Loading...

"TRuyện dài 18+" Kết thúc của một sự bắt đầu P3

Loading...
TRuyện dài 18+ Kết thúc của một sự bắt đầu P3
Tiếng cánh cửa sổ đập vào vách bởi gió lùa lại vang lên trong đêm vắng. Quỳnh khẽ hôn lên mặt chồng, nhẹ nhàng kéo chiếc chăn lên phủ kín thân người anh rồi lặng lẽ ngồi dậy. Chiếc quần lót ren mỏng đẫm nước của nàng đã tuột ra từ lúc nào. Hít một hơi thật sâu vào trong lồng ngực, nàng khẽ nhón chân hướng về cửa phòng ngủ…

Quỳnh kiễng chân bước ra phòng khách lúc này đang chìm trong bóng tối, ánh đèn leo lét từ phòng ngủ hắt ra không đủ soi rõ một góc căn phòng. Trên người nàng chỉ mang một chiếc váy ngủ mỏng tang ngắn cũn cỡn. Chiếc váy làm lộ ra một nửa cặp đùi trắng nõn như mỡ đông, một bên tà xẻ dọc chia chiếc váy thành hai mảnh, chúng được nối lại bởi sợi dây buộc mỏng manh vắt ngang chiếc eo thon thả của nàng. Quỳnh không chắc về suy nghĩ của mình, nhưng linh cảm cho hay “chúng” vẫn còn lảng vảng đâu đây. Nàng mỉm cười với ý tưởng so sánh những vị khách không mời đêm nay với những con chuột - lũ gặm nhấm hoạt động trong đêm và chạy mất hút khi nghe thấy tiếng mèo kêu.

Quỳnh sải những bước chân dài đến cửa phòng khách, mở cánh cửa ra và hít một hơi dài để không khí trong lành ban đêm tràn vào cánh mũi nhỏ xinh. Hai bầu ngực nàng thêm căng đầy, phập phồng mờ ảo bên dưới lớp vải thưa. Nàng đánh ánh mắt ra khoảng sân vườn trước mặt, chỉ có thanh âm của cơn gió lướt qua những tán lá cây như mọi khi. Nhưng tim nàng vẫn đang đập nhanh hơn so với bình thường. Trực giác của phụ nữ chăng? 

- Hàn? Em ra đây đi!” Quỳnh cất tiếng vừa đủ để đảm bảo người chồng đang ngáy trong phòng không nghe thấy.

- …

- Đừng trốn nữa, chị…chị không nói anh Thoại đâu…

- …

- Chẳng lẽ…là ai đó ra đây đi !! Không ra tôi gọi security đó !!

- …

Quỳnh yên lặng đứng đó, không hề có tiếng trả lời như nàng mong đợi. Âm thanh rõ nhất mà nàng nghe được là tiếng tim đập trong lồng ngực mình. Nàng tự vấn lại bản thân, vào khoảnh khắc cuối cùng khi quay vào phòng ngủ với chồng, nàng đã nhìn thấy không chỉ một, mà là hai cái bóng bên ngoài cửa sổ. Chắc chắn là thế! Nàng đang nghĩ đến thằng Hàn và bạn nó, không lẽ chúng đã rời đi, vậy tiếng động khi nãy là mình nghe nhầm??

Quỳnh khó hiểu quay lưng trở lại trong phòng, nhưng cánh cửa vẫn mở, đúng hơn là chỉ khép hờ. Ngoài kia, ánh trăng mờ đã bị từng hàng lớp mây dày che khuất. Cảnh vật hồi đêm đã mờ ảo lúc này càng thêm tịch mịch. Nhưng nếu Quỳnh còn hướng ánh mắt ra vườn vào lúc này, có thể nàng sẽ nhận ra có thứ gì đó vừa chuyển động!



Rót một ly rượu nhâm nhi trên đầu môi, Quỳnh buông lơi thân mình trên ghế sofa, nàng cần uống để tỏ ra bình tĩnh, và có lẽ hơi men sẽ giúp ích gì đó cho nàng trong lúc này chăng. Khuôn mặt xinh đẹp của Quỳnh khẽ nhíu lại, thứ rượu mà chồng nàng hay uống này mạnh hơn nàng tưởng tượng nhiều, Quỳnh hối hận đã không chọn chai Bordeaux đặt bên cạnh. 

Dù rằng nàng không phủ nhận hương vị đậm đà của ly rượu đang cầm trên tay, nó không phù hợp với người phụ nữ có sở thích là những thứ nước trái cây như nàng. Đương nhiên không thể so sánh thứ rượu này với nước nho lên men được. Tuy nhiên, vào lúc này thì chuyện đó không quan trọng nữa.

Quỳnh ngồi chếch một bên chân gác lên phía còn lại, không biết vô tình hay cố ý khoe toàn bộ chiều dài cặp giò nuột nà của mình cho màn đêm trước mặt, cặp chân dài miên man rời khỏi sự bao bọc của lớp vải mỏng lộ ra không chút tì vết. Một nụ cười tự mãn nhưng kín đáo thoáng hiện trên gương mặt nàng khi nhìn xuống đôi chân mình, nàng biết rõ giá trị nhan sắc mà mình sở hữu, đôi môi cong cớn lên một cách gợi tình.

Thứ chất lỏng màu hổ phách dung nạp vào người làm Quỳnh hứng đến lạ kỳ, thực tế là chỉ mới hai ly nhỏ đã khiến nàng chếnh choáng. Mặt tốt là, nàng cảm thấy tâm trạng của mình ngày một tốt hơn tỉ lệ thuận với những ngụm rượu đang rót vào khóe miệng nàng. Còn mặt xấu, nàng đoán loại rượu này không phải để uống theo cách như vậy. Chồng nàng luôn ướp lạnh trước khi uống, và anh ấy luôn dừng lại khi uống cạn ly đầu tiên.


“Cuối cùng thì mình đã gặp chuyện gì đêm nay vậy?” Nâng ly rượu trên tay, Quỳnh tự đặt câu hỏi với chính mình. 

“Và ở ngoài kia, nếu có, là kẻ nào? Mục đích là gì?” 

Nếu là kẻ cướp hay kẻ trộm, có lẽ là những tay trộm cướp ngu nhất mà nàng gặp khi đã bỏ lỡ cơ hội tốt nhất để ra tay. Chưa kể, khu này đâu dễ cho người ngoài đi lại như vậy. Trong đầu nàng chỉ có duy nhất một đáp án mà nàng cho là đúng, thằng Hàn và đứa bạn giấu mặt của nó, ở độ tuổi này thì làm mấy chuyện bồng bột là dễ hiểu, nhất là mấy thứ xã hội này thiếu định hướng cho chúng như những vấn đề liên quan đến tình dục. Vậy thì, chúng đâu rồi? Tiếng động ở cửa khi nãy là gì, chắc không phải tiếng gió chứ ???

Ly rượu trên tay đã cạn, nàng đứng dậy bước đến phía tủ rượu lấy ra chai chivas 18 đã vơi đi ít nhiều. Đêm nay là lần đầu tiên nàng thưởng thức loại rượu này và đây đã là ly thứ ba của nàng.

Bước chân của Quỳnh đã không còn vững vì bắt đầu choáng men rượu, nàng bỗng mất thăng bằng khụy xuống mép chiếc bàn rộng. Chiếc dây buộc váy ngủ lúc này như vô tình tuột ra, nhưng nàng chẳng buồn để tâm đến nữa. Bây giờ không chỉ cặp trường túc bên dưới, mà cả những vùng đồi núi với những đường cong chết người đã lộ ra bên ngoài chiếc váy ngủ mỏng tang. Trong gian phòng khách mờ ảo này, tầm nhìn nàng bắt đầu mơ hồ với những thứ ánh sáng xung quanh. Tuy nhiên ý thức nàng chưa mất đi, nàng vẫn chờ đợi thứ gì đó…

Quỳnh ngả người ra bàn, hai tay buông thõng vì cảm giác chơi vơi trong nàng, thứ cảm giác tạo ra bởi tác dụng của cồn khiến tiểu não con người mất kiểm soát cân bằng. Nàng biết mình đã uống hơi nhiều, tuy nhiên chưa đến mức… Bàn tay nàng lúc buông lơi bỗng chạm vào thứ gì đó trên bàn. 

Một nhánh chuối? Nàng nhận ra đĩa trái cây này vẫn còn lại khi nàng dọn dẹp phòng sau bữa ăn tối của hai vợ chồng. 

“Ưm… chuối ư…”

Trái cây có thể giải rượu, nhưng thật nực cười khi nghĩ đến chuyện đó lúc này. Tuy nhiên… nàng cũng đang thèm một quả chuối, với mục đích khác.

Chỉ là ý nghĩ trong lòng, nhưng tay nàng vẫn quơ lấy đĩa trái cây. Cơ thể ngồn ngộn của Quỳnh đang nằm dài trên bàn bỗng trở dậy. Nàng ngồi đối diện với màn đêm bên ngoài căn phòng, tà váy ngủ đã vén sang bên lộ ra cặp đào tiên căng đầy nặng trĩu, hai chân ngọc khẽ tách ra. Khóe môi hé mở như muốn nói điều gì đó vào khoảng không. Một tay Quỳnh mân mê bầu ngực, tay còn lại trượt dọc theo cơ thể nàng tìm xuống vùng nhạy cảm bên dưới. Bàn tay nhanh chóng chạm đến bên ngoài âm vật đã ướt đẫm dâm thủy. Thứ gì đó trên tay nàng quét một vòng mép ngoài âm đạo đang nhễu nước rồi từ từ tiến từng chút một vào trong. Mặt nàng đã ửng hồng vì rượu giờ lại chứa thêm sắc đỏ nhục dục, đôi mắt khép hờ trong tiếng rên dâm đãng... 

Nếu thực sự có kẻ nào ngoài kia, hẳn gã phải cố gắng lắm để che dấu tiếng kêu thoát ra khỏi miệng mình khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.

Lúc này trong phòng khách nhà vợ chồng Thoại, dưới ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn phòng ngủ hắt ra một cảnh tượng khêu gợi mà nhân vật chính là vợ anh-người đàn bà xinh đẹp đang nằm trên ghế salon, cơ thể lõa lồ của nàng đẹp như một bức tượng thần vệ nữ. Chiếc váy ngủ chỉ còn đắp hờ trên làn da trắng hồng. Hai bầu vú vun cao kiêu hãnh, trên đỉnh là đầu nhũ hoa hồng phấn mê người. Nàng nằm nó với đôi mắt ướt át, một chân gác lên trên thành ghế, chân kia gác lên chiếc bàn rộng. Khóe môi xinh khẽ thở ra hơi men nồng của rượu, ánh mắt nàng ánh lên sự lẳng lơ khi những ngón tay đưa xuống vuốt ve cặp chân mịn màng của nàng, bàn tay thon lướt nhẹ từ ngón chân lên tới tận khe hở giữa háng nàng, rồi khuất dần trong khoảng tối giữa cặp đùi thon dài mềm mại. Nải chuối trên bàn đã mất đi một quả. 

Quỳnh lúc này rõ ràng đã chìm trong cơn say, hơi men và cơn hứng tình đã hòa làm một. Đôi tay nàng đã mất tự chủ từ bao giờ, lúc này chỉ còn biết làm theo bản năng của tình dục. Nàng tự hỏi mình đang mong đợi điều gì bây giờ, phải chăng là một tiếng động từ phía cánh cửa, rồi một thằng bé với gương mặt non choẹt xuất hiện và tận hưởng vui thú trên thân thể mình ư? Nhưng lúc này làm gì còn ai ngoài đó?

“Ưm…”

Quỳnh bỗng ưỡn căng người lên vì một kích thích lạ lùng, một bàn tay nào đó vuốt nhẹ từ cổ xuống tận khoảng đùi non bên dưới nàng, len lỏi từ ngoài vào trong, rồi lại chầm chậm vuốt ngược lên. Tà váy ngủ đã thốc lên tới tận eo. Đôi mắt nàng chưa hoàn toàn khép lại, nhưng con ngươi đang giãn nở của nàng chỉ nhìn thấy một không gian hỗn loạn của màu sắc. Ý thức đã không còn chuẩn xác, nàng không thể xác định chủ nhân của bàn tay kia là ai…

-“…”

Âm thanh nhỏ bé hòa cùng nhịp thở ngắn của Quỳnh khẽ thoảng trong gió. Bàn tay kia đang thực hiện cuộc hành trình du ngoạn khắp vùng đồi núi trên cơ thể nàng. Nó bỗng dừng lại trên ngọn núi cao nhất, rồi từng chút một thám hiểm đỉnh nhũ phong kiêu hãnh. Hai bầu vú trắng sữa, nõn nà gợi dục của Quỳnh đang bị chúng vần vũ, đầu nhũ hoa đã săn cứng vì kích thích. Bàn tay đó thích thú chơi đùa với nhũ hoa màu hồng phấn một lúc, rồi từ lúc nào nó đã di chuyển xuống vùng bụng phẳng lì của nàng. Da thịt trong người Quỳnh căng ra hết cỡ khi cảm nhận ngón tay tinh nghịch ấy đang vê tròn xung quanh lỗ rốn. 

Rồi không để nàng đợi lâu, những ngón tay tiếp tục chuyến du lịch xuống bên dưới, tiến vào vùng vực sâu hun hút dưới háng nàng. Hai chân Quỳnh bất giác dạng ra, lồn nàng nẩy lên như mời gọi, cặp đùi trắng bóc đã tách rộng ra cho bàn tay ấy tiện khám phá. Hai mép thịt hồng hiện ra, mồng đốc bóng lưỡng nước nhờn, sưng lên vì kích thích. Từ sâu thẳm bên trong tử cung nàng, một cơn sướng khoái mạnh mẽ bắt đầu lan tỏa. Có thứ gì đó, luồn giữa hai mép thịt một cách chậm rãi, rồi bất ngờ chui tọt vào bên trong…

“Ahh…” Thứ đó quá bất ngờ, toàn thân Quỳnh giãy lên mạnh mẽ vì kích thích tột độ, thứ gì đó dâng trào bên trong nàng. Quỳnh gào lên một lần nữa trong tiềm thức. Cơ bụng nàng co giật mãnh liệt. Cái cảm giác tê rần chạy dọc bên trong đùi kéo dài xuống hai chân làm cơ thể Quỳnh nhũn đi. Tử cung nàng co thắt từng hồi một như cô gắng nuốt trọn sinh vật bên trong nó.

“A…Hàn…” Quỳnh thốt lên tên một trong hai khuôn mặt nàng đã bắt gặp trong đêm nay.

Bỗng không gian trong căn phòng đột nhiên trở nên im lặng. Sự yên lặng bất ngờ khiến nàng chới với. Tri giác nàng đang quay trở lại, không còn thứ gì vờn trên thân hình ngồn ngộn này nữa, có lẽ vậy. Bên dưới nàng cảm nhận một cảm giác lạnh lẽo, trống vắng đến lạ kỳ. Thứ vừa xâm chiếm bên trong Quỳnh chui ra khỏi người nàng còn nhanh hơn lúc nó tiến vào… 

Dù rằng đôi mắt nàng không còn khả năng điều chỉnh được tiêu cự, ý thức của nàng dần trở lại, Quỳnh cảm nhận được sự trống vắng bên mình. 

“Ảo giác ư…”

Một quả chuối lăn lóc trên mặt nệm, ngay giữa háng nàng. Toàn thân nó bị bao phủ bởi thứ chất lỏng nhầy nhụa. Gian phòng im ắng như thể chỉ có mình nàng nơi này, hay còn kẻ khác đang chơi trò trốn tìm với nàng trong bóng tối? Hướng ánh mắt đờ đẫn về phía cửa phòng, cuối cùng nàng đã có thể nhìn thấy gì đó trong hình dạng cụ thể.

Cánh cửa vẫn đóng chặt. 

Có gì đó không ổn nhỉ.

“Vẫn…đóng?”

Quỳnh không thể tập trung cho câu hỏi của mình. Thả thân mình xuống lớp nệm một cách mệt mỏi, nàng buông tiếng thở dài vô thức. Hơi men chếnh choáng ngày một cản trở suy nghĩ của nàng. Cảm giác nơi hai cánh tay tạm thời quay trở lại với nhận thức của Quỳnh, có thể nào nàng nhầm lẫn với đôi bàn tay của chính mình trong cơn mê khi nãy. 

Với một lượng cồn không nhỏ trong người, duy trì sự tỉnh táo đã nằm ngoài khả năng của Quỳnh. Bây giờ, thân thể nàng thực sự mệt mỏi. Mặc kệ những thứ xung quanh, điều nàng cần nhất bây giờ là giấc ngủ. Nàng mệt đến nỗi không chắc mình đủ sức quay lại nơi chồng nàng đang nằm.

Bỗng mùi hương hoa quỳnh lọt vào mũi nàng,nó tạo ra một thứ cảm giác vừa xa lạ vừa gần gũi, một mảng ký ức mơ hồ như vừa mới diễn ra phớt qua đầu nàng. Mùi hương này… thật quen thuộc. Dù sao chăng nữa, nàng vẫn không nhớ mình có trồng thứ hoa đó trong vườn. Có chăng mùi hương đó khiến đầu nàng càng trở nên nặng trĩu. Đôi hàng mi dần khép lại, tấm thân nõn nà của nàng ẩn hiện dưới lớp váy áo xộc xệch, một lần nữa buông thõng trên sofa. 

Thứ ảo giác trong đầu Quỳnh lại tràn về, phủ trên tấm thân lõa lồ ấy…

Trong mông lung, cảm giác nóng lạnh vẫn được những dây thần kinh xúc giác trên khắp thân thể nàng thay phiên nhau truyền về não bộ, như những cơn gió ấm áp và mát lạnh xen lẫn nhau đang bông đùa trên da thịt vậy, chúng vờn lên bầu vú trắng hồng, cuộn lấy núm vú nhỏ xinh mà day nhẹ rồi buông ra ngay khi một đợt sóng mới chuẩn bị hình thành sâu bên trong nàng. Chúng cứ thế chơi đùa với cơ thể của người đàn bà nóng bỏng, đang thở dốc từng nhịp theo những kích thích mà nàng nhận được.

Miệng Quỳnh lúc này khô khốc vì mất nước, có lẽ do nàng uống quá nhiều rượu. Khóe miệng khẽ mở ra rồi ngậm lại như bất lực đòi hỏi giải tỏa cơn khát. Bỗng nàng cảm nhận được miệng mình đang mở lớn hơn, thứ gì đó chèn giữa khóe môi nàng. Tiếp theo là cảm giác trơn tuột trong cổ họng, lạnh lẽo, ướt át, nhầy nhụa. Khi nó chui sâu xuống thực quản của nàng, cảm giác khô khốc ở cuống họng tan biến đi cùng với cơn khát. 

Nhưng không, nàng đã lầm. Cơn khát chỉ lắng xuống tạm thời rồi lại bùng lên mạnh mẽ hơn, thân thể nàng lại căng phồng lên đòi hỏi, làn nước mát lạnh vẫn chảy từng ngụm vào trong người Quỳnh, nàng có thể cảm nhận thứ chất lỏng đó từ trong dạ dày tỏa ra khắp châu thân như mang lại sức sống mới cho cơ thể nàng, nhưng sao càng uống nàng lại càng khát thế này.

Theo thời gian, sự nóng bức và cảm giác bứt rứt khỏ tả tăng lên, các mao mạch bên dưới háng nàng đang căng lên vì tụ huyết, những dây thần kinh nhạy cảm hơn nhiều lần đến mức một làn hơi nhẹ thoảng qua trên da thịt cũng khiến nàng rùng mình… 

Từng múi thịt trên người Quỳnh lúc này nhạy cảm hơn nhiều lần, đến mức nàng có thể cảm nhận được cơ thể lõa lồ của mình đang được vuốt ve bởi những làn gió lùa qua khe cửa phòng khách. Dù nàng cảm thấy có gì đó không đúng với suy nghĩ của mình. Có cơn gió nào đó đang cố lột bỏ chiếc váy ngủ trên người nàng...?

Từng nút buộc trên chiếc váy ngủ mỏng manh bị làn gió thổi tuột ra, từng nút một, cao dần, cao dần, cho đến khi nút cuối cùng lỏng ra, tà váy ngủ cũn cỡn bị thổi tốc lên cao theo từng cơn gió nhẹ, lộ ra cặp đùi non mơn mởn của nàng, hai múi thịt hồng thấp thoáng sau chòm lông tơ đen mịn cũng lộ ra. Nhưng không dừng ở đó, mảnh vải mỏng manh đắp trên cơ thể ngồn ngộn của nàng bị dồn lên cao, một cách từ từ, chậm rãi. Đến lượt làn da bụng phẳng lỳ cùng vòng eo con kiến phơi ra trước màn đêm. Từng làn hơi ấm luồn lách bên dưới lớp vải khiến cơ thể nàng rạo rực nhưng thoải mái, một cảm giác rất dễ chịu. Rồi một cơn gió mạnh thốc đến, thổi tung tà váy mỏng lên quá hai bầu vú kiêu hãnh của nàng, toàn thân bị nhấc bổng lên, chiếc váy rời khỏi cơ thể nàng, biến mất vào khoảng không vô hình.

…Cơn gió mang theo hơi làn hơi nóng hổi đang lướt trên vùng da thịt nhạy cảm của nàng, khỏa lấp những vùng trống vắng trên cơ thể. Chúng hết mơn trớn, xiết chặt cơ thể nàng rồi lại rời đi thật nhịp nhàng. Thứ đó luồn lách đến những nơi thâm sâu tận cùng bên trong nàng rồi lại biến mất rất nhanh sau đó, đổi chỗ cho sự trống rỗng xa lạ. Nó lặp lại lần nữa, lần nữa… cảm giác sung sướng và ngứa ngáy khó chịu đan xen nhau khiến nàng chỉ muốn bóp nát thứ đang trêu đùa mình, đó là nếu như nàng còn điều khiển được cơ thể. 

Tiếng óc ách của dâm thủy đang tràn ra khỏi hai mép âm hộ, dường như đang có thứ gì đó không ngừng hút từng dòng nhựa sống ra khỏi cơ thể nàng vậy. 

Rồi có thứ gì đó cuộn lấy eo nàng, nâng lên rồi hạ xuống…

Đầu óc nàng đang còn phủ mây mù thì lại cảm nhận sự ấm nóng khác thường tỏa ra từ bên dưới. Trong trí óc mơ màng, nàng cảm nhận như có một con bọng nhớt chui sâu vào tử cung nàng. Nó lèn chặt trong âm đạo, nhưng mềm mại, không lạnh lẽo mà ấm áp dễ chịu, như thể đang massa cho nàng từ bên trong. Như còn sót lại chút gì đó không bằng lòng, bờ môi xinh của nàng khẽ chuyển động

“H…Ha…đư…đừng…đừng mà…” 

Những thứ đang diễn ra là thật hay do nàng tưởng tượng, tại sao không có tiếng ai trả lời… 

Con trùng nhớt như hấp thu dịch thủy của nàng mà lớn dần, bề mặt vừa thô ráp vừa mềm mại của nó nổi phồng lên bên trong nàng khiến cảm xúc từ bên dưới truyền lên ngày càng mạnh mẽ. Cảm giác căng tức dưới âm đạo chưa hề giảm thì một thứ gì đó lại chen vào giữa khóe môi, dễ dàng chui sâu vào miệng Quỳnh, trôi tuột xuống cổ họng. Sức lực của nàng trôi đi cùng dòng chất lỏng đó.

Quỳnh mơ hồ cảm nhận tư thế của mình đang thay đổi, khắp vùng háng truyền về một cảm giác lạnh lẽo, trơ trọi như đang phơi mình dưới sương đêm. Nhưng rất nhanh sau đó, cảm giác ấm áp đi cùng với sự căng tức vùng thân dưới lại truyền về. Luồng khí nóng xuất hiện giữa háng nàng lan đi khắp châu thân, luồn qua vòng eo con kiến, lướt ngang làn da bụng mịn màng, nó chạy dọc sống lưng nàng lên đỉnh đầu khiến tâm trí Quỳnh choáng ngợp. Cơ thể nàng phản ứng lại bằng cách run lên theo từng nhịp thở, dòng chất lỏng hình thành đâu đó bên trong người nàng đang không ngừng tuôn ra khỏi cơ thể. Từng đợt sóng xúc giác hình thành dưới đáy chậu men theo cột sống ập thẳng vào tâm trí nàng những khoái cảm trực tiếp, dồn dập không ngừng…

Quỳnh không rõ, nhưng cơ thể nàng lúc này đang co giật theo đúng nghĩa của nó. Với ý thức mờ nhạt trong đầu, nàng cảm thấy một thứ gì đó tương đồng, đúng là cảm giác đó, mùi hương đó, ngay cả xúc cảm trên da thịt cũng tương tự với thứ cảm giác phiêu bồng nhưng mạnh mẽ trên chuyến xe bus ngày hôm đó. Nàng đã kể với chồng mình sự việc xảy ra khi đó, nhưng có những chi tiết mà chồng nàng không biết. Nếu anh ấy biết nàng không hoàn toàn mất đi hết ý thức, còn tạo điều kiện cho chúng…, thậm chí…

Trong khi Quỳnh đang mê man với dòng ký ức, cơ thể nàng được nhấc bổng lên, di chuyển đến một nơi khác. Thân hình ngồn ngộn của nàng được đặt lên một mặt phẳng không xác định, rồi nhẹ nhàng tách ra thành nhiều tư thế hư hỏng. Ánh đèn flash chớp liên tục giữa màn đêm mờ ảo.
... 

Trong gian phòng khách lúc này không còn yên tĩnh như trước, tiếng sì sầm to nhỏ, tiếng nước nôi ọc ạch, tiếng da thịt chạm vào nhau lép nhép, tiếng thở hồng hộc sung sướng, tiếng cởi quần áo, tiếng rung tin nhắn điện thoại, tiếng nhá máy, tiếng cánh cửa phòng mở ra rồi đóng lại, tiếng sột soạt của khăn giấy khi chạm vào da thịt, tiếng bước chân rõ ràng không e ngại vang lên trong căn nhà. Và cuối cùng là… tiếng rên trong vô thức của một người đàn bà đẹp. 

Ánh đèn phòng ngủ được vặn sáng hơn, vừa đủ để những khuôn mặt đeo khẩu trang hiện ra lờ mờ trong đêm tối. Một cơ thể đàn bà đẹp như thần vệ nữ đang trườn dài giữa gian phòng khách, nàng đang bị quây quanh bởi lũ chuột nhắt đói sữa. Chúng đều chỉ là một lũ choai choai, nhưng cơ thể đã hằn lên những đường nét cuộc đời. Một bên bắp vế của nàng vắt trên vai một gã nhỏ tuổi, lưỡi gã đang tận tình liếm láp vùng da non trắng trẻo ấy. Bên cẳng chân kia gác trên vai một gã khác, kẻ đang ngậm chặt những ngón chân kiêu sa của nàng trong miệng, ánh mắt như đói khát, con cặc gã đang trám kín lối vào âm hộ mũm mĩm của nàng với toàn bộ chiều dài vốn có của nó. Hai mép thịt hồng căng tràn bị đè nén sang hai bên, không ngừng rỉ ra dâm thủy. Bầu vú nàng bị trám kín bởi những bàn tay thô thiển, tương phản hoàn toàn với sự mịn màng của bầu ngực căng tròn ấy. Một hàm răng bao trùm lên nhụy hoa hồng hào, cắn nhẹ một cái, ánh mắt gã thích thú khi chứng kiến cơ thể nàng co giật nhẹ. Sự va chạm thô bạo khiến làn da trắng như mỡ đông của nàng ửng đỏ lên với những vết hằn. Rồi như đến giới hạn, cơ thể người mỹ phụ gồng cứng lên, dòng dâm thủy pha lẫn nhiều thứ khác phọt ra sàn nhà trước mặt gã. Đây không phải là lần đầu nàng phản ứng vậy trong đêm nay, vậy nên mặt gã trông có vẻ thật bình thản. Gã lùi lại, thế chỗ cho đồng bọn. Một gã ngồi cạnh nàng, trên tay cầm một chai nước suối đã mở nắp sẵn, thứ dung dịch màu vàng nhạt bên trong đã vơi đi một nửa. Tay còn lại khẽ banh rộng kẽ răng của Quỳnh. Dòng nước được mớm vào trong người nàng, từng chút một mà không có sự phản kháng. Mái tóc suôn mượt xõa tung, khuôn mặt của người đàn bà đang nửa mê nửa tỉnh lại có nét rạng rỡ khó hiểu. Nàng đang mơ một giấc mơ đẹp chăng? 

Lúc này hai ngón tay của gã nào đó đang sục sạo bên trong khe lồn đã sưng mọng của nàng mà moi móc, thứ hỗn hợp đặc sệt bên trong theo kẽ tay chảy tràn ra ngoài. Chiếc khăn giấy đã chờ sẵn lau chùi qua loa bên ngoài cửa mình. Một con cặc khác đã vào vị trí, từ từ tách hai múi thịt mềm mại ướt nhẹp của nàng, lầm lũi tiến vào trong. Cơ thể đang nhạy cảm của Quỳnh thêm một lần nữa ưỡn lên phản ứng. Nàng chào đón nó như lần đầu với đầy đủ cảm xúc khoái lạc trên nét mặt. Tiếng rên hoang dại lại phát ra trên khóe môi nàng, trái ngược với đôi hàng mi đang lười biếng khép hờ. Một ngón tay tìm đến nơi lỗ nhị nhỏ xinh của nàng, trườn vào bên trong hơn hai đốt ngón tay, rồi bất ngờ móc ngược về phía xương cụt. Chiếc miệng xinh xắn của Quỳnh mở rộng ra, cái eo thon ưỡn cong lên rồi gập lại, bờ hông nở nang co rút lấy khúc thịt bên trong nàng, dâm thủy tràn ra ngoài khe hở giữa mép âm đạo và con cặc sần sùi của gã. Rất nhanh chóng, nàng sắp lên đỉnh thêm lần nữa…

Bên trong gian phòng ngủ, trên chiếc giường rộng rãi, một chiếc khăn ướt đậm mùi quỳnh hương phủ hờ trên mặt Thoại, lúc này đang ngủ say như một con cún con. Bây giờ dù cho có khiêng vợ anh tới mà nện trên người mình, chắc anh cũng không thể tỉnh lại. Tiếng chuông đồng hồ điểm 3 giờ đâu đó vọng lên trong không gian…

Sau khi đã đánh chén no nê cơ thể mỹ nhân, những làn gió mang theo hơi ấm nóng hổi vẫn quét trên thân thể nàng như tiếc nuối, rồi dần rời xa. Những luồng không khí xung quanh vẫn đang phả vào thân thể Quỳnh, nhưng chúng không mang theo hơi ấm nữa. Cái lạnh sương đêm dần bao trùm cơ thể người phụ nữ xinh đẹp. Thân thể lõa lồ của nàng run nhẹ, chốc chốc lại rùng mình ưỡn lên cao

Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, nàng vẫn nằm đó, trong gian phòng khách với đôi mắt nai còn đang nhắm nghiền. Thân hình hoàn mỹ không mảnh vải buông lơi trên mặt bàn. Đôi chân thon dài mở rộng sang hai bên. Cặp vú tuyết lê phập phồng theo từng nhịp thở nhẹ nhàng.

Cái lạnh thấm vào da thịt khiến Quỳnh dần hồi tỉnh sau cơn chếnh choáng. Tay nàng đặt hờ lên bầu sữa căng đầy với những vết răng còn hằn lên đó. Bàn tay còn lại di chuyển xuống khe nhỏ giữa hai bắp đùi rồi đưa lên trước mặt. Chất dịch trắng đục theo kẽ ngón tay nhỏ từng giọt xuống mặt bàn. Khuôn mặt nàng hiện lên vẻ thỏa mãn, ẩn trên môi là một nụ cười khó hiểu. Nàng đang đoán ai đã ở đây chăng? Quỳnh biết thằng Hàn, nhưng… Thứ dịch lỏng bên dưới cửa mình nàng lại rỉ ra thành dòng, nhiều đến nỗi khiến nàng đỏ mặt, nhiều quá… thật quá sức với chỉ một thằng bé.

“Lũ chuột nhắt này!”

Ánh đèn nhỏ trong gian phòng ngủ tắt ngấm. Không gian lại trở về với yên lặng. 

Bên ngoài ngôi nhà, một bóng đen đang đứng đối diện bên kia đường, ánh mắt gã dán chặt vào ánh sáng le lói bên trong căn nhà cho đến khi nó phụt tắt. Trong tay gã là một thẻ chứng minh thư cùng tờ giấy nhỏ ghi địa chỉ nguệch ngoạc. Ánh mắt gã lướt qua những hàng chữ trên cmnd.

« Nguyễn Ngọc Quỳnh » « 9-11-1992 »…

Quay trở lại thời điểm trước đó, khi những kẻ lạ mặt đang cuốn lấy thân hình lõa lồ của Quỳnh ngoài phòng khách, thì trong phòng ngủ, một bóng đen đang ngồi cạnh giường, trên tay cầm chiếc iphone màu hồng. Trong suy nghĩ của mình, hắn chắc hẳn chủ sở hữu không ai khác là người đàn bà đang được đồng bọn của hắn thụ thai điên cuồng ngoài kia. Lần trước trên xe bus, vì lí do nào đó, chúng chỉ tìm thấy chiếc điện thoại đẳng cấp cục gạch của nàng với những tin nhắn đơn giản. Vẻ mặt hắn đăm chiêu khi nhìn vào màn hình khóa, nhưng không lâu sau đó, gã quay về phía Quỳnh, nhìn về phía cánh tay nàng đang buông lơi trên sàn nhà, vấn đề đã được giải quyết!

Sau khi vượt qua màn hình bảo vệ, gã đã khám phá ra nơi nàng note lại những thứ như nhật ký hàng ngày của mình, cả những thứ có nội dung nhạy cảm. Khi đọc những dòng này, cảm giác như cổ gã bị thứ gì đó chẹn ở cuống họng. Nội tâm người đàn bà này nhiều góc khuất hơn hắn nghĩ. Nàng thật dễ chơi đùa nhưng khá khó để khống chế ! Gã đặt chiếc điện thoại vào vị trí cũ, rồi tiến về phía phòng khách, ra dấu cho đồng bọn nhường nàng lại cho mình. Gã muốn tặng nàng một món quà nhỏ.

“Sao anh lại…”Tên đồng bọn bên cạnh bất ngờ khi thấy gã không dùng đến bcs. Còn gã chỉ cười nhẹ.

“Tao biết con hàng này! Tụi mày yên tâm”

“…”

Quay trở về với hiện tại, gã lại cười gằn. Chính gã đã cho phép tụi đàn em chơi trần với nàng. Lúc rút đi chúng cố ý không dọn dẹp “hậu quả” đang óc ách bên trong nàng. Đến lúc tỉnh lại, hẳn là Quỳnh sẽ nhận ra, lúc đó vẻ mặt con đàn bà dâm đãng này sẽ thế nào? Một nụ cười nửa miệng giống mình chăng? Gã chầm chậm quay người bước về phía con đường nhỏ. Giọng nói nhỏ nhưng rõ ràng trong đêm vắng

“Rút thôi!”

Những bóng đen khác lờ mờ trong màn đêm, tự động tách nhau ra nhiều ngả. Có lẽ chúng không phải lần đầu làm việc này. Sau khi thu dọn dấu tích trong căn nhà khi nãy, chúng không lấy đi bất cứ thứ gì khác. Thứ chúng cần là thỏa mãn mộng tưởng ngoài vòng pháp luật kia, chứ không phải tiền.

Ngoài kia gió vẫn thổi vào khung cửa sổ từng cơn lạnh lẽo. Trên chiếc giường ngủ ấm áp của hai vợ chồng, Thoại vẫn ngáy đều...

Cuộc sống của Quỳnh và Thoại những tháng ngày sau đó vẫn êm đềm trôi qua như cách nó vẫn luôn vận hành như vậy. Thoại quay trở lại với những giấy tờ sổ sách, thả mình vào guồng quay của công việc. Sự việc đêm đó như không hề tồn tại trong tâm trí Thoại, đơn giản vì anh không hề biết mình đã bất đắc dĩ trở thành nhân vật phụ của một câu chuyện mang phong cách ntr, và dù sao thì cũng không cần phải thông cảm với Thoại, vì sừng cũng mọc đầy trên đầu anh từ trước rồi.

Còn về phần Quỳnh, nàng đương nhiên là nhân vật chính của câu chuyện, tuy nhiên trớ trêu thay khi nhân vật chính của chúng ta cũng không không rõ hết những tình tiết đã xảy ra với mình đêm hôm đó. Nàng thừa biết về sự tồn tại của những vị khách không mời, càng biết rõ thứ đầy tràn trong âm đạo lúc nàng tỉnh lại là gì. Chỉ có một điều nàng không rõ, là lai lịch của những kẻ làm ra việc đó.

Bước ngoặt của câu chuyện là trong trí nhớ của nàng có xuất hiện một hình bóng quen thuộc vào đêm ấy. Quỳnh quyết định không nhắc lại và truy cứu chuyện này vì nhiều nguyên do, tuy nhiên nàng đã mặc định coi hắn như nguyên do mọi sự việc kì lạ diễn ra đêm ấy vì đó là cách giải thích hợp lý nhất, và thế là từ đó đã xảy ra một sự nhầm lẫn nặng nề.

Trở lại với cuộc sống thường ngày, Quỳnh không thay đổi nhiều trong lối sống phóng đãng của mình. Đó là cho đến trước khi nghe Thoại bàn với nàng về việc trong nhà sắp có thêm một thành viên mới, dù chỉ là tạm thời.

Chuyện là ở dưới quê có một người họ hàng nhà Thoại muốn gửi đứa con họ lên Sài Gòn ôn thi chuẩn bị cho kỳ vượt vũ môn sắp tới. Biết được nhà anh cũng dư chỗ cho một hai người nữa đến ở, họ bèn đánh tiếng tới bố mẹ anh nhờ thu xếp cho con mình được tá túc nhà vợ chồng Thoại một thời gian.

Phần vì tính Thoại dễ mến, miễn là quen biết, anh đều sẵn lòng giúp đỡ, phần vì địa điểm nhà anh tiện đường đi lối về cho thằng bé. Hơn nữa, dù là họ hàng xa nhưng gần nhà nên hai bên gia đình cũng hay qua lại với nhau, tình cảm khá đậm nên anh không nỡ nào từ chối. Quỳnh thì không vấn đề gì, miễn sao thằng bé tỏ ra thân thiện và ngăn nắp là được. Dù sao về phần mình, có lẽ nàng phải tạm thời từ bỏ một vài thói quen khi ở nhà, như đi ngủ với cơ thể trần truồng chẳng hạn. Vậy là họ định ngày đón thằng bé lên Sài Gòn.
…................................
........

Sáng nay cũng như mọi ngày, vừa tỉnh dậy, Nguyên nhảy xuống giường mặc quần áo, đi xuống nhà vệ sinh cá nhân. Dù mới dọn đến nhà anh chị cách đây chưa đầy nửa tháng, nó đã hầu như quen với nếp sống mới.

Thường ngày vào lúc nó dậy, có thể anh chị đều đã đi làm hết. Vì chỗ làm của hai người sâu trong nội thị nên cần phải dậy sớm để chuẩn bị, họ muốn tránh gặp những nút thắt nơi cửa ngõ vào thành phố, điều mà ở dưới quê chưa bao giờ là nỗi bận tâm.

Thế nhưng vào hai ngày cuối tuần thì lại là một câu chuyện khác. Anh chị nó hiện nguyên hình là những con lười chính hiệu. Những ngày nghỉ thế này hai vợ chồng thường thức dậy sau 8 giờ sáng, cá biệt nếu đêm nào nó nghe thấy phòng hai người phát ra những tiếng động mà ai cũng biết ấy, thì chắc chắn là gần giữa trưa mới thấy mặt hai người xuất hiện nơi phòng khách.

Ví dụ như hôm nay là thứ bảy, hẳn anh chị ấy vẫn cuốn lấy nhau trên giường. Trong lòng nó nghĩ vậy, nhưng lại sai bét.

Lúc này nó đang đứng trong phòng bếp không một bóng người. Khi nãy ngang qua thấy cửa phòng anh chị khép hờ, nó nhìn vào thì chỉ thấy Thoại đang ngáy như sấm trên giường. Còn bà chị xinh đẹp mỹ miều thì không thấy đâu.

Nhắc đến hai từ xinh đẹp, trong bụng nó lại rộn ràng xao xuyến. Đúng là xinh đẹp thật! Gái thành thị có khác!

Trong đầu nó lại tưởng tượng về hình ảnh người đàn bà mỹ lệ với bộ ngực căng đầy mơn mởn, khe hở sâu hun hút có thể nhìn thấy rõ ràng từ bên ngoài qua khe hở cổ áo sơ mi. Hình ảnh ấy ám ảnh tâm trí Nguyên ngay từ lần đầu tiên nó và chị gặp nhau khi nó đứng trước cửa nhà anh chị với trên tay là chiếc điện thoại còn hiện tinh nhắn ghi địa chỉ nhà anh. Mắt nó dán chặt vào bờ eo con kiến đi cùng với vòng hông nở nang tạo thành hình chữ S chuẩn mực, một vẻ đẹp điển hình của những người đàn bà thành thục, tuy nhiên không thể nhầm lẫn giữa từng người với nhau.

Chắc chắn là không thể nhầm lẫn được!

Ngay khi gặp chị, nó đã phải định nghĩa lại tiêu chuẩn cái đẹp trong tâm trí mình. Giờ đây, sau hơn nửa tháng ở mảnh đất này, nó lại càng khẳng định thêm cái tiêu chuẩn ấy. Dù là gái thành thị đi nữa thì những người phụ nữ ngoài kia cũng không thể đem so sánh cùng người đàn bà đứng cạnh anh Thoại được. Người duy nhất mà Nguyên nhắm gần đạt đến chuẩn mực của chị là một cô bé trong bar club mà một lần cao hứng Thoại lén kéo cậu vào, dĩ nhiên việc này 2 anh em giấu kín với Quỳnh.

“Sáng nay không đi học, ở nhà mình nên làm gì nhỉ?”

Nguyên trong lòng có chút băn khoăn, bình thường vào lúc này nó phải đang ngồi trong phòng luyện thi, với một ông giáo già trước slide đầy công thức và một trợ giảng đứng cạnh mình. Tuy nhiên ngày hôm nay nó được thông báo nghỉ học, chắc vợ chồng anh Thoại cũng chưa biết về việc này.

Trong lúc tiến về phòng vệ sinh, nó nghe thấy âm thanh vọng ra từ trong phòng tắm. Nguyên ắt hẳn trong lòng là chị, định bụng yên lặng bước đi, nhưng đến bên cửa phòng đôi mắt hiếu kỳ của nó không kiềm chế được nhìn vào bên trong. Lập tức Nguyên đần người ra.

Trong phòng tắm, Quỳnh đang đứng trước bồn rửa mặt, cong lưng, vểnh mông lên mà cúi đầu xuống gội đầu! Trên thân người Quỳnh chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng tang nhìn rõ những đường nét bên trong, bên dưới là cặp đùi trắng ngần, nhẵn nhụi, trông thật khiêu khích.

Nàng vẫn đang gội đầu, khóe miệng lại mở ra nhịp nhàng thanh âm một lời bài hát nào đó, có thể nàng hoàn toàn không biết sự việc diễn ra ở sau lưng. Váy ngủ của nàng vốn là loại ren mỏng mắt thường có thể nhìn xuyên qua, bây giờ dính nước bết lại khiến từng đường nét trên cơ thể mỹ miều ấy hiện ra càng rõ ràng hơn.

Nguyên kềm lòng không được, rón rén tới quan sát thật kỹ. Toàn bộ hai bờ mông của Quỳnh, từng tấc da đều có thể nhìn thấy rõ ràng! Chiếc quần lót bé xíu ẩn hiện bên dưới lớp vải mỏng không ngăn được con mắt săm soi của gã.

Chị ấy hôm nay sao lại không hề cẩn thận đứng trong phòng tắm mà để hớ hênh thế này? Hay là nghĩ mình đã đi học rồi!

Nguyên nuốt khẽ một cục nước miếng đang vướng ở cổ xuống, lúc này mà có người đứng ở đằng sau nàng, chỉ cần quỳ gối hướng góc nhìn xuống thấp hơn một chút là có thể ngắm nhìn đôi mông tròn lẳn và âm hộ mũm mĩm của Quỳnh, cho dù thế thì nàng cũng không phát hiện ra. Hay là…

Nguyên nảy sinh suy nghĩ đen tối trong đầu. Lúc nãy ở trên lầu, đi ngang phòng vợ chồng chị vẫn thấy anh đang ngủ say. Chắc còn lâu nữa anh mới tỉnh. Còn chị thì…

Nguyên tiến gần đến cửa phòng tắm, nhìn bộ dạng gội đầu của Quỳnh, nó càng củng cố thêm suy nghĩ trong đầu. Quỳnh không ngẩng mặt lên, nàng vẫn đang tập trung gội đầu, rõ ràng không nhận ra Nguyên đằng sau. Hoặc là có nhưng nàng cảm thấy không cần phải cảnh giác. Và lần này thì vế thứ hai đã đúng.

“Ah, đợi người ta một chút, xong rồi mình đi.” Nàng đang vướng mái tóc dài nên không ngoái đầu lại, chỉ nói với một câu về phía cửa.

Nó đứng hình, nhưng rồi chợt nhận ra một điều, nàng đang nhầm nó với chồng nàng. Tức là nó chưa bị phát hiện.

“Anh bảo em dậy sớm gội đầu để lát đi chơi đó, nhớ không.” Giọng nói của nàng xuyên qua làn tóc dày sũng nước và bọt dầu gội hướng về phía sau, lọt vào tai Nguyên khiến nó lóe lên những suy nghĩ trong đầu.

Mái tóc dài xõa tung đã che khuất tầm nhìn của Quỳnh, nàng hoàn toàn không biết người đứng sau mình là ai. Bỗng nàng lại cất tiếng:

“Lại đây giúp người ta chút coi. Kéo cái áo ngủ trên người em xuống chút, để cao vướng quá bọt xà phòng dính hết vào rồi !”

Thấy bóng sau lưng mình ngập ngừng, nàng lại tiếp lời.

« Trời ui lẹ lên coi, tay người ta đang dính dầu hông có làm được ! »

Chiếc váy ngủ của nàng tuy rộng rãi, nhưng bên trên lại hơi bóp vào da thịt. Cũng tại bầu ngực lớn của Quỳnh khiến cho muốn che chắn hết nó, nàng phải kéo cổ áo lên cao. Nhưng lúc này thì thật bất tiện.

Bỗng nàng có cảm giác một bàn tay đặt lên chiếc lưng thon đang võng xuống của mình, rồi men theo đó lướt nhẹ nhàng lên gần cổ. Những ngón tay tế nhị như đang cố gắng động chạm càng ít tới da thịt nàng càng tốt. Rồi những ngón tay đó cũng chạm tới chiếc nút trên cùng của áo ngủ.

Bựt !

Nàng có cảm giác bộ đồ hơi lỏng lẻo trước ngực, bàn tay đang choàng qua cổ nàng thu lại rồi nắm cổ áo khẽ kéo xuống, cần cổ trắng ngần của nàng đã phần nào lộ ra. Tuy nhiên thế là quá ít để tránh những giọt nước đang lăn trên gáy nàng khỏi rơi xuống lớp vải áo ngủ.

Thấy lão chồng đang lóng ngóng phía sau mãi mà không xong, Quỳnh tỏ vẻ sốt ruột. Lão chồng ăn hại này thường ngày giỏi trêu vợ lắm mà, bữa nay sao lại lề mề quá vậy. « Còn mấy cái nút bên dưới nữa, chậm chạp quá vậy trùi. »

Nàng không phải đợi lâu trước khi những bàn tay của ông chồng hiểu ý, hai cánh tay từ phía sau men theo vòng eo nàng trườn lên trước ngực. Những va chạm trên da thịt vùng hạ sườn dù vô tình cũng khiến nàng khẽ rùng mình, là vợ chồng ăn ở với nhau đã lâu nhưng với tư thế này cũng khiến nàng có cảm giác thật lạ.

Bựt !... Bựt !

Cổ áo Quỳnh đã nới rộng ra, hai bầu ngực dưới lớp nịt vú trắng như bạch ngọc căng tràn lộ ra khỏi lớp áo ngủ. Dù không chủ ý, nhưng cảm giác của Quỳnh khi bầu ngực được giải phóng lúc này thoải mái hơn vài phần với lúc trước.

Chiếc áo ngủ của nàng bắt đầu được kéo trễ xuống quá vai, để lộ hai bờ vai thon cùng cần cổ trắng ngần của nàng cho chồng nàng chiêm ngưỡng từ phía sau. Quỳnh bình thản vục đầu vào dòng nước chảy từ vòi xuống, tiếp tục chăm sóc mái tóc của mình.

Bựt… ! Bựt !

« Thôi đủ rồi nha ! Xong rồi, ta cho khanh lui. Hihi… »

Bựt… !

« Ui… »

Sau khi mở đến chiếc cúc thứ 5 trên áo ngủ mà không có sự phản kháng từ Quỳnh. Hai mảnh vải trên người nàng buông lơi. Một bàn tay của chồng nàng luồn vào giữa chiếc khe áo mới được mở ra đó, trực tiếp thăm dò vùng thung lũng bên trong.

Những ngón tay lướt qua vùng da bụng phẳng lì của nàng, khẽ ngoáy tròn xung quanh lỗ rốn khiến nàng nhộn nhạo xen lẫn thích thú. Rồi nó vẽ những vòng tròn xung quanh rốn, ngày càng rộng ra đến khi dừng lại bên mạn sườn. Những ngón tay đó không vội vã tấn công bầu ngực trắng tinh tươm đang được ôm ấp bên trong chiếc nịt ngực kia mà trườn ngược ra đằng sau lưng nàng khiến chiếc váy ngủ bị kéo lệch sang một phía, một bên tà váy bị tốc lên quá hông nàng.

Những ngón tay chậm chạp leo lên vị trí chiếc móc nịt ngực, từ từ từng chút một, nàng cảm giác sức ép chiếc nịt ngực trên bầu vú mình giảm dần, từ từ lỏng ra. Nhưng chỉ được thoải mái trong khoảnh khắc trước khi hai quả đào tiên bị ôm trọn, nhàu nắn bởi bàn tay tham lam từ phía sau. Kẽ miệng Quỳnh khẽ hé mở, nàng cố hít một hơi thật sâu vào lồng ngực, trong một khoảnh khắc nàng như bị ngộp thở bởi những kích thích nơi đầu vú tràn về.

Lúc này, trừ vùng thâm cung còn bao bọc bởi một chiếc quần lót mỏng, còn lại toàn bộ vùng đồi núi thung lũng đã bày ra trước mắt kẻ đằng sau nàng.

Khi đang phiêu du với những ngón tay trên đầu vú, nàng chợt rùng mình khi bàn tay còn lại của chồng nàng đặt xuống bên dưới hai kẽ đùi mình, chầm chậm vuốt dần lên vùng da non bên trên. Quỳnh từ lúc nào đã không còn tâm trí gội đầu nữa.

“Ưm…ui… chồng...chọc em hoài à…”

Điệu bộ nàng uốn éo giống như đang làm nũng với chồng vậy. Nhưng động tác đó chẳng có tác dụng gì ngoài việc kích thích thêm con mắt của người đứng sau.

Bàn tay bên dưới không những không kiềm chế mà ngày một bạo dạn hơn. Những ngón tay của chồng nàng ngày càng mở rộng phạm vi hoạt động tới những ngóc ngách chết người trên thân thể nóng bỏng của Quỳnh. Hai cánh tay anh luồn sâu vào khuất sau chiếc váy ngủ mỏng manh của nàng. Chúng lướt từ ngoài vào trong, men theo làn da non hai bắp vế mà mò ngược lên trên. Chiếc váy ngủ cũng theo đó từ từ bị dồn lên lộ ra rãnh sâu hun hút giữa cặp mông căng tròn mềm mại. Nàng chỉ hơi khép chân lại chống cự lấy lệ, nhưng đến khi phát giác ra một bàn tay của chồng leo đến rìa chiếc quần lót thì cả thân người nàng bủn rủn, tự nhiên hai chân vô lực doãi ra cho bàn tay ấy có thêm không gian khám phá.

Quỳnh thở hắt ra để lấy lại tỉnh táo, nàng cúi đầu xuống xả lại nước lên tóc, cố gắng rời tâm trí ra khỏi bờ mông mẫn cảm đang bị chồng nàng chơi đùa, tiếp tục giận dỗi nói: “Người ta bảo anh…ưm… ghét quá! Ui…”

Lão chồng cứng đầu của nàng vẫn không thèm nói lấy một câu. Bàn tay bên dưới nàng vẫn tiếp tục từ đằng sau mò tới, luồn qua khe háng nàng mà mò lên đằng trước, trườn qua hai múi thịt nhạy cảm bên dưới lớp quần lót rồi xục xạo nghịch ngợm đám lông lồn của nàng khiến Quỳnh nhộn nhạo trong người. Cảm giác kích thích chưa qua thì nàng đột nhiên rú lên một tiếng rên sung sướng.

“Aaaaaa……”

Thì ra một ngón tay nghịch ngợm dưới kia đang gảy gảy vào hột le của nàng, dù còn một lớp vải mỏng ngăn cách nhưng nó vẫn nhận đủ những kích thích từ ngón tay đó. Cả người nàng quặn lại, muốn đứng không được, muốn ngồi chẳng xong, nhưng tuyệt đối nàng không muốn anh gián đoạn thao tác này.

“Đồ đáng ghét…hư hư…”

Quỳnh buông lời trách, tuy nhiên cơ thể nàng lại phản ứng theo cách ngược lại. Hai chân của nàng ngày càng dạng ra cho bàn tay tham lam bên dưới được tự do hành động, bờ mông của nàng chủ động vểnh ra sau để những ngón tay của chồng nàng tiếp cận vùng mẫn cảm đó được dễ dàng hơn. Dù những xúc cảm truyền tới khiến nàng đứng cũng không vững nữa.

Tình cảnh trong phòng tắm lúc này chỉ một từ dâm dục không đủ để miêu tả, Quỳnh gội đầu thế này, tất nhiên không biết sự tình đằng sau, nàng cứ tưởng người xông vào trong phòng tắm khi nãy nhất định là Thoại, vì vậy nàng cơ bản là không biết người vừa sờ mó nàng bây giờ là ai cả.

Quỳnh trong lòng hậm hực chồng lợi dụng tình thế này, thừa cơ cợt nhả nàng. Chừng nào nàng còn vướng mớ tóc đẫm bọt kia thì lão chồng nàng vẫn còn chiếm tiện nghi được.

Ánh mắt sau lưng Quỳnh lúc này dán chặt vào cái đùi trắng nõn nà, nhẵn nhụi của nàng, rồi bờ mông cong tròn vành vạnh, thậm chí đến cả đám lông mu đen mượt lòi ra ngoài chiếc quần lót đều vào tầm mắt nó, đôi bàn tay luồn bên trong lớp vải không ngừng xoa nắn, sờ mó theo kiểu hạ lưu, ngịch ngợm lên chúng.

Trong hơi thở dồn dập của mình, nàng nghe miệng chồng mình khẽ nghiến, cố nén hơi thở loạn nhịp của anh xuống, chiếc quần lót sũng nước của nàng đã bị trật qua một bên, để lộ hai múi thịt non vẫn còn đượm màu phấn hồng. Quỳnh không hay biết rằng kẻ đứng sau nàng vừa đứng hình trong một khoảnh khắc khi nhìn vào hai mép lồn nhỏ xinh của nàng, chỉ vì không thể tin múi thịt này là của một người đàn bà đã có chồng. Đến con bé cùng lớp mà nó từng phá trinh cũng không có âm hộ hồng hào đến vậy.

Bỗng hai ngón tay nào đó móc vào dây quần lót nhỏ xíu của nàng, từ từ kéo xuống. Còn kẻ đằng sau thì nín thở quan sát phản ứng của nàng khi chiếc quần lót trượt dần xuống dưới bắp đùi non căng mịn, giải phóng một tòa thiên nhiên tuyệt đẹp trước mắt.

Quỳnh đang trong lúc ý loạn tình mê, chỉ đến khi cảm giác hơi lạnh phả vào trong vùng cấm địa của nàng mát rượi, nàng mới sực tỉnh thì chiếc quần lót đã rời khỏi người nàng từ lúc nào rồi.

“Ưm…Anh vừa phải thôi, tối qua vừa mới mà…hự…hơ…”

Lời nói của nàng chưa ra đến miệng đã tắc nghẽn, toàn thân nàng rung lên đón nhận một cú thúc từ đằng sau tới, vật to lớn nóng hổi của chồng nàng từ ngoài đâm một phát vào tận cùng tử cung chỉ trong một nhịp đẩy. Trong phút chốc đầu óc nàng trống rỗng những suy nghĩ, chỉ có làn sóng ào ạt từ bến dưới truyền lên trên đỉnh đầu khiến nàng choáng váng.

Phạch…Phạch…

“Ưm…chồng…”

Phạch…Phạch…Phạch…

“…Đừng…em đang…hự…”

Phạch…Phạch…Phạch… Phạch…Phạch…Phạch…

“Sướng…hự…quá anh…hự…ơi…”

Quỳnh thần trí đã đờ đẫn, chồng nàng hôm nay mạnh mẽ đến khác lạ, thứ đó cũng cứng hơn bình thường nữa, và có lẽ là nàng đang tưởng tượng, nhưng hình như nó to hơn chút so với lần cuối cùng giao hoan của hai người ??

Bên dưới nàng không ngừng bị công kích dồn dập, bên trên cũng không thoát khỏi những bàn tay quái quỷ manh động khác lạ của chồng nàng. Cúc áo váy ngủ của Quỳnh đã bị cởi ra hết, đôi bầu vú cong vút vểnh lên cao ngạo. Nịt vú cũng đã bị bàn tay hư hỏng nào đó cuỗm mất, hai đầu nhũ hoa tròn nhỏ hồng hào tương phản với màu trắng ngần của hai bầu sữa càng làm mê lòng người.

Cơ thể Quỳnh lúc này đã hoàn toàn hưởng ứng theo nhịp điệu của chồng nàng một cách cuồng nhiệt. Tay nàng chống vào bồn tắm, toàn thân nàng cong vểnh lên, cặp mông không ngừng đưa lên đón nhận từng cú thúc mạnh mẽ của chồng nàng. Miệng nàng thở hổn hển từng cơn không đều, hai má đã ửng đỏ vì kích thích. Bên dưới, hai bầu ngực trắng nõn kiêu hãnh của nàng đang bị nhào nặn không ngừng. Hai núm vú đỏ hồng đã tấy lên vì bị xoa nắn thô bạo.

“A…a…anh…em chết mất…sướng…” Khóe môi xinh của nàng phát ra từng thanh âm mê người.

Chồng nàng có vẻ nghe thấy những tiếng rên đó. Như phản ứng lại với tiếng van xin của nàng, nhịp nắc ngày càng mạnh mẽ hơn, mỗi lần rút ra thúc vào bên trong lỗ âm đạo non mềm đó lại kéo theo một dây chất nhờn khỏi người nàng, vương vãi trên làn da đùi trắng nõn, men theo đôi chân thon chảy dài xuống nền phòng tắm.

Quỳnh giờ đây đang chìm trong biển ân ái dạt dào, đầu óc nàng lâng lâng như thể trên mây, đến khi cảm giác được cơ thể bị người khác nhấc lên đặt trên thành bồn tắm nàng mới mở được đôi mắt đờ đẫn ra, để rồi lại khép lại rất nhanh sau đó, trái ngược với khuôn miệng ngày càng há rộng tỉ lệ thuận với những kích thích vùng xương chậu lan đến ngày một tăng dần.

Lúc này váy ngủ của nàng đã bị dồn lên cao quá hai bầu vú căng tròn, nịt vú đã bị cởi ra từ lúc nào đang nằm lăn lóc trên nền gạch men sáng bóng. Từng hạt nước nhỏ li ti bám trên làn da mịn màng đó như những giọt sương đêm, không còn phân biệt nổi đâu là mồ hôi, đâu là nước từ vòi sen còn đọng lại.

Thân thể Quỳnh lại một lần nữa lay động, hai cánh tay rắn chắc bợ bên cái eo nhỏ của nàng, từ từ lật ngửa thân người mềm mại của nàng dựa lên bồn tắm. Không biết từ khi nào chồng nàng đã kéo tà váy ngủ tốc lên quá tầm mắt Quỳnh, phủ lên khuôn mặt kiều diễm của nàng. Những kích thích vẫn không ngừng truyền về tâm trí nàng như từng cơn sóng dữ ập vào bờ đê.

Vừa sung sướng vừa mệt mỏi, nàng với đôi tay lên hướng về cái bóng khuôn mặt của chồng, cái bóng đang hiện ra mờ ảo qua lớp vải thưa đang phủ lên mặt nàng, để thể hiện sự âu yếm. Nhưng rất nhanh bàn tay mạnh mẽ của chồng nàng chụp lấy nó, đẩy ngược lại lên trên đầu nàng. Cả người Quỳnh theo đó ưỡn ra trước. Hai bầu vú nõn nà căng tràn lại được dịp vểnh lên mời mọc.

Với đôi mắt mơ màng, nàng thấy bóng anh đổ ập xuống người mình. Ngay sau đó cảm giác bứt rứt nơi đầu vú xen lẫn với những khoái cảm vùng đáy chậu truyền đến khiến nàng mụ mị. Thứ của nợ của chồng nàng đang trượt dọc theo chiều dài âm đạo dưới kia sao hôm nay lợi hại đến thế. Nàng cảm giác như miệng tử cung ở tận cùng âm đạo đang từ từ mở rộng đi cùng sự co bóp mạnh mẽ trong vách lồn báo hiệu giai đoạn cuối của sự giao phối. Thứ duy nhất phát ra từ nàng lúc này là những tiếng rên “a…a…” ngắt quãng kích tình trong cổ họng.

Một lúc sau, màn ân ái nóng bỏng trong phòng tắm đã khép lại. Trong mớ hỗn độn xà phòng, mồ hôi và xác thịt ấy, dáng một người đàn ông nhẹ nhàng tách ra. Không một lời nói, nó rón rén tiến về phía cửa phòng tắm. Cánh cửa vốn chỉ khép hờ mở ra rồi đóng chặt lại không một tiếng động.

Trong phòng tắm lúc này chỉ còn lại bóng dáng một người phụ nữ với thân thể muôn phần khêu gợi đang nằm trên thành bồn tắm. Đôi mắt nàng lim dim, có vẻ như nàng đã thiếp đi vì mệt mỏi, khóe môi nàng khép hờ. Trên người nàng chỉ mặc độc một chiếc váy ngủ, dù nó cũng đã bị kéo lên quá đầu. Chiếc quần lót bị vo tròn trông thảm hại quăng nơi góc phòng tắm. Hai tay nàng vẫn còn đặt trên đầu như tư thế cuối cùng trước khi nàng ngất đi vì cực khoái. Ở dưới cái bụng trắng ngần, phẳng phiu của nàng, trong đám lông đen nhánh, cửa động đào vẫn đang mở ra khép lại, hai mép thịt sưng tấy vẫn còn chưa hoàn toàn ngậm lại, thấp thoáng hiện ra màu hồng tươi, có vẻ như cơn cực khoái của nàng còn chưa hoàn toàn dứt hẳn.

Không rõ mình thiếp đi từ lúc nào, Quỳnh bỗng bị đánh thức bởi một tiếng gọi từ bên ngoài. Đôi mắt mệt mỏi hướng về phía cửa phòng tắm. Trên đó đang in dấu bóng phản chiếu của một người đàn ông.

“Quỳnh ơi em có trong đó hả. Nhanh lên em, sáng nay còn nhiều việc đấy.”

Nói rồi bóng hình in bên ngoài cánh cửa rời đi không do dự.

Quỳnh thấy vậy thì hừ một tiếng dài, rõ ràng là nàng không vừa lòng với cái thái độ đó của chồng mình. Lúc sáng còn mới xoạc con người ta chết đi sống lại vậy mà…

Nàng nhìn xuống dưới thân thể mình, quan sát nơi vùng đáy chậu. Dâm thủy và tinh dịch trộn lẫn vào nhau vẫn còn từ miệng âm đạo chảy ra lênh láng khắp đám lông đen mịn, rồi theo đùi trong chảy xuống bên dưới, thậm chí còn lưu lại ở dưới cẳng chân nàng! Cuộc ân ái vừa rồi quả là vô cùng kịch liệt.

Mãi một lúc sau Thoại mới thấy vợ mình lết ra khỏi phòng tắm, theo nghĩa đen. Anh tỏ vẻ lo lắng thì chỉ được nhận lại một cái nguýt dài từ Quỳnh. Tuy nhiên không thấy vợ anh nói gì thêm. Chuyện sau đó trôi qua bình thường như bao ngày cuối tuần khác, chỉ có điều vợ chồng nàng hơi thắc mắc là thằng Nguyên hôm nay có vẻ đi học về hơi muộn.

“Nó 18 tuổi rồi mà em cứ lo.” Thoại trấn an vợ dù mình cũng thấy hơi lấn cấn trong lòng. Thằng bé hôm nay cũng như mọi sáng thứ bảy khác, anh thức dậy là không thấy ở nhà rồi. Hẳn là hôm nay đi luyện thi về hơi muộn.

Cuối cùng cũng thấy mặt thằng bé mò về nhà với bộ dạng lấm lét. Tuy nhiên khi thấy vợ chồng anh tỏ vẻ quan tâm bình thường tới nó. Thằng Nguyên bỗng nhiên tươi tỉnh hẳn.

“Sao về muộn vậy Nguyên.”

“Dạ hôm nay làm mấy đề thi thử căng thẳng quá anh ơi. Thầy bù thêm tiết cho chúng em. Sắp thi rồi nên phải tăng tốc.”

“Ừm ráng lên em, pass kì thi này chị sẽ thưởng nhỏ cho em hihi.” Quỳnh nói với vào.

Nó cười khổ. Anh nào đâu có biết, hôm nay nó mới vượt vũ môn cùng vợ anh trong phòng tắm. Còn chị cũng đâu có biết, sáng nay lúc lên đỉnh, hai bắp đùi của chị kẹp chặt cứng thằng nhỏ của nó vào giữa háng mình mà co giật như thế nào. Nó vẫn nhớ như in lúc đó, khóe môi xinh của chị mở rộng để mặc cho cái lưỡi tham lam của nó lùa vào bên trong mà bú nút. Mùi vị của chị như vẫn còn thoảng trong miệng nó, mùi vị của người đàn bà đẹp - thật khó quên!'
------------- Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 -------------
"Bấm vào quảng cáo phía dưới sẽ giúp các truyện được update nhanh hơn. Bấm càng nhiều, update càng nhanh...Cảm ơn nhiều..."
Loading...