Loading...

"TRuyện người lớn" Tình cha con loạn luân P1

Loading...
TRuyện người lớn Tình cha con loạn luân P1
Huỳnh Văn Dũng, Hắn cũng chả biết cái tên Huỳnh Văn Dũng là từ đâu mà có, từ cái ngày hắn biết có hắn ở trên đời thì đã có cái tên đó rồi. Cha mẹ hắn ở đâu, làm gì chả ai nói cho hắn biết, hắn sông thui thủi một mình trong căn nhà bỏ hoang đầu làng thuộc Huyện Phù Ninh, Phú Thọ. Hắn còn có tên Dũng đen hay Dũng cồ vì hắn rất cao to.

Dũng cồ lớn lên trong cái nghèo đói và đơn độc, có cứ thui củi như thế, ngày nó đi nhặt nhạnh ve chai, tối về đình ngủ, nó thích đi học lắm và nó cứ trốn ở cạnh lớp học xem bọn trẻ học, ấy vậy mà nó biết đọc biết viết mới hay. Có lẽ ông trời phú cho nó một cái tài, nó học gì cũng nhanh.

Nó tốt bụng và vui tính nên bà con ai cũng thương nó, bọn trẻ ngoài giờ học cũng hay đi phụ nó nhặt nhạnh ve chai giúp nó có cái ăn, người lớn thì đi qua đình cũng vứt cho nó vài cái chai, cái lọ để nó bán.

Thằng Dũng đã 13t, vóc dáng cao to, ngoài việc nhặt ve chai nó còn phụ làm vườn, xây nhà để kiếm ăn, người ta thương tình ai có việc lớn, nhỏ gì cũng thuê nó. Vào một chiều cuối thu năm 1993, nó gặp một con bé đang đói lã suýt ngất bên đường.

– Bạn sao thế, Dũng hỏi.

– Mình… mình con bé ngập ngừng.

– Uống nước đi… bạn đói lắm đúng không.

– Uh…

– Này ăn đi… nó đưa phần cơm trong cái hũ nhựa nó dùng để ăn trưa cho con bé.

– Thế cậu ăn gì…

– Cứ ăn đi… mình tự lo được. Hắn dẫn con bé vào gốc cây, con bé ăn ngon lành, nó ngồi nhìn con bé ăn, nó mỉm cười… ăn từ từ nghẹn đó, con bé nhìn hắn mỉm cười thẹn thẹn. Con bé ăn xong, nó dẫn con bé về nhà nó ở, nói là căn nhà hoang nhưng lại là nhà xây gạch hẳn hoi.

– Nhà cậu đây hả.

– Uh… mà không phải.

– Sao uh mà không phải.

– Thì tớ ở đây, đã chục năm rồi còn nhà ai thì tớ chả biết.

– Thế bố mẹ cậu.

– Tớ chả có bố mẹ… nó im lặng, con bé cũng im lặng, nó hỏi để cho không khí bớt im ắng… Mình tên Dũng còn bạn.

– Mình tên Mỹ, Trịnh Thị Mỹ.

– Thế… nó tình hỏi gì đó nhưng thôi, nó kéo con bé vào trong giường, nhà xây có phòng hẳn hoi… Cậu ngủ đi, gạo để trong góc đấy, rau thì ngoài vườn… thịt cá thì không có hihihi.

– Thế… con bé ái ngạo.

– Thôi ngủ đi, tớ đi làm kẻo trễ.

– Uh… khi nào cậu về.

– Chiều tối cơ, hôm nay được công việc xây nhà… chắc cũng được khá khá… chiều tớ mua tí thịt mình ăn.

– Tớ… con bé lấp lửng.

– Thôi… tớ gì nữa, ngủ đi, tớ tớ một hồi bị đuổi việc thì cháo không có mà ăn.

– Uh, cậu đi cẩn thận.

Dũng hì hục chạy nhanh ra đầu làng, nếu lỡ chuyến xe là chỉ có ở nhà… mặt trời bắt đầu lên cao, ông thợ chính trách nó lề mề làm mọi người phải đợi, nó rối rít xin lỗi, nó vốn dĩ luôn có mặt sớm nhất nhưng do con bé kia nên nó trễ, lần đầu tiên nó trễ nên ai cũng thông cảm.

– Thôi nhanh đi, người ta chửi cho bây giờ, một chú già nhất đội lên tiếng.

Thằng Dũng làm việc rất hăng say, nó cười tủm tỉm khi nghĩ về con bé, thế là tự dưng có một con bé ở trong nhà nó, con bé tên Mỹ, bao nhiêu tuổi cũng không rõ, con bé nhìn cũng xinh xắn đấy chứ, nó lại cười.

Hôm nay là ngày cuối tuần, nó được lĩnh lương, nó thấy vui lắm, nó sẽ mua thịt về đãi con bé. Mỗi ngày làm của nó chỉ có mười mấy nghìn, nhưng chừng ấy cũng là một số tiền lớn rồi còn gì. Một tuần lương nó được hơn 100 nghìn, nó vui lắm, cái thời mà một gánh rau chỉ mấy trăm đồng bạc thì hơn 100k của nó là một số tiền trong mơ, nó phải nhặt ve chai mấy tháng mới có được.
Nó mua thịt lợn, một con cá và ít rau, cái loại rau mà nó không trồng ấy vì nó trồng chỉ toàn mồng tơi, rau đay. Con bé ngồi trước nhà đợi nó, con bé tắm sạch sẽ, mặc một bộ đồ thun hoa củ nhưng trông rất đáng yêu.

– Cậu về sớm thế.

– Uh, cuối tuần, lĩnh lương nên về sớm, cấu làm cái gì ăn đi, nó đưa con bé con cá và mớ thịt.

– Cậu mua chi nhiều thế.

– Uh… xem như mừng cậu mới đến… Con bé tủm tỉm cười rồi quay vào bếp.

Hai đứa nó ăn vui vẻ, món ăn ngon nên cả nó và con bé cùng ăn đến thật no, con bé nhìn nó cười tủm tỉm.

– Gì thế… nó hỏi.

– Món ngon thế này lấy gạo đâu mà ăn.

– Uh hen… thôi kệ, có bữa chứ phải ngày nào cũng được thế đâu. Con bé rửa chén xong thì lên ngồi, hai đứa nhìn nhau rồi lại cười, nó nhìn bâng quơ trên trời… Sao cậu lại ở đây, tớ chưa gặp cậu bao giờ.

– … Con bé trầm ngâm… Tớ trốn nhà đi.

– Bố mẹ cậu không thương cậu ah, nhà cậu ở đâu.

– Tớ ở cô nhi viện ở Hà Nội, năm 10t tớ được nhận về làm con nuôi một nhà ở Việt Trì… nhưng.

– Nhưng sao… Dũng hỏi.

– … Con bé không nói mà khóc, nước mắt nó lăn dài, lăn dài.

– Sao thế… tớ xin lỗi.

– Không sao… nó sụt sịt… tớ bị họ bắt làm nhiều việc, từ nuôi lợn đến làm việc nhà, rồi còn may vải vụn làm giẻ lau, tớ phải làm từ 4h sáng đến 12h đêm.

– Trời… thế sao chịu nổi.

– Tớ vẫn chịu được nhưng…

– … Thằng Dũng không hỏi thêm, nó biết con bé buồn.

– … Một lúc con bé kể tiếp… Tớ thường làm việc nhà, nuôi lợn đến trưa thì ra tiệm làm may cùng với mẹ nuôi… Vì thế tớ thường xuyên bị ba nuôi hiếp… ông ấy làm tớ tuần 2 – 3 lần… con bé lại sụt sịt, Dũng lấy cái khăn đưa cho con bé, hai đứa lại im lặng… Khi không có ai, ông ấy gọi tớ là bà hai… Đến tháng trước, tớ có thai, mẹ nuôi biết được nên đánh tớ dữ lắm, bà con ép tớ uống thuốc gì ấy mà tớ bị chảy máu quá trời, tớ nằm liệt cả tuần lễ, bà chỉ vào kiểm tra rồi cho ăn một ít, đến khi tớ khỏe hơn thì mẹ nuôi đuổi tớ ra khỏi nhà… Bà chở tớ đi rất xa rồi vứt tớ ven đường, tớ lang thang một ngày một đêm, đến sáng thì gặp cậu.

– … Thằng Dũng im lặng một lúc lâu thì lên tiếng… Thôi tối rồi, vào nhà kẻo lạnh… hay cậu cứ ở đây với tớ, tớ cũng nhặt rác, làm thuê thôi mà, ở đây cùng làm với tớ.

– Uh… cảm ơn cậu nhiều.

– Có gì mà cảm ơn, thôi ngủ sớm đi.

– Uh… mai cậu vẫn làm việc đấy chứ.

– Uh… mà gần xong rồi, xong thì lại phải làm việc khác thôi… cậu cứ nghỉ cho khỏe vài ngày đi, tớ xong công trình này thì hai đứa kiếm việc khác làm… Ah, cậu bao nhiêu tuổi.

– Tớ 15t… còn cậu.

– Ah… uh tớ… 13t.

– Hihihi thế cậu gọi tớ là chị ah.

– Thôi cứ gọi thế này đi.

– Uh… mà cậu cao to thật đấy, tớ cứ tưởng lớn tuổi hơn tớ chứ.

– Hihihi thôi ngủ nào, cậu ngủ trong phòng đi, tớ ngủ ngoài.

Hai đứa nó cứ sống như thế, có đứa con gái nhà cửa sạch sẽ hơn. Thằng Dũng vui lắm, lòng nó cứ nao nao mỗi khi gần con Mỹ. Sau khi hết công trình xây dựng, thằng Dũng và con Mỹ đi nhặt ve chai, đi phụ làm vườn… bà con ai cũng quý hai đứa nó, họ thường trêu hai đứa nó là vợ chồng.

Thời gian cứ trôi qua, vậy là con Mỹ đến ở cũng đã 6 tháng rồi, căn nhà lúc nào cũng nói cười vui vẻ, ai đó bỏ phế căn nhà giúp 2 đứa không phải lo chỗ ở. Một đứa con gái 15 đã quá từng trải và một thằng con trai 13 sức vóc lực lưỡng, chung nhìn nhau thẹn thùng, biết bao lần con Mỹ muốn nói nhưng nó lại thôi, nó muốn đợi thằng Dũng làm điều gì đó nhưng thằng Dũng còn quá trẻ để biết dù rằng bản năng của thăng con trai vẫn hừng hực trong người nó.

Con Mỹ không chờ nổi nữa, một đêm mưa rào, nó và con Mỹ ngồi trong nhà, con Mỹ nhìn thằng Dũng rồi thẹn thùng nó nho nhỏ.

– Dũng đã ôm con gái bao giờ chưa.

– … Chưa, thằng Dũng ái ngại.

– Thế nếu tớ cho ôm có dám không.

– Tớ… tớ…

– Ôi… hihihi, con trai gì mà nhát như cáy.

– Ai nói, dám chứ sao không.

– Thế làm xem.

– Uh thì làm, thằng Dũng nhách lại gần vòng tay ôm con Mỹ.

– Thế có dám hôn không.

– Dám…

– Hihihi, hôn vào đây này, con Mỹ cười chỉ vào môi. Thằng Dũng lưới môi vào, chúng nhìn nhau rồi nhắm mắt, nụ hôn vụng dại, con Mỹ hướng dẫn thằng Dũng hôn, chả mấy chốc chúng hôn nhau say sưa và thành thạo… Dũng có muốn làm tình với Mỹ không?

– Tờ tờ…

– Có muốn không, tớ tớ hoài.

– Có… mà…

– Cậu chưa làm bao giờ đúng không.

– Uh…

– Hihihi… thế tớ phá trinh cậu nhé.

– Là sao.

– Thì lần đầu tiên người ta gọi là phá trinh, bố nuôi tớ cũng nói thế khi lần đầu tiên làm tình với tớ.

– Oh…

– Vậy mình buồng đi.

– Uh…

Hai đứa nó bắt đầu khám phá cơ thể nhau, con Mỹ đã 4 năm làm tình nên nó rành lắm, chỉ có thằng Dũng là bỡ ngỡ. Lần đầu tiên nhìn thấy vú, thấy lồn nó run lên cầm cập, nó lóng ngóng không biết phải bắt đầu thế nào.

Con Mỹ từ từ hướng dẫn cho người yêu nó, từ những cái hôn, bú vú rồi bú lồn, con Mỹ hướng dẫn chi tiết và thằng Dũng cũng bắt đầu hiểu chuyện.

– Em phá trinh anh nhé, con Mỹ thì thào khi lật thằng Dũng nằm ngửa.

– Uh…

– 13 Mà cu to thật đấy…

– Thằng Dũng cười…

Con Mỹ leo lên, nó cầm con cu thằng Dũng, đầu cu chưa lồi ra hết, nó ngồi nhẹ nhàng, con cu thằng Dũng khuất dần trong lồn con nhỏ, hai đứa nó sướng tê người, con Mỹ nhún nhịp nhàng, mưa vẫn rơi lã tã, hai đứa nó hòa vào nhau say đắm.

– Ôi chưa có khí nữa hả, con Mỹ thắc mắc khi chơi mãi mà thằng Dũng chưa ra.

– Khí là gì.

– Là tinh ấy, bố nuôi em nói cái đó là tinh, nó màu trắng đục đục, nhầy nhầy như nước cơm ấy… nó bắn từ trong cu anh vào chim em.

– Thế không có thì sao.

– Em chả biết, thắc mắc thế thôi.

Rồi thời gian trôi đi, dưới sự hướng dẫn của con Mỹ thằng Dũng làm tình giỏi hơn, nhiều kiểu chơi hay mà con Mỹ chỉ hay cả hai đứa tự nghĩ ra cho đổi mới. Rồi thằng Dũng cũng xuất được tinh trùng, vậy cuối cùng nó cũng biết được tuyệt đỉnh tình dục là gì, cuối cùng thì hai đứa nó cũng có sự bắt đầu và kết thúc đợt làm tình chứ nhiều lúc con Mỹ đụ thằng Dũng đến suýt ngất.
Thằng Dũng có tinh trùng cũng chính là lúc con Mỹ có thai, con nhỏ mang thai khi mà nó chỉ mới hơn 16 còn thằng Dũng mới hơn 14. Thằng Dũng thương vợ nó lắm, không có bất cứ một cái lễ nào nhưng hai đứa nó mặc nhiên thành vợ chồng, thằng Dũng làm nhiều hơn cho vợ con nó có cái ăn.

Hai đứa trẻ con còn không đủ nuôi thân giờ thêm một đứa con nít cuộc sống càng thêm chật vật, nhưng con bé Huỳnh thị Mỹ Duyên lại khỏe mạnh và xinh xắn. Từ lúc có con bé cuộc sống vợ chồng thằng Dũng căng thẳng hơn, những cuộc cãi vã thường xuyên đến. Năm bé Mỹ Duyên 5t cũng là lúc sự xung đột lên đỉnh điểm, thằng Dũng không kiềm chế được nên đánh con Mỹ mấy cái, con nhỏ tức giận bỏ đi.

Ban ngày thằng Dũng nhốt con bé trong nhà, nấu cơm để sẵn và đi làm, con bé vậy mà ngoan lắm, nó lủi thủi chơi một mình, đói thì lấy cơm ăn, buồn ngủ thì chui vào giường ngủ, nó còn biết tự đi tắm và thay đồ. Thằng Dũng vẫn chờ, nó đinh ninh con Mỹ chỉ tức giận nhất thời.

6 th sau, trong một lần đi làm về, nó thấy trước cửa nhà có một cái hộp, nó mở ra xem, trong đó có 1 tr đồng và một tờ giấy, đó là của con Mỹ, những dòng chữ nguệch ngoạc của con Mỹ… “Em đi lấy chồng nước ngoài, anh đừng trách em nhé”. Thằng Dũng run run, nó chạy tìm con Mỹ rất lâu, lâu đến nổi tối mù mới mò về nhà. Nó thiếp đi trong sự đau khổ, nó trách con Mỹ vô tình, nó trách nó không lo được cho con Mỹ đàng hoàng.

Đưa con bé về Hà Nội, thuê trọ trong một khu ổ chuột vì nó làm gì có CMND. Nó ngày ngày đi làm, con bé vẫn bị nhốt trong phòng, nhưng nó vẫn ngoan, vẫn lớn và vẫn xinh đẹp.

Bé Mỹ Duyên 7t, đó là vào năm 2003, một cuộc di chuyển công nhân rầm rỗ từ Bắc vào Nam, cha con nó cũng dành dụm tiền bắt xe rong ruổi tìm đường mưu sinh. Thằng Dũng cồ phụ hồ nay đã là một tay thợ xây lão luyện, nó có thể xây gấp rưỡi thậm chí gấp đôi thợ khác, nó xây nhà mà không cần căng dây như người ta, nó lát gạch chuẩn mà không cần canh nước và nó cao đến 1m8, ở cái tuổi 22 nó còn quá trẻ nhưng con nó đã 7t rồi.

Chiếc xe chở cha con nó dừng lại ở Đồng Nai vì một tai nạn nổ lốp, cha con nó cùng cả trăm hành khách trong chuyến xe dù phải xuống nghỉ bên đường. Dũng đưa con gái đến quán nước mía cạnh đó ngồi nghỉ, nó thấy một nhóm người đang ngồi uống nước và tán gẫu, bằng con mắt nhà nghề nó biết nhóm này là nhóm thợ xây, Dũng lân la lại bắt chuyện, nó hỏi một chú trông có vẻ già và điềm đạm nhất nhóm.

– Mình xây nhà ở đâu vậy chú.

– Tụi tui làm công trình, họ đưa đi đâu thì mình theo đó, công trình lớn mà, ông già vui vẻ trả lời.

– Chỉ qua con bé Duyên, thằng Dũng ấp úng… cha con cháu từ Bắc vào, mà không biết kiếm việc gì, cũng chả biết ở đâu, cháu cũng biết qua nghề thợ xây… chú… chú có thể hỏi giúp cho cháu một chân phụ việc được không ah.

– Ủa, gia đình cậu đâu.

– Dạ cháu chỉ có hai cha con, cháu mồ côi từ nhỏ, mẹ con bé không chịu được khổ bỏ đi rồi… mà mẹ nó cũng mồ côi nên cha con chả có ai thân cả.

– … Ông già thờ dài, lưỡng lự một chút rồi nói nhỏ… Mày ngồi đây, tao đi hỏi thằng quản công coi sao… mà mày tên gì.

– Dạ con tên Dũng, Huỳnh Văn Dũng… chú giúp con.

– Không biết… mà tao sẽ cố gắng. Ông già đi ra chỗ xa có hai người đàn ông đang ngồi hút thuốc cạnh chiếc xe bán tải, thằng Dũng lo lắng, lâu lâu thấy họ nhìn về phía cha con nó, rồi nói gì đó. Một lúc thì ông già quay lại, vẽ mặt vui tươi.

– Dzậy đi dzới tụi này luôn ghen, ở nhà tập thể, nhớ bao tui ly cà phê.

– Dạ… con cảm ơn chú, Dũng mừng lắm.

– Tụi này là dân công trình, lương thì khá mà việc thì không đều, có công trình họ mới gọi mình, hết công trình thì thằng đi lái xe ôm, thằng phụ hồ…

– Dạ con biết ah.

– Uh… cố lên, tui tên Út, quê Long An.

– Dạ con quê Phú Thọ.

Vậy là hai cha con nó có công ăn việc làm, con bé tuy 7t mà giỏi lắm, nó trồng rau đầy quanh khu trọ của mấy người phụ hồ, nó phụ nấu ăn, nhặt rau… nên ai cũng quý cha con nó.

Ngày đi làm, tối Dũng dạy con học chữ vì cha con hắn không có hộ khẩu, Dũng cũng chả có giấy tờ gì nên không thể tới trường. Con bé cũng sáng dạ lắm, học là biết ngay, mấy anh em cũng hay tới vừa dạy con bé học vừa trò chuyện vui vẻ.

4 năm trời, cha con nó rong ruổi theo nhóm phụ hồ đi hết công trình này đến công trình khác. Rồi nhóm cũng tan ra, cha con Dũng ở lại khu công nghiệp Song Mây huyện Trảng Bom. Cha con nó dựng một căn nhà trong lô đất bỏ hoang của một dự án nào đó, ngày ngày Dũng đi bán hàng rong, xây nhà, xây công trình phụ…

Con bé Duyên càng lớn càng xinh, nó có làn da bánh mật như Dũng, nó cũng khá cao to nhưng lại có gương mặt thanh tú giống như mẹ nó. Con bé đẩy xe đạp ra cổng KCN bán hàng ăn buổi sáng, 13t mà con bé xinh như một thiếu nữ 18 làm bao chàng trai phải thích thú ngắm nhìn.

Con bé cao đến 1m62, nặng đến 50 kg, ngực mông đẫy đà, cái eo thì thon thả, nói chung khó ai có thể nhận ra cái tuổi 13 của con nhỏ. Ở cái khu đấy có Quang, năm ấy cũng 18 hắn thích bé Duyên lắm, hắn hay gọi Dũng bằng ba vợ, nhưng Duyên lại không thích hắn, con bé có một tình yêu, một ước mơ mà không dám nói ra, một tình yêu không nằm trong khuôn phép.

Một ngày mưa, lại một ngày mưa cuối tháng 8 năm 2008, cha con Dũng không đi làm được. Bé Duyên làm đồ ăn, mua ít rượu cho ba nó ăn sáng, thường ngày Dũng vẫn ăn như thế. Bé Duyên thẹn thùng ngồi cạnh ba nó, nó rót một ly rượu nhỏ đưa cho ba nó, Dũng uống một hơi rồi phà hơi rượu vào mặt con bé nó cười khúc khích.

– Hôi quá đi… thế mà bố uống được.

– Nó nồng, cay nhưng uống rồi thì thích… ngày xưa mẹ mày… Dũng trầm ngâm, ngày xưa Mỹ cũng hay ngồi cạnh rót rượu cho hắn, cuộc sống vất vả và chỉ có lúc ấy là hai đứa cảm thấy bình yên nhất.

– Bố nhớ mẹ hả.

– Nhớ nhung gì nữa…

– Con giống mẹ lắm phải không bố.

– Uh… giống, nhất là ở gương mặt… cái mũi cao, vầng trán thấp bằng, mái tóc đen dài… Dũng trầm tư nhớ lại.

– Con uống một ly nhé, con bé nói.

– Uh… thử đi.

– … Con bé rít một hơi dài, rượu nóng, cay xè… rượu chảy vào làm ngực nó nóng ran, bụng nó sôi lên, mặt nó nóng bừng bừng… Ôi… cay quá, bé Duyên nhăn nhó.

– Ha ha ha… đỏ mặt rồi, nhìn lại càng đẹp ấy chứ.

– Bố này… con bé thẹn thùng… Này bố…

– Gì?

– Con ghét thằng Quang.

– Sao thế?

– Con không thích hắn… bố đừng cho hắn gọi là bố vợ nữa.

– Bố thấy nó cũng hay mà… không chịu nó thế chịu ai bố gã luôn.

– Hư… thế bố không thương con ah.

– Bố… Dũng ấp úng.

– Con không thích ai hết… con… con thích bố.

Bé Duyên nói vội rồi chạy nhanh vào trong giường, nói là buồng thật ra cũng chỉ có tấm mành bằng vải che lại. Dũng thẫn thờ, từ khi con bé lớn, con bé phổng phao và khá giống Mỹ, lòng Dũng đã dâng lên một cảm xúc lâng lâng khó tả, hắn thầm… đúng như thế hắn thầm thương con bé, hắn yêu chính con gái mình.

Dũng không phải là một kẻ đam mê dục vọng, nhưng không hiểu sao hắn lại yêu con bé, bao tình cảm của hắn dành cho Mỹ nay dồn hết vào con bé, cái tình yêu nam nữ lẫn vào cái tình cha con… khó hiểu và khó có thể diễn tả được.

Dũng nốc hết chai rượu, mặt hắn bừng bừng, đầu hắn quay cuồng, hắn gục xuống bàn, hắn khóc, khóc vì nhớ con Mỹ, khóc cho thân hắn và khóc cho tình yêu tội lỗi của hắn và con bé. Dũng thiếp đi trong men say, con bé ra dọn dẹp, nó lấy cái áo khoác cho ba nó, nó run run hôn vào má ba nó một cái… nó cũng yêu chính ba nó rồi.

Dũng ngủ một mạch cho đến xế chiều, thức dậy đầu hắn quay quay, cái tay tê cứng, hắn rủ rủ cái tay rồi ngồi thừ ra. Một lúc thì Dũng lấy quần áo đi tắm, hắn ra phía sau nhà, con bé Duyên đang tắm, Dũng đứng im nhìn, trong cái nhà tắm tạm bợ, qua những khe hở con bé trông thật hấp dẫn, hắn lại trở vào nhà ngồi, một lúc thì con bé vào, nó không mỉm cười như mọi ngày khi nhìn thấy ba nó, nó lấy cái gương ra chải tóc, Dũng lặng lẽ nhìn mái tóc đen dài thật xinh.

Dũng đi tắm, tắm xong hai cha con nó ăn cơm, không khí thật lặng lẽ, hai cha con nó ăn, Dũng nhìn con gái, gương mặt thanh thoát, sống mũi cao cùng đôi môi mọng.

Cơm nước xong bé Duyên rửa chén, rồi vô buồng. Dũng một mình ngồi uống trà, ngoài trời lại bắt đầu mưa, mấy hôm nay trời cứ mưa dầm. Dũng suy nghĩ thật lâu, màn đêm đã bắt đầu che đi ánh mặt trời, Dũng tặc lưỡi nói thầm.

– Kệ đi…

Dũng mạnh dạn đứng lên, hắn bước đến gần tấm màn che, giọng hắn nhỏ nhỏ.

– Con ngủ chưa.

– … Con bé im lặng nhưng nó tạo một tiếng động cho ba nó biết là nó chưa ngủ.

– Duyên này… bố không biết là đúng hay sai. Đã có một vài người muốn làm vợ bố nhưng bố đều từ chối, phần vì bố không muốn con phải chịu cảnh mẹ ghẻ phần vì… Không phải là bố còn nhớ mẹ con mà vì… bố thấy mẹ ở trong con và bố… bố yêu con. Thật đấy Duyên ah, bố sợ điều đó, bố sợ có lỗi với con.

– Bố… bé Duyên kêu lên và chạy ra ôm chầm lấy ba nó.

Duyên đặt lên môi ba nó một nụ hôn, nụ hôn đầu đời của đứa con gái, nụ hôn rất nhẹ, môi nó và môi ba nớ lướt nhẹ lên nhau, rôi ăn sâu dần, Dũng vòng tay vịn lên cái eo thon thả của con bé, hai tay lướt ra sau, con bé dần dần bị ép sát vào, ngực nó ép chặt vào ba nó, môi nó quyện chặt vào môi ba nó, nồng nàn và bỏng rát.

Lưng con bé cong, cái mông nhô ta tạo thành một vách đứng so với cái chân, Dũng lướt một tay lên cái mông to ấy. Cái quần trong củ ỹ không chịu nổi sức căng của con cu, Dũng kéo con bé sát vào, Bé Duyên run lên khi bụng dưới nó ép vào cu ba nó, chiều cao 1m62 của nó có vẻ khá nhỏ bé so với hơn 1m8 của ba nó. Duyên đẩy nhẹ mặt ba nó ra, nó thì thầm.

– Bố đóng cửa đi.

– Uh…

Dũng đi ra khép cửa, lấy cái khóa móc lại Dũng đi nhanh vào, bé Duyên tựa vào cửa nhìn ba nó, nó kéo tay ba nó vòng qua eo, vịn tay lên bờ ngực rộng bé Duyên rướn người hôn môi ba nó, họ lại quyện vào nhau, Dũng luồn tay vào trong quần, bàn tay hắn đặt nhẹ lên làn da mát mẻ của mông con bé. Duyên chụp lấy tay ba nó.
– Bố…

– Sao thế…

– Dạ… không, con thấy lạ.

– Dũng xoa xoa lên vú con bé… vú con to rồi đấy.

– Bố thích không.

– Thích… cho bố ngắm nhé.

– VÂng… vào trong đi bố.

Dũng kéo bé Duyên vào trong, bật công tắc lên Dũng lại ép con bé vào tường, cầm vạt áo Dũng kéo lên, bé Duyên nâng tay giúp ba nó cởi ra nhanh hơn, Dũng luồn tay ra sau cởi chiếc áo ngực.

Vú con bé nhô cao, căng tròn, làm da trắng mịn, đầu vú nhô lên một vùng hơi thâm, không có đầu vú mà là một khối u hình cái nấm, điều này chứng tỏ con bé đang lớn, vú nó đang lớn. Dũng liếm lên cái cục u đấy, bé Duyên kêu lên.

– Bố ơi…

Dũng tiếp tục bú một cách nhẹ nhàng, hết bên này rồi đến bên kia, bé Duyên quằn quại vì sướng, cái sướng mà lần đầu nó biết đến. Dũng khám phá hết vùng trên của con bé, hắn bắt đầu tấn công vùng cấm địa, nới cái lồn đang chảy nước liên hồi. Dũng đặt tay vào lưng quần, hắn nhìn con gái, bé Duyên mỉm cười.

Dũng ném chiếc quần lên giường, hắn quay lại nhìn vào vùng cấm… hắn rít lên vì thích thú, cái lồn nhô cao, những sợi lông lưa thưa e ấp che một phần cái tam giác vàng ngọc của con bé.

Dũng quỳ xuống chân con bé, đôi chân thon dài thẳng tắp, cặp đùi thon thả, căng mịn, còn chính giữa hai chân là một cục thịt, no tròn và hấp dẫn, một kiệt tác của nhân loại, một nơi khởi xướng biết bao đam mê, nơi duy trì tình yêu và giống nòi.

Dũng hôn lên đùi con bé, hôn dần lên khối thịt nhô nhô chứa đựng biết bao đam mê, bé Duyên tựa lưng vào tường đứng im chờ đợi. Ở cái tuổi 28 của Dũng thì nhiều người còn chưa lấy vợ vậy mà hắn lại có một đứa con đến 13t, mà con gái hắn lại cao lớn, phổng phao. Thật trớ trêu khi hắn còn rất trẻ và con bé lại rất lớn cái sự chênh lệch tuổi tác nhích dần lại giờ nhìn hắn chỉ hơn con bé chừng 5 – 7 tuổi là cùng.

Áp miệng vào cái lồn no tròn và thơm tho, Dũng hít một hơi cảm nhận mùi hương lồn thoang thoảng, hắc hắc nhưng thơm tho. Ở thế đứng và cái lồn còn trinh nên Dũng khó làm việc, hắn đứng dậy.

– Con cởi đồ cho bố đi.

– Dạ…

Con bé cởi áo rồi cởi quần cho ba nó, con cu to dài của Dũng thẳng đứng đến mười mấy phân, to như trái mướp mà bé Duyên trồng sau nhà. Duyên sửng sốt nhìn rồi thẹn thùng đứng dậy không dám nhìn tiếp, cái thứ rồi một chút nữa sẽ đâm vào cơ thể nó.

– Sao thế… con cầm thử đi.

– Dạ… bé Duyên run run cầm con cu nóng hổi của ba nó… Sao nó to thế bố.

– To lắm hả… con thích không.

– Con không biết nhưng to lắm…

Những ngón tay thon dài của con bé vẫn không thể cầm gọn con cu của ba nó. Một cảm giác ấm áp, yêu thương lan tỏa từ khúc thịt to tròn của ba nó vào bàn tay rồi lan khắp thân thể, Duyên nghe lồn mình ứa thêm một dòng nước nữa, ướt át và khó chịu, ngực con bé căng lên tức tức, tim đập nhanh hơn và hơi thở gấp gáp hơn.

Dũng nhẹ nhàng cầm lên bàn tay con bé, hướng dẫn cho con bé sục cu, một cảm giác lộm cộm trong tay con bé, nó nhìn ba nó như muốn dò hỏi.

– Của con đấy, tiếp tục đi con gái yêu, Dũng bỏ tay ra và đặt lên vai con bé, bé Duyên tiếp tục sục, nó thấy thích thú và khó chịu trong người lắm… con gái bố mềm mại quá, DŨng vừa khen vừa xoa lên lưng và vú con bé.

– Còn bố chỗ nào cũng cứng, bé Duyền thì thào khi tựa đầu vào ngực ba nó. Nâng cằm con bé lên, Dũng hôn một nụ hôn thật sâu.

– Con là bé Duyên, con gái bố đúng không. Con bé ngơ ngác giương mắt nhìn ba nó.

– Bố sao thế.

– Không, bố không tin vào mắt mình. Con gái bố đẹp như nàng tiên ấy.

– Bố này, cứ trêu con.

– Bố muốn con lâu rồi Duyên ah, bố không ngờ lại được thế này, xoa xoa lên mông con bé Dũng xúc động.

– Bố bế con lên giường đi, bố làm gì con cũng được, con cho bố hết đấy.

– Kể cả cái này, Dũng áp tay vào mu lồn con bé.

– Thế bố thích cái gì nhất trên người con.

– Thích hết.

– Không thích nhất kia.

– Cái này… Dũng xoa xoa vào lồn con bé.

– Con cũng thích cái này của bố lắm, con bé vuốt vuốt lên cu ba nó.

So với các cô công nhân thì Duyên cao to hơn hẳn, nhưng so với ba nó thì nó quả còn nhỏ bé lắm, ba nó vạm vỡ một sức trai, 28t không thể nói ba nó già được. Con bé hừng hực sức sống của một cô gái dậy thì còn ba nó thì vừa đến độ chín của một thằng đàn ông, đủ già để kinh nghiệm và đủ trẻ để dẫn dắt nó sâu vào cơn say tình ái. Hai cha con nó hứa hẹn một cuộc tình tuyệt diệu. (tiếp phần 2)
------------- Phần 1 - Phần 2 -------------
Loading...