Loading...

"TRuyện sex 18+" Địt em thư ký

Loading...
TRuyện sex 18+ Địt em thư ký
– Hy vọng chúng ta sẽ hợp tác thành công.

– Cảm ơn, bây giờ chúng tôi phải đi rồi, chào anh.

– Chào.

Hai người đàn ông bắt tay nhau rồi một người với thân hình mập mạp đi ra ngoài cùng thư ký, lúc này trong phòng chỉ còn một người đàn ông với vẻ mặt thư sinh, thân hình cao ráo và một cô thư ký với thân hình nóng bỏng, xinh đẹp. Hàng chân mày thanh tú khẽ nheo lại khi đọc tin nhắn trên điện thoại, cô quay sang nói với anh.

– Giám đốc, do vấn đề thời tiết nên chuyến bay đã bị hủy. Đến ngày mai mới có chuyến bay tiếp theo vì vậy tạm thời chúng ta vẫn chưa về được.

– Vậy ngày mai về cũng được, bây giờ cũng trễ rồi, chúng ta nên đi ăn gì đó.

– Vâng thưa giám đốc, anh muốn ăn ở đâu?

– Em cứ chọn đi, em biết khẩu vị anh mà.

– Vâng.

Cô lấy điện thoại đặt sẵn ở một nhà hàng gia đình, anh tuy là giám đốc nhưng lại là người đơn giản, không thích những nơi đắt tiền, bình dân là được. Cô làm việc với anh cũng được 5 năm rồi, cho nên sở thích, thói quen của anh cô đều biết rõ, vì vậy hiện tại không ai có thể tranh vị trí thư ký của cô… Gọi xong, cô tắt máy nhìn anh đang ngồi uống nước, cô nói.

– Giám đốc, đã đặt xong chỗ rồi, chúng ta đi thôi.

– Vậy thì đi thôi.

Cả hai đến một nhà hàng gia đình khá lớn, anh không thích nhộn nhịp cho lắm cho nên đã chọn một phòng riêng để ăn. Vì hôm nay anh đã thành công hợp tác với một đối tác lớn cho nên tâm trạng anh khá vui vẻ, cho nên đã uống một ít rượu. Cô nhìn anh đang uống rượu thì nói.

– Giám đốc, ngày mai phải về công ty rồi.

– Anh chỉ uống vài ly cho vui thôi, đừng có lo, anh biết chừng mực mà.

Cả hai đang ăn thì chợt nghe tiếng nói chuyện ở bên ngoài, nghe giọng anh có thể nhận ra là vị đối tác khi nãy, chẳng lẽ ông ta cũng đến ăn ở đây sao? Anh đi ra ngoài xem, đúng là ông ta, liền đi lại chào hỏi.

– Chào anh, chúng ta lại gặp nhau rồi.

– A anh bạn trẻ, cậu cũng ăn ở đây sao?

– Vâng, tôi thích những nơi bình dân như thế này hơn.

– Haha, vậy thì giống tôi rồi đấy, tôi cũng tới đây ăn nhưng tiếc quá, hết chỗ rồi.

– Vậy nếu được, anh vào ăn chung với chúng tôi đi, càng đông càng vui mà.

– Không được, vậy thì phiền cậu quá.

– Phiền gì chứ, chúng tôi chỉ có hai người, thêm anh chẳng phải vui hơn sao, vào đi.

– Vậy thì tôi không khách sáo nha.

Thế là thêm một người nhập cuộc, càng đông càng vui nhưng cô có chút không thoải mái, vì anh nãy giờ uống cũng không ít rồi. Tuy anh vẫn còn tỉnh táo nhưng cứ tiếp tục sẽ không ổn, vì vậy cô đã lên tiếng nói.

– Giám đốc, để em uống giúp anh.

– Để anh uống, anh uống được mà.

– Để cô ấy uống thử xem, này cô gái.

Người đàn ông đó đưa cho cô ly của anh, cô không chần chừ mà uống cạn khiến ông ta khá thích thú, cứ thế cô tiếp tục uống giùm anh vài ly nữa. Do cô có tửu lượng khá cao, dù sao vì tính chất công việc cho nên cô thường xuyên phải uống thế này vì vậy chỉ vài ly không đủ để làm cô say.

– A, trễ rồi. Tôi phải về rồi, không bà nhà tôi lại cằn nhằn.

– Vậy sao tiếc quá, chào anh, có gì sau này cùng nhau uống vài ly.

– Được được, chào hai người nha.

Cuối cùng cũng kết thúc, cô thở phào nhẹ nhõm, cô không biết phải uống thêm bao nhiêu nữa, may mắn thật. Mà ông ta tửu lượng cũng cao thật, hơn nữa còn tỉnh táo mà nhớ đến vợ ở nhà nữa, thật đáng ngưỡng mộ. Cô và anh cả hai đều vẫn còn tỉnh táo, chỉ là có chút hơi men trong người nhưng vẫn không sao.

– Giám đốc, chúng ta nên kiếm một khách sạn nào đó để nghỉ ngơi đêm nay.

– Cũng trễ rồi nhỉ, được, đi thôi.

Cả hai rời nhà hàng rồi đi tìm một nơi để nghỉ ngơi, cả hai đến một khách sạn khá lớn, chỗ này cũng được rồi, vì dù sao giờ này cũng chỉ còn nơi này để nghỉ ngơi, cũng vì cô nghĩ hôm nay sẽ về nên cô đã lỡ trả phòng, biết thế cô đã không trả phòng nhanh như vậy…

– Cho chúng tôi hai phòng.

– Thưa quý khách, hiện khách sạn chỉ còn một phòng thôi ạ.

– Chỉ còn một sao?

– Vâng ạ, đây là phòng lớn cho nên có hai giường, hai người ở vẫn được ạ.

– Giám đốc, anh nghĩ sao?

Cô quay sang anh hỏi, cô và anh trước giờ đi công tác đều là hai phòng, cho nên vẫn là nên hỏi ý kiến anh. Dù sao giờ cũng chỉ còn nơi này, vả lại có hai giường cho nên có lẽ vẫn ổn. Anh không cần nghĩ, trả lời ngay.

– Được chứ, dù sao cũng chỉ ở lại một đêm thôi mà.

– Vậy chúng tôi lấy phòng đó.

– Đây là chìa khóa của quý khách, phòng số 175 ở lầu 3 ạ.

– Cảm ơn.

Cô và anh đi lên phòng, khách sạn này khá tốt, phòng lại cách âm nên riêng tư tuyệt đối, có thể nói là cũng không tệ nếu ở lại một đêm. Cả hai bước vào phòng, khá là đẹp và sạch sẽ. Cô đi lại xem giường, đúng là có hai cái thật, chỉ là nằm khá gần nhau.

– Giám đốc, anh nằm giường này đi. Em sẽ nằm giường bên cạnh. Em sẽ lấy một tấm rèm ngăn cách ở giữa cho nên anh cứ yên tâm.

Cô lấy một tấm rèm che lại giữa hai cái giường, khá là kín, anh không thể nhìn xuyên qua được, xong cô đi vào nhà vệ sinh để tắm rửa một chút, còn anh thì đi lại ngồi trên sofa, lại tiếp tục lấy máy tính ra làm việc. Khoảng 15 phút sau thì cô mới nhận ra mình quên lấy đồ, thật là, sao lại bất cẩn thế chứ… bây giờ làm sao đây, không thể bảo anh đem đồ cho cô được?

– Giám đốc.

Cô nói vọng ra ngoài, anh nghe thấy thì trả lời.

– Có gì sao?

– Em quên lấy đồ rồi, anh có thể quay mặt đi chỗ khác được không?

– Vậy… vậy sao, được chứ, anh quay đi ngay.

Anh nghe thì chợt lúng túng, ngồi quay mặt vào góc nói.

– Anh quay mặt đi rồi.

– Cảm ơn.

Cô nghe nói thì nhìn ra ngoài, đúng là anh quay mặt vào góc rồi. Cô choàng cái khăn tắm mỏng quanh người, rồi đi về phía giường mình, ngay khi ở sau tấm màn, cô mới an tâm nói với anh.

– Được rồi, anh có thể bình thường được rồi.

– À…

Nghe cô nói, anh mới quay mặt lại, ánh mắt lập tức nhìn ngay về phía tấm rèm. Cô bật đèn bàn lên để sáng hơn một chút, rồi mở vali lấy đồ của mình. Cô đâu biết rằng, bình thường nhìn sẽ không xuyên qua được, nhưng khi cô bật đèn, bóng của cô đã hiện rõ ra, anh có thể biết cô đang làm gì đấy. Anh nhìn không chớp mắt, thân hình cô chuẩn thật đấy…

Cô từ từ cởi đi cái khăn trên người rồi mặc đồ vào, cô không có thói quen mặc nội y khi ngủ cho nên chỉ đơn giản mặc một cái áo thun dài đến ngang đùi thôi. Anh ngồi nhìn mà cả người nóng bừng, thân hình nóng bỏng dưới ánh đèn, đúng là thách thức sự chịu đựng.

Cô mặc đồ xong thì đi lại chỗ anh, anh thấy cô đi về phía mình thì giả vờ bấm máy làm việc tiếp, để cô biết anh nhìn thấy hết nãy giờ thì cũng hơi kỳ. Cô thấy anh lại làm việc thì nói.

– Giám đốc, anh nên nghỉ ngơi đi, đừng làm việc quá sức.

– Không sao, anh có thể làm thêm một chút nữa.

– Không được, anh đã làm việc nhiều rồi. Bây giờ cũng đã trễ, nếu anh không muốn chết thì nghỉ ngơi đi, cơ thể anh sẽ không chịu nổi đấy.

– Được rồi, vậy ngủ thôi.

– Giám đốc, anh ngủ ngon.

– Em ngủ ngon.

Cô đi về phía giường của mình rồi tắt đèn trên bàn, vì anh ngủ có thói quen bật đèn cho nên cả căn phòng sẽ sáng, vì vậy tắt đèn trên bàn thì cô vẫn thấy đường, chỉ là sau tấm rèm cho nên không sáng bằng chỗ anh. Cũng vì thế mà lúc lấy đồ cô phải bật đèn để nhìn rõ hơn một chút, đó cũng là lý do lúc đầu cô không nhận ra khi bật đèn có thể nhìn xuyên qua, vì ánh sáng bên ngoài sáng hơn chỗ cô cho nên cô đã nhìn nhầm.

Anh cũng đi lại nằm lên giường, ánh mắt khẽ nhìn về phía tấm rèm, anh khẽ nuốt nước bọt, cảnh tượng khi nãy thật sự không thể nào quên được, nó cứ bay vòng vòng trong đầu anh. Cánh tay anh khẽ đặt lên đáy quần đang nhô lên, làm sao cho nó xuống đây… Nằm lăn qua lăn lại được vài vòng, cũng đã 1 tiếng đồng hồ rồi nhưng anh vẫn chưa ngủ được.
– Không thể cứ như vậy được… mình phát điên mất thôi…

Anh lẩm bẩm trong miệng, rồi ngồi dậy, nhìn qua chỗ cô, chắc cô đã ngủ rồi nhỉ? Anh hít một hơi thật sâu rồi đi qua chỗ cô, anh đứng cạnh giường nhìn cô, ngủ say thật rồi. Anh khẽ nhìn dọc theo thân hình cô, cô nằm nghiêng sang một bên, ôm lấy cái mền, anh có thể thấy được mông cô đang phơi bày không chút che đậy. Sao cô có thể ngủ với cái tư thế khiêu gợi như vậy?

Anh ngồi xuống cạnh cô, bàn tay to lớn khẽ chạm nhẹ vào mông cô, không biết cô bị động chạm có dậy không nhỉ, nếu cô dậy chắc cho anh một trận mất. Anh không thấy cô phản ứng gì thì an tâm hơn, xoa bóp mông cô, thật to và mềm…

Cô đột nhiên trở mình khiến anh giật mình, cứ tưởng cô dậy chứ. Anh nhìn cô, tư thế cô mới chuyển qua thật là tuyệt vời. Phần áo bị kéo lên đến bụng, toàn bộ bên dưới cô anh đều thấy rõ, điều này càng khiến anh thêm rạo rực. Anh nhìn lên ngực cô, cũng thật là lớn, anh có thể thấy được cả đầu ti của cô sau lớp áo đấy…

Anh nhẹ nhàng chạm vào ngực cô rồi nhìn lên, cô hoàn toàn không chút biến sắc, đúng là động chạm thế này thì cô vẫn không dậy, ngủ sâu thật đấy. Anh bóp lấy bên ngực cô, nhẹ nhàng nắn bóp, bên còn lại sẽ nhẹ đầu ti cô khiến nó cứng lên thấy rõ… Cô vẫn không dậy cho dù anh làm thế, nhưng quả thật thế thì sẽ tiện cho anh hơn…

Anh cúi đầu xuống liếm mút ngực cô, bên còn lại nắn bóp đủ kiểu. Cô bị động, cơ thể có chút phản ứng, khẽ run lên. Cô khẽ nhúc nhích, tuy nhiên vẫn chưa đủ để cô tỉnh, anh thấy cô cử động vậy thì có chút lo lắng, cô mà tỉnh dậy thì anh không biết phải ăn nói sao luôn…

Anh rời ngực cô, dang hai chân cô ra mà nhìn chăm chú vào bên dưới, nụ hoa e thẹn hiện ra không chút che đậy khiến anh thêm phần kích thích, côn thịt bên dưới thật sự muốn vào trong lắm rồi, nhưng anh muốn khám phá cơ thể cô cái đã… “Đây là bên dưới của thư ký My…”

Anh khẽ chạm vào, tách hai cánh hoa ra nhìn vào bên trong, nghịch ngợm mơn trớn bên ngoài khu vườn nhỏ. Cô bị động, chợt run lên, hai chân bất ngờ khép lại khiến anh khá bất ngờ. Anh ngẩng mặt lên nhìn, cô chưa tỉnh, có lẽ là cơ thể cô phản ứng với những động chạm của anh mà thôi…

“Cái gì vậy… nhỉ?”

Cô khẽ mơ màng tỉnh dậy, nhìn xuống thì bất ngờ khi thấy mình đang bị anh giở trò, khiến cô không khỏi sửng sốt. Cô không hét lên, chỉ khẽ kiềm giọng của mình lại, tiếp tục giả vờ như chưa tỉnh, trong đầu cô lúc này là cả ngàn dòng suy nghĩ hỗn độn. “Bình tĩnh, đây là một giấc mơ phải không? Giám đốc, anh ấy đâu phải người ham muốn quan hệ xác thịt đâu chứ? Anh ấy thậm chí còn chưa bao giờ có một cuộc hẹn, chỉ biết làm việc và làm việc, vậy tại sao hôm nay… Do anh ấy say sao? Cũng không thể, anh ấy rõ ràng khi nãy vẫn còn tỉnh táo, làm gì có chuyện say!!!”

Anh đưa ngón tay vào trong cô khám phá, liên tục ngọ nguậy tìm kiếm gì đó bên trong khiến cả người cô run rẩy, cố gắng kiềm lại giọng của mình để không hét lên. Cô khép chặt bên dưới mình, cố nghiêng người sang một bên để anh không thể chạm vào nữa, nếu cứ thế, cô sợ sẽ không kiềm được giọng và bị phát hiện mất. “Không… mình không thể giữ được mất…”

Anh cũng dừng lại khiến cô thở phào nhẹ nhõm, cô lên đưa mắt nhìn xuống thì thấy anh đang cởi đồ mình ra, côn thịt của anh hiện ra trước mặt cô khiến cô sửng sốt, tim đập thình thịch. “Giám đốc… chẳng lẽ anh ấy muốn làm tới sao?” Cô vẫn phải giả vờ đang ngủ, hai mắt nhắm chặt lại.

– My, cho anh xin lỗi. Anh làm đây.

Anh chỉnh lại tư thế của cô, để cô nằm ngay lại rồi dang hai chân cô ra, áp sát cự vật của mình với hoa nguyệt của cô, nhẹ nhàng mơn trớn chuẩn bị đưa vào. Cô chợt run, hồi hộp vô cùng, hai mắt vẫn nhắm chặt không dám mở ra. “Không ổn rồi… anh ấy thật sự sắp… mình chắc chắn sẽ không thể kiềm được giọng mình nếu anh ấy thật sự đưa thứ đó vào trong…”

– Ah!!

Ngay khi anh vừa đâm vào thì cô đã không thể nào giả vờ được nữa, hét lên một tiếng, hai tay bấu chặt lấy ga giường. Anh thấy cô đã tỉnh thì không bất ngờ lắm, vì anh biết nếu đưa vào thì cô chắc chắn sẽ tỉnh, không thể nào ngủ được. Cả người cô run lên, hét lên một tiếng xong thì miệng cô cứng đơ, không thể nói nên lời. Anh khẽ nheo mày, bên dưới cô siết chặt quá, thật nóng…

– My, em tỉnh rồi…

Anh nhìn xuống dưới thì bất ngờ khi thấy máu, đây… đây là lần đầu tiên của cô thật sao!? Cô run lên bần bật, bên dưới đau khiến cô không thể nói nên lời, miệng cô cũng đơ cả rồi.

– Giám đốc… anh…

Cô cố gắng nói từng chữ với khuôn mặt sửng sốt, hai hàng nước mắt chảy dài xuống. “Sao mà… đau quá vậy?!” Mặc dù cô biết lần đầu chắc chắn sẽ đau nhưng cô không nghĩ lại đau như thế. Anh khẽ nheo mày, bên trong cô cảm giác tuyệt quá, anh không thể giữ được nữa…

– Anh xin lỗi. Anh nhất định sẽ giải thích mọi chuyện, nhưng bây giờ… em ráng chịu đau một chút nhé.

– A… khoan…

Anh không đợi cô trả lời, ngay lập tức ra vào bên trong cô khiến cô không kịp thích ứng. Cô bấu lấy ga giường, không ngừng rên rỉ, bên dưới cô vẫn còn chưa hết đau, anh làm bất ngờ như vậy sao cô chịu nổi đây?

– Ah… giám đốc…

Anh bất ngờ cúi xuống hôn lên môi cô, khiến cô có chút giật mình. “A… đầu óc mình trống rỗng hết rồi…” Một tay anh giữ lấy chân cô, một tay đưa lên xoa bóp ngực cô. Cô đã không còn thấy đau nữa thay vào đó là khoái cảm, cô ôm lấy cổ anh, đáp lại nụ hôn của anh.

Cả căn phòng chỉ còn tiếng xác thịt va chạm và tiếng thở dốc, dưới ánh đèn mờ, hai thân ảnh bám lấy nhau, trao cho nhau những cái hôn ngọt ngào. Anh cũng rời môi cô, hai tay giữ lấy hai chân cô, bắt đầu tăng tốc ra vào.

– Ah… đừng… giám đốc…

Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô, trông cô lúc này thật quyến rũ mê người, sao anh lại không nhận ra người bên cạnh mình 5 năm qua đẹp đến vậy chứ… Cô cong người lên hứng chịu những cú nhấp cuồng nhiệt của anh, đầu óc lâng lâng hoàn toàn không nghĩ được gì hết. “Giám đốc… bình thường anh ấy hiền lành bao nhiêu… thì bây giờ lại cuồng nhiệt bấy nhiêu… mình không nghĩ anh ấy lại…” Lúc này, hình ảnh một giám đốc hiền lành, thư sinh trong mắt cô đã không còn, thay vào đó là bộ dạng kích tình của anh lúc này…

– Ah… Ah…

Anh điên cuồng ra vào, rồi bất ngờ nhấp một cú thật mạnh vào sâu trong cô, anh đã đến giới hạn, nhanh chóng xuất hết vào trong cô. Cô thở gấp, cả cơ thể run lên, bàn tay khẽ chạm vào bụng mình. “Bụng của mình… nóng quá, anh ấy ra bên trong sao…” Anh rút ra, nhìn cô đang chạm vào bụng mình, vẻ mặt bất ngờ vô cùng. Cũng phải, anh đã ra không kiềm chế mà lỡ ra bên trong…

– My…

– Giám đốc, anh… lỡ như em có…

Cô nhìn anh đầy lo lắng, hôm nay không phải ngày an toàn của cô, anh ra bên trong như vậy thực sự không an toàn chút nào, lỡ như cô có thai thì sao? Anh nhìn vẻ mặt lo lắng của cô, cô rất khác với người khác, những người khác đều muốn mang thai con của anh, riêng cô lại sợ điều đó. Anh là giám đốc một tập đoàn lớn, gia tài nhiều vô số, chỉ cần mang thai con của anh thì sẽ sung sướng cả đời, chỉ riêng cô là lo lắng, cô thật sự rất khác…

– My, từ bây giờ, em không còn là thư ký của anh nữa.

Cô nghe thấy thì sốc, nhìn anh với vẻ mặt không thể tin được. “Mình… mình bị đuổi việc sao? Tại sao lại… mình đã làm công việc này hơn 5 năm rồi, gắn bó với nhau lâu như vậy… sao anh ấy lại đuổi mình? Vì… chuyện này sao?” Cô hoàn toàn không tin vào điều mình vừa nghe, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh thì cô có thể chắc chắn đây là sự thật.

– Giám đốc… em làm gì sai sao? Đừng… đừng đuổi em mà…

– Không, anh không đuổi em. Từ giờ, em sẽ không làm thư ký của anh nữa, thay vào đó…

Anh hôn nhẹ lên trán cô, giọng trầm ấm nói.

– Thay vào đó, hãy làm vợ của anh.

– Giám đốc…

Cô còn sốc hơn khi nãy, làm sao có thể… Anh biết cô chưa tin nhưng thực sự là vậy. Không để cô kịp định lại tình hình, anh đã để cô nằm sấp xuống, nhanh chóng nhấc mông cô lên mà nhấp sâu vào trong, một lần với anh vẫn chưa đủ, anh cần thêm nhiều nữa…

– Ah… giám đốc… anh vừa ra cơ mà…

Cô bất ngờ, vẫn chưa kịp thích ứng, bên dưới vẫn còn nhạy cảm mà anh lại làm đột ngột như thế thì làm sao có thể cô chịu nổi?

– Một lần vẫn chưa đủ.

– Nhưng… thêm nữa em sẽ có thai mất! Ah…

– Vậy thì hãy làm thật nhiều, để chắc chắn rằng em sẽ có thai!

– Ah… giám đốc… đừng nữa mà…

Cô gồng người lên hứng chịu, tư thế này cô không thích tí nào cả, cảm giác như bị cưỡng bức vậy, mà căn bản lúc đầu đã là vậy mà… Cô cảm thấy việc này như một giấc mơ vậy, nếu đây là giấc mơ… cô thật sự không muốn tỉnh dậy…

– Ah… dừng đi…

– My, em sẽ… sinh cho anh một đứa chứ?

– Ah… vâng… nhưng dừng lại đã… em không chịu nổi nữa đâu…

Anh lại ra trong có một lần nữa, dòng dịch nóng tràn cả ra ngoài, cứ như anh muốn lấp đầy cô bằng tinh dịch của mình để cô có thai vậy. Cô run run, vẫn chưa kịp định hình lại thì anh lại tiếp đưa cự vật vào sâu bên trong, khiến cô như chết lặng.

– Giám đốc… vẫn chưa đủ sao…

– Để chắc chắn rằng em sẽ có thai, chúng ta sẽ… làm thêm nữa!

– Ah… đủ rồi mà… nhiều lắm rồi…

– Vẫn chưa đủ, nhiêu đây vẫn chưa đủ, cần nhiều hơn nữa…

Anh lại tiếp tục làm, thật nhiều thật nhiều, cho đến khi cả hai mệt mỏi, không còn chút sức nào nữa anh mới chịu dừng lại. Cô nằm mệt lả người, không thể nhúc nhích nổi luôn, ôi trời, ngày mai sao về đây? “Bây giờ mình mới nhận ra… anh ấy trông hiền lành bao nhiêu thì lại làm cuồng nhiệt bấy nhiêu, cứ như một con sói đội lốt cừu vậy… từ giờ phải cẩn thận mới được…”

– Ưm…

Cô khẽ nheo mày, anh vẫn chưa rút ra nữa… Anh nằm ôm chặt lấy cô vào lòng, bên dưới vẫn sáp nhập chưa chịu rút ra, cô đẩy anh ra, giọng yếu ớt.

– Giám đốc… anh vẫn chưa rút nó ra…

– Cứ để vậy đi, anh không muốn bất cứ giọt nào chảy ra ngoài, em chắc chắn sẽ có thai.

– Anh đang làm quá rồi đấy… em không thể ngủ được…

– Vậy, nếu lần này em vẫn chưa có thai, anh sẽ đòi em thêm vài lần nữa.

Cô nghe thì chợt rùng mình, nhiều lần nữa sao?

– Anh! Anh còn muốn nữa sao?

– Tất nhiên, anh không hiền lành như vẻ bề ngoài đâu…

Anh hôn nhẹ lên trán cô, nhẹ nhàng nói.

– Bây giờ em là người phụ nữ của anh, không được của ai khác đâu đấy.

– Em… em hiểu rồi, thưa giám đốc. — Hết —
Loading...