Loading...

"TRuyện sex 18+" Anh hai dâm tặc

Loading...
TRuyện sex 18+ Anh hai dâm tặc
– Anh hai, anh thấy em mặc bộ này có đẹp không?

– Anh hai, anh thấy em mặc bộ này có đẹp không?

– Tất nhiên là đẹp.

– Em gái anh nay đã là sinh viên rồi nhé cho nên anh không được trêu em là nhóc con nữa!

– Sinh viên hay gì đi chăng nữa em vẫn mãi là nhóc con thôi, đi học đi, trễ bây giờ.

– Vâng, em đi học đây!

Anh đi ra đóng cổng cho cô, ánh mắt thoáng chút dao động, hàng chân mày thanh tú khẽ nheo lại khi thấy cô vui vẻ ngồi lên xe của một người con trai nào đó mà đi học. Thậm chí còn vòng tay qua ôm eo nữa chứ…

– Chết tiệt…


Anh và cô là hai anh em không cùng chung huyết thống, anh là con riêng của mẹ, cô là con riêng của ba. Ba anh và mẹ cô đến với nhau nên anh và cô bất đắc dĩ thành anh em một nhà. Vào 10 năm về trước, một tai nạn giao thông đã đưa họ đi, anh và cô phải sống nương tựa vào nhau. Anh bỏ học từ năm ấy, và bắt đầu đi làm để nuôi đứa em nhỏ của mình, nhờ siêng năng lại tài giỏi sẵn có nên số tiền anh kiếm được vẫn đủ trang trải cho sinh hoạt hằng ngày của hai anh em và cho cô đi học…

Vốn dĩ nghĩ rằng cuộc sống sẽ trôi qua êm đềm như thế, nhưng lại không…

Ở gần cô, trong lòng anh chẳng hiểu sao từ đâu lại dấy lên một cảm xúc kỳ lạ, một thứ tình cảm sai trái với đứa em gái của mình…


– Anh hai, em về rồi đây.

– Ừ, thay đồ đi rồi xuống ăn cơm.

– Vâng.

Anh ngồi bấm máy tính, hôm nay hồ sơ cũng không nhiều lắm, chắc làm thêm 10p nữa là xong thôi. Đang làm, nhưng chẳng hiểu sao hình ảnh hồi sáng lại đột ngột xuất hiện trong đầu anh, anh thực sự muốn hỏi… nhưng, thế có kỳ lắm không…

10p sau cô đi xuống với một bộ đồ đơn giản, cô đi lại chỗ anh, bất ngờ ôm chầm lấy cổ anh từ phía sau khiến anh có chút giật mình.

– Anh hai!

– Bỏ ra coi con bé này.

– Anh hai này, em kể anh việc này nhé.

– Chuyện gì đây? Đóng tiền học sao?

– Không, lần trước em xin tiền anh đóng rồi mà. Là chuyện khác cơ.

– Chuyện gì?

Cô khẽ ghé sát tai anh như sợ ai đó nghe thấy, khẽ thì thầm.

– Em vừa được người ta tỏ tình đấy!

– Hả?!

Anh nghe xong liền thốt lên, nhìn cô như không tin, thấy cô nhìn với con mắt nghiêm túc thì anh mới tin là thật. Anh quay lại tiếp tục bấm máy tính, giữ thái độ bình tĩnh, nói.

– Đùa đấy à?

– Không, thật mà. Vào giờ ra về, bạn ấy tự nhiên hẹn em ra sau trường rồi bảo thích em, muốn em làm bạn gái của bạn ấy.

– Rồi em… đồng ý?

– Không, em nói em cần thời gian, vì em cũng không biết nên trả lời sao… Mà thôi em đi ăn cơm đây, em đói bụng rồi!

Cô nói rồi buông tay ra, vui vẻ chạy ra bếp. Anh ngừng bấm, hai tay siết chặt, vẻ mặt rất khó coi… Có lẽ đến lúc này anh mới nhận ra… cô em gái của anh đã không còn là đứa em gái bé nhỏ ở bên cạnh anh mãi nữa, một ngày nào đó, cô sẽ có cuộc sống của riêng mình… với một người con trai khác không phải anh!

Cô đứng phía sau cánh cửa, nhìn anh siết hai bàn tay mình, hai vai run lên như đang tức giận một cái gì đó, khẽ mỉm cười đỏ mặt rồi quay lưng đi vào bếp…


Đêm hôm ấy…

Vào lúc nửa đêm, mọi nhà đều đã tắt đèn đi ngủ. Anh đứng trước cửa phòng cô, ngập ngừng không biết có nên mở hay không, anh hít một hơi thật sâu, rồi mở cửa bước vào. Anh có chút bất ngờ khi thấy đèn phòng cô vẫn sáng, cô còn thức sao?

– Em chưa ngủ sao?

Anh lên tiếng gọi, vừa đi về phía giường cô. Nhìn thấy cô đã ngủ thì thở phào nhẹ nhõm, chắc là quên tắt đèn đây, con bé lúc nào chả thế. Anh đi lại ngồi cạnh giường cô, chợt đỏ mặt khi nhìn thấy cô đang mặc một bộ rất gợi cảm “Con bé lúc nào cũng thế sao?”

Anh đỏ mặt, trước giờ anh chưa bao giờ thấy cô ăn mặc hớ hênh thế này cả, chẳng lẽ lúc nào đi ngủ cô cũng mặc thế này sao?

Anh đỏ mặt, trước giờ anh chưa bao giờ thấy cô ăn mặc hớ hênh thế này cả, chẳng lẽ lúc nào đi ngủ cô cũng mặc thế này sao… Anh ngồi xuống cạnh cô, khẽ vuốt mái tóc cô, thầm nghĩ…

“Đến bây giờ mình mới nhận ra điều này… con bé, không thể ở bên mình mãi được!”

– Xin em đừng tỉnh dậy, chỉ hôm nay thôi…

Anh khẽ thì thầm, rồi đưa tay để cánh tay cô trước ngực ra, cởi đi đồ của cô. Cô hoàn không chút phản ứng nào, cứ nằm im như thế. Anh ngắm nhìn cơ thể cô mà nóng bừng cả người “Mình đã không nhận ra con bé đã phát triển đến thế này…”

“A mình không nghĩ mọi việc lại đi đến nước này…”

Cô đã thức từ khi anh bước vào nhưng đã giả vờ ngủ, cô biết anh đang làm gì nhưng hoàn toàn không phản ứng. Cô chỉ biết nằm im, cô không biết mình nên làm gì nếu tỉnh dậy nữa, cô không muốn anh khó xử nên đành im lặng… “Anh hai… anh sao thế…”

– A…

Cô bất giác phát ra tiếng khe khẽ khi anh chạm tay vào ngực cô. Hai tay cô đưa lên để dưới gối để anh không thấy hai tay đang run lên của cô. Anh vẫn hoàn toàn không biết cô đã tỉnh, chỉ nghĩ là do bị đụng chạm thì đương nhiên là có phản ứng rồi…

“Anh hai đang… chạm ngực của mình…” – cô.

Hai tay anh ôm trọn bầu ngực cô, anh đã không để ý rằng bây giờ cô đã là một thiếu nữ, không còn là đứa con nít như xưa nữa, ngực cô căng tròn mềm mại, rất vừa tay, cảm giác như chúng sinh ra là để cho anh chạm vào vậy…

– Ưm…

Anh cúi xuống liếm mút bên ngực cô, tay anh không ngừng xoa nắn bên ngực còn lại. Cô run lên, hai tay siết chặt hơn, trong đầu cô rối bời không biết mình nên làm gì… “Anh ấy… mình không thấy gì cả… mình thấy sợ quá… mình không thể nhìn thấy anh ấy đang làm gì cả…”

Cô chợt mở hờ mắt ra nhìn, thấy anh đang nghịch ngực của mình thì vội nhắm mắt lại. Bàn tay còn lại của anh không yên vị, mò mẫm xuống bên dưới, nhẹ nhàng mơn trớn bên ngoài quần lót cô.

“Không, anh ấy đang chạm vào…” Cô run lên, cảm giác bị chính người anh trai của mình chạm vào khi bản thân không thể nhìn thấy, thật là lạ… Hai chân cô khép chặt lại, không để anh có thể tiến xa hơn nữa.

Anh chợt dừng lại, khiến cô có chút tò mò, không biết anh đang làm gì nữa. Cô bất ngờ khi anh chợt rút cánh tay mình ra khỏi gối, anh ấy đang muốn? “A… đây là!?”

Một vật gì đó ấm nóng đặt lên bàn tay cô, cô đỏ bừng mặt, quay mặt nghiêng sang bên ngược lại. “Không lẽ… đây là… của anh hai?” Anh dùng bàn tay cô để vuốt ve côn thịt của mình, bàn tay cô mềm mại ấm nóng, cảm giác thật thích… “Anh ấy dùng tay mình để… sao?”

Một lát sau, cô có chút giật mình khi có một chất lỏng chảy trên ngực mình. “Cái gì thế?” Anh cũng bỏ tay cô ra, nhẹ nhàng dùng khăn lau người cho cô rồi mặc đồ lại cho cô. Để cô nằm ngay ngắn lại, rồi hôn nhẹ lên trán cô.

– Ngủ ngon…

Rồi anh cũng quay lại phòng của mình. Ngay khi anh đi khỏi, cô mới ngồi dậy. Cô ôm lấy thân mình, cảm xúc rối bời không biết là cảm xúc gì nữa.

– Anh hai… sao anh lại như thế…


– Chào buổi sáng anh hai!

– Ừ, lại ăn sáng nhanh lên.

– Anh làm gì gấp thế, hôm nay chủ nhật cơ mà.

– Ăn nhanh để nguội.

– Vâng.

Cô đi lại ngồi xuống cạnh anh rồi ăn một cách bình thường. “Mình phải giả vờ bình thường, phải bình tĩnh…” Cô thầm nghĩ rồi vui vẻ ăn. Anh nhìn cô có vẻ như không biết chuyện hôm qua, khẽ hỏi cô.

– Hôm qua ngủ ngon chứ?

– Tất nhiên rồi.

Cô vui vẻ trả lời rồi tiếp tục ăn, anh nghe thế thì nhẹ lòng hẳn. “Con bé không biết… thật may” Nhưng lúc này thì tim cô đập nhanh như muốn nhảy ra ngoài vậy, thật hú vía, nếu cô không bình tĩnh có lẽ đã lộ hết rồi, thật là đau tim mà… Lúc này chợt có tiếng ting thông báo tin nhắn. Cả cô và anh đều nhìn về phía chiếc điện thoại, là tin nhắn của cô.

Cô mở ra xem tin nhắn rồi vội vàng đi sang nơi khác, không quên nói.

– Anh ăn trước đi, em trả lời rồi sẽ ăn ngay.

Cô nói rồi bước đi. Anh nhìn theo rồi tự nghĩ “Chẳng lẽ là tin nhắn của…” Một lát sau, cô quay lại với tâm thế vô cùng vui vẻ, tiếp tục ăn. Anh thấy cô như thế, trong lòng không giấu nổi sự tức giận, đặt chén xuống rồi nói.

– Không ăn nữa, anh làm việc, đừng làm phiền.

Anh nói rồi cứ thế đi lên phòng mình, cô nhìn theo mà vẫn không hiểu anh bực bội điều gì, tự nhiên sao lại nổi giận thế? Cô cũng ngồi ăn xong rồi dọn dẹp, sau đó xem tivi…

Anh lúc này đang ở trong phòng, anh nằm dài trên giường với hàng đống suy nghĩ. “Em ấy nhắn tin với ai? Là với thằng đó nên mới tươi cười thế? Đồng ý rồi sao? Em ấy tính hẹn hò với thằng đó? Không, em ấy còn nhỏ… a, không… em ấy không còn là đứa con nít nữa rồi… Phải làm sao đây…” Anh vò đầu suy nghĩ, nếu anh không làm gì đó, thì sẽ muộn mất…

– Không… không, mày đừng có điên, đó là em gái của mày…

Anh ngồi bật dậy, chẳng hiểu sao cái ý định tồi tệ ấy lại xuất hiện nữa…


– A, anh làm việc xong rồi à.

– Ừ.

Anh đi vào bếp, lấy hai lon nước lên. Đưa cho cô một lon. Cô cũng cầm lấy, rồi nhận ra đây là rượu mà? Cô nhìn anh uống, hỏi.

– Đây là rượu mà? Anh có nhầm không?

– Không, uống với anh.

– Sao thế? Sếp chửi à?

– Ừ.

– Vậy em uống với anh vậy.

Cô chưa bao giờ uống rượu nhưng không sao, có lẽ một chút cũng không nhằm nhò gì đâu nhỉ. Thế là cả hai người cùng ngồi xem tivi vừa uống. Cô uống hết sạch lon của mình, rồi tựa đầu vào vai anh mà ngủ. Anh bỏ lon của mình xuống, nhìn cô đang ngủ say trên vai mình, đến lúc rồi…

Cô mơ màng nhìn anh đang lột sạch đồ mình, hoàn toàn không chút phản ứng “Ưm… mình uống say sao… a, anh ấy lại làm thế… anh ấy nghĩ mình ngủ sao…” Cô nhìn anh đang áp sát côn thịt với khu vực nhạy cảm của mình, trong lòng chợt dấy lên cảm xúc hoảng loạn “Anh ấy muốn làm chuyện đó sao!?”

– Ư…

Cô gồng mình lên khi anh đưa vào trong, thật là đau… Hai hàng nước mắt cô chảy dài, hai tay cô siết chặt lấy ga giường “A… đau thật đấy…” Anh nhìn cô, cô đang khóc sao… có khi nào cô…

– Nếu em không thích điều này… thì tỉnh dậy đi, đánh anh đi!

– Ư…

Cô hoàn toàn không chút phản ứng, hai mắt cô vẫn nhắm chặt. Đã đến nước này, thì anh hãy làm đi… cô không phản đối đâu. “Em không sao, nên hãy… nhé?” Anh thấy cô không chút phản ứng, tự nghĩ có phải bản thân đã lầm không, cô vẫn chưa tỉnh mà…

– Ah!

Anh bắt đầu di chuyển, liên tục ra vào. Cô gồng mình lên hứng chịu, miệng không thể kiềm được tiếng rên rỉ, hai tay giơ lên chữ X trước mặt, che đi khuôn mặt đỏ bừng của mình. “Anh ấy đang làm nó liên tục… mình thấy lạ quá…”

– Ah… ah!!

Anh cúi xuống đè hai tay cô xuống giường hôn lên môi cô. Cô bất giác mở mắt ra, rồi vội nhắm mắt lại. “Không… mình phải nhắm mắt, mình đang ngủ… bên dưới mình, nóng quá…” Anh rời môi cô, hai tay giữ chặt lấy hai chân cô rồi luận động mạnh mẽ ra vào.

– Ah… ah… ư!

Cô không ngừng rên rỉ, anh đang làm nó nhanh hơn, đừng nói anh sắp! Anh nhấp một cú thật sâu vào trong cô rồi không tự chủ được phóng thích hết vào trong cô. Cô run rẩy hết cả người, hai mắt vẫn nhắm chặt lại “Anh ấy… ra bên trong… không thể nào…”

– Hah… hah…

Anh rút ra, đặt cô nằm sấp lại, cô bấu chặt lấy chiếc gối “Anh ấy muốn làm nữa sao?” Anh nhấc mông cô lên, tiếp tục đâm vào sâu bên trong. Cô không ngừng rên rỉ, dòng suy nghĩ hỗn loạn trong đầu khiến cô chẳng nghĩ được gì cả “Tư thế này… xấu hổ quá…”

– Ah…

“Anh hai… em hết chịu nổi rồi…” Cô gồng người lên, anh cuồng nhiệt quá, cô chịu không nổi mất.

– Anh sắp…

Anh nói rồi phóng thích bản thân vào trong cô, đúng lúc đó cô bất giác hét.

– Anh hai!

Anh giật mình khi nghe cô hét như thế. “Em ấy, tỉnh rồi?” Anh rút ra, hai chân cô không còn chút sức lực nào, nằm xuống mà thở gấp, mệt quá…

– Em…

– Anh hai…

– Em không!?

– Hôm qua, em đã thức… em đã giả vờ ngủ…

Cô quay mặt lại nhìn anh, bên dưới đau quá, đến nỗi cô chẳng muốn di chuyển một tí nào cả…

– Em biết hết rồi?

Anh ngập ngừng, cảm giác tội lỗi khiến anh như muốn nghẹn lại. “Em ấy đã thức… sao còn để yên cho mình làm thế… sao em ấy không chống cự… sao không đánh mình… sao lại để mình làm chuyện này chứ!”

– Đừng hận anh. Anh biết anh làm điều này là sai… nhưng, anh làm vậy là vì… anh yêu em!

– Anh hai, em… em cũng yêu anh!

Cô nói rồi chìm vào giấc ngủ, thực sự mệt quá rồi…


– Chào buổi sáng anh hai.

– Ừ, ăn sáng nhanh đi còn đi học.

Cả hai ngồi xuống ăn cơm với nhau như chưa có gì xảy ra. Anh thực sự không thể nào hiểu nổi, anh rất muốn biết cô có nhớ những gì hôm qua không, nhưng lại không thể hỏi…

– Anh hỏi em, một câu được chứ.

– Anh hỏi đi.

– Chuyện hôm qua… anh xin lỗi… anh đã làm điều tồi tệ với em.

Cô chợt đỏ mặt, anh nhắc lại khiến cô xấu hổ quá.

– Em ổn với việc đó… cho nên anh không cần xin lỗi đâu…

Cô nói rồi cúi mặt xuống ngượng, không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt anh. Anh nghe thì lòng chợt dấy lên cảm xúc vui sướng tột cùng, không kiềm chế mà ôm chầm lấy cô khiến cô giật mình vội đẩy anh ra.

– Anh… anh sao vậy?

– Câu nói đó có đồng nghĩa với việc anh có thể làm việc đó với em không?

– Thì đúng… a, không, giờ này mà anh còn nghĩ đến việc đó sao?

– Việc đó đồng nghĩa với việc, em là của anh, đúng chứ!?

– Tất… tất nhiên rồi anh hai ngốc!
— Hết —
Loading...