Loading...

"Truyện 18+" Chị quản lý dễ thương P6

Loading...
Truyện 18+ Chị quản lý dễ thương P6
Em chồm người dậy, mò lên giường, chậm rãi hôn lên má ẻm một cái, rồi vén tóc hôn lên trán, rồi hôn lên mũi, rồi hôn nhẹ lên môi ẻm, rồi thêm cái nữa, cái nữa . Nó ngủ say như chết, chả biết gì cả mấy thím ợ. Rồi em từ từ dùng tay trở mình em nó nằm ngửa ra, rồi từ từ kéo phẹc-mơ-tuya áo khoác xuống, hai trái bưởi lộ cả ra, cái áo phi bị lệch qua, lộ cả cái tit hồng hồng nữa . (truyen nguoi lon)

Tới lúc này em biết mình không thể kiếm chế được nữa rồi, thằng nhỏ dựng lên căng cả cái quần ngủ. Mùi cơ thể của ẻm cứ thoang thoảng trong phòng em. Lúc này thông suốt một điều, rồi nhẹ nhàng bước xuống giường, đi tới bàn học, lấy cái bóp, rồi lấy cái BCS trong bóp ra. Bỗng em nhớ đến cái lần qua ăn cà ri với nó, nó ôm em rồi em cọ thằng nhỏ vào nó, nó đẩy em ra, nghĩ đến em thấy hơi bất an . Chắc gì nó chịu, lỡ nó sợ quá, la làng lên thì em có mà chết, bố mẹ em đang ngủ ở phòng đối diện. Em đấu tranh tâm lý một hồi lâu…sau đó quyết định đi mang khăn giấy và gel bôi trơn đi xuống toilet dưới nhà và…tự xử. 
Sau khi xả ra hết thì ham muốn cũng giảm đi nhiều, em lên phòng, khóa cửa để đề phòng bố mẹ vào, rồi lấy gối để xuống sàn mà ngủ. Lacoste ngủ say mèm ở trên giường. 

Giờ là 09:00AM, em từ từ mở mắt dậy, con Lacoste vẫn ngủ lăn quay trên giường, giờ này bố mẹ em đều không có ở nhà nên cũng an tâm, em tranh thủ đánh răng rửa mặt sạch sẽ rồi ra quán cơm tấm đầu đường ăn sáng, ăn xong em mua thêm một hộp cho con Lacoste, trên đường về mua cho nó cái bàn chải đánh răng luôn.
Về đến nhà, lên phòng thì thấy nó đã dậy từ khi nào, nó đang vừa ngáp vừa vươn vai, dụi mắt. 
- Anh có mua đồ ăn sáng cho em nè!
- C…Cám ơn anh!
Đoạn rồi em dẫn nó xuống phòng vệ sinh dưới nhà đánh răng rửa mặt rồi lên phòng em ăn cơm. 
Ăn xong, nó lên giường ngồi buồn. Em hỏi nó:
- Chút anh chở em về nhà nhé?
- Em không về đâu? Mẹ đánh em chết.
- Bậy, dù sao mẹ cũng là mẹ em, chỉ tại mẹ lo cho em mới đánh cho chừa đó thôi.
Đoạn rồi nó chả nói năng gì, rồi lấy điện thoại trong túi áo khoác ra. Hình như đang đọc tin nhắn thì phải, mắt cứ chăm chú vào. Rồi nó bắt đầu rưng rưng nước mắt. Em đoán mẹ nó không thấy nó về nên nhắn tin xin lỗi, rồi nó đọc được nên xúc động. 
- Để em dọn phòng giúp anh nhé!
- Thôi được rồi, dọn xong mai mốt cũng bừa như cũ thôi.
Nó liền xếp chăn lại gọn gàng. Em thấy nó nhiệt tình vậy thôi cũng kệ, em đem hộp cơm ra ngoài vứt. 

Vừa quay vào phòng thì cái đệt…Nó đang cầm cái quần lót em lấy trộm trên tay. Chuyện là em giấu cái quần lót ở dưới gối để tối tối đem ra ngửi. Chắc lúc nó dọn giường đã vô tình thấy. Em đứng như chôn chân luôn mấy thím ợ. Chưa bao giờ em thấy khó xử như lúc này các thím ạ…Lúc đó em ước chi chết đi cho xong. Nó chẳng nói gì cả mấy thím à. Không khí bắt đầu trùng xuống, em thấy nó không nổi giận hay mắng nhiếc gì cả nên tìm cách tránh mặt ngay.
- Thôi em ở đây chơi, anh xuống coi nhà…
Rồi em phi thẳng xuống nhà, bật Tv để đó cho bớt căng thẳng. Cái dkm, em ẩu quá mấy thím ạ, giờ chả biết ăn nói sao với nó nữa. Cảm giác này còn tệ hơn lần em nhìn thấy chị L trong toilet nữa. Đầu óc em loạn hết cả lên, rồi đây nó sẽ nghĩ em là một thằng biến thái, bệnh hoạn rồi xa lánh em. 
Bất chợt nó đi xuống, em xoắn hết cả lên…
- Chở em về!
Em chẳng nói chẳng rằng, ra lấy xe rồi chở nó về luôn. Trên đường đi, chẳng ai nói câu nào. Chạy đến đầu hẻm...
- Cho em xuống!
Em dừng xe, nó bước xuống đi thẳng vào hẻm, không chào em một tiếng. Em xác định là xong phim…

Em về nhà, lên phòng. Cái giường được dọn dỡ. Và cái quần sịp đã bị “tịch thu”. 
Rồi thì ngày qua ngày, quán cũng đã tu sữa xong, mọi người trở lại làm việc bình thường. 
Trưa hôm ấy, em nhắn tin cho nó:
‘A wa ruoc em di lam nhe’
Nó không nhắn lại, em xác định là khỏi luôn. Đến giờ, em thay đồ rồi chạy xe đến quán. Đúng như em đoán, nó mua xe đạp mới. Em vào quán, con Lacoste chả thèm nhìn em một cái, nó như trở lại thời kì đầu em mới làm, một con Lacoste lạnh lùng đến rợn người. Em quay sang phía quầy bên trái, chị L đang ngồi làm sổ sách, chỉ nhìn em cười, dễ thương lắm mấy thím ợ. 

Rồi em bắt tay vào công việc như thường lệ, khách đông hơn hẵn sau khi tu sữa và trang trí lại, có lẽ nhờ cái bảng hiệu mới to đùng treo ở đầu hẻm. 

Đương làm thì có người vào quán, một bé gái lạ hoắc mặc đồng phục phục vụ của quán bước vào, tầm 19, 20 tuổi (chắc là sinh viên), cao khoảng 1m55, dáng đẹp, cột tóc đuôi ngựa, mặt cũng xinh, nhìn ra dáng con nhà giàu. Em đoán chắc là nhân viên mới rồi. Phải công nhận một điều là anh K rất có khiếu kinh doanh và mắt thẩm mỹ, lựa toàn mấy em xinh vào làm…

Con nhỏ nhân viên mới kênh kênh cái mặt đi vào quán thấy ghét lắm mấy thím ạ, công nhận cũng xinh nhưng nhìn bộ dạng có vẻ đú đởn, chảnh chẹ lắm. Nó vào chả thèm chào ai cả, cứ đứng giữa quán nhìn qua nhìn lại. Chị L thấy nó thì ngoắt vào nói chuyện, em nghe không rõ lắm nhưng chắc là giới thiệu và bàn giao công việc giống như em lúc trước. Chị L vui vẻ nói chuyện với nó, tươi cười hiền hòa, cái cái mặt nó cứ đăm chiêu, lườm lườm trông thấy ghét lắm mấy thím ợ. Đoạn rồi nó quay sang nhìn em, em giật mình quay đi chỗ khác vờ làm việc. 

Con Lacoste kể từ ngày tịch thu “chiến lợi phẩm” của em thì nó không thèm nói chuyện với em nữa, nó đã trở lại thành một con Lacoste cũ, lạnh lùng, ít nói . Nó cứ làm việc, nhàn rỗi thì lại cứ lấy điện thoại ra bấm hoặc đọc sách. Hai thằng ôn thần kia có vẻ đang để ý con nhỏ nhân viên mới, chúng nó cứ vừa làm vừa to nhỏ với nhau mà mắt cứ liếc liếc nhìn con bé. 

Con “công chúa” đang làm theo lời chỉ dẫn của chị L ra đưa menu cho khách, Đệt, nhìn cách nó ra tiếp khách thấy mà muốn tát cho mấy tát mấy thím ạ , mặt thì hầm hầm, tay thì đặt menu cái kịch xuống bàn, chả hỏi han khách một câu lịch sự nào cả, khách kêu nước xong thì nó cầm menu đi một lèo vào trong quầy. Nhìn ngứa mắt vãi mấy thím ợ. Gương mặt nó nhìn khó gần lắm, cự quậu quậu thế nào ấy, giống như nó bị bắt ép đi làm vậy. 

Đoạn rồi khoảng 5h chiều thì chị L chào mọi người đi về trước, chắc có công chuyện nhà. Con Công Chúa không còn ai quản lý nên nó tự nhiên lắm mấy thím ạ. Nó lên ghế sofa ngồi rồi lấy iPhone 4 ra chụp hình tự sướng, nhìn ghét vãi . Giàu thế còn đi làm làm quái gì không biết, lên đây chỉ vướn tay vướn chân. Đoạn rồi khách vào, em đến bảo nó.
- Ra tiếp khách kìa em!

Nó ngước lên nhìn em rồi quay lại vừa lướt điện thoại vừa nói.
- Sao không tự tiếp đi? 
Cái đệt! Càng ngày em càng muốn tát cho nó một bạt tai. Đoạn rồi nó cứ ngồi lướt iPhone, em cắn răng ra tiếp khách. Từ khi chị L đi, nó chả làm cái mẹ gì cả, cứ ngồi chơi iPhone, rồi lâu lâu lại đi lấy nước uống. 

Tới 6h, hai thằng lựu đạn về, con Công Chúa cũng đi ra ngoài cửa đứng, chắc nó chờ người đến rước về. Em tòm dòm ra xem ai sẽ đến rước nó, chắc là bạn trai đến rước. Khoảng 10 phút sau thì một người đàn ông tầm 50 tuổi, để râu, bụng bự, mặc đồ vest, chạy chiếc SH màu café sữa đến trước cửa tiệm. Con Công Chúa chạy đến, người đàn ông xoa xoa đầu nó cười nó gì đó rồi đưa nón bảo hiểm cho nó, đoạn rồi hai người đi. Em nghĩ đó là ba nó , có thể ổng cho nó đi làm để nó tập tự lập. Mẹ, tự lập gì cái con đó …Em quay vào trong.

Bây giờ em chợt nhận ra, trong quán chỉ còn mỗi em và con Lacoste, em bắt đầu cảm thấy khó xử, nó thì đang ngồi đọc sách. Em tự hỏi có nên thử tới nói chuyện với nó xem, nhưng rồi em không dám, em sợ khi đến bắt chuyện mà nó không đáp lại thì quê lắm, cảm giác đó không hay ho chút nào. Thế là em chỉ biết vào bếp rửa ly, rữa đi rữa lại để cho có việc để làm, chứ ngồi không ở ngoài với nó em ngại lắm. Rồi khách khứa vào, em ra tiếp rồi họ chọn món…Em đi đến quầy, chỗ con Lacoste để gọi nước cho khách, tim em cứ đập thình thịch khi đến gần nó. Em nói nó:
- M…Một café đá, một café sữa.
Nó lạnh lùng lấy café ra pha, chả thèm nhìn em một cái. Em đứng chờ nó pha, rồi nó đặt hai lên quầy cho em, cũng chẳng thèm nhìn em. Em lủi thủi bưng ra cho khách. Máy lạnh bật 23 độ mà em thấy nóng nực khó thở lắm mấy thím ợ, ở gần con Lacoste em thấy cứ áp lực thế nào ấy. 
Đoạn rồi chị L trở lại quán, em nhẹ nhõm hẵn ra mấy thím ợ, ít ra còn có người để mình nói chuyện. Chị L đi vào, nhìn em cười, rồi vuốt má em một cái. 
Cả 3 người cùng làm việc, từ khi quán tu sữa với gắn bảng hiệu ở đầu hẻm thì khách đông hẵn lên, làm không ngưng tay luôn. Đến 8h thì con Lacoste lấy xe đạp về. Nhớ hồi nào em còn chở nó về, buồn lắm mấy thím ạ. Em lại quầy ngồi với chị L, cả hai bật mấy clip hài lên xem. Coi chán rồi thì em bắt chuyện với chỉ:
- Con nhỏ mới vô nhiêu tuổi vậy chị?

- À! Nó nhỏ hơn em 1 tuổi, tên P. Sinh viên ĐH quốc tế
- Trời! nhà khá thế con đi làm chi không biết.
- Ba con này là người quen của anh K. Anh K kể chị, con nhỏ này quậy lắm, suốt ngày ăn chơi lêu lỗng, đi bar miết à…Nên ba nó bắt đi làm để hạn chế. 
- Hơi khó à!
- Chị thấy vậy cũng tốt, tập cho nó tính tự lập dần.
Đoạn rồi em với chị L nhìn nhau, cả hai không nói gì nữa, chị L nhìn em đắm đuối, môi he hé, thở mạnh . Em nhìn ngực chỉ cứ phập phồng, phập phồng , làm em nóng cả người lên. Bấy giờ quán vẫn còn đông khách, cả em và chị L đều chỉ muốn thời gian trôi lẹ để khách về…
Khoảng 9h tối thì khách đã về hết. Chị L ra khóa cửa quán, kéo màn, tắt bớt đèn, em thì ngồi trên cái ghế sofa dài, đoạn rồi chị L bước đến gần em. Chị L từ từ cởi từng cái nút áo ra rồi ngồi vào lòng em , ôm lấy cổ em, hai người trao hôn cho nhau, cường độ ngày càng mạnh và…em xin không kể chi tiết ạ . Đến tầm 10h15 thì cả hai mới bắt đầu về. 

Đêm hôm ấy em chỉ mơ màng đến chị L, không nghĩ ngợi gì đến con Lacoste nữa. Gối hơi cao, em lấy cái gối ra để đổi gối khác, chợt nhìn vào khoảng trống dưới cái gối, em hơi buồn, cái quần lót ấy nay còn đâu…

Ngày hôm sau đi làm, cũng bình thường thôi, trừ việc con Công Chúa hầm hầm đi vào mà hai hàng nước mắt cứ chảy, ba nó thì ở ngoài mặt cũng cau có, em đoán chắc là nó vừa cãi nhau với ba. Đoạn rồi ba nó rồ xe thật mạnh chạy đi. 

Cả quán không ai dám tới hỏi han nó cả, rồi chị L đến bên nó, dìu nó vào quầy, cả hai nói gì em chẳng nghe rõ, càng nói thì nó càng khóc lớn, khách khứa trong quán nhìn quá trời. Có thể là nó không muốn đi làm mà ba nó ép buộc. Hồi sau thì nó nín rồi chị L chỉ nó làm việc, có chị L ở quán thì nó mới chịu làm, hôm nay em thấy có vẻ nó làm tốt hơn hôm qua rồi, biết bưng nước cho khách, rồi còn biết rửa ly nữa. Có lẽ là nhờ chị L khuyên giải. 

Khoảng 4h chiều, thì có một thanh niên đi chiếc Honda CBR 250 đến quán, tiếng pô khá lớn nên ai cũng nhìn ra. Con Công Chúa chạy ra nói chuyện với thằng đó, hình như là bạn trai nó thì phải, nhìn là biết dân nhà giàu đua đòi liền, em cũng chả quan tâm, tập trung làm việc. Đoạn rồi thấy chúng nó nói chuyện lâu quá nên chị L ra ngoài xem sao. Em cũng tò mò nhìn ra ngoài xem, cả 3 nói chuyện một hồi thì em thấy thằng kia bắt đầu nhăn nhó, còn chị L thì như đang khuyên giải cái gì đó, đoạn rồi thằng kia to tiếng với chị L.

Em liền chạy ra, chị L đang giữ tay con Công Chúa.
- Bây giờ đang giờ làm việc em ơi, có gì hết ca rồi đi.
Thằng kia gắt gỏng.
- Làm làm cái con ***, tui chở nó đi đâu mắc mớ gì chị.
Em chỉ vào mặt nó liền
- Nè, anh nói chuyện đàng hoàng nha!
- Đ***, mày làm con *** gì tao? 
Rồi nó quay sang nắm lấy tay chị L bẻ một cái.
- Á! đao quá!
- Chị buông tay con P ra, không thì…
Nó chưa kịp dứt lời thì em đấm thẳng vào mồm nó té nhào xuống đất…

Thằng ấy cao khoảng 1m72 cũng ngang ngữa với em, nhưng nó không cứng cáp bằng em nên bị thụi cho một đấm vào thẳng mặt thì bật ngữa xuống đất. Chị L và con Công Chúa hét lên một tiếng vì sợ. Em liền dòm xung quanh, rất may là không có ai đi qua lại trong hẻm lúc này, còn trong quán chỉ có hai con nữ sinh đang dòm dòm ra ngoài, em cũng yên tâm, nếu có đánh đấm gì cũng đỡ bị thấy. Em cúi xuống nhìn thằng đó, miệng nó đầy máu, em giận dữ ra mặt, gân tay gân cổ nổi lên hết, em sấn tới thì nó sợ hãi giơ tay ra hiệu dừng lại, nó từ từ đứng dậy, run cầm cập té lên té xuống mấy lần, mặt nó như vừa bị phê thuốc xong mấy thím ạ, máu cứ nhiểu xuống mặt đường. Em hét lên:
- BIẾN!

Nó lật đật leo lên xe, nổ máy chạy bạt mạng. Cuộc ẩu đã diễn ra khá nhanh gọn nên cũng không gây ồn ào gì, lúc này chị L và con Công Chúa nhìn em chằm chằm, em đến bên chị L, cầm tay cổ tay chỉ.
- Có đau không chị?
- Hong…hong sao!
Em liếc nhìn con Công Chúa một cách lạnh lùng, phải nói lúc này em Cool lắm mấy thím ợ. Em nhìn vào quán, hai đứa nữ sinh vừa nhìn em vừa thì thầm cái gì đó, con Lacoste ngồi trong quầy cũng nhìn em chằm chằm. Em hầm hầm bước vào quán, ngồi lên cái ghế cao cạnh quầy. Bỗng con Công Chúa đi tới quầy chửi em:
- Đồ du côn!
Em nạt thẳng vào mặt nó mấy thím ợ:

- Câm mẹ đi! Tất cả đều do mày mà ra cả! Tao mà không đánh thì chị L bị nó bẻ gãy tay rồi! 
- Nhưng mà…
Em chỉ thẳng mặt nó, hét đúng lớn.
- Mày với thằng chó kia mà còn đụng đến chị L thì coi chừng tao đấy! (Lúc này em hơi nóng mấy thím ợ, em cũng không hiểu tại sao, bình thường em hiền lắm)
Con Công Chúa bắt đầu mếu, chị L đến can.
- Thôi em! Thôi em!
Rồi chỉ quay sang con Công Chúa
- Còn em mai mốt đừng rũ bạn tới đây nữa nghe chưa!
Nó òa lên khóc
- Hu hu, em có rũ đâu, ảnh tự tới chứ bộ!
Nó mít ướt y như con Lacoste vậy mấy thím ạ. Đoạn rồi chị L dìu nó vào trong quầy ngồi
- Hu hu, em có làm gì đâu mà ảnh chửi em.
Dỗ nó nín xong chị L dặn mọi người không được kể chuyện này cho anh K nghe.
Hôm đó mọi người khá căng thẳng. Hai thằng lựu đạn sợ em ra mặt mấy thím ạ, em nói gì cũng nghe răm rắp. 

Rồi 6h hôm ấy, con Công Chúa với hai thằng lựu đạn về. Còn em, Lacoste với chị L cùng làm việc. Đến 8h thì Lacoste về. 

Quán lúc này chẳng có khách, em với chị L ngồi nói chuyện với nhau.
- Chị hong ngờ em nóng tính dzậy đó!
- T…Thì tại nó bẻ tay chị nên em mới đánh thôi
- Mà…sao lúc vô trong em chửi con P dữ vậy, nó có làm gì đâu em, tội nghiệp nó.
- Ờ…Tại lúc đó em nóng quá nên có hơi nặng lời. Để mai em xin lỗi nó.
Chị L không nói gì, chỉ nhìn em mãi, em cũng hơi ngại nên chẳng dám nhìn lại lâu. 
- Em iu chị hong?
Đệt, khó xử quá mấy thím ợ. Chỉ từ từ sấn lại gần em, làm mặt nũng nịu, em chịu không nổi mấy thím ợ.
- C…Có!
Rồi chỉ nhẹ nhàng kề môi vào hôn em, đang hôn thì chỉ chạy ra khóa cửa, rồi tắt bớt đèn lại, rồi chạy đến ôm chằm lấy em mà hôn liên tục, em nhấc chỉ lên, chỉ vòng chân qua hông. 
- Mình vô toilet đi em, chị muốn làm trong toilet. 
Thế là em bế chỉ lên, đi thẳng vào toilet. Cả hai bắt đầu trút bỏ xiêm y và…Em xin không kể chi tiết ạ.

Giao thông xong thì em với chỉ dọn hàng. Chồng gọi điện hối nên chỉ về trước, em ở lại don cho xong rồi khóa cửa. Em lấy xe rồi về.

Em chạy trên đường mà mùi của chị L cứ thoang thoảng đâu đây, em nhớ lại hồi nãy làm với chị trong toilet, nơi đầu tiên của hai chị em, cảm giác phấn khích lắm mấy thím ợ. Đương đi tới một con đường vắng thì từ đằng sau em có hai chiếc xe chạy vụt lên, ép em vào lề, em mất trớn, nhảy luôn lên lề, chiếc wave ngã xuống đất bể cả cái kính chiếu hậu. Em quay lại nhìn thì thấy một chiếc SH màu đen, một chiếc Exciter 2010, mỗi chiếc hai. Bốn thằng bước xuống xe, có một thằng cầm cây Baton, 3 thằng kia cầm ống tuýp sắt dài tầm 1m. Em nhận ra thằng ngồi sau xe SH là thằng chó hồi chiều. 
Sơ lược về em cho mấy thím nghe: Em là học Boxing từ năm 15 tuổi rồi, thuộc dạng tiền bối trong lớp, lên đài rất nhiều lần rồi nên em cũng khá bình tĩnh khi đứng trước mấy chuyện như vậy.

Quay lại với bốn thằng kia, chúng nó ăn mặc nhìn dân chơi lắm mấy thím ợ, chiều cao và vóc dáng 4 thằng đều ngang ngang nhau. Chẳng ai nói ai câu nào, bốn thằng cùng xáp tới đánh em, em né được mấy cú rồi cũng bị ăn mấy gậy vào người, đoạn em đau quá, cọc lên, nắm tóc thằng hồi chiều mà đấm vào mặt liên tục, mặc cho 3 thằng kia đánh túi bụi vào lưng vào đầu, em cứ nắm đầu thằng khốn ấy mà đấm không ngừng vào mặt, máu nó loang khắp tay em, tay em đấm trúng vào răng nó rách cả da tay, em có thể cảm nhận được răng nó đã gãy vài cái. Một hồi sau nó ngã xuông đất bất tỉnh, mặt nó không còn chỗ nào là không bầm dập, ba thằng kia vẫn dùng ống tuýp đánh em không ngừng, đến bây giờ em mới cảm thấy tê tái, ống tuýp đập vào đầu mấy phát, em choáng váng mà ngã xuống đất, em thấy máu chảy từ đầu em xuống sống mũi rồi vào miệng, em nếm được cả vị tanh của máu. Lúc này em hoàn toàn bất động, người em như bị tê liệt, em nằm đó, mắt mở lim dim, em thấy mập mờ bóng ba thằng dìu thằng khốn kia lên xe rồi chạy đi, bỏ mặc em nằm trên lề đường.

Lúc bị đánh em bị choáng rất nặng do chảy máu liên tục, nhưng chưa đến nổi ngất xỉu vì thế em sẽ kể lại những gì em thấy và cảm nhận trong tình trạng đó nhé, không thêm thắt. 
Em nằm ngay trên lề đường, toàn thân không còn cảm giác nữa, máu thì chảy ngày càng nhiều, em bắt đầu cảm thấy lạnh, em đảo mắt nhìn xung quanh, cảnh vật mờ nhạt và xoay vòng giống y như bị xỉn vậy. Rồi em nghe tiếng người, tiếng xe máy dừng, rồi cảnh vật xung quanh em di chuyển lên, thì ra có người đỡ em dậy, em nhìn xung quanh thì có đến 5 6 người đứng quanh. Em nghe loáng thoáng

‘Anh gì ơi!’
‘ai gọi cấp cứu đi’
‘Mọi người làm ơn tránh qua một bên, đừng xúm lại’
Rồi em cảm nhận được cơ thể em đang di chuyển. Em không biết họ đang làm gi em nữa, hồi nữa thì họ lấy cái gì đó quấn vào đầu em, em ngày một khó thở, em đã ngỡ mình sẽ chết. Rồi xung quanh em bắt đầu ồn ào lên, em nghe có tiếng xe cứu thương rồi tiếng còi xe inh ỏi cả tai. Đoạn rồi em được úp cái gì đó từ mũi xuống miệng, rồi sau đó…em không nhớ gì nữa.

Cảnh tượng đầu tiên em thấy khi mở mắt ra là cái quạt trần, em đang nằm trong bệnh viện Bình Thạnh mấy thím ợ. Đầu được quấn băng xung quanh, mỗi lần cử động là em lại đầu ở ngay ở hai bên đầu. Em thầm nghĩ mà mắc cười, mỗi khi coi phim hay thấy những cảnh như vậy ‘Bị đánh rồi được người dân đưa đi bệnh viện’, không ngờ bây giờ nó xảy ra thật với em. 

Rồi có người đi tới giường em, là anh K, em đã ước sẽ là chị L hoặc con Lacoste sẽ xuất hiện. Đoạn rồi em mới biết là khi bị ngất, mọi người thấy em đeo cái thẻ nhân viên của quán nên lấy được số anh K trên thẻ rồi gọi báo. Anh K chu đáo lắm mấy thím ợ, mua cháo đồ cho em ăn, rồi còn gọi điện cho ba mẹ em hay. 
Khi được hỏi thì em chỉ nói cho anh K và ba mẹ biết là em bị cướp chặn đường rồi đánh trả, mẹ em vừa khóc vừa chửi em ngu. Mẹ vừa khóc vừa rầy:
- Nó cướp thì cứ cho nó đi, cố chấp làm gì để ra như vầy!
Hồi sau bác sỹ nói em không sao nên em khuyên ba mẹ và anh K về nghỉ. Rồi em cũng ngủ thiếp đi. 

Sáng hôm sau có mấy đứa bạn lên thăm em, rồi mấy anh chị em họ, cô chú . Em chờ mãi không thấy chị L đâu . Đến tầm 9h sáng thì chị L từ ngoài cửa bước vào , em mừng hết lớn mấy thím ợ, có cả con Công Chúa, Lacoste và hai thằng mặt lừa. Để mọi người an tâm, em cũng kể rằng bị cướp, kể vậy chứ chắc mọi người cũng biết em bị úp. Con Lacoste tới thăm em mà chả hỏi han 1 câu, cứ cái mặt lạnh lùng ấy. Em nói với Công Chúa:
- Tý em ở lại anh nói cái này.
Nó nhìn em, chẳng nói gì.
Đoạn rồi mọi người tạm biệt em ra về, con Công Chúa thì nán lại. Em đợi mọi người về hết thì nói với nó:
- Anh xin lỗi hôm qua lớn tiếng với em nhé. 
Nó im lặng một hồi rồi nói:
- Anh T đánh kêu người đánh anh đúng không?
Em im lặng
Nó cũng không nói gì thêm, sau đó ra về.

Em nằm ở viện suốt một tuần, rồi về nhà dưỡng thương thêm hơn 1 tuần nữa mới thấy khỏe hẵn. Lúc này đây em nhớ quán café lắm, nhớ chị L nữa, em chỉ muốn mau chóng bình phục hoàn toàn để trở lại làm việc. 
Rồi thì cái gì đến nó đến, em tháo băng, và trở lại làm việc sau gần 3 tuần ở nhà. Không biết mọi người ở quán thế nào rồi, không biết có nhân viên nào mới không, em hồi hộp trở lại quán lắm mấy thím ợ. 

Em quên, sau khi bị đánh và được chuyển vào bệnh viện thì em hay tin chiếc wave thần thánh của em đã bốc hơi . Có lẽ lúc đó hỗn loạn quá nên có kẻ đã chờ thời cơ rồi lấy mất. Thế là em phải đập heo mua lại chiếc Honda 67 của ông chú để đi đỡ.
Như thường lệ, 4h sáng em dậy sớm chạy bộ và tập tạ, hơn 3 tuần nghỉ tập, 6 múi của em đã phai mờ các thím ạ , em buồn lắm, nên em quyết tâm tập luyện để lấy lại phong độ . Tập xong thì em đi học. Đúng 1h45 em đã có mặt tại quán trên chiếc 67 mới mua. 

Em bước vào quán mà tim em xao xuyến các thím ạ, khung cảnh quen thuộc, mới 3 tuần mà như 3 tháng vậy. Mọi người chào mừng em trở lại, chị L, 2 thằng mặt ngựa nồng nhiệt chào mừng em, ôm nhau thắm thiết, em thấy Lacoste đứng đó thì liền chạy đến ôm nó nhấc bổng lên rồi hun lên má nó liên tục:
- B.N ơi anh nhớ em lắm!
Lúc đó em nhớ nó quá nên không kiềm chế được, mặt nó ngu ra trông thấy mấy thím ợ . Con Công Chúa thì khoanh tay nhìn em cười. 

Hôm đó chị L đi mua đồ ăn về đãi mọi người ăn nhân ngày em đi làm lại. Công Chúa sau 3 tuần gặp lại thì em thấy nó có vẻ chăm chỉ hơn hẵn.

Con Lacoste từ khi bị em ẳm lên hun, nó có thái độ buồn cười lắm, cứ gặp em là mặt đỏ như gấc, nói năng lắp bắp kiểu như thẹn thùng ấy mấy thím ạ. 

6h hôm đó, hai thằng mặt ngựa về, nhưng Công Chúa thì vẫn ở lại, em thắc mắc, đến hỏi chị L:
- Ủa nó làm ca tối luôn hả chị?
- Ừa, nói nhỏ em nghe thôi, ba nó gửi gắm nó cho anh K.
- Là sao chị?
- Là anh K sẽ giúp ba nó giữ nó ở đây từ trưa tới 10h tối để nó lo làm việc mà không đi chơi bời nữa.
- Ông ba này ác thiệt chị!
- Chị thấy được đó chứ, dạo này nó làm việc chăm chỉ lắm, bớt đanh đá hơn trước rồi. 
Em nghĩ thầm: ‘Công chúa đã hóa lọ lem chăng’

Đoạn rồi em nhìn nó cặm cụi dọn ly trên bàn mà thấy thương lắm mấy thím ợ. Nó đem ly vào rửa, em thấy nó loay hoay suốt từ trưa tới giờ nên vào phụ nó:
- Em nghỉ đi, để anh rửa cho!

Nó nhìn em, không nói gì, rồi bước ra quầy xếp bàn ghế lại gọn gàng, em bất ngờ thật luôn, bình thường là nó sẽ lấy iPhone 4 ra lướt rồi. Càng nhìn càng thấy nó dễ thương, khác hẵn với 2 ngày đầu tiên đi làm. Em cứ nhìn nó mãi, nhìn cái tóc đuôi ngựa lắc lắc mỗi khi nó lăn xăn chạy đến bàn tiếp khách 

Khoảng 6h45 Chị L dặn em trông quán cẩn thận rồi lấy xe đi. Em, Lacoste, Công Chúa làm việc luôn tay từ 6h trở đi khách khá đông. Công Chúa được vào pha nước luôn, 2 đứa pha, em thì bưng bê. Đến tầm 8h kém thì khách ít đi, cũng là lúc con Lacoste về. 

Bây giờ trong quán chỉ còn em và con Công Chúa cùng 2 3 khách. Khi khách về hết rồi thì cái cảm giác một nam một nữ lại sẽ tìm về trong em

Bài nhạc Kiss The Rain du dương cùng ánh đèn vàng lãng mạn, cái chuông gió treo trước cửa đang nhẹ nhàng đung đưa, cặp đôi nhân tình âu yếm nhau trên chiếc sofa dài, không gian đó hòa lẫn với mùi café dịu dàng tạo cho em một cảm giác lâng lâng khó tả. Công Chúa đang loay hoay rửa ly ở phía dưới bếp, tội nghiệp, vừa pha nước, vừa rửa ly, vừa phục vụ, cả ngày hôm nay quả là một ngày cực nhọc cho một cô bé chân yếu tay mềm như thế. Hì hục rửa thật kỹ từng chiếc ly, mồ hôi Công Chúa ướt đẫm hết cả lưng, lộ ra cái dây áo ngực màu hồng hằn trên lưng áo. Những giọt mồ hôi lăn trên đôi má em, những lần em bặm môi, những lần em thở mạnh, những lần hất cái đuôi ngựa khi nó rũ xuống vai, Công Chúa ơi, em đẹp quá.

Rồi, đôi tình nhân đã về, trong quán giờ chỉ còn mình em và cô Công Chúa bé nhỏ. Đống ly cũng đã rửa xong, Công Chúa chùi tay vào cái tạp dề đang đeo rồi đi đến quầy, tự pha cho mình một ly trà chanh, lấy ghế ngồi nhâm nhi ở đó. Như một thỏi nam châm, em như bị Công Chúa hút lấy, em vờ đi đến quầy tìm cách tiếp cận Công Chúa.
- P ơi! Em biết làm soda chanh không?

Công Chúa không nói gì, đứng dậy đi đến chỗ em rồi mở tủ lạnh lấy soda và chanh ra làm liền tại chỗ. Công Chúa thực sự đã thay đổi rồi mấy thím ợ, nhớ ngày nào em kêu ra tiếp khách còn gắt gõng với em, thế mà giờ đây em vừa hỏi thôi thì đã làm dùm em một ly soda rồi, thiệt dễ thương và đảm đang. 

Công Chúa loay hoay cắt từng lát chanh, em thì đứng ngay bên cạnh. Cả ngày làm việc vất vả nên Công Chúa hơi hôi, cơ mà em thích lắm, mùi hôi của con gái nó làm mình hưng phấn sao sao ấy mấy thím ợ. Em cứ hít lấy hít để, giờ mà được ôm Công Chúa vào lòng thì sướng biết bao, lúc đó em có thể ngửi từ cổ xuống…cũng được. 
- Xong rồi nè!
Công Chúa đưa cho em ly soda chanh mát lạnh với một lát chanh xinh xắn gắn trên ly, khéo tay thế không biết. Em cầm ly soda đến ngồi kế Công Chúa.
- Anh ngồi đây được không?
- Ùm!
Em bối rối lắm, không biết nên bắt chuyện gì, cái không khí im lặng này làm em thấy khó chịu.
- Bạn trai em sao rồi?
Công Chúa im lặng một hồi
- Em chia tay với ảnh rồi!
- S…Sao vậy?
- Em thấy ảnh không tốt!

- Sao lại không tốt, đẹp trai cao ráo, đi moto chuẩn man thế…
- Chỉ là vẻ bề ngoài thôi…
- Vậy à?
- Lòng dạ ảnh hèn hạ, hẹp hòi lắm… Em nhận ra từ lúc ảnh đánh nhau với anh đấy.
Phải đấy, lúc 1 on 1 thì nó xin tha mạng rồi chạy cong đuôi, về sau lại gọi người đánh up em thế kia.
- Vậy em chủ động chia tay trước à.
- Ùm… sau khi chia tay, ảnh nhắn tin cho em rằng “em chỉ là qua đường thôi”.
Nói đến đây tự nhiên nó bắt đầu mếu. Đệt! Mít ướt y như con Lacoste vậy. Thấy nó sắp khóc nên em nói dỗ:
- Hôm đó anh lỡ miệng nạt em, làm em khóc, mai mốt anh đền cho em nhé.
- Đền gì?
- Em thích gì anh đền nấy!
Nó suy nghĩ một hồi…
- Em chưa nghĩ ra! Khi nào nghĩ ra thì em nói anh được không?
- OK!
Rồi nó vui vẻ trở lại. Công Chúa kiêu căng lạnh lùng ngày nào giờ đã trở thành một Công Chúa dễ thương, đáng yêu. Em uống một hớp soda chanh rồi khen:
- Khà…Ngon quá! 
Nó nhìn em cười híp cả mắt, không gian quanh em như chậm dần lại, lần đầu em được nhìn Công Chúa gần đến vậy, làn da trắng hồng, đôi mắt long lanh, cái mũi nhỏ xinh, đôi môi chúm chím. Em lúc đó chỉ muốn cắn vào bờ môi xinh xắn ấy mà thôi. 
Rồi bỗng có khách vào, Công Chúa nhanh nhảu chạy ra tiếp khách, em thì vẫn đê mê tưởng tượng hình ảnh hôn Công Chúa…
- Anh N, phụ em với!
Em giật mình…
- Rồi anh tới liền.
Hôm đó có một đám Tây vào ăn mừng cái gì ấy, chúng nó kéo bàn xếp thành bàn dài rồi hát hò, đùa giỡn um sùm đến hơn 9h30 mới chịu về , bày bừa khắp bàn. Em với Công Chúa dọn dẹp đến hơn 9h45 vẫn chưa xong, Đang dọn thi có tiếng còi xe, em nhìn ra thì thấy ba Công Chúa đến đón. 
- Thôi em về trước đi, để anh dọn được rồi.
- Vậy em về trước!
Công Chúa vào lấy túi xách rồi đi ra 
- Bye anh…
Công Chúa mở cửa ra ngoài rồi cùng ba về. Hình ảnh Công Chúa vẫy tay “Bye anh” cứ hiện lên trong đầu em mãi…

-------- Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 -------
Loading...