đi và lúc nào cũng uyển chuyển nhẹ nhàng như con mảng xà bò trên giàn hoa lý. Giữa lúc đó, bên kia bà Khởi la lớn: 
- Hoạch ơi? Anh có thấy thằng Quân nó đụ em thê thảm chưa? Cặc của nó to lắm anh Hoạch ơi! Nó nắc cái nào ra cái đó. *** em ứa nước ra nhiều lắm mà cặc nó vẫn chật cứng đây nè. Sướng lạ lùng lắm anh Hoạch ơi! anh Hoạch. Anh phải cố
nhìn cho kỹ, mai mốt đụ em giống y hệt như vầy nghe anh Hoạch!

Hoạch nhìn rỏ, nghe rõ, nhưng mủi lòng, vì làm sao nó có được con cặc rộng khổ như của thằng Quân được. Muốn thì phải dậy sớm lúc năm giờ sáng, qua nhà ông Mộc luyện khí công, và ròng rã 10 năm không được rờ đến đàn bà, đến tình dục ? Nó đang mục kích con cặc to tổ chảng của Quân dộng vào *** bà Khởi. Và cũng giống hệt ông Mộc, Quân im lặng hành đạo, hồn và trí của nó cũng đang vào cõi hư không.

Mười năm không được rờ đến đàn bà, đến tình dục? Mười năm không thấy *** đàn bà? Thà chết sướng hơn? Còn phải thức dậy lúc năm giờ sáng? Bỏ đi tám! Năm giờ sáng đôi khi bà Khởi vẫn còn thức, và Hoạch đang bú ***, hay bà đang bú cặc. Dậy thế được mà dậy? Nhìn công lực và kích thước của Quân, Hoạch thèm lắm. Nhưng phần tập luyện thì coi bộ khó đạt tới! Làm sao mà Hoạch có thể nhịn đụ, nhịn *** được trong suốt 10 năm trời ròng rã. Thà chết sướng hơn.

Lúc bà Khởi ra một cái, Quân rút con cặc to ra, tụt xuống liếm ***, thì Hoạch giật mình một lần nữa, vì cái lưỡi dài thòng của Quân. Nó không dám nhìn nữa, chạy qua với Sảnh nhìn ké. 

Trong kia, ông Mộc nằm ngửa trên cái bàn, thòng cẳng xuống, chổng dựng ngược con cặc lên trời cho bà Lý liếm. Trông như bà đang ăn một đòn chả bò cỡ lớn. Con cặc dài từ chân tóc trên trán bà xuống tới cằm. Cái miệng bà bị con cặc nông rộng ra như muốn rách mép. Bà cố hết sức mà con cặc chỉ vào sâu tới đốc họng bà có hai phần, còn dư ở ngoài cả khúc dài. Da cặc sần sùi lấn cấn như trái khổ qua. Một tay bà Lý ôm cặc bú, tay kia bà mân mê hai hòn dái to như hai trái chôm chôm lớn. 

Ông Mộc nằm thư thả, nhàn hạ, thanh thảng. Gương mặt ông điềm đạm, tỉnh táo như không có gì xảy ra quanh đó. Mắt ông mở, sáng long lanh, không cần nhìn bà Lý đang khom người ăn ngon lành ăn say mê khúc gân trời cho của ông. Bà Lý hoàn toàn không biết là bà đang bú một con cặc của một nhân vật xuất sắc, một thiên tài nổi bật của Gò Ô Môi. Bà hỏi:
- Đã có bao nhiêu người đàn bà nàm dưới bụng anh, hả anh Mộc?
- Cây ô môi có bao nhiêu bông thì có bấy nhiêu đàn bà con gái ở làng này đã quỳ bái phục yêu mê hai cha con anh.
Anh nói sao? Cả con gái nữa hả?
- Chuyện rất thường. Mười ba, mười bốn tuổi, cho tới bảy mươi. 
- Em không tin. Cặc lớn như anh với thằng Quân làm sao đút vô lọt *** 13 tuổi. Cặc này mà đút vô thì con nhỏ tét *** làm sao?
- Lớn hơn gấp bốn lần nó cũng lọt tuốt luốt.
- Trời đất thánh thần. Cặc ai mà to gấp bốn lần của anh? 
- Cái đầu con nít nhỏ mới đẻ ?

Bà Lý bỗng cười, vì ông Mộc nói có lý quá. Nữ thập tam là đã có thể đụ được. Mà đụ được thì đẻ đâu có bao xa. Nhất là ở nhà quê, đôi khi mới 13 tuổi đã có hai đứa con. Bà Lý thấy khoái quá, hỏi tới:
- Anh nói đúng à ! Cái đầu con nít còn lọt được thì cặc anh với thằng Quân thì co thấm tháp gì. Nhưng mà... anh nói thiệt là anh đã có đụ con nít nhỏ 13 tuổi à?
- Thiệt tình thì.... nổi tiếng như cha con anh, giống như cục đường phơi ngoài chợ. Người lớn đồn rầm, thì tới tai con nít. Mà con nít nó đông như ruồi Con nào cũng biết đụ sớm. Khi đã biết ăn rồi, ai cũng muốn tìm hiểu món ngon vật lạ mà thưởng thức. Vậy là cục đường của anh bị ruồi bu lại. Nó hiến thân, tình nguyện. Mình không phải mở lời. Giống như bữa nay, anh đâu có câu nào trêu ghẹo, gạ gẫm em không. 

Bà Lý cứ áp con cặc của ông Mộc sát tận má, nằm nghiêng mặt, nhìn ông Mộc mà hỏi thật chân tình:
- Em cũng biết đụ hồi 13 tuổi, mà với con cặc bình thường như của thằng Sảnh. Còn to như của anh thì... bữa nay em mđi hưởng lần đầu tiên. Đâu anh kể cho em nghe một lần nào anh đụ con nhỏ 13 tuổi nào đó đi. Em muốn nghe để nứng hơn...

Ông Mộc chồm dậy, ẵm bà Lý lại giường. Hai người nằm nghiêng, đút cặc vô ***, ôm nhau khắn khít. Rồi với một giọng thật trầm, ông Mộc thou thẻ kể: 
- Chuyện cũng lâu rồi. Từ cái hồi anh gom hết đồ đạc chống xuồng từ Long Xuyên tới Gò Ô Môi này tìm đất sống. Đó cũng là thời kỳ anh luyện khí công. Nhịn gần đàn bà, luyện công, là để cho khỏe khoắn và giỏi võ. Nhưag cục gân nó nổi bự hồi nào không hay. Cho đến một bữa, con mẹ Hóa, chủ đất lại chơi, làm quen rồi bắt chuyện. Bà nói với anh giọng lẳng lơ:
- Buổi sáng, mỗi lần chú ở truồng luyện võ là heo tôi ở bển bị đói. Gà vịt kêu la ầm trời. Nồi cháo heo luôn luôn bị cháy... 
- Sao kỳ vậy dì Hóa? '
- Mèn ơi? Ta nói rõ ràng như vậy mà còn làm bộ hỏi nữa. Chú phơi cái đòn củi chần dần giữa mặt trời vậy, cây cỏ nó cũng héo. Nói chi tới đàn bà góa như tôi... Làm ơn... mỗi lần tập võ, tròng giùm cái quần vô có được không? 
- Dạ, tại vì cái môn võ này phải đập cặc vô đá ong, rồi tẫm muối phơi nắng. Cho nên cháu ở truồng cho tiện.
Bà cười ỏng ẹo, đưa cái cặp mắt dâm đãng nhìn cái quần đùi:
- Trời đất ơi? Nó tội tình gì mà xách cổ đập vô đá ong, rồi còn tẫm muối đem phơi nắng? Không thương nó nữa cho tôi xìn, đem về bển tôi nuôi, tôi cưng, tôi nựng, tôi... 
Bả tiến tới sát, đứng trước mặt anh, lả lơi, nói nhỏ:
- Năm nay bao nhiêu tuổi mà con còn nhó híu vậy? 
- Dạ, năm nay cháu 21. 
- Mèn đét ơi! Hăm mốt mà coi như mới 15. Sao hổng lấy vợ đi, mà sống cu ki có một mình vậy cưng?
- Dạ, cháu đang luyện khí công. Cấm không được gần đàn bà. hết năm nay mới được xả luật.
Phạm giới là có thể chết ngay.
- Ối! Mộc nói cho vui vậy chớ làm gì gần đàn bà mà có thể chết được? Người ta đi tư, rồi cổi áo hoàn tục. Con bầy con lũ mà còn chưa chết nữa huống là... Nè, thử một lần cho biết đi... Ta nói thiệt Cái đó.. nó sướng... lên tận mây xanh lận Mộc à... 

Nói xong bả kéo cái ống quần Mỹ A lên tuốt trên cao phơi cái đùi trắng bóc, hấp dẫn. Rồi bả ngồi lên ghế, thò một tay vô ống quần đó chà chà cái ***, khiêu dâm anh. 
- Mộc ác lắm nghen? Chồng em chết cả mười mấy năm. Ta cấn răng nhịn thèm chịu trận được. Khi không ở đâu tới cất nhà, muớn đất của ta, rồi còn bày đặt luyện khí công, khí cặc, ủa quên, xin lỗi, khí công thôi, chớ không có khí cặc. Làm cho cửa mình người ta... trào nước, nứng *** muốn chết luôn. 

Nói xong bà táo bạo tuột luôn cái quần lãnh đen, phơi cái *** ướt nhẹt với chòm lông rậm rì đen thui ra:
- Mộc nhìn coi, em nói có sai đâu. Hay không chơi thì... làm ơn muốn rờ, muốn giỡn hớt, muốn thụt, hay muốn bú, liếm gì cho em đỡ thèm chút cũng được. Em hổng có thu tiền đu. Anh muốn ở tới bao lâu cũng được.

Nhìn bộ lông *** dày rậm của bà không thôi, là mắt anh nó đã hoa lên đom đóm. Nước miếng trào ra đầy miệng, muốn đè bả ra đụ một cái cho đã nư. Nhưng không dám, vì sợ công trình mình giữ được chín năm roi sẽ tiêu tan. Anh đứng như trời trồng. Lòng động lên cơn thèm *** ác liệt. Phần nữa, bà đang lấy hai ngón tay, kẹp cho cái hột le trồi ra đỏ au. Một ngón tay kia bà chà xác mạnh lên đó: 
- Đây nè ? Cái hột le quái quỷ này chỉ cần anh đụng tới, là em có thể lăn ra tất thở cũng được. Mộc ơi là Mộc. Tội nghiệp em lắm anh ơi! Rờ nhẹ giùm em một cái được không? 
Tuy thèm đến điên lên được, anh vẫn dõng dạt nói:
- Cháu chỉ rờ để cho dì sướng thôi nhen. Còn... đụ ... thì dì phải chờ cho hết năm nay. Sang năm cháu mới dám.
- Được, được *** em muốn phực lửa rồi đây Mộc. Làm đi.

Anh bước tới, ngồi xuống. Lòng hồi hộp vì là lần đầu tiên được sờ ***. Ngón tay của anh thế ngón tay bà chà nhè nhẹ lên hột le. Bà buông hết, ngồi dựa ngửa, trợn mắt, chu mỏ thở phì phì, hai tay bóp vú, miệng ú ớ: 
- Anh phải lấy hai ngón tay kẹp nó lại, rồi chà mới đã Mộc ơi!

Anh làm theo lời bà như cái máy. Lòng thèm quá sức Con cặc của anh nó cứng ngắt và chổng ngược lên, đội cái quần đùi nhọn hoắc. Bàn chân của bà mới ác nhơn làm sao, bà dùng bàn chân chà chà lên con cặc nóng hổi của anh. Rồi kẹp nó lại mà thụt. 
- Trời ơi! To cứng như vầy mà phải chờ... tới một năm nữa mới đụ thì nó phí của Trời quá đi Mộc ơi? 

Nói dứt lời, bà cổi banh áo. Hai trái vú trắng, núm hồng phơi ra. Mắt anh tối tăm. Bà đã trần truồng hết ra ròi còn gì. Hai tay bà xe xe đầu vú, rồi bóp nhè nhẹ: 
Nếu anh làm ơn bú nhẹ cái vú này thì anh muốn gì, từ đất đai, tài sản, ruộng vườn em hiến hết cho anh đó...

Anh chồm người lên, ngậm .đầu vú hồng bú ngon lành như ăn một trái nhãn. Hai tay bà ôm đầu anh nhận sát vô: 
- Tay của anh ở dưới thụt *** em Đỉ Mộc. Sao có một ngón vậy? Một ngón như đuôi chuột ngoáy lỗ mỡ. Phải đó, đúng... hai... ngón, phải rồi. Chết con ông Thần hoàng ơi! Thụt mà ngoáy nữa. Đó... mình ơi. úi, úi. Ai đốt nhà tôi kìa trời. Chuột chạy vô *** tôi kìa. Trời ơi, ngón tay của Mộc dài quá, nó đụng cái... tử... cung em. Chết, chết, chết mẹ em... rồi. Đất đai, của cải em đó. Muốn... lấy... hết tùy ý ý ý ý! 

Miệng bà la bài hãi. Hai chân bà tiếp tục thụt cặc anh trong quần. Sức trai hừng hực. Anh sa đà thụt *** bà một cách chăm chỉ và bú hai trái vú say sưa, ngất ngư.
Nước *** của em nó trào ra nhiều quá. Để nó chảy xuống ghế uổng lấm Mộc ơi? Hai tay anh ngừng bú vú, xuống dưới liếm sạch giùm em rồi cho tay vô thụt tiếp đi anh ơi!

Bà bảo cái gì anh làm cái nấy. Anh như thằng điên thật rồi, tuột hẳn cái quần bà ra khỏi người, banh rộng hai háng, chúi đầu vô. Cứ thế anh liếm sạch nước ***, rồi ngậm vào hột le bà mà bú một cách rồ dại, dã man. Bà la như nhà bị cháy. La lớn lắm. Bỗng anh nghe có tiếng động sau lưng. Anh quay lại, thấy con Nga, con gái bà đang đứng nấp ở tấm vách phênh nhìn chăm chú cảnh mẹ nó la làng: 
- Anh mở tủ em ra đi. Hộp nữ trang đó muốn lấy hết cũng được. Tiền em để trong ống tre ở đầu giường. Đó anh, chẻ ra hết hết đi. Em ra xã ký giấy cho anh hết điển thổ. Chết con ông bà cha mẹ ơi? Chết, chết con... Đụ cũng không sướng...
bằng như vầy. 

Anh bú điên cuồng, man rợ. Hai tay bà bứt tóc, vả mặt anh. Hal gót chân dộng thình thịch lưag anh. Tóc bà xỏa mấy sợi ngang dọc trên trán, thấm ướt mồ hôi. Nhờ tiếng bầy heo, gà, vịt bên nhà bà đói la rất lớn, nên tiếng la của bà cũng không làm hàng xóm chú ý. 

Anh bú ***, bóp vú bà thật hăng còn có một lý do. Đó là anh biết con Nga đang nhìn lén. Anh muốn biểu diễn cho Nga thèm. Năm đó nó mới có 13 tuổi. Con nhỏ thật dễ thương. Có đôi lần anh được nói chuyện với nó, thấy Nga rất còn ngây
thơ Anh nhủ thầm:
- Nếu phải đụ thì đụ con Nga, trẻ hơn. Tại sao phải đụ bà già nó đến 32 tuổi. 

Lòng thì nói vậy mà con cặc anh đã bị bà Hóa làm cho ngất ngư, chỉ còn có chờ chun vô *** bà mà ói khí. Anh tiếp tục bú. Từ nhỏ đến giờ chưa được bú ***, mà rồi anh cũng thành thạo làm cho bà say ngấy ngất mê mang.

Dùng hai chân, bà lần lần tuột cái quần đùi của anh ra. Rồi hai chân bà kẹp cái khúc gân mà anh đã khổ công nhịn thèm, luyện khí công gần suốt 10 năm. Xong bà đẩy mặt anh ra khỏi ***, đứng dậy, rồi quỳ xuống, ngoạm lấy con cặc anh mà nút như đứa nhỏ thèm sữa gặp vú mẹ. Anh liếc về phía con Nga đang rình chỗ tấm vách phênh. Nó nhìn anh chăm bắm, rồi lại nhìn con cặc của anh mỉm cười. Lòng anh lại rộn lên một niềm vui và hy vọng lạ lùng. Mẹ nó bú cặc anh sa đà chăm chỉ, hoàn toàn không biết anh với Nga đang đá lông nheo với nhau, và cùng như hẹn hò một lần nào đó, cả hai sẽ gặp nhau. 

Bú cặc đã thèm, bà bảo anh nàm ngửa trên cái võng gần đó, chổng cặc lên cho bà ngồi choàng qua, nhấn *** xuống ngập lút hết cả con cặc và đụ anh tàn canh gió lốc: Em nói thiệt đó. Anh muốn qua nhà em lấy cái gì cũng được, vàng vòng em để trong tủ. Nếu muốn, anh đốt luôn cái nhà, em cũng không buồn. Cho anh hết đó Mộc ơi! Đụ con cặc anh rồi nhớ đến nghìn năm. Sao mà nó cứng như đá vậy hả anh Mộc?

Anh cứ để cho bà Hóa tha hồ đụ và nói bậy, trong khi mắt anh thì không rời con Nga đang hừng đỏ mặt đứng nhìn anh đụ mẹ nó một cách thèm khát Hôm đó anh đụ bà Hóa ra hai lần. Hai hôm sau, anh đang làm đất sau vươn để trồng môn thì con Nga thình lình xuất hiện. Miệng nó cười như hoa nở. Nga bước đến tay cầm dĩa bắp luộc và ly nước: 
- Anh Mộc. Anh làm đất ngoài này mà em tưởng anh ở trong nhà. Làm em vô trỏng chẳng thấy ai hết. Nghĩ tay, ăn trái bắp uống nước đã anh...

Nói xong nó ngồi xuống. Con nhỏ thiệt dễ thương. Cái lý do khiến nó tới kiếm anh bữa đó là vì nó đã chứng kiến cảnh anh đụ mẹ nó, và những cái nhìn lẳng lơ như hẹn hò. Nga, chỉ mới hơn 13 tuổi nhưng chưa được 14. Tất cả nơi cô bé còn trinh nguyên trong trắng, hồn nhiên thơ dại. Giá như không tình cờ được nhìn trận đụ kinh hồn hai hôm trước, có lẽ còn lâu lắm Nga mới tìm đến gặp anh thình lình như hôm đó. tay Nga bứt một cọng cỏ Mắt Nga thỉnh thoảng liếc nhìn về hướng anh như muốn nói một điều gì, rồi lại thôi. Cuối cùng anh hỏi Nga:
- Mẹ đâu mà em ra đây? 
- Bà già chèo xuồng ra chợ hồi sáng sớm lận.
- Hỏi chi vậy? Bộ anh nhớ bả lắm hả?
- Ý không, không! Hỏi cho biết. Sợ bả rình bắt gặp tụi mình ở đây rồi bả làm um sùm vậy mà.
- Rồi nếu bả rình thì anh hổng dám gặp em sớm. Đáng lẽ bữa đó em không nên nhm... Em đã cố gắng quay mặt đi mấy lần mà không được. Có cái gì cứ bắt em thèm cảnh khêu gợi đó quá chừng. Anh Mộc? Làm sao cho em hết thèm hả anh?

Anh trườn tới, ôm cô bé vào lòng siết thật chặt và đặt nó nằm ngửa ra trên chiếu, rồi sà xuống hôn nồng lên cặp môi tươi như hai cánh hoa. Nga níu cổ anh, rên âm ư, ngào ngạt và chất ngất đê mê. Gió hây hây buổi trủa, làm mấy lá tre khô rơi xuống trên chiếu. Tiếng tre kêu kẻo kẹt trong bụi, tiếng chim chèo bẻo kêu đâu đó thật gần. Anh sướng chết được khi ôm hôn cô gái 13 tuổi giữa trưa hè tĩnh mịch.

Tay anh lần mở cúc áo và lưng quần của Nga. Con cặc anh cương cưng lên và nóng hổi. Nga nhìn thấy, mỉm cười. Rồi cả hai trần truồng. Lông *** Nga loe hoe xam xám. Trái vú thì chỉ lớn hơn trái chanh. Anh cúi xuống bú *** Nga trước tiên. Ngon một cách lạ lùng. Chưa bao giờ ngon như vậy. Xong anh leo lên người Nga cầm cặc nhét thử vào *** Nga. Anh không tin là *** Nga có thể chịu được con cặc vốn đã to của anh. Vậy mà mọi việc đều xong xuôi, ngọt xớt. Và cuộc tình cứ thế kéo dài ở bụi tre sau vườn suốt hai năm... 

Bà Lý nghe kể chuyện, khoái quá kéo Mộc lên bắt ông già đụ tiếp một trận nữa. Không ngờ từ hôm đó, bà Lý bỏ Sảnh mời cha con ông Mộc đến ở thường tnlc trong nhà. 
Thằng Sảnh buồn quá cuốn gói, chống xuồng đi tha phương cầu thực, bỏ lại đằng sau Gò Ô Môi với biết bao nhiêu kỷ niệm buồn vui của những cuộc tình đã hằn sâu vào ký ức nó. Bây giờ, ai tới Đại Ngãi, khi tắc ráng chạy qua kinh xáng cũng thấy Gò Ô Môi, nơi đó còn cái chòi chăn vịt của thằng Sảnh đã tiêu điều xơ xác.Hết

------------------- Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 -------------------
Loading...