Loading...

"TRuyện 18+" Tình dục du học sinh Nhật Bản P1

Loading...
TRuyện 18+ Tình dục du học sinh Nhật Bản P1
Mình xin bắt đầu câu truyện từ hồi mình học xong cấp 3. Cấp 3 thì cũng có nhiều truyện hay muốn kể, nhưng kể cái thì lộ ngay. Mình là 1 thanh niên 9x sinh ra và lớn lên ở Hải Phòng. Học xong cấp 3 mình thi trượt đại học vì có học hành gì đâu, suốt ngày bóng bánh, fifa, halflife, đế chế mà :D. Nhưng phải đính chính lại đéo phải là do mình học dốt nhé, 9 năm cấp 1, cấp 2 đều học sinh giỏi cả ấy. Chẳng qua ham chơi nên lười thôi. Nhớ như in hồi cấp 2 thấy mấy đứa thi trượt đại học thì cười hếch mép nói với mẹ : " Có thi đại học mà cũng trượt nhỉ" Hồi ấy học giỏi tự tin vãi vồn :)). Đến lúc tạch cái không dám nhìn mặt ai nữa. 

Còn về phần con người yêu hồi cấp 3 thì nó đỗ đại học. Mình buồn lắm, quyết tâm năm sau thi lại cho bằng bạn bằng bè. Định rằng 1 năm sau thi lại rồi lại được cùng đến trường với người yêu thì đùng 1 cái tầm 3 tháng sau con người yêu nói chia tay. Nó bảo nó yêu người khác rồi, cay vãi vồn, chắc nghĩ mình đéo có tương lai gì. Éo hiểu sao hồi ấy trẻ trâu vãi, níu kéo này lọ, rồi lần số điện thoại của thằng nó mới yêu. Rồi nhắn tin đe dọa này lọ, hẹn gặp mặt chứ. Cũng đéo nhớ vì sao nó cũng nhận lời hẹn gặp mặt. Thế rồi mình thủ 1 con dao đến địa điểm hẹn, trể giờ hẹn 1 tiếng đồng hồ đéo thấy nó đến. Hóa ra con người yêu bắt nó đừng đến. Giờ nghĩ lại may sao nó đéo đến, không thì giờ cũng xanh cỏ mẹ nó rồi. 
Chán nản, buồn bả cả ngày là cảm xúc của mình hồi đó. Thế rồi chợt lóe trong đầu 1 ý nghĩ là muốn đi đâu đó không phải là Việt Nam. Lướt mạng thì thấy có chỗ tuyển đi du học Nhật Bản. Thế là gọi điện nói chuyện 1 hồi, rồi nói chuyện với bố mẹ, bố mẹ đồng ý cái ngay hôm sau phóng lên Hà Nội nộp hồ sơ luôn. Cuộc đời mình bước sang trang mới kể từ sự việc này. 

Hồ sơ, thủ tục giấy tờ xong xuôi cũng là lúc mình vác balo lên Hà Nội học tiếng Nhật. Hồi đó là mùa hè tháng 7, hay 8 gì ấy năm 2011. Có bà chị họ đang học trên Hà Nội sắp về quê nghỉ hè nên cho mình mượn lại phòng trọ. Hôm mình đi trời nắng nóng không chịu nổi, bắt xe Hoàng Long đến bến xe Lương Yên nhờ thằng bạn chở vào chỗ phòng trọ bà chị. Vào đến nơi mồ hôi, mồ kê nhễ nhại, bước vào phòng thì giật cả mình có cả 1 ông con trai đang cởi trần. Ngồi nói chuyện 1 lúc mới biết là người yêu bà chị và 2 ông bà đang ở chung. 3 hôm sau ông bà ấy mới về quê, nên 3 hôm 3 người ở trong cái phòng trọ tầm hơn chục mét vuông, bất tiện vãi vồn. Có 1 hôm 2 ông bà ấy đi đâu, mình tranh thủ vào xem sex rồi thủ dâm bằng máy tính của ông người yêu bà chị. Xem xong đéo xóa lịch sử trình duyệt đi, đến lúc về ông ấy biết nhục vl :)). 

Ngày ông bà ấy về cũng là ngày mình bắt đầu liên hệ với cô giáo dạy tiếng Nhật. Nói qua về cô giáo là mình quen qua bà chị giới thiệu cho. Mình học theo dạng gia sư, 200k/ 1 buổi. Đắt nhưng cũng sắt ra miếng. Cô giáo sinh năm 86 thì phải, không nhớ nổi nữa. Khá là thấp chắc chỉ 1m50 thôi. Nhưng được cái khúc nào ra, khúc đấy, chỗ cần to là to, chỗ bé là bé. Ấn tượng nhất chắc là cặp mắt của cô giáo, to tròn, long lanh nhìn cuốn hút vô cùng. Mang tiếng là gia sư nhưng mình phải phi đến nhà cô giáo để học mới vãi. Vì cô giáo còn có con nhỏ sau này đến nhà mới biết. Nhà cô giáo ở chỗ éo nào nhỉ, éo thể nhớ được. Chỉ nhớ là từ khu sân Mỹ Đình xong có cái đường đâm vào cái làng éo gì ấy. Đợt ấy bà chị để lại cho mượn con wave nên cũng tiện đi lại. Buổi đầu đi học mình mặc cái quần bò lửng, với cái áo phông đen. Lần mò mãi mới đến nhà cô giáo, cũng ở trọ trên tầng 3 của 1 tòa nhà. Đến nơi, gọi cô giáo xuống đón. Cô giáo bước ra với cái quần đùi và cái áo phông trắng và nở 1 nụ cười với mình. 

" Cái đéo gì đây " mình nghĩ trong đầu, rồi đứng hình mất mấy giây cho tới khi cô giáo lại gần và hỏi: 
- Em có sao không, bị say nắng à?

- [Giật mình] À không, không, em không sao. Em chào chị, chị có phải là chị H dạy tiếng Nhật không ạ?
- Chào em, không chị thì còn ai vào đây nữa. Dắt xe vào trong đi em. 
Haha ai mà chả biết như thế nhưng lúc ấy nói cho che bớt đi sự bối rối. Vào đến nơi thấy 2 con chó nằm ngay nối lên cầu thang sợ éo dám lên. Cô giáo thì cứ:
- Nó không cắn đâu, em cứ lên đi ( đéo ai mà tin được trong khi nó đang trông như gầm gừ mình )

- Câu này em nghe quen lắm rồi chị ạ. Mất niềm tin vào câu ấy rồi. 
Cô giáo mới cười phá lên. 
- Em đa nghi quá đấy, được rồi để chị giữ cho lên đi. 
Thế là ôm cái cặp, chạy 1 mạch lên tầng 2. Cô giáo thì nhìn theo cười khúc khích. Đứng lại chờ cô giáo trên tầng 2 và vọng xuống 
- Phòng nào hả chị?
- Ồ chờ chị đi lên rồi theo chị. 
Rồi cô giáo vượt qua mình đi lên trước. Ôi cái dcm. Cô giáo mặc quần đùi với 2 quả mông vĩ đại cứ ngoe ngoẩy trước mặt mình. Bớt chợt thấy cái gì cứng cứng, ngọ ngoậy trong quần. Lấy lại bình tĩnh, cố nhìn sang bức tường và hỏi cô giáo :
- 2 con chó lúc nãy của ai vậy chị? 
- à của bà chủ nhà, trông nó thế thôi, chứ nó hiền lắm. 
- Vâng em biết chó hiền ntn rồi chị ạ
- Em bị chó cắn rồi à, hay sao mà sợ thế. 
- Em không bị cắn, nhưng mà chứng kiến cảnh bị cho cắn rồi. Cũng là cái câu cứ vào đi nó không cắn đâu. Bước vào thì nó ngoặm cho nòi mỡ ở bắp chân ra chị ạ. 
- Chị cười, hóa ra là như vậy, chị xin lỗi nha. 

Nói chuyện qua loa mấy cầu thì cũng lên tới tầng 3, chị đẩy cửa bước vào phòng chị thì mình giật mình thấy 1 thằng cu tầm 1 tuổi rưỡi đang nằm ngủ trong cái cũi (hay gọi là chõng nhỉ, cái mà trẻ con hay nằm ngủ ấy). Mình mới hỏi chị
- Con ai kia thế chị?
- Con chị ấy . Chị nhẹ nhàng trả lời
Mình hơi giật mình nên chị hỏi
- Sao vậy, ngạc nhiên lắm hả?
- Vâng hơi ngạc nhiên, nhìn chị trẻ vậy mà. Thế ck chị đâu ạ? 
- Ồ chồng chị đang học thạc sĩ bên Nhật. Ngồi xuống đây uống nước đi em.
Chị đưa cho mình cốc nước, rồi 2 chị em trò chuyện một lúc. Rồi bắt đầu học. 
Học từ bảng chữ cái. a,i,u,e,o. 

Hai cô trò, ngồi học bằng cái bàn nho nhỏ. Mình ngồi xuống trước, chị với lên giá sách lấy sách, vì lùn chị với lên thì hở luôn gần nửa non cái lưng trắng nõn. Mình ngước theo mà suýt nữa xì máu cam. Mê mẩn giả vờ lôi vở bút ra. Thế rồi chị ngồi xuống, lúc này mình cảm thấy nóng dã man. Mùa hè đã nóng mà ngồi cạnh 1 cơ thể nóng bỏng như thế còn nóng hơn. Quạt bật số 3 phả thẳng vào mặt mà mồ hôi vẫn tong tong chảy ra. 
- Em nóng thế cơ à? 
- Vâng, trên Hà Nội hình như nóng hơn Hải Phòng chị nhỉ?
- Thế à, chị cũng không biết nữa, để chị lấy thêm cốc nước mát cho em. 
- Vâng thế em cảm ơn ạ!

Ngồi 1 lúc thì cũng bớt chảy mồ hôi. Bắt đầu vào học. Cô giáo dạy cách đọc, cách viết. Như kiểu dạy cho mẫu giáo ấy. Chỉ xong cách đọc, cách viết cô giáo để mình tập viết 1 mình. Rồi đi nấu bột cho con. Mình viết nguệch ngòa, nguệch ngoạc nhìn không ra đâu vào đâu. Cô giáo cười
- Không sao đâu em, dần rồi nó quen ấy mà
- Nhưng mà sao em không uốn được đẹp như chị viết nhỉ?
- Đâu để chị xem nào, à chữ này phải viết như này. Đưa tay đây chị bảo
Mình xòa tay ra, cô giáo đứng khom khom từ đằng sau rồi cầm tay mình uốn từng nét. Ôi dcm, hình như đầu mình cọ vào ngực của cô giáo thì phải. Đầu không dám nhúc nhích. Tay thì cứng đơ.
- Mềm tay ra em, sao mà tay cứng đơ thế
- Em không biết được, chắc tại em không có hoa tay nào nên nó thế sao ấy.
Nói thật lúc đấy chỗ nào cũng cứng đơ hết rồi, chứ có riêng gì tay đâu :))
- Thả lỏng ra 
- Vâng chị để e thử viết lại xem sao. 

Cô giáo rời tay mình ra, mình mới dám ngọ ngoậy cái đầu trở lại. Học hành mà căng thẳng quá, không thể nào tập trung nổi. Viết 1 lúc rồi ôn lại cách phát âm. Nhằng cái đã 2 tiếng rồi, hết giờ học đúng lúc con cô giáo thức. Chắc cô giáo tính trước rồi sao ấy. Lúc về cô giáo phải bế con không trông được 2 con chó cho mình. Mình bảo không sao, e tự đi được. Nhưng xuống tới tầng 2 thì thôi không dám bước nữa. May sao mà có 1 cô trên tầng 4 xuống thế là bảo cô ơi dắt cháu xuống với. HaHa. Thế là lên đường phóng xe về nhà trọ. 

Trên đường về nhà trọ, mình ghé chợ mua đồ về nấu ăn. Ở một mình nhưng nói không với hàng quán, chỉ khi nào bận lắm mới ăn hàng thôi, chứ chịu khó nấu ăn lắm. Nấu nướng, ăn uống, tắm rửa xong bỏ sách vở ra ôn lại. Tự yên thấy tiếng Nhật cũng không khó lắm, có khi còn dễ hơn tiếng Anh về khoản phát âm. Ngồi viết viết, đọc đọc được 1 lúc thì chán. Nhưng cũng chả biết làm gì, có quen biết ai ở đây đâu. Chợt nghĩ ra hay là sang làm quen mấy em phòng bên cạnh. Trước lướt diễn đàn, thấy cuộc sống sinh viên có nhiều cái hay lắm. Lúc nào cũng ước 1 lần được trải nghiệm cuộc sống sinh viên ở Việt Nam. Nhưng cuộc đời không như là mơ, giờ phải lang bạt mãi bên xứ Nhật Bản này. Nghĩ là làm mò sang phòng bên cạnh, giả vờ mượn sạc pin. Gõ cửa 1,2 cái thì có 1 em bước ra mở cửa, giật hết cả mình. Á đù nó xấu xúc phạm thị nở. Nam Cao có sống lại chắc cũng không ngòi bút nào tả nổi. Cố lấy lại bình tĩnh. 

- Ch..à...o b..ạ..n! Mình là em của chị P phòng bên cạnh. Mình mới lên trông phòng để chị ấy về quê chơi mà quên không mang theo sạc điện thoại. Bạn có sạc 1280 không? cho mình mượn 1 chút được không? 

Nói thế là để hi vọng còn e nào khác xinh bên trong thì còn có cơ mà mò sang trả sạc.
- Hi em chào anh! Em có anh à, chờ em 1 chút - Cái dcm sợ hú hôn. Gọi mình là anh luôn mới sợ chứ. Chắc bằng tuổi mình
- Linh ơi sạc mày để đâu, cho a đẹp zai phòng bên cạnh mượn chút.
- Ông C đấy à, còn lâu t mới cho mượn, vãi cả đẹp zai.
- Không em chị P cơ, đẹp zai lắm.
- Thế hả hihi, t để ở trên giá sách sao ấy.

Ngó vào trong thấy 1 em khác đang xào xào, nấu nấu cái gì thơm nức mũi. Giọng nghe có vẻ nhẹ nhàng chắc không đến lỗi. Chưa đến 1 phút thì em cá xấu bước ra.
- Đây anh ơi. 

- Cảm ơn bạn, nhưng chắc mình bằng tuổi bạn ấy. Đừng gọi là anh mình ngại lắm
- E thích thế, không được à? Em tên Huyền. Anh ở đây lâu không?
- Mình cũng không biết, chắc 1 tháng đợi chị P lên rồi tính tiếp ấy. 
- Hihi, có gì không biết, gọi bọn em, bọn em chỉ cho nhé. 
- Ok cảm ơn bạn nhé!
Em bên trong nghe thấy. Nói vọng ra, sạc của em đấy anh à.
- À cảm ơn cả bạn nhé.
- hihi không có gì đâu anh. Nhớ trả em là được.
Em ấy quay ra cười và buồn rằng cũng không khá hơn em này chút nào cả. Tiu ngỉu bước đi về phòng, nằm ngửa ra giường, sờ vào cái điện thoại nhìn giờ thì có 2 tin nhắn. 1 của cô giáo với 1 số lạ. Đang buồn rep lại chơi. Cô giáo hỏi
- Chị dạy em có hiểu không?
- Vâng cũng dễ hiểu chị ạ, em vừa mới ôn lại, với viết lại xong. 
- Ngoan thế, em ở một mình thế ăn uống ntn ấy? 
- Hihi, học sinh của chị mà lại, em tự nấu cơm ăn chị ạ.
- Thật không đấy, lần đầu tiên chị thấy con trai ở 1 mình mà lại nấu cơm ăn đấy. Em đúng là hàng hiếm ấy :))
- Vì em ăn uống kén chọn lắm. Với lại hàng quán em thấy bẩn lắm. Cũng rảnh nên nấu nướng tí cho vừa khẩu vị. 

Nói chuyện được 1 lúc thì chị bảo chị phải ru con ngủ. Mình quay ra nhắn với số lạ kia. Hóa ra là cái em hồi mình học lớp 12, chặn đầu xe đạp mình lại xin số. Em ấy học lớp 11, giờ mình ra trường rồi nhắn bảo không được nhìn thấy anh, thấy nhớ. Rồi linh ta, linh tinh. Hồi cấp 3 cũng có nhiều em i ới lắm. Đá bóng, đánh bóng rổ ở trường kiểu éo gì cũng có mấy em ngồi nhìn. Ngăn bàn thỉnh thoảng lại có thư. Nghĩ lại cũng hay hay, éo như bây giờ iphone, smartphone các thứ éo có gì thú vị. Hồi ấy có người yêu rồi nên cũng chả để ý mấy em ấy lắm. Nghĩ lại, lại thấy ngu. Hic. Đêm hôm ấy, trong đầu cứ nghĩ về cô giáo suốt, tưởng tưởng lại 2 quả mông vĩ đại của cô giáo. Rồi cái ánh mắt cuốn hút của cô giáo. Rồi tưởng tưởng cái mà thằng đàn ông đéo nào cũng tưởng tượng 1 lúc thì lăn ra ngủ

Sáng hôm sau, thức dậy đi ăn sáng rồi lại về phòng. May mà ông người yêu bà chị để lại cho mượn cái Laptop không thì chết vì buồn mất. Hồi ấy facebook chưa phát triển lắm. Đọc trên mạng bảo Facebook hot ở Mỹ lắm. Mò vào lập cái nick, éo có bạn bè nào nên cũng chả có cái éo gì. Nghĩ bụng thế này bọn Mỹ nó cũng nghiện được là thế đéo nào. Lướt mạng 1 lúc, ăn trưa xong cũng đến giờ đi học. Chưa bao giờ đi học mà thấy hứng khởi, có động lực như vậy. Phóng đến nhà cô giáo, vẫn phải gọi cô xuống dẫn lên. Lên tới phòng cô giáo đã pha cho mình sẵn 1 cốc nước sấu. 
- Uống đi em.
- Úi ngon thế, em thích nhất nước sấu đấy. Chị ngâm đấy à.
- Ừ, chồng chị thích uống nước sấu nên trong nhà lúc nào cũng có 1 bình sấu ngâm. Nhưng từ ngày anh ấy đi có ai uống đâu.
- Vậy à, anh ấy đi được lâu chưa chị.
- Cũng gần 1 năm rồi em. 
- Chị có buồn không? 

- Cũng buồn nhưng biết sao giờ em, thỉnh thoảng có chat yahoo, với cả chị chăm con rồi đi dạy nữa nên cũng chả có thời gian mà buồn. 
Nói đến đây thì sắc mặt chị hơi thay đổi, chắc là do cô đơn. Một người phụ nữ đang hừng hực thế này mà xa chồng 1 thời gian dài như vậy chắc có nhiều nỗi khổ lắm. Nhưng hồi đó mình còn ngây thơ quá, không nhận ra điều đó. 
- Em bớt nóng chưa, mình bắt đầu vào học nhé. 
- Vâng nhưng chị ơi nhà vệ sinh chỗ nào để em đi 1 cái đã. 
- Đằng kia kìa em. 
- Ok đợi em 1 chút. 
Giải quyết xong cái nhẹ cả người, chứ tí nữa đang buồn đái mà cửng lên thì tức không chịu nổi
- E giải quyết xong rồi. 
- Vô duyên, trong trường hợp này tiếng Nhật em phải nói là O ma ta se shi ma shi ta. Tức là xin lỗi đã để anh, chị phải đợi. 
- Thế nữa hả chị. Sao loằng ngoằng thế?
- Ồ, Nhật nó lễ nghĩa lắm, sau này em sang em sẽ biết. Chị chưa sang nhưng chị học đại học tiếng Nhật nên cũng được học nhiều về văn hóa của nó. 

Quả thực chị nói không sai. Nhật Bản là 1 đất nước lễ nghĩa được đặt lên hàng đầu. Hầu như trong bất kì trường hợp nào cũng có 1 câu nói cụ thể để mỗi người đều nói khi gặp những tình huống như vậy. Vì ai cũng nói nên không có cảm giác ngượng ngùng, khó nói. Chứ ở Việt Nam mà nói những câu như vậy thấy chuối chuối thế éo nào ấy nhỉ :)).
- Ok em biết rồi ạ. Hôm nay học gì hả chị?
- Vẫn ôn lại cách phát âm bảng chữ cái, rồi viết, rồi sau đó học 1 số câu giới thiệu đơn giản. 

Lại ngồi nhai lại bảng chữ cái. Nghe chị phát âm sao mà ngọt ngào thế. Môi chị mỏng, chúm chúm lại, nhìn chỉ muốn hôn 1 cái ngay lập tức thôi. Tay thì trắng nõn, mà lại búp măng nữa chứ. Hôm nay, chị vẫn mặc quần đùi nhưng là màu đen với cái áo phông màu trắng. Có vẻ chị thích áo phông trắng. Chị ngồi khá sát mình nên mình có thể cảm nhận được ngực chị phập phồng theo từng nhịp thở. Mình không dám nhìn xuống cái cặp đùi trắng nõn của chị. Vì nhìn xuống chắc chị phát hiện ngay. Hiện tại chỉ muốn thò tay vô ngực chị bóp nát ra thôi. Suốt buổi học, chim cò lúc nào cũng cứng ngắc hết à. 2 tiếng trôi qua cũng là lúc buổi học kết thúc. Nhưng hôm nay, con chị vẫn chưa thức giấc. Chị nói
- Thôi nghỉ đi em. Về nhà nhớ ôn lại ấy, mai chị kiểm tra. 

- Vâng, ok chị chả cần ôn em cũng thuộc hết rồi.
- Thôi đi ông tướng, mai kiểm tra mà không thuộc thì cứ xác định đi. 
- Hehe, chị định phạt em à. Phạt kiểu gì ấy. Em sợ quá.
- Ồ cứ thử không thuộc xem, biết tay ngay ấy mà. 
Mình thu dọn sách vở, quay sang đút vào cặp. Ngồi lâu tê hết cả chân, mình lấy tay đẩy vào thành bàn để lấy lực đứng dậy. Thì không may hích vào ngực chị. Chị á lên một tiếng. 
- Chị có sao không? Em xin lỗi - Mình ngượng đỏ hết mặt.
- Chị không sao đâu em. 
- Em xin lỗi, em không cố ý. 
- Cái gì lại còn có cả cố ý nữa á. Em mà cố ý thì....
Chị dơ nắm đấm về phía mình. 
- Chị đùa ấy, chị không sao đâu, em về đi. 
- Nhưng...
- Nhưng sao?
- Em sợ chó. 
Chị lăn quay ra cười.
- Vẫn còn sợ à, được rồi để chị dẫn xuống. 
- Vâng em cảm ơn chị. 

Xuống lấy xe, chào chị rồi phóng xe về đi chợ nấu nướng ăn. Tối lượn lờ ra sân vận động Mỹ Đình 1 lúc rồi về ôn bài. Trong đầu lúc nào hình ảnh của chị cũng hiện lên. Cái cặp mông ấy, cái ánh mắt ấy, cái bộ ngực ấy. Mình muốn tất cả nó là của mình. 

Hôm sau, vẫn như thường lệ mình lại sang nhà chị học. Nhưng trước khi đi mình nghĩ là nam nhi đại trượng phu mà lúc nào cũng bắt chị phải xuống trông chó cho. Quả thực là rất mất mặt. Mình nhớ lại màn thu phục con chó đẻ nhà ông bác ngày xưa chỉ bằng 1 khúc xương. À đúng rồi! Chỉ cần một khúc xương. Haha. Vác ngay 2 cái cánh gà hôm trước ăn còn dở sang nhà cô giáo . Hơi tiếc nhưng mà vì thể diện phải biết hi sinh :)). Nghĩ là làm phóng thẳng xe sang nhà cô giáo luôn. Nói thật mình không hề ghét chó, ngược lại rất quý là đằng khác, nhà lúc nào cũng có 1 tiểu đội chó với mèo. Đến nơi, đáp cho mỗi tên 1 cái cánh gà, quả đúng như mình dự đoán, nằm gặm không đoái hoài gì đến xung quanh luôn. Lên phòng gõ cửa chị. Chị ra mở cửa ngạc nhiên vãi luôn. Nói chuyện 1 chút thì vào học số đếm với ngày tháng rồi kết thúc luôn không có gì đặc biệt cả. Mình chỉ học các ngày trong tuần thôi thứ 7, chủ nhật ở lại cũng buồn thế là chiều thứ 7 phóng xe về Hải Phòng đá bóng cho đỡ ngứa ngáy. Nghĩ lại hồi ấy trâu thật không như bây giờ. Đi con wave RS của bà chị, chỉ rít được 60 cây thôi lên 70 cái đầu lắc lắc ngay. Nghĩ đến cảnh cái thằng ở xóm ngày xưa nó đi con xe đạp, đang đi rụng bánh trước ra, cắm đầu xuống. Liên tưởng mình mà bị rụng bánh trước thì không biết thế nào. Rợn tóc gáy lúc nào cũng giữ ga đều đều mà bò về. Hơn 2 tiếng đồng hồ mới về đến nơi. Ăn uống qua loa cái mò ra sân bóng ngay. Trâu vãi vồn. 

Kết thúc 2 ngày cuối tuần ở Hải Phòng lại mò lên Hà Nội tiếp tục hành trình học tiếng Nhật. Đúng 13h45 mình có mặt ở nhà chị, nghỉ ngơi uống cốc nước rồi vào học. Hai 2 ngày ở nhà chỉ ăn với bóng bánh chữ nó cũng rơi rụng hết. Lại phải ngồi ôn lại, nào là tự giới thiệu, đọc từ 1 đến 100, ngày tháng các thứ, mỏi hết cả mồm. Học được tầm 1 tiếng thì tự yên thấy mặt chị nhăn nhăn.

- Chị sao vậy, có sao không ấy?
- Tự yên, chị thấy đau đầu quá chắc tại lúc vừa đi nắng, thôi không sao đâu học tiếp đi.
- Thôi chị lên ghế ngồi nghỉ 1 chút đi, chị uống thuốc không em cho này - Ngày xưa mình rất hay bị đau đầu nên trong cặp lúc nào cũng thủ panadol. 
- Thuốc gì vậy em?
- Panadol chị ạ? 

- Còn hạn không đấy - Cẩn thận vãi vồn
- Em mới mua xong ấy, không tin em uống thử cho mà xem.
- Điên à, có đau đầu đâu mà uống, thế cho chị xin viên. 
- Thì em uống để đau hộ chị mà. 1 lần phải uống 2 viên. 
- Thôi đi ông tướng, thế cho chị 2 viên. 
- Ok để e lấy nước cho, trán chị có nóng không?
- Cũng nóng em ạ. 
- Thế này mà cũng nóng à. Em đập quả trứng nên đây có khi cũng chín ấy.
Chị cười nhẹ. Chắc tại do đau đầu
- Từ ngày em đến học chị thấy vui hẳn lên. 

- Thì chả thế, không ai nói chuyện cùng thì lấy đâu ra mà vui. Mà thôi em thấy thế này không ổn. Chị lên giường ngủ 1 giấc đi thì thuốc mới có tác dụng chứ không chả ăn thua gì đâu. 
- Không được đang học dở mà.
- Thế chị định ngồi sát em để lây bệnh sang em đấy à. Đây là chị bị cảm rồi chứ không phải là đau đầu thông thường đâu. Lên giường ngay ồ nê gai shi ma sự ( anh em nào biết tiếng Nhật mới hiểu nhé ).
Chị lại phì cười. 
- Chị xin lỗi nhé, mới học được mấy buổi mà đã thế này rồi. 
- Lỗi với lầm gì, không phải học em càng sướng mà. hihi
- Bó tay với em. 
- Em đùa đấy em tự ôn 1 mình cũng được mà

Chị lên giường nằm, mình chạy vào nhà tắm lấy cái khăn đặt lên đầu cho chị hạ sốt. Nằm được 1 lúc thì hình như chị cũng ngủ mất. Lúc đó, cảnh vật im lặng 1 cách kì lạ. Ánh nắng hơi hắt vào nhà, nhìn rõ từng vệt bụi. Học 1 lúc cũng chán mình đi dạo khắp quanh nhà chị. Chỗ mình ra đầu tiên là ban công nhà chị, trồng rất nhiều phong làn và si cảnh. Chắc là của chồng chị trồng. Ban công ấy mà có thêm cái hòn non bộ xong thả ít cá cảnh thì tuyệt vời. Lượn vào trong nhà thấy rất ngăn nắp, sạch sẽ, đâu ra đấy. Nhân cơ hội muốn ngắm chị thật kĩ. Quả thực chị rất đẹp, gái 1 con có khác trông mòn con mắt luôn. Lông mày chị hơi đậm, cái mũi đúng đặng trưng mũi con gái Việt Nam, mặt tròn tròn, lông mi dài hơi cong. Chị ngủ mà lại nằm ngửa, mình thấy lạ quá, vì nằm ngửa không bao giờ mình ngủ được. Bộ ngực chị phập phồng theo từng nhìn thở qua lớp áo phông. Mình lướt nhìn xuống dưới thì ôi thôi. Vì chị mặc quần đùi mà duỗi thẳng 2 chân ra nên cái mu nó nổi lên nhìn kích thích không chịu nổi. Mình không hiểu sao chị dám để mình ở trong nhà mà ngủ như vậy được.( Sau này hỏi chị, chị bảo chị chưa bao giờ nghĩ đến chuyện là mình sẽ làm gì nên cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ đề phòng cái gì cả) . Lại nói đến cái đoạn nhìn thấy cái mu chị nổi lên. Tà dâm trong người nổi lên. Kể từ cái ngày chia tay con người hồi cấp 3 cũng chưa động đến gái rồi. Hai tay bấu chặt vào đùi, đầu lắc lắc cho tỉnh lại chứ nghĩ đến chuyện mấy ông đi tù về kể mấy thằng tội hiếp dâm vào bị nó đốt túi ni lông nhỏ vào chim mà sun hết cả xoăn vào. Đang suy nghĩ bậy bạ thì. Oe oe oe. Ôi thôi thằng con chị nó tỉnh giấc. Chị nghe thấy cái mở mắt ngay. Đúng là có con thơ lúc nào ngủ cũng không sâu giấc được. Thấy nó khóc mình tiến lại gần cái chõng.

- B ơi, em bế cháu lên giường giùm chị với. 
- Vâng.
- Chị cảm ơn. Mà em chưa về à.
- Em chưa, em định về nhưng nghĩ không khóa cửa ai vào làm gì thì toi. Lại không muốn đánh thức chị nên đợi chị tỉnh giấc rồi về ấy.
- Thế chị ngủ đến đêm, em cũng ở lại à.
- Thì phải ở lại chứ biết sao giờ. 
- Hihi. Chị nhờ em 1 việc được không?
- Chị cứ tự nhiên. Gì cũng được chị ạ.
- Thật nhá. Con chị nó ỉa ra quần rồi, em rửa đít cho nó giúp chị với.
Mặt mình nhăn như tây dẫm phải cứt.
- Thật á.
Chị cười phá lên nhưng lại nhăn mặt lại vì đau đầu
- Sao bảo gì cũng được. Chị đùa đấy, em nấu bột cho cháu giúp chị được không? Em biết nấu không?

- Em nấu được, ngày xưa bên ngoại nấu suốt. - Trước bên ngoại mấy anh em cứ đi chơi về là lục đồ ăn không có gì toàn lôi sắn dây ra nấu bột ăn cho đỡ đói. 
Nấu bột cho thằng cu xong, mình lại phải đút cho nó ăn vì chị bảo, chị mệt chăn tay rụng rời ra không ngồi dậy nổi. Cho thằng bé ăn xong, nghĩ đến mẹ thằng bé cũng phải ăn gì đó để uống thuốc. 
- Để em ra mua thuốc cảm cho chị, chứ mỗi panadol chắc không ăn thua
- Cảm ơn em nhé, không có em chị không biết xoay sở ntn nữa.
- Úi rời mấy khi mà chị. Có phải lúc nào chị cũng ốm đâu. Chắc em may mắn mới được chăm chị ốm đấy.

Chị lại cười. Mình phóng xe ra mua thuốc cảm, rồi tiện mua cho chị ít cháo mua thêm cả ít lá tía tô về cho chị ăn, uống thuốc xong mình cũng về. Về đến nhà cũng hơi muộn rồi thế là chả nấu nướng gì nữa. Vào quán cơm rang làm suất cơm rang với lòng thối sào dưa chua. Ngon đéo tưởng được, ngon đến nỗi mỗi lần đói là lại nhớ đến món ấy. Mẹ ở Nhật nhớ mấy món Việt Nam vãi. Tối hôm ấy về nhắn tin với chị 1 lúc rồi tự yên thấy không nhắn lại. Nghĩ chị chắc ngủ rồi, nhưng cứ thấy lo lo, gọi thì không dám gọi sợ làm chị thức giấc. Bồn chồn mãi mới ngủ được. Sáng hôm sau, dậy từ 6h mua cho chị bát bún thịt với cháo cho thằng cu. Phóng xe sang nhà chị, đi đến cầu thang quả thực như mình dự đoán 2 con ôn vật đã bị mình thu phục, quẫy đuôi mới vãi. Nhưng hôm này không có gì đâu 2 sói ạ. Mình lên phòng gõ cửa, chị ra với cái dáng vẻ uể oải. Mở cửa ra chị ngạc nhiên lắm. 
- B à. Đã 13h45 rồi hả em, chị xin lỗi nhé, chị ngủ li bì từ hôm qua đến giờ không biết giờ giấc gì. Vào chờ chị đánh răng rửa mặt chút nhé. 
Mình cười không chịu nổi.
- Mới 6 rưỡi hơn tí chị ơi. 
- Sao em sang sớm thế. 

- Thì em hôm qua đang nói chuyện thấy chị không trả lời lại em sợ chị có chuyện gì nên sang xem sao, tiện mang đồ ăn sáng cho chị với thằng cu rồi còn uống thuốc nữa. 
- Chị không biết nói thế nào nữa. Cảm ơn em nhé. Chị ngại quá.
- Em lậy chị, em không câu lệ thế đâu, chị đừng để ý, chị còn ốm thì em còn không được học mà. 
- Nhưng mà.
- Thôi chị đi đánh răng rửa mặt đi, em đổ sẵn ra bát nhé. 
Thằng cu nó vẫn chưa ngủ dậy, đánh răng rửa mặt xong chị ra ngồi ăn nhưng cứ thấy mặt nhăn nhăn. Chắc tại do đắng mồm. 
- Cố ăn đi chị còn uống thuốc. 
- Ồ chị biết rồi. 

Ngồi nói chuyện 1 lúc rồi mình cũng té về. Lúc đi vội chưa ăn gì cũng vào làm bát phở. Về nhà ngủ 1 giấc đến 9h. Giật mình tỉnh dậy. Nghĩ đến chị chắc vẫn chưa ổn. Thế là quyết định đi chợ mua đồ sang nấu ăn cho chị. Mang đồ sang chị lại giật mình 1 lần nữa. Mình bảo sợ chị vẫn chưa đỡ nên giúp chị nấu ăn trưa. Mình nhớ như in ôm ấy mình có nấu 4 món: đậu rán, cá trôi nấu riêu với măng, thịt bò xào với cần tây và thịt rang đường. Nấu xong gọi chị dậy ăn. Lúc chị bước ra bàn thấy mắt chị rơm rớm nước mắt. Chắc là do cảm động quá. 
- Mắt chị sao thế chị?
- À chắc tại mới ngủ dậy nên hơi cay mắt ấy mà. 
- Chị đi rửa mặt đi rồi ra ăn cơm. Cho em ăn cùng với nhé. 
- Người nói câu đó là chị mới phải.
- Nhưng mà đồ đạc nhà chị hết mà. 

Chị rửa mặt xong, ra bế thằng cu dậy rồi vào ăn cơm. 2 chị em vừa ăn, vừa nói chuyện vui lắm. Chị bảo lâu lắm rồi chị mới không phải ăn cơm 1 mình thế này. Chị cũng kể nhiều chuyện về gia đình chị, 2 vk ck quen nhau ở đại học, yêu nhau ra trường kết hôn rồi sinh con. 2 vk ck quê ở Hải Dương, giờ chị đang dạy tiếng Nhật tại 1 trung tâm. Chiều thì ở nhà chăm con và giờ dậy gia sư cho mình nữa. Chồng chị đang học thạc sĩ bên Nhật và giờ đang làm bảo lãnh cho chị sang. Chị đang chờ kết quả visa. Hôm đó chị vẫn còn mệt nên mình bảo nghỉ học nốt hôm nay. Có gì hôm sau học bù. Ăn xong, chị đòi dọn dẹp nhưng mình không cho. Dọn xong cái mình cũng chuồn về ngủ li bì đến tối luôn. 

Ngủ đến tối tự yên tỉnh dậy, mò vào điện thoại thì thấy tin nhắn của cô giáo. Cảm ơn mình, may mà có mình không thì không biết phải làm sao cả. Và còn dặn là chị đỡ ốm rồi, mai đến học nhé. Nấu nướng, ăn uống xong.Lướt web 1 lúc rồi lại ngủ tiếp đến sáng. Như mọi lần khi cô giáo chưa ốm. Đúng 13h45 mình có mặt tại sân nhà cô giáo. Chào hỏi 2 con chó, cho chúng nó mỗi đứa 1 cái xương sụn rồi lao lên phòng chị. Gõ cửa cái thấy chị ra mở ngay. Vẫn quần đùi, áo phông. Không biết chị có ý đồ gì không mà hôm nào đến học cũng mặc như vậy. Làm mình lúc nào chim cũng dựng ngược lên, bứt rứt khó chịu thôi rồi. 
- Chị đỡ chưa? Còn sốt không chị? 
- Chị khỏi hẳn rồi em, tất cả là nhờ em đó. 
- Úi rời ơi, có cái gì đâu mà chị. Thế hôm nay em mới được học tiếp chứ.
- Chăm học thế cơ. Thế thì hôm nay học 4 tiếng nhé.
Nghe thấy học 4 tiếng cũng hơi ngán. Nhưng được cái được ở gần chị thì học cả ngày cũng được. 
- Ơ thằng cu đâu rồi chị. 

- À chị gửi bà chủ nhà rồi. Bà ấy quý nó lắm. Chị đi đâu toàn gửi bà ấy trông hộ. 
- Nhưng sao phải gửi hả chị
- À, thì hôm nay học 4 tiếng chị sợ nó thức giấc thì không dạy em được ấy.
- À ra là vậy. 
- Thôi vào học nào.
Ôn lại 1 chút rồi hội thoại với chị. Giới thiệu họ tên, đất nước, nghề nghiệp, sở thích...Hôm nay, hai chị em dường như có vẻ thân thiết hơn trước rất nhiều. Cũng là điều đương nhiên, sau hoạn loạn con người ta mới biết ai là người tốt với mình mà :D. 
- Thế mà bảo em thuộc hết rồi. Này thì thì nói phét này - chị búng tai mình.
- Á, thì ai mà chả có lúc quên. Chị bạo hành học sinh à. Em kiện đấy.
- Này thì kiện này ( chị búng thêm phát nữa ). Chị đã bảo không thuộc thì biết tay chị mà. 
- Đau nhá, em học thuộc là được chứ gì.

- Cấm kêu, nói trước rồi không nghe cho chết! - chị mấm môi, hai tay chống vào sườn chỉ thẳng mặt mình nói.
- Vâng ạ! Mình giả bộ xị mặt, cúi cúi xuống. 
Chị lại mỉm cười. 
- Hehe chị đùa đấy, chị xin lỗi nhé.
- Haha thế chị tưởng em thật à. 
Thế là ăn ngay cái bóp cổ, lè lưỡi ra. 
Từ bé đến giờ chưa bao giờ học hành mà lại vui như vậy. Thấy thời gian trôi nhanh kinh khủng. Vì không để ý đến đồng hồ, vèo cái đã 6h tối rồi. 
- Này! hôm nay, chị mời em đi ăn buffet nhé.
- Ăn gì cơ ? Hồi ấy biết buffet là cái éo gì đâu :))
- Buffet ấy

- Có ngon không chị? Có người mời không nhẽ từ chối. Có mà điên. 
- Thế nhé đi rồi biết. Thôi cất sách vở đi, đợi chị 1 chút chị thay quần áo cái. 
Thế rồi chị lục tủ lấy đồ, lao thẳng vào nhà tắm thay quần áo. Mình cho sách vào rồi lên ghế ngồi đợi. Không biết làm những gì mà hơn 20 phút rồi chưa thấy ra. Không nhẽ ông lại mở cửa lao vào bây giờ. Thề trong những cái ghét, mình ghét nhất là phải đợi con gái. Trước kia, sau khi chia tay e người yêu cấp 3 cũng có tán 1 em, hẹn nó đi chơi, đến nhà nó rồi mà nó vẫn bắt mình phải chờ. Hôm đấy đi chơi rất vui, nó chắc cũng đổ mình lắm rồi. Nhưng vẫn quyết định đá vì đã bắt mình phải đợi. Khoảng tầm 30 phút sau chị bước ra. Bực tức trong mình tan biết hết. Chị mặc quần bò xanh, áo phông đen, mặt có trang điểm qua nhìn khác hoàn toàn mọi hôm, trẻ trung năng động, dễ thương vô cùng. Hôm ấy mình cũng mặc áo phông đen, đi ra đường thế này ai mà không bảo là đang yêu nhau cơ chứ. Không hiểu chị có ý gì.

- Úi, trông chị khác thế. 
- Khác làm sao, được không em? 
- Phải nói là quá được. Trẻ không khác gì mấy con bạn em. Thế này ra đường người ta tưởng là người yêu em thì chết.
Chị cười quay đi tìm đôi guốc mang ra cửa. Con gái có khác khen cái là sướng. 
- Đi thôi em. 
- Ok baby
- Cái gì cơ, em vừa nói gì ấy, thích chết à. 
- Hehe không được à, thế cho em xin lỗi
Chị xuống thăm thằng cu, rồi dặn bà chủ nhà trông cho chị đi có việc tí rồi về. Chị đi đôi guốc chắc tầm 7,8 phân nhìn dáng nuột thôi rồi.
- Đi xe em này chị có ngại không? 
- Điên à, sao đâu mà ngại. 

Lên xe phóng đến cái đoạn đường éo gì ấy, nhớ chết liền. Đườngg xá không biết, toàn chị phải chỉ cho đấy chứ. Ở Hà Nội thời gian quá ngắn, với thời gian cũng 4 năm về trước rồi. Mình không thể nào nhớ nổi tên địa danh. Giờ có khi về Hải Phòng cũng đéo nhớ nổi ấy chứ. Mình vẫn chưa hình dung được cái món buffet nó là món ntn. Vừa đi đường vừa hỏi chị, chị ngồi hơi xa 1 mình chút, chắc do ngại. Đi được khoảng 20-30 gì ấy cũng đến quán. Mình nhớ là 120k 1 suất sao ấy. Không nhớ rõ nữa. Mình đòi trả nhưng chị không cho. Hồi ấy tiền cũng rủng rỉnh, trước khi quyết định lên Hà Nội học tiếng để đi Nhật. Mình có cắm xe máy 10 triệu, đánh con bao 5 triệu, để lại 5 triệu nếu không trúng thì lên đường vào Nam lập nghiệp. Thư viết sẵn để lại rồi. May thế éo nào lại trúng thế mới chuyển hướng đi Nhật ấy chứ. Vào quán thì thấy thức ăn bày la liệt. Lúc ấy chị mới bảo là buffet là em thích ăn gì thì ăn, no thì thôi ấy. Hai chị em ra lấy mỗi thứ 1 chút rồi quay ra bàn ăn.
- Em uống bia không? 
- Chị cũng uống được ạ? Em uống được chút thôi. 
- Thế chị gọi 2 chị em mình uống chút nhé. 

Mình nhớ là tiền bia tính riêng thì phải. Chị gọi 2 lon ra mỗi chị em 1 lon. Vừa uống vừa nói chuyện rất vui. Chị bảo em phải chuẩn bị tâm lý. Sang Nhật sẽ vất vả ấy. Chồng chị nói vậy chứ chị cũng chưa biết thế nào. Mình bảo em cũng xác định tư tưởng rồi mà chị. Nói là thế nhưng đến lúc sang vẫn thấy nó khác so với nhừng gì mình tưởng tượng. Nói thật hồi ấy ngoài JAV mình không biết gì về Nhật luôn. Đến Sushi mình cũng còn chả biết là cái gì cơ mà. Hai chị em trò chuyện đủ mọi việc trên trời dưới đất. Ngồi ăn tầm hơn tiếng thì mình chở chị ra hồ gươm. Ngồi uống nước ở ngay cái quán ven hồ nhìn ra chỗ Tràng Tiền thì phải. Cảm giác chưa bao giờ mình từng trải qua, cảm giác mình người lớn hẳn ra. Vì cấp 3 có đi chơi với người yêu thì cũng chỉ có xe đạp mà thôi. Hai chị em ngồi nhìn ra hồ, thỉnh thoảng lại có cặp tây đi qua trao nhau những nụ hôn rất tự nhiên.

- Lâu lắm rồi chị mới được ra đây em ạ. Từ ngay anh đi ra suốt ngày quanh quẩn ở nhà chăm con. Chả đi được đến đâu cả.

- Vậy à, thế thỉnh thoảng có thời gian em lại đưa chị ra chơi.
- Nhớ đấy nhé. 
- Em cũng thấy vui vui, lần đầu tiên đi chơi ntn ấy.
- Cái gì, chưa có bạn gái à. Lại nói phét chứ gì - Chị cau mày vào nhìn mình.
- Đã từng có nhưng giờ thì không. Gái gú làm gì cho mệt người hả chị. 
- Thôi đi ông tướng, tuổi của ông không có gái mà chịu được cơ. Trừ khi là...
- Là gì?
- Không nói tự biết. 
- Haha thế chắc không phải là em rồi. 
- Ai mà biết được, giờ thật giả lẫn lộn. Nhìn em chị cũng nghi nghi. - Chị cười 1 cách sảng khoái.

- Ồ em gay mà giờ chị mới biết à - Mình giả điệu bộ của gay. 
- Khiếp, rợn hết cả người. 
Chém gió 1 lúc thì chị bảo về, mình cảm giác lúc về dường như chị có nhích gần mình hơn thì phải. Hai tai mình hơi giật giật vì cảm nhận được hơi thở của chị. Đột nhiên chị dựa đầu vào vai mình.
- Chị đau đầu quá. Chắc tại vừa do uống lon bia. 
- Thế để em đi chậm lại, chị mới ốm dậy ấy mà, người chưa được khỏe lắm. Cố gắng 1 tí sắp về đến nhà rồi. 
Chị cứ dựa vào vai mình thế cho đến khi về đến nhà. 
- Đến nơi rồi chị, chị có sao không? Để e dìu chị lên. 
- Không sao đâu em, chị tự đi được. 

- Vâng thế em đi cùng chị lên phòng, để em lấy cắp sách rồi về luôn. 
Mình phải đi sau chị không có chị ngã ra đấy còn đỡ được. Mở cửa vào phòng chị lao thẳng lên giường nằm ngay. Mình thì đưa ngay con mắt đến nơi cái cặp đang để trên mặt bàn, tiến đến lấy. Giọng chị từ giường gọi ra 
- B ơi! .....................................

- B ơi!
- Sao vậy chị - Mình giật mình, rồi nghĩ lại có làm đéo gì đâu mà giật mình nhỉ. Đúng là có tật giật mình mà, ai bảo hay nghĩ đến cái đen tối :))
- Lấy hộ chị lọ dầu gió ở trong ngăn kéo với.
- Thế mà bảo không sao.
- Ừ thì bôi dầu gió rồi nằm nghỉ là khỏi ngay ấy mà.
- Đây chị.
- Em xoa vào 2 thái dương cho chị được không?
- Ok để em giúp chị.

Trước nhà bà cô mở quán cắt tóc gội đầu. Mấy anh em suốt ngày ra gội đầu xong đấm bóp, mát xa đầu cho nhau nên cũng có tí kinh nghiệm. Mỗi lần làm xong đầu óc nhẹ nhõm, thoải mái lắm. Nên rảnh lúc nào là ra gội lúc đấy. Đến lỗi bà cô đuổi về vì tốn nước với dầu gội của bà ấy :)). Mình ngồi xuống đầu giường, dùng ngón trỏ xoa dầu gió vào 2 thái dương chị.
- Này để em mát xa đầu tí cho nó thoải mái nhé.
- Em biết làm không?
- Thử rồi biết.

Dùng ngón trỏ vuốt từ giữa 2 lông mày ra đến thái dương. Dừng lại ở thái dương xong ray ray, lặp đi lặp lại mấy lần. Xong rồi lại ngược lại từ thái dương lên giữa 2 lông mày. Thấy mặt chị giãn ra chắc là do nhẹ nhõm, thoải mái hơn.
- Chị nằm ngang giường ra hơi thò đầu ra ngoài 1 chút để em xoa bóp đầu cho.
- Ừ, như thế này à.
Chị nằm thò đầu ra ngoài, mình ngồi bệt xuống đất, xoa bóp từ gáy lên đến đỉnh đầu, rồi dùng ngón trỏ ấn ấn như bấm huyệt. Có biết mẹ nó bấm huyết là gì đâu, thấy bà cô làm cho sướng cũng bắt chiếc làm theo ấy chứ. 
- Thôi được rồi chị nằm lùi đầu vào trong đi. 

Mình dùng bài cuối, chắp 2 tai lại đánh vào chán chị. Đéo biết tả như thế nào cho anh em hình dung. Nhưng nếu đi cắt tóc gội đầu thì chắc biết. Tiếng 2 tay đập vào chán tạo ra nhưng âm thanh nghe rất kích thích. Như kiểu lúc dogdy ấy, nó phát ra tiếng gần như vậy. Vì cũng là thịt và thịt chạm vào nhau mà. Bất giác chim mình dựng thẳng đứng lên. Mắt chị lim dim, tận hưởng cảm giác thư thái ấy. Còn mắt mình sau 1 lúc chăm chú mát xa. Bắt đầu để ý đến cái ngực của chị. Ôi thôi mình nhìn thấy 1 đoạn vú và cái áo lót thập thò bên trong cái ối phông. Ôi cặp vú ấy chỉ cách có độ 20 chục phân là với tới rồi nhưng sao mà nó xa vời thế. Kiềm lại cơn tà dâm, tập trung trở lại công việc không thì lại làm trái với lời dạy của cô chủ nhiệm năm xưa. Các em, cô là cô mà trò là trò cần phải có ranh giới chứ không được làm những việc trái với đạo đức của người học sinh, hiểu chưa. Chuyện là do hồi cấp 3 có mấy cô thực tập về trường dạy lớp mình, bị mấy thằng cùng lớp nó trêu cho lên bờ xuống ruộng. Có thằng còn nhắn tin, tán tỉnh nữa. Nghĩ đến đó mình trợt bừng tỉnh, trở lại với con người lương thiện của mình :)).
- Chị có thấy đỡ tí nào không?
- Ừ nhẹ hẳn đầu em ạ. Thực sự cảm ơn em nhiều lắm. 
- Có gì đâu, cô giáo dạy bọn em thấy người gặp hoạn nạn khó khăn là phải giúp đỡ thế mới là người tốt. 
Chị bật cười. 
- Lúc nào em cũng làm chị cười được thế nhỉ. 

- Ô hay, em toàn nói điều thật lòng có gì đâu mà cười hả. 
Mình ngưng tay không mát xa nữa. Chị xoay đầu lại, người hơi nhún lên, nhìn thẳng vào mắt mình. Mình cảm nhận được từng hơi thở của chị đang hắt vào mặt mình. Mình gần như nín thở, tim như ngừng đập. 
- Cảm ơn em, muộn rồi em về đi cho đỡ nguy hiểm. 
- Chị đỡ chưa, thế em về nhé. 
- Để chị đi cùng em xuống, còn đón thằng cu về nữa. 
Lòng tưng hửng, cứ nghĩ là chị định nói gì với mình cơ hóa ra là đuổi về. Ra lấy cặp rồi lừng thững bước ra cửa. Bỗng dưng tót 1 cái chị nhảy lên ôm vào cổ mình. 
- Chị mệt quá, cõng chị ra ngoài cửa

Mình giật mình và tự hỏi chị đang làm gì vậy? Ngực chị đang áp vào lưng mình. Cằm chị đang đặt lên vai mình, từng hơi thở của chị đang hắt vào tai mình làm cho nó giật giật liên tục. Máu trong mình dường như đang chảy nhanh hơn, nó dồn lên não nhanh hơn mức bình thường. Có lẽ nó đang nạp năng lương cho bộ chỉ huy để đưa ra mệnh lệnh xử lý tình huống. Bên pháo binh đã nạp đầy đủ đạn dược. Chỉ đợi lênh là chiến thôi. Không được, không được ta đánh bây giờ thì bên ta sẽ gặp bất lợi. Cần phải kiên nhẫn chờ thời cơ, không được manh động, chưa phải lúc 
- Ra đến cửa thôi hả. 
- Ừ đến đấy là được rồi, ra ngoài người ta hiểu lầm thì chết. 
- Cũng sợ hiểu lầm cơ. 
- Chả thế thì sao. 

Thế rồi 2 chị em cũng xuống tới sân, chi tiễn mình ra đến cổng rồi quay lại. Trên đường về nhà bao nhiêu câu hỏi được đặt ra trong đầu mình. Chị có ý gì với mình, sao chị lại hành động như vậy. Thân thiết hơn mức bình thường rồi, có cái gì không ổn ở đây. Về đến nhà mình lại bị cuốn vào những suy nghĩ ấy. Rồi nằm sâu chuỗi lại các sự việc. Ánh mắt của chị, cách nói chuyện của chị, cử chỉ hành động của chị. Đến cuối cũng mình đưa ra 1 kết luận. Không nhẽ chị thích mình sao? Phải bình tĩnh không được ảo tưởng, thật bình tĩnh, con gái khó đoán lắm. Hi vọng là như vậy. Rồi mình lại nhớ lại cái khoảnh khắc nhìn vào cặp ngực ấy, rồi cặp mông ấy, nó cứ trôi nổi trong đầu mình, mình không thể nào thoát ra khỏi những suy nghĩ ấy được. Đếm đến 880 thì cũng ngủ từ bao giờ không hay. Kết thúc 1 ngày rất nhiều cảm xúc xen kẽ những niềm vui mới. 

Sau khi tự đặt ra hàng loạt câu hỏi và suy nghĩ về chị. Mình ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay. Sáng hôm sau thức dậy, không khí dường như trong lành hơn, yên bình hơn mọi ngày. Mà cũng đúng thôi nửa xóm trọ về quê rồi thì chả yên bình. Vừa bước ra khỏi cửa phòng đứng ở hành lang vươn vai 1 chút thì thấy 1 em ở dãy đối diện dưới tầng 1 mặc bộ quần áo ngủ bước ra phơi đồ. Ở đây cũng hơn 1 tuần rồi mà lần đầu tiên nhìn thấy em. Ở cái xóm trọ này cũng có em trắng trẻo, xinh gái thế này sao? Cứ tưởng toàn cá sấu như phòng bên chứ. Bắt chuyện xem sao.
- Bạn ơi, nghe nói hôm nay trời mưa đấy. Cất quần áo vào đi.
- Bạn là ai vậy? Lần đầu tiên thấy bạn. Cảm ơn bạn nhưng nhìn lên trên đi nhé.
Úi gái ở đâu mà giọng nghe ngọt ngào thế. Trên đỉnh có mái che, mình biết thừa rồi lấy cơ bắt chuyện thôi. 

- Hehe, mình biết bạn lâu rồi. Thấy bạn thuê trọ ở đây nên mới đến thuê đấy- Nháy mắt em nó cái.
- Trang ơi ! Em bà P đấy - Đột nhiên con rời vằm phòng bên không biết từ đâu xuất hiện và lên tiếng. Ngộ điên người. Em Trang nghe vậy không nói năng gì, chỉ cười và xách chậu vào phòng. 
- Huyền à, bạn không về quê à. - Mình quay sang nhăn nhở cười với nó.
- Em không anh ạ, em ở lại còn xem anh có nhờ gì không ấy mà. 
Con lạy mẹ, 1 lần với con là quá đủ rồi. Lại còn thả dê bắt bướm ông mày nữa. Chết mất. 
- Bạn cứ đùa, thôi mình vào nhà có tí việc đây. - Chuồn ngay còn kịp chứ đứng lại nó lại tụt quần ra trước mặt thì bỏ mẹ. Mấy con này nó thấy rai đẹp là nó làm liều, sợ lắm. 
- Ơ nói chuyện tí đã. 
- Lúc khác nhé mình bận thật mà. 

Hú con mẹ nhà hồn. Anh em biết cái cảm giác ấy không? Con người xinh ra xấu hay đẹp là do ông trời định đoạt. Người ta xấu đã là 1 thiệt thòi rồi nên anh em phải đối xứ làm sao cho người ta khỏi buồn. Vì nhiều lúc mình có việc cần nhờ thì nhờ những đứa ấy là dễ nhất :D. Vào phòng dọn dẹp chút rồi phóng xe đi ăn sáng. Đéo hiểu sao cứ thấy trời đẹp đẹp kiểu gì ấy, ăn uống lại thấy ngon miệng hơn nữa chứ. Ăn xong về nhà học hành chút không lát đi học lại bị búng tai. Học được 1 lúc sờ vào cái máy tính, thế đéo nào lại nhìn phải cái ảnh khiêu dâm vãi. Thế là việc gì đến cũng phải đến. Lôi cu ra sóc cho nó giải tỏa bứt rứt mấy hôm nay. Mỗi lần thủ dâm xong là kiểu đéo gì mình cũng phải đi ngủ ngay. Làm 1 giấc, rồi dậy ăn uống qua loa rồi phóng sang nhà chị học. Đúng 13h45 mình tới nơi. Đến cái là có sẵn cốc nước sấu uống, hôm nay lại còn có cả đĩa dưa lê nữa chứ. Nghĩ lại thèm, cũng mấy năm rồi chưa được ăn. 

- Ối ngon thế, sao chị biết em thích ăn dưa lê thế. 
- Điên à, hôm nay đi chợ thấy ngon nên chị mua thôi. 
- Thế à, thế từ hôm nay là biết em thích ăn dưa lê rồi nhé.
- Ai quan tâm. 
- hehe, ơ thằng cu đâu rồi.
- Hôm nay, xuống phòng bà chủ nhà chơi, ăn xong nó ngủ lại luôn ở đấy rồi.

Chơi hết 1 quả dưa rồi cũng bắt đầu vào học. Lại ôn lại, rồi chị dạy cách đọc các từ mới. Vui nhất là khi hội thoại với chị. Không hiểu sao chị cứ cười ằng ặc mỗi lần mình nói, chắc là do mình phát âm không chuẩn. 
- Này nhé, nghiêm túc để em học. Cười thì ra chỗ khác cười. 
Chị đứng phắt dậy luôn. 
- Ơ này, em đùa đấy. - Không thấy chị nói năng gì
Đang định đứng dậy thì chị mở tủ lạnh lấy chai nước rồi quay lại. 
- Uống nước không? 
- Làm em cứ tưởng. 

- Tưởng gì, uống cốc nước rồi học tiếp, nói cười từ nãy giờ chị khát quá. 
Quay lại học tiếp 2 cô trò lại hội thoại.Chị lại tiếp tục cười sặc sụa, làm mình cũng không nhịn được cười. Quay sang nhìn chị.
- Này nhé, không đùa đâu đấy. - Mình giả vờ mặt tức tức 
Chị giả vờ hơi thụt vai lại, quay quay sang chỗ khác. Như kiểu con cún đang hớn hở mừng thì bị mắng cụt đuôi lại chạy đi ấy. Nhưng đột nhiên chị quay lại. 
- Em có biết em cười đẹp trai lắm không? Sao răng em trắng thế nhỉ, 2 răng lanh lại nhọn hoắt nữa chứ. Trông hay thế, cắn người khác chắc đau lắm nhỉ. 
- Thử là biết ngay ấy mà. 

Mình giả vờ quay sang định cắn vào tay chị thì chị đứng dậy định chạy, mình với được chân thế là chị nằm xoẵng xoài ra đất, dẫy dụa đạp tay mình ra. Mình lấy 2 tay kéo cả người chị lại, chị lại bò lên. Chị vừa cười vừa kêu
- Bỏ ra, bỏ ra không chị kêu lên bây giờ. 
- Kêu lên đi, để em cắn thử cái là biết đau không ấy mà. 

Mình nhào lên lắm nấy tay chị, tìm đoạn bắp thịt mình kê răng vào nghiến nghiến. Tự yên chả thấy chị kêu ca gì nữa, nằm yên thin thít. Ngước mắt nhìn lên thì thấy chị đang nhìn chằm chằm vào mình. Mình cũng nhìn lại, mình cảm nhận được ánh mắt của chị rất trìu mến. Vừa mới đây thôi còn ầm ĩ cả phòng mà giờ đây đột nhiên tĩnh lặng lại hơn bao giờ hết. Bỗng mắt chị nhắm nghiền, đầu hơi nhích lên so với mặt đất. Gì đây? Ý chị là sao. Còn sao nữa. Thời cơ đây chứ còn đâu nữa. Cơ thể mày hằng mong ước sắp nằm trong tay mày rồi đấy. 

Chả cần suy nghĩ nhiều mình cúi xuống, đặt lên môi chị 1 nụ hôn và giữ nguyên ở đó. Một lát sau thì môi chị hơi mấp máy, thế là mình xoay ngang môi ra rồi mút môi chị vào, chị cũng hưởng ứng lại. Mình cho sâu miệng mình vào trong miệng chị tìm đến cái lưỡi của chị để mút, rồi lại rời ra ngoạm lấy 2 bờ môi. Chị cũng làm lại như vậy với mình. Thế rồi tốc độ hôn tăng lên, 2 người ngấu nghiến hôn lấy nhau. Tay mình chuyển từ tay chị luồn vào trong áo của chị, mình xoa eo của chị làm chị giật mình hơi ưỡn người lên. Mình chuyển từ eo sang xoa bụng, làn da của chị mịn màng, mát lạnh xoa đi cái nóng của mùa hè oi bức. 

Rời môi chị ra mình lướt môi của mình từ má chuyển sang vành tai chị, mình liếm 1 đường thì thấy chị cổ hơi rụt vào, quặn người lại. Rồi môi mình lại lướt xuống cổ chị, ngoặm lấy hầu chị rồi liếm. Tay thì đã sốc đến đoạn xương ức của chị, từ từ đưa từng ngón tay qua phía dưới của lớp áo lót. Nó chặt kinh khủng, mình cố lân từng đoạn, từng đoạn 1 cuối cùng cũng sờ đến đầu ti chị. Mình có 1 cảm giác gì đó như điện chạy từ đầu ngón tay lên đến não. Dường như không tin vào những gì đang xảy ra nữa. Bỗng dưng chị đẩy phắt mình ra. Chưa kịp hiểu chuyện gì thì chị lột phăng cái áo phông của chị ra, rồi cả cái áo lót nữa. Mình như đứng hình tại chỗ. Cặp vú của chị to tròn, lòng bàn tay mình nắm không hết. Đầu ti vẫn còn hơi ửng hồng, to bằng đầu ngón tay trỏ. 

Mình lao vào tay ôm lấy eo chị, còn đầu gục vào vú trái của chị. Mình mút lấy, mút để, mút như chưa bao giờ từng được mút. Đẩy chị nằm xuống, mình vẫn mút vú rồi liếm xung quanh ti chị. Tay còn lại thì bóp vú bên phải không ngừng. Hơi thở chị dường như gấp gáp hơn, mắt chị lim dim có vẻ đang tận hưởng. Thế rồi mình liếm 1 đường giữa khe vú xuống đến rốn. Liếm đến đâu là người chị giật lên đến đó. Liếm 1 vòng tròn quanh rốn mình đưa thẳng lưỡi xuống gần cái khuy quần đùi của chị. Hai tay mình mò xuống gỡ cái khuy ra, thì bỗng dưng tay chị giữ tay mình lại. Mình cũng dừng lại không làm gì nữa, được 1 lát thì tay chị lỏng ra, rồi buông thõng xuống sàn nhà. Có lẽ trong chị vẫn còn 1 chút gì đó thấy có lỗi với chồng. Tận dụng cơ hội không cho chị suy nghĩ nữa, mình kéo khóa quần chị xuống rồi lột phắt ra, là quần đùi lên kéo ra cực kì dễ. Hiện tại trên người chị chỉ còn chiếc quần lót màu đen. Mình cúi xuống bắt đầu liếm từ rốn, rồi lên trên cái quần lót của chị, lông mu của chị cọ vào lưỡi mình hơi rát rát. Rồi mình thơm lên khắp bề mặt quần lót chị, mình cảm nhận được mùi hương của enchanteur trên chùm lông mu của chị. Có lẽ không bao giờ mình quên cái mùi hương đó. Mình chọc cái lưỡi qua lớp quần lót vào cái lỗ của chị, chị giật mình và ưỡn người lên và phát nhẹ ra 1 tiếng.
- A a....

Mình cười thầm trong bụng, ngoáy ngoáy thêm mấy cái nữa. Thấy chị mắt nhắm nghiền và hơi quằn quại. Nhổm dậy mình lột cái ái phông trên người và cái quần lửng , rồi kéo lốt cái quần lót của chị ra. Ôi thôi trước mắt mình là 1 cái bướm mũm mĩm, 2 mu nhấp nhô sau 1 đám lông hơi rậm rạp. Thế rồi mình cảm nhận có 1 cái gì đó gai gai, chạy khắp khu vực từ bụng dưới ra đến hậu môn rồi đến cái đoạn lối liền giữa thân người và chim. Mình úp mặt ngay vào làm 1 đường liếm từ đoạn gần hậu môn lên tới mu bướm của chị. Chị ưỡn người, mông vươn lên. Phát lên 1 tiếng to hơn lúc vừa 
- A a...a

Mình liếm, hôn, rồi chọc lưỡi hẳn vào trong bướm chị ngoáy ngoáy. Sau đó chuyển qua mút hột le của chị, mút vào, thả ra, mút vào, thả ra 1 cách chậm rãi. Đột nhiên tiếng chị suýt xoa vang lên. 
- Mút mạnh lên em, chỗ đấy đấy.
Mình mút mạnh hơn. nhả ra lại lấy lưỡi liếm rồi lại mút vào chụt chụt.
- Đúng rồi, mạnh lên em. A..a..a - Tiếng A ngắt quãng từng đoạn 1, nghe vô cùng kích thích. 

Mình rời bướm chị ra, mò lên bú vú chị thì tay chị mò vào quần xịt mình nắm lấy thằng cu. Chân phải chị co lên đẩy cái quận xịt ra khỏi người mình. Chị nắm lấy chim mình, vuốt vuốt rồi sục nhẹ. Rồi chị đẩy mình sang 1 bên, mình nằm ngửa ra nền nhà vì là nền gỗ nên mình cảm nhận 1 cảm giác mát lạnh sống lưng. Chị làm giống hết như những gì mình làm cho chị. Một tay thì sục sục chim, lưỡi thì liếm từ mang tai đến vú, rồi kéo xuống rốn rồi cũng đễn thằng cu của mình. Chị lè lưỡi, liếm liếm lấy đầu chim, từng cái liếm của chị là từng cái mình tê hết người. Rồi chị mút lấy nó, cảm giác nhớt nhớt của nước bọt làm mình sướng rên lên. Vì con người yêu trước nó cũng có mút cho mình nhưng chỉ qua loa, lấy lệ, xong răng lại còn cứ cọ vào chim, đau đéo tưởng được. Nhưng với chị thì là 1 cảm giác hoàn toàn khác. Được 1 lúc mình không chịu nổi đè chị ra. Đặt thằng cu vào bướm chị cọ cọ. Mỗi lần đến đoạn đó trong đầu mình lúc nào cũng xuất hiện 1 câu: 
" Thế là từ nay có cái lỗ để đút ra đút vào rồi ". 

Lần nào mà được chơi em nào lần đầu là kiểu gì cũng có cái suy nghĩ đấy. Rồi bất ngờ mình ấn ót 1 cái đâm sâu vào trong. Chị á lên 1 tiếng rồi đầu lắc lắc. Mình lại rút ra, lại ấn thật mạnh vào. 
- Sướng quá em ơi, làm lại như vậy đi. 

Làm đi làm lại khoảng chục cái mình bắt đầu nhấp đều đều, chị bắt đầu rên lên, mắt nhắm chặt đầu lắc lắc. Được 1 lúc thì mình tăng tốc độ lên, chị gần như gầm rú lên. Mình phải bịt ngay miệng chị lại không hàng xóm lại tưởng giết người thì bỏ mẹ. Xoay người chị lại thì suýt nữa mình phọt tinh ra. Cặp mông của chị từ ngày đầu mình đã thèm khát rồi nay được tận mắt chứng kiến lại còn cái bướm múp mụp nhô ra nữa làm mình suýt không kiềm được.
Mình lại ấn chim vào, hơi khó khăn 1 chút nhưng cũng vào được. Rồi bắt đầu nhấp, mắt mình nhắm nghiền lại tận hưởng. Cái cảm giác được sở hữu cái mình hằng mong ước thì không lời nào có thể diễn tả được các bạn nhỉ? 

- Có sướng không chị? 
- Sướng lắm em ạ, lâu lắm rồi chị chưa được sướng ntn. 
- Thế à, thế từ giờ hôm nào em cũng làm chị sướng nhé. 
- Ừ, mạnh nữa lên đi em, nhanh nữa vào. 
Chơi được gần 15 phút thì mình lật ngược chị lại tư thế truyền thống. Mình nhấp liên hồi, mạnh hết sức có thể. Chị vẫn vỗ vào mông mình. 
- Mạnh nữa lên đi em. 
Mỗi lần nghe chị nói câu đấy mình điên thôi rồi, mẹ đã dập hết sức rồi vẫn kêu mạnh hơn nữa. 

- Em ra bên trong được không chị?
- Ừ cho vào cho vào trong đi em 
Thế rồi lấy hết sức bình sinh mình dập như máy. Đột nhiên thấy âm đạo chị co bóp liên hồi, mút chặt lấy chim mình. 
- Em ra đây. A.a.a mình rít lên 1 tiếng
Không thể nào chịu được nữa mình xuất đầy vào trong bướm chị. Mồ hôi, mồ kê toát dã ra, mình nằm gục lên người chị. Chị ôm chặt lấy mình, 2 người nằm yên 1 lúc rồi với lấy cái áo mặc vào, ngủ tại chỗ luôn. 
Khoảng hơn 1 tiếng sau, thấy buồn ở môi, giật mình tỉnh dậy. Hóa ra chị đang lấy ngõn trỏ xoa xoa môi mình. 
- Cười đi. 

Mình nhe răng ra cười với chị, kéo đầu chị xuống hôn. Rồi chị nằm lên ngực mình
- Cảm ơn em nhé, không có em chăm sóc thì chị không biết phải xoay sở thế nào nữa. 
- Úi, có gì đâu mà ơn mới huệ. 
- Thật mà, chồng chị có ở nhà cũng chưa chắc đã chăm sóc chị như em đâu. Anh ấy lúc nào cũng bận, rồi thờ ơ với chị. Từ ngày lấy nhau về được 1 thời gian chị thấy tình cảm 2 người nhạt đi lắm. 
- Chắc anh ấy bận học ấy mà, cũng là lo cho chị cả mà.
- Ừ thôi dậy tắm rửa đi, hôm nay ở đây ăn cơm với chị. Chờ chị đi chợ 
- Đợi em đi với, thôi ở yên đây không người ta lại dị nghị. 
- Thế đi nhanh nhanh nhé. 

Mình ngỏm dậy bất giác nhìn lên bức ảnh cưới trên đầu giường chị. Ánh mắt chồng chị đang nhìn thẳng về phía mình. Mình cảm thấy hơi bối rối 1 chút, nhưng cũng chả bận tâm, quay đi bước thẳng vào nhà tắm.  (tiếp phần 2)
------------- Phần 1 - Phần 2 ------------
"Bấm vào quảng cáo phía dưới sẽ giúp các truyện được update nhanh hơn. Bấm càng nhiều, update càng nhanh...Cảm ơn nhiều..."
Loading...