Loading...

"Truyện sex" Cái chuồng bò xưa P1

Loading...
Truyện sex Cái chuồng bò xưa P1
Cho đến giờ tôi chỉ thích ngồi một mình trong căn phòng vắng, tay cầm li bia, nghe thứ âm nhạc động lòng người, tận lực đem thể xác và linh hồn mình trở nên yên tĩnh lại.

Mặc dù chuyện đã qua đi hơn bốn mươi năm, nhưng sau này mỗi khi nhớ lại, trống ngực tôi vẫn không kìm được mà đập thình thịch. Hình dáng của mẹ tôi năm ấy bây giờ vẫn còn hiện lên trong đầu tôi, dù giờ đây bà đã già, không thể ân ái cùng tôi nữa.

Tôi châm một điếu thuốc lá, muốn nhớ lại chuyện trước kia, nhưng chỉ còn lại những mảnh vụn mơ hồ, trong mắt chỉ xuất hiện thân thể của mẹ cùng cái chuồng bò cực kì rách nát. Vì vậy tôi mở Word, chuẩn bị đem chuyện trước kia nhất nhất ghi lại. Theo con chữ nhảy múa, chuyện trước kia cũng dần dần hiện lên rõ ràng.

Hơn bốn mươi năm trước, cũng là năm 1969, chính là khi thời kì Đại cách mạng văn hóa (các bác nào hiểu lịch sử Tàu khựa sẽ biết nó khủng thế nào) vừa mới bắt đầu, cha tôi bởi vì vấn đề lịch sử mà bị đánh về phe hữu, tôi cùng mẹ bị ép phải cùng ông phân rõ giới hạn, tôi thì tham gia Hồng Vệ Binh, đi theo các bạn cùng lớp vào liên, vừa đi là mất hai năm.

Sau khi trở về, đang chuẩn bị học lại, không ngờ lúc này trường học đã hưởng ứng lời hiệu triệu của chủ tịch Mao Trạch Đông, yêu cầu học sinh phải đi thượng sơn hạ hương (giống kinh tế mới của mình), đến các nơi rộng lớn hơn thực hiện sứ mệnh cách mạng. Lúc ấy tinh thần quần chúng bừng bừng, người trước tiếp bước người sau, tôi cũng háo hức tham gia báo danh. Bởi vì trong nhà chỉ có hai mẹ con, nên mẹ tôi cũng cùng tôi đi xuống nông thôn Thiểm Tây.

Chúng tôi lúc ấy ở trong nhà một nông dân tên là Mã Đại Tráng, sau đó cùng người nhà bọn họ làm việc nhà nông.

Nói tới đây, không thể không nhắc tới mẹ tôi một chút, mẹ tôi tên là A Trân, lúc đó mới hơn ba mươi.

Mẹ tôi mới mười tám tuổi đã kết hôn cùng cha tôi, cùng năm đó sinh ra tôi. Ngày đó mẹ tôi nổi danh hoa khôi, sau khi gả cho cha lại càng thêm quyến rũ, sóng mắt long lanh, má lúm đồng tiền mê chết người, da trắng như tuyết, mặt đẹp như hoa, ngọc cốt băng cơ, thân hình nảy nở, ngực nở eo thon, cặp mông vênh vểnh phối hợp với cặp chân ngọc thon dài, đôi môi anh đào nhỏ nhắn, như đóa phù dung giữa hồ, khiến rất nhiều đàn ông trong thôn nhìn mẹ con tôi đầy tà ý.

Mẹ tôi xuất thân là tiểu thư nhà giàu, nên quần áo, ăn mặc đương nhiên cũng rất khác biệt, khi tôi làm ngoài đồng thường xuyên nghe đám phụ nữ nông thôn xì xào : “Cô xem ả A Trân kia, không biết ăn mặc cái kiểu gì, váy ngắn lộ hết cả đùi thế kia, không phải rõ rành rành cho đám đàn ông xem sao?”

“Không phải sao, có lần ả ta đi ra giếng múc nước, tôi thấy A Khổng nhà tôi mắt đờ hẳn ra nhìn ả chằm chằm, tôi ngó sang liền giật mình, gớm thật, gần nửa cái mông trắng nhởn đã lộ hết cả ra, tôi vội bịt mắt nó lại, không cho xem nữa!”

Từ đó về sau, mỗi lần mẹ tôi đi múc nước, tôi đều len lén theo sau, quả nhiên phát hiện rất nhiều gã trai đi đằng sau nhìn mẹ chằm chằm, hơn nữa còn nói những lời tục tĩu bàn luận : “Mày xem cặp mông trắng nhách của bả kìa, phê!”

“Chứ sao, so bà xã tao còn trắng hơn nhiều, vừa tròn vừa to, không giống bà vợ tao, ú như cái lu!”

“Mẹ nó, cô ả này đi đường vú rung lên rung xuống, không biết bên trong có mặc cái gì không nữa.”

“Mẹ kiếp, mày biết chó gì, đám phụ nữ thành phố như bọn họ không mặc yếm, người ta là mặc nịt ngực, chỉ đem cặp vú che đi thôi.”

Tôi nhắc nhở mẹ, bảo bà không nên ăn mặc như vậy nữa, dù sao cũng đang là ở nông thôn. Mẹ tôi cũng hỏi thím Mã xin mấy bộ quần áo của đàn bà nhà quê, nhưng vẫn không thể che lấp được vóc người thanh thoát của mình.

Chuyện mà tôi lo lắng rốt cuộc xảy ra sau khi tôi hạ hương được hai tháng.

Hôm đó tôi cày ruộng xong về nhà, phát hiện chú Mã đứng trước cửa, nhìn thấy tôi ánh mắt trở nên thắc thỏm, tôi tiến lên hỏi : “Chú Mã, chú làm gì đấy, đứng ngoài cửa làm gì?”

Chú Mã vẻ mặt rất khó coi : “Không có gì, trong nhà loạn quá, nên đi ra ngoài!”

Tôi nổi ý nghi ngờ, nói : “Trong phòng sao mà loạn? Mẹ cháu có trong nhà không?”

Chú Mã lắp ba lắp bắp : “Có … à mà … không, không có trong nhà.”

Tôi càng nghi, hỏi : “Cái gì mà có có không không, để cho cháu vào xem!”

Chú Mã vội cản tôi, nói : “Cháu … cháu đừng có vào … Bên trong thật sự rất loạn …”

Tôi còn muốn hỏi cho rõ ràng, đột nhiên nghe được trong nhà có tiếng mấy người đàn ông cười dâm đãng : “Ha ha, con quỷ cái này mông trắng thật, so với mấy ả mà tao từng xem còn trắng hơn nhiều!”

“Bà mẹ nó, vú to thế, đàn ông cả thôn mỗi người uống của nó một ngụm sữa chắc đủ uống cả năm qua, hắc hắc!”

”He he, Triệu bí thư sao còn không tới nút thử, thơm hơn vú chị nhà nhiều lắm!”

”Hé hé, Triệu bí thư, anh uống sữa ở trên, cho em uống sữa ở dưới vậy, hahaha!”

Tôi còn nghe thấy tiếng mẹ tôi ‘ư ư’ kêu, tôi đẩy chú Mã sang một bên, đạp văng cửa.

Tình cảnh trong phòng khiến tôi kinh hãi, đầu tiên là tôi nhìn thấy mẹ tôi, người trần như nhộng, miệng bị nhét giẻ, hai tay bị trói quặt lên trần nhà, ba gã đàn ông cười hì hì đứng cạnh bà. Tôi nhìn kỹ, một người là Vương trưởng thôn, một người là Chu bí thư trấn, kẻ còn lại là thư kí của Chu bí thư.

Tôi nổi cơn giận dữ, chộp lấy cây xà beng cạnh đó, vung tay phang Vương trưởng thôn. Vương trưởng thôn sợ cứng người, bị đánh trúng ót, gục xuống không kêu nổi một tiếng.

Chu bí thư khôi phục thần trí, chạy bay ra cửa, tôi giang chân ra chặn, Chu bí thư lập tức ngã sấp mặt, tôi một cước đạp thẳng xuống mặt gã, làm hắn một phen răng môi lẫn lộn, miệng đầy máu tươi, sau đó xoay người hung hãn nhìn Ngô thư kí.

Ngô thư ký sợ đến nhũn cả chân, rầm một tiếng quỳ rạp xuống trước mặt tôi, rền rĩ : “Đại anh hùng … Đại anh hùng tha mạng … Chuyện này không phải do tôi … chuyện này không phải ý của tiểu nhân …”

Tôi bước lên một bước nhằm thẳng miệng gã đấm một quyền, khiến gã choáng váng nảy đom đóm, quỳ rạp xuống, nỉ non : “Đừng đánh, đừng đánh nữa … Tiểu nhân chịu không được …”

Tôi chộp lấy tóc hắn, quát hỏi : “Mày nó nói đàng hoàng tao nghe, là ai làm!”

Ngô thư kí sợ đến hồn vía lên mây, run rẩy nói : “Là … Là Vương trưởng thôn chủ ý … Hắn nói … Hắn nói trong thôn hắn có một cô nàng rất nóng bỏng … muốn cho bọn tôi … cho bọn tôi nếm thử …”

Tôi càng nghe càng nổi trận lôi đình, rút cây rìu dưới gầm giường ra, lôi cổ hắn chuẩn bị chặt xuống.

Đúng lúc này, mẹ còn đang thở hổn hển đột nhiên lên tiếng : “Đừng con ơi … Tiểu Tuấn, đừng con … Thả họ đi …”

Lúc này chú Mã nghe thấy động tĩnh trong phòng cũng nhảy vọt vào, nhìn thấy cảnh máu rơi đầy đất, nhất thời lăn ra ngất xỉu …

Tôi rốt cuộc đành nghe lời mẹ, thả ba người bọn họ. Lúc bọn họ ra cửa, đều phải bò ra ngoài.

Tôi cởi trói cho mẹ, sau đó ra ngoài chờ mẹ mặc quần áo. Khi tôi vào lại, thấy mẹ tôi đang ngồi đầu giường khóc nức nở. Tôi bước lên, ôm mẹ vào lòng : “Mẹ, mẹ đừng vậy mà, hết thảy đã qua rồi!”

Một lúc sau, chú Mã sau cơn kinh hoàng đã tỉnh dậy, nhìn mẹ con tôi trân trối, dường như chú đang đấu tranh trong lòng. Rồi chú nói : “Cậu gây họa lớn, Chu bí thư là người có thù tất báo, đợi khi gã dẫn người trở lại, e rằng gã sẽ khiến cậu sống không bằng chết!”
Tôi kinh ngạc nhìn chú Mã. Chú Mã trong tâm trí tôi chỉ là một ông nông dân nghèo, yếu đuối, sợ chuyện, không ngờ ông lúc này lại bình tĩnh như vậy. Ông nói tiếp : “Ở trong núi cạnh thôn chúng ta ngày trước có một chuồng bò rất lớn, vị trí rất khuất, hai người nên mau chóng thu dọn trốn vào đó, kẻo không kịp. Hàng tuần tôi sẽ mang đồ ăn vào tiếp tế!”

Ông mím môi, vành mắt đỏ hoe : “Con gái tôi đã bị chúng làm nhục đến chết, tôi không muốn mình hèn hạ nữa!”

Tôi nhìn sâu vào mắt ông, gật đầu. Nếu chỉ có một mình, tôi không sợ hãi, lúc ấy tôi cứ nghĩ là một Hồng Vệ Binh, và tuân thủ theo lời dạy của Mao chủ tịch, không ai làm gì được tôi, cùng lắm chịu vài trận đòn. Nhưng mẹ tôi thì khác. Tôi và mẹ vội vàng thu dọn đồ đạc, bỏ trốn.

Chú Mã yêu cầu tôi đấm chú hai quyền thật mạnh, để khi bọn Vương trưởng thôn quay lại không nghi ngờ, tôi nghiến răng nghe theo, mẹ tôi không nỡ nhìn người đàn ông tốt bụng gầy còm gục xuống sau hai quyền nảy lửa của con mình.

Đi khỏi thôn, vào chân núi, tôi thấy nhà chú Mã bị một đám cảnh sát và Hồng Vệ Binh vây chặt. May mà có chú Mã, không e rằng hậu quả không thể tưởng tượng được. Tôi và mẹ theo lời chỉ dẫn của chú Mã, tìm được cái chuồng bò rất kín trong núi, nó bị bỏ hoang nhiều năm, đã vô cùng rách nát. Cả ngày hôm đó tôi hùng hục làm việc, sửa sang lại cho nó tương đối tinh tươm, nó chính là nhà tôi và mẹ sau này. Tôi không dám dựng nhà trong núi, thứ nhất vì không đủ dụng cụ, thứ hai là sợ có người phát hiện. Căn chuồng bò bên ngoài trông vẫn như cũ, nếu có kẻ vô tình đi qua cũng sẽ không nảy ý nghi ngờ.


Tôi hì hục làm việc cả ngày mới xong, cả người rã rời, khi quay về tôi chỉ kịp ngã người xuống ngủ say.

Khi tôi tỉnh lại, cái nhìn đầu tiên là mẹ tôi, mẹ đang cầm chiếc khăn giúp tôi lau khô vết mồ hôi trên đầu. Tôi nhìn thấy vệt nước mắt trên vành mi mẹ. Tôi lúc này mới cảm thấy toàn thân đau nhức, tôi dãy dụa ngồi dậy, nhưng mẹ lại ấn tôi nằm xuống : “Nằm yên đi, còn đang mệt.” Tôi lúc này mới phát hiện trời đã tối đen.

Hai mẹ con tôi đưa mặt nhìn nhau, không ai nói câu gì.

Qua một lúc lâu, tôi dần dần cảm giác được miệng khô lưỡi nóng, tôi phát hiện mẹ tôi trên người chỉ mặc một chiếc váy mỏng mảnh, làm hiện hết tất cả đường cong nữ tính trên cơ thể mẹ. Tôi cả người nóng ran, trong đầu chợt hiện lên hình ảnh ngày hôm đó, tôi từng chứng kiến cặp vú của mẹ, đầy đặn mà trắng nõn nà… Tôi quay đầu lại, không dám suy nghĩ tiếp.

Ở trong cái chuồng bò tối tăm này, chúng tôi cứ thể trải qua một đêm dài.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi phát hiện mẹ đang ngủ trong lòng mình, bởi vì chỉ cách một làn vải mỏng, cho nên tôi có thể cảm giác được gò ngực mềm mại của mẹ đan phập phồng áp sát vào ngực tôi.

Ở nơi này không có việc gì để làm, cũng không biết nên làm gì, không dám ra ngoài, hai mẹ con tôi cứ luẩn quẩn ở trong. Tôi lại thêm mấy lần được trải qua cảm giác hôm qua, khi mẹ lại cuộn tròn ngủ trong lòng tôi. Mùi hương cơ thể của mẹ tràn đến mũi tôi, khiến cho lòng tôi lâng lâng như muốn say.

“Tiểu Tuấn, con nói chúng ta phải trốn đến bao giờ?” Mẹ rốt cuộc mở miệng nói chuyện.

“Không biết nữa, con cảm thấy chắc phải khá lâu.”

“Lâu là bao lâu?”

“Con cũng không rõ, nhưng ít cũng phải một hai năm!”

Mẹ tôi thân thể chợt run run, nức nở: “Là mẹ hại con, chỉ vì mẹ! Bây giờ mẹ chẳng còn gì, con chớ bỏ mẹ!”

“Nhưng nếu không có mẹ thì sẽ chẳng có con, mẹ đừng suy nghĩ nhiều! Con không bảo giờ bỏ mẹ!”

Mẹ tôi “ưm” một tiếng, rúc vào trong lòng tôi, tôi cảm nhận được thân thể nóng bỏng của mẹ cùng mùi hương đàn bà đặc trưng trên cơ thể mẹ. Tôi run run giơ hai tay, chậm rãi ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của mẹ, nhẹ nhàng vuốt ve bờ lưng mềm mại ấy, tay cảm thấy được làn da mát rượi mượt mà, da thịt săn chắc co dãn, khiến cho khí huyết tôi cồn cào sôi sục. Cuối cùng khi tay tôi vuốt ve đến bờ mông đầy đặn của mẹ, tôi nhẹ nhàng xoa nắn, mẹ đã áp ngực vào ngực tôi, bầu vú mềm mại mà cao ngất, hai núm se lại rà rà trên ngực tôi.

Mẹ cho tôi tùy ý vuốt ve mông nàng, nằm gọn trong lòng tôi, dịu dàng nói : “Tiểu Tuấn, mẹ sợ lắm … Con đừng rời bỏ mẹ được không?”

Tay tôi càng ôm siết mẹ mạnh hơn : “Không bao giờ … con sẽ không bao giờ rời bỏ mẹ … Trừ khi là con chết!”

Mẹ vội lấy tay bịt chặt lấy miệng tôi : “Mẹ không muốn nghe con nói đến mấy thứ chết chóc!”

Từ khi cha sinh mẹ đẻ đến giờ, đã bao giờ tôi từng có thân hình đàn bà nào áp sát như lúc này, mà lại là một thân hình thành thục mỹ miều nảy nở như vậy, chỉ thoáng chốc làm cho tôi huyết mạch bừng bừng, hạ thân chợt nóng lên, hông tôi không tự chủ được cứ ưỡn ưỡn lên, tiếp xúc với vùng tam giác bí ẩn của mẹ, lúc này tôi chỉ biết ôm rịt lấy mẹ, làm thân hình mẹ áp càng sát tôi. Tôi ngẩng đầu nhìn mẹ, chỉ thấy hai gò má có lúm đồng tiền của mẹ đang đỏ bừng, mắt khép hờ, tựa hồ như đang hưởng thụ cái ôm ngọt ngào này. Tôi thấy được gương mặt vốn trắng trẻo của mẹ giờ đang đỏ bừng.

“Mẹ, sao mặt mẹ lại đỏ như vậy chứ?” Tôi khẽ giọng nói.

“Tiểu Tuấn, đâu có đâu, chắc do mẹ còn đang sợ hãi thôi!”

“Mẹ sợ cái gì kia chứ? Có con ở đây, mẹ không cần phải sợ, con chính là ác nhân đến quỷ cũng phải sợ đó!”

Tôi nói giỡn : “Mẹ, nếu như đời này con không kiếm được vợ, mẹ cũng đừng trách con làm đứt hương khói nhà họ Lâm nhé!”

Mẹ tôi chợt trở nên trầm mặc, chúng tôi biết rất có khả năng lời vừa rồi của tôi sẽ thành sự thật. (tiếp phần 2)
------------ Phần 1 - Phần 2 ------------
"Bấm vào quảng cáo phía dưới sẽ giúp các truyện được update nhanh hơn. Bấm càng nhiều, update càng nhanh...Cảm ơn nhiều..."
Loading...