Loading...

"Truyện sex" Trời mưa đụ P1

Loading...
Truyện sex Trời mưa đụ P1
Vào một ngày đang đi chơi cùng thằng bạn, thì trời đổ mưa. Vậy là em về nhà nó ngủ … và hôm đó trời mưa nên em không có quần áo thay, mới mượn tạm cái quần đùi và áo phông của nó, bộ của em từ quần sịp đến quần dài thì treo lên móc bật điều hòa hong khô.

Hai thằng lăn ra ngủ mỗi đứa 1 cái chăn đắp kín đầu.

Sáng hôm sau em đang lơ mơ thì thấy thằng bạn đang nghe điện của bạn gái nó và ra mở cổng, rồi nó lại leo lên giường ngủ tiếp. Con bạn gái nó sau khi dắt xe vào nhà và bước lên phòng.

Cái giường trong phòng kê ngay sát cửa ra vào, nên vừa mở cửa vào cái thì nó như 1 con thú dữ nó lao 1 phát lên giường nhảy vồ vào người em, thò tay vào quần em bóp bóp chim em như thể 1 tuần nay nó chưa được gần gũi với thằng bạn.

Em bất giác quay lại ơ ơ ơ như 1 thằng ngáo ngơ , cũng lúc đấy thằng kia quay ra cũng ơ ơ ơ hơn cả thằng ngáo ngơ, con này thì còn ơ ơ to hơn, 3 đứa nhìn nhau … rồi con bé mở mồm em xin lỗi 1 cách hết sức bình thường coi như không có chuyện gì, và chữa ngượng bằng cách quay sang ôm thằng kia rồi nằm trong góc nói:

“Sao anh không bảo là có bạn đến, hôm qua 2 anh đi đâu, làm gì, mấy giờ về… bla bla ..v.v.”

Sau khi bóp nhầm, 3 đứa đi ăn sáng và nói chuyện …

Sau vụ đó thằng bạn cũng chả nghĩ gì, em thì vẫn day dứt, con kia thì em không biết có nghĩ gì không, chỉ biết về sau mỗi khi đi chơi nó thỉnh thoảng nhìn nhìn em, và em thấy nó cứ dâm dâm thế nào ấy.


1 tuần sau đang đi chơi cùng hội trên trường, thằng bạn gọi điện:

– Alo. Đkm nó chứ, lúc nãy đang đi chơi với em L thì bạn con M ( tên con người yêu của nó ) thấy được, rồi mách lại với con M. DKM

Mình mới hỏi:

– Thế giờ nó làm sao.
– Nó bị điên, đang uống rượu cùng con bạn say không chịu về nhà, tao bảo đến thì nó bảo sẽ tự tử … run quá bây giờ mày thử ra chỗ xyz… xem nó thế nào rồi đưa nó về nhà hộ tao.
– Ừ… để tao qua xem.

Vừa phi tới nơi, em nó đang khướt khướt khượt mặc quả áo 2 dây lòi vô số các mảng mỡ và thịt đầy đặn trên cơ thể… thực ra em không để ý đâu nhưng mà nó đập vào mắt em. Vào hỏi han rồi bảo đưa nó về thì nó nhất quyết không chịu về … Đm bực mình với con này vl.

Em mới nhẹ giọng bảo:

– Thế đói không? Đi ăn nhé cho thoải mái đầu óc.

Con bé đồng ý. Em đèo nó đi lên phố ăn cháo cho dã rượu, lúc này gần 1h sáng rồi, con bé vẫn có vẻ bất mãn và chán đời, và dù sao cũng là 1 thằng bạn tốt nên em khuyên:
– Thôi giờ về nhà nhé.

Nó vẫn bảo không, hai đứa giằng co mãi thì không hiểu sao nó lại bảo:
– Giờ anh đi uống rượu với em tiếp không?

Suy nghĩ rồi một lúc rồi em cũng ok.
– Uống xong là về nhé.
– Ok anh.

Đang đứng lên thanh toán bát cháo thì thằng bạn nhắn tin:

– Con điên đấy nó về chưa? Bực mình vl, chả có cái gì cũng ghen.

Khổ được cái em cũng thật thà, đưa luôn điện thoại mách em nó. Em nó mới bảo:
– Anh nhắn lại cho em bảo: “Nó về rồi, tao cũng đang trên đường về”.

Ôi đùa chứ lúc này là em hơi có linh tính rồi đấy.

Hai đứa bắt đầu đi uống rượu, con bé thì bảo giờ vào bar tiếp ( vì lúc nãy nó cũng say khướt từ bar về ). Em thì cũng thỉnh thoảng vào bar, nhưng cũng sợ gặp người quen với lại đi ít người nên không hay, nên bảo thôi tìm quán khác.

Dẫn đi lòng vòng mấy quán trong phố, nhưng cũng sợ gặp người quen và không hiểu tại sao cuối cùng lại bảo em về Trần Quý Cáp, vào quán karaoke ngay gần cửa ga, em đang ơ ơ, con bé lại bảo:
– Ơ ơ gì, vào đây hát luôn cho nó buồn hẳn đi, em đang chán lắm rồi.

Lúc này em cũng không biết phải làm sao, đành ừ à cho qua chuyện. Lên tầng 2 vào phòng cùng nó, gọi 1 đĩa hoa quả ra, em bảo:

– Thôi, anh không uống được rượu, gọi bia uống đi.

Vừa ngồi uống được vài chai cháu nó lại khóc, rồi lish nhạc đến bài cơn gió lạ. Em nó bảo “ngồi gần đây em với anh hát”, em ngồi lại gần hixx, ngoan như cún vậy bảo uống là uống, ngồi là ngồi, bố mày vật mày ra bây giờ, em nghĩ đùa vậy thôi, ấy thế mà…

Sau khi em táng được 3 chai, mặt lúc này đỏ lắm rồi, hơi ngà ngà rồi, giọng và tay chân bắt đầu chệnh choạng rồi thì…

Cái đéo gì thế này, đầu nó gục vào đùi em, mặt nó chạm chạm vào chym em… đùa… đã ngứa mà lại còn gãi, em đang “Ơ ơ” thì nó bảo:
– Ơ cái gì, em gối nhờ.

Em mới hạ giọng:
– Thế mệt rồi thôi để anh đưa em về .
– Chờ nằm nghỉ tí đã (5s)… mà thôi uống tiếp đê.

Thế là em nó lại vục dậy rót bia, 1 lúc sau 2 đứa phê pha lắm rồi, ra thanh toán chân đảo đảo rồi, em nó thì lướt khướt lấy tay ôm vào vai em. Ra đến cửa thì nghé vào tai:

– Bây giờ về, bố mẹ em tình trạng này thì chết. Anh đưa em vào nhà cô em ở cuối phố xyz…

Em là em linh tính có biến rồi. Thế là đưa em nó đến nơi.

– Số nhà bao nhiêu em ?
– Kia anh.

Cái đéo, đây là hotel mà. Dường như hiểu được ý em hơi ngại ngại nên em nó bảo:

– Cứ vào đi, nhà cô em làm nhà nghỉ. Khổ… ai bắt cóc ăn thịt anh đâu mà sợ.

Đang ơ ơ thế là em nó kéo tay vào, uh thì thôi ông mày và0, con bé đi trước. Em thì đứng ngoài cửa không biết nó nói gì với con bé ở lễ tân, mấy giây sau gọi em vào. Chắc nó mệt không bước được lên cầu thang nhờ em dìu đây mà, chạy lon ton vào dìu lên tầng 3, vừa đi vào trong phòng em nó đã đóng cái cửa bộp một cái.

Thôi đến đoạn này thì chuẩn men, con bé bảo:

– Anh mở tủ lấy chai nước mà uống cho nó giã rượu, em đi tắm cái đã mệt quá.

Em đang ú ớ định nói gì đó thì nó vào phòng tắm, được 5 phút sau bỗng trong đó phát ra một giọng thều thào như sắp chết đuối…

– Anh ơi lấy, lấy hộ em lọ thuốc trong túi…
– Ơ bị sao thế em.
– Anh lấy hộ em với, em chóng mặt quá.

Thôi bỏ mịa rồi, em với cái túi của nó thấy hộp thuốc trong đó, rồi ra cửa phòng tắm mặt giả vờ quay đi mắt vẫn liếc lại:

– Đây, em có sao không?

Cửa hơi hé, em nó cầm lấy lọ thuốc rồi đóng cửa, em ở ngoài nói vọng vào:

– Ê, có sao không em ?

Bỗng…

BỊCH!

WTF… lại cái gì nữa thế này, em mở cửa ra thì thấy em nó nằm vật xuống sàn nhà :

– Em sao thế?

Lúc nãy em nó mặc cái quần con với cái áo 2 dây trắng và hình như là không mặc áo con, em thấy ốc lộ rồi… vội dìu e nó lên giường, sờ trán:

– Sao nóng thế này?
– Không sao đâu anh, lấy cho e chai nước.

Em thì một tay luồn qua đầu em nó, một tay đưa chai nước cho em nó tu… bỗng phịch 1 cái em nó bị sặc nước, gục luôn đầu xuống gần đùi và gần chym em, mồm thì ưm ưm. Lúc đó e lấy tay đỡ 1 bên má. Thấy mắt nó đờ đần nhìn em lạnh lùng và … nó đưa môi lên hôn em, 2 tay nó ghì đầu em xuống, 2 chân em co quắt quấn vào đùi nó, ôi lúc này thì da chạm da thịt chạm thịt thì thôi bố mày chót dại cho mày cái đời trai này, mặc dù cũng chả còn gì… 2 đứa chìm đắm trong men say tình ái… và đúng là có rượu có khác các bác ạ, chuẩn luônnnn.

Và sau vụ đó 2 đứa bí mật giấu tất cả , sau này khi thỉnh thoảng thằng kia đi vào SG thăm bố nó, ( bố mẹ nó li dị ) con kia lại tìm đến em và… thế đấy em luôn là người bị hại…

Nhưng câu chuyện đâu chỉ có như vậy, vì nó còn 1 người em họ …

Một thời gian sau thì đứa kia cũng chia tay, đừng vội nghĩ là tại em nhé. Vì thật ra em với con bé cũng chỉ lén lút đụ với nhau chứ có yêu thương gì nhau đâu, thường mấy lần gặp nhau toàn trong tình trạng:
“Hôm nay em chán quá.”
“Anh buồn quá, đi uống rượu đi…” ( lí do và sau đó là lao vào đụ nhau ).

Và 1 lần đang online em nó pm hỏi:

– Anh ơi em không up được ảnh lên FB, anh có úp được không?
– Ơ không được à, anh vẫn up bình thường mà.
– Ôi may quá, anh vào fb em up hộ em với, để em gửi ảnh cho anh, pass là “thèm đụ” (đùa thôi)

Đang loay hoay úp ảnh lên thì có 1 tin, chát trên FB của em nó.

– Chj ơj thang k thj xau vua lun chj a, em khong thjk dâu, ma caj anh hom no dj cung chj tren vin la anh nao the, bo moi a, khiep, vua chia tay voi ong Q ma da co anh nao ngon the.

Em mới hơi ngờ ngợ, tò mò chát lại:
– Phải anh mặc áo sơ mi trắng, hôm kia đúng không?
– Vang phai bo` không do’ heheee chua co ng y thi vut sang day cho e mammam hahaahhhaa. ma sao hom nay nc co dau ( có dấu ) day du the.

Ôi nó coi mình như đồ vật không bằng mà vứt để cho nó măm măm, con yêu quái mồm rộng, tuy bức xúc vậy thôi nhưng em cũng đủ bĩnh tĩnh để trả lời nó bằng 1 câu, rất phổ biến như anh em gặp gái thường nói:
– Anh chưa có người yêu.
– O nay aj the phaj chj M không?

Em cũng kệ, úp xong ảnh rồi pm con bé giả lại FB cho nó, sau đó thì 2 con nói chuyện gì em cũng không biết được, chỉ biết 1 lúc sau con bé lại hỏi:

– Hehee… định tán em gái em đấy à?
– Đâu, à lúc nãy có đứa bạn em pm hỏi, anh viết câu trêu thôi ý mà.
– Ok em đùa thôi, em bảo đấy là anh rồi, nó sốc quá, bảo hâm mộ anh lắm ý, hay chiều mai anh rảnh không, đi xem phim nhé hehee.

– Ơ uh, chiều mai à?
– Vâng anh bận không?
– À không, thế mai nhé, ok em…

Vậy là chiều hôm sau tung tăng ve vẩy đi xem phim… vừa đến nơi thì:

– A lô! Anh à em có việc bận đột xuất, anh đợi Linh rồi xem phim cùng em nó nhé hehee.

Mình cũng chột dạ, thôi quả này ăn phải phát xếp con bà đặt rồi nên mới trả lời:

– Ơ ơ… này lừa anh à.
– Không phải đâu, em bận thật mà, đợi em gửi sdt Linh cho anh nhé, hơi bị xinh đấy, nó đang trong quán café gần đấy chờ anh.

Như ngầm hiểu được ý nhau, chắc qua 1 thời “gian phu dâm phụ“ cùng em, nó cũng chán rồi, thì nay nó sắp đặt cho mình 1 tình yêu chính thức và công khai. Ừm thì thôi, để đỡ mất công mỗi lần đi đụ lại phải lấy cớ đi tu rượu cùng mày, anh cũng đành “nhẫn nhịn” mà nghe theo.

Nhận được số của em Linh, em hí hửng sms cho em nó.
– Linh à! Anh đang ở cầu thang máy tầng 1, em mặc bộ màu gì ?
– Em đang mặc áo đỏ , quần trắng, chuẩn bị đến gần anh nè hihihi

Em quay mặt ra nhìn thì … Địt con mẹ, cái lồn gì thế này, sao mà xấu thế này hả trời ơi, chết con rồi, hay là nhầm nhỉ hixxx ( cầu trời nhầm hàng con xin ăn mì tôm cả ngày ) đang quay ngang quay dọc xem có ai khác mặc quần trắng áo đỏ không, thì không có 1 ai như vậy các bác ạ, trừ đúng con yêu tinh này, đang nhìn nó và nghĩ thầm thôi quả này xong, lớp 11 gì mà kinh thế này. Nó lại còn quay mặt lườm em, ọc ọc xác định rồi… thì bỗng ở bên kia đường:

– A Nam ơi, chờ em tí hihihi…

Em quay ra mặt ngáo ngơ nhìn nhìn:.

– Em Linh đây.

Trời đụ… như chết đuối vớ được cọc và theo định luật hấp dẫn em lao vội sang bên kia đường đứng cùng em nó, và thoát được khỏi bán kính với cái con áo đỏ kinh khủng kia. Mặt mình ngờ nghệch hỏi em nó :

– Ơ anh tưởng… tưởng… là em mặc áo đỏ quần trắng?
– Hihi em trêu đó, thấy cái bà đi gần anh mặc cái bộ nhìn buồn cười nên trêu anh tí.

Hixx lúc nãy chỉ muốn hét vào mặt em nó mà nói:
– “ĐỒ DỞ NGƯỜI, CÓ BIẾT LÀ A ĐAU TIM LẮM KHÔNG HẢ, QUỶ SỨ NHÀ CÔ”

Em đùa vậy thôi, chứ nói thật với các bác nhìn mặt em ý một con muỗi còn không nỡ đốt, con ruồi còn không nỡ đậu, huống chi emmmm…. Emm là em kết rồi đấy, mắt Linh long lanh, thân mịn màng, mặc một cái áo ba lỗ màu trắng với quả sóc kaki màu xám, lộ ra đôi chân ( không giám nói là dài vì em ý cũng chỉ tầm 1.63 1.64m thôi) nhưng trắng lắm các bác ạ, không phải trắng bạch mà là trắng hồng tự nhiên mới chết em chứ lị, mồm hô:

– Đi lên thôi em.

Mà mũi cứ hít hít, làn da em tỏa ra 1 mùi hương thật dễ chịu và kích thích.

Thôi thế thôi, miêu tả thế thôi nhé, để bọn em còn đi xem phim, thú thật với các bác sau buổi đó em cực kì ấn tượng với Linh, rất nhỉ nhảnh đáng yêu với những lần cầu véo trêu đùa. Và dần dần bọn em đã tạo được mối quan hệ cực kì thân thiết, qua những lần nói chuyện đến 2h sáng và những buổi đi ăn cũng như đi dạo qua phố sau này. Mọi việc tiến triển nhưng cũng chỉ dừng lại bằng những cái nắm tay, hay những cái ôm eo của em nó dành cho mình.

Sự việc đáng nhẽ cũng chỉ có thế, nhưng các bác ạ từ khi con chị họ nó yêu một thằng khác trong một mối quan hệ nghiêm túc thì em đã không còn những buổi đụ lén cùng nó nữa. Và cũng đồng nghĩa với việc em phải thường xuyên bắt con sóc bỏ vào lọ định kì trong vòng 2 tuần, cũng là thời gian em quen bé Linh, em thường tưởng tượng ra khuôn mặt, thân hình em ý để lắp ráp vào những câu chuyện trên TruyenSex.Tv. Vâng, thật là bênh hoạn phải không các bác . Nói thế thôi trở lại với câu truyện ngày định mệnh đó, sau 2 tuần đi chơi và nói chuyện với em nó. Thì vào 1 buổi tối 23h20’ :

– Anh à
– Ừ, anh đây, Linh à sao thế ?
– Em chán cuộc sống này lắm anh ạ… ( khóc thút thít )
– Sao vậy? Có chuyện gì vậy em, kể anh nghe.

Khóc 1 thôi 1 hồi xong, mình cũng chỉ biết cầm máy và nghe em ý khóc, 2 phút sau:

– Anh ra ngoài được không, đi chơi với em, không em buồn lắm, chả biết làm gì cả.
– Ừ… thế em đang ở đâu? Anh qua đón em.

Sau đó em như con ferrari lao xuống cầu thang vội vội vàng vàng xin xỏ bác bảo vệ 1 cách thảm thiết.

– Bác ơi mở cổng cho cháu với ạ, bác thông cảm cháu có đứa bạn vừa bị tai nạn…bla bla

Dắt xe ra khỏi nhà, phóng đến nơi hẹn em ý với cái đầu thầm nghĩ, chắc lại bia rượu ở đâu phê pha rồi khóc, không giám về nhà, hí hí quả này chết với ông.

Nhưng khi vừa phi đến nơi thì… ôi sao nhìn em thảm thương thế kia , những sợi tóc mai bám vào những giọt mồ hôi trên gương mặt cũng như ở cổ và ngực em. Cơ thể em dựa vào tường rồi ngồi vục xuống một cách bất cần, mình lao đến hỏi với vẻ thương cảm:

– Em sao thế này, có chuyện gì xảy ra vậy?

Như một đứa con gái gặp được cha, em ý lao vào lòng mình, 2 cái tay luồn qua sau lưng ôm thít nhặt, đầu em gục vào vòm ngực mình khóc thút thít, khóc òa ra, 1 lúc sau em ý mới kể sự tình.

Chả là về chuyện gia đình các bác ạ, bố mẹ em nó cãi nhau, và cũng chỉ quan tâm đến tiền mà chả quan tâm gì nó với thằng em trai, con bé đi học về thấy cảnh bố mẹ như vậy mà đâm chán đời và tìm đến em, tìm đến 1 thằng đàn ông có trách nhiệm với những cô bé chán cuộc sống đầy rẫy những bất công này.

Sau một hồi ôm cô bé, rồi em đưa đi ra Mỹ Đình rẽ sang Phạm Hùng nghẹo sang big C, và vọt thẳng lên phố, đưa em qua những nèo đường chỉ cho em những đứa bé, nơi những mảnh đời còn bất hạnh hơn, nói cho em về những ý nghĩa cuộc sống, rằng mình vẫn may mắn.

Haizzz em nói thật với các bác chứ, đứa nào mà trong hoàn cảnh đó mà lại không thấm lại chả thấm hơn đi ăn na ấy chứ, em nó như con ếch được nhảy ra khỏi mặt giếng và đớp lấy những thi vị, ý nghĩa, cảm xúc của những câu nói của em và gục đầu lấy 2 tay ôm chặt lấy em và nói:

– EM YÊU ANH, ANH CÓ YÊU EM KHÔNG ?

Ui giời lại chả không, chả có thằng nào điên mà lại đưa cô đi hết cái đường HN này, mất mợ nó 5 lít xăng rồi. Đền bù đi, haizz nghĩ vậy thôi, chứ cũng phải khéo léo mà trả lời em nó :

– Anh thật sự rất có cảm tình với em, thời gian từ khi quen em, anh luôn nghĩ về em, anh vào facebook để xem hôm nay em nghĩ gì, nhìn từng stt yahoo của em để biết em vui buồn những gì. Nhưng thật sự anh không còn giám tin và tình yêu nữa.

– Tại sao lại như vậy, anh không tin em sao, lần đầu gặp anh em thực sự đã rất thích anh rồi, những câu truyện anh kể luôn làm em cười, làm em quên đi cái hoàn cảnh thực tại ở gia đình, chỉ gặp anh em mới vui như vậy.

– Anh cũng không biết nữa, những người con gái trước cũng nói yêu anh nhưng rồi họ cũng rời bỏ anh…

Haizzz là thế này các bác ạ, đứa nào mà nói yêu ý, cũng đừng ok vội, kể cả dù biết nó có trao thân cho mình cũng đừng có vồ vập kiểu ”em yêu anh, à thế thì chúng mình ngủ với nhau thôi”.

Thế là không ổn, phải tùy vào tâm lí đối tượng mà xuất chiêu, trong hoàn cảnh của em, thì lúc này cô bé có vẻ muốn chứng minh tình yêu lắm rồi, đến lúc này khi bọn em đang đối thoại với nhau cũng là lúc bọn em đang tọa lạc tại Hồ Đền Lừ. Đi nhiều làm gì xăng lại đang lên giá. Và em kể 1 ví dụ cho cô bé về 1 thằng bạn cùng con người yêu nó ngồi ở đây bị cơ động soi, bắt xe và lên phường ( em bịa thôi chứ 50 với 100k thì cơ động nó đi vội chứ bắt làm quái gì lên phường ). Nghe xong có vẻ con bé sợ, con gái mà nghe đến phường với đồn là cuống cả lên rồi. Lúc này cũng đã khoảng 2h sáng, đối diện đó là có 1 cái hotel to đùng đén sáng trưng, em liền bảo :

– Em có mệt không,
– Cũng hơi hơi ạ.
– À thế… à mà thôi.
– Sao a?
– Không không có gì ( cái kiều này nó không hỏi tiếp mới là lạ, tay em nó bám vào đùi mình nũng nịu )
– Anh nói đi, ai lại nói nửa chừng vậy, không nói em không chơi với anh nữa.

Úi giời, đấy các bác thấy chưa.

– Ừhm thì hơi ngại, nhưng anh định bảo… anh thì không sao, nhưng nếu em mệt, thì vào kia ( tay em chỉ cái đèn hotel lấp lánh như vì sao ) nghỉ xong sáng sớm mai anh đưa em về.

Lúc này thì em nó hơi ngại 1 chút, mồm ưm ưm, con gái mà kể cả nó có muốn vào cũng chả ai đời nào nó nói ok luôn, mình phải cho nó 1 vài lí do , thôi thì để tăng tính thuyết phục em bảo em nó.

– Anh chỉ sợ em ngồi đây lâu lại ốm, vào đấy nhường em nằm trên giường, anh nằm dưới đất đó.

Ui xời chuẩn luôn, Linh liền đáp với 1 giọng tinh nghịch :

– Ơ thế phải nhường em chăn đấy

Em nháy con tiếp tân bảo cho 1 phòng đơn và dẫn em lên phòng 304. Vừa vào bên trong, đúng là con gái đi đến đâu cũng vào toilet đầu tiên, em thì nằm luôn xuống đất cho em nó ra nhìn thấy mà thương. Con bé sau khi chỉnh sửa phụ kiện đi ra rồi nằm lên giường, chém gió với nhau vài câu thì em đi tắt điện. Cho đến 1 lúc sau em thấy Linh cứ trằn trọc mãi, chắc thấy thương thằng mình, mới bảo:

– Anh ơi, anh có lạnh không.

Em cố tình bật điều hòa mà, 16 độ , để cho những cơ thể dù có nóng đến mấy cũng phải đóng băng mà tìm đến nhau cho nó tan chảy, em hiểu ngầm ý Linh nên cố tình co cắp chân tay run run mà trả lời.

– Không sao đâu em, hixxx.
– Thôi anh lên đây đi, mai anh lại ốm ra bắt đền em thì chết.

Vậy là em mò lên các bác ạ, như mò lên đỉnh olympia và rúc vào trong chăn cùng em ý, ôi lúc này thì hơi ấm từ thân thể em ý lan tỏa ra truyền sức sống đầy hóc môn vào cho em. Và trong cái đêm đó, nằm gần nhau thì kiểu gì da thịt lại chả đụng vào, tay em nắm lấy bàn tay cô bé.

Và các bác ạ điều gì đến cũng phải đến, em khẽ quay đầu sang hôn nhẹ lên trán của nàng, và nói Anh yêu em… rồi dần dần bờ môi em tìm đến bờ môi cô bé trong màn đêm mịt mù, lúc này thì đúng là chả còn gì để mất, em thừa thắng lao lên trao cho Linh những nụ hôn nồng ấm nhất có thể, lúc này cơ thể Linh như không thể kháng cự được, đành co cắp vào người em mà chịu đòn…

2 bàn tay, 1 đôi chân với cái chân kia hoạt động hết công xuất, cuối cùng cô bé cũng chả còn giáp mà chống đỡ, thả sức cho em muốn làm gì thì làm, và cũng chỉ nằm mà tận hưởng….

Xong rồi nhé, sáng hôm sau em đưa Linh về… và những ngày sau đó bọn em đã không còn ngượng ngùng, tần xuất được tăng lên… (tiếp phần 2)
----------- Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 -----------
"Bấm vào quảng cáo phía dưới sẽ giúp các truyện được update nhanh hơn. Bấm càng nhiều, update càng nhanh...Cảm ơn nhiều..."
Loading...