Loading...

Truyện 18+ Hòn đảo thiên đường

Loading...
Truyện 18+ Hòn đảo thiên đường
Trong lúc chờ đợi dịch đoạn tiếp theo của Morning Light, mời các bro đọc phần 1 của một siêu phẩm ngắn do một cây bút người Úc Starlight viết.

Chúng tôi quyết định có một kỳ nghỉ 3 tuần trên hòn đảo nằm sau bờ biển phía Nam đảo lớn bằng một trong những "đồ chơi" của cha tôi, một chiếc xe hai cầu đắt tiền, qua một chuyến phà đêm và đến đảo vào sáng hôm sau.

Điểm dừng đầu tiên sẽ là một thành phố phía cực Bắc của đảo. Có điều hơi lạ là chúng tôi đã từng đi du lịch đến nhiều quốc gia trên thế giới nhưng lại chưa từng đặt chân đến hòn đảo rất đáng yêu này.

Tôi lái xe men theo đường phía Đông của cảng đến, đi qua những vùng đất mà theo nhiều người nói, nó giống như như những miền quê của Anh quốc. Chắc chắn nó còn xanh tốt hơn nhiều cánh đồng của đảo lớn của chúng tôi, và được chấm phá bằng các nông trại và làng quê nho nhỏ

Mẹ tôi rất thích thú và vui vẻ. Có lẽ sự thích thú của mẹ ít hơn sự độ lượng dành cho cha tôi, khi sự thực là đến giờ chót, cha tôi lại quyết định không đi cùng chúng tôi. 

"Bị kẹt một thương vụ đột xuất," Điều ông ấy nói có nghĩa là, "Tôi gặp một cô gái mới và sẽ bận rộn cho việc đụ cô ta."

Cho những độc giả muốn quan tâm, cha tôi là một thương gia và là một người thừa kế giàu có. Ông ấy có một sức hấp dẫn ngoại hình và thường tận dụng rất tốt ưu điểm của mình. Cuộc sống của ông ấy thì tràn ngập "đống đồ chơi" như mẹ đã gọi chúng. 

Tất cả những gì ông ta muốn có và ông cố để nhận được chúng, phần lớn sẽ sẽ mất đi sự quan tâm của ông ấy ngay lập tức.

Tôi rất buồn khi phải nói rằng một trong những cái mất ngay sự quan tâm của ông ấy là chính bản thân mẹ tôi. Mẹ đã bị sự mê hoặc của ông ấy đánh cướp mất con người của mẹ khi mẹ mới vừa18. Ông ấy phải có được một phụ nữ đẹp và tốt nhất, và mẹ tôi đúng là món "đồ chơi" mà ông ấy cần. Đó là khi bà ấy được bạn bè chung quanh ông ấy thách thức như một giải thưởng lớn mà ông ấy đã thắng được, và ngay sau đó ông ấy lập tức lãng quên, không thèm đoái hoài đến.

Tôi nghĩ rằng mẹ tôi phải có chửa tôi ngay sau lần đầu họ làm tình, và chắc chắn là trước khi họ cưới nhau. Tôi tin rằng tôi là lý do mà mẹ tôi vẫn tiếp tục sống với ông ấy là vì tôi, rõ ràng là tôi sẽ nhận được những gì tốt nhất. Thực sự ông ấy nhiều tiền và chi rất hào phóng, cái mà mẹ tôi thiếu. Hợp đồng giữa ông với mẹ dường như có nghĩa là, "Tôi sẽ cấp tiền, cô vẫn là người vợ xinh đẹp và ấn tượng với khách mời của tôi trong những buổi dạ tiệc và cứ thoải mái quanh quẩn trong nhà, đừng quan tâm đến những mối tình của tôi" (là những cuộc tình của ông ấy với những phụ nữ khác)

Cũng như thế, ông ấy có những hợp đồng với tôi, "Hãy học giỏi cho tao được khoe khoang, và tao sẽ cho mày học những trường trung học, thậm chí những trường đại học tốt nhất và cho phép dùng vài đồ chơi của tao (như chiếc xe hai cầu), nhưng phải đi đúng con đường tao đã chọn.

Tôi không nói là những hợp đồng đó được viết thành văn bản, hay nói bằng lời. Đơn giản là những biểu hiện của ông ấy như là một thông điệp gởi những hợp đồng đó đến chúng tôi. 

Đó là một kỳ nghỉ hè khá và mẹ tôi rất thích thú với ba tuần với chỉ riêng tôi. Tôi cũng vậy. Được đi cùng mẹ, tôi có cảm giác được hộ tống một quý bà có văn hóa, đáng yêu như mẹ tôi vốn thế. Sâu thẳm trong tiềm thức của mình, tôi vẫn nhớ rằng hễ nơi nào có mẹ đến là kéo theo sự chú ý của một đám đàn ông. Đáng lẽ tôi phải cảm thấy thích thú, tự hào về mẹ, đổi lại tôi có cảm giác như ghen tị với họ, những người đàn ông bám theo mẹ. 

Không như ở đảo lớn, ở hòn đảo này khoảng cách giữa các thành phố và thi trấn không xa, chẳng mấy chốc chúng tôi đến thị trấn mình muốn. 

Chúng tôi dừng tại một khách sạn, theo như sự đặt chỗ trước của cha tôi là một nơi khá đắt tiền trong thành phố.Nhân viên ở đây được lai tạp một cách xa lạ giữa sự nịnh bợ và kiêu căng, bất kỳ việc gì cũng cố gắng tạo vẻ nghiêm trang không cần thiết, tỷ như là việc dỡ hành lý từ xe chúng tôi vào khách sạn.

Sau khi xếp đặt hành lý cào phòng xong, chúng tôi ra ngoài để ngắm nhìn thị trấn. Nó khá thú vị với việc vắng mặt các nhà cao tầng, cùng đường một chiều. Nó chỉ có những đường nhỏ với các làn xe hai chiều rất hẹp.

Chúng tôi vào một văn phòng du lịch, lấy một đống các brochure giới thiệu tham quan và tìm thấy một quảng cáo về buổi hòa nhạc của nhà hát trên đảo. Từng bị bố tôi cười nhạo nhiều về sở thích âm nhạc, mẹ quyết định chúng tôi sẽ đi xem hòa nhạc.

Tôi không quá nhiệt tình như mẹ, nhưng mẹ nài nỉ tôi theo như cái vẻ một cô bé xin tiền bố mua kem ăn nên tôi cũng xuôi theo và mua hai vé xem hoà nhạc. 

Chúng tôi dùng thời gian rỗi còn lại trong ngày để ngao du đến từng ngóc ngách trong thị trấn. Nó được chấm phá bằng những cụm dân cư nhỏ trong một thị trấn lớn

Đến chiều chúng tôi quyết định đi ăn ở một quán ăn tên "Cây Sồi Già". Với chỉ một ít tiền, chúng tôi có bữa ăn khá thịnh soạn, một bình vang lớn. Chúng tôi không thể dùng hết thức ăn, phần do uống nhiều rượu vang, phần do thức ăn quá nhiều.

Khoác tay mẹ, chúng tôi đến nhà hát được xây dựng với kiến trúc lai tạp, pha trộn bên ngoài và rất lộng lẫy bên trong.

Nhà hát nhỏ hơn nhiều nhà hát quốc gia, nhưng nó được làm theo cách có điểm nhấn cho nền sân khấu biểu diền. Tôi không phải là người hâm mộ nhạc giao hưởng, nhưng buổi trình diễn hôm ấy tại nhà hát này, đã làm thay đổi quan điểm của tôi.

Mẹ ngồi tựa đầu trên vai tôi gần như suốt buổi , nhưng sau tiết mục cuối cùng, gần như tôi phải ngăn mẹ đứng lên ghế để cổ vũ khi bị khán giả phía trước đang chồm lên hò reo cổ vũ che khuất.

Chúng tôi trở lại quán Cây sồi già sau đó uống thêm ít vang, và sau cùng, khi gạt bắn hai gã choai choai định sàm sỡ với mẹ, chúng tôi cùng nhau lảo đảo trở về khách sạn của mình.

Hai phòng đã được đặt chỗ trước. một cho cha mẹ, và một cho tôi. Dưới tác dụng của chầu rượu uống thêm sau khi xem hát, chúng tôi như ong ong trong đầu, tôi hôn mẹ chúc ngủ ngon ngay cửa phòng mẹ không theo kiểu một đứa con trai. Mẹ hôn đáp lại cũng không theo kiểu một người mẹ và mặc dù đang say ngà ngà, tôi bỗng thấy thấy cu mình đang cứng ngắc.

Sau khi chúc mẹ ngủ ngon, tôi vào phòng mình bên cạnh, cởi quần áo và ngã vật trần truồng trên giường và ngủ thiếp đi chỉ vài giây sau đó.

Tỉnh dậy vào buổi sáng, tôi thấy đầu nhức như búa bổ. Khoác chiếc áo choàng ngủ vào, tôi gõ vào cánh cửa thông với phòng mẹ, và tôi nghe một giọng yếu ớt của mẹ cho phép tôi vào.

Mẹ vẫn nằm trên giường, nhìn tôi với đôi mắt lờ đờ, mẹ rên nhè nhẹ. Giống như tôi, mẹ trần truồng trên giường, ngực mẹ bày ra trên chiếc tấm đắp. Tôi nghĩ do cái nhìn chằm chặp của tôi vào ngực mẹ, làm mẹ ý thức được tình trạng khỏa thân một phần của mình nên mẹ kéo tấm đắp lên che ngực mình, và tôi đành phải chấp nhận trong sự tiếc nuối.

"Mẹ không dậy nổi, Blake, và mẹ không muốn ăn sáng. Con có thể tự do đi đâu đó trong vài giờ để chờ mẹ tỉnh táo hơn một chút."

Tôi bỏ về phòng đi tắm và sau khi ăn sáng, tôi ra ngoài đi dạo trong thị trấn đáng yêu này.

Trở lại khách sạn, tôi thấy mẹ đã dậy và dường như đã tỉnh rượu. Mẹ mặc bộ Levi đắt tiền và trông mẹ thật lộng lẫy. Tôi thầm nghĩ nếu bất kỳ người phụ nữ nào khác mặc bộ đồ này, sẽ trông như các người mẫu thô kệch nếu đứng cạnh mẹ.

Việc đầu tiên của chúng tôi là mua vé vào nhà hát cho đêm đó. Rồi chúng tôi ra ngoài tham gia một scene thể thao địa phương gọi là "The Ravine.". 

Nôm na người tham dự scene này sẽ được trượt trên một thác nước đổ xuống một hồ nước khổng lồ, rồitừ hồ trôi ra một con sông lớn lượn quanh phía trước thị trấn. 

Sau đó, chúng tôi đi qua một chiếc cầu võng thực sự đu đưa, đi qua một công viên và trở lại nơi xuất phát bằng một thang nâng bằng hơi.
Sau khi tham gia scene thể thao này, mẹ hầu như đã hồi phục hoàn toàn. Có lẽ tôi nên mô tả một chút về mẹ. Tên mẹ là Eve, nhưng trước tiên là hình thể của mẹ. Mẹ có mái tóc khá dày màu vàng nâu, thả dài trên hai vai., đôi lọn ngả về sau lưng, và với một ít tóclòa xòa trên mặt. Mẹ có làn da nâu sáng đẹp theo kiểu cổ điển đúng như người lai Anh- Ấn mà mẹ thường nói làn da mẹ chắc là thừa hưởng từ tổ tiên.

Một trong những nét đáng yêu của nhất là chiếc cổ thon dài, chảy dài xuống hai vai. Nhưng thôi... đó là chuyện sau. Mẹ khá cao so với phụ nữ, tôi nghĩ là khoảng 1,7m, vì rằng như tôi chỉ cao hơn mẹ vài cm. Số đo của mẹ là 38-26-39. Không cần nói nhiều về hình dáng mẹ, tôi vẫn tin rằng có thể gọi thân hình mẹ là "hình dáng phụ nữ hoàn hảo," nhưmg nếu giả dụ mẹ không được như thế, thì cũng chẳng ai có thể chê được tí nào? Một lần tôi đã từng chú ý đến nịt vú của mẹ và biết mẹ dùng cỡ C , bởi vậy…? Chân mẹ dài, thon thả và rất cân xứng với thân hình, mẹ bước đi với dáng lưng thẳng tắp và đầu ngẩng cao.

Tôi từng nghe có người đã nói rằng mẹ có một "vẻ đẹp khắc khổ". Tôi nghĩ nên mô tả thêm về cuộc đời đơn giản của mẹ. Tôi nghĩ cái kiểu hơi nghiêm nghị mà mẹ chấp nhận như một con người thụ động, đầu tiên là để chống lại nỗi đau của sự thiếu vắng rõ rệt của tình yêu mà cha giành cho mẹ, đồng thời cái vẻ nghiêm nghị, khắc khổ đó là hàng rào mà mẹ tự dựng lên để chống lại khả năng bị cám dỗ ngoại tình.

Chỉ khi trưởng thành, tôi mới để ý và nhận ra cái diện mạo nghiêm nghị khắc khổ của mẹ. Từ những hồi ức khi còn bé, mẹ luôn có những tình cảm ấp áp dành cho tôi, và trong thâm tâm, tôi nghĩ rằng đó mới là con người thực sự của Eve. Mẹ muốn biểu lộ tình cảm dịu dàng nhưng nó bị hắt hủi bởi cha tôi và đôi lần bởi những yêu cầu khiếm nhã của những người đàn ông chỉ muốn xác thịt của mẹ, mẹ đóng sập lòng mình với tất cả, chỉ trừ có tôi, và có lẽ là với ông bà ngoại hiện còn sống.

Sự liên hiệp của tôi và mẹ bắt nguồn từ những sự chế giễu và khinh miệt của cha. Về tôi sự chế giễu đó lớn hơn vì vì khuynh hướng trở thành một nghệ sĩ của tôi. "Dòng máu chết tiệt, mày là gay à? Mày nghĩ là mày lại đi vẽ những bức tranh sao?"

Hơn cả những lời chế giễu, đôi lần tôi nghe lỏm được những lời khinh miệt mẹ tôi đại loại như "Hy vọng hắn (tên một vài người đàn ông) sẽ chơi cô ngon lành?" Nếu như có một người đàn bà dửng dưng với tình dục, người đó là mẹ. 

Ít ra, cuối cùng, mẹ quyết định thả cho ông ta tự do.

Trở lại với ngày thứ hai của chúng tôi trên thành phố nhỏ này. 

Khi chúng tôi đi qua chiếc cầu đu đưa tôi buông tay mẹ, vì tay tôi khó giữ được tay của mẹ. Sau đó mẹ tiếp tục khoác tay tôi.

Chúng tôi ăn trưa ở nhà hàng Ravine, trở về thị trấn và sông lớn, nơi chúng tôi đã đặt chiếc thuyền du lịch trong 1 giờ.

Thông qua các hoạt động của chúng tôi, tôi thấy có sự thay đổi lớn trong mẹ. Trông mẹ trẻ hơn nhiều so với tuổi như là đã quẳng lại sau lưng nhiều năm tuổi. Trông mẹ cứ như một cô gái còn trẻ hơn cả tôi. Mẹ vừa đi vừa cười nói ríu rít trong bầu trời đầy nắng.

Dường như những buồn phiền nhiều năm đã qua đi. Cứ như hình ảnh của một phụ nữ từng trải ngày đầu chúng tôi bắt đầu khởi hành đã biến mất, chỉ còn lại trong mắt mẹ một cô gái trẻ trung, lanh lợi.

Trở lại hồi ức, bây giờ tôi mới hiểu rằng người phụ nữ sau khi cưới và sinh con sớm với cuộc đời đau buồn, đang thực sự hồi sinh sống lại thời thanh xuân đã mất. Tôi thực sự vui với sự thanh thản của mẹ.

Tôi nhớ rằng chúng tôi phải đi thăm vườn hoa thành phố "Mẹ,chúng ta sẽ…?" nhưng mẹ cắt ngang.

"Cưng ạ, con cứ gọi mẹ là Eve, chúng ta đang trong kỳ nghỉ mà"

Với tôi, danh xưng "mẹ" chứa đầy tình cảm và sự tôn trọng. Ý tưởng gọi mẹ bằng tên thật khó mà chấp nhận. Chưa bao giờ tôi lại, 
"Được thôi mẹ…ẹ…Eve." Mẹ vòng tay ôm chặt tôi , và chúng tôi bước đi trong vòng tay nhau.

Tôi vừa áy náy vừa phấn khích. Cơ thể ấm áp mềm mại của mẹ ép chặt vào tôi, mùi nước hoa từ mẹ phảng phất, làm gợi trong tôi ý nghĩ chưa từng có trước đây... cho ...đến lúc tôi nhìn thấy ngực mẹ vào sáng hôm ấy. Tôi thấy nghèn nghẹn trong cổ họng, bụng tôi như sôi lên từ cơn đau nhức nơi bộ phận sinh dục.

Sau khi vòng vòng vườn hoa,chúng tôi trở về Cây Sồi Già, ăn trưa và cùng uống một bình vang lớn.

Ra khỏi quán, chúng tôi đến nhà hát. Họ đang trình diễn gợi tình hơn với những scene khiêu dâm trắng trợn và gần như loã thể. Mẹ lại ngồi tựa đầu vào vai tôi. Giữa những scene nóng hơn, sự áp chặt hơn của mẹ đồng thời mùi nước hoa thoang thoảng của mẹ, tôi cảm thấy càng nóng hơn.

Sau buổi diễn chúng tôi trở lại Cây Sồi Già và chìm trong rượu vang. Khi về, mẹ mua thêm một chai whisky và chúng tôi ôm chặt lấy nhau, lảo đảo trở về khách sạn.

Đến cửa phòng của Eve, tôi tiến đến hôn chúc ngủ ngon nhưng Eve nhừa nhựa, "Đừng bỏ rơi trái tim đau khổ của em, đến đây và uống rượu với em."

Cả hai chúng tôi đều say khướt nên tôi lảo đảo vào phòng ivà nằm ườn lên ghế bành. Eve mở chai whisky và rót hai ly đầy ứ.

Tôi không nhớ gì cụ thể nhưng cố gắng nói và nhìn như mình còn tỉnh, nhưng thực sự tôi không nhớ là mình đã làm gì.

Tôi cố đứng lên để hôn chúc ngủ ngon Eve, nhưng thay vì vậy đầu tôi lại gục trong lòng Eve.

Mẹ vuốt ve tôi và nói cái gì đó đại loại như "Đã nhiều năm em ngủ một mình, hãy ở lại với em đêm nay."

Một chút rượu có tác dụng, giúp chúng tôi thoát khỏi sự e ngại và thể hiện đúng bản năng. Nếu tôi nói "Chắc chắn do rượu làm", điều ấy chỉ đúng một nửa sự thực. Ngay cả nếu nói do chúng tôi đã có một ngày thư giãn cùng sờ nhau và ôm nhau, đó cũng thực sự không phải.

Sau này tôi hiểu, mẹ tôi, từng biểu lộ tình cảm với tôi trước đây khi xa cách cha, bây giờ khi tôi đến tuổi dậy thì, tình yêu người mẹ trong Eve lại dần tiến đến khuôn khổ của tình dục. Điều này chưa bao giờ được tôi cho là bởi rượu làm, mà đó là một nguyên nhân hoàn toàn khác hẳn - Tình yêu của tôi dành cho Eve. 

Trong trường, tôi đã từng ngủ với các cô gái, nhưng đó chỉ là tình dục thuần tuý. Đó là "ứng xử cẩu thả," của tôi, tôi không tìm được gì trong những lần đó, tôi không cảm thấy gì, chỉ là giải thoát nhu cầu tình dục.

Tôi chưa bao giờ xem mẹ là đối tượng tình dục cho đến khi hôn mẹ theo kiểu khác đi trong chiều tối hôm trước ở cửa phòng mẹ. Đó là lần đầu tiên nụ hôn xuất phát từ tình yêu với mẹ mà tình yêu đó vượt ngoài tầm một đứa con trai ngoan ngoãn, lễ phép. Ngày hôm ấy chúng tôi đã có sự hợp ý nhau, vui vẻ cùng nhau, sự gần gũi quá mức của mẹ, cảm giác thoải mái của chúng tôi tìm được bên nhau, tất cả làm cho cơn thèm muốn cứ giần giật trong tôi. Và bây giờ, Eve mời tôi cùng nàng trên giường.

Tôi cố bào chữa rằng đó là do rượu, nhưng thực sự điều đó là phỉ báng tình cảm của mẹ và của tôi. Tôi vốn đã muốn có quan hệ tình dục với mẹ mà không cần bất cứ tí rượu nào như vốn dĩ nó thế. Rượu trong trường hợp này chỉ làm cho tôi thoát ra khỏi sự ngại ngùng do lòng kính trọng mẹ. 

Eve dìu tôi ra khỏi lòng mình và đứng lên rồi kéo tôi vào giường và bắt đầu cởi quần áo tôi. Rất khó khăn cho mẹ để kéo tấm đắp ra và đẩy nhẹ cho tôi nằm xuống giường. Tôi nằm đó nhìn mẹ khi mẹ cởi quần áo và vào giường với tôi..

Kéo tấm mền trên mình tôi ra, mẹ rúc vào sát với tôi, xoắn xít thân hình mẹ chặt vào tôi. Rượu thường ngăn cản khả năng tình dục, nhưng với cơ thể mẹ sát sạt bên tôi thì mạnh mẽ hơn nhiều, tôi thực sự cứng ngắc.

Mẹ không nói lời nào, nằm đó đối mặt với tôi, tôi nhớ mẹ gác một chân lên người tôi và không biêt bằng cách nào mà cu tôi lại ở trong người mẹ. Tôi không nhớ rõ ràng về việc phóng tinh khí vào mẹ, nhưng chắc chắn là có, vì sáng hôm sau tôi có thế thấy vết bẩn của tinh dịch của mình trên giường, và mẹ chắc chắn rằng có việc ấy, bởi vì sáng hôm sau mẹ phải gỡ tinh dịch khô từ trong lỗ chim của mẹ. 

Khi tỉnh dậy, chúng tôi còn mệt mỏi vì rượu, chúng tôi không nói hay bàn cãi gì vì sự thay đổi quá rõ ràng. Chúng tôi cố gắng vờ như không có gì xảy ra, nhưng việc tỉnh dậy cùng nhau trên giường không thể lờ được. Do đó chúng tôi cố gắng để tránh đối mặt với hoàn cảnh trong lúc này này. 

Sau khi gói ghém hành lý, chúng tôi đi tham quan điểm kế tiếp trong lịch trình. Chúng tôi đi đến một ngôi làng nhỏ cách trục đường chính Bắc Nam của đảo vài cây số về phía bên phải. Chúng tôi lại đi qua những ngôi làng nhỏ với những biệt thự và toà nhà cũ kỹ, nhưng tôi nghĩ rằng cả hai chúng tôi cố ý bận tâm vào việc thưởng ngoạn phong cảnh.

Quẹo trái xa lộ , chúng tôi đi vài cây số xuống đường rìa đảo, đi qua một cây cầu do những người tù xây dựng từ nhiều năm qua và vào thẳng trong làng. 

Không hề có một khách sạn sang trọng ở đây. Chúng tôi đã được đặt chỗ một khách sạn địa phương ở đây. Nó thực sự là một toà nhà lớn 2 tầng toạ lạc ở giữa những ngôi nhà tranh trong làng,

Sự ngạc nhiên của chúng tôi là ở đây các phòng được điểm xuyết hợp lý, tuy nhiên, không có các cửa nào giữa các phòng mà lẽ ra chúng tôi đặt là thông nhau.

Chúng tôi tự mang hành lý vào phòng xong và đến phòng ăn để ăn trưa. Khá đông người, nhưng người phục vụ chỉ cho chúng tôi một phòng ăn riêng sát ngoài rìa "Tôi đã dành phòng này trước, thưa ngài.". Một lần nữa, không nghi ngờ gì về việc chi tiền hào phóng của cha tôi!

" Thức ăn khá thịnh soạn nhưng không quá nhiều như ở Cây Sồi già. Chúng tôi uống mỗi người một ly vang.

Ặn xong,chúng tôi đi lang thang quanh làng, và rồi đến chỗ cây cầu đầu tiên chúng tôi thấy. Chúng tôi đọc các chi tiết về thông số và ngày xây cầu trên phiến đá khắc ở đầu cầu.

Khi đứng chỉ một mình chúng tôi ở đó, tôi nói với mẹ, "Mẹ, Con rất tiếc, đáng tiếc kinh khủng ."

Không cần cắt nghĩa sự đáng tiếc gì, chúng tôi đều hiểu.

Eve bây giờ lại trở về cái vẻ "khổ hạnh" cố hữu. Mẹ quay lại nhìn thẳng vào tôi với đôi mắt xanh biếc một lúc, không nói gì, rồi "Con không có gì phải xin lỗi cả, Blake."

Tôi lắp bắp bào chữa, "Nhưng…nhưng con đã đ…ụ ...con đã…mẹ của con…"

Mẹ dừng tôi lại với ngón tay mẹ lên miệng tôi. "Con thích có vài người mẹ khác nữa sao?"

"Không…C on .. nghĩa là …mẹ, con không nên làm thế…"

"Với mẹ của con?"

"Vâng."

"Được, Tôi phải tự thú với anh, Blake. Khi đêm trước chúng ta hôn nhau, tôi đã nghĩ 'Thật tuyệt khi mình có thể làm tình với người mình yêu,' đặt biệt đó là anh. Tôi nghĩ anh sẽ kháng cự nếu anh không say, bởi vậy tôi đã mua một chai rượu whisky. Anh biết đấy, hoàn toàn không phải lỗi của anh."

Tôi lại nghĩ về việc uống rượu. Eve không bao giờ là người thích say rượu, nhưng Eve đã say, không nghi ngờ gì nữa, đó là vì tôi.

Tôi đứng dựa vào thành cầu, chăm chú nhìn xuống dòng nước chảy dưới cầu. Eve đang cố gắng nhận hết tội lỗi về phía mình, nhưng tôi không thể và không thể chấp nhận là mình không có lỗi. Mẹ cố làm cho lương tâm tôi được thanh thản, nhưng có ai lại để người mình yêu làm như thế nhỉ ?

Tôi không hề uống rượu, nhưng tôi nhớ mình đã giần giật thèm muốn như thế nào khi chúng tôi đi dạo tay trong tay nhau và cái cảm giác rộn rã vào ngày hôm trước trong nhà hát. Tôi đoán là mình sẽ chống lại sự thèm muốn mẹ, nhưng nó chưa bao giờ thắng được sự thèm khát mẹ, không thể chống lại được.

Tôi nghe mẹ nói tiếp, "Cưng ạ, có vài điều mẹ muốn nói với con và đây là lúc thích hợp. Khi chúng ta quay về nhà, mẹ sẽ bỏ cha con. Con đã trưởng thành, và mẹ đã chịu đựng sự chế giễu và phỉ báng của ông ấy quá đủ rồi.

Bây giờ mẹ nói điều này, vì mẹ muốn con hiểu rằng mẹ không rời bỏ ông ta vì những gì xảy ra đêm qua. Đó là quyết định từ trước khi chúng ta đi cùng nhau trong kỳ nghỉ này". 

Tôi hoàn toàn không ngạc nhiên từ quyết định của mẹ, Tôi chỉ ngạc nhiên vì mẹ đã chịu đựng ông ta quá lâu.

Quay mặt chỗ khác lúc lâu, tôi nói "Nếu mẹ cần bất kỳ sự giúp đỡ nào, con luôn ở về phía mẹ."

"Mẹ biết cưng sẽ như thế."

"Mẹ, con không thể để mẹ nhận trách nhiệm về tất cả những việc đêm qua. Con phải có…"

"Làm ơn, Blake. Thế là không tốt. Chúng ta không thể không làm những gì đã xảy ra. chúng ta không thể quay ngược lại thời gian đến trước khi chúng ta có quan hệ tình dục. Chúng ta đã làm và đang tiếc rằng chúng ta không thể thay đổi điều đó. Mẹ hiểu là con ân hận về điều này?"

"Con ân hận, mẹ ạ, con đã làm ô uế tấm thân mẹ," I lầm bầm.

"Oh Blake, cưng ạ, Sao con buồn phiền một cách kỳ quặc thế. Nếu con thấy bản thân mẹ ô uế, mẹ xin lỗi con, nhưng con phải hiểu mẹ không hề cảm thấy bị 'ô uế.' Và còn nữa. Nếu con còn nghĩ mẹ là một người đàn bà bỏ đi thì con cứ việc. Mẹ tiếc về chuyện tối qua, nhưng chỉ tiếc là chúng ta làm việc ấy trong lúc say chứ đáng ra nó phải là tự chúng ta thích làm điều ấy."

Vài ngày sau đó với mẹ, những sự thay đổi tôi kiểm nghiệm trong mẹ, sự tập hợp lại quan hệ của chúng tôi, và tình dục với mẹ là điều làm tôi ngạc nhiên hơn hết. Tôi cố tiếp thu những gì mẹ nói và nhận thấy tôi xứng đáng có nó trong lúc này.

Tôi nhìn mẹ đang đứng cách tôi vài bước chân trong một lúc, và rồi tự dưng tôi buột miệng; "Anh yêu em, cưng của anh."

Eve nhìn sững tôi một lúc, và tôi thấy những giọt nước mắt lấp lánh trong mắt nàng, rồi nàng bước tới và ôm chầm lấy tôi. Đó không phải là cái ôm của người phụ nữ đang tìm kiếm thỏa mãn dục tình, Đó là cái ôm của người đàn bà tìm kiếm sự vỗ về và yêu thương.

Một ông già đang bước mạnh trên cầu, nhìn chúng tôi với đôi mắt hiếu kỳ, rồi đi qua.

Tôi dịu dàng với nàng, "Chúng ta đi dạo và xem có nơi nào nghỉ chân?"

Chúng tôi dành buổi chiều hôm ấy dạo một vòng quanh làng.

Trở lại quán rượu, chúng tôi lại thấy phòng ăn rất đông và như thường lệ, không còn bàn trống. Nhân viên phục vụ lại đưa chúng tôi đến phòng riêng, và thật kinh ngạc, chỉ có những tia sáng yếu ớt của những ngọn đèn cầy trên bàn ăn.

Khi anh ta đi, tôi nói, "Chắc anh ta nghĩ ta là một đôi trong tuần trăng mật, hoặc đại loại thế?"

Mẹ cười và nói, "Em không nghĩ điều này do cha anh đặ trướct. Em nghĩ đó là ý tưởng của anh ta,.Dù anh ta có thể kết luận ta là một đôi trăng mật hay không, em không cần biết, khi chúng ta ở hai phòng riêng mà."

Chúng tôi để lại bí mật này.

Chúng tôi ăn rất ngon, nhưng uống rượu rất ít. Không nghi ngờ gì về sự thất vọng của nhân viên phục vụ với sự dè sẻn của chúng tôi.

Khi được hỏi có dùng cafe không, mẹ bảo nhân viên đưa về phòng.

Chúng tôi về phòng của Eve và ngay sau đó có tiếng gõ cửa, một cô gái trông có vẻ láo xược mang vào và khi đi ra, cô ta ném cho chúng tôi một cái "nháy mắt ra vẻ hiểu biết"

Khi uống cafe, chúng tôi nói nhiều về các nơi sắp tới, cố gắng tránh sự chú ý về chủ đề đêm trước. Đó là một trải nghiệm đau đớn vì nó cứ rành rành trong tâm trí chúng tôi.

Buổi chiều, chúng tôi lại lang thang với tay trong tay nhau, ăn tối trong ánh đèn cầy lãng mạn, khi trở về phòng một mình với mẹ trong căn phòng có ánh sáng dìu dịu của mẹ, dù muốn hay không, tôi vẫn bị một sức ép nặng nề.

Tôi ngồi trong chiếc ghế bành,cố gắng giấu đi sự căng phồng của bộ phận sinh dục. Tôi cố gắng hối lỗi và thoát ra ngoài để có thể tự thủ dâm.

Khoảng 10 giờ , tôi thấy có thể rút lui nên đứng đậy nói "Đến giờ đi ngủ, con nghĩ vậy". Tôi đến nơi mẹ ngồi định hôn vội lên má nhưng mẹ đứng phắt lên trước khi tôi thực hiện ý định. 

Mẹ vòng tay ôm tôi hướng thẳng vào mặt mẹ và nói khẽ "Không phải hôm nay, cưng ạ. Đừng bỏ em một mình đêm nay. Từ lâu em thiếu vắng tình yêu của đàn ông và nó có thể là chuyện nhỏ với anh nhưng nó rất có ý nghĩa với em. Đến sáng mai, nếu anh ghét điều ấy... hoặc anh ghét em như thế, em hứa sẽ không bao giờ làm phiền anh nữa ... nhưng đúng làm ơn ở lại với em, chỉ đêm nay thôi".

Lời khẩn cầu của nàng làm đứt gan đứt ruột tôi.Tôi gần như phát khóc, nghe những lời yêu thương của người đàn bà được sinh ra với nhiều hắt hủi, đang cầu xin tôi chỉ một đêm yêu thương. Đáng ra lời khẩn cầu ấy phải là của tôi. Tôi muốn thời gian lùi lại trước khi Eve nhận những nỗi đau trong đời, để được ôm nàng vĩnh viễn và bảo vệ nàng, không cho bất cứ ai làm nàng tổn thương.

Nhưng cái cảm giác anh hùng Lương Sơn Bạc ấy không phải là tất cả những gì tôi hiện có. Tôi đã từng trải qua những sự tranh cãi trong nội tâm của lý trí. Sự thèm khát của tôi với nàng mạnh hơn khái niệm luân thường đạo lý trong tôi. Tôi muốn nàng như trước đây chưa bao giờ tôi muốn đàn bà. Bất kể hậu quả có kết quả thê nào từ việc kết hợp giữa tôi và nàng, như trong lịch sử từng có những người đàn ông hy sinh cuộc sống của họ để đổi một đêm với một người đàn bà họ muốn, tôi vẫn phải ở lại với nàng đêm nay.

Bất chấp những gì được gọi như là "sự biểu lộ tình yêu," đơn giản tôi nói, "vâng, Eve."
"Đến với em, cưng, cởi quần áo cho em."

Tôi đứng đó và cởi áo choàng rồi quần jeans và áo sơ mi của nàng. Trên người nàng chỉ còn mỗi áo ngực và quần lót, và tôi cởi nốt.

Đó là lần đầu tiên tôi thấy mẹ trần truồng, đêm trước khó mà nói là "đã thấy nàng". Vẻ đẹp của mẹ làm tôi choáng váng, và khi tôi nhìn chăm chăm vào mẹ tôi chợt thấy không có một sợi lông nào trên mu mẹ. Thấy vẻ mặt tôi mẹ cười và nói,"Cha anh bảo em rằng ông ấy không thích lông mu phụ nữ, nên em đã mất nhiều thời gian nhổ sạch chúng. Anh không phiền chứ, cưng của em"?

Lúc này, tôi làm gì còn tâm trí để nghĩ về những điều quá chi tiết như thế, nên buột miệng "không", khi mẹ cởi quần áo tôi.

Chúng tôi đứng đối mặt nhau, mẹ nhẹ nhàng vuốt ve cu tôi với sự âu yếm như muốn bảo nó rằng,"Cậu bé của tôi, cậu bé đáng yêu của tôi" trong khi tôi mân mê vú mẹ.

Tôi biết vú mẹ săn cứng lắm vì nhiều lần tôi đã bắt gặp mẹ chỉ mặc áo sơ mi mà không có áo ngực. Và tôi cũng vừa đã từng thấy nó vào vào buổi sáng hôm nọ, nhưng bây giờ...Trên nền da màu nâu sáng của vú mẹ, núm vú rất hồng, nổi bật lên trên quầng vú màu nâu sậm và chỉa lên một cách khiêu khích.

Mẹ biết tôi muốn ngắm mẹ, để thấy mẹ đẹp như thế nào nên mẹ lùi về phía sau một bước chân. Chỉ cần ngắm mẹ thôi đủ đưa tôi đến khoái lạc. Nước nhờn chảy ra đầu cu tôi thành giọt nên mẹ kéo tôi đến giường. Mẹ nằm xuống rồi giang hai chân ra và bảo tôi "Còn chán thời gian để ngắm. Giờ thì hãy đến trong em"

Tôi đến giữa hai chân mẹ và mẹ cầm cu tôi đưa vào động thiên đường của mẹ. Tôi có thể nhận thấy chim mẹ ướt sũng và cảm nhận được sự ấm áp mềm mại của môi trong con chim mẹ khi nó ép nhẹ vào đầu cu tôi.

Tôi đẩy nửa chiều dài của mình vào lỗ chim mẹ và một điều kỳ thú ngạc nhiên khác đang chờ tôi. Lỗ chim mẹ khít rịt chung quanh thân cu, nhưng đột nhiên tôi cảm thấy như một bàn tay vô hình túm lấy nó và kéo vào trong mẹ. Mẹ uốn éo các cơ âm đạo một cách kỳ lạ đưa tôi vào một cảm giác tôi chưa từng có với bất kỳ cô gái nào trước đó. 

Tôi muốn gào lên vì sung sướng. Tôi đang ở trong tầng địa ngục thứ bảy. Tôi chắc mình đã gào lên "Eve, Eve, Anh yêu em nhiều lắm…"

Rồi mẹ thì thầm, "Đừng rút ra, anh yêu. Cứ để nó xuất ra, xịt mạnh nó vào trong em..."

Tôi không nghĩ tôi có thể làm khác đi được. Sự kết hợp tuyệt vời của đỉnh điểm bùng nổ trong tôi với sự mút chặt cơ âm đạo của mẹ đưa tôi đến quá bờ bên kia của sự kiềm chế và loạt tinh khí đầu tiên, làm cu tôi lắc lư dữ dội khi nổ tung trong mẹ. Tôi đến khi cu tôi mửa ra từng vòi từng vòi như lũ lụt vào mẹ đến khi tôi nghĩ mình đã cạn khô, mẹ dường như còn vắt tôi từng đợt từng đợt cho đến giọt cuối cùng.

Trong những lần trước với các cô gái khác, sau khi thoả mãn, tất cả những gì tôi muốn làm là rút ngay ra, mặc quần áo và biến ngay. Nhưng thường thì tôi ở lại với họ trong chừng mực mà bạn có thể nói "vừa đủ lịch sự"

Với Eve, tôi không cần làm thế. Tôi không hề muốn rút ra khỏi nàng, ngay cả khi nàng tiếp tục dùng cơ âm đạo vắt cạn tinh khí tôi, và trong lúc này, hai chúng tôi dường như nhập một.

Chúng tôi nằm đó thì thầm những lời yêu đương, thèm khát với nhau. Tôi tự nghĩ "Chúa ơi, làm sao cha tôi có thể thèm muốn những người đàn bà khác được trong khi ông đã có một vưu vật như Eve trong tay mình" Theo dòng suy nghĩ, bất chợt tôi buột miệng nói lớn, "cha".

Eve dường như thấu hiểu ý nghĩ của tôi, nàng nói "Những người đàn bà của ông ta giống như những món đồ chơi, và ông ấy cứ phải luôn có cái mới nhất. Cô gái hiện nay với ông ấy thật đáng thương!" 

Nỗi buồn của tôi về những cô gái hoặc đàn bà thì khác.Tôi hy vọng đó không phải là cảm giác thờ ơ lãnh đạm với họ như cha tôi. 

Có lẽ lúc này, mọi tình cảm trong tôi trỗi dây, đồng thời, khi ở bên trong Eve, cảm giác mạnh mẽ của tình yêu với nàng làm xua hết những nỗi bực mình trong tôi.

Cu tôi cứng ngắc trở lại nhưng lúc này không khẩn thiết như lần trước. Khi tôi nắc trong lỗ chim của Eve, nàng hưởng ứng cùng tôi, âm đạo nàng thả ra khi tôi rút ra và bóp lại khi tôi xô vào.

Nàng bắt đầu rên rỉ và khẽ gào lên, khẩn cầu tôi đừng dừng lại, trong khi vẫn vắt ép cu tôi bên trong nàng, "Không , cưng ơi, làm ơn, cưng của em…Em không thể dừng lại…Em không muốn dừng…cứ như thế…cưng" nàng bắt đầu run rẩy.

Hai chân nàng quắp lấy mông tôi và và nàng bắt đầu gào lên ầm ĩ "Ôi, vâng…đừng dừng lại…làm ơn đừng dừng lại…Em…ô ô...ah…ah..."

Cơ thể nàng trở nên kích động dữ dội, nàng bắt đầu gào thét những lời vô nghĩa. Giữa cơn khoái lạc của nàng, làn sóng sung sướng của tôi ập tới. Chúng tràn đến trong âm đạo sũng nước của nàng và tinh khí ào ạt của tôi cùng với nước dâm của nàng trào ra khỏi nàng và chảy tràn ra ướt đẫm tấm drap giường. 

Khi cơn khoái lạc rút xuống, cu tôi vẫn ở trong nàng, trong vòng tay nhau, hai chúng tôi nhìn vào mắt nhau, và nàng mỉm cười. Sau khi rời ra, tôi nghĩ nàng đã quá đủ, tôi định buông nàng, nhưng nàng bật ngồi dậy, lưng tựa vào thành giường. Nàng ôm đầu tôi kéo vào ngực nàng. Tay còn lại nàng bóp vào ngực nàng làm núm vú lồi lên.

"Em đã từng nuôi nấng anh ở đây, cưng, bây giờ hãy bú vú em lần nữa"

Tôi ngậm núm vú ngọt ngào vào miệng và bú nó trong khi nàng vuốt ve đầu tôi và nói ." Em rất hạnh phúc khi sinh ra anh, Có rất ít người có được tình yêu của em, và việc cho anh bú vú em là điều tuyệt vời nhất".

Chúng tôi lại đến với nhau lần thứ ba trong đêm đó rồi ngủ thiếp đi trong vòng tay nhau.

Khi tôi tỉnh dậy Eve đã ra khỏi giường và tôi nghe tiếng vòi nước tắm lẫn với tiếng hát của nàng. Tôi nằm nghe nàng hát và rõ ràng là nàng đang hạnh phúc. Ý nghĩ của tôi hướng tới vấn đề nghiêm túc. Tôi đã có nhiều trải nghiệm lớn trong đêm qua và tôi biết những trải nghiệm này đang mang đến những thay đổi lớn lao trong cuộc đời tôi.

Nó như là khi tôi tìm được cái câu thần chú kỳ diệu để mở cửa hang động đầy ắp dục tình của Aladdin. Cửa mở xong, tôi chợt nhận thấy rằng tôi lại không tìm được câu thần chú để đóng cửa hang động lại. Tôi đã ngã vào tình yêu của Eve, mẹ tôi, rành rành là một mối tình cấm, hoàn cảnh của tôi là như thế. 

Tỷ như tôi có thể lăng nhăng từ cô gái này đến cô gái khác, ít ra, đến khi tôi tìm được một cô mà tôi muốn cưới, nhưng bây giờ trong quan hệ mới tìm được với người đàn bà tuyệt vời này, tôi không thể lăng nhăng nữa được.

Nó giống như là tôi đang rất khát nước, cần làm dịu bớt cơn khát với một ly nước ở đâu đó, và rồi đột nhiên tôi lạc đến giữa dòng sông vô tận mà buộc lòng tôi phải uống cạn cả dòng sông.

Điều này như là tôi biết cái gì tôi đang dõi tìm, và lại tìm ra ở một nơi đầy bất ngờ và đầy mạo hiểm.

Eve vụt vào trong phòng trần truồng và vẫn đang hát, rồi nàng vụt nói "và sáng nay người tình dễ thương của em thế nào đây?"

Niềm vui của nàng dễ lây, tôi vồ vập trả lời "hạnh phúc như người chàng yêu"

"Dậy đi, đồ lười biếng. Hôm nay chúng ta lại di chuyển chỗ khác rồi"

Tôi quên mất là hôm nay lại đi, nhưng nàng nhấc tôi đứng dậy và đi tắm.

Ăn sáng xong, chúng tôi lại xếp đồ đạc lên xe và đi đến điểm dừng chân kế tiếp.

Nơi này còn lại một trại tù cũ - rộng nhất trên đảo - một trong nhiều địa ngục mà nước Anh giam giữ những tôi phạm.

Chuyến đi đưa chúng tôi qua những dãy núi ở trung tâm đảo, mặc dù giữa mùa hè, vẫn lác đác đây đó những đỉnh núi đầy tuyết phủ.

Mẹ đang phấn khích trong niềm hạnh phúc và trở lại như một cô gái trẻ như mấy ngày trước. Trong khi tôi lái xe, mẹ vẫn ở trong tư thế ưa thích là tựa đầu vào vai tôi và bình phẩm về quang cảnh trên đường chúng tôi qua.

Ở một đoạn đường vắng vẻ thích hợp và hầu như không có gì liên quan, đột nhiên mẹ nói "Em yêu anh lắm lắm, Blake"

Điều này là quá nhiều để tập trung lái xe, nên tôi chạy chậm lại và tấp xe vào lề đường. 

Tôi ngồi nhìn chằm chặp về phía trước một lúc, Eve hỏi "Ta dừng làm gì đấy?"

"Anh dừng xe để nói với em rằng anh đang ở trong tình yêu với em"

"Ôi, cưng ơi, thật tuyệt!"

Tôi hỏi, "Thế nào, tương lai chúng ta sẽ thế nào nhỉ?. Thật tồi tệ khi chúng ta sắp phải chia lìa, cũng như kỳ nghỉ này cũng sẽ kết thúc mà thôi!" 

"Blake, "Nếu em nói "hãy vui thú với nhau trong kỳ nghỉ này, để lại tương lai sau lưng ta" anh sẽ tin em chứ"

"Nhưng..."

"Tin em chứ"

"Tin"

"Đừng lo lắng, cứ vui thú đi, và em hứa mọi việc sẽ như anh muốn, đến khi anh quyết định thật sự anh muốn gì. Giờ thì lái xe tiếp đi, cưng"

Có nhiều khách sạn ở đây, và dĩ nhiên, chúng tôi đã được giữ chỗ tại khách sạn đắt tiền nhất.

Chúng tôi có hai phòng, một trong hai phòng bây giờ là không cần, khi mà tôi và Eve luôn có ý định ngủ với nhau trong suốt cuộc hành trình này. Chúng tôi tới phòng lễ tân nhận khách, nhưng Eve bảo,"Cưng ạ, tại sao anh không trông coi việc dỡ hành lý, để em lo việc nhận phòng ở đây cho"

Tôi ra xe cùng với một nhân viên khách sạn, để Eve ở lại.

Khi đã ở trong phòng của Eve, nàng đề nghị đi tắm "Hãy rũ sạch bụi đường". lời nàng nói như thế có thể hiểu xa hơn là chúng tôi sẽ phải tắm chung.

Nó được minh chứng ngay bằng sự quan tâm của nàng với tôi khi tắm, khi Eve bắt đầu rửa cu cho tôi trong khi tôi ngược lại với bộ ngực xinh xinh và vùng kín của nàng.

Chúng tôi kết thúc màn tắm chung bằng một trận chơi nhau ở tư thế đứng khi nước trong vòi vẫn chảy trên mình chúng tôi.

Lời bình phẩm khi chúng tôi xong trận của Eve là "Em vẫn luôn muốn thế"

Trở lại phòng chính, chúng tôi vẫn trần truồng và lau ngừơi, Eve đã cho kiểm chứng khả năng tình dục khi nàng ngồi trên thành giường, dang rộng rồi nâng hai chân nàng lên phô bày bên trong chim nàng (giống như một đoá hoa hồng) và nói" Anh có thể nghĩ về bất cứ điều gì chúng ta có thể làm tiếp trước khi chúng ta ra ngoài", . 

Chim nàng, không có một sợi lông, đang rõ ràng làm tôi khoái trá. Tôi quỳ trước nàng vạch môi ngoài âm hộ của nàng, Nó trông giống như mở cánh hoa hồng hàm tiếu để bày ra đài hoa xinh đẹp bên trong.

Eve kéo đầu tôi vào bộ phận sinh dục của nàng và tôi bắt đầu nhấm nháp chim nàng. Trong khi tôi đẩy lưỡi mình vào âm đạo của nàng, tôi nếm nước dâm và thưởng thức hương vị nữ tính của nàng.

Nếu tôi nói Eve không còn sự ngạc nhiên dành cho tôi thì tôi đã lầm to. Khi tôi đưa tay nâng đầu âm vật nàng lên, nơi tập trung nhiều đầu dây thần kinh khoái cảm của phụ nữ, và định bắt đầu liếm nó, tôi phải dừng lại và trố mắt nhìn.

Eve có một âm vật rất to mà tôi chưa từng thấy. Tất cả những cô gái mà tôi đã biết, thường chỉ nhỏ bằng đầu cây bút chì, còn của Eve lại có kích thước như một con cu nhỏ.

Nhìn thấy cái nhìn chằm chằm của tôi trên âm vật của nàng, Eve run run nói trong khi khúc khích cười, " Vâng, cưng của em, bác sĩ bảo em rằng em có âm vật lớn hơn của những người mà ông ta từng thấy, Anh thích nó chứ"

"Anh nghĩ rằng cả hai ta cùng thích nó"

Và tôi hăm hở dung tay thụt lên xuống âm vật của nàng, xem nó như là một con cu nhỏ.

Eve bắt đầu quằn quại và khóc thút thít. Tôi từng thấy nước mắt là dấu hiệu thích thú khoái lạc tình dục của nàng, đặc biệt trong lúc nàng dần đến cực khoái.

Thay vì đơn giản là liếm âm vật nàng, nó đủ lớn để tôi ngậm hẳn vào miệng. Khi tôi càng bú, tiếng khóc thút thít của nàng nhiều và lớn hơn Nàng gọi tên tôi và tiếp tục nói rằng nàng yêu tôi nhiều như thế nào.

Tôi thấy nàng mấp mé cơn cực khoái và nghe nàng gào lên những âm thanh quen thuộc khi nàng sắp đến. Nàng cầu xin tôi đừng ngừng lại, đừng để nàng đau khổ, rồi nàng gào lên với tôi hãy tiếp tục, đừng dừng lại, thậm chí nếu tiếp tục, điều ấy có thể giết chết nàng cũng mặc.

Giữa cơn cực khoái, nàng cấu mạnh những móng tay nàng vào lưng tôi, đấm liên hồi vào tôi, và khi cơn cực khoái đang qua cao trào, nàng kêu khóc, " Anh đã làm gì với em?, Anh đã làm gì, đồ súc vật?"

Tôi tự nghĩ có lẽ sự dữ dội trong cơn khoái lạc của nàng đã làm cho cha tôi hoảng sợ trong đời sống tình dục với nàng, và điều này xem ra có lẽ có tác dụng hơn là do sự thèm muốn tầm thường của ông với những phụ nữ khác, làm ông thôi quan hệ tình dục với Eve. 

Thực lòng, tôi không nghĩ điều này như nó phải thế, trong khi tôi là một người đàn ông đang yêu, nàng lại đi đòi hỏi một người đàn ông khác như cha tôi phải đam mê trong ngọn lửa yêu đương của nàng. 

Khi cơn cực khoái của nàng lắng xuống thì lại là một thái cực khác của nàng. Sự âu yếm ngọt ngào của nàng, sự mềm mại dẻo dai của cơ thể nàng, những lời nói đầy ắp yêu thương của nàng. Đây là điểm đặc trưng của người phụ nữ này, mà tôi chưa từng trải nghiệm với ai khác mà lại sôi nổi, thiết tha, nhiệt tình trong tình dục như nàng.

Tôi đang mạo hiểm trong tình yêu của nàng và ý nghĩ sắp tới tôi phải xa nàng làm tôi hết sức đau đớn. 

Hang động dục tình Aladdin đã chắc chắn được mở ra, và bây giờ tôi lại sợ tôi đang ở bên ngoài và không có khả năng nhớ được câu thần chú để mở lại cánh cửa hang động này.

Eve trườn vào giữa giường nói, "Đến với em,cưng, để em làm vài điều thú vị cho anh"

Tôi đến bên nàng và nàng xô nhẹ tôi nằm ngửa ra giường và nhẹ nhàng hôn đầu cu tôi. Nàng nói, "bất cứ khi nào cưng muốn" và nàng ngậm cu tôi vào miệng nàng.

Tôi chưa bao giờ xuất tinh vào miệng phụ nữ, và lo lắng rằng tôi có làm trái ý nàng không, nhưng sự lo lắng đó dường như quá muộn. Tôi cảm thấy tinh dịch đã đến gần đầu cu và tôi níu đầu nàng lại với tôi. Tôi bắn ào ạt vào miệng nàng làm nàng không thể nuốt hết và tinh dịch chảy tràn ra khoé mép nàng. 

Khi tôi xong, nàng ngước mặt lên bảo tôi "Bây giờ chúng ta cùng chia sẻ với nhau" và hôn tôi.

Miệng nàng đầy tinh dịch, miệng tôi còn nước dâm của nàng, chúng tôi đẩy lưỡi vào nhau, cố trộn lẫn chúng và thưởng thức hương vị cùng nhau.

Chúng tôi lăn đùng ra lấy lại hơi thở, tôi cố gắng tập trung cảm giác của mình - tình yêu và sự thèm khát say đắm mà tôi có với người đàn bà này. Tôi muốn tận hưởng nàng hoặc nàng tận hưởng tôi - để chúng tôi có những mối ràng buộc vĩnh viễn.

Eve phải chìm đắm trong cảm giác quen thuộc và nàng rên rỉ "Ôi, Blake, Blake, em yêu anh rất nhiều. Chúng ta sẽ làm gì đây?"

Rồi chúng tôi thiếp đi trong sự thư giãn tình dục.

Khi tôi thức giấc, tôi thấy Eve nằm chống tay lên má nàng và đang nhìn tôi chăm chú.

Thật kỳ lạ, sự kích động mà cả hai chúng tôi đã trải nghiệm trước khi thiếp đi đã trôi qua. cả hai chúng tôi đã thư giãn và trở về trạng thái bình lặng. Eve trở nên dịu dàng và trở thành người đàn bà đang yêu và được yêu thực sự. Nàng như hồi sinh và trẻ lại với cái vẻ ” nữ tính hoàn toàn"

"Cưng yêu, chúng ta đúng đã yêu nhau và ngủ mất 1 ngày. Đến giờ ăn rồi, nhưng em nghĩ chúng ta phải tắm lần thứ ba trong ngày, hoặc chúng ta đi xuống phòng ăn với trên người đầy dâm khí". Nàng nói xen lẫn trong nụ cười khúc khích.

Chúng tôi cố gắng đi tắm mà không để bị ham muốn tình dục kích thích, và đúng chỉ như thế.

Bước vào nhà hàng và khi vào phòng ăn riêng của chúng tôi, tôi nhận thấy mọi người chú ý vào chúng tôi, họ thì thầm và cười khúc khích.

"Tại sao mọi người có vẻ chú ý vào chúng ta và xì xầm", tôi hỏi Eve.

"Ừm, em không chắc, Blake, nhung có vẻ chúng ta như một cặp trong tuần trăng mật. Dường như chúng ta làm họ chú ý"

"Cái gì? Một cặp mới cưới?"

"Vâng, anh thấy đấy. Em nghĩ đó là cách hiểu hợp lý nhất, cưng ạ"

"Thế, em sẽ nói gì vói anh đây?"

"Nó thực sự đơn giản hơn, cưng ạ. Em đã nghĩ khi chúng ta có ý định ngủ chung phòng, thế thì rõ ràng phòng book trước cho anh không được dùng, bởi vậy em bảo cô bé lễ tân đó là một sự nhầm lẫn. Em bảo cô ta là chúng ta mới cưới, do đó chúng ta chỉ đặt 1 phòng. Cô ta hoàn toàn hài lòng, nhất là tiền phòng thừa đã được thanh toán, và chúng ta không cần họ phải trả lại.

Eve cười thích thú, và tôi không thể không hưởng ứng nàng. Thực sự, nàng đã dùng mánh khoé này trong suốt chuyến đi, bởi vậy chúng tôi luôn được xem như "cặp mới cưới dưới mắt mọi người"

Nhìn vào chúng tôi, không có gì không hợp lý như một "cặp mới cưới". Mẹ trông trẻ hơn rất nhiều so với tuổi, và trong trạng thái được yêu hiện tại, làm mẹ trông còn trẻ hơn nữa. Tôi thì ngược lại, trông chững chạc hơn tuổi của mình, và nếu không có người bên cạnh có lứa tuổi xen giữa chúng tôi, trông hai chúng tôi không chênh lệch nhau mấy.

Kỳ nghỉ ở đảo trôi qua cứ như một giấc mơ. Eve nói, "Đây là hòn đảo thiên đường của hai ta" , và nàng đã đúng.

Tôi có nhiều thứ ở nàng, và tôi còn muốn nàng hơn. Eve tham lam vô độ trong tình dục, dường như nàng cố lấy lại những năm tháng của tình yêu bị đánh mất của nàng.

Ngày cuối của kỳ nghỉ đã đến, chúng tôi sắp đối mặt với tương lai của chúng tôi. Eve đã nói nàng đã có dự định cho chúng tôi, và tôi cố tin vào điều đó.

Đêm cuối cùng khi chúng tôi quay lại bến phà để về đảo lớn, chúng tôi nằm yên lặng bên nhau sau khi làm tình, Eve vuốt ve đôi tay nàng trên khắp mặt tôi. Nàng nhìn chăm chú vào tôi, nở một nụ cười bí ẩn và hỏi tôi, "Cưng yêu, Anh nghĩ gì nếu em có chửa?"

Tôi ngồi bật dậy ngay. Điều này chưa bao giờ đến trong suy nghĩ của tôi.

Eve cười, "Không có gì đâu cưng, đừng lo lắng. Em đã uống thuốc ngừa thai trước và trong suốt kỳ nghỉ này"

"Ý em muốn nói là em biết trước những gì sẽ xảy ra giữa hai ta..?"

"Dĩ nhiên…ít ra là như thế…Em nghĩ em đã có một cơ hội tốt và chúng ta phải…Anh biết đấy, anh có một người mẹ xảo quyệt như anh đã thấy. Em đã lập kế hoạch quyến rũ anh từ đầu chuyến đi. Điều em muốn biết bây giờ là anh có bị hoảng sợ không nếu em có chửa với anh?"

Tôi không biết phải nói thế nào. Tôi lắp bắp những lời không đầu không đuôi, "Anh nghĩ là ... nhưng em là mẹ của anh.. ý anh là...một đứa con. Ý anh không phải là, không, nhưng..."

"Ý của anh là muốn có con từ lâu nhưng không phải với em, đúng không?"

Tôi thấy hoảng sợ. Tôi thực sự nghĩ thật là tuyệt vời khi có vài đứa con với Eve. Nhưng Eve cũng là mẹ của tôi... 

"Thôi, bỏ chuyện ấy đi, cưng ạ. Chúng ta sẽ bàn vào lúc khác. Bây giờ em muốn nói chuyện về cha anh và em. Em sẽ chờ đến sau khi anh trở lại trường Đại học vào năm học mới, em sẽ nói với ông ta là em sẽ bỏ ông ấy. Em không muốn có anh ở đấy khi ông ta chắc chắn sẽ nổi giận với điều này". Khi mọi sự đã an bài, em sẽ gặp anh và sẽ nói cho anh biết dự định của em. Điều này cho anh đủ thời gian để anh suy gẫm là anh thực sự muốn gì?"

"Nhưng Eve, anh biết anh đang muốn gì ..."

"Anh biết đấy, cưng ạ!, thời gian có thể làm thay đổi nhiều thứ. Anh hãy kiên nhẫn, và hãy suy nghĩ và làm những gì anh thấy tốt nhất cho anh" 

"Eve, em không thể…anh nghĩ khác…em phải thật lòng với anh…"

"Người yêu dấu nhất đời em, sau những gì chúng ta đã có với nhau trong kỳ nghỉ này, anh thực sự nghĩ là em muốn ai khác sao?"

"Không, ý anh không phải thế."

"Tin em đi, anh yêu."

Xu hướng của tôi ở trường là nghiên cứu về văn hoá cổ. Tôi không có thiên hướng lắm về mặt này, nhưng tôi muốn theo học ở trường nghệ thuật.

Nếu học ngành tôi muốn, tôi sẽ không được học tại thành phố nhà. 

Trở lại trường vào đầu năm thứ ba, tôi nóng lòng chờ mẹ nối lại quan hệ với tôi. Chúng tôi trao đổi thư từ với nhau và gọi điện cho nhau ít nhất 1 lần/tuần, nhưng ngoài sự thăm hỏi bình thường, mẹ không nói điều gì rõ ràng và càng không nói gì về việc ly dị với cha tôi.

Sáu tháng trôi qua, tôi định về nhà gặp mẹ thì thấy mẹ điện thoại đến.

"Cưng, mẹ muốn đến đó và gặp cưng. Có chỗ cho mẹ trong phòng cưng không?"

Căn phòng đó lại cũng là món quà của cha tôi.

"Dĩ nhiên, mẹ ạ!"

Tôi đón mẹ ở sân bay và thấy dấu ấn cuộc đời làm cho mẹ trông mệt mỏi thế nào. Chúng tôi vào căn hộ của tôi. Tôi chỉ có một giường, nhưng là giường đôi. Tôi tự mua cho mình, sẵn sàng cho ý định để dành qua đêm với một vài cô gái .

Bây giờ, tôi không chắc mọi việc với giữa tôi với mẹ tôi thế nào, bởi vậy tôi trỏ tay vào giường và hỏi, "Mẹ thấy O.K chứ"

"Dĩ nhiên, cưng yêu."

Cảm thấy có ít bụi đường bám bẩn, mẹ đi tắm, rồi nói, "Sao, con không có gì cho mẹ vào lúc này à, hay tinh tuý của con lụi tàn rồi"

Chúa ơi, tôi không có gì cho nàng sao, Tôi nghĩ tôi đã chất chứa đầy một bầu tinh dịch cho nàng.

Ngay lập tức tôi bân rộn ngay với việc trút dòng tinh dịch tràn trề để tượng thành con tôi vào nàng, đầy ắp sự thoả mãn cho hai chúng tôi.

Sau khi cơn dục tình của chúng tôi tạm thời lắng xuống, chúng tôi nằm bên nhau thư giãn, mẹ nói về tình hình hiện tại.
Mẹ đã bỏ cha tôi và đang hoàn thành thủ tục ly dị. Cha tôi, không muốn đến trường tôi và theo sự xếp đặt, ông đã đưa ra một đề nghị hào phóng và mẹ đồng ý. Mẹ đang sống trong một căn hộ nhỏ mẹ thuê. Mẹ nói mẹ không mua nhà cho đến khi mẹ hoạch định tương lai của mẹ xong.

"Mẹ sẽ mua nhà nơi con sẽ đến".

"Sao?" Tôi hỏi.

"Mẹ không định treo biển giới thiệu đôi ta đâu, cưng ạ. Mẹ muốn nhất là sau những gì đã có giữa hai ta để xếp đặt một gia đình cho chúng ta, không đơn giản như mẹ và con, mà là cho hai người tình... như người ta nói. "vợ chồng" . Một cách lý tưởng, em muốn chúng ta là vợ chồng, nhưng điều đó còn là dấu hỏi."

Tôi định trả lời, nhưng nàng át đi.

"Để em nói hết, cưng yêu. Tốt hết cho anh biết mọi điều em nghĩ trong đầu trước khi trả lời em"

Tôi gật đầu. 

"Nếu anh muốn thế với em. anh phải hiểu rằng từ giờ trở đi, anh phải hình dung mối quan hệ giữa hai ta phải là mối quan hệ vĩnh viễn. 
Em biết chúng ta không thể dự đoán điều gì chắc chắn xảy ra trong tương lai, nhưng em nghĩ nó phải đúng ý đồ của em. Em sẽ chung thuỷ với anh, và em sẽ chăm sóc anh cũng như anh phải chăm sóc em. Để hài hước một chút, trong kỷ niệm ngày cưới, anh phải có thân thể của em và em không bao giờ từ chối anh. Anh sẽ có sự "giàu sang vật chất" của em theo đúng nghĩa, sự ủng hộ của em trong dự định của anh muốn trở thành một nghệ sĩ, và nếu đúng những gì em chưa nói, anh sẽ có tình yêu của em. Bây giờ tới lượt anh, em nghĩ thế.."

"Tình yêu của em đã bao hàm tất cả, Eve. Anh tiếc là không thể dâng tặng em bất cứ điều gì hào phóng như em trao anh. Tuy nhiên, anh đã yêu em đủ lâu như anh từng biết. Ở trên hòn đảo ấy, tình yêu đó đã định hình, nhưng chưa đủ mạnh. Tuy nhiên nếu cái gì em thấy và muốn ở anh, anh sẽ làm tốt nhất những gì anh có thể cho em."

"Anh là một cậu bé bệnh hoạn, Em vẫn là mẹ anh và em rất hiểu anh, anh biết đấy. Đương nhiên em luôn nghĩ anh là người tốt nhất cho em."

"Rồi chúng ta sẽ sống với nhau chứ?"

"Còn điều gì khác hơn, anh yêu. Em nhớ lúc xưa em đã nói nói với anh ở trên đảo là chúng ta sẽ nói sau về điều này, và có lẽ giờ là lúc thích hợp. Em vẫn còn có thể sinh con. Nếu anh muốn, em rất hài lòng có con với anh."

Khi tôi viết những dòng này, chúng tôi đang sống trên hòn đảo đó. Tôi có xưởng vẽ của tôi và một phòng tranh của mình và tranh của tôi bán khá chạy. Không có ai làm người mẫu khoả thân cho tôi tốt hơn Eve, mà tôi đã vẽ một số kha khá tác phẩm với nàng, và bán đi những bức tranh rất khiêu dâm của nàng (có lẽ đó là tính thực tế mà tôi thừa hưởng từ cha tôi).

Eve luôn quan tâm đến lĩnh vực đồ cổ. Nàng đã tiếp tục theo học và xứng đáng có một chứng chỉ mua bán cổ vật, bởi thế, bên cạnh công việc với phòng tranh, nàng có một cửa hàng mua bán đồ cổ. 

Tôi phải tạm dừng ở đây vì Jenny bé bỏng của chúng tôi cần thay tã, và đó là vòng đời khép kín của tôi.(hết)
Loading...