Loading...

"Truyện sex" Mùa hoa xoan nở P1

Loading...
Truyện sex Mùa hoa xoan nở P1
Cơn mưa cuối cùng cũng tạnh.Văn Quang 1 người đàn ông khoảng 30 tuổi đang ngồi gõ gì đó trên chiếc máy tính cá nhân bỗng màn hình sinh ra dị biến
Bụp…

-ĐKM ADAM, thánh thần cmn bản dịch của tao A…A…
Tiếng thét chói tai vang vọng khắp căn phòng, mặt hắn đỏ lòm rồi bật dậy phóng ra ngoài cửa hít thở. Sự cố mất điện đã làm bản Word cuả hắn bị xóa sạch vì cái tội không lưu trước mà cứ thích đánh hết rồi lưu…

Khuôn mặt thất thần nhìn ra ngoài cửa thoáng nhớ lại kí ức xưa. Khác với bất kì ai khác, tầm tuổi này họ đã có vợ con, công việc ổn định.Nhưng hắn vẫn độc thân hay nói cách khác hắn thích như vậy.Công việc hiện tại cuả hắn không nhiều tiền, không quyền, không ổn định thật khiến nữ nhân xa lánh – Dịch giả truyện, hắn đam mê truyện từ nhỏ khi lên cấp 3 đã bất chấp lời can ngăn của ông bà già để đi học Hoa Ngữ, lớn lên với ước mơ bùng cháy là được dịch truyện hay…Sau khi tốt nghiệp cấp 3 với điểm số bết bát cũng là lúc gã “nắm bắt” được thông thạo Tiếng Trung rồi nhưng trớ trêu thay hắn lại không thi đỗ đại học. Vậy lên với tinh thần một lần không được thì thôi, hắn đã chuẩn bị kĩ hành trang cho công cuộc báo hiếu với tổ quốc.Hai năm nghĩa vụ đã xong, hắn lại bắt đầu ước mơ của mình.Khi đó có một web truyện đã tuyển hắn rồi tuy vậy gã đã chuyển đi 3 trang web khác và bây giờ cũng cố định tại ThienDia.

Văn Quang thở dài kèm theo một làn khói xanh lè. Đáp hộp Thăng Long xuống bàn, hắn bực bội chửi thầm: “CMN sao giờ vẫn chưa tới ?” Reng Reng, nhạc chuông huyền thoại 1280 vang lên, hắn nhanh tay chụp lên nghe:
_ Alo, sao lây vậy ông nội, làm gì mà lâu vãi đ…

_………- người đầu dây
_Alo, có nghe không đó? – Văn Quang không nhẫn nại được bèn lớn tiếng.
_ ừ..- Chỉ một từ đó thôi đã làm hắn rợn gai ốc khiến Văn Quang không khỏi nhíu mày ” Thằng cha này bệnh à, hẹn mình giao lưu tác phẩm mà”.

_ Ê, ê ông nội, ông không nhớ là hôm nay hẹn tôi cái gì không đấy.
_Anh ra cổng -Giọng nói ồm ồm như cướp ngân hàng dùng máy biến đổi giọng vậy.

Văn Quang chạy vội ra cổng thì chẳng có ma nào, định cầm điện thoại lên hỏi thì biến dị đó lại đến. Hắn đổ mồ hôi lạnh rồi nói với giọng run run: Tại… tại sao..lại sập nguồn lúc này chứ.

Haiz lắc đầu chán nản, móc cục pin C4 dự phòng trong túi ra rồi lên nguồn. Nhưng hôm nay đúng thật gã gặp số chó rồi. “Thuê báo quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…”. Đây là giọng nói nữ nhân đầu tiên trong năm nay thức tỉnh hắn như Phật Tổ khai sáng Ngộ Không vậy.

_ĐKM. . . -Gã ngào rú lên chửi Đông, chửi Tây. Nếu có giải Nobel văn học địa phương thì hắn chắc sẽ được giải. Vì hắn chửi không kiêng kị cái gì cả vốn cả những từ láo đã ‘thất truyền” mà hắn còn lôi ra chửi được thì biết là Đi Một Ngày Đàng, Chửi Càng Khôn Hơn… Chửi được một lúc chợt thấy truớc cổng có một thùng bưu thư to.

_ Gì vậy -Nghi hoặc nhưng vẫn mở hộp ra bên trong chỉ có 1 bọc nilong và một cuốn sách cũ phải nói là cổ mới đúng. Hắn trợn mắt lên vì lật trang đầu tiên thì có một thứ trái với tự nhiên xuất hiện “Nếu mặt trăng quay nhanh hơn 30 lần thì không biết mình có chết không nhỉ… Hihi.” Trời ơi đây là cuốn nhật kí mà. Ngán ngẩm thở dài vì bị lừa tiếp, cầm cuốn sách và bọc nilong vào nhà rồi lăn lên giường ngủ.

Hôm qua
Tạch Tạch . Tiếng gõ bàn phím
_Mai anh gửi bản dịch đó cho tôi -Văn Quang hay thức khuya để dịch truyện, công việc này đòi hỏi thao tác thay thật nhanh bởi vì bạn cần giao bảo dịch sớm kèm với đập muỗi cũng phải chuẩn xác chớ!.
_Bản gì thế? Nhật kí được không -Đầu bên kia nhắn như đùa vậy!
_Này ông kia, ông không giao cho tôi là toi đấy. Địa chỉ nè XXxG muốn giao thì đến đây gọi cho tôi ra đón tốt nhất là 17h30 đi -Biết được độ bựa của tên này, Văn Quang cũng bơ luôn.
_HAHA vậy đồng ý luôn mai gọi điện hen PP… –OFFLINE–

Văn Quang gập máy tính rồi trèo lên giường ngủ.Bây giờ đã là hiện tại nhìn lạ dòng chữ Offline 21 tiếng trước làm hắn không khỏi ảo não, tại sao thằng kia viết được 852 chương rồi mà còn tham khảo y kiến nhỉ rõ ràng định hình cốt truyện rồi mà. Rõ là người Việt Nam sao lại viết bằng tiếng Trung rồi kêu mình dịch nhỉ?. Dòng tin nhắn đó không khỏi làm hắn nhức đầu ” nghỉ truyện tại đây thôi vì lý do…” Nằm trên giường trằn trọc suy nghĩ về vấn đề trên, rồi lại về gia đình, bản thân, đất nước, không biết Real có vô địch C1 không, không biết tìm được MH370 chưa …bla.. Gã bật dậy đột ngột. Nét mặt thoáng qua sự ngạc nhiên kèm sợ hãi, vừa rồi trong tích tắc hắn liếc qua bàn học nơi để cuốn sổ “nhật kí” kia thì phát hiện dòng khói đen mờ ảo bay ra từ đó. Bật điện, chạy đến cầm cuốn sổ lên, gã run run lật từng trang một của nó và phát hiện ra tại sao những dòng chữ này lạ khác nhau như vậy. Cùng là con gái nhưng cốt chữ khác nhau hoàn toàn. Đọc đến trang cuối hắn không khỏi dở khóc dở cuời :” Xin chào huynh đài, ta xin tự giới thiệu trước ta chỉ là một hiệp khách lang thang trong trốn võ lâm chuyên lấy việc cứu giúp chúng sinh làm nghề kiếm ăn. Thuở nhỏ, mới sinh ra ông trời đã cho nhiều kì tài Vd như bịt mũi vẫn thở được bằng mồm hay không đi “ngoài” một ngày vẫn sống… Tại hạ lấy làm tự hào lắm, lớn lên một chút thì được theo một vị trưởng lão phái Đạo Nhạc giáo, pháp hiệu Sếp Tùng chỉ dạy cho bộ Kinh Dịch thần bói. Tu luyện đến năm 35 tuổi thì biết xem tường vi chỉ cần biết năm sinh là đoán ra tuổi, năm 40 tuổi thì đã Ảo diệu thần bói rồi. Gặp 1 ngưới phụ nữ có thai niền phán sắp sinh ấy thế mà 3 tháng sau bả sinh thật hay gặp một lão ông nói là ông sắp quy tiên, đúng thật 10 năm sau ông mất…”

_Nhảm -Văn Quang định không đọc tiếp nựa thì thấy đoạn nối tiếp này có nội dung như đoán từ trước:” ấy ấy, huynh đài đừng nỡ đi, tại hạ chưa nói xong mà. Hôm nay thôi thì ta gặp nhau là có cơ duyên, thấy ngài đây áng mắt chớp liên hồi,tim đập không ngừng,.. Thì biết huynh đài có nhiều bổn sự đúng không? Ta đã bói một quẻ xuyên thời không rằng huynh đang có 1 con quỷ bám theo. Nếu huynh đây có ít tiền thì chỉ gẫy 5 chi thôi, còn nhiều thì sẽ chết, tàn não… Vậy nên cứu 1 mạng người còn hơn xây 7 toà tháp ta chỉ cho huynh rằng bây giờ hãy về nhà gom hết tiền vào rồi gửi vào tài khoản 123xxx này. Số ngân lượng này sẽ được phon ấn ở két sắt nhà ta, ngày ngày nghe nhạc Sếp để giải trừ âm tín…”

_MK lừa đảo trắng trợn, mà sao thấy quen quen vậy nhỉ… -Nghĩ 1 lúc thì mới biết thì ra thằng này chép trên mạng xã hội đây mà. May mà mình theo Chủ Nghĩa Vô Sản không thì..!
Trang cuối quyển sổ vẫn còn một dòng chữ bằng tiếng Nôm, đây cũng là lĩnh vực hắn cũng đã từng học qua “Nếu cuốn sách này được đi kèm với Đồ Án thì xin tặng nguời có duyên…Trang cuốn sách được làm bằng chất liệu Ẩn Hàm cần huyết nhân…”

Không biết có nên tin được không nhỉ? Thôi chắc ăn lên Google gõ vậy – Nói là làm hắn mang máy tính ra tra “Chất liệu giấy Ẩn Hàm” nhưng lại không có nhỉ. Gõ 15 phút truy tìm mà không thấy gì. Hắn bèn quăng cuốn sổ ra một chỗ rồi lên Facebook đăng STT vậy. Đang gõ dòng kí sự của mình vào ngày hôm nay thì Facebook đột nhiên tắt đi. Hắn khó hiểu bèn vào lại thì thấy không tồn tại trang Web này hay nói cách khác là không một thứ gì nhắc tới nó nữa. Bao nhiêu suy nghĩ nối tiếp trong đầu hắn “Lẽ nào máy bị virut mà mình có vào Web đen bao giờ đâu, hay là cập nhật hay là IS tấn công..” hắn cứ thế mà nhíu mày suy nghĩ mà không phát hiện ra rằng cuốn sổ cũ kia lóe sáng lên mang theo kí hiệu LIKE rồi chợt tắt như chưa hề xuất hiện vậy…

Hắn buồn chán lôi cuốn sổ ra nghiên cứu tiếp vậy. Đang định thần thì chợt có một con muỗi đốt hắn, đang buồn bực từ trước, hắn đạp một phát muỗi ta chết ngay rồi rơi xuống cuốn sổ, thế là đi gặp ông nội mi rồi nhá! Đang mải cười khà khà mà không biết chút máu của hắn đã thấm vào trang giấy, nó hiện lên ở bìa ư chữ “ĐỒ ÁN”. Kéo theo sự chú ý, Văn Minh cầm cuốn sổ lên nhìn thì tất cả các dòng nhật kí trước đã biến mấy thay vào đó ở giữa trang la một biểu tượng Sao lục giác đều. Rồi các kí tự xuất hiện tạo lên một dòng chữ NÔM ” Muốn tạo Đồ Án cần nguyên liệu của Đồ Án”.

_Dòng chữ này… – Hắn ngồi ngắm dòng chữ rồi dùng bộ óc cho là tự hào khi đọc được đến tập 89 của Conan, suy luận mất 15 phút cuối cùng cũng giải được.

_À thì ra là cần nguyên liệu của Nó rồi tạo lên Đồ Án mà nguyên liệu đâu nhỉ ? – bất chợt hắn đỏ mặt vì phát hiện ra nguyên llệu chính là bọc nilong có in 2 chữ to tướng ” NGUYÊN LIỆU “.

_ Ài cái này không trách mình được. tránh thì trách thằng bệnh hoạn nghĩ ra cái này kià – Văn Quang thầm tự an ủi mình vậy.

Trong lúc đang do dự có lên mở bọc nilong hay không thì làn khói đen kia bây giờ đã thêm màu lam nhạt bất chợt nhập vào hắn.

XOẸT……XOẸT

Ý thức của hắn chợt tắt thay vào đó là giọng nói bằng ngôn ngữ kì quái:
_Haha cuối cùng cũng thoát được, bao lâu rồi nhỉ mà đây là đau nhỉ? – người này tạm gọi là Thị Quang đi.

_Không xong rồi, quên mất nhiệm vụ rồi, ái chà dạo này cờ bạc nhiều quá mà – bất chợt hắn lại nghĩ mà cờ bạc là cái éo gì nhỉ? Thôi hoàn thành nhiệm vụ trước đã.

Thị Quang mở bọc nilong ra lấy từ trong đó ra 1 lọ màu đỏ, rắc lên sàn nhà tạo ra hình Sao lục giác đó. Tiếp đó đặt lên trên 6 đỉnh lục giác này 6 hòn đá nhiều màu khác nhau: màu bạc (KIM), màu lục (MỘC), lam dương (THỦY), đỏ (HỎA), vàng đậm (THỔ) là Ngũ Hành chi Địa. Đỉnh dưới cùng thì đặt hòn màu đen vào cái này thì tượng trưng cho những ý nghĩ đen tối của ae khi đọc cái này…

Rồi biến dị xảy ra, sau khi “hắn” đọc xong một thứ văn tự kì lạ. Năm đỉnh hòn đá KIM MỘC THỦY HỎA THỔ chợt sáng rồi bên trong tạo ra hình ngôi sao 5 cánh màu vàng. Thị Qung lại đặt tiếp vào 5 đỉnh sao vàng mới được tạo lên theo chiều kim đồng hồ sẽ là: hòn đá trắng pha chút trong suốt tượng trưng cho Phong, màu lam nhạt là Lôi, màu trắng lam tượng trưng cho Hàn ( băng), màu vàng nhạt là Quang (ánh sáng), màu hồng phớt là Vân ( mây). Đây là tổ hợp Ngũ Hành nguyên tố chi Thiên, khác với Ngũ Hành nguyên tố chi Địa là nếu Ngũ hành chi Địa là khắc tinh của nhau thì Chi Thiên giống như cộng hưởng phối hợp với nhau vậy.

Thị Quang ngó ra sắc trời thì đã đen ngòm rồi. “Gã” bối rối không biết bây giờ là mấy giờ rồi, làm trận đò mà không biết giờ hoàng đạo thì ra thể thống gì đây a !

“Gã” xòe bàn tay ra thì ánh sáng lam nhạt lóe lên biểu tượng LIKE.
_À há thì ra thời đại này xem thời gian bằng đồng hồ à.

Sau khi xem xong đồng hồ thì khoảng 30 phút nữa mới tới. Hắn chống cằm ngồi xem lại đồ án xem có sai sót không:

_Thì ra nơi đây 30 phút bằng nửa giờ bên mình. Họ dùng phút để tính còn mình thì dùng giờ a ^^ hay thật! – Trong lúc vê cằm nghĩ thì thời gian chờ đợi cũng tới. Thị Quang nhảy vào ngồi giữa Đồ Án khoang đùi nhắm mắt.

Rồi 2 phút đến 5 phút trôi qua vẫn không thấy biến động gì.

_Ơ lạ nhỉ sao vẫn chưa thấy? -Gã lục lọi kí ức của Văn Quang xem cách đổi giờ có đúng không thì thấy không tìm thấy gì lạ. Đàng phải lên Google vậy, trong kí ức của Văn Quang thì không biết cái gì thì lên Google tìm.

_À thì ra là vậy. Buồn cười thật ở đâu lòi ra cái GMT vậy ( giờ thế giới). Xem nào vừa nãy là giờ đất nước Ấn vậy thì đất nước này phải cộng thêm 1 giờ rồi

Lại phải đợi 1 tiếng nữa
Cuối cùng cũng đến. Ngồi khoanh đùi vào giữa lục giác. Luồng khí đen lam trong người hắn thoát ra rồi nhập vào bả vai hắn tạo ra biểu tượng LIKE màu đen.

Biểu tượng lục giác dưới sàn đỏ lòm lên kết hợp với ngôi sao 5 cánh màu vàng đồng thời phát sáng. Văn Quang từ trong ý thức mở mi mắt ra thì thấy xung quang chỉ toàn màu đỏ. Bỗng trời đất rung chuyển rồi xoay mòng mòng khiến hắn hoảng sợ:

_ÔI mẹ ơi, cái L gì thế này… Ối ối.

3……………2……………1 XOẸT VÙ…..

Căn phòng lại trở lại im ắng, tất cả những gì liên quan tới Văn Quang đều biến mất. Ngoài kia bông hoa Xoan cuối cùng đã rụng….

Chuyện gì vậy? – Văn Quang “thức dậy” , hắn thấy mọi thứ xung quanh toàn màu đen. Bây giờ hắn rất hoảng sợ vì nghĩ vừa rồi động đất không biết có phải mình bị vùi không mà đen thế. Hình như không phải, hắn đưa tay xuống thì kì lạ là CMN chân mình đâu rồi, mà Fuck cả tay tao nữa., hắn lo sợ hét toáng lên:

_A….A cứu tôi với..bớ người ta có ai không ? Tôi sắp chết rồi.

_Im đi, kêu cái éo gì! -Âm thanh kì lạ kèm theo sự âm lãnh
_…………… -không gian yên tĩnh lạ thường.

_Ê ta đùa tí thôi ngươi câm thật hả?

Vẫn im lặng

_Tên khốn chết băm giám bơ ta thật hả.

Vẫn như cũ

“Lạ thật sao hắn không trả lời hay mình dọa hắn sợ à” -Giọng nói kì lạ đó lại nghĩ một lúc thì ra là bất đồng ngôn ngữ. Biểu tượng LIKE phát sáng trong bóng tối. Văn Quang chợt giật mình nhìn vào đó.

“Để xem nào vào Thiết Lập —-> Ngôn Ngữ —-> Việt Nam”

_Xin chào

_ A…. m là ai – Văn Quang đang suy nghĩ về biểu tượng kia tại sao lại ở đây thì giọng nói kia lại chào mình.

_Cứ gọi ta là Facebook đi – Face trả lời

_Mẹ kiếp đùa à

_Ai đùa với mi, tên ta thật đó. Vậy ngươi có điều gì muốn hỏi không?

_Rồi thì m là Face. Vậy đây là đâu? Ngươi là ai? Tại sao ta lại ở đây? Chân tay ta đâu? Mẹ kiếp ra khỏi chỗ này kiểu gi?

_Sao ngươi hỏi lắm thế?

_ Thì cứ trả lời hết đi – Văn Quang bực mình nói ” Nhây với tao à”

_Từ từ đừng nóng nể ngươi la chủ thể của ta, ta sẽ trả lời. Thứ nhất đay là không gian dịch chuyển. Thứ hai, ta là Face như đã giới thiệu. Thứ ba, tại vì ngươi mở kết giới. Thứ tư, thực ra ta không biết ngươi. Thứ sáu, muốn ra thì 30 phút nha!

_Vậy sao không trả lời câu thứ 5?
………………………………Im lặng

Chờ mãi mà không thấy trả lời, Văn Quang hết kiên nhẫn bèn đáp:

_Vậy chúng ta đến đâu đây?

_ Đến nơi cần đến

_Là nơi nào ?

_Nơi mà tí ngươi sẽ đến!

_Ông bà m trả lời như không!

_Đến rồi…….

“Đến gì cơ”- Văn Quang định hỏi như vậy thi thấy đằng trước có một tia sáng lóe ra.Ánh sáng dần soi rọi cả không gian, bây giờ Văn Quang mới biết mình đang bay về phía trước với một tốc độ cực kì nhanh.

Tại Địa Châu tinh cầu — Phía nam Huyền Châu lục địa là In Khang đế quốc….Nửa tiếng trước

_ Hộc… Hộc…………….Cứu tôi… – Tiếng rên kêu cứu của một người đàn ông, à không phải nói là một thanh niên mới đúng. Trùng hợp thay hắn cũng tên Quang nhưng là Tiểu Quang. Một lần hắn lên núi đốn củi thì không may dính bẫy thợ săn. Đợi cả ngày mà không có ai cứu hắn tuyệt vọng vì hết thức ăn, máu chảy rất nhiều hắn còn bao nhiêu ước mơ mà, sao lại có thể chết ở tuổi 16 chứ. Và rồi …………….

Bình minh đến, ánh sáng soi rọi cả cánh rừng u ám. Tại nơi thi thể Tiểu Quang chợt sinh ra dị biến. Không gian bị bóp méo dần dần mở ra một cái lỗ bé….

Xoẹt…

Từ trong cái lỗ bé ấy, ánh sáng đen lam bay ra nhập vào thi thể đã tắc thở kia

15 phút sau

_A…………A………. – Thân thể đó bật dậy hét toáng lên. Rồi lại thở hổn hển vì mệt

_Cái gì thế này? Sao toàn cây với cây thế này? Mình bị bắt cóc đến rừng Cúc Phương à – Sau lúc lâu định thần lại Văn Quang mới chú ý xung quanh. Những cây ở đây thật cổ thụ mà sao thấy lạ hoắc à. Nhìn lại quần áo của mình thì rách rới xung quanh thì toàn máu khô kèm với cái bẫy sắt bây giờ đã bong ra bên cạnh…Ở vai thì có một hình săm đen.

Thấy hình săm đó Văn Quang không khỏi nhíu mày:” Thằng nào vẽ bậy đó” rồi định dùng tay đưa lên chùi thì ánh mắt hắn lướt qua cánh tay rồi kinh ngạc:

_Tại sao da mình trẻ vậy má sao lại trắng nữa?

_ Nhập thể chuyển xác mà ông nội! -Giọng nói quen quen mà không kém phần đáng ghép phát ra trong đầu hắn.

_Nhập thể? Nhập cái LÒN gì? ĐM tao đang ở đâu? A………A – Văn Quang hét toáng lên khi dòng tin tức của Face gửi vào trong đầu hắn. Và hắn biết đây không phải giấc mơ và cũng không phải ở đất nước của hắn mà cũng không phải thân thể của hắn nốt.

Sau một hồi lâu tiếp nhận sự thật khốn nạn của cuộc đời chỉ sau trượt đại học, hắn cũng dần làm quen vói cơ thể mới này.

_Haiz ngươi nói đi Face, đây không phải giấc mơ đúng không?

_Ngươi không tin à? Vậy thử đập gạch vào đầu đi – Giọng đều đều đó nói lại.

_Ba mẹ ơi…huhu cong phải xa hai người rồi, cong không thể thắp huơng cho hai người được nữa rồi..huhu.. – Giọng hắn mếu máo nói ( ĐOẠN NÀY LÀ CẢM XÚC THẬT CỦA VĂN QUANG NÊN CÁC BÁC ĐỌC THÌ MONG NGHIÊM TÚC NHÁ)

_Thôi đừng khóc nữ con. Bụt đây !

_Bụt CMM. Tất cả là tại m tại m hết – Văn Quang gào ầm nên

_ Haiz đừng khóc nữa ẻm phải mạnh mẽ lên -Face nói bằng giọng Nam Định an ủi.

_ Tao phải làm sao mới có thể trở lại được

_Ta có 1 cách giúp ngươi thoát khỏi nơi đây

_ Như thế nào ? – Bắt được phao cứu sinh. Văn Quang hỏi với giọng đầy hưng phấn.

_Chết, nhưng mà chỉ thoát được thế giới này thôi không trở lại Địa Cầu được đâu – Giọng Face như nín cười.

_ Mẹ mày – Nếu hắn mà thấy Face là 1 đồ vật gì thì chắc chắn nó đã ra cám rồi.

…………………………………………………….

3 tiếng kể từ khi hắn đến nơi đây, Văn Quang trong một thân phận mới đang tiếp tục “phá đá mở đường xuống núi”. Và qua giao tiếp với Face hắn biết được thân xác này tên Tiểu Quang, người vùng Nam Khang.

_hehe – Văn Quang vừa đi vừa cười như điên.

_ Cười gì thế má – Face là một dạng kí sinh trong não hắn nhung không thể đọc được suy nghĩ hắn nếu chưa được đồng ý.

_ Ta xuyên không đúng không?

_Đúng vậy, đây là xuyên không nhập thể chủ thể là Tiểu Quang 16 tuổi.

_Theo kinh nghiệm dịch truyện của tao thì có đến 80% những thằng xuyên không đều có gia thế khủng bố, thương hay bị liệt cu hoặc cùi bắp nhưng đến 100% thì về sau đều là bá chủ hành tinh HAHAHAHAH…. – Văn Quang cười to điên cuồng.

_ À ta chưa nói cho ngươi biết rằng. Chủ thể này cha mẹ đều chết rồi với lại hắn thường chặt củi kiếm cơm đấy.

Khuôn mặt Văn Quang đần thối ra hắn cố nghĩ kĩ xem thằng này có lừa mình không nhưng vẫn biết tuy hắn hơi đáng ghét nhưng vẫn luôn nói sự thật.

_ Vậy ngươi cem chủ thể này có phải con rơi của đại nhân vật nào không?

_ không

_Vậy có thiên phú bá đạo gì không ?

_Không

_Mẹ kiếp vậy chết đi còn hơn – Văn Quang đã thật tức giận rồi xuyên đến mà là Phế Nhân thật sự thì đéo đáng nói chuyện với các tiền bối Xuyên Không trước đây.

_ Ngươi không thể chết – Face trả lời.

_Sao vậy ta còn có nhiệm vụ siêu cấp nào cần thay đổi thế giới à? hay là sứ mệnh gì gây dựng thời đại à ?

_ Không ý ta là thân thể này đã chết rồi. Ngươi chiếm được bộ não hắn, bây giờ ngươi có thể coi là xác sống có nhân tính cũng không sai. Lục phủ ngũ tạng đã dừng hoạt động nó tồn tại song song nhưng có mối quan hệ với não ngươi, chỉ cần não dừng hoạt động thì chúng cũng “chết”.

_ Vậy ta bất tử à haha – Văn Quang sờ thử ngực mình quả nhiên tim nó không đập thật.

_Có 3 cách để ngươi chết – Face căn dặn.

_Vậy ta không phạm phải 3 cách đó ta bất tử à…

_ Chắc vậy – Face nghĩ 1 lúc rồi trả lời

_ 3 cách gì thế ? – Văn Quang háo hức hỏi.

_ Là….

Cách 1, đầu của ngươi rời khỏi thân, cách 2 thân ngươi rời khỏi đầu, cách 3…

_Thôi ta biết cách 3 rồi – Văn Quang ngắt lời Face sau khi nghe dòng giải thích lố bịch đó.

_ A sao ngươi biết – Face hỏi với sự ngạc nhiên.

_ Mẹ kiếp, đọc đề suy ra đáp án mà, cách 3 là cả hai cùng rời đúng ko?

_ Không phải mà cách 3 thật ra là thân thể bị băng thành tương.

_Ôi mẹ ơi, thế éo nào chả vậy!

_Trèo lên trên kia – Sau khi thôi không nói chuyện nữa thì bất chợt Face nói.

Mang theo sự khó hiểu nhưng hắn vẫn trèo lên đó. Lên trên núi cao( thật ra là núi nhân tạo cao nhất vùng này), ánh sáng từ bả vai Văn Quang chợt loé lên rồi tỏa ra 4 phương 8 hướng. Sau lúc lâu, hắn tỉnh lại thì nhận đc sự giải thích rằng Face cần “phủ sóng” mọi nơi để thuận lợi cho sau này.

Về căn nhà cũ nát của “mình”. Văn Quang thay chiếc y phục rách nát bằng tấm áo thường dân. Trong quá trình đó, hắn biết nơi đây là 1 tiểu trấn của vùng Nam Khang thuộc In Khang tam đại đế quốc. Sau một tiếng truyền tải ngôn ngữ và lịch sử nơi khỉ ho cò gáy này. Văn Quang mới biết thì ra Huyền Châu đại lục chỉ là một trong 2 đại lục thuộc Địa Châu tinh cầu. Một tinh cầu lớn gấp nhiều lần Trái Đất của hắn.

_ Nơi này có linh lực không? – Văn Quang buột miệng hỏi.

_ Có cả nội lực nữa

_ À há vậy chia cấp bậc như nào?

_ Không có cấp bậc trong linh lực hay nội lực, chỉ có thực chiến cùng võ học và công pháp xưng bá – Face giải thích.

_ Vậy làm sao mới biết đc mạnh yếu?

_ Dựa vào lực công kích, phòng thủ, di chuyển, vũ khí xuyên vũ giáp, vũ giáp chặn vũ khí và may mắn.

@@- Não Văn Quang giờ chỉ còn kí tự này mới diễn tả đc thôi!

_ Không hiểu à – Face hỏi thì thấy hắn lắc đầu.

_ Ví dụ cho đơn giản nhé, ngươi biết quyền anh chứ?

_Vâng biết – “Hỏi thừa à trong quân đội xem suốt”

_Vậy làm sao ngươi biết Pacquieo là 1 cao thủ quyền anh.

_ Vì thằng cha này hạ đc nhiều thằng khác kèm theo sự tâng bốc của báo chí nữa.

_ Đó ở đây cũng vậy thôi, ai giỏi thì được tôn lên – Face thở phào khi cuối cùng cũng giải thích đc cho thằng ngu người này.

Ngẫm nghĩ một hồi Văn Quang bèn hỏi:
_ Vậy hệ thống võ công thì sao? ( võ học và công pháp) mà khoan ngươi nói có linh lực vậy có cả nguyên tố à?

_ Đúng vậy ngoài nguyên tố ra còn có cả dung luyện nguyên tố nữa, ví dụ đất và lửa sẽ tạo ra nham thạch… Còn về công pháp chia làm 5 tầng: @&*.@!€&*.

_ Mẹ mày 5 tầng mà mày nói là cái lờ gì thế?

_ Nhầm đây là ngôn ngữ ở đây mặc dù ngươi biết nói nhưng ko biết đọc nhỉ! để ta dịch cho: Thôn – Xã -Huyện -Thành phố – Tỉnh- Quốc gia…

_ Clgt? Sao lại có 6 tầng – “thằng lol troll bố à” hắn nghĩ.

_ Quốc gia là thứ bí ẩn không đc xuất hiện ở mọi nơi mà là được truyền thừa ý chí nhiệt huyết.

_ Oài ta nể ngươi nha. Sao ko đổi tên thàng Google đi.

_ haha, ta chưa nói xong mấy thứ này đến con nít mới lớn cũng biết mà! – Face cười hà hà đáp.
_ Mẹ, thế m biết cái rắm gì thì phun ra đi.

_ Ta à, chức năng của ta có 2 phần: phần 1 gõ tìm danh bạ, phần 2 là Live Stream tương tác với ngươi…

_ Vậy m định hướng ta đi như thế nào – Văn Quang chán nản với thằng ml này rồi chì đc cái làm mất hứng là nhanh.

_ Ta nói cho ngươi biết, ta đang nắm giữ 1 bộ võ học duy nhất. Nó vừa là duy nhất trên tinh cầu, và là duy nhất ta có.

Văn Quang không khỏi dở khóc dở cười, không biết lên vui hay buồn đây?

_Vậy nó thuộc cấp bậc nào?

_ Nó à, ừm…hình như là Thôn.

_ Đmợ, cùi bắp thế tao éo tu luyện đâu – Văn Quang dỗi thật rồi.

_ À nhầm ko phải…

_ Gì thế, cấp huyện à..

_ ko

Rồi Văn Quang hỏi hết cách cấp còn lại thì hắn vẫn chỉ lắc đầu:

_ Đmẹ đùa tao à không phải mấy cấp trên thì là cấp Châu Á chắc!

_ Là cấp Xóm..

Choáng! Đéo còn từ gì để nói với thằng xàm này.

Hai người trò chuyện rôm rả với nhau cuối cùng cũng đến được nghĩa trang.

_Đến rồi! Vậy bước tiếp theo phải làm sao? – Văn Quang hỏi.

_ À hèm đợi tới khuya đi.

??? – Não Văn Quang giờ đây luôn đặt dấu hỏi chấm với tên mắc dịch hay troll mình này.
Đến khuya nghĩa trang được bao trùm bằng bóng đêm đáng sợ
Hú………..Hú
Và cũng là lúc mà các sinh vật đáng sợ hoạt động về đêm. (tiếp Phần 2)
--------- Phần 1 - Phần 2 ----------
"Bấm vào quảng cáo phía dưới sẽ giúp các truyện được update nhanh hơn. Bấm càng nhiều, update càng nhanh...Cảm ơn nhiều..."
Loading...